Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1380


Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: “Em chưa tính toán cụ thể nhưng mỗi năm có thể thu về hàng chục tỷ tệ từ đó”.

Lục Nhiễm Trần kinh ngạc: “Không có công thì không thể hưởng lợi. Đột nhiên sư đệ cho ta nhiều tiền như vậy, ta lo sợ mình không tiêu hết”.

Advertisement

Ngô Bình nghiêm mặt lại đáp: “Giờ anh đã bôn ba chốn hồng trần này nếu không có tiền thì không được. Có tiền rồi thì mới có thể giúp đỡ người khác”.

Lục Nhiễm Trần là đệ tử Phật môn, trong lòng vốn từ bi độ lượng. Nghe nói có thể giúp đỡ những người khác thì lập tức cảm thấy vô cùng vui mừng đáp: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ không khách sáo với sư đệ nữa”.

Advertisement

Hai người họ đang uống rượu thì đột nhiên ở phòng bên cạnh có tiếng người kinh hãi kêu lên, sau đó lại có những tiếng rên thảm thiết. Ngô Bình cau mày lại, nói: “Đại ca, chúng ta đi xem xem”.

Hai người họ đi tới trước phòng của Trương Tây Linh. Ngô Bình một cước đá bay cánh cửa, sau đó một mùi máu tanh nồng xộc vào mũi hai người họ. Trên mặt đất toàn là những phần tứ chi và nội tạng còn sót lại, máu chảy thành sông

Trương Tây Linh và đám người kia đang bị một bóng ma màu đỏ như máu truy sát. Huyết ảnh đó cực kỳ nhanh, nó nhanh chóng đuổi kịp một cao thủ Tiên Thiên, sau đó lao vào ông ta. Cao thủ Tiên Thiên ban nãy trong giây lát đã trở thành một cái xác khô.

Ngô Bình kinh ngạc thốt lên: “Đại ca, đây là thứ gì vậy?”

Lục Nhiễm Trần không trả lời, ông ấy bước lên một bước rồi nhanh chóng tốc biến đến trước mặt huyết ảnh kia, tay phải kết thành ấn rồi ngân nga một đoạn chú. Trong nháy mắt, xung quanh Lục Nhiễm Trần tỏa ra hào quang màu vàng, huyết ảnh kia thì thét lên một tiếng sau đó toàn thân bắt đầu bốc cháy.

Huyết ảnh quằn quại một hồi, sau đó biến thành đống tro tàn. Trong không gian bốc lên mùi hôi thối.

Trương Tây Linh và mấy người kia vốn đang vô cùng tuyệt vọng thì nhìn thấy Lục Nhiễm Trần một chiêu đánh chết huyết ảnh, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc. Một lúc sau, bọn họ thi nhau quỳ xuống đất, nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối!”

Lục Nhiễm Trần không nói gì, Ngô Bình bước vào phòng, cười lạnh: “Các người đang làm gì vậy?”

Trương Tây Linh cười khổ đáp: “Cậu Ngô, cậu cũng nhìn thấy rồi đấy. Đây là một con Huyết Ma”.

Ngô Bình đưa mắt nhìn hiện trường xung quanh thì phát hiện ở chính giữa phòng có một khối ngọc màu đen trông như thể một đàn tế, xung quanh thì vẽ đầy bùa chú.

Ngô Bình sầm mặt lại nói: “Trương Tây Linh, tốt nhất ông hãy cho tôi một lời giải thích thỏa đáng. Nếu không, tôi sẽ lấy danh nghĩa Thần Võ Ti để bắt giữ ông”.

Trương Tây Linh vội vã đáp: “Cậu Ngô, chúng tôi làm như vậy cũng là vì bất đắc dĩ mà thôi”.

Ngô Bình thấy chỗ này bốc mùi hôi thối nên vội nói: “Ra ngoài đi rồi nói chuyện”.

Ra đến ngoài sân, Ngô Bình hỏi lại: “Tại sao các người vẫn còn chưa chịu rời đi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1381


Ngô Bình: “Vậy sao? Vậy tự hiến tế vợ con mình cũng không phải là kẻ xấu sao?”

Trương Tây Linh vội vã đáp: “Cậu Ngô, việc hiến tế này không phải tất cả mọi người trong Hắc Thiên Giáo đều làm. Ở đó cũng giống như trên đời này vậy, có người tốt thì cũng sẽ có kẻ xấu”.

Ngô Bình xua tay: “Được rồi, ông không cần giải thích nữa. Nói cho tôi biết giáo chủ của ông biến mất như thế nào?”

Advertisement

Trương Tây Linh thở dài: “Một thời gian trước, giáo chủ đi vào mật thất để tu luyện một mạch bảy ngày không thấy động tĩnh gì. Chúng tôi đều rất tò mò nên đã vào trong kiểm tra, kết quả phát hiện giáo chủ đã mất tích từ bao giờ. Giáo chủ vì muốn kiểm soát chúng tôi mà hạ một loại tà chú lên người chúng tôi. Hiện giờ giáo chủ không có ở đây, tà chú thì đã bắt đầu phát tác. Mọi người đều vô cùng sợ hãi”.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn, phát hiện trên người Trương Tây Linh quả thực có một loại chú lực.

Anh hỏi: “Loại chú lực này các người không thể tự giải được hay sao?”

Trương Tây Linh cười khổ đáp: “Nếu như chúng tôi có thể tự giải chú nguyền thì đâu có mạo hiểm triệu hồi một con Huyết Ma lên làm gì?”

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: “Thực ra tôi có thể giúp các người”.

Trương Tây Linh sáng mắt lên hỏi: “Cậu Ngô, cậu có thể giải chú giúp chúng tôi thật sao?”

Ngô bình nghiêm mặt đáp: “Ông Trương, mặc dù tôi có thể giải chú nhưng việc giải chú sẽ làm tiêu hao rất nhiều tâm lực của tôi”.

Trương Tây Linh lập tức hiểu ý, vội vã đáp: “Cậu Ngô, chỉ cần cậu có thể giúp chúng tôi giải tà chú thì chúng tôi sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào”.

Ngô Bình cười đáp: “Bất cứ giá nào sao? Vậy để tôi làm giáo chủ của các người cũng được phải không?”

Trương Tây Linh thần người ra một lát, sau đó đột nhiên hai mắt sáng lên đáp: “Cậu Ngô, nếu cậu có mong muốn này thì chúng tôi sẽ toàn lực ủng hộ”.

Ngô Bình kinh ngạc, anh chỉ thuận miệng nói ra một câu như vậy thôi, vậy mà đám người này lại đồng ý! Có điều anh không có hứng thú làm giáo chủ gì đó của bọn họ nên nói ngay: "Vụ giáo chủ thì thôi bỏ đi. Hay là thế này, cứ chữa khỏi cho một người là tôi thu ba mươi đồng tiền bùa. Nếu không có tiền bùa thì thế chấp thứ khác cũng được".

Trương Tây Linh cười khổ, ba mươi đồng tiền bùa không phải số tiền nhỏ. Ông ta cắn răng đáp: "Cậu Ngô, thực ra Hắc Thiên Giáo chúng tôi có nhiều báu vật nhưng những báu vật này chỉ giáo chủ mới có thể sử dụng. Nếu cậu có thể trở thành giáo chủ thì những thứ đó sẽ trở thành tài sản cá nhân của cậu".

Ngô Bình hừ một cái, đáp: "Trương Tây Linh, hoá ra ông bảo tôi làm giáo chủ là để tiết kiệm tiền cho ông sao? Nếu trở thành giáo chủ rồi thì nghĩa vụ của tôi là phải giải chú cho các người. Ông tính toán giỏi lắm".

Trương Tây Linh cười gượng đáp: "Tôi không dám nói dối, Hắc Thiên Giáo quả thực cất giữ rất nhiều bảo bối".

Ngô Bình: "Nếu đã nhiều bảo bối như vậy, sao các người không lấy đi?"

Trương Tây Linh lắc đầu: "Những món đồ đó chỉ có giáo chủ mới có quyền sử dụng, chúng tôi đâu dám động vào. Nếu manh nha ý đồ đó sẽ bị thần phạt rất nặng".

Ngô Bình: "Thần phạt?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1382


Trương Tây Linh vội đáp: "Quy định của Hắc Thiên Giáo nêu rõ nếu giáo chủ mất, hoặc mất tích quá bảy ngày thì toàn thể trưởng lão có thể lập ra giáo chủ mới".

Ngô Bình: "Nếu đã như vậy, tại sao các người còn chưa chọn người ngồi lên vị trí này?"

Trương Tây Linh thở dài: "Các vị trưởng lão không đồng lòng, ai cũng có toan tính riêng. Trước đây chúng tôi đã đề xuất vài người nhưng bị phe đối lập phản đối".

Advertisement

Sau đó ông ta nói tiếp: "Nhưng cậu thì khác, nếu cậu thực sự có thể giải được tà chú này thì tất cả các vị trưởng lão đều sẽ chấp nhận".

Ngô Bình bắt đầu do dự, mình có nên nhận chức giáo chủ này không?

Advertisement

Anh nhìn sang Lục Nhiễm Trần hỏi: "Đại ca, anh nói xem chức giáo chủ này có nên làm không?"

Lục Nhiễm Trần đáp: "Nếu sư đệ muốn làm giáo chủ, ta có thể đi cùng đệ tới đó một chuyến".

Ngô Bình cười đáp: "Có đại ca đi cùng thì em quyết sẽ đến đó một phen".

Anh nói với Trương Tây Linh: "Ông Trương, còn bao lâu nữa thì tà chú đó phát tác?"

Trương Tây Linh: "Không có thời gian nhất định. Ngắn thì không tới một tháng nữa, còn nếu dài thì nửa năm".

Ngô Bình gật đầu: "Vậy được, nửa tháng sau ông tới tìm tôi, tôi cùng ông đi tới Hắc Thiên Giáo một chuyến".

Trương Tây Linh hiểu rằng Ngô Bình muốn chọn thời điểm mà tà chú chuẩn bị phát tác để đến đó. Chỉ có như vậy mới khiến mọi người thần phục.

Trương Tây Linh vội vã vái một cái, nói: "Thuộc hạ Trương Tây Linh tham kiến giáo chủ!"

Những người đằng sau ông ta cũng thi nhau vái.

Ngô Bình đáp: "Các ông dọn dẹp lại phòng ốc một chút, nửa tháng sau liên hệ lại với tôi. Nói rồi, anh đưa cho Trương Tây Linh một tấm danh thiếp.

Quay vào nhà xong, Ngô Bình thấy Lục Nhiễm Trần mặc quần áo của mình không vừa nên nói: "Đại ca, chúng ta đi dạo phố chút đi. Em sẽ mua cho anh vài món đồ cá nhân".

Trên phố Lệ Thuỷ có nhiều tiệm quần áo, Ngô Bình liền mua mấy bộ quần áo và giày dép cho Lục Nhiễm Trần, nhưng vì đi vội nên không chọn được kỹ.

Ngoài ra, anh còn nhờ bạn bè làm giúp Lục Nhiễm Trần căn cước công dân và thẻ sim điện thoại.

Lục Nhiễm Trần rất hứng thú với điện thoại, ông ấy cũng rất thông minh nên chẳng mấy chốc đã biết cách sử dụng rồi. Lại còn lên mạng xã hội kết bạn với mấy cô xinh tươi.

Ngô Bình đột nhiên cười quái gở, nói: "Đại ca, có phải anh làm hoà thượng lâu quá nên giờ rất muốn tìm vài cô? Có cần em đưa anh đến mấy nơi đó đó không?"

Lục Nhiễm Trần nghiêm mặt đáp: "Sư đệ, lại nói linh tinh rồi. Sao ta có thể đến những nơi như vậy được cơ chứ?"

Vừa dứt lời thì ở cửa hàng quần áo đối diện có một cô gái trẻ đẹp, ăn mặc thời thượng, ngực to, chân dài, bo đì bốc lửa lại còn rất thơm bước ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1383


Cô gái kia dừng bước. Nhan sắc cô này chín điểm rưỡi nhưng bo đì căng đét khét mò này phải được mười một trên mười. Vậy nên đàn ông bị cô ấy thu hút cũng là điều dễ hiểu.

Cô gái hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Ngô Bình từ khi trở thành Nhân Tiên thì cả khí chất và "giao diện" bên ngoài đều được cải thiện đáng kể, cũng có sức thu hút rất lớn với các cô gái.

Advertisement

Ngô Bình cười đáp: "Người đẹp, cô có nhìn thấy người ở phía sau kia không?"

Cô gái liếc nhìn Lục Nhiễm Trần rồi đáp: "Tôi có thấy, sao vậy?"

Ngô Bình hạ giọng nói nhỏ: "Đó là một tên nhà quê vừa được thừa kế gia sản chục tỷ, giờ đang không biết tiêu tiền như thế nào. Người đẹp, đây là cơ hội ngàn năm có một, người vừa có tiền vừa thật thà như vậy kiếm đâu ra chứ? Cô đừng lãng phí cơ hội tốt như vậy".

Advertisement

Cô gái kinh ngạc: "Gia sản chục tỷ sao? Thật hay giả vậy?"

Ngô Bình cười đáp: "Sự thật một trăm phần trăm. Mấy trăm nghìn tệ anh ấy sẵn sàng tiêu mà không chớp mắt".

Cô gái đột nhiên trở nên cảnh giác: "Tôi không quen hai người, xin lỗi tôi đi đây", rõ ràng cô gái này cho rằng Ngô Bình là một tên lừa đảo.

Ngô Bình vội vã gọi với theo: "Người đẹp, không quen cũng không sao, có thể kết bạn trước mà. Tôi thấy hình như cô vẫn chưa có bạn trai phải không?"

Một đại mỹ nhân giống như vậy thì đáng ra phải có mười người yêu rồi mới phải. Nhưng thực tế, anh có thể nhận ra cô gái này vẫn còn nguyên vẹn, chắc chắn là chưa có người yêu. Điều đó khiến anh cũng thấy ngạc nhiên.

Cô gái kia vẫn lắc đầu: "Thôi bỏ đi, bố tôi quản chặt lắm. Bố không cho phép tôi yêu đương nhăng nhít đâu".

Ngô Bình trợn tròn mắt hỏi: "Bố cô cấm yêu đương sao?"

Cô gái gật đầu: "Bố tôi phải ưng bạn trai tôi mới được".

Ngô Bình đột nhiên bật cười đáp: "Tôi đảm bảo bố cô sẽ thích anh ấy".

Cô gái cảm thấy rất kỳ lạ hỏi: "Sao anh khẳng định được chắc chắn vậy?"

Ngô Bình đáp: "Người đẹp, chúng ta cược đi. Nếu bố cô thích anh ấy thì cô làm bạn gái anh ấy. Thế nào?"

Cô gái này bắt đầu do dự, thực ra cô ấy cũng muốn có bạn trai nhưng hơn chục người trước đó đều bị bố cô "cấm vận" khiến cô ấy vô cùng tuyệt vọng. Lời Ngô Bình nói khiến cô ấy có chút lung lay.

Lục Nhiễm Trần thực ra cũng rất đẹp trai, có điều ánh mắt như hổ đói có chút doạ người, giống như đám đàn ông mấy năm không được động vào thiếu nữ.

Nghĩ ngợi một lát, cô gái kia cắn môi đáp: "Vậy được".

Ngô Bình thở phào một cái, sau đó quay lại vẫy tay với Lục Nhiễm Trần.

Lục Nhiễm Trần nhanh chóng bước tới, ánh mắt vẫn không rời khỏi đôi chân dài của cô gái.

Bị nhìn chòng chọc như vậy khiến cô gái cũng gượng gạo, vội vã quay đi chỗ khác.

Ngô Bình nói: "Đại ca, ánh mắt của anh cứ như dã thú vậy, tem tém lại không người ta đánh giá".

Lục Nhiễm Trần ho một tiếng, đáp: "Sư đệ, là ta bị mất hồn".

Ngô Bình: "Người đẹp, giới thiệu một chút, đây là đại ca của tôi, tên Lục Nhiễm Trần. Đúng rồi, cô tên là gì nhỉ?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1384


Nạp Lan đáp: "Thôi để hôm khác đi. Hôm nay muộn rồi, tôi phải về nhà".

Ngô Bình hỏi: "Về nhà sao? Vậy để đại ca tôi đưa cô về. Về đến nhà cứ nói với bố anh ấy là bạn trai cô xem bố cô có thích anh ấy hay không".

Nạp Lan Khả Khả do dự một lát, sau đó gật đầu đáp: "Nhà tôi ở phía trước".

Advertisement

Ngô Bình nói thầm với Lục Nhiễm Trần: "Đại ca, lúc uống rượu anh đã nói với em anh biết tuyệt kỹ thao túng tâm lý của Phật môn. Lát nữa hay dùng nó để khiến bố cô ấy niềm nở với anh".

Lục Nhiễm Trần: "Sư đệ, như vậy không hay lắm thì phải?"

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: "Em hỏi anh có muốn cua cô này hay không?"

Lục Nhiễm Trần thở dài đáp: "Cua!"

Ngô Bình: “Thế thì phải nghe lời em”.

Nạp Lan Khả Khả hoá ra lại ở cùng khu với họ, đi có vài bước đã về đến cửa nhà. Ngô Bình xách theo mấy túi quần áo định đi về nhà trước, việc còn lại giao cho Lục Nhiễm Trần tự xử lý.

Ngô Bình tay xách túi lớn túi bé đi về nhà. Anh đang định mở cửa thì điện thoại báo nhận được một tin nhắn: Mau rời khỏi phố Lệ Thuỷ, có người muốn giết anh!”

Nhìn thấy dòng tin nhắn này, anh khẽ cau mày. Có người muốn giết anh? Rồi ai là người nhắn cho anh tin này?

Anh còn đang nghi hoặc thì đột nhiên giật mình, sau đó tức tốc lùi về phía sau nhanh như điện xẹt.

Cửa đột nhiên bị phá từ phía trong, một lưỡi kiếm lao tới nhằm vào ấn đường của anh. Lưỡi kiếm này lao tới rất nhanh, Ngô Bình chỉ kịp lấy tay đỡ trước trán. Một tiếng “ting” vang lên, tay anh trở nên hơi nặng như thể có thứ gì sắc nhọn đâm lên trên.

Lúc giơ tay lên đỡ anh đã kịp cầm lấy một lá bùa. Chính là một trong ba lá bùa mà Đông Hoàng đưa cho anh, bùa Sát Sinh!

Thuần Dương Tiên Lực đi vào lá bùa, phát lên một tiếng rít. Lá bùa biến thành một khối năng lượng hình bàn tay màu xanh đen lao về phía đối phương.

Cửa bị phá, một kẻ từ bên trong lao ra. Nhìn thấy bàn tay khổng lồ kia, kẻ đó mặt hơi biến sắc, thét lên một tiếng. Thanh kiếm trong tay hắn lao vút lên không trung, vẽ một trận đồ gì đó. Trận đồ đó toả ra ánh sáng màu lam.

Bàn tay kia tấn công trận đồ bên trên khiến trận đồ này tan biến, nhưng bàn tay năng lượng cũng mờ đi mấy phần. Sau đó bàn tay tiếp tục lao về phía kẻ kia.

“Phụt!”

Đối phương thổ huyết, cả cơ thể như con diều bị đứt dây bay ra xa mấy chục mét, làm thủng một lỗ lớn trên tường nhà Ngô Bình.

Ngô Bình lập tức lao tới nhưng khi anh lao tới đó thì đối phương đã biến mất tăm tích, hiện trường chỉ còn lại vết máu.

“Chạy mất rồi sao?”, anh nheo mắt lại, không đuổi theo. Đối phương là Địa Tiên, có đuổi theo cũng rất khó bắt được.

Lúc này, Lục Nhiễm Trần cũng về tới cổng, vội vã lao vào hỏi: “Sư đệ, đệ vừa giao đấu với ai sao?”

Ngô Bình: “Đại ca, ban nãy có một Địa Tiên muốn ám sát đệ nhưng đã bị đệ dùng Sát Sinh Phù đả thương”.

Lục Nhiễm Trần: “Đó là kẻ nào vậy?”

Ngô Bình suy nghĩ rồi đáp: “Trông lạ lắm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1385


Ngô Bình hú hồn: “Cái gì? Kết hôn?”

Lục Nhiễm Trần: “Ta đã đồng ý rồi”.

Ngô Bình cười khổ đáp: “Đại ca, hai người vừa quen nhau, sao mà kết hôn được?”

Advertisement

“Ta và cô ấy có duyên”, Lục Nhiễm Trần đáp.

Ngô Bình cười lạnh hỏi: “Là anh thấy cô ấy có body bốc lửa hả?”

Advertisement

Lục Nhiễm Trần mặt không biến sắc đáp: “Sư đệ, không được nói linh tinh”.

Ngô Bình lắc đầu bất lực: “Thôi bỏ đi, đại ca vui là được rồi”.

Khi căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ thì đã là đêm muộn. Lục Nhiễm Trần rón rén chạy sang phòng khác để gọi điện tâm sự với Nạp Lan Khả Khả. Ngô Bình thì lên nóc nhà tu luyện, tập hít thở.

Sáng hôm sau, Lâm Bạch tới báo cáo tình hình công việc. Mấy gã người Đông Doanh đã bị nhốt lại để thẩm vấn. Cấp trên phái xuống vài người hiện đang tìm vị trí của tà ma, có điều vẫn chưa tìm được.

Báo cáo xong, Lâm Bạch nói: “Nhóm trưởng, cấp trên mong anh có thể giao Kyo Sato ra”.

Kyo Sato giờ đã thành con rối do anh điều khiển, ngày ngày ở nhà bưng trà rót nước phục dịch anh.

Ngô Bình hờ hững đáp: “Bọn họ muốn người thì bảo tự đến gặp tôi”.

Lâm Bạch: “Vâng!”

Sau khi Lâm Bạch đi khỏi, xe của Đào Như Tuyết đỗ ở dưới tầng. Tối qua cô ấy có việc rời khỏi đó, giờ mới quay lại tìm Ngô Bình.

Cô ấy cầm một cái hộp từ trên xe xuống. Ngô Bình hỏi: “Như Tuyết, em đi đâu vậy?”

Đào Như Tuyết cười đáp: “Em lái xe cả đêm về Biên Nam để mang cái này về”.

Dứt lời, cô ấy mở cái hộp ra. Bên trong là một thứ màu xanh lam dạng keo, một nửa trong suốt, toả ra mùi thơm.

Ngô Bình liếc nhìn, sau đó đưa tay sờ rồi ngửi. Sau đó anh ngạc nhiên hỏi: “Đây là Địa Chi sao?”

Địa Chi là một loài sinh vật sống trong môi trường hết sức phức tạp, là dạng phức hợp giữa nấm và thực vật. Địa Chi hết sức khó tìm. Cho dù là ở thời Tiên quốc thì đây cũng là dược liệu quý, hiện chỉ có thể mua được với giá cắt cổ trong những phiên đấu giá.

Địa Chi có nhiều ứng dụng, nó chủ yếu được dùng để duy trì sắc đẹp, chống lão hoá, kéo dài tuổi thọ. Sau khi uống Địa Chi có thể tăng sức đề kháng, không bị đau ốm.

Đào Như Tuyết nói: "Em không biết nó là cái gì, là người của em thu thập được. Tối qua em xem được tấm ảnh này, cảm thấy đây có vẻ là một thứ rất quý giá nên đích thân về Biên Nam, mang nó đến đây tặng anh".

Ngô Bình cười đáp: "Tặng cho anh sao?"

Đào Như Tuyết đáp: "Đúng vậy, nhưng cũng không phải cho không. Khi nào có thời gian thì anh nghiên cứu một loại thuốc cho tập đoàn của em đi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1386


Ngô Bình xua tay đáp: "Không cần, chuyến đi này sẽ rất an toàn. Đại ca, anh có thể mời Nạp Lan Khả Khả đến nhà chơi. Trong tấm thẻ này có vài trăm triệu tệ anh cứ tiêu hết đi. Hết thì dùng chi phiếu".

Ngô Bình đặt một xấp chi phiếu lên bàn, sau đó là một tấm thẻ, chìa khoá nhà và xe,...

Lục Nhiễm Trần: "Được".

Advertisement

Ông Hoa: "Nhóc con, chúng ta cùng về Đường Môn. Tôi muốn biết có phải cậu thực sự chữa được cho Đường Môn Canh Tổ hay không".

Ngô Bình: "Được, chúng ta cùng về".

Advertisement

Trước khi xuất phát, Ngô Bình thông báo trước với Đường Băng Vân. Nửa tiếng sau anh lên máy bay, bay về phía trụ sở Đường Môn.

Anh đã rời Đường Môn chừng nửa tháng rồi. Đường Băng Vân rất nhớ anh, vừa nhìn thấy anh là ào vào lòng nũng nịu: "Cậu chủ Ngô, cậu chủ ra ngoài sống rất vui sao?"

Ngô Bình đảo mắt, đáp: "Anh suýt thì toi cái mạng đấy chứ đâu ra mà vui?"

Đường Băng Vân kinh ngạc: "Có chuyện gì vậy?"

Ngô Bình liền đem chuyện anh giết Ma Đô, đắc tội với Mã Huyền kể lại cho cô ấy nghe.

Đường Băng Vân nghe xong thì giận dữ nói: "Đâu ra cái lí lẽ này! Mã Huyền đó bắt nạt người quá đáng! Đợi Canh Tổ xuất quan, em sẽ xin người truy sát Mã Huyền!"

Ngô Bình cười đáp: "Xem ra em rất tin tưởng vào y thuật của anh".

Đường Băng Vân: "Đương nhiên, anh chắc chắn sẽ chữa được cho Canh Tổ!"

Hai người họ đi tới biệt viện của Ngô Bình ở nhà họ Đường thì thấy Đường Huyền và Đường Quý đều đang ở đó. Họ đang giúp Ngô Bình quét sân và nhổ cỏ dại.

Nhìn thấy Ngô Bình, Đường Huyền vội vã chạy tới chào: "Anh Ngô, hay tin anh sắp về nên tôi và Đường Quý tới giúp anh dọn sân một chút".

Ngô Bình cười đáp: "Anh khách sáo quá rồi".

Đường Quý vẻ mặt nịnh bợ nói: "Anh Ngô, sau này có việc gì cứ gọi nhé. Tôi rảnh lắm".

Ngô Bình không có ấn tượng tốt về Đường Quý. Anh đáp: "Không cần qua đây thường xuyên đâu".

Đường Quý ngượng ngùng, chỉ đành cười gượng.

Ngô Bình hỏi Đường Huyền: "Cảm giác thế nào rồi?"

Đường Huyền đáp: "Không còn ảo giác nữa, hồi phục gần như bình thường rồi".

Ngô Bình: "Thêm nửa tháng nữa là sẽ được như trước kia".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1387


Ngô Bình có ơn cứu mạng họ, mà Đường Băng Vân lại là người của anh nên họ lựa chọn như vậy cũng không có gì kì lạ.

Ngô Bình nói: “Cảm ơn hai người”.

Advertisement

Đường Băng Vân cười nói: “Chồng, anh nghỉ chút đi rồi lát mình đi gặp ông”.

Đường Thiên Tuyệt biết Ngô Bình đã về nên muốn gặp anh.

Ngô Bình gật đầu, sau đó hàn huyên thêm vài câu rồi cùng Đường Băng Vân đi gặp Đường Thiên Tuyệt.

Advertisement

Nơi ở của Đường Thiên Tuyệt cách đây không xa, họ đi vài bước là tới.

Hai người tới nơi thì thấy Đường Thiên Tuyệt đang tập hít thở trong sân. Ngô Bình vừa nhìn đã biết ông ấy đang tu luyện bài hít thở ngồi.

Đường Thiên Tuyệt thu dáng lại rồi cười nói: “Hai đứa vào đây”.

Một cô gái khoảng 15 tuổi trông rất thanh tú bê khay trà ra, sau đó rót cho Ngô Bình và Đường Băng Vân.

Đường Băng Vân mỉm cười rồi hỏi cô ấy: “Băng Hiên, em về lúc nào thế?”

Cô gái cười đáp: “Chị, em mới về hôm qua”.

Đường Băng Vân giới thiệu với Ngô Bình: “Chồng, em ấy là Băng Hiên, con gái của chú út, trước kia đi du học ở nước ngoài”.

Băng Hiên chào hỏi: “Chào anh rể”.

Ngô Bình gật đầu: “Chào em”.

Đường Thiên Tuyệt cũng ngồi xuống rồi nói: “Băng Vân, ông chuẩn bị cho Băng Hiên về nước, sau đó để con bé đi theo cháu”.

Đường Băng Vân gật đầu ngay: “Được ạ”.

Đường Thiên Tuyệt ừm một tiếng rồi nói tiếp: “Hai chị em đi chơi đi, ông có chuyện muốn nói với Ngô Bình”.

Đường Băng Vân lập tức dẫn Băng Hiên đi ra chỗ khác.

Đường Thiên Tuyệt nhấp một ngụm trà rồi nói: “Tiểu Ngô, tối nay chữa cho Canh Tổ, cháu chắc bao nhiêu phần trăm là chữa khỏi?”

Ngô Bình: “70 phần trăm ạ”.

Thật ra Ngô Bình chỉ khiêm tốn vậy thôi, chứ ít nhất anh chắc chắn đến 90 phần trăm rồi.

Đường Thiên Tuyệt mừng rỡ nói: “Đúng là ông trời có mắt! Nếu Canh Tổ mà khoẻ lại thì đám yêu ma quỷ quái sẽ bị áp chế hết”.

Sau đó, ông ấy nghiêm giọng nói: “Tối nay nhất định sẽ có kẻ không muốn cháu chữa khỏi bệnh cho Canh Tổ, vì thế chúng ta phải thật cẩn trọng”.

Ngô Bình: “Cháu hiểu ạ”.

Đường Thiên Tuyệt: “Canh Tổ có tu vi cao thâm, nếu cháu chữa khỏi bệnh cho người thì kiểu gì cũng được trọng thưởng, đây cũng sẽ là vận may của cháu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1388


Đường Thiên Tuyệt nhìn người em song sinh của mình rồi nói: “Thiên Hạc, chú tìm Ngô Bình có việc à?”

Đường Thiên Hạc gật đầu: “Vâng, em đến nhắc cậu ấy tạm thời đừng chữa trị cho Canh Tổ vội”.

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt nổi giận: “Chú nói sao? Lẽ nào chú không muốn Canh Tổ hồi phục tu vi à?”

Advertisement

Đường Thiên Hạc thở dài nói: “Anh, em hỏi anh nhé, Canh Tổ ở cảnh giới nào rồi?”

Đường Thiên Tuyệt: “Hình như Địa Tiên tầng thứ ba”.

Đường Thiên Hạc gật đầu: “Đúng, người ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba rồi, còn anh mới ở cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ thôi. Canh Tổ có địa vị rất cao, nếu người khỏi bệnh và xuất quan thì kiểu gì cũng sẽ làm môn chủ, vậy anh định tính sao?”

Đường Thiên Tuyệt hừ nói: “Nếu có thể mời Canh Tổ xuất quan thì tôi không làm môn chủ nữa cũng được”.

Đường Thiên Hạc dựng ngón tay cái: “Anh, anh một lòng vì Đường Môn, em bái phục! Nhưng anh có từng nghĩ một khi Canh Tổ nắm quyền, việc đầu tiên người sẽ làm là gì không?”

Đường Thiên Tuyệt ngẩn ra nói: “Thiên Hạc, chú nói luôn đi”.

Đường Thiên Hạc gật đầu nói: “Được, thế em nói luôn! Hiện giờ, phe của mình là có tầm ảnh hưởng nhất Đường Môn, nhưng anh đừng quên, con cháu của Canh Tổ không hề yếu đâu. Gần một trăm năm qua, dòng họ của Canh Tổ rất phát triển, giờ đã có hơn 300 người rồi, họ phân bố ở khắp Đường Môn. Giờ Canh Tổ mà hồi phục tu vi thì kiểu gì cũng đề bạt con cháu nhà mình. Đến lúc đó, lợi ích của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng đấy”.

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Thiên Hạc, chú suy nghĩ thiển cận quá. Chỉ cần Đường Môn phát triển vững mạnh, chúng ta hi sinh chút lợi ích thì có làm sao?”

Đường Thiên Hạc thở dài: “Anh, anh còn nhớ trường hợp của môn chủ đời thứ bảy không?”

Nghe thấy thế, Đường Thiên Tuyệt lập tức im bặt.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Đường Thiên Hạc: “Môn chủ đời thứ bảy đã mời một thần y thời đó đến chữa khỏi cho một cao nhân của Đường Môn đã bị mất hết tu vi. Nhưng vị cao nhân ấy hồi phục tu vi một cái là trở thành cao thủ số một của Đường Môn ngay. Vài năm sau đó, ông ta nhanh chóng bồi dưỡng thế lực của mình, nâng đỡ người của mình thăng chức. Ba năm sau, môn chủ khi ấy đã phải nhường ngôi”.

Ngô Bình biết câu chuyện vẫn chưa hết nên hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1389


Đường Thiên Hạc: “Đấy là một bài học! Vì thế tôi mới phải đến tìm đại ca, mong anh ấy suy nghĩ lại”.

Đường Thiên Tuyệt rơi vào trầm tư rồi nói: “Canh Tổ từng là Thiếu tôn, là người có ý chí nên chắc chắn sẽ không làm vậy đâu”.

Đường Thiên Hạc nói: “Anh, anh đừng quên Canh Tổ đã sóng hơn 700 năm rồi. Với cảnh giới của người thì cùng lắm chỉ sống thêm vài chục năm nữa thôi, một người sắp chết thì rất dễ làm ra những chuyện điên rồ, ít nhất cũng phải làm lợi cho con cháu đời sau của mình”.

Advertisement

Đường Thiên Tuyệt trầm giọng nói: “Đủ rồi! Thiên Hạc, chú về đi, anh tự quyết được”.

Đường Thiên Hạc lại thở dài một câu rồi chắp tay đi về.

Advertisement

Đường Thiên Hạc đi rồi, Ngô Bình bê trà lên uống rồi nói: “Thật ra ông ấy nói cũng có lý”.

Đường Thiên Tuyệt nói: “Tiểu Ngô, cháu cũng nghĩ vậy à?”

Ngô Bình cười nói: “Cháu nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là người của Đường Môn nghĩ thế nào”.

Đường Thiên Tuyệt thở dài một hơi, bắt đầu đấu tranh tư tưởng. Dòng họ của ông ấy cũng đã có hơn 500 người, ví dụ Đường Thái Canh tuyệt tình thì sẽ không ai sống được.

Ngô Bình cười nói: “Ông ơi, hay cháu reo cho ông một quẻ nhé?”

Đường Thiên Tuyệt ngẩn ra: “Cháu biết reo quẻ à?”

Ngô Bình gật đầu: “Biết một chút thôi ạ”

Đường Thiên Tuyệt: “Ừ, thế cháu reo đi”.

Ngô Bình lấy tiền phép ra rồi niệm thần chú, sau đó tung tiền phép xuống đất. Ngay sau đó, đã có ba sơ đồ hiện ra, anh quan sát cẩn thận rồi cất tiền phép đi.

Đường Thiên Tuyệt hỏi: “Thế nào?”

Ngô Bình: “Quẻ cho hay nếu mình cứu Canh Tổ thì đại lợi cho Đường Môn, ai cũng được lợi ích, mà ông cũng không bị ảnh hưởng gì”.

Đường Thiên Tuyệt ngạc nhiên: “Ý của cháu là ông vẫn sẽ là môn chủ ư?”

Ngô Bình đáp: “Quẻ bảo thế ạ”.

Đường Thiên Tuyệt bật cười rồi nói: “Tiểu Ngô, cháu đúng là kỳ tài. Được, tối nay chúng ta sẽ đi gặp Canh Tổ”.

Ngô Bình nói: “Ông ơi, ông không phát hiện là em thứ ba của ông không muốn chúng ta cứu Canh Tổ à?”

Đường Thiên Tuyệt xua tay: “Kệ ông ấy, ông nghe lời cháu”.

Ngô Bình mỉm cười, không nói gì nữa.

Anh ngồi thêm một lát rồi về nhà mình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1390


Đường Băng Hiên sáng mắt lên hỏi: “Anh rể, tên nó là tinh thạch linh hồn ạ?”

Ngô Bình cầm lấy viên tinh thạch, anh có thể cảm nhận được lực linh hồn ẩn chứa bên trong nó, nó chính xác là tinh thạch linh hồn.

Ngô Bình nói: “Ừ, là tinh thạch linh hồn đấy”.

Advertisement

Đường Băng Vân hỏi: “Chồng, nó có giá trị thế nào?”

Ngô Bình cười nói: “Nó có nhiều công dụng lắm, hồn lực thiên tiên ở bên trong có thể dùng để luyện chế Thiên Tiên Bổ Hồn Đan, rất có ích với người bị tổn thương thần hồn”.

Advertisement

Đường Băng Hiên cười nói: “Anh rể giỏi thật đấy! Em còn tưởng nó chỉ là một viên thuỷ tinh bình thường”.

Ngô Bình hỏi: “Băng Hiên, em lấy thứ này ở đâu?”

Đường Băng Hiên cười đáp: “Mùa hè năm nay, em với mấy đứa bạn đã đến núi Thông Thiên chơi. Khi xuống núi thì thấy một hồ nước, bọn em xuống đấy bơi thì tìm được viên tinh thạch này. Ban đầu, em cứ tưởng nó là thuỷ tinh nên cũng không để ý lắm. Nhưng về sau, em phát hiện mỗi khi em chạm vào nó là rất có tinh thần, khả năng ghi nhớ cũng tốt hơn. Từ đó, em mới biết nó là vật phi phàm”.

Ngô Bình hỏi: “Núi Thông Thiên nào?”

Đường Băng Hiên: “Ngay cạnh núi Thanh Thành ạ, đấy là điểm du lịch mới khai phá”.

Ngô Bình ghi nhớ rồi cười nói: “Khi nào rảnh, anh sẽ đến xem sao”.

Ngô Bình ngập ngừng rồi nói tiếp: “Băng Hiên, em bán khối tinh thạch này cho anh được không?”

Đường Băng Hiên cười nói: “Nếu anh cần thì em tặng anh đấy”.

Ngô Bình: “Anh không nhận thế được đâu, anh sẽ luyện chế một lò Địa Nguyên Đan, khi nào xong, anh sẽ cho em một viên nhé!”

Đường Băng Hiên sáng mắt lên rồi hỏi: “Anh rể, Địa Nguyên Đan là thuốc gì ạ? Có tác dụng gì hả anh?”

Ngô Bình: “Nó giúp kéo dài tuổi thọ, giúp em sống khoẻ mạnh không bệnh tật. Điều quan trọng nhất là trước năm 70 tuổi, gương mặt sẽ không bị lão hoá. Còn nữa, uống vào rồi thì da dẻ sẽ đẹp lắm đấy”.

Đường Băng Hiên suýt nữa hét lên: “Nhiều công dụng thế ạ! Thích quá, anh nhớ cho em nhé”.

Đường Băng Vân liếc Đường Băng Hiên một cái rồi hỏi Ngô Bình: “Có phần của em không đấy?”

Ngô Bình cười hì hì: “Có chứ, anh luyện chính cho em mà”.

Đường Băng Vân vui vẻ hỏi: “Luyện chế đan dược ấy có khó không anh?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: “Cũng không khó lắm, nhưng khó hơn luyện Long Hổ Luyện Hình Đan”.

Nói rồi, anh viết những thứ cần chuẩn bị rồi đưa cho Đường Băng Vân. Trong số các dược liệu cần dùng thì có một vị sâm là quý ra thì các vị thuốc khác đều dễ tìm.

Khoảng một tiếng sau, Đường Băng Vân đã mang đủ dược liệu về, tổng có 14 vị.

Ngô Bình cầm dược liệu rồi đi đến phòng luyện đan của Đường Thiên Hạc để mượn lò của ông ấy. Đường Thiên Hạc mong còn không được nên lập tức đứng bên cạnh học hỏi ngay.

Song, quá trình khống chế ngọn lừa thì ông ấy không thể học mót được, Ngô Bình không nói nên ông ấy chỉ biết xem thôi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1391


Ngô Bình làm nóng rồi rửa lò, sau đó bỏ dược liệu vào, thi thoảng anh lại vỗ vào cái lò một cái. Nửa tiếng sau, hai tay anh liên tục đánh vào lò để truyền linh lực Ất Mộc vào bên trong, giúp đan dược hoàn mỹ hơn.

Ngô Bình nhìn xuyên qua lò để quan sát tình hình của đan dược ở bên trong, có một luồng gió bao quanh đan dược, đan lực tập trung hết vào đó. Luồng gió nhỏ dần, cuối cùng biến thành trạng thái nửa dịch thể.

Ngô Bình cho lửa bé đi, anh điều chỉnh ở mức hợp lý nhất.

Advertisement

Ba phút sau, dan dịch đã kết lại, Ngô Bình thấy ổn rồi nên lại đập vào lò luyện, nắp lò bật ra, một tia sáng chiếu lên.

Lúc này, anh thò tay vào bê khối đan dược ra rồi chia nhỏ để vê viên, nhìn trông có vẻ đơn giản, nhưng thật ra lại là bước khó nhất.

Advertisement

Khi đan dược mới ra lò chỉ có rất ít thời gian để tối ưu tác dụng, nếu chậm trễ thì tác dụng của thuốc sẽ mất, còn sớm quá thì chưa thành phẩm, đan dược sẽ tan ra chứ không kết thành khối được.

Lấy đan dược ra rồi còn phải chia nhỏ, bước này cần đến niệm lực, nhãn lực và tay nghề chuyên nghiệp.

Sau đó, đã có bảy viên đan dược nằm trong tay Ngô Bình.

Thấy thế, Đường Băng Hiên vỗ tay hoan hô, còn Đường Thiên Hạc thì ngạc nhiên nói: “Quá lợi hại! Tiên sinh, đây là đan dược gì vậy?”

Ngô Bình: “Địa Nguyên Đan được luyện chế bằng địa chi”.

Anh lấy một viên đan dược đưa cho Đường Băng Hiên rồi nói: “Em uống rồi về phòng nghỉ đi”.

Đường Băng Hiên mừng rỡ, sau đó uống luôn rồi chạy về nhà.

Đường Thiên Hạc nhìn với vẻ thèm thuồng: “Đây chắc phải là đan dược nhị phẩm sư phụ nhỉ?”

Thật ra, ngay khi cầm đan dược, Ngô Bình đã biết nó là cấp nhất phẩm nhưng anh chẳng buồn giải thích: “Ừ, Đường Thiên Hạc, ông cần phải luyện đan nhiều vào để tăng thêm tay nghề”.

“Vâng”, Đường Thiên Hạc nói.

Ngô Bình về nhà rồi bảo Đường Băng Vân uống một viên: “Em uống xong rồi cũng đi nghỉ đi”.

Đường Băng Vân không uống ngay mà cất đi, sau đó nói: “Tối nay anh phải chữa trị cho Canh Tổ, em không yên tâm, em muốn ở cạnh anh”.

Ngô Bình cười nói: “Có gì đâu mà không yên tâm, đây là tổng bộ của Đường Môn. Mà ông đã chuẩn bị hết rồi, dù có ai định làm loạn cũng không dám nữa đâu”.

Đường Băng Vân thở dài nói: “Chuyện này rất lớn, một khi Canh Tổ khôi phục thực lực, Đường Môn sẽ tiến vào một giai đoạn mới, thậm chí khéo còn làm chủ Địa Tiên Giới”.

Ngô Bình: “Thế càng tốt chứ sao? Em luôn mong Đường Môn ổn định còn gì, giờ Canh Tổ xuất quan, Đường Môn sẽ phải ổn thôi”.

Đường Băng Vân: “Mong là thế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1392


Đường Thiên Tuyệt đi tới vách núi rồi nhảy xuống, mọi người hoảng hốt, nhưng sau đó lại phát hiện có một gờ đá ở ngay bên dưới.

Ngô Bình nhảy xuống theo rồi đáp đất, gờ đá này khá nhỏ, nối liền với một ngọn núi khác.

Mọi người men theo gờ đá ấy rồi đi tới một hang động cao hai mét, hang động chếch xuống dưới nên hơi khó đi.

Advertisement

Họ phải đi hơn trăm mét mới thấy một cửa đá đang đóng kín.

Đường Thiên Tuyệt đi tới gần rồi hắng giọng nói: “Hộ pháp Quan, tôi dẫn Ngô Bình tới rồi, hôm nay là đêm trăng tròn, để Ngô Bình chữa trị cho Canh Tổ được không?”

Advertisement

Một lát sau, cánh cửa dịch sang một bên, một ông lão cao khoảng mét rưỡi bước ra, râu của ông lão đã bạc trắng và rậm, thắt được một bím dài buộc dây đỏ dài đến rốn.

Ông ấy mặc một bộ quần áo nhàu nhĩ màu đen, chân không đi giày, tứ chi thô kệch, mắt to, lông mày trắng vểnh lên trông rất oai phong.

“Vào đi”, ông ấy lên tiếng, giọng như tiếng chuông ngân.

Ngô Bình chắp tay rồi xách hòm thuốc đi vào, ông lão đóng cửa lại, đến Đường Thiên Tuyệt cũng phải chờ ở bên ngoài.

Nhìn thấy ông lão đó, Đường Băng Vân hỏi: “Ông ơi, đó có phải là Quan Trùng Sơn - người đã giết cả trăm tu sĩ của Đông Doanh không ạ?”

Đường Thiên Tuyệt gật đầu: “Ừ, sau trận đánh ấy, Quan Trùng Sơn đã bị thương, sau đó nhận lệnh trông nom cho Canh Tổ ở đây”.

Đường Băng Vân cảm thán: “Năm xưa, ông ấy đã là Võ Thánh rồi, không biết giờ tu vi ở cảnh giới nào rồi nhỉ?”

Đường Thiên Tuyệt: “Ông ấy khổ tu bao năm, lại được Canh Tổ chỉ dẫn nên đương nhiên sẽ tiến bộ nhiều rồi”.

Về phía Ngô Bình, anh đi theo Quan Trùng Sơn vào trong thì thấy khí tức của ông ấy rất khủng khiếp, hơn nữa còn là người thông tuệ, lẽ nào ông ấy từng là Võ Thánh ư?

Quan Trùng Sơn nói: “Canh Tổ đang ngâm thuốc, không thể di chuyển được nên khi điều trị, cậu phải để ý”, Quan Trùng Sơn dặn dò với giọng khá khách sáo.

Ngô Bình: “Ông cứ yên tâm, tôi là bác sĩ chuyên nghiệp”.

Hai người đi hết một con đường rồi tiến vào sâu bên trong, nơi này không rộng lắm, ở đây có một hồ nước tự nhiên chứa đầy nước thuốc màu trắng ở bên trong.

Có một ông lão đang ngồi xếp bằng trong hồ, mặt lão đầy nếp nhăn, da dẻ từ phần đầu trở xuống lở loét, mắt nhắm như đang ngủ say.

Quan Trùng Sơn cung kính đi tới cạnh ông lão rồi nhỏ giọng nói: “Canh Tổ, Ngô Bình đến rồi ạ”.

Ông lão mở mắt rồi nói: “Tôi đã ngâm mình ở đây hơn 700 trăm năm rồi, có không dưới 50 thần y từng tới, nhưng chưa một ai chữa khỏi bệnh cho tôi cả”.

Quan Trùng Sơn nói: “Canh Tổ, nghe Đường Thiên Tuyệt nói, y thuật của thần y Ngô rất giỏi, biết đâu lại có cách chữa trị cho người”.

Canh Tổ ừm một tiếng rồi nói: “Để cậu ấy thử đi”, sau đó, ông lão không nói gì với Ngô Bình cả.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1393


Anh nói: “Canh Tổ, phiền người rời khỏi hồ thuốc một lát”.

Canh Tổ cau mày nói: “Giờ tôi không thể rời khỏi hồ thuốc này được”.

Ngô Bình đành phải quan sát tình trạng của ông ấy qua nước thuốc, trong người Canh Tổ có các con trùng màu trắng rất mảnh, chúng sống trong da của ông ấy, sau đó đẻ trứng trong nội tạng.

Advertisement

Nhìn thấy con trùng này, Ngô Bình cau mày nói: “Ký sinh trùng!”

Canh Tổ mở mắt ra nói: “Nhóc, cậu cũng tinh mắt đấy, phát hiện ra được loại dị trùng này”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Sao ngày xưa, Canh Tổ lại nhiễm phải loại ký sinh trùng này?”

Canh Tổ không còn thái độ khinh thường như trước nữa, mà nói: “Ngày xưa, tôi có thù với một người thuộc Cổ Đạo. Tôi đã giết cả nhà người đó, ông ta không phải đối thủ của tôi, vì thế đã đi khắp nơi để tìm cổ trùng, sau đó nuôi dưỡng thành ký sinh trùng trong truyền thuyết. Về sau, tôi đã đấu kiếm với một kiếm tiên, dù thắng, nhưng đã bị thương nặng. Trên đường về Đường Môn, tôi đã bị người đó ngấm ngầm thả trùng vào người. Tôi vốn đang bị thương nặng, mà con ký sinh trùng ấy lại rất mạnh. Từ đó trở đi, tôi luôn phải ngâm người trong nước thuốc, như vậy mới có thể ngăn loại trùng kia sinh sôi nảy nở”.

Ngô Bình gật đầu nói: “Ngâm thuốc đúng là cách hữu dụng nhất khi đó”.

Đường Thái Canh: “Nhóc, cậu chữa được bệnh này không?”

Ngô Bình: “Ký sinh trùng mạnh là bởi nó đã phát triển cùng với thần kinh và máu thịt của ông, ông chỉ là vật chủ cung cấp nguồn dinh dưỡng cho chúng thôi. Loại bỏ chúng chẳng khác nào phải giết ông”.

Đường Thái Canh thở dài: “Đúng vậy, cho nên bao năm qua, tôi có làm gì được chúng đâu”.

Quan Trùng Sơn trầm giọng nói: “Ngô Bình, nói vậy là đến cậu cũng bó tay ư?”

Ngô Bình đáp: “Tôi nói mình bó tay khi nào?”

Quan Trùng Sơn và Canh Tổ cùng sáng mắt lên rồi nhìn anh.

Ngô Bình chậm rãi lấy một con dao găm ra rồi nói: “Canh Tổ, phiền ông giớ tay phải lên”.

Lần này, Canh Tổ rất phối hợp, lập tức làm theo. Da thịt trên cánh tay của lão gần như không thấy nữa, thay vào đó là lớp da nhuốm máu nhão nhoẹt.

Các con trùng nhỏ và mảnh đang thò đầu ra rồi lại chui vào trong ở đó.

Ngô Bình dùng dao găm cắt một miếng thịt bé như móng tay trên cánh tay của Canh Tổ, nhưng đã có vài chục con trùng ở đó.

Anh bổ miếng thịt ấy vào trong một hộp ngọc, sau đó nói với Quan Trùng Sơn: “Tôi sẽ kê một đơn thuốc, ông mau đi đưa cho Đường Thiên Tuyệt, để ông ấy cho người đi lấy”.

Ngô Bình lấy giấy bút ra rồi viết nhanh một đơn thuốc, sau đó đưa cho Quan Trùng Sơn để ông ấy mang ra ngoài cho Đường Thiên Tuyệt.

Đây là một việc hệ trọng, Đường Môn đã huy động mọi lực lượng nên chỉ mất chưa đến một tiếng đã có thể gom đủ tất cả dược liệu mà Ngô Bình cần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1394


Đường Thái Canh thở dài một hơi: “Vài năm trăm nay, tôi sống không bằng chết. Chỉ cần xử lý được đám trùng này, tôi giảm vài năm tuổi thọ cũng không hề gì”.

Sau đó, ông lão hỏi Ngô Bình: “Nhóc, cậu đính xử lý đám trùng ấy kiểu gì?”

Ngô Bình: “Ký sinh trùng rất nhạy cảm với môi trường, khi môi trường trong cơ thể vật chủ không thích hợp cho chúng sinh sống nữa thì chúng sẽ tự bỏ đi, để tìm nơi khác”.

Advertisement

Đường Thái Canh: “Nên cậu mới bảo Đường Thiên Tuyệt đi lấy thuốc rồi sắc cho tôi uống à?”

Ngô Bình cười nói: “Những dược liệu ấy là tôi cần, chứ không liên quan đến Canh Tổ”.

Advertisement

Quan Trùng Sơn nổi giận rồi nghiêm giọng nói: “Này, cậu đang giỡn mặt với chúng tôi đấy à?”

Ngô Bình nói: “Đừng nóng vội, ông sẽ biết lý do ngay thôi”.

Nói rồi, anh lấy kim châm cứu ra rồi c*m v** miếng thịt lấy trên cánh tay của Canh Tổ, sau đó truyền tiên lực thuần dương vào. Chân lực thuần dương cực cang cực dương nên ký sinh trùng rất sợ, chúng lập tức chạy hết ra ngoài.

Loáng cái, chúng đã tập trung ra một chỗ khác trong hộp ngọc.

Lúc này, Ngô Bình lấy một cây địa chi bé xiu ra rồi ném vào. Đám trùng như vớ được vàng, lập tức chui vào ngay.

Ngay sau đó, đám trùng ở miếng thịt đã chuyển hết sang cây địa chi.

Thấy thế, Đường Thái Canh lập tức hiểu ý của Ngô Bình rồi mừng rỡ nói: “Nhóc, cậu giỏi đấy!”

Đúng lúc này, Đường Thiên Tuyệt chợt gọi với vào, Quan Trùng Sơn vội vàng chạy ra.

Vài phút sau, ông ấy đã đen mặt quay lại rồi nói: “Canh Tổ, Đường Thiên Tuyệt cho người đi lấy thuốc, nhưng giữa đường đã bị kẻ khác cướp mất thuốc. Không chỉ thế, các nước đang lùng sục mua hết những dược liệu mà chúng ta cần, Đường Thiên Tuyệt sai người khác đi mua thì không còn gì để mua nữa”.

Canh Tổ ngẩn ra rồi bật cười nói với Ngô Bình: “Nhóc, cậu cũng quỷ quái lắm đấy”.

Ngô Bình nói: “Bên ngoài có rất nhiều người không muốn Canh Tổ khỏi bệnh, nếu không cho họ chút việc gì đó để làm thì họ sẽ vào đây gây rối”.

Nói rồi, anh lại viết một đơn thuốc khác đưa cho Quan Trùng Sơn rồi nói: “Ông bảo Đường Thiên Tuyệt chuyển sang mua đơn này”.

Quan Trùng Sơn đã biết Ngô Bình định làm gì nên không còn tranh luận với anh nữa, mà lập tức ra tìm Đường Thiên Tuyệt ngay, để ông ấy đi chuẩn bị thuốc.

Đường Thái Canh hỏi Ngô Bình: “Nhóc, dùng cách của cậu có thể loại bỏ hết ký sinh trùng trong người tôi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Vâng”.

Đường Thái Canh hít sâu một hơi rồi nói: “Được, vậy phiền cậu giúp cho!”

Ngô Bình nói: “Quá trình tiếp theo sẽ rất đau đớn, Canh Tổ cố chịu một chút ạ”.

Đường Thái Canh cười phá lên nói: “Tôi đã chịu khổ cực mấy trăm năm nay nên chẳng còn sợ đau đớn gì nữa, cậu cứ làm đi, tôi sẽ không cau mày đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1395


Ngay sau đó, đã có một lượng lớn sinh trùng bò ra ngoài rồi chui vào nước. Nước thuốc có tác dụng ngăn chúng sinh trưởng nên vừa tiếp xúc với nước một cái là chúng bơi nhanh vào bờ ngay.

Ngô Bình ném một miếng địa chi xuống nước, đám trùng nhao về phía ấy ngay rồi liều mạng chui vào trong.

Chục phụt sau, tất cả sinh trùng đều chui ra khỏi người của Đường Thái Canh, Ngô Bình lập tức bảo lão rời khỏi hồ thuốc.

Advertisement

Anh lấy một loại thuốc mỡ trong hòm thuốc của mình ra, đây là thuốc do anh điều chế, nó có tác dụng rất tốt với vết thương ngoài da. Anh lập tức thoa thuốc khắp người cho Canh Tổ.

“Canh Tổ, ông có thể nghỉ ngơi được rồi. Chờ da ông lành lại, tôi sẽ chữa trị cho ông tiếp”.

Advertisement

Đường Thái Canh có thể cảm thấy không còn một con ký sinh trùng nào ở trong người mình nữa, nhưng ông lão vân thấy người mình là lạ nên hỏi: “Nhóc, cậu từng bảo ký sinh trùng đã sinh trưởng trong người tôi, giờ chúng bỏ đi rồi, tôi có bị di chứng gì không?”

Ngô Bình gật đầu: “Có chứ, một phần gen của chúng vẫn lưu trong người ông, nó sẽ khiến thể chất của ông khác trước, nhưng đây chưa chắc đã là chuyện xấu đâu”.

Đường Thái Canh gật đầu: “Vậy thì tốt”.

Ông lão ngồi xếp bằng xuống điều hoà hơi thở, lực sinh mạng của cường giả cảnh giới Địa Tiên tầng thứ tư rất mạnh, trời chưa sáng thì thuốc bôi ngoài da đã khô hết rồi.

Ngô Bình gỡ các mảng thuốc xuống, để lộ ra lớp da mới của Đường Thái Canh.

Ngô Bình gật đầu nói: “Không đến nỗi nào, Canh Tổ, ông hãy uống viên Địa Nguyên Đan này, có nó hỗ trợ thêm thì ông sẽ khôi phục tu vi nhanh thôi”.

Đường Thái Canh mừng rỡ rồi vội nói: “Tốt, tài năng của cậu thật khiến người ta bất ngờ, Đường Môn thu nhận được một kỳ tài như cậu cũng là điều may mắn nhất đời”.

Uống đan dược xong, Đường Thái Canh tiếp tục tĩnh dưỡng, còn Ngô Bình và Quan Trùng Sơn thì ngồi sang một bên.

Hiện giờ, Quan Trùng Sơn đã có cái nhìn hoàn toàn khác về Ngô Bình, ông ấy kinh nể hỏi: “Tiểu Ngô, viên đan dược ấy trông được đấy, cậu lấy đâu ra vậy?”

Ngô Bình không hề giấu giếm: “Là tôi tự luyện chế”.

Quan Trùng Sơn trợn tròn mắt: “Cậu còn biết luyện đan ư? Giỏi quá!”

Ngô Bình cười nói: “Hộ pháp Tả, tu vi của ông rất cao, lẽ nào từng là Võ Thánh?”

Quan Trùng Sơn gật đầu: “Tôi may mắn ăn được quả Ngộ Đạo nên lĩnh ngộ được Thánh tâm, vì vậy mới trở thành Võ Thánh, nhưng nhiều năm đã trôi qua, nhờ có chỉ dẫn của Canh Tổ mà tôi mới chỉ đột phá lên cảnh giới Địa Tiên tầng thứ hai thôi, đúng là hổ thẹn”.

Ngô Bình nói: “Ông đừng khiêm tốn, có thể tu luyện đến cảnh giới Thuần Dương là quá giỏi rồi”.

Ngày xưa, Triệu Vương Tôn cũng chỉ đột phá lên cảnh giới này thôi, Quan Trùng Sơn đã ở cảnh giới này khá lâu nên có thể đột phá lên bất cứ lúc nào.

Quan Trùng Sơn thở dài nói: “Tu luyện ra sao chỉ có người tu hành là rõ nhất”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1396


Đường Thái Canh nghiêm túc nói: “Cậu đã cứu tôi khỏi nỗi đau đớn dày vò, tôi sẽ nhớ mãi công ơn này! Tôi bái lạy cậu cũng là chuyện bình thường”.

Sau đó, ông lão nói tiếp: “Tiểu Ngô, cậu là Quan Tiên ra ngoài trước đi. Nếu có ai hỏi tôi đã khôi phục lại thực lực như cũ chưa thì cứ bảo chữa trị đã thất bại”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Canh Tổ làm vậy là sao ạ?”

Đường Thái Canh nói: “Đường Môn đã hoạt động rất lâu rồi nên không còn được như xưa nữa, tôi phải tìm hiểu lại về môn phái rồi mới có cái nhìn chính xác được. Hơn nữa, giờ Đường Thiên Tuyệt là môn chủ, cùng lắm tôi chỉ làm trợ thủ cho ông ấy thôi, chứ không thể cướp hào quang được”.

Advertisement

Đường Thái Canh có quyết định như vậy khiến Ngô Bình rất bất ngờ, anh cố ý hỏi: “Canh Tổ tự quản lý môn phải chẳng tốt hơn sao?”

Đường Thái Canh xua tay: “Tôi không có hứng thú với Đường Môn, so với quản lý môn phái thì tôi thích tự do tự tại hơn”.

Advertisement

Dứt lời, ông lão cười nói: “Tiểu Ngô, cậu có ơn với tôi nên tôi sẽ tặng cậu một thứ”.

Ông ấy lấy một chiếc túi bách bảo ra đưa cho Ngô Bình, anh nhận lây thì thấy có bảy lá bùa chú ở bên trong, tất cả đều là bùa Sát Sinh.

Đường Thái Canh nói: “Đây là bảy lá bùa mà tôi từng luyện chế, mỗi lá đều có bảy cấm chế trở lên, cậu tha hồ mà dùng”.

Ngô Bình mừng quýnh, anh biết sự lợi hại của loại bùa này, uy lực của nó đủ để giết tu sĩ cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba và đe doạ được tu sĩ cảnh giới Địa Tiên tầng thứ tư! Loại bùa này rất khó luyện chế nên anh cảm ơn Đường Thái Canh ngay.

Ông lão nói: “Ừm, hai người ra ngoài trước đi”.

“Vâng”.

Ngô Bình và Quan Trùng Sơn đi ra ngoài, nhưng không thấy Đường Thiên Tuyệt đâu, mà chỉ có nhóm Đường Băng Vân.

Ngô Bình hỏi: “Băng Vân, môn chủ đâu?”

Đường Băng Vân đáp: “Chồng, có kẻ địch tấn công Đường Môn, ông dẫn người đi đối phó rồi”.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Lâu chưa?”

Đường Băng Vân: “Mọi người đi từ lúc tờ mờ sáng”.

Ngô Bình vội nói: “Dẫn anh đi”.

Cả đoàn người vội vàng trở lại Đường Môn, chưa đến nơi đã có thể nhìn thấy hai bóng người đang giao đấu trên không trung, một người trong số đó là Đường Thiên Tuyệt, người còn lại thì không rõ là ai.

Quan Trùng Sơn hừ lạnh một tiếng rồi bay vút lên cao, đứng cạnh Đường Thiên Tuyệt. Đối thủ của Đường Thiên Tuyệt hoảng hốt rồi nói: “Quan Trùng Sơn, ông chưa chết cơ à!”

Người đó biết Quan Trùng Sơn, nhưng Quan Trùng Sơn thì lại không biết nên hỏi: “Họ tên là gì?”

Đường Thiên Tuyệt nói: “Hộ pháp Tả, đó là tán tu của Thục Sơn, tên là Chu Sĩ Quần. Ông ta đã nhận một lô đệ tử rồi làm xằng làm bậy ở Thục, ngoài ra còn nhiều lần xung đột với chúng ta, lần này không biết tại sao dám đánh đến tận đây”.

Quan Trùng Sơn lạnh lùng nói: “Một là biến, hai là chết!”

Chu Sĩ Quần hừ nói: “Quan Trùng Sơn, ngày xưa ông là Võ thánh thiên hạ vô địch. Nhưng bây giờ, tôi và ông cùng ở cảnh giới Địa Tiên, tôi mà phải sợ ông à?”

Quan Trùng Sơn: “Không đi chứ gì! Vậy thì ở lại!”

Dứt lời, ông ấy lấy một cái búa ra rồi tấn công Chu Sĩ Quần.

Một nhát búa nện xuống người Chu Sĩ Quần, ông ta vội tránh sang một bên, nhưng đường búa ấy quá nhanh, hơn nữa còn chuyển hướng bất ngờ nên vẫn đập trúng người ông ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1397


Búa của Quan Trùng Sơn đập vào tấm lá chắn ấy làm nó nứt ra, sau đó tiếp tục đập vào người Chu Sĩ Quần, ông ta hét lên rồi ngã lùi lại.

Chu Sĩ Quần hộc máu rồi bay ra xa, loáng cái đã biến mất. Ở phía xa hơn cũng có không ít bóng người, xem ra chuyến này không chỉ có một thế lực tấn công Đường Môn.

Sự xuất hiện của Quan Trùng Sơn khiến các thế lực này phải sợ hãi rồi lủi đi hết.

Đường Thiên Tuyệt mừng rỡ rồi chắp tay nói với Quan Trùng Sơn: “Hộ pháp Tả, may mà ông đến kịp thời”.

Advertisement

Quan Trùng Sơn: “Một lũ chuột cống thôi mà, kệ đi”.

Đường Thiên Tuyệt vội hỏi: “Ngô Bình, Canh Tổ sao rồi?”

Advertisement

Ngô Bình: “Canh Tổ vẫn thế, bọn cháu không chờ được thuốc nên ra ngoài trước”.

Đường Thiên Tuyệt thở dài nói: “Trong một đêm mà dược liệu đã bị mua hết sạch, ông vẫn đang nghĩ cách”.

Ngô Bình nói: “Ông đừng lo, cháu đã ức chế bệnh cho Canh Tổ rồi, tạm thời không nguy hiểm gì nữa. Môn chủ, giờ cháu thấy hơi mệt, cháu về nghỉ trước đây ạ”.

Đường Thiên Tuyệt gật đầu: “Ừ”.

Ngô Bình hỏi Quan Trùng Sơn: “Ông Quan, đến chỗ tôi uống trà nhé?”

Quan Trùng Sơn cười nói: “Được thôi”.

Sau đó, Quan Trùng Sơn cùng Ngô Bình đi về nhà của anh dưới cái nhìn kinh ngạc của mọi người.

Đường Băng Vân đã chuẩn bị đồ ăn từ trước.

Một lát sau, Đường Huyền và Lam Thuỷ Nguyệt cũng tới, lẽ ra họ không có cơ hội ngồi cùng với Quan Trùng Sơn, nhưng được như giờ là nhờ Ngô Bình.

Một lát sau, Đường Hi và Đường Hồng Y cũng đến, họ đều là nhân vật chủ chốt của Đường Môn.

Quan Trùng Sơn ngồi ở vị trí chủ toạ, lâu rồi ông ấy không uống rượu nên uống rất say sưa.

Ngô Bình hỏi: “Ông Quan, đường búa mà ông vừa tung ra là gì thế?”’

Quan Trùng Sơn cười đáp: “Đó là tuyệt kỹ độc môn của tôi, tên là Phách Sơn Phủ, gồn có 24 thức, tôi mới học được bảy thức thôi. Tiểu Ngô, nếu cậu muốn học thì tôi sẽ dạy cho”.

Ngô Bình cười nói: “Được, khi nào rảnh tôi sẽ đến thỉnh giáo ông”.

Đường Hi cười nói: “Cậu Ngô giỏi thật, đến ông Quan còn phải khen ngợi”.

Ngô Bình nói: “Đường Hi trưởng lão, môn phi đao của ông cũng ghê mà, tôi rất nể đấy”.

Đường Hi xua tay: “Tài năng của tôi có hạn, chỉ có chút ít vậy thôi, để cậu chê cười rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Ý ông là kỹ năng phi đao của ông mới là bài nhập môn ư?”

Đường Hi gật đầu: “Tôi học được kỹ năng này từ một nhật vật lớn của thời Tiên Quốc, trước khi người ấy phi thăng đã từng chém chết rồng bằng một đao, lợi hại lắm”.

Tuy Ngô Bình cũng có nhiều thủ đoạn ám khí, nhưng vẫn thấy hào hứng với chuyện mà Đường Hi kể: “Xem ra đây không chỉ đơn thuần là thuật phi đao rồi”.

Đường Hi gật đầu: “Thuật phi đao nổi ngang với phi kiếm, vị tiền bối ấy từng áp chế được cả các kiếm tiên nên đường gọi là Đao đế”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1398


Đường Hi cười nói: “Hiện tôi đang có ba cảnh giới, nếu cậu Ngô thích thì tôi sẽ truyền cho”.

Ngô Bình cười nói: “Vậy cảm ơn trưởng lão”.

Mọi người ngồi ăn uống đến tận khuya rồi mới giải tán, Đường Băng Vân chuẩn bị phòng cho Quan Trùng Sơn.

Chờ mọi người về cả rồi, Ngô Bình mới nói với Đường Băng Vân: “Băng Vân, Canh Tổ đã khỏi rồi, nhưng muốn ở ẩn thêm một thời gian”.

Advertisement

Đường Băng Vân mừng rỡ: “Canh Tổ khỏi rồi ư? Tốt quá rồi!”

Ngô Bình: “Canh Tổ không định quản lý Đường Môn đâu nên ông không phải lo nữa rồi”.

Advertisement

Đường Băng Vân thở phào một hơi: “Nhẹ cả người”.

Ngô Bình cười nói: “Ừm, coi như giải quyết được một chuyện của Đường Môn”.

Đường Băng Vân nghe thấy thế thì biết Ngô Bình định rời đi nên hỏi: “Anh lại đi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Ngày mau, anh sẽ đến núi Thông Thiên, sau đó sang Đông Doanh, người nhà anh vẫn ở bên đó, anh phải sang đón mọi người về”.

Đường Băng Vân thở dài nói: “Cứ tưởng anh sẽ đón tết ở đây”.

Chỉ còn chục ngày nữa là tết rồi.

Ngô Bình cười nói: “Bọn mình sẽ sớm gặp lại nhau thôi, à em mau uống Địa Nguyên Đan đi”.

Đường Băng Vân uống đan dược rồi đi luyện hoá dược lực. Ngô Bình về phòng nghỉ rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tuy ngủ, nhưng anh vẫn hấp thu tiên lực thuần dương và linh lực Ất Mộc theo cách hít thở.

Ngày hôm sau, Ngô Bình chào mọi người rồi lên xe đến núi Thông Thiên.

Ngọn núi này nằm cạnh núi Thanh Thành, là một điểm du lịch mới khai phá nên đường xá vẫn chưa hoàn thành.

Ngô Bình đến chân núi thì gặp vài tốp khách du lịch, họ đều là người ở nơi khác tới, anh cùng họ leo lên trên.

Đến giữa núi, anh gặp một ông lão bản địa, anh hỏi thăm: “Ông ơi, cháu nghe nói gần đây có một đầm nước, ông có biết không ạ?”

Ông lão suy nghĩ rồ chỉ về một hướng: “Có, nhưng hơi xa đấy, cậu phải leo sang bên kia mới thấy được. Chúng tôi gọi nó là đầm Quỷ Khiếu, ở đấy nguy hiểm lắm nên cậu đừng đi một mình.

Ngô Bình cười nói: “Cháu cảm ơn”.

Sau khi hỏi rõ đường đi, anh lập tức tăng tốc độ, đường ở đây chưa sửa xong nên hơi khó đi.

Mười phút sau, Ngô Bình đã băng qua núi, sau đó đi xuống dưới. Đi thêm một lúc thì anh đã nhìn thấy một đầm nước, xung quanh đầy bụi gai, khó mà đi vào được.

Ngô Bình lần mò tới gần đầm nước thì thấy nó không lớn lắm, nhưng rất sâu.

Anh nhìn trái ngó phải thấy không có ai thì mới c** đ* rồi nhảy tùm xuống.

Đầm này phải sâu bảy mét, Ngô Bình bơi xuống đáy tìm tinh thạch linh hồn, nhưng chẳng thấy gì cả.

“Lẽ nào chỉ có một viên ấy thôi?”, Ngô Bình lẩm bẩm, nhưng không từ bỏ, mà khởi động khả năng nhìn xuyên thấu để nhìn xuyên qua đáy.

Một mét, hai mét, khi tầm nhìn của anh xuyên xuống dưới 10 mét thì anh lập tức trợn tròn mắt. Vì ở đó có một khối tinh thạch rỗng rất to, bên trong chính là tinh thạch linh hồn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1399


Ngô Bình ngẩng đầu lên thì thấy ở eo núi có bốn người đang nhìn về phía này. Họ gồm ba nam một nữ, nhưng anh không biết ai cả.

Anh nhanh chóng mặc đồ lên rồi lau khô tóc, sau đó quay về đường cũ. Còn bốn người kia thì nhanh chóng băng qua bụi gai rồi chạy đến hồ nước.

Trong số họ có một ông lão, một người đàn ông trung niên và một nam một nữ trẻ tuổi. Người thanh niên cao gầy, môi mỏng mày rậm. Hắn liếc nhìn xuống hồ nước đầu ngầu rồi hỏi Ngô Bình: “Này, làm gì thế hả?”

Advertisement

Ngô Bình nghe giọng điệu có vẻ xúc phạm của hắn thì thờ ơ đáp: “Tôi làm gì thì liên quan gì đến anh?”, nói rồi, anh quay đầu bỏ đi.

“Đứng lại!”, người thanh niên giơ tay ra túm vai Ngô Bình, móng tay hắn sắc như dao cau, rõ ràng đã luyện Ưng Trảo Công.

Advertisement

Ngô Bình như mọc mắt ở sau gáy nên nhanh chóng lách người, sau đó trở tay nhéo tai tên đó, động tác của anh vừa nhanh vừa chuẩn nên hắn không né được.

Tên đó hét lên đau đớn vì bị Ngô Bình nhéo tai, sau đó gập người xuống rồi lệch mặt sang một bên, đau đến mức ch** n**c mắt.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Bố mẹ anh không dạy anh cách nói chuyện lịch sự à?”

Ông lão ở cạnh đó biến sắc mặt rồi nói: “Này cậu bạn, cậu hơi quá rồi đấy, thả cháu tôi ra”.

Ngô Bình liếc nhìn ông ta thì thấy đó là một ông lão rất có tinh thần, dáng người cao lớn, tay và xương cốt thô hơn người bình thường, tu vi chắc ở cảnh giới Tiên Thiên Luyện Hình.

Anh hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Bảo sao mà cháu không biết lễ phép là gì, vì ông cũng có ra cái thể thống gì đâu”.

Ông lão nổi giận, nhưng cố nhịn rồi nói: “Cậu bạn, tôi nhắc lại, thả cháu tôi ra”.

Ngô Bình lại càng mạnh tay hơn rồi nói: “Nếu tôi không thả thì sao?”

Người thanh niên kêu như con lợn bị chọc tiết, tai bắt đầu rách ra rồi rỉ máu.

Ông lão vừa định ra tay thì người đàn ông trung niên bên cạnh chợt vái lạy Ngô Bình: “Tham kiến Võ Vương!”

Cái gì! Ông lão hoảng hốt rồi vô thức lùi lại.

Ngô Bình thấy hơi bất ngờ, anh quan sát người đàn ông trung niên rồi nói: “Ông cũng tinh mắt đấy!”

Người đàn ông trung niên vội nói: “Không dám, do khí chất của tiên sinh quá phi phàm thôi”.

Ngô Bình thả lỏng tay, người thanh niên ngã vật ra đất, nhưng sau khi biết anh là tu sĩ cảnh giới Võ Vương thì không dám ho he gì nữa.

Ông lão có vẻ lúng túng rồi chắp tay: “Tiên sinh, ban nãy chúng tôi mạo phạm, mong tiên sinh tha tội”.

Ngô Bình cười lạnh hỏi: “Các người đến đây làm gì?”

Ông lão và người đàn ông trung niên nhìn nhau, ông lão đáp: “Thưa tiên sinh, trước đây tôi tình ngờ biết được ở đầm Quỷ Khiếu này sẽ có tiếng quỷ khóc vào mỗi đêm trăng sáng, tôi nghi ở đây có bảo bối thu hút quỷ đến nên mới đến xem sao”.

Ngô Bình bình thản nói: “Ở đây không có bảo bối gì đâu, tôi vừa mò ở dưới đấy mãi mà không có thu hoạch gì cả”.
 
Back
Top Dưới