Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1340


Đào Như Tuyết lườm anh một cái, nói: "Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Tập đoàn Miêu Dược bây giờ đang gặp khó khăn, anh có thể giúp em được không?"

Ngô Bình ngạc nhiên: "Giá trị thị trường của tập đoàn không phải đã tăng gấp đôi sao? Chẳng lẽ lại có phiền phức sao?"

Đào Như Tuyết cười khổ: "Mấy năm trước, bố em bắt đầu tham gia vào lĩnh vực bất động sản, nhất quyết xây nhà kiếm tiền. Bây giờ, chuỗi vốn của công ty bất động sản trực thuộc tập đoàn Miêu Dược bị đứt. Tháng trước còn xuất hiện nợ tín dụng nữa".

Advertisement

Ngô Cẩn Ngôn nhíu mày: "Tại sao không nói cho anh biết chuyện lớn như vậy sớm hơn?"

Đào Như Tuyết thở dài: "Tháng trước em mới phát hiện ra rằng bố em đã giấu em. Bây giờ nhà em định bán một số cổ phần của tập đoàn Miêu Dược để lấy tiền mặt. Anh còn nhớ Vương Thận hôm qua không? Em đang đàm phán với anh ta, nhưng anh ta ra giá quá thấp".

Advertisement

Ngô Bình: "Anh ta ra giá bao nhiêu?"

Đào Như Tuyết: "Theo giá trị thị trường, giá trị của tập đoàn là 500 tỷ, nhưng định giá mà anh ta đưa ra chỉ là 200 tỷ. Và anh ta muốn dùng 50 tỷ để chiếm 25% cổ phần của tập đoàn".

Ngô Bình cười lạnh: "Tên này ép giá cũng giỏi đấy".

Đào Như Tuyết: "Em suy nghĩ mãi, quyết định không thể để người ngoài chiếm hời. Thế nên em mới tìm anh, giá thì cứ theo giá của Vương Thận".

Ngô Bình cười nói: "Thế thì không phải em bị thiệt thòi sao?"

Đào Như Tuyết khẽ thở dài: "Ít nhất bán cho anh thì em cũng đỡ xót".

Ngô Bình nghĩ một lúc, hỏi: "Khoản thâm hụt vốn của công ty là bao nhiêu?"

Đào Như Tuyết: "Khoảng 35 tỷ".

Ngô Bình nói: "Thế này nhé, anh sẽ đưa cho em 40 tỷ và lấy 10% cổ phần".

Đào Như Tuyết hơi ngạc nhiên: "40 tỷ lấy được 20% cổ phần, tại sao anh chỉ lấy một nửa?"

Ngô Bình cười nói: "Giữa anh và em không cần phải câu nệ chuyện này".

Nói xong, anh lấy cổ Thần Cơ trong lòng ra và đặt nó vào lòng bàn tay của Đào Như Tuyết. Cổ Thần Cơ lúc này muốn đi theo Ngô Bình hơn, khi thấy Ngô Bình không cần nó nữa thì nó kêu loạn lên, không chịu xa anh.

Đào Như Tuyết rất xấu hổ, nói: "Cái đồ không có lương tâm, chẳng lẽ tao không phải chủ của mày à?"

Ngô Bình cười nói: "Tiểu Thần, mày đi theo Như Tuyết một khoảng thời gian, giúp cô ấy điều dưỡng sức khỏe, sau này tao sẽ có thưởng cho mày".

Lúc này cổ Thần Cơ mới ngừng gây rắc rối, nó ngoan ngoãn bò vào.

Đào Như Tuyết lắc đầu và nói: “Ôi, thất bại thật, em bị một con sâu ghét bỏ này".

Món ăn được dọn lên, cả hai vừa ăn vừa trò chuyện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1341


Bao Thái hừ lạnh: "Cậu đến đây đi rồi khoác lác cũng chưa muộn!", nói xong ông ta liền cúp máy.

Đào Như Tuyết hỏi, "Có chuyện gì vậy?"

Ngô Bình: "Không có gì, là chuyện nhỏ thôi".

Advertisement

Đào Như Tuyết cười nói: "Ăn tối xong đi với em đến chỗ này được không?"

Ngô Bình hỏi: "Ở đâu vậy?"

Advertisement

"Một đàn anh lâu năm không gặp của em hẹn vài đàn em và đàn anh cùng gặp mặt. Em không muốn đi một mình nên muốn mời anh cùng đi với em", sự lo lắng thoáng hiện lên trong đôi mắt đẹp của cô ấy.

Ngô Bình tò mò hỏi: "Như Tuyết, tiền bối của em có lai lịch gì? Dường như em không muốn đi lắm".

Đào Như Tuyết: "Sư huynh em là một thiên tài về Cổ thuật. Hắn đã nhận bố em làm sư phụ mười năm trước, năm năm sau đó xuất sư. Sau đó hắn đi xông pha giang hồ, bọn em đã không gặp nhau suốt mấy năm".

Bố của Đào Như Tuyết đã nhận khá nhiều đệ tử, tổng cộng hơn hai mươi người. Nhưng chỉ có Đào Như Tuyết và người sư huynh này là được chân truyền.

Người này tên là Ma Đô, lớn hơn Đào Như Tuyết hai tuổi, hiện là nhân vật nổi tiếng trong giới giang hồ, có biệt danh là "Tiểu Cổ vương".

Với tài luyện cổ của mình, Ma Đô đã trở thành người giàu bậc nhất tỉnh G, một nhân vật lớn trong thế giới ngầm, đồng thời là một ông trùm trong giang hồ.

Nghe Đào Như Tuyết nói, anh cười hỏi: "Có vẻ như em không thích tên Ma Đô này lắm nhỉ?"

Đào Như Tuyết suy nghĩ một chút, nói: "Nói thế nào nhỉ, từ khi còn bé em đã cảm thấy hắn lòng dạ sâu xa, nhiều mưu mô. Mấy năm gần hắn cũng liên lạc với em, bảo em đến chỗ hắn, nhưng em đã từ chối. Tuy nhiên, các sư huynh sư muội của em cũng qua lại khá nhiều với hắn".

"Hắn giờ đã là một nhân vật lớn. Ngay cả bố em cũng vô cùng khách sáo với hắn", Đào Như Tuyết nói, "Phải rồi, hình như hắn còn bái một nhân vật rất lợi hại làm sư phụ, đó là Võ vương của tỉnh G".

Ngô Bình nói: "Được rồi, lát nữa anh sẽ đi cùng em".

Sau bữa tối, Ngô Bình lái xe đến đảo Thương Lãng với Đào Như Tuyết.

Đảo Thương Lãng nằm trong hồ Đông Dương, diện tích hơn mười ki-lô-mét vuông, cách đây vài năm đã được người ta nhận thầu để xây dựng khách sạn nghỉ dưỡng, tên là khu nghỉ dưỡng Thương Lãng.

Xe chạy đến bãi đỗ xe bên sông, cả hai bắt chuyến phà đến đảo Thương Lãng. Trong hồ có muôn ngàn con sóng xanh biếc và lấp lánh, có thể nhìn thấy cá bơi thấp thoáng dưới nước.

Hồ Đông Dương là hồ nước ngọt lớn thứ tư với diện tích rộng lớn. Ngô Bình vươn tay xuống nước, ngón tay anh khẽ rung, phát ra chấn động đặc biệt, thu hút vài con cá đến.

Anh đưa tay vỗ nhẹ vào một con cá khiến nó ngất đi, rồi tóm lấy nó và đưa cho Đào Như Tuyết.

Đào Như Tuyết trợn mắt nhìn anh: "Anh cứ như một đứa trẻ ấy".

Ngô Bình cười hì hì rồi búng vào đầu con cá, nó lại quẫy mạnh, sau đó anh ném nó xuống hồ.

Cô gái chèo thuyền ngạc nhiên hỏi: "Anh này, sao anh làm được thế?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1342


Đào Như Tuyết cười nói: "Cô không cần để ý tới anh ấy đâu".

Ngô Bình hỏi cô gái, "Người đẹp này, hôm nay có nhiều khách trên đảo Thương Lãng không?"

Cô gái nói: "Hôm nay khu nghỉ dưỡng được một khách hàng lớn đặt thầu nên không có nhiều khách. Anh có phải là bạn của khách hàng lớn đó không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Đúng vậy, chúng tôi đều là bạn của Ma Đô".

Cô gái cười nói: "Đúng vậy, hắn họ Ma. Hôm qua hắn đã bao cả khu nghỉ dưỡng Thương Lãng rồi, có rất nhiều người kỳ quái đến".

Advertisement

Ngô Bình thầm giật mình: "Ngày hôm qua có rất nhiều người kỳ quái đến? Kỳ quái thế nào?"

Cô gái suy nghĩ một hồi rồi nói: "Có một người đàn ông đầu rất to, cao hơn hai mét, dáng vẻ trông như dã thú. Còn có một người đàn ông chỉ có một mắt, nhưng đôi mắt của anh ta rất đáng sợ, giống như một rắn độc vậy. Có một người đàn ông lập dị khác còn ăn côn trùng, mặc quần áo rách nát, có mùi rất lạ".

Ngô Bình hỏi: "Những kẻ lập dị này đã đi chưa?"

Cô gái lắc đầu: "Vẫn chưa đi, đang ở trên đảo".

Ngô Bình không hỏi thêm câu nào nữa, anh trầm ngâm.

Khi thuyền đến bến tàu, cả hai cùng xuống thuyền. Cách đó không xa có một vài người đứng đó, nói cười rôm rả.

Nhìn thấy Đào Như Tuyết, họ vẫy tay, "Như Tuyết ơi!"

Đào Như Tuyết cười nói: "Các sư huynh, đã lâu không gặp!"

Phía đối diện có năm người, ba nam hai nữ, có một người đứng ở giữa. Hắn khoảng 24, 25 tuổi, mặc một bộ âu phục màu trắng, không cao nhưng rất đẹp trai.

Người đàn ông cười nói: "Như Tuyết, anh còn sợ em không tới đấy".

Đào Như Tuyết cười nói: "Sư huynh, bữa tiệc do anh tổ chức thì tất nhiên em phải tới chứ. Tiện thể em giới thiệu luôn, đây là bạn trai của em, Ngô Bình".

Khi họ nghe thấy từ "bạn trai", biểu cảm của cả năm người đều hơi kỳ quái. Người thanh niên sững sờ một lúc, sau đó mỉm cười: "Hóa ra Như Tuyết đã có bạn trai rồi à".

Ngô Bình gật đầu và nói: "Xin chào".

Người đàn ông gật đầu: "Được rồi, chúng ta vào khách sạn nói chuyện đi".

Họ đi vào khu nghỉ dưỡng, nơi đây có đầy những tòa nhà cổ kính và thiết kế kiểu vườn tược Giang Nam. Toàn bộ khách sạn được xây dựng trong một khu rừng trúc lớn màu tím.

Bây giờ đã là tháng Giêng, tiết trời chuyển lạnh, trong rừng trúc phủ một lớp lá rụng.

Khi đi qua khu rừng trúc, một trong những sư huynh của Đào Như Tuyết đi phía sau. Đột nhiên, anh ta đưa tay chỉ vào áo của Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1343


Tất cả mọi người đều sửng sốt, Đào Như Tuyết cũng nhìn về phía Ngô Bình.

Vẻ mặt Ngô Bình rất nghiêm trọng, anh nhìn chằm chằm người đàn ông trên mặt đất, hỏi: "Tại sao anh lại đánh lén tôi?"

Người đàn ông phun ra một ngụm máu, giận dữ nói: "Anh đang nói bậy! Tôi đánh lén anh khi nào vậy? Anh đột nhiên quay lại và đấm tôi! Như Tuyết, anh ta là cái quái gì vậy, sao anh ta dám đánh anh không lý do như thế?"

Advertisement

Ngô Bình không giải thích, chỉ cười lạnh.

Advertisement

Đào Như Tuyết lạnh nhạt nói: "Ngô Bình sẽ không nói dối tôi, sư huynh à, anh không nên đánh lén anh ấy. Anh ấy là một cao thủ võ học, anh chưa chết là may lắm rồi đấy".

Người đàn ông không khỏi sợ hãi, hóa ra Ngô Bình là một cao thủ!

Ma Đô cau mày, nói: "Anh Ngô, tại sao anh lại làm tổn thương sư đệ của tôi?"

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Tôi nói rồi, chính anh ta đã tấn công tôi trước. Tôi không giết anh ta là nể mặt anh rồi đấy. Còn nói nữa thì tôi đánh cả anh luôn!"

Đây là sự kiêu ngạo của nhân tiên, nếu anh lý luận với tôi, tôi sẽ lý luận với anh. Nếu anh không lý luận với tôi, tôi sẽ đánh nhau với anh.

Sắc mặt Ma Đô rất tệ, hắn lờ mờ cảm thấy người đàn ông xuất hiện đột ngột này không dễ chọc vào! Nhưng ngay sau đó hắn kiềm chế cơn tức giận, lạnh nhạt nói: "Hẳn là hiểu lầm, mọi người đừng nóng giận".

Họ tiếp tục đi về phía trước, xuyên qua rừng trúc rồi đến một sân rộng. Họ vào trong phòng khách ngồi xuống, người phục vụ bưng trà và hoa quả đến.

Ngô Bình không khách sáo, anh lấy một nắm hạt dưa vừa ăn vừa quan sát xung quanh. Anh cảm thấy những người này đều rất kỳ lạ, trông không giống như đang tham dự một bữa tiệc.

Ma Đô nói, “Các vị sư huynh, sư tỷ, tôi đi một lát rồi quay lại ngay", nói xong hắn đi trước.

Ngay khi hắn rời đi, một người phụ nữ khoảng ngoài ba mươi tuổi mặc chiếc váy đỏ tươi cười hỏi: "Như Tuyết, bạn trai của em đến từ đâu vậy?"

Đào Như Tuyết: "Anh ấy là người tỉnh này".

Sư tỷ nói: "Là dân địa phương à, tốt lắm. Vậy nhà cậu Ngô đây làm nghề gì?"

Ngô Bình cười nói: "Tôi là bác sĩ, nhà tôi làm kinh doanh".

Sư tỷ mỉm cười, nói: "Tôi tên là Tống Vân, tôi là sư tỷ của Như Tuyết, nhà chồng tôi ở Thạch Thành".

Ngô Bình không có hứng thú tán gẫu với người phụ nữ này, vì vậy anh nói với Đào Như Tuyết: "Như Tuyết à, phong cảnh bên ngoài rất đẹp, chúng ta đi xem một chút đi".

Đào Như Tuyết biết anh có chuyện muốn nói nên gật đầu, đứng dậy đi theo anh ra ngoài.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1344


Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Chỉ có một khả năng. Bữa tiệc này nhắm vào em. Bởi vì em ở tỉnh K, thế nên bữa tiệc cũng tổ chức ở tỉnh K".

Đào Như Tuyết sửng sốt: "Hắn tới tìm em sao?"

Ngô Bình nói: "Khả năng cao là thế, vì vậy chúng ta phải cẩn thận".

Advertisement

Anh biết rõ sự nguy hiểm của giang hồ, lòng dạ con người sâu như bể, nên cẩn thận thì hơn.

Nghe những gì anh nói, Đào Như Tuyết không khỏi căng thẳng, nói: "Ngô Bình, anh nghĩ Ma Đô định làm gì?"

“Có lẽ hắn thích em", Ngô Bình nói.

Advertisement

Đào Như Tuyết lắc đầu: "Em hiểu rõ Ma Đô, hắn không thích phụ nữ".

Ngô Bình sửng sốt, hắn không thích phụ nữ sao?

Đào Như Tuyết: "Kệ đi, đã đến rồi thì mọi chuyện cứ tùy cơ ứng biến".

Không bao lâu sau khi bọn họ đi ra, họ nghe thấy Tống Vân gọi Đào Như Tuyết: "Như Tuyết, em đang làm gì thế? Vào đây nói chuyện đi".

Đào Như Tuyết đành phải quay lại phòng khách, Ngô Bình không đi vào, anh ngồi trong một cái đình nhỏ, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Thuốc lá anh hút khác với của những người khác, thuốc do anh tự làm. Thành phần gồm có lá nhân sâm, bột mật rắn, v.v, đặc biệt khi hút sẽ rất dễ bị nghẹn.

Hút thuốc lá tuy không dễ hút nhưng có tác dụng xua đuổi côn trùng, xoa dịu tinh thần, mùa hè không sợ muỗi đốt, mùa đông không sợ cảm lạnh.

Một điếu thuốc chưa dứt, trong phòng khách đã vang lên những tràng cười và tiếng cười nói rôm rả, như đang nói về một điều gì đó rất buồn cười.

Sau vài phút, tiếng cười ngừng lại, Ngô Bình khẽ nhíu mày. Tại sao không có giọng nói của Đào Như Tuyết? Đôi tai của anh rất thính, mặc dù anh không thể nhìn thấy tình hình trong phòng, anh vẫn có thể nghe được nội dung cuộc trò chuyện của mọi người.

Nhưng vào lúc này, chỉ có mấy người đang nói chuyện, không có giọng nói của Đào Như Tuyết. Anh lập tức vứt bỏ điếu thuốc, bước nhanh vào phòng khách.

Vừa vào đến cửa, Tống Vân liền đi ra, cười nói: "Sư đệ này, cậu là bác sĩ, có thể giúp tôi xem một chút được không?"

Ngô Bình mặc kệ cô ta, anh xoay người đi vào phòng khách. Lúc này không hề có bóng dáng của Đào Như Tuyết trong phòng khách.

Trái tim anh chùng xuống, anh hỏi: "Như Tuyết đâu?"

Một người đàn ông trung niên đứng lên, lạnh nhạt nói: "Như Tuyết đi gặp sư đệ Mã rồi, đừng quấy rầy họ".

Ngô Bình cười lạnh, anh đưa tay bóp chặt bả vai người đàn ông, người đó vô cùng đau đớn, liền hét lên: "Buông ra, đau quá!"

"Rắc!"

Ngô Bình càng dùng sức hơn, nói: "Nói cho tôi biết, Như Tuyết đã đi đâu!"

Người đàn ông trung niên chịu không nổi, nói: "Đi ra sân sau rồi!"

Ngô Bình nắm lấy tóc kẻ này, lạnh lùng nói: "Các người gọi Đào Như Tuyết đến đây làm gì, nói mau!"

Hai mắt anh lộ ra sát ý, người đàn ông trung niên sợ tới mức run lẩy bẩy, nói: "Không biết, sư đệ Mã gọi chúng tôi tới mà".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1345


Anh bước tới ấn mạnh, nội lực liền tuôn ra mạnh mẽ. Một tiếng "rầm" vang lên, hai cánh cổng văng ra mấy mét, đập mạnh xuống mặt đất.

Ngô Bình bước qua cổng và nhìn thấy một con đường đá trước cổng, nó dẫn đến một sân khác.

Anh đi dọc theo con đường và nhìn thấy cổng sân, có hai người đang đứng đó. Hai người này, một người là người khổng lồ cao hơn hai mét ba, chỉ mặc một chiếc quần đùi da thú trong thời tiết lạnh giá, trên tay còn cầm theo một cây chùy răng sói. Ngay cả cây chùy cũng cao hơn hai mét, bên trên đều là gai.

Trên cơ thể người đàn ông khổng lồ toàn là cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt vừa to vừa hung tợn, trông giống như một con thú hoang. Bên cạnh là người đàn ông một mắt, mặc quần áo vải, con mắt tỏa ra ánh sáng hung ác.

Advertisement

Bàn tay của người đàn ông một mắt thon và dài, có hai thanh phi đao giấu trong lòng bàn tay, hắn có vẻ là cao thủ dùng phi đao.

Khi Ngô Bình còn cách cổng mười mét, người một mắt lạnh lùng nói: "Tiến thêm một bước thì tôi sẽ lấy mạng cậu!"

Ngô Bình dừng lại, nhìn chằm chằm người đàn ông một mắt. Tu vi của người một mắt không hề yếu, là cao thủ cảnh giới thần.

Advertisement

“Phi đao của anh không giết được tôi đâu", anh lạnh nhạt nói, “Anh có thể thử xem".

"Vút!"

Một tia sáng lạnh lẽo bay sát mặt đất, sau đó đột nhiên xéo lên trên, nhắm thẳng vào tim Ngô Bình. Một luồng sáng lạnh khác bay tới, nhắm vào khuôn mặt của anh!

Ngô Bình xua tay, dễ dàng đón lấy thanh phi đao. Đồng thời, anh dùng chân phải đá bay thanh phi đao kia.

Không đợi đối phương hoàn hồn lại, anh đã vung tay lên, phi đao phát ra một tiếng kinh thiên động địa, thoáng cái đã bắn xuyên qua tim của người đàn ông một mắt. Máu b*n r* tung tóe, hắn lắc lư rồi ngã xuống đất.

"Aaaa!"

Gã đàn ông to lớn vô cùng tức giận, rống lên một cách điên cuồng, gã vung chùy giáng xuống mặt Ngô Bình.

Ngay lúc cây chùy rơi xuống, Ngô Bình bất ngờ đến gần gã đàn ông to lớn và đấm vào bụng gã.

"Phụt!"

Chân lực kinh khủng xuyên thấu qua cơ thể, sau đó bùng nổ trong cơ thể gã. Gã đàn ông to lớn phun ra một ngụm máu, sau đó máu chảy ra từ từng lỗ chân lông, thậm chí nhãn cầu gã cũng đỏ lên.

Cây chùy đập xuống đất, gã đứng thẳng, đầu gục xuống, chết ngay tại chỗ!

Sau khi giết liên tiếp hai người, Ngô Bình tiếp tục đi.

Đi qua cổng, anh nhìn thấy một đạo sĩ đang đứng trong sân, tay cầm một thanh trường kiếm, đầu kiếm chỉ xuống đất.

Đạo sĩ nhìn khoảng bốn mươi tuổi, râu đen rũ xuống ngực, trông khí chất cũng khá bất phàm. Thấy Ngô Bình bước vào sân, ông ta nói: "Tên kia, cậu nên đi khỏi đây. Nếu cậu đi tiếp, bần đạo chỉ đành giết cậu".

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Ông tu luyện đến tiên thiên cũng không dễ dàng gì, tôi không giết ông, mau lui ra!"

Đạo sĩ khẽ mỉm cười: "Đã nhiều năm không có ai dám nói chuyện với bần đạo như vậy, cậu muốn chết thì bần đạo sẽ cho cậu được toại nguyện".

Nói xong, một luồng ánh kiếm liền bay ra.

Người trong nghề vừa ra tay là biết được thực lực của nhau. Kiếm pháp của vị đạo sĩ này rất mạnh, nhanh và chính xác, thanh thoát khó lường.

"Đinh!"

Tay của Ngô Cẩn Ngôn duỗi vào trong ánh kiếm, ánh kiếm liền tản ra, hai ngón tay anh kẹp lấy mũi kiếm của người kia. Đạo sĩ liền kinh hãi kêu to: "Không thể nào!"

Ngay khi Ngô Bình đưa kiếm về phía trước, chuôi kiếm đánh vào tim đạo sĩ, ông ta r*n r*, lùi lại vài bước rồi phun ra một ngụm máu.

Khoảng cách giữa tiên thiên và nhân tiên quá lớn, cho dù có cầm ngược thanh kiếm, Ngô Bình cũng có thể làm ông ta bị thương!

“Đi đi", anh lạnh nhạt nói.

Đạo sĩ không dám ho he câu gì, ông ta chắp tay vái lạy Ngô Bình, cảm ơn anh không giết mình, rồi tránh sang một bên.

Có một tòa nhà nhỏ bên ngoài sân. Lúc này, cửa tòa nhà đang đóng lại, Ngô Bình đạp cửa bước vào sảnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1346


Ngô Bình cười lạnh: "Thứ khói độc cỏn con này thì làm gì được tôi?"

Anh dùng Quỷ Thần Bộ, ngay lập tức bước đến một cánh cửa. Anh chỉ vỗ một cái, cánh cửa đã hoàn toàn bị đập vỡ, một tiếng hô kinh ngạc đột nhiên vang lên từ bên trong.

Advertisement

Một người phụ nữ trung niên nấp sau cánh cửa, ăn mặc rách rưới và bốc mùi hôi thối. Khi bà ta nhìn thấy Ngô Bình xông đến, bà ta giơ tay lên, một đám khói xanh bốc ra. Bà ta có thủ pháp cao siêu, làn khói xanh ngưng tụ thành hình bàn tay người, ào tới chỗ Ngô Bình.

Ngô Bình đột nhiên thở ra một hơi giống như một ngọn gió, nó thổi bay làn khói xanh về chỗ người phụ nữ. Bà ta không kịp né tránh, bị toàn bộ làn khói xanh phả vào mặt. Ngay lập tức, khuôn mặt của bà ta tái xanh như thể bị bôi sơn.

Advertisement

Đôi mắt người phụ nữ đầy hoảng sợ và kinh hoàng, bà ta che mặt và hét lên. Ngay sau đó, máu của bà ta chuyển sang màu xanh lam, sau đó da toàn thân cũng chuyển sang màu xanh lam. Lúc này bà ta không nói nên lời, ngã quỵ xuống đất, những bong bóng màu xanh xuất hiện từ mắt, mũi, miệng bà ta.

Ngô Bình hừ lạnh, anh nhảy vọt lên không trung thì nghe thấy một tiếng "rầm", liền xông thẳng lên lầu hai.

Sau đó anh lại vọt lên tiếp, đột phá tầng ba, bốn, cuối cùng lao lên mái nhà rồi leo lên cao nhìn về phía xa xăm.

Lúc này, trong một tòa nhà cách đó vài trăm mét, Đào Như Tuyết đã hôn mê, cô ấy nằm trên một chiếc bàn dài.

Ma Đô đứng ở bên cạnh, cạnh hắn là hai người trung niên một nam một nữ.

Người phụ nữ trung niên nói: "Cậu chủ, có được cổ Thần Cơ của nhà họ Đào thì tu vi của cậu nhất định sẽ tăng vọt!"

Ma Đô cười nói: "Tôi biết đến sự kỳ diệu của cổ Thần Cơ khi tôi học ở nhà cô ấy, nhưng lúc đó nó chưa đủ để khiến tôi phải có được nó. Nhưng tôi không ngờ rằng cổ Thần Cơ lại tiến hóa!"

Người phụ nữ trung niên nói: "Cậu chủ, cậu tinh thông Cổ thuật, trong tay lại có Cổ đan. Một khi có được cổ Thần Cơ, cậu có thể khiến nó tiếp tục tiến hóa".

Ma Đô gật đầu: "Đúng vậy. Tôi nghe nói từ người nhà họ Đào rằng mỗi khi cổ Thần Cơ tiến hóa, chủ nhân của nó có thể thu được lợi ích rất lớn. Có nó, tôi nhất định có thể trở thành địa tiên!"

Người đàn ông trung niên do dự một chút rồi nói: "Cậu chủ, nhà họ Đào là thế gia về Cổ thuật, quan hệ rộng rãi ở Biên Nam. Nếu hôm nay chúng ta giết Đào Như Tuyết, nhà họ Đào nhất định sẽ báo thù".

Ma Đô lạnh nhạt nói: "Khi tôi trở thành địa tiên rồi thì nhà họ Đào là cái thá gì chứ? Chú Đinh, chú lo lắng thừa rồi".

Người đàn ông trung niên được gọi là chú Đinh gật đầu: "Cậu chủ nói phải, là do lão nô suy nghĩ nhiều".

Đúng lúc này, bọn họ nghe thấy một tiếng nổ lớn, mặt đất chấn động một hồi, bức tường cách đó hơn mười mét bị nổ ra một cái lỗ lớn. Trong khói lửa, Ngô Bình sải bước đi tới.

Nhìn thấy Đào Như Tuyết bất tỉnh, trong mắt anh lóe lên một tia lạnh lùng, anh nói: "Anh định làm gì?"

Ma Đô sửng sốt trước sự xuất hiện của Ngô Bình, chẳng lẽ nhiều cao thủ như vậy lại không thể khống chế được Ngô Bình sao?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1347


Ma Đô sửng sốt, muốn sử dụng các Cổ thuật khác, nhưng Ngô Bình đã đến ngay trước mặt và tóm cổ hắn.

Ma Đô bị Ngô Bình nhấc lên giữ ở giữa không trung, lạnh lùng nói: "Anh đang mưu đồ điều gì?"

“Buông cậu chủ nhà tôi ra!”. Người phụ nữ trung niên tức giận, dùng dao găm đâm Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình thậm chí không quay đầu lại, anh đá bay người phụ nữ. Cú đá này bộc phát trong cơn tức giận, người phụ nữ bay lộn ngược hơn mười mét, đập mạnh vào tường, nội tạng vỡ nát rồi chết ngay sau đó.

Lúc này Ma Đô toàn thân vô lực, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, người này sao có thể mạnh như vậy?

Advertisement

“Tha mạng cho tôi!”, hắn hét lên: “Tôi chỉ muốn có được cổ Thần Cơ thôi!”

"Lấy được cổ Thần Cơ sao?”, Ngô Bình cười lạnh: “Anh mà cũng xứng với cổ Thần Cơ sao?"

Nói xong, anh đập mạnh Ma Đô xuống đất, mặt đất vỡ ra vô số vết nứt. Ma Đô đột nhiên phun ra một ngụm máu, một đòn này khiến một nửa xương cốt của hắn tan nát, sắc mặt hắn lập tức tái nhợt.

Người đàn ông trung niên lớn tiếng nói: “Cha ruột của Ma Đô là chân nhân Mã của núi Long Hổ, cậu không thể giết cậu ấy!”

Ngô Bị cười lạnh, anh đá vào đầu Ma Đô một cái. Người đàn ông trung niên sững ra, sau đó hét lên: "Tôi liều mạng với cậu!"

Ngô Bình phất tay, mấy luồng chỉ phong xuyên qua cơ thể người đàn ông trung niên, ông ta ngã thẳng xuống đất, không còn thở nữa.

Khi đến chỗ Đào Như Tuyết, anh kiểm tra một lượt, đưa tay ra ấn vào cô ấy vài lần. Vài giây sau, cô ấy ậm ừ vài tiếng rồi từ từ mở mắt.

Sau khi tỉnh dậy, cô ấy sững người một lúc và hỏi: "Tại sao em lại ở đây?"

Ngô Bình bế cô ấy lên và nói: "Ma Đô muốn lấy cổ Thần Cơ ra khỏi cơ thể em".

Đào Như Tuyết vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Hắn thật quá đáng!"

Lúc này cô ấy quay đầu lại, nhìn thấy thi thể Ma Đô thì biến sắc, kêu lên: "Anh giết Ma Đô sao?"

Ngô Bình nói: "Hắn đáng chết".

Đào Như Tuyết cười khổ: "Cha ruột của Ma Đô là chân nhân Mã Huyền của núi Long Hổ, lần này rắc rối to rồi".

Ngô Bình nói: "Giết thì cũng giết rồi. Ngay cả khi anh tha cho hắn, hắn vẫn sẽ trả thù, vì vậy tốt hơn là nên giết".

Đào Như Tuyết khẽ thở dài: "Kệ đi, giờ có sợ cũng vô dụng".

Ngô Bình hỏi: "Mã Huyền của núi Long Hổ à, anh chưa từng nghe qua cái tên này".

Đào Như Tuyết: "Anh chưa nghe nói cũng bình thường. Nếu em không biết Ma Đô thì em cũng không biết Mã Huyền. Người đàn ông này là một trong ba vị cao thủ sống ẩn dật ở núi Long Hổ. Ông ta sinh ra vào những năm đầu thời dân quốc, tuy rằng tuổi không cao lắm, nhưng tu vi đã là cảnh giới chân nhân".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1348


Mã Huyền cả đời chưa từng kết hôn mà bỗng nhiên có một cậu con trai nên rất hạnh phúc, cứ sáu tháng lại về thăm vợ con. Sau đó, ông ta tìm cách để Ma Đô gia nhập nhà họ Đào và học Cổ thuật.

Sau khi nghe Đào Như Tuyết nói, Ngô Bình an ủi: "Như Tuyết, em đừng lo lắng quá".

Đào Như Tuyết: "Em không sao, em chỉ sợ Mã Huyền trả thù anh".

Advertisement

Ngô Bình hừ lạnh một tiếng: "Nếu ông ta nói lý thì anh sẽ nói lý với ông ta, ông ta mà vô lý anh sẽ đánh nhau với ông ta!"

Sau khi thu dọn xong, Ngô Bình gọi người của Thần Võ ti tới xử lý. Dù sao cũng có rất nhiều người chết, cần phải được xử lý.

Advertisement

Sự việc này đương nhiên Diệp Thiên Tông sẽ biết, chỉ năm phút sau ông ấy đã gọi đến.

"Sư đệ, tình hình thế nào? Nghe nói có vài người đã chết".

Ngô Bình: "Sư huynh, có người hãm hại bạn của em, đối phương ra tay trước".

Diệp Thiên Tông nói: "Lai lịch của người chết thế nào?"

Ngô Bình: "Có một người tên là Ma Đô, con riêng của Mã Huyền núi Long Hổ".

Diệp Thiên Tông sửng sốt: "Cái gì? Con trai của Mã Huyền? Sư đệ à, cậu to gan thật đấy, không biết Mã Huyền là ai sao?"

Ngô Bình: "Em biết, không phải chỉ là chân nhân ở núi Long Hổ sao?"

Diệp Thiên Tông cười khổ: "Nếu đã biết thì tại sao cậu còn dám giết tên kia? Mã Huyền có hai đồ đệ, một người là Trương Ngọc Thanh, người này là một thiên tài kiếm thuật, nghe nói đã luyện thành kiếm hoàn, đạt đến địa tiên. Một đệ tử khác là Lí Thiên Đồ, nghe nói người này đang đột phá cảnh giới võ thánh, rất có thể sẽ đột phá tiếp".

Ngô Bình nói: "Sư huynh, cho dù ông ta có mười đệ tử, em cũng không sợ".

Diệp Thiên Tông thở dài một hơi: "Sư đệ, cậu đã gây ra tai họa lớn rồi! Việc này phải tính kế lâu dài. Giờ cậu đến Thiên Kinh ngay lập tức. Hãy nghĩ cách xem chúng ta có thể hòa giải với Mã Huyền không".

Ngô Bình: "Sư huynh, Ma Đô hại người trước, chuyện này không có gì để hòa giải cả".

Diệp Thiên Tông: "Sư đệ, Lý Thiên Đồ đứng đầu Thiên Hình, địa vị của ông ta vẫn cao hơn anh. Chuyện này có thể lớn cũng có thể nhỏ, anh lo lắng ông ta sẽ trả thù cậu!"

Ngô Bình im lặng vài giây rồi nói: "Được rồi, em sẽ đến Thiên Kinh càng sớm càng tốt".

Sau khi cúp máy, anh tìm thấy một chiếc lọ màu đen bằng ngọc bích trên người của Ma Đô. Trong lọ có một viên đan dược màu tím đen, anh thầm giật mình, đây là Cổ đan sao?

Cổ đan là là đan dược để cổ trùng dùng, ngay cả anh cũng không làm ra được, bởi vì dược liệu để luyện đan quá khó tìm.

Cất Cổ đan đi, anh nói, "Như Tuyết, hãy để họ xử lý việc ở đây, đi thôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1349


Người đàn ông nói: "Tôi được lệnh bắt cậu, đi theo tôi!"

Ngô Bình nhíu mày hỏi: "Muốn bắt tôi sao, anh là ai?"

Người đàn ông nói: "Tôi tên là Chu Sĩ Đình, người của Thiên Hình!"

Advertisement

Nghe đến từ "Thiên Hình", lòng Ngô Bình chùng xuống. Thiên Hình là một cơ quan chuyên giám sát các tổ chức vũ trang như Thiên Long và Thần Võ ti. Có vẻ như Lý Thiên Đồ đã ra tay.

Anh gật đầu và nói với Đào Như Tuyết: "Như Tuyết, nói với Thần Chiếu và ông Hoa là anh sẽ đi đến Thiên Kinh. Còn nữa, hôm nay em về Biên Nam luôn đi".

Đào Như Tuyết vội vàng lắc đầu, vì chuyện này do cô ấy mà ra nên cô ấy không thể bỏ mặc, liền nói: "Không, em cũng đi Thiên Kinh!"

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Em chờ tin tức của amh. Đừng lo lắng, anh không sao đâu".

Sau đó, anh nhìn vào người đàn ông có râu và nói: "Tôi cần nói chuyện một chút với cô ấy".

Người đó cười nói: "Được. Nhưng tôi nhắc cậu nhé, nếu đã nằm trong danh sách của Thiên Hình thì không thể trốn thoát đâu".

“Tôi muốn đi thì anh không cản được, tôi không cần chạy", anh lạnh nhạt nói.

Gã râu ria khịt mũi rồi lập tức đưa thuộc hạ sang chỗ khác để nhường chỗ cho họ.

Ngô Bình kéo Đào Như Tuyết vào lòng rồi nói bên tai cô ấy: "Đừng lo lắng cho anh. Em đến khách sạn tìm Thần Chiếu đi. Trong thời gian này, hãy ở cạnh ông ấy và đừng liên lạc với bất cứ ai".

Anh lo lắng rằng người của Mã Huyền sẽ tấn công Đào Như Tuyết, vì vậy anh mới dặn dò cô ấy.

Đào Như Tuyết hiểu rằng cô ấy không thể làm gì bây giờ, cô ấy chỉ có thể chờ đợi tin tức từ Ngô Bình. Do dự một hồi, cô ấy gật đầu thật mạnh: "Anh phải cẩn thận đấy! Em sẽ đợi tin tức của anh!"

Ngô Bình tháo chiếc nhẫn trong tay đưa cho Đào Như Tuyết, trầm giọng nói: "Cầm lấy đi em".

Lần này đi, anh không thể mang theo bất cứ thứ gì, trong chiếc nhẫn này có khá nhiều bảo vật của anh nên anh đương nhiên phải giao nó cho Đào Như Tuyết bảo quản.

Đào Như Tuyết cảm thấy trong lòng hoảng loạn vô cớ, cô ấy đột nhiên ôm chặt lấy Ngô Bình, hai mắt đỏ hoe.

Ngô Bình vỗ lưng cô ấy, nói: "Như Tuyết, nhớ làm theo lời anh bảo nhé".

Nói xong, anh đẩy Đào Như Tuyết ra, sải bước về phía Chu Sĩ Đình, nói: "Có thể đi rồi".

Chu Sĩ Đình mở cửa xe cho anh, họ cùng nhau ngồi vào ghế sau của chiếc xe việt dã.

Anh ta mỉm cười, nói, "Anh bạn, tốt hơn hết là cậu nên gọi cho người nhà của bạn, nếu không gọi là không còn cơ hội đâu".

Ngô Bình cười lạnh: "Anh cho rằng tôi sợ hãi à?"

Chu Sĩ Đình châm một điếu thuốc, nói: "Biết tại sao chúng tôi có thể tìm được cậu nhanh như vậy không?"

Ngô Bình cũng rất tò mò, ngay cả Diệp Thiên Tông cũng vừa mới biết chuyện ở đây, làm sao những người của Thiên Hình lại biết chuyện? Anh hỏi: "Tại sao?"

Chu Sĩ Đình: "Ngay khi Ma Đô chết là chúng tôi đã biết. Trên đảo này có tai mắt của chúng tôi. Cậu cũng to gan thật, dám giết con riêng của chân nhân Mã, khâm phục!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1350


Ngô Bình: "Tôi chỉ là tự vệ thôi".

Chu Sĩ Đình nói: "Cậu nên nói với những người thẩm vấn những lời này thì hơn. Nhân tiện, nơi cậu tới không phải Thiên Kinh, mà là sa mạc ở phía tây bắc".

Ngô Cẩn Ngôn khịt mũi, nói: "Cho tôi điếu thuốc đi".

Advertisement

Chu Sĩ Đình cười gằn: "Sao, bây giờ mới biết sợ à?"

Vẻ mặt Ngô Bình rất bình tĩnh, anh nói: "Sợ sao? Anh quá đề cao Thiên Hình, cũng quá coi thường tôi".

Advertisement

Chu Sĩ Đình đưa cho anh một điếu thuốc, lắc đầu nói: "Anh bạn à, tôi cũng là người làm theo lệnh thôi. Khi cậu đến đó, cho dù cậu có khổ sở như thế nào thì cũng đừng trách tôi".

“Anh nghĩ nhiều rồi, tôi sẽ không nhớ một tên cỏn con như anh đâu", Ngô Bình lạnh nhạt nói.

Mặc dù Chu Sĩ Đình rất khó chịu, nhưng lại không thể phản bác. Ngô Bình dù sao cũng là nhân tiên, mà anh ta chỉ là một một nhân vật cỏn con với cảnh giới Luyện khí mà thôi.

Anh ta khịt mũi, để bảo toàn chút thể diện, Chu Sĩ Đình nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi sẽ nói cho cậu hiểu nhé, những người bị giam giữ ở nơi đó đều là những kẻ cực kỳ nguy hiểm!"

Ngô Bình hỏi: "Có địa tiên không?"

Chu Sĩ Đình khịt mũi: "Tuy rằng không có địa tiên, nhưng cũng có đại ác ma nguy hiểm như địa tiên!"

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Nếu không có địa tiên thì tôi lo lắng cái gì?"

Chu Sĩ Đình không thèm nói nữa, chỉ im lặng hút thuốc, anh ta phát hiện mình không thể khiến Ngô Bình sợ.

Hút xong một điếu thuốc, Ngô Bình nhắm mắt dưỡng thần. Chuyến này anh không hề lo, Trương Thiên Hoành còn dùng đến anh nên sẽ không để anh ở trong đó quá lâu.

Ngoài ra anh bản lĩnh gan dạ, không sợ người ta hãm hại.

Đi hơn một tiếng, xe đi bào một nông trại bình thường ở ngoại ô. Vừa đi vào đã có mấy người đi ra khỏi căn nhà, họ nhìn Ngô Bình với ánh mắt như muốn giết người.

"Chính cậu ta đã giết sư thúc Ma Đô của tôi sao?", một người đàn ông khoảng 30 tuổi đanh giọng nói.

Chu Sĩ Đình nói: "Chính cậu ta", nói xong anh ta tránh sang một bên, sẵn sàng hóng hớt.

Thanh niên rút trường kiếm ra đâm về phía ngực Ngô Bình. Kiếm pháp của hắn rất tinh diệu, ánh kiếm lóe nhanh như chớp, thoáng cái đã đến nơi.

Nhưng Ngô Bình vừa giơ tay đã bắt lấy thanh kiếm. Thanh niên kia kinh ngạc, dùng sức đoạt kiếm, nhưng thanh kiếm không hề động đậy.

"Phụt!"

Ngô Bình đẩy kiếm lên, chuôi kiếm cắm sâu vào ngực thanh niên. Hắn kêu lên thảm thiết, hai hay ôm chuôi kiếm lui nhanh ra sau.

Người xung quanh đều kinh ngạc, ai cũng hít sâu một hơi, người này mạnh quá!

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Giờ đi bệnh viện may ra còn cứu được".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1351


Nói xong anh lạnh lùng nhìn lướt qua những kẻ còn lại, họ đều tránh ánh mắt của anh, không dám nhìn thẳng.

Chu Sĩ Đình rất bất lực, cho dù là Thiên Hình thì cũng chẳng có mấy nhân tiên, các cao thủ vẫn đang trên đường tới đây. Với tình hình hiện tại thì không ai khống chế được Ngô Bình!

Ngô Bình nhìn giờ, nói: "Đến giờ ăn chiều rồi, đi chuẩn bị đồ ăn đi".

Advertisement

Chu Sĩ Đình nhíu mày, nói: "Giờ mới bốn giờ, cậu ăn cơm chiều gì chứ?"

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Nếu anh không chuẩn bị thì tôi chỉ có thể ra quán ăn thôi".

Advertisement

Chu Sĩ Đình sững sờ, Ngô Bình muốn đi thì anh ta không cản nổi. Anh ta nghĩ một lúc rồi cắn răng, nói: "Được, tôi sẽ đặt đồ bên ngoài cho cậu!"

Chu Sĩ Đình đi ra ngoài và gọi đồ ăn. Đồ ăn được đưa tới, Ngô Bình liếc mắt nhìn, hỏi: "Tại sao không có rượu?"

"Tôi đi mua rượu". Anh ta đứng dậy và lại đi ra ngoài. Tuy nhiên, khi vừa ra đến cửa, anh ta đã dừng lại.

Một ông già nhỏ gầy đột nhiên bước vào. Ông già này không cao, khoảng 1,6 mét, gầy gò, vẫn thắt bím tóc của thời nhà Thanh, hai tay để sau lưng. Ông ta mặc áo choàng vải xanh, đi giày vải màu xám có xếp tầng.

Nhìn thấy người này, Chu Sĩ Đình giật mình, vội vàng chắp tay: "Đường chủ Hạ!"

Ông già gật đầu, nói: "Chu Sĩ Đình, cậu không cảm thấy xấu hổ khi để một tên tù nhân sai khiến sao?"

Giọng nói của ông ta khàn khàn, ông ta nhìn Ngô Bình, nói: "Bị Thiên Hình bắt mà còn kiêu ngạo như thế, tên nhóc này, cậu cũng ngông cuồng thật!"

Ngô Bình liếc nhìn ông già, thầm nghĩ trong lòng rằng cuối cùng đã gặp được một nhân tiên. Ông già đã mở ra hai linh khiếu, tu vi tương đương anh. Đương nhiên về sức mạnh, anh chắc chắn sẽ đè bẹp đối phương.

"Ông là ai?”, Ngô Bình hỏi.

Ông già lạnh nhạt nói: "Hạ Thông, đường chủ Nhị đường của Thiên Hình".

Ngô Bình nói: "Hóa ra là đường chủ Hạ, ngưỡng mộ đã lâu".

Hạ Thông khịt mũi, nói: "Cậu nhóc, cậu đã phạm phải tội nặng, cậu đừng hòng còn sống đi ra khỏi đây".

Vẻ mặt của Ngô Bình vẫn như thường, anh nói: "Cảm ơn đã nhắc nhở tôi".

Nói xong, anh nói với Chu Sĩ Đình: "Tôi bảo anh đi mua rượu mà, anh điếc sao?"

Sắc mặt Hạ Thông sa sầm, ông ta tức giận nói: "Ngô Bình, cậu nghĩ người của Thiên Hình dễ bắt nạt lắm à?"

Ngô Bình cười lạnh: "Sao hả? Muốn ra tay à? Ông có thể thử xem, nếu trong vòng mười chiêu tôi không thể đánh bại ông, Ngô Bình này sẽ tùy ông xử lý!"

Hạ Thông rốt cuộc không kìm được tức giận nữa, nói: "Được rồi! Vậy thì để tôi lĩnh giáo bản lĩnh của cậu!"

Nói rồi người ông ta lóe giống như một con rồng, ông ta chỉ vào Ngô Bình. Chiêu này của ông ta biến hóa khó lường, xuất thần nhập quỷ, vô cùng cao thâm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1352


Hạ Thông sửng sốt lui về sau nhanh chóng, cố gắng lắm mới tránh được cú đá. Nhưng trước khi ông ta có thể thực hiện động tác tiếp theo, hàng chục bóng chân đã lao tới chỗ ông ta. Ông ta tránh được chiêu thứ hai, chiêu thứ ba, nhưng không thể tránh được chiêu thứ tư, vì vậy ông ta chỉ có thể nhấc tay lên cố gắng chống đỡ.

"Ầm!"

Bị đòn nặng đánh trúng, Hạ Thông lùi lại mấy bước, hai cánh tay tê dại. Sau đó chiêu thứ năm lại đập mạnh xuống.

Advertisement

"Phịch!"

Sau hai cú đánh, xương cánh tay của Hạ Thông nứt ra, ông ta đau đớn r*n r*, cánh tay gần như mất cảm giác. Bây giờ, ông ta không có cách nào đánh trả, chỉ có thể miễn cưỡng bày thế.

Advertisement

"Ầm!"

Chiêu thứ sáu rơi xuống, vị võ vương này liền bị đánh bay, thân thể đập mạnh vào bức tường phía sau.

Bức tường đá dày sụp đổ dưới tác động của ông ta. Trong khói bụi, Hạ Thông kêu lên vài tiếng đau đớn, sau đó ho dữ dội.

Chu Sĩ Đình ngơ ngác, Hạ Thông là võ vương, thế mà lại bị đánh bại như thế này sao?

Hạ Thông mất một lúc lâu mới gượng dậy được, dáng vẻ chật vật vô cùng. Xương cánh tay đều gãy, nội tạng cũng chấn thương, lúc này sắc mặt ông ta tái nhợt, mặt đầy bụi.

Ông ta ngạc nhiên nhìn Ngô Bình, hỏi: "Cậu dùng cướp pháp gì vậy?"

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Đá linh tinh thôi".

Hạ Thông thở dài nói: "Tôi thua tâm phục khẩu phục!"

Ngừng một chút, ông ta nói với Chu Sĩ Đình, "Còn không mau đi mua rượu?"

Ông già này rất tự nhiên hào phóng, Ngô Bình cũng không có ác cảm với ông ta, anh nói: "Ông về dưỡng thương đi".

Hạ Thông thờ ơ nói: "Chỉ là bị thương một chút, không chết được".

Không lâu sau, Chu Sĩ Đình mang một thùng rượu tới. Rượu tất nhiên là rượu ngon, một chai trên thị trường có giá hàng chục nghìn tệ.

Có rượu và đồ ăn, Ngô Bắc không khách sáo, anh bắt đầu ăn thùng uống vại.

Hạ Thông chịu đựng cơn đau, ông ta ngồi xuống bàn, mở chai rượu, uống cạn từng ly một.

Ngô Bình ăn cũng no lưng lửng, anh đã ăn gần hết các món ăn trên bàn. Sau khi nấc một cái, anh liếc mắt nhìn Hạ Thông, nói: "Đường chủ Hạ, ông sẽ đến Tây Bắc cùng tôi sao?"

Hạ Thông: "Ban đầu lo lắng cậu trốn đi giữa đường nên để tôi đi theo. Bây giờ xem ra tôi có đi hay không cũng không có ý nghĩa gì".

Ông ta hoàn toàn không đánh được Ngô Bình, chỉ cần đánh vài chiêu là ông ta đã bị thương. Nếu Ngô Bình muốn rời đi thì tất nhiên ông ta không thể ngăn cản.

Ngô Bình khịt mũi: "Trừ khi Lý Thiên Đồ đích thân tới, những người khác chẳng ăn thua".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1353


Hơn bốn giờ sau, máy bay hạ cánh. Sau khi xuống máy bay, họ lên xe ô tô và tiếp tục lên đường.

Lần này, xe đi vào khu vực sa mạc sau khi lái xe hơn hai giờ đồng hồ, sau đó lại tiếp tục đi. Cuối cùng, họ đi vào một ốc đảo lớn, một hồ nước lớn xuất hiện ở phía trước bên trái, được bao quanh bởi thảm thực vật.

Đi mãi Ngô Bình mới thấy một mảng xanh tốt, tâm trạng cũng đột nhiên tốt lên rất nhiều. Anh nhảy ra khỏi xe và đi về phía hồ.

Advertisement

Hạ Thông cũng không ngăn cản, Chu Sĩ Đình lo lắng hỏi: "Đường chủ, cậu ta sẽ không chạy trốn đúng không?"

Hạ Thông: "Với thực lực của cậu ta, nếu muốn trốn thoát thì cậu ta đã trốn thoát rồi. Cậu ta sẽ không đợi đến bây giờ đâu. Cách đây ba mươi dặm là lối vào nhà tù dưới lòng đất. Chúng ta hãy nghỉ ngơi một chút".

Advertisement

Khi Ngô Bình đến bên hồ, anh thấy mặt hồ trong như pha lê, một con sông nhỏ uốn khúc chảy ra, nối liền với một ngọn núi tuyết phủ phía xa.

Anh rửa mặt sạch sẽ, nhìn ánh sao trên bầu trời, trong lòng đột nhiên có hứng thú, bắt đầu tu luyện bộ đoàn thể thuật thứ sáu.

Sau khi luyện đến đại thành, việc tu luyện đoàn thể thuật cũng không khó lắm, chiêu thứ nhất, chiêu thứ hai, anh luyện liên tiếp ba chiêu. Tuy nhiên, khi tập đến chiêu thứ tư, anh đột nhiên cảm thấy toàn thân khó chịu, đành phải dừng tập.

Chẳng mấy chốc trời đã rạng sáng. Anh lặn xuống hồ và tắm rồi mới lên bờ.

Hạ Thông đi tới nói: "Cậu chủ, sắp xuất phát rồi".

Ngô Bình nói: “Đi thôi". Anh cũng rất hứng thú với hang động bí ẩn dưới lòng đất.

Xe chạy tiếp ba mươi dặm và đi vào một thung lũng hoang vắng. Một ngôi nhà nhỏ được xây dựng ở lối vào thung lũng, các phương tiện qua lại đều phải bị kiểm tra.

Mấy người xem tài liệu rồi cho xe vào. Không lâu sau, Ngô Bình nhìn thấy một hang động trên vách núi. Hang động này cao hơn năm mét và rộng bảy đến tám mét.

Bên ngoài hang có mấy người canh giữ, thấy có người áp giải Ngô Bình đi tới, một người lập tức lập biên bản, sau đó lấy ra một cái còng tay và còng chân đặc biệt từ phía sau ra đeo cho Ngô Bình.

Ngô Bình không chống cự, sau khi bị còng lại anh bị người ta đẩy vào. Đám người Hạ Thông không vào được, họ đứng ngoài một lúc rồi đi.

Sau khi vào hang, đi được hơn trăm mét thì có một cánh cổng kim loại xây chéo, cánh cổng khóa chặt.

Ngô Bình đến trước cổng, người gác cổng mở cửa ra, lạnh lùng nói: "Vào đi!"

Ngô Bình cúi đầu nhìn, sau cánh cổng là một con dốc gập ghềnh, gần như dốc 90°, sâu không thấy đáy.

Hai người đằng sau đẩy mạnh để đẩy anh vào. Nhưng họ đẩy một lúc mà Ngô Bình vẫn không động đậy.

Ngô Bình quay đầu nhìn họ, gằn giọng nói: "Đừng động vào tôi, nếu không tôi đánh chết các người!"

Anh chỉ nói một câu đã khiến chúng rợn hết tóc gáy. Chúng làm việc ở đâu bao nhiêu năm nên biết có người không thể chọc vào, ví dụ như Ngô Bình.

Người kia ho một cái, nói: "Dù sao thì cậu cũng phải đi xuống mà?"

Ngô Bình không trả lời, anh nhẹ nhàng bật lên rồi nhảy xuống, sau đó trượt xuống dốc. Người bên ngoài lập tức đóng cổng kim loại. Bây giờ người bên trong muốn phá cửa ra là điều không thể!

Người đóng cổng nói: "Các người nói xem tên đó có thể sống mấy ngày?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1354


Ngô Bình vừa tiếp đất đã phát hiện gần đó có hai đôi mắt hệt như dã thú đang nhìn chằm chằm vào mình. Ngay sau đó là hai con dao sắc bén đâm về phía anh không một tiếng động.

Đôi mắt của Ngô Bình có thể nhìn trong đêm. Anh lạnh lùng hừ giọng, vươn tay túm chặt một trong hai lưỡi dao, đồng thời vung chân đá bay người còn lại.

Người bị đá gào lên thảm thiết rồi văng ra mấy mét, rơi xuống đất rồi ngất đi. Còn người đang bị anh giữ dao thì kinh ngạc, cố gắng giật lại con dao nhưng bất thành.

Advertisement

Tim đánh “thịch” một cái, anh ta dứt khoát buông tay rồi nhanh chóng lùi lại.

Nhưng không kịp nữa. Ngô Bình vứt dao đuổi theo, bóp cổ đối phương. Anh ta lập tức mềm nhũn, hét to: “Anh hùng, xin tha mạng!”

Advertisement

Ngô Bình ném mạnh người này xuống đất. Đá sỏi sắc nhỏ dưới đất đâm vào da khiến anh ta không ngừng đau đớn thét lên.

“Vì sao lại giết tôi?”, anh lạnh lùng hỏi.

Người này vội vàng đáp: “Anh hùng, chúng tôi đã không có gì vào bụng nhiều ngày lắm rồi, chỉ muốn bắt một con ‘cừu hai chân’ về ăn thôi, nào ngờ lại gặp phải anh. Xin anh hùng tha mạng!”

Ngô Bình lập tức hiểu ra, giận dữ nói: “Các người ăn thịt người?”

Anh ta trả lời: “Anh hùng à, ở đây là địa ngục, người có năng lực yếu kém chẳng có gì để ăn cả. Chúng tôi cùng đường rồi mới dùng đến hạ sách này”.

Ngô Bình đưa mắt nhìn quanh mới phát hiện cách đó không xa có một đống xương trắng, là xương của những người bị ăn thịt!

Anh lạnh mặt hỏi: “Anh tên gì?”

“Tôi là Lưu Trường Hưng”, đối phương vội vàng đáp.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh đến nhà giam dưới lòng đất này bao lâu rồi?”

“Tôi ở đây hơn một năm rồi”, anh ta nói.

Ngô Bình bảo: “Anh đã ở đây hơn một năm, chắc hẳn rất thông thuộc nơi này. Dẫn đường đi!”

Lưu Trường Hưng ngoan ngoãn đi trước dẫn đường. Anh ta sống trong bóng tối đã lâu, tuy nhìn không rõ lắm nhưng biết nên đi theo hướng nào.

Đi được một đoạn, con đường trở nên bằng phẳng hơn. Mặt đất trải đầy gạch đá dày cộm, trên gạch đá còn khắc hoa văn kỳ lạ. Ngoài ra còn có ánh sáng yếu ớt chiếu xuống từ trên đỉnh.

Ngô Bình nhận ra nơi này là một quảng trường rộng lớn, ít nhất phải mấy mươi nghìn mét vuông, có hàng trăm cột đá lớn được dựng lên. Nhìn l*n đ*nh là một mái vòm khổng lồ với những bức bích hoạ cổ xưa.

Anh ngắm nghía bích hoạ, nhận thấy phong cách không giống thời Tiên quốc, có lẽ còn xưa hơn, thuộc thời kỳ trước Tiên quốc.

Đi thêm mấy chục mét về phía trước, anh thấy mười ba cổng vòm bằng đá, đen kìn kịt. Sau mỗi cánh cổng là một lối đi rất dài, không biết thông đến nơi nào.

Ngô Bình dừng lại, hỏi tiếp: “Lưu Trường Hưng, mười ba cánh cổng này dẫn đến những đâu?”

Lưu Trường Hưng vội vàng đáp: “Bảy cổng đầu tiên đã từng được khám phá, tuy có nguy hiểm, nhưng người ta đã có hiểu biết đại khái về tình hình bên trong. Sáu cổng còn lại cũng từng có người đi vào nhưng chưa có ai sống sót trở ra, được xem là cấm địa, không ai dám vào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1355


Ngô Bình nhấc chân, toan bước vào cánh cổng thứ nhất. Lưu Trường Hưng vội gọi giật: “Xin anh dừng bước!”

“Sao vậy?”, Ngô Bình cau mày.

Lưu Trường Hưng nói: “Tôi vẫn chưa nói hết. Trong năm cánh cổng đầu tiên đều có một vị bá chủ. Anh mạo muội xông vào địa bàn của họ sẽ rất nguy hiểm!”

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ồ, bên trong bị người ta chiếm cứ rồi à? Thế cổng thứ sáu và thứ bảy thì sao?”

Lưu Trường Hưng đáp: “Cổng thứ sáu còn nguy hiểm hơn. Nó chỉ mới được khám phá một phần rất nhỏ, có một nhóm người rất lợi hại sống trong đó. Ngay cả bá chủ của năm cổng kia cũng không dám động vào họ. Cổng thứ bảy vừa mới có người bước vào, mà người dám vào đó đều thuộc hàng đỉnh cấp ở nơi này”.

Advertisement

Ngô Bình thắc mắc: “Rốt cuộc sau cánh cổng này có thứ gì mà lại khiến nhiều người mạo hiểm đi vào khám phá đến vậy?”

Lưu Trường Hưng nói: “Tôi cũng không rõ. Dù sao thì tu vi của tôi cũng thấp, chỉ dám ở bên ngoài thôi”.

Ngô Bình đã sớm nhận ra có rất nhiều người ngồi hoặc nằm ở không gian rộng lớn bên ngoài, hầu hết đều đã thoi thóp, có thể chết bất cứ lúc nào.

Hai người đang trò chuyện thì có bốn người tiến lại gần. Đám người này ăn mặc rách rưới, gầy như da bọc xương, nhưng ánh mắt lại dữ tợn vô cùng.

Nhác thấy bọn họ, Lưu Trường Hưng giật mình lùi lại ngay lập tức, ngay cả chân cũng run lẩy bẩy, đôi mắt ngập tràn sợ hãi.

Tên cầm đầu cười hề hề: “Con ‘cừu hai chân’ mới đến trông béo tốt đấy nhỉ. Lưu Trường Hưng, mày to gan lắm, dám động vào thức ăn của bọn tao?”

Bị kẻ khác xem là thức ăn, Ngô Bình nhăn tít mày, hỏi ngay: “Lưu Trường Hưng, mấy kẻ này là ai?”

Lưu Trường Hưng vội giải đáp: “Họ là quỷ giết người của Tây Vực, từng giết rất nhiều người và được gọi là Tứ quỷ Tây Bắc”.

Tứ quỷ Tây Bắc? Ngô Bình chẳng có ấn tượng gì. Nhưng nhìn bọn người này chắc chắn không phải hạng tốt lành gì. Anh hỏi kẻ vừa lên tiếng: “Các người phạm tội gì mà bị giam ở đây?”

Kẻ nọ lạnh lùng hừ giọng: “Mày là đồ ăn của bọn tao, hỏi nhiều làm gì?”. Nói đoạn, hắn vồ lấy tim Ngô Bình, móng tay sắc nhọn, rõ là từng luyện kỳ công nào đó.

Ngô Bình không hề cử động. Móng tay của hắn chạm vào người anh như thể vồ phải sắt thép, cùng lúc ấy, một lực đánh ngược khiến tay hắn văng ra. Mấy tiếng “rắc” vang lên, toàn bộ móng tay của hắn đều gãy cả.

Hắn sững sờ, nhìn móng tay bị gãy của mình mà mặt mũi biến sắc, vừa nhìn chằm chằm Ngô Bình vừa hỏi: “Mày có cương khí hộ thân?”

Ngô Bình đấm hắn một cái. Hắn không tránh kịp, gương mặt bị anh đấm dẹt, cả nắm đấm cắm sâu vào đầu hắn.

Thi thể hắn đổ xuống. Ngô Bình dùng khăn giấy lau máu trên nắm tay, hỏi ba tên còn lại: “Các người đã phạm tội gì?”

Chân của ba kẻ đó bắt đầu run lẩy bẩy. Một tên trả lời: “Anh hùng, chúng tôi là cướp ở Tây Bắc, giang hồ gọi chúng tôi là quỷ giết người Tây Vực”.

Ngô Bình hỏi: “Chúng mày đã giết bao nhiêu người?”

Kẻ nọ đáp: “Có lẽ là vài chục, không đếm kỹ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1356


Nhìn thấy Ngô Bình g**t ch*t bốn người họ dễ dàng như vậy, Lưu Trường Hưng vừa kính nể vừa khâm phục: “Anh đã luyện đến tu vi nào mà lợi hại thế?”

Ngô Bình không trả lời mà lại bảo: “Nói xem, người trấn thủ sau cánh cổng thứ nhất là người thế nào?”

Ngay lập tức, Lưu Trường Hưng nói hết tình hình bên trong cho anh biết.

Advertisement

Bá chủ của cánh cổng thứ nhất tên là Sử Văn Thánh, lập nghiệp bằng đào trộm mộ, là cao thủ Tiên Thiên. Người này nho nhã lịch sự, tinh thông hội hoạ, thư pháp, còn nổi tiếng trong giới sưu tầm.

Bên cạnh Sử Văn Thánh có hai cao thủ cấp Nhân Tiên, chỉ phục tùng mệnh lệnh của Sử Văn Thánh. Trong cánh cổng thứ nhất, Sử Văn Thánh quản lý mọi chuyện. Thức ăn phân chia thế nào, do ai đi tìm, đều được Sử Văn Thánh quyết định.

Advertisement

“Có thể khiến hai Nhân Tiên phục tùng, tên Sử Văn Thánh này không đơn giản”, Ngô Bình nói.

Lưu Trường Hưng đáp: “Đúng vậy”.

Ngô Bình hỏi: “Dưới này có người nào được phía trên cử xuống quản lý không?”

Lưu Trường Hưng trả lời: “Chuyện này thì tôi không rõ ạ”.

Ngô Bình hỏi: “Những người bên ngoài, vì sao nhất định phải ở ngoài?”

Lưu Trường Hưng đáp: “Thưa anh, những người ở bên ngoài hầu như đều có thực lực yếu kém, không có giá trị lợi dụng, chỉ đành ở ngoài chờ chết thôi”.

Hỏi xong, Ngô Bình suy nghĩ một chút rồi bước đến cánh cổng đầu tiên.

Lưu Trường Hưng cả kinh, muốn đi theo nhưng không dám. Đến khi bóng lưng Ngô Bình đã biến mất, anh ta mới khiêng thi thể của Tứ quỷ Tây Bắc đến một góc khuất để ăn.

Sau khi Ngô Bình bước vào cổng thứ nhất, phía sau là một lối đi vuông vức và rất dài. Bốn phía được lát bằng kim loại, hai bên tường được lắp đèn điện, còn có camera giám sát.

Anh đi được vài chục mét thì có hai người tiến lại gần. Cả hai đều cười hung tợn, không có vẻ tốt lành gì. Người bên trái nhăn nhó bảo: “Oắt con, mới đến à? Cởi hết quần áo, giao mọi thứ trong người ra đây!”

Mỗi một người mới đến đây đều sẽ bị họ bóc lột, quần áo và vật phẩm đều bị lấy đi. Nếu tâm trạng không vui, họ còn đánh người mới ấy một trận.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Cút ra!”

Hai người nọ nổi giận, rút ngay đoản kiếm ra. Rồi đột nhiên cả hai đều biến sắc, vì phát hiện ra không khí sau lưng Ngô Bình đang biến dạng. Lẽ nào anh là cao thủ luyện khí thành sức mạnh?

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên. Cả hai bay lùi về sau, ngã mạnh xuống đất.

Ngô Bình giẫm lên mặt hai người họ để bước qua, khiến họ đau đớn hét ầm lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1357


Nhưng có thể thấy ở mỗi bậc thang đều có người đang bận rộn, tựa như tìm kiếm gì đó.

Ở vị trí bên tay trái của anh là một chiếc lều cỡ lớn, có bốn người đang đứng trước lều. Bọn họ chú ý đến Ngô Bình, lập tức hô lên, sau đó có hai người thuộc cảnh giới luyện khí bước nhanh về phía anh.

Ngô Bình đứng im, khí tức Nhân Tiên toả ra. Trông hai người nọ có vẻ bất hảo, nhưng sau khi đến gần Ngô Bình, nét mặt họ bỗng dần nghiêm trọng.

Advertisement

Khi còn cách Ngô Bình mười mét, cả hai vội vã khom người trước anh: “Chào Võ Thần!”

Họ lờ mờ cảm nhận được Ngô Bình ít nhất phải thuộc cấp Võ Thần, nên bèn gọi anh như thế.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Tôi mới đến, tên là Ngô Bình. Nghe nói Sử Văn Thánh là đại ca ở đây nên ghé thăm”.

Hai người kia vội vàng đáp: “Anh Ngô vui lòng đợi một lát. Chúng tôi sẽ báo cho ông Sử nay”.

Ngô Bình cũng không vội, đứng đấy chờ họ. Chẳng bao lâu sau, cửa lều đã mở, một ông lão dẫn một nhóm người sải bước đi đến chỗ anh.

Ông lão thoạt nhìn chừng năm mươi, sáu mươi tuổi, mặc áo dài xanh xám, để râu, tóc hoa râm chải ngược ra sau. Người này có khí chất tao nhã, tay cầm chuỗi hạt Phật, vừa tiến lại vừa cười ha ha.

Từ xa, ông ta đã chắp tay chào Ngô Bình: “Anh Ngô, thứ lỗi đã để anh chờ lâu!”

Ngô Bình đáp lễ: “Ông chính là Sử Văn Thánh?”

Ông lão trả lời: “Đúng vậy. Trước đó tôi nghe nói sẽ có một vị Nhân Tiên đến đây. Không ngờ anh lại đến nhanh như vậy”.

Ngô Bình nói: “Xin tự giới thiệu, tôi là Ngô Bình, sẽ ở nhà giam dưới lòng đất vài ngày”.

Sử Văn Thánh cười nói: “Anh Ngô là khách quý, mấy ngày tới cứ ở trong lều nhé”.

Ngô Bình cũng không khách sáo: “Làm phiền ông”.

Sử Văn Thánh mời Ngô Bình vào trong.

Vừa bước vào lều, Ngô Bình đã phải sửng sốt. Căn lều này nhìn bên ngoài thì chẳng thấy gì, nhưng bên trong được thiết kế vô cùng sang trọng!

Thảm trải sàn lông cừu Ba Tư thuần thủ công, đèn chùm pha lê cao cấp, xô pha bằng da thật, đồ dùng bằng gỗ lim, hoành tráng hơn cả là những bức thư pháp được treo hai bên.

Ngoài ra, lều còn lắp đặt thiết bị lọc không khí và các đồ điện gia dụng khác như điều hoà, tủ lạnh, vân vân.

Mời Ngô Bình vào sảnh, Sử Văn Thánh cười nói: “Anh Ngô, tuy tôi sống ở nơi hoang vắng nhưng đã nghe danh anh từ lâu”.

Ngô Bình đáp: “Quá khen rồi”.

Sử Văn Thánh cười bảo: “Anh Ngô là đệ tử của Địa Tiên Đông Phật tiên sinh, tuổi còn trẻ mà đã là Nhân Tiên, thật đáng ngưỡng mộ”.

Ngô Bình nói: “Ông Sử, cái hố to ngoài kia là gì vậy, tại sao có nhiều người trong hố như thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1358


Ngô Bình cũng không để bụng: “Không sao”.

Sử Văn Thánh cười nói: “Anh Ngô à, tôi sai người đưa anh đến phòng nghỉ nhé?”

Ngô Bình đáp: “Được, làm phiền rồi”.

Advertisement

Sử Văn Thánh gọi một cô gái đến. Cô gái này chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo thanh tú, tuy không xinh đẹp tuyệt trần như Đường Băng Vân hay Chu Thanh Nghiên, nhưng cũng có thể chấm điểm mười.

Cô gái cất lời: “Anh Ngô, mời theo tôi”.

Advertisement

Ngô Bình đi sau, phát hiện cô gái này chỉ mặc quần áo bằng vải thô bên ngoài, bên trong không mặc gì cả. Hơn nữa, trên người cô gái còn chi chít sẹo, có vẻ thường xuyên bị người ta đánh đập.

Cô gái đưa anh vào một căn phòng riêng. Mở cửa ra, có hai phòng ngủ một phòng khách, thiết kế rất đẹp và lắp đặt đầy đủ các thiết bị điện, còn có ti vi và Internet.

Sau khi đóng cửa lại, cô gái cung kính đứng cạnh anh: “Anh Ngô, tôi là Mật Quả. Sau này anh có yêu cầu gì, đều có thể nói với tôi”.

Ngô Bình “ừ” một tiếng, đoạn hỏi: “Mật Quả, bình thường các cô ăn gì?”

Anh vẫn rất quan tâm đến vấn đề ăn uống. Nếu chỉ có thể ăn đồ hộp này kia thì anh không chịu nổi mất.

Mật Quả đáp: “Anh Ngô, mỗi ngày đều có trứng, thịt, rau tươi đưa đến đây. Chúng tôi còn có đầu bếp chuyên nghiệp, ăn cũng giống như phía trên”.

Lúc này Ngô Bình mới yên tâm, gật gù bảo: “Tôi đến hố xem thử”.

Mật Quả vội ngăn cản: “Xin lỗi, anh Ngô, anh không được vào hố”.

Ngô Bình cau mày: “Tôi không được vào đó? Ai bảo thế?”

Gương mặt Mật Quả lập tức tái nhợt: “Là ông Thánh căn dặn. Mong anh Ngô đừng giận”.

Ngô Bình cười hề hề: “Cô không cần sợ, để tôi đi tìm Sử Văn Thánh”.

Bỗng Mật Quả quỳ sụp xuống sàn, khẩn khoản nói: “Xin anh Ngô đừng đi. Nếu anh đến tìm ông Thánh, ông ấy chắc chắn sẽ cảm thấy Mật Quả chăm sóc không chu đáo và trách phạt tôi”.

Ngô Bình thắc mắc: “Liên quan gì đến cô?”

Mật Quả đột nhiên c** q**n áo, phơi bày cơ thể trắng ngần. Cô ấy có thân hình rất đẹp, bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cũng đều sẽ nảy sinh ý đồ.

Ngô Bình cười khẩy: “Mặc đồ vào rồi cút ngay!”

Mật Quả tiến về phía anh, rưng rưng nói: “Anh Ngô, sau này Mật Quả chính là người phụ nữ của anh. Anh muốn thế nào cũng được, xin anh đừng đuổi Mật Quả đi”.

Ngô Bình lấy một tấm chăn từ xô pha rồi ném lên người Mật Quả, che đi cơ thể quyến rũ của cô ấy. Rồi anh rảo bước thật nhanh ra cửa. Vừa mở cửa ra, anh đã nhìn thấy một người đàn ông thấp bé gầy gò đứng ngay bên ngoài.

“Anh Ngô, anh muốn đi đâu?”, người đó hỏi, giọng nói như tiếng giấy nhám chà xát vào nhau, rất chói tai.

Ngô Bình híp mắt, vì người trước mặt cũng là Võ Vương!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1359


Ngô Bình không nhiều lời, vung nắm đấm vào ngực hắn. Uyển chuyển như rồng, khí thế như sấm. Người đàn ông thấp bé lùi nhanh về sau, giơ hai tay ra bảo vệ ngực.

“Ầm!”

Nắm đấm của Ngô Bình đánh vào hai lòng bàn tay hắn. Người đàn ông nọ như bị đạn pháo bắn vào, lập tức văng ra xa. Nhưng hắn bật dậy ngay sau khi ngã xuống đất, trừ cánh tay tê rần thì không bị thương chỗ nào khác.

Advertisement

Người đàn ông cười khẩy: “Thực lực của anh không kém, tiếc là không qua được ải này của tôi!”

“Vậy sao?”, Ngô Bình khoanh tay, lạnh lùng nhìn đối phương.

Hắn cau mày: “Sao, biết mình không phải đối thủ của tôi nên không dám ra tay nữa?”

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Từng nghe đến Ngưng Huyết Chỉ chưa?”

Hắn cả kinh: “Ý anh là Ngưng Huyết Chỉ của chùa Đại Thiền?”

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy. Anh còn vài phút để sống đấy. Muốn trăng trối gì thì nói mau đi”.

Người đàn ông vừa kinh ngạc vừa giận dữ: “Anh… anh dám dùng Ngưng Huyết Chỉ với tôi, tôi giết anh!”

Hắn vừa định ra tay thì Ngô Bình khẽ thở dài: “Anh mà im lặng thì sống thêm được vài phút. Nếu anh dám ra tay với tôi thì chỉ còn sống không đầy mười giây đấy”.

Cơ thể hắn cứng đờ, bỗng nhiên quỳ “cộp” xuống đất: “Anh Ngô! Tôi biết lỗi rồi. Xin anh tha mạng!”

Ngô Bình cười khẩy: “Cầu xin tôi cũng vô dụng. Anh đi tìm Sử Văn Thánh đi, có khi ông ta cứu được anh”.

Bây giờ người đàn ông đã quá hoảng sợ, cuống cuồng đi tìm Sử Văn Thánh.

Ngô Bình chậm rãi theo sau. Người đàn ông ấy xông vào phòng Sử Văn Thánh, hét lên: “Ông Thánh cứu tôi, cứu tôi với!”

Sử Văn Thánh đang vẽ tranh. Nhìn thấy hắn, ông ta hơi nhíu mày: “Đỗ Nhược Hải, cậu làm gì vậy hả?”

Đỗ Nhược Hải nói: “Ông Thánh, tôi đã trúng Ngưng Huyết Chỉ, xin ông cứu tôi!”

Sử Văn Thánh lạnh lùng hừ giọng: “Đồ vô dụng! Ai bảo cậu trúng Ngưng Huyết Chỉ?”

Đỗ Nhược Hải sững ra: “Là Ngô Bình nói. Lẽ nào anh ta lừa tôi?”

Sử Văn Thánh đáp: “Tất nhiên là lừa cậu. Ngồi đây chờ đi, tôi đảm bảo cậu không sao”.

Đỗ Nhược Hải thở phào, căm tức nói: “Đồ chết tiệt, dám lừa tôi!”

Ngô Bình bước vào, khẽ thở dài: “Lợi hại!”

Đỗ Nhược Hải nghiêm giọng quát: “To gan lắm, dám gạt tôi!”

Ngô Bình phớt lờ Đỗ Nhược Hải như thể hắn là kẻ chết rồi. Nhìn về phía Sử Văn Thánh, anh nói: “Sử Văn Thánh, Nhân Tiên khó cầu, mất một vị đại tướng, ông không đau lòng sao?”

Sử Văn Thánh hờ hững nói: “Hôm nay cậu ta không chết dưới tay anh thì sau này cũng sẽ chết dưới tay kẻ khác. Chết sớm hay muộn đều là chết, có gì đáng để tôi đau lòng?”

Nghe được những lời này, Đỗ Nhược Hải kinh ngạc: “Ông Thánh, ông đang nói gì vậy? Sớm muộn gì tôi cũng chết ư?”
 
Back
Top Dưới