Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1320


Hạ Ninh mặt nghiêm túc, gật đầu: “Đúng vậy, tôi và anh đều là người rất tài giỏi, thế giới quan lại giống nhau. Nếu hai chúng ta sinh con thì chắc chắn đứa bé sẽ rất tài giỏi”.

“Có phải não cô bị úng nước rồi không?”, Ngô Bình gõ đầu Hạ Ninh: “Sao có thể tùy tiện sinh con như vậy chứ?”

Advertisement

Hạ Ninh cảm thấy rất kỳ lạ: “Tại sao không thể tùy tiện sinh con? Không phải sứ mệnh của loài người là tạo ra thế hệ sau hay sao?”

Ngô Bình không biết phải trả lời thế nào, anh lắc đầu đáp: “Hạ Ninh, cô là phụ nữ, phải biết tự trọng”.

Advertisement

Hạ Ninh hừ một cái rồi đáp: “Tôi còn chưa từng ngủ với đàn ông. Đây gọi là không tự trọng sao?”

Ngô Bình cảm thấy Hạ Ninh đầu óc có chút không bình thường nên không kìm được mà mở mắt thấu thị để nhìn xem trong não cô ấy có thực sự có chỗ nào khiếm khuyết hay không.

Ai ngờ vừa nhìn vào bên trong thì anh phát hiện ra trong não bộ của cô ấy có ánh sáng màu vàng và một hình nhân nhỏ đang ngủ say. Hình nhân nhỏ này là phiên bản thu nhỏ của Hạ Ninh, giống cô ấy như đúc. Nó đang nhắm mắt giống như một bào thai nằm trong quầng sáng màu vàng trông vô cùng an tĩnh.

“Luân hồi đại kiếp!”, Ngô Bình giật mình đứng bật dậy, kinh ngạc thốt ra bốn chữ.

Hạ Ninh cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi: “Cái gì mà luân hồi đại kiếp?”

Ngô Bình lại ngồi xuống nói: “Không có gì, Hạ Ninh. Lát nữa tôi đưa cô ra ngoài chơi nhé”.

Hạ Ninh mình cười đáp: “Được, hôm nay tôi được nghỉ nên có rất nhiều thời gian”.

Ngô Bình liền kéo tay cô cùng đi ra khỏi nhà. Lúc này Hạ Minh Ngọc đang “mai phục” trên tầng hai nhìn thấy cảnh này thì không khỏi toét miệng cười. Xem ra đứa con gái ế kinh niên này sắp tống được đi rồi.

Ngô Bình lái xe đưa Hạ Ninh đến khu vui chơi giải trí, sau đó cùng cô chơi rất nhiều trò chơi cảm giác mạnh.

Thế nhưng, từ đầu đến cuối, Hạ Ninh đều cực kỳ bình tĩnh, không có chút mảy may sợ hãi.

“Xem ra suy đoán của mình không sai rồi”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Luân hồi đại kiếp là kiếp nạn mà Địa Tiên cấp sáu phải trải qua. Trong kiếp nạn này, cả cơ thể và ý thức của Địa Tiên đều rơi vào vòng luân hồi. Trong quá trình luân hồi sẽ có rất nhiều nguy hiểm, có thể sẽ mất mạng, hoặc có thể mất toàn bộ tu vi.

Nhưng một khi thành công vượt qua kiếp nạn thì sẽ trở thành Địa Tiên cấp bảy, chính là Địa Tiên cấp cao nhất. Hạ Ninh kiếp trước chính là một Địa Tiên cấp sáu.

Địa Tiên cấp sáu còn gọi là cảnh giới Trường Sinh. Đến được cảnh giới này, có thể coi như trường sinh bất lão, trở thành lão tổ tông trong giới Địa Tiên.

Địa Tiên cảnh giới Trường Sinh thường có hiểu biết cao thâm, trí khôn vượt bậc và có tu vi vượt xa, hoàn toàn áp đảo tất cả các Địa Tiên cấp dưới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1321


Không có người bảo vệ nghĩa là khả năng Hạ Ni vượt qua khiếp nạn là rất nhỏ, vì yêu ma quỷ quái sẽ gây phiền toái cho cô ấy, khiến cô ấy xui xẻo, cuối cùng sẽ trải qua một cuộc sống bi thảm và chết trong đau thương.

Ngô Bình nhìn thấy đỉnh đầu Hạ Ninh có mây đen che phủ, điều này có nghĩa là sắp có chuyện không may xảy đến với cô ấy.

“Đã ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ sáu rồi mà chết thì uổng quá”, Ngô Bình thầm nghĩ: “Mình phải tìm cách gì đó để bảo vệ cô ấy mới được”.

Advertisement

Nghĩ thế, anh lập tức cười nói: “Hạ Ninh, thật ra có bạn trai cũng hay mà, anh ta sẽ quan tâm, mua đồ ăn ngon và quần áo đẹp cho cô. Khi cô buồn, anh ta sẽ ở bên cạnh chọc cho cô vui”.

Hạ Ninh cười nói: “Anh đang khuyên tôi kiếm bạn trai đấy à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Không phải là khuyên, là tôi gợi ý thôi. Hay từ giờ trở đi, tôi sẽ thử làm bạn trai của cô, để cô trải nghiệm những lợi ích khi có bạn trai nhé?”

Hạ Ninh sáng mắt lên: “Được đấy!”

Ngô Bình nào muốn làm bạn trai cô ấy, anh chỉ kiếm một cái cớ để tiếp cận cô ấy, tiện cho việc bảo vệ thôi.

Ngô Bình điều chỉnh lại cảm xúc rồi hắng giọng nói: “Thế bắt đầu luôn nhé?”

Hạ Ninh chớp mắt nói: “Ok!”

Ngô Bình vòng tay qua eo Hạ Ninh, sau đó ôm cô ấy vào lòng rồi hỏi: “Em thích mẫu bạn trai tính cách thế nào, tổng tài bá đạo, hay nhân vật phản diện hung ác, vương gia lạnh lùng hay cao thủ võ lâm, hay kiểu dịu dàng ấm áp, chọn chế độ đi!”

Hạ Ninh phì cười nói: “Má ơi! Có nhiều nhân vật để chọn thế cơ à? Được, thử vai tổng tài bá đạo trước đi”.

Cô ấy vừa nói dứt câu thì cả hai cùng cười phá lên.

Buổi trưa, Ngô Bình dẫn Hạ Ninh đến Hoàng Tân Lầu ăn trưa, buổi chiều lại tháp tùng cô ấy đi xem kịch nói và trượt tuyết. Tối đến thì cả hai đi tới càn quét ở con phố ăn vặt, ăn no căng bụng rồi lại đi chơi.

Chờ khi về tới sơn trang Thái Khang thì đã 11 giờ đêm.

Hạ Minh Ngọc thấy muộn vậy rồi mà Ngô Bình vẫn đưa Hạ Ninh về nhà thì tỏ ra vô cùng thất vọng, bà ấy nói với Ngô Bình: “Tiểu Ngô, mai này mà muộn rồi thì hai đứa thuê phòng ở ngoài luôn đi”.

Ngô Bình: “…”

Ngô Bình về rồi, Hạ Ninh nằm trên giường mà khoé miệng vẫn mỉm cười. Hôm nay, cô ấy thấy rất vui và thoải mái. Từ nhỏ tới lớn, đây là ngày đầu tiên mà cô ấy vui như vậy.

Hạ Ninh thầm nghĩ có một người bạn trai cũng tuyệt đấy chứ!

Về phía Ngô Bình, anh cũng đã về ngôi nhà ở vịnh Bạch Long. Đúng như anh đoán, Đường Tử Di đã ngủ, hiệu quả của đào tiên rất mạnh, ít nhất cô ấy sẽ ngủ đến sáng mai mới tỉnh được.

Anh không gọi Đường Tử Di dậy, mà dùng chân khí thuần dương để xoa bóp cho cô ấy, giúp cô ấy hấp thu hết công hiệu của đào tiên. Đào tiên sẽ làm tăng lực sinh mạng cho Đường Tử Di, ngoài ra còn giúp thể chất tốt hơn như được thay đa đổi thịt.

Ngô Bình mát xa cho Đường Tử Di một lát rồi hỏi đào tiên: “Khi nào thì mày mới kết trái hả?”

Đào tiên: “Tháng sau, giờ trời lạnh quá, mà cũng sắp hết năm rồi nên tôi không tiện kết trái”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1322


Nhà họ Tả đã nhiều lần đắc tội với Ngô Bình, giờ mất tiền cũng đáng. Thật ra, Diệp Huyền đã nhận được số tiền này lâu rồi, nhưng đó là khoản bất minh nên cần vài thao tác mới chuyển cho Ngô Bình được.

Nhận được tiền xong, Ngô Bình chợt nhớ đến Bao Thái ở Thạch Thành. Anh từng hạ ám thủ trong người ông ta, rồi bắt ông ta nộp ba tỷ. Từ đó trở đi, Bao Thái như lặn mất tăm, điều này khiến anh thấy hơi lạ.

“Mai đến Thạch Thành, mình phải đi nghe ngóng mới được”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Advertisement

Sáng hôm sau, Đường Tử Di đã tỉnh lại, cô ấy phát hiện da mình có một lớp da chết màu đen, dính trên người rất khó chịu, đã thế còn có mùi khó ngửi.

Cô ấy hét lên rôi vội vàng chạy vào nhà tắm.

Advertisement

Ngô Bình: “Tử Di, đó là tạp chất đảo thải từ trong cơ thể em ra, không sao đâu”.

Anh vừa nói dứt câu thì ông Hoa bay từ ngoài cửa sổ vào, sau đó đậu trên vai Ngô Bình rồi nói: “Chúng ta xuất phát thôi, đến Thạch Thành”.

Ngô Bình: “Được!”

Anh chào Đường Tử Di rồi phóng xe đến Thạch Thành.

Anh vừa lái xe vừa hỏi: “Ông từ Đường Môn tới, thế bên đó có chuyện gì không?”

Ông Hoa: “Không, nhưng Đường Môn loạn lắm, sau này cậu phải cẩn thận đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng là Đường Môn khó mà bình yên được”.

“Đường Môn mà có thể tiến vào Địa Tiên Giới thì sẽ không xảy ra những chuyện như vậy đâu, tiếc thật!”

Ngô Bình hỏi: “Vào Địa Tiên Giới ư?”

Ông Hoa: “Ừm, với thực lực của Đường Môn thì hoàn toàn có thể vào được, sau đó chiếm đóng luôn mà”.

“Nhưng vào kiểu gì?”, Ngô Bình hỏi.

Ông Hoa: “Nếu có một tu sĩ cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba hoặc ba tu sĩ cảnh giới Địa Tiên tầng thứ hai trấn thủ là vào được thôi”.

Nghe thấy tu sĩ cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba, Ngô Bình nghĩ ngay đến bạn của Lạc Trường Sinh, lẽ ra anh sẽ chữa bệnh cho ông ấy, nhưng do bận nhiều việc nên giờ vẫn chưa gặp được.

Vì thế, anh gọi ngay cho Lạc Trường Sinh, trước để hỏi thăm về người nhà mình, biết mọi người đang chơi vui vẻ bên Đông Doanh thì mới hỏi tiếp: “Ông Lạc, bảo bạn ông gọi cho tôi đi, tôi đang ở Thạch Thành”.

Lạc Trường Sinh: “Vâng, để tôi gọi ông ấy luôn”.

Ngô Bình: “Mọi người định chơi ở Đông Doanh thêm mấy hôm nữa?”

Lạc Trường Sinh: “Xem chừng phải một tuần nữa, cô Mi đang chơi vui lắm”.

Ngô Bình: “Được, nếu rảnh thì tôi sẽ sang đó”.

Hơn một tiếng sau, xe của Ngô Bình đã đến Thạch Thành, anh đi thẳng đến nhà của mình ở phố Lệ Thuỷ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1323


Người đó gật đầu: “À, tôi đã mua lại căn nhà này rồi, sau này chúng ta sẽ là hàng xóm, có gì giúp đỡ nhau nhé”.

Ngô Bình: “Được, rảnh tôi sẽ sang chơi”.

Nói rồi, hai người ấy bỏ đi. Ngô Bình rất muốn đi theo để điều tra, nhưng hôm nay anh còn có việc quan trọng cần làm nên tạm gác chuyện này lại.

Advertisement

Ngô Bình vào phòng rồi hỏi Ông Hoa: “Khi nào hành động?”

Ông Hoa: “Chờ trời tối, cậu hãy làm mồi rồi nhử chủ lực của nhà họ Huy tới, sau đó mình diệt cả hội luôn”.

Advertisement

Ngô Bình hừ nói: “Ông bảo tôi làm mồi nhử à?”

Ông Hoa: “Nhà họ Huy ở xa đây lắm, họ phải phát hiện ra cậu thì mới có động lực mà phi đến chứ. Với thực lực của cậu thì cậu chủ nhà đó không đấu lại được, nên chắc chắn sẽ phải nhờ một cao thủ tới. Chỉ cần họ thò mặt đến là mình thành công được một nửa rồi”.

Ngô Bình: “Sau đó thì sao?”

Ông Hoa: “Nhà họ Huy sẽ xong đời”.

Vì đến tối mới hành động nên Ngô Bình bắt đầu tu luyện cách hít thở, chuẩn bị đả thông linh khiếu thứ hai.

Lần này, anh lựa chọn linh lực Ất Mộc để thực hiện.

Linh khiếu thứ hai ở đùi phải và gan. Hai tiếng sau, chờ khi gom đủ linh lực Ất Mộc, Ngô Bình bắt đầu đả thông phần này, một lần, hai lần rồi ba lần.

Sau vài lần không thành công, anh liên tục đổi cách, khiến linh lực Ất Mộc ngưng tụ thành hình cây châm, sau đó thử đâm rách vách ngoài của linh khiếu.

Lại một tiếng đồng hồ nữa trôi qua, có một tiếng hét vang lên, ông Hoa đang phơi nắng trên sân thượng giật bắn mình. Cả căn nhà như rung lên.

Ông Hoa vội vàng bay xuống phòng Ngô Bình thì thấy anh vẫn đang tu luyện, khí tức trong cơ thể rất kh*ng b*.

Ngô Bình không rảnh để nói chuyện với Ông Hoa, linh khiếu của anh đã bị linh lực Ất Mộc đồng hoá. Sau khi chân khí tiến vào linh khiếu thì đã có tính chất đặc biệt của linh lực Ất Mộc.

Linh lực Ất Mộc và tiên lực thuần dương không gây cản trở cho nhau, mà việc ai nấy làm. Ngô Bình có thể có thể phóng ra chân khí thuần dương riêng, hoặc chân khí Ất Mộc riêng.

“Cuối cùng cũng thành công rồi”, anh mỉm cười rồi mở mắt ra.

Lúc này, chợt có người gõ cửa bên ngoài.

Ngô Bình đi xuống dưới tầng mở cửa, người gõ chữa chính là hai người mới chuyển đến. Người mặc đồ thể thao cười nói: “Anh bạn, ông chủ nhà tôi muốn gặp anh”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Muốn gặp tôi thì đến đây”.

Người đó cau mày rồi nói: “Anh bạn, ông chủ tôi có thân phận cao quý, anh đừng làm căng…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1324


“Là cậu ư!”, Trương Tây Linh bối rối: “Hoá ra cậu chưa chết”.

Lần trước khi đi vào mộ của Bình Loạn Hầu, Trương Tây Linh đã làm kinh động tới thiên thi và bị tổn thất nặng nề.

Đi theo Trương Tây Linh là hoà thượng Suraiya và Thiên Độc Ngọc Tử. Thiên Độc Ngọc Tử mất một nửa bên chân, còn hoà thượng Suraiya thì chột một mắt.

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Lâu rồi không gặp ông Trương”.

Thiên Độc Ngọc Tử cười lạnh nói: “Thằng kia, mày chưa chết cơ à! Nói mau, có phải hôm đó mày đã phát hiện ra điều gì trong mộ cổ không?”

Advertisement

Lần đó, Ngô Bình và Thiên Độc Ngọc Tử có xích mích với nhau, hắn nói những lời khó nghe, còn Ngô Bình đã thề sẽ giết hắn trong vòng một năm.

Anh cười nói: “Thiên Độc Ngọc Tử, bảo sao mà anh không cao lên được, tâm tư đè nặng lên đầu rồi còn đâu”.

Thiên Độc Ngọc Tử nổi điên: “Mày thích chết à?”

Hắn lấy đà bằng một chân rồi tấn công Ngô Bình, trong ấn tượng của hắn, Ngô Bình chỉ là một tu sĩ cảnh giới Thần, còn hắn đã ở cảnh giới Nhân Tiên nên muốn giết anh thì cực kỳ đơn giản. Vì thế, hắn rất coi thường Ngô Bình.

Trương Tây Linh không ngăn cản, ông ta cũng hoài nghi Ngô Bình đã cố tình trốn mất vào hôm đó.

Thấy Thiên Độc Ngọc Tử ra tay với mình, Ngô Bình hừ lạnh rồi thi triển Tinh Huy để phản công. Hai chưởng pháo va chạm, một tiếng động vang lên, cổ tay và xương cánh tay của Thiên Độc Ngọc Tử đã gãy, hắn la hét thảm thương rồi bay lùi lại.

Trương Tây Linh giơ tay đỡ lấy lưng hắn, sau đó lạnh lùng nói: “Mới mấy tháng không gặp mà cậu đã đột phá lên cảnh giới Nhân Tiên rồi!”

Ngô Bình rút kiếm Hắc Long ra rồi lạnh giọng nói: “Ông Trương, hôm nay tôi phải giết Thiên Độc Ngọc Tử, ông tránh ra”.

Trương Tây Linh cười lạnh: “Cậu định giết người của tôi ngay trước mặt tôi ư? Cậu mới ở cảnh giới Nhân Tiên thôi, lấy đâu ra tư cách ra lệnh cho tu sĩ Địa Tiên hả?”

“Tu sĩ Địa Tiên thì giỏi lắm chắc”, ông Hoa bay ra rồi đậu lên vai Ngô Bình rồi nói với anh: “Lấy thẻ gỗ mun ra loè họ đi”.

Ngô Bình nghe thấy thế thì làm theo ngay. Nhìn thấy tấm thẻ đó, Trương Tây Linh biến sắc mặt rồi hỏi: “Cậu là truyền nhân của Vu bà bà ư?”

Ngô Bình lập tức mạnh dạn nói: “Không liên quan đến ông! Tránh ra, để tôi giết Thiên Độc Ngọc Tử!”

Trương Tây Linh cau mày: “Ngô Bình, dù cậu là người của Vu bà bà, nhưng cũng không được ức h**p Hắc Thiên Giáo. Cậu muốn giết Thiên Độc Ngọc Tử thì phải bước qua xác tôi đã”.

Ngô Bình cười lạnh: “Được thôi, đao kiếm vô tình, ông cẩn thận đấy!”

Dứt lời, anh vung kiếm lên chém Thiên Độc Ngọc Tử.

Trương Tây Linh hét lên rồi lao tới tấn công Ngô Bình.

Ngô Bình không hề hoảng sợ, anh dốc toàn lực tấn công. Chiếc bao tay ẩn dưới lớp áp đánh lên tay của Trương Tây Linh, làm tay ông ta đau nhói, sau đó bay ra xa.

Vèo!

Trương Tây Linh lùi bước, Thiên Độc Ngọc Tử thấy có một đường kiếm màu đen ập xuống đầu thì hét lên, sau đó vô thức giơ tay lên đỡ rồi lùi lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1325


“Cậu!”, Trương Tây Linh không cứu viện kịp nên vừa tức vừa ngạc nhiên.

Ngô Bình thu kiếm lại rồi nói với Trương Tây Linh: “Trương Tây Linh, nếu ông muốn trả thù cho hắn thì tốt nhất hãy ra tay luôn đi”.

Trương Tây Linh hít sâu một hơi rồi nói: “Thôi, người đã bị cậu giết rồi, tôi ra tay còn làm gì được nữa”.

Advertisement

Không phải Trương Tây Linh không muốn ra tay, mà vì cảm thấy Ngô Bình rất khủng khiếp. Ban nãy, ông ta đã dồn hết sức vào một chưởng, không ngờ vẫn bị đánh bay! Không biết tên này giờ mạnh đến mức nào rồi nữa?

Huống hồ, ông ta cung không muốn đắc tội với Vu bà bà. Bà ấy là cao nhân cảnh giới Địa Tiên tầng thứ tư, ông ta không dây vào được.

Advertisement

Ngô Bình: “Nếu ông không ra tay thì mời về cho”.

Trương Tây Linh sầm mặt rồi quay người bỏ đi. Hoà thượng hoà thượng Suraiya bê thi thể của Thiên Độc Ngọc Tử rồi lặng lẽ đi theo.

Ông Hoa nói: “Nếu tôi là cậu thì đã giết cả ba luôn rồi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Dẫu sao Trương Tây Linh cũng là cao thủ cảnh giới Địa Tiên, hơn nữa vẫn còn thủ pháp chưa thi triển. Nếu phải liều mạng, tôi cũng khó mà giết được ông ta, vớ vẩn còn bị thương ấy chứ”.

Ông Hoa: “Đám này tự nhiên xuất hiện ở đây, kiểu gì cũng có chuyện”.

Ngô Bình: “Chỉ cần đừng chọc vào tôi là được”.

Anh tiếp tục tu luyện, linh lực Ất Mộc chảy khắp cơ thể. Hiệu quả của nó tốt hơn tiên lực thuần dương nên giúp ích cho cơ thể nhiều hơn.

Điều kỳ diệu nhất là sức mạnh này phù hợp để luyện đan.

Không biết trời đã tối từ bao giờ, Ngô Bình chuẩn bị đến buổi đấu giá ngầm của Thạch Thành. Tối nay, cậu chủ của nhà họ Huy là Huy Thuỵ Trạch cũng sẽ tới tham gia.

Nếu Ngô Bình cũng xuất hiện ở buổi đấu giá, chắc chắn Huy Thuỵ Trạch sẽ ra tay với anh, mà nếu thế thì kế hoạch của anh thành công một nửa rồi.

Ông Hoa nói cho Ngô Bình biết đồ trong buổi đấu giá này đều có giá trên trời nên cực kỳ quý hiếm. Mỗi năm chỉ tổ chức một lần, mỗi lần có mười món.

Ngô Bình lái xe đến một nông trường ở ngoại ô tên là Khẩn Lợi.

Nông trường này khá lâu đời rồi, diện tích canh tác khoảng 100 mẫu.

Ngô Bình lái xe vào bãi đậu xe, sau đó đi vào trong. Qua một cánh cửa lớn, anh lấy thiệp mời ra, vì phải có thiệp thì mới được vào.

Anh vừa vào trong đã có người ra dẫn đường, đi thêm vài trăm mét thì họ tiến vào một căn phòng kính rất rộng. Phòng này có diện tích hơn 1000 mét vuông, nóc nhà bằng thuỷ tinh.

Sàn trong nhà kính được lát bằng gỗ và thảm lông dê, hai bên tường treo tranh sơn dầu, trần nhà có đèn sáng chói.

Ngô Bình đi thêm một lát thì nhìn thấy những người tham gia buổi đấu giá lần này.

Cạnh đó là tiệc tự phục vụ, thích ăn gì thì lấy. Còn nhiều nhân viên phục vụ đang đi qua đi lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1326


Những người khác cũng đi về phía họ, một người thanh niên khoảng ngoài 20 tuổi mặc vest cười nói: “Như Tuyết, Giới thiệu một chút chứ nhỉ?”

Đào Như Tuyết nói: “À, giới thiệu với mọi người, đây là Ngô Bình - bạn học kiêm bạn thân của tôi. Ngô Bình, đây là Vương Thận, đối tác của em”.

Vương Thận cười nói: “Không biết anh Ngô làm trong ngành nào?”

Advertisement

Vương Thận không phải người trong giới tu hành, vì thế không biết năng lực của Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Tôi là bác sĩ”.

“Ra là bác sĩ, được đấy! Anh còn trẻ thế này, chắc mới tốt nghiệp hả? Nhà chúng tôi cũng đầu tư vào nhiều bệnh viện, nếu anh có hứng thú thì tôi có thể xếp công việc cho”, Vương Thận nói với giọng rất kiêu ngạo.

Đào Như Tuyết cười nói: “Ngô Bình là một thần y nức tiếng xa gần, bệnh của tôi trước kia cũng do anh ấy chữa khỏi”.

Thấy Đào Như Tuyết tâng bốc Ngô Bình như vậy, Vương Thận cảm thấy không vui, gần đây anh ta đang theo đuổi Đào Như Tuyết. Nhà họ Vương chủ yếu kinh doanh dược phẩm và dụng cụ y tế, nếu hai nhà bắt tay với nhau thì sẽ cùng phát triển vững mạnh.

Nửa năm trở lại đây, tập đoàn Miêu Dược của nhà họ Đào phát triển nhanh chóng mặt, mức doanh thu trong năm phải đạt tới 150 tỷ, lợi nhuận phải đến 30 tỷ.

Giá cổ phần của Miêu Dược cũng tăng chóng mặt, tăng từ hơn 200 tỷ lên hơn 500 tỷ rồi. Ngoài ra, theo thông báo của họ thì sang năm, mức doanh thu của họ phải đạt 200 tỷ, lợi nhuận tăng lên thành 40 tỷ. Đến lúc ấy, giá trị của Miêu Dược sẽ tăng vọt.

Vương Thận không hề biết Miêu Dược phát triển được như vậy là nhờ Ngô Bình, anh đã giao cho Đào Như Tuyết làm đại lý loại thuốc mới, sau đó giới thiệu cho nhà họ Thiệu, để hai nhà cùng hợp tác. Chờ khi loại thuốc bổ gan mới ra, anh sẽ lại cho Đào Như Tuyết đẩy mạnh tiêu thụ tiếp.

Vương Thận phát hiện Đào Như Tuyết có thái độ rất thân thiết với Ngô Bình, đây không phải chuyện tốt với anh ta nên lập tức nói: “Thế ư? Trùng hợp quá, tôi cũng quen một bác sĩ nổi tiếng, ông ấy cũng đang ở đây, để tôi giới thiệu cho hai người làm quen nhé?”

Không chờ Ngô Bình đồng ý, Vương Thận đã đi tới vẫy tay với một người đàn ông trung niên rồi cười nói: “Thần y Vạn!”

Người đàn ông cười đáp: “Cậu Vương, tôi cũng đang tìm cậu đây”.

Vương Thận: “Thần y Vạn. Tôi vừa gặp một tiểu thần y, cùng ngành với ông đấy”.

Người này chính là Vạn Phùng Xuân, Ngô Bình đã nghe danh của ông ta từ lâu, hai người cũng đã từng gặp mặt.

Vạn Phùng Xuân trông chỉ như mới ngoài 40, ông ta để ba chòm râu, dáng người không cao, đầu nhọn, mặt dài, mắt híp. Khi ông ta nhìn thấy Ngô Bình thì chợt sứng người rồi thốt lên: “Là cậu ư!”

Lần trước, ông ta đã thua Ngô Bình về y thuật và mất cái túi xanh nên giờ vẫn hận anh thấu xương. Nay gặp lại, ông ta lập tức thấy lo, thậm chí là hoảng sợ.

Ngô Bình cười híp mắt nhìn ông ta rồi nói: “Ông Vạn, lâu lắm mới gặp”.

Vạn Phùng Xuân cười gượng: “Thần y Ngô, lâu không gặp cậu, giờ vẫn ổn chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1327


Ngô Bình cau mày, anh vừa kiểm tra người Vạn Phùng Xuân một lượt thì phát hiện ông ta có vấn đề, có một luồng sức mạnh kỳ lạ đang vây quanh não bộ của ông ta.

Anh hỏi: “Ông Vạn, đầu ông có vấn đề à?”

Nếu là người khác thì Vạn Phùng Xuân đã nổi đoá rồi chửi thẳng mặt rồi, nhưng đây lại là Ngô Bình nên ông ta chợt mừng rỡ rồi hỏi: “Cậu phát hiện ra ư?”

Advertisement

Ngô Bình tò mò hỏi: “Trong đầu ông có thứ gì thế?”

Advertisement

Vạn Phùng Xuân vội kéo anh ra một chỗ rồi thì thầm: “Thần y Ngô, xin cậu hãy cứu tôi”.

Ngô Bình: “Thì ông phải kể tình trạng cho tôi nghe đã, không thì tôi biết cứu kiểu gì, ông lại làm trò thất đức gì đúng không?”

Vạn Phùng Xuân cười trừ rồi kể lại mọi chuyện.

Tháng trước, Vạn Phùng Xuân gặp một bệnh nhân mắc bệnh lạ, người đó luôn miệng kêu đau đầu. Sau khi bắt mạch, ông ta phát hiện trong đầu người có một con ký sinh trùng. Vì thế, ông ta đã dùng thuật châm cứu và thuốc để dụ nó ra.

Con trùng ấy dài nửa mét, mảnh như sợi tơ, nó vừa chui ra đã bay lên, sau đó nhảy vào mắt trái của Vạn Phùng Xuân, sau đó chui vào trong đầu ông ta.

Vạn Phùng Xuân sợ hết hồn, vội vàng dùng cách ban nãy để dụ nó ra, nhưng không có tác dụng. Từ đó, ngày nào ông ta cũng bị đau đầu, sống không bằng chết.

Hôm nay, ông ta đến buổi đấu giá với hi vọng mua được ít dược liệu quý để xử con ký sinh trùng ấy.

Ngô Bình nghe xong thì cười nói: “Ông xui rồi, đến ký sinh trùng thời tiền sử mà cũng gặp”.

Vạn Phùng Xuân trợn tròn mắt: “Cậu biết nó à?”

Ngô Bình gật đầu: “Nó tên là quỷ trùng ăn não, vô hình vô chất nên rất khó chữa. Khi ông chữa trị cho bệnh nhân, nó cố ý chui ra để chuyển sang đầu ông đấy, vì tu vi của ông cao hơn nên não sẽ ngon hơn”.

Vạn Phùng Xuân muốn bật khóc: “Thần y Ngô, xin cậu hãy cứu tôi”.

Ngô Bình nói: “Cũng được thôi, nhưng tôi nghe nói phí chữa bệnh của ông cao lắm. Mà y thuật của tôi lại cao siêu hơn ông nên phí chữa bệnh cũng không thấp đâu”.

Vạn Phùng Xuân vội nói: “Được, bao nhiêu cũng được”.

Ngô Bình: “Rồi, chờ đấu giá xong rồi tôi xem cho”.

Vạn Phùng Xuân thở phào một hơi, bao thù hằn trước kia với Ngô Bình đã bay hết sạch, ông ta cười nói: “Thần y Ngô, trước kia tôi có mắt như mù, cậu bỏ qua cho tôi nhé. Sau này, nếu tôi gặp bệnh khó chữa thì sẽ giới thiệu cho cậu”.

Ngô Bình ừm một tiếng: “Ông Vạn, hôm nay ông đang nhắm đến loại dược liệu nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1328


Ngô Bình: “Ông nghĩ đúng đấy, nhưng trong thuỷ tinh chứa nguyên lực địa hoả nên ông không điều khiển được đâu. Vớ vẩn còn tự thiêu đấy”.

Vạn Phùng Xuân cười trừ: “Tại không còn cách nào khác nên tôi phải liều thôi, giờ có cậu giúp tôi rồi thì tôi không phải mạo hiểm nữa”.

Ngô Bình: “Thế này đi, ông hãy đấu giá món đó cho tôi, coi như phí chữa bệnh”.

Advertisement

Vạn Phùng Xuân mừng rỡ: “Được, cứ để tôi”.

Vương Thận đứng ở phía xa thấy Vạn Phùng Xuân cung kính theo đuôi Ngô Bình mà phát chán, anh ta thấy mình như đang nằm mơ vậy.

Advertisement

Anh ta hỏi Đào Như Tuyết: “Như Tuyết, rốt cuộc anh bạn của em có lai lịch thế nào?”

Đào Như Tuyết hiểu ý của Vương Thận nên đáp: “Anh không nghe thấy Vạn Phùng Xuân nói gì sao? Anh ấy ở cảnh giới Nhân Tiên rồi”.

Vương Thận: “Nhân Tiên gì cơ?”

Đào Như Tuyết không giải thích mà nói: “Y thuật của anh ấy hơn Vạn Phùng Xuân nhiều”.

Vương Thận trầm mặc, nhờ tài y thuật phi phàm mà Vạn Phùng Xuân trở thành y vương của tỉnh Nam Ngũ, vậy mà Ngô Bình còn giỏi hơn ông ta, rốt cuộc anh tài năng đến mức nào?

Lúc này, trên sân khẩu chợt vang lên tiếng nói.

“Thưa các quy vị khách quý, buổi đấu giá Kim Thuỵ mỗi năm diễn ra một lần chuẩn bị bắt đầu, mời quý vị ổn định chỗ ngồi”.

Các quan khách lập tức về chỗ, để chờ buổi đấu giá diễn ra.

Đào Như Tuyết ngồi cạnh Ngô Bình rồi cười nói: “Cách đây không lâu, em gọi cho anh mà anh bơ em nhé”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Mấy tháng anh không lên mạng rồi, có chuyện gì thì phải gọi thẳng cho anh chứ”.

Đào Như Tuyết: “Anh là đàn ông cơ mà, lẽ ra phải chủ động gọi cho em chứ?”

Ngô Bình mỉm cười rồi nói sang chuyện khác: “Như Tuyết, tối nay em định mua linh chi hả?”

Đào Như Tuyết lấy danh sách đấu giá ra rồi nói: “Nó đây, là linh chi nghìn năm đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Để anh nhìn hộ em xem có giá trị thật không nhé”.

Vạn Phùng Xuân cũng ngồi cạnh Ngô Bình, ông ta cười nói: “Thần y Ngô, cậu có ưng món nào chưa?”

Ngô Bình liếc nhìn danh sách rồi nói: “Sản phẩm đấu giá thứ hai là một viên thiên thạch, tôi đang chờ xem thế nào. Còn có món thứ chín là cái tổ trùng đóng băng nữa”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1329


Mọi người đều nhao lên nhìn lên sân khấu, ngay sau đó đã nhìn thấy một cây linh chi lớn đang người đẩy ra.

Người dẫn chương trình: “Đây là một cây linh chi nghìn năm, sinh trưởng trên núi tuyết có độ cao hơn 6000 mét, giá trị dược tính không thể đoán được, mỗi lần tăng giá ít nhất là 500 triệu”.

Ngô Bình nhìn từ xa đã thấy trong cây linh chi này có hai lỗ thủng to như quả bóng bàn, trong đó có chưa một hình người và một hình ngựa.

Advertisement

Chi Nhân Chi Mã?

Tim Ngô Bình đập như đánh trống, anh nói với Đào Như Tuyết: “Như Tuyết, em nhường anh cây linh chi này nhé. Bao giờ về, anh sẽ bù cho em một củ sâm vương”.

Advertisement

Đào Như Tuyết sáng mắt lên nói: “Anh có sâm vương à?”

Ngô Bình: “Sâm vương nhị phẩm hẳn hoi, anh mua mất 15 tỷ đấy”.

Đào Như Tuyết cười nói: “Thế thì em ngại lắm, cây linh chi này sao sánh bằng củ nhân sâm ấy được”.

Ngô Bình: “Cứ dùng được là được”.

Loáng cái, bên dưới đã có người trả giá.

“Tôi trả 5 tỷ”, người đó ngồi ở hàng ghế đầu. Ngô Bình liếc nhìn thì thấy đó là Huy Thuỵ Trạch của nhà họ Huy.

Ngay sau đó đã có người khác trả 6 tỷ, tiếp đó giá cứ tăng lên vù vù lên 8 tỷ. Giá này là vừa tầm với một cây linh chi nghìn năm rồi nên chỉ còn lại hai người cạnh tranh với nhau.

“Tám tỷ rưỡi”, Ngô Bình bắt đầu tham gia.

Huy Thuỵ Trạch ngoái lại nhìn, khi thấy là Ngô Bình thì anh ta tỏ vẻ lạnh lùng rồi lên tiếng: “9 tỷ”.

Người đang cạnh tranh với Huy Thuỵ Trạch nghe thấy giá này thì bỏ cuộc luôn.

Ngô Bình: “10 tỷ”, anh cố ý tăng hẳn một tỷ, mục đích là kích động Huy Thuỵ Trạch.

Anh ta cau mày, thật ra anh ta cũng không quá cần cây linh chi này, nhưng thái độ của Ngô Bình khiến anh ta rất bực mình nên lạnh giọng nói: “11 tỷ”.

Ngô Bình: “12 tỷ”.

Huy Thuỵ Trạch quay lại rồi làm động tác cứa cổ để uy h**p Ngô Bình.

Ngô Bình cười lạnh một tiếng, sau đó dựng ngón tay giữa lên với anh ta.

Huy Thuỵ Trạch không nâng giá tiếp nữa, cuối cùng cây linh chi nghìn năm đã thuộc về Ngô Bình.

Sau đó, món đồ đấu giá thứ hai đã lên sàn. Đó là một khối thiên thạch to như quả hưa hấu đang toả ra hai tia sáng màu lam và đỏ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1330


Nó có thể dùng làm pháp khí, vì là một loại kim loại cực hiếm. Ngoài ra, nó còn có thể dùng để chế tạo trận pháp.

Mọi người bắt đầu đấu giá, giá của khối thiên thạch đã được thổi lên thành 15 tỷ, Ngô Bình cũng tham gia, anh trả 16 tỷ.

“17 tỷ”, thấy Ngô Bình tham gia, Huy Thuỵ Trạch cũng chen vào.

Advertisement

Sau đó, giá đã được đẩy lên thành 20 tỷ, Ngô Bình nói: “21 tỷ”.

Huy Thuỵ Trạch: “22 tỷ”.

Advertisement

“23 tỷ”, Ngô Bình bình tĩnh tăng giá, anh đang có 80 tỷ tiền mặt nên dư sức đấu với Huy Thuỵ Trạch.

“24 tỷ”.

Ngô Bình mỉm cười mà không tranh nữa. Tối nay, nhà họ Huy sẽ bị tiêu diệt, rồi khối thiên thạch này sẽ thuộc về anh thôi.

Huy Thuỵ Trạch cứ tưởng Ngô Bình sẽ theo đến cùng, ai dè anh lại bỏ cuộc, anh ta tỏ rõ vẻ khó chịu. Trước đó, mua khối thiên thạch này không hề nằm trong kế hoạch của anh ta.

Các món đồ tiếp theo được mang lên đấu giá, nhưng Ngô Bình đã hết hứng thú. Trong khi đó, Vạn Phùng Xuân đã mua được thuỷ tinh Địa Hoả với giá 10 tỷ 500 triệu.

Cuối cùng đã đến món đồ thứ chín, đó là khối hoá thạch có một tổ ong ở bên trong

Người dẫn chương trình nói: “Thưa quý vị, đây là tổ trùng thời tiền sử, các chuyên gia nhận định nhộng ong bên trong có tác dụng kỳ diệu. Tổ ong tiền sử có giá khởi điểm là 6 tỷ, mỗi lần trả giá ít nhất 500 triệu.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì phát hiện đó không phải nhộng ong, vì nhộng ong đã bị môt con trùng chén lâu rồi.

Đây là một loại bọ cánh cứng có màu đỏ, trong tổ ong này có bảy con bọ cánh cứng với kích thước khác nhau, nhưng chung một giống. Ngoài ra vẫn còn một ít mật ong, khoảng vài cân gì đó.

Trên vỏ của con bọ cánh cứng có phù văn tự nhiên, thấy thế, Ngô Bình biết ngay chúng chính là loại bọ cánh cứng Độc Hoả của thời Tiên Quốc.

Chúng có thể phóng ra chín loại độc hoả. Ngọn lửa này có thể thiêu chết tu sĩ Thiên Tiên nên vô cùng đáng sợ. Tuy là vậy, nhưng các cao thủ thời Tiên Quốc vẫn không màng nguy hiểm để đi khắp nơi bắt chúng, sau đó luyện thành hoá thân.

Loài bọ cánh cứng này rất cứng đầu, nước lửa bất xâm, lại không có kẻ thù trong tự nhiên. Hơn nữa, độc hoả của chúng có thể g**t ch*t tu sĩ Tiên Thiên, không thể hoá giải nên dùng chúng để luyện thành hoá thân là sự lựa chọn hàng đầu.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định mua nó.

Mọi người không mấy hứng thú với tổ trùng này nên Ngô Bình đã mua được với giá 8.5 tỷ.

Sau đó đến món cuối cùng, Ngô Bình phát hiện ngay khi thấy nó, Huy Thuỵ Trạch đã ngồi thẳng dậy như sốt sắng lắm.

Anh bắt đầu quan sát thứ này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1331


Phiên đấu giá bắt đầu, giá đã được đẩy lên thành 38 tỷ, có hơn sai người cạnh tranh với nhau, không ai chịu lùi bước.

Ngô Bình đang do dự không biết có nên mua khối này không thì trong đầu chợt vang lên một giọng nói: “Thần y Ngô, tôi biết lai lịch của thứ này, xin cậu đừng bỏ qua nó”.

Ngô Bình biết có người đang dùng thần niệm để nói chuyện với mình nên hỏi: “Ông là ai?”

Advertisement

Người đó đáp: “Tôi là Thần Chiếu, bạn của Lạc Trường Sinh”.

Ngô Bình cười nói: “Hoá ra là bạn của Lạc Trường Sinh, sao ông biết tôi ở đây?”

Thần Chiếu: “Tôi đến tham gia đấu giá, không ngờ lại gặp được thần y Ngô nên đang thấy rất mừng”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ông bảo tôi mua khối này ư? Ông biết lai lịch của nó à?”

Thần Chiếu: “Theo tôi biết thì Bí Lập Phương này có từ thời Tiên Quốc và tên là Tiên Cơ, nó là vật ngoài trái đất, thuộc một thế lực tiên đạo cực lớn mạnh. Còn dùng để làm gì thì tôi không rõ, nhưng chắc chắn nó rất phi thường nên đáng để mua đấy ạ”.

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi cắn răng tham gia đấu giá.

“40 tỷ”, anh nói.

“41 tỷ”, có người theo ngay.

“42 tỷ”, Ngô Bình nói tiếp.

Loáng cái, giá đã lên 50 tỷ, giờ chỉ còn lại ba người cạnh tranh với nhau, gồm Huy Thuỵ Trạch, Ngô Bình và một người đàn ông châu Âu để râu quai nón.

“51 tỷ”, Ngô Bình tiếp tục trả giá. Theo anh thấy, mình hay Huy Thuỵ Trạch mua được món này đều như nhau, vì không lâu nữa, tất cả đồ của nhà họ Huy sẽ thuộc về anh thôi.

Huy Thuỵ Trạch lườm Ngô Bình rồi nói: “52 tỷ”.

Hình như người đàn ông râu quai nón cũng quyết mua bằng được khối lập phương này nên cũng theo đến cùng.

Lúc này, giọng nói của Thần Chiếu lại vang lên: “Thần y Ngô, tôi nghe người đàn ông râu quai nón nói chuyện điện thoại với ai đó rằng ông ta có 20 tỷ Ero, nếu không vượt qua số tiền này thì ông ta sẽ mua được”.

Ngô Bình cười trừ: “Đổi sang tiền mình là 150 tỷ, tôi không tranh được đâu”.

“Nếu thần y Ngô cần thì tôi có thể khiến ông ta ngừng đấu giá”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Được, phiền ông”.

Quả nhiên, người đàn ông râu quai nón lập tức bất động, mặt nghệt ra. Ngay sau đó, Huy Thuỵ Trạch đã trả lên 54 tỷ.

“53 tỷ lần một, 54 tỷ lần hai… chốt!”, người dẫn chương trình gõ bía, cuối cùng khối lập phương đã thuộc về Huy Thuỵ Trạch.

Buổi đấu giá kết thúc, Ngô Bình lấy đồ rồi trả tiền, sau đó chào Đào Như Tuyết rồi ra về.

Anh vừa đi ra ngoài rồi tới xe thì đã có nhiều người xuất hiện ở gần đó.

“Thằng kia, mày cũng to gan đấy”, một giọng nói đầy vẻ tức giận vang lên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1332


Huy Thuỵ Trạch sầm mặt nói: “Thằng kia, lần trước là tao chuẩn bị không kỹ, nhưng lần này thì khác, mày chết chắc rồi”.

“Thế à?”, Ngô Bình hừ nói: “Ở đây không tiện ra tay, đi theo tôi”.

Huy Thuỵ Trạch nói: “Cũng được, để tao cho mày sống thêm một lát nữa”.

Advertisement

Ngô Bình không lái xe mà đi bộ. Đi được một lúc thì anh bước vào một rừng cây, sau đó đứng lại.

Nhóm Huy Thuỵ Trạch đi theo, anh ta cười nói: “Chỗ này được đấy, mày cũng chết đúng chỗ”.

Advertisement

Ngô Bình nhìn họ thì thấy người đi theo Huy Thuỵ Trạch ở cảnh giới Nhân Tiên, anh nói: “Có hai tu sĩ Nhân Tiên này mà anh định đối phó tôi à?”

Huy Thuỵ Trạch tỏ vẻ bỡn cợt nói: “Ai bảo chỉ có tu sĩ Nhân Tiên hả?”

Anh ta vừa nói dứt câu, đã có một bóng xám lao từ trên cao xuống.

Người đó là một ông lão mặc đồ màu xám, tuổi khoảng sáu, bảy mươi, dáng người nhỏ, đôi mắt lạnh băng đáng sợ.

Huy Thuỵ Trạch nói: “Ông tư, tên này mạnh phết đấy, còn có Trảm Quỷ Phù nữa. Phiền ông ra ta xử lý nó giúp tôi”.

Ông lão nói: “Trẻ vậy mà đã có tu vi cao như này rồ, đúng là nhân tài. Nhưng tiếc quá, cậu phải chết ngay thôi”.

Trong đầu Ngô Bình lại vang lên giọng nói của Thần Chiếu: “Thần y Ngô, người này ở cảnh giới Địa Tiên, thực lực khá mạnh, có cần tôi giúp không?”

Ngô Bình nói: “Được, phiền ông”.

Anh vừa nói dứt câu thì có gió lớn nổi lên, đất cát bay mù mịt. Chờ khi mọi người mở được mắt ra thì ông lão mặc đồ màu xám đã không thấy đâu nữa, hình như đã bị gió cuốn đi rồi.

Huy Thuỵ Trạch hoảng loạn gọi: “Ông tư, ông tư…”

Nhưng anh ta gọi khản cả giọng mà cũng không thấy người đâu.

Ngô Bình cười nói: “Anh Huy, đừng gọi nữa, ông tư của anh không về nữa đâu”.

Huy Thuỵ Trạch gào lên: “Thằng khốn! Mày đã làm gì thế hả?”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Huy Thuỵ Trạch, giờ không còn tu sĩ Địa Tiên bảo vệ anh nữa, anh còn giết được tôi không?”

Huy Thuỵ Trạch nghiến răng nói: “Kể cả thế thì mày vẫn phải chết, Tự Quỷ, ra hết đi”.

Ngay sau đó, 12 luồng hắc khí xông ra từ trong người Huy Thuỵ Trạch, tiếp đó gào thét tấn công Ngô Bình. Cùng lúc đó, Huy Thuỵ Trạch quay đầu bỏ chạy, anh ta biết mình không đánh lại Ngô Bình nên đành trông chờ Tự Quỷ cầm chân anh để mình thoát thân.

Song, Ngô Bình đang đeo trên cổ chuỗi hạt châu có 36 hạt, chúng toả ra ánh sáng đặc biệt, khiến bầy Tự Quỷ không dám lại gần. Anh không chút chần chừ mà đuổi theo Huy Thuỵ Trạch.

Hai vệ sĩ của Huy Thuỵ Trạch hét lên rồi tấn công Ngô Bình từ hai phía, anh giơ hai tay lên đánh bay họ, sau đó thong thả giữ Huy Thuỵ Trạch lại.

Huy Thuỵ Trạch dựng tóc gáy rồi hét lên: “Không được giết tao!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1333


Ngô Bình ngạc nhiên: “Giết ai cơ?”

Ông Hoa: “Còn ai vào đây nữa? Họ giết Huy Thuỵ Trạch rồi, tên này mà chết thì cậu không lấy được kho báu của nhà họ Huy đâu”.

Ngô Bình cau mày: “Thế những người khác đâu?”

Ông Hoa: “Chết hết rồi, không còn một ai. Giờ nhà họ Huy đã bị gạch tên khỏi Địa Tiên Giới”.

Advertisement

Dứt lời, ông Hoa mới để ý thấy Thần Chiếu, sau đó im luôn.

Ngô Bình mặc kệ rồi nói: “Chết rồi thì thôi”.

Advertisement

Ông Hoa: “Chúng ta mau hành động thôi, đi tìm kho báu nhà họ Huy, không mà bị cướp hết bây giờ”.

Ngô Bình gọi Thần Chiếu rồi cùng ông Hoa đến nhà họ Huy.

Khi đến nơi, Ngô Bình nhìn thấy toàn thi thể, nhiều người đang chạy hỗn loạn ở đây đều tìm kho báu của nhà họ Huy.

Ngô Bình xuất hiện mà họ cũng không để ý.

Thần Chiếu sầm mặt vì thấy có năm tu sĩ Địa Tiên ở đây.

Ông Hoa nói: “Ngẩn ra đấy làm gì, mau tìm đi, ai tìm được là của người đó”.

Ngô Bình khởi động khả năng nhìn xuyên thấu rồi lục tìm khắp nơi, anh đi đến đâu là Thần Chiếu và ông Hoa theo đến đấy.

Họ tìm trong vài căn nhà nhưng không có thu hoạch gì, Ngô Bình hỏi: “Ông Hoa, kho báu nhà Huy ở đây thật không?”

Ông Hoa: “Thật mà, nguồn tin này chuẩn lắm, chắc đâu đó quanh đây thôi”.

Ngô Bình tiếp tục tìm kiếm, khi anh vào một căn nhà thì có người chặn lại, đó là một người đàn ông trung niên, ông ta lạnh lùng nói: “Đi chỗ khác”.

Ông Hoa cười lạnh: “Này, kiểu gì thế hả? Việc ai người ấy làm, ai tìm được thì là của người đó, ai cho ông cản đường chúng tôi?”

Người đó nói: “Đây là lệnh của lão tổ nhà tôi”.

Ông Hoa tức điên, Ngô Bình nói: “Được rồi, các người cứ tìm trước đi”.

Nói rồi, anh đi sang chỗ khác, nhưng vẫn không tìm thấy gì.

Tìm mãi mà không thấy gì, cả Ngô Bình và những người khác đều vậy.

“Ông Hoa, xem ra tin của ông sai rồi, chúng ta đi thôi. Ở đây bị lật tung lên rồi, có ai tìm được gì đâu”, Ngô Bình đã hết hi vọng.

Ông Hoa buồn bực: “Lạ nhờ, lẽ nào tình báo của tôi sai rồi?”

Đúng lúc này, Ngô Bình chợt phát hiện gần có có một hang chuột, có một bầy chuột sống ở bên trong, đường đi của chúng thông suốt cả căn nhà.

Sâu trong hang chuột có một con chuột to bò ra, đầu nó to hơn các con chuột bình thường khác nhiều lần, phải ngang với con mèo.

Ngô Bình giật mình rồi tập trung quan sát thì thấy nó có linh tính, lông nó dính tạp chất của linh dược. Nếu không có khả năng nhìn xuyên thấu thì anh không thể phát hiện ra được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1334


Tuy nói vậy, nhưng anh vẫn nhìn chăm chú vào con chuột, xem nó chạy đi đâu. Sau khi rời khỏi phạm vi của nhà họ Huy, nó đã chui xuống đường nước.

Ngô Bình vẫn đi theo nó để xem nó định đi đâu.

Con chuột này loay hoay một hồi rồi chạy vào một căn nhà cũ. Căn nhà này không có ai, nhìn trông rất hoang tàn.

Advertisement

Ngô Bình bật nhảy qua tường vào trong, anh nhanh chóng phát hiện bên dưới ngôi nhà này có một lối xuống tầng hầm.

Anh mở cửa đi vào nhà rồi bước tới sát tường, sau đó giậm mạnh chân, một tiếng động vang lên, sàn nhà nứt ra, để lộ lối đi xuống hầm.

Anh nói với Thần Chiếu: “Ông Thần, phiền ông canh chừng ở đây”.

Advertisement

Thần Chiếu gật đầu: “Được, thần y Ngô cứ yên tâm”.

Ngô Bình nhảy xuống dưới, sau đó tiến vào một không gian rất rộng. Anh quan sát tỉ mỉ thì thấy nó là kiểu hầm trú ẩn thời xưa.

Ngày xưa, Thạch Thành từng bị quân Đông Doanh xâm chiếm nên người dân đã xây nhiều hầm trú ẩn. Về sau, các hầm này đều bỏ hết, chỉ còn vài nhà có.

Anh đi vào trong thì thấy không khí rất ngột ngạt, ngoài ra còn có mùi ẩm mốc, vì thế anh nín thở rồi tăng tốc.

Sau khi đi được khoảng chục mét, phía trước xuất hiện một vũng nước lớn. Ngô Bình nhìn thấy con chuột ban nãy đã lặn xuống nước, mãi không ngoi lên.

“Không lẽ kho báu ở dưới nước?”, anh thoáng do dự rồi c** đ* ra, sau đó chỉ mặc một chiếc quần đùi rồi nhảy xuống.

Nước rất bẩn, mặt nước nổi đầy phân động vật, còn có rác nữa. Ngô Bình nín thở, cố nhịn cảm giác buồn nôn rồi lặn xuống dưới.

Anh lặn xuống khoảng 20 mét thì xuống tận mạch nước ngầm. Phía trước ở bên trái có một hang động rộng một mét, anh bơi về phía đó.

Bơi thêm một lúc thì Ngô Bình mới ngoi lên mặt nước rồi nhảy lên bờ. Anh nhìn quanh thì thấy mình đã đi vào một hang động khá khô ráo.

Xung quanh hang được đắp đá, mặt đất bằng phằng. Không gian bên trong khá hẹp, diện tích gần một nghìn mét vuông.

Ngô Bình nhìn lên thì thấy có nhiều giá gỗ tinh xảo trên mặt đất, chúng được sắp xếp chỉnh tề, đánh số sơ sài, ít nhất cũng có trên một trăm cái.

Các giá này đều trống không, chỉ có một số giá chất đồ.

Ngô Bình sáng mắt lên, anh biết đây mời là nơi cất kho báu của nhà họ Huy.

“Nhà họ Huy cũng tốn nhiều công sức thật. Tiếc là họ lại không tính được là con chuột biết nơi này”.

Ngô Bình cười phá lên.

“Cười đi, cười xong rồi chết”, đột nhiên có một giọng nói vang lên.

Ngô Bình dựng tóc gáy, anh dựa sát người vào tường, sau đó rút kiếm Hắc Long ra.

Không biết đã có một người đàn ông toàn thân dính máu đứng ở lối vào từ lúc nào, cánh ta bên trái của ông ta đã biến mất, hơn nữa còn bị mất một nửa chân bên cùng bên, ngoài ra còn chột một mắt và mất một bên tai.

Không cần đoán thì Ngô Bình cũng biết đây là cao thủ nhà họ Huy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1335


Người đàn ông cười lạnh: “Tình cờ ư? Chuyện tiêu diệt nhà họ Huy cũng có phần của cậu đúng không?”

Ngô Bình không phủ nhận: “Ông đang bị thương rất nặng”.

“Dù tôi bị thương thì cũng có thể giết được cậu”, ông ta lạnh giọng nói.

Ngô Bình triệu hồi khối thần, cùng đó là lấy gương đồng ra, nếu phải liều mạng thì anh cũng không sợ người đàn ông này.

Advertisement

Ông ta ho khan rồi hộc máu, thần hồn đã bị thương nặng, thần tiên cũng khó mà cứu được.

Ông ta thở dài, sát ý trên người biến mất: “Cậu may đấy, vậy mà cũng tìm được nơi này”.

Ngô Bình chỉ im lặng nhìn ông ta.

Advertisement

Người đàn ông nói: “Tôi phải đốt tiềm năng thì mới chạy đến đây được. Trước khi chết, tôi muốn thực hiện một giao dịch với cậu”.

Ngô Bình nói: “Tôi không thực hiện giao dịch với người lạ”.

Người đàn ông tiếp tục ho khan rồi hộc máu nhiều hơn, trông ông ta rất yếu ớt: “Tôi là Huy Long Tranh, gia chủ của nhà họ Huy. Người của gia tộc tôi ở Địa Tiên Giới đều bị giết cả rồi, già trẻ trai gái không còn một ai”.

Ngô Bình: “Liên quan gì đến tôi?”

Huy Long Tranh: “Tôi còn một cô con gái riêng sống ở bên ngoài, năm nay mới 16 tuổi”.

Ngô Bình không nói gì, mà chỉ lắng nghe.

Huy Long Tranh: “Tôi sẽ tặng hết bảo bối ở đây cho cậu, còn cậu phải bảo vệ con gái tôi, để nó sống một đời vô lo vô nghĩ”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Ông chết rồi thì đồ ở đây sẽ là của tôi hết, cần gì phải giao dịch chứ?”

Huy Long Tranh: “Đương nhiên tôi phải có thứ hay cho cậu thì mới đề nghị như vậy. Chỉ cần cậu đồng ý thì tôi sẽ tặng cậu ngay”.

Nói rồi, ông ta lấy một chiếc hộp ngọc hình tròn màu đen ra rồi mở, một làn khói đen bay lên rồi hoá thành một con quái vật đầu bò.

Khí tức của nó rất bức người, khiến khối thần cũng thấp thỏm, bắt đầu run lên.

Huy Long Tranh nói: “Đây là quỷ tướng đầu bò mà tổ tiên bao đời nhà tôi đã bỏ ra nhiều công sức và thiên tài địa bảo để chế tạo”.

“Cậu cũng thấy rồi đấy, chỉ cần tôi hạ lệnh là nó sẽ giết cậu ngay”, Huy Long Tranh nói.

Ngô Bình hừ nói: “Nếu ông muốn giết tôi thì đã ra tay rồi”.

Huy Long Tranh: “Đúng, nhưng tôi không muốn làm vậy, mà muốn trao đổi với cậu”.

Ngô Bình trầm mặc rồi nói: “Được, tôi đồng ý”.

Huy Long Tranh gật đầu: “Cậu phải thề độc trước đã thì tôi mới tin được”.

Thề độc tương tự như niệm bùa chú, một khi đã nói ra thì phải thực hiện, không thì sẽ bị tẩu hoả nhập ma khi tu luyện, nhẹ thì cũng mất tu vi và giảm tuổi thọ.

Ngô Bình thật lòng không muốn giao dịch, nhưng quỷ tướng đầu bò thật sự rất khủng khiếp, anh lo mình không đánh lại được, vì thế đành thở dài nói: “Được, tôi thề”.

Huy Long Tranh mỉm cười nói: “Tốt, giờ tôi sẽ dạy cậu lập lời thề”.

Sau đó, ông ta hướng dẫn Ngô Bình một cách kỹ càng, chờ anh học được rồi thì phải thề trước mặt ông ta.

Trong lúc lập lời thề, Ngô Bình cảm thấy có một luồng sức mạnh kỳ lạ dội vào trong thần hồn của mình.

Nội dung của lời thề rất đơn giản, anh chỉ cần hứa sẽ chăm sóc và lo cho con gái Huy Long Tranh có một cuộc sống đủ đầy và bình an. Nếu không làm được thì nguyên thần sẽ tổn thương và không bao giờ đột phá được nữa.

Thề xong, Ngô Bình hỏi: “Giờ ông tin tôi chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1336


Không phải chú thệ thì là cái gì?

Huy Long Tranh bật cười nham hiểm: "Thứ tôi dạy cậu là chú hiến thân!"

Sắc mặt Ngô Bình rất khó coi: "Rốt cuộc ông muốn làm gì?"

Advertisement

Huy Long Tranh cười lớn, nói: "Cậu nhóc, thể chất của cậu quá tốt, nếu tôi có được cơ thể của cậu, không chừng tôi sẽ trường sinh bất lão!"

Ngô Bình sửng sốt: "Ông muốn đoạt xá sao?"

Advertisement

Huy Long Tranh khịt mũi: "Đoạt xá chỉ là trò cấp thấp! Những gì tôi sắp thực hiện được gọi là 'Chủng thần đại pháp', tôi sẽ gieo trồng nguyên thần của tôi vào thần hồn của cậu. Bằng cách này, tôi sẽ không chỉ có được cơ thể của cậu mà còn có được thần hồn của cậu!"

Ngô Bình tức giận nói: "Tên già kia, ông đúng là quá vô liêm sỉ!"

Huy Long Tranh đắc ý nói: "Cậu nhóc, cậu cứ mắng đi, bởi vì chẳng bao lâu sau cậu sẽ là một phần của tôi!"

Ngô Bình hừ lạnh: “Cho dù có chết, tôi cũng không để ông được lợi đâu!”, nói xong, anh giơ kiếm Hắc Long lên.

Huy Long Tranh lạnh nhạt nói: "Vô ích thôi. Cậu đã niệm chú hiến thân thì cơ thể cậu không còn thuộc về chính cậu nữa rồi".

Ông ta nói xong, đôi mắt liền tỏa ra thần quang, quát: "Quỳ xuống!"

Cơ thể Ngô Bình đột nhiên không tự chủ được, quỳ rạp trên mặt đất.

Huy Long Tranh cười lớn đi đến cạnh anh, duỗi lòng bàn tay ra đè trên đỉnh đầu anh.

"Cậu nhóc, vào lúc này, cậu nên cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Đừng lo lắng, sau khi tôi có được thân thể của cậu, tôi sẽ đối xử tử tế với gia đình cậu và người phụ nữ của cậu, ha ha ha..."

Huy Long Tranh rất đắc thắng, ông ta luyện nguyên thần, thân thể dần dần trở nên khô héo, da thịt teo lại, hai mắt trũng sâu. Tất cả sinh lực và sức mạnh tinh thần của ông ta đã được cô đọng lại thành một hạt giống nguyên thần bằng phương pháp bí mật của ông ta!

Hạt giống này đã chui vào trong cơ thể Ngô Bình thông qua lòng bàn tay của ông ta. Hạt giống này rất mạnh mẽ, ngay khi vừa đi vào, nó đã chui vào thần hồn của Ngô Bình.

Lúc này, trong mắt Ngô Bình hiện lên một tia lạnh lẽo, anh hét lớn một tiếng: "Đạo chủng!"

"Bùm!"

Đan điền rung động kịch liệt, lớp phôi của đạo chủng phát ra ánh sáng, ánh sáng đó xông lên đầu Ngô Bình, phủi bay hạt giống nguyên thần.

Hạt giống nguyên thần mất kiểm soát và rơi xuống trên lớp phôi ngay lập tức. Một vòng xoáy nhỏ xuất hiện trên lớp phôi, hạt giống nguyên thần bắt đầu phân giải thành năng lượng.

Trong đầu Ngô Bình vang lên giọng nói của Huy Long Tranh: "Đạo chủng! Là đạo chủng sao! Tha mạng cho tôi!"

Ngô Bình vô cảm nói: "Huy Long Tranh, ông cho rằng tôi không biết thứ ông dạy tôi là chú hiến thân sao?"

Huy Long Tranh cầu xin: "Cầu xin tiên sinh, cầu xin chủ nhân! Thả tôi ra, tôi sẽ cho cậu toàn bộ bảo vật của nhà họ Huy!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1337


Đồng thời, lớp phôi bắt đầu dài ra, mỏng dần và phát triển thành lá thật. Hai chiếc lá vàng ấy tỏa ra những ánh hào quang rực rỡ, rồi giữa hai chiếc lá lại mọc lên một cái chồi mới.

Rõ ràng là phần lớn năng lượng của hạt giống nguyên thần của Huy Long Tranh đã bị đạo chủng hấp thu, chỉ một phần nhỏ được đưa trở lại cho Ngô Bình.

Ngô Bình vươn vai và cảm thấy vô cùng thoải mái.

Advertisement

Anh khám xét cơ thể của Huy Long Tranh và cất chiếc hộp của quỷ tướng đầu bò đi. Ngoài ra, cơ thể của Huy Long Tranh trống không, không có gì khác.

Trong lòng anh thấy hơi thất vọng, anh đứng dậy đi tới một dãy giá gỗ, trên giá gỗ chất đầy chai lọ. Anh vừa nhìn liền không khỏi nhíu mày, làm sao có thể trống rỗng được?

Advertisement

Hóa ra tất cả các chai và lọ đều rỗng không có gì trong đó. Nghĩ đến bã thuốc trên người con chuột lớn kia, anh không khỏi trợn to hai mắt, chẳng lẽ đều bị chuột ăn hết rồi sao?

Anh đến chiếc giá gỗ thứ hai, trên đó có đầy sách, tất cả đều ghi chép quỷ đạo tà thuật. Những tà thuật này kém hơn mấy bậc so với những gì được ghi trong phiến ngọc, anh chỉ nhìn lướt qua là lập tức mất hứng.

Tuy nhiên, những cuốn sách này không thể vứt đi, anh thu hết vào trong nhẫn.

Trên giá gỗ thứ ba có các hộp lớn nhỏ, các hộp này chứa đầy đá quý, châu ngọc. Có hơn 300 miếng, tất cả chúng đều là vô giá. Trong số đó, có hơn 100 viên tiên thạch!

Ngô Bình nhanh chóng cất chúng đi, rồi đến giá thứ tư. Trên giá có ba chiếc hộp màu trắng bằng ngọc bích, có cả hình tròn và hình vuông.

Trong hộp ngọc hình tròn thứ nhất có những đồng tiền bùa, anh đếm thì có khoảng 3000 đồng tiền!

Trong chiếc hộp ngọc vuông thứ hai, có một đồng tiền lớn bằng vàng với tiên văn phức tạp được khắc trên bề mặt, nó toát ra hơi thở mạnh mẽ hơn, kích thước lớn hơn gấp đôi so với tiền bùa trước đó, cầm trên tay cũng nặng hơn.

“Tiền báu từ thời đại Tiên quốc!”, Ngô Bình mở to mắt, tim đập thình thịch.

Trong thời đại của Tiên quốc, một đồng tiền báu có thể đổi lấy một nghìn đồng tiền bùa. Trong hộp ngọc này có ba mươi lăm đồng tiền báu!

Anh vội vàng mở hộp ngọc thứ ba, bên trong có lỗ hình bầu dục. Bên trong hộp ngọc chỉ có một thứ hình kiếm, dài khoảng nửa tấc.

Nhìn thấy thứ này, hơi thở của Ngô Bình khựng lại trong vài giây, anh kêu lên, "Sát phù kiếm đạo!"

Sát phù kiếm đạo là một lá bùa giết người do kiếm tiên luyện hóa ra, một khi sử dụng thì nó tương đương với một đòn toàn lực của người làm bùa!

Nhưng sau đó anh phát hiện ra rằng sát phù kiếm đạo này có cấm chế, phải phá vỡ cấm chế mới sử dụng được. Hơn nữa, chỉ có những cao thủ của cấp bậc chân quân mới đủ tư cách sử dụng nó.

Anh cẩn thận cất ba chiếc hộp ngọc đi và bước đến giá thứ năm.

Chiếc giá này rất lớn, trên đó có đặt những chiếc hòm bằng đồng cao hai mươi mét rưỡi và dài hai mét. Ngô Bình mở một chiếc hòm, trong đó có một bộ áo giáp vàng sẫm có khắc phù văn trên bề mặt. Ngoài ra còn có một chiếc khiên vàng và một thanh kiếm dài.

Anh mở chiếc hòm thứ hai, cũng có một bộ áo giáp, một chiếc khiên và một thanh trường kiếm. Trên lưỡi kiếm có dấu ấn hình rồng màu đỏ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1338


Anh cất đi hai mươi chiếc hòm đồng rồi nhìn thoáng qua, anh thấy rằng những chiếc giá còn lại đều trống rỗng.

“Những chiếc giá này từng chứa đầy bảo vật, chắc hẳn chúng đã bị tu sĩ nhà họ Huy các thời tiêu hao hết rồi. Thật đáng tiếc!”, Ngô Bình không khỏi thở dài.

Cuối cùng anh tìm kiếm một lần nữa, không tìm thấy bảo vật nào khác. Nhưng anh phát hiện, những chiếc giá gỗ này được làm bằng gỗ sưa chất lượng cao từ Nam hải.

Advertisement

Gỗ sưa Nam hải đã biến mất từ lâu, nó bị chặt phá sạch sẽ. Loại sưa hoang dã này phải mất một trăm năm mới thành gỗ, những loại gỗ sưa bây giờ được bày bán chỉ là hàng tồn từ xưa, giá cả vô cùng đắt đỏ.

Trong đây có mười ba giá gỗ, mỗi giá nặng hai hoặc ba tấn. Các giá gỗ này đều được làm bằng gỗ sưa có tuổi đời hơn hai trăm năm, gỗ chắc, hoa văn đẹp, ngày nay có tiền cũng không mua được.

Advertisement

Ngô Bình đương nhiên không thể lãng phí nó, anh tháo rời khung gỗ và đặt từng cái một vào trong nhẫn. Cuối cùng còn có hơn 20 khúc gỗ dài không nhét được vào nên anh dùng dây thừng buộc lại rồi lôi ra ngoài.

Thần Chiếu đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy động tĩnh, giọng nói của Ngô Bình từ trong sơn động truyền ra.

"Tiên sinh, giúp tôi bắt lấy một thứ".

Nói xong một cây gỗ bay tới, Thần Chiếu nhanh chóng bắt lấy, Thần Chiếu hơi ngẩn ra, là gỗ sao? Sau đó Thần Chiếu để nó sang một bên. Ngay sau đó cây thứ hai, cây thứ ba được ném ra.

Cuối cùng, Ngô Bình nhảy lên trên. Anh lấm lem bùn đất, cảm thấy không thoải mái nên nói: "Chúng ta về khách sạn đi".

Nửa giờ sau, một chiếc xe tải dừng ở cửa, một nhóm người vận chuyển gỗ sưa, đưa đến Vân Kinh để Đường Tử Di xử lý.

Ngô Bình về khách sạn tắm rửa, thay quần áo xong mới cảm thấy thoải mái.

Ông Hoa nhịn mãi, lúc này rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: "Tìm được bảo bối chưa?"

Ngô Bình: "Những thứ bên trong đã bị nhà họ Huy dùng hết từ lâu. Chuyến này bận rộn mà chẳng kiếm được gì. May mắn là số gỗ kia cũng đáng tiền".

Ông Hoa liếc mắt nhìn anh, không biết có nên tin hay không.

Thần Chiếu: "Thần y Ngô, không còn sớm nữa, tôi về trước đây, mai tôi lại đến".

Ngô Bình nói: "Được. Ngày mai tôi sẽ bắt đầu chữa bệnh cho tiên sinh".

Sau khi Thần Chiếu đi, ông Hoa nói: "Đừng giả vờ nữa, cậu nhặt được rất nhiều bảo bối đúng không?"

Ngô Bình cười hì hì: "Tôi biết không thể giấu được ông mà. Nhưng cũng không nhiều lắm. Nhà họ Huy đã tồn tại nhiều năm như vậy, đồ tốt đã bị họ dùng hết rồi".

Ông Hoa nói: "Cậu thật may mắn, một đám địa tiên còn không tìm thấy, cuối cùng cậu lại được hời".

Ngô Bình nói: "Có nghĩa là những thứ này đều có duyên với tôi".

Lúc này, anh không nhắc gì đến Huy Long Tranh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1339


Ông Hoa: "Tốt nhất là chết đi cho đỡ phiền phức. Cậu nhóc, tôi đã giải quyết phiền phức cho cậu rồi, cậu hãy giúp tôi luyện chế đan Hoàn hồn càng sớm càng tốt".

Ngô Bình cười nói: "Đừng lo lắng, tôi sẽ làm càng sớm càng tốt".

Ông Hoa có vẻ rất mệt, liền bay sang một bên chợp mắt.

Advertisement

Lúc này Ngô Bình mới ngồi xuống, cảm nhận sự thay đổi mới trong cơ thể. Lá phôi của đạo chủng biến thành lá, gọi là lá đạo, trên mỗi lá đều có hình tiên văn mờ ảo.

Hai chiếc lá và hai loại tiên văn đang toát ra tiên lực kỳ lạ, nuôi dưỡng thể xác và thần hồn của anh.

Advertisement

Theo ghi chép, loại lá do đạo chủng trồng được gọi là lá đạo. Mỗi loại lá đạo đại diện cho một loại tiên thuật. Tuy nhiên, lá đạo của anh vẫn chưa phát triển hoàn toàn.

Ngoài những thay đổi của đạo chủng, anh cũng hấp thu một phần sinh lực và thần hồn của Huy Long Tranh. Anh cảm thấy sinh lực của mình đã tăng lên ít nhất 70%. Sức mạnh của thần hồn đã tăng hơn gấp đôi, điều này làm cho thần niệm của anh càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Nửa đêm anh mới lên giường nghỉ ngơi, khi tỉnh dậy đã là tám giờ ngày hôm sau.

Anh gọi một ít đồ ăn sáng rồi mời Thần Chiếu và Vạn Phùng Xuân đến dùng bữa cùng.

Sau bữa ăn, anh chuẩn bị một chút rồi bắt đầu điều trị cho Vạn Phùng Xuân.

Con sâu trong não của Vạn Phùng Xuân là sâu quỷ ăn não, không khó để diệt trừ nó. Anh khơi dậy chân lực thuần dương, liền cảm giác được tiên lực thuần dương chí cương chí dương, lập tức bắt được sâu quỷ.

Con sâu quỷ co ro trong một khoảng không nhỏ gào thét không ngừng. Trong chốc lát, nó đã hóa thành làn khói và biến mất.

Toàn thân Vạn Phùng Xuân thả lỏng, cảm giác khó chịu cũng biến mất, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Ông ta cúi đầu với Ngô Bình: "Vạn Phùng Xuân này sẽ mãi nhớ công ơn của thần y Ngô!"

Ngô Bình nói: "Ông Vạn, ông và tôi là đồng nghiệp của nhau. Sau này chúng ta nên qua lại trao đổi nhiều hơn".

"Đúng vậy, sau này tôi phải đến thăm thần y Ngô nhiều hơn để thỉnh giáo y thuật". Ông ta ngồi một lúc liền tạm biệt và rời đi.

Sau khi Vạn Phùng Xuân rời đi, Thần Chiếu hỏi, "Thần y Ngô, vết thương của tôi phải trị như thế nào?"

Ngô Bình: "Vết thương của ông rất nghiêm trọng, đặc biệt thương tổn thần hồn rất khó chữa, muốn khôi phục tôi nhất định phải luyện chế ra một viên đan dược. Hiện tại, tôi chỉ có thể tạm thời áp chế vết thương của ông, ngăn cản cho nó không tệ hơn".

Thần Chiếu nói: "Vậy xin nhờ thần y Ngô".

Nói xong, Ngô Bình thực hiện châm cứu và dùng chân khí để trị liệu cho ông ấy.

Sau hơn một giờ, anh thu kim lại, yêu cầu Thần Chiếu ngồi điều tiết hơi thở, sau đó rời khỏi khách sạn.

Buổi sáng lúc điều trị cho Thần Chiếu, Đào Như Tuyết đã gọi điện và giận dỗi việc tối qua anh rời đi mà không nói lời tạm biệt. Hôm qua anh đi vội nên không kịp chào Đào Như Tuyết, anh quyết định mời cô ấy đi ăn vào buổi trưa.

Trong một nhà hàng ở Thạch Thành, khi Ngô Bình đến, Đào Như Tuyết đã ngồi đó đợi anh.

“Như Tuyết", anh vẫy tay từ xa.
 
Back
Top Dưới