Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1180


Thì ra Ngô Bình đã xen thần chú thôi miên vào nhạc nên Hoàng Thất Lang mới vô thức trúng chiêu.

Hoàng Thất Lang đứng im tại chỗ rồi nhìn thẳng vào Ngô Bình.

Ngô Bình châm một điếu thuốc rồi hỏi: “Ai gãi bẫy hãm hại tôi?”

Advertisement

Hoàng Thất Lang đờ đẫn đáp: “Mạnh Hồi Phong và chủ của ông ta”.

Ngô Bình: “Chủ? Mạnh Hồi Phong lam việc cho ai ư?”

Advertisement

Hoàng Thất Lang: “Đúng, nhưng tôi chưa gặp người đó bao giờ. Song, tôi đi theo Mạnh Hồi Phong đã lâu nên cũng biết khá nhiều chuyện, có lẽ âm mưu lần này là do chủ của ông ta sắp đặt”.

“Chủ của ông ta là người thế nào?”, Ngô Bình hỏi.

“Tôi không rõ, tôi chỉ là lính quèn nên không biết nhiều”, Hoàng Thất Lang thật thà đáp.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Mạnh Hồi Phong định đối phó tôi thế nào?”

“Tôi không biết, tôi chỉ phụ trách lừa anh tới đây, việc còn lại do những người khác làm”, Hoàng Thất Lang nói.

Ngô Bình cau mày: “Anh có biết tại sao họ muốn giết tôi không?”

“Tôi từng nghe Mạnh Hồi Phong nói anh muốn làm bá chủ võ lâm ở tỉnh K, điều này ảnh hưởng đến lợi ích của họ”.

“Mạnh Hồi Phong đang ở đâu?”

“Ở nhà ông ta”, Hoàng Thất Lang đáp

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Dẫn tôi đến đó”.

Hoàng Thất Lang dẫn đường, hai người nhanh chóng đi đến một nơi.

Hoàng Thất Lang gõ cửa, tiết tấu ba dài ba ngắn.

Cửa mở ra, một cậu thiếu niên đi ra dụi mắt rồi hỏi: “Anh Hoàng, sao anh lại đến à?”

Hoàng Thất Lang: “Ông Mạnh bảo tôi dẫn người đến gặp”.

Cậu thiếu niên không nghi ngờ gì mà dẫn họ vào trong luôn.

Lúc này, Mạnh Hồi Phong đang ngồi lau một thanh kiếm cổ trong phòng. Ông ta học võ từ Võ Đang, có sở trường dùng kiếm, còn đây là thanh kiếm mà sư phụ tặng cho ông ta.

Đột nhiên có người đi vào bẩm báo: “Ông chủ, anh Hoàng tới”.

Mạnh Hồi Phong ngẩn ra, lẽ nào Hoàng Thất Lang không dụ được Ngô Bình tới? Ông ta đáp lời rồi bỏ thanh kiếm xuống, sau đó đi ra ngoài phòng khách gặp Hoàng Thất Lang.

“Hoàng Thất Lang…”

Vừa ra tới phòng khách, Mạnh Hồi Phong đã đứng chôn chân tại chỗ, sau đó nhìn chăm chú vào Ngô Bình.

“Ngô Bình?”, ông ta hô lên, ánh mắt bừng sát ý.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1181


Dứt lời, anh tung một chưởng thật mạnh vào bả vai Mạnh Hồi Phong, rắc một tiếng, xương bả vai của ông ta đã vỡ nát rồi lún hẳn xuống.

Ông ta hét lên thảm thiết rồi há miệng hộc máu, thậm chí suýt nữa ngất xỉu.

Ngô Bình gạt chân ông ta ngã xuống đất rồi giẫm lên một bên đùi của ông ta: “Có nói không?”

Advertisement

Mạnh Hồi Phong oán hận lườm anh: “Dù tôi có nói thì cũng không thay đổi được gì đâu, vì cậu không thể biết cậu chủ của tôi mạnh…”

Rắc!

Advertisement

Ngô Bình dùng sức, một bên đùi của Mạnh Hồi Phong đã nát, ông ta lại gào lên, không dám cứng miệng nữa, mà nói: “Tôi nói”.

Ngô Bình: “Tốt nhất nên thành thật”.

Mạnh Hồi Phong cắn răng nói: “Lần này là cậu chủ tôi muốn đối phó với cậu. Cậu chủ sẽ trở lại giang hồ sớm thôi, hơn nữa còn chọn điểm đến là tỉnh K. Nhưng cậu đang nắm giữ giới võ lâm ở Vân Đỉnh, giờ lại có ý đồ với tỉnh K. Cậu làm vậy thì sao cậu chủ tôi tha thứ được, vì thế đương nhiên phải giết cậu thôi”.

Ngô Bình cau mày: “Cậu chủ của ông là ai?”

Mạnh Hồi Phong cười ha hả: “Tôi nói xong, chắc chắn cậu sẽ thấy hối hận vì đã hỏi…”

Rắc!

Mạnh Hồi Phong lại hét lên thảm thiết, vì bên đùi còn lại cũng đã gãy xương.

Ngô Bình: “Nói nhảm nhiều quá, trả lời đúng trọng tâm đi”.

Mạnh Hồi Phong vừa tức vừa sợ: “Được, tôi nói! Cậu chủ của tôi thuộc thế gia bất hủ có truyền thừa vô thượng”.

Thế gia bất hủ? Ngô Bình ngẩn ra: “Là sao?”

Dù Mạnh Hồi Phong đang rất đau đớn, nhưng khi nhắc đến cậu chủ, mắt ông ta sáng ngời: “Thế gia bất hủ là chỉ những gia tộc tồn tại từ thời Tiên Quốc, vẫn chưa tuyệt hậu!”

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười lạnh: “Từ thời Tiên Quốc đến giờ ư? Thế thì chỉ là rác rưởi thôi”.

Mạnh Hồi Phong nổi điên: “Cậu dám nói cậu chủ là rác rưởi ư? To gan…”

Phụt!

Ngô Bình đá thẳng vào miệng Mạnh Hồi Phong, làm răng ông ta rụng hết, Mạnh Hồi Phong la hét thất thanh rồi bịt miệng.

Ngô Bình: “Để tôi nói cho ông biết lý do. Môi trường trên trái đất đã thay đổi, các tiên nhân đã biến mất hết rồi, còn lại thì là các thế lực yếu ớt mà thôi. Dù các thế lực ấy được truyền thừa đến nay thì cũng không ăn thua đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1182


Đúng lúc này, có một tiếng quát vang lên bên ngoài phòng khách. Một người thanh niên mặc đồ ở nhà bước vào, theo sau còn có hai người đàn ông trung niên. Người thanh niên có tu vi cảnh giới Tiên Thiên, còn hai người đàn ông trung niên thì đã ở cảnh giới Nhân Tiên!

Nhìn thấy người thanh niên ấy, Mạnh Hồi Phong lập tức lên tinh thần rồi gọi: “Cậu chủ…”

Bụp!

Advertisement

Ngô Bình đạp vào đầu Mạnh Hồi Phong rồi lạnh lùng nhìn người thanh niên: “Anh là cậu chủ mà Mạnh Hồi Phong nhắc đến hả? Nghe nói anh định giết tôi?”

Người thanh niên cười lạnh: “Tôi đánh giá anh hơi thấp rồi, không ngờ anh lại phát hiện ra kế hoạch của tôi rồi đến tìm Mạnh Hồi Phong”.

Advertisement

Ngô Bình: “Xem ra đúng người rồi, tốt!”

Sau đó, anh hô lên: “Khối thần!”

Một bóng xám nhảy bổ ra, hai người đàn ông ở cảnh giới Nhân Tiên biến sắc mặt khi nhìn thấy nó, sau đó không dám cử động.

Người thanh niên không hề sợ hãi, sau đó vỗ vào eo: “Tự quỷ!”

Sáu luồng hắc khí xuất hiện, đó là sáu con ác quỷ với lệ khí ngất trời. Chúng vừa xuất hiện là nhiệt độ trong phòng giảm xuống hẳn.

Chỉ có hai trong sáu con ác quỷ lao về phía Khối thần, bốn con còn lại thì tấn công Ngô Bình.

Ngô Bình cười lạnh rồi tung chưởng, ấn phật trong lòng bàn tay toả ánh kim quang.

Rít!

Một con ác quỷ hét lên rồi biến mất, sau đó Ngô Bình liên tục tung chưởng ra, ba con còn lại không dám tiến lại gần, mà tránh ra thật xa.

Thấy loáng cái, Tự quỷ mà mình thả ra đã bị tiêu diệt mất một con, người thanh niên tức giận nói: “Sao trong tay anh lại có ấn phật? Anh là truyền nhân của ai?”

Ngô Bình không trả lời mà nhảy lên cao rồi giơ chân đá bay hai con ác quỷ, bọn chúng rít lên rồi cũng biến mất.

Con ác quỷ còn lại sợ quá phải chạy đi, không dám lại gần Ngô Bình.

Người thanh niên nhăn mặt nói: “Anh tưởng cái ấn phật bé tẹo ấy có thể đối phó được với Tự Quỷ của tôi ư? Quỷ vương, giết nó đi”.

Ngay sau đó, một bóng quỷ y như thật đã xuất hiện, nó mặc chiến bào thời cổ đại, tay cầm đại đao rồi đi về phía Ngô Bình.

Ngô Bình lấy Thiên Vương Trảm Quỷ Phù ra rồi thi triển thần niệm, lá búa hoá thành một tia sáng rồi bay về phía quỷ vương.

Uỳnh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1183


Khối thần vẫn bị hai con ác quỷ quấn lấy, Ngô Bình mặc kệ nó rồi thi triển Quỷ Thần Bộ đuổi ra ngoài.

Tu sĩ Nhân Tiên kia vội vàng hất tay tung ra một tia sáng trắng bay đi với tốc độ rất nhanh.

Ngô Bình thấy ngực mình bị va đập, hoá ra là một kim châm, nhưng nhờ áp giáp nên anh không bị thương. Anh tóm lấy cái kim châm rồi ném trả về với chủ.

Advertisement

Cheng!

Tu sĩ Nhân Tiên lấy vật gì đó ra chắn rồi đánh bay kim châm đi, tiếp đó lách người rồi biến mất.

“Thằng kia, mày chết chắc rồi!”, giọng nói của người thanh niên vọng từ phía xa lại.

Advertisement

Ngô Bình cau mày, thực lực của cảnh giới Nhân Tiên thật đáng gờm, anh đuổi theo nhưng đã bị cắt đuôi mất, sau đó anh đã về nhà ở phố Lệ Thuỷ.

Về tới cửa thì anh thấy cô hàng xóm xinh đẹp đang đỗ xe, cô ấy là Hạ Lam.

Hạ Lam cũng nhìn thấy Ngô Bình, cô ấy phanh xe rồi vẫy tay với anh: “Anh Ngô”.

Ngô Bình cười hỏi: “Sao cô về muộn thế?”

Lúc này đã hơn một giờ sáng, lẽ ra là lúc mà mọi người nghỉ ngơi.

Hạ Lam xuống xe rồi cười nói: “Công ty hơi bận nên tôi về muộn”.

“Con cô đâu?”, Ngô Bình hỏi.

“Ở nhà mẹ tôi”, cô ấy vuốt tóc rồi nói: “Vào nhà tôi ngồi chơi một lát không?”

Muộn thế này mà lại có một cô gái đẹp mời vào nhà chơi, Ngô Bình định đồng ý, nhưng đành thôi: “Muộn rồi, để hôm khác nhé”.

Hạ Lam ừm một tiếng rồi nói: “Thế cũng được, anh đi nghỉ sớm đi”.

Ngô Bình vào nhà thì phát hiện điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Chu Nhược Tuyết.

Anh vội gọi lại: “Nhược Tuyết, đã bắt được người chưa?”

Chu Nhược Tuyết: “Sếp, cuối cùng anh cũng chịu nghe máy rồi. Em đã dẫn người đi bắt Lưu Dương rồi giao hắn cho tổng đội”.

Ngô Bình: “Tốt, đứng sau Lưu Dương còn một ông chủ nữa, nhưng chắc không tra ra được đâu”.

Chu Nhược Tuyết: “Bọn em đang thẩm vấn, Lưu Dương rất nghe lời, hỏi gì đáp nấy. Nhưng hình như hắn không biết chủ của mình là ai đâu”.

Ngô Bình nghĩ thầm đương nhiên hắn ta phải nghe lời rồi, vì anh đang thôi miên hắn mà.

“Ừm, em cứ làm việc đi, về rồi nói chuyện sau”.

Ngô Bình cúp máy, sau đó gọi cho Đường Băng Vân. Lúc này, cô ấy đang ở Cảng Thành.

“Cuối cùng thì ngài ti mệnh cũng gọi cho tôi à?”, Đường Băng Vân có vẻ oán trách.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1184


Ngô Bình thở dài: “Hình như anh lại gây chuyện rồi”.

Sau đó, anh kể lại mọi chuyện cho Đường Băng Vân nghe. Cô ấy lo lắng nói: “Nếu người đó cũng là thuộc thế gia bất hủ thì kiểu gì cũng trả thù anh”.

Ngô Bình thở dài: “Thế nên anh mới lo, nghe vẻ họ sẽ không tha cho người nhà anh đâu”.

Advertisement

Đường Băng Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Em sẽ về ngay, sau đó dẫn anh đi gặp ông Hoa”.

Nghe thấy thấy, Ngô Bình nghĩ ngay tới con vẹt rồi nói: “Hoa Nhi biết à?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Ông Hoa rất thần bí, kiểu gì cũng biết”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ừ, mình đi gặp ông Hoa đi”.

Đường Băng Vân nói sáng mai sẽ về sớm rồi hai người cùng đi.

Ngắt máy xong, Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi lái xe về nhà, khi anh về tới nơi đã là hơn ba giờ sáng.

Anh kể lại mọi chuyện cho Lạc Trường Sinh nghe, ông ta cũng chấn động: “Chủ nhân, giờ phải bảo vệ người nhà cậu đã”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi sẽ cân nhắc xem có nên chuyển mọi người tới Ghi-nê không, ở đó khá đẹp, tiện thể du lịch luôn”.

Lạc Trường Sinh gật đầu: “Được đó, hoặc đưa sang Đông Doanh, để Mộng Trần trông chừng”.

Ngô Bình hỏi: “Bên Đông Doanh an toàn không?”

Lạc Trường Sinh: “Ít ra tôi có thể đảm bảo được”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Thế sang Đông Doanh đi”.

Lạc Trường Sinh: “Nếu đến Đông Doanh thì tôi sẽ đi cùng, vừa hay đang có việc cần xử lý”.

Ngô Bình: “Được, quyết vậy đi. Sáng mai, mọi người hãy đi Đông Doanh, tìm chỗ nào có phong cảnh đẹp rồi nghỉ dưỡng một thời gian”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân yên tâm, tôi sẽ sắp xếp chu toàn”.

Ngô Bình: “Ừm, phiền ông rồi”.

Lạc Trường Sinh lập tức sắp xếp máy bay, để sáng hôm sau, họ sẽ ngồi máy bay tư nhân sang Đông Doanh.

Còn Ngô Bình thì tập trung tu luyện cách hít thở cho đến khi trời sáng.

Sau khi thức dậy, Ngô Mi và hai cô bạn đi xuống dưới.

Ngô Bình cười nói: “Tiểu Mi, em có muốn đi du lịch không?”

Ngô Mi ngẩn ra: “Sao đột ngột thế ạ? Đi đâu hả anh?”

Ngô Bình: “Đông Doanh, giờ trời lạnh rồi, sang đấy tắm suối nước nóng thì thích lắm”.

Ngô Mi sáng mắt lên: “Vâng, hôm nay đi luôn chứ ạ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1185


Nghe nói được đi du lịch, ông bà ngoài Ngô Bình rất vui, cả đời họ chưa được ra nước ngoài bao giờ nên đương nhiên lập tức hào hứng đi dọn đồ ngay.

Mười rưỡi sáng, Ngô Bình lái xe chở cả nhà ra sân bay, sau đó nhìn họ lên máy bay.

Sau khi về nhà, anh bảo Diệp Huyền và Tạ Phi cùng Lý Huyền Bá về Thiên Kinh, còn chỉ để một người ở lại đây trông nhà.

Advertisement

Ba người họ đi rồi thì Ngô Bình cũng dẫn Đông Hoàng lên máy bay đến Thục.

Hai tiếng sau, máy bay của anh đã đáp xuống sân bay Miên Thành, Đường Băng Vân đến đón. Cô ấy đã đến từ hai tiếng trước rồi, sau đó ngồi chờ Ngô Bình đến tận bây giờ.

Advertisement

Sau khi gặp nhau, Ngô Bình hỏi: “Băng Vân, ông Hoa đang ở đâu?”

Đường Băng Vân: “Ông Hoa vẫn ở trấn Hoa Thần, có đi đâu đâu”.

Ngô Bình thở phào một hơi: “Thế thì tốt, chúng ta mau đi thôi”.

Anh ngồi lên xe của Đường Băng Vân rồi đi tới trấn Hoa Thần.

Không gian trong xe rất rộng, Đường Băng Vân nửa nằm nửa ngồi, trông rất mệt mỏi, Ngô Bình tò mò hỏi: “Băng Vân, em sao thế?”

Đường Băng Vân thở dài: “Ở Cảng Thành cả đống việc, em chạy sắp gãy cả chân rồi. Nhưng may là cục diện bên đó cơ bản đã ổn”.

Tình hình của Đường Môn vô cùng phức tạp nên đương nhiên Đường Băng Vân phải mệt rồi.

Ngô Bình không khỏi thấy đau lòng, anh giơ tay bóp vai cho Đường Băng Vân, sau đó truyền chân khí màu tím vào để giúp cô ấy dễ chịu hơn.

Đường Băng Vân không nhịn được mà thở phào thoải mái: “Ngày nào cũng có anh xoa bóp cho thì tốt biết mấy”.

“Được rồi, sau này khi nào em muốn thả lỏng gân cốt thì cứ tới tìm anh”, Ngô Bình cười nói, còn mắt thì dán vào cổ áo của Đường Băng Vân, nơi có da thịt trắng ngần.

Đường Băng Vân không phát hiện ra, hoặc có thể là cô ấy không bận tâm khi bị Ngô Bình nhìn. Lúc này, cô ấy nhàn nhãn nhắm mắt lại gối đầu lên chân Ngô Bình, thả lỏng toàn thân.

Ngô Bình dịu dàng nói: “Băng Vân, chuyện của Đường Môn, em cứ cố hết sức thôi. Nhưng môn phái tồn tại đã lâu, gánh nặng nhiều, trừ khi phải đổi mới hoàn toàn, không thì không ai cứu được đâu”.

Đường Băng Vân cười trừ: “Ông em cũng từng nói thế”.

Ngô Bình chuyển sang chuyện khác: “Mấy hôm nữa là đến tiệc gia đình rồi, anh là con rể tương lai thì có cần chuẩn bị gì không?”

Đường Băng Vân liếc anh: “Chuẩn bị tinh thần bị chĩa mũi nhọn vào”.

Ngô Bình nhướn mày: “Anh là một đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên đấy, sợ gì chứ?”

Nhắc đến tu vi, Đường Băng Vân hỏi anh: “Khi nào anh có thể đột phá lên Nhân Tiên?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Nếu anh muốn thì ngay bây giờ cũng được, nhưng nếu đột phá sau linh cảm thì ngắn là một tháng, dài thì một năm”.

Đường Băng Vân sáng mắt lên: “Một năm đâu có lâu, chờ anh đột phá lên Nhân Tiên rồi thì em sẽ dẫn anh đến một nơi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1186


Ngô Bình ngạc nhiên: “Tiên phủ mà Gia Cát Lượng từng đến ư?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Thời Tam Quốc có nhiều tu sĩ đại năng, ví dụ như Gia Cát Lượng, Tả Từ, Khương Duy, họ đều là cao nhân tu hành. Truyền thừa của Gia Cát Lượng cũng từ tiên phủ ấy mà ra. Ông em bảo một nhân vật xuất sắc như Gia Cát cũng chỉ học được một chút kiến thức ở đấy thôi”.

Ngô Bình nổi hứng: “Gia Cát trong lịch sử đã đến cảnh giới Địa Tiên rồi ư?”

Advertisement

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừm, hơn nữa còn là tầng thứ tư rồi. Tiế là tu vi có cao đến mấy rồi cũng chết ở Ngũ Trượng Nguyên”.

Ngô Bình: “Trong sách sử bảo ông ấy chết vì bệnh mà?”

Advertisement

Đường Băng Vân lắc đầu: “Là chết vì bị thương nặng, ông ấy đại chiến với một tu sĩ Địa Tiên khác, dù đã chém chết được đối thủ, nhưng mình cũng ra đi vì bị thương nặng”.

Ngô Bình cười nói: “Thế mà em lại bảo anh đến đấy, em có lòng tin ở anh vậy à?”

Đường Băng Vân cười nói: “Em có Thiên Sát Lệnh, đương nhiên phải dành lợi ích này cho anh rồi”.

Ngô Bình cười khì khì: “Đường Môn có lịch sử lâu đời, chắc từng có người vào tiên phủ rồi đúng không? Họ có thu hoạch gì không vậy?”

Đường Băng Vân đáp: “Cứ vài năm lại có người vào đó, nhưng họ chẳng có thu hoạch gì. Cấm chế ở đấy hay lắm, không ai phá giải được”.

Ngô Bình nói: “Chờ thời cơ thích hợp, anh sẽ đến tiên phủ một chuyến”.

Hai người trò chuyện một lúc thì xe tới trấn Hoa Thần.

Họ mở cửa ra thì thấy ông Hoa đang bay qua bay lại trong sân, ở đây có người chăm sóc đặc biệt cho ông ấy.

Nhìn thấy Đường Băng Vân, mấy người giúp việc đều khom lưng rồi lui xuống.

Ông Hoa đậu lên cành cây, sau đó nghiêng đầu nhìn Ngô Bình, nói: “Tiểu tử, đến có việc gì thế hả?”

Đông Hoàng chạy từ phía sau Ngô Bình ra, nhìn thấy Đông Hoàng, ông Hoa lập tức nịnh nọt nói: “Ngài cũng đến à? Có muốn nếm thử đồ ăn vặt của tôi không?”

Đông Hoàng không thèm để ý đến ông Hoa, nhưng ông ấy vẫn tỉnh bơ rồi nói với Ngô Bình: “Này, tôi đang hỏi cậu đấy, đến đây làm gì?”

Ngô Bình cười nói: “Ông Hoa, tôi muốn nghe ngóng một chút về thế gia bất hủ”.

Nghe thấy thế gia bất hủ, ông Hoa lập tức im lặng, sau đó vẫy cánh rồi thở dài nói: “Lẽ nào tiểu tử cậu đã chọc vào họ rồi?”

Ngô Bình: “Cứ cho là thế đi, tôi đã giao thủ với một người tự xưng là cậu chủ của thế gia bất hủ, tôi đã đánh cho hắn bỏ chạy”.

Ông Hoa khinh bỉ nói: “Gì mà thế gia bất hủ, họ chỉ hậu thế nô bộc của tiên nhân thôi. Khi các tiên nhân rời đi, họ bị vứt bỏ ở đây. Tiên nhân có để lại ít tài nguyên như phù chú, đan dược, công pháp. Những thứ đó rất quý với đám nô bộc, nhờ có chúng mà có nô bộc đã tồn tại qua nhiều năm cho tới tận bây giờ”.

Ngô Bình hiểu ra: “Tôi còn tưởng thế nào, ra chỉ là nô bộc cho tiên nhân”.

Ông Hoa: “Nhưng cũng đừng coi thường họ, họ giữ không ít bảo bối của thời Tiên Quốc, một lá bùa chú cũng có hể giết được tu sĩ cảnh giới Địa Tiên đấy. Thực lực của họ cũng khá mạnh ở Địa Tiên Giới, nếu cậu động vào họ thì đúng là khá nguy hiểm đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1187


Ông Hoa: “Nếu không được thì phải tiêu diệt họ”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Tiêu diệt họ ư? Ông Hoa, tôi có phải thiên tiên đâu mà muốn diệt ai thì diệt?”

Ông Hoa cười lạnh: “Đương nhiên cậu không thể có khả năng đó, nhưng tôi thì có. Tôi sẽ giúp cậu vụ này, nhưng cậu cũng phải giúp tôi một việc, được không?”

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên: “Ông giúp tôi ư?”

Ông Hoa hừ nói: “Sao? Nghi ngờ năng lực của tôi à?”

Ngô Bình vội nói: “Không, tôi chỉ thấy bất ngờ thôi”.

Advertisement

Ông Hoa: “Bất với chẳng ngờ, tôi có cách rồi”.

Ngô Bình liếc nhìn Đường Băng Vân, cô ấy gật đầu, anh hỏi: “Không biết ông Hoa cần tôi giúp viếc gì?”

Ông Hoa: “Cậu luyện một loại đan dược cho tôi, chắc giờ cậu chưa thể luyện được đâu, nhưng không sao, chờ khi nào cậu luyện được thì giúp tôi vẫn chưa muộn”.

Ngô Bình: “Ông cần tôi luyện đan dược gì?”

“Hoàn Hồn Đan”, ông Hoa đáp.

Ngô Bình ngẩn ra: “Hoàn Hồn Đan?”, sau đó anh nhìn ông Hoa với vẻ khó tin.

Ông Hoa nổi giận hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

Ngô Bình cười nói: “Tôi đoán hồn phách của ông là con người đúng không?”

Ông Hoa hừ nói: “Thông minh đấy, cậu đoán đúng rồi. Tôi vốn có cơ thể người, nhưng bị kẻ xấu tính kế nên nguyên anh bị thương, cuối cùng đành sống nhờ trong thân xác của con vẹt. Nếu tôi muốn lấy lại thân xác của mình, chắc chắn phải cần đến Hoàn Hồn Đan”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Ông Hoa, cơ thể của ông đang ở đâu? Ai đã hại ông thế?”

Ông Hoa vốn không định nói, nhưng giờ mình đang nhờ vả người ta nên sau khi cân nhắc, ông ấy đồng ý chia sẻ.

Thì ra, ông Hoa vốn là thủ lĩnh của một thế lực lớn nào đó, mới 40 tuổi đã luyện ra nguyên anh và trở thành cường giả Địa Tiên.

Tiền đồ đang rộng mở thì bỗng một lần ngưng luyện nguyên anh phải rèn luyện bằng sấm sét. Ông Hoa không ngờ nguyên anh của mình vừa bay lên tầng mây thì đã có kẻ dán bùa chú lên người ông ấy, khiến ông ấy không thể trở về thân xác được. Cùng lúc đó, có kẻ đã bày trận pháp, dụ thần lôi cực mạnh đến.

Nguyên anh của ông Hoa còn yếu nên không thể chịu được đòn tấn công của thần lôi, nên suýt nữa ông ấy đã hồn bay phách lạc. Do đó, ông ấy nhanh chóng thi triển công pháp rồi mang nguyên anh bị thương nặng rời khỏi Địa Tiên Giới.

Nguyên anh của ông Hoa đang bị thương nặng nên có thể tiêu tan bất cứ lúc nào, để bảo toàn tính mạng, ông ấy phải mượn tạm cơ thể của con vẹt này ngay. Từ đó trở đi, ông ấy cung rời khỏi thân xác này nữa.

Nghe đến đây, Ngô Bình thấy ông Hoa rất đáng thương: “Ông Hoa, thân thể của ông có còn không?”

Ông Hoa: “Đương nhiên là còn rồi. người đó vẫn dùng thân xác ấy để dụ tôi về rồi trừ khử mà. Ngày nào tôi chưa chết thì người đó chưa yên tâm được”.

Ngô Bình thầm nghĩ dù ông Hoa có Hoàn Hồn Đan thì e cũng không về lại thân xác cũ được. Nhưng chuyện này không liên quan đến anh nên anh không buồn nghĩ nhiều cho đau đầu: “Ông Hoa, chờ thời cơ tới, tôi sẽ luyện Hoàn Hồn Đan cho ông”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1188


Ông Hoa bay lên vai Ngô Bình rồi nói: “Đi, tôi muốn rời khỏi nơi quái quỷ này lắm rồi”.

Sau khi lên xe, ông Hoa nịnh nọt dùng cái mỏ của mình để cào lông cho Đông Hoàng, song nó vẫn mặc kệ ông ấy.

Advertisement

Ngô Bình thấy hay nên hỏi: “Ông Hoa, Đông Hoàng không biết nói chuyện đâu, ông kể cho tôi nghe về lai lịch của nó được không?”

Ông Hoa run lên nói: “Không! Cậu cũng đừng hỏi”.

Advertisement

Ngô Bình nhún vai: “Được rồi, không hỏi thì thôi. Ông Hoa, ông đến từ Địa Tiên Giới thì chúng ta nói chuyện về nơi đó nhé”.

Ông Hoa hừ nói: “Địa Tiên Giới thì có cái quái gì mà nói? Chỉ là một nơi vô vị thôi”.

Thấy ông Hoa không chịu nói, Ngô Bình đành thôi: “Ông Hoa, đám người kia là nô bộc nên không thể coi là thế gia bất hủ được, nhưng Địa Tiên Giới chắc phải có thế gia bất hủ thật chứ?”

“Không hề nha”, ông Hoa tỏ vẻ khinh bỉ nói: “Thế gia bất hủ chỉ có duy nhất một thôi”.

Ngô Bình: “Cũng không phải ư?”

Ông Hoa: “Người ở Địa Tiên Giới cũng là nô bộc thôi. Ở đó có hơn trăm người rồi, người mà cậu nói chắc là người nhà họ Huy. Họ tinh thông quỷ thuật, cũng có thứ hạng đấy. Muốn đối phó với họ thật ra rất dễ, dùng chiêu mượn dao giết người là xong”.

Sau đó, ông Hoa kể cho Ngô Bình nghe chi tiết về kế hoạch của mình.

Thì ra nhà họ Huy đó cũng có khá nhiều kẻ thù, ai cũng muốn tiêu diệt họ. ông Hoa vừa hay biết một nhược điểm của nhà họ huy, sau đó chỉ cần nói nhược điểm này cho kẻ thù của họ biết là nhà họ Huy đi đời thôi.

Ngô Bình hỏi về nhược điểm đó, nhưng ông Hoa không chịu tiết lộ.

Chiếc xe lăn bánh trên đường, Đường Băng Vân đưa Ngô Bình đến tổng bộ của Thiên Sát ở khe núi. Anh từng đến đây một lần, khi ấy Đường Vô Mệnh bị tà ma chiếm cơ thể nên đang phát điên và giết rất nhiều người của Thiên Sát, gây tổn hại nghiêm trọng.

Họ vào một ngôi nhà trúc trong khe núi, Đường Vô Mệnh đang tu luyện ở tầng trên. Dù bây giờ, ông ấy không còn là lệnh chủ của Thiên Sát nữa, nhưng vẫn trấn thủ ở đây, để hỗ trợ Đường Băng Vân củng cố chức vụ.

“Ngô Bình, chúng ta gặp lại rồi”, Đường Vô Mệnh đi xuống rồi cười nói.

Ngô Bình chào hỏi: “Lâu rồi không gặp ông Đường”.

Đường Vô Mệnh cười phá lên: “Lần trước tôi bị tà ma chiếm cơ thể, cảm ơn cậu đã cứu mạng”.

Ngô Bình: “Ông cứ quá lời, việc tôi nên làm thôi”.

“Mời cậu lên trên ngồi”, Đường Vô Mệnh mời Ngô Bình lên tầng rồi đích thân rót trà cho anh.

Ngô Bình nhìn quanh một lượt thì phát hiện ở đây mới được treo thêm khá nhiều tranh chữ: “Xem ra đúng là ông Đường rất thích Đan Thanh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1189


Ngô Bình: “Ông Đường đừng khách sáo”.

Đường Vô Mệnh nghiêm túc nói: “Tôi có chuyện cần thỉnh giáo cậu thật mà”.

Nói rồi, ông ấy lấy một chiếc hộp ngọc dài rồi mở nắp, bên trong có một cái rễ cây dài chín đốt, toả ra hương thơm kỳ lạ.

Ông ấy để chiếc hộp lên bàn rồi nói: “Cậu Ngô, cậu có biết đây là gì không?”

Advertisement

Ngô Bình nhìn rồi ngửi, sau đó kinh ngạc nói: “Linh chi Cửu Tiết?”

Đường Vô Mệnh sáng mắt lên: “Là linh chi Cửu Tiết thật ư? Xem ra người đó không lừa tôi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ông Đường, sao ông có cây linh chi này?”

Đường Vô Mệnh cười nói: “Ba năm trước, tôi đã cứu một người hái thuốc suýt chết. Dù tôi đã cố gắng cứu chữa nhưng người đó vẫn không qua khỏi. Trước khi chết, người đó đã đưa thứ này cho tôi và bảo là linh chí Cửu Tiết, là bảo bối vô giá”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy, loại linh chi này quý lắm”.

Đường Vô Mệnh vội hỏi: “Cậu Ngô, nó có tác dụng gì?”

Ngô Bình: “Nó là một trong các chủ dược của Đại Thánh Đan, ngoài ra còn hỗ trợ luyện chế thánh dượ trị thương”.

Đường Vô Mệnh hớn hở nói: “Thật không? Vậy nhờ cậu luyện Đại Thánh Đan cho tôi”, nói rồi, ông ấy đẩy cây linh chi cho Ngô Bình.

Ngô Bình ngồi im bất động rồi nói: “Ông Đường, tôi chưa thể luyện chế đan dược ấy được, vì cây linh chi mới là chủ dược thôi”.

Đường Vô Mệnh nói: “Không sao, cậu cứ nhận lấy đã. Sau này, tôi sẽ cố gom đủ dược liệu khác”.

Ngô Bình không từ chối được nên đành cất cây linh chi đi.

Trong lúc họ uống trà và trò chuyện, Đường Vô Mệnh bảo người dọn phòng cho Ngô Bình. Anh ở tại một căn nhà trúc gần đây, phong cảnh cũng rất đẹp.

Buổi chiều, Ngô Bình chuyển vào đó. Đường Băng Vân còn bận nhiều việc nên phải đi luôn, Ngô Bình, Đông Hoàng và ông Hoa ở tại đây.

Ngô Bình rảnh rỗi nên gọi cho Ngô Mi hỏi thăm qua loa rồi bắt đầu ngồi tu luyện.

Khoảng hai giờ sáng, ông Hoa chợt tỉnh giấc, trong đầu Ngô Bình vang lên giọng nói của ông ấy: “Tiểu tử, dậy đi”.

Ngô Bình mở mắt, định lên tiếng thì ông Hoa nói: “Im lặng, có tà ma tới gần”.

Ngô Bình kinh ngạc, tà ma ư?

Anh đang ngờ vực thì có một bóng đen tiến vào từ cửa sổ, sau đó bay tới mi tâm anh. Ngay sau đó, anh cảm thấy có một luồng lực tinh thần tiến vào, bắt đầu lục lọi trong đầu anh.

Ngô Bình rất bình tĩnh, chờ Đạo Chủng phản công. Quả nhiên, ngay sau đó Đạo Chủng đã rung lên rồi có một sức hút lớn xuất hiện, tinh thần đang lục lọi trong đầu anh đã bị Đạo Chủng tóm cổ.

Tinh thần ấy kêu lên thảm thiết: “Không…”

Song, Đạo Chủng đã xơi tái nó rồi xoá sạch ý thức. Tiếp theo, một lúc thần hồn tinh thuần toả ra và dung hợp với thần niệm của Ngô Bình.

Anh cảm thấy thần niệm của mình lại mạnh hơn rồi.

Một con quạ đen ngồi trên cái cây sâu tít trong khe núi, nó chợt kêu lên thảm thiết rồi chảy máu khắp các lỗ rồi rơi xuống chết tại chỗ.

Đường Vô Mệnh ở trong ngôi nhà gỗ khác chợt mở mắt, nhưng đôi mắt vô hồn, đờ đẫn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1190


Ngô Bình: “Sai lệch khoảng năm phút gì đấy”.

Tên đầu trọc khâm phục nói: “Ti mệnh Ngô, tại sao ông Bảy lại chết?”

Ngô Bình: “Chắc tà ma đã xâm nhập vào người ông ấy lâu rồi, sau đó liên tục cắn nuốt sinh lực. Cho đến tối qua, tà ma đã chiếm hết sức sống nên Đường Vô Mệnh mới chết”.

Advertisement

Thật ra, anh chưa nói hết ý. Kẻ tấn công anh ban nãy có lẽ là tà ma trong người Đường Vô Mệnh. Nó phân thân để tấn công anh, kết quả đã bị Đạo Chủng xử lý. Tà ma bị hụt sức nên mới cắn nuốt thần hồn của Đường Vô Mệnh để hồi sức.

Tên đầu trọc khiếp sợ, sau đó quan sát xung quanh, như sợ tà ma lại xuất hiện.

Advertisement

Ngô Bình: “Không cần phải nhìn, nó đi rồi”.

Tạ Công Quyền thở dài: “Lần trước, ông Bảy đã bị tà ma tấn công, lần này lại bị tiếp, ông trời thật bất công với ông ấy”.

Đúng lúc này, có người hấp tấp chạy vào nói: “Tả tưởng, có mấy người anh em của mình chảy máu khắp các lỗ rồi chết, người mau đi xem đi ạ!”

Tả tướng giật mình rồi nói với Ngô Bình: “Ti mệnh, phiền cậu đi cùng tôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Được!”

Bọn họ đi tới khe núi, có bốn đệ tử của Thiên Sát bỏ mạng ở đó, các lỗ của họ chảy máu đen, mặt thì méo mó.

Ngô Bình liếc nhìn là biết họ bị tà ma cướp sinh lực, anh thở dài nói: “Đúng là tác phong của tà ma, không ngờ trước khi đi, nó vẫn hại người tiếp”.

Tên đầu trọc giậm chân: “Ti mệnh, lẽ nào mình không có cách gì đối phó nó ư?”

Ngô Bình: “Nó không có thân thể, hành tung thì bí ẩn, muốn phòng còn khó, nói gì đến đối phó”.

Một lát sau, lại có đệ tử đến báo cũng phát hiện thi thể ở một khe núi khác. Nhóm Ngô Bình qua xem thì cũng là những thi thể bị tà ma hại.

Tạ Công Quyền bảo người xử lý thi thê, sau đó mời Ngô Bình vào nhà trúc: “Ti mệnh, cậu học rộng biết nhiều, đã từng cứu mạng ông Bảy. Cậu có thể dạy chúng tôi cách phòng tà ma không?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế này đi, tôi sẽ cho các người mấy lá bùa giết tà ma”.

Tạ Công Quyền cảm kích: “Cảm ơn ti mệnh”.

Đường Băng Vân nhanh chóng tới đây, trông thấy thi thể của Đường Vô Mệnh, cô ấy quỳ xuống đất rồi ôm thi thể bật khóc.

Cô ấy được Đường Vô Mệnh nuôi lớn nên coi ông ấy như bố mình, giờ Đường Vô Mệnh bị tà ma giết hại, cô ấy khóc đau thương như một đứa trẻ.

Ngô Bình đỡ Đường Băng Vân dậy rồi ôm cô ấy vào lòng, an ủi: “Băng Vân, hãy cố nén bi thương”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1191


Đường Băng Vân lại nói với tên đầu trọc: “Hộ pháp Chu, anh hãy thông báo cho người nhà của bác Bảy”.

Hộ pháp Chu cũng đi làm việc luôn, chỉ còn Ngô Bình và Đường Băng Vân ở lại.

Đường Băng Vân ôm chặt lấy anh rồi lại bật khóc.

Advertisement

Ngô Bình xoa lưng cô ấy rồi an ủi: “Băng Vân, người chết không thể sống lại, giờ mình phải nghĩ cách đối phó với cục diện này đã. Hình như tà ma chỉ nhằm vào Thiên Sát, nó đã tới hai lần thì sẽ có lần thứ ba”.

Ngô Bình ngạc nhiên rồi ngẩng lên nhìn Ngô Bình: “Có cách đối phó với nó không anh?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Anh sẽ vẽ cho em mấy tờ bùa trấn quỷ, để các thành viên chủ chốt của Thiên Sát giữ bên người. Chỉ cần bảo vệ các thành viên cấp cao thôi, tà ma sẽ không đạt được mục đích”.

Đường Băng Vân thở phào: “Vậy là tốt rồi”.

Ngô Bình: “Băng Vân, em còn nhớ cây linh chi Đường Vô Mệnh cho anh không?”

Đường Băng Vân nói: “Có, sao thế?”

Ngô Bình: “Lúc đó, ông ấy đã bị tà ma cướp thân thể rồi”.

Đường Băng Vân kinh ngạc: “Ý anh là tà ma cố ý đưa cây linh chi cho anh ư? Tại sao nó lại làm thế?”

Ngô Bình: “Ban nãy, tà ma đã xâm nhập vào cơ thể anh để đọc ký ức, nhưng đã bị anh tiêu diệt. Anh nghi nó định thăm dò khả năng nhận biết các dược liệu của anh”.

Đường Băng Vân biến sắc mặt: “Ngoài ông nội ra, em cũng kể cho bác Bảy biết anh biết luyện đan, lẽ nào tà ma định khống chế anh?”

Ngô Bình gật đầu: “Giờ chỉ có suy nghĩ ấy là hợp lý nhất”.

Đường Băng Vân nghi hoặc hỏi: “Tà ma cũng cần đan dược ư?”

Ngô Bình: “Đương nhiên, trên đời có đan dược thì cũng có quỷ đan. Tà ma đi theo hướng cực đoan nên tích tụ trong người nhiều tai hoạ ngầm, mà đan dược lại có thể hỗ trợ chúng”.

Đường Băng Vân thở dài: “Tất cả là tại em, em không nên nói chuyện anh biết luyện đan cho bác Bảy biết”.

Ngô Bình sợ Đường Băng Vân tự trách nên an ủi: “Không liên quan đến em, dù anh không nói thì Đường Vô Mệnh cũng không chạy thoát được số mệnh, sớm muộn cũng bị tà ma hại tiếp thôi”.

Đường Băng Vân căm hận nói: “Tu vi của bác Bảy cao như vậy, tại sao lại không thể phản kháng lại chúng?”

Ngô Bình khẽ thở dài: “Đó là vì thực lực của tà ma hại bác Bảy còn mạnh hơn bác ấy”.

Đường Băng Vân nắm chặt tay thành quyền: “Lũ tà ma khốn kiếp! Tại sao cứ nhằm vào Đường Môn cơ chứ?”

Ngô Bình trầm mặc một lát, sau đó khởi động khả năng xuyên thấu để nhìn xung quanh rồi nhỏ giọng nói: “Băng Vân, anh đang nghi có lãnh đạo cấp cao của Đường Môn bị tà ma khống chế rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1192


Đường Băng Vân nổi lên nghi hoặc: “Nhưng lần trước tại sao bác Bảy lại phát điên? Tà ma làm vậy không sợ bị lộ thân phận à?”

Ngô Bình: “Tà ma mà chiếm được cơ thể ai thì sẽ khống chế được người ấy, nhưng dẫu sao bác Bảy cũng có tu vi cao nên chắc chắn sẽ tranh đấu với nó. Cứ thế lâu dần sẽ chọc giận tà ma, bọn này mà điên lên thì sẽ mất khống chế rồi giết người. Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của anh thôi”.

Advertisement

Đường Băng Vân như có điều suy nghĩ: “Nói vậy là nếu có lãnh đạo cấp cao của Đường Môn bị tà ma khống chế thì tính cách của người đó sẽ thay đổi đúng không?”

Ngô Bình gật đầu: “Chắc chắn”.

Advertisement

Đường Băng Vân hít sâu một hơi: “Em hiểu rồi, em sẽ cho người điều tra”.

Ngô Bình vỗ vai cô ấy rồi dịu dàng nói: “Em đi chuẩn bị ít đồ đi, để mai anh vẽ bùa chú cho em”.

Đường Băng Vân gật đầu nói: “Ừm, em biết rồi”.

Ngô Bình sợ tà mà lại đến nên không dám rời Đường Băng Vân nửa bước, sau đó cùng cô ấy lo việc hậu sự cho Đường Vô Mệnh.

Một lát sau, lãnh đạo cấp cao của Đường Môn đã truyền tin đến, họ sẽ thành lập một tổ chuyên lo việc ma chay để lo việc tang sự cho bác Bảy. Thời gian phát tang là sau mười ngày nữa, hơn nữa sẽ tổ chức long trọng, tất cả Đường sĩ tám sao và thành viên của Đường Môn phải tham dự.

Nhận được tin này xong, Đường Băng Vân thấy rất ngạc nhiên.

“Tại sao bên trên lại làm đám ma cho bác Bảy to thế nhỉ?”, cô ấy thấy rất khó hiểu.

Ngô Bình cũng thấy lạ, anh đã hiểu phần nào về Đường Môn. Nếu coi họ là một công ty lớn thì sẽ là một công ty với một lượng cổ đông hùng hậu.

Các thành viên của Đường Môn được chia thành sĩ và soái. Sĩ là thành viên cấp thấp và trung, hay được gọi là Đường sĩ. Đường sĩ được phân thành mười cấp từ một đến mười sao.

Đường sĩ ở các cấp bậc khác nhau sẽ nhận được hoa hồng hàng năm khác nhau. Ví dụ như Đường Băng Vân từng nói Đường sĩ một sao mỗi năm được chia hoa hồng từ 500 nghìn đến 800 nghìn.

Đường sĩ hai sao có thể được chia đến một, hai triệu. Những người hay làm nhiệm vụ của Đường Môn thường là Đường sĩ năm sao, mỗi năm được chia 10 triệu.

Trên Đường sĩ là Đường soái. Cấp cao nhất của Đường soái là năm sao, hoa hồng được chia cao hơn Đường sĩ nhiều.

Ví dụ như Đường soái một sao được chia một tỷ. Ngày trước, Đường Băng Vân là Đường soái một sao, gần đây được tiếp quản Thiên Sát và bổ nhiệm lên thành ba sao, mỗi năm cô ấy được chia trên chục tỷ.

Đường Vô Mệnh trước kia cũng là Đường soái ba sao, sau đó tuy đã từ chức lệnh chủ của Thiên Sát thì vẫn là Đường soái hai sao.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1193


Ngô Bình suy nghĩ rồi hỏi: “Trước kia, đám tang của người có chức vụ ngang bác Bảy được tổ chức thế nào?”

Đường Băng Vân nhớ lại rồi nói: “Đường Môn nhiều thành viên lắm, em từng tham dự tang lễ ba lần. Người mất cũng có địa vị ngang với bác Bảy, nhưng tang lễ rất đơn giản, em nhớ ngoài 10 Đường soát ra thì những người khác đều không tới”.

Advertisement

Ngô Bình híp mắt lại: “Thế là có vấn đề rồi, có người muốn tụ tập hết nhân vật chủ chốt của Đường Môn lại, người đó muốn gì đây?”

Đường Băng Vân rơi vào trầm tư: “Không biết tại sao cấp trên lại làm như vậy nữa”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Xảy ra chuyện lớn thế này, ông nội có xuất quan không?”

Đường Băng Vân cười khổ: “Em có liên lạc được với ông đâu”.

Ngô Bình an ủi: “Chắc ông có tính toán của mình, em đừng lo”.

Đám tang của Đường Vô Mệnh sẽ được tổ chức vào mười ngày nữa, trong khi ngày kia là tới bữa tiệc thường niên của Đường Môn. Ngô Bình sợ tà ma sẽ lại xuất hiện nên không dám để Đường Băng Vân ra ngoài, mà bắt cô ấy tu luyện chung với mình.

Một ngày trước buổi tiệc, Ngô Bình ngồi xếp bằng trên đỉnh núi để tu luyện cách hít thở. Khi tu vi tăng cao, hiệu quả từ cách hít thở cũng rõ ràng hơn. Anh cảm thấy có một luồng sức mạnh kỳ lạ chảy vào trong người mình, khiến cả thể xác và linh hồn đều sảng khoái.

Mấy ngày qua, ngày nào anh cũng tu luyện cách hít thở.

Bây giờ là ba giờ sáng, trăng lên cao, không gian tĩnh lặng.

Ngô Bình chợt cảm thấy có rất nhiều vòng xoáy cực lớn xuất hiện trên cao, chúng chầm chậm xoay tròn, nguồn năng lượng thần bí rơi từ trung tâm của chúng xuống.

Một tia năng lượng rơi xuống, hình như bị thu hút bởi cách hít thở nên tập trung về phía Ngô Bình. Chúng như các tia sáng quấn lấy anh, sau đó thâm nhập vào da thịt rồi tới kinh mạch và máu huyết cùng linh hồn.

Cảm nhận được vòng xoáy ấy, Ngô Bình mừng rỡ rồi mở mắt lẩm bẩm: “Cuối cùng thì mình cũng tiến vào cảnh giới Linh Cảm rồi”.

Tất cả những gì mà anh cảm nhận được chứng tỏ anh đã ở tầng cuối của Trúc Cơ - Linh Cảm.

Tầng cảnh giới này sẽ có tác động qua lại với năng lượng cao cấp của tự nhiên.

Trong phiến ngọc có giải thích về năng lượng này. Chúng đến từ thế giới cao hơn, là linh khí cao cấp trong thế giới ấy. Nếu con người hấp thu được nó rồi biến nó thành của mình thì đó chính là tiên lực.

Tầng cảnh giới này rất khó với tới, dù vào thời Tiên Quốc cũng hiếm người làm được điều này, có thể nói là mười nghìn mới có một!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1194


Bước vào cảnh giới Linh Cảm, Ngô Bình tâm trạng vô cùng tốt. Sự lo lắng và áp lực mấy hôm nay đã tan biến hết. Thế nhưng anh vẫn không lười nhác mà tiếp tục tập hít thở, hấp thụ nguồn năng lượng cao cấp này.

Anh phát hiện có nhiều loại năng lượng, nhưng anh chỉ dung nạp được mười hai loại. Tu vi của anh còn thấp, khi tu vi càng cao lên thì sẽ càng hấp thụ được nhiều loại năng lượng cao cấp khác.

Advertisement

Trong Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết có ghi, các phương pháp hít thở được chia thành các cấp độ: hạ thừa, trung thừa, thượng thừa và cao cấp.

Phương pháp hít thở hạ thừa không thể nào cảm nhận được năng lượng cao cấp, chỉ hấp thu được linh khí của trời đất, hiệu quả duy nhất là cải thiện sức mạnh thể chất và nuôi dưỡng hồn thể.

Advertisement

Phương pháp hít thở trung thừa có thể cảm nhận được duy nhất hai loại năng lượng cao cấp khá yếu.

Phương pháp hít thở thượng thừa thì vô cùng hiếm có, người luyện có thể cảm nhận được hơn ba loại năng lượng cao cấp khá mạnh. Hơn nữa khi tu vi càng cao thì nhiều nhất sẽ cảm nhận được năm đến sáu loại năng lượng cao cấp.

Phương pháp hít thở cao cấp thì ngay từ đầu đã cảm nhận được hơn năm loại năng lượng cao cấp mạnh nhất. Tu vi càng cao thì càng cảm nhận được nhiều năng lượng, không có giới hạn nhất định!

Ví dụ như phương pháp hít thở của Ngô Bình hiện tại ngay từ đầu đã có thể cảm nhận được mười hai loại năng lượng cao cấp rất lợi hại. Trong tương lai, anh sẽ còn hấp thụ được nhiều loại năng lượng hơn nữa.

Những loại năng lượng này có tác dụng rất lớn với anh. Những việc xa xôi thì chưa nói nhưng trong cảnh giới tiếp theo của Địa Tiên là Luyện Khiếu thì cực kỳ cần những năng lượng này.

Trong thiên hạ hiện giờ, dù chỉ là phương pháp hít thở thượng thừa cũng là bí mật mà các môn phái giữ khư khư không truyền ra ngoài. Chỉ cần có được phương pháp hít thở trung thừa thôi là đã có thể thành lập một bang hội rồi.

Vậy thì có được phương pháp thượng thừa thì càng không phải nói nữa. Ngô Bình nghi ngờ Dịch Cân Kinh của chùa Đại Thiền thực ra chính là một phương pháp hít thở thượng thừa. Nếu không thì chùa Đại Thiền sẽ không thể có được sức ảnh hưởng lớn đến vậy.

Tu vi tiên đạo chia ra thành bốn cảnh giới là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Giờ tu vi của anh đã ở Trúc Cơ - cảnh giới nhỏ thứ ba trong cảnh giới Hoàng. Tiếp đến sẽ là cảnh giới Huyền.

Cảnh giới Hoàng được chia nhỏ hơn thành các cảnh giới lớn là Khí, Thần và Trúc Cơ (hay còn gọi là Tiên Thiên).

Cảnh giới Khí gồm năm giai đoạn tu luyện là Tiểu Chu Thiên, Đại Chu Tiên, Luật Động, phóng chân khí và luyện khí thành sức mạnh.

Cảnh giới Thần thì gồm ba giai đoạn là Thần Giác, Thần Ý, Thần Thức. Trong đó cao thủ cảnh giới Thần luyện được Thần Ý thì được gọi là tông sư.

Cảnh giới Trúc Cơ còn được gọi là Tiên Thiên, chia thành Bão Đan, Luyện Hình, Sinh Niệm, Đan Thành và Linh Cảm. Ngô Bình vừa đạt tới giai đoạn cuối cùng là Linh Cảm!

Giờ cảnh giới Hoàng Ngô Bình đã sắp hoàn thành, tiếp theo sẽ vào cảnh giới Huyền.

Cảnh giới Huyền cũng được chia thành ba cảnh giới lớn là Luyện Khiếu, Luyện Tâm, Thông Huyền. Trong cảnh giới này, người tu luyện được gọi là "nhân tiên"!

Cảnh giới Luyện Khiếu còn được gọi là cảnh giới Vương, giang hồ gọi là Võ Vương. Bước một của cảnh giới này là luyện thành Hạ Cửu Khiếu, bước hai là luyện thành Thượng Bát Khiếu. Người trong giang hồ gọi những người luyện được tới Thượng Bát Khiếu là "võ thần"!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1195


Cảnh giới quan trọng nhất trong cảnh giới Huyền là Thông Huyền, ở cảnh giới này sẽ tập trung vào tu luyện các loại pháp thuật và thần thông.

Nhưng trên thực tế, môi trường của Trái Đất hiện tại so với thời kỳ Tiên quốc khác xa nhau. Cho dù là những người có tư chất tốt nhất, đa phần cũng chỉ có thể tu luyện đến cảnh giới Vương. Có thể tu luyện bước Luyện Thánh Tâm thì cực kỳ cực kỳ ít.

Advertisement

Ngô Bình thường gặp được võ vương, võ thần nhưng chưa từng được gặp võ thánh, thiên sư, chứ đừng nói là võ quân, thần quân.

Trước mắt, Ngô Bình đã có thể trở thành cao thủ nhân tiên của cảnh giới Huyền!

Advertisement

Nhân tiên, nghĩa cũng như tên, chính là nửa tiên nửa người, có võ lực vô cùng lợi hại. Nếu có thể tu luyện đến cảnh giới Thông Huyền thì sẽ trở thành võ quân, thần quân. Khi đó có thể thi triển pháp thuật, xoay chyển càn khôn, hô mưa gọi gió, xuất quỷ hoàn hồn!

Cảnh giới Luyện Khiếu này lại chia thành hai bước nhỏ. Bước một là luyện Hạ Cửu Khiếu, sau đó luyện tới Thượng Bát Khiếu.

Hạ Cửu Khiếu nằm ở thân trên và tứ chi, còn được gọi là Linh Khiếu. Muốn đả thông Linh Khiếu thì cần nguồn năng lượng vô cùng mạnh.

Ngô Bình luyện một bộ phương pháp hít thở cao cấp nên hấp thụ được mười hai loại năng lượng cao cấp. Việc đó rất có lợi đối với việc đả thông Linh Khiếu.

Trong số các võ vương, số người đả thông được tới ba linh khiếu đã là rất hiếm, đả thông được tới năm cái thì càng hiếm có khó tìm!

Sau khi đả thông một số Linh Khiếu, tiếp theo đó là đả thông Thượng Bát Khiếu.

Toàn bộ Thượng Bát Khiếu đều nằm ở phần đầu, còn gọi là Thần Khiếu.

Sau khi khai mở Thần Khiếu xong thì thần hồn sẽ trở nên mạnh mẽ, trí tuệ được nâng cao.

Muốn khai mở được Bát Đại Thần Khiếu thì cũng cần năng lượng cao cấp trợ giúp. Hơn nữa chỉ có một số loại năng lượng cao cấp đặc biệt mới có khả năng đả thông Thần Khiếu. Cho nên khai mở Thần Khiếu so với khai mở Linh Khiếu còn khó hơn chục lần. Đó cũng chính là lý do trong giang hồ có nhiều võ vương mà lại ít võ thần như vậy.

Thần Khiếu rất khó đả thông, đa số võ vương có tư chất cũng phải khổ luyện có khi cả chục năm mới khai mở được một Thần Khiếu.

Đại sư huynh của Ngô Bình là Diệp Thiên Tông có thể gọi là kỳ tài võ học nhưng cũng chỉ có thể khai mở được bốn Linh Khiếu và một Thần Khiếu.

Lúc này, Ngô Bình căn cứ vào Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết và những gì ghi trong khối ngọc thì biết được tất cả những nguồn năng lượng anh hấp thu được đều phù hợp với việc khai mở Linh Khiếu.

Các tiên nhân thời tiền sử nghiên cứu rất kỹ vấn đề này. Một vị tiên nhân tên là Quảng Thành đã tổng kết ra kinh nghiệm của người đi trước, viết thành một bộ sách quý tên là “Bát Cửu Huyền Kinh”.

Trong cuốn sách này đã giới thiệu rất nhiều loại năng lượng cao cấp đề khai mở Linh Khiếu, ngoài ra còn đặt tên cho những loại năng lượng này.

Quảng Thành đã chia những loại năng lượng khai mở được Linh Khiếu thành ba loại: hạ phẩm, trung phẩm và thượng phẩm. Thượng phẩm là loại tốt nhất và hạ phẩm là loại kém nhất. Trong đó, có tất cả mười hai loại năng lượng thượng phẩm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1196


Sau hai tiếng đồng hồ, Thuần Dương Tiên Lực sau cùng cũng được tích đủ. Ngô Bình liền thử khai mở một Linh Khiếu. Linh Khiếu này nằm ở phía trên huyệt Đàn Trung một chút.

Khi Thuần Dương Tiên Lực đi tới bên cạnh Linh Khiếu, chuẩn bị toàn lực khai mở nó thì Ngô Bình phát hiện bên ngoài Linh Khiếu này có một lớp màng khá dày. Muốn mở được Linh Khiếu này cực kỳ khó.

Thuần Dương Tiên Lực được thần niệm của anh ngưng tụ thành hình dạng một mũi khoan, sau đó đâm mạnh vào phía trước.

Advertisement

Lần đầu, lớp màng chỉ lõm vào một chút. Nó vô cùng dai nên vẫn chưa bị rách.

Ngô Bình không nản lòng. Anh tiếp tục ngưng tụ nhiều năng lượng hơn. Khi đó đã là tám giờ sáng, mặt trời đã mọc nên Thuần Dương Tiên Lực càng dồi dào.

Advertisement

Một tiếng sau, Thuần Dương Tiên Lực đã tăng lên một lần rưỡi, Ngô Bình bắt đầu thử khai mở Linh Khiếu lần thứ hai.

Từ trong cơ thể anh phát ra tiếng động kỳ lạ, lớp màng đó cuối cùng cũng bị chọc thủng. Thần Dương Tiên Lực tràn vào trong Linh Khiếu.

“Đoàng!”

Trong khoảnh khắc đó Ngô Bình cảm thấy có thứ gì đó nổ ra từ bên trong cơ thể mình. không sai đó là một tiếng nổ lớn đến nỗi lũ chim trong thung lũng giật mình bay đi.

Đường Băng Vân và những người khác cũng thi nhau nhìn về phía anh, họ tưởng đó là một trận động đất.

Một luồng năng lượng cực kỳ mạnh từ Linh Khiếu của anh được giải phóng ra ngoài, nhập vào chân khí. Nguồn năng lượng này bị Thần Dương Tiên Lực đồng hóa nên mang tính chất thuần dương. Quá trình Linh Khiếu bị đồng hóa được gọi là chân khí cực hóa giống như như những món đồ sắt bị nhiễm từ thì sẽ có lực từ vậy.

Cho nên từ giờ trở đi, chân khí trong người Ngô Bình có thể gọi là chân khí Thuần Dương.

Tiểu Thần vốn đang ngủ say nhưng cảm nhận được sự thay đổi của chân khí, nó lập tức tỉnh dậy tham lam hấp thụ nguồn chân khí Thuần Dương này. Nó cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cùng lúc đó đó năng lượng thuần dương của trời đất cũng bắt đầu xâm nhập vào cơ thể qua da của anh rồi nhập vào chân khí Thuần Dương.

Nguồn chân khí Thuần Dương mạnh mẽ đang không ngừng tôi luyện cơ thể anh, khiến thể chất của anh được cải thiện một cách rõ rệt.

Đường Băng Vân lúc này đã leo l*n đ*nh núi. Cô ấy nhìn anh, sau đó vài giây đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Anh đột phá cảnh giới rồi sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Hôm nay vận may không tệ, anh vừa đột phá lên thành nhân tiên rồi”.

“Vậy thì tốt quá rồi!”, Đường Băng Vân thậm chí còn vui hơn cả anh. Cô nhảy cẫng lên, sau đó lao vào lòng Ngô Bình.

Ngô Bình vỗ vỗ vai cô nói: “Băng Vân, cảm giác trở thành nhân tiên thực sự rất thoải mái. Sau này anh sẽ giúp em đột phá cảnh giới này”.

Đường Băng Vân gật đầu đáp: “Vâng!”

Đường Băng Vân nói tiếp: “Bữa tiệc sẽ bắt đầu lúc 10 giờ, chúng ta chuẩn bị một lát rồi qua đó thôi”.

Hôm nay chính là ngày tổ chức bữa tiệc của Đường Môn, hai người họ sẽ cùng tham gia.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1197


Lúc này, Đường Băng Vân đang cầm hai tấm thiệp. Một là thiệp mời của cô và một là thiệp mời của Ngô Bình. Bên ngoài tấm thiệp trông vô cùng tinh xảo và bắt mắt, phong bì bên ngoài được dát vàng. Ít nhất làm ra một tấm thiệp như thế này cũng phải mất hơn mười nghìn tệ.

Ngô Bình nhìn kỹ tấm thiệp, sau đó hỏi cô: “Băng Vân, lần này có bao nhiêu thành viên của Đường Môn đến dự tiệc?”

Advertisement

“Không tính những người đi kèm thì có khoảng một hai trăm người”, Đường Băng Vân đáp: “Đa số là những người trẻ tuổi. Ngoài ra, có một bộ phận là những nhân tài bên ngoài Đường Môn, đến từ các thế lực muốn hợp tác với Đường Môn”.

Ngô Bình cười nói: “Vậy thì áp lực của anh sẽ vô cùng lớn đây. Em là đại mỹ nhân của Đường Môn, lại còn là lệnh chủ của Thiên Sát, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn theo đuổi em”.

Advertisement

Đường Băng Vân như cười như không đáp: “Em nhận được tin tối nay sẽ có một nhân vật rất lợi hại xuất hiện. Hơn nữa, đám người muốn tới đăng ký làm rể Đường Môn cũng rất phiền phức, đều là những người có thế lực nên anh phải cẩn thận đấy”.

Ngô Bình không hề để tâm đến chuyện này mà bình thản đáp: “Anh không có hứng với mấy người đó. Lần này anh tới là muốn nhận Đường Thiên Hạc làm đệ tử”.

Đường Băng Vân trợn tròn mắt nhìn anh: “Anh thực sự muốn làm việc này sao? Ông Ba là cao thủ Địa Tiên. Một cao thủ Địa Tiên sẽ bái anh làm sư phụ chắc?”

Ngô Bình cười đáp: “Chính bởi ông ấy là cao thủ Địa Tiên nên mới biết được sự lợi hại của anh, mới tôn kính anh như một vị thần”.

Sau đó Ngô Bình nhìn đồng hồ, nói: “Tám rưỡi rồi, chúng ta xuất phát thôi”.

Tối nay khách sạn Thục Vương xa hoa tráng lệ bậc nhất Cẩm Thành không nhận tiếp khách bên ngoài. Bởi đây chính là khách sạn của Đường Môn, cũng là nơi tổ chức buổi tiệc hôm nay.

Khách sạn Thục Vương nằm trong tòa cao ốc Thục Vương, từ tầng một đến tầng mười sáu. Diện tích mặt bằng hơn mười nghìn mét vuông, còn tổng diện tích xây dựng là hơn sáu trăm nghìn mét vuông, cao sáu mươi sáu tầng.

Trên tầng 9 của tòa cao ốc Thục Vương là một đại sảnh lớn. Trong sảnh không hề có vật cản, diện tích khoảng hơn tám nghìn mét vuông.

Đây là nơi mà Đường Môn thường dùng để tổ chức các hoạt động có quy mô lớn. Ví dụ như bữa tiệc thường niên, đám tang của những nhân vật quan trọng, đám cưới,… đa số đều được tổ chức ở đây.

Lúc này trong đại sảnh đang được chia thành nhiều khu khác nhau: khu uống trà, khu ăn uống, khu biểu diễn, khu hội họp,…

Khi Đường Băng Vân và Ngô Bình đến đây thì đã là gần mười giờ. Trong sảnh lúc này có khoảng hơn hai trăm người. Bọn họ tụm năm tụm ba, có người đang ngồi nói chuyện, có người đang đứng cười cười nói nói.

Khi Đường Băng Vân và Ngô Bình xuất hiện, vô số ánh mắt đổ dồn về phía họ, trong đó có vài ánh mắt hiện rõ vẻ thù địch.

Ở khu vực uống trà, có một đám người đang chỉ trỏ về phía hai người họ, sau đó cười với nhau rất gian xảo.

Đường Băng Vân nhìn họ một cái, đám người này không cười nữa mà thi nhau quay đầu đi chỗ khác, sau đó xì xầm gì đó với nhau.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1198


Ngô Bình cười nói: “Cũng có lý, cho bọn họ ghen tức phát điên lên đi. Không bị người khác đố kỵ thì không phải là hảo hán”.

Đường Băng Vân nói tiếp: “Đúng rồi, tối nay sẽ có thêm vài hoạt động nhỏ nữa. Bọn họ chắc chắn sẽ coi anh là đối thủ để nhắm vào anh”.

Advertisement

Ngô Bình bắt đầu cảm thấy hứng thú: “Hoạt động gì vậy?”

Đường Băng Vân không vội vã giới thiệu Ngô Bình với mọi người mà kéo anh tới khu uống rượu, sau đó tìm một chiếc ghế sofa để ngồi xuống.

Advertisement

Nhân viên phục vụ mang rượu tới, Ngô Bình cầm lên một ly rượu trắng, uống một hơi hết sạch. Không thể không công nhận Đường Môn thực sự rất lắm tiền nhiều của, những loại rượu này trên thị trường có tiền cũng không mua nổi.

Đường Băng Vân thì gọi một cốc nước ép hoa quả. cô bĩu môi nói: “Muốn làm con rể Đường Môn cũng không dễ đâu. Nói là trò chơi nhỏ nhưng thực ra mục đích là để thử thách năng lực của các cháu rể tương lai.

Ngô Bình: “Em nói chi tiết hơn một chút đi”.

“Trước khi bữa tiệc chính thức bắt đầu thì những chàng rể tương lai chính là nhân vật chính. Trước tiên, Đường Môn sẽ tổ chức một buổi đấu giá. Đây là lúc kiểm tra xem người đó có năng lực tài chính hay không. Bởi vì những món đồ trong hội đấu giá đều cực kỳ đắt, không phải ai cũng mua được. Sau đó, sẽ có một số đệ tử của Đường Môn chạy ra nhờ giúp đỡ. Đa phần là những việc rất rắc rối. Điều này để kiểm tra về các mối quan hệ của người đó. Sau cùng còn có một trò chơi tên là cướp kho báu. Đường Môn sẽ cử ra một vài cao thủ đỉnh cao nhất, sau đó các cháu rể tương lai sẽ ra mặt khiêu chiến. Nếu khiêu chiến và đánh thắng cao thủ thì sẽ lấy được rương kho báu”.

Ngô Bình cười đáp: “Làm phức tạp đến vậy, Đường Môn của bọn em đúng là vô vị thật đấy!”

Đường Băng Vân: “Tài lực, thế lực, năng lực, ba thứ này đều cần phải khảo sát. Trong đó cháu rể ưu tú nhất sẽ được mời tham gia tiệc rượu cao cấp của Đường Môn. Đây là một vinh dự vô cùng lớn”.

Ngô Bình hỏi: “Tham gia tiệc rượu cao cấp của Đường Môn thì sẽ có lợi ích gì?”

“Chàng rể nào tham gia buổi tiệc này sẽ có khả năng trở thành thành viên bảy sao của Đường Môn. Đồng thời, sẽ được Đường Môn hỗ trợ rất nhiều tài nguyên, mức độ hỗ trợ vô cùng lớn. Năm vị gia chủ hiện tại năm xưa đều được chọn bằng cách này”.

Ngô Bình cười hihi: “Đã vậy anh phải thể hiện thật tốt mới được”.

Đường Băng Vân: “Sau khi trở thành thành viên của Đường Môn, anh có thể trực tiếp tham gia những việc liên quan đến Đường Môn. Đến lúc đó, em sẽ chính thức trao cho anh vị trí Tổng hộ pháp của Thiên Sát”.

Thiên Sát có mười hai Hộ pháp và một Tổng hộ pháp. Vài năm trước, Tổng hộ pháp nhiệm kỳ trước chết trên chiến trường nên vị trí này hiện đang trống. Sau khi trở thành Tổng hộ pháp của Đường Môn thì sẽ tự động được tăng thêm một sao, trở thành Đường sư.

Ngô Bình cười đáp: “Vậy thì quá tốt rồi, mong lệnh chủ sau này chiếu cố tiểu nhân”.

Đường Băng Vân lườm anh một cái, đáp: “Giờ anh đã là cao thủ nhân tiên. Nếu ở trong Đường Môn cũng sẽ được coi là cao thủ, con đường phía trước vô cùng rộng mở. Em nghĩ đây có lẽ cũng là mục đích chính khi ông nội bảo anh kết hôn với em. Ông hy vọng sẽ có một làn gió mới xuất hiện ở Đường Môn, giúp cho tổ chức không bị sa sút”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1199


Đột nhiên, từ đám đông phía trước có một người thanh niên đang nhanh chóng rảo bước về phía họ. Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra người này chính là Bạch Diên Hi, con trai của Bạch Triển Kì.

Từ phía xa, Bạch Diên Hi đã khom lưng chào hỏi: “Anh Ngô, thật không ngờ lại gặp được anh ở đây”.

Ngô Bình ừm một tiếng đáp: “Hóa ra là Tiểu Bạch. Cậu đang có hứng thú với cô gái nào của Đường Môn vậy?”

Advertisement

Bạch Diên Hi cười hi hi đáp: “Thực không dám giấu gì anh, tôi và Đường Duyệt của Đường Môn tâm đầu ý hợp. Nay nhận được thiệp mời của Đường Môn nên tôi mới tới tìm cô ấy”.

Advertisement

Nói rồi anh ta lại nhìn sang Đường Băng Vân rồi chắp tay nói nhỏ: “Cô chủ Đường, lát nữa cô nhất định phải cẩn thận. Âu Dương Kim Tôn đã tới rồi!”

Nghe tới cái tên “Âu Dương Kim Tôn”, Đường Băng Vân không khỏi cau mày hỏi: “Anh ta cũng tới sao? Không sợ sẽ lại xung đột với Hoàng Phủ Thiên Quân hay sao?”

Bạch Diên Hi: “Thì đúng vậy. Hai người đó vừa gặp nhau là đã thấy ngứa mắt, thiếu chút nữa là đã đụng tay đụng chân rồi”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở”.

Bạch Diên Hi đáp: “Là việc nên làm thôi”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Hoàng Phủ Thiên Quân và Âu Dương Kim Tôn này xuất thân từ hai thế gia có truyền thống võ học phải không?”

Từ rất lâu trước đây, Diệp Thiên Tông từng nói với anh: trên giang hồ có hai thế gia võ học vô cùng mạnh. người đời gọi là Bắc Âu Dương, Nam Hoàng Phủ. Hai gia tộc này tuy không có nhiều người, Nhưng ai nấy đều có tu vi cực kỳ cao, vang danh khắp giang hồ. Nếu luận về địa vị trong giới võ lâm thì Đường Môn cũng không thể so sánh với hai thế gia võ học này.

Đường Băng vân gật đầu: “Không sai, hai người này đến từ hai gia tộc Âu Dương và Hoàng Phủ. Hơn nữa, họ đều là thế tử của dòng tộc đó”.

Thế tử bình thường là để chỉ những người có quyền thừa kế của một gia tộc, thường là con của vợ cả.

Ngô Bình cau mày nói: “Có thể khiến hai thế tử của hai thế gia võ học cùng lúc xuất hiện thế này thì có lẽ chỉ Đường Băng Vân em mới làm được”.

Bạch Diên Hi đáp: “Không sai, hai vị thiếu gia này đều đến đây vì cô chủ Đường”.

Đường Băng Vân hừ lạnh: “Tôi đã có bạn trai rồi, lẽ nào bọn họ không biết hay sao?”

Bạch Diên Hi: “Là thế tử của hai thế gia võ học lâu đời, bọn họ vô cùng kiêu ngạo, chỉ sợ sẽ không coi anh Ngô ra gì”.

Nói rồi, Bạch Diên Hi như thể nhìn thấy người quen nên vội vã nói: “Đường Duyệt tới rồi, tôi đi tìm cô ấy nói chuyện đây. Anh Ngô, không làm phiền anh nữa”.

Nói rồi Bạch Diên Hi từ biệt hai người họ, Ngô Bình lúc này mới đùa: “Băng Vân, làm bạn trai em áp lực lớn thật đấy”.
 
Back
Top Dưới