Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1160


Lạc Trường Sinh đang ngồi uống rượu với người đẹp, nghe thấy thế thì sáng mắt lên nói: “Chủ tịch? Hay đấy! Chủ nhân, cậu đừng thả nó đi, nó là con trai của Sawako, ông ta mới ra tay với tập đoàn tài chính Tam Hữu, tôi đang không biết phải đối phó thế nào”.

Ngô Bình: “Sawako định thôn tính tập đoàn Tam Hữu à?”

Lạc Trường Sinh: “Ông ta có cổ phần ở đấy, dù không nhiều, nhưng cũng có tiếng nói ra phết. Nhân lúc tôi không ở Đông Doanh, ông ta định nuốt trọn Tam Hữu luôn”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ông định giải quyết thế nào?”

Lạc Trường Sinh: “Dùng Sakaki để bắt ông ta dừng tay, Sawako chỉ có một người con trai này thôi, mãi 56 tuổi mới đẻ được”.

Advertisement

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, ông hãy bảo Sakaki đang ở trong tay ông, tôi sẽ chờ tin”.

Lạc Trường Sinh: “Được, cùng lắm thì một tiếng nữa là có kết quả”.

Lạc Trường Sinh ngắt máy, sau đó gọi ngay cho thuộc hạ ở Đông Doanh và Sawako.

Sakaki thấy Ngô Bình gọi điện thoại, nhưng không hiểu tiếng Viêm Long nên nói: “Cậu bạn, giờ cậu đã biết thân phận của tôi chưa?”

Ngô Bình: “Anh may đấy, vì còn giá trị nên chưa phải chết”.

Sakaki ngẩn ra: “Cậu định làm gì?”

Ngô Bình: “Bố anh là Sawako định chiếm tập đoàn Tam Hữu, bây giờ chúng tôi sẽ dùng tính mạng của cậu để uy h**p ông ta, bắt ông ta rút lui”.

Thấy Ngô Bình là người của tập đoàn Tam Hữu, Sakaki vừa ngạc nhiên vừa tức giận: “Các người thật vô sỉ! Bố tôi sẽ không cho các người được như ý đâu”.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Tốt nhất ông ta nên thoả hiệp, không thì tôi sẽ giết anh”.

Ngô Bình châm một điếu thuốc, sau đó bảo Đường Kiến đừng đi đến đây, sau đó lặng lẽ chờ tin.

Mấy người nằm dưới đất bị thương không nhẹ, ai nấy đều rên ư ử, nhất là Sakaki, mắt hắn đã bị trúng đạn, may mà lực bắn nhẹ, lại qua một tấm kính xe, không thì hắn đã vỡ đầu rồi.

Chưa tới nửa tiếng sau, Lạc Trường Sinh đã gọi lại, ông ta nổi giận nói: “Sawako này đúng là cứng đầu!”

Ngô Bình híp mắt: “Nếu ông ta không đồng ý điều kiện thì chỉ có một lý do thôi, đó là ông ta sẽ phái cao thủ đến cứu Sakaki”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân, cậu mau dẫn Sakaki về Viêm Long đi, tránh đêm dài lắm mộng”.

Ngô Bình: “Được”.

Anh vẫy tay gọi Đường Kiến rồi nói: “Chuẩn bị máy bay rồi đưa đám người này về Viêm Long, đến đó rồi thì sẽ có người liên lạc với cạu”.

Đường Kiến đi làm ngay, Ngô Bình kiểm tra hiện trường thì tìm được một máy định vị mini dưới da của Sakaki. Anh lập tức lấy dao rạch da của Sakaki ra để tháo máy rồi ném lên xe.

Sau đó, anh lấy một tảng đá lớn đè lên chân ga cho chiếc xe tự chạy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1161


Ngô Bình bình thản nói: “Có một Nhẫn Thánh thôi mà, tôi không sợ. Ông đừng lo, Sakaki sẽ được đưa về nhanh thôi”.

Lạc Trường Sinh còn định nói gì đó, nhưng Ngô Bình đã cúp máy. Xe chạy tới sân bay, Đường Kiến lệnh cho thuộc hạ khiêng người lên máy bay, Ngô Bình đứng bên cạnh, lạnh lùng quan sát tất cả.

Đột nhiên có một nhân viên sân bay chạy tới, anh ta vừa chạy vừa chỉ huy rồi nói bằng tiếng Anh.

Advertisement

Ngô Bình lên hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Hai người vừa tiến lại gần nhau thì gần như cùng ra tay một lúc, Ngô Bình giơ tay lên, một tia sáng loé qua, đây là đồ mà anh đã trao đổi với Đông Hoàng. Sau khi bắn xong, sẽ có nhiều con bươm bướm bay ra, lực sát thương hơn đạn nhiều.

Advertisement

Người đó cũng bắn ba mũi phi tiêu tẩm độc về phía Ngô Bình, hai cái trúng ngực anh, một cái trúng mặt.

Ngô Bình giơ tay lên bắt được hai cái phi tiêu, còn một cái thì trúng vào áo giáp nên anh không hề bị thương.

Số lượng mũi tên bươm bướm mà anh b*n r* rất nhiều và nhanh nên người kia không tránh kịp. Vì thế, người đó co quắp lại, tay giơ lên ôm đầu, gối chạm ngực để bảo vệ cơ thể.

Cheng cheng.

Các phi tiêu bươm bưỡm bắn vào đầu gối và khuỷu tay của người đó, đầu người đó đã đội mũ bảo hiểm nên không làm sao.

Nhưng vẫn có vài mũi phi tiêu trúng vào người, tiếc là không phải vị trí hiểm.

Ngô Bình ném phi tiêu độc đi rồi vung kiếm Hắc Long ra chém.

Người kia phản ứng lại rất nhanh, gối quỳ xuống đất rồi bật người lên tránh ra xa nên đã né được đường kiếm ấy của Ngô Bình.

“Khối thần!”

Ngô Bình khẽ hô lên một tiếng, một bóng xám lao vụt tới.

Người kia hét lên rồi bắn ba tia sáng màu trắng ra, chúng như người giấy, tia sáng nào cũng có ký hiệu.

Người giấy nổ tung trên không rồi biến thành ba võ sĩ giáp vàng, xông tới bao vây khối thần. Nhưng rõ ràng chúng không phải đối thủ của khối thần, vì vừa chạm mặt đã bị đánh bay ngay, nhưng ngay sau đó lại lao lên.

Cùng lúc phóng người giấy ra, người kia cũng tức tốc chạy tới gần Ngô Bình.

Anh đã có chuẩn bị từ trước nên hô: “Định!”

Một chiếc gương cổ xuất hiện trên đỉnh đầu anh, toả ra ánh sáng chói loà khiến người kia bất động. Người đó lập tức dừng hình, không thể nhúc nhích với ánh mắt đầy vẻ khó tin. Người đó hé miệng định lên tiếng, nhưng không thể thốt ra câu nào.

Ngô Bình chém một đường kiếm Hắc Long bổ đôi người đó, mặt đất vung vãi máu tươi và nội tạng, trong mắt Nhẫn Thánh chứa đầy vẻ không cam tâm và tuyệt vọng, sau đó thì chết hẳn.

Không cần đoán thì Ngô Bình cũng biết người chết là Nhẫn Thánh Ishiho!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1162


Anh không có thời gian xem kỹ nên cất cái túi đi luôn, sau đó dặn Đường Kiến thu dọn hiện trường và lệnh cho máy ba cất cánh.

Đưa Sakaki đi rồi, anh báo ngay cho Lạc Trường Sinh về tin Nhẫn Thánh đã chết. Ông ta nghe xong thì cười phá lên: “Quá tốt! Chủ nhân, chắc Sawako sẽ đồng ý đàm phán với mình thôi”.

Ngô Bình nhắc đén người giấy, Lạc Trường Sinh hỏi vài câu rồi kinh ngạc nói: “Chủ nhân, đó là thức thần của Đông Doanh, họ dùng bí thuật để phong ấn yêu ma vào bùa chú, sau đó điều khiển chúng chống lại kẻ thù”.

Advertisement

Ngô Bình: “Ra là thức thần, tôi từng nghe sư huynh nhắc đến rồi. Ông Lạc, người được đưa đi rồi đấy, tôi sẽ cho người liên lạc với ông”.

“Vâng, cảm ơn chủ nhân”, Lạc Trường Sinh nói.

Advertisement

Đường Kiến đã xử lý xong hiện trường, anh ta đi tới với ánh mắt nhìn Ngô Bình chứa đầy vẻ kính nể. Bản lĩnh vừa rồi của Ngô Bình quá thần kỳ, anh ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.

“Anh Ngô, người bị anh giết ban nãy là ai vậy?”, anh ta dè dặt hỏi.

Ngô Bình: “Ishiho - Nhẫn Thánh của Đông Doanh”.

Đường Kiến ồ lên: “Ishiho? Tôi biết người này, sát thủ chủ chốt của tổ chức sát thủ quốc tế, đứng thử bảy trên bảng sát thú”.

Ngô Bình có vẻ ngạc nhiên: “Hắn là sát thủ ư?”

Đường Kiến: “Vâng, Ishiho này nổi tiếng ở châu Phi và Trung Đông lắm, không ai dám động tới luôn”.

Ngô Bình hừ một tiếng: “Thì cũng chết rồi”.

Anh bảo Đường Kiến ở lại xử lý nốt các việc linh tinh, còn mình và Chu Thanh Nghiên thì quay về trang viên.

Buổi chiều, Chu Thanh Nghiên đã đăng ký quyền thành lập công ty ở cộng hoà Ghi-nê, mỗi người chiếm 50 phần trăm cổ phần.

Nếu đã muốn thành lập công ty thì phải mang nhân công tới và tuyển thêm nhân công ở địa phương.

Việc công ty chủ yếu do Chu Thanh Nghiên lo liệu, còn Ngô Bình chịu trách nhiệm dạy nhóm vệ sĩ da đen và tu luyện thần ông Kim Cương Bất Bại.

Loáng cái ba ngày đã trôi qua, trong thời gian này, Chu Thanh Nghiên đã ký xong một loạt hợp đồng với chính phủ Ghi-nê, bao gồm cả quyền khai thác khoáng sản, xây dựng nhà máy…

Lạc Trường Sinh cũng báo tin Sawako đã chịu nhượng bộ, đồng ý từ bỏ việc thu mua tập đoàn Tam Hữu, đồng thời giúp Lạc Mộng Trần hoàn thành việc khống chế toàn diện với tập đoàn trên.

Lạc Mộng Trận đã bay sang Đông Doanh vào hôm qua, nếu mọi chuyện xuôn sẻ thì trong vòng một tuần, cô ấy có thể nắm toàn quyền điều hành Tam Hữu.

Đương nhiên trong đó còn bao gồm cả việc trao đổi lợi ích, ví dụ Tam Hữu sẽ bán vài sản nghiệp cho Thiên Chiếu, sau này Tam Hữu chỉ còn giữ ngàng xe hơi và ngân hàng thôi. Còn những ngành khác sẽ bán hết, hoặc di dời đến Viêm Long.

Lạc Trường Sinh còn nói công ty xe hơi đã chuyển thành quyền sở hữu tư nhân và do Lạc Mộng Trần tiếp quản.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1163


Wajih hỏi Ngô Bình: “Cậu Ngô, tôi có cần gặp họ không?”, ông ta đã biết mẫu thuẫn giữa anh và họ.

Ngô Bình: “Gặp một chút cũng được”.

Wajih xẫy tay: “Mời họ vào”.

Advertisement

Nhóm bảy người của sếp Hoa dè dặt đi vào với nụ cười trên môi, ai nấy đều có vẻ nịnh bợ. Nhưng khi họ nhìn thấy Ngô Bình ngồi cạnh Wajih thì đều ngẩn ra.

Sếp Mã hỏi: “Sao lại là cậu?”

Advertisement

Ngô Bình: “Là tôi thì sao?”

Sếp Hoa lườm sếp Mã rồi tươi cười nói: “Sếp Ngô, cậu thân với tướng quân lắm à?”

Ngô Bình hờ hững nói: “Cũng tạm”.

Wajih hỏi: “Các người có việc gì?”

Sếp Hoa vội đáp: “Tướng quân, chúng tôi đến để thương lượng về việc mua quặng…”

Nghe phiên dịch xong, Wajih xua tay: “Hết rồi, mấy mỏ lớn tôi đều bán cho cậu Ngô hết rồi”.

Sếp Hoa ngẩn ra, cái gì, bán cho Ngô Bình hết rồi ư?

Ngô Bình nói: “Các vị, chúng ta sang phòng khác nói chuyện nhé?”

Anh nói với Wajih một tiếng rồi dẫn nhóm sếp Hoa sang một phòng khác. Chu Thanh Nghiên đang làm việc ở đây, nhìn thấy Ngô Bình dẫn người vào thì vội đứng dậy chào hỏi: “Sếp Hoa”.

Sếp Hoa lúng túng cười nói: “Sếp Ngô, cô Chu, lúc trước là tôi sai, mong cô cậu bỏ qua cho”.

Ngô Bình: “Không sao, chuyện qua rồi”.

Sếp Hoa chớp mắt hỏi: “Cậu Ngô, nghe tướng quân nói cậu đã mua hết các mỏ lớn rồi ư?”

Ngô Bình: “Đúng, có hơn chục mỏ, nhưng tạm thời chúng tôi chỉ khai phá hai quặng thôi, số còn lại thì từ từ”.

Nhóm sếp Hoa vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ: “Sếp Ngô, cậu xem chia cho bọn tôi vài mỏ được không?”

Ngô Bình cười nói: “Được chứ, nhưng giá hơi cao đấy”.

Sếp Hoa mừng rỡ: “Cảm ơn cậu, không biết cậu định nhượng lại mỏ nào?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1164


Sếp Hoa nói: “Cậu Ngô, tôi biết trước đó tôi có thái độ không đúng nên khiến cậu nổi giận. Nhưng chúng ta đều là người Viêm Long, chuyến này đi mang theo sứ mệnh của đất nước, cậu nể mặt nước nhà rồi giám giá cho chúng tôi một chút đi”.

Ngô Bình cười nói: “Giảm giá thì cũng được thôi, nhưng sếp Hoa cũng biết đấy, chuyển quặng bô xít về nước rất phiền phức, doanh nghiệp của các ông có vốn đầu tư của nhà nước nên có đội vận chuyển riêng, giá thành thấp. Hay thế này đi, tôi sẽ giảm giá, nhưng sau này các ông phải phụ trách vận chuyện quặng bô xít và nhôm ô xít cho tôi bằng giá gốc”.

Sếp Hoa sáng mắt lên: “Được, tôi đồng ý, vậy cậu định giảm bao nhiêu?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ba tỷ đô, không thể thấp hơn được nữa”.

Sếp Hoa thở phào một hơi, ba tỷ đô thì ít ra ông ta vẫn ăn nói được với cấp trên: “Chúng tôi có thể đến xem mỏ ấy trước được không?”

Cuối cùng, nhóm sếp Hoa đã lấy được bốn mỏ với tổng trữ lượng là năm tỷ tấn với số tiền là 8.9 tỷ đô. Còn Ngô Bình đã dùng số tiền ấy để mua bốn mỏ của Wajih trong 15 năm và giao tiền hết luôn trong một lần.

Advertisement

Từ đó, anh kiếm được 3.4 tỷ đô, nhưng không chỉ có thế, mà còn chi phí vận chuyển hàng năm ít cũng tiết kiệm được 200 triệu đô, mười năm sẽ là 2 tỷ đô.

Hôm sau, Chu Thanh Nghiên ở lại xử lý nốt công việc, còn Ngô Bình thì về nước trước.

Anh đã đi bảy ngày, khi về nước thì thời tiết đã chuyển lạnh, giờ đã là tháng 11 nên người trên phố đều mặc đồ đông cả rồi.

Ngô Bình vừa vào nhà thì đã nghe thấy hai giọng nói xa lạ, anh mở cửa thì thấy Ngô Mi đang ngồi cười đùa với hai cô bé trạc tuổi.

“Anh về rồi ạ!”, nhìn thấy Ngô Bình, Ngô Mi tươi cười ra đón.

Ngô Bình: “Tiểu Mi, bạn học của em à?”

“Vâng, để em giới thiệu nhé. Đây là La Tiểu Mạt và Dương Y, đều là bạn thân của em đấy”.

Trong hai cô bé thì một người có gương mặt non nớt, một người thì mặt hơi gầy và có tàn nhang, trông cũng khá xinh.

“Chào anh ạ”.

“Em chào anh”.

Hai cô bé mỉm cười chào hỏi.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, chào hai em”.

Ngô Mi: “Anh ơi, bọn em chuẩn bị đi chơi đây”.

Ngô Bình cau mày nói: “Sắp tối rồi, mấy đứa còn định đi đâu?”

Ngô Mi cười nói: “Ở huyện mới mở một quán Karaoke, bọn em định đi hát”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, nhưng nhớ cẩn thận đấy”.

“Vâng ạ”, nhóm Ngô Mi thu dọn túi áo, sau đó nhờ Phùng Thiên Lạc lái xe đưa đi.

Ngô Bình chào ông bà ngoại xong thì đi lên tầng chót. Lý Huyền bá, Tạ Phi và Diệp Huyền đang luyện công ở đây, Đông Hoàng thì nằm bò bên cạnh với vẻ chán ngán.

“Tiền bối, người về rồi ạ”, Diệp Huyền tươi cười chạy ra: “Có quà cho đệ tử không ạ?”

Ngô Bình có mua quà, anh lấy một cái hộp rồi mở ra, bên trong có ít đá quý và kim cương, toàn là đồ tướng quân Wajih tặng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1165


Ngô Bình quan sát anh ta thì thấy Diệp Huyền đã ở cảnh giới Khí tiểu chu thiên, xem ra thời gian qua anh ta đã chăm chỉ luyện công.

Lý Huyền Bá là tiến bộ nhanh nhất, Bá Tiên Quyết của anh ta đã đến tầng thứ ba rồi, như vậy là tương đương với cảnh giới Khí đỉnh phong. Tu vi cấp này chưa cao, nhưng lực chiến đấu thì có thể ngang với cao thủ cảnh giới Thần.

Trước khi đi, Ngô Bình đã truyền cho tạ Phách Sơn Công, đây là một môn công pháp ngoại môn, tính cương mãnh cao nên người bình thường khó mà luyện được. Nhưng Tạ Phi lại tiến bộ nhanh, giờ đã tiến vào tầng thứ hai rồi.

Advertisement

Phách Sơn Công có chín tầng, mỗi khi lên một tầng mới, uy lực sẽ tăng nhiều lần. Chưởng lực ở tầng thứ hai đến Lý Huyền Bá cũng chỉ miễn cưỡng chống đỡ được. Nếu là Diệp Huyền thì sẽ bị đánh bay và hộc máu ngay.

Ngô Bình rất hài lòng với thành quả tu luyện của ba người nên nói: “Được đấy, cố mà tu luyện tiếp đi”.

Advertisement

Sau khi chỉ dẫn thêm vài câu, Ngô Bình đi ra nhà kho sau đó động thần niệm rồi lấy một viên đá trong nhẫn trữ đồ ra. Trong viên đá này có một ngón tay rất to có vảy, bên trên cũng có một chiếc nhẫn.

Ngô Bình lấy kiếm Hắc Long ra bổ đôi tảng đá, sau đó nhẹ búng ngón tay một cái là tảng đá vỡ vụn, một ngón tay màu đen lộ ra, anh quan sát kỹ thì thấy có một nguồn năng lượng đang di chuyển bên trong nó.

Ngô Bình đeo găng tay vào rồi cố gắng tháo chiếc nhẫn trên ngón tay ấy xuống, xong chiếc nhẫn quá chặt, dù anh làm thế nào cũng không tháo ra được. Sau khi thử vài lần vẫn không thành công, Ngô Bình đành bỏ cuộc.

Khi anh định dùng thần niệm đề dò xét thì năng lượng trên ngón tay đã đánh bật thần niệm của anh ra ngoài.

“Kỳ lạ, đây là sức mạnh gì vậy? Lẽ nào là ngón tay Tiên Thiên?”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Một ngón tay của tu sĩ Địa Tiên không hể ẩn chứa sức mạnh lớn đến thế, mà đã biến mất sau nhiều năm rồi. Đến cánh tay mà anh lấy được trong khối dược phách cũng không có sức mạnh lớn như thế này.

“Không biết có thể lợi dụng sức mạnh này được không”.

Nghĩ tới đây, mắt Ngô Bình sáng lên, anh lấy bùa chú ra, sau đó chấm ngón tay đó vào mực đỏ rồi bắt đầu vẽ lên giấy bùa chú.

Vẽ sai thì buồn cười, nhưng nếu vẽ đúng thì đến quỷ thần cũng phải khiếp sợ. Dù Ngô Bình không giỏi vẽ bùa chú, nhưng cũng không phải tay mơ.

Ngay sau đó đã có một luồng sức mạnh kỳ lạ từ hư vô truyền vào người Ngô Bình, sau đó di chuyển tới ngón tay rồi đáp xuống tờ bùa chú.

Anh đang vẽ Thiên Vương Trảm Quỷ Phù, loại bùa này rất khó vẽ, nhưng có hiệu quả trừ yêu diệt mà nên uy lực rất mạnh.

Vẽ xong một lá thì Ngô Bình đã mướt mồ hôi, anh nhìn ánh sáng di chuyển trên lá bùa rồi lẩm bẩm: “Không biết hiệu quả sao đây”.

Anh cất lá bùa đi rồi bỏ ngón tay vào hộp ngọc, sau đó ném vào trong nhẫn trữ đồ.

Ban nãy tốn quá nhiều sức nên Ngô Bình phải nghỉ ngơi mấy tiếng mới hồi sức.

Sau đó, anh nghe thấy giọng của Lạc Trường Sinh rồi đi ra gặp ông ta.

Lạc Trường Sinh có vẻ bụi bặm, hình như mới đi xa về.

“Chủ nhân”, ông ta tiến lên hành lễ.

Ngô Bình gật đầu: “Ông Lạc, ông đi đâu à?”

Lạc Trường Sinh: “Tôi vừa từ Đông Doanh về”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1166


Ngô Bình: “Thế thì tốt, con trai ông ta đang ở trong tay ông thì sao dám làm bậy”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân, tôi đến là có chuyện muốn xin cậu”.

Ngô Bình: “Giữa chúng ta thì đừng nhắc đến chuyện xin xỏ, có gì thì ông nói đi”.

Advertisement

Lạc Trường Sinh: “Tôi có một ông bạn già, tôi mới nhận được tin của ông ấy. Diờ ông ấy đã có thế lực nhất định ở Địa Tiên GiớI rồi. Nhưng cách đây không lâu có xung đột với người khác và bị thương nặng, vì thế cả gia tộc quyết định mặc kệ ông ấy”.

“Là bạn cũ nên tôi mong có thể giúp gì cho ông ấy”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tu vi của ông ấy đến cảnh giới nào rồi?”

Lạc Trường Sinh: “Hơn tôi đấy, ông ấy ở cảnh giới Địa Tiên tầng thứ ba rồi”.

Ngô Bình: “Ở cảnh giới ấy rồi mà vẫn phải bán mạng cho người ta ư?”

Lạc Trường Sinh: “Tôi nghe ông ấy kể Địa Tiên Giới đã bị các thế lực lớn thôn tính hết rồi, nếu muốn sinh tồn thì phải dựa vào một thế lực nào đó, không thì khó mà lấy được tài nguyên”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Bạn của ông có đáng tin không?”

Lạc Trường Sinh: “Ông ấy là người trung tín, quen biết tôi đã lâu nên rất đáng tin!”

Ngô Bình gật đầu: “Thế ông dẫn ông ấy đến đây đi, nhưng tôi tạm thời không thể gặp trực tiếp được, ông cũng đừng nhắc đến tên tôi”.

Lạc Trường Sinh mừng rỡ: “Cảm ơn chủ nhân! Nếu chủ nhân có thể chữa khỏi cho ông ấy, ông ấy tình nguyện đi theo người”.

Ngô Bình tò mò: “Ông ấy không ở lại Địa Tiên Giới nữa à?”

Lạc Trường Sinh: “Ông ấy bảo thà ra ngoài xông pha còn hơn làm nô bộc cho người ta ở đó”.

Ngô Bình: “Chuyện đó tính sau đi, chưa chắc tôi đã chữa được cho ông ấy nên cứ gặp đã rồi tính”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân, ngày mai tôi sẽ hẹn ông ấy, người thấy gặp ở đâu thì thích hợp?”

Ngô Bình: “Ông thuê phòng khách sạn ở Vân Kinh đi, tối mai chúng ta gặp nhau ở đó”.

Lạc Trường Sinh: “Vâng, để tôi đi báo cho ông ấy luôn”.

Ông ấy đi sang một bên gọi điện thoại, vài phút sau đã tươi cười quay lại rồi nói: “Chủ nhân, tôi đã hẹn bạn xong rồi. 10 giờ tối mau ở khách sạn Vân Kinh”.

Ngô Bình: “Cứ vậy đi”.

Anh vừa nói vừa quan sát Lạc Trường Sinh. Sau khi tu luyện Kim Dương Công, tu vi của ông ta đã tăng vọt, hiện giờ đã khôi phục cảnh giới Trúc Cơ rồi, còn cách Tiên Nhân không bao xa nữa.

Anh nói: “Tôi sẽ luyện chế một viên Trúc Cơ Đan cho ông, để ông được Trúc Cơ viên mãn”.

Lạc Trường Sinh chấn động nói: “Trúc Cơ viên mãn?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1167


Lạc Trường Sinh đã sống mấy trăm năm, nhưng chưa từng thấy thiên tài nào như ba người này, thế mà Ngô Bình hốt được cả ba luôn.

Ngô Bình cười nói: “Thiên tài đầy dãy, nhưng ta có nhìn ra hay không thôi. Ông nhìn Diệp Huyền đi, kinh mạch của anh ta có một ưu thế, nhưng sư huynh tôi lại tưởng đó là trở ngại trong tu hành, đó là vì anh ấy không hiểu. Còn Tạ Phi, anh ta là kỳ tài ngoại công, cực hiếm có trên đời, nhưng từ nhỏ đã bị thương, làm tài năng bị vùi lấp”.

Tạ Phi cười nói: “Cậu chủ, từ khi tu luyện Phách Sơn Công đến nay, sức mạnh của tôi tăng lên mỗi ngày, xương cốt cũng rắn chắc hơn”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Đây là thế chất của anh, quà tặng của ông trời đấy”.

Lạc Trường Sinh chỉ vào Lý Huyền Bá: “Chủ nhân, cậu ta là thể chất gì?”

Advertisement

Ngô Bình: “Hoang Cổ Bá Thể, anh ta khoẻ khủng khiếp. Nhưng môi trường bây giờ không thích hợp để anh ta tự phát triển nên cần có người hỗ trợ”.

Lạc Trường Sinh gật gù: “Mắt nhìn người của chủ nhân thật đáng kinh ngạc!”

Ngô Bình cười nói: “Ban đầu, ông bảo tôi bồi dưỡng một đám thiên tài, còn tôi đã tìm được ba bọn họ”.

Mấy người đang trò chuyện thì Ngô Bình nhận được điện thoại của Phùng Thiên Lạc. Cậu ấy dẫn nhóm Ngô Mi đi hát, không biết gọi cho anh có việc gì?

Ngô Bình vội nghe máy rồi hỏi: “Có việc gì thế?”

Phùng Thiên Lạc hít thở có vẻ là lạ, hình như đã bị thương nên giọng cũng yếu ớt: “Anh Ngô, nhóm Tiểu Mi bị một đám người bắt đi rồi. Em bị chúng nó đánh cho một trận, cổ tay và xương đùi đã gãy, anh mau đến đi…”

Ngô Bình không hề tức giận mà bình tĩnh nói: “Tôi biết rồi, cậu chờ đấy, tôi sẽ đến ngay”.

Ngắt máy xong, anh nói: “Diệp Huyền, Tạ Phi, đi theo tôi”.

Ba người lên xe rồi đi tới chỗ Phùng Thiên Lạc bị đánh. Trên xe, Ngô Bình nói: “Tạ Phi, Ngô Mi bị bắt cóc rồi, anh gọi cho anh em của anh bảo họ điều tra đi”.

Đầu Tạ Phi như nổ tung: “Ai mà to gan thế, tôi sẽ không tha cho nó”.

Ngô Bình không quá lo lắng, Ngô Mi rất thông minh, chắc biết cách bảo vệ mình. Hơn nữa, với khả năng của anh thì sẽ tìm được vị trí của cô bé nhanh thôi.

Diệp Huyền cau mày: “Tiền bối, có cần đệ tử vận dụng các mối quan hệ để thành phố cử người tới không?”

“Không”, Ngô Bình: “Huyện này nhỏ, mấy người chúng ta là đủ rồi”.

Chiếc xe phóng như bay, mười phút sau đã đến quán karaoke Thanh Xuân.

Một con hẻm tối ở phía đối diện sực mùi khai của nước tiểu, giấy báo và mẩu thuốc vứt bừa bãi.

Lúc này, Phùng Thiên Lạc đang nằm ở dưới đất, mặt thì tái nhợt. Cậu ấy bị thương rất nặng, chỉ có thể ngồi, chứ không đứng dậy được.

Thấy Ngô Bình đến, Phùng Thiên Lạc vừa áy náy vừa tự trách rồi khóc oà lên: “Anh Ngô, em xin lỗi, em đã không bảo vệ được Ngô Mi”.

Ngô Bình: “Không sao, kể lại mọi chuyện đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1168


Áp lực học hành quá lớn nên các học sinh tan học xong thường đến hát cho đỡ căng thẳng.

Nhóm Ngô Mi vừa hát được một bài thì có người gõ cửa, Phùng Thiên Lạc ngoái lại nhìn thì thấy có ba nữ sinh đầu tóc nhuộm xanh đỏ hút thuốc.

Cậu ấy ra mở cửa rồi hỏi họ cần gì, một cô gái hỏi họ đã hát xong chưa, xong rồi thì mau biến đi. Cô nhóc ăn nói rất ngang ngược và mất lịch sự.

Advertisement

Phùng Thiên Lạc không vui hỏi lại vài câu thì hai bên bắt đầu cãi vã, sau đó ba cô nhóc kia bỏ đi.

Không lâu sau, họ đã quay lại, nhưng đi cùng còn có bảy, tám người thanh niên, trẻ thì khoảng 17, 18 tuổi, lớn thì ngoài 20, nói chung là toàn côn đồ gần đây.

Advertisement

Họ xông thẳng vào phòng rồi lôi Phùng Thiên Lạc ra ngoài, nhóm Ngô Mi ra cản rồi hai bên xô xát, nhóm kia nổi điên rồi bắt cả Ngô Mi với mấy cô bạn đi.

Lôi nhóm Ngô Bình ra con hẻm xong thì nhóm côn đồ đánh Phùng Thiên Lạc một trận, sau đó bắt nhóm Ngô Mi đi, nói là cho các cô bé biết thế nào là lễ độ.

Lúc này, Phùng Thiên Lạc chỉ vào trong con hẻm rồi nói: “Chúng nó đi vào trong kia”.

Ngô Bình khịt mũi thì ngửi thấy mùi ma tuý nhàn nhạt rồi hỏi: “Thiên Lạc, trong số chúng có người hít ma tuý à?”

Phùng Thiên Lạc chưa từng hít ma tuý bao giờ, nhưng đã từng thấy rồi nên gật đầu: “Vâng, có một tên tóc vàng hít ạ”.

Ngô Bình bảo Diệp Huyền ở lại lo cho Phùng Thiên Lạc, sau đó lần theo mùi ma tuý.

Anh rẽ vào một con ngõ rồi đi thẳng, sau đó rẽ thêm vài lần nữa rồi đi them hơn cây số là tới một quán internet.

Cửa quán đang đóng, nhưng mùi ma tuý bay ra từ đây.

Anh gõ cửa vài cái đã có người ra mở, một người thanh niên tóc tím nhìn Ngô Bình rồi hỏi: “Có việc gì?”

Ngô Bình ngửi thì phát hiện có mùi của người này trong con hẻm thì cười lạnh hỏi: “Ba cô bé mà chúng mày bắt đâu?”

Tên đó nghe thấy thế thì trợn mắt: “Biến! Bé biếc gì, tao không không biết…”

Hắn chưa nói hết câu, đã bị Ngô Bình đạp vào ngực.

Bụp!

Tên đó bay ra xa rồi đạp mạnh lên cửa, tạo ra tiếng động lớn.

Những người trong quán net trái phép đều giật nảy mình. Mấy cậu choai choai nhuộm tóc đủ màu xông ra ngoài. Thấy đồng bọn ngã quỵ dưới đất, bọn họ đều sững sờ.

“Đi gọi anh Lôi mau lên!”, một người hét lớn.

Một cậu trai chạy về gọi người. Ngô Bình vẫn đứng yên ở đó, đanh mặt quét mắt nhìn. Anh đã quan sát khắp ngóc ngách mà vẫn chẳng thấy Ngô Mi đâu. Không có ở đây ư?

Một người đàn ông hói đầu khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi bước ra, miệng ngậm điếu thuốc, đeo một sợi dây chuyền vàng lớn, gương mặt rất hung dữ. Gã nhìn cậu trai nằm gục dưới đất, vẻ mặt tái xanh.

Rồi gã ngẩng lên, vừa nhìn Ngô Bình chằm chằm vừa nói: “Ranh con, mày to gan quá nhỉ! Biết tao là ai không hả?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1169


Thật ra gã không dám đâm Ngô Bình mà chỉ muốn doạ anh chút thôi. Nhưng con dao găm vừa vung ra thì cổ tay gã đã bị Ngô Bình chộp lấy. Gã cảm thấy tay đối phương hệt như kìm sắt, đau đớn gào lên, dao găm rơi xuống đất.

Ngô Bình siết mạnh tay hơn, gã đàn ông liền hét lên thảm thiết.

“Ba cô bé ấy đâu?”, anh hỏi.

Advertisement

“Tôi giao cho anh Dương rồi”, gã gầm lên.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Anh Dương là ai?”

Advertisement

“Lưu Dương - đại ca khu này của bọn tôi. Tôi thường lấy hàng ở chỗ anh ấy”, gã vội đáp: “Anh làm ơn thả tay ra đi, đau chết tôi mất”.

“Rắc!”

Ngô Bình dứt khoát bẻ gãy cổ tay hắn. Một tiếng gào thét vang lên, gã suýt ngất đi, nửa quỳ xuống sàn, mồ hôi lạnh túa ra.

“Tên Lưu Dương ấy đang ở đâu?”, giọng Ngô Bình lạnh đi. Nếu Ngô Mi còn ở đây, có lẽ sẽ không gặp nguy hiểm. Nhưng nếu đang ở nơi khác, anh không dám chắc chắn cô bé có an toàn hay không.

“Ở quán bar Happy Time”, gã yếu ớt nói.

Lúc này, có ba cô gái lao ra. Thấy thanh niên quỳ sụp dưới đất, cô nào cũng tái mặt, không dám nói gì.

Ngô Bình liếc nhìn rồi hỏi: “Đến quán karaoke bắt người vì mấy cô gái này?”

Thanh niên vội gật đầu: “Phải. Họ làm việc dưới trướng của tôi, nghe bảo cãi nhau với người ta nên tôi đến đó ra mặt giúp họ”.

Ngô Bình nhẹ nhàng nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tôi muốn anh đánh họ ba lần mỗi ngày, có thể đánh gãy xương nhưng không được đánh chết”.

Thanh niên ngẩn ra, đánh họ ư?

Ngô Bình vỗ mấy cái lên người đối phương, nói tiếp: “Tôi là Ngô Bình. Anh phải đến nhà tôi để điểm danh vào đúng mười giờ mỗi ngày. Nhân tiện, anh chuẩn bị sẵn một triệu đi. Người của tôi bị anh đánh, anh phải bồi thường viện phí”.

“Nếu đến trễ một phút, anh sẽ sống không bằng chết”, dứt lời, anh lại vỗ thêm phát nữa.

Thanh niên này lập tức hét lên thảm thiết, nghe như tiếng lợn bị giết vậy, thậm chí còn thê lương hơn.

Ngô Bình bồi thêm một cú đá. Cơn đau của thanh niên chưa biến mất, cả người kiệt sức, cứ thở hổn hển.

“Nếu không nghe lời, anh sẽ đau đớn hơn ban nãy gấp mười lần!”, dứt lời, Ngô Bình quay lưng đi đến quán bar Happy Time để tìm người.

Quán bar Happy Time là quán bar nổi tiếng nhất huyện. Ở đây loại người gì cũng có, đa số là giới trẻ. Đàn ông ở quán bar đến đây vì phụ nữ, phụ nữ ở quán bar cũng đến đây vì đàn ông.

Tất nhiên, vẫn còn một loại người nữa hay đến đây, đó là bọn chơi thuốc.

Quán bar không xa lắm, anh đi bộ vài phút là đến rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1170


Người trên sân khấu chú ý đến Ngô Bình, lập tức sai mấy tay cao to xông về phía anh. Thế là trong bóng tối, bóng của mấy cái chân chớp nhoáng hiện lên. Những tên cao to kia văng ra mấy mét, sân khấu và thiết bị bị va đập vỡ nát. Họ ngã gục xuống đất trong tiếng nổ cực lớn.

Dưới ánh đèn chữa cháy khẩn cấp, Ngô Bình đanh mặt, lạnh lùng hỏi: “Lưu Dương là ai?”

Giọng anh không lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh thế này, ai cũng nghe rất rõ.

Advertisement

Một người đàn ông tóc dài chừng ba mươi tuổi bước lên sân khấu, vừa quan sát Ngô Bình vừa hỏi: “Nhóc con, đến đây phá rối tao đấy à?”

Ngô Bình đáp: “Trước đó có người đưa ba cô bé đến đây. Giao họ ra, tôi phải đưa đi”.

Advertisement

Người đàn ông tóc dài khá gầy,ánh mắt rất gian tà, bật cười nham hiểm: “Được thôi”, sau đó vẫy tay một cái.

Thế là mấy tay bảo vệ dưới sân khấu đồng loạt đi đuổi người. Vài phút sau, quán bar chỉ còn Ngô Bình và đám người Lưu Dương. Cửa quán bar cũng khoá trái.

Lưu Dương ném điếu thuốc xuống sàn rồi dập tắt, lạnh lùng cất tiếng: “Mày là người đầu tiên dám lộng hành ở địa bàn của Lưu Dương này đấy. Để kỷ niệm, tao sẽ từ từ g**t ch*t mày! Nói đi, ranh con, muốn chết thế nào đây?”

Ngô Bình cau mày: “Tôi bảo là giao người ra, anh không hiểu à?”

Lưu Dương tức đến bật cười: “Nhóc con, mày nghĩ mày là ai vậy?”. Nói đoạn, hắn đã rút súng ra, là loại ‘đại bàng sa mạc’ với độ giật mạnh.

Họng súng chĩa vào đầu Ngô Bình, Lưu Dương cười hung tợn: “Oắt con, còn dám ngông cuồng không hả?”

Gương mặt Ngô Bình vẫn chẳng có cảm xúc gì. Anh thờ ơ nói: “Tưởng có súng thì ghê gớm lắm sao?”

Lưu Dương bật cười: “Chẳng lẽ không phải à? Hay mày đỡ được đạn?”

Hắn vừa hỏi vậy, những người dưới sân khấu đều phá lên cười. Ai cũng hào hứng xem kịch hay.

“Quỳ xuống!”, Lưu Dương lớn tiếng.

Ngô Bình nghiêm mặt nói: “Tốt nhất là cất súng và thả người đi, có thế thì anh mới sống được”.

“Mẹ kiếp! Đúng là phách lối!”

Lưu Dương lia súng xuống để bắn vào đầu gối Ngô Bình. Hắn định bắn nát đầu gối Ngô Bình để bắt anh quỳ xuống.

Nhưng họng súng của hắn vừa chĩa xuống, Ngô Bình đã biến mất. Đến lúc hắn bóp cò thì Ngô Bình đã xuất hiện ngay phía sau và túm lấy tai trái của hắn.

“Ái da…”, Lưu Dương hét thảm thiết. Hắn nghiêng đầu kiễng chân, gào lên đau đớn.

Ngô Bình giật lấy khẩu súng trong tay hắn: “Tôi hỏi lại lần nữa. Ba cô bé kia đang ở đâu?”

Tai bị nắm chặt, bảo đau thì đúng là rất đau. Lưu Dương cũng liệt vào dạng côn đồ nhất nhì, lúc này đã đau phát khóc, quát ầm lên: “Đưa người ra đây, nhanh lên!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1171


Ngô Bình trừng mắt với em gái: “Sau này không được ra ngoài vào buổi tối nữa. Đưa bạn em về nhà trước, Tạ Phi đang ở gần đây”

“Vâng”, Ngô Mi liếc nhìn Lưu Dương, đoạn bảo: “Anh à, bọn họ buôn ma tuý ở đây đó, anh nhớ báo cảnh sát nhé”.

“Đừng bận tâm đến mấy chuyện này, mau về nhà đi”, Ngô Bình nói.

Advertisement

Ngô Mi bĩu môi, đưa hai cô bạn rời khỏi quán bar. Không ai ở đó dám ngăn cản, bởi đại ca Lưu Dương của bọn họ vẫn còn nằm trong tay Ngô Bình.

Ngô Bình dùng lực nắm chặt tai của Lưu Dương rồi nhấc hẳn hắn lên. Một bên tai chịu sức nặng của cả cơ thể quả thật rất đau đớn.

Advertisement

Lưu Dương lại gào lên thảm thương, tay chân vung loạn xạ, cả người run lẩy bẩy.

Ngô Bình hỏi: “Cô bé vừa rồi là em gái tôi và bạn của nó. Anh nhốt mấy đứa nó ở đây để làm gì?”

Hỏi xong, anh thả hắn xuống đất, chờ hắn trả lời.

Nước mắt Lưu Dương đã chảy ròng ròng. Hắn nấc lên: “Đại ca à, chúng tôi thiếu mấy em gái ‘chơi cùng’, tôi chỉ muốn huấn luyện bọn họ chút thôi, sau đó…”

“Á…”

Lưu Dương kêu lên thảm thiết, bịt tai phải lại, ngồi thụp xuống đất. Tai hắn đã bị Ngô Bình xé rách, máu chảy ròng ròng.

Ngô Bình vứt tai hắn xuống đất, giẫm nát nó ra, lạnh lùng nói: “Đúng là cặn bã!”

‘Chơi cùng’ ở đây là để các cô gái chơi ma tuý với khách, tất nhiên sau đó còn phải lên giường với khách. Một khi đã sa chân vào thì cuộc đời của cô gái ấy coi như xong.

Một tay Lưu Dương bịt tai, một tay thì đập xuống sàn. Đau quá!

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy oán hận, đoạn gào thét: “Mày dám động đến tao, ông chủ của tao chắc chắn sẽ không tha cho mày!”

“Ồ, còn có ông chủ cơ à?”, Ngô Bình nhìn hắn chòng chọc: “Đó là ai?”

Lưu Dương giận dữ nói: “Tao sẽ không nói cho mày biết! Nhưng mày sẽ được gặp nhanh thôi, vì nhất định ông chủ sẽ tìm đến mày!”

Ngô Bình túm bên tai còn lại, nhẹ nhàng bảo, “Nói, ông chủ là ai?”, vừa nói vừa nhấc hắn lên.

Lưu Dương đã mất một lỗ tai rồi, vừa sợ vừa đau, vội gào lên thảm thiết: “Đừng xé rách tai tôi! Tôi nói mà…”

Ngô Bình thả hắn xuống đất: “Tốt, thành thật trả lời đi”.

Lưu Dương đáp: “Lúc nào cũng là ông chủ liên lạc trước nên tôi không biết đó là ai. Bình thường ông chủ đưa hàng cho tôi thì sẽ gọi điện, bảo tôi đến nơi nào đó để lấy hàng. Còn tôi đặt tiền mặt ở một nơi đặc biệt rồi bảo ông chủ đến đó lấy tiền”.

Ngô Bình hỏi: “Mỗi năm anh bán được bao nhiêu ma quý?”

Lưu Dương trả lời: “Ma tuý của cả huyện này do tôi cung cấp, mỗi năm bán được bốn mươi, năm mươi triệu, lợi nhuận chừng bốn, năm triệu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1172


Chu Nhược Tuyết đáp: “Chỉ cần bắt được bọn buôn ma tuý, chút vất vả này có đáng là bao ạ”.

Ngô Bình nói: “Là thế này, anh bắt được một tên buôn ma tuý, định cho em lập công. Có muốn không nào?”

Chu Nhược Tuyết mừng rỡ: “Thật sao ạ? Ở đâu thế?”

Advertisement

“Huyện Minh Dương, người bị anh bắt rồi, em mau đến đây đi”, Ngô Bình đáp.

“Vâng!”

Advertisement

Nghe được cuộc điện thoại của Ngô Bình, mặt Lưu Dương tái nhợt. Hắn biết tội của mình, một khi bị bắt thì chỉ có con đường chết, xử bắn mười lần cũng xứng đáng.

Hắn quỳ “cộp” xuống sàn, nài xin: “Đại ca à, tha cho tôi một lần đi, tôi còn có mẹ già con nhỏ, tôi…”

Ngô Bình tát vào mặt hắn, lạnh lùng nói: “Chờ bên phòng chống ma tuý đến đây rồi hẵng nói mấy câu này”.

Rồi ngay sau đó, anh thôi miên Lưu Dương, hỏi hắn: “Nói cho tôi biết mọi thông tin về ông chủ của anh”.

Ánh mắt của Lưu Dương đờ đẫn. Hắn đáp: “Nghe giọng ông chủ, có lẽ là người Thạch Thành”.

“Hai bên từng gặp nhau chưa?”

“Chưa, chúng tôi luôn liên lạc bằng điện thoại”, hắn nói.

“Vì sao hai người quen nhau? Đi theo ông chủ bao lâu rồi?”

“Chừng ba năm trước, lúc tôi vừa mở quán bar này, bỗng có hôm nhận được một cú điện thoại. Ông chủ bảo rằng có thể cung cấp hàng cho tôi, hỏi tôi có làm không. Tôi có hút ma tuý, vừa nghe bảo chuyện làm ăn này có lời nên đồng ý ngay. Làm được vài lần, tôi thấy ông chủ rất đáng tin cậy, nên quyết định hợp tác ổn định lâu dài đến tận hôm nay”.

“Ban nãy anh nói ông chủ anh sẽ tìm tôi? Ông chủ anh ghê gớm lắm à?”

“Phải. Từng có một cảnh sát chống ma tuý của huyện đến điều tra bọn tôi. Tôi đã báo cáo chuyện này cho ông chủ. Sang hôm sau, tay cảnh sát và người nhà anh ta gặp tai nạn giao thông, cả nhà bốn người đều bị tông bê bết. Rồi có lần, một tên côn đồ đến phá chỗ tôi. Tôi cũng gọi điện thoại báo cáo lại. Ngay trong đêm đó, tên côn đồ đã bốc hơi khỏi thế gian”.

Ngô Bình hỏi: “Nói vậy là anh chỉ có thể gọi điện thoại với ông chủ?”

“Không phải gọi trực tiếp mà là để lại lời nhắn. Nhưng bình thường tôi không được dùng số này, trừ phi gặp rắc rối thôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Bây giờ anh gọi cho ông chủ đi, bảo là có người mua ma tuý nhưng không trả tiền, còn tẩn người của anh”.

Đoạn anh quét mắt xuống dưới sân khấu, phát hiện có kẻ đang lảng tránh ánh nhìn của mình. Anh cười khẩy, đi đến trước mặt người đó rồi lắc tay phải một cái, dùng thêm thần niệm để điều khiển đối phương ngay lập tức.

Ánh mắt trở nên đờ đẫn, người nọ đứng yên, không cục cựa nữa.

Ngô Bình hỏi: “Anh là người được ông chủ kia cử đến giám sát Lưu Dương?”

Người nọ gật đầu: “Phải”.

“Anh có cách liên lạc với ông chủ?”, anh hỏi tiếp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1173


Người nọ gật đầu, lấy điện thoại ra rồi bấm một dãy số.

Sau bảy, tám tiếng chuông, bên kia đầu dây mới vang lên một giọng nói trầm thấp: “Chuyện gì?”

“Ông chủ, Lưu Dương gặp chuyện. Có khách quen lấy hàng rồi không đưa tiền, đánh rất giỏi. Lưu Dương thất thế, bị mất một lỗ tai”, người nọ báo cáo.

Bên kia im lặng rất lâu: “Tôi biết rồi. Cậu theo sát vào, báo cáo cho tôi khi có yêu cầu”.

Advertisement

Cúp máy xong, Ngô Bình nói với Lưu Dương: “Đem hai chai rượu ra đây”.

Lưu Dương đã bị điều khiển nên chỉ tuân theo lệnh của anh. Hắn máy móc lấy hai chai rượu và vài gói lạc ra.

Advertisement

Anh uống được vài ngụm thì Diệp Huyền tìm đến.

“Tiểu Mi về nhà chưa?”, anh hỏi.

Diệp Huyền ngồi xuống, nhìn quanh quất rồi cười bảo: “Tiền bối, mấy đứa Ngô Mi đã về nhà rồi. Phùng Thiên Lạc được đưa đến bệnh viện, đệ tử đã bảo Tạ Phi ở lại chăm sóc cậu ta”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi anh”.

Anh thuật lại chuyện vừa rồi. Diệp Huyền bảo: “Tổ chức buôn ma tuý thường rất nghiêm ngặt. Trước đây đệ tử từng tiếp xúc một chút. Mẹ kiếp, ngành này đúng là kiếm được khối tiền”.

Ngô Bình tò mò: “Ồ?”

Diệp Huyền nói: “Chỉ riêng ở Viêm Long, ‘tổng doanh thu’ buôn bán ma tuý đã hơn sáu trăm tỷ. Toàn thế giới còn nhiều hơn, ít nhất phải mười nghìn tỷ”.

Anh ta cầm ly lên, nói tiếp: “Nhờ sự tiến bộ của công nghệ, hiện nay đã nghiên cứu ra loại m* t** mới”.

“Ma tuý mới?”, Ngô Bình hỏi.

Diệp Huyền giải thích: “Ma tuý thường có hại cho sức khoẻ và gây nghiện. Nhưng giờ đã có người làm ra loại ma tuý vô hại với cơ thể và không gây nghiện. Tiền bối có thấy ghê gớm không? Có điều loại ma tuý này rất đắt, chỉ bán trong giới nhà giàu, người bình thường không hút nổi”.

Thế là Ngô Bình hỏi Lưu Dương: “Anh từng thấy loại ma tuý mới đó chưa?”

Lưu Dương lắc đầu: “Từng nghe ông chủ nhắc đến, thứ này chỉ có chủ hàng ở thành phố lớn mới lấy được”.

Lời vừa dứt, điện thoại của Lưu Dương reo lên. Ngô Bình bảo hắn bắt máy.

Điện thoại vọng ra giọng nam trầm thấp: “Lưu Dương, kẻ đó tên gì, thiếu cậu bao nhiêu tiền?”

Ngô Bình viết hai chữ “Ngô Nam” và “năm trăm nghìn” lên sàn.

Lưu Dương đáp: “Ông chủ, ranh con đó tên là Ngô Nam, thiếu hơn năm trăm nghìn ạ”.

Người kia nói: “Cậu bất cẩn quá đấy. Sao lại bán cho hạng người này nhiều hàng như vậy?”

Lưu Dương trả lời: “Ông chủ, là khách quen, tôi cũng chỉ vì giữ mối làm ăn mà”.

Bên kia im lặng vài giây mới lên tiếng: “Tôi đã cử người đến đó rồi. Người này sẽ giải quyết giúp cậu”.

Lưu Dương đáp: “Vâng, ông chủ, tôi sẽ chờ tin”.

Gác máy rồi, Ngô Bình bảo: “Cử người đến đây? Cũng tốt thôi. Tôi có thể tìm hiểu nguồn gốc, tra xem đó là ai”.

Diệp Huyền bỗng cất lời: “Đệ tử khuyên tiền bối không nên can dự vào chuyện này”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1174


“Không giao thiệp với bọn buôn ma tuý? Tại sao?”, Ngô Bình thấy hơi lạ.

Diệp Huyền giải thích: “Đệ tử có quen một người bạn lăn lộn trong giang hồ, tu vi không thấp. Anh ta từng nói lý do không qua lại với dân buôn ma tuý, ấy là vì bọn chúng ra tay rất độc ác, lạnh lùng tàn nhẫn, là một đám liều mạng. Loại người này hành sự bất chấp giới hạn, không đáng tin”.

“Còn nữa, đứng sau các tổ chức buôn bán ma tuý thường là những nhân vật rất khó dây vào, thậm chí còn có ‘đại ma đầu’ ẩn náu nhiều lắm. Với người như thế, ít chọc vào sẽ tốt hơn”.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Nói thì nói vậy, nhưng người tu hành mà buôn ma tuý, Võ Thần Ti không thể ngồi yên”.

Diệp Huyền cười hề hề: “Tiền bối, đệ tử cá là sau khi người của Tổng đội Phòng chống ma tuý đến đây, đường dây này sẽ đứt ngay”.

Ngô Bình cau mày: “Ý anh là Tổng đội Phòng chống ma tuý có gián điệp của chúng?”

Advertisement

Diệp Huyền nói: “Đệ tử không biết có gián điệp hay không, nhưng Tổng đội nhiều người như vậy, khó đảm bảo tin sẽ không bị rò rỉ”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lúc mới đáp: “Nếu vụ án này không xử lý được, tôi sẽ giải quyết riêng!”

Diệp Huyền cười nói: “Đúng vậy. Nếu họ không làm được gì thì tiền bối tự giải quyết sẽ tốt hơn”.

Cả hai uống rượu một lúc, điện thoại của Lưu Dương lại reo lên. Lần này là một giọng nói khàn khàn.

“Người có ở đây không?”, đối phương hỏi.

Lưu Dương đáp: “Có”.

“Mở cửa”, đối phương nói.

Lưu Dương vẫy tay, lập tức có thuộc hạ mở cửa. Một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác trắng bước vào. Trông anh ta chừng ba mươi tuổi, gương mặt dài và đen gầy, đôi mắt hẹp dài đang nheo lại.

Anh ta vừa bước vào đã nhìn thẳng về phía Ngô Bình.

Ngô Bình cũng nhìn người đàn ông mặc áo khoác trắng. Anh cảm thấy hơi bất ngờ, vì người này là cao thủ cảnh giới Thần!

Nên biết rằng có rất ít cao thủ cảnh giới Thần, trong một tỉnh cũng là nhân vật hàng đầu. Người thế này sao lại tham gia buôn ma tuý?

Lưu Dương chỉ vào Ngô Bình: “Là người này!”

Người mặc áo khoác trắng chậm rãi tiến lại, lạnh lùng nói: “Để hàng lại, tôi sẽ không giết anh”.

Giọng của anh ta rất u ám, không hề có cảm xúc gì.

Ngô Bình hỏi: “Ông chủ của anh là ai?”

Người đàn ông mặc áo khoác vung chưởng với lực rất mạnh, hướng thẳng vào đầu Ngô Bình.

Ngô Bình vẫn ngồi im, chỉ nhấc tay lên gõ nhẹ một cái. “Rắc”, người mặc áo khoác lập tức bị gãy cánh tay, lui lại nhanh như chớp.

Anh đứng dậy, quyền ý lạnh lẽo bao trùm đối phương. Người mặc áo khoác lập tức không cử động được, cả người run bần bật, mặt trắng bệch. Anh ta run rẩy hỏi: “Đại tông sư Tiên Thiên?”

Ngô Bình vừa nhìn anh ta vừa nói: “Đường đường là người thuộc cảnh giới Thần mà lại làm tay sai cho bọn bán ma tuý!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1175


Người mặc áo khoác lắc đầu: “Tôi không thể nói, nói ra sẽ liên luỵ người nhà tôi”.

Ngô Bình cười khẩy: “Anh là cao thủ cảnh giới Thần, ai dám uy h**p anh?”

Anh ta thở dài: “Đại tông sư không biết đấy thôi, cảnh giới Thần của tôi là nhờ uống thuốc của họ mới tu luyện thành công. Nhưng uống thuốc của họ rồi thì phải làm việc cho họ, nếu không, kết cục của tôi sẽ rất bi thảm”.

Advertisement

Ngô Bình vô cùng bất ngờ: “Anh nhờ thuốc mới đạt được cảnh giới Thần?”

Người mặc áo khoác đáp: “Phải, vốn dĩ tôi chỉ là một võ sĩ tiểu chu thiên, nào dám mong ước đạt đến cảnh giới Thần. Nhưng không ngờ thuốc của họ lại thần kỳ đến vậy. Tôi chỉ uống một thời gian thôi đã dễ dàng đột phá đến cảnh giới Thần”.

Ngô Bình đi đến trước mặt anh ta, quan sát tình trạng của đối phương. Người này đã có thần giác nhưng thần giác rất yếu, tu vi ở thời kỳ đầu của cảnh giới Thần.

Advertisement

“Là thuốc gì?”, anh hỏi.

Đứng trước mặt đại tông sư Ngô Bình, người mặc áo khoác có vẻ không dám giấu giếm bất cứ điều gì. Anh ta lấy một chiếc bình nhỏ trong người ra: “Thuốc còn một ít, tôi vẫn luôn giữ lại”.

Ngô Bình cầm bình, mở ra ngửi thử, chỉ giây lát sau đã biết được công dụng của thuốc. Anh cau mày: “Đây là một loại thuốc ép tiềm lực”.

Anh ta ngây ra: “Thuốc ép tiềm lực?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng là anh có thể tiến lên cảnh giới Thần sau khi uống loại thuốc này, nhưng phải trả giá rất đắt. Đúng là anh đạt đến cảnh giới Thần đấy, nhưng tuổi thọ của anh chỉ còn chưa đầy mười năm”.

Người mặc áo khoác kinh ngạc: “Chưa đầy mười năm ư?”

Ngô Bình nói: “Có phải cứ cách vài ngày là anh lại thấy chóng mặt buồn ngủ, phải ngủ rất lâu mới thấy đỡ hơn không?”

Anh ta gật lia lịa: “Đúng vậy, đại tông sư, khoảng ba ngày một lần”.

Ngô Bình nói tiếp: “Ấy là vì anh đã tổn thương nguyên khí, sinh lực được thấu chi trước”.

Người mặc áo khoác yếu ớt buông thõng hai tay như vừa đã cạn kiệt sức lực, hỏi Ngô Bình: “Đại tông sư à, tôi còn cứu chữa được không?”

Anh ta nghĩ, Ngô Bình đã nhìn ra chuyện này, biết đâu sẽ có cách giúp mình.

Ngô Bình nhẹ nhàng đáp: “Cách thì dĩ nhiên là có”.

Người đàn ông quỳ “cộp” xuống sàn: “Đại tông sư, con của tôi chỉ mới năm tuổi thôi, tôi muốn sống thêm vài năm nữa, sống đến khi nó trưởng thành. Xin đại tông sư cứu tôi với!”

Ngô Bình vừa nhìn anh ta vừa nói: “Vậy phải xem anh thế nào. Nếu anh chịu bỏ tối theo sáng, giúp tôi tìm ra ông chủ của anh thì tôi có thể giúp đỡ anh”.

Anh ta không hề do dự: “Tôi bằng lòng!”

Ngô Bình gật đầu bảo: “Ngồi đi”.

Anh ta không dám ngồi, sau khi quỳ dậy vẫn đứng yên.

Ngô Bình hỏi: “Tên gì?”

“Thưa đại tông sư, tôi là Hoàng Thất Lang”.

Ngô Bình thắc mắc: “Anh là con thứ bảy trong nhà à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1176


Hoàng Thất Lang nghĩ bụng, sao vị đại tông sư này nhiều chuyện thế nhỉ? Nhưng anh ta vẫn đáp: “Thế thì không ạ, trong số các anh em, chỉ có tôi tên Thất Lang”.

Ngô Bình bảo: “Hoàng Thất Lang, sau này anh sẽ làm việc cho tôi. Tôi có thể đảm bảo an toàn cho người nhà anh. Bây giờ anh hãy nói cho tôi biết ông chủ của anh là ai, thế lực đứng sau ông chủ anh là gì?”

Hoàng Thất Lang gật mạnh. Bây giờ anh ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể nghe lời Ngô Bình.

Advertisement

“Đại tông sư, ông chủ tôi là một nhân vật lớn ở Thạch Thành, có lẽ anh cũng biết”, Hoàng Thất Lang trả lời.

Ngô Bình nói: “Ồ? Nói ra nghe xem”.

Advertisement

“Mạnh Hồi Phong”, Hoàng Thất Lang đáp.

Ngô Bình nhướng mày. Tất nhiên anh biết Mạnh Hồi Phong. Đây là đệ tử Võ Đang, cương khí Thái Thanh vô cùng lợi hại, đến Chu Phật Sinh còn phải nể mặt vài phần.

“Mạnh Hồi Phong hình như không phải ở cảnh giới Thần nhỉ?”, anh hỏi.

Hoàng Thất Lang lắc đầu: “Mạnh Hồi Phong vẫn luôn che giấu thực lực của mình. Thật ra Mạnh Hồi Phong đã là cao thủ Tiên Thiên từ lâu rồi, người ngoài không biết thôi”.

Ngô Bình nói: “Tiên Thiên ư? Người này che giấu kỹ đấy”.

Hoàng Thất Lang tiết lộ: “Không chỉ vậy, Mạnh Hồi Phong còn tu luyện tà công”.

Ngô Bình giật mình hỏi: “Tà công gì?”

Hoàng Thất Lang: “Tôi đã tận mắt chứng kiến Mạnh Hồi Phong vung chưởng lên không trung, gió âm u rít lên, có tiếng gào khóc thê lương. Có lần khác thì thấy Mạnh Hồi Phong luyện công trước một đống xương trắng”.

Ngô Bình trầm tư: “Vậy anh có biết thế lực đứng sau Mạnh Hồi Phong không?”

Hoàng Thất Lang lắc đầu: “Cái này thì không rõ. Mạnh Hồi Phong sẽ không để tôi tiếp xúc với người phía trên, có chuyện cần mới ra lệnh cho tôi”.

Nghe đến đây, Diệp Huyền cất tiếng: “Tiền bối, đối phương cũng là Tiên Thiên, chuyện này có cần xử lý nữa không?”

Ngô Bình đáp nhẹ: “Tất nhiên là có. Tôi phải đến Thạch Thành gặp Mạnh Hồi Phong!”

Hoàng Thất Lang có vẻ lo lắng, Ngô Bình biết anh ta đang lo cho người nhà nên nói: “Hoàng Thất Lang, bảo người nhà anh chuyển lên huyện đi”.

Hoàng Thất Lang thở dài rồi nói: “Đại tông sư, Mạnh Hồi Phong luôn cho người theo dõi người thân của tôi”.

“Thế này đi”, Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi nay tôi sẽ đến Thạch Thành để cứu người nhà anh”.

Hoàng Thất Lang mừng rỡ: “Cảm ơn đại tông sư!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1177


Hoàng Thất Lang đi rồi, Ngô Bình và Diệp Huyền cũng rời khỏi quán bar. Hai người đi được một lúc, Diệp Huyền thấy không có ai nên nhỏ giọng nói: “Tiền bối, đệ tử thấy chuyện này có gì đó sai sai”.

Ngô Bình ngẩn ra hỏi: “Nói tôi nghe xem nào?”

Diệp Huyền: “Tiền bối không thấy Hoàng Thất Lang này quy hàng mình quá nhanh sao?”

Advertisement

Ngô Bình cau mày, đúng là mọi việc có hơi thuận lợi thật, anh nói: “Tự chúng ta xen vào chuyện này, không lẽ lại bị người ta tính kế chắc?”

Diệp Huyền: “Nhưng việc Ngô Mi bị bắt cóc ở quán bar đâu nằm trong tầm kiểm soát của tiền bối đâu, và mọi chuyện của sau này đều phát sinh từ vụ bắt cóc mà ra cả”.

Advertisement

Ngô Bình đứng lại ngẫm nghĩ, anh lấy năm đồng tiền phép ra reo quẻ, sau khi có kết quả, mặt anh hơi biến sắc.

Diệp Huyền không hiểu quẻ bói nên vội hỏi: “Tiền bối, sao rồi ạ?”

Ngô Bình cười lạnh: “Anh nói đúng, đây có khả năng là một cái bẫy”.

Diệp Huyền trợn tròn mắt: “Không phải chứ? Đệ tử đoán đúng rồi ư?”

Ngô Bình cất tiền phép đi rồi nói: “Quẻ bói cho hay, chuyến này tôi mà đến Thạch Thành thì sẽ bị đối thủ lợi dụng, sau đó rơi vào nguy hiểm”.

Diệp Huyền kinh ngạc: “Nghiêm trọng thế cơ ạ? Tiền bối, thế thì người đừng đi nữa”.

Ngô Bình: “Tôi phải đi chứ, vì đây là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra”.

Điều này có nghĩa là dù anh đã biết trước kết quả, nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự việc diễn ra. Đương nhiên tuy không thể tránh, nhưng kết quả thì có thể thay đổi. Còn thay đổi bằng cách nào, hay có thay đổi được không thì phụ thuộc hoàn toàn vào anh.

Ngoài ra còn có một trường hợp nghiêm trọng hơn là chết. Chuyện này chẳng những chắc chắn xảy ra, mà còn không thể thay đổi được kết quả. So với chết thì nguy hiểm vẫn có thể chấp nhận được.

Sau khi biết thế nào là chuyện chắc chắn xảy ra, Diệp Huyền lập tức thấy Ngô Bình càng thần bí hơn, hình như không có thứ gì là anh không biết.

Hai người trở về nhà, Lạc Trường Sinh vẫn đang chờ họ.

Ngô Bình nói: “Ông Lạc, ông trông nhà giúp tôi, tôi phải đến Thạch Thành”.

Lạc Trường Sinh vội nói: “Chủ nhân yên tâm, cứ giao nhà cửa cho tôi”.

Ngô Mi đã đi ngủ, hai cô bạn học vẫn ở đây, vì có như vậy thì Ngô Mi mới có thể yên tâm được.

Ngô Bình đến phòng sách, sau đó lấy pháp ấn Tiểu Tây Thiên ra phủ lên tay, đầu gối, khửu tay và chân. Tiếp đó, anh mang theo Thiên Vương Trảm Quỷ Phù và kiếm Hắc Long.

Chuẩn bị xong xuôi, anh khởi hành đến Thạch Thành.

Đêm muộn, trên đường lớn vắng tanh, chiếc xe lao đi như bay, chưa tới một tiếng đã đến nơi.

Trong lúc Ngô Bình lái xe đến Thạch Thành, có một người đàn ông cao lớn đang ngồi trên một chiếc giường nhỏ trong một ngôi nhà, Hoàng Thất Lang đang quỳ trước mặt ông ta.

Người đàn ông khoảng 40 tuổi, mặt dài, mắt bên to bên nhỏ, hơn nữa màu con ngươi còn khác nhau, một đen một xanh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1178


Mạnh Hồi Phong: “Đúng là tên đó không đơn giản, nhưng chúng ta đã tính kế rồi, cậu ta chết là cái chắc”.

Hoàng Thất Lang: “Người đó dám tranh quyền bá chủ trong giới võ lâm ở tỉnh K thì đúng là tự tìm chết. Nhưng bối cảnh của Ngô Bình không đơn giản, nếu mình xử anh ta thì có gặp phiền phức gì không ạ?”

Mạnh Hồi Phong thờ ơ nói: “Những gì cậu thấy chỉ là mặt ngoài thôi, ngoài chúng ta ra, còn nhiều thế lực muốn xử Ngô Bình lắm”.

Advertisement

Hoàng Thất Lang: “Ra là vậy. Ông chủ, tối nay Ngô Bình sẽ đến, tiếp theo chúng ta phải làm gì ạ?”

Mạnh Hồi Phong: “Hãy dẫn cậu ta đến nhà cậu, chúng ta sẽ mai phục ở đó, đảm bảo cậu ta hết đường về”.

Advertisement

Hoàng Thất Lang: “Vâng, thuộc hạ hiểu rồi”.

Mạnh Hồi Phong xua tay, ra hiệu cho Hoàng Thất Lang đi ra ngoài.

Một lát sau, đã có một người đàn ông đi tới sau lưng Hoàng Thất Lang, người đó khoảng 20 tuổi, gương mặt tuấn tú với đôi mắt sáng ngời.

Mạnh Hồi Phong ngoái lại rồi hành lễ: “Cậu chủ”.

Người đó nhai kẹo cao su, mặc quần áo rất thời thượng, nhưng trông như một cậu học sinh: “Ông Mạnh, cơ hội nghìn năm có một đấy, cố mà khử tên đó”.

Mạnh Hồi Phong: “Cậu chủ, Ngô Bình không có mâu thuẫn gì với mình, tại sao cậu nhất nhất muốn xử lý cậu ta?”

Người đàn ông thờ ơ nói: “Ông Mạnh, tỉnh K là nơi tôi sẽ đặt chân đến, nhưng anh ta trỗi dậy nhanh quá. Nếu tôi không trừ khử anh ta thì chỉ vài năm nữa thôi, anh ta sẽ trở thành vua ở tỉnh K. Đến lúc ấy, tôi muốn làm sẽ rất khó”.

Mạnh Hồi Phong gật đầu: “Cậu chủ suy xét chu toàn, thuộc hạ khâm phục. Lần này cũng là một tay cậu chủ thiết kế bẫy Ngô Bình”.

Người thanh niên cười nói: “Bẫy biếc gì đâu, khi ông thật sự hiểu rõ về một người thì tính kế họ sẽ rất dễ dàng. Ngô Bình rất giỏi y thuật, khi anh ta nhìn thấy thuốc tôi đưa cho Hoàng Thất Lang, sẽ biết ngay đó là thuốc làm giảm lực sinh mệnh. Sau đó, chỉ cần Hoàng Thất Lang cầu cứu anh ta thì mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng tôi dự liệu thôi”.

Mạnh Hồi Phong: “Cậu chủ, cậu giỏi bày mưu lập kế như vậy, chắc chắn sau này sẽ thống nhất thiên hạ”.

Người thanh niên hừ lạnh nói: “Chuyện của bố tôi thì tạm thời tôi chưa giúp được, nhưng xử lý Ngô Bình cỏn con này thì đơn giản”.

Ngô Bình không biết nguy hiểm đang cận kề, anh đến ngôi nhà ở đường Lệ Thuỷ trước, sau đó mới gọi cho Hoàng Thất Lang.

Hoàng Thất Lang: “Đại tông sư, anh đến rồi ạ?”

Ngô Bình: “Ừm, Hoàng Thất Lang, anh đến phố Lệ Thuỷ đi, chúng ta thương lượng một chút”.

Hoàng Thất Lang đồng ý ngay, hai mươi phút sau đã có mặt.

Ngô Bình đang ngồi nghe nhạc và uống trà trong phòng khách, Hoàng Thất Lang đến thì anh hỏi: “Muốn uống gì không?”

Hoàng Thất Lang vội nói: “Đại tông sư, không cần đâu ạ”, sau đó anh ta đứng sang một bên.

Ngô Bình mở thể loại nhạc rất lạ, không có giai điệu, Hoàng Thất Lang nghe một lúc thì thấy toàn thân khó chịu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1179


“Người thân của tôi?”, Ngô Bình nhìn chăm chăm vào ông ta với ánh mắt tối dần.

Mạnh Hồi Phong nói: “Theo tôi được biết thì cậu đang có khối tài sản cả trăm tỷ. Nếu cậu chết, người thân của cậu sẽ thừa kế chỗ tài sản đó. Họ chỉ là người bình thường, sao tiêu hết ngần ấy tiền được, chúng tôi sẽ lấy phần lớn đi”.

Dứt lời, ông ta cảm thấy có một luồng sát ý lạnh băng bủa vây mình, luồng sát khí ấy rất thật, nó làm ông ta ớn lạnh.

Advertisement

Song, Mạnh Hồi Phong không hề sợ hãi: “Ngô Bình, tôi biết cậu là đại tông sư, nhưng cũng vô dụng thôi, so với tôi thì cậu chưa là gì đâu”.

Advertisement

Uỳnh!

Ngô Bình bất ngờ xông lên, anh thi triển Quỷ Thần Bộ rồi áp sát Mạnh Hồi Phong.

Mạnh Hồi Phong kinh ngạc, sau đó hét lên rồi giơ tay tung một chưởng với tia sáng màu đen ra, trong đó có oán khí dày đặc và tiếng quỷ khóc.

Đối mặt với đòn tấn công ấy, Ngô Bình tung chưởng đánh trả. Lòng bàn tay của anh có ấn phật, toả ra kim quanh, ánh sáng đen kia bị chiếu rồi biến mất ngay, sau đó chưởng pháp của hai người va chạm vào nhau.

Bụp.

Mạnh Hồi Phong cảm thấy một luồng chân khí dũng mãnh dội vào cơ thể mình, cánh tay ông ta tê rần, người b*n r* mấy mét, một nửa thân thể đã tê dại.

Ông ta vừa hoảng vừa sợ: “Cậu phá được Thất Sát Chưởng của tôi ư? Không thể nào!”

Ngô Bình lại lao tới như hồn ma rồi bồi thêm một chưởng nữa.

Mạnh Hồi Phong kết trò, đành liều mạng chống trả.

Ầm!

Sau chưởng thứ hai của Ngô Bình, ông ta bị đánh bay xa mười mấy mét, sau đó ngã xuống với tôi tay run rẩy.

“Chết đi!”

Ngô Bình dồn toàn lực vào chưởng thứ ba, đó chính là Kinh Lôi Chưởng.

Một tiếng động lớn vang lên, Mạnh Hồi Phong đập mạnh người vào cái cột như con diều giấy, sau đó trượt xuống dưới rồi không ngừng học máu, mặt đã trắng bệch.

Ngô Bình đi tới gần ông ta rồi lạnh giọng nói: “Ông tưởng có thể giết tôi bằng chút tà thuật ấy ư?”

Mạnh Hồi Phong trợn tròn mắt: “Thứ trong lòng bàn tay cậu là gì? Tại sao có thể phá được Thất Sát Chưởng của tôi?”

Ngô Bình: “Trả lời câu hỏi của tôi trước đã, kẻ đứng sau lưng ông là ai? Tại sao muốn hại tôi?”
 
Back
Top Dưới