Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1140


Vân Tịch: “Em mà lộ mặt thì sợ bọn chúng sợ vỡ mật”.

Ngô Bình đảo mắt, cô bạn gái nhặt này cũng biết chém gió thật đấy.

Ngô Bình đi ra ngoài thì đã thấy ở đằng trước xuất hiện mấy kẻ mặc quần áo như đi diễn kịch. Bọn chúng đang đi cùng một thanh niên. Thanh niên này mặc vest màu trắng, vẽ lông mày, tô má hồng và kẻ mắt. Cách ăn vận này như thể một diễn viên kịch hiện đại vậy.

Advertisement

“Kẻ mới tới sao không mau quỳ xuống?”, kẻ mặc đồ diễn kịch đóng vai Triệu Vân ngân giọng hát, nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt hằn học.

Ngô Bình gãi gãi mũi. Anh biết đám người này đã bày huyễn trận xung quanh, có thể thi triển trận pháp này bất cứ lúc nào. Ngô Bình cũng không khách sáo mà hỏi luôn: “Anh là Phúc Vĩnh Lâm?”

Advertisement

Bị gọi thẳng tên, gã thanh niên không khỏi ngạc nhiên đáp: “Cậu biết tôi?”

Ngô Bình: “Giờ tôi cho anh hai lựa chọn. Thứ nhất, những truyện trước đây coi như kết thúc tại đây. Thứ hai, ở lại đây nộp mạng”.

Phúc Vĩnh Lâm cười lạnh: “Ranh con, một tu sĩ nhỏ nhoi ở cõi phàm mà lấy đâu ra lá gan này vậy?”

Hắn vừa dứt lời thì một luồng sáng màu vàng lao tới, phi thẳng vào tảng đá bên cạnh. Luồng sáng màu vàng ban nãy hoá ra là một tấm lệnh bài màu vàng, bên trên khắc hình Thần Long năm vuốt.

Nhìn thấy tấm lệnh bài này, Phúc Vĩnh Lâm sững sờ. Sau đó mặt hắn cứng ngắc lại, rồi lại chuyển sang biểu cảm sợ hãi. Càng ngày hắn càng có vẻ mất bình tĩnh, sau cùng toàn thân run rẩy, mặt trắng bệch, mồ hôi túa ra.

“Tiểu nhân không biết, tiểu nhân đáng chết…”, hắn quỳ trên mặt đất, không ngừng run rẩy.

Ngô Bình sững sờ, sao tự nhiên kẻ này lại quỳ xuống vậy?

Anh đi tới, rút chiếc lệnh bài ra. Chiếc lệnh bài đó vô cùng nặng tay, không biết được làm từ chất liệu gì.

Ngô Bình ho một tiếng rồi hỏi: “Phúc Vĩnh Lâm, anh sợ sao?”

“Tiểu nhân đáng chết”, Phúc Vĩnh Lâm vội vã nói: “Xin công tử tha mạng!”

Ngô Bình định nói gì đó nhưng một âm thanh đã vang lên trong đầu Phúc Vĩnh Lâm: “Đây là người của Vân Tôn, sau này cút xa một chút đừng gây rắc rối cho anh ấy!”

Phúc Vĩnh Lâm vội vã đáp: “Vâng vâng, tiểu nhân chắc chắn sẽ cút thật xa! Không dám làm phiền cậu chủ Ngô nữa!”, dứt lời hắn xách quần chạy mất dép. Đám người mặc đồ đóng kịch ban nãy cũng vội vã chuồn theo.

Phúc Vĩnh Lâm vừa đi khỏi thì lệnh bài trong tay Ngô Bình bay lên rồi vụt biến mất.

Anh bĩu bĩu môi lẩm bẩm: “Xả xui!”

Khi vào lại trong quán, Ngô Bình vội hỏi: “Vân Tịch, lệnh bài đó là em phóng ra sao?”

Vân Tịch cười đáp: “Là người của em. Họ đang ở gần đây. Thế nào, giải quyết tận gốc rồi chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1141


Vân Tịch đáp: "Nhanh thì ba tháng còn lâu thì nửa năm. Đương nhiên khoảng thời gian này này sẽ không tính vào thời gian mà chúng ta đặt cược".

Mười hai giờ đêm, Vân tịch ngồi dậy, ôm Ngô Bình rồi nói: "Anh yêu, em đi đây, đừng nhớ em quá nhé!"

Advertisement

Chưa đợi Ngô Bình định thần lại thì Vân Tịch đã vút ra ngoài như một cơn gió. Đến khi Ngô Bình nhận ra rồi chạy theo thì cô đã biến mất từ lúc nào.

Ngô Bình thẫn thờ đứng trong sân lầm bầm: "Cái gì mà bạn gái chứ, mình còn chưa được xơ múi gì".

Advertisement

Ngô Bình thất thểu đi vào nhà, tâm trạng không được tốt nên quyết định bất Diệp Huyền luyện Đoàn Thể Thuật khó hơn. Nghe tiếng Diệp Huyền kêu la thảm thiết, tâm trạng anh khá lên không ít.

Ba ngày tiếp theo, anh ở lì trong nhà tu luyện. Luyện xong nhóm động tác thứ tư của Đoàn Thể Thuật khiến cơ thể anh thay đổi rõ rệt. Kết hợp Đoàn Thể Thuật với phương pháp hít thở thì công dụng càng rõ rệt.

Tối hôm đó, anh cảm thấy trong người rất khác. Ngô bình lập tức biết rằng mình sắp bước vào cảnh giới nhỏ tiếp theo của Tiên Thiên, chính là cảnh giới nhỏ Đan Thành!

Tiên thiên có 5 cảnh giới nhỏ là Bão Đan, Luyện Hình, Sinh Niệm, Đan Thành và Linh Cảm. Trong đó Đan Thành là khi Bão Đan đã đạt đến mức viên mãn, kết đan thành công. Đến lúc này thực ra có thể được coi là nhân tiên. Có điều trong giới tu hành ngày nay có rất ít người luyện được tới Đan Thành. Tu vi như Ngô Bình hiện tại thực sự là rất hiếm.

Ngô Bình ngồi thiền ba ngày liên tục, trong cơ thể anh đang có những sự chuyển biến kỳ diệu. Sức mạnh và sinh khí đều được cải thiện. Lúc này anh không làm gì cả nhưng chân khí tím trong người có thể tự động đã thông kinh mạch cấp bốn, thậm chí là cả một phần nhỏ của kinh mạch cấp năm.

Kinh mạch cấp năm là kinh mạch ở cấp tế bào. Một khi đả thông được kinh mạch cấp năm thì Ngô Bình có thể kiểm soát cơ thể vô cùng chuẩn xác, ví dụ như có thể điều tiết tốc độ tim đập hay tốc độ tiêu hóa.

Ngô Bình tiếp tục ngồi thiền hơn một ngày. Đến sáng ngày kia khi mặt trời vừa ló rạng, anh đột nhiên choàng mở mắt và cảm thấy trong người tràn trề sinh lực. Anh khẽ lắc mình một cái là đã lao vút ra sân.

Anh vừa thi triển Quỷ Thần Bộ. Giống như quỷ thần lưu lại trong không gian những bóng mờ.

Sau đó thì đột nhiên những bóng mờ này hợp thành một và trở thành hình dạng ban đầu của Ngô Bình.

"Cảnh giới Đan Thành này quả thực rất lợi hại. Phải nhân cơ hội này để luyện thành thần công của chùa Đại Thiền mới được".

Ban đầu anh lấy được ba tuyệt kỹ, hai loại thần thông và một bộ thần công của chùa Đại Thiền. Ba loại tuyệt kỹ là Ngưng Huyết Chỉ, Kinh Lôi Chưởng, Vô Sinh Ấn. Hai loại thần thông là Đại Phạn Thần Âm, Như Lai Quang Minh Chú. Còn một bộ thần công là Kim Cang Bất Hoại thần công.

Anh vừa luyện Kim Cang Bất Hoại Thần Công không bao lâu thì Chu Thanh Nghiên gọi điện tới.

"Ngô Bình, ngày mai em đi Guinea, anh có thời gian đi cùng em không?"

Mấy ngày trước Chu Thanh Nghiên cũng đã nhắc tới chuyện này. Cô ấy nói muốn đi Guinea khảo sát mỏ nhôm ở đó.

"Anh có thời gian", Ngô Bình đáp: "Hôm nay anh đi Thạch Thành, vừa hay có chuyện muốn nói với em".

Nhà họ Chu mặc dù đang kinh doanh nhôm điện phân nhưng quy mô không lớn, chủ yếu làm về mảng phát hóa chất. Ngô Bình cho rằng cơ sở sản xuất nhôm điện phân của nhà họ Chu có thể sáp nhập với nhà họ Lãnh, sau đó sẽ chia cho Chu Thanh Nghiên một số cổ phần. Hơn nữa, dự án mỏ nhôm cũng là một dự án nặng đô. Nhà họ Chu và nhà họ Lãnh có thể hợp tác để nuốt được dự án này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1142


Lúc anh đến Thạch Thành thì đã là hơn tám giờ tối. Anh tới căn nhà trên phố Lệ Thủy, vừa mở cửa ra đã thấy Chu Thanh Nghiên đang ngồi trên ghế sofa, vừa dùng máy tính bảng vừa ăn hoa quả.

Nghe tiếng động, cô ấy quay người lại, cười nói: "Đợi anh nửa ngày rồi đấy".

Advertisement

Ngô bình hỏi: "Thanh Nghiên, em ăn cơm chưa?"

Chu Thanh Nghiên đáp: "Vẫn chưa ăn, đợi anh đến rồi đi ăn cùng".

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: "Được, chúng ta ra ngoài ăn cơm, ở đây có vài quán ngon lắm".

Trên phố Lệ Thủy có không ít quán ăn, Ngô Bình chọn một quán anh từng ăn trước đó đó.

Trong quán rất náo nhiệt, khách khứa rất đông. Hai người họ chọn một chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống.

Gọi món xong Ngô Bình hỏi: "Thanh Nghiên, xưởng nhôm điện phân của em sản lượng khoảng bao nhiêu?"

Chu Thanh Nghiên: "Một năm nay ngành nhôm nhìn chung đều lỗ. May mà trong tay em có vốn nên đã mua được hai nhà máy điện phân, sản lượng hàng năm vào khoảng ba triệu tấn".

Ngô Bình gật đầu: "Nhà họ Lãnh cũng kinh doanh nhôm điện phân, em có từng nghe nói không?"

Chu Thanh Nghiên cười đáp: "Có chứ, lúc thu mua nhà máy, nhà họ Lãnh còn là đối thủ cạnh tranh của em. Có điều nhà họ Lãnh có công xưởng quy mô khá lớn, sản lượng hàng năm có thể hơn mười triệu tấn, là một trong những những doanh nghiệp lớn nhất ngành này".

Ngô Bình: "Lãnh Như Yên nhà họ Lãnh là bạn anh, anh cũng đầu tư vào công xưởng của họ. Anh đang nghĩ liệu hai nhà bọn em có thể hợp nhất với nhau hay không?"

Chu Thanh Nghiên suy nghĩ rồi đáp: "Nếu hợp nhất được thì đương nhiên là chuyện tốt. Nhà máy quy mô càng lớn thì giá gốc của sản phẩm càng ít. Nhưng em và nhà họ Lãnh không qua lại, liệu họ có đồng ý sáp nhập không?"

Ngô bình: "Anh có thể làm cầu nối giữa hai bên. Hơn nữa trong chuyến đi Guinea lần này, nếu chúng ta mua mỏ nhôm đó cũng có thể cho nhà họ Lãnh tham gia để chia sẻ gánh nặng về nguồn vốn".

Chu Thanh Nghiên: "Có anh làm trung gian thì chắc chắn không vấn đề gì".

Ngô Bình: "Anh đã tra cứu một số thông tin, ở Guinea có rất nhiều mỏ nhôm, là nơi mà nhiều thế lực tranh giành nhau đầu tư vào. Lần này chúng ta đi, nói không chừng sẽ gặp nguy hiểm".

Chu Thanh Nghiên gật đầu: "Không sai, khoáng sản nhôm của Guinea chiếm một phần tư lượng khoáng sản này trên thế giới. Hơn nữa, ở đây còn có nhiều mỏ thiếc và mỏ đồng, chất lượng đều rất tốt. Cho nên, nhiều thế lực nhòm ngó là đương nhiên, ai cũng cho rằng thằng đây là một miếng mồi béo bở".

Ngô Bình: "Anh có quen Đường Băng Vân của Đường Môn. Cô ấy có quân đội riêng ở Châu Phi. Nghe cô ấy nói các quốc gia đó đa số đều do phiến quân kiểm soát, người dân ở đó rất khổ. Ví dụ như đất nước Guinea này thu nhập bình quân của người dân chỉ bằng khoảng một phần mười lăm thu nhập của người dân nước ta. Rất nhiều nơi còn không có điện, tỷ lệ biết chữ không tới 3%. Đến một nơi như vậy để làm ăn thì nhất định phải có sự bảo hộ của quốc gia và phải rất có năng lực".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1143


Sản lượng nhôm điện phân của công xưởng nhà họ Lãnh giờ đã đạt tới hàng chục triệu tấn, là doanh nghiệp nhôm điện phân lớn nhất trong nước. Một doanh nghiệp lớn như vậy không lý nào lại nằm ngoài danh sách này.

Chu Thanh Nghiên: "Lần lập đoàn này là do công ty nhôm của nhà nước dẫn đầu. Nhà họ Lãnh sản lượng đã vượt qua sản lượng của công ty nhôm quốc hữu cho nên không được cho vào danh sách cũng không có gì lạ".

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: "Tự mình không có bản lĩnh mà lại trách người khác làm tốt hơn mình sao?"

Chu Thanh Nghiên: "Đúng vậy, doanh nghiệp tư nhân càng phát triển mạnh thì các lãnh đạo càng nên ủng hộ mới phải".

Advertisement

Lúc này một nam một nữ bước vào quán ăn, ngồi cách hai người họ không xa. Cô gái khá xinh đẹp, nhan sắc không thua kém gì Chu Thanh Nghiên. Cô gái này ăn mặc quá nghiêm chỉnh: mặc vest, chân đi giày cao gót, đến cách trang điểm cũng giống người đi làm. Người đàn ông chừng hơn hai mươi tuổi, mặt mày thô bỉ. Anh ta đang đang tươi cười, ánh mắt liếc qua liếc lại trên người cô gái, trông không có vẻ gì là người tử tế.

Hai người họ ngồi xuống, người đàn ông cười nói: "Lộ Khả, em vừa về nước chắc lâu lắm không được ăn những món ở quê nhà. Quán này đồ ăn rất ngon, em muốn ăn gì thì gọi nhé.

Lộ Khả? Ngô Bình giật mình, không khỏi quay sang nhìn kỹ hơn cô gái này.

Cô gái được gọi là Lộ Khả đáp: "Tiền Tiến, cảm ơn anh đã mời tôi ăn cơm. Nhưng thời gian của tôi có hạn nên có gì anh cứ nói thẳng. Trước đây bố anh là cố vấn đầu tư của nhà họ Vạn. Ban đầu, bố tôi đem một số món văn vật cổ uỷ thác cho bố anh bảo quản giúp. Giờ tôi đã trở về, tôi muốn lấy lại những món đồ đó. Nhưng không hiểu tại sao chú Tiền cứ tránh mặt tôi".

Người đàn ông tên Tiền Tiến cười đáp: "Lộ Khả, là do bố anh bận quá đó thôi. Ông ấy bảo anh chuyển lời với em, những thứ ban đầu chú Vạn giao cho ông ấy bảo quản cũng chỉ có vài món, hơn nữa cũng chẳng đáng tiền".

Lộ Khả nheo mắt lại, đáp: "Muốn chiếm đoạt thứ thuộc về nhà họ Vạn sao? Tiền Tiến! Tôi Vạn Lộ Khả đã trở về thì đương nhiên đã chuẩn bị kỹ từ trước. Bố con các người tốt nhất nên nghĩ cho kỹ!"

Tiền Tiến trở mặt ngay: "Vạn Lộ Khả! Anh đang nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau nên mới tới đây gặp em. Đừng có không biết tốt xấu!"

Vạn Lộ Khả nhìn thẳng vào anh ta, gằn từng chữ: "Tiền Tiến, muốn chiếm đoạt thứ thuộc về nhà họ Vạn không dễ vậy đâu! Bố con các người sẽ phải trả giá!"

Tiền Tiến lúc này đã hoàn toàn lật mặt, hừ lạnh đáp: "Uy h**p tôi sao? Nhà họ Vạn hiện giờ ngoài cô ra thì còn cái quái gì nữa đâu? Đừng tưởng tôi không biết, cô bám được ống quần một cậu chủ ở Thượng Kinh, muốn nhờ hắn ta giúp nhà họ Vạn trở mình. Tôi khuyên cô một câu, nước ở đây sâu lắm, đừng nói là hắn ta, đến cả kẻ mạnh gấp mười lần hắn ta cũng không giúp cô được đâu!"

Vạn Lộ Khả biết tiếp tục đôi co với kẻ này cũng chẳng được gì nên đứng dậy, lạnh lùng đáp: "Tiền Tiến, chúng ta cứ chờ xem!", nói rồi quay lưng đi thẳng.

Tiền Tiến không động đậy, đợi Vạn Lộ Khả ra khỏi cửa, anh ta rút điện thoại ra, nói nhỏ: "Cô ta ra ngoài rồi, xử lý cho gọn ghẽ vào!"

Ngô Bình giật mình, kẻ này muốn giết người diệt khẩu?

Thấy đồ ăn vẫn chưa lên, Ngô Bình nói với Chu Thanh Nghiên: "Thanh Nghiên, anh ra ngoài gọi một cuộc điện thoại".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1144


Vạn Lộ Khả đi một đoạn thì rẽ vào một ngõ nhỏ, xem ra cô ấy ở khá gần đây, chỉ cần đi bộ cũng về được đến nhà.

Cô ấy vừa rẽ vào ngõ thì có hai gã đàn ông thô bỉ đi tới, trông chúng vô cùng hung tợn, vừa nhìn là biết đây là lũ đâm thuê chém mướn! Vạn Lộ Khả sững lại một giây, sau đó lập tức quay lưng đi ra khỏi con ngõ. Thế nhưng vừa quay lại thì đằng sau lưng lại xuất hiện thêm hai tên côn đồ nữa bao vây lấy cô.

Có dự cảm chẳng lành, cô thò tay vào túi định lấy ra bình xịt hơi cay.

Advertisement

Đám đàn ông càng lúc càng áp sát, Vạn Lộ Khả vô cùng lo sợ nhưng vẫn cố trấn tĩnh, quát lớn: "Các người muốn làm gì hả?"

Có một tên côn đồ áp sát cô, trên mặt gã chằng chịt là sẹo. Hắn cười âm hiểm đáp: "Muốn làm gì hả? Người đẹp, cô thử đoán xem!", nói rồi ánh mắt gã càng trở nên hung hiểm như loài rắn độc, nhìn Vạn Lộ Khả từ đầu đến chân.

Advertisement

Ngô Bình lúc này đã đi vào con ngõ. Anh lập tức bước tới, đẩy ngã hai tên côn đồ rồi quát lớn: "Khốn nạn, chặn hết cả đường rồi!"

Hai gã côn đồ tự nhiên bị đẩy ra, lại còn bị Ngô Bình chửi nên vừa ngạc nhiên vừa giận dữ.

Gã mặt sẹo quát lớn: "M* mày, muốn chết à!"

Hắn vung dao lên, định đâm vào lồng ngực anh. Nhưng hắn vừa rút con dao ra thì đã thấy cảnh vật trước mặt nhoè đi. Gã côn đồ bay xa mấy mét rồi huỵch một cái rơi xuống đất, không biết sống chết ra sao.

Mấy gã côn đồ còn lại thất kinh, lập tức đồng loạt xông lên. Mấy kẻ này đều có chút kungfu nhưng trong mắt Ngô Bình thì chỉ như lũ kiến. Anh quơ tay vài cái là ba tên còn lại cũng đổ gục ra đất, không bất tỉnh thì cũng thổ huyết.

Vạn Lộ Khả sững sờ đứng nhìn anh, giờ mới phản ứng lại được. Cô ấy nói: "Cảm ơn anh".

Ngô Bình đáp: "Không cần khách sáo, đi mau đi".

Vạn Lộ Khả do dự vài giây rồi hỏi: "Có thể cho tôi biết tên anh được không?"

Ngô Bình toét miệng cười đáp: "Tôi tên Ngô Bình, nói không chừng sau này chúng ta sẽ còn gặp lại".

Vạn Lộ Khả gật đầu lia lịa đáp: "Có thể cho tôi phương thức liên hệ với anh không?"

Ngô Bình gật đầu rồi đưa cho cô ấy một tấm danh thiếp, nói: "Thạch Thành không an toàn, tốt nhất cô nên tìm một nơi an toàn hơn".

"Được, cảm ơn anh!", Vạn Lộ Khả nhìn Ngô Bình một lúc lâu rồi quay lưng rời khỏi đó.

Thấy cô ấy đã đi khỏi, Ngô Bình cũng quay lại nhà hàng.

Đồ ăn đã được dọn lên, anh và Chu Thanh Nghiên vừa ăn vừa trò chuyện.

Sau khi dùng bữa, hai người họ về nhà, Ngô Bình tiếp tục hướng dẫn Chu Thanh Nghiên tu luyện. Trước đó cô đã học Đoàn Thể Thuật và tiến bộ nhanh chóng nên thể chất được nâng cao rất nhiều. Giờ kết hợp thêm phương pháp hít thở thì chẳng bao lâu sẽ đột phá được cảnh giới Thần.

Nếu không phải do công việc của Chu Thanh Nghiên quá bận, không có nhiều thời gian tu luyện thì cô ấy đã sớm đột phá cảnh giới từ lâu rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1145


Lúc này trong phòng khách VIP đã có tới hơn hai chục người. Phần đông là các ông chú bụng phệ hơn bốn năm mươi tuổi.

Sự xuất hiện của Chu Thanh Nghiên khiến mấy ông già này sáng mắt lên, thi nhau đứng dậy chào hỏi.

"Cô Chu, chúng ta lại gặp nhau rồi", một người đàn ông trông như một thương nhân, chừng bốn mươi tuổi, trên người toàn đồ hiệu xa xỉ bước tới bắt tay cô.

Advertisement

Chu Thanh Nghiên theo phép lịch sự cũng chìa tay ra bắt nhưng ông chú kia cứ cầm tay cô mãi không chịu buông. Ông ta cười nói: "Cô Chu, cô càng ngày càng đẹp. Cô còn nhớ tôi không? Nửa năm trước, chúng ta cùng tham gia một buổi tiệc liên hoan các doanh nhân".

Chu Thanh Nghiên cười đáp: "Giám đốc Mã, tập đoàn Dược Mã của ông là doanh nghiệp hàng đầu tỉnh G. Sao tôi có thể không nhớ được kia chứ?"

Advertisement

Cô muốn rút tay lại nhưng giám đốc Mã này nắm rất chặt, vẻ mặt như cười như không.

Ngô Bình không nhìn nổi cảnh này nữa nên hất tay một cái. Tay giám đốc Mã bị hất ra, sau đó Ngô Bình nắm chặt lấy tay ông ta.

"Giám đốc Mã, tôi nghe danh ông đã lâu", anh cười nói.

Tay giám đốc Mã bị anh bóp chặt, cảm giác vừa nóng vừa đau. Ông ta muốn hất ra nhưng tay Ngô Bình không hề nhúc nhích. Ông ta ngạc nhiên hỏi: "Cậu là ai vậy?"

Ngô Bình cười đáp: "Giám đốc Mã nhiều việc nên hay quên quá. Nửa năm trước trong tiệc liên hoan các doanh nghiệp, chúng ta còn uống rượu cùng nhau".

Giám đốc Mã vẻ mặt gượng gạo, ông ta thực sự không nhớ là có chuyện như vậy xảy ra, đáp: "Tay tôi hơi đau, cậu bỏ ra đi".

Ngô Bình vẫn nắm chặt không buông, cười nói: “Giám đốc Mã, tôi họ Ngô, tên Ngô Bình”.

Giám đốc Mã sắp khóc tới nơi: “Giám đốc Ngô, cậu bỏ tay ra trước rồi chúng ta nói chuyện”.

Ngô Bình cầm tay ông ta lắc qua lắc lại, tiếp tục nói: “Giám đốc Mã, nửa năm không gặp ông vẫn phong độ như xưa”.

Giám đốc Mã giờ đã nhận ra Ngô Bình đang cố tình làm vậy. Ông ta cười khổ đáp: “Giám đốc Ngô, ban nãy là do tôi đường đột, mong cậu đừng giận”.

Ngô Bình lúc này mới chịu buông tay ra, nói: “Giám đốc Mã, cần phải lịch sự với phụ nữ”.

Giám đốc Mã mặt hết đỏ lên rồi lại nhợt đi, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Đám người còn lại thấy giám đốc Mã kia bị quê, ban đầu cũng định đến lợi dụng bắt tay Chu Thanh Nghiên nhưng giờ cũng không dám nữa. Họ chỉ đành gật đầu chào cô rồi lại ngồi xuống.

Lúc này, một người đàn ông trung niên khá mập mạp, tóc hói đỉnh đầu, cười ha ha đi tới.

Chu Thanh Nghiên chủ động bước về phía trước chào hỏi: “Giám đốc Hoa, lâu quá không gặp”.

Giám đốc Hoa này là giám đốc công ty nhôm nhà nước, được đãi ngộ như phó chủ tịch tỉnh. Ông ta có quyền lực vô cùng lớn, đến Chu Thanh Nghiên cũng không dám coi nhẹ.

Giám đốc Hoa cười ha ha rồi nói: “Tiểu Chu, ban nãy tiếp chuyện với mấy lão già kia mệt muốn chết. Cô tới là tốt rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1146


Giám đốc Hoa "ồ" lên một tiếng: "Hoá ra là giám đốc Ngô, đúng là tuổi trẻ tài cao".

Ngô Bình: "Giám đốc quá khen rồi".

Advertisement

Giám đốc Hoa: "Mời hai vị ngồi, chúng ta họp một chút nhé".

Mấy người họ ngồi xuống, giám đốc Hoa đằng hắng một tiếng, nói: "Các vị, Guinea là một quốc gia giàu khoáng sản, đặc biệt là nhôm. Trữ lượng nhôm ở đó chiếm một phần tư trữ lượng nhôm trên thế giới. Hơn nữa mỏ nhôm ở đây lại dễ khai thác nên rất nhiều doanh nghiệp kinh doanh nhôm ở các nước nhòm ngó. Mục tiêu của chúng ta lần này là mua được một mỏ nhôm ở Guinea, chính là mỏ Robin. Khu mỏ rộng lớn này có trữ lượng khoảng 3.5 tỷ tấn, đa số đều là nhôm thượng hạng.

Advertisement

"Căn cứ tình hình hiện tại, giá của mỏ nhôm này vào khoảng một trăm năm mươi tỷ đô, đối thủ cạnh tranh của chúng ta cũng rất đông. Muốn lấy được cái mỏ này thì phải xem tiềm năng về vốn của chúng ta đến đâu. Chuyến đi lần này, đối thủ lớn nhất của chúng ta là doanh nghiệp nhôm lớn nhất nước Thổ Áo, chúng ta tuyệt đối không được chủ quan.

Nghe đến đây, giám đốc Mã hỏi: "Giám đốc Hoa, nghe nói Guinea là vùng quân phiệt chiếm đóng. Chúng ta có thể cơ cấu với lãnh đạo bên trên không?"

Giám đốc Hoa xua tay: "Ông không hiểu về tình hình Guinea đó thôi. Bất luận bỏ ra bao nhiêu tiền thì cũng vào túi bọn quân phiệt thôi, cho nên bọn chúng cũng muốn bán ra giá cao. Vậy nên mọi người chỉ cần chuẩn bị thật nhiều tiền là được. Đủ vốn là chuyện mua mỏ không thành vấn đề".

Ngô Bình rất quan tâm đến mỏ nhôm, bởi nhà máy của Lãnh Như Yên cũng có nhu cầu phôi nhôm rất lớn. Anh hỏi: "Giám đốc Hoa, mỗi người chúng ta được bao nhiêu phần trăm cổ phần trong khu mỏ này?"

Giám đốc Hoa nhìn Ngô Bình cười đáp: "Giám đốc Ngô, việc đó còn phụ thuộc vào việc cậu bỏ ra được bao nhiêu tiền. Nếu muốn nắm được cả dự án này, bao gồm cả việc sửa sang ở giai đoạn sau thì kiểu gì cũng phải bỏ ra hàng chục tỷ đô. Vốn đầu tư lớn như vậy, làm sao một doanh nghiệp đơn lẻ có thể gánh vác được?"

Nghe đến đây, giám đốc Mã hừ một tiếng, chen miệng vào: "Nói nói thì nói là vậy nhưng cổ phần sẽ không được chia quá 2%, có biết bao nhiêu doanh nghiệp đang xếp hàng đây này".

Ngô Bình âm thầm cười lạnh: "Cổ phần 2% thì mỗi năm chỉ lấy được vài trăm nghìn tấn phôi nhôm, con số này so với nhu cầu của bọn anh thì quả thực là như muối bỏ bể".

Ngô Bình đột nhiên không có hứng nghe những lời giám đốc Hoa nói sau đó nữa. Anh bắt đầu tính toán xem khi tới Guinea có thể tự mình mua được một cái mỏ hay không.

Giám đốc Hoa cuối cùng cũng nói xong. Đã sắp đến giờ lên máy bay, đoàn người lục tục di chuyển, chuẩn bị lên chuyến bay tới Guinea.

Đó là một chiếc máy bay chở hành khách cỡ lớn. Chiếc máy bay này sẽ bay đến Paris, sau đó đổi chặng rồi bay thẳng tới thủ đô Conakry của Guinea. Toàn bộ thời gian bay vào khoảng hơn hai mươi tiếng đồng hồ.

Mấy người giám đốc Hoa được mời tới khoang thương gia đầu máy bay, những người còn lại chỉ được ngồi hạng phổ thông. Vốn ngồi hạng phổ thông cũng chẳng sao, nhưng khi Ngô Bình bước lên máy bay, giám đốc Mã kia đột nhiên nói: "Giám đốc Ngô này, hình như cậu vẫn chưa đăng ký thì phải. Bọn tôi nhập cảnh đều được sự cho phép của chính phủ Guinea, giờ tự nhiên có thêm cậu thì rất rách việc. Hơn nữa, chiếc máy bay này là chúng tôi bỏ tiền ra bao, cho nên chúng tôi không hoan nghênh cậu!"

Chu Thanh Nghiên cau mày hỏi lại: "Giám đốc Mã, không phải tôi đã nộp đơn xin phép rồi sao?"

Giám đốc Mã cười hihi đáp: "Thật ggại quá, đơn xin phép của cô không được thông qua".

Ngô Bình vô cùng bực bội, anh lạnh lùng nói: "Thôi bỏ đi, Thanh Nghiên chúng ta đi máy bay khác. Dù sao phải chuyển chặng ở Paris cũng quá lâu".

Giám đốc Mã vẻ mặt giễu cợt, nói: "Cậu tính toán sai rồi, trong nước không có đường bay thẳng đến đó đâu. Mà cho dù là máy bay tư nhân bay tới đó cũng phải trình báo với chính phủ".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1147


Anh ta vội vã nói: "Anh Ngô, máy bay của anh đã chuẩn bị xong, mười lăm phút sau sẽ cất cánh. Giờ anh có thể lên máy bay rồi".

Ngô Bình gật đầu, cùng Chu Thanh Nghiên lên chiếc xe ô tô ban nãy, đi về phía máy bay đang đỗ.

Đám người giám đốc Mã sững sờ, Ngô Bình thực sự không thèm đi máy bay của họ nữa?

Advertisement

Ở phía xa, họ nhìn thấy Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên lên một chiếc máy bay chở khách cỡ lớn. Hơn nữa, chiếc máy bay này chẳng mấy chốc đã cất cánh, còn máy bay của họ thì bị delay thêm hơn nửa tiếng nữa mới bắt đầu chạy vào đường băng.

Advertisement

Bay thẳng đến thủ đô Conakry của Guinea mất mười ba mười bốn tiếng đồng hồ. Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên tranh thủ thời gian luyện tập phương pháp hít thở trên máy bay. Trên chuyến bay, hai người còn được phục vụ bữa ăn nhẹ. Sau mười ba tiếng đồng hồ, máy bay của họ đã hạ cánh ở Conakry.

Mặc dù là thủ đô của Guinea, nhưng nơi này chẳng khác nào một thị trấn nhỏ. Cơ sở vật chất vô cùng tệ. Nhiều nơi vẫn còn đường đất, mỗi lần xe ô tô đi qua thì bụi bay mù mịt.

Bọn họ vừa xuống máy bay thì có ba chiếc ô tô việt dã đi tới. Từ trên xe, một người thanh niên da đen bước xuống.

"Anh Ngô, tôi là Đường Kiến, tôi được lệnh ở đây đón tiếp anh".

Trước khi đến đây Ngô Bình đã nói chuyện với Đường Băng Vân. Thiên Sát có thế lực rất lớn ở Châu Phi, thậm chí còn hợp tác với cả phiến quân. Nghe tin anh đến đây, Đường Băng Vân lập tức hạ lệnh cho thuộc hạ của mình ở Guinea tiếp đón anh thật chu đáo.

Ngô Bình gật đầu đáp: "Vất vả cho anh rồi!"

Đường Kiến: "Anh Ngô, tôi đã đặt xong khách sạn rồi, đó là khách sạn tốt nhất Guinea này. Chúng ta qua đó thôi".

Ngô Bình đáp: "Được!"

Khi đến khách sạn, Ngô Bình rất bất ngờ vì nơi đây vô cùng xa hoa tráng lệ. Chi phí thuê phòng cũng vô cùng đắt, tận bốn nghìn đô một đêm.

Sau khi cất hành lý, Ngô Bình gọi Đường Kiến ngồi xuống rồi hỏi: "Đường Kiến, chúng tôi qua đây để bàn việc mua một mỏ nhôm. Anh có cách nào để giúp tôi gặp được thủ lĩnh cuả đám quân phiệt ở đây không?"

Đường Kiến gương mặt lộ vẻ khó xử đáp: "Anh Ngô, trước mắt chúng tôi cũng chỉ được tiếp xúc với phó quan của tướng quân Wajih. Hiện không có cách nào để liên lạc trực tiếp với tướng quân. Hơn nữa, tướng quân nửa năm gần đây sức khỏe không tốt nên không gặp người lạ".

Ngô Bình sáng mắt lên, hỏi: "Ông ấy không khỏe sao? Vậy anh giúp nói với vị phó quan đó rằng tôi là thần y của nước Viêm Long, có thể trị khỏi bệnh cho tướng quân".

Đường Kiến sững người hỏi: "Anh Ngô biết chữa bệnh sao?"

Ngô Bình đáp: "Không sai, tôi có thể chữa được bệnh của ông ấy".

Thấy Ngô Bình tự tin như vậy, Đường Kiến suy nghĩ một lát rồi đáp: "Anh Ngô, tôi sẽ lập tức liên lạc với họ. Có thông tin gì tôi sẽ thông báo ngay".

Ngô Bình gật đầu: "Được!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1148


Chu Thanh Nghiên bĩu môi cười đáp: "Được được, anh là giỏi nhất!"

Một tiếng sau, Đường Kiến quay lại, trông có vẻ rất vui. Anh ta nói: "Anh Ngô, tướng quân đã đồng ý gặp anh. Lát nữa ông ấy sẽ phái xe tới đón anh".

Advertisement

Ngô Bình gật đầu đáp: "Đường Kiến, anh nói qua cho tôi về tình hình của tướng quân Wajih đi, càng chi tiết càng tốt".

Đường Kiến đã ở đây rất lâu, cho nên rất hiểu về vị tướng quân này. Anh ấy thuật lại những điểm quan trọng cho Ngô Bình nghe.

Advertisement

Tướng quân Wajih xuất thân từ bộ lạc lớn nhất Guinea, là con trai của một tù trưởng trong vùng. Cũng bởi gia cảnh không tồi nên đã từng tới Paris du học 3 năm. Sau khi về nước, được sự dìu dắt của tiền bối, ông ta dấn thân vào quân đội và nhanh chóng trưởng thành, trở thành Đại nguyên soái lục quân Guinea. Tổng thống hiện giờ là Luthor cũng là do ông ta đưa lên.

Wajih nắm giữ lực lượng quân sự tinh nhuệ nhất của Guinea - Lực lượng đặc biệt Guinea. Lực lượng đặc biệt được trang bị vũ khí và thiết bị tiên tiến, do thân tín đáng tin cậy nhất của Wajih chỉ huy.

Ngoài ra, Quân đội nhân dân Guinea cũng do ông phụ trách, có hơn hai mươi nghìn người, trang bị một trăm xe tăng và mười máy bay trực thăng.

Tuy Guinea giàu tài nguyên khoáng sản nhưng sức mạnh quốc gia lại yếu, hầu hết nguồn tài nguyên đều bị kiểm soát bởi tư bản nước ngoài hùng mạnh. Ví dụ như quặng bô xít dồi dào nhất gần như bị tất cả nước mạnh nhúng tay vào. Hằng năm Guinea xuất khẩu hàng trăm triệu tấn bô xít, mức xuất khẩu bốn, năm tỷ đô. Mà phần lớn số tiền ấy chảy vào túi tư bản nước ngoài, một phần nhỏ thuộc về tướng quân Wajih.

Những người dân ở tầng lớp đáy gần như không nhận được lợi ích gì. Vì thế, Guinea vẫn là một trong các quốc gia kém phát triển nhất thế giới, thu nhập bình quân đầu người chỉ bằng một phần mười nước Viêm Long.

Tướng quân Wajih đã tích lũy được hàng chục tỷ đô nhờ bán tài nguyên quốc gia. Một phần số tiền này được dùng để mua vũ khí tiên tiến nhằm củng cố sự thống trị của ông ta, một phần được dùng cho việc đầu tư nước ngoài. Vợ con của tướng quân Wajih đã mua rất nhiều bất động sản và cổ phiếu ở nước ngoài, và đều là tỷ phú.

Nhưng bắt đầu từ nửa năm trước, tướng quân Wajih bị ung thư bàng quang. Sau ba tháng điều trị ở nước ngoài và nhận thấy hiệu quả không được tốt, ông ta đã về nước nghỉ ngơi.

Bệnh tình của ông ta đang xấu đi, tế bào ung thư di căn ra khắp cơ thể qua bạch huyết, có khả năng không qua khỏi năm nay.

Sau khi anh nghe Đường Kiến giới thiệu xong, có một chiếc Maybach đỗ trước khách sạn. Một sĩ quan ngoài ba mươi tuổi bước xuống xe, lịch sự nói: “Anh Ngô, tướng quân của chúng tôi mời anh đến”.

Người này nói tiếng Gallia nên Ngô Bình không hiểu, Đường Kiến phải phiên dịch.

“Được”, Ngô Bình gật đầu, đoạn bảo Chu Thanh Nghiên chờ ở khách sạn rồi cùng Đường Kiến đến gặp tướng quân Wajih.

Xe chạy được mười mấy phút thì tiến vào một trang viên cực kỳ sang trọng. Một cung điện khổng lồ và xa hoa được xây dựng bên trong, có bãi cỏ xanh và một vài động vật hoang dã trong đó.

Đường Kiến nói: “Anh Ngô, trang viên này đã được xây dựng mười lăm năm, với diện tích hơn mười nghìn mẫu, bên trong có sân bay, trường bắn, trường đua ngựa, vườn thú tư nhân, hồ nhân tạo, có thể nói là một trong các trang viên xa hoa nhất Phi châu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1149


Đường Kiến thì thầm: “Anh Ngô, tôi nói rằng anh chắc chắn sẽ chữa khỏi bệnh cho ông ta. Nếu lát nữa anh không chắc chắn thì cũng đừng nói thật, cứ bảo là có cơ hội trị khỏi”.

Ngô Bình cười bảo: “Yên tâm đi, không có bản lĩnh thì nào dám xông pha. Tôi đã đến đây thì sẽ có cách chữa khỏi cho ông ta thôi”.

Tiến vào cung điện, Ngô Bình liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh vô cùng ghen tị. Một người đàn ông da đen hơn năm mươi tuổi ngồi trên ghế da sư tử. Xung quanh ông ta là những người phụ nữ xinh đẹp với nhiều phong cách ăn mặc khác nhau. Có người đẹp của La Sát, người đẹp Gallia, cả người đẹp của Á châu nữa, với đủ màu da, tổng cộng là mười hai người.

Advertisement

Thần sắc của người đàn ông da đen không được tốt lắm, hơi cụp mắt xuống. Đến khi Ngô Bình bước vào, ông ta mới mở choàng mắt: “Chào anh Ngô, hoan nghênh anh ghé thăm”.

Đường Kiến đứng bên cạnh phiên dịch. Ngô Bình cười đáp: “Nghe nói sức khoẻ của tướng quân Wajih không được tốt. Tôi thông thạo y thuật nên mới đặc biệt ghé thăm tướng quân”.

Advertisement

Tướng quân Wajih cười nói: “Cảm ơn anh Ngô. Mời ngồi”.

Thấy Ngô Bình ngồi xuống, tướng quân Wajih mới cất lời: “Anh Ngô, từ lâu tôi đã nghe nói rằng y thuật của nước Viêm Long rất thần kỳ, nên vô cùng mong chờ. Anh biết đấy, tôi không may mắn mắc phải bệnh ung thư. Bác sĩ tốt nhất của Mễ nói rằng tôi sẽ không qua khỏi. Sự có mặt của anh đã thắp lên niềm hy vọng trong tôi”.

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy, tôi đến đây chính vì muốn giúp tướng quân Wajih. Tôi có thể trị khỏi bệnh ung thư giúp tướng quân”.

Đôi mắt tướng quân Wajih sáng lên: “Thật sao, anh Ngô? Tôi có thể sống được bao lâu?”

Ngô Bình bật cười: “Nếu tôi ra tay, tướng quân ít nhất phải sống đến năm tám mươi tuổi”.

Tướng quân Wajih cả mừng: “Tốt, tốt quá rồi! Anh Ngô đáng kính, anh quả là phúc trời ban cho tôi!”

Ngô Bình cười đáp: “Việc nên làm. Tôi đến quý quốc vì muốn mua vài quặng bô xít. Không biết tướng quân có thể ưu đãi cho tôi không?”

Nghe anh bảo muốn mua quặng, tướng quân Wajih bèn cười nói: “Dĩ nhiên là không thành vấn đề. Quặng của tôi, bán cho ai mà chẳng được? Anh thích quặng nào, tôi sẽ bán ngay cho anh!”

Ngô Bình trả lời: “Không vội. Tôi sẽ châm cứu cho tướng quân trước để áp chế bệnh tình”.

Tướng quân Wajih vừa định đáp lời thì bỗng nghe một giọng nói lạnh lùng vang lên cách đó không xa: “Lừa đảo! Đó là kẻ lừa đảo! Tướng quân Wajih chớ tin lời hắn!”

Người này đang nói tiếng Anh. Tiếng Anh của Ngô Bình cũng khá tốt nên anh có thể hiểu. Nghe vậy, anh bèn cau mày, nhìn về phía người vừa lên tiếng.

Có ba người đang đứng ở khu vực nghỉ cách đó mười mấy mét, dẫn đầu là một gã da trắng cổ đỏ người Thổ Áo, chừng hơn bốn mươi tuổi.

Ngô Bình lạnh lùng đáp trả: “Con cháu của bọn lưu vong, quả nhiên rất vô phép!”

Gã Thổ Áo cáu tiết, vừa chỉ vào Ngô Bình vừa hét lên: “Chết tiệt! Mày dám ăn nói như thế với tao à, tao phải giết mày!”

Gã này rất hung tợn, lập tức rút khẩu súng lục ra chĩa vào Ngô Bình.

Tướng quân Wajih thất kinh. Ông ta còn đang đợi Ngô Bình cứu mạng, bèn lên tiếng: “Đừng nổ súng…”

Nhưng đã muộn, tiếng súng vang lên rồi.

Không ngờ Ngô Bình lại đột nhiên biến mất ngay tại chỗ. Anh biến thành dư ảnh, chớp mắt đã nhảy vọt mười mấy mét, xuất hiện ngay bên cạnh gã đàn ông Thổ Áo.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1150


Với một lực tay rất nhẹ, Ngô Bình đã bẻ gãy đốt sống cổ của gã Thổ Áo, đoạn bảo: “Tên lợn da trắng, mày muốn giết tao nhưng tao chỉ đánh mày tàn phế. Có phải tao rất nhân từ không?”

Hai người kia là vệ sĩ của gã, lúc này đã cứng đờ người, đứng bất động tại chỗ!

Gã Thổ Áo nằm dưới đất với gương mặt trắng bệch, gào ầm lên: “Tao sẽ không tha cho thứ ma quỷ như mày!”

Advertisement

Ngô Bình hừ giọng, quét mắt nhìn hai người còn lại, lạnh lùng nói: “Các người cút được rồi!”

Hai người nọ chẳng dám hó hé gì, khiêng gã đàn ông Thổ Áo kia lên rồi chạy ra ngoài.

Advertisement

Tướng quân Wajih ngây ngẩn nhìn cảnh tượng này, sau đó vội vàng chạy tới, bật ngón cái với Ngô Bình: “Anh Ngô à, anh vừa dùng võ thuật Viêm Long đấy à? Tuyệt vời quá! Còn hơn cả trong truyền thuyết nữa!”

Ngô Bình đáp: “Để tướng quân cười chê rồi”.

Tướng quân Wajih nói: “Anh Ngô, mấy tay Thổ Áo này có chống lưng lớn lắm. Bọn họ là sứ giả do một tập đoàn lớn cử đến, cũng muốn mua quặng bô xít của chúng tôi”.

Ngô Bình trả lời: “Vậy thì đừng bán cho họ. Tướng quân Wajih cũng thấy rồi đấy, bọn người này không hề kính trọng tướng quân”.

Tướng quân Wajih bất lực nhún vai: “Cũng hết cách. Thổ Áo đầu tư rất nhiều vào nước tôi, mà nước họ lại mạnh, chúng tôi không dám đắc tội”.

Ngô Bình cười bảo: “Nếu sau này tướng quân Wajih muốn mua vũ khí thì có thể tìm tôi”.

Tướng quân Wajih cười nói: “Được. Sau này chúng ta sẽ hợp tác tiếp”.

Sau đó, Ngô Bình bắt đầu trị liệu cho ông ta, châm cứu với sự bổ trợ của chân khí tím. Không bao lâu sau, tướng quân Wajih đã thấy cơ thể vô cùng thoải mái, cơn đau ở một số chỗ cũng thuyên giảm nhiều. Ông ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không ngớt lời cảm ơn Ngô Bình.

Hai giờ sau, Ngô Bình thu châm về, đoạn nói: “Tướng quân Wajih, tôi sẽ trị liệu liên tục bảy ngày. Sau bảy ngày, có lẽ tướng quân sẽ khỏi bệnh”.

Tướng quân Wajih vui mừng khôn tả: “Anh Ngô à, anh là ân nhân cứu mạng của tôi. Tôi chắc chắn sẽ báo đáp anh!”

Ngô Bình cười nói: “Bây giờ tướng quân cần nghỉ ngơi. Ngày mai tôi sẽ tiếp tục đến đây, lúc ấy hẵng bàn chuyện quặng bô xít”.

Tướng quân Wajih cười đáp: “Được. Anh Ngô à, vậy mời anh ở lại nhà tôi hôm nay. Tôi sẽ tiếp đón anh một cách chu đáo nhất”.

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn tướng quân. Bạn tôi còn ở khách sạn, tối đến chúng tôi lại ghé thăm”.

Thế là tướng quân Wajih sai một sĩ quan đưa Ngô Bình về. Đến khách sạn, sĩ quan ấy vẫn không rời đi, mà ở lại nghe lệnh của Ngô Bình.

Chu Thanh Nghiên chờ đã lâu nên rất muốn biết kết quả, vừa thấy anh đã hỏi: “Sao rồi?”

Ngô Bình cười đáp: “Tướng quân Wajih đã đồng ý cho chúng ta mua quặng bô xít rồi”.

Chu Thanh Nghiên thở phào: “Vậy thì tốt quá. Sắp tới phải thương lượng giá cả. Quặng lớn như thế, vốn đầu tư giai đoạn đầu chắc chắn rất cao”.

Ngô Bình nói: “Sản lượng giai đoạn đầu của quặng bô xít này không cao, năng lực sản xuất trong tương lai có thể đạt đến năm mươi triệu tấn. Chúng ta mua ngay bây giờ thì không có lợi. Ai mà biết vị tướng quân Wajih này còn tại vị bao nhiêu năm, lỡ ông ta rơi đài, người kế nhiệm không thừa nhận hợp đồng của chúng ta thì biết đòi ai đây?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1151


Chu Thanh Nghiên nói: “CIF của bô xít chất lượng cao thường dao động từ năm mươi đô đến năm mươi lăm đô một tấn, chi phí vận chuyển khoảng mười đô một tấn. Còn chi phi khai thác của chúng ta thì ít nhất mười lăm đô một tấn. Như vậy lợi nhuận của chúng ta chỉ khoảng hai mươi đến ba mươi đô”.

Ngô Bình bảo: “Tính theo hai mươi đô thì với mỗi tấn, chúng ta sẽ chia cho Wajih năm đô. Nếu mỗi năm khai thác năm mươi triệu tấn, ông ta sẽ kiếm được hai trăm năm mươi triệu đô”.

Advertisement

Chu Thanh Nghiên đáp: “Mua đứt mười lăm năm cũng là một khoản chi rất lớn, chí ít phải một tỷ đô”.

Ngô Bình nói: “Tính như vậy, nếu sản lượng hằng năm đạt năm mươi triệu tấn thì lợi nhuận một năm là một tỷ đô”.

Advertisement

Chu Thanh Nghiên tiếp lời: “Lợi nhuận là thứ yếu thôi.Sự cạnh tranh tài nguyên của ngành nhôm giữa các nước lớn trên thế giới vô cùng khốc liệt. Nếu không dàn xếp sớm thì trước sau gì chúng ta sẽ lỗ”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy mua thêm vài quặng đi, nâng sản lượng lên một trăm triệu tấn”.

Bất giác, sắc trời đã muộn. Đường Kiến nhắn rằng tướng quân Wajih mời Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên đến dự tiệc tối, cả hai bèn vui vẻ xuất phát.

Ở trang viên xa hoa, tướng quân Wajih đang có tinh thần rất tốt. Ông ta vô cùng cảm kích Ngô Bình, còn lấy rượu quý ra thết đãi anh và Chu Thanh Nghiên.

Uống được vài ly rượu, Ngô Bình nhắc đến chuyện mua đứt vài quặng khoáng sản. Tướng quân Wajih sảng khoái đồng ý ngay, còn đưa ra mức giá ưu đãi.

Cuối cùng, Ngô Bình quyết định mua đứt quyền khai thác của ba núi quặng, bao gồm ba phẩy năm tỷ tấn quặng bô xít, hai phẩy ba tỷ quặng bô xít, bốn phẩy năm tỷ tấn sắt.

Ba núi quặng đều được anh mua đứt mười lăm năm với chi phí hai phẩy tám tỷ đô. Với mỗi tấn bô xít bán ra, Wajih sẽ nhận được mười đô. Về quặng sắt thì không thu phí gì.

Hầu hết số núi quặng này nằm trong đất liền, cần đường sắt vận chuyển hàng hóa. May là trước đây Viêm Long từng đầu tư hai tuyến đường sắt, chỉ cần xây thêm vài chục ki-lô-mét để nối các tuyến đường sắt là có thể trực tiếp vận chuyển khoáng sản đến cảng.

Bàn xong chuyện mua bán, tướng quân Wajih mời Ngô Bình tham quan nơi ở của ông ta. Cung điện rất lớn và có xây dựng nhiều khu chức năng khác nhau. Mà điều khiến Ngô Bình bất ngờ nhất là tướng quân Wajih còn rất thích sưu tầm.

Ông ta cho xây một bảo tàng chuyên dụng trong cung điện, còn chia thành các khu vực khác nhau. Có nơi chứa tranh, nơi lưu trữ đá quý, nơi thì để tiền xu.

Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên dạo một vòng bảo tàng và rất bất ngờ trước vị tướng quân Wajih này. Ước tính đại khái, bộ sưu tập của ông ta ít nhất phải có giá trị hàng chục tỷ đô!

Ngô Bình quét mắt nhìn và nhận thấy chúng đều là hàng thận. Có lẽ bên cạnh ông ta có người chuyên nghiệp trong việc sưu tầm.

Họ bước vào một căn phòng không quá rộng, nơi này được lấp đầy bởi những loại đá đủ hình đủ dạng. Phi châu sản xuất nhiều loại đá, chẳng hạn như kim cương, Ruby, Sapphire là các loại đá có giá trị.

Đá trong căn phòng này có thể không quá quý giá nhưng đều độc nhất vô nhị. Ví dụ như kim cương khổng lồ, Tanzanite hình người, Ruby hình trái tim.

Trong số này, có một khối Rutile to bằng chậu rửa mặt, nó không trong suốt. Nhưng Ngô Bình vừa nhìn đã lờ mờ cảm giác được nó rất khác thường, bèn kiểm tra bằng năng lực nhìn thấu vạn vật. Vừa nhìn xong, anh đã sững sờ, bởi bên trong khối Rutile ấy có một ngón tay, ngón tay này đeo một chiếc nhẫn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1152


Tướng quân Wajih cười đáp: “Món này chẳng đáng bao nhiêu tiền, tất nhiên là có thể tặng anh rồi. Mà anh Ngô à, ở chỗ tôi còn nhiều đá quý lắm, anh có thể chọn lấy một ít”.

Ngô Bình cũng không khách sáo, bèn cười bảo: “Vậy cảm ơn tướng quân rất nhiều”.

Anh bảo Chu Thanh Nghiên chọn vài viên đá quý đẹp và ít kim cương, giá trị ít nhất phải mấy chục triệu. Tướng quân Wajih rất hào phóng, còn muốn tặng thêm vài bức tranh cho Ngô Bình.

Advertisement

Thiện cảm của Ngô Bình dành cho tướng quân Wajih đã tăng lên rất nhiều. Anh cười bảo: “Tướng quân Wajih, có qua có lại, tôi đã nhận đồ thì cũng phải tặng lại cho tướng quân”.

Tướng quân Wajih xua tay: “Anh Ngô đã cứu mạng tôi, bấy nhiêu là đủ rồi”.

Advertisement

Ngô Bình cười bảo: “Hay là thế này, tôi tặng vài lá bùa hộ thân cho tướng quân nhé”.

Tướng quân Wajih ngạc nhiên: “Bùa hộ thân? Có thứ đó ư?”

Ngô Bình đáp: “Đúng thế. Nó có thể bảo vệ sự an toàn cho tướng quân”.

Tướng quân Wajih tò mò hỏi: “Có thể cho tôi xem không?”

Ngô Bình lấy giấy bùa và bút từ trong hành lý mang theo. Anh giữ tinh thần thanh tịnh, trong hư không, một nguồn năng lượng huyền diệu tiến vào cơ thể anh, sau đó xuôi theo bút và chảy xuống.

Anh lướt bút như bay, chỉ trong một lần đã viết ra mấy dòng phù văn vô cùng phức tạp. Phù văn này lấp lánh rực rỡ, tiềm ẩn linh vận, gọi là “bùa hộ mạng”.

Bùa này hấp thụ sức mạnh của đất trời, khi người mang bùa gặp nguy hiểm bất ngờ, luồng sức mạnh này sẽ bùng lên và bảo vệ mạng sống của người ấy.

Trước đây thần niệm của Ngô Bình rất yếu nên không vẽ được loại bùa này. Nay thần niệm của anh đã mạnh, vẽ bùa này không còn khó nữa.

Anh vẽ liền ba lá bùa rồi giao tận tay tướng quân Wajih, cười nói: “Mang theo bùa này bên người có thể cứu mạng tướng quân vào thời khắc quan trọng”.

Tướng quân Wajih nhận bùa hộ thân bằng cả hai tay, nói với vẻ vô cùng kinh ngạc: “Anh Ngô à, bùa này được thần linh phù hộ thật ư?”

Ngô Bình cũng biết ông ta là tín đồ Baháʼí, bèn đáp: “Có thể hiểu như vậy”.

Wajih rất vui, cất kỹ bùa hộ thân rồi đưa Ngô Bình đến nơi khác tham quan.

Sau cùng, họ đi đến một ngôi viện nhỏ. Ở đây có khoảng hai mươi, ba ngươi người đàn ông da đen c** tr*n đang luyện tập chiến đấu. Người chỉ huy thuộc hậu duệ Á châu, nghe giọng có lẽ là người Hàn của Bán đảo Nam.

Wajih cười bảo: “Anh Ngô, họ đều là hộ vệ của tôi, là những người đánh giỏi nhất được chọn từ các bộ lạc lớn. Vị này là thầy dạy chiến đấu của họ - Lee Sunghee. Đây là quán quân võ chiến đấu không hạn chế hạng trung của thế giới, lợi hại vô cùng”.

Ngô Bình gật đầu, song không bận tâm lắm. Trong mắt người tu hành, võ chiến đấu của thế tục cũng như trò trẻ con vậy, không đáng nhắc đến.

Tướng quân Wajih giới thiệu: “Lee, anh Ngô là cao thủ chiến đấu của Viêm Long, ra tay nhanh như chớp vậy”.

Lee Sunghee đanh mặt liếc nhìn Ngô Bình, đoạn nói: “Vậy sao? Đối với người chiến đấu, nhanh không phải là vấn đề, vừa nhanh vừa có lực vừa phải chuẩn xác, mới có thể một đòn đánh bại đối thủ”.

Tướng quân Wajih cười ha ha, hỏi Ngô Bình: “Anh Ngô à, trình độ của những hộ vệ này khá đấy chứ?”

Ngô Bình đáp: “th*n d*** không vững, cơ bắp cứng, tay chân lóng ngóng. Bọn họ không hề hiểu thế nào là chiến đấu thật sự”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1153


Huyệt thái dương giật giật, Lee Sunghee lớn tiếng: “Nói khoác không biết ngượng! Anh dám đấu với tôi một trận không?”

Ngô Bình hờ hững đáp: “Đấu với tôi? Anh không xứng”.

Rồi anh nói với Chu Thanh Nghiên: “Thanh Nghiên, dạy dỗ người này đi”.

Advertisement

Chu Thanh Nghiên lập tức tiến lên một bước, nhẹ nhàng rằng: “Mời”.

Thời gian qua, cô ấy đã khổ luyện đoàn thể thuật và phương pháp hít thở, tu vi tăng mạnh, đã sắp tiến đến cảnh giới Thần. Cộng thêm một vài phương pháp mà Ngô Bình truyền dạy cho cô ấy, đánh bại người trước mặt là chuyện không khó.

Lee Sunghee như bị sỉ nhục: “Cô ta?”

Advertisement

Chu Thanh Nghiên hờ hững hỏi: “Sao? Xem thường phụ nữ? Tôi có thể hạ gục anh trong ba chiêu đấy”.

Lee Sunghee tức đến bật cười: “Được! Vậy đừng trách tôi không nương tay!”

Rồi Lee Sunghee giẫm hai chân bật nhảy, đá thẳng vào Chu Thanh Nghiên. Cú đá này vừa có thế vừa có lực mạnh.

Nhưng Chu Thanh Nghiên chỉ lách người tránh đi, tay khẽ phất một cái rồi vỗ vào đầu gối Lee Sunghee.

Đầu gối Lee Sunghee nhói lên, hướng tấn công bị chếch sang bên trái rồi rơi xuống. Lee Sunghee vừa tiếp đất đã bị một bàn tay đập vào lưng.

“Rầm!”

Lee Sunghee ngã ập xuống đất như vừa bị một cây búa đập vào, há miệng phun ra một ngụm máu.

Chưởng lực của Chu Thanh Nghiên rất vững và có sức mạnh cực lớn. Một chưởng thôi cũng đủ làm đối phương bị thương.

Các học viên da đen đều thất thanh hô lên, nhìn Chu Thanh Nghiên bằng ánh mắt khó tin.

Chu Thanh Nghiên nhẹ nhàng lên tiếng: “Đã nhường rồi”.

Tướng quân Wajih vỗ tay bồm bộp, cười bảo: “Cô Chu lợi hại quá, không ngờ cô lại đánh bại được Lee”.

Lee Sunghee bò dậy từ dưới đất, trừng mắt hỏi Chu Thanh Nghiên: “Cô là võ sĩ của Viêm Long?”

Chu Thanh Nghiên đáp: “Có thể nói vậy”.

Rồi Lee Sunghee lại nhìn sang Ngô Bình, căm tức nói: “Không tự ra tay mà lại để phụ nữ xuất trận, không đáng mặt anh hùng”.

Chu Thanh Nghiên cười khẩy: “Ngu xuẩn! Anh ấy là đại tông sư Tiên Thiên, dùng một ngón tay thôi cũng đủ g**t ch*t anh. Anh có tư cách gì khiêu chiến anh ấy?”

Sao cơ? Đại tông sư Tiên Thiên!

Lee Sunghee sợ tái mặt, run rẩy nói: “Không thể nào, còn trẻ như vậy mà…”

Ngô Bình chẳng buồn bận tâm, đang định rời đi thì bỗng nhiên Lee Sunghee quỳ sụp xuống đất: “Đại tông sư, xin hãy nhận tôi làm đệ tử!”

Ngô Bình cau mày, nghĩ bụng người này bị điên à? Đệ tử làm sao nhận lung tung được?

“Tư chất quá kém, tôi sẽ không nhận anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1154


Wajih vội vàng nói: “Không sao, anh Ngô. Anh ở đây mấy ngày thì cứ dạy họ trong mấy ngày đó là được”.

Bây giờ Ngô Bình là người cần nhờ vả ông ta. Nghĩ ngợi một hồi, anh cũng không từ chối nữa: “Được”.

Wajih rất vui mừng, bèn cười đáp: “Cảm ơn anh nhiều!”

Advertisement

Ngay sau đó, anh dạy họ cách đứng tấn. Lee Sunghee bái sư không thành, đành mặt dày đứng đó nghe chỉ dạy và luyện tập cùng các học viên.

Ngô Bình cũng không quan tâm đến Lee Sunghee, chỉ lo dạy cho họ. Tư chất của những người da đen này rất bình thường, nhưng học cực nhanh. Anh bắt đầu đơn giản thôi, dạy họ đứng tấn trước.

Đường Kiến đứng bên cạnh làm phiên dịch, không ngờ cũng học được, bèn luyện tập cùng bọn họ.

Advertisement

Dạy đứng tấn xong, Ngô Bình không để ý đến họ nữa, cùng Chu Thanh Nghiên trở về phòng. Anh không hề biết rằng chỉ vài năm nữa, sau khi đạt được thành tựu nhất định, những người da đen này sẽ tản ra khắp Phi châu và trở thành bá chủ một vùng!

Nơi ở của Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên là một căn phòng lớn ở tầng hai, có ba phòng ngủ hai phòng khách, thiết kế rất sang trọng, còn có cửa sổ sát đất cực lớn, có thể ngắm nhìn cảnh đẹp xa xa.

Chuyển hành lý vào trong, Chu Thanh Nghiên cười nói: “Tướng quân Wajih quả là nhiệt tình”.

Ngô Bình đáp: “Anh đã cứu mạng ông ta, đương nhiên là ông ta nhiệt tình tiếp đón rồi. Chúng ta phải tranh thủ ký hợp đồng thật nhanh”.

Chu Thanh Nghiên nói: “Hợp đồng chắc là không có vấn đề gì đâu. Nhưng dạo trước công ty đầu tư mười tỷ mua cổ phần nhà máy dược phẩm, mua thêm hai công ty điện giải nhôm. Tài khoản không còn tiền nữa”.

Ngô Bình bảo: “Không sao. Khoản tiền này để anh lo. Em quy ra vốn chủ sở hữu cho anh là được”.

Chu Thanh Nghiên cười đáp: “Được. Cổ phần hai công ty điện giải nhôm quy ra mười sáu tỷ, em chia cho anh một nửa cổ phần, anh bỏ ra tám tỷ. Công ty ở Guinea thì anh và em mỗi người một nửa số cổ phần. Anh thấy ổn không?”

Ngô Bình thấy thế nào cũng được, bèn trả lời: “Ừ”. Trong tay anh vẫn còn một số tiền, đầu tư mười tỷ hoàn toàn không thành vấn đề.

Phòng rộng, giường to, phong cảnh dị vực, tất nhiên Ngô Bình sẽ không bỏ qua cơ hội bắt nạt Chu Thanh Nghiên. Cả hai tiếp tục tu luyện “Âm Dương Đại Hoan Hỉ Thần Công”. Công pháp này giúp tu vi của Chu Thanh Nghiên tăng rất nhanh. Tu vi của cô ấy đã tiến bộ nhảy vọt.

Chu Thanh Nghiên bị giày vò cả đêm, đến hơn mười giờ sáng mới dậy. Ngô Bình thì đã ra sân luyện công từ sớm.

Anh tu luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công của chùa Đại Thiền. Thần công này rất khó luyện, nhưng nhờ tư chất tốt cộng thêm nền tảng đoàn thể thuật Bát cực và phương pháp hít thở đỉnh cấp, nên sau một buổi sáng, anh đã tìm được lối đi.

Tầng đầu tiên của Kim Cương Bất Hoại Thần Công có tên là Xương Sắt Da Đồng. Công phu của tầng này là luyện cho da và xương trở nên cứng cáp, gươm đao không xuyên thủng, chỉ cần dùng thân mình cũng chống lại được sức sát thương của đao kiếm.

Tu luyện Xương Sắt Da Đồng cần tập luyện một loại “quyển kình”. Điều này yêu cầu anh phải đả thông tất cả kinh mạch da và xương, đều là kinh mạch cấp bốn.

Anh còn phải đả thông một phần kinh mạch cấp năm mới có thể luyện thành tầng đầu tiên này, vậy nên độ khó vô cùng cao.

Kim Cương Bất Hoại Thần Công có tổng cộng tám tầng. Từ khi chùa Đại Thiền thành lập đến nay chỉ có bảy người luyện được tầng đầu tiên, hai người luyện đến tầng thứ hai, và chỉ một người đạt được tầng thứ ba. Từ tầng ba trở lên là một khoảng trống, chưa có ai đạt đến.

Nay anh đang luyện tầng đầu tiên, là người thứ tám trong lịch sử luyện thành công pháp này và có tiến triển.

Sau khi tắm rửa chải chuốt xong, Chu Thanh Nghiên cũng ra sân, hỏi anh: “Sếp Hoa sắp đến rồi, chúng ta có cần ra sân bay đón không?”

Cô ấy không dám đắc tội sếp Hoa, dù sao thì sau này còn phải giao thiệp.

Ngô Bình đáp: “Được, dù gì cũng rảnh rỗi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1155


Sếp Hoa vẫn nghĩ đó là tính cách của mấy người Ghi-nê này nên cười nói: “Tướng quân nhiệt tình quá, còn cử các anh tới đón”.

Sau đó, ông ấy nhìn Chu Thanh Nghiên và Ngô Bình rồi lạnh giọng nói: “Cô cậu tách khỏi đội rồi hành động riêng biệt, chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp trên máy bay, cuối cùng đã có quyết định sẽ loại hai người ra khỏi đoàn khảo sát”.

Sếp Mã cười trên nỗi đau của người khác: “Hừ! Sếp Ngô, cậu giỏi lắm cơ mà? Còn bay thẳng nữa, nhưng giờ thì sao? Không có chúng tôi, các người có thoả thuận được vụ quặng bô xít không?”

Advertisement

Những người khác cũng bắt đầu lên tiếng trách móc, tất cả bọn họ đều không ưa Ngô Bình, anh dựa vào đâu mà được bay thẳng đến Ghi-nê chứ? Còn họ phải bay những một ngày một đêm lận!

Advertisement

Ngô Bình lấy làm lạ, còn Chu Thanh Nghiên thì câm nín, những người này mù rồi sao? Họ không biết đây là người mà Ngô Bình và cô ấy dẫn theo ư?

Chu Thanh Nghiên định tiến lên giải thích, nhưng sếp Hoa đã xua tay nói: “Cô Chu, cô không cần trình bày nữa, không còn gì để nói nữa cả”.

Ngô Bình lắc đầu nói: “Thanh Nghiên, nếu người ta đã không chào đón thì mình còn ở lại đây làm gì nữa? Đi thôi”.

Anh kéo Chu Thanh Nghiên lên xe, sau đó đoàn xe sang trọng và đội sĩ quan cũng lần lượt lên xe rời khỏi sân bay.

Tất cả mọi người đều nghệt mặt ra, sếp Hoa nhìn đoàn xe đã đi xa rồi chợt nhận ra điều gì đó, sau đó mặt nhăn lại.

Sếp Mã lẩm bẩm: “Không thể nào! Đó là quân đội của tướng quân Wajih, tại sao họ lại phụ vụ gã họ Ngô kia?”

Sếp Hoa vừa tức vừa bạc, ông ta lườm sếp Mã rồi nói: “Mã Dung! Nếu không phải ông đâm bị thóc, chọc bị gạo trên máy bay thì chúng tôi nào có đưa ra quyết định như vậy? Ông đúng thật là…”

Sếp Hoa tức đến mức nói không nên lời, sau đó vội lấy điện thoại ra gọi cho Chu Thanh Nghiên.

Ngô Bình ngồi chết xe rồi tắt nguồn máy của Chu Thanh Nghiên luôn, sau đó nói: “Thanh Nghiên, kệ họ đi”.

Chu Thanh Nghiên thở dài: “Đám người này thật là, chúng ta có lòng tốt tới đón, còn định giới thiệu họ với tướng quân Wajih, mà họ lại đuổi mình ra khỏi đoàn”.

Ngô Bình cười lạnh: “Một lũ ngớ ngẩn thôi mà, không cần bận tâm. Chẳng dễ gì mình mới tới được đây, mai phải đi xem voi với khỉ châu Phi mới được”.

Chu Thanh Nghiên sáng mắt lên: “Thật không ạ? Hay quá! Em muốn đi du lịch châu Phi lâu rồi, cuối cùng cũng có cơ hội”.

Buổi chiều, Ngô Bình điều trị cho tướng quân wajih trước. Trong khi điều trị, Wajih vẫn nói không ngưng nghỉ, đến nỗi phiên dịch Đường Kiến khô hết cả miệng, phải liên tục uống nước.

“Cậu Ngô, nước tôi nghèo lắm, người ra toàn bảo tôi là quân phiệt, nhưng cũng là tôi lo nghĩ cho nước nhà thôi mà. Song nước chúng tôi không có nền công nghiệp riêng, thực lực quân sự lại yếu thì giàu làm sao được? Nên bây giờ, chúng tôi chỉ biết bán tài nguyên thôi”.

Ngô Bình không ngờ Wajih có thể nói ra những lời ấy: “Xem ra tướng quân rất yêu đất nước của mình”.

Wajih: “Cậu Ngô, các cậu có thể đầu tư nhà máy ở nước tôi không? Cậu yên tâm, tôi sẽ miễn thuế năm năm đầu, hơn nữa còn giúp đỡ hết sức”.

Chu Thanh Nghiên sáng mắt lên nói: “Giá quặng bô xít ở nước ta là 400 một tấn, nhôm ô xít luyện chế từ nó ra có giá trị từ 2400 đến 2700 một tấn, vậy là gấp sáu lần giá trị của quặng bô xít. Nếu chúng tôi có thể xây dựng một nhà máy nhôm ô xít ở đây thì chẳng những có thể tiết kiệm được chi phí vận chuyển, mà còn tăng thêm giá trị của thành phẩm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1156


Cô ấy nói tiếp: “Mỗi năm, mình sản xuất được 50 triệu tấn quặng bô xít, nếu có thể tinh luyện thành nhôm ô xít thì sản lượng một năm sẽ là khoảng 25 triệu tấn. Tính theo giá trị hiện tại thì cũng phải 60 tỷ đấy”.

Ngô Bình thấy phiền hà nên không muốn nhúng tay, nhưng Chu Thanh Nghiên lại có vẻ rất hào hứng, còn Wajih thật sự muốn phát triển ngành công nghiệp trong nước, vì thế anh ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi được rồi, chuyện này để bàn sau”.

Wajih vui mừng nói: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu. Cộng hoà Ghi-nê chúng tôi được coi là vùng đất giàu tài nguyên phong phú, ngoài quặng bô xít ra, vùng duyên hải của chúng tôi còn có dầu mỏ chờ khai thác. Trong đất liền thì có kim cương, vàng, quặng sắt. Nhưng nếu muốn khai thá chúng thì chúng tôi phải giàu mạnh lên trước đã”.

Advertisement

Ngô Bình biết tài nguyên của Ghi-nê hầu như đều bị các nước lớn thao túng hết rồi, Wajih cũng không thể làm gì được.

Advertisement

Chữa trị xong, Wajih cảm thấy đỡ hơn hôm qua rất nhiều, vì thế càng tin tưởng Ngô Bình hơn.

Ngô Bình bảo ông ta nghỉ ngơi, đồng thời kê một đơn thuốc rồi bảo Diệp Huyền gửi qua đường bưu điện tới.

Sau đó, anh tiếp tục truyền thụ trụ pháp cho nhóm vệ sĩ kia. Dù họ không thông minh lắm, học lại chậm, nhưng được cái rất khoẻ. Sau khi tập một ngày thì trông cũng ra dáng lắm rồi.

Tiếp theo, anh bắt đầu tăng thêm độ khó.

Thầy trò cùng tiến, trong lúc dạy cho họ, Ngô Bình cũng tự tiến bộ thêm. Anh là đại tong sư, Quyền Ý đại thành, nhưng chưa viên mãn.

Quá trình dạy học cũng giúp anh nghiền ngẫm và chỉnh đốn lại tư duy võ thuật của mình thành một thể.

Giữa chừng, phiên dịch Đường Kiến tới báo đoàn của sếp Hoa xin gặp Wajih, nhưng ông ta đã từ chối. Ngô Bình nghe xong cũng mặc kệ rồi tiếp tục dạy học.

Chu Thanh Nghiên cũng không nhàn rỗi, cô ấy đi thảo hợp đồng để ngày mai ký kết. Ngoài ra, cô ấy còn lên kế hoạch cho dự án nhôm ô xít. Vì muốn đầu tư quy mô lớn ở nước ngoài thì phải được trong nước cấp phép nên quá trình khá rườm rà.

Chiều đến, Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên quyết định đi dạo, họ dẫn theo một người dẫn đường. Phía thành Tây là bờ biển dài, có bãi cát vàng, hai người đi bộ trên cát.

Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên đều đi chân trần, giẫm lên cát cảm thấy rất dễ chịu.

Khi chân chạm nước, Chu Thanh Nghiên ôm lấy Ngô Bình, trong lòng thấy rất an yên. Chẳng dễ gì mới có những giây phút thư giãn thế này nên cô ấy phải tận hưởng.

Lúc này, có ba người đàn ông Thổ Áo đi qua, họ nhìn thẳng vào Ngô Bình với sát ý không hề che đậy.

Ngô Bình cười lạnh một tiếng rồi bảo Chu Thanh Nghiên đứng im, còn mình thì lao lên phía trước.

Ba người Thổ Áo ấy đều cao trên mét chín, cơ bắp cuồn cuộn với khí tức bức người. Anh nhìn thấy có một luồng khí tức lởn vợn trong người họ, trông thì giống chân khí, nhưng lại không phải.

“Mày mau quỳ xuống, tao sẽ cho mày được chết một cách dễ chịu”, người đàn ông đi giữa lạnh lùng nói bằng tiếng Anh.

Ngô Bình: “Bọn mày được người Thổ Áo kia sai đến đúng không? Tên đó ngu thật, một mình chịu thiệt chưa đủ còn kéo thêm bọn mày”.

Ba tên kia hừ lạnh một tiếng rồi lao tới. Trong ba người này thì có hai người dùng dao, một người dùng tay không.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1157


Ba người kia quỳ dưới đất, mắt nhìn thẳng.

Ngô Bình hỏi người ở giữa: “Ai sai các người tới?”

“Đoàn kỵ sĩ đại dương”, người đó đáp.

Advertisement

“Đó là đoàn nào?”, Ngô Bình tò mò.

“Đó là một tổ chức sát thủ của các nhà giàu ở Thổ Áo, họ chuyên phục vụ cho các đại tư bản và tập đoàn tài chính, ngoài ra còn có nghiệp vụ đối ngoại”.

Advertisement

Ngô Bình: “Hình như trong cơ thể các người có một luồng sức mạnh gì đó, đấy là gì?”

Người đó đáp: “Đó là một loại sức mạnh sinh ra từ suy nghĩ và thể thuật, chúng tôi gọi nó là nguyên lực”.

Nguyên lực? Ngô Bình gật gù, anh cảm thấy hình như nguyên lực này có tác dụng giống chân khí, có lẽ cả hai có chung gốc gác trong một mốc nào đó của lịch sử.

Vì thế, anh bắt cả ba người nõi rõ về suy nghĩ và thuật luyện thể mà họ biết, Ngô Bình lắng nghe chăm chú, chờ họ nói xong, anh nói: “Giờ các người hãy về tổng bộ và thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ, sau đó chuẩn bị thật nhiều thuốc nổ rồi cho tổng bộ ấy nổ tung. À, phải gài thuốc nổ ở ba vị trí khác nhau nhé”.

“Vâng”, ba người đó đã bị khống chế nên rất nghe lời.

Chờ họ đi rồi, Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên lại đi dạo tiếp đến khi mặt trờ lặn thì mới về ăn tối.

Tối đến, Ngô Bình tiếp tục lĩnh ngộ quyền ý. Anh đã đi đến tầng cuối cùng là đại thành rồi. Còn viên mãn thì anh cũng không quá trông chờ, vì làm được điều ấy là rất khó.

Nếu coi việc ngưng luyện ra quyền ý là cấp bậc tiểu học thì viên mãn chính là thi đại học, độ khó cao hơn rất nhiều.

Một khi đạt đến viên mãn quyền ý, Ngô Bình có thể dung hợp ý chí và thần niệm trong võ thuật rồi tạp thành võ hồn. Võ hồn có thể sáng tạo ra rất nhiều võ kỹ mạnh mẽ, cuối cùng hình thành bản lĩnh võ thuật cao cường.

Vì thế rất khó để đạt được viên mãn, cả buổi tối mà Ngô Bình cũng không tiến bộ được nhiều. Nhưng anh đã sáng tạo ra một bộ thân pháp với 18 chiêu thức sau 24 thức của bài luyện thể.

Sáng sớm hôm sau, anh đã truyền bài thân pháp ấy cho đám vệ sĩ da đen, sau đó mới đi chữa trị cho Wajih tiếp.

Chữa trị xong thì cũng đã chín giờ sáng, anh dẫn Chu Thanh Nghiên đi xem sư tử. Phía trước là xe của hướng dẫn viên.

Chất lượng đường đi ở tỉnh của Ghi-nê cũng tạm, giống đường của Viêm Long từ 30 năm trước, xe cộ khá thưa thớt.

Xe của họ phóng đi rất nhanh, hai tiếng sau đã tới một đồng cỏ. Ở đây không có đường đi nên xe rất xóc, tốc độ phải giảm hẳn.

Đường Kiến ngồi trên xe của hướng dẫn viên, anh ta nói qua máy bộ đàm: “Cậu Ngô, nửa tiếng nữa mình sẽ đến địa bàn của sư tử”.

Ngô Bình: “Ừm, đi tiếp đi”.

Không lâu sau, bắt đầu có nhiều con động vật xuất hiện trong tầm mắt của Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên. Trước kia, họ chỉ được nhìn qua màn hình ti vi, chúng hoàn toàn khác với động vật nuôi trong sở thú vì trông hoang dã hơn.

Chu Thanh Nghiên lấy máy ảnh ra bắ đầu tác nghiệp, chiếc xe vẫn tiếp tục di chuyển.

Cuối cùng thì họ cũng nhìn thấy một bầy sư tử, trong đó có một con sư tử đực, bảy con sư tử cái và tám chú sư tử con. Có lẽ gia đình này vừa đánh chén xong nên đang nhàn nhãn nằm trên đồng cỏ chải lông cho nhau, bầy sư tử con đang chơi đùa nghịch ngợm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1158


Dứt lời, anh kéo Chu Thanh Nghiên xuống xe rồi đi về phía bầy sư tử.

Dù Chu Thanh Nghiên cũng biết chút võ nghệ, nhưng vẫn rất căng thẳng, cô ấy nuốt nước miếng nói: “Chúng không tấn công mình chứ?”

Advertisement

“Không dám đâu”, Ngô Bình thờ ơ nói. Anh không hề khoác lác, trong phiến ngọc có cách điều khiển dã thú, hơn nữa còn là dã thú hung hãn nên mấy con sư tử này có là gì. Không phải nói quá chứ sức anh thừa sức bắt được sư tử với hổ.

Thấy có người lại gần, bầy sư tử lập tức cảnh giác, con sư tử đực gào lên, tỏ ý cảnh cáo rõ ràng.

Advertisement

Một hướng dẫn viên giật bắn mình rồi hò hét bằng giọng địa phương, sau đó còn khoa chân múa bay, thậm chí còn lấy cả súng ra. Nếu con sư tử kia dám tấn công Ngô Bình thì anh ta sẽ nổ súng.

Đường Kiến vội cản người đó lại rồi nói: “Bình tĩnh, cậu Ngô là đại tông sư, con sư tử kia không là gì đâu”.

Hướng dẫn viên nghe xong thì khó tin nói: “Cậu ấy là chúa đất à?”

Chúa đất là một truyền kỳ được lưu truyền trong các bộ lạc của châu Phi, nhân vật chính là một anh hùng có thể thuần phục sư tử, khiến bách thú phải khiếp sợ và được mọi người gọi là chúa đất.

Đường Kiến cười nói: “Cái này thì tôi không biết, nhưng chắc chắc chúa đất của các người không phải đối thủ của cậu Ngô đâu”.

Ngô Bình bước nhanh tới gần con sư tử rồi giơ tay kết ấn, sau đó lẩm nhẩm gì đó. Đây là tiếng của một loài mãnh thú thượng cổ, con sư tử kia nghe thấy một cái thì ngẩn ra, sau đó chầm chậm nằm xuống đất.

Không chỉ nó, mà tất cả các con sư tử mẹ cũng nằm rạp xuống ngoan ngoãn. Chỉ có bầy sư tử con là không biết gì nên vẫn chạy về phía Ngô Bình rồi thị uy.

Ngô Bình ngồi xuống trước mặt con sư tử đực rồi giơ tay vỗ vào đầu nó, con sư tử lập tức gục đầu xuống đất, thả lỏng toàn thân. Trong máu huyết của nó có một ký ức từ thời viễn cổ, từng có một con mãnh thú đến đây, bách thú phải cúi đầu. Ngô Bình của lúc này cho nó một cảm giác kinh hãi y như vậy.

Ngô Bình giơ tay túm lấy một con sư tử con, nó vẫn gầm gừ cắn vào tay anh. Nhưng da anh rất dày nên nó không cắn được, bỗng nó cảm thấy được Ngô Bình v**t v* rất dễ chịu nên nằm gọn trong lòng anh luôn, sau đó còn phát ra những tiếng kêu thích thú.

Chu Thanh Nghiên hỏi nhỏ: “Em bế nó được không?”

Ngô Bình mỉm cười rồi để con sư tử con vào lòng cô ấy, nó mở to mắt nhìn, nhưng không có phản ứng gì, mà tiếp tục hưởng thụ những cái v**t v* của Chu Thanh Nghiên.

Ngô Bình lại chạy đi bắt một chú sư tử con khác, đang rảnh nên anh dùng chân khí màu tím để đả thông kinh mạch cho nó.

Các con vật trở nên mạnh mẽ là nhờ kinh mạch được đả thông, nhưng có một số kinh mạch mà được đả thông thì sẽ giúp con thú ấy rở thành bá vương.

Chú sư tử con cảm thấy vô cùng thoải mái, khi Ngô Bình thả nó xuống, nó lại nhảy vào lòng anh, không chịu đi.

Ngô Bình lấy một tấm thảm ở cốp xe rồi trải xuống đất, sau đó lấy đồ ăn ra ngồi ăn giữa bầy sư tử.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1159


Chiếc xe cách họ khoảng hơn 900 mét, Ngô Bình cảm thấy có người cầm súng nên hô lớn: “Đường Kiến, súng!”

Đường Kiến lập tức cướp lấy cây súng của cậu hướng dẫn viên rồi ném cho Ngô Bình. Anh nhận lấy rồi ngoảnh lại, chĩa súng về phía đối diện.

Một người ngồi trên xe việt dã đang ngắm bắn vào con sư tử, dù thấy Ngô Bình và Chu Thanh Nghiên nhưng vẫn không thay đổi ý định săn bắn của mình.

Advertisement

Nhưng khi Ngô Bình cũng chĩa súng về phía người đó, hắn bỗng nổi điên rồi chuyển họng súng đi, nói: “Một khẩu M21 có tác dụng ngắm bắn trong phạm vi 800 mét, còn khẩu Barrett của mình bắn được gần 2000 mét. Hai bên cách nhau ít nhất 900 mét, mà nó vẫn dám ngắn bắn mình, đúng là thằng ngu!”

Hai người Đông Doanh khác ngồi trên xe lập tức cổ vũ: “Cậu chủ, cho nó biết sức mạnh của mình đi”.

Người đàn ông cười lạnh rồi bắn pằng một tiếng, mục tiêu của hắn là chú sư tử con cạnh Ngô Bình.

Advertisement

Viên đạn chỉ mất một giây để đến đúng mục tiêu cách 900 mét, Ngô Bình phán đoán được đường đi của viên đạn nên giơ tay kéo chú sư tử con lại, viên đạn bắn xuống bùn, làm bùn đất văng lên tung toé.

Chu Thanh Nghiên hoảng sợ nói: “Họ nổ súng rồi”.

Ngô Bình bình tĩnh rồi cũng bắn một viên đạn đi.

Pằng!

Pằng!

Viên đạn xuyên qua kính xe rồi bắn vào mắt trái của người Đông Doanh kia, máu tươi cháy ra, hắn gào thét thảm thiết rồi ngã xuống xe.

Pằng pằng!

Ngô Bình nổ súng tiếp, bánh của mấy chiếc xe đều nổ hết, người trên xe sợ hãi giơ tay lên ôm đầu rồi nhảy khỏi xe, trốn ra phía sau.

Ngô Bình vứt súng đi rồi chạy thật nhanh tới đó. Tốc độ của anh nhanh hơn tên bắn, loáng cái đã đến nơi.

Khi người ở phía này định cầm súng phản công thì anh đã vòng ra sau rồi đạp vỡ súng của một tên đi săn.

Những người này không có tu vi nên nhanh chóng bị Ngô Bình hạ gục, không què tay thì gãy chân, nói chung là rất thảm.

“Khốn kiếp! Mày có biết bọn tao là ai không?”, một người Đông Doanh gào lên bằng tiếng Anh, gã bị gãy tay, nhưng mặt vẫn câng câng.

Ngô Bình hỏi: “Các người là ai?”

“Người bị mày bắn vào mắt là con trai của chủ tịch tập đoàn Thiên Chiếu! Mày chết chắc rồi, không ai cứu nổi mày đâu”.

Rắc!

Ngô Bình nhấc chân đạp gãy chân của người đó, gã la hét thảm thiết rồi ngất xỉu.

Người bị anh bắn trúng mắt khoảng 25, 26 tuổi, hắn che bên mắt đang chảy máy rồi hoảng sợ nhìn Ngô Bình: “Tha cho tôi, tôi sẽ cho cậu tiền”.

Ngô Bình cười hỏi: “Anh tên là gì?”

Người đó: “Tôi là Sakaki”.

Ngô Bình cười lạnh: “Thiên Chiếu là tập đoàn tài chính số một của Đông Doanh, sao lại sinh ra cái loại ngu dốt như anh nhỉ?”
 
Back
Top Dưới