Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1120


Ca sĩ nổi tiếng hát thì cũng đến vậy, nhưng vì họ xinh nên được mọi người chào đón hơn.

Sau đó lại có các ngôi sao khác tới, họ lần lượt lên biểu diễn, không thiếu một tiết mục nào.

Tới hơn 11 giờ thì Lý Quảng Long cũng dẫn theo các nhân vật lớn đến, ai cũng có chức vụ cao hơn La Duy Khang.

Advertisement

La Duy Khang đứng ngồi không yên, vội ra chào hỏi, vì ông ấy rất muốn làm quen với những người này.

Lý Quảng Long vừa tới không lâu thì lại có hơn chục chiếc xe cảnh sát đến, nhưng họ đến nhà họ Vạn. Loáng cái cả đống người nhà họ Vạn đã bị bắt lên xe về đồn.

Advertisement

Vạn Tam Hổ đứng trên tầng, vã mồ hôi quan sát phía dưới.

Vạn Tam Hổ biết nhà họ Vạn xong rồi!

Hắn đột nhiên ý thức ra điều gì đó rồi nhảy xuống dưới rồi leo lên xe của mình, chuẩn bị tẩu thoát. Nhiều năm qua, hắn đã tích được ối tiền, chỉ cần không bị bắt thì vẫn có thể sống sung sướng suốt đời.

Song, hắn vừa khởi động xe một cái thì đã nhìn thấy có người đứng ngay cửa xe rồi cười hì hì với hắn, đó chính là người thanh niên ra đón tiếp thị trưởng và mọi người.

“Mày… tránh ra!”, Vạn Tam Hổ biết người này rất đáng gờm nên lo lắng đến mức nói lắc bắp.

Người đó chính là Ngô Bình, anh thừa biết Vạn Tam Hổ đứng trên cao để quan sát tất cả, sau đó anh đã hỏi vài người bên cạnh để xác định xem có đúng là hắn không.

Thấy Vạn Tam Hổ định trốn, anh lập tức chạy tới ngăn cản ngay.

Anh thờ ơ nói: “Vạn Tam Hổ, anh có trốn nổi không?”

Vạn Tam Hổ vừa ngạc nhiên vừa tức giận, sau đó đạp chân ga định phóng đi. Tiếng động cơ vang lên, nhưng bánh xe lại xoay tròn tại chỗ, khói bay mù mịt, chiếc xe không hề nhúc nhích.

Thì ra Ngô Bình đã ấn một tay lên mui xe, nên dù chiếc xe gào rú thế nào cũng không thể xuất phát được.

Vạn Tam Hổ chỉ thấy da đầu mình tê dại, mồ hôi lạnh túa ra, hắn thò đầu ra ngoài cửa sổ rồi nói: “Cậu em, tha cho tôi lần này đi, tôi sẽ cho cậu tiền…”

Hắn vừa lên tiếng thì đã ngửi thấy một hương thơm, ngay sau đó đã bị Ngô Bình thôi miên, ngoan ngoãn dừng xe rồi theo Ngô Bình đến nhà họ Phương.

Thấy Vạn Tam Hổ đến, người nhà họ Phương đều sốt sắng. song, Vạn Tam Hổ lại đi thẳng tới chỗ Quách Thương rồi bắt đầu thú nhận mọi tội trạng.

Quách Thương nhanh chóng gọi cấp dưới đến ghi hình làm bằng chứng. Vạn Tam Hổ đã kể hết mọi tội lỗi mà nhà họ Vạn làm trong suốt nhiều năm qua ra.

Người nhà họ Phương ngơ ngác nhìn nhau, Vạn Tam Hổ bị làm sao vậy? Điên rồi ư?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1121


Sau khi chú rể đưa cô dâu vào phòng cưới thì tiệc cưới chính thức bắt đầu, mọi người đến đầu hầu hết đều vì nể mặt Ngô Bình nên đương nhiên họ rất nhiệt tình chúc rượu nhau.

La Duy Khang còn bận việc nên không thể ở lại lâu, uống vài chén xong là phải đi ngay.

Chương Cửu Hàn ngồi cùng bàn với các nhân vật trong giang hồ, Ngô Bình đến uống với bàn họ một tăng, hạ gục hết các cao thủ võ lâm ở đó.

Advertisement

Lý Quảng Long ngồi bàn bên cạnh cười nói: “Chú không chịu đến chỗ anh nên anh phải mò đến đây vậy”.

Ngô Bình: “Anh Long, sắp hết tháng rồi, sản lượng có thể đạt bao nhiêu?”

Advertisement

Lý Quảng Long cười đáp: “Tháng này mình có thể đạt sản lượng 12 triệu hộp, giá trị sản lượng là ba tỷ. Nhà máy mới đang được xây dựng rồi, sang năm thì sản lượng sẽ lên tới ít nhất là 20 triệu hộp”.

Ngô Bình rất hài lòng với kết quả này, 20 triệu hộp thì sẽ cho giá trị một năm lên tới hơn 70 tỷ. Theo thông kê của Lý Quảng Long, trừ vốn và thuế ra thì ít nhất họ vẫn kiếm được 30 tỷ.

Lý Quảng Long nói: “Thuốc mới mà chú bảo, mình làm luôn thôi chứ?”

Ngô Bình gật đầu: “Em có nhiều phương thuốc lắm, bao giờ về em sẽ điều chỉnh lại, nhiều phương thuốc thì tốt, nhưng không hợp để sản xuất nhiều”.

Lý Quảng Long: “Giờ anh đang dồn hết công sức cho công ty thuốc, chơ khi nào giá trị công ty lên đến trăm tỷ thì anh sẽ cho nó ra thị trường”.

Ngô Bình cười nói: “Mình có thiếu tiền đâu anh, sao phải cho ra thị trường làm gì?”

Lý Quảng Long nghiêm túc nói: “Doanh thu trăm tỷ thì lợi nhuận của mình khoảng 40 tỷ, giá cổ phiểu của ngành dược trên thị trường bây giờ là 32, công ty chúng ta có giá trị cả trăm tỷ là có thành tích tốt lắm đấy”.

Ngô Bình không quan tâm đến vấn đề danh tiếng này cho lắm, nhưng anh cũng không phản đối, dẫu sao Lý Quảng Long cũng có mưu cầu riêng của mình.

Trước kia, Lý Quảng Long chỉ là một đại ca ở Thạch Thành, nhưng sau khi mở nhà máy thuốc, anh ta đã bỏ thói ăn chơi truỵ lạc, mà chuyên tâm vào phát triển công ty, thậm chí còn biến công ty của họ thành một xí nghiệp nổi tiếng ở tỉnh.

Vì là tiệc hỉ nên mọi người chỉ chung vui chưa đến hai tiếng là ra về.

Đến chập tối, Ngô Bình xin nhà Cương Tử một cái chậu trồng cây thật to, sau đó quay lại rừng đào rồi nhổ cây đào tiên trồng vào cái chậu ấy.

Lúc Ngô Bình nhổ cây, trong đầu anh liên tục vang lên tiếng cây đào tiên la hét như con lợn bị chọc tiết.

Ngô Bình nhức đầu hỏi: “Nhị Đào, mày gào thét gì thế? Cây đào bọn mày không có dây thần kinh cảm giác cơ mà?”

“Rễ của tôi mọc sâu xuống dưới mấy chục mét, giờ bị cậu nhổ lên hết, tôi không đau thân thể mà là đau lòng”, Nhị Đào nói.

Ngô Bình: “Rễ mọc sâu thì có tác dụng quái gì? Bao giờ về, tao sẽ cho mày một khối tiên thạch và linh khí mà hấp thụ, như thế có tác dụng hơn nhiều”.

Bấy giờ Nhị Đào mới bình tĩnh lại, như thể mơ tưởng tới một tương lai tương sáng hơn rồi nói: “Cậu nói thế làm tôi háo hức quá!”

Đường Tử Di sai người bỏ cây đào vào một cái hộp rồi đưa về Thiên Kinh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1122


“Anh không đi à?”, Đường Tử Di hỏi với vẻ quyến luyến.

Ngô Bình nói: “Anh vẫn còn việc ở đây, mấy hôm nữa sẽ đến Thiên Kinh tìm em sau”.

Đường Tử Di nói: “Được rồi, giai đoạn đầu của thị trấn phỉ thuý sắp hoàn thành rồi, anh rảnh thì nhớ tới ngó nhé”.

Advertisement

Thị trấn phỉ thuý là nơi mà nhà họ Đường và Ngô Bình chung vốn xây dựng, mục đích là tạo nên một khu triển lãm phỉ thuý lớn nhất cả nước.

“Ừm, anh sẽ thu xếp thời gian”.

Sau khi nhóm Đường Tử Di đi rồi, vợ chồng Cương Tử cùng đến cảm ơn Ngô Bình.

Advertisement

Anh cười nói: “Cương Tử, Tân Nguyệt, sau này hai người phải sống thật hạnh phúc nhé!”

Sau đó, anh lấy một phong bao màu đỏ ra đưa cho hai người: “Đây là quà cho hai người đi hưởng tuần trăng mật”.

Cương Tử có vẻ ngại ngùng: “Cậu chủ, cậu đã cho tôi rất nhiều tiền rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Đi chơi thì phải tiêu tiền chứ”.

Sau đó, anh nói với Tân Nguyệt: “Tân Nguyệt, sau này Cương Tử đi theo tôi nên chắc sẽ ít khi về nhà, tôi phải xin lỗi cô trước. Nếu cô nhớ cậu ấy thì có thể chuyển tới sống ở huyện Minh Dương, tôi sẽ chuẩn bị thêm một căn nhà cho Cương Tử”.

Tân Nguyệt vội nói: “Anh Ngô, không có chuyện đó đâu ạ, Cương Tử được làm việc cho anh là diễm phúc của anh ấy”.

Lúc này, chú hai của Cương Tử cũng đi vào rồi nói: “Cậu Ngô, cậu có thể khám qua cho Phương Cường được không?”

Ngô Bình gật đầu nói: “Được ạ”.

Ngô Bình đi tới nhà của chú hai Cương Tử, Tân Nguyệt lấy một tờ chi phiếu trong phong bao ra nhìn, sau đó trợn tròn mắt.

“Một triệu!”, cô ấy hô lên, phong bao này dày thật.

“Phương Cương, cậu chủ của anh là người thế nào vậy? Sao hôm nay có nhiều ngôi sao nổi tiếng với quan chức đến thế, giờ mọi người bên nhà em đều đang điên cuồng đăng ảnh lên mạng kìa, ai cũng bảo em được gả vào nhà hào môn”.

Cương Tử ngại ngùng gãi đầu rồi nói: “Tân Nguyệt, anh không phải con nhà hào môn gì đâu, tất cả là do cậu chủ sắp xếp thôi. Nhưng nhà giàu có gì thì cậu chủ anh đều có hết, thậm chí còn có nhiều hơn ấy”.

Tân Nguyệt là một cô gái thông minh nên nói: “Cương Tử, chắc chắn cậu chủ của anh là một người rất tài giỏi, vậy nếu bên nhà em gặp chuyện phiền phức, có thể nhờ anh ấy giúp không?”

Cương Tử cười nói: “Bên nhà em thì có chuyện gì to tát đâu, dù có thì một mình anh là xử lý được rồi”.

Cô ấy thở dài nói: “Nhớ nhà em gặp chuyện chỉ có cậu chủ anh mới giải quyết được thì sao?”

Cương Tử tò mò hỏi: “Tân Nguyệt, có chuyện gì à?”

Tân Nguyệt kéo Cương Tử vào phòng rồi nói: “Là chuyện của em trai em”.

Cương Tử ngẩn ra: “Em có em trai ư?”

Cương Tử cũng mới quen Tân Nguyệt chưa được bao lâu nên không biết cô ấy có em trai.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1123


Tân Nguyệt ngấn lệ nói: “Chồng ơi, nếu anh cứu được em trai em thì cả nhà em sẽ biết ơn anh”.

Cương Tử dịu dàng nói: “Em là vợ của anh rồi thì chuyện của em cũng là của anh”.

Tân Nguyệt gật đầu, sau đó ôm chặt lấy chồng mình.

Advertisement

Ngô Bình đến nhà của chú hai Cương Tử, vừa vào đã nhìn thấy Phương Cường đang ngồi ngây người trên chiếc ghế ở giữa sân, miệng thì lẩm bẩm gì đó.

Chú hai nói: “Cậu Ngô, ngày nào nó cũng chẳng chịu nói chuyện với ai, ăn còn phải có người xúc”.

Advertisement

Ngô Bình đã nắm được tình hình nên nói: “Để tôi thử”.

Anh đi đến cạnh Phương Cường thì ngửi thấy một mùi lạ, hình như đã lâu cậu ấy không tắm rửa. Sau khi quan sát thì anh thấy Phương Cường đã tự kép kín bản thân.

Sau khi trải qua một chuyện gì đó quá kinh hãi, con người thường sống kép kín lại. Ngày xưa, bạn gái của Phương Cường đã tự sát sau khi bị người khác c**ng b*c, cậu ấy biết rõ hung thủ là ai nhưng không thể đi báo thù được, từ đó đủ thấy nội tâm giày vò như thế nào.

Hận thù không thể phóng thích, Phương Cường sống không bằng chết, vì thế tinh thần dần trở nên bất ổn rồi tự kép kín bản thân lại.

Ngô Bình ngẫm nghĩ một lát, sau đó giơ tay phải ấn l*n đ*nh đầu Phương Cường, sau đó anh nhắm mắt lại. Bây giờ, anh đang thi triển một tiểu xảo tên là Thông linh.

Thông linh không chỉ có thể giao lưu với quỷ thần, mà còn có tác dụng với con người nữa, chứ không phải bản linh cao siêu gì. Anh muốn dùng cách này để Phương Cường có thể bước ra khỏi bóng đen tâm lý.

Loáng cái, tinh thần của Ngô Bình đã tiến vào một không gian đen tối, Phương Cường với gương mặt uất hận đứng đó rồi không ngừng gào thét, đây chính là thế giới nội tâm của cậu ấy.

Ngô Bình tiến vào rồi gọi to: “Phương Cường”.

Phương Cường ngẩn ra, sau đó ngoảnh lại nhìn Ngô Bình.

“Anh là ai?”, cậu ấy hung hăng hỏi.

Ngô Bình: “Hung thủ là Vạn Tam Hổ, anh muốn trả thù không?”

Phương Cường gào lên: “Tôi muốn trả thù, muốn trả thù”.

Ngô Bình: “Muốn trả thù thì phải bước ra ngoài, tôi sẽ dẫn anh đi gặp kẻ thù”.

Dứt lời, Ngô Bình giơ tay ra đẩy, Phương Cường đã bị đẩy ra ngoài.

Ngay sau đó, Phương Cường đang ngồi trên ghế bỗng run lên rồi đứng dậy, cậu ta hung ác nhìn quanh: “Vạn Tam Hổ, tao phải giết nó!”

Ngô Bình biết bệnh của Phương Cường đã khỏi nên nói: “Vạn Tam Hổ và những kẻ độc ác của nhà họ Vạn đã bị bắt rồi, họ sẽ phải chịu trừng trị của pháp luật”.

“Bị bắt rồi ư?”, hận ý trong mắt Phương Cường dần biến mất, nhưng sau đó cậu ấy đã khóc toáng lên: “Manh Manh của tôi, cô ấy thật đáng thương, tất cả là tại tôi! Hu hu…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1124


Lúc này, có khá nhiều người nhà họ Phương đi tới, ai cũng cất giọng an ủi rồi cảm ơn Ngô Bình.

Không còn sớm nữa, Ngô Bình chào tạm biệt nhà họ Phương rồi về huyện Minh Dương với Diệp Huyền.

Advertisement
Về tới nhà rồi, anh gọi ngay cho Lạc Trường Sinh để bàn kế hoạch.

Advertisement
Thiếu chủ đó cho anh hai sự lựa chọn, một là chết, hai là làm tay sai cho hắn. Đương nhiên anh sẽ không phải nô bộc cho ai hết, vì thế chỉ còn cách chiến đấu với tên đó thôi.

Lạc Trường Sinh đã đến nhà anh trước, sau khi biết chuyện, ông ta cười nói: “Chuyện này đơn giản, chủ nhân chỉ cần nói một câu với Trương Thiên Hoành là xong”.

Ngô Bình: “Thần tướng Trương có thể chấn áp tu sĩ cảnh giới Địa Tiên ư?”

Lạc Trường Sinh: “Tu sĩ cảnh giới Địa Tiên có mạnh đến đấy thì cũng phải sống trên đời, nếu vậy thì không thể đắc tội với Trương Thiên Hoành được. Hơn nữa, tu sĩ ở cảnh giới Địa Tiên cũng là người, có gì giỏi đâu chứ”.

Ngô Bình lại nói: “Nếu có thể tự giải quyết được thì tôi không muốn nhờ vả người khác”.

Lạc Trường Sinh: “Chủ nhân có cách rồi ư?”

Ngô Bình: “Tôi đoán thiếu chủ đó đang ở cảnh giới Nhân Tiên, hoặc cùng lắm là cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ. Nếu thế thì tôi không sợ”.

Anh nói tiếp: “Tôi quyết định lập sát trận, để tóm cả mẻ”.

Lạc Trường Sinh nhướn mày: “Chủ nhân định bày sát trận gì?”

Ngô Bình: “Hoan trận, trận pháp này có thể bắt được cả tu sĩ cảnh giới Địa Tiên hậu kỳ, chờ họ sa lưới rồi, chúng ta sẽ tiến vào rồi giết họ”.

Lạc Trường Sinh cảm thấy khó tin nhưng vẵn vui mừng nói: “Nếu Hoan trận của chủ nhân có thể nhốt được tu sĩ cảnh giới Địa Tiên hậu kỳ thì đúng là mình không cần nhờ tới Trương Thiên Hoành nữa mà có thể tự giải quyết được”.

Ngô Bình cắn răng nói: “Cho nên chúng ta phải nghĩ cách dụ thiếu chủ đó tới, ngày nào chưa giết được hắn là tôi ăn không ngon ngủ không yên”.

Người đó đã hai người sai người đến đối phó Ngô Bình, thậm chí còn lấy người nhà ra để uy h**p anh, đương nhiên anh phải dốc toàn lực phản công! Để thiếu chủ đó biến khỏi nhân gian.

Lạc Trường Sinh đưa ý kiến: “Chủ nhân không cần thiết phải giết hắn, biết đâu lại gây phiền phức lớn hơn. Khối luỹ thuật của chủ nhân rất kỳ diệu, hay mình khống chế người đó như đã làm với Hoàng Thiên Bá ấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1125


Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Ý này cũng hay, để thử vậy, nếu không thành công thì giết hắn cũng chưa muộn”.

Tối nay, Lạc Trường Sinh ở lại để tu luyện, sau đó giúp Ngô Bình đối phó với người ở cảnh giới Địa Tiên kia.

Advertisement

Ngô Bình đến phòng đan rồi cẩn thận lấy một chiếc nhẫn ra.

Advertisement

Đây là chiếc nhẫn anh lấy được từ mồ chôn di vật của Bình Loạn Hầu, bên trong có không ít đồ vật.

Nó là một món pháp khí trữ vật, muốn mở thì phải có thần niệm mạnh. Ngô Bình mới Sinh Niệm không lâu, trước đó thần niệm của anh rất yếu. Nhưng bây giờ, thần niệm của anh đã rất mạnh rồi, thừa sức để sử dụng chiếc nhẫn trữ đồ này.

Ngô Bình đưa thần niệm vào trong chiếc nhẫn, bên trong rộng bốn mét, dài năm mét, cao khoảng bốn mét. Anh động tinh thần rồi lấy ba món đồ cùng một cách luyện chế đan dược ở trong ra.

Tiếp theo, anh lấy ra thêm một cái gương cổ. Trên đó có khắc chữ tiên và hình ảnh bàn tay. Anh quan sát mặt gương thì thấy hình ảnh bên trong dao động một cách kỳ lạ: “Toả Hồn Kính? Dùng thế nào nhỉ?”

Anh thử truyền thần niệm vào trong chiếc gương thì lập tức có ba thần niệm đáng sợ tấn công thần niệm của anh, suýt nữa làm anh hồn bay phách lạc.

Ba luồng sức mạnh ấy rất hung hãn, vừa xuất hiện đã định chiếm luôn cơ thể của Ngô Bình.

Ngô Bình hoảng hốt rồi nhớ tới vào thứ ghi chép trong phiến ngọc, có vài món pháp khí rất hung ác, người có tu ti thấp muốn luyện hoá nó thì có thể còn bị nó hấp thu hồn phách rồi biến thành công cụ cho nó.

Cụ thể là nó sẽ người đó sẽ biến thành con rối và bị pháp khí điều khiển và làm việc cho nó như một cái xác không hồn.

“Chết rồi!”, anh hoảng sợ rồi cật lực phản kháng, nhưng anh không phải đối thủ của nó.

Thấy Ngô Bình sắp thất thủ, Đạo Chủng nhảy ra, ba luồng sức mạnh kia lập tức sợ chết khiếp rồi ngoan ngoãn trở lại. Ngau sau đó, Đạo Chủng đã hấp thu luôn chúng.

Năm phút sau, ba luồng sức mạnh kia lại bị Đảo Chủng nhổ ra, dù chúng vẫn còn rất hung hăng, nhưng không dám vớ vẩn với Ngô Bình nữa, mà hoàn toàn phục tùng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1126


Vào thời tiền sử, yêu thú là một thế lực có thể chống lại tu sĩ loài người, có những con yêu thú tu vi lên đến cảnh giới Thiên Tiên, điều này khiến chúng tiên rất nhức đầu.

Ba con yêu thú này đều từ thời tiền sử, thực lực của chúng khá mạnh nên rất khó đối phó. Yêu thú giống con khỉ tên là Nhãn Linh Hầu, mỗi con mắt của nó có một năng lực riêng, nó rất giỏi việc khống chế người khác. Trong Vạn Thăng Thần Châu Trí, nó được liệt vào tốp 15 con yêu thú mạnh nhất.

Yêu thú đầu người thân rắn tên là Quỷ Vực Xà Yêu, nó sinh sống ở Quỷ Vực, thức ăn của nó là linh hồn của vạn vật, có có thể biến cơ thể của người và vật hoá đá, sau đó hấp thu linh hồn. Trong bảng yêu thú thì nó đứng thứ 11.

Advertisement

Yêu thú hổ đen một mắ là Minh Hổ, nghe nói nó là yêu thú trông coi âm phủ, nó đứng thứ 14 trên bảng xếp hạng.

Đã lọt vào bảng yêu thú thì không có con nào là yếu cả, vậy mà chiếc gương bé tẹo này lại phong ấn được hồn phách của ba con yêu thú, vậy uy lực của nó phải mạnh đến đâu?

Advertisement

Ngô Bình đ*ng t*nh thần, Toả Hồn Kính lập tức bay lên trên đỉnh đầu anh, anh nhìn đi đâu là nó chiếu đến đấy với ánh sáng màu xanh u ám.

Ánh sáng này rất lạ, nó chiếu vào ai thì người đó sẽ bất động, linh hồn tê dại, không thể phản kháng lại bất kỳ ai.

“Siêu thật!”, Ngô Bình hít vào một hơi lạnh: “Có cái Toả Hồn Kính này rồi thì đến t sĩ cảnh giới Địa Tiên cũng không phải đối thủ của mình”.

Ngô Bình cất cái gương đi, sau đó lại lấy một thang đoản kiếm ra. Vỏ kiếm có màu đỏ, hình như được làm từ da thú, bên trên có khắc các bùa chú kỳ quái.

Chuôi kiếm bằng gỗ dài 25 phân, dưới đuôi còn có một cái vòng màu đỏ.

Ngô Bình rút thanh kiếm ra thì thấy nó dài chưa đến nửa mét, thân kiếm một màu đen kịt, hấp thu hết mọi tia sáng nên anh không nhìn rõ các chi tiết của nó, mà chỉ thấy một bóng kiếm đen sì. Dù có lấy đèn soi thì cũng vậy.

Anh chém nhẹ thanh kiếm vào đá thì không hề có tiếng động vào vang lên, nhưng tảng đá đã bị xẻ làm đôi. Anh lại lấy kiếm Sát ra rồi cọ hai thanh kiếm vào với nhau.

Cheng một tiếng, kiếm Sát đã bị mẻ một miếng, Ngô Bình giật nảy mình, anh biết kiếm Sát rất sắc, sao mới chạm vào thanh kiếm này một cái đã bị mẻ rồi? Rốt cuộc thanh kiếm này sắc tới mức nào?

Ngô Bình quan sát thật kỹ bằng khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy trên lưng kiếm có khắc chữ Hắc Long.

“Hoá ra là kiếm Hắc Long”, anh mỉm cười, sau đó múa một đường kiếm thì thấy ánh sáng đen loé lên, hầu như không nhìn thấy đường kiếm ở đâu.

“Ghê thật! Nếu mình dùng thanh kiếm này trước mặt người khác, họ sẽ không thể biết mình tấn công ở vị trí nào”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Anh cất kiếm Hắc Long đi rồi lại cầm một viên châu lên. Viên châu này to như quả đào, cầm rất chắc tay, bên trên có ký hiệu phát sát, vừa nhìn đã biết là một món pháp khí phi thường.

Ngô Bình truyền thần niệm vào thì nó lập tức tiếp xúc với cấm chế trong hạt châu, vì thế Ngô Bình cắn vào đầu lưỡi rồi phun máu vào nó.

Ngay sau đó, anh và hạt châu đã có một sự gắn kết thần bí, anh chỉ cần động tinh thần là nó phát sáng.

Ngô Bình hô lên: “Lẽ nào hạt châu này chuyên dùng để đập người?”

Nghĩ đến đây, anh dùng thần niệm điều khiển hạt châu đập vào một tảng đá, bó bay đi ngay rồi uỳnh một tiếng, tảng đá cao hơn một mét đã vỡ tan.

Điều đáng sợ hơn là các mảnh đá vụn không tách nhau ra, mà rơi hết xuống trong một phạm vi tròn một mét, sau đó biến thành bùn đất.

Tiếng động quá lên mọi người đều kéo nhau ra xem.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1127


Cuối cùng, anh lấy một bức tranh trong chiếc nhẫn không gian ra. Trong này chỉ có duy nhất một bức tranh, chứng tỏ nó đáng giá với Bình Loạn Hầu đến mức nào.

Chất liệu của bức tranh rất quý, dù nhiều năm trôi qua, nhưng trông vẫn y như mới. Ngô Bình mởi tranh ra thì thấy là bức hoạ của một cô gái rất xinh đẹp.

Ngô Bình thấy hơi thất vọng, nếu chỉ là một bức tranh chân dung thì không có giá trị lớn. Anh lắc đầu rồi bỏ bức tranh sang một bên, sau đó suy nghĩ cách bày Hoan trận.

Advertisement

Anh không có nhiều kinh nghiệm về trận pháp này, đành làm theo ghi chép trong phiến ngọc thôi.

Ngô Bình vừa nghiên cứu vừa làm, đến khi trời sáng, cuối cùng anh đã nắm rõ về Hoan trận rồi.

Sau khi trời sáng bảnh, Lý Huyền Bá tới tìm anh rồi gãi đầu nói: “Cậu chủ, hình như tôi nặng hơn 100 cân rồi”.

Advertisement

Thời gian qua, ngày nào Lý Huyền Bá cũng ăn như hổ đói nên cân nặng tăng vọt. Sáng nay tỉnh dậy, anh ta phát hiện mình đã nặng hơn trăm cân, vượt quá yêu cầu của Ngô Bình rồi.

Ngô Bình vui mừng rồi truyền Bá Tiên Quyết cho anh ta ngay, bộ công pháp nay cực kỳ phù hợp với Hoang Cổ Bá Thể, người bình thường không thể tập được, còn Lý Huyền Bá mà luyện thì sẽ tiến bộ thần tốc.

Trong một buổi sáng, Ngô Bình chỉ dẫn cho ba người tu luyện, ngoài ra còn phái người đi mua nguyên vật liệu để bày Hoan trận.

Giữa chừng, Diệp Huyền nhận được điện thoại của Tả Lang, hắn ta bảo tạm thời không kiếm được 10 tỷ, hi vọng Ngô Bình có thể cho thêm thời gian.

Song Ngô Bình không đồng ý mà bắt bố con nhà họ Tả phải gom đủ tiền trong ba ngày, không thị tự gánh hậu quả.

Xử lý xong việc của Tả Lang, Vũ Vũ của đội Sấm Sét lại gọi tới nói: “Đội trưởng, Thạch Thần có việc gấp”.

Ngô Bình hỏi: “Việc gì thế?”

Chu Vũ: “Có mấy thành viên của chúng ta ở Thạch Thành bỗng mất tích, số người cứ tăng dần nên cấp trên lệnh cho chúng ta tới Thạch Thành để hỗ trợ điều tra ạ”.

Ngô Bình: “Được, tôi sẽ đi ngay, mọi người chuẩn bị đi, nửa tiếng nữa xuất phát”.

Anh vừa lên xe vừa gọi cho Lý Kim Tượng của Giang Nam Đường.

Nhưng mãi không có ai nghe máy, Ngô Bình chột dạ, không lẽ có chuyện rồi?

Ba phút sau, anh gọi lại, lần này đã có người nghe máy, nhưng lại là giọng của một người thanh niên xa lạ.

“Ai?”, hắn hỏi với giọng lạnh lùng.

Ngô Bình: “Tôi tìm đường chủ Lý”.

“Thông báo thân phận trước đã”, người kia vẫn giữ giọng lạnh băng.

Ngô Bình: “Ngô Bình, đội trưởng đội Sấm Sét”.

“Cậu là Ngô Bình hả? Tốt, tôi đang tìm cậu đây, mau đến gặp tôi ngay”, người đó nói với giọng ra lệnh.

Ngô Bình cau mày: “Anh là ai?”

Người đó: “Tống Dịch Tinh - đường chủ mởi của Giang Nam Đường”.

Ngô Bình cau mày, sao Giang Nam Đường đổi chủ mà anh không hay biết gì? Anh định hỏi tiếp, nhưng Tống Dịch Tinh đã nói: “Ngô Bình, cậu đến Vân Kinh ngay, tôi có nhiệm vụ cho cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1128


Ngô Bình: “Đường chủ Tống, anh có thể chỉ huy tôi, nhưng chỉ có Diệp Thiên Tông mới ra lệnh cho tôi được thôi’.

Nghe thấy tên Diệp Thiên Tông, Tống Dịch Tinh lập tức biết điều hẳn rồi nói: “Diệp Thiên Tông nhiều tuổi rồi, chẳng mấy mà về vườn, sau đó sẽ đến lượt bố tôi lên thay”.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Chí ít thì Diệp Thiên Tông vẫn đang đương vị, mà nếu sư huynh của tôi rời khỏi Thần Võ Ti thì tôi cũng đi”, dứt lời, anh cúp máy rồi gọi cho Diệp Thiên Tông.

Phải một lúc lâu thì ông ấy mới nghe máy.

Advertisement

“Sư huynh, có chuyện gì thế ạ? Sao Tống Dịch Tinh lại thay Lý Kim Tượng rồi?”, Ngô Bình hỏi.

Giọng nói của Diệp Thiên Tông có vẻ buồn bã: “Sư đệ, mấy ngày qua anh luôn phải tranh đấu với người đó. Giờ xem ra anh không phải đối thủ của ông ta rồi. Chẳng mấy nữa là anh sẽ rời Thần Võ Ti”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Sư huynh, thực lực của anh không hề yếu, sao lại bị người khác giành mất chức vụ?”

Diệp Thiên Tông thở dài nói: “Chuyện kể ra thì dài lắm, chờ anh từ chức xong rồi sẽ kể chi tiết cho cậu nghe”.

Ngô Bình: “Vâng, sư huynh, giờ em phải đến Thạch Thành để xử lý việc ở đấy”.

Diệp Thiên Tông: “Cậu không cần đi đâu, anh sẽ cho người đến giải quyết”.

Ngô Bình thấy là lạ: “Sư huynh, lẽ nào chuyện này có nội tình gì ư?”

Diệp Thiên Tông lại thở dài: “Chuyện lằng nhằng lắm, anh không muốn cậu bị liên luỵ. Sư đệ, anh già rồi, cũng chỉ làm được đến vậy thôi. Nhưng cậu thì khác, tiền đồ của cậu rộng mở hơn nên anh không muốn làm ảnh hưởng đến cậu”.

Ngô Bình cau mày: “Sư huynh, nếu anh không nói rõ ra thì em vẫn đến Thạch Thành đấy”.

Diệp Thiên Tông bó tay nên đành nói: “Sư đệ, nếu cậu thật sự muốn biết thì tối nay hãy đến Thạch Thành gặp anh”.

Ngô Bình: “Sư huynh, anh sẽ đến Thạch Thành à?”

Diệp Thiên Tông: “Anh đến xem vụ thành viên mất tích, cậu tới rồi gọi cho anh”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Ngô Bình phóng như bay đi nên loáng cái đã đến địa điểm của đội Sấm Sét, nhóm Chu Vũ đã chuẩn bị xong, sau đó lên xe cũng Ngô Bình đến Thạch Thành.

Bọn họ đi hai xe, một chiếc là xe của Ngô Bình, một chiếc là xe việt dã.

Xe của Ngô Bình do Nghiêm Gia Câu lái, xe sau thì Tống Tiểu Lương lái, Ngô Bình ngồi ở ghế lái phụ rồi bắt đầu suy nghĩ.

Sư huynh anh rõ ràng có điều gì muốn nói trong điện thoại nhưng lại thôi, Ngô Bình càng nghĩ càng thấy lo lắng, giữa đường anh lại gọi cho Dương Mộ Bạch.

Ông ấy nghe máy ngay: “Sư đệ, tìm anh có việc à?”

Ngô Bình hỏi: “Anh đang đâu đấy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1129


Ngô Bình kể qua tình hình: “Sư huynh, em thấy đại sư huynh cố ý điều anh đi, chắc chắn bên này có chuyện rồi, chỉ là anh em mình không biết thôi”.

Dương Mộ Bạch ngạc nhiên: “Được, anh sẽ bay về ngay! Sư đệ, cậu phải cẩn thận đấy. Nếu đến đại sư huynh còn không giải quyết được thì chắc chắn chuyện này rất nguy hiểm”.

Ngô Bình: “Anh yên tâm, em biết rồi”.

Advertisement

Thông báo cho Dương Mộ Bạch xong, Ngô Bình vẫn thấy bất an, anh lây năm đồng tiền phép ra rồi reo một quẻ cho Diệp Thiên Tông, lập tức có hai sơ đồ xuất hiện.

Nhìn thấy sơ đồ đó, Ngô Bình biến sắc mặt, là quẻ đại hung!

Advertisement

Quẻ bói cho thấy ngày mai, Diệp Thiên Tông sẽ gặp hoạ đổ máu, hơn nữa còn thập tử nhất sinh.

Ngô Bình híp mắt lại đắn đó rồi gọi cho Đoàn Long, anh tin nếu Diệp Thiên Tông gặp chuyện lớn, chắc chắn Đoàn Long sẽ biết.

Lúc này, Đoàn Long đang ngồi chơi cờ với một tăng nhân trong nhà. Tăng nhân này rất trẻ, đã thế còn xinh đẹp với nụ cười luôn nở trên môi.

Đoàn Long nghiêm nghị, còn tăng nhân thì tươi cười.

Lúc này, có người mang điện thoại tới nói: “Anh Long, Ngô Bình gọi”.

Đoàn Long: “Ra ngoại nghe máy rồi bảo tôi không có nhà, đang làm nhiệm vụ ở nước ngoài”.

Người đó gật đầu rồi cầm điện thoại rời đi, sau đó ra một góc rồi nghe máy: “Alo”.

Ngô Bình: “Anh Long đâu?”

“Xin lỗi, anh Long ra nước ngoài làm nhiệm vụ rồi, chưa biết ngày nào về nước. Giờ đang giai đoạn đặc biệt nên tôi không thể liên lạc với anh ấy được”, người đó nói không hề có chỗ sơ hở nào.

Ngô Bình không nói gì nữa mà cúp máy luôn.

Tăng nhân: “Ngô Bình là người anh coi tọng, tại sao không nói cho cậu ta biết tình hình hiện giờ?”

Đoàn Long hạ một quân cờ rồi bình thản nói: “Cậu ấy là một thanh kiếm sắc bén, nếu để cậu ấy biết chuyện thì nhất định sẽ cá chết lưới rách với họ. Diệp Thiên Tông chết chắc rồi, không ai cứu được đâu. Để Ngô Bình không bị liên luỵ thì tốt nhất là giấu cậu ấy, chờ mọi việc xong xuôi, cậu ấy cũng không làm chuyện quá kích động”.

Tăng nhân: “Anh từng bảo Ngô Bình là một người thần kỳ, nhỡ cậu ta biết lại có cách giải quyết thì sao?”

Đoàn Long lắc đầu: “Không thể nào, Trương Nguyên Cổ đang giữ một vật rất quan trọng, mười tu sĩ Địa Tiên cũng không có giá trị bằng. Cấp trên nhất định sẽ đồng ý với mọi yêu cầu của ông ta, bao gồm cả việc hi sinh Diệp Thiên Tông”.

Tăng nhân: “Thật đáng tiếc, Diệp Thiên Tông vốn có cơ hội đột phá lên cảnh giới Địa Tiên mà”.

Đoàn Long cười lạnh: “Diệp Thiên Tông quá ngu xuẩn, kể cả lần này có thoát chết thì vẫn còn nhiều lần khác nữa”.

Tăng nhân: “Cấp trên làm vậy, khó tránh khiến người ta oán trách”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1130


Diệp Thiên Tông: “Ừ, để anh gửi địa chỉ cho. Trước khi trời tối, anh sẽ gặp cậu. Giờ anh còn phải xử lý chút việc đã”.

Ngô Bình: “Sư huynh, anh không lừa em chứ? Có chuyện gì rồi đúng không? Không thì tại sao anh lại điều nhị sư huynh đi?”

Diệp Thiên Tông cười nói: “Sư đệ, cậu lo nghĩ nhiều rồi. Nhị sư huynh cậu có nhiệm vụ thật mà, sao anh phải cố tình gì chứ? Tuy chuyện lần này hơi phức tạp, nhưng cũng chỉ là nhường lại quyền lực thôi, không có gì to tát đâu”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Sư huynh, anh phải tin em, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng đứng về phe anh”.

Diệp Thiên Tông cười lớn nói: “Có một sư đệ như cậu đúng là phúc lớn trong đời anh. Sư đệ, anh không yên tâm về Diệp Huyền, nó đang ở chỗ cậu nên cậu hãy trông chừng hộ anh”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sư huynh, Diệp Huyền có tư chất rất tốt, không tới một năm nữa, em sẽ giúp cậu ấy trở thành cao thủ cảnh giới Tiên Thiên”.

Diệp Thiên Tông: “Thật không? Thế thì tốt quá rồi, đến lúc đó, anh sẽ cảm ơn cậu thật hậu hĩnh. Thôi, anh đang bận, tối gặp rồi nói chuyện tiếp”.

Diệp Thiên Tông lại ngắt máy, sau đó gửi một tin nhắn định vị đến.

Nhóm Ngô Bình lái xe đến một ngôi nhà ở ngoại ô Thạch Thành, một ông lão hơn 60 tuổi ra đón: “Chào cậu, tôi phụng mệnh lão gia chờ cậu ở đây”.

Ngô Bình không biết người này: “Ông là quản gia của sư huynh à?”

Ông lão gật đầu: “Vâng, tôi là Lưu Thành, tôi đã đi theo lão gia 50 năm rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Quản gia Lưu, phiền ông rồi, sư huynh tôi có dặn gì không?”

Ông lão nói: “Lão gia không dặn gì ạ, chỉ bảo tôi tiếp đãi cậu cẩn thận”.

Ngô Bình không hỏi gì nữa rồi đi vào nhà, căn nhà này rất đẹp, đồ đạc bên trong đều rất cổ kính.

Nhóm Ngô Bình đi vào phòng khách ngồi, Lưu Thành đi pha trà rồi nói: “Mời cậu uống trà”.

Ngô Bình không có tâm trạng uống nên hỏi: “Lưu Thành, ông là quản gia của nhà họ Diệp cơ mà, sao lại đến đây?”

Lưu Thành đáp: “Là lão gia gọi tôi đến, còn cụ thể có việc gì thì tôi không rõ”.

Ngô Bình gật đầu rồi trò chuyện với ông ấy. Nửa tiếng sau, anh búng ngón tay, Lưu Thành chợt nghệt mặt ra.

Thật ra nửa tiếng vừa rồi, Ngô Bình đã dùng thuật thôi miên Lưu Thành để nói chuyện với ông ấy, anh hỏi: “Lưu Thành, có phải hôm nay sư huynh tôi sẽ không đến đây, đúng không?”

Lưu Thành: “Vâng, lão gia bảo hôm nay sẽ không về. Nếu cậu Ngô có hỏi thì cứ bảo chắc ngày mai sẽ về”.

“Ông có biết sư huynh đang gặp chuyện gì không?”, anh hỏi.

Lưu Thành: “Lão gia bảo, phen này thập tử nhất sinh, nếu người chết thì tôi hãy dẫn cậu chủ đi nương nhờ nhị sư đệ hoặc tiểu sư đệ của người. Còn rốt cuộc lão gia gặp chuyện gì thì tôi không biết”.

“Nói vậy là sư huynh cố ý cầm chân tôi ở đây đúng không?”, Ngô Bình trầm giọng hỏi.

“Vâng, lão gia bảo nếu sáng mai người không về, thì tôi hãy đưa thư cho cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1131


Đọc thư xong, Ngô Bình lẩm bẩm: “Đại sư huynh, một mình anh gánh hết mọi việc, sao em với nhị sư huynh chịu nổi đây?”

Chu Vũ hỏi: “Đội trưởng, có việc gì thế ạ?”

Ngô Bình không nói gì: “Mọi người trông chừng Lưu Thành, tôi phải đi có chút việc”.

Advertisement

Mười phút sau, Ngô Bình đã lái chiếc siêu xe lao như bay trên đường cao tốc. Chiếc xe lao đi với vận tốc gần 300 km/h.

Advertisement

Ngô Bình cầm chặt vô lăng, trong mắt loé lên tia sát ý. Trong thư, Diệp Thiên Tông đã nói rõ tất cả. Kẻ phản bội môn phái của Đông Phật tiên sinh Trương Nguyên Cổ chưa chết, sau khi bị thương nặng, hắn đã trốn đi dưỡng thương và giờ thì đã quay lại.

Lần này, Trương Nguyên Cổ mang theo một món đồ quan trọng, một loại thuốc mang gen siêu cấp, loại thuốc này có giá trị rất cao, đến mức câp trên đồng ý với mọi yêu cầu của hắn.

Trương Nguyên Cổ yêu cầu xây dựng lại Tiên Cơ, đồng thời đổi hết thành thành viên của Võ Thần Ti thành người của hắn. Điều độc ác nhất là hắn còn muốn lấy mạng của Diệp Thiên Tông.

Theo phân phó của cấp trên, tối nay Diệp Thiên Tông sẽ phải chấp hành một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, nếu không có gì bất ngờ thì ông ấy sẽ chết.

Diệp Thiên Tông không có đường lùi, vì nếu ông ấy không chết thì cả môn phái của Đông Phật và người của nhà họ Diệp sẽ đi đời nhà ma. Vậy nên ông ấy chấp nhận hi sinh, để những người khác bao gồm cả Diệp Huyền, Ngô Bình và Dương Mộ Bạch được an toàn.

Diệp Thiên Tông không còn sự lựa chọn nào khác, vì vậy đã đồng ý đánh đổi tính mạng của mình để những người bên cạnh được an toàn. Vì thế, ông ấy đã điều Dương Mộ Bạch sang nước ngoài làm nhiệm vụ và cầm chân Ngô Bình ở Thạch Thành.

“Sư huynh, anh không được chết, người đáng chết là Trương Nguyên Cổ!”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Khi lái xe, Ngô Bình đã nhờ Hàn Bạch tra giúp vị trí của Trương Nguyên Cổ. Lúc này, hắn đã ngồi trong tổng bộ của Thần Võ Ti, hắn và đám thuộc hạ của mình đang chuẩn bị tiếp quản tổ chức, mở ra một thời đại mới của Trương Nguyên Cổ!

Biết được vị trí của Trương Nguyên Cổ xong, Ngô Bình tập trung lái xe.

Anh chỉ mất hơn 30 phút để đi hết quãng đường dài.

Sau khi tới Thiên Kinh, anh đến tìm Hàn Bạch trước, để nhờ anh ấy chuẩn bị cho ít đồ diễn kịch, sau đó còn nhờ người hoạ mặt thành Kình Kha.

Chờ Ngô Bình hoá trang xong, Hàn Bạch tò mò hỏi: “Ngô Bình, sao chú lại hoá trang thế này?”

Ngô Bình đáp: “Không có gì, em thích hát kịch nên tối nay đi biểu diễn ấy mà”.

Hàn Bạch không hỏi nhiều nữa: “Thế chúc vở diễn của chú thành công nhé”.

Chín giờ tối, trong tổng bộ của Thần Võ Ti.

Lúc này, Trương Nguyên Cổ và Tống Chiếm Sơn đang mở một cuộc họp với các nhân vật lớn của Thần Võ Ti. Sau 12 giờ đêm nay, họ sẽ chính thức tiếp quản tổ chức.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1132


Trương Nguyên Cổ cau mày, không biết đây là ai, hắn vung tay: “Lôi ra ngoài”.

Cao thủ ở tổng bộ của Thần Võ Ti nhiều như mây, một người cao lớn giơ tay tóm lấy Ngô Bình rồi thi triển Ưng Trảo Công! Gió lớn nổi lên.

Song, một đường kiếm loé lên, cao thủ cảnh giới Thần đó đã bị chẻ làm đôi, Ngô Bình bước đi như quỷ thần, loáng cái đã chỉ còn cách Trương Nguyên Cổ mười mét.

Advertisement

“Chết tiệt!”

Có mấy người gào lên rồi cùng ra tay.

Advertisement

Ngô Bình vỗ vào eo, khối thần nhảy ra, một luồng khí tức đáng sợ đã khoá chặt đám người đó lại, ai cũng vã mồ hôi không dám cử động.

Cùng lúc đó, anh ném Toả Hồn Kính ra, để nó bay l*n đ*nh đầu rồi toả ánh sáng quỷ dị, sau đó chiếu vào Trương Nguyên Cổ.

Trương Nguyên Cổ rất giỏi, nhưng cũng bị bất động.

Ngay sau đó, Ngô Bình lấy hạt châu ra rồi ném thẳng vào đầu hắn.

Bụp!

Đại cao thủ cảnh giới Nhân Tiên như Trương Nguyên Cổ cũng bị đập vỡ đầu, sau đó chết ngay lập tức.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra, đây là chiêu thức hay pháp khí gì vậy?

Tống Chiếm Sơn hét lên rồi bắn súng.

Ngô Bình lách người áp sát ông ta, rồi chiếu Toả Hồn Kính khiến ông ta bất động. Sau đó anh vung kiếm Hắc Long lên chém lìa đầu Tống Chiếm Sơn.

Giết hai người đó xong, Ngô Bình không ở lại mà nhảy ra ngoài cửa sổ luôn rồi biến mất.

Mọi người đều im lặng, mấy phút sau mới có người thở dài. Quả nhiên Diệp Thiên Tông đã ra tay, hơn nữa này còn có bản lĩnh lớn. Đừng nói là họ, dù tu sĩ cảnh giới Địa Tiên cũng không phải đổi thủ của anh.

Giết Trương Nguyên Cổ xong, Ngô Bình rời khỏi hiện trường ngay. Mười phút sau, anh xuất hiện ở một vùng núi hoang rồi châm một điếu thuốc, sau đó gọi cho Diệp Thiên Tông.

Điện thoại kết nối, Diệp Thiên Tông nói: “Sư đệ, cậu bình tĩnh, anh sắp về rồi”.

Ngô Bình cười lạnh: “Sư huynh, anh lừa em làm gì? Em nói thật cho anh biết nhé, em đã giết Trương Nguyên Cổ rồi”.

Diệp Thiên Tông chấn động rồi nói: “Cái gì? Cậu giết hắn rồi ư?”

Ngô Bình: “Trương Nguyên Cổ chết rồi, họ còn lý do gì để trừ khử anh nữa không?”

Diệp Thiên Tông thở dài: “Sư đệ, cậu bồng bột quá, cậu làm thế là phá hỏng quy tắc của họ, phạm vào điều tối kỵ đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1133


Ngô Bình: “Sư huynh, không phải em chém gió đâu, đến tu sĩ cảnh giới Địa Tiên em cũng giết được hết”.

Diệp Thiên Tông trầm ngâm một lát, đáp: “Sư đệ, đã đến nước này rồi thì chỉ còn nước chơi đến cùng với chúng! Tiếp theo, chúng ta cùng phối hợp diễn một vở kịch”.

Advertisement

Ngô Bình: “Được! Sư huynh, em ở nhà nhị sư huynh chờ anh”.

Diệp Thiên Tông: “Được, anh sẽ về sớm!”

Advertisement

Sau khi cúp điện thoại, Ngô Bình thay quần áo rồi tới chỗ Dương Mộ Bạch. Đợi ở đó hơn một tiếng, Dương Mộ Bạch cũng về.

Ngô Bình lập tức đem đầu đuôi câu chuyện kể cho ông ấy nghe. Dương Mộ Bạch nghe xong thì cảm thán: “Sư đệ, cũng may là cậu phát hiện kịp thời, nếu không thì đại sư huynh mất mạng là cái chắc”.

Ngô Bình: “Em cũng bí quá hoá liều, thực sự không nghĩ ra cách nào khác nữa”.

Dương Mộ Bạch: “Sư đệ làm vậy hẳn cũng khiến bọn chúng không thể ngờ được. Đợi đại sư huynh trở lại, chúng ta cùng nghĩ cách”.

Lại một tiếng nữa trôi qua, Diệp Thiên Tông cuối cùng cũng quay lại.

Mấy anh em hội ngộ vô cùng cảm động.

Dương Mộ Bạch nghiến răng nói: “Sư huynh, nếu sư huynh có mệnh hệ gì thì em và sư đệ chắc chắn sẽ báo thù cho anh!”

Ngô Bình: “Đại sư huynh, đám người của Trương Nguyên Cổ cũng chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta. Cho dù anh có dùng tính mạng để đổi lấy sự bình an thì có lẽ cũng chẳng được bao lâu. Chúng ta thà liều mạng một lần còn hơn là ngồi chờ chết!”

Diệp Thiên Tông thở dài: “Hai đệ nói đúng!”

Diệp Thiên Tông nhìn Ngô Bình nói: “Sư đệ, cậu giết Trương Nguyên Cổ xong, đám người đó đã điên lên rồi, chắc chắn sẽ nhanh chóng phái người tới xử lý cậu. Nếu có thể đứng vững sau lần tấn công đầu tiên của bọn chúng thì chúng ta mới có tư cách yêu cầu đàm phán”.

Ngô Bình ánh mắt thoáng hiện vẻ hung tợn đáp: “Sư huynh, giết một cao thủ Địa Tiên thì em vẫn làm được!”

Diệp Thiên Tông: “Sư đệ, nếu chỉ dựa vào pháp khí thì không loè được bọn chúng đâu. Chúng ta buộc phải tìm được một cao thủ”.

Vừa nói đến đây thì điện thoại của Ngô Bình vang lên, đó là một số lạ. Ngô Bình nhấc máy, trong điện thoại vọng ra một giọng nói quen thuộc.

“Ngô Bình, việc của em đã giải quyết xong rồi. Tiếp theo, em có thể tiếp tục làm bạn gái anh”.

Ngô Bình nghe vậy thì đã nhận ra đây chính là chính là Vân Tôn mà anh gặp lần trước.

Ngô Bình vội vã đáp: “Người đẹp, anh đùa thôi, đừng cho là thật. Hơn nữa hiện giờ anh đang gặp rắc rối lớn, ở bên cạnh anh sẽ rất nguy hiểm”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1134


Anh mới nói được nửa câu thì đối phương đã cúp điện thoại rồi.

Ngô Bình lắc đầu: “Cao thủ anh nói là một Địa Tiên sao?”

Diệp Thiên Tông: “Phải là cao thủ Địa Tiên từ cảnh giới thứ ba trở lên. Chỉ khi có cao thủ như vậy mới khiến bọn chúng kiêng dè”.

Advertisement

Mấy anh em đang bàn bạc thì quản gia đi vào thông báo: “Cậu chủ, bên ngoài có cô Vân muốn gặp”.

Advertisement

Ngô Bình giật mình. Không phải chứ, lẽ nào là cô ấy?

Dương Mộ Bạch hỏi: “Cô Vân nào vậy?”

Vừa dứt lời thì một cô gái xinh đẹp không mời mà tự bước vào. Cô gái đó đẹp đến mê người, vóc dáng yểu điệu thướt tha. Cô ấy cười với Ngô Bình rồi nói: “Tôi tới đột ngột không làm phiền mọi người chứ?”

Vân Tôn vừa xuất hiện, Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch đều đứng dậy, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cô gái này.

Ngô Bình cũng hốt hoảng, đáp: “Sao em lại tới đây? Em đã ở Thiên Kinh từ trước rồi sao?"

Vân Tôn cười đáp: “Đúng vậy, hơn nữa em còn ở gần đây nên tiện qua tìm anh luôn. Nghe nói mọi người cần một người đóng giả đại cao thủ? Có thể em làm được đấy”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Em sao?”

Vân Tôn gật đầu: “Đúng vậy, chính là em”.

Diệp Thiên Tông phát hiện mình không thể nhìn thấu cô gái này nên vội hỏi: “Sư đệ, vị này là?”

Ngô Bình có chút ngại ngùng đáp: “Sư huynh, là bạn gái em”.

Vân Tôn cười nói: “Chào mọi người, tôi tên thật là Vân Tịch”.

Ngô Bình hỏi: “Vân Tịch, sao em biết anh đang ở đây vậy?”

Vân Tịch chớp đôi mắt xinh đẹp đáp: “Điện thoại của em có phần mềm định vị, phát hiện chỗ anh cách chỗ em có vài trăm mét nên em tới đây”.

Ngô Bình đáp: “Vân Tịch, hiện giờ anh có việc quan trọng cần giải quyết. Anh sẽ liên lạc với em sau, em về trước đi”.

Thấy Ngô Bình đuổi khéo mình, VânTịch đáp: “Ngô Bình, em thực sự có thể giúp anh”.

Diệp Thiên Tông vội nói: “Cô Vân, hiện giờ chúng tôi đang gặp nguy hiểm rất lớn. Nếu cô ở lại sẽ rất dễ bị liên luỵ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1135


Vân Tịch mỉm cười, chắp tay niệm chú. Mấy người Ngô Bình đột nhiên cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Cảm giác như mặt đất đang xoay chuyển, bầu trời bên trên thì đang xoay vòng vòng. Họ không kiểm soát được cơ thể mà ngã xuống đất.

Nhưng một giây sau, mọi thứ trở lại bình thường như chưa hề có gì xảy ra.

Diệp Thiên Tông và Dương Mộ Bạch đều sững sờ. Ngô Bình cũng kinh ngạc không kém, hỏi: “Đây là tuyệt kỹ của cảnh giới ba Địa Tiên sao?”

Advertisement

Vân Tịch cười đáp: “Đúng vậy, có điều đó chỉ là mô phỏng thôi chứ so với thủ pháp thật sự thì còn khác xa”.

Ba người kia đưa mắt nhìn nhau, Ngô Bình biết lai lịch của Vân Tịch rất thần bí, nói không chừng là một cao nhân nên anh đập bàn nói: “Được, vậy em hãy giúp đóng giả cao thủ Địa Tiên đó nhé!”

Advertisement

Dương Mộ Bạch lấy ra hũ rượu quý cất giữ từ lâu để khoản đãi Vân Tịch. Vân Tịch không những xinh đẹp mà tửu lượng còn rất khá, ngàn ly không say.

Ngô Bình rất tò mò về thủ thuật mô phỏng của Vân Tịch nên hỏi: “Vân Tịch, sao em làm được vậy? Lẽ nào em chính là cao thủ Địa Tiên cảnh giới ba?”

Vân Tịch cười đáp: “Đương nhiên là không phải, anh thấy em có tu vi không?”

Họ đang nói chuyện thì có một luồng khí tức rất mạnh bao trùm lên cả khoảng sân. Ngô Bình có thể cảm nhận được chủ nhân của ba luồng khí tức này đều là cao thủ Địa Tiên!

Thế nhưng, luồng khí tức này vừa xuất hiện, Vân Tịch liền chắp tay niệm chú. Cả không gian bên trong khoảng sân như bị uốn khúc. Sau đó một giây, ở phía xa truyền tới tiếng hừ lạnh.

Sau đó, ba luồng khí tức kia nhanh chóng biến mất và không xuất hiện lại nữa.

Diệp Thiên Tông cảm thấy rất kỳ lạ: “Lẽ nào đã bỏ đi rồi?”

Ngô Bình vẻ mặt nghi hoặc nhìn Vân Tịch hỏi: “Bị em doạ chạy mất rồi sao?”

Vân Tịch cười đáp: “Ba kẻ ban nãy đều là cao thủ Địa Tiên cảnh giới đầu, bọn họ đương nhiên là sợ em rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Quả là anh đã coi nhẹ khả năng của em. Nào, nâng ly!”, hai người họ cụng ly rồi một hơi uống cạn.

Diệp Thiên Tông nháy mắt với Dương Mộ Bạch, sau đó ho khan một tiếng nói: “Mộ Bạch, chúng ta tới Thần Võ Ti một chuyến đi. Bảo sư đệ ở nhà trông nhà cho”.

Dương Mộ Bạch lập tức phụ hoạ: “Được, phải tới đó một chuyến thôi”.

Hai người này nói đi là đi ngay như một cơn lốc. Trong nhà chỉ còn Ngô Bình và Vân Tịch. Ngô Bình cũng chẳng để ý, tiếp tục uống rượu. Dù gì rượu của Dương Mộ Bạch đều là rượu quý, không uống chỉ có thiệt.

Thiên Kinh, trong một căn nhà lớn và cổ kính. Trong nhà tối đen như mực, không hề bật đèn.

Có ba kẻ đang đi vào trong đó. Một trong số ba kẻ đó bực bội nói: “Muốn tôi chết thì nói luôn đi còn định chơi trò gì vậy?”

Một kẻ khác lên tiếng: “Có chuyện gì khiến anh tức giận vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1136


Không gian lại rơi vào im lặng, rồi một người lên tiếng: “Trương Nguyên Cổ đã chết, số thuốc siêu gen đa số cũng đã lấy được. Chuyện này kết thúc tại đây đi!”

Một kẻ khác nói: “Thân phận của cao thủ đứng sau lưng Diệp Thiên Tông nhất định phải điều tra rõ. Một cao thủ như vậy chúng ta phải lôi kéo bằng được!”

“ Có thể cất nhắc Diệp Thiên Tông một chút. Tiên Giới vừa thành lập cho hắn ta quản lý đi”.

Mấy kẻ còn lại thi nhau phụ hoạ, tán đồng những quyết định này.

Advertisement

Trong khi đó, Ngô Bình và Vân Tịch vẫn đang thưởng rượu cùng nhau, không biết đã uống bao nhiêu chén, vậy mà cả hai người đều tỉnh như sáo.

Năm giờ sáng, Dương Mộ Bạch quay lại. Ông ấy nói mọi việc tiến triển vô cùng thuận lợi, sóng gió đã qua.

Advertisement

Ngô Bình thở phào, sau đó từ biệt Dương Mộ Bạch vì tối nay anh còn phải đối phó với một kẻ địch mạnh khác.

Dương Mộ Bạch không giữ anh lại được, đành đem mấy vò rượu ngon chất lên xe cho anh rồi tiễn anh ra tận xe.

Vân Tịch cũng lên xe, ý bảo Ngô Bình đi đâu thì cô ấy sẽ đi theo đó.

Mặc dù uống rất nhiều rượu nhưng anh vận công một lát là hơi rượu tan hết. Anh cười hỏi: “Vân Tịch, em chắc chắn muốn về nhà cùng anh sao?”

Vân Tịch: “Đương nhiên, em là bạn gái anh mà”.

Ngô Bình thở dài: “Giờ anh chẳng khác nào sao chổi, nếu em không sợ phiền phức thì đi cùng anh”.

Vân Tịch hỏi anh đang gặp rắc rối gì nên Ngô Bình kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe.

Vân Tịch suy nghĩ một lát rồi đáp: “Em biết người đó”.

Ngô Bình khựng lại: “Em quen kẻ đó sao?”

Vân Tịch gật đầu: “Có lẽ là đệ tử nhà họ Phúc ở Địa Tiên Giới, tên là Phúc Vĩnh Lâm. Hồi nhỏ lăn lộn bên ngoài, lớn lên trong gánh kịch cho nên thuộc hạ của hắn đều ăn mặc như đang diễn kịch”.

Ngô Bình: “Không hiểu sao hắn lại ghét anh như vậy, năm lần bảy lượt gây rắc rối cho anh. Giờ anh phải nghĩ cách đối phó với hắn”.

Vân Tịch nghĩ một lát rồi đáp: “Đến lúc đó anh không cần ra tay, hắn tự khắc phải rút lui, sau này sẽ không dám xuất hiện nữa”.

Ngô Bình nhìn cô hỏi: “Tự rút lui sao? Có thể như vậy sao?”

Vân Tịch cười đáp: “Tới lúc đó anh sẽ biết”.

Ngô Bình bán tín bán nghi nhưng cũng không phản bác mà chỉ nói: “Vân Tịch, chỉ bởi một câu đùa mà làm bạn gái anh, thực sự sẽ thiệt thòi cho em”.

Vân Tịch đáp: "Đây là mối duyên tiền định rồi. Ngô Bình, em nguyện ý làm bạn gái anh thực ra chỉ là thuận theo lẽ tự nhiên mà thôi”.

Ngô Bình sững sờ: “Em được định trước sẽ trở thành bạn gái anh?”

Vân Tịch cười hỏi: “Đúng vậy. Anh có biết xem quẻ không?”

Ngô Bình lập tức đắc ý đáp: "Nếu mà nói xem quẻ thì anh khá giỏi đấy. Hiện giờ anh có thể xem được Lưỡng Trọng Biến Hóa (hai sơ đồ) vận mệnh của con người".

Trình độ xem quẻ của anh như vậy quả thực đã là rất lợi hại rồi.

Vân Tịch nói: "Xem được như vậy đã là rất khá rồi. Đến em hiện giờ cũng chỉ xem được bốn sơ đồ thôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1137


Ngô bình thở dài đáp: "Anh tin!"

Vân Tịch: "Em có thể đi cùng anh vài ngày. Nhưng vài ngày nữa, em phải giải quyết một việc, phải rời đi một thời gian."

Ngô Bình đáp: "Không sao, em cứ lo việc của mình trước đi".

Advertisement

Hai người họ nói chuyện đến hơn mười giờ đã về tới nhà.

Người nhà Ngô Bình thấy anh đưa một cô gái vô cùng xinh đẹp về nhà thì ai nấy đều hồ hởi tiếp đón.

Advertisement

Vân Tịch chào hỏi người nhà Ngô Bình vô cùng lễ phép, miệng cười tươi như hoa nên ai cũng thích cô ấy.

Trương Lệ kéo Vân Tịch lại nói chuyện. Lạc Mộng Trần nhân cơ hội đó kéo Ngô Bình ra một góc nói chuyện riêng. Lúc này mặt cô ấy hơi nhợt đi, hỏi nhỏ: "Ngô Bình, đó là ai vậy?"

Ngô Bình đáp: "Là một người bạn thôi. Mộng Trần, em sao vậy?"

Lạc Mộng Trần cười khổ đáp: "Em không biết tại sao nhưng cứ đến gần cô ấy là em lại thấy tim đập nhanh và rất lo sợ".

Ngô Bình cảm thấy rất kỳ lạ, đáp: "Không phải chứ? Vậy tại sao mẹ anh và bà ngoại đều không sao cả?"

Lạc Mộng Trần chỉ vào chú chó to ở phía xa, đáp: "Anh nhìn Đông Hoàng kìa!"

Ngô Bình quay đầu lại nhìn thì không khỏi ngạc nhiên. Đông Hoàng lúc này đang nép vào góc nhà và nhìn về hướng Vân Tịch với vẻ vô cùng cẩn trọng và khiếp sợ.

Ngô Bình cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ: "Lẽ nào Đông Hoàng cũng sợ người lạ?"

Lạc Mộng Trần: "Ngô Bình, em lên tầng trước đây", dường như cô ấy thực sự sợ Vân Tịch nên không muốn ở đó thêm.

Vân Tịch nói chuyện với người nhà Ngô Bình một lát thì quay sang nói với anh: "Anh yêu, anh đưa em đi tham quan nhà một chút được không?"

Ngô Bình đáp: "Được thôi".

Đi quanh nhà một vòng, Vân Tịch chú ý đến nhà kho của Ngô Bình. Cô ấy cười nói: "Đây là kho tàng bí mật của anh sao?"

Ngô bình hơi chột dạ, đáp: "Chỉ là nơi cất vài đồ linh tinh thôi".

Vân Tịch thở dài nói: "Anh yêu, giờ em đã là bạn gái anh nhưng anh chưa từng tặng em món quà nào".

Ngô Bình đảo mắt chán chường. Anh bắt đầu nghi ngờ Vân Tịch này đến đây mục đích để chôm món đồ gì đó.

Anh gãi gãi mặt, đáp: "Vậy được, những món đồ ở đây em có thể chọn ngẫu nhiên một món".

Ngô Bình mở cửa nhà kho. Vân Tịch nhìn vào bên trong, đột nhiên mắt cô như sáng lên, nói: "Thật không ngờ bạn trai tôi lại thích sưu tầm, không ngờ anh có nhiều món đồ tốt như vậy!"

Ngô Bình lo lắng đáp: "Chúng ta đã nói rồi, em chỉ được chọn một món thôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1138


Trong lòng Ngô Bình rất mâu thuẫn. Đây là Hóa Long đan, mặc dù nó không có tác dụng với anh nhưng nếu đối thủy tộc thì quả thực là là báu vật có một không hai".

Thế nhưng anh đã hứa rồi, giờ cũng không thể nuốt lời nên đành ho khan một tiếng rồi đáp: "Vân Tịch, thứ này gọi là Hóa Long đan, có thể em sẽ không cần dùng tới. Hay là em chọn thứ khác?"

Vân Tịch cười đáp: "Em biết nó là Hóa Long đan. Thứ em muốn chính là nó".

Advertisement

Ngô Bình tiếc quặn cả ruột nhưng đành đáp: "Vậy được, tặng cho em đó".

Advertisement

"Cảm ơn anh yêu!", Vân Tịch cười ngọt ngào rồi thơm lên má Ngô Bình một cái, có thể thấy cô ấy đang vô cùng vui mừng.

Ngô Bình sờ lên mặt nói: "Trước đó em nói có thể xem quẻ ra Tứ Trọng Biến Hóa. Có thể cho anh mở rộng tầm mắt được không?"

Anh thực sự rất tò mò về trình độ xem quẻ của Vân Tịch.

Vân Tịch gật đầu: "Được thôi. Có điều em phải tắm rửa thay quần áo trước đã, anh đợi em một lát".

Trong nhà Ngô Bình không thiếu quần áo. Lạc Mộng Trần cứ vài hôm lại nhận được bưu phẩm từ Đông Doanh mà đa số toàn là quần áo. Thế nhưng cô ấy lại rất ít khi diện mà toàn để trong tủ ngắm, giờ vừa hay có thể cho Vân Tịch mượn.

Vân Tịch tắm rửa xong thì sang thư phòng của Ngô Bình. Cô ngồi thiền, sau đó phất tay một cái, bảy đồng tiền cổ bay lơ lửng trên không trung. Sau đó Vân Tịch bắt đầu niệm chú. Trên không trung lần lượt xuất hiện bốn sơ đồ mà cái nào cũng vô cùng rõ nét, thậm chí còn lờ mờ hiện ra sơ đồ thứ năm nhưng nhìn không rõ lắm.

"Quá lợi hại!", Ngô Bình kinh ngạc thốt lên: "Em gần như có thể xem được Ngũ Trọng Biến Hóa (sơ đồ số năm). Giờ em đang ở cấp độ có thể tiên tri được rồi sao?"

Vân Tịch: “Em xem quẻ không phải đặc biệt giỏi, có thể miễn cưỡng gọi là đạt đến trình độ tiên tri được”.

Ngô Bình hạn hán lời: “Em sắp xem được tới Ngũ Trọng rồi, vậy mà gọi là không giỏi ư?”

Vân Tịch cười đáp: “Thực sự không giỏi mà”.

Ngô Bình không muốn nói chuyện này với Vân Tịch tiếp nên nói: “Đi thôi, đi ăn cơm”.

Lúc ăn cơm, Vân Tịch ăn rất ít, như thể không thích đồ ăn nhà anh làm. Ăn xong Ngô Bình hỏi: “Đồ ăn không hợp khẩu vị của em sao?”

Vân Tịch: “Rất ngon, chỉ là em vốn ăn rất ít”.

Các cô gái hiện nay đều sợ béo nên Ngô Bình cũng chẳng nghĩ nhiều. Buổi chiều, hai người họ thảo luận về tu hành, luyện hình, y thuật. Những lĩnh vực này Vân Tịch đều có hiểu biết nhất định. Hiểu biết của cô rộng như vậy khiến Ngô Bình không khỏi khâm phục.

Không lâu sau, Diệp Thiên Tông gửi tin đến, nói cấp trên đã chấp nhận hiện thực. Giờ ông ấy không chỉ là chủ nhân Thần Võ Ti mà đến cả Tiên Cơ cũng do ông ấy quản lý.

Ngô Bình đương nhiên cũng có thêm lợi ích, sau này anh sẽ là người có quyền lực thứ hai trong Tiên Cơ, giúp đỡ Diệp Thiên Tông làm việc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1139


Sau khi trời tối, Ngô Bình và Vân Tịch đến nhà hàng Mễ Kiến. Anh gọi vài món nhậu, một vò rượu rồi vừa uống vừa nói chuyện với Vân Tịch. Hai người họ uống hết ly này đến ly khác, uống rượu như uống nước lã. Vân Tịch thi thoảng lại nở nụ cười mê người, vô cùng vui vẻ.

Bên ngoài nhà hàng có mấy cây ngô đồng cao lớn, thân cây rất to, vài người ôm mới xuể. Lúc này, trên tán cây cao hơn mười mét có một ông cụ râu xám và một cô gái mặc áo tím xinh đẹp đang ngồi.

Ông cụ già mặc đồ màu xanh ngọc, cao không tới một mét ba, mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt rất sáng, trong đêm đen mà trông như hai vì sao. Cô gái mặc đồ tím hơi gầy, da trắng như tuyết, có vẻ đẹp dụ hoặc như thể hồ ly.

Advertisement

Ông cụ già thẫn thờ nhìn vào bên trong, nói: “Mị Nương, tôi nhớ Vân Tôn đã lâu lắm không cười vui vẻ như vậy”.

Cô gái áo tím: “Ông Sáu, Vân Tôn đột nhiên muốn du ngoạn trần thế, lẽ nào là do phải lòng tên nhóc này?”

Advertisement

Ông cụ lắc đầu: “Không thể nào, huyết thống của Vân Tôn cao quý như vậy, tên người phàm này không xứng”.

Cô gái áo tím: “Lẽ nào quả giống như Vân Tôn nói, chỉ là thuận theo ý trời mà hành động?”

Ông cụ: “Thôi bỏ đi, chúng ta giám sát kỹ một chút. Nếu tên nhóc này dám có ý đồ xấu với Vân Tôn thì quyết không tha!”

Nói rồi ông cụ này khịt mũi nói: “Rượu ngon! Tên nhóc này tu vi không tới đâu nhưng tửu lượng thì khá lắm”.

Ba bình rượu đã hết nhẵn, Ngô Bình cố ý để rượu tiêu hoá chậm một chút. Anh hỏi: “Vân Tịch, sao những người đó đều gọi em là Vân Tôn gì đó?”

Vân Tịch đáp: “Em có thể xem quẻ đến Ngũ Trọng thì họ tôn trọng em cũng là lẽ đương nhiên”.

Ngô Bình nghĩ cũng phải. Nếu anh xem được tới Tam Trọng thôi thì có khi rất nhiều người sẽ gọi anh là “ông Bình” cũng nên. Thế thì Vân Tịch được gọi vậy cũng đâu có gì lạ.

Vân Tịch: “Y thuật của anh cao minh như vậy mà định để phí hoài sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh cũng từng có ý định khi nào có thời gian sẽ đi du ngoạn khắp nơi, cứu người giúp đời”.

Vân Tịch cười đáp: “Sau này nếu bạn em có nhờ anh trị thương thì đừng từ chối nhé”.

“Không đâu, là bạn em anh sẽ điều trị miễn phí luôn”, Ngô Bình cười đáp.

Vân Tịch lấy từ trong người ra một chiếc ấn nhỏ chỉ bằng hộp diêm và có màu vàng nhạt. Bên trên chiếc hộp khắc rất nhiều tiên văn cổ xưa.

Cô ấy cười nói: “Anh tặng em Hoá Long đan, em tặng lại anh chiếc ấn này. Thứ này gọi là pháp ấn Tiểu Tây Thiên. Khi anh vẽ bùa, thêm ấn này vào sẽ được Phật Tổ Tiểu Tây Thiên giúp sức”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Được Phật giúp sức sao? Quá đỉnh!”

Nói rồi, anh nhận lấy pháp ấn, ấn thử lên lòng bàn tay mình. Trên bàn tay anh lập tức xuất hiện bốn ký tự tiên văn màu vàng sáng lấp lánh.

Vân Tịch cười nói: “Hiệu lực của pháp ấn kéo dài trong bảy ngày. Có điều nếu dùng để hại người thì sẽ dễ bị hồn xiêu phách lạc”.

Đúng lúc này, bên ngoài vọng tới tiếng người hát kịch lao xao, nghe rất bực mình.

Ngô Bình đanh mặt lại: “Tới rồi!”
 
Back
Top Dưới