Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 820


Chương 823

Lãnh Như Yên nhìn anh rồi nói tiếp: “Anh cũng nghe rồi đó, xưởng hiện có giá trị ròng là hai mươi hai tỷ tệ, anh góp thêm hai mươi hai tỷ tệ thì sẽ nắm năm mươi phần trăm cổ phần. Ngoài ra, em muốn mượn anh thêm một khoản tiền để duy trì hoạt động cho xưởng. Tiền này em sẽ không mượn không, em sẽ trả kèm lãi một phần trăm hàng năm được không?”

Ngô Bình gật đầu: “Được, ngoài hai mươi hai tỷ kia ra thì em cần thêm bao nhiêu?”

“Tốt nhất là ba mươi tỷ nữa”, Lãnh Như Yên đáp.

Ngô Bình tính toán lại một chút, trong tay anh đang có khoảng sáu mươi hai tỷ, nếu lấy ra năm mươi hai tỷ thì vẫn còn mười tỷ nữa, cũng đủ dùng rồi. Nghĩ vậy nên anh gật đầu đồng ý.

Hai bố con Lãnh Như Yên nhìn nhau. Trong nháy mắt đã quyết định cho mượn hơn năm mươi tỷ tệ, đây không phải giàu nứt đố đổ vách thì là gì?

Lãnh Như Yên vô cùng mừng rỡ, cười nói: “Cho em hai năm! Hai năm sau, lãi từ công xưởng chắc chắn sẽ khiến anh kinh ngạc!”

Ngô Bình cũng mỉm cười: “Anh tin ở em!”

Sau khi dùng bữa với nhà họ Lãnh xong thì Ngô Bình xin phép đi về. Lãnh Như Yên tiễn anh ra đến tận cổng. Trước khi chia tay nhau, cô đột nhiên ôm chặt lấy anh, nói: “Cảm ơn anh!”

Ngô Bình khẽ hôn lên môi cô rồi đáp: “Dù em làm bất cứ việc gì, anh cũng sẽ ủng hộ em”.

Sau khi rời nhà họ Lãnh, anh quay lại biệt thự Vân Đỉnh. Đột nhiên anh nhận được điện thoại của Đường Minh Huy, giọng ông ấy vô cùng lo lắng: “Ngô Bình, Tử Di gặp chuyện rồi!”

Ngô Bình hoảng hốt: “Chú, Tử Di làm sao vậy? Chú từ từ nói”.

Đường Minh Huy: “Hôm qua nó đi Thạch Thành bàn chuyện làm ăn, tối nay quay về thì có đi qua Giang Bắc gặp ngay đoạn đồi núi hiểm trở, đá chặn mất đường. Tử Di không muốn kẹt ở đó lâu nên bảo tài xế đi đường nhỏ”.

“Lúc nó đi qua một thị trấn thì không hiểu vì nguyên do gì mà xảy ra xung đột với dân địa phương. Hiện giờ Tử Di đang bị nhốt ở bên đó, còn tài xế bị đánh đến bị thương nặng. Chú đã phái người tới đó rồi”.

Bị người bản địa nhốt lại ư? Sao có thể xảy ra chuyện này? Ngô Bình cau chặt mày lại hỏi: “Chú à, chú có biết tên thị trấn đó không?”

“Nơi đó gọi là thị trấn Thanh Thạch, là nơi giao nhau giữa tỉnh K, Giang Bắc và Giang Tả. Chú cúp máy đây, có gì chú sẽ gọi lại”, Đường Minh Huy đáp.

Sau khi Đường Minh Huy cúp điện thoại, Ngô Bình lập tức dừng xe bên đường, nhanh chóng tận dụng mạng lưới tình báo của Thiên Long để tìm hiểu rõ tình hình của thị trấn Thanh Thạch.

Nơi này quả thực không hề đơn giản. Chỉ là một thị trấn nhỏ mà lại tồn tại một gia tộc nổi danh về võ học, gọi là nhà họ Thạch. Người nhà này mặc dù đa số sinh sống ở bên ngoài nhưng số còn ở lại trấn cũng không ít. Người nhà này hống hách lộng hành, độc chiếm khu mỏ, lâm trường. Cũng bởi thế lực nhà họ Thạch quá mạnh nên chính quyền địa phương cũng không dám đụng tới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 821


Chương 824

Đoạn đường trên cao tốc dài khoảng 270 kilomet, vậy mà Ngô Bình chưa tới một tiếng đã đi hết. Sau đó anh đi vào đường nhỏ, nửa tiếng nữa trôi qua là anh chỉ còn cách trấn Thanh Thạch mười mấy kilomet.

Có điều, tự nhiên trời đổ mưa xối cả nên đoạn đường phía trước bị sạt lở, không thể nào đi tiếp.

Nhưng Ngô Bình không có thời gian để đi đường vòng. Tay phải anh cầm móc kéo chiếc xe rồi dùng lực đột ngột, chiếc xe nặng hai tấn cứ thế bị anh nhấc lên. Đá và cát đằng sau bay mù mịt, còn anh thì đi băng băng qua khu vực sạt lở. Sau khi đến khu đất bằng, anh mới đặt chiếc xe xuống, tiếp tục lái xe như bay.

Nếu cảnh tượng này có người nhìn thấy chắc sẽ sợ vỡ mật! Cũng may ở xung quanh đây đường bị phong toả nên không có xe nào khác đi qua.

Đoạn đường phía sau cũng chẳng có xe nên anh có thể phóng với tốc độ nhanh nhất, chẳng mấy chốc đã đến trấn Thanh Thạch.

Trấn Thanh Thạch là một thị trấn lớn, có khoảng hơn mười nghìn dân. Trên đường các cửa hàng mọc lên san sát. Giờ đã sắp mười hai giờ đêm mà trên đường phố vẫn còn sáng đèn.

Ngô Bình lái xe rồi đỗ lại ở một quán ăn đêm. Anh xuống xe, đưa cho ông chủ quán một điếu thuốc rồi cười nói: “Ông chủ, cho tôi vài món lên đây”.

Ông chủ quán nhận lấy điếu thuốc, hỏi: “Cậu muốn ăn gì?”

Ngô Bình chọn đại vài món, sau đó hỏi tiếp: “Ông chủ, nghe họ hàng tôi nói dạo này trong trấn mới bắt được một đại mỹ nhân, ông có nghe nói không?”

Khẩu âm của Ngô Bình nghe cũng na ná người ở đây nên ông chủ kia không nghi ngờ anh, cười đáp: “Cậu cũng biết sao? Không sai, lúc hơn tám giờ tối, ông trẻ đang đua xe trên đường nên yêu cầu chặn đường lại. Nhưng tự nhiên lại có một chiếc xe không biết điều đụng trúng ông trẻ. Ông trẻ liền cho người đập xe, một cô gái từ trên xe đi xuống, ôi xinh đẹp cứ như tiên vậy! Ông trẻ vừa nhìn thấy đã động lòng rồi nên bắt cô gái đó về. Còn tài xế thì bị đánh cho tàn phế, giờ đang ở bệnh viện”.

Ngô Bình đáp: “Ông trẻ số hên thật đấy. Tôi cũng muốn tới xem mỹ nhân, giờ họ đang ở đâu vậy?”

Ông chủ ngẩn người: “Cậu quen ông trẻ sao?”

Ngô Bình cười đáp: “Tôi là bạn ông trẻ, mang xe tới cho ông trẻ”, nói rồi anh chỉ chiếc xe bên ngoài.

Ông chủ kia liếc mắt nhìn rồi cười đáp: “Ông trẻ hiện giờ có lẽ đang ở quán rượu Hoàng Tân. Ông trẻ hay mời bạn bè đến đó ăn cơm. Cậu thử đến đó xem xem, nếu may mắn có thể gặp được”.

Ngô Bình hỏi tiếp: “Tôi nhớ quán rượu Hoàng Tân ở phía trước đúng không?”

Ông chủ: “Đi thẳng tới ngã tư phía trước rồi rẽ phải là đến”.

Ngô Bình lập tức đứng dậy, đặt hai trăm tệ xuống rồi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Ông chủ, ông làm cho tôi mấy món đi nhé, lát tôi quay lại”.

Anh lên xe đi thêm hơn một cây số nữa là nhìn thấy một quán rượu trước cửa đỗ đầy xe, đèn điện sáng choang.

Ngô Bình dừng xe lại, đằng trước cửa có mấy thanh niên đang hút thuốc lá phì phèo và cười nói ồn ào. Thấy Ngô Bình đi tới, một tên nói: “Người anh em, hôm nay ông trẻ bao cả quán, đi quán khác đi”.

Ngô Bình tươi cười, đưa ra một điếu thuốc, nói: “Người anh em, nói giúp tôi một câu, tôi tới tìm ông trẻ có chút việc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 822


Chương 825

Sau đó gã đi lên lầu, mấy phút sau đã quay lại nói: “Ông trẻ cho phép anh lên lầu”.

Ngô Bình đi theo gã thanh niên lên tầng ba của quán rượu. Đó là một gian phòng rất lớn, trong phòng có hơn chục người, đa số đều còn trẻ, còn có vài người độ tuổi chỉ cỡ thiếu niên và hai người trung niên.

Đám người này đang chè chén vô cùng ồn ào. Trong đó có một thanh niên trông còn rất trẻ, để tóc dài, gầy gầy, miệng ngậm điếu thuốc vừa nhìn là biết hạng công tử bột quần là áo lượt. Thanh niên đó nói với đám người xung quanh: “Ăn uống nhanh lên, lát nữa ông đây còn phải đi tận hưởng “chiến lợi phẩm” mới bắt được hôm nay. Mẹ nó, quá đẹp, huyện của chúng ta làm gì có ai đẹp như cô ấy”.

“Ha ha, ông trẻ, lần này số hên quá. Lát nữa phải mềm mỏng dịu dàng một chút, đừng làm tổn thương mỹ nhân đấy”, một gã đàn ông trung niên nói bằng giọng thô bỉ.

Gã thanh niên được gọi là “ông trẻ” lúc này đã chú ý đến Ngô Bình. Cậu ta nghi hoặc soi xét anh một lượt rồi hỏi: “Là anh tới tìm tôi sao?”

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy. Là ông trẻ đó sao?”

Gã thanh niên đứng dậy đáp: “Hình như tôi không quen anh”.

Ngô Bình: “Trước đây thì không, nhưng giờ sẽ lập tức quen ngay thôi”.

Ông trẻ cau mày đáp: “Mẹ kiếp, không quen biết gì mà đòi đến gặp tao? Đao Tử, cho nó một trận!”

Một thanh niên đứng lên từ bên cạnh ông trẻ. Gã thanh niên này cao chừng một mét tám mươi lăm, trông vô cùng hung hãn. Hắn chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ, trên người xăm trổ chằng chịt. Hắn ta đứng dậy rồi lao về phía Ngô Bình, vươn tay định nhắm vào đầu anh.

Nắm đấm của hắn vừa đến gần, Ngô Bình nhẹ nhàng né sang một bên khiến hắn theo quán tính phi ra ngoài, lao vào cửa sổ thuỷ tinh rồi rơi thẳng từ tầng ba xuống tầng một. Một tiếng động lớn vang lên, hắn ngã lên nóc một chiếc xe ô tô.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, đứng dậy hết.

Ông trẻ mặt biến sắc: “Thằng ranh, mày dám tới kiếm chuyện sao? Biết tao là ai không?”

Ngô Bình mặt không cảm xúc đáp: “Cậu là kẻ sắp chết đến nơi rồi”.

Ông trẻ nổi trận lôi đình, gầm lên: “Lên cho tao, đánh chết nó!”

Một người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi lấy ra một khẩu súng. Nhưng ông ta vừa rút khẩu súng ra khỏi thắt lưng thì một làn gió luồn qua tay, ông ta thét lên một tiếng đau đớn rồi khẩu súng rơi xuống đất còn ông ta thì nhảy lùi lại đằng sau.

Ngô Bình một chân giẫm nát khẩu súng, sau đó đi tới trước mặt ông trẻ. Anh túm lấy gáy cậu ta nhấc bổng lên. Ông trẻ kêu lên thảm thiết, vùng cổ vô cùng đau đớn.

Ngô Bình mặt không cảm xúc, hỏi: “Cậu nhốt cô gái đó ở đâu? Nói ngay!”

Ông trẻ vừa đau vừa nóng máu, chửi: “M* nhà mày, mày chết chắc rồi, tao là người nhà họ Thạch…”

“Rắc!”

Ngô Bình dùng tay còn lại đập nát cổ tay trái của ông trẻ khiến cậu ta đau đớn đến phát run lên, nước mắt nước mũi thì chảy ròng ròng. Những người còn lại sợ hãi đứng im không dám nhúc nhích. Ngô Bình dùng sát khí để doạ họ khiếp sợ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 823


Chương 826

“Là một pháo đài mà tổ tiên nhà họ Thạch chúng tôi xây nên, đã có lịch sử hơn năm trăm năm rồi. Giờ người nhà họ Thạch vẫn còn sử dụng nó”, ông trẻ vội vã đáp.

Ngô Bình: “Tốt lắm, đi trước dẫn đường đi. Đừng có giở trò, không thì một chưởng của tôi cũng đủ cho cậu về chầu tổ tiên”.

Ông trẻ vội vã đáp: “Được được, tôi đưa anh đi”.

Ngô Bình đặt cậu ta xuống, ông trẻ kia thở không ra hơi, nói: “Cô ấy không sao cả, anh đừng hại tôi, tôi đưa anh đến đó”.

“Nếu cô ấy thực sự không sao thì cậu sẽ không phải chết”, Ngô Bình lạnh lùng đáp.

Ông trẻ bực bội đi trước dẫn đường. Hai người họ đi xuống dưới, đám người ban nãy đi sau một đoạn.

Người đàn ông trung niên đi sau cùng cười âm hiểm: “Phen này thằng cha đó chết chắc rồi!”

Một thanh niên bên cạnh hỏi: “Chú, sao lại chết được?”

Người đàn ông trung niên đáp: “Pháo đài nhà họ Thạch có ông tổ nhà họ Thạch trấn giữ. Chú nghe nói, ông tổ nhà họ Thạch từ lâu đã là cao thủ Tiên Thiên. Nếu không thì nhà họ Thạch lấy đâu ra sức mạnh như thế này?”

Thanh niên kia sáng mắt lên: “Nói như vậy thì tên kia chết chắc rồi!”

Người đàn ông trung niên: “Ông tổ thương nhất ông trẻ này. Tên đó đánh ông trẻ bị thương thì chết là cái chắc!”

Ông trẻ đi trước dẫn đường, hai người đi xuyên qua một con hẻm nhỏ thì thấy một rừng trúc, đường đi còn được lát gạch đỏ. Băng qua rừng trúc, họ đã thấy có một toà tháp cao mười mấy mét, bên trên có chòi gác hình mũi tên, vừa nhìn đã biết là di tích cổ lâu đời.

Cửa toà tháp đang mở, đường đi cũng được lát gạch đỏ vuông vức vào tít bên trong. Ông trẻ đứng trước cửa rồi ngoái lại nhìn Ngô Bình: “Người ở trong này”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Không ngờ nhà họ Thạch các người còn có một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hay đấy.

Ông trẻ thoáng ngạc nhiên, sau đó chợt chạy vào trong rồi vừa chạy vừa gào lên: “Cụ ơi, có người đánh con!”

Một ông lão đi từ trong toà tháp ra, ông lão có dáng người thấp gầy, mặc một bộ đồ rất cổ xưa đã nhăn nhúm và cũ kỹ. Ông lão trông khoảng 70 tuổi, nhưng Ngô Bình biết tuổi thật của ông lão chắc phải hơn trăm rồi, tuy trông ông lão rất yếu, nhưng thực lực thì cực kỳ đáng sợ.

Ông lão nhìn vết thương của ông trẻ rồi sầm mặt hỏi: “Chuyện là thế nào?”

Ông trẻ ngân ngấn nước mắt rồi quỳ xuống nói: “Cụ ơi, con đang dùng bữa ở Hoàng Tân Lâu thì tên này chạy tới đánh, nó bảo muốn khiêu chiến cụ! Hu hu, cụ, nó vênh váo lắm ạ!”

Ông lão bật cười với vẻ đầy sát ý, sau đó nhìn sang Ngô Bình rồi cười lạnh nói: “Cậu muốn khiêu chiến tôi ư?”

Ngô Bình vẫn tỉnh bơ, anh biết ông lão này thuộc kiểu bênh con cháu bất chấp lý lẽ, với kiểu người này thì không thể nói lý, cứ dùng nắm đấm thôi: “Đúng, tôi đến để giết ông đây!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 824


Chương 827

“Hại chết cụ mình mà vẫn vui vậy à?”, Ngô Bình lạnh lùng nói: “Nhưng không phải lo đâu, xử lão già này xong thì tôi sẽ xử anh, để hai cụ cháu các người đoàn tụ dưới suối vàng”.

“Oắt con, ngông cuồng quá rồi đấy!”, ông lão hét lên, quần áo không gió mà bay, mái tóc cũng rối bời, một luồng khí thế bức người ập tới.

Ngô Bình thi triển Như Lai Thần Canh che phủ cơ thể như chiến thần giáng thế, đồng thời tấn công ông lão bằng quyền ý.

Ông lão chấn động rồi hô lên: “Đại tông sư cảnh giới Tiên Thiên! Rốt cuộc cậu là ai?”

Ngô Bình đáp: “Ngô Bình – đệ tử của Đông Phật tiên sinh, xin thỉnh giáo!”

Ông lão tỏ vẻ xoắn xuýt, ánh mắt nhìn Ngô Bình có vẻ vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ nhưng cũng vừa đố kỵ, ông lão thở dài rồi nói: “Thật bất ngờ! Cậu còn trẻ như vậy mà đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên rồi, đã thế còn ngưng tụ được quyền ý. Không hổ là đệ tử của Đông Phật tiên sinh, tôi bái phục!”

Ông lão ngập ngừng một lát rồi chắp tay nói: “Thạch Côn của Giang Bắc, mời!”

Dù biết Ngô Bình là đại tông sư, nhưng ông lão vẫn không chùn bước, vì ông ta biết làm vậy cũng vô dụng, cho nên thà liều một phen.

Uỳnh!

Mặt đất rung chuyển, Ngô Bình lao lên trước, một bóng người màu vàng nhanh chóng áp sát Thạch Côn, ông lão hét lên rồi tung một chưởng ra.

Ông trẻ cảm thấy gió mạnh thổi tới, cậu ta không còn nhìn rõ ai nữa, mà chỉ nghe thấy những tiếng động lớn.

Thạch Côn vẫn đứng yên tại chỗ, gương măt già nua trở nên có sức sống, mắt ông ta loé sáng rồi nhìn Ngô Bình hỏi: “Ngưng Huyết Chỉ của chùa Đại Thiền ư?”

Ngô Bình bình tĩnh đáp: “Đúng, ông còn ba phút nữa để sống”.

Thạch Côn thở dài nói: “Đúng là đại tông sư có khác, thực lực mạnh quá, thua dưới tay cậu thì tôi cũng tâm phục khẩu phục”.

Ông trẻ vô cùng hoảng loạn, cậu ta quỳ trước mặt Thạch Côn rồi khóc lóc: “Cụ, người phải sống, người đang lừa nó phải không?”

Thạch Côn nhìn chắt trai của mình với vẻ hiền từ rồi nói: “Tiểu Thất, ta quý con nhất trong chín đứa chắt, vì con rất giống ta hồi nhỏ. Nhưng tiếc là sau này cụ không thể bảo vệ con được nữa rồi”.

Dứt lời, ông lão ho sặc sụa rồi hộc ra máu đen sì.

Ông trẻ khóc lớn: “Cụ ơi, con sai rồi, con không nên dẫn nó đến đây, hu hu…”

Không phải ông trẻ buồn vì cái chết của Thạch Côn, mà cậu ta sợ nếu ông lão chết rồi thì cậu ta cũng toi đời, vì thế cậu ta sợ hãi mà khóc ầm lên.

Thạch Côn lại ho thêm một lát rồi nhìn Ngô Bình: “Đại tông sư, trước khi chết, tôi xin có một thỉnh cầu”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi đã cho cậu ta cơ hội, giờ ông có xin cho cậu ta cũng vô dụng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 825


Chương 828

Ngô Bình động lòng: “Cho tôi?”

Thạch Côn: “Đúng! Nhà họ Thạch có không dưới 300 tỷ trải rộng khắp Giang Bắc. Tôi sẽ bảo họ bán cho cậu với giá rẻ nhất, xin đại tông sư cho họ được tiếp tục sống”.

Ngô Bình do dự vì điều kiện này rất hấp dẫn, nhưng anh biết cao thủ ở Giang Bắc không chỉ có một mình Thạch Côn, một khi anh tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Thạch thì chắc chắn sẽ bị gây hấn và chịu nhiều áp lực.

Thạch Côn ho ngày càng nhiều hơn, sau đó lảo đảo gục xuống nói: “Đại tông sư, tôi không còn nhiều thời gian nữa, xin cậu hãy suy nghĩ nhanh lên”.

Ngô Bình chợt vỗ vào lưng Thạch Côn, ông ta ngừng ho, còn anh nói: “Ai bảo ông sắp chết hả?”

Thạch Côn ngẩn ra: “Rõ ràng không thể hoá giải Ngưng Huyết Chỉ mà?”

Ngô Bình cười lạnh: “Người khác thì không, nhưng tôi thì có! Tôi không giết ông là vì tôi không đủ sức tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Thạch. Hay thế này đi, tôi tha mạng cho ông, nhưng hàng năm nhà họ Thạch ông phải nộp cho tôi một nửa lợi nhuận”.

Thạch Côn ngây ra, ông ta cứ nghĩ mình chết chắc rồi, ai ngờ Ngô Bình lại cứu mình, giờ ông ta không biết nên vui hay nên buồn nữa.

“Cảm ơn đại tông sư khai ân, tôi đồng ý với điều kiện của cậu”, Thạch Côn khom người xuống.

Chát!

Ngô Bình tát ông trẻ ngã xuống đất rồi cười lạnh nói: “Cậu vừa nói gì? Chờ tôi chết thì sẽ chăm chóc cho bạn gái của tôi ư?”

Ông trẻ sợ hết mức run cầm cập: “Đại tông sư, tôi sai rồi, tôi đáng chết!”, nói rồi, cậu ta liên tục vả vào mặt mình như thể cái mặt này không phải của cậu ta, chẳng mấy chốc khoé miệng đã rớm máu.

Ngô Bình hừ nói: “Vì có tiền rồi nên tôi không đánh chết cậu nữa! Nói mau, người đâu?”

Ông trẻ vội vàng lấy điện thoại ra rồi gọi cho ai đó, ngay sau đó, một chiếc xe đã đi tới, tài xế bị thương và Đường Tử Di đang nhăn nhó bước xuống xe.

Đường Tử Di rất mạnh mẽ, cô ấy luôn trấn tĩnh, vì biết chắc chắn Ngô Bình sẽ đến cứu mình. Nhưng lúc xuống xe nhìn thấy Ngô Bình, mắt cô ấy vẫn đỏ hoe, cô ấy chay nhanh rồi ngả vào lòng anh.

Ngô Bình an ủi: “Tử Di, không sao rồi, giờ em tha hồ xử lý cậu ta”.

Đường Tử Di ngoái lại nhìn rồi đi tới cạnh ông trẻ, sau đó nhấc đôi giày cao gót lên đá ông trẻ kêu oai oái.

Thấy chắt mình bị hành hạ như vậy, Thạch Côn rất đau lòng, nhưng ông ta không dám tiến lên ngăn cả, chỉ biết quay mặt đi. Tải ápp ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đường Tử Di đánh đã tay xong thì mới nguôi giận, sau đó lại bổ nhào vào lòng Ngô Bình.

Ngô Bình ai ủi cô ấy thêm một lúc thì cô ấy mới chịu buông tay rồi hậm hực nói: “Tên này đúng là đáng đánh, để đua xe mà dám cho người chặn đường. Em tranh cãi mấy câu thì cậu ta cho người đánh tài xế của em rồi còn nhốt em lại nữa”.

Ngô Bình cười nói: “Đúng là đáng đánh thật, lát anh lại dạy cho cậu ta một bài học nữa”.

Ông trẻ nghe tra tấn vẫn chưa kết thúc mà sợ hết hồn, cậu ta đang vô cùng hối hận, tại sao mình lại dây vào cô gái này chứ! Đúng là ngu quá mà!

Ngô Bình nhìn ông trẻ rồi hỏi: “Cậu tên là gì?”

Ông trẻ vội đáp: “Tôi là Thạch Tông Bảo”.

Ngô Bình: “Cậu đã đánh tài xế của chúng tôi bị thương, đó là tội cố ý gây thương tích, ngày mai cậu hãy đi tự thú, sẽ bị phạt tù một năm đấy. Nếu cậu không làm theo lời tôi nói thì tôi sẽ đánh cậu gãy hai chân anh rồi tống vào tù, rõ chưa?”

Thạch Côn định nói gì đó nhưng lại thôi, ông ta biết rõ đưa chắt này của mình quá hống hách, không cho nó một bài học thì sẽ không biết đường hối cả, thôi đành nén đau thường để Ngô Bình răn đe nó vậy.

Thạch Tông Bảo bật khóc: “Đại tông sư, tôi sai rồi, anh bắt tôi làm gì cũng được, nhưng đừng cho tôi ngồi tù được không?”

Ngô Bình lườm cậu ta: “Được thôi, cậu xin cô ấy đi”, nói rồi, Ngô Bình chỉ vào Đường Tử Di.

Thạch Tông Bảo bò tới trước mặt Đường Tử Di rồi ngẩng lên nịnh nọt: “Cô Đường, tôi sai rồi, tôi sai thật rồi, cô đánh tôi tiếp đi! Xin cô đừng bắt tôi đi tù”.

Đường Tử Di lạnh mặt quát: “Biến, không tôi cho cậu ngồi tù hai năm dấy”.

Thạch Tông Bảo ngậm miệng ngay, sau đó liếc ánh nhìn đáng thương về phía Thạch Côn, nhưng ông ta vờ như không thấy rồi quay đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 826


Ngô Bình xua tay: “Không cần phiền vậy đâu, nhà ông có bao nhiêu mỏ than?”

Thạch Côn nhẩm tính rồi đáp: “Tôi cũng không rõ, chờ tôi đi gọi điện”.

Ông ta ra ngoài gọi điện, một lát sau có một người đàn ông trung niên chạy nhanh vào hỏi: “Ông ơi, ông gọi cháu ạ?”

Đó là cháu của Thạch Tôn, tên là năm nay 40 tuổi, ông ta nắm khá rõ về sản nghiệp của nhà họ Thạch.

Thạch Côn nói: “Đây là đại tông sư Ngô, cậu ấy hỏi gì thì cháu đáp nấy”.

“Vâng”, người đàn ông đáp.

Ngô Bình: “Nhà họ Thạch có mấy mỏ than? Sản lượng và trữ lượng khoảng bao nhiêu?”

Người đàn ông đáp: “Bảy mỏ than, sản lượng hàng năm là hơn 4000 tấn, trữ lượng thì khoảng vài trăm tấn”.

Ngô Bình nhẩn tính, thấy với trữ lượng đó thì giá trị hẳn sẽ rất cao, vậy thì lợi nhuận sau này chắc phải gần tỷ.

Anh hỏi tiếp: “Giá cả sao?”

Người đàn ông: “Giá ở mỗi mỏ đều khác nhau, nhưng bình quân là hai trăm ba một tấn”.

Ngô Bình gật gù rồi nói với Thạch Côn: “Bỏ cái một nửa lợi nhuận của nhà họ Thạch đi, tôi chỉ cần hai chục tấn than liên tục trong bảy năm thôi. Hết bảy năm, mỏ than lại là của nhà ông”.

Anh đã hỏi Lãnh Như Yên, giá than trên thị trường là bốn trăm rưởi một tấn, vậy là bảy năm sẽ tương đương với ba tỷ rồi. Sản lượng này đủ để giải quyết vấn đề dùng than để tạo ra điện rồi.

Thạch Côn mừng rỡ nói: “Được! Đại tông sư có thể cho người tới lấy bất cứ lúc nào”.

Ngô Bình thầm khen ông ta biết điều: “Được, đến lúc đó bàn sau”, dứt lời, anh đứng dậy chuẩn bị về Vân Kinh.

Thạch Côn tiễn anh ra tận bên ngoài.

Ngô Bình lái xe tới Hoàng Tân Lâu rồi đổi sang xe của mình. Xe của Đường Tử Di đã bị Thạch Tông Bảo đập vỡ nên tạm để lại đây để nhà họ Thạch đổi sang xe mới.

Đổi xe xong, Ngô Bình ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngào ngạt thì hỏi Đường Tử Di: “Tử Di, em có đói không?”

Đường Tử Di gật đầu: “Từ trưa đến giờ, em đã ăn gì đâu”.

Anh gọi chủ nhà hàng: “Cho mấy món lên nhé”.

Ông chủ từng chứng kiến sự hung hãn của Ngô Bình nên đáp lời rồi đi dặn dò đầu bếp ngay.

Có ai đó ở phía xa đã nhìn thấy cảnh này rồi báo cho nhà họ Thạch. Ngay sau đó, chủ Hoàng Tân Lâu đã nhận được một cuộc điện thoại, yêu cầu làm cho bàn Ngô Bình những món ngon nhất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 827


Ông chủ cười tươi nói: “Không giấu gì anh, tổ tiên nhà tôi làm ngự trù trong cung, ông cụ nhà họ Thạch rất thích món ăn của nhà tôi nên đã bỏ tiền để tôi mở nhà hàng này”.

Ngô Bình hỏi: “Nghe giọng ông hình như là người Vân Kinh à?”

Ông chủ gật đầu: “Tôi là người Vân Kinh, vì bận làm ăn ở đây nên cũng ít khi về quê”.

Ngô Bình nói: “Tay nghề của ông khá lắm, theo tôi về Vân Kinh đi, dẫn theo người của ông nữa, về mở một nhà hàng ở gần vịnh Bạch Long, vẫn để tên là Hoàng Tân Lầu”.

Ông chủ ngẩn ra nói: “Nhưng ông cụ Thạch…”

Ngô Bình: “Ông cứ nói với ông ta đi, ông ta sẽ đồng ý thôi”.

Ông chủ cũng muốn về quê, dù sao nơi này cũng không bì được với Vân Kinh nên quyết định sẽ đi hỏi Thạch Côn. Thạch Côn đương nhiên đồng ý ngay, bao tiền ông ta còn bỏ ra được thì một đầu bếp có là gì?

Ông chủ mừng rỡ quay lại nói: “Ông cụ Thạch đồng ý rồi”.

Ông chủ rất vui, chuyến này về Vân Kinh chắc chắn sẽ làm ăn phát đạt hơn ở đây. Bố mẹ ông chủ cũng ở đó nên gia đình họ sẽ không phải chia cắt nữa.

Điều quan trọng hơn là ông chủ rất sợ người nhà họ Thạch nên không có cảm giác an toàn khi sống ở đây. Nhưng Ngô Bình này thì khác, anh rất lịch sự, trông không giống người xấu, làm ăn với người như thế này thiết thực hơn.

Ngô Bình gật đầu: “Ông tên là gì?”

Ông chủ: “Tôi là Lý Hạo Xuyên”.

Ngô Bình: “Ừm, ông chuẩn bị đi, cần mang gì về Vân Kinh thì mang. Đây là danh thiếp của tôi, đến đó rồi thì gọi cho tôi nhé. Ông yên tâm, đãi ngộ của tôi không thấp hơn nhà họ Thạch đâu, huống hồ ông còn được đoàn tụ với người thân, đúng không?”

Lý Hạo Xuyên nhận lấy tấm danh thiếp rồi nói: “Vâng, ngày mai tôi sẽ dọn đồ luôn, trong ba ngày sẽ về tới Vân Kinh”.

Đường Tử Di không nhịn được nói: “Đầu bếp của nhà em cũng nấu ăn ngon mà, sao anh còn thuê người khác làm gì?”

Ngô Bình nói: “Anh hay phải đi tiếp khách ở Vân Kinh, trước đi ăn phải đổi chỗ liên tục, anh thấy phiền lắm. Cho nên anh muốn mở một khách sạn gần vịnh Bạch Long, vừa được ăn vừa không mất tiền, thế chẳng tốt à?”

Đường Tử Di cười nói: “Mở khách sạn không dễ thế đâu”.

Ngô Bình nói: “Đã làm thì anh sẽ xây khách sạn năm sao với diện tích lớn và bãi đỗ xe, gần vịnh Bạch Long có vị trí nào phù hợp không?”

Đường Tử Di ngẫm nghĩ: “Bờ Hà Nam có một công trình sắp xây xong, diện tích khá rộng, vốn chủ mảnh đó định mở khách sạn lớn nhất Vân Kinh đấy, nhưng cờ bạc nợ nần hụt vốn nên đang để không rồi”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Vậy thì quá thích hợp rồi, bao nhiêu tiền thì mua được?”

Đường Tử Di: “Khoảng một tỷ, nhưng nếu anh mua chỉ để mở nhà hàng thì đảm bảo lỗ”.

Ngô Bình: “Chủ cũ chẳng định xây khách sạn còn gì? Thì cứ xây đi, Hoàng Tân Lâu coi như kết hợp thôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 828


Đường Tử Di gật đầu: “Ừm, nhưng anh không hiểu về công ty lắm nên em sẽ cho người giúp anh. À, hình như thế lực của nhà họ Thạch rất mạnh, sao họ chịu cúi đầu thế?”

Ngô Bình thờ ớ đáp: “Nhà họ có một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, là lão già Thạch Côn đấy. Anh định đánh chết lão ta rồi, nhưng đầu lão nhảy số rất nhanh, quả quyết tặng miếng bánh ngon cho anh nên anh mới tha mạng cho lão”.

Đường Minh Huy ngạc nhiên: “Tiểu Ngô, giờ cháu là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên rồi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Sau này có người giang hồ nào gây khó khăn cho chú thì cứ báo tên cháu ra, đảm bảo hữu dụng”.

Đường Minh Huy mừng rỡ nói: “Được, chú biết ngay mình không nhìn nhầm người mà”.

Sau đó, ông ấy hỏi Đường Tử Di: “Hai đưa định khi nào kết hôn?”

Đường Tử Di lườm bố mình: “Bố ơi, bọn con còn trẻ mà, sao phải vội”.

Đường Minh Huy cười nói: “Cưới sớm thì tốt chứ sao, khi bố lấy mẹ con, bà ấy mới 19 tuổi thôi”.

Đường Tử Di vội ngắt lời ông ấy: “Thôi bố ăn đi, đồ ăn ngon lắm”.

Đường Minh Huy: “…”

Ba người ngồi ăn thêm một lát rồi về nhà, Đường Minh Huy đi một xe, Đường Tử Di và Ngô Bình đi một xe.

Đường Tử Di ngồi ở ghế lái phụ, cô ấy ngồi lọt thỏm trong ghế rồi liệt kê thành quả của chuyến đi này: “Lần này đi Thạch Thành, em và Từ Bá Nhân, Chu Truyền Võ đã gặp nhau rồi, biết đây là một dự án lớn nên họ ủng hổ lắm”.

Cô ấy ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Từ Bá Nhân lên chức là cái chắc rồi, còn anh em của ông ấy cũng chuyển công tác đi để tránh điều tiếng rồi”.

Ngô Bình: “Chuyện thường mà, nhà họ Từ bám vào được nhà họ Triệu, thêm vị chủ tịch cũ dính phốt thì Từ Bá Nhân lên thay chỉ là chuyện sớm muộn thôi”.

Đường Tử Di: “Có Từ Bá Nhân ủng hộ, chúng ta sẽ thuận lợi hơn. Em đã bàn lợi ích với ông ấy rồi, ông ấy sẽ có cổ phần ở tỉnh và Thạch Thành”.

Ngô Bình: “Em cho bao nhiêu?”

“Ở tỉnh là 15 phần trăm, Thạch Thành là năm phần trăm, tổng là hai mươi phần trăm, tương đương 40 tỷ. Nhưng họ sẽ tham gia cổ phần bằng tiền mặt và vài cách miễn thuế khác”.

“Cũng được”, Ngô Bình nói: “Còn nhà họ Dương và Phương thì chia cho mười phần trăm cũng ổn”.

Đường Tử Di gật đầu: “Em gặp hai nhà ấy rồi, ba ngày nữa họ sẽ rót vốn, thêm nhà họ Lý nữa là chúng ta có 100 tỷ rồi, còn được miễn phí đất xây dựng nữa. Tiếp theo, em sẽ khảo sát khu vực để nhanh chóng thi công”.

Ngô Bình: “Xây xong thì mất bao lâu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 829


Xuống xe là Đường Tử Di về phòng nghỉ luôn, vất vả cả đêm, cô ấy đã mệt lử rồi.

Ngô Bình ra ngoài luyện thêm động tác, vì đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên nên anh luyện bài luyện thể cũng khác hẳn, hiệu quả cao hơn nhiều.

Chờ khi trời tờ mờ sáng, Hắc Thạch đã báo tin, mười một giờ trưa nay sứ đoàn của Đông Doanh sẽ tới Long Thành.

Ngô Bình lập tức gọi cho Lạc Trường Sinh bảo ông ta đi với mình. Dù tu vi của Lạc Trường Sinh chưa khôi phục, nhưng vẫn có cái gốc là cảnh giới Địa Tiên, có ông ta đi cùng thì anh sẽ khống chế cục diện hơn.

Lạc Trường Sinh nhận được điện thoại rồi đến Long Thành ngay.

Long Thành thuộc tỉnh Hà Đông.

Hà Đông là một mảnh đất nhiều đồi núi, Long Thành nằm ở giữa hai ngọn núi, nhân khẩu khoảng năm triệu, kinh tế đứng trong tốp năm của Vân Kinh.

Khi máy bay của Ngô Bình đáp xuống Long Thành thì đã chín rưỡi sáng. Anh rời khỏi sân bay rồi đi tới một khách sạn, vài thành viên chủ chốt của Hắc Thạch và Lạc Trường Sinh đã chờ sẵn ở đó rồi.

Anh gõ cửa một phòng nào đó, Dương Đoạn và Lâm Bạch đứng dậy: “Đội trưởng”.

Lạc Trường Sinh cũng đang ở đây, ông ta gật đầu với Ngô Bình rồi tiếp tục đọc báo.

Ngô Bình hỏi: “Bên trên có sắp xếp gì chưa?”

Lâm Bạch: “Tôi vừa nhận được danh sách thành viên của bên kia, khá hóc búa đấy”.

Ngô Bình: “Hóc búa thế nào?”

Lâm Bạch: “Trong danh sách có mấy người rất giỏi, thiên tài Kiếm Đạo Yagyuu, cao thủ thanh niên Nhẫn Thuật Ishikawa Kaito, còn một tông sư Không Thủ Đạo nữa là Kamiji. Ba người này đều là cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hơn nữa còn là anh tài xuất sắc nhất của Kiếm Đạo, Nhẫn Đạo và Không Thủ Đạo. Đông Doanh cử họ tới, rõ ràng là có ý đồ”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh nghĩ họ có ý đồ gì?”

Lâm Bạch: “Chèn ép cao thủ trẻ tuổi của Viêm Long, nếu tôi đoán không nhầm thì nhất định họ sẽ khiêu chiến khắp nơi, Hắc Thạch chúng ta sẽ được chọn đầu tiên”.

Ngô Bình cười lạnh: “Khiêu chiến ư? Thú vị đấy!”

Lâm Bạch: “Họ đến với danh nghĩa đoàn khảo sát đầu tư, nên thị trưởng thành phố sẽ dẫn người đi đón. Bên trên cũng cử một người tới để chỉ dẫn chúng ta hành động”.

Ngô Bình cau mày: “Chỉ dẫn chúng ta hành động ư? Họ không tin tôi à?”

Lâm Bạch: “Đội trưởng, đây là thủ tục thôi, cậu làm quen dần đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 830


Lạc Trường Sinh cười nói: “Đến lúc đó, tôi sẽ có cách để họ ra tay, còn cậu thì coi như tự vệ rồi xử một hai đứa”.

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào ông ta: “Lẽ nào những người này có liên quan tới Oda Tamura?”

Lạc Trường Sinh đáp: “Yagyuu là đệ tử của ông ta, còn Kamiji thì là cháu rể”.

Ngô Bình nhớ tới Oda Nobunaga mà mình từng giết rồi hỏi: “Là chồng của Oda Nobunaga à?”

Lạc Trường Sinh tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu biết Oda Nobunaga à? Đúng rồi, Kamiji là chồng của cô ta đấy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Nếu là người của lão già Oda Tamura thì tôi không cần nương tay nữa rồi”.

Lạc Trường Sinh hỏi: “Cậu biết Kiếm Đạo à?”

Ngô Bình đáp: “Một chút thôi, ông định bảo tôi dùng kiếm thuật để đánh bại thiên tài kiếm đạo Yagyuu à?”

Lạc Trường Sinh gật đầu: “Đánh bại kẻ thù từ phương diện mạnh nhất của hắn thì mới gây chấn động lớn chứ”.

Ngô Bình: “Có lý!”

Anh nhìn đồng hồ: “Cho tôi một tiếng, để tôi luyện kiếm”.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nước đến chân mới nhảy thì còn kịp không?

Nhưng Ngô Bình rất nghiêm túc, trong phiến ngọc có một bộ kiếm pháp khiếm khuyết, chỉ có hơn ba thức thôi, nhưng lại đòi hỏi rất cao ở người luyện. Trước đó, anh chưa tiến vào cảnh giới Tiên Thiên nên không thể tu luyện được.

Uy lực của ba thức rưỡi này rất mạnh, dù biết khẩu quyết tâm pháp của nó rồi thì khi luyện vẫn sẽ gặp nhiều khó khăn. May là Ngô Bình tập bài luyện thể nên thể chất đã mạnh hơn trước, kiếm pháp này không còn quá khó với anh nữa.

Ngô Bình lấy kiếm Sát ra, sau đó lách người, cả căn phòng ngập tràn ánh sáng, các đường kiếm lúc to lúc nhỏ, nhóm Lâm Bạch thấy nổi da gà, sợ đến mức lùi lại liên tục.

Lạc Trường Sinh sáng mắt lên rồi khen ngợi: “Kiếm hay!”

Đây mới là chiêu thức thứ nhất, nhưng uy lực của nó đã khiến tất cả mọi người ở đây phải khiếp sợ.

Ngô Bình luyện một lèo mười lần, anh đã có thể phóng ra bốn đường kiếm, đường kiếm nào cũng to như quả dưa hấu, vô cùng quỷ dị. Nếu anh thi triển kiếm pháp này thì đừng ai mong có thể tiếp cận anh trong phạm vi hai mét.

Điều đặc biệt là môn kiếm pháp này kết hợp với kiếm Sát đã tạo ra uy lực mạnh hơn, thậm chí Lạc Trường Sinh còn thấy dù mình khôi phục cảnh giới Võ Vương thì cũng không thể đỡ được kiếm của Ngô Bình.

Ngô Bình cứ thế luyện chiêu thức thứ nhất, các đường kiếm ngày càng rối mắt và có uy lực mạnh mẽ hơn.

Sau đó, Lâm Bạch đã nhận được một cuộc điện thoại rồi nói: “Chủ nhiệm, người cấp trên cử tới đã đến rồi”.

Quả nhiên ngay sau đó, chuông cửa vang lên, Thường Minh ra mở cửa thì có một người phụ nữ khoảng 40 tuổi bước vào. Chị ta mặc đồng phục màu xanh lam, đi giày đế bằng, đeo kính râm, để tóc ngắn, vừa nhìn đã biết là một người cứng nhắc bảo thủ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 831


Ngô Bình cười nói: “Chắc chắn rồi”.

Trình Ngọc Liên nhìn đồng hồ rồi nói: “Gần 11 giờ rồi, chúng ta mau chuẩn bị đến sân bay thôi. Người của thành phố đã xuất phát rồi, chúng ta không thể đến quá muộn được”.

Ngô Bình không muốn đến sân bay nên cười nói: “Để họ đón tiếp ở sân bay là được rồi, khi nào bên ấy sắp xếp xong thì chúng ta qua vẫn kịp”.

Trình Ngọc Liên ngẩn ra: “Đội trưởng Ngô, đây là vấn đề lễ nghi, tôi mong cậu sẽ đi”.

Ngô Bình chợt ôm bungh rồi nói: “Ui cha, tôi bị tào tháo đuổi rồi, chờ tôi một lát”, dứt lời, anh đi luôn vào nhà vệ sinh.

Trình Ngọc Liên tức rn người, chị ta lấy điện thoại ra rồi gọi cho ai đó như tố cáo tội trạng.

Cổ Lệ và Vi Lạp mím môi cười, chiêu đau bụng này của đội trưởng hữu dụng thật đấy!

Ngô Bình hạ nắp bồn cầu trong nhà vệ sinh xuống rồi ngồi lên đó tu luyện.

Trình Ngọc Liên phản ánh với cấp trên xong rồi chuyển đạt các mệnh lệnh cho Ngô Bình, nhưng khi xong việc thì cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ rồi.

Anh Long gọi cho Ngô Bình rồi hỏi: “Này cậu em, hôm nay tôi không đến, mấy anh em chịu khó nhé”.

Ngô Bình: “Chuyện nhỏ ấy mà. Anh Long, lần này chắc em sẽ đánh chết một, hai người, như vậy có sao không?”

Anh Long cười phá lên: “Đó là bản lĩnh của cậu, nhưng đừng mong anh khen thưởng”.

Ngô Bình: “Em biết rồi”.

Trò chuyện thêm một lúc thì anh ta nói: “Trình Ngọc Liên kia có ông nội là một nhân vật lớn, cậu nể mặt người ta một chút. À, nhà họ Trình là một gia tộc chính trực, làm việc đứng đắn, cậu có thể kết bạn với chị ta”.

Ngô Bình: “Kết bạn kiểu gì?”

Đoàn Long: “Chồng của Trình Ngọc Liên là Phương Chấn Quốc, họ có một người con trai 17 tuổi, lúc nào cũng cưng như trứng. Nhưng cậu nhóc này mắc một căn bệnh di truyền nên không sống được quá hai mươi tuổi. Nếu cậu có thể chữa khỏi bệnh cho con trai họ thì nhà họ Phương và nhà họ Trình sẽ vô cùng biết ơn cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Phương Chấn Quốc là người như thế nào?”

Đoàn Long: “Thế lực của nhà họ Phương ngang với nhà họ Triệu, Phương Chấn Quốc và con trai anh ta đều là con độc đinh đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Được, để em thử xem sao”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 832


Sau đó, anh hỏi Lâm Bạch: “Lâm Bạch, anh nói có phải không?”

Lâm Bạch nào biết, nhưng vẫn ra sức gật đầu: “Phải, tôi có thể làm chứng, một tuần này ngày nào đội trưởng cũng bị đau bụng”.

Trình Ngọc Liên cười lạnh nói: “Ngô Bình, cậu đừng tưởng mình là thành viên của Thiên Long thì có thể tuỳ hứng như thế! Dù Đoàn Long có xuất hiện ở đây thì cũng phải ngoan ngoan với tôi đấy”.

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Chị Trình, tôi cũng nói thật với chị luôn, mấy tên quỷ Đông Doanh kia không xứng được tôi đi đón. À, tôi còn là một bác sĩ đấy, tôi nghe anh Long bảo con trai chị bị bệnh hả?”

Trình Ngọc Liên ngẩn ra: “Đoàn Long kể cho cậu rồi à?”

Ngô Bình gật đầu: “Nếu rảnh thì chị dẫn cậu ấy đến đây để tôi khám cho, chắc chắn sẽ có cách chữa trị”.

Trình Ngọc Liên nửa tin nửa ngờ: “Con trai tôi bị bệnh di truyền, có chữa được không?”

Ngô Bình cười nói: “Đúng là bệnh về di truyền rất khó chữa trị, nhưng không phải là không thể”.

Lâm Bạch cười nói: “Chủ nhiệm Trình, bệnh của Triệu Trụ Quốc cũng là đội trưởng Ngô chữa trị đấy ạ”.

Trình Ngọc Liên ngạc nhiên: “Ra là cậu à? Tôi nghe nói lâu rồi, có một thần y rất giỏi, không ngờ lại là cậu. Đúng là không được trông mặt mà bắt hình dong, cậu còn trẻ mà đã giỏi vậy rồi, chắc chắn tiền đồ sẽ sáng lắm”.

Ngô Bình cười nói: “Chị Trình quá khen!”

Trình Ngọc Liên đã nhóm lên một ngọn lửa hi vọng, chị ta vội hỏi: “Đội trưởng Ngô, cậu có thể chữa khỏi bệnh cho con trai tôi ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Tôi đâu dám nói bừa chuyện này”.

Trình Ngọc Liên mừng rỡ rồi nói: “Đội trưởng Ngô, con trai tôi đang ở phòng trên tầng, lần này đến Hà Đông, tôi định dẫn nó đến núi Ngũ Đài bái phật”.

Ngô Bình thoáng ngạc nhiên: “Vậy ư? Thế chị mau dẫn cậu ấy tới đây, để tôi khám luôn”.

Trình Ngọc Liên lập tức chạy lên tầng, vài phút sau, chị ta đã dẫn một cậu thiếu niên 17 tuổi đi xuống. Cậu nhóc không cao, chỉ cỡ mét năm mươi, người rất gầy, tinh thần uể oải, đôi mắt lờ đờ.

Trình Ngọc Liên yêu chiều nhìn cậu nhóc rồi dịu dàng nói: “Đông Sinh, đây là đội trưởng Ngô Bình, mẹ nhờ anh ấy khám cho con nhé?”

Cậu nhóc khẽ gật đầu rồi lễ phép nói với Ngô Bình: “Phiền anh Ngô ạ”.

Ngô Bình bảo cậu nhóc ngồi xuống cho mình kiểm tra, anh phát hiện vấn đề của cậu ấy rất phức tạp, cậu ấy mắc bệnh thận kém phát triển bẩm sinh, cơ bắp thì yếu ớt, ngoài ra còn bị huyết áp cao và bệnh tim, đúng là bệnh khắp người.

Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là trên đỉnh đầu của cậu ấy ánh lên tia sáng màu đỏ, trong đó có pha lẫn chút màu vàng, tia sáng ánh lên cao nửa mét, trông rất kỳ lạ!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 833


“Xem ra mình là quý nhân của cậu ấy rồi”, Ngô Bình nghĩ.

Thấy Ngô Bình không nói gì, Đông Sinh hỏi: “Anh Ngô, bệnh của em có thể chữa khỏi được không ạ?”

Ngô Bình nhìn cậu ấy rồi đáp: “Có, nhưng hơi phiền phức một chút, hơn nữa em cũng phải chịu đau đấy, được không?”

Đôi mắt cậu thiếu niên loé lên tia sang: “Chữa khỏi được ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh chữa được”.

Cậu nhóc đứng dậy rồi nói rành mạch: “Dù phải đau hay khổ cực đến mấy thì em cũng không sợ”.

Trình Ngọc Liên mừng rỡ nói: “Đội trưởng Ngô, vậy thì may quá rồi! Nếu cậu chữa khỏi bệnh cho con trai tôi, nhà chúng tôi sẽ rất biết ơn cậu”.

Ngô Bình chính trực nói: “Chị Trình, anh Long bảo chị là người ngay thẳng, nhà họ Phương cũng rất trung nghĩa! Vì thế được chữa bệnh cho Đông Sinh là vinh hạnh của tôi”.

Mắt Trình Ngọc Liên đỏ hoe, chị ta gật đầu: “Cảm ơn, cảm ơn cậu”.

Điều bận tâm lớn nhất của chị ta là bệnh tình của con trai, cậu nhóc rất thông minh, nhưng ông trời rất bất công khi không cho cậu ấy một sức khoẻ tốt. Nếu không nhờ gia đình hai bên chạy chữa thì Phương Đông Sinh không thể sống tới ngày hôm nay được.

Giờ Ngô Bình nói mình có thể chữa khỏi bệnh cho Phương Đông Sinh là một tin rất đáng mừng, Trình Ngọc Liên vui không để đâu cho hết, cái nhìn của chị ta về Ngô Bình cũng đã thay đổi hẳn.

Lúc này, Trình Ngọc Liên chợt nhận được một cuộc điện thoại, chị ta nói với Ngô Bình: “Đội trưởng Ngô, sứ đoàn Đông Doanh đã đến phủ Tử Long rồi, người của thành phố gọi chúng ta tới”.

Ngô Bình hỏi: “Phủ Tử Long là nơi nào?”

Lâm Bạch: “Đội trưởng, phủ Tử Long là một lâm viên tư nhân, do tổng tiêu đầu Lý Long Thần xây dựng, chắc người của thành phố mượn nơi đó để tiếp đón người Đông Doanh”.

Bấy giờ Ngô Bình mới nhớ Hà Đông là địa bàn của Lý Long Thần, vì thế anh lập tức gọi cho ông ấy.

Điện thoại được kết nối ngay: “Long Thần, ông có ở Hà Đông không?”

Lý Long Thần cười đáp: “Sư thúc, đệ tử không, người đang ở Hà Đông ạ?”

Ngô Bình: “Ừm, tôi nghe nói người của thành phố mượn phủ Tử Long của ông à?”

Lý Long Thần: “Vâng, đệ tử khá thân với các sếp, thị trưởng thành phố đã gọi điện rồi mượn phủ Tử Long để tiếp khách”.

Ngô Bình: “Họ mượn chỗ ấy để tiếp đám quỷ Đông Doanh đấy, trong đó có ba cao thủ trẻ tuổi, vớ vẩn khéo còn đòi khiêu chiến ông đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 834


Thật nực cười! Hà Đông là địa bàn của Lý Long Thần, nhỡ tiểu sư thúc xảy ra chuyện ở đây thì ông ấy biết ăn nói sao với sư phụ, vì thế phải tức tốc về ngay.

Ngô Bình: “Ông cứ làm nốt việc đi, không cần về ngay đâu, chuyện ở đây có tôi rồi”.

Lý Long Thần: “Sư thúc, tối nay là đệ tử về rồi, sư thúc phải chờ đệ tử đấy”, Dứt lời, ông ấy cúp máy luôn.

Lâm Bạch đã nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện: “Đội trưởng, chúng ta phải chờ Lý Long Thần về ạ?”

“Không”, Ngô Bình nói: “Chúng ta đi luôn thôi”.

Mọi người thu dọn một chút rồi ngồi lên ba chiếc xe, đi tới phủ Tử Long.

Phủ Tử Long nằm ở núi Tử Long của Long Thành, trên núi có một ngôi miếu cổ đại, cảnh vật ở đây rất đẹp, là điểm du lịch nổi tiếng. Phủ Tử Long xây mất nửa ngọn núi, còn có một con đường nối thẳng.

Chẳng mấy chốc, Ngô Bình đã nhìn thấy một cánh cổng cao lớn, chiếc xe tiến vào bên trong, các công trình kiến trúc ở đây đẹp hết chỗ chê.

Có một người đàn ông đầu trọc đã đứng chờ sẵn ở sân, đó chính là đại đệ tử Hồng Chiến của Lý Long Thần.

Nhìn thấy Ngô Bình, anh ta vội bước tới vái chào: “Tham kiến sư thúc tổ!”

Ngô Bình gật đầu hỏi: “Hồng Chiến, sư phụ anh bảo anh ở lại à?”

Hồng Chiến gật đầu: “Thật ra sư phụ mới gọi đệ tử tới để đón sư thúc tổ trước ạ”.

Ngô Bình: “Ừm, người Đông Doanh đâu?”

Hồng Chiến: “Họ đã vào trong rồi, à người của thành phố cũng đến, có thị trưởng, phó thị trưởng và các nhân viên khác”.

Ngô Bình: “Ừ, anh dẫn tôi đi gặp người Đông Doanh đi”.

Hồng Chiến chần chừ nói: “Sư thúc tổ, sư phụ dặn chờ người về thì mới được dẫn sư thúc tổ đi gặp người Đông Doanh”.

Ngô Bình trừng mắt: “Cái gì? Anh nghe lời sư phụ anh, chứ không nghe lời tôi hả?”

Hồng Chiến sơ hãi rồi quỳ xuống: “Sư thúc rổ, đệ tử không dám?”

Ngô Bình: “Đứng dậy nói chuyện”.

Hồng Chiến cười trừ đứng dậy rồi nói: “Sư thúc tổ, người nên chờ sư phụ về thì hơn ạ. Dẫu sao hôm nay người Đông Doanh cũng chỉ chơi bời giải trí thôi, mai mới chính thức đón tiếp”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: “Được rồi, anh sắp xếp cho họ đi”.

Hồng Chiến mừng rỡ như trút được gánh nặng: “Vâng, mời mọi người đi theo tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 835


Uống trà một lúc thì Trình Ngọc Liên nói: “Đội trưởng Ngô, tôi đi gặp thị trưởng một lát đây”.

Ngô Bình gật đầu, anh không hứng thú với thị trưởng ở đây nên nói: “Chị đi đi”.

Trình Ngọc Liên vừa đi thì Ngô Bình hỏi Hồng Chiến: “Thiết Đầu Công của anh luyện thế nào rồi?”

Hồng Chiến cười gượng đáp: “Lần trước nhờ được sư thúc tổ chỉ dẫn nên đệ tử thấy đỡ hơn nhiều rồi ạ”.

Ngô Bình nói: “Đang rảnh, ra đây tôi sẽ chỉ dẫn thêm cho anh thứ này”.

Hồng Chiến mừng quýnh, vội vàng dẫn Ngô Bình ra sân sau rồi mong chờ hỏi: “Sư thúc tổ, người truyền gì cho đệ tử vậy ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Kim Chung Tráo, anh có muốn học không?”

Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết của Ngô Bình có luyện pháp và đả pháp. Đả pháp thì có công phu Kim Chung Tráo, hơn nữa còn chính thống và huyền diệu hơn cả truyền thế. Ngô Bình biết Hồng Chiến thích hợp với các môn công pháp đòi hỏi sự cứng rắn nên quyết định truyền Kim Chung Tráo cho anh ta.

Đương nhiên anh cũng chỉ có thể truyền thụ bản giản lược cho Hồng Chiến thôi, còn các chiêu thức tuyệt diệu và có uy lực lớn hơn thì không còn thích hợp với Hồng Chiến nữa. Tuy thế, nhưng Kim Chung Tráo của anh cũng cao minh hơn luyện pháp truyền thế nhiều.

Quá trình truyền thụ cũng là cách Ngô Bình luyện tập, tiện thể đả thông kinh mạch cấp bốn một số bộ phận trong cơ thể. Nhờ tập bài luyện thể nên anh đã đả thông kinh mạch cấp bốn trên nhiều bộ phận rồi, giờ đả thông tiếp sẽ dễ dàng hơn.

Ngay sau đó, Hồng Chiến đã nhìn thấy có một màn ánh sáng màu vàng nhạt bao phủ người Ngô Bình, anh ta giơ tay chạm vào thì như bị điện giật, nửa cánh tay hoàn toàn tê rần. Hồng Chiến kinh ngạc rồi hào hứng hỏi: “Sư thúc tổ, đây là lần đầu tiên đệ tử nhìn thấy Kim Chung Tráo kiểu này”.

Ngô Bình thu tay nói: “Tôi truyền cho cậu cơ bản trước, khi nào luyện thành rồi thì học tiếp”.

Kim Chung Tráo mà Ngô Bình luyện có năm cấp là cứng rắn, dẫn dụ, phản công, như ý và hiển hoá. Bây giờ, anh mới chỉ luyện thành cấp thứ nhất là cứng rắn, đao kiếm vào đâm vào người cũng bị bật ra, không thể gây tổn thương đến da thịt.

Dạy Hồng Chiến xong, Ngô Bình tự sang một bên khác luyện tiếp đến khi tê dại tay mới thôi. Còn Hồng Chiến luyện một lúc cũng gọi người đi thu dọn cơm nước.

Đầu bếp ở đây đều là những người nổi tiếng nhất Hà Đông nên các món do họ làm rất ngon. Trong lúc dùng cơm, Ngô Bình đã hỏi Hồng Chiến về tình hình của Hà Đông. Trong ấn tượng của anh thì Hà Đông là nơi có trữ lượng than lớn nhất cả nước, lượng khai thác chiếm một phần tư, hơn nữa chất lượng than cũng tốt, dễ khai thác nên từng làm giàu cho nhiều ông chủ mỏ than.

Hồng Chiến đáp các mỏ than ở Hà Đông gần như đều có chủ hết rồi, giờ muốn sở hửu một mỏ là rất khó. Nhưng có thể mua lại quyền thăm dò, nếu có thể tìm được mỏ than ở đó thì có thể tự do khai thác.

Hơn nữa, quyền thăm dò này không chỉ dành cho than, mà còn cả các khi đốt tự nhiên khác nữa, ai cũng có thể mua được. Song, chuyện này có yếu tố ăn may rất nhiều, tiền mua thì đắt mà không biết có thu hoạch gì không.

Các công ty chất đốt nổi tiếng hầu hết cũng dựa trên yếu tố may mắn kết hợp với kỹ thuật và kinh nghiệm, vì thế tuy quyền thăm dò này có giá rất cao, nhưng vẫn có khá nhiều người bỏ tiền ra đầu tư.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 836


Người thanh niên mặc đồ thể thao màu xám, hắn chỉ cao một mét rưỡi, người còn béo ục ịch. Người này đầu nhọn mặt to, mắt híp, không có lông mày, hai cánh tay buông thõng hai bên người thì rất dàu.

Hắn vừa xuất hiện, Ngô Bình đã biết đó là một cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, hơn nữa còn có thiên phú dị bẩm nên rất mạnh. Trong ba cô gái kia thì có một người là phiên dịch, cô ta nhìn Ngô Bình rồi cau mày hỏi: “Các người đang làm gì thế?”

Ngô Bình mặc kệ cô ta, Hồng Chiến nói: “Đây là khách của tôi”.

Cô gái lạnh giọng: “Bảo họ ra ngoài đi, tông sư Kamiji muốn ngắm cảnh ở đây”.

Hồng Chiến nổi giận: “Không mời tự đến mà lại đuổi người khác là thế nào”.

Cô gái lạnh mặt: “Phẩm chất đạo đức của người Viêm Long vẫn kém thế nhỉ!”

Cô gái này khoảng 27 tuổi, cũng có chút nhan sắc, ăn mặc rất thời thượng, nhưng lại tỏ vẻ ghét bỏ nhìn Hồng Chiến rồi còn nói giọng như bề trên.

Hồng Chiến cười lạnh: “Người Viêm Long ư? Thế cô không phải người Viêm Long à?”

Cô ta bình thản đáp: “Tôi không thèm sống ở cái nước có dân trí thấp nên đã di dân sang Đông Doanh được ba năm rồi, bây giờ tôi là một công dân của Đông Doanh”.

Nghe cô ta nói vậy, người đàn ông Đông Doanh cười nói: “Cô nên tự hào về điều đó!”

Cô gái được khen thì vui lắm, lập tức cười nói: “Ngài Kamiji, xin ngài đừng giận, tôi sẽ đuổi đám này đi ngay”.

Kamiji hài lòng gật gù: “Năm xưa, người Viêm Long đã lỡ mất cơ hội được đế quốc Đông Doanh chúng tôi truyền thụ văn hoá, đúng là đáng tiếc!”

Bụp!

Ngô Bình đập mạnh đôi đũa xuống bàn rồi đứng dậy nói: “Đây là Kamiji nổi danh lừng lẫy phải không? Nghe nói Không Thủ Đạo của Đông Doanh mạnh lắm không biết có phải là chiêu trò mua truyền thông không đây?”

“Im miệng!”, cô gái nổi giận: “Ngài Kamiji là cao thủ Không Thủ Đạo số một của Đông Doanh, hơn nữa còn từng là tay đấu đô vật mạnh nhất của đất nước”.

Ngô Bình cười nói: “Ra là vận động viên đô vật, bảo sao mà béo như con lợn ấy. Này, bình thường anh thích ăn thịt lợn lắm đúng không? Hay do ảnh hưởng gen của quỷ lùn nên không cao lên nổi?”

“Láo xược!”, Kamiji giận dữ, sau đó lao lên tấn công Ngô Bình.

“Lùi lại!”

Ngô Bình hô lên, nhóm Hồng Chiến lùi hết lại, anh giơ tay ra túm lấy cổ tay của Kamiji, sau đó mượn lực để vòng ra sau người hắn.

Uỳnh!

Kamiji to béo nên không linh hoạt, Ngô Bình liên tục đấm đá vào người hắn, sau đó hắn mới có cơ hội phản công.

Song, Ngô Bình đã lách người lùi lại, sau đó vòng tay trước mặt rồi nói: “Kamiji, ăn cho lắm vào rồi béo như con lợn, kiểu này dễ bị huyết áp cao rồi đứt mạch máu lắm, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi”.

Kamiji chợt thấy đầu mình váng vất, hắn lảo đảo rồi kinh hãi hỏi: “Anh đã làm gì tôi?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Do huyết áp của anh lên quá cao mới dẫn tới tình trạng như vậy”.

Cô phiên dịch tức tối nói: “Cậu thật vô lễ, người như ngài Kamiji mà dễ bị như vậy à?”

Chát!

Ngô Bình tát cô ta một cái rồi quát: “Loại ruồi nhặng phiền phức này”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 837


“Sức sống mãnh liệt đấy!”, Ngô Bình đá vào thi thể của Kamiji: “Tiếc quá, nếu là một con heo thật thì mổ thịt đi bán được rồi”.

Ngô Bình đã thi triển Ngưng Huyết Chỉ, khiến máu huyết trong người Kamiji hoàn toàn đông cứng, làm tắc nghẽn các động mạch chủ, tim ngừng đập rồi thì không chết mới lạ.

Cô phiên dịch sợ hãi hét lên, sao đó liều mạng bỏ chạy, hai cô gái khác cũng vội vã rời đi với vẻ hoảng loạn.

Lạc Trường Sinh nhìn thi thể đó rồi cười nói: “Đội trưởng, tôi còn tưởng cậu sẽ không giết người cơ”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Quỷ Đông Doanh đã giết bao nhiêu người dân vô tội của chúng ta, vậy mà giờ vẫn dám đến đây ra oai, tôi mà không giết hắn thì thật có lỗi với trăm dân muôn họ vào thời chiến.

Lạc Trường Sinh: “Cậu giết hắn là đúng, tên Kamiji này có ông nội là sĩ quan, tay ông ta đã nhuốm máu của nhiều người dân Viêm Long”.

Hồng Chiến thở dài nói: “Sư thúc tổ, lát nữa kiểu gì những người Đông Doanh khác cũng tới trả thù, người nên tránh đi thì hơn”.

“Sao phải tránh?”, Ngô Bình tỉnh bơ: “Họ dám ra tay thì tôi sẽ tiễn tất cả về trời luôn”.

Loáng cái đã có một người đàn ông trung niên dẫn người tới, ông ta nhìn thi thể nằm dưới đất rồi giận tím mặt, sau đó nhìn chằm chằm vào Ngô Bình hỏi: “Chính cậu đánh chết Kamiji đúng không?”

Hồng Chiến vội nói: “Thị trưởng Viên, là tôi, không liên quan gì đến họ đâu”.

Ngô Bình lấy chứng nhận của mình ra, thị trưởng Viên liếc nhìn rồi lạnh giọng hỏi: “Người của bộ Công an thì được tuỳ ý giết người à?”

Thị trưởng đang rất giận dữ, ông ta đã thoả thuận xong với sư đoàn Đông Doanh rồi, họ đầu tư cả trăm tỷ vào Long Thành để xây nhà máy. Giờ thì hay rồi, người đã chết thì còn làm ăn gì nữa?

Ngô Bình liếc nhìn ông ta rồi nói: “Thị trưởng Viên, tôi thấy trên đỉnh đầu ông có hắc khí, điều này chứng tỏ sắp tới sẽ có nạn tù tội, hơn nữa còn thân bại danh liệt, ông mau về mà chuẩn bị đi”.

Thị trưởng Viên nổi giận: “Cậu nói vớ vẩn gì thế hả!”

Lâm Bạch hừ nói: “Đội trưởng của chúng tôi biết xem tướng, tôi khuyên ông nên tin cậu ấy”.

Thị trưởng Viên sợ hãi, biết nhóm người này có thân phận thần bí và rất giỏi nên nửa tin nửa ngờ. Ông ta định hỏi, nhưng không mở miệng được.

Đúng lúc này, một nhóm người Đông Doanh đã chạy đến, đi đầu là một người đàn ông trung niên. Ông ta vừa đến thì Ngô Bình đã biết người này là một Nhân Tiên, thực lực cảnh giới Võ Vương!

Người đàn ông đó không cao, dánh người cân đối, mắt sắc như sao, ông ta vừa tới đã nhìn chằm chằm vào thi thể của Kamiji rồi hỏi: “Ai đã giết cậu ta?”

Ngô Bình quan sát người đàn ông này rồi hỏi Lâm Bạch: “Trong danh sách có người này không?”

Lâm Bạch lắc đầu: “Không ạ, nhưng tôi biết ông ta. Đó là Kumiko Goto, cao thủ Thần Đạo của Đông Doanh, rất giỏi làm phép”.

Kumiko Goto trầm giọng nói: “Dám giết người của tôi, đúng là đáng chết!”

Ngay sau đó, Ngô Bình thấy cảnh vật trước mắt mình thay đổi, một cảm giác nguy hiểm ập tới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 838


Hai tia sáng lạnh lẽo phóng tới rồi xuyên qua bả vai của Lâm Bạch và Dương Đoạn. Nếu họ không phản ứng nhanh nhạy thì đã bị đâm xuyên qua tim rồi.

Người ra tay chính là Kumiko Goto, mang tiếng là cường giả cảnh giới Võ Vương mà lại dùng ám khí.

Sau khi khiến hai người bên Ngô Bình bị thương, ông ta cười nham hiểm nói: “Cậu là Ngô Bình hả? Tốt, tôi đang nghĩ cớ để giết cậu, giờ thì tự cậu nộp mạng rồi”.

Ngô Bình vẫn bình thản như thường, anh giơ tay b*n r* một quả cầu màu vàng, quả cầu xoay tròn thật nhanh trên không trung rồi phát ra sóng âm kỳ lạ. Đây là quả cầu anh lấy được trong tảng đá, nó là pháp khí từ thời Tiên Quốc.

Trong lúc nhàn rỗi, anh đã nghiên cứu về quả cầu này thì phát hiện nó có thể bài trừ pháp thuật, là một món lợi khí xua đuổi tà ma. Sóng âm mà nó phát ra sẽ tạo ảnh hưởng xấu tới người âm linh và có lực tinh thần mạnh.

Quả nhiên sóng âm ấy vừa xuất hiện, ảo ảnh trước mắt Ngô Bình đã biến mất, Kumiko Goto biến sắc mặt, hai tay liên tục tạo ấn để chống lại sóng âm của Ngô Bình.

Vù!

Trong lúc đó, Ngô Bình đã thi triển kiếm pháp tam thức rưỡi, các đường kiếm loá mắt lao vụt về phía Kumiko Goto.

Ông ta gào lên rồi nhanh chóng tung chưởng đánh vào ngực Ngô Bình, đồng thời giơ một tay khác lên để bắt lấy kiếm của anh. Với cường giả Võ Vương mà nói thì đao kiếm và gậy gộc chỉ như tờ giấy, không thể khiến họ bị thương được.

Song, Kumiko Goto đã nhầm, tay ông ta lạnh toát vì đã bị chém mất nửa bàn tay, máu tươi chảy ra ròng ròng. Đường kiếm của Ngô Bình vẫn rất chói loà, sau đó chém vào đầu ông ta.

Ầm!

Ngô Bình cũng bị Kumiko Goto tung một chưởng đánh bay, tuy đã mặc hộ giáp, nhưng chưởng lực cỉa cường giả cảnh giới Võ Vương rất mạnh, anh đã bị gãy một xương sườn và hộc máu.

Thấy Ngô Bình chém chết Kumiko Goto với một đường kiếm, những người Đông Doanh khác nghệt mặt ra, sau đó sợ hãi lùi lại. Với họ mà nói thì Kumiko Goto là một nhân vật bất khả chiến bại, vậy mà cũng bị người ta chém đầu rồi.

Thị trưởng Long Thành ngẩn người, đứng im tại chỗ như trời trồng, mặt tái mét, người run rẩy, dường như mắt ông ta vẫn đang thấy các đường kiếm bay lượn chói loà.

Ngô Bình chống kiếm đứng dậy rồi lạnh lùng nhìn người Đông Doanh, hỏi: “Còn ai muốn khiêu chiến tôi nữa không?”

Ngay sau câu nói ấy, quyền ý bá đạo phóng ra, không có gió mà áo Ngô Bình tung bay, một khí chất bức người khiến đám người Đông Doanh không dám thở mạnh. Luồng sát ý này khiến họ rất sợ hãi”.

Oẹ!

Thậm chí có người còn cong người xuống nôn oẹ vì quá hoảng sợ, nhưng một khi nôn thì coi như đã mất hết ý chí chiến đấu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 839


Trong lúc đó, Ngô Bình đã trị thương giúp Lâm Bạch và Dương Đoạn.

Nửa tiếng sau, tất cả người Đông Doanh đã rời đi, sau đó chuyển tới khách sạn Khoái Tiệp mà không ai dám ý kiến gì.

Tin tức này nhanh chóng đến tai cấp trên, Đoàn Long đã gọi tới.

Anh ta cười nói: “Anh phục cậu đấy! Kumiko Goto lén tới cùng sứ đoàn mà tình báo còn không biết gì, không ngờ cậu lại chém chết ông ta rồi, siêu thật! Bao giờ về Thiên Kinh, anh sẽ mời cậu đi uống rượu”.

Ngô Bình: “Bên họ có một cường giả Võ Vương tới mà mình không biết gì ư?”

Đoàn Long: “Đành chịu thôi, chắc Kumiko Goto đã đến Hà Đông trước cả tháng rồi. Hơn nữa bọn anh còn nghi ngoài ông ta ra, vẫn còn cao thủ khác của Đông Doanh ở đây. Mục tiêu của họ hình như là kho báu”.

Ngô Bình cau mày: “Đúng là kỳ lạ! Tìm kho báu thì lúc nào chẳng được, sao cứ phải là bây giờ?”

Đoàn Long: “Anh đã cho người đi điều tra rồi, khi nào có tin thì sẽ báo cho cậu”.

Ngô Bình nói: “Anh Long, tối nay em sẽ lên núi thử xem sao”.

Đoàn Long ngẫm nghĩ rồi nhắc nhở: “Cẩn thận đấy!”

“Anh yên tâm, em có chừng mực”.

Ngắt máy xong, Ngô Bình lại gọi cho Diệp Thiên Tông, ông ấy nói: “Sư đệ, cảm ơn cậu”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Sao anh lại cảm ơn em?”

Diệp Thiên Tông: “Kumiko Goto mà cậu giết là người của môn phái đã giết bố mẹ của Diệp Huyền”.

“Trùng hợp vậy sao!”, Ngô Bình hơi ngạc nhiên.

Diệp Thiên Tông: “Vì thế anh mới lo cho sự an nguy của cậu, anh đã gọi nhị sư huynh của cậu tới rồi, lát nữa chắc cậu sẽ nhận được tin thôi”.

Ngô Bình: “Không cần đâu ạ, tự em xử lý được mà”.

Diệp Thiên Tông: “Cẩn thận vẫn hơn, cậu mới tiến vào cảnh giới Tiên Thiên, nhị sư huynh đại diện tới chúc mừng, tiện thể tặng câu hai món quà”.

Ngô Bình cười nói: “Vâng, thế em chờ”.

Anh vừa ngắt máy thì Lâm Bạch tiến lên rồi do dự nói: “Đội trưởng, chuyện của Thiên Long không nên để Thần Võ Ti can thiệp đâu ạ”.

Ngô Bình nhìn Lâm Bạch: “Nhị sư huynh của tôi chúc mừng tôi thăng cấp lên Tiên Thiên, không tham gia hành động”.

Lâm Bạch đáp: “Trưởng nhóm, Thiên Long của chúng ta và Thần Võ Ti có quan hệ cạnh tranh. Người giữ chức vụ của cả hai bên cùng lúc như trưởng nhóm quả thật rất hiếm thấy.

Ngô Bình hiểu lời nhắc nhở của Lâm Bạch xuất phát từ mục đích tốt. Anh ta lo rằng một số cách làm của anh sẽ khiến Đoàn Long hiềm nghi. Nhưng hiển nhiên Lâm Bạch không biết rõ về mối quan hệ giữa anh và Đoàn Long.
 
Back
Top Dưới