Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 840


“Trưởng nhóm à, chuyện gì mà phải nói riêng thế?”, Dương Đoạn thẳng thắn hỏi anh.

Ngô Bình hỏi lại đối phương: “Dương Đoạn, anh đã thăng lên Tiên Thiên vào lúc nào?”

Dương Đoạn ngẫm nghĩ: “Hơn ba năm rồi. Trưởng nhóm phát hiện được chuyện gì à?”, Ngô Bình là thần y, anh hỏi thế khiến Dương Đoạn thấy hơi căng thẳng.

Ngô Bình gật đầu: “Ba năm mà anh vẫn luyện hình, hơn nữa còn không có tiến triển gì. Chuyên này chứng tỏ cách tu hành của anh đã sai”.

Dương Đoạn gãi đầu: “Trưởng nhóm à, nhà họ Dương chúng tôi là gia tộc võ lâm. Tổ tiên tôi có một bộ pháp môn tu hành, nhưng do trong tổ tiên chưa từng xuất hiện tu sĩ Tiên Thiên, nên không để lại kinh nghiệm tu hành”.

Ngô Bình cười hỏi: “Anh không bái sư à?”

Dương Đoạn lắc đầu: “Tôi tự mày mò thôi. Trưởng nhóm à, tôi luyện sai ở đâu vậy?”

Ngô Bình cười bảo: “Pháp không dễ truyền. Nhưng hai người là cấp dưới của tôi, nghĩa vụ của tôi đã giúp hai người nâng cao thực lực. Mỗi một câu, một chữ mà tôi sắp nói sẽ vô cùng quan trọng đối với hai người. Hãy nghe và ngẫm thật kỹ. Vì tôi chỉ nói một lần thôi!”

Dương Đoạn và Lâm Bạch đều không phải kẻ ngốc, lập tức phấn khởi dỏng tai lên nghe.

Ngô Bình tiếp tục: “Tiên Thiên chia thành Bão Đan, Luyện Hình, Sinh Niệm, Đan Thành, Linh Cảm, mỗi cảnh giới đều có cách luyện tâm pháp tương ứng…”

Anh chỉ mới nói vài phút, song Dương Đoạn và Lâm Bạch đều đã nghiêm túc lắng nghe. Vì họ biết, Ngô Bình đang thắp ngọn đường soi sáng trên con đường tu hành của họ!

Có thể nói, sự chỉ điểm của Ngô Bình đã giúp cả hai có triển vọng thăng cấp thành Địa Tiên!

Ngô Bình quả thật chỉ nói một lần. Hơn một giờ sau, anh hỏi: “Đã nhớ chưa?”

Lâm Bạch và Dương Đoạn gật đầu: “Chúng tôi nhớ rồi, trưởng nhóm!”

Dứt lời, cả hai đứng dậy và khom người trước Ngô Bình một cách cung kính, thậm chí có thể nói là kính nể! Cuối cùng họ đã hiểu vì sao Ngô Bình lại tu hành nhanh và sở hữu năng lực mạnh đến vậy!

Ngô Bình điềm nhiên đón nhận, cười bảo: “Đứng lên đi. Nghiền ngẫm nhé, rồi lát nữa đi ăn”.

Khi anh ra ngoài, Hồng Chiến đã chờ ngay gần đó. Anh ta vội vã tiến lại gần: “Sư thúc tổ, sư phụ của đệ tử đến rồi ạ”.

Ngô Bình nói: “Ồ, nhanh vậy sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 841


Lý Long Thần cười to: “Sư thúc yên tâm. Rượu của đệ tử toàn là rượu Phần hơn ba trăm năm! Đa số là rượu do nhóm thương nhân Hà Đông sưu tầm”.

Thời Minh Thanh, nhóm thương nhân Hà Đông vang danh thiên hạ, giàu có vô cùng, như đại viện nhà họ Kiều trứ danh cũng là sản vật thời đó. Rượu mà họ sưu tầm dĩ nhiên là có chất lượng tuyệt hảo.

Cả hai đang trò chuyện thì Lý Long Thần đột nhiên ho dữ dội, mặt cũng tái đi. Ông ấy ho liên tục suốt nửa phút, đau đớn vô cùng.

Ngô Bình sa sầm mặt: “Anh bị thương à? Lại là Âu Dương Trích Tinh?”

Lý Long Thần rất ái ngại: “Để sư thúc chê cười rồi. Cũng rất tình cờ, mấy hôm trước khi đang áp tải hàng thì đệ tử gặp phải Âu Dương Trích Tinh. Đệ tử phát hiện tu vi của người này đã đột phá lên Tiên Thiên, tiến vào cảnh giới Nhân Tiên”.

“Sao kẻ đó lại làm anh bị thương?”

Lý Long Thần đáp nhẹ: “Sau khi gặp nhau, Âu Dương Trích Tinh hỏi ai đã trị khỏi cho đệ tử. Đệ tử không nhắc đến sư thúc, chỉ bảo là tự khỏi. Nhưng người này không tin, rồi đột nhiên ra tay. Cảnh giới của Âu Dương Trích Tinh cao hơn nên đệ tử dĩ nhiên không phải là đối thủ, đành chịu thêm một đòn của đối phương”.

“Sau khi đánh đệ tử một chưởng, Âu Dương Trích Tinh còn bảo là ‘để xem người kia có giải được chưởng lực này không’ nữa ạ”, nói đến đây, Lý Long Thần cười khổ. Ông ấy cảm thấy rất bẽ mặt khi nói chuyện này ra.

Ngô Bình cười khẩy: “Đúng là ngông cuồng! Chắc hẳn kẻ đó biết anh là ai nhỉ?”

Lý Long Thần thở dài: “Dĩ nhiên là biết ạ, nên mới dám ra tay”.

Ngô Bình cau mày: “Âu Dương Trích Tinh có lai lịch thế nào?”

Lý Long Thần đáp: “Nhà Âu Dương là gia tộc võ lâm đỉnh cấp, thế lực ngang ngửa Đường Môn, không xem đệ tử ra gì là chuyện bình thường”.

Ngô Bình ra hiệu cho Lý Long Thần đến gần, quan sát một lúc rồi chữa trị cho ông ấy. Trong mắt anh, mọi vết thương trên đời này đều chẳng có bí mật gì, chưa đến mười phút đã giải được chưởng lực mà kẻ nọ tự cho là cao siêu.

Lý Long Thần ho dữ dội rồi phun ra mấy ngụm đờm máu, sau đó cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, bèn ngạc nhiên nói: “Sư thúc quả nhiên tài giỏi như thần, mới đó mà đã chữa khỏi cho đệ tử rồi”.

Ngô Bình nói: “Lần sau nếu hai người gặp lại nhau, anh hãy nói với Âu Dương Trích Tinh rằng, nếu kẻ đó còn dám làm anh bị thương thì chờ bị tôi chặt đầu đi!”

Lý Long Thần vội vã đáp: “Đệ tử sẽ xử lý chuyện này, thưa sư thúc”.

Không bao lâu sau, Dương Mộ Bạch đã đến, gương mặt nhuốm vẻ mệt mỏi. Ngô Bình nhận thấy tu vi của Dương Mộ Bạch đã có tiến bộ đáng kể, chỉ còn cách Võ Thần một bước nữa.

“Ha ha, sư đệ, chúc mừng cậu!”, Dương Mộ Bạch nói tiếng chúc mừng, đoạn lấy một miếng ngọc hình quả trứng từ trong tay áo ra. Bề mặt miếng ngọc trơn bóng, lờ mờ có phù văn lưu chuyển.

Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra quả trứng ngọc này rỗng bên trong, có chạm khắc rất nhỏ trên bề mặt khoang rỗng!

“Đây là món đồ mà anh lấy được đã lâu, là đồ từ thời Tiên quốc. Sư đệ hiểu biết sâu rộng, có lẽ sẽ rất thích”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 842


Ngô Bình mỉm cười: “Vậy em xin phép nhận nhé!”

Dương Mộ Bạch lấy ra thêm một cái hộp nhỏ, nói tiếp: “Đây là quà mà đại sư huynh tặng cậu, một bộ châm châm cứu, tên là Ngũ hành tiên châm”.

Ngô Bình mừng rỡ, vừa mở hộp ra đã thấy năm loại châm với đủ kích cỡ và hình dạng, loại nào cũng có công dụng diệu kỳ. Anh vui sướng vô cùng: “Châm này là đồ tốt dành cho em, trước đây em vẫn luôn muốn làm một bộ nhưng vẫn chưa tìm được thợ thủ công phù hợp”.

Dương Mộ Bạch cười bảo: “Bộ châm này có từ lâu đời. Trước cậu, mỗi một người chủ của nó đều là thần y đỉnh đỉnh đại danh”.

Ngô Bình gật đầu, cất hộp châm vào.

Lý Long Thần đi đến khấu đầu, cười nói: “Sư phụ, đã chuẩn bị rượu rồi ạ”.

Dương Mộ Bạch gật đầu. Cả hai vào phòng khách rồi ngồi xuống. Ông nói với Ngô Bình: “Sư đệ à, anh còn một chuyện quan trọng cần nói với cậu”.

Ngô Bình hỏi: “Ồ, chuyện quan trọng gì vậy ạ?”

Dương Mộ Bạch đáp: “Cậu còn nhớ Đường Băng Vân không?”

Ngô Bình nói: “Em nhớ chứ. Chuyện này có liên quan đến cô ấy ư?”

Dương Mộ Bạch gật đầu: “Một vị trưởng lão quyền lực của Đường Môn bị thương nặng. Nếu cậu có thể trị khỏi thì sau này sẽ được quyền lực của người này hỗ trợ”.

Ngô Bình xua tay: “Sư huynh, trị bệnh cứu người thì không thành vấn đề, nhưng em không có hứng thú gì với quyền lực của Đường Môn”.

Dương Mộ Bạch nghiêm nghị nói: “Sư đệ à, sống trên giang hồ, thân bất do kỷ. Cậu nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là người khác nghĩ ra sao. Chuyện của cậu và Đường Băng Vân, có lẽ đã có không ít người của Đường Môn nhận được tin rồi. Chỉ cần cậu xuất hiện ở Đường Môn, chắc chắn họ sẽ nghĩ cậu thừa cơ lôi kéo vị trưởng lão Đường Môn này”.

Ngô Bình thở dài: “Sư phụ thật là, sao tự dưng lại sắp xếp hôn sự này chứ”.

Dương Mộ Bạch nói: “Đây chính là giang hồ. Đã vào giang hồ thì cả đời ở giang hồ, không trốn được đâu”.

Ngô Bình ngừng lại một chút rồi hỏi: “Sư huynh, đối phương là ai vậy, anh có quen thân không?”

Dương Mộ Bạch đáp: “Người này tên Đường Vô Mệnh, phụ trách tổ chức ám sát của Đường Minh, tu vi cảnh giới Võ Thần. Hôm qua, Đường Vô Mệnh đã đến Mễ xử lý công việc, kết quả là bị giới tu chân của Mễ ám hại, suýt bỏ mạng ở đó. Bọn anh là bạn tốt, nếu không thì anh cũng không tìm cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 843


Ngô Bình đáp: “Vừa nghe nói”.

“Anh trị được chứ?”, Đường Băng Vân rất mong đợi.

“Có thể thử xem sao”, Ngô Bình nói: “Hiện giờ tôi còn việc phải xử lý. Có lẽ một, hai ngày nữa mới đến được”.

Đường Băng Vân trả lời: “Được! Ngày mai tôi sẽ đến tìm anh!”

Phía cô ấy rất ồn ào, hình như đang xảy ra chuyện gì đó. Đường Băng Vân vội vàng nói mấy câu rồi cúp máy.

Dương Mộ Bạch hỏi: “Đường Băng Vân à?”

Ngô Bình gật đầu, ra hiệu cho Lý Long Thần khui rượu. Hương rượu toả ra, cả hai vui vẻ chè chén.

Uống được vài ly, Ngô Bình bảo rằng anh sẽ lên núi dạo một vòng, Dương Mộ Bạch quyết định đi cùng anh.

Hai sư huynh đệ vừa uống vừa trao đổi kinh nghiêm tu hành. Thấy đã sắp mười một giờ, cả hai bèn thay bộ đồ bó sát. Lý Long Thần lái xe chở họ lên núi.

Nơi bọn Đông Doanh biến mất năm ấy chỉ cách núi Tử Long chưa đầy một trăm dặm. Xung quanh đây có nhiều núi, đường đi vòng vèo cao thấp. Xe chạy không nhanh, khoảng mười hai giờ mới đến chân núi.

Dương Mộ Bạch bảo Lý Long Thần tắt máy và chờ ở chân núi. Ông và Ngô Bình cùng leo lên núi. Cả hai có võ công, vô cùng nhanh nhẹn, chẳng bao lâu sau đã đến đỉnh núi.

Ngô Bình đã đọc các tài liệu liên quan. Năm ấy bọn Đông Doanh kia biến mất ở gần đây, nên anh rất tỉ mỉ, đi qua đoạn nào cũng mở Nhãn thức để kiểm tra. Nhãn thức của anh có thể tìm kiếm sâu mấy chục mét, cộng thêm sáu thức nhạy bén, nếu dưới đất có gì bất thường, tuyệt đối sẽ không qua mắt được anh.

Anh đứng nhìn trên đỉnh núi, xung quanh có hàng trăm ngọn núi cao chót vót, muốn tìm manh mối trong những ngọn núi này quả thật rất khó.

Đúng lúc này, lòng anh chợt xao động, cảm thấy địa hình núi ở đây quen thuộc vô cùng, tựa như từng nhìn thấy vậy. Ngay lập tức, mắt anh sáng rực lên: “Sư huynh còn nhớ đường chủ Nghiêm của Thần Thiên giáo chứ?”

Dương Mộ Bạch gật đầu: “Nhớ, bị Ngưng Huyết Chỉ của cậu g**t ch*t. Sao hả?”

Ngô Bình nói: “Khi ấy, em có tìm được một tấm bản đồ có lịch sử nghìn năm trên người gã, trên đó có đánh dấu vài điểm”.

Dương Mộ Bạch kinh ngạc: “Sư đệ, chẳng lẽ địa hình núi trên tấm bản đồ ấy chính là nơi này?”

Ngô Bình gật đầu: “Chắc chắn không sai”.

Dương Mộ Bạch cười ha ha: “Đúng là ý trời!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 844


Cả hai đi đến ngọn núi cao nhất ấy. Đến chân đỉnh, lòng Ngô Bình thoáng động. Anh ra hiệu cho Dương Mộ Bạch đứng im rồi vểnh tai nghe ngóng, lờ mờ nghe được âm thanh trò chuyện trên đỉnh núi, là tiếng Đông Doanh.

Ở cạnh Lạc Mộng Trần một thời gian nên Ngô Bình đã học được một ít tiếng Đông Doanh, nhưng không quá thông thạo. Hết cách, anh đành vừa nghe vừa dùng điện thoại ghi âm, lặp lại câu nói của đối phương một lần rồi ghi lại.

Nghe được hơn nửa giờ, trên đỉnh yên tĩnh trở lại. Anh bèn gửi đoạn ghi âm qua email cho Lạc Mộng Trần và nhờ dịch hộ.

Lúc này Lạc Mộng Trần vẫn đang ở huyện Minh Dương, vừa nhận được email bèn dịch giúp anh ngay. Ngô Bình đọc không chuẩn xác lắm, nhưng Lạc Mộng Trần vẫn có thể dịch hoàn chỉnh rồi gửi văn bản đến điện thoại anh.

Ngô Bình đọc xong thì hiểu được đại khái là một người là sư phụ của người còn lại, hai thầy trò đang nói chuyện với nhau. Đệ tử tên Ichiro, hỏi sư phụ rằng dưới núi có gì. Vị sư phụ kia bảo, năm xưa Đông Doanh xâm lược Viêm Long đã càn quét rất nhiều ngôi miếu cổ và ngọn núi nổi tiếng, thu được một lượng lớn sách cổ.

Tháng trước, vị sư phụ này bất ngờ phát hiện một thông tin từ nhiều sách cổ, ấy là ngọn núi này từng phát ra ánh sáng đỏ vào nửa đêm, chiếu sáng nửa bầu trời. Có một người chứng kiến đã lên núi kiểm tra, tuy không thu hoạch được gì nhưng vẫn cho rằng ngọn núi này rất phi thường, chắc chắn có báu vật hiếm có được chôn giấu bên dưới.

Dựa theo những manh mối này, hai thầy trò báo tin cho đám người Oda Tamura và phụng mệnh đến đây kiểm tra. Trước mắt, họ vẫn chưa có thu hoạch gì, chỉ xác định được vị trí đỉnh núi.

Đọc bản dịch xong, Ngô Bình hỏi: “Sư huynh à, đi gặp họ không?”

Dương Mộ Bạch cười hề hề: “Ở đây là nước Viêm Long. Chúng ta đã biết chuyện rồi, chẳng lẽ anh không trị nổi bọn họ sao?”

Ông lập tức gọi một cuộc điện thoại. Chưa đến nửa giờ sau, đã có mấy chiếc trực thăng vũ trang xuất hiện, rọi đèn vào núi, khiến mấy tên Đông Doanh trên núi vừa kinh ngạc vừa giận dữ.

Có người trên trực thăng cầm loa hô to: “Đây là khu cấm quân sự. Tất cả lập tức rời khỏi đây, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!”

“Tạch tạch tạch!”

Dứt lời, dường như đã có ai đó cướp cò, đạn của pháo tự động bắn nát tảng đá ngay bên cạnh một người Đông Doanh. Vụn đá bắn tung toé, cứa rách mặt một người khiến máu chảy ròng ròng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 845


Ngô Bình vừa nhìn phiến đá phía trước vừa nói: “Sư huynh, sau vách đá này, trong vòng hai mươi mét có lẽ là rỗng”.

Mắt Dương Mộ Bạch sáng lên: “Sư đệ phát hiện nhờ Nhãn thức à?”

Ngô Bình gật đầu: “Em không nhìn thấy gì sau vách, có lẽ nó không phải hình thành từ tự nhiên”.

Dương Mộ Bạch cười bảo: “Nói thế thì rất có khả năng đây là nơi mà người Đông Doanh muốn tìm”.

Ngô Bình nói: “Vấn đề là chúng ta vào bằng cách nào bây giờ?”

Dương Mộ Bạch nhẹ nhàng đáp: “Vội vàng quá thì dễ hỏng việc. Đừng gấp, sau này chúng ta lại đến cũng không muộn”.

Ngô Bình tiếp tục tìm kiếm xung quanh. Anh phát hiện không gian trong núi khá rộng, là một nơi có quy mô cực lớn. Sau khi đến đỉnh núi, anh nói: “Sư huynh à, nơi này cần phải được bảo vệ, không thể để người Đông Doanh đặt chân vào nữa”.

Dương Mộ Bạch nói: “Dễ thôi. Khi về, anh sẽ lấy danh nghĩa Thần Võ Ti, phê duyệt ngọn núi này và xây dựng một toà biệt thự ở đây”.

Ngô Bình ngẩn người: “Có cần phải làm rắc rối như thế không, sư huynh?”

Dương Mộ Bạch trả lời: “Sư đệ, có đôi lúc tìm kiếm một di tích cổ sẽ mất rất nhiều thời gian. Nếu không tìm cách che giấu thì dễ bị lộ lắm”.

Ngô Bình nghĩ cũng phải, bèn đáp: “Vậy được, anh xử lý chuyện này nhé. Chúng ta đến điểm thứ hai xem thử đi”.

Tấm bản đồ ấy vẽ ba điểm, nơi này chỉ là một trong số đó. Ngô Bình lại thông qua tấm bản đồ để tìm ra một ngọn núi khác.

Ngọn núi thứ hai cách ngọn núi thứ nhất khoảng một nghìn năm trăm mét, là một quả núi trọc vừa thấp vừa nhỏ, bề mặt cằn cỗi. Đến đỉnh núi, anh dùng Nhãn thức quan sát, nhưng lại không phát hiện được gì. Ngọn núi này không có khoang rỗng.

Anh hơi cau mày: “Rõ ràng đã đánh dấu ba điểm, sao nơi này lại không có gì, lẽ nào bản đồ bị sai?”

Dương Mộ Bạch nói: “Bản đồ đã có tuổi đời ít nhất nghìn năm, có sai sót cũng là điều khó tránh”.

Ngô Bình lắc đầu: “Không đơn giản như vậy”.

Ngẫm nghĩ một hồi, anh nói tiếp: “Sư huynh à, anh gọi một chiếc trực thăng đến đây đi, em muốn nhìn từ trên cao xuống”.

Dương Mộ Bạch lập tức liên lạc với trực thăng. Mười phút sau, chiếc trực thăng đã đuổi người Đông Doanh ban nãy xuất hiện và hạ cầu thang xuống. Ngô Bình tức tốc trèo lên, Dương Mộ Bạch cũng theo sát.

Sau khi lên trực thăng, anh yêu cầu phi công bay lên cao. Khi bay đến độ cao hơn ba nghìn mét, anh ló đầu ra, nhìn chằm chằm xuống dưới. Hàng trăm quả núi lớn nhỏ nằm rải rác bên dưới, hình như tạo thành một thế trận gì đó.

Trong phiến ngọc và ngọc bội đều dành ra rất nhiều trang để giới thiệu về trận pháp. Anh nhớ được không ít trận pháp. Vừa nhìn qua, anh đã biến sắc: “Đây là đại trận Tù Cấm siêu mạnh!”

Dương Mộ Bạch ngây người: “Đại trận Tù Cấm?”

Ngô Bình thở dài: “Xuống rồi nói sau!”

Ngô Bình bảo trực thăng bay đến vị trí bọn họ lên núi. Khi còn cách mặt đất mười mấy mét, cả hai nhảy xuống đất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 846


Xe khởi động, vẻ mặt của Ngô Bình vẫn rất nặng nề. Dương Mộ Bạch khó hiểu hỏi: “Sư đệ à, đừng vòng vo nữa, bên dưới đại trận Tù Cấm ấy có gì thế?”

Ngô Bình khẽ thở dài: “Sư huynh, tên đầy đủ của đại trận Tù Cấm là ‘đại trận Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma’. Thứ bị đại trận siêu mạnh này trấn áp, ít nhất phải là sự tồn tại ở cấp độ Thiên Tiên!”

Dương Mộ Bạch chấn động: “Gì cơ? Cấp độ Thiên Tiên?”

Ngô Bình gật đầu: “Thậm chí là mạnh hơn cả Thiên Tiên! Bằng không thì không cần dùng đến đại trận phức tạp và mạnh như đại trận Tù Cấm”.

Dương Mộ Bạch lặng im rất lâu mới lên tiếng: “Anh phải báo cáo chuyện này lên trên”.

Ông vốn nghĩ đây chỉ là Động tiên gì đó, có thể tạm giấu giếm cấp trên. Bây giờ chuyện lớn như vậy, Dương Mộ Bạch không dám giấu nữa, buộc phải báo cáo lên và để những người phía trên quyết định.

Ngô Bình nói: “Sư huynh, em nghi ngờ là người Đông Doanh đã biết chuyện này từ lâu. Lần này họ đến đây, e là không phải vì tìm báu vật gì đó, mà là vì thứ ở dưới đất!”

Dương Mộ Bạch gật đầu: “Rất có khả năng đó. Sư đệ à, may mà cậu phát hiện kịp, nếu không thì chúng ta đã mắc bẫy người Đông Doanh rồi”.

Ngô Bình đáp: “Em cũng sẽ nói với phía Đoàn Long. Sư huynh, tối nay chúng ta chờ tin thôi vậy”.

Dương Mộ Bạch cũng bảo: “Đành phải thế thôi”.

Xe về đến phủ Tử Long. Dương Mộ Bạch gọi cho Diệp Thiên Tông, Ngô Bình gọi cho Đoàn Long. Cả hai thuật lại chuyện vừa phát hiện.

Nghe xong, Đoàn Long im lặng hồi lâu mới nói: “May mà cậu phát hiện kịp thời, nếu không cũng chẳng biết bọn Đông Doanh sẽ làm ra chuyện gì nữa. Anh sẽ nhớ công lao này của cậu!”

Ngô Bình đáp: “Em đề nghị chúng ta lập tức phong toả hiện trường, cấm người Đông Doanh vào trong”.

Đoàn Long nói: “Được, anh sẽ nhắc nhở họ!”

Sau khi lần lượt báo cáo chuyện này cho cấp trên, hai người lại tiếp tục ngồi xuống uống rượu. Dương Mộ Bạch suy nghĩ miên man, chợt lẩm bẩm: “Sự tồn tại ở cấp bậc Thiên Tiên, liệu sẽ là gì đây? Là yêu? Là quỷ? Hay là… tiên?”

Ngô Bình lắc đầu: “Em không rõ nữa, phải xem rồi mới phán đoán được. May mà có sự bảo hộ của quốc gia, chúng ta không cần lo về việc ở đây sẽ xảy ra chuyện”.

Sau khi uống cạn một vò rượu Phần, Ngô Bình nhận được cuộc gọi từ một số lạ.

“Xin chào, là Ngô Bình phải không?”, giọng của đối phương vô cùng uy lực, hệt như tiếng chuông vậy.

Ngô Bình đáp: “Tôi là Ngô Bình đây, cho hỏi đầu dây là ai vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 847


Trương Thiên Hoành hỏi: “Cậu có hiểu biết về đại trận Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma không?”

Ngô Bình đáp: “Tôi biết một chút”.

“Cậu có nắm chắc việc phá giải đại trận này không?”

Ngô Bình giật mình, phá trận ư? Do dự vài giây, anh nói: “Tôi có thể thử, không dám chắc chắn sẽ thành công”.

“Tốt lắm”, vị thần tướng họ Trương có vẻ rất vui, “Một giờ nữa sẽ có người gửi tài liệu cho cậu. Tài liệu này, chỉ có cậu mới được xem. Sau khi xem xong thì thiêu huỷ ngay tại chỗ. Người đưa tài liệu sẽ truyền đạt mệnh lệnh sau đó cho cậu biết. Có thắc mắc gì không?”

“Không ạ!”, Ngô Bình đáp ngay.

“Tốt lắm! Ngô Bình, tôi rất mong được gặp cậu”, dứt lời, đối phương đã cúp máy.

Để điện thoại xuống, Ngô Bình vội vàng hỏi: “Sư huynh à, thần tướng là ai vậy?”

Dương Mộ Bạch nhìn anh với vẻ mặt kỳ lạ, đoạn trả lời: “Sư đệ à, cậu rất may mắn, còn trẻ như vậy mà đã được thần tướng xem trọng. Cậu nên biết là cả đại sư huynh cũng mới gặp thần tướng một lần thôi!”

“Thần tướng đến từ các quốc gia khác nhau! Toàn thế giới có bảy thần tướng, nước ta có hai vị, một trong số đó chính là thần tướng Trương Thiên Hoành! Phạm vi quản lý của thần tướng Trương bao gồm nước Viêm Long, hai nước bán đảo, các nước Đông Nam Á và khu vịnh đảo!”

Ngô Bình vô cùng chấn động, anh không ngờ còn có nhân vật lớn áp đảo quốc gia.

Dương Mộ Bạch: “Cậu không biết cũng là chuyện bình thường, ngay anh đây cũng phải tiến vào cảnh giới Võ Vương rồi mới biết nữa là. Còn thần tướng thì anh chưa gặp bao giờ, vì chưa đủ tư cách”.

Ngô Bình: “Sư huynh, thần tướng phụ trách ai? Có nhiệm vụ là gì?”

“Phụ trách khu vực”, Dương Mộ Bạch nói: “Nhiệm vụ của thần tướng là thống lĩnh giới tu chân trong khu vực để cùng nhau chống lại tà ma”.

“Tà ma?”, Ngô Bình ngạc nhiên: “Tà ma như thế nào mới cần thần tướng ra tay?”

Dương Mộ Bạch: “Cậu có biết tại sao lại bùng nổ chiến tranh thế giới thứ hai không?”

Ngô Bình: “Lẽ nào khác với những gì được ghi trong lịch sử ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 848


Ông ấy nói tiếp: “Sư đệ, anh cũng chỉ biết nhiêu đây về thần tướng thôi, vì đây là chuyện cơ mật, nếu cậu gặp được thần tướng Trương thì có thể hỏi ông ấy”.

Ngô Bình gật gù, anh cảm giác sự tồn tại của thần tướng không chỉ để đối phó với tà ma, nhưng tiếc là Dương Mộ Bạch không biết nhiều.

Quả nhiên một tiếng sau, đã có người đến phủ Tử Long. Người đó chỉ khoảng hơn 30 tuổi, mặc đồ leo núi màu đen, tướng mạo bình thường, tay xách túi.

Sau khi nhìn thấy Ngô Bình, anh ta gật đầu nói: “Chào cậu, tôi là Chu Đà, nhận lệnh của thần tướng tới đây”.

Ngô Bình: “Mời!”

Ngô Bình mời Chu Đà vào một phòng riêng rồi hỏi: “Thần tướng có căn dặn gì?”

Chu Đà mở cái túi ra rồi đưa một tập tài liệu cho Ngô Bình: “Đây là tất cả tài liệu liên quan đến thứ đó, mời cậu xem. Sau đó, tôi sẽ truyền đạt mệnh lệnh của thần tướng”.

Ngô Bình gật đầu rồi nhận lấy tài liệu, sau đó đọc lướt thật nhanh. Tập tài liệu này được chắp vá từ nhiều thông tin khác nhau nên khá lộn xộn, nhưng đọc xong thì Ngô Bình đã nắm qua được tình hình rồi.

Thứ mà đại trận trấn áp có khả năng cao là một thầy pháp! Trong phiến ngọc có ghi rằng vào thời Tiên Quốc, thầy pháp là một tu sĩ khác thần tiên, họ chiếm số lượng rất ít, cả vạn tiên nhân mới có một thần pháp. Song, thực lực của họ rất mạnh. Khi ấy, mỗi khi có một thầy pháp xuất hiện thì sẽ có gió tanh mưa máu.

Ngô Bình gập tài liệu lại, Chu Đà hỏi: “Cậu đọc xong rồi à?”

Ngô Bình gật đầu, sau đó Chu Đà đã lấy bật lửa ra và đốt tập tài liệu đó ngay lập tức, vừa đốt, anh ta vừa nói: “Thần tướng mong cậu có thể mở được đại trận để thả nó ra”.

Ngô Bình cau mày: “Thần tướng không sợ thầy pháp gây hại cho con người sao?”

Chu Đà: “Đã nhiều năm trôi qua, chưa chắc thầy pháp đó đã còn sống. Dù còn sống thì chắc chắn cũng đã yếu rồi, một thầy pháp yếu ớt thì không thể gây hại cho chúng ta được. Vả lại, thần tướng có cách đối phó rồi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Thời gian lý tưởng nhất để mở đại trận này là ngày mười lăm tháng bảy âm lịch năm sau”.

Chu Đà hơi ngạc nhiên: “Nói vậy là phải chờ tới tận năm sau ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng, đại trận Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma tương ứng với ngày tết nguyên tiêu. Đó là ngày là âm dương cân bằng nhất trong năm, như vậy mới dễ mở đại trận. Hơn nữa, muốn mở đại trận còn cần chuẩn bị rất nhiều thứ nên cũng cần thêm thời gian”.

Chu Đà tỏ rõ vẻ thất vọng: “Cậu chờ tôi một chút, để tôi thông báo cho thần tướng đã”.

Anh ta ra ngoài khoảng hơn chục phút rồi quay lại nói: “Ngô Bình, thần tướng đồng ỳ chờ tới năm sau. Cậu cần gì thì hãy viết luôn ra rồi đưa cho tôi, tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 849


Sau đó, ai về phóng nấy nghỉ ngơi. Chín giờ sáng ngày hôm sau, Đường Băng Vân đã tới một mình.

Ngô Bình đã dọn đồ xong, chuẩn bị rời khỏi đây, nhóm Lạc Trường Sinh cũng đã đi rồi.

Lúc gặp Đường Băng Vân, Ngô Bình thấy cô ấy có vẻ buồn bã, hình như đang có tâm sự.

“Ngô Bình, nhất định anh phải chữa khỏi cho Đường Vô Mệnh nhé”, nói rồi, mắt cô ấy đỏ hoe.

Ngô Bình ngạc nhiên hỏi: “Băng Vân, cô thân với Đường trưởng lão à?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Võ công của tôi đều học từ bác ấy, bác ấy có thể coi là sư phụ của tôi, hơn nữa còn từng cứu tôi ba lần”.

Ngô Bình an ủi: “Cô yên tâm, tôi sẽ cố hết sức”.

Thời gian không chờ đợi ai, Đường Băng Vân đã sắp xếp xong máy bay, họ chào tạm biệt Dương Mộ Bạch và Lý Long Thần rồi tới sân bay luôn.

Đường Băng Vân đã chuẩn bị máy bay cá nhân.

Lên máy bay rồi, Ngô Bình hỏi: “Băng Vân, tôi nghe nói gia chủ của nhà họ các cô cũng bị bệnh hả?”

Đường Băng Vân thoáng ngạc nhiên: “Sao anh biết?”

Ngô Bình: “Sư phụ tôi kể”.

Đường Băng Vân thở dài: “Đường Môn giờ lắm chuyện nhức đầu lắm, đúng là ông tôi cũng không được khoẻ”.

Ngô Bình chớp mắt nói: “Băng Vân, cô là cháu gái của Đường Thiên Tuyệt, tôi nghe nói ông ấy sắp ba trăm tuổi rồi đúng không? Nhưng sao cô vẫn trẻ thế…”

Đường Băng Vân đen mặt: “Thì năm 190 tuổi, ông tôi mới sinh ra bố tôi, có vấn đề gì không?”

Ngô Bình cười trừ: “Ông cô khoẻ thật đấy”.

Lúc này, máy bay đã cất cánh, sau đó giữ một lộ trình bay ổn định. Đây là máy bay cá nhân nên bày trí rất xa hoa, Ngô Bình nằm trên sofa ăn hoa quả do nhân viên phục vụ, thi thoảng lại nói chuyện với Đường Băng Vân.

Sau một tiếng đồng hồ, anh chợt nhìn cảnh vật bên dưới, nhờ khả năng nhìn xuyên thấu nên anh có thể nhìn xuyên máy bay. Nhưng anh vừa nhìn xong đã biến sắc mặt, vì ngay dưới vị trí bộ càng bánh xe có một quả bom.

Đây là một quả bom hẹn giờ, thời gian hiển thị bên trên chỉ còn ba phút.

Dù trong lòng đang dậy sóng, nhưng Ngô Bình vẫn trấn tĩnh hỏi: “Có người trong Đường Môn không muốn tôi đến cứu Đường Vô Mệnh đúng không?”

Đường Băng Vân: “Đương nhiên, ông ấy có thế lực rất mạnh nên nhiều người muốn ông ấy chết lắm”.

“Hèn chi có người cài bom trên máy bay”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 850


Quả bom được dính vào vách khoang băng keo cao su, Ngô Bình lập tức dùng nhãn lực để xé lớp keo ấy ra, quả bom lập tức rơi xuống. Lúc này, chỉ còn chưa tới nửa phút nữa là bom sẽ nổ, ngay sau đó bên dưới đã vang lên một tiếng nổ lớn.

Ngô Bình bảo cơ trưởng thu bộ càng bánh xe lên rồi nói với Đường Băng Vân: “An toàn rồi”.

Advertisement

Đường Băng Vân nhăn mặt hỏi: “Anh làm kiểu gì thế?”

Ngô Bình cười đáp: “Bom được gánh trên vách khoang bằng một loại keo, tôi vừa tung một chưởng, dùng nội kình để gỡ quả bom đó”.

Advertisement

Đường Băng Vân thở dài một hơi rồi căm tức nói: “Những người đó thật quá đáng, tôi sẽ điều tra chuyện này rõ ràng”.

Ngô Bình nhìn cô ấy: “Cô kể về Đường Môn đi, nếu tôi đã tham gia vào chuyện này thì cũng nên biết một chút”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Người có quyền lực nhất ở Đường Môn là ông nội tôi - Đường Thiên Tuyệt. Tiếp đó là tới người năm quyền kinh doanh là Đường Vô Tà và quản lý tổ chức ám sát Đường Vô Mệnh. Tiếp theo đến các đường chủ và những người họ hàng khác”.

“Đường chủ và bốn đại đường chủ là có thể lực mạnh nhất, họ chia nhau quản lý việc làm ăn ở một tỉnh của Đường Môn. Các họ hàng khác thì có năm người nắm quyền nhiều nhất, ai cũng rất giàu có”.

Ngô Bình: “Trong số họ thì ai muốn Đường Vô Mệnh chết nhất?”

Đường Băng Vân: “Đương nhiên là Đường Vô Tà và bốn đại đường chủ rồi, còn năm người họ hàng kia thì tôi không rõ”.

Ngô Bình: “Đường Môn quá lớn nên việc quản lý cũng gặp nhiều khó khăn”.

Đường Băng Vân thở dài: “Nếu ông nội tôi mà khoẻ thì đâu ra nông nỗi này”.

Ngô Bình gật gù: “Chữa khỏi cho Đường Vô Mệnh xong, tôi sẽ khám cho ông cô”.

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừm”.

Mười phút sau, máy bay đã hạ cánh xuống Thục Cẩm, ngay sau đó đã có một chiếc xe đi tới, Ngô Bình và Đường Băng Vân lên xe ngay.

Lên xe xong, Đường Băng Vân gọi điện thoại rồi nói với Ngô Bình: “Chúng ta đi gặp Đường Vô Mệnh trước”.

Ngô Bình: “Ông ấy đang ở Đường Môn à?”

“Ở một biệt viện khác tên là Kim Trúc Viên của nhà họ Đường, hồi nhỏ tôi từng luyện công ở đó”, Đường Băng Vân nói.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 851


Ngô Bình và Đường Băng Vân vừa xuống xe thì đã có một người đàn ông tóc bạc đi tới, sau đó cúi người với Đường Băng Vân: “Chào cô chủ”.

Đường Băng Vân hỏi: “Triệu Xuyên, bác Bảy sao rồi?”

Người đàn ông tên là Triệu Xuyên buồn bã đáp: “Cô chủ, tình hình của lệnh chủ rất xấu, e không trụ nổi lâu được nữa”.

Advertisement

Đường Băng Vân nghe thấy thế thì rơi nước mắt, sau đó chạy nhanh vào nhà, Ngô Bình cũng đi theo ngay.

Ba người đi qua phòng khách rồi vào một căn phòng khác, có một người đàn ông khoảng 40 tuổi đang nằm trên một chiếc ghế, mặt ông ấy tiều tuỵ, nhưng vẫn đang lật giở sách.

Dù ông ấy bị thương rất nặng, nhưng vẫn toát ra vẻ quyền uy khiến không ai dám xâm phạm, như một con sư tử có thể xông lên giết người bất cứ lúc nào.

Advertisement

“Bác Bảy!”, Đường Băng Vân quỳ bên cạnh ông ấy: “Con đã mời Ngô Bình về rồi, nhất định anh ấy sẽ chữa khỏi bệnh cho bác”.

Người đàn ông này chính là Đường Vô Mệnh, nhìn thấy Đường Băng Vân là ông ấy tỏ vẻ yêu chiều: “Băng Vân, ai rồi cũng phải chết thôi, con đừng đau buồn quá”.

Rõ ràng ông ấy không tin người Đường Băng Vân mời về có thể chữa khỏi thương tích cho mình.

Ngô Bình vừa đi vào đã quan sát vết thương của Đường Vô Mệnh ngay, ông ấy bị thương rất nặng, kinh mạch toàn thân đã bị một sức mạnh kỳ lạ gặm nhấm, lục phủ ngũ tạng cũng bị tổn hại.

Đường Băng Vân vội nói: “Bác Bảy, Ngô Bình rất giỏi y thuật, anh ấy sẽ chữa khỏi cho bác mà”.

Ngô Bình khom người xuống: “Ông Đường, tôi là Ngô Bình, tôi có thể giải được bùa chú cho ông”.

Đường Vô Mệnh chấn động rồi nhìn Ngô Bình: “Cậu biết tôi bị bỏ bùa ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Chắc ông bị thương từ vũ khí dính bùa chú, sức mạnh ấy đang tàn phá cơ thể ông, nếu không nhờ có tu vi cao thâm thì ông đã chết lâu rồi”.

Đường Vô Mệnh không dám coi thường Ngô Bình nữa, ông ấy đứng dậy rồi chắp tay hành lễ: “Cậu Ngô, ban nãy là tôi thất lễ”.

Ngô Bình: “Không sao, mời ông Đường ngồi”.

Đường Vô Mệnh ngồi xuống, Ngô Bình cười nói: “Để tôi giải trừ bùa chú cho ông”.

Dứt lời, Ngô Bình giơ tay ân lên bả vai Đường Vô Mệnh để truyền chân khí màu tím vào cơ thể ông ấy. Chân khí màu tím có tác dụng xua đuổi tà ma, trong cơ thể Đường Vô Mệnh có năng lượng xấu, nhưng khi gặp chân khí màu tím, chúng sẽ bị loại trừ.

Ngô Bình điều khiển chân khí chiếm giữ một đoạn kinh mạch, sau đó thâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, dần dà các năng lượng xấu đã không còn chỗ dung thân nên bị dồn tới phổi. Đúng lúc này, Ngô Bình tung một chưởng vào lưng Đường Vô Mệnh, ông ấy hộc ra một thứ màu đen sì to như quả trứng có lẫn cả tơ máu xuống đất.

Một khi bùa chú rời khỏi cơ thể, nó sẽ mất tác dụng và biến mất ngay.

Đường Vô Mệnh lập tức cảm thấy thoải mái, bùa chú đã bị loại trừ, sức sống trong ông ấy trỗi dậy, những bộ phận bị thương nhanh chóng lành lại.

Ngô Bình đã kê một toa thuốc rồi bảo người đi chuẩn bị cho Đường Vô Mệnh uống. Xong xuôi, anh lập tức léo Đường Băng Vân ra ngoài.

Đường Băng Vân vội hỏi: “Ngô Bình, bác Bảy ổn rồi chứ?”

Ngô Bình gật đầu: “Ông ấy là Nhân Tiên nên có thể chất phi phàm, nửa tiếng nữa là khoẻ lại thôi, chúng ta cứ chờ đi”.

Đường Băng Vân mừng rỡ rồi ôm chầm lấy Ngô Bình, sau đó hôn mạnh lên má anh: “Tốt quá rồi, cảm ơn anh”.

Ngô Bình nhướn mày nói: “Cô hôn thêm cái nữa đi cũng được, tôi không ngại đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 852


Ngô Bình nhanh chóng đỡ Đường Vô Mệnh dậy rồi nói: “Ông Đường đừng đa lễ, việc tiện tay thôi mà”.

Đường Vô Mệnh cười nói: “Việc tiện tay của cậu nhưng liên quan đến tính mạng của tôi”.

Sau đó, ông ấy cười híp mắt nhìn sang Đường Băng Vân: “Băng Vân, y thuật của cậu Ngô đây đúng là cao siêu, bác rất hài lòng, hai đứa mau chọn ngày cử hành hôn lễ đi”.

Advertisement

Ngô Bình ngạc nhiên, hôn lễ ư?

Đường Băng Vân đỏ mặt nói: “Bác Bảy, bọn cháu giờ chỉ là bạn thôi, chưa đến lúc bàn chuyện cưới xin đâu ạ”.

Advertisement

Đường Vô Mệnh cười lớn nói: “Thế hai đứa cứ tìm hiểu đi, bác sẽ chuẩn bị của hồi môn”.

Lúc này, Triệu Xuyên đã bưng thuốc rồi, Đường Vô Mệnh uống một hơi cạn sạch rồi nói: “Thời gian qua, bác phải dưỡng thương ở nhà nên lũ sâu bọ đã tác oai tác quái, đến lúc xử lý bọn chúng rồi. Băng Vân, cháu hãy tiếp đãi cậu Ngô chu đáo, bác phải đi có việc rồi”.

Đường Vô Mệnh đằng đằng sát khí bỏ đi, Đường Băng Vân nhún vai nói: “Bác tôi là người không chịu ngồi yên”.

Ngô Bình gãi cổ: “Cô Đường, người nhà cô không ai hứng thú với việc cơm nước à?”, dứt lời, bụng anh đã réo ầm lên.

Đường Băng Vân che miệng cười: “Không chết đói được đâu mà sợ, để tôi bảo người chuẩn bị cơm nước”.

Đường Băng Vân vào bếp dặn người chuẩn bị cơm canh, đầu bếp của Đường Vô Mệnh nổi tiếng số một ở đây, cô ấy quyết định sẽ cho Ngô Bình thưởng thức một bữa các món đặc sắc ở đây.

Ngô Bình đã gọi cho Trình Ngọc Liên, thông báo mình đi có việc gấp nên không kịp chữa bệnh cho Phương Đông Sinh. Anh đã hẹn với chị ta khi nào rảnh sẽ tới Thiên Kinh để chữa cho cậu nhóc.

Cách đây không lâu, anh đã nhận được điện thoại của Triệu Chính Lệnh, ông ấy bảo mấy người bạn già của Triệu Trụ Quốc đều đang có bệnh trong người, nên hi vọng anh bớt chút thời gian đến đó chữa cho họ. Nếu đến Thiên Kinh thì vừa hay anh có thể kết hợp luôn một thể.

Khi Đường Băng Vân quay lại, cô ấy đã thay sang một bộ đồ thoải mái, thường chỉ có sinh viên đại học mới ăn mặc kiểu này.

Ngô Bình không khỏi ngẩn ra: “Băng Vân, cô còn có phong cách này à?”

Đường Băng Vân liếc anh một cái rồi đáp: “Tôi là sinh viên năm cuối của trường đại học Thục, mặc như này cũng là bình thường mà”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Cô là sinh viên á?”

Đường Băng Vân nhướn mày: “Không giống à?”

“Có”, Ngô Bình gật đầu: “Tôi chỉ thấy lạ là cô chủ như cô thì phải học ở Hoa Thanh hay Thiên Kinh mới đúng chứ?”

Đường Băng Vân hừ một tiếng: “Với tôi thì trường nào cũng như nhau thôi, dẫu sao cũng chẳng có giá trị gì với tôi cả. Tôi chọn trường đại học Thục là vì đây là trường mà nhà họ Đường tôi giúp đỡ”.

Ngô Bình tỏ vẻ ngạc nhiên: “Nhà cô hỗ trợ trường này à?”

Đường Băng Vân: “Mỗi năm 5 tỷ đấy, đã liên tục trong mười lăm năm rồi. Hơn nữa, tôi cũng mang danh sinh viên trường ấy thôi, chứ có mấy khi đi học đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 853


Đường Băng Vân thờ ơ nói: “Từ nhỏ tôi có bạn bè gì đâu, lên đại học được một tháng thì thân với mấy bạn ấy. Khi nào thấy chán thì tôi sẽ gọi điện cho họ, thi thoảng thì đi chơi”.

Ngô Bình gật đầu: “Có vài người bạn sẽ tốt hơn”.

Đường Băng Vân: “Đi thôi, anh đi cùng tôi”.

Advertisement

Ngô Bình chỉ vào mình: “Tôi cũng đi ư?”

Đường Băng Vân chán nản nói: “Họ suốt ngày giói thiệu bạn trai cho tôi, làm tôi phát bực lên được, lần này tôi phải dẫn anh đi để họ dừng ngay trò ấy lại”.

Advertisement

Ngô Bình lắc đầu: “Tôi không đi đâu”.

Đường Băng Vân lừ mắt: “Không đi ư?”

Ngô Bình nhắc lại: “Ừm, không đi”.

Đường Băng Vân nhìn anh một lát rồi chợt cười nói: “Đối diện trường đại học Thục là học viện vũ đạo, ở đấy có vô vàn mỹ nữ, anh không đi là tiếc đấy”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Cô ai xinh như cô không? Nếu không thì tôi cứ ngắm cô thôi, khỏi phải đi làm gì cho mệt”.

Đường Băng Vân đảo mắt nói; “Nếu anh chịu đi với tôi thì tôi sẽ đồng ý một điều kiện của anh”.

“Thật không?”, Ngô Bình nổi hứng, sau đó liếc nhìn vóc dáng cực phẩm của Đường Băng Vân đến mức suýt rớt nước miếng.

Đường Băng Vân bắt đầu thấy hối hận, đừng nói là tên này định tận dụng cơ hội sàm sỡ mình nhé?

“Nhưng trừ việc có ý đồ với tôi ra”, cô ấy lập tức bổ sung.

Ngô Bình thở dài: “Băng Vân, cô nghĩ nhiều rồi, tôi là ai chứ? Cùng lắm tôi chỉ muốn sờ vào cô một cái thôi, chứ không có suy nghĩ gì đâu”.

“Sờ cái đầu anh ấy!”, Đường Băng Vân vung tay lên nhưng đã bị Ngô Bình bắt được, anh còn nhân cơ hội đó túm lấy tay cô ấy, một cảm giác mịn màng, nõn nà lan toả vào tay anh.

Đường Băng Vân nhanh chóng rụt tay lại rồi hỏi: “Rồi anh có đi không?”

Ngô Bình cười nói: “Đi, nhưng giờ vẫn sớm, ăn cơm đã”.

Chẳng mấy chốc, đầu bếp đã mang thức ăn ra, đều là các món nổi tiếng của Thục, Ngô Bình ăn ngấu nhiến.

Đường Băng Vân không ăn mấy, mà chỉ uống canh, sau đó ngồi xem Ngô Bình đánh chén.

Lúc này, Ngô Bình hỏi cô ấy: “Nhiệm vụ cô bảo lần trước khi nào bắt đầu?”

Đường Băng Vân: “Bên kia vẫn chưa tìm thấy huyệt mộ, nhưng chắc sang tháng là cùng”.

Ngô Bình: “Tốt rồi, nếu cô không bận thì tôi chuyện muốn nhờ”.

Đường Băng Vân: “Chuyện gì thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 854


Đường Băng Vân tỏ vẻ không tin: “Chém gió, đến những người ở cảnh giới Địa Tiên còn chẳng mấy ai là thầy luyện đan, mà anh đòi luyện được cơ”.

Ngô Bình chỉ cười, chứ không giải thích.

Hai người ăn uống xong thì cũng đã bốn giờ chiều, sau đó cùng rời khỏi nhà, để đi tham dự tiệc sinh nhật của bạn Đường Băng Vân.

Advertisement

Trước khi đến bữa tiệc, Đường Băng Vân còn đi mua quà cho bạn mình, vì thế hai người đi chọn quà trước.

Advertisement

Với Đường Băng Vân mà nói thì chọn quà cho bạn thân không khó, cái khó là phải chọn được một món quà phù hợp. Vì bạn cô ấy không biết cô ấy là cô chủ nhà họ Đường, vì cô ấy chưa từng nhắc đến chuyện này.

Từ nhỏ đến lớn, Đường Băng Vân đều dùng phấn lớn thời gian vào việc tu luyện nên không rành chuyện mua sắm. Những bộ đồ có giá cả trăm nghìn hay chỉ một trăm cũng không có gì khác biệt trong mắt cô ấy cả, đó cũng là lý do mà cô ấy phải kéo Ngô Bình đi cùng.

Miên Thành là thành phố kớn nhất của Tây Nam với dân số cả chục triệu người, kinh tế chiếm một phần ba của Thục, là một thành phố phát đạt. Hiện giờ, Đường Băng Vân và Ngô Bình đang bàn xem nên mua quà gì trên con phố mua sắm sầm uất nhất ở đây.

Đúng lúc này, một chiếc xe đua màu bạc đã dừng ở bên cạnh, một người đàn ông xỏ khuyên tai khoảng 25 tuổi bước xuống xe, sau đó huýt sáo với Đường Băng Vân rồi cười nói: “Người đẹp, đi hóng gió với anh không?”

“Biến!”, Đường Băng Vân chỉ đáp lại một câu.

Tên kia biến sắc mặt: “Mẹ kiếp! Dám đuổi anh đây à? Có biết anh là ai không hả?”

Đường Băng Vân cười lạnh hỏi: “Là ai nào?”

Người đàn ông hừ một tiếng: “Em có biết nhà họ Minh không?”

Đường Băng Vân tỏ vẻ coi thường: “Tôi còn tưởng ai, hoá ra là gia tộc hạng hai, thế anh có biết tôi là ai không?”

Người đàn ông kinh ngạc, sau đó có dự cảm không ổn, anh ta nuốt nước miếng hỏi: “Em là ai?”

Đường Băng Vân thờ ơ đáp: “Tôi họ Đường, Đường của Đường Môn ấy”.

Người đàn ông run rẩy, suýt nữa sợ đến mức tè ra quần. Nếu ví Đường Môn là một con quái vật khổng lồ thì nhà họ Minh của anh ta chỉ như một con kiến hôi, có thể bị họ giậm bẹp bất cứ lúc nào.

Anh ta vội xã xuống xe, sau đó cung kính khom người với Đường Băng Vân: “Xin lỗi cô Đường, mong cô lượng thứ”.

Đường Băng Vân liếc nhìn chiếc siêu xe của anh ta rồi hỏi: “Xe này của anh à?”

Người đàn ông vội gật đầu: “Là chiếc Bugatti phiên bản giới hạn, tôi phải xin mãi thì mẹ mới mua cho”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 855


Ngô Bình cười hỏi: “Cô cướp xe của người ta à?”

Đường Băng Vân: “Gì mà cướp? Tôi nể mặt anh ta lắm rồi đấy, chứ bình thường là anh ta đi gặp tổ tiên luôn rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Có lý”.

Advertisement

Đường Băng Vân ném chìa khoá xe cho Ngô Bình: “Chiếc xe này cũng được, tặng anh đấy”.

Ngô Bình chớp mắt: “Thật ư? Thế thì tôi không khách sáo đâu”.

Advertisement

Anh đã từng thấy chiếc xe này một lần, động cơ 8.0, hơn 1000 mã lực, tăng tốc lên 100 km/h chỉ mất 2.5 giây, lên 200 cây chỉ mất 6.5 giây. Tốc độ cao nhất có thể lên tới 490 km/h, đuổi được cả máy bay luôn, Nói thật thì nó được lắp rắp từ các nguyên vật liệu của máy b** ch**n đ**, giá bán ở đây khoảng hơn bốn triệu.

Ngô Bình cũng là người thích chơi xe nên lập tức nhận luôn.

Ngô Bình ngồi vào ghế lái, còn Đường Băng Vân ngồi bên cạnh. Anh khẽ nhấn ga, chiếc xe đã gầm lên, động cơ gầm rú như một con mãnh thú, phải biết rằng động cơ của nó phải ngang với xe tăng.

Đường Băng Vân nói: “Kiếm chỗ nào đỗ xe đi, nhỡ bị bạn tôi nhìn thấy, họ lại tưởng tôi được cậu ấm nhà ai bao nuôi”.

Ngô Bình cười phá lên: “Được bao nuôi cũng tốt chứ sao”.

Anh vừa nói xong thì có hai cô gái xinh đẹp, một tóc ngắn một tóc dài đi qua. Họ trang điểm rất hợp thời, so về dung mạo thì một chín một mười, dù không đẹp bằng Đường Băng Vân, nhưng cũng đã con mắt.

Hai cô gái chợt dừng bước, sau đó ngạc nhiên nhìn Đường Băng Vân ngồi trên chiếc siêu xe rồi há hốc miệng.

Đường Băng Vân thầm than trời rồi vội nói với Ngô Bình: “Bạn tôi đấy”.

Ngô Bình bình thản đỗ xe sát vào lề rồi cười nói: “Băng Vân, họ là bạn học của em à?”

Đường Băng Vân xuống xe, sau đó chạy tới tay bắt mặt mừng với bạn mình: “Nhiễm Nhiễm, Đình Đình, tớ nhớ hai cậu quá đi mất!”

Tuy hai cô gái đang ôm ấp với Đường Băng Vân, nhưng vẫn không rời mắt khỏi Ngô Bình với vẻ phức tạp.

Ngô Bình cũng xuống xe rồi nói: “Băng Vân, giới thiệu mọi người với anh đi”.

Đường Băng Vân cười nói: “Vâng, để em giới thiệu hai hot girl này nhé. Đây là mỹ nữ eo nhỏ ngực to Vu Tiểu Nhiễm, là một trong các hoa khổi ở trường em đấy, cậu ấy cực đa tài luôn”.

Vu Tiểu Nhiễm trạc tuổi với Đường Băng Vân, cô ấy khá xinh, mặc quần sooc phối với áo sơ mi, cô ấy để tóc dài, sức trẻ dạt dào khiến Ngô Bình không thể rời mắt.

Ánh mắt tán thưởng của Ngô Bình khiến Vu Tiểu Nhiễm vô thức ưỡn ngực ra, sau đó giơ tay ra cười nói: “Chào anh”.

Ngô Bình bắt tay với cô ấy: “Chào em, anh là Ngô Bình”.

Đường Băng Vân giới thiệu tiếp: “Còn đây là tài nữ số một của trường em, con nhà thư pháp, là một người mẫu khá nổi tiếng - Lý Nhược Đình”.

Ngô Bình cũng bắt tay với cô ấy: “Chào em”.

Lý Nhược Đình cười nói: “Băng Vân, bảo sao cậu không ưng anh nào mà bọn tớ giới thiệu, ra là hoa đã có chủ rồi, làm bọn tớ suốt ngày lo lắng cho cậu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 856


Đường Băng Vân gật đầu: “Được thôi”.

Ngô Bình nói: “Chờ anh chút, anh đi đỗ xe”.

Gần đây có bãi đậu xe, Ngô Bình đỗ xong thì cùng nhóm Đường Băng Vân đi dạo phố.

Advertisement

“Băng Vân, tối nay anh Nhiếp tổ chức sinh nhật cho tớ đấy, tớ muốn chọn một bộ thật đẹp, cậu chọn giúp tớ nha”, Lý Nhược Đình cười nói.

Đường Băng Vân: “Anh Nhiếp ư? Anh Nhiếp của tập đoàn Thục Quốc á?”

Advertisement

Lý Nhược Đình ngại ngùng gật đầu: “Đúng rồi, anh ấy đã theo đuổi tớ nửa tháng, tớ thấy cũng được”.

Đường Băng Vân thoáng do dự, cô biết anh Nhiếp này là một tên lăng nhăng, nhân phẩm không ra gì, nói chung là sẽ không thật lòng với bạn cô ấy.

Vu Tiểu Nhiễm tỏ vẻ nhưỡng mộ: “Băng Vân, Đình Đình, các cậu đều có bạn trai giàu có, khi nào mới giới thiệu một anh cho tớ đây?”

Đường Băng Vân cười nói: “Ngô Bình không phải cậu ấm gì đâu, chiếc xe ban nãy là anh ấy mượn bạn thôi”.

Nghe thấy thế, hai cô bạn của Đường Băng Vân lập tức có cái nhìn khác với Ngô Bình, chút khách sáo ban nãy đã bay hết sạch, Vu Tiểu Nhiễm thờ ơ nói: “Hoá ra là xe mượn, thấy chủ xe là ai? Bạn anh à?”

“Không hẳn”, Ngô Bình nói: “Cậu ấy họ Minh”.

Vu Tiểu Nhiễm đáp một tiếng rồi nói với Đường Băng Vân: “Băng Vân, tớ thấy anh Mã lần trước rất phong độ, bố anh ấy làm kinh doanh với nước ngoài nên gia cảnh khá lắm”.

Ngô Bình cau mày, Đường Băng Vân đã ngỏ ý anh là bạn trai cô ấy rồi, mà Vu Tiểu Nhiễm này vẫn giới thiệu người khác cho cô ấy là sao?

Đường Băng Vân nói: “Trong lòng tớ chỉ có một mình Ngô Bình thôi, người khác có tốt đến mấy cũng kệ họ”.

Hai cô gái cười khẩy, Vu Tiểu Nhiễm nói: “Con gái có thì, cậu xinh thế này, nếu không nắm bắt cơ hội thì sau này sẽ hối hận đấy”.

Đường Băng Vân cười nói: “Được rồi, tớ đã có bạn trai rồi, hai cậu không phải lo nữa đâu”.

Lý Nhược Đình: “Ừm, anh Nhiếp biết mấy đứa mình thân với nhau nên đã chuẩn bị quà cho tất cả. Anh ấy rất hào phóng nên quà cũng đắt đấy. Đến lúc đó, mọi người đừng khách sáo, cứ nhận hết nhé”.

Đường Băng Vân vội xua tay: “Tớ không lấy đâu, tớ không cần quà”.

Ngô Bình nói: “Đúng, hôm nay là sinh nhật em nên Băng Vân nhà anh không nhận quả đâu. Vả lại, cô ấy cần gì thì đã có anh mua rồi”.

Nghe thấy thế, Lý Nhược Đình vẫn bỏ ngoài tai, những cô gái xinh đẹp như họ đã gặp rất nhiều thanh niên ưu tú. Ngô Bình không hề giống cậu ấm nhà giàu, Băng Vân đi theo anh thì sao sung sướng hạnh phúc được?

“Băng Vân thích gì, anh cũng mua cho cậu ấy thật ư?”, Lý Nhược Đình mỉm cười hỏi Ngô Bình.

“Đương nhiên rồi”, Ngô Bình bình thản đáp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 857


Đường Băng Vân cười nói: “Được, Ngô Bình keo lắm, không chịu mua đồ cho tớ mấy”.

Nghe thấy thế, hai cô bạn của Đường Băng Vân lắc đầu, thầm nghĩ sao Đường Băng Vân lại vớ phải Ngô Bình chứ, đúng là quá uổng!

Ngô Bình bực mình, thầm nghĩ Đường Băng Vân mà thèm đồ của anh chắc? Anh ho khan một tiếng rồi nói: “Được thôi, vào xem đi”.

Advertisement

Lý Nhược Đình cười lạnh trong lòng, cảm thấy Ngô Bình cố ý ra vẻ. Cô ấy quyết định sẽ giới thiệu cho Đường Băng Vân vài bộ trang sức và quần áo đắt tiền, để xem Ngô Bình sẽ làm thế nào!

Advertisement

Bọn họ vừa đi vào thì đã có một nhân viên nhiệt tình ra chào đón rồi cười hỏi: “Chào các anh chị, các chị cần gì ạ?”

Lý Nhược Đình liếc nhìn một lượt rồi chọn một bộ đồ màu lam nhạt có giá hơn bốn mươi nghìn, bộ này rất hợp với Đường Băng Vân. Cô ấy cười nói: “Băng Vân, cậu thử đi”.

Đường Băng Vân gật đầu rồi cầm đồ đi vào phòng thử. Khi cô ấy đi ra, mọi người đều sáng mắt lên, đúng là còn đẹp hơn cả người mẫu của hãng.

Ngô Bình cười nói: “Bộ này được đấy, nhưng cảm giác vẫn thiêu thiếu gì đó…”

Anh ngoảnh lại hỏi cô nhân viên: “Có bộ trang sức nào hợp với bộ đồ này không?”

Cô nhân viên cười đáp: “Dạ có ạ”.

Cô nhân viên dẫn nhóm Ngô Bình đi sang một quầy khác, bên trong có rất nhiều trang sức.

Thấy thế, Vu Tiểu Nhiễm và Lý Nhược Đình đều ngạc nhiên, tên này không sợ tốn tiền hay sao mà còn đòi mua trang sức?

Ngô Bình thấy có một chiếc vòng tay hợp với bộ đồ mà Đường Băng Vân mặc, mặt chiếc vòng được khảm nhiều kim cương và hồng ngọc, nó có giá hai trăm nghìn.

Cô nhân viên lấy chiếc vòng ấy ra rồi cẩn thận đeo lên tay Đường Băng Vân, quả nhiên rất đẹp. Đường Băng Vân không có yêu cầu gì cao, nhưng ai cũng có lòng thích cái đẹp, cô ấy cũng rất thích chiếc vòng này.

Lý Nhược Đình cau mày, cô ấy đoán Ngô Bình đã bán hết nhà cửa để có tiền lừa Đường Băng Vân, không được, cô ấy phải vạch mặt anh.

Cô ấy cười nói: “Băng Vân, hôm nay là sinh nhật tớ, bảo bạn trai cậu tặng cho tớ một món quà được không?”

Đường Băng Vân còn chưa trả lời thì Ngô Bình đã nói: “Được chứ, em thích gì thì cứ bảo với nhân viên, anh sẽ thanh toán”.

Vu Tiểu Nhiễm cũng cười nói: “Còn em thì sao?”

Ngô Bình: “Đương nhiên cả em nữa rồi”.

Hai cô gái như đã bàn trước với nhau nên đều chọn những bộ trang sức đắt tiền, định mượn đó làm Ngô Bình xấu mặt, để anh biết khó mà lui, không quấn lấy Đường Băng Vân nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 858


Bọn họ rời khỏi cửa hàng thì Ngô Bình nhận được một tin nhắn có tiêu đề là khẩn cấp. Nội dung tin nhắn đã đề cập đến địa điểm và tính nghiêm trọng của sự việc, đây là một nhiệm vụ cấp S của Võ Thần Ti, các thành viên đều sẽ nhận được.

Anh cho Đường Băng Vân đọc tin nhắn, cô ấy cau mày: “Cấp S ư? Anh phải đi hỗ trợ à?”

Ngô Bình: “Các em cứ đi dạo tiếp đi, anh phải đi có việc rồi”.

Ngô Bình xua tay rồi đi ngay mà không giải thích nhiều.

Advertisement

Vu Tiểu Nhiễm tò mò hỏi: “Băng Vân, anh ấy đi đâu thế?”

Đường Băng Vân nhỏ giọng nói: “Tớ nói nhưng các cậu phải giữ bí mật nhé, Ngô Bình là một đặc công, anh ấy phải đi xử lý nhiệm vụ cấp bách”.

Advertisement

Hai cô gái há hốc miệng, đặc công ư?

Ngô Bình rời khỏi con phố rồi chạy một mạch hơn hai cây số tới một cửa hàng, cửa sổ ở đây mù mịt khói, nhiều người đang ra sức chạy ra ngoài rồi vừa khóc vừa hô hoán.

“Hoả hoạn?”, Ngô Bình thở dài một hơi rồi khởi động Nhãn thức, quan sát tình hình bên trong. Ngọn lửa bắt đầu từ tầng hai, khói đã lan lên tầng cả tầng ba, vẫn còn nhiều nhân viên đang mắc kẹt ở tầng này, hiện trường rất hốn loạn, nhiều người ho khù khụ.

Đội cứu hoả vẫn chưa tới, anh phải giải quyết nhanh thôi! Ngô Bình không nhiều lời mà chạy ngược dòng người vào trong, sau đó đến thang bộ rồi nhanh chóng lên tầng hai.

Ngọn lửa bốc lên từ kho hàng ở đây, khói mù mịt, người bình thường sẽ không thể thấy gì, may anh có Nhãn thức nên không bị ảnh hưởng tầm nhìn, chỉ cảm thấy hơi khó chịu vì mùi khói thôi.

Ngô Bình mở cửa kho hàng ra rồi lấy bình chữa cháy phun vào ngọn lửa. Các bộ quần áo bằng sợi nhân tạo đang bốc cháy, ngọn lửa lan rất nhanh, Ngô Bình không có kinh nghiệm chữa cháy nên chỉ biết mở bình chữa cháy ra phun.

Sau khi dùng hết mấy bình, tuy ngọn lửa đã tắt, nhưng khói vẫn còn, anh mở van nước chữa cháy rồi dùng vòi phun vào khói. Vài phút sau, khói cũng bớt dần, anh vứt vòi nước đi rồi chạy lên tầng ba.

Tầng hai không còn hai nữa, nhưng tầng ba thì có cả trăm người bị mắc kẹt, quá nhiều khói ở thang bộ nên họ không thể di chuyển được, điều quan trọng hơn là thang máy đã hỏng nên họ chỉ có thể kẹt lại ở đây.

Khi anh chạy vào kho hàng thì có một nhát búa nện tới.

Ngô Bình nổi giận, giơ tay đánh bay cái búa thì nhìn thấy một người đàn ông đang hung dữ bổ nhào về phía mình.

Anh cảm thấy vẻ mặt này rất quen, hình như giống người tài xế container đã gây tai nạn liên hoàn.

Anh đánh người đó ngất xỉu rồi vác gã lên tầng ba.

May mà khói ở đầy đều từ tầng hai bốc lên nên cũng đã giảm dần, nhiều chỗ chỉ có một ít khói.

Các nhân viên chen chúc ở cầu thang tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, có người khóc, người ngây ngẩn, người thì gọi điện thoại.

Khi họ thấy Ngô Bình vác một người lên thì chợt yên ắng rồi ngẩn ra nhìn anh.

Ngô Bình cười nói với họ: “Mọi người bình tĩnh, lửa đã được dập rồi, chỉ còn ít khói thôi, nhưng sẽ hết ngay. Mọi người chờ một lát là có thể xuống dưới”.

Mọi người thở phào một hơi, một bà lão hỏi: “Chàng trai, lửa tắt thật rồi hả?”

Vì dập lửa nên mặt Ngô Bình hơi nhem nhuốc, anh cười nói: “Vâng, ổn hết rồi”.

Dứt lời, anh vác người đó đi tới cầu thang rồi hơ thuốc trước mũi gã, sau đó thì gã đã tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, gã lại có vẻ hung dữ, hoàn toàn không bị thôi miên.

Ngô Bình cau mày rồi bẻ gãy cổ tay gã: “Anh là ai? Là anh phóng hoả đúng không?”

Người đó vẫn giữ vẻ mặt hung dữ như đã mất cảm giác đau đớn: “Thằng ngu, mày tưởng mình có thể ngăn cản được bọn tao ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 859


Hai người kia đều lắc đầu: “Chúng tôi chưa gặp bao giờ, đội trưởng Ngô, anh nghĩ tên này bị làm sao ạ?”

Ngô Bình: “Tôi không rõ, thôi hai anh dẫn người đi đi, tôi giao lại việc điều tra cho các anh đấy”.

“Vâng, đội trưởng vất vả rồi ạ”, hai người kia kiêng đối tượng tình nghi lên rồi rời khỏi hiện trường.

Advertisement

Lúc này đã có phóng viên xuất hiện ở ngoài cửa, họ đang phỏng vấn hiện trường, ngoài ra còn có nhiều người lấy điện thoại ra phát trực tiếp. Vào thời đại công nghệ số như bây giờ, hễ có chuyện gì là sẽ được đăng lên mạng ngay.

Không lâu sau, đội phòng cháy chữa cháy đã đến. Hiện giờ, khói đã tản dần, Ngô Bình đã dẫn mọi người rời khỏi tầng ba. Anh là người đi ra ngoài cuối cùng, có phóng viên nhìn thấy mặt anh nhem nhuốc, quần áo và đầu tóc bụi bặm thì sáng mắt lên rồi vây quanh anh ngay.

Advertisement

“Chào anh, xin hỏi anh có phải người dập lửa không ạ?”

Ngô Bình cười nói: “Ngọn lửa bốc lên từ kho hàng, lửa nhỏ nên dễ dập thôi”.

Sau đó, có một bác gái đi tới rồi kích động chỉ vào Ngô Bình: “Cô phóng viên ơi, cậu này giỏi lắm, ban nãy mọi người đều không biết tình hình ra sao, chính cậu ấy đã dẫn chúng tôi thoát ra ngoài đấy”.

Cô phóng viên lập tức sáng mắt lên rồi tiếp tục phỏng vấn Ngô Bình, mọi người xung quanh thì cầm điện thoại quay trực tiếp, Ngô Bình lập tức xuất hiện trên các đài truyền hình và cả các kênh live stream.

Lúc này, nhóm Đường Băng Vân đã đi dạo phố chán chê, họ vào một quán trà sữa ngồi nghỉ. Lý Nhược Đình lấy điện thoại ra thì vô tình lướt tới clip phỏng vấn Ngô Bình.

“Ôi nhìn này, Ngô Bình đây phải không?”

Đường Băng Vân liếc qua rồi nói: “Ừ”, sau đó, cô ấy lấy điện thoại ra xem clip phỏng vấn của Ngô Bình.

Vu Tiểu Nhiễm khó hiểu nói: “Băng Vân, anh ấy là đặc công mà? Sao lại đi cứu hoả?”

Đường Băng Vân bình thản đáp: “Công việc của họ là xử lý mọi tai hoạ, ở đâu cần là họ xuất hiện”.

Vu Tiểu Nhiêm chẹp miệng: “Thế thì có tác dụng gì, còn nguy hiểm nữa. Băng Vân, cậu suy nghĩ cho kỹ vào, tớ thấy Ngô Bình này không hợp với cậu đâu”.

Đường Băng Vân cười nói: “Tớ lại thấy rất hợp, anh ấy rất dũng cảm”.

Lý Nhược Đình nghiêm túc nói: “Băng Vân, tớ đã nói với cậu rồi, tối nay là sinh nhật tớ, kiểu gì bạn của anh Nhiếp cũng đến. Bạn anh ấy cũng toàn con nhà khá giả thôi, hay đến lúc ấy, tớ giới thiệu người khác cho cậu nhé?”

Đường Băng Vân thở dài: “Đình Đình, tớ đã có bạn trai rồi, xin cậu đừng giới thiệu thêm bất kỳ ai cho tớ nữa”.

Lý Nhược Đình chỉ biết lắc đầu: “Được rồi, bọn tớ tôn trọng quyết định của cậu”.

Ngô Bình bị đám phóng viên quấn lấy nửa tiếng mới thoát ra được, lúc anh đến quán trà sữa thì đã hơn năm giờ.

Lý Nhược Đình cười nói: “Bọn mình đến khách sạn đi, Nhiếp Bân chắc cũng đến rồi”.

Hai cô bạn của Đường Băng Vân bắt xe đi trước, Ngô Bình lái chiếc Bugatti đưa Đường Băng Vân đi sau.
 
Back
Top Dưới