Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3480


Mở mắt ra, anh nói: “Cần ít nhất một tháng mới có thể hấp thu toàn bộ dược lực. Đến lúc đó, anh mới có thể biết hiệu quả thật sự của đan này”.

Đường Băng Vân lên tiếng: “Em cảm thấy rất phi thường”.

Ngô Bình bảo: “Dĩ nhiên rồi. Dù viên đan dược này có giá một trăm tỷ đồng Thần Long cũng sẽ có cả trăm nghìn người tranh nhau mua đấy”.

Dừng lại một chút, anh nói tiếp: “Sau khi hấp thu dược lực xong, anh sẽ giúp em uống viên Thiên Cốt Yêu Đan này”.

Advertisement

Đường Băng Vân rất vui mừng: “Em cũng có thể uống sao?”

Ngô Bình đáp: “Về lý thuyết, thể chất của em sẽ không chịu được. Nhưng nếu có anh ở bên cạnh hỗ trợ thì không còn vấn đề gì nữa”.

Advertisement

Lúc này, anh liếc nhìn lò đan, thấy trong lò còn một ít vụn đan, khoảng nửa lạng. Dược lực của vụn đan này còn chẳng bằng một phần trăm của Thiên Cốt Yêu Đan, nhưng đối với cốt li đã là báu vật vô giá.

Anh lấy vụn đan ra rồi ném cho cốt li. Đôi mắt nó sáng rực, đảo lưỡi một cái đã nuốt hết vụn đan. Ngay lập tức, nó cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn trào dâng trong cơ thể.

Nó biết mình sắp đột phá nên liền nhảy lên, đi tìm nơi tu luyện.

Luyện đan dược xong, Ngô Bình và Đường Băng Vân về sơn động.

Họ đã ra ngoài mấy ngày mà đám người này vẫn còn ở bên trong, xem ra là đợi Ngô Bình và Đường Băng Vân trở về.

Thấy cả hai quay lại, Khang Ý Thành cười nói: “Ngô sư huynh, sư muội, hai người về rồi”.

Chờ suốt mấy ngày mà gã vẫn không hề tức giận, còn tươi cười rạng rỡ, khách sáo vô cùng.

Đường Băng Vân cảm thấy hơi ngại ngùng: “Đại sư huynh, xin lỗi đã để mọi người đợi lâu”.

Khang Ý Thành đáp: “Không sao. Chẳng qua bên trong động Vạn Yêu vô cùng nguy hiểm, sư huynh hơi lo lắng thôi”.

Gã lập tức sai đám người La Ngân Hầu chuẩn bị thức ăn, bảo là phải uống với Ngô Bình vài chén.

Sau vài tuần rượu, Khang Ý Thành nói: “Ngô sư huynh là đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên của thần thổ thông thiên, thân phận địa vị cao hơn chúng tôi rất nhiều. Sau này chúng tôi còn phải nhờ sư huynh giúp đỡ, mongg sư huynh đừng từ chối”.

Ngô Bình đáp: “Mọi người là đồng môn của Băng Vân, sau này có việc gì đều có thể gặp tôi. Chỉ cần làm được, tôi chắc chắn sẽ dốc hết sức mình”.

Khang Ý Thành cả mừng: “Vậy cảm ơn Ngô sư huynh nhiều lắm”.

Lúc này, La Ngân Hầu chợt cất lời: “Đại sư huynh à, khi nào chúng ta mới đến ‘động Yêu Thần’?”

Nghe thấy ba chữ động Yêu Thần, Khang Ý Thành hơi biến sắc: “Chẳng phải anh đã nói rồi à? Tuy động Yêu Thần có cơ duyên lớn nhưng quá nguy hiểm, chúng ta tuyệt đối không được đặt chân đến đó”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Điện Yêu Thần gì vậy?”

Đường Băng Vân cũng mù mờ, xem ra không hề biết sự tồn tại của động Yêu Thần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3481


Khang Ý Thành lắc đầu: “Sao mà thành công được chứ. Nghe nói lần tấn công đó làm kinh động hàng triệu yêu hồn của động Vạn Yêu. Đại quân Tiên Đình gần như bị tiêu diệt, chỉ có Đại Thiên Tôn và số ít binh tướng trốn thoát được thôi”.

Ngô Bình giật mình: “Hàng triệu yêu hồn?”

Khang Ý Thành gật đầu: “Nghe bảo hàng triệu yêu hồn đều chịu sự điều khiển của động Yêu Thần. Người có hồn, yêu cũng vậy. Hồn của yêu được gọi là yêu hồn, khác với hồn của người, sức chiến đấu mạnh hơn nhiều. Bình thường yêu hồn sẽ bị Yêu thần luyện thành con rối”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Nói thế, Yêu thần vẫn đang ở trong động Yêu Thần?”

Khang Ý Thành đáp: “Tôi cũng không rõ, chỉ biết động Yêu Thần cực kỳ nguy hiểm. Vốn dĩ tôi muốn dùng bảo vật trong tay mình để đi khám phá động Yêu Thần một lần. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không dám”.

Ngô Bình hỏi: “Bảo vật gì vậy?”

Advertisement

Khang Ý Thành lấy bùa ra, đoạn đáp: “Đây là bùa Khi Thiên do Thâu Thiên lão tổ luyện chế. Thi triển bùa này thì ngay cả Yêu thần cũng không thể phát hiện. Tôi vốn định dùng bùa này để trộm báu vật trong điện. Nhưng nghĩ lại vẫn thấy quá mạo hiểm”.

La Ngân Hầu cất lời: “Đại sư huynh, nếu anh không đi thì để em đi cho. Dù không trộm được báu vật yêu tộc thì trộm những món đồ khác trong động Yêu Thần cũng kiếm được một khoản lớn rồi”.

Khang Ý Thành vội xua tay: “Không được. Rủi ro quá lớn”.

Nghe xong, Ngô Bình không nói gì. Chuyện mạo hiểm như thế, anh không có hứng thú.

Khang Ý Thành nói: “Hầy, thật đáng tiếc. Điện Yêu Thần có nhiều đồ tốt như vậy, lấy bừa một món thôi đã có giá trị cả chục, cả trăm tỷ đồng Thần Long rồi. Nếu lấy ra được vài món thì cả đời này không còn lo về chuyện tài nguyên tu luyện nữa”.

Lòng Ngô Bình thoáng động: “Ồ, động Yêu Thần có nhiều bảo vật đến thế sao?”

Khang Ý Thành đáp: “Đúng vậy. Mỗi một Yêu vương, Yêu hoàng, đều phải dâng tặng bảo vật quý giá nhất cho Yêu thần. Trải qua ngần ấy năm, bảo vật trong động Yêu Thần phải lên đến cả trăm, nghìn món rồi”.

Ngô Bình mỉm cười không nói gì, tiếp tục uống rượu.

Một lát sau, La Ngân Hầu cười bảo: “Đại sư huynh, chúng ta có tư chất kém cỏi, năng lực thua xa Ngô sư huynh. Nếu Ngô sư huynh đến động Yêu Thần, chắc chắn sẽ có thu hoạch”.

Đường Băng Vân nói ngay: “Huyền Bình sẽ không đi đâu, quá mạo hiểm”.

Khang Ý Thành cười đáp: “Phải đấy, sư muội nói rất đúng. Điện Yêu Thần quá nguy hiểm, chúng ta đừng nghĩ đến chuyện đó nữa”.

Một người khác lên tiếng: “Đại sư huynh, chẳng phải anh nói có một lối đi dẫn thẳng đến bên dưới động Yêu Thần à? Chúng ta có thể đi từ nơi đó không?”

Khang Ý Thành do dự: “Nơi đó à, anh cũng không quá thông thuộc. Chúng ta vẫn không nên mạo hiểm thì hơn”.

Đường Băng Vân hứng thú hỏi: “Đại sư huynh, đó là nơi nào vậy?”

Khang Ý Thành đáp: “Có lẽ là động tiên của một vị tiên nhân cổ. Không biết vì mục đích gì mà vị tiên nhân cổ ấy nối thẳng động tiên của mình với động Yêu Thần. Bí mật này do một tướng quân sống sót sau trận tấn công động Yêu Thần nói cho anh biết. Không quá mười người trên đời biết được bí mật này đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3482


Đường Băng Vân hỏi: “Vậy động tiên dẫn thẳng đến động Yêu Thần ấy, Yêu thần không hay biết sao?”

Khang Ý Thành đáp: “Không biết chủ của động tiên đã dùng cách gì mà có vẻ Yêu thần cũng không biết đến sự tồn tại của lối đi ấy. Thú vị ở chỗ, ở trong động tiên có thể dễ dàng quan sát tình hình của động Yêu Thần. Câu này do vị tướng quân kia chính miệng tiết lộ đấy”.

La Ngân Hầu đề nghị: “Đại sư huynh, đến động Yêu Thần trộm đồ thì nguy hiểm quá. Chúng ta không đến đó nữa thì đến động tiên, nhân cơ hội này quan sát tình hình bên trong động Yêu Thần đi?”

Advertisement

“Chuyện này…”, Khang Ý Thành do dự, đoạn hỏi Ngô Bình: “Ngô sư huynh thấy thế nào?”

Ngô Bình không có ý kiến gì: “Nếu đã không có nguy hiểm gì thì đi xem một chút cũng được”.

Advertisement

Khang Ý Thành quay sang hỏi Đường Băng Vân: “Sư muội thấy sao?”

Đường Băng Vân cười đáp: “Nghe theo Huyền Bình cả”.

Khang Ý Thành gật đầu: “Vậy được. Chúng ta chuẩn bị, lát nữa sẽ đến động tiên để thăm dò một chút. Anh từng đến động tiên này một lần thôi, nhưng không vào sâu khám phá. Lần này biết đâu sẽ có nhiều thu hoạch hơn”.

Rượu thịt no nê rồi, nhóm người chuẩn bị xuất phát. Khang Ý Thành đi trước để dẫn đường, những người còn lại theo sau. Dọc đường gặp phải nhiều yêu quái, may mà năng lực của Ngô Bình rất mạnh, dễ dàng đẩy lùi bọn yêu quái ấy.

Cảm nhận được thực lực đáng nể của Ngô Bình, đám người Khang Ý Thành cũng thầm kinh hãi, cảm thấy Ngô Bình thật khó lường!

“Đại sư huynh, năng lực của Ngô Bình này khủng khiếp quá. Sát trận ở nơi đó có gây trở ngại cho anh ta được không nhỉ?”, La Ngân Hầu không yên tâm, thầm truyền âm hỏi chuyện.

Khang Ý Thành ngoái đầu nhìn Ngô Bình và Đường Băng Vân, khẽ gật đầu với họ, bảo rằng sắp đến nơi rồi. Cùng lúc đó, gã thầm trả lời: “Đại La Kim Tiên đi vào sát trận ấy còn mất mạng. Ngô Bình có ưu tú đến mấy cũng đâu so bì được với Đại La Kim Tiên?”

La Ngân Hầu mừng rỡ: “Tốt quá rồi! Một khi Ngô Bình chết thì mọi của cải của kẻ này sẽ thuộc về chúng ta”.

Khang Ý Thành bảo: “Đừng nghĩ đến chuyện đó. Người này sở hữu tu vi thâm sâu khó lường, nếu có ý thù địch với anh ta, chắc chắn sẽ bị phát giác”.

La Ngân Hầu thất kinh, vội vã nghĩ đến chuyện khác, đoạn đáp: “Em hiểu rồi ạ!”

Ngô Bình lại cùng Khang Ý Thành bay thêm một quãng, phía trước xuất hiện một màn sương xám. Khang Ý Thành nói: “Anh Ngô, động tiên nằm trong màn sương này. Nhưng sương này có thể cắt đứt thần niệm, không thể thăm dò, xin hãy cẩn thận”.

Ngô Bình quét mắt nhìn, đoạn cười đáp: “Cảm ơn vì lời nhắc nhở”. Sau đó anh kéo Đường Băng Vân đi thẳng vào trong. Cả hai chìm trong hơi sương rồi biến mất.

Nhìn thấy cảnh này, đám người Khang Ý Thành và La Ngân Hầu đều cả kinh. Khang Ý Thành kêu lên: “Anh Ngô, cẩn thận!”

Gã hò hét, rồi mấy người họ cũng xông vào màn sương. Khác với Ngô Bình, bọn họ phải chậm rãi lần mò mới tìm được lối vào.

Trái ngược họ, Ngô Bình dùng năng lực nhìn thấu vạn vật để tìm ra lối vào, một cánh cổng Tử Kim. Đến trước cổng, Đường Băng Vân hỏi: “Huyền Bình à, chúng ta có nên chờ đám người đại sư huynh không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3483


Ngô Bình gật đầu: “Có lẽ là nghe được cuộc trò chuyện của chúng ta nên có ý định giết người cướp của. Lúc gã ta nhắc đến nơi này, anh đã thấy có gì đó không ổn. Dù sao thì giữa anh và gã ấy cũng không quen thân, gã không có lý do gì để nói cho anh biết về nơi này. Thế nên anh đã thầm bói quẻ, mới phát hiện gã này muốn gây bất lợi cho chúng ta”.

Đường Băng Vân nói: “Vậy chúng ta rời khỏi nơi này đi”.

Ngô Bình đáp: “Lời gã nói nửa thật nửa giả, tượng quẻ cho biết nơi này có thể có báu vật. Nếu chúng ta đã đến đây rồi thì cứ vào trong xem thử đi”.

Advertisement

Dứt lời, anh cùng Đường Băng Vân bước vào cổng Tử Kim. Sau cánh cổng, sương khói tím ngập tràn khắp nơi, thần niệm của anh không thể mở ra.

Nếu là một người khác thì chỉ có thể chậm rãi mò mẫm mà đi, nhưng anh thì có thể dùng năng lực nhìn thấu vạn vật, vừa quan sát vừa rảo bước thật nhanh. Chẳng mấy chốc, anh đã dừng lại trước một cánh cổng vận chuyển, trên cổng có viết chữ “Yên Phùng”.

Advertisement

Đường Băng Vân hỏi: “Huyền Bình à, đây là gì vậy?”

Ngô Bình đáp: “Cổng vận chuyển, dẫn đến một động thiên nào đó”.

Anh chỉ vào mấy nơi khác: “Ở đây có mười cổng, đại diện cho mười thiên can: Yên Phùng, Chiên Mông, Nhu Triệu, Cường Ngữ, Trước Ung, Đồ Duy, Thượng Chương, Trùng Quang, Huyền Dặc, Chiêu Dương”.

Đường Băng Vân hỏi: “Mười thiên can để làm gì nhỉ?”

Ngô Bình nhận được nhiều truyền thừa, am hiểu về thiên can hơn Đường Băng Vân rất nhiều. Anh đáp: “Mười thiên can đại diện cho mười thiên thần, Yên Phùng là một trong số đó. Theo truyền thuyết, mười thiên thần phụ trách sự vận hành của vũ trụ là những vị thần theo thứ tự đó”.

Đường Băng Vân nói: “Huyền Bình à, hay chúng ta dừng chân ở đây đi”.

Ngô Bình bảo: “Băng Vân, em ở ngoài chờ anh, quan sát phản ứng của đám người đó. Yên tâm, anh sẽ không gặp chuyện đâu”.

Không đợi Đường Băng Vân ngăn cản, anh đã bước qua cánh cổng vận chuyển. Đường Băng Vân rất lo lắng, nhưng bây giờ cũng chẳng làm được gì, chỉ có thể đứng im ở đây theo lời dặn của Ngô Bình.

Nửa giờ sau, đám người Khang Ý Thành mới đến. Không trông thấy Ngô Bình, Khang Ý Thành vội hỏi han.

Đường Băng Vân đáp: “Huyền Bình đã vào trong một lúc rồi”.

Gương mặt Khang Ý Thành lộ vẻ vui mừng, ngoài miệng lại bảo: “Anh Ngô cát nhân thiên tướng, chắc chắn sẽ có thu hoạch”.

Song La Ngân Hầu lại rất thẳng thắn, liền cười bảo: “Đại sư huynh, em nhớ anh từng nói Yên Phùng thần vực vô cùng nguy hiểm, không ai thoát khỏi”.

Đường Băng Vân kinh ngạc: “Anh nói gì cơ?”

La Ngân Hầu thản nhiên đáp: “Anh bảo, chồng sắp cưới của em chết chắc rồi. Nhưng cứ yên tâm, một khi anh ta chết, thi thể sẽ được chuyển ra. Em vẫn nhận được thi thể nguyên vẹn đấy”.

Đường Băng Vân giữ cho mình bình tĩnh, đoạn nhìn Khang Ý Thành chằm chằm: “Đại sư huynh, chẳng phải anh nói nơi này không nguy hiểm sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3484


Lời này vừa dứt, Khang Ý Thành khẽ mỉm cười, nhìn về phía Đường Băng Vân: “Đường sư muội, từ nay về sau em có đồng ý đi theo anh, làm đạo lữ của anh không?”

Gương mặt không hề tỏ vẻ tức giận hay đau buồn, Đường Băng Vân thờ ơ đáp: “Các anh cũng nói rồi đấy, Ngô Bình là thiên kiêu. Nơi này tuy rằng nguy hiểm, nhưng đối với anh ấy lại là cơ hội tốt”.

La Ngân Hầu sững sờ: “Thiên kiêu thì sao chứ? Trừ phi anh ta là thần! Nếu không thì tuyệt đối không thể ra khỏi Yên Phùng thần vực!”

Đường Băng Vân cười khẩy: “Nếu anh ấy là thiên phẩm cấp một tháp Hoang Thiên thì sao?”

Advertisement

Khang Ý Thành bủn rủn cả người: “Sao cơ? Thiên phẩm cấp một!”

Đường Băng Vân cười lạnh lùng: “Một lũ ngu xuẩn! Các người nghĩ mình có thể sát hại một thiên kiêu như Ngô Bình ư?”

Advertisement

Sắc mặt Khang Ý Thành thay đổi liên tục, đột nhiên có linh cảm không lành. Lẽ nào, Ngô Bình thật sự có thể bình an quay về?

Viên Như Quân cười khinh: “Thiên phẩm thì sao chứ? Anh ta chắc chắn sẽ chết ở trong đó! Đường Băng Vân, chấp nhận số phận đi!”

Đường Băng Vân hỏi: “Cược không?”

Khang Ý Thành húng hắng nói: “Sư muội có lẽ đã hiểu tâm ý mà anh dành cho em. Chỉ cần em đồng ý làm đạo lữ của anh, anh sẽ đối xử tốt với em suốt đời”.

Viên Như Quân sinh lòng đố kỵ, vội cất lời: “Đại sư huynh, người phụ nữ này không đáng tin. Nếu không giết cô ta, ngộ nhỡ thông tin bị lộ ra ngoài, chúng ta sẽ không gánh chịu được lửa giận của điện Hỗn Thiên đâu”.

Mấy người còn lại cũng có cùng suy nghĩ, đồng loạt yêu cầu Khang Ý Thành giết Đường Băng Vân.

Khang Ý Thành khẽ thở dài: “Băng Vân, em cũng nghe rồi đấy. Anh hỏi em lần cuối, em bằng lòng làm đạo lữ của anh chứ?”

“Làm đạo lữ của anh? Anh mà xứng à!”

Bất thình lình, cổng vận chuyển sáng lên, Ngô Bình bước ra.

Nhìn thấy anh, những người có mặt ở đây đều hoảng sợ vô cùng, chẳng ai nói được câu nào.

Ngô Bình hỏi Đường Băng Vân: “Băng Vân, em không sao chứ?”

Đường Băng Vân lắc đầu: “Đám ngu ngốc này, nếu họ thật sự ra tay, em cũng chẳng sợ đâu”.

Ngô Bình gật đầu, đoạn nhấc La Ngân Hầu lên rồi ném thẳng vào cổng vận chuyển. La Ngân Hầu không có sức chống trả, hét lên một tiếng rồi biến mất trong cánh cổng.

Khang Ý Thành biến sắc, quay đầu bỏ chạy. Nhưng gã mới chạy được vài mét đã bị Ngô Bình ghì chặt vai. Gã như bị cả nghìn quả núi trấn áp vậy, không thể nào cử động.

Ngô Bình lãnh đạm hỏi: “Sao lại chạy mà không nói tiếng nào thế?”

Khang Ý Thành vô cùng tuyệt vọng: “Ngô sư huynh, tôi sai rồi. Xin anh đừng giết tôi!”

Ngô Bình đáp: “Tôi không giết anh”. Dứt lời, anh ném gã vào trong cổng.

Anh vừa ra khỏi đó nên biết rõ bên trong nguy hiểm ra sao. Những kẻ có năng lực yếu kém này mà vào đó thì chắc chắn sẽ chết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3485


Quét mắt nhìn đám người này, Ngô Bình bình thản bảo: “Các người không phải kẻ gây ra tội ác. Hôm nay tôi tha cho các người một lần. Sau khi trở về, cứ bảo rằng ba người Khang Ý Thành xông vào Yên Phùng thần vực nên mất mạng”.

Anh vừa dứt lời, ba thi thể đã bay ra từ bên trong, đập mạnh xuống đất. Thi thể của ba người đó đều còn nguyên vẹn nhưng thần hồn đã mất sạch.

Mấy người còn lại đồng loạt quỳ xuống vâng dạ.

Advertisement

Nhìn ba người đồng môn đã chết, Đường Băng Vân khẽ thở dài: “Tội gì phải thế chứ?”

Ngô Bình: “Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Băng Vân, chúng chết thì cũng chết rồi, em đừng tiếc làm gì nữa”.

Đường Băng Vân gật đầu rồi nói với những người khác: “Từ giờ, các người phải coi tôi là chủ ở viện Chu Tước, có làm được không?”

Advertisement

Mấy người kia đã sợ mất mật, Ngô Bình chính là tượng thần bất khả chiến bại trong mắt họ nên nào ai dám cãi lời, vì thế tất cả đều gật đầu ngay.

Ngô Bình cười nói: “Như thế là hay nhất, sau này em sẽ là đại sư tỷ ở viện Chu Tước”.

Anh biết đây đều là đệ tử thiên tài nhất của viện Chu Tước, qua chuyện hôm nay, sau này sẽ không một ai dám cãi lời Đường Băng Vân nữa.

Đường Băng Vân: “Huyền Bình, anh đã trải qua những chuyện gì ở bên trong rồi?”

Sau đó, Ngô Bình đã kể lại mọi chuyện cho cô ấy nghe, nhưng bằng thần truyền.

Hoá ra, sau khi vào trong thì Ngô Bình phát hiện đó là Yên Phùng thần vực. Trong này vô cùng nguy hiểm và không thiếu các khảo nghiệm. May mà Ngô Bình đã từng trải nhiều, thực lực lại mạnh, tuy gặp bao khó khăn cũng có thể hoá giải được. Cuối cùng, anh đã tìm được bảo bối trong thần vực, đó là một viên Thần Đan và một bộ sách Thần.

Viên Thần Đan có tên đầy đủ là Yên Phùng Thần Đan, được luyện chế từ máu của thiên thần. Uống nó vào thì sẽ có huyết mạch của thiên thần Yên Phùng. Còn sách Thần thì ghi chép 36 thần văn, luyện hoá chúng xong thì sẽ giúp ích cho Ngô Bình hấp thu Yên Phùng Thần Đan.

Nghe xong, Đường Băng Vân ngạc nhiên nói: “Huyền Bình, đó là đan dược của ai?”

Ngô Bình: “Mười đại thánh thượng cổ đã hi sinh thân mình để tạo ra nó, họ không màng tới việc bị thương nặng để thu thập đủ máu huyết của mười thiên thần, sau đó dùng lực sinh mệnh còn sót lại của mình để luyện thành mười viên đan dược cho người đời sau”.

Đường Băng Vân chấn động nói: “Huyền Bình, uống mười viên đan dược này xong thì sẽ thế nào?”

Ngô Bình: “Sẽ có huyết mạch của Thần tộc, hơn nữa còn là huyết mạch vô cùng cao quý và tinh thuần. Nhưng muốn hấp thu được sức mạnh của đan dược thì tu vi của anh buộc phải tới cảnh giới Bất Tử”.

Đường Băng Vân: “Anh còn định vào chín cánh cửa khác nữa không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Mỗi người chỉ có thể lấy một viên đan dược thôi, anh có đi tiếp cũng vô dụng. Đành để lại cho người hữu duyên sau này thôi”.

Sau đó, anh hỏi một người khác: “Khang Ý Thành bảo nơi này nằm dưới điện Yêu Thần đúng không?”

Người kia đáp: “Vâng ạ thưa sư huynh, đúng là điện Yêu Thần phía trên, không xa đây đâu ạ”.

Ngô Bình lẩm bẩm: “Lẽ nào điện Yêu Thần ở gần đây là trùng hợp ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3486


Ngô Bình: “Không đến thì anh không cam lòng, mọi người về trước đi, về hang núi chờ tin của anh”.

Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Đường Băng Vân đành thở dài nói: “Được rồi, nhưng anh phải chú ý an toàn, nếu mất một sợi lông nào, về em không tha cho anh đâu”.

Ngô Bình cười nói: “Tuân lệnh bà xã”.

Nhóm Đường Băng Vân đi rồi, Ngô Bình cũng rời khỏi đây. Nhờ khả năng nhìn xuyên thấu mà anh đã nhìn thấy phương hướng dẫn tới điện Yêu Thần, nó nằm trên một ngọn núi cách đây vài dặm.

Advertisement

Anh lách mình rồi biến thành một con Hắc Hùng Tinh to như một ngọn núi nhỏ, anh có yêu cốt nên yêu khí quanh người rất mạnh.

Anh mới đi được vài bước thì đã thấy vài con yêu quái xuất hiện ở quanh, chúng là hồ yêu, hổ yêu, hươu yêu, cả ba con đều có thực lực mạnh ngang với Thần Tiên.

Advertisement

Trông thấy Ngô Bình, chúng đều nằm rạp xuống rồi thành kính nói: “Tham kiến Yêu Hoàng”.

Thì ra, khí tức của yêu cốt của Ngô Bình quá mạnh nên ba con yêu quái này tưởng anh là Yêu Hoàng, vì thế mới sợ hãi quỳ lạy.

Ngô Bình ừm một tiếng rồi nói: “Các ngươi cũng đến từ điện Yêu Thần à?”

Con hổ yêu nói: “Vâng ạ”.

Ngô Bình mừng rơn nói: “Ta đã tu luyện nhiều năm, nhưng lần đầu đến điện Yêu Thần, các ngươi có biết ở đây cấm kỵ điều gì không?”

Hổ yêu: “Ra là bệ hạ đến đây lần đầu, tiểu nhân đã đến ba lần rồi nên cũng biết ít chuyện, xin kể cho bệ hạ nghe ạ”.

Rõ ràng nó đang lấy lòng Ngô Bình nên biết gì là kể bằng hết.

Mục đích đám yêu quái vào điện Yêu Thần chính là để thờ phụng Yêu Thần. Trong điện Yêu Thần có một hoá thân của Yêu Thần, tuy chỉ là Hoá Thân, nhưng vẫn có quyền uy thần thông vô thượng, chỉ một chỉ dẫn thôi cũng đủ giúp đám yêu quái nhận được vô vàn lợi ích rồi.

Các yêu quái vào đó thường mang theo bảo bối, nếu gặp yêu quái có tư chất tốt thì Yêu Thần sẽ làm phép hoặc ban thưởng cho.

Ngô Bình: “Ta nghe nói nơi này thuộc Khuyên giới, thiên đạo khiếm khuyết, chúng ta tu luyện ở đây cũng bị ảnh hưởng à?”

Con hươu yêu cười nói: “Bệ hạ, đây chính là một trong các lý do chúng tiểu nhân thờ phụng Yêu Thần. Yêu quái có tu vi đến một cảnh giới nào đó, chỉ cần đến điện Yêu Thần thì sẽ được Yêu Thần truyền đại đạo hoàn chỉnh cho, vì thế tuy sống ở Khuyên giới, nhưng chúng ta cũng không phải lo đâu ạ”.

Ngô Bình chợt nảy ra một ý, đó là đóng giả yêu quái để nhận truyền thừa hoàn chỉnh từ Yêu Thần.

Ngay sau đó, anh đã thấy tim mình đập mạnh.

Lúc này, con hồ yêu nói: “Bệ hạ, người mạnh như vậy, chắc chắn tư chất khỏi phải bàn, kiểu gì cũng được Yêu Thần đánh giá cao”.

Nghe xong, Ngô Bình đã cùng chúng đến điện Yêu Thần.

Nơi này rất rộng, có 15 cây cột ở trước điện, mỗi cột đều cao cả chục nghìn mét. Sau khi vào trong, Ngô Bình còn thấy rộng rãi hơn.

Lúc này, có ít nhất hơn trăm con yêu quái ở bên trong, con nào cũng cúi đầu xuống đất, phía trước bày bảo bối của mình để dâng lên Yêu Thần.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3487


Đột nhiên có một tia sáng từ trên cao loé xuống, các tia sáng này như có ý thức, chúng tiếp xúc với tất cả yêu quái, nhưng có tia sáng chỉ vòng qua người yêu quái, có tia thì tiến vào trong cơ thể của một số con.

Uỳnh!

Khi tia sáng chạm tới Ngô Bình thì cả điện Yêu Thần đã chấn động, hư không vang lên tiếng cười: “Con gấu này thú vị đấy!”

Ngô Bình ngẩn ra, sau đó tất cả tia sáng đã tiến vào người anh. Không chỉ thế, bên trên còn chiếu nhiều tia sáng với đủ màu sắc xuống hơn. Anh cảm thấy rất thoải mái, yêu cốt trong người cũng rung lên, bắt đầu mở thần lạc linh kinh mà chỉ yêu tộc mới có. Ngoài ra, thần anh của anh cũng nhận được lợi ích lớn.

Advertisement

Ngô Bình đã hấp thu tất cả tia sáng, một cuốn sách cùng một thanh trường thương màu đen rơi từ trên cao xuống trước mặt anh.

Anh nhìn là biết đó là sách do Yêu Thần viết, nó có tên là Thiên Yêu Kinh, Ngô Bình liếc mắt một cái, toàn bộ nội dung đã in vào trong đầu anh.

Các con yêu quái khác đều vô cùng ngưỡng mộ Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình nhận được Thiên Yêu Kinh xong thì hiểu tiếng yêu ngay, anh nói: “Tiểu yêu cảm tạ Yêu Thần”.

Giọng nói của Yêu Thần lại vang lên: “Này gấu, về nhớ chăm chỉ tu luyện, nếu ngươi có thể đạt đến tầng thứ chín thì ta sẽ dẫn tới Yêu giới tu hành”.

Ngô Bình mững rỡ nói: “Yêu Thần, không biết thiên đạo ở Yêu giới có hoàn chỉnh không ạ?”

Yêu Thần: “Đương nhiên là có rồi”.

Ngô Bình: “Tiểu yêu nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, để không phụ mong đợi của Yêu Thần”.

Sau khi rời khỏi Yêu Thần Điện, Ngô Bình phát hiện bên ngoài còn có nhiều yêu quái hơn, chúng đều nhìn anh bằng ánh mắt không thể ngưỡng mộ hơn. Anh mặc kệ rồi thi triển độn thuật rời khỏi đó.

Về hang núi rồi, anh thấy nhóm Đường Băng Vân đang chờ mình ở đây. Thấy Ngô Bình bình an trở lại, Đường Băng Vân thở phào một hơi rồi hỏi: “Huyền Bình, anh có gặp nguy hiểm gì không?”

Ngô Bình cười đáp: “Không, ngược lại còn có lợi ích”.

Đường Băng Vân: “Không còn sớm nữa, chúng ta mau rời khỏi đây thôi”.

Ngô Bình: “Ừ, anh cùng em đến viện Chu Tước nhé”.

Nếu Đường Băng Vân muốn ở lại viện Chu Tước thì đương nhiên anh cũng phải ra mặt, để người của viện Chu Tước biết thân phận của mình. Gì không nói, nhưng ít nhất sẽ không ai dám bắt nạt người phụ nữ của đệ tử nòng cốt của thần thổ thông thiên.

Năm người cùng rời đi, vì quá giờ nên Ngô Bình phải trả thêm tiền rồi cả hội mới đến viện Chu Tước.

Đương nhiên quy mô của viện Chu Tước không thể so với điện Hỗn Thiên, nhưng đây cũng là môn phái hạng nhất ở Tiên giới. Bọn họ đi tới một tiểu viện yên tĩnh, đây chính là chỗ tu luyện của Đường Băng Vân.

Nhóm Đường Băng Vân đi tìm tông chủ để báo cáo trước, Ngô Bình ở lại chờ. Nửa tiếng sau, Đường Băng Vân đã quay lại, anh hỏi: “Viện chủ của bọn em nói sao?”

Đường Băng Vân: “Viện chủ nghi ngờ, nhưng cả bốn bọn em đã thống nhất với nhau trước rồi nên ông ấy không phát hiện ra. À, viện chủ biết anh tới nên bảo lát sẽ đến chào đấy”.

Ngô Bình không hề ngạc nhiên, anh là đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên, luận về địa vị thì anh còn oách hơn viện chủ.

Anh chợt nhớ đến hồi Đường Băng Vân mới đến đây, anh đã đánh chết một người tên là Du Ba, bố của Du Ba lại là trưởng lão của viện Chu Tước nên anh hỏi: “Du trưởng lão không gây phiền toái cho em chứ?”

Đường Băng Vân: “Ông ta chỉ là một trưởng lão hạ cấp, còn em là thiên tài của viện Chu Tước, lại có Thân Công Nam Cung bảo vệ nên ông ta không dám làm gì em đâu”.

Bấy giờ Ngô Bình mới yên tâm nói: “Kể cả thế thì em cũng không thể lơ là được, lát anh sẽ giúp em đột phá Long Môn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3488


Võ Càn Dương cười nói: “Băng Vân là thiên tài trẻ tuổi của viện Chu Tước, nhà Thân Công cũng đã có lời nên tôi luôn để mắt đến cô ấy”.

Ngô Bình: “Cảm ơn viện chủ”.

Võ Càn Dương: “Việc nên làm thôi”.

Trong lúc trò chuyện, Ngô Bình phát hiện Võ Càn Dương đã bị ai đó hạ bùa chú rất mạnh trong người. Lời chú này như một cái động không đấy, luôn luôn hấp thu cạn kiệt thể năng của ông ấy. Nếu không có nó thì chắc ông ấy đã đột phá Đại La lâu rồi.

Advertisement

Anh cố ý hỏi: “Viện chủ Võ, lẽ ra tôi định dẫn Băng Vân đi rồi, nhưng cô ấy bảo viện chủ đối xử với cô ấy rất tốt nên không muốn đến điện Hỗn Thiên”.

Võ Càn Dương cười nói: “Băng Vân rất có tiềm năng, chỉ cần chăm chỉ tu luyện thì sau này thành tựu sẽ vượt tôi. Còn cô ấy muốn đi hay ở lại thì tôi đều tôn trọng. Đương nhiên, nếu cô ấy muốn đi thật thì tôi cũng không giữ”.

Ngô Bình: “Hôm nay tôi đến để giúp Băng Vân đột phá lên Long Môn”.

Advertisement

Võ Càn Dương ngạc nhiên: “Vậy ư?”

Ngô Bình: “Tư chất của cô ấy rất tốt, chỉ cần tôi hỗ trợ một chút là đột phá được thôi”.

Võ Càn Dương thở dài nói: “Nếu thế thì cô ấy sẽ trở thành thiên kiêu của thần thổ thông thiên rồi”.

Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Võ Càn Dương ra về, ông ấy đi rồi, Ngô Bình mới nói: “Băng Vân, trong người viện chú có lời chú, anh có thể giải cho ông ấy”.

Đường Băng Vân ngẩn ra: “Lời chú ư?”

Ngô Bình: “Ba cái lận, mà cái nào cũng rất lợi hại. Chúng đã cản trở ông ấy đột phá, nếu loại bỏ được thì ông ấy sẽ đột phá nhanh thôi”.

Đường Băng Vân hỏi: “Thế sao anh không nói với ông ấy luôn?”

Ngô Bình: “Anh có thân với người ta đâu nên không tiện nói. Qua cuộc trò chuyện vừa rồi, anh thấy con người ông ta cũng được, ít ra cũng đối xử tốt với em”.

Đường Băng Vân như có điều suy nghĩ: “Ừm”.

Sau đó, Ngô Bình đã điều chỉnh cơ thể cho Đường Băng Vân, chuẩn bị cho cô ấy đột phá. Cùng lúc đó, anh cũng tu luyện luôn. Các tia sáng trong Yêu Thần Điện đã thay đổi cơ thể anh, khiến anh có thể chất của thiên tài yêu tộc, vì thế giờ anh có thể tu luyện Thiên Yêu Kinh rồi.

Nhưng thể chất của yêu tộc khác anh hoàn toàn, nếu trộn chung vào tu luyện thì sẽ xảy ra vấn đề. Vì thế, anh quyết định tách ra một phân thân chuyên tu luyện Thiên Yêu Kinh, hoá thân này cũng sẽ nhận được sức mạnh của yêu cốt.

Nghĩ là làm, qua ba ngày chuẩn bị, đã có một người đàn ông da đen sì, cao hơn hai mét xuất hiện cạnh Ngô Bình. Hoá thân này được anh tạo ra từ sức mạnh tia sáng trong Yêu Thần Điện và yêu cốt cùng lý giải của anh về yêu đạo.

Giờ nó đang ở trạng thái đầu nên chưa thể chính thức tu luyện, cần chờ thêm một thời gian nữa.

Anh cho hoá thân vào Động Thiên kệ nó tự tu luyện, còn mình thì bắt đầu giúp Đường Băng Vân đột phá. Anh đã có rất nhiều kinh nghiệm nên lần này rất thuận lợi, loáng cái Đường Băng Vân đã hoàn thành tầng thứ ba của Long Biến và chạm đến tầng thứ tư. Nhưng yêu cầu của tầng này rất cao nên cô ấy phải tạm dừng ở đây.

Sau khi Đường Băng Vân đột phá, Ngô Bình lập tức bảo cô ấy bế quan tu luyện, còn mình thì tranh thủ truyền nốt ý nghĩa Âm Dương cho cô ấy, để cô ấy đột phá cảnh giới này luôn.

Lần này, Đường Băng Vân bế quan nhanh cũng nửa tháng, lâu thì vài tháng. Vì thế, Ngô Bình đã rời khỏi viện Chu Tước rồi đến đại thế giới Thái Thanh. Anh có huyết mạch của Lão quân nên theo lý mà nói thì có thể nhận được truyền thừa chí cao của nơi này.

Đến đại thế giới Phiêu Miểu rồi, anh bị một luồng sức mạnh cuốn lấy rồi xuất hiện ở trước mặt Phiêu Miểu Thiên Tôn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3489


Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Nhưng con đến đúng lúc lắm, ngày mai ta sẽ đi tham gia pháp hội Dao Trì do Vương Mẫu tổ chức. Những người đến tham gia pháp hội này toàn nhân vật đỉnh cấp, không phải Đạo Quân thì cũng Đạo Tổ, nếu là Chân Tiên thì chỉ có thể là đệ tử hoặc người đi kèm thôi. Mỗi khi đến dịp này, Vương Mẫu sẽ tổ chức một vài cuộc thi thú vị cho các vãn bối tham gia. Ngày mai, con và nhị sư tỷ Lam Hâm hãy cùng ta đến đó”.

Ngô Bình cười nói: “Vâng, vừa hay đệ tử cũng có thể đi mở mang tầm mắt”.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Lam Hâm đi đến, cô ấy nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Tiểu sư đệ, đến khi nào thế?”

Advertisement

Ngô Bình vội đáp: “Sư tỷ, em vừa đến một lúc thôi”.

Lam Hâm cười nói: “Em đến đúng lúc lắm, ngày mai là pháp hội Dao Trì, nhiều người đẹp có mặt lắm đấy, đến lúc đấy, sư tỷ sẽ giới thiệu cho em vài tiên tử”.

Advertisement

Phiêu Miểu Thiên Tôn lườm nhị đệ tử của mình rồi nói: “Lam Hâm, con hay nhỉ, ăn nói nghiêm chỉnh lại xem nào, phải làm gương cho sư đệ con chứ”.

Lam Hâm cười nói: “Sư tôn, con đùa thôi ạ”.

Nói rồi, cô ấy ngồi xuống cạnh Phiêu Miểu Thiên Tôn.

Ngô Bình: “Sư tỷ, chị từng đến pháp hội này bao giờ chưa?”

Lam Hâm: “Đây là thịnh hội cho Vương Mẫu tổ chức, ba trăm năm mới có một lần. 300 năm trước, chị còn chưa ra đời nên đương nhiên chưa từng được đi rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Sư tỷ, dưới nhân gian có truyền thuyết về Vương Mẫu, xem ra Vương Mẫu tồn tại rất lâu rồi nhỉ?”

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Vương Mẫu là người có địa vị cao nhất trong các nữ tu, thậm chí còn hơn cả Đại thiên tôn. Ngày xưa, Đại thiên tôn đứng đầu Tiên giới cũng nhờ được Vương Mẫu ủng hộ”.

Ngô Bình: “Sư tôn, Vương Mẫu mạnh thế thì có thoát khỏi Khuyên giới được không ạ?”

Phiêu Miểu Thiên Tôn trầm mặc rồi nói: “Vương Mẫu có một nửa huyết mạch của Thần tộc, một nửa huyết mạch của Yêu tộc, vì thế thật ra người không thuộc Nhân tộc đâu”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Không thuộc Nhân tộc ạ? Thế tại sao lại có địa vị cao như vậy?”

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Vương Mẫu rất thân thiện với Nhân tộc, bạn đời của người từng là Chân Nhân thái cổ của thời xưa. Vì thế, con cái của người cũng mang trong mình một nửa dòng máu của Nhân tộc. Thật ra nếu không được Vương Mẫu che chở thì Khuyên giới mà chúng ta đang sống đây đã bị thanh tẩy lâu rồi”.

Ngô Bình hỏi: “Sư tôn, thanh tẩy là sao ạ?”

Lam Hâm: “Thanh tẩy là cứ cách một thời gian, quy luật trời đất lại tự hồi phục hoàn chỉnh một lần. Sau đó, thần tộc sẽ cử đại quân tấn công Khuyên giới để tiêu diệt hết các cao thủ. Vì thiên đạo có thiếu sót, cao thủ của Nhân tộc cứ chết dần nên chúng ta hoàn toàn không phải đối thủ của họ. Chờ khi nào tất cả cao thủ của nhân tộc bị giết hết, đại quân đó mới rút lui, quy luật thiên đạo lại tiếp tục có thiếu sót để chờ đến lần thanh tẩy tiếp theo”.

Ngô Bình vô cùng chấn động, nói vậy thì tất cả Nhân tộc đang gặp nguy hiểm ư?

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Huyền Bình, mấy chuyện này còn cách con xa lắm. Nếu không thành Đạo Quân thì dù có thanh tẩy thì con cũng không phải sợ đâu. Con vẫn cần tăng tu vi và thực lực lên để tạo nền móng cho tương lai”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3490


Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Cũng là Nhân tộc! Khi thanh tẩy Khuyên giới, họ sẽ tiện thể dẫn một tốp thiên kiêu của Nhân tộc đi, sau đó để họ luyện công pháp của Nhân tộc ở một nơi không bị thiếu sót. Các thiên kiêu này có thể nhận được tài nguyên vô hạn, vì thế họ sẽ tiến bộ rất nhanh. Sau khi họ mạnh lên rồi thì sẽ trở thành nô tài cho thần tộc, và tự nhận mình là Thần Sứ với bên ngoài. Hầu hết những người đại diện cho Thần tộc đến Khuyên giới đều là Thần Sứ”.

Ngô Bình thở dài một hơi: “Thần tộc có nhiều cách khống chế Nhân tộc quá, chúng ta muốn phòng cũng không được”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn trầm mặc rồi nói: “Nếu một ngày nào đó, chuyện ấy thật sự xảy ra, con càng có tư chất tốt thì càng dễ được chọn”.

Advertisement

Ngô Bình đã nghe ra ý của Phiêu Miểu Thiên Tôn, anh cau mày nói: “Sư tôn, ý của người là con đi theo họ làm Thần Sứ ư?”

Lam Hâm liếc Ngô Bình: “Ngốc thế, phải sống thì mới làm gì thì làm chứ. Những thiên kiêu nào mà không chịu đi thì sẽ bị giết ngay, em mà không đi thì cũng sẽ bị giết. Vả lại, rời khỏi Khuyên giới thì em mới có thể tu hành bình thường và trở thành Đạo Quân thật sự”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Nhưng sau khi trở thành thần nô rồi thì kiểu gì cũng bị khống chế”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Có nhiều chuyện không như chúng ta thấy. Đến lúc đó, sư phụ sẽ nói cho con biết rõ chân tướng. Tạm thời, con cứ tập trung tu hành đi. Sẽ có hậu duệ của Thần Sứ đến pháp hội Dao Trì, ngoài ra còn có bán thần, yêu tu, thiên kiêu của Thần tộc. Phần thưởng mà Vương Mẫu chuẩn bị bao năm đều bị những người này lấy rồi. Huyền Bình, con có thể giành vài phần thưởng cho ta được không?”

Ngô Bình gật đầu: “Sư tôn, con sẽ cố hết sức”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn gật đầu: “Tốt, con đi chuẩn bị đi!”

Ngô Bình lui ra, cứ nghĩ tới việc sẽ gặp các hậu duệ của Thần Sứ và Thần tộc là anh lại thấy hơi áp lực, nhưng sư phụ rất mong anh toả sáng, anh không thể làm người thất vọng được.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi quyết định lại vào Thiên Môn tu luyện một ngày để luyện hoá hết yêu cốt, đồng thời thử tu luyện tầng thứ 11 của Thiên Cực Kiếm Kinh.

Nghĩ vậy, anh lấy Thiên Môn ra. Thiên Môn này là Lam Nguyệt Hân tặng anh, anh có thể sử dụng tuỳ ý. Trước khi vào Thiên Môn, anh đã lên mạng Tiên rồi mua một đống đồ dùng để chế tạo kiếm trận Động Thiên.

Khi anh vào Thiên Môn thì phát hiện thời gian tu luyện của mình đã tăng thêm. Vốn là 33 ngày táng giờ, nhưng hiện tại đã thành 147 ngày.

“Chuyện gì vậy nhỉ? Lẽ nào nhờ hoá thân yêu đạo ư?”, tuy ngạc nhiên là thế, nhưng anh vẫn rất vui, dẫu sao thời gian tu luyện được kéo dài cũng là chuyện tốt.

Anh vào đó rồi thả hoá thân yêu đạo ra, để nó tu luyện Thiên Yêu Kinh ở đây. Còn anh thì tiếp tục tu luyện tầng thứ 11 của Thiên Cực Kiếm Kinh là kiếm trận.

Kiếm trận này cũng là một loại đại trận, đương nhiên anh sẽ xây dựng trong Động Thiên. Trong Thiên Cực Kiếm Kinh có ghi chép về 13 kiếm trận, anh có thể chế tạo một hoặc làm hết cũng được.

Nhưng chế tạo kiếm trận rất tốn kém, ví dụ như kiếm trận Thiên Tuyệt, nếu muốn chế tạo được nó thì phải tốn cả trăm tỷ Thần Long.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3491


Chờ khi anh rời khỏi Thiên Môn thì đã là sáng sớm ngày hôm sau. Anh khởi động kiếm trận Thiên Tuyệt, có một đường kiếm bay ra từ Động Thiên, sau đó hợp nhất với kiếm quang của kiếm hoàn, tạo thành một đại trận khủng khiếp mang tên kiếm trận Thiên Tuyệt.

Loáng cái, bầu trời của vạn giới đã bị kiếm quang che phủ, vô vàn các phù văn kiếm đạo phức tạp xuất hiện rồi bay lên trời. Hiện tượng này khiến Phiêu Miểu Thiên Tôn phải chấn động rồi vội ra ngoài xem.

Thấy là kiếm pháp mà đệ tử Ngô Bình của mình tu luyện, bà ấy mỉm cười nói: “Huyền Bình, kiếm thuật của con lại tiến bộ thêm rồi. Kiếm trận này đủ để giết cả lão tiên đấy”.

Lão tiên chính là những Thiên Tiên đã trải qua hơn nghìn kiếp nạn, gần như là vô địch trong cảnh giới. Ngô Bình có thể hạ được họ thì chứng tỏ thực lực của anh đã mạnh lên rất nhiều.

Advertisement

Ngô Bình: “Sư tôn, đệ tử nghĩ tới một chuyện. Thiên đạo có thiếu sót, vậy nếu con không cảm ngộ Thiên đạo nữa thì sao ạ?”

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Dù con tu luyện theo cách nào thì cuối cùng cũng vẫn phải liên quan đến Thiên đạo, không thì sẽ không thể đạt được thành tựu”.

Advertisement

Ngô Bình: “Con hiểu rồi”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Không còn sớm nữa, chúng ta xuất phát thôi”.

Bà ấy phất ống tay áo một cái, tiên quang đã cuốn cả Ngô Bình và Lam Hâm đ ến pháp hội Dao Trì.

Họ bay được một lúc thì Ngô Bình bỗng thấy đầu óc trống rỗng, chờ anh định thần lại thì đã xuất hiện ở một quảng trường rộng lớn rồi.

Mặt đất ở đây được lát tiên thạch, cứ cách một đoạn lại có một cái cột xuất hiện, trong các cột có trận pháp để kết nối với linh khí quý báu trong thời không duy độ cao.

Ba người vừa xuất hiện, đã có một cậu thiếu niên bay tới rồi cười nói: “Tham kiến Đạo Quân, mời Đạo Quân đi theo tiểu nhân đến nơi ở”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn gật đầu: “Phiền tiên đồng!”

Ngô Bình lén hỏi Lam Hâm: “Sư tỷ, còn đi đâu nữa thế? Lẽ nào mình phải ở lại đây lâu à?”

Lam Hâm: “Đương nhiên, pháp hội kéo dài bảy ngày mà”.

Ngô Bình thấy lạ nên hỏi tiếp: “Làm gì mà những bảy ngày?”

“Mỗi đợt pháp hội đều không giống nhau nên chị cũng chịu”, sau đó họ cùng Phiêu Miểu Thiên Tôn đáp xuống một thần sơn lơ lửng trên không.

Bên dưới thần sơn này có thần quang, còn trên núi thì có diện tích khá lớn, có rất nhiều kỳ hoa dị thảo cùng linh thú tiên cầm, nhiều hơn hết là các điện ngọc. Đương nhiên, ngoài ra thì còn có các người làm và hầu gái phục vụ họ.

Họ đáp xuống một vườn hoa, Ngô Bình sáng mắt lên vì thấy có thần dược quý hiếm.

Anh thầm thấy ngạc nhiên, vì Vương Mẫu quá chịu chơi!

Sau khi vào phòng khách, Lam Hâm cũng ngạc nhiên thốt lên: “Dao Trì giàu thật đấy, hình như trong thần sơn có đại trận nào đó, nếu phát động tất cả thì sẽ tạo ra một đại trận chấn động”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Đừng ngạc nhiên thế, chuyện này là hết sức bình thường ở đây. Vì đến từ Thái Thanh Tiên Giới nên ta mới được ở đây, không thì chúng ta không có tư cách vào thần sơn này đâu. Chỉ có giáo chủ một phương hay Đạo Tổ của tiên môn hoặc nhân vật lớn của Thần tộc hay Yêu tộc mới được ở thần sơn thôi”.

Sau đó, có người làm mang một tờ giấy vàng vào, bên trên có ghi lịch trình của pháp hội sẽ làm gì trong bảy ngày.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3492


Lam Hâm lừ mắt với anh: “Mơ đi, đào tiên chỉ dành cho Đạo Tổ và các giáo chủ thôi, sư phụ mình khéo còn không có mà ăn ấy”.

Ngô Bình cau mày: “Không có phần cho mình à? Tiếc thế nhỉ, từ bé em đã nghe truyền thuyết về đào tiên rồi”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Ai thắng cuộc thi nào thì cũng được thưởng đào tiên đấy, để xem Huyền Bình có bản lĩnh ấy không”.

Ngô Bình sáng mắt lên nói: “Thế ạ? Con sẽ thử”.

Advertisement

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Thần sơn này không có gì hay đâu, giờ vẫn còn sớm, hai đứa ra ngoài chơi đi. Dao Trì lớn hơn đại thế giới Thái Thanh nhiều”.

Lam Hâm nhanh chóng kéo Ngô Bình đi: “Sư tôn, vậy bọn con đi nhé”.

Advertisement

Hai người bay khỏi thần sơn, Ngô Bình hỏi: “Sư tỷ, chúng mình đi đâu?”

Lam Hâm: “Đến rồi biết”.

Bọn họ bay một đoạn thì có một thành trì to lớn xuất hiện phía trước, Lam Hâm sáng mắt lên nói: “Chúng ta đến thành Thiên Thạch này thử vận may đi”.

Nói rồi, cô ấy kéo Ngô Bình đáp xuống một quảng trường. Ở đây bày mấy cái bàn, tu sĩ nào đến cũng phải báo danh.

Ngô Bình phát hiện không chỉ có người mà còn có yêu và những kẻ nửa thần nửa người đến đây, chắc đó là bán thần. Hơn nữa, ai cũng có tu vi rất cao, kém nhất cũng là Thần Tiên, Địa Tiên thì không có một ai.

Lam Hâm lôi anh đi xếp hàng đăng ký, anh hỏi: “Sư tỷ, thành Thiên Thạch này có gì hay mà mình đến đây?”

Lam Hâm: “Ngày trước, bố chị là người ở đây, hơn nữa còn là một người chuyên cược đá”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Người cược đá ư?”

Anh không có nhiều kinh nghiệm cược đá, nhưng trước kia cũng đã kiếm được kha khá tiền nhờ cược phỉ thuý.

“Sư tỷ, hoá ra chị là người ở đây à?”

Lam Hâm: “Ừm, năm chị sáu tuổi, bố chị đã thua hết sạch nhà cửa rồi tự sát, mẹ chị bị bán vào hoa lâu, chị cũng bị bán đi rồi sống những ngày tháng khổ cực. Về sau, sư phụ đã mua lại chị rồi nhận làm đệ tử”.

Ngô Bình không ngờ Lam Hâm lại có quá khứ như thế, anh thở dài rồi nói: “Sư tỷ, mọi chuyện qua rồi, giờ chị đang sống rất tốt, bố chị cũng sẽ được an nghỉ”.

Lam Hâm: “Không, người hại gia đình chị vẫn còn sống”.

Ngô Bình: “Chị định đến trả thù ư?”

Lam Hâm nhìn anh rồi nói: “Sư đệ, chuyện hôm nay không liên quan đến em, em đứng ngoài xem thôi, đừng tham gia vào. Vì nếu chị mà thua thì sẽ thảm lắm”.

Ngô Bình có thể nhìn thấy vẻ quả quyết trong mắt cô ấy.

Anh cười nói: “Sư tỷ, kẻ thù của chị cũng là của em, em không để yên đâu”.

Lam Hâm ngạc nhiên nhìn anh rồi bật cười nói: “Đồ ngốc này, sư tỷ không muốn hại em, nhỡ thua thì chị biết ăn nói thế nào với sư phụ!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3493


Lam Hâm không hề vội vã, cô ấy léo Ngô Bình vào một quán trà rồi kiếm chỗ ngồi. Sau đó, cô ấy ngồi uống trà như đang chờ ai đó.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Sư tỷ, mình ngồi đây làm gì?”

Lam Hâm: “Chờ một người quen, người này sẽ dẫn chúng ta đi cược đá”.

Cô ấy giải thích: “Cậu ta là Thạch Khiêu, con trai người làm nhà chị. Hồi nhỏ, cậu ta chuyên đi theo chị đấy. Bây giờ, cậu ta làm tạp dịch ở nơi cược đá nên khá thông thuộc nơi này”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sư tỷ chờ chút, cược đá mà chị bảo rốt cuộc là cược đá gì?”

“Thành này tên là Thiên Thạch nên đương nhiên sẽ cược thiên thạch rồi. Thiên thạch là một loại đá ở trên trời, em cũng biết rồi đấy, chúng ta sống ở Khuyên giới thiếu sót, cho nên rất nhiều tu sĩ đều muốn tiếp xúc với đại đạo hoàn chỉnh ở bên ngoài. Vì các thiên thạch này ở ngoài không gian nên chúng không bị thần niệm dò xét, có nghĩa là trừ khi thiên thạch mở ra, không thì không thể biết bên trong nó có thứ gì được”.

Ngô Bình: “Các thiên thạch này có giá trị thế nào?”

Advertisement

Lam Hâm: “Một số ít thì tách ra được linh vật, chúng ta có thể thông qua nó để chạm tới thiên đạo ở bên ngoài. Thậm chí, bên trong nhiều thiên thạch còn có pháp khí, thiên tài địa bảo”.

Ngô Bình: “Sư tỷ, sao trong thiên thạch có những thứ đó được?”

Lam Hâm: “Chị cũng không rõ, nhưng nghe người ta bảo bên ngoài Khuyên giới cũng có các tu sĩ loài người, họ sẽ cải trang vài thứ thành thiên thạch rồi ném vào Khuyên giới. Qua đó, tu sĩ ở đây sẽ có cơ hội tiếp cận với Thiên đạo hoàn chỉnh”.

Ngô Bình hiểu ra: “Vì thế, chúng ta sẽ cược những viên thiên thạch được người ta cố tình ném xuống hả?”

Lam Hâm gật đầu: “Đúng thế, bất kỳ một món pháp khí nào trong thiên thạch cũng có giá trị cả trăm triệu Thần Long đấy”.

Ngô Bình: “Bố chị bị người ta hại chết à?”

Lam Hâm: “Người đó tên là Phương Huyền Sinh, vốn là anh em kết nghĩa với bố chị, hai người cùng kinh doanh một cửa hàng cược đá. Việc làm ăn rất tốt, nhưng gã đã cấu kết với người ngoài để hại bố chị nợ một khoản lớn. Còn gã thì kiếm được một mớ tiền, giờ đã trở thành chủ của một trong bốn cửa hàng cược đá lớn nhất ở đây - cửa hàng cược đá Vĩnh Lợi”.

Ngô Bình: “Chị định trả thù thế nào? Cứ thế giết gã à?”

Lam Hâm: “Nơi này thuộc quyền quản lý của Vương Mẫu, chúng ta là người của Thái Thanh Tiên Canh nên không dễ giết được gã đâu. Muốn giết gã thì cũng phải ra khỏi đây hoặc dùng cách khác”.

Ngô Bình: “Thế nên chị mới muốn đến cửa hàng cược đá à?”

Lam Hâm: “Chị muốn dùng cách đó làm gã táng gia bại sản”.

Ngô Bình: “Chị chắc làm được không?”

Lam Hâm: “Chị đã xin sư tổ được bốn phù chú Hồng Vận, nay chị sẽ dùng sức mạnh của chúng để thắng Phương Huyền Sinh!”

Ngô Bình cảm thấy không ổn nên nói: “Sư tỷ, gã có thể trở thành một trong các ông chủ lớn ở đây thì chắc chắn có điểm hơn người, nếu mình chỉ dùng bùa may mắn thì e không đủ đâu”.

Lam Hâm nhìn anh: “Sư đệ có cao kiến gì à?”

Ngô Bình bật cười nói: “Có em ở đây thì chị không phải dùng đến bùa ấy, nói về cược đá thì em đứng thứ hai, không ai là chủ nhật”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3494


Ngô Bình biết mình phải cược đúng vài tảng đá thì Lam Hâm mới tin nên nói: “Thế lát chúng ta đến cửa hàng Vĩnh Lợi thử luôn nhé?”

Lam Hâm nhìn anh rồi nói: “Được rồi, chị tin em”.

Một lát sau, có một người đàn ông trung niên cao gầy đi tới. Tuy đây là bạn thuở nhỏ của Lam Hâm, nhưng vì cô ấy có tu vi cao nên không già đi. Còn người đàn ông này chỉ là người bình thường nên tuổi tác đã hằn rõ trên gương mặt, lưng còn hơi còng rồi.

Advertisement

Người đàn ông nhìn thấy Lam Hâm xong thì vô cùng xúc động, môi ông ấy run lên, đôi mắt thì đỏ hoe, đã thế còn chuẩn bị hành lễ.

Lam Hâm đỡ ông ấy dậy rồi nói: “A Cẩu, ông già đi rồi”.

Người đàn ông tên A Cẩu vội nói: “Tiểu thư, cô lớn lên trông giống tiên tử quá”.

Advertisement

Lam Hâm cười nói: “A Cẩu, tôi tìm ông để nghe ngóng về tình hình của cửa hàng Vĩnh Lợi”.

A Cẩu gật đầu: “Tiểu thư, năm xưa khi chúng ta chia tay, cô đã dặn tôi có cơ hội thì đến cửa hàng làm việc. Tôi đã thử xin nhiều lần, cuối cùng 13 năm trước đã được nhận vào làm. Tuy tôi chỉ làm tạp dịch, nhưng đã làm ở đó hơn chục năm nên khá hiểu rõ tình hình ạ”.

Nói rồi, ông ấy ho vài tiếng rồi lấy tay che miệng, sau đó cứ thế ho khù khụ. Đột nhiên, ông ấy nhìn vào lòng bàn tay thì thấy toàn là máu đen.

Lam Hâm kinh ngạc hỏi: “A Cẩu, ông bị bệnh à?”

A Cẩu cười nói: “Công việc ở cửa hàng cược đá rất bụi bặm, làm lâu thì kiểu gì cũng có bệnh. Trước tôi, đã có vài người làm chết rồi, giờ tôi cũng mắc bệnh phổi giống họ”.

Ngô Bình chợt giơ tay ấn vào đầu ông ấy để lấy hắc khí ra, sau đó A Cẩu chợt thấy hô hấp nhẹ hơn hẳn, cảm giác nghẹt thở không còn nữa.

Ông ấy kinh ngạc nhìn Ngô Bình rồi quỳ xuống: “Cảm ơn tiên nhân”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, Lam Hâm là sư tỷ của tôi”.

Lam Hâm vui mừng nói: “Sư đệ, không ngờ y thuật của em lại siêu thế đấy”.

Ngô Bình: “Bệnh này đơn giản mà, A Cẩu, ông mau nói cho chúng tôi biết cách kiếm tiền của cửa hàng Vĩnh Lợi đi”.

A Cẩu kể lại hết những gì mình biết cho hai người, cửa hàng Vĩnh Lợi mua đá giá rẻ rồi bán ra với giá cao, cách buôn bán của họ chủ yếu là cược đá, những người mua sẽ dựa theo kinh nghiệm để đoán giá trị của thứ bên trong thiên thạch rồi mua lại với giá cao. Mua xong thì họ sẽ sẻ ra, nếu đồ bên trong có giá trị lớn thì họ lãi to, đương nhiên ngược lại thì tốn cả mớ tiền.

Cược đá có rất nhiều hình thức, nhiều cửa hàng còn hợp tác với sòng bạc. Sòng bạc sẽ cử người của mình đến đây, nếu có ai cược đá thì họ sẽ đoán xem người này có khả năng thắng hay không rồi mượn đó để làm nhà cái cho người khác cá cược. Vì thế, nhiều khi người đứng xem sẽ trở thành khách hàng của họ, có người cược đồ trong thiên thạch có giá trị cao, người thì cược có giá trị thấp.

Ngoài cược đá ra thì cửa hàng cũng sẽ bán đồ được sẻ ra, cơ bản cũng giống Ngô Bình từng cược ngọc, nhưng quy mô ở đây lớn hơn thôi.

A Cẩu còn nói đầu tư lớn nhất của cửa hàng là các đá cao cấp. Chúng đều có giá trị rất cao và được chia thành cấp vương, đế, thánh và thần.

Các tảng đá cao cấp này đều được các cao thủ nghiên cứu, nhưng vì giá trị của chúng quá cao nên chủ cũ không dám sẻ ra. Vì nếu sẻ ra mà thứ bên trong không có giá trị thì coi như mất trắng, nhưng nếu không sẻ thì mãi mãi không biết bên trong có gì.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3495


Ngô Bình: “A Cẩu, ông về trước đi, chúng tôi đi sau”.

A Cẩu đi rồi, Ngô Bình và Lam Hâm cũng khởi hành luôn. Hai người còn đi nhanh hơn A Cẩu, đến nơi thì thấy người ở cửa hành Vĩnh Lợi đông như chảy hội.

Họ đi vào một khoảng sân rộng rãi, phía trước có bảy cánh cửa, mỗi người đi vào một cánh cửa khác nhau. A Cẩu từng nói cửa hàng Vĩnh Lợi chia thành bảy khu, khu cược đá cấp thấp nhất tên là vườn Bảo Linh, ở đây toàn các thiên thạch cấp thấp, tìm hỏi mắt mới thấy có thiên thạch chứa bảo bối bên trong.

Nơi cao cấp hơn một chút là vườn Tụ Tiên, ở đây toàn thiên thạch tầm trung, giá không cao, nhưng người bình thường cũng khó mà mua được.

Advertisement

Trong bảy khu này thì khu cao cấp nhất tên là điện Thần Thánh, thiên thạch ở đây đều có cấp thánh. Dưới đó là Ngọc Hoàng Uyển, ở đây đều là thiên thạch cấp vương và đế. Ba khu còn lại có thiên thạch cấp thấp hơn.

Trong số đó, Ngọc Hoàng Uyển và điện Thần Thánh là nơi quan trọng nhất, vì thế Ngô Bình đã đến thẳng Ngọc Hoàng Uyển.

Advertisement

Có ít nhất vài trăm người đang chọn thiên thạch ở đây, Ngô Bình và Lam Hâm có thực lực mạnh, khí chất phi phàm nên ai cũng lịch sự với họ.

Ngô Bình quan sát xung quanh, sau đó xác thực được một chuyện là anh có thể vận dụng khả năng nhìn xuyên thấu của mình để nhìn rõ bên trong thiên thạch có thứ gì. Tâm trạng của anh tốt lên hẳn, anh nói với Lam Hâm: “Sư tỷ, em chọn vài khối nhé?”

Lam Hâm cười nói: “Ừ, cho chị mở mang tầm mắt đi”, cô ấy vẫn cầm bùa may mắn, nhưng không nỡ dùng, nếu Ngô Bình có thể làm như anh nói thì là tốt nhất.

Ngô Bình đi tới trước một tảng thiên thạch cao bằng nửa người, bên ngoài nó sáng lấp lánh, thần niệm không thể nhìn xuyên qua được, Đạo Tổ có đến thì cũng phải bó tay.

Nhưng khả năng nhìn thấu vạn vật của Ngô Bình thì làm anh, anh đã nhìn rõ vật bên trong.

Anh đi đến gần tảng đá thé nhát, đây là một tảng thiên thạch cấp vương có giá 5,7 tỷ, tuy giá khá cao nhưng thứ bên trong lại rất bình thường.

Anh lại nhìn sang tảng thứ hai và thứ ba thì kết quả đã phát hiện hầu hết đồ bên trong thiên thạch ở đây đều có giá trị thấp.

Anh chỉ vào một tảng đá cao bằng hai người có giá hơn 23 tỷ rồi nói: “Tôi lấy tảng này”.

Nhân viên ở đó nhanh chóng chạy tới rồi cười nói: “Công tử, tảng này có giá 23.6 tỷ, anh thanh toán bằng gì ạ?”

Ngô Bình: “Tôi trả tiền mặt”.

Ngô Bình trả tiền xong thì phóng một đường kiếm ra, bổ đôi tảng đá.

Một bộ xương thú khổng lồ hiện ra, ngoài mặt có phù văn kỳ diệu, các phù văn này như vô cùng ăn ý với trời đất. Ngô Bình biết thứ ẩn chứa bên trong chúng chính là đại đạo hoàn chỉnh.

“Trời ơi! Là bảo cốt cực phẩm!”, có người hô lên: “Công tử này phát tài rồi, gái trị của bộ bảo cốt này phải đến cả chục tỷ Thần Long đấy”.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên, anh hỏi Lam Hâm: “Sư tỷ, bảo cốt này đáng giá vậy ư?”

Lam Hâm: “Bên trong nó chưa đại đạo hoàn chỉnh, là thứ mà Đạo tổ và Đạo quân thích nhất nên đắt cũng là chuyện bình thường”.

Ngô Bình mỉm cười nói: “Đỉnh thật!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3496


Sau đó, Ngô Bình bắt đầu mua sắm điên cuồng, chỉ cần thấy tảng đá nào có thứ gái trị bên trong là anh mua hết. Đầu tiên là thiên thạch cấp vương, sau đến thiên thạch cấp hoàng.

Ngọc Hoàng Uyển có hơn năm nghìn tảng thiên thạch, vậy mà Ngô Bình đã mua hết 207 tảng, gồm 150 tảng cấp vương, 57 tảng cấp hoàn, tổng cộng đã tiêu hết hơn 50 tỷ.

Việc này đã đến tai ông chủ là Phương Huyền Sinh.

Advertisement

Gã thoạt nhìn chỉ khoảng 30 tuổi, mặc áo bào tím, gương mặt luôn tươi cười. Dẫu sao Ngô Bình cũng là khách sộp, anh mua tảng đá nào là gã lãi tảng ấy.

“Ha ha, tại hạ là Phương Huyền Sinh - chủ của cửa hàng này, không biết công tử đây tên gì?”

Ngô Bình cười đáp: “Tôi là Ngô Bình, nghe nói thiên thạch nhà anh khá được nên đến xem sao”.

Advertisement

Phương Huyền Sinh: “Có vẻ hôm nay công tử rất may mắn, tôi nghe nói ngay tảng đầu, cậu đã mở được bảo cốt rồi đúng không?”

Ngô Bình: “Đúng thế, nghe nói nó có giá trị lắm. Tôi thấy vận may đang đến nên tranh thủ mua thêm một ít. Đừng nói là ông chủ Vạn sợ tôi mua hết đá ở đây đấy nhé?”

Phương Huyền Sinh cười phá lên nói: “Công tử khéo đùa, tôi là người làm ăn, cậu mua càng nhiều thì tôi càng vui chứ”.

Ngô Bình: “Thế à? Tốt, tôi thấy đá ở đây không nhiều lắm, hay tôi đến điện Thần Thánh nhé?”

Phương Huyền Sinh sáng mắt lên nói: “Được, tôi sẽ đích thân dẫn cậu đi”.

Trông thấy Phương Huyền Sinh, Lam Hâm vẫn bình thản như không, sau đó đi theo gã và Ngô Bình đến điện Thần Thánh.

Trong này có 360 tảng thiên thạch cấp thánh và 76 tảng thiên thạch cấp thần. Giá trị của thiên thạch cấp thánh rất cao, hầu hết đều có giá trên hai tỷ Thần Long! Thiên thạch cấp thần còn đắt hơn, rẻ nhất cũng phải năm tỷ Thần Long, đắt thì lên tới vài chục tỷ.

Ngô Bình liếc nhìn rồi tỏ vẻ không hài lòng: “Ít thế này thôi à?”

Phương Huyền Sinh cười lớn nói: “Khắp các cửa hàng ở đây, chỉ có chỗ tôi là nhiều thiên thạch cấp thánh và cấp thần nhất, cậu đến đây là đúng chỗ rồi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Ông chủ Vạn, tôi là người có tiền nên anh đừng sợ tôi không mua được. Thế này đi, anh hãy đi bàn với các ông chủ khác rồi bảo họ mang hết thiên thạch cao cấp đến đây, tôi sẽ mua hết”.

Phương Huyền Sinh ngẩn ra vài giây rồi nói: “Được, vậy cậu vào uống trà rồi chờ một lát, tôi sẽ đi gặp họ ngay”.

Phương Huyền Sinh không hề sợ phiền hà, ngược lại còn rất vui mừng! Chuyện liên kết với các cửa hàng khác cùng bán thiên thạch diễn ra thường xuyên. Hơn nữa, đồ của nhà khác bán ở cửa hàng của gã thì gã sẽ được cắt phần trăm.

Vì thế, Phương Huyền Sinh lập tức đi gọi các ông chủ khác ngay, sau đó bảo họ mang hết thiên thạch cấp vương, thánh, hoàng và thần đến chỗ mình, đắt rẻ không quan trọng.

Những ông chủ khác nghe thấy thế thì nhanh chóng gom thiên thạch trong cửa hàng mình ngay.

Phương Huyền Sinh đã chuẩn bị riêng một khoảng sân dùng để chứa các thiên thạch này.

Đủ loại thiên thạch được đặt ở các khu vực khác nhau, thiên thạch cấp hoàng đặt chung một nhóm, thiên thạch cấp thần đặt chung một nhóm, để Ngô Bình tùy ý lựa chọn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3497


Mọi người đồng thanh nói “được”, thế là Ngô Bình bắt đầu từ khu vực thiên thạch cấp vương trước, lần lượt lựa chọn, tiếp đó là đến khu vực thiên thạch cấp hoàng. Hai loại thiên thạch này khiến anh mất gần hai trăm mười lăm tỷ đồng Thần Long.

Mấy ông chủ thấy Ngô Bình hào phóng, liếc mắt sơ là chọn được thiên thạch thì ai cũng vui mừng, cảm thấy mình đã gặp được khách hàng lớn.

Phương Huyền Sinh cười vui nhất, trong hai trăm tỷ đó thì có ít nhất hai mươi tỷ là tiền hoa hồng của gã rồi.

Advertisement

Ngô Bình lại đến khu vực thiên thạch cấp thánh và cấp thần, lần này anh lại tiêu hết một trăm tám mươi bốn tỷ mua mười bốn viên thiên thạch cấp thánh, tám viên thiên thạch cấp thần. Đến giờ tổng cộng anh đã tiêu hết bốn trăm năm mươi hai tỷ một trăm triệu sáu ngàn vạn đồng Thần Long. Trong đó có năm mươi tỷ là do Lam Hâm chi trả, còn anh chi khoảng bốn trăm tỷ.

Cũng may là anh thừa kế Phủ Chiến Vương, nắm trong tay hơn ngàn tỷ đồng Thần Long có thể thanh toán, nếu không thì dù muốn kiếm tiền ở thành Thiên Thạch cũng khó khăn hơn giờ nhiều.

Advertisement

Lúc anh cất hết toàn bộ thiên thạch vào túi và trả tiền xong thì cười, nói: “Các ông chủ, nghe nói thông thường xưởng cược thạch đều cược thạch, nhân lúc mọi người đều có mặt, chi bằng cùng chơi, thế nào hả?”

Mấy người Phương Huyền Sinh đã xem Ngô Bình như một tên phá gia nên ai cũng đồng ý. Phương Huyền Sinh nói: “Cậu Ngô, cậu định cược thế nào?”

Ngô Bình: “Tôi đang có không ít thiên thạch, tôi sẽ phá ra tại đây. Trước khi tôi phá, chúng ta sẽ đặt cược xem thử ai đoán trúng”.

Mấy người Phương Huyền Sinh thương lượng và đều cảm thấy khả quan, Phương Huyền Sinh cười, nói: “Cậu Ngô, mời cậu chọn thiên thạch”.

Ngô Bình lấy ra một viên thiên thạch cao hơn mười mét, cười, nói: “Viên thiên thạch cấp thần này làm tôi tốn hết mười bốn tỷ, tôi không biết làm sao phán đoán thiên thạch, nhưng cảm giác chắc nó rất đặc biệt, vì vậy tôi cược nó tăng giá”.

Rất nhiều người xung quanh vây lại xem náo nhiệt, có người cười nhạo, nói: “Có cách nói thế này về cược thạch, đó là làm mười phần cược đến chín phần lỗ, anh Ngô đây lấy đâu ra tự tin mà dám chắc nó sẽ tăng giá chứ?”

Một người khác nói: “Chỉ là một tên ngốc nhiều tiền mà thôi, nếu anh ta có thể cược món này được giá thì tôi sẽ ăn đá trước mặt mọi người”.

“Ầy, nếu tôi mà có nhiều tiền vậy thì sẽ mua luôn thứ được làm ra từ thiên thạch, đồ ngốc mới tùy tiện mua nhiều thiên thạch đến vậy. Đợi đến khi anh ta phá thiên thạch ra thì biết thôi, ít nhất giá trị của chúng cũng giảm đi một nửa”.

Rõ ràng giống như dự đoán của Ngô Bình, phần lớn mấy ông chủ này đều cược anh sẽ thua. Số lượng tiền cược chủ cái thua nhanh chóng đạt đến năm mươi tỷ đồng Thần Long, những túi tiền chất cao như núi.

Ngô Bình nhìn qua, biết tiền không có vấn đề gì thì cười rồi vứt năm mươi tỷ vào kết quả cược còn lại khiến số lượng tiền cược của hai bên ngang bằng nhau. Trong năm mươi tỷ đó có bốn mươi tám tỷ là tiền cược của anh.

“Các vị, tôi sẽ lập tức phá đá, mời các vị xem cho rõ”. Anh phát ra một luồng kiếm quang, vỏ đá rơi xuống lả tả, để lộ ra vật thể bên trong.

Đấy là một bảo tháp, gồm có chín tầng, không phải ngọc cũng không phải vàng, toát ra khí tức đại đạo đẹp không tỳ vết. Đấy rõ ràng là một pháp bảo.

Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh đó thì đều ngây ra, cảm thán vận may của Ngô Bình quá tốt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3498


Anh mỉm cười, nói: “Tháp này có chứa thiên đạo, giá trị ít nhất cũng hơn bảo cốt này của tôi, vì vậy tôi khá may mắn, cược thắng rồi”.

Mọi người nhìn nhau, vừa ngưỡng mộ vừa bực bội, dù là ai thì thua mất năm mươi tỷ trong chớp mắt cũng sẽ không vui nỗi.

Lam Hâm nói: “Sư đệ, chị thấy tới đây thôi được rồi, thiên thạch cược mười thua chín, chúng ta thắng được một lần chứ lần sau thì chưa chắc đâu”.

Ngô Bình gật đầu: “Sư tỷ nói đúng, cược ván này thôi”.

Advertisement

Thế là các ông chủ rối lên, bọn họ thua mất năm mươi tỷ chỉ trong chớp mắt, dù có thế nào cũng muốn cược tiếp, để còn gỡ lại số đã thua.

Phương Huyền Sinh cười, nói: “Cậu Ngô, vừa nhìn là biết cậu là người rất may mắn, sao không nhân cơ hội cược thêm vài ván?”

Advertisement

Ngô Bình: “Cược nữa sao?”

Mọi người đều nói: “Chúng tôi bằng lòng chơi cùng với anh thêm vài ván nữa”.

Ngô Bình gật đầu: “Thôi được”.

Anh lại lấy ra một viên thiên thạch cấp thánh, viên đá này cao nửa mét, gần như là hình cầu. Trên quả cầu có tám lỗ, bên dưới quả cầu có chín hốc, từ các lỗ có mùi thơm nhẹ bay ra.

Viên thiên thạch cấp thánh này được bán với giá cao nhất, mất đến tám tỷ tám, giá xấp xỉ với thiên thạch cấp thần. Thật ra, nó vốn dĩ là hàng cao cấp trong thiên thạch cấp thần nhưng sau đó có người dùng bí pháp, thần niệm chui vào trong các lỗ để kiểm tra, nhưng kết quả không hề phát hiện ra thứ gì quý giá, thế là nó bị giảm giá trị xuống thiên thạch cấp thánh.

Viên thiên thạch này quá nổi tiếng, nó vang danh thiên hạ đã hơn ba ngàn năm, rất nhiều người nghiên cứu nó nhưng cuối cùng vẫn cho rằng viên thiên thạch này rất khó có giá trị.

Thế là khi viên thiên thạch này vừa xuất hiện, mọi người liền cược chắc chắn Ngô Bình sẽ thua, hơn nữa, tiền cược lần này còn nhiều hơn, mấy ông chủ cắn răng góp vào đủ một trăm tỷ đồng Thần Long. Cộng thêm những người khác nữa, tổng cộng có đến một trăm ba mươi lăm tỷ đồng Thần Long.

Ngược lại, lần này chỉ có một mình Ngô Bình cược nó sẽ tăng giá, một mình anh cược một trăm ba mươi lăm tỷ để đấu với mấy người đó.

Ngô Bình mỉm cười, kiếm khí toát ra, lớp vỏ bên ngoài của thiên thạch nát vụn, để lộ ra đồ vật bên trong. Đấy là một bình đan dược. Bên ngoài bình hiện lên bóng ảo của một thánh nhân, cực kỳ khí khái khiến ai cũng giật mình.

“Gì cơ? Là đan dược thiên ngoại”. Có người kích động thốt lên.

Ngô Bình không mở bình ra mà cười, nói: “Có ai biết bình đan dược này đáng giá bao tiền không?”

Có người đáp: “Giá cao ngất trời, dù anh bán với giá một ngàn tỷ thì cũng sẽ có người mua”.

Ngô Bình hơi bất ngờ, anh cất bình đan dược vào, nói: “Xin lỗi, tôi thắng rồi”.

Anh nói xong thì vung tay, toàn bộ tiền cược trên bàn đều vào túi anh.

Anh thắng hai lần được hơn một trăm tám mươi lăm tỷ đồng Thần Long khiến ai cũng đỏ mắt. Có người nói: “Cược tiếp, tôi không tin anh ta có thể thắng liên tiếp ba lần”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3499


Trước đó Ngô Bình đã thấy viên thiên thạch cấp thần này rồi, anh cũng đã âm thầm hỏi Lâm Hâm về món đồ bên trong, giá trị vượt xa giá trị của nó.

Anh cười, nói: “Cứ cược tăng giá hay không thì thật nhạt nhẽo, thế này đi, lần này chúng ta cược bên trong có loại đồ gì. Tôi cho rằng món đồ bên trong viên thiên thạch này chắc sẽ là một pháp khí”.

Mọi người đều cười, cược nó là pháp khí thì khó hơn nhiều so với việc cược tăng giá hay không. Dù gì thì trong thiên thạch có thể phong ấn đủ các loại, mà xác suất nó là pháp khí thì e chưa đến một phần vạn.

Advertisement

Có người lập tức nói: “Tôi cược bên trong không phải pháp khí”.

Một bên cược pháp khí, một bên cược không phải pháp khí, rõ ràng cơ hội thắng của bên thứ hai lớn hơn nhiều, vì vậy những người khác cũng thi nhau cược món đồ bên trong không phải pháp khí.

Advertisement

Phương Huyền Sinh cười, nói: “Cậu Ngô, cậu chắc chắn vậy sao? Nên biết rằng mấy năm nay không có được mấy thiên thạch có pháp khí”.

Ngô Bình: “Cược thạch chủ yếu là nhờ may mắn, vận may của tôi luôn rất tốt, tôi muốn cược thử một ván”.

Phương Huyền Sinh gật đầu: “Được, mời các vị đặt tiền cược”.

Mấy ván trước mọi người đều nghĩ rằng Ngô Bình may mắn, nhưng ở ván này, mọi người đều cho rằng Ngô Bình không thể tiếp tục thắng, dù gì thì những chuyện có xác suất nhỏ không thể nào liên tục xảy ra được.

Tiền cược không ngừng tăng, cuối cùng đạt đến một trăm tám mươi tỷ. Còn bên Ngô Bình cược thì chỉ có mỗi mình anh, vì vậy anh tự mình bỏ ra một trăm tám mươi tỷ.

Lần này người phá thiên thạch là Phương Huyền Sinh, gã lấy ra một cái búa, gõ nhẹ một cái, lớp đá bên ngoài vỡ vụn rồi bị một làn gió thổi bay, để lộ ra món đồ bên trong, đó là một huy hiệu.

Tấm huy hiệu đó có sự chuyển động pháp lực rõ ràng, chắc là pháp khí do một hư tiên luyện ra. Giá trị của nó kém xa giá bán của thiên thạch, nhưng nó thật sự là một pháp khí.

Mọi người nhìn nhau, Ngô Bình lại thắng.

Mấy ông chủ đó thua liên tục ba trăm tỷ, một số người đã thiệt hại nghiêm trọng. Phương Huyền Sinh là người thua nhiều nhất, nhưng vẫn chưa đến mức quá nghiêm trọng. Có điều người không chịu thiệt thòi như gã bị thua Ngô Bình mất mấy chục tỷ nên trong lòng rất khó chịu.

Gã cười, nói: “Cược nhỏ tình cảm thôi, tôi thấy chơi đến đây thôi. Cậu Ngô, cậu là khách hàng lớn của tôi, lần này giúp tôi kiếm được rất nhiều, để cảm ơn cậu Ngô, tôi đã sai người chuẩn bị rượu thịt, mong cậu Ngô nể mặt”.

Ngô Bình cười, nói: “Được thôi”.

Có vài người vẫn còn muốn cược tiếp nhưng thế lực của Phương Huyền Sinh khá lớn, gã nói đến đây thôi thì những người kia cũng không dám nói thêm gì.

Mọi người lui ra, Phương Huyền Sinh mời Ngô Bình là Lam Hâm đ ến một gian phòng khách rồi sai người mang trà lên trước.

Sau khi vào trong phòng, Ngô Bình cảm thấy mặt đất rung nhẹ, anh nói: “Ông chủ Phương, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?”

Phương Huyền Sinh mỉm cười: “Không có gì, bên ngoài phòng khách này đã được tôi bố trí đại trận cách biệt, dù bên trong có xảy ra chuyện gì thì người bên ngoài cũng không hay biết”.
 
Back
Top Dưới