Kiếm Hiệp Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh
Chương 841


Chương 841

Tần Thiên lập tức trả lời: “Nói với Xà Vương đừng có hành động thiếu suy nghĩ, trông chừng tên này, đợi tôi qua đó rồi tính tiếp.”

“Tôi sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để tới đó.”

Thử Vương đáp: “Rõ.”

Sau đó, Tần Thiên lại gọi một cuộc điện thoại khác.

“Lão Mã, tôi muốn từ Long Giang đến quần đảo Marat, nhanh nhất có thể, anh hãy thu xếp đi.”

Lão Mã lập tức nói: “Giao cho tôi!”

“Tần Vương, anh đi một mình sao?”

Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Không, ít nhất chuẩn bị chỗ ngồi cho một đội bóng.”

“Hơn chục người à.”

“Anh có mang theo vũ khí không?”

“Có, nhưng đều là vũ khí lạnh.”

“Sao thế, khó khăn à?”

Lão Mã lập tức nói: “Không khó!”

“Lão đại, xin gửi cho tôi tọa độ cụ thể, ngày mai tôi sẽ cử người đến đón anh.”

Tần Thiên gật đầu, lập tức gửi đi định vị của sơn trang Mãnh Thú qua đó.

Lão Mã- Mã Vương trong mười hai vị thiên vương.

Anh ta chuyên về lĩnh vực vận chuyển, quản lý tập đoàn Thiên Mã, dưới trướng có hai công ty lớn là Thiên Mã Airlines và vận chuyển hàng hóa Thiên Mã.

Có thể nói tất cả các kênh vận chuyển trên trời và dưới đất, có cả đường biển đều tham gia.

Đây là sự chuyển đổi từ một số công ty nhỏ mà Tần Thiên mua lại nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc trao đổi nhân sự.

Hoạt động kinh doanh của Tập đoàn Thiên Mã hiện nay trải rộng khắp thế giới, có sự hợp tác chặt chẽ với nhiều quốc gia.

Có thể nói, Tập đoàn Thiên Mã do Lão Mã quản lý chính là mạch máu đưa máu về cho Thần Vương Vương. Nó có thể vận chuyển máu đến bất kỳ mao mạch nào trong thời gian ngắn nhất.

Trong thế giới hiện đại, khả năng triển khai binh lực là rất quan trọng.

Tần Thiên có dự cảm, trong chuyến đi Bắc Phi này, hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ Seraph, rất có thể đó là Độc Sư hoặc thậm chí là toàn bộ tổ chức Thiên Sứ Chi Nhãn. Vì vậy, hắn dự định đem tiểu đội Thiên Phạt tới đó.

Không biết họ sẽ giúp được bao nhiêu, nhưng sẽ giúp họ mở rộng tầm mắt, để họ biết rằng kẻ thù cũ này đã dẫn tới sự phá hủy của Diêm Vương Điện.

Ở một mức độ nào đó, việc đối phó với Độc Sư và Thiên Sứ Chi Nhãn cũng là sứ mệnh của tiểu đội Thiên Phạt.

Nhiều người như vậy cùng đủ loại vũ khí lạnh, chắc chắn không thể đi qua phương tiện giao thông thông thường. Cho nên, Tần Thiên đã điều động Mã Vương.

Mọi việc đã sắp xếp xong, buổi tối, trong biệt thự mới, Tần Thiên nhìn người vợ xinh đẹp của mình, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Vợ ơi, ngày mai có lẽ anh phải đi xa một chuyến.”

“Đi đâu? Có nguy hiểm không?”

“Khi nào anh về?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 842


Chương 842

“Phía Trần Nhị Cẩu có chút chuyện, anh cần phải qua đó giải quyết.”

“Em yên tâm, anh sẽ trở về nguyên vẹn với em một cách nhanh chóng nhất.”

Tô Tô gật đầu, cô rất hiểu chuyện, cũng không hỏi tới chuyện của Tần Thiên.

Nhưng qua vẻ mặt của hắn, cô biết chuyến đi này sẽ không ngắn, chắc chắn sẽ rất nguy hiểm!

“Anh không cần phải lo lắng cho em.”

“Sau khi anh đi, em sẽ bảo Lâm Tước ở cùng em.” Cô nói.

Tần Thiên gật đầu: “Năng lực Lâm Tước khá tốt, em có thể tin tưởng cô ấy.”

Tô Tô do dự một lát, lo lắng nhìn Tần Thiên, nói: “Có một lần, em đã nhìn thấy súng của cô ấy…”

“Còn đám người Lãnh Phong cũng như tất cả vệ sĩ ở đây, có phải họ đều có súng không?”

Những chuyện này, Tần Thiên vốn không muốn Tô Tô biết. Không ngờ người nhạy bén như cô có thể cảm nhận được.

Tần Thiên chỉ có thể gật đầu, hắn biết Tô Tô đang lo lắng điều gì, cô đang hắn làm chuyện phạm pháp.

“Đừng lo lắng, những gì sắp xếp cho họ đều là hợp pháp.”

Tô Tô mới yên tâm, áp mặt vào ngực Tần Thiên, nhỏ giọng nói: “Đêm nay, em chính thức trở thành vợ của anh.”

Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo.

Trời đất hòa hợp lặng ngắt như tờ.

Tần Thiên ôm Tô Tô vào lòng, tâm trạng của hắn bình tĩnh đến lạ thường giống như con thuyền nhỏ trước sóng gió, cập bến cảng.

Nhà mới, hôn nhân mới, vợ mới. Môi trường khác nhau, cảm xúc khác nhau.

Sáng hôm sau, Tần Thiên không đánh thức Tô Tô mà nhẹ nhàng hôn lên trán cô, xoay người rời khỏi phòng.

Gửi tin nhắn cho Tàn Kiếm: Mọi người chuẩn bị đi xa với tôi một chuyến. Hắn không nói cho Tàn Kiếm biết cụ thể là đi làm gì.

Nhưng lượng từ càng ít thì lượng thông tin càng lớn.

Tàn Kiếm trả lời ngay: Đã rõ..

Sau khi rời khỏi biệt thự, Tần Thiên nhảy lên chiếc Toyota Land Cruiser, sau đó gọi điện cho Lôi Báo.

“Tôi sắp có một chuyến đi dài.”

“Trong thời gian tôi vắng mặt, nhiệm vụ duy nhất của nhóm Rồng các anh là hỗ trợ Lâm Tước, bảo vệ an toàn cho vợ tôi.”

“Các anh chỉ cần phụ trách ban ngày là được.”

“Nếu không có tình huống đặc biệt, đừng để vợ tôi rời khỏi Long Giang.”

“Có bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy lập tức gọi cho tôi!”

Trong lòng Lôi Báo run lên.

Tần Thiên hiếm khi ra lệnh cho anh ta một cách nghiêm trọng như vậy, anh ta lập tức biết rằng chuyện không hề bình thường.

“Xin anh hãy yên tâm!”

“Tôi dùng đầu của mình để đảm bảo!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 843


Chương 843

Tần Thiên cúp điện thoại, khi đi đến cổng Long viên, gọi Lãnh Phong tới.

Mệnh lệnh tương tự lại được truyền đạt 1 lần nữa.

“Chỉ là Lãnh Phong và tiểu đội Cô Lang, cũng như những tinh anh mà anh ta mới được tuyển, phụ trách đảm bảo an ninh vào ban đêm.

Lãnh Phong lớn tiếng nói: ” Anh Thiên, nếu có sai sót gì, anh có thể chặt đầu tôi!”

Tần Thiên gật đầu.

Ban ngày có Lôi Báo, ban đêm có Lãnh Phong, hắn cơ bản có thể yên tâm.

Long viên tuy lớn nhưng thuộc hạ của Lãnh Phong hiện tại có tổng cộng khoảng năm mươi người.

Cửa chính không thể bị phá vỡ. Điều đáng lo ngại khác chính là những bức tường cao bao quanh. Vì diện tích quá lớn nên không thể canh giữ những bức tường cao như vậy.

Lãnh Phong đã đưa vào những thiết bị tiên tiến nhất, trên bức tường cao, ngoài dây thép gai còn có một camera hồng ngoại giấu kín có thể tự động báo động.

Một con chim từ ngoài tường bay vào, chỉ cần bay thấp hơn một chút là có thể kích hoạt báo động trong phòng điều khiển chính, chứ đừng nói là người.

Không phải là Tần Thiên quá cẩn thận, mà là kẻ địch quá mạnh, đúng hơn là Độc Sư quá xảo quyệt.

Thuộc hạ Thiên Sứ Chi Nhãn của hắn đã kết nối với một số lượng lớn các cao thủ, để đạt được mục đích, bọn chúng sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào.

Vì vậy, hắn lo lắng Độc Sư sẽ lợi dụng lúc hắn không có mặt ở Long Giang để tấn công đại bản doanh của hắn.

Tô Tô là cả thế giới của hắn. Hắn tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào. Cho dù có bị quấy rối, hắn cũng không thể chấp nhận được.

Sau khi sắp xếp xong những thứ này, Tần Thiên một mình lái xe ra khỏi thành, đi đến sơn trang Mãnh Thú.

Lúc này, trời cũng vừa mới hửng sáng.

Một buổi sáng đầu mùa đông, không khí trên núi se lạnh.

Khi vào sơn trang, hắn nhìn thấy Tàn Kiếm và toàn bộ tiểu đội Thiên Phạt, bao gồm cả Vũ Sơn- quản lý hậu cần, đang đợi ở quảng trường.

Có lẽ bởi vì biết trước sắp xảy ra chuyện lớn nên trên mặt mỗi người đều có vẻ nghiêm nghị cùng với sự bi tráng của những người anh hùng ra trận.

Tần Thiên nhảy xuống xe, chậm rãi liếc nhìn những anh em này.

Trên chiến trường, họ là chiến hữu, cùng nhau đối mặt với kẻ thù.

Hắn trầm giọng nói: “Có biết nhiệm vụ lần này là gì không?”

Tàn Kiếm nghiến răng nghiến lợi, trầm giọng nói: “Thiếu chủ, có phải có tin tức gì về Độc sư không?”

Độc Sư?

Ngoại trừ hai cựu thành viên của Diêm Vương Điện là Quỷ Vô Thường và Thôi Minh, những người còn lại đều chưa từng nghe đến cái tên này, họ đều tỏ ra không hiểu.

Tần Thiên trầm giọng nói: “Chú Tàn, chú hãy giới thiệu ngắn gọn với mọi người về lai lịch của món nợ máu này đi.”

“Còn nữa, sứ mệnh của tiểu đội Thiên Phạt chúng ta là gì?”

Tàn Kiếm nói: “Độc Sư, trước đây là nhân vật linh hồn của tổ chức tội ác khét tiếng Hắc Ám Chi Hoa.”

“Các chất độc hại mà hắn ta nghiên cứu, thông qua sự vận hành của Hắc Ám Chi Hoa đã lan rộng ra hầu hết toàn thế giới, ngoại trừ Long Quốc chúng ta.”

“Chất độc vô tận, hại chết rất nhiều gia đình.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 844


Chương 844

“Mười năm trước, một trận đại chiến cuối cùng đã tiêu diệt được đổ chức này.”

“Người tiêu diệt chúng chính là Diêm Vương Điện.”

“Diêm Vương Điện?” Mã Hồng Đào kinh ngạc nói: “Là Diêm Vương Điện thay trời thực hiện hình phạt đó sao?”

Tàn Kiếm lạnh lùng nói: “Thay trời thực hiện hình phạt là Thiên Phạt. Sơ khai Diêm Vương Điện được gọi là Thiên Phạt.”

“Thiên Phạt!” Thiết Tí nghiến răng nghiến lợi nói: “Chính là chúng ta!”

Tàn Kiếm gật đầu nói: “Mặc dù Hắc Ám Chi Hoa đã bị tiêu diệt trong trận chiến đó, nhưng Diêm Vương Điện cũng bị thương vong rất nhiều.”

“Hiện tại, có thể tìm được người sống sót duy nhất chính là tôi, Thôi Minh và Quỷ Vô Thường.”

Nghe vậy, mắt Quỷ Vô Thường và Thôi Minh đều đỏ lên. Họ nghiến răng nghiến lợi, trong mắt hiện lên sự bi phẫn và tức giận.

Nhất Tiễn Mai liền nói: “Mặc dù Hắc Ám Chi Hoa đã bị tiêu diệt, nhưng nhân vật linh hồn Độc Sư này vẫn chưa chết đúng không?”

Tàn Kiếm gật đầu: “Hắn ta không những chưa chết mà dưới sự hỗ trợ của lực lượng thần bí, thành lập một tổ chức tên là Thiên Sứ Chi Nhãn.”

“Tổ chức này cũng giống như Hắc Ám Chi Hoa trước đây. Nếu cho phép chúng tồn tại, chất độc cũng sẽ vô tận.”

Tần Thiên xen vào: “Còn nhớ tiểu đội Rắn Hổ Mang chúng ta đã tiêu trừ ở biên giới phía Nam trước đó không?”

“Bọn chúng là chính là đám người Độc Sư phái tới giết tôi.”

“Chúng ta muốn giết bọn chúng, bọn chúng cũng muốn tìm chúng ta báo thù.”

“Trên thế giới này, thiện và ác không bao giờ có thể cùng tồn tại.”

Thôi Minh nghiến răng nghiến lợi nói: “Thiếu chủ, đừng nói nữa!”

“Mau nói cho chúng tôi biết, Độc Sư đang ở đâu!”

Quỷ Vô Thường gào lên, vung sợi xích sắt khổng lồ quanh cổ lên và đập vỡ một mảnh đá xanh bên cạnh trong tích tắc.

Những con hổ ở khu thú xa xa giật mình đến mức gầm lên.

Lần trước khi họ đấu với tiểu đội Rắn hổ mang, Quỷ Vô Thường và một thành viên của Rắn hổ mang đấu tay đôi ở châu Phi, dây xích sắt đã bị đứt.

Sau khi trở về, Thiết Tượng đã dùng sắt chìm dưới đáy biển sâu để chế tạo một chiếc khác cho anh ta. Nó nặng hơn cái trước 50kg.

Quỷ Vô Thường ngày đêm vất vả tập luyện chỉ để tránh tình trạng trước đó xảy ra lần nữa.

“Chúng ta là Thiên Phạt!”

“Sứ mệnh của chúng ta là tiêu diệt Độc Sư và Thiên Sứ Chi Nhãn, khôi phục vinh quang của Diêm Vương Điện!”

“Lão đại, mau hạ lệnh đi!”

Mắt Đồng Xuyên và Thiết Tí đều đỏ hoe.

Những người còn lại, Thiết Ngưng Sương, Nhất Tiễn Mai, A Tân, Thiết Tượng, Lang Trung cũng rất kích động.

Bọn họ đều biết Tần Thiên huấn luyện bọn họ lâu như vậy, những trận đánh trước kia chỉ là món khai vị mà thôi.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 845


Chương 845

Bây giờ, đã đến lúc phải chiến đấu thực sự!

Diêm Vương Điện vang danh thiên hạ, họ lại kế thừa sức mạnh của Diêm Vương Điện nên sao có thể cam tâm sống trong sơn trang chật hẹp này được?

Họ khát khao được xuất chinh! Dùng chiến đấu và nhiệt huyết để Diêm Vương Điện lấy lại vinh quang!

Tần Thiên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng có chút kích động.

Lúc này, phía chân trời xa xa có tiếng ù ù.

Ba chiếc trực thăng màu đen bay tới.

Tần Thiên trầm giọng nói: “Lần này đích đến là quần đảo Marat.”

“Địa điểm và kế hoạch cụ thể đến đó rồi tính sau.”

“Những người anh em khác của tôi đã khống chế được cục diện.”

“Mọi người, lên máy bay trước đi.”

Mã Vương gọi điện, báo cáo lịch trình: “Lão đại, trước tiên tôi sẽ đưa anh đến sân bay quốc tế bằng trực thăng.”

“Các người mang theo vũ khí, không có hộ chiếu nên không được phép bay bình thường, tôi chỉ có thể để anh và các anh em ngồi trên chuyến bay chở hàng của công ty.”

“Tôi đã thông báo cho các cơ quan chức năng rồi, sẽ trực tiếp để mọi người đi.”

“Sẽ quá cảnh ở châu Âu.”

“Tôi sẽ nhờ anh em địa phương lái chuyên cơ riêng đến đón mọi người, sau đó đưa đưa mọi người đến sân bay tư nhân ở quần đảo Marat.”

“Nếu mọi việc suôn sẻ, toàn bộ quá trình có thể mất hơn hai mươi tiếng.”

Tần Thiên gật đầu nói: “Vất vả cho anh rồi.”

Sau đó hắn khua tay: “Vũ Sơn ở lại trông coi nhà cửa, những người còn lại lên máy bay!”

Tần Thiên là người đầu tiên nhảy lên trực thăng, những người còn lại cũng nhanh nhẹn nhảy lên theo. Mọi người đều có vũ khí thuận tay của riêng mình. Đặc biệt là gậy sắt của Tàn Kiếm, sợi xích sắt của Quỷ Vô Thường, con dao dài năm tấc của Mã Hồng Đào và chiếc búa tạ của Thiết Tượng.

Mấy thứ này kể cả có quan hệ rộng tới đâu hay có luật ngầm mạnh tới cỡ nào, căn bản cũng khó mà đem thông hành ra ngoài được. Nhưng Tần Thiên vẫn thấy tiểu đội Thiên Phạt thiếu thứ gì đó. Đó chính là một tay bắn tỉa.

Giao chiến nước ngoài Tần Thiên đã trải qua rất nhiều. Trước khi có màn cận chiến thì hầu như đều có một làn mưa đạn. Đây lại còn là thời đại vũ khí công nghệ hiện đại. Trong khoảng thời gian ngắn tiểu đội Thiên Phạt đã học được rất nhiều kỹ năng quan trọng từ Lôi Báo và Lãnh Phong.

Nhưng vẫn chưa tìm được ra đối tượng huấn luyện chuyên nghiệm, may mà lần này Tần Thiên đưa bọn họ ra ngoài, hắn cũng không hy vọng bọn họ có thể giúp được nhiều. Mục đích chủ yếu của hắn chính là để tiểu đội Thiên Phạt được cọ xát nhiều hơn. Xem xem những phần tử kh*ng b* nước ngoài khi giao chiến sẽ thế nào.

Những chiếc trực thăng từ từ bay lên, Vũ Sơn nước mắt rơm rớm hét to: “Sớm ngày bình an quay về! tôi và mấy con sói hổ ở đây đợi mọi người.”

Nói xong thì nước mắt chảy dài, những chiếc trực thăng cũng dần dần biến thành chấm nhỏ rồi mất hút. So với bầu trời rộng lớn thì mấy chiếc trực thăng có được tính là gì. Vậy so với hành ngàn kẻ địch thì mười mấy người trong tiểu đội Thiên Phạt này được tính là gì? Có được bao nhiêu người sẽ nhớ tên bọn họ?

Tuy nhiên những điều họ làm trong âm thầm lại chính là sự cống hiến chân chính. Vũ Sơn mặc dù không được coi là thành viên chính thức của Thiên Phạt, cũng chưa bao giờ tham gia bất kỳ nhiệm vụ nào của Thiên Phạt. Ông ấy chỉ là người phụ trách điều hành sơn tranh Mãnh Thú. Tuy nhiên ông ấy lại cảm thấy đây là điều hết sức vinh dự.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 846


Chương 846

Đột nhiên ông ta nhìn thấy trước cửa sơn trang có một ông lão bộ dạng cương nghị đang đứng. Ông lão nhìn thay hướng bay của mấy chiếc trực thăng rất lâu.

“Lão gia!”

“Ngài tới rồi à!” Vũ Sơn vội vã chạy tới.

Hoá ra ông lão kia là Thiết Hùng, cha của hội trưởng thương hội Thiết Lâm Phong, cũng là ông của Thiết Ngưng Sương. Thiết Hùng thở dài: “Ngưng Sương cũng đi?”

Vũ Sơn gật đầu, do dự một hồi mới đáp: “Lão gia, ngài thật sự đồng ý để đại tiểu thư đi con đường này?”

Trong mắt Thiết Hùng dâng lên cảm giác mâu thuẫn, ai mà chả yêu quý con cháu nhà mình? Hơn nữa Ngưng Sương như viên dạ minh châu được ông nâng trên tay. Là đại tiểu thư của Long Giang có nguồn tài sản vô tận.

Vốn dĩ cả đời này không cần phấn đầu cũng có cuộc sống giàu sang vô lo vô nghĩ. Nhưng mà Thiết Ngưng Sương lại muốn đi con đường này. Một đại tiểu thư kiêu sa cả ngày cứ cùng đám mãnh thú lăn lộn, lại còn cùng một đám đàn ông kết thù. Hơn nữa có thể gặt nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Hơn nữa dù có cống hiến nhiều tới đâu thì mọi người sẽ mãi không hay biết Thiết Ngưng Sương là ai. Bao gồm cả những người trong Thiên Phạt, độ nổi tiếng của bọn họ có khi còn kém cả mấy kẻ ngày đêm ở trên mạng làm mấy chuyện tầm phào.

“Đây là số nó rồi!”

“Thiết Hùng này cũng thấy hãnh diện vì cháu gái!” Thiết Hùng nó xong thì quay về.

Vị anh hùng già cả dùng nửa cuộc đời bôn ba trên chiến trường này mặc dù sự kiêu hãnh không giảm, nhưng vẫn không nhịn được đỏ mắt.

Long Giang quá nhỏ bé, có rất ít chuyến bay đi nước ngoài cho nên Mã Vương sắp xếp trực thăng đưa nhóm của Tần Thiên ra thẳng sân bay quốc tế của thành phố Tỉnh. Khu vực hạ cánh đã được phong tỏa.

Sau khi nghỉ ngơi một lát nhóm người theo sự sắp xếp của người hướng dẫn đi lên một chiếc máy bay chở hành khách nhưng được cải tạo lại từ máy bay chở hàng. Trên thân máy bay còn có mấy chữ được in to: Thiên Mã Airlines.

Trong cabin một nửa là hàng hoá còn đâu là chỗ ngồi, hơn thế Mã Vương còn rất chu đáo biết rằng chuyến đi sẽ kéo dài nên chuẩn bị cho họ rất nhiều đồ ăn và rượu vang.

Để phá vỡ bầu không khí căng thẳng Mai Hồng Tuyết cười nói: “Không sợ mọi người chê cười nhưng tôi chưa bao giờ đi máy bay chứ nói gì tới đi nước ngoài.”

“Lần này đi theo anh Thiên cũng coi như được mở rộng tầm mắt nhìn thế giới.”

Nghe thấy hắn nói vậy Thiết Tượng vẫn đang im lặng bỗng lên tiếng: “Trước khi biết anh Thiên tôi còn chưa bao giờ rời khỏi Tây Bắc.”

Những người khác như Lang Trung, A Tân, Mã Hồng Đào, Đồng Xuyên cũng chưa bao giờ đi nước ngoài. Còn về phần Thiết Tí trước đây là phó minh chủ của Sở Minh cho nên đã từng đi nước ngoài tham dự đoàn võ thuật.

Mai Hồng Tuyết cười nói: “Tôi còn tưởng chỉ có mình tôi như vậy, hoá ra cả đám đều là chân đất hết.”

“Nói như vậy thì chắc chỉ có đại tiểu thư Ngưng Sương là người biết nhiều nhất ở đây.”

“Đại tiểu thư, cô đi những nước nào rồi?”

Thiết Ngưng Sương cười đáp: “Tôi không thích nước ngoài nên cũng chưa đi được đâu nhiều.”

“Chỉ có lúc 18 tuổi có đi Hawaii chơi vài ngày.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 847


Chương 847

Nhất Tiễn Mai cười: “Nhìn đi, không hổ danh đại tiểu thư của chúng ta. Sinh nhật 18 tuổi của tôi đến bánh sinh nhật còn chả có.”

“Anh Thiên sau này nhận nhiều nhiệm vụ đi nước ngoài thế này để bọn em không cần mua vé cũng được đi nước ngoài nhìn thế giới.”

Tần Thiên cười: “Sau này còn có cơ hội. Đợi nhiệm vụ này kết thúc tôi sẽ thử cho người ẩn danh tìm nhiệm vụ cho mọi người.”

Mọi người cười nói chuyện phiếm, bởi vì khoảng thời gian tiếp theo đúng là chả có chuyện gì làm, sau đó còn chơi bài và đấu địa chủ. Bất tri bất giác đã bay tới sân bay của một quốc gia Châu u. Sau đó bọn họ lại di chuyển tới một máy bay tư nhân được Mã Vương sắp xếp trước.

Bây giờ mặt ai cũng trở nên nghiêm túc vì bọn họ biết đã gần tới địa điểm thực hiện mục tiêu. Bay thêm một khoảng thời gian thì máy bay tiến vào khoảng trời phía dưới là đại dương bao la. Sau đó ở phía dưới cũng xuất hiện một quần đảo.

“Oa, hòn đảo thật đẹp!”

“Đây là Đại Tây Dương?” Nhất Tiễn Mai áp mặt vào cửa sổ kích động nói.

Thiết Ngưng Sương cũng kích động theo: “Quần đảo Madeira, được gọi là viên trân châu của Đại Tây Dương.”

“Đúng là danh bất hư truyền.”

Tần Thiên cũng là lần đầu tới đây, từ trên máy bay nhìn xuống quần đảo Madeira được bốn đảo nhỏ tạo thành. Trong số đó có hai đảo là không có người ở, so với đảo ở Địa Trung Hải lần trước hắn tới thì to hơn nhiều. Đây là nơi tên Seraph ẩn nấp, cũng đủ giảo hoạt.

Máy bay từ từ hạ cánh, ở dưới đã có vài chiếc Mercedes-Benz loại dài đợi sẵn. Đám người Tần Thiên lên xe đi tới một trang viên rộng lớn. Đó gặp được chủ nhân ở đây tên là Rudy, người Moor.

Trước khi tới đây Thử Vương đã giải thích qua Rudy là người cung cấp thông tin cho hắn và cũng là người chịu trách nhiệm hậu cần cho nhóm người của Tần Thiên ở đây.

“Tình hình bây giờ thế nào, nói nhanh cho tôi biết.” Tần Thiên có chút vội vã.

Bởi vì hắn phát hiện Xà Vương và tên Seraph bị bắt khia hình như không ở đây. Rudy dùng phong tục địa phương cúi đầu chào Tần Thiên sau đó nhỏ giọng nói: “Vương, Seraph bị bắt tới một hòn đảo hoang không người.”

“Hôm nay, Nại Tử Cô Nương và người của cô ấy đang ở trên đảo canh giữ.”

“Bây giờ cũng đã muộn, ngài và mọi người đi nghỉ ngơi trước, ngày mai tôi sẽ dẫn mọi người qua đó.”

“Sự thật là trên đảo này không có nơi nghỉ ngơi.”

“Không cần!” Tần Thiên đứng lên: “Đi ngay bây giờ.”

Nại Tử Cô Nương chính là Xà Vương. Tên đầy đủ là Lãnh Nại Tử hay còn có tên khác là Lãnh Vân. Lúc trước Tần Thiên và Lãnh Vân không có chút quan hệ nào.

Bây giờ không đợi được nữa đành gửi một tin nhắn: “Tôi tới đây rồi, tình hình như thế nào?”

Một lát sau Lãnh Vân trả lời: anh tự qua đây nhìn rồi biết.

Nhìn thấy tin nhắn của Lãnh Vân, Tần Thiên có chút cạn lời. Lâu không gặp tính khí của người phụ nữ này vẫn y như cũ. Nghĩ tới sắp phải nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đầy sát khí của cô ta tự nhiên Tần Thiên lại có chút buồn bực.

Trên thế giới này người phụ nữ có thể làm Tần Thiên cảm thấy buồn bực chắc cũng chỉ có mình Lãnh Vân. Nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt Lãnh Vân tự nhiên lòng không kìm được sự kích động.

“Để tôi bảo người theo bảo vệ ngài.”

“Thân phận của tôi đặc biệt không tiện đưa mọi người đi. Tôi ở đây đợi tin tức của ngài.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 848


Chương 848

Nghe thấy Tần Thiên nói vậy Rudy vội vã đi sắp xếp. Hắn vẫy tay gọi một người thanh niên trẻ tuổi người Châu Á tới.

“Cậu ta tên Quản Nghĩa là hậu duệ của Long tộc chúng tôi.”

“Năng lực của cậu ta rất khá, ngài có thể yên tâm.” Rudy cười nói.

Tần Thiên gật đầu vội vã muốn đi, bây giờ trong nước đã vào đầu đông nhưng trên quần đảo này lại vẫn là khí hậu nhiệt đới. Trong từng cơn gió còn mang theo hơi ẩm của nước biển, nhiệt độ khá thích hợp. Có thể coi là phong cảnh hữu tình, nhưng mà Tần Thiên và cả tiểu đội Thiên Phạt nào có tâm tình thưởng thức phong cảnh.

Quản Nghĩa dẫn theo đoàn mấy chiếc xe và một nhóm khoảng mười vệ sĩ được trang bị đầy đủ đi theo bảo vệ nhóm Tần Thiên. Ở bên bờ biển đã có vài chiếc cano đợi sẵn. Mọi người lên thuyền thì Quản Nghĩa cũng giơ tay ra hiệu xuất phát đưa mọi người vào vùng biển rộng lớn.

Tần Thiên ngồi ở đầu thuyền ngắm nhìn xung quanh, rất nhanh lọt vào tầm mắt hắn là một chấm đen.

“Quần đảo này được tạo thành bởi 4 đảo nhỏ, hai đảo có người ở, hai đảo hoang.”

“Đảo này là El Salvador, là đảo hoang, diện tích khoảng 5 kilomet vuông.” Quản Nghĩa đứng phía sau thấp giọng giới thiệu.

Tần Thiên gật đầu nói: “Các cậu làm thế nào phát hiện ra chỗ Seraph ẩn nấp?”

Quản Nghĩa nhanh nhẹn đáp: “Ngài Rudy cung cấp toạ độ em giả trang làm ngư dân đến đảo nghỉ ngơi thì phát hiện ra một cái động.”

“Lúc đó bên trong không có người nhưng lại có đầy đủ đồ dùng còn có cả một máy phát tín hiệu. Em đoán chỗ này là chỗ Seraph ở, ban ngày hắn ra ngoài chỉ có buổi tối mới quay lại.”

“Em báo cáo sự việc cho ngài Rudy để ngài ấy thông báo về tổng bộ. Xà Vương và đội của ngài ấy nhân lúc buổi đêm đã ra tay.”

Tần Thiên cười: “Lần này mọi người làm khá lắm.”

“Đợi xong việc tôi sẽ bảo Thử Vương thưởng cho các cậu.”

Quản Nghĩa vội vã nói: “Vì Thần Vương Điện cống hiến không màng công lao.”

Tần Thiên nhìn thấy Quản Nghĩa chân thành như thế hắn không nhìn được nói: “Cậu là Long Duệ tại sao lại vào đội tình báo của Thử Vương?”

Quản Nghĩa nhỏ giọng đáp: “Tổ thượng của em vì nguyên nhân lịch sử tới đây an cư.”

“Mặc dù đã nhập tịch ở đây, nói về pháp luật thì được coi như người bản địa. Nhưng mà những người bản địa cũ ở đây đều thực chất chưa bao giờ chấp nhận bọn em.”

“Trong ấn tượng của bọn họ chúng em mà mấy con ma ốm Châu Á chạy tị nạn. Bọn họ cho rằng bọn em còn không bằng những kẻ tầng lớp thấp. Cái quan niệm này đã cắm rễ ăn sâu rồi, cho nên mặc dù gia tộc bọn em cũng có chút nền tảng nhưng vẫn bị người ta bắt nạt.”

“Đã từng có một lần chúng em bị đối thủ đánh tới tận nhà, bọn họ dùng súng dí vào đầu cha mẹ em, là do Thử Vương cứu nhà em.”

Hoá ra còn có sự việc như vậy. Tần Thiên cười: “Cậu gặp Thử Vương bao giờ chưa?”

“Có gặp một lần nhưng là cũng coi như chưa gặp.” Quản Nghĩa cười khổ: “Ông ấy chùm một cái áo choàng kín người, em cũng không nhìn thấy người.”

“Giọng nói thì là đàn ông nhưng thân hình rõ ràng là phụ nữ, Thử Vương quá thần bí.”

Tần Thiên cười không nói, bí mật của Thử Vương cả thiên hạ này chỉ có mình hắn biết, quả nhiên kết quả không ngoài dự đoán, cái bí mật này chắc cả đời này hắn không thể nói cho ai biết được. Trừ phi…
 
Thần Vương Lệnh
Chương 849


Chương 849

Quản Nghị nghĩa rằng bản thân đã quá lắm chuyện liền vội vã nói: “Xin lỗi thần vương!”

“Em không nên nghị luận chuyện cấp trên ở sau lưng, xin ngài trách tội!”

Tần Thiên cười: “Cậu đâu có sai gì. Sau này chăm chỉ làm việc.”

“Cảm tạ thần vương khen!” Biểu tình của Quản Nghị vô cùng kích động.

Hắn thở dài rồi nói: “Bây giờ em cảm thấy bản thân sống vô cùng có ý nghĩa, mặc dù là di dân nhưng huyết mạch vẫn đang chảy trong người em, em sẽ mãi là huyết mạch của Đại Long Quốc. Chuyện này không bao giờ thay đổi được.”

Tần Thiên không nói gì chỉ nhìn vào chấm đen ở xa xa đang ngày càng to ra kia. Thuyền của bọn họ đã sắp tới đảo El Salvador. Trên mấy thuyền còn lại là nhóm người của Tàn Kiếm, Thôi Minh, Quỷ Vô Thường. Bọn họ đều đứng ở đầu thuyền sắc mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Là người của Xà Vương.”

“Xà Vương phái người ra đón chúng ra.”

Nhìn thấy mấy bóng dáng trên bãi biển Quản Nghị vẫy tay, khi thuyền gần tới bờ thì Tần Thiên nhảy xuống.

“Tần Vương, em là đàn em của Xà Vương gọi là Trúc Diệp Thanh, đã từng gặp qua ngài.” Một thiếu niên trẻ tuổi cười hì hì đi tới.

Những thành viên cốt cán dưới tay Xà Vương đều lấy tên một loại rắn làm tên gọi. Tần Thiên gật đầu nhìn sang hai người còn lại.

Hai người đó vội vã đáo: “Em cũng là đàn em của Xà Vương, số bảy gọi là Hưởng Vĩ Xà*”

(*Rắn đuôi chuông)

Người phụ nữ cũng đáp: “Em là số chín, Ngân Hoàn*”

(*Rắn cạp nia bạc)

Tần Thiên thấy bọn họ báo số hiệu cùng tên thì không nhìn được nhìn Trúc Diệp Thanh cười: “Nhìn thấy chưa hai người này mới đúng phong cách của Xà Vương nhà các cậu.”

“Không cần thể hiện cũng uy.”

“Cậu cứ cười hi hi như thế cẩn thận Xà Vương nhà cậu khai trừ.”

Trúc Diệp Thanh vẫn cười hi hi nói: “Tần Vương nói Xà Vương nhà em không nộ cũng uy, đây là muốn nịnh Xà Vương ạ?”

“Ngài chắc là không sợ Xà Vương đâu nhỉ? đó là thuộc hạ dưới tay ngài mà.”

“Mẹ kiếp!” Tần Thiên giả bộ trầm mặt: “Dám lấy ông đây đùa bỡn, cẩn thận đem cậu đi ngâm rượu.”

“Đi thôi đưa bọn tôi đi gặp Xà Vương.”

Trúc Diệp Thanh biểu tình nghiêm chỉnh lại: “Mời lão đại theo em!”

Trên đảo tối đen nhưng vẫn có người, đều đang nghiêm túc tập luyện. Chỉ cần nhìn cũng biết mấy người này không tầm thường. Hơn nữa bọn họ chuyên làm nhiệm vụ đêm cho nên màn đêm rất thân thuộc với họ.

Màn đêm này như một lớp bảo vệ đối với bọn họ, Tần Thiên để Quản Nghị và 10 người kia đi tuần tra quanh bờ biển. Hắn đưa theo tiểu đội Thiên Phạt đi theo Trúc Diệp Thanh đi nhanh về phía trước.

Sau khi đi qua vài tảng đá lớn thì nhìn thấy phía xa xa có một hang động đèn đuốc sang trưng. Ở cửa hang động còn có vài người đang đứng, trong đó có một dáng người yêu kiểu như muốn hoà vào với màn đêm. Nhưng đôi mắt lại lạnh lùng cách biệt làm cho người ta cảm giác như bị thần chết nhìn.

Trúc Diệp Thanh nuốt khan nhỏ giọng lầm bầm: “Lão đại vẫn là lão đại.”

“Xà Vương nhà bọn em đích thân đưa người ra đón ngài.”

Tần Thiên khụ một tiếng rồi bước nhanh tới.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 850


Chương 850

“Xà Vương, Lãnh Vân, cùng tiểu đội Ám Ảnh, cung nghênh Thần Vương.” Lãnh Vân nói một câu, đứng bất động, lạnh lùng nhìn Tần Thiên.

Nói là nghênh đón nhưng sao thế trận này nhìn có vẻ như sắp đánh nhau vậy?

Tần Thiên có chút bối rối nhưng với thân phận của Lãnh Vân, hắn lại không tiện nói gì.

Đặc biệt là nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị và vóc dáng rắn rỏi trong bộ quần áo đen.

Nghĩ đến điều gì đó, Tần Thiên không dám đối mặt.

Thân phận của Lãnh Vân là một câu chuyện dài.

Cha cô ta là người Long Quốc và mẹ là người của đất nước Hoa Anh Đào, cho nên cô ta có hai cái tên, một là Lãnh Vân, một là Lãnh Nại Tử.

Khi đó, cha của Lãnh Vân, Lãnh Tuấn- đại diện cho đoàn thể võ đạo của Long Quốc và đến đất nước Hoa Anh Đào để tỉ thí, áp đảo samurai, khiến võ đạo Long Quốc nở mày nở mặt.

Đất nước Hoa Anh Đào không muốn thừa nhận thất bại nên đã cử một nữ ninja đi ám sát Lãnh Tuấn.

Sau nhiều lần ám sát thất bại, Lãnh Tuấn đã thả nữ sát thủ này. Nữ sát thủ vì thế nảy sinh tình cảm với ông ta. Không ngần ngại phản bội tổ chức, trở về Long Quốc cùng Lãnh Tuấn ẩn cư, trở thành một đôi uyên ương như hình với bóng.

Tổ chức ninja ở đất nước Hoa Anh Đào không thể chấp nhận sự phản bội của thành viên nên đã cử một số lượng lớn sát thủ đến Long Quốc để ám sát họ.

Vào thời điểm đó, nữ ninja đã sinh được một cô con gái cho Lãnh Tuấn, chính là Lãnh Vân, Lãnh Nại Tử.

Liên tiếp đối mặt với những sát nhân, Lãnh Tuấn và vợ đã chiến đấu trong những trận chiến đẫm máu. Vào giây phút cuối cùng, lão chưởng quỹ của Diêm Vương Điện nhận được tin báo đã lao tới chi viện. Nhưng quá muộn rồi.

Mặc dù đã tiêu diệt tất cả ninja đó nhưng cuối cùng Lãnh Tuấn và vợ vẫn chết vì bị thương quá nặng.

Trước khi chết, họ giao đứa trẻ mồ côi cho lão chưởng quỹ.

Lão chưởng quỹ lúc đó còn trẻ, Diêm Vương Điện cũng chỉ mới hình thành sơ khai.

Ông ấy nhận Lãnh Vân làm con gái nuôi và hứa với vợ chồng Lãnh Tuấn sẽ không để cô ta trả thù hay dính líu đến những tranh chấp giang hồ.

Vì vậy, lão chưởng quỹ đã đưa Lãnh Vân vào nhà của một người bạn doanh nhân.

Không ngờ dòng máu chảy trong người Lãnh Vân lại là máu của một sát thủ.

Thông qua nhiều kênh khác nhau, cô ta đã biết được sự thật về cái chết bi thảm của cha mẹ mình.

Sau lưng lão chưởng quỹ, cô ta bắt đầu lén lút học các kỹ thuật ám sát khác nhau. Cuối cùng, một người đã lẻn vào đất nước Hoa Anh Đào và g**t ch*t hai trong số ba người phụ trách ra lệnh truy sát cha mẹ cô ta.

Sau khi lão chưởng quỹ phát hiện ra, vô cùng bất lực, đành phải đồng ý cô ta dấn thân vào con đường này, dành thời gian hướng dẫn cô ta một chút. Nhưng để bảo vệ Lãnh Vân nên không cho cô ta gia nhập Diêm Vương Điện.

Mười năm trước, Diêm Vương Điện giao chiến với Hắc Ám Chi Hoa, cả hai đều bị tiêu diệt. Khi đó nhiều người cho rằng lão chưởng quỹ đã chết, bao gồm cả Lãnh Vân, vì vậy, cô ta đã điên cuồng đi khắp nơi để trả thù cho ông ấy.

Mặc dù không thể tìm ra hung thủ chính xác, nhưng bất kỳ thể lực nào từng có mâu thuẫn với Diêm Vương Điện hoặc có mối liên hệ với Hắc Ám Chi Hoa thì đều là mục tiêu của cô ta.

Có rất nhiều người đã bị cô ta g**t ch*t.

Trong những năm đó, những người đứng đầu của nhiều tổ chức khác nhau trên thế giới đều cận kề nguy hiểm. Không biết ngày nào mình sẽ trở thành mục tiêu của sát thủ bí ẩn này.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 851


Chương 851

Cho đến sau này khi gặp được Tần Thiên.

Khi đó, Tần Thiên đang liên lạc với thủ lĩnh của một tổ chức tên là “Con Rối”.

Tổ chức này đã từng qua lại với Hắc Ám Chi Hoa.

Với tư cách là khách hàng, Tần Thiên tiếp cận Con Rối và muốn tìm hiểu một số tình tiết phía sau của Hắc Ám Chi Hoa.

Khi đó đã lấy được lòng tin của thủ lĩnh Con Rối. Anh ta hứa sẽ đưa Tần Thiên đến gặp thủ lĩnh của Hắc Ám Chi Hoa, cố hương của Hắc Hoa.

Buổi tối, thủ lĩnh Con Rối sắp xếp một cô gái cho Tần Thiên.

Cô gái đó là người châu Á, lần đầu tiên bước vào, cô ta có vẻ lạnh lùng và không quan tâm đến thế sự.

Tuy nhiên, khi cô ta đi về phía Tần Thiên, thứ mà Tần Thiên nhìn thấy chỉ là một quả cầu lửa.

Để tránh bị Con Rối nghi ngờ, thậm chí hắn đã quyết định tiếp nhận người phụ nữ này.

Cho đến thời khắc mấu chốt, lưỡi kiếm được phun ra từ đôi môi đỏ mọng của Lãnh Vân suýt chút nữa cắt đứt cổ họng hắn.

Tần Thiên khuất phục Lãnh Vân rồi thả cô ta đi.

Sau đó, Lãnh Vân đã nhiều lần ám sát hắn và thử nhiều phương pháp khác nhau, nhưng cuối cùng đều thất bại.

Lần cuối cùng, khi ta cô suy sụp và khóc lóc thảm thiết, Tần Thiên mới biết cô ta thực chất là con gái nuôi của lão chưởng quỹ.

Nhắc mới nhớ, cũng có thể coi như tiểu sư muội của hắn.

Vì vậy, trong tình huống này, tiểu sư muội đang giở trò với mình, hồi đó mình đã hiểu lầm cô ấy.

Tần Thiên có thể có nổi nóng đến mức nào chứ?

Hắn chỉ có thể xấu hổ cười nói: “Không cần đa lễ, tiểu sư muội.”

“Chuyện đó, lần này bắt được Seraph, cô đã làm rất tốt, cô và cả các anh chị em đã vất vả rồi.”

“Tôi nghe Thử Vương nói các người còn vừa hoàn thành một nhiệm vụ trên web đen.”

“Như vậy, tiền thưởng của nhiệm vụ kia không cần phải nộp lên nữa, coi như phần thưởng, chia cho mọi người.”

Lãnh Vân hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Anh không nói thì tôi cũng sẽ làm như vậy.”

“Kể từ bây giờ, nhiệm vụ mà nhóm Rắn chúng tôi tự thực hiện, tôi sẽ phân phát tiền thưởng.”

“Tôi muốn nộp thì nộp, không muốn nộp thì sẽ không nộp.”

“Anh có ý kiến gì không?”

Bên cạnh, đám người Trúc Diệp Thanh đều toát mồ hôi lạnh thay cho Xà Vương.

Trong toàn bộ Thần Vương Điện chỉ có cô ta dám nói chuyện với Tần Thiên như vậy.

Tần Thiên bối rối cười nói: “Nếu Xà Vương đã nói như vậy, nhất định có lý do.”

“Vậy thì cứ làm như cô nói đi.”

“Lát nữa tôi sẽ nói với lão Trư. Nếu phía cô thiếu tiền thì có thể tìm cậu ta để lấy.”

Lãnh Vân hừ một tiếng, nói: “Vậy còn tạm được!”

“Người ở bên trong, vào đi!”

Lúc này, phía sau Tần Thiên vang lên một thanh âm.

“Không phải chỉ là một con rắn thôi sao? Chảnh gì mà chảnh?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 852


Chương 852

Giọng nói tuy không lớn nhưng giống như một con dao lạnh. Lãnh Vân và những thuộc hạ của cô đều thay đổi sắc mặt.

Ánh mắt Lãnh Vân nhìn về phía Thiết Ngưng Sương, lạnh lùng nói: “Cô nói cái gì?”

“Cô có dám nói lại lần nữa không?”

Tính tình đại tiểu thư của Thiết Ngưng Sương không thể chịu nổi Lãnh Vân.

Cô ta thấy Lãnh Vân chỉ là thuộc hạ của Tần Thiên mà dám nói chuyện với hắn như vậy nên không nhịn được mà lên tiếng.

Mặc dù cô ta và toàn bộ thành viên đội Thiên Phạt thường xuyên trò chuyện hi hi ha ha với Tần Thiên.

Nhưng trong lòng bọn họ, Tần Thiên là người không thể mạo phạm. Dưới vẻ ngoài hi hi ha ha của họ là sự ngưỡng mộ và kính trọng vô cùng.

Thành thật mà nói, không chỉ Thiết Ngưng Sương, mà cả những người khác, như Mai Hồng Tuyết và Đồng Xuyên, Thiết Tí, đều không thể chịu được thái độ của Lãnh Vân, chỉ là họ không nói ra mà thôi.

Lúc này, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Vân, Thiết Ngưng Sương không hề tỏ ra yếu thế, cười lạnh: “Tôi nói –”

Thiết Ngưng Sương vừa mở miệng, Lãnh Vân trước mặt liền biến mất, một giây sau, cô ta cảm thấy cô mình ớn lạnh, choáng váng.

Lãnh Vân đặt một con tanto phát ra ánh sáng xanh lên trên cổ Thiết Ngưng Sương, cười lạnh nói: “Tiểu muội muội, cô muốn nói gì?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 853


Chương 853

“Anh—” Lãnh Vân nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt lạnh lùng đỏ bừng lên.

Tàn Kiếm thở phào nhẹ nhõm và nói: “Đại tiểu thử, cô còn nhận ra phế vật tôi không?”

Lãnh Vân gật đầu: “Tôi đã từng gặp chú một lần, chú là chú Tàn Kiếm, chân của chú bị sao vậy?”

Tàn Kiếm mỉm cười và nói: “Nhờ phú của Hắc Ám Chi Hoa.”

“Đại tiểu thư, cô Ngưng Sương là thành viên trong đội Thiên Phạt của tôi, cô hãy nể mặt tôi mà bỏ đao xuống đi.”

“Thiên Phạt kế thừa từ Diêm Vương Điện, cũng là tâm nguyện của cha nuôi của chô, cho nên chúng ta đều là người một nhà.”

“Tôi sẽ nể mặt chú Tàn.” Lãnh Vân bỏ dao xuống dọc theo sườn.

Bởi vì nhìn thấy sắc mặt Tần Thiên trầm xuống, cô ta thật sự có chút áy náy.

Tên này nói sẽ l*t tr*n và ném cô ta xuống biển, không để lại cho cô ta tấm vải che thân nào. Cô ta hiểu tính tình của Tần Thiên.

Nhưng cô ta lại cười lạnh cảnh cáo Thiết Ngưng Sương: “Em gái, đừng tưởng rằng vì có người họ Tần ủng hộ thì cô muốn nói gì thì nói.”

“Đôi khi, sẽ chết người đó.”

Mai Hồng Tuyết chế nhạo: “Nếu Xà Vương dám làm như vậy, đằng sau chẳng lẽ không có người ủng hộ sao?”

“Cô nói cái gì?” Sắc mặt Lãnh Vân lại thay đổi.

Mai Hồng Tuyết cười lạnh: “Tôi chỉ muốn khuyên một số người đừng coi sự khách khí của người khác là phúc khí của bản thân.”

“Được rồi được rồi. Vào việc chính thôi.”

“Mọi người đừng nói nữa.”

“Đại tiểu thư, mau dẫn chúng tôi đi gặp Seraph. Hi vọng có thể moi ra tung tích của Độc Sư từ trong miệng hắn.” Tàn Kiến vội vàng chạy tới ứng cứu.

Lãnh Vân trừng mắt nhìn Mai Hồng Tuyết, quay lại và đi về phía hang động.

Mối thù giữa phụ nữ cuối cùng cũng coi như được giải quyết.

Tần Thiên có chút bực mình, vẫn chưa nhìn thấy Seraph chết tiệt đó đã ôm một bụng tức rồi.

Hắn bước vào trong với vẻ mặt ủ rũ.

Quả nhiên đúng như Quản Nghĩa nói, đây là hang đá tự nhiên. Bên trong, rác thải sinh hoạt vương vãi khắp nơi.

Trên giường đá, một người đàn ông da trắng đang nằm, anh ta trông như đang thoi thóp, ngủ mê man.

Trên cơ thể anh ta không có vết thương hay vết máu rõ ràng. Nhưng dù ai nhìn vào cũng sẽ biết anh ta đã phải chịu sự tra tấn đến mức nào.

Tần Thiên biết trước khi mình tới Lãnh Vân đã tra tấn anh ta để ép cung.

Hắn vẫn biết rõ thủ đoạn của người phụ nữ này.

Hắn không khỏi trừng mắt nhìn Lãnh Vân, nói: “Đã hỏi được gì rồi?”

Lãnh Vân tức giận nói: “Không được gì cả.”

Tần Thiên hừ một tiếng: “Không phải tôi đã nói, tất cả đợi tôi đến rồi tính tiếp sao?”

“Khó khăn lắm mới bắt được một tên, nếu cô g**t ch*t hắn thì phải làm sao?”

Lần này, Lãnh Vân nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng không cãi lại nữa.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 854


Chương 854

“Chú Tàn, đánh thức hắn.” Tần Thiên tức giận nói.

Tàn Kiếm lập tức bước tới và đánh vào ngực người đàn ông này.

Người đàn ông vốn dĩ đang thoi thóp, nhưng tim anh ta bị một luồng lực mạnh đánh trúng và ngay lập tức bắt đầu đập nhanh.

Anh ta mở mắt, nhìn chằm chằm vào mặt Tần Thiên.

“Mày là ai?” Anh ta kinh hãi hỏi.

Tần Thiên đưa ống tiêm lấy được từ chỗ Lưu Thanh Dao ra trước mặt.

Người đàn ông cười lạnh nói: “Mày chính là Tần Thiên?”

“Không ngờ rằng truyền nhân uy danh lừng lẫy của Diêm Vương Điện và chủ nhân của Thần Vương Điện lại trẻ như vậy.”

“Đáng tiếc cô gái đó không giết được mày.”

Tần Thiên trầm mặc một lát, nói: “Tao biết thuộc hạ của tao đã dùng thủ đoạn vô nhân đạo tra tấn mày.”

“Mày cũng có thể coi là có bản lĩnh, luôn không mở miệng.”

“Nhưng bây giờ tao khuyên mày nên nói cho tao nghe tất cả những gì mày biết.”

“Bởi vì tao đảm bảo rằng thủ đoạn của tao sẽ đau đớn hơn gấp trăm lần.”

“Mày sẽ hận vì không thể khiến tao giết mày ngay lập tức, nhưng mày thì mãi không chết được.”

“Cảm giác đó thực sự rất khó chịu.”

Giọng Tần Thiên rất bình tĩnh, cứ như đang nói chuyện không liên quan đến mình.

Nhưng sau khi nghe được lời này, trong mắt người đàn ông hiện lên vẻ kinh hãi.

Anh ta đã trải nghiệm các thủ đoạn của Lãnh Vân, cũng đã vô số lần hối hận vì lẽ ra mình không nên đến thế giới này làm người.

Anh ta đã trải qua quá trình huấn luyện chuyên nghiệp và cuối cùng đã nghiến răng chịu đựng mà sống sót.

Nhưng vào lúc này, đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Tần Thiên, anh ta đột nhiên hoảng sợ.

“Nếu tôi nói mình chỉ là một nhân vật nhỏ, làm theo mệnh lệnh, những chuyện khác tôi không biết gì cả, anh có tin không?” Anh ta yếu ớt cười nói.

Hả?

Tần Thiên muốn nói gì đó, nhưng vào lúc này, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Bên ngoài, trong bầu trời đêm tĩnh lặng, truyền đến vài âm thanh như bị bóp nghẹt.

Tàn Kiếm và Lãnh Vân cũng nghe thấy.

Họ đồng thời quay lại, trầm giọng nói: “Có người nổ súng!” Vừa dứt lời, tiếng súng bên ngoài trở nên dữ dội hơn.

Sau đó, nhìn qua cửa sổ, một người đàn ông chạy tới. Đó là Quản Nghĩa.

“Tần vương, mau chạy đi!”

“Chúng ta chúng kế rồi!”

“Bị mai phục rồi!”

Trong lúc la hét, anh ta bị bắn vào chân và ngã xuống đất nhưng vẫn nhanh trí và vội vàng nấp sau một tảng đá.

Dành thời gian để b*n r* bên ngoài.

Phía sau anh ta, cả một hàng người mặc đồ đen đang lao tới.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 855


Chương 855

Thứ họ mặc là quần áo lặn chuyên nghiệp, thứ mà người ta thường gọi là “ma nước”.

Rõ ràng những người này từ biển bơi đến.

Có hàng trăm người, hàng trăm máy bay lao tới, sức chiến đấu mạnh mẽ đủ để quét sạch toàn bộ hòn đảo nhỏ này.

Quản Nghĩa một người một súng chỉ tạm thời cản bước tiến của họ.

“Ha ha ha ha!”

“Tần Thiên, mày chết chắc rồi!”

“Không ngờ đúng không!” Tên da trắng nằm trên giường đá đột nhiên dùng chút sức lực cuối cùng lao về phía Tần Thiên.

Tần Thiên khua tay, đâm kim tiêm đó vào mạch máu trên cổ anh ta.

Người đàn ông há to miệng và ngã xuống đất. Chẳng mấy chốc, một lớp khí đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường bao phủ khuôn mặt anh ta.

Chết ngay tại chỗ. Quả nhiên là kịch độc!

“Thiếu chủ, làm sao đây?” Tàn Kiếm trầm giọng hỏi.

Ngoại trừ Quỷ Vô Thường và Thôi Minh, những người còn lại ở Thiên Phạt đều có chút hoang mang. Họ chưa từng chứng kiến kiểu giết chóc này.

Trong hoàn cảnh như vậy, vũ khí lạnh trong tay họ sẽ không phát huy tác dụng.

“Chỉ là mấy con cá nhỏ, mấy con tép thôi mà, chú Tàn đừng lo, giao cho cháu.” Lãnh Vân cười lạnh, thân thể lắc lư, chuẩn bị lao ra ngoài.

Với thao tác xuất thần nhập quỷ và thủ đoạn tàn nhẫn của cô ta, việc đối phó với hàng trăm sát thủ được trang bị vũ khí hạng nặng bên ngoài thực sự không khó.

“Đừng nóng vội.” Tần Thiên đưa tay nắm lấy cánh tay của cô ta.

“Làm gì vậy?” Lãnh Vân không khỏi đỏ mặt, tức giận nhìn Tần Thiên.

Hắn vội vàng buông tay ra, nói: “Có người sẽ đối phó với bọn chúng.”

Hả?

Lãnh Vân sửng sốt một chút, nói: “Anh đã bố trí phương án dự phòng ư?”

“Anh đã biết trước ở đây có mai phục rồi à?”

Tần Thiên cười nói: “Sẽ biết ngay thôi.”

Hàng trăm người, mang theo hàng trăm khẩu súng hạng nặng, xếp thành hàng tiến về phía hang động.

Dưới hỏa lực hung hãn như vậy, ngoại trừ Tần Thiên, Tàn Kiếm và Lãnh Vân, có thể nói những người khác khó có thể sống sót.

Họ sắp tiến đến tảng đá nơi Quản Nghĩa đang ẩn náu.

Quản Nghĩa đang gặp nguy hiểm.

Đúng lúc này, một viên đạn bay từ phía đối diện tới và bắn trúng một ma nước.

Một phát bắn vào đầu. Ma nước thậm chí không kịp kêu lên đã ngã xuống đất.

Những sát thủ khác vẫn chưa phát hiện, họ cho rằng đó là một phát băn tỉa được b*n r* từ hang động đối diện.

Cho đến khi–

Pằng pằng pằng pằng!
 
Thần Vương Lệnh
Chương 856


Chương 856

Tiếng súng liên tục vang lên, đồng đội xung quanh lần lượt bị bắn vào đầu và ngã xuống đất.

“Có kẻ bắn tỉa!”

“Ở sườn núi đối diện!”

“Mau ẩn nấp!” Trong tiếng hô hoán, bọn chúng vội vàng bắn mấy phát súng về phía sườn núi, sau đó tìm đá để ẩn nấp.

Lãnh Vân không khỏi tò mò nói: “Chú Tàn, tay bắn tỉa này lợi hại đó.”

“Cũng là thành viên trong đội Thiên Phạt của chú à?”

“Xem ra, đội Thiên Phạt hi vọng phục hưng rồi!”

Tàn Kiếm liếc nhìn Tần Thiên, không nói gì.

Đám người Mai Hồng Tuyết lần đầu tiên trải nghiệm loại chiến trường này, rất phấn khích.

Mọi người trốn vào trong hang và quan sát tỉ mỉ tới tình hình bên ngoài.

Những sát thủ đó trốn được một lúc, một số người thiếu kiên nhẫn, la hét chạy ra ngoài.

Bọn họ cũng được coi là có kinh nghiệm, nhiều người đồng thời chạy ra ngoài, chạy theo một đường cong, tốc độ không tệ nhưng những viên đạn đến từ sườn núi dường như được trang bị cho tàu tuần tra.

Mỗi một lần bắn, không ai có thể tránh được.

Trong phút chốc, hơn hai mươi thi thể nằm hỗn loạn trên bãi đá trước mặt.

Đội sát thủ gồm hàng trăm người còn lại khoảng tám mươi người. Tất cả đều trốn sau những tảng đá và không dám thò đầu ra nữa.

“Tiếp tục như vậy cũng không phải là cách, tôi ra ngoài tiêu diệt bọn chúng.” Lãnh Vân không nhịn được nữa liền nói.

Tần Thiên lắc đầu, lớn tiếng nói: “Các anh em phía đối diện nghe đây!”

“Các người không thể đột phá tuyến phòng thủ bắn tỉa của tôi đâu. Chi bằng chúng ta thử cách khác, thấy thế nào?”

“Chỉ cần các người bỏ súng xuống, tôi đảm bảo, phía tôi sẽ không nổ súng.”

“Còn lại xem đao của ai nhanh hơn!”

Thủ lĩnh của đám sát thủ suy nghĩ rồi ra lệnh cho một tên bỏ súng xuống và bước ra ngoài. Quả nhiên tay bắn tỉa trên sườn núi không hề nổ súng.

Thủ lĩnh tức giận nói: “Các anh em, bỏ súng xuống, đánh tay không!”

“Chúng ta nhiều người như vậy, vẫn có thể giết bọn chúng!”

“Ai lấy được đầu của Tần Thiên, sẽ được thưởng 100 triệu đô la Mỹ!”

Vốn dĩ họ là những thợ săn tiền thưởng, phần thưởng lớn như vậy, nhất định sẽ có những người dũng cảm.

Trong tiếng gào thét, lao ra từ phía sau tảng đá, vũ khí trong tay chuyển từ súng thành vũ khí sắc nhọn sáng loáng.

Trong đó có một kẻ gian xảo, rút ra một khẩu súng nhỏ từ thắt lưng và âm mưu chà trộn vào.

Pằng một tiếng, hắn ta bị bắn vào đầu. Như vậy, không ai trong số họ dám sử dụng súng nữa.

Tần Thiên cười nói: “Chú Tàn, đến lượt các người rồi.”

“Trận chiến trên biển đầu tiên của Thiên Phạt, chính thức bắt đầu.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 857


Chương 857

Tàn Kiếm gầm nhẹ một tiếng, xoay nạng sắt một chút rồi lao ra ngoài như cuồng phong.

“Giết!”

“Giết!”

Quỷ Vô Thường, Thôi Minh, Mã Hồng Đào, Thiết Ngưng Sương, Mai Hồng Tuyết… Tất cả các thành viên của Thiên Phạt lao vào như hổ ra khỏi chuồng.

Tổng cộng có hơn mười người mà ở phía đối diện có tám mươi người.

Tám mươi người này, vứt súng đi, cũng như những con chó rừng mạnh mẽ và hung dữ. Bởi vì họ hầu như đều là những người xuất sắc trong các đội ngũ đặc chủng đã nghỉ hưu ở nhiều nơi khác nhau.

Tiểu đội Thiên Phạt 1 chọi 8 bắt đầu tàn sát.

Tàn Kiếm một tay cầm nạng sắt, một tay cầm kiếm, bất khả chiến bại.

Quỷ Vô Thường vung sợi xích sắt lớn nặng hơn trăm cân ra, không ai dám tới gần. Nếu không cẩn thận, đầu sẽ bị đánh bay ra.

Miêu đao của Mã Hồng Đào lóe lên, chính là máy gặt hái tính mạng.

Thiết Ngưng Sương vô cùng tức giận. Bởi vì vừa rồi cô ta bị Lãnh Vân áp chế, trong lòng đang kìm nén cơn giận.

Mặc dù cô ta biết rằng về thực lực và kinh nghiệm mình kém hơn Lãnh Vân rất nhiều nhưng cô ta cũng phải chứng minh giá trị của bản thân.

Những người còn lại là Mai Hồng Tuyết, Đồng Xuyên, Thiết Tí, A Tân, Lang Trung và Thiết Tượng thể hiện tất cả sức mạnh và sự quyết liệt của cuộc đời mình. Bởi vì bọn họ đều biết, không chỉ có Tần Thiên đang ở phía sau quan sát mà có cả Lãnh Vân và nhóm Rắn của cô ta nữa.

Trận chiến này liên quan đến thể diện của Thiên Phạt!

Nhìn một lúc, Trác Diệp Thanh không nhịn được nói: “Xà Vương, những người này được đó.”

“Còn em gái đó nữa, không ngờ cô ta lại ra tay tàn nhẫn như vậy.”

“Nhìn đến mức nổi cả gai ốc lên rồi.”

Lãnh Vân cười lạnh: “Người được Tần lão đại sủng ái quả nhiên có chút bản lĩnh.”

“Ngay cả phế vật nếu ngày đêm được Tần lão đại đích thân truyền thụ cũng có thể thành cao thủ.”

“Tôi nói có đúng không, sư huynh?”

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống không nói gì, coi như không nghe thấy.

Mặc dù Thiên Phạt mạnh, nhưng dù sao đối phương cũng có quá nhiều người. Hơn nữa, họ đều là những tội phạm chạy trốn với kinh nghiệm chiến đấu phong phú.

Ngay sau đó, Mai Hồng Tuyết không cẩn thận bị chém vào đùi, đau đến mức khiến cô ta suýt chút nữa ngã xuống.

May mắn thay, Đồng Xuyên ở bên cạnh đã nhảy tới, một đao chặt đứt một cánh tay của tên đối diện.

Sau đó Lang Trung và Thiết Tượng cũng bị thương.

Trận chiến đã đi được nửa chặng đường, dưới sự thương vong, đối phương chỉ còn lại khoảng bốn mươi người vẫn có thể chiến đấu.

Phía Thiên Phạt, Thiết Ngưng Sương cũng bị thương.

“Xà Vương, chúng ta không ra tay sao?” Hưởng Vĩ Xà trầm giọng hỏi.

Lãnh Vân nhìn Tần Thiên.

Tần Thiên cười lạnh: “Nếu ngay cả trận chiến nhỏ này bọn họ cũng không đánh được, thì không xứng đáng được gọi là ‘Thiên Phạt’.”

Lãnh Vân cười nói: “Tần lão đại muốn luyện binh, không cần đến chúng ta, chỉ cần quan sát là được.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 858


Chương 858

Lúc này, cô ta cũng bị tinh thần của Thiên Phạt làm cho cảm động.

Bởi vì dù bị thương, dù đã nhiều lần đối mặt với kẻ thù, Thiên Phạt không những không hề nao núng. Ngược lại, càng chiến đấu lại càng trở nên dũng mãnh hơn!

Giống như dã thú, sau khi bị thương và nhìn thấy máu, nó càng trở nên hung dữ hơn.

Tàn Kiến trầm giọng nói: “Các anh em, ba hồn bảy vía, xếp trận!”

Sau khi nghe vậy, những người ban đầu đang chiến đấu riêng lẻ đã xếp thành vài đội hình.

Tàn Kiếm, Quỷ Vô Thường, Thôi Minh và Mã Hồng Đào là trung tâm, những người còn lại hỗ trợ xung quanh.

Bốn đội hình nhỏ phối hợp với nhau để giúp đỡ lẫn nhau để không có sơ hở, giống như bốn thanh Toàn Phong Đao, đi qua chỗ nào cũng g**t ch*t đối phương.

Sau đó, họ không thể chịu đựng được nữa liền la hét và bỏ chạy. Một vài kẻ chạy ra sau tảng đá nhặt súng tiểu liên lên.

Pằng!

Pằng pằng pằng!

Những tay súng bắn tỉa ẩn nấp trên sườn núi giống như bắn những quả bóng bay, hạ gục từng tên một. Những người còn lại không dám cầm súng bỏ chạy về phía biển.

Tàn Kiếm chống nạng đứng lên, khua tay, trầm giọng nói: “Không được bỏ !”

Đám người Thiết Ngưng Sương xông lên, cho đến khi người cuối cùng bị giết.

“Thật là thú vị!”

“Không hổ là Thiên Phạt, hôm nay coi như được mở mang tầm mắt rồi!” Nhìn thấy đám người Tàn Kiến quay lại, Trúc Diệp Thanh không khỏi hưng phấn hét lên.

Lãnh Vân cười lạnh, đưa tay lấy ra hai hộp thuốc bôi, đưa cho Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết.

“Bôi lên, không chỉ giúp cầm máu nhanh chóng và lành vết thương, nó còn không để lại sẹo.”

“Có muốn không?”

“Cảm ơn.”

Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết do dự một chút, nhưng vẫn nhận lấy.

Chảy máu hay đau đớn gì đó, bọn họ đã không còn quan tâm nữa nhưng Lãnh Vân nói, không thể để lại sẹo, điều này đối với họ mà nói thực sự khó từ chối.

Lãnh Vân cười lạnh: “Không cần cảm ơn.”

“Hôm nay các người đắc tội với tôi, thù này sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả.”

Thiết Ngưng Sương cười lạnh: “Lúc nào tôi cũng đợi.”

Trúc Diệp Thanh muốn nói gì đó: “Chết tiệt, đó là tay thiện xạ bắn tỉa sao?”

Mọi người vội vàng nhìn qua, nhìn thấy một bóng người đang chậm rãi bước từ bên trong bóng đêm ra ngoài.

Trông có vẻ rất bình thường, hiền lành thật thà, nếu hòa mình vào trong đám đông sẽ không thể nhận ra.

Điều khiến người ta chú ý hơn vào lúc này là anh ta đang cõng một vật dài trên lưng.

“Đây là…” Trong số mọi người, Tàn Kiếm là người hiểu hơn về súng, trước đây khi mai danh ẩn tích, dùng khẩu súng cũ để ra mắt.

Ông ấy cẩn thận xác định và nói: “Súng trường Mosin M1944?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 859


Chương 859

“Không ngờ, một khẩu súng cũ như vậy lại có thể khiến hàng trăm lính đánh thuê không thể ngẩng đầu lên được.”

“Người này là thần.”

“Thiếu chủ, cậu tìm người này ở đâu ra vậy?”

Lãnh Vân cau mày nói: “Không ngoài dự liệu, anh ta đã mai phục sẵn ở sườn núi.”

“Lại còn có thể tránh được tai mắt của tôi, ẩn nấp trên đầu tôi lâu như vậy.”

“Hay lắm, tôi được mở mang tầm mắt rồi.”

Tần Thiên cười không nói gì.

Người đàn ông đó đi tới cửa hang và hét lên: “Bái kiến Thần Vương!”

“Anh Cẩu nhờ tôi gửi lời hỏi thăm.”

“Là người của Trần Nhị Cẩu sao?” Lãnh Vân trừng mắt nhìn Tần Thiên, nghiến răng nghiến lợi: “Anh giao nhiệm vụ cho tôi, sau đó lại để Trần Nhị Cẩu can thiệp vào?”

“Thật vô lý!”

“Anh không định giải thích một chút sao?”

Tần Thiên cười nói: “Sau này tôi sẽ nói cho cô biết.”

Hắn nói: “Là Đào Phương đúng không.”

Người đàn ông trịnh trọng nói: “Đúng vậy!”

“Tôi là Đào Phương, anh cũng có thể gọi tôi Phương Đào.”

Tần Thiên gật đầu nói: “Nào, cho tôi xem súng của anh đi.”

Đào Phương lập tức đưa súng qua.

Tần Thiên lật tấm vải thô quấn quanh ra, nhìn bên trong quả nhiên là một khẩu súng cũ.

Nòng súng và thân súng đều được đánh bóng.

“Quả thực là một món đồ cổ.” Trúc Diệp Thanh nghĩ tới điều gì đó nói: “Không ổn, ống kính ngắm bắn của anh đâu?”

“Từ sườn núi tới đây cách vài trăm mét, còn đang là ban đêm trong điều kiện tầm nhìn như thế này.”

“Anh có thể bắn chính xác đến như vậy, có lẽ là sử dụng tầm nhìn hồng ngoại ban đêm để ngắm bắn đúng không?”

Nếu là nhắm mục tiêu bằng tia hồng ngoại, Trúc Diệp Thanh cảm thấy mình miễn cưỡng cũng có thể làm được.

Đào Phương lắc đầu nói: “Tôi không cần ống ngắm.”

“Tôi chỉ tin vào mắt mình thôi.”

Trúc Diệp Thanh tặc lưỡi: “Dùng mắt thường có thể ngắm bắn ở khoảng cách xa như vậy sao?”

” Mục tiêu xa nhất anh có thể bắn trúng là bao nhiêu?”

Đào Phương bình tĩnh nói: “Đối với tôi mà nói, mắt của tôi bằng tám lần ống ngắm.”

“Mục tiêu xa nhất lúc này có lẽ là 800 mét.”

Cái quái gì vậy…

Không chỉ Trúc Diệp Thanh, mà tất cả những người biết được độ khó của việc này đều ngạc nhiên không nói nên lời. Phải nói rằng một số người sinh ra để làm những việc nhất định, mà Đào Phương là một tay bắn tỉa bẩm sinh.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 860


Chương 860

Lúc này, điện thoại của Tần Thiên vang lên, là Trần Nhị Cẩu gọi tới.

Anh ta cười nói: “Lão đại, người này của tôi thế nào?”

“Sau khi dùng xong thì nhanh chóng trả lại cho tôi.”

“Sau này tôi sẽ phải dựa vào anh ta để hỗ trợ bề ngoài cho tôi.”

Tần Thiên cười nói: “Người rất tốt, rất hữu ích.”

“Nhị Cẩu, tôi thích tinh thần chí công vô tư của cậu, có hạt giống tốt, giới thiệu cho tôi đầu tiên.”

“Tôi chỉ có thể miễn cưỡng thu nhận.”

Trần Nhị Cẩu vội vàng nói: “Không phải lão đại, ý của anh là?”

“Ý của anh là anh thu nhận ư?”

“Đừng có đánh trống lảng với tôi! Đây là người của tôi!”

“Chỉ để cho anh dùng thôi!”

Tần Thiên cười nói: “Lãnh Vân ở bên cạnh tôi, cô ấy nói cậu phái người tới nhúng tay vào nhiệm vụ của cô ấy là đang nghi ngờ năng lực của cô ấy.”

“Cô ấy muốn nói chuyện với cậu, để tôi đưa điện thoại cho cô ấy!”

“Đừng!” Giọng nói của Trần Nhi thay đổi, cố ý hét lên: “Lão đại, không phải anh đang lừa tôi đó chứ?”

“Đào Phương là người của cậu, cậu phái anh ta tới mai phục, liên quan gì đến tôi.”

“Ừm… cho cô gửi lời hỏi thăm Lãnh Vân nhé.”

“Không có gì nữa thì tôi cúp máy đây!” Nói xong anh ta vội vàng cúp máy.

Tần Thiên không khỏi bật cười, hắn có chút sợ gặp Lãnh Vân, nhưng so với Trần Nhị Cẩu thì vẫn tốt hơn nhiều.

Khi gặp Lãnh Vân lần đầu tiên, cô ta rất lạnh lùng và nóng bỏng, với tính cách của Trần Nhị Cẩu, đương nhiên muốn trêu chọc vài câu.

Kết quả là anh ta bị Lãnh Vân đánh bất ngờ và đâm thẳng lưỡi dao sắc bén vào cổ họng.

Nếu không phải Tần Thiên khuyên giải, Trần Nhị Cẩu hoài nghi Lãnh Vân thật sự dám giết mình.

Kể từ đó về sau, Cẩu Vương đang lên như diều gặp gió trong giới Victoria’s Secret này lại cư xử như một cậu học sinh cấp hai khi gặp Lãnh Vân.

“Món nợ này tôi sẽ tìm anh ta tính cẩn thận.” Lãnh Vân trầm giọng nói.

Tần Thiên mỉm cười nhìn Tàn Kiếm, nói: “Chú Tàn, Đào Phương huynh đệ, từ nay về sau thuộc về đội Thiên Phạt của các người.”

“Ừm, sự phối hợp vừa rồi mọi người thể hiện rất tuyệt vời.”

Tàn Kiếm hưng phấn nói: “Có Đào Phương gia nhập, Thiên Phạt sẽ như hổ mọc thêm canh!”

“Cảm ơn thiếu chủ!”

Thiên Phạt trước đó là cuộc chạm trán trực diện trên mặt đất, khá lợi hại.

Nhưng khi đối mặt với loại vũ khí nóng như vậy, họ chỉ có thể bị đánh đến mức co rụt trong hang.

Với việc áp chế thần súng của Đào Phương, hiệu quả chiến đấu của Thiên Phạt trực tiếp được cải thiện!

Có điều, Tàn Kiếm do dự một chút rồi nói: “Thiếu chủ, cậu đã giết Seraph, tiếp theo cậu sẽ tìm tung tích của Độc Sư như thế nào?”

Lãnh Vân cũng nghi ngờ hỏi: “Đúng vậy, anh định làm như thế nào?”
 
Back
Top Dưới