Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1576


CHƯƠNG 1576

Lâm Thiên Thành lòng đau như cắt.

Cho dù ông ta có tuyệt tình thế nào, nhưng trước sau cũng là một người cha.

“Anh cả, anh thật tàn nhẫn, một chân kia của anh, thật tàn nhẫn.”

“Anh cả, tôi hận anh, tôi hận anhI”

Lúc này, hồn phách của Lâm Thiên Nghĩa bắt đầu vỡ ra.

“Thiên Nghĩa, Thiên Nghĩa!”

Sắc mặt Lâm Thiên Thành dữ tợn, vẻ mặt hoảng hốt hét lớn.

Nhưng vấn không thể ngăn cản được.

“Lâm Thiên Thành, bây giờ ông có hối hận, đã muộn rồi! Thiên Nghĩa và Cảnh đã chết, ông còn muốn phản kháng sao? Chẳng lẽ ông muốn giết sạch tất cả mọi người của nhà họ Lâm sao?”

“Lâm Thiên Thành, dừng tay lại đi, nếu không ông chính là tội nhân thiên cổ của nhà họ Lâm!”

“Gia chủ, ông muốn giết, vậy thì giết tất cả chúng tôi đi!”

“Thiên Thành, mau tỉnh lại, ông nhập ma rồi, còn giết nữa, nhà họ Lâm đã bị ông giết sạch rồi!”

Người của nhà họ Lâm gào lớn, bọn họ cũng biết, với thực lực của bọn họ, cho dù thêm cả ngũ hành khốn long trận, cũng không giết được Lâm Thiên Thành.

Cho nên muốn dùng cách này, khiến Lâm Thiên Thành hối hận, để ông ta nhận tội.

“Sai rồi sao? Chẳng lẽ tôi thật sự sai rồi sao?”

Lâm Thiên Thành lẩm bẩm tự hỏi, rơi sâu vào nghỉ vấn của bản thân. Ị “Không, tôi không sai, tất cả những gì tôi làm, đều là vì nhà họ Lâm. Là các người bị tên chó má Phùng Xung lừa gạt!”

Lâm Đạo cố nén cơn đau cụt tay, giận dữ hét: ‘Lâm Thiên Thành, chuyện đến bây giờ, ông còn tìm cớ cho mình sao? Nếu ông thật sự vì nhà họ Lâm, vậy trước tiên ông nên ngồi xuống bàn bạc cho xong với chúng tôi, mà không phải giết em trai và con trai của ông!”

Lâm Thiên Thành điên cuồng quát: ‘Các người vì sao lại muốn ép tôi! Rõ ràng tôi là vì nhà họ Lâm mà suy nghĩ, tôi cho Vương Bác Thần 90 triệu tỉ tài nguyên, chỉ để có được vật chất thần tính, mặc dù không có cách nào sinh ra thể chất thần tính, tôi cũng là vì khiến cho cậu ta không ngừng cung cấp tinh huyết thần tính cho nhà họ Lâm! Cũng là vì cho các người có thể sớm đột phá!”

“Mà các người, lại bị tên chó má Phùng Xung này lừa gạt, nghỉ ngờ tôi! Cho dù tôi ngộ sát lão nhị và Cảnh, tôi cũng không hối hận! Người dám nghi ngờ tôi, cho dù là em trai ruột và con trai ruột, cũng phải chết!”

“Lại cho tôi lực lượng!”

Lâm Đạo quát lớn một tiếng, đám người Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm, cắn răng một cái, liều mạng trọng thương, lại lần nữa bắt đầu truyền lực lượng cho Lâm Đạo.

Bọn họ đã đến cực hạn rồi.

Lâm Đạo lại lần nữa đánh qua.

“Lâm Thiên Thành, ông điên rồi!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1577


Chương 1577

Trong mắt Lâm Thiên Thành đầy tơ máu, †âm trí vốn hồn loạn, dưới tính cách bá đạo của ông ta, thế mà bị ông ta mạnh mẽ áp chế.

Ánh mắt Vương Bác Thần cảnh giác, không khỏi có chút bội phục Lâm Thiên Thành.

Loại người này, tâm tính mạnh mẽ đến đáng sợ.

Không ngờ tới, bộ dạng này đều có thể để cho ông ta mạnh mẽ khống chế được.

“Lâm Đạo, ông thật sự cho rằng, tôi không dám giết ông sao?”

Ánh mắt Lâm Thiên Thành càng lạnh lẽo hơn: “Tất cả những gì tôi làm, đều là vì nhà họ Lâm. Các người, có thể không phục tôi, có thể giết mẹ của tôi, nhưng các người, không có tư cách nói ra nói vào tôi. Các người, không xứng!”

“Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm, các người muốn chết phải không? Tôi thành toàn cho các người! Vì nhà họ Lâm, g**t ch*t ba người, thì có sao chứ? Những người còn lại của nhà họ Lâm, bây giờ có thể lập tức rời đi, tôi có thể bỏ qua chuyện cũ. Nếu vân mơ hồ không tỉnh ngộ, đừng trách tôi tàn nhãn độc ác!

“Thiên hạ đã loạn, bên trong loạn thế, chỉ có cường giả mới có thể sinh tồn. Tôi làm tất cả, cũng chỉ là vì cho các người mạnh mẽ hơn, mà các người là lũ ngu xuẩn, lại nghi ngờ dụng tâm của tôi. Nếu nhà họ Lâm đều ngu xuẩn như các người, vậy thì, giết sạch thì đã sao chứ?”

“Một mình Lâm Thiên Thành tôi, có thể đại diện cho nhà họ Lâm! Có tôi ở đây, nhà họ Lâm sẽ ở đây. Các người đã chết, sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng nào cả. Tôi đây thà phụ người trong thiên hạ, chứ không được người thiên hạ phụ tôi. Nếu các người phụ tôi, vậy thì đi tìm chết đi!”

Nói xong, Lâm Thiên Thành bùng nổ toàn lực, lắc mình một cái, liền xuất hiện trước mặt Lâm Đạo.

“Ngu xuẩn, ông đáng chết!”

“Thần tay!”

Lâm Thiên Thành bắt lấy, giữa không trung, ngưng tụ ra một bàn tay khoảng năm mươi mét ánh vàng rực rỡ.

“Giết”

Lâm Đạo không dám khinh thường, liều chết một trận.

Nhưng vừa rồi bùng nổ vài trận, đã hao hết lực lượng của mọi người.

Bây giờ, cũng chỉ là hấp hối giấy giụa.

Lâm Thiên Thành hừ lạnh: “Không biết tự lượng sức mình!”

Bàn tay ánh vàng rất lớn kia bắt đầu khép lại.

Lâm Đạo cầm trường đao, quang mang chậm ïãi lui đi, toàn lực đánh một kích, tuy rằng ngăn được bàn tay màu vàng, nhưng không kiên trì được lâu.

“Ông có thể vận dụng mấy lần chứ? Ngoại lực thì trước sau vấn chỉ là ngoài lực.”

Lâm Thiên Thành khinh thường cười lạnh.

Lâm Đạo tuyệt vọng.

Đám người Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm điên cuồng vận chuyển lực lượng, nhưng cũng đã là đèn cạn dầu, không có bao nhiêu tác dụng.

Lâm Đạo rõ ràng cảm nhận được, lực lượng trên người bắt đầu lui đi, càng ngày càng yếu.

Ngay khoảnh khắc này, ông ta bổ ra hơn một ngàn đao, lại vẫn chẳng có tác dụng gì cả.

“Chết!”

Lâm Thiên Thành khép tay phải lại.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1578


Chương 1578

Bàn tay vàng màu vàng giữa không trung kia cũng bắt đầu khép lại, năm lấy Lâm Đạo ở bên trong.

Răng rắc!

Tiếng xương gấy sởn tóc gáy vang lê, Lâm Đạo phản kháng cũng chỉ như châu chấu đá xe.

Trực tiếp bị Lâm Thiên Thành bóp nát.

“Ông ta điên rồi, chạy maul”

Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm bắt đầu đào vong.

Lâm Thiên Thành quá mạnh, lực lượng Thần Kiều cảnh lục trọng, khiến cho bọn họ tuyệt vọng.

Mà lúc này, Vương Bác Thần cũng không hề do dự mà thoát khỏi nơi này.

Tuy rằng anh là Thần Kiều cảnh nhị trọng, nhưng ngay cả Lâm Đạo cũng đã chết, anh cảm thấy bản thân mình không thể nào ngăn cản được Lâm Thiên Thành.

Bây giờ đi lên, chính là chịu chết.

“Lão khốn này, vậy mà mạnh như vậy. Còn may mình không ra tay rõ ràng, nếu không cũng sẽ chết.”

Vương Bác Thần âm thầm cắn răng, không thể g**t ch*t Lâm Thiên Thành, khiến anh rất tiếc.

Nhưng nhà họ Lâm đã nội loạn, cũng đạt được mục đích của anh.

“Gia chủ điên rồi, ông ta muốn giết sạch chúng tai”

Vương Bác Thần vừa chạy trốn, vừa hét lớn một tiếng, tiếp tục tạo ra hỗn loạn.

“Ông Phùng, tách ra đi!”

Hai người Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm, nhìn thấy Vương Bác Thần ở bên cạnh mình, vội vàng hét lên một tiếng.

Bọn họ cũng chẳng phải có lòng tốt, muốn để cho ông Phùng chặn đao.

Bây giờ Lâm Thiên Thành tàn nhận nhất chính là đối với ông Phùng.

Vương Bác Thần mắng một tiếng, nói: ‘Lập tức phát động tất cả người của nhà họ Lâm, đến ngăn cản gia chủ. Nếu không chúng ta đều không thể trốn thoát.”

Muốn để tôi cho các người chặn đao sao, nằm mơ đi.

Nhà họ Lâm các người nhiều người như vậy, không lấy tới chặn đao thì tiếc quá đi mất.

Tốt nhất là chết hết tất cả, sau khi mẹ biết, trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.

“Tôi không tin gia chủ sẽ giết hết những người nhà họ Lâm, những trưởng bối đi ra ngăn cản đi.”

Vương Bác Thần truyền âm cho hai người Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm.

Lâm Thiên Thành là một kiêu hùng.

Đủ tàn nhấn.

Nhưng Vương Bác Thần không tin, Lâm Thiên Thành thật sự có thể ngoan tâm giết sạch người nhà họ Lâm.

Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm cũng biết, muốn ngăn cản Lâm Thiên Thành thì trước mắt chỉ có cách này mà thôi.

“Gia chủ điên rồi, muốn giết sạch mọi người nhà họ Lâm. Các vị trưởng bối, mong mọi người ra khuyên can gia chủ.”

“Lâm Thiên Thành muốn tiêu diệt nhà họ Lâm, Thiên Nghĩa, Lâm Đạo, Lâm Cảnh, Thiên Minh đều đã bị giết. Tất cả người nhà họ Lâm, lập tức rời đi.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1579


Chương 1579

Hai người hét lớn, một đường chạy trốn.

Nhà họ Lâm đại loạn.

Tất cả mọi người đều lo lăng, Lâm Thiên Thành có thể giết mình.

Đám người vừa rồi ra tay, càng chạy trốn như điên.

“Ai dám loạn, chết!”

Lâm Thiên Thành tuy rằng tàn nhãn, nhưng dù sao nhà họ Lâm mấy trăm người, lúc này đào vong khắp nơi, hoàn toàn rối loạn.

Ông ta muốn trấn áp náo loạn, lại không có tác dụng.

“Ba người tìm chết!”

Lâm Thiên Thành biết, nhân tâm đã loạn, chỉ cần giết được ba người Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm và Phùng Xung, có thể khiến những người khác kinh sợ.

Nhưng ba người kia cực kỳ đáng giận, không ngừng dùng những người khác làm lá chắn.

“Thiên Thành, ông thật sự muốn giết sạch tất cả người nhà họ Lâm sao?”

Có vài vị trưởng lão của nhà họ Lâm đi ra, ngăn cản Lâm Thiên Thành.

“Các người tránh ra cho tôi, bây giờ tôi đang truy sát phản nghịch.”

Lâm Thiên Thành không ra tay, tuy ông ta tàn nhẫn, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Lâm.

Thật sự giết hết tất cả mọi người, ông ta không làm được.

“Thiên Thành, chúng tôi thấy, là ông đang giết người! Ông còn không có nhận thức được sai lầm của mình sao? Nhất định phải biến người nhà họ Lâm thành kẻ thù sao?”

“Thiên Thành, thu tay lại đi, có chuyện gì chúng ta ngồi xuống nói. Hơn 90 triệu tỷ tài nguyên thiếu hụt, nhà họ Lâm chúng ta chịu đựng, kiên trì mấy năm thì cũng có thể nhịn qua. Nếu ông cứ tiếp tục giết tiếp, nhà họ Lâm sẽ chẳng còn ai nữa.”

Mấy người lớn tuổi đứng che trước mặt Lâm Thiên Thành, cho những người khác tranh thủ thời gian.

Lâm Thiên Thành cực kỳ tức giận: “Các người là trưởng bối của tôi, tôi không giết các người. Nhưng nếu các người vẫn muốn làm chuyện ngu xuẩn, cũng đừng trách tôi không khách sáo. Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ các người không rõ sao? Ba người Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm và Phùng Xung mới là đầu sỏ gây tội!

Tránh ra cho tôi!”

Một vị lão nhân nói: “Ai, Thiên Thành, ông muốn ép chúng ta chết sao?”

Những lão nhân khác cũng quát lớn: “Thiên Thành, ông đã giết ba người Thiên Nghĩa, Lâm Đạo và Cảnh, lập tức thu tay lại. Nếu không, chúng ta sẽ chết trước mặt ông.”

“Nếu chúng ta chết, có thể đổi lại được lý trí và tỉnh táo của ông, vậy thì cũng đáng.” Ì “Thiên Thành, chúng ta biết ông có nồi khổ, nhà họ Lâm chúng ta không còn người.

Cho dù là ba người Ngọc Thành, Lâm Lâm và Phùng Xung đều sai, nhưng ông cũng đã giết mấy người rồi, ba người họ không thể chết nữa. Nếu không đối với nhà họ Lâm rất bất lợi.”

“Các người cút ngay cho tôi!”

Lâm Thiên Thành một chưởng đánh xuống, đánh cho mấy lão nhân này ngã lăn ra đất.

Nhưng vấn không hạ sát thủ.

Ông ta cũng biết, nếu thật sự giết những người đó, nhà họ Lâm thật sự không còn.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1580


Chương 1580

Nhưng mà, ông ta không muốn giết người, nhưng mấy ông già này lại quyết tâm muốn chết.

“Thiên Thành, nếu ông còn chưa hết giận, mấy lão già chúng ta, sẽ dùng mạng để đổi lấy mạng của ba người Ngọc Thành, Lâm Lâm và Phùng Xung.”

Trong lòng Lâm Thiên Thành kinh hãi, khi muốn ngăn cản thì đã chậm mất rồi.

Mấy ông cụ này thế mà không tiếc dùng chết can ngăn, trực tiếp tự sát.

Lâm Thiên Thành giật mình tại chô.

“Chẳng lẽ, tôi thật sự sai rồi sao?”

Lúc này, Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm sợ hãi chạy trốn ra bên ngoài, thấy một màn như vậy, bi thống quát: “Lâm Thiên Thành, nếu hôm nay chúng tôi không chết, chắc chắn sẽ giết ông!”

“Đáng tiếc, hai người sẽ không có cơ hội.”

Đột nhiên, Vương Bác Thần ra tay với hai người bọn họ.

“Đáng tiếc, hai người không có cơ hội.”

Vương Bác Thần đột nhiên ra tay, trực tiếp giết về phía Lâm Lâm và Lâm Ngọc Thành.

Hai người căn bản không hề phòng bị với Vương Bác Thần, tất cả mọi người đều coi anh là ông Phùng.

Hai người bọn họ lúc này đã trọng thương, Vương Bác Thần lại không bị thương.

Hơn nữa, Vương Bác Thần còn là Thần Kiều cảnh nhị trọng, cảnh giới và thực lực đều mạnh hơn hai người bọn họ, dưới tình huống hai người bị thương nặng, muốn giết bọn họ, quả thực là dễ như trở bàn tay.

“Ông Phùng, ông làm gì thết”

Hai người Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm hoảng sợ, cuống quýt tức giận măng.

“Ngu xuẩn, tôi không phải tên chó má kia.

Các người không phải đang tìm tôi sao?”

Vương Bác Thần đánh ra hai quyên, trực tiếp xuyên thủng hai người, trái tim vỡ nát.

Trong mắt hai người, toát ra sợ hãi, ngay sau đó biến thành hối hận.

Thì ra, tất cả bọn họ, đều đã bị lừa!

Tất cả mọi chuyện, đều là âm mưu của Vương Bác Thần.

Đáng tiếc, đã muộn!

“Vương Bác Thần, là cậu!”

Lâm Thiên Thành vốn còn đang sững sờ, thấy một màn này, tức khắc bùng nổ, tức giận đến mức thất khiếu bốc khói.

Ông ta tưởng Phùng Xung phản bội nhà họ Lâm, không ngờ tới Phùng Xung cũng đã chết, là Vương Bác Thần giả dạng.

Tất cả đều là âm mưu của Vương Bác Thần.

Tất cả bọn họ, đều bị Vương Bác Thần lừa.

Bọn họ nội đấu, tàn sát lần nhau, đã chết nhiều người như vậy.

Mà đầu sỏ gây tội, lại là Vương Bác Thần mà ông ta xem như lợn mà nuôi dưỡng!

Lâm Thiên Thành tức đến điên rồi, ông ta cho rằng mình có thể khống chế Vương Bác Thần, lại không ngờ rằng, cuối cùng ngược lại lại bị Vương Bác Thần lừa gạt.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1581


Chương 1581

“Thằng tạp chủng, mày không chết tử tế được!”

“Trước tiên quản lý tốt nhà họ Lâm của ông đi! Lâm Thiên Thành, đây là báo ứng của nhà họ Lâm các người. Lúc trước các người phản bội tộc Hiên Viên, khi ông lừa gạt cả nhà mẹ tôi, thì đã định sẽ có kết cục hôm nay rồi!”

Vương Bác Thần vừa trốn vừa tấn công Lâm Thiên Thành.

“Lâm Thiên Thành, lễ vật này cảm thấy thế nào? Bị chính người mình tín nhiệm nhất phản bội tư vị không dễ chịu đúng không?

Tự tay g**t ch*t chính thân nhân của mình, cảm giác thế nào?”

Sắc mặt Lâm Thiên Thành xanh mét, tức giận đến nỗi thở cũng không xong.

“Súc sinh, tao muốn cho mày sống không được, muốn chết không xong!”

Tốc độ của Lâm Thiên Thành cực nhanh, lắc mình mấy cái, cũng đã rút ngắn khoảng cách với Vương Bác Thần.

“Ông vẫn nên đi quản nhà họ Lâm nhà các ông đi, nếu ông tiếp tục đuổi giết tôi, bọn họ sẽ phát độc mà chết!”

Vương Bác Thần cười lớn, tốc độ cực nhanh.

Ngay trước khi Lâm Đạo chết, anh đã biết, mấy người Lâm Đạo này, đều không phải đối thủ của Lâm Thiên Thành.

Bởi vậy, anh âm thầm hạ độc, khiến tất cả người nhà họ Lâm đều trúng độc.

Độc thuật của Hồ Vụ đối với mấy người Lâm Thiên Thành và Lâm Đạo không có tác dụng, nhưng những người khác không có thực lực mạnh mẽ như vậy.

Lâm Thiên Thành không rên một tiếng, tiếp tục đuổi theo.

“Là mày hủy hoại nhà họ Lâm tao!”

Nhưng vào lúc này, một tiếng rống giận truyền đến từ nhà họ Lâm.

Hung uy ngập trời, cách mấy ngàn mét, đều khiến Vương Bác Thần cảm thấy không ổn.

Không khí xung quanh tựa hồ xuất hiện một giây ngưng đọng.

“Đáng chết, lão già bất tử nhà họ Lâm đã tỉnh lại!”

Vương Bác Thần cảm thấy không ổn.

Đi tới phía trước, theo như tư liệu của Dạ Anh Thư, nói cho anh biết, trong tất cả các gia tộc cổ tộc lánh đời, đều tồn tại một vị lão quái vật Thông Thần cảnh tọa trấn.

Nhưng thọ nguyên không nhiều lắm, nên thường xuyên ngủ say.

Trừ khi là xảy ra chuyện diệt tộc, nếu không sẽ không tỉnh lại.

Xem ra lão quái vật của nhà họ Lâm đã bừng tỉnh.

Sắc mặt Lâm Thiên Thành cũng rất mất tự nhiên, lão tổ bị đánh thức, nhìn thấy dáng vẻ này của nhà họ Lâm, ông ta cũng sẽ bị trách phạt.

Đây là thứ yếu, mấu chốt nhất chính là, mỗi lần lão tổ tỉnh lại, đều sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tuổi thọ.

Các nhà đều là tình huống này.

Lão tổ của các nhà, cũng đều là đang đợi một khắc thiên biến kia, đều vì bảo tồn thực lực cho lần tranh đoạt cuối cùng kia, để đổi lấy cơ hội đột phá Thần cảnh.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1582


Chương 1582

Tỉnh lại sớm hơn, sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới sinh cơ.

Mấy ngàn năm qua, chỉ có năm đại thần lão của Thiên Đình kia vẫn duy trì tỉnh táo mà không hề ảnh hưởng đến thực lực và thọ mệnh.

Bởi vậy có thể thấy được, ngũ lão của Thiên Đình mạnh mẽ đến nhường nào!

“Lão tổ, đều là tên nhóc tạp chủng này làm!

Mong lão tổ ra tay, bắt lấy nó!”

Lâm Thiên Thành vội vàng nói.

Ông ta cũng phát hiện, thực lực của Vương Bác Thần rõ ràng đã đột phá đến Thần Kiều cảnh nhị trọng.

Nếu là đánh nhau, ông ta muốn giết Vương Bác Thần rất dễ dàng.

Nhưng hiện tại Vương Bác Thần không đánh chỉ trốn, ông ta muốn đuổi theo Vương Bác Thần, gần như là không có khả năng.

““Trốn chỗ nào!”

Vương Bác Thần vốn đang chạy trốn, giờ phút này trong tíc tắc cảm giác được, phía trước xuất hiện cấm chế.

Không gian bị phong tỏa, giống như hình thành một phòng giam.

“Đáng chết!”

Trong lòng Vương Bác Thần kinh hãi, lập tức thay đổi phương hướng.

Nhưng ngay sau đó, giữa đất trời, tựa như hình thành một cô áp lực, linh lực trong thân thể anh không thể điều động, máu dường như bắt đầu ngừng lại.

“Đây, chính là Thông Thần cảnh sao?”

Vương Bác Thần hít ngược một hơi khí lạnh.

Anh cảm thấy hít thở không thông, trái tim gần như bị bóp nát.

Phía trước cách đó không, từ khoảng không xuất hiện một vị lão giả tóc trắng xóa, chân trân bay lơ lửng giữa không trung.

Không có bất kỳ động tác gì, lại khiến người ta có cảm giác, ông ta, chính là chúa †ể thiên địa phương này.

Là chí cường giả chân chính!

Thông Thần cảnh!

Cường giả cấp bậc ngũ đại thân lão của Thiên Đình!

“Tên nhóc súc sinh, lần này xem mày trốn đi đâu chứ!”

Lâm Thiên Thành cười dữ tợn, hận không thể xé nát Vương Bác Thần.

Ông ta không ngờ tới, chính mình sẽ bị một tên Vương Bác Thần lừa gạt, còn nhà họ Lâm đại loạn.

Dẫn tới hai em trai đều chết, con trai cũng chết.

Vương Bác Thần cảnh giác nhìn vị lão nhân phía trước kia, biết mình không thể trốn thoát, nhàn nhạt nói: ‘Lâm Thiên Thành, ông thật đúng là đủ ngu xuẩn, nếu không phải ông ngu xuẩn như vậy, tôi còn không thể đột phát đến Thần Kiều cảnh nhị trọng.”

Lâm Thiên Thành tức giận đến nồi nghiến răng nghiến lợi, nói: “Lão tổ, đây là Vương Bác Thần, là sản phẩm thí nghiệm thành công nhất của Thiên Đình. Bây giờ cậu ta đã đột phát đến Thần Kiều cảnh nhị trọng, có thể sinh ra tinh huyết thần tính. Chỉ cần nuôi dưỡng cậu ta tại gia tộc, rất nhanh có thể giúp nhà họ Lâm tạo ra một lượng lớn cường giả. Chỉ cần cậu ta đột phá đến Thông Thần cảnh, tôi tin tưởng, trong cơ thể có thể sinh ra vật chất thân tính.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1583


Chương 1583

Lão tổ nhà họ Lâm tò mò đánh giá Vương Bác Thần, nói: “Thì ra cậu chính là sản phẩm thí nghiệm có được hai loại thần huyết, xem ra mẹ của cậu, là đời sau của tộc Hiên Viên. Năm đó là do ta đưa ra mưu kế, để cho Thiên Đình bắt tộc nhân Hiên Viên. Trước đó việc thí nghiệm kết hợp hai loại thần huyết đã được thí nghiệm rất nhiều lần, nhưng đều thất bại. Không ngờ đến trên người của cậu lại thành công, cậu còn sống, còn đến nhà họ Lâm ta, xem ra là ý trời muốn cho nhà họ Lâm quật khởi, muốn để cho ta đột phá thần cảnh.”

“Lại nói tiếp năm đó đề nghị cho Thiên Đình làm thí nghiệm dung hợp hai loại thần huyết, vẫn là lão phu. Cậu có thể có được thực lực hiện tại, thành công dung hợp hai loại thần huyết, còn phải cảm ơn lão phu.”

Vương Bác Thần giận cười, không ngờ tới năm đó người hại tộc Hiên Viên, vậy mà còn sống.

Ông trời thật là chẳng có mắt!

“Lão quỷ, ông thế mà còn chưa chết! Thật sự cho rằng tôi là vì trốn sao?”

Vương Bác Thần cười.

Lâm Thiên Thành nhíu mày, ông ta không nghĩ ra Vương Bác Thần còn có thủ đoạn gì nữa.

Lão tổ nhà họ Lâm tò mò nói: “Hả? Cậu chỉ là một con kiến Thần Kiều cảnh nhị trọng, còn có thủ đoạn gì chứ? Hay là cậu đã hoàn toàn thức tỉnh hai loại thần huyết?

Cũng không đúng, nhìn dáng vẻ của cậu, còn chưa hoàn toàn thức tỉnh”

“Cậu đã tính kế khiến nhiều người nhà họ Lâm chết như vậy, thật ra cũng không có gì, dù sau tộc Hiên Viên là do ta ra tay bắt giữ, cũng coi như công bằng. Nhưng thật ra ta rất tò mò, cậu lấy đâu ra tự tin.”

Vương Bác Thần thê thảm cười nói: “Thật đáng tiếc, không thể cứu được mẹ của tôi.

Nhưng nếu tôi giết đám súc sinh nhà họ Lâm các người, còn con chó nhà ông, mẹ tôi mà biết, chắc hẳn cũng rất mừng.”

“Muốn mở mang kiến thức một chút không? Hôm nay, tôi sẽ cho các người xeml”

Nói xong, Vương Bác Thần bắt đầu thiêu đốt lực sinh mệnh!

Cuối cùng, anh vẫn vận dụng cấm thuật của nhà họ Vương!

“Hử?”

Lão tổ nhà họ Lâm tò mò nhìn Vương Bác Thần, ông ta muốn biết, Vương Bác Thần sẽ dùng cách gì để phản kích.

Một con kiến Thần Kiều cảnh nhị trọng, dám chủ động công kích ông ta, Thật sự là không biết lượng sức mình mà.

Có lão tổ ở đây, Lâm Thiên Thành không lo lăng Vương Bác Thần sẽ chạy thoát.

Lâm Thiên Thành oán độc nhìn chằm chằm Vương Bác Thần, ông ta không ngờ tới, Vương Bác Thần sẽ ép ông ta đến mức này.

Thăng nhóc súc sinh này, giấu đến sâu xa.

Đã tính kế chết nòng cốt của nhà họ Lâm, còn khiến nhà họ Lâm nội loạn.

Lực sinh mệnh của Vương Bác Thần bắt đầu thiêu đốt.

Anh thực sự không cam lòng, còn chưa cứu được mẹ ra, còn chưa giết được Thiên Đình, anh đã phải vận dụng cấm thuật của nhà họ Vương.

“Dùng cấm thuật thiêu đốt lực sinh mệnh để tăng thực lực sao? Thật ra khá thú vị.”

Lão tổ nhà họ Lâm vân đạm phong khinh, không hề để Vương Bác Thần trong mắt.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1584


Chương 1584

Nhưng hai mắt Lâm Thiên Thành lại mạnh mẽ co rút, nội tâm có hơi bất an.

Ông ta không dự đoán được, Vương Bác Thần còn ẩn giấu một thủ đoạn như vậy.

Nhưng cấm thuật thiêu đốt lực sinh mệnh cho dù có mạnh mẽ hơn một ít, cũng là con đường chết mà thôi.

Khó trách thằng súc sinh này trước đó không hề ra tay, xem ra nó cũng biết, vận dụng loại cấm thuật này rất nguy hại.

Trên mặt Vương Bác Thần, hiện ra một tia kiên quyết.

Cấm thuật của nhà họ Vương, anh vốn muốn dùng để đối phó với mấy kẻ của Thiên Đình, nhưng hiện tại lại không thể không dùng ở nhà họ Lâm.

Anh còn chưa nhìn thấy mẹ của mình, sẽ chết ở đây sao?

Vương Bác Thần cười tự giêu, lẩm bẩm nói: ‘Mẹ à, con xin lỗi, Con trai bất hiếu, không cứu được người. Ông nội, ba, con đã phụ sự kỳ vọng của hai người, không cứu được mẹ ra.”

Lực sinh mệnh của Vương Bác Thần đang bắt đầu điên cuồng thiêu đốt, hơi thở trên người anh, không ngừng mạnh lên.

Huyệt t* c*ng trên người anh, bắt đầu được thắp sáng.

Rồi sau đó, theo thứ tự là huyệt Hoa Gái, huyệt Thiên Đột, huyệt Liêm Tuyền, huyệt Thừa Tương.

Tám huyệt vị lớn của Thần Kiều cảnh, đã được thắp sáng toàn bội “Thân Kiều cảnh bát trọng? Sao có thể chứ? Đây rốt cuộc là cấm thuật gì chứ?”

Sắc mặt Lâm Thiên Thành thay đổi, hơi nghĩ mà sợ.

Cho dù biết, cấm thuật này của Vương Bác Thần là một con đường chết.

Nhưng ông ta vấn bị dọa sợ rồi.

Nếu lão tổ không tỉnh lại, Vương Bác Thần vận dụng loại này cấm thuật với ông ta, chỉ sợ ông ta ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Lão tổ nhà họ Lâm lắc đầu nói: “Thật ra có chút ý tứ, thế nhưng có thể trong thời gian ngắn như vậy, có thể tăng thực lực của cậu từ Thần Kiều cảnh nhị trong lên tới Thần Kiều cảnh bát trọng. Đáng tiếc, cuối cùng không phải lực lượng thật sự, chỉ là phù dung sớm nở chóng tàn mà thôi. Ta đoán, cậu dùng lực sinh mệnh để vận dụng cõ lực lượng này, nếu là bùng nổ xong, lực sinh mệnh hoàn toàn thiêu đốt không còn, cậu cũng sẽ chết đúng không?”

Vương Bác Thần cười điên cuồng, vận dụng loại cấm thuật này, máu trong người : anh đều trong trạng thái thiêu đốt, mỗi một tấc da thịt, đều tựa như đang dùng dao nhỏ cắt xẻ.

Rốt cuộc anh cũng biết, ngày đó khi cha đã vận dụng cấm thuật, đã phải thừa nhận thống khổ ra sao.

“Tên chó má, ông muốn nhìn một chút phải không? Tôi cho ông nhìn đủ!”

Vương Bác Thần đã điên cuồng, một quyền đánh về phía lão tổ nhà họ Lâm.

Dưới một quyền này, không gian bắt đầu run rẩy, tựa hồ không chịu nổi loại lực lượng này.

Không khí ngưng trọng, phảng phất như cõ lực lượng này, chạm vào một số thứ không thể tưởng tượng được.

Đây còn không đủ. Nếu chỉ là như thế, thật là vô dụng.

“Quỳ xuống!”

Lão tổ nhà họ Lâm nhẹ nhàng ấn một chưởng xuống, Vương Bác Thần dùng toàn lực đánh ra, thế nhưng bị ông ta nhẹ nhàng cản lại.

Hoàn toàn là hai loại lực lượng khác nhau.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1585


Chương 1585

Tựa như còn có lực quy tắc.

Lực lượng của Vương Bác Thần, hoàn toàn bị áp đảo.

“Trong mắt người đời, Thân Kiều cảnh đúng là rất mạnh, nhưng cũng chỉ là rất mạnh mà thôi. Thông Thần cảnh, là lực lượng cậu không thể nào tưởng tượng Vương Bác Thần bi phân hét lên, anh bị lão tổ nhà họ Lâm dùng một chưởng nhẹ nhàng này, ép quỳ xuống dưới đất.

Anh đã là Thần Kiều cảnh bát trọng.

Có thể tiện tay b*p ch*t Lâm Thiên Thành.

Nhưng mà ở trước mặt lão tổ nhà họ Lâm, vấn là như vậy, một kích không nổi!

Vương Bác Thần vốn là đã bạc đầu từ cái chết của Vương Hạo, giờ phút này lại bắt đầu rụng ra.

Lực sinh mệnh còn đang bị thiêu đốt, anh muốn thiêu đốt hết tất cả những gì bản thân có.

Anh không tin, không giết được lão chó này của nhà họ Lâm.

Vương Bác Thần ngửa mặt lên trời rống giận: “Tôi! Không! Caml Lòng!”

Vương Bác Thần không cam lòng.

Anh đã vận dụng cấm thuật của nhà họ Vương, đã đạt đến Thần Kiều cảnh bát trọng, lại vẫn không phải là đối thủ của lão tổ nhà họ Lâm.

Thần Kiều cảnh bát trọng, đã là cảnh giới cuối cùng của Thần Kiều cảnh.

Nhưng vì sao, anh cảm giác lực lượng của mình vẫn bị kìm kẹp, không thể nào thực sự bộc phát ra được.

Trong mơ hồ, tựa như ở trên bát trọng, còn có thứ gì đó đang cản trở.

Chẳng lẽ nói, Thần Kiều cảnh, không chỉ có tám cảnh giới sao?

Nếu tôn tại cảnh giới thứ chín, vậy cảnh giới thứ chín kia, là cảnh giới gì?

Cần phải đột phá huyệt vị nào chứ?

Vương Bác Thần thấy vậy, trong cơ thể của mình, phía trên thiên đài, thoáng cái đã xuất hiện một cây cầu ảo ảnh.

Mà trong màn ảo ảnh Thần kiều, bị bao phủ trong hư vô, không nhìn rõ là cái gì.

Cũng không cảm giác được thứ gì.

“Ngoại lực, cuối cùng vấn chỉ là ngoại lực, nếu cấm thuật có thể đột phá được Thông Thần cảnh, thì năm đó đã có rất nhiều người đột phá.”

Lão tổ nhà họ Lâm tựa hồ không hề ngoài ý muốn chút nào, bình tĩnh nói: “Cậu thật sự cũng xem như thiên tài đây hứa hẹn, tuổi mới chỉ hơn hai mươi, mà đã có thể đạt tới bước này. Từ xưa đến nay, từ sau khi Thần cảnh biến mất, có thể làm được đến bước này, cũng chỉ có một mình cậu.

Cậu thật sự đúng là yêu nghiệt, đáng tiếc, cậu không có thời gian trưởng thành.”

Lâm Thiên Thành hoảng sợ nhìn lão tổ nhà mình.

Đánh giá đối với Vương Bác Thần vậy mà cao như vậy!

Nhưng mà nghĩ lại, lại có chút không thoải _, mái, hơn nữa còn là ghen ghét.

Vương Bác Thần chỉ dùng thời gian một tháng rưỡi, mà đột phá từ Đằng vân cảnh lên đến Thần Kiều cảnh nhị trọng, loại thiên tư này, không ai có thể có được.

Nếu cho anh đủ thời gian, anh tất nhiên có thể trưởng thành, khiến người ta sợ hãi.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1586


Chương 1586

Nhưng Thiên Đình làm sao có thể để anh thật sự trưởng thành chứ?

Đừng nói Thiên Đình, ngay đến ông ta cũng sẽ không cho Vương Bác Thần thời gian để trưởng thành.

Bọn họ muốn, chỉ là ủ chín sản phẩm thí nghiệm Vương Bác Thần này, để anh sinh ra vật chất thần tính thôi.

Cũng không phải thật sự muốn thực lực lớn mạnh của Vương Bác Thần.

Đó không phải là kết quả mà bọn họ muốn.

Tính toán của ông ta và Thiên Đình giống nhau, đều là nuôi dưỡng Vương Bác Thần, chỉ cần có thể sinh ra vật chất thần tính, thì có thể thu hoạch rồi.

Thiên phú của Vương Bác Thần thật đáng sợ, không ai có thể ngu đến độ cho anh thời gian trưởng thành, để cho anh lại cô đọng thực lực.

Cẩn thận suy nghĩ một chút, ngay từ bốn năm trước Vương Bác Thần đã bắt đầu bước chân lên con đường này, mỗi một bước đi đều có người đang âm thầm đốt cháy giai đoạn.

Chưa bao giờ để cho Vương Bác Thần có cơ hội cô đọng thực lực.

“Đáng tiếc thật, đối với một thiên tài yêu nghiệt như cậu, thì không thể cho cậu thời gian để trưởng thành. Không có ai là kẻ ngu xuẩn hết, chúng ta đều biết, một khi cậu thật sự trưởng thành, đối với chúng †a mà nói là một uy h**p. Chúng ta chỉ là muốn vật chất thần tính trong cơ thể cậu mà thôi.”

“Nếu cậu đột phá Thần Kiều cảnh bát trọng lúc trên dưới năm mươi tuổi, vậy thì cơsở _!

của cậu sẽ cực kỳ vững chắc, thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Hơn nữa trong cơ thể cậu lại có hai loại Thần huyết, nói không chừng là có thể thật sự tìm ra được Thần Kiều cảnh cửu trọng. Khi đó, có lẽ cho dù cậu không phải Thông Thần cảnh, cũng có thể đánh với lão phu một trận.”

Lão tổ nhà họ Lâm thở dài, nhưng ra tay lại không hề do dự.

Tay phải lại lần nữa nhẹ nhàng ép xuống.

Không khí xung quanh tựa như biến thành một nhà giam, mang theo lực quy tắc, lại một lần nữa đánh ngã Vương Bác Thần xuống đất.

Lâm Thiên Thành thật sự hít sâu một hơi, lão tổ thế mà đánh giá Vương Bác Thần như vậy.

Thế mà nói Vương Bác Thần nếu như thật sự đột phá đến Thần Kiều cảnh cửu trọng, thì có thể đánh với lão tổ một trận.

Vương Bác Thần này, thật sự có thực lực kh*ng b* sao?

Ông ta không khỏi nghĩ đến, hơn 90 triệu tỉ tài nguyên bị Vương Bác Thần lừa gạt kia.

May mà lão tổ tỉnh lại, ngăn cản Vương Bác Thần.

Nếu không với nhiều tài nguyên như vậy, Vương Bác THần chắc chắn đã lưu lại không ít. Nếu là cho anh thời gian trưởng thành, bản thân mình sẽ bị tức chết.

Giờ phút này, tóc và lông mày của Vương Bác Thần đều rụng hết cả.

Đây là thiêu đốt lực sinh mệnh đạt giới hạn.

Làn da trên người anh, đều bắt đầu lỏng ra.

Anh dường như nghe được lão tổ nhà họ Lâm nói, mà đắm chìm trong trạng thái tự hỏi.

“Cửu trọng, đến tột cùng là cái gì? Vì sao mình lại không có cách nào cảm giác được? Đến cùng là cái gì?”

Vương Bác Thần điên cuồng, anh xem xét toàn thân, nhưng vẫn không có manh mối gì cả.

Anh biết, nhà họ Dạ bên kia chắc chắn rõ ràng biết cách tìm kiếm Thần Kiều cảnh cửu trọng, nhưng không nói cho anh biết.

Nhà họ Dạ vẫn không nói hết tất cả với anh.

Anh không thể nào trách móc nhà họ Dạ, dù sao anh cũng phòng bị nhà họ Dạ.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1587


Chương 1587

Chính là, nhà họ Dạ làm như vậy mục đích là gì?

Chẳng lẽ nhà họ Dạ cũng giống nhà họ Lâm, cũng không hy vọng nhìn thấy chính mình quật khởi sao?

Mục đích của bọn họ cũng là vật chất thần tính trong cơ thể mình sao?

Vương Bác Thần cười thảm: “Nếu không có cách nào tìm được, hôm nay tôi sẽ đốt cháy hết lực sinh mệnh, cũng sẽ không cho các người để lại một tia hy vọng!”

Sắc mặt lão tổ nhà họ Lâm biến đổi: “Lão phu ở đây, cậu muốn chết, đều là viển vông.”

Nháy mắt ông ta ra tay, muốn áp chế Vương Bác Thần không để anh tiêu hao lực sinh mệnh nữa.

Nhưng ngay sau đó, ông ta kinh ngạc phát hiện, thế mà không có cách nào áp chế Vương Bác Thần tiếp tục thiêu đốt lực sinh mệnh!

Nói cách khác, trừ phi là Vương Bác Thần đồng ý, nếu không không có ai có thể ngăn cản lực sinh mệnh của Vương Bác Thần bị thiêu đốt đến không còn lại gì!

“Dừng lại cho lão phuI”

Lão tổ nhà họ Lâm nóng nảy.

Vương Bác Thần là hy vọng đột phá cuối cùng của mọi người.

Nếu anh chết, mưu tính mấy ngàn năm, sẽ hoàn toàn thất bại.

Thiên Đình bên kia nếu là biết Vương Bác Thần chết ở nhà họ Lâm, tất nhiên sẽ tiêu diệt nhà họ Lâm.

Thiên Đình vì có thể nghiên cứu ra sản phẩm thí nghiệm như Vương Bác Thần, đã hao phí vô số tài nguyên và tâm huyết.

Mắt thấy đã sắp thành công, lại chết ở nhà họ Lâm, có thể nghĩ Thiên Đình sẽ làm ra phản ứng thế nào.

“Lão chó má, ông cũng sợ hãi sao? Quỳ xuống cầu xin, tôi sẽ không chết!”

Vương Bác Thần như kẻ điên cười lớn.

Cười tuyệt vọng.

Anh cho rằng, bản thân mình có thể phá cục, có thể cứu được mẹ ra, có thể thay đổi số mệnh của nhà họ Vương và tộc Hiên Viên.

Anh cho rằng chính mình có thể bảo vệ vợ con, có thể bảo vệ những người bên cạnh.

Nhưng hiện thực, lại cho anh một bạt tai.

Anh không làm được cái gì cả.

Cho dù dùng cả tính mạng này, anh vẫn không làm được gì cả.

Anh thực sự không cam lòng, nhưng không cam lòng thì có ích lợi gì chứ!

Có lẽ, Vương Long năm đó, cũng chính vì gặp phải tình trạng này đi.

Trả giá cho trước kia, ngay cả mạng cũng từ bỏ, lại chẳng thể thay đổi được gì.

Gánh đầy hy vọng, cuối cùng lại chết trong tuyệt vọng.

“Vương Bác Thần, mày dám chết, tao sẽ bắt con gái mày! Con gái mày cũng được dung hợp hai loại thần huyết, nếu có thể sống sót, vậy tiếp theo sẽ là mày!”

Lâm Thiên Thành âm độc nói.

Ông ta cũng biết, nếu Vương Bác Thần chết, tất cả tính toán sẽ thất bại.

“Nếu mày dám chết, người nhà của mày, bạn bè thân thích của mày, tao đều sẽ không bỏ qual”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1588


Chương 1588

Vương Bác Thần gian nan kéo kéo khóe miệng, anh đang cười.

Đang cười nhạo.

Anh muốn nói chuyện, nhưng lực sinh mệnh không ngừng trôi đi, ngay cả sức lực nói chuyện anh cũng không có.

Giống như ngày đó Vương Hạo đã bị thiêu đốt hết lực sinh mệnh, muốn nói gì đó, đều không nói lên lời.

Lão tổ nhà họ Lâm giận đến phát điên, ông ta nâng Vương Bác Thần lên giữa không trung, muốn ngăn lại, nhưng không có bất kỳ tác dụng gì.

Ông ta muốn có thể tìm được vật chất thần tính trên người Vương Bác Thần, nhưng lại không thu hoạch được gì.

Vương Bác Thần thiêu đốt cả tinh huyết, cái gì cũng thiêu đốt, sao ông ta có thể tìm được gì chứ.

Vương Bác Thần chậm rãi nhắm mắt lại.

Mệt mỏi quá.

Như vậy là chết rồi sao?

Thanh Hà, Dao Dao, xin lỗi.

Anh không trở về được rồi.

Anh yêu hai người.

“Cậu tỉnh lại cho tôi! Cậu không thể chết được, tỉnh lại cho tôi!”

Lão tổ nhà họ Lâm sắp điên rồi, muốn ngăn cản lực sinh mệnh của Vương Bác Thần xói mòn, nhưng vần không có tác dụng gì cả.

Vương Bác Thần đã sắp chết, chẳng những mất đi vật chất thần tính của anh, mưu kế nhiều năm của Thiên Đình bên kia cũng đều sẽ thành công dã tràng.

Nếu Thiên Đình bên kia biết, Vương Bác Thần ở thời điểm mấu chốt này chết đi, nhất định sẽ không bỏ qua nhà họ Lâm.

Những tên Thiên Đình đó không còn bao nhiêu thời gian, sống mấy ngàn năm, mặc dù có mạnh cỡ nào đi nữa, cũng đến thời điểm đèn cạn dầu.

Bọn họ không có kiên nhãn chờ đợi một Vương Bác Thần xuất hiện, huống hồ cũng không còn nhiều thời gian chờ đợi như vậy.

Cho dù trong người con gái Vương Bác Thần cũng có hai loại thần huyết, nhúng bây giờ mới bốn năm tuổi.

Tiêu tốn vài thập niên nuôi lớn một đứa trẻ, bọn họ đều không có nhiều thời gian như vậy.

Cho dù là ngũ đại thần lão của Thiên Đình có thể chờ, nhưng những lão tổ của nhà họ Tiêu là không thể chờ được, bọn họ không mạnh như ngũ đại thần lão của Thiên Đình, có thể cố gắng đến bây giờ là dựa vào ngủ Say.

Bọn họ không thể nào chờ được hai ba mươi năm nữa.

Huống chị, lại chờ hai mươi năm, con gái của Vương Bác Thần kia cũng không nhất định có thể trưởng thành đến trình độ như của Vương Bác Thần bây giờ.

Rất nhiều thứ, đều phải xem thiên thời địa lợi nhân hòa, không phải một sản phẩm thí nghiệm nào cũng đều có vận khí như Vương Bác Thần.

Sắc mặt Lâm Thiên Thành trắng bệch hỏi: “Lão tổ, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Câm miệng!”

Lão tổ nhà họ Lâm không ngừng truyền thêm linh lực cho Vương Bác Thần, muốn ngăn cản Vương Bác Thần chết.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1589


Chương 1589

Vương Bác Thần châm chọc cười, hơi thở vô cùng suy yếu.

Trong mắt anh, bắt đầu chậm rãi mất đi ánh sáng.

Trước mắt hiện lên vô số hình ảnh.

Mẹ, Thanh Hà, Dao Dao, mẹ vợ…

Hình ảnh của những người này từng đám hiện lên trước mặt anh.

Anh vươn tay, muốn bắt lấy thứ gì đó.

Cuối cùng, vô lực rũ xuống.

Trong hoảng hốt, anh thấy Thanh Hà chạy về phía mình, cô đang khóc, còn gọi tên mình.

Anh cảm giác bản thân quá mệt mỏi, mí mắt rất nặng, làm sao cũng không mở ra được, muốn đáp lại một tiếng, nhưng trong miệng lại không phát ra âm thanh gì cả.

Chậm rãi, trước mắt anh lại xuất hiện ánh sáng, anh lại thấy hình ảnh mơ hồ kia.

“Lại thấy hình ảnh này sao? Lại là ý chí truyền thừa của thần huyết tộc Hiên Viên sao? Lần này, mình sẽ nhìn thấy cái gì?”

Vương Bác Thần rất tò mò.

Một lần kia khi thần huyết tộc Hiên Viên thức tỉnh, anh thấy được hai hình ảnh.

Đầu tiên là hình ảnh mơ hồ như hiến tế.

Thứ hai là hình dáng của một người, đứng ở trên đỉnh đầu một cự long mấy trăm trượng, giống như chúa tể thiên địa, quay đầu lại nhìn thoáng qua, hắc tôn giả chết ngay lập tức.

Lúc này đây, mình sẽ lại nhìn thấy cái gì chứ?

“Ừm? Vẫn là hình ảnh này sao?”

Vương Bác Thần rất nghi ngờ.

Lúc này đây nhìn thấy, vẫn là cảnh tượng hiến tế kia.

Chỉ là lúc này đây, hình ảnh chỉ rõ ràng hơn lúc trước một chút.

Một người đeo mặt nạ màu vàng Đại Tế Tư, trong tay cầm quyền trượng làm từ xương đùi, mở đôi tay ra, ngửa mặt lên trời, trong miệng truyền ra tiếng ngâm xướng thần bí.

Lúc này đây, Vương Bác Thần thấy rõ ràng.

Trước mặt Đại Tế Tư, để một chiếc quan †ài màu đen tuyên.

Đại Tế Tư bắt đầu nhảy vũ đạo thần bí quanh quan tài, quyền trượng xương đùi trong tay không ngừng múa may, tốc độ tụng niệm chú ngữ của ông ta càng lúc càng nhanh.

Vương Bác Thần đi đến phía trước, muốn thấy rõ trong quan tài là ai.

Trong quan tài là một người trẻ tuổi, áo trắng tóc dài, nhìn qua có hơi quen mắt.

Trong giây lát, anh hoảng sợ.

Người trẻ tuổi nằm trong quan tài kia, thế nhưng giống hệt anh vậy!

Sao có thể?!

Vương Bác Thần sợ tới mức liên tục lùi về sau.

Anh thế mà thấy được chính mình trong quan tài!

Vào ngay lúc này đây, anh thấy, người trẻ tuổi vốn đã chết kia, đột nhiên mở hai mắt.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1590


Chương 1590

Cười ta mị với anh.

Cảnh tượng quỷ dị như vậy, cười tà mị.

Khiến cho trong đầu Vương Bác Thần nổ mạnh một tiếng, da đầu tê dại, sởn tóc gáy!

Đây là hình ảnh tuyên cổ trước đó.

Chính là, anh thấy được một người thanh niên giống hệt mình.

Càng không thể giải thích chính là, anh cảm giác, người kia chính là anh.

Loại cảm giác này không phải suy đoán, mà là cảm giác đương nhiên.

Nên chính là anh.

Đó là một loại cảm ứng tự nhiên.

Nhưng chính là loại cảm ứng này, khiến trong lòng anh sợ hãi.

Cho nên mới bị dọa như vậy.

Anh không biết tại sao lại như vậy, cũng không hiểu được.

Khó có thể giải thích.

Đó là một loại liên hệ không thể nào nói rõ ràng ra được.

Nhưng ngay sau đó, anh lại nhìn thấy, người trẻ tuổi trong quan tài vẫn an tĩnh nằm đó, trên mặt anh ta đeo một chiếc mặt nạ bằng bạch ngọc.

“Hử? Sao lại thế này?”

Vương Bác Thần đây mặt nghi hoặc.

Vừa rồi rõ ràng anh nhìn thấy mình trong quan tài đen, còn cười quỷ dị với chính mình nữa.

Nhưng mà bây giờ, cỗ thi thể trong quan tài kia, vẫn nằm đó như cũ, trên mặt cũng đeo mặt nạ, căn bản không hề lộ mặt.

Giống như tất cả những chuyện vừa rồi, đều là ảo giác của anh.

“Không thể nào là ảo giác, chắc chắn không thểt”

Vương Bác Thần nhíu mày, một màn vừa rồi kia, anh có hơi không phân biệt được là ảo giác hay là thật.

Đúng là rất quỷ dị.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đại Tư Tế đeo mặt nạ hoàng kim, vẫn vây quanh quan tài như trước, nhảy vũ điệu hiến tế quỷ dị.

Hai mắt Vương Bác Thần nhìn chằm chăm Đại Tư Tế màu vàng kim, hình ảnh tuyên cổ trước đó này, rốt cuộc là truyên đạt loại tin tức gì chứ?

Nhưng chỉ chốc lát sau, sắc mặt Vương Bác Thần biến đổi, mồ hôi lạnh ứa ra.

Trước mắt nào có quan tài màu đen nào, làm gì có thi thể nào, cũng chỉ có một Đại Tư Tế màu vàng kim, vây xung quanh một thanh kiếm mà ngâm nga chú ngữ.

Trên thân kiếm, có một giọt máu tươi.

“Lại thay đổi! Rốt cuộc hình ảnh nào mới là thật sự?”

Vương Bác Thần hít sâu một hơi, muốn rời đi, lại phát hiện hai chân mình không có cách nào nhúc nhích.

Anh không rõ bản thân mình làm cách nào mà đi được đến đây, rõ ràng biết tất cả đều chỉ là ảo giác.

Nhưng bây giờ lại cho anh cảm giác cực kỳ chân thật, anh không biết nên trở về bằng cách nào.

“Anh đã đến rồi à?”

Ngay trong lúc Vương Bác Thần ngây người, Đại Tư Tế vàng kim đột nhiên xuất hiện trước mặt anh.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1591


Chương 1591

Dưới lớp mặt nạ là cặp mắt cá chết đang nhìn thẳng vào anh.

Đó là một đôi mắt chỉ có tròng trắng!

Nhìn chằm chằm khiến anh nổi da gà đầy người, lông tơ dựng đứng!

Vương Bác Thần hoảng sợ phát hiện, chính mình không thể nào động đậy nổi!

Phụt!

Một ngụm nước phun thẳng lên mặt Vương Bác Thần, ngay sau đó, giọt máu tươi trên thân kiếm kia bay thẳng tới trên ngón trỏ của Đại Tư Tế vàng kim.

Ngón tay của Đại Tư Tế vàng kim chỉ thẳng vào giữa mày của Vương Bác Thần.

Bùm!

Trong nháy mắt này, trong đầu Vương Bác Thần như thể muốn nứt ra.

Đầu anh đau như muốn nứt ra, tựa như không thể chịu nổi giọt máu này.

Ngay sau đó, giọt máu này giống như một ngọn lửa, châm lên ngọn lửa trong máu tươi của anh, mãnh liệt sôi trào, bốc cháy lên.

Thần huyết tộc Hiên Viên, thật sự thức tỉnh rồi!

Vương Bác Thần đau đớn kêu lên một tiếng, tất cả những hình ảnh trước mặt đều biến mất không thấy đâu, anh đột nhiên mở hai mắt, lại kinh ngạc phát hiện.

Lão tổ nhà họ Lâm và Lâm Thiên Thành đã hoàn toàn biến mất không thấy đâu, mà chính anh, lại ở một nơi xa lạ.

Phóng mắt nhìn ra, mặt đất màu hồng, phảng phất như đại dương máu tươi mênh mông.

“Đây cũng là ảo giác sao?”

Vương Bác Thần hoàn toàn ngây ngốc.

Cho rằng đây chắc chắn vần là ảo giác, nếu không lão tổ nhà họ Lâm và Lâm Thiên Thành, sao có thể biến mất giữa không trung, chính mình sao lại có thể xuất hiện ở chỗ này.

“Anh Thần!”

“Nhóc!”

Thình lình vang lên hai giọng nói, khiến Vương Bác Thần cảm thấy tinh thần hơi loạn, anh lắc lắc đầu.

Chắc chăn là xuất hiện ảo giác, nếu không sao lại nghe thấy giọng của Nhạc Ẩn Long và Tháp Linh chứ?

Nhạc Ẩn Long kích động chạy tới hỏi: “Anh Thần, sao anh lại cũng tới chiến trường của thần chứ?

Chiến trường của thần?

Vương Bác Thần sửng sốt, hai người xuất hiện trước mặt, đúng là Nhạc Ẩn Long và Thấp Linh!

Anh hoàn toàn mơ hồ, đây là lại làm sao vậy?

Là ai đưa mình đến nơi này chứ?

Anh không nhịn được nhớ lại hình ảnh mơ hồ kia.

Thanh Hà khóc lóc chạy về phía anh, gọi †ên của anh…

Đột nhiên, trái tim anh run rẩy một trận, đau đớn như bị xé toạc.

Trong đầu anh xuất hiện một suy đoán đáng sợ.

Chẳng lẽ, Thanh Hà đã cứu mình sao?
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1592


Chương 1592

Sao lại có thể như vậy chứ?

Thanh Hà không hề tu luyện, ngay cả võ thuật cũng không biết, cô sao có thể cứu mình được chứ?

Vương Bác Thần cảm thấy có chút hoang đường.

Trước đó anh cũng chỉ dạy cho Triệu Thanh Hà một vài điều để tu luyện, cũng để lại mấy bộ công pháp.

Nhưng lần gặp mặt trước, Triệu Thanh Hà căn bản không tu luyện, chỉ là dùng canh tăng thọ, giúp thân thể tốt hơn một chút.

“Anh Thần, anh không sao chứ?”

Vẻ mặt Nhạc Ấn Long lo lắng.

Vương Bác Thần lắc đầu, nhìn về phía hai người bọn họ, hỏi: “Sao hai người lại ở đây?”

Nhạc Ẩn Long tức giận nói: “Còn không phải ông già này đưa tôi tới sao, đưa tôi tới chỗ này đi dạo đến bây giờ, tôi còn tưởng rằng có thể nhặt được bảo bối ở đây, kết quả đến lông còn chả có.”

Tháp Linh cực kỳ thành thạo tát một cái khiến Nhạc Ẩn Long ngã ra đất, nhàn nhạt nói: “Chính cậu ngu xuẩn, còn trách Tháp ta?

Sau đó nhìn về phía Vương Bác Thần, kỳ quái hỏi: “Nhóc, sao cậu lại tới đây? Không có Tháp ta dẫn đường, vậy mà cậu vẫn còn sống, thật là kỳ tích.”

Vương Bác Thần lắc đầu, nói qua tiền căn hậu quả một lần.

Nghe xong, Nhạc Ẩn Long tức đến cắn răng: “Cái gì? Mấy lão chó đó dám ra tay với anh Thần anh sao? Bọn họ muốn chết rồi sao? Đi, anh em ta giết ra ngoài, mụ nội nó, không diệt được nhà họ Lâm, ông sau này sẽ gọi là Nhạc Ẩn Trùng!”

Tháp Linh lại đi vòng qua Vương Bác Thần một vòng, chọc chọc thân thể Vương Bác Thần, vẻ mặt tò mò hỏi: ‘Dưới tình huống như vậy, cậu thế mà còn chưa chết sao?

Còn bị người đưa đến đây? Tháp ta cực kỳ †ò mò, là ai cứu cậu, còn ngăn cậu thiêu đốt lực sinh mệnh.”

Rồi sau đó, Tháp Linh nói: ‘Cái gì? Huyết mạch thứ hai trong cơ thể cậu thức tỉnh rồi sao? Vậy mà sinh ra một giọt thần huyết thực sự.”

Vương Bác Thần ngẩn ra, anh còn không kịp xem xét thân thể.

Ngay khi Tháp Linh vừa nói như vậy, anh xem xét lại, quả nhiên, trong trái tim có một giọt máu đang lơ lửng, tản ra lực lượng thần bí, máu xung quanh cũng bị nhuộm dần, tựa hồ sinh lực sống càng đầy đủ hơn.

Anh vốn bởi vì thiêu đốt lực sinh mệnh mà rụng hết tóc, lúc này vậy mà đã dài quá tai.

Quan trọng hơn là, lúc trước khi cha chết, khiến cho tóc của anh biến thành trắng, bây giờ lại đen tuyền tỏa sáng.

“Máu này có thể khiến người thành thần sao?”

Vương Bác Thần biết, đây là thứ lũ điên Thiên Đình kia và lão tổ nhà họ Lâm chết tiệt kia muốn.

Tháp Linh bĩu môi nói: “Chỉ là một giọt Thần huyết thôi, lại không phải Tiên huyết, nhiều lắm là kéo dài tuổi thọ, tăng cường sinh lực sống mà thôi. Trông cậy vào một giọt máu để thành thần, nằm mơ à. Có thành thần hay không, phải xem duyên, dựa vào chính mình, ngoại lực không thể kéo dài được. Cậu nói xem những người đó muốn có Thần huyết, thì có ý nghĩa quái gì cơ chứ, cũng có thể bị người ta lừa, cho rằng có được vật chất Thần tính là có thể thành thần, nếu đơn giản như vậy, năm đó tất cả mọi người đều có thể thành thần.”

Vương Bác Thần trầm tư nhíu mày.

Thiên Đình bên kia không thật sự cho rằng có được Thần huyết thì có thể thành thân đấy chứ?

Chẳng lẽ nói, những tên chó má Thiên Đình đó đều đã đi nhầm hướng rồi sao?
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1593


Chương 1593

Hay là nói, có người lừa bọn họ?

Việc này còn cần phải điều tra, nếu Thiên Đình bên kia thật sự cho rằng có được Thần huyết là có thể thành thần, vậy nên phải cho bọn họ rõ ràng vị trí của bọn họ là gì.

Nhưng hiện tại, Vương Bác Thần không có tâm tư này: “Trước tiên mặc kệ những thứ khác, chúng ta ra ngoài trước. Tôi phải xác nhận lại một chuyện.”

Vương Bác Thần hít sâu một hơi, tâm tình cực kỳ bực bội.

Anh rất lo lắng cho Triệu Thanh Hà.

Cuối cùng lúc gần chết, anh hoảng hốt thấy được Triệu Thanh Hà, khóc lóc chạy về phía mình, gọi tên mình.

Anh biết rõ ràng đây là có chuyện gì.

Nếu Thanh Hà không xảy ra chuyện gì, vậy cứu mình là một người khác.

Nếu Thanh Hà…

Vương Bác Thần không dám tiếp tục nghĩ nữa, anh sợ hãi suy đoán kia.

“Cảnh giới bây giờ của cậu chưa ổn định.

Nếu đã xảy ra chuyện gì đó, bây giờ đi ra ngoài cũng đã chậm rồi. Hơn nữa lối ra Chiến trường của Thần cứ cách một thời gian sẽ thay đổi một lần, Tháp ta phải định vị lại một lần nữa. Một khi làm sai, có thể phải chết ở đây. Cần đến khoảng ba ngày.”

Vương Bác Thần gật gật đầu, nhưng nội tâm càng ngày càng bất an.

Nhạc Ẩn Long rất hiểu Vương Bác Thần, căn răng nói: “Anh Thần, đợi đi ra ngoài, chúng ta tàn sát đám chó má đói”

Cảnh giới tu vi thực sự của Vương Bác Thần ban đầu chỉ ở Thần Kiều Cảnh nhị trọng.

Sau đó, trong trận chiến với lão tổ của nhà họ Lâm, mặc dù đốt cháy sinh mệnh lực và đạt đến Thần Kiều Cảnh bát trọng, nhưng đó chỉ là ngoại lực, các huyệt đạo chỉ là bị ép mở ra, không lắng đọng lại gì.

Chỉ có thể xem là bát trọng tạm thời.

Trong ba ngày này, Vương Bác Thần đã liên tiếp khai thông bốn huyệt Tử C ung, Hoa Gái, Tuyền Ky và Thiên Đột, ổn định ở Thần Kiều Cảnh lục trọng.

Thần huyết của Hiên Viên tộc thức tỉnh, hoàn toàn hoàn thành quá trình đổi máu trong cơ thể anh, chú thể đạt tới trăm lần.

“Bách Chú Pháp” do Lâm lão đầu để lại mới thực sự luyện thành.

Mà thực lực của Nhạc Ẩn Long, sau khi đi theo Tháp Linh mấy tháng, đã đột phá đến Linh Đài cảnh bát trọng đỉnh phong.

Trong nháy mắt đã ba ngày trôi qua, Vương Bác Thần sốt ruột lao ra ngoài.

Nhanh chóng liên lạc với Triệu Thanh Hà.

Tuy nhiên, Triệu Thanh Hà không nhận điện thoại.

Vương Bác Thần lòng như lửa đốt, liên lạc tiếp với mẹ vợ, nhưng vẫn không có ai trả lời.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Càng lo lắng cái gì thì cái đó sẽ càng xảy ra.

Vương Bác Thần lại gọi cho Vương Kinh Hồng, cuối cùng cũng kết nối được.

Anh còn chưa nói chuyện, đầu bên kia điện thoại, Vương Kinh Hồng vô cùng áy náy, giọng nói đau khổ nói: ‘Bác Thần, ông, ông có lỗi với con, ông không bảo vệ tốt cho Thanh Hà.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1594


Chương 1594

Trái tỉm của Vương Bác Thần hãng một nhịp.

Nước mắt lập tức rơi xuống, hai mắt đỏ ngầu, anh hỏi: “Ông nội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vương Kinh Hồng đau buồn thê thảm nói: “Thanh Hà mất rồi, thân thể Thanh Hà đã biến mất, bọn ông cũng không biết vì sao.

Bác Thần, con mắng ông đi, ông, ông… .

Vương Kinh Hồng buồn không nói nên lời.

Đầu óc Vương Bác Thần nổ tung, trở nên trống rỗng.

Cả người như bị sét đánh.

Cảnh tượng cuối cùng anh nhìn thấy là thật!

Thanh Hà tới tìm anhI Là Thanh Hà đã cứu anh!

Nhưng còn Thanh Hà thì sao?

Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?

Tại sao lại biến mất?

“Bác Thần, con yên tâm đi, bọn ông đoán cơ thể Thanh Hà đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng con bé không chết, chỉ là chúng ta không biết đã xảy ra chuyện gì.”

Vương Kinh Hồng vội an ủi Vương Bác Thần.

Vương Bác Thần lau mặt, trái tim đau như dao khứa, anh sụt sịt nói: “Ông nội, không sao, không liên quan gì đến ông. Con sẽ tìm cách làm rõ chuyện này. Khi con ở bên này xảy ra chuyện, con đã nhìn thấy Thanh Hà. Con gọi điện thoại để xác nhận, nếu không có chuyện gì nữa, con cúp điện thoại trước, con phải giết mấy người trước.”

Nói xong, Vương Bác Thần cúp điện thoại.

Anh ngồi xổm trên mặt đất không nói lời nào.

Anh không trách ông nội.

Ông không làm gì sai cả.

Sao có thể trách móc một ông già khốn khổ như vậy.

Nỗi đau ông phải chịu lớn hơn anh rất nhiều.

Năm đó cha mất, rồi hai đứa con trai cũng không còn, bây giờ cháu trai cũng phải liều mạng, cháu dâu lại biến mất trước mặt ông, ông tự trách mình hơn ai hết.

Ông đã hứa với Vương Bác Thần sẽ bảo vệ gia đình thật tốt, nhưng sức người có hạn.

Vương Bác Thần biết rằng thây và những người khác nhất định đã suy nghĩ mọi cách, nhưng đừng nói họ, mà chuyện này nằm ngoài sự hiểu biết của chính anh, vậy anh sao có thể trách họ?

“Lão chó chết! ! I”

Vương Bác Thần im lặng đến đáng sợ, nhẹ nhàng phun ra ba từ này.

Sự biến mất của Thanh Hà có liên quan đến ông ta.

Có thể có một bí mật gì đó hơn nữa trên người Thanh Hà.

Nếu không phải vì lão già chó chết nhà họ Lâm đó, Thanh Hà đã không biến mất rồi!

“Anh Thần.”

Nhạc Ẩn Long gọi to một tiếng, anh ta không dám hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng từ đôi mắt đỏ hoe của Vương Bác Thần, anh ta có thể nhận ra.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1595


Chương 1595

Chắc ở nhà có chuyện rồi!

“Không sao.”

Vương Bác Thần nhìn về phía Tháp Linh: “Tiền bối, người có thể giết Thông Thần cảnh không?”

Tháp Linh tự phụ nói: “Giết một hai tên không thành vấn đề.”

Vương Bác Thần đau buồn nói: ‘Được, vậy chúng ta đi làm thịt chó!”

Nhà họ Dạ.

Tâm trạng Dạ Anh Thư rất bực bội.

Biến động của nhà họ Lâm vài ngày trước đã dấy lên sóng gió trong các cổ tộc ẩn thế.

Một mình Vương Bác Thần thực sự đã giết một đống tinh anh của nhà họ Lâm.

Lâm Thiên Nghĩa, Lâm Thiên Minh, Lâ m Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm, đội ngũ lực lượng trung kiên này đều đã chết.

Ngay cả Lâm Cảnh, người thừa kế của nhà họ Lâm cũng đã chết.

Biến động này đã ảnh hưởng rất lớn đến nhà họ Lâm.

Dạ Anh Thư từng nghĩ Vương Bác Thần sẽ tạo ra một trận sóng gió kinh thiên động địa, nhưng không ngờ lại có ảnh hưởng lớn như vậy.

Đầu tiên là lừa đảo tài nguyên trị giá hơn 90 triệu tỷ của nhà họ Lâm, sau đó gây ra nội chiến trong nhà họ Lâm, chém giết lần nhau, đây không phải là kinh thiên động địa nữa mà là trời sập luôn rồi!

Hay cho một tên Vương Bác Thần!

Tâm trạng của Dạ Anh Thư rất phức tạp, điều quan trọng nhất là Vương Bác Thần thực sự đã ép lão tổ Thông Thần cảnh của nhà họ Lâm xuất hiện!

“Anh còn sống không?”

Dạ Anh Thư thở dài, sờ lên cái bụng đang dần to lên của mình, cảm thấy có chút hối hận.

“Con à, đây là số phận của Vương Bác Thần. Con không cần phải tự trách.”

Ông cụ nhà họ Dạ tiếp tục chăm bẫm vườn rau của mình, bình thản nói.

Dạ Anh Thư thì thầm: “Nhưng dù sao thì chúng ta cũng lợi dụng anh ấy, nhưng anh ấy vân tin chúng ta.”

Dạ Mặc bình tĩnh nói: “Có thể bị lợi dụng, có nghĩa là cậu ta rất có giá trị. Chỉ có đồ vô dụng mới không bị người khác lợi dụng. Vương Bác Thần quả nhiên không làm chúng ta thất vọng, thậm chí còn vượt quá mong đợi của chúng ta. Ta còn tưởng rằng cùng lắm cậu ta chỉ gây ra một chút hồn loạn cho nhà họ Lâm mà thôi, nhưng không ngờ cậu ta còn ép được cả lão tổ của nhà họ Lâm xuất hiện. Mọi người đều cho rằng lão ta đã chết, thế mà vẫn còn sống. Tuy nhiên, nếu lão ta đã bị Vương Bác Thần ép lộ diện, thì cũng sống không được bao lâu nữa đâu. Sống nhiều năm như thế rồi, chẳng qua chỉ là cố kéo dài mạng sống mà thôi.”

Dạ Anh Thư lo lắng nói: “Vậy nếu như Vương Bác Thần không chết thì sao? Lão tổ nhà họ Lâm bị Triệu Thanh Hà làm trọng thương, cô ta đã mang Vương Bác Thần đi.

Nếu như Vương Bác Thần không chết, sau này con… đối mặt với anh ấy thế nào đây?”

“Không chết?”

Dạ Mặc cười khẽ một tiếng, nói: ‘Nếu như cậu ta không chết, vậy rõ ràng là đáng để nhà họ Dạ chúng ta đầu tư. Bây giờ Vương Bác Thần đã đến bước đường này, cho dù cậu ta biết chúng ta lợi dụng cậu ta, cậu ta cũng sẽ không trở mặt với chúng ta.
 
Back
Top Dưới