Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1556


CHƯƠNG 1556

Vương Bác Thần giả vờ cực kỳ bi thương, ngồi phịch xuống đất.

“Gia chủ điên rồi sao! II”

Lâm Đạo tức giận gầm lên.

Tất cả mọi người đều nghe thấy, lúc cuối Lâm Thiên Minh đã hét lên một tiếng ‘Anh cải”

“Lâm! Thiên! Thành!”

Lâm Thiên Nghĩa nhìn thấy em trai mình chết, lửa giận dâng lên phừng phừng.

Ông ta, Lâm Thiên Thành và Lâm Thiên Minh đều cùng một mẹ sinh ra, bây giờ Lâm Thiên Minh chết rồi, Lâm Thiên Thành chính là kẻ tình nghỉ lớn nhất!

Người có thể g**t ch*t Lâm Thiên Minh chỉ có Lâm Thiên Thành thôi!

Lâm Ngọc Thành không dám tin gia chủ là người đã giết Lâm Thiên Minh, ông ta phát điên: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Thiên Nghĩa đã bị cừu hận che mắt, ông ta tức giận gầm lên: “Còn có thể là chuyện gì nữa, Thiên Minh vấn luôn trung thành, cũng luôn tin tưởng Lâm Thiên Thành nhất. Chắc chăn nó muốn đi tìm Lâm Thiên Thành để hỏi rõ chuyện kia, sau đó bị Lâm Thiên Thành giết hại! ! ! Tính tình ‘ Thiên Minh nóng nảy nên chắc chắn đã chọc giận Lâm Thiên Thành mới bị ông ta giết!!!”

Lâm Đạo quát lớn: “Thiên Nghĩa, không thể nói bừa, bây giờ vẫn còn chưa chắc chắn hung thủ là gia chủ.”

Lâm Thiên Nghĩa nghiến răng nói: “Ngoài ông ta ra còn có thể là ail !! Ngoài ông †a ra còn ai có thể giết Thiên Minh trong một khoảng thời gian ngắn như vậy? Thiên Minh ngồi ở đây, năm lăn ra bàn, rõ ràng là bị đánh lén từ đằng sau mới chết. Ngoài Lâm Thiên Thành ra, Thiên Minh còn tin tưởng không chút phòng bị như thế với ai nữa?”

Lâm Lâm-người đứng đầu chỉ phụ của nhà họ Lâm tóm một người tới rồi ném hắn xuống đất: ‘Lúc nấy tên này bị doạ nhữn chân, nói là nhìn thấy vài thứ.”

Lâm Thiên Nghĩa đạp chân lên ngực tên hạ nhân, hai mắt ông ta đỏ bừng: “Nói, ngươi đã nhìn thấy cái gì? Có phải là Lâm Thiên Thành không?”

Tên hạ nhân kia đã sợ tới mức run bần bật, lúc nãy hắn ta bị doạ nhũn chân, bây giờ lại bị hét như vậy, phân và nước tiểu lập tức phun ra, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

“Tiểu, tiểu, tiểu nhân nhìn, nhìn, nhìn thấy, lúc nấy, lúc nấy… “

Hắn ta không dám nói tiếp, nếu nói tiếp nữa hắn ta sẽ chết mất.

Lâm Thiên Nghĩa đá tới mức hắn phun máu, ông ta tức giận nói: “Nói cho ta, có phải là Lâm Thiên Thành không! ! ! ! Nếu không nói thì ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”

Tên hạ nhân sợ hãi, nói cũng chết mà không nói cũng chết!

Hắn nhắm mắt rồi khai hết toàn bộ.

“Lúc nấy tiểu nhân nhìn thấy Minh gia ở đình nghỉ, còn có gia chủ nữa. Hai người nói gì đó, tiểu nhân không dám làm phiền nên định rời đi, ngay lúc đó thì nghe thấy Minh gia hét lên một tiếng, sau đó Minh gia chết, còn gia chủ thì không thấy nữa!”

Nói xong, hắn ta nằm rạp ra đất chờ chết.

Hắn biết mình không sống nổi nữa rồi.

Chỉ hận vừa nấy tại sao bản thân lại đi tới nơi này.

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều sững sờ!

Không ngờ người giết Lâm Thiên Minh thật sự là gia chủi “Đã xảy ra chuyện gì!”

Lúc này, Lâm Thiên Thành mới chạy tới.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1557


CHƯƠNG 1557

Khi nhìn thấy thi thể Lâm Thiên Minh, ông ta lập tức biến sắc rồi hỏi: ‘Đã xảy ra chuyện gì? Sao em ba lại bị giết rồi?”

Sau đó, ông ta lập tức phát hiện mọi người đều đang nhìn mình.

Ánh mắt Lâm Thiên Nghĩa tràn đầu cừu hận, như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta.

“Các ngươi đang nghỉ ngờ ta sao?”

Lâm Thiên Thành sâm mặt quát lớn.

“Lâm Thiên Thành, không phải ông còn có thể là ai!!!”

Lâm Thiên Nghĩa chỉ vào mặt Lâm Thiên Thành rồi măng: “Trong cái nhà họ Lâm này, người Thiên Minh tin tưởng nhất là ai?

Nó sẽ không chút phòng bị với ai? Thiên Minh bị giết từ sau lưng, nó đưa lưng cho người khác, chứng tỏ đó là người nó tin tưởng nhất. Trừ ông ra thì nó còn tin tưởng ai như vậy? Trước khi chết, Thiên Minh đã hét một tiếng “anh cả’ đó!

Lâm Thiên Thành tức giận nói: ‘Cứt chó!

Rõ ràng có người đang vu oan giá hoạ cho ta, ta có lí do gì mà giết Thiên Minh chứ!”

Lâm Thiên Nghĩa đá tên hạ nhân kia tới chỗ Lâm Thiên Thành rồi quát lớn: “Vậy ông hỏi hắn đi! Lúc nãy ngươi nhìn thấy ailtl”

Lâm Thiên Thành cố nén lửa giận: “Nói, lúc nấy ngươi đã nhìn thấy gì?”

Tên hạ nhân biết chắc mình phải chết rồi nên bất chấp nói: “Lúc nấy tiểu nhân nhìn thấy gia chủ và tam gia ở trong đình, sau đó tam gia chết.”

“Nói năng hồ đồ!”

Lâm Thiên Thành đá bay tên hạ nhân rồi †ức giận nói: “Rõ ràng là vu oan giá hoại”

Lâm Thiên Thành một cước đá chết tên hạ nhân, sau đó cười lạnh: “Nực cười, một trò vu oan giá hoạ đơn giản như vậy, chẳng lẽ các người không nhìn ra sao?”

Tính cách ông ta luôn bá đạo, khinh thường người khác giải thích.

Trong mắt ông ta thì đây vốn là một trò vu oan giá hoạ.

Nếu không có vụ 90 triệu tỷ thì bọn Lâm Thiên Nghĩa cũng sẽ nghi ngờ.

Nhưng bây giờ vừa xuất hiện vụ 90 triệu tỷ tài nguyên, hơn nữa ông ta và Lâm Ngọc Thành vừa đi bắt Vương Bác Thần nhưng không hề nhìn thấy người.

Mà vào lúc này lại nghe thấy tiếng hét của Lâm Thiên Minh, sao bọn họ có thể không nghi ngờ Lâm Thiên Thành chứ?

Nhất là lúc này, Lâm Thiên Thành lại giết †ên hạ nhân kia-nhân chứng duy nhất của Vụ án.

Đây chẳng phải là có tật giật mình sao?

Lâm Thiên Nghĩa tức giận tới mức bật cười: “Lâm Thiên Thành, ông đang chột dạ sao? Nếu không chột dạ thì tại sao ông lại giết nhân chứng? Muốn huỷ chứng cứ đúng không?”

Lâm Thiên Thành tức giận quát lớn: ‘Câm miệng, đồ ngu xuẩn, có người đang đổ oan cho ta. Hơn nữa tại sao ta lại muốn giết Thiên Minh chứ? Động cơ của ta là gì?”

Bọn Lâm Đạo nhìn chằm chằm Lâm Thiên Thành.

Lâm Thiên Nghĩa nổi điên nói: “Động cơ?

Ông cần động cơ sao? Được, tôi nói cho ông biết động cơ của ông là gì! Động cơ của ông chính là Vương Bác Thần! II”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1558


CHƯƠNG 1558

Lâm Thiên Thành hơi biến sắc, không phải vì cái chết của Lâm Thiên Minh mà là vì Lâm Thiên Nghĩa lại biết tới sự tôn tại của Vương Bác Thần.

Ông ta quay sang nhìn lão Phùng.

Chuyện này chỉ có ông ta và lão Phùng biết.

Bây giờ rõ ràng bọn Lâm Thiên Nghĩa cũng biết, chỉ có thể là lão Phùng nói thôi.

Vương Bác Thần giả vờ bi phấn, anh thở dài rồi chắp tay với Lâm Thiên Thành: “Gia chủ, là lão nô nói.”

Lâm Thiên Thành sầm mặt: “Ông muốn chết!”

Bọn Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Đạo liền đứng chắn trước mặt Vương Bác Thần rồi tức giận nói: ‘Lâm Thiên Thành, ông còn muốn chấp mê bất ngộ sao? Nếu không nhờ lão Phùng thì bọn tôi còn không biết trong nửa tháng này, ông đã đưa cho Vương Bác Thần 90 triệu tỷ tài nguyên!

Vốn dĩ, bọn tôi muốn bắt Vương Bác Thần trước rồi mới thương lượng với ông chuyện này. Nhưng Thiên Minh thiếu kiên nhãn, chắc chăn đã đi tìm ông trước để hỏi chuyện này. Ông thẹn quá hoá giận nên mới giết Thiên Minh! Lâm Thiên Thành, động cơ này đủ chưa?!”

90 triệu tỷ tài nguyên tu luyện đói Nghe tới đây, những người còn lại trong nhà họ Lâm đều trợn tròn mắt.

Gia chủ đưa 90 triệu tỷ tài nguyên tu luyện cho người khác?

Đây là mức độ nhà họ Lâm dùng trong vài năm đó.

Sau này bọn họ phải tu luyện thế nào đây?

Gia chủ điên rồi sao?

“Tên Vương Bác Thần kia chẳng phải là vật thí nghiệm của thiên đình sao?”

“Chính là hắn, mẹ hắn là dư nghiệt Lý Kì, hậu duệ cuối cùng của Hiên Viên tộc, năm đó đã bị nhà chúng ta tóm được.”

“Lúc trước nhà chúng ta đã g**t ch*t Hiên Viên tộc, vậy tên Vương Bác Thần là kẻ thù của chúng ta rồi. Sao gia chủ lại đưa 90 triệu tỷ tài nguyên cho hắn?”

“Vậy sau này chúng ta phải tu luyện thế nào đây? 90 triệu tỷ tài nguyên tu luyện mất rồi, không có cách nào tu luyện nữa.”

Người nhà họ Lâm đều bàn tán xôn xao, tuy không dám lớn tiếng nhưng lời nói đều mang theo oán khí.

Ánh mắt họ nhìn Lâm Thiên Thành cũng tràn đầy oán hận và tức giận.

Nếu là do người khác nói thì chắc chắn bọn họ sẽ không tin.

Nhưng đây là do Lâm Thiên Nghĩa nói.

Hơn nữa bọn Lâm Đạo cũng ủng hộ Lâm Thiên Nghĩa!

Lâm Thiên Thành im lặng không đáp mà chỉ lạnh lùng nhìn đám người này.

Lâm Cảnh chắp tay: “Ba, vốn dĩ chuyện này có thể thương lượng, nhưng ba lại g**t ch*t chú bat”

““Cút rat”

Lâm Thiên Thành chưởng bay Lâm Cảnh: _ Ì “Đến cả con cũng nghỉ ngờ ta?”

Lâm Cảnh ôm ngực đứng lên, anh ta lau đi vết máu trên khoé miệng rồi căm phẫn nói: “Ba, ba quay đầu đi, con cũng không tin ba giết chú ba nhưng sự thật đặt ngay trước mắt, ba còn giết cả nhân chứng duy nhất, ba bảo mọi người tin thế nào đây? ba đưa 90 triệu tỷ tài nguyên cho tên vật thí nghiệm Vương Bác Thần kia, ba bảo mọi người tin ba thế nào đây! !!”

Lâm Thiên Thành dò xét nhìn quanh, ông †a lạnh nhạt hỏi: “Vậy mọi người đều nghi ngờ ta giết Thiên Minh?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1559


CHƯƠNG 1559

Lão Phùng do Vương Bác Thần giả trang thở dài, sau đó tung ra chiêu lớn nhất: “Gia chủ, không phải mọi người muốn nghỉ ngờ ngài, nhưng tên Vương Bác Thần kia mất tích rồi!”

Vương Bác Thần mất tích rôi!

Lâm Thiên Thành biến sắc, ông ta nhìn chằm chăm Vương Bác Thần: “Ngươi nói cái gì?”

Lâm Ngọc Thành hít một hơi thật sâu: “Gia chủ, bọn ta biết ngài đưa 90 triệu tỷ †ài nguyên tu luyện cho Vương Bác Thần cũng là vì nhà họ Lâm. Bọn ta cũng biết ngài muốn để Vương Bác Thần nhanh chóng đột phá rồi lấy vật chất thần tính trên người hắn, đồng thời chữa hết chứng khát máu của ngài. Nhưng bây giờ Vương Bác Thần mất tích rồi, Thiên Minh lại chết rồi, ngài nói bọn tôi không nghỉ ngờ ngài thì nghỉ ngờ ai?”

Lâm Thiên Thành hoảng rồi, Vương Bác Thần mất tích thì toàn bộ mưu tính của ông ta đều tan thành mây khói, ông ta tức giận gầm lên: ‘Câm miệng cho ta! Sao Vương Bác Thần lại mất tích? Cái mạng chó nhà ngươi nói rõ đi!”

Vương Bác Thần thâm đắc ý.

Lão tạp mao, ông nóng nảy rồi sao?

Đừng gấp, chưa tới trò hay mà?

Lâm Thiên Nghĩa tức giận mắng: ‘Lâm Thiên Thành, con mẹ nó ông còn giả vời Chuyện này chẳng liên quan gì tới lão Phùng cả, lúc nấy tôi và Ngọc Thành đi bắt Vương Bác Thần nhưng trong phòng không có ai. Ông tưởng bọn tôi sẽ vô duyên vô cớ vu oan cho ông sao? Ông quan tâm tới Vương Bác Thần như vậy mà lại không biết hắn ta mất tích sao? Nhất định là lúc nấy ông đã phát hiện ra rồi, do đó khi Thiên Minh tới tìm ông, ông mới thẹn quá hoá giận, trút hết lửa giận lên đầu Thiên Minh!”

Lâm Đạo bình tĩnh nói: “Gia chủ, nều ngài còn không thừa nhận mình giết Thiên Minh, vậy thì được, chúng ta xác nhận một chuyện đi, ngài đã đưa 90 triệu tỷ tài nguyên cho Vương Bác Thần đúng không?”

Mắt Lâm Thiên Thành giật giật không ngừng.

Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Ngọc Thành sẽ không lừa ông ta.

Vậy nghĩa là, Vương Bác Thần thật sự mất tích rồi!

Tên súc sinh đó!

Chạy rồi!

Sao hắn ta lại chạy?

Chẳng lẽ hắn ta nhận ra âm mưu của mình sao? Nên mới chạy trước?

Chết tiệt!

90 triệu tỷ tài nguyên tu luyện bị tên tiểu tử đó lừa mất rồi! ! I1 Mẹ nói !!!

Nếu vậy thì người giết em ba chính là Vương Bác Thần! !

Lâm Thiên Nghĩa hỏi tới: ‘Lâm Thiên Thành, ông có thừa nhận không!”

Lâm Thiên Thành tức tới mức khoé miệng run run, ông ta không thể phản bác: “Ta thừa nhận chuyện này, đúng là ta đã đưa cho Vương Bác Thần 90 triệu tỷ tài nguyên.

Nhưng cái chết của em ba không có liên quan gì đến ta. Ta nghi ngờ Vương Bác Thần đã giả dạng thành ta rồi giết người!”

“Cứt chói”

Lâm Thiên Nghĩa gay gắt nói: “Thiên Minh là người thân với ông nhất, chẳng lẽ nó không nhận ra hàng thật và hàng giả sao?
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1560


CHƯƠNG 1560

Tuy Thiên Minh nóng tính nhưng trong thô có tinh tế, chỉ cân nó phát hiện ra chút manh mối thôi thì sẽ không để lộ lưng. Dù là khi đối mặt với chúng ta, Thiên Minh cũng chưa bao giờ để lộ lưng, nó chỉ không chút phòng bị với ông thôi!”

Lâm Cảnh ôm ngực nói: “Ba, chưa nói tới chuyện chú ba, con hỏi ba, 90 triệu tỷ tài nguyên đó đủ cho nhà họ Lâm chúng ta dùng 5 năm. Bây giờ bị tên Vương Bác Thần kia lừa mất rồi, nhà họ Lâm chúng ta phải làm sao đây?”

Lâm Thiên Thành thẹn quá hoá giận, ông ta không ngờ mình lại bị một tên hậu bối lừa gạt.

Hằng năm đánh nhạn lại bị nhạn mổ mù mắt!

Bây giờ con trai lại tới chất vấn mình, lửa giận lập tức bùng lên, ông ta đá Lâm Cảnh ngã lăn ra đất: ‘Ngươi dám nói chuyện với †a như vậy hả?”

Thấy tình hình cũng hòm hòm rồi, Vương Bác Thần quyết định châm thêm dầu vào lửa.

Anh thở dài, bi thương nói: “Gia chủ, không ngờ đến lúc này rồi mà ngài còn định lừa mọi người, lão nô chỉ đành nói thật thôi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tất cả mọi người nhìn sang, Lâm Thiên Thành nhíu chặt mi.

Vương Bác Thần giả vờ chỉ hận rèn sắt không thành thép, anh nói với bọn Lâm Thiên Nghĩa: ‘Lúc nấy sau khi mọi người giải tán, tôi đã quay về chỗ gia chủ để hầu hạ, nhưng tới nửa đường thì gặp gia chủ bảo tôi gọi Minh công tử tới. Tôi báo với Minh công tử một tiếng, không lâu sau thì nghe thấy tiếng hét của Minh công tử.”

Cái gì?

Lời này như một quả bom nổ vang!

Ánh mắt bọn Lâm Thiên Nghĩa đều lộ ra vẻ tức giận, họ đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay bắt Lâm Thiên Thành bất cứ lúc nào.

Lâm Thiên Thành đã tức điên, không ngờ vào lúc này, ông Phùng vậy mà cắn ngược một miếng.

Ông Phùng là người ông ta tin tưởng nhất, chuyện của Vương Bác Thần chỉ có ông ta và ông Phùng biết.

Bây giờ, ông Phùng không những làm lộ chuyện của Vương Bác Thần, còn căn ngược một miếng, đâm sau lưng ông ta.

“Đồ chó già, ông nói năng linh tinh cái gì?”

Lâm Thiên Thành tức tới run người, lời của người khác ông ta có thể không để ý, nhưng lời của ông Phùng đả kích rất lớn đối với ông ta.

Trong tay Lâm Thiên Nghĩa xuất hiện một thanh kiếm dài, chỉ vào Lâm Thiên Thành, tức giận nói: ‘Lâm Thiên Thành, quả nhiên là anh, đến bây giờ, anh còn muốn đổi trắng thay đen sao? Anh có phải còn muốn ‘ giết ông Phùng diệt khẩu?”

Đám người Lâm Đạo và Lâm Ngọc Thành cũng có ánh mắt không mấy thân thiện, che chắn ông Phùng ở đăng sau, tránh Lâm Thiên Thành giết người diệt khẩu.

Lâm Cảnh cực kỳ thất vọng, nói: ‘Ba, ba thật sự làm con thất vọng quá. Ba cho Vương Bác Thần dùng hết tài nguyên giá trị hơn 90 triệu tỷ, bọn con cũng có thể hiểu, bọn con biết ba là vì gia tộc, chỉ là muốn kêu ba lấy lại tài nguyên, không tới mức để tài nguyên gia tộc cạn kiệt. Nhưng ba ngay cả điều này cũng không chấp nhận được! Chú ba trung thành với ba, ba lại giết chú ấy! Lễ nào ông Phùng còn sẽ nói dối ư? Ông Phùng là người ba tin tưởng nhất, ông ấy trung thành nhất với ba, bây giờ ngay cả ông ấy cũng nói như vậy, ba còn muốn chối sao?”

Mắt Lâm Thiên Thành trợn trừng tức giận, hận tới ê răng: “Đồ nghịch tử, mày im mồm cho tao!”

Lâm Cảnh cãi lại: Hôm nay, con không im mồm! Ba luôn là tấm gương của con, là sự kiêu ngạo của con, là đối tượng mà con sùng bái, là tín ngưỡng của cuộc đời conl Nhưng ba lại làm ra loại chuyện heo chó cũng không bằng!!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1561


CHƯƠNG 1561

Người quản lý chi phụ Lâm Lâm luôn không nói chuyện, lúc này đã mở miệng: “Gia chủ, ngài cắt giảm tiêu dùng của người trong tộc, vì gia tộc chúng tôi có thể hiểu. Chúng tôi bắt Vương Bác Thần cũng là vì để ngài không bị Vương Bác Thần bức ép. Nhưng bây giờ Vương Bác Thần biến mất không thấy đâu, gia tộc tổn thất hơn 90 triệu tỷ. Điêu mấu chốt nhất là ngài giết Thiên Minh, đã không còn phù hợp để làm gia chủ của nhà họ Lâm nữa!”

Trường đao trong tay Lâm Ngọc Thành đã chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào, lạnh lùng nói: “Gia chủ, anh thoái vị đi, tiếp nhận sự thẩm tra của gia tộc!”

Những người khác của nhà họ Lâm cùng nhau nói: “Xin gia chủ thoái vị!” “Xin gia chủ thoái vị!”

Nhìn thấy một màn này, Lâm Thiên Thành tức tới mức tim sắp nổ tung.

Nhưng có nỗi khổ không nói ra được, cũng không thể phản bác.

Ván đã đóng thuyền, nói gì cũng vô dụng.

Không có ai tin ông ta.

Ông ta bị nhà họ Lâm phản bội rồi!

Ông ta không ngờ, tộc nhân mà ông ta nhất mực bảo vệ, bây giờ lại đang ép ông ta thoái vị, đổ oan cho ông ta.

Phẫn nộ tràn ngập trong khoang ngực của ông ta, nhưng ông ta không phát tiết được.

Bất luận ông ta nói gì cũng sẽ không có ai †in ông ta nữal Ông ta của lúc này, bỗng nhiên nhớ tới nhà cuối cùng của Viên Hiên tộc bị ông ta tìm được vào nhiều năm trước.

Cũng chính là gia đình Lý Kì.

Lúc đó người của nhà đó cũng vô cùng tin tưởng ông ta, không hề nghi ngờ ông ta.

Cuối cùng, chính tay ông ta tặng người nhà đó cho Thiên Đình.

Lý Kì vẫn trong tã, cũng trở thành vật thí nghiệm của Thiên Đình, trở thành con gái nuôi của nhà họ Lý.

Lúc đó khi chính tay ông ta bắt người của nhà đó, người của nhà đó cũng nhìn ông ta với ánh mắt khó tin.

Loại cảm giác bị người tin tưởng nhất phản bội đó, ngày hôm nay ông ta đã trải nghiệm được rồi.

Lế nào đây chính là báo ứng sao?

Lâm Thiên Thành nhìn sang ông Phùng do Vương Bác Thần đóng giả, nói: “Đồ chó, ông giấu đủ sâu, ông và Lý Kì có quan hệ gì? Vậy mà vào lúc quan trọng này, căn ngược một miếng.”

Vương Bác Thần bất lực nói: “Gia chủ, ngài nhận tội đi, phối hợp với gia tộc điều tra rõ ràng, xin đừng tiếp tục tin cậu ta nữa.”

Lâm Thiên Thành tức quá hóa cười, nhìn sang mọi người, nói: ‘Nhận tội? Các người cũng cho rằng tôi có tội?”

Lâm Cảnh nghiến răng nói: “Nếu ba vô tội, gia tộc sẽ trả cho ba trong sạch. Nếu có tội thì buộc phải chấp nhận trừng phạt của gia tộc. Cho dù ba là ba của con, gia chủ của nhà họ Lâm cũng không thể loại trừ.”

Lâm Thiên Nghĩa lớn tiếng quát: “Xin gia chủ nhận tội!”

Những người khác cùng nhau hô to: “Xin gia chủ nhận tội!”

“Xin gia chủ nhận tội!”

Lâm Thiên Thành hơi nheo mắt, lạnh lùng nói: “Tốt tốt, thật sự là con trai ngoan của ta. Bắt tôi nhận tội đúng không? Nào nào nào, để tôi xem thử, ai có thể khiến tôi nhận tội?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1562


CHƯƠNG 1562

“Nếu nhà họ Lâm có nội gián, vậy hôm nay vừa hay giết hết!”

Ông ta nói xong thì bóng người vụt một cái, xuất hiện ở trước mặt Lâm Cảnh, võ một chưởng!

“Lâm Thiên Thành, anh chấp mê bất ngộ!”

Lâm Thiên Nghĩa lập tức động thủ, giết về phía Lâm Thiên Thành.

Ba người Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm ra tay cùng lúc.

“Gia chủ, đừng tự hiểu lầm! Sự việc vẫn có cơ hội xoay chuyển!”

“Gia chủ, ngài bị ma nhập rồi!”

Mấy người đều vây đánh Lâm Thiên Thành.

Anh em trở mặt!

Lâm Cảnh đau khổ gào lên: “Ba, ba muốn giết con! Ba muốn giết conl”

Lâm Thiên Thành suýt nữa bị tức chết, ngay cả con trai của ông ta cũng không tin ông ta.

Anh em của ông ta, bây giờ ra tay với ông tai “Đám ngu xuẩn các người, tất cả đều ngu xuẩn!”

Lâm Thiên Thành tức muốn ói máu.

Bây giờ ông ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.

“Đây là âm mưu của tên chó này, ông ta là người của Viên Hiên tộc!”

Lâm Thiên Thành không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể nói như vậy.

Lâm Ngọc Thành đâm một kiếm, ông ta đạp một cước.

Cùng lúc đó, Lâm Thiên Nghĩa chém một đao về phía đầu của ông tal Mà hai người Lâm Đạo và Lâm Lâm, lại giết từ hai bên, vây chặt lấy ông ta.

Tuy cảnh giới của Lâm Thiên Thành cao hơn bọn họ, nhưng mãnh hổ sợ bầy sói, đặc biệt ông ta không thể ra tay giết, trong nhất thời vậy mà rơi vào thế hạ phong.

Lâm Thiên Nghĩa từng bước ép chặt, đâm một kiếm vào lồ ng ngực của Lâm Thiên Thành, mắng: “Lâm Thiên Thành, sự việc tới nước này, còn muốn giảo biện! Anh coi chúng tôi là kẻ ngu à? Gia đình cuối cùng của Viên Hiên tộc đều bị anh bắt rồi, gia đình ông Phùng đời đời làm người hầu trung thành của nhà họ Lâm chúng ta, bây giờ anh nói ông ấy là người của Viên Hiên tộc? Anh mắt mù chứ chúng tôi không mùt”

Lâm Đạo đấm một quyền về đằng sau tim của Lâm Thiên Thành, lạnh lùng nói: “Gia chủ, cho dù ông Phùng có vấn đề, đó cũng là chuyện chúng ta phải làm tiếp theo. Bây giờ, ngài trả lời vấn đề của ngài trước đi Nếu trong lòng ngài không có quỷ, tại sao muốn phản kháng!”

4 người này, mỗi người đều có tu vi Linh Đài Cảnh đỉnh phong.

Mà Lâm Thiên Thành là cường giả Thần Kiều Cảnh tứ trọng, nếu thật sự giết người, 4 người này không phải đối thủ của ông ta.

Nhưng bây giờ 4 người này ra tay toàn lực, mà ông ta lại không thể sử dụng sát chiêu, trong nhất thời vậy mà không làm được gì 4 người.

“Cút ra, nếu tôi muốn giết các người, các người đã chết rồi! Đồ ngu, còn không hiểu sao? Những kẻ ngu các người, nếu tôi giết lão tam, cho dù giết em ấy ở chính diện, lão tam sẽ phản kháng sao? Tôi bắt tên chó này trước rồi từ từ nói chuyện với các người!”

Lâm Thiên Thành thật sự tức điên rồi.

Ông ta cũng không ngốc, tuy không biết mục đích thật sự của ông Phùng là gì.

Nhưng cũng đoán được, ông Phùng chắc chắn có quan hệ với Vương Bác Thần, chắc chăn là muốn nhà họ Lâm nội loạn.

Hoặc nói, muốn nhìn thấy nhà họ Lâm tự mình tương tàn!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1563


CHƯƠNG 1563

Lâm Đạo nói: “Vậy ngài giơ tay chịu trói!”

Lâm Thiên Thành đập cho Lâm Lâm một chưởng, lại tung một quyền ép lui Lâm Ngọc Thành, hừ lạnh: “Tuyệt đối không thể! Đám ngu xuẩn các người đổ oan cho tôi, còn muốn tôi giơ tay chịu trói? Huống hồ, tôi còn là gia chủ của nhà họ Lâm, các người cũng xứng kêu tôi giơ tay chịu trói ư?

Lâm Cảnh oán hận nói: “Nếu ba không có tội, vậy ba chột dạ cái gì? Bọn con chỉ là muốn ngồi xuống nói chuyện với ba, muốn hỏi cho rõ, ba lại động thủ trước với bọn con! Còn muốn giết con! Ba kêu bọn họ Ị”

làm sao tin ba “Mày im mồm!”

Lâm Thiên Thành hận không thể đập một chưởng chết luôn thằng con trai này.

Là con trai của ông ta, lại dám nghỉ ngờ ông tai Vương Bác Thần ở một bên nhìn thấy không có người chết, hai bên đều có lưu thủ, như vậy đâu có được?

Cái anh muốn là nhà họ Lâm chết một đống người!

Vì vậy anh cố ý vu oan giá họa, k1ch thích hai bên: “Gia chủ, nếu ngài trong lòng không có quỷ, cần gì tự lừa mình dối người như thết Trước đó ngài từng nói với lão nô, những người của gia tộc đối với ngài ngoài mặt một kiểu trong tối một kiểu, ngài muốn giết mấy người để giết gà dọa khỉ, lẽ nào lời này không phải ngài nói sao?”

“Ngài nói người của nhị phòng đối đầu với ngài mọi chỗ, mong ngài chết, ngài định giết gà dọa khỉ, lẽ nào không phải ngài nói?

Ngài nói người của tứ phòng việc thành thì ít hỏng việc thì nhiều, ích kỷ tự lợi, nên giết mấy người để chấn nhiếp. Ngài còn nói người của chỉ phụ không có tác dụng lớn, chỉ là một đám sâu bọ, nên giết hết, tiết kiệm tài nguyên, lẽ nào lời này không phải ngài nói?”

Lời này vừa dứt, sắc mặt của ba người Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm rõ ràng đã thay đổi.

3 người Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm nghe thấy lời của Vương Bác Thần, lập tức nhớ tới thù mới hận cũ.

Năm đó Lâm Thiên Thành thượng vị, không hề khách sáo với bọn họ.

Đặc biệt là nhị phòng và tam phòng năm đó còn từng tranh đoạt vị trí gia chủ với Lâm Thiên Thành thì càng xung đột.

Sau khi Lâm Thiên Thành thượng vị, năm đó chèn ép nhị phòng và tam phòng rất gắt, lúc này mới đè được hai phòng này.

Từ trong miệng Lâm Thiên Thành nói ra lời này, bọn họ thấy lạ.

Nhưng điều bọn họ lo lắng là Lâm Thiên Thành vậy mà vẫn còn ghi hận chuyện năm đó.

Năm đó mẹ của Lâm Thiên Thành quả thật vì tranh đấu của nhị phòng và tam phòng mà chết, nhưng đó cũng không phải là thật lòng muốn vậy.

Chính vì cuộc đấu tranh của nhị phòng và tam phòng năm đó, gây ra cái chết của mẹ Lâm Thiên Thành, vậy nên hai phòng đều lùi một bước.

Cho dù về sau Lâm Thiên Thành thượng vị, chèn ép với hai phòng, hai phòng cũng nhận.

Dù sao, bọn họ đuối lý.

Nhưng bây giờ, Lâm Thiên Thành vậy mà vân ghi hận chuyện năm đó, điều này khiến 2 người bọn họ không thể không lo lắng.

Huống chỉ bây giờ bọn họ còn ra tay với Lâm Thiên Thành, sau này nếu tính toán, người của hai phòng bọn họ chỉ sợ sẽ bị Lâm Thiên Thành giết hết!

Ánh mắt của Lâm Đạo và Lâm Ngọc Thành chạm vào nhau, trong nháy mắt đã hiểu ý của đối phương.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1564


CHƯƠNG 1564

Lâm Thiên Thành không chết, hai phòng của bọn họ sẽ không sống yên được!

Lâm Thiên Thành ngay cả em trai ruột Lâm Thiên Minh của ông ta cũng giết thì sao có thể không ra tay với hai phòng của bọn họ chứ?

Điều bọn họ sợ không phải là Lâm Thiên Thành sẽ chèn ép hai phòng.

Điều bọn họ sợ là Lâm Thiên Thành ghi thù.

Điều càng oán hận hơn là Lâm Thiên Thành làm gia chủ, vậy mà muốn vì chuyện năm đó, còn muốn ra tay với hai phòng bọn họi Sắc mặt của Lâm Lâm cũng thay đổi.

Lúc đầu người của chỉ phụ bọn họ ủng hộ Lâm Thiên Thành, nhưng cũng đưa ra cho Lâm Thiên Thành rất nhiều điều kiện làm lợi ích trao đổi, để ủng hộ Lâm Thiên Thành thượng vị.

Nhưng những năm nay, Lâm Thiên Thành trong sáng trong tối gõ đánh bọn họ, lấy đi không ít lợi ích thuộc về chi phụ.

Bọn họ sớm đã bất mãn.

Bây giờ nói ra ở trước mặt nhiều người như vậy, còn là vén ra tấm màn che này.

Tính cách của Lâm Thiên Thành vốn bá đạo, bình thường nhà họ Lâm không có ai dám làm trái ý của ông ta.

Đặc biệt ông ta còn là một người rất kiêu ngạo, trước giờ khinh thường giải thích với người của nhà họ Lâm.

Ngay cả con trai của ông ta, ông ta cũng không muốn giải thích, càng không cần nói tới những người như Lâm Đạo và Lâm Ngọc Thành.

Thật ra Vương Bác Thần chỉ là dựa theo một số tư liệu mà Dạ Thư Linh cung cấp lúc đầu rồi bịa linh tinh, thuận miệng vu oan.

Đặc biệt là ở loại đại gia tộc như này, tranh quyền thượng vị sao có thể không có mâu thuận?

Anh không tin Lâm Thiên Thành trước kia chưa từng nói những lời kiểu này.

Đồng thời, anh cũng đang quan sát biểu cảm của đám người Lâm Đạo.

Nhìn thấy sắc mặt của bọn họ đều thay đổi, ngay lập tức anh biết chuyện anh thuận miệng nói ra đã khơi dậy lòng nghi ngờ của bọn họ đối với sự phòng bị của Lâm Thiên Thành.

Vì vậy anh càng tiến thêm một bước ép hỏi: “Gia chủ, những điều lão nô nói, ngài có nhận không? Nếu ngài nói ngài chưa từng nói lời này, vậy tất cả những gì lão nô nói trước đó đều là đánh răm! Đều là vu oan giá họa!”

Lâm Thiên Thành cưỡi lên lưng hổ khó xuống, trước kia ông ta quả thật từng nói lời này, với tính cách kiêu ngạo và bá đạo của ông ta, cũng khinh thường phản bác.

Nhưng có vài lời, chỉ là lời nói trong lúc tức giận, chỉ là để phát ti3t thôi.

Nhưng không ngờ lại bị tên chó già ông Phùng nói ra vào lúc này.

Nếu bình thường nói ra thì không có gì.

Nhưng vào thời điểm này, những lời này chính là một cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đài “Tôi quả thật từng nói nhưng chỉ là lời nói lúc tức giận!”

Lâm Đạo tự giêu nói: ‘Ha ha, lời nói tức giận?”

Tốc độ ra tay của Lâm Ngọc Thành nhanh hơn, tức giận nói: ‘Lâm Thiên Thành, uổng cho chúng tôi tin tưởng lời nói dối năm đó của ông, thì ra ông muốn giết hết chúng tôi!”

Cái chết của mẹ Lâm Thiên Thành năm đó chính là vết nứt không thể bù đắp giữa Lâm Thiên Thành và nhị phòng, tam phòng!

Một dao cuối cùng của Vương Bác Thần đã đâm vào vết nứt giữa bọn họ!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1565


CHƯƠNG 1565

Lâm Thiên Thành, ông cũng có ngày này sao?

Ông cuối cùng cũng nếm được mùi vị bị người tin tưởng phản bội rồi nhỉ Đừng nôn nóng, vấn chưa kết thúc đâu.

Ánh mắt của Vương Bác Thần nhìn sang Lâm Cảnh ở trước người anh.

Ánh mắt Vương Bác Thần, nhìn về phía Lâm Cảnh đang đứng chăn ở trước mặt mình.

Con át chủ bài cuối cùng đang ở trên người Lâm Cảnh.

Chỉ cần Lâm Cảnh chết trên tay Lâm Thiên Thành, Lâm Thiên Thành có trăm cái miệng cũng không giải thích được!

Đến lúc đó, nhà họ Lâm sẽ hoàn toàn đại loạn!

Mà lúc này, Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm đang thật sự có ý muốn giết Lâm Thiên Thành.

Bọn họ không dám cược.

Lâm Thiên Thành đã thừa nhận những lời mà lão Phùng nói.

Điều này chứng bỏ, trong lòng Lâm Thiên Thành vẫn còn oán hận ba gia đình bọn họ.

Tương lai, nhất định sẽ tính toán rõ ràng!

Đã như vậy, chỉ bằng ra tay trước để chiếm ưu thết Ba người đều bắt đầu ra tay, chiêu sau tàn độc hơn chiêu trước, ép Lâm Thiên Thành phải liên tục lùi về sau!

Lâm Thiên Thành vô cùng tức giận, ông †a không ngờ vài ba lời của lão Phùng đã khiêu khích thành công!

“Đồ chó, ông nên chết đi!”

Lâm Thiên Thành vô cùng căm hận, ông ta không ngờ, người cuối cùng đâm mình một đao tàn ác nhất lại là lão Phùng!

Người đã đi cùng ông ta mấy chục năm qual “Người nên chết là ông!”

Lâm Thiên Nghĩa vốn đã tức giận, bây giờ càng tức giận hơn.

Lâm Đạo hừ một tiếng nói: ‘Lâm Thiên Thành, chúng tôi cũng xem như đã tận tình / tận nghĩa với ông. Ông lại cố chấp không chịu thay đổi, vậy đừng trách chúng tôi không khách khí! Chúng tôi làm điều này đều là vì nhà họ Lâm!”

Lâm Ngọc Thành nói: Lâm Thiên Thành, †ôi không ngờ, lòng thù hận của ông với chúng tôi đã qua bao nhiêu năm mà vẫn chưa tiêu tan. Tôi càng không ngờ đến, bao nhiêu năm qua, hai gia đình chúng tôi lao tâm khổ tứ vì nhà họ Lâm, nhưng vẫn không đổi lại được sự tha thứ của ông!”

Lâm Lâm vô tội nói: ‘Gia chủ, ông quá tàn độc!”

Ba người cùng ra tay rất tàn độc, hoàn toàn không nương tay, chiêu nào cũng là chiêu chí mạng!

Một kiếm của Lâm Ngọc Thành đâm vào cánh tay Lâm Thiên Thành, một chưởng của Lâm Thiên Thành vừa đánh ra, con dao dài trong xuất hiện trong tay Lâm Đạo.

trực tiếp chém vào đầu ông ta.

Nếu như không phải Lâm Thiên Thành tránh nhanh, một dao này, sợ là đã chém vào đầu ông ta.

Mặc dù như vậy, lưỡi dao mạnh và nhanh vân cắt đứt rất nhiều tóc của ông ta.

Lâm Thiên Thành căm hận đến phát điên: “Các người tìm cái chết!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1566


CHƯƠNG 1566

Ba người hét lên: “Người tìm cái chết là ông! Ông đã không cho chúng tôi con đường sống, vậy chúng ta nợ mới nợ cũ tính một lần cho xong!”

Lâm Thiên Thành tức giận đến mức trong mắt toàn là tia máu, trong lòng xuất hiện ý nghĩ muốn giết người.

Ông ta không giết ba người này, ba người này cũng sẽ giết ông ta.

Hơn nữa, còn có Lâm Thiên Nghĩa đã bị tức giận che mờ mắt.

“Vậy các người đi chết đi!”

Lâm Thiên Thành lạnh lùng hét lên một tiếng, bộc phát ra thực lực Thần Kiều Cảnh.

Đúng lúc này, Vương Bác Thần mặt không biến sắc đẩy Lâm Cảnh ra, dùng kim bạc đâm vào huyệt sau đầu Lâm Cảnh.

Lâm Cảnh đột nhiên nổi điên, lại bị Vương Bác Thần đẩy một cái, hướng về phía Lâm Thiên Thành.

“Ba, ba thật quá đáng! Ba có bản lĩnh thì gi ết chết con đi!”

Lúc Lâm Cảnh bị đẩy ra, Vương Bác Thần đã dùng giọng nói của Lâm Cảnh hét lên một tiếng.

Lúc này, Lâm Thiên Thành đã nảy sinh ý muốn giết người, sát chiêu cũng đã đánh ra, muốn thu tay lại cũng không còn kịp nữa.

Mà Lâm Cảnh cứ bổ nhào về phía trước.

Bùm!

Giống như một quả dưa hấu bị đập vỡ, đầu của Lâm Cảnh đã bị Lâm Thiên Thành đánh nát!

Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.

Lâm Đạo và những người khác dừng tay lại, không dám tin nhìn Lâm Thiên Thành.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Lâm Thiên Thành, g iết chết con trai của mình!

Ông ta đã gi ết chết Lâm Cảnh!

Còn dùng thủ đoạn tàn độc như vậy, đánh nát đầu Lâm Cảnh.

Hổ dữ còn không ăn thịt conl Đầu tiên là g iết chết Lâm Thiên Minh, bây giờ lại giế t chết Lâm Cảnh, Lâm Thiên Thành đúng là bị điên rồi!

Vương Bác Thần nhân cơ hội này, bi phân nói: “Gia chủ, ông thật nhẫn tâm, ngay cả con trai của mình mà ông cũng không bỏ qual”

Lâm Đạo và những người khác đột nhiên bị Vương Bác Thần kích động.

Thỏ chết cáo thương.

Lâm Thiên Thành còn giết cả con trai của mình.

Sẽ bỏ qua cho bọn họ sao?

Lâm Thiên Nghĩa vô cùng phấn nộ: “Giế t chết ông ta! Lâm Thiên Thành đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi, nhà họ Lâm, theo tôi để gi ết chết ma đầu!”

Lâm Cảnh chết rồi.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy, Lâm Cảnh bị một chưởng của Lâm Thiên Thành đáng nát đầu.

Cái chết của Lâm Thiên Minh không có ai nhìn thấy, nhưng cái chết của Lâm Cảnh thì bọn họ lại tận mắt nhìn thấy.

Lâm Thiên Thành, không thể chối cãi!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1567


CHƯƠNG 1567

“Cảnh Nhi!”

Lâm Thiên Thành bị điên rồi, ông ta không thể ngờ đến, mình sẽ tự tay gi ết chết con trai.

“Cút hết ra cho tôi!”

Hai mắt Lâm Thiên Thành đỏ ngàu, thực lực Thần Kiều Cảnh tứ trọng được bộc phát toàn bộ, uy áp đáng sợ được phóng ra, không nương tay nữa.

“Lâm Thiên Thành, có bản lĩnh thì ông g iết chết chúng tôi đi!”

Lâm Thiên Nghĩa bị luồng uy áp này ép đến phun ra máu tươi, tức giận hét lên một tiếng.

Bốn người bọn họ, đều là Linh Đài cảnh điên phong, lúc trước Lâm Thiên Thành không ra chiêu mạnh nhất, ngay cả uy áp cũng không phóng ra.

Nên bọn họ còn có thể đấu được.

Nhưng bây giờ, Lâm Cảnh đã chết, đã k1ch thích Lâm Thiên Thành.

Toàn bộ uy áp đã được phóng ra, Lâm Thiên Nghĩa và những người khác đã có chút không chống đỡ được nữa.

Thần Kiều Cảnh và Thiên Đài cảnh điên phong hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm rất không cam lòng, sau ngày hôm nay, Lâm Thiên Thành nhất định sẽ ra tay với họ rất tàn độc.

Ba người nhìn nhau, đã đi đến bước đường này, một là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, ra tay trước để chiếm ưu thết “Lâm Thiên Thành, ông đừng cố chấp mê muội không chịu tỉnh ngộ nữa!”

Ba người đồng thời bộc phát, chống lại uy áp của Lâm Thiên Thành, lập tức đột phát đến Thần Kiều Cảnh nhất trọng.

Liên tục tấn công về phía Lâm Thiên Thành.

Nhìn thấy những người này, huynh đệ bất hòa, ba con chém giết nhau, Vương Bác Thần nhìn mà cảm thấy rất thích thú.

Quả nhiên, mấy lão già này, ai cũng ẩn giấu thực lực.

Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm đã đột phá Thiên Kiều Cảnh từ lâu rồi.

May là anh không ra tay trước.

Nếu không không biết sẽ phải chết như thế nào.

Nếu như ra tay trước, ba người này đều là Thần Kiều cảnh nhất trọng, mà Lâm Thiên Thành là Thần Kiều cảnh tứ trọng, bản thân anh chỉ là Thần Kiều cảnh nhị trọng, về cơ bản sẽ không có cơ hội sống sót.

Lâm Thiên Thành vô cùng tức giận: ‘Các người cút ra cho tôi, đừng ép tôi giết người! Vì đối phó với tôi mà bắt đầu để lộ ra thực lực thực sự rồi sao? Các người là một đám ngu xuẩh, bị cái đồ chó chết lão Phùng kia lừa!”

Ba người không nói một lời nào, dốc sức ra †ay.

Bây giờ đã không còn là chuyện 90 nghìn tỷ nữa, mà là ba người bọn họ lo lắng, Lâm Thiên Thành đã g iết chết con trai của mình, sau này sẽ giận chó đánh mèo, trút giận lên ba người bọn họ.

Đặc biệt là, Lâm Thiên Thành vẫn còn ghi hận chuyện năm đó, bây giờ lại có xung đột, cho dù Lâm Thiên Thành thề độc sau này sẽ không ra tay, bọn họ cũng không tin.

Ai tin thì người đó là tên ngốc!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1568


CHƯƠNG 1568

“Vậy các người đi chết hết đi!”

Lâm Thiên Thành nảy sinh ý định giết người.

Ông ta chưa từng nghĩ đến, bản thân lại rơi vào bước đường này!

Bị gia tộc phản bội!

Đặc biệt là, ông ta lỡ tay gi ết chết con trai, mấy người này vẫn không chịu buông tha.

Bùm!

Tốc độ của Lâm Thiên Thành rất nhanh, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lâm Đạo, trên năm đấm mang theo tia sáng màu vàng, đấm mạnh vào đầu Lâm Đạo.

Lâm Đạo vội vàng lùi về sau, tốc độ vô cùng nhanh, đã là tốc độ mà. người bình thường không thể nhìn được.

Nhưng ông ta nhanh đến đâu thì Lâm Thiên Thành còn nhanh hơn, một chưởng đã đánh vào ngực ông ta.

Lâm Đạo bay ra, Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm, sắc mặt thay đổi, ra tay từ phía sau của Lâm Thiên Thành.

Lâm Thiên Thành giống như có mắt ở đằng sau, tránh đi, sau đó đột nhiên xuất hiện phía sau Lâm Ngọc Thành.

“Tránh rat”

Lúc này, Lâm Thiên Nghĩa vội vàng đi đến, đao dài chém ra, lưỡi dao dài mấy mét chém về phía cổ Lâm Thiên Thành.

“Lão nhị, ông cút ra cho tôi!”

Lâm Thiên Thành quay người đá một chân ra, sức lực rất mạnh, đá đến mức Lâm Thiên Nghĩa ngã mạnh xuống đất.

Có thể nhìn ra, ông ta đã nương tay.

Dù sao cũng là em trai ruốt của mình.

Nếu không bây giờ Lâm Thiên Nghĩa đã thành người chết rồi.

Nhưng ông ta nương tay, Vương Bác Thần sẽ không nương tay.

“Nhị gia, ông không sao chứ.”

Vương Bác Thần vội vàng chạy đến, giả vờ muốn bảo vệ Lâm Thiên Nghĩa, nhưng lại âm thầm ra tay, một cây kim bạc đột nhiên đâm vào đầu Lâm Thiên Nghĩa.

Lâm Thiên Nghĩa chết ngay lập tức!

“Nhị gia, nhị gial!”

Vương Bác Thần đau khổ hét lên, tức giận trách mắng Lâm Thiên Thành: “Gia chủ, tại sao ông lại độc ác như vậy, ngay cả nhị gia cũng không bỏ quai”

Cái gì?

Lâm Thiên Nghĩa chết rồi?

Sắc mặt người nhà họ Lâm lại một lần nữa thay đổi.

Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm, khuôn mặt ba người tràn đầy sự sợ hãi!

Vương Bác Thần tỏ ra đau buồn, vô cùng đau đớn hét lên.

Lâm Thiên Nghĩa đã chết rồi!

Người nhà họ Lâm sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên Thành.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1569


CHƯƠNG 1569

Gia chủ điên rồi.

Ông ta tẩu hỏa nhập ma rồi!

Gi ết chết con trai của mình, giế t chết hai người em trai.

Cái chết của Lâm Thiên Minh mọi người chỉ nghi ngờ, nhưng còn cái chết của Lâm Cảnh và Lâm Thiên Nghĩa, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy.

Đầu bị Lâm Thiên Thành gi ết chết.

“Gi ết chết ông taI”

“Gia chủ đã tẩu hỏa nhập ma rồi, người nhà họ Lâm, giết mail”

“Gia chủ, tại sao ông lại tàn độc, tuyệt tình như vậy, ngay cả người thân cùng huyết thống với mình mà cũng không bỏ qual”

Người nhà họ Lâm bị làm cho tức giận, bọn họ không thể ngờ đến, gia chủ sẽ tàn nhãn đến mức này, ngay cả người thân của mình mà cũng gi ết chết.

“Không phải do tôi giết!!”

Lâm Thiên Thành có nỗi khổ mà không nói ra được, thậm chí lúc đầu ông ta còn nghỉ ngờ bản thân mình, có phải là do ông ta giết không.

Con trai và em trai, đều chết ở trong tay ông ta.

“Lâm Thiên Thành, ông tìm cái chết mài!”

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lâm Đạo và những người khác càng thêm quyết tâm giế t chết Lâm Thiên Thành.

Lâm Thiên Thành còn gi ết chết cả người thân của mình, chả lẽ sẽ bỏ qua cho bọn họ?

Dù sao, nghiêm túc mà nói, bọn họ và Lâm Thiên Thành cũng đã có thù hận.

Kiếm dài trong tay Lâm Ngọc Thành phá ra ánh sáng chói mắt, dùng toàn bộ sức lực, xem Lâm Thiên Thành là kẻ thùt “Người không phải là do tôi giết! Lúc nấy †ôi không hề dùng lực!”

Lâm Thiên Thành bất lực giải thích, bây giờ, ngay cả bản thân ông ta cũng không nói rõ được, rốt cuộc có phải là do mình giết không.

Ông ta không hề nghĩ đến chuyện giết người, chỉ muốn trấn áp những người này thôi.

Nhưng, con trai và em trai lại chết trong tay ông ta.

“Ông nghĩ chúng tôi bị mù hả? Ông nghĩ chúng tôi không có mắt đúng không?”

Thanh thương dài trong tay Lâm Lâm nhanh như tia chớp, phát ra những tiếng „3 nØ.

Lâm Thiên Thành liên tục lùi về sau, ông †a sắp phát điên rồi, nhưng không thể nào giải thích được.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy, Lâm Cảnh và Lâm Thiên Nghĩa chết trong tay ông ta.

“Có người hãm hại tôi, có người hãm hại tôi! Lão Phùng, cái đồ chó chết này, là ông tai”

Lâm Thiên Thành cảm nhận được, lão Phùng chắc chắn có vấn đề, tức giận nói: “Lúc nãy, ông ta đứng phía sau Cảnh Nhị, bây giờ ông ta lại là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh lão nhị, là ông ta hãm hại tôi!”

Vương Bác Thần k1ch thích tuyến lệ của mình, nước mắt đột nhiên tuôn ra như nước suối, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng thống khổ, đau đơn nói: “Gia chủ, tôi hầu hạ ở bên cạnh ông bao nhiêu năm qua, nhà họ Phùng nhà chúng tôi mấy đời đều làm quản gia cho nhà họ Lâm, làm trâu _ làm ngựa cho nhà họ Lâm, ông muốn giết tôi, tôi nhận. Nhưng tại sao ông không dám thừa nhận, lại muốn đẩy trách nhiệm cho tôi! Tôi chỉ mới vừa đột phá lên Linh Đài cảnh, nhị gia là Linh Đài cảnh điên phong, thiếu chủ là Linh Đài cảnh lục trọng, ông nói xem tôi giết bọn họ kiểu gì! Tôi có lý do gì để giết bọn họI “Gia chủ, tôi biết ông cay nghiệt, vô tình, vẫn luôn muốn báo thù rửa hận cho ba mẹ ông, muốn tiêu diệt nhị phòng và tứ phòng, điều này tôi không phản đối, dù sao năm đó ba mẹ ông bị nhị phòng và tứ phòng hãm hại. Nhưng tôi không ngờ, ngay cả em trai ruốt và con trai mà ông cũng không bỏ qual”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1570


CHƯƠNG 1570

Lời nói của Vương Bác Thần, đã gây được sự đồng cảm của người nhà họ Lâm.

“Gia chủ, cái chết của lão tam chúng tôi không nhìn thấy, nhưng lão nhị và Cảnh Nhi, đều chết trong tay ông, chúng tôi không bị mù!”

“Lâm Thiên Thành đã không còn là gia chủ của nhà họ Lâm chúng ta nữa, bây giờ ông †a là một ma đầu, mọi người cùng lên, gi ết chết ông tai”

“Đúng là súc sinh, giết cả em trai và con trai của mình, hổ dữ còn không ăn thịt con, giết người ở trước mặt chúng ta còn không thừa nhận”

“Cả nhà quản gia Phùng trung thành, tận tâm với nhà họ Lâm chúng ta, lão Phùng lại là tâm phúc của ông, ông lại vu oán, giám họa ở trước mặt mọi người. Điều này chứng tỏ, những lời lão Phùng nói lúc trước đều là thật, Thiên Minh là do ông gi ết chết!”

Lâm Đạo hét lên: “Kết ngũ hành khốn long Ị”

trận! Giết ma Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm cũng không đánh nhau với Lâm Thiên Thành nữa, vội vàng kết trận.

Trong nháy mắt, Lâm Thiên Thành giống như già đi mấy chục tuổi, khuôn mặt đau buồn, cứng nhắc giải thích: “Thật sự không phải là do tôi giết, tôi thật sự không ra tay quá nặng!”

Ông ta nổi điên, xông về phía Vương Bác Thần: “Phùng Xung, tôi sẽ gi ết chết con chó này!”

“Lâm Thiên Thành, ông thật to gan!”

Lâm Lâm hét lên, ngũ hành khốn long trận đã được kết thành rất nhanh, bao trùm lên Lâm Thiên Thành.

“Ông gi ết chết em trai và con trai của mình còn không tính, ông còn muốn đuổi cùng giết tận lão Phùng sao?”

Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm thay Vương Bác Thần chặn một đòn này.

Nhưng Lâm Thiên Thành đã quyết tâm gi ết chết lão Phùng, nhìn thấy hai người này, lại rút một phần sức lực.

Mặc dù như vậy, nhưng Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm vẫn bị đánh đến mức nôn ra máu, hai tay run rẩy không ngừng.

Vương Bác Thần sắp cảm động phát khóc rồi, không ngờ người nhà họ Lâm lại giúp mình chặn một đao.

Nhưng, nếu như bọn họ biết được thân phận thật sự của anh, sẽ có biểu cảm như thế nào?

Trên tay những người này, đã nhuốm đầy máu của gia đình mẹ.

Vương Bác Thần vẫn không chọn lập tức tiết lộ danh tính của mình.

Anh muốn để người nhà họ Lâm đánh nhau đến mức không chết không ngừng mới tiết lộ.

Như vậy, sự ngăn cách giữa những người nhà họ Lâm với nhau sẽ không bao giờ được hóa giả.

Anh muốn để người nhà họ Lâm cũng cảm nhận được cảm giác bị người mình tín nhiệm nhất phản bội.

Nhìn thấy lão Phùng được Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm bảo vệ, Lâm Thiên Thành vô cùng tức giận.

Ông ta đã giế t chết Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Cảnh, nếu như giết thêm người thứ ba, thật sự sẽ không có cơ hội vấn hồi.

Nhà họ Tiêu, thật sự sẽ suy tàn.

“Mấy tên ngu ngốc các ông, bị người ta đem đi bán còn giúp họ đếm tiền. Đồ ngu!

Các ông vấn chưa nhìn ra sao? Lão Phùng Xung này vẫn luôn khiêu khích, ly gián!”

Lâm Thiên Thành vô cùng tức giận.

Nhưng bây giờ, nhà họ Lâm không có ai tin lời nói của ông ta.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1571


CHƯƠNG 1571

Chỉ nhìn thấy ông ta g**t ch*t Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Cảnh, bây giờ còn muốn g**t ch*t người hầu trung thành của nhà họ Lâm.

“Lâm Thiên Thành, hãy đền tội cho những nghiệp chướng mà ông gây ra đi! Chúng tôi không nhìn thấy lão Phùng khiêu khích, chia rẽ, thứ nhìn thấy là ông g**t ch*t Thiên Nghĩa và Cảnh Nhi. Lão Phùng chỉ ăn ngay nói thật, đâm vào chỗ đau của ông mà thôi!”

Lâm Đạo tiếp tục chủ trì trận pháp, sức mạnh của tất cả mọi người đều tập trung lên người ông ta.

Khí thế ngày càng mạnh.

Rất nhanh đã đạt đến thực lực Thần Kiều cảnh ngũ trọng.

Sắc mặt Lâm Thiên Thành lập tức thay đổi, chỉ có thể dốc toàn lực.

“Lâm Thiên Thành, ông đi đền tội với Thiên Nghĩa, Thiên Minh và Cảnh Nhi đi!”

Sức mạnh của Lâm Đạo ngày cảng mạnh, ánh sáng của thanh đao dài trong tay ngày càng chói mắt, sức mạnh đáng sợ vẫn đang ngưng kết.

Vương Bác Thần thầm cảm thấy vui mừng: “May mà mình không để lộ thân phận trước, nội tình nhà họ Lâm thật sự quá sâu.

Ngũ hành khốn long trận này lại có thể tập trung sức mạnh của tất cả mọi người lên một người, chỉ là không biết nhà họ Chung và nhà họ Dạ có trận pháp như thế này không. Không hổ là ẩn thế cổ tộc, thủ đoạn thâm sâu, xem ra mình lựa chọn dùng mấy thân phận giả là đúng. Nếu ra tay một cách tùy tiện, sợ là chết đến mức không còn một mảnh vụn nào.”

Mà lúc này, trong nháy mắt, thanh đao dài trong tay Lâm Đạo, mũi đao đột nhiên dài đến ba mươi mấy mét.

Mũi dao màu đỏ nhạt, cùng với một đao của Lâm Tiêu chém ra, không gian cũng bắt đầu run rẩy.

Mũi dao dài ba mươi mấy mét, giống như đào núi lấp biển, hướng về phía Lâm Thiên Thành.

“Mấy tên ngu xuẩn, tìm cái chết!”

Lâm Thiên Thành sắp tức chết rồi.

Tổng hợp tất cả các chuyện lại, lão Phùng Xung này rõ ràng có vấn đề.

Nhưng những tên ngu xuẩn này lại tin tưởng ông ta.

Nhưng, ông ta là người bị đội nồi, có thể nghĩ đến những điều này.

Nhưng thứ đám người Lâm Đạo nhìn thấy lại là, ông ta g**t ch*t Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Cảnh, cộng thêm ngày trước tam phòng và tứ phòng gián tiếp giết hại mẹ của Lâm Thiên Thành, tổng hợp tất cả các loại nhân tố, Lâm Đạo và mấy người khác không thể đoán ra được.

Đặc biệt là Lâm Thiên Thành còn muốn tiêu diệt tam phòng và tứ phòng, điều này khiến Lâm Đạo và những người khác mất đi lý trí.

Lúc này mắt của hai bên đều đỏ ngàu, tràn đầy sát khí, không có thời gian suy nghĩ những chuyện này.

Mũi đao màu hồng nhạt dài ba mươi mấy mét chém xuống, phản ứng của Lâm Thiên Thành cũng vô cùng nhanh, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh đao dài, dốc toàn lực, ngăn cản một đao này.

Nhưng bản thân ông ta cũng bị một đao này làm cho chấn động đến mức thất khiếu chảy máu, lục phủ ngũ tạng chấn động.

“Chết!!!”

Lâm Đạo bước lên phía trước một bước, giống như chặt củi, cơ thể nghiêng về phía trước, chân phải co lên, chém thẳng xuống.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1572


CHƯƠNG 1572

“Lâm ĐạolI”

Lâm Thiên Thành hét lên, trong mắt lóe lên một tia tuyệt vọng, vội vàng ngăn cản, nhưng rõ ràng có chút khó khăn.

Lâm Thiên Thành cố găng chống cự, ông ta biết rõ hơn ai hết uy lực của ngũ hành khốn long trận của nhà họ Lâm mạnh đến mức nào.

Bây giờ chỉ là Lâm Đạo với thực lực Thần Kiều cảnh nhất trọng là chủ trận pháp, sức mạnh bộc phát ra có thể g**t ch*t cường giả Thần Kiều cảnh ngũ trọng.

Sắc mặt của Lâm Thiên Thành rõ ràng đã trở nên tái nhợt.

Mũi đao màu đỏ nhạt không ngừng đè xuống, Lâm Thiên Thành thất khiếu chảy máu, bộc phát toàn bộ sức lực.

Lúc này, huyệt toàn cơ của Lâm Thiên Thành đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt.

Sau đó là huyệt thiên đột.

Thần Kiều cảnh lục trọng!

Hai mắt Vương Bác Thần co rút lại, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên Thành.

Quả nhiên, lão già này vấn che giấu thực lực thật sự.

May mà anh không để lộ thân phận trước, nếu không sẽ không phải là đối thủ của Lâm Thiên Thành.

Mấy lão già này, người này còn nguy hiểm hơn người kia, tất cả đều che giấu thực lực thật sự.

“Thần Kiều cảnh lục trọng! Lâm Thiên Thành, quả nhiên ông còn che giấu thực lực!”

Vẻ mặt của Lâm Đạo và những người khác lập tức thay đổi.

Ngũ hành khốn long trận do ông ta chủ trì, mạnh nhất có thể g**t ch*t Thần Kiều cảnh ngũ trọng.

Nhưng bây giờ, thực lực thật sự của Lâm Thiên Thành là Thần Kiều cảnh lục trọng!

Nguy hiểm rồi!

“Giết!”

Lâm Đạo không ngờ đến, Lâm Thiên Thành lại là cường giả Thần Kiều cảnh lục trọng.

“Nên kết thúc rồi, đám ngu ngốc các người!”

Lâm Thiên Thành một đao chém gấy mũi đao màu đỏ máu dài ba mươi mấy mét kie, lau máu trên mặt, nói: ‘Lâm Đạo, Lâm Ngọc Thành, Lâm Lâm, ba tên ngu ngốc các người, nên chết đi!”

“Giết ông tal”

Trong mắt Lâm Ngọc Thành và những người khác lộ ra sự sợ hãi, nếu như hôm nay không g**t ch*t Lâm Thiên Thành, ba người bọn họ nhất định sẽ phải chếtI Người nhà của bọn họ, cũng sẽ bị Lâm Thiên Thành g**t ch*t.

Lâm Thiên Thành nhảy lên, đá một chân ra.

Cùng với uy áp đáng sợ, giữa không trung đột nhiên xuất hiện một chiếc chân khổng lồ, dài ba mươi mấy mét.

Đạp mạnh lên người Lâm Đạo.

Phụt!

Lâm Đạo phun ra một ngụm máu tươi, hai tay cầm đao, nửa quỳ ở giữa không trung, chăn luồng uy áp này, cơ thể không ngừng bị đè xuống.

“Dốc toàn bộ sức lực vào!”

Lâm Ngọc Thành là Lâm Lâm hét lên mộ tiếng, truyền toàn bộ sức mạnh trên người đều cho Lâm Đạo.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1573


CHƯƠNG 1573

Lâm Thiên Thành nhất định phải chết!

“Lâm Thiên Thành, ông không xứng làm gia chủ! Hôm nay tôi có liều cái mạng này cũng phải g**t ch*t ông!”

Lâm Đạo hét lên, tất cả sức mạnh của Lâm Ngọc Thành và Lâm Lâm đều tập trung lên người ông ta.

Sức mạnh to lớn như thế này, khiến cơ thể của ông ta không tiếp nhận được, kinh mạch có hiện tượng vỡ.

Bùm!

Lâm Đạo ở giữa không trung, giơ một tay ra, một chưởng được đánh ra.

Một chưởng này, có thể so sánh với Thần Kiều cảnh lục trọng!

Dấu chân khổng lồ kia bị một chưởng này phá nát.

Lâm Thiên Thành cười khẩy một tiếng, cả người đột nhiên biến mất.

Vẻ mặt Lâm Đạo lập tức thay đổi, không ngừng vung đao, rất nhiều đao ảnh xuất hiện xung quanh ông ta.

Kengl Lâm Thiên Thành đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu Lâm Đạo, một đao lại rơi xuống.

“Tôi xem ông có thể bạo phát được mấy lân!”

Lâm Thiên Thành lạnh lùng hừ một tiếng, ông ta chưa từng nghĩ đến, có một ngày, sẽ bị đám người mà mình tín nhiệm nhất _’ ép đến bước đường này.

“Kẻ phản bội đều sẽ phải chết!”

“Mẹ nó, Lâm Thiên Thành, ông mới là kẻ phản bội! Ông đã nhập ma rồi, nên chết!”

Lâm Ngọc Thành lớn tiếng mắng chửi, nếu như không phải Lâm Thiên Thành vì lợi ích cá nhân, tặng tài nguyên chín mươi nghìn tỷ cho Vương Bác Thần, hơn nữa còn ra tay giết người.

Thì sẽ không xảy ra chuyện như hiện tại.

Tất cả những điều này, đều là bản thân Lâm Thiên Thành tự tìm đến!

“Lâm Thiên Thành, có bản lĩnh, hôm nay ông g**t ch*t tất cả người nhà họ Lâm di, nếu không, người nhà họ Lâm nhất định sẽ g**t ch*t ông!”

Hai mắt Lâm Đại đã chảy máu, cùng chiến đấu với Lâm Thiên Thành.

Ông ta chỉ nhờ vào ngũ hành khốn long trận, tập trung tất cả sức mạnh của mọi người lên người ông ta, thực lực tạm thời bộc phát ra có thể sánh với Thân Kiều cảnh lục trọng.

Nhưng sức mạnh này không duy trì được quá lâu.

Vương Bác Thần cau mày, nếu cứ tiếp tục thế này, Lâm Đạo và những người khác nhất định sẽ chết.

“Không được, mình nhất định phải gây thêm phiền phức cho Lâm Thiên Thành, cho dù hôm nay không g**t ch*t được ông ta, cũng phải khiến ông ta trọng thương!”

Nhìn Lâm Đạo và Lâm Thiên Thành chém giết nhau, Vương Bác Thần suy nghĩ muốn làm thế nào để gây phiền phức cho Lâm Thiên Thành.

Độc của độc y Hồ Vụ, và sâu độc của cổ y Triệu Linh đều đã thử.

Đối với cường giả như Lâm Thiên Thành, lại không có bất kỳ sự uy h**p nào, về cơ bản là không có tác dụng nào.

Độc thuật của Hồ Vụ và sâu độc của Triệu Linh đều không được, mà thực lực của hai người bọn họ quá thấp, trước mắt nghiên cứu của bọn họ, vẫn không thể nào khiến Lâm Thiên Thành bị thương.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1574


CHƯƠNG 1574

“Nếu như độc thuật và cổ thuật đều không được, vậy thử quỷ thuật của Tả Sướng.”

Vương Bác Thần nheo mắt lại, hai tay lén lút kết ra một pháp ấn, bắt đầu chiêu quỷ.

Quỷ y Tả Sướng, dựa vào y đạo nhập quỷ y đạo, có thể tạm thời ngưng kết linh hồn của người vừa mới chết không lâu.

Nhưng trước mắt quỷ y của Tả Sướng không có tác dụng quá nhiều, chỉ có thể ngưng kết hư ảnh của linh hồn.

Bây giờ có thể thử một chút, xem xem có thể tạo ảnh hướng đến tâm trí của Lâm Thiên Thành hay không.

Rất nhanh, hai hình bóng hư ảo dần được ngưng kết, chính là Lâm Thiên Nghĩa và Lâm Cảnh.

Vương Bác Thần khống chế hai linh hồn hư ảo này, để bọn họ phát ra tiếng.

“Ba, ba thật nhẫn tâm, tại sao ba lại muốn g**t ch*t con, con là con trai của ba mà.

Ba, con chết rất thảm.”

Linh hồn của Lâm Cảnh phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết, khiến người khác lạnh người.

Người của nhà họ Lâm đều bị dọa sợ.

Sợ hãi nhìn hai hư ảnh kia.

“Đúng vậy, là linh hồn của nhị gia và thiếu chủ, bọn họ chết không nhăm mắt, đến để báo thù.”

Có người hét lên.

“Lâm Thiên Thành, cái đồ lòng lang dạ sói này, năm đó ông đã đồng ý với mẹ, sẽ bảo vệ tôi và lão tam, cái đồ cặn bã này, ông trả lại mạng cho tôi!”

Vẻ mặt Lâm Thiên Thành lại thay đổi, vốn dĩ vì giết nhầm con trai và em trai khiến trong lòng ông ta cảm thấy vô cùng tự trách.

Bây giờ linh hồn hai người họ xuất hiện, khiến tính tình của ông ta bị ảnh hưởng.

Lâm Đạo nhân cơ hội nói: ‘Lâm Thiên Thành, linh hồn của Thiên Nghĩa và Cảnh Nhi đến tìm ông báo thú, nếu như ông còn có chút lương tâm, thì hấy tự phế tu vi của mình, chấp nhận trừng phạt!”

Lâm Thiên Thành tức giận hét lên: “Tôi không giết hai người, đây là trò quỷ là Phùng Xung làm ra, là Phùng Xung hại chết hai người! Cảnh Nhị, lão nhị, cho dù hai người muốn báo thù, cũng nên đi tìm Phùng Xung, tôi không có ra tay quá nặng với hai người!”

“Ba, con chết rất thảm, đầu con thật sự rất đau, ba, tại sao ba lại nhân tâm như vậy, con là con trai ruột của ba đó. Đầu còn rất đau.

“Đại ca, tại sao anh lại nhãn tâm như vậy, nhất định phải giết sạch người thân của mình sao? Đại ca, thu tay lại đi.”

Linh hồn của Lâm Cảnh và Lâm Thiên Nghĩa bay về phía Lâm Thiên Thành.

“Tôi không giết hai người, không phải tôi!”

Lâm Thiên Thành lùi về sau, đau khổ nói: “Tôi không cố ý, tôi không giết lão tam, tại sao các người không tin tôi. Cảnh Nhi, lão nhị, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện g**t ch*t hai người, tôi chỉ muốn hai người đừng bị tên chó chết Phùng Xung lừa, nhưng tại sao các người không tin tôi.”

Tâm trí của Lâm Thiên Thành đã bị hỗn loạn.

Dường như đã quên mất lúc này vấn còn đang liều chết chém giết.

“Lâm Thiên Thành, ông chết đi!”

Lâm Đạo nhân cơ hội này, một đao chém về phía đầu của Lâm Thiên Thành.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1575


CHƯƠNG 1575

““Cút ra!”

Lâm Thiên Thành đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng cúi đầu, chém ra một đao.

Da đầu của ông ta bị mất đi một mảng lớn, nếu như phản ứng chậm một chút, lúc này đầu đã lìa khỏi người rồi!

Mà một đao này của ông ta cũng chém đứt một cánh tay của Lâm Đạo!

“Đáng chết, tại sao lại mạnh như vậy chứt”

Vương Bác Thần thâm mắng một tiếng, cường giả Thần Kiều cảnh thực sự quá khó giết.

Giết lâu như vậy mà Lâm Thiên Thành vẫn không bị trọng thương.

Anh có thể nhìn ra được, Lâm Thiên Thành không hề muốn giết mấy người Lâm Đạo.

Nếu không mấy người Lâm Đạo sẽ không thể chống cự được đến bây giờ.

Lâm Đạo mất đi một cánh ta, đã trở nên tuyệt vọng.

Bọn họ đã làm đến mức này, vẫn không thể g**t ch*t Lâm Thiên Thành sao?

Vương Bác Thần âm thầm cảm khái.

Lâm Thiên Thành quá mạnh!

Đều đã như vậy, thế mà còn không giết được.

Mấy người Lâm Đạo này đã vận dụng toàn lực, thế nhưng cũng chỉ tạo ra vết thương nhẹ cho Lâm Thiên Thành.

Cứ như vậy thì không thể được.

“Ba, con đau quá, một chưởng của người kia, đánh con đau đầu quá.”

Hồn phách của Lâm Cảnh bay đến trước mặt Lâm Thiên Thành.

“Cảnh, xin lỗi, không phải ta cố ý, ta không muốn giết con. Con là con trai ta, con là người nối nghiệp của ta, ta chưa từng muốn giết con.”

Lâm Thiên Thành cực kỳ hối hận, hối hận vì mình quá bá đạo, nếu là lui một bước, thương lượng với bọn họ, thì sẽ không xuất hiện chuyện bi thảm như vậy.

Tính cách bá đạo của ông ta, khiến ông ta có được thành tựu hiện tại, nhưng đồng thời cũng hại ông ta.

Quá bá đạo, dẫn tới không thể tiếp nhận bất kỳ phản bác nào.

Nếu không, mưu kế của Vương Bác Thần sẽ không thành công.

“Ba, con đau đầu quá, con đau quá, đầu con muốn nổ tung rồi.”

Lâm Cảnh khóc lóc kể lể, đột nhiên, đầu anh ta hướng về phía mặt Lâm Thiên Thành, lại lần nữa nổ tung.

“Cảnh!”

Lâm Thiên Thành vươn tay, muốn bắt lấy gì đó, nhưng tay ông ta lại xuyên qua thân thể của Lâm Cảnh, không bắt được gì cả.

Chỉ nhìn thấy đầu của Lâm Cảnh, nổ tung trước mặt ông ta lần thứ hai.

“Cảnh!!!”

Trong mắt Lâm Thiên Thành chảy ra huyết lệ.

Ngửa mặt lên trời hét lên giận giữ.

Nhưng vần không ngăn cản được như cũ.

Thân thể Lâm Cảnh chầm chậm tiêu tán.
 
Back
Top Dưới