[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Thái Tử Thiên Thu Vạn Tái - Lý Ôn Tửu
Chương 39: Phụ Tử Đánh Cờ
Chương 39: Phụ Tử Đánh Cờ
Sau một hồi xóc nảy, khi Ứng Phù Thăng chợt tỉnh lại, bên cạnh chỉ còn lại Tụng An.
Cảnh tượng hư vô và u ám trong mộng dần tan đi, hóa thành ánh sáng lay động trước mắt.
Ánh nắng ngoài xe ngựa rọi vào, như xua tan bầu không khí không thấy ánh mặt trời kia.
Hắn khẽ động, chiếc áo choàng trên người liền rơi xuống.
Ứng Phù Thăng khựng lại, nhìn chằm chằm chiếc áo choàng trên người.
Cảm giác nặng nề như bóng đè dần rút khỏi cơ thể.
Hắn đưa tay vuốt lên lớp áo, dường như trên đó vẫn còn vương lại hơi thở của một người khác, mang theo chút sắc lạnh... và một mùi máu tanh rất nhạt.
Đao kiếm nhuốm máu, trên người Thích Hàn Chu luôn phảng phất mùi máu, y cũng không cố che giấu điều đó.
Hắn khẽ vuốt áo choàng.
Vừa rồi trong giấc mộng, hắn đã lâu lắm mới mơ thấy Thích Hàn Chu của ngày trước.
"Điện hạ tỉnh rồi?"
Tụng An hỏi.
Ứng Phù Thăng khẽ "ừ" một tiếng.
Hắn hơi co người lại, nhận ra xa phu bên ngoài đã đổi thành người của mình: "Người đi rồi?"
"Chỉ huy sứ đã đi rồi, hình như có việc gấp."
Tụng An nói.
Thấy vẻ mặt Ứng Phù Thăng mệt mỏi, hắn liền khuyên: "Điện hạ, sắp đến cửa cung rồi.
Về cung tắm rửa thay y phục, nghỉ ngơi cho tốt."
Hôm nay về cung sớm hơn thường lệ.
Ứng Phù Thăng khẽ ngồi thẳng người, vừa cử động liền thấy xương cốt đau nhức rã rời.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên trán mình, không cảm nhận được nhiệt độ rõ rệt, nhưng hắn đoán thân nhiệt chắc đã bắt đầu tăng.
Chưa kịp đổi tư thế ngồi, bên ngoài xe ngựa đã vang lên một tiếng gọi — "Điện hạ."
Ứng Phù Thăng vén màn xe, nhìn thấy Vinh công công đang chờ ở cổng cung.
Ánh mắt vừa chạm nhau, Vinh công công liền nói: "Bệ hạ đoán ngài sắp hồi cung, nên sai lão nô tới đón."
Ứng Phù Thăng gật đầu, buông tay khỏi mép màn xe, rũ mắt che đi trong đáy mắt một tia uể oải cùng cảnh giác.
Vinh công công mỉm cười, nhưng ý cười chưa chạm đến đáy mắt.
Sau lưng ông ta, bước dư* đã chuẩn bị sẵn, đúng như lời ông nói, đã chờ từ lâu.
*là một loại kiệu nhỏ dùng để khiêng người, thường xuất hiện trong bối cảnh cung đình, hoàng gia hoặc quan lại thời xưa
"Phiền công công cho người báo với tổ mẫu một tiếng."
Ứng Phù Thăng khẽ dặn.
Vinh công công đáp: "Bệ hạ đã sai người đến Từ Ninh Cung bẩm báo với Thái hậu nương nương rồi."
Đầu ngón tay Ứng Phù Thăng khẽ khựng lại, ánh mắt trầm xuống, nhưng chỉ rũ mi đáp khẽ: "Làm phiền công công."
Trong lúc nói chuyện, hắn như vô tình kéo chiếc áo choàng trên người giấu sâu vào trong xe.
Tụng An lập tức hiểu ý.
Chiếc áo choàng này không nên xuất hiện trên xe của một vị hoàng tử, "Nô tài đi một chuyến đến Từ Ninh Cung.
Điện hạ có mang điểm tâm cho Thái hậu nương nương, nô tài cũng tiện mang qua."
Ứng Phù Thăng gật đầu, sau đó xuống xe, đổi sang bước dư.
Vinh công công khom người dẫn đường, bước dư khẽ lay động tiến vào cổng cung.
Ứng Phù Thăng khẽ nhìn về phía vị Vinh công công đã theo hầu phụ hoàng hắn nhiều năm.
Nếu nói sau này Cẩm Y Vệ hoàn toàn rơi vào tay Thích Hàn Chu, trở thành lưỡi đao treo trên đầu văn võ bá quan trong triều, thì trong cung cũng có một nhân vật cực kỳ quan trọng — chính là vị Vinh công công này.
Ông ta nắm quyền Tư Lễ Giám* của Nội đình, giữ ấn tín, truyền đạt chiếu chỉ, là tai mắt giúp phụ hoàng hắn nắm rõ mọi động tĩnh.
*cơ quan thái giám
Cẩm Y Vệ là thân vệ của phụ hoàng hắn, trong cung chưa lập Đông Xưởng, nên hoạn quan đều do Tư Lễ Giám quản lý.
Vinh công công theo hầu phụ hoàng hắn từ khi còn là thiếu niên, được tín nhiệm vô cùng.
Kiếp trước, khi phụ hoàng hắn lâm bệnh nặng rồi băng hà, người canh giữ bên cạnh dường như cũng là vị Vinh công công này.
Nếu cái chết của Thái hậu khiến quyền lực hậu cung thay đổi, để kẻ khác cài tai mắt vào Càn Thanh Cung, thậm chí sắp xếp người bên cạnh phụ hoàng hắn...
Vậy vị thân tín theo hầu đế vương nhiều năm này... thật sự không liên quan sao?
Vinh công công bước đi không tiếng động.
Ứng Phù Thăng rũ mắt, che giấu hàn ý đang cuộn lên trong đáy mắt.
Kiếp trước, khi tân đế phát động cung biến, Ứng Phù Thăng bị giam trong lãnh cung, tai mắt đều bị cắt đứt, hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, không thể biết tin tức từ ngự tiền.
Khi phụ hoàng hắn qua đời, bên cạnh có những ai, tân đế đã vượt qua tầng tầng phòng bị trong cung để phát động cung biến như thế nào...
Trong đó không chỉ có cấm vệ trong cung, mà còn có cả những tai mắt Thích Hàn Chu để lại trong cung trước khi y ra trấn thủ Bắc cảnh.
"Điện hạ?"
Vinh công công lên tiếng.
Ứng Phù Thăng thầm nghĩ người này quả nhiên ánh mắt sắc bén, liền giả vờ lộ vẻ phiền muộn, đáp: "Vinh công công, ngài có biết phụ hoàng gọi ta đến là vì chuyện gì không?"
Vinh công công nhìn về phía Ứng Phù Thăng.
"Gần đây công khóa của ta không được tốt lắm."
Ứng Phù Thăng tỏ ra có chút thấp thỏm.
Vinh công công thấy Ứng Phù Thăng lộ vẻ buồn rầu, liền cười nói: "Bệ hạ chưa báo trước, điện hạ đến nơi sẽ biết, không cần lo lắng."
Chẳng bao lâu, đã đến Càn Thanh Cung.
Trong cung yên tĩnh.
Ứng Phù Thăng còn chưa bước vào đã chú ý đến vệt trà trên nền vừa được lau khô.
Bước chân hắn khẽ khựng lại, rồi giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục đi vào.
Khi Ứng Phù Thăng tiến vào, Hoàng đế đã khẽ nhìn sang.
Thấy Ứng Phù Thăng lộ vẻ thấp thỏm, Hoàng đế nhẹ giọng hỏi: "Ngoài cung chơi có tận hứng không?"
Ứng Phù Thăng nghe vậy, sắc mặt hơi tái đi.
Hoàng đế thấy phản ứng ấy, không khỏi bật cười: "Trẫm còn chưa nói con cái gì, sao đã lộ ra bộ dạng này?"
"Gần đây công khóa của nhi thần không làm tốt, lại còn ra cung sa vào hưởng lạc."
Ứng Phù Thăng cúi đầu, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều tự xét lại hành động trong thời gian này, như sợ nói sót điều gì mà bị trách phạt.
Ánh mắt Hoàng đế trầm tĩnh lướt qua đôi vai khẽ run của Ứng Phù Thăng: "Ở Quốc Tử Giám lúc nói chuyện, chẳng phải nói rất tốt sao?"
Ứng Phù Thăng nâng mắt, vừa lúc chạm phải một tia dò xét khó nhận ra trong mắt Hoàng đế.
Cổ họng hắn khẽ động, nói: "Đó là ý của Trần đại nhân, nhi thần nói không được tốt."
"Hai vị hoàng huynh của con chỉ nghĩ việc riêng của mình, còn con thì gan lớn thật, dám trước mặt bao nhiêu người nói chuyện tra tham ô."
Hoàng đế bước lại gần Ứng Phù Thăng, "Lúc đó gan lớn như vậy, sao giờ đứng trước mặt trẫm lại khiếp đảm thế này?"
Ngón tay Ứng Phù Thăng khẽ cuộn lại, rũ mắt nói: "Khi ấy... nhi thần có tư tâm.
Ở Quốc Tử Giám có nhiều học sinh đang bàn luận, nhi thần nghĩ đến bài tập phụ hoàng giao.
Chính luận* thuế má nhi thần không hiểu, vừa hay lúc ấy Vân Phi cùng mấy học sinh khác đang nói đến chuyện lại trị**, nhi thần nghe khá lâu.
Trần đại nhân không dám nói tường tận, nhi thần liền nghĩ vì sao chuyện tham ô nhỏ nhoi lại không dám nói.
Rõ ràng có nhiều người ở đó như vậy, mọi người cùng góp ý, chẳng phải có thể giải quyết sao?"
*Chính luận: bài viết hoặc lời bàn về chính trị, phép trị nước
**Lại trị: cách quản lý, kiểm soát và sử dụng quan lại
Hoàng đế nghe vậy khẽ gật đầu, rồi đổi giọng: "Góp ý từ nhiều phía?
Con lại xem Quốc Tử Giám thành Nghị Sự Đường rồi."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt sắc như lưỡi dao: "Có biết Trần Nguyên Lễ đã tự sát trong chiếu ngục không?"
Sống lưng Ứng Phù Thăng cứng đờ, hắn lập tức quỳ xuống.
Trong đầu ý nghĩ xoay chuyển nhanh chóng.
Trần Nguyên Lễ tự sát.....?
Thích Hàn Chu lúc ở trong xe ngựa không nhắc đến chuyện này, vậy chỉ có thể là việc xảy ra vào sáng nay.
Chiếu ngục không phải nơi người thường có thể vào; một khi tiến vào, cơ bản là bước vào địa bàn của Cẩm Y Vệ.
Sau án Trần Nguyên Lễ gian lận, ông ta bị giam chờ phán quyết, người có cơ hội vào ngục gặp ông ta đếm được trên đầu ngón tay.
Muốn tự sát cũng không phải chuyện dễ, ai đã ra lệnh cho ông ta tự sát?!
Trong lúc trầm tư, đầu ngón tay Ứng Phù Thăng chợt bấu vào lòng bàn tay, mồ hôi lạnh dọc theo thái dương chảy xuống.
Hoàng đế thấy Ứng Phù Thăng hốt hoảng, xem ra là mới nghe tin Trần Nguyên Lễ thắt cổ tự vẫn, phản ứng ấy không giống giả vờ, bèn nói: "Con hoảng cái gì?
Trẫm không trách con."
Ứng Phù Thăng làm bộ giữ vẻ bình tĩnh, không dám ngẩng đầu: "Nhi thần cho rằng ngài ấy là người tốt."
Trần Nguyên Lễ đi đến bước này, những kẻ đứng sau và cọc ngầm, Hoàng đế dĩ nhiên rõ ràng.
Những người khác đều vội vã phủi sạch quan hệ với Trần Nguyên Lễ, chỉ có đứa con này của ông, vào lúc này vẫn còn biện giải vài câu, nói Trần Nguyên Lễ từng là người tốt.
Hoàng đế không hỏi thêm.
Mấy tháng trước, đứa nhỏ này cũng từng quỳ xuống cầu tình cho mẫu thân; nay nhìn lại, so với trước đã có thêm vài phần can đảm.
Trộn lẫn với đám ăn chơi trác táng, mồm miệng lanh lợi hơn một chút, cũng không hẳn là chuyện xấu.
"Chuyện Trần Nguyên Lễ tự sát còn chưa truyền ra.
Gần đây học sinh Quốc Tử Giám cảm xúc dâng cao, bên đó còn có vài việc vặt cần xử lý."
Tầm mắt Hoàng đế lướt qua đứa trẻ trước mặt, vẻ mặt ý vị khó dò, như thuận miệng nói: "Muốn ổn định lòng người, chỉ có thể dựa vào hoàng gia.
Hai vị hoàng huynh của con gần đây không phân thân được, việc này, giao cho con cũng thích hợp..."
"Nhi thần lĩnh mệnh."
Ứng Phù Thăng nói.
Ứng Phù Thăng đáp lời rất nhanh, khiến trong mắt Hoàng đế thoáng hiện một tia kinh ngạc.
Ứng Phù Thăng vừa nhận lệnh dường như có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã trấn định lại, dè dặt nhìn về phía Hoàng đế: "Nhi thần có thể làm tốt."
Hắn thu lại ý dò xét, do dự một lát rồi nói: "Phụ hoàng gần đây nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn."
Đáy mắt Hoàng đế hơi trầm xuống.
Nhìn đứa trẻ trước mắt, thấy Ứng Phù Thăng không chút do dự nhận việc, nhưng sau đó lại vì lo năng lực không đủ mà có phần bất an.
Gần đây ông quả thực vì chuyện đảng phái trong triều mà nghỉ ngơi không tốt.
Đứa nhỏ này xưa nay nhút nhát, vậy mà vào lúc này lại dám nhận việc ấy.
Ông giấu đi ý sâu trong mắt, nói: "Đứng lên đi."
"Lại đây, cùng vi phụ đánh hai ván cờ."
Ứng Phù Thăng sửng sốt, chơi cờ?
Cung nhân dọn bàn cờ xong, Ứng Phù Thăng vẫn đứng tại chỗ, trông như mờ mịt không biết làm sao.
"Trần lão nói con không biết chơi cờ, lúc học luận kỳ đạo, con còn cùng Thẩm Vân Phi chơi cờ nhảy?"
Hoàng đế ngẩng mắt nhìn Ứng Phù Thăng, thấy đứa trẻ trước mặt cúi đầu không nói, bèn bảo: "Giờ học cũng vẫn kịp."
"Ngồi đi."
Ứng Phù Thăng đành thành thật ngồi xuống, không rõ vì sao phụ hoàng đột nhiên giữ hắn lại chơi cờ, bèn cân nhắc nên biểu hiện thế nào cho hợp ý đế tâm.
Hắn chăm chú vào ván cờ, trong lòng suy tính dụng ý của phụ hoàng, thử hắn?
Thử hắn giấu dốt, hay nghi ngờ việc ở Quốc Tử Giám và án gian lận trùng hợp quá mức?
Hẳn là vế sau, nếu không đã không cố ý lấy chuyện Trần Nguyên Lễ ra dò xét.
Trong lúc suy nghĩ, Ứng Phù Thăng đã hạ được mấy quân.
Khi hắn đặt quân, khóe mắt Hoàng đế khẽ liếc qua cách Ứng Phù Thăng cầm và đi quân: "Tâm chớ loạn."
Ứng Phù Thăng khựng lại.
Bất giác, tư thái hắn dần thả lỏng, ánh mắt dõi vào bàn cờ.
Một ván cờ vốn nên nghiêng hẳn một phía, dưới sự cố ý của Hoàng đế, dần kéo dài đến khi trời tối.
Hoàng đế giữ Ứng Phù Thăng lại dùng bữa tối, rồi mới để đứa trẻ rời đi.
Vinh công công thấy vậy liền nói: "Lục điện hạ thông tuệ, ắt có thể làm tốt việc bệ hạ giao."
"Nó có chút thông minh.
Chuyện Trần Nguyên Lễ làm trái ý trẫm.
Ngày thường ở triều khéo léo, có vài việc ông ta không dám làm."
Sắc mặt Hoàng đế dần trở nên bình thản.
Trên án, tấu chương bị lật úp là sớ tố cáo hoàng tử; trong án gian lận khoa cử kéo theo hai đứa con đang tranh đấu dữ dội trên triều đình, "Khi ấy, Trần Nguyên Lễ có thể có dẫn dắt đôi phần, nhưng có vài thứ e là chủ ý của tiểu tử này."
"Còn hai đứa con tốt của trẫm, lôi kéo quyền quý, kết giao hàn môn.
Trẫm còn tại vị, mà chúng đã tính xa như vậy."
Hoàng đế không còn tâm trí xem tiếp tấu chương.
Có lúc thế lực quá vượng, phải gõ một tiếng: "Tiểu Lục ở Quốc Tử Giám có danh ngay thẳng chân.
Việc này nên giao cho nó làm, cũng để hai đứa kia tỉnh táo lại."
Vinh công công hiểu, bệ hạ là muốn mượn Lục điện hạ để gõ hai vị kia...
Hoàng đế xoay người, khóe mắt thoáng nhìn bàn cờ.
Xem cờ như xem người, cờ của Ứng Phù Thăng loạn mà có trật tự.
Ứng Phù Thăng quả thật không rành cờ, nhưng lại có thể vô tình đặt được những nước rất chuẩn.
"Chỉ là đứa nhỏ này, lại khiến trẫm có vài phần ngoài ý muốn."
Dẫu năng lực còn non, nhưng thắng ở một tấm lòng chân thành.
Khi Thái tử và Đại hoàng tử lo lắng lôi kéo triều thần, chỉ có đứa nhỏ này còn bận tâm đến thân thể của ông.
Về Ứng Phù Thăng, Cẩm Y Vệ từ lâu đã tra rõ mọi chuyện trong năm qua.
Có thể ở Vọng Nguyệt Đình lên tiếng biện giải, giải vây cho mẫu thân, chỉ dựa vào lòng chân thành là không đủ.
Hoàng đế sớm đã để ý đến Ứng Phù Thăng, đáng tiếc từ nhỏ bị Ninh Uyển nuôi dạy thành tính tình như vậy; nếu được bồi dưỡng sớm, chưa chắc không thể gánh vác thêm chức trách.
Hoàng đế hờ hững hỏi: "Đám lão già ở Quốc Tử Giám gần đây thế nào?
Nếu không có việc gì, bảo họ vào cung đi."
Vinh công công cúi đầu, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, bệ hạ đây là muốn chọn thầy cho Lục điện hạ.
...
Đêm xuống, khi Ứng Phù Thăng ra ngoài, cung nhân Càn Thanh Cung chạy tới, nói rằng bước dư đã chuẩn bị xong.
Cung nhân khoác áo ngoài, dâng canh ấm cho Ứng Phù Thăng.
Ứng Phù Thăng tạ ơn thánh ý, liếc thấy bước dư trước mắt đã sẵn sàng, liền hiểu dụng ý của những chuẩn bị này.
Đến trước Từ Ninh Cung, Ứng Phù Thăng xuống kiệu, Tụng An đã đón sẵn.
Thấy người xung quanh đã đi xa, Ứng Phù Thăng khẽ hỏi: "Trước khi ta rời đi, Càn Thanh Cung có người đến, phải không?"
Tụng An trong lúc ấy đã dò hỏi rõ ràng: "Vâng.
Bệ hạ triệu kiến hai vị điện hạ, nổi trận lôi đình.
Thái tử điện hạ bế cung không ra, Đại điện hạ khi ra cung sắc mặt không vui."
Ứng Phù Thăng trầm ngâm.
"Thái hậu nương nương đang đợi ngài, nói hôm nay trong cung làm mấy món điểm tâm ngọt."
Tụng An nói: "Nghe tin ngài trở về, đã sai người hâm nóng rồi ạ."
Nghe đến Thái hậu, bước chân Ứng Phù Thăng bất giác nhanh hơn: "Vậy ta qua ngay."
Hắn đi vào trong, trong lòng lại suy tính một chuyện khác.
Thích Hàn Chu vội vàng rời đi, e là có liên quan đến việc Trần Nguyên Lễ tự sát.
Vội vã như vậy, ắt không phải đế lệnh, mà là có kẻ vượt quyền, mua chuộc người làm việc trong chiếu ngục.
Phụ hoàng hắn cho rằng việc này có liên quan đến hai vị hoàng huynh, dẫu sao Trần Nguyên Lễ là kẻ bị đẩy ra làm vật thế mạng, ông ta chết càng sớm, càng không thể lật lại án.
Những người đó tự nhiên nóng lòng... nhưng hắn biết, phía sau Trần Nguyên Lễ còn có người khác.
Có thể ngấm ngầm ra tay như vậy, lại dám hành sự trước mặt Hoàng đế, không phải Từ gia hay Vân gia, chỉ có thể là người kia.
Kỳ thi mùa xuân suýt khiến người đó thất bại trong gang tấc; nay bị đả kích nặng, lại mất cả Trần Nguyên Lễ.
Vậy bước tiếp theo, kẻ đó sẽ làm gì?
Lại động đến quân cờ trong phe Thái tử sao?
Sẽ là ai?
Trong lúc suy nghĩ, hắn đã bước vào Từ Ninh cung.
Đúng lúc ấy, trong cung đột nhiên xôn xao.
Biến động bất ngờ kéo Ứng Phù Thăng trở lại hiện thực, chỉ thấy vài cung nhân chạy ra, lớn tiếng gọi truyền thái y.
Tụng An vừa định hỏi, thì bên cạnh, điện hạ đã nhanh chóng bước tới.
Trong điện, chuỗi Phật châu rơi vãi khắp nơi, hương đàn thoang thoảng.
Thái hậu nhắm chặt mắt, sắc mặt tái nhợt, được vài cung nhân đỡ ngồi trên giường; bên cạnh, Vu cô cô vẻ mặt nghiêm trọng.
Trên mặt đất còn vương chén thuốc vỡ tung.
Ứng Phù Thăng bước nhanh tới, khóe mắt quét qua đám cung nhân đang quỳ rạp hai bên, mấy nữ quan hầu hạ Thái hậu run rẩy không ngừng, không dám ngẩng đầu.
Thấy cảnh này, đầu ngón tay hắn siết chặt vào lòng bàn tay, sắc mặt chợt trầm xuống.