[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 20: Khai Đạo Thành Công (Nhưng Chưa Thắng)
Chương 20: Khai Đạo Thành Công (Nhưng Chưa Thắng)
Cố Trần Uyên đứng ở rìa thế giới.
Không phải nơi cao nhất.
Cũng không phải trung tâm quyền lực.
Chỉ là một điểm giao nhau —
giữa cái cũ chưa sụp đổ
và cái mới vừa manh nha hình thành.
Hắn nhìn xuống.
Ngoại Đạo… rất yếu.
Không có trật tự hoàn chỉnh.
Không có bảo hộ tuyệt đối.
Không có con đường chuẩn hóa.
Có người đi đúng.
Có người đi sai.
Có người dừng lại giữa chừng.
Hỗn loạn.
Lệch lạc.
Đầy vết nứt.
Nhưng Cố Trần Uyên biết —
đây chính là dáng vẻ ban đầu của mọi con đường thật sự.
Thần Đạo thì khác.
Hoàn mỹ.
Khép kín.
Không cho phép sai lầm.
Nhưng cũng vì thế —
không cho phép lựa chọn.
Ngoại Đạo không hứa hẹn cứu rỗi.
Chỉ cho phép quyết định.
> Đi hay dừng — là của ngươi.
> Sai hay đúng — là của ngươi.
Và đó là thứ mà Thần Đạo…
chưa từng trao ra.
Thiên Đạo không sụp đổ.
Thần Quyền vẫn tồn tại.
Thần Điện vẫn đứng vững.
Thiên Quyển vẫn ghi chép thế giới.
Không có ngày tận thế.
Không có lật đổ trong một đêm.
Nhưng kể từ hôm nay — chúng sinh đã có con đường thứ hai.
Không cần được cho phép.
Không cần được sắc phong.
Không cần được gọi tên.
Chỉ cần… tồn tại.
Thần Bia Thái Cổ rung nhẹ.
Không phải chấn động long trời lở đất,
mà là một rung động rất nhỏ —
như người viết lịch sử
thêm vào một dòng chữ bằng mực đã cạn.
Dòng chữ ấy nhỏ đến mức
nếu không cúi sát lại,
sẽ không ai nhìn thấy:
“Ngoại Đạo sơ khai — có thể truyền thừa.”
Không phải “hoàn chỉnh”.
Không phải “thành công”.
Chỉ là: có thể tiếp tục, kể cả khi người khởi đầu biến mất.
Cố Trần Uyên nhắm mắt.
Hắn hiểu rất rõ ý nghĩa của dòng chữ đó.
Từ giây phút này trở đi,
Ngoại Đạo không còn là việc của riêng hắn.
Dù hắn sống.
Hay hắn chết.
Con đường ấy…
đã bước sang tay lịch sử.
Một luồng khí tức cổ xưa xuất hiện sau lưng hắn.
Cổ Thần.
Không mang thần uy.
Không mang mệnh lệnh.
Chỉ là một kẻ đã đứng quá lâu
ở phía “được chọn”.
“Ngươi biết không,”
Cổ Thần chậm rãi nói,
“kể từ khi Thái Cổ bắt đầu…
chưa từng có ai đi xa đến thế.”
Cố Trần Uyên không quay đầu.
“Ta biết.”
Cổ Thần im lặng một lúc, rồi hỏi —
một câu hỏi không nên xuất hiện trong miệng Thần:
“Ngươi có nghĩ…
mình sẽ chết dưới tay Thiên Đạo không?”
Cố Trần Uyên mở mắt.
Lần này, hắn trả lời rất thẳng:
“Có.”
Không do dự.
Không che giấu.
“Có thể ta sẽ thua.”
“Có thể ta sẽ thắng…
nhưng vẫn chết.”
Hắn khẽ cười.
“Thiên Đạo không cần giết ta ngay.”
“Chỉ cần chờ đủ lâu.”
Cổ Thần siết nhẹ bàn tay.
“Vậy vì sao vẫn đi tiếp?”
Cố Trần Uyên nhìn xa xăm,
nơi Ngoại Đạo còn chập chững từng bước.
“Vì nếu không có người chịu chết trước,”
hắn nói,
“thì sẽ không có kẻ nào dám sống khác đi.”
Một lúc rất lâu sau,
Cố Trần Uyên mới quay lại nhìn Cổ Thần.
“Ta sẽ tạo ra một thế giới mới.”
Không phải lời hứa.
Mà là kế hoạch.
“Một thế giới không dựa vào Thiên Đạo để tồn tại.”
Hắn dừng lại một nhịp.
“Và trong thế giới đó…
sẽ có một tộc.”
“Cổ Tộc.”
Cổ Thần chấn động.
“Ngươi muốn ta…?”
“Không phải làm Thần,”
Cố Trần Uyên cắt ngang.
“Mà là nền móng.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Cổ Thần.
“Ta sẽ để lại cho Cổ Tộc một bí pháp.”
“Không dùng để thống trị.”
“Không dùng để cai quản.”
“Mà dùng để —
đánh thắng cả Thiên Đạo.”
Giọng hắn trầm xuống.
“Không phải bây giờ.”
“Là sau này.”
Cổ Thần im lặng rất lâu.
Rồi hắn hỏi câu cuối cùng:
“Nếu đến lúc đó…
ngươi không còn tồn tại?”
Cố Trần Uyên nhìn Thần Bia Thái Cổ.
Ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
“Thì lịch sử sẽ thay ta trả lời.”
Gió thổi qua.
Thế giới mới còn yếu.
Ngoại Đạo còn non.
Thiên Đạo vẫn ở đó.
Thần Quyền chưa mất.
Nhưng từ hôm nay — Trời không còn là đáp án duy nhất.
Và đó…
đã là một chiến thắng.