Khác Thái Cổ Thần Quyền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407320121-256-k882835.jpg

Thái Cổ Thần Quyền
Tác giả: kaine289
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thái Cổ là kỷ nguyên chưa từng được ghi chép trọn vẹn.

Khi đó, thiên địa vừa hình thành, pháp tắc chưa ổn định, sinh linh còn yếu ớt như cỏ dại trong bão tố.

Thiên Đạo xuất hiện để duy trì trật tự, phân định mạnh - yếu, sinh - diệt, và từ đó sinh ra một tầng tồn tại đặc biệt: Thần.

Thần không phải sinh linh tự tu mà thành.

Họ là kẻ được Thiên Đạo lựa chọn, ban cho quyền năng vượt trên vạn tộc, thay trời chấp chưởng thế gian.

Quyền lực ấy được gọi là Thần Quyền - sức mạnh tuyệt đối, không thể phản kháng, cũng không thể từ chối.

Một khi được phong Thần, sinh mệnh liền gắn chặt với Thiên Đạo, ý chí cá nhân dần bị pháp tắc ăn mòn.

Thời đại ấy không có chiến tranh quy mô lớn, bởi mọi xung đột đều bị Thần trấn áp từ khi mới manh nha.

Trật tự vững chắc, thiên hạ yên ổn, vạn tộc kính sợ Thần như kính sợ Trời.

Nhưng dưới bề mặt yên bình đó, một sự thật dần lộ ra: Thần không hề tự do.

Họ không thể lựa chọn sinh tử, không thể làm trái mệnh lệnh, càng không thể nghi ngờ Thiên Đạo.

Mỗi lần giáng xuống trừng phạt hay ban ân huệ, đều là một lần ý chí cá nhân bị bào mòn.

Thần mạnh lên, nhưng cũng ngày càng trống rỗng.

Nhân vật chính của Bộ 1 chính là một Thần như thế.

Ban đầu, hắn tin rằng trật tự là tuyệt đối đúng đắn, rằng hy sinh cá nhân để đổi lấy ổn định cho vạn giới là điều hiển nhiên.

Nhưng qua vô số lần chấp hành thiên mệnh, tận mắt chứng kiến sinh linh bị xoá bỏ chỉ vì "không phù hợp với quy luật", trong lòng hắn bắt đầu xuất hiện một vết nứt nhỏ - nghi vấn.

Nghi vấn ấy



tutien​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • (Hồng hoang) Lão tử thị Thái Thanh
  • mang thai cho quái vật
  • Biến Thái x Damdang [KOOKMIN]
  • THÁI PHỂ TRUYỀN KỲ
  • Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 1: Thiên Mệnh Giáng Xuống


    Thiên địa Thái Cổ không có bình minh, cũng không có hoàng hôn.

    Ánh sáng và bóng tối tồn tại song song, đan xen thành một màn sương pháp tắc vĩnh hằng.

    Trên bầu trời, vô số ký hiệu cổ xưa trôi nổi, mỗi một ký hiệu đều đại diện cho một đoạn quy luật bất biến.

    Đó là Thiên Đạo.

    Cố Trần Uyên đứng giữa không trung, thân khoác Thần Y màu xám nhạt, hoa văn trên áo không phải do thợ thêu tạo nên, mà là pháp tắc tự hiện, theo từng nhịp thở mà chậm rãi lưu chuyển.

    Dưới chân hắn, một giới vực vừa bị phong ấn, vạn linh run rẩy, không dám phát ra bất kỳ thanh âm nào.

    Hắn đã quen với cảnh tượng này.

    Từ ngày được phong Thần, hắn đã đứng ở vị trí này không biết bao nhiêu lần.

    Mỗi lần Thiên Đạo hạ lệnh, hắn liền đến, không hỏi nguyên do, không suy xét hậu quả.

    Trật tự cần được duy trì, đó là điều hiển nhiên.

    Một đạo ý chí lạnh lẽo giáng xuống.

    Không có âm thanh, không có hình dạng, nhưng Cố Trần Uyên hiểu rất rõ.

    Đó là Thiên Mệnh.

    Giới vực thứ bảy mươi ba, dị số sinh ra.

    Phán quyết: xóa bỏ.

    Cố Trần Uyên khẽ giơ tay.

    Chỉ một động tác đơn giản, cả bầu trời giới vực chấn động.

    Pháp tắc hội tụ, hóa thành một ấn ký khổng lồ, từ trên cao chậm rãi ép xuống.

    Sinh linh phía dưới không hiểu “dị số” là gì, càng không hiểu vì sao vận mệnh của cả thế giới lại kết thúc chỉ bằng một câu phán quyết.

    Hắn không nhìn xuống.

    Thần không cần nhìn sinh linh khi thi hành thiên mệnh.

    Ấn ký rơi xuống, giới vực tan rã như tro bụi, mọi thanh âm, mọi dấu vết tồn tại đều bị xóa khỏi dòng chảy thời gian.

    Khi tất cả kết thúc, thiên địa lại trở về tĩnh lặng, như thể chưa từng có gì xảy ra.

    Cố Trần Uyên thu tay lại.

    Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng hắn chợt sinh ra một cảm giác rất nhỏ, mơ hồ đến mức nếu không chú ý, sẽ lập tức bị pháp tắc nghiền nát.

    Một cảm giác không nên tồn tại trong Thần.

    Trống rỗng.

    Không phải tiếc thương, cũng không phải hối hận.

    Chỉ là… trống rỗng như vừa hoàn thành một việc lặp lại vô số lần, đến mức không còn biết nó có ý nghĩa gì nữa.

    “Thiên mệnh đã hoàn thành.”

    Hắn hướng về Thiên Đạo, cúi đầu theo đúng quy chuẩn.

    Thần Sứ phải bày tỏ sự tuân phục tuyệt đối, đó là lễ nghi không thể sai lệch.

    Nhưng lần này, khi ý niệm truyền đi, Thiên Đạo không đáp lại ngay.

    Chỉ một nhịp dừng.

    Rất ngắn.

    Ngắn đến mức, nếu không phải là Thần, tuyệt đối không thể nhận ra.

    Cố Trần Uyên khẽ ngẩng đầu.

    Bầu trời vẫn vậy, pháp tắc vẫn vận hành, ký hiệu Thiên Đạo vẫn trôi nổi bất biến.

    Không có dấu hiệu nào cho thấy vừa rồi có điều gì khác thường.

    Nhưng trong lòng hắn, vết trống rỗng kia lại sâu thêm một chút.

    Thiên Đạo… vừa im lặng?

    Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, toàn thân hắn chấn động.

    Thần Quyền trong cơ thể tự động vận chuyển, pháp tắc hóa thành xiềng xích vô hình, cưỡng ép nghiền nát nghi vấn còn chưa kịp thành hình.

    Cố Trần Uyên lập tức cúi đầu sâu hơn.

    “Thần Sứ thất niệm.”

    Hắn tự phán xét chính mình, giọng nói không mang cảm xúc.

    Đây là điều hắn phải làm, cũng là điều hắn luôn làm rất tốt.

    Nhưng ngay trong khoảnh khắc cúi đầu ấy, ở nơi sâu nhất của Thần Hồn, một ý niệm mỏng manh như sợi tơ vẫn lặng lẽ tồn tại.

    Nếu Thiên Đạo không trả lời…

    vậy Thần đang tuân theo điều gì?

    Thiên địa không cho hắn đáp án.

    Và đó chính là lần đầu tiên, trong kỷ nguyên Thái Cổ, một Thần… bắt đầu đi chệch khỏi quỹ đạo đã được định sẵn.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 2: Dư Âm Của Thiên Mệnh


    Thiên địa sau khi giới vực thứ bảy mươi ba tan biến, lại khôi phục vẻ tĩnh lặng vốn có.

    Pháp tắc vận hành như nước chảy, không nhanh không chậm, không sai một nhịp nào.

    Với Thiên Đạo mà nói, một thế giới bị xóa bỏ chỉ là một ký hiệu bị gạch đi trong vô tận quy luật.

    Nhưng với Cố Trần Uyên, dư âm của thiên mệnh vẫn chưa tan.

    Hắn đứng lặng giữa không trung rất lâu.

    Thần Khu bất động, Thần Hồn tĩnh mịch, nhưng trong sâu thẳm ý thức, vẫn còn vang vọng khoảnh khắc Thiên Đạo im lặng kia.

    Không rõ là thật hay chỉ là ảo giác sinh ra từ mệt mỏi tích tụ qua vô số lần chấp pháp.

    Gió pháp tắc thổi qua, cuốn theo mảnh vỡ của giới vực đã diệt vong, như tro tàn bay trong hư không.

    Cố Trần Uyên chợt nhớ đến một đoạn cổ ngôn từng được khắc trên Thần Bia Thái Cổ — thứ mà ngay cả Thần cũng rất ít khi đọc lại:

    > Trời cao vô ngôn,

    Đạo hành vô ảnh.

    Vạn linh kính sợ,

    Nhưng ai hỏi vì sao?

    Khi ấy, hắn chỉ xem đó là lời tán tụng Thiên Đạo.

    Giờ nghĩ lại, câu chữ ấy lại giống như một lời cảnh báo bị thời gian chôn vùi.

    “Thiên mệnh đã hoàn tất.”

    Hắn lặp lại câu nói ấy trong lòng, như để xác nhận rằng mọi việc đều đang đi đúng quỹ đạo.

    Nhưng càng lặp lại, cảm giác trống rỗng lại càng rõ ràng.

    Thần Quyền trong cơ thể vận chuyển, cố gắng lấp đầy khe hở đó bằng pháp tắc thuần túy, song hiệu quả lại kém hơn trước rất nhiều.

    Lần đầu tiên, hắn nhận ra một sự thật khó chịu:

    Thần Quyền có thể nghiền nát nghi vấn, nhưng không thể xóa bỏ cảm giác.

    Ở nơi xa xôi trong Thái Cổ Thiên Ngoại, một đạo sóng pháp tắc rất nhỏ khẽ dao động.

    Không ai phát hiện ra, ngay cả Cố Trần Uyên cũng không biết rằng, khoảnh khắc hắn sinh ra nghi vấn, đã có thứ gì đó… ghi nhớ hắn.

    Hắn xoay người, chuẩn bị rời đi.

    Trước khi thân ảnh tan vào pháp tắc, một ý niệm mơ hồ chợt hiện lên, không rõ từ đâu, cũng không rõ thuộc về ai:

    > Thần mang quyền Trời,

    Tay định sinh diệt.

    Nhưng nếu một ngày Trời không còn trả lời,

    Quyền ấy… còn thuộc về Trời chăng?

    Ý niệm vừa xuất hiện liền tan biến, như chưa từng tồn tại.

    Cố Trần Uyên khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng thường thấy.

    Hắn không truy cứu, cũng không cho phép mình truy cứu.

    Trong Thái Cổ, suy nghĩ quá nhiều chính là tội lỗi.

    Thân ảnh hắn hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một khoảng hư không tĩnh lặng.

    Pháp tắc nhanh chóng khép kín, xóa sạch mọi dấu vết, giống như cách Thiên Đạo luôn làm.

    Chỉ có một điều, không nằm trong bất kỳ quy luật nào —

    đó là từ khoảnh khắc này trở đi, trong dòng chảy bất biến của Thái Cổ, đã xuất hiện một dị số thực sự.

    Và Thiên Đạo…

    đã bắt đầu quan sát.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 3: Kẻ Quan Sát Trong Bóng Tối


    Thái Cổ Thiên Ngoại là nơi ngay cả Thần cũng hiếm khi đặt chân đến.

    Ở đó không có giới vực hoàn chỉnh, chỉ tồn tại những mảnh không gian rách nát, bị bỏ lại sau các lần thiên mệnh thanh trừ.

    Pháp tắc tại nơi này không liền mạch, mà đứt đoạn như những vết sẹo chưa kịp lành trên thân thể thiên địa.

    Cố Trần Uyên xuất hiện ở rìa một mảnh hư không như vậy.

    Thân ảnh hắn ngưng thực từ dòng chảy pháp tắc, thần sắc vẫn lạnh lùng như mọi khi.

    Việc vừa rồi — khoảnh khắc Thiên Đạo chậm đáp — đã bị hắn cưỡng ép phong tỏa trong Thần Hồn.

    Ít nhất, trên bề mặt, hắn vẫn là một Thiên Đạo Thần Sứ hoàn mỹ, không sai lệch, không nghi vấn.

    Nhưng Thái Cổ Thiên Ngoại không giống những nơi khác.

    Ở đây, pháp tắc mỏng đến mức không thể che giấu hoàn toàn dao động nội tâm.

    Cố Trần Uyên khẽ cau mày.

    Hắn có cảm giác…

    đang bị nhìn.

    Không phải ánh mắt của sinh linh, cũng không phải thần niệm của Thần khác.

    Thứ cảm giác ấy giống như bị thiên địa ghi chép, bị quy luật dò xét, từng ý niệm đều bị đặt lên bàn cân vô hình.

    “Thiên Đạo…”

    Hắn không gọi thành tiếng, chỉ khẽ động ý niệm.

    Lần này, Thiên Đạo đáp lại ngay lập tức.

    Pháp tắc xung quanh trở nên ổn định hơn, những mảnh không gian rách nát bị đẩy lùi, như thể vừa rồi tất cả chỉ là ảo giác.

    Cố Trần Uyên đứng yên rất lâu.

    Hắn hiểu rõ, Thiên Đạo chưa từng rời đi.

    Thứ vừa rồi không phải là “quan sát”, mà là xác nhận.

    Xác nhận rằng hắn vẫn ở trong trật tự, vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.

    Chính điều đó, lại khiến lòng hắn nặng hơn.

    Trong ký ức Thần Hồn, vô số cảnh tượng từng bị hắn tự tay xóa bỏ lần lượt hiện lên.

    Có giới vực phản kháng, có chủng tộc cầu xin, cũng có sinh linh đến giây cuối cùng vẫn không hiểu vì sao mình bị phán quyết là “dị số”.

    Trước đây, những hình ảnh ấy chưa từng lưu lại quá lâu.

    Thần Quyền sẽ nhanh chóng nghiền nát tất cả, chỉ để lại sự trống rỗng cần thiết cho lần chấp pháp tiếp theo.

    Nhưng lần này, chúng không tan.

    Giữa hư không lạnh lẽo, Cố Trần Uyên chợt nhớ đến một đoạn thơ cổ, không rõ là của ai, chỉ biết từng được khắc lên tàn tích một giới vực đã diệt từ rất sớm:

    > Trời cao không nói đúng sai,

    Đạo hành chỉ hỏi còn – mất.

    Nếu sinh diệt đều có lý,

    Vậy lòng người đặt ở đâu?

    Hắn chưa từng đọc kỹ đoạn thơ ấy.

    Khi đó, hắn chỉ xem đó là tàn dư vô nghĩa của sinh linh sắp bị xóa bỏ.

    Nhưng giờ đây, từng câu chữ lại hiện lên rõ ràng đến lạ thường.

    Cố Trần Uyên khẽ siết tay.

    Thần Khu không run, Thần Hồn không loạn, nhưng Thần Quyền trong cơ thể lại xuất hiện một nhịp chậm không đáng kể.

    Chỉ một nhịp ấy thôi, đủ để pháp tắc xung quanh dao động nhẹ.

    Ở sâu trong Thái Cổ Thiên Ngoại, một tồn tại mơ hồ khẽ mở “mắt”.

    Không ai nhìn thấy hình dáng của kẻ đó.

    Không có thần quang, không có uy áp, thậm chí không có khí tức rõ ràng.

    Chỉ là một điểm tồn tại đứng ngoài dòng chảy pháp tắc, như thể chưa từng được Thiên Đạo ghi nhận.

    Kẻ đó…

    đang quan sát Cố Trần Uyên.

    Không phải lần đầu.

    Nhưng là lần đầu quan sát một Thần bắt đầu chậm lại.

    “Thần Quyền không sai,” ý niệm mơ hồ ấy khẽ dao động, “sai là ở chỗ…

    Thần tin rằng nó là tất cả.”

    Ý niệm vừa sinh ra liền tan biến, không để lại dấu vết.

    Ngay cả Thiên Đạo, trong khoảnh khắc ấy, cũng không phát hiện ra điều bất thường.

    Cố Trần Uyên không nghe thấy lời nói đó.

    Nhưng hắn bỗng quay đầu nhìn về một hướng vô định trong hư không, ánh mắt lần đầu tiên mang theo một tia… nghi hoặc rất nhỏ.

    “Có thứ gì đó… không nằm trong sổ thiên mệnh.”

    Hắn lập tức phủ nhận suy nghĩ ấy.

    Không có ngoại lệ.

    Thiên Đạo chưa từng sai.

    Những gì không được ghi chép, tức là không tồn tại.

    Đó là logic của Thái Cổ, cũng là điều hắn đã tin tưởng vô số năm.

    Cố Trần Uyên xoay người rời đi.

    Pháp tắc khép lại sau lưng, Thái Cổ Thiên Ngoại lại trở về tĩnh mịch.

    Nhưng ở nơi sâu nhất của hư không, điểm tồn tại kia vẫn chưa rời đi.

    Kẻ đó nhìn theo phương hướng Cố Trần Uyên biến mất, không cảm xúc, không dao động.

    “Chưa đủ,” ý niệm khẽ khàng lan ra, “ngươi vẫn còn sợ Trời.”

    Xa xa, Thiên Đạo vận hành như cũ.

    Các ký hiệu pháp tắc luân chuyển, ghi chép mọi sinh diệt, không bỏ sót một hạt bụi nào.

    Nhưng từ khoảnh khắc này, trong dòng chảy hoàn mỹ ấy, đã xuất hiện hai thứ không thể bị ghi lại.

    Một là nghi vấn của Thần.

    Hai là kẻ đang quan sát cả Trời lẫn Thần.

    Và đến chính Thiên Đạo cũng chưa nhận ra rằng —

    kẻ thứ hai ấy, sẽ là Thiên Đế của một thời đại khác.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 4: Thần Bia Thái Cổ


    Thần Bia Thái Cổ nằm ở trung tâm một vùng hư không bị phong tỏa vĩnh viễn.

    Nơi đó không thuộc về bất kỳ giới vực nào, cũng không nằm trong tuyến hành pháp thông thường của các Thần Sứ.

    Nếu không có Thiên Đạo cho phép, ngay cả Cổ Thần cũng không thể tiếp cận.

    Cố Trần Uyên xuất hiện trước phong ấn mà không hề do dự.

    Thiên mệnh lần này không phải chấp pháp, cũng không phải trừng phạt.

    Chỉ có một câu ngắn gọn, lạnh lẽo như mọi khi:

    > Kiểm tra Thần Bia.

    Xác nhận tính ổn định của Thái Cổ pháp tắc.

    Nhiệm vụ nghe qua rất bình thường.

    Nhưng chính sự “bình thường” ấy, lại khiến Cố Trần Uyên cảm thấy bất an.

    Thần Bia Thái Cổ là nơi ghi chép lịch sử sơ khai nhất, cũng là nơi Thiên Đạo từng trực tiếp hiển hóa trong thời đại hỗn loạn đầu tiên.

    Việc kiểm tra Thần Bia vốn không cần đến một Thần Sứ trẻ như hắn.

    Phong ấn mở ra.

    Không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một sự trượt nhẹ của pháp tắc, như thể thiên địa tự động nhường đường.

    Trước mặt Cố Trần Uyên, Thần Bia hiện ra — một cột đá khổng lồ, cao không thấy đỉnh, bề mặt xám đen như đã hấp thụ quá nhiều thời gian.

    Trên đó khắc vô số ký hiệu cổ xưa.

    Không phải chữ viết, cũng không phải pháp trận.

    Mỗi ký hiệu đều là một đoạn lịch sử đã bị nén lại, chỉ khi dùng Thần Hồn chạm vào mới có thể giải đọc.

    Cố Trần Uyên đặt tay lên Thần Bia.

    Trong khoảnh khắc tiếp xúc, Thần Hồn hắn chấn động mạnh.

    Vô số hình ảnh tràn vào ý thức — những hình ảnh mà ngay cả Thiên Đạo Thần Sứ cũng hiếm khi được thấy.

    Hắn thấy thời điểm chưa có Thần.

    Thiên địa khi ấy hỗn loạn, pháp tắc chồng chéo, sinh linh mạnh yếu không phân.

    Có kẻ sinh ra đã sánh ngang thiên địa, cũng có sinh linh yếu đến mức bị pháp tắc nghiền nát ngay khi chào đời.

    Đó là thời đại không có trật tự, chỉ có sinh tồn.

    Rồi hắn thấy Thiên Đạo giáng lâm.

    Không phải dưới hình thái uy nghiêm như hiện tại, mà là một ý chí mơ hồ, đang tự hoàn thiện.

    Nó quan sát, ghi chép, thử nghiệm.

    Rất nhiều sinh linh bị xóa bỏ không phải vì “sai”, mà vì không phù hợp để làm mẫu.

    Cố Trần Uyên khẽ nhíu mày.

    Những hình ảnh này… không giống với những gì Thần Đạo vẫn truyền lại.

    Tiếp tục đi sâu, hắn thấy sự ra đời của Thần đầu tiên.

    Không phải được phong, mà là bị cưỡng ép gắn kết với pháp tắc.

    Những sinh linh mạnh mẽ nhất bị kéo ra khỏi dòng sinh tử, bị khắc Thần Danh lên Thần Hồn, từ đó trở thành công cụ duy trì trật tự.

    Không có lựa chọn.

    Không có đồng ý.

    Chỉ có một câu phán quyết lạnh lẽo vang vọng khắp thiên địa sơ khai:

    > Trật tự cần được thiết lập.

    Cố Trần Uyên thu tay lại, Thần Hồn dao động dữ dội.

    Hắn đứng lặng trước Thần Bia, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện cảm giác… xa lạ.

    “Đây là… lịch sử thật sự sao?”

    Hắn nhìn lên bề mặt Thần Bia, nơi những ký hiệu cổ xưa dày đặc chồng lên nhau.

    Bỗng nhiên, ở một góc rất sâu, rất khuất, hắn phát hiện một đoạn bị cố ý bào mòn.

    Không phải do thời gian, mà giống như bị thứ gì đó cưỡng ép xóa bỏ.

    Cố Trần Uyên do dự trong khoảnh khắc rất ngắn.

    Rồi hắn dùng Thần Hồn chạm vào đoạn bị khuyết ấy.

    Một cơn đau dữ dội truyền đến, Thần Hồn như bị xé rách.

    Pháp tắc quanh Thần Bia lập tức chấn động, Thiên Đạo uy áp giáng xuống, cảnh cáo rõ ràng.

    Nhưng ngay trước khi kết nối bị cắt đứt hoàn toàn, hắn kịp nhìn thấy một hình ảnh cuối cùng.

    Không phải Thần.

    Không phải Thiên Đạo.

    Mà là một sinh linh đứng giữa thiên địa, không mang Thần Danh, không bị pháp tắc trói buộc.

    Xung quanh người đó, pháp tắc tự động né tránh, như thể không dám chạm vào.

    Và trên Thần Bia, bên cạnh hình ảnh ấy, chỉ còn sót lại một dòng chữ mờ nhạt:

    > Kẻ ngoài trật tự.

    Kết nối bị cưỡng ép chặt đứt.

    Cố Trần Uyên lùi lại một bước, khóe môi rỉ ra một tia thần huyết nhạt.

    Thiên Đạo uy áp nhanh chóng rút đi, như thể vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    “Thần Sứ vượt quyền.”

    Ý chí Thiên Đạo vang lên trong Thần Hồn hắn, không giận dữ, chỉ lạnh lùng ghi nhận.

    Cố Trần Uyên cúi đầu.

    “Thần Sứ nhận phạt.”

    Hắn không biện giải.

    Bởi hắn biết, chỉ riêng việc nhìn thấy hình ảnh kia, đã là vượt quá giới hạn cho phép.

    Nhưng trong lòng hắn, một điều đã không thể quay lại như trước.

    Thần Bia Thái Cổ không ghi chép đầy đủ.

    Lịch sử được truyền lại…

    đã bị chỉnh sửa.

    Trước khi rời đi, Cố Trần Uyên quay đầu nhìn Thần Bia lần cuối.

    Những ký hiệu cổ xưa lặng lẽ phát sáng rồi lại chìm vào yên lặng, giống như đang che giấu một bí mật không nên bị đào lên.

    Ở nơi rất xa, trong Thái Cổ Thiên Ngoại, kẻ quan sát vô hình khẽ dao động.

    “Ngươi đã thấy rồi,” ý niệm ấy nhẹ như gió, “dù chỉ là một góc.”

    Thiên Đạo vẫn vận hành như cũ.

    Thần Quyền vẫn bao trùm vạn giới.

    Nhưng kể từ khoảnh khắc này, Cố Trần Uyên đã biết —

    Thần Bia không phải nơi ghi lại chân lý, mà là nơi chôn giấu nó.

    Và con đường phía trước của hắn, đã không còn khả năng quay đầu nữa.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 5: Thiên Đạo Thử Thách


    Sau khi rời Thần Bia Thái Cổ, Cố Trần Uyên không lập tức quay về Thần Vực.

    Hắn đứng ở rìa một giới tuyến pháp tắc, nơi thiên địa giao thoa giữa trật tự hoàn chỉnh và hỗn loạn chưa được chỉnh sửa.

    Nơi này vốn không nguy hiểm.

    Ít nhất, theo ghi chép của Thiên Đạo là vậy.

    Nhưng ngay khi hắn dừng lại, dòng chảy pháp tắc quanh thân bỗng chậm hơn nửa nhịp.

    Không nhiều.

    Không rõ ràng.

    Nhưng với một Thần Sứ, từng nhịp vận hành của pháp tắc đều quen thuộc như hô hấp.

    Cố Trần Uyên khẽ nhíu mày.

    “Thiên mệnh…

    đang điều chỉnh ta?”

    Không có đáp án.

    Pháp tắc không siết chặt, cũng không tấn công.

    Chúng chỉ trở nên nặng hơn, như thể toàn bộ thiên địa quanh hắn vừa tăng thêm trọng lượng vô hình.

    Mỗi bước di chuyển đều cần tiêu hao nhiều Thần Quyền hơn trước.

    Đây không phải trừng phạt.

    Đây là thử thách.

    Thiên Đạo không kết tội hắn vượt quyền.

    Nó chỉ muốn biết — khi trật tự trở nên bất tiện, khi quyền năng không còn vận hành trơn tru, hắn sẽ phản ứng thế nào.

    Cố Trần Uyên tiếp tục tiến về phía trước.

    Thần Khu vận chuyển ổn định, Thần Hồn giữ vững, hắn không hề tỏ ra khó chịu.

    Nhưng sâu trong nội tâm, hắn hiểu rất rõ: Thiên Đạo đang quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của hắn.

    Không lâu sau, dị biến xuất hiện.

    Một giới vực phụ cận đột nhiên sinh ra dao động.

    Pháp tắc nơi đó rối loạn, sinh linh hoảng loạn, linh khí bạo phát không kiểm soát.

    Theo quy chuẩn Thần Đạo, đây là dấu hiệu của “dị số manh nha”.

    Thiên mệnh giáng xuống, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết.

    > Xử lý dị biến.

    Không được tổn hại trật tự tổng thể.

    Cố Trần Uyên trầm mặc.

    Nhiệm vụ này nghe qua rất quen thuộc, nhưng điều kiện phía sau lại mơ hồ đến mức đáng ngờ.

    “Không được tổn hại trật tự tổng thể” — nghĩa là cho phép hy sinh cục bộ, miễn là đại cục không loạn.

    Hắn bước vào giới vực.

    Bên trong là một chủng tộc nhỏ bé, linh trí chưa hoàn chỉnh, đang chịu ảnh hưởng từ pháp tắc sai lệch.

    Nếu theo cách cũ, hắn chỉ cần xóa bỏ toàn bộ giới vực, mọi vấn đề sẽ lập tức được giải quyết.

    Nhanh gọn.

    Hợp lý.

    Không sai.

    Nhưng lần này, Cố Trần Uyên không lập tức ra tay.

    Hắn đứng giữa không trung, nhìn sinh linh phía dưới quỳ rạp, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

    Trong ánh mắt họ không có phản kháng, chỉ có sợ hãi thuần túy.

    Trong Thần Hồn hắn, một đoạn chữ cổ chợt hiện lên — không rõ từ Thần Bia, hay từ ký ức bị phong tỏa:

    > Thiên đạo vô tình,

    vạn linh như cỏ.

    Cỏ sinh cỏ diệt,

    hỏi ai ghi tên?

    Thần Quyền trong cơ thể hắn khẽ rung động.

    Ngay lập tức, pháp tắc quanh giới vực trở nên nặng nề hơn.

    Áp lực tăng lên rõ rệt, như một lời cảnh cáo không lời.

    Thiên Đạo không ngăn cản hắn suy nghĩ, nhưng nó không cho phép do dự quá lâu.

    Cố Trần Uyên hít sâu một hơi.

    Hắn giơ tay, nhưng lần này, không phải là ấn ký xóa bỏ.

    Thần Quyền được điều động một cách tinh tế hơn, ép buộc pháp tắc sai lệch rút lui, phong tỏa nguồn dị biến ở trung tâm giới vực.

    Đó là cách xử lý tốn sức gấp nhiều lần, lại không hoàn mỹ tuyệt đối.

    Dị biến bị áp chế, nhưng giới vực vẫn để lại một vết sẹo pháp tắc.

    Ngay khoảnh khắc hắn hoàn thành, Thiên Đạo dao động.

    Không giận dữ.

    Không khen ngợi.

    Chỉ có một kết luận lạnh lẽo được ghi nhận trong sổ mệnh vô hình:

    > Hiệu suất: giảm.

    Tiêu hao Thần Quyền: tăng.

    Cố Trần Uyên thu tay lại, sắc mặt hơi tái.

    Đây là lần đầu tiên, hành động của hắn bị đánh giá không phải bằng “đúng” hay “sai”, mà bằng lợi ích và tổn hao.

    Thiên Đạo không cần lòng thương.

    Nó chỉ cần trật tự tối ưu.

    Một cơn đau nhói nhẹ truyền đến từ Thần Hồn.

    Không đủ để làm hắn mất kiểm soát, nhưng đủ để nhắc nhở: mọi sai lệch, dù nhỏ, đều sẽ bị ghi nhớ.

    Trước khi rời đi, Cố Trần Uyên quay đầu nhìn giới vực kia lần cuối.

    Sinh linh đã thoát khỏi diệt vong, nhưng bọn họ không biết rằng, mình vừa trở thành biến số trong một lần thử nghiệm của Thiên Đạo.

    Trong hư không, một ý niệm mơ hồ khẽ lướt qua, không để lại dấu vết:

    > Trời thử Thần,

    Thần thử Đạo.

    Một bước chậm nửa nhịp,

    đã là khác đường.

    Cố Trần Uyên không nghe thấy câu nói ấy.

    Nhưng khi hắn bước đi, bóng lưng lần đầu tiên mang theo một tia nặng nề không thuộc về Thần Quyền.

    Thiên Đạo vẫn chưa trừng phạt hắn.

    Nó chỉ đang ghi chép.

    Và hắn hiểu rõ —

    khi thử thách kết thúc, phán quyết mới thực sự bắt đầu.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 6: Ghi Chép Của Thiên Đạo


    Thiên địa im lặng.

    Không phải loại tĩnh mịch của núi sâu hay đêm dài, mà là thứ yên lặng khiến linh hồn sinh linh vô thức cúi đầu.

    Gió ngừng thổi, mây ngưng trôi, ngay cả linh khí trong thiên địa cũng như bị một bàn tay vô hình ép chặt, không dám lưu chuyển quá nhanh.

    Cố Trần Uyên đứng trước Thần Bia Thái Cổ, bàn tay còn lưu lại dư nhiệt từ lần chạm khắc trước đó.

    Trên bề mặt bia, những đường văn mờ ảo vốn đã ngủ yên vạn cổ, lúc này lại từng nét từng nét sáng lên, như có kẻ đang từ một nơi rất xa… ghi chép.

    Không phải ghi chép của người.

    Mà là ghi chép của Thiên Đạo.

    > “Kẻ ngoài trật tự…

    đã bị đánh dấu.”

    Thanh âm ấy không vang lên bằng tai, mà trực tiếp rơi vào thức hải.

    Cố Trần Uyên khẽ cau mày, tim đập chậm lại.

    Hắn cảm nhận rõ ràng, kể từ khoảnh khắc Thần Bia thức tỉnh, số phận của mình đã bị đặt lên một trang giấy vô hình.

    Một trang giấy… không cho phép sửa đổi.

    Trên không trung, từng đạo phù văn cổ xưa hiện ra, như những dòng chữ đang tự viết:

    > “Thời đại: Hậu Thái Cổ.”

    “Biến số: Xuất hiện.”

    “Mức độ uy hiếp: Chưa xác định.”

    Ngay sau đó, thiên địa khẽ rung.

    Không phải thiên phạt giáng xuống, mà giống như một ánh mắt lạnh lùng từ trên cao liếc nhìn, mang theo ý vị dò xét.

    Đó là Thiên Đạo thử thách – không giết, không hủy, chỉ ép.

    Áp lực rơi xuống thân thể Cố Trần Uyên, như núi lớn vô hình đè lên vai.

    Xương cốt khẽ vang lên tiếng rạn nứt rất nhỏ, máu trong kinh mạch chảy chậm lại, linh lực vận chuyển bắt đầu trở nên nặng nề.

    Đây là cảnh cáo.

    > “Ngươi có thể đi tiếp, nhưng mỗi bước đều phải trả giá.”

    Cố Trần Uyên nhắm mắt, hít sâu một hơi.

    Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt hiểu ra một điều — nếu lùi, sẽ mãi bị ghi chú là “biến số chưa trưởng thành”; nếu tiến, sẽ trở thành thứ mà Thiên Đạo buộc phải đối mặt.

    Khóe môi hắn khẽ cong lên, không phải nụ cười ngông cuồng, mà là sự bình thản sau khi đã quyết định.

    > “Nếu đã ghi chép…”

    “Vậy ta sẽ viết tiếp.”

    Ngay lúc đó, trong hư không, một đạo khí tức không thuộc về Thiên Đạo khẽ dao động — rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không phải Thần Bia cộng hưởng, thì ngay cả Thiên Đạo cũng sẽ bỏ qua.

    Kẻ ngoài trật tự…

    đã can thiệp.

    Không giúp, không hại.

    Chỉ đơn giản là đẩy nhanh thời khắc lựa chọn.

    Cố Trần Uyên mở mắt.

    Hắn khoanh chân ngồi xuống, trực diện áp lực từ thiên địa, không còn áp chế khí tức nữa.

    Linh lực trong đan điền như sông lớn vỡ đê, cuồn cuộn dâng trào.

    > “Đã đến lúc.”

    Đột phá!

    Thiên địa lập tức sinh dị tượng.

    Mây đen tụ lại nhưng không có lôi kiếp, chỉ xoáy tròn quanh một điểm.

    Linh khí trong phạm vi trăm dặm bị cưỡng ép hội tụ, hình thành một vòng xoáy khổng lồ trên đỉnh đầu hắn.

    Mặt đất rung nhẹ, Thần Bia phát ra tiếng ngân trầm thấp, như đang chứng kiến một việc từng xảy ra trong Thái Cổ.

    Trên bầu trời, một dòng chữ mờ ảo thoáng hiện rồi tan biến:

    > “Cảnh giới… bị vượt ngưỡng.”

    Ngay khoảnh khắc ấy, vài câu cổ vận vang lên giữa thiên địa, không rõ là từ ai truyền xuống:

    > Thiên thư lặng lẽ ghi nhân mệnh

    Đạo tắc vô tình thử cổ kim

    Nhất niệm nghịch lưu khai dị số

    Cố Trần Uyên mở mắt lần nữa.

    Áp lực vẫn còn, nhưng đã không thể ép hắn cúi đầu.

    Thiên Đạo không nổi giận.

    Chỉ lặng lẽ… ghi thêm một dòng mới.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 7: Thiên Đạo Phong Mốc


    Sau dị tượng đột phá, thiên địa không còn giáng áp lực trực tiếp lên Cố Trần Uyên nữa.

    Nhưng sự yên lặng ấy… còn đáng sợ hơn.

    Bầu trời dần trở lại trong xanh, mây tan, linh khí hồi phục trật tự ban đầu.

    Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, mọi thứ dường như đã kết thúc.

    Song trong thức hải của Cố Trần Uyên, một đạo giới tuyến vô hình đang chậm rãi khép lại.

    Đó không phải xiềng xích.

    Mà là mốc.

    Một mốc do Thiên Đạo tự tay dựng lên.

    > “Từ nay về sau, kẻ này không được vượt qua giới hạn hiện tại.”

    Thanh âm ấy không mang cảm xúc, như một điều luật vừa được ban bố.

    Không tranh luận, không phản bác.

    Thiên Đạo không giết hắn, nhưng cũng không cho phép hắn đi xa thêm nữa.

    Cố Trần Uyên mở mắt.

    Hắn cảm nhận rất rõ: linh lực vẫn còn, căn cơ vẫn ổn, nhưng mỗi khi thử vận chuyển lên tầng cao hơn, liền như đụng phải một bức tường vô hình.

    Không đau, không phản chấn, chỉ đơn giản là — không thể.

    > “Khóa mốc tu luyện…”

    Hắn khẽ lẩm bẩm, trong lòng không kinh hoảng, chỉ có một tia trầm tĩnh lạnh lẽo.

    Đây không phải trừng phạt vì sai lầm, mà là kiêng kỵ.

    Thiên Đạo đã xác định: nếu để hắn tiếp tục trưởng thành theo con đường cũ, hậu quả sẽ vượt ngoài kiểm soát.

    Thần Bia Thái Cổ phía sau lưng bỗng khẽ rung.

    Trên bề mặt bia, một đoạn văn cổ hiện lên rồi nhanh chóng phai mờ, chỉ kịp để lại một câu ngắn ngủi:

    > “Phong mốc giả, tất hữu kẻ phá mốc.”

    Cố Trần Uyên nhìn thấy, nhưng không nói gì.

    Cùng lúc đó, ở những nơi xa xôi ngoài tầm mắt — sóng ngầm bắt đầu cuộn lên.

    ---

    Tại Đông Hoang, trong một cổ điện bị phong ấn nửa vạn năm, một lão giả mở mắt, ánh nhìn xuyên qua hư không.

    > “Thiên Đạo khóa mốc…”

    “Lại xuất hiện thêm một kẻ không theo quy tắc.”

    Ở Trung Châu, một đại tông môn truyền thừa từ Thái Cổ, chuông cảnh báo vang lên ba tiếng liên tiếp — dấu hiệu chỉ dùng khi biến số cấp thiên địa xuất hiện.

    Tại Bắc Vực, trong vùng cấm không ghi trên bản đồ, có kẻ cười khẽ:

    > “Không bị thiên phạt mà chỉ bị phong mốc…”

    “Thú vị thật.”

    Không cần biết tên, không cần biết lai lịch.

    Chỉ cần biết Thiên Đạo đã ra tay, thế là đủ để vô số ánh mắt bắt đầu dõi theo Cố Trần Uyên.

    Từ kẻ muốn giết.

    Kẻ muốn bắt.

    Cho đến kẻ… muốn quan sát.

    ---

    Cố Trần Uyên không hề hay biết những thứ đó.

    Hắn chỉ cảm thấy, từ khoảnh khắc Thiên Đạo phong mốc, thế giới này đã thay đổi cách nhìn hắn.

    Không còn dung túng, không còn thờ ơ.

    Như thể thiên địa đang chờ xem:

    một kẻ bị khóa đường… sẽ đi tiếp bằng cách nào.

    Đúng lúc ấy, trong Thần Bia Thái Cổ, một ký ức tàn khuyết bị kích hoạt.

    Không phải hình ảnh rõ ràng, mà là cảm giác — cảm giác của một thời đại xa xôi, khi Thiên Đạo từng thất bại.

    Trong khoảnh khắc mơ hồ đó, Cố Trần Uyên “thấy” một bóng người đứng giữa thiên địa sụp đổ.

    Trên đỉnh đầu người ấy, không có thiên mệnh, không có sắc phong, chỉ có hai chữ mờ nhạt được khắc bằng ý chí:

    > Trần.

    Không họ, không tên đầy đủ.

    Chỉ là một danh xưng vang vọng qua vô tận kỷ nguyên:

    > Trần Thiên Đế.

    Không rõ người ấy sinh ra ở thời đại nào, cũng không rõ đã dùng phương pháp gì.

    Chỉ biết rằng — Thiên Đạo từng phong mốc hắn, và hắn…

    đã phá mốc.

    Ngay khi ký ức tan biến, Thiên Đạo chấn động rất nhẹ, như thể có thứ gì đó vừa bị chạm tới.

    Cố Trần Uyên hít sâu.

    Hắn không biết Trần Thiên Đế là ai.

    Không biết có liên quan gì đến mình.

    Nhưng hắn biết một điều:

    > Nếu đã có người từng phá mốc…

    Vậy mốc này, không phải tuyệt lộ.

    Xa xa, trên bầu trời, một vết nứt cực nhỏ lóe lên rồi khép lại — dấu hiệu cho thấy kẻ ngoài trật tự lại nhìn hắn một lần nữa.

    Lần này, không thúc ép.

    Chỉ là… chờ đợi.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 8: Kẻ Đến Từ Thời Đại Bị Xóa


    Thiên địa yên lặng suốt ba ngày.

    Sau khi Thiên Đạo phong mốc, Cố Trần Uyên không hề rời đi.

    Hắn ở lại bên Thần Bia Thái Cổ, như đang chờ đợi thứ gì đó đến trước — hoặc đến sau — ý chí của Thiên Đạo.

    Ngày thứ tư, gió đổi chiều.

    Không phải gió tự nhiên, mà là gió mang sát ý.

    Không gian phía tây bỗng trũng xuống, ánh sáng vặn vẹo, pháp tắc như bị một bàn tay vô hình bóp méo.

    Một lối thông đạo hẹp mở ra, không rực rỡ, không hùng vĩ, chỉ mang theo khí tức mục nát của thời đại đã chết.

    Từ trong đó, một thân ảnh bước ra.

    Hắn khoác chiến giáp cổ xưa, màu sắc xám tro, trên bề mặt giáp còn lưu lại vết rạn của thiên phạt.

    Khuôn mặt mờ nhạt, như thể không còn hoàn chỉnh trong hiện tại.

    “Cố Trần Uyên.”

    Thanh âm khàn đục vang lên.

    “Người bị Thiên Đạo phong mốc…

    Ta đến, để thử xem — ngươi có đáng để bị phong hay không.”

    Không báo danh.

    Không lập trường.

    Đây không phải truy sát, mà là thử giết.

    Cố Trần Uyên xoay người, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lẽo.

    “Thế lực cổ xưa?”

    “Hay chỉ là… tàn dư không chịu tan biến?”

    Thân ảnh kia không đáp.

    Chỉ trong một nhịp thở, hắn đã xuất hiện trước mặt Cố Trần Uyên, một quyền đánh ra — không mang linh lực, mà là ý chí chiến đấu thuần túy.

    Không gian nổ tung.

    Cố Trần Uyên giơ tay đón quyền.

    Ầm!

    Hai quyền chạm nhau, sóng xung kích xé rách mặt đất Thái Cổ, pháp tắc rung chuyển như dây đàn bị kéo căng.

    Trong khoảnh khắc đó, Cố Trần Uyên cảm nhận rất rõ: đối phương không chịu ảnh hưởng bởi phong mốc tu luyện.

    “Quả nhiên…”

    “Kẻ không còn được Thiên Đạo ghi nhận.”

    Hắn lùi nửa bước, bàn tay hơi tê.

    Đối phương lại tiến lên, quyền thế càng lúc càng nặng, mỗi đòn đều mang theo dư âm của một thời đại bị Thiên Đạo xóa sổ.

    Không có kỹ xảo hoa mỹ, chỉ có một mục đích duy nhất — đánh sập đối thủ.

    Cố Trần Uyên không tránh.

    Hắn đổi quyền thành chưởng, Thần Quyền vận chuyển theo một quỹ đạo không ghi trong bất kỳ pháp tắc nào.

    Đó không phải chiêu thức mới, mà là cách vận hành mới.

    Ầm —!

    Lần này, thân ảnh kia bị đánh lùi.

    Hắn khựng lại, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện dao động.

    “Ngươi…”

    “Đang dùng lực không qua Thiên Đạo?”

    Cố Trần Uyên không trả lời.

    Hắn đã hiểu ra một điều trong lúc giao thủ:

    Phong mốc chỉ khóa con đường quen thuộc.

    Nhưng không khóa được… sự lựa chọn.

    Thần Bia Thái Cổ đúng lúc ấy rung động dữ dội.

    Một đạo văn tự cổ xưa hiện lên, không khắc bằng lực, mà bằng ký ức của thiên địa:

    “Thiên Đạo định lộ,

    Trần giả phá lộ.

    Không tu trong Trời,

    Mà sinh ngoài Trời.”

    Ngay khi câu chữ hoàn chỉnh, thân ảnh kia chấn động mạnh, như bị thứ gì đó ép rời khỏi hiện tại.

    Hắn nhìn chằm chằm Cố Trần Uyên, giọng nói trầm xuống:

    “Ta hiểu rồi…”

    “Ngươi không đi theo Thiên Đạo.”

    “Ngươi đang đi… con đường của hắn.”

    “Trần Thiên Đế.”

    Ba chữ ấy vừa thốt ra, không gian lập tức khép lại.

    Thân ảnh cổ xưa tan biến, không chết, cũng không thắng — bởi nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành: xác nhận.

    Gió sát ý tan đi.

    Cố Trần Uyên đứng lặng hồi lâu, rồi quay sang Thần Bia.

    “Phá mốc… không phải đột phá.”

    “Là… rời khỏi.”

    Thần Bia không đáp.

    Nhưng ở tầng sâu nhất của bia, một dấu ấn hình chữ Trần mờ mịt lóe lên rồi biến mất — như một lời thừa nhận câm lặng.

    Trên bầu trời, Thiên Đạo không giáng phạt.

    Chỉ có sự im lặng nặng nề hơn trước.

    Bởi từ khoảnh khắc này, Cố Trần Uyên đã không còn đơn thuần là kẻ bị phong mốc.

    Hắn là người…

    bắt đầu bước ra ngoài trật tự.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 9: Ngoài Trật Tự, Một Con Đường


    Phong mốc vẫn tồn tại.

    Thiên Đạo không thu hồi, cũng không gia tăng trừng phạt.

    Như thể sau khi xác nhận Cố Trần Uyên đã chạm đến ranh giới nguy hiểm, nó lựa chọn… quan sát.

    Chính sự im lặng đó, mới là áp lực lớn nhất.

    Cố Trần Uyên ngồi trước Thần Bia Thái Cổ, hai mắt khép hờ.

    Hắn không vận chuyển Thần Quyền theo lộ cũ nữa, bởi mỗi lần thử nghiệm đều chỉ chạm vào bức tường vô hình của phong mốc.

    Nếu tiếp tục như vậy, hắn sẽ bị kẹt vĩnh viễn.

    “Thiên Đạo định lộ…”

    “Vậy thì ta không cần lộ của ngươi.”

    Ý niệm vừa sinh, thức hải chấn động.

    Không phải do phản nghịch, mà là do tự lập.

    Cố Trần Uyên bắt đầu làm một việc chưa từng có tiền lệ trong Thái Cổ — dùng chính bản thân mình làm vật tham chiếu, tái cấu trúc con đường tu luyện.

    Không dựa vào thiên mệnh.

    Không mượn pháp tắc sẵn có.

    Chỉ dựa vào ba thứ:

    Thân thể đã bị Thần Quyền rèn luyện đến cực hạn

    Thần hồn từng chấp pháp cho Thiên Đạo

    Và… ký ức tàn khuyết về Trần Thiên Đế

    Hắn mở thức hải.

    Trong hư không ý thức, Cố Trần Uyên dựng lên một “trục tu luyện” mới — không phải thang trời, mà là nền móng từng tầng, mỗi tầng đều có thể tồn tại độc lập, không phụ thuộc Thiên Đạo.

    Rất thô.

    Rất nguy hiểm.

    Nhưng là con đường duy nhất không bị phong mốc.

    Sau ba ngày ba đêm suy diễn, năm tầng đầu tiên cuối cùng cũng thành hình — chỉ là khung, chưa có quy tắc hoàn chỉnh.

    Cố Trần Uyên đặt tên chúng, không hoa mỹ, chỉ chính xác:

    Phàm Thể Ngoại Đạo

    Rèn thân không theo linh khí, mà theo tải trọng tồn tại.

    Cơ thể thích nghi với thế giới, chứ không hấp thu thế giới.

    Ý Cảnh Lập Giới

    Không khai thức hải theo Thiên Đạo, mà lấy ý chí cá nhân làm giới tuyến.

    Ý chưa đủ mạnh, cảnh tự sụp.

    Hư Thần Nội Sinh

    Không mượn thần vị, không phong danh.

    Thần tính sinh ra từ tự nhận thức, cực kỳ không ổn định.

    Đạo Hình Tạm Khắc

    Đạo không tồn tại bên ngoài, mà khắc tạm trong bản thân.

    Sai một nét, đạo phản phệ.

    Giới Tuyến Nhân Định

    Cảnh giới không do trời định, mà do chính người tu tự đặt giới hạn.

    Năm cảnh giới.

    Không có hậu cảnh.

    Không có bảo chứng.

    Không có tiền lệ.

    “Chỉ là bản thô…”

    “Nhưng đủ để đi tiếp.”

    Ngay khi tiểu hệ thống thành hình, Thần Bia Thái Cổ rung lên lần nữa — không phải vì đồng tình, mà vì xác nhận một dị biến mới được ghi vào lịch sử.

    Ở tầng sâu nhất của bia, một dòng ghi chép xuất hiện, rồi bị che mờ gần như ngay lập tức:

    “Ngoài Trật Tự: Khai Đạo Giả sơ sinh.”

    Cùng khoảnh khắc đó —

    ở một nơi không thuộc Thái Cổ, cũng không thuộc bất kỳ thế giới hiện hữu nào.

    Một bàn cờ cổ xưa lay động.

    Ba thân ảnh ngồi quanh, không rõ hình dạng, chỉ có khí tức tồn tại.

    Một quân cờ mang ký hiệu Trần khẽ dịch chuyển.

    “Hắn tự tạo lộ rồi.”

    “Chưa hoàn chỉnh.”

    “Nhưng rất giống… bước đầu của Trần Thiên Đế năm xưa.”

    Thân ảnh thứ ba trầm mặc hồi lâu, rồi chậm rãi nói:

    “Không giống.”

    “Trần Thiên Đế phá mốc để xưng Đế.”

    “Còn kẻ này…

    đang phá mốc để xây đường cho người khác.”

    Không khí bỗng nặng xuống.

    “Vậy thì nguy hiểm hơn.”

    Một ánh nhìn xuyên qua vô tận thời không, dừng lại trên thân Cố Trần Uyên.

    Không sát ý.

    Không can thiệp.

    Chỉ là…

    đánh dấu.

    Ở Thái Cổ, Cố Trần Uyên chợt mở mắt.

    Hắn không biết ai đang nhìn mình, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng — từ giây phút này trở đi, mỗi bước hắn đi đều sẽ bị ghi nhớ.

    Hắn đứng dậy, nhìn năm tầng cảnh giới còn dang dở trong thức hải, khóe miệng hơi cong lên — rất khẽ.

    “Không sao.”

    “Mùa này chưa cần hoàn chỉnh.”

    Xa xa, thiên địa vẫn vận hành.

    Thiên Đạo vẫn im lặng.

    Nhưng một con đường ngoài trật tự đã chính thức xuất hiện.

    Và nó…

    sẽ dẫn đến Trần Thiên Đế của tương lai
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 10: Vinh Quang Và Giá Phải Trả


    Cố Trần Uyên đã từng đứng rất cao.

    Cao đến mức, chỉ cần một ý niệm, vạn giới tự điều chỉnh quỹ đạo.

    Cao đến mức, Thần Đạo trong mắt hắn từng là chân lý duy nhất, là đỉnh phong mà mọi sinh linh dù sống bao nhiêu kỷ nguyên cũng không thể chạm tới.

    Đêm đó, khi hắn tĩnh tọa bên Thần Bia Thái Cổ, vinh quang của Thần Đạo lại một lần nữa hiện ra.

    Không phải ảo cảnh.

    Mà là ký ức thật.

    Hắn thấy bản thân mình của quá khứ — khoác thần uy, đứng trên Thần Điện, dưới chân là trật tự hoàn mỹ do Thiên Đạo dựng lên.

    Pháp tắc vận hành như nhạc khúc, mỗi sinh linh đều ở đúng vị trí của mình.

    Không hỗn loạn.

    Không phản nghịch.

    Không đau đớn thừa thãi.

    “Đó là thời đại tốt nhất.”

    Một thanh âm vang lên trong ký ức.

    “Ngươi có mọi thứ.”

    Cố Trần Uyên nhìn cảnh ấy, trong lòng không khỏi dâng lên một tia dao động.

    Nếu tiếp tục đi theo Thần Đạo, hắn sẽ không cần mạo hiểm, không cần trả giá, không cần đối mặt với hủy diệt.

    Chỉ cần… thuận theo.

    Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh đổi màu.

    Hắn thấy những thế giới bị xóa sổ chỉ vì không còn “giá trị vận hành”.

    Thấy những sinh linh không phạm tội, chỉ vì sinh ra lệch khỏi quy tắc mà bị nghiền nát.

    Vinh quang ấy… quá hoàn mỹ.

    Hoàn mỹ đến mức không còn chỗ cho lựa chọn.

    Cố Trần Uyên mở mắt.

    “Thần Đạo rất đẹp.”

    “Nhưng nó không cho phép sai.”

    Hắn hít sâu, đưa ý thức chìm vào tiểu hệ thống tu luyện bản thô vừa được dựng lên.

    Lần này, không còn là suy diễn, mà là — thực nghiệm.

    Hắn bước vào Phàm Thể Ngoại Đạo.

    Không hấp thu linh khí.

    Không mượn pháp tắc.

    Hắn để thân thể tự gánh chịu áp lực tồn tại của Thái Cổ.

    Trong khoảnh khắc đầu tiên, xương cốt rung lên như sắp vỡ.

    Máu trong cơ thể không chảy theo kinh mạch quen thuộc, mà tự tìm đường mới.

    Cảm giác đau đớn không dữ dội, nhưng liên tục, như mài mòn.

    Khi hắn thử tiến sang Ý Cảnh Lập Giới, tai biến lập tức xảy ra.

    Ý chí chưa đủ vững, giới tuyến vừa dựng đã sụp, phản phệ trực tiếp thần hồn.

    Một dòng máu đen tràn ra khóe miệng, thức hải rung lắc dữ dội.

    Chỉ thiếu một bước nữa thôi —

    ý thức sẽ tan rã.

    Thần Bia Thái Cổ chấn động mạnh, như muốn cưỡng ép hắn quay về con đường cũ.

    Thiên Đạo trên cao cũng sinh ra phản ứng nhẹ — không trừng phạt, nhưng cảnh báo.

    Cố Trần Uyên cắn răng, cưỡng ép ổn định thần hồn.

    “Quả nhiên…”

    “Con đường này không cho phép do dự.”

    Hắn dừng lại, không tiến thêm.

    Tiểu hệ thống bản thô… chưa đủ an toàn.

    Nếu tiếp tục, cái giá có thể là chính sự tồn tại của hắn.

    Đúng lúc đó, không gian phía trước khẽ mở ra.

    Không có sát khí.

    Không có ép bức.

    Chỉ có một người bước ra — một nam tử áo xám, dung mạo bình thường đến mức khó ghi nhớ, nhưng mỗi bước đi đều khiến pháp tắc tự tránh sang hai bên.

    Hắn nhìn Cố Trần Uyên, khẽ gật đầu.

    “Ngươi còn sống.”

    “Vậy là tốt.”

    Cố Trần Uyên lập tức hiểu ra.

    “Ngươi đến từ phía sau Trần Thiên Đế.”

    Nam tử áo xám không phủ nhận.

    “Ta chỉ là người đưa lời.”

    “Không phải giám sát, cũng không phải kẻ thù.”

    Hắn nhìn thoáng qua Thần Bia, rồi nhìn Cố Trần Uyên, ánh mắt sâu hơn một chút.

    “Ngươi đang đi con đường mà năm xưa Trần Thiên Đế cũng từng đi.”

    “Nhưng khác hắn… ngươi đang xây móng, không phải leo đỉnh.”

    Cố Trần Uyên lau vết máu nơi khóe miệng.

    “Vậy lời của các ngươi là gì?”

    Nam tử áo xám trầm mặc một nhịp.

    “Đừng chết quá sớm.”

    “Và đừng hoàn chỉnh hệ thống này…

    ở thời đại này.”

    Cố Trần Uyên nheo mắt.

    “Vì sao?”

    Người kia nhìn lên bầu trời, nơi Thiên Đạo im lặng quan sát.

    “Vì một khi con đường này hoàn chỉnh…”

    “Không chỉ Thiên Đạo muốn giết ngươi.”

    Nói xong, hắn lui nửa bước, thân ảnh tan vào hư không, như chưa từng xuất hiện.

    Không để lại danh.

    Không để lại hứa hẹn.

    Chỉ để lại một sự thật nặng nề.

    Cố Trần Uyên ngồi lại, nhìn tiểu hệ thống còn dang dở trong thức hải.

    Hắn đã thấy vinh quang của Thần Đạo.

    Hắn cũng đã nếm giá phải trả của Ngoại Đạo.

    Khóe miệng hắn khẽ cong lên, mang theo một tia kiên định lạnh lẽo.

    “Vậy thì…”

    “ hiện tại, ta chỉ cần sống sót.”

    Xa xa, một quân cờ mang chữ Trần khẽ lay động.

    Ván cờ…

    đã không thể quay đầu.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 11: Áp Lực Không Mang Thiên Phạt


    Thiên Đạo vẫn im lặng.

    Không lôi kiếp.

    Không giáng phạt.

    Không phong sát thêm một bước nào.

    Nhưng Cố Trần Uyên biết rất rõ:

    sự im lặng này không phải nhân nhượng, mà là đổi cách ra tay.

    Ngày thứ bảy sau lần thực nghiệm thất bại, Thái Cổ xuất hiện biến động mới.

    Không gian tại rìa cổ giới rung nhẹ, pháp tắc tụ lại, hình thành một đấu vực cưỡng chế.

    Không có danh xưng, không có lời tuyên cáo, chỉ có một ý chí vô hình ép buộc tất cả sinh linh trong phạm vi rút lui.

    Cố Trần Uyên là người duy nhất bị giữ lại.

    > “Thiên Đạo không tự tay giết ngươi.”

    “Nhưng nó muốn biết… ngươi sẽ bảo vệ được gì.”

    Một thân ảnh bước vào đấu vực.

    Là người sống.

    Không phải tàn dư.

    Không phải cổ thi.

    Một thiếu niên, tuổi không quá hai mươi, khí tức hỗn loạn nhưng tinh thuần.

    Trên người hắn không có dấu ấn Thiên Đạo, nhưng lại được pháp tắc ưu ái một cách bất thường.

    Thiếu niên ngẩng đầu nhìn Cố Trần Uyên, ánh mắt không có sát ý, chỉ có bối rối.

    > “Ta…

    được đưa tới đây.”

    “Họ nói, chỉ cần đánh bại ngươi… ta sẽ được sống.”

    Cố Trần Uyên trầm mặc.

    Thiên Đạo không chọn cường giả.

    Không chọn kẻ thù.

    Nó chọn một người chưa kịp phạm tội, để làm áp lực.

    > “Tên ngươi?” — Cố Trần Uyên hỏi.

    Thiếu niên siết chặt nắm tay.

    > “Trần Mặc.”

    Khoảnh khắc cái tên ấy vang lên, Thần Bia Thái Cổ khẽ rung — rất nhẹ, nhưng đủ để Cố Trần Uyên nhận ra.

    Lại là Trần.

    Không phải ngẫu nhiên.

    Mà đó là tổ tiên của Trần Thiên Đế

    Đấu vực khép kín.

    Pháp tắc cưỡng chế kích hoạt.

    Nếu một trong hai không mất năng lực chiến đấu, không ai rời khỏi được.

    Trần Mặc ra tay trước.

    Hắn không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một quyền thẳng, nhưng quyền thế lại mang theo ý chí sinh tồn mãnh liệt.

    Rõ ràng, đây là người đã từng bị dồn đến tuyệt cảnh không chỉ một lần.

    Cố Trần Uyên không né.

    Hắn đỡ quyền, lực đạo vừa đủ, không phản kích.

    Ầm!

    Trần Mặc bị đánh bật lùi, nhưng không bị thương nặng.

    Hắn kinh ngạc nhìn Cố Trần Uyên.

    > “Ngươi có thể giết ta.”

    “Vì sao không làm?”

    Cố Trần Uyên đáp rất chậm:

    “Vì ngươi không phải công cụ của Thiên Đạo.”

    “Ngươi chỉ là… vật thử.”

    Trần Mặc cắn răng, lại lao lên.

    Lần này, pháp tắc quanh người hắn bỗng tự động bổ trợ, như thể có bàn tay vô hình đang giúp hắn đứng vững.

    Thiên Đạo…

    đang nuôi hắn để ép người khác.

    Cố Trần Uyên khẽ nhíu mày.

    Hắn đổi cách ra tay — không dùng Thần Quyền, cũng không vận hành tiểu hệ thống chưa ổn định.

    Hắn chỉ dùng ý chí thuần túy, ép quyền thế của Trần Mặc dừng lại giữa không trung.

    “Đủ rồi.”

    Toàn bộ đấu vực chấn động.

    Thiên Đạo không hài lòng, nhưng cũng không can thiệp thêm.

    Bởi vì nó đã đạt được mục đích: xác nhận rằng Cố Trần Uyên sẽ không giết để chứng đạo.

    Đấu vực tan biến.

    Trần Mặc quỳ xuống, thở dốc, ánh mắt phức tạp.

    > “Ngươi… là ai?”

    Cố Trần Uyên quay lưng.

    “Một người đang đi sai đường trong mắt Thiên Đạo.”

    “Còn ngươi — nếu còn sống, đừng để ai chọn đường thay mình.”

    Khi Trần Mặc bị đẩy ra khỏi không gian này, Thần Bia Thái Cổ lập tức sáng lên.

    Lần này, không phải ghi chép, mà là ký ức trực tiếp.

    Cố Trần Uyên “thấy” một thời đại cũ.

    Trần Thiên Đế đứng giữa thiên địa, phía sau là con đường Ngoại Đạo đã gần hoàn chỉnh.

    Sinh linh vô số đứng dưới, chờ đợi bước tiếp theo.

    Nhưng đúng khoảnh khắc ấy —

    Thiên Đạo không giết hắn.

    Nó phong mốc toàn bộ thế giới.

    Không ai được tiếp tục tu luyện theo con đường đó.

    Không phải một người, mà là tất cả.

    Trần Thiên Đế buộc phải dừng lại, không phải vì bản thân, mà vì nếu tiếp tục, vô số sinh linh sẽ chết do trật tự sụp đổ.

    > “Thất bại của hắn…”

    “Không phải vì yếu.”

    “Mà vì hắn còn muốn bảo vệ.”

    Ký ức tan đi.

    Cố Trần Uyên mở mắt, lòng nặng trĩu.

    Hắn hiểu ra rồi.

    Thiên Đạo đang dùng cùng một cách.

    Dùng người khác.

    Dùng sinh linh vô tội.

    Ép hắn lựa chọn.

    Xa xa, Trần Mặc được một thế lực bí ẩn đưa đi, trên người lưu lại một dấu ấn mờ — hạt giống của tương lai hàng trăm vạn năm sau.

    Cố Trần Uyên đứng trước Thần Bia, giọng thấp đến gần như thì thầm:

    “Ta sẽ không lặp lại thất bại của hắn.”

    “Nhưng cũng sẽ không đi con đường cũ.”

    Trên bầu trời, Thiên Đạo không đáp.

    Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng: Trò chơi đã đổi cấp độ.

    Sau này sẽ là màn đấu trí giữa thiên đạo và Cố Trần Uyên.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 12: Khi Trật Tự Tự Chia Rẽ


    Từ ngày đấu vực tan biến, Trần Mặc biến mất khỏi tầm mắt Cố Trần Uyên.

    Không ai biết thiếu niên ấy được đưa đi đâu.

    Chỉ có một điều chắc chắn — hắn chưa chết, và hơn nữa, đang sống trong một hoàn cảnh mà Thiên Đạo không thể trực tiếp can thiệp.

    Ở một góc khuất của Thái Cổ, nơi pháp tắc bị bào mòn đến mức không còn hoàn chỉnh, Trần Mặc bắt đầu bước vào con đường chưa từng có tên gọi.

    Không có sư phụ.

    Không có kinh thư.

    Chỉ có một mảnh cấu trúc tiểu hệ thống được khắc sâu trong thần hồn hắn — bản thô, thiếu sót, nhưng đủ để thử nghiệm.

    Ngay lần đầu vận hành Phàm Thể Ngoại Đạo, Trần Mặc đã suýt chết.

    Cơ thể hắn không chịu nổi tải trọng tồn tại, xương cốt xuất hiện vết nứt, máu chảy ngược.

    Nhưng chính trong cơn nguy kịch ấy, hắn vô thức điều chỉnh — không chống lại áp lực, mà phân tán nó.

    Không rèn thân theo kiểu “chịu đựng”,

    mà theo kiểu “chia sẻ”.

    Kết quả: thân thể ổn định lại, dù yếu hơn dự tính, nhưng bền hơn rất nhiều.

    Ở tầng Ý Cảnh Lập Giới, Trần Mặc lại phạm sai lầm khác với Cố Trần Uyên.

    Hắn không cố dựng giới bằng ý chí tuyệt đối, mà dùng mục tiêu sinh tồn làm trụ cột.

    Giới tuyến tuy nhỏ, nhưng cực kỳ ổn định — không cao, nhưng khó sụp.

    Những thay đổi này, Cố Trần Uyên không trực tiếp chứng kiến.

    Nhưng Thần Bia Thái Cổ…

    đã ghi lại.

    Ở nơi xa, Cố Trần Uyên mở mắt giữa tĩnh tọa.

    Một dòng thông tin mơ hồ tràn qua thức hải, không rõ nguồn gốc, như thể có người đang giúp hắn sửa lại chính con đường do hắn tạo ra.

    “Không phải ta hoàn thiện hệ thống…”

    “Mà là… có người đang dùng nó để sống sót.”

    Hắn trầm mặc rất lâu.

    Lần đầu tiên, tiểu hệ thống không còn là con đường của một cá nhân, mà bắt đầu mang hình dáng của một thời đại tương lai.

    Cùng lúc đó, trong tầng sâu nhất của Thiên Đạo, những thứ vốn không nên xuất hiện…

    đã xuất hiện.

    Không phải ý chí thống nhất.

    Mà là sự bất đồng.

    Một phần trật tự cho rằng:

    “Ngoại Đạo cần bị xóa bỏ trước khi lan rộng.”

    Phần còn lại lại cho rằng:

    “Hệ thống này chưa hoàn chỉnh, có thể lợi dụng để vá trật tự.”

    Thiên Đạo — thứ từng được xem là tuyệt đối — bắt đầu chia phe, dù không có cảm xúc, không có tranh luận, nhưng các phản ứng pháp tắc đã không còn đồng nhất.

    Lần đầu tiên trong lịch sử Thái Cổ,

    trật tự không còn đồng thuận với chính nó.

    Cố Trần Uyên nhận ra điều đó ngay lập tức.

    Không phải bằng cảm giác, mà bằng khe hở.

    Một số quy luật từng khóa chặt hắn, bắt đầu lỏng ra.

    Không phải mở đường, mà là do dự.

    Thiên Đạo không biết nên giết hắn ngay, hay tiếp tục quan sát.

    Và chính khoảnh khắc do dự ấy —

    là thứ Cố Trần Uyên chờ đợi.

    Hắn không tu luyện.

    Không đột phá.

    Hắn bắt đầu đặt móng.

    Không phải cho bản thân, mà cho một thời đại khác.

    Trong vô thức, hắn điều chỉnh tiểu hệ thống theo một hướng mới:

    không cần hoàn chỉnh ở hiện tại,

    chỉ cần có khả năng kế thừa.

    Một hệ thống mà người sau có thể sửa, có thể sai, có thể thất bại — nhưng không bị Thiên Đạo lập tức xóa bỏ.

    Hắn không gọi tên thời đại ấy.

    Nhưng Thần Bia đã ghi:

    “Thời đại Trần.”

    Không phải vì Trần Thiên Đế đã xuất hiện,

    mà vì con đường của hắn bắt đầu được chuẩn bị.

    Ở một nơi không xác định, quân cờ mang chữ Trần lại lay động.

    Nhưng lần này, không còn là quân đơn độc.

    Một quân cờ khác — nhỏ hơn, chưa có danh xưng — được đặt xuống.

    Trần Mặc.

    Ván cờ đã không còn là độc diễn giữa Thiên Đạo và một người.

    Cố Trần Uyên đứng dậy, nhìn lên bầu trời.

    Hắn không khiêu khích.

    Không tuyên chiến.

    Chỉ khẽ nói, như đang bàn bạc:

    “Ngươi giỏi dùng luật.”

    “Vậy ta sẽ dùng khe hở của luật.”

    Thiên Đạo không đáp.

    Nhưng từ khoảnh khắc này trở đi, mỗi lần pháp tắc vận hành, mỗi lần sinh linh được lựa chọn, đều sẽ bị hai ánh nhìn cùng lúc quan sát.

    Một đến từ trật tự.

    Một đến từ kẻ đang đứng ngoài trật tự.

    - Cuộc đấu trí đã bắt đầu.

    Và kẻ thua… sẽ mất quyền viết tiếp lịch sử.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 13: Hạt Giống Ngoài Trật Tự


    Cố Trần Uyên chưa từng nghĩ đến việc truyền đạo theo cách quen thuộc.

    Hắn hiểu rất rõ:

    một khi “đạo” được gọi thành tên,

    một khi “công pháp” được viết thành chữ,

    Thiên Đạo sẽ lập tức ghi nhận, phân loại, rồi đưa nó trở lại trật tự của mình.

    Cho nên hắn không làm vậy.

    Hắn không lập tông.

    Không dựng bia.

    Không thu đồ.

    Hắn chỉ đi.

    Đi qua những vùng mà pháp tắc đã suy yếu vì thời gian,

    đi qua những góc thế giới bị Thần Quyền xem nhẹ,

    nơi trật tự không còn tuyệt đối,

    nơi sinh linh tồn tại chỉ để sống sót, không phải để “đúng”.

    Ở đó, Cố Trần Uyên dừng lại.

    Không xuất hiện với thân phận cao cao tại thượng,

    cũng không mang theo uy áp của kẻ từng chấp pháp cho Thiên Đạo.

    Hắn giống như một người lữ hành.

    Ngồi bên bếp lửa cùng kẻ mất linh căn.

    Nghe lời than thở của người từng bị tước thần vị.

    Nhìn vào mắt những sinh linh sinh ra đã không được ghi danh trong trật tự.

    Họ không cần đạo lý cao siêu.

    Họ cũng không còn tin vào lời hứa của Thần Đạo.

    Cố Trần Uyên không giảng.

    Hắn chỉ đặt ra một câu hỏi, rất chậm, rất nhẹ, như thể sợ làm đau người đối diện:

    “Nếu không có Thiên Đạo…”

    “Ngươi còn là ai?”

    Ban đầu, không ai trả lời được.

    Có người cười nhạt.

    Có người im lặng.

    Có người cảm thấy câu hỏi ấy vô nghĩa — bởi từ khi sinh ra, họ đã được dạy rằng không có Thiên Đạo thì không có họ.

    Nhưng câu hỏi ấy không biến mất.

    Nó ở lại.

    Ở trong đầu người thợ rèn từng quỳ dưới Thần Điện cầu xin một lần chữa trị, nhưng bị từ chối vì “không đủ giá trị”.

    Ở trong lòng nữ tu từng được sắc phong, rồi bị tước bỏ chỉ vì một lần do dự.

    Ở trong giấc ngủ của đứa trẻ chưa từng biết đến linh căn là gì.

    Không ai được dạy cách trả lời.

    Nhưng chính vì vậy, họ bắt đầu tự hỏi.

    Có người thử đứng thẳng lâu hơn trước Thần Tượng.

    Có người ngừng cầu nguyện, chuyển sang lắng nghe nhịp thở của chính mình.

    Có người lần đầu tiên nhận ra: cơ thể họ vẫn tồn tại, dù không được Thần Quyền thừa nhận.

    Đó không phải tu luyện.

    Chỉ là nhận thức thay đổi.

    Nhưng với Thiên Đạo,

    đây là thứ nguy hiểm nhất.

    Bởi vì khi sinh linh bắt đầu tự hỏi “ta là ai” mà không cần câu trả lời từ Trời —

    thì trật tự tuyệt đối…

    đã xuất hiện khe nứt.

    Cố Trần Uyên rời đi trước khi bất kỳ ai kịp gọi hắn là sư phụ.

    Hắn không để lại danh.

    Không để lại hình bóng rõ ràng.

    Chỉ để lại một cảm giác mơ hồ, nhưng dai dẳng:

    “Có lẽ… mình không chỉ là một vị trí trong trật tự.”

    Ở tầng sâu của Thần Bia Thái Cổ, một dòng chữ rất mờ được khắc thêm, như thể do chính thế giới viết ra:

    “Ngoại Đạo không khởi từ công pháp.”

    “Mà khởi từ câu hỏi.”

    Thiên Đạo chưa phản ứng.

    Nhưng trong vận hành của pháp tắc, đã xuất hiện những dao động rất nhỏ — nhỏ đến mức chỉ kẻ từng đứng ở đỉnh trật tự như Cố Trần Uyên mới nhận ra.

    Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt bình thản.

    “Ta không dạy họ tu luyện,” hắn nói khẽ.

    “Ta chỉ dạy họ… tự tồn tại.”

    Và ở những nơi hắn đã đi qua,

    những hạt giống ngoài trật tự

    đã bắt đầu nảy mầm — chậm chạp, yếu ớt, nhưng không thể xóa bỏ.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 14: Kẻ Đầu Tiên Không Quỳ


    Chúng sinh đầu tiên bước vào hệ thống tu luyện sơ khai của Cố Trần Uyên…

    không phải thiên tài.

    Cũng không phải kẻ mang đại khí vận.

    Mà là những kẻ đã sớm bị Thần Quyền gạch tên.

    Một người thợ rèn mất linh căn từ thuở thiếu niên.

    Một nữ tu từng được phong thánh, rồi bị tước sạch chỉ trong một đêm.

    Và một đứa trẻ sinh ra đã không được ghi danh vào trật tự — không linh căn, không mệnh cách, không vị trí.

    Trong mắt Thần Đạo,

    bọn họ chỉ là tạp âm của thế giới.

    Người thợ rèn tên là Lục Phàm.

    Mười năm trước, hắn còn quỳ trước Thần Điện,

    hai tay dính đầy máu, cầu xin Thần ban cho một cơ hội khôi phục linh căn.

    Thần không đáp.

    Từ đó về sau, hắn chỉ còn lại cây búa và lò lửa.

    Sắt thép không hỏi hắn có linh căn hay không,

    chỉ hỏi: ngươi có đủ lực để đập hay không.

    Khi “mảnh nhận thức” đầu tiên được Cố Trần Uyên để lại,

    Lục Phàm không hiểu đạo lý.

    Hắn chỉ nghe được một câu hỏi, rất mơ hồ, vang lên giữa đêm:

    “Nếu không có Thiên Đạo,

    ngươi là ai?”

    Hắn không trả lời được.

    Nhưng sáng hôm sau, khi cầm búa, hắn chợt nhận ra —

    thân thể mình không còn bị bài xích bởi linh lực tán loạn trong không khí.

    Không hấp thu.

    Không kháng cự.

    Chỉ là… tồn tại một cách tự nhiên.

    Đó là lần đầu tiên hắn bước vào Phàm Thể Ngoại Đạo.

    Nữ tu tên Tạ Uyển.

    Nàng từng là người truyền ý chỉ của Thần,

    từng đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh.

    Cho đến ngày nàng do dự.

    Chỉ một khoảnh khắc không tuân mệnh,

    Thần vị tan vỡ, thần ấn bị xóa,

    nàng bị ném khỏi Thần Điện như một món đồ hỏng.

    Nàng hận.

    Nhưng hận không cứu được nàng.

    Khi nghe câu hỏi ấy, nàng đã cười rất lâu.

    “Nếu không có Thiên Đạo… ta là ai?”

    Nàng từng nghĩ mình là người của Thần.

    Nhưng khi Thần quay lưng, nàng nhận ra:

    thân phận đó… chưa từng thuộc về nàng.

    Khi bước vào Phàm Thể Ngoại Đạo,

    thần lực cũ không quay lại.

    Nhưng thân thể nàng lần đầu không còn bị trật tự đè ép.

    Không cần được cho phép.

    Không cần được sắc phong.

    Nàng thở — và thế giới không từ chối.

    Đứa trẻ thì không có tên.

    Bởi vì trật tự chưa từng ghi nhận nó.

    Nó chỉ đứng nhìn người lớn quỳ,

    không hiểu vì sao phải cúi đầu.

    Khi tất cả mọi người quỳ trước Thần Điện,

    nó chỉ hỏi một câu rất ngây thơ:

    “Nếu không quỳ… thì sao?”

    Không ai trả lời.

    Nhưng thế giới đã trả lời trước.

    Khi nó bước vào Phàm Thể Ngoại Đạo,

    không có dị tượng,

    không có linh quang.

    Chỉ có một sự thật rất đơn giản: Thiên Đạo không thể bài xích nó.

    Bởi vì từ đầu…

    nó chưa từng thuộc về trật tự ấy.

    Ngày đó, trước Thần Điện cổ xưa.

    Mọi người quỳ.

    Gió thổi qua, chuông Thần vang lên,

    uy áp quen thuộc buông xuống.

    Nhưng lần này —

    có người đứng thẳng.

    Là Lục Phàm.

    Là Tạ Uyển.

    Là đứa trẻ vô danh.

    Không phải phản kháng.

    Không phải khiêu khích.

    Chỉ là… không quỳ.

    Một câu thơ cổ, không biết từ đâu vang lên trong hư không:

    “Thiên đạo cao cao,

    Nhân tâm bất phục.”

    “Nhất thân phàm cốt tại,

    Hà tất bái thiên thần.”

    (Thiên đạo ở cao, nhưng lòng người chưa chắc phục

    Một thân xương phàm còn đó, cớ gì phải quỳ thần)

    Chuông Thần khựng lại một nhịp.

    Chỉ một nhịp rất nhỏ.

    Nhưng đủ để đánh dấu:

    - Kẻ đầu tiên không quỳ…

    đã xuất hiện.

    Ở nơi rất xa, Cố Trần Uyên mở mắt.

    Hắn không cười.

    Chỉ khẽ nói một câu, như xác nhận một điều tất yếu:

    “Bước đầu… thành rồi.”

    Và ở tầng sâu của Thiên Đạo,

    một quy tắc chưa từng tồn tại…

    bắt đầu được ghi chú bằng màu xám —

    màu của thứ không thể định danh.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 15: Thần Quyền Không Giết, Chỉ Sửa


    Thiên Đạo…

    đã phát hiện.

    Không phải bằng mắt.

    Không phải bằng cảm xúc.

    Mà bằng sai lệch.

    Trong vô số dòng quy luật vận hành trơn tru suốt Thái Cổ,

    bỗng xuất hiện vài điểm không khớp.

    Linh khí không chảy theo mạch định sẵn.

    Thân thể phàm tục không bị bài xích như lẽ ra phải thế.

    Có những sinh linh… không phản nghịch,

    nhưng cũng không còn hoàn toàn nằm trong trật tự.

    Thiên Đạo không gọi đó là địch.

    Nó gọi đó là:

    “biến số cần hiệu chỉnh.”

    Không có thiên phạt giáng xuống.

    Không có Thần Sứ hạ giới.

    Không có tiếng sấm tuyên án.

    Thế giới… chỉ lặng lẽ thay đổi.

    Quy luật được viết lại bằng những nét rất mảnh.

    Linh khí ở những vùng pháp tắc suy yếu bắt đầu loãng hơn.

    Tài nguyên tự nhiên dần cạn sớm hơn dự tính.

    Những kẻ tu Ngoại Đạo ra ngoài thì dễ gặp tai nạn,

    ở lại thì khó gặp cơ duyên.

    Không phải trừng phạt trực tiếp.

    Mà là tước đi lựa chọn.

    Người thợ rèn Lục Phàm nhận ra điều đó đầu tiên.

    Lò rèn của hắn thường ngày cháy rất đều.

    Nhưng từ một ngày nọ, lửa cứ tắt giữa chừng,

    sắt chưa kịp thành hình đã nứt vỡ.

    Không ai phá.

    Không ai can thiệp.

    Chỉ là… xác suất thất bại tăng lên một cách bất thường.

    Hắn luyện mười lần, hỏng bảy.

    Rèn trăm lần, thành chưa nổi mười.

    Không có dấu hiệu cảnh cáo.

    Chỉ có mệt mỏi chồng mệt mỏi.

    Tạ Uyển thì khác.

    Nàng phát hiện những người xung quanh…

    bắt đầu vô thức tránh xa nàng.

    Không phải sợ.

    Không phải ghét.

    Mà là những cuộc gặp gỡ “tình cờ” biến mất.

    Những cơ hội vốn nên xuất hiện thì trễ một bước.

    Những lời giúp đỡ… luôn đến sau khi đã quá muộn.

    Thế giới không đẩy nàng ra.

    Nhưng cũng không còn đỡ lấy nàng nữa.

    Đứa trẻ vô danh thường xuyên bị ốm.

    Không nặng.

    Không chết.

    Chỉ đủ để nó phải dừng lại, chậm lại, mệt mỏi.

    Mỗi lần nó định bước thêm một bước trên Phàm Thể Ngoại Đạo,

    thì thế giới lại đưa ra một lý do rất hợp lý để nó dừng:

    Hôm nay không khỏe.

    Hôm nay trời xấu.

    Hôm nay không phải lúc.

    Không có kẻ thù để căm hận.

    Không có áp bức để phản kháng.

    Chỉ có một câu hỏi lặp đi lặp lại trong lòng chúng sinh:

    “Hay là… mình sai thật?”

    Ở nơi rất xa, Cố Trần Uyên đã nhìn ra tất cả.

    Không cần suy diễn lâu.

    Chỉ cần nhìn cách Thiên Đạo không làm gì.

    Hắn khẽ thở ra, giọng trầm xuống:

    “Không giết…

    không đàn áp công khai…

    mà để thế giới tự đẩy họ vào ngõ cụt.”

    Hắn cười nhạt.

    “Đúng là thủ đoạn của Thiên Đạo.”

    - Chiến thuật mài mòn.

    Không cần tạo kẻ tử đạo.

    Không cho đối phương cơ hội trở thành chính nghĩa.

    Chỉ cần kéo dài đủ lâu,

    để ý chí tự rạn nứt.

    Thiên Đạo không sợ phản kháng.

    Nó sợ niềm tin có thể lan truyền.

    Cho nên nó không đánh thẳng vào Cố Trần Uyên.

    Không thể.

    Cũng không dám.

    Nó đánh vào những kẻ yếu nhất.

    Những người vừa mới đứng thẳng.

    Để họ tự hỏi:

    “Đứng lên để làm gì?”

    “Có đáng không?”

    “Hay quỳ xuống… sẽ dễ sống hơn?”

    Cố Trần Uyên im lặng rất lâu.

    Hắn không ra tay phá quy luật.

    Không cưỡng ép thế giới.

    Hắn biết —

    nếu làm thế, hắn sẽ lập tức bị định danh là phản nghịch hoàn chỉnh.

    Và đó chính là điều Thiên Đạo chờ đợi.

    Cuối cùng, hắn chỉ nói một câu, rất nhỏ, như nói với chính mình:

    “Thiên Đạo không giết, chỉ sửa…”

    vì nó tin rằng mọi sinh linh đều sẽ chọn con đường ít đau hơn.”

    Ánh mắt hắn lạnh đi.

    “Vậy thì…

    ta sẽ cho các ngươi một con đường

    mà dù đau —

    cũng không thể quay đầu.”

    Ở nơi sâu nhất của Thần Bia Thái Cổ,

    một dòng chữ từng bị mài mờ…

    khẽ phát sáng.

    Không phải công pháp.

    Không phải cảnh giới.

    Mà là một khái niệm:

    - “Đạo không thuận, nhưng vẫn tiến.”

    Trận chiến thật sự…

    đã bắt đầu.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 16: Người Thất Bại Nhưng Không Bị Xóa


    Sự lan truyền của Ngoại Đạo…

    cuối cùng cũng chạm đến giới hạn đầu tiên.

    Không phải ai bước lên con đường ấy

    cũng có thể đi tiếp.

    Những tháng sau khi Thiên Đạo “điều chỉnh”,

    hàng loạt kẻ tu luyện sơ khai bắt đầu gãy.

    Có người tẩu hỏa.

    Không phải vì tham tiến cảnh giới,

    mà vì thân thể phàm tục chưa từng được rèn luyện để tiếp nhận áp lực pháp tắc tự do.

    Linh lực không theo lộ tuyến cố định,

    ý thức chưa kịp thích ứng —

    nội ngoại xung đột, suýt nữa tan vỡ.

    Có người mất ý chí.

    Không phải vì yếu đuối,

    mà vì con đường này không có lời hứa.

    Không có Thần bảo hộ.

    Không có Thiên Đạo chứng nhận.

    Không có giọng nói nào đảm bảo:

    “Ngươi đi đúng rồi.”

    Chỉ có từng bước tự hỏi chính mình.

    Có người… vĩnh viễn dừng lại ở tầng đầu.

    Phàm Thể Ngoại Đạo — bước khởi điểm.

    Họ không thể tiến thêm.

    Không vì bị ngăn cản,

    mà vì không còn khả năng tiếp tục tái cấu trúc bản thân.

    Nếu là Thần Đạo,

    kết cục của họ đã được viết sẵn.

    > Tẩu hỏa → bị thanh trừ.

    > Đạo tâm sụp đổ → bị xóa khỏi trật tự.

    > Không tiến được → bị xem là vật thừa.

    Không ai nhớ tên họ.

    Không ai ghi lại thất bại của họ.

    Thần Đạo không cần lịch sử của kẻ thua.

    Nhưng Ngoại Đạo thì khác.

    Không có “xóa”.

    Người tẩu hỏa…

    được băng bó, nghỉ ngơi, sống tiếp.

    Người mất ý chí… rời khỏi con đường, làm nghề khác.

    Người dừng ở tầng đầu… vẫn tồn tại, vẫn thở, vẫn được gọi là người.

    Không ai bị tước đi sự tồn tại chỉ vì không đi tiếp được.

    Đó là điểm khác biệt đầu tiên.

    Và cũng là điểm mà Thiên Đạo… không hiểu nổi.

    Chính những kẻ thất bại ấy

    bắt đầu để lại dấu vết.

    Lục Phàm ghi lại lần đầu tiên hắn luyện lực quá mức khiến gân tay rách nát.

    Tạ Uyển ghi lại cảm giác khi ý thức không theo kịp thân thể,

    dẫn đến mê loạn trong ba ngày ba đêm.

    Một kẻ khác, tên đã mờ trong ký ức,

    để lại một dòng chữ rất ngắn:

    “Ngoại Đạo không sai.

    Sai là ta tưởng mình có thể đi nhanh hơn chính mình.”

    Không có kinh thư.

    Không có thánh điển.

    Chỉ có ghi chép vụn vặt,

    đầy lỗi, đầy máu, đầy do dự.

    Nhưng lần đầu tiên —

    con đường tu luyện có lịch sử thất bại.

    Cố Trần Uyên nhìn những ghi chép ấy rất lâu.

    Hắn không che giấu thất bại.

    Không chỉnh sửa để đẹp hơn.

    Không xóa những đoạn xấu hổ nhất.

    Hắn hiểu một điều:

    - Một hệ thống chỉ ghi nhận kẻ thành công

    sẽ mãi mãi lặp lại cùng một sai lầm.

    Ngoại Đạo… phải có ký ức.

    Không phải ký ức của Thần.

    Mà là ký ức của người.

    Hắn bắt đầu sửa lại bản thô hệ thống.

    Không nâng trần sức mạnh.

    Mà hạ thấp ngưỡng tổn thương.

    Không khuyến khích đột phá.

    Mà thêm vào một nguyên tắc mới:

    “Dừng lại… cũng là một trạng thái hợp lệ.”

    Từ đó, Phàm Thể Ngoại Đạo

    không còn là bậc thang ép buộc.

    Mà trở thành mặt đất —

    ai đứng được thì đứng,

    ai ngồi xuống… vẫn được ở lại.

    Thiên Đạo quan sát tất cả.

    Nó nhận ra một điều bất thường:

    Những kẻ thất bại… không biến mất.

    Mà còn để lại ảnh hưởng lâu dài.

    Thất bại không làm Ngoại Đạo suy yếu.

    Ngược lại —

    nó làm con đường ấy dày lên.

    Không còn là một ý tưởng mỏng manh.

    Mà là một con đường có vết nứt,

    vết vá,

    và dấu chân của kẻ ngã xuống.

    Ở tầng sâu của Thần Bia Thái Cổ,

    một câu khắc cổ hiện ra, như được ai đó thêm vào sau này:

    “Đạo của Thần cần hoàn mỹ.”

    “Đạo của người… cần ký ức.”

    Cố Trần Uyên khẽ gật đầu.

    Hắn không cần tất cả đều thành công.

    Chỉ cần…

    không ai bị xóa khỏi thế giới chỉ vì đã thử.

    Từ giây phút này,

    Ngoại Đạo không còn là con đường của vài kẻ đứng thẳng.

    Nó bắt đầu trở thành

    một lịch sử đang hình thành.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 17: Thần Đạo Bắt Đầu Mất Người


    Ban đầu, Thiên Đạo cho rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

    Ngoại Đạo tồn tại.

    Có thất bại.

    Có dừng bước.

    Không có bùng nổ.

    Không có phản nghịch tập thể.

    Theo logic cũ,

    những kẻ ấy sớm muộn cũng sẽ quay về.

    Nhưng rồi…

    Thiên Đạo phát hiện một sai lệch nghiêm trọng.

    Thần Điện vẫn sừng sững.

    Hương khói vẫn cháy.

    Chuông Thần vẫn vang đúng giờ.

    Thần Sứ vẫn tuyên đọc sắc phong.

    Chỉ có điều —

    người đến ít hơn.

    Không phải vì sợ hãi.

    Không phải vì bị cấm cản.

    Mà vì… không còn cần nữa.

    Những kẻ tu Ngoại Đạo không còn ngước nhìn Thần Điện với ánh mắt khao khát.

    Họ không xin thần vị.

    Không chờ sắc phong.

    Không cầu được ghi danh.

    Họ tu luyện, lao động, sống sót —

    mà không cần một câu xác nhận từ Trời.

    Có người từng là tín đồ trung thành,

    nay lặng lẽ rời khỏi hàng ngũ cầu nguyện.

    Không xé tượng.

    Không đập điện.

    Chỉ là…

    từ hôm đó, không quay lại nữa.

    Đối với Thần Đạo,

    đây là điều chưa từng xảy ra.

    Phản nghịch thì có thể trấn áp.

    Tà đạo thì có thể tiêu diệt.

    Ngụy đạo thì có thể bôi nhọ.

    Nhưng từ bỏ trong im lặng —

    không có mục tiêu để đánh.

    Không có tội danh để phán.

    Thiên Đạo không thể giáng phạt

    vì họ không làm sai điều gì.

    Họ chỉ… không đi con đường đó nữa.

    Một Thần Sứ đứng trước Thần Điện trống vắng,

    lần đầu tiên sinh ra một nghi vấn không thuộc về quy luật:

    “Nếu họ không cần thần vị…

    thì thần vị còn có ý nghĩa gì?”

    Câu hỏi ấy vừa xuất hiện

    đã bị trật tự cưỡng ép xóa bỏ.

    Nhưng… nó đã từng tồn tại.

    Và chỉ cần từng tồn tại —

    là đủ nguy hiểm.

    Ở rìa thế giới, Cố Trần Uyên nhìn thấy tất cả.

    Hắn không vui mừng.

    Cũng không tự đắc.

    Chỉ lặng lẽ nhìn những sinh linh

    tự chọn con đường của mình —

    dù chậm, dù đau, dù chưa hoàn chỉnh.

    Hắn biết:

    > Đây mới là điều Thiên Đạo sợ nhất.

    Không phải có người đứng lên đánh Trời.

    Mà là có người không còn cần Trời nữa.

    Gió thổi qua, pháp tắc rung nhẹ.

    Cố Trần Uyên đứng trước Thần Bia Thái Cổ,

    khẽ nói vài câu, như thơ, như lời ghi chú cho lịch sử:

    “Thần đạo tại thiên,

    Nhân đạo tại địa.”

    “Bất cầu sắc phong lộ,

    Tự hành nhất sinh trình.”

    (Thần đạo ở trời, nhân đạo ở đất.

    Không cầu con đường được phong,

    chỉ tự đi trọn một đời.)

    Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, rất khẽ:

    “Khi con đường không còn là duy nhất…

    thì quyền lực cũng không còn tuyệt đối.”

    Thiên Đạo bắt đầu điều chỉnh sâu hơn.

    Không chỉ sửa quy luật.

    Không chỉ tăng áp lực.

    Mà là…

    bắt đầu suy nghĩ.

    Và đó là lần đầu tiên trong Thái Cổ,

    trật tự tuyệt đối

    bị ép phải đối mặt với một khái niệm mới:

    > “Lựa chọn.”

    Từ khoảnh khắc này,

    cuộc đối đầu giữa Cố Trần Uyên và Thiên Đạo

    không còn là mạnh – yếu.

    Mà là: Ai cần ai hơn.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 18: Cố Trần Uyên Không Còn Ẩn Danh


    Thiên Đạo…

    đã đổi chiến lược.

    Nó không còn ép chúng sinh nữa.

    Không tăng thêm áp lực lên Ngoại Đạo.

    Không bẻ cong xác suất để mài mòn từng người.

    Bởi vì Thiên Đạo nhận ra một điều:

    > Càng ép số đông, càng tạo ra ký ức chung.

    > Càng mài mòn, Ngoại Đạo càng dày lịch sử.

    Cho nên lần này —

    mọi áp lực được thu lại.

    Về một điểm duy nhất.

    Cái tên ấy bắt đầu xuất hiện.

    Không rầm rộ.

    Không tuyên bố.

    Chỉ lặng lẽ được thêm vào các ghi chép cổ,

    như một chú thích nhỏ ở rìa lịch sử.

    Cố Trần Uyên.

    Không được gọi là phản nghịch.

    Không bị gắn danh tà đạo.

    Mà là một khái niệm lạnh lùng hơn:

    > “Nguồn dị biến.”

    Trong các thần quyển cổ, những dòng chữ mới xuất hiện:

    “Từ khi Cố Trần Uyên xuất hiện,

    quy luật bắt đầu sai lệch.”

    “Ngoại Đạo không phải ngẫu nhiên,

    mà là hệ quả của dị biến cá nhân.”

    “Mọi hỗn loạn…

    đều có thể truy nguyên về hắn.”

    Không nói hắn sai.

    Không nói hắn ác.

    Chỉ nói:

    hắn là nguyên nhân.

    Tai nạn của kẻ tu Ngoại Đạo.

    Thất bại của hệ thống sơ khai.

    Sự rời bỏ âm thầm khỏi Thần Điện.

    Tất cả…

    được gom lại, gắn vào một cái tên.

    Thế giới bắt đầu thì thầm.

    Không ai dám công khai trách hắn.

    Nhưng trong ánh mắt, trong im lặng,

    có một câu hỏi chưa từng được nói ra:

    “Nếu không có hắn…

    mọi chuyện có yên ổn hơn không?”

    Đó là cách Thiên Đạo đánh mà không cần ra tay.

    Không cần giết hắn.

    Chỉ cần để hắn gánh toàn bộ sức nặng của lựa chọn.

    Cố Trần Uyên biết.

    Hắn nhìn thấy tên mình xuất hiện trong những nơi

    vốn chỉ ghi lại Thần, Đế, và pháp tắc bất biến.

    Hắn không xóa.

    Không trốn.

    Không phủ nhận.

    Lần đầu tiên, hắn không ẩn danh nữa.

    Hắn bước ra, đứng giữa thế giới đang chao nghiêng,

    đối diện trực tiếp với trật tự.

    Và nói rất rõ ràng.

    “Muốn đánh…

    thì đánh ta.”

    Giọng hắn không cao.

    Không phẫn nộ.

    Chỉ là một sự lựa chọn đã được cân nhắc kỹ.

    “Đừng đánh người đi theo.”

    Câu nói ấy không phải thách thức.

    Mà là tuyên bố trách nhiệm.

    Từ khoảnh khắc này,

    Cố Trần Uyên không còn là người gieo hạt trong bóng tối.

    Hắn trở thành điểm neo.

    Thiên Đạo có thể dồn lực vào hắn.

    Có thể chỉnh sửa xung quanh hắn.

    Có thể biến hắn thành trung tâm của mọi áp lực.

    Nhưng đổi lại — những kẻ đi sau… có thêm thời gian để lớn lên.

    Ở nơi sâu nhất của thế giới,

    một Cổ Thần mở mắt.

    Không phải Thần Sứ.

    Không phải kẻ chấp hành.

    Mà là một tồn tại từng chứng kiến

    vô số kỷ nguyên sinh diệt.

    Hắn đọc những ghi chép mới.

    Đọc cái tên Cố Trần Uyên

    được viết cạnh hai chữ dị biến.

    Lần đầu tiên trong vô tận năm tháng,

    Cổ Thần ấy… không lập tức phủ nhận.

    Hắn tự hỏi —

    một câu hỏi rất nguy hiểm đối với Thần:

    “Nếu mọi thứ đều có thể quy về một người…

    vậy Thiên Đạo… có thật sự tuyệt đối không?”

    Hắn nhìn Thần Điện xa xa.

    Vẫn cao.

    Vẫn uy nghi.

    Nhưng trong khoảnh khắc ấy,

    hắn chợt nhận ra: Có thể…

    Thần cũng đang đứng trên một con đường

    mà mình không còn là đích đến duy nhất.

    Cổ Thần khẽ khép mắt.

    Một niệm hoài nghi đã được sinh ra Và trong Thái Cổ, chỉ cần một Thần bắt đầu hoài nghi —là đủ để cả trật tự run rẩy.
     
    Thái Cổ Thần Quyền
    Chương 19: Chúng Sinh Đầu Tiên Thoát Khỏi Thần Quyền


    Ngày đó…

    bầu trời không đổi màu.

    Không có mây tụ.

    Không có sấm giáng.

    Không có thiên kiếp quen thuộc báo hiệu một sinh linh vượt mốc.

    Thế giới vận hành như mọi ngày.

    Cho đến khi…

    có người đột phá.

    Hắn không phải cường giả.

    Không phải kẻ mang đại khí vận.

    Chỉ là một tu sĩ Ngoại Đạo đã dừng rất lâu ở ranh giới sinh tử.

    Khi bước qua khoảnh khắc ấy,

    hắn chờ đợi phản ứng của Trời.

    Nhưng không có gì xảy ra.

    Không một dòng pháp tắc ghi nhận.

    Không một Thần Sứ giáng lâm.

    Không một đạo sắc phong hạ xuống.

    Tên hắn… không xuất hiện trong Thiên Quyển.

    Trong Thần Đạo,

    đây lẽ ra là điều không thể.

    Không được ghi nhận → không được tồn tại.

    Không qua thiên kiếp → thân thể phải tan rã.

    Không có thần danh → sinh mệnh không được bảo hộ.

    Nhưng lần này — hắn vẫn đứng đó.

    Hơi thở đều.

    Ý thức tỉnh táo.

    Thân thể ổn định.

    Thế giới… không xóa hắn đi.

    Khoảnh khắc ấy,

    Thần Bia Thái Cổ rung động.

    Không phải rung nhẹ.

    Mà là chấn động sâu, lan khắp tầng pháp tắc.

    Những khắc văn cổ xưa chưa từng phát sáng

    đồng loạt hiện lên.

    Không phải công pháp.

    Không phải cảnh giới.

    Mà là một dòng xác nhận lạnh lùng, như phán quyết của lịch sử:

    “Chứng minh hoàn tất.”

    “Sinh linh có thể tự đứng ngoài Thần Quyền.”

    Không còn là giả thuyết.

    Không còn là thử nghiệm.

    > Đây là sự thật.

    Cùng lúc đó,

    Thiên Đạo… ra tay.

    Không thông qua Thần Sứ.

    Không thông qua quy luật vòng ngoài.

    Mà là trực tiếp hướng về Cố Trần Uyên.

    Áp lực trật tự giáng xuống hắn,

    như toàn bộ thế giới cùng lúc nhìn về một điểm.

    Không giết.

    Không xóa.

    Chỉ khóa chặt mọi khả năng.

    Không gian quanh hắn đông cứng.

    Pháp tắc không còn đáp lại.

    Ngay cả thời gian… cũng chậm đi một nhịp.

    Đây là lần đầu tiên Thiên Đạo

    đích thân can thiệp vào một cá nhân.

    Cố Trần Uyên đứng thẳng.

    Hắn không chống trả.

    Cũng không quỳ.

    Chỉ ngẩng đầu, nhìn vào khoảng không vô hình

    nơi trật tự đang hiện diện.

    “Ngươi không thể phủ nhận nữa.”

    Giọng hắn trầm, rất rõ.

    “Ngươi chỉ có thể…

    chậm lại mà thôi.”

    Áp lực siết chặt thêm một tầng.

    Nhưng lần này,

    thế giới xung quanh không còn đồng thuận tuyệt đối.

    Một vài pháp tắc… do dự.

    Ở nơi sâu hơn cả tầng trật tự,

    Cổ Thần kia xuất hiện trước Thần Bia Thái Cổ.

    Hắn không mang thần uy.

    Không mang sắc lệnh.

    Chỉ đứng đó, như một kẻ đến muộn trước lịch sử.

    “Thứ này… không nên tồn tại,”

    Cổ Thần khẽ nói.

    Thần Bia không đáp bằng lời.

    Chỉ để lộ một đoạn khắc cổ bị che giấu rất lâu:

    “Thần sinh từ đạo.”

    “Đạo sinh từ người.”

    Cổ Thần im lặng.

    Lần đầu tiên, hắn nhận ra —

    Thần Bia không thuộc về Thiên Đạo.

    Nó chỉ… ghi lại sự thật.

    Đêm đó,

    khi áp lực trên người Cố Trần Uyên vừa rút đi một chút,

    hắn cảm nhận được một ánh nhìn.

    Không mang địch ý.

    Không mang mệnh lệnh.

    Một tồn tại cổ xưa…

    đang đứng cạnh Thần Bia.

    “Ngươi không phải Thần,”

    Cổ Thần nói.

    “Nhưng ngươi đang làm điều mà Thần chưa từng dám làm.”

    Cố Trần Uyên nhìn hắn, rất bình tĩnh.

    “Ta chỉ chứng minh một việc,”

    hắn đáp.

    “Con đường… không cần được cho phép.”

    Cổ Thần khẽ nhắm mắt.

    Rồi lần đầu tiên trong vô tận năm tháng,

    hắn hỏi một câu không thuộc về Thần:

    “Nếu ta cũng bước ra…

    ngươi có ghi nhận ta không?”

    Cố Trần Uyên không trả lời ngay.

    Hắn nhìn Thần Bia Thái Cổ.

    Rồi nói:

    “Lịch sử sẽ ghi.”

    Từ giây phút đó,

    cuộc chiến không còn là Người vs Trời.

    Mà là: Ai có quyền định nghĩa sự tồn tại.
     
    Back
    Top Bottom