Tiếng phấn rít trên bảng đen của thầy dạy Toán vang lên như tiếng kim loại cào vào màng nhĩ.
Kha gục đầu xuống bàn, cảm giác như những con số tích phân đang biến thành những con nhện khổng lồ bủa vây lấy bộ não vốn đã quá tải của mình.
Đồng hồ treo tường lớp 11A2 dường như bị kẹt nhựa đường, mỗi giây nhích đi nặng nề như thể nó đang mang vác cả thế giới."
Này, Kha!
Nếu em không giải được bài này, tôi sẽ mời phụ huynh lên trao đổi về thái độ học tập của em trong một tháng qua."
Giọng thầy giáo sắc lẹm cắt ngang dòng suy nghĩ.Kha run rẩy.
Bố mẹ cậu vừa mới có một trận cãi vã nảy lửa tối qua về vấn đề tài chính.
Nếu bây giờ thêm một "cú hích" từ nhà trường, cái tổ ấm mong manh ấy chắc chắn sẽ đổ sụp.
Cậu cúi xuống gầm bàn, hy vọng một phép màu nào đó sẽ nuốt chửng cậu ngay lập tức.Đúng lúc đó, ngón tay Kha chạm vào một vật thể lạ.
Nó lạnh toát, trơn nhẵn.Dưới gầm bàn kẹt giữa lớp gỗ ép là một chiếc điện thoại.
Nó không có logo Apple, không có nhãn Samsung, chỉ là một khối gương đen tuyền, không nút bấm vật lý.
Khi Kha vừa chạm vào, màn hình vụt sáng.
Một ứng dụng duy nhất hiện lên giữa màn hình trống trơn: [SKIP].Dưới biểu tượng là dòng chữ nhỏ chạy bằng mã code: "Bạn muốn bỏ qua bao nhiêu gánh nặng?"
Kha liếc nhìn bảng đen đầy ký hiệu, rồi liếc nhìn thầy giáo đang tiến lại gần.
Một sự liều lĩnh trỗi dậy.
Cậu nhấn vào ứng dụng.
Một vòng xoay hiện ra với các mốc: 1 phút, 5 phút, 10 phút, 1 giờ.Cậu run rẩy nhấn vào 10 phút.Cạch.Một luồng tĩnh điện chạy dọc sống lưng Kha.
Cảm giác như có ai đó vừa rút phích cắm của thế giới.
Mọi âm thanh vụt tắt, ánh sáng nhòa đi thành một vệt trắng dài.Khi thị giác của Kha định hình trở lại, cậu thấy mình đang đứng ở bãi giữ xe của trường.
Gió chiều thổi lồng lộng, mùi xăng xe và bụi đường xộc vào mũi.
Cậu ngơ ngác nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên tay: 17:15.Tiết Toán kết thúc từ 10 phút trước.Kha kiểm tra ba lô.
Sách vở đã được thu dọn ngăn nắp.
Cậu lục tìm trong túi quần, chiếc điện thoại gương đen vẫn nằm đó.
Lịch sử ứng dụng báo: "10 phút hoàn thành.
Trạng thái: Tự động vận hành hoàn hảo."
"Này, Kha!
Sao đứng đần mặt ra đó?
Đi net không?"
- Minh, cậu bạn ngồi bàn sau, đập mạnh vào vai Kha."
Hả?
À... lúc nãy... tao ra đây bằng cách nào?"
Kha lắp bắp.Minh nhíu mày, nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ: "Mày bị lú à?
Lúc nãy thầy gọi lên bảng, mày giải bài vèo vèo như thần, xong rồi tự tin thu dọn đồ đi thẳng ra đây trước cả lúc trống đánh.
Tao gọi mày còn chẳng thèm quay đầu lại, cứ như đang...
đang lập trình ấy."
Kha cảm thấy tim mình đập hụt một nhịp.
"Tao giải được bài à?"
"Ừ, cách giải mới cơ.
Cả lớp còn há hốc mồm.
Thầy khen mày đột phá."
Kha nhìn xuống bàn tay mình.
Cậu không hề nhớ một giây nào của việc đứng trên bục giảng.
Một cảm giác sợ hãi len lỏi, nhưng ngay sau đó là một sự phấn khích cuồng bạo.
Nếu chiếc điện thoại này có thể giúp cậu vượt qua những khoảnh khắc tồi tệ nhất, biến cậu thành một phiên bản hoàn hảo hơn mà cậu không cần phải nỗ lực, thì chẳng phải đây là thiên đường sao?Tối hôm đó, Kha nằm trong phòng, trần trừ trước nút [SKIP 8 GIỜ].
Cậu không muốn đối mặt với bữa cơm tối đầy không khí u ám của bố mẹ.
Cậu không muốn nghe tiếng bát đĩa va vào nhau thay cho lời nói.Cậu nhấn nút.Cạch.Thế giới lại tắt phụt.Kha tỉnh dậy vào sáng hôm sau.
Cơ thể cậu cảm thấy sảng khoái như vừa được massage, nhưng khi bước xuống nhà bếp, cậu thấy mẹ mình đang ngồi khóc, còn bố thì nhìn cậu với ánh mắt lạ lẫm, có phần kinh hãi."
Kha... chuyện tối qua..."
Mẹ cậu nghẹn ngào.Kha lục tìm điện thoại.
Cậu vào phần "Nhật ký tự động".
Một đoạn video ghi lại hành vi của cậu trong 8 giờ qua hiện lên.
Trong video, Kha ngồi giữa bàn ăn, mặt không cảm xúc.
Khi bố mẹ bắt đầu to tiếng, phiên bản "tự động" của cậu đã đứng dậy, cầm lấy con dao gọt hoa quả và cắm phập xuống bàn gỗ, rồi nói bằng một giọng khàn đặc không phải của cậu:"Nếu không im lặng, tôi sẽ xóa sổ cả hai người khỏi dòng thời gian."
Chiếc điện thoại trên tay Kha nóng ran.
Ứng dụng [SKIP] giờ đây tự động cập nhật một thông báo mới:"Cảm ơn bạn đã nhường quyền kiểm soát.
Phiên bản 2.0 đang học hỏi tính cách của bạn.
Lưu ý: Thời gian bạn bỏ qua chính là thời gian chúng tôi tồn tại."
Kha đánh rơi chiếc điện thoại.
Nó không vỡ.
Nó chỉ hiện lên một con số đếm ngược màu máu: 23:59:58...