"Chiaki...
Chiaki!"
Mako lo lắng.
"Sao thằng bé không chịu tỉnh dậy...?"
"CHIAKI!!"
____________________
"Ugh...
Đau đầu quá..."
Chiaki ngồi dậy, tay xoa xoa thái dương.
"Thằng nhóc này!!
Sao giờ này mới chịu dậy hả, biết mấy giờ rồi không?"
Một người phụ nữ tỏ vẻ tức giận, la mắng cậu trai phía đối diện.
"Dạ?"
Chiaki ngơ ngác.
"Còn dạ dạ cái gì?
Mau thay đồ đi học lẹ lên!"
Người phụ nữ ấy như thể thét ra lửa, dường như có thể đánh cậu nhóc bằng bất cứ vật gì trên tay mình bất kỳ lúc nào.
Cậu hoảng loạn tìm phòng vệ sinh - nơi có thể được coi là an toàn lúc bấy giờ, nhanh chóng chui tọt vào trong đó rồi đóng cửa lại.
Chiaki dựa lưng vào cửa, cố gắng bình tĩnh lại.
"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?
Rõ ràng là tên ayakashi đó chết rồi mà, không lẽ năng lực của hắn vẫn còn có tác dụng lên mình...?
Mà thôi, giờ mình phải tìm cách quay trở về đã."
Chiaki cố xâu chuỗi lại mọi chuyện, rồi thở dài vì không biết phải làm gì.
"Nè nhóc con có định đi học không hay là ở trong đó luôn hả?"
Người phụ nữ gõ cửa hỏi.
"D-dạ, con ra liền."
Cậu dáo dác tìm bộ đồng phục được treo trong phòng, nhanh chóng mặc vào, vệ sinh cá nhân rồi chạy toẹt ra ngoài, chộp lấy chiếc cặp mà xông thẳng ra cửa.
Mặc kệ cái bụng của bản thân đang biểu tình đòi quyền được ăn như một con người nãy giờ.
"Mình phải đi học thật sao?
Ngán quá đi mất..."
Chiaki phàn nàn.
"Takeru anh tới cứu tôi mau!!"
"Nhưng mà trường ở đâu vậy nhỉ?
Nơi này lạ quá làm sao mà biết đường đi đây, chết thật chứ."
Đi được một lúc cậu mới nhận ra, bản thân không hề biết đường đến trường.
Cậu nhìn ngã tư trước mặt mà trầm ngâm suy nghĩ, không lẽ nên nhắm mắt chọn đại hả?
"Chắc phải đi hỏi đường mới được, tự đi kẻo lạc đến chỗ khỉ ho cò gáy thì có mà chờ mọi người tới hốt xác."
Cậu vừa tự đọc thoại xong thì liền thấy một học sinh mặc đồng phục cùng trường mình.
"May quá cứ đi theo cậu ta là được!"
Rốt cuộc thì, cái trường này ở nơi xó xỉnh nào thế?!
Thề là cậu đã đi theo cậu ta được hai mươi phút, quẹo cả chục lần, và vẫn chưa biết được trường của mình tròn méo ra sao.
Bộ tên này định cúp học hay sao vậy?
Đã trễ học rồi còn gặp phải loại cá biệt...
Biết thế hỏi người khác cho rồi, bám theo tên này chỉ tổ lạc càng thêm lạc.
"Ủa?
Mới đây đi đâu mất rồi?"
Chiaki ngó nghiêng xung quanh, chỉ đứng lại trách móc có một chút thôi mà đã lạc mất tên kia rồi.
"Cậu tìm tôi sao?"
"C-c-cậu điên hay sao mà bất thình lình xuất hiện bên cạnh người khác vậy?!"
Cậu hét toáng lên, suýt chút nữa là hồn cậu đi gặp ông bà rồi.
"Chứ việc cậu bám đuôi theo dõi người khác như tên biến thái là bình thường hả?"
"C-cái đó tôi...
Là... tôi không biết đường đến trường nên mới phải bám theo cậu."
"Nói chuyện nghe mắc cười ghê á.
Cuối cấp rồi còn không biết đường, cậu nghĩ tôi là đám không răng hay sao mà viện lí do như vậy?"
"Tin hay không tôi mặc kệ, giờ không bám theo cậu nữa là được chứ gì? ...Nhưng mà, cho tôi hỏi đường đến trường."
"Đùa hay giỡn vậy?"
"Tôi nghiêm túc đó!
Có thể coi tôi là một thằng bị mất trí nhớ cũng được."
Thề là tên đó mà chọt thêm vài câu nữa thôi là Chiaki này sẽ cho hắn biết, không nên chọc người mất trí nhớ.
"Được rồi, tôi tin cậu.
Đi theo tôi."
Chiaki vừa đi theo tên đó, vừa cố gắng ghi nhớ đường đi.
Đi thêm mười phút nữa thì cũng đến được trường.
Theo đánh giá của cậu thì ngôi trường này trông rất bình thường, nhìn không khác gì một ngôi trường điển hình trong mấy bộ phim tình cảm tuổi học trò chán ngắt luôn được chiếu vào khung giờ vàng.
Cổng trường đã đóng, và sân trường thì không một bóng người.
"Nè cậu đi đâu vậy?"
Bỗng nhiên cậu học sinh đó đi qua phía bên hông trường, báo hại Chiaki đã cảm thấy mệt rồi còn phải tiếp tục lết theo.
Đi gì mà đi lắm thế?
Cậu ta... leo rào?
Ừ thì dòm mặt đẹp trai sáng sủa con ngoan trò giỏi thế mà leo rào khi đi trễ một tiết?
Nhưng đường đường chính chính đi bằng cổng chính cũng không hẳn là một ý hay cho lắm...
Thế là Chiaki chật vật leo qua bức tường đó, với thể lực đã bị rút cạn bởi con ayakashi mà nhóm cậu đánh bại trước đấy, và việc bị dẫn đi khắp khu phố trong gần một tiếng đồng hồ.
Ngày đầu đi học thật tuyệt vời, Chiaki lầm bầm mấy câu rủa trường và tên học sinh kì lạ kia.
Nhưng mà ai biết được đây lại là khởi đầu cho chuỗi ngày đầy bất ổn tại cái trường này cơ chứ.
___________________________
" Anh Chiaki không tỉnh dậy phải làm sao đây ạ?" _ giọng nói lo lắng của cô bé Kotoha thức tỉnh mọi người rằng phải tìm cách phải làm gì đó.
" Chết tiệt!
Chuyện này không phải là quái lạ lắm hay sao chẳng phải tên ayakashi đã chết rồi sao có thể như vậy?"_ Genta tức tối.
" Bác Jji..."_ Takeru cuối cùng cũg lên tiếng.
" Bác nhờ các chú kuroko đem các sách cổ ra, chúng ta cùng tìm hiểu chuyện này.
Bằng mọi cách chúng ta phải giúp Chiaki tỉnh lại."
Bác Jii nhìn các shinken liền gật đầu và đi cùng các kuroko để mang những quyển sách đến.
______________________
" Em lại đi học muộn.
Đây là lần thứ mấy rồi hả Chiaki, em có tin tôi báo phụ huynh em không?
Chứ không em lại tưởng tôi đùa với em."
Vừa đặt nữa bàn chân vào lớp học, Chiaki đã phải nghe một trận la mắng đến từ giáo viên chủ nhiệm.
Có mất cái não cậu cũg biết rằng trễ tiết nào không trễ lại trễ ngay tiết giáo viên chủ nhiệm.
Cậu có muốn trễ đâu chỉ tại...
Tại...
Chết thật dù có nói ra thì nơi này cũg không ai hiểu cậu nói cái gì.
" Cô ơi em hứa đây là lần cuối cùng, sẽ không bao giờ để xảy ra một lần nào nữa." _ Chiaki trỗ tài diễn xuất.
" Em có bao nhiêu lần cuối rồi em biết không?"
Chết dỡ thật Chiaki nơi này bộ là học sinh cá biệt hay sao mà...
Chết thật chứ.
" Thôi gần cuối cấp tôi bỏ qua cho em lần này.
Chỉ cần một lần nữa tôi lập tức báo cho phụ huynh em "
" Em cám ơn cô nhiều lắm."_ cậu mừng lắm.
Nhìn xuống lớp chỗ nào trống thì cậu chui tọt vào ngồi đại.
Chứ cậu làm xao biết được cậu đã từng ngồi đâu.
Hay thật!
Không ai nhìn mình vậy chắc chắn không phải ngồi vào chỗ mấy trên trùm trường hay cá biệt rồi, quá tuyệt.
___________________
Sau 1 tiết học thôi dù đã đi trễ nhưng cậu phải đỗ gục trước những gì đã xảy ra quá khủng khiếp.
Chiaki không muốn phải học nữa."
Takeru!
Anh mau tới đây cứu em!".
Chút tranh cho mọi người bớt chán vì sủi quá lâu ạ.
Bí quá nên phải nhờ bạn giúp.
• Chương truyện được đồng sáng tác bởi: Yori.