Khác [Takeru/Chiaki] Tỉnh dậy đi Chiaki.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
343812278-256-k354441.jpg

[Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
Tác giả: TichDuong206
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong trận đấu Chiaki bị thương, tưởng chừng là vết thương ngoài da nhưng không ổn rồi, Chiaki không chịu tỉnh dậy.

Cre idea: Yori ( đang sòu vì Itachi)
Này là í tưởng bạn mình khá hay ấy chứ.

drop.



takeru​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Tinh Kì Vực
  • Rết Tinh Ngàn Năm_ PemDan (HOÀN)
  • [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?
  • Bị lỗ ngoại tinh
  • [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    Chương 1


    "Keng" âm vang của Sukima vang lên, "Lũ tà đạo!!"_Ryuunosuke cánh báo cho mọi người.

    "Đi thôi"_Takeru gấp rút.

    "Tên kia ngươi nghĩ mình đang làm gì vậy hả?"_Chiaki.

    "Hả!?!!

    Shinkenger, đến quấy rối ta sao?"

    "Câu đó ta nói mới phải"_ Chiaki

    Nói rồi mọi người cùng tấn công hắn, nhưng...hắn méo mó làm sao.

    "Đừng để trúng đòn đánh của hắn!"_Takeru ra lệnh."

    Nhìn những người được các Kuroko đưa đi, tôi thấy không chỉ bị thương ngoài da không đâu."

    "Haha khá khen cho shinken-red có vẻ chỉ nhìn sơ qua mà ngươi thấu được khả năng ta, vậy ngươi muốn thử không?"

    Hắn lao đến

    "Cẩn thận đó!"

    Mako cảnh báo

    "Ừm"

    Nanashi cũng xuất hiện và tấn công dồn dập.

    Còn tên Ayakashi nhân lúc đó đi tấn công thêm vào người dân.

    "Waha hết cả hồn" một tên nanashi xuất hiện phía sau Chiaki.

    "Tập trung vào Chiaki tôi dặn em lúc nào cũng phải cảnh giác."_Chủ nhân cậu vừa tung đòn vừa trách mắng .

    "Biết rồi!

    Biết rồi!

    Chủ nhân đáng kính."_ " Tên này có ai kiu hắn giúp đâu chứ tự mình có thể xử lý mà."

    "Tập trung Chiaki"

    " Tsk!!"

    "Gì đây lục đục nội bộ hả?!"_Ayakashi đột nhiên xuất hiện

    "Cái đầu ngươi."_Chiaki tấn công

    Hắn liên tục né mà không tấn công lại

    "Ngươi...Giỡn - ta - sao."

    "Bình tĩnh Chiaki"

    Không nghe lệnh chủ nhân nữa rồi.

    Thằng nhóc này thật là.

    Với tính cách hơn thua, cậu muốn cho hắn biết thế nào là lễ độ.

    _________________

    "Arg.."

    "Anh không sao chứ Chiaki"_Kotoha hoảng hốt chạy lại nơi Chiaki văng ra gần đó.

    Tên Ayakashi liếc nhìn Chiaki " Hôm nay đến đây thôi ta hết cạn nước rồi!"

    Nói rồi hắn rút vào khe hở.

    "Em không sao chứ?"_Ryuu

    "Đứng dậy được không Chiaki?"_Mako

    "Arg...

    Em ổn..." _ Chiaki với giọng nặng nề.

    "Về thôi"_Takeru quay đi.

    ______________

    Nặng nề đi về trang viên bác Hikoma thấy Chiaki bị thương vọi vàng gọi các Kuroko lên băng bó...Xong rồi...

    "Anh thấy ổn hơn chưa?"

    "Vết thương ngoài da thôi!

    Em không cần quá lo lắng."

    "Chiaki, tôi cần em thấy được lỗi sai của mình trong chuyện này."_Takeru nghiêm nghị nói.

    "Gì đây?

    Anh muốn gì hả?"

    "Chiaki"_Ryuunosuke nhắc nhở

    "Chuyện này rõ ràng người sai là em chấn chỉnh lại bản thân đi.

    Dẹp cả cái tính nóng nảy và hơn thua.

    Nó sẽ không thành ra thế này."

    "Đúng vậy Chiaki, đáng ra lúc đó em không nên hành động liều lĩnh "_Mako

    "Nè chỉ là thương ngoài da, tôi hoàn toàn ổn ngày mai luyện tập tôi đến đúg giờ được chưa"_ Chiaki liếc nhìn Takeru " chỉ là thương ngoài da tôi không tin mình bị gì nghiêm trọng, tên lo lắng thái quá bị lây bởi anh Ryuu sao" cậu bỏ đi.

    "Nè!!

    Chiaki thằng nhóc này!"_Ryuu, Hikoma.

    "Đáng ghét!!

    Nghĩ mình hơn ai chứ, nghĩ đến là không ngủ được."

    Cậu nằm lăn lóc trên tắm đệm của mình "Mai sẽ dậy đúng giờ chứng minh cho anh ta thấy mình không yếu đuối chỉ vì mấy vết thương này mà đổ bệnh."

    ____________________

    "Ưmm...gì chứ mình đã tưởng mình không ngủ được...

    Mấy giờ rồi nhỉ?"

    "Trời sáng vậy sao...gì chứ mình đánh một giấc từ chiều đến sáng?

    Không được phải ra sân tập!"

    "Bộ tên mặt lạnh đó mới đổi vật dụng sao?

    Cảnh vật hơi lạ rồi."

    "Cậu là ai?"_ một người con trai trông có vẻ lớn hơn cậu trên tay là thanh kiếm.

    Chiaki chết lặng.
     
    [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    ________


    "Cậu là ai?"_ một người con trai lớn hơn cậu trên tay là thanh kiếm.

    Chiaki chết lặng.

    ___________________________

    "Anh Chiaki vẫn chưa ra luyện tập ạ ?"_Kotoha thắc mắc

    "Thằng nhóc này lại ngủ quên nữa rồi sao.

    Chưa chịu bỏ cái tính này, vậy mà hôm qua mạnh miệng lắm."_Ryuunosuke

    "Chủ nhân, tôi sẽ đi gọi thằng bé."_bác Jii nói nhỏ với Takeru

    "Để em ấy nghỉ ngơi đi, bây giờ không nhất thiết."

    Giờ đã đến giờ ăn rồi Chiaki vẫn chưa xuất hiện."

    Không biết anh ấy có sao không?Chẳng phải hôm qua anh Takeru nói những người được Kuroko đưa đi không chỉ bị thương ngoài da sao?"

    "Chị cũng bắt đầu lo lắng rồi."

    "Nhờ anh kiu em ấy ra dùng bữa."_Takeru nói với một Kuroko.

    Chú Hắc nhân gậc đầu rồi đi gọi Chiaki.

    Một lúc thì chú Hắc nhân quay trở lại với động tác gấp rút diễn tả ý nói "Chiaki bị làm sao?"_ Takeru hoảng hốt cùng mọi người đến phòng Chiaki.

    Đến phòng mọi người gọi không có tiếng hồi đáp Takeru lập tức mở cửa.

    "Gì chứ?

    Thằng bé này là đang ngủ mà?!!

    Nè Chiaki em mau dậy đi, làm mọi người lo lắng đó, Chiaki mọi người không giỡn với em...đâu."_Ryu ngồi xuống gọi Chiaki, không có bất kỳ hành động đáp trả mọi thứ bắt đầu rối tung lên.

    "Chiaki Chiaki"

    "Rõ ràng là anh Chiaki đang ngủ mà, mọi thứ đều bình thường nhưng sao anh ấy không chịu dậy chứ?"

    Takeru trầm ngâm trước những gì bản thân thấy được."

    Sẽ không sao, đây có lẽ là khả năng của tên Ayakashi đó.

    Bây giờ chỉ có thể tiêu diệt hắn giúp Chiaki tỉnh lại thôi."

    Mọi người gậc đầu đồng ý.

    Tiếng Sukima vang lên bọn tà đạo "Nhờ bác chăm sóc thằng bé"_Mako đại diện nói với bác Jii.

    ________________________

    "Cậu là ai?"

    "Sao lại ở trong khu nhà tôi?"

    "Ta-ke-ru?"_Chiaki hoang mang.

    "Cậu, sao lại biết tên tôi?"

    "Gì chứ anh hoá điên sao tôi ở đây hơn cả tháng rồi đấy.

    Được rồi đừng đùa kỉu này nữa, tôi sẵn sàng luyện tập như lời hứa rồi đấy!"

    Nói xog cậu lao ra sân cằm thanh kiếm gỗ thường ngày ( đối với cậu) rồi nhìn Takeru.

    "Sao vậy?

    Mọi người đâu rồi còn anh đứng đó làm gì?

    Không tập sao?"

    "Gì vậy chứ chỉ ngủ một chút thôi mà mọi thứ thay đổi chóng mặt vậy?" _Chiaki nghĩ

    Ngược lại Takeru này hoàn toàn không biết cậu là ai, từ đâu ra lại hiên ngang ra vào trang viên nhà anh nói chuyện như rất thân thiết khiến anh chẳng kịp phản ứng.

    "Thiếu chủ!!

    Có chuyện gì vậy?"

    Bác Hikoma từ đâu chạy đến cùng với những người lính(?)

    "Trang phục mới của Kuroko hả?

    Ngầu ghê."_Chiaki cảm thán.

    "Bắt cậu ta lại."_Takeru kỳ lạ cuối cùng cũng lên tiếng.

    "Gì?"_Chiaki hoảng hốt khi một đám lính tiến đến cậu.

    Tình huống bất đắc dĩ cậu phải chiến đấu.

    "Agh.." lại nữa bị đánh lén từ phía sau biết thế đã luyện tập chăm chỉ hơn.

    Chiaki bị bắt cậu tỏ vẻ không khuất phục bị ép quỳ xuống trước mặt Takeru."

    Sao cậu vào được đây?"

    Hikoma lên tiếng sau khi quan sát.

    Từ sáng đến giờ Chiaki đủ thông minh để nhân ra bản thân đang trong tình huống gì, là xuyên không, hay là một thế giới kỳ lạ gì đó,...

    Mãi suy nghĩ Chiaki quên mất mọi thứ xung quanh.

    "Cậu tên gì?"_Takeru.

    "Chiaki-Tani Chiaki"_ Cậu hoàn hồn trả lời câu hỏi của con người kỳ lạ trước mặt.

    Takeru nhăn mặt, là người nhà Tani.

    Gì đây?

    Không liên quan đến tôi, tôi đâu thuộc về nới này anh nói gì vậy Chiaki nghĩ.

    "Được rồi biến đi.

    Tôi tha cậu lần này"

    "Ý gì đây?

    Có thể anh không tin nhưng tôi chả liên quan gì đến bọn họ.

    Tôi bị một tên tà đạo đánh làm bị thương khi tỉnh dậy thì ở đây."

    Tuy là một nơi kỳ lạ nhưng mà tên Takeru này khá tốt giống với chủ nhân của mình.

    "Được!

    Cậu có thể ở lại đây.

    Canh chừng cậu ta."

    Takeru ra ngoài để Chiaki quỳ ở đấy nhìn theo.

    "Chủ nhân liệu để cậu ta ở đây liệu có ổn?

    Dù sao cũng mang họ Tani."_Hikoma

    "Ta không chắc nhưng nhìn cách ăn mặc rõ ràng không thuộc nới này.

    Cứ canh dữ cậu ta nếu thật sự là người nhà Tani, đem ra làm con tin."

    Được các lính hầu đưa quần áo tắm rửa, khá thoải mái đó nhưng nếu cậu ở đây thì mọi người ra sao rồi liệu cậu đã chết hay sống đây.

    Chết tiệt càng nghĩ càng lo, ưii mấy tên lính canh cứ ở đây khó chịu chết đi được.

    Phải tìm cách trở về đúng phải ra ngoài tìm hiểu nơi này.

    Cậu định đi ra khỏi phòng có một cánh tay ngăn lại "xin thứ lỗi.

    Không có lệnh cậu không được ra ngoài."

    "Ttsk."_ Chiaki khó chịu.

    "Tôi muốn hỏi chuyện?"

    Tên lính gật đầu.

    "Có chuyện gì giữa tên đó với nhà Tani sao?"

    "Theo tôi biết nó liên quan đến việc tranh dành lãnh thổ và chính trị."

    Chiaki gật đầu coi như đã hiểu.

    Cậu vừa định ngồi xuống thì thấy bóng dáng người quen.

    "Ê nè Takeru!"

    Anh liền ngưng lại nhìn Chiaki "Tôi có thể bảo vệ anh, cho tôi theo anh ra ngoài."

    "Không có gì có thể đảm bảo điều đó.

    Đặc biệt là một người kỳ lạ như cậu."

    "Tôi muốn ra ngoài tìm cách trở về nếu không tôi sẽ mãi là người kỳ lạ ở đây."

    "Được.

    Theo tôi ra ngoài."_Takeru nhìn từ trên xuống rồi đáp.

    _____________________________

    "Hmm....hình như thiếu mất một tên rồi.

    Để coi để coi 1 2 3 5 , 1 2 3 5 ôi không đủ 5 tên nhưng sau lại mất một màu vầy nè."

    "Ta nghe mọi người kể lại rồi, là người khiến Chiaki bất tỉnh sau"_Genta lên tiếng

    "Không cậu ta chỉ ngủ, chỉ ngủ."

    "Không nói nhìu, mau tấn công."_ Takeru lên tiếng.
     
    [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    __________


    "Hmm....hình như thiếu mất một tên rồi.

    Để coi để coi 1 2 3 5 , 1 2 3 5 ôi không đủ 5 tên nhưng sau lại mất một màu vầy nè."

    "Ta nghe mọi người kể lại rồi, là người khiến Chiaki bất tỉnh sau"_Genta lên tiếng

    "Không cậu ta chỉ ngủ, chỉ ngủ."

    "Không nói nhìu, mau tấn công."_ Takeru lên tiếng.

    __________________________

    Keng

    "Takeru."_Chiaki hoang mang

    Trở lại 15 phút trước đó.

    Takeru cùng Chiaki ra ngoài, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh đó là hành động duy nhất của Chiaki từ lúc bước ra ngoài trang viên đến bây giờ.

    "Waa.."

    âm thanh cám thán nhỏ thốt ra từ Chiaki.

    Takeru bổng đứng lại.

    "Nè làm gì đang đi lại ngưng vậy?" _Chiaki

    "Bị chặn rồi."

    "Chặn gì cơ?"

    "Khá bất ngờ khi gặp ngài ở đây ngài Shiba.

    Ta cũng đang tìm ngài theo lệnh ngài Tani ."

    "Nè bộ anh mượn nợ giang hồ sao?"

    "Có chút xích mích quyền lợi.

    Cậu đừng nói thêm rối nữa."

    "Được!

    Như đã hứa tôi sẽ bảo vệ anh."

    "Không cần lo tốt cho cậu đi."

    "Gì chứ tính tình y chang nhau."

    Chiaki lao vào đanh nhau với đám lính buộc Takeru cũng phải theo cùng, khi Chiaki bắt đầu tiếp cận tên cầm đầu.

    "Cậu Chiaki!!"_ông ta ngưng lại

    "Ông biết tôi hả?"

    "Cậu đã trốn đi được 3 ngày rồi có biết ông chủ lo cho cậu lắm không hả?"

    "Chắc ông nhằm rồi.

    Tôi không phải thật sự không phải tôi có thể giải thích."

    "Cậu đừng bướng nữa mau theo chúng tôi về."

    "Khoan đã.

    Tôi bỗng nhiên bị xuyên vào đây."

    "Đừng ăn nói hàm hồ.

    Đi thôi"_ông ấy gượng ép Chiaki trở về.

    Từ lúc đó cũng là lúc Takeru sơ xuất.

    Keng

    "Takeru!!

    Khoan đã ta về, thả anh ta ra."

    "Không được.

    Mang cả cậu Chiaki và tên Shiba đó về."

    "Nè!

    Anh dễ dàng bị bắt vậy sao.

    Bình thường la tôi lắm kia mà.

    Hôm nay bị sao vậy hả.

    Nhưng mà nếu anh bị bắt như này thì có chuyện gì xảy ra ngoài kia không, chẳng hạng chiến tranh hay đòi người."

    "Có vẻ cậu đi hơi xa.

    Thứ nhất tôi định nhân chuyện này đến nói chuyện rõ ràng với nhà Tani nhưng cậu lại xong vào giao chiến trước, thứ hai mọi người đều biết tôi đi đàm phán với Tani nên sẽ không sao."

    "...."

    "Còn về chuyện con trai nhà Tani?"

    "Tôi không biết.

    Anh cũng biết tôi bỏng dưng xuất hiện ở đây và không biết cách trở về làm sao mà có người thân được chứ."

    "Mới lần đầu thấy mặt, cậu đã gọi thẳng tên tôi."

    "Chuyện này khác chứ cái tên này."

    "Đến nơi rồi hai người theo tôi."

    "Đã tìm được cậu Chiaki thưa ngài."

    "Thằng nhóc này đi chơi đã người chưa hả?"

    "Ôi trời!

    Trông giống hệt bố tôi luôn kìa."_Chiaki trồ mắt

    "Ta là bố con không giống thì giống ai hả cái thằng nhóc này.

    Đưa nó vào trong đi tôi có chuyện cần nói với ngài Shiba."

    "Khoan-khoan đã cho tôi nghe nữa."_ Chiaki muốn xem là chuyện gì.

    "Con tôi đã làm phiền cậu suốt thời gian qua , tôi thành thật xin lỗi.

    Nhưng...không phải chỉ đàm phán sao lại gây ra trận chiến rồi."

    "Do con trai ông đấy."

    "Haha ta thật lòng xin lỗi lần nữa.

    Tính nó hơi ngông do tôi quá chiều chuộn."

    "Đúng như đã nói thì cánh rừng đó là của nhà Tani tôi không tranh chấp như những người trước."

    "Chà...Đúng là một người tốt cảm ơn cậu đã hiểu chuyện tôi biết khi cậu đến đây thì mọi chuyện đều êm xuôi."

    "Gì chứ???

    Ta không chấp nhận đáng ra các người phải tranh chấp và chém giết lẫn nhau, ta không chấp nhận."

    "Tà đạo!"

    "Hm...bên ngoài sao ồn vậy trời đừng nói hai người đó đánh nhau nha.

    Nếu thật thì sẽ bênh ai đây trời...

    Nhưng phải ra tệ gì cũng vớt vát được cái gì đó."_Chiaki

    "Bố!!"

    "Takeru.

    Nhờ cậu giúp thằng bé trốn thoát nơi này cứ để tôi.

    Cảm ơn cậu rất nhiều."

    "Được!"

    "Ê nè làm sao tôi có thể bỏ đi chứ."

    "Đừng nói nhiều."

    Takeru bế Chiaki lên rút lui.

    "Ê nè."

    "Chết tiệt cần gì phải dẫn tôi đi chúng ta có thể ở đó diệt bọn chúng."

    "Bọn chúng mạnh.

    Xuất hiện một cách hiên ngang như vậy chắc đã chuẩn bị trước chúng ta chưa có gì không người cha nào muốn con mình bị thương hay chết đi đâu với cả cậu không thuộc về nơi này thấy cậu chết tôi không an tâm."

    "..."

    "Sến súa quá tôi không cãi nữa.

    Nhưng mà nếu bây giờ ông ấy bị gì rồi sao."

    "Sẽ không sao.

    Ông ấy mạnh."
     
    [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    ______________


    "Sẽ không sao.

    Ông ấy mạnh."

    "Vậy còn con trai ông ấy thì sao?"

    "Rất nhiều trường hợp có thể xảy ra.

    Tôi không chắc chắn bất kỳ đều gì."

    "Còn tên tà đạo đó thì sao?"

    "Theo như hắn nói thì có lẽ hắn muốn bọn tôi chém giết nhau dựa vào sự suy yếu đó mà diệt bớt người."

    "Còn cánh rừng?"

    "...

    Cánh rừng đó rất tốt, giàu tài nguyên nhưng theo những gì tôi tìm hiểu thì là của nhà Tani nên tôi không muốn tranh giành, để xảy ra chiến tranh vô nghĩa."

    "Vậy giờ-"

    "Nảy giờ cậu thắc mắc quá nhiều thứ."

    "Tôi chỉ tìm hiểu tình hình thôi chứ bộ.

    Tôi định hỏi vậy giờ chúng ta làm gì?

    Người anh có đến không?"

    "...Trở về trang viên đi tôi sẽ đến đó thăm dò."

    "Tôi cũng muốn đi."

    "Cậu thấy tôi dỡ hơi đến mức bế cậu ra tận đây rồi giờ theo tôi vào đó sao?"

    "Nè tôi có ép anh đâu."

    "Như đã nói mau về đi."

    Vẫn phải nghe lời, như mệnh lệnh vậy.

    Về thôi.

    ____________________

    "Tên này dai quá rồi."_Genta

    "Chịu thôi, chỉ có thể cố hết sức"_ Mako

    "Ta không rảnh chơi mãi với các ngươi đâu.

    Tạm biệt" hắn nói rồi rút đi mất.

    "Chỉ hơi tốn thời gian nhưng cũng ngăn được hắn hại mọi người.

    Lần sau ta dứt điểm, chỉ mong Chiaki không sao."_Takeru

    "Đúng vậy lầm sao chúng ta sẽ dứt điểm hắn."_Ryuunosuke

    Trở về trang viên mọi ngươi đã việc ai nấy làm.

    Takeru lẳng lặng vào phòng Chiaki quỳ xuống.

    "Mong rằng em không sao.

    Chịu thêm vài ngày nữa bọn tôi bọn tôi giúp em tỉnh lại."

    ____________________

    "Lâu quá lâu quá Takeru lâu quá.

    Có sao không trời."_Chiaki đi tới đi lui khu phòng chính.

    "Tôi về rồi."_Takeru bất ngờ xuất hiện

    "Thiếu chủ ngài về rồi mọi chuyện vẫn ổn chứ."_Hikoma

    "Tất cả đã ổn.

    Mặc dù tên tà đạo bổng dưng biến mất."

    "Bố tôi sao rồi."

    "Ông ấy bảo cậu quậy phá quá nên giao cho tôi muốn làm gì làm."

    "Anh xạo sao."

    "Không có."

    "Tôi không tin."

    "Đây bố cậu viết cho cậu.

    Tôi đi thay quần áo."

    Đưa đồ, Takeru bỏ đi một mạch.

    Haizz cốt truyện ép buộc cậu phải ở cùng Takeru chịu thôi.

    "Sáng đến giờ biết bao nhiêu chuyện xảy ra chẳng đâu vào đâu, tên tà đạo gì đó mình còn chưa kịp nhìn thấy hắn nhỡ đâu giết được hắn mình có thể trở về.

    Agr càng nghĩ càng tức mà, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng phải còn có 1 Chiaki khác ngoài mình ở đây sao...

    Rốt cuộc cậu ta đang làm quái gì và ở đâu vậy chứ."_Chiaki ngồi bối rối ở khu nhà chính.

    "Nghĩ xem có khi nào cậu đang thế chỗ cậu ta không, cậu ở đây thì cậu ta ở chỗ cậu."

    "Cũng có lý..."

    "Vậy bắt đầu từ ngày mai cậu sẽ luyện tập cùng tôi.

    Luyện tập cho nghiêm túc vào."

    "Rồi rồi."

    __________________________

    "Chiaki!!

    Mau dậy rồi còn luyện tập không có thời gian để ngủ.

    Tối qua cậu thức khuya sao?"

    "Đúng!!!

    Là thức để nghĩ xem làm sau để trở về."

    "...

    Được rồi có thời gian thì luyện tập đi biết đâu trở về cậu làm tôi của thế giới đó bất ngờ vì kỹ năng của bản thân."

    " Nói hay lắm Takeru, tôi sẽ luyện tập rồi cho anh thấy được khả năng thật sự của tôi là gì!"

    Rèn luyện cùng nhau cả buổi sáng cũng gần đến giờ trưa.

    " Kỹ năng cậu...

    Tệ thật."

    " Tôi đang cố đấy."

    " Được tôi tin cậu mà."

    Đến cả giờ ăn trưa cũng là cùng nhau.

    " Nhớ lại hình như nguyên hôm qua tôi chẳng ăn gì."_Chiaki đã sốc

    "Ăn vào đi, đừng ngồi thẫn ra vậy cậu mà chết ở đây tôi không biết làm sao ăn nói với bố cậu."

    Ăn thì ăn, cùng ăn, cùng luyện tập, tâm sự trở thành hoạt động chiến phần lớn thời gian suốt 3 ngày trời.

    Suốt thời gian đó rõ ràng Takeru thấy được sự tiến bộ vượt bậc của Chiaki, cậu làm rất tốt.

    Ngoài thấy sự tiến bộ ra còn thấy có chút tình cảm, tình cảm sao thứ đó dễ dàng nảy nở vậy sao.

    Tình cảm có thể rất dễ nảy nở chỉ cần là định mệnh.

    Thật lòng mà nói nhìn Chiaki có chút tinh nghịch và đáng yêu...
     
    [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    ________________


    Thật lòng mà nói nhìn Chiaki có chút tinh nghịch và đáng yêu...

    __________

    Takeru đem những cảm giác rung động của mình kể cho người đã chăm sóc mình từ bé.

    " Ôi trời haha tôi nghĩ đó là cảm xúc của tình yêu."_Jii vui vẻ nói.

    " Yêu sao?"

    Thật lòng 20 mấy gần 30 rồi mà Takeru mới biết yêu là gì.

    Cảm giác không tệ, rất muốn bảo vệ em, chăm sóc em,...

    " Takeru!

    Anh ngồi ngẫn người ra đó chi vậy, có muốn ăn thử đồ ăn sáng do chính tay tôi làm không, do hôm nay không tập luyện tôi muốn nấu cho anh ăn coi như lời cảm ơn."

    " E..ehm"_ Bác Jii thấy thiếu chủ của mình vẫn còn thẫn thờ liền hừ nhẹ kiu gọi.

    " A..ừ cảm ơn sao?

    Vì điều gì?"_Takeru nhanh chóng bắt kịp tình huống.

    " Đã cho tôi ở đây, tập luyện cho tôi, có anh ở đây cảm giác rất quen thuộc không còn xa lạ nữa tính của anh giống Takeru kia kinh khủng làm mọi thứ y như nơi ở của tôi."

    " Vậy...cậu thích Takeru kia lắm hả?"

    " M-một chút cái tính cách đó ai mà thích nổi chứ."

    " Vậy chốt lại cậu vẫn là thích cậu ta."

    " Đ-đã bảo là một một chút thôi"_Chiaki đã bối rối

    " Cậu thấy tôi thế nào?"

    " Không sao haha dù tính tình y vậy nhưng mà tôi biết hai người là 2 người khác nhau hoàn toàn mà."

    "...."

    " Không nói nữa, anh có ăn không đây."

    " Có."

    Tình hình gì đây mới cảm nắng người ta được 3 ngày đã thất tình sao, nhìn cách trả lời lắp ba lắp bắp.

    Thật sự đã thất tình.

    " Sao hả đồ ăn tôi làm có ngon không?"

    " Rất ngon miệng"

    " Anh lừa tôi sao?

    Trông mặt anh khó coi chết mất."

    " Cái đó.."

    " À không mặt anh lúc nào cũng khó coi vậy mà."

    " Cậu!"

    " Hứm đồ ăn như này mà chê thì chịu."

    Không phải chê đồ ăn không ngon, nó rất tuyệt là đồ người mình thích nấu cho nhưng anh tưởng mình đã suy nghĩ đến thừ người ra cho người khác thấy dễ dàng vậy sao.

    " Này ra ngoài đi dạo với tôi không?"

    " Không "

    " Giận hả?

    Nè anh đâu dễ để bụng mấy chuyện đó đúng không, đi thôi.

    Tôi rất muốn xem mấy gian hàng ở chợ lắm đó."

    " Đi thôi."_Takeru chấp nhận không thể không đồng ý được.

    _________________________

    " Tà đạo lần này bọn ta không để ngươi chạy thoát nữa"_ Ryuunosuke chặn hắn lại

    Mọi người lao vào trận đánh đấm kịch liệt, cũng đã qua gần 3 lần đánh nhau với hắn mọi người gần như đã rõ được cách tên Ayakashi tấn công và nắm được điểm yếu, thuần thục cách tấn công dễ dàng chế ngự hắn.

    " Khoan đã!!

    Các người giết ta tên nhóc đó cũng không tỉnh dậy đâu."_Tên tà đạo hét lên.

    Khi nghe hắn ta nói vậy mọi người đã khựng lại một lúc.

    " Nói mau làm sao để Chiaki tỉnh dậy?"_Takeru kề kiếm gần hắn

    " Ta không muốn nói haha."

    Hết cách rồi đã vậy tự tìm cách.

    Nghe hắn nói vậy thì Takeru cũng biết mình nên làm gì, tự tay anh đâm chết hắn.

    " Không có sinh mạng thứ 2 sao?"_Kotoha và mọi người bất ngờ.

    " CHIAKI!!!"_ mọi người hoảng hốt.

    Tên tà đạo sau khi bị giết dần tan biến và để lại một Chiaki.

    Vậy còn Chiaki đang hôn mê ở nhà thì sau.

    "Mau đem nhóc ấy về chúng ta xem thử."_Mako trấn an.

    Đặt một Chiaki khác kề bên Chiaki đã ngủ khá lâu, mọi thứ như rối tung lên.

    " Chuyện quái gì đang xảy ra vậy hả????"_ Genta đau đầu lên tiếng

    "Không xong rồi cảm giác tội lỗi quá chúng ta vừa đánh Chiaki sao??"_ lại bối rối.

    "Tôi nghĩ không phải."_Takeru cố che đậy vẻ lo lắng.

    ___________________

    Khi mà Chiaki và Takeru đang trên đường đến gian chợ thì cũng đã bị tên tà đạo chặn đánh.

    " Shinkengreen!

    Sinh mạng thứ nhất của ta đã các ngươi giết chết.

    Nếu có chết ta cũng phải lôi theo ngươi."_ tên này điên cuồng tấn công Chiaki.

    " Cẩn thận Chiaki."_ Takeru nhanh chống bảo vệ người mình thương.

    Chiaki khá bất ngờ khi tên đã khiến cậu đến nơi này lại đang ở đây rồi còn gì mà sinh mạng đã bị nhóm Shinkenger đã giết, họ hắn rồi sao?

    Vậy tên này là sao?.

    " Chiaki tên này là tên đã tấn công bố em và tôi lúc trước.

    Em có ấn tượng với hắn sao?"_ Takeru vừa chiến đấu vừa lo khi Chiaki hơi mất tập trung.

    Anh nghĩ Chiaki có thể biết tên này.

    Nhưng mà định nhân cơ hội đổi cách xưng hô hả??!?!!

    " Phải tên này đã khiến em đến nơi này có lẽ hắn biết cách khiến em trở lại."

    " Ta không đời nào để ngươi trở lại có chết ta cũng phải kéo ngươi chết chung."

    Nói rồi hắn lách khỏi Takeru một cách đột ngột.

    " Không được!"_ Takeru gấp rút tiến về phía Chiaki.

    " Chỉ cần giết chết ngươi ta có thể trở về."

    " Ngươi có giết chết ta ngươi vẫn mãi mãi không trở về đừng mơ mộng, ta kết thúc ngươi ở đây không đến lượt ngươi."

    Không phải không muốn Chiaki trở về nhưng mà...anh có hơi ích kỷ rồi anh muốn được bên cậu nhưng người cậu thích lại không phải anh, anh thật sự rất muốn cùng cậu hạnh phúc.

    Trước khi cậu trở về phải tỏ tình đúng vậy phải nói ra hết tất cả nỏi niềm.

    Không kịp!

    Không kịp Chiaki em không thể chết Chiaki.

    Khi trận đánh trở nên cao trào Chiaki gần như giết được tên tà đạo nhưng cả hai ra chiêu trực tiếp vào nhau, Hắn bị thương Chiaki cũng vậy.

    Takeru thấy được điều đó đã muốn ngăn chặn nhưng khoảng khắc đó cơ thể anh cứng đờ, rõ ràng ánh đã cố hết sức mà

    " Chiaki...Chiaki"_ anh uất ức

    " Em không sao mà Takeru trông anh lại chả quen chút nào, đừng lo mà em nghĩ mình chỉ bị thương.

    Em rất muốn trở về."_ giọng em nhẹ hơn cũng không còn tinh nghịch.

    " Em mang em về băng bó lại."

    " Được rồi mà em ổn."_sau câu nói của chiaki cậu nhìn như nhạt dần đi khiến Takeru lo sợ.

    " Em không ổn chút nào cả Chiaki!!"

    " Em mệt."_nói rồi cậu dần nhắm mắt

    Takeru lo lắng gấp rút bế em trong tay nhưng không kịp, em biến mất rồi.

    " CHIAKI CHIAKI em đâu rồi Chiaki...

    Dù thời gian anh ở cùng em không lâu nhưng anh thật sự rất thích em Chiaki...em phải trở về nơi thuộc vời em an toàn, không được gặp bất kỳ chuyện gì đâu đó!!"_ nói xong anh cũng gục xuống ngồi tựa người vào một nơi gần đó hoài niệm rồi buồn.

    " Anh ổn chứ??"

    " Tôi không..."

    " Tôi không cố tình nghe lén đâu.

    Nhưng mà vừa nảy anh có gọi tên tôi đúng không là Chiaki á."

    " Đúng vậy..."_ khoan đã!

    Takeru quay sang kiểm chứng.

    Là một Chiaki giống y đúc Chiaki, cậu ấy là Chiaki thật sự của nơi này

    " Thật ra tôi cũng không biết sao mình lại nằm giữa đường như này...

    Thật ngại quá nếu anh biết tôi vậy phiền anh dẫn tôi về nhà Tani được không.

    Thật ra tôi cũng hơi choáng với cả trước đây ít đến khu vực này."

    " Em sẽ ở nhà tôi."

    " Sao?"

    " Tôi sẽ giải thích với em sau.

    Tôi vẫn còn giữ thư bố em nhờ tôi trông em, nên về trước đã tôi sẽ giải thích sau."

    _________________________

    Cơ thể của Chiaki kia dần mờ đi rồi biến mất trc sự chứng kiến của mọi người.

    Takeru gần như hiểu ra.

    Tên tà đạo dường như muốn giết chết nạn nhận (hay một con mồi béo bở) của mình mà không ngại hy sinh sinh mệnh thứ 2 để đổi chổ với một người trong nơi Chiaki đang ở,và người đó sẽ chứa bên trong tên tà đạo nên khi giết hắn không còn chỗ chứa thì người đó phải xuất hiện ra ngoài.

    Để về được chổ cũ thì sinh mệnh kia của hắn cũng phải biến mất.

    Dựa vào Chiaki kia dần biến đi thì có lẽ Chiaki của anh đã giết được tên tà đạo....

    Vậy Chiaki sẽ tỉnh dậy chứ.

    " Chiaki Chiaki"_ Mako lo lắng " Sao thằng bé không tỉnh dậy."

    " CHIAKI!!"
     
    [Takeru/Chiaki] Tỉnh Dậy Đi Chiaki.
    Chương 2


    "Chiaki...

    Chiaki!"

    Mako lo lắng.

    "Sao thằng bé không chịu tỉnh dậy...?"

    "CHIAKI!!"

    ____________________

    "Ugh...

    Đau đầu quá..."

    Chiaki ngồi dậy, tay xoa xoa thái dương.

    "Thằng nhóc này!!

    Sao giờ này mới chịu dậy hả, biết mấy giờ rồi không?"

    Một người phụ nữ tỏ vẻ tức giận, la mắng cậu trai phía đối diện.

    "Dạ?"

    Chiaki ngơ ngác.

    "Còn dạ dạ cái gì?

    Mau thay đồ đi học lẹ lên!"

    Người phụ nữ ấy như thể thét ra lửa, dường như có thể đánh cậu nhóc bằng bất cứ vật gì trên tay mình bất kỳ lúc nào.

    Cậu hoảng loạn tìm phòng vệ sinh - nơi có thể được coi là an toàn lúc bấy giờ, nhanh chóng chui tọt vào trong đó rồi đóng cửa lại.

    Chiaki dựa lưng vào cửa, cố gắng bình tĩnh lại.

    "Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?

    Rõ ràng là tên ayakashi đó chết rồi mà, không lẽ năng lực của hắn vẫn còn có tác dụng lên mình...?

    Mà thôi, giờ mình phải tìm cách quay trở về đã."

    Chiaki cố xâu chuỗi lại mọi chuyện, rồi thở dài vì không biết phải làm gì.

    "Nè nhóc con có định đi học không hay là ở trong đó luôn hả?"

    Người phụ nữ gõ cửa hỏi.

    "D-dạ, con ra liền."

    Cậu dáo dác tìm bộ đồng phục được treo trong phòng, nhanh chóng mặc vào, vệ sinh cá nhân rồi chạy toẹt ra ngoài, chộp lấy chiếc cặp mà xông thẳng ra cửa.

    Mặc kệ cái bụng của bản thân đang biểu tình đòi quyền được ăn như một con người nãy giờ.

    "Mình phải đi học thật sao?

    Ngán quá đi mất..."

    Chiaki phàn nàn.

    "Takeru anh tới cứu tôi mau!!"

    "Nhưng mà trường ở đâu vậy nhỉ?

    Nơi này lạ quá làm sao mà biết đường đi đây, chết thật chứ."

    Đi được một lúc cậu mới nhận ra, bản thân không hề biết đường đến trường.

    Cậu nhìn ngã tư trước mặt mà trầm ngâm suy nghĩ, không lẽ nên nhắm mắt chọn đại hả?

    "Chắc phải đi hỏi đường mới được, tự đi kẻo lạc đến chỗ khỉ ho cò gáy thì có mà chờ mọi người tới hốt xác."

    Cậu vừa tự đọc thoại xong thì liền thấy một học sinh mặc đồng phục cùng trường mình.

    "May quá cứ đi theo cậu ta là được!"

    Rốt cuộc thì, cái trường này ở nơi xó xỉnh nào thế?!

    Thề là cậu đã đi theo cậu ta được hai mươi phút, quẹo cả chục lần, và vẫn chưa biết được trường của mình tròn méo ra sao.

    Bộ tên này định cúp học hay sao vậy?

    Đã trễ học rồi còn gặp phải loại cá biệt...

    Biết thế hỏi người khác cho rồi, bám theo tên này chỉ tổ lạc càng thêm lạc.

    "Ủa?

    Mới đây đi đâu mất rồi?"

    Chiaki ngó nghiêng xung quanh, chỉ đứng lại trách móc có một chút thôi mà đã lạc mất tên kia rồi.

    "Cậu tìm tôi sao?"

    "C-c-cậu điên hay sao mà bất thình lình xuất hiện bên cạnh người khác vậy?!"

    Cậu hét toáng lên, suýt chút nữa là hồn cậu đi gặp ông bà rồi.

    "Chứ việc cậu bám đuôi theo dõi người khác như tên biến thái là bình thường hả?"

    "C-cái đó tôi...

    Là... tôi không biết đường đến trường nên mới phải bám theo cậu."

    "Nói chuyện nghe mắc cười ghê á.

    Cuối cấp rồi còn không biết đường, cậu nghĩ tôi là đám không răng hay sao mà viện lí do như vậy?"

    "Tin hay không tôi mặc kệ, giờ không bám theo cậu nữa là được chứ gì? ...Nhưng mà, cho tôi hỏi đường đến trường."

    "Đùa hay giỡn vậy?"

    "Tôi nghiêm túc đó!

    Có thể coi tôi là một thằng bị mất trí nhớ cũng được."

    Thề là tên đó mà chọt thêm vài câu nữa thôi là Chiaki này sẽ cho hắn biết, không nên chọc người mất trí nhớ.

    "Được rồi, tôi tin cậu.

    Đi theo tôi."

    Chiaki vừa đi theo tên đó, vừa cố gắng ghi nhớ đường đi.

    Đi thêm mười phút nữa thì cũng đến được trường.

    Theo đánh giá của cậu thì ngôi trường này trông rất bình thường, nhìn không khác gì một ngôi trường điển hình trong mấy bộ phim tình cảm tuổi học trò chán ngắt luôn được chiếu vào khung giờ vàng.

    Cổng trường đã đóng, và sân trường thì không một bóng người.

    "Nè cậu đi đâu vậy?"

    Bỗng nhiên cậu học sinh đó đi qua phía bên hông trường, báo hại Chiaki đã cảm thấy mệt rồi còn phải tiếp tục lết theo.

    Đi gì mà đi lắm thế?

    Cậu ta... leo rào?

    Ừ thì dòm mặt đẹp trai sáng sủa con ngoan trò giỏi thế mà leo rào khi đi trễ một tiết?

    Nhưng đường đường chính chính đi bằng cổng chính cũng không hẳn là một ý hay cho lắm...

    Thế là Chiaki chật vật leo qua bức tường đó, với thể lực đã bị rút cạn bởi con ayakashi mà nhóm cậu đánh bại trước đấy, và việc bị dẫn đi khắp khu phố trong gần một tiếng đồng hồ.

    Ngày đầu đi học thật tuyệt vời, Chiaki lầm bầm mấy câu rủa trường và tên học sinh kì lạ kia.

    Nhưng mà ai biết được đây lại là khởi đầu cho chuỗi ngày đầy bất ổn tại cái trường này cơ chứ.

    ___________________________

    " Anh Chiaki không tỉnh dậy phải làm sao đây ạ?" _ giọng nói lo lắng của cô bé Kotoha thức tỉnh mọi người rằng phải tìm cách phải làm gì đó.

    " Chết tiệt!

    Chuyện này không phải là quái lạ lắm hay sao chẳng phải tên ayakashi đã chết rồi sao có thể như vậy?"_ Genta tức tối.

    " Bác Jji..."_ Takeru cuối cùng cũg lên tiếng.

    " Bác nhờ các chú kuroko đem các sách cổ ra, chúng ta cùng tìm hiểu chuyện này.

    Bằng mọi cách chúng ta phải giúp Chiaki tỉnh lại."

    Bác Jii nhìn các shinken liền gật đầu và đi cùng các kuroko để mang những quyển sách đến.

    ______________________

    " Em lại đi học muộn.

    Đây là lần thứ mấy rồi hả Chiaki, em có tin tôi báo phụ huynh em không?

    Chứ không em lại tưởng tôi đùa với em."

    Vừa đặt nữa bàn chân vào lớp học, Chiaki đã phải nghe một trận la mắng đến từ giáo viên chủ nhiệm.

    Có mất cái não cậu cũg biết rằng trễ tiết nào không trễ lại trễ ngay tiết giáo viên chủ nhiệm.

    Cậu có muốn trễ đâu chỉ tại...

    Tại...

    Chết thật dù có nói ra thì nơi này cũg không ai hiểu cậu nói cái gì.

    " Cô ơi em hứa đây là lần cuối cùng, sẽ không bao giờ để xảy ra một lần nào nữa." _ Chiaki trỗ tài diễn xuất.

    " Em có bao nhiêu lần cuối rồi em biết không?"

    Chết dỡ thật Chiaki nơi này bộ là học sinh cá biệt hay sao mà...

    Chết thật chứ.

    " Thôi gần cuối cấp tôi bỏ qua cho em lần này.

    Chỉ cần một lần nữa tôi lập tức báo cho phụ huynh em "

    " Em cám ơn cô nhiều lắm."_ cậu mừng lắm.

    Nhìn xuống lớp chỗ nào trống thì cậu chui tọt vào ngồi đại.

    Chứ cậu làm xao biết được cậu đã từng ngồi đâu.

    Hay thật!

    Không ai nhìn mình vậy chắc chắn không phải ngồi vào chỗ mấy trên trùm trường hay cá biệt rồi, quá tuyệt.

    ___________________

    Sau 1 tiết học thôi dù đã đi trễ nhưng cậu phải đỗ gục trước những gì đã xảy ra quá khủng khiếp.

    Chiaki không muốn phải học nữa."

    Takeru!

    Anh mau tới đây cứu em!".

    Chút tranh cho mọi người bớt chán vì sủi quá lâu ạ.

    Bí quá nên phải nhờ bạn giúp.

    • Chương truyện được đồng sáng tác bởi: Yori.
     
    Back
    Top Bottom