Ngôn Tình Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 64: 64: Nghiên Cứu


Diệp Tử Yên bước ra khỏi phòng, bây giờ cô mới nhớ, đi làm nghiên cứu ít nhất cũng 2 3 tháng a.

Phải nói với Sở Viêm làm sao đây.

Bọn cô vừa mới xác định quan hệ liền cách xa nhau như vậy, chắc chắn anh ấy không đồng ý a
Thế là Diệp Tử Yên khong có kinh nghiệm dỗ người yêu đã lên mạng tra.

Người ta nói không biết thì tra baidu
Sở Viêm đến công ty, tham gia cuộc họp
Trưởng phòng run giọng báo cáo, đợt trước ông ta ăn mắng vẫn còn ám ảnh a:” Sếp đây là báo cáo tháng này”
Sở Viêm nhìn đồng hồ rồi đưa tay nhận lấy:” được rồi tôi sẽ xem sau, tan họp”
Trương Vỹ không tin vào tai mình hỏi lại anh:” Tan họp ạ”
“Đúng vậy 5 giờ chiều rồi, các anh còn không tan làm sao?”.

Dứt lời anh liền đứng dậy ra ngoài
Phòng họp chìm trong im lặng.

Một người hỏi Trương Vỹ:” Thư kí Trương người lúc nãy là sếp sao?”
Từ lúc ông theo chân sếp đến bây giờ đây là lần đầu ông thấy anh tan làm đúng giờ a.

Mọi lần đều là ông chủ về cuối cùng, mọi người cũng không dám về quá sớm, ở lại tăng ca với sếp.

Nhờ vậy tiền lương ở công ty luôn cao, tiền thưởng cuối năm cũng rất nhiều
Hôm nay ông chủ tan làm đúng giờ, sếp bị ai đánh tráo rồi sao?
Trương Vỹ nhìn bọn họ:” các vị không hiểu, Sếp chúng ta là bận về nhà ăn cơm với vợ”
Cả phòng đều há hốc mồm, chúng ta có bà chủ rồi sao? Rốt cuộc là vị nào có thể chinh phục được sếp a? Trưởng phòng nhìn thư kí Trương:” Thư kí Trương nè, bà chủ là ai vậy a?”
Trương Vỹ đáp:” đây là việc cá nhân của ông chủ tôi không tiện nói a”.

Đùa gì chứ, mấy tên này nhất định là muốn ôm đùi bà chủ đây mà, nằm mơ.

Nói rồi anh cũng rời đi.
Sở Viêm vui vẻ về nhà, vừa bước vào liền thấy cô nấu ăn:” Tan làm sao không nói anh đón”.

Sở Viêm ôm cô từ phía sau
“Anh về rồi, đợi em dọn ra là có thể ăn được rồi”.

Cũng may cô ở nước ngoài có học nấu ăn a.

Nguyên một buổi chiều lướt baidu Diệp Tử Yên toàn tìm thấy nào là một đêm mặn nồng, hay lửa cháy một đêm, mỹ nhân kế gì đó.

Lướt mãi mới thấy một bài hợp lí.

Muốn nắm bắt đàn ông phải bắt được dạ dày của anh ta trước.

Thế nên cô về liền chuẩn bị bữa tối cho anh
“Anh có ngôn hông anh?”
“Ngon”
“Sở Viêm, hôm nay bên viện nghiên cứu giao cho em một dự án mới.

Ngày mai em bắt đầu dự án đó”
Sở Viêm cũng cảm thấy có gì không đúng, anh đặt chén xuống, hỏi cô:” bao lâu?”
Diệp Tử Yên ngập ngừng:” có lẽ sẽ mất 2 đến 3 tháng.

Em phải ở kí túc xá của viện để làm nghiên cứu nên…”
Sở Viêm không ăn nữa, anh đứng dậy vào phòng ngủ.

Diệp Tử Yên thấy vậy đành thở dài, có lẽ dạ dày cũng không vớt vát được gì a
Diệp Tử Yên dọn dẹp sơ qua rồi rón rén bước vào phòng:” Sở Viêm, anh đang giận em sao?”
“Anh không giận”
Diệp Tử Yên bĩu môi, nói nhỏ:” rõ ràng là giận mà”
“Sở Viêm, em mới về nước không bao lâu, trước giờ đều làm nghiên cứu ở nước ngoài em không có danh tiếng trong nước, lần này khó lắm em mới có được một cơ hội.

Anh nhẫn tâm nhìn bạn gái mình bị mai một tài năng sao?” Diệp Tử Yên tỏ ra đáng thương nhìn anh
Sở Viêm nằm trên giường xoay lưng về phía cô, môi mỏng khẽ ním.

Anh có thể nuôi cô, nhưng anh cũng biết Diệp Tử Yên rất bản lĩnh cô không muốn như thế.

Nhưng họ chỉ mới ở bên nhau một ngày, cô đã đi làm nghiên cứu 2 3 tháng.

Không phải các cặp đôi yêu nhau kị nhất là xa cách sao?.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 65: 65: Đầu Tư


Diệp Tử Yên thấy anh không nói gì, cô ôm lấy thắt lưng anh, vùi mặt vào lưng anh:” Sở Viêm, anh nhẫn tâm nhìn em suốt ngày buồn chán ở nhà sao?”
Sở Viêm lúc này xoay người lại:” Em có thể đến công ty của anh”
“Nhưng em luôn muốn làm nghiên cứu khoa học a”
“Được không anh, anh đồng ý nha, nha” Diệp tử Yên làm nũng
Sở Viêm biết mình không thể thay đổi quyết định của cô, thở dài:” được, lần sau nói trước với anh”
Diệp Tử Yên vui mừng, cười hôn lên má anh một cái thật vang.

Sở Viêm nhìn cô cười vui như vậy liền giận: Xa anh vui như vậy sao?
Sở Viêm ôm cô, xoay người đè lên:” Viên nghiên cứu đó hấp dẫn hơn anh sao?”
Diệp Tử Yên còn đang ngơ ngác môi liền bị anh lấp kín.

Nụ hôn hung ác khiến cô chỉ cảm thấy môi mình xót, rất đau a.

Sở Viêm trước khi buông môi cô ra còn cắn một cái, nói thầm bên tai cô:” trừng phạt”
Diệp Tử Yên ủy khuất:” đau a.

Anh cắn em”.

Môi cô chắc chắn sưng lên rồi a
Sở Viêm che mắt cô lại, khàn giọng nói:” Đừng nhìn anh như vậy”
Diệp Tử Yên như nhận ra điều gì, lấy gối ném anh:” Sở Viêm anh lưu manh”
Sở Viêm lại hôn môi cô một cái:” Chỉ lưu manh với mình em và anh còn có thể lưu manh hơn nếu em muốn”.

Nói xong Sở Viêm đứng dậy bước vào phòng tắm
Diệp Tử Yên bị anh trêu chọc mặt đỏ đến mang tai.
Sở Viêm sau khi tắm xong thì thấy cô nhóc vô lương tâm kia ngủ mất tiêu, đến bên giường đắp chăn cho cô.

Sở Viêm ra ngoài ban công gọi cho Trương Vỹ
“Cậu tra cho tôi là ai đầu tư hạn mục bên viện nghiên cứu đế đô”
“Vâng ông chủ”
Nửa tiếng sau, Trương Vỹ gọi lại cho anh, ngập ngừng nói:” Sếp, là phó giám đốc ạ”
“ Cậu ta không thông báo với tôi một tiếng”
Trương Vỹ đáp:” Lần trước, phó tổng có đưa tài liệu đến nhưng anh nói cậu ta tự giải quyết nên”
Sở Viêm bóp trán, không ngờ người đầu tư hạng mục của cô lại là công ty anh.

Giờ anh liền hiểu câu tự lấy đá đập chân mình là như thế nào
“Cậu nói với viện trưởng chúng ta sẽ đầu tư cho viện nghiên cứu của họ, yêu cầu chuyển kí túc của họ sang tòa đối diện công ty chúng ta”

Trương Vỹ đáp:” Viện trưởng bên đó nói rằng quá xa viện nghiên cứu, không thuận tiện cho lắm”
Sở Viêm lạnh giọng:” Đầu tư trang thiết bị mới nhất cho họ, chuyển một phần phòng nghiên cứu sang đối diện, yêu cầu hạn mục mới của phu nhân cũng chuyển sang đối diện”
Trương Vỹ một mặt mộng bức, nói nãy giờ Sếp anh chỉ là muốn ở gần phu nhân thôi a:” vâng, tôi sẽ sắp xếp”
Sở Viêm cúp máy, leo lên giường ôm cô vào lòng:” Ngủ liền ngoan như mèo vậy”
Sáng hôm sau, Diệp Tử Yên tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang nằm trong lòng Sở Viêm a, phải làm sao đây nên đánh thức anh không hay là lặng lẽ đi.

Hôm nay cô phải chuyển vào kí túc xá rồi a
Diệp Tử Yên cứ thế nằm ngắm anh ở khoảng cách gần, khẽ đưa tay chạm vào mi anh cảm thán: lông mi cũng thật dài.

Đúng là rất đẹp trai a
Bỗng nhiên Sở Viêm bắt lấy bàn tay không yên phận của cô:” mới sáng em đã sờ anh như vậy, có ý gì a”
Thật ra Sở Viêm đã tỉnh từ lâu, anh chỉ muốn xem cô gái nhỏ muốn làm gì.

Hừ, thì ra là mê muội sắc đẹp của anh mà.

Chắc anh phải giữ mình cẩn thận thôi
Diệp Tử Yên bất ngờ, liền viện cớ:” Là do lông mi anh bị rụng, em chỉ muốn lấy ra giúp”
Sở Viêm cười:“ Thật sao.

Anh còn nghĩ bạn gái thấy anh đặc biệt đẹp trai nên muốn hôn trộm anh đấy”
“Đúng là tự luyến”
“Không hôn trộm anh thật sao? Vậy anh hôn em là được.

Bạn gái chào buổi sáng” Sở Viêm hôn lên trán cô..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 66: 66: Đối Diện


Sau màn đỏ mặt trên giường vào buổi sáng, đương nhiên chỉ là hôn thôi.

Diệp tử Yên không dám ra ngoài gặp ai a.

Môi cô đều bị anh hôn đến sưng lên.

Tức chết cô, cô không muốn để ý đến anh
Sở Viêm bỏ đồ ăn xuống trước mặt cô:“ Mau ăn sáng nào.

Ngoan nghe lời”
Mặc dù không muốn để ý đến anh nhưng Sở Viêm làm đồ ăn sáng khá ngon nên cô tha thứ cho anh lần này vậy
Sở Viêm gắp đồ ăn cho cô hỏi:” Em đã chuyển đồ qua đó hết chưa?”
Diệp Tử Yên trả lời anh:” sáng hôm nay em đã nhờ bác trần chuyển đồ rồi, không biết tại sao đột nhiên bên viện lại đổi chỗ ở của bọn em.

Nghe nói dự án của nhóm em cũng chuyển qua chỗ mới làm a”
Sở Viêm giả vờ ngạc nhiên đáp:” Vậy sao.

Chút nữa anh đưa em đến chỗ làm”
“Vâng”

Diệp Tử Yên đứng trước viện nghiên cứu mới của mình, lại nhìn sang đối diện, cô thật hết nói nổi, vốn dĩ không biết tên nào rảnh rỗi đầu tư lại chuyển dự án của cô sang nơi này, bây giờ thấy công ty anh ở đối diện cô liền biết tên dư tiền rảnh rỗi lại là bạn trai đại nhân nhà mình a
“Sở Viêm, là anh chuyển chỗ làm của em sao?”
Sở Viêm mặt không đổi sắc khen:” Trương Vỹ đúng là hiệu suất rất cao, nên tăng lương cho cậu ta”
Diệp Tử Yên hết nói nổi anh:” Sao anh lại làm vậy a?”
Sở Viêm liền đàng hoàng nói:” Anh sợ em nhớ anh quá, liền chuyển em đến đối diện.

Phòng của em liền đối diện phòng làm việc của anh, nhớ anh liền có thể từ đó ngắm anh.

Có phải em trai em rất tâm lý không?”
Diệp Tử Yên sa mạc lời với anh nhưng cũng rất cảm động, vì cô anh đầu tư nhiều như vậy
Diệp Tử Yên tạm biệt anh, bước vào viện nghiên cứu.

Bây giờ cô lại có chút không nỡ xa anh a
Diệp Tử Yên bắt đầu nghiên cứu liền để mọi thứ sau đầu.

Cô thậm chí không có thời gian để ăn cơm, chỉ vùi đầu vào nghiên cứu khiến cho ai đó đối diện rơi vào trầm tư cả một tháng trời
Sở Viêm mỗi lần gọi cho cô đều chưa đầy một giờ Diệp Tử Yên liền tắt máy.

Sau này nhất định không cho cô đi làm nữa a, ngay cả một chút thời gian dành cho anh cũng không có
Diệp Tử Yên cũng hết cách a, nghiên cứu không thể gián đoạn a, cô đã xin ra một giờ để gọi cho anh, đương nhiên hết 1 tiếng cô phải tiếp tục làm a
Chuyên ngành cô học lúc trước là về cơ học lượng tử, theo Michael nhiều năm như vậy kinh nghiệm của Diệp Tử Yên cũng rất nhiều, cô luôn có hướng giải quyết rất mới trong dự án lần này
Khiến cho các giáo sư hay tiến sĩ khác đều rất tán thưởng cô, họ cũng dần công nhận thực lực của cô.

Thử hỏi, sinh viên tốt nghiệp loại ưu của Harvard sao không xuất sắc được chứ
Vốn dĩ dự án cần thời gian 3 tháng để hoàn thiện, dưới sự nổ lực của mọi người rút ngắn còn 2 tháng.

Mặc dù thời gian trôi rất nhanh nhưng mà ai đó vẫn tức giận đến tối tăm mặt mày
Viên viện trưởng không tiếc lời khen cô:” Tiểu Yên biểu hiện lần này của em đặc biệt xuất sắc, dự án không chỉ hoàn thành mà còn rút ngắn được nhiều thời gian như vậy, vất vả cho mọi người rồi.

Để khen thưởng, bên viện cho mọi người nghỉ ngơi 1 tuần, sau đó trở lại làm”
“Cảm ơn viện trưởng”
Một thực tập sinh trẻ tuổi mạnh dạng nói:” Viện trưởng chúng em có tiền thưởng không ạ”
Viên viện cười:” Đương nhiên là có, sẽ chuyển vào tài khoản mỗi người sau”
Diệp Tử Yên làm nghiên cứu suốt 2 tháng, cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc a.

Xin phép viện trưởng và mọi người trở về trước, đi được vài bước, cậu thực tập liền gọi cô:” Chị Tử Yên, để em đưa chị về”..
 
Back
Top Bottom