Ngôn Tình Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 41: 41: Chị Em


Diệp Tử Yên là học trò xuất sắc của Michael, từ khi cô mới nhập học đã thể hiện được thiên phú vật lý của mình.

Cô nhanh chóng được Michael chú ý, ông nhận cô làm học trò của mình.

Michael rất có tiếng nói trong vật lý kĩ thuật.
Mặc dù với trình độ của cô có thể xin vào viện nghiên cứu nhưng sẽ không tiếp xúc với các nghiên cứu lớn dù sao cô chỉ mới 23 tuổi.

Có Michael giới thiệu thì cô không cần lo gì nữa.
Sau khi tạm biệt giáo sư, cô trở về nơi ở của mình.

Nơi đã gắn bó với cô suốt 5 năm.

Cửa phòng bị gõ vang, cô bước ra mở cửa
Một người Mỹ đẹp trai, cao ráo đứng trước cửa, thản thốt nói: “ Hira cậu muốn về nước sao?”
Là Charles người bạn thân của cô bên đất Mỹ xa lạ này.

Ngày nhập học, tên này cứ như trúng tà đi theo cô.

Sau này mới biết, thì ra anh muốn tiếp cận cô vì anh trai nhà dưới.

Cậu ta thế nhưng lại là gay.

Thế là cô và anh trở thành đôi chị em thân thiết ở giảng đường đại học này
“ đúng vậy a” Diệp Tử Yên trả lời cậu
Charles liền bước vào nhà nói: “ Tôi cũng muốn đi, tôi còn chưa đến Trung Quốc bao giờ đâu”
Cô liền cười hỏi: “ Cậu tính bỏ người yêu mình ở lại đây rồi chạy mất sao?”
“ Mình vừa chia tay anh ta rồi, đi thôi bây giờ mình rất rảnh rỗi nha”
Diệp Tử Yên thấy khó hiểu: “ Đi đâu a”
Charles sáp tới: “ chị em à, chúng ta đi tới chỗ náo nhiệt, làm một buổi chia tay đơn giản với nước Mỹ đi nào”
Nói xong Charles kéo cô xuống lầu, đẩy cô ngồi lên chiếc siêu xe, chạy thẳng đến Bar Los Angeles.
Diệp Tử Yên ngồi uống rượu với Charles, anh hỏi cô: “ Sao lần này cậu lại muốn trở về?”
Cô ngẩng người, khẽ cười: “ nam nữ chính đến với nhau rồi, nhiệm vụ của tôi kết thúc.

Cũng nên trở về thôi”

Charles chẳng hiểu cô đang nói gì, anh nhấp một ngụm: “ trước đây tôi luôn thắc mắc, cậu từ chối tất cả người theo đuổi mình ở bên này, có người đồn cậu là có bạn trai rồi a.

Nhưng tôi chơi với cậu lâu như vậy, chẳng thấy anh nào”
Diệp Tử Yên không nói gì, duy trì yên lặng đến lúc Charles nghĩ cô không trả lời thì cô bỗng lên tiếng: “ Charles có lẽ tôi cũng sắp thất tình rồi”
“ Hira thân yêu à, là chủ nhân của cây bút đó sao?” Charles phát hiện lúc nào Diệp Tử Yên cũng mang theo bên mình một cây bút bi.

Mặc dù nhìn nó có vẻ bình thường nhưng cô lại cất giữ rất kĩ.

Anh muốn hỏi rất nhiều lần nhưng bây giờ mới có cơ hội
“ Đúng vậy” Diệp Tử Yên trả lời ngắn gọn, rồi ngồi lặng lẽ uống rượu
Charles không uống nữa, anh còn phải đưa con ma men này về a.

Chính anh cũng nhìn thấy Diệp Tử Yên gánh nặng trong lòng quá lớn, nếu cô không giải tỏa chắc sẽ thành tâm bệnh mất.

Hôm nay coi như cho cô phóng túng một lần trước khi về nước đi.
Diệp Tử Yên thật sự say, hình bóng Sở Viêm không ngừng hiện lên trong đầu.

Trước đây cô nghĩ cho mình thời gian 5 năm là đủ rồi, nhưng hôm nay cô nhận ra suốt 5 năm cô chưa từng quên hình bóng anh.

Cô tự giễu chính mình sao lại thất bại như vậy.
Đêm đó Diệp Tử Yên uống rượu xong liền lăn ra ngủ, chỉ cực cho Charles phải một đường đưa cô về nhà.
“ Đúng vậy” Diệp Tử Yên trả lời ngắn gọn, rồi ngồi lặng lẽ uống rượu.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 42: 42: Phù Rể


Tại đế đô, trong phòng làm việc, thư kí Trương bước vào: “ Ông chủ, dự án công trình bên khu đô thị mới cần chữ kí của anh”
“ Cậu để đó đi, tôi sẽ xem sau” giọng nói trầm thấp vang lên.
Trương Vỹ bước ra khỏi phòng, anh đã làm việc với sếp cũng 2 năm rồi, sếp đúng là người cuồng công việc.

Sáng sớm anh tới đã thấy ông chủ trong phòng làm việc, tối lại tăng ca đến khuya.

Ông chủ của anh không phải là con người nữa rồi a.
Đúng vậy, ông chủ trong miệng Trương Vỹ không ai khác ngoài Sở Viêm.

Từ khi anh còn là sinh viên trong trường thì đã tập quản lí công ty của gia đình.

Sau nhiều năm tôi luyện, anh nổi lên thành một doanh nhân trẻ của đế đô
Sở Viêm từ 2 năm trước đã mở công ty riêng cho mình.

Tập đoàn Sở gia anh cũng phần nào ổn định.
Suốt thời gian 2 năm trên bảng xếp hạng người đàn ông quốc dân anh luôn chiếm vị trí số 1, vì ai cũng biết Sở Viêm là người đàn ông độc thân hoàng kim, không chỉ có bề ngoài đẹp trai, vóc dáng chuẩn chỉnh còn đặc biệt rất có tiền khiến bao cô gái mê muội.
Cũng từng có rất nhiều tin đồn về giới tính của anh, vì cả tầng cao trong công ty toàn là nam chỉ có vài nhân viên nữ ở bàn tiếp tân mà thôi.
Tại Viêm Đình, nhà hàng xa hoa bậc nhất đế đô.

Nhan Mộ, Trần Khải và Lâm Tích đang ngồi trong phòng.

Suốt khoảng thời gian 5 năm họ vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp như xưa.

Người con gái duy nhất tiếp xúc nhiều với Sở Viêm bao năm cũng chỉ có Lâm Tích.
Nhan Mộ: “ Sở Viêm sao bây giờ còn chưa đến a”
Trần Khải nói: “ Cậu ấy là chủ công ty lớn, có thời gian đi ăn với chúng ta là may rồi”
Lâm Tích cũng đáp: “ Đúng vậy a.

Cậu ấy chính là tên cuồng việc.

Hôm nay tôi còn muốn mời cậu ấy đến dự hôn lễ nha”
Nhan Mộ nghe cô nói vậy, trừng mắt nhìn hai người: “ Tôi nói này, hai người các cậu cũng quá không thật thà rồi.

Có thể giấu anh em đến bây giờ mới công khai.

Còn chuẩn bị cả hôn lễ luôn rồi”
Trần Khải cười nói: “ Là do cậu ngốc thôi.

Từ năm đầu Sở Viêm đã nhận qua quan hệ giữa chúng tôi rồi”
Nhan Mộ thở dài, tại sao Trần Khải và Lâm Tích yêu nhau anh lại là người biết cuối cùng chứ.

Khoan đã, Diệp Tử Yên chắc cậu ấy cũng chưa biết nhỉ?
Nhan Mộ cười hề hề: “ Lâm Tích cậu đã nói cho Diệp Tử Yên biết chưa a?”

Lâm Tích nhìn Trần Khải, nói: “ mình mời cậu ấy rồi, nhưng chưa nói quan hệ chúng mình.

Muốn cho cậu ấy bất ngờ một chút”
Nhan Mộ vừa vui một chút liền bị tống cơm chó vào mặt.

Cậu đen mặt ngồi cầu cho Sở Viêm đến sớm một chút.

Cậu không muốn thấy hai người này show ân ái đâu a.
Ba người ngồi nói chuyện phiến một chút thì cánh cửa bị đẩy ra.

Sở Viêm một thân đồ vest bước vào nói: “ đợi lâu rồi”.

Anh liền kéo ghế ngồi xuống
“Không lâu, không lâu, bọn tôi còn đang đợi cậu tới trả tiền a” Nhan Mộ liền cười, nói với anh
Sở Viêm cũng cười, anh nói: “ Hôm nay tôi mời, coi như chúc mừng hai cậu”
Trần Khải cười: “ Hôm nay để tôi, nhờ hai cậu làm phù rể cho tôi thế nào?”
Nhan Mộ nhanh nhẩu nói: “ Được a.

Diệp Tử Yên sẽ làm phụ dâu sao?” Anh vừa dứt lời liền cảm thấy không ổn.

Lỡ lời rồi
Ba người họ đều biết chuyện năm đó.

Mặc dù đã qua nhiều năm như vậy rồi, nhưng trong lòng ai cũng hiểu Diệp Tử Yên là điểm yếu duy nhất trong lòng vị tổng tài trẻ tuổi này.
Lâm Tích thấy không khí như đông cứng lại liền giải vây cho Nhan Mộ:” Mình sẽ hỏi thử xem.

Đồ ăn lên rồi, mau ăn thôi”.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 43: 43: Trở Về


Từ nhà hàng trở về, trên xe Lâm Tích nói: “ Diệp Tử Yên sẽ làm phù dâu cho em.

Khải, anh nghĩ xem cậu ấy và Sở Viêm có cơ hội không”
Trần Khải nắm tay Lâm Tích: “ Sở Viêm mấy năm nay em cũng nhìn thấy, cậu ấy chẳng tiếp xúc với người khác giới nào.

Sở Viêm chung tình hơn ai hết, cậu ấy vẫn luôn đợi Diệp Tử Yên trở về”
Anh lại nói tiếp: “ Chỉ hy vọng Diệp Tử Yên có thể mở lòng.

Khi nào cậu ấy trở về?”
Lâm Tích vui mừng đáp: “ Cậu ấy nói tháng sau trở về.

Lần này Yên Yên sẽ về nước làm việc luôn”
Sở Viêm từ nhà hàng về chung cư của mình.

Từ khi học đại học anh đã chuyển đến chung cư này sinh sống.

Châm điếu thuốc, hút mạnh một hơi.

Anh cũng đoán được Diệp Tử Yên sẽ làm phù dâu cho Lâm Tích nhưng khi nghe đến tên cô lòng anh vẫn không thể bình tĩnh nổi

Một tháng sau, tại sân bay quốc tế đế đô.

Diệp Tử Yên và Charles bước ra, vì ngoại hình cả hai đều rất đẹp nên thu hút mọi ánh nhìn người trong sân bay.

Charles dùng tiếng trung bập bẹ của mình nói:” Hira cậu thấy không tôi rất được chào đón đấy”
Diệp Tử Yên nhìn Charles đang nhiệt tình vẫy tay với các bà thím trong sân bay, cô thật muốn nhét anh vào vali kéo đi.

Thật là mất mặt mà
Đang bất lực kéo Charles đi, cô nghe có người gọi mình: “ Yên Yên, mình ở đây, bên này bên này”
Cô xoay người liền thấy bọn Lâm Tích cầm bảng đứng đón cô.

Cô chạy ra ôm lấy Lâm Tích: “ Tích Tích nhớ cậu quá đi”
“ Mọi người đều khỏe chứ”
Lâm Tích cũng ôm cô: “ Yên Yên lần này cậu sẽ không đi nữa đúng không.

Cậu đã hứa làm phù dâu cho mình rồi đừng quên a”
Diệp Tử Yên cười: “ Mình đã xin vào viện nghiên cứu đế đô rồi.

Sẽ không đi nữa”
Charles lúc này mới đi tới, anh khoác vai Diệp Tử Yên: “ Hira, bạn cậu sao?”
Ba người Lâm Tích thấy anh khoác vai Tử Yên một cách tự nhiên như vậy liền bất ngờ, không phải chứ.

Diệp Tử Yên có bạn trai rồi sao.

Vậy Sở Viêm!!
Lâm Tích dè dặt hỏi cô: “ Yên Yên đây là…”
Diệp Tử Yên đẩy anh ra, mặc dù bên Mỹ bọn họ khoác vai nhau rất bình thường nhưng đây là Trung Quốc cô cũng không thể thoải mái như vậy được: “ Charles bạn của mình bên Mỹ”
Ba người cùng thở phào, may quá chỉ là bạn thôi.
“ Đây là Lâm Tích, Trần Khải và Nhan Mộ họ đều là bạn của tôi” Cô quay sang giới thiệu ba người họ cho Charles
“ Đi thôi Tử Yên bọn tôi có tổ chức bữa tiệc đón gió tẩy trần cho cậu” Nhan Mộ nói
“ Được”
Lâm Tích và Diệp Tử Yên đi phía trước, Nhan Mộ lại hỏi Trần Khải: “ Sở Viêm cậu ấy lại không đến sao?”
“ Tôi đã nhắn cho cậu ấy hôm nay Diệp Tử Yên trở về, nhưng không thấy cậu ấy trả lời”
“ Àiii.

Diệp Tử Yên cũng đã về rồi, cậu ấy còn không tranh thủ cơ hội.

Tối nay nhất định lôi cậu ấy tới a” Nhan Mộ thở dài nói

Một chiếc xe chạy từ sân bay ra, sáng hôm nay ông chủ anh lại không đến công ty mà bảo anh chở đến sân bay.

Đến nơi, sếp lại không xuống xe, chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ
Trương Vỹ cảm thấy kì lạ, nhưng cũng không dám nói gì, anh nhận lương trực tiếp từ sếp a.
Hai người ngồi bất động trên xe suốt một giờ đồng hồ, cho đến khi Trương Vỹ thấy được nhóm người Trần Khải.

Anh làm thư ký cho Sở Viêm từ lâu nên cũng biết được mối quan hệ giữa họ: thì ra là bạn của sếp từ nước ngoài về sao? Vậy có cần xuống đón không a
Trương Vỹ nhìn Sếp mình qua gương, thấy ánh mắt đại boss của mình hướng về nhóm người đầy phức tạp.

Trương Vỹ ngẩng người, anh chưa bao giờ thấy ánh mắt sếp như vậy, cảm giác vừa lạc lỏng vừa nhớ nhung.

Người lạnh lùng như anh cũng có ánh mắt như vậy sao?..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 44: 44: Bạn Trai


Sở Viêm biết hôm nay cô sẽ về, vốn không định đến nhưng chẳng hiểu sao chẳng thể kiểm soát được mình.

Ngồi trong xe, anh nhìn thấy cô
Diệp Tử Yên vẫn luôn xinh đẹp như vậy, chỉ là không còn nét ngây ngô của hồi trước nữa.

Bỗng Sở Viêm nhìn thấy bên cạnh cô có một người ngoại quốc, cao rất đẹp trai.

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng nhìn hai người họ đứng cạnh nhau rất hòa hợp, cũng rất đẹp đôi
Suy nghĩ ấy hiện lên trong đầu, Sở Viêm cảm thấy ngột ngạt, anh ním môi nói với Trương Vỹ: “ Trở về công ty”
Trương Vỹ thầm thắc mắc: ông chủ không phải đến đến họ sao?.

Nói rồi anh cũng lái xe trở về công ty
Trên đường về, Sở Viêm cười giễu chính mình: Sở Viêm mày còn mong đợi cái gì chứ.

Đã 5 năm rồi, cô ấy sẽ đợi mày sao?.

Cảm giác bực bội càng dâng lên trong lòng, anh nới lỏng carvat: “ Đến Lâm Đỉnh đi”
Trương Vỹ lại một lần chuyển hướng, lái xe đến Lâm Đỉnh.

Xem ra hôm nay tâm trạng ông chủ không tốt


“ Gọi cho cậu ấy không được sao?” Nhan Mộ hỏi
Trần Khải thở dài: “ Không nghe máy”.

Tối nay họ làm tiệc tẩy trần cho cô, nhưng Sở Viêm lại không nghe máy
Nhan Mộ liền nói: “ Sở Viêm cậu ấy sao vậy chứ, đợi người 5 năm, giờ người về rồi thì cậu ấy liền né tránh”
Trần Khải đẩy anh vào: “ Đi thôi, đừng để họ đợi lâu”
Trong phòng bao, Diệp Tử Yên và Lâm tích đang trò chuyện với nhau.

Lâm Tích đang cho cô xem váy cưới của mình, cả hai trò chuyện rất vui vẻ
Diệp Tử Yên nhìn thấy Trần Khải và Nhan Mộ bước vào nhưng lại không thấy Sở Viêm đâu, thầm nghĩ: anh ghét cô như vậy sao
Diệp Tử Yên giả vờ giận dỗi nói: “ Lâm Tích cậu sắp cưới rồi a? sao lại bỏ mình đi như vậy chứ”
Trần Khải và Nhan Mộ thấy cô vẫn như thường cũng liền ngồi xuống trò chuyện: “ Diệp Tử Yên lần này cậu không qua đó nữa sao?”
Cô cười đáp: “ Không đi nữa, mình cũng muốn trở về nước, dù sao mấy năm nay trong nước cũng rất phát triển”
Nhan Mộ cười lớn, nói: “ Diệp Tử Yên cậu chính là sinh viên xuất sắc của Harvard a, ai dám không nhận cậu chứ”
Nhan Mộ như vô tình hỏi cô: “Tử Yên cậu mau khai thật đi.

Mấy năm nay bên Mỹ, chẳng lẽ cậu không tìm được cho mình anh đẹp trai nào sao?”
Lâm Tích và Trần Khải cũng lắng tai nghe.

Thứ họ muốn biết bây giờ chính à cô có bạn trai hay không.

Dù sao Sở Viêm cũng đợi lâu như vậy, nếu cô có bạn trai họ cũng sẽ giúp Sở Viêm đập chậu cướp hoa.
Lâm Tích cũng vờ nói: “ Đúng vậy, Yên Yên người hồi sáng cũng rất được a”
Diệp Tử Yên ngẩng người, chủ đề thay đổi cũng quá nhanh rồi đó: “ Mình bên đó học lên tiến sĩ, thật sự không có thời gian.

Còn Charles cậu ấy là chị em của mình a, các cậu đừng suy nghĩ lung tung”
Nhan Mộ khẽ rùng mình: “ Chị em sao?”.

Sáng nay anh với cậu ta còn khoác vai nhau đi a.

Nhan Mộ khẽ ngước nhìn trời: trong sạch của anh aaa
Trần Khải cũng nhẹ thở ra: lo lắng cả một hồi, thì ra cậu ta là gay sao.

Sở Viêm vẫn còn cơ hội
Sở Viêm lúc này tại Lâm Đỉnh, anh rất ít khi uống rượu trừ cuối cấp năm ấy.

Sở Viêm lấy cho mình thêm một điếu thuốc, không biết anh đã hút bao lâu rồi
Lâm Dực bước vào: “mẹ kiếp.

Cậu đang xông khói sao”.

Lâm Dực chạy đến mở cửa sổ ra
Trong phòng bớt khói, anh nhìn Sở Viêm đang bình tĩnh ngồi trên ghế: tên này lại phát khùng gì thế: “ Sở Viêm, cậu hôm nay lại có thời gian đến chỗ tôi ngồi hút thuốc như vậy”
Do hút thuốc quá nhiều giọng anh khàn khàn: “ Mượn chỗ cậu một chút”
Lâm Dực xoay người, mở tủ lấy rượu, rót cho anh: “ Uống một chút không?”
Sở Viêm gật đầu..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 45-46: 45: Bánh Bao Nhỏ - 46: Dạo phố


<b>45: Bánh Bao Nhỏ</b>

<b>Lâm Dực không hỏi gì, chỉ im lặng uống cùng anh.

Mấy năm nay số lần Sở Viêm đến đây không ít cũng không nhiều.

Chính là trong lòng tâm sự quá nhiều không biết làm sao liền đến đây ngồi
Lâm Dực cũng biết hôm nay cô gái trong lòng cậu về rồi.

Chính bản thân anh cũng không có nhiều thiện cảm với Diệp Tử Yên,cô hại Sở Viêm nhung nhớ nhiều năm như vậy.

Bây giờ cô trở về lại khiến Sở Viêm đau khổ
“ Vì một cô gái đáng sao?” Lâm Dực hỏi anh
Một lúc sau âm than khàn khàn lại vang lên: “ cũng chẳng còn cơ hội nữa”
Lâm Dực ngạc nhiên: “ Cô ta có bạn trai rồi sao? Sở Viêm sao cậu mãi không buông, bây giờ cậu muốn kiểu phụ nữ gì chẳng có chứ, nhất thiết là cô ta sao?”
Sở Viêm lại nói: “ Cậu không hiểu.

Cô ấy đối với tôi là duy nhất.

Nhưng bây giờ tôi thậm chí không dám xuất hiện trước mặt cô ấy.

Cậu nói xem có phải tôi rất thất bại không?”
Lâm Dực thật sự nhìn không nổi một Sở Viêm yếu đuối như vậy: trên thương trường anh là một người quyết đoán, thế nhưng đối mặt với tình cảm của mình Sở Viêm hoàn toàn không có một chút tự tin


Diệp Tử Yên trở về Diệp gia, một bóng dáng nhỏ xinh chạy đến bên chân cô: “ Cô út, ôm ôm”
Diệp Tử Yên nhìn bánh bao nhỏ dưới chân cô, cúi người xuống ôm nhóc lên, thơm một cái: “ ba, mẹ con đâu rồi?”
Bánh bao nhỏ được cô ôm trông rất mãn nguyện chỉ hướng phòng khách.

Đúng vậy, bánh bao nhỏ trong lòng cô chính là con gái của anh trai Diệp Mộ Thần, cô vừa kết thúc năm nhất đại học anh ấy liền kết hôn.

Dĩ nhiên đối tượng chính là chị gái Bắc Đại kia, La Tịch Âm.

Còn bánh bao nhỏ này tên là Diệp Mộ Nhiên.
Cô ôm nhóc bước vào phòng khách: “ em về rồi”
Diệp Mộ Thần liền nói: “ nhóc con nhà em lớn rồi sao? mới về nước liền không thấy mặt mũi em đâu”
Diệp Tử Yên cười: “ Không phải là em trở về rồi sao.

Cũng rất nhớ mọi người”
Diệp Mộ Thần khẽ hừ một tiếng.

Bên cạnh anh La Tịch Âm nói: “ tiểu Yên, em đã ăn cơm chưa”
“ Em đã ăn bên ngoài rồi, chị dâu mai chị có rảnh không.

Em muốn mua một ít đồ dù sao cũng đã nhận lời làm phù dâu rồi không thể qua loa được”

La Tịch Âm liền đồng ý: “ Được.

Chị chọn giúp em”
Diệp Mộ Thần lúc này cắt ngang, nhìn La Tịch Âm nói: “ Khoan đã, em không nhớ ngày mai em có hẹn với anh sao?.

Tuần trước em đã hứa gì với anh?”
La Tịch Âm đáng thương nói: “ Em và tiểu Yên đã lâu không có đi dạo phố với nhau a.

Tuần sau em nhất định sẽ đi với anh mà, được không anh?”
Diệp Tử Yên nhìn hai người anh anh em em, nổi hết da gà: Bánh bao nhỏ à, vất vả cho con rồi
Sau một hồi làm nũng của chị dâu, kết quả quá rõ ràng.

Chỉ thấy anh trai cô mặt đen lại bước vào phòng.

Đúng là ấu trĩ mà, qua 30 tuổi rồi mà còn giận dỗi: Chị dâu, chị cũng vất vả rồi.
La Tịch Âm nhìn sang cô rồi nhìn vào của phòng đang đóng: “ Tiểu Yên mai chúng ta có thể đi rồi, sẵn mua ít đồ dỗ anh ấy luôn a”
Diệp Tử Yên nói: " Vâng"
Chị dâu chị lại vất vả rồi🙁(
Diệp Mộ Thần cảm thấy địa vị của anh sau khi Diệp Tử Yên về liền một mực lao dốc.

Anh mấy năm trước, kết hôn rồi sinh tiểu bánh bao mới có tiếng nói đối với mẹ mình.

Bây giờ nhóc con đó về cả vợ anh cũng bị mang đi mất.

Đúng là tức chết anh mà.

Diệp Tử Yên sinh ra để đối nghịch với anh sao..

<b>46: Dạo phố
</b>

Hôm sau, Diệp Tử Yên và La Tịch Âm đ ến trung tâm thương mại. Một khi con gái đã đi mua sắm thì chính là khó dừng lại. Cô cùng chị dâu của mình đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác

“ Yên Yên cái này đẹp, em mau vào thử đi”

Diệp Tử Yên nhìn Tịch Âm chọn cho mình một chiếc váy trắng dài, rất có khí chất. Cô mặc thử, đúng là rất đẹp a. Mắt chị dâu thật tốt

Nhìn lại La Tịch Âm sáng giờ cô chỉ mua đồ cho Diệp Mộ Thần cùng tiểu bánh bao, chẳng mua cho mình gì cả. Diệp Tử Yên bỗng nhìn thấy một chiếc váy lụa màu xanh biển rất hợp với khí chất La Tịch Âm a

Diệp Tử Yên lấy váy xuống, đưa cho chị dâu mình: “ Chị dâu, mau thử váy này đi rất hợp với chị a”

La Tịch Âm khẽ cười, nói: “ Được rồi”. Đang định lấy váy đi thử thì một bàn tay vươn ra giật đi chiếc váy của cô.

Giọng nói chanh chua vang lên: “ Tôi muốn lấy chiếc váy này, mau gói lại cho tôi”

Diệp Tử Yên nhìn người không biết từ đâu xuất hiện này, cười lạnh: “ bà cô à, chiếc váy này tôi đã lấy rồi. Làm phiền cô chọn cái khác cho”

An Nguyệt chỉ tay vào nhân viên: “ Bảo cô gói lại không nghe sao?”

“ An tiểu thư, váy này hai vị tiểu thư đây đã chọn trước rồi”

An Nguyệt khinh thường nói: “ Cô nghĩ họ trả nổi sao”

“ An Nguyệt cô đừng khinh người quá đáng” La Tịch Âm chịu không nổi tính tình tiểu thư của cô liền lên tiếng

An Nguyệt chỉ vào cô nói: “ Tôi chỉ nói sự thật. Váy hàng hiệu cậu mua nổi sao? La Tịch Âm nghe nói tốt nghiệp xong cậu gã cho một ông chú giàu có sao? Đúng là cười chết tôi, không biết chừng lão già ấy sớm có vợ, lấy cậu vui chơi qua đường thôi, haha”

La Tịch Âm sắc mặt khó coi, gia đình cô trước đây rất nghèo, vì muốn thoát khỏi số phận nên cô luôn chăm chỉ học hành, đỗ Bắc Đại. Cô rất may mắn gặp được Diệp Mộ Thần năm tháng đại học ấy. Gia đình cô bây giờ trở nên khá giả hơn là do cô một tay cố gắng, cô không muốn quá phụ thuộc vào anh. La Tịch Âm cô cũng không vô dụng như vậy.

Diệp Tử Yên: Ông chú giàu có? Nói anh cô sao? Cũng đúng a, so với chị dâu anh cô đúng là ông chú mà

An Nguyệt lại lên tiếng: “ Còn không mau gói lại cho tôi. Tôi có thẻ VIP ở đây đấy, các cô coi chừng tôi gọi quản lý đấy”

Diệp Tử Yên thắc mắc: “ thẻ VIP sao?”

An Nguyệt nghe vậy càng thêm đắc ý: “ Đúng là quê mùa, cả thẻ VIP mà cô còn không biết. Bạn của La Tịch Âm cũng chỉ như vậy thôi a”

Trước đây mẹ Diệp Tử Yên có cho cô một tấm thẻ phục vụ riêng ở đây. Vì đóng cửa phục vụ quá phiền phức nên cô không dùng đến, ai ngờ bây giờ lại cần a.

Diệp Tử Yên đang định đưa thẻ của mình ra thì có một người đàn ông bước đến nói: “ Diệp tiểu thư, Diệp phu nhân thứ lỗi cho sự vô lễ của tôi, các cô còn không mau gói chiếc váy lại cho Diệp tiểu thư”

An Nguyệt thấy vậy, liền tới chất vấn: “ tôi có thể VIP đấy, các anh còn không mau phục vụ tôi, không thì tôi gọi cho giám đốc các anh, sa thải tất cả các người”

Người đàn ông nhìn về phía An Nguyệt: “ An tiểu thư cô đã vi phạm quy tắc cửa hàng chúng tôi, từ bây giờ thẻ của cô sẽ không còn hiệu lực nữa. Cửa hàng cũng không chào đón cô. Tạm biệt An tiểu thư”

An Nguyệt một người yếu thế, không cam lòng quát lớn: “ Các người cứ chờ đó cho tôi”
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 47: 47: Sức Hút!


Thấy An Nguyệt rời đi, người đàn ông xoay lại nhìn cô và Tịch Âm nói: “ Làm phiền hai vị rồi.

Để đền bù sự cố hôm nay, giám đốc của chúng tôi tặng cho hai vị bộ sưu tập mới nhất của cửa hàng chúng tôi”
Diệp Tử Yên từ chối, nói: “ Chúng tôi chỉ cần chiếc váy màu xanh kia là được rồi”
“ Vậy tặng cho Diệp tiểu thư chiếc váy này.

Đây là thẻ phục vụ riêng của cửa hàng chúng tôi mong Diệp tiểu thư nhận cho”
Diệp Tử Yên thầm khó hiểu nhận lấy.

Cô cùng Tịch Âm cảm ơn rồi ra khỏi cửa hàng: “ tiểu Yên à, sao cậu ta có vẻ rất nhiệt tình cho đồ chúng ta a.

Thật khó hiểu”
“ Em cũng không biết”.
Trong cửa hàng người đàn ông dặn dò: “ sau này thấy Diệp tiểu thư phải phục vụ cho tốt, không thì công việc của các cô không giữ nổi đâu”
Nhân viên trong cửa hàng: “ Vâng”
Anh bước ra ngoài: “ Sếp đã thu xếp xong, Diệp tiểu thư không lấy quà tặng chỉ lấy chiếc váy kia thôi”.

Người đàn ông trong cửa hàng chính là thư ký Trương Vỹ
Sở Viêm nhìn hướng cô rời đi khẽ ừm một tiếng
Trung tâm thương mại này của tập đoàn Sở gia, anh đang đi khảo sát một chút thì thấy cô gặp phiền phức.

Liền giúp cô một chút vậy
Trương Vỹ cảm giác mình phát hiện được bí mật to lớn: ông chủ anh cư nhiên giúp Diệp tiểu thư, có phải có phải công ty anh sắp có bà chủ không a.

Diệp Tử Yên, La Tịch Âm đi dạo đến chiều mới trở về.

Vừa bước vào nhà đã đón nhận ánh mắt u oán từ anh trai mình
Diệp Tử Yên cảm thấy buồn cười: “ Anh nhìn em vậy làm gì a.

Em cũng đâu đem chị ấy đi mất”
La Tịch Âm nghe thấy cô chọc ghẹo liền đỏ mặt: “ chị đi nấu cơm”
Diệp Mộ Thần kéo cô lại: “ Có dì vương rồi, em không cần phải xuống bếp.

Đi thôi”
La Tịch Âm: “ Thần, từ từ đã, anh đừng kéo”
Diệp Mộ Thần một đường kéo Tịch Âm vào phòng.

Anh sợ để cô bên ngoài với Diệp Tử Yên con bé nhất định sẽ lại dắt cô đi chỗ khác.

Khó khăn lắm anh mới có một ngày nghỉ nhưng vợ mình lại bỏ đi theo em gái.

Anh không có sức hút như vậy ư.

Thật đáng giận.
Diệp Tử Yên cười khổ: chị dâu mình phải nuôi hai đứa con nít, vất vả rồi.
Cô trở về phòng mình, thấy có tin nhắn của thầy, cô liền mở ra xem.

Là thư mời tham dự buổi lễ tốt nghiệp của đại học Thanh Hoa sao?:” Hira, trò có thể đi.

Buổi lễ này có khá nhiều vị tiến sĩ trong viện nghiên cứu nhớ nắm bắt cơ hội”
Cô trả lời thầy: Vâng.

Em sẽ đến
Dù sao tuần sau cô mới nhận việc trong viện nghiên cứu nên khá rảnh.

Cứ đi xem sao vậy.

Cô cũng muốn xem đại học Thanh Hoa trông như thế nào.

Ngày mai sao, cũng may hôm nay cô đã đi mua đồ a.

Diệp Tử Yên, ngày mai cô chỉ đi thay cho thầy mình nên không cần chuẩn bị gì nhiều.

“ Sếp, mai đại học Thanh Hoa làm lễ tốt nghiệp, bên trường mời Sếp đến truyền cảm hứng với tư cách cựu sinh viên” Trương Vỹ bước vào phòng, thông báo
Sở Viêm hỏi: “ Ngày mai tôi có lịch trình gì không?”
“ Ngày mai chúng ta có một cuộc họp vào buổi sáng” Trương Vỹ nói
Sở Viêm nhìn văn kiện trên bàn nói: “ thông báo với bên trường, mai tôi không có thời gian”
Trương Vỹ không biết có nên nói không, anh cứ lưỡng lự đứng tại chỗ.

Sở Viêm thấy anh không đi ra liền hỏi: “ còn chuyện gì sao?”
Trương Vỹ lấy hết dũng khí nói: “ Thanh Hoa ngày mai có mời giáo sư Michael nhưng ngài ấy không đến được, còn nói học trò của thầy Tiểu thư Diệp Tử Yên sẽ đến.

Sếp…”
Sở Viêm khẽ ngừng bút, khẽ nói: “ Cuộc họp dời xuống buổi chiều đi.

Nói bên Thanh Hoa tôi sẽ đến”..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 48: 48: Gặp Lại


Hôm sau Diệp Tử Yên đến đại học Thanh Hoa, cô được lãnh đạo trường tiếp đón chu đáo.

Đúng 7 giờ 30 buổi lễ được tiến hành.

Cô nhìn sinh viên khoác lên mình bộ đồ tốt nghiệp trông ai cũng háo hức.
Lúc này, bóng dáng cao lớn bước vào hội trường.

một sinh viên thấy anh liền hét lên: “ Là Viêm thần”
Toàn bộ sinh viên trong hội trường đều nhìn về phía anh.

Viêm thần là sinh viên xuất sắc nhất của Thanh Hoa từ trước đến nay.

Tất cả tài năng đều hội tụ lên người anh.

Đến Thanh Hoa không ai không biết vị đại thần này a
Sở Viêm đi thẳng đến khu cho khách mời, khẽ gật đầu với mọi người nói: “ Em đến trễ rồi”
Viên hiệu trưởng liền bắt tay anh: “ không trễ không trễ, hôm nay em đến là vinh hạnh của trường”
Nói rồi, hiệu trưởng liền chỉ về phía cô: “ giới thiệu cho em, Diệp Tử Yên tiến sĩ trẻ tuổi của Harvard, học trò của giáo sư Michael”
Từ lúc Sở Viêm bước vào, cô không rời mắt khỏi anh.

Thời gian 5 năm, Cậu thanh niên năm đó giờ càng thêm thuần thục.

Nghe tiếng giới thiệu của hiệu trưởng, Diệp Tử Yên hồi thần.
Cô mỉm cười, đưa tay ra: “ xin chào”
Sở Viêm nhìn bàn tay mảnh mai trước mắt, anh đưa tay khẽ nắm: “ Đã lâu không gặp, Diệp Tử Yên”
Nghe giọng nói quen thuộc bên tai, tâm Diệp Tử Yên khẽ động một cái.

Cô nhanh chóng buông tay: “ Đã lâu không gặp”
Hiệu trưởng Viên đứng bên cạnh đều nhìn thấy, ông hỏi: “ Hai người quen biết sao?"
Sở Viêm thu tay về, nhìn ông nói: “ vâng, là bạn cao trung”
“ Vậy thì tốt quá, hai em mau ngồi xuống đi.

Sở Viêm, mấy năm rồi em mới trở lại a.

Dạo này công việc bận rộn lắm sao?” Viên Hàm liên tục hỏi
Sở Viêm: “ công ty có khá nhiều việc.

Mấy năm trước không đến được, mong thầy thông cảm cho”
Viên Hàm liên tục xua tay nói: “ Không trách em, mọi người đều có công việc của riêng mình.

Không phải hôm nay em đến rồi sao, chút nữa phải nói mấy lời động viên bọn nhóc kia cho thầy là được”
Sở Viêm khẽ vâng một tiếng xem như đồng ý.
Bên này, Diệp Tử Yên nghe hai người nói chuyện liền rơi vào trầm tư.

Sở Viêm cậu ấy không học Bắc Đại sao? Nhưng mà Lâm Tích cậu ấy học Bắc Đại mà.

Không phải câu chuyện tình yêu của họ từ Bắc Đại nảy sinh sao?.
Suốt buổi lễ, Diệp Tử Yên đều không thể tập trung.

Cô cảm thấy bản thân mình đã bỏ qua rất nhiều chuyện quan trọng.

Lâm Tích nói với cô rằng cậu ấy kết hôn với người cùng trường nên cô luôn nghĩ đó là Sở Viêm a.

Nhưng Sở Viêm lại là cựu sinh viên Thanh Hoa.
Hai người họ không học chung trường sao? Vậy, người kết hôn với Lâm Tích là ai?.

Rốt cuộc tại sao mọi chuyện vẫn trật đường rây như vậy?
Muôn vàng câu hỏi hiện lên trong đầu Diệp Tử Yên làm cô rối loạn.

Đang thất thần thì cô nghe được MC của buổi lễ nói: “ bây giờ xin mời cựu sinh viên của chúng ta, học trưởng Sở Viêm có đôi lời muốn nói với các bạn”
Sở Viêm đứng dậy, bước lên sân khấu: “ xin chào các bạn.

Tôi là Sở Viêm”
“ Chào học trưởng ạ” Cả hội trường cùng hét lên
“ Hai năm trước tôi cũng tại hội trường này nhận tấm bằng tốt nghiệp.

Chứng minh cho quá trình học tập không ngừng nghỉ.

Sở Viêm tôi chúc các bạn thành công, sinh viên Thanh Hoa không có ai là bất tài cả” Sở Viêm phát biểu rất ngắn.
Khi chuẩn bị bước xuống sân khấu, một nữ sinh mặc đồ tốt nghiệp mạnh dạng hỏi anh:” Sở học trưởng, năm đó anh từ chối hoa khôi giảng đường là vì đã có bạn gái ạ?”.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 49-50: 49: Ba Lạy - 50: Quan trọng


<b>49: Ba Lạy</b>

<b>Diệp Tử Yên nghe thấy câu hỏi liền nhìn vào Sở Viêm.

Không biết tại sao cô lại rất muốn nghe được đáp án từ anh.
Sở Viêm quay lại trả lời cô: “ Từ chối cô ấy là vì không thích, còn bạn gái thì tôi chưa từng có”.

Mọi người đều cảm thấy lời này như đang muốn nói cho ai đó nghe vậy
Sở Viêm chưa bao giờ công khai các mối quan hệ cá nhân của mình, giờ đây lại thẳng thắn nói rằng mình chưa có bạn gái.

Không phải là mở cửa cho các chị em sao
“ Học trưởng anh ưu tú như vậy mà chưa từng yêu đương sao?”
Sở Viêm như liếc về phía cô, lại nhìn người vừa hỏi: “ Không phải là chưa từng, mà là tôi đơn phương cô ấy”
Cả hội trường như bùng nổ.

Viêm thần nổi tiếng từ trong ra ngoài của Thanh Hoa lại đơn phương người ta sao.

Rốt cuộc là vị thần tiên nào có thể cướp được hồn của Viêm thần a
Nhưng chị gái ấy cũng rất đẳng cấp a, sao có thể không nhìn trúng học trưởng của chúng ta chứ.

Thật muốn biết danh tính người đó a.

Nếu tôi gặp được nhất định sẽ lạy chị gái ấy ba lạy a.
Sau khi kết thúc buổi lễ tốt nghiệp ấy, trên mạng đều là video Sở Viêm công khai yêu đơn phương một cô gái.

Cư dân mạng dùng mọi kỹ năng, thao tác để tìm ra cô gái ấy.
Để lại mọi người đang trong cơn sốc, Sở Viêm liền đi xuống sân khấu.
Vì phần phát biểu của Sở Viêm là kết chương trình nên cô liền đứng dậy tạm biệt mọi người.

Không hiểu tại sao, cô cảm giác được lúc nói câu ấy Sở Viêm là nhìn cô a.

Diệp Tử Yên thấy anh đi về phía mình cô liền muốn chạy trốn.
Sở Viêm thấy cô rời đi, anh cũng đến tạm biệt mọi người: “ Em xin phép đi trước ạ”
Viên Hàm liền nói: “ Em cũng đi sao? Không ở lại ăn bữa cơm với thầy a”
“ Hôm nay em còn có việc ạ.

Lần sau nhất định sẽ bồi tội với thầy.

Em đi trước”
Viên Hàm nhìn anh vội vàng rời đi liền cười như hiểu ra điều gì đó.

Lúc đầu Sở Viêm đồng ý đến ông đã rất ngạc nhiên a, không ngờ lại vì cô nhóc tiến sĩ đó.

Ông nên sớm tin lời lão Lục a.
Diệp Tử Yên rời khỏi hội trường, cô một đường đi ra khỏi trường, bỏ qua tất cả cảnh đẹp, cô hận mình không thể đi nhanh hơn
Sở Viêm phía sau liền đuổi kịp cô, kéo tay cô lại: “ cậu chạy cái gì chứ”
Diệp Tử Yên tay bị anh giữ lấy liền đứng đơ ra, lắp bắp nói: “ Tôi, tôi không chạy a”

Sở Viêm nhìn cô quẫn bách liền cười: “ Tôi đưa cậu về.

Đi thôi”
Diệp Tử Yên nghe thấy tiếng cười của anh liền giật tay mình ra: “ Tôi tự về được”
Sở Viêm nắm chặt tay cô, kéo đi: “ Ngoan, nghe lời”
Trương Vỹ lúc này đang ngồi trên xe đợi Boss của mình thì thấy Diệp Tử Yên.

Anh ngồi quan sát một lát liền thấy sếp của mình đuổi theo: Waoo, cũng quá k1ch thích rồi đấy.
Trương Vỹ mắt quan sát hai người, tay nhanh chóng lấy điện thoại ra quay lại.

Mặc dù anh phải giữ bí mật cho sếp nhưng mà sau này nó sẽ có tác dụng a.

Phải quay lại Phải quay lại
Nắm tay rồi, nắm tay rồi a.

Ông chủ anh thật tuyệt a.

Nếu lúc này người Trương Vỹ mọc ra cái đuôi nhất định nó đang que quẩy a
Thấy ông chủ ra hiệu, anh liền bỏ điện thoại xuống lái xe đến.

Anh nhanh nhẹn bước xuống mở cửa sau cho hai người: “ Ông chủ, Diệp tiểu thư”
Diệp Tử Yên thấy anh thì cực kì ngạc nhiên: “ Cậu, người ở cửa hàng hôm bữa”
Trương Vỹ liền nói: “ vâng, là tôi”
Diệp Tử Yên không biết diễn tả tâm trạng của mình lúc này.

Cô bước lên xe, cả một đường cô có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh nhưng lại thốt không ra
Đến Diệp gia, Diệp Tử Yên nói cảm ơn, vẫy tay tạm biệt anh liền đi vào nhà.

Cô thật sự không biết phải đối mặt với Sở Viêm như thế nào a..

<b>50: Quan trọng
</b>

Diệp Tử Yên nằm trên giường, tự hỏi: tại sao cậu ấy và Lâm Tích lại tách nhau ra?, công sức của cô không phải như muối bỏ biển hết rồi chứ

Đang suy nghĩ, bỗng cô nhận được tin nhắn của Lâm Tích: Yên Yên, cậu mau đến đây giúp mình chọn váy cưới a

Diệp Tử Yên liền trả lời: Cậu đang ở đâu?

Lâm Tích: studio Hoàn Thành.

Cô vừa thay một cái váy dài bước ra cửa liền nhìn thấy khuôn mặt đáng thương của Charles: “ Hira cậu đã bỏ tôi một tuần nay rồi. Con tim bé nhỏ của tôi bị cậu làm tổn thương rồi a”

Diệp Tử Yên một mặt đen xì: Cả tuần nay cậu ta chạy đi đâu mất, cô gọi cũng chẳng thèm nghe máy, bây giờ quay ra trách cô sao?

Hai người hăng say chọn váy đến nổi bỏ quên lại Diệp Tử Yên cùng Trần Khải. Diệp Tử Yên ngồi xuống sofa, có Charles ở đây cô liền có thể lười biếng a

Diệp Tử Yên thấy Trần Khải bị đuổi ra liền cười nói: “ Cậu và Lâm Tích ở bên nhau bao giờ đấy? Đúng là bất ngờ a”

Trần Khải cười nhìn Lâm Tích đang bận rộn thử váy: “ đại học liền quen nhau”

Diệp Tử Yên cảm thán: “ Cậu ấy cũng chẳng nói cho tôi biết a”

Diệp Tử Yên khẽ mâm mê ly nước, hỏi: “ Trần Khải, Sở Viêm sao cậu ấy lại học Thanh Hoa?”

“Năm đó cả hai cậu đều là thủ khoa khối tự nhiên, cậu ra nước ngoài, Sở Viêm học trong nước. Diệp Tử Yên tôi không biết tại sao cậu muốn ra nước ngoài. Nhưng trong lòng Sở Viêm cậu rất quan trọng. Còn lý do tôi nghĩ cậu nên hỏi cậu ấy” Trần Khải đáp.

Sau một hồi chọn váy cưới, Charles và Lâm Tích trở nên thân thiết hơn: “ Charles hôm nay cảm ơn cậu, lần sau mời cậu ăn cơm. Chúng tôi về trước. Yên Yên tạm biệt a”

Lâm Tích khoác tay Trần Khải rời đi. Charles nhìn Diệp Tử Yên đang ngẩng người, liền đến cóc đầu cô: “ Cậu đang nghĩ gì? Mau trở về thôi”

Diệp Tử Yên ním môi: “ Charles, có lẽ mọi chuyện đều không giống như tôi nghĩ. Có phải ngay từ đầu tôi đã sai rồi không?”

Charles nhận thấy cảm xúc cô không ổn, liền nói: “ Hira, mọi chuyện đều không thể giống như chúng ta mong muốn. Nhưng mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Cậu không thể ép buộc chúng đi theo quỹ đạo được. Hiểu ý tôi không, Hira”

Diệp Tử Yên không trả lời hoặc có thể cô không muốn hiểu.

Charles đưa cô về nhà, nhìn Diệp Tử Yên vào nhà anh mới yên tâm. Hôm nay, lúc chọn váy cho Lâm Tích anh cũng đã hỏi cô, liền biết chuyện về Sở Viêm.

Diệp Tử Yên, đêm nay liền mất ngủ. Cô không ngừng suy nghĩ về câu nói của Trần Khải.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 51: 51: Họp Lớp


Hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm ở viện nghiên cứu.
Diệp Tử Yên bước vào liền lễ phép chào hỏi: “ Viện trưởng”
“ Em mau ngồi đi, thầy đã nghe Michael nói về em, Rất xuất sắc”
“ Viện trưởng quá lời rồi” Diệp Tử Yên khiêm tốn nói
“ hôm nay lần đầu đến, tôi bảo Lý Điềm đưa em đi tham quan”
vừa dứt lời Lý Điềm liền bước vào: “ Viện trưởng gọi em ạ”
“ Cậu đưa cô ấy đi tham quan làm quen với môi trường làm việc đi”
Lý Điềm khẽ nhìn qua Diệp Tử Yên rồi kinh ngạc: Không phải là Diệp Tử Yên sao? cậu ấy về nước rồi?
Diệp Tử Yên cũng kinh ngạc, không ngờ Lý Điềm năm xưa bây giờ lại làm chung một lĩnh vực với cô a.

Trái đất đúng là rất tròn: “ Lý Điềm, lâu rồi không gặp”
Lý Điềm cũng cười:” Tôi đưa cậu đi tham quan”
“ Được”
“Diệp Tử Yên chuyện cậu về nước bọn Lưu Phi đã biết chưa” đang đi Lý Điềm hỏi cô
Diệp Tử Yên:” Tôi chưa nói cho họ.

Mấy năm nay Lưu Phi và Lục Nhất Bạch thế nào”
“ Hai cậu ấy nay làm vận động viên quốc gia rồi a.

Năm đó cả hai đều đậu khoa thể dục đại học Bắc Kinh làm thầy cô đều kinh ngạc.

Đúng là hoài niệm mà”
“ Vậy sao”
Lý Điềm nói tiếp: “ Vừa hay, tối nay 12F họp lớp cậu nhất định phải đến nha.

Dù sao 5 năm cậu đều vắng mặt.

Hôm nay liền cho bọn Lưu Phi một cái kinh hỉ”
Diệp Tử Yên nhớ lại khoảng thời gian năm 12 ấy, đúng là khó quên a: “ Tôi sẽ đến”

Tối đến, câu lạc bộ Hoàng Thành đế đô
Lưu Phi đang ngồi nói chuyện với mọi người thì Lý Điềm bước vào: “ Lý Điềm cậu đến trễ đấy.

Mau lên tự phạt 3 ly đi”
Lý Điềm cười: “ Lại là chiêu này, hôm nay không so đo với cậu.

Xem tôi đưa ai tới này” Lý Điềm vừa nói vừa kéo Diệp Tử Yên vào
Lưu Phi thấy cô liền dụi mắt: “ Yên tỷ không phải chứ, Chị về nước lúc nào a”
Cả bọn lớp 12F cũng ngạc nhiên: là Diệp Tử Yên sao?
Diệp Tử Yên bước vào: “ Chào mọi người, đã lâu không gặp”
Lưu Phi liền chạy đến nói: “ Yên Tỷ à, cũng quá không thành thật rồi a.

Rõ ràng về nước nhưng không thông báo gì.

Sao lại để tên họ Lý đưa tới chứ.

Không công bằng a”
“ Không phải bây giờ gặp rồi sao” Lý Điềm chen ngang
“ Không giống nhau.

Lý Điềm cậu đừng tưởng bây giờ làm trong viện nghiên cứu quốc gia thì tôi không dám đánh cậu”
Lục Nhất Bạch lúc này lên tiếng: “ 12F năm xưa chính thức đông đủ rồi.

Còn muốn ồn ào đến bao giờ”
Lưu Phi cười hề hề nói: “ Yên Tỷ mau ngồi mau ngồi, chúng ta uống rượu a”
Lưu Phi thấy Diệp Tử Yên miệng liền không thể ngừng: “ Yên tỷ năm đó em cùng lão đại đều thi được 430 điểm đấy.

Có phải rất lợi hại không”
Diệp Tử Yên không tiếc lời khen cậu: “ Lợi hại”
“ Năm đó đúng là rất vui a.

Không ai ngờ 12F chúng ta có người đỗ Bắc Đại.

Yên tỷ tất cả đều nhờ có tỷ a”
“Tôi sao? Tôi cũng chẳng làm gì”
Hàn Diệp Mỹ cũng chen vào: “ Diệp Tử Yên, hội thao năm đó chúng ta đứng nhất, lần đầu tiên tôi có cảm giác đè đầu lớp khác, đúng là rất sảng khoái a”
Lý Điềm cũng nhớ lại chuyện năm xưa: “ Đúng vậy, 12F chúng ta thế nhưng đứng nhất, đều nhờ cậu gom bọn mình lại với nhau”
Lưu Phi lúc này cũng cười nói: “ Không phải lúc biểu diễn trao giải có người bị đau bụng không lên nổi sân khấu sao?”
Hàn Diệp Mỹ biết anh đang nói mình liền kiêu ngạo hất cầm: “ Năm đó, nếu không phải Sở Viêm nhờ cậy, tôi cũng không giả vờ đau bụng a”..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 52: 52: Sự Thật


Diệp Tử Yên nghe cô nói liền ngạc nhiên: “cậu nói gì cơ”
Hàn Diệp Mỹ cứ tưởng cô và sở viêm ở bên nhau rồi liền không ngừng ngại nói:" sau hội thao sở viêm đã đi tìm tớ.

Mới đầu còn tưởng cậu ta muốn đoạt ánh sáng của 12F chúng ta cơ.

Tôi còn không đồng ý đấy.

Ai ngờ cậu ta lại muốn biểu diễn chung vs cậu"
Lưu Phi nhảy vào: “cậu ta nhờ cậu cậu liền đồng ý sao.

Đúng là mê trai "
Hàn Diệp Mỹ nói: “cậu thì hiểu gì chứ.

Sở Viêm đấy là Sở Viêm nhờ tôi.

Với lại tôi cũng làm một việc tốt không phải sao”
Lý Điềm: “Diệp Mỹ năm nào họp lớp cậu cũng nói một chuyện như vậy a”
Hàn Diệp Mỹ:” chuyện này tôi có thể nói suốt đời nha.

Tử Yên cậu không biết đâu, lúc đó tôi liều mạng hỏi cậu ta một câu"
Diệp Tử Yên bất giác siết chặt tay: " cậu hỏi gì?"
Hàn Diệp Mỹ cười bí hiểm:" tôi hỏi cậu ta thích cậu sao? Cậu ta thế nhưng thoải mái thừa nhận.

Ngày hôm đó tôi phấn khích đến nổi không ngủ được"
Lý Điềm ở một bên nói: " Sở Viêm đúng là ghê gớm, cấp ba đã thương nhớ Yên tỷ của 12F chúng ta a"
Lưu Phi: “còn không phải sao.

Yên tỷ chúng ta cả Viêm thần cũng thu phục được nha”
Diệp Mỹ thấy Diệp Tử Yên ngồi ngơ ra liền chọc cô: " Tử Yên sao cậu không nói gì a.

Ngồi đơ ra như vậy"
Diệp Tử Yên lúc này đang rất hoảng loạn, cô hỏi lại: " lời cậu vừa nói là thật sao!?"
Hàn Diệp Mỹ:" đương nhiên là sự thật"
Biết được đáp án, Diệp Tử Yên không biết phải làm sao.

Cô đứng dậy nói với mọi người:" hôm nay mình còn chút việc chưa giải quyết xong.

Lần sau nhất định mời các cậu.

Mình về trước"
Lưu Phi muốn giữ cô lại:" Yên tỷ về sớm như vậy"
Diệp Tử Yên ừm một cái tạm biệt mọi người rồi rời đi.
Diệp Hàn Mỹ thấy trạng thái cô không ổn lắm:" cậu ấy có chuyện gì sao?"
Lục Nhất Bạch lên tiếng: " các cậu không nhớ cậu ấy mới về nước sao?"
Lưu Phi vẫn chưa hiểu lắm hỏi lại:" Thì sao a? Lão ca à cậu mau nói rõ ra đi a"
Hàn Diệp Mỹ và Lý Điềm không ngốc như vậy.

Vừa nghe thấy lời của anh liền tỉnh ngộ
Lý Điềm:" cậu ấy chỉ mới về nước.

Không lẽ hai người họ"
Hàn Diệp Mỹ lúc nãy cứ cảm thấy tâm trạng Diệp Tử Yên không đúng.

Bây giờ cô liền biết rồi: " hai cậu ấy không ở bên nhau sao! Sở viêm thích cậu ấy ai cũng nhìn ra được a.

Tôi cứ tưởng hai người họ.

Àiiiii "
Lưu Phi nhìn hai người họ nói qua nói lại, chỉ có anh không hiểu sao? Yên tỷ mới trở về thì sao chứ? Như vừa tỉnh ngộ Lưu Phi la lớn: " Khoan đã.

Không phải là như vậy chứ"
Lý Điềm Hàn Diệp Mỹ dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh: đúng là chậm hiểu mà.

thật tội nghiệp
Diệp Tử Yên rời khỏi câu lạc bộ.

Cô cứ thơ thẩn bước đi.

Những lời Hàn Diệp Mỹ như đấm mạnh vào tâm trí cô.

Lại nhớ những gì Trần Khải nói cô cảm thấy mình không ổn chút nào.

Cô tự nhiên muốn gặp Sở Viêm
Lấy điện thoại ra vào wechat cô và anh đã rất lâu rồi không còn nhắn tin với nhau nữa.

Muốn nhắn gặp anh một chút nhưng lại không biết bắt đầu như thế nào
Sở Viêm bên này đang trong văn phòng làm việc.

Không biết có phải do linh cảm không, anh mở điện thoại vào khung chat giữa anh và cô
Suốt mấy năm anh có rất nhiều điều muốn nói với cô nhưng không dám nhắn.

Sợ lại làm phiền cô
Nhìn màn hình hiện lên dấu ba chấm của đang soạn tin, anh trầm mặc
Nhìn chằm chằm vào điện thoại suốt 10 phút không thấy cô nhắn gì:" Trương Vỹ, cậu điều tra xem Diệp tiểu thư đang ở đâu"
“Vâng, ông chủ”..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 53: 53: Không Khóc


Diệp Tử Yên đi bộ hồi lâu, cô vô thức ngồi xuống một góc quảng trường, ngẩng đầu nhìn trời đêm
Một hạt mưa rơi xuống vai cô, khẽ đưa tay ra hứng, là cơn mưa đầu tiên trong năm của đế đô sao?
Diệp Tử Yên cứ ngồi đó, áo quần cô đã ướt sũng.

Bỗng một chiếc ô che lên đỉnh đầu cô.

Ánh mắt rơi xuống người cầm ô, là Sở Viêm cô giật mình.

Sao anh lại ở đây a?
Sở Viêm nhìn cô đang ngẩng người thì tức giận:” Cậu điên rồi sao? Ra đây tắm mưa!?
Diệp Tử Yên không phản ứng anh, Sở Viêm thở dài bất lực, anh nhẹ giọng nói:” Đi thôi mình đưa cậu về, không sẽ bị cảm lạnh”
Diệp tử Yên nghe thấy lời quan tâm của anh như đánh thẳng vào lòng cô, giọt nước mắt không nhịn được liền rơi xuống.

Cô nghẹn ngào: “ Sở Viêm cậu đừng quan tâm tôi có được không? Tôi không đáng”
Sở Viêm thấy cô khóc liền không biết làm sao.

Anh cúi người lau nước mắt cho cô:” Ngoan nào, không khóc.

Tôi không quan tâm cậu thì quan tâm ai a”
Diệp Tử Yên khóc càng dữ dội hơn.

Mấy ngày nay mọi chuyện xảy ra làm cô mất phương hướng, tâm sự trong lòng càng nhiều.

Nhìn thấy Sở Viêm quan tâm mình tâm trạng liền bộc phát
Sở Viêm thấy cô khóc đến đáng thương tim liền siết lại.

Lấy áo vest khoác lên người cô
Thấy cô ổn định được tâm trạng, Sở Viêm liền đưa cô về chung cư của mình.

Ngồi khóc trong mưa lâu như vậy rất dễ bị cảm
Đưa cho cô bộ quần áo mới: “ cậu mau vào thay đi”
Diệp Tử Yên nhận lấy bộ đồ, lúc này cô mới ý thức được mình đang trong nhà của Sở Viêm a, cô nhanh chóng vào tắm rồi thay quần áo ướt ra.

Cô khẽ nói: “ Sở Viêm cậu cũng mau đi tắm a.

Không sẽ cảm lạnh”
Sở Viêm đưa cho cô ly trà gừng nóng hổi rồi mới đi vào phòng tắm.

Cửa phòng vừa đóng lại, Diệp Tử Yên nằm xuống đấm vào sofa, gào thét trong lòng: tiêu rồi quá mất mặt rồi.

Ngồi khóc trước mặt cậu ấy lâu như vậy, nhất định trông rất xấu a.

Diệp Tử Yên mày đúng là ngu ngốc mà.

Diệp Tử Yên sau một hồi thầm mắng bản thân quay sang đánh giá căn hộ của anh.

Rất sạch sẽ a, mọi thứ trong nhà đều theo gam màu tối, nhìn vào là biết không có bàn tay phụ nữ rồi.

Nghĩ đến đây lòng cô liền vui sướng
Sở Viêm tắm xong, bước ra ngồi xuống bên cạnh cô.

Cả hai đều im lặng cho đến khi Diệp Tử Yên hỏi anh: “ Sở Viêm, sao cậu lại học Thanh Hoa?”
Sở Viêm giọng trầm thấp trả lời cô:” Bắc Đại hay Thanh Hoa đều rất tốt, nhưng Bắc Đại không còn thứ tôi cần, Không muốn học nữa”
Diệp Tử Yên trầm mặc: “ Vậy sao”
Sở Viêm đứng dậy chỉ vào phòng ngủ: “ Cũng trễ rồi, cậu ở lại đây đi”
Diệp Tử Yên: “ Tôi ngủ trong đó rồi cậu ngủ đâu a” Lúc nãy cô chỉ thấy có một phòng ngủ a
Sở Viêm chỉ sofa lại nhìn cô bằng ánh mắt thâm thúy: “ Diệp Tử Yên cậu có biết mình đang ở trong nhà một người đàn ông bình thường khỏe mạnh không”
Diệp Tử Yên khẽ nuốt nước bọt: “ Tôi vào phòng, Cậu ngủ ngon a”.

Diệp Tử Yên vào phòng liền khóa của lại.

Nằm xuống giường, xung quanh đều là mùi bạc hà thanh mát của Sở Viêm a
Sở Viêm nhìn cửa phòng đóng lại liền thở dài.

Cậu đúng là ông trời phái xuống làm khổ tôi
Diệp Tử Yên nằm trên giường lăn qua lăn lại, nhớ câu nói của Sở Viêm.

Cậu ấy nói quan tâm mình là thật sao? Sở Viêm cậu ấy thích mình sao?
Suy nghĩ lung tụng một hồi, mí mắt Diệp Tử Yên nặng trĩu.

Cô chìm vào giấc ngủ.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 54: 54: Tiệc Độc Thân


Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Sở Viêm liền ra mở cửa
“ Sếp, đồ ăn của sếp ạ”
“ Ừm.

Cảm ơn cậu”
Trương Vỹ nhìn vào nhà anh.

Hôm qua sau khi biết vị trí của Diệp tiểu thư, ông chủ anh liền bỏ việc chạy đến.

Sáng nay còn kêu anh mua hai phần đồ ăn a.

Công ty anh sắp có bà chủ rồi hắc hắc
Sở Viêm thấy anh nhìn vào nhà liền nói: “ Thưởng cuối năm không muốn nữa phải không?”
Trương Vỹ giật mình, mãi hóng chuyện mà quên mất sếp trước mặt a: “sếp tôi về trước, chúc anh ngon miệng ạ”.

Dứt lời Trương Vỹ liền chuồng mất
Lúc này, Diệp Tử Yên cũng đã dậy.

Cô nhìn thấy trên bàn Sở Viêm có một cuốn sổ nhỏ.

Vì tò mò liền lật ra xem: Là phân tích thị trường sao? Cô còn tưởng là nhật kí a.

Định bỏ cuốn sổ xuống lại thì một tờ giấy rơi ra
Diệp Tử Yên cuối xuống nhặt lên.

Nhìn nét chữa này rất quen mắt, không phải của cô sao? con số này, cậu ấy vẫn luôn giữ nó sao.

Diệp Tử Yên nghe tiếng động bên ngoài liền nhét tờ giấy vào lại sổ tay
( cho bạn nào không nhớ thì, con số này là đáp án bài vật lí siêu khó mà Lão Lục cho bọn họ giải.

Chỉ có Sở Viêm lên bảng giải còn DTY của chúng ta lại lười biếng viết đáp án ra giấy thôi)
Cô bình tĩnh lại, mở cửa bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng liền nhìn thấy Sở Viêm đang loay hoay ở bếp.

Khung cảnh ấm áp như vậy khiến cô cũng không nở dời mắt a
Sở Viêm nhìn thấy cô: “ Tỉnh rồi.

Mau rửa mặt rồi ăn sáng”
“ Được”
Sau khi ăn sáng xong Sở Viêm liền đưa cô về nhà
Vừa bước vào liền hốt hoảng.

Ánh mắt ba mẹ như đèn pha chiếu vào cô
“ Yên Yên à, tối qua con không về sao?” Mẹ cô hỏi
Diệp Tử Yên bình tình đáp: “ Hôm qua con ở lại nhà Tích Tích ạ”
Ba Diệp cũng lên tiếng: “ Ba mẹ cũng không cấm cản gì con.

Dù sao con cũng trưởng thành rồi.

Nhưng mà con gái bên ngoài phải cẩn thận”
“ Vâng ạ”.

Ba mẹ trước giờ vẫn luôn rất tôn trọng cô.

Cô bước lên phòng mình
mẹ Diệp nhìn bóng dáng con mình lên phòng liền không nhịn được nói: “ Anh này, có phải con bé đang yêu đương không a”
“ Anh không biết, nhưng không phải là chuyện tốt sao? Lúc trước không phải ngày nào em cũng hối Mộ Thần kết hôn sao?”
“ Không giống a.

Yên Yên mới về nước thôi, còn chưa ở với em được bao lâu, tốt nhất sau này kiếm một người chịu ở rể.

Em và Yên Yên sẽ không phải tách ra a”
Ba Diệp lắc đầu: “ Em thật là”
Diệp Tử Yên vào phòng, mở lịch ra xem.

Cuối tuần này Lâm Tích kết hôn rồi sao? Nhanh như vậy
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Tích:” Tích Tích cuối tuần cậu kết hôn rồi, tối mai chúng ta ra ngoài chơi đi.

Làm một ngày hội độc thân cuối cùng cho cậu trước khi bước vào hôn nhân a”
Lâm Tích nghe thấy liền trả lời:” Được a.

Cậu nhớ gọi thêm Charles”
Diệp Tử Yên nói:”được a.

Tối mai bar Hoàng Thành.

Mình đặt phòng rồi”
“ Được”

Tối hôm sau, Ba người Diệp tử Yên, Lâm Tích và Charles cùng nâng ly chúc mừng ngày độc thân cuối cùng của Lâm Tích
Charles nói:” Tôi nói này Tích Tích, độc thân như bọn tôi không phải rất tốt sao? Vừa tự do vừa ăn chơi thoải mái a”
Diệp Tử Yên cũng đồng ý: “ Đúng vậy, cậu còn trẻ như vậy mà gã cho tên Trần Khải đó rồi.

Cũng quá lời cho cậu ta”
“ Đến hôm cậu kết hôn, nhất định phải làm khó cậu ta lúc rước dâu.

Tốt nhất là để cậu ta gấp không chịu nổi”
Diệp Tử Yên liền nhất trí với anh
Lâm Tích ở bên nhìn hai người họ bàn tính liền thầm chúc chồng sắp cưới của mình may mắn a..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 55: 55: Hira Ngốc


Lâm Tích và Diệp Tử Yên uống rất nhiều.

Lâm Tích nằm ra ghế ngủ luôn, Diệp Tử yên vẫn cứ uống tiếp, người duy nhất tỉnh táo chính là Charles.

Anh nhìn hai con sâu rượu cạnh mình thở dài
Đến ngăn cô lại:” Đừng uống nữa, không ai đưa cậu về đâu a”
Diệp Tử Yên liền nói:” Tôi tự về được nha”
Charles lấy điện thoại Lâm Tích gửi tin nhắn cho Trần Khải đến đón cô về.

Còn mình thì lo cho Diệp Tử Yên
10 phút sau Trần Khải liền có mặt.

Đúng là rất nhanh
Trần Khải bước vào: “ Sao lại say thành như vậy”
Charles trả lời: “ Tiệc độc thân của họ.

Mau đưa cô ấy về đi”
Trần Khải bước đến ôm Lâm Tích rời đi:” Cậu đưa Diệp Tử Yên về giúp tôi.

Cảm ơn”
Charles khẽ gật đầu, anh dìu Diệp Tử Yên ra cửa.

Diệp Tử Yên liền nói: “ Charles tôi không say, có thể đi được a”
Charles cũng thả cô ra.

Diệp Tử Yên chao đảo, đi đụng vào lòng ngực người đàn ông, cô đưa tay ra sờ:” sao lại cứng như vậy chứ?”
Sở Viêm bắt đôi tay cô đang sờ loạn lên người mình:” Sao cậu lại ở đây?”
Diệp Tử Yên ngước lên nhìn, véo véo mặt anh:” Charles có phải tôi đang nằm mơ không, Sở Viêm sao lại ở đây a.

Da mặt cũng thật tốt, rất mềm nha”
Charles thấy cô nhéo mặt người ta liền tới lôi cô ra:” Hira cậu đừng làm loạn nữa”.

Mất mặt chết đi được, lần sau anh nhất định sẽ không đi uống rượu với con ma men này
Sở Viêm nheo mắt nhìn người đàn ông trước mặt, kéo Diệp Tử Yên về phía mình:” Tôi đưa cô ấy về, cậu cũng uống rượu rồi không nên lái xe”
Hôm nay anh trùng hợp họp bàn đối tác ở đây, lúc về bị cô đụng trúng, còn sờ soạn anh như vậy
Charles nhìn anh thầm nghĩ: Đây là Sở Viêm sao, đúng là rất đẹp trai, dáng dấp cũng rất tốt nha.

Nhưng mà mình vẫn thích mấy anh trai ấm áp một chút, tên này quá lạnh lùng rồi.
Nhìn lại Diệp Tử Yên đang say quên cả đất trời kia, nếu anh để cô lại cho Sở Viêm ngày mai nhất định sẽ chém chết anh mất.

Hira da mặt cũng rất mỏng a.

Hazzzzz vì tình bạn này anh đành đối mặt với anh đẹp trai vậy
“ Tôi đã kiu tài xế rồi, chúng tôi ở chung khu nhà vẫn là tiện đường hơn.

Làm phiền anh buông tay rồi”
Sở Viêm ním môi, anh buông tay để Charles đỡ Diệp Tử Yên đi.

Người đàn ông đó là người ở sân bay, là bạn trai của cô sao?
Sở Viêm không nhìn hai người họ nữa.

Có lẽ hôm trước chỉ là ảo tưởng của anh.

Cứ nghĩ cô cũng có chút cảm giác thậm chí có chút thích mình hôm nay liền tỉnh mộng
Hôm qua một chút anh liền quên mất cô đã có bạn trai.

Diệp Tử Yên cậu đúng là biết trêu đùa tình cảm của tôi
Charles không ngờ mình lại khiến cho Sở Viêm hiểu lầm, nếu anh biết được nhất định sẽ đẩy Diệp Tử Yên ra.

Đùa gì chứ, anh đâu có thích kiểu con gái điên điên như cô chứ, mắt anh còn tốt lắm a
Đỡ Diệp Tử Yên ra đến xe Charles nói một mình:” Hira, vì cậu hôm nay mình đắc tội với một anh đẹp trai đấy, hôm sau nhất định tôi sẽ đòi tiền cậu.

Thật mệt chết tôi mà.

Lúc tỉnh dậy hy vọng cậu có thể nhớ mình làm gì anh ta a, còn khen người ta da đẹp, đúng là hết thuốc chữa”
Charles đá nhẹ chân Diệp Tử Yên, hỏi cô:” Người lúc nãy là chủ nhân của cây bút bi đó sao? Hira cậu thích anh ta sao?” Charles định lợi dụng lúc cô say hỏi ra chân tướng dù sao cô cũng giữ cây bút đó lâu như vậy.

Không thích thì là cái gì chứ
Nhìn Diệp Tử Yên dù say nhưng không nói, một mực nằm đó, anh thở dài: “ Được được không hỏi cậu, không hỏi”
Nhưng chắc chắn anh ta thích cậu.

Ánh mắt đó tôi vẫn nhìn ra được.

Hira cậu đúng là ngốc..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 56: 56: Thử Thách


Mới đây đã đến cuối tuần, Diệp Tử Yên nhìn cô gái xinh đẹp trong bộ váy cưới trước mắt, cảm thấy khóe mắt mình ươn ướt:” Tích Tích hôm nay cậu đặc biệt xinh đẹp, đúng là tiện nghi cho tên Trần Khải kia”
Lâm Tích nghe cô khen liền ngại ngùng:” Yên Yên sau này cậu kết hôn nhất định đẹp hơn mình”
Diệp Tử Yên chưa bao giờ tưởng tượng đến cảnh mình bước vào lễ đường, cô đổi chủ đề:” Mấy người họ mấy giờ sẽ đến a”
Một cô gái là bạn đại học của Lâm Tích khẽ nói:” nửa tiếng nữa là tới giờ rồi”
Charles chạy vào đưa cho Lâm Tích đóa hoa cưới, nói với mọi người:” nhà trai sắp tới rồi a, mọi người mau ra đóng cửa phòng lại.

Hôm nay chúng ta phải ép khô nhà trai mới được”
Diệp Tử Yên cười: Charles đã nghĩ ra rất nhiều chiêu trò cho buổi rước dâu này, cô đương nhiên sẵn lòng phối hợp.

Dù sao muốn cưới Tích Tích của cô cũng không dễ dàng như vậy: “ Đi thôi”
Đúng lúc này, nhà trai đã đến trước cửa.

Nhan Mộ liền nói:” Diệp Tử Yên cậu mau mở cửa cho chúng tôi”
Charles liền chặn lại:” Không phải người Trung Quốc thường lấy hồng bao rồi mới cho vào sao”
Sở Viêm nghe vậy, liền lấy trong túi áo ra một sấp bao màu đỏ, phát cho mỗi người.

Charles tầm lấy liền cười mở cửa cho họ:” Cửa thứ nhất thông qua”

Nhan Mộ liền gào:” Không phải chứ vẫn còn cửa ải khác sao?”
Diệp Tử Yên đứng trước cửa phòng cô dâu:” cửa này yêu cầu về thể lực, các phù rể sẽ chống đẩy 50 cái cộng thêm có mộ người hỗ trỡ ngồi trên lưng phù rể”
Trần Khải nhíu mày:” Các cậu làm được không?”
Nhan Mộ:” Diệp Tử Yên cậu ác quá, giảm cho chúng tôi một chút, 30 cái thôi”
Diệp Tử Yên cười:” Không thể giảm, cô dâu chỉ có một, không làm được không thể rước người đi”
Sở Viêm cởi áo khoác ngoài ra, bỏ sang một bên.

Nhan Mộ thấy vậy cũng không mặc cả được nữa, quay sang nói với Trần Khải:” cậu nhất định phải trả phí bồi dưỡng cơ thể cho tôi”
Cả hội đều cười lên.

Các phù rể đều vào vị trí, phù dâu bên cô đều đã chọn xong người.

Còn lại vị trí của Sở Viêm.

Mấy cô gái muốn đến gần anh đều bị ánh mắt lạnh lùng của anh đuổi đi hết.

Diệp Tử Yên đành hỗ trợ anh vậy

Charles phụ trách giám sát các cặp đôi.

Diệp Tử Yên ngồi lên lưng anh nói:” Bắt đầu đi”
Sở Viêm mặc dù bận với công việc nhưng anh vẫn luôn tập thể hình nên cơ thể rất tốt.

Chống đẩy 50 cái đối với anh cũng rất nhẹ nhàng mặc dù có thêm Diệp Tử Yên nhưng anh vẫn thong dong hoàn thành
Các phù rể khác cũng đã hoàn thành, Nhan Mộ ngồi bệch xuống đất nói:” Các cậu đúng là muốn hại chết chúng tôi a”
Charles khinh thường anh chàng:” nhìn cậu ta nhẹ nhàng như vậy, sao cậu yếu như thế a”
Nhan Mộ tức giận trừng mắt, tên nam không ra nam nữ không ra nữ này dám khinh thường cậu, thật tức chết mà
Diệp Tử Yên ngăn hai người lại:” Được rồi, hoàn thành xong thì để chú rể vào thôi.

Cậu ấy gấp lắm rồi đấy”
Trần Khải bước vào đón cô dâu của mình ra.

Hôn lễ của hai người họ được tổ chức tại một nhà hàng long trọng với sự chứng kiến của gia đình hai bên
Diệp Tử Yên đứng bên dưới mỉm cười vui vẻ, Tích Tích cậu nhất định phải hạnh phúc.
Ở phía xa, Sở Viêm ngắm nhìn cô, hôm nay Diệp Tử Yên mặc bộ váy trắng dài có thắc eo, trang điểm tinh tế.

Thật sự rất đẹp
Lâm Dực mấy năm nay có làm ăn với Trần Khải nên cũng được mời đến, anh ngồi cạnh Sở Viêm, Lâm Dực nhìn thấy Sở Viêm nhìn cô gái kia đến thất thần, anh cũng biết đó là ai.

Người có thể làm Sở Viêm chú ý như vậy chỉ có thể là Diệp Tử Yên kia.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 57: 57: Hoa Cưới


Lễ cưới diễn ra suôn sẻ, các cô gái tụ tập lại đợi cô dâu ném hoa cưới.

Diệp Tử Yên đứng phía sau nhìn mọi người, Charles liền hỏi cô:” Cậu không lên chụp hoa sao?”
Diệp Tử Yên lắc đầu:” Không đi không đi, nhường cho cậu”
“ Được a, tôi lên trước” Charles hớn hở chạy lên đứng chung với mọi người.

Lâm Tích không tìm thấy Diệp Tử Yên đâu liền nói:” Yên Yên đâu rồi a”
Có người chỉ về phía cô, Lâm Tích liền chạy xuống kéo cô lên:” Yên Yên cậu nhất định phải chụp được hoa cưới của mình a”
Diệp Tử Yên không biết làm sao, đội hình cuối cùng là cả cô và Charles đều tranh hoa cưới với mọi người
Lâm Tích ra hiệu:” Mình ném đây.

1,2,…3”.

Lâm Tích cố tình ném qua hướng của Diệp Tử Yên, mong rằng cô bạn của mình chụp được hoa cưới a
Diệp Tử Yên thấy hoa cưới bay về phía mình liền cảm thấy không ổn, cô kéo Charles ra trước mình, để anh có thể chụp được.

Nhưng ai ngờ cậu ta chụp hụt, cuối cùng bó hoa cưới lại rơi vào trong tay cô
Nhìn đóa hoa cưới không biết nên vui hay buồn a.

Mọi người vỗ tay chúc mừng cô.

Charles thì không cam lòng:” Hira sao cậu lại kéo tôi chứ, nếu không tôi đã chụp được rồi a”
Diệp Tử Yên dở khóc dở cười, bước xuống sân khấu, đưa đóa hoa cho Charles rồi đi vào nhà vệ sinh
Lúc bước ra cô chạm mặt với một người đàn ông to lớn, anh ta thở một làn khói trắng, hỏi cô:” Cô là Diệp Tử Yên sao?”
Diệp Tử Yên nhìn anh cảnh giác:” Anh là ai?”
Người đang chặn đường cô là Lâm Dực, từ lúc cô đi về hướng nhà vệ sinh anh đã chú ý.

Anh thật sự không thể để người anh em mình mãi chìm trong quá khứ nữa, đành phải giải quyết từ cô a
Lâm Dực nhìn cô trả lời:” Diệp tiểu thư không cần biết tôi là ai, tôi chỉ đến đưa cho cô cái này”.

Nói rồi anh lấy trong túi áo mình ra một cây bút ghi âm.

Trước đây lúc Sở Viêm đến chỗ anh uống rượu anh đã ghi âm lại cuộc trò chuyện này.

Vốn dĩ nghĩ rằng không cần tới nó.

Ai ngờ bây giờ thật sự có tác dụng
Diệp Tử Yên khẽ nhận lấy bút ghi âm, cô nghi ngờ mở lên nghe.

Từ cây bút cô có thể nghe tiếng thấy cuộc nói chuyện của họ
…vì một cô gái đáng sao?

… cậu không hiểu.

Diệp Tử Yên đối với tôi là duy nhất

Diệp Tử Yên nghe xong, tay cô siết chặt cây bút ghi âm:” Đoạn ghi này là lúc nào?”
Lâm Dực nhìn cô:” Ngày cô vừa trở về, cậu ấy liền đến chỗ tôi”
Diệp Tử Yên ngạc nhiên, thì ra hôm cô về anh cũng có ở đó, rõ ràng là đến đón cô nhưng lại không chịu xuất hiện.

Diệp Tử Yên đứng không vững nữa, cô trượt xuống, ngồi xổm dưới nền nhà
Lâm Dực thấy cô như vậy lại nói:” ngày cô đi, cậu ấy đến chỗ tôi uống rượu đến không cần mạng mình nữa.

Diệp tiểu thư, Sở Viêm cậu ấy thích cô như vậy, cô nhẫn tâm bỏ rơi cậu ấy như thế”
“ Sở Viêm cậu ta cũng thật ngốc, đợi cô 5 năm.

Cậu ta chung tình, yêu đơn phương một người lâu như vậy.

Đến nổi không cần cô đáp lại”
“Hôm nay tôi nói với cô mọi chuyện, không hy vọng cô vì vậy mà thương hại cậu ấy.

Chỉ mong Diệp tiểu thư biết trân trọng.

Tôi đi trước”
Lâm Dực nói xong mọi chuyện, xoay người rời đi.

Anh mặc kệ cô là Diệp gia Diệp tiểu thư gì, đè ném bao năm cũng nói ra được.

Thật mẹ nó sảng khoái:” Sở Viêm ông đây cũng chỉ giúp cậu được tới đây, sau này đành coi tạo hóa của cậu vậy”.
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 58-59: 58: Chuẩn Bị - 59: Tỏ tình 1


<b>58: Chuẩn Bị</b>

<b>Diệp Tử Yên vùi mặt xuống đầu gối, cô hối hận rồi, thực sự rất hối hận.

Nếu năm đó cô không ra nước ngoài, nếu như cô có thể nhận ra tình cảm cậu ấy
Charles thấy cô đi lâu rồi chưa trở lại liền đi vào tìm cô:” Hira cậu ngồi ở đây làm gì a? Mọi người đều đã đi hết rồi”
“ Charles, cậu nghĩ tôi còn cơ hội không?”
Charles khó hiểu:” Cậu chụp được hoa cưới liền mê sảng sao? Cơ hội gì chứ?”
Diệp Tử Yên đưa bút ghi âm cho anh.

Charles nghe xong đoạn ghi âm liền hiểu cô đang nói gì.

Anh ngồi xuống cùng cô:” bây giờ cậu ta có thích cậu không, còn quan trọng sao? trước đây cậu là người nghĩ gì làm đó, bây giờ vì chuyện này trở nên yếu đuối như vậy”
Anh nói tiếp:” Hira cậu muốn làm gì tôi luôn ủng hộ cậu, cậu không phải một mình không cần sợ đông sợ tây như vậy”
Diệp Tử Yên nhìn anh, Charles vẫn luôn đáng tin như vậy, sau khi được anh khai sáng, Diệp Tử Yên liền nói:” Mình muốn tỏ tình”
“Tỏ tình.

Được thôi tôi nghĩ cách giúp cậu”
Diệp Tử Yên khó hiểu:” Không phải liền đi gặp cậu ấy tỏ tình là xong sao?”
Charles khinh bỉ:” Cách làm của cậu quá thô t ục rồi, yên tâm tôi đây sẽ giúp cậu có màn tỏ tình khiến cậu ta không bao giờ quên”
Charles hướng cô ngoắc tay, lại đây.

Hai người họ thì thầm lên kế hoạch với nhau:” Cậu hiểu chưa?”
Diệp Tử Yên gật gật đầu
“ còn không mau nhắn tin hẹn cậu ta” Charles nói

Một kế hoạch tỏ tình ra đời từ đó, đúng là khiến Sở Viêm không thể nào quên.
Diệp Tử Yên lấy điện thoại ra gọi thẳng cho anh:” Alo, Sở Viêm?”
Sở Viêm bên đầu dây bên kia khẽ ừm một tiếng
Cô tiếp tục nói:” Hội thao năm đó, cậu thua còn nợ tôi một điều, cậu còn nhớ không?"
Sở Viêm nghe cô nói vậy liền nhớ khung cảnh năm ấy, trả lời:” nhớ, cậu muốn điều gì?”
Diệp Tử Yên nhìn Charles: nhất định phải nói vậy sao.

Charles hướng cô gật đầu.

cố lên.

Cô nói:” Mình muốn nhờ cậu giúp tỏ tình một người”
Sở Viêm nghe cô nói liền im lặng, Diệp Tử Yên thấy vậy liền nói:” Năm đó cậu đã hứa với mình rồi.

Cụ thể mình nhắn cho cậu sau”.

Cô nhanh chóng cúp máy
Sở Viêm đứng im một lúc.

Anh lấy lại được cảm giác.

Cười khổ
Hôm sau, bầu không khí lạnh lẽo bao trùm cả công ty họ.

Một người không nhin được đến hỏi Trương Vỹ:” hôm nay sếp bị làm sao thế.

Mới sáng sớm đã họp rồi.

Lúc nãy tôi thấy trưởng phòng nhân sự run lẩy bẩy như sắp khóc đến nơi a”
Trương vỹ bóp trán, lắc đầu:” Các anh cũng cẩn thận, hôm nay tâm trạng sếp không tốt.

Mấy sai sót nhỏ cũng bị sếp đào ra”
“ Được, được”
Trong phòng làm việc, người đàn ông đang báo cáo với anh.

Sở Viêm nghe liền nhíu mày:” đây là báo cáo tháng của anh làm sao.

Mấy người có phải muốn nghỉ việc hết rồi.

Báo cáo đơn giản cũng làm không xong.

Cho cậu hai giờ làm lại, không xong thì cuốn gói đi”
Trương Vỹ thấy người trong phòng ra hết, anh bước vào, vừa vào cả người liền run.

Nhiệt độ có phải hơi thấp không a:” Sếp hợp đồng phó giám đốc nhờ anh xem qua”
Sở Viêm nhìn anh:” Cái này cũng phải đưa cho tôi, công ty nuôi anh ta làm gì?”
Trương Vỹ nghe anh nói, liền vâng dạ rời khỏi phòng, cười khổ:” phó giám đốc anh hại tôi a”
Sở Viêm nhận được tin nhắn của cô, tối nay sẽ tỏ tình tên đàn ông đáng chết kia.

Ha, còn chuẩn bị lâu như vậy, đúng là rất chú tâm.

Anh thật sự không muốn thực hiện lời hứa kia
Đến tối, Diệp Tử Yên liền nhắn tin cho anh ra quảng trường..

<b>59: Tỏ tình 1
</b>

“ Sở Viêm mình đang ở quảng trường, đều chuẩn bị xong cả rồi. Thiếu cậu thôi a”

Sở Viêm nhìn tin nhắn. Anh vờ như không thấy tiếp tục làm việc

Trương Vỹ xông vào phòng

“Cậu không biết gõ cửa sao?”

“Xin lỗi sếp, tôi có việc gấp muốn báo” Trương Vỹ đi đến gần bàn làm việc của anh

Hôm nay Trương Vỹ cảm thấy sếp mình không ổn lắm, anh liền lén điều tra Diệp tiểu thư. Không tra không biết, Diệp tiểu thư lại định tỏ tình tên nào, để sếp anh đau lòng như vậy a. Nhất định không thể để họ thành công

“Sếp. Diệp tiểu thư hôm nay đã cho người giăng đèn khắp quảng trường, còn mua rất nhiều hoa. Có lẽ định, định tỏ tình”

Sở Viêm tức giận nói:” Diệp Tử Yên cậu chưa bao giờ xem trọng tình cảm của tôi, cậu chưa bao giờ thích tôi dù chỉ một chút sao?” Mặc dù không muốn nói ra những lời như vậy, nhưng đây là lần cuối, hôm nay đủ rồi. Lần sau anh sẽ không vì ba chữ Diệp Tử Yên mà rung động nữa

Sở Viêm xoay người rời đi. Diệp Tử Yên nhìn bóng lưng cô đơn của anh lúc này mới phản ứng lại. Mặc kệ còn màn bắn pháo bông phía sau, cô hét lên:” Sở Viêm cậu là đồ ngốc sao? Hôm nay tôi chuẩn bị nhiều thứ như vậy, cậu đi rồi tôi tỏ tình với ai a”

Sở Viêm dừng bước chân, anh không quay đầu lại, mình nghe lầm sao

Diệp Tử Yên lại hét lớn:” Sở Viêm tôi thích cậu, thật sự rất thích cậu. Cậu đồng ý làm bạn trai tôi sao?”

Diệp Tử Yên chạy đến trước mặt anh:” cây bút bi này tôi đã giữ nó 5 năm rồi, nay liền trả lại cho cậu”

Sở Viêm máy móc nhìn xuống tay cô, đồng anh co lại. Đây là cây bút trước đây anh cho cô mượn, cô vẫn còn giữ nó. Có phải cô cũng có tình cảm với anh

Diệp Tử Yên nhìn Sở Viêm đứng đơ trước mặt mình liền gấp gáp:” Cho dù cậu không còn thích tôi nữa cũng nói ra a, mọi người đều nhìn chúng ta như vậy. Hôm nay tôi lấy hết can đảm mới dám lôi cậu ra đây a”

Sở Viêm nhìn thẳng vào cô, tay khẽ siết:” Lời em nói lúc nãy là thật”

Diệp Tử Yên gật gật đầu. tên này làm sao vậy chứ, đông người như vậy còn giả được sao?

“ Em xác định là anh sao?”

“Là anh”

“ Diệp Tử Yên buổi tỏ tình hôm nay là tỏ tình anh?”

Diệp Tử Yên vò đầu:” Sở Viêm là cậu, mình đang tỏ tình cậu đấy”

“Tên Charles kia?”

“Cậu ta thì sao chứ?” Diệp Tử Yên khó hiểu

“Không phải em tỏ tình cậu ta sao?”

DTY cảm thấy hôm nay không nên tỏ tình, rốt cuộc Sở Viêm đã hiểu lầm bọn cô như thế nào a:” Cậu ta là gay a, chỉ là chị em bên Mỹ thôi”
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 60: 60: Tỏ Tình 2


Diệp Tử Yên sau khi giải thích lại hỏi anh:” Sở Viêm cậu chưa trả lời tôi a”
Sở Viêm cúi đầu khẽ hôn lên môi cô:” còn cần câu trả lời sao?”
Diệp Tử Yên đỏ mặt đẩy anh ra:” nhất định phải trả lời”
Sở Viêm cười:” 5 năm chưa bao giờ thay đổi, anh yêu em”
Tiếng vỗ tay vang lên xung quanh, mọi người hô:” Hôn đi, hôn đi, hôn đi”
Sở Viêm cúi người hôn cô, đến khi cô muốn không thở nổi anh mới buông cô ra
Charles và bọn Lâm tích núp sau bụi cây gần đó, họ nhìn nhau: Chúng ta có cần xuất hiện nữa không a
Charles tức muốn phun lửa: rõ ràng đã bàn đưa anh đẹp trai đến chỗ đánh dấu, bọn anh liền bắn pháo hoa.

Còn rãi những cánh hoa từ trên không xuống.

Nghĩ đến biết bao là lãng mạn
Bây giờ thì hay rồi, pháo vẫn nằm im, hoa vẫn ở đó.

Hai người họ không biết liêm sỉ đứng ôm hôn nhau.

Buổi tỏ tình hôm nay biết bao công sức chuẩn bị không biết nên nói thành công hay thất bại a
Lâm Tích và Trần Khải nhìn hai người họ hôn nhau liền cười vui vẻ:” đi một vòng lớn cũng về với nhau, thật tốt”
Trần Khải cũng nói:” Sở Viêm năm đó đau lòng đến chết, nay hạnh phúc mừng cho cậu ấy”
Lâm Tích liền cãi lại:” Rõ ràng Yên Yên cũng không dễ dàng gì a”
Trần Khải ôm cô:” Đúng vậy, họ hạnh phúc chúng ta cũng hạnh phúc”

Nhan Mộ ngồi cạnh liền đen mặt.

Anh không cam tâm a.

Tại sao hết Trần Khải đến Sở Viêm a.

Anh cũng muốn có bạn gái.

Rõ ràng năm nào cũng đi chùa cầu duyên tại sao ông trời chưa cho anh một cô bạn gái a.

Đúng là bất công mà
Bên này, Trương Vỹ sau khi đưa ông chủ mình đến, không nở nhìn vẻ mặt đau lòng của ông chủ mình anh liền chạy đến nơi khác, thầm cậu nguyện Diệp tiểu thư thất bại.

Anh cũng thầm mắng Diệp Tử Yên: rõ ràng ông chủ anh tốt như vậy, tại sao Diệp tiểu thư không nhận ra chứ.

Nếu anh là con gái, nhất định sẽ ngã vào lòng ông chủ a.

Thật đáng tiếc

Diệp Tử Yên đánh nhẹ vào tay Sở Viêm, giận dỗi nói:” Đều tại anh, chuẩn bị nhiều thứ như vậy
Sở Viêm nắm tay cô:” Ừm, đều tại anh”
Charles lúc này ra hiệu cho mọi người rãi cánh hoa xuống, hai chiếc máy bay không người lái bay qua họ, rãi những cánh hoa hồng đỏ rực.

Diệp Tử yên nhìn Sở Viêm cười:” Thật may anh vẫn luôn đợi em”
Sở Viêm ôm lấy cô:” Thật may, em cũng nhận ra tình cảm của anh”
Charles nhìn người chị em của mình đắm chìm trong hạnh phúc liền cười: Hiraly nghĩa là vui vẻ, vốn dĩ cậu nên mang dáng vẻ như vậy Hira.

Charles phân chia cho mỗi người một bộ pháo hoa:” các cậu tự đem về bắn đi a.

Tôi về trước”
Nhan Mộ liền hỏi:” Cậu không ra chúc mừng cậu ấy sao?”
Charles cười:” Cô ấy cần không gian riêng, với lại tôi cũng nên đi kiếm anh đẹp trai không rảnh quan tâm đến cậu ấy nữa”
Lâm Tích, Trần Khải và cả Nhan Mộ cũng lặng lẽ ra về, hai người họ còn rất nhiều chuyện phải nói với nhau, chúc mừng để sau vậy.
Sở Viêm nắm tay cô dắt đi, vừa gọi cho Trương Vỹ:” Anh đưa em về”
Trương Vỹ lái xe đến, anh chuẩn bị rất nhiều lời để an ủi sếp mình.

Sếp thất tình chắc suy sụp lắm.

Vừa thấy ông chủ định lên tiếng thì thấy anh đang nắm tay Diệp tiểu thư
Trương Vỹ kinh ngạc: Không lẽ Diệp tiểu thư tỏ tình thất bại, sếp anh liền an ủi đưa người về chứ?:” Sếp, Diệp tiểu thư”
Sở Viêm và cô ngồi ghế sau, nhưng anh đang thấy gì đây a.

Sao Diệp tiểu thư dựa vào người sếp anh.

Trông anh ấy còn rất mã nguyện a.

Thế giới đảo điên rồi sao, Trương Vỹ bỗng nghĩ đến một chuyện khiến anh kinh ngạc không khép được miệng: Không lẽ người mà Diệp tiểu thư tỏ tình chính là chính là ông chủ của anh chứ
Sở Viêm lên xe nãy giờ nhưng không thấy di chuyển liền nhìn anh:” Còn không mau khép miệng lại, lái xe đi”
Trương Vỹ hoàn hồn lại:” Vâng, Vâng”..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 61: 61: Sến Súa


“Về chung cư của tôi” Sở Viêm nói
Trương Vỹ thầm cho sếp mình 1000 like, đúng là ông chủ của anh, tác phong luôn nhanh hơn người khác a.

Ngày đầu tiên quen nhau liền đưa về nhà rồi
Diệp Tử Yên cảm thấy bình thường, dù sao cô cũng muốn ở gần anh, bọn họ đã bỏ lỡ nhau 5 năm rồi
Sở Viêm vẫn không tin được, hỏi cô:” Tại sao em lại muốn tỏ tình anh a?”
Diệp Tử Yên phì cười:” Bỗng nhiên cảm thấy yêu anh không chịu được, nên phải bắt anh về thôi”
Sở Viêm cười, nhéo má cô:” Vậy sao.

thế thì anh cam tâm tình nguyện đứng im cho em bắt”
Trương Vỹ ngồi phía trước nghe hết những lời sến sẩm của sếp mình.

Một mặt hắc tuyến, họ có biết vẫn còn một người ở đây không a.

Ông chủ anh nhất định phải tăng lương cho tôi.

Trước đây anh không gần nữ sắc, công ty chúng ta không khác gì miếu hòa thượng.

Tôi còn chưa tìm được bạn gái a
Trương Vỹ nghe hết những âm thanh dịu dàng từ phía sau truyền tới, anh ngày mai nhất định sẽ mang hết xe của sếp đi lắp vách ngăn.

Tốt nhất là cách âm luôn a.
Đến nơi, Sở Viêm và Diệp Tử Yên vào nhà, suốt cả đoạn đường anh không buông tay cô ra.

Sở Viêm hỏi cô:” Mai em muốn làm gì?”
Cô đáp:” Em muốn đi thăm trường cao trung một chút”
“Anh đi với em”
“được”.

Diệp Tử Yên nhìn qua sofa hỏi anh:” Hôm nay anh lại ngủ sofa sao?”
Sở Viêm sát lại gần cô nói một cách mập mờ:” Nếu em không ngại chúng ta có thể ngủ chung”
“Lưu manh” Diệp Tử Yên mắng anh xong liền chạy mất
Sở Viêm nhìn bàn tay trống không của mình mỉm cười: mới vậy đã dọa chạy rồi sao.

Đúng là đáng yêu
Hôm sau, Trương Vỹ lại xuất hiện đưa bữa sáng cho anh và cô:” Sếp, không biết phu nhân muốn ăn gì nên tôi mua giống anh luôn”
Sở Viêm nhướng mày nhìn anh: phu nhân, đúng là nắm bắt rất nhanh nha:” Cảm ơn cậu, hôm nay tôi đến cao trung đế đô, cho cậu nghỉ ngơi buổi sáng, chiều quay lại làm việc”.

Nói rồi anh đóng cửa
Trương Vỹ đứng ngơ trước cửa nhà anh.

Ông trời ơi, ông chủ anh đổi tính rồi sao? Suốt bao lâu không có kì nghỉ như vậy a.

Là vì câu phu nhân lúc nãy đúng không.

ngày tháng sau này anh nhất định phải ôm đùi phu nhân a.

Sở Viêm và cô tay trong tay bước vào lại ngồi trường cao trung đầy kỉ niệm, Hôm nay anh mặc một bộ đồ thể thao thoải mái cũng rất đẹp trai a

Sở Viêm dắt cô đến sân bóng rổ, hôm nay cũng có một lớp đang học thể dục.

Sở Viêm đến mượn một quả bóng, nhìn cô:” Lần này em chỉ được nhìn anh thôi”
Nói rồi anh xoay người bắt đầu chơi bóng.

Động tác vẫn điêu luyện và đẹp mắt như vậy.

Anh ném bóng vào rổ khiến nữ sinh xung quanh hét chói tai
“ Anh chàng nào đẹp trai vậy a? Không được rồi tớ chết mất”
“ Đẹp trai quá rồi a.

Anh trai này là của mị, không ai được giành”
“Còn đẹp hơn nam thần trường mình a, là giáo viên mới sao?”
Diệp Tử Yên nhìn khung cảnh náo nhiệt, mọi thứ đều giống như năm đó.

Sở Viêm vẫn chơi bóng giỏi như vậy, lớp cô năm đó thua thảm nhất là bóng rổ a
Đang hoài niệm thì nghe được lời nói của mấy cô nhóc, Diệp Tử Yên bước đến:” Mấy đứa lớp 12 sao?”
“Vâng ạ”
Cuối cấp rồi ít bài tập lắm sao? Diệp Tử Yên nghĩ mình nên tuyên bố chủ quyền một chút:” 12 rồi, nên chăm chỉ học tập một chút để đậu đại học mơ ước.

Còn anh chàng đang chơi bóng rổ đằng kia là bạn trai của chị”
Diệp Tử Yên nói xong liền đi đến góc cây gần đó đợi anh chơi xong.

Nữ sinh vừa mới mơ mộng liền bị cô dập tắt:” Đúng là nam thần luôn có một nữ thần bên cạnh a.

Chị gái lúc nãy cũng thật xinh đẹp”
“ Đúng vậy a.

Nam thần chỉ có thể ngắm thôi a”.

Một cô gái cảm thán..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 62: 62: Đầy Đủ


Sở Viêm trả lại bóng cho mọi người, bước đến chỗ cô hỏi:” Có đẹp trai không?”
Diệp Tử Yên liền khen anh:” Đẹp, anh đẹp trai nhất”
“so với cao trung lúc đó đẹp hơn hay bây giờ?”
Diệp Tử Yên cảm thấy cạn lời, đều không phải là anh sao, nhưng cô vẫn trả lời anh:” Lúc trước đẹp, bây giờ càng đẹp hơn”
Sở Viêm nghe vậy cười xoa đầu cô:” Thật khéo nịnh, hội thao năm đó anh đẹp trai như vậy thì tại sao em không đến xem anh chơi bóng rổ? Hử?
Nãy giờ anh chơi bóng rổ còn bắt cô nhìn anh là vì chuyện năm đó sao.

Thật ấu trĩ mà:” cuối trận em cũng có đến a”
“ Không nhìn anh một lần, liền chạy qua chỗ bọn Lưu Phi”.

Anh giả bộ thở dài:” Dù sao lúc đó cũng là anh tự mình đa tình, không trách được em”
Diệp Tử Yên một mặt mộng bức.

Cô để ý được nhiều như vậy sao? Lúc đó anh đáng bóng làm lớp cô thua tan tát như vậy còn muốn cô khen anh đẹp trai.

Tên đàn ông này thật khó hiểu mà
Nhưng giờ anh là bạn trai của cô, phải dỗ dành a.

Diệp Tử Yên cũng học theo xoa đầu anh:” Sở Sở ngoan không giận có được không?”
Sở Viêm nghe vậy liền xoay mặt đi chỗ khác, ho nhẹ:” Anh không phải trẻ lên 3, làm điều gì thực tế chút”, rồi anh chỉ lên môi mình, hôn một cái liền tha thứ cho em
Diệp Tử Yên tai cũng đỏ lên, cô nhìn thấy mọi người không để ý bên này, khẽ nhón chân hôn vào má anh.

Sở Viêm nhíu mày, ủy khuất anh muốn hôn môi cơ, nhưng mà bạn gái chịu dỗ anh, lần này cho cô nợ vậy
Sở Viêm lại nắm tay cô dắt đi, dạo được một lúc thì Lão Lục xuất hiện:” Hai đứa nhóc này trở về cũng không nói lão già này một tiếng, có phải quên ta luôn rồi không?”
Diệp Tử Yên nhìn thấy ông cũng rất vui vẻ:” Lục lão sư, sao chúng em quên thầy được a”
Lão Lục đang định nói gì thì thấy hai người họ nắm tay nhau, ông cười:” Bên nhau rồi, cũng đúng a.

Đi thôi, thầy có cái này muốn đưa cho em”
Sở Viêm và Diệp Tử Yên theo ông vào văn phòng.

Lão lục lấy cái gì đó từ trong tủ ra đưa cho cô.

Diệp Tử Yên nhận lấy:” Là kết quả cao khảo và giấy báo trúng tuyển sao?”
Lão Lục nói:” Bắc Đại vẫn gửi giấy trúng tuyển về cho em, hai đứa em đều là thủ khoa ban tự nhiên a, vốn dĩ năm đó truyền thông tìm đến trường để lấy tin về hai vị thủ khoa cùng điểm đến cùng một trường nhưng mà”
Lão Lục khẽ dừng, hết nhìn Sở Viêm lại nhìn cô:” Một người ra nước ngoài, tên còn lại cũng trốn mất tiêu.

Đến Tiêu hiệu trưởng cũng đành bó tay”
“Anh ấy cũng không nhận phỏng vấn sao?” Diệp Tử Yên kinh ngạc nhìn Sở Viêm
Lão Lục nghe đến liền tức giận:” Thằng nhóc này lúc đó bận thương tâm, Tử Yên không biết tên này từ lúc nào để ý em, biết em ra nước ngoài cũng đến tìm thầy hủy suất tuyển thẳng của Bắc Đại, còn nói cái gì mà…”
Lão Lục chưa kịp nói hết câu, Sở Viêm liền lên tiếng:” Lục lão sư à, hôm nay thầy không bận sao? Hôm khác bọn em lại đến thăm thầy được không?” Nói rồi anh kéo cô rời đi
Lão Lục nhìn anh đi thầm mắng:” Thằng nhãi này, sợ ta nói ra liền mất mặt sao? Nhưng bên nhau là tốt rồi”.

Lão Lục gọi Bối Minh Hiển đến
“ Thầy giúp tôi in bức ảnh này treo lên tường đi”
Bối Minh Hiển nhìn bức hình:” Là Sở Viêm và Diệp Tử Yên sao?”
Lão Lục cũng cười:” Thủ khoa trở về rồi, liền đầy đủ”
Bối Minh Hiển cũng cười:” Tốt, Tốt”
Từ đó trong văn phòng hay trên bảng danh dự của trường đều có tấm ảnh một nam một nữ, cả hai người họ đều là thủ khoa với số điểm cao nhất, là tấm gương sáng cho thế hệ sau tại cao trung đế đô..
 
Tại Sao Nam Chính Không Buông Tha Tôi
Chương 63: 63: Hôn Tạm Biệt


Diệp Tử Yên nhìn bóng lưng Sở Viêm, hỏi anh:” năm đó hông học Bắc Đại thật sự vì em sao?”
Sở Viêm khẽ ừm một tiếng
Diệp Tử Yên như nhớ ra điều gì:” Hôm trước em có gặp Diệp Mỹ, cậu ấy nói năm đó anh đổi với cô ấy để diễn với em.

Sở Viêm lúc đó anh đã thích em rồi sao?”
Sở Viêm dừng bước chân, nói:” Cũng không biết yêu em từ khi nào, có thể là trước lúc đó”
Diệp tử Yên hỏi:” nếu tối qua em không tỏ tình với anh, thì anh cứ im lặng mãi như vậy sao?”
Sở Viêm nhìn cô:” Anh đợi em nhận ra tình cảm của anh”
“Nếu lỡ em kết hôn rồi thì sao a?”
Sở Viêm:” Em ly hôn anh liền có cơ hội không phải sao? Anh đợi em 5 năm rồi, có đợi thêm cũng không sao? Chỉ duy nhất mình em Diệp tử Yên”
Bỗng nhiên được anh thổ lộ, Diệp Tử Yên ngại ngùng:” trước đây anh không như vậy a, sao bây giờ miệng lại ngọt như vậy chứ”
Sở Viêm:” Đi thôi, em có muốn đến công ty anh xem thử không?”
“ Chiều nay em phải đến viện nghiên cứu một chút”
“Anh đưa em đi”

Hôm nay Sở Viêm tự lái xe, anh đưa cô đến viện nghiên cứu,

Đến nơi, Diệp Tử Yên nói:” em đi trước tối gặp lại”
Sở Viêm kéo tay cô lại:” Em có quên gì không?”
“A, không có a” Diệp Tử Yên nhìn quanh rồi trả lời anh
Sở Viêm thấy cô không hiểu liền sát lại gần cô, tay giữ sau đầu cô, bắt đầu nụ hôn
Sở Viêm hôn đến khi thỏa mãn mới buông cô ra:” Bồi thường của em, anh lấy đủ” Nói rồi Sở Viêm lại sát đến gần cô
Diệp Tử Yên lúc nãy bị tập kích bất ngờ nên không kịp phản ứng, thấy anh lại sát đến cô liền đẩy anh:” Không phải anh nói lấy đủ rồi sao?”
Sở Viêm vuốt môi cô:” Nụ hôn tạm biệt a.

Em mới tỏ tình anh xong liền muốn bỏ anh một mình đến viện nghiên cứu rồi.

Hôn một cái sẽ đỡ nhớ em 2 tiếng”
Diệp Tử Yên bị anh chọc đến đỏ cả mặt, cô nhanh chóng nói:” Em đi trước, anh mau đến công ty đi”, nói rồi cô mở cửa xe, chạy thẳng vào viện nghiên cứu
Sở Viêm ngồi trong xe nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô.

Đúng là đáng yêu chết mất.

Cô mới vừa đi anh đã nhớ rồi, phải làm sao đây

Diệp Tử Yên vừa chạy vào đã gặp ngay Lý Điềm.

Anh hỏi cô:” Diệp Tử Yên sao mặt cậu lại đỏ như vậy a? Phát sốt rồi?”
Diệp Tử Yên lấy tay sờ má mình:” Không sao, là do trời nóng quá thôi”
Lý Điềm nói:” Viên Viện trưởng có dặn cậu đến phòng ông ấy đấy, hình như giao hạng mục mới”
“Được, tôi liền qua đó”
Diệp Tử Yên đến trước phòng Viên viện, gõ cửa:” viện trưởng là em Diệp Tử Yên ạ”
“ Vào đi”
“ Viện trưởng tìm em ạ”
“ Có một nghiên cứu mới, thầy muốn giao cho em làm, có điều nghiên cứu này mất khá nhiều thời gian, em nên ở kí túc xá trong viện chúng ta để thuận tiện cho công việc”
Diệp Tử Yên trở về nước đến nay chô vẫn chưa nhận được dự án nào, nên cô liền đồng ý với Viên viện trưởng:” Được em sẽ thu sếp”
Viên viện gật đầu hài lòng:” Tốt, Tử Yên em còn trẻ đã rất xuất sắc nhưng không nên lỡ thanh xuân của mình a.

Trong viện chúng ta cũng có rất nhiều thanh niên xuất sắc đều độc thân cả, nếu em có thích ai thì thầy làm mai cho em”
Diệp Tử Yên nghe Viên viện nói xong liền giật mình thon thót, làm mai sao? Viện trưởng ngài đừng hại em a:” Cảm ơn lòng tốt của thầy, nhưng mà em đã có bạn trai rồi ạ”
Viện trưởng tiếc nuối lắc đầu:” Đã có bạn trai rồi sao?”
Diệp Tử Yên hoảng sợ, thầy đừng có biểu hiện như vậy a, cô nên chuồng đi trước vậy:” Viện trưởng vậy em xin phép”
“ Ừm, đi đi.

Tài liệu thầy đã gửi qua mail cho em rồi”
“Vâng ạ”..
 
Back
Top Bottom