Đam Mỹ Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang

Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 20


"Anh không có kết hôn?!" Thẩm Thư không kìm được mà kinh ngạc thốt lên.

Thẩm Thư bị lời nói của Hàn Tử Việt làm cho sửng sốt, cơn tức giận vừa nảy sinh trong lòng nháy mắt tan thành mây khói.

Sau khi Hàn Tử Việt ly hôn với cậu thế nhưng lại không kết hôn nữa. Vì sao chứ?

Thẩm Thư không có tự luyến đến mức cho rằng Hàn Tử Việt là vì mình, nhưng nó thật sự làm cậu cảm thấy rất kỳ quái, cho dù Hàn Tử Việt đã ly hôn một lần rồi nhưng Omega muốn gả cho anh chắc hẳn cũng phải đếm không xuể mới đúng, tại sao anh vẫn chưa kết hôn?

Còn về người thanh niên cực kỳ đẹp trai đứng bên Hàn Tử Việt cậu nhìn thấy lúc rời đi đó đâu? Hàn Tử Việt không kết hôn với người đó sao?

"Không có." Hàn Tử Việt kiên định trả lời.

"Tại sao?" Thẩm Thư không nhịn được hỏi.

"..." Hiếm thấy có lúc Hàn Tử Việt trầm mặc một hồi mới trả lời: "Đại khái là bởi vì không có Omega nào nhìn trúng tôi."

"Phụt....." Thẩm Thư không nhịn được, bị Hàn Tử Việt chọc cười một tiếng, cậu thế mà lại không biết Hàn Tử Việt lại còn có tài kể chuyện cười như vậy.

"Hàn gia chủ nói đùa."

Nói không có Omega nào nhìn trúng anh ấy? Lừa ai chứ? Cho dù những Omega đó không hướng về phía người khác thì với địa vị Hàn gia của anh, tre già măng mọc cũng sẽ nhào tới thôi? Không chỉ là Omega mà còn có vô số Beta nữa.

Trước khi hai người còn chưa ly hôn đã có một số Omega công khai phớt lờ cậu mà quyến rũ Hàn Tử Việt ngay trước mặt cậu, huống chi là sau khi hai người đã ly hôn?

"Xem ra mấy năm nay em thật sự không biết gì cả." Hàn Tử Việt trả lời.

Nhưng sau một câu nói đùa như vậy, bầu không khí đã hài hòa hơn trước rất nhiều.

Nói không có Omega nào có hứng thú với anh là giả, nhưng quả thật là trong mấy năm qua không có người nào dám tới gần anh.

Sau khi Hàn Tử Việt ly hôn với Thẩm Thư, cha Hàn mẹ Hàn mặc dù không biết nguyên nhân nhưng cũng không hỏi thêm gì nhiều.

Mẹ Hàn đã hai năm chưa được ôm cháu trai, con trai lớn hiện tại lại không biết vì nguyên nhân gì mà ly hôn với Thẩm Thư, làm lòng bà bất mãn nên tiếp tục cho Hàn Tử Việt xem mắt với mấy Omega của mấy gia tộc lớn khác.

Không biết có phải vì lúc bọn trẻ còn nhỏ bà và chồng đã quá nghiêm khắc hay không mà ngoại trừ Hàn Tử Việt từ nhỏ được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế thì những người con trai và con gái khác một khi đã trưởng thành đều trốn rất xa.

Chỉ trừ những ngày lễ ngày tết hoặc khi nào Hàn gia có sự kiện gì lớn, hay khi chính miệng bọn họ lên tiếng mới chịu quay về, còn trên cơ bản đều không về nhà chính Hàn gia bồi bọn họ.

Mà mọi chuyện là đây...

Hàn phu nhân coi trọng một Omega trong một gia tộc lớn, sau khi nói chuyện với bố mẹ đối phương thì bảo Hàn Tử Việt cùng đối phương ăn một bữa cơm, gặp mặt một buổi để xem có hợp nhau không.

Mẹ Hàn cảm thấy không có một Omega nào là không rung động trước Hàn Tử Việt, dù sao con trai của bọn họ rất ưu tú là điều mà ai cũng thấy rõ.

Tuy nhiên, Omega mà mẹ Hàn chọn này thật sự không thích Hàn Tử Việt, bởi vì cô đã có người trong lòng. Nhưng bố mẹ cô bắt ép cô phải đến gặp mặt Hàn Tử Việt cho bằng được, thậm chí bố mẹ còn bảo cô hẹn Hàn Tử Việt sau khi ăn cơm xong thì cùng đến một khách sạn có view đẹp để ngắm cảnh đêm, sau đó đưa Hàn Tử Việt vào phòng, uống thuốc thúc đẩy kỳ ph.át tình đến sớm hơn để cô và Hàn Tử Việt gạo nấu thành cơm.

Có thể kết thông gia cùng với nhà họ Hàn đối với nhà bọn họ mà nói là một sự trợ giúp vô cùng to lớn.

Omega đã có người trong lòng nên đương nhiên không muốn làm như vậy, thế là cô đã nói hết tình hình thực tế cho Hàn Tử Việt.

- -------------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 21


Sau khi Hàn Tử Việt nghe xong mọi chuyện, nói không tức giận là nói dối. Mặc dù mưu kế của cha mẹ vị Omega này không chắc có thể thực hiện được... nhưng dù sao Hàn Tử Việt cũng không có hứng thú ở cùng một phòng với một Omega chỉ mới gặp lần đầu để ngắm cảnh đêm.

Kể từ lần anh bị trúng mưu hạ thuốc kích d.ục kia, cũng may Lâm Tiêu kịp thời đưa anh về nhà riêng nên Hàn gia mới không bị truyền ra tin tức gièm pha gì, nhưng cũng vì vậy mà lại liên lụy đến Thẩm Thư, cho nên Hàn Tử Việt rất chán ghét mấy thủ đoạn bỉ ổi của đám tiểu nhân này.

Thế nhưng Hàn Tử Việt cũng không có giận chó đánh mèo vị Omega vô tội này, chỉ tương kế tựu kế bày ra một trò để vạch trần chuyện này.

Mặc dù lúc đó anh không giận chó đánh mèo vị Omega vô tội kia, nhưng cũng không đại biểu cho việc sau này anh sẽ thủ hạ lưu tình với gia tộc của cô.

Sự việc đó đã gây náo loạn rất lớn trong giới thượng lưu lúc bấy giờ, sau khi mẹ Hàn biết lý do thì đã từ bỏ ý định mù quáng bắt ép con trai xem mắt kia mà cùng chồng yên lặng dưỡng lão.

Mọi việc cứ để thuận theo số mệnh đi, con cháu đều có phúc của con cháu.

Tuy nhiên, Hàn Tử Việt cũng không ra tay quá mức đối với gia tộc của đối phương, dù sao cũng là một gia tộc lớn, nếu náo loạn đến mức hoàn toàn xé rách mặt thì đều sẽ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của hai nhà.

Kể từ đó, cho dù có gia tộc nào muốn lợi dụng Omega trong gia tộc mình để leo lên cành cao Hàn Tử Việt, họ đều phải cân nhắc đến việc nếu Hàn Tử Việt không chấp nhận thì gia tộc của mình có thể chịu được sự đối phó của Hàn gia hay không.

Chỉ cần Hàn Tử Việt không thừa nhận thì có vô số cách để khiến Omega đó vĩnh viễn biến mất khỏi đời này hoặc là im lặng vĩnh viễn.

Anh không phải là một người bạo lực, hỉ nộ vô thường, nhưng nếu chọc giận anh quá mức thì Hàn Tử Việt tự nhận bản thân cũng không phải là một thánh mẫu có lòng bao dung.

Nhưng nếu Thẩm Thư không biết những việc này thì anh cũng không muốn nói cho cậu, mấy chuyện này cũng không tự hào gì.

"Em trực tiếp gọi tên của tôi là được." Hàn Tử Việt có vài phần không vui đối với cách xưng hô "Hàn gia chủ" của Thẩm Thư.

Anh cảm thấy mặc dù mình và Thẩm Thư không hiểu gì nhiều về nhau nhưng cũng không xa lạ đến mức phải dùng cách xưng hô xa cách như thế.

Dù sao bọn họ tốt xấu gì cũng đã làm chồng chồng hai năm, bảy năm trước Thẩm Thư còn dám thẳng thắn gọi tên anh, huống chi bây giờ giữa bọn họ còn có Thẩm An làm cầu nối. Mặc dù họ đã ly hôn được bảy năm.

Thẩm Thư đối với những lời Hàn Tử Việt nói chỉ cười cười mà không trả lời gì.

"Tôi thật sự hy vọng em có thể cân nhắc đến đề nghị vừa rồi của tôi, dù sao đây cũng là giải pháp trước mắt tốt nhất hiện tại nếu em không muốn rời xa An An."

1

Lời Hàn Tử Việt vừa nói lần nữa làm Thẩm Thư lại nổi lên ý niệm muốn tống cổ anh ra khỏi khách sạn Thanh Diệp.

"Nếu tôi không muốn tái hôn với anh, cũng không muốn giao An An cho anh thì sao?" Thẩm Thư kìm nén cơn tức giận, hỏi ngược lại Hàn Tử Việt một câu.

Dựa vào cái gì chín năm trước anh vì ứng phó cha mẹ mà muốn cưới tôi, Thẩm gia liền buộc tôi phải ngoan ngoãn gả cho anh, chín năm sau anh lại muốn tái hôn thì tôi phải nhất định tái hôn với anh chứ?

4

Đây là loại đạo lý gì?!

Ngay khi lời này của Thẩm Thư vừa ra khỏi miệng liền cảm giác được không khí xung quanh dường như lạnh xuống mấy độ.

Bầu không khí chợt lạnh băng.

"Tôi nói rồi, Hàn gia có thể cho An An một cuộc sống tốt hơn. Nếu em không muốn tái hôn với tôi, vậy chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở tòa. Nhưng tôi cũng không muốn phải làm mọi chuyện phiền phức lên như vậy. Thẩm Thư, tôi có vô số biện pháp để khiến An An trở về nhà họ Hàn sinh sống mà em không có cách nào có thể phản kháng được, chỉ là vì mặt mũi An An nên tôi thật sự không muốn xé to mọi chuyện đến nông nỗi đấy."

9

Lời nói lạnh lùng của Hàn Tử Việt khiến Thẩm Thư cuối cùng cũng nhớ lại Hàn Tử Việt là người như thế nào.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 22


Hàn Tử Việt nói rất đúng, nếu cậu thật sự muốn đấu với anh thì căn bản cậu sẽ không thể đấu lại. Nếu Hàn Tử Việt quyết tâm muốn đưa An An trở lại nhà họ Hàn thì anh có cả ngàn vạn cách khiến cậu không thể không giao An An cho anh.

Sở dĩ anh vẫn còn ngồi ở chỗ này nói chuyện với cậu đơn giản là xem trọng mặt mũi của An An không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi, cũng coi như giữ lại cho cha ruột của An An là cậu chút thể diện.

Có điều Thẩm Thư bây giờ đã hoàn toàn không còn giống bảy năm trước nữa, cho dù trong xương cốt cậu vẫn còn sợ hãi Hàn Tử Việt.

"Vậy tôi đây có phải nên cảm ơn lòng tốt của anh không?" Thẩm Thư không kìm được mà hỏi ngược lại Hàn Tử Việt một câu.

Hàn Tử Việt còn chưa kịp đáp lại, Thẩm Thư đã nói tiếp: "Nếu như anh không xuất hiện ở chỗ này thì tôi sẽ một mình yên bình nuôi An An lớn lên. Sau đó, thằng bé sẽ đưa người trong lòng của nó về gặp mặt tôi, đứng trước mặt tôi mà nói rằng: "Ba ba, đây là người mà con muốn gắn bó cả đời, mong ba ba sẽ chúc phúc cho chúng con." Mà bây giờ vì sự xuất hiện của anh đã phá hỏng tất cả. Chín năm trước, anh đột nhiên cho người tới Thẩm gia nói muốn cưới tôi, thế là Thẩm gia đã ép tôi phải gả cho anh, vì thế tôi mới bị gián đoạn việc học. Bảy năm trước anh muốn ly hôn, tôi cũng không phản kháng gì cả, trực tiếp ký tên ly hôn với anh. Từ đầu đến cuối, không có một người nào cho tôi được quyền lựa chọn. Mà bây giờ anh đột nhiên xuất hiện, vừa mở miệng là nói nếu tôi không tái hôn với anh thì anh sẽ lập tức cướp An An khỏi tôi..." Nói được một lúc làm cậu nhớ lại những uất ức mà mình đã phải chịu trong quá khứ, trong giọng nói của Thẩm Thư không khỏi xen lẫn vài phần nghẹn ngào.

4

"Hàn Tử Việt, rốt cuộc anh còn muốn biến cuộc sống của tôi thành như thế nào nữa, anh có thể biến mất khỏi cuộc sống của tôi có được không?"

Khi dứt câu cũng là lúc Thẩm Thư không nhịn được nữa, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay.

Thẩm Thư không phải là một người yếu đuối, ngược lại cậu rất mạnh mẽ.

Chín năm trước, khi Thẩm gia ép cậu phải gả cho Hàn Tử Việt cậu không khóc. Bảy năm trước, khi cậu vừa mới bị Hàn Tử Việt đánh dấu chưa bao lâu Hàn Tử Việt đã muốn ly hôn với cậu thì cậu cũng không khóc, bởi vì trong thâm tâm cậu biết rằng đây là chuyện sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, vốn dĩ cuộc hôn nhân của hai người bọn họ chỉ là một bản thỏa thuận. Làm sao một Alpha ưu tú như Hàn Tử Việt lại có thể sống cả đời với một Omega bình thường như cậu chứ?

Nhưng bây giờ, bảy năm sau, hiện tại Hàn Tử Việt vừa mới xuất hiện đã ép cậu phải từ bỏ quyền nuôi dưỡng An An làm Thẩm Thư thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.

An An là máu mủ duy nhất của cậu trên đời này, là máu thịt từ trong người cậu sinh ra, dựa vào cái gì Hàn Tử Việt vừa xuất hiện liền muốn cướp An An khỏi tay cậu?

Nước mắt vừa rơi xuống mu bàn tay, Thẩm Thư lập tức đứng bật dậy khỏi ghế mây, nói với Hàn Tử Việt một câu: "Xin lỗi, thất lễ rồi."

Sau đó đưa lưng về phía Hàn Tử Việt, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt mình. Cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm đầy những đám mây trắng đang trôi lơ lửng phía xa xa, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng của mình, sau đó khóe mắt nhìn thoáng qua bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang đưa một chiếc khăn tay sạch sẽ qua cho mình.

"Cảm ơn, không cần đâu." Thẩm Thư từ chối ý tốt của Hàn Tử Việt.

Nếu có thể, cậu thực sự không muốn gặp lại Hàn Tử Việt, người đàn ông này đã mang đến những thay đổi rất lớn cho cuộc đời cậu.

Tuy nhiên, Thẩm Thư cũng hoàn toàn không hận anh, đúng là bởi vì có Hàn Tử Việt nên cậu mới có một đứa con ngoan ngoãn và hiểu chuyện như An An.

Cái nhìn của Thẩm Thư về Hàn Tử Việt vẫn luôn mâu thuẫn. Cậu chán ghét anh vì đã phá vỡ cuộc sống bình yên của mình, cũng cảm ơn anh vì đã cho cậu đứa con trai bảo bối An An này.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 23


Một Omega ăn mặc bình thường đứng trước mặt anh cố gắng trấn định cảm xúc, sau đó từ chối ý tốt của anh.

Lời buộc tội của Thẩm Thư đối với anh cũng không phải là không có lý, chính sự xuất hiện của anh đã làm thay đổi cuộc sống của cậu. Tuy nhiên, Hàn Tử Việt vẫn một mực cho rằng việc kết hôn với Thẩm Thư chín năm trước không có gì sai cả.

Có lẽ là với địa vị của Hàn gia nên Thẩm gia mới ép cậu gả cho anh, nhưng cho dù không gả cho anh thì về sau Thẩm gia cũng sẽ ép gả Thẩm Thư cho một Alpha không hề quen biết trong một gia tộc nào đó để tiến hành liên hôn thương nghiệp, anh chẳng qua chỉ là đem chuyện này thực hiện sớm hơn một chút thôi.

3

Nếu Thẩm Thư gả cho người khác thì có lẽ sẽ không có được hai năm dễ dàng như ở Hàn gia. Ít nhất anh chưa bao giờ đối xử tệ với Thẩm Thư, cũng không để cậu phải vất vả gì.

"Xin lỗi." Hàn Tử Việt đứng ở sau lưng Thẩm Thư: "Vừa nãy là tôi nói quá lời rồi."

Hàn Tử Việt từ nhỏ đã không chịu được khi thấy người khác khóc, bởi vì anh không biết phải an ủi người ta như thế nào.

"Mặc dù vậy, tôi vẫn rất hy vọng em có thể cân nhắc đề nghị của tôi một chút." Hàn Tử Việt lại nói: "Thứ tư tuần sau tôi sẽ rời khỏi tinh cầu Diên Vĩ để trở lại Hải Lam Tinh, em có thể dành thời gian suy nghĩ lại chuyện này. Tôi thừa nhận mấy năm nay em đã nuôi dưỡng An An rất tốt, nhưng có bao giờ em nghĩ đến việc rốt cuộc An An có cần một người cha khác hay không? Hoặc là nói, trong lòng An An cũng muốn nhưng thằng bé không muốn em đau lòng nên chưa từng đề cập đến, thằng bé là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn. Tóm lại, tôi sẽ không để con cháu của Hàn gia sống ở bên ngoài, Thẩm Thư."

Thẩm Thư không trả lời Hàn Tử Việt, chờ sau khi cậu bình tĩnh lại thì Hàn Tử Việt đã mang theo người rời khỏi khách sạn Thanh Diệp.

Phương Nghiên vừa rồi cùng với Thẩm An đứng trên lầu nhìn thấy Thẩm Thư đứng dậy lau nước mắt liền muốn mở cửa sổ ra trực tiếp mắng người kia nhưng đã bị Thẩm An ngăn lại.

1

Đứa bé sáu tuổi kéo kéo góc áo Phương Nghiên, lắc đầu nói: "Ba nuôi, ba ba bây giờ khẳng định không muốn chúng ta biết được ba ba đang chật vật như thế này."

1

Chỉ một câu này đã khiến cho Phương Nghiên bình tĩnh lại.

Đây là chuyện riêng tư giữa Thẩm Thư và một người cha khác của An An, nếu y nhúng tay vào quả thật cũng không tốt lắm.

Sau khi Lâm Tiêu tắm rửa xong đi ra thì thấy sắc mặt Phương Nghiên hoàn toàn không tốt chút nào. Khi Hàn Tử Việt từ phía sân sau đi ra nói phải rời khỏi khách sạn Thanh Diệp, lúc này trông vẻ mặt Phương Nghiên càng lộ ra biểu cảm hận không thể lấy cây chổi trực tiếp đuổi người đi: Đám Alpha và Beta đều không phải thứ gì tốt!

2

Y không nghĩ tới cũng đem cả mình mắng vào đó. Đáng tiếc bây giờ việc dọn dẹp đều đã có robot làm nên những thứ như chổi cũng không còn được sản xuất từ lâu.

2

Trong bữa tối, trên bàn cơm Thẩm Thư đột nhiên hỏi Thẩm An có muốn gặp một người cha khác của mình không, nếu cậu và người cha khác kia cùng nhau sống chung thì ý cậu bé thế nào?

Thẩm An còn chưa kịp nói gì thì Phương Nghiên vừa nghe xong đã lập tức nổi nóng ném đôi đũa xuống bát, sau đó đập cái bàn rầm một phát: "Tên khốn đó có phải là đã uy h**p cậu không?! Ép cậu giao An An cho anh ta nuôi?! Dựa vào cái gì anh ta vứt bỏ hai cha con bọn cậu ở bên ngoài như vậy nhiều năm mà vừa xuất hiện đã muốn cướp An An khỏi tay cậu chứ?! Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, cậu cực khổ lắm mới nuôi An An đến sáu tuổi, anh ta lại muốn nhặt cái có sẵn à!"

Tức chết y!

Năm đó Thẩm Thư một mình mang theo Thẩm An đến đây, phải gian nan vất vả thế nào mới nuôi được Thẩm An lớn lên như vậy y đều thấy rõ hết, cho dù người kia có cho Thẩm Thư một phần tiền bồi thường thì thế nào?! Chẳng qua chỉ là làm cho hai cha con bọn họ không lo cơm ăn áo mặc mà thôi.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 24


Khi An An được hai tuổi, có một lần thằng bé đổ bệnh rồi sốt cao đến mức suýt chút nữa đã mất mạng!

Thẩm Thư không ăn không uống cũng không ngủ mà ở bệnh viện chăm sóc An An suốt hai ngày hai đêm, đến khi An An hạ sốt thì chính cậu cũng ngã bệnh!

Khi đó Phương Nghiên phải một bên lo việc khách sạn, một bên chạy tới bệnh viện để chăm sóc hai cha con bọn họ, đến khi Thẩm Thư khỏe lại thì Phương Nghiên cũng gầy đi một vòng.

Y quả thực không thể tin được đoạn thời gian Thẩm An vừa mới sinh ra kia Thẩm Thư đã phải vất vả như thế nào mới nuôi thằng bé lớn đến một tuổi.

Trẻ sơ sinh là đối tượng khó nuôi nhất. Hiện tại Thẩm An đã bình yên lớn lên, vậy mà một người cha khác vừa mới xuất hiện đã muốn đoạt thằng bé khỏi tay Thẩm Thư.

Đồ tra nam! Lúc trước khi hai người ly hôn thì sao anh ta lại không nghĩ tới trong bụng Thẩm Thư còn có một đứa bé chứ?!

Giọng nói tức giận của Phương Nghiên vang vọng trong nhà ăn, sau đó là một khoảng im lặng kéo dài.

Thẩm Thư không biết phải trả lời Phương Nghiên như thế nào. Tính khí của Phương Nghiên chính là như vậy, tức giận đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Thẩm An nuốt ngụm đồ ăn trong miệng xuống, sau đó suy nghĩ rồi quay sang hỏi Thẩm Thư: "Ba ba, có phải là chú Hàn đến ngày hôm nay không? Chú ấy là một ba ba khác của An An sao?"

"Đúng vậy." Thẩm Thư trả lời.

Hai cha con bình tĩnh nhìn nhau.

Phương Nghiên thấy thế cũng không tức giận nữa, yên lặng ngồi xuống chỗ của mình. Quên đi, để xem ý hai cha con bọn họ ra sao, hiện tại y có sốt ruột cũng vô dụng.

"Vậy ba ba, ba ba có muốn An An đi với chú ấy không?" Ngoài ý muốn, Thẩm An không vội bày tỏ ý kiến của mình mà lại hỏi Thẩm Thư một câu như vậy.

"Nếu con đi theo anh ấy thì sẽ có cuộc sống tốt hơn, không chỉ có ông bà nội ở đó mà còn có cả các cô chú nữa, cũng sẽ có nhiều người chăm sóc con." Thẩm Thư đáp.

"Vậy ba ba thì sao?" Thẩm An hỏi ngược lại.

Không đợi Thẩm Thư trả lời, Thẩm An đã nói tiếp: "Nhưng nếu An An đi theo chú ấy thì sẽ không còn được gặp lại ba ba nữa đúng không ạ? Thực ra An An lớn như vậy rồi không phải chưa từng nghĩ tới vì sao người khác đều có cha mẹ nhưng con lại chỉ có một người ba ba, An An cũng thầm nghĩ không biết người cha kia của mình trông như thế nào. Hôm nay điều ước đó đã thành hiện thực, thật cao lớn và đáng tin cậy như trong tưởng tượng của An An. An An không biết năm xưa đã xảy ra chuyện gì, nếu theo như ba ba nói con cùng chú ấy trở về thì sẽ có cuộc sống tốt hơn, sẽ có nhiều người thân hơn. Nhưng nếu An An đi rồi ba ba sẽ chỉ còn lại một mình, chỉ còn lại mình ba ba và ba nuôi, An An không muốn làm ba ba và ba nuôi buồn. Cho nên, An An muốn ở lại sống cùng với ba ba và ba nuôi."

3

Thanh âm nhỏ nhẹ của Thẩm An thật sự còn rất non nớt, nhưng lời nói lại rất rõ ràng và có trật tự, hiểu chuyện đến mức làm Thẩm Thư không kìm được mà hai mắt lại đỏ lên.

Ngay cả Phương Nghiên cũng không kìm lòng được, thầm nghĩ: Người ba nuôi như y quả không hổ thẹn mấy năm nay lo lắng chăm sóc cho nhóc con này nhiều đến vậy.

Thẩm An lấy khăn giấy chưa dùng trong người ra, lần lượt đưa cho Thẩm Thư và Phương Nghiên: "Ba ba, ba và ba nuôi đừng khóc, An An sẽ không đi đâu hết."

1

"Tiểu tử thúi, ba nuôi mới không có khóc! Đi, lau nước mắt cho ba ba nhóc đi!" Khóe mắt Phương Nghiên ửng đỏ, nhưng thật sự không có khóc, duỗi tay xoa xoa đầu Thẩm An.

Thẩm An leo xuống khỏi ghế đi tới trước mặt Thẩm Thư, nhưng nhóc không lấy khăn giấy qua lau nước mắt cho cậu mà đưa hai bàn tay nho nhỏ mũm mĩm của mình ôm lấy mặt Thẩm Thư rồi áp trán mình vào trán cậu, tựa như khi còn nhỏ lúc nhóc sợ sấm sét Thẩm Thư cũng đã làm với nhóc như vậy.

1
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 25


"Ba ba đừng buồn, chờ An An trưởng thành rồi An An sẽ là bờ vai cho ba ba tựa vào." Thanh âm non nớt của trẻ con vang lên bên tai Thẩm Thư.

Thẩm Thư nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai mình gần trong gang tấc, cuối cùng cũng nín khóc mà nở một nụ cười thật tươi.

"Ngoan, ba ba biết con rất hiếu thuận, con mau ăn cơm đi, hôm nay bởi vì mấy chuyện này mà sinh nhật của ba nuôi con cũng bị trì hoãn, cơm nước xong xuôi rồi con cầm quà lên phòng tặng cho ba nuôi nhé."

"Ba nuôi rất mong chờ An An tặng quà cho ba nuôi đó nha." Phương Nghiên ngay lập tức tiếp lời, hai người lớn nhanh chóng chuyển chủ đề.

Sau bữa tối, Thẩm Thư nhanh chóng đi tắm rửa rồi ra ngoài. Lời nói của Thẩm An trong bữa tối làm Thẩm Thư cảm thấy yên lòng, đồng thời cũng khiến cậu nghiêm túc cân nhắc đến đề nghị của Hàn Tử Việt.

Kỳ thật đề nghị của Hàn Tử Việt cũng không tồi, chỉ là Thẩm Thư cảm thấy nguyện vọng của mình chưa bao giờ được tôn trọng. Cho nên cậu cảm thấy tức giận, còn có chút không cam lòng.

Nhưng bây giờ, những lời An An nói đã làm Thẩm Thư nhớ lại những gì Hàn Tử Việt đã nói với cậu trong ngày hôm nay.

- "Nhưng có bao giờ em nghĩ đến việc rốt cuộc An An có cần một người cha khác hay không? Hoặc là nói, trong lòng An An cũng muốn nhưng thằng bé không muốn em đau lòng nên chưa từng đề cập đến, thằng bé là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn."

Thật ra cậu hẳn là nên cảm thấy may mắn, ít nhất Hàn Tử Việt xem trọng mặt mũi An An nên còn nguyện ý tái hôn với cậu, hai người sẽ cùng nhau nuôi nấng An An khôn lớn.

Có lẽ chính vì An An là đứa con đầu lòng của Hàn Tử Việt nên anh mới để ý đến An An như thế. Chỉ có nghĩ như vậy mới làm lòng Thẩm Thư cảm thấy dễ chịu hơn.

Chỉ cần An An cảm thấy vui vẻ là tốt rồi, như vậy thì người làm ba ba này cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.

Từ những lời An An nói trong bữa tối xem ra đúng như Hàn Tử Việt đã nói An An không phải là không muốn có thêm một người cha khác, nhưng thằng bé chưa bao giờ nhắc đến chuyện này là vì sợ cậu buồn.

Thực tế Thẩm Thư cũng luôn hiểu rõ điều này, chỉ là cậu chưa từng đem chuyện này nói ra.

Bây giờ Hàn Tử Việt đã nói rõ ra như vậy, An An cũng đã biểu đạt suy nghĩ của mình, vậy nếu cậu không suy nghĩ kỹ lại thì sẽ thật ích kỷ.

Khi nào mới có người có thể thực sự suy xét đến cảm nhận của cậu chứ?

Thẩm Thư ngồi bên mép giường, vừa nghĩ tới những chuyện trước kia trong lòng liền không khỏi có vài phần chua xót. Từ sau khi cha mẹ qua đời thì không còn một ai thực sự để tâm đến cảm nhận của cậu nữa.

Cho nên khi Phương Nghiên cảm thấy tức giận cho cậu như vậy, trong lòng Thẩm Thư thực sự cảm giác rất ấm áp, người bạn này quả thật quá tốt. Mà Phương Nghiên đối xử với Thẩm An cũng vô cùng tốt.

Bảy năm trước, khi Thẩm Thư rời khỏi Hải Lam Tinh đã vứt bỏ tất cả thông tin liên lạc của người khác, kể cả của chính mình.

Hôm nay lúc Hàn Tử Việt mang theo đám người Lâm Tiêu rời đi, may mắn Lâm Tiêu có để lại danh thiếp của mình cùng với phương thức liên hệ của Hàn Tử Việt cho Phương Nghiên để Phương Nghiên giao cho cậu, nói là nếu có chuyện gì đều có thể trực tiếp đến tìm anh ta hoặc là Hàn Tử Việt.

Thẩm Thư ngồi ở trên giường suy nghĩ miên man, rốt cuộc cũng cầm lấy máy truyền tin gõ một đoạn chữ, xóa xóa sửa sửa nửa ngày cuối cùng chỉ để lại một câu...

"Tôi sẽ cẩn thận suy xét đề nghị của anh hôm nay, thứ ba tuần sau tôi sẽ cho anh câu trả lời."

Cuối cùng ký tên Thẩm Thư. Sau đó gửi qua cho Hàn Tử Việt.

Làm xong hết thảy, Thẩm Thư ngẩn người ngồi ở trên giường, cũng không biết qua bao lâu thì máy truyền tin đột nhiên vang lên.

ID người gọi là "Hàn Tử Việt" vừa được lưu.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 26


Sau khi Thẩm Thư nhìn thấy ID người gọi là ai liền sợ tới mức tay run lên, suýt chút nữa đã ném máy liên lạc ra ngoài.

Máy liên lạc đổ chuông cả nửa ngày cậu mới run run nhấn được nút kết nối.

"Alo...?" Trong lòng Thẩm Thư vừa thấp thỏm vừa mở miệng.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc mới lên tiếng: "Xin lỗi, đã làm phiền giấc ngủ của em rồi? Lúc nãy tôi bận giải quyết công việc nên giờ mới nhìn thấy tin nhắn của em."

Chắc là Hàn Tử Việt nghĩ rằng cậu bắt máy lâu như vậy là bởi vì đã ngủ rồi.

Thẩm Thư cũng không định giải thích cho Hàn Tử Việt, chỉ nói: "Cũng không có quấy rầy gì."

Nói xong cậu mới nhìn lên đồng hồ treo tường, lúc này ấy thế mà đã qua nửa đêm, rốt cuộc cậu đã phát ngốc bao lâu rồi chứ?

Sau câu nói kia của Thẩm Thư thì đầu dây bên kia vẫn luôn trầm mặc không nói gì, mà Thẩm Thư cũng không biết phải nói cái gì, vì thế cả hai người đều cứ im lặng như vậy.

Nếu không phải trong máy liên lạc còn truyền đến tiếng hít thở nhợt nhạt của đối phương, có thể Thẩm Thư đã nghĩ rằng Hàn Tử Việt đã cúp máy.

"Nếu không có chuyện gì nữa, tôi cúp máy trước nhé?" Cuối cùng vẫn là Thẩm Thư phá vỡ sự im lặng này: "Sáng ngày mai tôi còn phải đưa An An ra ngoài chơi."

"Thực xin lỗi."

Đầu dây bên kia máy liên lạc truyền đến giọng nói của Hàn Tử Việt.

"..." Thẩm Thư lại lâm vào trầm mặc.

Có lẽ Hàn Tử Việt đang xin lỗi vì làm phiền giấc ngủ của cậu, hoặc có thể là vì...

"Tôi suy nghĩ lại thì thấy trong chuyện này quả thực rất không công bằng đối với em, như em đã nói, tôi chưa từng cho em được quyền lựa chọn. Em không có tình cảm gì đối với tôi, tôi cũng không có tình cảm gì với em, chuyện tái hôn chỉ là vì để cho An An có một cuộc sống tốt hơn, nhưng mà Thẩm Thư...." Nói tới đây, Hàn Tử Việt ở bên kia dừng lại một chút: "Hiện tại tôi không có bất kỳ sự chán ghét nào đối với em cả, nếu em cũng không ghét tôi vậy thì sao chúng ta không thể thử cho nhau một cơ hội để tìm hiểu đối phương? Có thể chúng ta sẽ yêu nhau thì sao? Nói cho cùng khoảng thời gian hai năm chúng ta kết hôn kia đều chưa từng tìm hiểu kỹ về đối phương."

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư nghe thấy Hàn Tử Việt nói những lời dài với mình như vậy, còn rất thành thật bày tỏ ý nghĩ.

"Nếu bảy năm trước tôi không nóng nảy mà ly hôn với em và để em đi thì có lẽ bây giờ tôi, em và An An đã là một gia đình rất hạnh phúc."

Bên kia máy liên lạc, giọng nói của Hàn Tử Việt lại vang lên.

Những gì anh nói với Thẩm Thư lúc này hoàn toàn đều là lời chân thành của anh. Mặc dù anh không thích tính cách quá cam chịu của Thẩm Thư nhưng lại rất thích sự dịu dàng khi nói chuyện của cậu.

Hàn Tử Việt bỗng nhiên nhớ tới hai năm trước lúc mình còn chưa ly hôn với Thẩm Thư, lúc ấy Thẩm Thư mới vừa gả vào Hàn gia chưa bao lâu.

Hàn gia tổ chức một bữa tiệc lớn cho Thẩm Thư làm nhân vật chính, ngoại trừ hôn lễ thế kỷ được cánh báo đài người người đưa tin kia thì Hàn gia lại lần nữa giới thiệu Thẩm Thư cho ngoại giới, đó là sự công nhận với mọi người về chức vị "con dâu" này của cậu khi chính thức bước vào cửa Hàn gia.

Trong bữa tiệc, hầu như tất cả các khách mời đến tham dự đều vào sân nhảy khiêu vũ, mà điệu nhảy mở màn đương nhiên là do hai nhân vật chính Hàn Tử Việt và Thẩm Thư biểu diễn.

Sau khi kết thúc màn kiêu vũ mở màn, Hàn Tử Việt gặp được một đối tác kinh doanh nên đã cùng đối phương hàn huyên một lát.

Anh thấy vẻ mặt mờ mịt của Thẩm Thư nên đã bảo cậu đi lấy gì đó ăn trước đi, sau khi tán gẫu xong sẽ đi tìm cậu.

Thế là Thẩm Thư ngoan ngoãn rời đi.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 27


Hàn Tử Việt tán gẫu xong với mấy đối tác làm ăn liền đi tới bàn dài đặt vô số những món điểm tâm tinh xảo bên kia, nhưng nhìn quanh bàn dài một vòng vẫn không thấy bóng dáng Thẩm Thư đâu cả.

Anh hơi nhíu mày, nhân vật chính của bữa tiệc tự mình rời khỏi bàn tiệc trước như vậy là vô cùng thất lễ với khách mời, anh không tin là Thẩm Thư không biết chuyện này.

Cuối cùng, Hàn Tử Việt tìm thấy Thẩm Thư ở trong khu vườn nhỏ ngoài sảnh tiệc dưới sự báo cáo của vệ sĩ.

Lúc đó Thẩm Thư đang ngồi trên băng ghế dài trong hoa viên, trong ngực ôm một cậu nhóc mặc một bộ tây trang nhỏ nhắn trông chỉ khoảng tầm bốn năm tuổi, cậu nhẹ giọng dỗ dành cậu nhóc, ngữ khí vô cùng dịu dàng.

Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống hai người một lớn một nhỏ, thoạt nhìn trông đẹp đẽ đến động lòng người.

Hàn Tử Việt cứ như vậy im lặng đứng ở phía sau nhìn bọn họ, cũng không đi tới quấy rầy bức tranh đẹp đẽ này.

Cậu nhóc có lẽ đã khóc đủ rồi, hoặc có thể là do Thẩm Thư an ủi nên cuối cùng nó cũng ngừng khóc, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên.

Khuôn mặt phấn điêu ngọc trác tràn đầy nước mắt, Thẩm Thư lấy khăn tay trên người ra lau nước mắt cho cậu nhóc.

Khi Thẩm Thư đang lau nước mắt thì cậu nhóc trông thấy Hàn Tử Việt đứng ở cách đó không xa liền vui vẻ reo lên một tiếng: "Chú Tử việt!"

Thanh âm non nớt còn mang theo vài tiếng nghẹn ngào mới khóc thút thít xong. Thẩm Thư sửng sốt lập tức quay đầu nhìn về phía Hàn Tử Việt ở đằng sau, có vài phần choáng ngợp.

Cậu nhóc nhảy ra khỏi vòng tay Thẩm Thư rồi lon ton nhào về phía Hàn Tử Việt. Hàn Tử Việt giang tay đón lấy cậu nhóc, sau đó không chút tốn sức mà bế cậu nhóc lên.

"Tiêu Tiêu làm sao vậy, vừa rồi tại sao con lại khóc?" Hàn Tử Việt ôm Tiêu Tiêu trong tay, nhẹ giọng hỏi.

Tiêu Tiêu là con trai của một người bạn thân của Hàn Tử Việt, năm nay đã tròn năm tuổi.

Sau khi Tiêu Tiêu nhảy khỏi lòng ngực mình, Thẩm Thư liền lập tức đứng dậy, sau đó đứng im tại chỗ nhìn Hàn Tử Việt ôm Tiêu Tiêu, cảm thấy có chút thấp thỏm.

Cậu chỉ nghĩ đứa nhỏ này là tiểu thiếu gia của đối tác làm ăn nào đó tới tham dự yến tiệc của Hàn gia, nhưng lại không ngờ rằng Tiêu Tiêu lại quen thuộc với Hàn Tử Việt như vậy.

Tiêu Tiêu vòng tay ôm lấy cổ Hàn Tử Việt, cố nén giọng nói thì thầm gì đó vào tai anh, không biết cậu nhóc đã nói gì mà làm Hàn Tử Việt mỉm cười.

Sau đó Tiêu Tiêu bụm miệng lại, làm bộ lại muốn khóc lần nữa: "Chú xấu quá, chú cười Tiêu Tiêu."

"Ngoan, đừng khóc, chú không cười con." Hàn Tử Việt nhanh chóng vỗ vỗ lưng Tiêu Tiêu trấn an cậu nhóc.

Nếu thật sự lại khóc lần nữa thì anh không có cách nào dỗ Tiêu Tiêu được.

"Để chú dẫn con đi tìm ba mẹ." Hàn Tử Việt nói xong thì chuẩn bị ôm Tiêu Tiêu đi vào sảnh tiệc.

Đi được vài bước thì anh chợt dừng lại, quay đầu lại nhìn Thẩm Thư còn đang sững sờ tại chỗ, một ý nghĩ nhanh chóng lướt qua não, sau đó liền vươn tay về phía Thẩm Thư: "Lại đây."

Ngữ khí không lạnh cũng không ấm, rất bình tĩnh. Thẩm Thư do dự một chút mới đi qua, sau đó đặt tay của mình lên bàn tay rộng lớn của Hàn Tử Việt. Ngoài dự đoán, lòng bàn tay của Hàn Tử Việt lại có khá nhiều vết chai.

Cậu cho rằng những người giống như Hàn Tử Việt sẽ không bao giờ xuất hiện những thứ như vết chai trên tay, ví dụ như Thẩm Thư, mặc dù ở Thẩm gia không được sủng ái, còn thường xuyên bị đám bạn cùng thế hệ bắt nạt nhưng cậu cũng chưa từng phải làm việc gì nặng.

Tuy rằng cuộc sống của cậu ở Thẩm gia cũng không tốt lắm, nhưng ngày thường về các khoản ăn, mặc, ở, đi lại thì Thẩm gia chưa bao giờ bạc đãi cậu.

- -----------------------

- Phấn điêu ngọc trác: da thịt mềm mại trắng nõn, thường dùng để chỉ mấy đứa trẻ đáng yêu, cũng có thể dùng để chỉ người phụ nữ xinh đẹp.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 28


Cho nên tay của Thẩm Thư được bảo dưỡng rất tốt, vừa mềm mại vừa ấm áp, lòng bàn tay không hề có vết chai nào, thoạt nhìn trông như chưa từng làm việc gì nặng.

Xúc cảm mềm mại ấm áp làm Hàn Tử Việt vô thức siết chặt tay lại. Thẩm Thư ngoan ngoãn để Hàn Tử Việt giữ chặt tay kéo cậu đi theo anh vào trong sảnh tiệc.

Hàn Tử Việt một tay ôm Tiêu Tiêu, tay kia nắm tay Thẩm Thư mới vừa đi vào bên trong thì đúng lúc gặp được ba mẹ của Tiêu Tiêu đang đi tìm cậu nhóc.

Người phụ nữ Omega xinh đẹp dịu dàng đón lấy Tiêu Tiêu từ trong tay Hàn Tử Việt, Alpha ở bên cạnh thì đang cố ý giáo huấn đứa con trai chạy loạn của mình, hỏi cậu nhóc chỉ có một mình mà chạy đi đâu, lỡ như bị lạc đường thì phải làm sao?

Tiêu Tiêu vốn dĩ muốn giải thích với ba mình, nhưng khi thấy ba ba vẫn cứ giữ vẻ mặt nghiêm khắc giáo huấn liền lập tức giận dỗi, trong đôi mắt to tròn dâng lên nước mắt nhưng không rơi xuống, miệng nhỏ mím lại chuẩn bị khóc thút thít.

Alpha vừa thấy con trai sắp khóc liền lo lắng, lập tức hạ giọng dỗ dành cậu nhóc. Tiêu Tiêu quay đầu lại hừ một tiếng, chôn sâu vào trong ngực mẹ không thèm để ý đến ba ba nữa.

Dỗ dành cả nửa ngày mới dỗ được cho Tiêu Tiêu mỉm cười. Mà trong lúc đó, Hàn Tử Việt vẫn luôn nắm lấy tay Thẩm Thư không hề buông ra.

Bữa tiệc còn chưa kết thúc, Tiêu Tiêu đã mệt đến mức nằm ngáp trong vòng tay của mẹ, vì thế Alpha đi tìm Hàn Tử Việt chào tạm biệt rồi chuẩn bị đưa hai mẹ con về nhà.

Trước lúc rời đi, Tiêu Tiêu bỗng nhiên muốn ôm chào tạm biệt Thẩm Thư một cái, Thẩm Thư mang theo vài phần kinh ngạc còn có vài phần ngượng ngùng đón lấy cậu nhóc từ trong lòng ngực mẹ Tiêu Tiêu.

Sau khi ôm xong, Tiêu Tiêu trở lại vòng tay của mẹ mình, còn không quên quay đầu lại nói một câu: "Tạm biệt anh trai nha!"

Ngay khi lời này vừa nói ra, cha mẹ của Tiêu Tiêu đều không nhịn được mà bật cười một tiếng.

Ba của Tiêu Tiêu còn dùng ánh mắt trêu chọc nhìn sang người bạn thân của mình, cười nói: "Tiêu Tiêu, con không thể gọi là anh trai được, nếu con gọi là anh trai thì bối phận sẽ loạn mất."

Thẩm Thư bị Hàn Tử Việt nắm tay, khi nghe thấy lời của ba Tiêu Tiêu liền bất giác đỏ cả mặt.

Nếu xét về tuổi tác thì Tiêu Tiêu gọi cậu là anh trai cũng không có gì sai, nhưng vì ba của Tiêu Tiêu là bạn thân của Hàn Tử Việt mà cậu lại kết hôn với anh nên Tiêu Tiêu không thể gọi cậu là anh trai được.

"Vậy con nên gọi như thế nào đây ạ?" Tuổi của Tiêu Tiêu còn nhỏ nên nghĩ cái gì liền theo thói quen hỏi ra.

"Vậy con đi hỏi chú Tử Việt của con đi, để xem rốt cuộc con nên gọi như thế nào?" Ba Tiêu Tiêu dứt khoát cho cậu nhóc tự đi hỏi.

Hàn Tử Việt làm sao không đoán được ý của bạn mình chứ, đây là đang ẩn ý trêu ghẹo anh cưới một Omega trẻ tuổi hơn mình rất nhiều mà.

"Chú Tử Việt ơi, Tiêu Tiêu nên gọi anh ấy là gì đây ạ?" Tiêu Tiêu ngoan ngoãn hỏi.

Hàn Tử Việt xoa xoa đầu Tiêu Tiêu, hiếm khi bị bối rối trước một câu hỏi.

Theo lý thuyết thì hẳn nên gọi là cô, nhưng Thẩm Thư mặc dù là Omega nhưng lại không phải phụ nữ, cho nên gọi là cô thì thực sự cũng không thích hợp lắm.

Hàn Tử Việt suy nghĩ một chút mới trả lời: "Con kêu chú là gì thì cứ kêu anh ấy như vậy."

"Vậy tạm biệt chú nhỏ nha!" Tiêu Tiêu vẫy vẫy tay chào tạm biệt Thẩm Thư.

Bởi vì nhóc cảm thấy rõ ràng nên gọi Thẩm Thư là anh trai, nhưng lại không thể gọi là anh mà lại là chú, thế là Tiêu Tiêu tự mình thêm vào một chữ "nhỏ".

Kết quả làm ba mẹ Tiêu Tiêu không thể không cười phá lên, đặc biệt là Hàn Tử Việt khi thấy khuôn mặt đỏ bừng của Thẩm Thư thì khóe miệng cũng nở một nụ cười.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 29


Cha mẹ của Thẩm Thư mất khi cậu còn rất nhỏ nên Thẩm Thư thực sự rất hâm mộ những người vẫn còn cha mẹ.

Thật ra ngay từ đầu, bởi vì mình đã trải qua cảm giác không có cha mẹ nên lúc Thẩm Thư biết tin mình mang thai thì không phải không có nghĩ tới chuyện nói cho Hàn Tử Việt biết về sự tồn tại của Thẩm An.

Cậu muốn cho An An có thể khỏe mạnh lớn lên trong một gia đình có đủ cha và mẹ. Nhưng Thẩm Thư cũng sợ hãi, sợ Hàn Tử Việt sẽ không đồng ý cho cậu sinh Thẩm An, hoặc sau khi cậu sinh Thẩm An ra sẽ mang thằng bé đi rồi cấm không cho cậu đến gần Thẩm An lần nào nữa.

Quan trọng nhất chính là hình ảnh Hàn Tử Việt đứng chung với thanh niên rất đẹp trai đó lại thường thường xuất hiện trong đầu Thẩm Thư, nó luôn nhắc nhở Thẩm Thư rằng Hàn Tử Việt đã có người trong lòng.

Đứa con không phải do người mình yêu sinh ra, Hàn Tử Việt sẽ đối xử tử tế với nó sao?

Thẩm Thư đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cậu chọn cách giấu giếm, quyết định một mình nuôi Thẩm An lớn lên.

Thẩm Thư phải thừa nhận rằng cuộc sống một nhà ba người mà Hàn Tử Việt vừa mới miêu tả cho cậu làm cậu thật sự động tâm. Trong nháy mắt, Thẩm Thư rất muốn trực tiếp đáp ứng Hàn Tử Việt, nói mình đồng ý tái hôn với anh.

Nhưng cuối cùng Thẩm Thư không có làm như vậy, cậu chỉ lặp lại những gì đã nói lúc trước.

"Tôi sẽ suy nghĩ kỹ." Thẩm Thư đáp lại.

Mặc dù Hàn Tử Việt đưa ra yêu cầu tái hôn với cậu nhưng thật ra Thẩm Thư còn có một lựa chọn khác, đó chính là để cho An An cùng Hàn Tử Việt trở về Hàn gia, mà cậu cũng không cần tái hôn với anh.

Nhưng có lẽ là Hàn Tử Việt biết rằng Thẩm Thư sẽ không chịu rời bỏ Thẩm An, cho nên mới nói sẵn lòng tái hôn với Thẩm Thư, cùng nhau nuôi dạy Thẩm An, mà quan điểm này của Hàn Tử Việt cũng đã được nói rất rõ ràng với cậu trong cuộc trò chuyện lần trước.

Xét cho cùng, nếu Hàn Tử Việt tàn nhẫn hơn một chút mạnh mẽ đưa Thẩm An trực tiếp trở về Hàn gia ở Hải Lam Tinh trong lúc Thẩm Thư không hay biết gì thì Thẩm Thư cũng sẽ không làm được gì cả.

Nhưng Hàn Tử Việt không làm như vậy mà lựa chọn ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với Thẩm Thư rồi đưa ra đề nghị tái hôn.

Có lẽ đây cũng là bởi vì Hàn Tử Việt nhìn ra được mấy năm nay Thẩm An cùng với Thẩm Thư sống nương tựa lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm. Vậy nên anh không thể nhẫn tâm trực tiếp chia rẽ cha con họ, nếu chia rẽ hai cha con họ có thể sẽ khiến Thẩm An hận anh.

Dù gì thì Hàn Tử Việt căn bản không phải một người tàn nhẫn như vậy nên anh sẽ không làm thế. Nhất là anh cảm thấy mắc nợ hai cha con Thẩm Thư và Thẩm An, nên sẽ không làm chuyện gì quá mức với họ.

Nếu Thẩm Thư biết rõ tính cách của Hàn Tử Việt thì có thể nhân cơ hội này đưa ra điều kiện của mình, xác suất Hàn Tử Việt đồng ý sẽ rất lớn bởi vì sự áy náy.

Đáng tiếc là Thẩm Thư không biết gì về Hàn Tử Việt cả, cho dù bọn họ đã từng đã làm chồng chồng hai năm hợp pháp, cho nên Thẩm Thư đã bỏ lỡ cơ hội này.

Nhưng cũng may Thẩm Thư không phải loại người như vậy, lúc này cũng may Thẩm Thư không hiểu Hàn Tử Việt nên mới không làm thế. Nếu không, cho dù nội tâm Hàn Tử Việt cảm thấy hổ thẹn với hai cha con bọn họ nhưng trong tương lai, rất nhiều năm sau khi nhìn lại hiện tại thì nó có thể sẽ trở thành một khúc mắc giữa hai người.

......

Hàn Tử Việt ở đầu dây bên kia máy liên lạc nghe rõ câu trả lời của Thẩm Thư.

"Đã khuya rồi, em ngủ đi." Hàn Tử Việt nói.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 30


"Vậy thì... chúc ngủ ngon." Thẩm Thư lập tức trả lời, do dự một chút rồi nói thêm: "Anh cũng nên ngủ sớm đi, việc gì chưa xử lý xong có thể để ngày mai rồi làm, thức khuya không tốt cho sức khỏe, buổi tối cũng đừng uống quá nhiều cà phê dễ mất ngủ."

Thẩm Thư còn nhớ trước kia khi hai người còn chưa ly hôn, họ sống chung trong nhà riêng của Hàn Tử Việt. Lúc ấy, mặc dù Thẩm Thư và Hàn Tử Việt không ngủ cùng phòng nhưng Thẩm Thư biết Hàn Tử Việt thường xuyên thức rất khuya trong thư phòng để xử lý công việc kinh doanh, khi buồn ngủ thì anh thích dùng cà phê để tỉnh táo tinh thần.

Mặc dù Thẩm Thư hầu như không đến thư phòng làm phiền Hàn Tử Việt vì những lý do không thiết yếu, nhưng hai người đã sống chung dưới một mái nhà đã lâu, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy thì thế nào cũng sẽ biết.

Uống quá nhiều cà phê sẽ không ngủ được, chỉ có thể tiếp tục thức khuya, mà thức khuya không tốt cho cơ thể cho nên Thẩm Thư mới khuyên Hàn Tử Việt ít uống cà phê lại.

Hàn Tử Việt không ngờ rằng Thẩm Thư sẽ đột nhiên nói ra một câu như vậy.

Kỳ thật hai năm trước lúc hai người còn chưa ly hôn, có đôi khi Thẩm Thư bắt gặp anh thức khuya cũng đã nói với anh như vậy. Chẳng qua lúc ấy, Thẩm Thư chỉ là dựa theo khuôn phép cho nên mới quan tâm anh một chút, mà trong lòng Hàn Tử Việt cũng hiểu rất rõ điểm này. Cả hai đều không ai để bụng.

Bởi vì Thẩm Thư còn quá nhỏ tuổi, tướng mạo cũng mới vừa trưởng thành nên Hàn Tử Việt cũng không nảy sinh tình cảm gì với cậu được, mà ngay lúc đó anh quả thật cũng không có tâm tình đi nói chuyện yêu đương.

Về phần Thẩm Thư, bởi vì hiệp nghị hôn nhân giữa hai người nên trong lòng cậu cũng tự hiểu, hơn nữa cậu còn hơi sợ Hàn Tử Việt nên cũng không có tâm tư gì khác đối với đối Hàn Tử Việt.

Còn nữa, mặc dù cả hai sống với nhau được hai năm nhưng trừ phi cần thiết thì thời gian ở chung căn bản là không nhiều lắm.

Hàn Tử Việt nghe thấy sự quan tâm của Thẩm Thư, sửng sốt một lúc mới trả lời lại: "Ngủ ngon."

......

Một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau, Thẩm Thư dậy sớm xuống giường đến phòng bếp dưới lầu để làm bữa sáng cho Phương Nghiên và Thẩm An, nhân tiện làm một giữa trưa tiện lợi.

Cậu và Phương Nghiên chuẩn bị đưa Thẩm An ra ngoại thành dạo chơi. Nếu đổi lại là Thẩm Thư bảy năm trước thì nhất quyết sẽ không nấu cơm.

Thẩm Thư vừa mới đi vào phòng bếp đã ngửi thấy mùi thức ăn từ trong bếp bay ra. Hóa ra Phương Nghiên đã tới trước cậu một bước.

"A Nghiên, sao cậu dậy sớm thế?" Thẩm Thư đi vào phòng bếp dự định làm trợ thủ cho Phương Nghiên, kết quả lại phát hiện Phương Nghiên gần như đã làm xong xuôi hết rồi, căn bản không có chỗ cho cậu nhúng tay vào nữa.

"Dù sao tỉnh lại cũng không ngủ được, mình cũng mới dậy thôi." Phương Nghiên đầu cũng không quay lại mà trả lời.

"Vậy làm phiền cậu rồi, mình đi đánh thức An An dậy."

"Được."

Thẩm Thư lại lên lầu, đến bên ngoài phòng Thẩm An gõ gõ cửa.

"An An ơi, dậy thôi." Nói xong, cậu vặn tay nắm đẩy cửa vào.

Chăn bông trên giường được gấp gọn gàng nhưng không có ai cả, mà đèn trong phòng vệ sinh thì đang sáng lên.

"Ba ba, An An... ở đây, con đang đánh răng ạ..." Thanh âm đứt quãng của Thẩm An phát ra từ trong phòng vệ sinh.

Thẩm Thư đứng ở cửa toilet, nhìn đầu nhỏ của Thẩm An đang lắc qua lắc lại theo động tác đánh răng mà bật cười: "Vậy An An đánh răng rửa mặt xong thì xuống dưới ăn sáng nha, ba nuôi đã làm cơm xong rồi."

"Vâng ạ... Ọc ọc ọc ọc......" Thẩm An đáp lại rồi uống một ngụm nước súc miệng.

- --------------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 31


Sau khi ăn sáng xong, Phương Nghiên chuẩn bị đồ đạc cùng với Thẩm Thư và Thẩm An đến ngoại thành dạo chơi.

Hôm nay khách sạn Thanh Diệp không mở cửa. Sau khi đẩy cửa ra, Phương Nghiên liền thấy một chiếc xe huyền phù đang đậu ở bên ngoài.

Phương Nghiên ngẩn người một lúc, sau đó nhíu mày. Bởi vì y nhìn thấy khuôn mặt của Hàn Tử Việt lộ ra sau khi cửa kính ô tô được hạ xuống.

"Ba nuôi ơi, sao ba đứng im vậy?" Phía sau truyền đến thanh âm non nớt của Thẩm An.

Phương Nghiên muốn đóng cửa lại ngay lập tức, nhưng làm như vậy quả thực như là đang "lạy ông tôi ở bụi này".

Thẩm An thấy Phương Nghiên không trả lời mình liền lon ton đi về phía trước, kết quả cũng nhìn thấy chiếc xe đậu ở cửa cùng với Hàn Tử Việt.

Đúng lúc Hàn Tử Việt mở cửa rồi bước xuống xe.

"... Chú Hàn, sao chú lại tới đây?" Thẩm An mở to đôi mắt to tròn, nghi hoặc hỏi.

"Sao hai người cứ đứng yên ở đây vậy?"

Hàn Tử Việt còn chưa kịp trả lời Thẩm An thì giọng nói của Thẩm Thư đã vang lên, sau đó đột nhiên im bặt. Cậu cũng đã nhìn thấy Hàn Tử Việt.

"Hàn tiên sinh, anh đến đây sớm như vậy để làm gì?" Thẩm Thư nghi hoặc lên tiếng.

Gọi trực tiếp là Hàn Tử Việt thì Thẩm Thư thật sự không gọi được, mà gọi là "Hàn gia chủ" thì sẽ làm Hàn Tử Việt không vui, cho nên Thẩm Thư bèn gọi Hàn Tử Việt là Hàn tiên sinh.

Vừa không quá xa cách cũng không quá thân mật, vô cùng lịch sự. Nhưng Hàn Tử Việt vẫn nhíu mày, sau lại giãn ra. Mặc dù anh không thích cách xưng hô quá lịch sự của Thẩm Thư nhưng cũng không phản đối gì, bởi vì Thẩm Thư nói không có gì sai cả.

Phương Nghiên nhìn dáng vẻ Hàn Tử Việt và Thẩm Thư im lặng mắt to trừng mắt nhỏ, nghĩ nghĩ mình là người ngoài nên định tránh đi. Phương Nghiên cho rằng Hàn Tử Việt lại muốn nói chuyện riêng với Thẩm Thư.

Y không thích Hàn Tử Việt, nhưng cũng không muốn làm cho Thẩm Thư xấu hổ trước mặt Hàn Tử Việt vì sự mất bình tĩnh của mình. Tuy nhiên khi Phương Nghiên tránh đi cũng không mang theo Thẩm An đi cùng.

Dù sao Thẩm An chỉ là một đứa bé, Hàn Tử Việt chắc sẽ không tránh mặt cậu nhóc, Thẩm An ở đây cũng tốt, nếu Hàn Tử Việt muốn làm gì đó thì có lẽ cũng sẽ cố kỵ hai cha con bọn họ một chút mà bỏ qua.

Sau khi Phương Nghiên tránh đi, Hàn Tử Việt mới trả lời câu hỏi lúc nãy của Thẩm Thư.

"Rạng sáng gọi điện cho em, em nói hôm nay sẽ đưa An An đi chơi nên tôi tới đây."

Bởi vì không biết Thẩm Thư và Thẩm An sẽ xuất phát khi nào nên Hàn Tử Việt đã đến thị trấn Tử Diên từ rất sớm, sau đó ngồi chờ ở bên ngoài khách sạn Thanh Diệp.

"... Anh muốn đi cùng chúng tôi sao?" Thẩm Thư mở to mắt, hơi ngạc nhiên hỏi.

Cậu khó có thể tưởng tượng được rằng Hàn Tử Việt sẽ vì những chuyện như đi chơi này mà từ sáng sớm đã chạy tới đây rồi ngồi ở bên ngoài chờ đợi. Cho dù Hàn Tử Việt không nói ra thì Thẩm Thư cũng không đoán được.

Rạng sáng cậu chỉ tùy tiện nhắc tới mà thôi, không nghĩ tới Hàn Tử Việt lại nhớ kỹ như vậy. Cậu cũng không có nói khi nào sẽ xuất phát, Hàn Tử Việt đương nhiên sẽ không biết thời gian, nếu muốn không lỡ mất thời gian với bọn họ thì ngồi xe từ trong thành phố đến đây cũng phải mất khoảng hai tiếng đồng hồ, mà bây giờ chỉ mới 8 giờ sáng, cho nên chắc hẳn Hàn Tử Việt từ rất sớm đã tới bên ngoài khách sạn ngồi chờ.

"Có thể chứ?" Hàn Tử Việt hỏi.

Nếu Thẩm Thư không đồng ý, anh cũng sẽ không cưỡng cầu tham gia. Nếu không, bầu không khí dọc đường sẽ rất khó chịu.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 32


Nhưng Thẩm Thư còn chưa kịp trả lời, Thẩm An đã lên tiếng trước.

Cậu nhóc nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn trong trẻo, bộ dáng đáng yêu động lòng người: "Nếu chú Hàn muốn đi chơi với con và ba ba, An An rất hoan nghênh ạ!"

Thẩm Thư trầm mặc.

Nếu Thẩm An đã nói hoan nghênh Hàn Tử Việt đi chơi cùng với bọn cậu thì Thẩm Thư cũng sẽ không mở miệng phản bác lại Thẩm An. Tất cả những gì cậu làm hiện tại, đáp ứng sẽ suy xét đến chuyện tái hôn cũng đều là vì Thẩm An.

Kỳ thật từ cuộc trò chuyện tối hôm qua, có lẽ Thẩm An thực sự hy vọng Thẩm Thư được hạnh phúc, không cần phải hy sinh vì nhóc. Nhưng trong lòng Thẩm Thư cũng biết rất rõ Thẩm An cũng muốn có một người cha ruột thịt khác.

Thằng bé là một đứa bé rất ngoan ngoãn và nghe lời, cho dù rất muốn nhưng vì không để làm cậu thương tâm khổ sở nên chưa bao giờ nói ra.

Chỉ là...

"Anh tới tinh cầu Diên Vĩ không phải bàn chuyện làm ăn sao? Bây giờ đi chơi cùng với chúng tôi sẽ không có vấn đề gì chứ?" Thẩm Thư hỏi lại.

"Không sao." Hàn Tử Việt lắc đầu: "Việc quan trọng nhất đã được hoàn thành từ ngày hôm qua, tôi không có mặt cũng không có vấn đề gì. Nếu chuyện gì cũng cần tôi tự mình ra tay thì Hàn thị nuôi nhiều người như vậy để làm gì?"

......

Mặc dù Phương Nghiên rất không thích Hàn Tử Việt, nhưng nếu Thẩm Thư và Thẩm An đều không có ý kiến gì thì y đương nhiên cũng sẽ không phản đối, chẳng qua từ đầu tới cuối đều không cho Hàn Tử Việt sắc mặt tốt mà thôi.

Còn nữa, Phương Nghiên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt sang Lâm Tiêu, người này tại sao cũng đi theo bọn họ vậy chứ?!

Hàn Tử Việt là một người cha khác của An An nên có mặt ở đây thì y cũng không có ý kiến gì, Phương Nghiên y là ba nuôi của Thẩm An cùng với cậu nhóc đi chơi là chuyện bình thường, còn nữa nói chính xác thì là ba người bọn họ đi chơi với nhau, Hàn Tử Việt là người nửa đường chen chân vào thôi.

Nhưng, tên Lâm Tiêu này là chuyện gì đây?! Y vẫn còn nhớ rất rõ thái độ của tên Lâm Tiêu này ngày hôm qua đấy!

Nhưng cho dù Phương Nghiên có khó chịu thì cũng phải chấp nhận sự tồn tại của tên Beta mặt lạnh như băng này đi cùng với bọn họ. Phương Nghiên cũng không thể không thừa nhận, Lâm Tiêu làm việc thực sự rất chu đáo.

Nói là dạo chơi ngoại thành nhưng kỳ thật cũng không đi quá xa, vẫn là ở trong thị trấn nhỏ Tử Diên, chỉ là từ thị trấn đi ra vùng ngoại ô mà thôi.

Đang là mùa hoa diên vĩ nở rộ, tiếng nước róc rách chảy qua từng khe đá bên bờ suối, đối diện dòng suối nhỏ chính là rừng cây xanh um tươi tốt, cảnh đẹp tự nhiên đến nao lòng.

Tấm vải dã ngoại sọc xanh sọc trắng được Phương Nghiên trải trên bãi cỏ, đang trải được một nửa thì Lâm Tiêu bỗng nhiên ngồi xổm xuống làm cùng với y.

Phương Nghiên nhìn người đàn ông vẫn đang mặc vest mang giày da ngồi xổm xuống làm loại chuyện này, khóe miệng giật giật không nói nên lời.

Vậy người đàn ông này cùng với Hàn Tử Việt rốt cuộc là tới đây làm cái gì chứ, nào có ai đi chơi mà còn mặc áo vest rồi thắt nơ đâu.

Hơn nữa...

Phương Nghiên quay đầu lại nhìn về phía chiếc xe huyền phù đang đậu cách đó không xa, mặc dù từ bên ngoài không nhìn thấy được gì cả nhưng Phương Nghiên biết bên trong đó có vài vệ sĩ mặc vest đen, tất cả đều là Alpha, còn rất cao to.

Bởi vì có Lâm Tiêu hỗ trợ nên Thẩm Thư rất nhàn rỗi, bị Thẩm An lôi kéo dùng quang não chụp ảnh.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 33


"Ba ba xem kìa, trong nước còn có cá nhỏ nữa!" Thẩm An dùng bàn tay múp máp chỉ vào con cá nhỏ đang bơi lội tung tăng trong dòng suối.

"Cẩn thận." Thẩm Thư thoáng duỗi tay kéo Thẩm An lại: "Con đừng tới gần mép nước như vậy, kẻo trượt chân ngã xuống nước đấy."

"An An hiểu rồi ạ, ba ba." Thẩm An quay đầu lại cười với Thẩm Thư, sau đó lùi lại mấy bước.

Khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc trác đầy đáng yêu ngập tràn ý cười. Thẩm Thư cũng mỉm cười dùng quang não chụp lại cảnh này của Thẩm An.

Những ngày tháng bây giờ, cậu cảm thấy thực sự rất tốt. Năm đầu tiên Thẩm An chào đời cuộc sống quả thực rất khó khăn.

Không gì khác, chỉ là Thẩm Thư lần đầu tiên làm cha, mà bản thân cậu cũng còn là một đứa trẻ nên không biết phải chăm sóc Thẩm An mới sinh như thế nào.

Thẩm Thư cũng không yên tâm giao Thẩm An cho nhà trẻ để người khác chăm sóc. Ít nhiều gì cũng nhờ sự giúp đỡ của bà chủ khách sạn trước đây nên Thẩm Thư mới có thể nuôi nấng Thẩm An lớn đến một tuổi mà không bị ốm đau hay bệnh tật gì.

Bà chủ khách sạn đã sinh mấy người con, nay đã lên chức bà ngoại cho nên rất có kinh nghiệm trong việc nuôi dạy con cái, bà cũng đã dạy cho Thẩm Thư rất nhiều cách để chăm sóc em bé.

Trong lòng Thẩm Thư thực sự rất cảm kích đối phương. Mỗi năm đến dịp lễ tết, Thẩm Thư đều sẽ chuẩn bị quà cáp gửi cho bà chủ.

"Em thật sự đã nuôi nấng An An rất tốt." Hàn Tử Việt không biết khi nào đã đi tới bên cạnh Thẩm Thư, cảm thán một câu.

Nụ cười trên mặt Thẩm Thư bất giác giảm xuống vài phần.

"An An từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, kỳ thật tôi căn bản cũng không cần phải quản thằng bé quá mức." Thẩm Thư trả lời.

Ánh mặt trời dịu nhẹ, gió thổi vi vu làm lá cây phát ra những tiếng "xào xạc".

Nếu đổi lại là mấy năm trước, Thẩm Thư tuyệt đối không dám tưởng tượng mình và Hàn Tử Việt lại có thể đứng chung một chỗ mà nói chuyện nhàn nhã như vậy.

"Thẩm Thư, cảm ơn em rất nhiều, cảm ơn em vì đã đưa An An đến thế giới này." Đột nhiên, Hàn Tử Việt nói một câu như vậy.

Thẩm Thư có chút kinh ngạc. Cậu không thể hiểu được tại sao Hàn Tử Việt lại cảm ơn cậu vì đã sinh An An ra.

Nhưng thoạt nhìn Hàn Tử Việt cũng không có ý định giải thích lý do tại sao lại nói những lời này. Hai người cứ như vậy im lặng đứng chung một chỗ, nhìn Thẩm An đang vui vẻ đếm cá bên bờ suối.

Tuy nhiên, dù có cẩn thận đến đâu cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

"A... "

Thẩm An đột nhiên hét lên một tiếng.

"An An con bị sao vậy?!" Phương Nghiên vừa nghe thấy tiếng hét đã lập tức ngẩng đầu lên nhìn về hướng đó.

"An An?!" Thẩm Thư hoảng hốt kêu lên một tiếng, sau đó vội vàng chạy về phía Thẩm An.

Nhưng mà có một bóng dáng còn nhanh hơn Thẩm Thư... Là Hàn Tử Việt. Anh lập tức bế Thẩm An lên khỏi dòng suối.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Hàn Tử Việt vội hỏi, trong giọng nói xen lẫn sự lo lắng mà anh không hề nhận ra.

Thẩm An chớp chớp đôi mắt to tròn, cố gắng không cho nước mắt rơi xuống, giơ ngón trỏ tay phải bị sưng tấy của mình lên cho Hàn Tử Việt xem: "Chú, vừa nãy con bị cua kẹp tay ạ."

Hàn Tử Việt nghe được đáp án này cũng yên lòng phần nào.

Đúng lúc này Thẩm Thư cũng chạy tới đây, Phương Nghiên cũng vừa chạy tới. Sau khi cả hai nghe được câu trả lời của Thẩm An thì đều không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Ba đã bảo con không được nghịch ngợm dùng tay bắt nó rồi mà." Thẩm Thư khẽ búng trán Thẩm An một cái, giả vờ tức giận nói.

"Ba ba..." Vẻ mặt Thẩm An đầy đáng thương mà gọi cậu.

"Làm nũng cũng vô dụng." Lần này người mở miệng chính là Phương Nghiên: "Trên xe có băng dán và nước sát trùng, để ba nuôi đi lấy."
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 34


"Không cần, tôi đã lấy tới rồi."

Mọi người lập tức quay đầu lại về phía phát ra giọng nói, thì ra là Lâm Tiêu đang cầm một hộp thuốc đi tới.

"Cũng may không bị chảy máu." Thẩm Thư lấy nước sát trùng sửa tay cho Thẩm An, sau đó băng bó lại bằng một miếng băng keo cá nhân.

Thẩm An cũng còn đang được Hàn Tử Việt ôm trong ngực.

"Cảm ơn ba ba, cảm ơn chú Hàn ạ." Đôi mắt tròn xoe của Thẩm An mở to, ngoan ngoãn nói cảm ơn.

Sau đó Thẩm An muốn leo xuống khỏi người Hàn Tử Việt.

"Con cũng cảm ơn ba nuôi, cảm ơn chú Lâm ạ."

Thời gian còn lại của buổi dã ngoại đều trôi qua một cách yên bình.

Thẩm Thư nhìn ra được trong chuyến đi chơi hôm nay Thẩm An đã rất vui vẻ, đặc biệt là khi Thẩm An đối mặt với Hàn Tử Việt.

Lúc đầu khi Thẩm An gọi Hàn Tử Việt thì còn có chút rụt rè, nhưng sau đó đã vô cùng thuần thục gọi tên anh.

Mặc dù Thẩm An đã biết Hàn Tử Việt là một người cha khác của mình, nhưng nếu không có sự đồng ý của Thẩm Thư thì cậu nhóc cũng sẽ không mở miệng gọi Hàn Tử Việt là "cha".

Tương tự, cậu nhóc cũng không biết liệu Hàn Tử Việt có thể không vui hay không nếu cậu gọi như vậy. Thẩm An biết rất rõ những gì nên làm và những gì không nên làm.

Vào buổi chiều, Hàn Tử Việt lại đưa hai cha con Thẩm Thư và Phương Nghiên cùng ngồi xe với mình trở về khách sạn Thanh Diệp.

"Tạm biệt chú Hàn ạ!" Thẩm An vẫy vẫy tay chào tạm biệt Hàn Tử Việt đang ngồi trong xe: "Còn chú Lâm nữa! Hôm nay An An thật sự rất vui vẻ!"

......

Chiều chủ nhật, Thẩm Thư đưa Thẩm An trở về chung cư trong thành phố. Thẩm An còn phải đi học, Thẩm Thư cũng vậy.

Thời gian mà Hàn Tử Việt cho cậu suy xét đã sắp tới rồi. Thứ tư Hàn Tử Việt sẽ lên phi thuyền trở lại Hải Lam Tinh, vì vậy muộn nhất là tối thứ ba Thẩm Thư phải cho Hàn Tử Việt một câu trả lời.

Nhưng đôi khi vận mệnh lại thích trêu ngươi con người.

Giữa trưa khi đang cùng với bạn học ăn cơm, Thẩm Thư nhận được cuộc gọi của giáo viên chủ nhiệm lớp Thẩm An.

"Cô Tần, gọi điện vào giờ này là có việc gì sao?" Thẩm Thư buông đũa xuống, tạm thời rời bàn đi tới hành lang bên ngoài nhà ăn.

Đầu dây bên kia máy liên lạc truyền đến giọng nói có vài phần lo âu của cô giáo, giải thích cho Thẩm Thư biết vì sao mình lại gọi điện đến vào lúc này.

Sau khi Thẩm Thư nghe xong liền chau mày, còn không quên trấn an: "Cô Tần, tôi sẽ lập tức đến trường ngay, làm phiền cô Tần rồi."

Thẩm Thư nói xong liền cúp điện thoại, sau đó vào trong nhà ăn nói cho bạn cùng lớp một tiếng con trai của mình ở trường học có chuyện, bây giờ phải đến trường một chuyến, nhờ bọn họ xin nghỉ giúp mình với giáo sư hướng dẫn và giáo sư bộ môn tiết hướng nghiệp buổi chiều.

Nói xong Thẩm Thư nhanh chóng bưng mâm thức ăn còn chưa ăn được bao nhiêu tới cửa sổ tái chế, sau đó vội vàng chạy ra khỏi trường học.

Cũng may là trường học của Thẩm An cách trường đại học của Thẩm Thư rất gần, Thẩm Thư chạy thẳng đến trường tiểu học của Thẩm An.

Thẩm Thư còn chưa đi tới gần văn phòng của cô Tần thì từ ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng cãi vã bên trong đó. Hay đúng hơn, là một giọng nam cuồng loạn đang chửi bới inh ỏi trong văn phòng.

Khi Thẩm Thư vừa đi tới cửa liền nhìn thấy một Omega nam hơi béo đang tức giận mắng chửi, trong ngực còn ôm một cậu bé.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 35


Thẩm An được cô giáo Tần bảo vệ ở trong ngực, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Omega nam đang mắng chửi kia, cho dù quanh hốc mắt đã tràn đầy nước mắt nhưng vẫn cố nén không cho mình rơi lệ.

1

Hơn nữa trên khuôn mặt non nớt của Thẩm An có thể thấy rõ cậu nhóc đang rất tức giận.

"Cô Tần, tôi tới rồi." Thẩm Thư đứng ở cửa, lên tiếng cắt ngang.

"Ba ba!" Thẩm An thoát khỏi lòng ngực cô giáo Tần, sau đó nhanh chóng lao về phía Thẩm Thư.

Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Thư kia, giọt nước mắt mà Thẩm An cố kìm nén cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, nhưng cậu nhóc chỉ rơi lệ chứ không hề khóc thành tiếng.

Không phải nhóc không muốn khóc, nhưng nhóc không thể khóc, nhóc phải kiên cường lên.

Omega nam vừa nhìn thấy Thẩm Thư đã tới lập tức lao vào mắng càng thêm lợi hại: "Đây là con trai mà cậu dạy đây à?! Vừa nhìn liền biết loại không có giáo dưỡng như thế này thì có thể dạy ra được thứ gì tốt! Cư nhiên dám động thủ đánh con trai của tôi!"

"Chú mới không có giáo dưỡng! Chú dựa vào cái gì mà mắng ba ba của con?!"

Từ nãy đến giờ Thẩm An đều chưa hề lên tiếng phản bác khi đối phương mắng mình, nhưng ba mình vừa tới người này đã lập tức mắng ba ba làm Thẩm An không chịu được nữa, quay đầu lại dùng sức hét lớn một câu về phía Omega nam mập mạp kia.

Mắng nhóc thì được, nhưng không được mắng ba ba của nhóc!

"An An!" Thẩm Thư thấp giọng quát một tiếng, ý bảo Thẩm An đừng nói nữa.

Có một số chuyện chỉ có thể để người lớn bọn họ giải quyết.

Thẩm An lập tức vùi đầu lại vào trong ngực Thẩm Thư, đôi bờ vai bé nhỏ run nhè nhẹ, cố gắng hết sức để không khóc ra tiếng, hai tay gắt gao nắm chặt lấy áo của Thẩm Thư.

"Cô Tần, sao An An và cậu bé này lại đánh nhau vậy?" Thẩm Thư tận lực bỏ qua lời mắng mỏ của Omega nam kia, quay sang hỏi cô giáo Tần.

Vừa nãy ở trong máy liên lạc, cô Tần chỉ nói An An và bạn cùng lớp đánh nhau ở hành lang căn tin nhưng lại không nói lý do là gì.

"Chuyện này..." Vẻ mặt cô giáo Tần thoáng do dự, thật ra cô cũng chỉ nghe được từ các em học sinh khác miêu tả nguyên nhân Thẩm An và đối phương đánh nhau, nhưng bởi vì một số lời nói rất khó nghe nên cô không thể nói được gì trước mặt Thẩm Thư.

"Cậu ta nói ba ba bán thân, còn là tiểu tam phá hoại gia đình người khác! Nói con là một đứa con hoang không có hai người ba!" Thẩm An lại ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn đỏ bừng, chỉ vào cậu bé trong ngực Omega nam kia.

Nghe vậy, bàn tay Thẩm Thư bỗng dưng nắm chặt lại.

"Vốn dĩ chính là như vậy!" Thẩm An vừa dứt lời, cậu nhóc kia liền chen vào, còn làm mặt quỷ với Thẩm An: "Lêu lêu lêu, tao thích thì nói đấy! Nếu không thì tại sao ba ba Alpha của mày chưa từng tới trường đón mày chứ! Ba ba Omega của mày sinh mày ra khi vẫn còn đang học đại học, vậy không phải là bị bao dưỡng thì là cái gì?!"

3

"Cậu!" Thẩm An nghe vậy liền giãy giụa muốn thoát khỏi lòng ngực Thẩm Thư, nước mắt từ trên má chảy xuống, vẻ mặt hung ác muốn đi đánh đối phương lần nữa.

"Ba ba cứu con!" Cậu bé thấy vậy liền sợ tới mức hét to, quay đầu vùi vào lòng ngực bố mình.

Vừa nãy nhóc bị Thẩm An đá một cái, đến bây giờ người vẫn còn đau đây.

"Thẩm An!" Thẩm Thư lại nhỏ giọng quát: "Lời ba ba nói con không nghe nữa đúng không?!"

Không phải cậu không tức giận, nhưng loại chuyện này có tức giận cũng vô dụng, đặc biệt đối phương chỉ là một đứa trẻ, sao cậu có thể đi so đo với đối phương chứ? Hơn nữa thoạt nhìn cậu bé kia cũng cùng một dạng không chịu nói lý như ba mình.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 36


Khi Thẩm An nghe thấy tiếng quát của Thẩm Thư liền cúi đầu xuống, cũng không ôm Thẩm Thư nữa mà không ngừng rơi nước mắt.

Trong lòng nhóc cảm thấy rất ấm ức, vì sao ba ba lại mắng nhóc chứ, rõ ràng nhóc không hề sai.

"Sao, ngay trước mặt tôi mà còn muốn bắt nạt con tôi à?! Tôi nói cho cậu biết, tôi cũng không phải là người dễ bị bắt nạt như vậy đâu!" Vẻ mặt Omega nam đầy phẫn nộ: "Con trai của tôi không hề sai!"

Cô giáo Tần đau đầu ngồi trên ghế, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: "Thẩm tiên sinh, Vương tiên sinh, trước hết chúng ta cứ bình tĩnh lại đã được không?"

Ba của em học s1nh Lý như thế này thì cũng không khó nghĩ ra được em Lý bị nuôi thành bộ dáng gì. Nếu đổi lại là cô thì cô cũng sẽ tức giận, Thẩm An luôn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghe thấy ba ba của mình bị người ta nhục nhã ở sau lưng như vậy thì động thủ đánh người cũng không có gì kỳ quái.

Nhưng là một giáo viên, mặc dù cô có tâm muốn giúp đỡ Thẩm An nhưng cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng, cái vị ba ba của em Lý này làm ầm ĩ cả lên thật sự làm người ta không chịu nổi.

"Cô giáo cũng thấy rồi đấy, thằng con hoang này ngay trước mặt tôi mà còn muốn đánh con trai của tôi, vậy sau lưng còn không biết ức h**p thằng bé như thế nào chứ, chuyện này làm sao bảo tôi bình tĩnh cho được?!" Omega nam họ Vương hét lớn về phía cô Tần.

"Ba em Lý, mong anh ăn nói cho cẩn thận!" Cô giáo Tần rốt cuộc cũng có vài phần tức giận: "Bọn nhỏ ở tuổi này ăn nói hay làm gì đều là học từ phụ huynh! Nơi này là trường học, tốt nhất anh hãy ăn nói cho văn minh một chút! Trẻ con mà nói bậy thì còn có thể đổ cho tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng anh thân là người lớn mà sao lại có thể trước mặt mấy đứa nhỏ ăn nói lỗ m4ng vậy chứ?"

Nghe thấy cô giáo Tần từ trước đến nay đều ôn hòa mà giờ lại lớn tiếng phản bác mình như vậy, vẻ mặt Omega nam có chút xấu hổ, nhưng tính khí của anh luôn luôn đanh đá, cho dù có sai cũng sẽ không bao giờ thừa nhận mình sai.

Vì thế...

"Sao, con trai của tôi bị người ta đánh mà tôi còn phải xin lỗi bọn họ sao?! Được đấy cô Tần! Cô nhận ích lợi gì từ hai cha con bọn họ mà giúp bọn họ như vậy! Đi, chúng ta đi tìm hiệu trưởng giải quyết chuyện này!"

Nói xong, Omega nam kia liền dẫn con trai của mình chuẩn bị ra khỏi văn phòng đến phòng hiệu trưởng tìm hiệu trưởng. Tiếng rống của anh ta vang vọng khắp văn phòng.

Nếu không phải đang là giờ cơm trưa, hành lang bên ngoài văn phòng có lẽ sẽ chật ních giáo viên và học sinh đến xem kịch.

"Tao muốn đi khiếu nại mày! Có thể sinh ra loại con hoang này thì cũng không phải thứ gì tốt..."

Anh ta còn chưa kịp nói xong thì bỗng im bặt như có gì đó bóp chặt lấy cổ, trừng mắt nhìn về Alpha cao lớn nam tính mặc một bộ vest chỉnh tề với khí thế áp người đột nhiên xuất hiện trước cửa văn phòng.

"Anh là ai! Môn thần gác cửa à?! Làm tôi hết hồn!"

Thẩm Thư sau khi trông thấy người đàn ông đứng ở cửa liền mở to mắt: Sao anh ấy lại tới đây?!

"Tôi? Tôi chính là ba ba Alpha của Thẩm An." Alpha đứng ở cửa cuối cùng cũng mở miệng, thanh âm lạnh như băng xen lẫn vài phần tức giận.

Người tới không phải là Hàn Tử Việt thì còn là ai nữa?

"..." Lời Hàn Tử Việt nói làm Thẩm Thư càng thêm sửng sốt, cậu còn chưa kịp nói gì thì Thẩm An đang ở trong ngực cậu liền đột nhiên thoát ra, sau đó nhào về phía Hàn Tử Việt.

Hàn Tử Việt phản xạ có điều kiện lập tức ôm lấy Thẩm An.

"Daddy!" Thẩm An ôm chặt eo Hàn Tử Việt, khi vừa nhào vào lòng anh liền không nhịn được nữa mà cuối cùng cũng khóc lớn thành tiếng.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 37


Thẩm An đột nhiên ôm mình khóc lớn lên, còn gọi mình là "cha" làm cánh tay đang ôm Thẩm An của Hàn Tử Việt cứng đờ. Sau đó Hàn Tử Việt bế Thẩm An lên, để đầu nhỏ của Thẩm An tựa vào vai mình.

Thẩm Thư sững người tại chỗ, phảng phất như có thứ gì đó chôn chân cậu lại, biểu cảm trên mặt từ khiếp sợ đến khổ sở. Khiếp sợ là bởi vì những lời Hàn Tử Việt nói, khổ sở là bởi vì hành động của Thẩm An.

Có lẽ cậu không phải là một người cha xứng đáng, cho nên mới làm Thẩm An thà ôm Hàn Tử Việt òa khóc cũng không muốn dựa dẫm vào cậu.

Cậu biết Thẩm An đánh nhau với bạn là vì bảo vệ mình, nhưng cãi nhau với cha của đối phương thì có ích lợi gì? Chỉ làm cho mọi chuyện trở nên rắc rối hơn, huống chi đối phương còn ngang ngược vô lý như vậy, Thẩm Thư sao có thể cãi nhau với đối phương được chứ. Chẳng lẽ cậu còn phải đánh một trận với đối phương sao?

Cậu chỉ là hy vọng có thể giải quyết chuyện này trong hòa bình, chẳng hạn như có thể giải quyết theo trình tự pháp luật. Nhưng cậu đã xem nhẹ lời mắng của mình với Thẩm An đã làm thằng bé nghĩ như thế nào.

Đứa nhỏ sáu tuổi vòng tay ôm chặt cổ Hàn Tử Việt, vùi đầu vào bả vai anh khóc thật sự rất thương tâm.

"Không khóc không khóc, ngoan." Hàn Tử Việt có chút vụng về mà an ủi Thẩm An: "Cha đến rồi."

Anh vỗ vỗ lưng Thẩm An tỏ vẻ trấn an. Thẩm An chỉ ôm lấy cổ Hàn Tử Việt mà không nói gì, vẫn cứ khóc.

Cho dù cậu nhóc có ngoan ngoãn, có hiểu chuyện hay thông minh đến đâu thì bây giờ nhóc cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi mà thôi.

Lời Hàn Tử Việt nói không chỉ làm Thẩm Thư sững sờ mà còn khiến cô Tần và Omega nam của cậu bé kia khiếp sợ.

Cô giáo Tần hỏi: "Tiên sinh ngài là...?"

Thẩm An đã học ở đây một năm, từ trước đến nay đều chỉ có một mình Thẩm Thư đến trường. Những khi có hoạt động cần cha mẹ tham gia thì bọn họ cũng chỉ thấy có một mình Thẩm Thư.

Mặc dù đôi khi cũng có Phương Nghiên đi cùng, nhưng Thẩm An lại gọi Phương Nghiên là ba nuôi. Theo thời gian dài, các bạn trong lớp đều bàn tán sau lưng Thẩm An suy đoán tại sao Thẩm An lại chỉ có một người cha.

Hiện tại đột nhiên lại có một người đàn ông với diện mạo bất phàm nhảy ra nói mình là cha của Thẩm An làm cô Tần không dám tùy tiện tin tưởng, cho dù Thẩm An đã gọi đối phương là cha nhưng Thẩm tiên sinh lại đứng bất động tại chỗ không nói gì.

"Vừa nãy không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi là cha của An An, tôi họ Hàn." Giọng nói Hàn Tử Việt có chút không vui.

Thấy Thẩm An càng khóc càng thương tâm, cậu bé vốn dĩ còn đang rất kiêu ngạo ở trong lòng ngực ba mình cũng đột nhiên khóc lên, một là bởi vì bị tiếng khóc của Thẩm An lây nhiễm, hai là vì sợ hãi trước khí thế của Hàn Tử Việt.

"Con khóc cái gì mà khóc? Cho dù có như thế thì sao, không nghe thấy hắn nói hắn họ Hàn à? Thẩm An họ Thẩm, hai người bọn họ không có họ giống nhau, ai biết có phải là được mời đến diễn kịch hay không?" Ba của cậu bé quát lại cậu bé với một giọng điệu âm dương quái khí, nhưng lời nói lại nhằm vào Hàn Tử Việt, Thẩm Thư và Thẩm An: "Hay là nói Thẩm An vốn dĩ chính là con ngoài giá thú, kim chủ không nhận nó cho nên chỉ có thể theo họ Thẩm."

1

Lời nói của đối phương khiến Hàn Tử Việt càng thêm không vui, chân mày nhíu lại nhìn thẳng về đối phương, ngay cả Thẩm Thư cũng không kìm nén được lửa giận trong lòng nữa.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 38


Với tính cách của Hàn Tử Việt thì căn bản sẽ không cãi nhau với đối phương.

Thẩm Thư cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà muốn phản bác lại lời của đối phương thì đột nhiên có một giọng nam lạnh lùng vang lên trong văn phòng.

"Chủ tịch của chúng tôi để tiểu thiếu gia theo họ của Thẩm tiên sinh thì có vấn đề gì sao? Luật nào của liên minh quy định con cái không được theo họ cha của Omega? Vị tiên sinh này, con của anh không thể theo họ của anh là vì Alpha nhà anh không cho thì liền cho rằng những Alpha trên đời này đều giống vị kia của nhà anh à."

Không biết Lâm Tiêu đã tới khi nào, hay anh ta vốn dĩ đi cùng với Hàn Tử Việt, chỉ là bọn cậu không có phát hiện thôi.

Anh ta phản bác lại lời của đối phương một cách rõ ràng và mạch lạc, tính tình tuy lạnh lùng nhưng không trầm lặng như Hàn Tử Việt, cũng không giống Hàn Tử Việt thích giải quyết theo hành động thực tế hơn là lời nói.

Nếu nói đến cãi nhau, Lâm Tiêu so với Omega nam đanh đá trong văn phòng này cũng không thua kém chút nào, chỉ là trong cuộc cãi vã anh ta sẽ không hét lên hay la hét mà là nói có sách mách có chứng phản bác lại đối phương một cách hùng hồn, như một lời thề son sắt làm người khác không thể không tin, ví dụ như những lời vừa rồi.

Lâm Tiêu đứng ở cửa văn phòng, trong tay cầm máy liên lạc: "Vừa rồi anh đã vu khống chủ tịch, phu nhân và tiểu thiếu gia của chúng tôi, tôi đã ghi âm lại, ít ngày nữa văn bản triệu tập của toà án sẽ được gửi đến hòm thư của nhà anh, mong anh và Alpha nhà anh đưa con của hai người đến tham gia đúng giờ."

Lâm Tiêu không chỉ là trợ lý đặc biệt của Hàn Tử Việt mà còn là bạn học của anh, hai người không chỉ có quan hệ là cấp trên cấp dưới mà còn là bạn bè thân thiết.

Hơn nữa, gia thế của Lâm Tiêu so với Hàn gia cũng không kém bao nhiêu, làm trợ lý đặc biệt cho Hàn Tử Việt nhiều năm như vậy chẳng qua là vì Lâm gia quá lộn xộn, Lâm Tiêu không muốn tham gia vào đó mà thôi, hoặc là nói anh ta chướng mắt người cha khi còn trẻ của mình đã gây ra một đống nợ phong lưu nên không thèm quan tâm.

Lâm gia bây giờ lâm vào cảnh chướng khí mù mịt, khi Lâm Tiêu còn đang đi học thì suýt chút nữa đã đoạn tuyệt quan hệ với cha mình, anh ta hận chính cha mình vì đã làm người mẹ đang bị bệnh nặng của anh ta tức chết trên giường bệnh.

Bởi vì Lâm Tiêu và Hàn Tử Việt bạn bè, lại làm việc cùng nhau nhiều năm như vậy cho nên Hàn Tử Việt đã giao cho Lâm Tiêu rất nhiều quyền lợi ở Hàn thị, đến nay anh ta vẫn là trợ lý đặc biệt chỉ vì lười đổi cương vị khác mà thôi.

"Còn nữa, mong anh hãy nhớ kỹ, phu nhân của chúng tôi chỉ là xảy ra mâu thuẫn với chủ tịch nên mới tức giận đưa tiểu thiếu gia rời đi, xuất thân tiểu thiếu gia của chúng tôi không hề khó coi như lời anh vừa nói, mà đoạn ghi âm vừa rồi tôi cũng sẽ đưa cho luật sư làm bằng chứng trình lên tòa..."

Những chuyện sau đó Thẩm Thư không biết nữa, bởi vì Hàn Tử Việt một tay ôm An An, một tay kéo cậu ra khỏi văn phòng. Có điều bản lĩnh của Lâm Tiêu làm Thẩm Thư thật sự kinh ngạc.

"Lâm Tiêu anh ta..." Còn chưa kịp nói xong, Thẩm Thư đã bị Hàn Tử Việt cắt ngang.

"Lâm Tiêu sẽ thay chúng ta xử lý, không cần lo lắng."

Vừa đi ra khỏi văn phòng, Thẩm Thư cũng nhìn thấy một hàng dài vệ sĩ mặc vest đen đang đứng trên hành lanh bên ngoài văn phòng.

Thì ra không phải là không có người tới xem náo nhiệt, nhưng chẳng qua là vì bức tường vệ sĩ đứng ở bên ngoài đã làm mọi người sợ hãi không dám tiến lên mà thôi.

Hàn Tử Việt ôm Thẩm An trong tay, kéo Thẩm Thư ra khỏi văn phòng rồi đi thẳng đến bên ngoài trường học, một loạt vệ sĩ mặc vest đen kia cũng đi theo ở phía sau, giữ vững khoảng cách không xa không gần.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 39


Thế trận như này đã thu hút rất nhiều người trong trường đến xem, trong đó còn có cả bạn học của Thẩm An, chỉ là Thẩm An đang được Hàn Tử Việt ôm vào trong ngực, cũng còn đang khóc nên không chú ý tới bạn cùng lớp của mình.

Trong trường tiểu học Tử Diên cũng có nhiều đứa trẻ có gia thế, ví dụ như cậu bé họ Lý lúc nãy, cho nên ba ba Omega của cậu bé mới kiêu ngạo như vậy.

Nhưng cũng không khoa trương như Hàn Tử Việt, mang theo một đám vệ sĩ tới trường học. Có lẽ gia thế của bạn học Lý kia cũng không tệ lắm, nhưng dù có tốt đến đâu thì làm gì so được với Hàn gia hào môn chân chính đây chứ?

Anh đây là cố ý. Thẩm Thư gần như không tốn chút sức lực nào cũng đoán được tâm tư của Hàn Tử Việt, anh cố ý tới đây là để ra mặt cho hai cha con bọn họ.

Trên thực tế, thế trận của Hàn Tử Việt ở trường học hôm nay đã tốt hơn rất nhiều so với hôm anh đến khách sạn Thanh Diệp, có điều bảo vệ của trường học sao lại cho bọn họ tiến vào được vậy?

Nhưng ngay sau đó, nghi hoặc của Thẩm Thư đã được giải đáp. Bởi vì Thẩm Thư nhìn thấy hiệu trưởng của trường tiểu học Tử Diên cùng với một trợ lý khác của Hàn Tử Việt xuất hiện, sau khi nhìn thấy Hàn Tử Việt hiệu trưởng bước tới định nói gì đó nhưng đã bị một vệ sĩ ngăn lại.

"Nói rõ với ông ấy, tôi sẽ không làm khoản đầu tư này nữa." Hàn Tử Việt đầu cũng không quay lại mà lên tiếng.

Dưới sự bảo vệ của những vệ sĩ khác, Hàn Tử Việt đưa Thẩm Thư và Thẩm An thuận lợi ra khỏi cổng trường, mà ngoài cổng trường còn đỗ một hàng dài xe huyền phù màu đen với giá trị xa xỉ.

Đến đây Thẩm Thư mới biết không phải Hàn Tử Việt đã thu liễm lại mà so với lần đến khách sạn Thanh Diệp lúc trước chỉ có hơn chứ không kém.

Sau khi lên xe, Thẩm An còn đang vừa ôm Hàn Tử Việt vừa khóc, có điều thanh âm đã nhỏ hơn nhiều, tiếng khóc thút thít vang vọng trong xe.

"Tiên sinh, bây giờ chúng ta đi sao?" Tài xế lái xe quay đầu lại hỏi, còn hỏi thêm một câu: "Tiểu thiếu gia thì sao ạ?"

"Về khách sạn của tôi, để lại vài người đợi đám Lâm Tiêu là được." Hàn Tử Việt phân phó.

"Vâng, tiên sinh." Tài xế quay đầu lại gửi chỉ thị cho các tài xế xe huyền phù khác thông qua máy liên lạc.

......

Thẩm An còn đang ở trong lòng ngực Hàn Tử Việt mà khóc thút thít, hai người có dỗ dành thế nào cũng không xong. Lần đầu tiên Thẩm Thư biết Thẩm An có thể khóc đến như vậy.

Chiếc xe lập tức chạy thẳng đến khách sạn mà Hàn Tử Việt đang ở.

Sau một hồi khóc lóc, Thẩm An đột nhiên muốn tìm Thẩm Thư, một hai phải đòi Thẩm Thư ôm. Thẩm Thư nhanh chóng đón lấy Thẩm An từ tay Hàn Tử Việt, ôm nhóc vào trong ngực nhẹ giọng dỗ dành.

"Ba ba, con xin lỗi." Thẩm An khụt khịt mũi xin lỗi Thẩm Thư: "Con không nên đánh cậu ấy."

Nếu nhóc không đánh cậu ta thì ba ba sẽ không bị ba của cậu ta mắng khó nghe đến vậy.

"Ba ba mới phải là người nên xin lỗi con." Thẩm Thư nhìn đôi mắt tròn xoe của Thẩm An khóc đến đỏ hoe như mắt thỏ mà không khỏi đau lòng: "Ba ba biết con là vì ba nên mới đánh cậu bé ấy, vừa nãy ba ba không nên mắng con."

"An An có thể tha thứ cho ba ba có được không?" Thẩm Thư áp trán mình vào trán Thẩm An, nhẹ giọng hỏi.

+

"An An tha thứ cho ba ba, ba ba cũng tha thứ cho An An, ba ba đừng nóng giận nữa nhé?" Thẩm An cũng nén nước mắt lại rồi hỏi.

"Được." Thẩm Thư đáp lại một câu, mắt cũng đỏ hoe.
 
Back
Top Dưới