Đam Mỹ Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang

Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 40


Hàn Tử Việt ngồi ở bên cạnh Thẩm Thư và Thẩm An, nhìn cha con bọn họ xin lỗi nhau rồi lại tha thứ cho nhau mà không nói gì.

"Chuyện vừa rồi cảm ơn anh." Thẩm Thư ôm Thẩm An trong ngực, quay sang nói cảm ơn với Hàn Tử Việt.

Nếu không phải Hàn Tử Việt đột nhiên tới trường học, nói không chừng bây giờ cậu vẫn còn đang tranh cãi ở đó.

Không phải Thẩm Thư không tức giận, nhưng nếu muốn cậu giống như đối phương chửi đổng lên như vậy thì cậu không làm được.

Chỉ là Thẩm An là điểm mấu chốt của Thẩm Thư, cậu nhiều lần nhường nhịn nhưng đối phương lại càng ngày càng quá đáng, thậm chí còn mắng Thẩm An là con hoang.

Đây là điều mà Thẩm Thư không thể chịu đựng được.

"Em không cần phải cảm ơn tôi, đây là việc tôi nên làm." Hàn Tử Việt trả lời, nhìn thấy khóe mắt Thẩm Thư hồng hồng bỗng nhiên trong đầu hiện lên một vài hình ảnh lộn xộn xa xăm làm anh có chút không được tự nhiên.

Anh nhớ lại khoảng thời gian kỳ động dụ.c mà anh đã trải qua với Thẩm Thư bảy năm trước. Omega ngoan ngoãn dưới thân anh, khóe mắt bởi vì dục vọ.ng dâng trào mà nhuộm đẫm nét ửng đỏ, thoạt nhìn tú sắc khả xan.

Hàn Tử Việt lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ từ túi áo đưa cho Thẩm Thư để che giấu vài phần không được tự nhiên của mình.

Lần này Thẩm Thư không có từ chối ý tốt của Hàn Tử Việt, cầm lấy khăn tay lau nước mắt cho Thẩm An.

Sau khi hai cha con hòa giải, Thẩm An cuối cùng cũng không khóc nữa, hai tay ôm góc áo của Thẩm Thư, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ tựa vào trong ngực cậu, thoạt nhìn thực đáng thương.

"Anh..." Thẩm Thư do dự một chút, sau vẫn hỏi: "Sao anh lại đúng lúc xuất hiện ở trường học vậy?"

Hàn Tử Việt không lập tức trả lời Thẩm Thư mà duỗi tay xoa xoa đầu Thẩm An: "Nam nhi đại trượng phu khóc nhiều như vậy không tốt đâu, cho dù sau này con có phân hóa thành Alpha, Omega hay là Beta thì đều không được dễ khóc."

Thẩm An chớp mắt nhìn Hàn Tử Việt mà không nói gì, dáng vẻ ngây thơ cái hiểu cái không.

Sau đó Hàn Tử Việt mới trả lời câu hỏi của Thẩm Thư: "Tôi đương nhiên có cách của riêng mình."

Đúng là bởi vì Hàn Tử Việt nhận được tin tức Thẩm An đánh nhau với bạn học ở trường nên mới vội vã đi tới trường Thẩm An đang học.

Cái gọi là đầu tư vào trường học kia chỉ là lấy cớ mà thôi, nếu không thì làm sao nhà trường lại cho bọn họ vào dễ dàng như vậy.

Nếu như không có sự việc hôm nay của Thẩm An, có lẽ Hàn Tử Việt tặng vài tòa nhà dạy học mới cho trường tiểu học Tử Diên cũng không có gì to tát lắm, chỉ là khi nghe thấy Thẩm An và Thẩm Thư lại bị người khác sỉ nhục như vậy làm anh rất tức giận.

Trong văn phòng chỉ có Thẩm An và chủ nhiệm lớp, trường học thế mà lại không cho người đến hòa giải mâu thuẫn, e rằng là vì có quan hệ với gia đình của cậu bé kia nên mới dung túng bọn họ bắt nạt Thẩm Thư và Thẩm An như vậy.

Cho nên điều này đã làm Hàn Tử Việt thật sự rất tức giận.

Tuy nhiên, đối phó với loại người này cũng không đáng để Hàn Tử Việt nổi giận mà mắng người, mặc dù tính cách của anh cũng rất khó để phản biện đúng sai với đối phương.

Thay vì đấu võ mồm với loại người này thì không bằng trực tiếp làm bằng hành động cho nhanh.

Hàn Tử Việt thuộc phái hành động, anh cảm thấy có nói nhiều bao nhiêu cũng không bằng hành động thực tế.

"Cảm ơn." Thẩm Thư lại cảm ơn Hàn Tử Việt.

"An An, con cũng cảm ơn..." Thẩm Thư đang nói bỗng nhiên im bặt.

Bây giờ cậu không biết nên để Thẩm An gọi Hàn Tử Việt là "chú" hay là "ba ba" nữa.

Vừa nãy ở trong văn phòng của trường tiểu học Thẩm An đã mở miệng gọi Hàn Tử Việt là "ba ba", cho nên bây giờ nếu để Thẩm An gọi Hàn Tử Việt là "chú" thì Thẩm Thư có chút nói không nên lời.

- ----------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 41


Tuy lời của Thẩm Thư còn chưa nói xong nhưng Thẩm An cũng đã hiểu ý cậu.

"Con cảm ơn chú Hàn ạ." Thẩm An nhỏ giọng đáp lại, trong giọng nói còn có vài phần nghẹn ngào. Vừa nãy mới khóc một buổi nên đã khàn cả giọng.

Nói xong câu đó Thẩm An lại vùi đầu vào trong ngực Thẩm Thư, không dám nhìn Hàn Tử Việt.

Không biết vì sao mà Thẩm Thư cảm thấy bầu không khí trong xe lập tức cứng đờ, cậu cảm giác khí áp quanh thân Hàn Tử Việt dường như thấp xuống, có lẽ là bởi vì Thẩm An đã gọi anh là chú.

Tuy nhiên, trên mặt Hàn Tử Việt cũng không biểu hiện ý không vui ra ngoài, thậm chí còn đáp lại Thẩm An: "Không cần cảm ơn."

Ngữ khí cũng không khác gì với ngày thường. Nhưng Thẩm Thư vẫn cảm thấy Hàn Tử Việt chắc hẳn đã tức giận.

Trong xe lập tức rơi vào trầm mặc.

Thẩm Thư ôm Thẩm An trong tay, trong đầu hiện lên rất nhiều chuyện trong quá khứ. Về cậu, về Hàn Tử Việt, về Thẩm An, còn có những gì vừa xảy ra ở trường học.

Sau đó Thẩm Thư nhìn Thẩm An đang ngủ gà ngủ gật trong ngực mình, nhìn đến khuôn mặt còn non nớt của cậu nhóc, cả bộ dáng "hung ác" để bảo vệ cậu trong văn phòng.

Lòng Thẩm Thư cuối cùng cũng đã có quyết định.

"Tôi..." Thẩm Thư tạm dừng một chút, sau đó hít sâu một hơi rồi nói tiếp.

"Tôi đáp ứng đề nghị ngày hôm đó của anh, Hàn Tử Việt." Thẩm Thư nói xong câu đó liền cúi xuống nhìn Thẩm An trong lòng ngực, cũng không chú ý tới phản ứng của Hàn Tử Việt.

Trong xe mãi mà vẫn chưa thấy Hàn Tử Việt trả lời, làm Thẩm Thư có chút căng thẳng.

Thật lâu sau, Thẩm Thư mới nghe thấy giọng nói của Hàn Tử Việt vang lên: "Vậy ngày mốt em và An An cùng với anh trở lại Hải Lam Tinh được chứ?"

"Được." Thẩm Thư rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn sang người bên cạnh.

Nhưng không biết vì sao, Thẩm Thư bỗng nhiên cảm thấy hơi buồn, kế tiếp liền buồn đến mức bật khóc trước mặt Hàn Tử Việt.

Cậu rốt cuộc vẫn thỏa hiệp vì Thẩm An, không liên quan gì đến nguyện vọng của chính mình, chỉ là Thẩm Thư cảm thấy có lỗi với Thẩm An với tư cách là một người cha.

Thật ra, Thẩm Thư rất muốn một lần được sống cho chính mình, tựa như năm đó cậu làm chủ một mình tự sinh ra Thẩm An vậy.

Tuy nhiên, cậu cảm thấy thật có lỗi với Thẩm An.

Ở một nơi mà cậu không hề biết, Thẩm An rốt cuộc đã bị người khác nói xấu sau lưng bao nhiêu lần? Mà ở độ tuổi còn đầy non nớt này của Thẩm An, thằng bé đã chịu đựng như thế nào mới luôn tỏ ra vui vẻ trước mặt cậu cơ chứ? Thậm chí còn chưa từng hỏi cậu vì sao thằng bé chỉ có một người cha.

Thẩm An hiểu chuyện đến mức làm Thẩm Thư đau lòng.

Hàn Tử Việt sững người một lúc khi thấy Thẩm Thư đột nhiên rơi nước mắt trước mặt mình, động tác thoáng cứng đờ duỗi tay ra thay Thẩm Thư lau đi giọt nước mắt kia, sau đó trực tiếp ôm Thẩm Thư vào trong ngực mình.

"Đừng khóc." Hàn Tử Việt nói: "Tôi nhất định sẽ không làm em hối hận vì quyết định tái hôn với tôi lúc này, Thẩm Thư, hãy tin tưởng tôi."

Hàn Tử Việt dường như chợt hiểu ra tại sao Thẩm Thư lại buồn như vậy.

"Được, tôi sẽ nhớ kỹ những gì anh nói ngày hôm nay, Hàn Tử Việt." Một khi đã đồng ý tái hôn với Hàn Tử Việt, Thẩm Thư lập tức đổi xưng hô với anh lại thành Hàn Tử Việt.

"Sau này anh đừng làm em hối hận về quyết định ngày hôm nay đấy." Sau khi Thẩm Thư bị Hàn Tử Việt ôm vào trong ngực thì bỗng nhiên duỗi tay nắm chặt áo khoác vest của Hàn Tử Việt: "Nếu không, em không thể bảo đảm mình sẽ không làm chuyện gì đâu."

Anh là người nhất định phải tái hôn với em vì An An.

Thẩm Thư tựa đầu vào vai Hàn Tử Việt, đôi con ngươi màu đen đầy thâm thúy.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 42


Thẩm An ngủ thiếp đi trong vòng tay của Thẩm Thư, lúc xuống xe, vệ sĩ định bế Thẩm An vào thì bị Hàn Tử Việt ngăn lại.

"Để tôi." Anh nói xong liền vươn tay ra ôm Thẩm An còn đang say ngủ trong ngực Thẩm Thư lên.

Khách sạn mà Hàn Tử Việt ở cách trường học của Thẩm An cũng không xa lắm, nếu không anh cũng sẽ không nhận được tin tức rồi tới đó nhanh chóng như vậy.

Thẩm An đánh nhau với bạn ở trường học nên đã thấm mệt, sau đó lại còn khóc một lúc lâu như vậy nên trong chốc lát đã ngủ say. Chung quy cậu nhóc vẫn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi mà thôi.

Căn phòng khách sạn mà Hàn Tử Việt đang ở, cách trang tí và kích thước đều lớn hơn nhiều so với căn hộ mà Thẩm Thư mua, mặc dù căn hộ kia đã rất tốt.

Trong phòng tuy rằng chỉ có một chiếc giường và một gian phòng tắm, nhưng những thứ gì cần có đều có hết, ví dụ như phòng bếp, còn có phòng chiếu phim, căn phòng khách sạn này quả thực quá khoa trương.

Thẩm Thư không thể tưởng tượng được cảnh Hàn Tử Việt tự mình nấu cơm ăn rồi một mình ngồi xem phim tình cảnh, bởi vì loại chuyện này quả thực không thua gì chuyện kinh dị đáng sợ nhất trong phim kinh dị.

Hàn Tử Việt đặt Thẩm An xuống chiếc giường lớn duy nhất ở trong phòng, còn chưa thành thạo lắm mà cẩn thận cởi áo khoác và giày cho Thẩm An ra, động tác vô cùng nhẹ nhàng vì sợ sẽ làm cậu nhóc tỉnh giấc.

"Anh để em làm đi." Thẩm Thư bước nhanh qua đó.

Hàn Tử Việt rõ ràng chưa từng làm loại chuyện này với người khác, hay là nói anh chưa từng chăm sóc một đứa trẻ nào.

"Em vào phòng tắm lấy khăn ướt lau người cho An An để thằng bé ngủ thoải mái hơn đi." Hàn Tử Việt trả lời, động tác trên tay cũng không hề ngừng lại.

"...... Được." Thẩm Thư đáp.

Không hiểu sao khi nhìn thấy Hàn Tử Việt sẵn sàng làm những việc này cho An An, trong lòng cậu cảm thấy thật khó tin đồng thời còn cảm thấy rất ấm áp.

Thật sự hy vọng một nhà ba người bọn họ có thể sống vui vẻ ở bên nhau như lúc trước Hàn Tử Việt đã mô tả cho cậu như vậy.

- -------------------------

Chờ mọi chuyện đều xong xuôi, Thẩm Thư và Hàn Tử Việt cùng nhau ngồi trên sô pha nhẹ giọng nói chuyện, tránh đánh thức Thẩm An đang ngủ.

"Nếu đã quyết định cùng anh trở lại Hải Lam Tinh, vậy thì tiện thể anh sẽ bảo Lâm Tiêu chuyển hồ sơ của An An đi nhé, có được không?"

Kỳ thật vấn đề này căn bản không cần phải hỏi Thẩm Thư, bởi vì Thẩm Thư nào sẽ không đồng ý. Nhưng Hàn Tử Việt vẫn hỏi ra vì tôn trọng ý kiến của cậu.

"Được." Thẩm Thư trả lời.

"Còn em nữa." Hàn Tử Việt lại nói tiếp: "Sau khi trở lại Hải Lam Tinh, nếu em muốn tiếp tục việc học của mình thì ban ngày cứ đến trường đi học, nếu không muốn cũng không sao, ở nhà hoặc làm việc gì khác cũng được." Dù sao anh cũng không phải không nuôi nổi Thẩm Thư.

"Cảm ơn anh." Thẩm Thư cúi đầu, đáp lại mà không nhìn Hàn Tử Việt.

Cậu cảm thấy số lần nói chuyện với Hàn Tử Việt mấy ngày gần đây dường như còn nhiều hơn so với hai năm mà bọn họ kết hôn.

"Đây là việc anh nên làm, em không cần phải nói lời cảm ơn, Thẩm Thư, nếu chúng ta đã quyết định tái hôn thì chúng ta không nên xa cách nhau như vậy." Alpha nhìn Omega ngồi trên sô pha mà cách xa mình như vậy thì không khỏi đau đầu phải nói ra lời này.

Bây giờ sau khi đã bình tĩnh lại, Thẩm Thư lại thu mình vào trong lớp vỏ bảo vệ của bản thân lần nữa.

- --------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 43


Không nên xa cách như thế?

Thẩm Thư im lặng.

Hình thức ở chung giữa bọn họ bây giờ không phải vẫn giống như trước kia sao? Khoảng thời gian hai năm bọn họ kết hôn đấy.

Có đôi khi hai người bọn họ khó lắm mới có cơ hội cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm, lúc hai chiếc đũa vô tình va vào nhau, một người thì vội vàng "xin lỗi" còn người kia lập tức trả lời "không cần".

Hàn Tử Việt càng lịch sự bao nhiêu thì Thẩm Thư càng khiêm tốn bấy nhiêu. Hai người không giống như chồng chồng mà giống như chủ nhà và vị khách, đại khái chính là tôn trọng nhau như khách xa lạ vậy.

Đối với vợ chồng mà nói "tôn trọng nhau như khách" không phải là một mô tả hay ho gì, bởi vì họ coi nhau như khách thì tự nhiên giữa các thành viên trong gia đình sẽ không có sự thân mật, cũng không xem đối phương trở thành người nhà của mình.

Thẩm Thư vẫn luôn cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, đối với mối quan hệ giữa cậu và Hàn Tử Việt mà nói thì khoảng cách như vậy là vừa phải.

Trong khoảng thời gian hai năm kết hôn, cậu tự hiểu được không bao giờ nghĩ rằng Hàn Tử Việt sẽ đột nhiên yêu mình, cái gì mà lâu ngày sinh tình linh tinh đó cũng là vô nghĩa. Khoảng thời gian cậu và Hàn Tử Việt ở chung không được bao nhiêu, đại đa số thời gian Hàn Tử Việt đều bận rộn với công việc ở công ty, xử lý các công việc kinh doanh khác nhau của Hàn gia.

Cuối cùng, Thẩm Thư mím môi gật gật đầu.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai cậu sẽ sống chung với Hàn Tử Việt lâu dài, cho nên cứ xa cách như vậy thì cũng không tốt lắm, cậu nên thử tiếp nhận Hàn Tử Việt, mà nếu Hàn Tử Việt đã nói như vậy thì hiện tại anh khẳng định cũng sẽ chủ động thay đổi phương thức ở chung của hai người.

"Ọt ọt ọt..."

Khuôn mặt Thẩm Thư nháy mắt đỏ lên.

Cậu đói bụng rồi.

"Em chưa ăn cơm trưa sao?" Hàn Tử Việt đột nhiên đứng dậy, không đợi Thẩm Thư trả lời đã lập tức gọi vào số nội bộ của khách sạn.

"Đưa một phần cơm trưa lên cho tôi, cứ theo như bình thường tôi hay ăn, à không... đợi đã." Hàn Tử Việt quay lại hỏi Thẩm Thư: "Em có kiêng kỵ hoặc không thích ăn món gì không?"

Thẩm Thư lắc đầu: "Không có."

Chỉ cần đồ ăn không quá khó nuốt hoặc có mùi vị quá lạ thì cậu đều ăn được.

Thẩm Thư nhìn Hàn Tử Việt dặn dò đầu dây bên kia điện thoại thêm một món ăn, còn kêu bọn họ mang thêm một món tráng miệng, lúc này cậu chợt phát hiện bản thân thật sự cũng không hiểu Hàn Tử Việt chút nào.

Thẩm Thư vẫn luôn cho rằng Hàn Tử Việt là một người trầm mặc kiệm lời, nhưng gần đây mới phát hiện thật ra không phải vậy. Hàn Tử Việt không nói quá nhiều nhưng cũng không giống như cậu nghĩ, lúc nào không muốn nói chuyện liền không mở miệng nói chuyện.

Chỉ cần nguyện ý trò chuyện với anh, Hàn Tử Việt cũng sẽ sẵn sàng đáp lại, anh thật ra cũng không phải là một người quá khô khan lãnh đạm. Anh chỉ là tương đối lạnh lùng với những người không quen thuộc mà thôi, đây là nhân chi thường tình.

Rất nhanh, khách sạn đã cho người đưa cơm trưa tới cho Thẩm Thư.

Thẩm Thư ngồi trên bàn cơm, hỏi Hàn Tử Việt có ăn cùng không, nhiều đồ ăn như vậy một mình cậu không ăn hết nổi, sức ăn của cậu cũng không lớn lắm.

Hàn Tử Việt lắc đầu: "Anh không đói."

Sau đó anh ngồi trên sô pha, dùng máy liên lạc làm gì đó.

Có lẽ là do thức ăn quá thơm, hơn nữa hai người lại quá chuyên chú nên đều không phát hiện Thẩm An thế nhưng đã tỉnh dậy, đôi chân nhỏ nhắn tr4n trụi leo xuống giường.

Thẩm An dụi dụi hai mắt còn đang ngái ngủ của mình bạch bạch đi về phía bàn ăn, giọng nói mềm mại vang lên: "Ba ba ơi, An An cũng đói bụng ạ."

Hàn Tử Việt lập tức buông máy liên lạc trong tay xuống, đi qua bế An An lên: "Sao con lại đi chân đất xuống giường?"

Giọng điệu thật ôn nhu lạ thường.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 44


Thẩm Thư cũng ngừng ăn nhìn Hàn Tử Việt ôm Thẩm An lại đây, sau đó đặt An An xuống chiếc ghế bên cạnh cậu. "Cảm ơn chú Hàn ạ." Thẩm An ngoan ngoãn cảm ơn, sau khi đã ngồi vững trên ghế hai cẳng chân liền đung đưa lắc qua lắc lại: "Ba ba, An An cũng muốn ăn." Ngữ khí giống như làm nũng vậy. "An An..." Thẩm Thư nuốt nước miếng quá nhanh, thức ăn trong miệng còn chưa nhai xong nên bị mắc nghẹn: "Con vẫn nên gọi là..." "Khụ khụ khụ..." Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Thư đã kịch liệt ho khan một trận, khuôn mặt trắng nõn bị nghẹn đến đỏ bừng. Thẩm An lập tức nhảy xuống ghế, chạy tới vỗ vỗ lưng cho Thẩm Thư thuận khí, dáng vẻ trông như một ông cụ non: "Ba ba không phải đã dạy An An là khi ăn cơm không được nói chuyện sao, sao chính ba cũng quên vậy chứ?" Một cái ly sạch sẽ đựng nước lọc được Hàn Tử Việt đưa tới trước mặt Thẩm Thư. Thẩm Thư nhanh chóng cầm lấy uống một ngụm rồi nói: "Cảm ơn anh." "An An nên gọi chú là cha, không phải gọi là chú." Hàn Tử Việt vừa nhẹ giọng nói vừa xoa xoa đầu Thẩm An, bổ sung cho câu nói vừa rồi còn chưa nói xong của Thẩm Thư. "Ba ba...?" Thẩm An nghe xong liền sững sờ, vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Thẩm Thư. Thẩm Thư gật đầu với Thẩm An: "Ngoan, vừa nãy ở trường học không phải con cũng đã gọi rất lớn tiếng sao, bây giờ sợ rồi nên không dám gọi nữa à?" Giống như cậu đang nói đùa trêu Thẩm An vậy. "Ba ba!" Thẩm An giậm giậm bàn chân nho nhỏ tr.ần trụi của mình xuống đất, trong lòng có chút sốt ruột sợ rằng Thẩm Thư còn đang giận mình. "Ngồi ngoan nào, chân trần mà cứ chạy lung tung khắp nơi, cẩn thận bị cảm lạnh đấy, ba ba không nói đùa với con đâu." Vẻ mặt Thẩm Thư trở nên nghiêm túc: "Ngày mốt chúng ta sẽ cùng ba ba... ừm cùng với daddy của con quay trở lại Hàn gia ở Hải Lam Tinh." Vốn dĩ Thẩm Thư định nói là "ba ba" nhưng mà Thẩm An đã gọi cậu là ba ba rồi, nếu cứ gọi như thế thì sẽ không thể phân biệt rõ là đang gọi ai nên cậu đã sửa lại thành "daddy". "Đến Hải Lam Tinh ạ?" Vẻ mặt Thẩm An càng thêm mờ mịt, tựa hồ vẫn không hiểu lắm: "Vậy ba nuôi cũng đi sao ạ? Chúng ta đi theo chú Hàn... theo daddy đến Hải Lam Tinh làm gì vậy ạ?" Thẩm An cũng nhanh chóng sửa miệng. Nhờ câu nói này của Thẩm An, Thẩm Thư mới nhớ ra cậu đã quên nói chuyện này cho Phương Nghiên mất rồi, thế là cậu lập tức buông đũa xuống chạy ra ban công gọi điện cho Phương Nghiên. "An An muốn ăn cái gì?" Hàn Tử Việt bế Thẩm An vẫn đang đứng chân trần trên mặt đất về lại trên ghế: "Daddy sẽ bảo nhân viên đưa lên cho con." Tuy nhiên, Thẩm An lại kéo kéo góc áo Hàn Tử Việt, vẻ mặt tuy vẫn còn có chút mờ mịt, thanh âm cũng nhỏ nhẹ nhưng thoạt nhìn đã hiểu ra ý của Thẩm Thư trong câu nói vừa nãy: "... Daddy?" Hàn Tử Việt nhẹ nhàng đáp lại một tiếng. Sau đó Thẩm An giống như là gọi nghiện rồi vậy, không ngừng mở miệng kêu hai chữ "daddy", thậm chí còn cười khúc khích chôn đầu vào trong ngực Hàn Tử Việt. Trái tim Hàn Tử Việt mềm nhũn, vỗ vỗ nhẹ vào lưng Thẩm An trấn an. "Daddy ở đây." Đến giờ phút này, Hàn Tử Việt mới phát hiện thì ra mình cũng có một mặt như vậy. Khi Thẩm An ôm lấy anh rồi dùng thanh âm mềm mại đó gọi mình là "daddy" khiến lòng anh dịu lại, làm anh hận không thể đem tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời cho thằng bé. Đây là máu mủ, là liên kết giữa cha con. -----------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 45


Thẩm Thư nói chuyện với Phương Nghiên ở ngoài ban công một lúc lâu mới đi vào.

Khi cậu bước vào thì thấy Thẩm An đã mang dép trẻ em do Hàn Tử Việt cho người đưa tới, ăn xong phần cơm trẻ em của mình rồi chui vào trong ngực Hàn Tử Việt cầm quang não làm cái gì đó. Hai cha con thỉnh thoảng còn chụm đầu ghé tai nhau xì xào chuyện gì đó.

Thẩm Thư thoáng sững sờ, lúc này mới qua được có mấy phút đâu mà cảm tình giữa hai cha con này đã tốt đến vậy chứ?

Điều mà Thẩm Thư không biết chính là vừa rồi Hàn Tử Việt đột nhiên xuất hiện ở trong văn phòng để giải vây cho hai cha con bọn họ, nếu ví nó như một trò chơi công lược độ hảo cảm thì hảo cảm của Thẩm An đối với Hàn Tử Việt lập tức gần như lên đến đỉnh điểm.

Mà phần hảo cảm còn lại thì phụ thuộc vào việc sau này Hàn Tử Việt có đối xử tốt với Thẩm Thư hay không. Vừa nãy Hàn Tử Việt đã nói cho Thẩm An biết anh sẽ tái hôn với Thẩm Thư, ngày mốt sẽ đưa hai cha con bọn họ cùng nhau trở về Hải Lam Tinh.

Hai ông bố đương nhiên không biết sự tính toán trong lòng Thẩm An này.

Bữa cơm lúc nãy ở trên bàn đã lạnh.

Hàn Tử Việt thoáng nhìn Thẩm Thư đi vào liền nói: "Để anh bảo nhân viên đem thêm một phần cơm nóng lên..."

Anh còn chưa kịp nói xong đã bị Thẩm Thư cắt ngang.

"Không cần đâu, thật ra lúc nãy em ăn cũng đã no rồi." Sức ăn của cậu không lớn lắm.

"Ăn ít vậy sao?" Hàn Tử Việt hơi nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra, cho dù Omega không thể so với Alpha nhưng Thẩm Thư tốt xấu cũng là một nam nhân, ăn ít như vậy khó trách Thẩm Thư không mập lên chút nào.

"Dù sao vài giờ nữa chúng ta cũng sẽ ăn tối mà." Thẩm Thư nhìn thoáng qua thời gian hiển thị trên máy liên lạc.

"Được rồi."

"Vậy có cần giữ lại căn chung cư đó không?" Hàn Tử Việt lại hỏi.

"Em muốn để lại nó cho A Nghiên, vừa nãy em nói chuyện với cậu ấy cũng đã nhắc tới chuyện này, cậu ấy cũng có chìa khóa ở đó. Mấy năm nay cậu ấy thật sự đã giúp dỡ em rất nhiều." Thẩm Thư nói.

"Vậy em cứ tự mình quyết định đi."

Thẩm Thư gật đầu.

Thật ra cậu còn chưa nói hết lời, xác thật là cậu có nhắc tới chuyện đó với Phương Nghiên, nhưng Phương Nghiên cũng không muốn nhận mà thay vào đó y nói rằng y sẽ canh nhà cho hai cha con bọn họ, đồ vật ở bên trong y đều sẽ không đụng chạm lung tung hoặc vứt bỏ thứ gì, sau này nếu Hàn Tử Việt dám bắt nạt hai người thì cứ việc quay về đây, khách sạn Thanh Diệp vĩnh viễn là nhà của bọn họ.

Ngày mai, Phương Nghiên sẽ từ thị trấn nhỏ Tử Diên đến đây để chào tạm biệt.

......

Buổi tối, Hàn Tử Việt đưa Thẩm Thư và Thẩm An đến một nhà hàng gần đó ăn cơm tối, còn mang theo cả Lâm Tiêu.

Buổi chiều sau khi Lâm Tiêu trở về đã báo lại rằng anh ta đã sắp xếp xong xuôi những việc liên quan đến việc tạm nghỉ học của hai cha con họ, đợi đến khi trở lại Hải Lam Tinh sẽ bắt đầu chuyển hồ sơ học bạ sang.

Thẩm An suốt cả buổi chiều đều đeo bám lấy Hàn Tử Việt, ngay cả khi ăn cơm cũng cứ một ngụm một câu "Daddy, An An muốn ăn cái kia".

1

Chuyện này không khỏi làm cho Thẩm Thư cảm thấy hơi tổn thương, đứa con trai cậu nuôi nấng sáu năm lại bị Hàn Tử Việt thu mua dễ dàng như vậy, sau đó cậu lại cảm thấy buồn cười đồng thời trong lòng cũng có chút khổ sở.

Hàn Tử Việt nói đúng, xem xét từ biểu hiện chiều nay của Thẩm An liền biết thật ra trong lòng thằng bé vẫn luôn hy vọng có thể cùng sinh hoạt với một người cha khác của mình, một nhà ba người sống hạnh phúc bên nhau.

Vốn dĩ Thẩm Thư dự định sau khi ăn cơm tối xong sẽ dẫn Thẩm An trở lại chung cư nơi hai người ở, nhưng Thẩm An thật sự dính chặt lấy Hàn Tử Việt vô cùng.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 46


Thẩm An dùng đôi mắt to tròn đáng thương của mình nhìn về phía Thẩm Thư: "Ba ba, tối nay An An muốn ở lại đây với daddy, con muốn ngủ cùng với daddy cơ."

Thẩm Thư bất đắc dĩ nói: "Vậy con ngoan ngoãn ở đây với daddy đi, ba ba trở về sửa soạn một ít đồ đạc để ngày mốt mang đi."

Dứt lời, Thẩm Thư liền định nhờ Lâm Tiêu đưa mình về một chút.

"Không được." Thẩm An nhanh chóng giữ chặt lấy góc áo của Thẩm Thư.

"Sao vậy?" Thẩm Thư hỏi.

"An An muốn ngủ cùng với ba ba và daddy nữa! Giường của daddy lớn lắm, ba người chúng ta nhất định có thể cùng nhau ngủ thoải mái mà!"

Thẩm Thư: "......."

"......." Lúc này, Hàn Tử Việt đang nắm một tay kia của Thẩm An cũng trầm mặc.

Lâm Tiêu quét mắt qua ba cha con bọn họ một vòng, trong lòng cảm thấy thật buồn cười. Hiếm khi thấy được Hàn Tử Việt như thế này.

"Được không ạ, được không ba ba?" Thẩm An nũng nịu lay lay góc áo Thẩm Thư, bắt đầu thi triển tuyệt chiêu làm nũng của mình.

Thấy Thẩm Thư không nói lời nào, Thẩm An liền quay đầu lại nói với Hàn Tử Việt: "Daddy cũng nói gì đi ạ, daddy có chịu không? An An đã muốn làm như thế này từ lâu lắm rồi."

Càng nói thì khuôn miệng nhỏ nhắn của Thẩm An càng mím lại, đôi mắt trong veo cũng dần đỏ lên.

Thẩm Thư đã nuôi nấng Thẩm An sáu năm làm sao có thể không biết đây là kỹ xảo Thẩm An thường dùng cơ chứ, có đôi khi cậu nhóc phạm phải một lỗi nhỏ đều thích dùng chiêu này để đối phó với Thẩm Thư.

Thế nhưng Thẩm Thư vẫn mềm lòng suốt. Có điều tình huống ngày hôm nay khác với mọi khi, cậu không thể dễ dàng đáp ứng Thẩm An, nếu không sẽ rất xấu hổ.

Thẩm Thư vừa định từ chối Thẩm An thì Hàn Tử Việt đã mở miệng trả lời: "Daddy không có ý kiến gì, con đi hỏi ba ba của con có đồng ý đêm nay ngủ với hai chúng ta không."

"......" Thẩm Thư nhất thời không nói nên lời, lần đầu tiên cảm thấy Hàn Tử Việt thật "âm hiểm", cư nhiên trực tiếp đem vấn đề này vứt cho cậu.

Nếu Hàn Tử Việt đã đồng ý, bây giờ Thẩm Thư có đáp ứng hay không cũng không phải.

Cuối cùng, Thẩm Thư nghẹn đỏ cả mặt đành trả lời: "Được."

Dù sao cũng không phải là cậu chưa từng ngủ với Hàn Tử Việt, nếu không Thẩm An từ đâu mà ra chứ? Chuyện càng thân mật hơn nữa đều đã làm rồi, giờ chỉ là đơn thuần đắp chung một cái chăn bông nói chuyện phiếm vài câu chẳng lẽ còn lo mất miếng thịt gì sao?

Lâm Tiêu ở một bên xem kịch, nhìn hai cái con người lớn tướng này lại bị Thẩm An "xoay vòng" như vậy. Có thế nào cũng không thể tưởng tượng được Hàn Tử Việt cũng có một ngày sẽ gia nhập hàng ngũ những "ông bố ngốc".

..........

"An An ngủ ở giữa, ba ba ngủ bên này, daddy ngủ bên kia." An An vừa mới tắm xong, mặc một bộ đồ ngủ bò sữa ngồi trên giường lớn lẩm bẩm khoa tay múa chân cái gì đó.

Thẩm Thư vẫn quay lại chung cư một chuyến, chẳng qua là ba người cùng nhau trở về, Hàn Tử Việt đích thân lái xe. Nếu đã trở về một chuyến thì dứt khoát thu dọn đủ những thứ cần có rồi trực tiếp đưa tới khách sạn Hàn Tử Việt đang ở luôn.

Thu dọn xong mọi thứ thì có hơi muộn, bởi vì thủ tục nghỉ học đã ổn thỏa nên hai cha con bọn họ cũng không cần phải đi học, đại khái Thẩm An cũng rất cao hứng nên không cảm thấy buồn ngủ gì cả.

Nếu nói Thẩm Thư không khẩn trương thì là giả. Cậu cũng đã tắm rửa xong xuôi, giờ đang ngồi ở trên giường nhìn Thẩm An phân chia vị trí của mình và Hàn Tử Việt.

Không phải là cậu chưa từng ngủ chung với người khác, chẳng hạn như Phương Nghiên có đôi khi vào trong thành phố thăm bọn họ thì cũng ngủ cùng cậu.

Có điều hiện tại người này thì khác, anh chính là một người cha khác của Thẩm An, là Hàn Tử Việt.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 47


Vừa nghe thấy tiếng cửa phòng tắm được mở ra, tâm tình Thẩm Thư bất giác càng thêm khẩn trương hơn, ngược lại thì Thẩm An ở trên giường lại ngọt ngào mà kêu một tiếng "daddy".

Sau đó Thẩm Thư nhìn thấy Hàn Tử Việt mặc áo ngủ vừa xoa mái tóc ướt dầm dề của mình vừa đi ra khỏi phòng tắm, bàn tay cậu vô thức nắm lấy ga trải giường.

"Hai người ngủ trước đi, anh còn có một số việc cần phải giải quyết." Hàn Tử Việt nói xong rồi vén mái tóc ướt sũng lên, sau đó cầm lấy quang não đi ra ngoài ban công.

Ban ngày vì chuyện của Thẩm Thư và Thẩm An nên còn một số việc cần anh xử lý còn chưa làm xong. Lần đến tinh cầu Diên Vĩ này là bởi vì một công việc rất quan trọng, nếu không Hàn Tử Việt cũng sẽ không đích thân tới đây, còn mang theo nhiều người như vậy nữa.

Hơn nữa...

Hàn Tử Việt ngồi trên ghế sô pha ngoài ban công, đôi mắt lóe sáng nhìn thoáng qua Thẩm An đang nói gì đó với Thẩm Thư ở trên giường.

Anh thông minh như vậy làm sao lại không nhìn ra được Thẩm Thư vẫn luôn căng thẳng chứ. Lát nữa đợi Thẩm An ngủ say rồi anh sẽ đi vào, đêm nay tạm ngủ trên ghế sô pha vậy.

Sau khi ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Hàn Tử Việt, anh bắt đầu tập trung vào quang não chuyên tâm xử lý công việc.

Nhưng chưa được bao lâu thì Hàn Tử Việt đã bị cắt ngang. Anh ngẩng đầu lên khỏi quang não rồi nhìn về phía người trước mặt.

Thẩm An mặc một bộ đồ ngủ bò sữa, trong tay ôm một chiếc gối nhỏ màu trắng đứng ở trước mặt Hàn Tử Việt.

1

"Daddy, ba ba nói nếu buổi tối gội đầu xong mà không sấy khô cẩn thận thì sau này sẽ đau đầu đấy ạ." Thẩm An đứng trước mặt Hàn Tử Việt nghiêm trang nói.

Vốn dĩ giọng nói còn non nớt, nhưng lại làm ra dáng vẻ "nói lời thấm thía" làm Hàn Tử Việt không khỏi buồn cười.

Hàn Tử Việt nhìn thoáng qua bên trong phòng nghỉ, Thẩm Thư vừa nãy còn đang ở trên giường thì giờ không biết đã chạy đi đâu rồi.

"Vậy giờ daddy vào sấy khô tóc đây, có được không?" Hàn Tử Việt không kìm lòng được, duỗi tay xoa xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Thẩm An.

Thẩm An nghiêm túc gật gật đầu: "Daddy vốn dĩ nên làm như vậy mới đúng."

Độ cong khóe miệng của Hàn Tử Việt càng lúc càng lớn. Anh cũng đã từng nói rằng quả thật Thẩm Thư đã nuôi dưỡng Thẩm An rất tốt. Nếu ngay từ đầu Thẩm An mà sinh ra ở Hàn gia, có lẽ sau này cũng chỉ là một "Hàn Tử Việt" tiếp theo mà thôi.

Không phải Hàn Tử Việt cho rằng phương thức giáo dục của cha mẹ không tốt, chỉ là anh cảm thấy hiện tại nhìn Thẩm An cười tươi vui vẻ như vậy thì cần gì phải làm thằng bé trở thành một "Hàn Tử Việt" tiếp theo chứ?

Anh có thể cho Thẩm An đủ thời gian để trưởng thành, Thẩm An cũng hoàn toàn không cần phải trưởng thành quá sớm giống như anh của trước kia.

Đại gia tộc cũng có cái bất đắc dĩ của đại gia tộc, nhưng Hàn Tử Việt lại cảm thấy muốn nhìn Thẩm An tươi cười vui vẻ như thế này hơn. Đây cũng là điểm bất đồng lớn nhất giữa anh và cha mẹ.

Từ trước cho tới nay, Hàn Tử Việt luôn nhận được một nền giáo dục gọi là nền giáo dục tinh anh, mặc dù có đi học nhưng chủ yếu anh đều học về kinh tế và kiến thức kinh doanh ở nhà, số lượng bạn bé ít đến đáng thương.

Các em trai và em gái của Hàn Tử Việt mặc dù cha mẹ cũng yêu cầu rất nghiêm khắc nhưng so với người thừa kế của Hàn thị là anh thì cũng đã tốt hơn rất nhiều, tự do hơn rất nhiều.

Thời thơ ấu của Hàn Tử Việt thì thứ làm bạn với anh và vây quanh anh là một "tòa tháp cao" mang tên "người thừa kế của Hàn thị", cùng với vô số kiến thức kinh tế nhàm chán và những con số buồn tẻ nhạt nhẽo lạnh như băng, cũng như các lớp học nghi thức dài bất tận.

Anh không phải một người tên Hàn Tử Việt mà là biểu tượng cho "người thừa kế của Hàn thị".
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 48


Bất kỳ một hành vi nào của Hàn Tử Việt đều đại biểu cho "người thừa kế của Hàn thị", vậy nên anh không thể làm bất cứ điều gì khác thường vì có thể làm mất uy tín của Hàn thị.

Hàn Tử Việt cũng không hy vọng tương lai Thẩm An sẽ trở thành một dáng vẻ như mình.

Thẩm An một tay ôm gối, một tay kéo lấy tay Hàn Tử Việt từ ban công đi vào trong phòng. Đúng lúc Thẩm Thư vừa tìm thấy máy sấy tóc trong tủ đựng đồ đang đi ra khỏi phòng tắm.

Hai người lớn nhìn thoáng qua nhau nhưng cũng không nói gì mãi cho đến khi tới gần.

"Ba ba sấy tóc cho daddy đi ạ." Thẩm An nói xong câu đó liền cười tủm tỉm ngồi ở trên giường, trong ngực ôm gối đầu, hai bàn tay mập mạp thì chống lấy khuôn mặt bé bỏng còn mang theo nét trẻ con của mình nhìn Hàn Tử Việt và Thẩm Thư.

1

"Được rồi."

Thẩm Thư hơi bất đắc dĩ, cậu sao còn không biết trong lòng Thẩm An đang đánh chủ ý quái quỷ gì cơ chứ. Thẩm An là đang quyết tâm muốn cho cậu và Hàn Tử Việt thân mật hơn một chút đây mà.

Hàn Tử Việt nghe vậy cũng có vài phần bất đắc dĩ, nhưng vẫn rất phối hợp ngồi trên ghế để Thẩm Thư sấy khô mái tóc còn ướt dầm dề cho mình.

Hiện tại hiếm khi có được thời gian nhàn rỗi ở bên ngoài nên mới có thể bồi hai cha con bọn họ như vậy, khi nào trở lại Hải Lam Tinh rồi thì sẽ có rất nhiều công việc của Hàn thị cần anh phải xử lý... Thời gian ở cùng với Thẩm An sẽ ít đi.

Thẩm Thư đứng ở phía sau Hàn Tử Việt, cầm máy sấy bắt đầu sấy tóc cho anh. Điều khiến Thẩm Thư hơi ngạc nhiên chính là mái tóc của Hàn Tử Việt mềm mại đến không ngờ.

Những ngón tay thon dài trắng nõn luồn qua mái tóc đen, sau khi cảm thấy tóc đã khô thì Thẩm Thư tắt máy sấy đi.

"Được rồi, sấy xong rồi." Thấy Thẩm Thư đã tắt máy sấy đi, Thẩm An liền lập tức nhảy xuống giường, khi Thẩm Thư còn chưa kịp phản ứng lại thì cậu nhóc đã nhanh chóng đoạt lấy máy sấy trong tay Thẩm Thư.

"Ba ba và daddy cùng lên giường ngủ đi, An An mang đi cất cho ạ!" Nói xong, Thẩm An liền tự mình xỏ dép vào rồi cầm máy sấy tóc lon ton chạy "bạch bạch bạch" vào phòng tắm.

1

Thẩm Thư đứng sững tại chỗ, khuôn mặt có chút xấu hổ nhìn qua Hàn Tử Việt, lỗ tai lặng lẽ đỏ lên.

"Vậy chúng ta ngủ thôi." Hàn Tử Việt lên tiếng trước.

Những chuyện đó ngày mai xử lý cũng được, Hàn Tử Việt nghĩ như vậy.

Hàn Tử Việt vốn định ngủ trên sô pha, nhưng cảm thấy bây giờ có lẽ không cần thiết nữa. Nếu Thẩm Thư đã đồng ý thì đương nhiên cũng đã có chuẩn bị.

"...... Được." Thẩm Thư gật đầu, hai má trắng nõn dần dần đỏ ửng cả lên.

Mà lúc này, Thẩm An cũng đã cất máy sấy vào trong phòng tắm xong xuôi. Sau đó Thẩm Thư bị Thẩm An kéo lên chiếc giường siêu lớn kia.

Sau khi đã cởi giày ra, Thẩm An nhìn thấy Hàn Tử Việt vẫn còn đứng tại chỗ liền mở miệng: "Daddy, người không đi ngủ sao?"

"Daddy tới ngay đây." Hàn Tử Việt trả lời, sau đó đi tới ban công đóng quang não lại rồi vào lại trong phòng.

"An An ngủ ở giữa, ba ba ngủ bên trái của An An, daddy thì ngủ bên phải của An An này, sau đó tay trái An An nắm tay ba ba, tay phải thì nắm tay daddy a!"

Trong giọng nói của Thẩm An tràn đầy vẻ phấn khích.

Thẩm Thư bật cười búng nhẹ lên cái trán nho nhỏ của Thẩm An một cái: "Nhỏ mà lanh thật đấy."

Thẩm Thư vẫn còn hơi khẩn trương và xấu hổ, nhưng có Thẩm An cũng ở đây nên Thẩm Thư đã giảm bớt bối rối phần nào. Mà Hàn Tử Việt so với Thẩm Thư thì tự nhiên hơn, trên mặt hoàn toàn không có biểu cảm gì khác lạ.

Tương xứng cùng với chiếc giường siêu lớn trong phòng này thì chăn bông trên giường cũng rất lớn, hoàn toàn có thể che lại ba người bọn họ.

- -------------------------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 49


"Ba ba ngủ ngon, daddy ngủ ngon!" Thẩm An lần lượt hôn cái chụt lên má Thẩm Thư và Hàn Tử Việt, sau đó mới cảm thấy mỹ mãn mà nằm xuống, hai bàn tay nho nhỏ còn nắm lấy hai bàn tay to lớn của hai ông bố.

Trong lòng Thẩm An thật sự rất vui vẻ. Cuối cùng nhóc cũng có thể ngủ chung với cả ba ba và daddy của mình rồi.

"Ngủ ngon, bảo bối của ba." Thẩm Thư cũng hôn nhẹ lên trán Thẩm An một cái, cõi lòng đầy mềm mại.

"Daddy?" Thẩm An vốn đang nhắm mắt bỗng nhiên lại mở bừng ra, đôi con ngươi tròn xoe đầy chờ mong nhìn về phía Hàn Tử Việt.

Hàn Tử Việt có chút không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, sau đó dưới ánh mắt của hai cha con học theo dáng vẻ vừa rồi của Thẩm Thư cũng nhẹ nhàng hôn lên trán Thẩm An một cái: "Ngủ ngon."

Thẩm An cuối cùng cũng cảm thấy tràn đầy thỏa mãn, nhắm hai mắt lại bắt đầu ngủ. Căn phòng rất nhanh chìm vào bóng tối.

Dưới tình huống có ánh đèn Thẩm An sẽ không ngủ được, cho nên từ nhỏ đến lớn Thẩm Thư đều không để lại quá nhiều đèn mà chỉ để một ngọn đèn bàn nho nhỏ để tránh buổi tối Thẩm An đi tiểu đêm không nhìn thấy đường.

Trong phòng yên tĩnh, rèm cửa cũng được kéo lên để cản bớt ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào. Thẩm Thư có thể nghe rõ tiếng hít thở của mình. Một nhà ba người cứ như vậy lẳng lặng nằm bên nhau ngủ.

Sau khi tắt đèn, nét đỏ ửng trên mặt Thẩm Thư cũng bắt đầu dần dần tiêu tán. Hôm nay có lẽ là do ban ngày đã trằn trọc quá lâu nên khi vừa nhắm mắt lại, Thẩm Thư đã nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Khi ngủ đến nửa đêm, Thẩm Thư mơ mơ màng màng theo thói quen nghiêng người sang bên cạnh để kéo Thẩm An vào trong ngực, trong ý thức của cậu vẫn còn coi Thẩm An là một đứa trẻ đang bi bô tập nói.

Thẩm An cũng mơ mơ màng màng mà giãy giụa một chút, sau đó Thẩm An tiếp tục ngoan ngoãn ngủ say trong vòng tay của Thẩm Thư dưới sự vỗ về nhè nhẹ của cậu.

Hàn Tử Việt là một người ngủ nông, động tác của hai cha con Thẩm Thư và Thẩm An mặc dù không lớn lắm nhưng cũng đã đủ đánh thức anh. Huống chi lúc Thẩm An mơ mơ màng màng giãy giụa còn không cẩn thận đá anh một cái, tuy rằng lực đá cũng không làm anh thấy đau gì cả.

Sau khi Hàn Tử Việt tỉnh lại, mò mẫm trên giường một hồi mới phát hiện được hai cha con, thì ra là do Thẩm Thư đang ôm Thẩm An nằm gần sát mép giường.

Alpha thoáng giật mình vội bật đèn đầu giường lên, dưới ánh đèn màu vàng nhẹ Hàn Tử Việt có thể thấy rõ sau lưng Thẩm Thư còn vừa đủ chỗ cho một người nằm.

Giường lớn như vậy, hai cha con họ sao có thể lăn đến tận mép giường vậy chứ? Đề phòng hai cha con bọn họ không may rớt xuống giường, Hàn Tử Việt thoáng do dự vài giây, sau đó đứng dậy xuống giường.

Trong lúc ngủ mơ, Thẩm Thư cảm thấy mình ngửi thấy một mùi tuyết tùng thơm mát lạnh lẽo.

Một đêm ngon giấc.

.........

Thời điểm Thẩm Thư tỉnh lại liền bắt gặp đôi mắt to tròn của Thẩm An đang nhìn chằm chằm mình, trong đôi con ngươi màu đen tràn đầy ý cười.

"Ba ba, chào buổi sáng." Thẩm An hôn lên má Thẩm Thư một cái.

Có vẻ như Thẩm An đã tỉnh từ lúc nãy, bởi vì trên người Thẩm An đã thay bộ đồ ngủ ra mà mặc lại bộ quần áo mà Phương Nghiên đã tặng cho cậu nhóc vào ngày sinh nhật.

Thẩm Thư vừa muốn nói gì đó nhưng khi vừa nhúc nhích một tí liền phát hiện phía sau còn có một người khác, mà bản thân đang tựa vào trong lồng ng.ực ấm áp của đối phương.

Trong nháy mắt, khuôn mặt Thẩm Thư lập tức đỏ bừng. Không cần nghĩ cũng biết người kia là ai.

Không phải Hàn Tử Việt ngủ ở bên kia của Thẩm An sao? Sao ngủ một giấc tỉnh dậy lại ở bên cạnh cậu rồi?
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 50


Thẩm Thư còn chưa nói gì, Thẩm An đã lên tiếng trước: "Ba ba, ba lớn như vậy rồi mà lúc ngủ còn thích lăn ra mép giường nữa, nếu không phải nửa đêm daddy chuyển qua ngủ sau lưng ba thì giờ ba ba nhất định đã rớt xuống đất mất rồi!"

Thẩm Thư:...! Làm sao cậu lại không biết tư thế ngủ của mình cư nhiên không tốt như vậy chứ?

Khi cậu ngủ cùng với Phương Nghiên, trước khi ngủ là tư thế gì hay vị trí nào thì sau khi tỉnh lại vẫn là tư thế đó và vị trí đó, ngược lại là Phương Nghiên không biết làm thế nào mà có thể ngủ một giấc tỉnh dậy thì đầu hướng xuống đuôi giường còn chân lại hướng lên đầu giường, cả người xoay một vòng 180°.

2

"Được rồi, để ba ba con rời giường đi." Hàn Tử Việt ở sau lưng Thẩm Thư lên tiếng.

Chính xác mà nói thì lúc này Thẩm Thư cũng không tính là tựa vào trong ngực Hàn Tử Việt, mà là Hàn Tử Việt tựa vào đầu giường cầm một quyển sách ngồi bên cạnh cậu để đề phòng cậu ngã xuống đất.

Lúc nửa đêm Hàn Tử Việt tỉnh lại, bởi vì phía sau Thẩm Thư căn bản không có nhiều chỗ trống cho lắm nên anh đã nghiêng người ôm Thẩm Thư vào trong ngực ngủ, Thẩm Thư mơ mơ màng màng cảm nhận được phía sau đột nhiên có một nguồn nhiệt ấm áp làm cậu bất giác rúc vào lòng ngực Hàn Tử Việt hơn.

2

Tuy nhiên những việc này, nhân vật chính là Thẩm Thư cũng không hề biết gì.

Hàn Tử Việt nhìn gương mặt ửng đỏ của Thẩm Thư mà trong lòng mềm nhũn, anh hình như phát hiện ra Thẩm Thư là một người đặc biệt dễ ngại ngùng, bất luận là bảy năm trước hay là bảy năm sau. Rõ ràng cũng đã làm cha rồi mà lại phảng phất vẫn giống như một cậu nhóc dễ thẹn thùng.

Sau khi Thẩm Thư rời giường thì mới phát hiện bây giờ đã hơn chín giờ sáng.

Thẩm An và Hàn Tử Việt đã ăn sáng xong, mà sau khi cậu rửa mặt sạch sẽ từ phòng tắm đi ra thì trên mặt vẫn còn đỏ bừng vì ngại ngùng, mà bữa sáng nóng hổi cũng đã được bày sẵn trên bàn ăn trong phòng, chờ Thẩm Thư thưởng thức.

- --

Thời điểm Phương Nghiên tới đây đã mang theo rất nhiều thứ.

Mấy thứ này đều là các loại rau dưa trái cây linh tinh mà Phương Nghiên đã trồng ở sân sau của khách sạn Thanh Diệp, mặc dù không tính là đáng giá lắm nhưng đây là đều là tâm ý của y.

Cái này gọi là lễ khinh tình ý trọng. Nếu muốn y phải tặng thứ gì đó có giá trị lớn thì y cũng không lấy ra được. Hơn nữa, sau này Thẩm Thư cũng không thiếu những thứ đắt tiền kia.

Phương Nghiên trực tiếp tới phòng khách sạn nơi Hàn Tử Việt ở, vừa nãy còn suýt bị nhân viên an ninh ở sảnh bên dưới đuổi ra ngoài.

Phương Nghiên tức giận đến mức muốn nghiến răng mắng chửi cái đám người ham danh chê nghèo này một trận, may mà Thẩm Thư kịp thời đưa Thẩm An xuống dưới, theo sau còn có một trợ lý khác của Hàn Tử Việt.

Ngày hôm qua lúc Thẩm Thư trò chuyện với Phương Nghiên đã nói đến việc cậu muốn cùng Hàn Tử Việt trở lại Hải Lam Tinh, ban đầu Phương Nghiên không đồng ý, thậm chí còn tức giận ở đầu dây bên kia máy liên lạc liên tục chất vấn cậu đi theo cái loại người đấy trở về để làm gì.

Thẩm Thư biết là Phương Nghiên đang lo nghĩ cho cậu và Thẩm An. Thẩm Thư biết Phương Nghiên không có ác ý gì, cho nên nhẫn nại giải thích cho y cả nửa ngày, nói là Hàn Tử Việt sẽ tái hôn với cậu.

Thẩm Thư còn giải thích cho Phương Nghiên chuyện sau khi hai người bọn họ ly hôn mới phát hiện cậu đã có thai, mấy năm nay Hàn Tử Việt căn bản không biết đến sự tồn tại của Thẩm An.

Phương Nghiên ở đầu dây bên kia trầm mặc thật lâu mới trả lời: Thẩm Thư, khách sạn Thanh Diệp vĩnh viễn là nhà của cậu và An An. Nếu anh ta đối xử với hai cha con cậu không tốt thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở về đây.

- ---------------------------------------

- Lễ khinh tình ý trọng - (礼轻情意重): lễ vật tuy nhỏ nhưng tình ý thâm hậu.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 51


Thực tế không ai có thể bảo đảm sau này Hàn Tử Việt nhất định sẽ đối xử tốt với Thẩm Thư và Thẩm An, nhưng nếu Thẩm Thư đã đưa ra quyết định như vậy thì Phương Nghiên cũng sẽ tôn trọng cậu.

Điều duy nhất mà một người bạn như y có thể làm bây giờ chính là cố gắng hết sức để giúp đỡ Thẩm Thư mỗi khi cậu cần.

Thẩm An rất bất ngờ trước sự xuất hiện của Phương Nghiên, tiểu gia hỏa cứ ôm chặt lấy y không chịu buông tay, chắc là vì cậu nhóc biết mình sắp rời khỏi tinh cầu Diên Vĩ để trở về Hải Lam Tinh nên sau này rất khó có thể thường xuyên gặp mặt Phương Nghiên như bây giờ.

Nếu luận về mặt tình cảm thì tình cảm của Thẩm An dành cho y khẳng định còn sâu đậm hơn Hàn Tử Việt.

Tinh cầu Diên Vĩ cách Hải Lam Tinh rất xa, mà Hải Lam Tinh chính là tinh cầu Thủ Đô của liên minh, cho dù bây giờ Hàn Tử Việt có lập tức cho người sắp xếp quay trở về tinh cầu Thủ Đô bằng phi thuyền của Hàn gia thì cũng phải mất vài ngày.

Mặc dù trong lòng Phương Nghiên vẫn luôn thấy đám người Hàn Tử Việt không thuận mắt lắm, nhưng nếu Thẩm Thư đã quyết định mang theo An An cùng với Hàn Tử Việt trở về Hải Lam Tinh để tái hôn thì y cũng sẽ miễn cưỡng bày ra sắc mặt tốt với Hàn Tử Việt.

Y không muốn vì mình mà làm Thẩm Thư khó xử. Tính tình của Phương Nghiên hơi nóng nảy, nhưng cũng không phải là một người không biết tiến lùi.

Y cũng không ngu ngốc, bằng không cũng sẽ không điều hành công việc kinh doanh của khách sạn mà cha mẹ để lại cho y tốt đến như vậy, cũng không để đám thân thích như hổ rình mồi đó cướp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Thư và Thẩm An sẽ cùng Hàn Tử Việt lên phi thuyền trở về tinh cầu Thủ đô. Buổi tối, Phương Nghiên chào tạm biệt hai cha con họ để đi về.

Trước khi rời đi, Phương Nghiên ôm Thẩm An lẩm bẩm nói thứ gì đó, sau khi tách ra thì Phương Nghiên hung hăng hôn một cái chụt lên trán Thẩm An: "Con trai bảo bối của ba ngoan quá đi!"

Lâm Tiêu đứng gần chỗ bọn họ không khỏi ghé mắt để ý tới: "Phương tiên sinh, mong anh ăn nói cho cẩn thận, An An chỉ là con nuôi của anh, lời này của anh nói giống như cậu nhóc được anh sinh ra vậy."

"Con nuôi thì cũng là con trai mà." Phương Nghiên lập tức đáp lại: "Tốt xấu gì tôi cũng đã nuôi thằng bé rất nhiều năm đấy."

Mắt thấy hai người lại chuẩn bị bắt đầu thi triển công phu khua môi múa mép với nhau, Thẩm An thấy thế liền không chút do dự đổi đề tài. Nhóc một chút cũng không muốn lại nghe ba nuôi và chú Lâm cãi nhau đâu a a a...!

Thẩm An dùng một tay che miệng Phương Nghiên lại, sau đó nở một nụ cười vô hại: "Ba nuôi, khi nào thì ba mới tìm mẹ nuôi về cho con đây? Hôm trước không phải ba nuôi nói ngày hôm qua đi hẹn hò sao? Kết quả thế nào rồi ạ?"

Vừa nhắc tới chuyện này, Phương Nghiên chợt nổi lên tâm tư muốn trêu Thẩm An một chút nên cố ý nhăn mặt: "Haiz... Một sáng một chiều, buổi sáng thì cô nương nhà người ta ghét bỏ ba lớn lên không hợp thẩm mỹ của cô ta, buổi chiều thì tên đàn ông kia lại ghét bỏ ba nghèo nàn, nói ba không nuôi nổi hắn. Con nói xem hai bọn ta đều là Beta nam, vì sao nhất định phải là ta nuôi hắn chứ? Hai người cùng nhau phấn đấu không tốt sao? Mà hắn cũng không phải là một Omega hay là Beta nữ có thể sinh con cho ta nữa."

"Đúng vậy đúng vậy!" Thẩm An nhìn chằm chằm Phương Nghiên, vẻ mặt vô cùng tỏ rõ ý đồng tình mà phụ họa theo lời Phương Nghiên nói. Chỉ cần không cãi nhau với chú Lâm, ba nuôi nói cái gì cũng đúng.

"Con nói xem, nếu ba nuôi không tìm được mẹ nuôi về cho con thì sau này già rồi nhờ An An chăm sóc cho ba nuôi nhé, có được không?" Phương Nghiên hỏi Thẩm An.

"Vâng ạ." Thẩm An không một chút do dự mà lập tức gật đầu.

Lúc nãy cậu nhóc chỉ là phụ họa theo Phương Nghiên một câu, nhưng lần này Thẩm An thực sự rất nghiêm túc.

"Về sau ba nuôi già rồi, An An nhất định sẽ chăm sóc cho ba nuôi thật tốt."

Mặc dù Phương Nghiên chỉ là trêu Thẩm An một chút thôi, nhưng khi nghe thấy sự đảm bảo nghiêm túc này của cậu nhóc thì không khỏi cảm thấy trong lòng thật ấm áp.

Thật sự không uổng công y yêu thương chăm sóc tiểu gia hỏa này mấy năm như vậy mà.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 52


Đây là lần đầu tiên Thẩm An xa nhà.

Không phải là nhóc chưa từng rời khỏi tinh cầu Diên Vĩ, nhưng mấy lần đó đều là được Thẩm Thư và Phương Nghiên đưa đến mấy tinh cầu nhỏ lân cận để đi chơi, ngồi phi thuyền một ngày là đã có thể đi qua đi lại.

Cậu nhóc 6 tuổi ghé sát mặt vào bên cửa sổ phi thuyền, đôi mắt to tròn thấy được những hành tinh sáng chói có thể nhìn thấy trong không gian vũ trụ rộng lớn bên ngoài, sau đó cậu nhóc hưng phấn chia sẻ mấy điều thú vị này cho Thẩm Thư và Hàn Tử Việt nghe.

Phi thuyền tư nhân của Hàn gia đương nhiên cách bài trí bên trong phòng sẽ không kém chút nào. Buổi tối Thẩm An ngủ cùng với Thẩm Thư, còn Hàn Tử Việt thì ở trong căn phòng đối diện với hai cha con họ.

Sau vài ngày đầu hứng thú với những điều mới mẻ xa lạ thì những ngày tiếp theo, Thẩm An bắt đầu quấn lấy Hàn Tử Việt hỏi anh rốt cuộc khi nào bọn họ mới có thể xuống phi thuyền, nhóc muốn nhìn thấy bầu trời xanh.

Có đôi khi đến giờ đi ngủ, Thẩm An lại ôm Thẩm Thư nhỏ giọng khóc thút thít nói nhóc muốn gặp ba nuôi, muốn quay về tinh cầu Diên Vĩ. Thẩm Thư không còn cách nào khác đành phải mở máy liên lạc gọi cho Phương Nghiên.

Phi thuyền đang bay với tốc độ cao trong vũ trụ nên tín hiệu không được ổn định lắm, phải mất một lúc lâu sau mới kết nối được.

Ảnh ảo ba chiều của Phương Nghiên được chiếu lên bay lơ lửng trong phòng, Thẩm An vừa trông thấy y liền gào khóc nức nở nói với ba nuôi nhóc muốn quay về tinh cầu Diên Vĩ, muốn trở lại thị trấn nhỏ Tử Diên.

Giọng điệu an ủi đầy dịu dàng của Phương Nghiên đứt quãng phát ra từ máy liên lạc: "An An ngoan, không khóc không khóc, chờ ba nuôi có thời gian rảnh sẽ lập tức đến Hải Lam Tinh thăm con, con ở đó nhớ phải nghe lời ba ba con đấy."

Tín hiệu thật sự không tốt lắm, chỉ nói mấy câu như vậy thôi mà cả buổi sau Thẩm Thư và Thẩm An mới nghe rõ được.

Hình ảnh ba chiều giữa không trung của Phương Nghiên cũng chợt lóe chợt lóe, phảng phất như thế ngay giây tiếp theo sẽ lập tức ngắt kết nối.

......

Thẩm Thư chưa từng nghĩ tới bản thân còn có thể trở lại Hải Lam Tinh, nơi cậu sinh ra, lớn lên và kết hôn. Thật ra cũng không phải là chưa nghĩ đến chuyện trở về, nhưng chắc chắn không phải là bây giờ.

Cha mẹ cậu đều được an táng tại nghĩa trang Thẩm gia ở tinh cầu Thủ Đô, có đôi khi Thẩm Thư cảm thấy mình thật bất hiếu, nhiều năm như vậy mà không quay về thăm mộ cha mẹ một lần.

Nhưng nếu muốn đến nghĩa trang của Thẩm gia để cúng bái cha mẹ thì người Thẩm gia nhất định sẽ biết Thẩm Thư đã quay lại, cho nên Thẩm Thư cũng không dám trở về. Cậu cũng sợ Thẩm gia sẽ làm gì đó với mình, sau đó khống chế cậu lại.

Sau khi sống ở nhà họ Hàn được hai năm, Thẩm Thư không muốn phải quay lại chịu đựng cuộc sống ngày ngày bị châm chọc mỉa mai như lúc ở Thẩm gia nữa.

Thực sự là "Từ nghèo thành giàu thì dễ, mà từ giàu trở lại nghèo mới là khó."

Bởi vì mối quan hệ của Hàn Tử Việt và địa vị của Hàn gia nên khoảng thời gian hai năm Thẩm Thư sống ở Hàn gia kia chính là khoảng thời gian mà cậu cảm thấy thoải mái nhất kể từ sau khi cha mẹ cậu qua đời.

Mặc dù có đôi khi cùng với Hàn Tử Việt đi tham dự các bữa tiệc tối do giới thượng lưu tổ chức, thỉnh thoảng Thẩm Thư cũng sẽ "vô tình" nghe thấy người khác bàn tán về mình, nói cậu không đẹp cũng không có tài năng gì, không hiểu rốt cuộc Hàn Tử Việt thích cậu ở điểm nào, vân vân.

Nhưng mấy thủ đoạn nho nhỏ này ở trong mắt Thẩm Thư cũng không đáng để tâm gì. Nếu mỗi một việc Thẩm Thư đều phải so đo thì sợ là sau khi cha mẹ mất cậu đã sớm trần cảm mà chết bởi mấy trò cười nhạo dài đằng đẵng của đám con cháu cùng thế hệ ở Thẩm gia rồi.

Tính tình của cậu cũng vì những năm đó mà trở nên nhẫn nhục chịu đựng, nhưng đồng thời cũng làm Thẩm Thư kiên cường hơn.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 53


Trong lòng Thẩm Thư hiểu rất rõ không có gì quan trọng hơn là còn sống, đặc biệt là sau khi trải qua cái chết bất đắc kỳ tử của cha mẹ.

Một khi thật sự bị bức đến nóng nảy, Thẩm Thư cũng sẽ không để cho bất luận kẻ nào ức h**p mình nữa. Nếu là cậu thì cậu còn có thể chịu đựng, nhưng nếu liên quan đến Thẩm An thì nhất định cậu sẽ không nhẫn nhịn.

...

Lúc phi thuyền của Hàn gia đáp xuống thủ đô của Hải Lam Tinh thì đã là giữa đêm. Thẩm An đã sớm ngủ say, được Thẩm Thư ôm xuống phi thuyền. Thẩm An đã sáu tuổi nên ôm cậu nhóc một thời gian dài cũng làm Thẩm Thư hơi mệt. May mắn sau khi ra khỏi phi thuyền thì xe của Hàn gia đã chờ sẵn ở bên ngoài.

Nhìn mọi thứ trước mắt vừa xa lạ mà cũng vừa quen thuộc này làm Thẩm Thư có chút sững sờ. Bảy năm trước cậu lẻ loi một mình rời đi, hiện tại trở về thì lại có thêm Thẩm An.

Quả thực là thế sự vô thường.

Dù trời đã về khuya nhưng trên đường phố vẫn vô cùng sôi động, đèn neon được thắp sáng trên mọi con phố để soi đường cho người đi đường vào đêm khuya. Thủ đô của Hải Lam Tinh là một thành phố không bao giờ ngủ. Mặc dù lúc này đã là giữa khuya nhưng còn chưa đến sáng sớm, là thời điểm thích hợp để mọi người tìm hoan mua vui.

Xe huyền phù nhanh chóng chở Hàn Tử Việt, Thẩm Thư và Thẩm An trở về nhà chính Hàn gia. Thẩm Thư xuống xe, đứng trước ngôi nhà cổ kính bao thế hệ của Hàn gia mà thoáng ngây ngốc.

Tại sao Hàn Tử Việt lại đưa bọn họ tới đây?

"Cha và mẹ đã đợi ở bên trong, bảo chúng ta sau khi đến Thủ đô thì lập tức đến nhà chính gặp bọn họ." Nhìn ra sự nghi hoặc trong lòng Thẩm Thư, Hàn Tử Việt bèn lên tiếng giải thích.

"Ừm." Thẩm Thư nhỏ giọng đáp lại.

Thành thật mà nói, Thẩm Thư cũng có vài phần sợ hãi đối với mẹ của Hàn Tử Việt. Mặc dù Hàn phu nhân cũng là một Omega, nhưng tính cách lại rất cường thế, hơn nữa còn là một người phụ nữ mạnh mẽ làm việc sấm rền gió cuốn, một ít thói quen kinh doanh của Hàn Tử Việt cũng là kế thừa từ bà.

Cũng không phải Hàn phu nhân đối xử với Thẩm Thư không tốt, mà là Thẩm Thư thật sự không biết cách phải giao tiếp với đối phương như thế nào. Từ trước cho tới nay Hàn phu nhân đối với người "con dâu" là Thẩm Thư đều không hài lòng lắm, nhưng cũng chưa từng làm Thẩm Thư khó xử. Chỉ là Hàn Tử Việt là con trai cả và Thẩm Thư là "con dâu cả" có ý nghĩa khác nhau.

Trong lòng Thẩm Thư cũng biết điều này nên không bất mãn gì với Hàn phu nhân, chỉ là cậu không biết phải làm sao để hòa hợp được với người có cá tính mạnh mẽ như vậy, cậu sợ Hàn Tử Việt nên tự nhiên cũng sinh ra chút sợ hãi đối với Hàn phu nhân.

Khi chuẩn bị xuống xe, Hàn Tử Việt đã đánh thức Thẩm An dậy. Cậu nhóc sáu tuổi đứng trước tòa nhà cổ kính khổng lồ mà kinh ngạc đến mức há hốc cả miệng, ngôi nhà như vậy nhóc chỉ từng nhìn thấy ở trong sách và trên TV mà thôi.

Thẩm An nắm lấy tay Hàn Tử Việt, vội vàng hỏi: "Daddy daddy! Đây là đâu vậy ạ? Đẹp quá! An An thích lắm!" Trong giọng nói tràn đầy hưng phấn.

"Nơi này là nhà của An An." Hàn Tử Việt đưa tay kia lên xoa xoa đầu Thẩm An, trả lời cậu nhóc.

Nghe vậy, đôi mắt của Thẩm An càng mở to hơn nữa, không dám tin tưởng mà đưa mắt sang nhìn Thẩm Thư. Sau đó đổi lấy chính là cái gật đầu của cậu.

"Vậy sau này chúng ta sẽ sống ở đây sao ạ?" Thẩm An lại hỏi.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 54


Hàn Tử Việt lắc đầu rồi lại gật đầu: "Nếu An An thích thì daddy có thể đưa con và ba ba dọn về đây ở cùng với ông bà nội."

Nhà tổ của Hàn gia được xây dựng trên núi, xung quanh còn có biệt thự của các gia tộc khác. Phong cảnh ở đây rất tốt nhưng tiếc một điểm là lại quá xa trung tâm thành phố, chỉ thích hợp cho việc nghỉ phép hay dưỡng lão.

Nhưng nếu Thẩm An thích thì chuyện dọn về đây cũng không có vấn đề gì, chỉ là thời gian lái xe đi làm lâu hơn một chút mà thôi.

"Ưm..." Thẩm An "ưm" cả nửa ngày mới nghiêm mặt thốt lên một câu: "Con sẽ suy nghĩ kỹ một chút ạ."

Nếu ông bà nội không thích nhóc hay đối xử với ba ba không tốt thì sau này nhóc cũng không muốn sống ở đây, nhóc không muốn ba ba bị ức h**p.

Không thể không nói Thẩm An là một người rất biết bênh vực người của mình, tuy rằng mới chỉ có sáu tuổi nhưng tâm tư muốn bảo vệ Thẩm Thư đã có từ khi nhóc còn nhỏ.

"Được, vậy An An cứ từ từ suy nghĩ đi." Hàn Tử Việt bật cười đáp lại một câu.

......

Thẩm Thư vốn tưởng rằng chỉ có cha mẹ của Hàn Tử Việt ở trong nhà tổ chờ bọn họ trở về, nhưng lại không ngờ còn có cả mấy người em trai em gái khác của Hàn Tử Việt cũng ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách cùng chờ bọn họ.

Hàn Tử Uẩn - em trai út của Hàn Tử Việt, người luôn thích nói đùa với Thẩm Thư đang nhàm chán chống tay ôm đầu cầm điều khiển TV chuyển kênh, không ngừng nghỉ nhấn đi nhấn lại mấy nút trên remote, hoàn toàn không có vẻ như đang xem TV.

Cha Hàn và mẹ Hàn thì ngồi bên nhau nhỏ giọng nói chuyện phiếm. Mấy người em trai em gái còn lại của Hàn Tử Việt cũng ngồi trên ghế sô pha, ai nấy đều cầm quang não làm việc riêng của mình.

Thời điểm cánh cửa được mở ra, tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa.

Mẹ Hàn vừa trông thấy Hàn Tử Việt cùng với Thẩm Thư nắm tay Thẩm An đi vào thì kích động đến mức đứng bật dậy khỏi ghế sô pha. Cha Hàn vỗ nhẹ tay mẹ Hàn ý bảo bà đừng kích động như vậy, sau đó ông cũng đứng lên.

Phản ứng đầu tiên của những người khác là mờ mịt nhìn thoáng qua Thẩm Thư một chút, sau đó dường như cũng đã nhớ ra người này là ai liền chuyển ánh mắt sang phía Thẩm An, ngay sau đó trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Xem ra ngoại trừ cha mẹ thì Hàn Tử Việt không nói cho ai khác biết nữa, mà cha Hàn mẹ Hàn gọi những người con khác tập hợp về nhà tổ cũng không nói rõ lý do là gì. Cứ như vậy một đám người ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách mà chờ đợi.

"Anh, đứa nhỏ này là..." Hàn Tử Uẩn không kìm được mà hỏi một câu.

Ngay khi câu hỏi này vừa được hỏi ra, Hàn Tử Uẩn bỗng nhiên nhớ tới khoảng thời gian trước anh cả của hắn bảo hắn gửi mấy bức ảnh khi còn nhỏ của anh ấy sang. Mà đứa nhỏ được Hàn Tử Việt dắt trong tay này rõ ràng cùng với anh cả của hắn khi còn nhỏ gần như giống hệt nhau.

"An An." Hàn Tử Việt ngồi xổm xuống nói chuyện với Thẩm An: "Đây là ông nội và bà nội của con, còn ba người này là chú của con, đây là chú hai, chú ba và chú nhỏ, hai người này thì con gọi là cô, cô lớn và cô nhỏ."

Hàn Tử Việt lần lượt giới thiệu danh tính những người ở đây cho Thẩm An.

Sau khi nghe Hàn Tử Việt giới thiệu xong, Thẩm An quay đầu nhìn thoáng qua Thẩm Thư và Hàn Tử Việt, nhận được cái gật đầu khẳng định của hai người cha thì liền nở một nụ cười thật rạng rỡ.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 55


"Con chào ông nội, con chào bà nội, chào chú hai, chú ba và chú nhỏ ạ!" Nói xong, Thẩm An lon ton chạy về phía sô pha: "Con chào cô lớn và cô nhỏ, con là An An ạ!"

Giọng nói trẻ con non nớt vang vọng trong phòng khách, một đám người lớn ngồi đó vẫn còn chưa phản ứng kịp.

Bầu không khí thinh lặng trong chốc lát, sau đó Hàn Tử Uẩn là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự trầm mặc, nở nụ cười nói với Thẩm An.

"An An, mau lại đây với chú nhỏ." Vừa dứt lời, Hàn Tử Uẩn liền bế Thẩm An lên.

"Nói cho chú nhỏ nghe xem nào, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi?"

"An An năm nay sáu tuổi, con đang học lớp một ạ." Thẩm An cũng không sợ người lạ mà vòng tay ôm lấy cổ Hàn Tử Uẩn ngoan ngoãn trả lời, còn kèm theo một câu trả lời khác.

Lúc này, mấy người em trai em gái khác của Hàn Tử Việt mới phản ứng lại, nháy mắt liền vây quanh mồm năm miệng mười sôi nổi hỏi thăm Thẩm An.

So với Hàn Tử Việt từ nhỏ đã trầm ổn bình tĩnh thì mấy người em trai em gái này của anh lại "hoạt bát" hơn nhiều, mà chuyện này thực sự cũng tác động rất lớn đến bọn họ. Bởi vì bọn họ không thể tưởng tượng được rằng một ngày nào đó anh cả của bọn họ sẽ có một đứa con trai lớn như vậy. Thật sự là quá không phù hợp với "tính cách" của Hàn Tử Việt.

Mẹ Hàn cũng muốn đi tới ôm Thẩm An nhưng lại không biết phải nói thế nào, bà chỉ đành đứng phía sau cùng với cha Hàn nhìn khung cảnh trước mặt, sau đó đột nhiên chuyển sự chú ý sang Hàn Tử Việt và Thẩm Thư đang đi tới.

Thẩm Thư đi theo sau lưng Hàn Tử Việt, khi nhìn thấy ánh mắt của mẹ Hàn nhìn qua đây liền vô thức né tránh, bởi vì ánh mắt sắc bén kia phảng phất như muốn bắn thủng Thẩm Thư vậy.

Cho nên mới nói cậu không biết phải làm thế nào để hòa hợp với gia đình của Hàn Tử Việt. Thẩm Thư thầm cười khổ trong lòng một chút.

Vị thế của Hàn gia trong giới kinh doanh là điều không cần nói cũng biết, cha mẹ của Hàn Tử Việt đều là những nhân vật đã từng làm mưa làm gió trên thương trường, mà mỗi người em trai em gái của Hàn Tử Việt bây giờ cũng có những thành tựu riêng trong giới kinh doanh. So với bọn họ thì cậu thật sự quá bé nhỏ, quá tầm thường.

Bảy năm trước cậu ly hôn với Hàn Tử Việt, bảy năm sau lại được Hàn Tử Việt đưa về mà còn dẫn theo một đứa nhỏ, nếu đổi lại cậu là mẹ Hàn thì cũng sẽ hoài nghi mình có âm mưu gì đó.

Có điều giây tiếp theo, Thẩm Thư không khỏi sửng sốt.

Bởi vì mẹ Hàn nở một nụ cười có thể nói là rất hòa ái nhìn cậu: "Ta đã bảo người làm dọn dẹp phòng của con và Tử Việt trước rồi, mới xuống phi thuyền nên chắc con cũng mệt lắm đúng không? Nếu mệt thì để Tử Việt đưa con về phòng nghỉ ngơi trước đi."

Trước khi trở về, Hàn Tử Việt đã nói cho mẹ Hàn biết chuyện anh chuẩn bị tái hôn với Thẩm Thư, cũng có nhắc đến chuyện anh đã phát hiện ra sự tồn tại của hai cha con Thẩm Thư và Thẩm An như thế nào.

Trước mắt, mẹ Hàn xem trọng mặt mũi Thẩm An nên hiếm thấy mà cho Thẩm Thư một sắc mặt tốt. Bà thật sự rất muốn ôm cháu nội, nhưng tiếc là đám con này không làm bà bớt lo chút nào.

Bây giờ nếu Tử Việt đã quyết định tái hôn với Thẩm Thư thì bà cũng không quản gì nữa, dù sao hiện tại bà cũng không quản được, còn không bằng sống nhàn hạ ngậm kẹo chơi đùa với cháu nội như đám chị em mình thì tốt hơn.

Thẩm Thư còn chưa kịp đáp lại lời mẹ Hàn thì đã bị Hàn Tử Việt cắt ngang.

"Vậy thì cha mẹ, con đưa Tiểu Thư về phòng nghỉ ngơi trước đây, An An, con ở lại phòng khách trò chuyện cùng với ông bà nội và cô chú nhé." Vế trước là đáp lại mẹ Hàn, còn vế sau là nói với Thẩm An.

"Vâng ạ, daddy!" Thẩm An ngoan ngoãn trả lời, sau đó bật cười "khúc khích": "Chú nhỏ, ngứa quá ha ha ha... Đừng trêu An An nữa mà..."
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 56


Thẩm Thư được Hàn Tử Việt đưa lên lầu.

"Bên phía cha mẹ em không cần phải lo lắng, anh sẽ nói rõ với họ." Hàn Tử Việt như là đoán được Thẩm Thư sẽ hỏi cái gì nên trực tiếp giải thích.

Mặc dù Hàn Tử Việt không hiểu gì nhiều về Thẩm Thư, nhưng trong suốt hai năm chung sống anh cũng nhìn ra được Thẩm Thư không am hiểu cách giao tiếp với người khác, đặc biệt là như trường hợp với mẹ của anh vậy, tự nhiên trong đó cũng có phần anh nên Hàn Tử Việt đã chủ động giải vây cho Thẩm Thư. Mặc dù những gì mẹ Hàn vừa nói cũng không có gì không ổn cả.

"Được." Thẩm Thư bị động đi theo Hàn Tử Việt lên lầu, trở về căn phòng mà hai người từng ở trước kia.

Căn phòng mà hai người họ ở trong nhà tổ của Hàn gia chính là căn phòng Hàn Tử Việt đã sống khi còn nhỏ. Tuy rằng đã bảy năm không đặt chân vào nơi này nhưng khi Thẩm Thư vừa bước vào, nhìn những thứ vừa quen thuộc vừa xa lạ này thì ký ức trước kia tự động dần dần bắt đầu sống lại.

Trong hai năm kết hôn, mỗi lần Thẩm Thư theo Hàn Tử Việt trở về nhà tổ Hàn gia đều ngủ cùng anh trong căn phòng này. Ở nhà riêng của Hàn Tử Việt thì hai người ngủ riêng, nhưng khi về đến nhà tổ thì không thể làm như vậy được.

Giường trong phòng của Hàn Tử Việt cũng rất lớn, trước kia mỗi lần tới nhà tổ bọn họ đều mỗi người ôm mỗi cái chăn chiếm cứ hai bên giường ngủ, ai cũng không làm phiền ai.

Vừa rồi nghe mẹ Hàn nói xong, vốn dĩ Thẩm Thư muốn đề nghị ngủ riêng với Hàn Tử Việt, trước mắt hai người bọn họ còn chưa tái hôn nên đề nghị ngủ riêng cũng không có gì là quá đáng. Mặc dù bọn họ cũng đã có một đứa con là An An rồi nhưng cậu cũng không chắc Hàn Tử Việt sẽ không làm gì mình.

Nhưng khi nghĩ lại, lúc bọn họ đi từ ngoài cổng vào đến nhà đều không thấy một bóng người hầu nào, chắc là mẹ Hàn đã cho bọn họ đi nghỉ ngơi cho nên Thẩm Thư cũng ngại làm phiền người khác lại đi quét dọn một căn phòng khác.

Cũng không phải Thẩm Thư không làm được mấy chuyện này, nhưng mẹ Hàn khẳng định sẽ không cho cậu tự mình làm, thế nên Thẩm Thư cũng đành từ bỏ ý định ngủ riêng với Hàn Tử Việt.

......

So với ký ức mơ hồ của Thẩm Thư về bảy năm trước, đồ đạc hiện tại trong phòng của Hàn Tử Việt cũng không khác gì lắm, ngoại trừ tấm rèm trắng lúc trước đã đổi thành màu lam nhạt cùng với một ít họa tiết mây nhẹ, màu sắc thoạt nhìn làm người ta cảm thấy rất thoải mái.

Hàn Tử Việt mở tủ quần áo ra, Thẩm Thư có thể nhìn thấy bên trong có rất nhiều bộ đồ ngủ hiển nhiên không phải phong cách của Hàn Tử Việt được treo ngay ngắn trên giá tủ cùng với đồ ngủ của anh.

Ngoài mặt ngoại hình Thẩm Thư đã tưởng thành hơn rất nhiều so với bảy năm trước, nhưng hình thể và chiều cao đều không thay đổi gì nhiều.

"Trước khi trở về anh đã nhờ mẹ phân phó quản gia chuẩn bị đồ ngủ, lát nữa em có thể chọn một bộ em thích rồi mặc vào. Quần áo mặc ban ngày cũng để ở trong phòng áo, ngày mai em có thể tùy chọn theo kiểu em thích." Hàn Tử Việt nói xong lại mở tủ quần áo bên kia ra: "Áo choàng tắm thì ở đây, em đi tắm rửa trước đi, sau đó nghỉ ngơi cho thật tốt, tránh bị lệch múi giờ."

Dứt lời, Hàn Tử Việt dường như chuẩn bị rời đi mà bước về phía cửa.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 57


"Vậy bây giờ anh đi đâu?" Ngay khi lời nói vừa ra khỏi miệng, khuôn mặt của Thẩm Thư lập tức đỏ bừng cả lên.

Nghe vậy, Hàn Tử Việt quay đầu lại nhìn dáng vẻ xấu hổ đỏ bừng của Thẩm Thư một lúc lâu, trong đôi con ngươi màu đen ẩn chứa cảm xúc mà Thẩm Thư không thể hiểu được.

Lúc này trong lòng Thẩm Thư vừa thẹn thùng vừa ảo não, thẹn thùng là vì lời cậu vừa nói kia giống như là đang chất vấn Hàn Tử Việt có phải tối nay không ngủ ở chỗ này không vậy, còn ảo não là vì cậu nói chuyện mà không suy nghĩ, cho nên bầu không khí hiện tại bởi vì câu nói lúc nãy của cậu mới xấu hổ như vậy.

Thật lâu sau, Thẩm Thư mới chờ được câu trả lời của Hàn Tử Việt: "Anh đi xuống xem An An một chút, em tắm rửa trước đi."

"Ừm ừm, được." Thẩm Thư vội vàng đáp lại, sau đó mặc kệ Hàn Tử Việt sẽ phản ứng gì, cậu nhanh chóng quay đầu mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo choàng tắm sạch sẽ ở bên trong rồi chạy vào phòng tắm tắm rửa.

Nghe thấy tiếng nước chảy không ngừng trong phòng tắm, Hàn Tử Việt mới xoay người mở cửa phòng ra xuống lầu xem Thẩm An đang làm gì.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Hàn Tử Việt lóe lên chút gì đó.

......

Khi Thẩm Thư tắm rửa xong đi ra thì thấy Hàn Tử Việt đang ngồi trước bàn làm việc. Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, Hàn Tử Việt quay đầu lại nhìn Thẩm Thư.

"An An đâu?" Thẩm Thư thấy trong phòng chỉ có một mình Hàn Tử Việt, cũng không thấy Thẩm An đâu.

"An An nói tối nay muốn ngủ cùng với Tử Uẩn." Khi Hàn Tử Việt nói những lời này, vẻ mặt rất ôn hòa: "Xem ra thằng bé rất thích chú nhỏ Tử Uẩn của nó."

Hàn Tử Việt cảm thấy như vậy rất tốt. Nếu ở chung không hòa hợp thì anh mới cần lo lắng.

"À, vậy sao?" Thẩm Thư mặc áo choàng tắm to rộng đứng ở cửa phòng tắm, đột nhiên có vài phần không biết làm sao.

Vốn dĩ cậu còn tưởng Thẩm An sẽ ngủ cùng với bọn họ cho nên mới an tâm đi theo Hàn Tử Việt lên lầu. Kết quả bây giờ Hàn Tử Việt lại nói tối hôm nay Thẩm An muốn ngủ cùng với Hàn Tử Uẩn, cũng có nghĩa là tối nay trong phòng chỉ có một mình Thẩm Thư và anh.

Nếu đổi lại là bảy năm trước, Thẩm Thư còn có thể bình tĩnh cùng Hàn Tử Việt ngủ chung, dù sao mỗi người mỗi cái chăn, không liên quan gì tới nhau. Lúc đầu Thẩm Thư còn hơi ngại ngùng, nhưng qua vài lần rồi cũng thành thói quen.

Có điều tình huống hiện tại đã khác so với bảy năm trước. Mặc dù hai đêm trước bọn họ đã ngủ chung giường với nhau, nhưng ở giữa còn có Thẩm An nữa nên Thẩm Thư cũng không xấu hổ lắm.

Bây giờ Thẩm An lại chạy tới ngủ với Hàn Tử Uẩn, nghĩa là Thẩm Thư phải đơn độc ngủ cùng với Hàn Tử Việt. Sau khi trải qua kỳ động d.ục bảy năm trước đó, bây giờ lại đơn độc cùng Hàn Tử Việt ngủ chung một phòng, nằm chung trên một chiếc giường làm Thẩm Thư không khỏi nổi lên xấu hổ cùng thẹn thùng.

"Vậy giờ anh đi vào tắm rửa đây." Hàn Tử Việt đứng lên, đi tới tủ quần áo lấy ra áo choàng tắm lát nữa mặc rồi nhanh chóng lướt qua Thẩm Thư đi thẳng về phía phòng tắm.

Hàn Tử Việt vào phòng tắm, Thẩm Thư nghe thấy trong phòng tắm truyền đến tiếng nước mới thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thật sự là quá xấu hổ.

Thẩm Thư dùng hai tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt đỏ rực nóng bừng của mình.

Bởi vì vừa tắm xong, nhiệt độ nóng bừng bừng trên khuôn mặt vì ngại ngùng không những không biến mất mà ngược lại còn tăng thêm.
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 58


Tranh thủ lúc Hàn Tử Việt còn đang tắm trong phòng tắm, Thẩm Thư nhanh chóng chọn một bộ đồ ngủ màu trắng trông thuận mắt trong tủ quần áo, sau đó thay áo choàng tắm đang mặc ra.

Phòng để quần áo mà Hàn Tử Việt vừa nói lúc nãy nằm bên cạnh phòng ngủ này. Thực tế thì bên cạnh phòng tắm này còn có một cánh cửa, chỉ cần mở cánh cửa đó ra là có thể trực tiếp đi qua phòng để quần áo.

Thẩm Thư không dám chắc mình quen thuộc với cách bài trí trong căn phòng này một trăm phần trăm, nhưng phần lớn thì cậu đều biết hết nếu như mấy năm nay Hàn Tử Việt không có chỉnh sửa gì.

Sau khi thay đồ ngủ xong, Thẩm Thư liền không biết tiếp theo nên làm gì, cậu muốn đi xem Thẩm An nhưng lại không biết phòng của Tử Uẩn nằm ở đâu. Lâu lắm rồi nên Thẩm Thư cũng đã sớm quên mất.

Điều duy nhất Thẩm Thư quen thuộc trong nhà tổ cũng chỉ có phòng của Hàn Tử Việt.

Hơn nữa, hiện tại đã trễ thế này rồi, một Omega như Thẩm Thư đi tìm Hàn Tử Uẩn cũng không thích hợp, đặc biệt là khi cậu mới vừa cùng Hàn Tử Việt trở về.

Tiếng nước trong phòng tắm nhỏ dần rồi tắt hẳn. Thẩm Thư đi đi lại lại trong phòng, đi tới đi lui vô cùng khẩn trương.

Sau đó chỉ nghe thấy...

"Cạch... " một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.

Thẩm Thư đứng sững tại chỗ, nhìn Hàn Tử Việt còn mang theo hơi nước đi ra. Hàn Tử Việt không ngờ được Thẩm Thư sẽ đứng ở ngoài cửa nhìn mình nên cũng vì vậy mà sửng sốt một lúc.

Thấy ánh mắt của Omega nhìn chăm chú vào mình, Hàn Tử Việt thoáng mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, sau đó đi qua: "Đã khuya vậy rồi, sao em còn chưa ngủ?"

Thẩm Thư cuối cùng cũng phản ứng lại, nhìn thấy Alpha đứng trước mặt mình gần trong gang tấc thì vô thức giật mình mà lùi lại một bước, sau đó lại cảm thấy phản ứng của mình hơi kích động, sợ Hàn Tử Việt nghĩ nhiều nên vội vàng xin lỗi.

"Thực xin lỗi, em không có ý gì khác đâu..."

"Em không cần phải xin lỗi, anh biết." Hàn Tử Việt nhìn dáng vẻ Thẩm Thư lúc này cực kỳ giống một chú thỏ con sợ sệt, rõ ràng đã sợ lại còn muốn tới gần anh.

Hàn Tử Việt đột nhiên nổi lên ý muốn xoa đầu Thẩm Thư để an ủi cậu.

Thẩm Thư so với anh nhỏ hơn rất nhiều, có đôi khi Hàn Tử Việt cảm thấy Thẩm Thư giống như một cậu nhóc vậy, mặc dù "bạn nhỏ" này đã sinh cho anh một cậu con trai rồi.

Vốn dĩ Hàn Tử Việt chỉ nghĩ trong đầu như vậy thôi, nhưng tay anh lại vô thức động đậy. Thẩm Thư đứng im tại chỗ, ngây ngốc nhìn Hàn Tử Việt đang đứng trước mặt xoa đầu mình.

"Anh nói rồi, nếu chúng ta đã quyết định tái hôn thì em không cần phải khách sáo với anh như vậy."

Hàn Tử Việt nhìn xuống Thẩm Thư, trầm giọng nói. Trong nháy mắt nghe thấy âm thanh trầm thấp kia của Hàn Tử Việt, Thẩm Thư cảm giác như mình đã bị mê hoặc rồi vậy.

Chờ đến khi cậu lấy lại tri giác thì đã cùng Hàn Tử Việt nằm ở trên giường. Chăn bông sạch sẽ đắp trên người thực ấm áp, đèn trong phòng đã được tắt đi, ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong phòng.

Thẩm Thư nghe được tiếng tim đập của chính mình, thình thịch thình thịch, trong không gian yên tĩnh như vậy càng nghe được rõ ràng hơn.

Sau đó, Thẩm Thư nghiêng người lại, cảm giác được Hàn Tử Việt đang nằm phía sau lưng mình cách đó không xa chợt có động tác.

Bàn tay Alpha bỗng nhiên vòng qua eo Thẩm Thư, ôm Thẩm Thư vào trong lồng ng.ực ấm áp của mình. Cơ thể Thẩm Thư thoáng cứng đờ, trong lòng lập tức dâng lên hoảng sợ.

"Em yên tâm, anh sẽ không tùy tiện đụng vào em."

- ------
 
Tái Hôn - Tiêu Thử Ngân Nhĩ Thang
Chương 59


Cảm nhận được sự giãy giụa của Thẩm Thư, Hàn Tử Việt lập tức lên tiếng trấn an.

"Anh chỉ là muốn thay đổi mối quan hệ xa cách như bây giờ giữa chúng ta một chút thôi, Thẩm Thư."

Động tác giãy giụa của Thẩm Thư lập tức dừng lại khi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Hàn Tử Việt, giống như có một ma lực nào đó đã xoa dịu cõi lòng đang xôn xao của cậu.

Sau khi cảm thấy người trong lòng đã yên tĩnh lại, Hàn Tử Việt mới thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nếu Thẩm Thư tiếp tục giãy giụa thì những lời tiếp theo anh cũng không thể nói được.

"Nếu chúng ta đã quyết định tái hôn thì ngày tháng tương lai sẽ còn rất dài, em vẫn muốn hai chúng ta chỉ làm một đôi chồng chồng ngoài mặt như bảy năm trước thôi sao?"

Câu hỏi của Hàn Tử Việt làm Thẩm Thư trầm mặc, không trả lời. Nhưng hiện tại Hàn Tử Việt cũng không muốn nhận được bất kỳ câu trả lời nào từ Thẩm Thư.

"An An rất thông minh, qua một thời gian nhất định thằng bé sẽ nhìn ra. Chúng ta có thể thử tìm hiểu đối phương, thử thích ứng sự tồn tại của nhau, thử... yêu đối phương."

Hàn Tử Việt vẫn luôn tự hỏi, nếu bảy năm trước anh không lựa chọn ly hôn với Thẩm Thư thì tình huống hiện tại sẽ như thế nào?

Anh không thích tính tình nhẫn nhục chịu đựng của Thẩm Thư cho lắm, nhưng cảnh Thẩm Thư ôm Tiêu Tiêu chín năm trước cứ hiện hữu trong đầu anh hết lần này đến lần khác. Hàn Tử Việt phát hiện ra bản thân rất quan tâm đến Thẩm Thư, không ngừng để ý đến sự dịu dàng của cậu khi đối mặt với bọn trẻ.

Và bây giờ, chín năm sau, bọn họ có Thẩm An. Điều này làm khơi dậy một đoạn ký ức trong quá khứ, sau đó Hàn Tử Việt đã đưa ra lời đề nghị tái hôn với Thẩm Thư.

......

Thẩm Thư được Hàn Tử Việt ôm vào trong ngực, yên lặng lắng nghe âm thanh trầm thấp của Hàn Tử Việt vang lên bên tai.

Thẩm Thư im lặng một lúc lâu mới trả lời một chữ. Mà chính một chữ này đã khiến cho hòn đá nặng trong lòng Hàn Tử Việt - một người vốn hiếm khi căng thẳng đã rơi xuống.

Thẩm Thư nói: "Được."

Hàn Tử Việt thở phào nhẹ nhõm một hơi, thoáng ôm chặt Omega trong lòng ngực hơn nữa. Sau đó, anh ngửi thấy mùi hương tin tức tố nhàn nhạt của Thẩm Thư.

Hàn Tử Việt không biết đó là một mùi hương như thế nào, tóm lại là mùi rất nhẹ, cũng không rõ ràng, nếu như không chú ý thì căn bản sẽ không cảm nhận được chút nào, như thể nó hòa vào không khí luôn vậy.

Nhưng chính hương tin tức tố dịu nhẹ như vậy lại làm Hàn Tử Việt giờ phút này cảm thấy vô cùng thoải mái. Hàn Tử Việt bỗng nhiên nhớ tới độ tương xứng tin tức tố cao đến đáng sợ giữa mình và Thẩm Thư...

Lần đầu tiên khi Hàn Tử Việt biết chuyện này cũng rất kinh ngạc. Tuy nhiên, sau khi có người đưa tới thông tin của Thẩm Thư, Hàn Tử Việt xem xong thì đã hơi thất vọng một chút.

Một Omega với tính cách như vậy hoàn toàn không thích hợp với anh, nếu theo lẽ bình thường thì Hàn Tử Việt chắc chắn sẽ không yêu một người như vậy, tại sao độ tương xứng giữa hai người bọn họ lại cao đến thế?

Có điều đến hiện tại, Hàn Tử Việt lại cảm thấy chuyện như vậy thì làm sao có thể nói chính xác cho được? Hàn Tử Việt cũng không hề chán ghét Thẩm Thư.

Có lẽ giữa bọn họ sẽ không có một thứ tình yêu bùng cháy mãnh kiệt khiến người ta run rẩy cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng cũng không chắc không phải là tình yêu.

Hiện tại, trên vai Hàn Tử Việt đang gánh vác trách nhiệm nặng nề của Hàn gia nên đã sớm không còn loại cảm giác xúc động như khi đọc sách nữa... có thể vì tình yêu mà không màng tất cả.

Có lẽ nói, Hàn Tử Việt sống lâu như vậy cũng chưa từng có ý nghĩ như vậy.
 
Back
Top Dưới