[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Taekook | Yêu Qua Mạng Với Hotboy
60. Sinh nhật vui vẻ
60. Sinh nhật vui vẻ
Điền Chính Quốc vốn tưởng xường xám sẽ không có "trò gian" gì, nhưng nhìn thấy nụ cười đó của Kim Thái Hanh, lòng cậu chợt lung lay: "Anh cho em xem trước xường xám như thế nào đã."
"Đừng vội."
Kim Thái Hanh rút tay về đóng cửa tủ quần áo lại, giấu đi đủ các kiểu váy: "Nếu đã là niềm vui bất ngờ thì đương nhiên phải đợi tới sinh nhật mới công bố được."
Điền Chính Quốc: "..."
Đối với Kim Thái Hanh là niềm vui bất ngờ, còn với cậu chẳng lẽ là sự sợ hãi bất ngờ?
"Muộn rồi."
Kim Thái Hanh ôm vai cậu, dẫn cậu xoay người lại, "Đi tắm trước đi."
"Thôi được."
Điền Chính Quốc quyết định tạm ngưng lo lắng, cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Tắm xong đi ra, cậu nghe thấy điện thoại trên bàn đổ chuông inh ỏi, thế là vừa lau tóc vừa đi sang.
Điền Chính Quốc liếc nhìn màn hình điện thoại, buông khăn lau màu trắng xuống, ấn nhận cuộc gọi video: "Alo, mẹ."
"Quốc Quốc."
Bấy giờ ở màn hình đối diện chỉ có mình Tô Nguyệt Lam, mặt bà hơi đanh lại, trông có vẻ nghiêm túc.
Điền Chính Quốc ngồi xuống ghế: "Có chuyện gì sao mẹ?"
Tô Nguyệt Lam vào chủ đề luôn: "Quốc Quốc, mẹ đã nghe nói chuyện công ty của ba con rồi."
Điền Chính Quốc nhíu mày: "Mẹ, mẹ cũng gọi tới trách móc con sao?"
"Đương nhiên là không."
Tô Nguyệt Lam phủ nhận, "Mẹ sinh con ra, không ai hiểu tính con hơn mẹ.
Nếu không phải Điền Chính Hải làm những chuyện khiến con không nhịn được nữa, chắc chắn con sẽ không làm đến mức đó."
Hàng mi của Điền Chính Quốc rung rung, cậu mím môi không nói lời nào.
Giọng Tô Nguyệt Lam cũng mềm hơn: "Quốc Quốc, con nói mẹ nghe nào, rốt cuộc mấy năm nay đã xảy ra chuyện gì?"
Điền Chính Quốc im lặng vài giây, trả lời hời hợt: "Thật ra cũng không có gì, chẳng qua con cảm thấy mình ở nhà họ Điền cứ như người ngoài, cho nên con chọn rời đi."
"Haiz..."
Tô Nguyệt Lam thở dài, "Mẹ vốn nên nghĩ tới từ sớm, có mẹ kế chẳng khác nào có bố dượng, sống trong cái nhà đó ắt hẳn con phải chịu rất nhiều uất ức."
Điền Chính Quốc lắc đầu, an ủi ngược lại bà: "Mẹ à, đã qua hết rồi."
"Năm đó mẹ ly hôn với Điền Chính Hải, ông ta chỉ vì muốn hơn thua với mẹ mà ra tòa cũng nhất quyết phải giành quyền nuôi con."
Mắt Tô Nguyệt Lam từ từ hoen lệ: "Khi đó điều kiện kinh tế của mẹ quá kém, hoàn toàn không giành nổi với ông ta, nhưng mẹ tưởng ông ta dẫn con đi thì sẽ đối xử tốt với con..."
Nói đến lúc sau, giọng của bà dần nghẹn ngào không nói nên lời, bà chỉ có thể giơ tay che mặt, vai cũng run rẩy.
Mũi Điền Chính Quốc cay cay, cậu phải ngửa mặt lên, không muốn khóc ngay trước mặt mẹ mình.
Thật ra trước đây trong lòng cậu cũng từng oán trách Tô Nguyệt Lam, trách bà đưa mình tới thế giới này, rồi lại vứt bỏ mình.
Nhưng khi cậu lớn lên, dần dà cậu có thể hiểu được, tình cảnh của Tô Nguyệt Lam khi còn trẻ thật sự rất khó khăn.
Vì sinh cậu ra mà Tô Nguyệt Lam phải nghỉ việc khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao để làm một người mẹ toàn thời gian, hết thảy đều dựa dẫm vào chồng.
Thế nhưng một khi ly hôn, người phụ nữ kiêu ngạo là bà không thèm lấy đi bất cứ thứ gì, gần như là trắng tay rời đi, cả người phủ đầy bụi đất quay về đội chuyên nghiệp.
Bà phải tốn mấy năm cố gắng mới đứng lên sân đấu snooker quốc tế một lần nữa, khó khăn không biết kể bao nhiêu mới đủ.
Tô Nguyệt Lam là mẹ cậu, nhưng bà cũng là một người phụ nữ theo chủ nghĩa tự do tự lập.
Bà nên theo đuổi sự nghiệp và lý tưởng của bản thân, bà nên có được một người chồng yêu bà và một cô con gái đáng yêu, chứ không phải vì cậu mà nhẫn nhịn cả một đời.
"Mẹ, thi thoảng con cũng nghĩ, nếu năm đó mẹ dẫn con cùng đi..."
Tầm nhìn trước mắt Điền Chính Quốc không rõ ràng, "Có khi nào con sẽ trưởng thành với một cuộc sống tốt hơn không?"
Sau khi nói xong, cậu ngước lên như có cảm ứng, đối mặt với Kim Thái Hanh đang lẳng lặng tựa bên khung cửa.
Tô Nguyệt Lam cúi đầu, nước mắt trào ra từ kẽ ngón tay lăn xuống dưới: "Mẹ xin lỗi...
Quốc Quốc, mẹ có lỗi với con..."
"Mẹ à, nhưng bây giờ con không nghĩ như thế nữa rồi."
Điền Chính Quốc rưng rưng nước mắt, nở nụ cười: "Nếu con không ở lại, con sẽ không gặp được Kim Thái Hanh."
Kim Thái Hanh đứng thẳng người, bước nhanh về phía cậu.
Tô Nguyệt Lam ở bên kia màn hình ngẩng mặt lên, giơ ngón tay lau nước mắt: "Kim Thái Hanh là ai thế?"
"Kim Thái Hanh."
Điền Chính Quốc nhìn người yêu đứng trước mặt, "Qua chào hỏi mẹ em đi."
Kim Thái Hanh lập tức cứng đờ, biểu cảm trên mặt hắn hơi căng thẳng.
Hắn vừa mới tắm xong, nửa người trên rắn khỏe để trần, chỉ mặc một cái quần thể thao rộng rãi.
Dáng vẻ vừa gợi cảm vừa lười nhác này quả nhiên không hợp để gặp phụ huynh.
Kim Thái Hanh vội vàng mở tủ quần áo ra, cầm một cái áo thun đen tròng lên người, lại còn ra sức khẩy tóc vài cái.
Lần đầu tiên Điền Chính Quốc thấy hắn hoảng loạn như thế nên vô thức vui trở lại, khóe môi cũng cong lên.
Dù Tô Nguyệt Lam không nhìn thấy được tình huống phía đối diện, nhưng thấy cảnh này, bà cũng đã hiểu đại khái.
Kim Thái Hanh hắng giọng đi tới sau lưng Điền Chính Quốc, cúi người xuống chào: "Chào buổi tối thưa dì."
Một gương mặt đẹp trai với đường nét lập thể xuất hiện trong màn hình.
Tóc hắn hơi rối, cổ áo thun cũng bị lệch, nhưng vẫn đẹp trai tới mức ngỡ ngàng.
Hiển nhiên Tô Nguyệt Lam cũng không ngờ đối phương lại đẹp đến vậy, bà sững người hồi lâu mới hoàn hồn: "Chào con, dì là mẹ của Quốc Quốc."
Kim Thái Hanh trả lời lễ phép: "Chào dì, con là người yêu của Quốc Quốc.
Mặt Điền Chính Quốc đỏ lên, cánh tay huých ra sau một cái.
"Anh nói đúng mà."
Kim Thái Hanh cụp mắt nhìn cậu, giọng điệu vô tội, "Không phải em muốn giới thiệu anh với dì sao?"
Điền Chính Quốc đưa tay đẩy hắn đi: "Xong rồi, anh đi được rồi."
"Được thôi."
Kim Thái Hanh đáp, chưa bao giờ tỏ ra lễ phép đến thế, "Tạm biệt dì ạ."
Điền Chính Quốc dời màn hình điện thoại xuống, dứt khoát đẩy gương mặt điển trai kia ra khỏi ống kính.
Cách màn hình mà Tô Nguyệt Lam cũng có thể cảm nhận được tình cảm nồng nàn của hai cậu thanh niên.
Người đứng đằng sau cuối cùng cũng chịu đi, Điền Chính Quốc đỏ mặt nhìn vào camera.
Tô Nguyệt Lam không khỏi nở nụ cười: "Hai đứa bên nhau bao lâu rồi?"
"Mấy tháng rồi ạ..."
Điền Chính Quốc nhỏ giọng hỏi, "Mẹ, mẹ có thấy kỳ cục không?"
"Có gì mà kỳ cục?"
Tô Nguyệt Lam rất bình thản, "Dù là nam hay nữ, chỉ cần con thích là được."
"Vâng."
Điền Chính Quốc gật đầu, "Mẹ, bây giờ con cảm thấy vô cùng hạnh phúc."
"Quốc Quốc, con cảm thấy hạnh phúc thì mẹ cũng được vui lây."
Tô Nguyệt Lam lại bắt đầu nghẹn ngào, bà vội nói sang chuyện khác, "Nghỉ đông năm nay dẫn người yêu sang chỗ mẹ chơi vài hôm đi, em gái cũng nhớ con lắm."
Điền Chính Quốc đáp lời: "Vâng, được ạ."
Trò chuyện thêm vài câu nữa cậu mới cúp điện thoại.
Kim Thái Hanh đã lên giường nằm, ngoắc ngoắc tay với cậu: "Lại đây."
Điền Chính Quốc để điện thoại xuống, leo lên từ cuối giường, ngoan ngoãn bò vào lòng hắn, nằm sấp trên ngực hắn cọ cọ như mèo con làm nũng.
Kim Thái Hanh giơ tay vuốt xuôi bờ lưng gầy gò, thấp giọng nói: "Bé cưng, anh vui lắm."
Điền Chính Quốc tì cằm lên lồng ngực rắn chắc: "Vui vì điều gì?"
"Vui vì em giới thiệu anh với dì."
Mắt của Kim Thái Hanh đong đầy ý cười, "Anh có thể nhìn ra được, trong lòng em vẫn rất quan tâm tới mẹ mình."
"Nhỉ, có lẽ là vì mẹ rời xa em từ sớm, cho nên trí nhớ của em về mẹ luôn dừng lại ở thuở bé."
Điền Chính Quốc chìm vào hồi ức, "Em nhớ mẹ rất dịu dàng, tối nào cũng kể chuyện trước khi đi ngủ cho em, dỗ em ngủ."
Kim Thái Hanh đáp: "Anh cũng có thể kể chuyện trước khi ngủ cho em."
Điền Chính Quốc cong khóe môi: "Giờ em lớn rồi, không cần nghe kể chuyện trước khi ngủ nữa."
Giọng nói trầm thấp gợi cảm của Kim Thái Hanh chậm rãi vang lên: "Em mãi mãi là em bé của anh."
Điền Chính Quốc hoàn toàn không chịu nổi những lời âu yếm như thế.
Cậu rướn người dậy, hôn chụt một cái lên đôi môi mỏng.
Kim Thái Hanh hơi híp mắt, tay hắn bóp lấy vòng eo thon gầy: "Có điều trước khi kể chuyện, chúng ta làm chút việc khởi động nóng người cái đã."
Điền Chính Quốc nhận ra sự nguy hiểm, muốn trốn cũng chẳng còn kịp...
----
Một tuần mới bắt đầu, đối với Kim Thái Hanh mà nói, thời gian chưa bao giờ trôi chậm đến thế.
Hắn chưa từng chờ mong đến sinh nhật mình nhiều như lúc này, ngày nào cũng phải đếm ngược.
Điền Chính Quốc phát hiện ra ánh mắt bạn trai nhìn mình ngày càng thâm sâu hơn, lòng cậu cũng vô thức căng thẳng theo.
Trước sinh nhật Kim Thái Hanh một ngày, Điền Chính Quốc đến trung tâm chuyển phát nhanh lấy giày chơi bóng hợp tác thương hiệu được mua trên mạng, ôm hộp quay về ký túc xá.
Tuy đã đồng ý mặc xường xám cho Kim Thái Hanh xem, nhưng cũng phải tặng quà sinh nhật đàng hoàng.
Kiều Cẩm nhìn vẻ mặt cậu: "Quốc Quốc, cậu sao thế?"
"Không có gì."
Điền Chính Quốc không tài nào nói ra được nỗi lo lắng trong lòng mình: "Có thể là do tối qua ngủ không ngon."
"Thôi được."
Kiều Cẩm không nghĩ nhiều, "Phải rồi, mai là sinh nhật hot boy Quốc Quốc đúng không, cậu định tổ chức sinh nhật cho cậu ấy thế nào?"
"Tôi lấy quà về rồi."
Điền Chính Quốc chỉ, "Bánh kem và nhà hàng cũng đã đặt xong."
"Hay tụi mình cùng tổ chức sinh nhật cho Kim Thái Hanh đi?"
Kiều Cẩm nôn nóng muốn thử: "Càng đông càng vui!"
Điền Chính Quốc ngẫm nghĩ rồi lại từ chối uyển chuyển: "Thôi thì hơn, Kim Thái Hanh không thích ồn ào."
"Thôi vậy, thế hai người trải nghiệm thế giới chỉ có đôi ta nhá!"
Kiều Cẩm đến gần, "Nhưng cục cưng Quốc Quốc nhớ chú ý sức khỏe đấy."
Điền Chính Quốc: "..."
Không lâu sau đó, cậu nhận được tin nhắn của Kim Thái Hanh, nói hắn đã đến dưới tòa ký túc xá.
Hai người lên xe, đang chuẩn bị về nhà thì Kim Thái Hanh nhận được một cú điện thoại.
Kim Thần gọi hắn về nhà ăn cơm, còn cố ý dặn hắn phải đưa cả Điền Chính Quốc về.
Điền Chính Quốc thầm thở phào: "Nếu đã vậy thì tụi mình đừng phụ lòng anh cả, vừa hay về thăm ông ngoại luôn."
Kim Thái Hanh liếc nhìn cậu: "Được."
Nhà tổ của nhà họ Kim khá xa, lúc hai người đến nơi thì trời đã tối.
Trong nhà tổ đèn đuốc sáng trưng, hai người sóng vai đi vào sảnh chính.
Đại gia đình nhà họ Kim đang vây quanh bàn cơm đợi họ về.
Kim Thần phát hiện ra họ đầu tiên, sải bước đi đến: "Cuối cùng cũng về rồi!"
"Anh cả."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn chào hỏi, sau đó lần lượt chào những người khác.
Vì đến bất ngờ nên cậu chỉ kịp mua ít đồ bồi bổ và trái cây, mua thêm một món trang sức bằng vàng cho Kim Lạc Lạc, cháu gái nhỏ của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc ngồi xổm xuống, cẩn thận đeo chiếc vòng tay có charm hổ nhỏ bằng vàng cho Kim Lạc Lạc.
Kim Lạc Lạc tết hai bím tóc, mở đôi mắt to tròn long lanh, đứng yên để cậu nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn.
"Xong rồi."
Điền Chính Quốc buông tay, cười hỏi, "Lạc Lạc có thích bé hổ nhỏ không?"
"Dạ!
Lạc Lạc thích lắm!"
Cố Lạc Lạc gật đầu thật mạnh, cất giọng giòn giã: "Lạc Lạc thích anh trai xinh đẹp lắm!"
Kim Thái Hanh nhướng mày: "Con gọi cậu ấy là gì cơ?"
"Hahahahaha!"
Kim Tuyết Dao đứng bên cạnh cười suýt ngã, "Lạc Lạc, đây không phải anh con đâu, con phải gọi là chú út."
"Không mà không mà!"
Cố Lạc Lạc bắt đầu ăn gian, giơ hai cánh tay như củ sen trắng ra đòi ôm: "Anh trai xinh đẹp ôm em!"
Điền Chính Quốc bế Lạc Lạc lên, chỉ vào Kim Thái Hanh hỏi: "Lạc Lạc gọi anh là anh, vậy gọi chú này là gì?"
Kim Lạc Lạc nói rất rõ ràng: "Gọi là chú út ạ!"
Kim Thái Hanh giả vờ sầm mặt: "Không được gọi anh, gọi thím út đi."
Mặt Điền Chính Quốc nóng lên, trừng hắn một cái, cảnh cáo hắn không được nói bậy bạ.
Ai ngờ đâu Kim Lạc Lạc lại thích cái xưng hô này, bé ôm cổ Điền Chính Quốc, hào hứng gọi liên tục: "Thím út!
Thím út xinh đẹp!"
Mặt Điền Chính Quốc càng đỏ hơn, cậu lại không thể nói rõ với cô nhóc nhỏ, chỉ có thể cúi đầu, nhưng vẫn không giấu được vành tai đỏ bừng.
Nét cười lan tràn nơi đáy mắt của Kim Thái Hanh, hắn nói từ tốn: "Lạc Lạc, lần sau thím út sẽ mua cho con một chú hổ lớn bằng vàng."
"Yeah!
Hổ vàng lớn!"
Kim Lạc Lạc hoan hô, chủ động kề mặt lại, "Thím xinh đẹp thơm con đi!"
Tim Điền Chính Quốc sắp tan chảy luôn rồi, cậu khẽ hôn lên gương mặt hồng hào đáng yêu.
"Được rồi."
Kim Thái Hanh giơ tay bế Kim Lạc Lạc ra khỏi ngực cậu, chuyển qua cho Kim Thần đứng ở một bên xem trò.
Kim Thần đón lấy con gái, cười ha ha: "Không phải chứ Tiểu Ngũ, bé gái mới mấy tuổi mà em cũng ghen được!"
Mặt Kim Thái Hanh không có biểu cảm gì, hắn nói: "Nếu Lạc Lạc cho bé trai ở nhà trẻ hôn thì là lỗi của cha bé, là anh đấy."
Câu này vừa dứt, Kim Thần vội vàng dạy dỗ lại con gái trong ngực mình: "Lạc Lạc, mặt của con gái không được để mọi người hôn tùy tiện đâu, biết chưa?"
"Ba ơi, con biết rồi!"
Kim Lạc Lạc vỗ lên ngực mình, "Con chỉ cho anh trai xinh đẹp hôn thôi!"
Kim Thần chấn động: "Không được!
Anh trai có đẹp cách mấy cũng không được cho hôn!"
Bấy giờ phu nhân Kim cũng đi sang giúp chồng mình dạy cho con gái về ý thức bảo vệ thân thể.
Kim Thái Hanh nhân lúc đó ôm lấy vai Điền Chính Quốc, dẫn cậu ra ngoài cửa: "Đi thôi, về phòng nghỉ ngơi."
Điền Chính Quốc lặng lẽ giơ tay nhéo lên eo hắn một cái.
"Shhh..."
Kim Thái Hanh nghiêng mặt, "Không được tùy tiện bóp eo của đàn ông."
Điền Chính Quốc dẩu môi: "Lúc nào anh cũng bóp eo em đó thôi."
Kim Thái Hanh cười nhạt hỏi ngược lại: "Anh không bóp eo em, thì em quỳ nổi không?"
[*] Chữ 掐 có thể dịch là nắm, bóp, nhéo, ngắt,...
Điền Chính Quốc lại nhéo hắn cái nữa: "Anh thử nói nữa xem!
Kim Thái Hanh cười siết chặt vòng tay: "Rồi, anh không nói nữa."
Hai người đến phòng ngủ, Điền Chính Quốc tắm rửa xong thì đẩy mở cửa ban công ra, ngồi trên ghế mây hóng gió, thưởng thức cảnh đêm trong sân vườn.
Kim Thái Hanh cũng nhanh chóng bước ra ban công, cúi người xuống ôm cậu vào lòng, bản thân cũng tự ngồi xuống ghế.
Đêm nay trăng sáng, vô vàn vì sao lấp lánh trên màn trời đen thẫm, ánh sáng chiếu rọi lên hồ nước ở gần đó, trông giống những viên ngọc sáng nằm rải rác trên mặt hồ.
Điền Chính Quốc vùi mình vào lồng ngực ấm áp rộng rãi, rì rầm: "Tốt quá..."
"Hửm?"
Kim Thái Hanh cụp mắt hỏi, "Cái gì tốt quá?"
"Không có gì."
Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên, cong mắt nhìn hắn: "Mọi thứ đều rất tốt, có anh tốt vô cùng."
Kim Thái Hanh nhướng mày, cúi đầu hôn cậu.
Điền Chính Quốc được bế ngồi lên eo bụng săn chắc của hắn, rõ ràng đang ở vị trí cao hơn, nhưng cậu vẫn bị hắn hôn cho thở không nổi.
"Ưm..."
Tiếng rên khẽ truyền ra giữa hai đôi môi đang dán sát vào nhau, "Ở đây... không được..."
Tuy nhà tổ nhà họ Kim to, nhưng mọi người đều sống ở tòa nhà phía sau này, nếu để phát ra tiếng động quá lớn, chắc chắn họ sẽ bị phát hiện.
Quan trọng hơn, ngày mai là sinh nhật của Kim Thái Hanh, cậu không muốn sáng mai không xuống giường nổi...
Kim Thái Hanh hơi lùi ra sau, ánh mắt tối tăm: "Còn nhớ món quà em hứa với anh không?"
Điền Chính Quốc thở hổn hển: "Nhớ..."
"Được."
Kim Thái Hanh cắn răng hàm, đứng dậy bế cậu vào phòng, "Đêm nay để dành sức."
----
Sáng sớm hôm sau, Điền Chính Quốc tỉnh dậy trong lồng ngực quen thuộc.
Cậu im lặng ngắm nhìn gương mặt điển trai đang ngủ say trước mặt mình.
Đến khi mí mắt Kim Thái Hanh nhúc nhích, hắn hé mắt ra.
"Chào buổi sáng."
Điền Chính Quốc hôn lên cằm hắn, "Kim Thái Hanh, sinh nhật vui vẻ."
"Ừm."
Kim Thái Hanh thấp giọng đáp lời, vùi mặt vào hõm cổ ấm áp, "Em cũng vui vẻ."
Điền Chính Quốc cười: "Hôm nay là sinh nhật anh chứ có phải sinh nhật em đâu."
Kim Thái Hanh cọ chiếc mũi cao lên cần cổ mềm mại, đáp: "Em chúc anh vui vẻ, anh chia hết vui vẻ cho em."
Tim Điền Chính Quốc nóng ran, cậu giơ hai tay ôm lấy hắn: "Vậy chúc tụi mình đều vui vẻ."
Hai người âu yếm nhau trên giường một lúc, sau đó đứng dậy đi rửa mặt.
Người nhà họ Kim biết Kim Thái Hanh không thích ồn ào, do đó không tổ chức tiệc sinh nhật linh đình mà chỉ chuẩn bị một bữa tiệc nhà cho hắn, người tham dự đều là người trong gia đình.
Có điều Kim Thái Hanh vẫn nhận được rất nhiều quà sinh nhật đắt đỏ.
Người nhà họ Kim ra tay rất hào phóng, thật sự khiến người ta không nói nên lời.
Ví dụ như anh cả Kim Thần, phất tay một cái, dứt khoát tặng cho Kim Thái Hanh một miếng đất.
Lại như chị hai Kim Nam, tặng luôn một chiếc xe Maserati.
So với bọn họ, quà Điền Chính Quốc tặng có lẽ chẳng đáng nhắc tới.
Nếu như là hồi trước, chắc chắn cậu sẽ thấy tự ti, cho rằng bản thân không xứng với Kim Thái Hanh.
Nhưng hiện giờ cậu hoàn toàn không nghĩ như vậy nữa, bởi vì trong lòng cậu biết rõ, chắc chắn Kim Thái Hanh sẽ thích món quà cậu tặng nhất.
Ăn trưa xong, Kim Thái Hanh chỉ ngồi lại một lúc là vội vã kéo Điền Chính Quốc đi ngay.
Kim Thần nói đùa: "Tiểu Ngũ, trong nhà em giấu vật báu gì lớn à, sao mà vội về thế?"
Kim Thái Hanh cười: "Đúng vậy, giấu một vật báu vô cùng lớn."
Điền Chính Quốc ít nhiều gì cũng đoán được tại sao hắn lại vội như vậy.
Nhớ tới chuyện có thể phải đối mặt sau khi về nhà, đột nhiên cậu thấy chân mình hơi run.
----
Chạng vạng tối, hai người lần lượt bước vào nhà.
Điền Chính Quốc thay dép lê, cướp lời trước: "Em đặt bánh sinh nhật cho anh rồi, chắc sắp giao đến."
"Ừm."
Kim Thái Hanh nhìn cậu một cái, "Vậy ăn bánh kem trước."
Khoảng nửa tiếng sau, bánh sinh nhật được giao đến.
Điền Chính Quốc đặt bánh sinh nhật lên bàn ăn, mở hộp bao bì đẹp đẽ ra, để lộ một chiếc bánh kem sữa ở bên trong.
Kim Thái Hanh giơ tay cầm đồ trang trí trên đỉnh bánh kem lên nhìn cho kĩ.
Một con búp bê tí hon bằng thủy tinh mặc áo choàng dài của luật sư, nét mặt nghiêm nghị, trông giống hắn như đúc.
Kim Thái Hanh hỏi: "Đây là anh à?"
"Là anh đó."
Điền Chính Quốc gật đầu, khui nến ra cắm từng ngọn nến lên bánh, tự tay thắp lửa.
"Kim Thái Hanh, sinh nhật vui vẻ."
Cậu ngước mặt lên nhìn người yêu mình bằng ánh mắt long lanh, "Chúc cuộc sống sau này của anh, luôn có được điều mình hằng mong, hết thảy đều suôn sẻ."
Kim Thái Hanh thả búp bê trong tay xuống, kéo cậu vào lòng mình, giọng hắn hơi khàn: "Điều anh hằng mong, chỉ có một mình em."
Hai người ôm nhau một lúc, sau đó Điền Chính Quốc khẽ nhắc: "Anh thổi nến đi."
Kim Thái Hanh buông cậu ra, ước thầm trong lòng rồi thổi nến.
Điền Chính Quốc dùng dao cắt một miếng bánh kem đưa qua: "Thử xem có ngon không."
Kim Thái Hanh thử một miếng: "Ngon."
Điền Chính Quốc cũng cắt một miếng bánh cho mình, ăn hết sạch sẽ theo nguyên tắc không được lãng phí.
Kim Thái Hanh nhìn cậu, nhắc nhở: "Bên môi dính kem kìa."
"Hửm?"
Điền Chính Quốc dò đầu lưỡi đo đỏ ra liếm khóe môi.
Ánh mắt của Kim Thái Hanh chìm sâu, tay hắn nắm lấy cằm cậu, giúp cậu liếm sạch kem còn sót bên môi, tiện đà hôn một cái.
Hai người vừa ăn bánh kem xong, trong miệng tràn ngập vị kem ngọt ngào.
Điền Chính Quốc bị hôn đến mơ màng, suýt chút nữa đã đè hai tay lên mặt bánh.
Kim Thái Hanh buông môi lưỡi cậu ra, hơi thở bắt đầu nặng nề: "Đói không?"
"Không đói..."
Giọng Điền Chính Quốc mềm nhũn, đáp, "Mới ăn bánh kem mà."
"Được."
Kim Thái Hanh lau nước bọt dính trên môi cậu, "Vậy tới lúc anh nhận quà sinh nhật rồi."
"Quà..."
Điền Chính Quốc đột nhiên tỉnh táo lại: "Bây giờ tặng luôn sao?"
"Sớm muộn gì cũng mặc."
Kim Thái Hanh bế cậu đi về phía phòng ngủ, cười khẽ: "Đêm nay em trốn không thoát đâu."
Vừa nghe hắn nói thế, Điền Chính Quốc lại càng căng thẳng hơn.
Ngón tay bấu chặt lấy vai hắn cũng vô thức găm sâu vào cơ lưng rắn chắc.
Kim Thái Hanh chẳng xi nhê gì, tựa như chỉ bị mèo con cào nhẹ một cái.
"Kim Thái Hanh..."
Điền Chính Quốc xác nhận với hắn thêm lần nữa, "Mặc xường xám, đúng không?"
Kim Thái Hanh đáp: "Ừm, xường xám."
Hắn bế cậu vào phòng ngủ đặt lên giường, sau đó mở tủ đồ ra, lấy một bộ đồ ra khỏi tủ.
Điền Chính Quốc ngồi trên giường, lúc cậu nhìn rõ kiểu dáng của bộ xường xám kia thì chết lặng.
Đó giờ cậu chưa từng thấy xường xám nào kiểu này.
Ngoại trừ bàn khấu* và hình thêu hoa tinh xảo ra, chất vải ở các vị trí còn lại đều là vải lụa băng nửa xuyên thấu.
Hai bên hông và chân trống trải, chỉ có phần dây buộc lỏng lẻo rũ xuống.
Đường xẻ tà của xường xám sắp xẻ luôn tới giữa eo.
Điền Chính Quốc nuốt khan một cái: "Xường xám mà trước đây em nhìn thấy... hình như không giống cái này."
"Nhưng ý anh là cái này."
Kim Thái Hanh cầm bộ xường xám lên, từ tốn bước về phía cậu.
"Không đúng, không phải cái này."
Điền Chính Quốc vô thức dịch ra sau, đôi chân trắng nõn cọ trên ga giường tạo ra nếp gấp.
Kim Thái Hanh đứng ở cuối giường: "Bé cưng, em đồng ý tặng quà cho anh rồi."
Điền Chính Quốc chỉ cảm thấy gò má mình nóng như thiêu đốt: "Em biết, nhưng..."
Cậu hơi hối hận rồi, cậu không nên tin rằng Kim Thái Hanh sẽ đưa xường xám bình thường cho cậu mặc.
Nhưng hôm nay là sinh nhật Kim Thái Hanh, nếu như thế có thể giúp Kim Thái Hanh trải qua một ngày sinh nhật vui vẻ, cậu cũng sẽ bằng lòng, dù sao cậu cũng từng mặc bộ đồ mèo con xấu hổ gần chết kia rồi...
Nghĩ tới đây, Điền Chính Quốc bò dậy khỏi giường, giơ tay ra cầm lấy xường xám: "Em mặc."
"Đợi đã."
Kim Thái Hanh không đưa xường xám cho cậu, đôi đồng tử u tối nhìn cậu chằm chằm, "Anh muốn mặc giúp em."
Điền Chính Quốc quả quyết từ chối: "Không chịu, em tự mặc."
Kim Thái Hanh nhấn mạnh thêm lần nữa: "Hôm nay là sinh nhật của anh."
Điền Chính Quốc cắn môi dưới, nhượng bộ thêm lần nữa: "Vậy... vậy lúc mặc cho em, anh không được——"
Kim Thái Hanh không chờ cậu nói hết đã đồng ý luôn: "Được."
Điền Chính Quốc nghi ngờ rằng mình lại bị lừa nữa rồi, muốn đổi ý nhưng chẳng còn cơ hội.
Xường xám màu xanh nhạt làm tôn lên nước da vốn đã trắng ngần.
Làn da trắng không tì vết trông giống như một viên ngọc đẹp thượng hạng, toàn thân tỏa ra ánh sáng lấp lánh trong veo.
Làn da trắng lấp ló dưới lớp vải lụa băng nửa xuyên thấu, hoa văn thêu trên xường xám vừa khéo nằm trước ngực, miễn cưỡng che đi hai hạt đậu đo đỏ phía trước.
Bàn tay với khớp xương rõ ràng nắm lấy dây buộc hai bên hông xường xám, tỉ mỉ kiên nhẫn buộc chéo dây lại.
Cả người Điền Chính Quốc rúc trong lồng ngực nóng hổi, bụng ngón tay hơi thô ráp thi thoảng miết lên thịt hông nhạy cảm, khiến cơ thể cậu mất khống chế mà run lên.
Tay hắn thắt xong nút buộc bên hông, sau đó xuôi theo tà váy xẻ cao hai bên đùi men xuống dưới...
Tác giả có lời muốn nói:
Quốc Quốc: Em không tin anh nữa đâu, đồ biến thái hu hu hu...
Kim cẩu: Ừm, anh là biến thái.
---