[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Taekook | Yêu Qua Mạng Với Hotboy
40. Hôn sâu
40. Hôn sâu
Điền Chính Quốc bị bàn tay to lớn kìm chặt trên bàn học, sau lưng cậu là vách tường cứng rắn lạnh lẽo, đằng trước là cơ thể cường tráng nóng hừng hực, không còn kẽ hở nào để chạy trốn.
Ánh mắt của Kim Thái Hanh dần u ám: "Chuẩn bị xong chưa?"
Điền Chính Quốc thầm biết mình trốn không thoát, cậu dứt khoát nhắm chặt mắt, chủ động ngẩng mặt lên: "Vậy cậu hôn lại đi."
Cậu đã biết từ lâu, rằng Kim Thái Hanh không phải người bằng lòng chịu thua thiệt, không hôn lại được thì hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Kim Thái Hanh sáp lại gần, sống mũi cao kề sát vào gò má mềm mịn, hơi thở nóng rực phả lên lớp da thịt nhạy cảm, bờ môi mỏng như xa như gần.
Tiếng hít thở bên tai dần trở nên nặng nề, trái tim của Điền Chính Quốc cũng đập ngày càng nhanh, cậu gần như không thở nổi.
Điền Chính Quốc hơi mất kiên nhẫn quay mặt qua: "Vậy được chưa?"
Bàn tay nắm lấy cằm cậu chợt siết chặt lại, cưỡng chế cậu phải quay mặt về, đôi môi nóng hầm hập của hắn chạm lên khóe môi của cậu.
"Không được..."
Điền Chính Quốc nóng tới nỗi kêu lên, "Tôi chỉ hôn lên má cậu..."
Kim Thái Hanh dán sát vào khóe môi của Điền Chính Quốc rồi dừng lại, sâu trong đôi đồng tử đen kịt là hai đốm lửa cháy mãnh liệt.
Mấy giây sau, Điền Chính Quốc phát hiện hơi thở kia dần lui ra.
Cậu còn chưa kịp thở phào thì gò má chợt đau điếng.
Kim Thái Hanh há miệng cắn cậu một cái bằng lực vừa phải.
Gò má mịn màng mềm dẻo đàn hồi, cắn vào một cái hệt như đang cắn lên bánh bao chỉ thơm mềm, lại còn hơi dính răng.
Điền Chính Quốc vô thức che mặt trốn ra đằng sau, đáy mắt cậu rướm nước, không thể tin nổi mà nói: "Kim Thái Hanh, cậu thuộc giống chó sao?"
Kim Thái Hanh nhìn chằm chằm vào dấu vết mờ mờ mà mình để lại kia, liếm môi như thể chưa đã thèm: "Đúng đấy, tôi thuộc giống chó."
Điền Chính Quốc cố gắng trừng hắn, nhưng tiếc là đôi gò má cậu đỏ hây hây, mắt cũng long lanh, trông chẳng có tí lực sát thương nào.
Kim Thái Hanh cất giọng khàn khàn dỗ dành cậu: "Được rồi, miễn cưỡng coi như em đã trả được nợ."
Điền Chính Quốc lầu bầu một câu: "Sao lại miễn cưỡng?"
Lúc đó cậu chỉ hôn phớt một cái, bây giờ còn bị hắn cắn, nhìn kiểu gì cũng thấy cậu thiệt thòi hơn.
Kim Thái Hanh giơ tay lên nựng mặt cậu như đang an ủi: "Sắp xếp đồ đạc trước đi, tôi nấu cơm cho em ăn."
Điền Chính Quốc nhìn theo bóng dáng cao lớn rời khỏi phòng, lúc nhảy xuống khỏi bàn học mới phát hiện chân mình hơi nhũn ra.
Bỏ hết quần áo mang theo vào tủ đồ, giá sách và bàn học cũng được xếp đầy đồ.
Kim Thái Hanh còn cố ý chuẩn bị thêm kệ kê laptop cho cậu, có thể nói là chăm lo đến từng chi tiết nhỏ.
Bày biện xong, Điền Chính Quốc ra khỏi phòng ngủ.
Kim Thái Hanh đang bận bịu trong nhà bếp kiểu mở, động tác của hắn dứt khoát nhanh gọn, trông hắn nấu cơm cũng vui tai vui mắt.
Điền Chính Quốc bước sang, khẽ lên tiếng: "Kim Thái Hanh, tôi cảm thấy tụi mình nên lập một bản thỏa thuận."
Kim Thái Hanh xoay người: "Thỏa thuận gì?"
"Thỏa thuận ở ghép."
Điền Chính Quốc sắp xếp lại ngôn ngữ, "Tuy tôi chỉ tạm thời ở nhà cậu, nhưng để có thể sống chung một cách hài hòa trong kỳ thi cuối kỳ này, có lẽ chúng ta cần lập một số giao ước."
Kim Thái Hanh nhìn cậu đầy hứng thú: "Em muốn giao ước cái gì?"
"Đầu tiên, chúng ta sẽ chia đôi việc nhà."
Điền Chính Quốc nghiêm túc, "Không thể để một mình cậu làm được."
Kim Thái Hanh cũng đâu phải bảo mẫu do cậu thuê, sao cậu có thể ở trong nhà người ta rồi ngồi không được?
"Không thành vấn đề."
Kim Thái Hanh xoay người, thong thả nói: "Tôi phụ trách nấu cơm, em phụ trách rửa bát."
Điền Chính Quốc chỉ vào máy rửa bát: "Nhưng trong nhà có máy rửa bát rồi."
Kim Thái Hanh đáp: "Vậy em phụ trách bỏ bát vào máy."
Điền Chính Quốc nhíu mày: "Việc này với tôi mà nói hình như là quá sức nhẹ nhàng?"
"Tôi phụ trách quét dọn nhà cửa."
Kim Thái Hanh chia việc tiếp, "Em phụ trách giặt quần áo."
Điền Chính Quốc: "Này, giặt quần áo cũng có máy giặt rồi."
Kim Thái Hanh: "Vậy em phụ trách bỏ đồ vào máy."
Điền Chính Quốc: "..."
Cậu quyết định bỏ qua vấn đề phân chia việc nhà trước, chuyển sang thỏa thuận khác quan trọng hơn: "Giao kèo thứ hai trong thỏa thuận ở ghép, tôn trọng không gian riêng tư của nhau."
Kim Thái Hanh: "Ví dụ như?"
"Ví dụ như trước khi vào phòng ngủ của người kia phải gõ cửa, không được làm phiền người kia học bài đọc sách, với cả..."
Điền Chính Quốc mím môi, giọng nhỏ đi hẳn: "Với cả duy trì khoảng cách tiếp xúc hợp lý."
Kim Thái Hanh nhướng mày: "Khoảng cách tiếp xúc hợp lý là cái gì?"
Điền Chính Quốc cụp mắt: "Rõ ràng là cậu biết."
Hở ra là bế cậu đặt lên đủ mọi chỗ ngồi khác nhau, cậu lại chẳng có sức chống cự.
"Được."
Kim Thái Hanh cười, "Tôi có thể cam kết, em không đụng vào tôi thì tôi sẽ không đụng vào em."
Điền Chính Quốc thầm thở phào, nói tiếp: "Điều thứ ba tôi chưa nghĩ ra, nếu cậu có thỏa thuận nào cần bổ sung thì cứ nói ra bất cứ khi nào cũng được."
Kim Thái Hanh: "Tôi không có vấn đề gì."
Chẳng qua bao lâu, bốn món ăn thơm ngon đẹp mắt được bày lên bàn ăn.
Sườn xào chua ngọt, thịt bò xào, rau xào, thêm món canh trứng gà thịt băm.
Điền Chính Quốc ăn một miếng sườn chua ngọt, không kìm được phải khen: "Đúng là ngon thật."
So với mấy món nhàm chán ở nhà ăn, hương vị của thức ăn do Kim Thái Hanh nấu có thể sánh ngang với đầu bếp nhà hàng.
Không đúng, có một số nhà hàng còn chẳng làm ra được món sườn xào chua ngọt hợp khẩu vị của cậu.
Kim Thái Hanh gắp thêm cho cậu một miếng: "Thích thì ăn nhiều vào."
Ăn trưa xong, Điền Chính Quốc quay về phòng mình bắt đầu vẽ tranh.
Cả một buổi chiều không có ai làm phiền cậu, hiệu suất vẽ tranh cũng tăng lên rất nhiều.
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa rất lịch sự: "Tôi vào được không?"
"Vào đi."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên, phát hiện ra sắc trời ngoài cửa sổ đã tối đen.
Kim Thái Hanh đẩy cửa: "Nghỉ ngơi đi, chuẩn bị ăn cơm tối."
Điền Chính Quốc đứng dậy đi ra cửa: "Để tôi giúp cậu."
Lại là một bữa cơm thịnh soạn.
Ăn xong, Kim Thái Hanh ngồi trên sô pha nhìn Điền Chính Quốc mang bát đĩa đi bỏ vào máy rửa bát.
Điền Chính Quốc lau khô nước trên tay, nói đùa: "Đúng là công việc nặng nề thật."
Kim Thái Hanh cũng cười, giơ tay vỗ lên chỗ bên cạnh.
Điền Chính Quốc bước sang, ngồi xuống kế bên hắn: "Chiều nay cậu làm những gì?"
Kim Thái Hanh hờ hững đáp: "Đọc sách, tập thể thao."
Điền Chính Quốc hơi bất ngờ: "Cuối tuần mà cậu vẫn có sức tập luyện hả?"
"Có."
Kim Thái Hanh liếc nhìn cậu, ngữ điệu của hắn chậm rãi, "Lúc nào tôi chẳng sung sức."
Điền Chính Quốc: "..."
Thế quái nào lại bị đả kích thêm lần nữa, đúng là cậu không thể bì được với hắn.
Hai người cứ thế câu được câu chăng trò chuyện một hồi.
Điền Chính Quốc đứng dậy khỏi ghế sô pha: "Tôi phải về phòng ôn bài tiếp nên chúc cậu ngủ ngon trước."
"Ừm, ngủ ngon."
Kim Thái Hanh nhắc, "Ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá."
"Được, cậu cũng vậy."
Điền Chính Quốc đáp, sau đó quay về phòng ngủ phụ.
Vừa mới mở sách chuyên ngành ra thì điện thoại đặt trên bàn đột nhiên rung lên.
Mở WeChat ra, tin nhắn lập tức hiện lên.
Kiều Cẩm: [Cục cưng Quốc Quốc, sống chung với hot boy Kim một ngày rồi, cảm giác thế nào?]
Điền Chính Quốc: [Không phải sống chung, chỉ ở ghép thôi.]
Kiều Cẩm: [Được được được, ở ghép thì ở ghép.]
Kiều Cẩm: [Vậy Kim Thái Hanh có vội vã muốn làm thế này thế kia với cậu không...]
Điền Chính Quốc: [Không hề...]
Trừ việc lúc mới vào nhà đòi cậu một chiếc hôn, cả ngày hôm nay hai người họ không hề có tiếp xúc thân mật.
Kiều Cẩm: [Thiệt không đó?
Sao tôi cứ thấy khó tin kiểu gì.]
Điền Chính Quốc: [Thật mà, bọn tôi còn lập ra thỏa thuận ở ghép.]
Kiều Cẩm: [Lại cái gì nữa thế?]
Điền Chính Quốc đang định giải thích thì tin nhắn mới nhảy ra.
Kiều Cẩm: [Thế thì xem ra, tôi hiểu nhầm hot boy Kim thật rồi nhở?]
Kiều Cẩm: [Cậu ta là chính nhân quân tử thật sao?]
Điền Chính Quốc: [Nói chung cậu đừng lo cho tôi nữa, chăm chỉ ôn tập đi.]
Kiều Cẩm: [Nhắc tới ôn bài mới nhớ, tôi có một câu định hỏi cậu.]
Điền Chính Quốc: [Cậu gửi qua đi.]
Giải đáp thắc mắc cho Kiều Cẩm xong, cậu tiếp tục tiến độ ôn bài của mình.
Hơn mười giờ, Điền Chính Quốc gấp sách vở lại, cầm đồ ngủ vào nhà vệ sinh phòng khách để tắm rửa.
Sau khi tắm xong, cậu sảng khoái bước ra, vừa khéo đối mặt với người đang đứng uống nước cạnh bàn ăn.
Kim Thái Hanh nhìn xuống đôi chân trần của Điền Chính Quốc, hắn khựng lại vài giây, sau đó từ từ dời ánh nhìn lên mặt cậu.
Vừa tắm xong nên da dẻ trắng muốt hơi ửng hồng xinh đẹp, tóc mái ướt đẫm dính lên giữa chân mày, trông vừa thuần khiến vừa đẹp đẽ.
Điền Chính Quốc mất tự nhiên vì ánh nhìn của hắn, ngón tay níu lấy quần ngủ: "Cậu chưa ngủ à."
"Chuẩn bị ngủ."
Kim Thái Hanh đặt ly nước xuống, "Sấy khô tóc rồi ngủ đi."
"Được."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn đáp, về phòng sấy tóc.
Sấy xong, tiếng gõ cửa chợt vang lên.
Điền Chính Quốc đi ra mở cửa: "Sao thế?"
Kim Thái Hanh cầm một ly sữa bò đưa cho cậu: "Uống sữa bò đi, tối ngủ ngon hơn."
"Cảm ơn."
Điền Chính Quốc nhận lấy ly sữa bò ấm nóng, chúc thêm lần nữa: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Kim Thái Hanh thấp giọng đáp.
Điền Chính Quốc đóng cửa lại, do dự vài giây rồi giơ tay khóa trái cửa luôn.
Tiếng "lạch cạch" vang lên rất rõ ràng trong căn nhà im ắng.
Kim Thái Hanh khựng lại, liếc mắt nhìn về cửa phòng sau lưng mình.
Mấy giây sau, hắn bật ra một tiếng cười khẽ, không rõ có ý gì.
----
Tuần tiếp theo, sáng nào Điền Chính Quốc cũng thoải mái thức giấc, ăn sáng xong là có thể tập trung hoàn toàn vào việc ôn bài và vẽ tranh.
Ban ngày đến trường thi hay đánh giá bài vẽ cuối kỳ, Kim Thái Hanh đều sẽ lái xe đưa cậu đi, tối đến hai người lại cùng nhau về nhà.
Trong lúc mọi người sứt đầu mẻ trán vì kỳ thi cuối kỳ, thì trông cậu lại vô cùng rạng rỡ và thoải mái.
Điền Chính Quốc hiểu rất rõ trong lòng, tất cả đều nhờ Kim Thái Hanh.
Cậu cũng thầm cân nhắc, đợi thi hết các môn xong, cậu phải cảm ơn sự chăm sóc trong thời gian qua của đối phương cho thật đàng hoàng.
Về phần phải cảm ơn thế nào, cậu vẫn chưa nghĩ ra.
Hôm nay lại thi xong một môn, buổi tối ăn cơm xong, Điền Chính Quốc quyết định cho bản thân thư giãn một chút.
Cậu ngồi trên sô pha lướt xem video, Kim Thái Hanh ngồi cạnh cậu chơi điện thoại, cặp chân dài nhàn nhã chống trên đất.
Điền Chính Quốc lướt trúng một video hài hước, bị chọc cho cười lên.
Cơ thể cậu ngã qua phía Kim Thái Hanh, đùi cũng vô ý đụng trúng đùi hắn.
Kim Thái Hanh liếc cậu một cái, đôi chân khỏe khoắn rắn rỏi mở rộng ra, chen sát vào chân cậu.
Cách hai lớp vải mỏng manh, nhiệt độ nóng bỏng trên chân của đối phương truyền tới rất rõ ràng.
Điền Chính Quốc rụt chân về như bị điện giật: "Sao vậy?"
"Em mới đụng trúng tôi."
Giọng Kim Thái Hanh bình thản, đáp, "Nên tôi đụng lại."
Điền Chính Quốc chợt thấy cạn lời, im lặng nhích ra mép sô pha.
Kim Thái Hanh hỏi: "Em còn thi mấy môn nữa?"
"Còn một môn thôi."
Điền Chính Quốc ấn ngón tay lên màn hình để dừng video lại, "Mai thi môn cuối xong là kết thúc rồi."
"Sau đó thì sao?"
Kim Thái Hanh ung dung hỏi tiếp, "Nghỉ hè có định về nhà không?"
Điền Chính Quốc im lặng một chốc, sau đó lắc đầu: "Tạm thời không về."
"Ừ."
Kim Thái Hanh đáp, "Vậy nghỉ hè cứ ở đây đi, đỡ phải nộp đơn xin ở lại trường."
Nghỉ hè ở ký túc xá của Đại học A rất vắng vẻ, để tiện cho nghiên cứu sinh và những sinh viên khác có nhu cầu ở lại, nhà trường sẽ mở riêng một tòa ký túc xá, mọi người có thể tự nộp đơn xin ở lại.
"Vậy thì phiền cho cậu quá."
Điền Chính Quốc từ chối khéo, "Nộp đơn xin ở lại cũng nhanh lắm, thi xong tôi lên đó điền vào đơn là được."
Kim Thái Hanh nhìn cậu: "Tôi không thấy phiền."
"Nghỉ hè có thể tôi sẽ đi làm thêm, chắc sẽ không ở trường nhiều."
Điền Chính Quốc tránh khỏi ánh mắt hắn, "Đến đó rồi tính."
Kim Thái Hanh im lặng rời mắt.
Xem video được một lúc, Điền Chính Quốc nhận được lời mời gọi thoại của Kiều Cẩm.
Cậu đứng dậy cầm điện thoại đi ra ban công: "Alo, Tiểu Kiều."
"Aaaaaaa cục cưng Quốc Quốc, mai thi xong môn cuối là tụi mình được giải thoát rồi!"
Kiều Cẩm như được hồi sinh, "Mai cả phòng ký túc xá tụi mình đi ăn thịt nướng đi!"
Điền Chính Quốc cười đáp: "Được, tôi mời."
"Sao cứ để cậu mời mãi được, mai tôi mời!"
Kiều Cẩm nói xong, đột nhiên chuyển đề tài, "Mai thi xong cậu có dọn ra khỏi nhà Kim Thái Hanh không?"
Điền Chính Quốc khẽ giọng đáp: "Giờ vẫn chưa biết được."
Kiều Cẩm cất cao giọng: "Ý gì đây?
Cậu định ở chung với Kim Thái Hanh luôn đấy hả?"
"Không phải, nghỉ hè tôi định sẽ ở lại trường, Kim Thái Hanh nói tôi có thể tiếp tục ở nhà cậu ấy."
Điền Chính Quốc giải thích ngắn gọn, "Nhưng tôi vẫn chưa quyết định được."
"Quốc Quốc, tôi thấy cậu tiếp tục ở nhà cậu ta sẽ nguy hiểm lắm."
Kiều Cẩm khuyên hết nước hết cái, "Cậu phải tin rằng, động vật ăn thịt sẽ không biến thành động vật ăn cỏ một cách dễ dàng đâu."
Điền Chính Quốc chưa hiểu lắm: "Ý cậu là, bây giờ Kim Thái Hanh đang giả vờ?"
Mấy ngày gần đây Kim Thái Hanh luôn nghiêm túc tuân thủ thỏa thuận ở ghép của bọn họ, không hề vượt mức một chút nào, nên cậu quả thật cũng dần lơi lỏng hơn.
"Tôi không có nói vậy."
Kiều Cẩm ngập ngừng, "Ý tôi là, nhân lúc cái đuôi to của hot boy Kim vẫn chưa lòi ra, tốt nhất là cậu mau chóng rút quân đi."
Điền Chính Quốc vô thức xoay người, bất ngờ đối diện với đôi mắt đen kịt đang hiện nét cười nhạt.
Không biết Kim Thái Hanh đứng đằng sau cậu từ khi nào, cũng không biết hắn đã nghe được bao nhiêu.
Điền Chính Quốc giật thót, ngắt lời người đang nói không ngớt miệng ở đầu bên kia: "Tiểu Kiều, tôi sắp đi ngủ rồi, mai gặp ở phòng thi."
Lần này Kiều Cẩm nhảy số rất nhanh, lập tức ngậm miệng lại: "Được được được, mai gặp!"
Cúp điện thoại, giọng Điền Chính Quốc có hơi chột dạ: "Tôi đi tắm đây, cậu cũng ngủ sớm đi."
Kim Thái Hanh nghiêng người, nhưng không cản đường cậu, chỉ dùng ánh mắt khó tả bằng lời nhìn theo cậu rời đi.
Đột nhiên Điền Chính Quốc thấy ớn lạnh, chỉ có thể vội vàng rời khỏi phòng khách.
----
Tắm rửa xong, Điền Chính Quốc về phòng mình, phát hiện ra trên bàn học có đặt một ly sữa bò ấm như thường lệ, và thêm cả dâu tây đã được rửa sạch cắt sẵn.
Cậu vô thức cong môi, uống một ngụm hết sạch sữa bò, sau đó bưng dâu tây ra khỏi phòng ngủ, gõ cửa phòng ngủ chính.
"Vào đi."
Một giọng nói trầm thấp truyền ra từ trong phòng.
Điền Chính Quốc vặn mở cửa: "Kim Thái Hanh, tôi không ăn dâu tây nổi nữa."
Kim Thái Hanh đang ngồi đọc sách ở đầu giường, cặp kính gọng vàng gác trên sống mũi cao, nghe tiếng thì ngước nhìn cậu: "Cầm qua đây."
Điền Chính Quốc đi vào, để dâu tây lên tủ đầu giường: "Lỡ rửa dâu rồi, cậu ăn mấy quả đi."
Kim Thái Hanh tiện tay cầm một trái dâu lên, đưa đến bên môi cậu: "Thử xem."
Điền Chính Quốc cúi đầu cắn quả dâu trên bàn tay hắn.
Ngón tay với khớp xương thấy rõ hơi dùng lực đưa dâu vào miệng cậu.
Lưỡi của Điền Chính Quốc cuốn lấy quả dâu, đầu lưỡi vô tình liếm lên ngón tay ấy, sau đó lập tức lùi về sau.
Ánh mắt của Kim Thái Hanh tối hẳn đi: "Ngọt không?"
Điền Chính Quốc nuốt dâu xuống, gật đầu: "Ngọt lắm."
Kim Thái Hanh biết cậu thích ăn dâu nên lần nào cũng lựa những quả vừa to vừa ngọt cho cậu.
Kim Thái Hanh bất chợt giơ tay ra, quơ một cái, ôm eo cậu bế lên giường.
Điền Chính Quốc giật mình, mở to hai mắt: "Lại làm sao nữa?"
Một tay Kim Thái Hanh nắm cằm cậu, ngón tay còn dính nước dâu xoa lên đôi môi đỏ mọng, trái cổ của hắn chuyển động: "Tôi cũng muốn nếm thử."
Hàng mi dày của Điền Chính Quốc run run, cậu hơi giãy ra: "Vậy để tôi lấy thêm một quả cho cậu..."
"Tôi không muốn ăn quả khác."
Kim Thái Hanh cười, "Tôi muốn ăn quả trong miệng em."
Điền Chính Quốc bặm môi lại theo phản xạ, nhưng như vậy lại giống như chủ động ngậm chặt ngón tay hắn.
Kim Thái Hanh nhướng mày, dùng ngón tay khều hai phiến môi đang đóng chặt, cho vào trong: "Đây được coi là lời mời sao?"
Điền Chính Quốc lắc đầu, ú ớ phủ nhận: "Không phải..."
Kim Thái Hanh rút ngón tay ẩm ướt ra nắm lấy cằm cậu, gằn giọng nhắc nhở: "Điền Chính Quốc, em có thể đẩy tôi ra."
Một giây sau, hắn giơ tay tháo kính xuống, hôn mạnh lên đôi môi mà mình ngày nhớ đêm mong.
Tác giả có lời muốn nói:
Quốc Quốc: Lộ đuôi to rồi hu hu...
Kim cẩu: Vợ à, anh nhịn cực khổ lắm rồi.
Mẹ ruột: Ăn dâu ⮽ Ăn Quốc Quốc ☑
---