[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Taekook] Tôi Chọn Em Rồi
chap 20
chap 20
Trăng đêm nay bỗng nhưng rất sáng, ánh sáng len lỏi mờ ảo, hình bóng cao ráo, tuấn tú đứng dựa vào thành cửa sổ, sắc mặt sa sút, trầm ngâm suy nghĩ việc gì đó, trên tay cầm một mảnh giấy bị nhàu nát, ánh mắt nâu đen nhìn xa xăm nhưng lại có chút tia lửa, gió lạnh vô tình lướt qua làm lay động một số sợi tóc của hắn, vì cơn gió lạnh vô tình đánh thức cậu, bình thường trước khi ngủ là cậu sẽ đống của sổ và cửa ban công, cậu mở nhẹ mí mắt, liền suýt nữa nhảy dựng lên, hắn đứng dựa vào thành cửa sổ nhưng lại rất im ắng, cũng may là còn nhận ra chứ không thôi là sử đẹp luôn rồi, hắn không biết là cậu đã tỉnh nên vẫn nhìn xa xăm, như là đang ngắm trăng vậy, cậu đi không phát ra tiếng động, rồi từ từ ôm trầm lấy hắn, đột ngột bị cậu ôm nên hắn có hơi bất ngờ, nhưng đã định hình lại rồi cũng ôm lại, cậu ngước lên nhìn hắn, đối mắt đặc biệt long lanh lại còn có ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, làm nổi bật và đẹp đến mê mẩn, hai người nhìn nhau một lúc thì hắn cũng lên tiếng hỏi:
"Em không ngủ được sao mà lại tỉnh giấc vậy?
"
"Em mới đúng là ngưởi hỏi câu này, anh làm gì mà không ngủ còn đứng ở đây nhìn gì vậy?
"
Cậu vẫn nói với tông giọng còn hơi ngáy ngủ, nhưng vẫn có chút giận nha!
Hắn đặt tay lên đầu cậu xoa nhẹ rồi đưa tay cầm mảnh giấy lên, cậu đưa mắt nhìn thì mới biết đó là bức thư kì lạ mà cậu đã làm ướt nó, cậu nhớ là mình vứt rồi thì làm sao hắn lại có?
Cậu vẫn không khỏi ngơ ngác, hắn liền lên tiếng giải thích:
"Anh đã cho người sao chép nó, bức thư kì lạ này mà em cứ nghĩ đã làm ướt là không còn gì để nói sao?
"
Cậu bĩu môi mà cúi mặt xuống, né tránh ánh mắt kia, cậu biết mình có thể đang gặp nguy hiểm nhưng lại làm như không có chuyện gì, chắc là chọc giận Kim thiếu gia này rồi, cậu hiếm khi thấy hắn giận, chì nhớ mãi cảnh tượng lúc cậu bị bắt rồi được chị và hắn cứu thôi, lúc đó thật sự rất nhớ ánh mắt của hắn, tay đang ôm hắn cũng từ từ siết chặt, giống như là khi nhớ lại ánh mắt đó thì liền có một nỗi sợ vô hình, cậu khônh nghĩ là mình sợ hắn đâu, người kia từ từ cúi xuống, hôn nhẹ lên mái đầu kia, rồi nhẹ giọng nói:
"Ít nhất em cũng nhận là mình làm sai là được, nhưng đừng làm như thế nữa"
Câu nói có mang chút mệnh lệnh, nhưng lại không có giận hờn, cậu cũng từ từ bỏ tay ra rồi đứng đối diện với hắn, tay vừa ôm cậu liền đưa vào trong túi lấy ra cái bật lửa, không chần chừ mà đốt luôn mảnh giấy đó, ngọn lửa sáng rực một khoảng, mảnh giẩy từ từ rơi xuống rồi cứ thế mà bùng chảy, rồi cũng trở thành tro tàn rồi bị cơn gió vô tình thổi bay, nhìn những hạt tro nhỏ bay đi, cậu bất giác thở dài rồi không nói gì mà kéo hắn về giường, chui vào mền rồi nói một câu nhanh gọn:
"Buồn ngủ rồi"
Hắn chỉ biết cười trừ rồi cũng lên giường rồi ôm cậu ngủ luôn.
Sáng hôm sau, ánh mặt trời chiếu sáng cả căn phòng, cũng vô cớ đánh thức ai kia, cậu khó chịu nhíu mày rồi trở người, chui rúc vào lòng ngực hắn rồi bình thản ngủ tiếp, hắn dậy từ lâu rồi nhưng vẫn nằm im lịm ở đó, thấy sự lười biếng của cậu liền không khỏi thở dài, cúi xuống cọ cọ một chút, vì bị quấy nhiễu nên trong vô thức rên lên một tiếng:
"Ưm....."
"Dậy đi nào thỏ con, chúng ta còn phải đi mua một số thứ nữa"
Hắn cọ một hồi thì cũng thành công đánh thức cậu, cậu khó chịu ngước lên nhìn hắn, chu môi ra trách vấn:
"Có gì cần phải mua sao?
"
"Rất cần vì nó là thứ quan trọng"
"Quan trọng hơn em?
"
Cậu cãi lẽ cũng ghê lắm chứ, hỏi ngay câu khiến hắn bất lực luôn, thở dài một hơi rồi ôm cho cậu sát vào người mình, hắn rúc vào hõm cổ cậu rồi nói:
"Tuy quan trọng, nhưng nó không quý giá bằng em"
Như một lời mật ngọt buổi sáng, ngọt đến quéo luôn, cậu thầm nở nụ cười cảm thán, đúng là một câu nói bình thường nhưng lại vô cùng tình cảm, chậc!
Cậu chết mất!
Sau một hồi thì hai người mới rời khỏi nhà mà đến khu mua sắm, đi một lúc cũng thì hắn dẫn cậu đến một tiệm trang sức, cậu không biết là hắn muốn mua gì mà tự nhiên dẫn cậu đến đây, người nhân viên thấy hắn liền cúi xuống lấy thứ gì đó, rồi đặt lên là một hộp bằng nhung, khá lớn, hắn đi lại thì người nhân viên liền mở ra, đập vào mắt cậu là hai mặt dây chuyền, một mặt hình trái tim và mặt hình chìa khóa, cậu tròn mắt nhìn hai sợi dây chuyền tồi nhìn hắn, hắn khẽ cười rồi giải thích:
"Đây là hai sợi dây chuyền anh đặt thiết kế riêng, tuy chỗ này chỉ là một tiệm trang sức nhỏ nhưng có dịch vụ đặt thiết kế riêng, hai sợi dây này là anh đặt cho hai ta"
Cậu vẫn chưa hết bất ngờ, bàn tay thon dài(nhưng nhỏ hơn tay Taehyung) chạm đến mặt dây chuyền hình trái tim, nhìn như cái ổ khóa vậy, hắn đưa tay lấy mặt dây chuyền hình chìa khóa cắm vào như là mở ổ khóa vậy, chỉ xoay nhẹ là hình trái tim liền tách ra làm đôi, vòng sợi dây qua đầu rồi cài hai mảnh lại, hình thức đeo mặt hình trái tim là vậy, con hình chìa khóa thì đeo bình thường, đeo cho cải hai xong thì hắn liền nói:
"Chỉ có cái chìa khóa này mới có thế tháo được dây chuyền của em ra, thế cho nên, em không có quyền nào được tháo nó ra cả"
Tuy nhìn qua thì chỉ là dây chuyền bình thường, nhưng nó lại mang ý nghĩa đánh dấu chủ quyền dễ tiết lộ nhất, muốn tháo cũng khó, nhưng chỉ cần dựt đứt thì có thể, sợi dây nhỏ nhưng cậu sẽ không để ai đụng vào nó ngoại trừ những người cậu coi trọng và quen biết.
Trả tiền này nọ xong thì hai người cũng ra về, cô nhân viên thì có thu hoạch lớn, cô nhìn vào điện thoại mà cười, cô bạn thân thấy vậy liền nghía qua nhìn, thở dài rồi nói:
"Najin, cậu tính dữ lại video cậu quay lén của Kim tổng với cậu trai kia thật sao?
"
"Suỵt, cậu nói nhỏ thôi, bộ cậu không thấy hai người đó đẹp đôi lắm sao?
CheSong"
CheSong thở hắt ra xong nở nụ cười, không dấu nổi vẻ phấn khích, cầm tay NaJin nói:
"Nhớ gửi cho mình nha!!"
Về tới nhà, cậu đi vào rất thảnh thơi, còn hắn thì một tay sách một túi đồ, còn lại thì vệ sĩ sách vô, sau khi ra khỏi tiệm trang sức thì hai người còn đi mua vài đồ, đa số là sữa chuối và dâu tây, một số đồ ăn và hoa quả khác, cậu ngồi hẳn xuống sofa mà thở ra một hơi mệt mỏi, nguyên một chuyến đi, thì cậu không ít bị mấy người khác ra xin số, còn hắn thì bị bao vây luôn, nhưng cái mặt lạnh với thế gian kia thì khiến cho người ta lạnh sống lưng luôn rồi, độ chiếm hữu cao nên khi mà hắn đang giữ cậu làm của riêng thì thu được rất nhiều ánh mắt, ngưỡng mộ có, ganh tị có, ác cảm cũng có, nhưng đa số là mấy hủ nữ kia, không ít cô chảy máu mũi, không chảy máu mũi thì ngất hoặc la hét trong thâm tâm, quá mệt mỏi với ngày hôm nay, hắn đi lại đặt ly nước và một hộp sữa chuối lên bàn, rồi ngồi xuống kế cậu, tiện tay vơ luôn cái bưu phẩm được giao tới lúc hai người ra ngoài, đã được kiểm chứng độ an toàn, cậu rướn lên lấy hộp sữa xong dựa vào người hắn, hỏi:
"Anh nghĩ ai là người giao?
Anh nghĩ thứ đó là gì?
"
Một loạt câu hỏi vô nghĩa được thốt ra, hắn không nói gì một lực dùng dao rọc giấy, cách cắt cũng rất chuyên nghiệp, đặc biệt nhanh và mượt, chắc là quen tay giết người nên không phải thắc mắc, băng dính đã được cắt, nắp hộp cũng được mở, bên trong là một con dao được bọc nhiều lớp, kèm theo là một tờ giấy, cậu hiếu kì cầm tờ giấy lên đọc:
"Đây xem như là quà làm thân đi, vì hai lần trước đã không đem quà, thật thất lễ quá, mong chấp nhận món quà này!"
Cậu từ từ hạ tờ giấy xuống, nhìn trên tay hắn là một con dao đã cởi bỏ hết bao bọc, con dao y hệt với cái hình con dao xuất hiện khi cậu làm ướt bức thư lạ kia, không người gửi không người nhận, cậu thật sự hoang mang, lo lắng, ruốc cuộc người gửi những thứ này là muốn ý gì đây?
Cậu trầm ngâm hồi lâu rồi một tiếng 'Keng' vang lên, ánh theo bản năng nhìn theo, tay hắn gồng mạnh đến nỗi bẻ gãy lưỡi dao, ánh mắt hiện lên tia lửa, cậu đặt bàn tay lên cánh tay đang gồng đến nổi gân xanh lên kia, hắn đưa mắt qua nhìn cậu, ánh mắt trở nên dịu dàng và không có chút tức giận nào, nhưng mắt vẫn hiện lên tia lửa, mấy người vệ sĩ cũng không đứng yên liền đi lại dọn dẹp cái hộp và con dao gãy lưỡi kia, bây giờ họ chỉ cảm nhận được một cảm giác.
Rén!
Lão đại ít nhất cũng nên làm thế chứ!!
Đôi mắt to tròn, long lanh, đẹp như hai viên ngọc vậy, cặp mắt ấy đang nhìn vào cặp mắt đầy tia lửa, đầy tức giận kia, cậu nhỏ giọng lên tiếng:
"Anh bình tĩnh đi, dù gì món hàng này ta cũng không nên giữ lại, nhưng anh đừng làm như vậy, em sợ"
Hắn thở hắt ra một hơi rồi tựa đầu vào hõm cổ cậu, khó nhọc thở dài, giọng nói trầm ấm:
"Anh chỉ không muốn nó đến gây áp lực cho chúng ta nữa, tuy không biết người gửi là ai? họ muốn gì?
Nhưng anh chỉ muốn không phải làm em lo lắng mà sợ sệt thôi"
Giọng nói nhẹ đi, chắc là đã hạ hỏa, cậu đưa tay lên đặt ngay gáy mà vuốt nhẹ phần tóc ở gáy, cậu chẳng muốn hắn phải nổi giận vì có những thứ không liên quan đến cậu, mà tuy có một chút liên quan đến cậu thôi, cũng ít nhất nên kiểm soát một chút.
Trời đã sập tối, bữa cơm tối hôm nay có vẻ không được vui lắm, vì lúc đang ăn thì lại có một cái bưu điện giống như sáng nay giao đến, tuy hắn không tức giận nữa nhưng không khí lại căng thẳng vô cùng, cái hộp ấy bị đem đi đốt luôn, cậu sau khi vệ sinh xong thì lại nằm ườn lên giường, tỏ vẻ lười biếng, lười thế nào thì lười thôi nhưng vẫn không quên lau tóc cho hắn, tay nhẹ nhàng lau những sợi lóc mềm mại, cậu lên tiếng hỏi:
"Anh đã biết ai gửi những thứ kì lạ đó đến chưa?
"
Hắn trầm ngâm một lúc rồi khẽ lắc đầu, bàn tay đang lau tóc cho hắn vẫn không dừng, tóc đã có dấu hiệu khô và không còn rỉ nước, cậu dừng lại rồi cúi xuống hôn nhẹ lên đầu hắn, bình thường là hắn hôn nhưng giờ thì ngược lại, hắn bất ngờ quay lại, cậu cũng không ngại gì mà hôn thêm một cái là lên môi hắn, lại thêm một cái bất ngờ nữa, hắn ngơ ra luôn, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại rồi cứ thế mà chiếm lấy môi cậu, cái tay túm lấy gáy của cậu mà đẩy để hôn sâu hơn, cậu thì ngồi trên giường, còn hắn thì đứng, áp chế hoàn toàn, cậu cũng choàng tay qua cổ hắn đáp trả lại, cái lưỡi tinh nghịch tắch môi cậu ra mà làm loạn bên trong, môi lưỡi quấn quýt đến không một kẽ hở, nước bọt không nuốt kịp cũng chèn qua mép rồi chảy xuống cần cổ trắng ngần, tiếng mút mát vang khắp phòng, môi cậu bị mút đến sưng lên, đến khi cả hai hết dưỡng khí nên mới tách ra, cậu còn đang bận thở dốc thì hắn lại muốn tiến thêm một bước, thì từ ngoài liền có tiếng gõ cửa, hắn bực tức đi ra mở cửa, vừa hé được một khúc vừa đủ nhìn được ai ở bên ngoài, là Song MinHa, ả đến tìm hắn vào lúc này có khác gì là chọc tức hắn đâu, nhìn kĩ một chút thì hắn mới mở to ra một tí, nụ cười trên môi ả liền dập tắt vì trên mép miệng đến cằm của hắn có vướng lại một chút nước miếng vì vừa mới hôn cậu mà chưa kịp lau, hắn thấy ả cứ nhìn mình liền khó chịu lên tiếng:
"Này!
Làm gì nhìn tôi dữ vậy?
Tôi chưa nói đến việc cô đến quấy rối tôi vào giờ này đấy!
"
Ả ngập ngừng một chút rồi nói:
"Trên mép cậu......"
Nghe vậy hắn liền đưa tay lên lau, xong quay qua nhìn về hướng giường, cậu quay phắt mặt đi làm như không quan tâm.
Tại hắn chứ bộ!
Bất lực thở dài rồi quay qua ả còn đang đứng chết trân ở trước cửa, ả đang tưởng tượng ra rồi lại không chấp nhận nó, liền ấp a ấp úng nói:
"Ờm.......thì......thật ra tớ muốn ở nhờ nhà cậu một hôm, vì nhà tớ có chút chuyện nên.......nhưng tớ không biết là giờ này cậu sẽ không thích bị làm phiền"
Hắn chẳng mấy quan tâm đếm lời ả nói, ngay khi ả nói xong thì hắn liền kêu người đưa ả lên lầu cho khách, xong không nói lời nào mà đóng cửa lại rồi khóa chốt luôn, đang định rời đi thì ả liền nghe thấy tiếng la bên trong:
"AAA!
ANH CHƠI XẤU!!!BỎ EM RA!!!
"
Giọng này ả cũng đã nghe qua, là giọng của cậu, ả đứng bất động ở đó, thầm khinh bỉ cũng rất tức, ả đã gửi con dao ấy để cho bọn người kia biết được nơi để ra tay, nhưng tại sao mọi thứ vẫn không như kế hoạch?
Cậu đáng lý ra đã phải bị sử rồi chứ?
Đang đứng cắn răn vì cơn tức thì cái cửa tự nhiên 'Rầm ' một cái, ả bất ngờ rồi cũng hiếu kì áp tai vào nghe:
"Ưm........ah........ư.......ưm"
Ả giật mình mà lùi lại mấy bước, rồi chạy lên lầu, cái âm thanh ả vừa nghe, thật sự không ổn, không lẽ......
Một ngày nữa được bắt đầu, ánh mặt trời vô cơ đánh thức cậu, muốn trở người nhưng bên dười liền truyền lên cơn đau rát, đêm qua không biết cậu có làm gì hắn mà hắn đã hành hạ cậu cả đêm, chắc cũng được 3 hiệp, ít hơn bình thường có 1 hiệp thôi, cậu hận!
Vẫn cố để quay người, thấy ai kia vẫn ngủ ngon như thế không khỏi khó chịu, cậu thì khổ sở còn hắn thì yên vị ngủ ngon.
Quá đáng!
Cậu không trở người được liền bất lực nằm im luôn, hắn biết cậu không trở người được liền khẽ cười thầm, rồi rúc vào hõm cổ cậu cọ cọ một chút, lên tiếng để dỗ ngọt cái con thỏ đang giận kia:
"Anh xin lỗi, hôm qua anh quá tay, xin lỗi em mà"
"..."
Cậu không trả lời, cũng không màng nhìn hắn một cái.
Thỏ con giận rồi!!
Hắn đành dùng cách này xem có được hay không:
"Em muốn sai anh làm gì trong hôm nay cũng được"
"Bất cứ việc gì?
"
Cậu liền quay lại nhìn hắn rồi trả lời, hắn hơi ngừng một chút nhưng cũng phải gật đầu, vì chỉ có cách này mới dỗ được thôi, cậu như vớ được vàng liền vui vẻ hẳn lên, nhưng trước tiên phải vệ sinh đã, suy nghĩ một chút rồi lên tiếng:
"Bế em đi vệ sinh"
Không dám phản kháng, hắn ngoan ngoãn bế cậu đi vệ sinh cá nhân, đánh răng, rửa mặt, thay đồ, cậu cứ đứng đấy để hắn làm tất tần tật, rồi cũng đòi hắn bế xuống ăn sáng, xem như hôm để chuộc lỗi với cậu cũng như để tập luyện luôn, người cậu không nặng, cũng ở tầm trung, nhưng cứ bế lên bế xuống liên tục thì không chừng hắn lại tăng cơ luôn, người đã khá vạm vỡ rồi, có khi xong hôm nay còn vạm vỡ hơn.
Đúng là khóc thét thật mà!
Bây giờ cậu đang rất chán, hoa trong sân cũng được người giúp việc tưới nước, chán nản nên chỉ ngồi trên ghế sofa rồi lướt mạng một chút, đầu thì để trên đùi hắn rồi, hắn thì đọc sách nhưng vẫn liếc kiểm tra điện thoại cậu nha, hắn cũng có điện thoại nhưng từ nhỏ sống trong sách vở như hắn thì ít dùng điện thoại là chuyện bình thường.
Đang yên đang lành tự nhiên hắn bịt tai cậu lại, đang tính hỏi thì tự 'Rầm', âm thanh rất lớn, cậu nằm bất động, vệ sĩ vội vàng vào báo:
"Thưa lão đại, cửa đã bị phá, bọn họ muốn gặp ngài, nếu không sẽ làm loạn"
Tuy đang rất giận nhưng hắn không thể hiện, cậu muốn ra cùng, chưa kịp nói thì đã nhận được ánh mắt như ý là: em cứ ở yên trong nhà.
Cậu không biết chuyện gì đang xảy, cũng rất lo lắng cho hắn, tay nắm chặt như không để cho hắn đi, hắn không nói gì rồi quay lại ôm lấy cậu.
Có chuyện gì vậy, Taehyung?!
-------------
Mấy bữa nay tui hơi cạn ý tưởng nên chỉ ra 1 chap, nhưng có lúc ý tưởng dào dạt thì ra liền 2chap nhá :33