Khác [TaeKook] Tôi chọn em rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Taekook] Tôi Chọn Em Rồi
Chap 39


Taehyung bàng hoàng khi nghe một tin tức khiến hắn vừa vui mà vừa lo, việc cậu mang thai thì hắn chắc chắn sinh linh trong bụng cậu là của hắn, nhưng lại có một chút lo vì hắn vẫn chưa thể tin được là cậu mang thai, nhìn gương mặt chẳng thể tin nổi của người kia, anh ngáo ngán lắc đầu thở dài, đè con người ta ra bao nhiêu lần cũng không nhớ, thêm về một số gen bị biến đổi trong người hắn, việc cậu có thai cũng là một trong những tác dụng của việc biến đổi gen, anh để hắn từ chấp nhận sự thật, anh đẩy cậu vào trong phòng riêng, chỗ này nhìn sơ qua cũng giống như trong bệnh viện vì đích thực là anh làm trong bệnh viện, nhưng cái tên trời đánh này làm anh đau đầu vì sự ngang bướng của hắn, không chỉ mấy lần làm cái cửa của anh bị hư, còn thu hút những người khác trong bệnh viện chú ý lấy cái phòng khám tư mật của anh, vì chỉ khi có việc quan trọng cần thì anh mới cho người vào thôi, còn hắn thì tự tiện mà cũng bất chấp, anh lắc đầu ngao ngán:

"Cậu muốn tôi nghỉ việc sớm à?

"

"Nói nhiều quá, kiểm tra kĩ lại đi"

Hắn hấp tấp nói, anh cau mày:

"Cậu không chấp nhận việc cậu trai này mang thai con cậu à, tính làm con người ta ra thành như vầy rồi không chịu chắc nhiệm sao?

"

Vừa dứt câu, cổ áo của anh liền bị túm lấy, hắn cao hơn anh rất nhiều nên chân gần như rời khỏi mặt đất, mắt dán lên đôi mắt hổ phách bây giờ càng sắc hơn nữa, mồ hôi hột ứa ra, anh biết còn nói gì không vừa ý hắn nữa thì liền về âm ti địa phủ liền, anh còn yêu đời lắm... :

"Tôi......tôi kiểm tra ngay"

Sau khoảng nửa tiếng kiểm tra tổng quát cho Jungkook, anh nhìn kết quả trên giấy rồi đưa cho Taehyung.

Hắn nhìn kết quả được in trên giấy mà lòng gợn sóng, cậu đã mang thai con của hắn, nguyên nhân cũng do biến đổi gen.

Bàn tay vô thức siết lại làm cho giấy kết quả nhăn nheo, hắn gục đầu để che giấu đi nước mắt đang trào ra, anh đứng nhìn hắn từ trên xuống chỉ thấy bờ vai đang run lên, thở dài một hơi:

"Thời gian này nhớ chú ý sức khoẻ của cậu ấy, nếu có chiệu chứng gì thì đưa đến tôi ngay"

-----

Jungkook tỉnh dậy sau một cơn mê dài, mở mắt ra liền nhìn thấy căn phòng quen thuộc nên cũng chả phản ứng gì nhiều, đánh một vòng thì biết chỉ có một mình cậu ở trong phòng, muốn ngồi dậy nhưng ở bụng lại nhói lên khiến cậu nhắn mặt, vừa hay Taehyung mở cửa vào thấy, vội chạy lại đỡ cho cậu ngồi hẳn dậy, ân cần hỏi han:

"Em thấy còn đau sao?"

"Có hơi nhói chút thôi ạ".

Cậu xoa bụng nói.

Hắn đặt tay lên bụng cậu một cách nhẹ nhàng, cậu nghi hoặc trước hành động ấy, hắn nhìn cậu, đôi mắt chứa đầy long lắng và yêu chiều:

"Anh không biết nói điều này thì em có tin hay không..."

Ngưng một chút, hắn hôn nhẹ lên mi mắt của cậu:

"Nhưng anh hứa sẽ bảo vệ em trong thời gian này"

Cậu nghe mấy lời này của hắn mà phì cười, tự nhiên ở không lại nói mấy lời ngon ngọt , cậu ôm lấy má hắn :

"Anh lúc nào chả bảo vệ em, nhưng giờ không sao rồi, em sẽ khoẻ nhanh thôi"

Hắn nghe vậy biết cậu hiểu sai ý của mình, đang tính biện minh thì cửa phòng bỗng nhiên mở toang, chị Yanghe đạp cửa xông vào:

"JUNGKOOK"

Nhìn cậu ngồi trên giường liền chạy tới đạp hắn sang một bên rồi ôm lấy cậu, khóc lóc:

"Trời ơi!

Em làm chị lo chết đi được !"

Cậu bất ngờ vì hôm nay hai chị em nhà này có những hành động kỳ lạ, chẳng kịp hỏi thì chị liền quay qua đánh Taehyung:

"Cái thằng chiết tiệt này"

"Được rồi Yangei à, Jungkook mới tỉnh nên đừng làm loạn"

Chị Haru túm cổ áo chị Yanghe kéo lại, cậu giờ mới có thể hỏi:

"Có chuyện gì vậy ạ?"

Kìm được Yanghe lại, chị liền trả lời:

"Taehyung chưa nói với em sao?"

"Nói gì ạ?".Cậu ngờ vực nhìn qua hắn.

Taehyung cũng vì thế chỉ đành nói ra:

"Jungkookei, em mang thai rồi, con của chúng ta"

Cậu liền cứng đờ khi nghe thế, cậu mang thai?

Bằng cách nào?

Nhìn bạn nhỏ hoá đá trước mặt, hắn chỉ biết cuời khổ bới bản thân hắn cũng không tin được khi biết tin.

Xao đầu bạn nhỏ chấn an rồi đưa giấy kết quả cho cậu.

Đón lấy tờ giấy kết quả, nhìn từng dòng chữ, kết quả xét nghiệm và nguyên nhân.

'biến đổi gen'

Cậu nhìn hắn, đôi mắt long lanh trực trào nước mắt, cậu không tin trên đời này có việc biến đổi gen, cứ nghĩ chỉ trong phim hay trong tiểu thuyết, bây giờ lại trở thành hiện thực mà còn là xảy ra với cậu.

Điều khó tin đôi khi sẽ xảy ra , bản thân cậu không trông mong điều gì, cũng chả nghĩ đến việc có con hay gia đình trong thời gian trước, cậu luôn cân nhắc bản thân với xã hội, nhẫn nhịn, chịu đựng bao nhiêu đau khổ, mặc dù hồi nhỏ đã từng mong muốn rằng sau này lớn lên,sẽ lập gia đình và sinh một đứa con xinh xắn, nhưng dòng đời xô đẩy khiến ước muốn đấy dần lưu mờ rồi không còn.

Nhưng từ khi gặp được Taehyung, chính người đàn ông này đã cứu vớt cậu khỏi chốn tối tăm, cho cậu nhưng thứ trước nay chưa từng có, cho cậu tình cảm gia đình và tình yêu.

Khi cậu đã yêu hắn say đắm, muốn ở bên hắn, muốn được hắn bao bọc, cho dù không cho hắn được một đứa con, cho dù hắn có ghét bỏ cậu cũng bằng lòng.

Khi hay tin mình mang thai do biến đổi gen, cậu đã thật sự xúc động, mặc dù nghe có hơi vô lý, nhưng trong bụng cậu đang có một sinh linh bé nhỏ được tạo ra từ cậu và hắn, mặc kệ người khác nói như nào, cậu vẫn hạnh phúc vì vẫn có những người thực sự yêu thương cậu bên cạnh, có sự bao bọc và không phải sợ điều gì.

Nhìn bờ vai đang run lên từng đợt, hắn vòng tay ôm lấy cậu ghì chặt vào lòng , thiếu điều khảm vào trong người để bảo vệ, cậu mang thai con hắn, hắn có nghĩa vụ bảo vệ cậu.

Và thế là những ngày sau đó, những vật nhọn hay nguy hiểm đều bị dẹp hết, căn phòng khủng bố kia cũng bị hắn niêm phong luôn.

Còn quá hơn là hai chị lớn đã bắt đầu tranh cãi là bé trai hay gái để chuẩn bị phòng riêng cho bé, chị Ami cũng chỉ bất lực đứng đó.

Còn Jimin khi hay tin cũng tới nhà làm mùn beng lên, nào là khóc lóc rồi trách móc khiến cậu một phen đau đầu, hội bạn của Taehyung thì cũng chả tốt mấy:

"Chà, kẻ đầu đàn cũng là kẻ có gia đình trước".

Yoongi cười khểnh.

"Nhớ đâu lúc trước ai kia tuyên bố không lập gia đình".

HoSeok câu lấy vai hắn.

"Tao nghĩ...hự.."

Một cú ngay bụng khiến HoSeok gục ngay tại chỗ, anh quên mất là thằng bạn mình tính nóng như kem, không biết giỡn nhây là gì, anh đắc tội rồi.

Yoongi thấy vậy cũng ngậm luôn, gã mà nói nữa chắc sẽ còn đâu hơn tên kia.

Bên này cậu đang được Jimin than vãn đủ thứ chuyện, thiếu điều nếu viết ra cũng được một cuốn tập dầy đấy:

"Này Kookei, cái nguyên nhân khiến cậu có thai ấy, là do Taehyung hắn sao?".

Y nghi hoặc hỏi.

Cậu thở dài, câu hỏi này Y đã hỏi đi hỏi lại tận những năm lần, cậu cũng đã giải thích cặn kẽ rồi.

Nhìn gương mặt ngán ngẩm của thằng bạn thân, Y cũng biết mình hỏi có hơi nhiều, liền đặt tay lên vùng bụng hơi nhô lên, nói:

"Tớ mong cậu bé được sinh ra sẽ đẹp và tốt bụng như cậu...."

Ngừng một chút, Y ngước lên nhìn cậu:

"Xung quanh chúng ta có rất nhiều người muốn gây hại đến, nên đừng vì điều đó mà không dành tình yêu thương cho đứa bé, tớ không muốn nó sẽ phải đối mặt với những thứ như cậu lúc trước đâu"

Nghe Jimin nói mà Jungkook cũng siêu lòng, chắc chắn cậu sẽ không để quá khứ xảy ra một lần nữa, nó quá đau khổ và cậu cũng không để con mình thiếu thốn điều gì.

-----

Khi trời nhá nhem tối thì nhóm Jimin cũng ra về, sau bữa cơm tối thì ai cũng về phòng, cậu nhìn mình trong gương, kể từ ngày biết mình mang thai đã là ba tháng, vùng bụng hơi nhổ lên, bất ngờ có bàn tay lớn hơn ôm lấy bụng cậu, hắn tựa cằm lên vai người nhỏ hơn:

"Vậy là tự giờ anh sẽ phải ôm em từ đằng sau rồi"

Cậu cười nắm lấy bàn tay đang đặt trên bụng mình, quay đầu đối diện với hắn:

"Như vậy là anh sẽ không làm gì được em"

Hắn nghe thế liền ủy khuất bĩu môi, theo lời người bạn của Taehyung kiêm bác sĩ riêng của cậu nói, thời gian mang thai kỳ đầy không làm gì quá nặng hay quá mạnh, điều đó sẽ ảnh hưởng em bé trong bụng, thế nên việc bị cấm dục là một điều khá khó khăn đối với hắn, nhưng vì sự an toàn của con và cậu nên hắn chấp nhận.

Hắn một đời phong lưu phóng khoáng, ăn chơi không biết điểm dừng, dù xảy ra điều ngoài ý muốn cũng không quan tâm, cũng đã từng thề là không lập gia đình.

Thế mà bây giờ chỉ vì một cậu trai vô tình cảm thấy hứng thú trong buổi đấu giá, chấp nhận ra giá cao để có được cậu, dù xung quanh luôn có nhiều người muốn leo lên giường với hắn, nhưng hắn chọn cậu, chọn cậu là nửa còn lại của mình.

Sẵn sàng vì cậu mà làm nhưng điều mà hắn không nghĩ mình sẽ làm, chấp nhận vung tiền để cho cậu những thứ tốt nhất.

Hắn yêu cậu bằng cả mạng sống, liều mạng chỉ để cậu được bình an.

----

Bảy tháng mang bầu thật sự khó khăn cho một người như cậu, bụng thì ngày càng to, cơn ốm nghén bắt đầu tới, khẩu vị ăn uống cũng lên xuống, tính thì lúc nắng lúc mưa, làm cho Taehyung hắn cuống cuồng lên, may là vẫn có quản gia và chị giúp việc giúp tay trong việc chăm cậu ở tháng bầu này.

Ngồi trên ghế sofa luôn là sự lựa chọn đúng đắn, bụng to lên nên việc đi lại đối với cậu thật sự khó khăn, đi một tí là mệt thở không ra hơi, việc ngồi cả ngày trên sofa luôn khiến cậu thoải mái, muốn gì thì có chị giúp việc, chán thì chó Jimin, còn có chị Yanghe ngồi tán gẫu nữa, còn có sự chăm lo ân cần của Taehyung, nghe thì như là cậu lười, được voi đòi tiên, thế ai hiểu được tâm can cậu đâu, cậu rất muốn đi lại nhưng em bé không cho phép, muốn đi chăm hoa phụ chị giúp việc cũng bị đuổi vào nhà vì hắn không cho phép cậu đứng dưới nắng quá lâu và vận động mạnh, đến cả công việc thư ký của cậu cũng bị hắn cướp mất mà đưa cho người khác, cậu tủi thân lắm nhưng đêm nào cũng được xoa bụng, được hắn chăm sóc nên cũng không trách gì hắn.

Đang ngồi đọc sách với không gian yên tĩnh thoảng thoảng mùi hoa oải hương, với ly sữa mới được pha làm cậu cảm thấy thoải mái, bỗng cậu cảm thấy bé trong bụng đang cựa quậy, liền gập sách lại xoa bụng nói:

"Bé con của ba có chuyện gì sao?"

Không một tiếng hồi âm nhưng đáp lại cậu là cái đạp nhẹ của tiểu sinh linh, cậu khẽ cười nhẹ nhưng lại mím môi, ước gì Taehyung có ở đây để thấy được cảnh này, chắc hắn sẽ nhảy cẫng lên cho coi.

Mải suy nghĩ mà không để ý đến rằng Jimin đã tới từ lúc nào, nhìn thằng bạn thân đang tủm tỉm cười mà tay thì vẫn xoa bụng, nhận thấy cậu không biết rằng bản thân đang hiện diện liền búng tay một cái làm cậu giật mình, Y cau mày nhìn:

"Làm gì mà chăm chú thế?"

"Không thấy à?".

Cậu đáp lại.

"Aisss, thiệt là, cậu không chuẩn bị sao?".

Y khó chịu nói.

"Chuẩn bị gì?".

Cậu tròn mắt hỏi lại.

Jimin cười khổ một cái, chỉ vào cái bụng tròn nói:

"Thưa cậu Jeon, hôm nay là ngày đi siêu âm để xem bé trai hay bé gái đấy ạ"

Cậu ngớ ra một lúc liền hốt hoảng, hôm nay là ngày đi siêu âm xem giới tính của bé, bác sĩ đã dặn kỹ, Taehyung cũng đã dặn nhiều lần mà cậu lại quên béng đi, lật đật đứng dậy làm Jimin hốt hoảng, vội giơ tay đỡ sợ cậu bị ngã, lỡ ngã thật thì đầu Y đến Yoongi còn không giữ được:

"Này từ từ thôi, cậu muốn giết tớ đấy à?"

"Trễ rồi mà tớ chưa chuẩn bị"

"Từ từ,còn sớm, tớ tới sớm mà".

Y vội chấn an rồi đưa cậu lên phòng để chuẩn bị.

Sau mười phút loay hoay thì cả hai cũng xong, cậu mặc cái áo hoodie mà Taehyung cho, áo vừa rộng rãi để không bị cấn bụng, hình trên áo cũng do cậu tự chọn vì đây là áo thiết kế riêng mà, cơ mà dáng cậu cao mặc vô xong nhìn chứ như mét rưỡi, Jimin cố lắm mới không cười.

Xuống tới nhà là đã thấy chiếc xe quen thuộc đậu trước cổng, cậu vội chạy ra làm Jimin tá hỏa lên, hắn đứng dựa vào cửa cũng cau mày khó chịu, vừa chạy tới chỗ hắn, chưa kịp hỏi thì liền bị khỏ một cái vào trán:

"Anh đã bảo là không được chạy mà."

Cậu bĩu môi ôm đầu:

"Tại thấy anh nên mới vậy"

"Mà không phải hôm nay anh có cuộc họp quan trọng sao?"

"Hừm, đúng là có, nhưng đưa em đi và thấy con mới quan trọng hơn"

Jungkook cười vui vẻ ôm lấy hắn nhưng bị cấn bụng nên chỉ có thể để hắn xoa đầu.

Jimin đứng nhìn mà thở dài, Y bị ép buộc chứ chả phải tự nguyện gì, đang yên đang lành ở nhà ôm Yoongi ngủ ngon, thì cái tên trời đánh Kim Taehyung lại gọi điện bảo Y đến nhà hắn, Y đã từ chối nhưng hắn tuyệt tình ép Y đi, hắn đã vô lý mà lý do còn vô lý hơn nữa, sợ Jungkook đợi ở nhà buồn chán nên mới ép Y qua, thế là đành lết tấm thân qua nhà cậu, vì Jimin cũng lo cho cháu mình chứ bộ.

Ngồi xe tầm hai mươi phút là đến bệnh viện, hắn một đường thẳng dẫn cậu đến bác sĩ riêng, Jimin cũng bất ngờ với việc này.

Để Jungkook nằm lên giường, vén áo hoodie lên để lộ vùng bụng tròn, anh bôi lên đó một ít gel, đặt máy lên rồi di chuyển, hình ảnh hiện trên màn hình khá rõ, cho thấy bé rất khỏe mạnh, anh chỉ cho ba người từng bộ phận của trẻ, sau một lúc anh liền báo kết quả:

"Chúc mừng cậu nha Taehyung , là một bé trai"

Taehyung mắt chữ A mồm chứ O, cậu cũng vui như trẩy hội, con của cậu và hắn là con trai, cả hai vui vẻ ôm lấy nhau, Jimin đứng một bên cũng vui không kém, Y không quan trọng giới tính, chỉ cần đứa bé khỏe mạnh là được.

Đi trên hành lang đông người mà hắn cứ luyên thuyên mãi, cậu biết hắn vui nhưng mà đừng làm như thế ở nơi đông người, cậu ngại đến mức chỉ muốn kiếm cái lỗ chui vào, Jimin đi đằng sau cũng khó chịu ra mặt.

Đợi đến lúc ra đến chỗ đậu xe cũng là lúc hắn ngưng nói, cậu chỉ biết thở dài một cái.

Taehyung ân cần mở cửa xe rồi để tay trên để cậu không bị đụng đầu, Y nhìn toàn cảnh ấy chỉ biết khóc thét muốn về nhà méc với Yoongi những gì đã chịu đựng, việc cậu trở thành bóng đèn mặc dù trời còn sáng.

Nhìn cả hai bằng ánh mắt dao găm rồi đưa tay mở cửa sau, chuẩn bị ngồi vào thì có giọng nói trong trẻo gọi tới:

"Jimin là cậu sao?"

Y quay đầu theo bản năng, khi nhìn thấy cô gái đó mặt liền tối sầm đi, cô gái chạy lại cười với Y nhưng Y lại vô cùng bài xích, lạnh nhạt hỏi:

"Tới đây làm gì?"

------

.

.

.

.

.

.

.

.

Hi mng, sorry mng vì một thời gian dài tui hok đăg chap, vì một số vc bận cộng thêm ôn thi nên tui hok thể đăg chap đc, mog mng thôg cảm nha 😅😅.
 
[Taekook] Tôi Chọn Em Rồi
Chap 40


Cô gái kia không để tâm đến biểu cảm khó chịu của Jimin mà cười:

"Chà, bao lâu không gặp cậu thay đổi nhiều quá nhỉ?"

Jimin cắn chặt răng nhẫn nhịn, Y không thể vì chuyện riêng mà đánh người nơi công cộng, nắm chặt lòng bàn tay hỏi lại:

"Cô muốn gì ?"

Nghe thế mặt cô gái liền biến sắc, vẻ mặt âm trầm nhìn Jimin rồi cười cợt:

"Thời gian qua tớ thật sự nhớ cậu đấy Jimin à".

Cô vừa nói vừa phủi bụi trên vai áo Y.

Jimin khước từ hất ra, vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét.

Jungkook và Taehyung đợi lâu mà không thấy Jimin lên xe, cậu ngó đầu ra cửa sổ hỏi:

"MinMin à, cậu làm gì không lên xe thế?"

Nghe thấy giọng cậu hỏi cô gái liền đưa mắt nhìn, cậu trai xinh đẹp đến ngây người, cô vui vẻ đi lại cửa sổ chào hỏi:

"Chào cậu, tôi là Han YeongSan, bạn thời cấp ba của Jimin"

Cậu cũng ngờ ngợ chào lại:

"Chào, tôi là Jeon Jungkook"

Cô gái liếc mắt thấy có người đàn ông đẹp trai ngồi ở ghế lái, tưởng là tài xế riêng liền ra trò:

"Nè Jungkook, anh tài xế này đẹp trai đó, cho tôi xin số được không?"

"Này, YeongSan!"

Jimin nghe câu nói vô sỉ của YeongSan liền cáu lên, cậu không mấy khó chịu chỉ xoa bụng tròn rồi cười nói:

"Xin thứ lỗi chứ tôi không cho cô được"

YeongSan nhìn cách cậu xoa bụng liền phì cười:

"Cậu Jeon khéo đùa"

"Tôi không đùa, người này là chồng tôi"

Cậu lạnh mặt đáp trả, cô gái bị khí thế làm cho giật mình, liền cười khểnh rồi đi qua cửa sổ chỗ hắn, tựa người làm lộ ra vùng ngực khủng bố, cô biết thừa người đàn ông nào cũng sẽ ngắm nghía.

Nhưng sự thật đã tạt cho cô một gáo nước lạnh, hắn không thèm liếc một cái, tay đang năm mê tay của bạn nhỏ, lơ đãng nói:

"Tiểu thư Han YeongSan của gia tộc Han, con gái thứ của gia chủ Han Cho-Wo và Ji LeYan, giám đốc công ty C&Y, tôi nói đúng chứ thưa cô Han?"

YeongSan bất ngờ khi người đàn ông này nói ra tên của bố mẹ cô và chức vụ kể cả công ty, cô cau mày, Taehyung cười khểnh nhìn cô:

"Tôi là Kim Taehyung, giám đốc tập đoàn KT, kiêm nhà tài trợ của công ty bố cô"

YeongSan liền tái mặt, cô ả lùi về sau, bàng hoàng khi biết mình đã đắc tội với dân lớn.

Hắn gắc tay lên cửa sổ, cợt nhả nói:

"Nếu như đột nhiên bố cô nhận được tin nhà tài trợ hủy hợp đồng vì con gái mình thì sao nhỉ?

Chắc là ngài ấy bất ngờ lắm nhỉ?"

Cô gái liền ríu rít:

"K...kim tổng, xin ngài đừng làm như thế, tôi....tôi sẽ chết mất nếu ngài hủy hợp đồng.."

"Vậy sao?

Tôi thà bảo bạn tôi hủy luôn cho rồi"

Jimin nhìn YeongSan với ánh mắt chán ghét, cô gái liền nổi điên:

"Mày thì biết cái gì?"

"Tôi biết cái gì á?".

Y cười nhạt.

"Tôi biết cô đã làm gì với cậu ấy, tôi biết cô đã lừa và giết gia đình cậu ấy như thế nào!".

Y gào lên.

YeongSan nghe Jimin nhắc lại chuyện cũ nhưng lại không biết là Y đang nói tới ai.

Y nhìn cô gái mà máu liền sôi lên:

"Baek SuHo.....BAEK SUHO ĐÓ CÔ NHỚ CHƯA?"

Bất ngờ quát lên làm cả ba giật mình, cậu nghe tên liền nhớ ra, Baek SuHo là bạn thân của họ, một cậu trai với vóc giáng khá nhỏ, hoàn cảnh cũng giống cậu lúc đó, cả ba chơi với nhau rất thân thiết, nhưng giữa kỳ lớp 11 thì SuHo đã rút hồ sơ, cậu và Jimin đã đến nhà của SuHo hỏi thăm, nhưng tin nhận được là nhà SuHo đã chuyển đi, đến liên lạc cũng không được, thế là cả hai đã để qua chuyện này.

YeongSan liền hóa đá, cái tên Baek SuHo làm cô chết lặng, mười mấy năm trước cô đã vì một người không ra gì mà giết chết gia đình cậu ta, vì trong người bố SuHo có loại máu trùng với máu người đó nên đã không thương tâm mà giết hại, rồi đổi lại cho cô là sự lạnh nhạt của người đàn ông kia.

Jungkook bước xuống xe rồi kéo Jimin lên xe ngồi, nói với Taehyung một câu:

-Bọn em vào xe đợi, anh giải quyết nốt nhé.

Khi hai cánh cửa xe đóng lại, hắn cũng nhàn nhã châm điếu thuốc, rít nhẹ một hơi rồi thả ra ngụm khói trắng, nhìn xa xăm:

-Lòng người đáng sợ thật, nó đáng sợ tới nỗi mà không ai có thể hiểu được....

Ngừng một chút hắn nói tiếp:

-Cô thấy như thế là tốt thì tùy thôi, tôi nghĩ bố mẹ cô sẽ có nhiều chuyện để nói trên tòa đấy, mặc dù tôi là người trong nghành nhưng không đồng nghĩa với việc tôi sẽ trả thù hộ đâu, nên cô chuẩn bị sẵn tinh thần đi.

Nói xong hắn vứt điếu thuốc rồi quay vào xe nổ máy rồi rời đi, để là cô đứng như trời trồng.

Suốt đoạn đường không ai nói gì, cậu nhìn Jimin đang nhìn ra cửa sổ, đôi mắt chứa đầy những suy tư, hắn cũng chỉ có thể an ủi vài câu:

-Có muốn đi đâu không?

-Anh nói gì vậy?- Cậu liền đánh hắn.

-Nói Yoongi tới quán đó đi.- Y không nhanh không chậm nói.

Nhìn bạn thân mình như vậy cậu cũng đành chịu, nhưng muốn góp vui cũng không được, đang mang thai nên không được uống cồn.

Thế là Yoongi đi uống cùng Jimin , còn cậu và hắn thì về nhà, thú thật Jimin là người coi trọng bạn bè, sẽ hy sinh vì bạn bè cho dù là việc nhỏ nhất hay nặng nhọc, nhưng nghe tin bạn mình bị như thế, thù người như Y làm sao mà chịu đả kích này được, việc Jimin muốn đi uống cũng là đương nhiên.

Sau khi thay đồ cậu liền nằm lên giường, hắn thuần thục vén áo cậu lên để lộ bụng tròn, bóp lên tay một ít kem dưỡng rồi thoa lên, do bụng ngày to nên xuất hiện những vết rạn, sau khi sinh sẽ để lại sẹo, nên chăm bôi kem dưỡng từ bây giờ sẽ đỡ để lại sẹo hơn, chất kem mát lạnh được bôi đều những chỗ bị rạn, cậu thích được như này lắm, xong việc thì hắn chuẩn bị đứng lên đi thay đồ thì cậu gọi lại:

-Anh ơi.

-Anh nghe.

-Anh nghĩ được tên cho bé con chưa?

-Hmmm, vậy em muốn đặt tên là gì?- Hắn yêu chiều xoa đầu cậu.

-Con sẽ có họ kim nè.

Cậu suy nghĩ một chút liền nói:

-Kim Jung Sik.

-Nghe hay lắm.

Hắn hôn lên mắt cậu một cái :

-Trễ rồi em ngủ đi, anh thay đồ rồi ra ôm em ngủ.

-Vâng ạ.

Cậu vui vẻ chỉnh lại tư thế, mấy ngày nay giường của cả hai bỗng thơm lạ thường, mùi thơm này cũng giúp cơn ốm nghén của cậu dịu đi vài phần, ngủ cũng ngon hơn, chứ hình thường cậu sẽ bị cơn ốm nghén quấy rầy liên tục, chắc là chị Yanghe bày ra trò gì giúp cậu rồi.

Sau một lúc thì Taehyung cũng xong, nhìn bạn nhỏ đã hiu hiu ngủ liền leo lên giường ôm lấy cậu từ đằng sau, đưa tay xoa bụng cậu để dễ ngủ hơn, hắn nhìn mái đầu đen nhánh đang gác lên tay mình, mi mắt khẽ rũ xuống, hắn lo rằng cậu sẽ xảy ra chuyện gì nguy hiểm, sẽ lo rằng cậu bị việc nào đó ảnh hưởng sẽ liên lụy đến con, hắn lo sợ nhiều thứ, nhưng Taehyung hắn sẽ sẵn sàng hy sinh vì cậu.

Vì đôi mắt ấy, vì con người cậu, hắn quyết sẽ bảo vệ cậu chu toàn mọi thứ.

Bên phía Yoongi và Jimin, Y đã uống khá lâu, Yoongi nhìn đồng hồ đã điểm 12h55 sáng, sắp qua ngày mới luôn rồi mà Jimin vẫn không chịu về, Y say khướt cứ cầm ly rượu lắc qua lắc lại, gã ngồi uống cùng cũng không nói gì được, có người yêu tửu lượng thấp hơn bản thân cũng khổ:

-Minie à, về thôi, em say lắm rồi.

-Em...hức....em chưa có say.

Gã thở dài rồi nốc hết ly rượu của mình rồi giật lại ly rượu trên tay Y, nếu cứ để như này thì ngày mai chắc chắn Y sẽ bị đau dạ dày vì uống quá nhiều rượu, ly rượu trong tay bị cướp đi, Jimin khó chịu muốn lấy lại nhưng vì quá say nên không còn sức, cứ thế mà gục luôn , Yoongi thở dài bất lực nhưng cũng bế Y lên theo kiểu công chúa rồi đi ra xe, suốt quãng đường Y cứ nói mớ trong cơn say, gã lái xe nhưng cũng nghe khá rõ, thầm chửi thề:

'Đệch...'

------

Sáng hôm sau mở mắt dậy, Y cảm thấy đầu mình đau như búa bổ, nhìn xung quanh cũng không thấy ai, đưa tay sờ bên cạnh, hơi ấm của gã vẫn còn nên chắc chưa dậy được bao lâu, Y loạng choạng bước xuống nhà, nhìn vào trong bếp thấy gã đang hì hục làm gì đó:

-Anh đang làm gì vậy?

Gã nghe tiếng liền quay lại, trên tay cầm ly nước giải rượu nói:

-Hôm qua em uống quá chén, nên anh đang làm nước giải rượu cho em đây.

Y nhận lấy uống một ngụm liền hỏi:

-Chị giúp việc đâu?

-Chị ấy đi chợ rồi, mà em có thấy đau chỗ nào không?

Y ngẫm lại rồi lắc đầu, nhưng thật ra vùng bụng có hơi nhói một xíu, gã cũng không truy hỏi thêm, chỉ quay lại thấy cho Y một viên thuốc bảo Y uống:

-Em uống rượu không quen hôm qua lại uống quá nhiều, tránh bị đau dạ dày nên uống trước đi.

Jimin ngoan ngoãn nghe theo, uống xong liền ăn sáng xong lại ra ghế sofa ngồi coi phim, dạo này Y kiếm được vài bộ phim hay nên coi khá là nhiều, Yoongi đi lại ngồi kế bên, rảnh tay thì bóc quýt cho bạn nhỏ ăn.

Bên nhà người ta buổi sáng thì yên bình vậy đấy, còn bên nhà cậu thì ùm beng lên hết, chị Yanghe khi biết mình có cháu trai liền muốn kéo cậu đi shopping mua đồ, còn hắn thì một mực không chịu, vì thế mà cả nhà cứ om xòm loạn cả lên, nhưng cậu vẫn chọn đi shopping với chị Yanghe và hắn cũng chỉ đành đồng ý đi theo.

Lượn vài vòng ở khu mua sắm thì cả bốn người mua được kha khá thứ, đồ mua được thì cứ để vệ sĩ sách, cứ như thế mà thu hút được khá nhiều người chú ý.

Tầm xế trưa thì cũng về đến nhà, hai chị lớn kéo nhau lên trang trí phòng cho em bé, còn cậu thì ở dưới nhà ăn vì lúc nãy đi khá nhiều nên cũng đói rồi, hắn thì ngồi bên cạnh gọt táo sẵn tí nữa để cậu ăn tráng miệng, tay nghề gọt trái cây của Taehyung cũng trở nên điêu luyện hơn, cậu vui vẻ ăn từng miếng một.

Cuộc sống cứ hạnh phúc như này thì tốt biết bao.

Jungkook ngồi xem phim trên ghế sofa cũng đã là trời tối, vừa nhâm nhi ăn dâu tay vừa xem bộ phim yêu thích, Taehyung hắn vì có việc nên không có ở nhà, đột nhiên có tiếng điện thoại reo trên bàn, cậu nhìn sang thì ra là điện thoại của hắn để quên, như không có chuyện gì cậu liền cầm lên nghe máy:

-Alo?

-Tổng giám đốc Kim.

Một giọng nữ liền phát ra ở đầu bên kia, cậu khẽ cau mày hỏi:

-Cô là ai?

-Tôi là thư ký riêng của Kim tổng, còn cậu là ai?

-À tôi là....

Chưa kịp nói xong giọng nữ bên kia liền cắt lời:

-Cậu là ai mà lại có điện thoại của Kim tổng, chắc là em trai hay gì đúng không?

Nghe giọng non choẹt vậy thì chắc là đúng rồi.

-Cô có ý gì?

-Tôi có ý gì sao, cậu không cần biết đâu, chỉ cần biết cậu sắp cho chị dâu thôi.

-Chị dâu?

Cậu vừa dứt câu thì Taehyung vừa vặn cũng về đến nhà, thấy cậu đang nghe điện thoại của mình mà sắc mặt khó chịu liền hỏi:

-Có chuyện gì sao bé xã?

Đầu bên kia nghe giọng hắn nhưng lại gọi người đang nghe máy là 'bé xã', cô thư ký kia liền cứng họng, cậu nói:

-Cô đã nghe rồi chứ "chị dâu"?

Nhân tiện nói cho cô biết luôn, tôi là Kim phu nhân, Jeon Jungkook, cái chức thư ký của cô chính là của tôi, và cô bị đuổi việc, với lại gia đình tôi không nhận "chị dâu" không ruột thịt.

Nói xong liền cúp máy cái rụp, cậu khó chịu ném điện thoại sang một bên, hắn nhìn là biết có chuyện liền đi lại ôm lấy bạn nhỏ:

-Bé xã.

-Anh đi mà coi thư ký của anh kìa, dám lên chức chị dâu của em luôn kìa.- Cậu bĩu môi nói.

-Anh xin lỗi mà.

-Anh tuyển nhân viên thế chỗ em gì mà kỳ thế, chức vụ đó phải để em chọn người chứ.

-Tại anh không muốn bé xã phải mệt thôi.- Hắn ôn nhu xoa đầu cậu.

Cậu cũng chẳng phải kiểu giận lâu nên hắn dỗ một xíu cũng hết, cùng nhau đi lên phòng vì giờ cũng khuya, cậu nằm ườn lên giường mà thoải mái muốn chết, hắn thì đi tắm rửa thay đồ, lúc ra là cậu cũng ngủ mất hút, một ngày cứ thế mà trôi qua trong êm đẹp.

------

Chớp mắt chỉ còn vài tuần nữa là tới ngày sinh, trong vài tuần ấy mọi người cứ tất bật đủ chuyện, kiểm tra xem đủ đồ nghề tác chiến chưa, nói tác chiến thế thôi chứ là xem có đủ bỉm, sữa bột này nọ chưa thôi.

Cậu là người nhức đầu nhất vì một người không phải Taehyung mà là Jimin, Y cứ hở tý là chọt bụng cậu, hở tý là nghé tai vào bụng cậu, thật là mệt mỏi với tên này mà, thay vào đó sẽ có người luôn cản trở những hành động ấy của Y, hắn nhìn vậy cũng ngứa mắt nên mỗi khi rảnh tay là ôm cậu để Jimin không có đường mà chọt nữa.

Ba cô gái trong nhóm cũng chả yên ắng gì là bao, họ cứ quẩn qua quẩn lại xem đủ thứ, thiếu thì kéo nhau đi mua, trong đó người bất lực vẫn là chị Haru.

Seok Jin với Namjoon ngồi nhìn đám loăng quăng mà nhức cả đầu, phun ra một câu làm mọi người ngưng mọi hành động mà nhìn anh:

-Có một đứa bé mà rối hết cả lên.

Không gian bỗng chốc yên bặt được 5 giây, chị Yanghe liền hét lên:

-THẾ ANH CÓ ĐẺ ĐƯỢC KHÔNG MÀ NÓI VẬY HẢ?.

Bất ngờ bị quát làm anh không cam tâm liền phản bác:

-ANH MÀY KHÔNG ĐẺ ĐƯỢC THÔI CHỨ MẤY THỨ KHÁC ANH MÀY VẪN LÀM ĐƯỢC.

-VẬY SAO?

-Ừ!!

Cả hai cãi nhau ùm beng lên, mất tận 10 phút để giảng hòa cho hai người, mặc dù là anh em nhưng ý kiến bất đồng nên cãi nhau miết thế đấy, nhưng đa phần trong cuộc chiến ấy Yanghe luôn là người thắng vì Jin không chơi lại, đúng dạng anh em ruột thừa luôn.

Jungkook với Taehyung lên bệnh viện khám lần cuối, cậu ngồi nhìn ra cửa sổ mà lòng thì mong chờ bé con thuận lợi ra đời, hắn đang lái xe đưa mắt qua nhìn một cái, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ kia:

-Bác sĩ đã dặn rồi, trong thời gian gần sinh thì đừng để tâm trạng khó chịu quá.

-Em biết rồi.

------

Trong bóng đêm giữa trời khuya yên ắng, cậu nằm trên giường bỗng cảm thấy bụng đau dữ dội, cơn đau như muốn xé toạc cơn thể, cậu cứ tửng chỉ là đau bình thường nhưng ngày càng mãnh liệt hơn, mồ hôi trên trán đã nhiều, cậu vừa ôm bụng vừa lay hắn, khó thở đến mức không nói lên tiếng, hắn tỉnh dậy thấy cảnh này liền hoảng loạn, đang tính hỏi có chuyện gì thì thấy một mảng giường bị ướt.

Cậu chuyển dạ rồi.

Vội vàng bế cậu xuống nhà, cũng vì thế mà đánh thức những người khác, không ai biết gì nhưng khi nghe cậu chuyển dạ sắp sinh liền rối lên, hắn chạy ra xe để cậu ngồi ở đằng sau, tay đặt lên cửa ghế lái liền bị chặn lại, chị Haru nói:

-Em ngồi đằng sau với thằng bé đi, chị lái cho.

Hắn cũng gật đầu rồi nhường ghế, vừa ngồi xuống kế bên cậu liền ôm lấy thân nhỏ bé, miệng không ngưng nói:

-Một chút nữa thôi, chịu một chút nữa thôi.

Cậu đau đến mức mặt tái đi, tóc cũng bết lại do mồ hôi, nghe được tiếng an ủi từ hắn cũng không thể đáp lại, chiếc xe từ từ lăn bánh mà phóng trên quốc lộ, hai bàn tay đan chặt với nhau như không muốn tách rời.

Sau một lúc liền tới bệnh viện, hắn bế cậu chạy vào trong vừa hét lên:

-BÁC SĨ!

SÁC SĨ ĐÂU?.

Y tá thấy vậy liền lấy cáng để cậu nằm lên, rồi nhanh chóng đẩy vào phòng sinh, hắn không được vào bên trong mà chỉ có thể đứng ở ngoài, mệt mỏi ngồi bệt xuống ghế, hắn chỉ mong cậu không xảy ra mệnh hệ gì, mọi người cũng lần lượt tới, ai cũng nơm nớp lo lắng, đứng ngồi không yên, sau hơn một tiếng không có động tĩnh khiến ai nấy càng lo hơn, đặc biệt là Taehyung, đôi bàn tay gân guốc siết chặt lại với nhau, tim đập nhanh đến loạn nhịp, từng giây trôi qua như địa ngục đối với hắn, chỉ có thể cầu mong.

Bất ngờ có tiếng khóc trẻ con cất lên, tiếng khóc ấy như một tia hy vọng, như một tia sáng, người thì vui vẻ nhảy cẫng lên, người thì thở phào.

Hắn cũng thế, ngay khi nghe được tiếng khóc ấy, mọi lo lắng trong lòng đều tan biến, nước mắt cũng vì thế mà trào ra.

Taehyung hắn được làm cha rồi.

---------

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Cái kết có hơi lạc quẻ nhưng vì quá số lượng nên mng đợi chap sau ha.
 
[Taekook] Tôi Chọn Em Rồi
Chap 41


Cậu mơ màng tỉnh dậy sau một trận đấu tranh với tử thần, những gì cậu còn nhớ là khi nghe được tiếng em bé khóc liền ngất lịm, những chuyện sau đó thì.....

Cậu cau mày vì mùi trong bệnh viện, muốn ngồi dậy nhưng lực bất đồng tâm, vừa gồng người một xíu thì cơn đau xé gan truyền đến, cậu suýt nữa thì bật khóc luôn, nhìn xung quanh không thấy ai, cổ họng khô rát không thể thốt lên lời, chỉ đành thở dài.

Nhưng ông trời không phụ lòng cậu, Taehyung vừa hay đi vào, thấy cậu tỉnh liền vội để bịch đồ lên tủ đầu giường rồi nắm lấy tay cậu, hỏi han:

-Em còn thấy đau ở đâu không?

Cậu không nói được nên chỉ ư ử mấy tiếng, hắn cũng biết điều mà lấy cho cậu cốc nước, sau khi giải cứu cổ họng xong thì cậu được hắn đỡ ngồi lên, nhìn người đàn ông gần 30 đang hì hục chỉnh chỗ cho cậu ngồi thoải mái, đưa tay giữ mặt hắn đối diện với mình, ngón cái xoa chiếc cằm tinh xảo hơi lú nhú vài cọng râu chưa cạo, bình thường thì cậu là người sẽ cạo râu cho hắn nhưng không có nghĩa là hắn không tự cạo được.

Cậu khó chịu ra mặt:

-Làm gì thì làm nhưng vẫn phải chăm sóc bản thân chớ.

Hắn cười nhẹ dụi mặt vào bàn tay cậu, mấy cọng râu chọc vào lòng bàn tay nhột nhọt lagm cậu bật cười.

Ôm ấp nhau một lúc thì hắn nhớ ra là có mua cháo cho cậu, cẩn thận múc từng muống, đưa lên miệng thổi cho nguội rồi mới đút cho cậu.

Khung cảnh tràn ngập màu hồng làm cho các bác sĩ y tá đi vô để kiểm tra sức khỏe cũng phải khanh tị, đời mấy ai sướng mà lấy được người chồng đã thương vợ còn nhẹ nhàng, chiều chuộng, lại còn có tiền có quyền, đúng là cậu có phước thật.

Ăn hết tô cháo thì cậu cũng xem như là khỏe hơn một xíu, muốn đi nhìn con nhưng hắn một mực từ chối, cậu lại phải dùng chiêu cũ:

-Chồng ơi~~~~.

Tay đang gọt táo của hắn liền dừng lại khoảng 5 giây, rồi tiếp tục, mặt thì vẫn lạnh tanh như thế, khoonh như thế mà cậu dừng lại:

-Laocong~~~, cho em đi gặp con đi mà.

Hắn vẫn không phản ứng, nhưng trong thâm tâm thì đang gào thét rồi, cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong đang nhảy múa, hắn cũng muốn gặp con nhưng cơ thể cậu còn khá yếu nên hắn không cho chứ không phải là cấm cản.

Cậu bắt đầu cảm thấy không vui, phun ra một câu làm hắn gục ngã:

-Chồng hết thương bé xã rồi.

'Ôi trời ai cứu Taehyung hắn đi, trái tim cứng rắn này không chịu nổi nữa.'

Cậu bĩu môi quay mặt ra chỗ khác không nhìn hắn, tưởng rằng Taehyung nhất quyết không cho cậu đi, đôi mắt trực trào sắp khóc, bỗng cơ thể bị nhấc bổng lên, vì sợ té nên theo bản năng vòng tay ôm lấy, sau khi định hình lại thì nhìn người bế, đập vào mắt là một Kim Taehyung không nhìn cậu, nhìn tưởng chừng như bình thường nhưng đôi tai đỏ ửng đã phản biện, Jungkook khẽ cười thầm.

'Dễ gì mà chịu được.'

Vì đi lại chưa tiện nên hắn phải bế cậu đi, suốt dọc đường hành lang bệnh viện, người đi người ngồi, ai cũng phải nhìn cặp đôi hoàn hảo này, một người thì xinh xẻo trắng trẻo, người thì đẹp mã cao ráo, cặp đôi trời sinh khiến ai nấy đều trầm trồ, đặc biệt làm cho các bà vợ khác ganh tị là sự chiều vợ của hắn, không ngại bế cậu chỉ bằng một tay chỉ để đi nhìn con, còn cẩn thận chăm sóc từng li từng tí khi mới sinh con, nhìn chồng người ta xong nhìn lại chồng mình, các bà chỉ biết thở dài.

Sau những ánh mắt cảm thán ngưỡng mộ ấy, thì cậu lại xấu hổ muốn chết, hắn thế quái nào lại không quan tâm đến những người xung quanh mà cứ thế bế cậu đi, nhưng nào làm gì được chỉ biết vòng tay qua cổ hắn để tránh bị ngã, cơ mà nhìn mọi người xung quanh thì cậu cũng thấy một phần hạnh phúc, hạnh phúc vì có Taehyung hắn, hạnh phúc vì đời này được che chở, được bao bọc.

Đi tầm 15 phút thì cũng tới, đứng từ ngoài nhìn vào trong phòng dành cho trẻ mới sinh, cậu đảo mắt tìm con liên tục, hắn đứng đằng sau một tay giữ eo cậu để không bị ngã, ừ thì vừa mới tới là cậu đã nhảy xuống, hắn không muốn cũng đâu làm gì được, chỉ biết làm điểm tựa để cậu khỏi ngã thôi.

Taehyung đưa tay lên mặt kính, chỉ về một bé trai ở chính giữa và ngay đối diện, cười nói:

-Kia là bé con của chúng ta.

Jungkook nhìn theo mà vui vẻ nhảy cẫng lên, ơ thế mà suýt nữa thì ngã, làm hắn một phen hú tim vội đỡ, cậu đúng thật là biết trêu đùa người khác.

Cười phì chấn an hắn, rồi lại nhìn bé con đang ngủ say, trên môi nở nụ cười hiền.

'Thật vui khi con an toàn, chào mừng con, Kim Jung Sik'

Hắn đứng đằng sau, một tay vẫn giữ cậu, nhìn người nhỏ đằng trước mà lòng dậy sóng, không nói không rằng mà rúc đầu vào cổ bạn nhỏ làm Jungkook một phen giật mình:

-Em vất vả rồi.

Cậu cười hiền, đưa tay xoa đầu hắn:

-Mọi thứ của anh, em đều không than thở hay oán trách.

Một khung trời màu hồng cứ thế mà suất hiện, nhưng lại chả được bao lâu thì bị xé toạc:

-Chà, cháu của tở cũng đẹp trai đó chớ.

Cậu bất ngờ nhìn Jimin, không biết đã đến từ lúc nào, nhưng có vẻ là mới tới, Y vui vẻ quay qua nhìn cậu:

-Nè, khi nào bé được ra thì nhớ cho tớ bế á nha.

Cậu cười trừ nhưng người đằng sau mặt đen hơn đít nồi, sát khí bừng bừng, làm cho Jimin sợ rụt đuôi.

Tưởng chừng như không còn gì thì chị Yanghe bất ngờ chen vào giữ, cậu mất thăng bằng suýt ngã, may là hắn đỡ kịp, chị nhì bé con trong phòng hớn hở vui mừng, nhưng rồi nhìn lại cặp vợ chồng kia:

-Mong là cháu chị giống Jungkook chứ đừng giống Taehyung.

-Hơ...

Chị Yanghe phun ra một câu mà không đỡ nổi luôn, chị Haru thì lắc đầu, quằn qua quằn lại thì Jungkook được chị em phụ nữ có Jimin dìu về phòng, để lại ba người đàn ông ở lại.

Hoseok nhìn vào phòng rồi đánh một cái vào vai Taehyung:

-Chà, bạn tôi lên chức rồi.

-Đệch, đau đấy.

-Xin lỗi...

Yoongi đứng một bên không nói gì từ đầu đến cuối, cứ mãi nhìn chằm chằm bé con đang ngủ, bị hai người kia bắt gặp, Hoseok câu lấy cổ gã lôi đi:

-Này, con người ta mà nhìn ghê thế, mày mà nhìn nữa là có người xé xác mày đấy.

Tự nhiên bị nói xấu thì liền khó chịu ra mặt, chưa kịp nói gì thì có một nhóm nữ đi lại, nhìn thoạc qua chắc là sinh viên đại học, cũng trẻ trung sinh sắn, nhưng không vừa mắt ba chàng đã có vợ này, một bạn nữ rụt rè hỏi:

-Các....các anh có thể cho bọn em xin số được không ạ?

Vừa dứt câu, cả ba chàng nhìn nhau rồi cười với ba bạn nữ cùng đó là giơ tay trái lên, trên mỗi bàn tay ngay ngón áp út, chiếc nhẫn lấm lánh làm cho ba bạn ngại ngùng chạy đi, Hoseok liền cảm thán:

-Đúng là không tốn nước miếng mà.

Trong khi đó ở trong phòng bệnh riêng, cậu được chăm sóc một cách đặc biệt, đến mức đáng sợ, lúc đó dường như cậu chỉ mún khóc thét thôi.

Đợi hắn quay về thì cậu đã bị bắt ăn rất nhiều, mọi người muốn cậu khỏe nên mua bánh, trái cây, đồ ăn vặt rồi cả trà sữa nữa, cậu sắp ngất vì nhìn đống đồ ăn đấy.

Hắn thấy thế liền cau mày làm cho chị em phụ nữ gồm Jimin cười trừ rồi dẹp tiệm luôn.

Sau vài hôm thì Jungkook được ra viện vì tình trạng sức khỏe hồi phục nhanh, tay ôm lấy bé con đang ngủ ngon lành, hắn một bên sách đồ cũng không quên bảo vệ hai cha con, đi ra tới xe cũng cẩn thận để cậu ngồi vào ghế phụ, nhìn thì có hơi quá nhưng ai mà chả thế khi lần đầu làm ba.

Suốt đoạn đường hắn chạy rất cẩn thận với tốc độ vừa phải, cậu một bên cũng chỉnh tư thế làm sao cho thoải mái nhất để bé con ngủ ngon.

Hồi sáng lúc mới được ẵm con, cậu bé đã mở mắt nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn giống hệt cậu, da thì còn hơi đỏ, tay bé xíu cứ nắm chặt, cả bọn cứ nhìn rồi lại nói chuyện với Jung Sik mặc dù bé con chưa hiểu gì, đến khi khóc ré lên thì mọi người mới dừng lại.

Nhớ lại cảnh tượng ấy mà cậu vui vẻ bật cười, khi ngẩng đầu lên thì đã về tới nhà, ngay lúc bước vào trong cửa, đập vào mắt cả hai là một gian phòng khách lạ hơn bình thường, sàn nhà được trải lớp thảm mềm, những chỗ nhọn đều được bịt lại hết, những vật nguy hiểm cũng mất tiêu, trên thảm còn có mấy món đồ chơi cho trẻ con, cả hai nhìn là liền biết ai làm:

-Aaaa, cháu của tui về rồi!

Biết ngay mà, chị Yanghe từ trên lầu chạy xuống, vui vẻ chạy lại nhìn cháu mình đang ngủ ngon ơ, đưa tay chọt chọt vào má núng nính rồi cứ thế mà cười khúc khích.

Chị giúp việc từ trong bếp đi ra:

-Mừng thiếu gia và phu nhân đã về, không biết hai người đã ăn gì chưa?

Nghe chị giúp việc hỏi thì cả hai mới nhớ ra là sáng chưa ăn gì, cậu tính nói từ từ rồi ăn vì để đưa bé lên phòng, không ngờ chị Yanghe một lần cướp lấy bé con từ tay cậu cười nói:

-Ăn đi, để chị bế lên phòng cho, có bọn chị mà lo gì.

Nói xong không để cậu trả lời liền đẩy vào bếp, cũng chỉ bất lực đồng ý, nghe chị ấy nói 'bọn chị' là ngầm hiểu có ai rồi.

Ngồi ăn xong những món bổ cho người sau khi sinh mà chị giúp việc nấu, cả hai cũng lên lầu, trong phòng mà mọi người đã chuẩn bị cho Jung Sik, ai nấy cũng chụm đầu vô cái nôi, cả hai nhìn mà thấy lo cho con của họ, bất ngờ có giọng trẻ con vang lên:

-Mẹ ơi.

YinHa-con gái của hai chị lớn- kéo vạt áo của chị Yanghe, giọng nũng nịu hỏi:

-Con xem em được không ạ?

Chị Haru cũng ngoái lại nhìn, nghe con nói cũng cười rồi bế lên cho bé nhìn.

Trong nôi làm một bé tròn tròn trắng trắng, môi đỏ chu chu, mắt long lanh to tròn, nhìn cưng hết chỗ nói, YinHa nhìn đến ngây ngốc, bất ngờ nói nhỏ:

-Hấu.

Mọi người liền chú ý đến làm cô bé ngượng vùi mặt vào hõm cổ Haru, chị Yanghe liền giải thích:

-Dưa hấu là món yêu thích của con bé, nên mỗi khi cảm thấy bất ngờ hay thích thú thứ gì đó con bé sẽ nói hấu.

Cậu đứng một nghe nghe thấy cứ lợ lợ nhưng cũng đáng thuyết phục nhưng thực chất chả liên quan gì, mặc dù YinHa chỉ mới có 3 tuổi thì làm gì được, thế là cái biệt danh Hấu của Jung Sik cũng suất hiện.

Cũng vì thế mà suốt ngày cậu cứ nghe một tiếng 'Hấu' hai tiếng 'Hấu ơi' mà nhức hết cả đầu, may mà cón Taehyung ở bên chăm sóc tận tình nên hiện tượng trầm cảm sau khi sinh chẳng dám ló mặt.

Đôi khi đêm con quấy hắn cũng một tay lo lắng, luôn để cậu có thời gian nghỉ ngơi đầy đủ, đúng là lấy được chồng có phúc mặc dù bắt đầu hơi chênh vênh.

Cậu và hắn gặp nhau là định mệnh và lấy được nhau là số mệnh, giờ bảo dứt ra thì còn khó hơn lên trời, chứ mà bảo dính vô là dễ lắm.

Một gia đình 3 người hạnh phúc, còn có những người thân xung quanh mặc dù không phải ruột thịt, dù thế cũng đã đủ để lắp đầy khoảng trống trong trái tim cũng như đuổi bay quá khứ đau buồn không đáng nhớ lại.

Cậu hạnh phúc khi đời này không phải phó mặc cho cái chết mà còn có thế sống tốt hơn, có chồng có con, có gia đình hạnh phúc, có mọi người xung quanh, dường như ước mơ nhỏ nhoi thởu nhỏ đã thành hiện, như một điều kỳ diệu.

Chính Taehyung là người thay đổi đời cậu, cũng chính hắn đã nhen lên tia sáng ngay lúc cậu tuyệt vọng nhất, là người đem lại nhiều tình yêu thương, sự dịu dàng quan tâm để một lần nữa cậu sống lại.

-----

Trong nhóm ai cũng có đôi có cặp, mỗi cặp đều có cách thể hiện tình cảm khác nhau, có thể là yêu thương chiều chuộng, hay ôn nhu dịu dàng, cũng có thể là bạo lực nhưng cũng có tình yêu chẳng hạn.

Thì nói như thế chứ cậu không biết là cặp của cậu thuộc loại nào nữa, nếu được thì gộp lại hết luôn cũng tốt, ừ thì là thế đấy, tình yêu nó cứ loạn xì ngầu lên nhưng lại ra cái kết tốt đẹp chẳng hạn.

Jungkook cậu cũng đã từng và đã làm vài điều có hơi vô sỉ nhưng cũng ổn mà, Taehyung có bao giờ dám mắng cậu đâu, đôi khi bức quá thì mắng vài câu rồi cũng dỗ, xong lại dịu dàng ân cần như chưa xảy ra chuyện gì hay là chưa hề có sự nổi nóng ấy.

Hoặc cao hơn là hắn cũng có đánh, nhưng là đánh vào mông cậu rồi cứ thế mà hành đến sáng, có lúc cậu nghĩ không chừng sẽ dính thêm đứa nữa.

Đời mà, mấy ai lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra, thôi thì cứ để thuận theo tự nhiên mà ứng xử thôi, có khi nó cũng có ích chứ bộ.

Nếu như kể từ ngày về làm dâu nhà hắn, nói làm dâu thì có hơi quá, bởi tất tần tật công việc trong nhà thì cậu không phải đụng vào, vì hắn không cho cậu làm, bảo cứ để cho hắn làm hết không phải lo, ừ thì đấy là sự thật mà, cậu muốn rửa một cái bát thôi cũng không được ấy chớ, thôi thì cũng tốt vì về làm dâu nhà này cũng hưởng lắm chứ đùa.

Nhưng thú thật thì cậu cũng xót lắm chứ, đôi khi hắn bất cẩn rồi bị thương, cậu càng lo hơn nữa, nhờ đó mà hắn cũng mặt dày làm nũng, lúc đó là cậu chỉ biết bất lực mà xử lý vết thương cho hắn thôi, cũng đành lòng chiều chồng mà.

Thế đấy, khi yêu chẳng mấy ai bình thường cả.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hellu mng, thông cẻm cho au vì cách một khoảng thời gian dài mới đăg chap, tại au cx bị mắc vài côg vc nên tần suất ra chap hơi chậm, mog mng thông cẻm (っ- ‸ – ς)
 
[Taekook] Tôi Chọn Em Rồi
Chap 42


Thời gian thấm thoát thôi đưa, Hấu bây giờ cũng đã lên lớp 1, hồi học mẫu giáo thì bé con cứ tròn tròn đáng yêu như ba nhỏ nó, lúc nào cũng được cưng nựng từ ở nhà đến trường, ai cũng yêu thích bé con hết.

Nhưng thế quái nào khi bước vào môi trường khác thì tính cách cũng khác theo, nhóc con bây giờ trầm trầm ít nói như ba lớn, ra dáng trưởng thành lạnh lùng boy đồ đó, sự thay đổi đột ngột làm cho mọi người bất ngờ, nhưng Hấu ở ngoài xã hội thì như vậy nhưng ở nhà vẫn rất đáng yêu à nha.

Nếu ngoài đường được các bạn nữ thích thầm thì ở nhà được các bác yêu thương, chời ơi còn ai sướng bằng nữa, nhưng sướng nhất là nhóc con cũng có chị nhưng là chị họ thôi, cơ mà thân thiết dữ luôn.

Kim YinHa, cô bé lớn hơn Jung Sik 2 tuổi nhưng lại trẻ con hơn nhóc con, với tính cách trái ngược nhau thì thân nhau cũng khá lạ, Jung Sik trầm trầm ít nói nhưng lại rất nghe lời, thêm YinHa hoạt bát vui vẻ nên lúc nào cũng dính lấy Jung Sik, làm cho cả hai gia đình cảm thấy lo dùm luôn.

Hai đứa học chung trường nên có thể nói là thân hơn nữa, thân ở đây là gia đình à nha.

Nhưng vậy vẫn có vài bạn nam lớp trên và mấy bạn nữa lớp dưới ganh tị cơ đấy, ừ thì trong trường không ai biết là hai nhóc là chị em họ đâu(ngoại trừ giáo viên), điều đó cũng làm cho mọi người khá đau đầu, vì đôi khi một trong ai đứa sẽ bị giữ lại bởi một nhóm nữ (nam) nào đó, nhưng đau đầu hơn là nếu đụng tay đụng chân thì người thắng luôn là hai đứa nhà, tại được học võ từ nhỏ mà, cái nhà này ai mà chả vậy, hên là từ lúc đi học đến giờ vẫn chưa có cuộc điện thoại nào của cô giáo báo là hai đứa đánh lộn cả.

Ở nhà thì cũng chẳng mấy là bao, Jung Sik đã được tách ra phòng riêng, nên là cô bé YinHa được thời cơ xin qua ngủ cùng tại chung nhà mà, nhưng chị Yanghe một mực cự tuyệt, bảo là nếu cứ dính em như vậy thì em sẽ hư, như thế mới không chí chóe nữa.

Nói không chí chóe thôi chứ con bé vẫn qua phòng nhóc con chơi, thằng bé cũng biết điều mà mỗi khi chị qua chơi sẽ mở cửa như lời ba nhỏ dặn, đúng là con ngoan mà.

Nếu nói đến việc dạy con thì Jungkook và Taehyung cũng gọi là ổn áp, Jungkook thì dạy con về những vấn đề cơ bản trong cuộc sống, nhưng Taehyung thì dạy con cách phòng vệ khi ai đó kiếm chuyện và vài chuyện linh tinh khác, nói chung là cũng tạm được.

Trong cái thời gian Hấu còn nhõng nhẽo đòi ngủ chung thì Taehyung hắn bị cho ra rìa kha khá, vì thế hắn sinh lòng ganh tị với con mình, chỉ chờ lúc Hấu mới tròn 6 tuổi thì đá thằng bé ra phòng riêng liền, có khi con chỉ ôm có tí mà hắn cũng không cho:

-Ơ ba lớn, con mới ôm ba nhỏ một tí thôi mà.- Jung Sik bĩu môi.

-Ba nhỏ là của ba lớn.- Hắn đáp lại tỉnh bơ.

-Ba nhỏ là của con mà.

-Của ba lớn.

Cậu ngồi ở giữ mà bất lực, nhưng biết làm sao bây giờ, người nhỏ thì muốn được yêu thương, người lớn thì lại cũng muốn được yêu thương, nên là từ đó cậu luôn đối xử công bằng khi có cả hai, còn khi chỉ có cậu và hắn thì ờ......ai cũng biết mà.

-Hấu ơi!!!

Một tiếng gọi thất thanh khiến ba người cùng ngoái đầu nhìn, Jung Sik khi nghe gọi liền vui vẻ chạy lại:

-A, bác Jimin!

Nhóc con bổ nhào vào lòng Jimin mà ôm chặt, Y cũng thuận thế mà bế lên luôn, vui vẻ thơm cái chóc vào má nhóc con, cười nói:

-Hôm nay Hấu không đi học sao?

-Hôm nay là ngày nghỉ nên Hấu không cần đi học.

-Ò, vậy có đi chơi với bác không nè?

-Dạ có!!

Cả hai vui vẻ cười đùa mà không biết đằng sau ai đó đã không vui, Jungkook nhìn thấy cả hai liền nói:

-MinMin, hôm nay cậu không phải có việc sao?

-Ờ, đúng là có nhưng tớ làm xong từ tối hôm qua rồi.

Nói xong Y nháy mắt một cái, là cậu thầm hiểu làm như nào rồi.

Jimin bế Jung Sik ngồi xuống ghế sofa rồi cả hai cứ vậy mà chơi, Taehyung đi lại vỗ vai Yoongi nói :

-Mày hiểu cảm giác của tao chưa?

-Đã thấm.

Được một lúc thì có giọng trẻ con nói đến:

-Hấu oiii, chị về rồi nè!

YinHa từ ngoài chạy vào, vui vẻ hớn hở vì sắp được chơi với Jung Sik, à tiện thể nói luôn, cô bé vừa được hai mama đưa đi khám bệnh về, tại mấy ngày nay con bé có dấu hiệu cảm cúm, cũng sợ lây cho Jung Sik nên đã đưa đi khám, ngay khi thấy Jung Sik đang ngồi trong lòng người khác mà cười đùa, YinHa liền phồng má không chịu:

-Chú Jimin, chả Hấu lại cho con.

Tự nhiên bị nói, Jimin lại có ý muốn ghẹo bé một tí:

-Ở Hấu là của chú mà, sau cháu lại muốn chú chả chớ.

Không lấy lại được lại còn bị nói, YinHa liền khóc toáng lên làm mọi người giật mình, hai chị lớn cũng từ ngoài chạy vào xem có chuyện gì, thấy con mình khóc thì vội hỏi:

-YinHa à, có chuyện gì sao?

Cô bé vừa khóc vừa chỉ vào Jimin:

-Chú....hức.....chú Jimin cướp Hấu.....hức..Hấu của con.

Chưa kịp giải thích thì một cái táng vô đầu làm Y ôm đầu la oai oái, chị Haru chả nương tay một chút nào, Jung Sik thấy chị khóc liền đi lại đặt tay lên đầu YinHa:

-Nín đi, đừng khóc.

Chỉ như thế mà cô bé nín thiệt, xong cả hai liền đi ra vườn sau chơi, chị Yanghe nhìn mà lắc đầu:

-Đúng là mê trai đầu thai không hết, bình thường khóc thì dỗ mãi không nín, mà Hấu chỉ cần nói vài chữ là nín liền, haizzz.

Cậu cũng bất ngờ lắm chứ, đúng là con mình đôi khi cũng được việc phết.

------

Buổi tối trời se lạnh, Jungkook lười biếng cuộn mình trong chăn êm ái, còn Taehyung thì làm việc ở kế bên, trong suốt thời gian cậu mang bầu là hắn không thèm đến công ty, hại cho Yoongi một phen mệt mỏi, nhưng giờ thì đã ổn hết rồi, có thể ở nhà mà hoàn thành công việc, cần lắm mới lên công ty thôi.

Cậu vòng tay ôm lấy thắt lưng của hắn dụi dụi, hắn xoa đầu cậu:

-Muốn gì sao?

-Ưm...trễ lắm rồi, anh nghỉ ngơi đi.

-Anh sắp xong rồi, một chút nữa thôi.

Hắn ôn nhu nhéo má cậu một cái rồi tiếp tục làm việc, cậu cũng để yên, người ta ngoan thế đó.

Được một lúc cậu lại nói:

-Trời đang vào đông rồi, chắc chắn sẽ có tuyết, sẽ không đi đâu được.

Hắn nghe mà ngầm hiểu ý, gập laptop lại rồi chui vào chăn ôm lấy thân ảnh nhỏ, hôn lên đỉnh đầu một cái rồi nói:

-Sao, chồng nhỏ của anh muốn đi đâu?

Nghe từ 'chồng nhỏ' cậu liền ngựng chín mặt, nhưng cũng trả lời lại:

-Hm...không biết nữa.

-Đi biển nhé?- Hắn góp ý.

-Thôi, trời lạnh đi biển sẽ cảm.

-Đi khu vui chơi thì sao, Jung Sik có bảo là muốn chơi tàu lượn.

-Cũng được đó.

-Vậy mai chúng ta đi.

-Dạ chồng lớn.

Nói xong cậu vui vẻ chui vào lòng hắn, hít lấy mùi hương quen thuộc, cảm nhận độ ấm của người kia rồi cứ thế mà lim dim ngủ.

Sáng sớm hôm sau, khi nhà cậu đang chuẩn bị lên xe đến khu vui chơi thì cô bé YinHa chạy ra:

-Chú Jungkook, cho con đi với ạ.

Cậu bất ngờ nhìn YinHa hỏi lại:

-Thế mẹ Yanghe đã cho phép chưa?

-YinHa à!

Chị Yanghe từ trong nhà chạy ra, vội nắm lấy tay con gái bảo:

-Hôm nay không được, con phải lên trường mà.

Cô bé liền khó chịu:

-Không chịu đâu, con muốn đi cùng Hấu cơ, nếu con không được đi thì Hấu không được đi.

-Con bé này...

-YinHa, mẹ Yanghe nói thì nên nghe đi chứ.-Chị Haru nói.

-Nhưng mà....

-Hôm nay con phải lên trường để tham dự sự kiện quan trọng, không được bỏ đâu.

-Dạ...

Chỉ với một câu của chị Haru đã khiến cho YinHa nghe lời, ỉu xìu đi vào trong nhà, cậu nhìn theo mà cũng chạnh lòng lắm chớ, đột nhiên tay áo giật giật, cậu nhìn xuống Jung Sik hỏi:

-Có chuyện gì sao?

-Hay là mai đi đi ba nhỏ, để cho chị YinHa đi cùng nữa.

Jungkook bất ngờ trước câu nói của con trai, chưa kịp nói gì thì Taehyung chen vào:

-Nhưng ba đã đặt vé trước rồi, không chuyển qua ngày mai được.

-Nhưng ba lớn có tiền có quyền mà, chắc chắn sẽ nói được.

Câu nói của Jung Sik làm cả hai nín họng, ừ thì có quyền có tiền, nhưng đâu thể nào sử dụng bừa bãi đâu, nhưng nghĩ lại YinHa thì cũng chỉ đành đồng ý, sau đó cậu hỏi ý hai chị lớn:

-Nếu mai không có việc gì, thì hai chị có thể cho YinHa đi với nhà em cũng được.

-Ơ, làm sao mà như thế được, vé đã đặt rồi mà.

Vừa dứt câu Jung Sik từ trên xe nhảy xuống:

-Ba lớn của con có tiền có quyền, không ai dám cãi lại đâu ạ.

Mắt chị Yanghe giật giật, nghe liền biết câu đó ai dạy rồi, nhưng dù sao cũng không đành nhìn con gái buồn như vậy nên cũng đồng ý, sau đó liền lên nói cho con bé, nghe được đi cùng Jung Sik con bé liền vui vẻ nhảy nhót, hớn hở chuẩn bị đồ rồi lên trường.

...

Hôm sau đúng như lời hứa thì đã cho YinHa đi chơi cùng, cũng như là thưởng cho bé vì đã dành được thành tích cao trong sự kiện hôm qua, ban đầu tính là chỉ cho YinHa đi cùng gia đình cậu là tổng cộng có 4 người, nhưng thế quái nào tới lúc đi là thành 10 người đi, làm hắn phải vội gọi cho bên khu vui chơi.

Nói sơ bộ thì cuộc đi chơi hôm nay sẽ có gia đình chị lớn và gia đình cậu, kế đó là hai cặp còn lại, chơi tới khi nào hết trò thì về thôi.

Từ lúc bước vào cổng và tới lúc ra khỏi cổng thì ta sẽ thấy hai trạng thái khác nhau, người thì vui vẻ người thì hồn bay phách lạc và chuyện gì đã xảy ra thì nghe au kể nà.

Vừa vào đập vào mắt là trò đĩa bay, một cái đĩa khổng lồ xoay vòng, thêm cái đường ray lên xuống, nhìn thì bình thường đấy nhưng nghe người la hét thì có hơi ờm.....

YinHa và Jung Sik vì theo gen nên có chiều cao khá trội, nhìn to to nhưng tuổi thì nhỏ, được chơi nên vui vẻ lắm, jungkook và Taehyung cũng muốn chơi, Yoongi và Jimin thì cũng có chút hứng thú, còn Hoseok thì khỏi nói, sợ xanh mặt luôn, nhưng mà chị Ami lại không lên chơi cùng nên anh cũng không muốn chơi, cơ mà bị chị Yanghe một mực đẩy đến chỗ xếp hàng, làm ơn cứu Hoseok với.

Khi đã ổn định chỗ ngồi rồi thì trò chơi bắt đầu, tốc độ từ chậm thành nhanh, cái cảm giác như sắp bay ra khỏi ghế làm ai cũng lo nhưng lại càng thích, thế mới đúng là cảm giác mạnh.

Nhưng có một người thì không ổn, Hoseok nắm chặt tay cầm, la hét suốt cả cuộc chơi, làm cho chị Ami với chị Haru ở dưới được một phen cười no, khi trò chơi kết thúc cũng là lúc anh được giải thoát, chưa kịp thở thì đã bị lôi đi sang trò khác, nói chung là hôm đó Hoseok được luyện thanh khá nhiều.

Trong số đó cũng có vài trò khiến cho một vài người không dám chơi, có thể nói đến là cái trò cây búa, thì cái trò chơi đấy đã làm cho hai người đàn ông có thể nói là cứng rắn sợ hãi, la từ đầu đến cuối.

Nếu đã có trò làm cho trụ cột sợ thì cũng có trò làm nóc nhà sợ chứ bộ, không chỗ nào khác là nhà ma, những tiếng hét thất thanh của Jungkook, Jimin, Ami,Yanghe cứ liên tục cất lên, mà nhờ đó cũng có vài video tình cảm mà nhà ma quay lại được.

Cuộc chơi thì vui đấy nhưng mà có những lúc không vui lắm, khi cả đám đang đứng nghỉ ngơi ăn kem thì đã có vài cô gái lén nhìn những chàng trai của nhóm, là nhìn lén nhưng cái nhìn lén này hơi ghê à nha, nhìn lén đã không nói còn mặt dày ra xin số nữa chớ, lại phải để cho ba người mang danh nghĩa là vợ liền ra mặt, không là khoe nhẫn cưới thì là nói xéo, cột nhà hay nóc nhà đều dính chưởng.

Cơ mà cái vui nhất là lúc Jung Sik bị vài bạn nữ vây quanh, làm cho YinHa tức xì khói, thế là chị họ ra tay bảo vệ em họ.

Cũng có rất nhiều hình ảnh được chụp lại để lưu giữ kỉ niệm, những bước hình đều thấy được nụ cười của mọi người, thấy được sự hạnh phúc vô bờ.

Cả đời ai chả có lúc sai lầm hay vấp ngã, chỉ cần chờ đợi hay cố gắng thì hạnh phúc sẽ đến với bản thân, như là thời khắc này vậy, nó hạnh phúc tới nỗi ai nhìn vào cũng phải ganh tị, không hẳn là ruột thịt nhưng lại rất vui, rất hợp tâm hợp ý.

Chỉ cần một người chịu thương chịu khó thì sẽ có nhiều người yêu thương, không quá khó để bộc lộ đúng tình cảm ở mỗi người, nên là cứ sống đi, sống để nhận lại.

Cậu cũng cảm thấy hạnh phúc lắm, từ trái tim lẫn thể xác, cậu có những thứ mà khó ai có được, cũng vì thế những thứ được nói là ký ức đều biến mất,không một lần trở lại, cậu cũng trải qua và cảm nhận những thứ mà một đời người phải trải qua,cảm nhận được hạnh phúc vốn có.

Cứ sống đi để rồi nhận lại, nhận lại những thứ đáng giá hơn.

--HOÀN--

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bồ sề zố, cảm ơn mng đã ủg hộ cho au trong thời gian qua, bộ đầu đã end thì tui sẽ xem sét rồi ra thêm bộ nx, mog mng đón nhận.
 
Back
Top Bottom