Khác | Taekook | Kiếp Chồng Chung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
288915035-256-k815859.jpg

| Taekook | Kiếp Chồng Chung
Tác giả: Jeonmie1306
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Begin [ 23/10/2021 ]

- End [..................... ]

Thật sự cảm ơn các bbi đã ghé qua, mình không ngờ là có người đọc và ngày hôm nay^^ , thank các babi💜

Không chuyển ver nếu chưa có sự cho phép !

Cảm ơn

Truyện lấy bối cảnh thời Pháp thuộc

Kết HE

Thể loại : Việt văn, ngược, công sủng thụ, Thanh Thủy Văn

SINH TỬ VĂN!

Cảnh báo : Truyện không có thật viết truyện nhờ vào trí tưởng tượng, viễn tưởng

Truyện không có ý định bẻ cong giới tính bất kì ai.

Mọi người hãy đọc theo hướng tích cực tâm trạng vui vẻ, dễ chịu

Mong mọi người không chửi, mắng hay chỉ trích các nhân vật trong truyện.

Vì đây là sự tưởng tượng và không có thật!

- Lần đầu viết truyện có gì sai sót mọi người góp ý nhẹ nhàng giúp em 💜



taekook​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
  • Tuyết Đỏ | Yukihara Yurika
  • | OHSH | lí giải
  • Scarlet Vow | GeminiFourth
  • 8 chòm sao | mật đắng
  • | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Văn Án!


    Kiếp Chồng Chung!

    Sinh Tử Văn!

    Từ khi Chính Quốc về đây ngày nào nó cũng bị mợ ba hành cả ngày, nó khổ sở trong gia can này nhưng đâu ai biết

    Người ta có đồn ra đồn vào rằng Chính Quốc vào gia Kim ăn mặc sung sướng lắm đa, không sợ đói được bà hội đồng cưng như trứng!

    Bà hội đồng bắt ép Thái Hanh cưới cho bằng được thằng Quốc.

    Nhưng lý do vẫn là bí mật chỉ riêng bà biết

    Vẻ đẹp của nó phải tận mắt chứng kiến thì mới biết đẹp cỡ nào phải gọi là xinh trai đó đa

    Chà!

    Hèn chi bà cả ưng nó lắm, nghe đâu còn thương nó hơn đứa con dâu mà năm ấy bà năn nỉ cưới về

    Ông hội đồng thì chẳng màn về chuyện này vì đống sổ sách và công việc quá nhiều ông phải lên thị xã mần ăn, đến khi cưới Quốc về nửa năm thì ông mới biết

    Điền Chính Quốc!

    Bề ngoài nó hiền hậu ngoan ngoãn nhưng bên trong không ai biết được!

    Trong đầu nó có mưu kế riêng, từng người phải trả giá khi hại nó.

    Mợ ba! người con gái tên Dạ Lan là con của tá điền Hoàng ở làng bên, năm ấy cậu ba dặm ngõ cưới cô về, cứ ngỡ là sẽ sung sướng cả đời nhưng...

    Từ ngày nó về Kim gia mặt mợ ba lúc nào cũng hậm hực, ghét bỏ nó vô cùng kêu nó mần đủ thứ việc trong nhà

    Hỏi xem đã là chồng chung mà còn là đực rựa ai mà vui cho nổi đây.

    Mà nó cũng có làm gì ai trong gia can này đâu đa?

    Con Hồng là đứa xuất giá theo hầu mợ ba nó cậy mợ nên được cái lấn tới ăn hiếp nó.

    Nó cũng không phải dạng vừa đâu à nghen, nó chỉ tỏ vẻ hiền lành ngoan ngoãn trước mặt hắn thôi, chứ phía sau thì đố cha ai làm gì được nó.

    Từ lúc cậu ba lấy nó về, Kim gia trở nên vui vẻ hơn hẳn.

    Lúc nào cậu cũng bám dính lấy nó vậy mà nó không cảm thấy phiền phức chút nào, vì sao hả?

    Vì đây là chồng của nó mà.

    Nó thương cậu từ lúc nhỏ rồi, nhưng phận nó nhà nghèo, không biết cha mẹ mình là ai, nhà chỉ có nó và Ái Linh, hai chị em nương tựa nhau mà sống nên nó không dám thổ lộ nó sợ cậu kinh tởm nó, khinh bỉ và xa lánh nó.

    Ai mà ngờ bây giờ cậu lại là chồng của nó chứ, nó từng mơ ước 1 ngày cậu và nó sẽ kết hôn rồi sống hạnh phúc bên nhau, giờ nó đạt được nguyện vọng rồi, nó sẽ không bao giờ để cậu rời xa mình lần nữa!

    Vì nó thương cậu ba là thật, nó thương từ thời cởi truồng tắm mưa cùng nhau.

    Lọt ruộng hay té ao nó vẫn ghi nhớ mãi một câu

    - Lớn lên tao sẽ cưới mày nha Quốc

    Hình như cậu ba đã quên nó rồi, chẳng biết nó là ai làm nó thất vọng lắm đa..

    Bà cả lúc nào cũng chăm lo cho nó, không một ai qua mặt được bà đâu.

    Bà sợ mợ ba hành hạ, đánh đập nó, nó buồn, tuổi thân mà bà sót biết bao.

    Kim gia! không bao giờ yên lặng lúc nào cũng ồn ào tiếng nói...

    -

    - Con không lấy nó, má không thấy nó là con trai à?

    - Con trai cái gì, con không thấy nó xinh trai quá sao?

    - Má mắt mờ quá hay sao mà kêu con lấy nó?

    - Bây đâu lấy cây chổi ra đây cho bà, phải đánh cho nó một trận vì trù má mắt mờ!

    [...]

    - Tao ghét loại như mày, trai cưới trai sao nực cười...

    - Cậu ghét em đến vậy sao?

    _

    - Cậu ba, cậu ba ơi mợ ba xảy thai rồii

    - Ác giả ác báo...

    - Cái gì? cậu Quốc có em bé được sao

    - cứu! cứu người đi

    [....]

    - Cậu tìm cách cứu con tôi đi, làm ơn.

    - Đó là cái giá chị phải nhận được vì tâm can chị quá thâm độc, hại con tôi, để bây giờ chị kêu réo tên tôi để giúp chị sao?

    - Tôi giữ đúng lời hứa, cưới thằng Quốc về rồi, chỉ là không tìm được thằng bé sớm hơn nhưng cũng giúp ông hoàn thành tâm nguyện!

    - Loại đàn bà dơ bẩn

    - Tôi biết lỗi rồi, mình tha cho tôi đi

    - Cứu cậu Quốc đi cậu ba, cậu ba ơi cứu cậu Quốc!

    - Bà hội đồng, bà bị sao vậy mặt mài tái nhợt vậy đa

    - Mau tìm cậu ba với cậu Quốc về, mày không tìm được tao đánh cho què giò

    -------------------

    - Cậu chả thương em gì cả, chỉ cắm đầu vào đống sổ sách kia, rồi lại lên thị xã toàn bỏ em ở nhà một mình.

    - Thôi được rồi, tôi sẽ dành nhiều thời gian cho em hơn.

    --------------------

    - Sao em chịu lấy tôi vậy? tôi là con trai đấy!

    - Vì em thương cậu....
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Một - Cậu ba không lấy con trai


    [Chém cha cái kiếp lấy chồng chung ]

    Trích : Hồ Xuân Hương

    [. . . . . ]

    Sáng sớm tinh mơ, gà gáy chào đón một ngày mới bắt đầu, mặt trời cũng lên cao chiếu sáng sân vườn Kim gia

    Trong nhà mọi người ai cũng bận mần công chuyện, người ăn kẻ ở ra vào khuân nhà tấp nập

    Mợ ba ngồi trước gương tuốt tai chỉnh tề lại trang phục lúc đó Thái Hanh cũng giật mình thức dậy.

    Mợ ba quay đầu cười nhẹ rồi nói

    - Mình dậy sớm vậy, đêm hôm qua thức khuya coi sổ sách còn mỏi mắt mình ngủ thêm tí đi

    - Định bụng nằm thêm ít phút mà không được thói quen rồi mình, thôi mình coi chuẩn bị ra ăn sáng với tía má

    ____________

    Trong bàn cơm mọi người đã đầy đủ chỉ còn bà hội đồng chưa ra khỏi buồng

    - Thằng Hanh bây vô coi má bây mần cái chi trong đó mà lâu vậy đa, mọi người đói hết rồi

    Hắn vừa ngồi dậy thì bà từ cửa buồng đi ra với bộ bà ba nhẹ nhàng nói

    - Không cần, tôi ra rồi đây

    Mọi người đông đủ ông bắt đầu nhấc đũa mời mọi người

    - Mọi người dùng cơm!

    Thấy bàn cơm im lặng mợ ba hơi sốt sắng nên phá bỏ bầu không khí ấy

    - Má, tía ăn cái này đi, mình ăn thịt đi món này mình thích ăn mà

    Kết quả vẫn vậy không ai nói tiếng nào trong bàn ăn

    _________

    - Mình đi đâu vậy?

    - Tôi cùng tía đi xem đám ruộng của các tá điền, cũng đến cuối kì rồi mà người ta chưa giao đủ lúa cho nhà mình.

    - Cái bọn tá điền ấy đúng là không ra gì đã cuối kì rồi mà vẫn chưa giao sao, mình với tía xem sao siết hết bọn đấy!

    Bà hội đồng từ trong nhà bước ra tay thì cầm quạt vỗ phành phạch, miệng thì nhai trầu, chân thì cứ bước tiến tới gần

    - Không! không cần siết đi qua đó xem nếu không trả đủ thì cho người ta thời hạn xem sao, người chứ đâu phải trâu mà bắt cày ngày cày đêm chứ đa.

    Dạ Lan bất chợt giật mình quay ra sau kêu bà ngồi xuống mình thì đứng bóp vai lấy lòng mà nói

    - Má! má cứ buông xuôi như thế có ngày mấy con người đó ỷ lại mà lười biếng cho xem vả lại má giúp người ta, người ta cũng không nhớ ơn má đâu!

    - Nhớ ơn hay không thì tôi không cần biết, ở đây người nông với nhau thì mới hiểu cảnh khó khăn.

    Còn thằng Hanh với ông mau đi sớm về sớm nghen

    - À mà Dạ Lan tôi thèm canh chua mình kêu xấp nhỏ chiều nay nấu cho tôi nhé!

    - Được rồi, đi sớm về sớm nghen mình.

    Chiều hôm đó!

    - Ông với con về rồi à

    - Ừm

    - Vào tắm rửa rồi ra ăn cơm, sẵn tôi có một vài chuyện muốn nói!

    - Má vợ con đâu?

    - Vợ bây chứ đâu phải vợ má đâu con

    - Để con xuống bếp hỏi con Hồng

    - Cậu ba, mợ ở trong buồng á

    Hắn nghe vậy cũng bước thẳng tới buồng

    - Mình ra dùng cơm

    - Tôi biết rồi

    Thấy cô ngồi trước bàn trang điểm tay thì chóng cằm mắt thì nhìn ra khuôn cửa sổ ngắm nhìn thứ gì đó trong mơ hồ hắn lấy làm lạ mà hỏi

    - Mình sao vậy, không khỏe hả?

    - Tôi không sao, mình ra ngoài trước đi lát tôi ra sau

    -------

    Bàn cơm hôm nay lạ quá, là do bà hội đồng chuẩn bị hết đó đa!

    - Mấy món này má mần hết hả?

    - Ừ, má mần

    - Hồi sớm mơi bà muốn nói chuyện chi mà giờ này mới nói?

    - Thì chuyện tôi muốn cho thằng Hanh cưới thêm mợ ba nhỏ!

    - Sao? má muốn cưới thêm vợ cho chồng con? , má đừng đùa kiểu đấy, con cảm thấy không vui

    - Má bây không có giỡn, chuyện này tía với má bàn lâu rồi, nay mới nói cho 2 đứa đặng biết đường mà chuẩn bị.

    - Nhưng mà con có quen người đó không má?

    - Rất quen nhưng má không chắc bây còn nhớ thằng bé không

    - Thằng bé?

    ý má là đực rựa sao

    - Ừm

    - Thuở đời nay cưới gái già gái trẻ không cưới má lại bắt con cưới thằng con trai

    - Đúng đó má, sao má bắt chồng con cưới thằng đực rựa

    - Con không đồng ý đâu!!

    Bà thản nhiên với câu trả lời của hắn vì bà biết hắn sẽ phản đối về chuyện này nên mới bàn với ông cả thời gian dài mới đưa ra quyết định

    Bà vừa nhai cơm vừa trả lời hắn

    - Không cưới cũng phải cưới cho bằng được, không thì bây tội lỗi lắm đa

    - Sao lại tội lỗi? má mắt mờ hay sao mà bắt con cưới loại đó.

    - Bây đâu lấy chổi ra đây cho bà, phải đánh cho nó một trận mới vừa tội, trù má mày mờ mắt hả!

    - Thôi!

    đực rựa cái gì cũng là con người với nhau đâu có so sánh được

    - Tía bây nói phải rồi, đực rựa thì đực rựa mà vẻ đẹp của nó phải gọi là xinh trai đấy nhé, cưới về không khéo bị mê đến già!

    - Ai nói gì nói con không chịu đâu, con về đây làm dâu đâu phải để chung chồng với người khác mà là con trai nữa chứ

    Nói rồi cô hậm hực đứng lên mà đi thẳng vào buồng trong lòng cứ cáu gắt đến hắn mà còn dỗ không được

    --------------------

    - Má, má dắt con đi đâu vậy

    - Đi gặp người con sắp cưới chứ ai

    - Má thôi đi con nói không cưới là không, má đừng có ép người quá đáng

    - Cãi lời má thì ra khỏi nhà dắt theo cô vợ yêu dấu mà đi nghen chưa?

    Hắn chỉ đành im lặng đi theo má mình mặt lúc nào cũng nheo mày làm xấu cả gương mặt khôi ngô tuấn tú ấy...

    Sau một hồi lâu cũng tới được một căn nhà bé bé, bên trong nội thất đầy đủ gọn gàng và sạch sẽ bóng dáng thấp thó của một người con gái trong màn sương dày.

    - Bà hội đồng đến rồi hả, ngồi xuống đây nghỉ ngơi, để con rót trà cho bà nghen

    Nhẹ nhàng rót 3 ly trà cho hắn, bà và mình từ tốn mở lời trước

    - Chào cậu ba, lâu quá không gặp, dạo này coi bộ cậu đẹp hơn tôi nghĩ đó đa.

    - Chào chị, cảm ơn chị vì lời khen

    - À mà bà đến đây gặp thằng Quốc phải không?

    - Ừ đúng rồi, mà Quốc nó đâu rồi?

    - Quốc nó ngoài đồng chưa về đâu bà, tầm xế chiều nó mới về hay bà ở đây ăn cơm với tụi con luôn nha!

    - Được thôi!

    - Mà chị tên gì? con cái nhà ai

    - Hmm, chắc cậu ba quên tôi rồi nhỉ.

    Không sao để tôi giới thiệu lạ, tôi tên Ái Linh con của ông Điền do công việc nhiều nên tía má tôi lên thị xã mần ăn rồi đa

    - Ái Linh sao, nghe có vẻ quen quen nhỉ

    Điền Ái Linh người con gái một thân một mình nuôi lớn Chính Quốc....

    Từ lúc nó còn nhỏ cô đã gặp nó đi một mình trong chợ lấy làm lạ cô bắt chuyện hỏi thăm thì mới biết nó mồ côi cô thương xót đem về nuôi, nó hiền mà thông minh lắm đa.

    Nuôi lớn thêm một chút đã bắt đầu đi ra đồng mần, nó không bao giờ quên ơn của người chị đã cứu nó năm ấy!

    Vì vậy mà Chính Quốc lấy họ Điền làm họ, nó cũng chẳng biết gì về tía má ruột của mình, nhưng chuyện này thì bà hội đồng rất rõ và rành!!...

    Lúc đó bóng dáng thằng con trai tầm 24 tuổi lấp ló dưới ánh nắng chiều, chạy về phía căn nhà ấy mà hô lớn

    - Aaaa chị hai ơiii Quốc về rồi!

    - Quốc về rồi đó hả, nhà có khách tới em mau vào chào bà với cậu đi

    Nó chạy vào thật nhanh bỏ cây cuốc xuống, rửa tay xong xuôi quay lại thì hơi bất ngờ vì Thái Hanh..

    - Quốc!

    Quốc..

    Thấy nó ngơ ra Ái Linh bèn lây nhẹ người nó, nó giật mình lấp bấp nói

    - Chào... bà.. chào.. cậu ba

    - Con sao vậy Quốc, còn nhớ bà không?

    - Dạ con còn nhớ bà hội đồng, hồi xưa với bây giờ nét đẹp của bà chưa phai đi tí nào!

    - Bây khen làm bà ngại quá đa

    - Dạ, còn đây là cậu ba con của bà phải không?

    - Ừ, đúng rồi! bà dắt nó sang đây để hỏi cưới con đấy.

    - Sao? sao con lại cưới cậu ba, chẳng phải cậu có vợ rồi sao đa.

    Bà phì cười lớn làm nó ngơ cái mặt ra Ái Linh ngồi kế cũng chẳng ngậm được mồm, còn hắn thì ngơ từ đầu đến cuối về tên Điền Ái Linh - Điền Chính Quốc.

    - Ừ thì đúng là thằng Hanh có vợ rồi nhưng con có thể làm cậu vợ nhỏ cơ mà?

    Nó ngây người quay sang nhìn Ái Linh

    - Sao chị lại cho em lấy cậu ba?

    Ái Linh thản nhiên hớp ngụm trà rồi từ từ quay sang nhìn nó làm nó rén ngang

    - Đúng vậy! em sẽ lấy cậu ba.

    Thật ra lúc nhỏ hai con người này đã từng chơi rất thân với nhau, vì lúc đó Thái Hanh phải ra nước ngoài du học tận 3 năm mới về nên hai người phải tạm biệt nhau một thời gian.

    |Quá khứ|

    - Quốc, chúng ta không phải anh em hay bạn bè với nhau đâu!

    - Chứ là cái chi?

    - Nghe này, lớn lên tao sẽ cưới mày cho bằng được, dù má có cản đi chăng nữa tao vẫn quyết định vậy!

    - Tao với mày là con trai, vả lại mày là con ông bà hội đồng tao thì là con nhà nông bình thường sao mà xứng đa?

    - Được hết, đối với Hanh cái gì mà không làm được?

    Nếu má không cho thì tao đem mày sang Tây mần ăn ở bển luôn!

    - Thôi đi mày nói vậy ông bà mà nghe ông bà không đánh tao què giò thì cũng đuổi khỏi làng.

    - Mày nghe này, SAU NÀY KIM THÁI HANH TÔI SẼ CƯỚI ĐIỀN CHÍNH QUỐC!!

    - Hắn la lớn tới cánh đồng ngoài kia, mấy giây sau nó vang lại hắn cười khúc khích nó thì chỉ sợ bà đánh què giò.

    - Này nhỏ nhỏ thôi lỡ người khác nghe được thì tiêu hai đứa đấy nhé.

    - Được rồi, mặt trời lặn rồi mau về thôi không má la đó nha.

    Nói rồi hắn chạy trước làm nó rượt theo muốn đứt hơi.

    Khi đi 3 năm về Quốc cũng chuyển nhà, Hanh thì cũng không nhớ về người bạn năm ấy.

    |Hiện thực|

    - Hanh!

    Hanh bây mần cái chi mà đơ người ra nãy giờ vậy?

    - Má, có phải Ái Linh và Chính Quốc là người con từng quen phải không?

    - Tự nhiên hỏi vậy?

    - Chính Quốc....

    Ái Linh...

    - Cậu baaa!

    Hắn bị nó làm giật mình nheo mày nhìn nó mà hạ giọng nói

    - Sao?

    - Con phải cưới cậu thật ạ?

    - Vậy chứ biết sao, má tôi mà nói là phải làm.

    - Chứ không phải cậu đòi cưới con sao?

    Nó cứ nghĩ cậu ba sẽ nhớ ra mình và lời hứa năm ấy mà quay lại đây tìm nó vậy mà...

    - Nực cười, mà cũng đừng vội mừng vì được vào Kim gia vào đó cũng không sung sướng chi đâu, tôi cũng không có muốn cưới thằng con trai như cậu đâu!

    Hắn nói thẳng ra chẳng sợ nó buồn, nhưng nó buồn thật chứ đa mắt đó đỏ hoe hình như nó sắp khóc rồi!

    "Bà hội đồng nói gì cho ẻm vui đi - Mie"

    - Nhưng mà... hồi nhỏ cậu đòi cưới con mà..

    [End chương 1]
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Hai - Bữa cơm - Cậu không nhớ con sao?


    - Nhưng mà... hồi nhỏ cậu đòi cưới con mà

    -------------------

    - Cái chi? cậu mới nói cái gì nói lại tôi nghe xem!

    - Dạ không có, con xin lỗi con vào phụ chị Ái Linh mần cơm lát cậu với bà ở lại dùng cơm ạ

    - Được rồi con vào đi

    - Cậu ấy mới nói gì vậy má? má nói lại con nghe đi!

    - Uiii bây mần cái gì mà toáng lên vậy, mình là khách đấy giữ tự trọng lại đi, coi chừng má đá bây xuống sông à!

    Hắn hậm hực ngồi chù ụ một đống nhưng vẫn không quên cái câu nó nói lúc nãy!

    / gian bếp /

    - Xong rồi, dọn bát ra ngoài đi Quốc để chị bưng niêu cá ra.

    Nó hí ha hí hửng cầm xấp bát đi ra trời xui đất khiến nó dấp chân té nhào ra trước, cứ ngỡ sẽ bị la vì xấp bát sắp vỡ ai mà có ngờ...

    Hắn theo phản xạ chộp được vòng eo thon thả của nó làm nó ngại đỏ mặt, đành kiếm cớ đánh trống lãng.

    - ...

    À... con xin lỗi cậu ba tại con bất cẩn quá!

    - Ừm, đi cho cẩn thận già đầu rồi cứ như trẻ lên ba.

    - Không sao đâu mà, Hanh bây cũng đừng có la thằng bé nó cũng có muốn đâu đa nếu rảnh tay thì vào mần phụ tụi nó có đâu mà đứng khừ một chổ?

    - Dạ không cần đâu bà để con mần là được rồi

    Lúc đó Ái Linh từ trong bếp bước ra trên tay cầm niêu cá kho mà nói

    - Quốc nói đúng đó bác với cậu ba là khách cớ chi phải đụng tay đụng chân!

    Mâm cơm được dọn ra nhìn đạm bạc đúng bản chất người nông

    Nhưng hắn thì không thích ăn cá chút nào từ nhỏ đã ăn những món cao sang quyền quý sao mà quen ăn mấy món này?

    Còn bà hội đồng xuất thân là con nhà nông nên chẳng khó khăn về chuyện này..

    Bà vừa gắp đồ ăn vừa hỏi nó

    - Mời bà mời cậu dùng cơm!...

    - Sao? con có quyết định cưới thằng Hanh nhà bà chưa?

    - Dạ con chưa biết vả lại con cũng sợ mợ ba....

    - Chu cha!

    Dạ Lan không dám làm gì con đâu, con là người của bà mang về ai dám làm gì chứ con!

    - Đúng rồi! ai mà làm gì Quốc chị xử đẹp khỏi phải lo nhé.

    - Nhưng...

    Nó chập chờ nhìn hắn có vẻ lo sợ vì hắn đâu có muốn cưới nó, nó sợ về đấy bị hành hạ đánh đập như người thân của nó.

    - Hanh, mần chi bây nhìn thằng bé chằm chằm vậy đa?

    Thằng bé sợ đó biết chưa?

    - Con biết rồi, má ăn cái này đi

    Hắn gắp cho bà một miếng cá vào bát còn bát của hắn thì vẫn còn nguyên vẹn chưa mất một hột cơm.

    -Ừm, cũng lâu rồi má chưa ăn mấy món này, toàn ăn mấy món xa xỉ với tía bây mà má ngán tận cổ họng!

    - Bà ơi... vậy là về đó phải ăn mấy món như vậy sao?

    - Đúng rồi, nếu không ăn được thì đừng cưới tôi!

    - *Bà đánh vào vai hắn* Cái thằng này không ăn được thì sao? kêu tụi nhỏ mần món khác là được chứ gì.

    - Dạ thôi không cần đâu ạ, vả lại con cũng chưa tính chuyện lấy cậu ba.

    - Em cũng phải thật kĩ lưởng trước khi ra quyết định, vì cậu ba sẽ không thuộc về riêng em mà còn mợ ba nữa!

    - Một ngày nào đó cậu ba sẽ thuộc về riêng em! *nghĩ*

    - Vâng, mọi người ăn cơm đi con no rồi!

    - Ăn vậy là no sao?

    Hắn thấy nó ăn chỉ nửa bát cơm mà đã bảo no nên mở lời mà hỏi.

    - Dạ vâng, thôi thưa bà thưa cậu con ra đồng!

    Nó quay lưng định cất bước đi mà bà hội đồng bỏ bát cơm trên tay xuống nắm được tay nó mà hạ giọng hỏi han.

    - Trễ như vậy mà còn ra đồng mần chi hả Quốc?

    Nó quay người nhìn bà tiện tay lấy luôn cây cuốc mà nói.

    - Dạ, con ra canh mấy đám chuột không khéo nó ăn hết lúa bà ạ!

    - Dạ đúng rồi bác, ngoài đấy có cái chòi lá nhỏ nhỏ Quốc ra đấy canh xong ngủ ở đấy luôn.

    - Vậy là ít khi cậu về nhà lắm hửm?

    - Vâng!

    [. . . . .]

    - Má về trước đi, con muốn ra chòi với cậu ấy!

    - Ừm bây coi làm gì làm ráng nói cho thằng bé cưới bây, làm tốt muốn gì cũng được, nghe chưa?

    - Vâng, con biết rồi má đừng có lo vụ này nữa, về cẩn thận nha má!

    Bà gật đầu một cái rồi quay lưng đi, hắn chưa đi liền mà đứng nhìn bóng lưng ấy bỗng nhiên lại nhớ đến Chính Quốc tim hắn lại hụt một nhịp....

    - Sao vậy nè? tự nhiên lại nhớ đến cậu ấy, phải chăng mình thương cậu ta thật?

    Đang mơ màng về chuyện đó thì có ai đứng sau hắn khều nhẹ làm hắn giật mình tim đập liên hồi!

    - Cậu ba... sao cậu chưa về?

    - Ra là cậu à, mơi mốt có đi thì lên tiếng động, không làm người ta sợ biết chưa?

    - Cậu ba sợ ma ạ?

    Nó vừa nói vừa gục mặt cười tủm tỉm làm hắn bực mình mà nâng cằm nó lên mà hỏi

    Chưa kịp hỏi thì một vẻ đẹp tìm ẩn đã được hắn khơi gợi lên nhìn xao xuyến lòng người thêm ánh đèn lấp ló chiếu vào gương mặt xinh xắn ấy làm sao hắn chịu nổi?

    - Cậu ba....

    - À ừm! giờ cậu ra chòi hửm?

    - Vâng con ra đấy bây giờ luôn ạ.

    - Cho tôi theo với, đừng có nghĩ tôi thương cậu mà ra đấy, chỉ là muốn ngoài đấy để mát mẻ dễ chịu hơn thôi!

    - Cậu muốn ra chòi ạ?

    Vậy... cậu theo con nghen!

    Nó lật đật lấy một vài thứ cần dùng, sao đó nắm tay hắn đi, nó đi trước hắn theo sao mà nhìn hắn lạ lùng lắm à nghen!

    " Cảm giác này là sao?

    "

    [. . . . .]

    Đi hồi lâu thì cũng tới một nơi có cánh đồng ruộng mát mẻ kế bên là dòng sông, luồn gió nhẹ đưa qua cảm giác dễ chịu hơn.

    - Tới rồi, cậu mau vào trong đi ở ngoại lâu dễ cảm lạnh đấy.

    - Ừm

    Hắn gật đầu bước vào bên trong nhìn kỉ từng tí một rồi phán một câu làm cho nó ngại đỏ mặt.

    - Con trai mà kỉ lưởng vậy đa! sạch sẽ gọn gàng, mơi mốt có về Kim gia thì vẫn giữ nếp sống này nhé!

    - Cậu đừng nói vậy chưa chắc gì con được về Kim gia đâu ạ!...

    - À! cậu có đói không? lúc chiều con thấy cậu ăn ít lắm đa.

    - Không! mà chổ này lạ với nhà quá tôi không quen.

    - Thật thì chổ này mát mẻ dễ ngủ nhưng cậu thì chắc không quen ha đa.

    - Hay con kể chuyện cậu nghe nha?

    - Được!

    à mà chuyện hồi chiều... cậu nói tôi nghe được không?

    - Dạ... chuyện hồi chiều nào ạ?

    - Cậu biết mà không muốn kể đúng không?

    - Vậy.. con kể!

    - Năm đó cậu với con chơi rất thân với nhau, cả làng ai cũng biết...

    đột ngột một ngày cậu bảo khi đi du học về cậu sẽ cưới con, khi ba năm du học về, con cũng chuyển đi nơi khác, cậu thì không nhớ con....

    - Tới lúc này bà hội đồng tìm được con mới bắt cậu cưới con đấy ạ....

    - Cậu nói vớ vẫn gì đấy? có thật là tôi đòi cưới cậu không?

    - Dạ thật ạ...

    - Sao tôi không nhớ?

    - Dạ... con không biết ạ..

    Hắn thấy nó có vẻ sợ sệt nên chỉ đành cho qua..

    - Ừm!

    để tôi ráng nhớ cũng được

    - Cậu..... không nhớ con thật ạ?

    - Tôi không nhớ gì về cậu và câu chuyện đòi cưới năm đó cả!

    - Em ghét cậu!

    Nói rồi nó cầm đèn dầu đi thẳng ra ngoài đồng.

    Hắn không nhớ nó, nó buồn lắm chứ đa vì nó tin lời Thái Hanh năm đó sẽ cưới nó...Nhưng hắn chưa hề nhớ gì về nó dù chỉ một kí ức nhỏ

    - Nè! cậu đi đâu vậy...

    " Mình đã làm gì sai?

    "

    Đêm đó hắn không ngủ được nên ra ngắm sông.. thì thấy nó ngủ gật ở một gốc cây lớn nên đành bế nó vào!

    [. . . . .]

    Sáng hôm sao nó thức dậy thì thấy mình ở trong nhà hóa ra đêm qua nó đã ngủ quên nhưng ai đã bê nó vào đây?

    Nó vươn vai, láo liếc kím cậu ba của nó ở đâu mà sáng sớm đã không thấy mặt.

    - Ưmmmm! hôm qua mình đã ngủ quên sao..

    Hắn từ trong bếp đi ra với bát cháo nóng, thơm phức ngửi thôi cũng thấy thèm.

    - Chứ sao? giận tôi đi ra ngoài đấy ngủ muỗi không đốt mới lạ à nghen!

    Mà tôi cũng có làm cái chi đâu đa? sao lại giận tôi.

    - Mặc kệ cậu!

    - Thôi mau ăn cháo đi, không thì nguội.

    - Là cậu nấu à?

    - Ừm! tuy nó không ngon nhưng cũng là một buổi sáng của tôi đấy!

    - Cảm ơn cậu nhé!

    Nó cười tít cả mắt, lúc sau cũng gần nữa chén cháu nó mới nhìn người đàn ông nãy giờ cứ ngồi thấp thó ở đó.

    - Cậu không ăn ạ? sáng giờ đã ăn gì chưa?

    - Vẫn chưa!

    [ End chương 2 ]
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Nói chuyện xíuu nha💜


    Xin chào mọi người mình là Mie đây😸

    Hôm nay mình ngôi lên đây vì chuyện tên hán việt đúng của Taehyung

    Vì mình đã viết sai là Kim Tại Hưởng nhưng tên đúng là Kim Thái Hanh nên từ chap 2 trở lên mình sẽ sửa đổi

    Thật sự xinloi mọi người vì viết tên sai của Taehyung!

    +

    Ở đây mình cũng muốn nói rằng : cảm ơn mọi người đã ủng hộ fic Kiếp Chồng Chung của mình tuy không nhiều nhưng cũng có người đọc là mừng lắm rồi😿

    Lúc viết fic này mình đắn đo suy nghĩ có nên đăng không, vì đăng lên không ai đọc thì cuê lắm😿😿

    Còn nữa lần đầu viết nên có nhiều sai sót mong mng góp ý và mình sẽ sửa đổi để fic hoàn chỉnh hơn💜

    Sơ lược về fic Kiếp Chồng Chung

    Ở phần giữ của câu chuyện là khi rước Quốc về Kim gia thì Quốc bị mợ ba cả cậu ba hành hạ chửi mắng

    Chỉ có bà hội đồng thương nó thôi

    Sao đó thì Thái Hanh biết lỗi, bù đắp cho Quốc nhiều hơn!

    Spoil cho mng nhiuu hoii đọc truyện đi rồi biết nha💜💜
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Ba - Cuộc gặp mặt - Chuyện năm xưa!


    - Cậu không ăn ạ? sáng giờ đã ăn gì chưa?

    - Vẫn chưa!

    ---------------------------

    - Sao không con biết?

    Hay cậu ăn nửa chén cháo này đi rồi con nấu thêm cho cậu!

    Nó không đợi hắn trả lời mà đi thẳng vào bếp, hắn thì ở ngoài ăn phần cháo còn lại.

    Lâu sau hắn tò mò muốn biết nó nấu món gì bụng cứ nôn nao nên đành bước vào gian bếp nheo mày nhìn nó.

    - Cậu mần chi mà lâu quá đa?

    Nó đặt cái muôi đang xơi cá xuống quay đầu lại nhìn hắn nhẹ nhàng bảo

    - Cậu ba, cậu vào đây mần chi đồ ăn sắp xong rồi để con bưng ra nhé?

    - Ừm

    Hắn gật đầu ra trước cái ghế tre ngắm nhìn dòng sông gió đong đưa bình yên làm sao.

    Lúc đó nó từ trong bếp đi ra với cái niêu cá hú kho bần mùi thơm nức mũi làm hắn cũng háo hức.

    - Cậu đợi con bưng cơm ra rồi ông dùng cơm nhé!

    - Rồi rồi, nhanh chân lên đi!

    - Xong rồi! mời cậu dùng cơm!

    À....

    Hơm qua cậu ăn không quen, nay có ăn được không?

    - Ừm...

    để tôi thử!

    Hắn vừa gắp miếng cá lên mà mặt mài nhăn nhó vì mùi tanh.

    Hắn không thích ăn cá từ nhỏ rồi chỉ toàn ăn thịt.

    - Sao? cậu không ăn được à? vậy thôi để con ra chợ mua ít thịt đem về nấu, cậu ở đây nhé sẽ nhanh thôi!

    Nói rồi nó lấy ngay cái giỏ đệm, chạy lon ton ra chợ.

    ( Giỏ đệm mà người xưa hay dùng ă các bác có gì hong bíc lên gg nka^^ )

    Ngoài chợ đông đúc người, náo nhiệt tiếng nói, lúc đó nó đi lanh quanh tìm xạp bán thịt đúng lúc gặp mợ ba

    Nó bắt đầu đứng khựng lại nhìn mợ ba đang chọn lụa mà lòng bỗng dưng xiết chặt, nó cũng không quan tâm tiến tới chổ bán thịt!

    - Một lạng bao nhiêu?

    - Ủa?

    Quốc nay đi chợ hả?

    - À đúng rồi, nay mày lại đi bán phụ má à?

    - Ừm, lâu lắm mới gặp mày đấy nhé chứ bà chị của mày khó khăn ghê chứ đa.

    Chẳng cho đi chơi cùng

    - Áii chàa! nay Tùng nhà ta cao lên hẳn nha!

    - Cái thằng này!

    - Thôi được rồi, có bán thịt không?

    - Được, một lạng hai đồng!

    - Lấy một lạng đi!

    Sau khi mua thịt nó còn ghé qua xạp rau mua một số thứ về nấu canh.

    - Bó rau muống này bao nhiêu vậy cô?

    - ba xu con nhé!

    - Cô lựa bó tươi cho con đấy nhé.

    - Đây, rau của con!

    - năm xu của cô đây, không cần trả xu thừa!

    [. . . . .]

    Định bụng đi về mà đi ngang chổ bán vải, nhìn lại bộ đồ của nó cũng cũ kỉ nên nó ghé vào lựa một ít thì lại gặp mợ ba.

    - Cậu cũng lựa vải à? vải ở đây đẹp nhỉ.

    Nghe mợ ba nói nó cũng không nghĩ là hỏi nó nên tiếp tục lựa vải

    - Tôi hỏi cậu đấy!

    - Mợ... hỏi con ạ?

    Dạ Lan nhìn nó rồi gật đầu

    - Dạ con lựa một ít, bộ đồ con mặt cũng lâu rồi!

    - Lạ à nghen! tôi chưa từng thấy con trai đi chợ, đi thì cũng chả biết trả giá tiền đâu hả đa?

    - Dạ...

    Giờ mà nó nói đi mua đồ ăn về mần cho cậu ba thì chắc mợ ba sẽ la toáng lên chửi mắng nó vì dụ chồng mợ ở cả đêm không về.

    Nếu vậy thì nó kiếm cái lổ chui cho đỡ nhục thì hơn!

    - À, cậu con cái nhà ai mà nhìn mặt sáng sủa, chắc cũng có học thức nhỉ?

    - Dạ con là Chính Quốc con của ông Điền ở xóm trên, chắc mợ ba cũng biết người tên Ái Linh nhỉ?

    - Ái Linh sao? chả lẽ.... nó còn sống à, cậu là người quen của nó?

    - Vâng! con là em của chị ấy.

    - Bây giờ cậu sống với nó à?

    - Đúng rồi ạ, mà mợ ba ở 3 năm trước khác với bây giờ quá đa!

    - À thì cái gì cũng trôi qua theo thời gian mà cậu!

    - Chắc mợ ba chưa quên chuyện năm ấy nhỉ?

    Nó rà xét Dạ Lan hết mức bắt Dạ Lan nhận tội một chuyện, mà chị nó phải trốn tránh Dạ Lan mãi!

    - Tôi... tôi chưa quên nhưng mà cậu cũng đừng đem chuyện cũ ra hù tôi, tôi không sợ đâu!

    - Hmmm...

    Con có thể nói chuyện riêng với mợ một lát không?

    Dạ Lan định không đồng ý nhưng rồi cũng gật đầu, mợ dắt nó đến một quán trọ vắng người, rồi vào nói chuyện.

    - Được rồi, cậu muốn nói gì?

    Lúc này sắt mặt nó biến đổi sang khuôn mặt sát khí, đổi cả cách xưng hô.

    Nó điềm tĩnh ngồi xuống cái ghế tre, chân vắt chéo, mắt nhìn thẳng vào Dạ Lan mà nói.

    - Tôi nghĩ cô cũng không phải dạng vừa nên chắc chắn cô biết tôi muốn nói gì!

    - Thì sao? mày với con nhỏ đó không bao giờ buông tha cho tao sống yên ổn hết vậy?

    - Được, nếu cái ngày đó tôi không về kịp thì lúc này chị tôi cũng sống cho đến tận bây giờ.

    - Chỉ vì một người đàn ông mà cô bất chấp bỏ cả tình bạn, sát hại chị tôi để được vào Kim gia?

    - Sung sướng lắm sao? cô được cái gì ở trong căn nhà đó, HẢ?

    Nó bất chợt đập bàn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhìn Dạ Lan, bây giờ cô rung rẩy lấp bấp nói.

    - Mày nghĩ lại xem, nó có gì hơn tao, tao đẹp tao là con nhà bá hộ, tiền tài của quý thứ gì mà tao không có?

    - Chỉ là nó nhanh chân hơn tao nên giành được tình cảm của Thái Hanh, nhưng tao cũng yêu hắn mà?

    - Mày biết không? tao phải khổ sở thế nào mới giành hắn về với tao, mà bây giờ mày lại muốn phá.

    - Tôi không cần biết, nhưng chuyện tôi muốn biết ở đây là sao cô không nói thẳng rằng tình cảm của cô dành cho cậu ba là được mà?

    Sao lại chọn cách hại chị tôi cơ chứ?

    - Giá như năm đó.....

    / Thái Hanh khi đang du học bên Tây thì gặp gia đình Ái Linh, từ lúc gặp Ái Linh Hắn đã biết mình thương thầm người ta, giữa Ái Linh và hắn càng ngày thân thiết với nhau hơn.

    Rồi một ngày, chuyện gì tới rồi cũng tới, Dạ Lan người con gái thương thầm hắn từ cái nhìn đầu tiên.

    Năm đó Ái Linh phải về nước trước gia đình một năm, trong năm đó Ái Linh đã gặp được Dạ Lan, tin đồn Ái Linh và hắn thì cô đã biết lâu rồi.

    Nhưng Dạ Lan và Ái Linh là hai người bạn rất thân, thân đến nỗi cả cái làng này ai cũng biết.

    Cô mặc kệ cả danh nghĩa bạn bè bấy lâu nay mà đi tới nhà gặp Ái Linh. /

    [. . . . .]

    - Nay cô tới tìm tôi có chi hông đa?

    Dạ Lan không nói gì chỉ đi thẳng vào đánh Ái Linh một bạt tay điến người.

    - Sao mày cướp Thái Hanh của tao Hả?

    - Thái Hanh..?

    Chưa kịp nói hết cô lại bị Dạ Lan đánh đập, chửi rủa.

    Lúc sau Dạ Lan bước ra ngoài với vẻ mặt sợ sệt chạy nhanh đi.

    Bên trong thân hình một cô gái nằm bất động dưới sàn nhà, máu chảy dưới sàn càng nhiều!

    Quốc vừa về thấy cảnh tượng trước mặt, cây cuốc trên tay cũng rớt xuống

    - Chị haiii..

    [. . . . .]

    - Thôi, chị tôi ổn là được rồi, tôi cũng nghĩ chị nên suy nghĩ lại những việc chị đã từng làm năm đó đi!

    Nó bỏ về nhà để lại mợ ba ngồi như người mất hồn.

    [ . . . .]

    - Cậu ba..con về rồi!

    - Đi lâu thế? mau vào nấu cơm đi, tôi đợi từ sáng rồi đấy!

    - Dạ con xin lỗi, con đi ngay đây.

    ---------------------

    Hồi lâu nó bước ra với niêu thịt kho tộ cũng không kém phần hấp dẫn.

    - Mời cậu dùng cơm ạ!

    - Dùng cơm xong tôi sẽ về, đêm qua không về chắc vợ tôi lo lắm!

    - Vâng!

    Trong suốt bữa cơm nó không nói gì chỉ cắm cụi ăn cho hết phần cơm của mình, hắn thấy vậy thả đại một câu cho bầu không khí tốt!

    - Cậu mần ruộng lâu chưa đa?

    - Từ 10 tuổi ạ!

    - Cũng lâu nhỉ, chăm từ nhỏ hả đa.

    - Vâng, vì chỉ có hai chị em nên con phải đi mần sớm phụ giúp chị ấy một tay chứ đa!...

    - Ừm...

    [. . . .]

    Ăn xong nó cầm ly nước chè xanh ra đưa cho hắn nhẹ nhàng bảo.

    - Cậu uống đi, mát lắm đa, uống xong rồi hẳn về nghen cậu!

    - Ừm, cảm ơn cậu nhé!

    - Vâng! cậu uống đi rồi về, mợ ba chắc đang lo cho cậu lắm he đa.

    - Thì sao? quan tâm chi cho lắm?

    - Kệ cậu, con ra đồng!

    [ End chương 3 ]
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Bốn - Tấm lụa


    - Thì sao? quan tâm chi cho lắm?

    - Kệ cậu, con ra đồng!

    ------------------------------

    - Nè, cậu không tiễn tôi về sao?

    - Xe đó, đường đó cậu tự mà về đi hỏng lẽ con tiễn cậu về thì mới về được à?

    - Không cần! tôi tự về

    [. . . . .]

    Chiếc xe có vẻ cổ kín nhưng không kém phần sang trọng đang lăn bánh tiến về Kim gia

    - Cậu ba mới về ạ!

    để con cầm đồ cho cậu.

    - Tèo, một lát mần xong công chuyện thì tới tìm cậu, nhớ là phải gõ cửa buồng chứ không được đi thẳng vào!

    - Dạ, vậy con đi mần công chuyện nghen cậu!

    Hắn gật đầu rồi sải chân bước đi vào trong.

    - Mình! mình về rồi à.

    Vừa nói vừa kéo ghế cho hắn ngồi, rồi sẳn tay rót cho hắn ly trà ấm nhẹ nhàng bảo.

    - Mình hôm qua đi đâu mà cả đêm không về vậy đa?

    - Tôi ghé thăm nhà ông Đượt hỏi xem vụ lúa mùa này, rồi lỡ quá chén nên tạm nghĩ ở thôi!

    - Hmm... cũng gần trưa rồi, để tôi kêu xấp nhỏ dọn cơm hen!

    Vừa dứt câu thì bà hội đồng đi ra cùng với ông hội đồng tiến tới.

    - Về rồi hả? nói bây nghe, mình cũng có gia đình rồi muốn đi thì tối cũng phải về với vợ chứ đa, có đâu mà đi cả đêm vậy?

    - Ông, nó lớn rồi chứ còn nhỏ đâu, thì cũng chỉ là một đêm thôi mà? vả lại Dạ Lan nó cũng đâu có than phiền chi đâu.

    - Thôi, không sao đâu tía má.

    - Mọi người dùng cơm đi nhé, không cần đợi con!

    Mâm cơm hôm nay cũng nhạt nhẽo hẳn vì thiếu một người trong gia đình cũng không quen!

    [. . . . .]

    - *Cooc cooc* Cậu ba ơi, con Tèo đây!

    - Vào đi cửa không khóa!

    - Dạ, cậu kêu con mần chi vậy đa?

    - Bây biết Ái Linh và cái cậu con trai tên Chính Quốc không?

    - Dạ... con biết thưa cậu ba

    - Ừm...

    Hắn ngồi quay lại bỏ cuốn sách trong tay xuống nhìn thằng Tèo đang gục mặt xuống nền mà nói.

    - Mần chi mà cậu gục mặt? cậu quen hai người đó sao?

    - Dạ.. cũng có quen nhau một thời gian thôi ạ, vì hai người đó chuyển đi nơi khác nên mất liên lạc!

    - Cậu nói xem, thật sự tôi có quen họ phải không?

    - Con....con không biết thưa cậu!

    - Cậu nghĩ...

    Thái Hanh này là trẻ lên ba hửm?

    đừng bao giờ lừa dối Kim Thái Hanh này, vì kết cuộc sẽ rất xấu đó đa!

    - Dạ...

    - Hắn quơ tay định cho thằng Tèo bạt tay nhưng nó van xin tha cho mình, nên hắn dừng tay mà nói.

    - Sao? nói hay không?

    - Dạ... thưa cậu ba, thật ra cậu ba.... có quen hai người đó đấy ạ!

    - Mau! mau kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra vào 3 năm trước?

    - Dạ....

    [. . . . .]

    / do phần truyện đã kể ở những chap trước nên mình không kể lại ạ! /

    - Dạ là vậy đó cậu ba!

    - Lạ vậy sao tôi không nhớ gì hết vậy?...cậu ra ngoài đi tôi đau đầu quá!

    - Dạ cậu ba có cần con gọi thầy thuốc không ạ?

    - Không, mau ra ngoài đi!

    Hắn ngồi trong buồng, nhìn ra cửa sổ bổng chợt nhớ ra một thứ gì đó mà mình đã cất kĩ từ lâu!

    Hắn lục lọi tủ đồ đến tủ sách chẳng thấy đâu vừa ngồi xuống giường thì thấy thứ đó đang nằm dưới chân giường.

    Đó là một tấm lụa mà lúc xưa Chính Quốc đã tặng cho hắn trước khi hắn đi du học.

    Trùng hợp thay sáng nay Chính Quốc cũng mua lụa,nhưng lạ một chổ là từ chất lụa màu lụa đều giống nhau y đúc.

    - Lạ nhỉ, sao có thể trùng hợp một cách lạ lùng như vậy?....

    Đang thẫn thờ thì có tiếng gõ cửa buồng hắn vội che dấu tấm lụa đó đi rồi tiến tới mở cửa

    - Ra là má à? tìm con có gì không má.

    - Bây cho má vào không?

    - Má vào đi, cẩn thận!

    Hắn đỡ bà vào trong rồi rót cho bà ly trà nóng rồi nói với giọng điệu hờn dỗi!

    -

    Má! nước chè xanh tốt và mát như thế, sao má không cho con uống?

    - Sao bây biết má không cho bây uống?.

    Trời ơi má nói bây nghe hỏi nhỏ má đè bây ra uống mà bây đâu có chịu đâu đa?

    - Vậy bây giờ má kêu tụi nhỏ đổi trà thành nước chè xanh cho con nghen!

    - Ừm.

    À hồi nãy thằng Tèo có bảo bây bị đau đầu, có cần má kêu thầy thuốc về bắt mạch cho con không?

    - Không cần đâu má, à lát nữa con với tía phải lên thị xã một chuyến để xem tình hình ra sao!

    - Ừa, chuyện này cũng như cơm bữa đi đi về về.

    À mà bây nói với Dạ Lan chưa?

    - Dạ chưa má!

    - Coi mần gì mần, xong thì ra nói với vợ bây một tiếng cho nó đỡ lo hen đa.

    - Biết rồi má khỏi lo!

    - Ừm, thôi má ra ngoài vườn tưới mấy cây lan của tía bây, ổng đem về chứ có chăm lo gì đâu toàn đến tay tôi không chứ đa.

    Hắn cười cười rồi gật đầu xua xua tay ý muốn kêu bà đi mau!

    Vào trong buồng hắn lại lấy tấm lụa ra xem lát sau thì bỏ vào hộp gỗ cất vào tủ sách một cách kĩ càng.

    Hắn đi ra nhà trước ngồi uống nước chè xanh, Dạ Lan đi ra trên tay còn cầm chung đồ bổ cho hắn.

    - Mình! mình ăn đi hồi sớm mơi mình hỏng có dùng cơm đó đa.

    - Ừm, cảm ơn mình nhé!

    Hắn mở chung đồ bổ ra, nhìn thôi đã ngán tận cổ họng vì ngày nào Dạ Lan cũng cho hắn ăn!

    Định bụng sẽ ăn nhưng vừa cầm cái muôi lên cho vào miệng thì cổ họng dần như nuốt không trôi.

    Nên hắn đành kiếm cớ bỏ qua chung đồ bổ này!

    - À.. mình lát nữa tôi với tía phải lên thị xã một chuyến tầm 1 tháng mấy lận đa.

    - Lâu vậy sao? mấy đợt trước cũng đâu đến nỗi?

    - Vì công việc thôi mình!

    - Lạ quá, sao nay mình lại uống nước chè xanh vậy đa?

    - Ừm thì tại tôi thấy nó ngon vả lại nó cũng tốt cho sức khỏe, mình uống không?

    - Không! tôi ghét nước đó lắm đa.

    - Vậy mình ngồi đây ha, tôi đi chuẩn bị một ít đồ để lên thị xã!

    Hắn về buồng của mình chuẩn bị đồ sẳn lấy luôn chiếc hộp đựng tấm lụa của hắn theo!

    Bất thình lình Dạ Lan đi vào thấy được chiếc hộp mà hỏi.

    - Mình! hộp gì vậy?

    - Sao mình vô mà không gõ cửa?

    đây cũng chỉ là hộp đựng đồ cá nhân của tôi thôi! mình đừng có nghĩ gì nữa!

    - Sao tự dưng mình nổi cáu vậy?

    - Tôi ra ngoài trước!

    [. . . . .]

    - Hanh, bây đâu rồi?

    - Má! chồng con với tía lên thị xã rồi mà, má quên rồi hả?

    - Ừm, má quên!

    - Tuổi má cũng lớn mau quên là chuyện thường thôi má! mà má kiếm chồng con mần chi?

    - Thì hôm bữa má có nói vụ cho nó cưới vợ nhỏ! hôm nay má dắt về đây ra mắt.

    Mà tự nhiên má quên thằng Hanh với ổng lên thị xã, riết rồi già lú lẫn quá!

    - Thiệt hả má? chồng con phải cưới thằng đực rựa thật sao? má đừng đùa con đấy nhé!

    - Má nói giỡn chơi với bây mần chi hả đa? má nói là má làm à con, thôi má đi rước thằng bé về đây!

    - Chả hiểu cái gia đình nhà này nghĩ gì!.. thôi bỏ đi!

    Mỗi người một đường giờ thì trong nhà chỉ còn mấy người ăn kẻ ở là xào xáo nói chuyện vui vẻ.

    Bởi vậy Kim gia không bao giờ thiếu tiếng cười, tiếng nói!

    [. . . . .]

    - Quốc, con chịu về Kim gia phải không? vậy bà đưa con về ở đó luôn nghen?

    - Phải, con sẽ về đó * Dạ Lan cô đợi đó, rồi sẽ có ngày! *

    - Được, chiều nay con chuẩn bị đồ bà đưa con về!

    Chiều hôm đó nó tạm biệt chị hai mà rưng rưng nước mắt nói.

    - Chị hai, em đi nghen!

    - Ừm, về đó sống thật tốt, Hanh có ăn hiếp em thì về mách chị, chị xử đẹp luôn!

    - Được rồi, thôi em đi

    Nói rồi nó bước lên xe tiến thẳng về Kim gia!

    . . . . . . .

    - Được rồi, mau vào đây!

    - Dạ...

    - Dạ Lan, tụi nhỏ đâu ra đây!

    / xinloi mng nhưng mng cho phép mình gọi Quốc là " dâu nhỏ " nha, nếu sai mng góp ý lại ạ /

    Bà kêu mọi người lên nhà trước để giới thiệu về nó cũng như là cậu dâu nhỏ của Kim gia!

    - Chính Quốc?....

    - Dạ Lan.. con biết thằng bé sao? tốt quá sao này Quốc sẽ là dâu nhỏ trong Kim gia!

    - Chào chị, từ nay về sao em sẽ là dâu nhỏ trong Kim gia!

    [ End chương 4 ]
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Lịch ra chap cho mng nè<3


    Lại là mình Mie đây! 😆

    Mình định là cách 3 ngày thì ra một chap nếu có thời gian (ít khi)

    Còn không có thời gian thì trong tuần mình sẽ ra 2 chap vào thứ 4 và chủ nhật nghen!

    Gòi chốt vậy nghen! 😉💜

    Camonn các ty đọc fic của mình💜
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Năm - Về Kim gia


    - Chào chị, từ nay về sao em sẽ là thằng dâu nhỏ trong Kim gia!

    --------------------------

    - Má! thằng này sẽ là dâu của Kim gia?......

    Cô ngơ ngác nhìn bà hỏi lại lần nữa cho rõ.

    - Đúng! bây đâu chuẩn bị chổ ngủ cho cậu đi, à..sẵn má nói luôn là Quốc sẽ ở đây với chúng ta đến khi cưới!

    - Má nói vậy mà nghe được hả đa?

    Bà nhai miếng trầu điềm đạm nhìn cô mà bảo

    - Sao? khó nghe lắm hửm?

    - Dạ... không.. má, con vào buồng trước!

    Bà gật đầu, rồi nhìn nó bảo nó ngồi, mình thì hỏi thăm tình hình!

    - Bây xuống dưới bếp đi!, Quốc con có tính ngày mừng cưới chưa?

    - Dạ.. con chưa nghĩ tới đâu bà!

    - Sao mà chưa nghĩ nữa đa, thôi chuyện đó để bà tính còn chuyện con với Hanh... thì từ từ nó sẽ quen và yêu thương con thôi hen đa!

    - Dạ,... vậy con vào buồng nghen bà!

    [. . . . .]

    Dưới bếp Mận đang thổi cơm thì con Hồng đi vào nói

    - Ê, mày biết gì chưa?

    Con Mận lắc đầu nhìn nó chằm chằm mà quên cả lò cơm.

    - Nghe nói cậu ba sẽ cưới thêm vợ! mà không phải con gái mà là con trai!

    - Sao?, mày đừng có lan tin đồn bậy bạ, bà mà nghe bà đánh mày què giò đó đa!

    - Mày không tin hả? nghe nói là người đó sẽ ở đây nên sớm muộn gĩ cũng gặp!

    Lúc đó dì bảy nghe tiếng xì xào nên đành đi vào xem thì ra là hai người đang chụm lại buông chuyện!

    - Nè nè! mần công chuyện xong hết chưa mà đứng đây buông chuyện vậy mấy cô nương?

    - Dạ dì bảy, con đi mần liền.

    Con Hồng cũng bỏ đi, dì bảy lắc đầu ngao ngán vì đây đâu phải lần đầu mà dì thấy!

    Dì bảy bỏ ra ngoài vừa đúng lúc thằng Tí thấy gọi dì lại

    - Dì bảy, dì bảy!

    - Bây đi đâu mà chạy như ma đuổi vậy đa?

    - Trời ơi! ma nào đuổi được con chỉ có bà hội đồng đuổi đánh con thôi, mà dì bảy biết không?

    - Thằng này chuyện chi thì bây nói quạch tẹt ra đi cứ ấp a ấp úng!

    - Thằng Quốc con ông Điền làng bên là dâu nhỏ Kim gia đó dì! lúc nãy con đi dọn buồng cho cậu ba thì thấy nó đấy!

    - Âyy! bây đừng có nói vậy đa, bà nghe được bà đánh mày đó.

    Dù gì thì hồi đó cậu ba cũng muốn cưới nó mà đa!

    - Thôi bây với thằng Tèo mau ra vườn đem củi về đây còn nấu nước cho mợ!

    Tí gật đầu rồi cũng nhanh chóng rời khỏi gian bếp.

    - Quốc, mau ra đây bà biểu!

    - Dạ... bà gọi con có chi hông đa?

    Bà đang thấp hương cho một người mà người đó đâu có gia phái gì với Kim gia đâu đa?

    Nó nhìn đi nhìn lại mà cũng không nhận ra là ai!

    - Bà, người đó là ai vậy?

    - À, là chú của thằng Hanh thôi, lát nữa con với bà ra chợ bà mua ít đồ cho con với thằng Hanh luôn!

    - Dạ không cần đâu bà, đồ này con mặc còn được.

    À mà ông đâu bà?

    - Cứ nghe lời bà về đây ở thì không có quyền cãi lệnh, sáng nay thằng Hanh với tía nó lên thị xã, tầm 1 tháng mấy mới về!

    - Dạ vâng!

    à mà bà ăn gì chưa đa? hay con đi nấu chút gì đó cho bà ăn nghen?

    - Thôi để tụi nhỏ nó mần, bây là dâu trong gia can này thì cớ chi phải làm!

    - À mà con Mận từ nay về sau sẽ là con hầu riêng của con, có gì thì sai bảo nó, nó cũng là người mới sai sót gì thì dạy lại!

    - Dạ

    Bà cười mỉm vuốt mái tóc đen bóng của nó.

    - À thưa bà.. con ra vườn hóng gió tí, có cần gì thì bà gọi con!

    Bà gật đầu đồng ý, lát sau nó đi rồi thì bà lại nhìn lên bàn thờ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi mỉm cười sau đó cũng rời đi.

    Nó đang đi vòng vòng vườn xem cây cảnh thì Dạ Lan tiến tới bắt chuyện hỏi.

    - Nè cậu, tại sao cậu lại muốn làm dâu trong gia can này? thương hắn thật hay... vì chiếm tài sản của dòng họ này?

    - Nè chị, đừng có mà nói người khác như vậy vì chị cũng đâu hơn thua, muốn nói tôi thì chị phải hơn tôi ở mọi mặt trước đã!

    - Hứ, à mà mày cũng đừng có mơ tưởng đến chuyện hắn thương mày, một thằng đực rựa không sanh con đẻ cái được thì làm gì, coi như chổ đứng của tao vẫn còn nhỉ?

    - Chuyện đó thì tôi không chắc! trời nắng tôi không quởn mà đứng đây vòng vo với chị, thôi tôi đi! chào.

    Nó bỏ đi để lại Dạ Lan ôm cục tức mặt thì hậm hực, mấy cái cây vì vậy mà cũng bị cô bẻ trụi lá.

    - Mận, Mận ơi!

    - Dạ cậu Quốc gọi con!

    - À chị ra chợ mua giùm tôi một ít rau nhé? trong gia can này ăn toàn món lạ tôi không quen!

    - Cậu muốn con nấu gì? con đang dở tay lát con đi chợ về nấu cho cậu nha!

    - Canh chua, cá kho tộ được rồi chị!

    - Dạ mần xong con đi liền!

    Nó rời khỏi gian bếp đi một mạch đến nhà trên.

    nó ngồi xuống ghế bình thản húp ngụm trà mà nhăn mặt nhăn mài vì độ đắng của nó! lúc đó bà hội đồng cũng đi ra mà cười bảo!

    - Sao?

    đắng phải không? không uống được thì bà kêu tụi nhỏ đem nước chè xanh lên cho con nhé?

    - Hở? nhà này cũng uống nước chè xanh sao bà? *lạ quá*

    - Ừ, từ lúc thằng Hanh ở cùng con đêm đó về là nó đòi uống nước chè xanh nên bà kêu tụi nhỏ pha sẵn muốn uống thì đem lên

    - Mà đó giờ cậu ba đâu có uống được nước chè xanh đâu ạ? hôm đó con đem ra cho cậu uống thử, không ngờ là cậu uống được.

    - Mà lạ lắm đa, bà kêu tụi nhỏ pha thì nó không uống, nó bảo vị lạ?

    - Từ từ sẽ quen miệng thôi bà!

    Lúc này Dạ Lan bước vào tay vỗ quạt phành phạch cất giọng điệu khó nghe mà nói.

    - Đắng thì đừng có uống, không biết uống trà mà cũng bày đặc, trà hôm nay tôi pha vừa miệng mà đa sao cậu chê?

    - Chị à, tôi uống được hay không cũng đâu đến lượt chị mở miệng?

    à mà tôi cũng đâu có chê đâu đa?

    - Dạ Lan, hôm nay là con pha trà sao? dùng loại gì mà đắng vậy? má còn thấy đắng huống chi thằng bé.

    - Má, sao má nói vậy được, hôm qua con cũng pha mà?

    - Hôm qua nó đắng mà má tưởng con Hồng pha, má mắng nó một trận cho chừa, bây giờ đến con phải không?

    - Thôi, con đi vào buồng đây, con Hồng! con Hồng đâu ra mợ biểu

    Dạ Lan lại một lần ôm cục tức đi vào trong.

    - Quốc, vào chuẩn bị đồ đi chợ thôi bà mua cho con một ít đồ nhé?

    Sẵn đi coi ngày cho hai đứa.

    - À dạ... có cần gấp như vậy không bà? vả lại cậu ba đang trên thị xã mà?

    - Thì đằng nào mà nó không về? thôi thì mần trước, nào nó về thì cưới luôn con ạ!

    - Con muốn đi xem xung quanh nhà để biết được mọi thứ về Kim gia trước khi cưới..

    - À.. dì bảy, dì bảy ơi! dì coi mà dắt thằng bé đi xem xung quanh mọi thứ để nó biết sao này khỏi bỡ ngở nghen dì!

    - Dạ được, cậu theo tôi.

    Đang đi lòng vòng thì dì bảy lên tiếng ngập ngừng mà hỏi nó.

    - Cậu Quốc, cậu nhớ tôi không?

    - Tất nhiên là có rồi ạ, còn anh Tí anh Tèo nữa mà sáng giờ con không thấy!

    - Tụi nó mần công chuyện lu bu không có gặp được cậu để lát nữa tôi kêu nó gặp cậu!

    - Dì đừng gọi con như vậy, con không quen cứ gọi là Quốc là được rồi ạ.

    Mà biết cây hoa giấy này ở đây không?

    - À cái cây này sống lâu năm lắm rồi đa, là do ông hội đồng đã trồng nó.

    Đến bây giờ vẫn còn sống đó.

    Cây hoa giấy được chính tay ông hội đồng trồng, khi mọc lên ông đã làm nó hình vòng cung trước cổng Kim gia,

    Khi tới đây Chính Quốc đã bị thu húc bởi cây hoa giấy này, hoa rụng đầy sân nhìn thơ mộng lắm đa...

    [ End chương 5 ]

    / Lẽ ra mai mình mới đăng, mà hôm nay mình đăng sớm cho các bác nè 😿

    22:35 oke sớm🙁( /
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Sáu - Đi chợ!


    Khi tới đây Chính Quốc đã bị thu húc bởi cây hoa giấy này, hoa rụng đầy sân nhìn thơ mộng lắm đa...

    ---------------------

    - Hoa rụng nhiều thế này quét chắc mệt rã người hen dì bảy?

    - Ừm, hồi đó còn trẻ dì quét quài à còn bây giờ già rồi lưng không khỏe nên toàn là con Đào quét.

    - À, dì bảy lát nữa dì ra chợ cùng con Mận giúp con nhé? con sợ nó không biết lựa rau với cá con thích ăn ấy mà!

    - Được rồi, à nãy bây nói đi chợ với bà phải không?

    - Í ch€t con quên, thôi dì mần gì thì mần đi, con đi đây, chào dì bảy!!

    - Hazz thằng bé này từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, quên trước quên sau, tuổi trẻ bây giờ phát triển tốt quá!

    Nói rồi dì cũng vào nhà, cơn gió đi qua làm hoa giấy bay lên, những cái ở trên cũng bị làm rụng.

    Dì bảy bỗng lạnh sống lưng, bước chân càng nhanh hơn!

    - Sao lạnh sống lưng quá đa? chẳng lẽ...

    Dì quơ tay cho xuông chuyện rồi cất bước đi tiếp.

    Nó tiến tới buồng của bà hội đồng, đưa tay lên gõ cửa cất giọng vang vào trong hỏi.

    - Bà ơi, mình đi chợ được chưa?

    - Quốc hả? vào đi, bà đang dở tay viết một số sổ sách!

    Cửa buồng dần dần mở ra lộ ra người đàn bà đang viết sổ sách, vẻ đẹp sắc sảo vẫn chưa phai mờ

    Bảo sao hồi đó ông hội đồng đòi cưới cho bằng được bà, vì lúc đó bà đẹp nhất làng, ai cũng theo đuổi bà.

    - Ngồi đó đợi bà xíu hen, sắp xong rồi!

    Nó ngồi lên chiếc giường tre khá cũ nhưng chất lượng vẫn còn tốt lắm đa.

    - Bà đang viết gì đấy ạ? những chuyện này bà thường làm sao, con ngưỡng mộ bà thật đấy!

    - Ừ, thường ngày ông ấy làm nhưng bây giờ ổng đi thì bà làm, mà ngưỡng mộ chi đa? chỉ là viết một số chuyện về hai đứa thôi!

    Nó im lặng nhìn ra khung cửa sổ chợt nhìn thấy cây hoa lan mà lòng khó chịu liền cất lời hỏi bà.

    - Bà hội đồng cũng trồng hoa lan sao?

    - Ừm, nó đẹp thì bà trồng thôi! vả lại thằng Hanh với tía nó cũng thích lắm đa.

    - Xong rồi, đi chợ thôi!

    Vừa ra khỏi buồng, mợ ba lại đòi đi theo bà và nó, bà chỉ đành cho cô theo.

    Bà dắt nó và cô ra chợ, vẫn như ngày nào đông đúc người qua lại, người từ làng bên, xã nọ cũng ghé qua.

    Trên đường đi bà có hỏi nó một câu làm nó suy nghĩ khá lâu mới đáp.

    - Quốc này, bây tính ngày cưới chầu mấy mâm? nấu món gì cho đặng?

    - À... con không biết, chuyện này chắc là bà quyết định con thì sao cũng được.

    - Bà tính rồi nhé, tháng tới sau khi thằng Hanh về là cưới luôn.

    Còn chuyện chầu mấy mâm thì để bà bàn với ông.

    - Sao má không bàn với con này? chắc là 2 mâm được rồi má nhỉ?

    - Con nghĩ làm sao? mừng cưới con má mà chỉ 2 mâm sao?

    Nó thấy bà với cô sắp chiến tranh lạnh nên đành đánh trống lãng cho qua chuyện

    - Dạ...

    à mà ông biết con sẽ cưới cậu ba không ạ?

    - Biết là sẽ cưới con, nhưng không biết khi nào cưới, chắc khi nào ông ấy về thì bà nói.

    - Vâng, bà định mua gì? con lựa cho nhé.

    - Bà mua một ít vải lụa về cho bây với thằng Hanh.

    - Chuyện lựa vải phải tới tay con chứ sao má để nó lựa? lỡ nó lựa vải xấu cho chồng con rồi sao?

    - Chồng bây cũng là chồng Quốc vậy?

    Nói rồi bà với nó ghé vào nơi bán vải, vô tình gặp người quen sẵn tiện bắt chuyện.

    - Ủa? chú tư, nay chuyển xuống đây bán rồi hả đa?

    - Dạ chị, nay chị dẫn mợ ba với thằng hầu đi lựa vải đấy à?

    Nó xéo sắc nhìn chú tư mà trả lời.

    - Này chú, con nghèo thiệt nhưng cũng đâu đến nổi chú nói con là "thằng hầu"?

    - Nhìn mày coi,ăn mặc thì luộm thuộm chẳng giống thằng hầu chứ giống gì?

    - Thôi được rồi, chú tư đây là dâu nhỏ Kim gia đấy.

    Nào mừng cưới chú tới chơi hen?

    - Sao? dâu nhỏ hả chị? vợ thằng hai sao, mà... sao là con trai?

    - Uiii bây ơi thời này dâu là con trai ch€t chóc gì đâu.

    Mà đây là vợ thằng ba, chứ thằng hai vẫn còn du học mà.

    - Sao? chồng chung với con Lan à?

    - Bà ơi, con xin vào lựa vải trước nhé?

    Nó chẳng muốn nghe về mấy chuyện này nên xin vào trước.

    - Ừm, à chú tư này dạo này vợ con ra sao? ngoài đấy bán buông không dư dả hay gì mà vào đây?

    - Vợ em nói vào đây bán sẽ ổn hơn ấy chị.

    .................

    Nó mặc kệ bà với chú tư nói chuyện còn mình thì vào lựa một số vải lụa, vì hôm trước đi chợ gặp mợ ba có mua được gì đâu đa.

    Nó đi tới chổ có mấy cây vải màu tối tối, tự lựa cho mình một cây màu xám.

    - Cậu ơi, cho tôi hỏi cây này bao nhiêu ạ?

    - Cây này 10 quan tiền nhé!

    - Sao? cây này mà 10 quan tiền, này cậu nhìn này bộ đồ tôi đang mang chỉ 3 quan tiền thôi đấy!

    Bà hội đồng nghe có tiếng ồn bên trong nên đi vào xem thử cùng với Dạ Lan ai ngờ cậu dâu nhỏ của mình đang tranh cãi chuyện quan tiền.

    - Sao vậy con? không ưng chổ nào à?

    - Bà hội đồng nhìn xem cây vải này tận 10 quan tiền trong khi đó bộ đồ con đang mang chỉ có 3 quan

    - À.. thôi thôi dù gì đây cũng loại vải tốt 10 quan cũng được rồi con.

    - Chứ sao nữa? bộ đồ của mày mà đòi sánh với vải chú tư sao? mà cũng chỉ có một lần ráng mà lựa cho nhiều, sao này thì chẳng có.

    - Thôi, lựa tiếp đi con để bà qua bên này xem thử.

    Sau khi lựa vải xong 3 người tiến tới chổ bán thịt, bỗng bà đổi ý đi tới một nơi, nơi đó có cái chòi nhỏ nhỏi có bà thầy.

    - Má nghe nói bà thầy này hay lắm.

    Để má vào xem thử mới được

    - Má định vào xem gì?

    - Xem ngày mừng cưới, bây hỏng biết gì hết trơn.

    Bà bước vào trong 2 người đằng sau cũng đi theo, bên trong cái chòi ấy là một sự âm u, không khí ngập tràng mùi nhang khói.

    Xung quanh bà ấy thờ những tấm hình kì quái cùng những cái đầu lâu nhỏ.

    - Bà hội động tới tìm tôi xem về cái gì?

    - À... dạ tôi xem về ngày lành tháng tốt để mừng cưới ấy ạ

    - Cho ai?

    - Dạ cho thằng bé này ạ, mau ngồi xuống đi con.

    - Điền Chính Quốc sao, ngồi đi.

    Cả 3 người cùng ngơ ngác, vì bà thầy này biết đến Chính Quốc, chả lẽ họ hàng sao?

    - Bà biết Quốc sao?

    - Không quan trọng đến mức bà phải biết.

    Sao? người này cưới ai?

    - Dạ Kim Thái Hanh...

    - Cưới cậu ba?... sao này vui có buồn có, khổ tự chịu nghe con, mà làm được gì thì làm đừng có nhịn, nhịn người ta khinh.

    - Dạ..

    - Kiếp chồng chung không sung sướng chi đâu, mà con là trai nữa thì khó lắm đa.

    - Dạ.. ngày nào tốt để mừng cưới ạ?

    - Không cần nôn nóng, từ từ rồi cũng thành đôi, mặc dù trai với trai nhưng chuyện tình cảm rất tốt.

    - Má, bà thầy này bị làm sao vậy? nghĩ sao chồng con có tình cảm với mấy loại người như thế này à.

    - Con đừng có nói bậy thầy này hay lắm đó đa.

    - Nè, ngày tốt thì chỉ có thể là mùng 7 tháng 11 hen.

    / Hong có tính ngày ngoài nha mng/

    - Là tháng tới sao?, hôm nay 19 rồi đa.

    Sắp tới rồi.

    [. . . . .]

    Sau khi coi ngày xong thì cả 3 về Kim Gia.

    Bà với nó ngồi trên ghế gỗ, Dạ Lan thì vào buồng, lúc này con Xuân đi vào trên tay bưng thêm 2 ly chè xanh.

    - Được rồi, bà cảm ơn nhé.

    Quốc uống nước chè xanh nha? mới đi về nắng nóng uống vào mát người lắm đa.

    - Dạ cảm ơn bà.

    - À Quốc chuyện....

    Xuân con xuống bếp đi.

    Bà định nói về dụ ngày mừng cưới nhưng có con Xuân thì không tiện nên biểu nó xuống bếp.

    - Quốc, về chuyện mừng cưới con có tính gì chưa?

    - Con... chưa !

    - * Chậc chậc * bây không tính toán gì hết ,à chắc con biết Nam Tuấn phải hong?

    - Dạ biết, là cậu hai Kim gia ạ.

    - Ừm, nó du học bên Tây bây giờ bà kêu nó về mừng cưới hai đứa hen.

    - Dạ, anh của cậu ba thì lúc nào cũng được ạ, bà quyết định hết đi con không giỏi mấy chuyện này lắm.

    - Bây như vậy rồi sao sống chung với mọi người trong nhà này được?

    - Tại sao ạ??

    - Hơii...

    " Bà hớp ngụm nước, thở dài một cái rồi nói " nhà này ai cũng khó khăn, đâu có sống đơn giản như bây nghĩ đâu đa.

    - Dạ...

    Đang ngồi nói chuyện thì con Mai hấp tấp chạy vào thưa với bà.

    - Bà ơi... bà....

    - Dụ dì...bây bĩnh tĩnh coi, chạy gì mà như ma đuổi vậy.

    - Bà! cậu hai về tới đầu ngõ rồi.

    - Gì?? thằng Tuấn về rồi hả, mới nhắc đây mà về tới đầu ngõ rồi.

    Bà vui mừng khi đứa con trai Kim Nam Tuấn đi du học gần 5 năm trời mới trở về.

    [ End chương 6 ]

    Chap này nhạt quá, cũng hong có đặt sắc gì đúng hong :<

    Thôi thì hẹn mng chap sau👋
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Bảy - Cậu hai về rồi


    Bà vui mừng khi đứa con trai Kim Nam Tuấn đi du học gần 5 năm trời mới trở về.

    --------------------

    Vừa vào tới Kim gia thằng Tèo đã chạy ra xách đồ dùm cậu.

    Nói chứ thằng Tèo mê cậu lắm đa, vì cậu đa tài đa sắc.

    Kim gia có hai anh em tuy là anh em với nhau nhưng tính cách khác nhau hoàn toàn.

    Nhưng hai người đều giỏi về mọi mặt, chả hiểu sao Nam Tuấn còn nhớ về Chính Quốc vậy mà Thái Hanh lại không nhớ gì về nó dù chỉ là 1 kí ức nhỏ.

    Cậu bước vào nhà bà liền chạy ra xoay người cậu mấy vòng, thấy con trai mình càng ốm nên cất giọng hỏi.

    - Tuấn, sao dạo này bây ốm vậy đa?

    ở bên đó ăn uống không quen hay sao.

    - Dạ không, mà con cũng đâu thấy ôm chi đâu đa.

    Thằng Tèo xách đồ kế bên cũng nhanh miệng mà nói

    - Không, con thấy cậu hai ốm dữ lắm rồi nghen đa, về đây bà nuôi mấy ngày cũng tròn lại à.

    - Cái thằng này, cậu hiền quá nên bây được nước mà xía dô phải không?

    Nói xong cậu vô tình thấy một thằng bé đang ngồi trên ghế gỗ điềm đạm uống nước chè xanh.

    Chẳng màn đến chuyện bên ngoài, cậu làm lạ mà hỏi.

    - Má, người nào đang ngồi ở đấy thế kia?

    - À, không biết bây còn nhớ không chứ đây là Chính Quốc đó đa.

    Cậu nghe má mình nói mà không hết hoang mang nên tiến vào trong nhìn kỹ mặt nó.

    - À tưởng là người lạ hóa ra là Quốc à? dạo này khỏe hông em?

    Nó lễ phép đứng dậy cuối chào cậu rồi trả lời.

    - Chào cậu hai, dạo này con khỏe, mà sao bên đó về mà cậu ốm nhom vậy cà?

    Bà hội đồng đi vào thấy hai đứa còn nhớ nhau bà cũng vui lắm đa.

    - Hai đứa ngồi đi, đã 5 năm rồi mà vẫn còn nhớ nhau... vậy mà thằng Hanh..

    - Âyy, má đừng nói vậy Hanh trí nhớ cũng kém vả lại chuyện thời xưa hồi xửa không nhớ cũng là chuyện thường thôi đa.

    - À mà sao Quốc ở đây? ghé qua giao lúa hay chi?

    - À...

    Chưa kịp nói dứt câu bà hội đồng liền nói

    - Chàaa, coi bộ bây hỏng biết má kêu về làm gì rồi.

    - À phải rồi, đang học ở bển má kêu con về mần chi, mà người dân bên này không thay đổi với hồi đó tí nào má ha?

    - Thay đổi nhiều lắm đa, tại bây hổng thấy chứ, lát nữa bây dắt Quốc đi dạo mát đi ha?

    - Còn chuyện sao Quốc ở đây thì trên đường đi nó kể cho mà nghe.

    Dì bảy cũng nghe tin cậu hai về mà ra hỏi thăm sẵn tiện hỏi xem chiều nay cậu muốn ăn gì.

    - Cậu hai về rồi đó hả đa, 5 năm rồi coi bộ nhìn cậu trưởng thành hẳn ra đó.

    - * cậu gãi đầu, cười ngại nói * Dì bảy đừng nói vậy, con vẫn như hồi xưa thôi.

    - Chiều nay cậu muốn ăn gì? sẵn tiện tôi đi chợ nè.

    - À lâu rồi không ăn canh mồng tơi, hay dì nấu món đó nhé?

    Dì bảy gật đầu rồi xách cái giỏ đệm đi chợ.

    - Vậy thôi, bây dắt Quốc đi dạo mát đi rồi tiếp xúc nhiều hơn cho quen hen.

    - Ủa? dụ dì mà tiếp xúc nhiều hơn cho quen zạy má?.

    Bà chẳng nói gì đẩy cậu ra ngoài nắm luôn tay nó theo.

    Nó và cậu đang đi trên đường thì gặp một người con gái lạ, tên Diệp Thảo.

    Diệp Thảo là em của Dạ Lan, cô đang trên đường tới Kim gia gặp chị của mình, không ngờ lại gặp nó và cậu.

    - Chào hai anh, cho tôi hỏi đường về Kim gia được không?

    Thấy cô là người lạ nó và cậu cũng thắc mắc nhưng không cho cô biết hai người ở Kim gia để xem cô làm gì.

    - À từ đây đi thẳng quẹo trái là tới nhé.

    - À, cảm ơn.. mà cho tôi hỏi cậu có người yêu chưa vậy? nhìn hiền lành sắc đẹp cũng tương đối.

    Cô hỏi nó mà nó chả biết trả lời làm sao cho đặng đành nói cho qua mau chuyện

    - À.. tôi chưa...

    Nó tính bảo sắp lấy cậu ba ở Kim gia nhưng đành thôi, vì đâu biết được cậu sẽ đồng ý hay không.

    - Mà cô là ai? hỏi em tôi để làm gì?

    - Tôi chỉ hỏi thôi, vậy tôi đi trước hẹn gặp lại.

    Trước khi đi cô ngoảnh đầu lại chào nó không quên nháy mắt với nó một cái.

    Nam Tuấn kế bên da gà da vịt rủ nhau mà nổi lên.

    - Quốc, em nghĩ sao về những người như thế này?

    - Kệ họ thôi anh.

    Cậu quơ tay hái cho nó một nhánh hoa giấy, cười mỉm nói.

    - Cho em này, à còn chuyện sao em lại ở Kim gia luôn vậy?

    - Em cảm ơn, chuyện đấy là....

    Nó kể hết mọi chuyện cho cậu nghe, lúc đầu cậu cũng hổng tin nhưng sau đó thì tin vì chuyện lúc xưa cũng trùng hợp như vậy.

    - Vậy là Thái Hanh đã quay lại tìm em để hỏi cưới hửm?

    - Không, cậu ba không nhớ gì về em cả, chuyện tìm em hỏi cưới là bà đã đi tìm.

    - Sao? không nhớ luôn à, thằng bé này thiệt là...

    À thôi em cũng đừng có buồn hen nó đi du học 3 năm lận mà mặc dù anh đi 5 năm vẫn nhớ, nhưng hông sao.

    - Vậy cũng được hả?

    à mà anh cũng lớn già đầu rồi vẫn chưa có ai để chung mâm chung giường à?

    - Hazzz!

    đời còn dài mà em, bao lâu chả được, má anh cũng hối quá trời hà.

    Nó cười thiếu điều muốn rớt hàm răng ra ngoài *diễn tả chân thật nha=) *

    Nó và cậu quen nhau từ nhỏ nên chuyện đùa cợt kiểu này thì như cơm bữa.

    - À anh ra sông với em không với em không? ngoài đấy mát mẻ không khí dễ chịu lắm đa.

    - Vậy đi thử hen đa.

    Tới nơi hai người cùng ngồi bên bờ sông ngắm nhìn hoàng hôn, bỗng nó đưa ra một sáng kiến khiến Nam Tuấn háo hức hẳn ra.

    - Anh, lâu rồi tụi mình hỏng đi đào hang cua, mò ốc, bắt cá, hay bây giờ tụi mình lập lại kí ức đó nha?

    - Được đấy, mà bắt cua thôi đừng luộc nó nha?

    - Được thôi!

    _________________

    Bên Thái Hanh!

    - Tía khi nào cái đống sổ sách này mới xong đây? chán quáaa.

    - Sao? mới 2 tuần mấy mà bây đã chán rồi, bây phải học hỏi thêm nhiều về anh bây mới được đó nghen.

    - Hazz... mà nghe nói anh ấy sắp về đấy tía.

    - Ừm.

    - Ây.. chán quá

    - Bây lại nhớ Dạ Lan rồi sao?

    - .....

    Ông thấy vậy bỏ bút xuống quay lưng lại hắn nhìn hắn với ánh mắt nghiêm túc mà nói.

    - Con... thật sự không nhớ Chính Quốc?

    - Tía sao vậy? cậu ấy có gì để con nhớ, mà má với tía cũng lạ tự dưng khi không bắt con cưới cậu ấy.

    Ông nghe hắn nói vậy liền thở dài một tiếng rồi bước ra trước cửa đứng nhìn phía trước mắt mình mà nói với hắn.

    - Cái gì cũng có lý do.. sau này có cơ hội tía sẽ kể cho bây nghe, còn bây giờ thì..... mau đi mần hết mớ sổ sách đó ngay!!

    Nói xong ông cũng dọn dẹp lại một số thứ thì lại nhìn thấy một hộp gỗ, quay qua hỏi hắn thì hắn đã giựt lấy.

    - Bây coi hộp gỗ dì nè, không cần thì tía vứt à.

    - Ai cho tía vứt chứ, đồ của con mà..

    - Cái gì?

    đồ gì mà bây quý quá vậy cà.

    - Chỉ là.... một tấm lụa thôi tía.

    - Ừm, à tía kêu bây đi mần cho hết sổ sách mà bây giờ còn ngồi chương ướng đấy à?

    - Được rồi, được rồi! con đi liền đây.

    ______________

    - Aaaaa Quốc ơi cua kẹp anh.

    - Ây za coi bộ anh thích nó mà nó hỏng thích anh à nghen.

    - Nói vậy thôi chứ mấy ẻm dễ thương muốn chớt hà.

    Sau một hồi lặn lọi mò cua bắt ốc thì hai người xách hai cái xô đầy cua, ốc về Kim gia

    ( Hai cái xô đó ở đâu ra zạy😿 )

    Về tới Kim gia cậu chạy nhanh vào khoe với má còn nó thì phì cười vì sự đáng yêu của ông anh.

    - Máaaa, má coi nè con đã bắt được đó.

    - Ờ ờ giỏi.

    Trong lúc chạy có vài con bị văng ra ngoài, cậu mau chóng chạy lại bắt nó lên thì bị nó kẹp thêm lần nữa.

    - Uii chu cha, coi bộ mày hỏng thích tao thiệt à?

    - Bây ăn ở sao mà để nó kẹp quài vậy? từ hồi đó đến bây giờ vẫn vậy.

    - Ai mà có muốn đâu má.

    - À Quốc con vào kêu dì bảy với mấy đứa nhỏ đem mấy con cua này đi nấu canh mồng tơi cho Nam Tuấn hen.

    - Dạ con đi liền * vừa đi vừa che miệng cười *

    - Ơ kìa má, sao không để nuôi? tội mấy ẻm quá

    - Nuôi cái đầu cha bây, bây nói thèm thì má biểu người nấu cho đấy con than hả!

    - Dạ dạ.

    " Rồi hôm nay anh ấy đã ăn cơm chan nước mắt=)) "

    " Bỗng dưng nổi hứng nên ra chap luôn nè🙁( "

    [ End chương 7 ]

    *Chap này vẫn còn nhạt😿
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Chuyện về các couple trong fic 💜


    Ckàoo các bác, lại là Mie đây!

    Hôm nay mình muốn hỏi các bác về chuyện các couple trong fic.

    Couple chính là Taekook là điều ai cũng biết.

    Nhưng mình muốn hỏi là: có nên thêm couple Namjin hay không?

    Còn couple Sope - Sumin? ( các bác muốn mình thêm couple nào?)

    Hay là như cũ? không thêm 1 couple nào nữa

    Tại mình thấy thêm couple thì nó sẽ góp phần sinh động hơn í.

    Mà không biết thêm couple nào🙁

    Hoặc có thể là không thêm.

    Các bác thấy thế nào?

    Góp ý cho mình được không🥺

    À quên nữa hôm nay tui hổng ra chap cho mng được rồi vì bận quá!

    Mai tui ra bù cho mng hen

    Lớp diuu pặc pặc💜
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Tám - Nó thương người khác rồi!


    - Nuôi cái đầu cha bây, bây nói thèm thì má biểu người nấu cho đấy con than hả!

    - Dạ dạ.

    ----------------------

    - Mận, Mận ơi mau ra đây tôi biểu.

    Con Mận nghe lời nó bỏ mâm chén đang rửa mà đi lên nhà trên.

    - Dạ, thưa cậu, cậu gọi con.

    - À chị dọn cơm lên cho mọi người nhé.

    - Dạ cậu.

    Sau khi con Mận dọn cơm lên thì mọi người cũng đông đủ chỉ thiếu mỗi cậu hai.

    - Ủa? cậu hai đâu đa?

    - Ây, bây coi đó, có mấy con cua hà mà nó giận má nó nãy giờ không chịu ra ăn.

    - Thôi để con vào xem tình hình đã.

    . . .

    - Anh Tuấn! sao lại ngồi trong kẹt thế này?

    - Anh đang buồn, chắc anh bỏ nhà ra đi cho mấy người vừa lòng.

    Em cũng đừng có cản anh.

    - Hazz....

    Nó bỏ đi làm cậu hoang mang, cứ nghĩ nó sẽ cản lại và an ủi nhưng...

    - Nè, em đi đâu đó? không cản anh thật à??

    - Thì anh bảo đừng cản thì em không cản cho đỡ tốn sức.

    Cậu nghe vậy nên quay lưng lại, nó phì cười mà tiến tới.

    - Thôi nào, ra dùng cơm thôi.

    Trong bàn cơm có đầy đủ các món ngon.. nhưng nó không quen ăn món nào cả nó ăn mấy món dân quê quen rồi đa.

    - Quốc, sao bây hổng ăn gì hết vậy?

    - Dạ.. con còn no thưa bà

    - Dì, sáng giờ bây ăn gì đâu mà no?

    à hay là hổng quen đồ ăn đa?

    - Vậy chứ sao nữa? hổng quen thì em cứ nói hổng lẽ suốt đời này ở Kim gia em hổng ăn?

    - Đúng đó, người ta nhìn người ta nói gia đình Kim gia phụ bạc với dâu nhỏ.

    - Dạ..

    à mà anh cũng đâu ăn canh mồng tơi đâu? anh nói thèm mà ta.

    - À thì tại anh hết thèm rồi.

    Đang ăn thì nó thấy có bóng dáng một thiếu nữ hóa ra là cô gái lúc sáng nó gặp chính là Diệp Thảo.

    Cô tiến thẳng vào trong bất ngờ gặp được nó, cứ nghĩ là người trong làng ghé qua...

    - Chào bác, con là Diệp Thảo đây.

    - Ơ.. mèn đét ơi Thảo đó hả con, lâu quá không thấy con tới chơi.

    - Dạ, nay con tới đây để thăm bác và chị hai ạ..

    - Ừm, à phải rồi Quốc, Tuấn đây là Diệp Thảo em của Dạ Lan đấy.

    Cả hai cùng đứng lên chào hỏi.

    - Cô ngồi đi, cô còn nhớ tôi không?

    - À, nhớ chứ.

    - Bác giới thiệu cho con biết, đây là cậu hai trong Kim gia, còn đây là...

    Chưa kịp dứt câu lại bị Nam Tuấn xen vào.

    - À đây là Quốc em của tôi đấy.

    - Chào chị.

    - À con tới thăm chị con thế khi nào về?

    Cô nhìn nó bỗng nghĩ ra một thứ gì đó liền bảo

    - Con xin bác ở đây vài tháng được không ạ? tía má con lên thị xã mần ăn, ở nhà một mình cũng chán nên con xin ở đây.

    - Ờ, được chứ sao không nhà càng đông càng tốt chứ.

    - Vâng.

    - Thôi mọi người ở đây nhé, con ra vườn một xíu.

    - Ừm, à để bác kêu con Hồng dọn buồng cho con hen.

    - Vậy con xin ra ngoài một lát ạ.

    - Thôi má ở nhà nghen, con đi thăm xóm làng sẵn mua ít quà cho người ta lấy lộc.

    - Ui bây đi đâu đi đi.

    Nó xuống bếp kiếm con Mận cùng ra vườn, mà chẳng thấy đâu, thấy con Hồng đi ngang nó nắm tay lại mà hỏi.

    - À, chị cho tôi hỏi có thấy Mận đâu không ạ?

    - Buông ra đi, con Mận nó đi đâu làm sao tôi biết được?

    - À vậy thôi tôi đi trước. * Haz người ăn kẻ ở trong Kim gia này coi bộ... hổng kính nể gì mình cả, cứ tiếp tục như vậy thì e là mình bị ăn hiếp dài dài mà coi *

    Đang lẩm bẩm thì nó bất chợt đụng trúng một người, làm nó giật mình.

    Ngước lên thì..

    - Ui, cho tôi xin lỗi nha tại tôi bất cẩn quá

    - Không sao không sao, tại con tại con á cậu, bà mà thấy đánh con chết.

    Thì ra là con Mận nó vừa đụng vào cái gì của Quốc vậy ta? một bờ ngực săn chắc ngước lên thì một gương mặt điển trai lại suất hiện.

    - * cậu Quốc đẹp quá *

    Nó tự đánh mình mấy cái để tỉnh cơn mê xem ra nó thích cậu Quốc rồi.

    - À, bây đi đâu nãy giờ đấy? cùng tôi ra vườn nhé.

    - Dạ thưa cậu.

    Nó biểu con Mận cùng ra vườn sẵn tay lấy luôn cái xô với cái gáo để tưới cây.

    - Bây lấy xô rồi xách nước vào đây.

    Tôi thì ở đây bón cây.

    - Dạ

    Con Mận chạy ngay đi xách nước cho nó, đi gần tới thì thấy bóng dáng một cô gái nên con Mận càng đi nhanh hơn để xem là ai.

    Diệp Thảo! cô đứng phía gốc cây nhìn nó bón cây mà xiêu lòng.

    - Con trai gì mà giỏi giang quá đa.

    - Cậu! nước tới rồi.

    - Ừm, bây đưa đây tôi tưới cho.

    Nó múc từng gáo nước tạt hết chổ này đến chổ kia, mấy cây chè được dịp mát mẻ.

    - À cậu, cậu trồng chè mần chi vậy đa? cần là ra chợ mua thôi trồng chi cho mắc công.

    - Ây! bây hổng biết gì hết, tự tay mình trồng uống có vị lạ lắm.

    - Vậy hả?

    đó giờ tôi hổng biết, mốt nó lớn cậu cho tôi uống thử hen?

    Diệp Thảo từ gốc cây bước tới cất giọng điệu giả ngơ nói.

    - Tôi nói tự trồng tự uống chứ đâu có bảo là tự trồng rồi cho cô uống đâu đa? nếu cô thích thì thử trồng xem sao?

    Nói rồi nó tiếp tục với việc tưới cây của mình.

    Còn con Mận thì cố nhịn cười cô thấy mà muốn phát điên.

    - À thì tôi cũng đâu có ý gì đâu chỉ là muốn thử vị xem cậu trồng thế nào thôi.

    - Tôi trồng cũng không có gì chỉ là bón rồi tưới không có giống mấy loại nước đắc tiền, cô là con phú hộ mà đâu hay uống mấy loại này?

    - Tôi uống được mà đa, chỉ là không hay uống.

    - À tôi cũng có chuyện này muốn nói với cậu.

    Cô liếc sang con Mận đang cầm xô nước nó biết cô muốn nói gì nên biểu con Mận vào bếp chuẩn bị cơm chiều.

    - Sao? tôi với cô có chuyện gì để nói?

    - Có chứ sao hông? chuyện là tôi... tôi

    - Có gì thì chị nói nhanh còn cho tôi vào nhà chứ đứng đây chắc một hồi da tôi đen như than quá.

    - Tôi thương cậu.. hay cậu cưới cho tôi nhé? nhà tôi không thiếu tiền đâu.

    - À... chị nghĩ xem? tôi ở Kim gia này có thiếu không hửm?

    - Thế cậu cưới tôi đi, muốn gì cũng được?

    - Không cần phiền thế đâu ạ, tôi thương người khác rồi! không còn gì tôi đi trước!

    Nó đi bỏ lại cô sững sờ, vì tức quá nên bứt muộn trụi cây của người ta.

    Bỗng cô hét lớn.

    - Này, tôi sẽ chờ cậu đó nha Chính Quốc!

    - Hazz, để xem rồi cô cũng phải từ bỏ khi....

    Nó quay lại nói đến chữ cuối thì ngập ngừng rồi thôi không nói nữa!

    Sao khi nó vào nhà thì bà hội đồng bất ngờ ngã xuống nền đất làm nó sợ theo mà kêu la kiếm con Mận.

    Nó chạy nhanh tới chổ bà hội đồng, nó ôm bà trong lòng mà kêu bà, lúc này nhìn nó tinh tế lắm đa.

    - Mận!

    Mận đâu! mau ra đây.

    Con Mận chạy xiết ra thì gặp cảnh tượng này, cũng chẳng biết làm sao nên đành kêu thằng Tèo ra phụ.

    - Tèo, Tèo bây đi gọi thầy thuốc về mau!

    Mận phụ cậu bế bà lên giường.

    Nó cùng con Mận bế bà lên giường.

    - Mận bây xuống bếp lấy một thao nước ấm cùng một cái khăn vào đây!

    - Dạ thưa cậu.

    - Cậu ơi thầy thuốc đến rồi!

    Sau hồi lâu, thì thầy đưa nó một ít than thuốc rồi nói với nó.

    - À, bà hội đồng chỉ chỉ bị say nắng một xíu thôi, cậu cho bà uống vài than là hết à.

    - Vậy là không sao rồi, cảm ơn thầy nhé!

    - Ừm, không có chi, thôi tôi về hen.

    - Dạ, thầy về!

    Sau đó bà hội đồng liền ngồi dạy mà kêu nó.

    - Sao vậy bây?

    - Bà cũng làm cho con một phen hú vía à nghen!

    - Trời ơi, bà cũng bị quài à có đâu mà bây lo dữ vậy cà.

    - À Mận kêu con Xuân lên đây bà biểu.

    - Dạ.

    Con Xuân dưới bếp đi lên.

    - Dạ bà gọi con!

    - À bây ra chợ mua con gà về rồi mần đi.

    - Bà mua gà để làm gì?

    - Mai Thái Hanh với tía nó về bà mua để gia đình cùng ăn.

    [ End chương 8 ]

    Sắp có green tea rồi mng ạ:
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Chín - Cậu ba về rồi!


    Hello mng, chuyện là về vụ các couple á thì mình nghĩ trước hết sẽ thêm Namjin còn Sumin hoặc Sope thì mình cần thêm ý kiến của mng rồi sẽ thêm vào sau.

    Vậy nha vào truyện thôi👋👋

    . . . . .

    - Mai Thái Hanh với tía nó về bà mua để gia đình cùng ăn.

    ---------------------------------

    - Vậy hả bà? sao nhanh vậy ạ, chưa hết tháng cơ mà.

    - Uầy nó bảo mần xong thì nó về thôi đa.

    Vả lại nó về sớm thì càng mừng chứ sao hả con.

    - Dạ vâng!

    - À bây coi đi kiếm thằng hai về dùm bà đi chứ nó đi sáng giờ vẫn chưa thấy về à.

    Hay bây kêu thằng Tí đi cùng ha.

    - Dạ vậy để con đi kêu anh Tí rồi cùng đi.

    Nó xuống bếp hỏi dì bảy.

    - Dì bảy! anh Tí đâu rồi ạ?

    - Hả? nãy giờ dì mần gà nè nên đâu có thấy nó đâu đa, bây thử ra ngoài sông đi coi chừng nó giặc đồ ở ngoài đó đấy.

    - Dạ, cảm ơn dì bảy nghen! mà sao dì hổng kêu chị Hồng phụ? lớn tuổi lưng yếu,đứng lên ngồi xuống hổng tốt đâu đa.

    - Thôi khỏi kêu nó là nó dằn mâm xán chén lắm bây ơi!

    - Thôi để lát con Mận rảnh dì kêu nó phụ hen, giờ con đi đây.

    Nó đi từ Kim gia ra bờ sông, nhìn con sông nó lại nhớ nhà nhớ chị nữa rồi.

    Nỗi nhớ nhà ùa về bỗng bị một giọng nói phá vỡ.

    - anh ơi anh, anh giúp em đi.

    - Hả? em bị sao.

    - Có một chú người lạ tới nhà em, tặng bánh cho anh của em đã vậy còn ở luôn không chịu về nữa.

    - Ai mà mất nết vậy cà? hay em đợi anh một xíu nhé?

    Nó kêu thằng bé đứng đợi nó, còn nó thì chạy nhanh tới bờ sông kiếm thằng Tí đang giặc đồ.

    - Anh Tí, anh Tí ơi.

    - Hả hả, ai vậy?

    ủa Quốc sao ở đây?

    - Trời ơi chuyện này để sao đi, đi với em nè nhanh lên.

    Nó cùng thằng Tí và đứa bé lúc nãy đi tới một căn nhà cũng không khá giả gì, bước vào.

    Đập vào mắt nó và thằng Tí là cậu hai!

    - Ủa? sao cậu hai ở đây, cậu nói đi tặng bánh cho xóm làng mà?

    - Anh ở đây mần chi con nhà người ta vậy? rồi còn không chịu về nữa.

    Thấy anh chỉ mãi mê ngắm người con trai trước mặt, nó thấy vậy liền lây người anh mấy cái.

    - Hả hả? dụ gì mà bây bu đông vậy?

    - Trời đất ơi! cậu hai con bà hội đồng ngồi lì nhà người ta mãi không chịu về nè!

    - Gì? cái thằng này anh chỉ mới ở đây có tí xíu à mà làm dữ vậy?

    - Cậu... cậu ở đây gần 2 tiếng rồi.

    Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, làm 3 con người này phải hướng mắt nhìn tới thì ra là Kim Thạc Trân!

    Thạc Trân ở cùng đứa em trai trong một căn nhà, lúc nhỏ hai anh em đã tự lập cùng đi kiếm sống.

    - Ai đây hả anh?

    - À bạn anh thôi, hai đứa về đi lát anh về sau.

    - Cậu hai mau về nha cậu ba sắp về rồi.

    - Bà kêu anh về đó đa.

    - Ừ ừ anh biết rồi.

    Sao khi nó và thắng Tí về tới Kim gia thì hắn cũng đã về tới nơi, nó thấy một chiếc xe đậu trước sân Kim gia thắc mắc mà hỏi.

    - Anh Tí nè, xe này của ai vậy đa?

    - Ây, xe của cậu ba đó, hôm bữa anh lau xe chỉ còn xíu bụi mà cậu mắng anh quá trời.

    - Mai mốt anh kỹ hơn một tí là được à, mà còn dơ thì lau một xíu là xong mà có chi mà mắng dữ vậy cà.

    - Hoi phận người ăn kẻ ở thì chịu thôi em.

    Nó cùng thằng Tí đi vào, thằng Tí thì đi thẳng xuống bếp còn nó thì vào nhà trước của Kim gia.

    - Thưa bà con mới về!

    - Bây về rồi đó hả, thằng hai đâu?

    - Anh ấy nói bận một lát sẽ về ngay thôi!

    à mà.. cậu ba về rồi hả bà?

    - Ừm, mà nó vào buồng con Lan rồi lát nó ra à.

    - Dạ....

    Sau đó hắn cùng Dạ Lan ra ngoài.

    - Má, dạo này má hổng khỏe hay sao mà nhìn ốm lại vậy cà?

    - Hơi.. bây coi đó bữa má té xĩu ngay đây nè mà có ai hay biết gì đâu? có Quốc nè nó gặp nó kêu thầy.

    - Ủa má? má té hồi nào vậy, sao con không biết?

    - Đấy bây thấy chưa? con vợ yêu dấu của bây lúc bây đi có quan tâm gì má đâu đa, chỉ giỏi cái miệng.

    - Thì lúc con đi em ấy buồn nên ở trong buồng má ở ngoài này sao em ấy biết?

    - Hỏng lẽ giờ má vô buồng với vợ bây để vợ bây chăm sóc à? gòi hỏng lẽ bây đi là vợ bây ở trỏng luôn hả?

    - Thôi.. bà với mọi người bình tĩnh đi.

    - Cậu có quyền gì ở đây mà lên tiếng?

    - Quốc nó lấy quyền vợ cậu ba trong gia can này được chưa hả em?

    Nam Tuấn từ nhà Thạc Trân về nghe có tiếng ồn ào trong nhà nên quyết định vào cuộc để ngưng cuộc cãi vả này lại.

    - Anh...

    - Anh anh cái gì, trời ơi mày mà ăn hiếp Quốc lần nữa có ngày mấy cây lan hổng còn đâu nha

    - Thôi em hổng sao đâu mà.

    Mọi người uống chè xanh nha?

    để con đi pha cho ha?

    - Ừm, lấy đi con

    Nó xuống bếp lấy một bình nước chè xanh cùng vài cái tách đi lên nhà trên.

    Nó rót từng tách chè cho mọi người, mùi thơm ngọt ngào của lá chè lan tỏa khắp căn nhà.

    - Mời mọi người dùng nước ạ.

    Hắn thấy mọi người đều uống nhưng cô thì không nên đành cất giọng hỏi.

    - Mình, sao mình hổng uống đi? cái này tốt lắm á nghen.

    - Tốt thì mình uống đi, tôi hổng có uống mấy cái loại nước này đâu! vả lại nước người ngoài pha cũng hổng tốt đâu ha?

    Cô vừa nói vừa liếc nó.

    - À, nếu chị không uống thì đỡ tốn mắc công chị uống rồi lại ghiền!

    - Hứ! tôi mà thèm uống sao? mơ đi ha.

    Nó thấy vậy liền cầm một tách chè xanh lên đổ vào miệng cô, cô liền nắm tay nó bỏ ra.

    - Ây! cái thằng này mày làm gì vậy hả?

    - Cậu làm gì em ấy mà để em ấy ho sặc sụa thế kia?

    - Chà chà, thì Quốc cũng muốn em dâu uống một ngụm thôi phải hông Quốc?

    - Đúng rồi chỉ là ngụm nước thôi mà..chị sợ tôi bỏ độc à? hơii... hổng biết chị có suy nghĩ hông nữa nếu tôi bỏ độc thì chẳng phải ở đây bà, cậu hai và cậu ba đã ngủm củ tổi rồi sao?

    - Mày... mày đợi đó.

    Cô tức tốc bỏ vào buồng, còn bà hội đồng bà cậu hai thì rất hả dạ vì nó lắm à nghen.

    Hắn tính chạy theo cô nhưng bị bà hội đồng nói một cậu làm hắn chả giám bước một bước.

    - Đứng lại! nếu bây bước đi thì từ nay về sau sẽ chẳng được ra khỏi nhà!

    - Má, má sao vậy cà?

    - Ngồi xuống, mà bây về còn tía bây sao?

    ổng cua được con nào ở trển nên hổng về hả?

    - Uầy má nói vậy tội tía con lắm à nghen, phải hông em?

    - Đúng rồi má, chẳng qua chỉ là còn bận nên tía ở trển một thời gian chắc cũng lâu à.

    - Ừm vậy hả đa, chắc ổng hổng về mừng cưới được rồi!

    - Ai má? mừng cưới anh hai à?

    - Chắc tao xách cây rược mày quá, mừng cưới mày đó thằng em mất nết.

    - Trời đất, má tính cho con cưới cậu ấy thiệt luôn?

    - Mèn đét ơi, má nói xạo bây làm chi hả đa, bây nói vậy thằng bé buồn lắm à.

    - Kệ cậu ta chứ, mà má con hổng chịu đâu nghen, con giận má à.

    - Ừm, bây giận đi rồi tôi tống cổ ra ngoài ở hết.

    Nói chứ bây giờ bàn chuyện đó cũng không sớm đâu.

    - Quốc? sao nãy giờ em hổng nói gì hết vậy?

    - Dạ... em đâu biết mấy chuyện này đâu mà nói..

    - À nghe nói nước chè này là cậu tự tay trồng thành cây rồi pha hả?

    - Dạ..

    đúng rồi ạ.

    - Cũng ngon đấy chứ.

    Lỡ mai mốt có gì thì.... pha cho tôi uống ha?

    - Dạ? thật ạ cậu ba??

    Nó chẳng thể nào hiểu được, cậu ba không hề chê nước nó pha sao?

    ( Lâu lâu ổng ngọt ngào dị chứ chap sau là xu cà bi luôn:< )

    [ End chương 9 ]
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Mười - Cậu giận nó rồi


    Sao một tg dài thì mình quyết định không thêm bất kì couple nào nữa mình sợ thêm couple nhìu bạn hong có ship theo cá nhân mình nên thôi, vả lại nó sẽ làm couple chính bị mờ nhạt hơn á.

    Nhưng mình mong các bạn vẫn ủng hộ
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Mười một - Đồng ý rồi


    Chả lẽ... cậu ba siêu lòng với nó rồi?

    ----------------

    Sau khi nó đi thì hắn lại tiến tới gần mấy cây chè mà nói.

    - Tội tụi bây quá, chắc là phải chịu khổ dài dài..

    Nói rồi hắn lấy một gáo nước tưới cho chúng nó.

    - Mận! ra đây biểu!

    Con Mận gấp rút chạy ra nhà trước.

    - Dạ... cậu kêu con.

    - Em xuống bếp dọn một mâm cơm nhỏ để đấy cho tôi! sau khi dọn cơm xong mau ra vườn tưới mấy cây chè đi!

    - Dạ... dạ cậu con làm liền.

    [ gian bếp ]

    Thằng Lượm đang quét sân, mọi người thì đang mần công chuyện của mình.

    Con Mận chạy thục mạng vào dọn cơm, rồi nhanh chóng ra vườn.

    Thấy thế thằng Lượm thắc mắc hỏi.

    - Mọi người thấy dạo này con Mận nó siêng hẳn ra không? hồi đó mợ ba kêu nó là nó cứ từ từ bình thản mà làm, còn bây giờ nó như đang sợ ai á?

    - Uầy tại bây hổng biết chứ đa, hổm rài cậu Quốc dạy biểu nó, sai chuyện gì là bị phạt quỳ gối từ sáng đến chiều đó đa.

    - Coi bộ cậu Quốc hổng phải dạng vừa.

    Con Hồng đi vào cái miệng bép xép nói.

    - Sai là phạt à? dạy khó cỡ nào ha?

    - Mày muốn thử không?

    để tao hỏi cậu Quốc giùm hen?

    - Tao không mượn, chỉ có mợ ba là dạy được tao thôi!

    Nó hiên ngang đi xuống nhà bếp để lấy mâm cơm lại vô tình nghe được nên cất giọng trầm nói.

    - Sao? chỉ mợ ba mới dạy được à? vậy để xem tôi dạy được không nhé!

    - À....

    ừm tôi đi vo gạo!

    Nó cười khinh rồi ngoảnh đầu đi, nó tiến thẳng tới buồng của bà hội đồng.

    - Bà ơi... là Quốc đây!

    Bà mở cửa phòng nhìn nó rồi chậc miệng nói.

    - Bây lo cho bà mà bây hổng lo cho mình à? coi kìa gầy đi nhiều rồi đa.

    - Không sao đâu bà, bà vào trong đi.

    Nó bưng mâm cơm bốc khói vào trong, làn khói bốc lên sưởi ấm, xóa tan không khí lạnh lẽo.

    - Bà này, dạo này mợ ba có vào thăm bà không?

    - Không, dâu gì chứ dâu nhà này hồi nào trời! hổng hiểu sao hồi đó lại rước nó về được.

    - Thôi, không sao đâu bà, mợ ba không lo con lo được mà..

    - Ừm.

    - Thôi bà ăn đi hông thôi nguội hết.

    Bà vừa cầm cái muôi lên thì thằng Lượm hớt ha hớt hải chạy vào báo tin.

    - Bà, bà ơi..

    Thằng Lượm chạy vào bất chợt, vô tình lại gặp nó liền im lặng.

    -....

    - Sao? chuyện gì nói mau!

    - Cậu....Quốc..

    - À nếu không tiện thì con xin phép ra ngoài.

    - Không!

    đã là người nhà thì con cũng nêb biết vài thứ! còn Lượm mau nói xem chuyện gì.

    - Dạ bà chuyện là cậu ba nói không chịu cưới cậu Quốc nên cậu ba nói ra ngoài sông...mà hồi sớm mơi con nghe đâu mấy bà ngoài ngỏ nói có người ch€t đuối ở sông....

    - Hả? thật sao anh?

    - Cái gì? bây nói thật hả?

    Bà và nó hốt hoảng tới tấp hỏi thằng Lượm mà nó không kịp trả lời.

    - Hay bà và cậu ra ngoài đấy xem sao.

    Bà nắm tay nó đi nhưng nó đứng khựng lại một chổ, những giọt lệ nóng ấm bắt đầu rơi xuống khuôn mặt của nó.

    - Bà... có phải tại con không?

    đáng lẽ ra con không nên về đây cũng không nên đồng ý cưới cậu ba.

    - Quốc! bây nghĩ gì vậy? bây nghĩ như vậy thêm lần nào nữa bà không tha cho bây đâu nghen!

    - Thôi mọi người đi đi.

    Nó lau đi những giọt nước mắt, bà cùng nó vội vả chạy tới con sông.

    Những người gần đó bu quanh, che mất tầm nhìn của nó và bà.

    Họ bàn tán về người đang nằm bất động ở đó.

    - Nhìn xem, còn trẻ mà đi sớm quá đa, tội nghiệp thật.

    - Chỉ là không chịu cưới mà đi tự vẫn.

    - Uây....

    -...

    -...

    Nó khụy gối bật khóc, bà đứng kế bên cũng không kiềm lòng được mà rơi lệ.

    - Tiêu rồi, *hức* ...tiêu thật rồi..

    - Ông trời sao có thể đối thử với tôi như vậy?....

    Bầu không khí đang bi thảm, bỗng một bàn tay nắm vai nó cất giọng nói.

    - Nè! sao vậy? còn má nữa làm gì mà đứng đây khóc bù lu bù la vậy?

    - Trời ơi Tuấn ơi, Thái Hanh nó... nó.

    - Í trời đất ơi, má đừng có nói quở nha, con Hanh đây nè.

    - Ủa?

    ủa Hanh đây hả? vậy còn người đằng kia là ai?

    - Ủa, ai con đâu biết.

    Nó thấy hắn bình an mà lòng nhẹ nhõm lau hết những giọt nước mắt đang tuông trào kia, rồi đứng dậy nói.

    - Cậu... cậu ba!

    - Ừ đúng rồi, tôi đây! mà mắc cái chi mà cậu khóc?

    - À.. không.. không có chi đâu, thôi con về trước.

    - Người gì ngộ ghê.

    - Ngộ cái đầu cha bây chứ ngộ, trưa nắng ra sông làm gì? làm má với Quốc cứ lo.

    - Thì nắng nóng, con ra sông hóng gió, mà buồn miệng nên ra chợ mua ít đồ về ăn, chứ có chi đâu?

    - Rồi sao?

    Hắn mặt tươi rói hỏi.

    - À má hết giận con rồi phải hông?

    - Hứ, chắc có à con.

    Bà một mạch đi về, bỏ lại hắn nheo mày nhìn bà.

    - Trời ơi, má tôi giận dai ghê.

    Về tới nhà bà lại nằm lì trong buồng chẳng thèm nhìn ai quan tâm ai cả.

    Hắn thấy vậy liền vờ bảo tía về, nhưng cũng không có kết quả.

    - Má, má ơi tía về rồi, ra ngoài đi má.

    - Bây xem má bây là con nít mới lớn hả gì mà dụ?

    - Hơi.. vậy khi nào má chịu ra đây?

    - Chừng nào bây chịu cưới Quốc má sẽ ra.

    Còn không thì má cũng sẽ ra và bây cũng ra khỏi gia can này!

    - Con cũng lạy má luôn á, giận dai dễ sợ.

    - Thôi thôi, bây đi khỏi chổ này giùm má đi.

    - Vậy được rồi, con chịu lấy cậu ấy được chưa?

    - Thôi bây đi đi giùm má, đừng có lừa tôi.

    - Thiệt, má hổng tin thì con đi.

    Hắn giả vờ rời đi nhưng vẫn đứng đó im lặng một hồi, bà hội đồng bước ra

    - Í trời đất, hết hồn thằng quỷ, chưa đi hả.

    - * cười tủm tỉm * má hết giận rồi chứ gì

    - Ờ thì bây chịu cưới thì má ra thôi, đi lên nhà trên đi.

    Bà cùng hắn lên nhà trên, thì gặp nó và cô gái tên Diệp Thảo hai người ngồi đối mặt nhau.

    Hắn thấy có vẻ bất khả thi liền tiến gần lại hỏi.

    - À.. em vợ và cậu làm gì vậy?

    - Ủa anh rể, bữa giờ ở chung nhà mà em hông gặp anh được luôn á.

    - Ừa, mà nghe nói em ở đây cả tháng à.

    - Cậu ba và bà ngồi đi rồi hẳn nói chuyện, con đi lấy nước nhé!

    Bà và hắn cũng nghe theo nó, ngồi xuống.

    - Dạ, em ở đây tháng này luôn ạ, mà gia đình mình vui ghê he, nhiều người quá mà.

    - Ừm, mà con này! mốt nữa có cần gì gọi con Mai biểu nó làm, chứ con Mận hầu Quốc rồi nhé!

    - À dạ.

    Nó bước ra trên tay cầm một ấm nước chè, cùng một vài cái tách, nó rót cho bà và hắn rồi lễ phép nói.

    - Cậu và bà uống đi nhé.

    - Cảm ơn!

    - Quốc này! thằng Hanh chịu cưới con rồi đó đa.

    - Dạ?....

    Nó nghiêng đầu hỏi lại.

    - Con cũng đừng bất ngờ chi, trước sau cũng phải cưới thôi!

    - Hả? cái gì?

    Quốc sẽ cưới anh rể á? cái quái quỷ gì thế này.

    - Có gì đâu mà bất ngờ? tại má biểu thì anh làm thôi, à mà nước chè hôm nay hình như hơi lạ!

    - Dạ, lá chè con mua ngoài chợ á cậu.

    - Gì? chẳng phải tôi kêu cậu hái mấy lá ngoài vườn sao?

    - Dạ... dạ tại.. hồi sớm..

    Không cần nó nói thì hắn cũng biết tại sao, hắn hỏi để trêu nó thôi.

    - Thôi, không sao đâu dù gì cũng là cây của cậu trồng nên tôi cũng không có nhu cầu cao.

    - Nhu cầu nhu ơ gì, có uống là mừng rồi, bây coi mà sắp xếp đi, vải hôm bữa má kêu Tuấn mua rồi đó, coi mà đi may.

    - Má, con Tuấn về rồi đây!

    - Bây mới đi đú đa đú đởn gì về hả?

    - Đâu, con đi xem mẫu á má đồ may đẹp quá trời luôn nè.

    - Đâu?

    đưa má coi coi.

    . . . . . .

    Nó đang ở ngoài vườn tưới mấy cây chè thì một giọng nói trầm vang lên.

    - Cậu thấy vui khi tôi đồng ý cưới chứ?

    Nó giật mình quay người lại thì má đã áp sát mặt hắn, bây giờ nó ngại, mặt nó đỏ như quả cà rồi.

    - * nó lùi về sau * dạ.. dạ xin lỗi cậu ba con không cố ý đâu ạ.

    - Sợ? có gì để cậu sợ? này nhìn xem mấy lá chè còn nguyên không? lần sau mà còn vậy nữa tôi không cưới nữa!

    - Thì.. con lỡ xé với bứt có tí.

    - Có tí đó hả? nhìn còn lá nào không mà có tí? tôi cũng góp phần tưới nước đấy nhé!

    - Dạ?

    - Thôi bỏ qua đi, mà cậu vui khi tôi đồng ý cưới chứ?

    [ End chương 11 ]

    Mọi người ơi, thật sự là mình muốn viết ngược nhưng mà nó cứ ôn nhu ciễu gì á=)))

    Xin lỗi vì giờ này mới đăng nha, vả lại mình thấy tương tác tụt quá trời luôn á nên có phần lười viết 🙁(
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Mười hai - Đi dạo cùng cậu ba


    - Thôi bỏ qua đi, mà cậu vui khi tôi, đồng ý cưới chứ?

    -----------------------------

    - Dạ... dạ con không biết.

    - Bản thân cậu còn không biết, huống chi biết tôi có vui hay không?

    - Con không biết...nhưng con biết cậu ba sẽ không vui khi cưới con!

    - Chắc chứ? chuyện này chưa biết được! thôi má kêu cậu đem số vải ra chợ để đo may quần áo đó đa.

    - Dạ...vậy cậu có đi không?

    - Đi, để tôi kêu anh hai theo chung.

    Từ trong nhà bước ra Nam Tuấn hí hửng nói.

    - Thôi, bây đi đi, bắt tao theo làm chi tao đi chơi rồi.

    Nói xong anh vơ tay chào hai người rồi đi.

    - Ơ kìa? có ông anh xứng đáng ghê.

    * Ảnh đi chơi với ghệ rồi cậu ba ơi =) *

    - Dạ.. vậy con biểu con Mận theo hen cậu?

    - Ừm.

    Buổi Trưa!

    Dạ Lan đang ngồi nói chuyện với Diệp Thảo thì hắn bước ra với cách ăn mặc bảnh bao, thấy lạ cô hỏi.

    - Ủa, mình đi đâu vậy cà?

    - Tôi đi may đồ, mình hỏi mần chi.

    - À, dạo này mình có vẻ bận rộn?

    đêm thì chẳng đến buồng tôi ngủ.

    - Aiiis, mình nói vậy sao đặng? tôi bận vì công việc mà thôi chứ đa.

    - Mình coi đó, mốt mình cưới thằng đó về rồi, mình còn thương tôi không?

    - Mình đừng lo mà, cậu ấy không làm tôi mềm lòng được đâu.

    - Ủa? anh với chị nói gì mà em hông hiểu gì hết vậy? anh cưới con trai sao? là ai vậy.

    - Em hông biết hả? cái thằng mà má cưng nó hỗm giờ đó, nó sẽ là dâu nhỏ trong gia can này!

    - Thật sao chị?

    Một cậu nói như hàng ngàn con d@o đâm vào tim cô, cô thương nó cớ sao nó lại cưới người khác, mà còn là anh rễ.

    - Thật!

    Nói xong Diệp Thảo cũng bỏ đi, vào một gốc khuất nào đó.

    - Điền Chính Quốc! tôi yêu anh mà anh nỡ lòng nào như vậy.

    Cô đau trong tim, rồi từ từ những giọt lệ bắt đầu rơi xuống.

    Một cú sốc lớn, bây giờ người cô như ngàn nhát d@o đâm vào cơ thể.

    Rồi bỗng một cánh tay đã đưa cho cô một tấm lụa, giúp cô lau chùi những giọt lệ.

    - Chính Quốc?

    - Vâng, là tôi! chị định hỏi...tại sao tôi biết mọi chuyện phải không?

    - Ừm...

    - Nhìn tôi, đúng thật là kẻ ngu ngốc, nhưng bên trong không ai biết được.

    Những hành động, cử chỉ đã cho tôi biết cô đã thầm thương tôi!

    Một bất ngờ rất lớn tôi dành cho cô đó là thông tin mà cô vừa biết được!

    đúng, tôi yêu hắn, nhưng hắn không yêu tôi.

    Hắn yêu mợ ba hơn, cũng như cô, chúng ta cùng chung một trường hợp.

    Nhưng cô đã thua tôi một chổ...

    - Chổ gì? tôi đã làm gì không tốt khiến anh không thương tôi?

    - Cô thua tôi về chổ không biết làm sao cho đối phương có cảm giác lại với mình! cứ chờ xem tôi có thành công không nhé!

    -......

    Nói rồi nó bỏ đi, để lại một bầu không khí ngột ngạc, khiến cô khó chịu và những câu nói của nó đã khiến cô suy nghĩ rất nhiều.

    . . . . . .

    - Cậu ba..

    đi thôi, đi sớm về sớm khỏi để bà và mợ chờ!

    - Ờ

    Nó và hắn cùng con Mận cùng đi may đồ để chuẩn bị cho ngày cưới.

    Cũng như Diệp Thảo, con Mận cũng vậy nó đã sụp đổ khi cái ngày cậu ba đồng ý cưới cậu Quốc của nó.

    Nhưng nó không những buồn mà còn vui, nó vui vì cậu Quốc được hanh phúc bên người cậu ấy thương.

    * ship Quốc×Hanh đi Mận=)) *

    Nó sợ một mai này cậu Quốc của nó bị chà đạp, chửi rủa, đánh đập vì cơ số "kiếp chồng chung" khiến cậu nó phải khổ sở.

    Đang suy nghĩ mơ hồ, thì Chính Quốc gọi nó, khiến nó giật mình và thả đại một câu.

    - *Cậu Quốc mãi hạnh phúc nhé* À cậu ba vải này hợp với cậu và cậu Quốc lắm đó, mặc vào ngày cưới sẽ rất thu hút.

    - Ừ.

    - Hm...cảm ơn nhé, mà em suy nghĩ gì nãy giờ mà cậu gọi không nghe đấy?

    - Dạ.. dạ không có gì đâu ạ.

    - Không có gì thì bây tập trung vào, đi theo cậu mà bây cứ ngơ ngơ ra đấy.

    - Dạ con biết rồi cậu ba.

    Sau đó hai người cùng đo người và đợi họ may đồ.

    - À hai cậu có thể về trước, khi nào đồ có tôi sẽ cho người mang qua!

    - Khi nào? tôi sợ lúc tôi về rồi thì ông lại quên mất phần của tôi đó đa.

    - À... thôi không sao đâu, ông cứ vào may tiếp đi, chúng tôi sẽ đi về mà ông nhớ mang qua nhanh nhé!

    - Dạ dạ thưa cậu!

    - Này, cậu làm gì thế kia?

    - Ông ấy sẽ không quên phần của chúng ta đâu mà, đi thôi, mà.... cậu có thể dắt tôi ra chợ một vòng không?

    - Sao... nay lại xưng cậu với tôi rồi không xưng con nữa à?

    - Thế chứ sao?

    Mận, em coi về phụ mấy chị đi nhé!

    Nói rồi nó bỏ đi, nó đi đủ kiểu, hết tung tăng rồi lại nhảy chân sáo, trong đó sự dễ thương của nó lại bộc lộ trước mặt hắn.

    - Mình và cậu ấy đã từng gặp nhau rồi hả ta..

    Đang đi nó ngoảnh đầu lại kêu hắn.

    - Có đi không thì bảo?

    - Ờ, tới liền.

    Nó và hắn đang đi dạo thì có một cô gái tiến tới hỏi đường.

    - À, chào hai anh em nhé!

    - Anh em?

    - Anh em?

    Cả hai cùng đồng thanh thốt lên hai từ "anh em" sau đó quay qua nhìn nhau rồi bật cười.

    - Ủa chứ không phải hả?

    - Không! rồi kêu làm gì? nhanh đi chúng tôi không có thời gian.

    - Mà cậu là Thái Hanh nhà Kim gia nổi tiếng nhất cái làng này không?

    - Ừm, sao?

    - À cho tôi hỏi đường về**** được không?

    - Cứ đi thẳng nhé tới đâu thì tới.

    -.....

    Nó nói một câu làm hắn cũng không nhịn được cười mà nói.

    - ..

    Ừ cứ đi theo cậu ấy chỉ đi tới đâu thì ở đó nha...

    Nói rồi hắn vừa lấy tay che miệng cười vừa nắm tay nó đi, nó cũng chả hiểu sao hắn cười, nghiêng đầu hỏi hắn.

    - Sao.. cậu cười?

    - Mắc cười không cho à?

    - Kệ cậu.

    Nó bỏ tay hắn ra tiến gần lại chổ bán thịt, nó gặp thằng Tùng liền vỗ vai.

    - Êy, nay lại ra đây bán à? sáng giờ bán được không?

    - Ủa?

    Tùng

    - À, dạ cậu ba..

    - Cậu quen thằng Tùng à?

    - Quen chớ, hồi nhỏ đi chơi với nó không đó đa, mà mày làm trong Kim gia à? sao tao không thấy.

    - Ừ, tao làm trong Kim gia, chắc bận quá nên mày không thấy á.

    - Tùng, bây có biết cái người mà bây xưng "mày" nãy giờ là ai trong Kim gia không?

    - Dạ...là ai vậy cậu ba?

    Hắn khoanh tay nói cho nó nghe.

    - Người cậu cưới đó con.

    - Dạ?

    Thằng Tùng cũng bất ngờ, ngỡ ngàng, ngơ ngác.

    - Gì mà hốt hoảng dữ vậy?

    - Thôi, không có gì đâu xưng từ nhỏ rồi khó sửa lắm đa.

    Mà mày bán cho tao lạng thịt coi!

    - Ờ ờ, nè lấy đi cho Kim gia chắc không cần mấy bạc cắt lẻ đó đâu.

    - Vậy thôi, tao đi trước.

    Nó đưa lạng thịt đó cho hắn cầm, rồi tiến tới chổ bán đá bào.

    - Ơ? giờ tôi là người xách đồ cho cậu luôn à?

    - Chú chú, bán cho con hai ly đá bào đi, phải thật là nhiều sữa nhé.

    - Rồi rồi, đợi chú một tí.

    Nó xòe tay trước mặt hắn, hắn cũng khó hiểu hỏi nó.

    - Xòe tay cái gì?

    - Đưa mấy đồng cho tôi đi, nhanh lên, không thì về nhà tôi trả cho nhé?

    Hắn bỏ tay vào túi quần đem ra một số đồng đưa cho nó rồi nói.

    - Nè, không cần trả đâu.

    Nó quay qua chú bán đá bào nhận lấy hai ly đầy sữa béo ngậy.

    Sau đó nó trả đồng cho chú ấy, rồi đưa cho hắn một ly.

    - Đây, của cậu mau đi thôi, đầu làng có hội gì vui lắm đấy!

    - Biết rồi, mà còn lạng thịt này? tôi phải cầm nó đến bao giờ?

    - Cậu lại đưa cho thằng Tùng biểu nó đem về gia can đi.

    Hắn chạy hối hả tới xạp bán thịt của thằng Tùng, vừa thở hổn hễn nói với nó.

    - Nè, lát bây có về thì đem lạng thịt này về giùm cậu, mà nhớ là để một nơi an toàn đấy nhé, kẻo mấy người khác không biết lại lấy đem mần đó.

    - Dạ, con biết rồi.

    Sau đó hắn lại chạy về nơi nó đứng.

    - Mệt quá.

    - Chạy một xíu đã mệt rồi? mau đi thôi.

    - Đi nữa hả, mệt lắm rồi đó nha.

    Nó nắm tay hắn kéo hắn đi theo, hồi lâu hai người tới chổ có lễ hội, người ta bu đông khuất tầm nhìn của cả hai.

    Trong đầu hắn lại suy nghĩ ra một ý định táo bạo.

    - Này, tôi với cậu trèo cây để xem đi.

    - Uầy! muốn chết hả, hồi nhỏ trèo rồi bị té, bà cấm trèo tới giờ đó, đứa nào phạm luật bà cho ăn đòn đấy nhé!

    - Có luôn hả?

    - Có sao không, già rồi nên quên hả?

    - Cái gì?

    Nói rồi nó chạy đi mất tiu, đằng sau hắn cũng rượt theo nó.

    - Ây ây, hông ấy dừng lại được hông? mệt quá à.

    - Được rồi, tha cho cậu lần này, hông có lần sau đâu.

    Hai người tới chổ cây cổ thụ, những táng cây làm bóng che cho hai người, gió thổi hiu hiu, cảm giác dễ chịu.

    - Về được chưa?

    Hắn quay qua nhìn nó, thì nó đã ngủ mất rồi, hắn chỉ có nước cổng nó về.

    [ End chương 12 ]

    Chap này tình cảm quá mng ơi=))

    Hé lô, xinloi mọi người nha, hôm qua mình không có thời gian ra chap cho mọi người được.

    Hãy thông cảm cho sự ngu ngốk này nha
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Thông báo nhỏ 💜


    Chào mọi người, dạo này mọi người ổn hong?

    - Lý do mấy ngày nay mình thường xuyên ra chap trễ, và hay sống ẩn?

    - Hôm nay mình có thông báo này cho mọi người nè<

    - Nhưng mình muốn, đến khi quay lại mọi người vẫn còn đọc fic của mình 🥺

    - Vậy nha, tạm biệt mọi người 👋

    Chúc mọi người một ngày tốt lành, hẹn gặp lạiii 💕
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Mười ba - Cậu ba muốn ngủ với nó


    Hắn quay qua nhìn nó, thì nó đã ngủ mất rồi, hắn chỉ có nước cổng nó về.

    -------------------

    Đang đi dọc đường về, hắn lỡ thốt lên một câu.

    - Người gì mà nặng thế không biết, mốt cưới về ai mà nuôi cho nổi?

    Bất chợt nó lại nghe được liền phóng xuống khỏi người hắn rồi nói.

    - Không nuôi nổi thì thôi, tôi tự nuôi tôi, hứ!

    Nó bỏ về, để hắn ở đó ngơ ngác.

    - Ơ...thôi kệ vậy.

    Về đến nhà chân tay nó muốn rụng rời, vừa vào đến nhà nó liền nằm xuống cái chổng tre gần đó.

    Khi bà hội đồng đi ra thấy nó nằm ở đó, bà hoảng hốt la hét kêu Dạ Lan gọi thầy thuốc cho nó.

    - Quốc, Chính Quốc, bây sao vậy?

    Nó cứ nằm im đó, chẳng nhúc nhích cục cựa gì

    - Gì mà như trời sập vậy má?

    Cô vừa nói vừa nhìn nó, thấy nó nằm chương ướng ở đó mà bất giác nói.

    - Đó má coi kìa, dâu nhỏ của má nằm lì một chổ vậy mà coi được.

    - Bây thôi đi, mau gọi thầy thuốc cho má.

    Cô cũng nghe theo lời bà, đi gọi thầy thuốc.

    Vừa bước ra khỏi cổng hắn cũng vừa về tới.

    - Ủa, mình đi đâu vậy?

    - Thôi thôi, làm ơn né ra giùm tôi coi.

    Hắn lại ngơ ngác bước vào trong, gặp bà và nó hắn càng ngơ thêm.

    - Ủa, má...

    Quốc! cậu bị sao vậy, mau tỉnh lại đi.

    Cậu lây người nó, mắt nó vẫn cứ nhắm, quay qua hỏi bà thì.

    - Má, Quốc bị sao vậy?

    - Chắc chỉ bị sốt thôi, người thằng bé nóng thế này.

    Còn bây nữa, sao để nó đi một mình về?

    - Thì, nãy cậu ấy ngủ con cổng về rồi lỡ nói cậu ấy nặng thế là hờn dỗi bỏ về trước.

    - Bây cũng thiệt tình, hông cổng thì thôi, cổng chi rồi nói người ta nặng.

    Khi thầy thuốc tới thì nó cũng bất giác giơ tay gạt bỏ cánh tay của hắn đang để trên vai của nó ra.

    - Làm phiền mọi người đưa cậu ấy vào trong nhé, ở ngoài này lâu cảm lạnh mất.

    - Dạ.

    Hắn bế nó vào trong, Dạ Lan đi theo sau mà bực bội vò xé tấm lụa tay.

    - Mọi người tránh ra để tôi bắt mạch.

    Tất cả ra ngoài, bên trong chỉ còn con Mận đứng phụ thầy thuốc.

    Bên ngoài, bà và hắn cũng có phần sót ruột, hắn đi qua đi lại trước cửa buồng.

    Thấy thế Dạ Lan mới nói.

    - Mình mần cái chi mà đi qua đi lại hoài vậy? nhìn mình có vẻ lo cho cậu ấy quá ha?

    - Cũng lỗi tại tôi, để cậu ấy về một mình đâm ra mà bệnh.

    - Hứ, mình khéo lo, nó sống dai lắm đa.

    - Nói như mình thì tôi chẳng đi qua đi lại nãy giờ đâu ha?

    - Bây thôi đi, còn con nữa đi pha trà cho thầy thuốc đi, Hanh bây đi kêu Tèo coi mà kiếm thằng hai về.

    Đi đâu mà cả đêm không về.

    - Chắc ảnh đi chơi đâu đó, rồi ngủ lại nhà bạn thôi, má đừng lo quá.

    Cùng lúc đó thầy thuốc bước ra, ông lắc đầu làm cho hai người lo lắng hỏi han.

    - Thầy, sao rồi? hông cứu được hả đa.

    - Ơi trời ơi...con tôi

    - Mọi người bình tĩnh đã.

    Cậu ấy không sao đâu, chỉ sốt nhẹ thôi nghỉ ngơi mấy ngày là khỏe thôi.

    - Ủa, vậy sao ông lắc đầu?

    - Thì bắt mạch mỏi cổ quá ấy mà.

    - Trời đất quỷ thần thiên địa ơi, thôi dù gì cũng cảm ơn thầy, để tôi tiễn thầy.

    - Ừm, ờ khoan còn đây là sáu thang thuốc là ba ngày uống, khi nào hết thuốc mà bệnh vẫn còn thì tới gặp tôi ngay nhé.

    - Dạ vâng.

    Bà đưa thầy ra cổng còn hắn thì vào buồng xem tình hình của nó.

    - Hm...Mận, bây ra ngoài nấu cho cậu một ít nước nóng pha với một ít nước lạnh cùng một cái khăn sạch, đem vào đây.

    - Dạ thưa cậu con đi liền.

    Con Mận đi nấu nước nó dùng hết sự nhanh nhẹn để nấu nước thật mau vì người thương của nó đang cần gấp.

    Bên trong buồng hắn nhìn khuôn mặt nó, hai má đỏ ửng, môi nhỏ chúm chím mọng nước cảm giác của hắn bây giờ thật khó chịu.

    Hắn đứng lên tìm trong phòng của nó một thứ gì đó.

    - Nếu là vậy thì chắc chắn cậu ấy cũng sẽ giữ một tấm lụa y hệt mình.

    Thì ra hắn tìm một tấm lụa giống tấm lụa của hắn, vì hắn nghĩ nó là người đã tặng cho hắn năm đó.

    Nghe tiếng lục lọi, nó mở mắt nhìn xung quanh, định bụng sẽ ngồi dậy nhưng cơ thể nó cứng đơ.

    Hắn biết nó tỉnh liền ngưng tìm quay sang giường ngồi cạnh nó mà nói.

    - Tỉnh rồi thì nằm im đó đi, ngồi dậy làm gì?

    - Cậu tìm gì ở buồng của tôi đấy?

    - Không có gì đâu, đợi con Mận nấu nước xong tôi giúp cậu lau người.

    Lúc này Dạ Lan từ đâu ra mà tiến thẳng vào buồng, làm hắn và nó cũng giật mình.

    - Này! hai người làm gì đó?

    Nó mệt chẳng muốn giải thích, mọi việc nhờ vào hắn.

    - Mình làm gì mà la toáng lên thế? cậu ấy bệnh tôi chăm thôi, à mà má biểu mình đi pha nước cho thầy, mà bây giờ người ta về rồi mình mới lú mặt ra?

    - Ờ thì...

    à mà bỏ qua đi các người tù té tú tí gì ở đây? có tin tôi đánh luôn cả nó không?

    - Mình có thôi đi không? nếu mình còn như vậy nữa thì đừng trách tôi sao lại ra tay với phụ nữ.

    Nói rồi hắn đẩy cô ra ngoài khóa luôn cả cửa buồng.

    - Sao, tôi làm vậy được chưa?

    - Cậu làm gì thì kệ cậu chứ.

    - Thấy trong người ổn hơn chưa?

    - Cũng đỡ rồi.

    * Cooc cooc

    - Ai đó?

    Con Mận đã nấu xong nước, nó bê vào buồng nhưng thấy khóa cửa, nó cũng nghĩ sâu xa như Dạ Lan, nên chẳng dám lú mặt vào.

    - Dạ con, Mận đây ạ.

    - Để nước ở gần đó, rồi ra khỏi chổ này mau đi.

    - Dạ vâng thưa cậu.

    Con Mận lùi về sau, nó thấy bà có ý định tới buồng, nó ngăn cản mà nói.

    - Bà ơi, bà đừng vào trong, cậu ba đang chăm cho cậu Quốc đấy ạ, vào đấy con sợ làm phiền hai người họ thôi.

    - Ây ây, bây cũng dữ dằn à, thôi được rồi bây đi cùng bà tới chổ này hen.

    - Dạ.

    . . . . . . .

    Bên trong hắn dùng khăn lau mặt cho nó rồi kêu nó cởi áo để lau lưng nhưng nó ngại, nhất quyết không mở là không.

    - Cởi áo ra!

    - Hả?

    - Tôi kêu cậu cởi áo ra để tôi lau người cho nè, nhanh đi.

    - Thôi, việc này tôi tự làm được, không cần cậu đâu.

    Hắn mạnh tay xé bỏ lớp áo của nó thật dứt khoát, làm nó hoang mang, nó thấy được sự nghiêm túc của hắn có hơi sợ nên chỉ đành im lặng.

    Hắn lau từ trên xuống dưới, nó nhột uốn éo hắn thấy vậy mới cất giọng nói.

    - Sao? ngồi im cho tôi lau.

    Sau khi lau xong nó hơi đói, tiếng kêu từ trong bụng phát ra.

    - Ừm... tôi đói, chiều giờ đã ăn gì đâu.

    - Được rồi để tôi đi nấu chút gì đó cho cậu ăn lót dạ.

    Hắn vào bếp, cặm cụi nấu một niêu cháo trắng cùng một niêu cá kho , sau đó đem tất cả vào buồng.

    Mùi thơm bốc lên xóa tan đi những cơn đói.

    - Mau ăn đi còn uống thuốc, tôi mới biểu con Mai nấu cho cậu rồi.

    - Ừm, mà sao không kêu con Mận? con Mai là người hầu riêng của mợ ba mà.

    - Có sao đâu đa, mai mốt tôi cũng cưới cậu rồi vả lại con Mận nó đi đâu với má rồi.

    - À chiều giờ cậu cũng chưa ăn gì hay ăn với tôi nhé?

    Hắn chập chừng lúc đó nó liền đúc muôi cháo trắng cho hắn.

    - Sao? mặn không.

    - Ờ... mặn.

    - Mau đi lấy nước chè xanh vào đây, không biết thì cứ hỏi, tôi chỉ cho nấu.

    Hay là.... cậu cố tình làm vậy?

    - Ây ây, hổng có à nghen cái này là người ta nấu thật chứ hổng có cố tình nha, nếu không ngon thì đừng ăn để tôi biểu người làm nấu cái khác cho.

    - Thôi thôi, mau lấy nước cho tôi đi.

    Trong lúc đi lấy, hắn cứ cằng nhằng về vụ cháo mặn.

    Vào buồng hắn hơi bất ngờ vì cháo đã được nó ăn sạch rồi.

    - Này, sao bảo mặn mà ăn hết rồi?

    - Không ăn thì phí, mà cậu nấu thì tôi phải ăn chứ, lần trước tôi nấu cậu cũng ăn đấy thôi.

    - À ừm.

    * Cooc cooc

    Bên ngoài bà hội đồng cầm theo trên người một cái khăn và một thau nước ấm nói.

    - Má hả, má qua đây mần chi?

    - Bộ má qua hổng được hả bây?

    à mà bây về đi, để má ngủ với thằng bé cho.

    - Thôi không cần đâu, mọi người về hết đi con ngủ một mình vẫn được ạ.

    Hắn cầm lấy cái thau cùng cái khăn từ tay bà rồi nói.

    - À thôi má về buồng của mình đi, tối nay để con lo cho.

    À sẳn tiện má đi ngang buồng của Dạ Lan thì nói giùm con hen!

    [ End chương 13 ]

    À nhon, mọi người khỏe hông, mình thì ổn ròi nè.

    Hôm nay quay lại và mình mong mọi người vẫn đọc theo hướng tích cực, vui vẻ ạ 💜

    Chap này tôi tự viết, tự giãy đành đạch luôn á=))
     
    | Taekook | Kiếp Chồng Chung
    Mười bốn - Nửa đêm


    - À thôi má về buồng của mình đi, tối nay để con lo cho.

    À sẳn tiện má đi ngang buồng của Dạ Lan thì nói giùm con hen!

    -----------------------

    - Ủa ủa, bây nay có sốt theo Quốc không vậy? tự nhiên đòi ngủ với Quốc, thôi kệ lỡ ngủ xong mê luôn rồi sao.

    Bà cười tủm tỉm rồi trở về buồng, đi ngang buồng của Dạ Lan bà gõ cửa dở giọng điệu chọc quê Dạ Lan nói.

    - À, con dâu tối nay thằng Hanh nó ngủ với Quốc rồi, bây lo mà ngủ một mình đi, coi chừng gặp "nó" à.

    - Hả? má nói gì, là má ép ảnh ngủ với thằng đó phải không?

    - Rãnh quá hen bây, nghĩ sao má ép nó ngủ vậy? nó tự đòi ấy chứ.

    Thôi má về đây.

    Cô hậm hực dặm chân, bổng nhiên những lá cây khô rụng xuống nền đất gió thổi mạnh, làm cô lạnh cả sống lưng.

    Gió cứ mạnh...cứ mạnh, cánh cửa khẽ kêu liên hồi.

    Cô cảm giác thứ gì đó ghê rợn nên quyết định đi ngủ.

    Vừa nằm xuống thì có tiếng gõ cửa, cứ nghĩ là Thái Hanh hắn đã bỏ ý định và về ngủ với cô nhưng...khi mở cửa chẳng thấy một bóng người

    Tiếng lá cây cứ xạo xạc trong đầu chẳng thể nào nằm im được.

    Cô định bụng ra uốn𝐠 ngụm nước ai ngờ lại gặp nó.

    - Ái chà, đàn ông đàn ơ mà giỏi thế cơ chứ, dụ dỗ cả chồng tôi qua ngủ chung, này là chưa cưới thôi, chứ cưới về rồi còn ra sao?

    - Chà, xem chị kìa, ghen lắm ha đa? tôi cũng đâu có muốn tại cậu ấy cứ đòi ngủ với tôi ấy chứ.

    - Tôi mà đi ghen với mấy loại như cậu à?

    - Thôi thôi, tối rồi không đôi co với chị nữa, tạm biệt!

    Nó quơ tay chào cô rồi lại về buồng của mình, cô cũng vậy.

    Hôm nay nó ngủ với hắn...cảm giác lạ lắm, chẳng thể nào tả được, trong lòng vừa vui vừa buồn.

    Một thứ gì đó đã ở mãi trong tim nó suốt bao năm nay.

    Một cảm giác khác lạ so với thường ngày.

    - Này, mần gì mà đứng thờ người ra vậy?

    - Không có chi đâu, mà sao tự nhiên đòi ngủ với tôi vậy?

    - Cậu bệnh thế này sao tôi bỏ được chứ đa.

    - Thôi đi, chẳng phải ngủ với mợ ba bị đá xuống giường à? còn cho nghe xe lửa lăn nữa đấy.

    - Hơi...cũng thiệt tình đàn bà gì mà gáy ngủ còn lớn hơn tiếng mấy con gà nữa.

    - Bên này thì nói xấu người ta cái này cái kia, về bên đó rồi thị nịnh nọt, mấy người xảo nguyệt quá đi.

    - Ghen?

    - Thôi ngủ đi, khuya rồi.

    Hắn nằm xuống giường đắp mền tự nhiên như của mình.

    Nó thì vẫn ngồi trước bàn sách, nhìn qua khung cửa sổ ngắm nhìn vầng trăng sáng.

    - Trăng hôm nay tròn quá.

    - ....

    Ánh trăng soi rọi qua ô cửa sổ, rồi chợt nó nhớ ra cái hộp gỗ lúc trước, nó lấy từ trong ngăn bàn rồi từ từ mở cái hộp gỗ ra.

    Bổng chợt những giọt lệ bắt đầu rơi..rơi và rơi....nó cứ khóc ở đó những tiếng nấc của nó đã bị hắn phát hiện.

    - Gì thế.... sao vậy?

    Thấy hắn tiến gần nó nhanh tay lấy tấm lụa trong hộp gỗ ra lau nước mắt rồi nói.

    - À không, không có gì đâu mau đi ngủ thôi.

    Tấm lụa đó đã khiến hắn chợt nhớ ra một điều gì đó, hắn cười thầm rồi đóng cửa sổ lại.

    Hắn dơ tay sờ lên trán nó làm nó giật mình mà đẩy ra.

    - Cậu.. cậu làm gì đó.

    - Chỉ là xem cậu đỡ sốt hơn chưa thôi.

    Được rồi mau ngủ đi.

    Nó quăng cho hắn một cái gối cùng cái chiếu rồi bắt hắn nằm dưới nền nhà.

    * cái "chiếu" ở đây có nghĩa là chiếu nằm thời xưa á mọi người, không biết có thể lên gg search rồi qua phần hình ảnh á nha *

    - Ơ, em bắt tôi nằm dưới này sao? thân là cậu ba nhà phú hộ Kim mà phải nằm dưới nền nhường giường cho em à?

    - Cái gì cơ? cậu mới gọi tôi là em á?

    - Ờ thì, cậu cũng nhỏ tuổi hơn tôi mà.

    - Được thôi, nằm dưới đó đi, có gì thì bảo tôi.

    Hắn cũng đành nằm dưới nền nhà.

    . . . .

    Giữa đêm khuya, nó nghe tiếng xuệch xoạc nhòm xuống thì thấy hắn đang co rút hai chân lại, thấy vậy nó bật dậy lấy mền đắp cho hắn.

    * cái mền cũng như cái chiếu nha cứ lên gg search là được.

    Do người miền nam hay dùng từ như vậy nên tôi cũng lấy để viết fic sợ mọi người ở miền khác khó hiểu ạ *

    Còn mình thì vào bếp lấy một ít nước ấm, lại gặp dì bảy.

    - Dì bảy.....

    Tiếng kêu làm dì bảy thấy sợ mà trả lời.

    - Ai vậy bây?

    đừng có làm dì sợ nghen.

    - Dạ con...Quốc đây.

    - Quốc hả, bây kêu dì mần chi vậy đêm hơm khuya lơ khuya lắc hổng ngủ đi con.

    - Dì có cái mền nào dư hông? cho con nhé.

    - Có, đợi dì tí mà..nó hơi cũ nghen

    - Dạ hông sao có đắp là được rồi.

    Sau hồi lâu dì bảy cũng đi ra trên tay cầm cái mền đưa cho nó.

    - Nè, mau về ngủ đi muộn lắm rồi đa.

    - Dạ vâng dì bảy cũng đi ngủ đi ạ.

    Nó trở về buồng thì thấy hắn đã ngồi đợi nó, nó mới lí lẻ giải thích.

    - À, lúc nãy cậu có lạnh tôi đắp mền cho cậu khác nước quá nên đi tìm nước sẵn gặp dì bảy nên xin hỏi dì bảy cái mền ấy mà.

    - Tôi đã nói gì đâu mà giải thích?

    - Sợ cậu hiểu nhầm thôi.

    - Này sao....lúc nãy lại khóc? nói tôi nghe đi, dù sao đi nữa em cũng cưới tôi, tôi cũng phải có trách nhiệm chứ.

    - Lúc nãy...tôi có mở cái hộp gỗ kia thì lại nhớ người đã tặng nó cho tôi..

    - Là ai?

    - Ái Linh..

    - Thì ra em cũng có người mình thương à?

    - Ý cậu là Ái Linh?

    Hắn gật đầu, nhìn nó với ánh mắt trầm tư, không khí trở nên buồn bả hơn

    - Gì vậy cha nội, Ái Linh là chị tôi đó, lần trước có gặp rồi mà?

    - Ủa vậy hả.

    Mà bỏ qua đi, được thì ngày mai tôi có thể chở em về đó mà?

    - Thật không?

    đừng có lừa tôi nhé.

    - Thật, sẵn tiện tôi cũng muốn về cái chòi của em, tôi muốn ngắm lại dòng sông và hưởng thụ sự bình yên ở nơi đó.

    - Được thôi, mà cậu lên đây nằm từ khi nào vậy?

    - À thì không có gì đâu.

    Hắn chui tọt vào trong cái mền, chắc hẳn là đang nằm trong lòng nó đấy chứ.

    - Cậu nằm im đi, nhột quá.

    Hắn cứ cọ quậy đụng vào điểm yếu của nó, nó nhột mà cười muốn phát điên.

    - Không đấy thì sao, hắn cười toe toét

    Đêm đó trong căn phòng đầy ấp tiếng cười đùa, hai người vui vẻ bên nhau.

    Cầu mong họ sẽ như vậy cho đến cuối đời.

    [ End chương 14 ]

    Mình cũng muốn phát sảng vì otp=))
     
    Back
    Top Bottom