Khác | Taekook | Kiếp Chồng Chung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
| Taekook | Kiếp Chồng Chung
Mười Lăm - Chuẩn bị


Nhắc nhẹ là tập này chuyển sang ngược rùi nhe=))

Cứ yên tâm, ngược không quá đáng đâu;-;

Sáng sớm tinh mơ, gà gáy chào đón một ngày mới bắt đầu, nắng sớm chiếu xuyên qua khe cửa chạm vào khuôn mặt bầu bĩnh của một chàng trai.

Nó thức dậy trong cơn mơ hồ, nó cảm thấy có thứ gì đó đang đè lên người nó.

Hóa ra hắn đã ôm nó ngủ cả đêm.

Nó bật dậy đẩy hắn sang một bên, bất chợt hắn cũng tỉnh dậy.

- Gì mà sáng sớm không để người ta ngủ à.

- Sáng sớm cái gì, mặt trời lên tới đỉnh đầu rồi kìa.

Hắn hoảng hồn nhớ chợt hôm nay phải thức sớm để ra đồng cùng vài người bạn.

- Gì?

đã mấy giờ rồi, sao em không gọi tôi.

Nó chẳng thèm nói câu nào, rồi bước ra ngoài hít thở không khí trong lành, những giọt sương còn động trên lá.

Bổng nhiên con Mận hớt ha hớt hải chạy tới.

- Cậu Quốc... cậu Quốc ơi.

- Gì vậy bây, làm gì như ma đuổi vậy

- Cậu để nó nói coi, em bình tĩnh từ từ nói cậu nghe.

Con Mận thở hỗn hển gấp gáp nói.

- Cậu Quốc, hồi sáng bà có nhờ con kêu cậu thức sớm để chuẩn bị cho ngày mai.

- Ngày mai làm gì?

- Ngày mai là ngày mừng cưới của cậu đấy ạ.

- Nhanh vậy sao?

Nó quay sang nhìn hắn, hắn ngồi bên trong không nói câu nào, đôi mắt đượm buồn hiện rõ trên khuôn mặt nó.

- Ừm, em ra ngoài trước đi, lát em đi chợ thì ghé xạp thằng Tùng mua giùm cậu ít thịt nhé.

Nó vào trong, ngồi lên chiếc ghế khá cũ gần đó rồi nhìn hắn nói.

- Đã là giờ nào rồi?

- Giờ Mão rồi đa.

* 7h sáng *

- Thôi, tôi đi trước, cậu coi làm gì làm còn ra đồng nữa.

- Ừm.

Nó ra ngoài rồi thay một bộ đồ khác nó vào bếp lấy cái thao và cái khăn sạch cùng vài bộ đồ ra ngoài.

Bà hội đồng đang tưới mấy bụi lan thì gặp nó.

Bà liền bỏ xuống mà tiến gần lại.

- Quốc, mới sáng sớm mà bây đi đâu vậy?

Nó nghe bà kêu nên dừng chân lại.

- Dạ, con định ra bờ sông rửa mặt, sẳn tiện giặc mấy bộ đồ.

- Để đây đi, để bà biểu con Hồng giặc giùm cho.

Còn rửa mặt thì ra sân sau đó đa, mần chi mà ra tới ngoài sông.

- Dạ thôi, từ nhỏ con như vậy đã quen rồi.

- Thế thôi bây đi đi, mau còn về chuẩn bị nữa.

Rồi coi mần phụ các dì với tụi nhỏ.

- Dạ.

Nó một mình ra tới bờ sông, nước sông trong veo, tĩnh lặng.

- Chà, nay nước sông mát quá ta.

Nó định bụng sẽ ngồi một mình nhưng lại có bóng dáng người phụ nữ ngồi xuống cạnh nó nói.

- Đúng rồi, trời chuyển gió nước mát là chuyện thường thôi.

Nó nhìn cô một cái rồi thôi, nó ngồi sang bên kia để mấy bộ đồ ở giữ nó và cô gái kia.

Nó đang mần việc của nó thì cô gái đấy lại một lần bắt chuyện.

- À, nhìn cậu quen quen hình như là con ở nhà phú hộ Kim phải hông đa?

- Ừm.

Nó cũng chẳng thèm nói gì hơn, mà cô gái này cứ nói chuyện cho nó nghe, lát sau nó cảm thấy cô cũng hiền lành nên cũng hòa đồng.

- Cậu là con mấy?

- Tôi...tôi là người sẽ cưới cậu ba đây.

- Hả? cậu là Chính Quốc đó sao.

Nghe danh đã lâu nay mới được gặp, chà...coi bộ cũng hông tệ.

- Mai mốt cưới rồi, tôi sợ hắn sẽ thay đổi đánh mắng chửi bới, còn vợ hắn thì trơ trẽn bầy mưu tính kế hại tôi.

- Tôi nghĩ họ không thế đâu, thôi hôm nào cưới nhớ cho tôi một chân rửa chén nhé.

- Uầy, chị cứ tới gặp bà hội đồng xin là được thôi, đừng có ngại hen đa.

- Bây giờ rồi mà vẫn còn gọi bà sao? gọi má bây giờ là quen dần được rồi.

- Thôi, em còn ngại lắm, cưới về em chẳng biết kêu sao cho đặng.

- Ừm, à cũng gần trưa rồi, thôi chị về hen có gì nhớ cho chị một chân rửa chén đấy nhé.

- À vâng, chị về cẩn thận.

Nó cũng đã mần xong việc nhưng chưa về, nó thả lỏng cơ thể nhẹ nhàng để đôi chân nõn nà xuống dưới.

Vừa ngâm thơ vừa tận hưởng sự yên bình nơi đây.

/ phía bên Thái Hanh /

- Lâu quá hông gặp cậu ba ở phú hộ Kim hen.

- Chà coi bộ ở đây cậu ba càng đẹp, phải gọi là đẹp ngất ngây.

- Chắc hẳn cậu ba được gái theo đuổi dữ lắm à nghen.

- Thôi, tụi bây bớt chọc tao đi.

- À quên, cậu ba có vợ rồi.

Hắn chỉ lắc đầu ngao ngán hội bạn của mình.

Hôm nay hội bạn bên Tây của hắn đã về nước, không hẳn là bạn bên Tây vì tất cả đều sinh ra và lớn lên tại nơi này.

Hắn cùng hội bạn xuống mương bắt cá.

Từ người này đến người kia không được, lát sau hắn mới nói.

- Bình, mày có xuống phụ anh em không? hồi xưa mày bắt cá giỏi lắm mà?

- Ừ, bây từ từ coi.

Hồi sau cả 3 cũng túm gọn được một con cá khá to.

Cả 3 quyết định đem nướng nó rồi đem ra nhâm nhi cùng chút rượu đắng.

- Uầy, nghe nói mày cưới thêm vợ à Hanh?

- Ừm, cũng không hẳn là vợ.

- Chứ mày nghĩ con người ta là gì? cưới về không làm vợ thế làm người hầu cho mày chắc.

- Tao cưới con trai!

- Ơ hay, thằng này mày nghĩ gì đấy? thằng đực rựa mà mày cũng chẳng tha.

Vừa nói cậu vừa lắc đầu tỏ ý trêu chọc hắn.

- Bữa nào cưới? mời tụi tao không đấy.

- Mai!

- Nhanh vậy sao.

Tao nghĩ chắc mày bị ép buộc thôi, làm sao mà cưới thằng đực rựa đó cho đặng.

- Bình, mày nói vậy sao được? nói vậy lỡ nó nghe được sẽ buồn lắm đấy.

- Để tao nói cho nghe nè, về đó trai với trai rồi làm sao có con? rồi còn vợ mày? mày bỏ vợ à.

Những câu nói làm hắn suy nghĩ, hắn cũng chẳng biết làm sao.

Cũng không từ chối được vì tất cả cũng chỉ báo hiếu má thôi.

Vậy...hắn không thương nó sao? câu trả lời chỉ giải đáp ở một thời điểm nào đó.

. . . . . .

- Quốc, bây mần con gà dùm bác hen.

- Dạ, để con mần mà dì nhờ thằng Tùng c.ắ.t cổ giúp con nhé!

-......

-.......

- Hồng, mày nấu cháo đi, rồi còn xé gà nữa

- Mận! ra sau vườn hái mấy lá chè cậu trồng vào đây.

- Dì bảy ơi, món này nấu sao? con đâu có biết đâu đa.

-......

-......

- Ơi ơi, đây, tới liền....

Trong gia can ai nấy đều tất bật công chuyện, người ăn kẻ ở ra vào tấp nập.

Công chuyện mần không xuể đã vậy mợ ba còn đứng chỉ trỏ mỉa mai.

- Chà, coi kìa ai cũng mần chuyện ngóc đầu không lên, vậy mà hồi đó cưới tôi chỉ được một đám tí tẹo.

- Mợ ba, mợ ba! mợ rảnh thì phụ tụi này đi còn không mợ ba vào buồng đi chứ đứng đây lát nữa....

Thằng Tí đang nói giữa chừng thì dừng lại, làm con Mai cũng thắc mắc mà hỏi.

- Lát nữa sao mạy?

Thằng Tí ghé lỗ tai nó nói nhỏ

- Lát nữa cậu Quốc đánh tao cản không kịp

Con Mai nó cười muốn lộn ruột, Dạ Lan cũng chẳng hiểu gì nên đành bỏ vào trong buồng.

[ End chương 15 ]

Mệc ẻ mợ ba luôn🙁
 
| Taekook | Kiếp Chồng Chung
Mười sáu - Sắp rồi!


Hôm qua mình có vào đọc truyện của mình và thấy sai lỗi chính tả mà các bác không nhắc mình luôn.

Cũng bó tay các bác=)

------------------------

- Thôi thôi, đừng có tám chuyện nữa làm lẹ đi hông thôi bà đánh cho què giò à nghen!

Mọi người ai nấy cũng bận công chuyện thì lúc này thằng Tùng mới chạy vào nói.

- Mọi người ơi, cậu ba về rồi mà có vẻ mặt quạo lắm hông có vui.

Con Hồng đứng kế nghe thằng Tùng nói cũng tiến lại gần hỏi.

- Sao vậy?

- Sao tao biết được mà hỏi? trời ơi cậu ba còn chửi mấy cây lan vô cớ nữa kia kìa!

Chính Quốc! nó cũng lo lắng cho hắn, hắn đã đi từ sáng đến giờ rồi.

- Thôi, mấy chị với các dì ở đây nhé, con đem nước lên nhà trên hen!

Nó định bụng sẽ đem bình nước chè nóng lên nhà trước, nhưng đúng lúc hắn đang ở đó, hắn lại nắm tay nó kéo về phía mình.

Nó mất kiểm soát nên bất chợt ngã vào người hắn.

- Cậu...cậu làm gì vậy? mau buông tôi ra, không khéo có người nhìn thấy rồi hiểu lầm mất!

Hắn định làm gì đó, nhưng nhớ lại những câu nói của Bình nên thôi.

Hắn buông thả nó, chẳng để ý bước thẳng vào buồng.

Nó cũng hoảng, nhưng thấy sự buông tha có vẻ hơi lạ, sau khi hắn vào buồng thì nó xuống nhà sau.

- À, Mận! em coi phụ mọi người nha, có gì thì kêu cậu, cậu vào buồng nghỉ một lát nhé!

- Vâng thưa cậu!

Vừa vào buồng nằm nghỉ được một lát thì tiếng gõ cửa liên hồi truyền vào tai nó.

- Ai đấy?

Tiếng gõ cửa cứ thế mà dần lớn.

- Được rồi ra liền đây!

Mở cửa ra đập vào mắt nó chính là hắn, sao hắn lại tới đây?

Hắn ngã vào người nó, nó cũng bất giác ôm hắn vào lòng rồi bê vào trong.

- Người nồng nặc mùi rượu thế này, cậu ở đây nhé, tôi đi pha một ít nước chanh ấm giải rượu!

Sau một hồi lâu nó cũng đi vào trên tay cầm ly chanh ấm đưa cho hắn.

- Mau uống đi!

- Thuốc độc à? không uống!

Nó tức giận đặt ly nước lên bàn rồi nói.

- Này, đừng có mà quá đáng, tôi có lòng tốt pha cho anh uống mà anh bảo là thuốc độc?

Nó định ra ngoài bỏ hắn ở đây một mình, nhưng cơ số thế nào lại để hắn nắm được tay nó mà kéo về phía mình một lần nữa.

Nó thở dài rồi nói.

- Một lần sơ ý ở nhà trước thôi nhé, sẽ không có lần thứ hai đâu!

Nó đang cố bỏ tay hắn ra khỏi người mình....nhưng lần này lạ lắm, cánh tay hắn xiết chặt vòng eo thon gọn của nó.

Chẳng thể nào mở được, lát sau hắn áp mặt vào tai nó khẽ nói.

- Sao? em là đang cố gắng chạy thoát tôi à?

-......

Hắn quật nhẹ nó, nó liền nằm im bên cạnh hắn.

Nó đang vùng vẫy để ra khỏi vòng tay của hắn nhưng bất thành

Nó cọ quậy cả buổi trời, đã thấm mệt nên nằm ngủ cùng hắn.

Hắn chưa ngủ đâu, chỉ là nằm im xem nó làm gì thôi.

Hai người cứ nằm đấy ngủ từ trưa đến gần đầu giờ chiều.

Hắn tỉnh dậy trước nó, nhìn qua ô cửa sổ thì thấy có bóng dáng người con gái có vẻ đang rình mò mình.

- Ai đó? ai mà rình người ta ngủ vậy chèn!

Hắn bước ra mở cửa buồng, hóa ra là con Mận, mà nó làm gì ở đây?

- Dạ...dạ dạ cậu ba..

- Bây ở đây mần chi?

Quốc ngủ rồi.

- Dạ, không có gì....thôi con đi hen cậu ba.

- * bữa nay nó sao vậy ta *

Hắn loay hoay một hồi thì nó cũng tỉnh giấc, nó thấy hắn vẫn còn ở đây nên mở lời.

- Cậu vẫn còn ở đây sao? hôm qua cậu ngủ với tôi cả đêm hôm nay cũng chẳng thèm về buồng mợ ba, chị ấy sẽ buồn lắm đấy.

- Em không sợ tôi sẽ không thương em mà thương Dạ Lan hơn sao?

- Chả việc gì tôi phải sợ, vì mợ ba là người được cậu dặm ngõ hỏi cưới, còn tôi cưới cậu nhờ sự cưỡng ép của bà thôi!

- Không nói nhiều với em nữa, tôi ra ngoài trước đây.

- Ừm

Nó cũng rời khỏi buồng, tiến đến gian bếp, lúc này mọi người trong gia can đã mần xong công chuyện của mình, ai nấy cũng mệt rã người.

Nó đi đến thì gặp con Hồng đang chỉ trỏ con Mận, thấy hai người họ bất bình nên nó đành tiến tới giải hòa.

- Mận, em sao vậy? còn chị nữa sao lại mắng em ấy thế kia?

- Cậu đừng có mà bênh nó, đấy cậu nhìn xem, người ăn kẻ ở ai đời nào lại ăn vụng thế kia?

- Mận! sao em lại ăn vụng đồ ăn của khách thế kia? em có biết khi tới tai bà và mọi người thì hình phạt em sẽ đến mức nào không?

- Con...con xin lỗi cậu, nhưng mà con đói lắm, xin cậu tha cho con lần này, con quỳ lạy cậu...

Con Mận lắc tay nó cầu xin được tha tội, nhưng người làm của nó, nó biết dạy không thể bỏ qua được.

Con Hồng đứng kế mà mỉa mai nó.

- Hứ, tội này mà bỏ qua cho mày được hả? trớ trêu thật!

- Thôi được rồi, người làm của tôi, tôi sẽ dạy bảo lại, phiền chị mọi việc còn lại.

Còn em đi theo tôi!

Nó biểu con Mận đi theo nó, con Mận cũng sợ sệch mà đi theo.

Nó dắt con Mận tới chổ khuất người, rồi cho nó một bàn ăn khá đầy đủ rồi nói.

- Ăn đi, mai mốt có đói thì phải biết kiếm đồ ăn dành cho phận người làm của mình, đừng ăn vụng như vậy nữa, cậu sẽ không nương tay lần hai đâu!

Con Mận cảm ơn lia lịa, nó ăn như bị bỏ đói cả chục năm.

- Hự hự, nước nước!

- Sao đấy, nghẹn rồi phải không, đã bảo là ăn từ từ rồi mà.

Nó rót cho con Mận một nước ly chè xanh, rồi bảo.

- Nghe cho rõ này! hôm nay, từ bây giờ đến ngày mai cấm em ăn bất cứ thứ gì, cho dù có đói cỡ nào đi chăng nữa! nếu vi phạm thì hình phạt sẽ nặng gấp đôi, còn bây giờ thì ăn đi rồi vào mần công chuyện tiếp!

Nó nói xong liền bỏ đi, để lại con Mận ngơ ngác, hoang mang vì hôm nay cậu Quốc của nó không như nó nghĩ.

Trong đầu nó luôn luôn lúc nào cũng nghĩ cậu Quốc hiền lành, sẽ không bao giờ phạt hay mắng mình, nhưng bây giờ thì không.

- Ơ ơ, cậu ơi.....à mà như vậy cũng tốt ấy chứ, để mợ ba khỏi phải bắt nạt được cậu Quốc.

Rồi con Mận cứ ngồi đó, vừa gặm cái đùi gà vừa tương tư cậu Quốc từ chiều đến tối.

. . . . .

- Bà ơi, lúc nãy con có nấu cháo rồi, bà thử vị xem sao nhé?

- Ừm đưa đây để bà thử xem tài nghệ của Quốc thế nào nhé!

Bà hội đồng hớp ngụm cháo sao đó cứ khen nó mãi làm nó ngại muốn giãy tưng tưng.

- À, bà ơi ngày mai con có thể về nhà chị hai và mời chị ấy lên đây chơi vài hôm không ạ?

- Được chứ sao không, càng đông càng vui con ạ.

[ End chương 16 ]

Hihi, mình muốn nói là mình cũm muốn giãy dựng dựng vì ô tê peeee💕
 
| Taekook | Kiếp Chồng Chung
Mười bảy - Có điềm


- Được chứ sao không, càng đông càng vui con ạ.

----------------------

- Dạ.

- À mà thôi, lát nữa bây kêu thằng Hanh đi cùng, rồi về đây, chứ ngày mơi là bận lắm đa.

- Bận lắm sao bà? con nghĩ chắc cũng không bận đến mức đó.

- Ngày mừng cưới sẽ rất bận rộn, không như con nghĩ đâu.

- Vậy.....

Đúng lúc đó hắn đi ra với một cái hộp gỗ, trông khá lạ rồi cất tiếng nói.

- Lát nữa con sẽ đi với em ấy, còn bây giờ thì em theo tôi.

Hắn nắm tay nó kéo đi, Dạ Lan cũng từ trong buồng đi ra, thấy hắn và nó cơn nổi điên lại trổi dậy.

- Dạ, dạ vậy con đi nghen bà!

- Má! hai người họ đi đâu vậy? bực mình quá đi.

Cô bực mình ngồi xuống ghế, sẳn tiện rót cho mình một ly nước, uống hạ quả rồi nói.

- Má cũng để cho họ đi vậy sao?

- Thì nó cũng là bây thôi, cũng cưới cũng có một thời huy hoàng thôi con ạ!

Cô khoanh tay trước ngực xéo sắc bảo.

- Con Hồng qua đây quạt cho tao coi!

- Dạ dạ mợ ba.

- Quạt gì mà nhẹ vậy? quạt kiểu này con kiến còn không bay nữa huống chi.

- Dạ để con quạt mạnh.

Bà hội đồng ngồi kế bên cũng thấy tội con Hồng, nhưng cũng chừa vì những lúc lười biếng.

- Thôi khỏi đi, quạt như mày thì bao giờ tao mới mát đây? tối nay cấm mày không được ăn cơm đó nghe chưa!

Nói rồi cô đi khỏi chổ đó, ở lại một hồi cục tức của cô chắc nổ tung quá.

- Đúng là giận cá chém thớt mà!

Con Hồng cũng nhanh chóng chạy theo mà kêu réo.

- Mợ ba...mợ ba mợ ba..

Bà hội đồng cũng rời khỏi.

/ Bên Hanh và Quốc /

- Cậu kéo tôi đi đâu thế?

- Có phải tấm lụa này là em đã tặng tôi lúc trước phải không?

- ......

- Nói! là em phải không?

- Đúng, nó là do tôi tặng, sao? không thích thì vứt đi!

Nói rồi nó bỏ đi, khuôn mặt bầu bĩnh bây giờ đã đẫm giọt lệ.

Sao nó phải khóc? có xứng đáng hay không.

Hắn nhanh nhẹn chạy theo nó, bắt lấy tay nó và giữ lại.

- Này, tôi có bảo là không thích hả? còn nữa, làm mình làm mẩy giận hờn nữa vậy cà.

- Hứ, đừng có mà ghẹo tôi, tôi bắt sâu thả vào người anh bây giờ.

- Thôi thôi, vào sửa soạn đi, tôi chở về nhà.

- Ừm.

Nó vào trong đem theo một ít đồ, rồi ra ngoài, không quên đem một ít lá chè theo.

- Đi được chưa? con trai gì mà lề mề vậy đa.

- Đi hay đứng đây nói tôi?

Đang đôi co với nhau thì bà hội đồng đi ra với túi đồ khá to bảo.

- Quốc, mang về đấy để cho các dì xung quanh lấy thảo đi con, dù gì cũng là bà con với nhau, sau này khó có thể gặp lại.

- À dạ không cần đâu bà cứ để con đi dọc đường ghé mua cũng được.

- Tôi ra xe trước có gì em với má nói chuyện xong thì ra.

Nó gật đầu, quay qua bà thì bà đã cau mày nhìn nó, trông có vẻ khó chịu, thấy lạ nó liền hỏi.

- Bà.....con làm sai gì sai ạ?

à thôi để con đem cái này về đấy, bà không cần giận thế đâu, con xin lỗi.

- Bây dự định sẽ gọi tôi bằng bà quài thế kia à?

- Dạ....?

- Đừng có ngại nữa dần sẽ quen thôi, mau ra ngoài với thằng Hanh đi, đi sớm về sớm hen đa.

- À dạ...thôi con đi hen.

- Ừm, mau về má đợi cơm đó nghen.

Bà vừa nói xong từ "má" ngại ngùng mà bỏ vào trong, hôm đó bà cười tủm tỉm nguyên buổi.

Nó cũng có khác gì bà đâu, ngại mà hai má đỏ ửng như quả cà.

- Lên xe đi, nói gì với má tôi mà lâu thế, mách lẻo à?

- Xía, ai mà thèm.

Mà... bà bắt tôi gọi bà bằng má...

- Thì gọi thôi, có sao đâu đa.

- Hơi, tại anh không biết thôi chứ tôi cũng biết ngại chớ.

- Ngại ngùng gì, dần sẽ quen thôi không sao đâu.

- Tôi sẽ cố, à mà lát nữa chị tôi sẽ theo về Kim gia đấy.

- Vậy sao, cậu quan tâm chị ấy một chút, mới về chắc sẽ không quen chổ, đi lại hơi khó khăn.

- Biết rồi, mắc gì quan tâm chị tôi dữ vậy? mê hả hay hỏi má cho cưới đi tôi thì cưới người khác cũng được.

- Thôi thôi, tôi cưới cậu là đủ mệt rồi.

- Xíaa, tối nay về buồng chị Lan đi, không chị ấy lại giận hờn vu vơ, có khi lại đổ lỗi cho tôi à.

- Không thích!

Hắn vừa dứt câu, thì tăng tốc xe nhanh hơn thường.

Một lúc sau cũng tới nơi, mọi thứ vẫn như cũ chẳng thay đổi mấy.

Vẫn là căn chòi ấy, bóng dáng mỏng manh của cô gái lom khom dưới gian bếp cặm cụi nấu ăn.

Nó vừa bước xuống xe thì mọi người xung quanh tụ tập lại hỏi chuyện.

- Quốc Quốc! dạo này ở Kim gia con sống thế nào?

ổn hông đa?

- Quốc, xoay người dì coi coi, chà sao gầy đi nhiều quá đa.

- Ai ăn hiếp con cứ bảo dì nghe hông?

- Dạ, con không sao ăn uống bình thường cũng không ai bắt nạt được con đâu mà.

À mà đây là ít quà của...của má chồng con các dì tự chia nhau nhé!

Nói xong nó cũng bước vào trong, hắn thì theo sau.

- Ủa, mần chi mà mọi người la lói om sòm vậy cà.

- Tại dì Chính Quốc của mọi người đã về rồi!

Nghe tiếng nói quen thuộc ấy thì cô đã nhận ra là nó.

Cô vui mừng ôm chằm lấy nó.

- À thôi, hai đứa ngồi đi, để chị rót nước cho.

Chắc đi đường dài mệt lắm ha.

- Cảm ơn, Quốc em ở lại đây đi, tôi ra bờ sông nghen.

Nó gật đầu đồng ý, hắn liền rời đi.

- À, chị mau chuẩn bị đồ theo em về Kim gia đi.

- Chị về đấy mần chi? vả lại chị ở đây quen rồi.

- Uầy ngày mai mừng cưới em rồi, chị theo em về đó, rồi ở lại mấy hôm nhé.

- Ừm, à thôi bây ra sông với Hanh đi để chị chuẩn bị ít đồ đã.

Nó gật đầu rồi rời khỏi chổ đó, nó đi đến một nơi.

Khung cảnh vẫn như thời nó còn canh ruộng ở đây và lần đầu tiên gặp lại hắn.

Hắn đang đứng cạnh cái chòi ngắm nhìn dòng sông mênh mông, nó đi lại định bụng sẽ hù hắn, nhưng hắn lại đi sang một bên.

Làm nó hụt tay té nhào xuống dưới.

- Aaaa

- Ơ, Quốc!

Hắn nhanh chóng nhảy xuống dưới.

- Quốc!

Quốc em đang ở đâu, Quốc ơi.

Hắn tìm tòi kêu réo một lúc thì thấy nó đứng bên kia sông, nó đang cười tủm tỉm vì sự dễ thương của hắn.

- Ủa Quốc, thằng nào cứu em mà nhanh dữ vậy?

Nó ngơ mặt ra vì câu nói của hắn, rồi lại che miệng cười tủm tỉm.

- Cười cái gì mà cười.

Bắt đền!

- Có lên hay không?

ở dưới cho cá ăn đi.

Nó bỏ vào trong, hắn cũng nhanh nhenn theo sau.

Khi hắn vào trong chòi thì bóng dáng của nó đã biến mất, hắn đi xung quanh để tìm vừa bước tới gần cửa buồng thì đúng lúc đó nó bước ra, mặc trên người một bộ đồ nâu lụa khá mỏng.

Lộ ra phần lưng và chiếc eo nõn nà thon gọn của nó.

- Gì? mặt tôi dính gì à?

- Dính gì đâu, mau về nhà thôi không mọi người chờ lâu!

Hắn quơ tay một cái rồi đi trước.

Về đến chổ của Ái Linh hắn không nói gì chỉ lướt ngang rồi đi thẳng vào xe đợi nó.

Nó cũng không nhanh không chậm mà kéo tay Ái Linh tới xe.

- Làm gì mà lâu vậy?

- Vậy là nhanh rồi, có tin tôi ở đây tới tối luôn hông?

Nó định bụng sẽ ngồi sau nhường ghế trước cho Ái Linh thì giọng nói khá trầm vang lên.

- Quốc! mau lên ghế trước ngồi.

Nhìn mặt hắn có vẻ nghiêm túc nó cũng không nói gì mà làm theo lời hắn.

Khi lên xe cả ba đều im lặng chẳng một tiếng nói, đến khi giọng nói khá trầm ấy vang lên một lần nữa.

- Quốc, về đến Kim gia thì em không được nói chuyện với Dạ Lan nữa.

Nghe chưa?

- Sao....sao vậy?

- Nói thì cứ nghe đi, trước khi em tồi tệ ở căn nhà đó!

-.....

à chị hai, lát về cùng đi chợ với em hông? em sợ chị không ăn được mấy món ở Kim gia nên đi chợ mua đồ về em sẽ trổ tài!

- Vậy sao? tốt với tôi quá ha.

Nó gãi đầu cười mỉm hắn thấy vậy liền quay qua nói.

- Mấy ngày rồi?

- Hả? mấy...mấy ngày gì cha nội.

- Mấy ngày chưa gội đầu hả em? về biểu thằng Tùng nó gội cho hay để tôi gội cho điêu luyện lắm đa.

- Trời ơi, anh làm ơn lo lái xe giùm tôi đi, đừng có nhảm nữa.

Hắn cau mày bĩu môi, lát sau cả ba cũng đã về tới Kim gia, bây giờ cả gia can đông nghẹt người.

Từ người xa xóm lạ, làng này qua làng kia, bà con cô bác xa gần, người ăn kẻ ở có cả bà hội đồng và Dạ Lan ra trước cổng để đón hắn và nó.

- Quốc, về rồi thì mau vào trong để còn chuẩn bị.

[ End chương 17 ]

Hăii, xinloi đã đăng trễ nma lâu rùi khong gặp các bác khỏe hông?

Chap sau mình có vài điều muốn chia sẻ với mng ă 💞
 
| Taekook | Kiếp Chồng Chung
Mười tám - Cưới


" À nhonn! hôm nay mình có vài điều muốn nói với các rds💕

Thì chiện là mng đến với fic của mình thì chắc hẳn cũng biết fic mình thuộc dạng ngược trước ngọt sau.

Nhưng thay vì điều đó thì mình xin thay đổi 1 xíu là từ giờ fic sẽ ít lại phần ngược, vì tâm can mình không cho phép mình viết=) nhưng vẫn có phần ngược nha.

Mọi thứ mình đã sửa lời văn lại cho hoàn chỉnh hơn kể cả "

Văn án" cũng vậy

Mie đã quay trở lại, mình đã sống ẩn khá lâu rùi, chắc có lẽ mọi người đã quên Mie roài ha=)

Bé fic này mình đã không đăng chap khá lâu rồi, bây giờ đăng lại hỏng biết còn ai đọc không nữa=)

Vì lâu quá không ra chap, chắc mng đã quên các tình tiết của những chap trước rồi nhỉ🙁

Mình nghĩ, đây là thời điểm thích hợp để mình nên quay trở lại với mọi người rồi, dù fic không được nhiều người biết đến, nhưng mình vẫn vui khi có mọi người ở bên ♡

Trong quá trình viết, có thể sai chính tả khá nhiều và bàn phím nhảy chữ, mong mng thứ lỗi cho Mie nha.

Đến đây thì mình cũng cảm ơn tất cả mng đã ủng hộ, và chờ ngày mình comeback fic 💕 "

ĐỌC TRUYỆN THOAI NÈO!

. . . . . . . . . .

- Quốc, về rồi thì mau vào trong để còn chuẩn bị.

--------------------

- À dạ, mọi người cũng không cần ra đón con nhiều như vậy đâu ạ.

- Có làm sao đâu, cứ tự nhiên đi.

Hắn thấy bên ngoài có vẻ ồn ào và đông người nên chỉ muốn vào buồng nằm ngủ tới sáng thôi.

Hắn bước ra với vẻ mặt nghiêm khắc, nắm lấy tay nó và nói.

- À, Quốc hơm nay đi xa về có hơi mệt, mọi người cho Quốc vào trong nghỉ đi, còn việc tiếp khách cứ để con.

- Ờ cũng được, dù gì ngày mai cũng gặp mặt thôi thì giờ con vào trong nghỉ đi, còn ngoài này để má với tụi nhỏ phụ cho.

- À dạ thôi để con tự vào trong được ạ.

Mọi người từ từ vào trong bên ngoài có vẻ vắng người hơn thì nó quay sang hắn khoanh tay trước ngực rồi nói.

- Được không đó? không làm được thì vào kêu tôi, tôi ra phụ chứ đừng có mà cố nghe chưa?

- Em khinh thường tôi không tiếp nỗi cả đám người này à? tửu lượng của tôi hơi cao đấy nhé!

- Rồi rồi, anh là nhất, khi nào tàn tiệc thì bảo tôi, tôi ra rửa phụ mọi người mâm chén.

- Sao em nói có ai xin một chân rửa chén mà?

- Chị ấy chỉ xin một bữa thôi, vả lại chỉ có một mình chị ấy sao mà rửa kịp, thôi em vào trước đấy nhé.

Nó bỏ vào trong, ở đây thằng Dần đang đợi hắn cho phép nó đậu xe vào trong chứ nó đứng đây gần 30 phút rồi đa.

- Cậu ba...con chạy xe vào trong nhé?

- Ừm, à Dần! bây coi lát nữa kêu tụi nhỏ ra phụ cậu Quốc mần cái này cái kia nghe không?

- Dạ cậu ba.

Nói xong hắn cũng vào trong, sau cánh cổng Kim Gia thì đông kín người, chen nhau mà đi qua đi lại.

Khi bước vào thì tất cả ánh mắt của mọi người đã dồn về phía hắn, người thì chậc miệng khen hết lời, có người ghen ăn tức ở, đặt điều nói xấu hắn.

Hắn không bận tâm cứ thế mà bước thẳng tới chổ một gã đang ngồi gần đó, gã ấy nồng nặc mùi rượu, khá khó chịu.

Hắn thấy vậy liền cầm một ly lên ngỏ lời mời gã.

- Hmm...tôi nghĩ chú nên về, vì thím hai và thằng Mẹo đang đợi ở nhà, vả lại chú cũng khá say rồi!

- Gì chứ?

ý mày là khinh thường chú à? cũng là dòng họ với nhau mà mày lại nói chú thế cơ á?

Hắn thừa biết gã này nhà khó khăn, mà tính tình thì khó gần.

Hôm nay đến đây chỉ vì ít rượu? còn mấy việc ai cưới ai thì chẳng quan tâm.

- Tôi biết là chú qua đây chỉ muốn uống ít rượu, còn việc đi mừng cưới chỉ là cái cớ để chú qua mắt thím hai thôi.

- Chú... chú

- Hm.. sao hả? trúng tim đen chú chưa? giờ thì chú rời khỏi đây được rồi!

Nói rồi, hắn cứ thế mà đi hết bàn này tới bàn kia để tiếp khách, quả thật tửu lượng của hắn khá cao nên chẳng ai làm hắn gục ngã trước bàn rượu được.

/ Bên Chính Quốc /

- Làm gì mà lâu dữ ta? thôi kệ ra xem sao đã.

Nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì mợ ba tiến tới quăng cho nó một đống đồ dơ và nói.

- Mau đi giặc đi! ngày mai khách quan sẽ tới đây còn để đống đồ dơ này ở đây sẽ bất tiện đó đa.

- Vậy sao?

Nó hô lớn tên thằng Dần, người làm mới ở Kim Gia, nó kêu tiếng nào nó làm theo tiếng đấy râm rấp, chẳng giám hó hé câu nào.

- Bây mau giặc hết đống đồ này cho cậu, không thì mợ ba sẽ giận đó đa, mà giận thì nếp nhăn trên mặt mợ càng nhiều, sẽ không tốt đâu.

- Dạ cậu

Dạ Lan sờ khuôn mặt mình, đúng thật là mợ ba đã thêm nhiều nếp nhăn rồi.

Và rồi cô hậm hực bỏ đi.

Nó cười khinh bỉ nhàn hạ bước đi, đến gian bếp nó thấy con Mận đang ăn thứ gì đó nên bước vào xem thử.

Ai ngờ nó lại tái phạm mà ăn vụng, coi bộ gan nó cũng lớn quá ha?

- Mận! em làm gì ở đây?

Con Mận giật mình bỏ miếng thịt xuống rồi đứng lên nói.

- Chào...chào cậu, cậu gọi con.

- Tôi hỏi em làm gì ở đây? có phải là ăn vụng nữa không?

- Dạ..dạ con...

Nó nén lại cơn tức giận mà biểu con Mận ra sau vườn, người làm trong nhà cũng bon chen theo sau.

- Khi tái phạm lần ăn vụng phạt tội gì?

- Dạ...dạ đánh 50 roi!

Nó ngồi xuống cái ghế vắc chéo chân tay cầm cái roi, nhìn con Mận đang quỳ ở dưới.

Con Mận rụt rè chẳng dám ngước đầu lên vì sợ hãi.

- Mận! tôi đã bảo là em đừng ăn vụng cơ mà? em xem lời nói của tôi như rác thải à?

Lúc này con Hồng lên tiếng.

- Hứ! tội này nặng lắm đó nha, lần trước đã không sao bây giờ còn tái phạm.

Tiêu mày rồi Mận ơi.

- Cậu tha lỗi cho con, con xin cậu, tại con đói nên mất lí trí thôi cậu, cậu tha cho con đi, sẽ không có lần sau đâu.

- Còn có lần sau hả? mà cũng đừng van xin tôi, sẽ chẳng có lần nào tiếp theo mà tôi tha tội cho em đâu!

Nó định giơ cây roi đánh con Mận nhưng một tiếng nói gọi nó, buộc nó phải dừng lại.

- Được rồi, mau đi tưới mấy cây chè sau vườn đi, vào trong thì làm việc phụ mọi người và từ bây giờ đến tối mai em phải ở gian bếp, cấm túc luôn việc ăn cơm!

- Dạ cậu.

Nói rồi nó bước đi, vừa đi vừa nói.

- Đúng là nước đổ lá môn, người của tôi không cứng đầu và cãi lại chủ như thế!

Nghe thế con Mận cũng khiếp sợ, nó sẽ bỏ tật ăn vụng từ nay.

Nó đi ra thì thấy Ái Linh bèn hỏi.

- Chị đi đâu đó? có gì cứ bảo em nè.

- À.. chị chỉ tìm cây quạt tay thôi, trong buồng nóng quá.

- Có gì thì chị cứ biểu thằng Dần lấy cho.

- Ừm, mà em ăn gì chưa? hay để chị nấu gì đó cho em ăn ha?

- Thôi, không cần đâu em cũng không đói, chị cũng mau về buồng đi, ngoài này ồn lắm.

Người người bon chen.

Cô gật đầu rồi cũng vào trong.

Nó rời khỏi chổ đó, tiến về buồng của mình, về đến nơi nó thay cho mình một bộ lụa mặc ngủ.

- Hè đến trời nóng nực khó chịu quá đi.

Bỗng nhiên nó nghe tiếng gõ cửa, còn tiếng kêu réo tên nó nữa, thì ra là bà hội đồng là má chồng của nó.

- Quốc!

Quốc ơi

- Dạ, con ra liền đây.

Nó mở cửa thì thấy bà hội đồng cùng thằng Dần đang dìu hắn vào trong.

- Trời đất, anh say tới mức như vậy sao, nè Dần mau dìu cậu ba vào trong đi.

Thằng Dần nghe lời dìu hắn vào trong, để hắn nằm lên giường gỗ.

Người thì say mèm miệng thì vẫn cứ gọi tên nó.

- Hơi..đã bảo là uống vừa vừa thôi mà.

- Quốc, cô Hai kiếm con kìa, mau ra một lát rồi về buồng với thằng Hanh.

Nhanh đi con!

- Dạ.

Nó quay sang hắn tháo giày rồi để bắn nằm ngay ngắn lại rồi nói.

- Bây giờ tôi ra ngoài, anh ở trong đây ngủ đi lát tôi vào.

Nó lắc đầu rồi bỏ đi, bên trong hắn xác định nó đã rời đi rồi thì mới ngồi dậy.

- Em tưởng tôi dễ say vì mấy loại rượu đó được sao? chỉ là không muốn uống nữa nên mới giả vờ như thế này đây.

Nói rồi hắn bước ra ngoài, ở nhà chính, hắn thấy má của mình và một bà cô nào đó đang bàn bạc về một số chuyện liên quan đến mình và nó.

Hắn đứng sau bức tường nghe ngóng được mọi chuyện.

- Quốc, bây tính làm sao?

định nhường nhịn Thái Hanh cho Dạ Lan vậy à?

- Dạ...dù dì cũng là chồng của mợ, con đâu có quyền dành riêng của mình đâu đa.

- Nhưng rõ ràng là hai đứa bây có hôn ước trước...

- Thôi, cô Hai uống miếng nước rồi nghỉ ngơi ha, còn chuyện này thì...để con tính sao.

- Ừ, thôi bây mần gì thì mần đi, cô vào trong trước.

- Ờ thôi bây về buồng với thằng Hanh đi, rồi coi mai thức sớm đặng chuẩn bị đồ đạc nghen bây.

- Dạ.

- Nó rời khỏi nhà chính đi ngang qua bức tường nơi hắn đang đứng, nó bị hắn loi vào, vì lực kéo của hắn quá mạnh nên nó đã ngã vào lòng hắn.

- Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy, khiến nó ngại ngùng úp mặt vào lòng ngực hắn.

Bỗng nhiên hắn ép nó vào tường, rồi nói.

- Em định làm gì?

- Ý anh là sao?

- Em định dành tôi khỏi Dạ Lan để làm của riêng à?

Nó ngơ mặt nhìn hắn rồi cười nhẹ, nói.

- Anh nghĩ tôi cần anh đến mức phải dành giựt với người phụ nữ đó à?

Nó bỏ đi về buồng của mình, hắn cũng theo sau, vào trong hắn nheo mài khó hiểu hỏi.

- Vậy cớ sao em lại tức giận đến như thế?

- Đâu?

Tôi đâu có giận hờn ai đâu đa.

- Nhìn bộ điệu em như vậy mà không giận mới lạ à nghen!

- Hứ, tôi không thèm đoi co với anh nữa.

Tôi xuống bếp một lát.

- Em xuống đấy làm gì.

Nó không nói gì mà bỏ đi, ở gian bếp nó đang lụi hụi mần cho hắn ly chanh ấm, từ đằng sau hắn bước đến ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nó làm nó giật nảy người.

- Này!

Anh làm vậy người khác nhìn vào sẽ hiểu lầm đó đa.

- Em làm gì mà sợ vậy? chẳng phải chúng ta sắp cưới nhau sao?

- Thôi bỏ đi, à tôi thấy anh hơi say nên mần ly chanh ấm này uống để giải rượu.

- Được rồi, mau về buồng ngủ thôi.

Cả đêm nó trằn trọc chẳng thể nào ngủ được, nó cứ trở mình mãi, trong lòng nó lúc nào cũng có một nỗi buồn mơn man mà không biết lý do gì.

Hắn mới ngồi dậy bảo.

- Em làm sao đấy? không ngủ được à, em đang khó chịu chuyện gì sao?

- Hmm.. bỗng dưng em lại nhớ đến tía má của mình, nhưng từ nhỏ đến lớn, em chưa được gặp hai người họ, em muốn đi tìm họ.

- Em có nghĩ rằng má biết chuyện này không?

- Ý anh là má chồng?

- Ừm.. mà thôi, mau ngủ sớm đi, sáng mơi còn chuẩn bị nữa.

Hắn kéo nó lại, để nó nằm ngay ngắn rồi đắp chăn cho nó.

Nó không ngủ được lại càng trằn trọc chẳng thể ngủ vì câu nói của hắn, nhưng sau đó thì cả hai ngủ một giấc đến tờ mờ sáng.

Nó bắt đầu mở đôi mắt to tròn dậy.

Những giọt sương vẫn còn động trên tán lá.

Nó ngồi dậy, sửa soạn rồi vệ sinh cá nhân.

Vừa xong hắn cũng thức giấc.

Vươn vai một cái chào đón một ngày mới, ngày vui của hắn và nó.

- Ưmm, em thức sớm vậy sao? nôn nóng đến ngày này lắm hả?

- Nôn nóng gì cơ chứ, con gà đá của anh đấy, gáy muốn nổ tai em rồi đây.

- Lại biện lí do, thôi không cãi với em nữa, mau kêu con Mận pha trà cho anh!

- Anh không chuẩn bị ra nhà trước với mọi người sao? lên đấy rồi uống.

Nào mau lên.

Nó đẩy hắn ra khỏi buồng để hắn đi tắm.

Còn bây giờ nó ở đây từ từ hưởng thụ ly trà đặc biệt này, chỉ có nó, hắn và má chồng mới được uống loại trà này

Không phải ai cũng uống được, bởi vì nó đã chăm từ lúc cây trà còn là mầm đến thu hoạch được thế này.

Thật sự rất kì công.

Thấy đã lâu nhưng hắn vẫn chưa về buồng nên nó định lên nhà trước lát hắn sẽ theo sau.

Nhưng lại bắt gặp mợ ba.

- Chà, sướng quá ha đa? tôi thì phải chạy tới chạy lui để phụ giúp mọi người, còn cậu thì ở đâu uống trà?

- Thế cho tôi hỏi, lúc cưới anh ta chị có cần làm gì không?

- Dĩ nhiên là không rồi đa, tôi là con của gia đình gia giáo mà.

Cô kêu ngạo hất mặt nói.

- Ồ, vậy sao bây giờ tôi phải làm? trong khi tôi là nhận vật chính trong hôm nay?

Nói rồi nó bỏ đi, ở nhà trước nó thấy được rằng các gia đinh ai cũng đi ra đi vào tấp nập, ai nấy cũng bận rộn.

Ánh nắng mặt trời cũng bắt đầu chiếu xuống sân nhà Kim gia.

Bên trong đã có bà hội đồng, Dạ Lan, có cả cô hai hơm qua nói chuyện với nó.

Nó tiến gần chào hỏi mọi người.

- Dạ, chào má, cô hai, chị hai.

- Ủa Quốc, bây ra đây mần chi, vào trong buồng đi, rồi kêu Ái Linh sửa soạn cho con, lát hẳn ra nghen.

- À dạ má.

1 canh giờ trôi qua, mọi thứ cũng xong xuôi, hắn mặc cho mình bộ đồ tươm tất chỉ còn chờ chồng nhỏ của hắn vào bái đường thôi.

Nó bước ra với sự xinh trai lùng, vẻ đẹp tiềm ẩn cũng đã được phơi bày từ giây phút này.

Mọi ánh mắt điều hướng về phía nó, còn hắn thì nhìn nó với ánh mắt ngập tràn yêu thương.

Cre ảnh : hỏng nhớ, tại Mie lưu lâu òi🙁(

H

ắn nhẹ nhàng dìu nó bước đến trước bàn gia tiên để làm các nghi lễ.

Xin bỏ qua khúc nì nha các pà, tại dì Mie hỏng có hiểu rõ về việc này lắm

Xong việc, mọi thứ điều ổn thỏa.

Hắn và nó đã tiếp khách từ sớm đến gần chiều, mọi người cũng ra về bớt đi, tiệc cũng đã tàn.

- Mình có mệt không? nếu mình mệt thì mình vào trong nghỉ đi.

- Mình ở đây làm gì? vào trong cùng tôi đi.

- Không, em ở đây phụ mọi người dọn dẹp, mình cứ vào trong nghỉ đi đừng lo cho em.

- Vậy lát mần xong mình vào sau nhé.

Nó gật đầu rồi cả hai cũng rời đi.

Trong gian bếp ai nấy cũng bận rộn, người ăn kẻ ở ra vào tấp nập.

- Ủa cậu, cậu không lên nhà trên đi, chổ này tụi con mần được.

- Thôi, để tôi phụ mọi người cho có công chuyện mần, chứ ngồi không rãnh tay để chi đa.

Một lúc sau, công chuyện trong nhà cũnh đã được giải quyết hết, ai cũng mệt mà vui.

- Công nhận cậu giỏi thật, cái chi cũng biết mần, đâu như ai kia.

- Đúng rồi đó, bà mợ ba kia chỉ biết sai người mần chứ có biết mần chi đâu đa.

- Thôi, mọi người đừng có nói vậy, chị ấy nghe được sẽ buồn đó.

Thôi xong việc rồi cậu đi hen.

- Dạ cậu

. . . . . . . .

- Mình về rồi đó à, mệt không nào?

- Mình chưa ngủ sao, chờ tôi hửm?

Nó tiến gần lại, ngồi xuống ghế tre hạ giọng sai khiến hắn.

- Nếu như vậy thì mình bóp vai cho tôi đi, rồi còn rửa chân cho tôi nữa.

Hắn bước xuống giường, sát mặt mình vào mặt nó nói nhỏ vào tai, hơi thở nóng ấm khiến mặt nó đỏ như quả cà chua.

- Mình đang sai biểu tôi hửm?

được rồi tôi bóp vai cho mình.

- À mình, mình có nghe chị Lan bảo sắp có ai đến nhà mình ở chưa?

- Ai? sao tôi không biết?

- Nghe nói là ân nhân cứu mạng lúc nhỏ của chị ấy, nay người đó không còn nhà ở nên cậu ấy xin ở nhờ.

- Cũng đâu có quyền? má đã đồng ý đâu đa.

- Thôi, mình cũng mang ơn họ mà không sao đâu, nếu mình không thích thì có thể tránh mặt.

- Được rồi, em nói gì cũng được, do em quyết định.

Mau ngủ thôi.

Nó gật đầu tỏ vẻ đồng ý rồi cả hai cũng chìm say vào giấc ngủ.

Tờ mờ sáng, sương còn chưa kịp tan thì con Mận hớt ha hớt hãi chạy vào gọi lớn, đánh thức cả hai.

- Cậu, cậu ơi..

Nó tỉnh dậy, lom khom lại mở cửa.

- Chuyện gì mà mới sáng sớm em đã réo cậu rồi?

- Bà kêu cậu đó cậu, có vẻ gấp lắm, cậu tranh thủ lên nhà trên nha cậu.

- Ừm, cậu biết rồi em mần việc tiếp đi.

Nó loay hoay sửa soạn rồi nhanh chóng lên nhà trên, cũng quên luôn việc đánh thức hắn dậy.

- Dạ má gọi con.

- Bây ngồi xuống đi, má hỏi chút chuyện.

- Mới được cưới về mà lá gan của cậu cũng lớn quá nhỉ, lấy trộm tiền của vợ cả luôn mà.

- Chị nói gì kì vậy?

ăn bậy được chứ không có nói bậy được nghen đa

- Thôi, chưa có bằng chứng đừng có đổ lỗi hoang, để hiểu lầm người tốt.

- Trong căn nhà này ngoài nó ra thì còn ai chứ, từ đó giờ đã ai dám lấy cắp tiền của con đâu má, vậy mà nó mới về đã dám động tay động chân.

. . .

[ End chương 18 ]

Mong các readers đọc truyện theo hướng tích cực và hoan hỷ ᥫ᭡
 
Back
Top Bottom