Khác [ TaeGuk | ABO ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy

[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
40 . Liệu có quay lại?


Jungkook không biết bản thân đã ngủ bao lâu khi tỉnh dậy cũng đã là xế chiều cậu dịu mắt rồi ngồi dậy cảm thấy bụng mình có chút nặng nhìn xuống thì thấy tay taehyung đang đặt lên bụng mình , chân anh gác qua người cậu .

Jungkook bật cười khi nhìn thấy taehyung ôm chặt lấy mình , cậu từ từ lấy tay và chân anh xuống khỏi người mình rồi bước vào phòng tắm trước khi đi jungkook còn không quên đo nhiệt độ xem taehyung đã hết sốt hoàn toàn chưa nếu mà còn thì lại khổ .

Thấy nhịp thở của taehyung đều đều gần như taehyung ngủ rất ngon giấc như vậy jungkook cũng thoải mái trong lòng một chút

" Taehyung , dậy đi ăn chút cháo nhé ?

"

Taehyung mơ màng tỉnh dậy nhìn thấy jungkook cầm tô cháo nghi ngút khối anh vội bật dậy cướp lấy tô cháo từ tay cậu đặt lên bàn .

Taehyung nhanh chóng cầm lấy tay cậu xoa xoa

" Nóng lắm không?

Sao không đặt lên bàn "

Jungkook nhìn taehyung nắm tay mình xoa xoa mà trong lòng ngứa ngáy hơi rụt tay về

" Hơi nóng thôi , cậu mau ăn cháo rồi uống thêm một liều thuốc nữa để khỏi bệnh "

Taehyung cảm nhận được jungkook đang tránh né mình , buồn bã vào nhà tắm rửa mặt .

Khi ra ngoài taehyung thấy jungkook đang ngồi chơi game

" Jungkook , anh có một điều muốn nói "

" Hửm ?

Nói đi "

" Cảm ơn em vì chăm sóc anh , jungkook anh có thể mời em một bữa ăn được không?

"

" Được thôi , tùy cậu "

" Anh biết bản thân hơi quá đáng một tí nhưng...em có thể nào xưng hô giống như trước đây được không "

Jungkook ngừng bấm vào màn hình ngước mắt nhìn taehyung , vẻ mặt của hắn dường như tiếc nuối nhưng cậu lại nhìn ra là đang làm nũng .

Jungkook đứng dậy bỏ điện thoại vào túi quần

" Chúng ta trước đây vẫn xưng hô vậy thôi , không cần khách khí "

" Ý của anh là lúc chúng ta yê- "

Lời nói chưa dứt jungkook quay lưng đi ra cửa

" Ăn xong nhớ uống thuốc , tôi đi dạo một chút "

Cạch

Tiếng đóng cửa vang lên , chỉ còn taehyung trong căn phòng của jungkook .

Anh thở dài rồi múc từng muỗng cháo , tuy mặn nhưng miệng anh chẳng nếm được mùi vị gì chắc có lẽ nếu có jungkook ở đây thì cháo sẽ ngon hơn một chút ?

Jungkook đi ra ngoài với bầu không khí se se lạnh , cậu quyết định đi mua kem để giải quyết tâm trạng này .

Thường thì khi có chuyện gì đó không vui cậu liền ăn mấy que kem liền cho dù trời lạnh đến mấy .

Jungkook ngồi ở xích đu công viên ăn mấy que kem lạnh mình vừa mua từ cửa hàng tiện lợi

Vết thương sâu trong tim jungkook quá lớn..khiến cậu gần như không chấp nhận được sự dịu dàng mà taehyung dành cho mình cũng như tình cảm cậu dành cho anh bởi vết thương ấy sẽ rất khó lành .

Jungkook mất một khoảng thời gian thật lâu để có thể vơi đi những kỉ niệm trước kia nhưng khi nhìn thấy taehyung một lần nữa kí ức ấy hiện về làm jungkook cứ ngỡ taehyung vẫn còn yêu mình

Cậu biết , taehyung quan tâm nhẹ nhàng chăm sóc cậu chỉ vì lỗi lầm trước kia mà anh mắc phải..gọi là chuộc lỗi ?

Cũng không hẳn là vậy trước kia jungkook yêu anh nhường nào giờ đây tình cảm ấy vẫn còn đáng tiếc quá khứ và tương lai nói chúng ta không thể

Nửa đêm

Jungkook trở về nhà với vài món ăn nóng bên đường , bước vào căn nhà tối đen như mực jungkook cởi giày ra rồi bật đèn sáng lên .

Căn nhà im lặng khiến jungkook có chút không quen cậu nghĩ taehyung đã ngủ rồi vì hiện tại cũng nửa đêm

Đặt túi đồ ăn lên bàn ăn rồi rửa tay jungkook định bụng bày ra để taehyung cùng ăn nhưng khi cậu lên phòng cậu chỉ thấy một căn phòng gọm gàng như thể rằng chưa có ai sử dụng qua nó , jungkook bước đến thấy tờ giấy note mà taehyung viết cho mình

Chào bé nhỏ của anh !

Cảm ơn em vì đã chăm sóc anh , có lẽ đối với em chỉ là một chuyện cỏn con nhưng đối với anh nó như một giấc mơ vậy .

Anh biết trong quá khứ anh đã làm đau em rất nhiều , anh thật sự không muốn làm em đau chút nào bé ạ do anh ngu ngốc không biết trân trọng nên mới vụt mất em giờ đây anh muốn nói với em nhiều điều lắm

Tiếc là bé nhỏ của anh giờ không nghe anh nữa... không sao cả..do anh khiến em như vậy , bé của anh ơi !

Khi em nhìn thấy những tờ giấy note này anh muốn ôm em lắm .

Không biết em có đọc không nữa..nhưng anh cứ viết mong em hiểu hết tâm tư của anh

Xin lỗi em rất nhiều anh đến đây vì muốn chuộc lỗi lầm của mình đã gây ra bé nhỏ ngoan , phải giữ gìn sức khoẻ khi không có anh .

Không ăn đồ cay nhiều , không đi chân không lúc trời trở lạnh , không mặc ít quần áo khi đi ra ngoài .

Sức khoẻ quan trọng hơn em nhé !

Đến đây cũng đã nhiều , anh chúc em hạnh phúc...kể cả khi.. không bên cạnh anh , bé nhỏ !

Anh yêu em

Vài miếng giấy note được dán theo trình tự , jungkook đọc từng câu từng chữ cậu ngã ngụy xuống nước mắt lăn dài trên má rơi xuống nền nhà jungkook mở ngăn tủ bên cạnh giường lấy một gấu bông con hổ mà ôm vào

Cậu đau lắm , tại sao taehyung bây giờ mới quay lại , tại sao lại đến rồi đi .

Jungkook cần taehyung...rất cần taehyung nhưng sao anh lại bỏ đi sớm như vậy ?

Không cần em đến vậy sao

Taehyung cũng không khá gì mấy sau khi viết thư xong anh ra một dòng sông để ngắm cảnh , khi tâm trạng không tốt taehyung lại ra sông nhìn những cơn sóng dập diều mà lòng anh ngứa ngáy biết rằng anh bỏ đi như vậy jungkook sẽ rất giận anh , nhưng chẳng còn cách nào khác cứ đeo bám như vậy làm sao mà jungkook tìm được hạnh phúc cho riêng mình chứ .

__________________

Xin chàoo mấy con người đáng yêu của tuii

Chuyện là sắp thi học kì ròii nên tui sẽ off để ôn thi nhé , các ghệ yên tâm tuy ôn thi nhưng tui sẽ trích ra số thời gian rảnh để viết nèee 🙋🏻‍♀️

Chúc mọi người thi tốt đạt kết quả cao nhé ⭐
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
41 . Tìm anh


jungkook tựa vào thành giường ngắm nghía thật lâu những dòng chữ taehyung viết dành cho mình cậu gọi taehyung rất nhiều cuộc nhưng đổi lại là một giọng nói của tổng đài .

Gọi bấy nhiêu cậu lại nghe giọng nói ấy , gần như cậu sắp thuộc lòng rồi

jungkook mặc kệ trời lạnh ra sao mang đôi dép quai ngang chạy ra ngoài mặc kệ chân cậu có lạnh cóng đi chăng nữa jungkook cũng mặc kệ , thời tiết 1 giờ sáng lạnh hơn như thể sẽ bị đóng băng bất cứ lúc nào .

Jungkook chạy ra dòng sông taehyung thường đến bởi khi còn bên nhau taehyung có nói cho cậu nghe rằng khi tâm trạng anh không tốt anh sẽ đi đến dòng sông để ngắm nhìn .

Lúc jungkook đến taehyung đã rời đi từ lâu giờ đây chỉ còn duy nhất làn gió lạnh xẹt qua mặt jungkook , chân cậu lạnh đến nổi gần như không nhấc được nữa nhưng jungkook vẫn cứ chạy , chạy đến khi nào tìm thấy hình bóng quen thuộc trong tâm trí của cậu

Sau một đêm chạy không ngừng nghỉ jungkook trở về nhà với cơ thể lạnh buốt , cậu nghĩ cậu sẽ sốt cho mà coi nhưng cậu không thể gục ngã ở đây được bởi cậu muốn taehyung .

Gặp taehyung cho dù chỉ vỏn vẹn vài giây cậu cũng mãn nguyện , cậu ghét bản thân với cái tính khí trẻ con cậu cũng cố gắng thay đổi mà nhưng tại sao không ai hiểu cho cậu

Đáng thương hay đáng trách ? jungkook từng hỏi bản thân như thế taehyung là đáng thương hay đáng trách .

Nếu như jungkook thương taehyung vậy thì ai sẽ thương cậu đây ? lúc trước rời đi jungkook suy nghĩ rất nhiều nhưng cậu nghĩ người thứ hai sẽ không bao giờ thay thế được chổ người thứ nhất

jungkook mông lung tựa lưng vào cánh cửa , cậu thở hắt ra nghĩ đến khi ấy .

Cậu chỉ muốn gặp tahyung để xác nhận một điều

taehyung đến đây là chuộc lỗi hay thật sự yêu cậu ?

hằng ngàn câu hỏi chi chít trong đầu jungkook , chúng không được giải đáp nên khiến jungkook càng đau đầu hơn .

Điện thoại bể màn hình vì hôm qua cậu chạy đi tìm taehyung vô tình té ngã ra đất không cẩn thận mà bể màn hình giờ điện thoại cũng không liên lạc được cậu chẳng còn cơ hội nào nữa rồi..

Taehyung không biết rằng jungkook đi tìm mình mà bị thương thậm chí còn không màng thời tiết lạnh giá mà tìm anh , taehyung trở về nhà trong lòng cũng không thoải mái gì cho cam .

Anh muốn gọi cho jungkook nhưng tiếc rằng điện thoại anh hết pin mà cho dù còn pin đi chăng nữa taehyung cũng không dám gọi điện cho cậu , sợ gằng jungkook sẽ mắng anh ngu ngốc mắng đến khi nào hết giận thì thôi

Bất giác taehyung mỉm cười nhớ trước kia taehyung đã nhẫn nhịn jungkook đến nhường nào , cảm thấy cậu rất đáng yêu khi xù lông lên như vậy taehyung càng muốn bảo vệ cậu hơn..đáng tiếc.. taehyung đã vụt mất cơ hội đó

Hai con người trong tim có nhau nhưng không dám nói cho nhau nghe tâm tình của bản thân .

jungkook ngâm mình vào nước ấm nhìn lên trần nhà màu trắng của mình , chẳng thể hiểu nổi trong đầu cậu bây giờ chẳng còn gì ngoài taehyung

Khi cậu ra ngoài , jungkook bỗng nhận được một tin nhắn từ người anh của mình

Min.ygjm :

Cuối tuần anh có bữa tiệc nướng em có thể đến không?

jungkook đọc dòng tin nhắn qua màn hình bể của mình , cậu ngẫm nghĩ một lúc .

Dù sao taehyung cũng rời bỏ cậu đi rồi , cũng chẳng liên lạc được với taehyung cậu cũng không còn cách nào chỉ còn cách quên anh đi .

Jungkook gõ gõ vài chữ rồi quăng chiếc điện thoại của mình sang một bên

jjk.97 :

em sẽ đi !

jungkook dặn lòng bản thân chỉ khóc nốt duy nhất đêm nay thôi cứ cho gằng vẫn như trước đây taehyung không bao giờ đến tìm cậu nữa .

Nghĩ đến jungkook vùi mặt vào gối bắt đầu thút thít

Ai nói con trai là không được phép yếu đuối ?

Cuối tuần , jungkook khoác lên người một bộ thể thao đơn giản bên ngoài khoác áo để đỡ lạnh dù sao nhà yoongi cũng có máy sưởi lúc đó cậu cũng thoải mái hơn một chút

jungkook đến nhà yoongi bên trong ánh đèn ấm áp chiếu rội ra sân nhà cậu bước vào nhấn chuông cửa vài giây sao liền có người ra mở nhưng điều khiến jungkook giật mình là người mở cửa không phải là yoongi mà là....

Taehyung

Cả hai nhìn nhau một lúc đến khi yoongi ra kêu hai đứa vào jungkook mới chợt tỉnh

" Hai đứa làm gì đứng nhìn nhau vậy?

"

" À không có gì , em có mang quà cho anh này "

" Thằng nhóc này đến đây chơi còn quà cáp "

jungkook cuời cười bước vào nhà yoongi , jungkook cũng không quên cúi đầu cảm ơn người đã mở cửa cho mình

taehyung khi nhìn thấy jungkook trong tim chợt nhói lên đập nhanh như thể có gì đó làm anh sợ hãi nhưng khi nhìn thấy thái độ của cậu anh biết mình không nên thái hoá như vậy .

Tốt nhất là vẫn như bình thường

Buổi tiệc diễn ra vui vẻ .

Cậu thấy taehyung bước ra cửa để ra về jungkook liền đuổi theo

" taehyung "

Một âm thanh quen thuộc khiến taehyung dừng bước

" taehyung , có thể nói chuyện một lát không?

"

Im lặng , một khoảng im lặng mà jungkook rất ghét chúng như biểu thị rằng taehyung sẽ không muốn nói chuyện với cậu nữa .

Taehyung không quay lại nhìn cậu mà cất bước đi tiếp

" tìm một nơi thích hợp rồi nói "

Tuy taehyung đi rồi mới nói với cậu nhưng jungkook cảm thấy như vậy cũng đã đủ rồi ít ra cậu còn cơ hội để xác nhận một chuyện.

______________________

Happy Birthday Taehyungie của chúng taaa

tui định đăng ngày hôm qua cơ nhưng mà điện thoại tui sụp nguồn nên không thể đăng được huhu tội lỗi quá 😭
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
42 . Anh không cần em nữa sao?


Cả hai hẹn nhau ra công viên gần đấy , taehyung định lấy điếu thuốc ra nhưng sau đó quay lại nhìn jungkook đang cúi mặt đi đến liền cất vào bởi anh không muốn ai đó bị ảnh hưởng

jungkook ngước mắt nhìn taehyung cảm thấy khoảng cách của cả hai thật xa cách , cậu nắm chặt lấy hay tay rồi nói

" taehyung , em xin lỗi vì thời gian qua bắt anh phải chịu cái tính nết trẻ con của em .

Em biết anh đã khó khăn như nào khi phải vượt qua thời gian để quên đi cô ấy "

Taehyung bất ngờ vì jungkook xin lỗi mình vội bước đến đưa hai tay có vẻ lạnh cóng của jungkook để vào hai túi áo của mình để giữ ấm

" Em không cần xin lỗi , vốn dĩ nó không phải là lỗi của em .

Là lỗi của anh..."

Taehyung ngừng lại sau đó đưa tay vén tóc cậu ra phía sau tai

" Anh xin lỗi em vì chuyện trước đây cũng xin lỗi vì đã không tốt với em khiến em phải đau như thế , người tốt như em sẽ tìm được một người xứng với em "

jungkook nghe như vậy liền lao đến ôm chặt taehyung

"Em không muốn !

"

taehyung xoa xoa đầu jungkook

" Ngoan , anh không xứng với em "

Jungkook càng ôm chặt taehyung vào lòng , sau đó ngước đôi mắt ướt đẵm bởi nước mắt lên nhìn taehyung

" Anh không cần em nữa sao..? tae "

Taehyung nhìn vào đôi măt ấy , anh đau lòng lắm

" Không phải anh không cần em , là do anh không xứng đáng để có được em .

Jungkook à em ghét anh lắm không phải sao ? hửm.."

jungkook lắc đầu , hôn lên môi taehyung một cái chụt

" Em không ghét anh , chẳng qua em muốn...anh quan tâm em một chút "

Taehyung bất ngờ với nụ hôn của jungkook , anh mỉm cười bẹo hai má của cậu

" Vậy nếu như anh quan tâm em thì chúng ta có thể như lúc trước đúng không ?

"

jungkook nhẹ gật đầu , taehyung mỉm cười cuối xuống nếm lấy mùi vị mật ngọt mà môi jungkook vốn có từ lâu anh đã rất nhớ mùi vị này , rất nhớ...hầu như nhớ đến phát điên đi được .

Khoảng thời gian không có jungkook bên cạnh taehyung luôn tìm kiếm hương vị của cậu , soju vị đào gần như chiếm hết nửa tủ lạnh của anh giờ đây taehyung nếm được hương thêm ấy lại tham lam muốn nhiều hơn

Jungkook bị hôn cho đến ngạt vội vỗ vào vai taehyung , hai người rời nhau ra còn có sợi chỉ bạc liên kết của hai người .

Mặt jungkook ửng hồng đôi môi đỏ lên do bị ngậm mút , cậu cố gắng hít từng ngụm không khí mà mình vừa bị cướp lấy

Taehyung mỉm cười xoa xoa môi jungkook , định hôn nữa nhưng jungkook lấy tay cản môi anh lại

" Không hôn nữa.."

Taehyung mặc kệ lời nói của cậu lấy tay cậu ra khỏi miệng mình , tiến đến mà ngặm mút đôi môi ấy

" Ưm...tae..hyung "

Gần hai phút sau jungkook mới được taehyung buông ra , cậu giận dỗi quay mặt đi nơi khác

" jungkookie ? em dỗi hả "

jungkook không nói gì bĩu môi quay đi nơi khác , taehyung bật cười

" Cục cưng , anh xin lỗi .

Do anh thật sự nhớ mùi hương của em..jungkookie anh muốn nhiều hơn là thế này "

" Anh còn muốn nhiều hơn sao ?!

"

" A..không..ý anh không phải vậy "

Taehyung vội ôm lấy người jungkook vào lòng , vỗ vỗ để cậu bớt giận

" Về nhà thôi em.."

jungkook ôm lại taehyung , gật đầu mỉm cười

" Chúng ta về thôi "

Taehyung đưa jungkook về nhà nhưng là nhà anh , jungkook nhìn thấy quen thuộc liền nói

" Đây đâu phải nhà em đâu ?

"

" Hửm ?

"

" Ý em là..ưm "

Jungkook định nói liền bị taehyung cướp lấy đôi môi , làm cậu chưa kịp chuẩn bị gì đã bị hôn đến ngạt thở

" Tae..hư..ưm "

Cả hai triền miên với nhau trong chiếc xe , vài phút sau taehyung mới tha cho cậu

" Anh làm gì vậy...? hôn đến nghẹt thở rồi "

Taehyung bật cười ôm lấy sau gáy cậu

" Cục cưng , anh nhớ em đến phát điên đi được "

" ...anh..nhớ em đến vậy sao?

"

" Ừm..thật sự rất nhớ em , bé con à "

Taehyung nhắm nghiền mắt vùi mặt vào hõm cổ cậu rồi hít lấy mùi hương bấy lâu nay anh rất nhớ thậm chí còn liếm liếm cổ của cậu

" taehyung..."

" cục cưng...cho anh "

" hả..cho..cho gì ?

"

Taehyung không nói gì luồng tay vào áo jungkook , xoa nắn hai đầu ti của cậu

" Ưm...tae "

" Anh nhớ em chết mất "

Taehyung cởi áo cậu ra rồi cắn vào cổ jungkook

"Ha...taehyung..đừng "

taehyung xoa xoa đầu jungkook , mút lấy đôi môi vị đào của cậu

" Cưng à , mở miệng ra "

Jungkook như bị thôi miên liền mở miệng ra cho taehyung có thể vào sâu bên trong để khám phá hơi ấm của cả hai phả vào nhau jungkook bị cướp lấy hơi thở bởi taehyung

" Ưm..ah..taehyung "

Taehyung phả ra phoremone của mình ra khiến tâm trí jungkook hỗn loạn hơn , mùi vị của jungkook được taehyung nuốt trọn thậm chí còn tham lam muốn tiến sâu thêm

"Taehyung..dưn..dừng lại "

" Hửm ?

được thôi "

Taehyung buông jungkook ra với bộ dạng quần áo xộc xệch , đầu tóc rối bời .

Cậu không ngờ kêu taehyung dừng là dừng lại liền nên jungkook xịt keo trong vài giây

" A...anh "

" Em bảo anh dừng lại mà bé con nhưng anh nghĩ cục cưng dưới chân em sẽ không chịu dừng đâu "

Jungkook nhìn về đũng quần đang nhô lên của mình , nức nở

"Hức..nếu anh không muốn thì có thể về..em..em tự xử được "

Taehyung khoanh tay lại nghiêng đầu nhìn jungkook

"Anh không về nhưng em tự xử cho anh xem đi?

"

Jungkook bị chọc đến giận , cậu quay mặt vào trong mặc kệ taehyung

" Anh về đi !

"

" Đuổi anh luôn sao ?

"

Jungkook không nói gì bước vào phòng định lấy đồ đi tắm thì taehyung lao đến đẩy mạnh cậu xuống giường

"Ứm..taehyung !?

"

Taehyung mạnh bạo chiếm lấy môi cậu , nhanh chóng lột hết mảnh vải trên người cậu xuống

" Từ..từ đã "

" Sao ? không muốn anh nữa à "

" Không phải..không muốn "

Jungkook nói nhỏ không cho taehyung nghe , sau đó lại chủ động hôn lên môi taehyung .

Cả hai ôm nhau trao nhau những vị ngọt mà đêm đêm họ rất muốn dành cho nhau

==================

Lâu ngày ăn chay , hôm nay ăn thịt chắc có lẽ thịt hơi dở 😭
 
Back
Top Dưới