Khác [ TaeGuk | ABO ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy

[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
20 . Say rượu


Jungkook liếc nhìn Taehyung tháo tai nghe ra nói với anh

“ Chẳng phải lúc trước mày ghét omega lắm sao ?

Còn nói gì mà nếu tao là omega mày sẽ chọc cho chết ? ”

Taehyung im lặng nhìn cậu , thật sự anh không biết mình có thích cậu hay không nhưng mà anh có cảm giác thoải mái khi bên cạnh cậu .

Đúng thế những lời nói của anh đã nói với jungkook khác so với bây giờ

“ Tao...”

“ Sao ?

Không nói được chứ gì ”

Jungkook nhếch miệng nhìn anh

“ Mày chỉ hứng thú khi tao là omega thôi chứ gì ? ”

Jungkook tức giận đứng dậy bỏ đi ra ngoài mặc kệ taehyung phía sau , cậu không hề thích taehyung hành động đó với mình hai người từng là bạn bè thân nhất cớ sao lại thành ra như thế này .

Nếu như không xuất hiện cái đêm chết tiệt đó thì cậu cũng chẳng mất thiện cảm với taehyung như này , jungkook tức giận đấm vào cái cây khiến vài chiếc lá rơi xuống , tay cậu nhuốm máu đỏ cả lên nhưng cậu vẫn mặc kệ

Mọi người xung quanh thấy thế liền chạy lại hỏi han nhưng chưa bước đến gần cậu thì đã bị đuổi ra .

Jin và Namjoon đang đi hẹn hò sau góc cây bỗng dưng lá rơi xuống đầy đầu , nhìn qua thì thấy jungkook đứng đó

“ Jungkook...em..tay..em bị chảy máu rồi ”

Namjoon nghe thế liền chạy đến bên cậu , kéo jungkook đi đến phòng y tế .

Jin lo lắng băng bó cho cậu

“ Jungkook ?

Khi không lại đấm vào cây làm gì ? ”

Namjoon khó hiểu hỏi cậu

“ Đúng đó , em biết như thế nguy hiểm lắm không ”

Jin băng bó xong cũng theo Namjoon mà nói với cậu

“ Em..bực tức một chuyện thôi , không cần hai người quan tâm đâu.

Cảm ơn anh đã băng bó cho em Jin hyung ”

“ Ừm.. không có gì , em có chuyện gì có thể nói với Namjoon và anh được mà ”

“ Để em tự giải quyết ”

Jungkook cúi đầu cảm ơn hai người rồi bước ra ngoài bỏ mặc jin và namjoon ngơ ngác tại đó .

Namjoon nghĩ một lúc vẫn không biết vì sao jungkook lại làm vậy , jin nhìn namjoon có chút thất thần nên lấy tay lay người namjoon

“ Em đừng lo chắc do em ấy áp lực học tập thôi ”

“ Em không nghĩ là do áp lực học tập đâu , jungkook bắt đầu kì lạ vào cái đêm sinh nhật của em ”

“ Ayya đừng lo lắng nữa mà bé con của anh ”

“ Không nhe..anh mới là bé con của em ”

Namjoon ôm jin vào lòng trực tiếp hôn lên môi anh , dù nhiều lần bị đấm vì hành động này nhưng namjoon vẫn cố chấp

Jungkook lên lớp mắt chẳng thèm đoái hoài gì đến taehyung ngồi đó , cậu dọn tập vở rồi chuẩn bị bước ra khỏi lớp nhưng bị một bàn tay giữ lại

“ Mày muốn đi đâu ”

“ Tao về nhà ”

“ Tại sao ?

Mày ghét tao đến thế à ”

“ Không liên quan đến mày ”

Jungkook hất tay taehyung ra rồi bước đi nhưng chưa kịp bước ra khỏi lớp đã bị một giọng nói tức giận làm giật mình.

“ Mày ở lại đây đi , nếu đi chính là tao đi ! ”

Nói rồi taehyung đeo balo lên bước ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của jungkook nhưng vài giây sau jungkook vẫn giữ trạng thái lạnh lùng như cũ cậu về chỗ cũ ngồi mặc kệ tên vừa nãy

“ Cũng tốt , khỏi phải cúp học ”

Taehyung trong người bực tức vì những lời nói của cậu , tại sao có thể nói những lời như thế chứ , dù gì hai người cũng là bạn với nhau

Taehyung bước vào một quá rượu có vẻ nổi tiếng đây là quán bar đầu tiên có mùi anh thích...chính là “ Rượu soju vị đào ” không biết từ khi nào taehyung đã thích uống vị này , cũng chẳng biết bản thân vì sao lại đi uống rượu

Nhâm nhi ly soju vị đào của mình , trong đầu anh lại hiện ra những hình ảnh vào đêm đó .

Phải nói rằng đây chính là một đêm taehyung không thể quên bởi anh ăn được một quả đào thơm ngon như thế , ăn một lần liền muốn ăn lần hai

( lưu ý : ở đây không nói về mà đào..”)

Taehyung nhếch miệng cười rồi nốc cạn ly rượu , từ ly này sang ly khác taehyung cũng đã mon men say .

Jungkook đang ăn kem bên đường liền có điện thoại

“ Xin chào ạ ? ”

“ Xin hỏi cậu có phải là bạn của cậu này không ạ ? ”

Jungkook khó hiểu nhìn số điện thoại liền giật mình muốn tắt nhưng cậu không thể

“ À..dạ..em là bạn của cậu ấy , có chuyện gì không ạ ”

“ Bạn em uống say quá nên là..em đến đây đón cậu ấy được không ”

“ Vâng , em đến liền .

Anh cứ cho địa chỉ đi ”

Jungkook bực mình bước đến địa chỉ mà nhân viên cho cậu , bước đến cậu khá bất ngờ vì đây là quán mà cậu và Taehyng lần đầu tiên đến , hai người từng rủ nhau vào đây chơi

Jungkook mở cửa bước vào đập vào mắt cậu chính là taehyung cởi bỏ cà vạt sang một bên áo sơ mi trắng bị anh cởi đi hai nút , thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp áo khiến cậu có chút đỏ mặt

“ Cảm ơn anh nha , để em đưa bạn em về ”

“ Không có gì mà em đừng để bạn em uống say thế nữa nha ”

“ Vâng ”

Jungkook cúi đầu chào anh nhân viên rồi đỡ taehyung ra ngoài , taehyung cao hơn jungkook một tí nhưng lần nào taehyung khoác vai jungkook cậu liền cảm thấy bản thân thật nhỏ bé mùi lá mùa thu liền lập tức ập vào mũi cậu

Jungkook lên taxi chạy đến nhà taehyung sau đó đỡ anh lên phòng , may cậu có tập gym cho nên có thể đỡ taehyung một đoạn đường dài .

Lên tới nơi jungkook thở hắt ra một hơi

Cậu tháo giày ra cho taehyung rồi đắp chăn cho anh , vội lau giọt mồ hôi trên trán rồi bước ra ngoài .

Nhưng vừa định bước ra liền bị một bàn tay kéo xuống , khiến cậu ngã đè lên người taehyung.

Taehyung mắt vẫn nhắm nhưng tay thì lại ôm chặt eo cậu

“ Đừng đi..”

Jungkook chóng tay ngồi dậy nhưng không tài nào cử động được

“ Này !

Tỉnh dậy coi taehyung , xem tao là ai nè ”

Taehyung mắt nhắm mắt mở nhìn cậu sau đó mỉm cười ôm chặt hơn , đã vậy còn ấn đầu cậu vào lòng khiến jungkook có chút khó thở

“ Ăc..khó thở quá...buông tao ra đi taehyung ”

Jungkook nhìn thấy taehyung đã ngủ nên ngồi dậy nhưng vừa ngồi dậy liền bị taehyung quật ngã nằm ra giường , Taehyung đang trên người cậu !

“ ....Đệt !!!

Cái gì đây ”

Jungkook muốn ngồi dậy nhưng taehyung lại đè cậu lại , Taehyung dùng cả thân thể đè lên người cậu .

Khiến jungkook khó chịu

“ Đào..nhỏ..ơi..đừng..đi ”

Jungkook ngưng hành động .....đ..đào nhỏ là đang gọi cậu hay gọi ai ?

Jungkook bất lực đành thở dài tay bất giác đưa lên xoa đầu taehyung

_________________________

Tác giả có lời muốn nói : Chuyện là tôi đang phân vân không biết nên đãi mọi người món thịt thơm ngon hay không hay là một kẹo đường ngọt ngào

Nếu chọn kẹo đường ngọt thì các ông / cô sẽ thấy được sự dịu dàng của jungkook *trái tim*

Mãiii yêuu nhé
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
21 . Làm bạn lại với nhau nhé !


Cuộc bình chọn ở chap trước hoà nhau cho nên tôi sẽ viết một chút nhẹ nhàng của jungkook và một chút thịt nha

_________________________________________

Jungkook nhìn taehyung một lúc lâu , cậu nhẹ nhàng lấy tay nâng mặt anh lên cúi xuống hôn nhẹ vào môi anh .

Cậu xoa xoa má của anh mỉm cười nhìn một cách ôn nhu

“ Nếu như mày yêu tao thật lòng thì tốt biết mấy ”

Đúng thế , jungkook nói vậy là bởi vì sợ rằng taehyung sẽ trêu đùa mình lúc trước chả phải taehyung rất ghét omega sao ?

Bây giờ khi cậu phân hoá anh liền muốn bên cạnh cậu như vậy làm sao mà jungkook có thể tin tưởng trao con tim cho anh chứ .

Jungkook xoa xoa đầu của taehyung

“ Ngoan , tao với mày bây giờ đã là hai thế giới khác nhau rồi ”

Jungkook nói một câu xong dừng lại vài giây giọng có chút run

“ Một alpha trội sẽ tìm được omega xứng đáng với mình..”

Taehyung như nghe thấy tất cả lời cậu nói nhưng bản thân lại không thể nói gì .

Taehyung chỉ muốn mình bảo vệ cậu chăm sóc cậu thật tốt ấy thế mà lại không được jungkook nhận ra , taehyung càng ôm chặt cậu vào lòng hơn như sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ mất đi người này

Bé nhỏ của anh , bé ngoan của taehyung tất cả của jungkook đều thuộc về taehyung .

Jungkook cứ ngỡ taehyung đã ngủ sâu nên cậu cử động định ngồi dậy thì lại bị taehyung nắm chặt lấy , cậu tưởng rằng taehyung mơ thấy giấc mơ gì đó nên nắm chặt cậu như thế .

Jungkook thở dài liền nằm xuống xoa xoa đầu vỗ lưng cho taehyung ngủ ngoan

Taehyung trong đầu loé lên một suy nghĩ...bộ jungkook xem anh là con nít à ?

Jungkook vỗ cho taehyung một lúc nhưng không thấy ngủ ngoan đâu mà chỉ thấy anh sắp lột áo cậu ra đến nơi rồi .

Taehyung vừa nhắm mắt lại vừa luồng tay vào áo cậu mà xoa cái bụng phẳng jungkook nghĩ taehyung say nên chỉ cho xoa bụng nhưng càng về sau taehyung lại càng quá đáng từ bụng lên đến ngực rồi .

Jungkook hận không thể đạp người này xuống giường

Đang nằm khó chịu bởi taehyung xoa nắn ngực cậu bỗng dưng cậu lại phát hiện , căn phòng này chiếc giường này , chăn , gối đều có mùi hương của taehyung .

Mùi lá cây mùa hạ nếu như ngửi bình thường thì rất thích nhưng...đối với một omega như cậu nó sẽ ảnh hưởng không ít

" Ư chết tiệt !

Nếu ở lâu thêm nữa là kì phát tình của mình sẽ diễn ra mất "

Jungkook đẩy taehyung sang một bên sau đó định mở cửa chạy ra tay vừa chạm đến tay nắm cửa thì bị một lực kéo mạnh lại .

Jungkook bị quăng xuống giường một cách mạnh bạo

Taehyung một lần nữa lại ghì chặt cậu lại mặc cho jungkook vùng vẫy taehyung tiếp tục hành động trên người jungkook

" Buông tao ra Taehyung!!!

Mày say rồi !

"

Vừa nói dứt câu lập tức mùi phoremone của taehyung sộc thẳng vào mũi cậu Jungkook chẳng thể chịu nổi nữa cơ thể của cậu ngày càng nóng lên

" T..taehyung..hức ..dừng lại đi mà " - jungkook đưa tay ôm chặt anh vào lòng

Taehyung bất ngờ trước hành động của cậu nhưng vài giây sau đó taehyung liền thu về phoremone .

Taehyung gục đầu vào cổ cậu để hít lấy mùi hương trên cơ thể cậu .

Mùi hương dịu dàng đã giúp taehyung bình tĩnh lại

Jungkook sợ hãi sợ rằng đêm đó sẽ quay trở lại cậu không thể nào phạm sai lầm lần nữa rối quá nên cậu chẳng biết làm gì chỉ biết rằng ôm chặt taehyung vào lòng .

Taehyung hít thở đều giơ tay xoa đầu cậu

" Đừng lo lắng , tao sẽ không chạm vào mày nếu như không được cho phép "

Taehyung hôn nhẹ vào má bánh bao của cậu sau đó ngồi dậy nằm sang một bên taehyung ngủ mất rồi nhưng jungkook vẫn bị sốc bởi những hành động kiâ của taehyung.

Từ khi nào một tên luôn cho mình đúng , tự mãn lại trở nên nhẹ nhàng như thế .

Jungkook nhận ra có hì đó không đúng liền nhanh chóng vào phòng tắm

Chết tiệt tên taehyung đáng ghét lại để dấu trên cổ mình , cái dấu hôn đáng ghét này hại cậu phải mặc áo cổ cao xuyên suốt .

Jungkook thở dài mở nước ra rửa tay và rửa mặt cho tỉnh táo cậu bước ra ngoài đắp chăn cẩn thận lại cho taehyung sau đó ra ngoài .

Cuối cùng cậu cũng được về nhà đồng phục học sinh của cậu đã bị taehyung làm cho nhăn nhó .

Tại taehyung cứ luồng tay vào sau đó lại ôm chặt lấy cậu hại cậu bây giờ chẳng khác vừa đi đánh nhau về

Sáng hôm sau , mọi chuyện vẫn như cũ nhưng có điều sáng nay taehyung xoay qua nói với cậu

" Chuyện tối qua.... cho tao xin lỗi nhé "

Jungkook đang chơi game nhưng vì tập trung quá nên chẳng nghe thấy taehyung nói gì , taehyung liền mím môi đưa tay đến nắm lấy tay cậu

" Jungkook , tao nói mày có nghe không?

"

Jungkook lúc này mới giật mình rút tay ra khỏi tay anh .

Taehyung bị hành động này của cậu làm cho bất động

Phải thôi bây giờ jungkook đang khó khăn vượt qua kì phát tình cơ mà .

" Chuyện gì ?

" - jungkook lên tiếng

" Tao muốn nói..chuyện tối qua tao xin lỗi mày vì đã say mà còn làm phiền mày.."

" Ừ , không sao nhưng sau này đừng uống say nữa "

Taehyung thấy cậu nói xong liền tiếp tục chơi game , taehyung suy nghĩ gì đó một lúc liền vò đầu nhìn sang cửa sổ .

Taehyung là muốn nói với cậu câu đó

Taehyung quyết định một hồi sau đó trực tiếp nắm chặt lấy hai vai cậu ép cậu nhìn thẳng vào mắt anh

" Jungkook , chúng ta làm bạn lại với nhau nhé !

"

_________________________

Giới thiệu với mọi người bảo bối thứ 4 của mình .

Mong mọi người ủng hộ nhé

Ngoài ra mình mong muốn các bạn ủng hộ các fic khác của mình để mình có động lực và sau này sẽ ra nhiều tác phẩm hơn Nhưng rất cảm ơn sự ủng hộ của các bạn từ thời gian qua , được các bạn ủng hộ chính là niềm vui là động lực của mình bước tiếp

Cảm ơn các bạn rất nhiều.
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
22. Làm bạn nhưng lạ lắm


Jungkook nhìn taehyung bằng ánh mắt khó hiểu , chẳng phải Taehyung ghét omega lắm sao ?

Bây giờ cậu đã là omega rồi lại xin làm bạn lại với nhau .

Jungkook nhìn taehyung một hồi lâu

“ Chẳng phải mày ghét nhất là omega sao ?

Vã lại tao là omega đó thậm chí còn thua cuộc lời hứa lúc nhỏ nữa ”

Taehyung nghe nói thế liền lắc đầu anh mím môi nhìn cậu bằng ánh mắt long lanh .

Đúng vậy , sở trường của taehyung chính là làm người khác không thể từ chối mình

“ Đúng là tao ghét omega nhưng vì đó là mày nên..tao không thấy ghét nữa , nên mày chính là ngoại lệ của tao đó ”

“ Vậy lời hứa lúc nhỏ ?

Định bỏ sao ”

“ Không cần quan tâm đến nó nữa dù sao chỉ là trò đùa lúc nhỏ thôi mà ”

“ Mày nghĩ một alpha trội lại đi làm bạn với một omega hả ”

Taehyung nói câu nào jungkook lại phản bác lại câu đó làm cho taehyung có chút cứng miệng nhưng ngẫm lại thì cũng thấy đúng .

Đời nào mà Alpha lại làm bạn với Omega

“ Tao bảo rồi , mày chính là ngoại lệ .

Làm bạn với nhau tao sẽ bảo vệ mày khỏi các Alpha khác ”

“ Làm sao để tao tin mày được ? ”

Taehyung một lần nữa bị jungkook chặn họng anh thật sự sắp chịu thua jungkook đến nơi nhưng vì muốn gần gũi với jungkook nên anh buộc phải cố

“ Như vầy đi mày cho tao một thời gian để bảo vệ mày , nếu như mày muốn thì đồng ý còn nếu không thì cứ từ chối lúc đấy tự tao sẽ tránh xa mày ”

Jungkook nhìn taehyung một lúc sau đấy lại thở dài , jungkook không muốn xa cách với taehyung nhưng vì ” đêm định mệnh ” đó cho nên cậu có chút không quen .

Bây giờ cậu đã là một omega càng ngày trắng hồng , sức mạnh lại giảm đi một ít nếu như có taehyung bảo vệ thì cũng được nhưng jungkook cần phải cẩn thận với tên alpha này bởi nếu không cẩn thận thì tên này chắc chắn sẽ đè cậu ra mà ăn mất .

Jungkook biết khi dục vọng chiếm hết tâm trí thì cho dù có là người mà mình tôn trọng đi nữa cũng phải đè ra mà làm thôi .

Riêng taehyung thì cậu không cảm thấy thế , bởi khi chơi chung với nhau jungkook biết tính tình taehyung thế nào trưởng thành còn hơn cả cậu ấy chứ nhưng bây giờ thời thế thay đổi jungkook đã phân hoá thành omega rồi nên tránh xa alpha là một điều cần thiết

Jungkook như bị thôi miên bởi taehyung , gật đầu nhẹ ngầm đồng ý

“ Cảm ơn mày , jungkook tao hứa lần này sẽ không làm mày thất vọng ”

“ Làm như tỏ tình tao luôn thế ? ”

Taehyung ngại ngùng gãi đầu trông rất ngốc đã thế còn nở một nụ cười hình hộp trong càng ngốc hơn.

“ Tại tao quen quan tâm mày rồi ”

Jungkook chẳng nói gì tiếp tục gục xuống bàn mà ngủ đến ra chơi , jungkook tỉnh dậy lại không thấy taehyung đâu thiết nghĩ tên này chỉ được mỗi cái mồm thôi .

Cậu chẳng thèm đoái hoài gì đến tên kia nữa mà tiếp tục giấc ngủ ngon của mình

Vài phút sau , jungkook nhíu mày cảm nhận bản thân đang bị ai đó nhìn chằm chằm cậu bực mình ngóc đầu dậy thì thấy taehyung đang nhìn mình .

Taehyung chống cằm nhìn cậu thậm chí còn không chớp mắt khiến jungkook khó hiểu

Sao nó lại nhìn mình bằng ánh mắt đó nhỉ ??

Một ý nghĩ xẹt ngang đầu của jungkook , taehyung thấy cậu đã dậy nên mỉm cười hỏi cậu

“ Uống sữa chuối không? ”

Jungkook tuy không hiểu hành động của taehyng nhưng vì đồng ý làm bạn với taehyung rồi nên cư xử thoải mái một tí

“ Mày mua cho tao à ”- jungkook phấn khích tròn xoe hai mắt

“ Ừm , để tao lấy cho ”

Taehyung lấy hộp sữa ra cắm ống hút vào đưa cho jungkook thuận tiện xoa xoa đầu của cậu

“ Uống xong đỡ đói chiều về nhà phải ăn đấy biết chưa ?

Tối tao sẽ sang nhà mày dạy kèm ”

“ Ừmmm ” - jungkook lười biếng vừa hút hộp sữa vừa nhắm mắt trả lời taehyung

Hành động này vô tình chạm đến trái tim simp bồ của taehyung , taehyung không ổn rồi !

Đáng yêu quá đi mất

Vội quay sang hướng khác để ổn định lại tinh thần nếu không thì anh không nhịn được mà hôn jungkook mất , chỉ sợ vì hành động thiếu kiểm soát mà anh mất luôn jungkook thế thì quá ngu ngốc .

Taehyung hít thở đều để ổn định lại sau đó là thở dài

Chỉ trách jungkook quá đáng yêu khiến con tim taehyng rạo rực.

Sau một ngày dài bán lưng cho trần nhà thì cũng đến lúc ra về , jungkook cầm lấy balo chạy ra ngoài cậu không muốn trực nhật chút nào .

Vừa chạy đến cửa lớp sắp chạm chân lên nền hành lang thì cậu lại bị taehyung túm lấy cổ áo mà kéo lại

“ Chạy đi đâu ?

Hửm ”

“ Ah..haha t-tao đi giặt bông bảng ấy mà..”

“ Thế bông bảng đâu ? ”

Jungkook đổ cả mồ hôi hột bởi cậu bị taehyng túm lại thì cậu không thoát khỏi trực nhật đâu .

“ Quên lấy ấy mà ”

” Đừng lí do nữa mau bước vào trực nhật nhanh lên ”

Jungkook xoay lại ôm cánh tay taehyng dùng ánh mắt long lanh to tròn của mình để thôi miên taehyung.

“ Đại ca taehyung có thể trực phần em hôm nay không ạ hiện tại em rất đói .

Nếu như còn trực nhật em sợ...”

- jungkook cúi mặt , xoa hai ngón tay cái của mình

Taehyung thở dài xoa đầu jungkook lần nữa.

“ Được rồi , mau về ăn đi nếu như tối tao qua mà mày vẫn chưa ăn thì mày xác định đi ”

Jungkook mỉm cười làm tư thế chào cờ .

“ Yes Sir !

Tôi sẽ tuân lệnh theo ngài ”

Jungkook nhanh chóng chạy về nhà bỏ mặc taehyung trực nhật ở lớp .

Jungkook còn lâu mới nghe lời tên kia ăn tối !

Còn lâu nhé , jungkook này chỉ ăn thịt bò nướng thôi .

Thế là jungkook không đi về nhà mà rẽ sang nơi bán đồ ăn vặt

_____________________

Jeon hư , Kim phạt .
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
23. Không ngoan


Tối đến taehyung đã trực nhật xong vội lau mồ hôi trên trán rồi đeo balo lên đi đến nhà jungkook .

Vừa đến nhà chỉ thấy mỗi mẹ của jungkook anh liền chào hỏi dì rồi chạy lên lầu xem jungkook đang làm gì gõ cửa vài lần nhưng taehyung chẳng thấy ai mở cửa liền thắc mắc hỏi mẹ cậu.

Taehyung mới biết là jungkook chưa về nhà

Taehyunh tặc lưỡi khó chịu vì jungkook không nghe lời mình về nhà chăm chỉ học bài , anh lấy điện thoại ra gọi điện cho cậu

“ Cho mày 5 phút nếu như không về nhà thì mày đừng trách tao ác ”

Jungkook vừa nhai thịt xiên vừa trả lời qua loa

“ ừmmm ” - jungkook ăn xong đứng dậy tính tiền rồi về nhà

Trời bắt đầu tối hơn lúc cậu về đến nhà đã là tám giờ tối , cậu vui vẻ vì nghĩ taehyung đã về bởi tối thế còn ở lại làm gì .

Nhưng đời không như là mơ taehyung vẫn ngồi đó chờ cậu , jungkook chớp mắt vài cái sau đó ngoan ngoãn ngồi vào bàn học

Taehyung miệng thì giảng cho jungkook nhưng mặt lại chẳng vui vẻ tí nào , jungkook mím môi chắc chắn rằng taehyung đã giận mình .

Cậu giải bài tập xong liền vẽ thêm hình trái tim , taehyung trong lúc chấm bài cho cậu lại thấy trái tim mà jungkook vẽ anh nhìn cậu rồi bảo

“ Không được vẽ bậy lên bài làm , nếu như còn vẽ thì sau này đừng hòng đi chơi ”

Jungkook bĩu môi nhìn anh tủi thân mà làm hết bài tập taehyung giao cho , cậu không biết mình chọc giận gì anh mà anh lại dỗi cậu trong khi cậu dỗ cũng vẫn còn dỗi,jungkook liếc nhìn đồng hồ cậu há hốc khi đồng hồ chỉ điểm 11 giờ tối .

Jungkook giật mình

“ Taehyung , 11 giờ rồi đấy ?

Mày không định về nhà à ”

Taehyung vẫn nghiêm túc chấm bài cho cậu , không quan tâm đến lời nói của jungkook

Jungkook thấy thế liền đi ra ngoài , hành lang đã tắt đèn hết chỉ còn mỗi căn phòng bếp và phòng của cậu là sáng đèn , jungkook bước vào lại chỗ ngồi giật lấy bài tập của mình

“ Khuya rồi , mày mau về đi ”

Taehyung thở dài giành lại bài tập thản nhiên chấm tiếp jungkook chán nản chống cằm nhìn nhìn taehyung chấm bài của mình , vài phút sau taehyung mới lên tiếng

“ Được rồi , xem như số điểm tạm ổn .

Vẫn còn nhiều chổ sai sót phải sửa lại biết chưa ”

Taehyung không thấy jungkook trả lời , anh ngước lên nhìn thì thấy cậu đã ngủ từ đời nào .

Taehyung lắc đầu sau đó dọn dẹp bàn học , anh nhìn trên đồng hồ đã là 11 giờ 30

Taehyung định bụng sẽ về nhà nhưng mà có vẻ như ông trời không cho anh về , chẳng biết từ đâu ra một cơn mưa đổ xuống mà trong người taehyung không có ô cũng không có áo mưa nếu đội mưa về chắc chắn ngày mai anh sẽ bị sốt, quan trọng hơn nữa là những giáo án bài thi của anh sẽ ướt nhem .

Taehyung thở dài bước đến jungkook , anh dang tay bế cậu lên đặt nhẹ xuống giường rồi đắp chăn kĩ càng

Taehyung nhìn jungkook ngủ ngon liền thở phào nhẹ nhõm còn mình thì nằm dưới thảm lót sàn , an giấc đến sáng

Sáng hôm sau , jungkook tỉnh dậy sau một giấc ngủ thoải mái .

Vươn vai rồi giãn gân cốt của mình , jungkook bước xuống giường liền cảm thấy chân đạp phải cái gì đó mềm mềm .

Jungkook dụi mắt để nhìn rõ hơn liền thấy taehyung đang ngủ dưới sàn cậu hốt hoảng lấy hai tay che thân mình rồi lấy chân chọt chọt vào lưng taehyung

Taehyung bị chọc đến tỉnh anh ngồi dậy thì thấy jungkook với gương mặt hoảng sợ nhìn anh .

Taehyung khó hiểu nhíu mày nhìn cậu

“ Làm gì vậy ?

Tao có làm gì mày đâu mà mày che , mau đi ăn sáng đi trễ giờ học bây giờ ”

Jungkook lúc này mời nhận ra bản thân mình nằm trên giường còn anh thì nằm dưới sàn lòng thương người của jungkook trỗi dậy , thôi thì cũng là "bạn bè " với nhau nên giúp nhau cũng là một việc cần thiết .

Nên nhớ vì danh nghĩa "bạn bè" nên jungkook mới giúp thôi nhé

Jungkook kéo tay taehyung ngồi xuống giường sau đó bản thân khoanh tay lại như một tổng tài bá đạo còn taehyung là cậu thư kí bé nhỏ

“ Mày cứ nằm đây nghỉ ngơi đi tao đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho ”

Taehyung tuy khó hiểu nhìn jungkook , định đứng dậy nói không cần nhưng jungkook đã cao chạy xa bay .

Anh đành ngồi một chỗ chờ jungkook về

Taehyung đêm qua nằm dưới thảm lót sàn của jungkook lưng đau , eo đau , tất cả đều nhói lên từng đợt .

Thôi thì nằm nghỉ một tí mới có sức dạy học cho jungkook

Taehyung vặn vẹo cột sống rồi nằm xuống chiếc giường êm ái của jungkook , còn có một ít mùi hương của cậu khiến taehyung rất dễ chịu .

Anh ngủ quên lúc nào không hay đến khi tỉnh dậy thì thấy jungkook đang húp lon mỳ cay

“ Đi kiếm đồ ăn của mày đó hả ?

Mỳ gói vào buổi sáng sao ”

Jungkook ăn hết ly mỳ húp một ngụm nước súp rồi nói với taehyung

“ Mẹ tao đi từ sớm rồi nhà chỉ còn mỳ thôi , nếu mày không ăn thì đưa đây ”

Taehyung tuy ít ăn mỳ nhưng mà do jungkook nấu nên đành bấm bụng ăn vào , thật sự taehyung muốn nói đây là ly mỳ ngon nhất mà anh từng ăn bởi người mà anh thương nấu cho anh thì sao không ngon được

Jungkook nhanh chóng ăn hết ly mỳ rồi chạy đi còn không quên chào tạm biệt taehyung

“ Tao đến lớp trước nha , bye ”

Taehyung vừa ăn gói mỳ vừa check tin nhắn , anh liền gật đầu nhẹ tiếp tục ăn ly mỳ jungkook chuẩn bị cho mình.
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
24. Kì nhạy cảm


Vài tuần sau , taehyung cảm thấy dạo gần đây cơ thể mình không ổn giống như yếu đi vậy .

Anh biết rằng tuy mình phân hoá thành Alpha nhưng nó không tốt cho cơ thể của anh chút nào bởi phải làm quen với việc này taehyung đã phải trải qua một thời gian rất khó khăn

Ai nói khi phân hoá Alpha là tốt ?

Riêng taehyung lại thấy có mặt tốt có mặt xấu , giống như hiện tại anh cảm thấy bản thân mình có chút không khoẻ .

Hôm nay taehyung không gắng gượng nổi nên đành xin nghỉ ở nhà một ngày , thân thể anh cuộn tròn vào trong chăn dần dần không khí bắt đầu ấm nóng lên .

Taehyung cảm thấy đúng là không ổn thật , thế mà anh lại đến kỳ nhạy cảm .

Đúng là phiền phức thật !

Hôm nay anh còn định cho jungkook làm bài kiểm tra mà mình soạn ra từ đêm qua chủ yếu được bên cạnh em ấy một tí nữa , thế mà lại đến ngay lúc này .

Taehyung bực bội trở mình , cổ họng của anh khô khốc khó khăn nói không rõ chữ

Trong căn phòng trang trí đơn giản bây giờ tràn đầy mùi lá cây mùa hạ taehyung cố gắng đỡ cơ thể mình dậy run rẩy nhắn từng tin nhắn gửi cho jungkook

" Hôm nay không dạy kèm mày được nên là nghỉ vài hôm đi nha "

Jungkook bên kia màn hình đang vui vẻ nướng thịt nhận được tin nhắn của taehyung cậu không khỏi vui vẻ nhảy xung quanh rồi ngã xuống nền nhà nhưng vài giây sau đó cậu lại vô thức nhắn tin cho taehyung

" Mày có sao không đấy ?

Khi không lại xin nghỉ .

Bình thường chẳng phải khoẻ lắm sao ?

"

Taehyung lúc này vẫn khó khăn tiếp nhận cơn đau phía dưới , nếu như có jungkook ở đây thì tốt biết mấy , như vậy anh cũng nhờ phoremone của cậu an ủi được phần nào .

Nhưng sẽ rất nguy hiểm bởi nếu như anh không giữ được lý trí thì jungkook chắc chắn sẽ bị anh đè ra làm sạch

Bản tính của alpha chính là chiếm hữu như một con sói đầu đàn muốn giữ đồ ăn mình thích làm của riêng .

Taehyung cũng vậy , luôn muốn jungkook là của riêng mình

Đầu anh nhức như búa bổ thậm chí nó ngày càng trở nặng .

Jungkook bên kia không nhận được tin nhắn của taehyung liền thắc mắc .

Cậu gọi điện cho anh

Taehyung thấy trên màn hình điện thoại là jungkook đang gọi mình anh chần chừ không biết có nên bắt máy không , nếu bây giờ bắt máy thì jungkook sẽ phát hiện tình trạng của anh .

Taehyung suy nghĩ một lúc lại thấy nếu như cậu biết tình trạng của anh cũng tốt bởi thế cậu mới không tò mò mà sang nhà anh

Taehyung tắt camera đi để cậu không thấy tình trạng bây giờ trong căn phòng của anh .

Nghe được giọng nói của người kia anh mỉm cười giọng có chút khàn nói với cậu

" taehyung ?

Mày ổn không vậy "

" Tao..ổn"

" giọng mày sao lạ thế ?

Sốt à "

Taehyung thở đều , " tao đến kỳ nhạy cảm rồi cho nên mày tránh xa ra một tí , nếu không tao cũng không biết tao sẽ làm ra loại chuyện gì đâu "

Jungkook đầu dây bên kia khi nghe taehyung nói thế liền giật mình nhẹ đúng là cậu quên mất kỳ nhạy cảm của alpha .

Thân là omega như jungkook chỉ biết thở dài

" Mày chịu nổi không đấy ?

"

Taehyung lúc này muốn tìm thuốc ức chế nhưng không may trong ngăn kéo lại hết mất , taehyung thầm mắng trong lòng

" Jungkook...có thể giúp tao mua thuốc ức chế không?

"

Jungkook đang ăn thịt nướng nghe thấy thế liền suy nghĩ một lúc

" Nhà mày..có ai không?

"

" Không có "

Jungkook suy ngẫm một lúc , cậu có tìm hiểu một ít về alpha .

Khi đến kỳ nhạy cảm sẽ rất khó giữ vững lý trí cậu nghe lời cảnh cáo của taehyung cảm thấy có chút sợ hãi nhưng nếu không giúp taehyung thì có thể taehyung sẽ không chịu nỗi qua đêm nay

" Được thôi , nhưng tao phải làm cách nào để đưa cho mày ?

"

" Cứ lên phòng tao đưa bình thường thôi , nhưng đừng hít phoremone của tao .

Nó sẽ khiến mày...phát tình đấy "

" Vậy mày..đợi tí nha "

Jungkook đứng dậy mặc áo khoác chạy ra ngoài , bây giờ là buổi tối nên thời tiết có chút lạnh .

Mới chạy một tí thôi tay cậu đã lạnh hết , jungkook mua xong liền chạy đến nhà taehyung

Cậu phải chần chừ một lúc mới dám mở cửa vào bởi cậu sợ nếu như taehyung không đủ lý trí để nhận ra cậu rồi xảy ra sự việc như đêm định mệnh đó .

Cậu sẽ không bao giờ muốn thấy taehyung nữa

" Taehyung?

"

Taehyung lúc này cố gắng xoa dịu đi phía dưới của mình , anh nghe thấy giọng jungkook liền không nhịn được mà lên xuống nhanh hơn .

Anh khàn giọng nói với cậu

" Mày để ở trước cửa rồi về đi , cảm ơn mày rất nhiều "

Jungkook thoáng ngửi được mùi lá cây mùa hạ của taehyung khi ngửi rất dễ chịu nhưng đôi khi ngửi nhiều quá lại thấy choáng váng cả đầu óc .

Cậu đặt lọ thuốc trước của phòng taehyung rồi xuống lầu , cứ thế mà đi về .

Cậu cảm thấy làm alpha cũng tốt là mấy bởi khi đến kỳ nhạy cảm chỉ biết cam chịu hay tìm một omega đời mình

Đối với một omega thì khi bị một alpha đánh dấu vĩnh viễn chỉ mãi mãi bên cạnh alpha đó , riêng alpha thì có thể đánh dấu nhiều omega khác giống như một con sói đầu đàn có nhiều con sói cái bên cạnh

Jungkook tuy không ghét omega nhưng cậu lại cảm thấy omega còn nhiều điều khó khăn hơn alpha rất nhiều giống như lúc trước cậu rất khoẻ nhưng khi phân hoá lại trở nên mềm mại hơn .

Lúc nào jungkook cũng cảm thấy taehyung nhìn tuyến thể của mình

Jungkook thoáng có suy nghĩ , có khi nào taehyung thích mình không?

Nhưng suy nghĩ ấy lại biến mất khi cậu nhìn thấy đồ ăn trước mắt mình

Thích hay không mặc kệ taehyung , đối với jungkook đồ ăn chính là chân ái !
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
25 . Muốn được ở gần hơn


Taehyung trải qua kì nhạy cảm đến nay đã được 4 ngày anh cảm thấy bản thân có chút khoẻ khoắn hơn thậm chí có thể tỉnh táo mà đến trường ngẫm lại kì mẫn cảm đối với taehyung chắc chỉ là việc nhỏ , lần sau sẽ chuẩn bị thật kĩ càng nếu không lại giống như hôm kia phải nhờ bé con của anh đi mua thuốc .

Hôm nay taehyung đến nhà jungkook dạy kèm nhưng cũng không quên mang theo đồ ăn cho cậu

Đến nhà taehyung bỗng dưng phát hiện jungkook không hề chăm chỉ làm bài tập anh giao mà cậu chăm chú chơi ván game trên tivi , một loạt hành động của jungkook lọt vào mắt taehyung thậm chí bên cạnh cậu còn có một người .

Jin hyung ?

Taehyung thở dài đem đồ ăn vào bếp rồi bước ra nhìn hai con người nãy giờ vẫn còn dán mắt vào màn hình tivi , taehyung xoắn tay áo sơ mi lên cầm mấy remote mà tắt luôn màn hình tivi khiến jungkook và jin không thể chơi tiếp tục .

Lúc này cả hai mới nhận ra taehyung đứng phía sau mình jin thấy thế liền giả vờ ngất xỉu còn jungkook vẫn còn ngơ ngơ không hiểu chuyện gì xảy ra .

Taehyung xém tí nữa bị nét ngơ ấy đánh gục tại chỗ bởi gương mặt đáng yêu của cậu , anh giữ nét lạnh lùng bước đến chỗ cậu

Taehyung đưa tay cốc nhẹ lên đầu jungkook , giọng trách móc :

“ Không có tao , mày liền chơi game ?

Gan to nhỉ jungkook ”

Jungkook bị taehyung cốc vào đầu mới tỉnh được phần nào , cậu xoa xoa chỗ taehyung đánh mình .

Bĩu môi ngước lên nhìn taehyung

“ Không có mà..tao..tao làm xong bài tập rồi mới chơi ”

Taehyung nhướng mày nhìn cậu ngụ ý rằng ' tưởng tao tin lời mày chắc ?

' taehyung khoanh tay từ trên cao nhìn xuống cậu nhóc ngồi dưới thảm

“ Ngồi lâu không biết đau chân à ?

Không có chuyện gì làm nên tự làm đau bản thân đúng không ”

Jungkook lúc này mới nhận ra chân cậu liền có cảm giác tê cứng , cậu giật khoé môi

Cha nội này ăn cái gì mà nói gì cũng đúng thế nhỉ ?

Nói chân cậu đau , chân cậu liền đau ?

Nếu như taehyung nói bài kiểm tra của cậu cao điểm thì chắc bài kiểm tra cậu sẽ nổi tiếng

Jungkook tê chân nên không đứng dậy được , liền dùng đôi mắt ngấn lệ ngước lên nhìn anh .

Taehyung thở dài cúi xuống choàng tay cậu qua cổ mình bế cậu lên .

Jungkook bị bế nên hơi giật mình muốn bước xuống nhưng lại bị taehyung tạt cho một xô nước lạnh

“ Không cần bế tao đâu ?

Tê chân đâu phải không đi được ”

“ Còn dám nói ?

Tê chân do ngồi chơi game quá lâu , im lặng đi ”

Jungkook nghĩ rằng taehyung đã giận mình vì không chịu học hành chăm chú , thế là bây giờ jungkook phải chịu lấy cơn giận của taehyung cậu chẳng dám hé răng nửa lời vì taehyung khi giận có chút đáng sợ

Taehyung bế cậu lên phòng đặt cậu ngồi lên giường , mọi hành động đều có vẻ rất nhẹ nhàng nhưng đối với jungkook cậu giống như một chú thỏ con sắp bị thợ săn ăn thịt vậy .

Do ngồi lâu nên đầu gối của cậu có chút đỏ jungkook đua đưa hai chân của mình

Lúc này taehyung trên tay cầm hộp thuốc xoay lại thấy cậu đung đưa hai chân của mình nhìn rất đáng yêu nhưng anh vẫn giận nhé .

Jungkook bận quần short ngắn vải mềm có vẻ giúp ích được cho mung của cậu vài phần khi ngồi lâu

Taehyung khụy gối xuống trước mắt anh là đầu gối có chút đỏ của jungkook .

Anh nhẹ nặn thuốc lên ngón tay của mình rồi thoa cho cậu

Jungkook cảm nhận được sự mát lạnh của thuốc cộng thêm tác động ngón tay của taehyung , cậu cũng không dễ chịu gì cho cam .

Bởi khi ngón tay taehyung chạm vào cậu liền có cảm giác gì đó

Jungkook vẫn ngồi im cho taehyung thoa thuốc , song cậu vẫn ngớ ra bởi hành động của taehyung .

Định đứng dậy nhưng taehyung lại ấn cậu ngồi xuống , giọng điệu vẫn còn hơi giận

“ Ngồi im đấy đi , mày định trốn tao đi chơi game đó hả ? ”

Jungkook mếu máo nhỏ giọng nói với taehyung , nhưng cậu lại cố tình không cho taehyung nghe thấy

“ Hung dữ đáng ghét ! ”

Tuy nhỏ giọng nhưng cậu đâu biết rằng tai của hổ rất thính đấy nha ~

“ Đáng ghét này vừa giúp mày xong đấy ”

Jungkook giật mình không nghĩ rằng taehyung sẽ nghe thấy , cậu liền ngoan ngoãn ngồi chờ taehyung

Taehyung xuống dưới lầu đắp một cái chăn ấm cho jin , rồi nhanh chân bước vào bếp .

Do mẹ của jungkook đi vắng rồi nên anh mới hơi tùy tiện một xíu , nhưng mà tùy tiện cũng có sao đâu chứ ?

Dù sao thì tương lai sau này anh cũng sẽ đến đây mà .

Taehyung cẩn thận lấy miếng bánh kem dâu trong hộp ra còn chuẩn bị thêm một ly sữa nóng cho cậu

Đây là hành động của bạn bè dành cho nhau đấy à ?

Taehyung đem lên cho cậu .

Nhầm dụ dỗ cậu làm hết đống bài tập chất đống như núi kia

Jungkook chán nản nằm lăn lóc qua lại , vô tình thấy taehyung đem đồ ăn lên .

Hai mắt cậu sáng lên , nhào đến bên taehyung

“ Mày mua cho tao hả ?

Đúng không?

Là cho tao đúng không?! ”

Jungkook vui vẻ nhảy nhảy như em bé được cho kẹo , vui đến nổi lạc luôn cả giọng nói .

Nhưng cậu nào quan tâm chứ thứ cậu quan tâm bây giờ chính là...trái dâu trên chiếc bánh kia .

“ Ừ , là mua cho mày đấy .

Ngồi xuống ăn xong rồi làm bài tập có biết không?

"

Jungkook đang vui vẻ nhìn chiếc bánh nhưng nghe đến hai từ " bài tập " cậu liền muốn trốn .

Jungkook cười trừ

“ à..ừm..hay là..bỏ bài tập sang một bên nhé ? ”

Taehyung nhéo vào chân cậu , trên môi anh vẫn giữ yên nụ cười

“ Không được , trong 4 ngày tao không kèm cho mày .

Này đã bỏ bài tập chất đống rồi !

Hôm nay phải làm hết cho tao ”

_______________________

Jungkook có điều muốn nói :

“ Ai đó giải cứu kookie với huhu thầy Kim thật sự quá dữ đi ”
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
26 . Giận dỗi


Taehyung dạy học cho jungkook đến nay cũng đã hơn một tháng hôm nay jungkook vui vẻ vì không cần phải hoc thêm nữa , cậu tung tăng đi đến lớp.

Đến cửa lớp trước mắt cậu chính là taehyung đang ngại ngùng , còn người kia thì cầm hộp bánh kem cùng với lá thư hình trái tim phía trên .

Tim cậu bỗng thắt lại khi nhìn thấy hình ảnh đó .

Taehyung đang được tỏ tình , chẳng phải taehyung nói thích cậu sao ?

Bây giờ lại lộ ra vẻ ngại ngùng trước người khác

Cậu đứng quan sát một lúc thấy hai người nói gì đó qua lại sau đó lại nhìn thấy taehyung nhận lấy hộp bánh kem cùng với lá thư

Mẹ nó !

Đừng nói là taehyung đồng ý rồi nhé !??

Nội tâm jungkook gào thét , khó chịu như ai đó đang thắt chặt lại cậu chẳng hiểu sao bản thân mình lại tức giận , jungkook vẻ mặt giận dỗi bước đến cố tình làm lơ taehyung

Taehyung thấy jungkook bước đến anh vui vẻ khoe với cậu

“ Jungkook nhìn nè , có người tỏ tình tao luôn này .

Còn là bánh kem nữa ”

Jungkook im lặng không quan tâm đến người đang vui vẻ trưng ra nụ cười hình hộp

“ Jungkook , ăn cùng nhau đi , cái này rất ngon đó ”

“......”

Jungkook vẫn chọn cách im lặng khiến taehyung cảm thấy không đúng , hôm nay tự nhiên jungkook lại im lặng thế chứ ?

Taehyung đặt chiếc bánh kem xuống bàn rồi ngồi bên cạnh cậu

“ Jungkook ?

Mày làm sao vậy ”

Jungkook mặc kệ , cậu đeo tai nghe vào rồi lấy sách ra đọc không hề để taehyung vào tầm mắt

Taehyung nghiêng đầu tháo tai nghe của cậu ra

“ Mày bị làm sao vậy ?

Giận tao gì à ”

“ Không có ”

Taehyung nhìn cậu chằm chằm trong đầu anh suy nghĩ ra gì đó nhưng lại chẳng dám nói sợ rằng cậu giận càng thêm giận

“ Ưm..jungkook..mày ghen hả ? ”

“ Không có !

Mày là ai mà tao phải ghen !? ”

“ Vậy tại sao mày lại giận tao ? ”

Jungkook tiếp tục làm lơ taehyung anh bĩu môi lấy bánh kem ra ăn rồi nhìn sang bên cạnh

“ Không ăn thật hả ?

Ngon lắm đấy ”

“ Giữ mà ăn một mình đi ! ”

Taehyung chẳng hiểu mình chọc giận jungkook điểm nào khi không lại giận dỗi , mà thôi kệ bánh kem ngon là được

Jungkook không để ý đến taehyung thế thôi chứ thật ra cậu đang có rất nhiều suy nghĩ

Vậy mà không quan tâm mình ?

Không dỗ mình ?

Vậy mà bảo yêu mình à !

Tức chết thỏ con rồi !

Jungkook tâm trạng bực bội nghĩ đến taehyung lại càng bực bội hơn , rõ ràng là bảo yêu mình mà đi nhận lời tỏ tình của người khác đáng ghét !

Taehyung là đồ đáng ghét !

Cậu cứ không nói chuyện với taehyung đến lúc ra về , anh không biết tại sao jungkook lại không nói chuyện với anh nên lúc ra về taehyung chặn đường jungkook lại

“ Jungkook , mày thực sự không giận tao à ? ”

“ Không ”

“ Vậy tại sao ngày hôm nay mày không nói chuyện với tao ? ”

“ Không thích ”

Jungkook mỗi lần nhìn thấy gương mặt của taehyung cậu lại nhớ đến hình ảnh chết tiệt sáng nay .

Cậu cũng không hiểu bản thân tại sao lại tức giận

Jungkook mặc kệ taehyung thản nhiên bước về nhà

Đến tối , cậu nằm trên giường trong lòng không khỏi nghĩ về chuyện lúc sáng , jungkook suy nghĩ một lúc lại vò đầu bứt tai lấy điện thoại ra lên mạng search

Người thích mình lại nhận lời tỏ tình của người khác có nghĩa gì ?

Chỉ trong vài giây hàng loạt kết quả hiện ra nhưng đều có một điểm chung , đó là người ấy không còn thích mình nữa

Jungkook nhìn thấy dòng chữ này trong đầu lại suy nghĩ đến lúc taehyung cùng bạn gái kia vui vẻ cùng nhau , thậm chí còn đút bánh kem cho nhau .

Càng nghĩ trong lòng càng khó chịu , cậu quăng điện thoại sang một bên vùi đầu vào gối mà suy nghĩ một lúc sau , cậu lại ngủ quên mất

Từ chuyện cậu giận dỗi khi thấy taehyung được người khác tỏ tình kể từ ngày đó taehyung bắt đầu không quan tâm cậu nữa , thường ngày mỗi lúc ra chơi jungkook đều có một hộp sữa chuối bên cạnh hôm nay chẳng biết vì sao mà cậu không thấy bóng dáng của taehyung đâu , nghe thoáng qua thì taehyung đi chơi với bạn

Jungkook lại bực bội trong lòng thầm mắng taehyung

Mình không phải là bạn à ?

Sao phải đi chơi cùng người khác chứ bực bội thật !

Tại sao không chuẩn bị sữa chuối cho mình

Lại nữa ,rất nhiều lời mắng của jungkook dành cho taehyung .

Tối đến , jungkook mang tâm trạng không tốt trở về nhà .

Khi cậu tắm rửa xong xuôi cậu lại nghe thấy tiếng của taehyung dưới lầu

“ Taehyung đến chơi à con ? ” - Mẹ jungkook tiếp đón taehyung nồng nhiệt

“ Vâng ạ , con đến đem bánh cho jungkook ”

“ Jungkook trên phòng ấy , tâm trạng thằng vé hôm nay không tốt lắm ”

“ Vâng , xin phép bác ạ ”

Jungkook áp tai vào cửa nghe cuộc hội thoại giữa mẹ và taehyung , cậu nghe thấy tiếng bước chân của taehyung thì vội chạy lại giường giả vờ bình tĩnh

“ Jungkook ?

Tao đến chơi nè ”

Jungkook giả vờ còn giận dỗi

“ Cửa không khoá ”

Taehyung mở cửa ra , liền thấy cậu ngồi trên giường lau lau tóc mùi phoremone của cậu lập tức xọc vào mũi anh .

Taehyung che mũi mình lại

“ Ây , mày đang câu dẫn tao à ? ”

“ Không có , dầu gội đầu thôi ”

Taehyung thở hắt ra , bước đến đưa bánh cho cậu

“ Bánh này khó mua lắm đấy , tao phải xếp hàng từ sáng sớm cơ .

Ăn rồi đừng giận tao nữa nha ”

Jungkook ngồi xuống bên cạnh anh , một lúc sau cậu mới dám lên tiếng

“ Mày..mày có người yêu rồi hả ”

Taehyung đang nghịch điện thoại lại ngớ ra khi nghe câu hỏi của cậu , jungkook nhìn gương mặt ấy đành thở dài

“ Thôi bỏ đi ”

“ Ai nói với mày là tao có người yêu ? ”

Jungkook nghe câu trả lời trong lòng thầm vui vẻ

“ Mà sao này lại hỏi thế ?

Có phải làm chuyện gì xấu giấu tao rồi phải không? ”

“ Không có , chỉ là dạo gần đây thấy mày hơi lạ thôi ”

Taehyung mĩm cười xoa đầu cậu

“ Khi nào mày có người yêu thì lúc đó tao mới buông mày ra được hiểu không? ”

Jungkook bỗng chốc mỉm cười.

__________________________

Thỏ con nhà ta biết ghen rồi đó ⊙⁠﹏⁠⊙
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
27 . Ghen và chấp nhận


Jungkook nhận ra bản thân tự dưng lại mỉm cười khi nghe taehyung giải thích việc có người yêu hay không , đến khi ăn hết bánh kem cậu mới nhận ra là bản thân có chút lạ

Cảm giác này là gì ?

Ghen sao ?

Jungkook thật sự có ít kinh nghiệm trong chuyện tình yêu nhưng cậu không ngốc đến nổi không nhận ra hàm ý trong lời nói của taehyung

Taehyung đang đọc sách khi ngước lên nhìn thì lại bắt gặp ánh mắt chăm chú của jungkook

“ jungkook ?

Mặt tao dính gì à ”

“ À không có gì ”

Taehyung cảm thấy hành động của cậu dạo gần đây rất kì lạ thậm chí nó khiến anh hiểu lầm jungkook đang ghen vì mình nhưng cho dù anh có hiểu lầm hay không thì cũng không quan trọng bởi jungkook không thích anh .

Từ khi tình một đêm xảy ra taehyung càng ngày càng muốn được ở gần jungkook hơn nhưng khổ nổi khi đến gần được một bước jungkook lại một lần nữa đẩy anh ra xa

Không dùng danh phận người yêu đến với nhau được , taehyung đành chấp nhận danh phận bạn bè để được ở gần cậu .

Cho dù cậu không có tình cảm với mình , anh vẫn bên cạnh chăm sóc cho cậu đến khi cậu tìm được hạnh phúc của riêng mình

Trong tình yêu không chỉ có một người ngốc , mà cả hai người đều ngốc khi không nhận ra tình cảm của đối phương

Riêng jungkook cậu biết taehyung có tình cảm với mình , nhưng lúc đó cậu không chấp nhận được sự thật người mà mình cùng nhau lớn lên lại nói thích mình cho nên bây giờ taehyung bước đến bên cậu không phải là theo đuổi mà chính là bạn thuở nhỏ của cậu .

Taehyung đọc sách một liếc liền liếc nhìn đồng hồ , anh đứng dậy cất sách về chỗ cũ rồi nói với cậu

“ Cũng khuya rồi , tao về đây .

Sau này mày nhớ chăm chỉ học hành đấy ”

Jungkook đang ăn bánh kem nghe thấy thế liền nhanh chóng đứng dậy muốn tiễn anh ra cổng nhưng chân cậu do ngồi lâu và không đúng tư thế nên nó có chút tê .

Jungkook không giữ thăng bằng được khi đứng lên bất ngờ

Taehyung đưa hai tay đỡ cậu bỗng chốc cả hai đè nhau trên sofa .

Taehyung giật mình nhanh chóng đứng phắt dậy , bỗng dưng jungkook lại quật ngã anh lần nữa .

Lần này jungkook ở phía trên anh

“ Sao vậy ? ”

“ Mày còn thích tao không? ”

“ Sao...lại hỏi chuyện này ”

“ Trả lời đi! ”

“ Nếu tao nói có thì mày sẽ giận tao tiếp à ? ”

Jungkook chẳng nói năng gì , bỗng cậu ghé xuống đặt lên môi taehyung một nụ hôn .

Nhẹ nhàng lướt qua không cảm nhận được gì nhưng bấy nhiêu đấy đủ làm taehyung tâm hồn điên đảo

Jungkook hôn xong liền ngại ngùng ngồi dậy , trầm mặt .

Cậu không tin rằng bản thân chủ động hôn taehyung đã vậy còn nói với người ta rằng " còn thích mình không" nữa cậu muốn tìm một cái lỗ chui xuống quá đi mất ! .

Taehyung ngơ ra vài giây sau đó trực tiếp ngội dậy kéo gáy cậu ấn sâu vào nụ hôn

Nụ hôn này không phải chỉ lướt qua như cậu hôn anh , mà là nụ hôn tình cảm anh kìm nén bấy lâu nay giải toả ra .

Cả hai triền miên môi lưỡi cùng nhau , vài phút sau jungkook mới được taehyung buông ra

“ Tao không chịu nổi nữa.. jungkook..cho tao ôm mày một tí ”

Jungkook vừa hít lấy không khí bật cười trả lời taehyung

“ Hôn cũng đã hôn rồi , chẳng lẽ ôm còn không dám sao ? ”

Taehyung bây giờ vui mừng khôn xiết nhanh chóng dán chặt jungkook vào lòng như thể khi anh buông ra jungkook lại sẽ tức giận rồi rời xa anh , taehyung ghét điều đó và không hề muốn nó xảy ra .

Jungkook giống như một liều thuốc chữa lành tâm hồn cho taehyung .

Khi người ta mất đi thuốc chữa lành cuộc sống như một màu đen chẳng có niềm vui .

Ôm được vài phút taehyung lại ngủ quên trên người cậu , jungkook mỉm cười giơ tay nghịch tóc anh một tí

Thật lòng thì jungkook không biết tại sao bản thân mình lại chấp nhận nụ hôn của anh , thậm chí còn cho anh ôm mình .

Jungkook không hiểu và cũng không muốn hiểu

Thử hỏi một omega như cậu lại có một tình yêu như thế sao ?

Một người vì cậu mà làm tất cả , một người sẵn sàng bị thương để bảo vệ cậu , một người để cậu có thể dựa vào những lúc yếu đuối.

Jungkook nhiều lần nghĩ đến việc taehyung sẽ bắt cậu chịu phạt như nào bởi lời hứa lúc nhỏ cậu và anh từng hứa với nhau .

Nhưng có lẽ bây giờ lời hứa ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa .

Taehyung là một alpha cũng tốt , cậu không làm alpha cũng là do duyên số .

Thế là hai người nằm ôm nhau trên sofa ngủ đến sáng

Sáng hôm sau , mẹ jungkook lên phòng gọi cậu xuống ăn cơm mở cửa phòng ra thì thấy hình ảnh hai người ôm nhau , mẹ cậu bỗng dừng chân ở cửa .

Sau đó lại mỉm cười

Bởi vì cô biết rằng , con trai yêu quý của mình cuối cùng cũng có một người để bảo vệ .

Jungkook tỉnh dậy cũng là lúc gần mười giờ sáng , cơ thể cậu mỏi nhừ vì taehyung nằm trên từ đêm qua cậu ngọ nguậy một tí liền không cẩn thận làm taehyung thức giấc , nhưng anh không chịu buông cậu ra mà cứ ôm chặt

“ Tao mỏi quá , mau xuống đi ! ”

“ Không nuốn..”

Jungkook thở dài bất lực , một lần nữa lại xoa đầu anh

“ Ngoan , lên giường ngủ cho thoải mái ”

Taehyung mắt nhắm mắt mở nhìn cậu , gương mặt ngơ ngơ .

Nhắc mới nhớ đây là lần đầu tiên jungkook thấy taehyung thức giấc vào buổi sáng nhìn thật sự rất ngốc .

Jungkook bật cười nhéo má của taehyung

“ Mau nghe lời nhanh !

Không là tao đạp mày xuống đất đấy ”

Taehyung hôn cái chụt lên trán cậu rồi nhanh chóng chạy lên giường của jungkook , cậu vì hành động nhanh như chớp này làm cho choàng váng bước tới con người nằm trên giường của cậu

Cậu ghé sát xuống hôn vào trán taehyung

“ Huề nha ! ”

Taehyung mỉm cười ngại ngùng ôm mặt , ai đời được crush hôn mà không ngại

Taehyung ôm jungkook vào lòng nhẹ nhàng nói

“ jungkook , mối quan hệ của hai chúng ta bây giờ không phải là bạn nữa đúng không? ”

“ Thế hôm qua cho hôn rồi ôm thậm chí còn làm nệm cho nằm ngủ vậy mà còn muốn làm bạn bè sao ? ”

“ Thì..tao chỉ muốn xác định lại một chút ”

“ Yên tâm , lần này tao sẽ không bỏ chạy nữa .

Chúng ta hẹn hò nhé ? ”

Taehyung không tin vào mắt mình khi nghe jungkook nói thế , nếu như đây là mơ taehyung sẽ không bao giờ muốn tỉnh dậy

“ Câu đó phải là tao nói mới đúng ! ”

“ Vậy mày nói đi ”

“ Chúng ta hẹn hò nhé , jungkook ? ”

“ Ừm , tao đồng ý ”

Cả hai mỉm cười nhìn nhau lại trao nhau nụ hôn đằm thắm .

__________________________

Chưa có end đâu mấy mỹ nữ , sắp tới đây chuẩn bị ăn cẩu lương là vừa *tung hoa* *tung hoa*
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
28 . Hình như...


Sau một tuần hẹn hò cùng nhau taehyung có hơi đau đầu bởi tính cách của jungkook khi hẹn hò nhưng anh vẫn cưng chiều cậu vẫn nghe lời vẫn nhường nhịn cậu .

Jungkook khi yêu chẳng giống như bình thường cậu sẽ thường xuyên làm nũng một tí và điều đặc biệt chính là muốn đồ do taehyung nấu thế nên ngày nào taehyung tan học anh cũng phải đi mua nguyên liệu nấu đồ ăn cho cậu .

Phải nói là tai nghề của taehyung rất đặc biệt , chỉ một món mỳ đơn giản vào tay taehyung nó sẽ là một món rất ngon .

Taehyung không thường xuyên nấu ăn nhưng từ khi quen cậu anh bắt đầu học nhiều món ăn chỉ để jungkook được vui vẻ , cậu chỉ được ăn đồ của anh nấu thôi nếu người khác nấu cho jungkook anh chắc chắn sẽ dỗi mà không nấu cho cậu nữa .

Hôm nay , taehyung có cuộc hẹn với lớp sẽ về trễ nên không thể nấu đồ ăn cho jungkook

Taehyungkim :

Bạn nhỏ , hôm nay tao không về nhà được vì có cuộc hẹn , cho nên hôm nay ăn ở ngoài nhé !

Xin lỗi bạn nhỏ rất nhiều

JeonJeon.JK :

Taehyungie đi gặp bạn bè đúng không , được rồi cứ yên tâm đi bạn nhỏ này sẽ ăn thật ngon

Taehyungkim :

Bạn nhỏ ngoan nhé , tao sẽ về sớm nấu cho mày ăn

Taehyung nhắn xong liền mở balo ra lấy một hộp bánh mà mình vừa mới mua , anh muốn về sớm để tặng món bánh này cho cậu nhưng có lẽ không về sớm được vì tụi bạn của anh bắt anh nốc hết ly này đến ly khác

Jungkook ở nhà tự nấu cho bản thân một món , thật ra thì tay nghề nấu ăn của jungkook cũng không phải dạng vừa chỉ là cậu muốn ăn đồ ăn do taehyung nấu thôi .

Cậu thử một miếng thịt nướng mà mình làm cảm thấy ngon quá liền ngất xỉu xong lại ngồi dậy ăn hết đồ ăn của bản thân mình .

Ăn xong cậu định sẽ đợi taehyung nhưng lâu quá nên cậu đã ngủ quên ở sofa , đến Khuya taehyung mới về nhưng trong tình trạng đang say xỉn .

Jungkook đỡ anh vào nhà giọng trách móc

“ Uống nhiều làm chi không biết ! ”

“ Bạn nhỏ... ”

“ Bạn nhỏ đây , mau thay đồ rồi đi ngủ đi mùi rượu nồng quá ”

Taehyung bỗng dưng ôm chặt lấy jungkook , phoremone cùng mùi rượu hoà nguyện vào nhau khiến jungkook có chút đúng không vững .

Cậu cũng vô tình quên mất bản thân chính là omega nên cậu đứng xa taehyung một tí .

Chỉ vừa đứng xa một tí taehyung đã giơ tay ôm chặt lấy cậu

“ Bạn nhỏ... ”

“ Đây , taehyungie buông ra đi bạn nhỏ không có đi xa taehyungie đâu ”

“ Tao yêu mày nhiều lắm..bạn nhỏ đáng yêu ”

“ Biết mà , bạn nhỏ cũng yêu taehyungie nhiều lắm ”

Taehyung cắn lấy má mềm mềm của cậu

“ Đau !

Taehyungie buông ra đi ”

“ Bạn nhỏ..muốn hôn hôn”

Jungkook không biết rằng taehyung khi say lại bám người đến thế .

Cậu đưa tay đỡ lấy mặt anh rồi đặt lên đấy một nụ hôn

“ Không đủ..bạn nhỏ hôn nữa đi..”

“ Này , đừng có mà lợi dụng tôi ”

Taehyung vùi đầu vào hõm cổ cậu hít hà lấy mùi hương rượu soju đào .

Anh đỡ lấy gáy cậu ấn cậu vào nụ hôn sâu

“ Bạn nhỏ..ngọt lắm ”

Jungkook hơi đỏ mặt vì nụ hôn vừa rồi , cậu đỡ anh lại sofa nằm cậu nhẹ nhàng gỡ giày và tất ra cho anh , đây là lần đầu tiên cậu chăm sóc người khác nhiều đến như vậy .

Thậm chí đây còn là bạn thân của cậu

Jungkook chuẩn bị khăn lau người cho taehyung nhưng chỉ là cởi áo , phía dưới rất nguy hiểm nên cậu không dám .

Jungkook đứng dậy bật máy điều hoà lớn lên sau đó đắp chăn cho taehyung .

Jungkook ngắm nhìn taehyung một hồi lâu , lại không nhịn được mà hôn lên

“ Hình như...tao yêu mày hơn cách mày yêu tao rồi ”

Jungkook không biết từ lúc nào bản thân đã rơi vào lưới tình của anh nhưng cậu biết , khi anh vui vẻ cười đùa cùng người khác trong lòng rất khó chịu cảm giác cứ như taehyung chỉ thuộc về mình

Jungkook cũng không biết từ khi nào những trận cãi vã lúc trước bây giờ lại trở thành một tình yêu đầy màu sắc .

Cậu biết taehyung là một người có chút nghịch ngợm nhưng chỉ cậu chịu được cái tính nghịch ngợm ấy cũng là taehyung chịu đựng được tính ương bướng của cậu

Sáng hôm sau , jungkook ngắm nhìn taehyung từ tối qua nên ngủ quên lúc nào chẳng hay đến khi taehyung tỉnh dậy đã thấy cậu ngủ dưới ghế .

Taehyung hốt hoảng bế cậu lên

“ Bạn nhỏ !!

Tại sao nằm dưới thảm vậy hả !!

Có biết lạnh không!! ”

Taehyung nói lớn nên jungkook giật mình tỉnh giấc , cậu đưa tay dụi mắt .

Giật mình vì taehyung đang bế cậu

“ A !

Thả tao xuống ! ”

“ Mày còn dám nói ??!

Hôm qua mày đã nằm ngủ dưới tấm thảm kia cả đêm đấy à ?! ”

“ Tao.. tao ngủ quên ”

Thấy jungkook có chút sợ vì tính nóng giận của mình , taehyung hít thở đều lại , bế cậu ngồi trong lòng mình .

Nhẹ nhàng bảo

“ Có lạnh không? ”

“ Không có..”

“ Không biết thương bản thân gì hết , mày không sót..nhưng tao sót ”

“ Vì ngủ quên thôi..chứ có muốn nằm đó đâu..vậy mà mắng người ”

“ Xin lỗi , tao hơi lo cho mày nên mới tức giận tí thôi .

Xin lỗi bạn nhỏ ”

Jungkook bĩu môi cúi đầu xuống đất không nhìn thẳng vào taehyung

“ Bạn nhỏ , có đau ở đâu không? ”

“....”

Taehyung nhíu mày , jungkook giận anh rồi

“ Bạn nhỏ ? ”

“ Jungkookie ? ”

“ Jungkook ”

Taehyung gọi nhiều lần jungkook vẫn không ngước lên nhìn anh , taehyung ôm eo cậu nâng cằm cậu lên

“ Bé nhỏ , tao xin lỗi mà đừng giận tao .

Mày giận tao khiến tim tao đau lắm , bé nhỏ muốn nhìn chồng tương lai đau tim đến chết sao ? ”

“ Chỉ biết mắng người thôi ”

“ Không mắng nữa , lần sau sẽ nghe bạn nhỏ nói .

Có được không? ”

Jungkook không nói gì chỉ gật đầu , taehyung tựa cằm lên vai cậu

“ Bạn nhỏ , anh muốn hôn ”

“ Không cho ”

“ Thế này đi , một nụ hôn một bánh mochi chịu không?”

Jungkook vẫn im lặng , cậu xoay qua hôn lên môi taehyung một cái chụt rồi quay đi

“ Mochi đâu ? ”

Taehyung bật cười vì hành động này của cậu , anh hôn vào cổ cậu tạo ra dấu hôn

“ Taehyung bảo là hôn bé nhỏ chứ đâu bảo bé nhỏ hôn anh đâu ? ”

“ Taehyungie không giữ lời ”

Taehyung kéo jungkook vào một nụ hôn sâu , anh lấy hộp bánh trong balo ra đưa cậu

“ Bé nhỏ , ăn ngon miệng nha ”

“ Vâng ạ ”

Thế là jungkook ngồi vào lòng taehyung nhăm nhăm hộp mochi mà taehyung mua

____________________

Mong là jk đang ngồi sẽ không có gì đó nhô lên:>
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
29 . Vô tình tìm được em


Sau bao thời gian jimin cũng đã được xuất viện , ngày cậu ra viện yoongi đã bỏ cả tiết học buổi chiều chỉ vì đến đón cậu .

Điều này càng khiến jimin lo lắng hơn bởi cậu không biết anh có thích mình hay không , hay chỉ là vô tình gặp gỡ xem nhau là tri kỷ và điều điều cậu sợ nhất chính là sau khi cậu nói ra tình cảm của mình , anh lại một lần nữa rời bỏ cậu mà đi .

Vết thương khi xưa trong tim còn quá lớn nó giống như hằn trong tim cậu để lại một vết sẹo không thể lành

Nhưng jimin cậu nào biết người chữa lành vết sẹo đó chính là yoongi .

Một người cậu gặp gỡ vô tình , yoongi chăm lo cho cậu như cái cách mà cậu đem lòng yêu yoongi .

Cậu suy nghĩ rất nhiều trên đường về nhà của anh , có lẽ cậu nên rời đi nhưng khi vừa nghĩ tới jimin lại có chút không nỡ , yoongi chính là người đã kéo cậu ra khỏi hố sâu tuyệt vọng .

Cậu suy nghĩ rất nhiều nên không để ý là đến nhà yoongi từ lúc nào

Nhà của yoongi rất đơn giản có sân trước và sân sau rộng lớn căn nhà nhìn rất mát mẻ , thậm chí còn thoải mái .

Khi cậu bước vào đã nhìn thấy nhiều nhạc cụ được trưng bày , đến cậu cũng không ngờ rằng một người như yoongi lại thích nhiều nhạc cụ đến thế

“ Để anh xách vali cho , phòng của em bên trên cuối dãy hành lang ”

“ Không cần đâu ạ , để em tự đem lên được rồi ”

“ Em vừa mới xuất viện đấy đưa đây anh làm cho ”

“ Em..em cảm ơn ”

Jimin ngại ngùng vì hành động dịu dàng của yoongi , giống như anh đang thích cậu .

Vừa nghĩ đến thôi jimin liền không thể tưởng tượng nổi rằng hai người sẽ yêu nhau , bên cạnh đó cậu không muốn khoảng thời gian hạnh phúc này rời bỏ cậu đi jimin nhất định giữ tình cảm này ở trong lòng

Trong khoảng thời gian sống chung cả hai dần thân nhau hơn jimin cũng không còn cảm thấy không an toàn nữa , cậu cứ nghĩ mọi chuyện sẽ như thế này nhưng một lần nữa nỗi đau lại đến với cậu

Vào một ngày , do là hết thức ăn của quýt nhỏ nên cậu ra ngoài mua .

Nhưng cậu lại phát hiện yoongi cùng cô gái nào đó đang đứng nói chuyện cùng nhau , cậu không thích nghe chuyện của người khác nhưng lần này như có ai thúc đẩy cậu khiến cậu phải đứng nép vào góc tường mà nghe lén

“ Em thích anh , muốn anh của riêng em tại sao anh lại không chấp nhận em ?

Em có gì không tốt hả anh ”

“ Em rất tốt , rất giỏi , nhưng em xứng đáng được nhiều hạnh phúc hơn chứ không phải là thằng mê nhạc cụ như anh ”

“ Em xứng đáng nhận được nhiều hạnh phúc hơn ?

Anh đang làm em đau đấy , như thế mà gọi là hạnh phúc à ? ”

“ Ý anh nói là...anh..anh không thể..em biết đấy ”

“ Anh chỉ vì cậu ấy mà từ chối tình cảm của em ?

Anh thích cậu ấy rồi đúng không ”

“ Anh không biết...nhưng..xin lỗi em ”

Cô gái không nói gì vừa tức vừa tủi thân bước ra khỏi nhà bỏ mặc yoongi đứng như trời trồng ở đó .

Jimin nghe sơ thì giống như cuộc cãi vã nhưng cậu không biết ' cậu ấy ' mà cô gái kia nhắc đến là ai .

Không lẽ yoongi yêu một ai khác ? .

Việc cãi nhau khiến jimin quên bén mất đồ ăn cho quýt nhỏ thế là cậu lật đật chạy đi mua đồ ăn cho bé con

Trên đường về điều khiến cậu suy nghĩ nhiều nhất chính là cuộc cãi vã vừa nãy , yoongi thực sự đã có người mình thích rồi sao ?

Vậy là cậu không còn cơ hội nữa đúng không? .

Jimin về đến nhà cứ cư xử như bình thường nhưng cậu lại giữ chút khoảng cách với anh

“ Em vừa mới đi đâu về đấy jimin ? ”

Jimin bế quýt nhỏ lên đi vào bếp vừa trả lời anh

“ Em đi mua đồ ăn cho quýt nhỏ ”

Yoongi cảm thấy jimin có chút gì khác lạ nhưng anh không quan tâm lắm , chỉ là anh không nhận ra jimin đang giữ khoảng cách với anh hơn .

Jimin khụy gối xuống để đồ ăn vào bát hình con gấu cho quýt nhỏ , yoongi bước đến định xoa đầu cậu nhưng cậu lại tránh đi khiến yoongi bất ngờ thường thì jimin sẽ cho anh xoa đầu rất thoải mái vậy mà hôm nay cậu lại tránh anh

Jimin đứng dậy cầm túi thức ăn để lên tủ , mắt không hề liếc nhìn yoongi cho dù là một lần yoongi thấy lạ nên bước đến gần bên cậu .

“ Em làm sao vậy jimin ? ”

“ Làm sao ạ ? ”

Jimin vẫn chăm chú rửa bát mặc kệ yoongi , anh cảm thầy không ổn nên vặn hỏi cậu

“ Có chuyện gì thì em cứ nói với anh đi , đừng như thế mà ”

“ Em không có chuyện gì để nói cả ”

Jimin một mực giữ kín chuyện mà cậu đã nghe lén , cũng phải thôi vì có ai nói chuyện mình nghe lén ra đâu chứ

“ Jimin à , em có chuyện gì giấu anh đúng không?

Mau nói cho anh nghe đi ”

“ Em nghĩ anh nên giữ khoảng cách thì hơn , không thì người kia sẽ buồn lắm đấy ”

“ Người kia ? ”

Yoongi không hiểu jimin đang nói gì , anh dừng lại suy nghĩ vài giây lại chợt nhận ra một điều gì đó .

Jimin đem tô mì vừa nấu xong ra phòng khách ngồi còn không quên cho quýt nhỏ ngồi kế bên .

Yoongi chạy ra ngồi bên cạnh cậu

“ Em nghe thấy chuyện đó rồi hả ? ”

“ Vâng , em xin lỗi vì đã nghe lén ”

“ Jimin à thật không giống như em nghĩ đâu , anh và cô ấy không có gì cả ”

“ Anh không cần giải thích đâu em với anh chỉ là bạn m-”

Không cho jimin nói hết câu yoongi liền nắm lấy cằm của cậu xoay qua áp lên môi anh

Hai người hiện tại đang hôn nhau

Jimin tròn xoe mắt bởi hành động này của anh , cậu không thể tin rằng yoongi đang hôn mình đã vậy anh còn chủ động nữa .

Yoongi đưa tay ra sau gáy cậu chuẩn bị ép cậu vào nụ hôn sâu nhưng may cậu vẫn tỉnh táo để đẩy anh ra .

Jimin đẩy anh ra rồi nép vào một góc ở sofa

“ A..anh..đang làm gì vậy hả !? ”

Yoongi không nói gì chỉ liếm liếm môi của mình , quýt nhỏ cũng hay liếm môi sau khi hôn cậu .

Thì ra chủ nào tớ nấy là như vậy

“ Jimin , em nghĩ anh xem em là bạn sao ? ”

“ Sao..sao cơ ”

“ Lúc gặp em ở bệnh viện anh chỉ nghĩ là cuộc gặp gỡ định mệnh , nhưng không là cuộc gặp gỡ người anh yêu ”

Yoongi tiến sát lại gần cậu , anh còn phóng thích ra một ít phoremone khiến cậu có hơi choáng váng , nhanh chóng bịt mũi lại .

Jimin run rẩy bởi mùi bạc hà của anh , cũng phải thôi đây là lần đầu tiên jimin ngửi thấy phoremone của anh mạnh đến như vậy , thường thì do cậu là omega nên anh ít phóng phoremone ra vì thế cậu cũng dễ thở một tí .

Nhưng hôm nay lại nhiều như thế...jimin gần như không chịu nổi nữa chân cậu mềm nhũn ra nhưng yoongi càng ngày tiến lại gần cậu hơn

“ Anh yêu em , jiminie ”

Anh gỡ hai tay của cậu xuống , luồng một chân vào giữa hai đùi cậu cúi đầu hôn vào cổ của jimin .

Bất ngờ này đến bất ngờ khác làm cho jimin càng chóng mặt hơn vì nụ hôn vừa nãy thêm câu tỏ tình của người mình yêu .

Mắt jimin mờ đi bỗng dưng khoái cảm ập đến làm cho jimin càng mất bình tĩnh

Yoongi nhếch miệng phóng ra toàn bộ phoremone , khiến jimin mất khống chế bản thân .

Cậu cố níu lấy một chút lý trí của bản thân

“ A..em..em không chịu nổi , thu lại phoremone đi...a”

“ Nằm mơ đi anh mới cho em chạy khỏi anh lần nữa bé con ”

Sợi dây lý trí đứt phanh , jimin giơ tay ấn đầu của yoongi vào cổ mình yoongi bất ngờ trước hành động này nhưng giây sau đó anh lại giành thế chủ động trực tiếp cắn lấy môi cậu .

Hơi thở gấp gáp trở nên nhiều hơn , yoongi liếc mắt sang bên cạnh thấy quýt nhỏ đang ngồi nhìn hai người làm hành sự yoongi lấy tay đẩy đầu quýt nhỏ sang nơi khác còn mình thì chăm chỉ lột xạch quần áo trên người jimin

Cả hai người triền miên môi lưỡi cùng nhau , sau đó yoongi cứ cảm thấy có ai đó nhìn mình xoay qua thì thất quýt nhỏ đang nhìn chằm chằm vào hai người .

Yoongi bực bội bế jimin lên lầu khoá cửa phòng lại bỏ mặc quýt nhỏ ở dưới lầu chơi một mình .

Anh bế cậu lên phòng anh vừa bước đến cửa anh đã đè cậu lên tường mà hôn lấy quần áo thì xộc xệch .

Yoongi không tài nào nhịn nổi nữa nhanh chóng ăn sạch người trước mắt , vị ngọt đôi môi kia khiến anh càng chìm sâu vào cậu hơn

“ Jiminie , anh yêu em ”

“ a...nhẹ lại..c..chút ”

Yoongi hết ngặm rồi cắn giống như đang thưởng thức món ăn ưa thích anh ngặm đầu ti của cậu rồi cắn mút khiến nó đỏ lên không ít jimin hơi khó chịu nên cựa quậy một tí nhưng lại bị anh nắm lấy eo đè chặt xuống

“ Hức..khó..chịu ”

“ Ngoan nào , một chút sẽ hết khó chịu ngay thôi ”

______________________

Do là không có thời gian viết nên tui mới ra chậm chứ không phải drop đâu nhaaa .

Thénn kiuu

Nên thịt cho lên dĩa cp phụ này không taa hay nhiêu đó quá đủ với mấy bạn rồii ʘ⁠‿⁠ʘ mà ăn thịt nhiều ngán lắm đúng hong?
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
30 . Hạnh phúc nơi anh


Jimin cựa quậy một tí lại bị yoongi nắm chặt lấy eo đè xuống cậu không muốn cả hai đi quá nhanh .

Cậu cố gắng đẩy yoongi ra khiến yoongi có chút tuổi thân bởi thịt dâng miệng mèo nhưng không được ăn nhưng yoongi hiểu rõ cậu đang nghĩ gì nên anh ôm cậu vào lòng rồi nhẹ nhàng xoa đầu cậu

" Anh biết em đang nghĩ gì khi nào em sẵn sàng hãy nói cho anh nghe , nhé em?

"

Jimin được cái ôm của yoongi an ủi trong lòng thoải mái được vài phần cậu hít một hơi thật sâu ngước lên hôn nhẹ vào môi của anh

" Nhẹ..nhẹ thôi.."

Yoongi bật cười vì câu nói này của cậu anh xoa đầu rồi cúi xuống kéo jimin vào nụ hôn sâu .

Kết thúc nụ hôn yoongi không hề tiến sâu thêm anh chỉ hôn cậu

" Ngoan , anh thích em cho nên anh sẽ không làm những gì em không thích hay chưa sẵn sàng .

Vậy nên đừng chèn ép bản thân vì anh "

Yoongi nói xong anh mặc lại quần áo cho jimin mỉm cười nhìn cậu

" Đói không ?

Anh lấy sữa cho nha "

Jimin vẫn chưa hiểu tình hình hiện tại rõ ràng cậu đã đồng ý tại sao yoongi không tiếp tục , cậu cứ suy nghĩ như vậy cho đến khi yoongi hôn cậu

" S-sao anh hôn em hoài vậy ??

"

" Ai kêu em không nghe lời anh nói "

" Nh-nhưng đâu cần hôn đâu "

Yoongi mĩm cười hôn vào má cậu

" Uống sữa không ?

Để anh cướp sữa quýt nhỏ cho em "

" Hả ?

Cái gì cơ...sao anh cướp sữa của quýt nhỏ "

" Nuôi em quan trọng hơn "

Jimin bật cười khi nghe câu nói đó của Yoongi cảm thấy quýt nhỏ thật không may có người chủ như này jimin rướn người lên hôn lên má phải của Yoongi sau đó ngại ngùng quay sang chỗ khác

" nào..hôn lại cái nữa " - yoongi cúi xuống đưa mặt lại gần jimin

" không đâu "

Yoongi mỉm cười cúi xuống hôn vào môi cậu , không khí ngày càng khiến cậu ngại ngùng hơn .

Yoongi xoa đầu cậu xong rồi bước ra ngoài lấy sữa cho bé con .

Jimin ở trong phòng nhốn nháo hết cả lên , cậu rất vui khi yoongi đồng ý lời tỏ tình của cậu .

Thậm chí yoongi còn rất yêu cậu , jimin không ngờ rằng bản thân được hạnh phúc như thế , từ lúc xảy ra vụ việc cậu là omega cậu đã không liên lạc được với mẹ cho nên bây giờ cũng không biết họ đang như nào .

Mặc dù rất lo cho họ nhưng cậu không thể nào quay lại nơi đó được nữa

Yoongi mang sữa vào đặt trên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh jimin , thấy cậu có vẻ không được vui yoongi xoa đầu cậu

“ Sao đấy ? ”

“ Em..muốn gặp lại mẹ em..nhưng từ khi bỏ đi em chẳng thể nào liên lạc được với mẹ em..”

“ Không sao cả , em cứ nghỉ ngơi cho thật tốt , anh sẽ giúp em ”

“ Thật không ah ? ”

“ Thật , nhưng không miễn phí đâu nha ~ ”

Jimin hiểu rõ yoongi đang nói gì cậu mỉm cười rướn người hôn một cái lên môi yoongi .

Bị chủ động hôn nên hơi bất ngờ yoongi kéo jimin vào nụ hôn sâu thêm

Vài ngày sau , do cơ thể jimin vẫn chưa ổn nên ở nhà yoongi để nghỉ ngơi .

Cậu thật lòng muốn gặp mẹ mình nhưng lại chẳng có hứng để quay về gia đình kia .

Thời đại bây giờ vẫn còn khắc khe cho nên đối với gia tộc chỉ toàn alpha còn cậu là một omega nói thẳng ra thì khó chấp nhận thật nhưng vì đó cậu mới nhận ra rằng cuộc sống này khó khăn nhường nào cũng may lúc đó có taehyung đi ngang nên mạng nhỏ này của cậu được giữ , cũng may..cậu gặp được người mình thương .

Hiện tại yoongi là điểm tựa duy nhất nếu như sau này điểm tựa này không còn thương cậu nữa , chắc lúc đó cậu sẽ rời bỏ thế giới này .

Yoongi nhờ hoseok tìm mọi thông tin của jimin từ trước đến nay để anh có thể tìm ra mẹ của jimin hiện tại có ổn không .

Hoseok nhìn yoongi nghiêm túc như thế anh cũng không dám đùa giỡn gì nhiều

“ Người này là người mày phải trốn tiết đi mua thức ăn suốt mấy tháng qua sao ? ”

“ Không quan trọng ”

“ Lần đầu tiên thấy mày nghiêm túc như vậy đấy ”

Hoseok liếc nhìn yoongi sau đó nhún vai , than thở

“ Xung quanh tao bây giờ ai cũng có một nửa của riêng mình , còn tao thì quanh năm suốt tháng chỉ có sách và sách thôi..à còn tiền nữa ”

“ Sao không tìm ? ”

“ Người xưa có câu , muốn có tình yêu đích thực thì phải chờ đợi nhưng lại không nói phải chờ đến bao giờ ”

“ Khi nào mày hết tiền thì mày sẽ có tình yêu đích thực thôi ”

“ Thế ý mày khen tao giàu hay ý nói là cả đời này cũng không có ? ”

“ Tùy ý suy nghĩ ”

Hoseok bĩu môi bỏ đi chỗ khác mặc kệ cái người đang giúp người yêu kia trong lòng hơi bực bội nhưng chẳng dám nói gì .

Yoongi tìm mãi cũng chẳng thấy thông tin về mẹ của jimin đâu , hầu như tất cả đều bị giấu đi bởi thế lực nào đó .

Nếu là liên quan đến IQ chắc chắn yoongi sẽ đến tìm namjoon

“ Namjoon , điều tra cho anh vụ này được không? ”

“ Số tài khoản đây ạ , rất sẵn lòng thưa hyung ”

“ Chú mày không đi vòi tiền hoseok mà vòi tiền anh làm gì ? ”

“ Việc ai nhờ người đó trả công chứ hyung ”

Yoongi bất lực đau lòng chuyển tiền qua cho namjoon , vì người yêu nên anh làm tất .

Namjoon bật cười vì không ngờ yoongi sẽ chuyển tiền qua thật , nếu vậy thì...anh sẽ điều tra tận gốc luôn .
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
31 . Gặp lại mẹ


Namjoon điều tra tất cả nhưng vẫn không tìm được tung tích gì , chỉ vỏn vẹn vài dòng giới thiệu ngắn ngủi nhưng bấy nhiêu đây sao mà làm khó được Kim Namjoon thông minh được chứ .

Là một thư kí đắc lực của Min Yoongi , anh không thể nào bỏ qua vụ này cũng vì tương lai Min Yoongi có một người bên cạnh cho nên trọng trách này rất lớn ..

Sau 1 đêm không ngủ namjoon đã tìm ra được thông tin của mẹ jimin .

Namjoon vươn vai vài cái rồi gửi thông tin qua cho yoongi nhẹ nhàng ngủ một giấc , phía bên đây yoongi đang làm việc thì thấy thông tin của namjoon , anh liền nhanh chóng gọi cho jimin

“ Jiminie , em có muốn đi gặp mẹ em ngay bây giờ không ? ”

“ Thật sao ạ ?

Gặp liền được hả anh ”

“ Được , nếu em muốn ”

“ Em..sẵn sàng rồi !

Anh cho em gặp mẹ em được không? ”

“ Được rồi em chuẩn bị đi , anh đến đón ”

Trong lòng jimin rất vui vẻ vì đã lâu cậu không gặp lại người mẹ của mình , không biết rằng cuộc sống của mẹ có ổn không .

Nếu như không nhờ mẹ cậu che giấu thì lúc đó cậu chắc chắn sẽ không yên ổn với ông nội .

Cậu rất vui cũng có chút lo lắng sợ rằng chỉ vì cậu là omega mà mẹ không còn nhìn nhận cậu nữa nhưng rồi nghĩ đến hình ảnh mẹ lo lắng cho mình từng chút một cậu liền nhanh chóng đi thay đồ không còn suy nghĩ lung tung nữa .

Xe dừng ở một vùng quê ít người qua lại , nhưng rất mát mẻ .

Theo thông tin của trợ lý namjoon thì nơi đây chính là nơi mà mẹ của cậu đang sống , jimin không hiểu tại sao mẹ lại sống ở đây mà không phải là nhà của ba cậu .

Yoongi thấy jimin cứ nhìn ra phía cửa chính , anh mỉm cười nắm lấy tay cậu xoa xoa nhằm an ủi và tạo động lực cho cậu

“ Anh biết em đang nghĩ gì , nhưng mà nếu em không gặp làm sao em biết được mẹ em có sống tốt hay không? ”

“ Em hơi sợ..”

“ Không sao cả , có anh ở đây ”

Yoongi nói xong liền đặt một nụ hôn vào má jimin , sau đó nhanh chóng xuống xe nắm tay cậu cùng đi vào trong .

Căn nhà của mẹ cậu bên ngoài nhìn rất đơn giản cây xanh mát mẻ bao bọc xung quanh còn có những bông hoa vươn tay chào nắng sớm .

Cậu lấy hết can đảm nhấn chuông cửa , đợi vài phút thì có một người phụ nữ trung niên mở cửa .

Cả hai người nhìn nhau một lúc jimin mới nức nở gọi mẹ

“ Mẹ..con về rồi ”

“ J-jimin à con ? ”

Mẹ cậu rung rung khi nhìn thấy đứa con trai cao lớn , cô ôm jimin vào lòng rơi từng giọt nước mắt nhớ nhung .

Cả hai ôm nhau khóc trước cửa hầu như quên còn có yoongi đứng đây , một lúc sau jimin mới nhận ra là còn anh người yêu .

Cậu lau đi giọt nước mắt rồi mỉm cười nắm tay yoongi

“ Mẹ , đây là người yêu con ”

“ Ôi dồi , mới đi vài tháng mà đã rước được một anh rồi ”

“ Thôi vào nhà đi , hôm nay mẹ sẽ nấu nhiều đồ ăn tẩm bổ cho con ”

Cả ba vui vẻ bước vào nhà , báy giờ jimin mới nhận ra hình như căn nhà này chỉ có một mình mẹ cậu ở mà thôi .

Trong lúc phụ mẹ chuẩn bị đồ ăn cậu đã hỏi

“ Mẹ , sao mẹ lại ở vùng quê hẻo lánh thế này .

Còn nữa , ba đâu ạ ? ”

Nhắc đến ba mặt cô trầm xuống khiến cho jimin không biết chuyện gì đã xảy ra .

Mẹ cậu nói với giọng buồn bã

“ Từ khi mẹ giấu con được rồi thì ông nội lại phát hiện ra cho nên mẹ bị đuổi ra khỏi nhà , còn ba con..lại đem một cô vợ khác về ”

Nghe đến đây jimin không tin vào tai của mình , khi cậu chưa phân hoá gia đình của cậu từng rất hạnh phúc , ngỡ như sẽ không có biến cố gì xảy ra .

Ba cậu là một người rất chung thủy từ nhỏ cho đến lớn ba cậu đều chăm lo từng li từng tí .

Thậm chí jimin từng hứa với lòng rằng khi lớn lên nhất định sẽ trở thành một người đàn ông thành đạt như ba cậu , vậy mà khi cậu phân hoá thành omega lại trở nên như vậy .

Jimin ôm mẹ vào lòng , tuy cậu cũng đau lòng nhưng cậu biết mẹ còn đau hơn cả cậu

“ Không sao mẹ à..sau này mẹ có con bên cạnh , còn có yoongi nữa .

Mẹ sẽ không còn cô đơn nữa cho nên mẹ không được buồn nữa , biết chưa ? ”

“ Ừm..mẹ biết rồi , cảm ơn con ”

Hai mẹ con ôm nhau an ủi vài phút thì yoongi bước vào , anh đi lấy rau sau vườn vậy mà khi đi vào đã bắt gặp hình ảnh này .

Thấy em bé của anh khóc , yoongi liền nhanh chóng bước đến hỏi jimin

“ Sao vậy , sao lại khóc ? ”

“ Không có gì đâu ”

“ Yoongi này , dì cảm ơn con đã giúp đỡ jimin nhé ”

“ Dạ vâng , không có gì đâu ạ được gặp jimin là một món quà lớn của con rồi ”

“ Được rồi , cùng nhau chuẩn bị một bữa thịnh soạn nào ”

Mẹ jimin vui vẻ mỉm cười, cả ba người trong căn nhà không lớn cũng không nhỏ vui vẻ cười nói .

Khoảnh khắc này từ lâu jimin nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được trải qua lần nữa ấy thế mà giờ đây hạnh phúc của cậu đã trở lại , trái tim được sưởi ấm dần lên .

Có vẻ như jimin yêu hai con người này hơn bất cứ thứ gì khác kể cả là bản thân cậu .

Sau khi dùng bữa xong , yoongi giành rửa bát nên bây giờ chúng ta sẽ thấy hình ảnh , một người bận đồ ngủ hình con gà cùng với mẹ của người đó đang vui vẻ xem chương trình trên tivi còn một người đang phải rửa hết chén đĩa .

Sau khi tâm sự xong , mẹ cậu lên phòng nghỉ ngơi còn dưới này chỉ còn có yoongi và jimin .

Cả hai quyết định đi dạo một lát cho thoải mái , đến một con sông bên dưới phản chiếu ánh trăng nên rất sáng lấp lánh như ngọc trai .

Yoongi nắm chặt tay cậu như sợ rằng khi buông ra sẽ mất đi vậy nhân không khí lãng mạn này yoongi hôn lên môi jimin rồi nói

“ Jiminie , anh yêu em ”

Jimin mỉm cười nhìn anh , cậu nhón chân lên chủ động hôn lên môi yoongi rồi nói :

“ Em không biết nói lời yêu nhưng em sẽ hành động , anh là duy nhất .

Là tín ngưỡng của em Min Yoongi ạ ”

“ Không sao cả , chỉ cần miệng em ngọt ”

“ Hả ? ”

“ À không..ý anh là miệng em nói chuyện ngọt là được ”

“ Này nha , khen kiểu đấy là không cho hôn nữa đâu ”

“ Không cho cũng phải cho ”

Yoongi bật cười rồi kéo jimin vào một nụ hôn sâu , cả hai trao nhau nụ hôn dưới ánh trăng sáng hứa hẹn sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp .

Yoongi là người chữa lành vết thương cho jimin , jimin là người cho yoongi một sự ấm áp len lỏi từ trái tim .
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
32 . Mối tình đầu


Dạo gần đây jungkook cảm thấy anh người yêu của mình rất lạ tuy là cả hai là bạn của nhau nhưng taehyung không giống như trước đây chút nào .

Điển hình là câu chuyện gần đây jungkook vô tình làm hư một sợi dây chuyền của taehyung , cậu đã xin lỗi và hứa sẽ mua cho anh sợi dây chuyền mới nhưng taehyung không nói lời nào với cậu , dường như anh rất tức giận trong đêm đó taehyung cứ nhốt mình trong căn phòng mặc cho cậu có làm mọi cách hay xin lỗi rất nhiều lần .

Đêm đó jungkook cảm thấy rất trống vắng bởi vì thường ngày taehyung chính là người ôm cậu vào lòng nhưng hôm nay không biết như thế nào taehyung lại trở nên lạ lùng như thế .

Trái tim cậu nhói lên như muốn mách bảo gì đó , nhưng cậu chỉ quan tâm đến sợi dây chuyền mình vô tình làm hỏng .

Sáng hôm sau , jungkook đeo balo lên gọi taehyung ăn sáng cậu gõ cửa phòng nhiều lần nhưng không một ai đáp lại vì lo lắng cho anh , cậu liền lấy chìa khóa dự phòng mà mở ra .

Trươc mắt cậu là một taehyung đầu tóc rối bời gục trên chiếc bàn gỗ trong căn phòng .

Cậu bước đến định gọi anh đến giường ngủ nhưng cậu bỗng khựng lại khi thấy thứ trên bàn .

Sợi dây chuyền , một tấm ảnh cô gái , một đoạn tin nhắn của cả hai vào đêm hôm qua .

Cậu không thích xem trộm tin nhắn của người khác nhưng lần này cậu sẽ đọc .

Jungkook đọc từng dòng tin nhắn taehyung đã gửi hầu như chỉ có tin nhắn ở một phía taehyung , cô gái kia không hề đáp trả lại càng khiến jungkook tò mò hơn .

Jungkook đọc từng dòng tin nhắn của anh cũng hiểu được ra gì đó

“ Anh xin lỗi , anh không thể giữ sợi dây chuyền của em an toàn mong em tha thứ cho anh .

Anh vẫn luôn nhớ đến em , cô gái nhỏ ”

Jungkook thấy taehyung ngọ nguậy liền giật mình bỏ điện thoại xuống , trước khi đi jungkook không quên lấy sợi dây chuyền đem sửa .

Trên đường đi cậu vừa đi vừa suy nghĩ đến khi bước vào tiệm sửa .

“ Chú ơi , sửa giúp cháu sợi dây này được không ạ ? ”

“ Để chú xem..hmm...tối nay cháu đến lấy nha ”

“ Vâng ạ !

Cảm ơn chú ”

Jungkook bước ra khỏi cửa tiệm bầu trời âm u giống như tâm trạng của cậu bây giờ .

Cậu bước đến trường trong đầu chỉ toàn dòng tin nhắn lúc sáng mà cậu đọc được từ taehyung .

Đến lúc ra chơi cậu vẫn thờ thững cho đến khi jin đi ngang vỗ vai cậu

“ Này , làm gì mà thững thờ thế em ”

“ Không có gì ạ ”

“ Nói anh mày nghe , biết đâu anh giúp được ”

“ Sáng nay em thấy taehyung gửi tin nhắn cho một cô gái , nhưng cô gái ấy không đáp lại ”

“ Thì sao ? ”

“ Nhưng điều không ổn ở đây là hôm qua em trượt chân nên lỡ làm sợi dây chuyền của taehyung bị hỏng , em đã xin lỗi và hứa sẽ mua cái khác cho taehyung nhưng mà..cậu ấy giựt lấy sợi dây chuyền rồi nhốt mình trong phòng mặc kệ em gọi như thế nào ”

jin suy ngẫm một chút rồi nhớ ra điều gì đó .

Jungkook vẫn ủ rũ như thường

“ Anh nói này , em và taehyung quen nhau từ nhỏ đúng không? ”

“ Vâng ạ ”

“ Lúc trước taehyung có một cô bạn gái , nhưng lúc đó em học khác trường nên có thể không biết .

Taehyung và bạn gái đó được cho là cặp đôi ngọt ngào nhất , ai cũng quý mến..nhưng rồi một ngày cô gái đó gặp tai nạn .

Taehyung thì nghỉ học lúc đó taehyung suy sụp lắm nhưng tiếc là anh không thể giúp gì được ”

Jungkook lắng nghe câu chuyện của jin mà tâm trí rối rắm bởi năm cấp 2 cậu và taehyung tách trường nên chỉ gặp nhau lúc ra về .

Nhưng taehyung không hề nói về vụ bạn gái nên cậu cũng không hề biết

“ Vậy..cô gái đó có thể là bạn gái của taehyung ”

“ Ừm , mà thôi vào học rồi anh đi trước ”

Jin đứng lên chào tạm biệt jungkook rồi về lớp , còn cậu vẫn ngồi suy nghĩ về chuyện mà jin kể .

Cậu không phải là mối tình đầu , nguyên nhân taehyung quý sợi dây chuyền đó là do sợi dây chuyền của cô gái đó .

Kết luận taehyung vẫn chưa quên người cũ .

Jungkook tan học đi lấy sợi dây chuyền , về đến nhà cậu chỉ vừa mở cửa ra đã thấy taehyung tức giận ngồi ngay sofa .

Cậu đóng cửa lại cất giày rồi bước vào nhà không khí căn nhà căng thẳng hơn bao giờ hết .

“ Em đã lấy sợi dây chuyền đúng không? ”

Khi nghe câu hỏi đó jungkook dừng chân , đi đến ngồi đối diện taehyung .

“ Chúng ta đã quen thuộc nhau rồi nên...nói cho em nghe được không?

Tại sao hôm qua anh không mở cửa phòng chứ ? ”

“ Sợi dây chuyền đâu ? ”

“ Thứ anh quan tâm bây giờ chỉ là sợi dây chuyền sao ? ”

“ Đúng vậy !

Mau trả nó cho anh ”

Jungkook lấy sợi dây chuyền ra đặt lên bàn , dặn lòng hỏi lần nữa

“ Anh.. không có gì nói với em thật sao ? ”

“ Không! ”

Taehyung đứng dậy bước lên lầu

“ Taehyung ”

“ Chuyện gì ? ”

“ Chúng ta dừng lại đi . ”

Taehyung đứng yên đó một lúc sau mới lên tiếng

“ Được thôi ”

Chỉ hai từ , taehyung bước nhanh lên lầu rồi đóng cửa phòng lại .

Chỉ còn một mình jungkook ở dưới này , một mình cậu..

Tình bạn , tình yêu đều biến mất jungkook lại chẳng cảm nhận được gì .

Tim nhói một chút nước mắt rơi một chút , rồi thôi có lẽ cậu đã quen với cuộc sống này cho nên dù đến hay không cũng không còn quan trọng nữa .
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
33 . Kết thúc ?


Jungkook lặng yên một lúc lại hít thở dài , cậu nghĩ rằng sau này cả hai sẽ không xảy ra chuyện gì dù cho có chuyện đi nữa thì cũng cùng nhau mà giải quyết .

Lần này cậu đưa ra quyết định chia tay taehyung , trong lòng đau nhói nhưng khi nghe câu đồng ý từ chính miệng của anh .

Cậu lại một lần nữa trống rỗng .

Jungkook lên phòng còn không quên liếc nhìn căn phòng của taehyung .

Căn nhà này là jungkook và taehyung dành tiền để thuê , vậy mà bây giờ chỉ còn một mình cậu .

“ Taehyung...ngày mai em sẽ dọn đi ”

“ Không cần , để anh dọn ”

Jungkook thở dài bước từng bước về phòng , dù sao đây cũng là căn nhà cả hai góp tiền vào để thuê nhưng taehyung lại nhường cho cậu .

Jungkook rất muốn hỏi taehyung nhiều điều , nghe taehyung nói vậy cậu cũng chẳng dám hỏi thì thêm .

Sáng hôm sau , jungkook đi học thì thấy taehyung đang dọn đồ ban đầu cậu định bụng sẽ không nói gì nhưng lại buột miệng nói ra

“ Chúc anh sau này hạnh phúc ”

“ Ừm ”

Taehyung chỉ trả lời như thế rồi bước ra khỏi nhà , bây giờ căn nhà này chính thức chỉ còn một mình cậu .

Jungkook chẳng mấy vui vẻ bước đến trường khi đi ngang một cặp đôi , trong lòng cậu có một chút ghen tị nhưng rồi thôi .

Chỉ trách cậu không thể có được tình yêu của taehyung .

Đi đến trường cậu không thể nào tập trung vào bài giảng nên chỉ biết ngồi ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ mà thôi .

Giờ ăn cậu cũng không đi mà chỉ ngồi đó , jin thấy cậu lạ lạ nên lại hỏi

“ Sao dạo này em lạ vậy ? ”

“ Em không có ”

“ Sao nói anh nghe đi ”

Jungkook im lặng ngước đôi mắt u buồn nhìn jin

“ Anh biết mộ của cô gái đó ở đâu không..? ”

“ Cô gái nào ? ”

“ Bạn gái cũ của taehyung ”

“ Sao em hỏi vậy ?

Có chuyện gì à ”

“ Không có , em chỉ muốn biết thôi ”

“ Được thôi , anh phải lên lớp rồi chiều anh nhắn địa chỉ qua cho em ”

“ Vâng , cảm ơn anh ”

Jungkook ngồi học đến chiều lúc cậu định ra về thì nhận được tin nhắn của jin .

Cậu bước vào cửa hàng hoa mua một bó hoa cậu định sẽ đi gặp người này , đến địa chỉ mà jin đã cho cậu thấy nơi đây là một nơi có không khí trong lành xung quanh còn trồng các loại hoa rất đẹp .

Bước đến trước mặt cậu là mộ của cô gái ấy , cậu khụy gối đặt hoa lên phần mộ rồi đứng đó .

“ Nếu cậu còn trên đời thì có lẽ bây giờ..tớ và taehyung là bạn tốt ”

Jungkook đứng đó nói chuyện với phần mộ của cô gái , xong lại vô tình rơi nước mắt .

Cậu mỉm cười rồi tạm biệt cô gái ấy , từ nay về sau con đường này chỉ có mình cậu bước đi mà thôi .

Jungkook không biết rằng đã có một người nghe hết câu chuyện của cậu và người con gái ấy người đó cũng rơi nước mắt giống cậu , trong tay còn cầm hai chiếc nhẫn .

Một chiếc người đó đeo và một chiếc để dành cho người kia .

Nhưng cả hai không hề trao cho nhau chiếc nhẫn ấy bởi bây giờ có lẽ hai người sẽ có hai con đường khác nhau .

Cả hai không liên lạc với nhau đến nay đã gần 1 năm taehyung không tìm được tung tích của jungkook .

Ngày hôm đó anh đến nhà tìm cậu nhưng được cho biết là cậu đã dọn đi bây giờ taehyung trở thành một người cũng gọi là thành công bởi khi jungkook bỏ đi , taehyung cũng vì đó mà đau buồn không chịu học hành mỗi ngày đều chỉ đâm đầu vào rượu bia .

Taehyung bây giờ chỉ biết sử dụng công việc để quên đi hình ảnh của cậu , nhưng làm sao anh có thể quên được người mà anh đem lòng yêu suốt thời gian qua .

Thật ra taehyung định sẽ buông bỏ tình cũ để bước đến bảo vệ cậu , ngày hôm đó anh định trả lại sợi dây chuyền cho cô gái ấy nhưng vô tình jungkook lại làm hỏng , cũng không hiểu sao lúc đó taehyung lại tức giận như thế chắc hẳn vết thương trong lòng còn quá lớn .

Anh không thể giấu đi cảm xúc của bản thân , vì thế bây giờ taehyung phải lấy công việc che đậy đi nỗi nhớ của mình .

Thật ra , có người nói taehyung vô tâm nhưng cũng vì nỗi khổ riêng nên vô tình làm tổn thương người khác .

Đau lắm taehyung rất sợ khi làm em bé của anh buồn .

Nhưng bây giờ anh biết tìm em nơi đâu ?

Cũng có thể bây giờ em đã có một gia đình mới hạnh phúc hơn , chỉ còn anh nhớ nhung em mỗi ngày .

Ngày taehyung thấy jungkook đứng trước mộ cô gái ấy , anh đã biết rằng cậu chính là định mệnh của anh , anh lại không thể nắm giữ hạnh phúc này .

Hối hận nhưng rồi bây giờ chỉ có thể ngắm nhìn em qua tấm ảnh mà thôi .

Jungkook bây giờ đang sống rất tốt , hầu như cậu không còn nhớ đến hình dáng ai kia nữa .

Cậu có nuôi một chú cún tên là Bam cậu đã có những phút giây hạnh phúc bên chú cún này .

Cậu mỉm cười nhìn về xa xăm nghĩ đến lúc đó mình thật trẻ con .

Nếu lúc đó cậu bình tĩnh thì có lẽ cả hai lại trở thành bạn bè lần nữa dù sao thì cả hai đã ở bên nhau từ nhỏ đến lớn bây giờ xa cách nhau như thế cảm giác không thể nào chịu được nhưng bây giờ liệu cả hai còn có thể làm bạn được nữa không?

________________________

Bé Bam nhà mình đã có vai rồi nhoaa , mấy ní yên tâm truyện sẽ SE nha .

Nhầm thôi , nói chung là không SE đâu mấy ní đừng lo .
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
34 . Gặp lại


Jungkook vẫn vui vẻ tận hưởng cuộc sống của mình hầu như không còn trẻ con nữa cũng không háo thắng như lúc trước .

Hôm nay cậu quyết định hẹn người anh của mình ra ăn uống cũng lâu rồi hai người không nói chuyện cùng nhau mong là người anh đó sẽ không quên cậu .

“ Lâu rồi không gặp anh tưởng chú mất tích khỏi hành tinh này rồi đấy ! ”

“ Em xin lỗi..tại em cần thời gian để ổn định lại tâm trạng ”

“ Sao ?

Tâm trạng của em như nào mà phải đi lâu vậy ? ”

“ Không gì đâu ạ , thôi anh muốn gọi gì thì cứ gọi hôm nay em khao ”

“ Anh đợi câu này của chú nãy giờ ”

Jin vui vẻ lật thực đơn ra nhìn từ trên xuống dưới không có món nào vừa ý anh , jin nhìn vào jungkook

“ Em như này là muốn khao hay không muốn khao đây ? ”

“ Ơ , em khao nên mới cho anh chọn món mà ”

“ Nhìn xem trong đây có món nào ngon không? ”

“ Ngon hay không gì cũng được dù sao cũng vào bụng hết mà ? ”

“ Hay lắm ! ”

Jin không ngờ miệng mồm của jungkook lại hay đến vậy , mới không gặp chừng 1 năm jungkook đấu khẩu với jin không hề nhịn tí nào .

Cậu và jin đang trò chuyện vui vẻ thì jungkook cảm thấy có một bóng người phía sau mình .

Chưa kịp xoay ra sau nhìn cậu liền nghe jin vui vẻ nói lớn

“ Ơ !

Taehyung lâu rồi không gặp ”

Tim jungkook bỗng nhói lên một chút cậu cúi mặt xuống không dám đối mặt với taehyung

“ Jin hyung ? ”

“ Sao đấy ?

Mới đây mà quên anh rồi à ”

“ Không có , nhìn anh rất đẹp trai ”

Jin hất mặt hảnh diện còn lấy tay vuốt tóc ra sau

Người ta gọi đó là....tự mãn .

“ Giỏi mồm miệng hơn jungkook nhiều , đưa số tài khoản anh bank cho 1k ”

Taehyung nghe tên người mình thương liền giật mình , lúc này anh mới để ý đến người cúi mặt từ nãy đến giờ .

Nhìn phần cổ trắng nõn ấy trong lòng taehyung chợt ngứa ngáy

Bản năng alpha trỗi dậy , anh muốn nắm lấy phần gáy trắng nõn ấy từ từ mà thưởng thức

Một suy nghĩ không tốt chợt loé qua khiến taehyung phải đỏ mặt xoay chỗ khác để lấy lại bình tĩnh .

Lúc này , jin mới nhận ra hai con người này có chút kì lạ không ngần ngại mà lên tiếng hỏi.

“ Hai chú sao đấy ?

Chẳng phải hai đứa mày thân nhau lắm sao ? ”

Jungkook nghe đến câu này liền ho một trận taehyung đứng kế bên thấy vậy đưa cốc nước cho jungkook , jungkook không chần chừ gì uống hết nửa ly đến khi định hình được ai đưa nước cho mình thì....lại một màn ho nữa .

Jin cảm thấy không khí của hai đứa nhóc này rất lạ giống như khi gặp lại người yêu cũ vậy .

Jin nhanh chóng xoá tan bầu không khí này

“ Ngồi xuống ăn cùng đi taehyung dù gì bạn bè với nhau mà ”

Jungkook nháy mắt với jin ý muốn nói là không muốn nhưng jin lại suy nghĩ rằng jungkook đang trêu chọc mình

“ Thôi đi nhóc jungkook , anh không dễ bị lừa đâu mà nháy mắt ”

Jungkook tức không nói nên lời ngậm ngùi ngước nhìn taehyung

“ Cậu có nhiều việc bận lắm nhỉ ?

Hay là bữa khác đi chúng ta cùng ăn nha ”

Jungkook không thể tin rằng chỉ trong vòng 1 năm không gặp , taehyung lại thay đổi đến thế các khía cạnh khuôn mặt lộ rõ làm cho taehyung càng nam tính , kính gọng vàng làm nổi bật vẻ tri thức đã vậy taehyung còn mặc vest

Taehyung nghe jungkook xưng hô như vậy trong lòng ngứa ngáy dữ dội hơn , trước đây gọi ông xã bây giờ thì xưng hô lịch sự giữa người lạ với nhau .

Taehyung mỉm cười

“ Không bận ! ”

Nói xong taehyung lấy một cái ghế ngồi bên cạnh jungkook , mỉm cười nhìn cậu .

Jungkook cắn răng chịu đựng nhích ghế ra xa taehyung một chút nhưng điều cậu không ngờ là hình như taehyung cũng nhích ghế theo cậu ?

Jungkook nắm chặt lấy nĩa hận không thể đâm xuyên vẻ đẹp trai của anh ta .

“ Jungkook sao vậy ?

Từ lúc gặp taehyung anh thấy em lạ lắm đấy ”

Jungkook nghe câu hỏi liền mím môi trả lời

“ Em..em thấy không khoẻ , hay em về trước hai người ở đây trò chuyện?

Có được không ”

“ Sao vậy ?

Nãy thấy xung sức còn rủ anh đi chơi nữa mà ”

Taehyung mỉm cười với jin , bên dưới bàn taehyung nhẹ nhàng xoa lưng cho jungkook

Jungkook cảm nhận được bàn tay xoa lưng mình liền cảm thấy rùng mình , trong đầu khó hiểu tại sao taehyung lại xoa lưng cậu chứ ?

Jungkook không thể đứng dậy mà đánh anh ta được cũng không thể vùng khỏi cái xoa lưng ấy

“ Không sao đâu jin hyung để em đưa jungkook về là được , hẹn gặp bữa khác ạ ”

“ Được rồi , anh gọi bé gấu của anh đến đón taehyung đưa jungkook về đi ”

Jungkook giẫm lên giày da của taehyung nhỏ giọng bảo

“ Anh mau buông cái tay thối của anh khỏi lưng tôi đi ! ”

Taehyung cũng không phải dạng vừa một mạch gác luôn cái chân dài lên chân jungkook

“ Không đấy ? thì làm sao ”

Jin đứng dậy nhìn hai đứa nhóc đấu mắt với nhau dường như toé ra lửa trong không khí anh thấy vậy liền nói

“ Hai đứa mày định đấu mắt đến bao giờ? ”

Jungkook hất chân dài của taehyung xuống vội đứng lên cách xe taehyung 2m .

“ Em tự về được , anh không cần lo ”

“ Thế thì tự về đ- ”

Chưa nói hết câu taehyung lại nhanh trí

“ Jungkook bị sốt đổ mồ hôi ướt hết cả trán ?

Thật sự anh muốn jungkook tự lái xe về à jin hyung ”

Nghe taehyung nói cũng có lí , liền khuyên jungkook cho taehyung đưa về .

“ Anh à em thật sự không sao do nóng quá nên mới chảy mồ hôi mà ?! ”

“ Nghe lời đi , lỡ giữa đường buồn ngủ hay ngất xỉu đâm vào người khác thì khổ ! ”

Jungkook phản đối kịch liệt cuối cùng cũng phải ngồi ghế sau xe của taehyung.

____________________________

Cuộc gặp gỡ này liệu có giúp cả hai nối lại tình xưa ?

A.

Mơ đi jungkook sẽ không dễ dãi thế đâu

B.

Cho hai người "hâm nóng tình cảm " là được

C .

Phải ngược taehyung mới nối lại tình xưa!!

Mời các vị chọn đáp án .

Đáp án đúng sẽ công bố vào chap sau !

Tung hoa tung hoa

Happy birthday bảo bối nhỏ của chúng taaa

13-10-1995

13-10-2023
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
35 . Đưa em về nhà


Jungkook ngồi phía sau không thèm để ý đến người lái xe phía trước , taehyung nhìn qua gương chiếu nhìn vẻ mặt của cậu mà lòng chua xót .

Lúc trước taehyung cưng chiều cậu bao nhiêu giờ vẫn vậy nhưng đáng tiếc là người mà anh cưng chiều không còn nữa

“ Dạo này em thế nào ? ”

Jungkook nghe câu hỏi của taehyung có hơi giật mình , định bụng sẽ không trả lời nhưng vì tôn trọng bạn bè nên trả lời qua loa .

“ Ổn ”

Chỉ một chữ khiến taehyung không dám hỏi gì thêm chỉ biết để trong lòng , jungkook cũng chẳng quan tâm gì mấy cho dù anh ấy có hỏi hay không hỏi thì cậu cũng chẳng buồn mà mở miệng

Cả hai cứ im lặng đến khi về nhà jungkook cậu cảm ơn rồi bước vào nhà nhưng chưa kịp bước đi liền bị taehyung nắm tay kéo lại .

“ Có thể....cho anh biết phương thức liên lạc của em được không ? ”

“ ?

Thứ nhất tôi và cậu bằng tuổi nhau , thứ hai tôi vẫn xem chúng ta là bạn bè , chỉ là bạn bè xã giao .

Hiểu chứ ? ”

“ Anh...”

“ Không anh em gì ở đây cả , có gì nói mau ”

“ Anh..xin lỗi em , jungkook ”

Jungkook biết rằng sẽ xảy ra chuyện này nhưng thật đáng tiếc trái tim cậu đã bỏ lại những kí ức trước kia và bước đi về phía tương lai , cậu vốn đã bỏ qua chuyện này từ lâu dù sao..mối tình đầu khó thể quên .

Cậu gạt tay anh ra rồi đứng giữ khoảng cách với anh , một phần xa lạ một ít tôn trọng

“ Không để ý nữa , cậu không có lỗi nên đừng xin lỗi ”

“ Jungkook , chúng ta quay lại nhé ?

Được không em..”

Taehyung mang vẻ u buồn hi vọng em ấy sẽ một lần nữa trở về bên cạnh mình , nhưng anh đã sai

“ Không... không thể ”

Jungkook ngập ngừng nghe câu nói của taehyung tim cậu có chút nhói lên tia kí ức lại một lần nữa xẹt ngang qua khiến cậu đau đầu nếu như lúc trước taehyung và cậu không yêu nhau thì bây giờ có lẽ cả hai sẽ không khó xử như này .

Taehyung nghe câu trả lời thất vọng nhưng anh không thể để mất cậu một lần nào nữa cho dù cậu có mắng nhiếc đánh đuổi anh đi thì anh vẫn sẽ ở đây , khi em quay đầu lại có anh ở phía sau .

“ Thôi , cũng tối rồi cậu về đi ”

“ Chúng ta vẫn làm bạn được với nhau đúng chứ ? ”

Jungkook xoay lưng bước vào nhà lại nghe câu nói từ taehyung , trầm ngâm một lúc trả lời anh rồi mới bước đi không ngoảnh lại

“ Tùy cậu suy nghĩ ”

Taehyung đứng đó nhìn theo bóng lưng dần khuất đi của jungkook .

Suy nghĩ một lúc anh lại mỉm cười

“ Sẽ giống như trước đây , chúng ta sẽ làm bạn rồi lại đến với nhau .

Anh sẽ yêu em hơn lúc trước và sẽ không bao giờ có chuyện chia tay ”

Taehyung đứng đó lẩm bẩm một mình dưới ánh đèn đường sau đó ngước nhìn ánh đèn trong căn nhà , trong tim có một xíu ấm áp .

Jungkook không ghét bỏ anh.. vậy anh vẫn còn cơ hội

Sáng hôm sau , jungkook đeo balo bước ra khỏi nhà liền bắt gặp chiếc xe hôm qua đưa mình về cậu bước qua giả vờ không nhìn thấy nhưng lại bị kéo vào trong xe

“ Này !?

Đây là bắt cóc đấy !! ”

“ Em đang làm lơ ? ”

“ Làm lơ gì ?? ”

“ Em không quan tâm...anh ”

“ Nói lý do tại sao tôi phải quan tâm cậu ?? ”

Taehyung lộ ra vẻ mặt cún con làm cho jungkook ngơ vài giây , cậu định mở cửa xe để bước xuống nhưng bị taehyung chặn cửa lại .

Bây giờ khoảng cách của cả hai rút ngắn lại còn không gian xe thì có hơi chật hẹp nên taehyung gần như áp sát vào cậu

Jungkook còn có thể cảm nhận được hơi thở của taehyung trên trán của mình

“ Nói chuyện với anh một tí , sẽ không làm phiền em ”

“ Nói mau ! ”

Taehyung ngồi lại vị trí ban đầu , nhìn jungkook bằng ánh mắt..có chút tiếc nuối hối lỗi và chó chút ấm áp

“ Em nói tùy anh suy nghĩ , vậy bây giờ chúng ta là bạn được không ? ”

“ Những thứ cần nói tôi đều nói hết rồi ”

“ Em sẽ không tránh mặt anh ?

Đúng không ”

Jungkook quay ngoắc sang bên cạnh nhìn taehyung bằng ánh mắt trìu mến

“ Tránh cái mẹ gì nữa trong khi cậu cứ bám theo tôi chứ ?! ”

Jungkook vô tình mắng một câu cậu liền nhìn phản ứng của taehyung

“ Xin..xin lỗi do tôi tức quá ”

Taehyung lần đầu nghe chiếc mỏ xinh xinh biến thành mỏ hỗn nên hơi bất ngờ , trước đây khi học cấp 3 cùng nhau anh đã hiểu câu từ của jungkook rất khó gần nhưng suy đi nghĩ lại những câu từ ấy lại rất quan tâm người khác

“ Đừng nói như thế nữa , được không?

Nếu em có bất mãn gì cứ nói với anh ”

Jungkook bịt miệng mình lại rồi nhìn taehyung gật gật cái đầu tròn của mình .

Taehyung thấy hành động dễ thương này liền không tự chủ được mà đưa tay định xoa đầu cậu nhưng chưa kịp chạm đến jungkook lại tránh né anh

“ Jungkook , đừng tránh né anh..”

“ Bạn bè nào mà xoa đầu nhau ?

Cậu điên à ”

Taehyung bịt miệng jungkook lại , nhắm mắt thở dài

“ Mỏ mà hỗn nữa là anh không nhịn đâu đấy , giờ cho anh xoa đầu nếu không anh còn làm việc hơn cả cái xoa đầu cơ ”

Jungkook ngửi được mùi hương lá cây mùa hạ mùi hương quen thuộc , người quen nhưng tình huống thì lại khác .

Cậu hất tay anh ra ngồi ngay ngắn lạnh lùng nói

“ Cậu không cần phải nói như thế nếu..nếu...nếu người kia sẽ buồn lắm đấy ”

Taehyung biết jungkook nói đến ai , chính là người khiến cả hai hiểu lầm nhau

Năm đó khi taehyung trả sợi dây chuyền anh có ngồi lại trò chuyện cùng người con gái ấy..biết là cô ấy không thể nghe nhưng anh tin rằng cô sẽ hiểu cho anh .

Anh thừa nhận đã phải lòng người khác , chỉ mong cô gái ấy hạnh phúc và có thể cho phép anh bước tiếp

Taehyung mỉm cười rồi bước đi , xem như cả hai không nợ nần gì nhau .

Kể từ ngày đó , taehyung luôn tìm kiếm jungkook nhưng tất cả đều trở về con số 0

Đúng lúc anh định bỏ cuộc thì nhìn thấy jin và rồi một lần nữa anh nhìn thấy thiếu niên năm ấy

“ Từ khi em bỏ đi , anh đã giải thích và thừa nhận với cô ấy .

Xin lỗi vì không giải thích với em ”

“ Tôi không quan tâm , tôi đi làm đây ”

Jungkook định đẩy cửa xe ra bước ra ngoài nhưng một lần nữa không mở được , cậu quay qua liếc nhìn taehyung

“ Bạn bè , đưa đi làm ”

Thế là jungkook lại một lần nữa bị ép buộc ngồi lên con xe này .

___________________________

Nói chung là taehyung có nỗi khổ riêng các cậu ạ nhưng bây giờ anh đã thay đổi rồiii
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
36 . Chăm sóc


Đến nơi , jungkook bước xuống xe không hề quay đầu lại lạnh lùng phun ra một câu .

" Cảm ơn "

" Tan làm , anh đón em , có được không ?

"

" Không cần đâu , tôi tự về được "

" Chúng ta là bạn bè mà.."

Jungkook thở dài , nhẫn nhịn nói với taehyung .

" Được rồi , khi nào tan làm tôi sẽ nói "

Taehyung mỉm cười tay bất giác xoa đầu cậu

" Cảm ơn "

Jungkook ôm đầu tròn của mình nhầm tránh đi cái xoa đầu của anh .

Cậu một mạch chạy vào công ty không quay đầu lại

Đến tối , jungkook vì quá mệt mỏi nên không gọi cho taehyung vì thế cậu định về nhà bằng xe đạp công cộng .

Chiến mã mà cậu lái hôm qua vẫn còn ở quán bar không thể nào đến đó lấy được nên đành chạy xe đạp về nhà một lần

Cậu đang định quét mã thì có chiếc xe quen thuộc chạy đến , không cần hạ kính xe xuống cậu cũng biết đó là ai

" Lên xe "

Tuy là không muốn nhưng cậu vẫn phải lên xe bởi vừa về được đến nhà mà không tốn tiền ngại gì mà không lên , cậu mở cửa xe ra ngồi ở ghế sau .

" Ngồi ghế trước , có được không ?

"

" tại sao tôi phải nghe lời cậu ?

"

Jungkook nhìn biểu cảm gương mặt của taehyung qua gương , cảm thấy khó hiểu vài phần .

Rõ ràng cả hai đã không còn là mối quan hệ trước kia nữa mà là mối quan hệ bạn bè bình thường nhưng đối với jungkook cậu thật sự cảm thấy khó nói khi nhìn thấy biểu cảm của taehyung .

Jungkook thừa nhận cậu vẫn còn tình cảm với anh , dù sao chuyện tình cảm đâu nói quên là quên được mà taehyung cũng chính là mối tình quen lâu dài nhất từng cử chỉ quan tâm chăm sóc của anh khiến jungkook luôn phải phụ thuộc vào anh .

Vì thế , trong khoảng thời gian chia tay cậu đã rất khó khăn để ngưng nhớ về những hành động của taehyung trước đây nhưng cuối cùng cũng không quên nổi...

Từ khi nghe câu trả lời đó xong taehyung chẳng dám hó hé gì sợ rằng cậu một lần nữa mà rời xa anh .

Taehyung biết trước đây do anh quá nông cạn không biết suy nghĩ người quan trọng của mình là ai để rồi bây giờ khoảng cách của cả hai xa nhau đến nổi tưởng chừng sẽ không hàn gắn lại được .

Giữa đường đi taehyung liếc mắt sang người phía sau , gương mặt ấy chính là gương mặt khiến anh say mê ngần ấy năm vậy mà bây giờ không thể ôm em vào lòng nâng niu chăm sóc em như lúc trước chắc có lẽ hai ta lắng nghe nhau thì bây giờ chính là đám cưới của anh và em .

" Em sẽ không phiền nếu anh đưa em đi ăn chứ ?

"

Jungkook nãy giờ nhắm nghiền mắt sau khi nghe giọng nói của taehyung trong lòng cậu ngứa ngáy ít đi phần nào , cậu tựa đầu vào ghế nghỉ ngơi với cái xương già của mình

" Được rồi , tôi cũng đang đói "

Taehyung mỉm cười , cho dù có chút xa cách nhưng được ngắm nhìn em với cự li gần như thế này anh cũng mãn nguyện .

Taehyung đưa cậu đến nhà hàng lúc trước hai người từng hứa với nhau

Năm cấp 3 ấy , hai thanh niên trẻ nắm tay nhau trên đường về nhà lại dừng chân tại quán bên lề đường .

Jungkook vui vẻ kéo taehyung vào trong

" Anh đi nhanh một tí đi không thì mất chỗ đó !!

"

" Chờ đã em gấp làm gì "

Nụ cười cả hai nở trên môi khiến không khí xung quanh như mùa xuân nở hoa bươm bướm bay xung quanh làm cho những người xung quanh cũng ảnh hưởng đến năng lượng tích cực này .

Cả hai ngồi vào bàn ăn jungkook nhanh chóng gọi món mình yêu thích còn taehyung đã lấy khăn giấy lau sạch muỗng đũa cho cậu .

" Xem ra em rất thích món này "

Taehyung nhìn em với ánh mắt cưng chiều lấy tay nhéo má bánh bao của em một tí rồi lại ngồi cười như một kẻ điên si tình .

" Đúng vậy , món này rất ngon luôn đó .

Anh biết không em có thể ăn lẩu thay cơm luôn đó "

" Ăn nhiều sẽ không tốt "

Jungkook bĩu môi làm nũng với anh

" Yêu nhau mới có 1 tháng mà anh thay lòng đổi ruột rồi..."

" Ngoan , nghe lời anh sau này ăn ít một chút có biết không ?

"

" Dạ..."

Em nhỏ ngoan ngoãn gật đầu , taehyung thấy em bé của mình quá nỗi đáng yêu liền không nhịn được mà hun cái chụt vào môi xinh của em

" aa !

Taehyung đang ở nơi công cộng đấy !!

"

Tai jungkook đỏ lên ai nhìn vào cũng biết cậu đang ngượng chết mất !! không ngờ taehyung dám hun cậu trước đám đông nhưng cũng may là không có ai nhìn thấy

" Thì sao ? anh hôn người yêu anh không được à ?

"

" Nh-nhưng....không nói với anh nữa !!!

"

Jungkook tức giận quay mặt đi nơi khác không thèm để ý đến taehyung nữa .

Taehyung bất lực bèn xoa đầu em

" Được rồi , để chuộc lỗi hôm nay anh cho em ăn nhiều một chút .

Yên tâm vừa nãy không có ai nhìn thấy hết "

" Lần sau còn như thế em nhất định giận anh hoài luôn "

"Ừmmm "

Cả hai đã từng có khoảng thời gian vui vẻ như thế nhưng bây giờ vẫn quán ăn và khung cảnh đó thứ thay đổi chỉ là mối quan hệ của cả hai .

Gần gũi cũng không xa cách cũng không giống như cả hai chỉ là đối tác làm ăn cùng nói chuyện mà thôi

" Em còn nhớ quán ăn này chứ ?

"

Jungkook khoanh tay vì lạnh , nhỏ giọng trả lời

" Anh đây là muốn nối lại tình xưa à ?

"

Giọng điệu chăm chọc khiến taehyung bật cười

" Không có..chỉ là nhớ em thích ăn món này..và cũng..." muốn nối lại tình xưa với em

Lời sau cùng không thốt ra khỏi miệng taehyung cởi áo khoác của mình ra đắp lên cho cậu rồi bước vào trong .

" Trời lạnh ăn lẩu sẽ ấm lên "

Jungkook gật gù xem ra taehyung biết điều nên cũng chẳng chấp nhất gì thêm , mùi alpha của taehyung bao chùm lấy cơ thể cậu mọi alpha khác khi thấy cậu bước vào quán cũng chẳng dám lại gần .

Jungkook khịt mũi ngồi chờ taehyung gọi món , mùi lá cây mùa hạ vẫn vương vấn bên mũi cậu .

Một lần nữa cậu bất giác xoa lên tuyến thể của mình

Một omega thân hình 6 múi cao to lại bị trêu chọc khiến cậu khó chịu hơn bao giờ hết nhưng có một điều là , jungkook không thích mùi alpha nào khác ngoài mùi của kim taehyung .

Không phải vì yêu nên điên đâu mà là...khi ngửi thấy mùi của taehyung lòng cậu lại dễ chịu đến lạ .

____________________

E hèm , ngược nhiều nên cho xíu đường layla layla ~
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
37 . Bên cạnh em


Taehyung sau khi gọi món xong lại chăm chút từng chút một cho jungkook .

Hành động này đều lọt vào tầm mắt jungkook ban đầu cậu cũng không để ý lắm dù sao cả hai là "bạn bè" đúng nghĩa .

Jungkook bắt tay vào ăn nhưng lại bị taehyung ngăn lại tưởng rằng sắp có chuyện gì nhưng không ngờ...taehyung vậy mà đang săn tay áo cho cậu ?

" Làm gì vậy ?

" - Jungkook khó hiểu trả lời

" Săn tay áo lên nếu mà dính bẩn thì khó giặt lắm "

Cả hai nhìn nhau trong vài giây bỗng có quảng cáo bật lên

" Đừng lo đã có Omo đánh bay mọi vết bẩn..."

Cả hai lại nhìn nhau thêm vài giây , jungkook thấy không khí có chút không đúng liền ho một tiếng

" khụ...ăn thôi "

" Ừm "

Taehyung dịu dàng nhìn jungkook , ai nhìn vào cũng thấy có tình ý riêng cậu thì không nhận ra tình ý ấy .

Taehyung từ đầu đến cuối đều gắp cho jungkook , cậu thấy vậy liền ngước lên hỏi

" Cậu nhìn tôi ăn cũng no à ?

"

" Hả ?

à...ừm...quen tay "

Jungkook thở dài gắp một miếng thịt bò vào bát taehyung

" Được rồi , đừng chăm sóc tôi như thể hai ta là người yêu nữa sau này cậu có người khác thì sao ?

"

Taehyung im lặng nhìn miếng thịt trong bát trong lòng vừa vui khi cậu gắp đồ ăn cho mình lại thất vọng khi nghe câu " người khác " từ trong miệng jungkook .

" Làm sao anh có thể..có người khác khi tim anh ở chỗ em chứ bé con.."

" Hửm ?

Cậu nói gì vậy "

" À..không có gì "

Cả hai cứ im lặng như thế vài lần jungkook cũng gắp đồ ăn cho taehyung sau đó thì tự gắp cho mình , đưa jungkook về nhà taehyung ngắm nhìn cho đến khi khuất bóng cậu .

Đầu anh vẫn giữ câu nói mà jungkook nói lúc chiều rồi nhìn ngắm trời sao

" Alo..jimin à , mày rảnh không tao có chuyện muốn nói "

Tại dòng sông lớn , bên dưới phản chiếu ánh đèn như những viên pha lê quý hiếm .

Bên cạnh dòng sông có một bóng người hơi cô đơn gió thổi từng đợt như muốn cắt xé da thịt anh

" Giờ này còn muốn nói chuyện mày ổn không vậy ?

"

Giọng nói trách móc từ phía sau nhưng người kia không hề quay đầu lại cứ nhìn về phía xa xăm kia mà thưởng thức , lần đầu jimin thấy thằng bạn của mình như vậy cậu cũng nhịn mà hỏi han .

"Làm sao đấy ? ai ghẹo gì mày à "

" Không có.."

" Thế làm sao ? nói tao nghe "

Taehyung im lặng một lúc rồi lên tiếng

" Jimin , mày nghĩ tao tồi không ?

"

" Hả ?...à..thì cũng có chút "

" Tao đúng là một thằng tồi..tao không giữ được người mình yêu "

" Gì ??! mày có người yêu á ??!!!

"

Jimin hét toáng lên vì bất ngờ trước đây jimin cũng biết taehyung trải qua rất nhiều mối tình rồi vào mối tình năm xưa với cô gái ấy chính là mối tình khiến taehyung dằn vặt đến bây giờ vì thế anh không bao giờ yêu cô gái nào nữa và rồi jungkook xuất hiện giúp anh ra vũng đầm lầy tội lỗi đó , thiết nghĩ cả hai sẽ mãi mãi là bạn tốt nhưng rồi taehyung bắt đầu ghen khi jungkook gần gũi với người khác đặc biệt là những bạn nữ

Taehyung cũng không ngờ rằng jungkook lại phân hóa thàng omega , những lời trêu ghẹo trước đó chẳng qua là taehyung muốn mối quan hệ của cả hai vui vẻ một chút nhưng sau khi nghe tin jungkook phân hóa thành omega trong lòng anh lại vui đến lạ .

Vui vì cậu là omega chứ không phải là một alpha và cũng chút buồn khi thấy jungkook ngày càng xa cách anh

" Tao...chính xác là một thằng tồi mày ạ..tao không thể giữ em ấy bên cạnh mình , tao chỉ biết dùng bản năng alpha mà che dấu sự ngu ngốc này của tao .

Tao..yêu em ấy lắm nhưng tao sợ...tao sợ một lần nữa lại làm tổn thương em ấy rồi em ấy lại rời xa tao một lần nữa .

Tao hối hận lắm jimin..

"

Jimin vẫn chưa hết sốc thì lại có cú sốc mới..taehyung vậy mà đang khóc ? vì một người jimin thở dài vỗ vai taehyung .

" Không sao...mày đừng tự trách bản thân nữa dù sao mày cũng nhận ra được lỗi sai của mình chỉ tiếc là nhận ra quá trễ mà thôi .

Giờ thì mày quan tâm em ấy cũng có ích gì ? nhưng tao khuyên mày cố gắng lên đừng bỏ cuộc nếu như này buông tay thì tao không biết ai sẽ là người cùng em ấy sánh vai trên lễ đường đâu "

" Nhưng mà..bây giờ em ấy chỉ dừng lại ở mức bạn bè mà thôi..tao..tao sợ em ấy sẽ quen người khác và rồi lại biến mất một lần nữa "

" Nếu mày thật sự muốn giữ em ấy bên mình thì nên chuộc lỗi rồi thấu hiểu em ấy hơn , có thể là do vết thương trong quá khứ đã khiến em ấy khó mở lòng "

" Do là lỗi của tao...tao thật sự đau lắm nếu như lúc trước chịu thấu hiểu nhau thì bây giờ có lẽ tao và em ấy...sẽ hạnh phúc "

" Mày biết không ? hình ảnh bây giờ của mày rất giống với tao lúc trước nhưng mày nhìn xem nhờ sự cố gắng của tao nên bây giờ thành công rồi vì thế mày không nên bỏ cuộc sớm thế có biết không ?

"

" ....Cảm ơn mày "

" Thôi , yoongi gọi tao về rồi tạm biệt "

Taehyung gật đầu lau đi giọt nước mắt rồi nhìn thằng bạn chân ngắn chạy lên chiếc xe hơi trong rất sang .

Taehyung cũng vui khi thằng bạn cuối cùng cũng có điểm tựa của mình còn riêng anh anh sẽ là điểm tựa cho jungkook cho dù phải theo đuổi em mấy năm đi nữa taehyung cũng bằng lòng .

Jimin khi chạy lên xe vừa ngồi vào ghế phụ , vẫn chưa thắt dây an toàn liền bị yoongi kéo lại hôn lên môi .

Cả hai triền miên môi lưỡi vài phút khi cậu hết hơi liền lấy tay đánh vào vai anh

" ha..anh..sao vậy ?

"

" Em nói chuyện lâu quá đấy , anh ghen "

" Nhưng taehyung là bạn em mà ?

"

Không cho câu trả lời yoongi lại lần nữa hôn lên đôi môi của jimin , cậu chỉ vừa lấy lại hơi thở liền bị cướp đoạt lấy .

Khi thõa mãn yoongi nhìn môi cậu bị hôn đến loáng bóng liền bật cười

" Về thôi "

"Cười cái gì mà cười môi em bị anh hôn đến xưng rồi đây này "

"

Sau này anh sẽ để ý hơn , đừng giận "

________________________________
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
38 . Kì mẫn cảm


Sau một tuần , jungkook cũng làm quen khi taehyung cứ đưa và đón cậu đi làm nên cũng thoải mái hơn khi bên cạnh anh đơn giản cậu biết năm đó không phải lỗi của anh chỉ là do anh chưa quên đi người mình từng thương , ai cũng vậy làm sao có thể quên đi thứ quan trọng đời mình được chứ ?

Cậu cũng thế..cũng không thể nào quên được taehyung .

Nhưng bây giờ jungkook cảm thấy điều đó cũng không quan trọng nữa mặc dù có hơi đau lòng nhưng có lẽ cậu sẽ quên đi hoặc không muốn nhớ đến khoảng thời gian mà taehyung và cậu yêu nhau nữa như thế mới tốt cho cả hai .

Hôm nay jungkook tan làm sớm nên định bụng sẽ cùng taehyung đi ăn món gì đó vậy mà vừa ra đến cổng công ty jungkook liền nhận được tin nhắn từ taehyung

“ Xin lỗi , nhưng hôm nay anh có việc em có thể tự về được không?”

Jungkook vừa đọc tin nhắn xong liền thở dài một tiếng , xem ra hôm nay không đi ăn lẩu được rồi cậu còn tính kêu taehyung bao cậu vậy mà .

Jungkook ưỡn người rồi trả lời tin nhắn của anh

“ Được rồi , tôi không còn con nít nữa vả lại cậu bỏ cái xưng hô anh-em gì đó đi nghe như kiểu anh cưng chiều tôi lắm ấy ”

Taehyung bên kia nhận được tin nhắn của cậu bất giác mỉm cười , thật ra taehyung không phải là bận mà là đến kì mẫn cảm tuy trong người có chút khó chịu nhưng thấy tin nhắn của cậu anh lại bất giác mỉm cười .

Vội ăn một cái gì đó cho lót dạ rồi chui rúc vào trong chăn ấm còn có mùi hương nước hoa giống như mùi của jungkook

Jungkook cũng chẳng có hứng thú gì nên đi bộ về nhà , cũng lười nấu cho mình một món ngon nên chỉ úp mì rồi đi ngủ .

Dạo này công ty nhiều việc hơn cậu nghĩ nên cơ thể cậu chẳng còn tí sức lực nào , cậu nhào đến ôm bộ chăn ấm của mình thoải mái mà chìm vào giấc ngủ

Sáng hôm sau , jungkook mở mắt ra lại thấy bản thân đang không mặc áo

Chờ đã ?!!

Tối hôm qua cậu còn mặc cơ mà ?!

Áo đâu biến mất rồi

Sự thật là , đêm qua kì mẫn cảm của taehyung càng ngày càng mãnh liệt trong đầu anh chỉ nghĩ đến duy nhất một người đó chính là jungkook .

Anh không thể chịu nỗi lọ thuốc ức chế dành riêng cho anh cũng vơi đi nhưng cảm giác bên trong anh vẫn không thể nào tả nổi .

Anh vội choàng áo khoác lên mình đi đến nhà cậu

Đêm khuya thanh vắng một mình alpha lái xe đến nhà một omega , nhưng vẫn giữ được ý thức của mình .

Anh dùng sức lực của mình trèo lên cửa sổ nhà cậu , khi bước chân được đến căn phòng taehyung thấy một cậu thanh niên nằm sắp ôm một chú gấu bông hình con gấu .

Taehyung không còn sức lực nên ngã nhào lên giường cậu anh bật cười xoa xoa mái tóc của jungkook

“ Bé con , ngủ ngoan cho anh một ít phoremone được không? ”

Jungkook đang ngủ lại chẳng có sự phòng bị nào cũng không nhận ra ai đang nằm bên cạnh xoa xoa đầu của mình .

Ban đầu jungkook chỉ xoa xoa đầu cậu hít lấy từng phoremone ít ỏi len lỏi trong không khí sau đó càng ngày càng tham lam hơn đến khi gần mất kiểm soát taehyung liền cắn vào tay mình đến chảy máu để giúp giữ tỉnh táo và cuối cùng cái áo thể thao của jungkook không cánh mà bay vào ổ của taehyung

Jungkook nửa tỉnh nửa mơ đi tìm cái áo thể thao của mình lại chẳng thấy đâu , cậu bắt đầu thấy sợ hãi vì biết đâu khu nhà cậu đang ở thật sự có biến thái

Thân hình bốc lửa của bé thỏ nhà ta đã bị tên biến thái đó thấy hết rồi ư ??

Đã vậy còn lấy đi cái áo yêu thích của cậu , jungkook vội lấy điện thoại ra để báo cảnh sát đời trai của cậu coi như toi

Vừa nhấn số xong cậu lại nhận được tin nhắn từ taehyung

“ Hôm qua định sẽ mua đồ ăn để xin lỗi em nhưng anh bắt được tên biến thái trước nhà em , đừng lo lắng hắn hình như chỉ lấy áo của em thôi anh sẽ đưa em sau ”

Taehyung bật cười vì trình diễn xuất của mình , đâu thể nói cho em biết tên biến thái lấy áo em làm thuốc là anh được đúng không :")

Taehyung vừa hít mùi hương còn vương vấn trên áo vừa nhắn tin cho cậu , thoải mái mà ngã ra sau .

Jungkook nhận được tin nhắn của anh lại cảm thấy có gì đó không đúng vậy tại sao lúc đó taehyung không gọi cậu dậy?

Đồ ăn đâu ?

Chỉ đến nhà cậu bắt tên biến thái xong rồi về nhà trên tay còn cầm áo của cậu ?

Jungkook càng nghĩ càng muốn chui đầu xuống đất để khỏi xấu hổ nhưng biết sao giờ cậu đâu thể tránh taehyung mãi được

“ Cảm ơn nhưng cậu không sao đó chứ ?

Có bị thương hay gì không? ”

“ Không bị thương đâu em yên tâm đi ”

“ Vậy thì tốt ”

Jungkook sau khi nhắn xong lại cảm thấy có gì đó không đúng , cũng không nhận ra sai chỗ nào nên cậu cũng mặc kệ mà đi làm

Hôm nay , taehyung lại tiếp tục viện cớ bận mà không đến đón cậu .

Jungkook dặn lòng sẽ giận taehyung đến khi anh bao cậu đi ăn thì thôi .

_______________
 
[ Taeguk | Abo ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
39 . Thật sự muốn nói cho em nghe


Trải qua kì mẫn cảm khó khăn taehyung cuối cùng cũng được đi đón jungkook , tuy vừa trải qua kì mẫn cảm do lạm dụng thuốc quá nhiều nên trong người taehyung có chút mệt mỏi nhưng anh vẫn đi làm và còn đón jungkook

Đến chiều , taehyung cảm thấy bản thân không khoẻ mấy sợ jungkook giận dỗi nên cũng gắng gượng đi đón cậu .

Jungkook bước lên xe nhận ra taehyung có gì đó không ổn liền đưa tay sờ trán taehyung

“ ??!

Sao nóng quá vậy , taehyung cậu bị bệnh rồi! ”

Tâm trí taehyung mờ mờ ảo ảo chỉ nghe rõ được giọng của jungkook còn lại thì mờ ảo khiến taehyung rất khó chịu .

Jungkook gỡ dây an toàn đi sang ghế lái của taehyung

“ Này taehyung để tôi lái xe cho , cậu bị sốt như này nên đến bệnh viện đi ”

Taehyung nghe hai từ bệnh viện liền sợ hãi giơ tay ôm lấy jungkook , dụi đầu vào người cậu mà làm nũng

“ không thích...”

“ Gì vậy ?

Sốt như này mà không đi bệnh viện cậu tính bán mạng sao ”

Taehyung lắc đầu , ôm jungkook chặt hơn

“ Không thích bệnh viện đâu mà..”

Jungkook bất lực giơ tay xoa đầu anh , cậu thở dài rồi vỗ nhẹ lưng taehyung

“ Được rồi , không đi bệnh viện nữa nhưng phải uống thuốc nha ”

Taehyung gật đầu vẫn vùi mặt người jungkook

“ Buông ra để tôi lái xe cho ”

Taehyung thật sự không muốn buông chút nào lại sợ cậu nổi giận với mình nên đành chấp nhận buông tay

Đến nhà cậu , jungkook bước xuống xe đỡ taehyung vào nhà gần như người taehyung nóng hơn ban nãy cậu càng hoảng hơn nên luống cuống đỡ taehyung nằm lên sofa

“ Này taehyung , còn tỉnh táo không vậy ? ”

“ Còn mà..cục cưng ”

Jungkook đỡ trán , vậy mà dám nói là còn tỉnh táo thậm chí còn không biết mình đang nằm ở đâu jungkook chăm sóc taehyung từng li từng tí giống như trước kia .

Nhưng có lẽ bây giờ sự chăm sóc này chỉ là chăm sóc bạn bè

“ Tên này phiền phức thật đấy ! ”

Jungkook tức giận đạp vào mông của taehyung một phát rồi đi nấu ăn , từ lúc đi làm về cậu chỉ sợ taehyung có mệnh hệ gì nên chưa có gì bỏ vào bụng nhìn đồng hồ chỉ điểm 10 giờ tối mà lòng đau như cắt nếu như không chăm sóc taehyung thì có lẽ giờ này cậu đã say giấc nồng trên chiếc giường ấm áp của mình

Ăn uống xong jungkook ra xem taehyung đã ổn hơn chưa , dù sao thì jungkook cũng không thể bỏ mặt taehyung được nên đỡ anh lên phòng của mình

“ Do cậu sốt nên mới cho nằm trên giường của tôi đấy ! ”

Nói rồi jungkook đem chăn gối ra sofa bên cạnh mà nằm , lúc đang lấy gối thì bị taehyung nắm tay kéo mạnh xuống khiến cậu nằm lên người taehyung

“ Sốt mà còn mạnh gớm , chắc tôi đấm cậu cho mất nhận thức luôn quá ”

Jungkook ngồi dậy nhưng bị taehyung lấy hai tay hai chân kẹp lại , bây giờ cậu đang nằm trong lòng của taehyung

“ Cục cưng..thoải mái quá ”

Jungkook bất lực nên nằm luôn cậu cũng không so đo với người đang bị sốt đến không nhận ra người bên cạnh là ai đâu .

Song cậu ngủ quên lúc nào không hay

Taehyung tỉnh lại vào giữa đêm nhìn cục bông trong vòng tay mình liền bất giác mỉm cười , không tự chủ mà cúi xuống hôn jungkook

“ Muốn nói cho em nghe rằng anh yêu em đến nhường nào , bé con ”

Giơ tay xoa đầu cậu rồi chìm vào giấc ngủ , trong mơ jungkook nghe thấy lời nói của ai đó rất dịu dàng sau đó biến mất

Cả hai theo lẽ đó mà ôm nhau đến sáng hôm sau đến khi jungkook tỉnh dậy đã là tám giờ sáng .

Cậu thoải mái vươn vai đón ánh nắng chiếu qua cửa sổ rồi lại nhìn xung quanh , không thấy taehyung đâu jungkook liền vội đi tìm

" Taehyung?

Cậu đâu rồi "

Taehyung đang trong bếp nấu ăn cho cậu

" Anh đây "

Jungkook tìm anh rồi thở dài ngồi xuống bàn mà trách mắng

" Chưa hết sốt thì xuống đây làm gì , đáng lí ra người nên nghỉ ngơi là cậu mới đúng "

" không sao , nhờ sự chăm sóc của em mà anh thấy ổn hơn rồi .

Cảm ơn em "

Taehyung mỉm cười đưa đồ ăn đến cho cậu

" Không biết có hợp khẩu vị của em không?

"

" Hợp khẩu vị gì chứ , trước kia ăn rồi mà ?

"

Taehyung nhìn cậu rồi mỉm cười

" Lúc trước tay nghề vẫn còn yếu kém , giờ thử món này xem còn yếu kém không "

Jungkook gật đầu cầm thìa lên mà ăn , ăn xong jungkook chợt nhận ra đây là món cậu rất thích khi còn rất nhỏ

" Cậu vẫn còn nhớ món này sao ?

"

" Không thể quên "

Jungkook vui vẻ đung đưa hai chân dưới bàn

" Ngon quá đii ~ tôi nghĩ cậu nên đi thi đầu bếp 5 sao rồi đó "

" Chỉ nấu cho em ăn thôi.."

Jungkook cảm thấy taehyung có gì đó rất lạ từ khi anh tỉnh dậy thì liên tục nói những câu nói dỗ dành cậu giống như thể cậu đang yêu một người rất chu đáo .

Sau khi jungkook ăn xong cậu nhất quyết dành phần rửa chén vì cậu không thể cứ để một người vừa hết sốt làm nhiều việc được nếu như lại trở bệnh thì khổ

Taehyung cũng không dám hó hé gì chỉ đứng sau phụ cậu rửa chén tuy rằng cứ bị jungkook đẩy ra sau nhưng anh một mực giúp jungkook những cái nhỏ nhặt nhất kể cả những điều đó chính bản thân jungkook có thể làm được .

Cả hai rửa chén xong thì ra phòng khách xem phim , jungkook dường như không còn bài xích gì đối với taehyung nữa thay vào đó là cảm giác

Một cảm giác như thời thiếu niên ấy , taehyung biết rõ jungkook thích ăn gì khi xem phim anh cũng theo lẽ đó mà chuẩn bị món ăn cho cậu ngắm nhìn người ấy mà lòng taehyung cũng yên bình theo

Sau một lúc xem được nửa bộ phim jungkook lại ngủ quên mất chỉ còn taehyung thức để ngắm nhìn những giây phút này của cậu

Anh tắt tivi rồi bế cậu lên phòng cảm nhận hơi ấm quen thuộc trong vòng tay lòng taehyung ngứa ngáy không thôi , giá như trước kia anh không ngu ngốc để rồi mất đi người mà anh dành cả tâm tư vào , giá như anh có thể hiểu rõ bản thân để không khiến người anh xem là tất cả phải đau khổ như thế .

Taehyung rất ít khi làm jungkook khóc bởi vì anh muốn nhìn thấy nụ cười của cậu , nó chính là một liều thuốc đặc biệt mà chỉ riêng taehyung có .

Đặt jungkook lên chiếc giường êm ái , chỉnh nhiệt độ máy lạnh rồi đắp chăn cho cậu .

Taehyung còn không quên lấy tất mang vào chân jungkook

" Jungkook...anh muốn nói cho em nghe rằng trong tim anh có em thậm chí bây giờ cho dù em không chấp nhận anh đi chăng nữa nhưng anh vẫn một lòng với em jungkook à "

Taehyung nắm lấy bàn tay của cậu hôn xuống

" Bé con của anh , ngủ ngon .

Anh thương em "

Biết rằng những lời nói này jungkook sẽ không nghe thấy nhưng như vậy cũng tốt có thể giúp mối quan hệ giữa anh và cậu sẽ đỡ gàng buộc hơn .

Taehyung đứng dậy định ra khỏi phòng thì bỗng có một bàn tay kéo anh lại

" Đừng đi..

"

Taehyung quay lại ngồi trên giường nắm lấy tay cậu rồi xoa xoa đầu để cậu có thể chìm vào giấc ngủ ngon .

" Ngoan , ngủ đi "

Jungkook trong mơ cảm nhận được một sự ấm áp liền chìm vào giấc ngủ không mộng mị .
 
Back
Top Dưới