[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 39"Đau nhói"
Chap 39"Đau nhói"
"Đã tìm thấy Sungwoon rồi sao?"
"Liên quan gì đến mày" Jihoon khó chịu nói cậu không thể nào tha thứ cho Daniel được gã đã làm cho Sungwoon đau khổ như thế này rồi.
"Mày đừng kiếm chuyện tao đang hỏi nghiêm túc" Daniel khó chịu lên tiếng
"Nghiêm túc hay không cũng chả liên quan gì đến tao, có tìm thấy Sungwoon hay không cũng không liên quan đến mày"
Nói rồi cậu đi thẳng lên phòng Sungwoon lấy hết đồ đạc của Y cậu không thể để Sungwoon ở đây thêm một giây một phút nào nữa, mấy năm nay bị hành hạ từ thêt xác lẫn tinh thần Sungwoon bây giờ người không ra người ma không ra ma nữa rồi.
Bên phía Sungwoon thì cậu đang dần hồi phục lại sức khoẻ của mình, thật lòng mà nói nếu mà cậu không nhớ Daniel là cậu làm con chó đó, kể từ ngày hôm đó Jihoon không cho cậu bước ra khỏi nhà chuyện cậu đi đứng luôn có thím Trần giúp đỡ.
"Thím Trần cháu có thể tự đi"
"Câu Jihoon bảo tôi phải ở bên cạnh cậu 24/24"
"Thím..."
"Được rồi đừng làm khó thím ấy nữa" Guanlin từ ngoài đi vào trên tay sách túi lớn túi nhỏ.
"Guanlin mày nói với Jihoon đi, tao lớn rồi không còn con nít đâu"
"Tao có nói em ấy cũng không nghe" Guanlin đưa túi đồ cho cậu"cái này cho mày"
"Cái gì vậy?"
"Đồ tẩm bổ sức khoẻ, còn có cả đồ dùng cá nhân và quần áo mới"
"Mua chi nhiều vậy, tao cảm ơn mày nhé"
"Mày là bạn tao không cần phải cảm ơn " Guanlin mỉm cười nói.
"Đúng đó" Jihoon từ ngoài đi vào trên tay sách vali đồ khá nặng.
"Em đi đâu đấy, xách gì nhiều vậy?"
"Đây là đồ của Sungwoon"
"Jihoon mày về bên đó lấy sao?"
"Ừ tao gôm hết đồ của mày qua đây rồi"
"Không cần phải như vậy đâu mà"
"Sungwoon mày không cần đến công ty nữa hãy mở lại quán cafe đi" Jihoon nhàn nhã nói.
"Tao cũng định như vậy" Sungwoon gật gù nói.
"Vậy một chút tụi mình đi dọn dẹp lại quán đi"
"Ừm" cả hai cậu đều đồng thanh lên tiếng.
Sungwoon cậu đã quyết định rồi, cậu phải sống cho mình, phải chăm sóc bản thân cậu, cậu không thể yếu đuối dựa dẫm vào người khác được cậu sẽ là cậu không rung động động vì ai nữa, hiện tại tương lai của cậu cậu sẽ làm chủ nó.
1 tiếng sau cả ba đến quán cafe của Sungwoon vừa mở của ra thì tất cả bụi bẩn đều bay ra ngoài"Trời đất ơi dọn xong cái quán này chắc ngộp bụi mà chết" Jihoon thở dài nói.
"Cố lên vì tương lai của tao" Sungwoon tung tăng đi vào trong quán"
"Sao tôi khổ vậy trời" Jihoon vừa than vãn vừa đi vào trong quán.
Cả ba cùng nhau dọn dẹp lại quán, trang trí cho lãng mạn hơn, Sungwoon thì ngồi vẽ những bức tranh treo trên tường cho thêm phần xinh đẹp của quán.
Guanlin thì treo những dây đèn chớp lên những chậu hoa, chậu cây, những bức anh và trang được treo trên tường, còn Jihoon thì lây hoay sửa lại mennu của quán cậu trang trí thêm cho mennu nhìn đẹp mắt và cuốn hút hơn.
Nhiều giờ trôi qua cả ba cùng nhau vui vẻ làm lại quán mà không biết bên ngoài quán luôn có người dõi theo họ, Daniel chưa bao giờ thấy Sungwoon cười tươi và rạn rỡ như bây giờ.
Ở bên gã cậu chỉ có buồn và khóc dường như nụ cười của cậu đã biến mất từ lâu, Sungwoon đúng là rất yêu gã, nhưng có lẽ cậu yêu sự tự do và thoải mái hơn, không có gã cậu dường như đã trở về Sungwoon của trước kia.
Cậu luôn hoạt bát và vui vẻ còn rất thân thiện những người khách đến đây đều rất yêu quý cậu và thích nụ cười của cậu.
Daniel gã đúng là còn rất nhớ Yoongi nhưng không hiểu vì sao không thấy Sungwoon là gã dường như phát điên lên, những lúc mệt mỏi gã chỉ muốn thấy Sungwoon, gã chỉ muốn Sungwoon là của riêng gã.
Daniel thật ích kỷ, khi có cậu gã luôn hành hạ cậu giao cho cậu rất nhiều công việc cậu còn chả có thời gian để thở vậy mà bây giờ gã ngồi nhớ cậu sao?
Ảo Tưởng.
Vài phút sau cậu từ quán đi ra trên tay là bịch rác khi gã thấy cậu liền tránh đi, Sungwoon cũng chẳng để ý mà cứ thông thả đi bỏ rác rồi tung tăng vào quán.
"Hình như có ai theo dõi tao hay sao ấy" Sungwoon nghi ngờ nói với Jihoon.
"Làm gì có ai" Jihoon ngước nhìn xung quanh.
"Cứ có cảm giác ai đó đang nhìn tao chằm chằm thật sợ hãi"
"Không có đâu do mày nghỉ nhiều đó"
"Chắc vậy" cậu qua ra nhìn một lần nữa rồi cũng buông lỏng cậu lắc đầu rồi quay vào trong làm tiếp công việc còn dỡ.
Daniel nghĩ cậu đã biết hắn liền chạy xe đi tránh đề cậu phát hiện ra hắn.