Khác Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 19 "Hope Jihye"


"MIN HOSEOK"

Hoseok đang làm việc nghe có người gọi mình liền tức tốc chạy xuống nhà thì thấy bảo bối của mình đang nằm dài trên ghế sofa.

" Sao vậy bảo bối?"

Hoseok lại gần ngồi kế cô, Jihye ngồi dậy ỉu xìu nói với Hoseok.

" Em đói"

" Rồi rồi anh mua đồ ăn cho em"

Cô nằm trên ghế sofa chán nản bấm điện thoại, cô điện cho Yoongi để ám chuyện.

"Yoongie"

"Gì vậy con điên?"

"Nhơ mày quá đi"

"Giờ cả đám bị cấm túc rồi, mấy người trong sổ đen của tao vẫn ung dung tự tại kia kìa"

"Tao cũng vậy mà, cái thai chưa lớn chắc đi được mà nhỉ?"

"Nếu mày không muốn anh tao giận thì cứ việc, còn tao bị Taehyung giam 24/24 Jimin thì bị Jungkook giám sát không làm gì được"

"Gì chán thế"

"Taehyung về rồi nhắn tin sau"

Jihye chán nản cúp máy muốn đi giết người cũng không được hazzzz.

"Em sao vậy?"

Hoseok mua đồ ăn về thì thấy cô chán nản ngồi thở dài ở sofa.

"Em muốn gặp Yoongi và Jimin"

"Được chiều nay anh đưa em đi gặp họ"

"Thật chứ?"

"Tất nhiên, bây giờ thì ăn đi"

Hoseok ân cần đưa đồ ăn cho cô, cô vui vẻ nhận lấy đồ ăn, hắn ngồi kế bên cô làm việc lâu lâu lại đưa nước cho cô.

Cô chợt quay qua nhìn hắn người yêu của mình, cô có thể yêu được người này là một điều may mắn với cô, cô chưa từng nghĩ cô sẽ yêu, cô rất muốn độc thân, nhưng khi cô gặp hắn.

Sau cái hôm ở bar về mọi người tập hợp ở Min gia, sau hôm đó hắn đã theo đuổi cô, cô đã từ chối vì muốn độc thân, cô căng bản chỉ xem hắn như anh trai.

Nhưng hắn vẫn mặt dày mà theo đuổi cô, những lúc cô vần hắn điều có mặt, hơn nữa hắn luôn mang hy vọng đến cho cô, nụ cười của hắn làm cô thấy ấm lòng đến lạ thường.

Dần dần cô cũng có tình cảm với hắn, cô bắt đầu rung động vì hắn, cô cho bản thân cô và hắn một cơ hội để quen nhau.

Cô cứ ngỡ hắn có được cô một thời gian sẽ chán, nhưng không hắn luôn yêu thương và chiều chuộng cô, cô muốn gì, cần gì hắn đều cho cô, kể cả tính mạng của hắn.

Lúc cô biết bản thân mang thai cô sẽ sợ hắn sẽ bỏ rơi cô bà đứa bé, cô đã rất sợ, nhưng hắn lại ngày càng yêu thương cô hơn, thời gian cô mang thai cô luôn sai hắn, nhiều lúc hắn đã thức suốt đêm để canh cho cô ngủ.

Đối với cô người đàn ông này rất tuyệt vời, hắn có thể vì cô mà hy sinh, cô cũng có thể vì hắn mà hy sinh, cả hai sẽ cùng nhau cố gắng.

"Jihye em ăn kiểu gì mà dính miệng hết rồi này"

Hoseok ân cần lau miệng cho cô, miệng thì la cô nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng và yêu thương, cô có thể thấy được từ ánh mắt của hắn tràn ngập sự yêu thương dành cho cô.

" Thì có anh bênh cạnh lo cho em rồi nên em không sợ sẽ bị dơ đâu"

"Em sắp làm mẹ rồi đó bảo bối"

" Thì em vẫn là bảo bối của anh đó thôi"

" Rồi anh thua em"

Hoseok yêu thương xoa đầu cô, hắn nở một nụ cười khiến trái tim cô ấm áp, cô gối đầu của mình lên đùi của hắn nhỏ giọng nói.

" Hoseok em yêu anh"

Cô nói xong liền nhắm mắt mà ngủ mà dù nói nhỏ nhưng hắn vẫn nghe rõ từng chữ cô nói, hắn mỉm cười nhỏ giọng đáp lại.

"Jihye cảm ơn em đã xuất hiện, anh yêu em" Hắn hôn lên đỉnh đầu của cô rồi làm nốt công việc của mình.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 20 Namjin


"KIM NAMJOON ANH MAU XUỐNG ĐÂY CHO TÔI"

Tiếng hét thất thanh của SeokJin khiến cho căn nhà có vài phần rung chuyển, Namjoon từng trên lầu chạy nhanh xuống.

"Sao vậy bảo bối?"

"Làm việc nhà đi" Jin liếc nhìn căn nhà rồi nhìn Namjoon.

"Nhưng anh...."

"Hửm?"

"Anh làm"

Namjoon nhanh chân đi dọn dẹp căn nhà, căn nhà lớn thế này bắt một mình hắn làm?

Đùa chắc, nhưng biết sao được đây là lệnh của tổ tông nhà hắn chứ.

Namjoon rửa chén mà hết cái này đến cái kia đều bể hết, người làm bất lực nhìn hắn khó khăn rửa chén, có mấy cái chén mà cậu chủ nhà họ đập muốn hết rồi.

"Cậu chủ à chén dĩa sắp hết rồi"

Bác quản gia nhắc nhở khi hắn làm bể thêm một cái dĩa nữa, chắc bà phải mua thêm chén dĩa quá.

"Bác à có tiền làm gì?

Lấy tiền mà mua đi" Namjoon lau lau cái bếp rồi nói với bà.

"Hay quá ha, đập cho đã rồi mua cái mới?

Anh đùa tôi đó à?"

Jin đi vào sao những lần nghe tiếng chén dĩa rớt.

"Aaa Jin à anh đang cố lắm rồi huhu"

"Đi quét nhà lau nhà cho tôi"

"Vâng vâng anh đi liền đây"

Namjoon lật đật đi quét nhà, Jin mỉm cười hài lòng rồi đi ra sofa ngồi xem tivi, Namjoon ở trên lầu lấy điện thoại gọi cho Taehyung.

"Tae ơi cứu tôi"

"Sao vậy?"

"Bị đày muốn chết rồi"

"Tôi cũng có khác gì cậu đâu, bị đày mệt gần chết rồi đây này"

"Mấy người mang thai thường vậy đó à?"

"Chắc vậy....aaaaa"

Đang nói chuyện thì Taehyung la lên, đầu dây bên kia chuyền đến giọng của Yoongi đang hét vào tai Taehyung, Namjoon sợ hãi liền tắt máy mà lật đậy đi quét nhà.

Sau mấy tiếng đồng hồ vật lộn với cái nhà thì Namjoon đã làm xong, hắn mệt mỏi lại sofa nằm xuống gối đầu lên đùi Seokjin đang xem tivi kia.

"Mệt không?"

Jin vừa lau mồ hôi cho hắn vừa hỏi.

"Hmm một chút thôi"

"Uống nước cam đi cho mát" Seokjin đưa ly nước cam cho Namjoon

"Cảm ơn em" Namjoon nhận lấy ly nước cam rồi uống một hơi cạn sạch.

"Đi tắm đi hôi quá" Jin đẩy hắn xích ra chỗ mình.

"Rồi rồi anh đi tắm đây"

Namjoon đứng lên đi lên phòng để tắm Seokjin lắc đầu mỉm cười, rồi đi xuống bếp nấu cho hắn vài món ngon, để thưởng vì hắn đã làm xong việc anh giao.

Namjoon sau 30 phút tắm xong thì đi xuống lầu để tìm bảo bối của mình.

Hắn nhìn thấy anh đang bận nấu ăn thì mỉm cười đi vào.

Hắn ôm anh từ phía sau, anh mỉm cười tay vẫn chuyên tâm nấu ăn.

"Em đang mang thai sao không nghỉ ngơi?"

"Chỉ nấu vài món ăn có sao đâu"

"Anh không muốn em mệt"

"Được rồi em không sao cả, anh ra bàn ngồi đi"

Namjoon nghe lời mà ra bàn ngồi, Seokjin đem đồ ăn ra đặt lên bàn rồi ngồi xuống đối diện hắn.

"Ăn nhiều vào"

"Anh biết rồi"

Namjoon mỉm cười rồi ăn cơm, những món anh làm lâu rồi hắn chưa ăn lại, bây giờ ăn lại thì ngon vô cùng, anh ngồi nhìn hắn ăn lâu lâu thì đưa nước cho hắn uống, nhìn họ hạnh phúc vô cùng.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 21"Kẻ thù"


Taehyung và Yoongi đang cùng nhau ngồi trên sofa trong phòng khách, hắn chăm chú xem lại những tập tài liệu mà thư ký vừa đem đến, Yoongi thì vừa ăn trái cây vừa xem tivi.

Bên ngoài có 6 con người đang bước vào nhà, Taehyung nhìn ra cửa rồi nhìn lại tập tài liệu trên tay, Yoongi thấy mấy đứa bạn liềnn hớn hở cười tươi.

"Tới đây chi?"

Taehyung để tập tài liệu lên bàn nhìn ba người bạn của mình nói.

"Có việc cần bàn" Jungkook dìu Jimin ngồi xuống sofa rồi nói.

"Quan trọng không?"

Taehyung nhướng mày nói.

"Có" Hoseok đưa một miếng trái cây cho Jihye

"Yoongi bọn anh lên thư phòng làm việc một chút" Taehyung quay sang nói với Yoongi

"Em biết rồi mấy anh đi đi" Yoongi mỉm cười với hắn.

Hắn hôn nhẹ lên tráng cậu rồi cùng 4 người kia đi lên thư phòng, dưới phòng khách bây giờ chỉ còn cậu, Jimin và Jihye.

"Làm bánh không?"

Jihye lên tiếng.

"Làm thì làm, ngồi không cũng chán" Jimin

Cả ba cùng nhau đi vào bếp, mỗi người chia ra công việc để làm, Yoongi sẽ đánh trứng, Jimin sẽ khoáy bột, Jihye sẽ chuẩn bị nguyên liệu.

Trên thư phòng Taehyung nhàn nhã ngồi chéo chân, tay cầm ly rượu xoay xoay chất lỏng màu đỏ bên trong, Jungkook tay mân mê gối thuốc lá, hắn muốn hút thuốc lắm nhưng vì có Jin ở đây nên hắn không hút được, Hoseok đâm chiêu nhìn về một chỗ tay chống cằm suy nghĩ cái gì đó, Namjoon thì đưa trái cây cho Jin.

"Nói đi" Chất giọng lạnh lùng của Taehyung vang lên phá tan bầu không khí yên tỉnh.

"Kẻ thù về rồi" Jungkook dựa lưng vào ghế nói.

"Về rồi?"

Taehyung nhíu mày nói.

"Ừ, về được 2 tháng rồi" Hoseok lên tiếng.

"Sao bây giờ mới nói?"

Taehyung.

Namjoon không nói gì đưa cho Taehyung một tờ giấy, hắn lấy tờ giấy mở ra đọc, tờ giấy chỉ ghi vỏn vẹn hai từ "Thách đấu"

"Thách đấu?"

Taehyung nhíu mày.

"Ừ hắn muốn đấu với chúng ta" Namjoon lên tiếng.

Mọi người im lặng chìm vào suy nghĩ riêng của mình, kẻ thù của họ đã ngỏ lời thách đấu rồi, liệu kẻ thù của họ có biết đến các bảo bối của họ không?

Nếu như không cẩn thận họ sẽ gặp nguy hiểm.

"Jin chuyện này....."

Jin như hiểu Taehyung muốn nói gì liền nhảy vào.

"Tôi sẽ không nói đâu yên tâm, mà nếu bọn chúng biết thì là do bọn chúng quá thông minh"

Jin nói tiếp" Cậu cũng biết Yoongi nhà tôi thông minh cở nào mà, thằng bé mà biết khó mà lườn được, so về mưu mô thì ba đứa nhóc đó rất giỏi"

Taehyung trầm ngâm suy nghĩ, phải Yoongi rất thông minh, nhìn biểu hiện của mọi người sẽ đoán ra ngay là có việc gì đó không ổn rồi, còn Jihye nhà hắn cũng rất giỏi trong việc quan sát người khác, cô chỉ cần nhìn vào ánh mắt của đối phương là nhận ra ngay, còn Jimin nhìn ngây thơ vậy thôi chứ rất tinh mắt.

"Việc này rất nguy hiểm" Jungkook lên tiếng.

"Tôi sẽ cố gắng" Jin đáp

Mọi người đang căng thẳng thì có tiếng gõ cửa sau đó cánh cửa được mở ra, Yoongi lú cái đầu nhỏ màu xám của mình vào trong.

"Bàn xong chưa?

Xuống ăn thôi đói chết em rồi"

"Bọn anh ra ngay" Jin lên tiếng

"Vâng" Yoongi đóng cửa rồi đi ra ngoài.

Lúc có tiếng gõ cửa mọi người như chết lặng, sau đó là gương mặt của Yoongi hiện ra làm mọi người không dám thở mạnh, sau khi nghe câu nói của Yoongi mọi người mới thở phào.

"Đi thôi" Taehyung đứng lên đi ra khỏi phòng.

Mọi người cũng đi ra theo sau đó, xuống đến phòng ăn thì thấy ba người đang ngồi ở bàn ăn đùa giỡn với nhau.

"Xuống rồi thì lại ăn lẹ đi em đói muốn chết" Jimin lên tiếng.

"Bọn em nấu đấy" Jihye vui vẻ nói

"Bọn em biết nấu à?"

Hoseok cùng mọi người ngồi xuống rồi nói.

"Nè đừng có xem thường em" Jihye lườm Hoseok

"Muốn ăn hay muốn nhịn?"

Yoongi trừng mắt nhìn Hoseok

"Rồi rồi anh sai anh xin lỗi"

"Giỏi"

Sau đó là một tràn cười vào mặt của Hoseok tiếng cười lớn nhất là của Seokjin và Jungkook, Hoseok bị cười vào mặt làm cho quê một cục.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 22"Bí mật"


Hôm nay như mọi ngày Yoongi ngủ dậy từ lúc 9 giờ sáng, cậu lê tấm thân này xuống dưới nhà không thấy Taehyung đâu cậu nghĩ chắc anh đi làm rồi, cậu vào bếp nấu một ít cháo rồi ra phòng khách ngồi ăn.

Đột nhiên điện thoại của cậu reo lên ing ỏi, cậu lười nhát bất máy cũng không buồn mà nhìn tên người gọi, cô chán nản trả lời.

"Alo"

"Yoongi"

"Jimin?"

"Ừ tao đây"

"Có việc gì sao?"

"Gặp nhau một chút nha"

"Được"

Cậu tắt máy rồi nhìn điện thoại khá lâu, cậu lắc đầu một cái nhẹ rồi đi lên phòng thay đồ, cậu suy nghĩ.

Hôm nay Jimin sao ấy nhỉ?

Giọng nói có chút buồn, cậu thay cho mình một cái áo from rộng cùng quần Jean rộng, hiện tại cái bụng chưa quá to nên không cần lo.

Cậu xuống nhà xe lấy xe rồi chạy đến nhà hàng mà Jimin nói, đến nơi Yoongi thấy Jimin đang ngồi ở một góc quán, mắt nhìn ra cửa sổ, tay cứ khoáy khoáy ly cafe không biết đem ra từ lúc nào.

Yoongi đi đến kéo ghế ngồi đối diện Jimin, cậu quan sát sắc mặt Jimin trông có vẻ mệt mỏi và buồn bả, hai mắt lại có quần thăm thấy rõ, cậu nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

"Có chuyện gì sao Jimin?"

Jimin nhẹ nhàng xoay đầu qua nhìn thẳng vào mắt người đối diện, Jimin thở dài một tiếng rồi chậm rãi nói.

"Jungkook dạo này rất lạ"

"Lạ?"

Yoongi nhíu mày khó hiểu.

"Ban ngày thì đi sớm đến tối muộn mới về, từ hôm ở nhà mày về Jungkook ít nói chuyện với tao"

Yoongi im lặng suy nghĩ, Taehyung dạo này cũng vậy, cứ đi sớm về muộn còn ít nói chuyện với cậu, cậu hỏi thì bảo công ti có nhiều việc cần giải quyết.

"Mày có hỏi Jungkook không?"

"Anh ấy bảo do công ty nhiều việc"

"Jimin mày đừng lo lắng, hiện mày đang có thai, chắc công ty nhiều việc thật thì sao?

Đừng suy nghĩ linh tinh nữa"

"Nhưng mà...."

"Thôi nào chúng ta đi mua sắm đi"

"Ừm, cũng được"

Cả hai thanh toán rồi cùng nhau đi đến trung tâm thương mại, Yoongi khuyên Jimin thế thôi nhưng cậu lại rất khó chịu, dường như Taehyung đang giấu cậu chuyện gì đó, hay...

Taehyung và Jungkook ngoại tình?

Không được cậu phải tìm hiểu.

___________________

Hiện tại ở phòng làm việc của Taehyung đang rất căng thẳng, năm con người mỗi người một suy nghĩ riêng, đột nhiên điện thoại của Taehyung lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng, Taehyung bắt máy lại nghe được giọng nói quen thuộc.

"Anh có về trưa không?"

"Hôm nay công việc rất nhiều anh sẽ không về"

"Ừ em biết rồi nhớ ăn trưa đấy"

Taehyung chưa kịp nói gì thêm thì đầu dây bên kia đã tắt máy, Taehyung mệt mỏi dựa lưng về phía sau, hai tay xoa xoa thái dương của mình.

"Dấu mãi không tốt đâu" Jin lên tiếng

"Sao lại nói thế?"

Jungkook lên tiếng hỏi.

"Mấy cậu dạo này tỏ ra thái độ rất lạ, tôi đã nói 3 đứa kia rất nhạy bén còn gì"

"Tôi chẳng biết phải làm sao, dạo này tôi ít quan tâm Jimin đi rất nhiều"

Jungkook mệt mỏi cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch, Jungkook mấy ngày nay chạm mặt Jimin đếm trên đầu ngón tay mặc dù ở chung một nhà, hắn chỉ có thể gặp cậu vào buổi tối, sáng sớm lại đi không có thời gian dành cho cậu.

"Chuyện này phải hết sức cẩn thận, nếu như có sai sót rất nguy hiểm" Hoseok

"Cứ như vậy mà tiến triển đi" Taehyung

"Vậy bọn tôi đi trước" Namjoon

Sau tiếng nói của Namjoon cả bốn cùng đi ra ngoài Taehyung trầm mặt lo sợ sẽ ảnh hưởng đến Yoongi và bảo bối trong bụng cậu.

_________________

"Lão đại mọi chuyện đã chuẩn bị xong"

"Được, cứ tiếp tục"

"Rõ"

Người đàn ông mặc một bộ vest đen, gương mặt anh tuấn, đầy mưu mô và gian xảo, gã nở nụ cười chết người khi nhìn lên tấm ảnh đang yên vị trên tay gã.

"Kim Taehyung, Jeon Jungkook, Kim Namjoon, Min Hoseok, Min SeokJin ngày tàn của mày sắp đến rồi haha"

Tiếng cười đầy đáng sợ được phát ra trong căn phòng tối ôm như mực, ánh mắt của gã chứa đựng sự thích thú và thù hận, nhất định Kim gia Jeon gia Min gia, tất cả phải chết.

___________________

Yoongi sau khi mua đồ với Jimin xong liền về nhà, không hiểu lý do gì mắt cậu cứ giựt mãi, trong lòng có chút bất an và lo lắng, cậu lấy điện thoại gọi cho Taehyung mà tim đập rất mạnh, sau khi nghe được giọng của hắn cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cứ đứng ngồi không yên ánh mắt cứ nhìn ra phía cửa, bây giờ đã làm 8 giờ tối Taehyung vẫn chưa về, cậu mệt mỏi nằm trên sofa chờ hắn, chưa đầy 3 phút cậu đã nhắm mắt ngủ.

Bên ngoài có tiếng xe, Taehyung bước vào nhà nhìn xung quanh, tivi thì mở, đèn bật khắp căn nhà, hắn nhìn qua phía sofa thấy cục bông tròn tròn đang nằm ở đó, Taehyung mỉm cười đi đến bên cạnh cậu.

"Yoongie" Taehyung lay lay người cậu.

Cậu "ưm" một tiếng như mèo kêu rồi từ từ mở mắt, cậu thấy gương mặt Taehyung phóng đại gần sát mặt mình cậu mỉm cười từ từ ngồi dậy.

"Anh về rồi"

"Sao em ngủ ở đây?"

"Em đợi anh về"

"Ngốc" Taehyung xoa đầu cậu.

"Taehyung này em có chuyện muốn hỏi anh" gương mặt cậu bất chợt nghiêm túc hẳn.

"Em nói đi"

"Anh có dấu em việc gì không?"

Yoongi nhìn thẳng vào mắt Taehyung hỏi.

"Sao em hỏi vậy?"

Taehyung khá bất ngờ nhưng rồi cũng trở lại bình thường mà hỏi cậu.

"Anh trả lời đi"

"Anh không dấu em việc gì cả"

"Thật không?"

"Thật" Taehyung ôm cậu vào lòng.

*Taehyung anh đang nói dối em, anh đang dấu em một chuyện gì đó, anh cứ dấu em nhất định sẽ biết sớm thôi*
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 23"Nghi ngờ"


Yoongi bắt đầu theo dõi nhất cử nhất động của Taehyung trong âm thầm, trước mặt Taehyung cậu lại tỏ ra bình thường như chưa có việc gì xảy ra cả.

Hôm nay cậu qua Min gia để lấy một vài thứ, vừa bước đến cửa cậu đã thấy bóng dáng của Hoseok, Seokjin, Namjoon, Taehyung và Jungkook cả năm đang nói chuyện gì đó rất quan trọng thì phải.

Cậu đứng nép mình vào sau cánh cửa để lắng nghe họ nói gì, người lên tiếng là Jungkook.

"Jimin nghi ngờ tôi rồi"

"Yoongi cũng vậy"

"Jihye cũng y vậy"

Cả năm lại trầm ngâm suy nghĩ cái gì đó, cậu đứng bên ngoài nghe họ nói thì nói thầm trong lòng. *Đúng như tôi đoán các người đang dấu bọn tôi*.

"Cẩn thận một chút, nếu để họ biết sẽ không hay" Namjoon lên tiếng.

"Tôi lại lo cho bọn họ, họ đang mang thai, nếu họ biết sẽ không ổn" Jungkook tay xoa xoa thái dương lên tiếng.

Yoongi im lặng quan sát từng người, mặt ai cũng lo lắng và u ám.

Chắc chắn họ đang giấu cậu một chuyện rất quan trọng, nếu như bứt dây động rừng thì có lẽ cả cậu và họ đều phải chết.

Mọi người đang lo lắng bên ngoài chuyền đến giọng nói quen thuộc làm họ giật bắn mình.

"Anh hai, anh ba" Yoongi từ bên ngoài vui vẻ đi vào " Ồ có mấy anh nữa sao" Yoongi vờ ngạc nhiên khi thấy ba người Namjoon, Taehyung và Jungkook ở nhà cậu.

"Yoongi?

Em về đây làm gì vậy?"

Hoseok hỏi cậu.

"Nhà em, em không được về?"

Yoongi nhướng mày nhìn Hoseok.

"Không, ý anh là sao em lại về đây?

Có việc gì sao?"

Hoseok luống cuống giải thích.

"Em về lấy ít đồ, chào mọi người"

Nói rồi cậu đi lên phòng của cậu, năm người ngồi ở phòng khách tim muốn rớt ra ngoài, họ sợ cậu sẽ nghe được gì đó thì tôi.

"Hãy chắc rằng Yoongi chưa nghe gì đi" Jungkook chán đổ đầy mồ hôi nhìn bạn mình.

"Nếu biết thằng bé sẽ làm ầm lên rồi" Jin nhàn nhã nói.

Yoongi lên phòng mình đóng cửa khóa lại, sau đó cậu mở laptop ra rõ rõ vài cái trên màn hình hiện lên những dòng chữ đen, cậu chăm chú nhìn những dòng chữ đó mà chau mày lại.

Cậu lại rõ rõ vài cái nữa lên bàn phím, những dòng chữ màu đen ngày càng nhiều cậu chăm chú đọc hết tất cả, cậu lấy cái USB gắn vào bên hong của máy tính, cậu sao chép qua USB tất cả rồi cậu lấy vài món đồ của cậu xong đi xuống lầu.

"Em về trước đây" Yoongi nói rồi không để mọi người ú ớ được gì mà đi thẳng ra ngoài.

Vừa đi cậu vừa nhắn tin cho ai đó, cậu lên xe phóng đi rất nhanh đến Bang Hắc Long, cậu bước vào đàn em liền cuối đầu chào cậu, cậu gọi vài tên đàn em cấp S vào phòng họp để nói chuyện.

"Lão Đại" Đàn em đứng lên chào cậu.

"Ngồi đi"

Sau câu nói của cậu tất cả đàn em ngồi xuống trật tự để nghe cậu ban lệnh, cậu đưa cho mỗi người một sắp giấy.

"Điều tra xem 10 năm về trước đã xảy ra việc gì, điều tra luôn kẻ đứng sau Bang Black Rose, tất cả phải có đầy đủ thông tin"

"Rõ"

"Đừng để Bang Chủ biết, chuyện này chỉ có tôi và các người".

"Vâng, thưa Lão Đại"

"Được, hãy cẩn thận"

Nói rồi cậu đứng lên xoay người bước ra khỏi phòng hợp, mọi người cũng dần dần đi ra khỏi đó, Yoongi lên xe phóng thẳng đến nhà của Juho, Juho vừa từ bên Pháp về chưa kịp hẹn đám Yoongi đi chơi thì cậu lại gọi đến hẹn anh ra.

Baek Juho, bạn thân của Yoongi, Jimin và Jihye, anh bằng tuổi của Yoongi vừa bên Pháp về, lúc nhỏ cả bốn chơi với nhau rất thân.

Năm anh 16 tuổi đã qua Pháp du học, họ vẫn giữ liên lạc với nhau đến tận bây giờ, Juho có mái tóc màu xanh lam, đôi mắt màu nâu, sóng mũi cao, tướng tá cao gáo và rất đẹp trai a.

Ngũ quan tinh xảo, khí chất của anh không thua gì Yoongi, ang cũng là một thành viên trong Hắc Long, anh được Hoseok và Seokjin huấn luyện khi còn ở Pháp, hiện anh đang là một sát thủ cấp S, tài năng của anh là ,Hacker, đua xe, bắn súng, và dùng phi tiêu.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
24" Âm thầm"


Yoongi đến nhà Juho, vừa vào đã thấy hai gương mặt quen thuộc của Jimin và Jihye, cả 2 liền đi vào trong tránh có người theo dõi.

"Có chuyện gì mà tụ hợp đông đủ nhà tao thế?"

Juho thắc mắc hỏi, vừa về nước chưa kịp đi paylak đã bị mấy đứa bạn lâu năm kéo đến nhà như đi đòi nợ vậy.

"Có chuyện quan trọng cần mày giúp" Jihye xoay xoay cái bật lửa trên tay rồi nói.

"Chuyện gì mới được?"

Juho

"Mày có trong hắc đạo mà đúng không?"

Jimin hỏi anh.

"Đúng, chi thế?"

"Thế mày biết Lee ManSik không?"

Yoongi nhìn chầm chầm vào anh đợi câu trả lời.

"Biết, có việc gì sao?"

Gương mặt anh bỗng chóc căng thẳng.

"Tao muốn biết chuyện của 10 năm trước" Yoongi.

"Gì chứ?

Làm sao tao biết mà kể" Juho đưa gương mặt ngây ngô ra.

"Một là nói hai là có biến" Jihye cầm con dao đưa lại gần cổ Juho

"Đệt tao nói, tao nói"

"Nói đi"

"Vào 10 năm trước, Kim gia, Jeon gia, Min gia, và Lee gia là một hội chơi thân với nhau.

Nhưng vào 2 năm sau đó Lee gia bị phá sản, cả gia đình đều bị giết chết chỉ còn người con trai của Lee lão gia là Lee Mansik, gã bị sát thủ truy lùng đến nhém chết.

Sau đó được một người đàn ông đưa sang Anh, Lee Mansik kể từ đó chả bao giờ thấy mặt, hai năm sau lại nghe tiếng tâm của hắn trên các mặt báo, các công ti lớn, nhưng chưa bao giờ lộ mặt, hắn điều tra ra là lí do gia đình hắn chết là có liên quan đến Kim gia Min gia và Jeon gia.

Hắn đã năm lần bảy lượt đánh bại họ nhưng chưa bao giờ thành công.

Hắn ở bên Anh lập ra một Bang phái có tên là Hard Death, hắn muốn báo thù cho gia đình hắn, hắn đã về nước 2 tháng nay hiện tại hắn đang muốn thách đầu cùng Taehyung, Jungkook, Namjoon, Hoseok và SeokJin.

Tao nghĩ sẽ không lâu đâu họ sẽ gặp mặt nhau đấy" Juho ngồi kể lại sự việc cho cả ba nghe.

Yoongi nhíu mày khi nghe câu chuyện này, hắn là đang muốn giết Taehyung của cậu?

Đệt, chuyện này không thể bức dây động rừng, hiện tại cậu đang mang thai không thể giết người, nếu như vận động mạnh thì đứa bé nhất định sẽ có chuyện, nhưng cậu không thể bỏ mặt Taehyung được, mẹ kiếp.

"Mày âm thầm giúp tao một chuyện đi" Yoongi.

"Nói đi"

________________________

Yoongi về nhà đã là 2h chiều, vào đến nhà đã thấy Taehyung ngồi ở sofa làm việc ngũ quan tinh xảo, mặc dù ở nhà nhưng khí chất lại rất cao, gương mặt ngạo mạng tuấn mỹ.

Cậu chậc lưỡi một cái rồi đi vào nhà, cậu chạy lại ôm chầm lấy Taehyung.

"Sao thế bảo bối?"

Taehyung ôn nhu vuốt ve mái tóc nâu của cậu.

"Em mệt quá" Yoongi ngước đôi mắt to nhỏ xinh xinh của mình lên nhìn hắn.

"Anh bế em lên phòng ngủ nhé?"

Taehyung yêu thương hôn nhẹ lên má cậu.

"Không cần đâu, ngủ ở đây cũng tốt" Yoongi nằm gối lên đùi hắn.

"Được rồi em cứ ngủ, anh ở đây với em"

"Yêu anh" Yoongi cười mĩm rồi nằm gối đầu lên đùi Taehyung.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 25 "Gặp mặt"


Hôm nay Kim Taeghyung phải ra ngoài sớm, Yoongi mở mắt ra nhìn xung quanh không thấy hắn đâu, cậu lật đật lấy máy tính cậu gõ vài cái trên bàn phím được một lúc thì bên kia có một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Xin chào các thiếu gia đã lâu không gặp"

Cậu hơi nhíu mày vì giọng nói này nghe rất quen thuộc, giống như cậu đã được mghe ở đâu đó rồi.

"Ồ đã lâu không gặp" Giọng nói lạnh băng của Jungkook phát ra.

"Nào mời ngồi mời ngồi" giọng nói vủa Lee Mansik vang lên

"Có chuyện gì thì nói nhanh, bọn tôi rất bận" NamJoon lạnh lùng nói.

"Nào đã lâu không gặp thì phải ngồi nói chuyện với nhau một chút chứ"

Lee ManSik mỉm cười nhướng mày nhìn họ, họ im lặng một chút rồi cũng ngồi xuống, Lee ManSik thấy vậy ra hiệu cho đàn em lấy chai rượu rót cho từng người.

"Mời các vị" đàn em rót xong đưa tay ra mời, họ chỉ gật đầu rồi để đó chứ không hề đụng đến ly rượu.

"Nói nhanh đi" Taehyung nhìn thẳng vào mắt của gã Lee Mansik rồi lên tiếng.

Lee ManSik thông thả uống cạn ly rượu trên tay mình, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Kim Taehyung.

"Chẳng có gì quan trọng, chỉ có là tôi muốn giết các cậu thôi"

"Cậu đủ trình sao?"

Hoseok nhếch môi cười đáp

"Tại sao không?

Hỡi anh rể tương lai?"

Nghe đến đây Yoongi nhớ ra chuyện gì đó, phải vào mấy năm trước cậu có quen một cậu bé là Lee Mansik gia đình cậu và gã đã có hôn ước, lớn lên cậu sẽ lấy Lee Mansik.

SeokJin nãy giờ im lặng không nói gì, chỉ quan sát xung quanh, nghe đến hai từ anh rể khiến anh phải dời mắt đến con người đang ngồi đối diện kia.

"Anh rể?"

SeokJin cười khinh lên tiếng" Cậu nghĩ tôi sẽ chấp nhận việc cho Yoongi lấy cậu?"

"Tại sao không?

Tôi có tất cả, có tiền tài địa vị, không xứng với Yoongi chỗ nào?"

Mansik nhướng mày nhìn anh.

"Những thứ cậu có, chưa bằng phân nữa của Kim Taehyung" SeokJin nhúng vai đáp.

"Tôi hợp với Yoongi hơn cậu ta" Mansik tức giận đập bàn quát.

"Yoongi yêu cậu ta hơn cậu" SeokJin mỉm cười đáp.

"Mẹ kiếp" Mansik tức giận bóp nát ly rượu trong tay.

"Nếu vậy chỉ cần tôi giết các người là được đúng không?

Chỉ cần các người biến mất thì tôi và Yoongi có thể đến với nhau rồi haha"

"Ảo tưởng" Jungkook cười kinh nói.

"Jeon JungKook" Lee Mansik tức giận gầm tên của hắn.

"Tôi nói chả sai, cậu nhìn lại mình đi chả ai thích một kẻ như cậu đâu Mansik à"

"Thằng khốn" Lee Mansik tức giận đánh Jungkook nhưng hắn đã nhanh chân né kịp

"Tốc độ vẫn còn chậm" Jungkook cười mỉa mai nói.

Taehyung nãy giờ im lặng xem kịch bây giờ hắn đứng lên tiến lại gần Lee Mansik cất giọng lạnh lùng của mình.

"Thứ nhất: Min Yoongi là của tôi

Thứ hai: Tôi mới xứng đáng với Yoongi

Thứ ba: Cậu...sắp chết rồi"

Taehyung nhếch môi xong cũng bỏ đi, mọi người thấy vậy cũng đi theo sau, bỏ lại một Lee Mansik tức giận đầy thù hận.

"KIM TAEHYUNG TAO SẼ GIẾT MÀY"

________

Xin lỗi anh chị em bạn dì vì tôi ra quá lâuuu, vì dạo này tôi rất bận hmuhmu, mong mọi người vẫn ủng hộ tớ nhé, xin cảm ơnn moahhhhhhhh
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 26" Kế Hoạch"


Sau khi nghe cuộc nói chuyện của Lee Mansik và cả đám người của Taehyung thì Yoongi chắc chắn bọn họ muốn chiến với nhau, nhất định cậu phải tính kế trước bọn họ.

"Sao vậy Yoongi?"

"Jimin gặp tao một chút kêu cả Jihye"

"Tao biết rồi"

Sau khi tắt máy cậu chuẩn bị để đi gặp hai người bạn của mình để bàn truyện, đến nơi đã thấy Jimin và Jihye ngồi đợi.

"Sớm thế"

"Mới 5 phút thôi"

"Gọi bọn tao có chi không vậy bbi?"

"Bọn mày còn nhớ Lee Mansik không?"

"Lee Mansik?

Bọn tao nhớ, có việc gì sao?"

"Hắn ta là kẻ thù của Kim gia, Min gia và Jeon gia"

"Gì chứ?"

Jimin mở to mắt ra nhìn Yoongi.

"Tao đã nghe cuộc đối thoại của họ, bọn họ sẽ khiêu chiến với nhau"

"Lee Mansik hắn ta hiện tại không dễ đối phó đâu"

"Đúng đấy, mặc dù các gia tộc đều đang cùng nhau hợp sức, nhưng đối với Lee Mansik hắn mưu mô như vậy, khó mà đối phó"

"Như vậy tao mới kêu hai bọn mày ra để lên kế hoạch đi trước họ"

"Mày định làm gì?

Nếu họ biết, họ sẽ giận đấy"

"Cứ kệ họ, tao không quan tâm đến họ giận, việc cần làm là iểm trợ cho họ"

"Được tụi mình cần lên kế hoạch càng sớm càng tốt"

Sau khi bàn chuyện xong ai về nhà đó, Yoongi vừa vào nhà đã thấy Taehyung ngồi ở sofa xem tin tức.

"Em về rồi sao?"

"Em về rồi đây" Yoongi lao đến ngã vào lòng của Taehyung

"Yoongi em đang mang thai, em nên cẩn thận vào một chút, em và đứa bé rất quan trọng với anh"

"Em sẽ cẩn thận, đảm bảo em và con sẽ không sao"

"Em đấy, trong thời gian này đừng đi lung tung biết không?"

"Em biết rồi mà, anh như ông cụ non ấy"

"Dám bảo anh là ông cụ non?"

"Sao lại không?"

"May cho em là em đang mang thai, nếu như thường ngày em sẽ bị phạt đấy"

"Được rồi được rồi, em đói"

"Em đi tắm đi, anh kêu người chuẩn bị thức ăn cho em"

"Tuân lệnh ông xã"

Trước khi đi cậu hôn vào má hắn một cái rõ to, hắn lắc đầu mỉm cười nhìn cậu.

"Quản gia"

"Ông chủ có gì dặn dò ạ"

"Bác kêu người làm thức ăn cho Yoongi, thức ăn không dầu mở, món nào có nhiều chất một chúc, tốt cho thai phụ"

"Vâng thưa ông chủ"

20 phút sau Yoongi bước xuống, thì đã ngưởi được mùi thơm của thức ăn làm anh chay cả nước vãi a~~

"Yoongi à nhìn xem em chảy nước vãi kìa"

"Tại mùi thức ăn thơm quá đó"

"Được rồi anh đưa em vào ăn"

"Ừm" Anh vui vẻ gật đầu.

Sau khi ăn xong anh và hắn lên phòng để nghỉ ngơi, vừa vào phòng anh đã muốn lăn ra ngủ a~

"Yoongi hôm nay em đi đâu vậy? vừa về đã không thấy em"

"Hôm nay em hẹn Jimin và Jihye đi dạo, ở nhà như này khiến em chán chết rồi"

"Ba người cần phải cẩn thận mốt chút, cả ba đang mang thai"

"Em biết rồi mà, con nghe đó, baba của con lại nghiêm khắc với ta a"

"Bé con của baba à là mama của con không nghe lời ta"

"Vu oan cho em à"

"Anh đang nói thật mà bảo bối"

"Hứ, không thèm đoi co với anh"

"Haha được rồi, mau đi ngủ thôi"

Bên phái Jimin thì đang được Jeon Jungkook giáo huấn a vì dám đi cả ngày nay không báo cho hắn một tiếng, khiến hắn lo lắng muốn chết.

"Kookie à em xin lỗi mà"

"Biết sai chưa?"

"Dạ biết rồi mà"

"Tốt, nếu có lần sau, thì đừng có trách anh không nói trước"

"Rồi rồi, em buồn ngủ rồi a"

"Rồi anh ôm em ngủ"

Bên phía Jihye thì cũng như hai người bạn của mình, bị giáo huấn một chút thì Jihye đã....

"MIN HOSEOK ANH DÁM QUÁT EM"

"A bảo bối à anh không dám"

"Anh giáo huấn em thì thôi còn dám quát em?"

"Bảo bối à anh đây là lo cho em và con a"

"Không nói nhiều, sofa"

"Bảo bối à không"

*Rầm*

Jihye đóng sầm cửa lại để Hoseok cưa cưa phải kêu gào thảm thương a.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 27" Nghi Ngờ"


Vẫn như mọi hôm, Yoongi tỉnh dậy đã không thấy Taehyung đâu, cần sờ qua gối của hắn nằm thì vẫn còn ấm, cậu nhanh chóng đánh răng rửa mặt.

5 phút sau cậu xuống nhà đã thấy hắn ngồi đọc báo ở sofa cậu đi đến hỏi.

"Nay anh không đi làm sao?"

"Nay anh ở nhà với em" Taehyung vừa nói vừa diều cậu ngồi xuống.

"Còn công việc thì sao?" cậu đưa tay lấy ly sữa từ tay hắn.

"Không có hợp đồng cần kí nên nhân viên tự làm được"

"Ông chủ mà lười biếng"

"Chẳng anh ở nhà để chăm sóc em sao?"

Yoongi không nói gì cậu chỉ bĩu môi môi một cái.

"Hôm nay anh đưa em đi mua sắm"

"Ưm em cũng định rủ anh đi"

"Vậy em lên thay đồ đi rồi mình đi"

"Nae"

15 phút sau cậu thây đồ xong, cậu phối cho mình 1 jean ống rộng, một chiếc áo thun trắng from rộng, 1 đôi giày.

Taehyung cũng phối cho mình 1 chiễ quần jean rộng và 1 chiếc áo thun đen rộng cùng với đôi giày.

Cả hai cùng nhau đến TTTM để mua sắm, sau khi mua xong hắn chở cậu đi vông viên giải trí cho cậu chơi vui vẻ.

Sát thủ như cậu ông trùm như hắn lại ở khu vui chơi dành cho thiếu nhi như này, nếu để ai thấy chắc đào lỗ để chui xuống quá.

sau khi chơi mệt hắn chở cậu đến nhà hàng san trọng, được trang trí tao nhã thoải mái hợp với cậu và hắn.

"Em ăn gì?"

"Em ăn gì cũng được"

"Cho tôi hai súp gà"

"Vâng"

Sau khi gọi món ăn xong cậu nhìn ngắm xung quanh, hắn thấy vậy thì hỏi cậu.

"Sao thế?

đẹp sao?"

"Đúng đó, nhà hàng trai trí như này rất hợp với en nha, sau này con mình lớn, chúng ta mở cho con một nhà hàng có được không?"

"Được chứ, bảo bối muốn thì anh sẽ chiều"

"Yêu anh"

15 phút sau phục vụ mang món súp mà hắn gọi đến, cả hai cùng nhau ăn cho đến khi điện thoại của Taehyung kêu lên.

"..."

"Tôi biết rồi"

"Ai vậy anh?"

"Là Jungkook gọi, em ăn đi, rồi anh đưa em về, anh đến gặp bọn họ bàn công việc"

"Vâng ạ"

Sau khi ăn xong hắn đưa cậu về nhà, cậu chào tạm biệt hắn rồi đi nhanh lên phòng lấy máy tính để nghe cuộc nói chuyện của họ.

10 phút sau cậu nghe giọng nói của Jungkook vang lên.

"Đến rồi sao?"

"Ừ"

"Vào vấn đề đi" Namjoon lên tiếng

"Sắp đến ngày đó rồi, mấy cậu đã chuẩn bị xong hết chưa?"

Hoseok hỏi.

"Xong rồi, chỉ cần đến ngày và 1 sống 1 còn" Taehyung ngã đầu ra phía sau ngước nhìn lên trần nhà.

"Các em ấy không biết đó chứ?"

Jin hỏi

"Không biết, cậu cũng mang thai, hay ở nhà đi" Taehyung vắt chéo nói.

"Tôi..."

"Taehyung nói đúng đó, em ở nhà đi, đi rất nguy hiểm"

"Với anh cậu ở nhà xem chừng ba em ấy, tôi không tin tưởng ba người đó chút nào, cứ có cảm giác họ biết tất cả vậy" Jungkook chán nản nói.

Taehyung nhíu mày lại suy nghĩ về việc gì đó rồi đứng lên gật đầu chào rồi ra khỏi cửa.

Yoongi bên này đang nghe lén thì bỗng dưng không nghe gì nữa, cậu có cảm giác Taehyung đã biết gì đó, cậu nhanh chóng cất máy tính đi, thay đồ 5 phút sau Taehyung mở cửa phòng ra thì thấy Yoongi đang ăn quý xem hoạt hình??

"Anh về rồi mệt không?"

Yoongi đi đến đưa cho Taehyung một ly nước cam.

"Anh không sao, em đang làm gì dấy"

"Em đang ăn quýt xem hoạt hình nè"

"Em không giấu anh việc gì chứ?"

"Việc gì? anh bị sao vậy? sao anh hỏi thế?"

Yoongi tỏ ra khó hiểu mà hỏi hắn, hắn hơi nhíu mày nhìn cậu nghi ngờ, Yoongi vẫn giữ gương mặt hoang mang nhìn hắn.

"Không, anh chỉ hỏi thế thôi, anh đi tắm một lát"

"Vâng"

Taehyung hôn lên trán cậu rồi đi vào nhà tắm, Yoongi ở ngoài thở phào, lúc nãy chỉ còn 10h là cậu tàn đời với Kim Taehyung rồi, cũng may mà hắn bỏ qua.

Yoongi lấy điện thoại nhắn tin vào nhóm.

"Tụi bây cẩn thận, tao bị nghi ngờ rồi"

"Tao cũng bị" Jimin nhắn lại.

"Tao không khác chút nào" Kim Jihye

"Tốt hơn hết là nên cẩn thận, Taehyung ra rồi tao tắt đây"

Yoongi trở về với tư thế ăn quýt xem hoạt hình của mình, Taehyung bước ra trên người quấn 1 cái khăn ngay eo, tay thì cầm khăn lau mái tóc ước.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 28" Gặp Mặt"


Tối hôm sau Kim Taehyung khoát cho mình một bộ vest đen lịch lãm, khí chất bức người của hắn làm ai cũng phải kiên dè, gương mặt lạnh băng, ánh mắt đỏ rực, làm cho người khác nhìn vào mắt hắn vừa say mê vừa sợ hãi.

Hôm nay hắn có việc quan trọng cần phải giải quyết có thể sẽ đỗ máu, có thể sẽ bị thương nặng hơn thì mất mạng, hôm nay là ngày mà hắn chờ đợi suốt mấy năm qua, người mà hắn không thể quên người mà hắn căm thù nhất.

Taehyung châm rãi bước ra khỏi nhà leo lên con xe đắt tiền của hắn, chiếc xe màu đen láng bóng, chạy nhanh trong bóng đêm như hổ báo đang muốn chạy đến ăn thì người.

Jungkook cũng như hắn, gã ta khoát cho mình một bộ vest đen, vóc dáng của hắn nhìn vào rất thu hút, rất đúng gu của các cô gái, mái tóc vuốt keo gọn gàng, ánh mắt đày sát khí, khắp người hắn toả ra sát khí nòng nặc khiến những ạ đứng gần đều bị ngạt thở.

Min Hoseok, Min SeokJin và Kim NaJoon đã chuẩn bị sẵn sàng để đi đến điểm hẹn, ba người họ có gương mặt lạnh lùng, khí chất bức người,thân hình gợi cảm, quyến rũ voi cùng, ba người họ cùng nhau lên xe chạy đến điểm mà họ đã hẹn trước.

Kim Taehyung là người đến trước, hắn một mình đi vào bên trong đàn em của hắng thì được hắn bố trí hết mọi ngốc ngách của căn nhà hoang mà hắn đang đi vào, Taehyung ung dung đi về phía căng phòng ở tầng 3 một dẫy đường tối đen như mực.

Tiếng bước chậm rãi của hắn vang lên làm người nghe phải rùn rợn, hắn vừa đi vừa hát trong miệng một bài hát có tiết tấu chậm rãi, tiếng bước chân ngày càng đến gần căn phòng cuối hành lang tầng 3.

Đứng trước cửa căn phòng hắn nhếch mép rồi mở cửa bước vào, bên trong bao trùm một màu đen đáng sợ, một giọng nói trầm vang lên.

"Đến rồi?"

"Hừ, tai thính nhỉ"

"Bao nhiêu năm không gặp, cậu vẫn như vậy"

"Là lời khen hay chê nhỉ?

Tôi có nên nhận?"

"Chúng ta không thể cùng nhau ngồi xuống uống một ly rượu sao?

Kim Taehyung?"

"Choi SuHo người tôi ghét nhất hận nhất là cậu, cho nên sẽ không có chuyện cùng nhau ngồi uống rượu đâu"

Kim Taehyung ung dung đi đến chiếc ghế đang đặc ở giữa phòng ngồi xuống một cách thản nhiên, hắn lạnh lùng đi ngang qua Choi SuHo đó.

"Chuyện năm đó tôi là bị ép"

"Bị ép?"

Min Hoseok bước vào với gương mặt khing bỉ nhìn Choi SuHo.

"Đánh boom giết bạn là bị ép sao?"

Min SeokJin bước vào cười khinh một cái rồi lướt qua hắn.

"Làm cho Kim gia, Jeon gia, Min gia đứng ngồi không yên là bị ép sao?"

Jeon Jungkook bước vào với gương mặt cười như không cười.

"Lí do hay đấy" Kim NamJoon bước vào hai tay để vào túi quần thông thả đi đến chỗ của những người kia.

"Năm đó gia đình tôi gặp chuyện, ông ta đã ép tôi nếu không sẽ giết gia đình tôi" Choi Suho giải thích.

"Cậu làm theo lời hắn, nhưng hắn vẫn giết ba mẹ cậu đấy thôi" Jungkook nhúng vai nói.

"Là do tôi tin lời hắn nên tôi rất hối hận"

"Hối hận không kịp, bán đứng bạn bè, ăn cắp hợp đồng tài liệu cơ mật, đánh boom, may mà chúng tôi còn sống không thì đang ở trên trời nhìn cậu rồi" SeokJin nói.

"Tôi xin lỗi" Choi Suho cuối đầu vơi bọn họ.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 29 Khiêu Chiến


"Choi Suho xin lỗi là xong sao?"

Jungkook cười nhếch môi.

"Các cậu muốn gì? nợ máu phải trả bằng máu chứ nhỉ?"

Taehyung lên tiếng.

"Khiêu chiến sao?"

Choi Suho híp mắt lại hỏi.

"Tất nhiên là khiêu chiến" Namjoon nói.

"Được thôi, người đâu"

Theo tiếng gọi của Choi Suho tất cả đàn em của Choi Suho chạy ra, hắn đút tay vào tuối quần ung dung đứng nhìn 5 người họ bị đàn em của mình bao vây.

"Nhiêu đây thôi à?

*Tách* một tiếng búng tay vang lên tất cả người mặc áo đen vay quanh đàn em của Choi Suho

"Có cần đông như vậy không hả Kim Taehyung?"

"Không phải nói nhiều làm gì, giải quyết nhanh gọn lẹ đi"

"Được, là các người muốn khiêu chiến.

Lên hết đi"

"Dạ" tất cả đàn em đồng loạt trả lời.

Đàn em của hai bên lao vào đánh nhau kịch liệt đàn em của Choi Suho chưa đầy 5 phút đã bị đàn em của Kim Taehyung giết đi phân nữa,

trong căn phòng tối đen chỉ có mỗi ánh nên để thấp sáng thì dưới sàn nhà đày rãy những cái sát chết, một vũng máu nhuộm đỏ cả đế giày của bọn họ, mùi máu tanh nồng nặc sặc lên mũi khiến người khác phải khó chịu buồn nôn.

Trong căn phòng chỉ có tiếng la hét, tiếng súbg phát ra, âm thanh làm người khác phải khiếp sợ, đây là một cuộc tàn xác lẫn nhau người sống người chết có địch sẽ không có ta, có ta sẽ không có địch trên nơi uy quyền này thì chỉ có một người đứng trên cao không thể nào có người thứ hai.

Yoongi Jimin và Jihye đứng bên toà nhà cao đối diện với căn phòng của bọn họ mà dùng ống nhồm nhìn qua, Yoongi cầm cây súng bắn tỉa tia thằng vào gã đàn ông đang đứng giữa trung tâm, gương mặt đồ đẩy mồ hôi, ánh mắt như muốn giết người.

Cậu nhìn thấy Kim Taehyung một thân uy nghiêm đứng giữa trung tâm đối diện với kẻ địch, khí chất bất người, sát khí mạnh mẽ, gương mặt lạnh băng, nhìn có vẻ rất quyến rũ và cuốn hút, gương mặt tinh xảo tựa như trong tranh vẽ.

Ánh mắt của hắn khiến người khác nhìn vào điều cảm thấy sợ hãi khí chất của hắn mà nói thì chắc chắn những người kia sẽ không hơn hắn vì hắn đã là đứng trên vạn người không dưới một ai.

"Yoongi trong căn phòng đó thật sự rất tối, nếu như bị đánh lén thì sẽ không hay" Jimin vừa nhìn vào ống nhồm vừa nói.

Yoongi không nói gì chỉ im lặng quan sát phía trong căn phòng đó.

"Choi Suho có lời gì muốn nói ở phút cuối không?"

"Kim Taehyung tao nhất định sẽ giết mày"

Choi Suho không chần chừ mà cầm dao chạy thẳng về phía Kim Taehyung, Kim Taehyung còn chưa kịp đỡ thì từ đâu" Bằng" một viên đạn bay thẳng vào đầu của gả Choi Suho ấy.

Taehyung và bọn họ ngạc nhiên gì về phía yoà nhà đối diện Taehyung cau mày ngi ngờ rồi quay sang nhìn Choi Suho đang nằm dưới đất chết không nhắm mắt, cùng lúc tất cả đàn em của Choi Suho đều chết hết.

"Dọn dẹp đi" Taehyung lên tiếng ra lệnh cho đàn em

"Rõ"

Nhóm của Yoongi thấy xong liền gấp rút trkwr về nhà trước khi nhóm của Taehyung về tới, nhóm của Taehyung cũng nhanh chân bước ra khỏi chỗ đó nhanh về nhà.

30 phút sau nhón của Yoongi về đến nhà liền thay đồ dọn dehp gòn gàng sạch sẽ không bị nghi ngờ, sau khi xong tất cả cả ba cùng nhau ngồi trêb sofa xem tivi ăn trái cây, cùng lúc đó nhón của Taehyung cũng về tới, hắn nhìn cậu với khuôn mặt nghi ngờ.

"Cả ngày em điều ở nhà?" hắn lên tiếng hỏi cậu

"Không ở nhà chứ ở đâu?" cậu hỏi ngược lại hắn.

"Sao em ở bên này" Jungkook lên tiếng hỏi Jimin.

"Ăn ké" Jimin vừa xem tivi vừa trả lời.

"Khỏi hỏi, qua đây để xem tivi nhà cúp điện rồi" Min Hoseok còn chưa kịp hỏi thì Jihye đã lên tiếng trước.

"Anh còn chưa hỏi"

"Em biết anh muốn hỏi gì"
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 30"Phát hiện"


Những hành động của Yooingi, Jimin và Jihye làm những người kia không khỏi nghi ngờ, nhưng rồi họ cũng bỏ qua mà tiến đến sofa ngồi, Yoongi thấy vậy liền đi rót cho họ mỗi người một ly trà nóng để thoải mái.

Taehyung hắn mệt mỏi ngã đầu về phía sau để thư giãn, Yoongi thấy hắn mệt mỏi liền tiến đến xoa bóp thái dương cho hắn, Taehyung nhận được sự thoải maic liền thả lỏng để cậu xoa bóp.

"Hôm nay các anh đi đâu vậy?"

"Bọn anh đi giải quyết một số công việc thôi"

SeokJin lên tiếng trả lời thay những người khác bổng nhiên anh nhớ ra gì đó nhưng lại im lặng không nói gì.

Jungkook hiểu SeokJin muốn nói gì liền bảo Yoongi và Jihye cùng Jimin lên lầu, họ không nói gì liền cùng nhau đi lên thấy họ đac khuất Jin liền cất tiếng nói.

"Lúc nãy là ai bắn Choi Suho?"

"Em không biết" Heok lên tiếng

"Cácg đi đường của viên đạn rất giông của Yoongi" NamJoon nói.

"Yoongi?"

Jungkook nghi hoặc hỏi.

"Ừm, chỉ có Yoongi mới bắn đường đạn xéo như vậy nhưng lại trúng tâm" Seok Jin lên tiếng.

Taehyung im lặng không nói gì, vì hắn biết rõ người bắt ra viên đạn đó là ai, chứng tỏ Yoongi và hai người kia đã biết những gì bọn họ đã bàn với nhau.

Cả không gian điều im lặng nhưng cùng 1 suy nghĩ, làm sao bọn chúng biết sự việc? làm sao bọn chúng biết quá trình diễn ra?.

Ngồi lại một chút tất cả cùng nhau đều ra về, Taehyung nhìn chằm chằm Yoongi khiến cậu mất tự nhiên mà bỏ đi lên phòng Taehyung cất giọng gọi đầy đủ tên cậu.

"Min Yoongi"

"Sao thế? sao gọi cả họ lẫn tên của em?"

Yoongi cười cười trả lời Taehyung.

Không phải đã biết gì rồi đó chứ làm ơn đi nếu như Kim Taehyung biết chắc chắn hắn sẽ giận dữ với cậu.

"Người bắn viên đạn lúc đó là em?"

"Anh nói gì vậy Taehyung, bắn viên đạn gì chứ không phải em nói là em ở nhà sao?"

"Với lời nói dối đó em nghĩ anh sẽ tin?"

"Taehyung anh không tin em sao?"

"Đó không phải sự thật thì sao anh có thể tin em?"

"Taehyung?"

"Yoongi em nên nói thật với anh, lỡ như lúc đó em bị gì thì phải làm sao? sao em lại cả gan đi theo anh đến đó?"

"Vì em lo cho anh"

Yoongi không giấu nữa liền nói ra, cậu biết cho dù có giấu sớm muộn gì Taehyung hắn cũng biết sự thật.

"Lo cho anh nhưng lỡ em bị gì thì sao? là ai lo cho ai đây hả?"

Taehyung tức giận lên tiếng nói.

"Là em sai được chưa?

Là em nghe lén theo dõi anh, là em tự ý đi theo anh"

Yoongi bật khóc chạy ngay lên phòng để Taehyung ở dưới nhà mệt mỏi nhìn theo bóng lưng của cậu.

Yoongi về phòng khoá cửa ngồi trên giường bật khóc, chỉ vì cậu lo cho hắn mà nghe lén, sắp xếp kế hoạch, đi theo hắn.

Nhưng hắn không hiểu mà lại lớn tiếng với cậu khiến cậu đau lòng đến như vậy, đang suy nghĩ thì có tiếng mở cửa, Taehyung với một thân hình cao lớn mà chậm rãi tiến đến gần cậu.

"Yoongi anh xin lỗi, vì anh lo cho em nên mới lớn tiếng với em"

"Anh không sai người sai là em"

"Được rồi nín đi đừng khóc, anh sẽ không lớn tiếng với em nữa, có được không?"

Yoongi nhìn anh nũng nịu gật gật cái đầu nhỏ Taehyung mĩm cưỡi xoa đầu của anh rồi hôn lên chán cậu một cái rõ to.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 31"Khó khăn"


"Mấy tháng nay công ti làm ăn lỗ vốn các người làm ăn vậy sao?"

Kim Taehyung tức giận quăng tập tài liệu xuống bàn nhìn các nhân viên của mình.

"Chủ tịch chúng tôi...."

"Tôi mướn các người làm công ăn lương cho tôi, vậy mà các người tính toán kiểu gì khiến công ti lỗ vốn một ngày đi xuống như vậy?"

Taehyung tức giận quát lớn tiếng khiến ai náy đều run sợ.

"Chủ tịch chúng tôi đã xem rất kĩ các cổ phiếu đều đi lên không có dấu hiệu giảm xuống, kế toán cũng tính toán rất cẩn thận không sai xót, nhưng không biết tại sao lại như vậy" Một nhân viên nam lên tiếng giải thích.

"Giá cổ phiếu đi lên? các người hãy xem đi, cổ phiếu đang một ngày đi xuống, kế toán lại tính sai các khoảng này các người đang giỡn với tôi sao?

Hả?"

Taehyung tức giận gương mặt nổi đầy gân xanh trong ánh mắt hiện lên những tia máu đỏ khiến người khác phải sợ hãi không dám thở mạnh.

"Trong nội tuần này, tôi muốn cổ phiếu tăng lên, công ti không còn lỗ vốn, nếu như vẫn ở tình trạng này các người nghỉ việc hết đi"

"Chúng..chúng tôi sẽ cố gắng thưa chủ tịch"

"Ra ngoài"

Đồng loạt tất cả các nhân viên đều rời đi, Taehyung hắn mệt mỏi ngã đầu về sau xoa xoa mi tâm của mình, trong tháng này không biết vì sao công ti lại tuột dốc đến như vậy, cổ phiếu thì giảm đáng kể, vốn đầu tư thì lại lỗ, các nhà đầu tư lần lượt hủy hợp đồng.

Là ai đang đứng sau muốn thâu tóm công tj của hắn, hay là do nhân viên của hắn làm việc thiếu sai sót đây.

"Jungkook tôi muốn nhờ cậu một việc"

"Cứ nói tôi đây sẵng sàng giúp cậu"

"Công ti của tôi dạo gần đây lỗ vốn một ngày một đi xuống, tôi muốn nhờ cậu điều tra xem có ai đứng sau muốn thâu tóm công ti của tôi hay không"

"Được, tôi sẽ giúp cậu, còn công ti, cần tôi giúp gì không?"

"Không cần đâu, tự tôi sẽ vật dậy công ti"

"Chúc may mắn"

Kim Taehyung hắn cúp máy rồi nhắm mắt suy nghĩ, công ti của Jeon gia Min gia, Kim gia và Park gia đều ngang với hắn, chỉ có công ti của họ mới có thể giúp củng cố lại Kim thị của hắn mà thôi nếu như nhờ sự giúp đỡ thì họ sẽ chằng ngần ngại mà giúp hắn, Taehyung hắn là người không muốn có nợ với ai, nhưng vì công ti hắn buộc phải nhờ sự giúp đỡ của 4 gia tộc này.

"Kim NamJoon tôi muốn nhờ cậu một việc"

"Là chuyện của công ti?"

"Ừ, công ti tôi có vấn đề nên tôi muốn nhờ cậu giúp"

"Được rồi tôi hiểu cậu muốn gì tôi sẽ cố gắng, cậu cứ yên tâm"

"Cảm ơn cậu"

"Chủ tịch trưa nay chúng ta có hẹn với đối tác, chủ tịch có muốn đi không ạ?"

"Quan trọng không?"

"Dạ chỉ là dùng bữa không có gì quan trọng"

"Hủy đi"

"Vâng ạ"

______________

"Lão đại theo như chúng em điều tra thì công ti của Kim Taehyung ngày càng đi xuống rồi ạ"

"Haha được lắm, cứ tiếp tục, tôi muốn gia tộc của gắn vĩng viễn không còn nữa, tôi muốn hắn phải tán gia bại sản"

"Đã rõ"

*Kim Taehyung tôi nhất định sẽ khiến cậu đau khổ và mất đi tất cả những thứ mà cậu có*

____________

"Taehyung àaaaa"

"Yoongi sao em lại đến đây?"

"Em biết được công ti gặp chuyện nên em đến đây để hổ trợ anh"

"Anh tự lo được em không cần phải lo lắng như vậy, mau đến đây ngồi xuống"

Hắn vỗ vỗ trên đùi của mình bảo cậu đến ngồi, Yoongi nhanh châb đi đến ngồi lên đùi của người yêu mình ánh mắt nhìn chăm chú vào màn hình máy tính trên bàn.

"Chỗ này sai rồi"

"Sai sao?"

"Anh nên thêm một con số 0 ở đây, anh xem nếu cứ làm theo như vậy thì chúng ta chỉ có 3% lợi nhuận, còn đối phương lại chiếm hết 7% lợi nhuận rồi"

"Nhưng rõ ràng ang đã thêm con số 0 tại sao lại biến mất"

"Này bảo mật tài liệu và máy tính anh có cài không đấy"

"Tất nhiên là có đến cả hacker còn không bẻ được"

"Anh nên xem lại tất cả các tài liệu, một khi máy tính bih bẻ khoá thì các dữ liệu điều biến mất"

"Được, anh sẽ kiểm tra"

"Mẹ kiếp tài liệu mất của công ti biến mất rồi" Taehyung tức giận nhìn chằm chằm vào máy tính.

"Taehyung đừng vội nóng giận để em gọi Jimin đến đây"

"Alo Yoongi?"

"Jimin cậu mau đến Kim thị tớ có việc muốn nhờ"

"5 phút"

Sau 5 phút thì Jimin đã có mặt tại phòng làm việc của Kim Taehyung, Y vội vã đi vào.

"Sao đấy?"

"Tài liệu mật của công ti bị mất, cậu có thể lấy lại không?"

"Để tớ thử"

Jimin nhanh chân đi đến bàn làm việc của Kim Taehyung bàn tay nhỏ di chuyển bàn phím của máy tính nhanh như chớp, chỉ cần rõ vài bước Jimin đã xâm nhập vào máy tính của kẻ đã lấy cắp.

" HJH?"

"Sao vậy có vấn đề gì sao?"

"Theo như tớ nhớ thì Jungkook từng nói có một hacker dùng tên của mình làm Email có tên là HJH"

"Không nhớ lầm chứ?"

Taehyung lên tiếng hỏi.

" Không đâu hacker này chuyên đi xâm nhập vào các máy tính của các công ti lớn để đánh cắp phần mền và dữ liệu cũng như tài liệu mật của công ti hay tài liệu quan trọng của đối tác"

"Có thể lấy lại dữ liệu không?"

"Tớ có thể lấy lại nhưng còn việc tên đó có sao chép lại hay không thì tớ không chắc"

"Cậu cứ lấy lại còn về những chuyện sau tớ sẽ lo"

Jimin gật đầu rồi tay thao tác các phím chưa đầy 5 phút tất cả các dữ liệu phần mềm và tài liệu mật được lấy về một cách nhanh gọn.

"Anh nên tạo một mật khẩu khó mở và bảo mật thật chặc nhầm tên kia lại hack vào máy tính, nếu như bị mất em không lấy lại được"

"Được cảm ơn em"

"Cảm ơn cậu Jimin"

"Ơn nghĩa gì bạn nhờ thì phải giúp, tớ có việc tớ đi trước"

"Tạm biệt"
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 32"Thân phận"


"Taehyung cậu nghĩ công ti cậu có gián điệp hay không?"

"Gián điệp?"

"Ừ, nếu như có gián điệp thì chắc là các tài liệu mật đã bị mất mà không ai hay biết, kể cả người đó biết thời gian chuyển lô hàng"

Taehyung trầm ngâm như đang suy nghĩ một việc gì đó rồi nói với thư ký bên cạnh mình "Đã rõ thưa chủ tịch"

___________

"Tôi đã ăn cắp lô hàng đó của Kim Taehyung"

Đầu dây bên kia cất giọng trầm khàng vui vẻ sảng khoái nói" Được cậu làm tốt lắm"

"Hãy giữ lời hứa của ông đừng đụng vào người nhà của tôi"

"Được được haha"

______________

Tin Tức Ngày Hôm Nay

* Theo như những gì chúng tôi biết thì Kim Thị đang đến gần với nguy cơ phá sản, từ một công ty lớn có tiếng tâm lại sắp tán gia bại sản thì liệu Chủ Tịch Kim Taehyung có thể vực dậy lại công ty được hay không?

Chúng tôi sẽ thu thập tin tức nhanh có thể.*

"Lên cả tin tức rồi cơ à?"

Yoongi vừa xem tin tức trên tivi vừa nhướng mày cười nhếch.

"Là anh hai cho người truyền thông tin sắp phá sản ra chứ gì" Jihye nhìn Kim Taehyung khẳng định nói.

"Làm như vậy con mồi mới có thể xuất hiện" Kim Taehyung nhàn nhã nói.

Hoseok trầm ngâm không nói một lời, Yoongi thấy vậy liền cất tiếng hỏi" Anh ba anh đang nghĩ gì vậy?"

"Là ai đang dực dây khiến Kim Thị phá sản?"

Hoseok nhìn Kim Taehyung lên tiếng.

"Tôi đang cho người điều tra" Kim Taehyung vừa xoa máy tóc của cậu vừa trả lời Hoseok.

"Cậu gây thù với ai à?"

NamJoon hỏi.

"Kẻ thù đếm không hết thì làm sao biết ai đang nhấm vào tôi"

"Trong giới Hắc Đạo ai cũng có kẻ thù nhưng mấy người đó vốn không nhắm vào công ty chỉ nhấm đến mạng người và cái chức vị đứng đầu" SoekJin lên tiếng.

"Theo em nhớ thì anh Taehyung có rất nhiều mối quan hệ trong hắc đạo sao không nhờ họ điều tra cho nhanh, tốn công ngồi đây suy luận làm gì?"

Jimin khó hiểu lên tiếng hỏi.

" Cậu ta vốn không muốn nhờ vã người khác, nếu muốn cậu ta đã làm ngay từ đầu rồi ngốc ạ" Jungkook cười giả lã trả lời câu hỏi của Jimin.

"Nói mày ngu thì mày cự" Jihye và Yoongi đồng thanh lên tiếng.

"Dạo này không còn vui tính như trước nha " Jimin đưa ánh mắt sắt bén nhìn hai người bạn của mình.

___________

Người đàn ông thân hình cao lớn đôi mắt sắt bén gương mặt tỉ lệ vàng đứng trước cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm tối tĩnh mịch trên tay gã cầm một ly rượu và tấm hình của một cậu von trai với làn da trắng nõn, đối mắt hút người đôi môi đỏ mọng khiong cần son, nụ cười trên môi người ta phải xao xuyến lòng người.

Cậu con trai đó không ai khác chính là Min Yoongi, phải hắn ta chính là người theo đuổi Yoongi hơn 8 năm trời, lần đầu gặp cậu là lúc cậu thi đại học, dáng người nhỏ nhắng mái tóc xám khói khiến cậu trong rất đẹp và mê người.

Hắn theo đuổi cậu nhưng cậu lại chẳng hề quan tâm đến hắn dù chỉ một giây, lần cuối gặp cậu là lúc hắn ra nước ngoài sinh sống cùng gia đình, hôm đó hắn đã rất vất vả để có thể kéo cậu ra sân bay để tiễn hắn đi.

Hắn đã rất muốn cậu đi cùng nhưng cho dù có làm mọi cách cậu cũng một mực từ chối hắn hết lần này đến lần khác.

Hắn hay tin cậu và Kin Taehyung đang hẹn hò thì hắn rất tức giận mà cấp tốc bay về Hàn để có thể tìm cậu, hắn đã nhắm đến công ti của Kim Taehyung nhầm mục đích Kim gia phá sản, sau đó Yoongi sẽ về bên hắn.

*Cạch*

Cánh cửa phòng được mở ra, có hai người con trai cao ráo mặc âu phục đen trên mặt hiện lên nỗi lo lắng và xót xa nhìb về hướng người đàn ông bên cửa sổ.

Căn phòng tối đen nhưng mực, chẳng có gù khác ngoài bàn làm việc, bộ sofa và trên tường toàn là ảnh của cậu thiếu niên mang tên Min Yoongi kia.

" Kang Daniel cậu định làm đến mức này sao?" cậu con trai kia lên tiếng.

"Làm đến khi nào Yoongi về bên tớ"

"Yoongi sẽ không về bên mày, vốn dĩ cậu ta không yêu mày" Người von trai còn lại lên tiếng.

"Guanlin JiHoon hai cậu nhìn xem, nụ cười của Yoongi thật ngọt ngào và xinh đẹp, có đúng không?"

"Tĩnh táo lại đi cho dù cậu có giết Kim Taehyung hay bắt cóc Min Yoongi thì cậu ta chỉ có hận cậu chứ không yêu cậu" Guanlin tức giận lớn tiếng nói.

"Người yêu cậu sao cậu không mở lòng mà lại đâm đầu vào cái tên Min Yoongi đó?"

JiHoon lên tiếng "Ong Sungwoo đã yêu cậu 8 năm rồi Daniel"

"Nhưng tớ không yêu cậu ấy" Daniel đau lòng nói.

"Vậy những năm tháng qua cậu đối sử với cậu ây chân thành tốt bụng như vậy là thương hại cậu ấy sao?"

"Tớ....."

"Cậu tồi lắm Daniel tớ thật sai lầm khi giới thiệu Sungwoo cho cậu để rồi cậu ấy phải chịu đau khổ" Jihoon tức giận lớn tiếng trách mắn Daniel.

Phải Ong Sungwoo yêu hắn 8 năm hắn biết điều đó, nhưng tình cảm của hắn dành cho Y chỉ là thương hại, hắn không hề yêu Y như cách hắn thể hiện, có phải hắn đang lợi dụng Y?

Có phải hắn đã làm tổn thương cậu con trai yếu đuối đó rồi không?

Kang Daniel mày là một thằng tồi.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 33"Kang Daniel"


"Aissssss đau đầu muốn chết"

"Dì dậy thằng khùng, khi không la làng lên làm gì?"

"Làm sao để tìm ra tên đó được đây" Yoongi vò đầu bức tóc mặt mày nhăn nhó.

"Tên nào?"

Jimin nhíu mày hỏi

"Thì tên đang nhắm vào Taehyung"

"Taehyung chưa tìm ra thì sao mày tìm ra?"

Yoongi như nhớ ra điều gì đó liền nhìn đến 4 người thân cận bên cạnh Taehyung rồi nở 1 nụ cười lạ.

"Phu nhân à cậu đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đáng sợ gì vậy chứ" Kai lên tiếng

"Các người giúp tôi đi" Yoongi chớp chớp mắt nhìn 4 người họ.

"Nhưng lão đại không cho chúng tôi nhúng tay vào" Anna lên tiếng

"Tôi là vợ của lão đại các người, tôi nói các người giúp là phải giúp" Yoongi đưa ánh mắt uy hiếp nhìn họ.

Nerissa dựng tóc gáy khi thấy ánh mắt của Yoongi nhìn họ, ánh mắt này còn đáng sợ hơn lão đại của bọn họ nữa" Phu nhân à ngài muốn chúng tôi giúp gì "

"Điều tra kẻ đằng sau dựt dây đi, chắc các người cũng không muốn Kim thị phá sản đâu đúng không?"

"Lỡ lạo đại biết thì đầu chúng tôi sẽ lìa khỏi cổ mất" Jay mếu máo nói.

"Tôi sẽ bảo đảm tính mạng cho cô cậu sẽ không có 1 vết thương đâu yên tâm"

"Thôi được chúng tôi sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ phu nhân giao"

"Tốt, đi đi nhanh nhanh nha"

"Rõ"

"Mày ác vậy?"

Jihye lên tiếng

"Tao đã bảo đảm họ sẽ không sao rồi mà"

"Mày chắc chưa?"

"Chắc"

_________________________

"Taehyung đã tìm ra được rồi" SeokJin vội vã đi vào nói

"Là ai?"

"Kang Daniel chủ tịch tập đoàn KN bang chủ bang Long Vương"

"Kang Daniel?"

Taehyung nhíu mày khi nghe đến tên này " Cậu biết hắn không?"

"Rõ từng chi tiết"

"Tôi muốn nghe"

"Kang Daniel vào 8 năm trước đã từng theo đuổi Yoongi"

"Theo đuổi?"

"Ừ, Daniel đã yêu Yoongi khi thằng bé thi đại học, Daniel luôn quan tâm và chiều chuộng thằng bé, nhưng Yoongi không chịu, sau đó gia đình Daniel đi Mỹ sinh sống, cậu ta 1 2 lôi kéo Yoongi ra tiễn cậu ta đi, gia đình cậu ta chỉ có cậu ta là con 1 cho nên ba mẹ hắn rất chiều hắn, làm mưa làm gió bên Mỹ suốt mấy năm nay, không hiểu vì sao hắn lại về nước và nhắm vào cậu"

"Chỉ có 1 lý do"

"Yoongi?"

Taehyung hắn không nói gì chỉ gật đầu thay cho câu trả lời"Hắn muốn dành lại Yoongi"

"Cậu sẽ xử lý như thế nào?"

"Cứ từ từ bây giờ chưa phải lúc"

________________

"Phu nhân đã tra ra được là ai rồi"

" Là ai?"

"Kang Daniel chủ tịch KN"

"Kang Daniel?" cả ba đều đồng thanh khi nghe đến tên này.

"Sao thế phu nhân biết hắn à?"

Jay thắc mắc hỏi.

"Không chỉ biết tôi còn hiểu con người anh ta"

"Yoongi bây giờ phải làm sao?"

Jimin lo lắng hỏi.

"Chắc là vì mày nên mới nhắm đến anh tao" Jihye lên tiếng

Yoongi gật đầu đồng nghĩa lời nói của Jihye là đúng, chỉ có vì cậu hắn mới nhắm vào Kim Taehyung và Kim thị.

"Nerissa và Jay cứ quan sát hắn giúp tôi"

"Rõ"

"Anna và Kai sẽ làm giúp tôi một việc"

"Đã rõ"

"Đi đi tôi sẽ liên lạc sau"

"Vâng"

"Yoongi..."
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 34"Thông tin"


"Taehyung anh nhất định phải cẩn thận"

"Bảo bối à anh chỉ là đi mua đồ ăn cho em thôi sao em lại chùm anh như ninja vậy?"

"Lỡ hắn nhận ra anh rồi hại anh thì sao, em đây là chỉ lo cho anh thôi"

"Vợ của tôi ơi em chùm anh như vậy mới dễ gây chú ý với chúng đấy làm sát thủ bao năm mà không biết sao?"

Vừa nói Taehyung vừa cời bỏ những thứ đang chùm trên mặt mình như khăn choàng kính găm khẩu trang tóc giả.

"Anh nói cũng đúng, nhưng lỡ chúng đánh lén thì sao"

"Yoongi của anh sẽ ra tay bảo vệ anh mà đúng không?" hắn nhéo má cậu yêu thương nói.

"Giờ còn đùa được xấu xa" cậu đánh nhẹ vào ngực hắn rồi cười tươi.

"Em yên tâm anh sẽ về ngay"

"Nhớ nhé"

"Anh biết rồi cậu vợ nhỏ của anh, anh đi đây kẻo tí em lại xĩu"

"Anh đi đi nhớ về nhanh"

"Anh biết rồi"

Sau khi Taehyung đi cậu lại chiếc ghế sofa ngồi đắng đo suy nghĩ, tại sao hắn vẫn thích cậu? sao hắn không buông tha cho cậu? eo ôi hắn ta biến thái à? sao cứ bám theo cậu mãi vậy chứ?

8 năm trước có một Kang Daniel điên cuồng theo đuổi Min Yoongi, 8 năm sau Min Yoongi lại yêu người khác và Kang Daniel vẫn cứ không buông tha cho cậu.

Cậu lấy máy tính tra thông tin về Kang Daniel trong suốt 8 năm qua, * Kang Daniel Chủ tịch tập đoàn KN, trẻ tuổi, thông minh đẹp trai là gu của các cô gái trẻ* đọc tới đây Yoongi khẻ nhếch môi cười vì hắn còn chưa đủ so với Kim Taehyung của cậu, cậu đọc tiếp * Ong Sungwoo chàng trai thông minh trẻ tuổi này đã theo Kang Daniel trong suốt 8 năm qua để hộ trợ Kang Daniel thành lập một công ti lớn như hiện tại, đọc tới đây cậu lại hơi nhíu mày cậu nhìn vào ánh mắt của Ong Sungwoo đối với Kang Daniel giống như ánh mắt cậu dành cho Kim Taehyung, yêu thương, thấu hiểu.

Cậu đọc tiếp" trong suốt 8 năm qua Ong Sungwoo đã cố gắng để có thể giúp Kang Daniel có một công ti lớn ở nước Úc nhưng không hiểu vì sao Ong Sungwoo lại lùi về khi công ti đang trên đà phát triển?

Chủ tịch KN cho biết" Do Ong Sungwoo cậu ấy không được khoẻ cần nghỉ ngơi nên mới không hoạt động nữa" đây có phải là câu trả lời thật của chủ tịch Kang?

Ong Sungwoo cho biết " Tôi rất mệt, tôi muốn được nghỉ ngơi và ở một mình" chỉ là câu nói ngắn gọn nhưng sao nghe đau lòng quá, cậu con trai tiều tùy ốm đi rất nhiêu, có phải công ti KN đã lấy hết sức lực của cậu khiến cậu mệt mỏi như vậy?

"Kang Daniel Ong Sungwoo" Yoongi lẩm nhẩm tên hai người họ bất giác cậu lại tra thông tin về cậu trai Ong Sungwoo.

*Ong Sungwoo 28 tuổi con của gia tộc Ong cậu được sinh ra tại Hàn Quốc và lớn lến ở Úc, sau khi cậu lên 10 gia đình cậu chuyển sang Úc định cư, cậu có làn da trắng, con ngươi mà nâu mái tóc bạch kim khi vừa được sinh ra, gia đình cậu chỉ có cậu là con một, cậu ít nói nhưng học rất giỏi và rất thông minh, thành tích học tập của cậu lúc nào cũng đứng đầu bảng sau khi cậu 20 tuổi cậu đã dọn ra ở riêng và mở cho mình một quán Cafe nhỏ cậu đã mở quán cafe được 4 năm, cậu là bạn của Chủ tịch tập đoàn KN là Kang Daniel sau khi làn bạn với chủ tịch Kang cậu đã đóng của quán được 4 năm nay, trong 4 năm cậu đã giúp chủ tịch Kang đưa công ti KN lên đứng đầu top nhì top ba của thế giới, sau khi công ti đang trên đà phát triển thì Ong Sungwoo lại lùi về sau, được cho biết là vù cậu ấy mệt nên đã nghỉ phép mà tịnh dưỡng sức khoẻ.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 35"Người quen"


"Sao nghe tên quen thế nhỉ" Yoongi lẩm bẩm một mình thì có một đôi tay bịch mắt cậu khiến cậu giật nãy mình.

"Đố ngươi ta là ai?"

"Park Jimin mày có thôi đi không?"

"Giỡn xíu mà căng vậy bồ"

"Đang suy nghĩ vài chuyện đây"

"Chuyện mô rứa?"

"Mày còn nhớ Kang Daniel và Ong Sungwoo không?"

"Sao hỏi thế? mà Ong Sungwoo là ai?"

"Đây đọc đi"

Yoongi đưa thông tin của Ong Sungwoo cho Jimin xem, sau khi đọc xong Jimin gật gù như hiểu ra gì đó.

"Ong Sungwoo con của gia tộc Ong từng là đối tác làm ăn với Park gia, sao thế?"

"Theo như tao đoán Ong Sungwoo thích Daniel"

"Mày nói đúng rồi đoán làm gì nữa" Jihye tuef ngoài bước vào.

"Mày biết cậu ta à?"

"Tao từng đi làm thêm ở quán cafe của Sungwoo"

"Tiểu thư cũng đi làm thêm hả?"

Jimin khó tin nhìn cô

"Tiểu thư cũng cần sài tiền cưng nhé"

Jimin bĩu môi nhìn cô, còn cô thì lườm Jimin cháy cả mắt, Yoongu ngồi một bên nhìn hai người họ đá nhau bằng mồm bằng mắt như vậy khiến cậu cũng bất lực.

"Thôi thôi, kể tiếp đi kệ nó" Yoongi tách hai người ra rồi ngồi vào giữa.

"Có một năm tao qua Úc để điều tra vụ hàng cắm muốn bắt được mồi thì phải theo dõi thôi, nên tao đã xin vào quán của Sungwoo tao làm thêm, tao làm được sáu tháng lận mấy chuyện của Sungwoo tao đều biết bởi vì cái gì cậu ta cũng kêt tao nghe, có một hôm Kang Daniel bị truy đuổi rồi bị thương Sungwoo thấy vậy đưa cậu ta vào quán băng bó vết thương rồi từ đó làm bạn, sau khi làm bạn được 5,6 tháng gì đó Sungwoo đột nhiên đóng cửa quán cậu ta bảo là hổ trợ Daniel trong công việc vì thế đã đóng cửa 4 năm nay, rồi tao cũng nghỉ việc nhưng thời gian đó tao vẫn ở Úc để theo dõi cái Bang đó, không hiểu sao sau khi công ti Daniel đứng đầu top các vản xếp hạng thì truyền thông báo rằng Ong Sungwoo lui về ở ẩn, một hôm tao gặp cậu ta ở ngoài đường tao nhớ hôm đấy trời có tuyết dày rất lạnh, cậu ta chit khoác moitj cái áo mỏng, đôi mắt đẫm lệ, thấy vậy tao kéo cậu ta về nhà tao rồi hỏi thăm thì biết hôm đó Kang Daniel nổi nóng với cậu ấy, còn tát cậu ấy nên cậu ấy mới như vậy, tao hỏi sâu hơn thì biết Ong Sungwoo thích Kang Daniel.

"Wow biết nhiều thật đấy kể như rap luôn" Yoongi gật gù hiểu còn Jimin vỗ tay vì cô kêt quá hay quá gay cấn quá xúc động.

"Vậy hiện tại mày có liên lạc với cậu ấy không?"

"Không có, khi đang kêt cậu ta ngất, tao đưa vào viện thì bác sĩ bảo do cậu ấy stress rồi nhịn đói 3 ngày nên cơ thế yếu, khi tao nua cháo quay về cậu ta biến mất rồi không để số điện thoại hay gì cả"

"Nhưng mà tội cậu ta thật đấy" Jimin rưng rưng lấy khăn giấy dậm dậm nước mắt chưa rơi của mình.

"Ừm hứm Sungwoo cậu ta tốt lắm thân thiện cậu ta có trái tim ấm áp nói chung cậu ta xứng đáng có được hạnh phúc"

"Tìm số điện thoại cậu ta gọi hỏi thăm đi"

"Điện thoại cậu ta từ khi biết tên họ Kang đó đều do hắn giữ"

"What????"

Yoongi mở to mắt nhìn cô

"Không yêu con người ta mà quản như đúng rồi vậy?"

Jimin bất mãn nói.

"Không yêu nhưng thích chiếm hữu" Jihye nhúng vai nói

"Đang nói gì mà vui thế?"

Jungkook bước vào vui vẻ hỏi

"Dậy là vui chưa?"

Jimin nhíu mày nhìn gã

"Mặt vậy vui không?"

Yoongi và Jihye đồng thanh hỏi gã.

"Mắc gì căng?"

Jungkook xanh mặt hỏi ngược lại họ "Taehyung đâu?"

"Kiếm chi?" giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.

"Gì mà chùm thế ghê vậy?"

Jungkook bật cười lớn hỏi hắn.

"Bắt buộc" Taehyung thở dài nói.

"Như mấy bà cô sợ đen da ấy" Jimin cười hớ hớ nói.

"Nên xem lại giới tính" Jihye còn khà khà vào mặt Taehyung.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 36"Tức giận"


"Con mẹ nó" Kang Daniel tức giận đập nât ly rượu trên tay mình.

"Điên à? bị làm sao thế?"

Jihoon cau mày nhìn Y

"Công ti ngày một giảm xuống kia kìa" Gã cọc cằn trả lời.

"Hâm à? giảm thì nâng lên mắc giống gì mà đập đồ vậy? biết tốn tiền mua lắm không?"

Jihoon bực bội nói.

"Không cần biết, bảo Sungwoo đi làm lại đi"

"Con mẹ nó có bị khùng không?, mày lấy hết sức lực của nó mới vừa lòng mày hay sao hả thằng chó?"

Jihoon nóng giận quát lớn.

"Tao không cần biết tao không quan tâm, mau đi kêu Sungwoo đến đây"

"Bố mày đéo đi đấy, mày làm như thế với nó đéo cảm thấy có lỗi à thằng tồi?"

"Tao bảo mày đi" Y gằn giọng ra lệnh cho cậu.

"Tao đéo đi, bố mày đéo kêu nó đấy làm gì tao?"

"Mẹ kiếp Park Jihoon" Y giơ tay định đánh cậu thì Guanlin bước vào

"Tao thách mày đánh em ấy?"

Gualin mặt u ám nhìn Y.

"Hãy nhìn lại mày đi, mày làm được gì cho nó mà bắt nó phải làm theo ý mày? mấy năm nay mày hành hạ nó chưa đủ hay sao? có phải con người không vậy?"

Guanlin lên tiếng trách mắng Y.

"Dạy đời tao sao?"

"Tao không rảnh để dạy đời mày tao chỉ nói những gì tao muốn nói cho màt hiểu nhưng xem ra mà đéo thấm nỗi từng câu chữ tao nói ra"

"Hôm nay chúng mày ăn gan hùm à? dám nói thế với tao sao?"

"Tao có thể giết cả mày đấy, mày nhìn đi thằng chó, mày đã làm gì? mày có biết Ong Sungwoo vì chuyển lô hàng cho mày mà nó bị thương nặng không? bác sĩ nói nếu như không đến kịp tính mạng nó sẽ không giữ được, phần vai và ngay bụng nó đều có vết thuơng hơn nữa chỉ một chút thôi một chút nữa thôi viên đạn đã xuyên qua tim nó rồi đó thằng khốn"

"Đó là nhiệm vụ tao không ép cậu ta đi do cậu ta tự nguyện, còn nếu tự nguyện thì không thể trách tao"

"Mày không còn là con người nữa, trong suốt 8 năm nó luôn đi theo mày ăn uống đi đứng ngủ nghĩ nó đều nghe theo lệnh của mày nó như một con rối vậy, khi công ty vực dậy mày bảo nó ở ẩn, khi công ty có chuyện mày lại muốn nó giúp mày? sao mày tồi vậy Kang Daniel?"

Jihoon gào thét vỡ oà khi nhắc đến đứa bạn đáng thương của mình.

"Park Jihoon tao nhắc cho mày nhớ là người của tao thì nên nghe theo lời tao là người hay chó cũng phải tuâb theo mệnh lệnh của Kang Daniel tao" Ánh mắt của Y đỏ rực những tia máu đỏ hiện lên trong mắt hắn khiến hắn nhìn dữ tợn hơn.

"J...Jihoon" Giọng nói yếu ớt từ ngoài cửa vang lên gọi tên cậu.

"Sungwoo sao mày lại đến đây?"

Jihoon chạy nhanh ra đỡ lấy cậu.

"Tao nghe nói công ti có chuyện nên tao đến đây" Sungwoo yếu ớt nói

"Không sao đâu chuyện nhỏ tao và Guanlin làm được"

"Đang có chuyện gì sao?"

Sungwoo nhìn về hướng Kang Daniel hỏi.

"Không có tụi tao đang bàn chuyện thôi" Guanlin nhanh miệng nói.

"Vậy thì tốt rồi, tao tưởng có chuyện gì chứ" Sungwoo mỉm cười nói

"Được rồi tao đưa mày về nghỉ ngơi" Jihoon nuốt nước mắt vào trong nhẹ nhàng ân cần nói .

"umm"

Sau khi tất cả rời đi Kang Daniel bàng hoàng ngồi xuống ghế, khi thấy hình ảnh nhỉ bé của Sungwoo khiến tim hắn đau đớn, người con trai trắng nõn khoẻ mạnh của hắn bây giờ trên người lại có những vết thương tay vẫn còn truyền nước biển làn da xanh xao ốm yếu khiến hắn đau xót.

Kang Daniel mệt mỏi dựa vào ghế xoa mi tâm của mình, Y không muốn đối xử như vậy với Sungwoo, nhưng nếu không làm vậy cậu sẽ không rời bỏ Y, còn cảm giác Y muốn dành lại Yoongi như có như không nhìn hình ảnh của Yoongi trên bàn với nụ cười tươi khiến hắn bồi hồi, còn khi nhìn vào ảnh của Sungwoo cậu con trai dễ thương có nụ cười ngọt ngào đó khiến Y ấm lòng và dễ chịu biết bao nhiêu.
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 37"Gặp mặt"


"Tôi muốn gặp Kim Taehyung"

"Dạ xin hỏi ngài có hẹn trước không ạ?"

"Không, cứ nói Kang Daniel đến tìm"

"Vâng, vậy ngài đợi một lát"

*Reng reng*

"Dạ thưa chủ tịch có ngài Kang đến tìm ạ"

"Kang Daniel?"

"Đúng rồi ạ"

"Cho lên đi"

"Vâng"

"Thưa ngài phòng của chủ tịch ở tần 8 ạ"

Y gật đầu rồi bước đi, khí chất toả ra khiến nhiều ánh mắt phải dõi theo y, Y đi lên tần 8 khi đứng trước cửa phòng của hắn y châng chừ không biết có nên gõ cửa hay không, suy nghĩ hồi lâu y vẫn quyết định gõ cửa đi vào.

*Cốc cốc*

"Mời vào"

Y nhàn nhã mở cửa bước vào, hắn nhìn thấy y liền nheo mày quan sát y từ trên xuống dưới, ánh mắt hiện ra vẽ thăm dò dán lên người của y khiến y hơi cau mày khó chịu.

"Chủ tịch Kim thấy khách không mời ngồi mà quan sát gì lắm vậy?"

"Thất lễ, lần đầu thấy ngài Kang nên muốn quan sát kĩ hơn đó mà"

Vừa nói hắn vừa đưa tay ra mời y ngồi xuống ghế, hắn tiện tay rót cho y một tách trà rồi cũng ngồi đối diện với y.

"Không biết cơn gió nào đưa ngài kang đến đây?"

"Nghe danh đã lâu nên muốn đến xem chủ tịch Kim là người như thế nào lại được mọi người kính trọng yêu quý đến như vậy."

"Ngài Kang đã quá lời"

"Tôi muốn hợp tác với anh"

"Hợp tác?" hắn cau mày khó hiểu nhìn y

Y cười giả lả rồi nói.

"Chỉ là hợp tác làm ăn"

"Chứ không phải công ty của ngài đang tuột sao ngài Kang?"

Hắn nhìn y cười như không cười, Kang Daniel bị nói trúng tim đen liền hơi khó chịu thể hiện lên gương mặt nhưng rồi cũng cười mỉm trả lời.

"Haha ngài nói không sai, đúng là công ty của tôi đang gặp vấn đề"

"Tôi sẽ được gì nếu hợp tác với ngài?"

Kim Taehyung nhướng mày nhìn y.

"Ngài muốn gì sẽ được thứ đó"

"Được thôi, tôi muốn ngài buông tha cho Yoongi"

"Min Yoongi?"

Hắn gật đầu nhìn y, y không muốn nhưng đành phải chấp nhận vì nếu không công ty của y sẽ phải phá sản.

"Được, tôi sẽ buông tay Yoongi như ngài muốn"

"Được cứ như vậy, hợp tác vui vẻ"

"Hợp tác vui vẻ"

Sau khi nói chuyện với Kang Daniel xong hắn trầm ngâm suy nghĩ tại sao anh ta lại muốn hợp tác với hắn mà không phải ai khác?

"Theo dõi nhất cử nhất động của Kang Daniel"

"Đã rõ"

*Reng reng*

"Hôm nay anh có về trưa không?"

"Anh đang chuẩn bị về, sao đấy? nhớ anh à?"

"Không thèm chỉ là hôm nay em muốn nấu ăn nếu anh không về em sẽ không nấu"

"Em nấu đi anh về ngay"

"Nae~~"

Hắn vui vẻ tắt máy rồi cũng chuẩn bị về nhà với bé yêu của hắn, trên đường về hắn bắt gặp một người khá quen thuộc Ong Sungwoo?

Một người con trai dáng người bé nhỏ yếu ớt đang đi trên đường có vẻ như chàng trai đó đang rất mệt.

Kim Taehyung dừng xe bước nhanh về phía cậu, cậu như không thấy mở mắt thêm được nữa liền ngã nhào vào lòng của hắn, hắn vội vã đưa cậu lên xe chạy nhanh về biệt thự.

"Yoongi Yoongi giúp anh một tay"

"Sao vậy anh? sao.......Ong Sungwoo?"

"Anh thấy câuh ta ngất trên đường liền đưa về đây"

"Được rồi anh để cậu ấy nằm đó đi em đi lấy khăn với nước"

Yoongi ba chân bốn cẳng chạy vào bếp lấy khăn với nước để lau mặt cho cậu, lấy xong Yoongi liền chạy như bay ra ngoài để lau mình cho cậu, Yoongi cởi hai cúc áo trên ra cho Sungwoo thoải mái hơn, Yoongi liền vắt khăn lau mình cho Sungwoo.

"Yoongi tao.....Ong Sungwoo???"

"Jihye, Jimin giúp tao một tay"

"Ờ được được"

Cả hai người đều đến bên cạnh giúp Yoongi một người thì quạt một người thì giũ nước lên mặt cho Sungwoo tỉnh dậy.

"Kể đi" NamJoon bên cạnh khều Taehyung

"Thấy ngất trên đường nên đưa về đây"

"Nay tốt dữ vậy?"

Jungkook cười cợt nói

Hắn lườm Jungkook một cái rồi cũng không rãnh mà đôi co với gã, ngưng một lát hắn nói tiếp.

"Kang Daniel đã đến gặp tao"

"Chi vậy?"

Hoseok lên tiếng hỏi

"Hợp tác làm ăn"

"Chấp nhận luôn à?"

SoekJin hỏi.

"Ừm"

"Được rồi để cậy ấy nghỉ ngơi đi mấy người dsi ra ngoài hết đi cho cậu ấy yên tĩnh" Yoongi thẳng tay đuổi luôn mấy anh chàng đang bàn chuyện làm ăn.

"Còn hai bây vào bếp phụ tao một chút"

"Qua chơi chứ không có qua phụ"

"Có ăn là có phụ, đi"

"Ơ cái thằng này"
 
Taegi /Ông Trùm Mafia Và Cậu Vợ Sát Thủ/
Chap 38"Cứu mạng"


"Ưmm"

Chàng trai từ từ mở đôi mắt của mình ra nhìn xung quanh chỗ phòng khách xa lạ này cậu chưa từng thấy bao giờ, cậu chạm rãi ngồi dậy dụi dụi đôi mắt rồi nhìn kĩ xung quanh cậu nheo mày vì thấy tấm ảnh của hắn và Yoongi trên tường đối diện.

"Cậu tỉnh rồi à?"

Cậu phản xạ xoay qua nơi có giọng nói, Yoongi từ bếp đi ra trên tay còn cầm một tô cháo bao ngư thơm ngon nóng hổi.

"Cậu là..?"

"Tôi là Yoongi"

"Cậu đã đưa tôi đến đây sao?"

"Không phải là Taehyung đưa cậu đến đây"

"Taehyung?"

"Ừ, cậu ăn cháo đi cậu ngất xĩu trên đường Taehyung thấy và chỡ cậu về đây"

"Cảm ơn cậu nhưng tôi không đói"

"Ăn đi" Jihye từ bếp đi lên trên tay còn cầm một ly nước cam bổ dưỡng, cô từng bước lại gần rồi đặc cốc nước trước mặt Sungwoo.

"Jihye?"

"Ừ tao đây mày bị ốm đó còn nhịn đói đi giữa trời năng ngất xĩu là phải"

"Sau mày ở đây"

"Đây là nhà tao"

"Nhà?"

"Ăn đi rồi tao nói sau, mày ăn rồi mới có sức được".

Sungwoo gật đầu rồi cầm tô cháo lên múc từng muỗn rồi thưởng thức nó chỉ 30 phút cậu đã ăn xong tô cháo bào ngư nóng hổi do chính tay Min Yoongi làm ra.

"Cậu no chưa?"

Yoongi nhẹ nhàng hỏi cậu.

"Tôi no rồi cháo cậu nấu ngon lắm, tôi cảm ơn nhé" Sungwoon mỉm cười đáp

"Không có gì đâu cậu no là được, cậu uống nước cam đi"

"Cậu ấy tỉnh rồi à?"

Taehyung từ bếp bước ra cùng 5 người còn lại Sungwoon mở tròn mắt nhìn xung quanh rồi nhìn lại mình.

*Ôi trời ơi toàn trai xinh gái đẹp*

"Cậu ổn rồi chứ Sungwoon?"

"À tôi không sao tôi cảm ơn nhé"

"Không có gì đâu cậu khoẻ là được rồi " Taehyung gật đầu rồi đáp.

"Sungwoon tớ có làm ít bánh ngọt cậu có muốn thử không?"

Jimin vui vẻ ngồi xuống kế bên Sungwoon.

"Cậu là?"

"Tớ là Jimin"

"Chào cậu Jimin, cảm ơn mọi người vì đã đưa tôi đến đây và chăm sóc tôi như vậy thật ngại khi đã làm phiền đến mọi người"

"Không phiền đâu giúp đỡ người bệnh là chuyện tốt mà" SoekJin lên tiếng.

"Guanlin à anh đã tìm thấy Sungwoon chưa?"

Jihoon hoản loạn khi biết Sungwoon mất tích cả ngày hôm nay.

Lúc sáng cậu còn thấy Sungwoon ở phòng khách đến khoảng trưa đã không thấy cậu đâu cậu tìm mọi ngốc ngách trong nhà vẫn không thấy Sungwoon cậu sợ hãi gọi điện cho Guanlin.

Guanlin khi nghe tin đã tức tốc chạy đến nhà của Sungwoon, vừa vào anh đã thấy Jihoon khóc nức lên vì Sungwoon hiện giờ vẫn chưa tìm thấy " Jihoon em bình tĩnh đã Sungwoon không sau đâu".

"Hồi sáng nó còn ở đây còn ăn sáng với em, trưa em đi làm về đã không thấy nó nữa anh ơi"

Guanlin bối rối ôm cậu vào lòng an ủi anh chưa bao giờ thấy Jihoon của anh khóc nấc lên như vậy "Anh sẽ tìm Sungwoon về cho em đừng khóc nữa"

*Reng reng*

Jihoon nhân tay lấy điện thoại rồi bắt máy lên "Alo"

"Jihoon"

"Sungwoon mày đang ở đâu vậy hả sao tao gọi không được, mày đi đâu vậy biết tao lo lắm không hả?"

"Jihoon hiện giờ tao đang ở Kim gia mày đến đón tao nha"

"Được được tao sẽ đến ngay" Jihoon cúp máy rồi quay sáng Guanlin" Anh à chúng ta đến Kim gia đi Sungwoon đang ở đó"

"Được" Guanlin và Jihoon gấp gáp lên xe chạy ngay đến Kim gia, vừa đến cổng Jihoon đã lau như tên bắn vào trong nhà mặt cho những người khác đang ngồi ở đó nhìn cậu

"Sungwoo à mày đi đâu vậy tao lo lắm mày biết không hả?"

Jihoon khóc lóc ôm chằm lấy Sungwoo.

"Jihoon à tao xin lỗi đừng khóc nữa nín đi"

"Mà sau mày lại ở Kim gia vậy?"

"Tao bị ngất trên đường là ngài Kim đưa tao về đây rồi họ chăm sóc tao"

"Cảm ơn mọi người vì đã giúp cho Sungwoon tôi thất lễ quá vì Sungwoon đột nhiên biến mất tôi đã rất lo cho nên"

"Không sao tôi hiểu"

"Jihoon Sungwoon " Guanlin từ ngoài chạy vào nhìn thấy tất cả đang ở đó anh cũng khựng lại mà chào họ

"Chào mọi người tôi là Guanlin bạn của Sungwoon"

Mọi người gật đầu chào lại anh, anh nhanh chân bước đến gần Sungwoon và Jihoon "Mày đi đâu vậy?

đang bệnh mà ra ngoài điện thoại gọi cũng không được biết bọn tao lo lắm không?"

"Tao xin lỗi"

"Mọi người đừng nóng giận dù sao cậu ấy cũng đang bệnh mọi người đưa cậu ấy về chăm sóc đi" Yoongi lên tiếng phá ngang bầu không khí khó thở này.

"Dù sao chúng tôi cũng cảm ơn mọi người, vậy chúng tôi xin phép đi trước"

"Tạm biệt"
 
Back
Top Bottom