Khác Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,557
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
247669835-256-k767299.jpg

Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Tác giả: dhuynhu
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Min Yoongi và Park Jimin là bạn thân của nhau, hai cậu có hai người bố siêu cấp đẹp trai và lạnh lùng, sắc đẹp của hai cậu ai nhìn vào cũng mê khiến cho hai ông bố phải mệt mỏi.



taegi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Giao ước : trong bóng tối
  • Tính hiệu bóng ma
  • Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
  • Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 1 "KHỞI ĐẦU"


    "Bố ơi hôm nay cho con đi chơi với Minnie nha" Cậu trai 18 tuổi chạy lại người đàn ông đang ngồi ở sofa làm việc

    " Đi đâu?"

    Người đàn ông trả lời

    " Hmm đi ăn và đi chơi thôi"

    " Ta cho con đi rồi ta được gì?"

    Người đàn ông nhướng mày hỏi cậu trai.

    " Bố muốn gì cũng được cho con đi đi mà nha?"

    " Đi sớm về sớm"

    " Oa yêu bố nhất" Cậu trai hôn một cái lên má người đàn ông rồi chạy lên phòng mình.

    Min Yoongi 18 tuổi, cậu trai được Kim Taehyung nhận nuôi, từ nhỏ cậu ở cô nhi viện đến năm cậu 6 tuổi lúc đó Kim Taehyung vừa tròn 20 tuổi, mặc dù cậu đanh đá ngang bướng không sợ ai chỉ sợ Kim Taehyung nhưng cậu học rất giỏi, cậu có một làn da trắng, đôi mắt một mí, đôi môi căng mộng, chiếc mũi nhỏ nhỏ xinh xinh.

    Kim Taehyung, năm nay đã 32 tuổi hắn nhận nuôi cậu trong một lần đi thăm cô nhi viện, hắn thấy một cậu bé làn da trắng xứ trong rất đáng yêu đang chỉ cho mấy cậu nhóc viết chữ, hắn đã nhận nuôi cậu cho đến khi cậu 18, cậu là bảo bối của hắn, tình cảm hắn dành cho cậu không chỉ có tình cảm bố con mà còn có tình yêu, hắn yêu cậu, hắn chiếm hữu cậu, những ai lại gần cậu thì hắn sẽ tàn nhẫn mà giết người đó.

    " Cháu chào chú Kim" Một giọng nói trong veo vang lên.

    Hắn ngước lên nhìn người vừa chào hắn, sau đó lướt sang người kế bên cậu con trai ấy.

    " Chào cháu Jimin" hắn nhìn sang người kế bên.

    " Tới đây làm gì?

    Jungkook?"

    Park Jimin 18 tuổi là một cậu bé bị gia đình bỏ rơi được Jeon Jungkook nhận về nuôi, tính tình của cậu và Yoongi giống nhau, từ năm cậu 6 tuổi là cậu đã quen biết Yoongi trong một bữa tiệc được Jeon gia tổ chức, hai cậu nhóc lúc đó vừa gặp nhau đã rủ nhau đi chơi mặc kệ hai ông bố đang tiếp khách ở kia, Jimin có làn da trắng, đôi mắt hai mí to tròn, đôi môi căng một đỏ tự nhiên, nhìn vào ai cũng muốn bảo vệ và chiếm hữu.

    Jeon Jungkook 32 tuổi bạn thân Kim Taehyung và là bố của Park Jimin, hắn nhận nuôi cậu khi cậu 6 tuổi, tính của hắn cũng như Taehyung, chiếm hữu rất cao, và rất cưng chiều bảo bối của mình.

    " Đưa Jimin qua đây với Yoongi" Jungkook thản nhiên ngồi xuống ghế bắt chéo chân.

    " Yoongi trên phòng con lên đi"

    " Vâng" Jimin quay đi lên phòng của Yoongi.

    Taehyung rót cho Jungkook một ly rượu cho bản thân một ly, hắn cầm ly rượu lên xoay xoay chất lỏng màu đỏ trong ly.

    " Cậu không sợ bảo bối của cậu bị cướp mất sao?"

    Jungkook lên tiếng.

    " Cậu thì sao?

    Không sợ à?"

    Taehyung nhấp một chút rượu, chất lõng màu đỏ chảy xuống cổ họng khiến hắn kích thích hơn và đầu óc tĩnh táo hơn.

    " Sợ chứ, sợ kẻ cướp bảo bối tôi phải chết" Jungkook nhếch môi cười.

    "Nên cậu hãy giữ cho kĩ vào" Taehyung đặt ly rượu lên bàn nói.

    Hai người bố cứ ngồi nói chuyện phím với nhau Yoongi và Jimin từ trên lầu đi xuống.

    Yoongi mặc cho mình một chiếc áo sơ mi trắng và quần bò đen ôm sát cặp chân thon dài của cậu, Jimin mặc cho mình một chiếc áo sơ mi tím nhạt cùng với chiếc quần jean đen ôm sát chân.

    "Bố bọn con đi nha" Yoongi chạy lại câu cổ Taehyung.

    " Đi cẩn thẩn" Taehyung đáp

    " Con biết rồi mà" Yoongi hôn một cái ngay má hắn rồi tạm biệt hắn.

    "Bố con đi đây" Jimin hôn lên má Jungkook rồi kéo Yoongi chạy ra cửa.

    Jungkook lắc đầu rồi cầm ly rượu lên uống, Taehyung thì tiếp tục công việc còn đang giang dở của mình.

    "Lô hàng sao rồi?"

    Taehyung vừa làm việc vừa hỏi người đối diện.

    " Đã lấy lại và chuyển đi rồi" Jungkook dựa người vào ghế nhắm hờ mắt.

    " Lão ta thì sao?"

    " Đem về và bị tra tấn, rất thảm hại"

    " Cậu ác quá đấy Jungkook"

    " Không bằng cậu, Taehyung"

    Taehyung bỏ máy tính lên bàn, cầm ly rượu lên uống một ngụm, khí chất của hắn càng làm cho hắn thêm quyến rũ mặc dù đang ở nhà.

    " Ngày mốt bên Mỹ có buổi đấu giá, đi không?"

    Jungkook xoa xoa thái dương hỏi Taehyung.

    " Đi" hắn trả lời ngắn gọn.

    " Bảo bối của cậu ở nhà?"

    Jungkook nhướng mày hỏi hắn.

    " Đem theo, còn cậu?"

    " Giống cậu, tôi còn có việc đi trước"

    Nói rồi Jungkook đứng lên xoay người bước đi, Taehyung dựa người vào ghế mệt mỏi nhắm hờ mắt, mấy hôm nay hắn không ngủ đủ giấc vì công việc quá nhiều làm hắn mệt mỏi.

    Yoongi và Jimin đi đến chỗ đua xe, hai cậu vừa đến đã là sự chú ý của mọi người ở trường đua, hai cậu có nhan sắc tuyệt đẹp, quyến rũ, đàn ông thì thèm thuồng con gái thì ganh tị.

    Hai cậu không quan tâm mà đi đến hai con xe đậu sẵn ở đó, hai cậu nhìn qua hai người kế bên, bên cạnh họ là hai cô gái, dáng người cao, toát lên vẽ quyến rũ và dân chơi, hai cậu cười nhếch môi rồi gặng tay lái, khi lá cờ được cô gái phất xuống thì bốn chiếc mô tô lao đi.

    Dẫn đầu là hai cô gái lúc nãy, Yoongi và Jimin thông thả chạy chậm, mọi người ở đó cô vũ cho hai cô gái kia quyết liệt vì họ đã cược hai cô gái kia sẽ chiến thắng, gần đến đích Jimin và Yoongi gặng tay lái nhanh lên và chạy vượt mặt hai cô gái kia.

    Cậu và Jimin đã về nhất, tất cả tiền cược lẫn tiền thưởng sẽ về tay của hai cậu, hai cô gái tức giận đi đến phía hai cậu đang đứng, mặt hầm hầm như muốn giết cậu.

    " Thua nên tức à?"

    Yoongi mỉa mai cô gái tóc tím.

    " Chúng mày đã chơi gian lận có đúng không?"

    Cô gái tóc vàng lên tiếng quát thẳng vào mặt Jimin.

    " Con gái con đứa nói chuyện thì nói nhỏ nhẹ thôi, ước hết cả mặt tôi rồi" Jimin lấy trong túi ra một cái khăn tay, cậu lau mặt rồi quăng nó đi.

    " Con mắt nào thấy tụi này gian lận?"

    Yoongi nhướng một bên mày nói.

    " Bọn mày có biết tụi tao là ai không hả?tụi tao là bảo bối của Kim Taehyung và Jeon Jungkook đấy, liệu hồn thì mau xin lỗi bọn tao" Cô gái tóc tím hùng hổ nói to.

    Cậu và Jimin quay qua nhìn nhau rồi nhúng vai bất lực, cậu cười khinh cô gái tóc tím.

    " Xin lỗi vì cái gì?

    Xin lỗi vì bọn tôi đã thắng hay xin lỗi vì ngày mai hai người sẽ chết?"

    " Mày nói cái gì hả?"

    Cô gái tóc vàng định tát cậu thì đã bị cậu nắm lại.

    " Nếu không muốn chết thì đừng đụng vào tụi này" cậu hất tay ả ra rồi lạnh lùng nói.

    " Tiền đưa về Kim gia và Jeon gia"

    Nói rồi cậu và Jimin bỏ đi để hai cô gái ở lại giận tím người nhưng không làm gì được.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 2 "BÍ MẬT"


    Sau khi chơi đã mệt ai về nhà nấy, Yoongi về nhà không thấy Taehyung đâu, cậu lên phòng thì thấy hắn đang ngủ, trên người chủ có một cái khăn tắm quấn ngang hông.

    Yoongi nhìn hắn không chớp mắt, cậu từ từ đi đến giường của hắn, khi hắn ngủ trên gương mặt hắn vẫn còn vẻ phòng bị, gương mặt quyến rũ, thân hình 6 múi.

    Yoongi lắc đầu thở dài trong lòng, bố cậu có phải là quá đẹp trai rồi không?, Yoongi nhìn vào đôi môi hình chữ nhật của Kim Taehyung, suy nghĩ thoáng qua trong đầu khiến cậu giật mình.

    Có nên hôn Kim Taehyung không?

    Nếu hắn biết hắn có giết cậu không?

    Nhưng muốn thử xem môi Kim Taehyung như thế nào.

    Yoongi đánh liều đuae mặt mày gần lại mặt của Taehyung, cậu chậm rãi ấn môi mình lên môi Taehyung, môi hắn mềm mại, lạnh lẽo.

    Cậu muốn dứt ra nhưng không được, thật sự môi hắn rất cuốn hút, cậu đang bận đấm chiềm trong suy nghĩ nhưng không để ý khóe môi của Kim Taehyung đã cong lên một được hoàn hảo.

    Cậu thoát khỏi nụ hôn đó, cậu nhìn con người đang ngủ say kia, cậu kề sát tai hắn thủ thỉ.

    " Bố ơi, con yêu bố"

    Nói rồi cậu quay lưng ra khỏi phòng hắn, hắn mở mắt ra đôi ngươi đen nhanh nhìn về phía cánh cửa đã được đóng lại.

    " Bảo bối tôi cũng yêu em" Taehyung nói lầm bầm trong miệng.

    Lúc nãy hắn vừa tắm xong liền lên giường nằm để nghỉ một lát, không ngờ có người bước vào phòng, tính hắn rất cảnh giác nên khi có ai vào phòng hắn sẽ nhận ra ngay.

    Bước vào là cậu, hắn muốn xem cậu sẽ làm gì, đột nhiên cậu hôn hắn khiến hắn bất ngờ, vài giây sau hắn lại nỏe nụ cười, hắn muốn đè cậu ra ngay lập tức mà thôi.

    Cậu lại đột nhiên thủ thỉ bên tai rằng cậu yêu hắn, trong lòng hắn không ngừng đánh trống nhảy múa, con trai hắn yêu hắn rồi.

    Hắn đứng dậy đi đến tủ quần áo lấy cho mình một bộ đồ đơn giản để mặc vào, hắn mặc đồ xong thù sang phòng cậu, hắn nghe thấy cậu nói chuyện với ai đó.

    " Mày điên à?

    Chắc gì bố tao yêu tao" tiếng nói của cậu phát ra từ bên trong.

    "..."

    " Bố tao mà biết tao yêu ổng chắc ổng chặt đầu tao luôn ấy" Yoongi chán nản nói.

    "..."

    " Mày khác tao, bố mày cũng yêu mày, còn bố tao là ở mức bố con thôi"

    "..."

    " Lúc nãy ổng ngủ tao lén hôn ổng đấy"

    "..."

    " Vui con khỉ, ổng mà biết tao hôn ổng là ổng may mỏ tao luôn"

    "..."

    "Bạn gái?

    Bố tao là con người rất sạch sẽ chắc không gái gú gì đâu"

    "..."

    " Lúc nãy hôn ổng mà tao còn sợ ổng thức bất thình lình cho tao ăn bạt tay luôn ấy"

    "..."

    " Thôi mày bớt điên, bố tao rất nhạy cảm và cận trọng, hơn nữa mấy loại thuốc kích dục, nằm ở phòng bố tao ấy"

    "..."

    " Hơ hơ bố tao mà biết tao chuốc thuốc ổng auto ngày hôm đó là ngày dỗ của tao"

    Đang mê mang nói chuyện cậu không để ý ai đang đứng sau lưng mình từ nãy đến giờ, hắn nghe toàn bộ câu chuyện của cậu.

    Kim Taehyung hắn giọng một cái Yoongi giật nãy mình làm rớt luốn cái điện thoại trên tay, cậu nhẹ nhàng xoay ra đằng sau, gương mặt phóng đại của Kim Taehyung làm cậu xanh mặt.

    " B...Bố.."

    " Sao vậy?

    Sao mặt con xanh thế?"

    Taehyung đưa tay vuốt khuôn mặt của cậu.

    " Co...con..."

    Cậu lắp bắp sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

    "Xuống ăn cơm thôi" hắn nói rồi quay lưng bước ra cửa.

    " Vâng" cậu chậm rãi đi theo hắn đột nhiên hắn dừng lại mặt cậu đập vào lưng hắn.

    Hắn quay lại nhìn cậu, cậu hoảng loạng nhìn hắn, hắn từ từ tiến lại phía cậu thủ thì vào tai cậu làm cậu rùng mình.

    " Thuốc kích dục ở phòng ta nằm ở ngăn tủ số 3 trong hộp màu đen"

    Nói rồi hắn bước xuống lầu để cậu lại mặt hết xanh rồi trắng, chuyển sang thành đỏ.

    Thôi rồi cuộc đời cậu coi như xong, hắn biết rồi, đợt này tiêu luôn, số khổ quá mà.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 3 "NGƯỜI THỨ BA"


    Như thường ngày hôm nay cậu thức sớm để chuẩn bị đi học, hôm qua cậu không ngủ được đến tận 3 giờ sáng cậu mới ngủ được một chút thì đã đến giờ đi học rồi.

    Cậu chuẩn bị xong xuôi, xuống lầu thì thấy Taehyung đamg ngồi ở sofa đọc báo, hắn thấy cậu xuống thì bỏ tờ báo xuống bước đên bàn ăn, cậu cũng bước theo sau hắn.

    " Bố chào buổi sáng"

    Hắn ừ một tiếng rồi ăn sáng, cậu cũng ăn phần của mình, cả hai không nói với ai câu nào, bầu không khí im lặng cho đến khi tiếng của Jimin vang lên.

    " Yoongi ơi đi học thôi, cháu chào chú"

    Jimin bước vào trong thấy cậu và Taehyung đang ăn thì cuối đầu chào hắn, Jimin quan sát thì thấy bầu không khi chả vui vẻ gì, cậu quay sang nhìn Yoongi đang ăn hết phần mình đứng lên chào hắn rồi quẩy cặp đi ra ngoài.

    " Mày sao vậy?

    Mắt thâm quần rồi kìa" Jimin hỏi han cậu.

    "Mất ngủ thôi"

    "Mày với chú Taehyung sao vậy?"

    " Có sao đâu?

    Bình thường mà, thôi đi nhanh lên trể rồi" Yoongi đẩy Jimin đi nhanh về phía trước.

    Cả hai cùng nhau vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, đến trường thì lại bị tiếng ồn làm cho khó chịu cậu bỏ ngoài tai rồi cùng Jimin đi thẳng lên lớp.

    Taehyung sau khi ăn sáng xong thì đến công ti làm việc, dạo này công ti rất nhiều việc khiến hắn không có thời gian quan tâm cậu, sáng nay thấy cậu mệt mỏi muốn hỏi thăm nhưng cậu dường như không muốn nói chuyện với hắn, chào hắn buổi sáng cũng lạnh nhạt đi.

    *Cốc Cốc*

    "Vào đi" Chất giọng lạnh lùng vang lên làm cô thư kí cũng phải rùng mình.

    " Dạ thưa có người muốn gặp ngài ạ"

    "Mời vào"

    Sau câu nói của hắn có một cô gái dáng vẻ cao ráo, gương mặt xinh đẹp, tóc dài ngang vai, bước đi ỏng ẹo, hắn nhíu mày nhìn cô gái.

    " Taehyung em về rồi" Cô gái vui vẻ đi nhanh đến bênh hắn, hắn lạnh lùng không nhìn cô lấy một cái.

    " Ừ"

    "Anh không nhớ em sao?"

    "Không"

    "Tae...."

    "Đến đây làm gì?

    Ở đây không phải chỗ của cô"

    "Người ta nhớ anh nên mới đến tìm anh"

    "Nhớ tôi hay nhớ tiền của tôi đây?

    Choi Sujin?"

    "Anh nói gì vậy?

    Em nhớ anh nên bay từ Úc về đây để gặp anh mà"

    Cô gái ôm cô hắn nói với giọng ỏng ẹo, hắn khó chịu định đẩy cô ra thì cánh cửa lại một lần nữa được mở ra.

    "Bố....."

    Yoongi vui vẻ đẩy cửa bước vào thì tắt ngay nụ cười trên môi.

    Hôm nay lớp cậu được nghỉ buổi sáng nên vừa thông báo được nghỉ cậu lật đật kéo Jimin đến công ti tìm hắn, ai mà ngờ mới vừa mở cửa đã thấy cảnh cô nam quả nữ đang ôm ấp nhau.

    "Yoongi sao không vào?

    Chú Tae........."

    Jimin lú đầu nhỏ của mình vào xem bên trong thì thấy một cô gái đang ôm Taehyung, Jimin bất giác nhíu mày nhìn cô gái, rồi quay sang nhìn Yoongi đang chôn chân kế bên cạnh cậu.

    "Xin lỗi bọn con đã làm phiền"

    Yoongi nói rồi kéo Jimin đi không quên khép cửa lại, cậu đi một mạch ra khỏi công ti nơi hắn làm việc, lòng cậu đau lắm chứ, cậu tức giận lắm chứ.

    Nhưng cậu không có tư cách gì để lên tiếng cả, cậu chỉ là một đứa con nuôi do hắn nhận về nuôi thôi, hắn dạo này cũng lạnh nhạt với cậu chắc là vì cô gái lúc nãy.

    "Yoongi..."

    "Jimin tao muốn ở một mình, mày về trước đi"

    "Nhưng...."

    "Chú Jungkook đang chờ đó về đi"

    "Được, tao về.

    Có gì nhớ gọi tao đấy"

    Cậu không nói gì chỉ gật đầu một cái nhẹ rồi chào tạm biệt Jimin, cậu lang thang trên con đường, cậu suy nghĩ liệu cậu đang là gánh nặng cho hắn?

    Liệu cậu là kẻ phiền phức?.

    Cũng đúng thôi, hắn chỉ xem cậu là con trai, làm gì có một thứ tình cảm nào khác dành cho cậu kia chứ, hắn cũng đã có người phụ nữ bênh cạnh rồi, chắc cậu cũng nên từ bỏ thôi.

    Cậu ghé vào một quán nước bên đường cậu gọi cho mình một ly Americano.

    Rồi cậu tìm cho mình một cái bàn có thể nhìn ra phong cảnh, cậu đến cái bàn cạnh góc khuất để ngồi xuống.

    Cậu mệt mỏi nhìn ra phong cảnh bên ngoài, không khí làm cậu dễ chịu hơn một chút, cậu đưa đôi mắt đượm buồn nhìn lên bầu trời xanh kia.

    Cậu lại chìm vào suy nghĩ của mình, cậu đem lòng mình yêu hắn, cậu đã tương tứ hắn từ lúc cậu lên 10 tuổi, đến nay đã 8 năm rồi.

    Tình cảm cậu dành cho hắn liệu hắn có biết không?, hay cậu chỉ có thể đem nó giấu kính ở đáy lòng?

    Hắn luôn cưng chiều cậu ai nhìn vào cũng nghĩ cậu và hắn yêu nhau, nhưng hắn lại đối xử với cậu như một đứa con.

    Hắn luôn giữ khư khư cậu bênh mình hắn luôn tạo cho cậu hy vọng, rồi hay luôn dập tắt nó một cách tàn nhẫn nhất có thể.

    Phục vụ đem ly Americano đặt lên bàn cậu, cậu cảm ơn rồi cầm lấy ly Americano lên uống một ngụm.

    Vị đắng của cafe làm cậu tĩnh táo hơn một chút.

    Bản thân không biết ngồi ở đó bao lâu nhìn đồng hồ đã đến giờ phải đến trường, cậu đứng dậy trả tiền rồi đi bộ đến trường.

    Đến trường thì cậu đã thấy Jimin và JungKook đứng ở cổng, cậu đi nhanh lại phía họ.

    "Cháu chào chú" Yoongi lễ phép chào Jungkook.

    "Chàu cháu" Jungkook đáp lại Yoongi.

    Hắn quan sát cậu bảo bối của tên bạn thân của mình, mặt cậu không còn vẻ đanh đá thường ngày nữa mà thay vào đó là gương mặt chán nản, đôi mắt lạnh lùng kia bây giờ lại mang nhiều tia buồn bả, mắt lại có quần thâm thấy rõ.

    "Yoongi mày lại uống cafe sao?"

    Jimin hỏi cậu khi thấy trên tay cậu là ly cafe đen.

    "Ừ uống một chút"

    Jimin không nói gì chỉ lắc đầu ngán ngẫm, hai người tạm biệt Jungkook rồi cùng nhau lên lớp, Jungkook chạy đến công ti của Taehyung.

    Vừa đến phòng chủ tịch đã nghe tiếng Taehyung quát ai đó, Jungkook đứng ngoài cửa chú ý nghe.

    "Taehyung sao anh lại quát em?"

    "Choi Sujin cô mau cút khỏi đây cho tôi"

    "Vì thằng nhóc đó anh quát em?

    Nó chỉ là một thằng dơ bẩn, sao anh lại bảo vệ nó chứ?"

    *Chát* Taehyung tức giận tát vào mặt cô ta, khiến cô ta ngã nhào xuống đất, Taehyung tức giận nắm đầu cô ta nói bằng giọng lạnh lùng.

    "Tôi cấm cô nói em ấy như thế, đừng để tôi phải cắt lưỡi cô"

    Taehyung thẳng tay quăng đầu cô ta sang một bênh, cánh cửa lại mở ra người bước vào là Jeon Jungkook, Jungkook nhìn cô gái ở dưới sàng bằng ánh mắt chán ghét, hắn lạnh lùng bước qua cô gái rồi ngồi xuống sofa.

    "Lý do khiến cho bảo bối nhà cậu uống cafe sao?"

    Jungkook nghiêng đầu hỏi Taehyung.

    Taehyung nhíu mày nhìn bạn thân của mình, Yoongi lúc trước rất thích cafe, nhưng vì do hắn ép nên không uống nữa, khi nào cậu mệt mỏi hay buồn bực cậu sẽ uống một ly để thoải mái và tĩnh táo hơn.

    "Ý gì?"

    Taehyung cầm ly rượu trên bàn lên nhìn Jungkook.

    " Lúc nãy đưa Jimin đến trường tôi thấy Yoongi mặt thì buồn, mắt có quần thăm tay cầm ly cafe đến trường"

    Jungkook uống một ngụm rượu rồi thong thả chéo chân nhìn về phía Taehyung.

    "Lúc nãy cả hai có đến đây" Taehyung không nhìn Jungkook mắt vẫn nhìn chất lõng màu đỏ trong ly.

    "Thấy những gì rồi?"

    Jungkook nhướng mày hỏi Taehyung.

    "Cô ta ôm cổ tôi" Ánh mắt Taehyung chợt lạnh hẳng đi nhìn thẳng vào cô gái đang ngồi dưới sàn kia.

    "Ồ vậy sao" Jungkook nhếch môi rồi nhìn sang cô gái.

    "Về đây làm gì?

    Về để môi tiền bọn này sao?"

    Jungkook khinh bỉ nói.

    "Jungkook anh nói gì vậy em....."

    "Sugar daddy của cô đá cô rồi sao?"

    Jungkook lạnh lùng nói.

    "Jungkook em......"

    Jungkook đứng lên đi về phía cô gái, hắn quỳ xuống cạnh cô gương mặt hắn trở nên lạnh lùng hơn.

    "Cô nên biết thân biết phận, nếu như Jimin hay Yoongi có chuyện gì, bọn tôi không ngại mà bâm cô ra đâu"

    Nói rồi Jungkook gọi người vào lôi cô ta ra ngoài hắ ngồi xuống đối diện Taehyung nói.

    "Jimin xin tôi tối nay cho Yoongi ở nhờ"

    Hắn nhíu mày" Tại sao?"

    Jungkook nhúng vai rồi đáp" Yoongi hiện tại không muốn thấy cậu, cậu hiểu mà nhỉ, nếu muốn thì tối nay đến nhà tôi đón cậu ấy về"

    Nói rồi Jungkook đứng lên đi ra ngoài, Taehyung tay vẫn cầm ly rượu, nhìn vào hư không, bảo bối giận hắn rồi.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 4 "TỨC GIẬN"


    Cậu và Jimin sau khi tan học cả hai về Jeon gia, vừa vào nhà đã thấy Jungkook ngồi ở Sofa đối diên là người mà cậu không muốn gặp nhất lúc này Kim Taehyung, hắn đang nhìn cậu.

    "Chào bố chào chú" Jimin và Yoongi đồng thanh nói.

    "Jimin con lên phòng với ta một chút" Jungkook đứng lên rồi đi lên phòng.

    Jimin vâng một tiếng rồi đi theo Jungkook, Yoongi vẫn đứng yên tại chỗ không nhúng nhích, Taehyung vẫn chăm chú nhìn cậu.

    "Bố đến đây có việc gì sao ạ?"

    Yoongi lên tiếng trước.

    "Bàn vài việc với Jungkook" Taehyung lạnh nhạt trả lời.

    "Vâng, hôm nay con sẽ ở lại đây" Yoongi nói rồi đi lên cầu thang, đi được vài bước Taehyung lên tiếng.

    "Con ở lại đây là con làm phiền Jungkook"

    Yoongi quay lại nhìn hắn, cậu suy nghĩ cái gì đó rồi lên tiếng.

    "Con sẽ ở khách sạn, chào bố"

    Nói rồi Yoongi đi nhanh ra khỏi nhà, đang đi thì bị nhất bỗng lên, cậu giựt mình định đánh người kia nhưng bị giọng nói làm cho cứng đờ.

    "Im lặng" Giọng nói của Taehyung mang âm độ lạnh lẽo, chất giọng lại có chút tức giận.

    Hắn vác cậu ra xe thẳng tay quăng cậu vào xe, hắn đi nhanh qua phía bên kia ngồi vào vị trí lái, hắn chạy nhanh hết cở để về Kim gia.

    Yoongi ngồi trên xe im lặng nhìn ra cửa sổ, hắn tức giận cái gì chứ, người nên tức giận là cậu, nhưng cậu khiong có tư cách đó, cậu không là gì với hắn cả, cậu không có một vị trí trong tim hắn làm sao mà tức giận được cơ chứ.

    Nhanh chóng hắn đã đến Kim gia, hắn mạnh tay kéo cậu ra khỏi xe một mạch đi vào trong nhà, hắn kéo cậu lên phòng hắn rồi đóng sầm cửa lại.

    Yoongi đau đớn nhíu mày, cầm cổ tay của mình mà xoa xoa, Taehyung mặt tối sầm nhìn cậu đang ngồi dưới sàn nhà, hắn chưa bao giờ làm đau cậu, hắn cưng chiều cậu, cưng cậu như trứng hứng cậu như hoa.

    Yoongi không ngước lên nhìn hắn vẫn cuối gầm mặt xoa xoa cổ tay đỏ ửng của mình, một giọt nước mắt cũng không rơi.

    Taehyung nắm cổ tay kéo cậu đứng dậy bắt cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn, yoongi vì đau mà nhíu chặt mày.

    "Nói, tại sao con lại tránh mặt ta?"

    Taehyung tức giận quát lớn.

    "Con không có"

    "Không có?

    Con cũng biết ta rất ghét giải thích với người khác"

    Yoongi bùng phát cơn tức giận, mặt đỏ ửng lấy hết sức đẩy Taehyung ra, Taehyung ngạc nhiên nhìn cậu.

    "Con có bảo bố phải giải thích à?

    Bố tức giận cái gì?

    Bố lúc nào cũng vậy, bố không nghĩ đến cảm xúc của con, con tức giận, con ghen tuông, nhưng con lấy tư cách gì mà than hả bố?

    Bố biết không?

    Con yêu bố, con luôn che giấu cảm xúc của mình, con đã buồn bã đến mức phải tự nhốt mình trong phòng mà khóc, bố có nghĩ cho con không?

    Có nghĩ con cần gì và ghét gì không?

    Hay bố chỉ ép con làm theo lời bố?"

    Yoongi vừa khóc vừa nói với Taehyung, hắn đứng trôn chân tại chỗ, không có cách nào để đến bên cạnh mà vỗ về cậu.

    "Lúc con thấy người phụ nữ đó ôm bố, con như muốn điên lên, ngay lúc đó con chỉ muốn giết người bố có biết không?

    Phải, con muốn tránh mặt bố, con không muốn thấy bố, tại sao?

    Tại sao bố lại xuất hiện chứ?

    Giá như lúc đó bố cứ mặt kệ con đi, thì bây giờ con đã không đau khổ đến mức này, thà để con thành một đứa cô nhi không cha không mẹ con sẽ vui hơn, con không cần sự giàu có, con không cần những thứ đắt tiền bố cho con, thứ con cần là trái tim của bố.

    Trái tim làm bằng sắt của bố đã giết chết con rồi, con ghét bố, CON THẬT SỰ GHÉT BỐ"

    Nói rồi Yoongi chạy nhanh ra khỏi phòng của hắn, Taehyung vẫn đứng đó nhìn vào chỗ cậu vừa đứng, nhớ lại những câu cậu vừa nói với hắn, Taehyung mệt mỏi ngồi xuống sofa, cậu nói đúng, hắn chưa bao giờ nghĩ cho cậu, hắn luôn ép cậu làm theo lời hắn, hắn, những thứ hắn cho cậu, cậu chưa bao giờ đụng đến trừ sợi dây chuyền rẻ tiền lúc cả hai cùng nhau đi chợ đêm, cậu nằng nặt đòi hắn mua cho cậu, cậu thích sợi dây chuyền đó đến mức không bao giờ tháo xuống.

    Yoongi chạy nhanh về phòng đóng cửa khóa lại, cậu ngồi xuống đất gục đầu vào đầu gối khóc nức nở, lúc nãy cậu đã lấy hết dũng khí để lớn tiếng với hắn.

    Taehyung rất ghét ai quát vào mặt mình, chắc hẳn ngày mai hắn sẽ nhốt cậu, hoặc giết cậu, cậu mệt mỏi nằm xuống ngay cánh cửa phòng, hai tay ôm lấy đầu gối, cậu mệt mỏi nhắm mắt mặt cho nhưng giọt lệ cứ rơi không ngừng.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 5 " LÀM LOẠN"


    Taehyung mệt mỏi ngồi ở sofa xem tài liệu cùng sổ sách, bây giờ đã 9h sáng mà Yoongi vẫn chưa dậy, hắn rất muốn lên gọi cậu nhưng lại thôi, lắc đầu bất lực rồi cũng làm nốt công việc.

    "Taehyung ah~~"

    Cô gái chạy vào ôm chầm lấy Taehyung, Taehyung chán ghét lạnh lùng đẩy cô gái ra, đúng lúc cậu đi xuống thấy một màng tình tứ này lòng bỗng nhói đau, nhưng cậu vẫn tỏ ra lạnh nhạt hờ hừng mà đi vào bếp.

    Taehyung thấy cậu đi xuống định gọi cậu nhưng hắn lại thấy ánh mắt lạnh nhạt đó nhìn hắn, hắn lại ngồi im mặc cho cô gái kia đang ôm chặt tay mình.

    "Choi Sujin cô bớt làm loạn đi"

    Taehyung lạnh lùng nói, cô ta mặt dày bao nhiêu lớp vậy chứ, đuổi mãi không đi, đúng là phiền phức.

    "Taehyung em nhớ anh nên mới tìm anh mà" Sujin nhỏ nhẹ nói.

    Yoongi đi từ nhà bếp đi lên nhìn nhìn Sujin cười khinh bỉ, cậu ung dung đi lại sofa ngồi bấm điện thoại nhắn tin với Jimin.

    "Cậu là Min Yoongi?"

    Sujin nhìn qua thấy cậu thì nhớ ra chàng trai hôm trước đến văn phòng của Taehyung, Sujin hỏi nhưng cậu làm ngơ không trả lời.

    "Cậu là Min Yoongi?"

    Sujin lại hỏi cậu.

    Cậu ngước lên nhìn ả từ trên xuống dưới, cậu nhìn Sujin bằng ánh mắt chán ghét, khinh bỉ, cậu tặc lưỡi lắc đầu nhẹ rồi lạnh lùng phũ một cậu.

    "Biết rồi hỏi làm gì?

    Mà nếu cô hỏi mà tôi không trả lời ấy thì nên biết điều mà im lặng, im lặng là sự khinh bỉ đấy"

    "Tôi lớn hơn cậu đấy ăn nói cho cẩn thận, sau này tôi sẽ là mẹ cậu đấy"

    "À thế à?

    Mẹ luôn cơ à?

    Nếu đã muốn làm mẹ Yoongi rồi thì hãy làm mẹ tôi luôn đi nè?"

    Jimin từ bên ngoài đi vào cùng Jungkook, lúc nãy cậu nhắn tin kêu Jimin qua xem kịch, Jimin vào đúng lúc nghe những câu, cậu nên nghe.

    "Tới nhanh thế, tao còn chưa ra chiêu" Yoongi bĩu môi nói với Jimin.

    "Háo hức nên đến sớm ấy mà" Jimin ngồi xuống kế Yoongi.

    Taehyung và Jungkook im lặng ngồi một bên xem ba người này đấu võ mồm cũng vui tai nhưng mặt lại lạnh như băng.

    "Park Jimin ý cậu là gì?"

    Sujin khó chịu nói.

    "Đừng có gọi tên cúng cơm của tôi, hơn nữa chị đừng giả nai làm gì tởm chết" Jimin kêng mặt lên nói lại.

    Sujin quay qua ôm tay Taehyung nũng nịu, ả cạ cạ bộ ngực lép của mình vào tay Taehyung khiến hắn muốn nôn tại chỗ.

    "Ngực lép mà cứ thích cạ" Yoongi khinh khỉnh nói.

    "Cậu là cái gì mà dám nói chuyện với tôi như thế hả?"

    Sujin tức giận hét vào mặt cậu.

    "Con gái con đứa, nói chuyện mà hét vào mặt người ta, eo ôi sáng thức dậy không đánh răng à?

    Hôi chết được" Yoongi và Jimin lấy tay che mũi của mình lại.

    Sujin tức giận giơ tay định tát cậu nhưng cậu là chặn cô ta trước, Yoongi trừng mắt nhìn cô ta mạnh tay hất cô ta xuống đất cậu lạnh lùng nói.

    "Tôi là ai thì liên quan gì tới cô?

    Định đánh tôi à?

    Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám quát vào mặt tôi huống chi là đánh, cô muốn đánh không?

    Đứng lên tôi đánh với cô"

    "Taehyung à...hic...cậu...ta..hic...đẩy em...hic..."

    Sujin khóc lóc nắm tay Taehyung.

    Taehyung liếc nhìn cô ta rồi ngồi lại gần đưa mặt mình sát cô ta, hắn nhẹ nhàng lên tiếng.

    "Kệ cô" Taehyung cười lạnh rồi cầm ly rượu trên bàn uống một ngụm.

    "NHỤC" Yoongi và Jimin kêu ngạo lên tiếng nói.

    "Hai người chờ đó tối nhất định sẽ không bỏ qua" Sujin đứng lên tức giận hét vào mặt hai cậu rồi bỏ đi.

    "Chắc bố mày sợ" Yoongi nói vọng theo.

    "Ủa vậy là về á hả?"

    Jimin ngơ ngác nhìn cậu.

    "Ủa chứ sao nữa má?"

    "Tưởng có đánh đập như phim hành động chứ"

    "Tin tao đập mày không?"

    Jimin không nói gì chỉ bĩu môi một cái, Taehyung và Jungkook nãy giờ nhìn một màng đấu võ mồm mà vui vẻ hẳng lên.

    "Jimin con đanh đá thật đấy, học từ ai vậy?"

    Jungkook nhìn Jimin hỏi.

    "Từ nhỏ tới lớn chơi chung với Yoongi, chắc học từ nó á" Jimin chỉ tay về phía cậu.

    "Xin lỗi bạn chứ tui là tui hiền nhất trái đất này nhé" Yoongi khinh khỉnh nói.

    "Mày mà hiền" Jimin khinh bỉ nói.

    "Ủa chứ sao?

    Từ nhỏ đến lớn có đánh ai đâu" Yoongi hất tóc hãnh diện nói.

    "Nói mà không biết ngượng à?

    Mày đánh tao như con ấy" Jimin ức chế nói.

    "Con ngoan ba xin lỗi con nha" Yoongi vuốt vuốt tóc Jimin nói.

    "MIN YOONGI"

    Thế là Jimin rượt Yoongi chạy vòng vòng khắp căn nhà, Jungkook và Taehyung bất lực lắc đầu giơ cờ trắng xin rút lui.

    "Sao rồi?"

    Jungkook

    "Sao là sao?"

    Taehyung

    "Cậu và Yoongi" Jungkook

    "Thằng bé đang cạch mặt tôi"

    "Chậc chia buồn cùng cậu"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 6 "HIỂU LẦM"


    Sau khi rượt nhau khắp nhà thì cả bốn cùng nhau ăn cơm, Jimin và Yoongi ngồi đối diện Jungkook và Taehyung, Yoongi cứ cấm đầu ăn mà không quan tâm đến xung quanh.

    "Ai bỏ đói mày à?"

    Jimin ngồi kế bên nhìn cậu mà ba chấm.

    "Hôm qua không có ăn" Yoongi vừa nhai vừa nói.

    "Nhai xong rồi nói" Jimin đưa cho cậu ly nước.

    "Tao đang ăn mà mày hỏi chi" Yoongi lấy ly nước Jimin đưa cho cậu.

    "Rồi rồi xin lỗi đại ca Min"

    "Anh tha lỗi cho em" Yoongi vuốt vuốt cằm cậu kênh mặt nói.

    Trán Jimin nổi đầy hắc tuyến nhìn Yoongi, Yoongi mắt chớp chớp nhìn Jimin, thế là cả hai nhìn nhau đắm đuối bỏ luôn hai bóng đèn đối diện.

    "À Yoongi hôm bữa có người cua mày đúng không?"

    Jimin sực nhớ ra việc gì đó nhìn Taehyung rồi quay sang hỏi Yoongi làm Yoongi đang ăn nghe Jimin nói mà mắc nghẹn.

    Taehyung nghe Jimin nói vậy liền nhíu mày, nhưng hắn vẫn tỏ ra bình thường xem cậu sẽ nói gì.

    "Hả?

    À...ừ...đúng rồi" Yoongi thấy Jimin nháy mắt với mình rồi hất cằm về phía Taehyung.

    "Thế mày có định đồng ý không?

    Dù sao mày cũng đang độc thân" Jimin chống cằm nhìn cậu.

    "Đang suy nghĩ, chiều nay tao có hẹn anh ta ra để trả lời"

    Yoongi bình thản nói, lâu lâu lại liếc nhìn sang Taehyung xem phản ứng của hắn, cậu thấy hắn vẫn bình thản trong lòng liền tức giận.

    Jungkook ngồi đối diện xem bảo bối của hắn bày trò, hắn lắc đầu bắt lực.

    "Tao thấy anh ta cũng tốt, chấp nhận đi" Jimin lên tiếng.

    "Nhà giàu thì ok"

    "Nhà anh ta cũng giàu đó nha"

    "Thế thì đồng ý thôi, độc thân riết cũng chán"

    Taehyung mặt mày đen thui đang cuối đầu ăn cơm, trên trán nổi đầy hắt tuyến, tay nắm chặt đôi đũa.

    Jimin định lên tiếng thì một tiếng món gì đó được bẻ gãy.

    Cả ba quay sang thấy Taehyung mặt mày đen thui, trên tay đang cầm đôi đũa gãy, hắn mạnh bạo quăng đi đôi đũa gãy xuống đất, rồi thẳng tay kéo Yoongi lên phòng trước sự hoang mang của cậu và Jimin.

    "Con hại Yoongi rồi bảo bối" Jungkook bình thản nói.

    "Ơ?

    Chú Tae sao ấy nhờ?"

    Jimin hoang mang nhìn bóng lưng của Taehyung.

    Taehyung kéo cậu lên phòng thẳng chân đạp văng cánh cửa, hắn quăng cậu vào trong rồi đóng mạnh cửa lại sẵn tay khóa luôn cửa.

    Yoongi nhíu mày nhìn cổ tay mình bị hắn siết chặt, cậu đứng lên nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn hiện đang....nổi giận?.

    "Bố làm sao vậy?"

    Yoongi lên tiếng hỏi hắn.

    *Bốp*

    Taehyung thẳng tay giáng xuống mặt Yoongi một cái tát, Yoongi bất ngờ bị ăn một cái tát khiến đầu óc cậu cứ ong ong, cậu chấn tĩnh lại bản thân.

    Cậu cố gắng không khóc ngước lên nhìn Taehyung.

    "Nói?

    Con giám cả gan tiếp xúc với người con trai khác sao?"

    Taehyung tức giận nắm tóc cậu giựt ra sau.

    "Thì làm sao?

    Bố chỉ là bố của con, con quen ai yêu ai thì liên quan gì đến bố?"

    Yoongi lạnh nhạt nói.

    *Bốp*

    Taehyung lại tát vào mặt cậu một cái, khiến khóe môi cậu chảy máu.

    Cậu không kìm nén được nữa nước mắt cậu rơi ra, nhìn cậu thật đáng thương.

    "Con còn dám nói như thế?"

    Taehyung gằng giọng nói với cậu.

    "Bố, từ nhỏ đến lớn bố chưa hề đánh con, hôm nay bố đánh con hai cái, con không hận bố, nhưng con sẽ nhớ mãi ngày hôm nay"

    "Tôi đánh cậu thì làm sao?

    Cậu là một đứa mồ côi do tôi nhận về nuôi, cậu không có tư cách trách mắng tôi" Taehyung lạnh lùng nói.

    Cậu nghe hắn nói như vậy tim cậu như bị bóp nát, cậu đau lòng, cậu cố gắng tiêu hóa những gì hắn vừa nói.

    "Haha, phải phải, tôi là do ngài nhận về nuôi, lấy tư cách gì mà trách mắng ngài đây?

    Ngài Kim Taehyung?"

    Yoongi bật cười thành tiếng nhìn thẳng vào mắt của Taehyung.

    Taehyung nghe cậu nói tim chợt nhói đau, hắn nhận ra mình đã lỡ lời làm tổn thương cậu, hắn muốn đi đến ôm lấy cậu nói lời xin lỗi, nhưng hắn vừa bước đến cậu lại lùi về sau.

    "Ngài Kim, cảm ơn ngài đã nuôi tôi lớn, cảm ơn ngài đã cho tôi một cuộc sống giàu sang, nhưng hôm nay, tôi sẽ trả lại tất cả cho ngài, tất cả tiền ngài cho tôi, tôi đều để nó trong thẻ chưa dùng đến 1 đồng nào, từ hôm nay tôi sẽ đi ra khỏi căn nhà này, ngài Kim một lần nữa cảm ơn ngài"

    Taehyung sững sờ sau câu nói của cậu, mắt hắn mở to khi tiêu hóa hết tất cả những gì cậu vừa nói, Yoongi cất bước đi ngang qua hắn, cậu mở cửa phòng rồi bước ra ngoài.

    Taehyung đứng như trời chồng ở giữa căn phòng, hắn vừa làm gì vậy?

    Hắn vừa tổn thương người hắn yêu sao?

    Hắn đã đẩy cậu ra xa hắn rồi sao?

    Yoongi xuống nhà thì thấy Jimin và Jungkook ở phòng khách, Jimin nhìn cậu hốt hoảng đứng lên chạy đến bên cậu.

    "Yoon....Yoongi mày sao vậy?"

    "Tao không sao?"

    "Chú Taehyung đánh mày sao?

    Tao...tao xin lỗi...là tại tao nên..."

    "Được rồi không phải lỗi của mày, tao không sao cả, đừng lo" Yoongi mỉm cười chấn an Jimin.

    "Yoongi con không sao chứ?"

    Jungkook đi đến hỏi thăm cậu.

    "Vâng cháu ổn".

    "Chú Tae đâu?

    Để tao lên giải thích với chú, tất cả là do tao bịa ra" Jimin luống cuống muốn giải thích với Taehyung.

    "Ngài Kim đang mệt, không cần phải giải thích đâu" Yoongi mỉm cười với Jimin.

    "Ngài Kim?"

    Jungkook thấy cách xưng hô của cậu có hơi lạ nên hỏi lại.

    "Vâng, bây giờ cháu không còn là con của Ngài Kim nữa, hôm nay cháu sẽ ra khỏi đây, mọi người ở lại vui vẻ cháu xin phép"

    Nói rồi Yoongi bước ngang qua hai người họ đi thẳng ra phía cửa của Kim gia, cậu quay đầu lại nhìn ngôi nhà một lần nữa, cậu mỉm cười rồi bước đi.

    Cậu không quay đầu nhìn lại dù chỉ 1 giây.

    Taehyung đứng trên phòng nhìn xuống, thấy cậu bước đi tim hắn nhói đau, hắn đã quen với cuộc sống có cậu, bây giờ cậu đã đi khỏi hắn, hắn phải làm sao?.

    "Chú Taehyung"

    Jimin đẩy cửa xong vào bên trong, Taehyung quay lại thấy Jimin đang thở hổn hển bênh cạnh là Jungkook đang vuốt lưng cho cậu.

    "Chuyện gì?"

    "Chú à, việc lúc nãy cháu nói là do cháu và Yoongi bịa ra, Yoongi thích chú, nó muốn xem phản ứng của chú thôi, nó đã không làm trái lời của chú, trừ con ra nó không thân với ai cả kể cả nam lẫn nữ, chú à Yoongi bỏ đi rồi, cháu xin lỗi, làm ơn hãy đưa nó về đi mà chú, làm ơn"

    Jimin ngồi xuống sàn nhà mà ôm mặt khóc nức nở, Jungkook đau lòng dỗ dành bé con của mình.

    Taehyung sau khi nghe Jimin nói hắn liền lau ra ngoài để tìm Yoongi.

    Đâu rồi?

    Cậu đâu rồi.

    Taehyung điên cuồn chạy xe lau đi tìm kiếm hình bóng cậu, hắn như muốn điên lên khi thấy cậu rời khỏi hắn.

    Yoongi làm ơn đừng rời xa tôi, tôi cần em, làm ơn đi Yoongi.

    Nhưng Taehyung à, một câu nói của anh đã khiến trái tim nhỏ bé của Yoongi vỡ vụn mất rồi, những cái tát, cái nắm tóc, những câu nói đau lòng ấy, anh nghĩ Yoongi sẽ về với anh nữa sao?

    Yoongi cũng là con người, Yoongi có trái tim, Yoongi biết đau.

    Taehyung à, hãy chấp nhận rằng, Yoongi đã rời khỏi cuộc sống của anh rồi, cậu ấy đã giữ đúng lời nói của mình, cậu ấy đã trả tự do cho anh.

    Cậu ấy sẽ về cái nơi mà anh đã nhận nuôi cậu ấy, cậu ấy sẽ về đúng nơi thuộc về mình, cậu ấy....đã rời xa anh rồi Kim Taehyung à.

    Taehyung gọi điện cho đàn em để tìm kiếm cậu cho dù có lật tung cái Hàn Quốc này cũng phải tìm được cậu, 1 giọt, 2 giọt....nước mắt sao?

    Hắn khóc rồi.

    Hắn đã khóc sau những năm kể từ khi ba mẹ hắn mất, hắn đã thề sẽ không rơi một giọt nước mắt nào nữa, nhưng bây giờ hãy nhìn xem?

    Hắn đang khóc kia kìa, hắn đang khóc vì một cậu con trai nhỏ bé do chính tay hắn đã đẩy cậu ra khỏi cuộc sống của mình.

    Nhìn hắn bây giờ xem?

    Thật đáng khinh mà, một người lạnh lùng như hắn, một người tàn nhẫn như hắn mà cũng biết sợ sao?

    Biết khóc sao?

    Nếu để mọi người thấy chắc chắn hắn sẽ bị khinh bỉ ra mặt a.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 7 "THẤT VỌNG"


    Taehyung chạy nhanh trên con đường tấp nập xe cộ, hắn vừa chạy vừa nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng của cậu, tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng của cậu hắn như phát điên lên.

    "Mẹ kiếp"

    Taehyung tức giận chửi thề một câu, tay đập mạnh vào vô lăng, hắn dừng xe lại một bên đường để ổn định lại tinh thần, hắn lấy ra một điếu thuốc, hắn bước ra khỏi xe lưng dựa vào cửa xe, Taehyung cầm bật lựa đốt lên điếu thuốc trên miệng mình.

    Taehyung phả ra hàng khói trắng trước mặt, làm cho gương mặt hắn lúc ẩn lúc hiện sau làn khói của thuốc, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.

    Tay vẫn đều đều đưa điếu thuốc lên môi mình.

    *Reng reng*

    "Nói?"

    "..."

    "Mẹ kiếp, bằng mọi cách phải tìm cho ra, nếu không các người đừng hòng sống thêm 1 giây nào nữa"

    Taehyung tức giận đá mạnh vào chiếc xe của mình, Taehyung quăng điếu thuốc xuống đất lấy chân đạp lên cho ánh sáng màu đỏ trên điếu thuốc tắt đi.

    Hắn lên xe nhấn ga lao nhanh về phía trước, hắn nhất định xe đem cậu về, hắn nhất định sẽ tìm thấy cậu.

    Yoongi hiện tại đã thuê được một căn hộ đủ cho cậu ở, mặc dù nó không rộng lớn như Kim gia nhưng cậu rất thích ngôi nhà này.

    Lúc đi cậu đã đem theo tiền thưởng đua xe của cậu nên cậu có thể thuê được căn hộ này.

    Cậu mệt mỏi vào phòng tắm, cậu tắm một chút rồi bước ra với một cái quần thun và một cái áo thun from rộng.

    Cậu nhỏ con, mặc bộ đồ ấy vào trông cậu chỉ có một khúc thôi nhìn đáng yêu vô cùng.

    Cậu lên mạng tìm những chỗ làm thêm, số tiền hiện tại cậu đang có này không phải là nhỏ, nhưng cậu sẽ đi làm thêm cậu sẽ gôm gớp lại mà theo đuổi ước mơ của mình.

    Cậu mỉm cười khi thấy một tiệm bánh ngọt đang tuyển nhân viên, nhìn bên ngoài khá đơn sơ nhưng tiền lương lại rất cao, hơn nữa tiệm bánh rất gần trường học của cậu, cậu có thể học xong là đến làm ngay.

    Dù sao thì lúc nhỏ cậu cũng đã được cho đi học làm bánh rồi, nhưng đã lâu không làm không biết bây giờ làm có còn ngon không nữa.

    Cậu nghĩ một lát rồi đứng dậy, cậu cầm áo khoác, khẩu trang nón lưỡi trai và một cặp kính mát, cậu chuẩn bị xong tất cả cậu cuốc bộ đi đến siêu thị gần nhà để mua nguyên liệu về làm bánh.

    Cậu bước vào siêu thị thu hút bao ánh nhìn của mọi người, cậu trai nhỏ bé với nước da trắng, đôi mắt 1 mí to tròn sáng như vì sao, đôi chân nhỏ nhắn thon dài nhìn đáng yêu cực.

    Mấy chị gái nhân viên cứ lấy điện thoại ra để chụp ảnh cậu, cậu không quan tâm mà đi thẳng vào bên khu bán thực phẩm.

    Cậu lựa bột, trứng, các loại kem, dụng cụ làm bánh, đang lựa vui vẻ thì cậu đụng trúng một người.

    "A!

    Xin lỗi...xin lỗi"

    Cậu cuối đầu xin lỗi lia lịa mặt cho chàng trai bị cậu đụng trúng đang nhìn cậu chầm chầm, cậu không nghe thấy người kia nói gì liền từ từ ngước mắt lên nhìn.

    Bốn mắt nhìn nhau say đấm, một bên thì to mắt ngạc nhiên lẫn vui mừng, một bên thì lo sợ và vui mừng, cả hai cùng nhau đồng thanh gọi tên đối phương

    "Jimin/Yoongi"

    "Yoongi a tao rất lo cho mày đấy"

    Jimin vui mừng nhào tới ôm chầm lấy cậu, cậu hơi bất ngờ rồi sau đó mỉm cười, cậu vỗ nhẹ lên lưng Jimin.

    "Tao vẫn ổn"

    "Mày hiện tại ở đâu?

    Có tiền bên mình không?"

    Jimin lo lắng hỏi han cậu.

    "Tao thuê được căn hộ gần đây, tiền tao lấy từ tiền thưởng đua xe ấy"

    "Mà mày tới đây làm gì vậy?"

    Yoongi thắc mắc hỏi cậu " Chú Jeon không đi với mày sao?"

    "Tao đi mua đồ về làm bánh tự nhiên tao thèm ngọt, còn bố tao đi qua khu khác lựa rồi"

    Yoongi À một tiếng

    "Thế mày đến đây làm gì?"

    "Tao vừa mới tìm được một công việc làm thêm ở tiệm bánh ngọt gần trường ấy, lâu rồi tao không làm nên đi mua về làm."

    Jimin định nói gì đó nhưng phía sau lại chuyền đến giọng nói quen thuộc làm cả hai giật mình,Yoongi lật đật kéo mũ xuống một chút rồi nói với Jimin.

    "Đừng nói là mày thấy tao, tạm biệt"

    Nói rồi cậu nhanh chân chạy đi trước khi bị Jungkook phát hiện, hắn đi đến vỗ nhẹ lên vai Jimin.

    "Jimin"

    "Dạ?"

    Jimin giật mình quay sang nhìn hắn.

    "Con sao vậy?

    Lúc nãy nói chuyện với ai thế?"

    "Hả?...

    ờ ừm lúc nãy cậu ấy hỏi đường thôi ạ"

    "Vậy sao?"

    "Vâng"

    "Đi thanh toán thôi"

    "Vâng"

    Jimin thở phào một hơi rồi cùng Jungkook đi thanh toán, còn Jungkook ánh mắt nhìn chầm chầm cậu trai đang lén lúc chạy ở phía ngoài, hắn nhíu mày suy nghĩ gì đó rồi thôi.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 8 "HỤT HẪNG"


    Jimin và Jungkook về đến nhà thì Jimin bắt tay vào bếp để làm bánh, còn Jungkook thì ngồi lại sofa suy nghĩ chuyện gì đó.

    Cậu trai lúc nãy là ai?

    Sao lại nhìn quen mắt đến thế?

    Sao lại gặp hắn phải bỏ đi thật nhanh?

    Jungkook lắc đầu gạt bỏ chuyện cậu trai lúc nãy qua một bên, hắn cầm sắp tài liệu dày cộm trên tay mình mà cặm cụi làm việc.

    Còn Yoongi sau khi rời khỏi cửa hàng cậu liền ba chân bốn cẳng đi thẳng về nhà, nhém một chút nữa đã bị phát hiện rồi.

    Cậu treo áo khoác lên móc rồi bắt tay vào việc làm bánh, cậu vừa làm vừa hát trong rất vui vẻ.

    Ở một nơi khác Kim Taehyung hắn điên cuồng cho người kiếm cậu, lục tung cả cái Hàn Quốc này lên để kiếm cho ra cậu.

    Hắn tức giận quăng sắp tài liệu vào người cô thư ký đang sợ hãi đứng cuối mặt đối diện hắn.

    "Làm lại cho tôi" Taehyung tức giận quát lớn.

    "Vâng, thưa chủ tịch"

    Cô thư ký sợ hãi cằm sắp tài liệu trên tay nhanh chân chạy ra ngoài, Taehyung mệt mỏi dựa lưng vào ghế tay xoa hai bên thái dương của mình.

    Ánh mắt hắn lướt ngang tấm ảnh của một chàng trai được hắn đặt trên bàn làm việc.

    Là ảnh của cậu, Yoongi của hắn, hắn nhớ nụ cười của cậu rồi, hắn nhớ cậu, nhớ mùi hương trên người cậu, nhớ giọng nói, ánh mắt của cậu, hắn rất nhớ cậu.

    Yoongi.

    Yoongi mặt mày đều dính bột gương mặt cậu đã trắng bây giờ dính bột còn trắng hơn, tay vẫn đều đều trang trí cho từng cái bánh ngọt trong khay.

    Đến cái cuối cùng cậu làm xong liền đem để vào lò nướng, cậu chờ cho khoảng 10-15 phút, mùi thơm của bánh làm cho cái bụng của cậu réo lên ầm ỉ.

    Yoongi mỉm cười nhìn ngắm những cái bánh do cậu làm, nhưng nụ cười của cậu lại tắt đi bởi vì cậu nhớ lại Taehyung rất thích ăn bánh do cậu làm.

    Cậu suy nghĩ cái gì đó rồi lấy một cái hợp nhỏ, cậu bỏ vào hợp 4 cái bánh có trang trí trái dâu tây trên đó bỏ vào, sau khi gốiaij kỉ càng cậu khoác chiếc áo khoác bên ngoài, chạy bộ thật nhanh đến công ti của hắn.

    Bây giờ chỉ mới 7h thôi chắc chắn hắn vẫn chưa về nên cậu đem bánh đến công ti vậy.

    Cậu đi đến quầy tiếp tân thì cô nhân viên mừng rỡ nắm tay cậu với ánh mắt long lanh cầu xin.

    "Yoongi cuối cùng em cũng có mặt" cô nhân viên xúc động nói.

    "Sao vậy chị?"

    Cậu khó hiểu nhìn cô nhân viên.

    "Không hiểu sao cả ngày hôm nay chủ tịch cứ lớn tiếng, bực mình, tức giận, thật đáng sợ" Cô nhân viên kể lại sự tình cho cậu nghe.

    Cậu mỉm cười đáp nhẹ" Do Kim Tổng làm việc mệt thôi, chị nhờ người đem cái này lên cho Kim Tổng giúp em nhé, đừng bảo là em đưa, em có việc nên đi trước, tạm biệt chị".

    Cậu nói xong liền để hộp bánh lên bàn của chị tiếp tân không để cho cô ú ớ được chữ nào, cô nhân viên đành bất lực đem hợp bánh lên cho Kim Tổng của cô.

    * Cốc Cốc*

    "Nói?"

    "Dạ thưa chủ tịch có một người đem bánh đến cho Ngài ạ"

    "Vứt đi"

    "Người ấy bảo nếu ngài không ăn thì đừng mong gặp lại người đó ạ"

    "Vào"

    Dứt câu cô nhân viên đem hộp bánh bước vào để lên bàn cho hắn rồi cuối đầu ra ngoài.

    Taehyung nhìn hộp bánh thơm phức trên bàn của mình, hắn cầm lên định vứt nó đi thì thấy tấm giấy có vẻ hình mặt cười phía trên.

    Hắn nhíu mày rồi bước nhanh đến cạnh cửa sổ phòng làm việc, hắn nhìn xuống thì thấy một cậu trai với dáng vẻ nhỏ con, giống như là.....Yoongi?

    Phải cậu trai đang đi là Yoongi, là người mà hắn tìm kiếm mấy tiếng vẫn chưa thấy, hắn vội vã chạy xuống sảnh lớn của công ti, nhưng muộn mất rồi, Yoonhi đã đi xa, không còn thấy bóng dáng của cậu nữa.

    Hắn quay khắp hướng để tìm kiếm hình bóng của cậu nhưng vẫn không thấy, ánh mắt đượm buồn hắn lặng lẽ quay trỏe vào trong sảnh.

    Đến phòng làm việc hắn ngồi vào vị trí của mình tay cầm hộp bánh nhỏ, Taehyung mở ra bên trong là bốn chiếc bánh được trang trí bằng những trái dâu tây, trái cây mà hắn thích nhất.

    Hắm mỉm cười rồi cằm lên cắn một cái, là hương vị của cậu làm, cậu vừa đến đây, rất gần bên hắn, vậy mà hắn chẳng thấy được cậu.

    Yoongi đi chậm gãi phía bên đường, hơi lạnh của mùa đông đã tới rất gần rồi, chỉ còn một tháng là đến sinh nhật Taehyung, cậu chậc lưỡi một cái rồi đi nhanh về nhà.

    Phía bên Jimin cũng đã làm xong những chiếc bánh, cậu đem ra để vào dĩa, cậu rót trà rồi đem ra đặt lên bàn.

    "Bố ăn đi" Jimin vui vẻ cầm một cái lên đưa cho Jungkook

    "Cảm ơn con" Jungkook cũng cầm lấy cái bánh từ tay cậu.

    "Cậu trai lúc nãy là ai vậy?"

    Jimin đang ăn đột nhiên Jungkook hỏi về chuyện lúc nãy làm cho cậu bị sặc, Jungkook thấy vậy liền đưa nước cho cậu.

    "À cậu ấy lỡ đụng trúng con rồi xin lỗi tiện hỏi đường thôi ạ"

    "Thật?"

    Jungkook nhìn Jimin bằng ánh mắt nghi ngờ.

    "Th...thật ạ" Jimin gật đầu lia lịa.

    "Được rồi con có liên lạc với Yoongi không?"

    "Dạ?

    À dạ không ạ" Jimin lắc đầu ngoày ngoạy

    "Ừm, ăn đi rồi đi ngủ"

    "Vâng"

    Jimin vuốt ngực thầm lạy trời nhém nữa là bán đứng bạn rồi, làm hết cả hồn.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 9 "GẶP LẠI"


    Sáng hôm sau Yoongi vẫn đến trường như mọi người, vừa đến trường đã thấy một Park Jimin đang đợi cậu ở dưới bóng cây.

    Jimin thấy cậu liền vui vẻ đi đến khoác tay cậu, Jimin cười tươi đưa cho Yoongi mộg ly cafe đen loại mà Yoongi hay uống vào buổi sáng.

    "Yoongi a tao nhớ mày chết mất"

    "Tao vẫn chung lớp với mày đấy thằng kia"

    "Hứ, hôm đó mày rời khỏi, tao sợ sẽ không còn gặp lại mày nữa đấy"

    "Yên tâm đi đừng lo, tao thuê được căn hộ gần đây, với tao vừa xin việc làm ở tiệm bánh gần trường nên yên tâm"

    "Thật sao? vậy tao sẽ xin bố đến làm với mày a"

    "Này này nếu bố mày biết thì Kim Taehyung sẽ biết đấy"

    "Tao sẽ bảo bố giữ bí mật"

    "hmm mà bỏ ra coi ôm ôm ấp ấp bực bội"

    "Hứ"

    Thế là Jimin và Yoongi khoác tay nhau đi vào lớp, ở ngoài trên chuếc xe đắc tiền loáng bóng màu đen có một người tầm trung niên quan sát hai cậu.

    "Là Yoongi"

    Jungkook sau khi quan sát kỉ thì biết Yoongi vẫn đi học ở trường, hắn lái xe đi đến Kim thị để gặp Kim Taehyung.

    Ở Kim thị, Taehyung đang phát điên khi không có tin tức gì của cậu, chỉ là một câu con trai nhỏ bé cũng không tìm thấy, muốn hắn tức điên lên sao.

    "Làm gì mà điên tiết thế?"

    Jungkook mở cửa bước vào thì đã thấy một Kim Taehyung thường ngày trầm tĩnh mà bây giờ lại điên tiết như hổ muốn ăn thịt người.

    "Đến đây có việc gì?"

    "Có việc mới được đến?"

    Taehyung không nói gì mệt mỏi ngồi xuống sofa lưng tựa vào thành ghế mà thở dài.

    "Vẫn chưa tìm ra Yoongi"

    " Tôi biết Yoongi đang ở đâu"

    "Thật?"

    Taehyung bật dậy sau khi nghe Jungkook hắn bảo biết Yoongi của hắn đang ở đâu.

    "Hôm trước đi siêu thị với Jimin tôi đã gặp Yoongi"

    "Vậy tại sao không đưa thằng bé về?"

    "Cậu nghĩ Yoongi chịu về? lúc đấy tôi đi mua vài thứ, Jimin và Yoongi gặp nhau, sau khi tôi đến Yoongi vội vã rời đi"

    "Có nghĩa Jimin biết Yoongi ở đâu sao?"

    "Ừ, sáng nay tôi thấy Yoongi đến trường"

    "Tôi đến trường gặp Yoongi"

    Taehyung vội đứng dậy nhưng bị Jungkook hắn cản lại.

    "Hiện tại Yoongi không muốn thấy cậu, tốt hơn hết cậu đừng đi"

    "Vậy cậu muốn tôi phải làm sao?"

    "Cứ bình tĩnh, chắc hẳn Jimin sẽ tìm cách để gặp Yoongi, tôi sẽ cho người theo dõi"

    "Được nhờ vào cậu"

    "Không cần cảm ơn, dù sao Yoongi cũng là bạn của Jimin tôi đây là đang giúp bảo bối của tôi a~~"

    "Được rồi, bây giờ bàn đến chuyện quan trọng, tuần sau là bay rồi cậu định làm gì?"

    "Tôi cho đàn em qua đó trước rồi, chỉ cần ta đến và ra chiến thôi"

    "Cáo giá đấy không dễ đối phó"

    "Tôi biết, tôi có cách đối phó với lão, được rồi tôi đi đây"

    "Ừ"

    Sau khi Jungkook rời khỏi Taehyung dựa vào thành ghế, hai tay xoa xoa thái dương của mình.

    *Yoongi hiện giờ em ở đâu, em ổn chứ? tôi nhớ em.*

    *Hắc xì*

    "Mày sao vậy Yoongi?"

    "Không sao, do tao ngứa mũi thôi"

    "Thời tiếc bây giờ thất thường mày nên cẩn thận kẻo lại ốm"

    "Tao biết rồi đừng lo"

    "Mà này"

    "Sao?"

    "Mày định giận chú Tae đến bao giờ?"

    "Tao không biết, hiện tại tao không muốn thấy Taehyung"

    "Chú ấy rất lo cho mày, cần lật cả cái Hàn Quốc để tìm mày"

    "Cuối cùng cũng đâu tìm ra tao, tao nhỏ bé như này, trốn chỗ nào chả được"

    "Hơ, có mày là giỏi mồm"

    "Haha vậy mới là bạn mày"

    "Thôi ăn đi sắp vào tiết rồi"

    Buổi học cuối cùng cũng kết thúc, Yoongi và Jimin khoác tay nhau ra về, cả hai đi đến tiệm bánh mà Yoongi làm thêm.

    "Mày làm ở đây?"

    "Ừ đúng rồi, vào xem thử không?"

    "Cũng được a~~"

    "Ông chủ em đến rồi"

    "Yoongi đến rồi sao?

    Ô cậu nhóc này là?"

    "À đây là Jimin bạn em, còn đây là anh SeokJin chủ tiệm bánh"

    "Em chào anh"

    "Chào em"

    "Anh Namjoon đâu rồi anh?"

    "Anh ấy đi giao bánh rồi, hai em ngồi đi anh đi làm bánh và cafe cho"

    "Sao được chứ em đến để làm chứ đâu phải đến để làm khách"

    "Haha được rồi"

    "Jimin vào ngồi đi, tao làm bánh cho"

    "Ok bbi"

    Yoongi vào mặc đồng phụ của quán rồi bắt tay vào làm bánh, Jimin nhìn xung quanh quát sát thì thấy nơi này khá ổn, cách trang trí thoải mái, những bản nhạc du dương, khách vào buổi trưa cũng không quá đông hay quá ít.

    "Jimin dùng nước ép đi, anh đoán chắc em không quen uống cafe đâu nhỉ?"

    "Anh đoán đúng rồi, chỉ có mỗi Yoongi là thích cafe thôi"

    "Này này nói gì tao đấy"

    "Tao nói mày khó ở a~~"

    "Bánh mochi món yêu thích của mày ăn đi"

    "Oa Yoongi a~ cảm ơn nha"

    "Chả thèm"

    SeokJin nhìn Yoongi và Jimin vui vẻ như vậy làm anh cũng vui theo, hôm qua Yoongi đến xin việc, một cậu bé trắng trắng, mái tóc bồng bềnh đôi mắt tròn xoe thân hình nhỏ nhắn.

    Làm cho SeokJin anh đây cũng phải giao động với Yoongi a.

    "Anh về rồi đây"

    "NamJoon về rồi sao?"

    "Về rồi, ô Yoongi em đến rồi à?"

    "Vâng em mới đến, giới thiệu với anh đây là Jimin bạn em, còn đây là anh NamJoon chồng của anh SeokJin"

    "Oa hai người cưới rồi sao?"

    "Bọn anh lấy nhau được 3 năm rồi"

    "Ngưỡng mộ quá đi"

    Cả 4 đang nói chuyện vui vẻ thì bên ngoài bước vào là một người đàn ông ăn bận sang trọng, trong người thoát ra khí thế áp bức.

    "Bố? chú Jeon?"

    "Bố, sao bố đến đây"

    "Đến đón con nhưng đợi mãi không thấy, ta thấy tiệm bánh ngọt nên ghé xem con có ở đây không"

    "Đây là..?"

    "À đây là chú Jeon, Jeon Jungkook, chú ấy là bố của Jimin"

    "Ồ vậy sao, Chào Jeon tổng"

    "Yoongi cháu ở đây sao, Taehyung rất lo cho cháu"

    "Chú đừng nói với ngày Kim là cháu làm ở đây"

    "Được, ta không nói"

    "À bố, bố có thể cho con đến đây làm với Yoongi không? dù sao ở nhà con cũng không có gì làm rất buồn chán a~"

    "Được, con cứ ở đây làm với Yoongi, nhưng phải cẩn thận"

    "Cảm ơn bố"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 10 "LO LẮNG"


    Hôm nay là ngày mà Kim Taehyung và Jeon Jungkook bay qua Los Angeles để giao một đơn hàng khá quan trọng, cũng như là có thể bỏ mạng tại nước Mỹ.

    "Chuẩn bị xong hết rồi chứ?"

    "Xong hết rồi"

    "Vậy đi thôi"

    Cả hai cùng nhau ngồi lên phi cơ riêng, Jungkook xem lại địa hình, cách bố trí đàn em, và lực lượng.

    Còn Taehyung vẫn luôn trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, hắn nhớ Yoongi, hắn muốn thấy Yoongi, không biết bây giờ Yoongi của hắn đang làm gì nữa.

    "Nếu muốn gặp Yoongi thì trận chiến này phải thắng"

    "Cậu nghĩ tôi sẽ thua?"

    "Sẽ thua nếu cậu cứ đần ra đấy"

    Taehyung im lặng không nói gì mà nhướng một bên mày nhìn Jungkook, còn Jungkook lại cười nhếch môi.

    "Yahhh Yoongi à mày đang làm bánh ngọt chứ không phải bánh chua"

    "Chua lắm hả?"

    "Quá chua luôn đấy"

    Hôm nay không biết vì sao mà Yoongi lại không có tâm trạng để làm bánh, sáng dậy vừa bước xuống giường thì cậu đã làm bể khung hình của Taehyung và cậu rồi.

    "Hôm nay mày bị sao à?"

    "À không sao"

    "Thật không?"

    "Thật mà"

    "Hôm nay bố Jungkook và chú Taehyung bay qua Los Angeles đấy"

    "Vậy sao"

    "Mày lo cho chú Taehyung sao?"

    "Không, tao với ngài Kim không có gì với nhau"

    "Hazzz, thôi làm lại bánh đi"

    "Ừm"

    Taehyung và Jungkook đã đáp cánh tới Los Angeles, cả hai vừa xuống máy bay đã thấy một dàn người áo đen đứng hai hàng, chính giữa là một ông lão chóng gậy.

    "Ồ ngài Kim ngài Jeon hai người đến rồi sao?"

    "Chào ngài Lee, thật thất lễ phải để ngài ra tận đây đón chúng tôi"

    "Không không, đón hai ngài là vinh dự của tôi"

    Taehyung cùng Jungkook và Lee Yoon Do lên chiếc siêu xe màu đen loáng bóng để đến truh sở của Lee Yoon Do.

    Bên phía Yoongi cậu cứ thất thần, làm bánh nào là hư bánh đó, Jimin thỏe dài kéo Yoongi lại ghế ngồi.

    "Mày sao vậy?"

    "Không sao"

    "Không sao? không sao mà cái bánh thứ 10 của mày hư rồi"

    "Chắc do hôm nay tao mệt"

    "Mày lo cho chú Tae?"

    "Tại sao tao phải lo?"

    "Mày giấu được tao chắc? mặt mày hiện lên hai chữ lo lắng kìa"

    "Không hiểu sao sáng giờ tao cứ lo lắng thấp thỏm"

    "Yên tâm đi, có bố tao đi cùng, thì chắc chắn sẽ không sao, với cả chú Tae là người cẩn trọng chắc chắn sẽ ổn"

    "Tao cũng mong là sẽ ổn"

    "Bọn anh về rồi"

    Namjoon và Jin bước vào, hai tay đều sách hai bọc to đùng, Jimin và Yoongi thấy vậy liền ra sách phụ.

    "Hai anh mua gì mà nhiều vậy?"

    Jimin sách một bọc to để lên bàn.

    "Chỉ là nguyên liệu để làm bánh thôi, do có trái cây mới về nên bọn anh mua thêm"

    "Mua cả 4 bọc to thế á?"

    Yoongi trợn tròn mắt nhìn"

    "Jin còn định mua cả cửa hàng người ta" Namjoon vừa nói vừa cười.

    "Do anh thấy những món cần mua đều có, nên anh mới mua hết" Jin bĩu môi nói

    "Được rồi để bọn em đem vào trong cho" Jimin cười tươi nói

    "Cảm ơn hai đứa nha"

    Jimin và Yoongi đem 4 bọc nguyên liệu vào trong, Jin và Namjoon bắt đầu lau dọn bàn ghế để còn tiếp khách.

    Taehyung và Jungkook đã đến trụ sở của Lee Yoon Do cả ba bước vào bước đi uy nghiêm gương mặt lạnh lùng làm cho đàn em của Lee Yoon Do còn phait dè chừng với Taehyung và Jungkook.

    "Mời hai vị"

    "Theo như những gì ta bàn qua điện thoại, chắc ông Lee đây đã có kế hoạch rồi nhỉ?"

    Jungkook vắt chéo chân hỏi Lee Yoon Do.

    "Haha ngài Jeon thật biết nhìn, đac nhìn một cái thì biết tôi đã có kế hoạch"

    "Vậy kế hoạch là gì?"

    Taehyung tay cầm ly rượu van lắc lắc hỏi.

    "Chúng ta sẽ ................. hai vị thấy thế nào?"

    "Vậy thì ông Lee đây lời hơn bọn tôi rồi" Jungkook nhếch môi nói.

    "Ây da hai vị nói vậy sao được, tất nhiên là phải chia điều rồi"

    "Vậy thì 2 ngày sau bắt đầu thôi" Taehyung chỉnh chỉnh vạc áo nói.

    "Được được, vậy ta bàn đến đây thôi, hai vị đây có thể để tôi mời một bữa không?"

    Lee Yoon Do vui vẻ nói

    "Chắc phải để dịp khác, bọn tôi còn có việc" Jungkook nói

    "Được chứ, vậy ta để dịp khác vậy"

    Jungkook và Taehyung gật đầu chào rồi đi ra, đàn em của Lee Yoon Do nói với gã.

    "Lão Đại như vậy có ổn không?"

    "Có hai tên nhãi đó, chắc chắc sẽ ổn" Gã cầm ly rượu vang lên hốp 1 hơi cạn sạch

    "Taehyung liệu cậu có dự định?"

    "Lão ta khôn hơn tôi nghĩ, cần phải cẩn thận hơn, về khách sạn thôi"

    "Ừ"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 11 "NGÃ BỆNH"


    Ngày hôm sau, Jimin và Yoongi vẫn cùng nhau đến trường như mọi ngày, nhưng hôm nay đối với cậu là 1 ngày rất buồn và u ám, không hiểu vì sau hôm qua khi về đến nhà cậu lại ủ rủ bất giác cầm điện thoại gọi cho Kim Taehyung.

    Khi hắn bắt máy cậu mới hốt hoảng mà tắt đi, sáng hôm nay thì trời lại đổ cơn mưa lớn giống như là ông trời đang khóc thay cho cậu vậy.

    Jimin thấy cậu thất thần như vậy cũng lo lắng mà khuýt vai cậu một cái nhẹ.

    "Mày làm sao đấy"

    Yoongi giật thót mình nhìn qua thấy Jimin đang chóng cằm nhìn chằm chằm vào mình cậu mới bình tỉnh rồi trả lời.

    "Hôm qua tao gọi cho Kim Taehyung"

    Jimin nghe vậy mắt sáng rực ngồi xích lại gần Yoongi một chút nữa cậu vui vẻ hỏi.

    "Chú ấy có bắt mây không?"

    "Có"

    "Rồi sao nữa" Jimin hào hứng muóin biết thêm đoạn sau nhưbg Yoongi lại làm cho cậu tuột mood.

    "Không có đoạn sau, Kim Taehyung vừa bắt máy tao đã tắt"

    "Sao lại tắt?"

    "Không biết nói gì"

    "Hazzz" Jimin nhìn cậu rồi thở dài lắc đầu.

    ________^^^^^_________

    Bên phía Kim Taehyung và Jeon JungKook có vẽ vẫn bình thường, cả hai hôm nay có hẹn với một khách hàng đặc biệt.

    "Vị khách hàng này đến trễ quá đấy" Jungkook bực bội nói.

    Kim Taehyung vẫn mặt lạnh không nói gì, 5 phút sau có 1 bóng người cao ráo bước đi đầy uy nghiêm đi đến chỗ của hai người họ.

    "Xin Lỗi tôi đến muộn"

    Người đàn ông mặc vest đen đeo kính bước vào thu hút mọi ánh nhìn, Jungkook và Taehyung nhìn chằm chằm vào người con trai đó.

    "Nhìn giữ vậy?"

    "Đến muộn quá đấy" Jungkook cau mày nói.

    "Tôi có chuyện đột xuất phải làm nên đến muộn"

    "Kim Namjoon cậu vẫn như vậy lúc nào cũng đi muộn" Taehyung cầm tách trà lên và nói.

    "Được rồi phần ăn hôm nay tôi mời hai cậu"

    "Như vậy còn xem được" Jungkook vui vẻ nói.

    "Chuyện tôi nhờ cậu đã làm xong chưa?"

    Taehyung hỏi

    "Đã xong chỉ chờ hai cậu đến thử thôi" Namjoon đáp

    "Được rồi nói chuyện khác đi, cậu vợ cậu như nào rồi?"

    Jungkook vừa cắt miếng thịt bò vừa hỏi.

    "Anh ấy đang ở Bang để xem lại súng cho các cậu" Namjoon uống một ngụm trà rồi trả lời.

    "Không phải anh ấy sợ tiếng nổ sao?"

    Taehyung nhướng mày hỏi

    "Đã hết sợ rồi, bây giờ chỉ có người ta sợ anh ấy" Namjoon Nhúng vai nói.

    "Vậy còn hai bé nhà hai cậu?"

    Namjoon.

    "Jimin và tôi vẫn thế, chỉ có Taehyung và Yoongi không thuận lợi cho lắm" Jungkook vùa nói vừa đùa cợt.

    Taehyung thở dài xoa thái dương Hôm qua Yoongi gọi cho tôi"

    "Hai người nói gì?"

    Jungkook hỏi

    "Không có gì, vừa bắt máy thì thằng bé đã tắt"

    "Hôm nay bên Hàn mưa khá to, không phải Yoongi khi đến mưa là sẽ sốt cao sao?"

    Namjoon hỏi

    "Đã có Jimin bên cạnh"

    ______^^^^^_______

    "Yoongi à mày không sao chứ?"

    Jimin lo lắng dìu cậu xuống phòng y tế.

    "Tao mệt" Yoongi nói không ra hơi.

    "Sắp đến phòng y tế rồi"

    2 phút sau Jimin đưa Yoongi xuống phòng y tế, cô y tế thấy Yoongi rất nóng liền hốt hoảng mà đi lấy dụng cụ để làm Yoongi hạ sốt.

    Còn Jimin thì lo lắng đi đi lại lại, Yoongi thì nằm bất động trên giường vì bây giờ người cậu rất nóng.

    (Lúc còn nhỏ Yoongi đã bị một đám du côn đánh hôm đấy trời lại mưa to mình mảy Yoongi thì vết thương mới chồng lên vết thương cũ máu khắp mặt, cakau nằm dưới trời mưa to tận 5 tiếng cho đến khi mưa đã gần tạnh, lúc này Kim Taehyung đi làm về ngang thì thấy cậu nằm bất động dưới đất, hắn cho tài xế ngừng xe rồi bản thân đi đến chỗ cậu nằm tự tay bồng cậu bé đầy máu và ướt sủng lên đi lại chiếc xe đắt tiền của mình, kể từ ngày hôm đấy mỗi khi trời đổ mưa to Yoongi lại sốt rất cao cần phải có người bên cạnh để chắm sóc cho cậu).

    Khi cô y tá đo nhiệt độ cho cậu làm cjo cậu ấm người thì bây giờ cậu đã bớt sốt, Jimin chạy vào ngồi kế bên cậu mặt hiện lên sự lo lắng, Jimin lấy cái khăn lạnh đấp lên trán cho cậu để giúp cậu hạ sốt hơn.

    "Hazzz Yoongi à may mà hôm nay có tao nếu hôm nay không có tao thì mày ra sao đây"

    Gương mặt của Yoongi khi ngủ say rá xinh đẹp như một thiên thần vậy, ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm cậu thêm phần xinh đẹp và nhìn mê người hơn.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 12 "NỖI NHỚ"


    Yoongi cậu dần dần mở mắt ra nâng hàng lông mi dài công vuốt của mình nhìn xung quanh thì thấy Jimin đang ngồi rọt trái cây, cậu từ từ ngồi dậy thì Jimin phát hiện đến đỡ cậu.

    "Khoẻ hơn chưa?"

    Jimin vừa đơc vừa hỏi cậu.

    "Đã khoẻ hơn, cảm ơn cậu" Yoongi cười nhẹ với Jimin.

    "Có gì đâu mà cảm với ơn, cậu là bạn thân của tớ, tớ xem cậu như anh trai vậy, chăm sóc cậu là chuyện đương nhiên" Jimin đưa cho cậu một ly nước ấm.

    "Phiền cậu như vậy, tớ thấy ấy náy lắm" Yoongi nhận ly nước từ tay Jimin.

    "Ấy náy cái gì, cậu mà nói vậy nữa tơd giận cậu luôn đấy" Jimin cau mày nhìn cậu.

    "Rồi rồi tớ xin lỗi"

    "Ăn gì không tớ mua cho, ăn cháo nhá?"

    "Cũng đậu vậy cậu đi mua giúp tớ nhé"

    "Được rồi ngồi đây đợi tớ"

    Yoongi gật đầu Jimin thấy có câu trả lời cậu mỉm cười nhanh chân đi mua cháo cho cậu.

    Yoongi ngồi trên giường với tay lấy điện thoại xem giờ.

    "12h trưa rồi sao"

    Yoongi thở dài rồi cất điện thoại đi cậu thẫn thờ nhớ về hắn, cái người đã ra tay tát cậu, cái người đã nói nặng lời với cậu, không biết hiện giờ hắn đang làm gì, ở đâu, có nhớ đến cậu hay không.

    Cậu nhớ hắn, cậu muốn gọi điện hỏi thăm hắn, cậu muốn gặp hắn cậu muốn thấy gương mặt lo lắng của hắn khi cậu bệnh.

    Vài phút sau Jimin về đến cậu gọi mãi mà Yoongi không phản ứng cậu lay mạnh vai cậu gọi to.

    "MIN YOONGI"

    Yoongi giật mình xoay qua thì thấy Jimin đang lo lắng gọi cậu.

    "Cậu làm sao vậy?

    Cậu không ổn chỗ nào sao?"

    "Tớ không sao, đang suy nghĩ một vài chuyện nên không nghe cậu gọi"

    Jimin nghe vậy cũng đỡ lo cậu đi đến bàn cậu đỗ cháo ra tô cho Yoongi.

    "Món cháo cậu thích đó, cậu ăn cho no đi rồi uống thuốc"

    "Cảm ơn cậu"

    2 phút sau điện thoại của Jimin reo lên, là Jungkook gọi cậu cậu vui vẻ bắt máy.

    "Có nghe đây bố"

    "Ở nhà có ngoan không?"

    "Dạ có ạ"

    "Đang làm gì đấy?"

    "Đang chăm sóc Yoongi ạ, cậu ấy bị sốt cao"

    "Ăn gì chưa"

    "Dạ chưa ạ, nhưng con có mua đồ ăn rồi chút nữa con ăn, bố ăn chưa ạ"

    "Bố ăn rồi, con cũng phải lo cho mình, tuần sau bố về"

    "Vâng ạ, tạm biệt bố"

    "Chú Jungkook gọi cậu hả"

    "Umm bố gọi hỏi tình hình thôi à"

    "Cậu sướng thật"

    "Hả? cậu bảo gì cơ?"

    "À không có gì, tớ ăn xong rồi"

    "Thuốc của cậu"

    "Cảm ơn cậu"

    Yoongi lấy thuốc rồi uống vào gương mặt cậu thoáng qua một tia buồn Jimin thấy điều đó Jimin biết rằng Yoongi đang nhớ hắn Kim TaeHyung!

    "Cậu nhớ chú Kim sao?"

    "Không có, tớ buồn ngủ rồi, tớ ngủ chút"

    "Ừm, ngủ đi"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 13 "ĐỐI ĐẦU"


    "Lão đại có chuyện rồi"

    "Nói?"

    "Người của Kim Taehyung kéo đến rồi"

    "Nhanh vậy sao?"

    "Làm sao đây lão đại?"

    "Tiếp đãi như thường thôi"

    "Vâng, tôi đã hiểu"

    Kim Taehyung cùng Jungkook, NamJoon khí thế bức người bước vào bên trong căn biệt thự sang trọng.

    "Ô đã lâu không gặp, Kim Taehyung?"

    "Vào chuyện chính, tôi không có thời gian ở đây nói chuyện phím" Taehyung lạnh lùng nói.

    "Cần gì phải vội"

    "Jung Hoseok chúng tôi đến để đây là để trả thù chứ không phải để nói chuyện phím"

    "Jeon Jungkook, cậu vẫn vậy nhỉ"

    "Chúng tôi không rảnh để nói chuyện với kẻ phản bội, mưu hại bạn mình đâu" Kim NamJoon lên tiếng.

    "Cần gì phải nặng lời như vậy?"

    Jung Hosekk ánh mắt thoáng buồn nói.

    "Lô hàng của tôi do cậu đánh cắp?"

    Taehyung lên tiếng hỏi.

    "Đúng vậy"

    "Bang tôi bị cháy ở kho chứa hàng do cậu làm?"

    Jungkook lên tiếng hỏi.

    "Là tôi"

    "tài liệu mật của công ty tôi do cậu lấy?"

    "Ừm hứm"

    Jung Hoseok lãnh đạm ngồi trên ghế, ánh mắt khiêu khích nhìn về ba người họ, Taehyung lạnh lùng, Jungkook bí hiểm, NamJoon nhếch mép.

    Mỗi người một biểu cảm làm cho bầu không khí thêm căng thẳng và đáng sợ.

    Taehyung không nói gì hắn phất tay ra hiệu cho đàn em lên, tất cả đàn em của Kim Taehyung bao vay người của Jung Hoseok và gã.

    "Long trọng vậy sao?"

    "Những ai dám khiêu chiến với tôi, đều không có kết quả đâu Jung Hoseok" *Đùng*

    Nói rồi Kim Taehyung bắn viến đạn vào cánh tay phải của gã, gã nhăn mặt vì đau đớn, Taehyung híp đôi mắt của mình lại nhìn người trước mắt.

    "Jung Hoseok đừng làm cho tôi càng thêm hận thù với cậu"

    "Kim Taehyung, cậu nghĩ với viên đạn này tôi sẽ bỏ sao?" gã cười nhếch mép

    "Đừng cố đi vào con đường chết" JungKook nói.

    "Tôi nghĩ người chết sẽ là các cậu đấy, chẳng phải hai cậu nhóc Jimin và Yoongi đó rất quan trọng với hai câu sao?"

    "Mẹ nó cậu làm gì chúng rồi hả?"

    Taehyung dận dưc quát.

    "Làm gì sao? cũng chưa biết chắc là bắt về nhốt lại"

    "Tôi cảnh cáo cậu nếu cậu dám đụng đến chúng Kim Taehyung tôi sẽ tự tay giết chết cậu"

    "Vậy sao?

    Tôi lại mong ngày đó sẽ đến thật nhanh, thật nhanh haha"

    "Con Mẹ Nó"

    "Bảo vệ Min Yoongi và Park Jimin nếu chúng có chuyện giết sạch cho tôi".

    Kim Taehyung dận dữ bước ra khỏi căn biệt thự, Jungkook và NamJoon đi theo sau, còn Jung Hoseok hắn nhìn theo bóng lưng của ba người họ mà cuời chua xót, phải chăng hắn có nỗi khổ riêng? phải chăng hắn đang muốn bảo vệ họ? phải chẳng tới đây thôi mốt viết tiếp hihi.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 14 "BẢO VỆ"


    "Yahhhh Min Yoongi ahhhhhh"

    "Âyy mày làm gì mà hét to thế hả"

    "Khi nào mới có cơm ăn tao đói sắp chết rồi đây"

    "10 phút nữa thôi"

    "Nhanh đi ahhhh"

    10 phút sau Yoongi bưng những dĩa đồ ăn ngon ra bày trước mặt Jimin, Jimin mắt sáng rực nhìn những món ăn trên bàn trang trí đẹp mắt, màu sắc rực rỡ, làm cho cậu chảy cả nước vải luôn aa.

    "Nhìn gì ăn đi mày la ôm sồm kêu đói mà"

    "Ăn đây ăn đây"

    Jimin cầm đôi đũa lên gặp miếng cá với sốt cà bỏ vào miệng nhai, độ giòn của cá chiên, chua chua ngọt ngọt của cà làm cậu ăn rất là ngon miệng.

    "Từ từ mắc xương bây giờ"

    "Yoongi à mày nấu ăn ngon thật đấy"

    "Tao mà lại hahahahahahaha"

    "Khùng"

    "Hứ ăn đi còn đi mua đồ về làm bánh"

    "biết rồi biết rồi"

    Nữa tiếng sau khi ăn xong Jimin & Yoongi cùng nhau đi mua nguyên liệu về làm bánh, hôm nay hai cậu nghỉ làm ở tiệm bánh nên ở nhà cũng chán nên hai cậu mua đồ về làm.

    Sau khi vào siêu thị cả hai chia nhau ra đi mua.

    Yoongi sẽ phụ trách mua sữa, trứng, trái cây, và kem, còn Jimin cậu sẽ mua khung làm bánh, bột, và hương vị.

    Yoongi đi đến quầy bán trứng cậu lựa những quả trứng thật ngon, đẹp mắt để có thể làm ra những chiếc bánh thơm ngon nức mũi.

    Lựa trứng xong cậu đi đến quầy bán trái cây, đi được giữa chừng cậu như có cảm giác ai theo dõi mình vậy cậu giả vờ móc điện thoại ra như cậu đang soi để chỉnh lại tóc, cậu nhìn vào điện thoại thì thấy phía sau mình có 2 tên đang theo dõi cậu, cậu giữ bình tĩnh mà đi đến quầy trái cây, 1 tay cậu nhắn tin với Jimin.

    Jimin đang mua khung làm bánh thì tin nhắn đến, cậu lấy điện thoại ra xem thì là tin nhắn của Yoongi.

    < Tao đang bị theo dõi mày hãy cẩn thận >

    Jimin vờ nhùn xung quanh thì cậu thấy ai đó cũng đang theo dõi mình, cậu nhanh tay nhắn lại cho Yoongi.

    Yoongi thấy tin nhắn của Jimin cậu nhanh tay mở ra xem.

    < Tao cũng vậy >

    Yoongi nhanh chân đi tìm Jimin, 5 phút sau cả hai gặp nhau taih quầy bàn sữa, hai cậu tỏ ra bình thường rồi đi ra tính tiền, Jimin và Yoongu xuống bãi đậu xe cả hai lên xe chạy nhanh về nhà.

    4 tên áo đen thấy hai cậu đã phát hiện ra chúng cũng không đuổi theo mà laya điện thoại gọi cho ai đó.

    "Lão đại đã đi về rồi"

    "Tiếp tục theo dõi"

    "Dạ"

    Hai cậu về đến nhà nhanh tay nhanh chân khoá trái các cửa ra vào trong biệt thự, khoá xong hai cậu thở hơi mạnh.

    "Làm tao sợ chết khiếp" Jimin vừa thở mạnh vừa nói

    "Tại sao mình lại bị theo dõi?"

    "Làm sao mà tao biết" Jimin đi lại ghế ngồi rồi đáp

    "Chúng ta đã đụng vào ai đâu chứ" Yoongi nghi hoặc nói.

    "Bỏ đi thoát được là may rồi".
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 15 "PHÁT HIỆN"


    "Thế nào?"

    "Thưa lão đại, hai cậu hình như phát hiện ra chúng tôi rồi"

    "Phát hiện?"

    "Vâng, cậu Yoongi hình như phát hiện ra chúng tôi, hai cậu ấy đột nhiên bỏ chạy"

    "Vẫn tiếp tục theo dõi nhưng nhớ giữ khoảng cách xa"

    "Vâng thưa lão đại"

    "Taehyung cậu định làm gì?"

    "Chưa biết nhưng cũng sắp biết phải làm gì"

    "Hắn ta không dễ chơi"

    "Hắn có điểm yếu"

    "Điểm yếu?"

    "Điểm yếu của hắn là điểm mạnh của chúng ta"

    "Tôi rất muốn biết điểm mạnh đó là gì"

    Taehyung lấy từ tay của thuộc hạ một sắp hình, sắp hìng đó là khuôn mặt của một cô gái, mái tóc đen óng dài, gương mặt dịu dàng đôi môi đỏ hồng tự nhiên có đồng tiền.

    "Đây là?"

    "Em gái cậu ta, cậu ta rất thương cô em gái này nâng trong tay từ nhỏ cô ta rụng một sợi tóc thôi cũng làm cậu ta phát điên lên"

    "Cô gái này có vẻ quen mắt"

    "Jung Somi, cô giáo dạy thanh nhạc của bọn trẻ"

    "Định dùng cô gái này đối phó cậu ta sao?"

    "Có lẽ vậy"

    _____________________

    "Anh hai à cho em đi dạo một tí đi mà"

    "Không bây giờ thù không thể"

    "Tại sao chứ? em lớn rồi mà"

    "20 tuổi là lớn rồi sao?"

    "Vậy 200 tuổi mới là lớn hả?"

    "Vẫn con nhỏ"

    "Anh haiiiiiii"

    "Không là không"

    "Hứ, em ghét anh"

    Cô gái hất tóc bước đi lên phòng để lại người anh trai một mình ở sofa lắc đầu bất lực, không phải hắn không muốn chi cô đi, nhưng bây giờ rất nguy hiểm kẻ thù của hắn không ít lỡ như bắt cô làm con tinh thì hắn không biết phải làm sao nên hắn luôn sợ mất đi cô em gái nhỏ này.

    * Jung Hoseok và Jung Somi là hai anh em song sinh với nhau, gia đình của hắn là Jung gia ngang tầm với Kim gia và Jeon gia, một hôm gia đình hắn mở tiệc ăn mừng sinh nhật lần thứ 11 của hắn thì cha mẹ hắn lại bị xác hại, chỉ có hắn và cô em gái trốn thoát, sau đó hắn lưu lạc đến nơi người chua của hắn đang sống đó là Jung Hyun Ki một người có tiếng nói trong hắc đạo và bạch đạo, chú của hắn nghe kể đến anh và chị dâu bị sát hại hắn tức giận như phát điên lên mà cầm súng đi đến cái Bang phái của thể là chủ mưu của cái chết anh hai và chị dâu hắn, theo như hắn điều tra, anh hai và chị dâu hắn biết được bí mật lớn của hắc đạo và bạch đạo nên đã bị trừ khử ngay sau đó, Jung Hyun Ki quyết tâm huấn luyện cho Jung Hoseok thành lão đại để có thể thay hắn nắm quyền và trả thù cho cha mẹ mình"

    "Jung Hoseok con có muốn trả thù không?"

    "Con có"

    "Tốt, ta sẽ huấn luyện cho con thành một kẻ máu lạnh để có thể trả thù cho cha mẹ của mình"

    "Chú, con có một chuyện muốn thỉnh cầu"

    "Con cứ nói"

    "Somi còn nhỏ, con không muốn con bé phải huấn luyện nghiêm khắc vì vậy con xin chú hãy để con bé hồn nhiên trong sáng không bị nhuộm máu nào trên bàn tay của nó"

    "Được, chú hứa với con Somi sẽ được an toàn lớn lên tại nơi này"

    "Con cảm ơn chú"

    ____________________

    "Yoongi à ra khỏi nhà được chưa vậy chuang ta núp ở đây 30 phút rồi, tớ mỗi chân lắm"

    "Được rồi được rồi phải xem xung quanh rồi mới đi được chứ"

    "Thật bó tay với cậu, cẩn thận quá nó ô dề"

    "Không ô dề bỏ mạng như chơi"

    "Rồi rồi đi lẹ lên tớ đói sắp xĩu rồi"

    "Lúc nãy ăn cái hambergo rồi mà"

    "Vẫn đói chứ"

    "Hết nói nổi"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 16 "TAI NẠN"


    "Khi nào bay về nước?"

    "Tối nay sẽ bay về"

    "Có đi tìm mèo cưng của cậu không?"

    "Đoán xem"

    Jeon Jungkook không nói gì chỉ nhúng vai cho câu trả lời là" Không biết" của Kim Taehyung.

    Hôm nay hắn và Jeon Jungkook có dự kiến sẽ bay về nước để xem tình hình của Yoongi và Jimin.

    Kim Taehyung hắn mỗi lần nhớ đến Yoongi gắn đều lo lắng cho cậu, nhiều lúc cầm điện thoại muốn gọi điện hỏi thăm thì lại sợ cậu tắt máy không nghe, sợ cậu trốn tránh hắn, sau cái ngày hắn tát cậu một bạt tay đó, hắn sợ cậu sẽ câm ghét hắn, sẽ hận hắn đến xương tủy.

    Min Yoongi từ nhỏ đều được hắn cưng chiều sủng ái, nhưng vào ngày hôm đó hắn lại tát cậu và đuổi cậu đi, trái tim hắn lúc đó như muốn vỡ từng trăm mảnh.

    Hắn hối hận, hắn giận bản thân tại sao lại mất kiểm soát như vậy.

    Gương mặt nhỏ nhắn trắng nỏn của cậu không lúc nào là không ngừng hiện lên trong đầu hắn, nụ cười ngây thơ, gương mặt khả ái, giọng nói trầm ấm dịu dàng bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh lúc nào cũng xoa vào hai má của hắn.

    Từ khi Yoongi đến bên hắn, cuộc sống hắn bỗng dưng có màu sáng hơn, không còn tâm tối như cái lúc mà cha mẹ hắn bị sát hại, em gái của hắn bị chết cháy vào năm hắn 12 tuổi, ngày hôm đó là ngày định mệnh của hắn ngày mà tất cả người thân yêu của hắn rời bỏ hắn đi.

    Hắn vì muốn trả thù mà không ngừng cố gắng vương lên để đứng trên vạn người như ngày hôm nay, Kim Taehyung hắn vẫn giữ mối thù năm ấy hắn không thể quên cái người cầm súng bắn vào tim ba của hắn và mẹ của hắn.

    Người đàn ông đó không ai khác là chú của Jung Hoseok, chỉ vì một hiểu lầm mà gia đình Jung xem gua đình Kim gia và Jeon gia là kẻ thù, giết đi ba mẹ của hắn và coi em gái chỉ mới 5 tuổi.

    Làm sao hắn có thể quên ngày hôm đó trong khi hôm đó là sinh nhật tròn 12 tuổi của hắn kia chứ, nếu như nói về gia đình Jung gia và Kim gia thì có lẻ Kim Taehyung cô đơn và lạc lỏng nhất vì chỉ còn hắn sống trong đêm định mệnh hôm ấy.

    "Nghĩ gì thế?"

    "Không có gì"

    "Lão Đại!!!"

    "Sao?"

    Taehyung cau mày nhìn thuộc hạ.

    "Cậu Chủ.."

    "Yoongi làm sao?" hắn căng thẳng hỏi.

    "Yoongi cậu chủ trong lúc đi mua đồ của cậu Jimin thì bị ám sát, vì đỡ một gậy cho cậu Jimin mà cậu Yoongi ngất đi và chảy máu rất nhiều"

    "Mẹ Kiếp!!

    Chúng mày làm ăn kiểu gì vậy hả?

    Tao bảo như thế bào?

    Phải vảo vệ Min Yoongi cho bằng được, LŨ ĂN HẠI"

    "Xin lão đại bớt giận, tụi em có gắng đuổi theo và đã bắt được chúng nó"

    "Con mẹ nó mau nhốt chúng nó lại đợt tao về, mau đặt vé máy bay tao bay về Hàn ngay lập tức"

    "Rõ"

    *Reng reng*

    "Bố...bố..hicc...hicc"

    "Jimin bố đây đừng sợ bố biết cả rồi bố và chú Kim đang chuẩn bị bay về"

    "Bố và chú Kim về nhanh đi ạ, con sợ lắm, Yoongi cậu ấy vì đỡ cho con mà mất máu nhiều lắm bố ơi"

    "Jimin con bình tĩnh, đừng sợ, bố sẽ về ngay ngoan nín đi"

    "Bố về nhanh nha bố"

    "Ừ đợi bố"

    _____________

    "Yoongi à tớ xin lỗi, tại tớ hết tại tớ mà cậu thành ra như này, tớ xin lỗi Yoongi à"

    3 Tiếng Trước

    "Nè Yoongi cậu bảo mua đồ làm bánh sao tự nhiên đi mua bánh làm sẵn luôn vậy?"

    "Jimin khi không tớ làm biếng quá à"

    "Hơ, rủ đi mua về làm cuối cùng đi mua về ăn"

    "Thôi mà chiều làm nha, bây giờ tớ lười"

    "Rồi Rồi đi lẹ lên"

    Hai cậu đang đi vui vẻ từ đâu có 2,3 chiếc xe moto và những tên áo đen tay cầm vũ khí chạy xung quanh hai cậu, Jimin sợ hãi mà nép vào người Yoongi, vì có học võ nên Yoongi ra sức vảo vệ Jimin và đánh trả bọn chúng.

    Từ đâu có một tên áo đen cầm gậy chạy nhanh về phía Jimin Yoongi phát hiện nên đã ôm Jimin và xoay người lại đỡ cho cậy một gậy thế nên đầu cậu chảy rất nhiều máu.

    Bọn chúng thấy vậy liền bỏ để lại Jimin ôm Yoongi sợ hãi mà khóc nức nở, đàn em của Kim Taehyung vì không muốn bữ dây động rừng nên không dám bước ra đánh tiếp mà chỉ lặng lec quan sát, sau khi chúng bỏ chạy thuộc hạ của Kim Taehyung liền rượt theo bắt chúng lại.

    _____________

    5 Tiếng Sau:

    "Jimin"

    "Bố ơi..bố con sợ lắm hic"

    "Không sao, có bố đây"

    "Yoongi sao rồi?"

    Taehyung lo lắng hỏi.

    "Cậu ấy phẩu thuật 5 tiếng rồi vẫn chưa ra, chú Kim cháu xin lỗi chú, tại cháu mà Yoongi thành ra như vậy, cháu xin lỗi" Jimin khóc nức nở mà trả lời hắn.

    "Cháu nín đi, không phải lỗi của cháu, cháu không sao là được" Taehyung ân cần nói.

    5 phút sau bác sĩ bước ra với khuôn mặt đẩm mồ hôi và gương mặt đầy sự mệt mỏi.

    "Bệnh nhậb đã qua cơn nguy kịch, may mà đưa vào bệnh viện sớm, trể một tí có lã tính mạng sẽ mất, người nhà hãy chăm sóc cẩn thận và giữ im lặng cho bệnh nhận nghỉ ngơi, bây giờ chúng tôi sẽ đưa cậu ấy qua phòng chăn sóc đặc biệt"

    "Cảm ơn bác sĩ" Kim Taehyung nói.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 17 "TRẢ THÙ"


    Kim Taehyung bần thần nhìn cậu con trai mình yêu thương nhất lại đang nằm trên giường bệnh đầu thì băng vãi trắng hắn thật sự rất lo lắng cho cậu khi nghe tin cậu bị thương, gương mặt hắn từ lo lắng chuyển sang giận dữ gân xanh hiện lên trên trán ánh mắt hiện lên những tia máu đỏ.

    "Lão đại, cậu chủ thành như vậy ta có nên đáp trả lại không ạ?"

    "Cần, hãy nhấm vào em gái của cậu ta mà ra tay, nên nhớ, chỉ hù cho cô ta sợ"

    "Rõ"

    Nói rồi thuộc hạ lần lượt đi ra ngoài, Kim Taehyung món nợ này chắc chắn hắn sẽ trả đủ dám đụng vào Min Yoongi thì chỉ có con đường duy nhất là chết.

    "Chú Kim Yoongi chưa tỉnh sao chú?"

    "Ừ, vẫn chưa"

    "Cháu có mua một ít đồ ăn, chú ăn một ít để lấy sức đi"

    "Cháu cứ ăn chú không đói"

    "Con ăn đi, cậu ta không ăn đâu" Jimin định nói thêm lại bị Jungkook ngăn cản, cậu đành im lặng mà lại sofa ngồi xuống.

    "Biết ai làm rồi đúng không?"

    Jungkook lên tiếng hỏi.

    "Ngoài cậu ta ra thì ai có khả năng ra tay nhỉ?"

    Taehyung chậm rãi nói.

    "Cậu tính làm gì?"

    "Cho người hù doạ người thân cậu ta rồi"

    "Là em gái cậu ta sao?"

    "Ừ, nợ máu phải trả bằng máu huống hồ người cậu ta không nên đụng vào lại đi đụng"

    Jimin ngơ ngác chẳng hiểu hai người này đang nói gì cả nhưng cậu cũng không hỏi đến vì đó là chuyện riêng của người lớn, nếu cậu hỏi chắc chắn sẽ làm cho bố của mình nổi giận.

    "Jimin con chăm sóc Yoongi dùm chú, chú có việc cần phải xử lý"

    "Vâng ạ"

    "Bố cũng đi, con hãy ở đây cần gì cứ gọi người đừng tự ý ra ngoài"

    "Dạ thưa bố"

    Jungkook hôn nhẹ lên trán Jimin rồi cùng Taehyung đi ra ngoài, Jimin cũng nghe lời cậu cứ ở trong phòng bệnh cùng Yoongi ngày ngày chăm sóc cho cậu chỉ mong cậu mau khoẻ lại.

    Đã là ngày thứ 3 cậu hôn mê, hôm nay bầu trời rất đẹp cậu định đi mua ít trái cây và đồ dùng nhưng lại chợt nhớ lại của Jungkook dặn nên cậu chỉ đành nhờ người đi mua hộ.

    Vừa quay vào cửa thì y thấy tay Yoongi nhúng nhích, cậu vui mừng nhanh chân chạy đến giường bệnh, Yoongi từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh, ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào làm cậu chói mắt hơi cau mày một chút, quay sang lại thấy Jimin đang vui mừng nhìn cậu.

    "Yoongi cậu tĩnh rồi"

    "Đây là...?"

    "Đây là bệnh viện, cậu đã hôn mê ba ngày liền đấy" vừa nói y vừa đỡ cậu ngồi dậy rồi lấy gối lót ơt sau lung của cậu để cậu thoải mái hơn.

    "Lâu như vậy sao"

    "Cậu xem hôn mê ba ngày không ăn gì cậu đã ốm đi rất nhiều"

    "Tớ cảm thấy còn đau lắm nên cứ muốn nhắm mắt thôi"

    "Cậu đấy làm tớ lo muốn chết" Vừa nói Jimin vừa đưa ly nước ấm cho cậu.

    "Tớ xin lỗi mà"

    "Người xin lỗi là tớ, tại tớ mà cậu..."

    "Không sao đâu Jimin, cậu là bạn thân của tớ, tất nhiên tớ sẽ bảo vệ cậu".

    "Cảm ơn cậu Yoongi"

    "Không cần cảm ơn đâu, sau khi tớ khoẻ cậu hãy làm bánh cho tớ ăn nhé"

    "Được chứ, à mà tớ có chuyện muốn nói"

    "Cậu nói đi"

    "Bố tớ và chú Kim về rồi, sau khi nghe tin cậu nằm viện chú Kim đã rất lo lắng mà bay về trong ngày"

    "Bố..à không chú Kim cũng tớ đây sao?"

    "Đúng vậy, chú ấy rất lo lắng cho cậu"

    *Cạch*

    Nghe có tiếng mở của Y và cậu liền hướng mắt về cửa, từ ngoài đi vào là một người đàn ông cao ráo mái tóc vuốt lên lộ trán mặc một bộ vets đen tay cầm hai ba túi đồ lớn nhỏ đi vào, nhìn thấy cậu hắn vui mừng nhanh chân đi đến giường bệng cậu đang ngồi.

    "Con tĩnh rồi Yoongi"

    Kim Taehyung vui vẻ đi đến ôm cậu vào lòng, mui hương của cậu làm hắn thấy thoải mái, cảm giác một lần nữa ôm cậu vào lòng thật sự làm cho hắn có cảm giác an toàn hơn.

    Yoongi ngơ ngác để cho hắn ôm cậu vào lòng mà vỗ về, mùi hương quen thuộc của hắn lại một lần nữa xâm nhập vào mũi của cậu, mùi hương câu luôn mong nhớ, vòng tay ấm áp cậu luôn muốn ôm một lần nữa đã trở về với cậu

    "Con thấy thế nào, con còn đau không?"

    Taehyung lo lắng hỏi.

    Yoongi nhìn hắn rồi chỉ lắc đầu, Jimin thấy vậy liền hiểu chuyện rồi đi ra ngoài để không gian riêng cho hai người họ.

    "Chú Kim..."

    "Con con giận ta sao?"

    "Con không"

    "Vậy tại sao gọi là chú?"

    "Con...."

    "Ta xin lỗi con Yoongi"

    "Người không có lỗi, người có lỗi là con"

    "Yoongi tha lỗi cho ta có được không?"

    "Con chưa bao giờ giận người thì làm sao mà tha lỗi"

    Taehyung vui vẻ ôm cậu vào lòng "Ta nhớ con lắm Yoongi"

    "Con cũng nhớ bố" Yoongi cũng đáp trả lại cái ôm của hắn.
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 18 "ÁM ẢNH"


    "Áaa, các người là ai các người đang làm gì vậy hả" Tiếng hét thất thanh của một cô gái trẻ tuổi trên con đường vắng tanh, những tên áo đen lần lượt khiến cô gái sợ hãi hét toáng lên.

    "Hãy giữ cái mạng đây là cảnh cáo, coi chừng người thân cô làm như cô là người phải chết đấy tiểu thư Jung"

    Nói xong tất cả những tên áo đen liền rời đi để lại Jung Somi với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa hoang mang, những người đó là ai, sao lại muốn ám sát cô chứ, cô đã đụng chạm gì đến ai hay sao?

    "Somi em sao vậy?"

    Jung Hoseok đang đọc báo thì thấy Somi ngoài cửa đi vào gương mặt thất thần ánh mắt đâm chiêu nhìn về một hướng, cô không nói gì mà đi thẳng lên phòng của mình.

    Hoseok thấy kì lạ liền cho người điều tra, giao xong việc gã vào bếp làm cho cô một ly nước cam để cô có thể thoải mái hơn.

    "Anh vào được không?"

    Chờ mãi vẫn không thấy hồi âm gã lo lắng liền toing cửa đi vào chẳng thấy cô đâu, nhìn về phía phòng tắm thì có tiếng xã nước rất mạnh, gã nghĩ cô đang tắm nên đành ngồi ở giường đợi.

    Đã một tiếng trôi qua cô vẫn chưa đi ra gã lo lắng đi đến phòng tắm rõ cửa, 1 tiếng 2 tiếng 3 tiếng vẫn không có động tĩnh, gã đành liều tông cửa đi vào thấy cô một thân ước đẫm nằm bệch dưới sàn nhà mặc cho những giọt nước đang rơi vào mặt.

    "Somi"

    Jung Hoseok nhanh tay bế cô ra ngoài kêu người lau mình thay đồ cho cô thân thể cô đang ngày một nóng lên, cô đã bị sốt rất cao, hắn sai người nấu cháo và những món tẩm bổ hạ sốt cho cô.

    Gã luôn bên cạnh chăm sóc cô từ sáng đến tận đêm khuya, gã vẫn chưa ăn gì vào bụng nhìn cô em gái mình yêu thương nhất đang bị sốt cao nằm liệt giường khiến gã rất đau lòng và tự trách.

    "Somi em làm sao vậy?"

    "Anh...hai"

    Giọng nói yếu ớt mệt mỏi của cô cất lên khiến gã bừng tĩnh gã liền hiểu cô muốn gì liền nhanh tay rót chi cô một ly nước ấm.

    Cô mệt mỏi dựa vào vai anh mình để có thể uống nước.

    "Em không sao chứ Somi?"

    Cô không nói gì chỉ mỉm cười nhẹ rồi khẽ gật đầu sau đó cô liền ngủ thiếp đi, Hoseok nghi hoặc nhìn vô.

    Hôm nay em ấy bị sao vậy, sao lại ít nói như vậy chứ?.

    Gã nhìn cô rồi khẽ đi xuống nhà, thấy thuộc hạ đang đợi sẵn liền ngồi xuống sofa rồi nói.

    "Nói đi"

    "Thưa lão đại cô chủ hôm nay ra ngoài bị một đám người áo đen bao vây hù doạ khiến cho cô chủ trơt nên như vậy ạ"

    "Đám người áo đen?"

    "Vâng ạ"

    Gã đâm chiêu nhìn về một hướng không cần nói người đứng sau là ai gã cũng biết Kim Taehyung đang trả đủa gã, Min Yoongi bị gã lại cho bị thương như vậy, nhưng chỉ doạ cho Somi sợ hãi hắn là đang nhịn sao?

    "Tiếp tục theo dõi Kim gia và Jeon gia"

    "Rõ"
     
    Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
    Chap 19 " TỈNH LẠI"


    "Thưa lão đại chúng em đã hoàn thành nhiệm vụ" đàn em cung kính cuối đầu thông báo cho Kim Taehyung.

    "Tốt, cứ theo dõi lâu lâu lại hù cô ta và cả Jung Hoseok"

    "Chúng em đã rõ"

    Kim Taehyung tay cầm ly rượu mắt nhìn về cậu trai đang ngủ say trên giường, gương mặt không tì vết lại xinh đẹp đến như vậy, nhìn thôi cũng đã muốn đem về cưng nựng và nuông chiều.

    Yoongi cựa nguậy trên giường, hắn thấy vậy liền đặt ly rượu xuống bàn đi nhanh về phía cậu" Con khó chịu sao Yoongi?"

    Yoongi lắc đầu nhẹ" Con chỉ hơi khát nước"

    "Để bố lấy cho con"

    Taehyung xoay người đi lại cái bàn gần cửa sổ rót cho cậu một ly nước lọc rồi nhanh chân đi đến giường đỡ cậu dậy cho cậu uống.

    "Con đói không? bố mua cháo cho con ăn nhé?"

    "Con không đói" Yoongi lắc lắc cái đầu nhỏ của mình.

    "2 hôm nữa con sẽ được xuất viện" Taehyung dừng một chút rồi nói tiếp "Bố sẽ đưa con về lại Kim gia"

    Yoongi ngơ ngác nhìn hắn, ngày gôm đó chính hắn đuổi cậu đi, bây giờ hắn lại muốn đưa cậu về? cuối cùng hắn xem cậu là gì? món đồ chơi sao? cần thì đem về không cần thì vứt đi?

    "Bố biết con đang nghĩ gì"

    Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn, đôi mắt đó vẫn lạnh lùng cuốn hút như ngày nào, nhưng lại có phần ôn nhu đối với cậu.

    "Ngày hôm đấy là bố sai, bố đã tát con và đuổi con đi, nhưng nghe Jimin giải thích, bố đã liền đi tìm con"

    Yoongi không nói gì, ngày Jimin vào làm với cậu, ngày Jungkook đến tìm Jimin, cậu biết Kim Taehyung đã biết vị trí của cậu làm ở đâu sống nơi nào.

    Cậu không bất ngờ vì lời nói đó, vì cậu luôn biết hắn vẫn luôn quan sát từng bước đi của cậu, Kim Taehyung vẫn nhìn theo cậu xem cậu đi đến đâu, có xa hắn hay không.

    "Con biết" Yoongi mỉm cười nói với hắn" Con biết bố luôn dõi theo con dù xa hay gần"

    Taehyung nhìn cậu bằng ánh mắt thương yêu dịu dàng, bé con của hắn đã hiểu chuyện rất nhiều, Yoongi của hắn đã lớn hơn rồi.

    "Làm sao con biết?"

    "Vì bố là người con tin tưởng và thương yêu nhất, ở nơi nào có con, bố luôn sẽ có mặt để bảo vệ cho con"

    "Lỡ như đó là cảm giác của con"

    "Con tin bố luôn luôn ở phía sau bảo vệ con"

    "Con sao lại tin tưởng ta?"

    "Vì bố thương yêu con, như cách con thương yêu bố"

    "Yoongi con lớn rồi"

    "Con sắp 19 rồi bố ạ"

    "Nhưng đối với ta con chỉ lên 3"

    "Vì thì bố thật già"

    Yoongi nghịch ngợm cười khúc khích Taehyung hắn vui vẻ xoa đầu cậu nụ cười tươi của hắn đây là lần đầu tiên Yoongi thấy được đôi môi trái tim cười lên thành hình họp trong rất đáng yêu.

    "Nằm đây, ta đi mua đồ ăn cho con"

    "Con muốn ăn vặt"

    "Con muốn ăn gì?"

    "Trà sữa trân châu đường đen, cơm cuộn, đùi gà chiên, khoai tây lắc, khoai tay chiên, há cảo tôm, cánh gà chiên, mì cay, ốc nhồi, khoai lan kén, bún đậu mắm tôm, bánh gạo cay, gà rán, xúc xích xong khói, xúc xích phô mai hotdog, phô mai que, bánh ngọt, bánh gato, bánh mochi, trà đào, việt quốc xây, bánh trán trộn, bánh trán xì ke, châb gà rút xương, tôm hùm, cua hoàng đế, mực nướng, lẩu dê, lẩu bò, lẩu thái, chè thái, bún bò, phở bò, mì tương đen, dạ rồi ạ"

    Mặt Taehyung tối sầm lại, cậh muốn ăn nhiều thứ như vậy, cậu không sợ bị béo phì hay sao chứ, huống hồ lúc trước bắt cậu ăn hai bát cơn cậu đã cằn nhằn, đằng nayg cậu kể hàng loại món ăn, cậu thành heo từ khi nào vậy chứ.

    Taehyung mặt đen lặng lẽ đi mua những nón cậu muốn ăn, e là cậu sẽ thành heo thật rồi, với lại cậu ăn nhiều cũng tốt, xa cậu mấy tháng, cậu đã ốm đi rất nhiều.
     
    Back
    Top Bottom