Khác Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 20 "TRỞ VỀ"


"Yoongi à con ăn nhiều vào một chút, lát nữa bố đi làm thủ tục xuất viện cho con"

"Bố có việc thì cứ đi đi một chút con tự về được rồi"

Hắn xoa đầu cậu mỉm cười ôn nhu nói "Không được bố sẽ đưa con về"

"Nhưng bố còn công việc"

"Con quan trọng hơn"

Yoongi mỉm cười nhìn hắn sau mấy tháng không được hắn vỗ về như thế này thì ngay bây giờ cậu lại muốn hắn vỗ về cậu, nhẹ nhàng, dịu dàng với cậu, cậu nhớ bàn tay ấm áp đó, cậu nhớ nụ cười, ánh mắt, hơi ấm đó của hắn.

Nếu như nói cậu không nhớ hắn là nói dối, nói cậu không ghét hắn là nói dối, Kim Taehyung hắn như thao túng tâm trí của cậu vậy, hắn luôn xuất hiện trong tâm trí của cậu làm cậu không ngừng nhớ đến hắn.

"Yoongi ahhhh" Jimin hớn hở đẩy cửa bước vào trên tay cầm bịch trái cây và một hộp bánh nhỏ, y vui vẻ đi đến chỗ cậu.

"Tớ biết hôm nay cậu xuất viện nên tớ đến đón cậu về"

"Tớ có thể tự về mà không phiền cậu như vậy" Yoongi nhẹ nhàng đáp.

"Không phiền không phiền, là mình tự nguyện nha"

Hai người nói chuyện vui vẻ Taehyung thấy vậy liền đi đến sofa ngồi cùng JungKook, chân vắt chéo, trên tay cầm ly rượu van khí thế bức người làm cho không khí trở nên khó thở, mạt dù một căn phòng nhưng chia ra làm hai nơi.

"Tính sao?"

Jungkook cất giọng trầm ấm nhưng mang một ít lạnh lùng hỏi hắn.

"Cứ từ từ, không gắp"

"Có vẽ như en gái hắn ta đã kinh sợ một phen"

"Như vậy chưa đủ tôi muốn dày vò cô ta nhiều hơn, đụng đến Yoongi thì phải trả giá"

"Dù sao người ta cũng là con gái"

"Con gái thì đã sao?

đã là người của kẻ thù cần gì nương tay"

"Ừm hứm"

"Bố" Yoongi cất tiếng gọi hắn.

"Con ăn xong rồi sao?"

Yoongi gật cái đầu nhỏ Taehyung đi đến cầm ly nước ấm đưa cho cậu vừa xoa đầu cậu hắn vừa nói.

"Jimin giúp Yoongi thu dọn đồ ta đi làm thủ tục xuất viện"

"Vâng chú Kim"

Nói rồi hắn hôn nhẹ vào trán cậu rồi đi ra ngoài, Jimin thì giúp Yoongi thu dọn đồ 10 phút sau Taehyung trở lạ" Đã xong ta đi thôi"

"Dạ" Yoongi vui vẻ đi đến bên hắn Jimin thấy vậy liền mỉm cười.

Ra đến cổng bệnh viện Yoongi vương vai một cái ánh nắng chiếu vào mặt cậu làm cậu hơi nhăn mặt một chút" Aa ra khỏi phòng bệnh thật hạnh phúc"

"Yoongi a lên xe thôi đen da tớ"

"Mới 8h sáng nắng tốt mà"

"Tớ sợ đen aaaa"

"Lên ngay lên ngay"

Taehyung và Jungkook nhìn hai còn mèo nhỏ nhà mình bất giác mỉm cười đầy yêu chiều.

Sau khi lên xe Taehyung liền đưa cả 3 người còn lại đến Kim gia để cho Jimin nói chuyện với Yoongi không làm cậu buồn chán, còn hắn sẽ bàn công việc cùng Jungkook.
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 21 "NỖI ĐAU"


"Yoongi à cậu ngồi đây để mình làm bánh cho cậu nha"

"Tớ cũng muốn làm"

"Cậu còn yếu cứ ngồi đấy khi bào khoẻ tớ sẽ cho cậu làm"

"Tớ lớn rồi mà cậu cứ xem tớ như con nít ấy"

"Haha"

Cả hai cười nói vui vẻ từ trong bếp ra đến phòng khách còn nghe được âm thanh của hai cậu, Jungkook và Taehyung thì đang bàn chuyện làm gì để đối phó với Jung Hoseok kia.

"Cậu định làm gì?"

Jungkook lên tiếng phá voẽ bầu không khí hỏi hắn.

"Hiện giờ hắn chưa ra tay chúng ta cũng không nên manh động" Kim Taehyung ung dung trả lời gã.

"Chắc cô em gái của têb đó hoản lắm rồi" Gã nhếch môi nói.

"Chỉ hù nhẹ, cô ta mà ám ảnh thì có thể nhắm vào cô ta"

"Không thương hoa tiếc ngọc hay sao?"

"Không"

_____________

"Somi em ra ăn một chút đi"

"..."

"Jung Somi em nghe anh nói gì không?"

"..."

"Con mẹ nó, Kim Taehyung tao sẽ không tha cho mày"

Gã tức giận rời khỏi trước cửa phòng của cô, cô hiện tại vẫn rất hoản, mỗi khi nhắm mắt cô cứ nghĩ đến chuyện hôm đó xảy ra.

Tại sao lại là cô?

Cô đã làm gì sai sao?

Với một cô gái yếu đuối như Somi bị đã kích tinh thần như vậy khiến cô cảm thấy mệt mỏi, có anh trai là ông trùm thì đã sao chứ?

Cô vẫn phải bị những kẻ thù của anh cô uy hiếp, hăm doạ, thậm chí có thể giết cô bất cứ lúc nào.

Jung Somi thẫn thờ người co rút trên giường sợ hãi suy nghĩ, cô mệt lắm rồi cô muốn được nghỉ ngơi.

Nhưng mỗi khi cô nhắm mắt thì lại không thể ngủ bởi những kí ức đáng sợ đó.

*Cốc cốc*

"Cô chủ à cô ăn một chút đi đã hai ngày cô không ăn rồi"

"..."

"Cô chủ à cậu chủ lo cho cô lắm đó cô ăn một chút đi mà"

"..."

"Sao rồi má Trần Somi có chịu ăn không?"

"Thưa cậu chủ cô chủ vẫn không chịu ăn"

"Được rồi má xuống dưới đi"

"Vâng"

"Somi em không ra đừng trách anh sao cái cửa của em bị nát"

Hoseok tức giận đá văng cánh cửa của Somi anh bước nhanh đi đến bên giường của cô, khi thấy cô buồn bà sợ hãi thì hắn lại yếu lòng chậm rãi đi đến bên cạnh cô, hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng vỗ về an ủi.

"Somi..."

"Anh hai à em mệt lắm"

"Không sao, có anh đây, anh sẽ không để ai ăn hiếp em gái của anh."

"Em không ngủ được, mỗi lần nhắm mắt em đều thấy ác mộng"

"Somi ngoan, em đừng suy nghĩ nhiều rồi mỗi chuyện sẽ ổn thôi".

"Tại sao anh lại nhắm đến Min Yoongi?"

"Sao em hỏi vậy?"

"Yoongi vừa nhập viện, em đã bị doạ thành ra như vậy rồi"

"Em đừng bận tâm chuyện đấy sẽ không sao đâu, được chứ Somi?"

"Em mệt rồi, em muốn ngủ"

"Anh ở đây canh em ngủ"

"Ngủ ngon Somi"

Hắn hôn nhẹ lên trán của cô để trấn an cô, Somi từ từ chìm vào giấc ngủ, đã hai ngày cô không thể chợp mắt, cô thật sự không còn sức nữa, nhìn gương mặt tiều tụy của cô khiêbs gã đau lòng, gã chỉ có một cô em gái yêu thương không hết lại vì hắn mà sợ hãi đến như vậy.
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 22" BUỒN CHÁN"


"Công ty có việc con ở nhà đợi bố nhé" Taehyung ân cần vuốt mái tóc cậu nhắc nhở

"Con nhớ rồi bố đi làm đi" cậu mỉm cười đáp lại

Taehyung hôn nhẹ lên trán cậu rồi đi ra cửa, cậu nhìn theo bóng lưng của hắn khi thấy hắn lên xe chạy đi rồi cậu mới vào nhà.

"Đói quá đi nấu gì ăn mới được"

Cậu vào bếp bắt nước sôi lấy cà chua từ tủ lạnh, rồi đến kim chi, cậu đi đến tủ lấy một gói mì tương đen, sau 10 phút câu loay hoay thì một bát mì tương đen sốt cà chua noang hổi được đem ra.

Cậu vừa ăn vừa xem tin tức trên Tivi hôm nay thời sự đưa tin chẳng có gì đặc sắc cả chỉ là thịt cá lên giá bao nhiêu mà thôi.

Cậu ăn xong tô mì cũng đã là 10h cậu nhanh chống vào bếp nấu cơm làm đồ ăn cho hắn đợi hắn về ăn thôi, cậu chán nản nhưng không được đi ra ngoài cậu chỉ có thể 1 mình trong căn nhà rộng lớn như thế này mà thôi.

"Aaa ta chánnnn"

"Nếu chán thì đã có Park Jimin cute đến đâyyyyy" Jimin từ ngoài cửa hớn hở chạy vào bếp rồi ôm chầm lấy Yoongi.

"A Jimin à cậu qua đây với ai vậy?"

"Là bố đưa tớ qua"

"Vậy chú Joen đâu?"

"Bố đến công ti rồi á"

"À may mà có cậu qua với tớ không thì tớ sẽ buồn chán đến lâm bệnh luôn đó"

"Tớ biết cậu buồn chán nên đã mua rất nhiều món ăn, hai đứa mình vừa ăn vừa đấu trận liên quân không?"

Jimin nhướng mày nhìn cậu.

"Chơi thì chơi sợ gì chứ đi thôi"

"Gét gô"

Sau gần 45 phút thì hậu cậu bắt đầu cáu gắt quạo quọ với đồng đội của mình" Yahhhhh Krixi unti đi chứ" Jimin cau mày khó chịu hét lớn.

"Nè nè trời ơi chim què bay kiểu gì vậy" Yoongi bật mic hét lớn.

"Rừng biết chơi không thế?"

Taehyung và Jungkook vừa bước đến cửa đã nghe tiếng la hét của hai cậu nhỏ nhà mình, đi vào thì thấy hai cậu tay thì chơi game miệng thì không ngừng chửi.

"Chiêu hai chiêu một rồi unti" giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cậu, cậu cũng chẳng để ý xung quanh mà làm theo những gì người kia chỉ sau 1 tiếng đồng hồ thì cả hai cũng đánh thắng trận game này.

"Omg thắng rồi"

"Mỏi hết cả mồm"

"Lúc nào có ai chỉ cho tớ đánh ấy"

"Ai ấy nhỉ"

"Là bố đây"

"Ơ bố về rồi ạ?"

Yoongi giật mình khi phât hiện Taehyung đang ngồi bên cạnh mình.

"Về tức lúc cả hai đang chửi đứa đi rừng"

"Hehe"
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 23 "DU LỊCH"


"Yoongi"

"Dạ?"

"Con đi du lịch với bố không?"

"Dạ đi ạ,mà mình đi đâu hả bố?"

"Hawaii"

"Wow nghe nói Hawaii đẹp lắm, vậy khi nào mình đi ạ?"

"Sáng mai, bây giờ con ngủ sớm đi mai mình bắt đầu khởi hành "

"Dạ"

Cậu vui vẻ đắp chăng đi ngủ còn hắn ngồi bên cạnh cậu vuốt ve mái tóc nhìn gương mặt nhỏ của cậu rồi cười một cách ngọt ngào, bỗng có một suy nghĩ hiện ra trong đầu hắn rồi nụ cười trên môi mất đi thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng và quyết đoán.

Không biết Kim Taehyung đang nghĩ gì trong đầu hắn cầm điện thoại lên và gọi cho Jungkook, hai người nói chuyện với nhau rất lâu không biết họ nói gì nhưng có vẻ rất quan trọng.

Hắn tắt điện thoại đi lại mở máy tính ra tìm một thứ gì đó rất chú tâm mà chẳng để ý có một cặp mắt đang nhìn chăm chăm vào hắn.

Sau khi xem xong hắn thở dài rồi xoa thái dương, không biết những ngày sau sẽ như thế nào nữa đây.

"Một là sống hai là chết"

Sáng hôm sau Yoongi hớn hở thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị đầy đủ các món mà mình cần mang đi, hắn thấy như vậy liền bật cười chọc ghẹo.

"Yoongi à con đi chỉ hai tuần con làm gì mà đem cả tủ đồ vậy?"

"Bố à hai tuần thì hai tuần nhưng đem vài bộ không đủ mặc đâu, con còn phải chụp hình về khoe với Jimin đó ạ".

"Không cần khoe tớ muốn thấy sẽ thấy tận mắt"

"Ơ Jimin"

"Cậu nghĩ chỉ có mình cậu đi thôi sao? tớ đâu cũng được bố cho đi nhé"

"Sao không nói tớ biết tớ đã rất buồn khi không có cậu đi chung còn định bêu bố tớ chở đến nhà cậu cơ"

"Xạo vừa nhé mới bảo sẽ khoe ảnh đẹp với tớ"

"Thì..."

"Được rồi hai đứa nhanh đi muộn bây giờ" Jungkook lên tiếng ngăn chặn cuộc cãi vã này nếu không thì cả bốn người họ đều ở nhà mất.

"Xong rồi xong rồi đi thôi"

"Đưa bố xách cho"

"Dạ"

Yoongi nắm tay Jimin chạy cái vù xuống đến bãi đổ xe, họ vui vẻ háo hức vì sắp được thấy cảnh đẹp ở Hawaii buổi tối trên phố đi bộ ở Hawaii rất đẹp aaaaa.

Nhưng họ đâu biết cuộc hành trình này sẽ có người mất người còn đâu chứ, chặn đường phía trước đang đợi họ, những nguy hiểm đang rình rập họ.

4 tiếng sau thì cuối cũng cả bốn cũng đáp xuống sân bay, vừa xuống thì đã có đàn em của Taehyung đứng chờ sẵn ở đó cùng với chiếc Ferrari đắc đỏ ở đó.

"Lão đại muốn về khách sạn hay nhà riêng ạ?"

"Khách sạn"

"Đã rõ đây là chìa khoá phòng của hai ngài 312 là phòng của lão đại, phòng 110 là của ngài Joen"

"Được, về khách sạn đi"

"Dạ"

Con xe Ferrari màu đỏ lau nhanh về khách sạn trên đường đi ai cũng phải trầm trồ về nó vì đây là con xe đắt tiền chỉ có một người sở hữu đó chính là Kim Taehyung nếu như thấy con xe đó tất nhiên là sẽ có Kim Taehyung.

30 phút sau đã đến khách sạn khi cả bốn người bước xuống ai cũng phải nhìn chằm chằm vào họ bốn người đẹp trai nhất hai bé thụ và hai lão công khí chất toả ra khiến biết bao cô gái gục ngã trước cảnh đẹp như vậy.

Sau khi lên phòng thì ai cũng mệt mỏi và rả rơi Yoongi vừa nằm xuống giường là mắt liêm diêm Taehyung thấy vậy liền nói.

"Con ngủ một lát đi"

Yoongi chỉ gật đầu rồi ngủ thiếp đi Taehyung cười yêu thương hôn lên tráng cậu rồi đi ra khỏi phòng.
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 24 "HAWAII"


5h chiều Yoongi tỉnh dậy thì không thấy Taehyung đâu cậu đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân rồi xuống dưới sảnh khách sạn, vừa bước ra khỏi thang máy thì cậu thấy Taehyung đang ngồi dưới quầy bán cafe đang nói chuyện với ai đó, cậu cũng biết chuyện không đến làm phiền chỉ ngồi ở sofa đối diện đợi hắn.

Khoảng 15 phút sau khi hắn nói chuyện xong liền vẫy tay với Yoongi, cậu vui vẻ bước đến bên hắn rồi ngồi xuống bên cạnh.

"Đói không? bố dẫn con đi ăn"

"Cũng không đói lắm"

"Trưa đến giờ con đã ăn gì đâu mà không đói?"

"Tại bụng con chưa kêu"

Taehyung bất lực cười yêu chiều rồi xoa đầu cậu nói " Đợi kêu mới đói sao? bố đưa con đi ăn"

"Nae~~" Yoongi vui vẻ gật đầu rồi đi theo hắn.

Hắn đợi cậu đến một nhà hàng gần khách sạn bên trong nhà hàng trang trí đèn vàng rất lãng mạn, hứa lựa chỗ gần cửa sổ có thể nhìn ra biển để cho cậu ngắm.

Vừa ngồi xuống có một anh chàng phụ vụ điển trai đi đến dùng tiếng Hawaii chào hỏi cậu và hắn "Aloha ʻoe, ʻaʻole maopopo iaʻu ka mea āu e makemake ai e hoʻohana?" ( Xin chào, không biết quý khách muốn dùng gì ạ?)

Yoongi vui vẻ xem menu rồi đáp lại bằng tiếng Hawaii " E hāʻawi mai iaʻu i wahi laiki palai, kahi moa ʻala a me ke keiki hipa kalua" ( Cho tôi một phần cơm chiên, một gà sốt cay và thịt cừu nướng).

Sau khi oder xong thì Taehyung nhìn cậu hỏi " Con biết cả tiếng Hawaii sao?"

"Chuyện nhỏ mà bố con còn biết tiếng trung tiếng anh và Pháp cơ"

"Giỏi vậy sao?

Sao bố lại không biết nhỉ?"

"Con đã dấu bố đi học thêm đó"

"Ừm hứm?"

Taehyung nhướng mày nhìn cậu, cậu cười khinh khỉnh nói.

"Con đùa thôi trường con có dạy các tiếng này mà"

15 phút sau thức ăn được đem ra Yoongi nhìn những món được bày ra trên bàn cậu liền tím tắt khen lấy khen để.

"Bố à nhìn ngon thật đấy"

"Ngon thì ăn nhiều vào"

"Con mời bố ăn nha"

Mời xong Yoongi liền cầm nĩa muỗn lên ăn một cách ngon lành, Taehyung thấy vậy liền lấy máy ảnh ra chụp hình cậu lại "Ăn chậm thôi không mắc nghẹn"

"Nhon nhắm nhố nhơi" cậu vừa ăn vừa nói khiến ngôn ngữ của cậu có hơi khó hiểu những người xung quanh còn nghỉ cậu là người ở nước nào đó xa xôi lắm.

*Reng reng*

"Alo?"

"Đến nơi rồi chứ?"

"Ừ, đã đến lúc 11h trưa"

"Tôi chuẩn bị xong cả rồi ngày mai cậu cứ đến đấy nói tên tôi ra họ sẽ đưa cho cậu"

"Cảm ơn cậu"

"Bảo vệ Yoongi cho tốt Jimin cứ nhắc đến thằng bé"

"Biết rồi"

"Ai vậy bố?"

"Là Jungkook gọi bố có việc"

"Nae~~~"

"Yoongi này, ngày mai bố có công việc không ở với con một ngày con đừng buồn nhé"

"Không sao ạ bố có việc thì cứ làm con đợi bố về"

"Được"

Sau khi ăn xong hắn đưa cậu về khách sạn bụng cậu được ăn no cậu cũng đã buồn ngủ, hắn ôm cậu ngủ xong rồi nhẹ nhàng bước xuống giường hắn lấy máy tinh ra rõ rõ trên phím không biết hắn đang làm gì mà tiếng bàn phím phát ra lạch cạch lạch cạch đến tận sáng.

Sáng sớm Taehyung đã chuẩn bị đi ra ngoài hắn khoác cho mình một bộ đồ đồ đen ôm sát cơ thể, hắn còn chuẩn bị một khẩu súng để trong đôi boot đen của mình.

sau khi xuống khách sạn hắn liền phóng lên chiếc siêu xe Genesis GV80 của mình rồi phóng đi nhanh như chớp đến nơi mà Jungkook đã dặn.

Sau khi đến nơi Taehyung được những người đàn ông vạm vỡ hộ tống vào bên trong một căn hầm, bên trong có những vũ khí như dao súng được trưng bày đầy đủ ở mọi nơi.

Họ đưa hắn vào một căn phòng bên trong có những người đang chế tạo ra những vũ khí như súng được chế tạo ra bắn xa bắn gần, súng ngấm, thuốc nổ, thuốc độc.

"Đây là những thứ lão đại Jeon bảo chúng tôi đưa cho ngài"

Hắn cầm lấy rồi gật đầu định rời đi thì đàn em của Jungkook kêu lại đưa cho hắn một thứ" Thứ này ngài hãy cầm theo nó sẽ giúp ít cho ngài" hắn cầm lấy rồi gật đầu cảm ơn.

Sau khi lấy xong hắn liền rời đi lên con xe xủa mình phóng nhanh đến một nào nơi đó, nhưng hắn không biết bản thân mình đang bị theo dõi bởi một người.

Yoongi quan sát dấu chấm đỏ đang dần dần chạy đi đến ngoại ô cần liền thay đồ rồi chuẩn bị những thứ cần thiết mang theo bên mình.

"Alo Jimin"

"Yoongi cậu....."

"Cậu mau kêu chú Jeon chuẩn bị cho mình một khẩu súng ngấm và súng bắn từ xa đi"

"Ừ ừ tớ biết rồi"

Jungkook ở đầu dây bên kia đã nghe được cuộc nói chuyện của hai người, gã cũng chẳng hỏi gì mà kêu đàn em chuẩn bị nhưng lời Yoongi nói.

"Bố làm theo lời cậu ẩy thật hả?"

"Thằng bé đã nhờ không lẻ con không giúp?"

"Nhưng rất nguy hiểm"

"Phải chịu thôi dù sao thằng bé cũng đã lớn rồi"

Sau khi Yoongi gọi điện xong cậu liền phóng chiếc xe Huyndai Palisade trị giá 47 USD của mình đi đến căn hầm bí mật của Jungkook.

15 phút sau cậu đến nơi không cần nói nhiều đàn em của Jungkook đã ra đến tận nơi đưa súng cho cậu và những đồ dùng khác, cậu gật đầu rồi lau nhanh đi đến nới mà Taehyung đang đến.
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 25 "THANH TRỪNG"


"Wow wow wow ai đây nhỉ Kim Taehyung sao?"

"Kim NamJoon đã lâu không gặp ngươi rồi nhỉ?'

"Đúng đấy đúng đấy tôi cũng đã mém quên khuôn mặt của ngài Kim đây"

"Vào thẳng vấn đề "

"Khoan nào có gì mà phải vội, chúng ta còn nhiều thời gian mà"

Gã bún tay một phát tất cả đàn em của gã đều bao vây lấy Kim Taehyung, hắn chẳng sợ mà còn nhếch môi cười khinh.

"Đông quá nhỉ, nhưng bấy nhiêu đây không đủ làm tôi đã tay đâu"

"Mày vẫn mạnh mồm y như lúc đó nhỉ" gã nguy hiểm nói.

"Kim NamJoon đã mấy chục năm rồi mày vẫn tánh nào tật náy hôm nay tao với mày giải quyết cho xong đi"

"Được thôi muốn giải quyết thì giải quyết" gã nhìn xung quanh rồi ra lệnh" chúng mày đâu" "có" "lênh cho tao"

Kim NamJoon vừa dứt câu thì tất cả đàn em của gã lau nhanh đến chỗ của Taehyung mà đánh, đàn em của Taehyung cũng thấy thế rồi cả hai lau vào nhau, những tiếng súng đạn, những âm thanh la hét, dao chạm vào nhau làm cho ai nghe cũng phải sợ hãi.

Chỉ một lúc mà hai bên đã mất đi một nuaex đàn em của mình, Taehyung và gã thấy như vậy cả hai cũng lau vào mà đánh nhau không ngừng nghỉ.

"Cmn Kim Taehyung mày đi chết đi"

"Tao đã chết đi sống lại trong cái biển lửa mà mày tạo ra đấy"

__________________________

15 năm trước ba của Kim Taehyung và Kim NamJoon là bạn thân của nhau, cả hai cùng nhau xây dựng công ty Kim thị, đang lúc trên đà phát triển của sự nghiệp thì ba của Kim NamJoon là Kim Osik đã phản bội ông Kim Yosuk là ba của Taehyung, Kim Osik đã đem hết cổ phần bán cho đối thủ của Kim thị.

Sau một thời gian Kim Osik biết mình bị lừa nên đã cầu cứu Kim Yosuk nhưng ông Kim vì mối hận mà người bạn thân chí cốt của ông ban cho nên ông đã không giúp mà bỏ mặt Kim Osik, mặt cho đối thủ của Kim thị truy lùng Kim Osik.

Thật không mây là Kim Osik đã bị giết hại trong căn nhà của mình lúc đó Kim NamJoon chỉ vừa 10 tuổi, gã đã chứng kiến ba mình bị giết ra sao chết như thế nào.

Kể từ lúc đó gãn đã hận Kim Yosuk, hận đến nổi gã phải ngày đêm gạch mặt của ông Kim cho thoả cơn giận của mình.

*Taehyung chạy đi con, mau lên, mau chạy khỏi đây*

*Ba, mẹ, ba mẹ đâu rồi*

*Taehyung con nghe mẹ nói, con hãy chạy khỏi đây, hãy ra cửa sau và chạy thật nhanh khỏi nơi đây, ba mẹ sẽ ra với con ngay thôi, con trai của mẹ*

*Mẹ ơi, mẹ đi với con đi ba ơi ba mau đứng lên đi với con đi ba"

*Con trai ngoan của ba, ba sẽ đi với con nhưng con hãy đi khỏi đây trước đã lúc đí ba và mẹ mới cùng nhau ra đó với con*

Ông kim dùng một chút hơi thở cuối cùng của mình để có thể kêu con trai của ông chạy khỏi nơi đây thật nhanh, cái nơi mà sắp thành tro tàn này.

*Thật không ba*

*Thật chứ*

*Con đợi ba mẹ*

Ông bà Kim mỉm cười nhìn hắn rồi gật đầu,sau khi cậu rời đi thì ông bà Kim đã không thể gắn gượng được nữa vì họ đã hít quá nhiều khói.

*Kim Yosuk đây là cái giá oonh phải trả cho cái chết của ba tôi*

____________________

"Kim Taehyung tao không bao giờ tha thứ cho gia đình chết tiệt của mày"

"Người phản bội là Kim Osik, ông ta đã phản bội ba tôi, ông ta chết là đúng"

"Mẹ kiếp Kim Taehyung tao sẽ giết mày"

Vừa dứt câu Kim NamJoon liền chỉa súng vào thẳng đầu của Kim Taehyung, Kim Taehyung không sợ mà còn tiến đến gần nòmg súng hơn.

Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt của gã, ánh mắt chứa đầy sự thù hận của gã đỏ đã lên và có thể phun ra lửa bất cứ lúc nào.

"Cmn, dám chỉa súng vào bố tôi sao"

Yoongi từ đầu đã đứng bên toà nhà đối diện quán sát từ ống nhòm, cậu thấy gã chỉa súng bào Kim Taehyung thì cậu liền lập tức vun cây súng tỉa lên mà nhắm thẳng vào đầu của Kim Namjoon.

"Bắn đi Kim NamJoon, trả thù cho ba của mày đi"

"Mày đừng thách tao Kim Taehyung"

"Haha tao không thách đấy là ra lệnh" hắn nhìn thẳng vào mắt gã rồi nói" Mấy chục năm nay mày vẫn sống trong cái sự thù hận này thì có ích gì? ba mẹ tao cũng do mày giết, gia đình tao tan nát, ngôi nhà bà tao khổ tâm xây nên là do này đốt, mày vẫn chưa hài lòng sao Kim NamJoon?"

"Mày luôn sống trong quá khứ chưa bao giờ bước ra khỏi cái bóng đen đó?

Kim NamJoon mày đã bao nhiêu tuổi rồi?

đã có vợ và con, chắc mày không muốn hai người họ xảy ra chuyện đâu đúng không?"

"Mày dám đụng đến gia đình tao?"

Gã tức giận quát lên.

"Không không, gia đình mày thì tao chưa đụng nhưng còn người mẹ của mày thì tao không chắc"

"Con chó mày dám đụng tới mẹ tao, tao sẽ giết mày"

"Cứ bình tĩnh cuộc chơi còn dài lắm Kim NamJoon "

"Má nó" Gã tức giận chuẩn bị bóp còi thì có một viên đạn từ đầu bay tới bắn vào cánh tao của hắn.

Taehyung bất ngờ tìm kiếm xung quanh chẳng có ai, nhìn qua sân thượng đối diện lại thấy một cậu thanh niên nhỏ có đang cầm cay súng nhấm về phía này.

"Min Yoongi?"
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 26" KẾT CUỘC"


"Min Yoongi?"

"Cmn thằng chó nào dám bắn tao" Kim NamJoon tức giận quát lên, đàn em của gã thấy gã trúng đạn liền đi tìm kiếm cậu.

Yoongi sau khi bắn trúng Kim NamJoon thì cậu nở một nụ cười khinh bỉ "Đừng bao giờ nghĩ sẽ có thể giết được người đàn ông của tôi"

"Là thằng đó bao bắt nó lại"

"Khốn kiếp" Cậu liền vội vã bỏ chạy đàn em của gã thấy cậu chạy đi liền bắt đầu nổ súng, Yoongi cũng không kém cạnh cậu rút cây súng còn lại ra liên tục nã đạn vào những tên đàn em của gã.

Taehyung đứng bên kia quan sát thấy cậu nguy hiểm trong lòng liền lo lắng, hắn muốn rời đi nhưng bị NamJoon kéo lại"Kim Taehyung hôm nay cả mày và thằng nhóc kia sẽ chết"

"Kim NamJoon mày nên nhớ mạng của mày do tao quyết định sống hay chết"

"Haha Kim Taehyung mày nghỉ tao sẽ sợ sao? không, tao chưa bao giờ sợ mày cả"

"Kim NamJoon tốt nhất mày nên nhìn xuống và suy nghĩ đến kết cuộc của mày"

"Mày giết thì mày có giết, còn nếu mày không giết người chết sẽ là mày"

Kim Taehyung im lặng nhìn người đàn ông đang ôm miệng vết thương trên tay dưới sàn nhà lạnh lẽo, Kim NamJoon là một người mạnh mẽ như vậy chỉ có một lựa chọn sống hoặc chết.

"Được, tao sẽ giúp mày toại nguyện Kim NamJoon "

Kim Taehyung nhẹ nhàng nâng cây súng trong tay của mình lên ngang với phần đầu của Kim NamJoon, gã cười nhạt nhìn cây súng trong tay của Kim Taehyung rồi nhìn sang gương mặt của hắn.

Đôi mắt lạnh lùng sâu thẩm, chúng ta đã từng là bạn rất thân nhưng vì thụ hận chúng ta phải đấu đá giết lẫn nhau, Kim Taehyung nhìn thẳng vào ánh mắt của gã ánh mắt bây giờ không còn thù hận chỉ còn lại đau thương, làm bạn? chắc chắn là không thể, vì cả hai điều là kẻ thù của nhau.

*Đùng*

Một tiếng súng vang lên người đàn ông ngồi trên sàn nhà từ từ ngã xuống, đôi mắt không hề nhắm lại trên môi còn nở một nụ cười, nụ cười đó không khinh bỉ, không lạnh lùng, nụ cười đó là nụ cười giải thoát cho gã.

"Dọn dẹp sạch sẽ xác của Kim NamJoon chôn cất kết mộ của cha mẹ hắn"

"Chết tiệt cái đám này bám dai như đỉa vậy"

Yoongi chạy trốn những tên đàn em của hắn hết né đạn rồi lại né dao đã nhiều lần cậu xém ăn đạn của chúng rồi, cậu đã từng tham gia cuộc thi chạy cấp quốc cho nên đối với cậu mà nói chạy trốn cái bọn này dễ như ăn cháo nhưng mà sao cái bọn này lại dai như thế.

"Đứng lại thằng nhóc kia"

"Mày nghỉ bố mày khùng hay sao mà đứng lại"

Cậu hết nhảy qua toà nhà này đến toà nhà khác, cậu hết né đường này lại né đường khác, riết rồ cậu dần kiệt sức mệt mỏi.

Cậu mệt mỏi núp sau một cái thùng lớn đàn em của gã đang dần dần tiến về phía cậu, cậu hồi hợp không dám phát ra tiếng động, nếu phát ra một là cậu chết hai là cậu cũng chết, chứ có một mình sao mà bắn lại, ôi chúa ơi hãy cứu con.

"Nhóc con mày mau ra đây, mày không cobf đường thoát đâu"

Min Yoongi im lặng chẳng nói một lời bước chân một ngày càng gần cậu hơn cậu liếc mắt hai bên quan sát.

Lúc nguy hiểm nhất lúc mà cậu gần như biết số phận của cậu đến đây đã hết thì có một tiếng súng vang lên.

"Đến đây thôi về lo hậu sự cho lão đại chúng mày đi"

Giọng nói lạnh lùng sắc bén của hắn vang lên, Min Yoongi thầm cảm tạ trời vì Kim Taehyung đến đúng lúc nếu không hắn cũng sẽ lo hậu sự cho cậu.

Đàn em của Kim NamJoon nghe vậy liền sợ hãi bỏ súng xuống rồi chạy đi mất, Yoongi nhìn theo khinh bỉ nói "đúng là cả lũ chết nhát"

"Con mau ra đây Min Yoongi"

Cậu nghe hắn gọi tên cậu, cậu liền lạnh cả sống lưng, vốn dĩ cậu theo dõi hắn đến đây để bảo vệ hắn vốn dĩ là âm thầm thế quái nào lại bị hắn phát hiện kia chứ, chuyến này về không bị đánh cũng bị cho ăn chửi.

"Bố đếm từ một đến ba con không ra thì đừng trách"

"1"

Min Yoongi lo lắng hít thở không điều mồ hôi tuông ra như suối ướt đẫm cả gương mặt cậu.

"2"

Min Yoongi thở ra rồi lại hít vào thật sâu, bây giờ ra cũng chết mà không ra cũng chết, thà lúc nãy để bọn kia bắn cậu cho rồi, Min Yoongi lấy hết dũng khí đứng lên, cậu từ tiề bước ra.

Cậu chẳng dám ngước mặt lên nhìn hắn mà chỉ cuối gằm mặt xuống đất để đi.

"Tại sao lại đến đây?"

Cậu im lặng chẳng nói gì vì cậu biết Kim Taehyung hắn đang rất tức giận nếu cách nào giải thích ra sao hắn cũng sẽ la cậu cho mà xem.

"Trả lời"

Giọng nói trầm lạnh lùng của hắn vang lên giữa không giab đen mịt mà còn lạnh lão này khiến cậu nói cậu cả da gà.

"Min Yoongi"

Hắn dần dần tức giận gằn giọng kêu lên tên của cậu, cậu khó khăn mở miệng như mắt vẫn không dám nhìn vào hắn.

"Tại...tại con lo cho bố"

"Bố cho phép con đến đây?"

"Dạ...dạ không có"

"Vậy tại sao cả gan đến đây? súng ở đâu ra?"

"Con...con...."

"Nói?

Là ai đưa súng cho con?

Jeon Jungkook?"

"Con..."

"Bố cho con một cơ hội, về nhà rồi trả lời ngoài trời rất lạnh về thôi"

Kim Taehyung cởi áo khoác của mình khoác lên cho cậu, cậu sợ hắn không dám đi gần hắn nếu cậu làm gì đó sai thêm thì chắc chắn hắn sẽ không tha cho cậu đâu.

30 phút sau đến khách sạn hắn xuống xe đi thẳng vào khách sạn mà chẳng đợi cậu chứng tỏ hắn đang giận cậu, hắn bước đi hiên ngang còn cậu chỉ có thể rụt rè theo sau, cậu như một con cún con khi bị chủ giận.
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 27 "TRỪNG PHẠT"


"Rồi nói đi, tại sao có mặt ở đấy?"

"Con lo cho bố" cậu cúi gầm mặt trả lời

"Ở đấy rất nguy hiểm con không biết sao?"

"Con biết, vì con biết nó nguy hiểm nên con mới đi theo bố, nếu như lúc nãy con không ra tay thì hắn sẽ giết bố" Cậu rưng rưng nước mắt trả lời.

Hắn thở dài một tiếng rồi nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng vuốt ve mái tóc rối rồi nhẹ giọng an ủi"Đừng khóc bố la con vì bố lo cho con thôi"

"Nhưng con cũng lo cho bố mà" cậu dựa vào vai của hắn mà thúc thích.

"Được rồi bố xin lỗi" hắn cười nhẹ rồi xoa xoa tấm lưng của cậu, bây giờ thứ cậu cần lag dỗ dành an ủi nếu như hắn quát mắn thì chắc chắn cậu sẽ bỏ đi một lần nữa.

Cậu đã rời xa hắn một lần, hắn sợ cảm giác mất cậu, hắn muốn cậu 24/24 đều phải ở bên cạnh hắn, đều phải ngay tâm nhìn của hắn, từ trước đến nay Kim Taehyung hắn chưa vì ai mà siêu lòng, Min Yoongi cậu là người đầu tiên khiến hắn phải ôn nhu như vậy.

"Khi nào chúng ta về Hàn ạ?"

Yoongi nhẹ giọng hỏi.

"Trưa ngày mai".

"Dạ"

"Con ở đây đợi bố, bố đi tắm một chút"

"Vâng ạ"

Hắn xoa đầu cậu rồi bước vào phòng tắm, Yoongi nhìn theo tấm lưng của hắn trong lòng cảm thấy rất an tâm.

Giống như là tấm lưng ấy sẽ che chắng cho cậu dù mưa hay nắng.

*reng reng*

"Tớ nghe đây Jimin"

"Sao rồi ổn chứ?"

"Đã ổn, gửi lời cảm ơn của tớ đến chú Jeon nha"

"Tớ biết rồi"

"Cậu sao đấy Jimin?

Cậu ốm à?"

"Tớ có chuyện muốn nói"

"Cậu nói đi"

"Tớ...tớ và bố Jeon ở bên nhau rồi"

"Ở bên nhau rồi? có nghĩa là hai người ứ ừm rồi á?"

"Ừm"

"Cái gì?"

Yoongi kinh ngạc thét lên, Jimin đầu dây bên kia giật bắn mình"Nhỏ nhỏ thôi"

"Khi nào vậy?"

Yoongi hớn hở hỏi thêm.

"Đợi cậu về tớ sẽ nói rõ"

"Được được vậy tạm biệt nhé"

"Bái bai Yoongi"

Sau khi tắt máy cũng vẫn chưa tin đó là sự thật không ngờ chú Jeon và Jimin đã là của nhau ôi thật bất ngờ.

Nghĩ lại mà thấy chán, vốn dĩ cậu đã tương tư người bố nuôi này nhưng chỉ ở mức bố con mà thôi.

Cậu buồn bả ngồi dựa vào thành giường nhìn ra ngoài cửa sổ, Taehyung bước ra thấy cậu ủ rủ liền đi đến vuốt mái tóc của cậu hỏi han.

"Con sao vậy?"

"Khoing có gì ạ" Cậu lười nhát trả lời

"Làm sao nói bố nghe"

"Chú Jeon và Jimin đã ứ ừm rồi"

"Sao con biết?"

"Jimin vừa kể với con"

"Vậy tại sao con buồn?"

"Tại bố chứ sao, vốn dĩ bố biết con thích bố nhưng bổ chỉ xem con là con trai bố mà thôi".

Yoongi uất ức lên tiếng khi tỉnh táo lại cậu mới biết cậu đã lỡ lời nói ra điều mà cậu giấu trong lòng mấy năm nay.

"Hửm?"

Taehyung áp sát mặt hắn lại mặt của cậu"Con nói gì cơ?"

"Không...không có gì ạ"

"Hừm không có gì thì con đi ngủ đi"

"Vâng"

Cậu chán nản nằm xuống giường ngủ hắn nhìn cậu mỉm cười đầy ôn nhu rồi cũng nằm xuống bên cạnh cậu.

Sáng hôm sau cậu cùng hắn xuống sảnh khách sạn ăn sáng rồi cùng trở về phòng chuẩn bị đồ để bay về Hàn trong trưa nay.

"Cuối cùng cũng xong"

"Đi thôi"

"Nae~~"

1 tiếng sau cả hai đã đến sân bay, chỉ còn 15 phút nữa máy bay sẽ cất cánh, hắn và cậu vào khoang làm thủ tục rồi lên máy bay.

Cậu và hắn lên khoang hạng nhất vì cậu không thích ồn ào khoang dưới có những người đem theo con nhỏ mấy bé cứ khóc khiến cậu khó chịu.

10 phút sau máy bay đã cất cánh cậu chỉ muốn đi ngủ vì vậy cậu đã dựa vào vai của hắn mà nhắm mắt ngủ, 5 phút sau có một chị tiếp viên đi đến ngỏ ý muốn hỏi hắn có muốn dùng gì không, chị tiếp viên chưa mở lời hắn đã nhanh tay đặt tay của mình lên môi nhằm ngủ ý hãy giờ yên lặng rồi nhìn chị tiếp viên lắc đầu, chị nhân viên hiểu ý gật đầu rồi đẩy xe đi tiếp.

hắn nhìn cậu một cái rồi hôn lên đỉnh đầu của cậu, sau đó bản thân hắn cũng nhắm mắt đi ngủ cả hai dựa vào nhau mà ngủ nhìn rất là dễ thương luôn ngaaaaa.

Một lát sau cậu tỉnh dậy vì bụng cậu đã kêu in ỏi khiến cho cậu phải khó khăn mở mắt, khi cậu thức dậy cũng làm cho hắn thức theo hắn thấy cậu mệt mỏi mở mắt liền hỏi"Con đói sao?"

Cậu gật gật cái đầu nhỏ, hắn thấy vậy liền ra dấu cho chị tiếp viên, chị tiếp viên đi đến hỏi hắn.

"Cho hỏi ngài cần gì ạ?"

"Cho tôi một cơm gà, một mì cay, một phần bánh hamburger một lon coca và một hộp sữa"

"Vâng xin ngài đợi một lát"

Hắn gật đầu rồi đưa khăn giấy ướt cho cậu"Con lau mặt đi"

"Dạ"

Đôi bàn tay nhỏ nhỏ xinh xinh của cậu cầm khăn giấy lau lau hai bên má phúng phính thật sự rất dễ thương khiến cho hắn không nhịn nổi mà phải bật cười thành tiếng" Sao bố cười?"

"Vì con đáng yêu".

_______

tên chap là " trừng phạt" rồi có cái nào trừng phạt chưa🙂)))
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 28" HÀN QUỐC"


10 phút sau chị tiếp viên đẩy xe thức ăn ra cậu thấy nhiều món như vậy liền quay sang nhìn hắn" Bố à bố ăn nhiều như vậy khi nào vậy?"

"Tất cả là của con"

"Của con á?"

Cậu mở to mắt nhìn hắn cậu có ăn nhiều như vậy đâu hắn gọi nhiều như vậy làm gì chứ.

"Ăn đi còn nhìn gì nữa?"

"Bố ăn với con đi một mình con sao ăn hết"

"Con cứ ăn ăn không hết thì cứ cho người mang xuống"

Cậu lắc đầu chán nản bản tính của hắn là vậy kêu cho nhiều rồi không ăn bắt cậu ăn một mình, cậu ăn không hết thì kêu người đem xuống, sao mà hay ra dẻ quá.

Thôi mặc kệ hiện tại bụng cậu đang đói cậu cứ ăn trước đã hết hay không hết thì để tính sau, còn hắn thì cứ mãi mê đọc báo lâu lâu thì liếc sang nhìn cậu đưa nước cho cậu hoặc lau miệng cho cậu.

"Một tí chúng ta qua nhà của Jimin"

"Liền luôn ạ?"

"Ừm, bố có việc tìm Jungkook "

"Vâng ạ"

Cậu ăn xong liền lăng cái đùng ra ngủ, hắn nhìn cậu ôn nhu rồi lấy cái chăn bông đấp lên cho cậu hôn nhẹ lên trán cậu rồi xuống mí mắt rồi lại hôn trên mũi, hắn cưng chiều cậu như vậy không ai nghỉ là bố con của nhau đâu.

2 tiếng sau máy bay cũng hạ cánh hắn và cậu cùng nhau bước ra khỏi sân bay liền có một chiếc siêu xe Lamborghini đậu trước sân bay đón cậu và hắn.

"Đến Jeon gia"

Nữa tiếng sau cả hai đã đến Jeon gia vào nhà thì không thấy đồ đạc thì vứt lung tung, theo thói quen hắn liền dẫn cậu đến phòng sách trên tầng 2 đi ngang phòng của Jungkook liền nghe đến âm thanh lạ, âm thanh khiến ai cũng phải ngượng chín mặt.

"Âm thanh gì lạ vậy nhỉ?"

Yoongi ngờ vực nói Taehyung thấy vậy liền dẫn cậu quay trở xuống phòng khách ngồi đợi, không hiểu hai người họ làm gì mà dưới phòng khách nghe rõ mồn một.

Trên phòng thì Jimin đang quằng quại trên giường vì bị Jungkook quật cho tơi tả" Bố...nhẹ một chút đau quá"

"Còn dám xin tha?"

"Con biết lỗi...rồi mà bố"

"Bố đã dặn con như thế nào?"

"Không...không được nhận đồ của người khác"

"Sao con không nghe?"

"Con.. do cậu ấy ép con nhận...a...đau quá"

Jimin càng van xin thì Jungkook càng nhanh hơn sau khi hắn ra thì cậu liền ngủ thiếp đi, gã liền bế cậu vào phòng tắm rửa sạch sẽ cho cậu rồi bế cậu ra ngoài lau mình mặc đồ giúp cậu.

Còn hắn thì khoác cho mình một cái quần short cùng áo thun rộng rồi bước xuống phòng khách, xuống tới thì thấy Taehyung và Yoongi đang ngồi dưới đó" Về rồi sao?"

"Làm gì trên đó mà lâu vậy?"

"Công việc"

"Công việc gì mà chú và Jimin hét kinh thế?"

Yoongi thắc liền hỏi Taehyung chỉ che miệng rồi cười nhẹ còn Jungkook thì ngượng mag đổi chủ đề" Có chuyện gì vừa về đã đến đây vậy?"

"Có chuyện mới qua được sao?"

"Yoongi à" Jimin thấy cậu liền chạy lon ton xuống mặc cho cậu đang đau.

"Jimin" cậu thấy Jimin liền đứng lại chạy nhanh về phía Jimin cả hai ôm chầm lấy nhau"Jimin tớ nhớ cậu quá"

"Tớ cũng nhớ cậu, sao rồi ổn chứ? có bị thương không?"

"Không sao tớ vẫn ổn còn cậu?"

"Không ổn xíu nào"

"Hả?"

"À không tớ vẫn ổn"

"Hai đứa lên phòng đi"

"Vâng bố"

Jimin dẫn cậu lên phòng vừa đi vừa kể chuyện trên trời dưới đất" Jimin lúc nãy"

"Xụyt đừng nói"

Yoongi gật gật cái đầu nhỏ, cả hai lên đến phòng Jimin liền thở dài cậu thấy vậy liền hỏi" Cậu sao đấy?"

"Đau chết tớ rồi"

"Tớ hiểu mà" Yoongi vờ lau nước mắt để trêu Jimin vừa lau cậu vừa cười khiến Jimin ngượng chín mặt

"Đừng chọc tớ mà"

"Haha được được"

"Mà Yoongi này"

"Hửm?"

"Cậu và chú Kim sao rồi định khi nào mới bên nhau?"

"Chắc sẽ không đâu tớ nản lắm"

"Thôi đừng buồn rồi chú Kim cũng sẽ biết thôi mà"

"Tớ mong là vậy"

Dưới phòng khách Taehyung và Jungkook cùng nhau bàn chuyện làm ăn rồi quay sang đề tài của Jungkook và Jimin.

"Khi nào thì cưới?"

Taehyung đắc ý hỏi.

"Khi nào cậu cưới thì tôi cưới"

"Chắc không? nếu tôi nói tuần sau tôi cưới?"

"Sẵn lòng"

"Được thôi vậy cậu hãy chuẩn bị đi tuần sau tôi sẽ đưa ngày chính thức cho cậu"

"Kim Taehyung cậu cũng có ngày yêu đàn ông sao?"

"Không phải cậu cũng vậy sao?"

Vài phút sau Jimin và Yoongi xuống nhà hai vậu vui vẻ vui cười nói chuyện với nhau"Bố à về thôi hôm nay chú Jeon và Jimin đi mua đồ rồi"

"Được về thôi"

"Tớ về trước nhé ngày mai tớ qua đón cậu"

"Cậu về cẩn thận"

"Bái bai Jimin"
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 29 "CẦU HÔN"


"Bố đưa con đi đâu thế?"

" Đi mua đồ cho con"

"Cho con ạ?"

Hắn gật đầu không nói gì liền chở cậu đến TTTM mua nhẫn cho cậu, cậu khó hiểu bước vào TTTM hắn đi đến đâu mọi ánh mắt đều nhìn lên người hắn khiến cậu đi kế bên mà khó chịu ra mặt.

Hắn dẫn cậu đến khu bán nhẫn cưới cậu thấy vậy liền kéo áo hắn hỏi nhỏ"Bố đưa con đến đây làm gì?"

"Mua nhẫn cho con"

"Nhưng con có nhẫn rồi mà"

"Nhẫn cưới"

Cậu ngạc nhiên mở to mắt nhìn hắn, nhẫn cưới á?

Có lộn không vậy cậu không có bạn gái thì mua nhẫn cưới làm gì chứ.

"Xin chào quý khách quý khách muốn mua nhẫn gì ạ?"

" Tôi muốn đặt làm riêng một cặp nhẫn cưới"

"Vậy ngài có mẫu không ạ?"

"Hãy làm cho tôi mẫu này giá bao nhiêu?"

"Dạ cặp này giá của nó là 12 triệu đó ạ, vì đây là hãng của Dior là vàng thật nên giá của nó khá cao ạ"

"Hãy làm càng sớm càng tốt khi nào có hãy liên lạc với tôi"

"Vâng tôi sẽ cho người làm ngay cho ngài ạ"

Sau khi đặc nhẫn xong Taehyung liền đưa cậu đến chỗ đặt nhà hàng sang trọng" Bố đưa con đi đâu vậy?"

"Đặt nhà hàng "

"Nhà hàng á?

Chi vậy bố?"

"Làm đám cưới"

"Hả?"

Yoongi khó hiểu nhưng cũng đi theo hắn vào đến nơi đã thấy quản lý của nhà hàng ra tiếp đón hắn và cậu.

"Chào ngài Kim rất hân hạnh khi ngài lại đến đây"

"Tôi muốn đặt một phòng riêng để tổ chức tiệt cưới khách mời rất đông"

"Vậy ngài muốn nó như thế nào ạ?"

"Sang trọng, màu chủ đạo là màu trắng,"

"Ngài thấy mẫu này như thế nào ạ?"

"Được hãy làm như vậy"

"Được thưa ngài tôi sẽ cho người chuẩn bị ngay"

Hắn gật đầu rồi rời đi Yoongi vẫn hoang man bàn hoàng khi không rõ chùy gì đang xảy ra."

Có phải chú Jeon kêu bố đặc nhà hàng dùm không?"

"Không "

"Vậy sao bố đặt làm gì?"

"Đặt cho con"

Yoongi chau mày lại nhìn hắn đầy sự khó chịu và khó hiểu.

Đừng nói bố của cậu đã kiếm được cho cậu một cô nào rồi đấy nhé?

Ôi không Min Yoongi cậu không yêu con gái đâu aaa cậu vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo vừa tỉnh lại hắn đã đưa cậu đến shop đồ cưới.

"Nữa hả"

"Chào ngài ngài cần gì ạ?"

"Lựa cho cậu ấy 3 bộ vest" hắn quay sang nhìn cậu yêu thương nói"con vào thử đi"

Sau khi lựa xong hắn chở cậu về nhà hôm nay đi cả ngày bảo bối của hắn mệt rồi hắn tự tay vào bếp nấu những món cậu thích cho cậu ăn.

Sau khi Yoongi tắm ra cậu liền cầm điện thoại nhắn tin với Jimin"

"Jimin à"

"Tớ đây Yoongi"

"Hôm nay bố tớ lạ lắm, sau khi từ nhà cậu về bố đưa tớ đi đặt nhẫn cưới đi chọn nhà hàng đu chọn vest các kiểu luôn"

"Tớ cũng giống cậu, khác mỗi tớ đi chọn vest đồ ăn bánh kem thiệp mời tớ vừa về đến nhà là cậu nhắn rồi đây"

*Cốc cốc*

"Yoongi con tắm xong chưa?"

" Vâng con xuống ngay đây "

"Jimin tớ xuống nhà ăn cơm một lát nhé"

Yoongi tắt điện thoại liền chạy xuống bếp vừa xuống cậu đã thấy trên bàn toàn những món cậu thích ăn và bố cậu đang ngồi nhìn cậu đây sự yêu chiều.

"Tất cả đều là bố nấu sao?"

"Con đoán xem"

"Wow thơm thật đấy bố ạ làm bụng con kêu in ỏi rồi đây này"

"Đối rồi thì ăn nhiều vào một chút"

"Naeeeeee"

Yoongi vui vẻ gấp thức ăn lên thưởng thức không ngờ người lạnh lùng như Kim Taehyung mà cũng biết nấu ăn còn nấu ngon như này nữa chứ đúng là người đàn ông lý tưởng của mọi cô gái mà.

Nhưng không sẽ không có cô gái nào cả vì Kim Taehyung là của Min Yoongi cậu rồi.

*Reng reng*

"Dạ chào ngài Kim cặp nhẫn hôm trước ngài đặt đã xong rồi ạ"

"Được tôi sẽ đến đó ngay"

"Bố ra ngoài sao"

"Ừ bố ra ngoài một chút con ở nhà chuẩn bị bố về sẽ đưa con đến một nơi"

"Vâng"

Kim Taehyung yêu thương hôn lên trán cậu rồi ra xe đi đến TTTM, đây là lần đầu tiên hắn yêu con trai, lần đầu tiên hắn mua nhẫn cưới, lần đầu tiên hắn hồi hộp đến lạ.

Kim Taehyung chưa từng nghĩ đến sẽ yêu một người nhiều đến như vậy còn là con trai, vốn dĩ ngay từ đầu hắn đã có ý định tìm một cô gái dịu dàng, để chăm sóc cho cậu và hắn nhưng ông trời lại bắt hắn yêu một người đàn ông còn là con nuôi của hắn.

Không bất ngờ gì khi hắn yêu cậu, bởi vì những lần tiếp xúc cơ thể, tim hắn đã đập rất nhanh, gặp phụ nữ thì hắn chỉ có ghét bỏ chứ không rung động, Yoongi trong sáng hồn nhiên xinh đẹp như một thiên thần, cậu không thua một người phụ nào cả cậu biết nấu ăn còn nấu rất ngon có khi những người phụ nữ đó nấu còn không ngon bằng cậu.

Nếu đen một người phụ nữ ra so sánh với cậu thì tất nhiên Min Yoongi của hắn phải thắng, bởi vì cậu hoàn hảo, những ưu điểm của cậu khiến hắn say đắm, yêu thương mỗi khi nhìn thấy cậu hắn chỉ yêu cưng chiều cậu.

Taehyung đang nở một nụ cười từ trước đến nay hắn chưa từng cười chỉ có mỗi khi nhớ đến cậu nghĩ đến cậu hắn mới cười một nụ cười mang đầy vẻ dịu dàng yêu thương.

"Chào ngài Kim đây là nhẫn của ngài"

"Được tôi cảm ơn"

"Chúc ngài hạnh phúc cảm ơn ngài đã ủng hộ chúng tôi"

Hắn không nói gì chỉ gật đầu rồi quay đi, sau khi lấy nhẫn hắn liền chạy ra bãi biển chuẩn bị gì đó có lẻ rất lãng mạng nha.

Yoongi ở nhà cũng đang chuẩn bị cậu không ăn diện gì nhiều chỉ là mặc chiếc quần jean rộng với áo thun đơn giản, cậu ngồi trên ghế sofa đợi hắn về để đưa cậu đến một nơi nào đó.

Từ cái hôm đi đặt nhẫn đến nay trong lòng cậu nôn nao có háo hức có buồn bả có, nôn nao là vì không biết hắn đặt nhẫn cho cậu và cho ai, háo hức là vì cậu muốn biết người hắn chọn như thế nào, buồn bả là vì cậu nghĩ người đó không phải là Kim Taehyung của cậu.

Cậu không chống cự cậu không hỏi hắn nuôi cậu 18 năm có lẻ hắn muốn kết thông gia với nhà nào đó để giúp công ty đi lên cậu sẽ vì hắn mag đồng ý cưới người mà hắn chọn cậu sẽ trả ơn nuôi dưỡng cho hắn 18 năm qua.

"Yoongi"

"Bố về rồi ạ"

"Đi thôi"

"Dạ"

Cậu vờ như vui vẻ bước ra xe khi ra đến xe cậu thật sự không muốn lên lỡ đâu hắn đưa cậu đi gặp cô gái đó, lỡ đâu hắn sẽ bỏ rơi cậu thì phải làm sao.

Thấy cậu cứ mãi chần chừ mà không lên hắn lên tiếng hỏi

"Sao vậy Yoongi con không khoẻ sao?"

"Dạ không ạ" cậu mỉm cười rồi cũng lên xe ngồi.

Chiếc xe từ từ lăn bánh cậu vô cùng hồi hộp chỉ mong hắn không đưa cậu đi gặp người phụ nữ nào cả, khi cậu ngước lên nhìn thì thấy Taehyung đang chỡ cậu ra biển.

"Sao lại ra biển ạ?"

"Có bất ngờ cho con"

"Bất ngờ ạ?"

Sau khi cậu xuống xe thì thấy trên bãi biển rất là đẹp cậu ngơ ngác mơ hồ nhìn xung quanh, có hoa, có bong bóng có cả hình của cậu và hắn nữa.

"Bố"

Taehyung mỉm cười đi đến bên cậu tay hắn nắm lấy tay cậu kéo cậu tiến đến nơi mà hắn chuẩn bị cầu hôn cậu, đến nơi hắn xoay người cậu lại nhìn thẳng vào mắt cậu" Yoongi anh có chuyện muốn nói với em"

"Bố..."

"Đừng gọi anh là bố nữa nghe già lắm từ nay hãy gọi anh là chồng hoặc em có thể kêu tên của anh"

"B...

Taehyung "

Hắn lấy trong túi ra một hộp nhẫn chiếc nhẫn đó là hắn đặt riêng cho cậu hắn đặt đã từ rất lâu rồi chỉ chờ ngày đeo nó lên tay cậu mà thôi.

"Yoongi anh yêu em, em đồng ý làm vợ anh chứ? cùng anh đi đến hết cuộc đời"

Yoongi rưng rưng nước mắt nhìn hắn cậu không thể tin hắn lại cầu hôn cậu,cậu không thể tin Kim Taehyung lại là người nói yêu vậu trước

"Em đồng ý Taehyung "

Hắn mỉm cuời đeo nhẫn lên tay cậu sau đó kéo cậu vào lòng mà ôm chặt lấy cậu" Yoongi anh xin lỗi xin lỗi vì đã để em chờ đợi.

Yoongi anh yêu em"
 
Taegi, Kookmin/ Bố Ơi /
Chap 30"ĐÁM CƯỚI" END


* Ngày diễn ra hôn lễ*

"Jimin à hôm nay cậu rất đẹp"

"Cậu cũng rất đẹp đó Yoongi, tớ thấy hồi hộp quá"

"Tớ cũng vậy tay tớ lạnh và run hết rồi này"

"Cậu Min cậu Park đã đến giờ rồi "

Hai cậu đều nhìn nhau rồi gật đầu khi đến cửa phòng hội trường cả hai đều hồi hộp lo sợ vì đây là lễ cưới của hai cặp Homosexual 'Homosexual còn có tên gọi khác là đồng tính luyến ái'.

Khi cánh cửa được mở ra mọi ánh nhìn đều dồn lên phía hai cậu hai cậu lo sợ từ từ bước vào trong những ánh mắt nhìn họ không phải kì thị hay ghét bỏ mà là vui vẻ những ánh mắt long lanh khi thấy hai cậu bước vào lễ đường.

Taehyung và Jungkook đứng phía trên cũng nhanh chân bước xuống chỗ hai cậu Taehyung nắm nay tay Yoongi dẫn cậu đi lên phía trên có cha sứ, Jungkook cũng nắm tay Jimin dìu cậu đi đến chỗ Taehyung và đang đứng.

Cha sứ hỏi.

"Kim Taehyung con có đồng ý lấy Min Yoongi làm vợ, dù có khó khăn hay khổ cực, vui vẻ hay hạnh phúc dù cho có chuyện xảy ra con cũng không phản bội cậu ấy con có đồng ý không?"

"Con đồng ý"

"Min Yoongi con có đồng ý lấy Kim Taehyung làm chồng dù cho có giản nan, bệnh tật, đau khổ, vui vẻ hay hạnh phúc đi cùng cậu ấy hết quãng đời còn lại và không phản bội cậu ấy còn có đồng ý không?"

"Con đồng ý"

"Hai con hãy trao nhẫn cho nhau"

Taehyung đeo lên tay cậu chiếc nhẫn mag hắn đã đặt cách đây không lâu, Yoongi hạnh phúc đến nổi vừa khóc vừa đeo nhẫn cho Kim Taehyung.

Cha sứ hỏi.

" Jeon Jungkook con có đồng ý lấy Park Jimin làm vợ dù có gian nan, hay hạnh phúc, khó khăn hay giàu sang, bệnh tật hay khoẻ mạnh dù cho có chuyện gì con cũng không phản bội cậu ấy con có đồng ý không?"

"Con đồng ý"

"Park Jimin con có đồng ý lấy Jeon Jungkook làm chồng dù cho có gian nan hay hạnh phúc, đau khổ hay giàu sang, bệnh tật hay khoẻ mạnh con cũng không bao giờ phản bội cậu ấy con có đồng ý không?"

"Con đồng ý"

"Hai con hãy trao nhẫn cho nhau"

Jungkook mỉm cười đeo nhẫn lên cho cậu rồi hôn vào chiếc nhẫn đó Jimin hạnh phúc đeo nhẫn cho Jungkook cậu không thể tin rằng sẽ có ngày này đến với vậu.

"Các con hay trao nhau 1 nụ hôn"

Cả bốn người đều hôn nhau khiến mọi người trong hội trường đều vỗ tay la hét chúc mừng."

Kính thua quý vị đang có mặt tại hôn lễ của hai cặp đôi đáng yêu này và sau đây là những lời trải lòng của họ xin mời"

"Trước tiên Kim Taehyung tôi rất cảm ơn mọi người đã đến tham dự hôn lễ của chúng tôi, tôi là một người ở trên thương trường bao năm tôi chưa từng có một mối tình tôi cùng chưa từng nghĩ đến sẽ lấy vợ hay lấy một người cùng giới, năm nay tôi đã 32 tuổi vợ tôi Min Yoongi chỉ mới 18 thôi năm tôi 14 tuổi tôi đã quản lý tập đoàn trong năm đó tôi đã đến cô nhi viện làm từ thiện và đã gặp một cậu bé chỉ mới 4 tuổi, khi tôi gặp được cậu ấy trái tim tôi bỗng xao xuyến rung động tôi cứ nghỉ chỉ là do tôi thích trẻ con nên mới như vậy tôi đã không chần chừ mà nhận cậu ấy về nuôi khi cậu ấy lên 6 gương mặt thiên thần nụ cười dịu dàng toả nắng đó làm tôi không thể không cưng chiều cậu ấy, sau khi cậu ấy lên 10 đột nhiên bản thân tôi dần có sự chiếm hữu tôi sẽ khó chịu khi ai đó chạm vào cậu ấy hoặc khi thấy cậu ấy vui vẻ với người khác khi cậu ấy 18 tôi cũng đã 32 tuổi.

Tôi đã chắc rằng bản thân tôi trái tim tôi luôn có chỗ cho cậu ấy một chỗ rất quan trọng trong tim tôi đã có lần tôi vì nổi giận mà đánh cậu ấy đã có lần cậu ấy vì tổn thương mà bỏ đi có lần cậu ấy nguy hiểm đến tính mạng, những lần đó trái tim tôi như bị ai bốp nát vậy đau đớn hối hận lo lắng tôi đều có.

Và sau những lần đó tôi đã thật sự muốn bảo vệ cậu ấy" hắn quay sang nhìn cậu nắm tay cậu rồi nói" Yoongi anh thật sự xin lỗi về những chuyện đã xảy ra với em từ nay về sau anh sẽ là người bảo vệ và chẻ chở cho em cùng em đi hết quãng đời còn lại anh yêu em"

Sau khi hắn nói xong tất cả mọi người đều vỗ tay Yoongi khóc nức lên vì hạnh phúc Taehyung đau lòng lấy tay lau nước mắt cho cậu.

"Cảm ơn mọi người đã tham dự lễ cưới này tôi là Min Yoongi tôi thật sự không thể tin rằng tôi sẽ cưới được người mình yêu giống như lời Taehyung chồng tôi nói anh ấy đã nuôi tôi 14 năm không chỉ riêng anh ấy mà tôi đã nảy sinh tình cảm của mình khi tôi chỉ mới 15 tuổi, tôi đã lo lắng và sợ hãi khi bản thân đứng ở đây với tư cách là vợ của Kim Taehyung.

Taehyung cảm ơn anh đã cho em một cuộc đời mới cảm ơn anh đã yêu thương và chăm sóc em suốt 10 mấy năm qua cảm ơn vì đã đến thế giới của em" Nói xong cậu liền trao cho hắn một cái ôm đầy sự dịu dàng và yêu thương.

Đến Jungkook và Jimin phát biểu trảiiiiiiiiii lòng của mình.

"Ồ xin chào các vị cảm ơn cái vị đã đến với hôn lễ của International Playboy và vợ của tôi Park mochi"

"hí hí hí hí🙂" khán giả cười đó.

"Riêng tôi thì sẽ không sến như hai người bên đó đâu tôi chỉ muốn nói rằng tôi yêu vợ tôi và bây giờ vợ tôi đang rất đói và muốn được ăn"

"Jeon Jungkook anh nói cái gì vậy ulatr đất ơi"

"hahahahahahhahahaha" khán giả cười đó

"Tôi Park Jimin tôi cũng I love chồng tôi là dậy đó hehe"

"Gì vậy trời " Yoongi thái độ kì thị nói

"Đồ điên khùng " Taehyung khinh bỉ nói

"VÂNG VÀ SAU ĐÂY XIN MỜI MỌI NGƯỜI NHẬP TIỆC" MC nói

__________________________________

HẾT GÒI ĐÓ CẢM ƠN BÀ CON CÔ BÁC ĐÃ ỦNG HỘ MÃI YÊUUUUUU

"NHỚ CHÚC PHÚC CHO ĐÔI TRẺ NHÉ"
 
Back
Top Bottom