Đã được một thời gian kể từ khi cô gái Elf trẻ được trao cho cái tên Alpha và trở thành thành viên đầu tiên của Shadow Garden, hiện giờ cô đang chờ một thành viên khác, đó là Zeta, người thứ 6 đã gia nhập tổ chức.
-....... (Zeta)
Zeta nhẹ nhàng bước vào căn phòng mà không tạo ra tiếng động, Alpha đang ngồi ở đó, chờ đợi tin tức từ cô.
- Vừa kịp lúc nhỉ!
Vậy thì bây giờ tôi sẽ nghe báo cáo. (Alpha)
- Tôi đã nhận được thông tin rằng có một ngôi làng bị "Quỷ Vật" phá hủy.
- "Quỷ Vật"...
Bạn bè của chúng ta... (Alpha)
"Quỷ chiếm hữu" – Nó là một lời nguyền khiến ma lực bị mất kiểm soát, nếu không được chữa trị, dần dần nó sẽ dẫn đến việc cơ thể bị biến dạng và cuối cùng biến thành một đống thịt thối rữa.
Những người bị dính lời nguyền này được gọi là "Quỷ Vật" và họ bị đối xử không khác gì Ác Quỷ.
Alpha cũng đã từng nghĩ như vậy, rằng "Quỷ vật" là những tồn tại không có giá trị, cho tới khi cô gặp được Shadow, và biết được sự thật về lời nguyền này.
Trên thực tế, lời nguyền này chính là minh chứng cho thấy họ là hậu duệ của những anh hùng đã từng đánh bại Quỷ Vương Diabolos.
Nhưng có kẻ nào đó đã bóp méo lịch sử này, chúng đã đổi trắng thay đen, làm cho những người bị "Quỷ chiếm hữu" bị khinh thường và ghét bỏ.
Chúng chính là Giáo đoàn Diabolos – tập hợp của những kẻ tôn thờ và muốn hồi sinh con quỷ Diabolos.
- Nếu Quỷ chiếm hữu bạo phát, Giáo đoàn chắc chắn sẽ không im lặng.
Không nghi ngờ gì nữa, chúng chắc chắn sẽ phái quân tới đó. (Zeta)
- Quả thực, đối với giáo đoàn, Quỷ chiếm hữu bùng phát là một tồn tại cần nhanh chóng giải quyết... (Alpha)
- Hơn thế nữa, nếu thực sự là Quỷ chiếm hữu, sau khi được chữa trị, họ sẽ có thể trở thành chiến lực của Garden... có đúng không?! (Zeta)
- Đúng là như vậy! (Alpha)
Alpha cảm nhận được ánh mắt của Zeta đang nhìn vào mình, nhưng đôi khi lại không phải như vậy.
Cô có thể cảm nhận được dường như Zeta đang nhìn về một nơi xa hơn thông qua mình, chính vì vậy đôi khi cô cảm thấy có chút bất an về việc có nên tin tưởng Zeta hay không.
Alpha tin rằng tất cả bọn họ đều là hậu duệ của anh hùng, nói cách khác chính là họ hàng xa.
Vì vậy cô muốn mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau như một gia đình.
Hơn thế nữa, dù cho có là gia đình, không nhất thiết là mọi người phải cùng chung chí hướng.
- Vậy thì, nhanh chóng cùng với Chủ Nhân... (Zeta)
- Không! không cần phải làm phiền tới Ngài ấy. (Alpha)
- Eh!?
Nhưng việc chữa trị cho người bị Quỷ chiếm hữu cần tới sức mạnh của Chủ Nhân mà...!? (Zeta)
- Nếu là phương pháp chữa trị, tôi đã ghi nhớ.
Bởi vậy, lần này tôi sẽ là người chữa trị. (Alpha)
Nhưng trong ánh mắt của Zeta lóe lên một tia bất an.
- Điều đó có phần nguy hiểm.
Cô chưa thực sự tiến hành chữa trị bao giờ đúng chứ?!
- Đúng vậy.
Nên để an toàn, tôi, cô và Beta, 3 người chúng ta sẽ cùng tới ngôi làng đó.
Nếu chỉ là hỗ trợ, thì chỉ cần cô với tư cách người dẫn đường là đủ nhưng... (Alpha)
- Xét đến việc giáo đoàn có thể xuất hiện, nên cần có chiến lực dự phòng.
Cô định nói vậy, đúng không! (Zeta)
Zeta đôi khi như nhìn thấu suy nghĩ trước khi nó được nói ra.
( Beta...
Ít nhất thì cô gái ấy bây giờ... cô ấy là kiểu người sẽ chỉ làm theo mệnh lệnh.
Nhưng Zeta thì không phải kiểu người đó.
Cô ấy thường sẽ tự mình suy nghĩ và cân nhắc cách ứng phó với các trường hợp khẩn cấp ngay lập tức.
Mặc dù họ tương phản nhau hoàn toàn nhưng không sao, nếu chỉ tập chung cùng một kiểu người, cách nghĩ sẽ trở nên cứng nhắc...) (Alpha)
- Đúng vậy!
Vậy nên hãy gọi Beta tới đây. (Alpha)
- Đã rõ!
Nếu là Beta, trước khi vào phòng cần phải gõ cữa, nếu không cô ấy sẽ nổi giận mất, nhỉ! (Zeta)
- Cho dù là ai, nếu cô cứ vào mà không nói gì thì họ cũng sẽ tỏ ra như vậy thôi!
Tốt hơn là cô nên bỏ thói quen đột nhập vào trong khi xóa bỏ sự hiện diện của mình đi thì hơn. (Alpha)
- Bệnh nghề nghiệp mà!
Đâu thể dễ dàng mà bỏ như vậy được. (Zeta)
Zeta vẫy tay rồi biến mất trong màn đêm.
Sau khi xác nhận sự hiện diện của Zeta đã hoàn toàn biến mất, Alpha thở ra một hơi dài.
Với tư cách là người duy trì Shadow Garden, cô không cho phép mình tỏ ra yếu đuối, cho dù là đối với "gia đình" đi chăng nữa.
Bởi vậy dẫu cho không phải Zeta đi chăng nữa, mà là Beta hay thậm chí cả Delta cũng không khỏi làm cô lo lắng.
- Chữa trị "Quỷ chiếm hữu", mình có thực sự làm được không...?! (Alpha)
Alpha bất giác mà nói ra những gì mà mình nghĩ trong đầu.
Cô hiểu được sự lo lắng của Zeta.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiến hành chữa trị của cô.
Việc Shadow chữa trị cho Quỷ chiếm hữu, ngoại trừ trường hợp của bản thân, Alpha đã tận mắt chứng kiến tất cả.
Cô đã hiểu cách chữa trị, và cũng đã luyện tập rất nhiều, nhưng dù sao thì đây cũng là lần đầu cô thực sự làm nó.
- Lỡ như thất bại thì... (Alpha)
Những gì hiện lên trong tâm trí Alpha, chính là cục thịt thối rữa – dáng vẻ của bản thân trước khi gặp Shadow.
Chỉ nhớ lại cũng khiến cô cảm thấy không muốn, lại càng không muốn người khác trở thành như vậy.
Nhưng ai cũng có lần đầu tiên, cô không thể cứ sợ hãi mà không tiến bước.
- Hơn thế nữa, nếu có thể thực sự nắm được cách chữa trị và hồi phục cho những người khác, sự mở rộng của tổ chức sẽ... (Alpha)
Cảm nhận được bước chân bên ngoài căn phòng, Alpha ngay lập tức im lặng.
Là người thân cận nhất với Shadow, cô không thể để người khác cảm thấy bất an về mình.
Alpha tự nhủ với bản thân phải lấy lại tinh thần.
Một lát sau, Beta bước vào căn phòng.
- Cô đến rồi à!
Beta! (Alpha)
- Vâng!
Em đã nghe lại từ Zeta. (Beta)
- Tốt lắm, nếu vậy tôi sẽ lược bỏ một số chi tiết không cần thiết.
Vậy thì nhiệm vụ của cô... (Alpha)
Cứ như vậy, ngày tiến hành chữa trị cho người bị "Quỷ chiếm hữu" đầu tiên của Alpha đã đến gần.
Một vài ngày sau, tại ngôi làng mà Zeta nhắc tới vào buổi đêm.
- Không còn một ai ở đây, xung quanh khá là yên tĩnh nhỉ! (Alpha)
- Không những không có tiếng chim, đến cả tiếng côn trùng cũng không có.
Thậm chí không còn cây cải dại nào sót lại. (Zeta)
- Hãy điều tra kĩ hơn nào! (Beta)
- Đúng vậy, hãy điều tra xung quanh, và nhớ phải cảnh giác đó! (Alpha)
Alpha đưa ra quyết định khi nhìn vào tình trạng của ngôi làng.
- Hmm...! (Alpha)
Alpha nhận thấy có một ngôi nhà đã bị phá hủy chỉ còn lại một nửa.
Cô tự hỏi liệu đây có phải nơi mà "Quỷ vật" đã bạo phát không.
- Kiểm tra bên trong thôi nào! (Zeta)
Zeta vừa nói vừa thản nhiên bước vào căn nhà bị phá hủy.
- A!
Có lẽ cô nên cẩn thận hơn... (Beta)
- Không sao đâu!
Tôi không cảm nhận thấy bất cứ thứ gì bên trong đó. (Zeta)
(Điều quan trọng là điều tra trong bí mật, hơn nữa người nhạy cảm với các loại nguy hiểm như Zeta cũng nói không có gì nên có lẽ nó thực sự an toàn.) (Alpha)
- ..Quả thực không còn lại gì! (Alpha)
Cả 3 bước vào căn nhà.
Trong đó thực sự không có gì, ngoài những thứ đã từng là con người.
- Một vài căn phòng đã đổ nát, thức ăn, những thứ có giá trị đã biến mất và...
- Đúng vậy!
Trong căn phòng còn có dấu vết của một cuộc chiến. (Alpha)
- Có những dấu vết tương tự trên tường.
Có vẻ như người dân ở đây cũng đã cố gắng kháng cự. (Beta)
Beta nói với giọng điệu có chút sợ hãi trong khi nhìn vào con dao mà xác chết đang cầm.
(Dấu vết của một cuộc chiến, lương thực va những vật có giá trị đã biến mất...
Đây có thể là một cơ hội tốt để đào tạo Beta.) (Alpha)
- Beta!
Cô nghĩ gì về tình huống này? (Alpha)
- ...
Nó không được tự nhiên, đúng không ạ! (Beta)
Sau khi nhìn xung quanh để xác nhận, Beta nói ra điều này một cách mạnh mẽ.
- Và lí do là...!? (Zeta)
- Nếu thực sự là do "Quỷ Vật" tấn công, ngôi làng này sẽ không thể nào còn nguyên vẹn như vậy.
Chỉ giết dân làng mà không phá hủy toàn bộ ngôi làng, đối với cơn cuồng nộ của "Quỷ vật" là điều không thể xảy ra. (Beta)
- Đúng vậy, đó không phải thứ có thể tự mình kiểm soát ma lực được, trạng thái đó giống như việc bị say bởi ma lực. (Alpha)
- Đúng vậy!
Tôi không thể nào phân biệt mọi thứ xung quanh trong cái tình trạng đó được. (Zeta)
Cả 3 cùng nhớ lại khoảng khắc bản thân vẫn còn là "Quỷ vật", bỗng chốc bầu không khí trở nên u ám.
- Những dấu vết chiến đấu cũng không được tự nhiên, trông nó giống như là đòn tấn công từ một chiều... (Beta)
- Đúng vậy!
Dù cho là dân làng tấn công "Quỷ vật" hay "Quỷ vật" tàn sát dân làng, nó cũng đều là dấu vết một chiều, phe yếu giống như không hề phản kháng. (Zeta)
- Đúng vậy !
Tôi cũng nghĩ như 2 cô. (Alpha)
(Mặc dù không lo lắng về Zeta từ đầu, nhưng Beta cũng đã nhìn ra.
Rất có thể khả năng quan sát của cô ấy còn tốt hơn cả Zeta.) (Alpha)
- Vậy thì cô nghĩ sao Beta, sự thật về cuộc tấn công của "Quỷ vật" này!? (Alpha)
Ngay cả trong lúc này, miệng của Beta vẫn luôn lẩm nhẩm điều gì đó.
- Có lẽ là một băng đạo tặc hay đại loại như một băng cướp. (Beta)
- Cơ sở cho điều đó là..?! (Alpha)
- Điểm đầu tiên chính là lương thực và những đồ có giá trị đã biến mất.
Giả dụ như một băng cướp tự nhận là "Chúng ta chính là Quỷ vật" chẳng hạn, chúng cướp đi lương thực và của cải, dân làng đã cố gắng chống trả bằng liềm và dao nhưng cuối cùng đã bị tàn sát hết toàn bộ.
- Đúng vậy!
Tuy nhiên không chỉ có lương thực và đồ có giá trị, vẫn còn một thứ nữa không có ở đây có thể củng cố cho giả thuyết này. (Alpha)
-Vẫn còn một thứ nữa!? (Beta)
Có vẻ như vẫn chưa nghĩ ra, Beta hơi nghiêng đầu suy nghĩ.
- Xác của những người phụ nữ trẻ. (Alpha)
- A...! (Beta)
Mặt Beta tối sầm lại khi nhận ra điều này.
- Thật là một lũ khốn nạn. (Zeta)
Zeta nhìn về một hướng và nhổ nước bọt, cứ như thể cô biết có ai đang ở đó.
Một giọng nói vang lên từ hướng đó.
- Đáp án hoàn toàn chính xác. (Giọng đàn ông)
- Đúng vậy!
Chính bọn tao đã phá hủy ngôi làng này. (Tên cướp 1)
Một tên bước lên phía trước, có vẻ hắn là trùm của băng cướp này.
- Bọn tao chính là "Ác quỷ", ngay cả bọn lãnh chúa cũng sẽ sợ hãi khi nghe thấy cái tên này.
- Ra vậy, đó quả thực là những hành động của quỷ dữ.
Hừ, vậy là băng cướp "Ác quỷ"... nhỉ! (Zeta)
- Vậy tại sao các người lại quay lại đây!? (Alpha)
- Đó là để xử lí lũ ngu ngốc không biết sợ mà tới đây lục lọi xác chết như chúng mày đấy. (Tên cướp 1)
- Thật ngạc nhiên là lũ ngốc đó lại là mấy đứa nhãi con đó! (Tên cướp 2)
- Haizz...! (Alpha)
Alpha thở dài trong khi bọn cướp đang cười lớn.
- Chúng mày còn lời trăn chối nào nữa không?! (Tên cướp 1)
- Chẳng còn cách nào có thể cứu được lũ ngốc này nữa...
Theo ta thấy, các ngươi mới chính là lũ ngu ngốc không biết sợ. (Alpha)
Bọn cướp nói về "Quỷ vật" một cách bỡn cợt.
Chúng thậm chí còn không nhận ra mình vừa bước chân vào một bãi đầm lầy đầy nguy hiểm.
- Mày nói cái gì! (Tên cướp 1)
- Trông mày có vẻ đẹp nên sau khi chơi đùa chán, có lẽ tao có thể bán mày với giá cao đấy! (Tên cướp 2)
- Thật là...!
Tại sao bọn ác nhân đều nói những lời y hệt nhau vậy. (Alpha)
Alpha ra chỉ thị cho Beta và Zeta thông qua ánh mắt.
- Tiên phong chỉ cần mình tôi là đủ.
Beta, yểm trợ phía sau! (Alpha)
- Đã rõ! (Beta)
- Oryaaa!!! (Bọn cướp)
Mặc dù để Beta yểm trợ phía sau nhưng chỉ cần một mình Alpha đã đủ để đối phó với bọn cướp.
Từng tên, từng tên một ngã xuống dưới lưỡi kiếm của Alpha.
- Oi!
Nhắm vào con bé ở phía sau, trông nó có vẻ yếu đuối. (Tên cướp 1)
- Được rồi! (Tên cướp 2)
Nhận thấy tình hình không ổn, tên dẫn đầu ra lệnh nhắm bắn vào Beta.
- Urg...! (Beta)
Mặc dù có thể đỡ một số đòn tấn công, nhưng với Beta vẫn còn khó có thể né tránh các đường đạn từ nhiều phía, đặc biệt là trong màn đêm mờ ảo như này.
- Beta! (Alpha)
Alpha định quay lại hỗ trợ cho Beta, nhưng cô lại bị cản lại bởi tên đứng đầu.
- Mày đang nhìn đi đâu vậy!
Đối thủ của mày là tao!
Heheheh... (Tên cướp 1)
(Tệ rồi!
Beta vẫn còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tế.
Cô ấy vẫn chưa thể cảm nhận sát khí của đối thủ, chắc hẳn rất khó khăn để cô ấy đối phó với một cuộc tấn công tầm xa quy mô rộng như này.) (Alpha)
- Làm sao để né tránh những đòn tấn công này đây... (Beta)
- ĐỪNG SUY NGHĨ!
CỨ DI CHUYỂN ĐI! (Alpha)
Alpha hét lớn trong khi chiến đấu với tên cầm đầu.
(Không được rồi, Beta dường như đã chìm vào suy nghĩ riêng của cô ấy.) (Alpha)
- Đáng tiếc!
Đây là quà đáp trả! (Zeta)
- Zeta! (Beta)
Từ trong bóng tối, Zeta bỗng xuất hiện đằng sau tay súng, cô hạ gục hắn chỉ bằng một chém.
Những tên còn lại cũng không thoát khỏi 2 chiếc Chakram và những chiếc dao găm bằng slime của Zeta.
- Làm tốt lắm, Zeta! (Alpha)
Zeta sau đó gia nhập vào hàng tiên phong.
Cả 2 dễ dàng đánh bại những tên còn lại.
- Tại... tại sao!
Chúng chỉ là... một lũ nhóc...! (Tên cướp 1)
Cuối cùng, toàn bộ bọn cướp đã bị diệt sạch.
- Cảm ơn cô! (Alpha)
Sau khi xác nhận đã xử lí toàn bộ băng cướp, Alpha quay sang cảm ơn Zeta.
- Không có gì!
Chỉ là sẽ tốt hơn nếu nói với cô điều này, Alpha-sama... (Zeta)
Alpha gật đầu, cô phần nào đoán được có lẽ đó là vì chỉ thị của mình.
- Chỉ thị của cô hoàn toàn chính xác.
Nhưng nó lại chính xác một cách quá mức. (Zeta)
- Chính xác... quá mức! (Alpha)
- Nói tóm lại thì!
Nó cũng giống như những lời vô nghĩa lặp đi lặp lại của bọn cướp.
Có vẻ như cô đang cố gắng gánh vác mọi thứ một mình đúng không. (Zeta)
- Đó là... (Alpha)
(Đúng vậy.
Mình là người quản lí Shadow Garden.
Mình đã vô thức gánh lấy mọi trách nhiệm mà không hề nhận ra.) (Alpha)
- Những kẻ ác ngu ngốc và hèn nhát hơn cô rất nhiều.
Chúng sẵn sàng sử dụng những thủ đoạn mà cô chưa bào giờ nghĩ tới.
Những lúc như vậy, nếu dừng lại mà không biết phải làm gì, có thể cô sẽ phải chết đó. (Zeta)
-... (Alpha)
Cả Alpha và Beta đều không thể nói gì trước những lời này.
Zeta đã chỉ ra được sự thiếu sót của họ.
- ...
Tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Mạnh tới mức không cần phải dừng lại! (Beta)
Beta nói với giọng tiếc nuối nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Và giọng nói đó đã truyền thêm dũng khi cho Alpha.
- Đúng vậy nhỉ!
Mặc dù lần lập đội này là để rèn luyện kinh nghiệm thực chiến cho Beta, nhưng bản thân tôi cũng đã thấy được thiếu sót của chính mình.
Tin tưởng và giao phó cho bạn bè, và ngoài ra còn phải cân nhắc nhiều tình huống có thể xảy ra trên chiến trường. (Alpha)
- Như vậy chẳng phải là tốt rồi sao.
Lần tới khi tôi mắc lỗi, nhờ cả vào mọi người đó! (Zeta)
(Mặc dù là người chỉ ra thiếu sót của mình và Beta vậy mà cô ấy lại hạ mình nói vậy.
Quả nhiên cô ấy cũng là một thành viên của "gia đình", nhỉ!) (Alpha)
- Vậy thì bây giờ... (Alpha)
(Có thể là rút lui, hoặc là, chờ đợi giáo phái tới theo tin đồn.) (Alpha)
- Ư...ư... (Giọng bí ẩn)
- Là tàn dư của bọn cướp sao?! (Alpha)
- Không thể nào, tôi đã xác nhận tất cả bọn chúng đều đã chết rồi mà! (Zeta)
- Ở đằng kia!
Tôi có thể nghe thấy nó ở dưới đống đổ nát! (Beta)
Cả 3 tiến lại gần và dọn dẹp đống đổ nát.
Ở phía dưới là một cô gái đang thoi thóp, tay và chân đã bị gãy, hay nói đúng hơn...
- Triệu chứng này...
Là Quỷ chiếm hữu! (Alpha)
- Thực sự có "Quỷ vật" ở đây.
Tôi cứ tưởng chỉ là do bọn cướp kia tự xưng thôi mà... (Beta)
- Có lẽ cô gái ấy đã bị đống đổ nát của ngôi nhà đè lên trong khi lẩn trốn sự săn lùng của bọn cướp. (Zeta)
- Thông thường thì hẳn là đã chết luôn, nhưng có vẻ cô ấy vẫn còn sống nhờ vào sức mạnh từ "Quỷ chiếm hữu". (Alpha)
(Mặc dù vô cùng mỉa mai, nhưng cô gái ấy đã sống sót nhờ vào thứ sức mạnh bị mọi người ghê tởm.
Hay có khi nào cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi chết ở đây chăng!) (Alpha)
- ...Giết...giết... không... không...không thể tin được...tôi... trở thành...thứ như "Quỷ vật"... không...! (Cô gái)
- Điều đó sẽ không xảy ra.
Cô vẫn còn con đường để sống. (Alpha)
(Nhưng chúng ta đã tìm thấy cô ấy.
Vì đã tìm thấy, nên mình nhất định sẽ không để cô ấy chết!) (Alpha)
- Tra tấn... không...!
Làm ơn... hãy giết tôi đi...! (Cô gái)
- Eh... ee!
H-hình như cô đã hiểu lầm rồi.
Chúng tôi không giữ cô sống để tra tấn đâu! (Beta)
- Xin hãy yên tâm, bởi vì chúng tôi cũng từng là "Quỷ vật"!
Bây giờ thì... tôi sẽ giúp cô cảm thấy dễ chịu hơn. (Alpha)
- Dễ chịu...
Ư-ừm... làm ơn...! (Cô gái)
- Alpha-sama!
Hình như cô gái này đã hiểu nhầm rồi!
Làm ơn đừng nói những lời dễ gây hiểu nhầm như vậy nữa! (Zeta)
- Đúng vậy nhỉ!
Quả thực cách nói nãy giờ có hơi khó hiểu.
Nhưng điều này cũng đã giúp việc trị liệu trở nên dễ dàng hơn.
Vậy thì, chờ một chút nhé!
Tôi sẽ phá bỏ lời nguyền này ngay bây giờ. (Alpha)
Alpha đặt tay và truyền ma lực vào cơ thể cô gái.
Đây là một việc yêu cầu sự tập trung và tỉ mỉ.
Cô nhớ lại cảm giác khi Shadow chữa trị cho mình, từng bước, từng bước một.
- A..!
Có cảm giác như...
đã không còn đau đớn nữa...! (Cô gái)
Cơn cuồng nộ của ma lực dần dần vơi đi.
Cô gái mở to mắt với vẻ hoài nghi.
- Cố gắng lên, chỉ còn một chút nữa thôi.
Sau khi hoàn thành bước này, cô sẽ được chữa trị hoàn toàn. (Alpha)
- A ...Ư..
ư... (Cô gái)
Từ gương mặt quặn lại vì đau đớn của cô gái, Alpha nhớ lại cái cảm giác như gãy từng khúc xương khi đó.
- Đừng sợ, nếu cô cảm thấy đau, đó là bằng chứng cho việc cô vẫn còn sống. (Alpha)
- Còn sống...
Bằng chứng... nhưng... nhưng... (Cô gái)
Cô gái nhìn vào Alpha với ánh mắt lo lắng.
- Người như tôi, còn sống, liệu có được không...?
Bởi vì tôi đã bị "Quỷ chiếm hữu"... tôi chính là Ác quỷ... (Cô gái)
- Không!
Cô không phải là Ác quỷ.
Đã có người dạy cho tôi điều này, đó chính là bằng chứng cho thấy cô là hậu duệ của anh hùng. (Alpha)
- Đừng nghĩ rằng "những "Quỷ vật" giống như tôi".
Hãy tự tin vào chính mình, rằng điều này hoàn toàn ổn thôi. (Alpha)
Cùng với những lời của Alpha, cô gái dường như đã bị thuyết phục.
(Mặc dù tự nhủ với bản thân, nhưng mình không thể để cô ấy thấy sự lo lắng.
Lần chữa trị đầu tiên, mình vẫn luôn lo lắng liệu có thể làm được không.
Zeta đã mắng mình vì đã tự ý gánh vác mọi thứ nhưng... phát triển Shadow Garden, bạn bè... những người cùng bị Quỷ chiếm hữu, dẫn dắt cho họ chính là trách nhiệm của mình.) (Alpha)
- Vâng! (Cô gái)
Với nụ cười nhẹ nhõm, cô gái tin tưởng và nhắm mắt lại.
- Những điều bạn nói, tôi không hiểu lắm!
Nhưng... tôi cảm thấy...An tâm, vì tôi biết, mình không hề đơn độc! (Cô gái)
Một lúc sau, Zeta đánh thức Beta đã ngủ gật trong khi chờ.
- Không sao đâu, tôi chỉ ngủ quên môt chút mà thôi! (Beta)
- Việc giải trừ lời nguyền sao rồi!?
Đã kết thúc chưa? (Zeta)
- Ừm!
Các triệu chứng đã bị triệt tiêu hoàn toàn. (Alpha)
Từ lúc nào, trán Alpha đã ướt đẫm mồ hôi mà cô không hề nhận ra.
Cô khẽ đưa tay lên trán và nhận ra bản thân đã không còn chút sức lực nào.
- Đã vất vả rồi, Alpha-sama.
Dù cho là lần đầu tiên nhưng đây đúng là một thành công lớn!
Chẳng phải rất tuyệt vời sao! (Zeta)
- Dù đã luyện tập trong đầu rất nhiều lần nhưng quả nhiên điều này đúng là hạnh phúc... (Alpha)
(Mặc dù có lúc mình đã cảm thấy vô cùng yếu đuối khi nghĩ tới việc thất bại.
Nhưng mình đã được cô gái ấy tin tưởng, ngoài ra còn có Beta và Zeta ở đây cũng đã giúp đỡ rất nhiều.) (Alpha)
- Là nhờ vào Beta và Zeta đó! (Alpha)
- Mặc dù em chẳng giúp được gì... (Beta)
- Ara, không phải như vậy đâu. (Alpha)
(Đúng vậy, chỉ riêng việc ở bên cạnh mình thôi cũng đã giúp mình cảm thấy không được phép lộ ra vẻ yếu đuối.) (Alpha)
- Tôi sẽ bế cô gái này, chúng ta cũng nên quay về căn cứ thôi chứ! (Zeta)
- Đúng vậy nhỉ, ưu tiên hàng đầu là chữa trị cho cô gái này.
Có khả năng giáo phái sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. (Alpha)
- Em cũng... nhất định sẽ... trở nên mạnh mẽ hơn! (Beta)
Beta nắm chặt tay và nói với giọng quyết tâm.
- Không cần phải vội vàng.
Bây giờ là lúc chúng ta tập hợp sức mạnh. (Alpha)
- Vâng! (Beta)
Trên đường rời khỏi làng, Alpha chợt dừng lại.
Mặc dù lần này chỉ là một băng cướp nhưng rất có thể sẽ có một vụ bạo phát của "Quỷ vật" thực sự.
Alpha nhìn vào lòng bàn tay mình, mạng sống của 1 người dường như nằm ở trong đó.
Kể từ khi nắm trong tay sinh mạng của cô gái ấy, Alpha vẫn không ngừng run rẩy.
- Shadow!
Ngài đã phải gánh vác những cảm xúc này một mình suốt thời gian qua sao! (Alpha)
(Chỉ khi trải qua, mình mới thấy được gánh nặng của trách nhiệm đó.
Và một lần nữa,mình đã lại thấy được sự vĩ đại của Ngài ấy.) (Alpha)
- Quả nhiên là Ngài vô cùng tuyệt vời nhỉ! (Alpha)
(Cảm ơn Ngài đã cứu em, dưới một áp lực lớn tới như vậy.) (Alpha)
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
* Alpha mà biết Chúa hề xài mình làm vật test cách vận dụng ma lực rồi may mắn chữa được chứ chẳng phải là lo lắng điều trị hay trách nhiệm nặng nề gì thì... 🙂))