Khác Ta muốn trở thành chúa tể bóng tối !

Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Chương Story Zeta - Tổng quan nhân vật


1.

Thiếu niên

"Ninja Zeta...

Đúng vậy, tôi thích cách gọi đó!"

Tuổi : 15

Sở Thích: Ở một mình

Không thích: Hành động nhóm

Chủng tộc: Người thú (Mèo)

Diễn viên lồng tiếng : Ayaka Asai

Giới thiệu:

Một người thú thuộc tộc mèo và là chuyên gia hoạt động bí mật của Shadow Garden.

Cô thường di chuyển khắp nơi trên thế giới để thu thập thông tin tình báo.

Mặc dù có tính cách trầm lặng và bí ẩn, nhưng hiển nhiên là ai cũng thấy được mối quan hệ không tốt giữa cô và Delta.

Cô thường cố gắng giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng cũng thường xuyên để lộ con người thật của mình.

2.

Trưởng thành

"Đã hiểu...

Nếu đó là mong muốn của Ngài, thưa Chủ Nhân"

Tuổi : 17

Sở Thích: Ở một mình

Không thích: Hành động nhóm

Chủng tộc: Người thú (Mèo)

Diễn viên lồng tiếng : Ayaka Asai

Giới thiệu:

Một người thú thuộc tộc mèo và là chuyên gia hoạt động bí mật của Shadow Garden.

Cô thường di chuyển khắp nơi trên thế giới để thu thập thông tin tình báo.

Mặc dù có tính cách trầm lặng và bí ẩn, nhưng hiển nhiên là ai cũng thấy được mối quan hệ không tốt giữa cô và Delta.

Cô vô cùng khéo léo và tài năng.

Là một thiên tài bẩm sinh, nhưng tính cách lại vô cùng thất thường nên cô thường nhanh chóng cảm thấy buồn chán và có xu hướng khó tập chung và một thứ duy nhất.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn thiếu niên - Chap 1: Chú chó đi lạc


-Grr...

Vào một đêm thanh vắng tại căn cứ của Shadow Garden, Zeta vừa quay trở lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô bỗng nghe thấy tiếng của Delta – 1 trong Thất Ảnh đang hú lên.

- Hmmm?

Thật là ồn ào, mặc dù đang là giữa đêm, rốt cuộc con Chó Ngốc đó lại ở chỗ nào rồi...

- Thật sự là đã quá muộn cho việc này rồi, tốt nhất mình nên nói với cô ta về điều này!

Zeta đi về phía tiếng hú và thứ cô tìm thấy lại là.

- Woof!

- ...

Đó thực sự là một chú chó màu đen, nó đang vẫy đuôi một cách háo hức.

- Chó con (Wan-chan)...

Bây giờ cô đã biến thành một con chó thật rồi đấy hả?

- Không phải! (Delta)

Zeta quay người lại khi nghe thấy giọng nói phía sau cô ấy... và Delta đang đứng đó, tay cầm những chiếc đĩa đựng đồ ăn và thức uống.

- Ối chà, tiếc thật đấy!

Cứ tưởng mọi thứ sẽ trở nên yên tĩnh hơn nếu cô thực sự biến thành chó vậy mà ... ! (Zeta)

- Graah!

Mèo cái!

Mặc dù không hiểu lắm nhưng tôi chắc chắn cô vừa nói nói xấu Delta! (Delta)

- Vậy con chó đó là... (Zeta)

- Hehe!

Đây chính là cấp dưới của Delta! (Delta)

- Hả...? (Zeta)

- Tôi đã tìm thấy nó khi nó đang đi lạc.

Và nó đã trả ơn bằng cách trở thành thuộc hạ của tôi. (Delta)

- Haizz!

Vậy thì thật tội nghiệp cho nó khi có một cấp trên ngu ngốc như cô! (Zeta)

- Hư hư!

Chắc chắn Mèo cái đang cảm thấy ghen tị vì tôi đã có một cấp dưới! (Delta)

- C-cái gì!

Làm gì có chuyện... mà thôi, nói với cô cũng vô ích, cứ nghĩ những gì cô thích đi...

- Chỉ là, những gì cô mang trông không giống đồ ăn cho chó.

Cố gắng đừng để cấp dưới của cô bị ngộ độc nhé, Chó Ngốc! (Zeta)

- Graah?! (Delta)

- Hừm! (Zeta)

Cùng với một cái khịt mũi đầy tự mãn trước đôi mắt đang mở to của Delta, Zeta quay người rời đi.

Nhưng cô ấy ngay lập tức dừng bước.

- Hmmm? (Zeta)

- Woof!

Chú chó đen đang chặn đường Zeta.

Nó ngồi xuống và vẫy đuôi.

- Chó con? (Zeta)

- Woof!

- C-Cái gì? (Delta)

Chú chó đen nằm ngửa và để lộ bụng trước mặt Zeta – thể hiện rằng nó đã hoàn toàn phục tùng cô.

- Này, ngươi đang làm gì thế!

Tại sao lại là với con Mèo đó!? (Delta)

- Chà chà, không ngờ lại có một con chó thích mèo đến thế! (Zeta)

- Đúng là một đứa bé thông minh, nó đã bỏ qua giống loài và thấy được đúng người mà mình nên phục vụ. (Zeta)

- Woof!

- Mặc dù tôi không thích chó cho lắm, nhưng nếu chúng đủ thông minh thì lại là chuyện khác...

- Tốt lắm chó con, ta sẽ để ngươi làm thuộc hạ của ta. (Zeta)

- Woof!

- Không được, nó là cấp dưới của Delta! (Delta)

- Cấp dưới có quyền chọn người mà nó phục vụ!

Đi thôi nào chó con! (Zeta)

- Woof!

- Grr...

Cứ nhớ đấy Mèo cái!

Tôi sẽ bắt cô phải trả giá cho việc này! (Delta)

Trong khi Delta đang tức tối dậm chân, Zeta quay người rời đi với dáng vẻ tự mãn cùng với chú chó đi bên cạnh.Và sau khi đã rời xa tầm mắt của Delta, cô cúi xuống trước mặt chú chó.

- Vậy thì, để xem tên của ngươi là gì nào!

Zeta chạm vào chiếc vòng cổ, thứ cô đã để ý thấy khi lần đầu tiên nhìn thấy chú chó.

- Oh, vậy ra tên của ngươi là Kuro.

Một cái tên rất hợp với Shadow Garden đấy chứ!

- Woof!

- Vậy thì Kuro, để cảm ơn vì đã giúp ta chọc tức con Chó ngốc đó.

Bây giờ ta sẽ giúp ngươi tìm lại chủ nhân thực sự của mình.

Ta không nghĩ ngươi là một con chó hoang, có lẽ ngươi chỉ đi lạc thôi.

Trông ngươi có vẻ như được cho ăn uống đầy đủ và chăm sóc khá chu đáo.

Chủ của ngươi hẳn là một người rất tốt đúng không?

- Woof!

- Được rồi, tốt lắm.

Vậy thì hãy bắt đầu với ngôi làng gần đây vào sáng mai!

Và từ đó, hành trình tìm kiếm chủ nhân của chú chó đen bắt đầu.

Vài ngày sau đó, Zeta đang cùng Kuro đi tới ngôi là gần căn cứ của Shadow Garden.

- Được rồi, ta hi vọng hôm nay sẽ là ngày cuối cùng.

- Woof!

Trên đường tới làng, Zeta ngẫm nghĩ về những gì xảy ra đêm qua.

Vào buổi tối hôm qua, tại một khu rừng vắng vẻ, Zeta đang đi bộ cùng với một chiếc xẻng trên tay.

- Sau khi thẩm vấn tên trộm, có vẻ như đồng bọn của hắn đã giấu kho báu ở đâu đó quanh đây, Eta cần mấy thứ đó để thí nghiệm cơ mà...

- Rốt cuộc Alpha-sama đang nghĩ cái gì vậy chứ, đây đáng lẽ phải là chuyên môn của con Chó Ngốc đó...

Mà dù sao thì nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ!

- Woof!

- Cảm ơn vì đã giúp đỡ, anh bạn nhỏ.

Vậy thì hãy sử dụng cái mũi đó của ngươi đi nào!

Hy vọng của Zeta không cao lắm khi cô để Kuro giúp cô tìm kiếm trên mặt đất.

Và sau bao nỗ lực đào bới, họ vẫn không tìm thấy kho báu nào cả.

Tất cả những gì tìm được chỉ là xương động vật và một món đồ chơi mà ai đó đã chôn giấu - đó đều là những thứ rác rưởi vô dụng.

- Cố gắng thêm chút nào, Kuro!

- Awoo...!?

- Mà dù sao khu rừng này cũng rất lớn, thật là vô nghĩa khi yêu cầu ngươi một thứ quá đáng như vậy!

- Hửm?

Kuro, mau trốn vào bụi cây!

Bỗng Zeta nghe thấy tiếng động từ xa, cô lập tức lôi Kuro trốn vào một bụi cây gần đó.

Sau một khoảng thời gian im ắm, một vài ánh đuốc cùng những giọng nói dần dần xuất hiện.

- Này, cái điểm đánh dấu chết tiệt đó ở đâu chứ.

Trời quá tối để có thể nhìn thấy nó. (Tên trộm A)

- Thấy rồi! (Tên trộm B)

- Đồng bọn của tên bị bắt...

Ra vậy, thì ra đó là lí do Alpha-sama giao nhiệm vụ này cho mình! (Zeta)

Zeta xác nhận sự hiện diện của bọn chúng, có tất cả 5 người.

Sau khi xác nhận có thể tự mình xử lí bọn chúng, Zeta bắt đầu hành động.

- ( Quả thực là con Chó ngốc đó rất tệ đối với cách hành động âm thầm này. ) (Zeta)

Và rồi, Zeta lặng lẽ ra tay, cô nhanh chóng xử lí một tên trộm và lôi hắn vào trong bóng tối

- C-cái gì vậy? (Tên trộm B)

- Tên thứ 2... (Zeta)

Cứ như vậy, Zeta lần lượt xử lí hết toàn bộ băng trộm trong ánh trăng mờ ảo của buổi đêm.

- Vậy là xong...

Bây giờ chỉ cần tìm lấy kho báu và... (Zeta)

- Woof!

- Kuro?

Zeta quay lại khi nghe thấy tiếng chó sủa...

Kuro đang vẫy đuôi cùng với một viên đá quý trong miệng.

- Haha!

Nhiệm vụ hoàn thành! (Zeta)

Zeta nhẹ nhàng xoa đầu Kuro rồi quay lại căn cứ.

Quay lại thời điểm hiện tại, Zeta và Kuro băng qua khu rừng cho tới khi đến ngôi làng nhỏ

- ( Chà, Kuro khá thông minh và ngoan ngoãn...

Nếu không thể tìm thấy chủ của nó, có lẽ mình nên mang nó trở về Shadow Garden...

Chúng ta có thể huấn luyện nó chiến đấu.

À phải rồi, có lẽ nên bắt đầu bằng việc huấn luyện các giác quan của nó trở nên sắc bén hơn...) (Zeta)

- Woof?

- Không có gì đâu, anh bạn nhỏ...

Hmm? (Zeta)

Khi họ đến một ngôi nhà đóng vai trò như điểm chuyển tiếp thông tin, có một cậu bé đang đứng bên ngoài.

- Đứa trẻ đó là... (Zeta)

Ngay khi nhìn thấy cậu bé, Kuro lập tức bỏ chạy, hướng thẳng về phía cậu bé.

- Woof!!!

- Kuro!!! (Cậu bé)

- Nếu cậu biết tên của nó... vậy cậu chính là chủ nhân của nó có đúng không!? (Zeta)

- Ư-ừm...!

Cảm ơn vì đã cứu Kuro!

Tớ để cậu ấy chạy đi... và... và tớ nghe nói... cậu ấy ở làng này và... (Cậu bé)

Cậu bé vừa khóc thút thít vừa nói.

- Không cần phải khóc đâu, hai người đã gặp lại nhau rồi, vậy thì lần này đừng để nhóc đó đi lạc nữa nhé! (Zeta)

- Ư-ừm...!

Chú chó đen liếm mặt cậu bé, trong khi đó cậu bé nở nụ cười trong khi vẫn đang khóc.

- Gặp được chủ nhân của mình... hẳn là ngươi rất vui nhỉ! (Zeta)

Nói rồi, cô lặng lẽ quay người rời đi.

Nhận thấy điều này, chú chó hướng về phía cô và sủa lên vài tiếng vui mừng.

- Woof!

- Tiếc thật đấy.

Ngươi đã có thể trở thành một tay sai tuyệt vời... (Zeta)

Cô mỉm cười nhẹ nhàng và vẫy tay chào tạm biệt...

Rồi cô nhẹ nhàng bước đi trên con đường mòn, hướng về phía "ngôi nhà" của mình.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 1: Lí do của sự thay đổi


Zeta quay trở lại căn cứ của Shadow Garden sau khi hoàn thành nhiệm vụ và bắt gặp Cid cũng đang ở đó.

- Eh!

Chủ Nhân!

- Oh!

Mừng cô trở về Zeta!

- Cảm ơn Ngài.

Thật hiếm khi thấy Ngài ở một mình.

Không còn ai khác ở đây hôm nay sao?

- Tôi cũng chẳng biết nữa?

Không có ai ở đây khi tôi tới.

Cid vừa trả lời vừa cắn một miếng Sandwich cá ngừ.

- Oh!... vậy sao!

( Nếu có ai đó, hẳn là sẽ không có cơ hội để nói chuyện với Ngài ấy.

Nếu đã vậy thì...) (Zeta)

Với một động tác vô cùng duyên dáng, Zeta nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Cid.

- Ngài có kế hoạch nào cho ngày hôm nay không, Chủ Nhân?

- Hmm...

Cũng không có gì đặc biệt!

- Vậy... vậy thì cùng vào thị trấn với em thì sao?

Em có một số việc phải làm, ngoài ra còn có báo cáo về nhiệm vụ...

- Được thôi!

- ...thêm vào đó, thấy Ngài ăn Sandwich làm em cũng thấy có chút đói bụng...

- EHH!

ĐƯỢC SAO!

(Mình cứ nghĩ Ngài ấy sẽ nói không...) (Zeta)

- T-Thật sao?

- Hmm?

Không lẽ cô chỉ đang đùa?

- Không-không là thật đó, là thật!

- Em cần đi chuẩn bị một chút, sẽ nhanh thôi nên hãy đợi một chút nhé...

- Được thôi!

( Có lẽ cô ấy định thực hiện một cuộc đi dạo để báo cáo những thông tin quan trọng.

Một kế hoạch hoàn hảo cho vai diễn gián điệp.

Có vẻ cô ấy đang nghĩ đến một vài tình huống thú vị nào đó.

Mình đoán rằng mình có thể giúp cô ấy hoàn thành nó ngày hôm nay.

Tốt lắm, mình sẽ chơi cùng cô ấy! ) (Cid)

Sau khi thay trang phục thường ngày, Zeta đang dạo quanh thị trấn cùng Cid

- Quán cà phê đó đang được các cô gái trẻ vô cùng ưa chuộng bởi đa dạng các loại mì ống, cùng với đó là chỗ ngồi trên sân thượng và bánh ngọt khá nổi tiếng.

- Hể!

Tôi hiếm khi đi qua nơi này nên không để ý.

Zeta có vẻ biết rõ nhỉ?!

- Hehe!

Dù sao em cũng là một gián điệp mà...

- ...

À ví dụ như cửa hàng đồ cổ kia, mặc dù đôi khi có thể kiếm được một món hời nhưng hơn nửa số hàng họ bán là hàng giả.

- Vậy à, mà dù sao thì cũng vẫn tốt hơn là toàn bộ đồ đều là giả.

- Đúng vậy, chỉ cần cẩn thận một chút khi chọn một thứ gì đó trông có vẻ nổi bật.

Hàng giả thường được trang trí cầu kì hơn để thu hút sự chú ý của mọi người.

- Bởi vì chúng được thiết kế để đánh vào tâm lí người mua ha?

- Đúng vậy.

Quả nhiên là Chủ Nhân! (Sasuga Aruji-sama! 🙂)) )

- Vậy làm sao mà cô phát hiện ra được chúng vậy?

- À, đó là vì em được chào mời ở mọi nơi mình đi qua với cùng một món đồ rằng "Bạn chỉ có thể tìm thấy nó ở đây"!

- Ra vậy, đúng là một cách rất "Zeta" nhỉ!

- Mà, chỉ cần quan sát một chút là phát hiện ra thôi mà.

Vậy thì tiếp theo...

A, em muốn tới đó...

Zeta kéo Cid băng qua một con hẻm, và khi tới quảng trường của thị trấn, họ thấy một hàng người rất dài đang đứng xếp hàng.

- Một hàng người?

Chẳng lẽ là một buổi kí tặng sách sao? (Zeta)

- Hmm?

Ma lực này... là Beta sao! (Cid)

- Heh?

Ngài có thể nhận ra từ khoảng cách này sao?

Ra đây là lí do Beta không có ở căn cứ hôm nay.

- Thật luôn, cô ấy lại trở nổi tiếng hơn nhờ một tác phẩm đạo nhái khác...

- Hmm?

Ngài vừa nói gì sao?

-K-không, chẳng có gì cả.

Dù sao thì, có vẻ như cô ấy đang làm việc chăm chỉ, có lẽ chúng ta nên ghé qua chào hỏi một chút...

Cid còn chưa dứt lời, Zeta đã dùng đuôi của mình thu hút ánh nhìn của Cid trong khi kéo tay cậu đi...

- Hôm nay, em chỉ muốn có hai chúng ta thôi!

- Eh, À, Được thôi!

- N-nhìn này, đây là chỗ em muốn dẫn ngài đến, cửa hàng Tuna King vừa mới ra sản phẩm mới!

Zeta vẫn không nhìn vào mắt Cid cho tới khi cả 2 rời khỏi Tuna King.

Cô ấy nói mình muốn mang đồ ăn đi nên cả 2 trở về căn cứ sau khi gọi món.

- Ngài có vẻ thích chúng nhỉ!

- Món yêu thích của tôi mà.

Vị mới lần này cũng không tệ!

- Heheh, không kén chọn cũng là một điều tốt mà!

- Hmm, Zeta...

Cid ngừng ăn và lặng lẽ nhìn khuôn mặt Zeta.

- C-có chuyện gì vậy?

M-mặt em có dính gì sao?

- Tôi cảm thấy trông cô có vẻ vui vẻ hơn trước rất nhiều!

- Vui vẻ...

Em sao?

- Ừm.

Có lẽ là vì cô đã trưởng thành chăng.

Đã lâu rồi tôi mới gặp lại cô nên tôi có cảm giác dường như cô đã lớn hơn rất nhiều.

Mới gần đây cô vẫn còn nhỏ như vậy mà!

- Ý Ngài "gần đây" là sao?

- Ừm...

Có lẽ là vào khoảng thời gian chúng ta gặp nhau lần đầu chăng?

- Chuyện đó đã hơn 2 năm rồi.

Thay vì có vẻ như em đã trưởng thành thì đúng hơn là em đã thực sự trưởng thành rồi!...

- ...Nhưng em nghĩ đúng là mình trông trưởng thành hơn so với tuổi thật.

Mẹ em cũng vậy.

Em có thể nhận thấy sự giống nhau mỗi khi nhìn vào gương nên có lẽ điều là do di truyền chăng...

- ...

Thêm vào đó, mẹ em là một người vô cùng đẹp đó, Ngài có biết không?

- Heh.. vậy sao?!

- Dù sao thì điều này cũng thực sự có ích trong nhiệm vụ.

Vẻ ngoài trưởng thành dù sao sẽ thuận tiện hơn nhiều cho việc làm gián điệp...

- Ngài biết đấy, vì nhiều lí do khác nhau.

Zeta nói điều này một cách đầy ẩn ý với một giọng mê hoặc.

Cùng lúc, cô khẽ nghiêng người về phía Cid và chạm tay vào môi cậu.

- Có một ít nước sốt còn dính lại!

- Oh...

Cảm ơn!

- Chủ nhân chẳng hề có chút bối rối nào nhỉ?!

- Hmm?

Tại sao?

- Không!

Không có gì.

Zeta quay lại với vẻ mặt điềm tĩnh thông thường.

- Vừa nãy Ngài có nói rằng trông em có vẻ vui vẻ hơn, đúng chứ.

- Ừm...!

- Đó là vì... nhờ có Ngài đó!

- Hmm, mặc dù không nhớ là mình đã làm gì nhưng nếu điều đó làm cô vui thì tôi cũng cảm thấy tương tự vậy...

- ...A, sắp tới giờ giới nghiêm của kí túc xá rồi, tôi phải duy trì hình ảnh của một nhân vật phụ thật tốt, Vậy nhé...

Nói rồi, Cid lao đi với một tốc độ không thể thấy bằng mắt thường.

- Hôm nay cảm ơn Ngài rất nhiều, Chủ Nhân!

Vừa nói, Zeta vừa nở một nụ cười hài lòng khi nhìn vào chỗ Cid vừa rời đi.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 2: Trái cây bí ẩn 1


Đây là câu truyện về Zeta – một trong Thất Ảnh, người đang chu du khắp nơi trên thế giới để thu thập tin tình báo.

Tại một quán trọ tọa lạc tại trung tâm con phố ở một thành phố xa lạ.

- Trời có vẻ như cũng khá tối rồi nhỉ, cũng đã đến lúc rồi, vậy thì... (Zeta)

Zeta bước vào khu quán bar của nhà trọ.

- Chào mừng quý khách! (nhân viênn quầy Bar)

- Dù đã khuya rồi nhưng chỗ của bạn có vẻ vẫn khá nhộn nhịp đấy nhỉ ?

- Vậy yêu cầu của quý khách là... ?

- Loại rượu tốt nhất mà bạn có!

Và sau một khoảng thời gian, Zeta chỉ đơn giản là nhàn nhã uống rượu tại quầy bar, dường như cô đã uống khá nhiều rượu, nhưng trông cô vẫn không hề có dấu hiệu nào của một người say.

Một tên khách gần đó cuối cùng đã không thể nhịn được mà lên tiếng.

- Cô gái, cô thực sự có tửu lượng tốt đó, tôi chưa từng thấy ai uống được từng đo rượu mà không hề tỏ ra say xỉn... (Người đàn ông xa lạ)

- Chà, ai mà biết được... (Zeta)

- Không đời nào một người uống từng đó rượu lại có thể tỉnh táo như cô.

Tôi đoán tôi không thể đưa cô lên giường bằng cách chuốc rượu nhỉ?! (Người đàn ông xa lạ)

- Ha! bạn cũng khá dũng cảm khi dám nói ra điều đó một cách thẳng thắn đấy, nhưng tôi nghĩ bạn nên từ bỏ nó đi... (Zeta)

Zeta thẳng thừng đáp lại những lời thô lỗ đó, nhưng tên đàn ông dường như vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

- Thôi nào!

Cô đang ở quán Bar một mình, vào giữa đêm khuya.

Nếu không tìm kiếm những thứ như vậy, vậy chắc hẳn cô là một kẻ lừa đảo, có thể cô đang làm việc cho một băng nhóm nào đó...

Nhưng tôi vẫn không thể để khuôn mặt xinh xắn đó tuột khỏi tay mình được... (Người đàn ông xa lạ)

- Tôi không hiểu tại sao bạn lại đưa ra được cái kết luận đó?

Nhưng tôi chỉ là một khách du lịch, đi tới nơi mà đôi chân mình cảm thấy muốn tới.

Và bây giờ tôi chỉ đang tìm kiếm một chỗ nghỉ qua đêm. (Zeta)

(Bí quyết để một lời nói dối trở nên chân thực hơn, đó là thêm vào đó một chút sự thật.

Dù sao thì việc mình là một khách du lịch và đang tìm một chỗ nghỉ là thật, nhưng theo tâm trạng thì chưa chắc.) (Zeta)

Nghĩ rồi, cô quay người về phía người đàn ông có vẻ như là chủ quầy.

- Này chủ quán, còn phòng trống nào ở tầng 2 không? (Zeta)

- Chúng tôi còn 1 phòng đơn, như vậy có ổn không? (Chủ quán)

- Không vấn đề, tôi sẽ thanh toán cùng tiền rượu sau khi rời bar! (Zeta)

- Liệu bạn có thể thêm một cái giường đôi ở đó không?! (Người đàn ông xa lạ)

- Từ bỏ đi.

Tôi không có hứng thú với điều đó! (Zeta)

- Vậy là hết rồi hả?

Có vẻ như tối nay cũng không được rồi, mọi người đã bắt đầu ra về, có lẽ tôi thử lại vào ngày mai... (Người đàn ông xa lạ)

Sau khi bị từ chối một cách lạnh lùng, hắn ta thất thiểu rời khỏi quán bar một mình.

(Cuối cùng thì khách khứa cũng đã ra về gần hết.

Thực ra mình đã đến quán trọ này từ sớm, có lẽ là vào khoảng giờ ăn tối.

Mình đã phải đợi đến tận bây giờ để mọi người rời đi bớt.

Khi đó sẽ dễ dàng để nghe lén các cuộc trò chuyện hơn.

Thêm vào đó, càng say thì những gì chúng nói ra càng nhiều.

Ngoài ra vị trí ở giữa quầy Bar này sẽ dễ dàng để nghe được toàn bộ các cuộc trò chuyện ở mọi phía.) (Zeta)

Trong khi Zeta còn đang trầm ngâm suy nghĩ, tiếng của một vị khách khác bỗng làm cô chú chú ý.

- Bạn có chắc là bạn sẽ thanh toán toàn bộ tiền không... (Vị khách say xỉn)

- Đúng vậy, đừng lo lắng.

Chúng tôi luôn cố gắng tiếp đãi những vị khách du lịch một cách chu đáo nhất.

Nào nào, đừng ngại nữa, đây, hãy uống uống thêm một chút nữa đi nào. (Người đàn ông địa phương)

Cùng lúc đó, Zeta cũng đã nhận ra người đang nói chuyện với vị khách say xỉn kia.

(Người đàn ông trung niên đó là một người bản địa, hắn ngồi ở chiếc bàn phía sau.

Hắn ta thậm chí còn không liếc nhìn mình khi mình bước vào.

Có vẻ như hắn ta đang quan sát vị khách này từ trước - người đã tới đây trước mình.

Hmmn?) (Zeta)

- Rượu này ngon thật đấy...

Hahaha... (Vị khách say xỉn)

- Đúng vậy, nước ở đây rất tinh khiết, nhờ đó đồ ăn và rượu được làm ra ở đây rất ngon.

Chúng tôi thậm chí còn có cả Trái Vàng *Golden Fruit*. (Người đàn ông địa phương)

(Trái Vàng, mình chưa từng nghe về nó trước đây...

Tên du khách đó chắc hẳn sẽ cắn câu...) (Zeta)

- Trái cây vàng?

Đó là gì thứ gì!? (Vị khách say xỉn)

- Đó là một đặc sản của Làng Vàng cách đây không xa, nếu bạn ăn nó, bạn sẽ trở nên giàu có. (Người đàn ông địa phương)

(Trở nên giàu có...

điều này chắc chắn là giả nhưng...) (Zeta)

- Thực ra tôi đã ăn một ít, nhờ vậy tôi đã trở nên đủ giàu để có thể chiêu đãi những du khách như bạn một chút đồ uống miễn phí. (Người đàn ông địa phương)

- Oooh... có vẻ như là loại trái cây mang lại vận may về tiền bạc nhỉ...

Hicc...có lẽ ngày mai tôi nên đi... hic.... xem thử... (Vị khách say xỉn)

- Đúng vậy đúng vậy, tôi thực sự khuyên bạn nên tới đó, đây là bản đồ để tới đó. (Người đàn ông địa phương)

- Ooop...bạn thật là tốt bụng... hicc... cảm ơn vì mọi thứ...hicc...có lẽ ngày mai tôi nên thử tới đó... (Vị khách say xỉn)

- Đúng vậy, bạn thực sự nên thử tới đó một lần, nhưng trước đó hãy ngủ thật ngon tối nay nhé. (Người đàn ông địa phương)

- Đúng vậy...hicc...cảm ơn vì mọi chuyện hôm nay... (Vị khách say xỉn)

Cùng với dáng vẻ loạng choạng, tên khách bước những bước không vững về phía nhà trọ.

(Được rồi, hắn đang đi về phòng ở tầng 2... ) (Zeta)

- Cảm ơn về đồ uống, có vẻ tôi cũng nên trở về để nghỉ ngơi.

Tôi có thể tìm thấy phòng mình ở đâu? (Zeta)

- Phòng của cô nằm ở phía trong góc của tầng 2. (Chủ quán)

- Đã rõ, cảm ơn vì đồ uống! (Zeta)

Nói rồi Zeta thanh toán tiền rồi nhanh chóng rời đi.

Trong ánh đèn mờ ảo của nhà trọ, cô âm thầm tiếp cận tên khách ban nãy.

Chỉ với một động tác nhỏ nhưng vô cùng nhanh, cô đã làm cho tên khách vốn đã loạng choạng vì say rượu ngã nhào.

Trong khi hắn ta vẫn còn đang hoang mang, cô xuất hiện và đỡ lấy hắn.

- Hicc...động đất hả? (Vị khách say xỉn)

- Bạn có ổn không?

Tôi thấy bạn đi có vẻ không vững , hãy để tôi giúp bạn lên cầu thang! (Zeta)

- Cảm ơn quý cô, người dân địa phương ở đây quả thực vô cùng tốt bụng! (Vị khách say xỉn)

- Thực ra, tôi cũng là khách du lịch, nào đừng nói nữa, hãy chú ý chân bạn! (Zeta)

Zeta dìu tên khách say xỉn đó trở về phòng của mình, và sau khi chào tạm biệt, cô không trở về phòng mà ẩn mình và biến mất trong màn đêm.

Sau khi đã rời xa nhà trọ, cô lấy từ trong túi ra tấm bản đồ của tên khách đó.

- Tốt lắm, vậy thì cùng xem tấm bản đồ nào.

Ha!

Có vẻ như nó được làm khá tốt, mặc dù mình vẫn nghi ngờ về sự tồn tại của ngôi làng này.

Nhưng nếu nó thực sự tồn tại, Shadow Garden có thể tận dụng thứ trái cây đó...

- ...Và nếu nó không tồn tại, mọi chuyện có vẻ sẽ trở nên thú vị, heheh! (Zeta)

Cùng với nụ cười trên khuôn mặt, Zeta lặng lẽ tiến vào bóng tối, hướng tới ngôi làng trên tấm bản đồ.

Và sau một đêm di chuyển, cô đã tới được nơi được gọi là Làng Vàng.

- Vậy thì, theo như tấm bản đồ, ngôi làng đó phải ở đâu đó quanh đây. (Zeta)

Trong khi Zeta đang nhìn ngó xung quanh, tìm kiếm dấu hiệu của ngôi làng, hai người xa lạ, một nam một nữ bất ngờ xuất hiện từ trong rừng cây và tiến tới chào hỏi.

- Chào mừng quý khách đến với làng Vàng.

- Eh!

Ah...

Cảm ơn! (Zeta)

( Hmm, việc đầu tiên họ làm là chào mừng thay vì tỏ ra nghi ngờ trước người lạ, có vẻ như nơi đây thường xuyên chào đón khách du lịch...) (Zeta)

- Bạn là du khách tới đây để tìm quả vàng có đúng không!? (Người đàn ông)

- Đúng vậy, tôi muốn thử một miếng, bạn biết đấy... (Zeta)

- Đúng vậy, đúng vậy, quả thực là nhờ loại trái cây đó mà chúng tôi đã trở nên giàu có... (Người phụ nữ)

- Nhưng thành thực xin lỗi, vì dạo gần đây thường có trộm nên chúng tôi không thể cho du khách vào thăm quan vườn trái cây vàng được! (Người đàn ông)

- Vậy hả, mà, tôi cũng hiểu được tại sao có người muốn trộm chúng. (Zeta)

- Nhưng đừng lo lắng, bạn vẫn có cơ hội để ăn nó, bởi vì tối nay là lễ hội của làng chúng tôi. (Người đàn ông)

- Bạn có thể ăn thử trái Vàng tại đó, nên nhất định hãy tới nhé! (Người phụ nữ)

- Vậy hả, dù sao cũng không tốn quá nhiều thời gian.Được rồi, tôi nhất định sẽ tham gia lễ hội. (Zeta)

( Mọi thứ thuận lợi một cách đáng ngờ... ) (Zeta)

Mặc dù cảnh giác trước sự thuận lợi đến đáng ngờ đó, nhưng cô vẫn vui vẻ chấp nhận lời mời của 2 người dân làng.

- Vậy thì bây giờ, chẳng mấy khi tới đây, có lẽ tôi sẽ đi dạo quanh đây cho tới tối, tất nhiên là sẽ tránh khu vườn trái cây. (Zeta)

- Đ-được thôi, miễn là bạn không tới gần vườn trái cây.

T-thay vào đó, tôi nghĩ bạn nên tới nghỉ ngơi ở quán trà... (Người đàn ông)

- Nếu cảm thấy mệt, tôi sẽ tới đó, cảm ơn về lời đề nghị.

Vậy nhé, hẹn tối gặp lại! (Zeta)

( Trước khi trời tối, mình cần phải nắm được cách bố trí của ngôi làng này, cần đảm bảo lối thoát cho mọi trường hợp.

Dù sao thì đây cũng là một phần của công việc này...

...Nhưng mà quả nhiên là rất đáng ngờ.

Mọi người trông có vẻ giàu có, nhưng có gì đó rất lạ.

Là gì nhỉ?

Hmm, cứ như là, mình đã vô tình bấm nhầm một cái nút nguy hiểm vậy.

Mà dù sao thì cứ khỏa sát địa hình nơi đây trước đã... ) (Zeta)

Sau một vòng quanh làng, Zeta đã bước tới gần một con suối, từ con suối có tiếng của trẻ con vọng tới.

-Ha...ha...ha..., chào chị gái!

Một đứa trẻ đằng xa đang vẫy tay với cô.

(Bọn trẻ ở đâu cũng vô cùng năng động nhỉ!

Dường như cậu nhóc đó đang chơi đùa bên sông) (Zeta)

Khi cô nhìn lại, cậu bé vẫn đang vẫy tay với cô, nhưng có gì đó rất lạ, và khi cô để ý kĩ hơn, cậu bé không phải đang vẫy tay chào mà là đang vùng vẫy trong dòng nước.

- Không, đó không phải là chơi đùa, cậu nhóc đó đang sắp chết đuối.

Hmm, điều này có thể mang lại cho mình một chút lợi thế, nếu vậy...

- ...Chị tới cứu nhóc đây! (Zeta)

Zeta lao nhanh tới dòng sông và cứu sống được đứa trẻ chỉ trong gang tấc.

- Phew, như vậy là ổn rồi! (Zeta)

- C-cảm ơn chị, em bị trượt chân... (Cậu bé)

- Không sao, dù sao cũng đang nóng, chị cũng đang nghĩ mình sẽ ra sông một lúc. (Zeta)

- Dù vậy thì vẫn cảm ơn chị rất nhiều! (Cậu bé)

- Không sao là tốt, chị sẽ dẫn em về nhà, em có thể cho chị biết nhà của mình ở đâu không? (Zeta)

- Ư-ừm, nhà của Kay... (Cậu bé)

Sau khi nhẹ nhàng trấn an, Zeta đã dẫn đứa trẻ trở về nhà.

- Cảm ơn vì đã cứu con trai tôi! (Cha của đứa trẻ)

- Không có gì, tôi chỉ tình cờ ở gần đó. (Zeta)

- ...

Người đàn ông cúi người cảm ơn cô, và khi ngẩng đầu lên và nhìn kĩ dáng vẻ của cô, dường như ông đa đang suy nghĩ về điều gì đó vô cùng nghiêm trọng.

- Có vẻ như bạn không phải người của làng này. (Cha của đứa trẻ)

- Đúng vậy, tôi chỉ là một du khách tới đây để xem thử trái vàng... (Zeta)

- Ra là vậy.... trái vàng... hmmm....

- ...Điều tôi nói ra có vẻ hơi kì lạ, đặc biệt là khi bạn vừa cứu con trai tôi, nhưng...

-...Bạn nên rời khỏi ngôi làng này ngay lập tức. (Cha của đứa trẻ)

- Hể...! (Zeta)

- Cha! (Cậu bé)

- Yên lặng, đây là chuyện của người lớn! (Cha của đứa trẻ)

- Chuyện của người lớn à... (Zeta)

- Đúng vậy, tôi không hề đùa, làm ơn hãy rời khỏi làng càng sớm càng tốt, đặc biệt là trước khi trời tối! (Cha của đứa trẻ)

Người đàn ông lặp lại điều này một cách nghiêm túc, có vẻ như ông ta thực sự muốn cô rời khỏi đây.

( Có vẻ như không phải là anh ta đang tức giận, chỉ là, ánh mắt đó trông vô cùng kiên định...

...Anh ta thực sự muốn mình rời đi.

Là để mình không rình mò trái Vàng đó, hay là...) (Zeta)

- Có vẻ như tôi không được hoan nghênh ở đây.

Vậy thì, xin lỗi vì đã làm phiền! (Zeta)

Nói rồi Zeta bước ra khỏi nhà.

Cô đi ngang qua những bụi cây một cách lặng lẽ, cho tới khi rời xa khỏi ngôi nhà đó và chắc chắn không còn ai xung quanh nữa, cô mới dừng lại.

( Ngoài nhà có một vài người.

Họ muốn bảo vệ thông tin về trái Vàng, hay chỉ là muốn nghe lén cuộc trò chuyện của mình với người đàn ông đó?...

...Nụ cười của đứa trẻ đó, cuối cùng mình cũng đã hiểu, cảm giác kì lạ lúc đó...

...Tất cả những người trưởng thành ở đây đều có vẻ giàu có, nhưng không một ai thực sự nở nụ cười .

Những nụ cười đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài...

...Có lí do cho chuyện đó chăng?

Có lẽ là liên quan đến lễ hội tối nay, dù sao thì...

...Khâu chuẩnbị đã hoàn tất, vậy thì chỉ cần đợi tới lễ hội tối nay nữa mà thôi.) (Zeta)
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 3: Trái cây bí ẩn 2


Buổi tối hôm đó, tại một hội trường vô cùng xa hoa lộng lẫy, người dân trong làng đang tập trung lại để chào đón vị khách du lịch vừa đặt chân tới ngôi làng này không lâu, một người thú thuộc tộc mèo – thân phận thực sự của cô là Zeta – vị trí thứ sáu trong Thất Ảnh của Shadow Garden.

- Vậy thì bây giờ, hãy nâng cốc vì sự thịnh vượng của ngôi làng này, Cạn ly! (Trưởng làng)

- Cạn ly!!! (Dân làng)

- Nào nào, đừng ngại nữa mà hãy uống đi nào khách du lịch. (Người đàn ông)

- *Ngửi* Hm, loại rượu này có vẻ khá nặng đó nhỉ. (Zeta)

- Ôi chà, bạn có thể nhận ra điều đó cơ à... (Người đàn ông)

- Tửu lượng của tôi không được tốt lắm, nhưng cảm ơn vì đã mời. (Zeta)

(Mà, chỉ là nói dối thôi.

Chỉ là mình không biết có gì trong rượu hay không.

Mình không thể tin tưởng ngôi làng này.

Mặc dù đã quen với việc tiếp đón khách du lịch, nhưng lại không thể cho họ thấy trái Vàng.

Mặc dù mọi người đều có vẻ giàu có, nhưng nụ cười chỉ là giả tạo.

Nhất định là có thứ gì đó mờ ám...)

- Vậy sao, thế thì thật đáng tiếc!

Nhưng đừng lo, chúng tôi còn có rất nhiều đồ ăn! (Người đàn ông)

- Hể!

Đặc sản của ngôi làng này sao, những món ăn đó ấy!? (Zeta)

- Đương nhiên rồi...

Đây, bạn có thể thử món súp này, đây chính là súp Vàng! (Người đàn ông)

Vừa nói người đàn ông vừa chỉ vào một nồi súp vàng óng vẫn còn đang tỏa khói nghi ngút.

- Có vẻ như đó là một món ăn liên quan tới trái Vàng nhỉ! (Zeta)

- Chính xác!

Chúng tôi dùng nước ép từ trái vàng để làm nước sốt cho món súp này.

(Người đàn ông)

- Chỉ là, đây là một món ăn vô cùng đặc biệt, chỉ có trưởng làng và những người có địa vị cao mới được thưởng thức...

- Nhưng khách du lịch cũng có thể thưởng thức nó!? (Zeta)

- Đúng vậy!

Bạn thật may mắn đó.

Ngay cả tôi cũng chưa có cơ hội được ăn nó. (Người đàn ông)

- Tôi cũng muốn được ăn nó vào một ngày nào đó...

Đây, của bạn đây! (Người phụ nữ)

Cùng lúc đó, một người phụ nữ mang một đĩa súp nóng hổi tới cho Zeta.

(Một chiếc đĩa trắng được trang trí cầu kì cùng với món súp vàng bên trong...

Trông có vẻ khá là xa xỉ đó chứ!

Một món ăn xứng tầm của một ngôi làng được mệnh danh là "làng Vàng".

Nó có mùi thơm như trái cây... hmm.)

- Chà, thật lòng xin lỗi nhưng tôi không thể ăn đồ nóng.

Bạn thấy đấy, tôi là một người thú tộc mèo... (Zeta)

- Không sao không sao, nó sẽ nguội ngay thôi!

Bạn có muốn tôi thổi nguội giúp bạn không? (Người đàn ông)

- Không cần vậy đâu.

Dịch vụ đó có hơi... (Zeta)

(Mình không cần cái loại dịch vụ đó.

Có vẻ như chúng đang cố ép mình ăn bằng được món súp đó.) (Zeta)

- Thêm vào đó, thật khó để ăn khi mọi người cứ nhìn chằm chằm vào tôi như vậy... (Zeta)

- Đó là bởi vì mọi người đều có chút ghen tị với người được ăn món súp đó!

Ohoho... (Người phụ nữ)

- Vậy!

Cô có muốn ăn nó thay tôi không ?! (Zeta)

Giọng của Zeta bỗng thay đổi, cô không còn tỏ ra khiêm tốn hay nhún nhường, cô nói điều này một cách nghiêm túc, hay đúng hơn, giọng cô giống như đang chất vấn phạm nhân.

- Huh!? (Người phụ nữ)

- Tôi sẽ dành phần của tôi cho cô, Onee-san! (Zeta)

- Đ-điều này... bạn thấy đấy... luật của ngôi làng... (Người phụ nữ)

- Có vẻ như cô đang cố tìm lí do để không phải ăn nó nhỉ ?! (Zeta)

- C-cái gì!!! (Dân làng)

- Du khách!

Điều bạn nói thật vô lễ.

Sao bạn dám nói xấu món súp Vàng của chúng tôi! (Trưởng làng)

- Chẳng phải trưởng làng thì có thể ăn món súp này sao!

Vậy thì hãy ăn đi, món súp được chuẩn bị cho ta! (Zeta)

- ....

Cuối cùng Zeta đành tung bài ngửa, cô đã quá chán với cái trò đóng vai thân thiện giả tạo này.

- Hay là để ta nói rõ hơn nhé!

Ta biết sự giàu có của ngôi làng này không đến từ trái Vàng.

Các ngươi giết khách du lịch và chiếm đoạt tài sản của họ.

Các ngươi là một băng cướp đội lốt dân làng. (Zeta)

- C-cái gì!

Cô nghe điều đó từ đâu?! (Trưởng làng)

- À!

Có lẽ trái Vàng là một loại quả có độc, và bọn ngươi đã sử dụng chất độc đó.

Theo một nghĩa nào đó, quả thực là trái Vàng đã đem lại sự giàu có cho ngôi làng này. (Zeta)

- Du khách!

Nếu cô tiếp tục buộc tội chúng tôi chỉ bằng những điều vô căn cứ, chúng tôi sẽ buộc phải đáp trả. (Trưởng làng)

- Đáp trả sao.

Mà dù sao đi chăng nữa, hôm nay cũng sẽ có người phải chết.

Đó là lí do tại sao cha của Key lại giận dữ đuổi ta khỏi ngôi làng này. (Zeta)

- Ngôi làng này không chào đón khách du lịch.

Các ngươi chỉ coi họ như những con thú mắc bẫy, không hơn không kém. (Zeta)

- Urg! (Cha của Key)

- Thêm vào đó, không phải là ta không có bằng chứng, hãy để ta chứng minh cho các ngươi thấy... (Zeta)

- Bằng chứng?!

Rốt cuộc là bằng cách nào? (Trưởng làng)

- Oops...

Đây là một tờ giấy đặc biệt mà bạn ta đã phát minh ra.

Như đã thấy, nó có màu tím, nhưng nếu chạm vào chất độc thì nó sẽ đổi màu.

Vậy thì... (Zeta)

Zeta lấy từ trong túi áo một tờ giấy mà tím, và sau đó, cô nhúng nó vào đĩa súp đặt ở trên bàn.

- T-thứ giấy như vậy!

Sao mà có thể?! (Người đàn ông)

- Ối chà, nó đã đổi màu.

Vậy có nghĩa là món súp này có độc! (Zeta)

- Chậc!

Bay đâu, bắt lấy cô ta! (Trưởng làng)

- Ối chà, chưa gì đã lộ mặt thật rồi sao! (Zeta)

Khuôn mặt tên tướng cướp trở nên méo mó vì giận giữ, hắn ta điên cuồng la lối yêu cầu thuộc hạ bắt lấy Zeta .

- Không ngờ một ả đàn bà ngu ngốc lại có thể phát hiện ra bí mật của ngôi làng này.

Bọn ta không thể để ngươi còn sống mà rời khỏi ngôi làng này được. (Tướng cướp)

- Ara, vậy là ngươi đã thú nhận.

Không ngờ một mánh khóe đơn giản như vậy lại phát huy tác dụng! (Zeta)

- M-mánh khóe!?

Ngươi đã lừa bọn ta!? (Người phụ nữ)

- Ngươi thấy đấy, có rất nhiều loại độc khác nhau.

Việc phát hiện ra cũng rất khó.

Nếu chỉ một tờ giấy mà có thể phân biệt được thì công việc của ta đã trở nên dễ đàng hơn rất nhiều rồi. (Zeta)

-Tờ giấy này sẽ đổi màu khi tiếp xúc với mọi loại chất lỏng.

Ta chỉ nhử các ngươi một chút vậy thôi mà! (Zeta)

Zeta vừa cười vừa chế nhạo bọn cướp.

- Vậy là cô đã tìm cách dắt mũi chúng tôi...

Thật là ngu ngốc.

Tôi thực sự không muốn phải giết người đã cứu mạng con trai tôi. (Cha của Key)

- Ta cũng vậy.

Ta cũng không muốn phải giết cha của đứa trẻ mà mình đã cứu.

- Ngươi nghĩ ngươi sẽ còn sống mà rời khỏi đây sao?!

Thật nực cười, bọn ta hoàn toàn áp đảo về số lượng.

Ngươi giống như cá đã ở trong lồng, ngày hôm nay, mạng sống của ngươi sẽ chấm dứt tại đây. (Tướng cướp)

- Haizz!

Có vẻ như ngươi vẫn chưa thấy được sự chênh lệch sức mạnh giữa hai bên.

Sức mạnh của ta...

ở một đẳng cấp cao hơn các ngươi rất nhiều.

Vậy thì để ta cho ngươi thấy, thế nào mới là sức mạnh thực sự... (Zeta)

Trận chiến nổ ra, một bên là một băng cướp, còn một bên chỉ là một cô gái tộc người thú.

Mặc dù vậy, dù cho có áp đảo về số lượng, nhưng không một tên nào có thể chạm vào người Zeta.

Đây không còn là một trận chiến nữa, nó đã trở thành một cuộc thảm sát một chiều.

Và chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, mọi thứ đã ngã ngũ, chiến thắng áp đảo thuộc về Zeta.

- Vậy là xong! (Zeta)

- Sức mạnh này... sao có thể... (Cha của Key)

- Ối chà, có vẻ như ngươi vẫn còn thở được!

Mà, dù sao thì quả thực là ta đã nương tay với ngươi.

- Nếu như giết sạch, sẽ khó mà tìm được toàn bộ số trái Vàng đó.

- Nếu ngươi chịu nói ra, ta sẽ tha mạng cho ngươi.

Vậy thì, số trái Vàng đó ở đâu?! (Zeta)

- H-hiểu rồi, tôi sẽ dẫn đường. (Cha của Key)

Hắn dẫn Zeta tới nhà của trưởng làng, phía sau nhà, bên trong rừng cây được che dấu cẩn thận là một rừng cây ăn quả, quả của chúng giống như quả táo, nhưng lại có màu vàng óng ánh.

-Hể!

Vậy là chúng thực sự có màu vàng, cũng khá là thú vị đó chứ! (Zeta)

- Ngôi làng này đến đây là kết thúc... (Cha của Key)

- Xem nào, vậy thì ta sẽ lấy toàn bộ số trái Vàng còn lại rồi đốt trụi cái vườn cây này.

Số trái cây này từ giờ là của ta, cố mà trở thành một ngôi làng với một hình thức thương mại nào đó hợp pháp nghe chưa. (Zeta)

- Những đứa trẻ của ngôi làng này...

Tất cả chúng sẽ căm thù và nguyền rủa cô vì đã sát hại cha mẹ của chúng... (Cha của Key)

- Hiển nhiên là vậy rồi, ít nhất thì chúng sẽ không phải biết cha mẹ mình là những kẻ cướp của giết người.

Ngoài ra, ta cũng chẳng bận tâm về việc chúng có căm thù ta hay không, có khi như vậy lại khá là thú vị đó chứ. (Zeta)

- Cô điên rồi, cô cho rằng sự căm thù đó là thú vị sao!? (Cha của Key)

- Vậy thì tiếp theo...

Ta cần biết thêm về loại trái cây này, như là mất bao lâu hay liều lượng là bao nhiêu là đủ để giết một người. (Zeta)

- Đ-điều đó, tôi thực sự không biết. (Cha của Key)

- Hmm, ta có nên bắt ngươi tìm ra nó không nhỉ?!

Mà, với loại dữ liệu này, tự mình tìm hiểu có lẽ sẽ nhanh hơn.

Vừa đúng lúc có một đối tượng có thể làm chuột bạch xuất hiện trong đầu ta, fufufu! (Zeta)

Sau khi thu thập và tiêu hủy vườn trái cây, Zeta quay trở lại quán trọ, nơi cô đã nghe về trái Vàng.

-Ya, chủ quán.

Khách quen của bạn ngày hôm nay có tới không.

Cái người liên tục chào mời về trái Vàng ấy... (Zeta)

-...

Chủ quán tái mặt, tay run run chỉ vào chiếc bàn phía trong góc, trán anh lấm tấm mồ hôi.

- Bạn nên chọn khách quen một cách khôn ngoan hơn, nếu như vẫn còn muốn tiếp tục kinh doanh. (Zeta)

Nói rồi, cô tiến về phía chiếc bàn mà chủ quán đã chỉ.

Cùng lúc đó, tại chiếc bàn đó, kẻ hôm trước đã mời rủ vị khách say rượu lại đang tiếp tục giới thiệu ngôi làng Vàng với một vị khách du lịch khác.

- Chúng tôi có dòng nước tinh khiết, ngoài ra còn có trái Vàng... (Kẻ dụ dỗ)

- Hể, trái Vàng sao!?

Thật là một câu chuyện thú vị. (Người hát rong)

- Không không, nó hoàn toàn là sự thật.

Nếu bạn ăn nó, bạn sẽ trở nên giàu có, đó là thứ bạn nhất định phải thử một khi đã đặt chân tới đây... (Kẻ dụ dỗ)

- Tôi hiểu rồi, một câu chuyện khá hấp dẫn.

Tuy nhiên tôi không có ý định thử nó, dù sao thì bản thân tôi cũng chẳng cần quá nhiều của cải trên đường lữ hành.

Chỉ là... có vẻ như trái cây này sẽ là một chủ đề thú vị cho một bài ca, có lẽ tôi nên thử tới tìm hiểu về nó. (Người hát rong)

- Đừng lo, bạn nhất định sẽ không hối hận đâu.

Tôi có thể kể thêm cho bạn về... (Kẻ dụ dỗ)

- Xin lỗi... (Zeta)

- Eh, à, sao vậy!? (Kẻ dụ dỗ)

- Có vẻ như hai bạn vừa có một cuộc trò chuyện rất thú vị đó nhỉ.

Tôi thấy khá hứng thú với trái Vàng đó! (Zeta)

- Ô-ồ, thật sao!

Tôi rất vui lòng cho bạn biết thêm... (Kẻ dụ dỗ)

- Vậy thì, người hát rong, tôi có thể yêu cầu bạn một giai điệu không.

Tôi sẽ trả tiền sau. (Zeta)

- Chắc chắn rồi, thưa cô.

Vậy thì bây giờ tôi sẽ lên sân khấu. (Người hát rong)

Nói rồi, người hát rong bắt đầu mang nhạc cụ tới phía sân khấu của quầy bar để biểu diễn.

- Vậy thì trái Vàng, tôi có thể tìm thấy nó ở đâu!? (Zeta)

- À, nó ở ngôi làng này.

Đây, đây là bản đồ để tới đó. (Kẻ dụ dỗ)

- Hể!

Cảm ơn vì tấm bản đồ, tôi thực sự muốn trả ơn bạn bằng thứ gì đó.

Đúng rồi, tôi có thể mời bạn chút đồ uống không!?

Chỉ cần chờ một chút... (Zeta)

- Haha, thế thì thật tốt.

Cổ họng tôi cũng đã khô khốc vì nói quá nhiều rồi! (Kẻ dụ dỗ)

Sau đó, Zeta biến mất sau quầy rượu và quay lại với một ly nước đầy.

- Đã để bạn phải chờ rồi.

Tôi đã đặc biệt nhờ nhân viên pha chế một loại nước hoa quả này.

Tôi rất mong bạn có thể thử nó. (Zeta)

- Hể!?

Không phải rượu mà là nước hoa quả sao.

Tôi đoán là mình không phải lo lắng về việc say xỉn nữa nhỉ, hahaha! (Kẻ dụ dỗ)

Nói rồi người đàn ông uống cạn một hơi hết sạch mà không suy nghĩ gì cả.

- Khà!

Thật là sảng khoái, cảm giác như vừa được sống lại! (Kẻ dụ dỗ)

Sau khi thấy hắn ta đã uống sạch ly nước, Zeta mỉm cười hài lòng.

- Haha!

Thật vui vì ngươi thấy thích nó, vì ngươi chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. (Zeta)

- Huh? (Kẻ dụ dỗ)

- Ngươi dụ dỗ du khách tới ngôi làng đó, rồi cùng chia chác chiến lợi phẩm.

Đúng là một miếng mồi nhử tuyệt vời. (Zeta)

- N-ngươi!

K-không lẽ! (Kẻ dụ dỗ)

- Có vẻ như ngươi cũng rất tận tâm với công việc này đó chứ!

Ngươi thậm chí còn chuẩn bị những tấm bản đồ này một cách rất cẩn thận. (Zeta)

- Tại sao ngươi biết đươ-...

Argg...ag... (Kẻ dụ dỗ)

Người đàn ông muốn nói thêm gì đó nhưng cổ họng hắn bỗng cứng đờ, cả cơ thể cũng vậy.

- Hm... vậy là nó đã có tác dụng.

Có vẻ như chất độc của trái vàng có tác dụng ngay lập tức nhỉ. (Zeta)

-C-c..ứ...u... (Kẻ dụ dỗ)

- Ngươi đã dẫn bao nhiêu du khách ngây thơ đến với cái chết.

Đây chính là báo ứng đó! (Zeta)

- ... (Kẻ dụ dỗ)

Sau khi thấy hắn đã không thể nói thêm lời nào, Zeta tới bên cạnh và dìu hắn dậy.

- Ối chà, bạn đã say rồi sao!

Nào, để tôi đưa bạn ra ngoài cho tỉnh táo lại nhé! (Zeta)

Nói rồi cô dìu hắn ta ra khỏi quán bar, vào tận sâu trong rừng, nơi chỉ có toàn thú dữ không người tới.

- Vậy là xong...

Phần còn lại sẽ để thiên nhiên lo liệu. (Zeta)

- Còn về trái Vàng, có thể thấy nó có tác dụng ngay lập tức, làm tê liệt cơ thể.

Vì không thể cử động miệng nên không thể nào kêu cứu, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Ra vậy, thứ này có vẻ sẽ hữu ích cho công việc của mình đây.

Chỉ cần mang theo dưới dạng chút nước trái cây, hoặc là bôi nó lên dao găm...

...Đúng là một câu chuyện du lịch đáng để kể vào lần tới trở về Garden đây.

Còn bây giờ thì... không biết điều thú vị gì tiếp theo đang chờ đón mình đây... fufu! (Zeta)

Với một tâm trạng vui vẻ, Zeta lại tiếp tục lên đường hướng về những vùng đất mới xa xôi.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trong chap trước mình đã dịch nhầm, người dụ dỗ khách du lịch tới làng Vàng không phải chủ quán mà là một người đàn ông địa phương.

Cả 2 có lẽ đều thông đồng với bọn cướp, nhưng chủ quán chỉ đơn giản là không can thiệp vào việc lừa gạt du khách của người đàn ông và băng cướp nên Zeta đã tha mạng cho.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 4: Tác hại của việc tự cô lập


- *Ngáp* Xem nào, tiết học tiếp theo... là kiếm thuật à! (Zeta)

Chuyên viên tình báo của Shadow Garden - Zeta, có lúc cô đóng vai binh sĩ ở nơi chiến tranh loạn lạc, cũng có lúc cô vào vai thương nhân ở một vùng đất hòa bình để thu thập thông tin.

Lần này, cô ấy đang thâm nhập vào một ngôi trường nằm ở ngoại ô Vương đô Midgar.

(Thu thập thông tin ở trường học khá đơn giản, lại không tốn quá nhiều công sức.

Họ nói chuyện một cách tự nhiên thoải mái, ngay cả khi mình không đưa ra chủ đề hay bất cứ thứ gì.) (Zeta)

- Nè nè, biết tin gì chưa?!

Một cửa hàng quần áo mới khai trương ở rìa Vương đô đó.

Nghe nói tất cả quần áo đều có thiết kế vô cùng dễ thương. (Nữ sinh 1)

- A, tớ đã nghe qua về nó!

Hình như là nhà thiết kế của hoàng tộc đã tự mình tách ra và mở cửa hàng riêng có đúng không! (Nữ sinh 2)

( Mà, nó cũng có nghĩa là không phải mọi thông tin thu được đều là thông tin quan trọng.

Nhưng dù sao thì, nhà thiết kế riêng của gia đình hoàng gia à!

Có thể nó sẽ là một thông tin hữu ích.)

- Nhân tiện thì, quán cafe mới mở gần đây đang rất nổi tiếng với món bánh Crepe mới đó!

Cậu đã thử qua chưa!? (Nữ sinh 2)

- Ế!

Bánh Crepe?

Nếu là vậy thì tớ nghĩ quán cafe mọi khi cũng ngon mà... (Nữ sinh 1)

- Nghe nói bánh Crepe ở đó đặc biệt hơn những nơi khác, không chỉ bánh mà mọi thứ đều được phủ bởi một lớp kem và trái cây tươi, mang lại một cảm giác vô cùng mới mẻ đó! (Nữ sinh 2)

- Cảm giác mới sao!

Nếu vậy, tớ muốn ghé qua đó sau giờ học! (Nữ sinh 1)

- Đúng vậy, cùng đi thôi! (Nữ sinh 2)

( ĐƯỢC PHỦ BỞI KEM VÀ HOA QUẢ!

LẠI CÒN LÀ CẢM GIÁC MỚI MẺ SAO! ...Ấy không được không được, suýt chút nữa bị cuốn theo sự cám dỗ ngọt ngào này rồi!

Mình đang trong nhiệm vụ!

Mình đang trong nhiệm vụ!

Mình đang trong nhiệm vụ!...)

Tự nhủ với bản thân phải kiềm chế, Zeta tiếp tục lắng nghe các cuộc trò chuyện.

- Ế, mày đã đi qua con đường bên đó hả?! (Nam sinh 1)

- Đ-đúng vậy, có chuyện gì sao!?. (Nam sinh 2)

- Tao nghe nói gần đây có vài kẻ khả nghi đang lảng vảng quanh khu vực đó đấy! (Nam sinh 1)

- Ra vậy!

Dù sao thì tao cũng không muốn bị thương nên chắc lát nữa sẽ đi đường vòng về vậy. (Nam sinh 2)

(An ninh đang xuống cấp nhanh chóng... mình đã nghe qua một câu chuyện tương tự vào tuần trước.

Không có lửa thì làm sao có khói.

Được rồi!

Nó sẽ là mục tiêu điều tra của mình lần tới.)

- Quan trọng hơn, cái vòng tay đó chẳng phải khá là đắt tiền sao! (Nam sinh 2)

- Hể, nhận ra rồi sao!

Đẹp mà đúng không!

Cha tao đột nhiên được thăng chức nên đã tặng nó làm quà đó. (Nam sinh 1)

- Thật sao, sướng thế!

Không biết cha tao có đột nhiên được thăng chức không nhỉ?! (Nam sinh 2)

(Hmm...

Đây có lẽ là thông tin chồng chéo nhỉ *atari no jouhou*) (Zeta)

Sau khi lắng nghe đủ loại câu chuyện, Zeta bước ra khỏi lớp học.

- Phù, có lẽ cũng đã tới lúc rồi nhỉ!

( Mình ở đây đã 2 tuần.

Hầu hết các câu chuyện chỉ là tin đồn, nhưng cũng có khá nhiều thông tin hữu ích về khu vực quanh đây.

Việc còn lại là rút lui một cách tự nhiên...

Nhưng mà... việc thâm nhập và thu thập thông tin thì khá đơn giản, nhưng việc rút lui lại có chút khó khăn.

Đột nhiên biến mất có thể sẽ tạo ra một vài vấn đề, nên các bước như là chuyển trường là điều cần thiết.

Mặc dù không kết bạn với ai, nhưng đột nhiên biến mất cũng vẫn không được tự nhiên cho lắm.) (Zeta)

- Mà, cũng chẳng còn cách nào khác! (Zeta)

Trong lúc Zeta vẫn còn mải mê suy nghĩ về cách rút lui, từ phía xa, có một nam sinh khác đang quan sát cô.

Vài ngày sau, sau khi đã làm các thủ tục cần thiết, hôm nay sẽ là ngày học cuối cùng của Zeta ở đây.

- Từ trước đến giờ, rất cảm ơn các bạn rất nhiều... nhỉ!

Haizz... (Zeta)

Zeta vừa thở dài vừa bước về phía cổng học viện sau khi đã chào tạm biệt bạn học cùng lớp.

(Có chút phiền phức nhưng mình cũng đã chào tạm biệt đủ để không bị nghi ngờ.

Bây giờ thì quay lại Garden để báo cáo thôi!) (Zeta)

- Huh!? (Zeta)

Khi Zeta chuẩn bị rời trường, cô nhận thấy có ai đó đang tiến lại gần mình từ phía sau.

- Chờ- chờ một chút! (Nam sinh)

- ...Tôi sao!? (Zeta)

- Đ-đúng vậy!

Ha...ha...ha... may mà vẫn kịp! (Nam sinh)

Cậu trai vừa thở hổn hển vì chạy vừa nói.

(Không thể nào!

Không lẽ hắn ta là tay sai của giáo đoàn.

Vì đây là học viện nên mình đã lơ là cảnh giác sao!?

Không, mình không nhớ đã làm gì đáng ngờ, không lẽ hắn ta đã theo dõi từ trước!...

Hắn có thể lấy vũ khí ra bất cứ lúc nào.

Nào, để ta xem bây giờ ngươi định làm gì đây!) (Zeta)

-T-tôi tôi có chuyện muốn... muốn nói với b-bạn! (Nam sinh)

Chàng trai vừa run vừa lắp bắp nói.

- Có chuyện sao!

Xin mời! (Zeta)

Trong khi đó Zeta vẫn đề phòng cảnh giác với từng động tác của đối phương.

-Thực ra!

T-tôi...

- ...

- T-tôi, với... với b-bạn....

Tôi thích bạn!

- Hảaa! (Zeta)

- L-làm ơn hãy hẹn hò với tôi! (Nam sinh)

- Eeeeeh! (Zeta)

Diễn biến bất ngờ trái với dự đoán làm Zeta trở nên hoảng loạn.

(Đ-điều này là.... tỏ tình... nhỉ!

Nếu vậy thì không phải tay sai của giáo đoàn.

Không, vẫn còn quá sớm để kết luận.

Bình tĩnh, bình tĩnh, nếu vậy thì dễ dàng giải quyết hơn nhiều.

Từ chối và nhanh rời khỏi đây thôi.) (Zeta)

-A... a... v-vậy hả....

T-tôi đã không nhận ra đấy...! (Zeta)

(Ehhh!.. sao vậy nhỉ!

Lạ thật đấy, đáng ra mình phải quen với việc này bởi cấp dưới ở Garden lẫn mấy lão già ở khắp nơi rồi chứ!

Lạ thật... lạ thật đấy...

...Đây là hậu quả của việc không kết bạn sao!

Urg... mình không biết cách đối phó với những cậu trai cùng tuổi...

...T-trước hết cứ từ chối đã, mình đã có chủ nhân, cần phải làm rõ điều này...) (Zeta)

- X-xin... (Zeta)

- Xin? (Nam sinh)

-XIN LỖI!!!

T-TÔI ĐÃ CÓ CHỦ NHÂN MÀ MÌNH NGUYỆN HIẾN DÂNG CẢ THỂ XÁC LẪN TÂM HỒN RỒI!!!

Để lại một số từ khó hiểu, một Zeta đang bối rối vội bỏ đi như đang chạy trốn.

Vài giờ sau, Zeta đã quay lại Garden.

- Ư...

điều đó thực sự không được thông minh cho lắm! (Zeta)

- Mình không chắc điều đó có nghe như một học sinh hay không... hay có lẽ nó có vẻ hơi giả tạo hoặc thẳng thừng quá nhỉ...

...Aaa!...

để không lặp lại chuyện này một lần nữa, có lẽ nên tập luyện một chút.

Để lại một chút ấn tượng như là...

...Ahem...

Tôi không có hứng thú!...

Hmm,có vẻ không đúng lắm nhỉ.

Mà có lẽ là cảm giác tương tự như vậy là ổn rồi, được rồi, tốt lắm... chính là vậy... (Zeta)

Trong khi Zeta vẫn đang tập luyện muôn vàn kiểu từ chối, giọng của Cid bỗng vang lên từ phía sau.

- Zeta...

Cô đang làm gì một mình ở đây vậy!? (Cid)

- C-CHỦ NHÂN!

Từ lúc nào mà!? (Zeta)

- Nói sao nhỉ!

Có lẽ mình đã thấy điều gì đó không nên thấy chăng... (Cid)

- Ư... em đã lơ là cảnh giác... (Zeta)

(A! nhưng mà cũng vừa đúng lúc.

Có lẽ nếu cùng với chủ nhân...) (Zeta)

- C-Chủ Nhân... (Zeta)

- Huh!?

Có chuyện gì sao? (Cid)

- B-bây giờ, EM MUỐN NGÀI TỎ TÌNH VỚI EM! (Zeta)

- Ehhh!

T-tại sao chứ!? (Cid)

- A....

KHÔNG PHẢI...KHÔNG PHẢI NHƯ NGÀI NGHĨ ĐÂU...

CÓ LÍ DO SÂU XA CHO VIỆC NÀY...! (Zeta)

Mặc dù sau khi bình tĩnh trở lại, Zeta đã có thể giải thích hiểu nhầm này.

Nhưng sau đó, cô đã không thể làm gì ngoài việc nhốt mình trong phòng suốt khoảng thời gian còn lại của ngày hôm đó.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Chương Story Alpha - Tổng quan nhân vật


1.

Thiếu niên

"Hãy tự hào và tự tin.

Hãy tin rằng mọi thứ sẽ ổn thôi.!"

Tuổi : 13.

Sở Thích: Bạn bè và những Những ngày bình yên.

Không thích: Những điều cay đắng.

Chủng tộc: Elf

Diễn viên lồng tiếng : Seto Asami

Giới thiệu:

Một cô gái yêu tinh trẻ tuổi được hồi sinh từ đống xác thối rữa bằng phương pháp chữa trị của Cid (thực ra là thí nghiệm ngẫu hứng của chúa hề).

Cô là thành viên danh dự đầu tiên của Shadow Garden, và là người đứng đầu trong Thất Ảnh.

Là thành viên mạnh nhất sau Cid, cô đi khắp nơi để tìm kiếm, cứu chữa mọi người khỏi "Quỷ chiếm hữu" và chiêu mộ vào Shadow Garden.

2.

Trưởng thành

"Nếu đó là mong muốn của Ngài.

Em nguyện sẽ cống hiến cả cuộc đời mình cho nó."

Tuổi : 15.

Sở Thích: Bạn bè và những Những ngày bình yên.

Không thích: Những điều cay đắng.

Chủng tộc: Elf

Diễn viên lồng tiếng : Seto Asami

Giới thiệu:

Một cô gái yêu tinh trẻ tuổi được hồi sinh từ đống xác thối rữa bằng phương pháp chữa trị của Cid (thực ra là thí nghiệm ngẫu hứng của chúa hề).

Cô là thành viên danh dự đầu tiên của Shadow Garden, và là người đứng đầu trong Thất Ảnh.

Vì Cid không làm gì cả, cô đã điều hành và phát triển tổ chức và thậm chí cô làm điều đó một cách quá giỏi, đến mức tổ chức này được mở rộng với tốc độ đáng báo động.
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn thiếu niên - Chap 1: Quyết tâm của Alpha


Đã được một thời gian kể từ khi cô gái Elf trẻ được trao cho cái tên Alpha và trở thành thành viên đầu tiên của Shadow Garden, hiện giờ cô đang chờ một thành viên khác, đó là Zeta, người thứ 6 đã gia nhập tổ chức.

-....... (Zeta)

Zeta nhẹ nhàng bước vào căn phòng mà không tạo ra tiếng động, Alpha đang ngồi ở đó, chờ đợi tin tức từ cô.

- Vừa kịp lúc nhỉ!

Vậy thì bây giờ tôi sẽ nghe báo cáo. (Alpha)

- Tôi đã nhận được thông tin rằng có một ngôi làng bị "Quỷ Vật" phá hủy.

- "Quỷ Vật"...

Bạn bè của chúng ta... (Alpha)

"Quỷ chiếm hữu" – Nó là một lời nguyền khiến ma lực bị mất kiểm soát, nếu không được chữa trị, dần dần nó sẽ dẫn đến việc cơ thể bị biến dạng và cuối cùng biến thành một đống thịt thối rữa.

Những người bị dính lời nguyền này được gọi là "Quỷ Vật" và họ bị đối xử không khác gì Ác Quỷ.

Alpha cũng đã từng nghĩ như vậy, rằng "Quỷ vật" là những tồn tại không có giá trị, cho tới khi cô gặp được Shadow, và biết được sự thật về lời nguyền này.

Trên thực tế, lời nguyền này chính là minh chứng cho thấy họ là hậu duệ của những anh hùng đã từng đánh bại Quỷ Vương Diabolos.

Nhưng có kẻ nào đó đã bóp méo lịch sử này, chúng đã đổi trắng thay đen, làm cho những người bị "Quỷ chiếm hữu" bị khinh thường và ghét bỏ.

Chúng chính là Giáo đoàn Diabolos – tập hợp của những kẻ tôn thờ và muốn hồi sinh con quỷ Diabolos.

- Nếu Quỷ chiếm hữu bạo phát, Giáo đoàn chắc chắn sẽ không im lặng.

Không nghi ngờ gì nữa, chúng chắc chắn sẽ phái quân tới đó. (Zeta)

- Quả thực, đối với giáo đoàn, Quỷ chiếm hữu bùng phát là một tồn tại cần nhanh chóng giải quyết... (Alpha)

- Hơn thế nữa, nếu thực sự là Quỷ chiếm hữu, sau khi được chữa trị, họ sẽ có thể trở thành chiến lực của Garden... có đúng không?! (Zeta)

- Đúng là như vậy! (Alpha)

Alpha cảm nhận được ánh mắt của Zeta đang nhìn vào mình, nhưng đôi khi lại không phải như vậy.

Cô có thể cảm nhận được dường như Zeta đang nhìn về một nơi xa hơn thông qua mình, chính vì vậy đôi khi cô cảm thấy có chút bất an về việc có nên tin tưởng Zeta hay không.

Alpha tin rằng tất cả bọn họ đều là hậu duệ của anh hùng, nói cách khác chính là họ hàng xa.

Vì vậy cô muốn mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau như một gia đình.

Hơn thế nữa, dù cho có là gia đình, không nhất thiết là mọi người phải cùng chung chí hướng.

- Vậy thì, nhanh chóng cùng với Chủ Nhân... (Zeta)

- Không! không cần phải làm phiền tới Ngài ấy. (Alpha)

- Eh!?

Nhưng việc chữa trị cho người bị Quỷ chiếm hữu cần tới sức mạnh của Chủ Nhân mà...!? (Zeta)

- Nếu là phương pháp chữa trị, tôi đã ghi nhớ.

Bởi vậy, lần này tôi sẽ là người chữa trị. (Alpha)

Nhưng trong ánh mắt của Zeta lóe lên một tia bất an.

- Điều đó có phần nguy hiểm.

Cô chưa thực sự tiến hành chữa trị bao giờ đúng chứ?!

- Đúng vậy.

Nên để an toàn, tôi, cô và Beta, 3 người chúng ta sẽ cùng tới ngôi làng đó.

Nếu chỉ là hỗ trợ, thì chỉ cần cô với tư cách người dẫn đường là đủ nhưng... (Alpha)

- Xét đến việc giáo đoàn có thể xuất hiện, nên cần có chiến lực dự phòng.

Cô định nói vậy, đúng không! (Zeta)

Zeta đôi khi như nhìn thấu suy nghĩ trước khi nó được nói ra.

( Beta...

Ít nhất thì cô gái ấy bây giờ... cô ấy là kiểu người sẽ chỉ làm theo mệnh lệnh.

Nhưng Zeta thì không phải kiểu người đó.

Cô ấy thường sẽ tự mình suy nghĩ và cân nhắc cách ứng phó với các trường hợp khẩn cấp ngay lập tức.

Mặc dù họ tương phản nhau hoàn toàn nhưng không sao, nếu chỉ tập chung cùng một kiểu người, cách nghĩ sẽ trở nên cứng nhắc...) (Alpha)

- Đúng vậy!

Vậy nên hãy gọi Beta tới đây. (Alpha)

- Đã rõ!

Nếu là Beta, trước khi vào phòng cần phải gõ cữa, nếu không cô ấy sẽ nổi giận mất, nhỉ! (Zeta)

- Cho dù là ai, nếu cô cứ vào mà không nói gì thì họ cũng sẽ tỏ ra như vậy thôi!

Tốt hơn là cô nên bỏ thói quen đột nhập vào trong khi xóa bỏ sự hiện diện của mình đi thì hơn. (Alpha)

- Bệnh nghề nghiệp mà!

Đâu thể dễ dàng mà bỏ như vậy được. (Zeta)

Zeta vẫy tay rồi biến mất trong màn đêm.

Sau khi xác nhận sự hiện diện của Zeta đã hoàn toàn biến mất, Alpha thở ra một hơi dài.

Với tư cách là người duy trì Shadow Garden, cô không cho phép mình tỏ ra yếu đuối, cho dù là đối với "gia đình" đi chăng nữa.

Bởi vậy dẫu cho không phải Zeta đi chăng nữa, mà là Beta hay thậm chí cả Delta cũng không khỏi làm cô lo lắng.

- Chữa trị "Quỷ chiếm hữu", mình có thực sự làm được không...?! (Alpha)

Alpha bất giác mà nói ra những gì mà mình nghĩ trong đầu.

Cô hiểu được sự lo lắng của Zeta.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiến hành chữa trị của cô.

Việc Shadow chữa trị cho Quỷ chiếm hữu, ngoại trừ trường hợp của bản thân, Alpha đã tận mắt chứng kiến tất cả.

Cô đã hiểu cách chữa trị, và cũng đã luyện tập rất nhiều, nhưng dù sao thì đây cũng là lần đầu cô thực sự làm nó.

- Lỡ như thất bại thì... (Alpha)

Những gì hiện lên trong tâm trí Alpha, chính là cục thịt thối rữa – dáng vẻ của bản thân trước khi gặp Shadow.

Chỉ nhớ lại cũng khiến cô cảm thấy không muốn, lại càng không muốn người khác trở thành như vậy.

Nhưng ai cũng có lần đầu tiên, cô không thể cứ sợ hãi mà không tiến bước.

- Hơn thế nữa, nếu có thể thực sự nắm được cách chữa trị và hồi phục cho những người khác, sự mở rộng của tổ chức sẽ... (Alpha)

Cảm nhận được bước chân bên ngoài căn phòng, Alpha ngay lập tức im lặng.

Là người thân cận nhất với Shadow, cô không thể để người khác cảm thấy bất an về mình.

Alpha tự nhủ với bản thân phải lấy lại tinh thần.

Một lát sau, Beta bước vào căn phòng.

- Cô đến rồi à!

Beta! (Alpha)

- Vâng!

Em đã nghe lại từ Zeta. (Beta)

- Tốt lắm, nếu vậy tôi sẽ lược bỏ một số chi tiết không cần thiết.

Vậy thì nhiệm vụ của cô... (Alpha)

Cứ như vậy, ngày tiến hành chữa trị cho người bị "Quỷ chiếm hữu" đầu tiên của Alpha đã đến gần.

Một vài ngày sau, tại ngôi làng mà Zeta nhắc tới vào buổi đêm.

- Không còn một ai ở đây, xung quanh khá là yên tĩnh nhỉ! (Alpha)

- Không những không có tiếng chim, đến cả tiếng côn trùng cũng không có.

Thậm chí không còn cây cải dại nào sót lại. (Zeta)

- Hãy điều tra kĩ hơn nào! (Beta)

- Đúng vậy, hãy điều tra xung quanh, và nhớ phải cảnh giác đó! (Alpha)

Alpha đưa ra quyết định khi nhìn vào tình trạng của ngôi làng.

- Hmm...! (Alpha)

Alpha nhận thấy có một ngôi nhà đã bị phá hủy chỉ còn lại một nửa.

Cô tự hỏi liệu đây có phải nơi mà "Quỷ vật" đã bạo phát không.

- Kiểm tra bên trong thôi nào! (Zeta)

Zeta vừa nói vừa thản nhiên bước vào căn nhà bị phá hủy.

- A!

Có lẽ cô nên cẩn thận hơn... (Beta)

- Không sao đâu!

Tôi không cảm nhận thấy bất cứ thứ gì bên trong đó. (Zeta)

(Điều quan trọng là điều tra trong bí mật, hơn nữa người nhạy cảm với các loại nguy hiểm như Zeta cũng nói không có gì nên có lẽ nó thực sự an toàn.) (Alpha)

- ..Quả thực không còn lại gì! (Alpha)

Cả 3 bước vào căn nhà.

Trong đó thực sự không có gì, ngoài những thứ đã từng là con người.

- Một vài căn phòng đã đổ nát, thức ăn, những thứ có giá trị đã biến mất và...

- Đúng vậy!

Trong căn phòng còn có dấu vết của một cuộc chiến. (Alpha)

- Có những dấu vết tương tự trên tường.

Có vẻ như người dân ở đây cũng đã cố gắng kháng cự. (Beta)

Beta nói với giọng điệu có chút sợ hãi trong khi nhìn vào con dao mà xác chết đang cầm.

(Dấu vết của một cuộc chiến, lương thực va những vật có giá trị đã biến mất...

Đây có thể là một cơ hội tốt để đào tạo Beta.) (Alpha)

- Beta!

Cô nghĩ gì về tình huống này? (Alpha)

- ...

Nó không được tự nhiên, đúng không ạ! (Beta)

Sau khi nhìn xung quanh để xác nhận, Beta nói ra điều này một cách mạnh mẽ.

- Và lí do là...!? (Zeta)

- Nếu thực sự là do "Quỷ Vật" tấn công, ngôi làng này sẽ không thể nào còn nguyên vẹn như vậy.

Chỉ giết dân làng mà không phá hủy toàn bộ ngôi làng, đối với cơn cuồng nộ của "Quỷ vật" là điều không thể xảy ra. (Beta)

- Đúng vậy, đó không phải thứ có thể tự mình kiểm soát ma lực được, trạng thái đó giống như việc bị say bởi ma lực. (Alpha)

- Đúng vậy!

Tôi không thể nào phân biệt mọi thứ xung quanh trong cái tình trạng đó được. (Zeta)

Cả 3 cùng nhớ lại khoảng khắc bản thân vẫn còn là "Quỷ vật", bỗng chốc bầu không khí trở nên u ám.

- Những dấu vết chiến đấu cũng không được tự nhiên, trông nó giống như là đòn tấn công từ một chiều... (Beta)

- Đúng vậy!

Dù cho là dân làng tấn công "Quỷ vật" hay "Quỷ vật" tàn sát dân làng, nó cũng đều là dấu vết một chiều, phe yếu giống như không hề phản kháng. (Zeta)

- Đúng vậy !

Tôi cũng nghĩ như 2 cô. (Alpha)

(Mặc dù không lo lắng về Zeta từ đầu, nhưng Beta cũng đã nhìn ra.

Rất có thể khả năng quan sát của cô ấy còn tốt hơn cả Zeta.) (Alpha)

- Vậy thì cô nghĩ sao Beta, sự thật về cuộc tấn công của "Quỷ vật" này!? (Alpha)

Ngay cả trong lúc này, miệng của Beta vẫn luôn lẩm nhẩm điều gì đó.

- Có lẽ là một băng đạo tặc hay đại loại như một băng cướp. (Beta)

- Cơ sở cho điều đó là..?! (Alpha)

- Điểm đầu tiên chính là lương thực và những đồ có giá trị đã biến mất.

Giả dụ như một băng cướp tự nhận là "Chúng ta chính là Quỷ vật" chẳng hạn, chúng cướp đi lương thực và của cải, dân làng đã cố gắng chống trả bằng liềm và dao nhưng cuối cùng đã bị tàn sát hết toàn bộ.

- Đúng vậy!

Tuy nhiên không chỉ có lương thực và đồ có giá trị, vẫn còn một thứ nữa không có ở đây có thể củng cố cho giả thuyết này. (Alpha)

-Vẫn còn một thứ nữa!? (Beta)

Có vẻ như vẫn chưa nghĩ ra, Beta hơi nghiêng đầu suy nghĩ.

- Xác của những người phụ nữ trẻ. (Alpha)

- A...! (Beta)

Mặt Beta tối sầm lại khi nhận ra điều này.

- Thật là một lũ khốn nạn. (Zeta)

Zeta nhìn về một hướng và nhổ nước bọt, cứ như thể cô biết có ai đang ở đó.

Một giọng nói vang lên từ hướng đó.

- Đáp án hoàn toàn chính xác. (Giọng đàn ông)

- Đúng vậy!

Chính bọn tao đã phá hủy ngôi làng này. (Tên cướp 1)

Một tên bước lên phía trước, có vẻ hắn là trùm của băng cướp này.

- Bọn tao chính là "Ác quỷ", ngay cả bọn lãnh chúa cũng sẽ sợ hãi khi nghe thấy cái tên này.

- Ra vậy, đó quả thực là những hành động của quỷ dữ.

Hừ, vậy là băng cướp "Ác quỷ"... nhỉ! (Zeta)

- Vậy tại sao các người lại quay lại đây!? (Alpha)

- Đó là để xử lí lũ ngu ngốc không biết sợ mà tới đây lục lọi xác chết như chúng mày đấy. (Tên cướp 1)

- Thật ngạc nhiên là lũ ngốc đó lại là mấy đứa nhãi con đó! (Tên cướp 2)

- Haizz...! (Alpha)

Alpha thở dài trong khi bọn cướp đang cười lớn.

- Chúng mày còn lời trăn chối nào nữa không?! (Tên cướp 1)

- Chẳng còn cách nào có thể cứu được lũ ngốc này nữa...

Theo ta thấy, các ngươi mới chính là lũ ngu ngốc không biết sợ. (Alpha)

Bọn cướp nói về "Quỷ vật" một cách bỡn cợt.

Chúng thậm chí còn không nhận ra mình vừa bước chân vào một bãi đầm lầy đầy nguy hiểm.

- Mày nói cái gì! (Tên cướp 1)

- Trông mày có vẻ đẹp nên sau khi chơi đùa chán, có lẽ tao có thể bán mày với giá cao đấy! (Tên cướp 2)

- Thật là...!

Tại sao bọn ác nhân đều nói những lời y hệt nhau vậy. (Alpha)

Alpha ra chỉ thị cho Beta và Zeta thông qua ánh mắt.

- Tiên phong chỉ cần mình tôi là đủ.

Beta, yểm trợ phía sau! (Alpha)

- Đã rõ! (Beta)

- Oryaaa!!! (Bọn cướp)

Mặc dù để Beta yểm trợ phía sau nhưng chỉ cần một mình Alpha đã đủ để đối phó với bọn cướp.

Từng tên, từng tên một ngã xuống dưới lưỡi kiếm của Alpha.

- Oi!

Nhắm vào con bé ở phía sau, trông nó có vẻ yếu đuối. (Tên cướp 1)

- Được rồi! (Tên cướp 2)

Nhận thấy tình hình không ổn, tên dẫn đầu ra lệnh nhắm bắn vào Beta.

- Urg...! (Beta)

Mặc dù có thể đỡ một số đòn tấn công, nhưng với Beta vẫn còn khó có thể né tránh các đường đạn từ nhiều phía, đặc biệt là trong màn đêm mờ ảo như này.

- Beta! (Alpha)

Alpha định quay lại hỗ trợ cho Beta, nhưng cô lại bị cản lại bởi tên đứng đầu.

- Mày đang nhìn đi đâu vậy!

Đối thủ của mày là tao!

Heheheh... (Tên cướp 1)

(Tệ rồi!

Beta vẫn còn thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tế.

Cô ấy vẫn chưa thể cảm nhận sát khí của đối thủ, chắc hẳn rất khó khăn để cô ấy đối phó với một cuộc tấn công tầm xa quy mô rộng như này.) (Alpha)

- Làm sao để né tránh những đòn tấn công này đây... (Beta)

- ĐỪNG SUY NGHĨ!

CỨ DI CHUYỂN ĐI! (Alpha)

Alpha hét lớn trong khi chiến đấu với tên cầm đầu.

(Không được rồi, Beta dường như đã chìm vào suy nghĩ riêng của cô ấy.) (Alpha)

- Đáng tiếc!

Đây là quà đáp trả! (Zeta)

- Zeta! (Beta)

Từ trong bóng tối, Zeta bỗng xuất hiện đằng sau tay súng, cô hạ gục hắn chỉ bằng một chém.

Những tên còn lại cũng không thoát khỏi 2 chiếc Chakram và những chiếc dao găm bằng slime của Zeta.

- Làm tốt lắm, Zeta! (Alpha)

Zeta sau đó gia nhập vào hàng tiên phong.

Cả 2 dễ dàng đánh bại những tên còn lại.

- Tại... tại sao!

Chúng chỉ là... một lũ nhóc...! (Tên cướp 1)

Cuối cùng, toàn bộ bọn cướp đã bị diệt sạch.

- Cảm ơn cô! (Alpha)

Sau khi xác nhận đã xử lí toàn bộ băng cướp, Alpha quay sang cảm ơn Zeta.

- Không có gì!

Chỉ là sẽ tốt hơn nếu nói với cô điều này, Alpha-sama... (Zeta)

Alpha gật đầu, cô phần nào đoán được có lẽ đó là vì chỉ thị của mình.

- Chỉ thị của cô hoàn toàn chính xác.

Nhưng nó lại chính xác một cách quá mức. (Zeta)

- Chính xác... quá mức! (Alpha)

- Nói tóm lại thì!

Nó cũng giống như những lời vô nghĩa lặp đi lặp lại của bọn cướp.

Có vẻ như cô đang cố gắng gánh vác mọi thứ một mình đúng không. (Zeta)

- Đó là... (Alpha)

(Đúng vậy.

Mình là người quản lí Shadow Garden.

Mình đã vô thức gánh lấy mọi trách nhiệm mà không hề nhận ra.) (Alpha)

- Những kẻ ác ngu ngốc và hèn nhát hơn cô rất nhiều.

Chúng sẵn sàng sử dụng những thủ đoạn mà cô chưa bào giờ nghĩ tới.

Những lúc như vậy, nếu dừng lại mà không biết phải làm gì, có thể cô sẽ phải chết đó. (Zeta)

-... (Alpha)

Cả Alpha và Beta đều không thể nói gì trước những lời này.

Zeta đã chỉ ra được sự thiếu sót của họ.

- ...

Tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Mạnh tới mức không cần phải dừng lại! (Beta)

Beta nói với giọng tiếc nuối nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Và giọng nói đó đã truyền thêm dũng khi cho Alpha.

- Đúng vậy nhỉ!

Mặc dù lần lập đội này là để rèn luyện kinh nghiệm thực chiến cho Beta, nhưng bản thân tôi cũng đã thấy được thiếu sót của chính mình.

Tin tưởng và giao phó cho bạn bè, và ngoài ra còn phải cân nhắc nhiều tình huống có thể xảy ra trên chiến trường. (Alpha)

- Như vậy chẳng phải là tốt rồi sao.

Lần tới khi tôi mắc lỗi, nhờ cả vào mọi người đó! (Zeta)

(Mặc dù là người chỉ ra thiếu sót của mình và Beta vậy mà cô ấy lại hạ mình nói vậy.

Quả nhiên cô ấy cũng là một thành viên của "gia đình", nhỉ!) (Alpha)

- Vậy thì bây giờ... (Alpha)

(Có thể là rút lui, hoặc là, chờ đợi giáo phái tới theo tin đồn.) (Alpha)

- Ư...ư... (Giọng bí ẩn)

- Là tàn dư của bọn cướp sao?! (Alpha)

- Không thể nào, tôi đã xác nhận tất cả bọn chúng đều đã chết rồi mà! (Zeta)

- Ở đằng kia!

Tôi có thể nghe thấy nó ở dưới đống đổ nát! (Beta)

Cả 3 tiến lại gần và dọn dẹp đống đổ nát.

Ở phía dưới là một cô gái đang thoi thóp, tay và chân đã bị gãy, hay nói đúng hơn...

- Triệu chứng này...

Là Quỷ chiếm hữu! (Alpha)

- Thực sự có "Quỷ vật" ở đây.

Tôi cứ tưởng chỉ là do bọn cướp kia tự xưng thôi mà... (Beta)

- Có lẽ cô gái ấy đã bị đống đổ nát của ngôi nhà đè lên trong khi lẩn trốn sự săn lùng của bọn cướp. (Zeta)

- Thông thường thì hẳn là đã chết luôn, nhưng có vẻ cô ấy vẫn còn sống nhờ vào sức mạnh từ "Quỷ chiếm hữu". (Alpha)

(Mặc dù vô cùng mỉa mai, nhưng cô gái ấy đã sống sót nhờ vào thứ sức mạnh bị mọi người ghê tởm.

Hay có khi nào cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi chết ở đây chăng!) (Alpha)

- ...Giết...giết... không... không...không thể tin được...tôi... trở thành...thứ như "Quỷ vật"... không...! (Cô gái)

- Điều đó sẽ không xảy ra.

Cô vẫn còn con đường để sống. (Alpha)

(Nhưng chúng ta đã tìm thấy cô ấy.

Vì đã tìm thấy, nên mình nhất định sẽ không để cô ấy chết!) (Alpha)

- Tra tấn... không...!

Làm ơn... hãy giết tôi đi...! (Cô gái)

- Eh... ee!

H-hình như cô đã hiểu lầm rồi.

Chúng tôi không giữ cô sống để tra tấn đâu! (Beta)

- Xin hãy yên tâm, bởi vì chúng tôi cũng từng là "Quỷ vật"!

Bây giờ thì... tôi sẽ giúp cô cảm thấy dễ chịu hơn. (Alpha)

- Dễ chịu...

Ư-ừm... làm ơn...! (Cô gái)

- Alpha-sama!

Hình như cô gái này đã hiểu nhầm rồi!

Làm ơn đừng nói những lời dễ gây hiểu nhầm như vậy nữa! (Zeta)

- Đúng vậy nhỉ!

Quả thực cách nói nãy giờ có hơi khó hiểu.

Nhưng điều này cũng đã giúp việc trị liệu trở nên dễ dàng hơn.

Vậy thì, chờ một chút nhé!

Tôi sẽ phá bỏ lời nguyền này ngay bây giờ. (Alpha)

Alpha đặt tay và truyền ma lực vào cơ thể cô gái.

Đây là một việc yêu cầu sự tập trung và tỉ mỉ.

Cô nhớ lại cảm giác khi Shadow chữa trị cho mình, từng bước, từng bước một.

- A..!

Có cảm giác như...

đã không còn đau đớn nữa...! (Cô gái)

Cơn cuồng nộ của ma lực dần dần vơi đi.

Cô gái mở to mắt với vẻ hoài nghi.

- Cố gắng lên, chỉ còn một chút nữa thôi.

Sau khi hoàn thành bước này, cô sẽ được chữa trị hoàn toàn. (Alpha)

- A ...Ư..

ư... (Cô gái)

Từ gương mặt quặn lại vì đau đớn của cô gái, Alpha nhớ lại cái cảm giác như gãy từng khúc xương khi đó.

- Đừng sợ, nếu cô cảm thấy đau, đó là bằng chứng cho việc cô vẫn còn sống. (Alpha)

- Còn sống...

Bằng chứng... nhưng... nhưng... (Cô gái)

Cô gái nhìn vào Alpha với ánh mắt lo lắng.

- Người như tôi, còn sống, liệu có được không...?

Bởi vì tôi đã bị "Quỷ chiếm hữu"... tôi chính là Ác quỷ... (Cô gái)

- Không!

Cô không phải là Ác quỷ.

Đã có người dạy cho tôi điều này, đó chính là bằng chứng cho thấy cô là hậu duệ của anh hùng. (Alpha)

- Đừng nghĩ rằng "những "Quỷ vật" giống như tôi".

Hãy tự tin vào chính mình, rằng điều này hoàn toàn ổn thôi. (Alpha)

Cùng với những lời của Alpha, cô gái dường như đã bị thuyết phục.

(Mặc dù tự nhủ với bản thân, nhưng mình không thể để cô ấy thấy sự lo lắng.

Lần chữa trị đầu tiên, mình vẫn luôn lo lắng liệu có thể làm được không.

Zeta đã mắng mình vì đã tự ý gánh vác mọi thứ nhưng... phát triển Shadow Garden, bạn bè... những người cùng bị Quỷ chiếm hữu, dẫn dắt cho họ chính là trách nhiệm của mình.) (Alpha)

- Vâng! (Cô gái)

Với nụ cười nhẹ nhõm, cô gái tin tưởng và nhắm mắt lại.

- Những điều bạn nói, tôi không hiểu lắm!

Nhưng... tôi cảm thấy...An tâm, vì tôi biết, mình không hề đơn độc! (Cô gái)

Một lúc sau, Zeta đánh thức Beta đã ngủ gật trong khi chờ.

- Không sao đâu, tôi chỉ ngủ quên môt chút mà thôi! (Beta)

- Việc giải trừ lời nguyền sao rồi!?

Đã kết thúc chưa? (Zeta)

- Ừm!

Các triệu chứng đã bị triệt tiêu hoàn toàn. (Alpha)

Từ lúc nào, trán Alpha đã ướt đẫm mồ hôi mà cô không hề nhận ra.

Cô khẽ đưa tay lên trán và nhận ra bản thân đã không còn chút sức lực nào.

- Đã vất vả rồi, Alpha-sama.

Dù cho là lần đầu tiên nhưng đây đúng là một thành công lớn!

Chẳng phải rất tuyệt vời sao! (Zeta)

- Dù đã luyện tập trong đầu rất nhiều lần nhưng quả nhiên điều này đúng là hạnh phúc... (Alpha)

(Mặc dù có lúc mình đã cảm thấy vô cùng yếu đuối khi nghĩ tới việc thất bại.

Nhưng mình đã được cô gái ấy tin tưởng, ngoài ra còn có Beta và Zeta ở đây cũng đã giúp đỡ rất nhiều.) (Alpha)

- Là nhờ vào Beta và Zeta đó! (Alpha)

- Mặc dù em chẳng giúp được gì... (Beta)

- Ara, không phải như vậy đâu. (Alpha)

(Đúng vậy, chỉ riêng việc ở bên cạnh mình thôi cũng đã giúp mình cảm thấy không được phép lộ ra vẻ yếu đuối.) (Alpha)

- Tôi sẽ bế cô gái này, chúng ta cũng nên quay về căn cứ thôi chứ! (Zeta)

- Đúng vậy nhỉ, ưu tiên hàng đầu là chữa trị cho cô gái này.

Có khả năng giáo phái sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào. (Alpha)

- Em cũng... nhất định sẽ... trở nên mạnh mẽ hơn! (Beta)

Beta nắm chặt tay và nói với giọng quyết tâm.

- Không cần phải vội vàng.

Bây giờ là lúc chúng ta tập hợp sức mạnh. (Alpha)

- Vâng! (Beta)

Trên đường rời khỏi làng, Alpha chợt dừng lại.

Mặc dù lần này chỉ là một băng cướp nhưng rất có thể sẽ có một vụ bạo phát của "Quỷ vật" thực sự.

Alpha nhìn vào lòng bàn tay mình, mạng sống của 1 người dường như nằm ở trong đó.

Kể từ khi nắm trong tay sinh mạng của cô gái ấy, Alpha vẫn không ngừng run rẩy.

- Shadow!

Ngài đã phải gánh vác những cảm xúc này một mình suốt thời gian qua sao! (Alpha)

(Chỉ khi trải qua, mình mới thấy được gánh nặng của trách nhiệm đó.

Và một lần nữa,mình đã lại thấy được sự vĩ đại của Ngài ấy.) (Alpha)

- Quả nhiên là Ngài vô cùng tuyệt vời nhỉ! (Alpha)

(Cảm ơn Ngài đã cứu em, dưới một áp lực lớn tới như vậy.) (Alpha)

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

* Alpha mà biết Chúa hề xài mình làm vật test cách vận dụng ma lực rồi may mắn chữa được chứ chẳng phải là lo lắng điều trị hay trách nhiệm nặng nề gì thì... 🙂))
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn thiếu niên - Chap 2: Bóng lưng xa vời


Vào một ngày bình thường không có gì đặc biệt, Alpha và Cid đang nói chuyện với nhau.

- Nhân tiện thì, trước đây cô đã từng sống ở làng Elf đúng không, Alpha. (Cid)

Cid hỏi cô với một tâm trạng vui vẻ.

- Ừm, đúng vậy!

Bởi vì Elf rất thích môi trường tự nhiên mà...

Nên hầu hết các ngôi làng sẽ được xây dựng ở sâu trong rừng. (Alpha)

- Fumu! (Cid)

Cid đặt tay lên cằm, làm một cử chỉ như đang suy nghĩ điều gì đó.

- Liệu ở gần đây có ngôi làng Elf nào không!? (Cid)

- Eh!

Xem nào, theo như em biết thì chỉ có đúng 1 ngôi làng gần đây... (Alpha)

Elf hầu như không thích sự giao lưu với thế giới bên ngoài.

Bao gồm cả giữa những làng Elf khác nhau.

- Ra vậy...

Có lẽ họ nên cẩn thận với vấn đề hỏa hoạn thì hơn. (Cid)

- Hỏa hoạn!? (Alpha)

Dường như chợt nghĩ ra điều gì, Cid đưa ra kết luận về việc cẩn thận với vấn đề hỏa hoạn.

- Hiểu rồi!

Em sẽ nhắc nhở họ phải cẩn thận. (Alpha)

Gật đầu với điều Cid vừa nói, Alpha đứng lên và đi tới ngôi làng Elf duy nhất mà cô biết gần đó.

- Mặc dù không có gì xảy ra nhưng... (Alpha)

Mặc dù khu rừng ở gần, nhưng làng Elf lại nằm sâu tận bên trong nên khi Alpha gần tới nơi thì trời đã tối hẳn.

- ...

Những lời của Cid luôn có ẩn ý sâu xa.

Chắc chắn lần này cũng vậy... (Alpha)

Ở nơi rừng sâu mà ánh trăng còn không chiếu tới như này, cô bỗng thấy một ánh sáng bất thường phía trước.

- ...Đó là...

Lửa sao! (Alpha)

- Quả nhiên việc săn Elf không thể nào thiếu lửa được.

Bọn bay, chuẩn bị đã xong chưa!? (Kẻ săn nô lệ 1)

- Ờ!

Chúng ta sẽ bắt tất cả bọn chúng ở chỗ có khói bay lên. (Kẻ săn nô lệ 2)

- Bọn Elf có ngoại hình đẹp nên chúng có giá trị rất cao.

Nhớ làm cho cẩn thận đấy! (Kẻ săn nô lệ 1)

- Bọn chúng dám...(Alpha)

Alpha trở nên giận giữ khi thấy bọn chúng đang cố đốt rừng để bắt Elf.

- Nhớ đấy, đừng để bọn chúng bị bỏng.

Chúng là hàng hóa quan trọng đấy biết chưa! (Kẻ săn nô lệ 1)

- Heheheh, tao biết rồi.

Vậy thì... (Kẻ săn nô lệ 2)

Khi một tên trong số chúng định dùng cây đuốc để đốt mấy cái cây gần đó, một bóng người vụt qua đã cắt đứt cánh tay cầm đuốc của hắn.

- Eh!?

Khi hắn ta nhìn xuống, cuối cùng hắn cũng đã nhận ra cánh tay cầm đuốc của mình đã đứt lìa và đang nằm dưới đất.

- Urgyaaaaa!!!!

Mày đang làm cái gì thế hả con khốn kia!!! (Kẻ săn nô lệ 2)

- Đó là lời của ta mới đúng.

Các ngươi đang định làm gì làng Elf !? (Alpha)

- Khốn kiếp, chúng đã phát hiện ra rồi sao!

Làm sao mà mày biết được!?

- Chờ đã nào, nó chỉ là 1 con nhóc.

1 con nô lệ vừa tự chui đầu vào rọ! (Kẻ săn nô lệ 1)

(Mặc dù trong tình huống này hắn ta vẫn bình tĩnh và muốn bắt mình làm nô lệ, vậy hẳn đây chính là thủ lĩnh của bọn chúng...) (Alpha)

Bỗng một mảng kí ức vụt qua trong đầu Alpha, đó là vào cái ngày cô vẫn còn là "Quỷ vật".

- Không!

Đừng mà!!

Cứu tôi với!!! (Alpha)

- Cái gì đây, con Elf bẩn thỉu này.

Thật là, nó là con Elf mà chúng ta vận chuyển lần này sao!? (Kẻ buôn nô lệ)

- Có thể nó không đáng giá như những đứa khác, nhưng nó là "Quỷ vật".

Chúng ta sẽ kiếm được kha khá tiền khi mang nó đến cho Giáo hội. (Kẻ buôn nô lệ kì cựu)

- Mày nói thế là có ý gì!?

Vậy tại sao không có kẻ nào khác làm việc đó thay chúng ta? (Kẻ buôn nô lệ)

- Hôm nay là ngày đầu tiên mày làm việc có đúng không!

Vận chuyển những cục thịt này là một phần nhiệm vụ của chúng ta.

Nên là đừng thắc mắc nữa và làm việc đi. (Kẻ buôn nô lệ kì cựu)

- Ư...! (Alpha)

- Ha!

Quả thực mấy tay tai to mặt lớn không thể làm những công việc bẩn thỉu này. (Kẻ buôn nô lệ)

- Quan tâm làm gì, chỉ cần biết chúng ta sẽ kiếm được nhiều tiền từ thứ tồn tại thảm hại bị Thần bỏ rơi này là được. (Kẻ buôn nô lệ kì cựu)

- Bọn chúng... nhất định... không tha thứ...

Ư...u...u... (Alpha)

Quay trở lại với hiện tại

- Những tồn tại đang hủy diệt thế giới này như các ngươi... ta sẽ loại bỏ toàn bộ, không sót một tên nào. (Alpha)

- C-cái gì...!? (Kẻ săn nô lệ 2)

Chưa dứt lời, cổ họng hắn đã bị lưỡi kiếm của Alpha xuyên qua.

- Ta sẽ cho các ngươi biết cảm giác tuyệt vọng nhưng không thể hét lên một lời nào là như thế nào! (Alpha)

- A....a...a....C-cứu....

Tên đứng đầu cuối cùng cũng nhận ra sự chênh lệch sức mạnh, hắn ta sợ hãi và cố gắng bỏ chạy.

Mặc dù trong thâm tâm muốn chém hắn ra thành nhiều mảnh, nhưng cuối cùng Alpha vẫn hạ kiếm xuống và thở ra một hơi dài.

- Dù cho có giết hết lũ này ở đây, thì cuối cùng, cũng chẳng thay đổi được điều gì... (Alpha)

- ...Phải bình tĩnh lại...

Những lúc như này, Shadow sẽ làm gì nhỉ!? (Alpha)

(Nếu cứ chỉ hành động theo cảm xúc, thì chẳng khác nào một con thú hoang.

Hãy suy nghĩ đi, nếu muốn đuổi theo bóng hình người ấy...) (Alpha)

(...Nếu bọn chúng tới tận nơi sâu thẳm trong rừng như này, tức là chúng đã nắm được vị trí của ngôi làng Elf.

Thông thường, sẽ bị lạc nếu chỉ cố gắng đi sâu vào trong rừng, vậy mà chúng lại tới được đây, tức là thông tin về vị trí của ngôi làng đã bị rò rỉ.

Mặc dù những tên ở đây đã bị tiêu diệt, nhưng rất có thể sẽ có những kẻ khác mò tới.

Nếu vậy...)

- Chỉ cần các ngươi chạm một ngón tay lên khu rừng này, bất kể lúc nào hay ở đâu, ta cũng sẽ xuất hiện.

Khi đó, chắc ngươi cũng biết điều gì sẽ xảy ra rồi chứ. (Alpha)

Alpha đưa kiếm sát cổ tên đứng đầu và đe dọa.

- Chúng ta là bóng tối, bóng tối tồn tại ở bất cứ đâu.

Nên đừng nghĩ là các ngươi sẽ thoát được. (Alpha)

Nói rồi Alpha cứa một đường trên cổ tên đứng đầu.

- Hiiii!

T-tôi thề rằng sẽ không bao giờ quay lại đây!!!

Nói rồi hắn ta nhảy vào một bụi cây gần đó và lẩn đi như một con chuột.

- Haizz... (Alpha)

Alpha dập tắt ngọn lửa vẫn còn cháy ở cây đuốc, cuối cùng sự bình yên cũng đã trở lại với khu rừng.

- Mặc dù mình đã cố gắng bắt chước người ấy nhưng...

Không biết hiệu quả sẽ được đến đâu nhỉ! (Alpha)

(Mình có cảm giác điều này có chút giả tạo và miễn cưỡng.

Quả nhiên sự hiện diện áp đảo của Ngài ấy là điều không thể nào bắt chước được.

Nhưng dù cho là giả tạo đi chăng nữa, nhưng lưỡi kiếm thì vẫn là lưỡi kiếm*.

Nếu chỉ là lũ săn nô lệ, phần nào nó sẽ có tác dụng đe dọa chúng.) (Alpha)

- Quả nhiên là mình vẫn cần phải cố gắng hơn nữa! (Alpha)

Nói rồi Alpha quay người trở lại căn cứ.

- Tôi về rồi đây. (Alpha)

- Mừng trở về.

Cô đã đi đâu vậy!? (Cid)

(Chắc hẳn là Ngài ấy không muốn mình nghĩ rằng "Tôi đã biết tất cả rồi".

Một ánh nhìn thấu suốt ẩn sau thái độ điềm nhiên...) (Alpha)

- Chờ chút nhé! (Alpha)

Điềm tĩnh nhưng không hề lép vế so với sự tồn tại đó, Alpha đứng thẳng lưng và dõng dạc.

- Quả nhiên là Ngài tuyệt vời thật đấy! (Alpha)

(Ngay cả trước lời khen ngợi của mình, Shadow cũng không hề lay chuyển chút nào.) (Alpha)

- Tôi đã làm gì đó sao!?

Mà kệ đi, mặc dù không hiểu lắm nhưng mà có lẽ tôi nên đáp lại...

- ...Không có gì đâu! (Cid)

(Đây chính là người mà mình phục vụ.

Không rõ tại sao hay từ lúc nào mà nó đã trở nên như vậy, nhưng đối với mình, Cid...

Shadow chính là thành trì của trái tim, là khu rừng tối và sâu thẳm dành cho Elf.) (Alpha)

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

* 付け焼刃でも刃は刃だ。
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 1: Đại gia đình vô giá của Alpha


Cùng với tiếng chim hót líu lo, Alpha thức dậy như mọi ngày.

- Có vẻ như là một đêm yên bình... (Alpha)

(Nếu có chuyện gì đó xảy, thường sẽ có người chạy tới đánh thức mình.

Nhưng điều đó không xảy ra, nghĩa là không có vấn đề nghiêm trọng nào xảy ra.) (Alpha)

Alpha sửa soạn lại tóc và trang phục.

Với tư cách là người quản lí Shadow Garden, cô không cho phép bản thân để lộ bất cứ sai sót nào.

Sau khi chắc chắn mọi thứ đều đã ổn, cô rời khỏi phòng và tiến về phía nhà ăn của căn cứ.

- Nhân tiện thì... (Alpha)

Alpha dường như nghĩ ra điều gì đó khi đi ngang qua phòng của các thành viên Thất Ảnh.

- Eta dường như đã tiến hành một vài thí nghiệm vào đêm qua.

Không biết bây giờ cô ấy đang làm gì nhỉ!

Một khi đã bắt đầu, cô ấy thường hay bị cuốn vào nó nên rất có thể cô ấy đã thức cả đêm ở phòng thí nghiệm.

Hoặc cũng có thể cô ấy đã cảm thấy buồn ngủ và hiện đang say giấc cũng nên.

Dù thế nào đi chăng nữa, có lẽ không nên làm phiền cô ấy, dù sao thiếu một bữa cũng không ảnh hưởng gì nhiều nhưng... quả nhiên là vẫn có chút lo lắng. (Alpha)

Nói rồi, Alpha gõ nhẹ lên cửa phòng Eta.

Không có phản hồi, có thể cô ấy đang ngủ say hoặc vẫn còn ở phòng thí nghiệm.

Để phòng trường hợp đầu tiên, Alpha nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa để không làm cô ấy thức giấc.

- Zzz...Zzz... (Eta)

Eta hiện đang nằm úp mặt trên bàn, trên người vẫn mặc bộ đồ dùng trong phòng thí nghiệm.

(Có vẻ như lần này cô ấy cũng đã cố gắng làm việc tới tận đêm khuya.

Tốt nhất là nên để cô ấy ngủ thêm một chút nữa vậy.) (Alpha)

- Cô đã vất vả rồi... (Alpha)

Alpha lấy chiếc chăn gần đó choàng lên người Eta rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

- Delta thì hẳn đã ở nhà ăn rồi, cô ấy luôn tới đúng giờ vào mỗi bữa. (Alpha)

Nghĩ vậy Alpha tiến về phía nhà ăn.

Và khi tới nơi, đúng như dự đoán, Delta đã ở đó rồi.

- ĐỒ ĂN, ĐỒ ĂN!

TÔI ĐÓI RỒI!! (Delta)

- Chào buổi sáng Delta.

Và cách cư xử như vậy là không tốt đâu! (Alpha)

- Chào buổi sáng Alpha-sama!

Nhưng em không thể chờ được nữa!

Thực đơn hôm nay là gì ta, Thịt ư... hay là Cá vậy ta! (Delta)

- Để xem nào... có vẻ như nó sẽ là trứng Benedict.

Nói một cách đơn giản là sườn cùng với trứng. (Alpha)

Alpha nhớ lại thực đơn những món mà đầu bếp của Shadow Garden sẽ chuẩn bị ngày hôm nay trong khi giải thích chúng cho Delta.

( Trước đây, khi Shadow Garden vẫn còn là một tổ chức nhỏ, mọi người thường thay phiên nhau chuẩn bị bữa ăn.

Không biết bây giờ mình có còn có thể nấu một bữa ăn tử tế như hồi đó được không nữa.

Hi vọng kĩ năng nấu nướng vẫn chưa quá han rỉ...) (Alpha)

- Thịt xông khói!

Yay!

Delta thích thịt xông khói!!! (Delta)

- Ngoài ra ăn kèm còn có rau Bina và cà rốt... (Alpha)

- Blech... (Delta)

Delta tỏ ra chán ghét khi nghe thấy tên các loại rau củ.

- Nếu không ăn rau vào, cô sẽ không thể lớn thêm nữa đâu. (Alpha)

- Ư...

Alpha-sama luôn nói vậy để bắt em ăn rau!

Nhưng điều đó không phải là sự thật.

Dù đã ăn rất nhiều rau nhưng em vẫn chẳng lớn lên tẹo nào cả! (Delta)

- Ara, nhưng theo tôi thấy thì dường như cô đã lớn hơn một chút rồi mà. (Alpha)

- Eh!

Thật sao! (Delta)

- Đúng vậy, mặc dù có lẽ bản thân cô không nhận ra.

Nhưng cứ cố gắng như vậy, có thể cô sẽ còn lớn hơn cả Shadow nữa đó! (Alpha)

- Điều đó là hoàn toàn không thể! (Delta)

Delta dứt khoát trả lời khi nghe Alpha nói vậy.

(Ngạc nhiên thật đó!

Bình thường cô ấy sẽ ngay lập tức trở nên vui vẻ khi được nói có thể mạnh hơn ai đó.

Có lẽ nào là vì cô ấy nghĩ Shadow là Chủ nhân của mình không nhỉ!?)

- Heh!?

Tại sao cô lại cho rằng như vậy!? (Alpha)

- Bởi vì mỗi khi Delta ăn, Boss cũng ăn y hệt vậy.

Vậy nên khi Delta lớn thêm thì Boss cũng lớn thêm như vậy!

(Câu trả lời của cô ấy khá thú vị đó chứ.) (Alpha)

- Fufu!

Có lẽ là như vậy thật!

Nhưng dù cùng ăn những món như nhau, nhưng rõ ràng khẩu phần ăn của cô nhiều hơn Ngài ấy. (Alpha)

- Ah!

Đúng là vậy!

Boss không bao giờ ăn thêm bát nữa! (Delta)

- Là như vậy đó!

Nên nếu cô ăn thêm nhiều rau hơn nữa, cô có thể vượt qua cả Shadow. (Alpha)

- Ư...

Vậy thì Delta sẽ cố gắng ăn nhiều rau hơn nữa! (Delta)

- Hehe!

Ngoan lắm! (Alpha)

(Mặc dù giống như một đứa trẻ ngỗ ngược nhưng Delta cũng thực sự rất dễ thương.) (Alpha)

Cùng lúc đó có một âm thanh lớn vang lên.

- Có vẻ như là âm thanh của thứ gì đó rơi xuống!

Không biết nó phát ra từ đâu nhỉ!? (Alpha)

- Là từ nhà kho! (Delta)

Với đôi tai nhạy bén, Delta nhanh chóng nhận ra vị trí xuất phát của âm thanh.

- Có sự cố ở nhà kho... sao! (Alpha)

( Mặc dù vấn đề của Delta đã giải quyết xong nhưng lại có thêm vấn đề khác xuất hiện rồi nhỉ...) (Alpha)

- Tôi sẽ đi kiểm tra, cô hãy chờ mọi người ở đây nhé!

Nếu thức ăn tới, không cần phải cố chịu đựng, cứ ăn trước đi cũng được. (Alpha)

- Vâng!!! (Delta)

Để lại một vài lời dặn dò Delta, Alpha hướng về phía nhà kho.

Và khi tới nơi...

- ....(Alpha)

- Ư...gư...

Ai đó làm ơn giúp tôi với! (Gamma)

Giọng nói vang lên từ dưới một đống thùng rượu hiện đang chất ngổn ngang như một ngọn núi.

- Gamma... rốt cuộc cô đã làm như thế nào để rơi vào cảnh như này được vậy!? (Alpha)

- Alpha-sama! ...Trong lúc kiểm tra hàng hóa trong kho, tôi đã vô tình bị trượt chân...Eto...sau đó thì tôi bị ngã về phía sau và vô tình đá vào một cái thùng nhỏ.

Cái thùng nhỏ bị văng đi đã làm đổ tất cả dãy thùng vừa xếp, những cái thùng đó lại tiếp tục lăn đi kéo theo dãy thùng lớn ở trên cao bị đổ theo.

Những chiếc thùng sau đó cứ lần lượt lần lượt đổ tràn ra khỏi cửa sổ nhà kho.

Tôi nhận ra có chuyện gì đó và ra khỏi nhà kho với suy nghĩ "Chuyện gì thế nhỉ?" thì bắt gặp cảnh những chiếc thùng đang đổ xuống như tuyết lở...

Và trước khi kịp nhận ra, tôi đã nằm ở đây mất rồi...

Chuyện là như vậy đó ạ! (Gamma)

Những sự cố từ sự vụng về mà thông thường hầu như không thể xảy ra, nhưng với Gamma, những điều như này luôn xảy ra một cách thường xuyên.

- Ư..Huhu...Tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ....! (Gamma)

- Tôi nhớ rằng cô đã từng nói phải tay đổi cách sắp xếp để tránh những sự cố dây chuyền xảy ra mà nhỉ! (Alpha)

- Vâng, tôi đã điều chỉnh rất kĩ lưỡng để tránh xảy ra sự cố nhưng...

Quả nhiên điều này nằm ngoài dự đoán... ! (Gamma)

- À thì, vô cùng xin lỗi nhưng trước tiên...

Có thể cứu tôi ra khỏi đây được không ạ!... (Gamma)

- ...Mặc dù việc tự dùng sức mình thoát ra... tất nhiên là tôi có thể nhưng... chẳng may lại xảy ra sự cố nào đó thì...(Gamma)

- Haizz... không còn cách nào khác nhỉ! (Alpha)

Sau một hồi chật vật, cuối cùng Alpha cũng kéo được Gamma ra khỏi đống thùng cao như núi đó.

- Phù...

được cứu rồi!

Quả nhiên việc tự mình thoát ra khỏi đó có chút đáng sợ... (Gamma)

- Có sao không!

Cô không bị gãy cái xương nào chứ!? (Alpha)

- Vâng, cô không cần lo lắng vể điểm đó.

Tôi chỉ còn hơi ê mông một chút do bị ngã trước đó thôi. (Gamma)

- Có vẻ cô vẫn còn rất khỏe đó nhỉ! (Alpha)

- Vậy thì trước hết, cứ để những thùng rượu ở đó đã, cần phải điều chỉnh cách bố trí bên trong nhà kho... (Alpha)

- Tôi vô cùng xin lỗi, vì cứ hết lần này đến lần khác... (Gamma)

- Không sao, tôi cũng hiểu là không phải do cô cố ý muốn như vậy. (Alpha)

- Mặc dù là điều chỉnh theo ý cô, nhưng không được tự mình làm, hãy ra lệnh cho cấp dưới nhớ chưa! (Alpha)

- Nhưng mà, để làm tròn trách nhiệm của mình, tôi cần phải tự tay... (Gamma)

- Không, điều đó không cần thiết.

Cô là một nhà tham mưu, lên kế hoạch và đưa ra chỉ thị, hãy tận dụng tốt những điều đó hơn là tự mình làm. (Alpha)

- Tôi hiểu rồi!

Nghĩ lại thì, lần chỉnh sửa trước đó tôi cũng đã nhờ tới Zeta. (Gamma)

- Đúng vậy, chính xác là vào 26 ngày trước. (Alpha)

- Cô nhớ được cả chính xác ngày luôn sao! (Gamma)

- Ara!

Nếu là một thương nhân, đáng lẽ việc này cũng không có gì đáng ngạc nhiên mới phải chứ! (Alpha)

- Ư...

điều đó...

đúng là có chút xấu hổ...! (Gamma)

(Thực ra là bởi vì nó trùng với ngày Zeta đi làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ xâm nhập dài hạn, đã 26 ngày nhưng vẫn chưa thấy Zeta quay lại...

Vì tránh để việc xâm nhập bị bại lộ, nên cô ấy cũng thường không thực hiện báo cáo định kì.

Mặc dù mình tin tưởng một điều tra viên chuyên nghiệp như cô ấy nhưng...

Quả thực là đáng lo, không biết mọi thứ có suôn sẻ không nữa...)

- Hya! (Gamma)

- Haizz...

Lần này là gì nữa đây!? (Alpha)

Cùng lúc đó, Alpha nhận ra có một âm thanh phát ra từ bên trong nhà kho.

( Âm thanh khởi động kèm theo phản ứng ma thuật phát ra từ sâu bên trong nhà kho.

Mình biết rất rõ thứ âm thanh đặc trưng này.) (Alpha)

- Có lẽ đó là âm thanh khởi động của con Golem được cất sâu trong nhà kho... (Gamma)

- Cái đó thì tôi biết rồi!

Nhưng chẳng phải do thứ đó vẫn còn gặp trục trặc vận hành nên đã được bảo quản như một thiết bị sao!?

- Đúng thực là như vậy nhưng...

Có lẽ nào chuỗi sự cố ban nãy đã khiến nó khởi động chăng...! (Gamma)

- Chỉ với mấy thùng rượu đó, làm sao mà có thể... (Alpha)

(Không!

Việc này hoàn toàn có thể nếu đó là Gamma.

Cô ấy luôn vướng phải những sự cố mà thông thường không ai nghĩ rằng nó có thể xảy ra.) (Alpha)

- Thật là...! (Alpha)

(Có vẻ như đây sẽ là một ngày bận rộn hơn mọi ngày đây.) (Alpha)

- Uwaaaa!!!

L-làm sao bây giờ!

E-eto, h-hình như là có cách dừng khẩn cấp thì phải...!!! (Gamma)

- Ở đâu nhỉ!

H-hình như là ở sau gáy...!!! (Gamma)

- Bình tĩnh lại nào Gamma. (Alpha)

Alpha hít một hơi thật sâu và gọi Gamma với giọng bình tĩnh.

Cô lo rằng có thể xảy ra thêm nhiều sự cố nếu cứ để Gamma hoảng loạn như vậy.

- Nếu giao cho cô ngay lúc này, nhà kho sẽ trở nên càng bừa bộn hơn! (Alpha)

- Ư...!

V-vâng...! (Gamma)

- Ở đây cứ giao cho tôi là được.

Sẽ kết thúc nhanh thôi, chúng ta còn phải quay lại ăn sáng nữa! (Alpha)

- Có vẻ như nó đã khóa tôi làm mục tiêu.

Mà như vậy cũng đỡ tốn công hơn đôi chút. (Alpha)

- Hình như Eta đã nói rằng những chữ cái được biểu thị nổi bật bằng ma lực mang ý nghĩa đe dọa

- A-Alpha-sama! (Gamma)

- Không sao đâu!

Đừng lo lắng!

Cô cũng biết rõ sức mạnh của tôi mà đúng không! (Alpha)

- T-tất nhiên rồi!

Nhưng do lỗi của tôi mà...! (Gamma)

Con Golem giơ cánh tay khổng lồ của nó lên cao.

- Chuyện đó để sau đi! (Alpha)

Cánh tay khổng lồ của con Golem giáng xuống như một chiếc búa.

Dù chỉ một đòn nhưng nó đã tạo thành một vết lõm lớn trên sàn nhà kho.

Từ trung tâm của vết lõm đó, Alpha di chuyển.

Thay vì né tránh sang hai bên hay lùi lại phía sau, cô lao thẳng về phía trước.

- Haaa!!! (Alpha)

Bằng những chuyển động khéo léo, Alpha tiếp cận con Golem.

Cô gạt chân nó bằng một làn sóng xung kích mạnh mẽ.

Con Golem bị hất văng đi, nó vùng vẫy tứ chi như một con bọ bị lật ngửa.

- Như vậy là được rồi. (Alpha)

Nói rồi cô nhẹ nhàng tiến lại gần và nhấn công tắc dừng khẩn cấp của con Golem.

Sau một vài âm thanh, con Golem cuối cùng cũng dừng hẳn, nằm bất động như một con rối bị đứt dây.

- Quả nhiên là Alpha-sama! (Gamma)

Gamma lúc này mới dám đến gần với vẻmawjt nhẹ nhõm.

- Cẩn thận!

Dưới chân cô! (Alpha)

- Fugya!! (Gamma)

Alpha chưa kịp nói hết câu, Gamma đã trượt phải vết lõm từ đòn tấn công của con Golem và té ngã, làm cho những chiếc hộp được đặt tại cái tủ gần đó văng tứ tung.

- Aaaa...!

Tôi vô cùng xin lỗi!!!! (Gamma)

- Haizz... công việc dự kiến lại tăng thêm nữa rồi.

Cô hãy dọn dẹp con Golem đó đi, ở đây cứ để tôi. (Alpha)

- V-vâng...!!! (Gamma)

Nói rồi, Gamma bắt đầu kéo con Golem đi.

- Sức mạnh đó đúng là giúp đỡ rất nhiều, cảm ơn cô nhé! (Alpha)

Cùng với những lời đó, Alpha bắt đầu dọn dẹp những chiếc hộp vương vãi.

Nhưng một chiếc hộp bông làm cô dừng lại.

- Ara!

Đây là...! (Alpha)

Bên trong chiếc hộp đó chất đầy những bộ quần áo của trẻ em.

Alpha nhận ra chúng, những bộ trang phục đơn giản là của Beta, trong khi đó những bộ trang phục được trang trí cầu kì cùng ruy băng thuộc về Epsilon.

Bất giác, Alpha nở một nụ cười.

- Thật là hoài niệm...! (Alpha)

Cô nhớ lại một đoạn kí ức ngắn, đó là vào một ngày của 2 năm trước.

- Những bộ đồ này cũng là của Beta sao!

Thật bất công, tại sao toàn là đồ của Beta không vậy! (Epsilon)

Epsilon giận giữ la lên khi nhìn vào những món đồ vừa được gửi tới.

- N-nhưng đó và vì những bộ đồ của tôi đều nhanh chóng bị chật ở vùng ngực... (Beta)

- Kiiii!!! (Epsilon)

- Đ-được rồi!

T-tôi sẽ cố gắng dùng lại đồ của Alpha-sama vậy...! (Beta)

- Aa!

Điều đó cũng không công bằng!

Đồ của Alpha-sama cũng có rất nhiều bộ dễ thương! (Epsilon)

- V-vậy thì Epsilon cũng vậy mà!

Đ-đồ của Delta... (Beta)

- Đồ của thứ đó còn lại chỉ toàn là những thứ trông không khác gì miếng rẻ rách nát!

Kể cả có chết thì tôi cũng xin kiếu! (Epsilon)

- V-vậy phải làm sao bây giờ...! (Beta)

- Được rồi cả hai người!

Tôi hiểu rồi, tôi cũng sẽ mua đồ mới cho Epsilon mà! (Alpha)

- Thật sao Alpha-sama! (Epsilon)

- Yatta!

Vui quá đi!

Fufufu!!! (Epsilon)

- Beta!

Nếu cảm thấy phần ngực khó chịu thì nhớ phải nói cho tôi biết đó! (Alpha)

- V-vâng...! (Beta)

(Dù sao thì cũng thật khó để thảo luận với một đứa con trai như Cid về những phiền não tuổi dậy thì này.

Đó là lí do mình sẽ giúp đỡ họ.

Mặc dù mình cũng thấy đôi chút bất an vì chính bản thân mình cũng chưa hẳn là biết tất cả...) (Alpha)

Trở lại với hiện tại.

- Fufu!

Mới đó mà mọi người đều đã trưởng thành.

Cả Beta lẫn Epsilon! (Alpha)

- Alpha-sama!

Lần này tôi đã nỗ lực dọn dẹp con Gol...

A!!! (Gamma)

- À, xin lỗi!

Tôi đã lơ đãng một chút! (Alpha)

- Không, cô có một nụ cười rất đẹp.

Cứ như là... của một người mẹ ân cần và dịu dàng vậy! (Gamma)

- Ara!

Mặc dù tôi vẫn còn trẻ!? (Alpha)

- A!!

X-xin lỗi!

Tôi đã thất lễ rồi!

Ý...ý của tôi không phải như vậy... (Gamma)

Thấy Gamma tỏ ra bối rối, Alpha khẽ cười vui vẻ.

- Fufu!

Tôi chỉ đùa thôi!

Bất ngờ chứ! (Alpha)

- Tôi thực sự đã cảm thấy lạnh người trong chốc lát đó! (Gamma)

- Vậy thì tôi sẽ coi như nó là sự bù đắp cho mớ hỗn độn sáng nay. (Alpha)

(Gamma nói rằng mình có nụ cười trông giống như của một người mẹ.

Có lẽ đúng là như vậy.

Khoảng thời gian đó, mình đã thực sự cố gắng để đóng vai một người mẹ của tất cả mọi người.

So với khoảng thời gian đó, có lẽ bây giờ điều này đã trở nên tự nhiên hơn chút nhưng...) (Alpha)

- Vậy là đã sắp xếp xong những chiếc hộp.

Được rồi, bây giờ thì quay lại ăn sáng thôi nào... (Alpha)

Alpha cùng Gamma trở về căn cứ, vừa đi họ vừa tán gẫu.

- ...Không một nhà hàng nào có thể sánh được với hương vị từ nhà ăn của chúng ta... (Gamma)

- Mà, Trong trường hợp của Delta, hương vị không quan trọng bằng việc cô ấy có thể ăn được bao nhiêu. (Alpha)

- Ư... làm ơn đừng nói điều đó với tôi.

Khái niệm về số lượng hơn chất lượng là một vấn đề thực sự đau đầu, vì dù sao đó cũng những gì chúng ta sẽ ăn hằng ngày.

Và... tôi cũng hơi khó chịu với những người không hề tôn trọng đồ ăn một chút nào. (Gamma)

- Đó là về Zeta!?

- Vâng!

Tôi hi vọng Delta và Zeta có thể biểu hiện lòng biết ơn đối với đồ ăn dù chỉ là một chút. (Gamma)

Chẳng mấy chốc mà nhà ăn của Shadow Garden đã ở trước mắt

- Chào buổi sáng mọi người! (Alpha)

- Chào buổi sáng, Alpha-sama! (Epsilon)

- Chào buổi sáng Gamma, tôi nghe nói cô đã gặp rắc rối vào sáng nay. (Beta)

- Đồ ăn, đồ ăn, đồ ăn... (Delta)

Mọi người chào hỏi nhau trong khi Delta đã ngồi vào chỗ cùng hai chiếc dĩa hai tay.

Những người hiện không có mặt là Zeta- người đang thực hiện nhiệm vụ và Eta – người đã dành cả đêm để nghiên cứu.

- Xin lỗi vì sự lo lắng của cô.

Nhưng vấn đề đã được giải quyết ổn cả rồi! (Gamma)

Gamma có chút bực bội với những gì Beta nói.

- Delta, cô vẫn đợi sao!

Tôi đã nói cô có thể ăn trước đi cũng được mà! (Alpha)

Delta – mặc dù là người đầu tiên đến nhà ăn nhưng cô vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Trước mặt cô là một chiếc đĩa trống trơn.

- Vâng!

Em đã định ăn rồi, nhưng vẫn là đợi Alpha-sama trở về thì hơn. (Delta)

- Mặc dù nói như vậy.

Nhưng cô có chắc là mình không liếm sạch cái đĩa đó sau khi đã ăn sạch đồ ăn rồi đó chứ! (Gamma)

- Tôi không có làm vậy! vì Alpha-sama sẽ nổi giận với cách cư xử tồi tệ. (Delta)

- Đúng là như vậy.

Nhẫn nại như vậy là tốt, Delta. (Alpha)

- Nhưng...awoo...

Em không thể đợi được nữa... awoo... (Delta)

Mặc dù vẫn đang cố gắng chờ đợi nhưng có vẻ Delta đã đạt đến giới hạn của mình, và cô bắt đầu tru lên.

- Haha, cô đang chảy nước miếng rồi kìa.

Có vẻ như ai đó đã tới giới hạn rồi nhỉ! (Alpha)

Nếu bắt Delta chờ đợi lâu hơn nữa, điều đó có lẽ sẽ hơi tàn nhẫn.

Vì vậy Alpha vỗ tay và gọi người phục vụ

- Xin phép ạ! (Nhân viên nhà ăn)

Những người mặc đồ trông giống như nhân viên phục vụ đẩy một chiếc xe chứa đồ ăn được đẩy vào.

- Thực đơn hôm nay bao gồm trứng Benedict và Baguettes, cùng với đó là Salad cá hồi hun khói.

Ngoài ra còn có nước dùng và cam ép.

Xin mời thưởng thức ạ! (Nhân viên nhà ăn)

Người phục vụ đặt những chiếc đĩa lên bàn ăn một cách nhanh nhẹn.

- Thịt xông khói, Thịt xông khói, yay!!! (Delta)

- Delta, hãy nhớ ăn cả rau vào nữa chứ! (Beta)

- Ừm, Alpha-sama cũng đã nói như vậy. (Delta)

Trong khi mọi người đang háo hức với những gì được bày ra, Epsilon lại trông có vẻ trầm ngâm.

- Hmm, làm sao đây.

Có lẽ tôi sẽ để Delta ăn phần của mình vậy. (Epsilon)

- Heh, cô đang ăn kiêng sao!? (Gamma)

- C-cũng không hẳn là vậy...

Chỉ là...

ăn thịt vào buổi sáng có hơi... (Epsilon)

- A!

Cô có thể thay nước cam của tôi thành sữa được không!? (Beta)

- Đã rõ ạ! (Nhân viên nhà ăn)

Nhận thấy Beta yêu cầu nhân viên thay đổi đồ uống, Epsilon tỏ ra khó chịu khi nhìn vào bộ ngực của Beta.

- Cô lại định uống sữa để chúng lớn hơn nữa đấy à! (Epsilon)

- Ehh!

Sao tôi có cảm giác ánh nhìn của cô không được đứng đắn cho lắm vậy! (Beta)

- Vậy thì, tôi cũng đổi nước cam thành sữa, ngoài ra, hãy đổi thịt xông khói thành thịt gà cho tôi. (Epsilon)

- N-ngay bây giờ ạ!? (Nhân viên nhà ăn)

- Không được sao!? (Epsilon)

Người phục vụ có chút sợ hãi trước áp lực tỏa ra từ người Epsilon.

(Epsilon dường như đang gây áp lực lên những người phục vụ.

Haizz, cô ấy thực sự nên học cách kiềm chế cái tôi của mình lại một chút.) (Alpha)

- Epsilon, những bữa ăn được chuẩn bị đều đặn hàng ngày.

Đây không phải nhà hàng hay những nơi mà cô có thể gọi món theo ý mình đâu! (Alpha)

- Ư... (Epsilon)

- Hơn nữa, chúng ta không nên trì hoãn bữa ăn này lâu hơn nữa.

Từ ngày mai, cô có thể đưa ra những yêu cầu cụ thể trước bữa ăn nếu muốn. (Alpha)

- V-vâng...! (Epsilon)

Sau khi được Alpha nhắc nhở, Epsilon cuối cùng cũng chấp nhận thực đơn của ngày hôm nay.

Người nhân viên cũng có thể thở phào nhẹ nhõm mà rời khỏi phòng.

- Việc thay đổi thực đơn khá khó khăn.

Nhưng Eta lại thường xuyên yêu cầu họ tăng thêm lượng đường... (Gamma)

- Làm việc trí óc nhiều sẽ rất cần đồ ngọt, nên tôi có thể hiểu được cảm giác của cô ấy. (Beta)

- Ư...

Eta đáng sợ.

Tôi luôn phải đề phòng cô ấy lừa tôi làm thí nghiệm. (Delta)

- Zeta vẫn còn đang tiến hành nhiệm vụ xâm nhập sao!?

Đã được bao lâu rồi ấy nhỉ!? (Epsilon)

- Tôi hi vọng cô ấy sẽ trở về sớm! (Gamma)

- Detla thấy cô ta khỏi về luôn cũng được! (Delta)

- Thật là, mặc dù cùng là thú nhân đi chăng nữa, nhưng chó và mèo lúc nào cũng luôn đấu đá nhau nhỉ! (Epsilon)

- Cô ta luôn gọi tôi là Chó Ngốc.

Điều đó thật khó chịu...

Grr... (Delta)

- Thôi nào mọi người!

Tạm thời bỏ qua chuyện đó mà tập trung và những món ngon này trước nhé! (Alpha)

Nói rồi Alpha đứng lên và bắt đầu cầu nguyện, các thành viên khác cũng làm tương tự như vậy.

-...

Chúng ta gửi lời cảm tạ tới Shadow, và tất cả những người tập chung tại đây dưới sự dẫn lối của Ngài ấy, đã ban cho chúng ta bữa ăn ngày hôm nay. (Alpha)

Tất cả mọi người cùng nhắm mắt và cầu nguyện trong giây lát.

(...

Một nghi thức nhỏ để đảm bảo rằng chúng ta sẽ không quên lòng biết ơn đối với những gì được ban cho.

Và sau tất cả, đó là nhờ có Shadows – người đã ban cho chúng ta bữa ăn... và cả mạng sống ngày hôm nay.) (Alpha)

- Vậy thì, xin phép dùng bữa! (Mọi người)

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nói tóm lại cái tổ chức này thiếu mỗi bước lập tượng Shadow ra để thờ nữa thôi :]]
 
Ta Muốn Trở Thành Chúa Tể Bóng Tối !
Giai đoạn trưởng thành - Chap 2: Khoảng thời gian của thiếu nữ


Vào một buổi chiều bình yên, Alpha đang đi dạo một mình tại thị trấn.

- ... (Alpha)

- Nè quý cô đằng đó ơi!

Cô đang rảnh có đúng không?

Nhất định là cô đang rảnh rồi có đúng không!

Một ly nước ở quán cà phê sang trọng đó thì saooo!? (Chàng trai trẻ)

- Tôi xin được phép từ chối! (Alpha)

- Vậy thì, vậy thì cùng đi thăm quan thị trấn thì sao?

Tôi nhất định sẽ hộ tống cô trên cỗ xe tốt nhất! (Chàng trai trẻ)

- Không cần thiết! (Alpha)

- Nếu không thích với đồ ăn hay xe ngựa, vậy còn một vở kịch đang nổi gần đây thì sao, tôi đảm bảo nó sẽ không làm cô thất vọng đâu! (Chàng trai trẻ)

- Tôi không có hứng thú! (Alpha)

Alpha liên tục phải từ chối trước những lời mời mọc.

Và cuối cùng bằng cách nào đó, cô cũng đã thoát khỏi được sự đeo bám phiền phức đó.

(Từ nãy tới giờ thật là phiền phức, có vẻ như có ngoại hình tốt quả nhiên cũng là một con dao hai lưỡi.

Mặc dù nhờ vào vẻ ngoài đó, đôi khi có thể làm cho kẻ địch mất cảnh giác.

Cơ mà, nếu là Cid, cậu ấy có thể hòa nhập vào đám đông bất kể ngoại hình mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

Vậy mà mình lại chỉ biết đổ lỗi cho điều có, quả nhiên là mình vẫn còn thiếu sót rất nhiều.) (Alpha)

- Hey hey, quý cô xinh đẹp kia!

Cô đang đợi ai đó?

Vậy còn cuộc hẹn với tôi thì sao!? (Hyoro)

-*thở dài* Lại một kẻ làm quen thảm hại nữa sao... (Alpha)

- Gah...! (Hyoro)

Nhưng chưa kịp mở lời, chàng trai đã bị đánh bởi một thanh kiếm.

Và người đã làm điều đó không ai khác chính là bạn của cậu, Jaga.

- Hãy nhìn nhát chém tuyệt mĩ đó mà xem, quả nhiên là sản phẩm hàng đầu.

Hehe, cô chính là mẫu người lí tưởng trong mơ của tôi! (Po)

Nói rồi cậu cũng vội chạy lại gần tìm cách làm quen với Alpha.

(Dù có xinh đẹp tới đâu chăng nữa, hất định mình cũng có thể hòa vào đám đông, đặc biệt là với tư cách thành viên đầu tiên của Thất Ảnh...) (Alpha)

- T-t-tôi là J-Jaga, đứa con t-thứ ba c-của n-nhà...

K-không, TÔI CHỈ LÀ MỘT CHÀNG TRAI ĐANG ĐỨNG TRƯỚC MẶT MỘT CÔ GÁI, MUỐN H-HẸN HÒ VỚI CÔ ẤY, V-VÀ XA HƠN NỮA, Đ-ĐÓ LÀ KẾT HÔN. (Jaga)

- ...Có vẻ như cần phải huấn luyện lại từ đầu nhỉ! (Apha)

- T-thất bại toàn tập!? (Jaga)

Chìm trong suy nghĩ của riêng mình, Alpha buột miệng nói ra những gì mình đang nghĩ.

Nhưng điều đó khiến cho chàng trai trước mặt cô hiểu nhầm, nghĩ rằng cô đang nói về mình, chàng trai đó thất thiểu kéo theo cậu bạn đang ôm bụng rời đi.

(Thật là... hôm nay gặp toàn là chuyện gì đâu không vậy!

Vì sợ rằng sẽ bị giết ngay sau khi kết thúc cuộc trao đổi, người cung cấp thông tin về giáo phái dù thế nào đi chăng nữa cũng nhất quyết gặp mặt ở nơi công cộng nên mình mới tới đây vậy mà.

Điều đó chẳng phải là hoàn toàn vô nghĩa sao!

Nếu muốn, mình đã có thể ra lệnh ám sát hắn ta ngay sau khi rời khỏi đây.

Nhưng theo lời người đàm phán thì có vẻ như hắn ta có nỗi ám ảnh nào đó với chuyện này, nên cũng chẳng còn cách nào khác.

Hoặc cũng có thể đây chỉ là một cái bẫy, dù sao thì để đảm bảo, mình đã cho người mai phục quanh đây và tới đây từ sớm để điều tra, nhưng cho tới giờ cũng chẳng phát hiện ra được gì...) (Alpha)

Đang mải mê suy nghĩ, Alpha nhận ra có ai đó đang tiến lại gần.

(Haizz..

Lại nữa sao...!?) (Alpha)

Alpha quay người lại, chuẩn bị đối phó với những kẻ tìm cách tán tỉnh mình, nhưng người đứng ở đó lại làm cô bất động trong giây lát.

- Cô đang bận suy nghĩ điều gì sao!?

Nếu có điều gì phiền não, thì tôi sẵn sàng lắng nghe... (Cid)

- Eh!? (Alpha)

- C-Cid!?

Tại sao Ngài lại ở đây vậy!? (Alpha)

- À thì trong lúc đang đi dạo quanh đây, tôi có thấy có 2 người đang vây quanh cô.

Mà thực ra thì họ là bạn của tôi.

Sau đó thì, khi tôi tới và hỏi "bọn mày đang làm cái gì thế!?" thì cậu ta đã nói lại với tôi rằng "Tao vừa bị chị gái xinh đẹp đằng kia phũ, mày cũng nhất định phải tới mà chịu cái cảm giác đó đi!" (Cid)

- Fufu...Cid thật là, toàn là nói quá thôi! (Alpha)

*Chị ta biết mình đẹp nhưng gặp Cid cái là khờ ngang =))*

- Không, tôi đâu có nói quá đâu! (Cid)

(Hẳn là Ngài ấy đã thấy mình đang thu hút quá nhiều sự chú ý nên tới đây để giúp mình) (Alpha)

*Suy diễn cỡ này chắc chỉ có đệ của Ainz mới so được =)) *

- Cảm ơn Ngài.! (Alpha)

- Eh!?

Tại sao!? (Cid)

- Fufu..

Ngài vẫn như mọi khi, chẳng hề thay đổi gì nhỉ!

Nè, chẳng mấy khi có cơ hội, cùng nhau đi dạo một chút thì sao!? (Alpha)

- Được thôi!

Vậy để xem nào, tới chỗ đó thì sao!?

Nói rồi, Cid dẫn Alpha đến 1 quán cà phê sang trọng và tấp nập.

(Nếu là Cid, hẳn là đã biết về một quán cà phê tuyệt vời như này nhỉ!?) (Alpha)

- Quả nhiên, việc thu thập thông tin về Giáo phái đúng là không thể thiếu nhỉ!

Vậy còn quán cà phê này, có điều gì liên quan tới Giáo pháo sao!? (Alpha)

- Không!

Tôi chỉ tình cờ nghe nói nơi này đang rất nổi tiếng gần đây nên định sẽ tới thử một lần. (Cid)

(Nếu đã là Mob thì quả nhiên là không thể thiếu hoạt động xếp hàng chờ đợi ở những quán mới nổi ha!) (Cid)

- V-vậy sao!? (Alpha)

(Có lẽ nào, Ngài ấy chỉ đơn thuần là muốn dẫn mình tới đây.

Nói cách khác, chỉ cần tận hưởng thời gian vui vẻ ngắn ngủi này...!?) (Alpha)

- Em hiểu rồi, nếu Ngài đã nói vậy, vậy thì phải tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ này, để không lãng phí sự quan tâm của Ngài... nhỉ! (Alpha)

- Eh!?

Ừm... (Cid)

- Vậy thì cùng gọi đồ uống thôi.

Pancake thì chọn loại nào được nhỉ!?

Cid cũng cùng xem Menu đi! (Alpha)

(Alpha trông có vẻ thực sự hạnh phúc!

Chẳng lẽ cô ấy thích bánh Pancake đến vậy sao!?) (Cid)

(Nếu Cid đã nói vậy, vậy thì bây giờ mình sẽ chỉ là một thiếu nữ bình thường...) (Alpha)

Và rồi cả 2 cùng nhau tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ.

Nhưng thời gian thì thường trôi đi một cách nhanh chóng, chẳng mấy chốc mà đã tới xế chiều.

(Có vẻ như cũng sắp tới giờ hẹn rồi...) (Alpha)

- Có chuyện gì sao!? (Cid)

(...Thật lòng thì, một phần nào đó trong mình vẫn muốn tiếp tục khoảng thời gian vui vẻ này cùng Cid nhưng...) (Alpha)

- Alpha!? (Cid)

- Xin lỗi, Cid.

Nhưng từ bây giờ, em có việc phải làm... (Alpha)

- Vậy sao! (Cid)

- Ừm!

Bởi vậy nên chúng ta sẽ tạm biệt ở đây.

Vậy thì,hẹn gặp lại... (Alpha)

(Thời gian của thiếu nữ đã qua, từ bây giờ mình sẽ trở lại làm Alpha - Vị trí đầu tiên của Shadow Garden.)

Chỉ còn lại Cid nhìn theo hình bóng Alpha rời đi.

(Có lẽ nào lại là công việc của Thất Ảnh sao...

Tức là lần này mình cũng bị cho ra rìa...Hmm...

Buồn ghê...) (Cid)

Alpha – Ghế thứ 1 của Thất Ảnh đã trở lại với trạng thái làm việc của mình và điềm tĩnh rời đi.

Cô không hề nhận ra phía sau mình, Cid đang tỏ ra vô cùng chán nản.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhân viên thì cứ nghĩ cái gì sếp cũng biết rồi, còn sếp thì cái công ty mở rộng ra đến hơn 600 thành viên rồi mà vẫn không biết mình là chủ tịch =))
 
Back
Top Dưới