Cập nhật mới

Ngôn Tình Sủng Phi Của Hoàng Đế

Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 140


Viện lạc Thôi gia thanh nhã giản dị, nếu không phải Tạ Doanh Xuân tận mắt nhìn thấy, ai có thể ngờ được đương kim Thiên tử lại ngồi trong một cái viện không có gì nổi bật như vậy uống trà.

Giống như Tạ Doanh Xuân nói, Ngu Ninh vừa vào viện bên cạnh đã nhìn thấy Thẩm Thác.

Nam tử trẻ tuổi ngồi đối diện đánh cờ với Thẩm Thác chính là Thôi đại công tử.

Nàng ở cách vách tranh luận với mấy người nhà họ Thôi, miệng sắp khô rồi, ngược lại Thẩm Thác, lại ở đây nhàn nhã uống trà. Thật sự là không công bằng, nhưng ai bảo người ta là hoàng đế chứ.

Hai cái viện chỉ cách nhau một bức tường không tính là cao, khoảng cách không tới mấy bước, động tĩnh gì cũng không ngăn được, tiếng Hoắc thị và Thôi đại phu nhân nói chuyện truyền tới rõ ràng.

Dưới con mắt bao nhiêu người xảy ra chuyện như vậy, mọi người đều cần thể diện, ai cũng sẽ không xé rách mặt tranh cãi, cùng lắm chỉ là đấu võ mồm mà thôi.

Hai bên tranh cãi một hồi lâu đều không có kết luận, không ai nhường ai, tiếp tục kéo dài sẽ dẫn tới nhiều tân khách hơn, đến lúc đó mặt mũi mọi người đều khó coi. Nhất là Thôi Hằng và Bùi Ngọc Dao, hai người gấp tới đổ mồ hôi, sợ thanh danh của mình cứ thế bị hủy, liền ra sức đổ tội lên người Tạ Du Hoa, không bằng không chứng nói lung tung.

Lâm thị thấy thế càng thêm nghẹn khuất, nghe con gái ruột bị nói xấu, người xưa nay ôn hòa cũng phải nhịn không nổi.

Thời khắc mấu chốt, vẫn là Lương Đức ra mặt dẹp yên cuộc tranh luận này.

"Tạp gia ở viện bên cạnh hầu hạ Bệ hạ, hai viện này gần nhau như vậy, vừa rồi Thôi Hằng công tử và Bùi nương tử nói gì, không chỉ tạp gia nghe thấy, ngay cả Bệ hạ cũng nghe thấy, Thôi Hằng công tử hết lần này tới lần khác phủ nhận, thật không phải là hành động của quân tử."

Không ai nghi ngờ lời của Lương Đức, Lương Đức là đại thái giám trước ngự tiền, là người nhìn Thiên tử lớn lên, lời của hắn chính là lời của Thiên tử.

Lần này, nữ quyến Thôi gia không nói được gì nữa, Thôi Hằng và Bùi Ngọc Dao sắc mặt trắng bệch, không dám thoái thác nữa.

Trước mặt mọi người, Lâm thị nói rõ Tạ gia thoái hôn với Thôi Hằng, còn muốn Thôi Hằng trả lại những trợ giúp mấy năm nay, đối với chuyện này, Thôi Hằng không nói ra được một câu phản bác nào, chỉ có thể nhận.

Một phen, hôn sự của Tạ Du Hoa vàng rồi, thanh danh Thôi Hằng thối rồi, chàng ta mới vừa vào quan trường đã xảy ra chuyện như vậy, sau này phải làm sao tiến về phía trước?
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 141


Đám người xem kịch tản ra, không dám ở lại lâu hơn, sợ quấy rầy Thiên tử thanh tịnh.

Thôi gia đúng là được Thiên tử coi trọng, lại đích thân tới dự tiệc thọ của lão phu nhân, phần kính trọng này cũng chỉ có Thôi gia mới có.

Thôi đại phu nhân không bảo vệ được Thôi Hằng, tổn hại thanh danh Thôi gia, nhưng tin tức Thiên tử xuất hiện ở Thôi gia truyền ra ngoài, thể diện của Thôi gia coi như giữ được.

Ra khỏi hậu trạch Thôi gia, Hoắc thị và Lâm thị vừa mắng Thôi Hằng lang tâm cẩu phế vừa đi về phía bữa tiệc, vô tình quay đầu lại nhìn con gái sau lưng, Hoắc thị khựng bước.

"Ninh Nhi đâu? Đứa nhỏ này chạy đi đâu rồi, vừa rồi còn ở bên cạnh mà?"

Tạ Doanh Xuân nghĩ thầm, Tam tỷ đã đi được một lúc rồi, cái vừa rồi trong miệng Đại bá mẫu cũng lâu quá rồi.

"Tam tỷ tỷ vừa rồi không cẩn thận đụng phải một tỳ nữ bưng rượu, trên váy đều là rượu, không thể gặp mặt, sẽ tới xe ngựa bên kia thay váy áo rồi."

Hoắc thị gật đầu, tiếp tục cùng Lâm thị đi về phía bữa tiệc.

Chỉ có Tạ Du Hoa đầu đầy mờ mịt, kéo kéo tay áo Tạ Doanh Xuân, nhỏ giọng hỏi: "Doanh Xuân, Tam tỷ làm ướt váy lúc nào vậy, sao ta không nhìn thấy?"

"Muội bận tranh luận với tên nam nhân lang tâm cẩu phế kia, đương nhiên không nhìn thấy, váy áo không chỉnh tề thất lễ, đương nhiên sẽ không ồn ào, Tam tỷ thừa dịp các ngươi nói chuyện lén đi."

Dỗ Tạ Du Hoa không khó, Tạ Doanh Xuân mấy câu đã có thể qua loa, nhưng nếu Tam tỷ vẫn không về, vậy thì khó làm rồi, Đại bá mẫu lâu không thấy người chắc chắn sẽ sai nha hoàn đi tìm.

Tạ Doanh Xuân khẽ thở dài, trong lòng mong Ngu Ninh mau trở về, nếu không nàng không tìm được cớ nào khác nữa.

Bên kia, Ngu Ninh vẫn ở trong viện vừa rồi không đi ra.

Thôi đại công tử nhìn thấy người xông vào thì lộ ra vẻ kinh ngạc, nghi hoặc nhìn nàng và Thẩm Thác, sau đó Lương Đức liền cực kỳ có nhãn lực mời Thôi đại công tử ra ngoài.

Thẩm Thác đại khái biết nàng chạy tới đây là có ý gì, không đợi nàng mở miệng, đưa cho Lương Đức một ánh mắt, Lương Đức liền lập tức tới cách vách giải quyết cuộc cãi vã.

"Đã tới rồi, vậy thì ngồi xuống đi, đánh hai ván cờ."

Trên bàn đá bày một ván cờ chưa đánh xong, Thẩm Thác thu quân đen trắng lại, hất cằm về phía ghế đá, ý bảo Ngu Ninh ngồi xuống đánh cờ.

Ngu Ninh không từ chối, cùng Thẩm Thác đánh cờ, nhưng tâm trí nàng không yên, vẫn luôn dành ra một tia tinh thần để nghe động tĩnh bên cạnh, đánh hai ván đều thảm bại.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 142


"Nội quan khảo hạch chuẩn bị thế nào rồi, không tới mười ngày nữa là nội quan đại khảo, nàng có chắc chắn không?"

Ngu Ninh cười khan, bình tĩnh nói: "Không có."

Thẩm Thác nhẹ nhàng hạ quân đen, "Không sao, nếu nàng không thi đỗ, trẫm đặc xá ân chỉ, ban nàng chức vị nữ quan."

Yên lặng một hồi, Ngu Ninh mới chậm rãi mở miệng, "Nếu ta nói, không muốn vào cung làm nữ quan thì sao?"

Nghe vậy, tay Thẩm Thác hạ quân cờ khựng lại, nâng mí mắt lên nhìn nàng.

"Vì sao không muốn?"

"Không muốn chính là không muốn, cũng không có lý do gì, chính là... không cần thiết." Ngu Ninh ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Thác, bốn mắt nhìn nhau, nghiêm túc nói: "Ta không thể cả đời làm nữ quan, hơn nữa cũng không thích, Bệ hạ nếu muốn ta vẫn luôn ở bên cạnh, ta có thể không lấy chồng."

"Không muốn làm hậu phi, cũng không muốn làm nữ quan, vậy nàng muốn thế nào?" Giọng Thẩm Thác trầm thấp, ánh mắt lạnh lẽo, "Ngu Ninh, nếu nàng muốn, trẫm có thể phong nàng làm..."

"Không cần." Ngu Ninh kịp thời ngắt lời Thẩm Thác, nhanh chóng nói: "Làm nữ quan thì làm nữ quan, ta nghe Bệ hạ sắp xếp."

Thẩm Thác nhìn nàng thật sâu, cuối cùng nuốt lời bên miệng xuống, trầm mặt tiếp tục đánh cờ.

Hắn không giữ nàng lại lâu, không bao lâu đã để nàng rời đi.

Không vội nhất thời, mấy ngày nữa nàng vào cung, ngày sau còn dài.

Trước khi ra khỏi cung, Thẩm Thác đã hứa với Tiểu Bảo, muốn đưa nàng ấy tới hoàng gia mã trường chơi, hôm nay sắc trời rất đẹp, không lạnh không nóng, đúng là thời cơ tốt để thực hiện lời hứa.

"Phu nhân, Lương Đức công công tới rồi, nói là Bệ hạ đã hứa đưa Tiểu tiểu thư tới mã trường chơi, giờ tới đón Tiểu tiểu thư ra ngoài rồi." Lâm ma ma vội vàng vào phòng, cung kính nói.

"Cái gì?" Hoắc thị kinh ngạc đứng dậy khỏi sập, khung thêu trong tay vô tình rơi xuống đất, kim thêu cũng không biết rơi đâu rồi.

Lâm ma ma lập tức ngồi xổm xuống tìm kim thêu, bảo Hoắc thị tránh xa một chút, đừng để bị thương.

"Đúng là hiếm lạ, ta không cầu nhà mình có tạo hóa gì, cả đời bình an là được, sao ba ngày hai bữa lại dính líu tới Bệ hạ, thật sự không biết vị Thiên tử này nghĩ gì trong lòng."

Hoắc thị không nhịn được lẩm bẩm hai câu, nói xong lại vội vàng hỏi: "Đã nói với nha hoàn Sưởng Hoan Các chưa, mau gọi Tiểu Bảo và Ninh Nhi dậy đi, sáng sớm đã không được yên ổn."

"Phu nhân đừng vội, đã sai người đi thông báo rồi."

Hoắc thị vẫn không yên tâm, cùng Lâm ma ma đi về phía Sưởng Hoan Các.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 143


Lúc các nàng tới Ngu Ninh mới xuống giường, đang rửa mặt, động tác không nhanh không chậm.

"Ôi chao, tiểu tổ tông của ta, sao con mới dậy vậy, Lương Đức công công đã đợi bên ngoài một lúc rồi, con cũng nhanh lên một chút, để tâm vào."

Ngu Ninh nghe xong cũng không vội vàng, vẫn chậm rì rì, "Nương, Lương thái giám tới đón Tiểu Bảo, con không đi đâu, Bệ hạ để Lương Đức đón Tiểu Bảo tới mã trường chơi, con theo sau chắc chắn rất kỳ quái, không chừng còn bị người ta nói ra nói vào."

Nghĩ kỹ cũng có lý, nhưng con mình cứ thế bị mang đi, sao có thể không có người nhà ở bên cạnh trông nom, ai biết Thiên tử có phải là người bình thường không, dù sao vô thân vô cớ yêu thích tới kỳ lạ.

Hoắc thị thực sự không yên tâm để cháu gái ngoại đi như vậy, cho dù người này là thiên tử đương triều cũng không được, "Đến lúc đó con cứ đứng xa xa nhìn là được, trong chuồng ngựa hoàng gia không có người ngoài, sẽ không có lời đồn đại gì truyền ra ngoài đâu, nương chỉ là không yên tâm Tiểu Bảo, đứa bé còn quá nhỏ, dù thế nào cũng không thể tự mình ra ngoài."

Ngu Ninh gật đầu, coi như đồng ý.

A Nương lo lắng như vậy cũng là lẽ đương nhiên, dù sao bà ấy cũng không biết Tiểu Bảo và Thẩm Thác là cha con ruột.

Hoắc thị lại không yên tâm dặn dò Ngu Ninh vài câu, sau đó tự mình đưa con gái và cháu gái ngoại ra cửa, khách sáo với Lương Đức một phen, dúi cho ít vàng lá.

"Không thể, không thể, nô tài chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi, cho dù Hoắc phu nhân không nói, cũng phải chăm sóc tốt cho Tam nương tử và Tiểu tiểu thư, phu nhân không cần khách sáo như vậy, nô tài thực sự không dám nhận."

Trước mặt Ngu Ninh, Lương Đức thực sự không dám nhận ban thưởng của Hoắc phu nhân, nhưng Hoắc phu nhân lại khăng khăng muốn cho, hai người ở cửa từ chối một hồi lâu, cuối cùng vẫn là Ngu Ninh khuyên Lương Đức an tâm nhận lấy, lúc này mới xong.

Thiên nhai rộng rãi sạch sẽ, xe ngựa hoa lệ đi ở giữa, vững vàng không chút xóc nảy.

Chuồng ngựa hoàng gia ở ngay bên cạnh Đông Hoa Môn của hoàng cung, nối liền với Đông Cung và Triều Dương Hành Cung, không có ngự lệnh thì không mở cửa cho người ngoài.

Lương Đức dẫn Ngu Ninh và Ngu Tiểu Bảo đi vào chuồng ngựa, men theo con đường đá xanh bên cạnh đi lên khán đài.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 144


Lúc này, trong chuồng ngựa rất náo nhiệt, có rất nhiều người đang thi đấu đá cầu.

Ngu Ninh liếc mắt nhìn vào trong chuồng ngựa, lập tức nảy sinh ý định rút lui, trong lòng cảm thấy hôm nay không nên đến.

A Nương gạt nàng, rõ ràng trong chuồng ngựa có rất nhiều người! Sớm biết có nhiều người như vậy, nàng nói gì cũng không đến.

Ngu Ninh đi lên trên khán đài, Ngu Tiểu Bảo bên cạnh vừa nhìn thấy người liền lập tức chạy qua, đứng bên cạnh Thẩm Thác, hưng phấn hỏi: "Hoàng đế thúc thúc khi nào thì đưa ta đi cưỡi ngựa!"

Đối mặt với đứa trẻ, nụ cười trên mặt hắn luôn nhiều hơn một chút. Thẩm Thác bế con gái lên, nhìn đám người đang đá cầu trong chuồng ngựa, nói: "Đây là đá cầu, Tiểu Bảo muốn học không?"

"Muốn học!"

Ngu Ninh không tham gia vào cuộc nói chuyện của hai cha con họ, tự mình tìm một chiếc ghế ngồi xuống, cầm lấy hạt dưa trên bàn nhỏ cắn.

Thẩm Thác quay đầu liền nhìn thấy dáng vẻ nhàn nhã này của Ngu Ninh, nơi này rõ ràng là khán đài ngự dụng, nhưng người ngồi ở vị trí chủ vị thoải mái xem đá cầu lại không phải là hắn.

Nhìn dáng vẻ của Ngu Ninh, còn giống chủ nhân ở đây hơn hắn.

"Đã đến rồi, không xuống đánh hai trận?" Thẩm Thác chưa từng thấy Ngu Ninh chơi đá cầu, nhưng đoán rằng nàng thích đá cầu.

Dừng một chút, Ngu Ninh mới nhận ra Thẩm Thác đang nói chuyện với mình, nàng giơ tay chỉ vào mình, nhướng mày nói: "Ta xuống chơi hai trận? Thôi bỏ đi, Bệ hạ đưa Tiểu Bảo đi chơi là được rồi, ta ở đây xem là được rồi."

Thẩm Thác liếc mắt nhìn Ngu Tiểu Bảo trong lòng, thấy trong mắt cô bé có chút thất vọng, lại nhìn về phía Ngu Ninh, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Bảo muốn cùng nàng, cùng nhau xuống đi."

Ngu Ninh không hề bị lay động, không thèm nhìn Thẩm Thác, chuyên tâm cắn hạt dưa.

"Hay là, chúng ta xuống đánh một trận, cá cược chút gì đi."

Ngu Ninh có chút hứng thú, quay đầu nhìn Thẩm Thác, "Bệ hạ muốn cá cược cái gì?"

"Nàng thắng, sau khi vào cung, mỗi tuần cho nàng hai ngày nghỉ, cho nàng về nhà, nếu nàng thua, kỳ nghỉ vẫn như cũ, nhưng phải đến Tử Thần Điện làm việc."

Ngu Ninh vỗ tay đứng dậy, "Được, Bệ hạ nói lời giữ lời."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 145: Chương 145


Trong chuồng ngựa vẫn còn vài người đang đá cầu, chuồng cầu lớn nhất bị chiếm, Thẩm Thác không sai người đuổi bọn họ đi, mà là cùng Ngu Ninh đi đến một chuồng cầu nhỏ hơn bên cạnh.

Lương Đức dắt Ngu Tiểu Bảo đứng trên đài cao, cười híp mắt nhìn xuống dưới, "Hựu Minh tiểu thư đợi thêm một lát, Bệ hạ và Tam nương tử đi thay trang phục cưỡi ngựa chọn ngựa rồi."

Ngu Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu, hăm hở bám vào lan can gỗ nhìn xuống dưới.

Nửa nén hương sau, trên sân đá cầu đã sẵn sàng.

Thẩm Thác và Ngu Ninh từ trong Tùy Long Vệ chọn ra mấy thị vệ cưỡi ngựa giỏi cùng tham gia, Thẩm Thác thân là chủ tướng, bèn để Ngu Ninh chọn người trước. Một lát sau, hai bên đều lên ngựa, khí thế hung hãn.

"Bệ hạ nhớ giữ lời đấy."

"Đương nhiên."

Ngu Ninh quay đầu nhìn các Tùy Long Vệ bên cạnh, cười nói: "Tùy Long Vệ đều là thân vệ của Bệ hạ, bây giờ đến bên ta cùng Bệ hạ tranh tài, làm sao có thể đảm bảo bọn họ trong lòng không hướng về Bệ hạ chứ?"

"Điều này nàng cứ yên tâm, bên thắng sẽ có thưởng, trẫm cũng đã nói, cần phải so tài thực lực, bọn họ sẽ đều tận tâm, hơn nữa cho dù không có thưởng, trẫm cũng không đến mức ở phương diện này bắt nạt nàng."

Dứt lời, hai bên đứng vào vị trí, theo tiếng trống, mỗi người vung roi thúc ngựa, phi nước đại trên sân đá cầu.

Ngu Ninh chưa từng chơi đá cầu ở nơi nghiêm chỉnh rộng rãi như thế này, nhưng nàng từ nhỏ đã học cưỡi ngựa, rất giỏi đuổi bắt con mồi trên lưng ngựa, trong trại thỉnh thoảng cũng tìm chút thú vui để chơi, cho nên nàng không tính là cao thủ, nhưng cũng mạnh hơn nhiều so với con em huân quý bình thường.

Thêm nữa, các Tùy Long Vệ đều là người được huấn luyện nghiêm ngặt, võ nghệ cao cường lại linh hoạt, phối hợp không có chút áp lực nào, trên sân không có ai bị tụt lại, mấy hiệp下来, vô cùng sảng khoái.

Trên đài cao, Ngu Tiểu Bảo xem vừa hồi hộp vừa chăm chú, vẻ mặt nghiêm túc.

Lương Đức thấy vậy bèn hỏi: "Hựu Minh tiểu thư hy vọng ai thắng, là Bệ hạ hay là Tam nương tử?"

"Đương nhiên hy vọng A Nương thắng!" Ngu Tiểu Bảo không chút do dự trả lời.

Bất kể tình huống nào, cô bé đều kiên quyết đứng sau lưng A Nương, A Nương hy vọng thắng trận đấu, cô bé hy vọng A Nương được như ý nguyện.

"Hựu Minh tiểu thư hiếu thuận." Lương Đức xem một hồi, sau đó vô cùng kinh ngạc chỉ cho Tiểu Bảo xem, "Hựu Minh tiểu thư nhìn kìa, Tam nương tử sắp thắng rồi."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 146: Chương 146


"Thật ạ, A Nương giỏi quá." Ngu Tiểu Bảo vui mừng, tuy cô bé không hiểu lắm cách đá cầu, nhưng thắng thua vẫn có thể nhìn ra, cô bé vội vàng đi xuống đài cao, đi về phía sân đá cầu.

Đợi đến khi Ngu Tiểu Bảo chạy đến giữa sân đá cầu, trận đấu đá cầu của người lớn đã kết thúc, các Tùy Long Vệ dắt ngựa rời đi, chỉ có Ngu Ninh và Thẩm Thác vẫn ở lại trên sân đá cầu.

"A Nương, người giỏi quá!" Ngu Tiểu Bảo không tiếc lời khen ngợi, khiến tâm trạng vốn đã tốt của Ngu Ninh càng thêm thỏa mãn.

Ngu Ninh cưỡi ngựa đi đến bên cạnh Thẩm Thác.

Lúc này, Thẩm Thác đã xuống ngựa, khom lưng bế con gái lên.

Ngu Ninh cúi đầu nhìn bọn họ, cười rạng rỡ, "Bệ hạ, đã nói mỗi tuần hai ngày nghỉ, đừng có nuốt lời đấy."

"Đương nhiên." Thẩm Thác vừa nói, vừa đưa Ngu Tiểu Bảo lên lưng ngựa, dắt dây cương từ từ đi trên sân đá cầu.

Ngu Ninh nhìn bóng lưng bọn họ một hồi, bất giác nhìn đến ngây người, rất lâu không dời mắt.

Mãi đến khi Ngu Tiểu Bảo lớn tiếng gọi nàng đi theo, Ngu Ninh mới hoàn hồn, cưỡi ngựa từ từ theo sau hai cha con họ.

Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, hắt bóng ba người xuống đất, tiếp nối với nhau.

Lúc này, thực sự giống như một gia đình bình thường.

Đầu xuân mới ấm, áo rét cất vào rương, váy áo màu nhạt khoác lên người, tương xứng với ngày xuân đẹp như tranh vẽ này.

Hôm nay, là ngày mà các cô nương ở kinh thành mong chờ đã lâu, rất nhiều người vì hôm nay, đã chuẩn bị rất lâu.

Hoắc thị và Lâm thị cực kỳ coi trọng ngày này, sáng sớm thức dậy, tràn đầy mong đợi tiễn Ngu Ninh lên xe ngựa, đi về phía hoàng cung.

Nội quan khảo hạch ở nội thị tỉnh trong hoàng cung, các nữ quân chờ thi từ Tây Hoa Môn đi vào, người nhà và hạ nhân đều phải đợi ở bên ngoài, yên lặng chờ đợi, bên ngoài cổng cung không được ồn ào.

Từ sáng sớm đợi đến giữa trưa, các cô nương tham gia khảo hạch lục tục đi ra, nhưng xe ngựa của Vĩnh Ninh Hầu phủ ở ngoài tường cung đợi rất lâu cũng không đợi được tiểu thư nhà mình đi ra.

Ngu Ninh không lập tức ra khỏi cung, đương nhiên không phải tự mình muốn, mà là bị Lương Đức mời đến một đình bát giác giả sơn yên tĩnh.

Nàng đi trên con đường đá xanh, một góc áo choàng đế vương đen vàng dần dần mắt.

Thiên tử cúi đầu nhìn sách trong tay, dường như không nhìn thấy có người xông vào nơi này, nhưng Ngu Ninh lại biết Thẩm Thác đã sớm nhìn thấy mình, chỉ là cố ý không để ý đến nàng mà thôi.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 147: Chương 147


Ngu Ninh cố ý phóng đại tiếng bước chân, đi qua trước mặt Thẩm Thác, vòng ra sau lưng hắn, liếc nhìn sách trong tay hắn, sau đó lại trở về chỗ ngồi đối diện, sắc mặt bình thường ngồi xuống.

Gọi nàng đến mà không nói chuyện, nếu Thẩm Thác không mở miệng, vậy nàng cũng không nói chuyện, cứ im lặng như vậy đi.

Trong tư thái trấn định tự nhiên của Ngu Ninh, Thẩm Thác lạnh lùng ném sách trong tay xuống, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, nói: "Vừa rồi ở Ninh Hoa Điện, ngươi đã làm gì."

Ninh Hoa Điện chính là đại điện tuyển chọn khảo hạch nội quan, Ngu Ninh vừa mới từ Ninh Hoa Điện đến.

"Ta... đang tiến hành khảo hạch mà."

Ngu Ninh thản nhiên trả lời xong, sắc mặt người đối diện càng lạnh hơn.

Thẩm Thác trên mặt không chút thay đổi, khí thế quanh thân lại lạnh lùng, "Hành lễ sai sót, cung quy thiếu sót, Ngu Ninh, ngươi dám nói đây không phải ngươi cố ý sao!"

Từ trước đến nay, Ngu Ninh không sợ Thẩm Thác lắm, lúc biết hắn là thiên tử quả thực rất sợ, nhưng sau đó tiếp xúc nhiều lần, làm chuyện thân mật, trong chuyện thường ngày Thẩm Thác nhiều lần dung túng, lâu dần Ngu Ninh không còn sợ hãi như lúc đầu nữa.

Nhưng bây giờ, cái cảm giác sợ hãi, áy náy khi mới biết Thẩm Thác là thiên tử kia lại có chút quay trở lại.

Ngu Ninh có chút chột dạ, nhưng sắc mặt vẫn coi như bình tĩnh, "Bệ hạ không phải đã nói, bất kể ta khảo hạch có thông qua hay không, đều sẽ sắp xếp ta vào cung, cho nên ta hành lễ sai, cung quy học không tốt có quan hệ gì, không phải vẫn phải vào cung hầu hạ Bệ hạ sao?"

"Ngươi thực sự không cam tâm đến vậy." Thẩm Thác cười lạnh một tiếng, cúi đầu nhìn mặt bàn, từ từ đứng dậy, "Đúng, ngươi nói không sai, bất kể ngươi khảo hạch như thế nào, cuối cùng đều sẽ vào cung, sẽ không có bất kỳ ngoại lệ nào."

"Cho nên, thu lại những tâm tư nhỏ nhặt vô dụng của ngươi đi, đừng để trẫm nhìn thấy nữa."

Nói xong, Thẩm Thác phất tay áo rời đi.

Ngu Ninh ngồi trong đình một lúc, mãi đến khi trời đột nhiên vang lên tiếng sấm, mây đen chuyển động che khuất mặt trời, nhìn là biết sắp mưa, nàng mới từ từ đi ra ngoài cung.

Đúng vậy, nàng quả thực không cam tâm, luôn ôm một chút tâm tư nhỏ nhặt, không muốn phối hợp, cho nên mới thường xuyên sai sót.

Nàng ghét bị người khác chi phối, nhưng nghĩ kỹ lại, năm năm trước Thẩm Thác không phải cũng bị nàng ép buộc sao, bây giờ tất cả, đều là báo ứng thôi.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 148: Chương 148


Ra khỏi Tây Hoa Môn, Ngu Ninh liếc mắt liền nhìn thấy Tạ Vãn Du, nàng cười chào đón, nhưng lại bị Tạ Vãn Du liếc mắt nhìn thấu cảm xúc thật.

"Cười gượng gạo như vậy, sao thế, thi không tốt?" Tạ Vãn Du mỉm cười, thăm dò nói: "Hay là, ai đó làm ngươi tức giận?"

"Không có gì, chỉ là lúc khảo hạch lễ nghi có chút sai sót." Ngu Ninh không muốn nói thật, tùy tiện trả lời.

Tạ Vãn Du nhìn thấu mà không nói toạc ra, cùng Ngu Ninh lên xe ngựa.

"Vào kinh cũng được một năm rồi, tam muội cảm thấy kinh đô thế nào, Tạ gia thế nào?"

Ngu Ninh: "Kinh đô rất phồn hoa, Tạ gia cũng rất tốt, ta rất thích nơi này."

Trừ người kia ra, tất cả mọi thứ đều rất tốt.

"Tam muội, muội trông rất chán nản, cười xấu cực kỳ."

Ngu Ninh cố gắng cười chân thành vui vẻ hơn một chút, nhưng khóe miệng giật giật, thế nào cũng không phát ra được nụ cười thật lòng, nàng ủ rũ dựa vào gối mềm, thở dài một hơi, cầm lấy bánh hoa hồng trên bàn nhỏ nhét vào miệng.

Con người cuối cùng phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm thời trẻ của mình, nàng bây giờ cũng coi như là chịu trách nhiệm rồi.

Chẳng qua là vào cung bị Thẩm Thác áp bức mà thôi, không có gì không thể nhịn, huống chi phần lớn thời gian Thẩm Thác đối xử với nàng cũng tốt.

Ngu Ninh thành công an ủi tốt bản thân, nở một nụ cười thật tươi với A tỷ, "A tỷ không cần lo lắng cho muội, muội rất tốt, nghĩ đến sau này vào cung làm nữ quan, giống như A tỷ, vì A nương làm rạng rỡ tổ tông, muội liền hăng hái, phiền não gì cũng không có."

"Vậy thì tốt." Tạ Vãn Du an tâm gật đầu, "Có một số việc chỉ cần đã làm, thì phải làm đến tốt nhất, đặc biệt là con gái Tạ gia chúng ta, nếu muội kém, phía sau sẽ có vô số lang sói hổ báo muốn kéo muội xuống. Kỳ thực nữ quan trong hậu cung, về bản chất không khác gì hậu phi, cùng là nội mệnh phụ, đã bước lên con đường này, thì phải làm đến tốt nhất."

"Làm nữ quan, thì phải tranh làm thượng cung lệnh, như Túc Thành phu nhân vậy, được lục cung kính trọng, đứng đầu nhất phẩm quốc phu nhân, làm cung phi, thì phải nắm chặt trái tim thiên tử, khiến hắn quỳ dưới váy, chỉ một lòng với muội, trong mắt trong lòng chỉ có một mình muội."

Ngu Ninh ngẩn người, cười khan hai tiếng, rũ mắt xuống không nhìn A tỷ, "Chân tâm không thể cưỡng cầu, A nương từng nói, cho dù làm cung phi, chỉ cần làm tròn bổn phận, cũng có thể vinh hoa phú quý, an hưởng tuổi già."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 149: Chương 149


"Bổn phận? Chẳng qua là cái cớ bất lực mà thôi." Tạ Vãn Du khẽ nhấp chén trà, nói: "Ở trong vòng xoáy, không thể khống chế vận mệnh của chính mình, bất đắc dĩ mới khuyên nhủ bản thân bổn phận, nhưng phàm là có một tia cơ hội, sao có thể không tranh."

"Tam muội, muội cũng không phải tính cách bổn phận, sao lại nói đến bổn phận rồi. A tỷ tin tưởng muội, bất kể là gì, đều có thể làm đến tốt nhất. Hơn nữa chúng ta cũng không chỉ đơn thuần vì bản thân mà tranh giành, sau lưng chúng ta có cha mẹ, có huynh đệ tỷ muội, dưới gối còn có con cái."

Tạ Vãn Du nói xong liền cảm khái, "Có điều nhà chúng ta cũng may, tuy là hầu môn, nhưng nhân khẩu đơn giản, gia môn hòa thuận, không có gì tranh đấu, nhưng nếu là hoàng gia thì không giống, từ xưa đến nay, phàm là sinh ra trong hoàng thất, mấy ai có kết cục tốt đẹp."

"Cho dù là thân phận công chúa, chủ động thoái ẩn, không tham gia tranh giành ngôi vị hoàng đế, cũng có rất nhiều điều bất đắc dĩ, nhớ khi tiên đế còn tại vị, hình như có một vị công chúa hòa thân gả xa, mẫu thân không được sủng ái, thực sự là bất lực."

Tiên đế có một vị công chúa gả đến hữu bang Lý triều, không tính là man di, Lý triều là thuộc quốc của Đại Nghiệp, hàng năm nộp thuế, đã duy trì gần trăm năm.

Ngu Ninh sửng sốt, ngẩng đầu nhìn vào mắt Tạ Vãn Du, "Triều ta còn có công chúa hòa thân gả xa sao?"

"Có, nhưng không nhiều, chuyện này còn phải xem tình hình thực tế, man di tộc luôn không an phận, Lý triều phía bắc cũng thường xuyên thông hôn với Đại Nghiệp, đều là chuyện không thể nói trước."

Ngu Ninh ngẩn người một hồi lâu, sắc mặt thay đổi, từ chán nản đến phẫn nộ, rồi lại biến phẫn nộ thành động lực, nàng mím môi, nghiêm mặt nói: "A tỷ nói đúng, đã đi vào vòng xoáy này, nhất định phải tranh giành."

Tạ Vãn Du hài lòng gật đầu, "Đây mới là con gái nhà họ Tạ ta, tỷ tin tưởng ở muội."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 150: Chương 150


Tháng ba, kết quả sát hạch nội quan được công bố, cùng với đó là thánh chỉ sắc phong cho các nhà.

Thái giám đến Vĩnh Ninh Hầu phủ tuyên chỉ rất lạ mặt, nhưng nhìn y phục thái giám trên người hắn, liền biết phẩm cấp của người này trong cung không hề nhỏ, chỉ dưới Lương Đức mà thôi.

Ngu Ninh lĩnh chỉ tạ ơn, Tạ gia khách khí tiễn thái giám tuyên chỉ, tối hôm đó liền tổ chức gia tiệc, chúc mừng Ngu Ninh thuận lợi thi đỗ vào Thượng Cung Cục, từ nay về sau cũng là nữ quan bát phẩm chính thức rồi.

Trong nhà có người vui có kẻ buồn, cả nhà đều vui mừng thay cho nàng, nhưng Hoắc thị là mẹ, vui mừng thì ít, lo lắng thì nhiều.

"Trong cung tuy nói có Thái hậu nương nương chiếu cố con, nhưng thế lực của Thái hậu nương nương đã suy yếu, không còn như trước kia, đầu năm nay còn giao lại quyền quản lý hậu cung cho Bệ hạ rồi, sợ là không thể chiếu cố con được nhiều."

Hoắc thị nắm tay Ngu Ninh cẩn thận dặn dò, "Vào cung rồi không thể giống như ở nhà, làm việc gì cũng phải cẩn thận, nương không cầu con tranh công danh, không cầu con nổi bật, chỉ mong con được bình an."

May thay, Thiên tử ban ân chỉ, cho phép nữ quan bát phẩm trở lên được về thăm nhà, chỉ cần làm tốt việc, mỗi tháng đều có thể cáo nghỉ với Thượng Cung đại nhân để về nhà mấy ngày, cung quy này trước nay chưa từng có, quả thực là ân huệ to lớn.

Trước khi ra cửa, Hoắc thị nói với con gái rất nhiều, mãi đến khi giờ lành sắp đến, xe ngựa trong cung đã dừng ở ngoài cửa, bà mới dừng lời, lòng đầy lo lắng nhìn con gái bước ra khỏi nhà.

Ngu Tiểu Bảo cũng đứng ở cửa tiễn, cô bé không sầu não như Hoắc thị, ngược lại còn vui vẻ vẫy tay, cất cao giọng nói: "A nương, lần sau về nhớ mang đồ ăn ngon cho Tiểu Bảo nha!"

Ngu Ninh bái biệt mọi người trong Tạ gia, vẫy tay, xách tay nải lên xe ngựa.

Xe ngựa chầm chậm hướng về phía hoàng cung, mang theo các nữ quan tiến vào cung điện thâm nghiêm, hoa lệ lại huy hoàng.

Quá trình nhập cung vô cùng phiền phức, tất cả vật phẩm tùy thân đều phải kiểm tra nghiêm ngặt, còn phải đối chiếu danh sách các kiểu, một phen lặn lộn, lúc Ngu Ninh đi đến cổng lớn Dược Thiện Cục, đã là hoàng hôn rồi.

Các cung nhân của Dược Thiện Cục biết hôm nay sẽ có một vị Tư Thiện đại nhân tới đây, cho nên đã sớm thu dọn viện, sắp xếp gọn gàng nguyên liệu nấu ăn và dược liệu, ngay ngắn chờ đợi Tư Thiện mới nhậm chức đến đây.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 151: Chương 151


Người ta thường nói quan mới nhậm chức thường hay làm ra vẻ (tân quan thượng nhậm tam bả hỏa), chỉ sợ vị Tư Thiện đại nhân này sau khi đến đây sẽ làm khó dễ, cho nên mấy cung nữ không dám lơ là.

"Gặp qua Tư Thiện đại nhân."

Bốn tiểu cung nữ tuổi vừa đôi tám đứng thành một hàng, đồng thanh hành lễ, rõ ràng là số người đếm trên đầu ngón tay cũng đủ, nhưng lại hô to như thể có hơn mười người vậy.

Ngu Ninh thực sự bị dọa giật mình, nhất thời không nhịn được cười rộ lên, "Các ngươi... cũng khách khí quá đấy."

Lương Đức đã sớm phái người đưa tin, nói Dược Thiện Cục ít người ít việc, trong cung không có phi tần, Dược Thiện Cục có thể làm việc chính là thỉnh thoảng nấu canh thuốc cho Bệ hạ và Thái hậu nương nương, rất nhàn hạ.

Ngu Ninh vô cùng hài lòng với công việc này, bây giờ gặp mấy cung nữ của Dược Thiện Cục lại càng hài lòng hơn, có lẽ Dược Thiện Cục quá nhàn rỗi, mấy cung nữ này trên mặt đều mang theo nụ cười thiện ý, tràn đầy sức sống, không có dáng vẻ bị dày vò.

Người của Dược Thiện Cục thật sự quá ít, ngoài ba tiểu thái giám chạy việc vặt thì chỉ còn bốn cung nữ nấu canh thuốc, bởi vì ít người ít việc, Dược Thiện Cục ngay cả một cái sân chính thức cũng không có, phải dùng chung một khu vườn với Nữ Y Thự.

Bốn cung nữ lần lượt là Đỗ Nhược, Phục Linh, Trầm Hương, Hoa Doanh, thoạt nhìn đều là những người dễ gần.

Bốn người vốn còn lo lắng Tư Thiện đại nhân mới tới xuất thân thế gia, quy củ nhiều khó nói chuyện, sau khi tiếp xúc mới phát hiện vị Tạ Tư Thiện này tính tình hòa nhã, giống như người không câu nệ tiểu tiết, mấy người tự nhiên vui mừng, giọng điệu vui vẻ giới thiệu về Tư Thiện Cục.

Thật ra Tư Thiện Cục không có gì để nói, phòng bếp và phòng thuốc mỗi nơi một cái, đi vài bước là hết.

Ngu Ninh xem xong không thể hài lòng hơn, Thẩm Thác quả nhiên biết chọn chỗ, tìm cho nàng một công việc ngày ngày có thể lười biếng, Dược Thiện Cục ít việc quá, bốn cung nữ đều rất nhàn rỗi, huống chi là nàng - Tư Thiện.

Cung nữ hai người một phòng, nữ quan có thể có phòng riêng, phòng ngủ của Ngu Ninh ở hậu viện Dược Thiện Cục.

"Hứa y sư?" Ngu Ninh nhìn thấy người quen, lập tức tiến lên bắt chuyện, "Hứa y sư, chúng ta đã gặp nhau ở Thái Hòa hành cung lúc đi săn mùa thu rồi, ngươi không nhớ ta sao?"

Hứa Như Yên nào ngờ lại gặp Ngu Ninh ở cửa phòng ngủ của mình, nhất thời lảo đảo, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 152: Chương 152


Nếu không phải Ngu Ninh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng ta, Hứa Như Yên lúc này đã nằm chổng vó trên mặt đất rồi.

"Tạ, Tạ tam nương tử?! Ngươi, sao ngươi lại ở đây?" Hứa Như Yên sắc mặt kinh ngạc, ánh mắt lơ đãng, cực kỳ kinh ngạc hỏi.

Ngu Ninh cười đáp: "Ta tham gia sát hạch nội quan, được chỉ định đến Tư Thiện Cục làm Tư Thiện bát phẩm."

Nàng giải thích một phen, thấy phản ứng của Hứa Như Yên khi nhìn thấy nàng dường như hơi kinh ngạc quá mức, trong mắt hình như còn xen lẫn vài phần chột dạ.

Ngu Ninh có chút kỳ quái lên tiếng, "Hứa y sư làm sao vậy? Ngươi nhìn thấy ta, dường như đặc biệt kinh ngạc."

"Ờ... không, ta chỉ là... nhất thời chưa kịp phản ứng mà thôi, với xuất thân của Tạ tam nương tử, không ngờ lại đến Thượng Cung Cục làm việc."

Hứa Như Yên che giấu những cảm xúc chột dạ đó, trò chuyện với Ngu Ninh.

Thật là trùng hợp, phòng của các nàng ở ngay cạnh nhau, Hứa Như Yên làm việc ở Nữ Y Thự, mà Nữ Y Thự và Dược Thiện Cục ở cùng một sân, sau này có thể là cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp.

Mấy ngày trôi qua, Ngu Ninh đã hòa nhập vào Tư Thiện Cục, ở đây sống như cá gặp nước, mỗi ngày cùng Đỗ Nhược, Phục Linh bốn người ở chung, ngoại trừ những công việc đứng đắn thỉnh thoảng phải làm, việc các nàng thường làm nhất là trốn trong phòng thuốc đánh bài.

Thật sự không ngờ, Đỗ Nhược mấy người lại giấu một bộ bài lá, lúc rảnh rỗi liền dùng cái này để giải khuây, g.i.ế.c thời gian.

"Có người đến rồi, có người đến rồi, mau giấu bài lá đi, hình như là người của Tử Thần Điện đến." Hoa Doanh ở cửa phòng thuốc canh chừng, vừa thấy có người đến lập tức chạy vào báo tin.

Phục Linh và Đỗ Nhược động tác cực nhanh, loáng cái đã giấu bài lá vào bình hoa, vừa nhìn là biết đã làm nhiều lần rồi.

Trước kia không có chức Tư Thiện, người bên ngoài đến giao tiếp đều do Đỗ Nhược đi làm, bây giờ có Tư Thiện rồi, việc này giao cho Ngu Ninh.

Ngu Ninh ra cửa xem, người đến vậy mà là Lương Đức.

"Tư Thiện đại nhân có lễ rồi." Phẩm cấp của Lương Đức cao hơn Ngu Ninh không ít, nhưng hắn lại không dám ỷ lớn, cười nói: "Bệ hạ đột nhiên muốn uống canh hạt sen, phiền Tư Thiện đại nhân lưu ý, nhớ phải phái người đưa đến lúc bữa tối."

Nói xong, hắn lại nhỏ giọng nói: "Ngưng Huy Các phía trước Dược Thiện Cục đã thu dọn xong rồi, Bệ hạ đêm nay sẽ qua đó, tam nương tử đừng quên."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 153: Chương 153


Ngu Ninh đáp ứng, khách khí tiễn Lương Đức ra cửa, quay đầu lại, Đỗ Nhược mấy người đã phân công rõ ràng làm canh thuốc.

Nhìn dáng vẻ thành thạo của Đỗ Nhược mấy người, Ngu Ninh đột nhiên có chút hâm mộ, nàng làm thế nào cũng không học được nấu cơm, Tiểu Bảo đặc biệt ghét bỏ cơm nàng nấu, sau này hết cách, nàng chỉ có thể mỗi ngày đi quán ăn mua đồ ăn làm sẵn.

Nếu không phải mấy năm đó nàng còn có thể kiếm tiền, nàng và Ngu Tiểu Bảo đã sớm c.h.ế.t đói rồi.

Trong thoại bản thường có đoạn nữ tử nấu cho phu quân một bàn đồ ăn ngon, người ta thường nói, muốn giữ chân nam nhân, phải giữ dạ dày của hắn, có lẽ nàng cũng có thể thử làm chút điểm tâm, khiến Thẩm Thác cảm động.

Lần trước gặp mặt không vui vẻ mà tan, vào cung mấy ngày rồi, Thẩm Thác lần đầu tiên tìm nàng, Ngu Ninh cảm thấy cần phải khiến Thẩm Thác nhận ra cái tốt của nàng, khiến tên hoàng đế chó này từng chút một không thể rời xa nàng.

Đỗ Nhược và Trầm Hương tay nghề đều rất tốt, đợi các nàng làm xong canh thuốc, Ngu Ninh liền thỉnh các nàng dạy mình làm điểm tâm.

Lúc bữa tối, người đưa canh thuốc đến Tử Thần Điện là Hoa Doanh, lúc này Ngu Ninh còn đang chìm đắm trong việc chế biến điểm tâm.

Cuối cùng, sau bốn năm sáu lần thất bại, trải qua một phen nghiên cứu khổ cực, Ngu Ninh đã làm ra được một đĩa điểm tâm coi như tạm được.

Thấy sắc trời đã tối đen, thời gian sắp không kịp, Ngu Ninh không kịp nếm thử, vội vàng đuổi Đỗ Nhược mấy người về phòng ngủ, còn nàng thì nhân lúc đêm tối lặng lẽ rời khỏi Dược Thiện Cục, xách hộp điểm tâm đi về phía Ngưng Huy Các phía trước.

Trong Ngưng Huy Các đốt hai ngọn đèn dầu leo lét, ánh nến hắt bóng dáng nam nhân lên cửa sổ, giữa ánh đèn lay động, chỉ cảm thấy bóng dáng hắn cao ngất, mơ hồ có cảm giác cô độc.

Ngu Ninh đi vào, hắng giọng để giảm bớt sự xấu hổ của mình, đi thẳng đến bên bàn sách, đặt hộp đồ ăn trong tay lên bàn sách.

"Bệ hạ bận rộn như vậy, còn phải bớt thời gian đến đây, Ngu Ninh thật sự là được sủng ái mà lo sợ."

Trước khi đến Ngu Ninh muốn tự nhủ phải ăn nói cho tốt, dịu dàng một chút, thấu tình đạt lý một chút, nhưng vừa mở miệng đã thành ra như vậy.

Trong vô hình luôn có một sợi dây buộc miệng nàng, không nói ra được những lời mềm mỏng.

Thẩm Thác lạnh nhạt liếc nàng một cái, hừ lạnh một tiếng, "Ngươi tốt nhất là nghĩ như vậy."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 154: Chương 154


Không rõ ai mới là người ở vị trí cao, vào cung mấy ngày rồi, chỉ cần hắn không đến tìm nàng, Ngu Ninh căn bản không có ý định đến Tử Thần Điện gặp hắn, cho dù là mượn danh nghĩa đưa canh thuốc đi một chuyến.

Cuộc cãi vã lần trước còn rõ mồn một trước mắt, Thẩm Thác cũng không có sắc mặt tốt, giọng điệu nhàn nhạt.

"Bên trong là cái gì?"

Ngu Ninh âm thầm bĩu môi, nghe vậy lập tức chỉnh sắc mặt, mở hộp đồ ăn ra, "Là điểm tâm, vừa làm xong, vẫn còn ấm."

"Cho trẫm?" Thẩm Thác có chút ngoài ý muốn, nhìn biểu cảm của Ngu Ninh, phát hiện đây thật sự là cho hắn.

"Đúng vậy, còn là ta tự tay làm đấy."

Xem nàng thành ý đến nhường nào, tốt với hắn đến nhường nào.

Sắc mặt Thẩm Thác dịu đi một chút, liếc nhìn vào hộp đồ ăn, sau đó đứng dậy đi đến bên giường La Hán ngồi xuống.

"Coi như ngươi có lòng, đến bàn nhỏ ăn đi."

Ngu Ninh bưng đĩa đi về phía giường La Hán, ngồi đối diện Thẩm Thác.

Ba câu hai lời, bầu không khí giữa hai người dịu đi không ít, Ngu Ninh đẩy đĩa về phía Thẩm Thác, trong mắt ẩn chứa mong đợi.

"Ta làm từ chiều, thất bại nhiều lần mới làm được, Bệ hạ nếm thử đi."

Nghe vậy, nàng cũng dụng tâm rồi.

"Hôm nay ân cần với trẫm như vậy, có việc muốn cầu trẫm?"

"Không có, chỉ là rảnh rỗi không có việc gì muốn học." Ngu Ninh sắp không nhịn được nữa rồi, người này làm sao vậy, có lòng tốt làm điểm tâm cho hắn, sao lại suy đoán lung tung tâm ý của nàng chứ!

Thẩm Thác bên môi thoáng hiện ý cười, cầm một miếng điểm tâm màu trắng cắn một miếng.

Ngu Ninh hai tay chống cằm, "Thế nào, ngon không?"

Thẩm Thác: "..."

Hắn chậm rãi nhai, sắc mặt từng chút một trở nên kỳ quái, khẽ cau mày.

Thấy Thẩm Thác như vậy, Ngu Ninh có chút thất vọng, "Không ngon sao?"

Thẩm Thác nuốt đồ trong miệng xuống, bưng chén trà lên thong dong uống một ngụm, "... Cũng tạm."

Cũng tạm? Cái gì gọi là cũng tạm!

Ngu Ninh không phục lắm, nàng làm bánh ngọt mấy canh giờ, đã thử mấy lần, lần này nhất định là ngon nhất, sao có thể là cũng tạm chứ, nhất định là rất ngon!

"Bệ hạ không nếm ra mùi vị phải không, hay là ăn thêm một miếng nữa nếm thử."

Thẩm Thác nhìn ánh mắt mong đợi của Ngu Ninh, im lặng không nói, đưa tay cầm thêm một miếng chậm rãi ăn.

"Bánh ngọt này, nàng nếm chưa?"

"Chưa ạ, miếng đầu tiên chắc chắn phải để Bệ hạ thẩm định."

Thẩm Thác lại uống một ngụm trà, thản nhiên gật đầu, "Ừm, rất ngon, nhưng buổi tối không nên ăn quá nhiều, hai miếng là được, thay y phục ngủ đi."

"Được." Ngu Ninh đối với lời nói của Thẩm Thác coi như hài lòng.

Trước khi đứng dậy, nàng liếc nhìn điểm tâm, đưa tay cầm một miếng đưa lên miệng.

"Đây không phải là nàng tặng cho trẫm sao, nàng đừng ăn, để xuống đi."

Lời ngăn cản của Thẩm Thác vừa nói ra, Ngu Ninh đã nuốt miếng điểm tâm trong tay xuống.

Vừa vào miệng, Ngu Ninh liền cau mày, sắc mặt rất không ổn.

Mùi vị này kỳ quái quá, kinh tởm quá...

Nàng không tin, nuốt xuống lại cắn thêm một miếng.

Sau đó thì...

"Ọe~"

Thẩm Thác vừa buồn cười vừa bất lực, "Trẫm đã bảo nàng đừng ăn, cứ không nghe."

Hắn đưa nước trà lên, "Mau uống ngụm nước cho đỡ."

Ngu Ninh xua tay với hắn, ôm n.g.ự.c nôn khan, mùi vị của bánh ngọt lại bay vào mũi, nàng không nhịn được nữa, thật sự nôn ra.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 155: Chương 155


Chỉ là một miếng bánh ngọt khó ăn mà thôi, Thẩm Thác thực sự không ngờ Ngu Ninh lại nôn ra thật, còn có vẻ rất dữ dội, nôn khan một lúc lâu.

Hắn đỡ Ngu Ninh, giơ tay vỗ lưng cho nàng, cất cao giọng gọi cung nhân bên ngoài vào dọn dẹp.

Một bên phân phó Lương Đức, "Lương Đức, đi mời thái y đến."

"Đừng đừng đừng, đừng mời thái y." Ngu Ninh uống một ngụm nước lớn, xua tay từ chối, "Không cần, thật sự không cần, ta không sao, chỉ là đột nhiên bị nghẹn."

"Vậy cũng phải gọi thái y đến xem." Thẩm Thác kéo Ngu Ninh ngồi xuống, sắc mặt căng thẳng, "Cho dù không có việc gì, để thái y kê cho nàng một đơn thuốc điều dưỡng dạ dày cũng được."

"Không được không được, tối muộn thế này rồi, đừng ầm ĩ nữa, ta nôn ra đã dễ chịu hơn nhiều rồi, thật sự không có việc gì, ta với Hứa y sư cùng ở một sân, ngày mai để nàng ấy xem cho ta là được."

Ngu Ninh đã đỡ hơn một chút, thuận thế dựa vào cánh tay Thẩm Thác, kéo tay áo hắn, giọng điệu dịu dàng, "Để bọn họ ra ngoài hết đi."

Thấy Ngu Ninh thật sự không sao, Thẩm Thác lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cho cung nhân lui ra ngoài hết.

"Sau này những việc vặt này, đừng tự mình làm nữa."

Ngu Ninh vẫn dựa vào cánh tay Thẩm Thác, nghe vậy quay đầu nhìn mắt hắn, mím môi trừng hắn, "Hừ, Bệ hạ là chê ta làm điểm tâm quá khó ăn rồi."

"Nàng làm có ngon hơn nữa cũng không bằng ngự trù, những việc này có cung nhân làm, nàng cần gì phải tự mình động thủ, với tay nghề này của nàng, trẫm sợ có ngày nàng tự đầu độc mình chết."

"Hơn nữa, rốt cuộc là ai đang chê điểm tâm này, trẫm vừa rồi ăn hai miếng đều nuốt xuống, cũng không nói lời khó ăn gì, ngược lại là nàng, trực tiếp nôn hết ra."

Ngu Ninh hừ hừ hai tiếng, tự biết đuối lý, không cãi nhau với hắn nữa.

Hai người rửa mặt đi ngủ, một đêm bình yên ấm áp, cứ như vậy ôm nhau ngủ.

Tiện thể cũng đưa cho Hứa Như Yên ở phòng bên cạnh một ít, bởi vì ở quá gần, hầu như ngày nào cũng có thể gặp mặt, đi đi lại lại, Ngu Ninh và Hứa Như Yên dần dần thân thiết hơn.

Nữ Y Thự và Dược Thiện Cục đều giống nhau, đều là nơi nhàn hạ dễ lười biếng, đến giữa trưa, Hứa Như Yên được hưởng nhàn hạ, nằm trên ghế mây phơi nắng.

Chưa đến giờ cơm tối, phòng bếp khói um lên, giống như bị cháy. Hứa Như Yên đi qua xem, mới phát hiện ra Ngu Ninh đang loay hoay bên trong.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 156: Chương 156


"Tam nương tử đang làm gì vậy?"

"Không nhìn ra sao, đương nhiên là làm điểm tâm rồi!"

Hứa Như Yên nhìn mẻ điểm tâm vừa mới ra lò, nghi hoặc gãi đầu, "Đây là... điểm tâm sao?"

Điểm tâm Tam nương tử làm có vẻ ngoài thật sự là hơi kém một chút.

Hứa Như Yên hỏi Ngu Ninh làm điểm tâm để làm gì, Ngu Ninh tìm cớ cho qua, nhưng trong lòng Hứa Như Yên cũng có thể đoán được vài phần.

Nàng biết Bệ hạ và Tam nương tử có quan hệ không đơn giản, trước đó vì Bệ hạ điều chế loại an thần hương đặc biệt cho Tam nương tử dùng, Hứa Như Yên không dám phản kháng, nhưng trong lòng lại áy náy rất lâu.

Trò chuyện một hồi, cuối cùng Hứa Như Yên dạy Ngu Ninh làm điểm tâm, nàng không chỉ am hiểu dược lý, mà còn am hiểu trù nghệ.

Lần này Ngu Ninh đã học được, tự mình nếm thử một chút, vui mừng khôn xiết.

Nhìn xem, chẳng qua chỉ là một món điểm tâm, học được cũng không khó lắm.

Tới giờ dùng bữa tối, Hoa Doanh mang dược thiện tới Tử Thần Điện, Ngu Ninh ngăn nàng lại, nói muốn tự mình đi Tử Thần Điện một chuyến để mở mang tầm mắt, Hoa Doanh vui vẻ gật đầu, giao dược thiện cho Ngu Ninh.

Trong hộp đồ ăn không chỉ có dược thiện, mà còn có điểm tâm nàng làm.

Đến Tử Thần Điện, Lương Đức mời Ngu Ninh vào thiên điện nghỉ tạm.

"Bệ hạ đang xử lý chính vụ, Tam nương tử chờ ở thiên điện một lát, nô tài đi thông báo ngay."

Ngu Ninh đợi trong thiên điện một lúc, có chút nhàm chán liền đi ra ngoài, ngồi xuống hành lang.

Một lát sau, phía trước mơ hồ truyền đến tiếng cãi vã của nữ tử, Ngu Ninh nhìn qua, chỉ thấy Thẩm Thác đang đi về phía này, Thẩm Tri Nhu đi bên cạnh hắn ồn ào không biết đang nói gì.

Hắn không có biểu cảm gì, thoạt nhìn có vẻ bất đắc dĩ, sau khi Thẩm Tri Nhu nói mấy câu, cuối cùng hắn dừng bước, quay đầu trả lời gì đó.

Ngu Ninh nghe không rõ bọn họ nói gì, nhưng có thể nhìn thấy biểu cảm của hai người.

Thẩm Tri Nhu ngang ngược càn quấy như vậy, vây quanh hắn nói rất lâu, Thẩm Thác không hề tức giận, vẫn bình tĩnh như thường, hắn dường như có chút bất đắc dĩ, nhưng tính tình vẫn rất tốt.

Hắn đối xử với Thẩm Tri Nhu thật sự rất tốt. Nhưng trước mặt nàng lại hay nổi nóng, nói hai ba câu liền cãi nhau, hở một chút là lạnh mặt, vậy mà trước mặt Thẩm Tri Nhu lại ôn nhu.

Đúng lúc này, dưới hành lang có hai cung nữ đi qua, nhỏ giọng bàn tán.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 157: Chương 157


"Bệ hạ đối với Quận chúa thật sự là tốt tính, nhiều năm như vậy, vẫn luôn như thế."

"Đúng vậy, nếu không phải Quận chúa năm đó ngoài ý muốn thành hôn, chắc đã sớm nhập chủ hậu cung rồi."

"Ai mà biết được, bên cạnh Bệ hạ vẫn luôn không có phi tần, người duy nhất có thể tới gần chỉ có Quận chúa, còn để ý cũng không biết chừng."

Hai cung nữ dần đi xa, hoàn toàn không nhận ra trên hành lang còn có một Ngu Ninh.

Ngu Ninh hừ lạnh một tiếng, trợn mắt với hai người phía xa, chống nạnh đi vào thiên điện.

Khi Thẩm Thác đi vào, Ngu Ninh đang ngồi trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất.

"Đã nói là không cần nàng phải tự mình làm điểm tâm, sao lại làm nữa rồi." Thẩm Thác mở hộp đồ ăn ra, tự tay lấy chén cháo dược thiện và điểm tâm bên trong ra bày lên bàn.

Theo lý mà nói, những việc này hắn không nên làm, nhưng Ngu Ninh hiếm khi tới một chuyến, hắn không muốn gọi hạ nhân vào làm phiền.

"Lại là điểm tâm lần trước." Thẩm Thác cười, cầm đũa lên suy nghĩ nên gắp miếng nào, chuẩn bị gắp một miếng trông đẹp mắt để ăn.

"Bệ hạ đừng ăn, cẩn thận trúng độc."

"Trẫm thân thể cường tráng, không sợ trúng độc, ngược lại là nàng, nàng đừng ăn."

Ngu Ninh đi đến trước bàn, cầm điểm tâm đi, cất vào hộp điêu hoa, đậy nắp gỗ lại.

"Đúng vậy, điểm tâm ta làm không ngon, Bệ hạ nên để người có tay nghề tốt làm, nếu Bệ hạ đã ghét bỏ như vậy, vậy ta cũng không làm trò cười nữa, điểm tâm như vậy không xứng để Bệ hạ ăn, nên vứt đi."

Nói xong, Ngu Ninh khom người cáo lui, xách hộp đồ ăn rời khỏi thiên điện, đi rất nhanh.

Còn Thẩm Thác ở phía sau, hắn vẫn cầm đũa trên tay, duy trì tư thế định gắp bánh ngọt, cứ như vậy nhìn Ngu Ninh chạy ra ngoài.

Thẩm Thác: "???"

Hắn đã nói gì?

Thời tiết dần dần nóng lên, phơi nắng khiến lòng người bực bội, tính tình cũng nóng nảy theo.

Nhưng mà... Ngu Ninh có còn nhớ ai là hoàng đế ai là thần tử không?

Ngu Ninh chạy về Dược Thiện Cục, điểm tâm mang về đều vào bụng nàng.

Đến tối, trong lòng phiền muộn nằm trên giường trằn trọc, thế nào cũng không ngủ được.

Ngày hôm sau Ngu Ninh vác đôi mắt thâm quầng ra ngoài, Hứa Như Yên thấy nàng như vậy còn lén cười một lúc, hỏi nàng có phải tối qua đi hẹn hò với tình lang không.

Ngu Ninh cười lạnh: "Ha ha, trong mộng không có tình lang, chỉ có chó dữ."

Thấy Ngu Ninh như vậy, Hứa Như Yên im lặng một lát, về phòng lấy ra một gói trà hoa quả.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 158: Chương 158


"Trà hoa quả này là do ta tự mình điều chế, có tác dụng bồi bổ tỳ phế, bình tâm tĩnh khí, hơn nữa khá ngọt, rất ngon."

Ngu Ninh nhận lấy, lại nói: "Như Yên, ngươi còn an thần hương không, chính là loại ở Thái Hòa Hành Cung lúc đi săn mùa thu, ta đốt trong quân trướng ấy, ban đêm ngủ không được, ta còn muốn dùng thử loại đó, hiệu quả cực tốt."

Sắc mặt Hứa Như Yên nhất thời thay đổi, ánh mắt lấp lóe, sợ hãi đáp: "Không, loại an thần hương đó không còn nữa."

Thật ra trong phòng nàng vẫn còn, nhưng không có Bệ hạ phân phó, nàng sao dám cho Ngu Ninh dùng, loại hương này đâu phải an thần hương bình thường...

Nhỡ đâu Ngu Ninh dùng nhiều lần phát hiện ra không đúng, sau đó đi chất vấn Bệ hạ, chẳng phải nàng sẽ bị Bệ hạ diệt khẩu sao.

Hứa Như Yên run rẩy, không dám nói chuyện với Ngu Ninh nữa, nói được hai câu liền chạy về phòng trốn.

Một lát sau, lại có tiểu thái giám tới lấy dược thiện, Đỗ Nhược làm xong, Ngu Ninh chủ động nói muốn đi đưa dược thiện.

Dù sao cũng nhàn rỗi, trong lòng buồn bực, chi bằng ra ngoài đi dạo.

Phần dược thiện này là do Thái hậu ban cho Trương Thượng Cung của Thượng Cung Cục, Trương Thượng Cung ngẫu nhiên bị cảm lạnh, dùng để điều dưỡng thân thể.

Trên đường trở về, Ngu Ninh bị một tiếng nhạc quen thuộc hấp dẫn, nàng đi lên đình đài xem, lại phát hiện ra là Phương Chỉ đang luyện múa ở đây.

Thái hậu nương nương đã từ bỏ việc đưa Doanh Xuân vào hậu cung, sao Phương Chỉ còn chưa xuất cung?

Lúc này, Phương Chỉ cũng nhìn thấy Ngu Ninh, nàng dừng động tác, ra hiệu cho cầm sư dừng tay, sau đó đi ra ngoài đình nói chuyện với Ngu Ninh.

Ngu Ninh hỏi hai câu, mới biết Phương Chỉ đã thi đỗ nội quan, hiện tại đã là cô cô quản sự của Giáo Phường Ty.

Đi dạo một vòng, tâm trạng tốt hơn không ít, gần đây Ngu Ninh ăn rất ngon miệng, bữa tối còn ăn thêm một bát cơm.

Cùng Đỗ Nhược bọn họ đánh bài một lúc, Ngu Ninh an ổn nằm trên giường, chuẩn bị đi ngủ, một lát sau liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Canh hai, Dược Thiện Cục tắt hết đèn, cả cung uyển yên tĩnh một mảnh.

Bỗng nhiên, cửa bị đẩy một cái, then cửa cài chặt, không bị đẩy ra.

Một lát sau, cửa sổ lay động, một luồng gió thổi vào trong phòng.

Ngu Ninh đang ngủ say, nào ngờ ban đêm lại có kẻ trộm đến.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 159: Chương 159


Người nọ bước đi nhẹ nhàng, giống như vào tẩm điện của mình, đi thẳng đến bên giường, vén rèm lên đi vào.

Ngu Ninh bị đánh thức, là bởi vì đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy mình, phản ứng đầu tiên của nàng là tấn công, nhưng cổ tay lại bị người phía sau nắm lấy, giữ chặt trước người.

Một giọng nói trầm thấp truyền đến, "Đừng nhúc nhích, là ta."

Ngu Ninh rất cạn lời, nàng không ngờ, đường đường là thiên tử lại học được thói nửa đêm vào khuê phòng của nữ tử, làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy.

Sự bực bội hôm qua đã tan biến, hôm nay Ngu Ninh tự kiểm điểm bản thân, cảm thấy mình thật sự là không giữ được bình tĩnh, nàng không nên giận dỗi với Thẩm Thác, A nương nói đúng, đây là hoàng cung, không phải nhà, nàng nên thu liễm lại.

"Cửa đã cài then, Bệ hạ vào bằng cách nào?"

Thẩm Thác ôm nàng không nói gì, một lúc sau mới chậm rãi đáp: "Không phải còn có cửa sổ để đi sao."

Ngu Ninh: "..."

Câu trả lời thật đúng lý hợp tình, hắn không cảm thấy việc trèo cửa sổ có gì không đúng sao?

"Trời đã khuya rồi, Bệ hạ tới phòng ta làm gì, giường nhỏ không chứa nổi hai chúng ta, sao không gọi ta tới Ngưng Huy Các sớm hơn."

"Chỉ là đột nhiên muốn tới thôi. Giường nhỏ không sao, chen chúc một chút là được."

Thẩm Thác siết chặt cánh tay, hai người cứ như vậy ôm nhau.

Lại qua một lúc, hắn đột nhiên cười khẽ, hỏi: "Hôm qua trẫm nghĩ mãi không hiểu vì sao nàng đột nhiên giận dỗi, hôm nay đột nhiên nghĩ thông rồi."

Bởi vì nghĩ tới một khả năng, cho nên lập tức tới tìm Ngu Ninh để xác nhận đáp án.

"Tử Thần Điện đã lâu không lập quy củ, người bên dưới ăn nói lung tung, hôm nay tình cờ nghe thấy hai cung nữ bàn tán chuyện hôm qua, suy đoán lung tung về thánh ý, coi đó là chuyện phiếm sau bữa trà, sau khi trừng phạt, trẫm đột nhiên nhớ tới tình hình hôm qua..."

Thẩm Thác khẽ cười, ghé sát vào tai nàng.

"Cho nên hôm qua, nàng thấy trẫm nói chuyện với Thẩm Tri Nhu, ghen rồi có phải không?"

---
 
Back
Top Bottom