Cập nhật mới

Ngôn Tình Sủng Phi Của Hoàng Đế

Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 160: Chương 160


Ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ, dịu dàng như nước.

Ngu Ninh nhìn chằm chằm ánh trăng phản chiếu trên mặt đất, khẽ hừ một tiếng. Nàng nhắm mắt giả vờ ngủ, không muốn đáp lời Thẩm Thác.

Nhưng Thẩm Thác đến đây chính là vì câu trả lời của nàng, sao có thể để nàng giả vờ ngủ được? Hắn đưa tay ra, quấy phá trên vòng eo thon thả của nàng.

Ngu Ninh không chịu nổi sự quấy rầy, xoay người đẩy hắn ra, nhưng Thẩm Thác ôm nàng quá chặt, thế nào cũng không thoát được.

"Thẩm Thác, chàng đừng làm loạn nữa được không? Chàng đang nói gì vậy, ta một câu cũng không hiểu."

Trong lúc tức giận, ngay cả kính ngữ cũng chẳng còn, Ngu Ninh gọi thẳng tên hắn, trên chiếc giường nhỏ này nàng vừa đ.ấ.m vừa đá, len lén dùng sức nhéo vào vai hắn.

Hơi cứng, không nhéo được.

"Hỏi đàng hoàng thì không nói, đây là giận quá hóa rồ à?"

Lực đạo Ngu Ninh dùng trên người hắn chẳng đáng là bao, Thẩm Thác không thấy đau, ngược lại còn thấy nóng hơn một chút. Ánh mắt hắn dần dần trở nên u ám, nhìn nàng chằm chằm.

"Ngu Ninh, nàng còn càn quấy, ta sẽ không khách sáo đâu."

Thật ra, cho dù Ngu Ninh không nói, Thẩm Thác cũng hiểu. Tâm tư của nàng đều viết hết lên mặt, hôm qua là hắn sơ suất nên không phát hiện ra.

Bây giờ thì rõ ràng rồi.

Trên mặt Thẩm Thác thoáng hiện ý cười khó nhận ra, hai tay giữ chặt cổ tay Ngu Ninh không cho nàng làm loạn. "Có sức lực như vậy, chi bằng chúng ta làm chút chuyện tiêu hao sức lực."

"Hừ, Bệ hạ cùng ta làm những chuyện này có ý nghĩa gì? Ngài thích ai thì đi tìm người đó đi."

"Trẫm chỉ muốn làm với nàng, nàng nói nhiều lời vô ích như vậy làm gì? Mau ngậm miệng lại."

Ngu Ninh trừng mắt, hung dữ nhìn Thẩm Thác, ánh mắt đó như muốn nói: Nếu chàng còn nói thêm một câu nữa, ta sẽ cắn c.h.ế.t chàng.

"Được rồi, đừng giận nữa, trêu nàng một chút thôi." Thẩm Thác cố ý trêu chọc nàng, quả nhiên thấy nàng xù lông lên.

Hắn nhẹ nhàng v.uốt ve má Ngu Ninh, giải thích: "Có một số người chỉ có thể làm thân nhân, làm huynh muội, sẽ không có quan hệ nào khác. Người nằm cạnh gối, chỉ có một mình nàng thôi."

Ngu Ninh cụp mắt xuống, bĩu môi. "Nói hay lắm. Đối với biểu muội thì tính tình tốt như vậy, đối với ta thì thường xuyên cãi nhau, đủ loại ghét bỏ, thật sự không nhìn ra là thái độ đối xử với người nằm cạnh gối."

"Không có ghét bỏ, là đang dạy dỗ nàng. Bởi vì Thẩm Thác ở trước mặt nàng mới là một người chân thật, đối với người khác... Trẫm lười nói nhiều mà thôi."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 161: Chương 161


Thẩm Thác cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. "Ngu Ninh, lẽ nào nàng thật sự không hiểu sao? Rốt cuộc nàng đang lo lắng điều gì? Chúng ta có Tiểu Bảo, huyết mạch ràng buộc, vĩnh viễn không thể cắt đứt. Nữ quan này nếu nàng không muốn làm, vậy nàng cũng có thể vào hậu cung..."

"Ai thèm làm thiếp cho chàng!"

Thẩm Thác: "?"

"Nội mệnh phụ không phải thiếp, hơn nữa, trẫm cũng không nói để nàng làm phi tần."

Ngu Ninh ngẩn người, vội vàng đưa tay bịt miệng Thẩm Thác. "Ai nói ta không muốn làm nữ quan? Ta còn chưa làm đủ chức nữ quan này đâu. Những chuyện khác chàng đừng nói vội."

Kỳ lạ thật, Thẩm Thác quá kỳ lạ, nàng còn chưa kịp dụ dỗ hắn, người này đã lật hết bài tẩy ra rồi.

Đây là lời gì chứ? Nửa đêm tới đây nói lung tung, nàng còn chưa kịp phản ứng.

"Sao vậy? Nàng có chỗ nào không hài lòng? Ta nhớ năm năm trước chúng ta đã thành hôn, chưa từng hòa ly."

Cho nên, từ đầu đến cuối bọn họ vẫn là phu thê, chưa từng thay đổi.

"Không giống nhau, không phải cùng một chuyện. Tóm lại, bây giờ ta buồn ngủ rồi, lần sau nói tiếp."

Ngu Ninh mơ mơ màng màng nói không rõ ràng, bây giờ trong đầu nàng rối như tơ vò, không thể suy nghĩ được, cho nên chuyện gì cũng để nàng ngủ dậy rồi nói!

Quả thật đã rất muộn, Thẩm Thác cũng không ép nàng phải nói rõ ràng. Người đã ở bên cạnh, bọn họ còn rất nhiều thời gian ở bên nhau, không vội.

Cuộc sống của Ngu Ninh ở Dược Thiện Cục vẫn như cũ. Một tháng trôi qua, nàng sống rất sung sướng, thậm chí còn tiêu diêu hơn cả ở bên ngoài.

Bốn người Đỗ Nhược cũng rất thú vị, mỗi người một tính cách.

Hôm nay, Ngu Ninh lại đi đưa dược thiện cho Trương Thượng Cung, Hứa Như Yên không có việc gì làm nên cũng đi cùng, vừa đi vừa nói chuyện cho có bạn.

"Phía trước có nhiều người vây quanh như vậy, là xảy ra chuyện gì sao?" Hứa Như Yên kéo Ngu Ninh ra xa một chút, cẩn thận nói: "Đừng thấy trong cung ít quý nhân, cả Nội Thị Tỉnh đều nhàn rỗi, nhưng nơi nào có người thì nơi đó có tranh đấu, nữ quan thăng chức cũng phải tranh giành, chắc chắn lại là một đống chuyện rắc rối, chúng ta mau đi thôi, tránh xa một chút."

"Chuyện gì mà có thể vây quanh nhiều người như vậy? Đi thôi, đi thôi, đi xem xảy ra chuyện gì, hóng hớt một chút." Ngu Ninh vốn là người thích hóng chuyện, lòng hiếu kỳ lại nặng, đương nhiên nàng không chịu đi, còn kéo Hứa Như Yên lại gần nghe ngóng.

Giữa đám đông có mấy hàng nữ tử mặc váy múa đang đứng, vũ cơ đứng đầu ôm lấy khuôn mặt lở loét khóc lóc, thái giám quản sự của Nội Thị Tỉnh thẩm vấn mọi người, một vòng thẩm vấn, mũi nhọn chĩa về phía vũ cơ có dung mạo đặc biệt xuất chúng kia.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 162: Chương 162


Vũ cơ bị nghi ngờ chính là Phương Chỉ.

Thái giám quản sự: "Phương Chỉ nương tử, ngươi nói ba ngày trước lúc hoàng hôn ngươi luyện múa ở Đài Cam Lộ, nhưng ngươi đi một mình, không có ai làm chứng cho ngươi, chuyện này ngươi giải thích thế nào?"

Phương Chỉ nhìn lướt qua vũ cơ đang khóc, ưỡn thẳng lưng: "Ta không nói dối, lúc đó ta đang ở đài Cam Lộ luyện múa."

Nàng và vũ cơ bị hạ độc cho nát mặt kia có chút hiềm khích, lại thêm không có người làm chứng chứng minh lúc đó nàng không có mặt ở đó, cho dù có biện giải thế nào cũng là mục tiêu bị nhắm vào, thái giám quản sự không tin lời nàng nói.

Đám đông vây xem chỉ hóng chuyện, không ai tham gia tranh luận, thái giám quản sự hạ lệnh giam Phương Chỉ lại, tiện thể sai người giải tán đám đông.

Lúc này, Ngu Ninh bước lên, cao giọng nói: "Ta chính là nhân chứng của Phương Chỉ nương tử. Ba ngày trước lúc hoàng hôn, ta đưa dược thiện cho Thái hậu nương nương, vừa hay đi ngang qua đài Cam Lộ, thấy Phương Chỉ nương tử đang luyện múa bên trong."

Lời vừa dứt, mọi người đều nhìn về phía Ngu Ninh. Thái giám quản sự nhíu mày, vẻ mặt khó chịu nhìn Ngu Ninh, hỏi: "Ngươi là ai? Ai biết được lời ngươi nói là thật hay giả? Ta cảnh cáo ngươi, ở trong cung làm chứng giả là phải ăn đòn đấy."

Thái giám quản sự đang nói chuyện không nhận ra Ngu Ninh, nhưng trong đám tiểu thái giám phía sau lại có người nhận ra nàng. Tiểu thái giám vội vàng kéo ống tay áo của thái giám quản sự, nhỏ giọng nhắc nhở: Phải cẩn thận, vị nữ quan này tuy chức quan không cao, nhưng là cháu gái ruột của Thái hậu nương nương, con gái của Vĩnh Ninh Hầu.

Ngu Ninh không phải bênh vực Phương Chỉ, nàng nói là sự thật, lúc đó chỉ là tình cờ nhìn thấy mà thôi.

Nàng và Phương Chỉ có chút giao tình, lại có lý do chính đáng để làm chứng, tại sao không nói ra sự thật chứ?

"Lý Thượng Cung bên cạnh Thái hậu nương nương có thể làm chứng, lúc dùng bữa tối hôm đó ta quả thực có đến Tường An Cung đưa dược thiện cho Thái hậu nương nương. Hơn nữa đài Cam Lộ nằm trên đường từ Tường An Cung đến Dược Thiện Cục, ta đi ngang qua đài Cam Lộ, thấy Phương Chỉ nương tử ở bên trong, hoàn toàn hợp tình hợp lý."

Thái giám quản sự trong lòng thầm mắng Ngu Ninh lắm chuyện, nhưng ngoài mặt vẫn phải cười gượng đáp lời, lập tức tuyên bố Phương Chỉ có nhân chứng, xóa bỏ hiềm nghi hạ độc.

Làm chứng xong, Ngu Ninh và Hứa Như Yên quay về. Một lát sau Phương Chỉ đuổi theo, chân thành cảm tạ Ngu Ninh.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 163: Chương 163


"Được Tam Nương tử làm chứng cho ta, Phương Chỉ vô cùng cảm kích. Nếu không có Tam Nương tử, bây giờ e là ta đã bị dùng hình rồi."

Ngu Ninh không cho rằng mình đang giúp Phương Chỉ, nàng chỉ làm theo lương tâm, muốn nói ra sự thật, không thể thấy người vô tội bị oan uổng. Nhưng Phương Chỉ vẫn áy náy, nhất định phải báo đáp.

Sau một hồi từ chối, cuối cùng Ngu Ninh hỏi nàng: "Cô biết nấu ăn không?"

Phương Chỉ gật đầu.

"Vậy Phương Chỉ nương tử hãy theo ta đến Dược Thiện Cục, nấu cho ta một bữa ngon nhé."

Chỉ một bữa cơm sao có thể báo đáp được? Cho dù làm mười bữa cơm thì ân tình này cũng đã nợ rồi.

Mấy người trở về Dược Thiện Cục, Phương Chỉ quả nhiên làm một bàn thức ăn ngon với hương vị đặc biệt.

"Mẹ ta là người ngoại tộc, cách nấu ăn của ta có chút khác biệt so với Trung Nguyên, nhưng ăn rất ngon. Tam Nương tử nếu thích, sau này ta sẽ thường xuyên đến nấu ăn cho Tam Nương tử."

Ngu Ninh bị hương thơm của đồ ăn ngon làm cho mê mẩn, cầm đũa lên gắp thức ăn, tiện thể mời Phương Chỉ và Hứa Như Yên cùng ngồi xuống ăn cơm.

"Phương Chỉ nương tử, người của Giáo Ty Phường không phải rất đông sao? Sao lại xảy ra chuyện như vậy?", Hứa Như Yên tò mò hỏi.

"Ngày thường thì không sao, nhưng lần này thì khác. Tháng sau công chúa Lý Triều và sứ thần sẽ đến kinh, nếu có thể xuất hiện trong bữa tiệc thì cũng coi như có chút danh tiếng. Cho dù là vì muốn thăng tiến hay tìm một lang quân như ý, mọi người đều phải tranh giành."

Bản thân Phương Chỉ cũng vậy, nàng mang dòng m.á.u ngoại tộc, từ nhỏ đã không được người nhà yêu thương, vào cung cũng là để爭 một phen, cố gắng vươn lên.

"Công chúa Lý Triều vào kinh?" Ngu Ninh từ trong cuộc đối thoại của họ nắm bắt được tin tức mấu chốt, lập tức truy hỏi: "Vị công chúa Lý Triều này vào kinh, chẳng lẽ là để hòa thân sao?"

"Đó là đương nhiên." Phương Chỉ gật đầu, "Công chúa xuất sứ, còn có thể có ý gì khác, hiện giờ người đã đang trên đường đến rồi."

Hứa Như Yên thấy Ngu Ninh khẽ nhíu mày, vội vàng nói: "Bệ hạ không nạp phi, có lẽ vị công chúa Lý Triều này là đến để gả cho vị vương gia nào khác trong tông thất."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 164: Chương 164


Lời này vừa nói ra, ngay cả nàng cũng cảm thấy không đúng, hoàng thất con cháu thưa thớt, nào còn vương gia nào khác nữa, ngoài Hoàng thượng và Tấn Tiểu Vương gia, những người còn lại đều là chi thứ.

Phương Chỉ mỉm cười, không phản bác.

Thực ra Hoàng thượng không gần nữ sắc và việc nạp công chúa hòa thân vào hậu cung không hề liên quan đến nhau, vì bang giao hai nước mà cưới thôi, còn sủng ái hay không, đó là chuyện sau này.

Ăn tối xong, Phương Chỉ rời khỏi Dược Thiện Cục, không lâu sau Lý Thượng Cung liền đến, tuyên Ngu Ninh đến Tường An Cung diện kiến Thái hậu.

Từ khi vào cung, Thái hậu thường xuyên gọi Ngu Ninh đến trò chuyện, nhưng hôm qua Ngu Ninh mới đến Tường An Cung, cho nên hôm nay Thái hậu triệu kiến, e rằng không phải vì chuyện hôm nay nàng làm chứng cho Phương Chỉ.

Trong lòng Ngu Ninh có chút suy đoán, không ngờ lại đoán đúng thật.

"Lúc sắp xếp chức vị cho con, ta vốn định đưa con vào Thượng Cung Cục, theo Trương Thượng Cung học hỏi những việc đứng đắn, ai ngờ..."

Ai ngờ tên nghịch tử kia lại làm trái ý bà, nhằm vào con gái nhà họ Tạ như vậy, lại đưa Ngu Ninh vào Dược Thiện Cục chẳng có chút tiền đồ nào!

Tạ Thái hậu vì chuyện này mà tức giận mấy ngày liền, nhưng Hoàng thượng nắm giữ đại quyền, bà đã già rồi, không còn sức lực để đối đầu với Hoàng thượng nữa.

"Thần Duyệt, cô mẫu biết, con tâm địa thiện lương, không muốn nhìn thấy chuyện bất công xảy ra trước mắt, nhưng sau này gặp phải chuyện như vậy, vẫn phải cẩn thận hơn, cố gắng bảo toàn bản thân, đừng nhúng tay vào, cô mẫu không biết còn có thể che chở cho con được bao lâu nữa, tuy rằng bây giờ có thể, nhưng về sau thì khó nói, dù sao trong cung này, còn có một người có thể quyết định sống c.h.ế.t của con..."

Tạ Thái hậu dặn dò một phen, Ngu Ninh liên tục gật đầu, vâng dạ tất cả.

Ngu Ninh có thể nghe ra, trong lời nói của cô mẫu đều đang mắng Thẩm Thác, cô mẫu cảm thấy Thẩm Thác nhằm vào nhà họ Tạ, cũng sẽ nhằm vào nàng, vì vậy mới bảo nàng làm việc cẩn thận hơn, đừng để người khác nắm được điểm yếu.

Nhưng tỷ tỷ đã nói, thế gia đại tộc suy tàn không chỉ riêng nhà họ Tạ.

Hơn nữa, Thẩm Thác cũng không hề nhằm vào nàng...

Cô mẫu cả đời vinh quang, giờ đây vì sự phát triển của nhà họ Tạ cũng phải cẩn thận dè dặt, lần trước không thành công đưa Tạ Doanh Xuân vào hậu cung, cô mẫu hẳn là rất thất vọng.

Đang nói chuyện, Lý Thượng Cung vòng qua bình phong đi vào, khom người nói: "Thái hậu nương nương, Tam Nương Tử, Bệ hạ giá lâm."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 165: Chương 165


"Tháng này đã đến thỉnh an rồi, sao lại đến nữa?" Tạ Thái hậu day day mi tâm, bảo Lý Thượng Cung mời người vào.

Lúc Thẩm Thác đi vào, Ngu Ninh đang ngồi bên bàn trà pha trà, nàng cung kính hành lễ, sau đó liền chuyên tâm vào việc trong tay, không ngẩng đầu lên nhìn lấy một cái.

Màn kịch mẫu từ tử hiếu giả dối, Tạ Thái hậu đã diễn hai mươi năm, bà nói chuyện với Thẩm Thác rất trôi chảy.

Ban đầu hai người nói chuyện chi tiêu trong cung, nói một hồi, Tạ Thái hậu nhắc đến chuyện công chúa hòa thân do Lý Triều đưa tới.

"Hậu cung của Bệ hạ trống vắng, cũng đến lúc nạp vài vị phi tần vào hầu hạ bên cạnh rồi, triều đình có rất nhiều đại thần thúc giục chuyện này, mấy lần nhắc đến với ta, vì việc nối dõi tông đường, Bệ hạ cũng nên để tâm một chút, dù sao hoàng tự mới là gốc rễ để kế thừa."

Thẩm Thác không hề lay động, vẫn là những lời cũ rích, hắn còn trẻ, không vội.

Tạ Thái hậu mặc kệ hắn có vội hay không, chỉ cần chọc tức Thẩm Thác là được rồi, Thẩm Thác đã không nể mặt bà như vậy, bà cũng không quan tâm Thẩm Thác có bằng lòng hay không, cứ thế nói tiếp.

"Đại tuyển không vội, nhưng công chúa do Lý Triều đưa đến không thể怠慢, Bệ hạ ít nhất cũng phải phong cho nàng ta một phi vị, dù là cho vị trí Quý phi cũng được, thể diện của nước bạn không thể không giữ."

Thẩm Thác không nói gì, chỉ liếc nhìn Ngu Ninh một cái, thấy nàng im lặng, không có chút phản ứng nào, hắn khẽ ho hai tiếng, nói: "Cổ họng hơi khô."

Tạ Thái hậu: "Thần Duyệt, dâng trà cho Bệ hạ."

Ngu Ninh: "Vâng."

Nàng bưng chén trà dâng lên trước mặt Thẩm Thác, tư thái cung kính, sắc mặt như thường.

"Làm phiền Tạ Tư Thiện rồi."

Ánh mắt Ngu Ninh lóe lên, bất đắc dĩ đáp: "Không dám, mời Bệ hạ dùng trà."

Hắn muốn làm gì chứ, cứ phải khách sáo trước mặt Thái hậu như vậy, cố tình tạo cơ hội nói chuyện sao, có chuyện gì thì lúc khác nói không được hay sao, ngụm trà này nhất định phải uống ngay bây giờ?

Thẩm Thác nhận lấy, ngón tay có vết chai mỏng manh tiếp xúc trong khoảnh khắc với mu bàn tay mềm mại.

"Choang!!"

Cổ tay buông lỏng, chén trà không cẩn thận rơi xuống đất, nước trà đổ hết lên long bào, làm ướt một mảng lớn.

Ngu Ninh cảm thấy Thẩm Thác là cố ý, nhưng ai bảo hắn là Hoàng thượng, cho dù có phải hắn lỡ tay làm rơi hay không, cũng chỉ có thể là lỗi của nàng.

"Thiếp thân lỡ tay, xin Bệ hạ thứ tội." Ngu Ninh vội vàng lấy khăn lau vạt áo cho Thẩm Thác.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 166: Chương 166


"Thần Duyệt con cũng thật là, sao có thể bất cẩn như vậy chứ, nếu không phải Bệ hạ rộng lượng không so đo với con, lúc này đã phải phạt con nặng rồi."

Tạ Thái hậu cũng sợ Thẩm Thác mượn cớ gây khó dễ, cho nên trước tiên trách mắng Ngu Ninh vài câu, sau đó đuổi nàng ra ngoài.

"Mẫu hậu nghỉ ngơi đi, nhi thần xin cáo lui trước."

Thẩm Thác muốn về cung thay y phục, nói chưa được hai câu liền rời đi, vừa ra khỏi cửa cung Tường An Cung, thấy Ngu Ninh chưa đi xa, hắn chỉ chỉ về phía trước, Lương Đức lập tức hiểu ý, bảo mọi người đi nhanh lên đuổi theo.

Long giá đi ngang qua bên cạnh, Ngu Ninh khom người hành lễ, vừa đứng dậy liền nghe thấy người nào đó nói: "Trẫm đột nhiên muốn ăn dược thiện, Tạ Tư Thiện lát nữa đưa một phần đến Tử Thần Điện cho trẫm."

Ngu Ninh miệng thì nói vâng, nhưng lại không hề kiêng dè mà trợn trắng mắt với Thẩm Thác để bày tỏ sự cạn lời.

Thẩm Thác nhìn thấy, nhưng vẫn mỉm cười nhìn nàng.

Hắn đã chứng kiến đủ loại hành vi và lời nói phạm thượng, bất kính của Ngu Ninh, nên đã quen rồi, chẳng còn thấy lạ nữa.

Một canh giờ sau, Ngu Ninh xách hộp thức ăn bước vào cửa lớn Tử Thần Điện.

Trong tẩm điện yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lửa cháy tí tách nhỏ bé, gió thổi qua rèm cửa lay động nhẹ nhàng, duy chỉ không thấy bóng người.

Ngu Ninh đi một vòng trong điện, sau đó ra ngoài hỏi Lương Đức, mới biết Thẩm Thác đang tắm gội ở Ôn Trì phía sau điện.

Nghe nói đến tắm gội, Ngu Ninh liền hứng thú, bỏ hộp thức ăn xuống đi về phía sau điện.

Hơi nước bốc lên nghi ngút từ Ôn Trì, bao phủ toàn bộ hậu điện thành một vùng m.ô.n.g lung mờ ảo.

Nửa thân trên rắn chắc của nam nhân lọt vào tầm mắt, Ngu Ninh đứng bên cạnh bình phong, ánh mắt hứng thú dừng trên người hắn.

Ban đêm ân ái, đèn hầu như đều tắt, hai người chẳng nhìn rõ thân thể đối phương, chỉ dựa vào xúc giác.

Giờ thì đôi mắt nàng đã được bù đắp.

"Nàng còn định nhìn nữa chừng nào?"

Thẩm Thác dựa vào thành bể, nhắm mắt dưỡng thần. Ngu Ninh cứ tưởng hắn không biết mình vào, nào ngờ hắn lại rõ như lòng bàn tay.

"Bệ hạ không cho nhìn sao?" Ngu Ninh hỏi ngược lại, thong thả bước đến bên bể ngồi xổm xuống, nhìn hắn từ trên cao.

Lúc trước luôn là Thẩm Thác ở trên, hôm nay nàng từ trên nhìn xuống, lại có một cảm giác khác lạ.

"Nhìn đi, muốn nhìn bao lâu cũng được. Nhưng trẫm không cho nàng nhìn không công."

Thẩm Thác bỗng đứng phắt dậy khỏi mặt nước, túm lấy tay Ngu Ninh, kéo nàng lại gần.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 167: Chương 167


Vạt váy bay tứ tung, một nửa rơi xuống nước, nước thấm ướt vạt áo, loang dần lên trên.

"Nghe nói Lý Triều đưa công chúa sang cầu thân, nàng lại bình tĩnh thế, Ngu Ninh, chuyện này không giống tính tình của nàng."

"Tính tình của ta? Bệ hạ nghĩ ta nên thế nào? Có phải ta nên giận dỗi, làm ầm lên, cấm không cho công chúa hòa thân vào hậu cung, mới đúng là tính tình của ta sao?"

Thẩm Thác im lặng, coi như ngầm thừa nhận.

Đúng là tính tình Ngu Ninh không tốt, qua chuyện của Lý Vân Thanh và Thẩm Tri Nhu là biết, nàng rất coi trọng chuyện hắn trong sạch, không cho phép bên cạnh hắn có nữ nhân khác, dù hắn là hoàng đế cũng không được.

Nhưng giờ công chúa hòa thân của Lý Triều sắp đến kinh thành, gả vào hoàng cung, sao nàng lại chẳng có phản ứng gì, như thể chuyện chẳng liên quan đến mình?

"Ta không phải người không hiểu chuyện, việc triều chính ta không can thiệp được, cưới hay không là do bệ hạ quyết định, bệ hạ muốn cưới công chúa hòa thân, ta không thể làm gì. Nhưng bệ hạ phải biết, ta sẽ không vui, sẽ thấy buồn nôn... Nếu bên cạnh bệ hạ có người khác, ta sẽ xuất cung."

"Nếu bên cạnh trẫm chỉ có mình nàng, mãi mãi không có ai khác thì sao?"

Ngu Ninh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thác, nghĩ một lúc rồi ranh mãnh đáp: "Bệ hạ từng nói, chúng ta sẽ mãi là phu thê mà."

"Phải."

"Phu thê trong mắt ta, phải một lòng một dạ, vì tình chung thủy, nếu không thì chỉ là chồng cũ thôi."

Thẩm Thác chậm rãi cởi bỏ chiếc váy dài ướt sũng, từng lớp từng lớp ném xuống đất. "Ngu Ninh, nàng đang uy h.i.ế.p trẫm sao? Nàng lấy đâu ra gan uy h.i.ế.p trẫm, dám nói ra những lời này."

Hay là dùng hai chữ phu thê để dụ dỗ hắn? Ngu Ninh đã nắm chắc hắn rồi, biết d*c v*ng của hắn, biết hắn thích nàng.

"Vậy thì tùy ý bệ hạ, dù sao ta cũng không ép được chàng."

Cái gọi là dụ dỗ, mỹ nhân kế, bất quá cũng chỉ là愿者上钩 (người nguyện ý mắc câu) mà thôi.

Mười ngày sau, sứ thần Lý Triều vào kinh, công chúa Lý Triều ở dịch quán hai ngày rồi được Thái hậu mời vào cung, ở tại Vân Cảnh điện bên cạnh Tường An cung.

Công chúa Lý Triều vừa vào cung, cung nhân đều bận rộn hẳn lên, không khí trong Nội Thị Tỉnh có chút thay đổi vi diệu.

Chập tối, trời chưa tối hẳn, Ngu Ninh vừa đưa dược thiện xong thì về ngay, nhưng phòng bếp vẫn sáng đèn, Đỗ Nhược và mấy người khác vẫn đang bận rộn.

"Vừa đưa dược thiện cho Trương Thượng cung xong, sao mọi người lại bận rộn thế này? Có phải Tử Thần điện sai bảo không?"
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 168: Chương 168


Giờ này rồi, ngoài Thẩm Thác ra chắc chẳng ai sai khiến Dược Thiện cục bận việc, e là đêm nay lại không được nghỉ, lát nữa còn phải đưa dược thiện đến Tử Thần điện.

Đỗ Nhược lắc đầu.

Điện Vân Cảnh nguyện tráng lệ, đúng vào tiết xuân, cảnh sắc tươi đẹp. Đèn đuốc trong cung sáng rực, chiếu sáng non nước, cung điện nguy nga, còn rực rỡ hơn cả thiên cung.

Cung nữ trong điện Vân Cảnh vào bẩm báo, sau đó dẫn Ngu Ninh cùng hai người nữa vào tẩm điện.

Trong điện hương thơm thoang thoảng, không rõ là hương gì, chắc là hương liệu công chúa Hoa Dung mang từ Lý Triều đến.

"Đưa lên đây."

Công chúa Hoa Dung ngồi bên bàn tròn bằng gỗ lê hoa, bảo Ngu Ninh dâng dược thiện lên, cầm thìa bạch ngọc khuấy cháo dược thiện, nhíu mày nhìn.

Mùi vị dược thiện không dễ ngửi, cũng không ngon miệng.

Đỗ Nhược và Phục Linh giới thiệu công dụng của dược thiện, nhưng mới nói được một nửa đã bị công chúa Hoa Dung ngắt lời.

"Thật sự khó nuốt, xem ra bản cung đã kỳ vọng quá nhiều vào dược thiện này rồi, thôi, các ngươi lui xuống đi. Người đâu, đem thứ này đổ đi."

Đỗ Nhược và Phục Linh có chút xót xa nhìn hai phần dược thiện bị đổ bỏ, luyến tiếc đi theo Ngu Ninh ra ngoài.

"À đúng rồi, an thần hương Nữ Y thự đưa tới cũng không tệ, lát nữa bảo họ đưa thêm chút nữa đến."

Công chúa Hoa Dung dặn dò cung nữ bên cạnh, cung nữ liền đi về phía Nữ Y thự.

Nữ Y thự và Dược Thiện cục cùng một sân, cung nữ kia đi cùng đường với Ngu Ninh.

Biết được trong điện công chúa Hoa Dung là mùi hương của an thần hương, Ngu Ninh thấy hơi lạ, nhớ đến an thần hương mà Hứa Như Yên từng đưa cho nàng dùng.

Hai loại an thần hương này hoàn toàn khác nhau, chắc là Nữ Y thự có vài loại an thần hương khác nhau?

Dạo này Ngu Ninh hay bị mất ngủ, bèn đi theo cung nữ kia đến phòng thuốc của Nữ Y thự, muốn xin chút an thần hương về dùng.

"Đây, Tạ Tư Thiện, an thần hương của cô đây." Lý y sư đưa gói hương hoàn đã gói kỹ cho Ngu Ninh, dặn nàng mỗi lần không được đốt quá nhiều, nếu không sẽ hại thân thể.

"Ta vẫn nhớ an thần hương Như Yên đưa cho ta, lần trước đi săn mùa thu, Như Yên đưa ta một phần, ta nhớ rất rõ, mùi hương đó rất dễ chịu."

Lý y sư nói: "Sao có thể, Nữ Y thự chúng ta chỉ có một loại an thần hương, dù là dùng cho ai cũng như nhau, nữ y không được tự ý điều chế hương liệu riêng cho quan lại hay gia quyến dùng, đó là phạm cung quy, sẽ bị phạt."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 169: Chương 169


Ngu Ninh vội ngậm miệng, nàng biết mình lỡ lời, đành cầm an thần hương rời đi.

Đây quả thực không phải hương lần trước, Ngu Ninh cảm thấy hương Như Yên đưa cho nàng chắc là làm riêng, nhưng lúc đó hai người còn chưa thân thiết, sao nàng ta lại cho mình an thần hương đặc biệt chứ?

Vừa rồi lỡ lời trước mặt Lý y sư, Ngu Ninh sợ liên lụy đến Hứa Như Yên, nên gõ cửa phòng bên cạnh, muốn nói với Hứa Như Yên một tiếng.

"Như Yên, mở cửa đi, ngươi có ở trong không?"

Ngu Ninh khẽ gõ cửa, nghe thấy bên trong có tiếng động nhỏ.

"Ai vậy?"

"Ta, Ngu Ninh."

Nàng nghe thấy tiếng sột soạt mặc quần áo, một lát sau, Hứa Như Yên mở cửa, dụi mắt, vẻ mặt buồn ngủ.

"Ngu Ninh à, có chuyện gì vậy?"

"Ta vừa rồi trước mặt Lý y sư, hình như đã nói lời không nên nói..."

Ngu Ninh kể lại chuyện vừa rồi, nhưng Hứa Như Yên vừa ngáp vừa dựa vào khung cửa.

Không biết có nghe thấy không, chỉ thấy nàng ta xua tay nói không sao, vừa ngáp vừa nói: "Haizz, không sao đâu, ta hay tự điều chế hương liệu, không có việc gì đâu, Lý y sư biết cả đấy, chắc là bà ấy nhắc nhở ngươi thôi."

"Vậy à, vậy thì tốt."

Ngu Ninh thở phào nhẹ nhõm, thấy Hứa Như Yên mơ màng quay lại giường nằm, tùy ý chỉ cái giá bên cạnh, lẩm bẩm: "Trên đó có nhiều đồ lắm, Ninh Ninh ngươi xem có thích gì thì cứ lấy, ta cũng không nhớ mình đã làm hương gì rồi."

Ngu Ninh đóng cửa phòng, đi đến trước giá, nhìn những lọ nhỏ lấp lánh.

Rất nhiều hương liệu bày trên đó, trên mỗi lọ đều dán giấy ghi tên.

Khứu giác của Ngu Ninh khá tốt, nàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ánh mắt tìm kiếm trên giá.

Mùi an thần hương kia nàng ngửi thấy rồi, nhưng không thấy lọ nào ghi ba chữ an thần hương.

"Như Yên, hình như ta không thấy an thần hương của ngươi, nhưng ta ngửi thấy mùi an thần hương lần trước ngươi đưa cho ta, mùi hương này thật sự rất đặc biệt."

Hứa Như Yên không đáp lại, đã nằm trên giường ngủ say.

Ngu Ninh cười lắc đầu, cầm mấy lọ lên mở ra ngửi thử, cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở lọ nhỏ màu xanh.

"Mê hương?"

Ở đây lại có cả mê hương? Như Yên lại còn điều chế thứ này, nếu bị kẻ xấu nhìn thấy, sẽ rước họa vào thân.

Ngu Ninh thầm nghĩ Hứa Như Yên thật sơ ý, lại cứ thế bày mê hương trên giá.

Nàng tò mò cầm xuống, đưa lên mũi ngửi thử.

"Mùi hương này..."

Ngu Ninh cau mày, không dám tin mà ngửi lại lần nữa.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 170: Chương 170


Không sai, chính là mùi này! Hương này lại là mê hương sao?

Hay là, dán nhầm nhãn rồi?

Ngu Ninh xoay người, định gọi Hứa Như Yên dậy hỏi, nhưng lại thôi.

Nàng lấy mấy viên hương hoàn trong lọ ra cất cẩn thận, rồi rời khỏi phòng Hứa Như Yên.

Đêm đó, Ngu Ninh trằn trọc mãi không ngủ được, sáng sớm hôm sau, nàng lấy cớ mất ngủ, tim đập nhanh đến Thái Y viện.

Nàng không tin tưởng các nữ y trong Nữ Y thự, vì họ đều là đồng nghiệp của Hứa Như Yên, còn Khương thái y là do Tạ gia đưa vào cung, được Thái hậu nương nương chống lưng, đáng tin nhất.

"Khương thái y, dạo này con hay bị tim đập nhanh về đêm, ngủ không được, ngài xem an thần hương này thế nào, con có thể dùng để an thần không?"

Khương thái y nghiền nát hương hoàn, vê bột mịn trên đầu ngón tay ngửi thử, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

"Nếu ngủ không được, thì nên ăn uống điều dưỡng, đừng suy nghĩ nhiều, nếu thật sự nghiêm trọng, dùng chút an thần hương cũng không sao, nhưng cái này..."

"Loại hương liệu này tuy không gây hại cho cơ thể, nhưng không thể lệ thuộc vào nó để ngủ được. Lâu dần sẽ thành quen, không được không được, Tam Nương Tử không thể dùng thứ này."

"Hương này... rốt cuộc là gì?"

"Tam Nương Tử không biết sao?" Khương thái y biến sắc, nghiêm nghị nói: "An thần hương chỉ có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ, công hiệu không lớn, nhưng loại hương này thì khác. Đây là mê hương, một khi đã ngủ say sẽ không tỉnh lại giữa chừng, cho dù có bị người ta khiêng đi bán cũng không hay biết. Hương hoàn này nếu không phải của nương tử, thì phải hết sức cẩn thận."

Ngu Ninh: "..."

Trở về Dược Thiện Cục từ Thái Y Viện, Ngu Ninh đi rất chậm.

Nàng cứ nghĩ mãi mà không hiểu vì sao Hứa Như Yên lại đưa cho nàng mê hương, vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra nguyên do.

Nàng và Hứa Như Yên vốn không quen biết, chẳng hề có thù oán gì, tại sao lại bị hạ mê hương?

Mục đích của Hứa Như Yên là gì?

Ngu Ninh không thể tự lừa mình dối người rằng Hứa Như Yên chỉ là vô ý. Dù sao thì trước đó mỗi lần nàng nhắc đến chuyện an thần hương, Hứa Như Yên đều né tránh ánh mắt, có vẻ chột dạ.

Trước kia nàng còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng bây giờ nghĩ lại, chuyện này chắc chắn không phải trùng hợp.

Ngu Ninh do dự, nàng xem Hứa Như Yên là bạn, trong lòng có chút lưỡng lự, không biết nên mở lời thế nào.

Thôi vậy, nàng không phải người giỏi che giấu, đã biết rồi thì không thể giả vờ không hay biết được. Hỏi thôi, nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 171: Chương 171


Ăn tối xong, Hứa Như Yên rảnh rỗi, dựa vào ghế dài trong sân, nhàn nhã cắn hạt dưa.

Nàng ta vốn không thích ăn hạt dưa, chỉ là học theo Ngu Ninh mà thôi. Nàng ta còn học được cách đánh bài, cuộc sống cũng thú vị hơn hẳn.

"Như Yên, ta có chuyện muốn hỏi ngươi." Ngu Ninh ngồi xuống ghế đá bên cạnh Hứa Như Yên, sắc mặt bình tĩnh.

"Cho ngươi, ăn hạt dưa đi."

Hứa Như Yên chia cho Ngu Ninh một nửa số hạt dưa, cười hì hì hỏi: "Chuyện gì muốn nói vậy?"

"Ngươi... có phải đang giấu ta chuyện gì không?"

Hứa Như Yên sững người, cả người bỗng trở nên mất tự nhiên. Nàng ta đứng dậy khỏi ghế dài, ngồi xuống ghế đá đối diện Ngu Ninh, dè dặt đáp: "Đương nhiên là không có, chúng ta sống chung với nhau lâu như vậy, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, ta có thể giấu ngươi chuyện gì chứ."

Thấy vậy, Ngu Ninh lấy ra một gói giấy, mở ra để lộ hương hoàn bên trong, đặt trước mặt Hứa Như Yên, "Trong phòng ngươi, ta nhìn thấy một lọ thuốc có ghi là mê dược. Ta tò mò ngửi thử, không ngờ mùi hương này rất quen thuộc."

"Ban đầu ta không tin, nên đã mang đến Thái Y Viện, hỏi thái y..."

Những lời tiếp theo không cần nói cũng hiểu, Hứa Như Yên đã toát mồ hôi lạnh, đứng ngồi không yên.

"Ngu Ninh... Ta..."

"Như Yên, ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao lại hạ mê dược ta không?"

Mê dược đó không ảnh hưởng gì đến cơ thể nàng, Ngu Ninh cũng không muốn truy cứu. Nàng chỉ không hiểu vì sao Hứa Như Yên lại làm vậy, nàng chỉ muốn có một câu trả lời mà thôi.

Nhưng mà...

Đối với Hứa Như Yên, nếu nói ra, e rằng sẽ mất mạng.

Nàng ta nhát gan lại sợ chết, thật sự không dám nói. Cho dù khoảng thời gian này đã kết thân với Ngu Ninh, có chút tình cảm, nàng ta cũng không dám nói.

Dù sao đó cũng là Thiên tử, có thể dễ dàng lấy mạng nàng ta.

"Ngươi đừng sợ, Như Yên. Ngươi có nỗi khổ gì, hoặc có ai sai khiến, uy h.i.ế.p ngươi, ngươi cứ nói với ta. Chức vị của ta tuy không cao, nhưng ngươi cũng biết, ta là người Tạ gia, Thái hậu nương nương là cô ruột của ta, ta có thể bảo vệ ngươi, làm chủ cho ngươi."

Ngu Ninh có thể nói như vậy, thật ra không chỉ dựa vào Tạ gia và Thái hậu, mà còn vì Thẩm Thác chắc chắn sẽ bảo vệ nàng, cho nên nàng mới có tự tin như vậy.

Nhưng nàng khuyên can hồi lâu, Hứa Như Yên ngoài việc xin lỗi ra, thì không nói được gì thêm.

Thấy Hứa Như Yên sợ hãi đáng thương, Ngu Ninh có chút không đành lòng, nhưng nàng đã nói ra rồi, thì phải hỏi cho ra lẽ.

"Không được không được, nói ra sẽ chết, nói ra sẽ chết..." Hứa Như Yên lẩm bẩm, sợ hãi tột độ.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 172: Chương 172


"Sao lại chết? Chỉ cần ngươi nói thật, ta đã nói sẽ bảo vệ ngươi. Còn ai có thể lớn hơn Thái hậu nương nương nữa chứ? Rốt cuộc ngươi sợ ai?"

Tính nóng nảy của Ngu Ninh bốc lên, giọng điệu có chút gay gắt. Nàng nhớ lại cảnh tượng lúc đi săn mùa thu, nhận ra lúc đó có điểm khác thường, trong lòng càng thêm bực bội.

"Vì sao không dám nói, ngươi mau nói đi, còn ai có thể lớn hơn Hoàng đế nữa, ngươi..."

Ngu Ninh nói đến đây, đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt bình tĩnh trở lại.

Nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mắt Hứa Như Yên, dò hỏi: "Chẳng lẽ là Hoàng đế, là Thẩm Thác sai khiến ngươi?"

Hứa Như Yên không nói, nhưng đầu đã sắp cúi gằm xuống mặt bàn đá.

Bộ dạng này của nàng ta, không nói cũng gần như là thừa nhận rồi.

"Thật sự là hắn?!"

Hứa Như Yên sắp khóc rồi, vẻ mặt tuyệt vọng, "Đã nói là sẽ c.h.ế.t mà... Ta không cố ý, xin lỗi Ninh Ninh, ta cũng hết cách rồi..."

Ngu Ninh suýt chút nữa nghẹt thở, tức c.h.ế.t vì tên cặn bã Thẩm Thác kia!

"Được rồi được rồi, đừng khóc." Ngu Ninh day trán, "Ngươi yên tâm, ngươi sẽ không c.h.ế.t đâu."

Nếu Thẩm Thác thật sự nhỏ nhen, vì tư tâm của mình mà trách tội người khác, vậy Ngu Ninh thật sự sẽ thấy buồn nôn.

Ngu Ninh bị Hứa Như Yên khóc đến đau đầu, kiên nhẫn dỗ dành Hứa Như Yên một hồi, sau đó hùng hổ bưng dược thiện đi tới Tử Thần Điện.

Trên đường đi, nàng gặp Thẩm Ưng.

"Tạ Tam tỷ tỷ, tỷ đến Tử Thần Điện sao? Ta cũng vậy, cùng đường rồi, chúng ta đi cùng nhau đi." Thẩm Ưng tính tình hào sảng, vì là huynh đệ tốt với Tạ Ngộ Cẩn, cho nên rất khách sáo với Ngu Ninh.

Đằng sau Thẩm Ưng có mấy thái giám, tay bưng rất nhiều châu báu, xem ra là muốn dâng tặng cho Thiên tử.

Thứ thu hút ánh mắt Ngu Ninh nhất, là con mèo lông dài trắng muốt mà Thẩm Ưng đang ôm trong lòng.

Con vật nhỏ này có đôi mắt xanh biếc, bộ lông mềm mại mượt mà, cái đuôi to xù, nằm gọn trong lòng Thẩm Ưng, thò đầu ra ngoài, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Đáng yêu quá!

Ngu Ninh dám chắc, đây là con mèo đáng yêu nhất mà nàng từng thấy, trong nháy mắt đã cướp đi toàn bộ sự chú ý của nàng, khiến nàng quên cả giận.

"Con mèo đáng yêu quá, là muốn dâng cho cẩu... khụ, muốn dâng cho Bệ hạ sao?"

Thẩm Ưng vui vẻ gật đầu, rất hào phóng đưa con mèo ra phía trước, cho Ngu Ninh sờ thử.

"Ta nghe cô cô nói, Hoàng thúc lúc nhỏ nhặt được một con mèo hoang màu trắng nuôi, nhưng Thái hậu nương nương không cho nuôi, đã vứt nó đi rồi. Hôm qua ta tình cờ nhìn thấy con này ở chùa Tướng Quốc, liền nghĩ mua về tặng cho Hoàng thúc."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 173: Chương 173


Ngu Ninh và Thẩm Ưng cùng nhau đi tới Tử Thần Điện, đề tài xoay quanh con mèo nói mãi không dứt, đến tận khi đứng ngoài Tử Thần Điện, nàng mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.

Con mèo đáng yêu quá, nàng về cũng phải nuôi một con mới được, chỉ là không biết có thể gặp được con nào xinh xắn như vậy nữa không.

Một lát sau, Lương Đức mời hai người cùng vào trong.

Ngu Ninh đến tìm Thẩm Thác để tính sổ, nhưng Thẩm Ưng lại ở đây, có vài lời không tiện nói, đành phải tạm thời nhẫn nhịn, cung kính đặt dược thiện lên bàn nhỏ.

Bên cạnh, Thẩm Ưng dâng con mèo lên như dâng bảo vật, đặt trước mặt Thẩm Thác.

"Có phải rất đẹp không? Ta đặc biệt tìm về để dâng tặng cho Hoàng thúc."

Vừa rồi còn nói là tình cờ gặp, bây giờ đã thành đặc biệt tìm về rồi.

Ngu Ninh thầm than, con cái sinh ra trong hoàng tộc, quả nhiên đều rất khéo ăn khéo nói, tâm tư kín đáo.

"Để nô tài ôm đi, cẩn thận cào Bệ hạ." Lương Đức vội vàng nói.

"Không sao." Thẩm Thác quả nhiên rất thích con mèo này, đặt nó lên bàn đùa nghịch một lúc.

Sau đó, hắn liếc mắt nhìn Ngu Ninh, chú ý tới ánh mắt nàng đang dừng trên con mèo, mỉm cười nói: "Tạ Tư Thiện cứ nhìn chằm chằm vào con mèo này, nếu nàng thích, chi bằng nàng thay trẫm chăm sóc nó."

Ngu Ninh thu hồi ánh mắt thèm muốn, cho Thẩm Thác xem màn biến sắc mặt, "Thiếp vụng về, e là chăm sóc không chu đáo, không dám nhận việc này."

Ăn của người ta thì phải nể mặt người ta, nàng đến để cãi nhau, mới không thèm chút ân huệ nhỏ nhoi của Thẩm Thác.

Tên cặn bã này không có lòng tốt gì cả!

"Ồ." Thẩm Thác khẽ cau mày, mất hứng thú đùa nghịch với con mèo, đánh giá Ngu Ninh từ trên xuống dưới.

Không đúng, giọng điệu và ánh mắt của Ngu Ninh hôm nay rất khác lạ.

Nàng lại bị làm sao thế này? Ai chọc giận nàng vậy?

Thẩm Ưng nhìn qua nhìn lại giữa hoàng thúc và Ngu Ninh, sau đó lập tức chuyển chủ đề.

Hắn còn có những vật phẩm quý hiếm khác muốn dâng tặng cho hoàng thúc, bèn mở miệng giới thiệu từng món một, để tiểu thái giám lần lượt bưng lên cho Thẩm Thác xem qua.

Thẩm Thác vừa nghe, vừa liếc mắt nhìn Ngu Ninh, vẫy tay với nàng, "Khụ, vai trẫm hơi mỏi, Tạ Tư Thiện nếu không có việc gì, chi bằng lại đây xoa bóp vai cho trẫm."

Ngu Ninh cười lạnh trong lòng, cố nén xúc động muốn trợn mắt, nắm chặt cổ tay, giả vờ tươi cười đi qua.

"Vâng, có điều sức của thiếp nhỏ, mong Bệ hạ đừng chê."

"Ừm, không chê, nàng tùy ý xoa bóp là được."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 174: Chương 174


"Hoàng thúc xem, đây là bức tranh từ tiền triều, cũng là tìm được từ chùa Tướng Quốc, loại giấy này là thành phẩm của quan thư phường tiền triều, tuyệt đối là bút tích thật..."

Thẩm Ưng ngoại trừ việc không thích đọc tứ thư ngũ kinh ra, những phương diện khác đều không có gì để chê trách. Hắn thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, đá cầu, yêu thích tranh vẽ và âm nhạc. Nếu làm một vị Vương gia nhàn tản, cũng không làm mất mặt hoàng tộc.

Hắn hào hứng nói một hồi lâu, ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện hoàng thúc sắc mặt nghiêm nghị, cau mày, giống như đang xử lý chuyện quốc gia đại sự vậy.

Rõ ràng là đang thưởng thức tranh cổ vật quý hiếm, tại sao hoàng thúc lại lộ ra vẻ mặt này, không hề có chút thư giãn nào cả.

Xem ra gần đây chính sự quá nhiều, đã lấp đầy tâm trí hoàng thúc, khiến hắn không lúc nào được nghỉ ngơi, ngay cả lúc nhàn nhã thế này vẫn còn suy nghĩ đến chuyện triều chính.

Thẩm Ưng nào biết, hoàng thúc của hắn không phải không muốn thoải mái thưởng thức, mà là thật sự không làm được.

Bàn tay nhỏ bé đặt trên vai nhìn thì có vẻ mềm mại không xương, nhưng sức lực lại lớn đến kinh ngạc.

Lúc bình thường mây mưa trên giường, sức lực của Ngu Ninh không lớn như vậy, đánh hắn giống như gãi ngứa, Thẩm Thác còn tưởng Ngu Ninh bao năm không rèn luyện thân thủ, sức lực đã giảm sút, không ngờ lại là hắn đã xem thường Ngu Ninh.

Xem ra trước kia lúc Ngu Ninh giương nanh múa vuốt đánh hắn thật sự chỉ là đang đùa giỡn, đã nương tay rồi.

"Khụ khụ." Thẩm Thác che miệng khẽ ho, quay đầu nhìn Ngu Ninh phía sau, dùng tiếng ho để nhắc nhở nàng.

Đây không phải là xoa bóp vai, rõ ràng là đang hành hạ.

Đối với ám hiệu của Thẩm Thác, Ngu Ninh đều làm như không thấy, không hiểu, cười híp mắt tăng thêm lực đạo, dịu dàng hỏi: "Sức của thiếp nhỏ quá, có lẽ ấn không vừa ý Bệ hạ, thiếp sẽ dùng thêm chút lực, giúp Bệ hạ đỡ mệt mỏi."

Thẩm Thác: "..."

Nàng vui là được.

Phía dưới, Thẩm Ưng vừa nói, vừa khó hiểu liếc nhìn lên trên, cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Nữ quan hậu cung cũng coi như tần phi, hầu hạ Thiên tử vốn là chuyện bình thường, nhưng... người này nếu là Tạ Tam Nương Tử, thì có chút kỳ quái.

Tạ Tam Nương Tử đã từng thành thân, phu quân mất sớm, dưới gối còn có một đứa con gái nhỏ tuổi, Thẩm Ưng nhớ hoàng thúc cực kỳ yêu thích đứa bé này, còn phong cho danh hiệu Huyện chúa...

Hình như hắn đã phát hiện ra bí mật động trời gì đó. Nhưng nói đi nói lại, chuyện này cũng không phải không thể công khai, phụ nữ tái giá cũng nhiều, chỉ là trong hoàng thất ít hơn mà thôi.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 175: Chương 175


Chẳng lẽ, là hoàng thúc vừa thích người ta, vừa ngại thân phận tái giá của nàng, không chịu cho danh phận sao?

Thẩm Ưng mang theo bí mật tự mình suy đoán được rời khỏi Tử Thần Điện, vẻ mặt đầy tâm sự, hắn và Tạ Ngộ Cẩn, Tạ Ngộ Khác cùng nhau lớn lên, sau này làm sao có thể thoải mái chơi đùa cùng bọn họ đây.

Không ngờ hoàng thúc lại là loại người này.

Cửa điện Tử Thần Điện đóng chặt, Lương Đức cho cung nhân xung quanh lui ra xa, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng cãi vã trong điện truyền ra.

Không nên nói là tiếng cãi vã, dù sao Bệ hạ cũng không cãi nhau với Tam Nương Tử, nên nói đúng hơn là chiến trường một người của Tam Nương Tử thì đúng hơn.

Ngu Ninh lớn tiếng, lửa giận bốc lên không kìm nén được âm thanh, Thẩm Thác hỏi nàng có phải chịu ấm ức ở nơi khác nên mới tìm hắn trút giận hay không, câu hỏi này càng khiến Ngu Ninh tức giận hơn.

Nàng trực tiếp nói ra chuyện mê hương, chất vấn Thẩm Thác rốt cuộc đã làm gì.

"Sao có thể làm gì được chứ? Chỉ là muốn xác nhận xem có phải nàng hay không thôi. Năm năm không gặp, nàng đột nhiên xuất hiện trước mặt ta, lại còn là con gái của Vĩnh Ninh Hầu phủ, chuyện này quá mức kỳ lạ. Đích thân đến xác nhận một chút cũng là hợp tình hợp lý mà." Thẩm Thác đương nhiên sẽ không thừa nhận hắn đã làm gì. Người ta cần mặt mũi, cây cối cần vỏ cây, hắn thân là thiên tử, sao có thể để Ngu Ninh nắm thóp được.

Nhận sai là điều không thể, hắn sẽ không thừa nhận mình đã làm gì.

Vốn đã ở địa vị cao, xưa nay cao ngạo, bắt hắn thừa nhận bản thân hèn hạ có lẽ còn khó hơn bắt hắn chết.

Nhưng Ngu Ninh không phải kẻ ngốc, những điều khác thường sau khi tỉnh dậy nàng đều rõ mười mươi. Lúc đó nàng còn tưởng là vấn đề của bản thân, bây giờ lại thành bằng chứng rõ ràng: Thẩm Thác chính là thừa lúc nàng ngủ say mà dùng mê dược trêu ghẹo nàng, lén lén lút lút, toàn làm chuyện đê tiện.

Mấu chốt là người đàn ông này còn mạnh miệng chối quanh co, nhất quyết không chịu nhận lỗi.

Ngu Ninh tức giận đánh hắn, nhưng cũng chẳng để làm gì.

Thẩm Thác không muốn nhắc tới chuyện này nữa, muốn cho nó trôi qua như chưa từng xảy ra, hết lời dỗ dành nàng cho qua chuyện, nhưng Ngu Ninh lại muốn hắn nhận lỗi.

Cãi vã không có kết quả, Ngu Ninh đẩy cửa bỏ đi, trước khi đi còn không quên cảnh cáo hắn đừng động đến Hứa Như Yên. Ép người ta làm chuyện trái với lương tâm, rồi lại muốn lấy mạng người ta, đúng là lòng dạ độc ác.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 176: Chương 176


"Nàng nghĩ ta như vậy sao? Thật sự coi ta là tiểu nhân à?"

"Hừ, tốt nhất chàng không phải."

"Nàng..."

Thẩm Thác dựa vào ghế thái sư, nhìn bóng lưng tức giận rời đi của Ngu Ninh, hồi lâu vẫn không thu hồi ánh mắt.

"Lương Đức, đem con mèo nhỏ này đưa qua đó, lại đi kho riêng chọn chút đồ quý giá... thôi thôi, ngươi đừng đưa nữa."

Nói được một nửa, Thẩm Thác lại xua tay bảo Lương Đức lui xuống.

Hắn cầm tấu chương lên phê duyệt, nhưng lại thấy phiền lòng, chẳng xem nổi chữ nào.

Ồn ào cả một buổi chiều, đến giờ dùng bữa tối, qua loa ăn xong, hắn liền đi đến Dược Thiện Cục.

Ai ngờ đến nơi thì người đã đi nhà trống. Ngu Ninh đã xin phép Lý Thượng Cung về nhà ba ngày, lúc này người ta đã xuất cung rồi.

Lần này, muốn nhận sai cũng phải nhịn, người ta không cho cơ hội nữa rồi.

"Ôi, Ninh Nhi trông đầy đặn hơn không ít. Ừm, mấy ngày nay sống có thuận lợi không?"

"Thuận lợi ạ, con ở trong cung rất tốt, cha mẹ cứ yên tâm."

Tạ Chi An và Hoắc thị đều cảm thấy con gái rạng rỡ hẳn lên, so với lần trước về nhà còn béo hơn một chút, không giống dáng vẻ chịu khổ. Vốn còn lo lắng tính cách này của con gái ở trong cung sẽ chịu ấm ức, xem ra bây giờ là lo lắng thừa thãi.

Ngu Ninh vui vẻ về nhà, không hề có chút dáng vẻ tức giận nào. Cả nhà vì nàng trở về mà vui mừng.

Sau bữa tối, nữ quyến đều ở trong chính đường nói chuyện, lâu ngày không gặp, hiếm khi đại phòng và nhị phòng tụ họp đông đủ.

Ngu Ninh về rất đúng lúc, hai ngày nữa chính là lễ hội hoa đăng. Ngu Tiểu Bảo mấy ngày trước đã làm ầm ĩ muốn cùng mẹ đi dạo lễ hội hoa đăng, lần này coi như được toại nguyện.

"Lễ hội hoa đăng năm ngoái mẹ đã không đưa con ra ngoài chơi, năm nay nhất định phải đưa con đi cùng!"

Hoắc thị cười với cháu gái ngoại: "Đó là đương nhiên, năm nay nhất định phải đi cùng Tiểu Bảo của chúng ta."

Lễ hội hoa đăng năm ngoái, Lục Thừa Kiêu hẹn Ngu Ninh ra ngoài chơi, đương nhiên không thể dẫn theo con trẻ.

"Nói mới nhớ, Lục gia hình như đã trở lại." Lâm thị cũng nhớ tới Lục Thừa Kiêu, thuận miệng nhắc tới.

Hoắc thị gật đầu: "Nghe nói là về kinh báo cáo công tác, qua một thời gian nữa sẽ đi."

Hai vị trưởng bối trò chuyện vài câu, sau đó cùng nhìn về phía Ngu Ninh, thăm dò xem Ngu Ninh đối với Lục Thừa Kiêu còn có ý nghĩ gì không, có ý định tái giá hay không.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 177: Chương 177


Ngu Ninh làm gì còn tâm tư nào nữa, nàng bây giờ một lòng đối phó với Thẩm Thác đáng ghét kia, bị hắn làm cho tức đến nghẹn khuất.

Việc Thẩm Thác cho nàng dùng mê hương, đã làm gì, thật ra cũng không quan trọng. Trong mắt Ngu Ninh, chuyện này không có gì to tát. Điều khiến nàng tức giận nhất, là Thẩm Thác giữ thể diện, không chịu nhận sai.

Chân thành đổi lấy chân thành, sai thì phải nhận. Nàng mềm nắn rắn buông, nếu Thẩm Thác lúc đó nhận sai xin lỗi, nàng đã không tức giận như vậy.

Có lẽ nỗi buồn phiền ẩn giấu của Ngu Ninh bị Tạ Vãn Du nhìn ra. Sau khi mọi người tản đi, Tạ Vãn Du đuổi theo nàng, cùng đi về khuê các.

"Có phải muội muội gặp chuyện không thuận lợi gì trong cung không?" Tạ Vãn Du hỏi.

"Mắt tỷ tỷ luôn sắc bén như vậy, giống như nhìn thấu lòng muội vậy."

Tạ Vãn Du cười khẽ: "Vậy muội hãy nói với tỷ tỷ, có chuyện gì không thuận lợi buồn bực trong lòng, có lẽ tỷ tỷ có thể cho muội ý kiến."

"Đều là chuyện riêng tư, không liên quan đến cung vụ." Ngu Ninh dùng một người bạn để thay thế Thẩm Thác, làm mờ nhạt sự việc cụ thể, chỉ nói đại khái với Tạ Vãn Du.

Ngu Ninh tiết lộ không nhiều, nhưng Tạ Vãn Du cũng có thể đoán được một nửa ngọn nguồn.

"Muội muội nói rất đúng, đối nhân xử thế cần chân thành. Nếu không chân thành, thì không cần thiết phải qua lại. Nhưng có một số người, sinh ra đã đứng ở trên cao, từ nhỏ đã được nâng niu, chiều chuộng, muốn loại người này cúi đầu rất khó, nhưng cũng không phải không làm được. Muội cần để đối phương biết tại sao muội tức giận, tại sao lại cố chấp... Tóm lại, cho thêm chút thời gian, có lẽ hắn trong lòng đã biết sai rồi, nhưng không tiện nói với muội mà thôi."

Có một số chuyện nói ra, mắng vài câu, Ngu Ninh thoải mái hơn nhiều.

Tỷ tỷ thấu hiểu lòng người, Ngu Ninh nguyện ý nói với tỷ tỷ nhiều hơn, trò chuyện một lúc lâu.

Chỉ là trong thâm tâm luôn có cảm giác tỷ tỷ đã nhìn thấu nàng.

Ngày lễ hội hoa đăng, Ngu Tiểu Bảo dậy từ sớm, đánh thức Ngu Ninh đang ngủ nướng, hưng phấn ra khỏi cửa.

Trên đường phố náo nhiệt phi thường, người người tấp nập. Ra ngoài chơi không chỉ có Ngu Ninh và Ngu Tiểu Bảo, trong số các anh chị em, trừ Tạ Ngộ Cẩn và Tạ Vãn Du bận rộn công vụ không đến, những người còn lại đều ra ngoài dạo chơi.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 178: Chương 178


Người hầu bên cạnh Ngu Ninh không ít, đều nhìn chằm chằm Tiểu Bảo. Hoắc thị từng mất con gái, cho nên đặc biệt cẩn thận trông chừng trẻ con.

"Mẹ, hoàng đế thúc thúc đang ở đâu vậy ạ?"

"Đương nhiên là ở trong cung rồi."

Trong mắt Ngu Tiểu Bảo lập tức lộ ra vẻ thất vọng: "Không đến ạ? Con còn tưởng hôm nay là lễ hội hoa đăng, hoàng đế thúc thúc sẽ cùng mẹ ra ngoài tìm con."

Tại sao không ra ngoài cùng Tiểu Bảo? Là không yêu sao? Đã nói là con ruột cơ mà?

Ngu Ninh tán đồng gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, hắn cũng thật là, sao không ra ngoài cùng Tiểu Bảo chứ? Người xấu, sau này đừng để ý đến hắn nữa, được không?"

"Ờ..." Ngu Tiểu Bảo cẩn thận liếc nhìn mẹ, thăm dò hỏi: "Mẹ, mẹ đang giận hoàng đế thúc thúc sao? Hắn chọc giận mẹ sao?"

Ngu Ninh không muốn nói xấu Thẩm Thác trước mặt con trẻ, bèn tùy tiện cho qua, không nói nữa.

Một đoàn người dạo chơi đến tối, màn đêm buông xuống, các tiết mục náo nhiệt ồn ào trình diễn trên các con phố. Không còn ánh sáng ban ngày, nhưng có muôn nhà đèn đuốc thắp sáng cả hoàng thành.

Tạ Du Hoa muốn đi bờ sông thả đèn hoa đăng, mấy chị em cùng đi.

Ngu Ninh: "Lễ hội hoa đăng năm ngoái ta đã từng đến đây, tiếc là không thả đèn hoa đăng cầu phúc, vừa hay hôm nay bù lại."

Lần trước, người cùng nàng đến đây là Lục Thừa Kiêu, đêm hội hoa đăng rất thú vị, tiếc là hắn có việc, phải đi sớm.

Cũng là có duyên mà không phận, nếu không có kẻ nào đó ngáng chân, Lục Thừa Kiêu cũng coi như là một良 phối.

Đang nghĩ ngợi, Ngu Ninh cảm thán trong lòng, ngẩng mắt lên liền nhìn thấy Lục Thừa Kiêu đã một năm không gặp.

Nàng còn tưởng là mình hoa mắt, ai ngờ Lục Thừa Kiêu vẫy tay với nàng.

Thật sự là hắn, sao lại trùng hợp như vậy, lại gặp ở đây.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 179: Chương 179


Hai đầu gối bỗng chùng xuống, theo bản năng muốn quỳ lạy, nhưng bị Thẩm Ưng ngăn lại.

"Khoan đã, đừng đa lễ. Hôm nay hoàng thúc rảnh rỗi, chỉ tùy ý dạo chơi thôi. Mọi người cứ coi như không thấy ta, đừng hành lễ." Thẩm Ưng nói.

Tạ Ngộ Đường và Tạ Ngộ Khác thường xuyên cùng Thẩm Ưng la cà ăn chơi, nên khi thấy hoàng đế liền sợ hãi như chuột thấy mèo, run lẩy bẩy, tinh thần xụi lơ.

Tạ Ngộ Khác liếc xéo Thẩm Ưng, nhỏ giọng oán trách: "Huynh đệ, ngươi thật không nghĩa khí! Tự mình vui chơi thì thôi, sao còn dẫn Bệ hạ đến đây chứ?"

Thẩm Ưng kêu oan: "Ta cũng chẳng muốn, hoàng thúc tự đi về hướng này, ta nào dám dẫn đường cho người, ta không có gan đó đâu."

Nói rồi, Thẩm Ưng thầm nghĩ, nếu muốn hỏi vì sao hoàng thúc lại đi về phía nhà họ Tạ, thì nguyên nhân chính là vì trong nhà họ Tạ có người mà hoàng thúc muốn gặp.

Hắn cứ tưởng hoàng thúc không để ý đến Tam nương tử nhà họ Tạ, ngay cả danh phận cũng không muốn cho, ai ngờ nàng ấy mới rời cung hai ngày, hoàng thúc đã vội vàng chạy ra ngoài tìm người.

Hắn thật không hiểu rốt cuộc hoàng thúc đang đùa giỡn hay là thật lòng nữa.

Bên kia, vừa nhìn thấy hoàng đế, Tạ Du Hoa đã vội vàng chạy sang quầy hàng bên cạnh, giả vờ xem đồ. Cách đó không xa, Tạ Doanh Xuân không nỡ rời đi, nghĩ bụng không biết Bệ hạ có phải đến tìm Tam tỷ hay không, nên nàng núp bên bờ sông chơi đèn hoa đăng, im thin thít như chim cút.

Chỉ có Tiểu Bảo vui vẻ chạy đến, như một cơn gió lướt qua hai người cậu, nhào vào lòng cha.

Trẻ con không câu nệ lễ nghi, quả nhiên thoải mái hơn người lớn nhiều.

Tạ Ngộ Khác thấy vậy, thở dài: "Các ngươi nói xem, nếu ta nhỏ hơn mười tuổi, bằng tuổi Tiểu Bảo, lúc này có phải cũng có thể tùy ý trò chuyện với Bệ hạ vài câu, biết đâu còn được làm nũng nữa chứ."

Thẩm Ưng cười nhạt: "Đừng mơ mộng hão huyền nữa, hoàng thúc của ta không thích tiếp xúc với trẻ con."

Tạ Ngộ Khác: "... Vậy Tiểu Bảo thì sao?"

Thẩm Ưng: "Đó là ngoại lệ."

"A! Hoàng đế thúc thúc, người đến rồi!"

Thẩm Thác mỉm cười bế Ngu Tiểu Bảo lên, dò xét: "Ừm, lại nặng hơn rồi. Một tháng không gặp, hình như cao hơn một chút."

Ngu Tiểu Bảo cười khúc khích, rồi che miệng, ghé sát tai hắn, nhỏ giọng hỏi: "Hai người cãi nhau sao? A Nương hình như đang giận người."

Thẩm Thác xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, giọng nói dịu dàng: "Chúng ta đúng là có chút xích mích, nhưng chỉ là chuyện nhỏ thôi. Một lát nữa ta sẽ đi xin lỗi A Nương của con."

"Ừm ừm, được ạ."
 
Back
Top Bottom