Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1400


"Có phải hay không không cần Miêu thánh thủ quan tâm." Thiên Tuyệt lạnh lùng hừ mũi.

"Náo nhiệt ghê, xem ra thật sự có bảo dược xuất hiện!"

Đúng lúc này, một hòa thượng già và một hòa thượng trẻ xuất hiện, chính là thầy trò lão hòa thượng của Thiếu Lâm.

Ông ta vừa dứt lời, lại có thêm nhiều người từ bốn phương tám hướng lũ lượt xuất hiện trước lều của Dương Bách Xuyên.

Mấy người Thiên Tuyệt nhìn nhau, lòng thầm lo lắng. Chỉ trong một thời gian ngắn, cao thủ của các thế lực ở khắp sơn cốc đã đến đông đủ, không biết là phúc hay họa.

Bọn họ bị mùi thuốc thu hút, đến xem chật ních người, nếu không phải Lăng Hư Tử và các vị cao thủ cũng đang ở đây, e là sẽ có người xông thẳng vào lều của Dương Bách Xuyên để tìm hiểu.

Có người cho rằng người của Vân Môn đã chiếm được thiên tài địa bảo gì từ Sơn Cốc, bọn họ không hề tin Dương Bách Xuyên đang luyện đan.

Chưa từng nghe nói ở võ cổ giới lại có luyện dược sư, luyện chế ra được đan dược tỏa hương khắp Sơn Cốc?

Tưởng là tiên đan chắc?

Lời này của Thiên Tuyệt chính là đang gạt quỷ.

Căn bản không thể tin, Miêu thánh chủ Miêu Mậu Thiên chính là một trong số đó, lão híp mắt nhìn Thiên Tuyệt nói: “Sợ không phải luyện đan mà là chiếm được bảo dược gì chứ? Nhặt được bảo dược ở Sơn Cốc hẳn là nên lấy ra chia sẻ, dù sao thì đây cũng là Sơn Cốc thuộc bí địa Trường Bạch, là vật sở hữu chung của cả giới võ cổ.”

Lời này của Miêu Mậu Thiên quả thật chính là vô liêm sỉ không biết xấu hổ, nhưng lòng người đều ích kỷ, ai cũng muốn được lợi.

Rất nhanh đã có người hưởng ứng với Miêu Mậu Thiên.

“Không sai, lão phu đồng ý với lời của Miêu thanh chủ, nhất định là Dương Bách Xuyên đã lấy được bảo dược gì đó, đồ đoạt được ở Sơn Cốc là của chung giới võ cổ, lẽ ra phải chia sẻ.” Người thứ nhất lên tiếng ủng hộ là Mộc Đạo Nhiên của phái Thanh Thành.

Trong lòng Mộc Đạo Nhiên nghĩ, nếu có người gây phiền phức cho Dương Bách Xuyên, mặc kệ thế nào, thì đây cũng là chuyện tốt với lão, cần phải ủng hộ.

“Lão tăng cũng cho rằng như thế, trong Sơn Cốc xuất hiện thiên tài địa bảo, Dương Bách Xuyên có tài đức gì mà độc chiếm? Lão lạt ma Barda của Mật Tông híp mắt nói.

“Đúng, Miêu thánh chủ nói rất có lý.”

“Không phải vậy sao, có ai ở đây mà không biết nơi này là địa bàn của phái Thanh Thành, cho dù xuất hiện thiên tài địa bảo gì, cũng phải thuộc về phái Thanh Thành mới đúng.”

Hai lão già của Thần Tông và m Nguyệt Môn cũng châm dầu vào lửa.

Có bốn năm người đứng đầu của các tông môn đều đã lên tiếng, trong đám người vây xem cũng truyền tới không ít tiếng đồng ý, từng người từng người bắt đầu đe dọa để Dương Bách Xuyên đi ra, giao nộp thiên tài địa bảo.

Dù sao nhiều người như vậy cũng không sợ phiền toái, tất cả bắt đầu ồn ào theo.

Đương nhiên cũng có một số trưởng bối sáng suốt, bọn họ không hề lên tiếng, mà chỉ đứng một bên xem náo nhiệt, người của những thế lực này đang nhìn thái độ của những thế lực lớn như Côn Luân và Thiên Cương Sơn.

Ai cũng biết Lăng Hư Tử phái Côn Luân bệnh vực Dương Bách Xuyên, hiện tại Lăng Hư Tử cũng không nói gì, sự việc vẫn còn chưa rõ ràng.

Côn Luân không phát biểu, rất nhiều thế lực cũng không dám a dua theo.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1401


Nhưng rất rõ ràng, Thần Tông và phái Thanh Thành, m Nguyệt Môn và Mật Tông, hiện tại thêm cả Miêu Trại đứng cùng một phe.

Mặc kệ Dương Bách Xuyên có đang luyện đan trong lều hay không, dù sao tất cả bọn họ đều hiểu rõ một chuyện, trong lều chắc chắn là thứ tốt, một miếng thịt béo.

Đối mặt với miếng thịt béo này, ai mà không muốn cắn một miếng?

Mấy người Thiên Tuyệt liếc mắt nhìn nhau, sau đó họ cũng bắt đầu khẩn trương theo, nhìn tư thế của mấy người này giống như là muốn ăn cướp, bọn họ không khỏi lui về phía lều lớn, dù sao thì không thể để người khác quấy rầy Dương Bách Xuyên luyện đan được.

Cha con Thân Đồ Thành Cương càng căng thẳng hơn, Thân Đồ Thành Cương nghĩ, cho dù Dương Bách Xuyên đang luyện đan hay là đang phối dược, ông nghi ngờ trong lều xuất hiện thiên tài địa bảo nào đó, chắc chắn là Dương Bách Xuyên chuẩn bị cho Thân Đồ Thạch con trai mình, nếu như những người này muốn ra tay, cho dù phải liều cái mạng già này thì ông cũng không để bọn họ được như ý.

Đây là hy vọng của con trai ông.

Lúc này, trong tay Thân Đồ Thành Cương lóe lên, lập tức xuất hiện một cây roi dài màu xám bạc.

Sau khi mọi người nhìn thấy cây roi trong tay Thân Đồ Thành Cương, vẻ mặt bọn họ đều thay đổi, ở đây có rất nhiều người biết cây roi của Thân Đồ Thành Cương – Huyền m Giao Long.

Có tin đồn, danh xưng Tà Vương tán tu của Thân Đồ Thành Cương có được, chính là dựa vào cây roi Huyền m Giao Long trong tay ông ta.

Tu vi của Thân Đồ Thành Cương là Tiên Thiên tầng chín cao cấp, nhưng khi kết hợp với cây roi Huyền m Giao Long trong tay ông ta, lại có thể g**t ch*t được Tiên Thiên đại viên mãn, hơn nữa còn giết một cách rất nhẹ nhàng.

Thậm chí có người đoán, cây Huyền m Giao Long trong tay Thân Đồ Thành Cương đã vượt qua cả cấp bậc thần binh.

Vì vậy, mặc dù Thân Đồ Thành Cương là tán tu, nhưng có rất nhiều tông môn cổ xưa trong giới võ cổ phải nể mặt ông ta.

Nói cho cùng vẫn thì thực lực vẫn là mấu chốt.

Tán tu Tà Vương cũng không phải chỉ để gọi cho vui.

Trong giới võ cổ ngày nay, Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn cộng lại cũng không nhiều, Thân Đồ Thành Cương có thực lực giết được Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, đương nhiên sẽ được người khác tôn trọng.

“Hôm nay, ai dám tới gần lều Dương môn chủ trong vòng ba thước chính là kẻ địch với Thân Đồ Thành Cương ta, lão phu liều chết giết kẻ đó. Thân Đồ Thành Cương nhìn ra có gì đó không đúng, khí thế tăng lên, Huyền m Giao Long trong tay cũng vung ra, giữa không trung mơ hồ có tiếng rồng ngâm vang vọng.

Lúc này, Mộc Đạo Nhiên của phái Thanh Thành nheo mắt nói: “Thân Đồ Thành Cương, ông muốn một mình độc chiếm bảo vật sao?”

“Thối lắm, ông nghĩ ai cũng đạo đức giả như ông sao Mộc Đạo Nhiên, nói thật cho ông biết, Dương môn chủ đang ở trong lều phối dược để chuẩn bị trị bệnh kinh mạch cho con trai ta, chẳng phải cái gì mà bảo dược, hôm nay nếu Mộc Đạo Nhiên ông dám hô hào mọi người, phá hủy phối dược của Dương môn chủ, hủy diệt hy vọng khôi phục của con trai ta, Thân Đồ Thành Cương này thề sẽ nghiền nát ông thành tro bụi.”

“Hừ, Thân Đồ Thành Cương, một tán tu như ông chẳng nhẽ còn chống lại được cả tông môn cổ xưa sao?” Miêu Mậu Thiên của Miêu Trại nheo mắt hỏi.

“Không sai, biết điều thì mau tránh ra, báu vật của Sơn Cốc xảy ra chuyện, Dương Bách Xuyên không có tư cách độc chiếm.” Lão già của Thần Tông cũng nói theo.

“Tránh ra nếu không hôm nay chúng ta sẽ g**t ch*t cái tên tà đạo như ông.”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1402


Phái Thanh Thành và Mật Tông, cả năm người đứng đầu của đại tông môn cùng tiến lên một bước, đe dọa Thân Đồ Thành Cương.

Đương nhiên, đây cũng là nguyên nhân khiến một số người phát hiện Lăng Hư Tử ở một bên không nói chuyện, bọn họ cũng đang thử thăm dò, rốt cuộc Lăng Hư Tử có thể bảo vệ Vân Môn hay nói đúng ra là bảo vệ Dương Bách Xuyên tới mức nào?

Hơn nữa, Mộc Đạo Nhiên bày ra khẩu hiệu, ‘Báu vật trong Sơn Cốc nên được chia sẻ’, được rất nhiều người hưởng ứng, nếu Lăng Hư đạo sĩ ra mặt can thiệp, nhất định sẽ khiến nhiều người phẫn nộ, điều này cũng vô hình làm gây khó dễ cho Lăng Hư Tử.

Vốn dĩ là muốn thăm dò Lăng Hư lão đạo, không ngờ Thân Đồ Thành Cương lại nhảy ra phản ứng dữ dội.

Thân Đồ Thành Cương là một tán tu, mặc dù ông có danh hiệu Tà Vương và thực lực cường đại, nhưng mấy người Mộc Đạo Nhiên cũng không hề e ngại, bọn họ đều là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, nếu thật sự đánh nhau, liên thủ tiêu diệt một Thân Đồ Thành Cương thì vẫn có thể làm được.

Nhất là sau khi nhìn thấy Lăng Hư lão đạo không hề có động tĩnh gì, trong lòng mấy người Mộc Đạo Nhiên lại càng không chút kiêng kị.

Vào lúc này, Lăng hư Hử nói: “Mộc Đạo Nhiên, các người đừng quá đáng, nếu Thân Đồ đạo hữu đã nói, Dương Bách Xuyên đang chế thuốc cho con trai của người ta, vậy hương thơm ngập tràn Sơn Cốc này cũng không phải thiên tài địa bảo gì, mà là mùi thuốc, tất cả giải tán đi.”

Mấy người Mộc Đạo Nhiên liếc nhau một cái, cuối cùng Miêu Mậu Thiên của Miêu Trại lên tiếng: “Lăng Hư lão đạo, không đi vào xem thử làm sao biết mất người có thiên tài địa bảo gì hay không? Hơn nữa theo quy tắc từ trước tới nay của tông môn võ cổ, có tài nguyên thì mọi người sẽ dựa vào bản lĩnh, Côn Luân đây là muốn độc chiếm đúng không?”

Miêu Mậu Thiên cũng xem như là người lão luyện, ngang tài ngang sức với Lăng Hư Tử, cộng thêm ông ta là người được giới võ cổ công nhận là cao thủ Y đạo, đi tới đâu cũng được người ta kính cẩn, ai lại đắc tội với một thánh thủ Y đạo, đúng không?

Vì thế Miêu Mậu Thiên dần dưỡng thành tính cách cao cao tại thượng, không thèm nể mặt ai, ngay cả Lăng Hư Tử của Côn Luân thì cũng vậy.

Lăng Hư Tử nheo mắt nhìn Miêu Mậu Thiên nói: “Miêu thánh thủ, có một số chuyện, một số người không thể động tới, bần đạo khuyên ông nên dè dặt, đừng bị người khác đầu độc.”

“Hừ, cái này không khiến ông bận tâm, một tiểu bối mà thôi, sao có thể tràn ngập mùi hương giống như bảo dược được, lại còn để cậu ta làm lãng phí, không bằng ở trong tay lão phu còn có thể cứu được không ít người.” Miêu Mậu Thần nói mà không biết xấu hổ.

“Miêu lão tặc, ông đừng có mơ.” Thân Đồ Thành Cương mắng trước, nghe ý của Miêu Mậu Thần như đang muốn cướp đồ trong tay Dương Bách Xuyên, điều này đối với Thân Đồ Thành Cương mà nói chính là g**t ch*t hy vọng khôi phục của con trai ông, ông tuyệt đối không cho phép.

“Thân Đồ Thành Cương, không phải năm năm trước ông tìm tới lão phu trị liệu kinh mạch cho con trai, bị lão phu cự tuyệt nên ôm hận trong lòng sao? Lão phu khuyên ông biết điều thì tránh ra, nếu không đừng trách lão phu động thủ giết ông.” Miêu Mậu Thần hung ác uy h**p Thân Đồ Thành Cương.

“Hahaha, Miêu Mậu Thần, năm đó ông nhận hậu lễ của ta, nhưng lại bó tay trước vấn đề kinh mạch của con trai ta, kết quả còn quay lại cắn ngược ta một cái, nói cha con Thân Đồ ta không kính trọng ông nên không chữa.

Nói trắng ra, ông chính là lang băm tham lam, sao nào? Hôm nay nghe nói Dương Bách Xuyên môn chủ Vân Môn y thuật cao siêu, ông liền ghen tị? Trong số những kẻ vô liêm sỉ trong thiên hạ, Miêu Mậu Thiên ông hẳn là số một.” Thân Đồ Thành Cương nói.

Hóa ra giữa hai người từng có hiềm khích.

Miêu Mậu Thiên đen mặt, lão ta lạnh giọng nói: “Hôm nay lão phu nói cho ông biết, vấn đề kinh mạch của con trai ông, trong thiên hạ này chỉ có mình lão phu có thể chữa, nhưng hôm nay trước mặt đồng đạo trong giới võ cổ tuyên bố, cả đời này lão phu cũng sẽ không chữa cho con trai ông.”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1403


Trong lời nói của Miêu Mậu Thần tràn đầy sự uy h**p, nó đồng nghĩa với việc phong sát cha con Thân Đồ.

Mà ngay lúc này, một giọng nói đầy giễu cợt vang lên: “Khẩu khí lớn thật đấy, giống như khắp thiên hạ chỉ mình ông hiểu Y đạo, ăn nói còn không có y đức, xem ra...già rồi mà không được cái tích sự gì sao?

“Ai? Láo xược ~” Miêu Mậu Thiên suýt chút nữa đã bị câu này chọc tức điên.

Hiện nay trong giới võ cổ, số người dám mắng Miêu Mậu Thiên một cách không kiêng nể như vậy có thể đếm trên đầu ngón tay.

Đây là bởi vì lão ta là thánh thủ Y đạo của giới võ cổ, mọi người đều phải nể mặt lão ta vài phần, dù sao thì giới võ cổ ai chẳng có lúc bị thương.

Thế nên Miêu Mạo Thiên mới có thói quen ngang ngược như vậy, đã rất lâu chưa nghe được có người không chút kiêng kỵ mắng lão ta như vậy.

“Là tôi ~”

Dứt lời, Dương Bách Xuyên mở tấm rèm bước ra ngoài.

Anh vẫn luôn luyện đan ở trong lều, đương nhiên anh cũng nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng cãi vã, càng nghe được rõ ràng có người cố ý nhằm vào anh.

Sau khi luyện xong đan Thiên Nguyên, vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của Miêu Mậu Thiên và Thân Đồ Thành Cương, Dương Bách Xuyên không chút do dự phản bác lại.

Anh cũng xem như là nhìn rõ, nếu trước mặt những người này, anh thể hiện ra chút yếu đuối nào, vậy chỉ có thể là số mệnh bị ức h**p.

Nhất là cái lão gì mà Miêu Mậu Thiên này, tự cho mình là bậc thầy Y đạo trong giới võ cổ, liền xem anh thành kẻ thù, lão ta quả thật đã chứng thực châm ngôn, người cùng nghề chính là oan gia.

Bước ra khỏi lều, Dương Bách Xuyên híp mắt nhìn Miêu Mậu Thiên, sau đó liếc mắt về đám người Mộ Đạo Nhiên, trong lòng anh biết rõ, mấy lão già này chỉ ước tìm phiền toái cho anh, tìm lý do để g**t ch*t anh.

Hai viên đan dược thôi cũng có thể bọn họ nói thành trong lều của anh xuất hiện thiên tài địa bảo, còn mặt dày hơn nói nên cùng hưởng.

Dương Bách Xuyên ở trong lều nghe mà tức cười.

“Cậu là Dương Bách Xuyên?” Ánh mắt Miêu Mậu Thiên sắc như dao dán chặt trên người Dương Bách Xuyên.

“Tôi là ai thì liên quan quái gì tới ông.” Dương Bách Xuyên căn bản không hề cho lão già Miêu Mậu Thiên này chút thể diện nào, người khác kiêng kị thân phận thánh thủ Y đạo của ông ta, Dương Bách Xuyên không thèm quan tâm tới mấy cái này, trong mắt anh, Y đạo của Miêu Mậu Thiên chẳng là cái thá gì.

Sao có thể đánh đồng với Y đạo tu chân của anh được.

“Thằng ranh, mày muốn chết ~” Dương Bách Xuyên mắng lão ta hai lần, Miêu Mậu Thiên không nhịn được nữa mà ra tay.

Trong nháy mắt, ông ta tung một chưởng về phía Dương Bách Xuyên.

“Hừ ~ Lão già, tới đúng lúc lắm.” Dương Bách Xuyên hừ lạnh một tiếng, kiếm Đồ Long trong tay bổ thẳng tới Miêu Mậu Thiên.

Nhưng mà, vào lúc này, có một bóng người chợt lóe lên, Lăng Hư Tử xuất hiện giữa hai người, hai tay vung lên, một cỗ lốc xoáy lớn hình thành.

“Ầm ầm ~”

Sau tiếng rung vang trời, Dương Bách Xuyên và Miêu Mậu Thiên đều lùi lại mấy bước.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1404


“Bần đạo đã nói rồi, trước khi bí địa mở ra, ai cũng không được đánh nhau trong Sơn Cốc, nếu không chính là đang gây khó dễ cho lão đạo.” Lăng Hư Tử thản nhiên nói.

Trong nháy mắt, trong lòng Dương Bách Xuyên cực kỳ chấn động, vừa rồi anh cảm nhận được trên người Lăng Hư Tử có một cỗ uy áp giống như một ngọn núi khổng lồ đè lên, một người hiểu rõ điển tịch tu chân như anh, đương nhiên biết đây là sức mạnh của trời đất.

Nói cách khác, Lăng Hư Tử rất có lĩnh ngộ với đất trời, khi chiến đấu có thể mượn sức mạnh từ trời đất, mặc dù rất ít nhưng đã rất giỏi rồi.

Trong cỗ thiên uy này, lần đầu tiên từ tận đáy lòng Dương Bách Xuyên cảm thấy ớn lạnh.

Miêu Mậu Thiên bên kia cũng tức giận, nhìn Lăng Hư Tử chen ngang giữa đường, Miêu Mậu Thiên nói tầm: “Lăng Hư lão đạo đã đạt tới cảnh giới cảm ngộ đất trời, xem ra hôm nay chỉ đành bỏ qua cho thằng ranh này.”

Có điều Miêu Mậu Thiên vẫn để ý tới thể diện, lão ta hừ lạnh nói với Lăng Hư Tử: “Lăng Hư lão đạo, ông muốn độc chiếm sao?”

“Miêu Mậu Thiên đừng ức h**p tiểu bối, bần đạo đã nói rồi, không được chém giết trong mấy ngày ngày.” Nói xong, Lăng Hư Tử còn híp mắt mang theo ý cảnh cáo.

“Khụ khụ ~ Các vị đừng làm mất hòa khí, bí cảnh sắp mở rồi, mọi người cần đồng tâm hiệp lực mới đúng, Lăng Hư đạo trưởng, Miêu thánh thủ, còn có Dương tiểu hữu, cho bà lão này chút mặt mũi có được không.”

Lúc này đứng ra nói chuyện chính là một bà lão đến từ phái Nga Mi, bà nói chuyện với vẻ mặt ôn hòa, mặt mũi hiền từ, khiến cho người ta cảm thấy thân thiết.

“Diệu m sư thái có lễ rồi ~” Lăng Hư Tử gật đầu với bà lão phái Nga Mi hoặc là nói Diệu m sư thái, dường như hai người quen biết nhau.

Ngay sau đó Miêu thánh chủ cũng lên tiếng: “Hôm nay nể mặt Diệu m sư thái, không tính toán với Lăng Hư lão đạo, có điều lão phu phải biết, bên trong lều của thằng nhóc này có thứ gì? Nếu như thật sự là bảo dược, có phải là nên đưa cho thầy thuốc như lão phu không.”

Diệu m sư thái mỉm cười, ngoảnh đầu nhìn về phía Dương Bách Xuyên nói: “Dương tiểu hữu, mặc dù đây là lần đầu bà lão này gặp cậu, nhưng nghe danh cậu đã lâu, chuyện xảy ra hôm nay, mọi người chớ làm tổn thương hòa khí, thế nào? Chi bằng cứ cho Miêu thánh chủ xem bên trong lều của cậu là thứ gì?”

Dương Bách Xuyên nhìn ra Diệu m sư thái của phái Nga Mi rất có nhân duyên, hơn nữa bà nói chuyện với anh cũng rất ôn hòa, bà và Lăng Hư đứng ra ngăn cản nhưng thực ra là đang giúp anh, dù sao thì nhìn vẻ bên ngoài, Miêu Mậu Thiên và đám Mộ Đạo Nhiên người đông thế lớn, nếu thật sự đánh nhau thì chỉ có anh chịu thiệt.

Vì thế, thể diện này đương nhiên phải cho Diệu m sư thái rồi.

Huống hồ, anh cũng thấy Mai Thi Dĩnh đang đứng cạnh Diệu m sư thái.

Dương Bách Xuyên nói: “Vậy thì nghe theo lời Diệu âm sư thái vậy.”

“Như vậy là tốt, Dương tiểu hữu rất biết lo cho đại cuộc.” Diệu m sư thái khen ngợi Dương Bách Xuyên một câu.

Dương Bách Xuyên híp mắt, anh lấy ra một lọ đan dược, đổ ra một viên đan dược màu xanh lá cây rồi nói: “Có người vô liêm sỉ nói trong lều của tôi xuất hiện bảo dược? Lại còn thiên tài địa bảo, đúng là không biết xấu hổ, muốn làm của riêng, đúng là nực cười.

Đáng tiếc làm mấy người không biết liêm sỉ thất vọng rồi, vừa rồi là tôi luyện đan trong lều, đích thị là mùi đan dược tản ra bên ngoài, cũng là đan dược tôi luyện chế cho Thần Đồ Thạch, con trai của Thân Đồ Thành Cương đạo hữu để đả thông kinh mạch, không có loại bảo dược nào ở đây cả.”

Trong lúc nói chuyện, Dương Bách Xuyên đổ ra một viên đan Kinh Mạch, ngay lập tức, mùi thuốc vừa rồi trở nên nồng đậm hơn và bắt đầu tỏa ra hương thơm từ tay của Dương Bách Xuyên.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1405


Trong sân bắt đầu ồn ào, tất cả mọi người đều kinh ngạc tới ngây người.

Không ngờ Dương Bách Xuyên thật sự là luyện dược sư, hơn nữa còn có thể luyện chế ra đan dược cao cấp như vậy.

Lần này quả thực đã làm mới thế giới quan của mọi người đang có mặt ở đây, đan dược, thân là võ cổ giả Tiên Thiên có cái gì mà chưa từng gặp qua, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một loại đan dược trong suốt như pha lê, hơn nữa còn mùi thơm còn tỏa ra tràn ngập khắp Sơn Cốc.

Từ khi nào mà giới võ cổ lại xuất hiện một nhân vật luyện dược như vậy?

Lăng Hư Tử và Diệu m sư thái không kìm nổi mà bước tới trước mặt Dương Bách Xuyên, gương mặt hai người đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Ngay sau đó một bóng người lóe lên, chính là lão tăng hòa thượng cũng đi tới bên cạnh Dương Bách Xuyên, ánh mắt dán chặt vào đan dược trong tay anh.

Trong sân có mấy lão quái vật hiểu biết sâu rộng, bọn họ liếc nhau một cái, nhìn từ mắt của đối phương đều là vẻ không thể tin nổi.

Bọn họ đều rõ ràng, trong tay của Dương Bách Xuyên tuyệt đối không phải đan được lưu truyền của giới võ cổ. Bọn họ biết loại đan dược này, chỉ Sơn Hải Giới mới có.

Trong điển tịch của những tông môn đều có ghi chép, đan dược mà tu chân giả luyện chế ra mới là đan dược chân chính, những đan dược lưu truyền ở giới võ cổ thật ra chỉ là mô phỏng theo phương thức luyện đan ở Tu Chân Giới để luyện chế.

Cho dù là bề ngoài hay là công hiệu đều kém rất xa đan dược do người ở Sơn Hải Giới luyện chế.

Viên đan được đang ở trong tay Dương Bách Xuyên lúc này mới chân chính là tu chân chi đan.

Mà nhìn màu sắc của đan dược quả nhiên là vừa mới luyện chế ra, điểm này bọn họ vẫn có thể hiểu được.

Mấy người vây quanh Dương Bách Xuyên đều trợn to mắt.

Dương Bách Xuyên nhìn thấy biểu cảm của mấy người bọn họ, anh cũng biết hôm nay lấy ra đan dược có chút kinh động, nhưng anh càng hiểu rõ nếu như không lấy ra, anh sẽ bị những người này nghi ngờ mình đoạt được thiên tài địa bảo gì đó, lúc đó thì càng hỏng hơn. Vì vậy dứt khoát lấy ra đan Kinh Mạch cho bọn họ xem.

Sau khi nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của một số lão già, Dương Bách Xuyên nhếch mép cười, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt của Miêu Mậu Thiên, anh cười lạnh nói: “Lão già, đây là đan dược tôi tự tay luyện chế, ông sẽ không nói là bảo dược, sau đó cho rằng nên thuộc về ông đấy chứ?”

Vẻ mặt Dương Bách Xuyên chợt đỏ bừng, lão ta rất muốn tát chết Dương Bách Xuyên, nhưng lão kiêng kị Lăng Hư Tử và Diệu m, còn có lão hòa thượng của Thiếu Lâm Tự, ba người này không phải dễ chọc, vì thế nên mới không dám động thủ.

Dương Bách Xuyên lấy ra đan dược không khác gì vả vào mặt lão ta, nhưng nếu không nói gì, lão ta sẽ cảm thấy rất mất mặt, lão liếc mắt nhìn qua Thân Đồ Thạch, lúc trước cha con Thân Đồ tới tìm lão trị liệu kinh mạch, lão thật sự đã bó tay. Nhưng không muốn đánh mất cái danh thánh thủ, vì vậy sau khi nhận hậu lễ của Thân Đồ Thành Cương, lão đã đuổi cha con Thân Đồ ra khỏi Miêu Trại, nói là không muốn chữa trị.

Nếu như Dương Bách Xuyên đã muốn trị liệu kinh mạch cho Thân Đồ Thạch, vậy thì bắt đầu từ chỗ này đi, lão biết rõ tình huống kinh mạch của Thân Đồ Thạch là như thế nào, hiểu đơn giản chính là hỏng bét rồi.

Đảo mắt một vòng, lão nhìn Dương Bách Xuyên cười lạnh nói: “Nhóc con chớ đắc ý, đừng tưởng biết luyện đan là không coi ai ra gì, biết luyện đan không có nghĩa là y thuật cao siêu, có bản lĩnh chữa khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch thì hôm nay lão phu sẽ không tính sổ với cậu.”

“Hahaha ~” Dương Bách Xuyên cười lớn, anh thuận theo Miêu Mậu Thiên nói: “Lão già không biết xấu hổ, cho rằng tiểu gia đây không biết ông đang nghĩ gì sao, nghĩ mình y thuật cao siêu nên muốn lên mặt gây khó dễ cho tôi sao?

64aa7abcee090IKAcDajTE4II7IVcjptV.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1406


Miêu Mậu Thiên bị Dương Bách Xuyên khích tướng như sắp tức điên tới nơi rồi. Ông ta quá coi trọng danh dự, quá mức để ý tới cái danh Thánh Thủ của giới võ cổ của mình nên đúng là không dám một đồng ý ngay lập tức.

Ông ta nghĩ một lúc rồi trầm giọng nói: “Thằng nhãi này, nếu cậu không trị được hết kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì thế nào?”

Làm sao Dương Bách Xuyên có thể không nhìn ra lão già này đang băn khoăn, chỉ là ông ta đang hất ngược chủ đề lại phía anh mà thôi.

Nhưng anh đã luyện chế đan Kinh mạch thành công rồi, chẳng lẽ còn không trị được khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch hay sao?

Có đan Kinh Mạch của nước Sinh Mệnh trong tay, đừng nói Thân Đồ Thạch chỉ có vấn đề về kinh mạch, dù anh ta có bao nhiêu bệnh vặt đi nữa, Dương Bách Xuyên cũng chắc chắn có thể chữa khỏi.

Anh cười lạnh một tiếng và đáp: “Lão già này, nếu tôi không trị khỏi thì sẽ như mong muốn của ông, ông muốn thế nào?”

Đối mặt với câu nói này của Dương Bách Xuyên, Miêu Mậu Thiên hơi hoảng trong lòng, bởi vì ông ta không nhìn ra chút sợ hãi nào trong mắt Dương Bách Xuyên cả mà chỉ có sự tự tin mãnh liệt.

“Chẳng lẽ thằng nhãi này thật sự giỏi y thuật hơn lão phu hay sao?” Miêu Mậu Thiên lẩm bẩm trong lòng.

Nhưng giữa sân có nhiều người như vậy, ông ta đã mạnh miệng nói thế rồi mà lại không chấp nhận điều kiện của Dương Bách Xuyên thì thật sự đang phá hủy danh tiếng của mình.

Mặc kệ thế nào, bây giờ đâm lao là phải theo lao, cuộc đánh cược hoang đường này chỉ có thể tiếp tục.

Nhìn Dương Bách Xuyên, Miêu Mậu Thiên lạnh lùng nói: “Thằng nhãi, nếu hôm nay cậu không trị khỏi thì phải tự phế tu vi, cậu có dám không?”

“Không biết xấu hổ!” Thân Đồ Thành Cương là người đầu tiên lên tiếng mắng.

Điều kiện Dương Bách Xuyên đưa ra cho Miêu Mậu Thiên là nếu anh trị khỏi thì ông ta phải thừa nhận mình là lang băm.

Nhưng hiện tại lão già họ Miêu kia lại đưa ra điều kiện cho Dương Bách Xuyên rằng không trị khỏi thì anh phải tự phế tu vi, thiên hạ nào có người nào mặt dày không biết xấu hổ đến thế cơ chứ?

“Điều đó không công bằng!” Mấy người Thiên Tuyệt cũng hô lên.

Miêu Mậu Thiên hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Có không công bằng thật không? Lão phu đường đường là Thánh Thủ Y Đạo của giới võ cổ, lại còn là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn. Dương Bách Xuyên là cái thá gì? Sao có thể so sánh với lão phu được?”

“Ông…” Thân Đồ Thành Cương còn định nói gì đó nhưng lại bị Dương Bách Xuyên giơ tay ngăn lại.

“Được, tôi đồng ý với ông, nếu không trị khỏi cho kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì tôi sẽ tự phế tu vi!” Dương Bách Xuyên gằn từng chữ một mà nói.

Mà sau khi mấy người Miêu Mậu Thiên và Mộc Đạo Nhiên nghe xong đều nở nụ cười, mấy người bọn họ chỉ ước Dương Bách Xuyên chết luôn.

Đúng lúc đó, Dương Bách Xuyên kéo dài giọng: “Nhưng… Tôi vẫn phải nói trước, những người ở đây đều là những nhân vật có tiếng tăm mặt mũi trong giới võ cổ. Tôi biết điều kiện ông đưa ra không công bằng nhưng vẫn đồng ý là vì tôi có sự tin tưởng. Cho nên, hôm nay tôi muốn mời đạo trưởng Lăng Hư Tử, Diệu m sư thái và tất cả mọi người ở đây làm chứng cho chuyện này. Nếu tôi không trị khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch, tôi sẽ tự phế tu vi, nếu không chấp hành thì mời tất cả mọi người đuổi giết tôi. Còn ông, Miêu Mậu Thiên cũng thế, một khi tôi trị khỏi cho kinh mạch của Thân Đồ Thạch, ông phải tự xưng là lang băm trước mặt tất cả mọi người, từ nay về sau không được hành nghề y ở giới võ cổ nữa. Nếu không làm đúng theo điều kiện, mời Lăng Hư Tử, Diệu m sư thái và tất cả các vị ở đây làm chứng, Dương Bách Xuyên tôi giết Miêu Mậu Thiên ông, ông có dám không?”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1407


Vừa dứt lời, toàn trường xôn xao hẳn lên. Nếu nghĩ kĩ về những lời này của Dương Bách Xuyên thì sẽ thấy vô cùng tàn nhẫn. Anh không chỉ dồn mình đến vách núi mà cũng không để cho Miêu Mậu Thiên có đường lui.

Bởi vì nếu Dương Bách Xuyên trị không khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì anh sẽ thua. Nếu thua mà không tự phế tu vi sẽ bị mọi người đuổi giết, đây chắc chắn là đường cùng, vô cùng tàn nhẫn.

Nhưng nếu nhìn từ khía cạnh khác, đây chẳng phải là sự tự tin tuyệt đối vào mình của Dương Bách Xuyên hay sao?

Nếu anh không tin chắc rằng mình có thể trị khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì sao dám lấy tính mạng mình ra nói giỡn được?

Bất cứ ai cũng không dám làm vậy, nhưng Dương Bách Xuyên vẫn khăng khăng làm thế.

Không phải thằng ngu thì cũng là kẻ điên, đương nhiên cũng có một khả năng khác, rằng anh thật sự là một tên thiên tài yêu nghiệt vô cùng toàn năng.

Không chỉ có tu vi cao, lại còn có thể luyện đan, bây giờ lại thêm cả y thuật nữa, toàn bộ giới võ cổ cũng không có ai như vậy.

Dương Bách Xuyên nói với Miêu Mậu Thiên nhưng cũng đồng thời là để cho Lăng Hư lão đạo, Diệu m sư thái và toàn bộ người có mặt ở hiện trường giám sát. Nếu Miêu Mậu Thiên không thực hiện đúng với cá cược thì đương nhiên sẽ bị mọi người đuổi giết. Tuy Dương Bách Xuyên cũng không nói đạo trưởng Lăng Hư Tử và Diệu m sư thái sẽ là người đuổi giết Miêu Mậu Thiên.

Nhưng những người như đạo trưởng Lăng Hư Tử hay Diệu m sư thái đều là những người đứng đầu của giới võ cổ hiện tại. Một khi họ đã đồng ý thì chắc chắn sẽ công bằng.

Đến lúc đó, nếu Miêu Mậu Thiên dám không chấp hành đúng với cá cược, những người như đạo trưởng Lăng Hư Tử sẽ là người đầu tiên không đồng ý.

Nếu nhìn từ phía Miêu Mậu Thiên, tuy Dương Bách Xuyên không bắt ông ta tự phế tu vi mà chỉ bảo ông ta nhận mình là lang băm trước mặt mọi người, từ nay về sau không được hành nghề y ở giới võ cổ nữa thôi. Nếu nhìn từ mặt ngoài thì Miêu Mậu Thiên chiếm lợi trong cuộc cá cược của hai người, Dương Bách Xuyên phải trả giá đắt bằng tính mạng. Nhưng những người hiểu rõ Miêu Mậu Thiên lại biết rằng, so với việc giết Miêu Mậu Thiên thì việc bắt một người có danh xưng Thánh Thủ Y Đạo trong giới võ cổ như ông ta từ bỏ hành nghề y, từ bỏ danh hiệu ông ta coi như sinh mệnh lại càng nghiêm trọng hơn.

Cho nên thật ra hai người đều chịu thiệt lớn trong canh bạc này, nhưng nhìn từ bên ngoài, Dương Bách Xuyên là người chịu thiệt, thậm chí còn nhận được sự đồng cảm từ đa số những người đứng xem tại hiện trường.

Đang có nhiều người bàn tán tại chỗ rằng Dương Bách Xuyên chịu thiệt, Miêu Mậu Thiên được hời trong canh bạc này.

Ngôn luận vô thức nghiêng về phía Dương Bách Xuyên.

Lúc này, Dương Bách Xuyên đang chờ lời xác nhận cuối cùng của Miêu Mậu Thiên, những người tại hiện trường cũng thế.

Đạo trưởng Lăng Hư Tử cười tủm tỉm nhìn Dương Bách Xuyên rồi nói: “Được, lão đạo làm chứng cho trận cá cược này, nhất định sẽ giám sát việc thực hiện đúng điều kiện đánh cược của hai người. Nếu phía bị thua dám đổi ý không chấp hành đúng điều kiện, lão đạo sẽ tự mình ra tay.”

Sau khi nói xong, ông nhìn về phía Diệu m sư thái, mắt Diệu m sư thái lóe sáng, hai người nhìn nhau xong, bà ấy cũng nói: “Bà già này cũng đồng ý làm chứng.”

“Lão tăng cũng tham gia cuộc vui, a di đà phật.” Lại có lão hòa thượng của Thiếu Lâm Tự mở miệng nói.

Lăng Hư Tử sửng sốt: “Không ngờ Vô Ưu đại sư cũng thích tham gia trò vui đó!” Giọng ông không âm cũng chẳng dương, có vẻ hai người không hợp nhau.

“Lăng Hư lão đạo có thể xem trò vui thì tại sao lão tăng không thể?” Vô Ưu lão hòa thượng hừ lạnh đáp.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1408


Thiếu Lâm là tông môn lớn chỉ đứng sau Côn Luân trong tám tông môn. Xưa nay hai tông môn luôn tranh đấu gay gắt, chuyện này cũng khá thường thấy, những người quen biết bọn họ ở đây đã thấy nhiều rồi nên cũng không lạ gì nữa.

Có ba tông môn lớn là Côn Luân, Thiếu Lâm, Nga Mi đi trước, các thế lực còn lại cũng tỏ thái độ đồng ý giám sát trận đánh cược của Dương Bách Xuyên và Miêu Mậu Thiên.

Đương nhiên là Thanh Thành, Thần Tông, m Nguyệt Môn, Mật Tông và Miêu trại không mở miệng.

Bàn xong việc đánh cược rồi, nhân chứng cũng đã đồng ý hết, hiện tại chỉ còn lời xác nhận cuối cùng của Miêu Mậu Thiên.

Dương Bách Xuyên nhìn sắc mặt tối tăm và ánh mắt lập lòe của Miêu Mậu Thiên rồi nhếch miệng cười nói: “Sao nào? Lão già họ Miêu, ông không dám à?”

“Lứa đi sau như Dương Bách Xuyên còn không để bụng, Miêu Thánh Thủ tự mình nói ra điều kiện mà lại sợ cái gì cơ chứ!” Người nói chuyện chính là tiểu hòa thượng – đồ đệ của lão hòa thượng Vô Ưu của Thiếu Lâm.

Miêu Mậu Thiên Nhãn lập tức nheo mắt lại nhìn, sau khi thấy tiểu hòa thượng, lạ là ông ta lại nhẫn nhịn. Ông ta biết tiểu hòa thượng này của Thiếu Lâm là một trong những tên quái thai trong mười đại yêu nghiệt, thực lực không hề yếu. Hơn nữa sau lưng còn có lão hòa thượng nên ông ta cũng không dám làm gì.

Có lời giễu cợt của tiểu hòa thượng, có rất nhiều người trong đám người đã bắt đầu thúc giục Miêu Mậu Thiên nhanh chóng xác nhận.

Ngày hôm nay, Miêu Mậu Thiên đã là mũi tên bắn đi không thể quay đầu lại nữa rồi, thế nên cũng chỉ có thể cứng rắn nói.

“Được, lão phu đồng ý, để xem Dương điên cậu chết như thế nào.”

Ngoài miệng Miêu Mậu Thiên vẫn kiên cường như cũ nhưng trong lòng lại không tự tin lắm. Rốt cuộc Dương Bách Xuyên có thể chữa khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch hay không đây?

Biểu cảm của thằng nhãi này thật sự quá ung dung bình tĩnh, khiến Miêu Mậu Thiên không chắc chắn lắm.

Dương Bách Xuyên nở nụ cười rồi bước về phía trước một bước, anh nhỏ giọng nói với âm lượng chỉ hai người mới có thể nghe được: “Lão già, chuẩn bị hậu sự đi.”

Sau khi nói xong, Dương Bách Xuyên lớn tiếng nói tới tất cả mọi người: “Xin các vị đồng đạo làm chứng, Dương Bách Xuyên tôi sẽ trị liệu kinh mạch cho Thân Đồ Thạch ngay trước mắt mọi người. Hôm nay tôi cũng muốn cho những người nào đó xem thử, Thánh Thủ Y Đạo của giới võ cổ chính là một trò hề.”

Râu Miêu Mậu Thiên đều vểnh hết lên, ông ta nhìn chằm chằm Dương Bách Xuyên nhưng cuối cùng cũng không nổi giận mà chỉ âm u nói: “Thằng nhãi, đừng có nói huênh hoang quá. Năm năm trước lão phu đã xem kinh mạch và khiếu huyệt toàn thân đã bế tắc bảy phần rồi. Hiện tại đã qua năm năm, trước sau cộng lại là mười năm, hôm nay lão phu muốn xem cậu chữa kiểu gì.”

“Năm năm trước khi tình trạng kinh mạch của Thân Đồ Thạch còn chưa nghiêm trọng mà ông còn không chữa khỏi. Điều đó chứng tỏ ông là đồ vô dụng.” Dương Bách Xuyên cười lạnh nói một câu.

Ngay sau đó, anh đi đến trước mặt Thân Đồ Thạch rồi đưa một viên đan Kinh Mạch cho anh ta và nói: “Đây là đan Kinh Mạch, sau khi uống có thể toàn thân sẽ có cảm giác ngứa ngáy. Nhưng anh nhất định phải kiên trì, không thể động đậy cũng không thể kêu to thành tiếng. Hôm nay tôi chắc chắn sẽ giúp anh có thể đứng lên lần nữa, anh có thể làm được không?”

“Ơn lớn hôm nay của Dương môn chủ, Thân Đồ Thạch sẽ ghi nhớ cả đời. Ngài yên tâm, nhất định tôi sẽ làm được và cố gắng phối hợp trị liệu.” Thân Đồ Thạch nói vô cùng trịnh trọng. Anh hiểu rõ rằng hôm nay Dương Bách Xuyên có làm sao cũng là vì anh ta mà bị Miêu Mậu Thiên bức bách, trong lòng anh ta cảm động không thôi.

Anh ta cũng thấy được sự tự tin trong mắt Dương Bách Xuyên, không hiểu tại sao trong cõi lòng đã hoàn toàn bình tĩnh của Thân Đồ Thạch lại dâng lên tia hy vọng.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1409


Sau khi Dương Bách Xuyên nói rõ với Thân Đồ Thạch những tình huống có thể sẽ xảy ra trong quá trình chữa trị, anh đi vào trong lều lớn lấy ngân châm từ trong bình Càn Khôn ra bắt đầu chữa trị.

Sau khi Miêu Mậu Thiên thấy Dương Bách Xuyên lấy ngân châm ra thì lập tức sững sờ, trong lòng ngược lại thở phào một hơi, lẩm bẩm một câu: "Giả vờ giả vịt!"

Đối với vấn đề kinh mạch của Thân Đồ Thạch, năm đó Miêu Mậu Thiên đã biết rõ tình huống. Vốn dĩ ông ta cho rằng Dương Bách Xuyên sẽ dùng phương pháp trị liệu gì đặc biệt, không ngờ rằng lại lấy ra ngân châm.

Miêu Mậu Thiên lập tức muốn cười, nếu là thể chất của người bình thường, có lẽ dùng ngân châm sẽ có tác dụng, nhưng Thân Đồ Thạch là võ cổ giả, hơn nữa trước khi kinh mạch xảy ra vấn đề còn là võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám, há có thể trị khỏi bằng ngân châm?

Đúng là một chuyện buồn cười.

Trong lòng Miêu Mậu Thiên lập tức coi thường y thuật của Dương Bách Xuyên hơn mấy lần.

Ông ta cười thảo luận với mấy người Mộc Đạo Nhiên bên cạnh, trong ngôn từ tràn đầy châm chọc.

Người vây xem cũng bị loại ngân châm này của Dương Bách Xuyên làm cho sững sờ.

"Không phải là Dương điên dựa theo phương pháp châm cứu bình thường chứ? Thế không phải là trò cười sao?"

"Còn không phải à, mấy năm nay cha con Thân Đồ cầu y khắp nơi nhưng đều không có kết quả gì, nếu ngân châm mà trị khỏi được thì đã trị từ lâu rồi."

"Xong đời rồi, nhất định Dương Bách Xuyên sẽ thất bại."

"Vốn cho rằng Dương điên dám khiêu chiến với Miêu Thánh Thủ thì hẳn phải có chút tài năng, bây giờ xem ra chỉ là vịt chết còn mạnh miệng, cố gắng giữ sỉ diện mà thôi!"

"Ai nói không phải chứ, lần này Dương Bách Xuyên đùa lớn rồi, không chữa khỏi sẽ mất mạng, được không bù nổi mất, chung quy cũng là nghé con không sợ hổ!"

...

Đám người phía sau bàn tán lung tung cũng không làm ảnh hưởng tới Dương Bách Xuyên, bây giờ anh đã tiến vào trạng thái cực kỳ nghiêm túc, bắt đầu tập trung không phân tâm.

Ba người Lăng Hư Tử và Diệu m sư thái cộng thêm Vô Ưu lão hòa thượng của Thiếu Lâm quan sát ngược lại không tỏ ý kiến, nhưng khoảnh khắc Dương Bách Xuyên lấy ngân châm ra, ba người không hẹn mà cùng để lộ chút thất vọng trong ánh mắt.

Chỉ có Trần Phong Tứ và Thiên Tuyệt Minh của Võ Đang cảm thấy trong lòng tràn đầy lòng tin với Dương Bách Xuyên. Lúc trước bọn họ đã được chứng kiến phương pháp châm cứu của Dương Bách Xuyên thần kỳ bao nhiêu.

Có điều lúc này mấy người đều không nói gì, tin vào Dương Bách Xuyên tuyệt đối, đến lúc đó vả sưng mặt mấy người này.

Trước mắt bao người, Dương Bách Xuyên cầm lên cây ngân châm đầu tiên nhẹ nhàng vẫy lên người Thân Đồ Thạch.

Châm m Dương Ngũ Hành mà anh dùng chính là cái có uy lực lớn nhất trong một trăm lẻ tám châm pháp, tốc độ năm mươi bốn, âm dương phối hợp với nhau.

Ban đầu là dùng châm cứu nhanh, trong nháy mắt kỳ thật Dương Bách Xuyên đã thi triển năm mươi bốn châm, trong mắt một số người bên cạnh chỉ là thi triển một châm, chỉ việc vung tay lên.

Nhưng trong mắt một số cao thủ giữa sân khác biệt.

Nhất là Miêu Mậu Thiên toàn thân đều chấn động, bản thân ông ta chính là đại viên mãn Tiên Thiên tầng chín nên thấy rõ mồn một, Dương Bách Xuyên vung tay lên đã thi triển cả năm mươi bốn châm.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1410


Người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề lại xem hiệu quả.

Lần này vẻ mặt cười nhạo của Miêu Mậu Thiên cũng cứng lại.

Cả năm mươi bốn châm được hoàn thành trong một cá phất tay, đây không phải chuyện mà người bình thường có thể làm được, cho dù là Miêu Mậu Thiên cũng không làm được.

Dương Bách Xuyên chỉ thi triển mỗi chiêu thức này đã đánh vào mặt Miêu Mậu Thiên một cái bạt tai.

Mà mấy người Lăng Hư Tử cũng đồng thời thấy được chỗ không tầm thường của chiêu thức châm cứu này của Dương Bách Xuyên.

Diệu m sư thái của Nga Mi hít vào một hơi: "Cả năm mươi bốn châm đều được hoàn thành trong thời gian một giây, chỉ sợ tinh thần lực của Dương tiểu hữu đã đạt lên trên đại viên mãn Tiên Thiên tầng chín rồi!"

Vô Ưu lão hòa thượng của Thiếu Lâm híp mắt nói: "Các người hãy nhìn kỹ vị trí ngân châm trên người Thân Đồ Thạch."

Lăng Hư Tử và Diệu m nghe vậy thì nhìn lại, ngay sau đó cả người đều chấn động.

"Châm hạ thành trận!" Diệu m sư thái cảm thán.

"Trận pháp châm cứu thật tinh diệu, hôm nay người trong nghề xem như có thêm kiến thức rồi." Ánh mắt Lăng Hư Tử lóe sáng.

"Thánh Thủ của giới võ cổ sắp ngã xuống, cũng sắp sống lại." Vô Ưu lão hòa thượng nói.

Lăng Hư Tử và Diệu m nghe Vô Ưu lão hòa thượng nói đều sững sờ, nhưng hai người lập tức hiểu ý của Vô Ưu lão hòa thượng.

Diệu m sư thái nhìn Dương Bách Xuyên lẩm bẩm: "Đúng vậy, thành tựu y đạo của người này chỉ e Miêu Mậu Thiên cũng không sánh bằng, hôm nay nhất định sẽ có một vị lão Thánh Thủ ngã xuống, một Thánh Thủ mới vùng lên. Chuyện này với giới võ cổ mà nói chưa hẳn không phải chuyện tốt."

"Đúng vậy, mấy năm qua Miêu Mậu Thiên ỷ vào thủ đoạn y thuật mà hoành hành ngang ngược trong giới võ cổ, đã sớm đánh mất y đức, kéo theo toàn bộ đệ tử Miêu trại của ông ta cũng làm việc không kiêng nể gì, thật sự là có chút quá mức." Lăng Hư Tử híp mắt nói.

"A Di Đà Phật, lão tăng cho rằng nếu để Dương Bách Xuyên làm Thánh Thủ của giới võ cổ thì thích hợp hơn. Hành vi mấy năm nay của một số người Miêu trại, lúc lão tăng du lịch, tiếng oán than của dân gian với Miêu trại rất lớn. Có lẽ Miêu Mậu Thiên đã nhập ma, là ma đạo thì nên diệt trừ, trả lại cho giới võ cổ một mảnh trời quang." Vô Ưu lão hòa thượng cũng sâu kín nói.

Côn Luân, Thiếu Lâm, Nga Mi là ba môn phái đi đầu đứng thứ ba trong tám đại tông môn nổi tiếng của Hoa Hạ, trong lời nói tạo thành một loại ăn ý.

"Mọi chuyện vẫn phải xem thủ đoạn của Dương Bách Xuyên, nếu cậu ta thật sự có thể chữa khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch thì hôm nay đã định sẵn cái chết của Miêu Mậu Thiên." Lăng Hư Tử híp mắt nói.

"Không sai, xem kết quả đi." Diệu m sư thái cũng tán thành.

Cả ba người đều không nói hết, nhưng ai cũng hiểu ý của đối phương.

Kỳ thật nguyên nhân thật sự là bốn tông môn lớn Thanh Thành, Thần Tông, m Nguyệt Môn cộng thêm Mật Tông âm mưu muốn mở thông đạo đến Sơn Hải Giới.

Đây là điều tất cả tông môn ở giới võ cổ không muốn thấy, ai cũng biết rõ hậu quả khi mở thông đạo, đối với bên Trái Đất mà nói thì chính là một tai họa.

Côn Luân, Thiếu Lâm và Nga Mi, các cao thủ phía sau mấy nhà khác đã sớm nhận được tin tức, hiển nhiên muốn ngăn cản.

Đối với đám người Lăng Hư Tử, bọn họ không hi vọng Miêu trại tham gia vào thế lực phá hoại thông đạo Sơn Hải. Hôm nay vừa lúc Dương Bách Xuyên xuất hiện, đón lấy nhân quả này, ba tông môn đi đầu liền chuẩn bị ra tay với Miêu trại để cảnh cáo những thế lực do Thanh Thành Thần Tông cầm đầu không được quấy rối, lại càng không nên ngã về phía Thanh Thành.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là Dương Bách Xuyên phải chữa khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch, thể hiện y thuật cao siêu, từ đó thay thế Miêu Mậu Thiên.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1411


Đối với giới võ cổ thì Thánh Thủ như Miêu Mậu Thiên thật sự có tác dụng rất lớn. Thân là võ cổ giả, việc bị thương là không thể tránh khỏi, dưới tình huống nghiêm trọng thật sự cần Miêu Mậu Thiên chữa trị.

Vì vậy mấy năm nay trong bí địa tất cả mọi người đều khiêm nhường, ưu tiên hết thiên tài địa bảo thuộc về phương diện y đạo cho Miêu Mậu Thiên, chính là để ông ta trở thành Thánh Thủ giới võ cổ, chữa trị bệnh tật thương tích cho mọi người.

Thế nhưng mấy năm qua Miêu Mậu Thiên càng ngày càng kiêu ngạo, đã khiến mấy thế lực lớn lấy Côn Luân dẫn đầu bất mãn từ lâu. Nếu không phải y đạo trong giới võ cổ cần thiên phú và kinh nghiệm thì bọn họ đã ra tay với Miêu Mậu Thiên từ lâu rồi.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện một Dương Bách Xuyên, điều này khiến cho người đứng đầu của ba thế lực lớn thấy được một người thay thế Miêu Mậu Thiên. Nếu Dương Bách Xuyên thành công chữa khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch đã đủ để chứng minh công lực y đạo của Dương Bách Xuyên thâm hậu hơn Miêu Mậu Thiên, đến lúc đó giết Miêu Mậu Thiên chính là kết cục đã định.

...

Trong sân, Dương Bách Xuyên cũng không biết suy nghĩ trong lòng Lăng Hư Tử và Diệu m sư thái, Vô Ưu lão hòa thượng, nếu biết nhất định anh sẽ bật cười.

Sau khi hoàn thành châm cứu nhanh thì tiến vào giai đoạn châm cứu chậm.

Năm mươi bốn châm tiếp theo, mỗi một châm đều phải tiêu hao lượng lớn chân khí và tinh thần lực, nhưng cũng là trình tự mấu chốt. Theo từng châm hạ xuống, linh thức của Dương Bách Xuyên phát hiện khiếu huyệt tắc nghẽn của Thân Đồ Thạch đã có thay đổi.

Điều này là do công hiệu của đan Kinh Mạch lúc trước.

Sức mạnh của trận m Dương Ngũ Hành cưỡng ép đả thông sức mạnh khiếu huyệt của Thân Đồ Thạch, mà sức mạnh của đan Kinh Mạch thì bảo vệ và chữa trị kinh mạch bị tổn hại trong lúc thi châm.

"O...o...o...n...g!"

Tiếng ngân châm rung động mãnh liệt truyền rõ vào trong tai Thân Đồ Thạch, theo Dương Bách Xuyên thi triển chuyển dời, Thân Đồ Thạch cảm nhận được đau đớn như kinh mạch trong cơ thể bị thiêu cháy, còn có ngứa ngáy không ngừng.

Lan tràn khắp toàn thân anh ta, châm này mạnh hơn châm kia.

Mồ hôi trên trán liên tục lăn xuống, Thân Đồ Thạch cũng không nhịn được muốn hét lên thảm thiết, nhưng bị một câu của Dương Bách Xuyên đẩy trở về.

"Muốn đứng dậy lần nữa, muốn đạt được thành tựu cao hơn trong võ đạo sau này thì nhịn xuống cho tôi. Anh vừa hét lên một cái chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Nhớ kỹ, anh hét lên một tiếng cũng sẽ khiến tôi diệt vong." Dương Bách Xuyên mặt không biểu cảm, trên trán anh cũng mồ hôi cuồn cuộn dặn dò Thân Đồ Thạch.

Tình huống trong cơ thể Thân Đồ Thạch vô cùng đặc biệt, trong kinh mạch khiếu huyệt tích lũy lượng lớn linh khí, đều là thiên tài địa bảo mà Thân Đồ Thành Cương cho anh ta sử dụng trong mười năm, nhưng do kinh mạch tắc nghẽn nên đọng lại, căn bản không hề quy nạp vào trong đan điền, tất cả đều lưu lại.

Mỗi một châm, chân khí của anh độ vào trong cơ thể Thân Đồ Thạch đều hao phí khá lớn, có thể nói là dùng toàn lực chữa kinh mạch cho Thân Đồ Thạch.

Mà Thân Đồ Thạch vốn muốn kêu thảm thiết, bị Dương Bách Xuyên nói như vậy thì cứng họng, anh ta biết Dương Bách Xuyên nói không sai, vì trị liệu kinh mạch mà Dương Bách Xuyên và Miêu Mậu Thiên đã dốc hết toàn tu vi.

“So với tu vi của môn chủ Dương, so với ngày sau mình có thể đứng lên một lần nữa, chút đau này thì tính là gì chứ? Mình có thể nhịn.” Thân Đồ Thạch tự cổ võ mình, ánh mắt cũng bắt đầu kiên định.

Dương Bách Xuyên cười, tiếp tục châm cứu.

Khi đếm ngược cuối cùng, nụ cười trên khuôn mặt của Dương Bách Xuyên càng tươi hơn, bởi vì anh đã đả thông hết kinh mạch bị tắc nghẽn của Thân Đồ Thạch.

Dùng châm cứu thúc dục chân khí đả thông, sau đó ẩn chứa sinh cơ lực trong kinh mạch, tu vi mạnh mẽ không ngừng đả thông kinh mạch.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1412


Chuyện này tương đương với việc đúc lại kinh mạch cho Thân Đồ Thạch, kinh mạch của anh ta sẽ cứng cỏi và rộng hơn so với trước đây, không khoa trương khi nói Thân Đồ Thạch sẽ là một yêu nghiệt cường đại.

Một khắc nào đó Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi, đâm xuống khiếu huyệt tắc nghẽn cuối cùng của Thân Đồ Thạch.

“Ầm ầm ầm!”

Sau khi đâm một châm này, trong cơ thể Thân Đồ Thạch vang lên một loạt tiếng ầm nặng nề, khí tức cường đại từ trên người Thân Đồ Thạch tản ra, khí tức trên người anh ta không ngừng tăng lên.

Linh khí thiên địa hội tụ từ bốn phương tám hướng, tràn vào cơ thể Thân Đồ Thạch như rắn nuốt cá voi.

Vấn đề kinh mạch của Thân Đồ Thạch không chỉ được Dương Bách Xuyên chữa trị hoàn toàn, mà sau khi kinh mạch thông suốt, linh khí tích lũy trong cơ thể anh ta suốt mười năm không ngừng vận chuyển luyện hóa.

Tu vi của Thân Đồ Thạch bắt đầu đột phá trong nháy mắt.

Mọi người đều choáng váng.

Tất cả mọi người đều là võ cổ giả Thiên Thiên, ai cũng biết giờ phút này linh khí thiên địa hội tụ vào cơ thể Thân Đồ Thạch là dấu hiệu tu vi của anh ta tăng lên.

“Vãi, Dương Bách Xuyên này đúng là chữa khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch!”

“Không phải sao, tôi đã nói chắc chắn Dương Bách Xuyên là người phi thường, mọi người thấy anh ta chữa khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch đúng không?”

“Cắt, vừa rồi cậu đâu nói như thế, cậu nói là y thuật Miêu Mậu Thiên cao siêu.”

“Vậy á? Tôi có nói thế đâu, chắc là anh nghe nhầm rồi, tôi luôn coi trọng Dương Bách Xuyên mà.”

Người xem A và người xem B bắt đầu cãi nhau.

Lại có người cảm thán: “Dương điên không chỉ chữa khỏi kinh mạch của Thân Đồ Thạch mà còn giúp cậu ta đột phá tu vi, đúng là phép tiên mà.”

“Vậy xem ra y thuật của Dương Bách Xuyên ăn đứt Miêu Mậu Thiên.”

“Suỵt, c** nh* giọng chút, muốn chết à, cẩn thận bị Miêu Thánh Thủ nghe được.”

“Sợ gì chứ, bây giờ tôi còn muốn xem lát nữa Miêu Mậu Thiên hét lên mình là lang bang, ha ha.”

“Lần này Miêu Mậu Thiên xem như mất hết thể diện rồi.”



Tiếng người vây xem trò chuyện vang lên khắp hội trường, đương nhiên Miêu Mậu Thiên có thể nghe được, ông ta là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, đương nhiên những người này tám chuyện ông ta đều nghe thấy. Lúc này mặt Miêu Mậu Thiên xanh xanh rồi lại trắng bệch, ánh mắt dừng lại trên người Dương Bách Xuyên, không ngừng thay đổi, không ai biết trong lòng ông ta đang nghĩ cái gì.

Ba người Lăng Hư Tử, Diệu m sư thái và lão hòa thượng Thiếu Lâm khiếp sợ nhìn nhau, đều nhìn thấy sát ý từ trong mắt đối phương.

Đương nhiên sát ý này nhằm vào Miêu Mậu Thiên, ai nấy đều ăn ý. Bây giờ Dương Bách Xuyên không chỉ chữa khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch mà còn giúp anh ta đột phá tại chỗ.

Điều này đã cho thấy y thuật của Dương Bách Xuyên mạnh hơn Miêu Mậu Thiên rất nhiều.

Trong suy nghĩ của ba người, nếu lát nữa Miêu Mậu Thiên không thực hiện lời hứa với Dương Bách Xuyên, ba người bọn họ có thể ra tay giết.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1413


Chỉ cần xem lát nữa Miêu Mậu Thiên xử lí thế nào, với sự hiểu biết của bọn họ về Miêu Mậu Thiên, khả năng cao Miêu Mậu Thiên sẽ không thỏa hiệp.

Mà lúc này cơ thể Dương Bách Xuyên suy nhược được mấy người Thiên Tuyệt đỡ ngồi xuống.

Thân Đồ Thành nhìn con trai Thân Đồ Thạch còn đang tu luyện, cảm nhận được nó đột phá đến Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, trong lòng ông kích động. Mười năm, tròn mười năm rồi, con trai Thân Đồ Thạch lại đứng lên đứng nữa, hơn nữa tu vi còn đột phá.

Đây đều là nhờ ân của Dương Bách Xuyên.

Thân Đồ Thành run rẩy, vẻ mặt vô cùng kích động, khom lưng hành lễ thật sâu với Dương Bách Xuyên, nói: “Môn chủ Dương, đa tạ, đa tạ!”

“Thân Đồ đạo hữu nhanh đứng dậy đi!” Dương Bách Xuyên đi đến đỡ Thân Đồ Thành Cương, nhưng Thân Đồ Thành Cương chẳng những không đứng dậy mà còn quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng nói: “Đại ân của môn chủ Dương với cha con Thân Đồ tôi không thể báo xuể. Hôm nay trước mặt các vị trong giới võ cổ, Thân Đồ Thành Cương xin môn chủ Dương Bách Xuyên thu nhận cha con Thân Đồ tôi, sau này cha con tôi nguyện làm trâu làm ngựa vì môn chủ Dương, vì Vân Môn.”

Dương Bách Xuyên tốn nhiều công sức như vậy là vì những lời này của Thân Đồ Thành Cương, mặc dù mặt tái nhợt nhưng trong lòng mừng rỡ, cười ha ha nói: “Thân Đồ đạo hữu có thể gia nhập đại gia đình Vân Môn thì đó là phúc của Vân Môn, Dương mỗ cầu còn không được, tôi đồng ý, nhanh đứng lên đi.”

Mặt Thân Đồ Thành Cương cũng lộ vẻ vui mừng, lớn tiếng nói: “Thân Đồ Thành Cương bái kiến môn chủ.”

Sau khi hành lễ bái chủ đầy trang trọng, lúc này mới đứng dậy.

Thân là lão giang hồ Thân Đồ Thành Cương há có thể không nhìn ra tiềm lực tương lai của Dương Bách Xuyên, xa không nói, hôm nay Dương Bách Xuyên thể hiện luyện đan cùng y thuật, ngày sau có thể có thành tựu lớn trong giới võ cổ.

Bái nhập Vân Môn là thật lòng cảm kích báo ân, mà thân phận tán tu cũng giống như không có gốc rễ, cho dù con trai Thân Đồ Thạch lo lắng thì ông cũng đồng ý gia nhập Vân môn, hơn nữa Vân Môn cũng là môn phái duy nhất trong toàn bộ giới võ cổ dám nhận tán tu.

Mà trong lòng Dương Bách Xuyên coi trọng thiên phú và tiềm lực của Thân Đồ Thạch, lúc kiểm tra kinh mạch cho Thân Đồ Thạch đã phát hiện Thân Đồ Thạch có linh căn kim loại đơn hệ, khi linh căn này trưởng thành sẽ có sức chiến đấu rất kh*ng b*, hơn nữa trong cơ thể Thân Đồ Thạch tích lũy mười năm linh khí, sau khi vấn đề kinh mạch của anh ta được giải quyết, Dương Bách Xuyên tin chắc có thể đột phá đến Tiên Thiên tầng chín.

Sự thật chứng minh anh tính toán vẫn có sai sót, Thân Đồ Thạch lập tức đột phá đến Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, hơn nữa tu vi còn đang tăng lên.

Sau khi nâng Thân Đồ Thành Cương dậy, ánh mắt mọi người lập trung lên người Thân Đồ Thạch, đều muốn xem tu vi Thân Đồ Thạch có thể tăng lên tới mức độ nào.

Thật sự bởi vì Thân Đồ Thạch hội tụ linh khí thiên địa quá khổng lồ.

“Ầm ầm!”

Sau khi một tiếng ầm vang lên, Thân Đồ Thạch từ Tiên Thiên tầng chín sơ cấp đột phá lên trung cấp, vẫn tăng lên không dừng lại.

Chưa đến năm phút đã đạt tới Tiên Thiên tầng chín trung cấp, đúng là kh*ng b*.

Nhưng trong mắt Dương Bách Xuyên lại rất bình thường, bởi vì trong cơ thể Thân Đồ Thạch có một vài linh khí gần như thực thể hóa, bây giờ sau khi kinh mạch thông suốt, thực thể tăng lên trong thời gian ngắn cũng là bình thường.

“Ầm!”

Ngay sau đó lại một tiếng vang lên.

Có người hít sâu.

“Mẹ ơi, Tiên Thiên tầng chín cao cấp, khí thế vẫn còn tăng lên. Chuyện này… đây là muốn tăng một mạch lên Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn ư…”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1414


“Không ngờ Thân Đồ Thạch này cũng có thiên phú tu luyện cao như vậy…”

“Chắc mấy cậu không biết, tôi nghe nói mười năm trước khi khi kinh mạch Thân Đồ Thạch không có vấn đề cũng đã là Tiên Thiên tầng tám, hơn nữa Thân Đồ Thạch đạt Tiên Thiên khi mới hai mươi bảy tuổi, nghe nói yêu nghiệt Chiêm Khánh Nhân của Côn Lôn đạt Tiên Thiên năm hai mươi tám tuổi.”

“Vãi cứt thật, nói như thế nếu không phải Thân Đồ Thạch vì vấn đề kinh mạch thì cũng có thể là một trong Thập Đại Yêu Nghiệt…”

“Chắc chắn rồi…”

Lúc trong sân đang nghị luận sôi nổi, trong cơ thể Thân Đồ Thạch lại vang lên tiếng nổ: “Ầm!”

“Trời ạ, Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn rồi!”

“Lại một yêu nghiệt sinh ra!”

“Thân Đồ Thạch đỉnh thật!”



Dương Bách Xuyên nở nụ cười, Thân Đồ Thạch thăng cấp Tiên Thiên đại viên mãn đã vượt qua dự liệu của anh, trong lòng anh vui mừng khôn xiết, người cha Thân Đồ Thành Cương của anh ta đã đại diện gia nhập Vân Môn, nói cách khác ngày sau Vân Môn sẽ có một đệ tử có thể sánh với Thập Đại Yêu Nghiệt.

Sau khi thăng cấp đến Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, khí tức và linh khí trên người Thân Đồ Thạch mới tản đi, anh ta mở hai mắt ra, sau đó đi tới trước mặt Dương Bách Xuyên, bái kiến môn chủ.

Đến lúc này hai cha con Thân Đồ đã quy thuận, Dương Bách Xuyên thu nhận được hai đại cao thủ.

Sau khi khách sáo một phen, Dương Bách Xuyên cười tủm tỉm nhìn Miêu Mậu Thiên, nói: “Miêu Thánh Thủ, đến lúc ông thực hiện lời hứa rồi!”

Miêu Mậu Thiên khinh thường Dương Bách Xuyên như thế, Dương Bách Xuyên há có thể quên ông ta.

Dương Bách Xuyên nói xong, ánh mắt mọi người trong sân đều đổ dồn vào Miêu Mậu Thiên.

Bao gồm nhìn Lăng Hư Tử, Diệu m sư thái và lão hòa thượng.

Trở thành tiêu điểm, sắc mặt Miêu Mậu Thiên sầm lại, thật sự ông ta không ngờ Dương Bách Xuyên có thể chữa khỏi kinh mạch cho Thân Đồ Thạch. Bây giờ không chỉ chữa khỏi mà còn giúp tu vi Thân Đồ Thạch đột phá đến Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, đứng trong hàng ngũ cao thủ võ cổ giả.

Lúc này Miêu Mậu Thiên phải nói mình là lang băm trước mặt hàng trăm người, còn phải hứa rời khỏi y đạo giới cổ võ, đúng là muốn mạng của ông ta.

Nhưng có đám người Lăng Hư Tử, lão đạo và Diệu m sư thái nhìn chằm chằm, ông ta không có đường lui.

Suy nghĩ một lúc, trong ánh mắt Miêu Mậu Thiên nhìn Dương Bách Xuyên đầy sát ý, ông ta nghĩ chỉ cần g**t ch*t Dương Bách Xuyên, y đạo giới võ cổ vẫn là thiên hạ của Miêu Mậu Thiên ông ta.

Đi về phía trước một bước, ông ta đi về phía Dương Bách Xuyên, từ từ nói: “Được, lão phu thực hiện lời hứa của mình, Miêu Mậu Thiên tôi là…”

Nói đến đây, Miêu Mậu Thiên đột nhiên chưởng về phía Dương Bách Xuyên, vẻ mặt điên cuồng nói: “Lão phu g**t ch*t mày…”

“Ông dám!”

“Miêu Mậu Thiên lớn mật!”

“Láo xược!”

Mấy người Lăng Hư Tử giận dữ, bọn họ không ngờ Miêu Mậu Thiên lại đột ngột ra tay với Dương Bách Xuyên.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1415


Vốn dĩ tất cả mọi người đều nhìn thấy Miêu Mậu Thiên sầm mặt, đã nói khúc đầu “Miêu Mậu Thiên tôi…”

Nhưng ai ngờ ông già xảo trá này đột nhiên đánh một chưởng về phía Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên híp mắt, không nhúc nhích.

Lúc này bên trái bên phải của anh là cha con Thân Đồ, không cần anh ra tay, hai cha con có thể đánh lại.

Dương Bách Xuyên tin rằng cha con Thân Đồ sẽ không thờ ơ.

Đây cũng được xem là một bài kiểm tra.

Quả nhiên Thân Đồ Thạch hừ lạnh một tiếng, đi trước một bước, đứng ra chắn trước người Dương Bách Xuyên, một quyền nghênh đón bàn tay Miêu Mậu Thiên.

Thân Đồ Thành Cương cũng không chịu tụt lại phía sau, cùng với con trai Thân Đồ Thạch đánh lại Miêu Mậu Thiên.

Mấy người Lăng Hư Tử nhìn thấy cha con Thân Đồ ra tay, vẻ mặt thả lỏng. Bọn họ đúng là sợ Dương Bách Xuyên chịu thiệt, dù sao Miêu Mậu Thiên là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, mà Dương Bách Xuyên là Tiên Thiên tầng chín cao cấp, hai người chênh lệch nửa cấp.

Nhưng ở giai đoạn cuối Tiên Thiên này, chênh lệch nửa cấp là cách nhau một trời một vực.

Cũng may cha con Thân Đồ ở bên cạnh Dương Bách Xuyên, cộng thêm Thân Đồ Thạch vừa mới thăng cấp Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn, mặc dù Thân Đồ Thành Cương là Tiên Thiên tầng chín cao cấp, nhưng luận thực lực thì không kém cao thủ đại viên mãn ở đây, đối đầu với Miêu Mậu Thiên sẽ không để cho Dương Bách Xuyên bị thương.

Trong mắt mấy người Lăng Hư Tử, mặc dù Dương Bách Xuyên không nhúc nhích nhưng trong mắt lại lóe lên ánh sáng, anh đã phòng Miêu Mậu Thiên từ lâu.

“Con cáo nhỏ này!” Lăng Hư Tử cảm thán trong lòng.

Trong khoảnh khắc, cha con Thân Đồ và Miêu Mậu Thiên cùng chiến đấu.

“Ầm!”

Sau khi hai bàn tay va chạm, một tiếng động lớn phát ra.

Giữa sân, ba người có chân nguyên cường đại quét bụi bặm bay khắp nơi.

Bên ngoài trận chiến, trong mắt Dương Bách Xuyên, thực lực lão già Miêu Mậu Thiên đúng là bất phàm, một người có thể ứng phó với hai người.

“Dù sao cũng là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn lâu đời, không giống với người mới tăng cấp đại viên mãn.” Nhìn cảnh chiến đấu giữa sân, Dương Bách Xuyên thầm nghĩ trong lòng.

Có thể thấy Thân Đồ Thạch vừa mới thăng cấp đại viên mãn đánh nhau với Miêu Mậu Thiên vẫn hơi cứng nhắc. Thứ nhất là thực lực chênh lệch, thứ hai là thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Nếu không phải có Thân Đồ Thành Cương ở bên cạnh giúp đỡ, không chừng Thân Đồ Thạch đã bị Miêu Mậu Thiên làm trọng thương từ lâu.

Hôm nay Miêu Mậu Thiên ra tay đã cho thấy ông ta không giữ lời hứa, vây thì dù Dương Bách Xuyên ra tay giết ông ta cũng không tính là vi phạm quy định không được chém giết của sơn cốc.

Hơn nữa lúc trước đám người Lăng Hư Tử cũng làm nhân chứng cho việc đánh cược của hai người, Miêu Mậu Thiên không giữ lời hứa cũng là đánh vào mặt mấy người Lăng Hư Tử, Dương Bách Xuyên tin mấy người bọn họ cũng sẽ không bỏ qua cho Miêu Mậu Thiên.

Ngoài ra Dương Bách Xuyên luôn chú ý đến một thanh niên trong sân, thanh niên này đã đi theo bên cạnh Miêu Mậu Thiên ngay từ đầu, không cần phải nói, chắc chắn là người của Miêu Trại.

Anh chú ý đến thanh niên này không chỉ vì ngay từ đầu hắn đã ở bên cạnh Miêu Mậu Thiên, mà là bởi vì Dương Bách Xuyên cảm giác trên người thanh niên này có loại khí tức tu luyện rất lạ kỳ, cảm giác rất quỷ dị. Dường như thanh niên Miêu Trại này vốn không phải là người, mà là một con trùng thú.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1416


Tóm lại rất kỳ quặc, thanh niên ăn mặc trông cũng khác với người bình thường, mặc quần áo lạ mắt, trên đầu có ba bím tóc lớn. Nếu không phải là anh ta trông nhiều lông mắt lại to thì nhìn từ phía sau giống như phụ nữ vậy.

Trọng điểm là tu vi võ đạo của thanh niên này cũng không thể xem thường, cũng là Tiên Thiên tầng chín cao cấp như anh.

Từ khi Miêu Mậu Thiên ra tay đến giờ, Dương Bách Xuyên phát hiện ánh mắt thanh niên nhìn qua mình nhiều lần, chẳng biết vô tình hay cố ý, cuối cùng nhìn giữa sân.

Dương Bách Xuyên hỏi Thiên Tuyệt bên cạnh: “Thiên Tuyệt có biết thanh niên trên đầu có ba bím tóc lớn là người nào không?”

Thiên Tuyệt vừa nhìn nói: “Sư tổ, tôi có biết. Người này tên là Miêu Long, là thiếu chủ Miêu Trại, là người đứng thứ năm trong Thập Đại Yêu Nghiệt.”

“Nói vậy thì là người đặc biệt.” Dương Bách Xuyên híp lại nói.

Thiên Tuyệt trịnh trọng nói: “Sư tổ, phàm là người có thể nằm trong bảng yêu nghiệt thì không ai là hạng người đơn giản, không thể khinh thường. Những người này được gọi là yêu nghiệt là vì không giống người thường, ai ai cũng có sức chiến đấu vượt cấp.”

Trong đầu Dương Bách Xuyên nhớ lúc trước yêu nghiệt Đinh Thiện cùng Mộc Thiên Thành chết trong tay mình, bọn họ xếp thứ tám thứ chín, lúc trước chiến đấu đã bày ra toàn bộ sức mạnh, đúng là bất phàm.

Huống chi là nhân vật đứng trong top 5 của Thập Đại Yêu Nghiệt.

Dương Bách Xuyên gật đầu tỏ vẻ đã biết.

“Gầm!”

Đang lúc Dương Bách Xuyên thảo luận về Miêu Long với Thiên Tuyệt, trong sân đột nhiên vang lên tiếng rồng gầm.

Quay đầu lại thấy trong tay Thân Đồ Thành Cương là Huyền m Giao Long lấp lánh, linh khí dao động rất mạnh, hung hăng quất một roi về phía Miêu Mậu Thiên.

Khi Huyền m Giao Long trong tay Thân Đồ Thành Cương biến ra, trong ánh mờ mờ, có bóng dáng Giao Long màu xám đen xuất hiện, gần lên một tiếng, mở cái miệng như chậu máu lau về phía Miêu Mậu Thiên, khí thế ngút trời như muốn một ngụm nuốt trọn Miêu Mậu Thiên.

Mà trên cánh tay trái của Thân Đồ Thạch xuất hiện một vết thương tận xương, hẳn là vừa rồi trong lúc anh đang nói chuyện phiếm với Thiên Tuyệt thì anh ta bị Miêu Mậu Thiên đả thương, kết quả Thân Đồ Thành Cương nhìn thấy con trai mình bị thương thì tung chiêu cực mạnh của ông ta.

“Huyền âm hối khí, Giao Long tái thiên!”

Thân Đồ Thành Cương vừa hét, Huyền m Giao Long gầm gừ, hư ảnh hung hăng đánh vào Miêu Mậu Thiên.

“Hừ!”

Miêu Mậu Thiên hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cứng lại, nhìn Giao Long của Thân Đồ Thành Cương nhào tới, ánh sáng lạnh lẽo trong tay lóe lên, trong hai tay xuất hiện hai thanh đao nhỏ giống như đao phẫu thuật.

Hai thanh đao lập tức bay về phía Huyền âm Giao Long của Thân Đồ Thành Cương.

“Xèo xèo.”

Hai con dao chỉ dài bằng một ngón tay, nhưng sau khi bay ra khỏi tay Miêu Mậu Thiên, gió lạnh thổi qua, trong nháy mắt hóa thành hai thanh khổng lồ dài khoảng ba mét, hơn nữa là một âm một dương, một thanh lạnh lẽo rùng mình, một thanh đỏ rực nóng bỏng.

Dương Bách Xuyên ở xa cũng có thể cảm nhận được hơi lạnh và sức nóng.

“Gào!”

“Rầm rầm!”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1417


Huyền m Giao Long cùng hai thanh đao Miêu Mậu Thiên giao nhau, phát ra tiếng kinh thiên động địa.

Nhưng chính lúc này, trong tay Miêu Mậu Thiên lại lóe ra hai thanh phi đao giống hệt lúc trước, phóng về phía Thân Đồ Thành Cương.

“Không xong rồi, sợ là Thân Đồ Thành Cương phải chịu thiệt, trong nghe đồn trong tay Miêu Mậu Thiên có một bộ thất tinh phi đao là thần binh cực phẩm, bây giờ đã phóng bốn thanh rồi, còn ba thanh nữa.” Thiên Tuyệt lo lắng nói.

Dương Bách Xuyên nghe vậy thì sửng sốt, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên Miêu Mậu Thiên lại bắn hai thanh trong tay ra, sau đó lại bắn ba thanh phi đao, đúng là có bảy thanh phi đao.

Thanh nào cũng nghênh đón gió lớn hóa thành dao lớn ba thước, bắn về phía cha con Thân Đồ Thành Cương.

Trong lúc Miêu Mậu Thiên cười lạnh, phất tay về phía cha con Thân Đồ, trên tay ông ta lại xuất hiện sương mù màu vàng dày đặc.

“Không ổn rồi, là sương mù độc, mọi người lui về sau.” Lăng Hư Tử gào lên.

Đúng lúc này, Miêu Long mà Dương Bách Xuyên vẫn luôn chú ý bắt đầu di chuyển.

Cơ thể chớp động, lao về phía Thân Đồ Thành Cương.

Dương Bách Xuyên hừ lạnh một tiếng, bước ra một bước, cũng xông về phía giữa sân, cuộc chiến này nên kết thúc rồi.

Hiển nhiên lúc này Miêu Mậu Thiên đã lấy ra lá bài tẩy cuối cùng, bắt đầu liều mạng.

Đương nhiên Dương Bách Xuyên sẽ không trơ mắt nhìn cha con Thân Đồ bị thương.

Kiếm Đồ Long xuất hiện trong tay, bổ một kiếm về phía Miêu Long đang muốn tiếp viện cho Miêu Mậu Thiên, đồng thời dùng ý niệm thúc đẩy Long Lân chém về phía Miêu Mậu Thiên. Anh giơ một tay lên, tai vừa di chuyển, hạ lệnh Linh trùng Nhân Diện đánh lén Miêu Mậu Thiên từ sau lưng, nếu Miêu Mậu Thiên không biết xấu hổ thì anh cũng không quan tâm nữa.

Hôm nay phải g**t ch*t lão già này.

Không vì cái gì khác, chỉ để lại ấn tượng sâu sắc trong mắt những con quái vật già này, Nếu không thể hiện thực lực của mình, không chém giết Miêu Mậu Thiên, thì ai biết sau khi đi bí địa kia, có bao nhiêu người sẽ nhớ thương sau lưng mình chứ.

Nói thật với mấy con quái vật già như Lăng Hư Tử, trong lòng Dương Bách Xuyên đều kiêng kỵ lo lắng.

Trong nháy mắt sau khi ra tay, vì để một đòn chém giết Miêu Mậu Thiên đạt hiệu quả uy h**p, Dương Bách Xuyên còn hét lớn trong lòng: “Lão đầu tử, phối hợp với con g**t ch*t Miêu Mậu Thiên.”

“Thằng nhóc con đúng là nhiều chuyện.”

Giọng điệu của Vân Thiên Tà oán giận, nhưng lần đầu tiên đáp lại.

Dương Bách Xuyên biết phản ứng của sư phụ là tín hiệu tốt nhất, nói rằng ông ấy sẽ giúp mình.

Một kiếm bổ về phía Miêu Long là không muốn để cho Miêu Long đục nước béo cò, làm cha con Thân Đồ bị thương.

Long Lân tấn công trực diện là để đánh lạc hướng Miêu Mậu Thiên, để cho trùng đánh lén sau lưng.

64aa7b98ae2b1nGiiTlpGpFegAUtVTX21.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1418


Có sự giúp đỡ của sư phụ Vân Thiên Tà thì khác hẳn, chỉ cần ông hơi tác động đến thần hồn của Miêu Mậu Thiên thì lão ta chết chắc.

Bởi vì Dương Bách Xuyên sử dụng toàn bộ mấy tuyệt chiêu mình có.

Hơn nữa hai bên tính kế lẫn nhau, Miêu Mậu Thiên khó mà tránh né.

Tuy nhiên, khói độc phun ra từ trong tay lão già này vẫn khiến Dương Bách Xuyên kinh hãi. Mặc dù anh đã nín thở ngay lập tức, nhưng độc tố vẫn chui vào cơ thể từ lỗ chân lông khiến anh choáng váng tê liệt, song vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của anh. Anh vận chuyển chân khí trong cơ thể cũng có thể xua tan những độc tố này.

Hơn nữa, Trùng Tử tấn công không tạo ra sóng linh khí, rất khó phòng ngự. Bây giờ lại có thêm sư phụ giúp đỡ, lần này ra tay Dương Bách Xuyên định chết lão già Miêu Mậu Thiên này trong một lần luôn.

Vả lại tình hình ở đây hơi hỗn loạn, nhưng may mà vẫn nằm trong tầm khống chế của Dương Bách Xuyên.

Ba con nhà Thân Đồ phải đối mặt với bảy phi đao của Miêu Mậu Thiên, tuy hơi khó khăn nhưng không đến mức tổn thương tới tính mạng.

Nhưng Miêu Long đột nhiên vào trận tấn công, ba con nhà Thân Đồ rơi vào nguy hiểm. Vì vậy Dương Bách Xuyên dồn toàn lực vào một nhát kiếm Đồ Long, không mong đả thương tên Miêu Long yêu nghiệt của Miêu Trại này, chỉ nhằm giảm bớt áp lực cho ba con nhà Thân Đồ, không để họ bị trọng thương là được rồi.

Khi kiếm khí Huyền Hoàng trong kiếm Đồng Long hung hãn chém về phía Miêu Long, Miêu Long cảm thấy nguy hiểm, đành phải từ bỏ đánh lén Thân Đồ, quay lại đối phó với một kiếm của Dương Bách Xuyên.

Cùng lúc đó, Dương Bách Xuyên điều khiển vảy rồng bay thẳng tới đầu Miêu Mậu Thiên. Vảy rồng mang theo ánh sáng màu vàng nhạt lướt qua như tia chớp.

Một kích này nhanh, chuẩn, ác.

Miêu Mậu Thiên biến sắc, không dám lơ là. Lão ta có thể cảm nhận rõ xúc cảm lạnh lẽo trên vảy rồng của Dương Bách Xuyên, không thể tập trung điều khiển bảy thanh phi đao đối phó với ba con nhà Thân Đồ, khiến áp lực phía ba con họ giảm đáng kể.

Thân Đồ Thành Cương vung vẩy Huyền m Giao Long trong tay, cố gắng đối phó với bốn thanh phi đao của Miêu Mậu Thiên. Ba thanh phi đao còn lại bay về phía Thân Đồ Thạch. Thân Đồ Thạch thầm hừ lạnh, trong tay lóe lên tia sáng trắng, tức thì một cây giáo dài xuất hiện. Thanh giáo này mang khí tức mạnh mẽ, cũng là thần binh cực phẩm. Thân Đồ Thạch vung giáo chặn ba thanh phi đao của Miêu Mậu Thiên.

Keng keng keng!

Tiếng kim loại va vào nhau vang lên liên tiếp.

Dương Bách Xuyên liếc thấy cảnh này, biết là nguy cơ phía Thân Đồ đã được giải trừ. Anh tức khắc tập trung sự chú ý vào vết thương trên người Miêu Mậu Thiên.

Thật ra một mình anh phải đối phó với ba phía, không hề nhàn rỗi.

Chỉ thấy Miêu Mậu Thiên hét lên, chân nguyên trong tay ngưng tụ lượng linh lực khổng lồ, tạo thành một tấm khiên chân nguyên ngũ hành che trước người, dùng để chắn vảy rồng của Dương Bách Xuyên.

Nhưng cùng lúc đó, phía sau lão ta vang lên một tiếng thét chói tai: "Đại trưởng lão cẩn thận, đằng sau có dị trùng!"

Người nhắc nhở Miêu Mậu Thiên không phải ai khác mà chính là Miêu Long.

Miêu Mậu Thiên biết Miêu Long có thiên phú đặc biệt trên phương diện trùng thú trong trời đất, tuy lão ta không nhận thấy có dị trùng công kích, nhưng Miêu Long nói có thì trăm phần trăm là có. Miêu Mậu Thiên kinh hãi. Ngay cả cao thủ Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn như lão ta cũng không cảm ứng được, chắc chắn dị trùng trong lời nhắc nhở của Miêu Long vô cùng mạnh.

Miêu Mậu Thiên không thèm nghĩ ngợi, bắt đầu thúc giục chân nguyên trong cơ thể, định dùng bí pháp để né tránh.

Đúng lúc này, Miêu Mậu Thiên đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, lập tức sợ hết hồn. Cảm giác này lão ta rất quen thuộc, đó là tấn công tinh thần lực.

Lão ta lập tức phản kích, nhưng tinh thần lực tấn công lão ta quá mạnh, có ảo giác như đã đạt tới đỉnh cao. Vị trí tinh thần lực của Miêu Mậu Thiên bị tinh thần lực mạnh quá đỗi này làm nổ tung, ý thức rơi vào trạng thái trống rỗng.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1419


Cùng lúc đó, Miêu Mậu Thiên cảm thấy sau gáy tê rần, đồng thời cũng nhìn thấy Dương Bách Xuyên xuất hiện trước mặt mình với nụ cười lạnh lùng, sau đó vung tay giáng một chưởng lên đầu mình.

Lúc này thần hồn của Miêu Mậu Thiên đã chịu xung kích cực lớn, lão ta không thể nhúc nhích, chỉ biết trơ mắt nhìn Dương Bách Xuyên vỗ một chưởng vào đầu mình.

Ầm!

Miêu Mậu Thiên cảm nhận rõ sau lưng đau nhói, đan điền bị phá hủy. Không cần hỏi cũng biết chắc là dị trùng lúc nãy Miêu Long nhắc nhở đã đánh lén.

Ngay sau đó, đầu bị một chưởng của Dương Bách Xuyên đập vỡ. Tại thời khắc cuối cùng, lão ta giận dữ gào thét: "Lão phu không cam lòng!"

Sau đó, Miêu Mậu Thiên rơi vào bóng tối vô tận.

Lúc này, tất cả đều dừng lại.

Miêu Mậu Thiên - thánh thủ Y đạo giới võ cổ, cao thủ của Miêu Trại là một trong những tông môn lâu đời ở Trung Quốc, cao thủ võ cổ Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn - bị Dương Bách Xuyên g**t ch*t.

Keng keng!

Miêu Mậu Thiên vừa chết, bảy thanh phi đao do ông ta điều khiển lập tức rơi xuống đất, biến về bảy phi đao mini to bằng đầu ngón tay, trở thành vật vô chủ.

Dương Bách Xuyên mỉm cười nhìn cái xác không đầu của Miêu Mậu Thiên. Trận chiến kinh hoàng này đạt được hiệu quả như anh dự đoán.

Đương nhiên là nhờ có sư phụ Vân Thiên Tà âm thầm gian lận hỗ trợ nên anh mới có thể g**t ch*t Miêu Mậu Thiên trong thời gian ba hơi thở ngắn ngủi.

Một đốm sáng trắng lóe lên, bay từ trong thi thể Miêu Mậu Thiên ra ngoài, im hơi lặng tiếng chui vào lỗ tai Dương Bách Xuyên. Trùng Tử lại lập công rồi!

Dương Bách Xuyên gọi vảy rồng về, tay cầm trường kiếm đứng nhìn về phía Miêu Long, nhưng chẳng biết đối phương đã chuồn từ bao giờ, anh cũng không đi tìm.

Ở bên kia, trên ngực Thân Đồ Thành Cương có một vết thương dài một thước do phi đao của Miêu Mậu Thiên gây ra, vết thương trên cánh tay Thân Đồ Thạch sâu tận xương.

Nhưng nói chung là ba con nhà Thân Đồ không có gì đáng ngại.

Lúc này bầu không khí lặng ngắt như tờ.

Mọi người gồm Lăng Hư Tử, Diệu m sư thái, lão hòa thượng Vô Ưu... đều không ngờ Dương Bách Xuyên lại ra tay sấm rền chớp giật như vậy, vừa ra tay đã g**t ch*t Miêu Mậu Thiên có tu vi Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn chỉ trong thời gian ba hơi thở ngắn ngủi.

Thật sự khiến mọi người khó lòng tiếp nhận, nỗi chấn động trong lòng khó diễn tả thành lời.

Trong giới võ cổ ngày nay, cao thủ trên đỉnh Kim Tự Tháp công khai với bên ngoài chính là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn.

Nhưng... một người mạnh như Miêu Mậu Thiên lại mất mạng gần như ngay lập tức trong tay Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên khiến mọi người có mặt ở đây cực sốc.

Lăng Hư lão đạo, Diệu m sư thái và lão hòa thượng Vô Ưu đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ khó tin trong mắt đối phương. Đối với ba người họ mà nói, giết Miêu Mậu Thiên không khó, cái khó là có thể giết trong thời gian ba hơi thở. Cả ba đều không làm được chuyện này.

Điều quan trọng nhất là cảnh giới tu vi của Dương Bách Xuyên chỉ là Tiên Thiên tầng chín cao cấp, kém Miêu Mậu Thiên nửa cấp. Vậy mà anh lại giết được Miêu Mậu Thiên.

Giết một cao thủ Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn một cách nhanh gọn lẹ.
 
Back
Top Dưới