Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1380


Nhưng lúc trưởng thành cộng thêm tu vi võ đạo tăng cao, dù sao thành cục diện thủy hỏa bất dung, vi sư đoán chừng sư môn của người đó e là cũng không biết huyết mạch Thần Phượng trong cơ thể cô bé, nếu không lựa chọn tốt nhất hẳn là nên để cho cô bé luyện công pháp thuộc tính lửa.

Hiện giờ ngược lại là hại cô bé, chỉ cần tâm trạng của cô bé dao động bất thường, mặc dù chân nguyên công pháp thuộc tính băng trong cơ thể người đó sẽ áp chế Lửa Thần Phượng, nhưng khi nước lửa giao hòa sẽ có thể dẫn đến chết, nhất là sức mạnh Thần Phượng, những người đó quả nhiên là ếch ngồi đáy giếng, xem thường.”

Nghe sư phụ nói xong, Dương Bách Xuyên vẫn là lần đầu tiên nghe nói đến huyết mạch Thần Phượng Hoàng gì đó, Lửa Thần Phượng nghe có vẻ rất trâu bò, liền hỏi: “Lão già, cái gì là huyết mạch Thần Phượng? Nghe rất trâu bò đó?”

“Không ai có thể nói rõ ràng trong cơ thể con người làm sao có huyết mạch Thần Phượng, nhưng chính xác là sự thật, huyết mạch truyền thừa rất lâu, ở Tu Chân Giới có hai kiểu lời đồn, kiểu thứ nhất là loài người sở hữu thần thú thần chim huyết mạch, tổ tiên chính là thần thú thần thim kết hợp, cho nên là truyền thừa huyết mạch.

Kiểu lời đồn thứ hai là hậu thiên hình thành, ví dụ như nhờ số trời run rủi mà cắn nuốt huyết mạch hoặc năng lượng của thần thú thần chim nào đó, nhưng ở Tu Chân Giới thì kiểu thứ hai chiếm đa số.

Mà cô gái này là loại truyền thừa huyết mạch đầu tiên hiếm thấy, nói cách khác trong thời đại xa xưa tổ tiên của cô bé là Thần Phượng, huyết mạch Thần Phượng không biết qua bao nhiêu đời đã thức tỉnh trên người cô bé.

Nếu như là đặt ở Tu Chân Giới, cô bé này sẽ trở thành đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của nhất tộc, tương lai tu luyện ngày sau không có giới hạn, nhưng đặt ở thế giới linh khí và tu luyện truyền thừa đứt đoạn của các con thì lại là mầm tai hoạ phải chết.

Ở Tu Chân Giới đích thật có tồn tại gia tộc Thần Phượng, hơn nữa còn vô cùng thần bí cường đại, đồng dạng ở Tu Chân giới cũng có huyết mạch Long tộc, Huyền Vũ, Kỳ Lân,... là những huyết mạch gia tộc siêu nhiên.

Những gia tộc này ở Tu Chân Giới đều là gia tộc đứng ở đỉnh kim tự tháp, rất coi trọng truyền thừa huyết mạch, cũng tuyệt đối sẽ không thông hôn với ngoại giới, nhưng hiện tại cô bé này lại là thổ tộc thế giới các con, điều này làm cho vi sư rất khó hiểu, chẳng lẽ mấy năm trước có người của gia tộc Thần Phượng tới Trái Đất?

Quả nhiên là làm cho người ta khó hiểu ghê, giới các con đến tột cùng có tồn tại bí mật gì mà có thể làm cho gia tộc Thần Phượng lưu lại huyết mạch đời sau. Hơn nữa nếu đã có gia tộc Thần Phượng, có thể có mấy gia tộc khác như Long tộc hay không? Hay Kỳ Lân? Hay tung tích của các gia tộc như Huyền Vũ, Bạch Hổ? Bọn họ có thể đã từng tới Trái Đất ư?

Tại sao họ lại đến Trái Đất? Còn lưu lại huyết mạch đời sau tồn tại, nghĩ không ra nha~” Trong giọng nói của Vân Thiên Tà tràn ngập sự hiếu kỳ sâu sắc.

Dương Bách Xuyên nghe xong cũng đủ rung động, nếu thật sự đúng như lời sư phụ nói, như vậy Mai Thi Dĩnh chính là hậu duệ của Thần Phượng nhất tộc, hơn nữa rất có thể còn có gia tộc vô thượng cường đại khác tồn tại...

Mặc kệ ngẫm lại những thứ này dường như cũng không liên quan đến anh, hiện tại trong mắt Dương Bách Xuyên anh thì Mai Thi Dĩnh chính là em gái của chị Mai, bất luận thế nào anh cũng phải cứu người.

“Lão già, bây giờ con không quan tâm đến gia tộc Thần Phượng hay không Thần Phượng gì đó, con chỉ quan tâm là người có thể nghĩ cách cứu Mai Thi Dĩnh hay không, chị gái cô ấy vì con mà chết, để bù đắp thì con phải giúp Mai Thi Dĩnh, nếu không lương tâm của con cả đời không được yên bình.”

Dương Bách Xuyên nói xong, chờ sư phụ Vân Thiên Tà trả lời.

“Thằng nhóc thối, gấp cái gì, ta chưa nói không thể cứu mà, vi sư đường đường là tán tiên mười hai kiếp, sao lại không có cách chứ, bây giờ ta sẽ phổ cập cho con một chút về gia tộc vô thượng ở Tu Chân Giới trong lịch sử, tránh cho con ngày sau mất mặt ở Tu Chân Giới.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô bé tên Mai Thi Dĩnh này gặp phải thằng nhóc con cũng là vận may của cô bé, có vi sư ở đây, cô bé đích thật không chết được, nếu không, đợi đến khi huyết mạch Thần Phượng Hoàng trong cơ thể cô bé hoàn toàn thức tỉnh sống lại, vậy chắc chắn sẽ phải chết.

Lại nói, cứu cô bé này, ngày sau gia tộc Thần Phượng ở Tu Chân Giới sẽ nợ con một ân tình, cuộc mua bán này rất có lợi.” Giọng nói của Vân Thiên Tà vang lên trong đầu Dương Bách Xuyên, cực kỳ giống một người làm ăn.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1381


“Đây là người Trái Đất và Tu Chân giới có quan hệ, ngay cả Mai Thi Dĩnh cũng không phải người của gia tộc Thần Phượng ở Tu Chân Giới, cô bé là người sinh ra và lớn lên ở Trái Đất đấy.” Dương Bách Xuyên trợn trắng mắt.

“Lỗ tai con bị điếc à, không nghe vi sư vừa nói sao, chỉ có một gia tộc Thần Phượng trong vũ trụ, không thể nào có gia tộc thứ hai, tổ tiên của cô bé này có lẽ chính là người của gia tộc Phượng Thần ở Tu Chân Giới đi tới Trái Đất để mở rộng truyền bé lưu lại một dòng máu. Quan trọng là nhìn từ huyết mạch của Mai Thi Dĩnh, huyết mạch Thần Phượng trong cơ thể cô bé vô cùng tinh khiết, đẳng cấp rất cao, nếu sau này cô bé đi Tu Chân Giới, chính là đối tượng trọng điểm để gia tộc Thần Phượng ở Tu Chân Giới bồi dưỡng.

Cho nên, nhất định phải cứu được Mai Thi Dĩnh để gia tộc Thần Phượng ở Tu Chân Giới nợ con một ân tình, gia tộc Thần Phượng ở Tu Chân Giới có chí bảo đó, ngày sau vì vi sư tái tạo tiên thể còn cần tìm gia tộc Thần Phượng xin một món bảo bối.” Vân Thiên Tà sâu kín nói.

“Bảo bối gì mà có thể làm cho lão già người thèm khát thế?” Dương Bách Xuyên tò mò hỏi.

“Cái này nói sau đi, bây giờ vi sư sẽ nói cho con biết cách cứu Mai Thi Dĩnh, dù sao cũng cần chính con nghĩ cách, vi sư chỉ phụ trách nói cho con biết.” Vân Thiên Tà rất vô trách nhiệm nói.

Vẻ mặt Dương Bách Xuyên đen lại nhưng cũng biết lão già thật sự cũng chỉ có thể ra chủ ý giúp mình, thực sự muốn thực hiện còn cần chính mình đi làm.

“Cách gì?” Dương Bách Xuyên hỏi ông.

Giọng nói Vân Thiên Tà vang lên: “Cách thực ra rất đơn giản, tìm kiếm một loại tinh hoả trời đất để cho Mai Thi Dĩnh nuốt chửng, như vậy có thể bổ sung cho cô bé tiến độ Lửa Thần Phượng để không ngừng thôn phệ chân nguyên và tinh nguyên. Do đó có hiệu quả ức chế sức mạnh Thần Phượng phá hỏng cơ thể con bé, vậy là có thể làm cho cô bé sống sót. Đương nhiên, cụ thể thực hư thì phải chờ con tìm được tinh hỏa trời đất rồi nói sau.”

“Tinh hỏa trời đất? Đó là cái gì vậy?” Dương Bách Xuyên khó hiểu hỏi.

“Tinh hỏa trời đất, đúng như tên gọi của nó chính là do trời đất tự nhiên thai nghén mà thành hỏa diễm, cũng không phải là chân hỏa trong cơ thể con tu luyện ra. Ví dụ như U Minh chi hỏa, Ngũ Hành chi hỏa, Thái m, Thái Dương chi hỏa,... chủng loại đa dạng, uy lực cũng không đồng đều, nhưng đều do trời đất tự nhiên thai nghén mà thành, tìm kiếm vô cùng khó khăn, nhưng chắc chắn tồn tại, mỗi một thế giới đều không thiếu được sức mạnh hỏa diễm, thế giới của các con cũng không ngoại lệ, đến lúc đó con tìm kiếm được thì sẽ được.

Mặt khác, có thể luyện chế đan Huyền Băng để Mai Thi Dĩnh sử dụng, nhưng trong thời gian ngắn áp chế Lửa Thần Phượng trong cơ thể cô bé thôn phệ, sau đó vi sư sẽ giao cho con phương thuốc đan dược này, tài liệu cần thiết tất cả đều cần băng âm thuộc, tài liệu luyện đan tìm kiếm không khó...”

Ngay khi hai thầy trò thảo luận về Mai Thi Dĩnh, Mai Thi Dĩnh cũng từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt nhìn thấy Dương Bách Xuyên, cô bất chợt hỏi một câu: “Dương Bách Xuyên, anh nói anh và chị gái tôi cùng bị nổ ở mỏ hoang, nhưng vì sao anh không sao? Mà chị gái tôi lại chết rồi?”

Dương Bách Xuyên đau cả đầu khi đối mặt với câu hỏi của Mai Thi Dĩnh, lần trước giải thích cho cô anh đã tránh được vấn đề này, nhưng không nghĩ tới sau khi hôn mê tỉnh lại, cô lại đề cập tới chuyện này đầu tiên.

Lúc này, Dương Bách Xuyên thật sự hy vọng huyết mạch chi lực trong cơ thể sẽ hành hạ cô nhiều hơn, để cô không còn thời gian nghĩ tới chi tiết nhỏ như vậy.

Đáng tiếc, Thần Phượng chi lực trong cơ thể Mai Thi Dĩnh đã cắn trả lại, kiên trì chịu đựng một chút là ổn rồi.

Vấn đề này sau khi cô tỉnh táo lại, Dương Bách Xuyên quả thật là rất khó trả lời, hoặc là nói anh không muốn trả lời thì đúng hơn.

Anh cũng đâu thể nói cho Mai Thi Dĩnh biết, trên người anh có không gian bình Càn Khôn thần bí, đúng không?

Bí mật này tuyệt đối không thể nói cho Mai Thi Dĩnh biết.

Vì thế, Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi nhìn cô không chớp mắt: “Cô đừng để ý tới việc tôi sống sót, dù sao cô chỉ cần biết, tôi không hề hại chị gái cô, tôi cũng không thể trả lời câu hỏi của cô được, tin hay không thì tùy.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1382


Hiện tại, chúng ta khoan không nói tới chuyện của chị Mai, nói về cô trước đi, tình huống trong cô thể cô rất tệ, tôi có trách nhiệm nói cho cô biết, sức mạnh Thần Phượng trong cô đang phản phệ, mỗi lúc càng mạnh hơn, khó tránh khỏi…”

Dương Bách Xuyên không nói vế sau, nhưng Mai Thi Dĩnh hiểu đó là cái chết, cô biết rõ cơ thể mình như thế nào, tình hình thực tế đối với cô mà nói chính là sống được ngày nào hay ngày đó.

Nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô nghe nói về Thần Phượng lực mà Dương Bách Xuyên nhắc tới, từ nhỏ cô đã yếu ớt nhiều bệnh, cơ thể thường xuyên cảm thấy nóng như lửa đốt, đau tới chết đi sống lại, nhưng cụ thể là bệnh gì thì ngay cả sư phụ và sư tổ của cô cũng không biết.

Mai Thi Dĩnh không hiểu vì sao Dương Bách Xuyên lại biết được sức mạnh Thần Hoàng? Đây là lần đầu tiên cô nghe đến nó, lẽ nào Dương Bách Xuyên biết tình huống hiện tại của cô sao?

Mai Thi Dĩnh hỏi theo bản năng: “Sức mạnh Thần Hoàng gì? Anh nói rõ hơn đi?”

Vấn đề này thành công chuyển đề tài, khiến Mai Thi Dĩnh buông tha truy hỏi vấn đề làm sao Dương Bách Xuyên sống sót được trong quặng mỏ.

Trong lòng Dương Bách Xuyên thở dài một hơi, anh bắt đầu giải thích cho cô, anh mang những gì phụ đã nói với anh về huyết mạch Thần Phượng, kể lại cho Mai Thi Dĩnh nghe không sót một chữ nào.

Đương nhiên anh cũng nói, anh có thể giúp cô.

Ai mà biết sau khi anh kể xong, Mai Thi Dĩnh lại im lặng hồi lâu rồi lập tức đứng dậy nói: “Ai cần anh cứu mạng? Dù sao chị tôi vì anh mà chết, Dương Bách Xuyên, anh đừng trông chờ tôi sẽ tha thứ cho anh.”

Nói xong, Mai Thi Dĩnh dứt khoát rời đi.

Để lại Dương Bách Xuyên sững sờ lại chỗ.

“Cái quái gì thế này ~” Dương Bách Xuyên buồn bực, tự lẩm bẩm một mình.

“Haha, nhóc con yên tâm đi, cô gái này sẽ không từ bỏ hy vọng được sống đâu, nếu không thì cô ấy sẽ không sống tới hiện tại, trên thế gian thật sự nhìn thấu sinh tử chẳng có được mấy người.

Sau này nhất định cô ấy sẽ tới tìm con, cho dù cô ấy không chủ động tìm thì con cũng sẽ đi, gia tộc Thần Phượng chính là gia tộc cường đại thần bí, không thể bỏ lỡ ~” Vân Thiên Tà nói.

Dương Bách Xuyên gật đầu: “Vâng, cho dù là vì chị Mai, con cũng sẽ không bỏ mặc Mai Thi Dĩnh ~”

Hai thầy trò tán gẫu vài câu, Vân Thiên Tà ném công thức đan Hàn Băng cho Dương Bách Xuyên.



Ngày thứ hai, sau khi Dương Bách Xuyên thức dậy, Thiên Tuyệt tới tìm Dương Bách Xuyên để đi dạo chợ phiên Sơn Cốc, trong vài ngày bí địa mở khóa, dựa theo lệ cũ các thế lực lớn sẽ mở chợ phiên ở Sơn Cốc, tới giao dịch các loại thiên tài địa bảo.

Dương Bách Xuyên rất hứng thú với những thiên tài địa bảo mà võ cổ giả Tiên Thiên lấy ra, anh cũng chuẩn bị luyện chế vài loại đan dược, nhưng khổ nỗi là không đủ linh dược, vì thế anh cùng đám người Thiên Tuyệt ra ngoài thử vận may, hy vọng có thể tìm được linh dược quý hiếm để luyện chế linh dược.

Trong đầu anh có vô số phương thức luyện đơn cấp thấp, nhưng không có linh dược thì anh cũng chẳng còn cách nào khác, những phương thức này đều là sư phụ Vân Thiên Tà mang từ Tu Chân Giới tới, trên Trái Đất có rất nhiều đan dược đều không có linh dược luyện chế.

Trước mắt, tu vi của anh đang ở Trúc Cơ tầng chín, bước tiếp theo chuẩn bị tiến vào Kim Đan, ngoại trừ cảm ngộ thiên nhiên đất trời, sự trợ giúp của đan dược cũng rất quan trọng.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1383


Trong đó, đan Độ Kiếp chính là thứ không thể thiếu, ở thành tựu Kim Đan, đan Độ Kiếp gia tăng nắm chắc khả năng vượt qua thiên kiếp, rất khó khăn nhưng cũng rất trọng yếu, thăng cấp lên Kim Đan là điểm mấu chốt nhất để một bước lên mây, không độ kiếp chỉ có thể là Giả Kim Đan.

Ngoài ra, đan dược trên cơ thể anh không thể sử dụng chân khí, hiện tại chỉ có đan Tụ Khí, nhưng tu vi tăng cao, đan Tụ Khí đã không thỏa mãn được nhu cầu của anh, hiện tại cần phải luyện chế đan dược cao cấp hơn để tu luyện và bổ sung chân khí vào thời khắc mấu chốt.

Tối hôm qua, trong đầu anh đã tìm được ba phương thức luyện đan, trong đó có một đan dược gần trung phẩm – Đan Thiên Nguyên, rất thích hợp sử dụng trong giai đoạn này.

Đan Thiên Nguyên, cho dù là thu thập linh dược hay công hiệu đều rất phù hợp, nhưng anh chỉ thiếu duy nhất một linh dược, cho dù Long Huyết Thảo cũng không thể thay thế được, vì thế nên hôm nay Dương Bách Xuyên chuẩn bị ra ngoài thử vận may.

Đến nơi, Dương Bách Xuyên dặn dò Phong Thiên Nhai: “Lão Phong, hôm nay ông bất cả một chút, dẫn mọi người đi tìm ba đồ đệ không nên thân giúp tôi, xem có tin tức gì hay không, ba thằng ranh này, theo lý mà nói thì bọn chúng phải tới đây sớm hơn chúng ta mới phải, nhưng tới đây hai ngày rồi vẫn không thấy đâu, cũng không biết bọn chúng có đi vớ vẩn ở đâu không, đến bây giờ còn không thấy bóng người.”

“Được, môn chủ yên tâm, chúng tôi sẽ ra ngoài tìm thử.”

“Ừ, đi đi, cẩn thận một chút, nhưng nhớ kỹ, người Vân Môn chúng ta không gây sự, nhưng cũng không ngại phiền phức.”

Dương Bách Xuyên dặn dò Phong Thiên Nhai một tiếng, sau đó anh cùng Thiên Tuyệt, Minh Giác và Trần Phong Tử ra ngoài, bắt đầu đi dạo chợ phiên Sơn Cốc.

Về phần ba người Độc Cô Hối, Vương Tông Nhân và Võ Kiếm còn chưa tới, ít nhiều gì cũng khiến anh lo lắng, hiện tại anh đã đắc tội bốn tông môn cổ xưa, chỉ sợ bọn họ sẽ ra tay với ba đồ đệ này, cũng may bên ngoài không có mấy người biết chuyện anh có ba đồ đệ.

Nhưng làm việc phải cẩn trọng, vậy nên anh mới để Phong Thiên Nhai dẫn người đi tìm ba đồ đệ của mình, cả cái sơn cốc này, nói lớn thì không lớn mà nhỏ thì cũng không nhỏ, không tìm thì cũng không biết ba người họ đã tới hay chưa.

...

Khi bọn họ đi tới chợ phiên Sơn Cốc, trên đường đến đây, Dương Bách Xuyên nhìn thấy không ít linh dược tốt, bình thường rất khó tìm được linh dược hơn trăm năm, nhưng ở đây anh thấy rất nhiều, đương nhiên linh dược trên một trăm năm, dưới ba trăm năm là chiếm đa số.

Còn linh dược từ ba đến năm trăm năm có rất ít, nhưng cũng không phải là không có, mà linh dược từ năm trăm năm trở lên nghìn năm trở xuống, Thiên Tuyệt nói những linh dược đó đa số nằm trong tay những gia tộc và tông môn lớn, còn linh dược trên nghìn năm thì tới nay vẫn chưa nhìn thấy.

Dương Bách Xuyên nghĩ ngợi rồi nói: “Thiên Tuyệt, trong tông môn cổ xưa, nhà nào nhiều linh dược nhất chúng ta qua đó xem thử?”

Thiên Tuyệt ngẫm lại rồi nói: “Xét về sự đa dạng của linh dược trong tám đại tông môn ở Trung Quốc, có lẽ là ‘Miêu Trại’ chiếm dữ Thập Vạn Đại Sơn, sư tổ, ngài muốn linh dược gì, mọi người cùng nhau tìm giúp ngài?”

“Một loại linh dược tên là U Linh Đằng, rễ cây màu xanh nhạt, nhưng tại tỏa ra vị chua gay mũi, ngửi vào sẽ khiến người ta không tự chủ được mà ch** n**c mũi, cũng không biết trên Trái Đất có loại linh dược này hay không, chúng ta trực tiếp đi tới Miêu Trại xem một chút.” Thật ra, Dương Bách Xuyên cũng không ôm quá nhiều hy vọng, dù sao thì phương thức này dành cho đan dược từ Tu Chân giới, trên Trái Đất cũng không chắc có loại linh dược này.

U Linh Đằng là một trong những linh dược chính luyện chế đan Độ Kiếp trong Kim Đan kỳ, Dương Bách Xuyên muốn thử vận may tìm kiếm.

“Chúng ta tới chợ phiên Miêu Trại hỏi thử, nếu như Miêu Trại cũng không có thì những chỗ khác lại càng không có, Miêu Trại từ trước đến nay đều dựa vào linh dược để làm giàu, cho dù không có, chắc hẳn người ở Miêu Trại cũng từng nghe qua.” Thiên Tuyệt nói.

“Được, vậy chúng ta tới xem thử rồi tính.” Dương Bách Xuyên gật đầu, anh dẫn đầu đi về phía trước.

Khi đi ngang qua một người đàn ông râu ria xồm xoàm bán hàng rong trên đường, một mùi thuốc kỳ lạ xộc vào mũi Dương Bách Xuyên, ngửi thôi cũng khiến máu trong người chảy nhanh, Dương Bách Xuyên lập tức vui vẻ, anh dừng bước, trong lòng xúc động nghĩ: “Không phải là Huyền Mộc Linh Nhũ chứ?”

Huyền Mộc Linh Nhũ chính là linh dược có thể sử dụng trong giai đoạn luyện chế này – Nguyên liệu chủ yếu của đan Thiên Nguyên, nếu như đây chính là Huyền Mộc Linh Nhũ thì anh có thể luyện chế được đan Thiên Nguyên, đến khi tiến vào bí địa cũng sẽ nắm thêm phần tự tin.

Quay đầu nhìn, người đàn ông vạm vỡ đang ngồi trên một tảng đá lớn, mắt nhắm nghiền, trước mặt ông ta bày đủ các loại kỳ thạch và linh dược, mà mùi hương giống Huyền Mộc Linh Nhũ chính là từ trong một chiếc bình sứ nhỏ bay ra, mặc dù đã bịt kín nhưng Dương Bách Xuyên vẫn có thể ngửi thấy được.

64a7b2a539462kxjMZcJJk9xAM3m25eyk.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1384


“Không bán?”

Dương Bách Xuyên ngây cả người, không bán thì ông để đây làm gì?

“Người này làm sao vậy? Nếu đã không bán còn bày ra ngoài? Đùa nhau à?” Thiên Tuyệt nổ phát súng đầu tiên.

Dương Bách Xuyên giơ tay ngăn Thiên Tuyệt còn đang định nói tiếp: “Thiên Tuyệt đừng nói nữa, tôi tin vị đạo hữu này không bán là có lý do riêng.”

Dứt lời anh lại nhìn về phía người đàn ông râu ria xồm xoàm vẫn còn đang nhắm mắt nói: “Đạo hữu, tôi có thể xem thứ trong bình này của anh không?”

“Đây là dịch Chung Nhũ không bán, chỉ dùng cỏ Tinh Hà để đổi, xem thì có thể, nhưng không có cỏ Tinh Hà thì miễn bàn.” Người đàn ông vẫn nhắm hai nghiền hai mắt như cũ.

Thái độ ngạo mạn của người đàn ông râu ria xồm xoàm này khiến đám người Thiên Duyệt và Minh Giác rất không vừa lòng, có điều vẻ mặt Dương Bách Xuyên vẫn đang hớn hở, mặc dù bọn họ tức giận nhưng vẫn phải nhịn xuống.

Người kia, thật ra bọn họ không nhịn cũng không được, tu vi của người đàn ông này không thấp chút nào.

Một gã võ giả cổ Tiên Thiên tầng chín cao cấp, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Dương Bách Xuyên ngay từ đầu đã không oán trách anh ta.

Dương Bách Xuyên muốn xác định xem thứ trong bình nhỏ của người đàn ông này rốt cuộc có phải Huyền Mộc Linh Nhũ hay không.

Sau khi mở nắp bình, một cỗ khí tức tràn đầy sức sống xen lẫn linh lực mộc hệ khổng lồ tỏa ra, chất lỏng bên trong có màu xanh lục đầy hơn nửa bình. Kích thước bằng một lọ đan dược bình thường.

Quan sát một hồi, đối chiếu với ghi chép về Huyền Mộc Linh Nhũ trong đầu, giống nhau như đúc, đây chính là Huyền Mộc Linh Nhũ.

Áp chế sự vui sướng trong lòng, Dương Bách Xuyên đậy nắp bình lại.

Vừa rồi nghe người đàn ông gọi đây là dịch Chung Nhũ, có lẽ anh ta cũng không biết đây là Huyền Mộc Linh Nhũ, cũng không phải loại không phải chất lỏng thạch nhũ bình thường, một giọt Huyền Mộc Linh Nhũ là đủ để luyện chế một lò đan Thiên Nguyên, một lọ như vậy cũng phải một trăm giọt rồi.

Giá trị của Huyền Mộc Linh Nhũ bỏ xa linh dịch Chung Nhũ hàng trăm con phố, một giọt Huyền Mộc Linh Nhũ đổi được một thùng linh dịch Chung Nhũ, nếu Dương Bách Xuyên có thì anh cũng sẽ không đổi.

Lúc này Dương Bách Xuyên mới suy nghĩ tới điều kiện của người đàn ông này, anh ta cần cỏ Tinh Hà để đổi, cỏ Tinh Hà là linh dược gì, Dương Bách Xuyên thật sự chưa từng nghe qua, chắc là cách gọi thông thường trong giới võ cổ.

Anh quay đầu hỏi mấy người Thiên Tuyệt: “Các người có ai biết cỏ Tinh Hà không?”

Thiên Tuyệt nói: “Sư tổ, cỏ Tinh Hà là một loại linh dược chữa tắc nghẽn kinh mạch, trong giới võ cổ loại linh dược này quả thật là rất khan hiếm, nhưng cũng không phải là không có, nghe nói ở Côn Luân từng có, có điều ở đại hội Luân Đạo lần trước đã bán một gốc cây giá tám trăm tinh thạch Tiên Thiên, quá đắt, không có ai mua, hơn nữa chỉ là linh dược đả thông kinh mạch mà thôi, cũng không có nhiều tác dụng, không tăng làm tăng tu vi, ai lại bỏ ra tám trăm tinh thạch để mua một gốc cây cỏ Tinh Hà chứ.

Sư tổ, trong bình của người đàn ông này là linh dịch Chung Nhũ, mặc dù thứ này rất trân quý nhưng không phải là không có, nếu như ngày cần thì chúng ta có thể đi chỗ khác xem thử.”

Dương Bách Xuyên nhìn Thiên Tuyệt hỏi: “Ý ông là, Côn Luân có một cây cỏ Tinh Hà?”

“Lần trước không bán được, tôi nghĩ là vẫn còn,” Thiên Tuyệt cũng không chắc chắn.

Dương Bách Xuyên cười gian trá nói: “Nếu như Côn Luân có thì dễ rồi, Chiêm Khánh Nhân còn đang nợ tôi tinh thạch đấy ~”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1385


“Sư tổ, tôi thấy cũng không nhất thiết phải cần thứ bỏ đi như dịch Chung Nhũ này, một bình dịch mà thôi, còn đòi dùng cỏ Tinh Hà để đổi, tôi thấy người này đúng là nghèo đến điên rồi.” Minh Giác đứng bên cạnh cũng lên tiếng.

Dương Bách Xuyên đương nhiên không nói cho bọn họ, thứ trong bình của người đàn ông này không phải cái gì mà dịch Chung Nhũ mà là Huyền Mộc Linh Nhũ, chỉ một giọt thôi là có thể luyện chế một lò đan Thiên Nghiên, đừng nói có thể so sánh với cỏ Tinh Hà trị giá tám trăm viên tinh thạch, cho dù là gấp mười lần thì cũng đáng.

Lúc này, người đàn ông buồn bực nói: “Dịch Chung Nhũ trong bình này của tôi tốt gấp mấy lần các dịch Chung Nhũ khác, cũng chỉ cần cỏ Tinh Hà để đổi, không đổi thì nhanh chóng đi chỗ khác, chớ làm phiền tôi, nhân tiện cũng nói cho mấy người, cỏ Tinh Hà ở Côn Luân đã bán từ năm ngoái rồi, bây giờ ở Côn Luân cũng không có cỏ Tinh Hà đâu, nếu người muốn thì đi chỗ khác mà tìm.

Nghe lời của người đàn ông nói, Dương Bách Xuyên ngẩn cả người, Huyền Mộc Linh Nhũ là tình thế bắt buộc anh nhất định phải có được, bây giờ xem ra con đường đến Côn Luân không đi được rồi.

Cũng ngay lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau: “Tiểu tăng muốn bình dịch Chung Nhũ này.”

Dương Bách Xuyên vừa quay đầu nhìn đã thấy một vị hòa thượng mặc áo cà sa trẻ tuổi, nói chính xác là một lạt ma xuất hiện sau lưng anh.

Vị lạt ma trẻ tuổi này có một đặc điểm rõ ràng, hoa tai rất dài, dài hơn một phần ba so với hoa tai của người bình thường.

Nhìn tướng mạo tuy là mang theo ý cười hiền hòa nhưng trong ánh mắt lại cực kỳ sắc bén, có sự kiêu ngạo bất khuân, không giống như một lạt ma chút nào chỉ là khoác một chiếc áo cà sa hoa lệ lên người mà thôi.

Anh ta một hạt tràng hạt và nhìn chằm chằm vào cái lọ trước mặt người đàn ông, hoặc là nói nhìn vào Huyền Mộc Linh Nhũ.

Dương Bách Xuyên nheo mắt lại, nhìn thanh niên lạt ma này trong lòng anh lại mất thăng bằng, đặc biệt là anh em bên này còn đang suy nghĩ làm sao để lấy được cỏ Tinh Hà, nửa đường lại xuất hiện một lạt ma?

Đây có phải là đang xông về phía anh không?

Nhớ tới hôm qua lão Barda còn có quan hệ tốt với Mộc Đạo Nhiên, nội tâm Dương Bách Xuyên liền phản cảm với người thanh niên này.

Cuối cùng thì người đàn ông râu ria xồm xoàm cũng chịu mở mắt, ông ta nhìn về phía thanh niên lạt ma nói: “Tiểu Pháp Vương, tôi nói rồi, không có có Tinh Hà đổi thì miễn bàn, anh tìm được cỏ Tinh Hà rồi sao?”

Dương Bách Xuyên đứng bên cạnh không nói gì, nhưng nghe lời người đàn ông nói, anh lập tức hiểu rõ, người thanh niên lạt ma này đã từng thương lượng với người đàn ông có râu, chỉ là anh ta cũng không lấy ra được cỏ Tinh Hà.

Hiện tại thanh niên lạt ma này xuất hiện, lẽ nào là tìm được cỏ Tinh Hà rồi sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Bách Xuyên lại có chút căng thẳng, nếu như vị lạt ma trẻ tuổi thật sự lấy cỏ Tinh Hà ra thì sao?

Nhưng ngay sau đó, vị lạt ma trẻ tuổi, hay còn được người đàn ông có râu Lạt ma Tiểu Pháp Vương, cố ý hay vô ý liếc nhìn Dương Bách Xuyên một cái, sau đó anh ta nói với người đàn ông: “Thân Đồ Thành Cương, cỏ Tinh Hà là linh dược thế nào, trong lòng ông tự hiểu rõ, ông nghĩ tìm dễ như vậy sao?”

“Không có thì đi khỏi đây, đợi lúc nào tìm được cỏ Tinh Hà thì quay lại.” Người được Tiểu Pháp Vương gọi là Thân Đồ Thành Cương không chút khách khí.

“Thân Đồ Thành Cương, quả thật là không có cỏ Tinh Hà, nhưng tôi biết ông vì kinh mạch của con trai mới tìm cỏ Tinh Hà, thực ra đả không kinh mạch không nhất định phải cần cỏ Tinh Hà, bổn Pháp Vương tìm thấy một loại linh dược khác – Sen Thạch Anh cũng có tác dụng đả thông kinh mạch, hiệu quả không hề thua kém cỏ Tinh Hà.

Trong lúc nói chuyện, Tiểu Pháp Vương từ trong ngực lấy ra một hộp gỗ ném về phía Thân Đồ Thành Cương, anh ta nói: “Đưa linh dịch Chung Nhũ cho ta đi.”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1386


Thân Đồ Thành Cương chỉ liếc mắt một cái, đột nhiên trên người ông ta tỏa ra một cỗ khí thế cường đại, nhìn Tiểu Pháp Vương nói: “Tiểu Pháp Vương, cậu đang uy h**p tôi sao?”

“Nếu như ông cho là như vậy, thì cứ xem như là uy h**p đi, một tán tu như ông thì gây nên được sóng gió gì, lẽ nào còn có thể chống lại Mật Tông của tôi chắc? Đừng nghĩ trong giới võ cổ cái danh hiệu Tà Vương của Thân Đồ Thành Cương ông là hay lắm, hôm nay bản vương chính là muốn làm giao dịch với ông, cũng đâu phải cướp giật? Đã cho ông đủ mặt mũi rồi ông còn muốn thế nào?” Những lời này của Tiểu Pháp Vương thật ra đã tính là uy h**p rồi.

“Haha ~” Thân Đồ Thành Cương cười lạnh: “Người khác sợ Mật Tông thì Thân Đồ Thành Cương này càng không sợ, vua cũng thua thằng liều mà thôi, hơn nữa tôi cũng trả lại những gì cậu vừa nói, đừng nghĩ Tiểu Pháp Vương cậu trở thành người xếp thứ năm trong Thập Đại Yêu Nghiệt thì đã nghĩ không ai bằng mình?

Nhưng ta nghe nói, mới hôm qua, vị lạt ma của Mật Tông các cậu đã bị môn chủ Vân Môn làm cho mất mặt, gáy cái gì?

Muốn ép mua ép bán đúng không? Được thôi? Chỉ cần cậu có thể chữa khỏi vấn đề kinh mạch của con trai tôi, thì Thân Đồ Thành Cương tôi sẽ hai tay dâng lọ dịch Chung Nhũ này cho cậu, không chữa được thì đừng có vớ vẩn, cho dù tôi có đổ xuống sông cũng không làm giao dịch với cậu.”

Thân Đồ Thành Cương cũng cứng rắn không kém.

Mà trong lúc này, Dương Bách Xuyên nghe được Thiên Tuyệt giải thích, Thân Đồ Thành Cương thực sự là một người đàn ông, ông ta cũng là người duy nhất trong giới võ cổ tán tu không theo tông môn cổ xưa, được gọi là Tà Vương.

Bởi vì thực lực của Thân Đồ Thành Cương rất cường đại, người ta truyền tai nhau, trên người ông ta còn có một thần binh cực phẩm, cỗ máy lợi hại và sắc bén.

Cho dù là Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn cũng không dám đi trêu chọc Thân Đồ Thành Cương.

Mà Tiểu Pháp Vương này không ngờ lại oan gia ngõ hẹp, vậy mà lại là đồ đệ của lão lạt ma Mật Tông, anh ta còn là nhân vật xếp thứ năm trong bảng Thập Đại Yêu Nghiệt. Cũng xem như người có bối cảnh.

...

Sau khi Thân Đồ Thành Cương nói xong, Tiểu Pháp Vương lạnh giọng nói: “Láo xược ~ Dương Bách Xuyên là cái thá gì, hôm qua không phải có Lăng Hư Tử Côn Luân chống lưng, thì anh ta sớm đã bị sư phụ tôi g**t ch*t rồi, nếu tôi có mặt ở đó, không cần tới sư phụ ra tay, một cái tát của tôi cũng có thể g**t ch*t Dương Bách Xuyên, anh ta là cái thứ gì.”

Dương Bách Xuyên ngồi cạnh nghe thấy vậy, sau đó anh nghĩ mình phải làm quen một chút với vị Tiểu Pháp Vương trẻ tuổi của Mật Tông này, Dương Bách Xuyên nheo mắt nói: “Tôi là Dương Bách Xuyên, không biết lần này hòa thượng đinh tát tôi chết thế nào? Nhanh tới tới đập chết tôi đi, để tôi được mở mang thêm tầm mắt.”

“Anh là Dương Bách Xuyên ư?” Tiểu Pháp Vương vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Bách Xuyên.

Vừa rồi anh ta còn đang khinh thường Dương Bách Xuyên, tuyên bố muốn một tát đánh chết Dương Bách Xuyên, nhưng không ngờ Dương Bách Xuyên lại ở bên cạnh.

Dương Bách Xuyên đột ngột thốt ra câu “Cậu đập chết tôi cho tôi mở mang kiến thức xem nào” thật sự khiến Tiểu Pháp Vương ngơ ngác.

“Là tôi!” Dương Bách Xuyên híp mắt, nghiêng cổ nhìn Tiểu Pháp Vương, không có ý để anh ta vào mắt chút nào. Trong lòng Dương Bách Xuyên nghĩ, lão sư phụ Lạt Ma Ba Nhĩ Đạt anh đây còn chẳng sợ, một nhóc Lạt Ma như anh ta có thể gây sóng gió gì trước mặt anh đây chứ?

“Còn muốn tát tôi một cái? Nào nào, tát một cái thử xem.” Dương Bách Xuyên nghiêm mặt nói, khí thế áp lực không ngừng bao phủ người Tiểu Pháp Vương.

Trong lòng Tiểu Pháp Vương khiếp sợ, một là bị Dương Bách Xuyên ở bên cạnh dọa sợ, hai là uy áp do Dương Bách Xuyên tỏa ra khiến anh ta cảm thấy áp lực.

Là đệ tử tiềm lực vô hạn nhất của Mật tông, người đứng thứ năm trong Thập Đại Yêu Nghiệt, sự kiêu ngạo trong lòng Tiểu Pháp Vương không hề thua kém người khác bao nhiêu.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1387


Tất nhiên anh ta có thực lực, lúc này đối mặt với Dương Bách Xuyên đúng là cưỡi hổ khó xuống.

Đương nhiên anh ta có nghe thấy chuyện hôm qua, lão đạo Côn Lôn Lăng Hư Tử ra mặt đứng về phía Dương Bách Xuyên, cộng thêm chủ nhà Thiên Khương Sơn, khiến cho sư phụ anh ta cùng tứ đại tông môn Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn là Thanh Thành, Thần Tông, m Nguyệt Môn biết khó mà lui.

Rõ ràng lão đạo Côn Lôn Lăng Hư Tử thiên vị Dương Bách Xuyên, Thiên Khương Sơn cũng tuyên bố không được chém giết trong sơn cốc, lúc này anh ta nói ra lời như thế, đúng là cưỡi hổ khó xuống.

Đánh với Dương Bách Xuyên chắc chắn sẽ bị Côn Luân và Thiên Khương Sơn khiển trách, nếu không đánh thì hôm nay anh ta sẽ mất hết mặt mũi.

Bàn về tu vi thực lực, Tiểu Pháp Vương tự tin hoàn toàn có thể không để Dương Bách Xuyên vào mắt.

Nhưng trong lòng anh ta lo Côn Lôn và Thiên Khương Sơn, không nói tới Thiên Khương Sơn, Côn Lôn đứng đầu giới võ cổ, nếu nói không kiêng kị Côn Lôn thì đó là giả.

Nhưng mà dù sao Tiểu Pháp Vương vẫn là Tiểu Pháp Vương, anh ta có sự kiêu ngạo của mình, nếu không cũng nằm trong Thập Đại Yêu Nghiệt của thế hệ trẻ. Sau khi suy nghĩ trong lòng một hồi, anh ta lập tức quyết định đánh Dương Bách Xuyên một trận.

Bị Côn Luân và Thiên Khương Sơn khiển trách là chuyện sau này, trước mắt anh ta muốn bảo vệ mặt mũi.

Cậu ta hừ lạnh một tiếng, miệng niệm a di đà phật, vận chuyển công pháp, tay nắm chặt chuẩn bị ra tay với Dương Bách Xuyên.

Tuy nhiên ngay lúc này, một giọng nói già nua vọng đến từ xa: “Nhóc Mật, về đây!”

Lời này vừa phát ra, cơ thể Tiểu Pháp Vương chấn động, nhưng trong lòng lại thở phào, giọng nói này là của sư phụ Ba Nhĩ Đạt, nhóc Mật là biệt danh của anh ta,

Hiển nhiên sư phụ nghe được tin, không cho phép mình xảy ra xung đột với Dương Bách Xuyên.

Kỳ thuật quanh thân tản ra, hung ác nhìn Dương Bách Xuyên một cái, nói: “Dương Bách Xuyên, hôm nay tha cho anh trước, chúng ta gặp lại ở bí địa.”

Sau khi nói câu đe dọa xong, Tiểu Pháp Vương lập tức xoay người rời đi.

Nhưng mà Dương Bách Xuyên lại cười lạnh, chưởng về phía lưng Tiểu Pháp Vương.

“Ầm!”

Một tiếng ầm nặng nề vang lên, Tiểu Pháp Vương bị Dương Bách Xuyên đánh một chưởng vào lưng: “Không phải cậu trâu bò lắm sao, muốn một chưởng đánh chết tôi? Cậu không đánh tôi thì tôi đánh cậu vậy, ha ha!”

Dương Bách Xuyên nghe thấy giọng nói trước đó là của lão Lạt Ma Ba Nhĩ Đạt của Mật Tông, nếu lão Lạt Ma gọi Tiểu Pháp Vương quay về thì chắc chắn không muốn gây gổ với mình, dù sao cũng ném chuột sợ vỡ bình.

Được rồi, anh đây sẽ cho mày một đòn, nếu anh ta đánh trả thì anh sẽ ra tay giáo huấn tiểu hòa thượng cuồng ngạo này. Nếu không ra tay, ha ha, tiểu hòa thượng chịu oan một đòn này rồi.

“Dương điên, anh khinh người quá đáng!” Tiểu Pháp Vương vô ý, hoàn toàn không ngờ Dương Bách Xuyên nổi danh giới võ cổ lại đánh lén sau lưng? Đúng là không theo lẽ thường.

Tiểu Pháp Vương một không để ý bị Dương Bách Xuyên sau lưng một chưởng đánh một cái chó ăn, sau khi đứng lên bại lộ, lúc này muốn tìm Dương Bách Xuyên liều mạng.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1388


Nhưng khiến anh ta hộc máu là giọng nói nghiêm khắc của sư phụ Ba Nhĩ Đạt lại vang lên: “Về đây!”

Lại một câu “về đây”, điều này khiến Tiểu Pháp Vương muốn hộc máu, tuyên bố muốn g**t ch*t Dương Bách Xuyên nhưng lại bị người ta đánh, mấu chốt là sư phụ anh ta còn không cho ra tay.

Hôm nay đi ra ngoài mà không xem lịch.

Tiểu Pháp Vương cũng không biết bóng ma trong lòng mình đã lớn đến nhường nào.

Cuối cùng nhìn Dương Bách Xuyên nghiến răng nghiến lợi, xoay người bước nhanh rời đi.

Sau đó còn bay đi.

Không bay không được nha, ai mà biết Dương Bách Xuyên có đánh lén tiếp hay không chứ?

Dù sao hôm nay mình mất mặt đủ rồi.



Vào đúng thời gian, trên một chỗ cao thấp, trong đại trướng nơi Thần Tông đóng quân, hai trưởng lão Thần Tông và m Nguyệt môn, Mộc Đạo Nhiên của Thanh Thành và lão Lạt Ma Ba Nhĩ Đạt của Mật Tông ngồi trong trướng lớn.

Sắc mặt lão Lạt Ma Ba Nhĩ Đạt tối sầm, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng.

Mộc Đạo Nhiên an ủi nói: “Ba Nhĩ Đạt yên tâm, sau khi thằng nhóc Dương Bách Xuyên này tiến vào bí địa, chúng ta sẽ bằm nó thành trăm mảnh. Bây giờ cứ nhịn đi, lão đạo Lăng Hư Tử của Côn Lôn sẽ không để chúng ta động thủ.

Chuyến đi bí địa lần này, lão tổ tông mấy nhà chúng ta đều xuất sơn, chỉ cần mở kết giới, liên lạc với sơn hải bên kia, đến lúc đó Côn Lôn là cái rắm gì, tiêu diệt Côn Lôn thì giới võ cổ là thiên hạ của chúng ta!”

“Không sai, lão tổ Thần Tông ta đã xuất phát từ ba ngày trước, hẳn là đã tiến vào bí địa!”

“Lão tổ m Nguyệt Môn cũng vậy!”

“Tin chắc lão tổ Thanh Thành ta cũng sắp vào!”

“Ngày mốt Minh vương Mật Tông sẽ đế đúng giờ!”

“Chỉ hy vọng lần này mấy nhà chúng ta liên thủ có thể làm thông thông đạo sơn hải.”



Dương Bách Xuyên còn không biết âm mưu của tứ đại tông môn, muốn giết anh ở trong bí địa. Lúc này, sau khi Tiểu Pháp Vương rời đi, Thân Đồ Thành Cương lại nói: “Các hạ là Dương Bách Xuyên - môn chủ Vân Môn ư?”

“Đúng là tôi, Thân Đồ đạo hữu, Dương mỗ muốn Chung Nhũ linh dịch trong tay ông, nhưng cỏ Tinh Hà có thể không dễ tìm. Nhưng mà vừa rồi tôi nghe tiểu hòa thượng kia nói Thân Đồ đạo hữu muốn cỏ Tinh Hà là vì chữa kinh mạch cho cậu nhà, không biết ông có thể nói rõ tình hình cho Dương mỗ hiểu một chút, nói không chừng có thể xem xem?”

Trong lòng Dương Bách Xuyên cũng có chủ ý, chỉ riêng vấn đề tắc nghẽn kinh mạch đối với người tu chân nắm giữ y điển tu chân như anh mà nói, đúng là không phải vấn đề nan giải.

Nếu có thể thương lượng thành công với Thân Đồ, chữa khỏi vấn đề kinh mạch của con trai ông ta thì Huyền Mộc linh nhũ dịch có hy vọng đến tay.

Lúc đầu Thân Đồ Thành Cương không biết Dương Bách Xuyên, bây giờ sau khi biết, không hiểu sao trong lòng lại có hảo cảm với Dương Bách Xuyên. Nguyên nhân là Thân Đồ Thành Cương ông cũng là tán tu, mà Dương Bách Xuyên đón chào tiến tu trong thiên hạ vào Vân Môn, chẳng khác nào cho tán tu một con đường sống. Cùng là tán tu, mặc dù Thân Đồ Thành Cương ông muốn một mình một ngựa, nhưng nói cho cùng vẫn là tập thể tán tu.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1389


Từ sau khi nghe được Dương Bách Xuyên chiêu nhận tán tu, trong lòng ông cũng từng kính nể Dương Bách Xuyên. Hôm nay xem như gặp được người thật, đương nhiên có hảo cảm với Dương Bách Xuyên.

Cộng thêm vừa rồi Dương Bách Xuyên ra tay với Tiểu Pháp Vương không chút khách khí, càng khiến Thân Đồ Thành Cương thêm khâm phục.

Dám đắc tội với giới võ cổ, đồng thời đắc tội với người của tứ đại tông môn, Dương Bách Xuyên được xem là người đầu tiên. Chỉ dựa vào phần can đảm này, Thân Đồ Thành Cương đã bội phục, càng thêm thưởng thức Dương Bách Xuyên.

Nghe Dương Bách Xuyên hỏi, Thân Đồ Thành Cương cũng không giấu diếm, kinh mạch con trai ông ta xảy ra vấn đề cũng không phải là bí mật gì, chua xót nói: “Đa tạ môn chủ Dương quan tâm, con trai tôi vì luyện công quá mức mà dẫn đến kinh mạch toàn thân tắc nghẽn, đã kéo dài mười năm, bây giơ càng ngày càng nghiêm trọng, đã bị liệt rồi.

Tìm cỏ Tinh Hà là vì tôi nhìn thấy trong phương thuốc cổ xưa, chỉ dùng cỏ Tinh Hà mới có thể giảm bớt, các linh dược khác đều không có tác dụng, vậy nên tôi chạy ngược chạy xuôi mười năm để tìm cỏ Tinh Hà.

Về vấn đề kinh mạch của con trai, tôi đã tìm rất nhiều danh y, ài… Bây giờ tôi chỉ có thể làm trách nhiệm của một người cha, miễn là tôi vẫn có thể đi lại thì tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm…”

Dương Bách Xuyên có thể nghe thấy tình yêu thương Thân Đồ Thành Cương dành cho con trai mình thông qua giọng nói, trong đó có cả sự đau lòng và bất lực, khi ông nói chuyện, ánh mắt của người đàn ông lại đỏ lên.

“Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, Thân Đồ đạo hữu, ông cực khổ rồi.” Dương Bách Xuyên cảm thán một câu.

Những lời này chỉ đổi lấy tiếng thở dài của Thân Đồ Thành Cương.

Lúc này Trần Phong Tử ở bên cạnh nói: “Thân Đồ đạo hữu, nếu chỉ là vấn đề kinh mạch tắc nghẽn mà thôi, nếu ông đã gặp sư tổ ta thì cũng xem như có duyên, lúc trước tôi cũng vì tu luyện mà bị kẹt ở bình cảnh nhiều năm, nhưng sư tổ tôi đã chữa khỏi chưa tới nửa giờ, còn giúp tôi đột phá. Cứ để sư tổ tôi xem kinh mạch của con trai ông đi.”

Thân Đồ Thành nghe lời Trần Phong Tử nói xong, ánh mắt đột nhiên sáng lên, nhưng lập tức ẩm đạm lại, bởi vì mười năm qua ông đã đưa con trai đến gặp bao nhiêu danh y nhưng đều không có tác dụng gì.

Nhưng ông sẽ không từ bỏ bất kỳ cơ hội nào để chữa khỏi cho con trai mình, nếu kéo dài, một ngày nào khi kinh mạch toàn thân của con trai hoàn toàn bị tắc thì chỉ có nước chết, ông ta sẽ không bỏ qua bất kỳ hy vọng nào.

Nhìn Dương Bách Xuyên, Thân Đồ Thành Cương nói: “Vậy thì làm phiền môn chủ Dương xem kinh mạch cho con trai ta, nếu... Có thể có một chút chuyển biến tốt đẹp, bình linh dịch này xem như là thù lao, tất cả đồ đạc trên người Thân Đồ đều có thể đưa cho môn chủ Dương.”

“Khoan nói đến vấn đề thù lao, hôm nay cho dù là kết bạn thì tôi cũng sẽ đi xem, Thân Đồ đạo hữu dẫn đường đi!” Dương Bách Xuyên cũng khá thưởng thức Thân Đồ Thành Cương, lúc trước Thân Đồ Thành Cương đối mặt với Tiểu Pháp Vương không chút sợ hãi, điều này người bình thường không làm được.

Lều của Thân Đồ Thành Cương được dựng trên một vùng đất cao trong bãi đất, bởi vì ông ta nói con trai ông thích ngắm cảnh nơi có tầm nhìn rộng.

Thực ra bởi vì con trai ông ta bị liệt không thể đi bộ, tâm lý luôn hốt hoảng nên tìm một nơi cao một chút, tầm nhìn thoáng đãng thì sẽ không quá ngột ngạt.

Đối với Thân Đồ Thành Cương mà nói, thật ra trong lòng cũng chẳng kì vọng gì nhiều vào y thuật của Dương Bách Xuyên, nhưng ông ta không muốn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.

Con trai là trái tim, là mạng của ông ta, cũng là trụ cột tinh thần. Vợ ông là một người bình thường, nhưng là người lớn lên bên ông từ nhỏ, chết vì khó sinh khi sinh đứa con trai này.

Bà ra đi để lại đứa con trai đang trong tã lót đầy phân và nước tiểu, bởi vì vợ ông qua đời, để lại một cái bóng trong trái tim của Thân Đồ Thành Cương.

Theo quan điểm của Thân Đồ Thành Cương, nếu vợ ông cũng là võ cổ giả thì có lẽ bà sẽ không chết, bởi vì tố chất cơ thể của võ cổ giả tốt hơn người thường rất nhiều.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1390


Vậy nên Thân Đồ Thành Cương đã dạy con trai tập võ từ nhỏ, vô cùng coi trọng, nhưng cũng bởi vì quá coi trọng nên lại hại con trai mình.

Tu luyện quá mức, điển hình của việc hăng quá hóa dở, dẫn đến hậu quả là kinh mạch có vấn đề, ông chạy ngược chạy xuôi suốt mười năm, từ dạy con trai tu luyện võ đạo đến mức phải chữa bệnh.

Trong quá trình đó có chua xót cũng càng hối hận, Thân Đồ Thành Cương thường nghĩ, có lẽ nếu ông không gây áp lực cho con trai, không ép buộc nó luyện võ thì sẽ không có chuyện như vậy, nếu để cho con trai làm người bình thường có lẽ sẽ tốt hơn chăng?

Kinh mạch của con trai ông tắc nghẽn nghiêm trọng, đến cuối cùng sắp mất đi tính mạng, Thân Đồ Thành vừa hối hận vô cùng, nhưng trên đời này không có thuốc hối hận.

Vậy nên dù ông biết rõ người trẻ tuổi như Dương Bách Xuyên sẽ không có y thuật cao bao nhiêu, nhưng vẫn tự lừa mình dối người đưa Dương Bách Xuyên đến lều trại khám bệnh cho con trai, ông sẽ không bỏ qua bất kỳ hy vọng nào, chỉ cần nó sống thêm một ngày, ông sẽ không bỏ cuộc.

Niềm tin rằng phép màu sẽ xảy ra đã trở thành động lực cuối cùng thúc đẩy Thân Đồ Thành Cương tiếp tục, nếu không có là niềm tin này thì ông không biết tiếp tục như thế nào.



“Môn chủ Dương, đây là lều của tôi.” Trước mặt là một cái lều nằm một mình, nhìn qua là loại bình thường nhất, thoạt nhìn rất đơn sơ.

Thân Đồ Thành vừa nói xong, lập tức hét về phía lều: "Thằng Thạch đâu, có khách đến này!”

“Cha, mọi người vào đi!”

Mấy người Dương Bách Xuyên nghe thấy trong lều trại vang lên một tiếng thều thào, lập tức sau khi rèm bước vào, một thanh niên có vẻ ngoài khoảng hai mươi tuổi ngồi trên xe lăn xuất hiện.

Thanh niên này chính là Thân Đồ Thạch, con trai của Thân Đồ Thành Cương.

Thực ra Thân Đồ Thành Cương có nói Thân Đồ Thạch đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng vẻ ngoài thoạt nhìn chỉ hai mươi là vì Thân Đồ Thạch đã là Tiên Thiên khi chỉ vừa hai mươi bảy tuổi.

Con đường võ đạo và tu chân không khác nhau lắm, tu vi tăng lên thì chức năng cơ thể sẽ càng ngày càng mạnh mẽ, đương nhiên nhìn qua sẽ trẻ hơn.

Thân Đồ Thạch chỉ hai mươi bảy tuổi đã được Tiên Thiên, ngoại hình của anh ta sẽ định hình lúc trẻ, đây cũng là nguyên nhân khiến nhiều người có bề ngoài và tuổi tác chênh lệch.

Chuyện này với người tu chân còn rõ ràng hơn cả những người võ đạo, nhìn qua trông giống như một thanh niên hoặc thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi, thực tế là một con quái vật đã tu luyện hàng trăm tuổi.

Tu vi càng cao thì ngoại hình sẽ càng trẻ theo ý thức, tất nhiên một số người không quan tâm đến khuôn mặt thì trông sẽ già hơn.

Trong tu chân không để ý nhiều đến vẻ bề ngoài, nguyên nhân là bởi người có tu vi cao sau khi nắm giữ phép biến hóa thì có thể dịch dung bất cứ lúc nào.

Thân Đồ Thạch ngồi xe lăn đi ra, sau khi nhìn thấy cha Thân Đồ Thành Cương thì nở nụ cười chào hỏi, nhưng trong ánh mắt Thân Đồ Thạch nhìn Dương Bách Xuyên lại ảm đạm không chút ánh sáng, không có chút sức sống nào, hết thảy đều giống như ngụy trang mà thành.

“Trong lòng hai cha con này đều có nỗi khổ!” Dương Bách Xuyên tự nhủ trong lòng, nhà nào cũng có khó khăn riêng, dù là người bình thường hay là võ cổ giả đều như vậy.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1391


“Thằng Thạch, lại đây cha giới thiệu cho con, vị này là ngài Dương, là môn chủ Vân Môn - Dương Bách Xuyên. Môn chủ Dương tinh thông y đạo, đặc biệt đến cho xem kinh mạch cho con.” Thân Đồ Thành Cương vừa nói xong, lại nói với Dương Bách Xuyên: “Môn chủ Dương, đây là thằng nhóc Thân Đồ Thạch.”

“Thân Đồ Thạch kính chào môn chủ Dương!”

Dương Bách Xuyên cười đáp lễ, đám người Thiên Tuyệt cũng chào hỏi lại, mấy người khách sáo một lúc rồi ngồi bên ngoài lều.

Không ngồi cũng hết cách, lều của cha con Thân Đồ quá nhỏ, mọi người không ngồi đủ càng khiến Thân Đồ Thành Cương thêm xấu hổ, ngược lại Dương Bách Xuyên cười nói: “Thân Đồ đạo hữu không cần để ý, đời tôi tu luyện phải cảm ngộ đất trời thiên nhiên, ngồi ở ngoài trời càng gần đất trời hơn, ông đừng chú trọng quá.”

“Môn chủ Dương nói phải, nhưng dù sao vẫn là Thân Đồ tiếp đãi không chu đáo, tôi đi dọn bàn pha trà.” Thân Đồ Thành Cương nói xong, lập tức đi vào lều.

Lúc này Thân Đồ Thạch nói: “Môn chủ Dương và mấy vị chớ trách, những năm gần đây vì vấn đề kinh mạch của tôi mà cha bôn ba khắp nơi tìm thầy, chi phí rất lớn, cha con chúng tôi có thể có một cái lều che gió che mưa đã tốt lắm rồi.”

“Có thể thấy cha cậu rất yêu thương cậu, đây cũng xem như là tu hành, không cần để ý.”

“Vâng, những năm này tôi đã làm phiền cha tôi…”

Trong lúc hai người nói chuyện phiếm, Thân Đồ Thành Cương và đám người Minh Giác cầm bàn ghế đến, sau khi pha trà mấy người ngồi xuống.

Lúc này mặt Thân Đồ Thành Cương đầy hy vọng, gấp gáp nói với Dương Bách Xuyên: “Môn chủ Dương, ngài xem kinh mạch của thằng bé…”

“Để tôi xem xem, Thân Đồ đạo hữu không cần lo lắng, hai tay cậu nhà còn có thể động đậy, điều này chứng tỏ vẫn chưa đến mức quá tệ…”

Sau khi nói xong, Dương Bách Xuyên ra hiệu cho Thân Đồ Thạch vươn tay trái ra, nhìn có vẻ như bắt mạch nhưng thật ra Dương Bách Xuyên đi khám bệnh đến bây giờ chưa từng bắt mạch, đều là dùng chân khí kiểm tra cơ thể.

Sau khi chân khí tiến vào trong cơ thể Thân Đồ Thạch, Dương Bách Xuyên lập tức cau mày, vấn đề kinh mạch trong cơ thể Thân Đồ Thạch nghiêm trọng hơn anh tưởng.

Mà Dương Bách Xuyên nhíu mày khiến cho Thân Đồ Thành Cương ở bên cạnh hốt hoảng, còn trong lòng Thân Đồ Thạch vẫn thế.

Mười năm qua đi theo cha bái phỏng vô số danh y, không một ai có thể giải kinh mạch trong người anh ta, Thân Đồ Thạch không cho rằng Dương Bách Xuyên có thể có cách nào, nếu không phải sợ phụ sự kỳ vọng của Thân Đồ Thành Cương thì Thân Đồ Thạch cũng không định để Dương Bách Xuyên khám bệnh.

Mặt khác, mỗi lần tìm danh y trong mấy năm qua, anh ta đã thất vọng đến chết lặng, trong lòng không có chút hi vọng nào.

Trong lúc Dương Bách Xuyên kiểm tra lại phát hiện kinh mạch toàn thân Thân Đồ Thạch đã bị tắc đến tám phần, cũng chỉ có cánh tay trái và từ ngực trở lên coi như là hơi bình thường một chút, nhưng cũng sắp đến ngưỡng tắc nghẽn. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì thêm nửa năm nữa, tất cả kinh mạch của Thân Đồ Thạch sẽ tắc nghẽn hoàn toàn, đến lúc đó chỉ có chết.

Hiện tại có thể duy trì mức này hoàn toàn là vì trong cơ thể anh ta có năng lượng lớn đang duy trì, hẳn là do mấy năm này Thân Đồ Thành Cương cho Thân Đồ Thạch uống linh dược tạo ra.

Tuy nhiên cũng vì uống một lượng lớn linh dược nên đã hại Thân Đồ Thạch, vấn đề tắc nghẽn kinh mạch dẫn đến kết quả không thể vận hành chân nguyên thông suốt, chân nguyên tích lũy lâu dài trong cơ thể hình thành năng lượng khổng lồ, có một ngày cơ thể Thân Đồ Thạch không chịu nổi những năng lượng này, cho dù kinh mạch tắc nghẽn không chết thì cũng sẽ nổ tung mà chết.

Trong quá trình kiểm tra, Dương Bách Xuyên phát hiện mỗi một chỗ kinh mạch của Thân Đồ Thạch không bị hoại tử, mà là bởi vì khiếu huyệt xảy ra vấn đề dẫn đến kinh mạch vận chuyển không thông, dần dà ở chân nguyên tích lũy bị ngưng ở khiếu huyệt đó, cuối cùng hoàn toàn bịt kín.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1392


Nếu so sánh con đường tu luyện với một đường ống nước có hệ thống, kinh mạch là đường ống nước, khiếu huyệt là van tách đường ống, đường ống nước và van tức là kinh mạch và khiếu huyệt bổ sung cho nhau, cả hai đều không thể thiếu.

Vấn đề của Thân Đồ Thạch bây giờ là van trong cơ thể anh ta đã bị đóng lại, tất cả những gì phải làm là mở van và làm cho đường ống thông suốt.

Nhưng quá trình này rất khó khăn, dù sao cũng là kinh mạch tu đạo, chỉ sơ sẩy một chút cũng sẽ khiến cho Thân Đồ Thạch nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi kiểm tra xong, Dương Bách Xuyên giải thích tình trạng cơ thể Thân Đồ Thạch cha con Thân Đồ.

Thân Đồ Thạch rất hiểu tình trạng cơ thể, sau khi anh ta nghe Dương Bách Xuyên kể lại, hai mắt đột nhiên sáng lên. Dương Bách Xuyên là người nói ra vấn đề đúng nhất trong mấy năm cầu y, khiến cho sâu trong lòng Thân Đồ Thạch lóe lên một tia hy vọng.

Mà Thân Đồ Thành Cương lại không nghĩ nhiều như thế, hơi sốt ruột hỏi: “Môn chủ Dương có chữa được vấn đề kinh mạch của thằng Thạch nhà tôi không?” Ông chỉ quan tâm chuyện con trai nhà mình có chữa được hay không mà thôi.

Dương Bách Xuyên uống một ngụm trà rồi nói: “Nếu tôi có thể nói ra nguyên nhân của bệnh thì cũng đồng ý giúp Thân Đồ đạo hữu, tôi sẽ dốc toàn lực, mặc dù khó khăn nhưng cũng nắm chắc bảy phần sẽ chữa khỏi.

“Choang!”

Anh vừa nói xong, chén trà trong tay Thân Đồ Thành Cương rơi xuống đất vỡ vụn thành mảnh vụn, ông ta đứng dậy, run run hỏi: “Môn chủ Dương nói thật ư?”

“Chắc chắn là thật, Dương mỗ sẽ nói đùa mấy chuyện này với Thân Đồ đạo hữu.” Dương Bách Xuyên buông chén trà, cười cười nói.

Cơ thể như cây cột điện của Thân Đồ Thành Cương lập tức quỳ gối trước mặt Dương Bách Xuyên, rầu rĩ nói: “Xin môn chủ Dương cứu thằng Thạch nhà tôi, chỉ cần có thể chữa khỏi kinh mạch của con tôi, Thân Đồ Thành Cương tôi thề với trời, đời này nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài Dương, cái mạng này là của ngài Dương.”

Trong lòng Dương Bách Xuyên vui vẻ nghĩ: “Chỉ chờ những lời này của ông, Tà Vương tán tu nguyện trung thành, chuyện này đúng là không dễ gì.”

Nghĩ xong vội vàng đỡ Thân Đồ Thành Cương.

Dương Bách Xuyên đỡ Thân Đồ Thành Cương lên, cười ha hả nói: "Thân Đồ đạo hữu nặng lời rồi, là thầy thuốc thì nên chữa bệnh cứu người, hơn nữa chúng ta có duyên, vấn đề kinh mạch của lệnh lang Thân Đồ Thạch tuy nghiêm trọng nhưng Dương mỗ vẫn có lòng tin chữa khỏi, giúp lệnh lang trở lại Võ đạo."

Đối với ba con nhà Thân Đồ mà nói, câu này của Dương Bách Xuyên đúng là bốc thuốc đúng bệnh. Thân Đồ Thạch chững chạc, không thể hiện sự kích động ra ngoài, nhưng ánh mắt lấp lánh đã tiết lộ trong lòng không bình tĩnh như vậy.

Còn Thân Đồ Thành Cương thì kích động đến nỗi toàn thân run rẩy. Trong mười năm qua, Dương Bách Xuyên là người đầu tiên nói nắm chắc bảy phần thành công có thể chữa khỏi kinh mạch cho con trai ông ta. Mặc dù chưa bắt đầu chữa trị, nhưng Thân Đồ Thành Cương tin tưởng Dương Bách Xuyên có thể chữa khỏi vấn đề kinh mạch cho con trai mình. Ông ta quá mong muốn con trai Thân Đồ Thạch khỏe lại, cho dù đánh đổi bằng tính mạng cũng không tiếc.

"Cảm ơn, cảm ơn Dương môn chủ! Chỉ cần có thể giúp Thạch Nhi khỏe lại, cho dù sau này nó không thể tu luyện Võ đạo cũng được." Thân Đồ Thành Cương biết rõ vấn đề nghiêm trọng trước mắt của con trai Thân Đồ Thạch không phải Võ đạo, mà là tính mạng ngặt nghèo. Nếu có thể giữ mạng cho con trai thì cho dù sau này con trai trở thành người bình thường, ông ta cũng thấy đủ rồi.

"Thân Đồ đạo hữu, kinh mạch của lệnh lang xảy ra vấn đề hẳn là lúc đang ở Tiên Thiên tầng tám đúng không?" Dương Bách Xuyên hỏi về tình trạng mình kiểm tra được để củng cố sự tin tưởng của ba con nhà Thân Đồ.

"Đúng đúng đúng, Dương môn chủ thật tinh mắt, thiên phú Võ đạo của thằng bé không tệ, đúng là tu vi Tiên Thiên tầng tám, chỉ tiếc... Haiz!" Lời nói ẩn giấu sự tiếc thương.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1393


Dương Bách Xuyên thầm nghĩ thiên phú của Thân Đồ Thạch đâu chỉ là không tệ. Về mặt thiên phú, anh cảm thấy nếu không phải kinh mạch của Thân Đồ Thạch xảy ra vấn đề, thì thành tựu của anh ta không thua kém Thập Đại Yêu Nghiệt, thậm chí có thể phân cao thấp với Chiêm Khánh Nhân.

Sau đó, anh mỉm cười nói: "Lệnh lang có nền tảng tu luyện và thiên phú vượt trội, suy cho cùng vẫn là vấn đề trong tu luyện, chỉ cần giải quyết vấn đề kinh mạch là có thể giải quyết mọi vấn đề khác của anh ấy một cách dễ dàng, thành tựu sau này không thể đo đếm."

"Mượn lời tốt lành của Dương môn chủ." Thân Đồ Thành Cương ôm ấp chờ mong.

Dương Bách Xuyên thấy ba con nhà Thân Đồ đã tin tưởng, bèn nói: "Thân Đồ đạo hữu, vấn đề kinh mạch của lệnh lang không phải ngày một ngày hai, cần thời gian điều trị. Thế này nhé, hai người chuyển đến nơi tập kết của Vân Môn chúng tôi, ở đó rộng hơn cũng tiện cho tôi điều trị. Ngoài ra còn cần một số linh dược phụ trợ dùng để phối hợp điều trị nữa."

"Dương môn chủ nói đúng, vậy thì chúng tôi xin quấy rầy. Thân Đồ Thành Cương khắc ghi công ơn của Dương môn chủ." Thân Đồ Thành Cương không phải người rề rà, lập tức đồng ý. Ông ta biết chỗ này của mình quá đơn sơ, thật sự không thích hợp để chữa bệnh.

Ông ta cũng biết Dương Bách Xuyên nói đúng, con trai gặp vấn đề kinh mạch quá lâu, không dễ dàng chữa khỏi, nếu có thể ở cạnh Dương Bách Xuyên thì còn gì bằng.

Thân Đồ Thành Cương nói xong lại hỏi: "Chẳng hay Dương môn chủ cần linh dược gì, tôi sẽ nghĩ cách."

Dương Bách Xuyên đã có phương án điều trị kinh mạch cho Thân Đồ Thạch. Anh định dùng trận pháp m Dương Ngũ Hành phối hợp với một loại đan dược tên là đan Kinh Mạch để điều trị.

Dùng trận pháp m Dương Ngũ Hành để thông kinh mạch tắc nghẽn, còn đan Kinh Mạch thì có tác dụng gia cố kinh mạch, phòng ngừa đứt vỡ kinh mạch. Đây là một loại đan dược rất bình thường trong sách y giới tu chân, cũng rất thực dụng, thường dùng cho các vấn đề kinh mạch như là mở rộng kinh mạch, khơi thông kinh mạch... Kết hợp cả hai có thể giải quyết vấn đề tắc nghẽn kinh mạch cho Thân Đồ Thạch.

Đương nhiên trên lý thuyết thì có thể làm được, nhưng tiến hành cụ thể thì còn phải dựa vào hiệu quả trị liệu để phán đoán, cho nên Dương Bách Xuyên mới nói với Thân Đồ Thành Cương là nắm chắc bảy phần chứ không phải mười phần.

"Còn cần ba loại linh dược cỏ Thủy Tiên, cỏ Tử Vân, hoa Phi Sa. Những linh dược khác thì tôi có rồi, chỉ có ba loại này hơi khó tìm. Tôi cần điều chế một số loại thuốc dùng để bảo vệ kinh mạch của lệnh lang không bị tổn thương trong quá trình điều trị." Dương Bách Xuyên nói ra ba loại linh dược cần thiết, không nhắc đến luyện đan.

Sau khi nghe tên ba loại linh dược, Thân Đồ Thành Cương thoáng sửng sốt, sau đó mỉm cười: "Xem ra Dương môn chủ đúng là phúc tinh của con trai tôi. Tôi có hai loại linh dược cỏ Thủy Tiên và cỏ Tử Vân, không có hoa Phi Sa. Hoa Phi Sa sinh sống ở sa mạc, đúng là khó tìm, nhưng chắc chắn là Côn Luân có. Tôi và Lăng Hư phái Côn Luân từng qua lại một lần, chắc là có thể lấy được hoa Phi Sa."

"Tốt rồi, vậy thì chúng tôi về nơi tậ kết của Vân Môn trước, Thân Đồ đạo hữu đi tìm hoa Phi Sa, tôi lập tức chuẩn bị điều chế thuốc chữa trị kinh mạch cho lệnh lang." Dương Bách Xuyên nói.

Thân Đồ Thành Cương mừng rỡ, thái độ của Dương Bách Xuyên khiến ông ta yên lòng. Người ta lập tức chuẩn bị chữa trị là chuyện tốt, không hề chậm trễ.

Thân Đồ Thành Cương cảm ơn rối rít, sau đó lấy cỏ Thủy Tiên và cỏ Tử Vân ra đưa cho Dương Bách Xuyên. Ông ta ngẫm nghĩ giây lát rồi lại đưa linh dịch thạch nhũ cho anh: "Dương môn chủ, đây là linh dịch thạch nhũ, cậu cầm lấy đi. Bất kể lần này có thành công hay không, Thân Đồ Thành Cương đều cảm ơn cậu. Mặc dù thứ này không giống linh dịch thạch nhũ bình thường, nhưng chung quy cũng là dịch thạch nhũ, nếu có ích với cậu thì xin cậu hãy nhận lấy."

Dương Bách Xuyên sững sờ, không ngờ Thân Đồ Thành Cương lại đưa Huyền Mộc Linh Nhũ cho mình. Nhưng sau đó anh nghĩ chắc là đối phương không biết đây mới là Huyền Mộc Linh Nhũ, nếu không sẽ không tùy tiện đưa cho mình.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1394


Người xưa có câu "quân tử thích tiền tài, thu dùng theo đạo lý", tuy Dương Bách Xuyên rất muốn Huyền Mộc Linh Nhũ, nhưng anh có nguyên tắc của mình. Vả lại Thân Đồ Thành Cương tin tưởng anh như vậy, anh không thể làm kẻ tiểu nhân khiến Thân Đồ thiệt thòi.

Dương Bách Xuyên kìm nén không nhận Huyền Mộc Linh Nhũ, nói với Thân Đồ Thành Cương: "Thân Đồ đạo hữu, chắc hẳn ông không biết linh dịch thạch nhũ trong tay ông không phải dịch thạch nhũ bình thường, mà là Huyền Mộc Linh Nhũ, giá trị của nó cao hơn linh dịch thạch nhũ bình thường gấp mấy chục lần.

Huyền Mộc Linh Nhũ sinh sôi ở nơi có linh khí nồng đậm, lại thêm tinh hoa linh mộc và thạch nhũ tự nhiên nuôi dưỡng mới có thể tạo thành Huyền Mộc Linh Nhũ, cực kỳ hiếm có. Thứ này quá quý giá, mặc dù nó có ích với tôi, nhưng tôi không thể nhận được. Nếu ông thật sự muốn tặng tôi thì đợi tôi chữa khỏi cho lệnh lang cũng không muộn."

Hai mắt Thân Đồ Thành Cương sáng ngời. Ông ta nhìn Dương Bách Xuyên, cười ha ha đến là sảng khoái. Lọ linh dịch này do ông ta tự tay thu thập, đương nhiên biết giá trị của nó, vì vậy ông ta dùng nó đổi lấy cỏ Tinh Hà. Mặc dù ông ta không biết đây là Huyền Mộc Linh Nhũ, nhưng cũng biết nó không phải dịch thạch nhũ bình thường, giá trị rất lớn.

Nghe Dương Bách Xuyên nói xong, Thân Đồ Thành Cương biết là mình không nhìn nhầm người, trong lòng càng thêm tin tưởng và coi trọng anh. Ông ta cười sang sảng nói: "Không cần nói nữa, chỉ dựa vào việc Dương môn chủ chân thành nói cho tôi biết đây là Huyền Mộc Linh Nhũ cũng đủ thấy Thân Đồ Thành Cương này không nhìn nhầm người, cũng không tin nhầm người.

Chúng ta nói rồi đấy, cho dù cậu không chữa khỏi kinh mạch cho con trai tôi, Thân Đồ Thành Cương này cũng công nhận người bạn là cậu. Chỉ là một lọ linh dịch mà thôi, dù đáng giá cũng không sánh bằng tấm lòng chân thành của Dương môn chủ. Tôi tặng cậu linh dịch thì cậu cứ nhận lấy. Thân Đồ đi trước!"

Thân Đồ Thành Cương dứt khoát nhét linh dịch cho Dương Bách Xuyên rồi xoay người rời đi, đến nơi tập kết của Côn Luân tìm hoa Phi Sa.

Dương Bách Xuyên cầm Huyền Mộc Linh Nhũ nhìn theo bóng lưng Thân Đồ Thành Cương rời đi, khóe môi ngậm cười, lẩm bẩm nói: "Dương Bách Xuyên tôi cũng công nhận người bạn là ông."

Sau đó anh nói với Thiên Tuyệt: "Chúng ta cũng đi thôi, mọi người chăm sóc Thân Đồ Thạch chu đáo nhé!"

...

Trong lều lớn ở nơi tập kết của Vân Môn, Dương Bách Xuyên dặn dò đám hộ pháp Thiên Tuyệt không được cho bất kỳ ai đi vào.

Anh chuẩn bị luyện đan, lò luyện đan Thái Thượng ở trong bình Càn Khôn, nếu tùy tiện lấy ra thì không biết phải giải thích với người khác thế nào, cho nên đóng cửa luyện đan là chuyện cần thiết.

Vốn dĩ Dương Bách Xuyên không trông cậy vào Thân Đồ Thành Cương có thể lấy hoa Phi Sa từ Côn Luân, còn định tự ra ngoài tìm Chiêm Khánh Nhân. Ai ngờ tốc độ của Thân Đồ Thành Cương rất nhanh, chưa tới nửa tiếng đã trở về, thành công lấy được hoa Phi Sa từ Côn Luân.

Chuyện này khiến Dương Bách Xuyên phải nhìn Thân Đồ Thành Cương bằng cặp mắt khác. Phải biết rằng tán tu không được tông môn lâu đời chào đón, vậy mà Thân Đồ Thành Cương lại lấy được linh dược từ Côn Luân, chứng tỏ ông ta rất có thể diện. Danh hiệu Tán Tu Tà Vương của ông ta đúng là danh bất hư truyền, dù sao cũng là người có thực lực, võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín cao cấp hiếm hoi, có lẽ Côn Luân nể tình thực lực của Thân Đồ nên mới cho ông ta linh dược.

Nói chung là Dương Bách Xuyên đã có đủ linh dược luyện chế hai loại đan dược là đan Kinh Mạch và đan Thiên Nguyên.

Thành phần chính của Đan Thiên Nguyên là Huyền Mộc Linh Nhũ, anh đã có trong tay, có thể luyện chế bất cứ lúc nào.

Nhưng anh muốn luyện chế đan Kinh Mạch trước để điều trị kinh mạch cho Thân Đồ Thạch.

Dương Bách Xuyên vung tay lấy lò luyện đan Thái Thượng và linh dược cần thiết trong không gian bình Càn Khôn ra, nhanh chóng tiến vào trạng thái, bắt đầu luyện đan.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1395


Đan Kinh Mạch rất phổ biến ở Tu Chân Giới, nhưng ở trái đất là vật hi hữu, dù có linh dược cũng không có công thức luyện đan, nhưng trong đầu Dương Bách Xuyên có hàng trăm hàng nghìn công thức luyện đan.

Có một sư phụ lợi hại tương đương với sở hữu một kho báu.

Sau khi lấy ra tất cả linh dược, Dương Bách Xuyên mở lò luyện đan, nhóm chân hỏa, thuần thục bỏ từng cây linh dược vào lò luyện đan. Đến nay thuật luyện đan của Dương Bách Xuyên không còn lơ mơ không biết gì như hồi trước, anh đã có chút thành tựu trên con đường luyện đan.

Hơn nữa, tu vi và tinh thần lực của anh đã thăng cấp, hiện tại thời gian luyện hóa một cây linh dược cũng rút ngắn. Nửa tiếng sau anh đã tinh luyện xong toàn bộ linh dược, trong lò còn lại tinh chất nước thuốc.

Sau đó, anh tiến hành từng bước, khống chế độ lửa theo ý mình, chẳng mấy chốc đã đến công đoạn cuối cùng là thành đan.

Đúng lúc này, trong đầu anh đột nhiên vang lên giọng nói của sư phụ Vân Thiên Tà: "Tiểu tử thúi, con có thể thử thêm một giọt nước Sinh Mệnh vào đan Kinh Mạch. Con muốn cứu Thân Đồ Thạch thì nước Sinh Mệnh là một tầng đảm bảo tuyệt vời."

Nghe sư phụ nói vậy, Dương Bách Xuyên thoáng ngẩn ra: "Như vậy cũng được sao?"

Thật sự là anh chưa từng nghĩ đến việc bỏ thêm nước Sinh Mệnh vào luyện đan.

"Có gì mà không được! Luyện đan sư siêu cấp trên đời có thể luyện vạn vật thành đan dược. Thậm chí xét ở một phương diện nào đó, nước Sinh Mệnh tràn trề sinh cơ mạnh mẽ, theo lý thì nó phù hợp với mọi đan dược, đương nhiên là ngoại trừ đan độc. Con có thể thử xem, chưa biết chừng có thể nâng cao phẩm cấp và công hiệu của đan dược, có thu hoạch ngoài sức sức tượng. Tóm lại là chuyện tốt." Vân Thiên Tà nói trong đầu Dương Bách Xuyên.

"Ừm, vậy con thử nhé?"

"Có thành công hay không thì cứ cử đi, không có gì là không thể. Hãy nhớ trên con đường tu chân, kẻ tu đạo xuất chúng đều là người sáng tạo, cao thủ siêu cấp trên thế gian không phải là không có ai tự nghĩ ra thần thông công pháp các thứ. Tuy rằng sáng tạo rất khó, nhưng kết quả nhận được cũng vượt xa tưởng tượng."

"Lão già à, người nói vậy làm con cũng động lòng đấy."

Nói xong Dương Bách Xuyên thầm niệm trong lòng, lấy một giọt nước Sinh Mệnh từ trong không gian bình Càn Khôn ra rồi bỏ thẳng vào lò luyện đan Thái Thượng.

Một khắc sau, lò luyện đan Thái Thượng phát ra một tiếng vang trầm đục.

Dương Bách Xuyên hơi hồi hộp, thầm nghĩ: "Lão già chết tiệt, lần này toang rồi, hỏng cả một lô đan dược."

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng anh vẫn dùng linh thức nhìn vào lò đan, sau đó anh mừng rơn.

Trong linh thức anh phát hiện đan dược chẳng những không hỏng, trái lại còn được bao phủ trong một quầng sáng màu xanh nhạt lấp lánh, trông rất đẹp mắt, hơn nữa chúng bắt đầu tự động đông lại.

Dương Bách Xuyên không dám chậm trễ, vội vàng làm thủ quyết thành đan.

Hai tay vung vẩy thực hiện chín chín tám mươi mốt pháp quyết liên tiếp.

Trước đây anh thực hiện được nhiều nhất là bảy mươi hai thủ quyết, nhưng bây giờ đã lên tới tám mươi mốt, nguyên nhân là do tu vi thăng cấp.

Mà trong luyện đan, càng thực hiện nhiều pháp quyết thành đan thì công hiệu và phẩm cấp của đan dược càng cao.

Theo lời sư phụ, hiện tại đan dược anh luyện chế ra chỉ là đan dược cấp thấp, pháp quyết thành đan cũng chỉ dưới một trăm thủ ấn. Đan dược cấp trung cần ít nhất một trăm thủ ấn, thủ quyết thành đan của đan dược cao cấp lên tới mấy nghìn, thậm chí nhiều hơn.

Sau khi thực hiện pháp quyết thành đan cuối cùng, cả lò luyện đan rung lên, bên trong phát ra tiếng ong ong.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1396


Sau đó, một mùi hương thấm đẫm tim gan lan tỏa. Nếu là lúc mở nắp lò luyện đan, e là mùi hương của đan dược sẽ bay xa ba dặm.

Dương Bách Xuyên vươn tay mở nắp lò luyện đan.

Nhưng sau đó xuất hiện một tình huống khiến anh trở tay không kịp. Chỉ thấy khi nắp lò luyện đan mở ra, chín đốm sáng màu xanh biếc bay vèo vèo ra khỏi lò đan.

Dương Bách Xuyên thấy vậy, buột miệng chửi thề: "Mẹ nó, đan dược thành tinh kìa!"

Miệng nói nhưng tay không hề chậm. Sau khi anh vận chuyển chân nguyên, chân khí lập tức ngưng tụ thành một tấm lưới nhanh chóng bao quanh không gian trong lều.

"Thu!" Dương Bách Xuyên khẽ hô, tay cách không tóm lấy chín đốm sáng trong tấm lưới ngưng tụ từ chân khí, thu hồi chín viên đan Kinh Mạch.

...

Vào lúc Dương Bách Xuyên luyện thành đan, chín viên đan dược bay ra khỏi lò luyện đan, hương thơm đan dược thấm đẫm tim gan lập tức bay ra ngoài.

Người đầu tiên ngửi thấy là Thiên Tuyệt và Trần Phong Tử canh gác ngoài lều để hộ pháp cho Dương Bách Xuyên. Bọn họ vốn ngồi bên ngoài lều lớn của Dương Bách Xuyên, nhắm mắt hộ pháp. Nhưng đột nhiên có một mùi thuốc nồng đậm thơm ngát lấp đầy khoang mũi, khiến tinh thần chấn động.

Bất kể là Trần Phong Tử hay là Thiên Tuyệt, từ trước tới giờ bọn họ chưa từng ngửi thấy mùi thuốc nào thơm như vậy.

Chân nguyên trong cơ thể bất giác vận chuyển, thật sự là vô cùng kỳ diệu!

Hai người mở mắt nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng nhìn lều lớn, thầm nghĩ đây là sư tổ Dương Bách Xuyên đang luyện đan.

Mấy người Võ Đang biết rõ bản lĩnh luyện đan của Dương Bách Xuyên, bởi vì anh từng luyện đan dược ở Võ Đang, và bọn họ cũng là người được lợi.

Thiên Tuyệt cảm thán: "Không biết lần này sư tổ luyện tiên đan gì, ta cảm thấy bình cảnh đã nới lỏng."

"Đúng vậy! Chân nguyên trong người con cũng tự động vận chuyển. Vị sư tổ này của chúng ta đúng là người hiếm có khó tìm trên thế gian!" Trần Phong Tử cảm thán.

Đúng lúc này, Thân Đồ Thành Cương đẩy xe lăn cho con trai lần theo mùi hương đi tới, vốn tưởng là thiên tài địa bảo xuất hiện, không ngờ mùi hương lại truyền ra từ trong lều của Dương Bách Xuyên.

Ông ta hỏi Thiên Tuyệt: "Thiên Tuyệt đạo hữu, Dương môn chủ...?"

Thiên Tuyệt ra vẻ kiêu ngạo: "Đúng, sư tổ nhà tôi đang luyện đan đó."

"Ui!" Thân Đồ Thành Cương hít sâu một hơi. Không phải là ông ta chưa từng tiếp xúc với luyện đan sư, nhưng chưa thấy ai luyện đan được như Dương Bách Xuyên, mùi hương đan dược bay xa như thế, lúc nãy ông ta đẩy con trai đi dạo cách đây hơn trăm mét đấy. Đan dược gì mà hương bay xa thế nhỉ?

"Không ngờ Dương môn chủ còn là luyện đan sư, thật sự khiến Thân Đồ kinh ngạc. Thiên Tuyệt đạo hữu, chẳng hay Dương môn chủ luyện chế đan dược gì?" Thân Đồ Thành Cương hỏi.

"Chúng tôi cũng không biết, Thân Đồ đạo hữu đừng hỏi." Ý của Thiên Tuyệt rất rõ ràng, chuyện thế này cho dù tôi biết, tôi có thể nói ra sao?

Thân Đồ Thành Cương thoáng ngẩn ra, sau khi tỉnh táo lại có hơi ngượng ngùng. Ông ta cũng biết mấy thứ truyền thừa đều là bí mật, tùy tiện hỏi thăm là điều tối kỵ. Vì vậy ông ta không hỏi thêm nữa, cũng đứng canh bên ngoài lều.

Cùng lúc đó, trong sơn cốc đã loạn cả lên.

Dương Bách Xuyên không biết rằng khoảnh khắc lò luyện đan của anh mở ra, mùi thuốc bay xa, rất lâu sau vẫn không tan biến, làm cho các thế lực trong sơn cốc ngửi thấy mùi hương đều rục rịch.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1397


Trong lều lớn của Côn Luân, Lăng Hư Tử đang tĩnh tọa bỗng giật mình tỉnh lại: "Mùi thuốc nồng đậm thật đấy, lẽ nào trong sơn cốc có linh dược tuyệt thế chín?"

Ông ấy vừa nói vừa đứng dậy đi ra khỏi lều, tìm đến nơi tỏa ra mùi thuốc.

Trong lều lớn của Thiếu Lâm Tự, thầy trò lão hòa thượng đang chơi cờ vây, tiểu hòa thượng đang định đặt quân thì hít mũi nói: "Lão hòa thượng, có thiên tài địa bảo xuất hiện phải không? Không được, con phải đi xem!"

"Đồ nhi chờ sư phụ với!" Lão hòa thượng đuổi theo.

Trong lều lớn của Nga Mi, Mai Thi Dĩnh đang nói chuyện với sư tổ cũng ngửi thấy mùi thuốc kỳ lạ.

"Dĩnh Nhi, mùi hương này kỳ lạ như vậy, lẽ nào có bảo dược xuất hiện? Chúng ta đi xem thử." Bà lão nói.

Mai Thi Dĩnh suy nghĩ giây lát rồi nói: "Không có chuyện đó đâu sư tổ, nơi này là sơn cốc chứ không phải bí địa, làm sao có bảo dược gì được?"

Bà lão lắc đầu: "Con sai rồi, chính bởi vì sơn cốc này là vị trí bí địa nên mới có khả năng. Có tài liệu ghi chép vào thời Minh, linh chi vạn năm từng xuất hiện ở sơn cốc. Mùi thuốc tràn ngập khắp sơn cốc, chúng ta đi xem là biết."

Trong một túp lều lớn tráng lệ đậm phong cách cổ xưa nằm trên một sườn núi phía Bắc sơn cốc, một thanh niên và một ông lão đang uống rượu, trang phục của hai người giống trang phục của dân tộc thiểu số.

Hai người này chính là đại trưởng lão Miêu Mậu Thiên và thiếu trại chủ Miêu Long của Miêu Trại - một trong những tông môn lâu đời.

"Mùi thuốc nồng ghê, ngửi thôi cũng thấy phấn chấn tinh thần. Tiểu Long mau đi xem thử." Miêu Mậu Thiên lên tiếng.

"Vâng, đại trưởng lão."

Hầu hết người khắp sơn cốc đều bắt đầu di chuyển. Mọi người ngửi mùi thuốc, đi về phía lều của Dương Bách Xuyên.

Mà lúc này, Dương Bách Xuyên vẫn chưa biết một lò đan Kinh Mạch có thêm nước Sinh Mệnh mà anh luyện chế ra đã thu hút người khắp sơn cốc kéo tới.

Anh thu đan dược về tay, sau đó cầm một viên lên quan sát, tức thì phát hiện ra đan Kinh Mạch có thêm nước Sinh Mệnh khác hoàn toàn đan Kinh Mạch nguyên bản.

Theo miêu tả trong công thức luyện đan Kinh Mạch nguyên bản, đan Kinh Mạch thành phẩm có màu trắng sữa, nhưng sau khi cho thêm nước Sinh Mệnh, bây giờ đan dược hoàn toàn biến thành màu xanh biếc.

Hơn nữa, đan dược to bằng hòn bi thủy tinh, trông căng tròn, chắc nịch và trơn trẵn, loáng thoáng có ánh sáng lấp lóe. Điều thần kỳ hơn là trên bề mặt đan dược có hoa văn như mây cuốn, càng tăng thêm sắc thái mê người cho đan dược.

Đan Kinh Mạch đổi màu, còn có thêm hoa văn, Dương Bách Xuyên biết đây là đan văn. Trong ghi chép viết rằng chỉ có đan dược cao cấp mới có đan văn hiện ra.

Không ngờ đan dược cấp thấp mình luyện chế ra lại xuất hiện đan văn đáng lẽ ra chỉ xuất hiện ở đan dược cao cấp, điều này khiến Dương Bách Xuyên hít một hơi lạnh.

Lẽ nào nước Sinh Mệnh đúng là thần dược vạn năng?

Một giọt nước Sinh Mệnh khiến đan dược cấp thấp một bước lên trời, đạt cấp bậc cao cấp?

Cmn ảo thật đấy!

Dương Bách Xuyên hỏi sư phụ Vân Thiên Tà trong lòng: "Lão già ơi, đan Kinh Mạch hiện tại vẫn là đan Kinh Mạch sao? Xuất hiện đan văn là thành đan dược cao cấp đó!"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1398


"Nghĩ hay lắm! Con tưởng dựa vào con mà có thể luyện chế được đan dược cao cấp hả? Đan Kinh Mạch này cũng chỉ là cấp trung thôi, chắc chắn là hiệu quả của nước Sinh Mệnh. Nhưng vi sư cho rằng sau này tu vi của con tăng lên, lại có báu vật nước Sinh Mệnh quý báu thế này, thì trên con đường luyện đan con sẽ mạnh hơn luyện đan sư khác một bậc.

Nhìn hoa văn trên đan dược thì thấy giống đan dược cao cấp, nhưng thật ra đó không phải đan văn chân chính, mà là ấn ký sinh mệnh chi lực. Con cẩn thận cảm nhận xem có phải trong đan văn có sức mạnh sinh cơ không?" Vân Thiên Tà nói với Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên cảm nhận một lát, đúng là thế thật.

"Lão già à, tức là đây không phải đan văn chân chính chỉ có ở đan dược cao cấp, mà là ấn ký riêng nước Sinh Mệnh để lại trên đan dược đúng không?" Dương Bách Xuyên hỏi.

"Có thể hiểu như vậy. Nhưng vi sư thấy ấn ký riêng của nước Sinh Mệnh có hiệu quả không kém gì đan văn đâu. Thật là khó hiểu, rốt cuộc bình Càn Khôn là cái gì mà có thể tạo ra thứ thần kỳ như nước Sinh Mệnh." Giọng nói của Vân Thiên Tà tràn đầy khó hiểu.

"Người ở trong không gian bình Càn Khôn còn không biết, thì con lại càng không biết. À phải rồi sư phụ, hiện tại không gian bình Càn Khôn đã tiến hóa rồi mà sao con không nhìn thấy người ở đâu?" Dương Bách Xuyên hỏi vấn đề mình vẫn luôn muốn biết.

"Bình Càn Khôn chắc chắn là bảo vật cao cấp trên thế gian, thần hồn của vi sư được bình Càn Khôn cứu, nhưng cũng bị nhốt trong này vạn năm, vẫn luôn tồn tại trong một vùng hỗn độn. Ta hoàn toàn không rõ lai lịch của bình Càn Khôn, có lẽ sau này trở về chỗ kia mới có thể cởi bỏ nghi vấn." Vân Thiên Tà ung dung đáp lời.

"Lão già, vậy nếu như sau này con đến Tu Chân Giới, người có thể ra ngoài không?" Dương Bách Xuyên hỏi tiếp.

"Ra ngoài đơn giản ấy mà, chỉ cần một ý nghĩ mà thôi. Vi sư ở trạng thái thần hồn, điều này không ảnh hưởng chút nào. Nhưng mấu chốt là sau khi ra ngoài, ta không thể ngưng tụ tiên thể thì toi đời luôn. Chỉ có đi Tu Chân Giới, tìm được... Thôi không nói nữa, thằng nhóc nhà con cố gắng tu luyện, chờ khi nào tu vi mạnh mẽ, đi Tu Chân Giới rồi hẵng nói đến việc này.

Ngoài ra, con phải cẩn thận giữ bí mật về bình Càn Khôn và nước Sinh Mệnh, tuyệt đối không được để người khác biết. Bây giờ con cũng được xem là người tu chân nhập môn rồi, mặc dù sống ở giới võ cổ cấp thấp, nhưng thế giới này của con thật sự bất thường. Tốt nhất là mọi chuyện phải cẩn thận, một khi xảy ra chuyện thì chỉ có đường chết, con không được chủ quan."

Nghe sư phụ dặn dò phải cẩn thận, Dương Bách Xuyên trịnh trọng gật đầu: "Lão già cứ yên tâm, con biết phải làm thế nào."

"Biết thì tốt. Được rồi, con tiếp tục luyện đan đi. Đã có Huyền Mộc Linh Nhũ thì luyện chế đan Thiên Nguyên luôn. Có đan Thiên Nguyên trong người, con vào bí địa gì đó cũng an toàn hơn, tuyệt đối không được sơ suất.

Mặt khác, con có tu vi Trúc Cơ tầng chín rồi, sắp tới tu luyện nhất định phải đọc nhiều ghi chép có liên quan đến tu luyện Kim Đan, chăm chỉ cảm ngộ trời đất tự nhiên, củng cố nền tảng. Nếu không, không ai có thể giúp con dưới thiên kiếp đâu. Tuy thiên kiếp Kim Đan chỉ là khảo nghiệm thứ nhất của thiên đạo, không tính là thiên kiếp lớn, nhưng con không được coi thường.

Độ thiên kiếp, thành công thì kim đan nuôi dưỡng thần hồn, từ đó về sau phi thiên độn địa, bước vào đạo môn; thất bại thì thân tàn hồn tan, từ đó về sau vô duyên với tiên giới lẫn phàm giới."

"Con biết rồi ạ. Kim Đan kỳ là ngưỡng cửa cảnh giới bước vào đại đạo, chỉ khi vượt qua thiên kiếp, thành công lên Kim Đan mới được gọi là người tu chân."

"Biết thì tốt, con tiếp tục luyện đan đi."

Thầy trò hai người nói chuyện xong, Dương Bách Xuyên cất đan Kinh Mạch rồi bắt tay vào luyện chế đan Thiên Nguyên cho mình dùng. Dù sao thời gian vẫn còn sớm, nhân tiện luyện chế luôn.

Có điều bên ngoài lều rất náo nhiệt.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1399


Mấy người Thiên Tuyệt vốn canh gác bên ngoài lều để hộ pháp cho Dương Bách Xuyên. Sau khi ba con Thân Đồ Thành Cương đến, bọn họ bèn mang bàn đến ngồi uống trà nói chuyện. Ngửi mùi thuốc, mọi người bắt đầu tâng bấc Dương Bách Xuyên.

Ai ngờ đột nhiên trong sân nổi gió, sau đó Lăng Hư lão đạo phái Côn Luân xuất hiện bên cạnh bọn họ.

Mấy người Thiên Tuyệt tức khắc trở nên căng thẳng. Nhưng sau khi thấy người đến là Lăng Hư Tử, bọn họ lập tức yên tâm, vội vàng hành lễ: "Chào đạo trưởng Lăng Hư!"

"Miễn đi!" Lăng Hư Tử xua tay, nhìn lều lớn của Dương Bách Xuyên rồi hỏi: "Trong lều có gì vậy? Vân Môn và Võ Đang các ông lấy được bảo dược gì à?"

"Đạo trưởng Lăng Hư hiểu lầm rồi, sư tổ nhà tôi đang luyện đan trong lều." Thiên Tuyệt trả lời.

Lăng Hư Tử cũng nghe nói Dương Bách Xuyên là sư tổ của Võ Đang. Võ Đang và Vân Môn thân như một nhà, Lăng Hư Tử không để ý. Nhưng sau khi nghe Thiên Tuyệt nói Dương Bách Xuyên đang luyện đan trong lều, ông ấy không bình tĩnh được nữa.

"Luyện đan ư?"

Từ lâu Lăng Hư Tử đã nghe nói Dương Bách Xuyên là luyện đan sư, hơn nữa trình độ không thấp. Trước đây ông ấy không tin, chỉ cười xòa cho qua, bởi vì ông ấy biết giới võ cổ làm gì có luyện đan sư chân chính.

Nhưng bây giờ Lăng Hư Tử đã tin. Trước đó ngửi thấy mùi thuốc, lần tìm đến đây, ông ấy còn hoang mang tự hỏi sao trong sơn cốc lại xuất hiện bảo dược. Thì ra là Dương Bách Xuyên đang luyện đan, mùi thuốc quả thực truyền ra từ trong lều. Thiên Tuyệt không nói dối, cũng không cần thiết phải lừa mình.

Nếu đúng là Dương Bách Xuyên đang luyện đan, thì Lăng Hư Tử phải đánh giá lại Dương Bách Xuyên một lần nữa.

Ông ấy thầm nói trong lòng: "Cái tên Dương Bách Xuyên này đúng là phi phàm, thảo nào Lôi Đình sư huynh coi trọng cậu ta như vậy. Đan dược tỏa hương xa một dặm, xem ra không phải bảo dược thì cũng hơn cả bảo dược. Người này phi phàm, phải bảo Khánh Nhân qua lại thân thiết mới được."

Trong khi Lăng Hư Tử đang suy nghĩ, Thân Đồ Thành Cương ở bên cạnh chắp tay nói: "Đạo trưởng Lăng Hư đã tới thì mời ngồi."

"Thân Đồ đạo hữu, ông cũng gia nhập Vân Môn à?" Lần này Lăng Hư Tử đã thấy ba con nhà Thân Đồ, ngạc nhiên hỏi. Người khác không biết Thân Đồ Thành Cương, nhưng ông ấy biết vị tán tu được mệnh danh Tà Vương này là một nhân vật đáng gờm. Hai người từng qua lại một lần, đối phương làm người không tệ.

"Tôi chưa gia nhập Vân Môn. Tôi đến là để nhờ Dương môn chủ chữa trị kinh mạch cho con trai." Thân Đồ trả lời Lăng Hư Tử như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ nếu như Dương Bách Xuyên có thể chữa khỏi kinh mạch cho con trai, đương nhiên ông ta sẽ gia nhập Vân Môn để báo đáp anh.

"Thì ra là thế. Nói vậy thì Dương Bách Xuyên còn là cao thủ Y đạo." Lăng Hư Tử nói đại.

Thiên Tuyệt lộ vẻ đắc ý: "Y thuật của sư tổ nhà tôi có thể sánh với Hoa Đà tại thế, bản lĩnh thần tiên."

"Bản lĩnh thần tiên? Ha ha, nếu ông nói bản lĩnh thần tiên, có thể chữa bệnh cho người bình thường sánh ngang với Hoa Đà tại thế thì lão phu còn tin mấy phần. Nhưng nếu nói về võ cổ giả thì đúng là lời lẽ ngông cuồng, nói ra không sợ đau lưỡi."

Một giọng nói già nua tràn đầy khinh thường vang lên, không phải Lăng Hư Tử nói. Thiên Tuyệt nhìn sang liền biến sắc, trầm giọng nói: "Thì ra là Miêu thánh thủ Miêu Mậu Thiên ghé qua. Thất lễ rồi. Y đạo của sư tổ nhà tôi thế nào, nhìn là biết bản lĩnh thật sự. Ngài ấy chắc chắn có thể chữa khỏi vấn đề kinh mạch cho Thân Đồ Thạch, chẳng hay Miêu thánh thủ có chữa được không?"

Thiên Tuyệt là người Võ Đang, mà trước giờ Võ Đang và Miêu Trại không hợp nhau. Tất cả là do ân oán đời trước vẫn kéo dài đến hiện tại.

"Hừ, kinh mạch của Thân Đồ Thạch là bệnh nan y, lão phu không có bản lĩnh đó. Không biết sư tổ nhà ông có phải là Hoa Đà tại thế hay không, nói khoác cẩn thận gãy lưỡi đấy." Miêu Mậu Thiên là đại trưởng lão Miêu Trại, cũng là Miêu thánh thủ của Miêu Trại, được giới võ cổ công nhận là cao thủ Y đạo. Nhưng hầu hết mọi người đều gọi sau lưng là Miêu độc thủ, bởi vì người này lòng dạ hiểm độc.
 
Back
Top Dưới