Cập nhật mới

Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4591: Điều này e là không thể nào!


Xung quanh sân cũng đầy cỏ dại.

Ngoài ra thì không có gì đặc biệt.

Tuy nhiên, Dương Bách Xuyên vẫn kiên nhẫn đi vào đại điện để kiểm tra, dù sao thần lực ngũ sắc cũng không giống bình thường, càng không có lực lượng linh tính. Theo lời Đông Phương Hạo Thiên lão gia tử nói, đó là một phần rất quý giá, tìm được thì sẽ có lợi ích không nhỏ.

Dĩ nhiên cũng không dễ tìm.

Hắn đã đến đây thì đương nhiên phải ứng phó cẩn thận.

Đây đã là khu vực thứ hai, còn một khu vực cuối cùng nữa là chưa đến.

Hắn nghĩ sau khi tìm kiếm tỉ mỉ hết nơi này, nếu không có thì chắc chắn thần lực ngũ sắc sẽ ở khu vực thứ ba, cũng chính là khu vực cuối cùng.

Dương Bách Xuyên đi vào đại điện ...

Vào các thiền điện ở hai bên ..

Đúng như dự đoán, trong ba đại điện chính và phụ đều không có gì đáng giá.

Nơi này không có.

Vậy thì chỉ có thể ở khu vực cuối cùng thôi.

Dương Bách Xuyên thở dài rồi đi ra khỏi thiền điện bên phải, chuẩn bị rời đi, tiến đến khu vực cuối cùng.

Nhưng khi hắn chuẩn bị bước ra ngoài cánh cửa thì đột nhiên dừng lại.

Hắn quay đầu nhìn về một góc khuất ở thiền điện bên trái.

Toàn bộ đại viện đều mọc đầy cỏ dại, ở mọi ngóc ngách đương nhiên cũng thế, nhìn qua hoàn toàn hoang toàn và u ám.

Tuy nhiên ...

Dương Bách Xuyên dừng lại vì hắn phát hiện, cỏ dại ở góc của thiền điện bên trái mọc rậm rạp hơn bất kỳ chỗ nào khác, còn mọc cao hơn hẳn một bậc.

Đây chính là lý do khiến hắn dừng lại.

Nhìn địa hình thì toàn bộ đại viện đều như nhau, bốn phía đều có cỏ dại.

Nhưng chỉ có một chỗ kia là cỏ mọc rậm rạp hơn những chỗ khác, sinh khí mạnh mẽ hơn.

Chỉ một chi tiết nhỏ này có sự khác biệt rất lớn rồi.

Cùng ở trong một đại viện, cùng một loại cỏ dại, nhưng tại sao chỗ này lại không giống như những chỗ khác.

Chắc chắn có lý do.

Dương Bách Xuyên quay người bước tới chỗ kia ...

Một bước, hai bước ...

Trong đầu hắn lẩm bẩm đến 90 bước thì vào đến chỗ cỏ dại mọc tươi tốt, cao hơn cả người hắn, còn những chỗ khác thì cỏ dại cùng lắm chỉ cao đến thắt lưng hắn, chỗ này thì vượt qua đầu hắn.

Hắn vừa vung tay lên, Thanh Liên Tiên Hoa cũng theo đó xuất hiện.

Âm ...

Sau một đạo Thanh Lien Tien Hoa, cỏ dại ram rap chỗ nay đa bien thanh tro

tàn.

Nhưng đoi mắt Dương Bach Xuyen lại sáng lên.

Bởi vì cách đó mười mét, ở góc trái của thiền điện, có xuất hiện một cái giếng nước.

Trông có vẻ là một tảng đá mờ mịt bình thường, trên đó mọc đầy rêu xanh.

Điều này chứng tỏ cái giếng này vẫn còn nước, chẳng trách cỏ dại ở đây lại mọc tươi tốt hơn những chỗ khác.

Nhưng càng như vậy càng chứng tỏ cái giếng nước này không phải bình thường.

Trong khi mọi thứ ở đại điện này đều đã bị tàn phá, nhưng cái giếng nước cổ xưa này vẫn còn bảo tồn.

Hơn nữa, Dương Bách Xuyên còn đang suy nghĩ, từ xa xưa, chẳng lẽ các tu sĩ cổ vẫn phải uống nước?

Điều này e là không thể nào!

Người tu chân có thể không ăn không uống để đạt được trạng thái Tích Cốc, Tiên Nhân thậm chí còn được gọi là trường sinh bất tử.

Nội thanh nay ro rang khong thuoc di tích của tang lớp Tiên Giới, mà là di tích từ thoi đại Hồng Hoang xa xua hon, hoac co the la nơi sinh sống của Thần Ma, chẳng lẽ vẫn cần nước sao?

Hoac là thực sự cần nước thì ở đay cũng có nước.

Nhìn lần đầu tiên thì hắn chỉ cảm thấy sâu thẩm, tối tăm chứ không thấy gì cả, như một cái giếng dẫn đến vực sâu.

Dương Bách Xuyên phóng thần thức xuống, nhưng bị một lực lượng vô hình ngăn cản thần thức, vừa xuống được một thước thì thần thức không thể xuống tiếp nữa, thần thức không có hiệu quả.

Điều này làm hắn càng thêm tò mò.

Cái gieng nưoc nay chac chan khong bình thường.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4592: Chẳng lẽ là thần lực ngũ sắc?


Dương Bách Xuyên đứng ở miệng giếng quan sát, nhìn bằng mắt thường thì không thấy gì bên trong, chỉ một màu đen kịt, thần thức cũng bị ngăn chặn.

Sau đó, hắn vận chuyển mắt Càn Khôn để nhìn thử, cuối cùng cũng thấy được sự thay đổi.

Thông qua mắt Càn Khôn, đầu tiên là hắn thấy sự thay đổi trên mặt đá của giếng, cách một lớp rong rêu và bụi bặm, hắn thấy một vòng miệng giếng đều là minh văn, hơn nữa còn lại minh văn hoàn chỉnh.

Nhìn vào bên trong giếng, Dương Bách Xuyên mơ hồ thấy có sương mù thưa thớt ở độ sâu mấy ngàn thước, còn là đủ mọi màu sắc, trông rất đẹp mắt.

Hắn tự nhủ trong lòng: "Chẳng lẽ là thần lực ngũ sắc?"

Lần này, trong lòng Dương Bách Xuyên có chút kích động.

Hắn suy đoán tám phần mười đó là thần lực ngũ sắc.

Bởi vì trong ba khu vực trên bản đồ, hắn hiện đang ở khu vực thứ hai.

Ma trên bản đồ ma của huynh đe Tam Tien Kim Cuong để lại đã chỉ rõ ba địa điểm chưa được khám phá này chắc chắn có thần lực ngũ sắc. Hắn đang ở địa điểm thứ hai, bây giờ lại tìm thấy cái giếng nước kỳ lạ này, còn thấy được sương mù ngũ sắc bên trong, Dương Bách Xuyên tin chắc đây chính là thần lực ngũ sắc.

Theo lời Đông Phương Hạo Thiên lão gia tử nói, thần lực ngũ sắc chính là màu sắc như vậy.

Coi như là vận may của hắn không tệ, đã tìm được thần lực ngũ sắc ở trong cái giếng nước này.

Tuy nhiên, tìm thấy là một chuyện, bây giờ sở hữu được hay không lại là vấn đề khác.

Rất rõ ràng, cái giếng đầy minh văn này có điều gì đó kỳ lạ.

Muốn xuống giếng ...

Bên trong giếng nước có gì, hắn cũng không biết.

Nhưng dù sao có thể tìm thấy đa là một thanh công, còn có nguy hiểm hay không thì phải xuống dưới mới biết được.

Dương Bách Xuyên quan sát một lúc, không thấy có gì khác thường ở phía trên nên quyết định xuống giếng.

Thần lực ngũ sắc có linh tính, không xuống giếng thì không thể lấy được.

Hít một hơi sâu, Dương Bách Xuyên nhảy xuống giếng.

Cái giếng nước cổ này trông giống như một giếng nước bình thường, đường kính của miếng giếng cũng chỉ đủ cho một người chui qua.

Nhưng khi Dương Bách Xuyên nhảy vào, hắn nhận thấy càng xuống sâu thì không gian càng rộng rãi, rõ ràng đây là giếng nước được xây dựng rất đặc biệt, trong này ánh sáng yếu ớt, Dương Bách Xuyên vung tay để hoa diễm bùng lên trong lòng bàn tay, chiếu sáng hoàn cảnh bên trong giếng.

Không gian hình tròn, từ trên xuống dưới ngày càng rộng rãi ...

Trên vách giếng cũng phủ đầy minh văn.

Tại đây, Dương Bách Xuyên cảm nhận được một luồng năng lượng, khác biệt hoàn toàn với lực Tiên Nguyên.

Mọi huyệt vị trên cơ thể tự động mở ra, Càn Khôn Tạo Hoa Công tự vận chuyển.

Trong hô hấp cũng rất thoải mái.

Dương Bách Xuyên hít một hơi sâu, không hề cảm thấy ngạt thở khi xuống sâu hơn, mà ngược lại có cảm giác như đang bay lên.

Hắn nhớ lại cảm giác khi mới bước vào Sơn Hải Giới, cũng là lần đầu tiên hít thở linh khí thiên địa, hắn đã có cảm giác thoải mái như thế này. Hay lần đầu tiên hắn bước vào Tu Chân Giới, cảm giác bay bổng khi phi thăng tiến vào Tiên Giới cũng từng nhẹ nhõm và sảng khoái như lúc này.

Lần này, cảm giác này lần đầu tiên được tiếp xúc với lực lượng vừa cao cấp vừa nong hau lại xuat hien ben trong mot gieng sau, han đuoc cam nhan cảm giác sảng khoái này một lần nữa, chứng tỏ lực lượng tồn tại bên trong cái giếng này chính là thần lực ngũ sắc không sai.

Tuy nhiên, hắn cần thần lực ngũ sắc có linh tính.

Như Đông Phương Hạo Thiên lão gia tử đã từng nói, chỉ khi chiếm được và hấp thu thần lực ngũ sắc có linh tính thì mới có thể giúp nâng cao tu vi cảnh giới.

Mà bây giờ, những gì hắn hấp thụ này có thể chỉ là dư âm của năng lượng từ linh tính thần lực ngũ sắc mà thôi.

Dù vậy, Dương Bách Xuyên vẫn thấy vui mừng.

Hấp thụ và tu luyện ở đây nhanh hơn nhiều so với bên ngoài.

Hắn cũng không vội vàng mà cứ thế từ từ đi xuống, vừa hấp thụ năng lượng tu luyện trong giếng vừa quan sát khung cảnh xung quanh. Bởi vì nơi này kỳ lạ nên cần phải đề cao cảnh giác, không thể để xảy ra sự cố bất ngờ.

Dần dần đi xuống, khi đến độ sâu một nghìn mét, năng lượng hấp thụ được cũng giúp Dương Bách Xuyên nâng cao tu vi, cảm giác nếu thêm một chút nữa là có thể bước vào Tiên Quân sơ kỳ rồi.

Điều này khiến hắn rất phấn khích.

Về cảnh giới, hắn đã nhận được chỉ điểm từ Đông Phương Hạo Thiên lão gia tử, tu vi thì hiện đang là Hỗn Nguyên đại viên mãn, bây giờ cũng sắp đạt tới Tiên Quân.

Sau khi đi xuống đến độ sâu một nghìn mét, Dương Bách Xuyên nghĩ có thể đã đến đáy giếng rồi, nhưng không ngờ hắn nhìn xuống vẫn là dáng vẻ sâu không thấy đáy.

Điều này khiến hắn nhíu mày.

Tuy nhiên, càng xuống sâu thì năng lượng càng dày đặc, ít nhất sự hấp dẫn của năng lượng vẫn khiến hắn tiếp tục đi xuống.

Một nghìn mét, hai nghìn mét, ba nghìn mét, mặc dù vẫn không thấy đáy giếng nhưng khung cảnh xung quanh đã có thay đổi lớn.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4593: Ngay khi đột phá


Hoặc là năng lượng đã thay đổi rõ rệt.

Khi đạt đến độ sâu ba nghìn mét, đường kính của không gian trong giếng cuối cùng đã ổn định, có hình dáng vuông góc, đường kính rộng khoảng ba mươi mét, rất rộng lớn.

Mà năng lượng còn lại gần như đã biến thành trạng thái sương mù, có thể nhìn thấy bằng mắt thường và vẫn là năm màu sắc.

Mặc dù vẫn chưa phát hiện ra thần lực ngũ sắc có linh tính, nhưng Dương Bách Xuyên đã nhận được lợi ích lớn.

Lúc này, hắn không còn theo đuổi việc tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính nữa, mà bắt đầu tập trung vào việc hấp thụ năng lượng này để đột phá cửa ải.

Dù sao, mục tiêu của hắn khi đến đây chính là để đột phá tu vi, tương đương với việc tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính, mà hiện tại năng lượng đã dày đặc đến mức ở trạng thái sương mù rồi, đủ để hỗ trợ hắn phá vỡ rào cản, cũng không cần phải miễn cưỡng đi theo con đường tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính nữa, cứ như vậy hấp thụ và đột phá mới là chính đạo.

Sau độ sâu ba nghìn mét, Dương Bách Xuyên dừng lại, chuẩn bị bắt đầu đột phá cửa ải, một lần hành động vượt qua rào cản Hỗn Nguyên đại viên mãn để bước vào Tiên Quân cảnh, hấp thu năng lượng như thế cũng đủ rồi.

Sau khi đứng lơ lửng ở đó, Dương Bách Xuyên nhanh chóng vận chuyển Càn Khôn Tạo Hoa Công ...

Một lượng lớn năng lượng từ giếng bị hắn hấp thụ vào trong cơ thể, sau khi lưu thông khắp các huyệt vị, nó hóa thành lực Càn Khôn và tiến vào Càn Khôn Đạo Nguyên.

Lúc này, nếu có người ngoài chứng kiến thì chắc chắn sẽ thấy một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra trên người Dương Bách Xuyên.

Chỉ thấy năng lượng ngũ sắc dày đặc từ giếng đang điên cuồng tiến vào trong cơ thể Dương Bách Xuyên, chen chúc vào các huyệt vị khắp toàn thân.

Thân thể Dương Bách Xuyên luc này giống như một lỗ đen đang hấp thụ nguồn năng lượng này

Hắn hóa thành một cái lỗ xoáy đen ...

Năng lượng trong giếng rộng lớn này hoa thành một con giao long ngũ sắc đang quan quanh cơ thể Dương Bách Xuyên, sau đó chui vào cơ thể hắn.

......

"Rầm~"

Toàn bộ Càn Khôn Đạo Nguyên cũng theo đó mà chấn động.

Lần đầu tiên thất bại.

Nhưng đã có sự nhúc nhích.

Dương Bách Xuyên nghỉ ngơi rồi tiếp tục.

"Ầm ầm~"

Lúc này, Dương Bách Xuyên thúc giục nội công, lực lượng trong Càn Khôn Đạo Nguyên đã gần như hoàn chỉnh, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ ràng dường như bên trong Đạo Nguyên xuất hiện một bức tường vô hình ngăn cản hắn, thực ra hắn biết đây chính là rào cản tu vi, là cửa ải tu luyện.

Nếu muốn đột phá đến Tiên Quân, hắn cần phải đâm thủng bức tường vô hình trong Đạo Nguyên đang ngăn chặn hắn này.

Đây là việc phá vách tường, vượt qua ải, rào cản mà các tu sĩ thường hay nhắc tới.

"Một bức tường chính là một tầng chân trời, chỉ khi phá vỡ tầng chân trời này trong Đạo Nguyên thì mới có thể bước vào cõi tu luyện tiếp theo. Đạo Nguyên sẽ trở nên lớn hơn và rộng hơn, lúc đó sẽ giống như việc tu vi tăng lên một tầng núi, lượng pháp lực tích trữ sẽ nhiều hơn, thực lực đương nhiên sẽ cường đại hơn.

Lúc này Dương Bách Xuyên bắt đầu dồn toàn lực tấn công vào cửa ải rào cản.

Mặc dù vẫn chưa phát hiện ra thần lực ngũ sắc có linh tính, nhưng Dương Bách Xuyên đã nhận được lợi ích lớn.

Lúc này, hắn không còn theo đuổi việc tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính nữa, mà bắt đầu tập trung vào việc hấp thụ năng lượng này để đột phá cửa ải.

Dù sao, mục tiêu của hắn khi đến đây chính là để đột phá tu vi, tương đương với việc tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính, mà hiện tại năng lượng đã dày đặc đến mức ở trạng thái sương mù rồi, đủ để hỗ trợ hắn phá vỡ rào cản, cũng không cần phải miễn cưỡng đi theo con đường tìm kiếm thần lực ngũ sắc có linh tính nữa, cứ như vậy hấp thụ và đột phá mới là chính đạo.

Sau độ sâu ba nghìn mét, Dương Bách Xuyên dừng lại, chuẩn bị bắt đầu đột phá cửa ải, một lần hành động vượt qua rào cản Hỗn Nguyên đại viên mãn để bước vào Tiên Quân cảnh, hấp thu năng lượng như thế cũng đủ rồi.

Sau khi đứng lơ lửng ở đó, Dương Bách Xuyên nhanh chóng vận chuyển Càn Khôn Tạo Hoa Công ...

Một lượng lớn năng lượng từ giếng bị hắn hấp thụ vào trong cơ thể, sau khi lưu thông khắp các huyệt vị, nó hóa thành lực Càn Khôn và tiến vào Càn Khôn Đạo Nguyên.

Lúc này, nếu có người ngoài chứng kiến thì chắc chắn sẽ thấy một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra trên người Dương Bách Xuyên.

Chỉ thấy năng lượng ngũ sắc dày đặc từ giếng đang điên cuồng tiến vào trong cơ thể Dương Bách Xuyên, chen chúc vào các huyệt vị khắp toàn thân.

Thân thể Dương Bách Xuyên lúc này giống như một lỗ đen đang hấp thụ nguồn năng lượng này

Hắn hóa thành một cái lỗ xoáy đen ...

Năng lượng trong giếng rộng lớn này hoa thành một con giao long ngũ sắc đang quấn quanh cơ thể Dương Bách Xuyên, sau đó chui vào cơ thể hắn.

Lúc này, Dương Bách Xuyên thúc giục nội công, lực lượng trong Càn Khôn Đạo Nguyên đã gần như hoàn chỉnh, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ ràng dường như bên trong Đạo Nguyên xuất hiện một bức tường vô hình ngăn cản hắn, thực ra hắn biết đây chính là rào cản tu vi, là cửa ải tu luyện.

Nếu muốn đột phá đến Tiên Quân, hắn cần phải đâm thủng bức tường vô hình trong Đạo Nguyên đang ngăn chặn hắn này.

Đây là việc phá vách tường, vượt qua ải, rào cản mà các tu sĩ thường hay nhắc tới.

"Một bức tường chính là một tầng chân trời, chỉ khi phá vỡ tầng chân trời này trong Đạo Nguyên thì mới có thể bước vào cõi tu luyện tiếp theo. Đạo Nguyên sẽ trở nên lớn hơn và rộng hơn, lúc đó sẽ giống như việc tu vi tăng lên một tầng núi, lượng pháp lực tích trữ sẽ nhiều hơn, thực lực đương nhiên sẽ cường đại hơn.

Lúc này Dương Bách Xuyên bắt đầu dồn toàn lực tấn công vào cửa ải rào cản

"Rầm~"

Toàn bộ Càn Khôn Đạo Nguyên cũng theo đó mà chấn động.

Lần đầu tiên thất bại.

Nhưng đã có sự nhúc nhích.

Dương Bách Xuyên nghỉ ngơi rồi tiếp tục.

"Ầm ầm~"

Rắc rắc~

m thanh như thủy tinh bị vỡ vang lên.

Ngay lập tức, toàn bộ Đạo Nguyên rộng mỡ và thông suốt.

Đột phá rồi!

Dương Bách Xuyên vui mừng trong lòng.

Quả nhiên, năng lượng đủ lớn thì việc phá vỡ rào cản là không thành vấn đề.

Một lượng lớn năng lượng tiến vào trong cơ thể, sau khi lưu thông khắp các huyệt vị thì hóa thành lực Càn Khôn và tiến vào Càn Khôn Đạo Nguyên.

Từ đây, hắn đã từ Hỗn Đạo Tiên bước vào cảnh giới Tiên Quân sơ kỳ, tu vi pháp lực và cảnh giới đã ngang nhau, đã thực sự đạt đến Tiên Quân cảnh.

Lực lượng trong cơ thể ngay lập tức bùng nổ, Dương Bách Xuyên có cảm giác nếu như bây giờ hắn gặp phải Tiên Quân hậu kỳ thì hắn vẫn có thể dễ dàng đánh bại.

Hắn cảm nhận được rất rõ sự cường đại của lực lượng trong cơ thể.

Ngay khi đột phá, một lượng lớn năng lượng lập tức vào cơ thể và bành trướng như Đạo Nguyên.

Tu vi cảnh giới càng đến hậu kỳ thì việc đột phá càng khó khăn, càng gian nan hơn, những lời này bây giờ xem ra không phải là lời nói suông.

Tuy nhiên, cũng may hắn đang ở trong giếng sâu này, có năng lượng dồi dào, đủ để hắn hấp thụ thoải mái một hồi.

Hắn bắt đầu hấp thụ năng lượng trong giếng sâu như một con rắn nuốt chửng cá voi, để ổn định tu vi Tiên Quân sơ kỳ.

Trong nháy mắt, lượng năng lượng lúc đầu mà mắt thường có thể nhìn thấy đã giảm đi rất nhanh ...
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4594: Cũng xảy ra thay đổi


Vốn dĩ, năng lượng trong giếng sâu đang trong trạng thái sương mù dày đặc, nhưng sau khi Dương Bách Xuyên hấp thụ tu luyện, năng lượng này đã giảm đi nhanh chóng.

Cũng xảy ra thay đổi.

Nhưng Dương Bách Xuyên lại không thấy được sự thay đổi này.

Không biết đã trải qua bao lâu Dương Bách Xuyên mới dừng lại, hắn mở mắt mới phát hiện ra bên trong đã có thay đổi mới.

Sau khi Dương Bách Xuyên củng cố tu vi đạt tới Tiên Quân sơ kỳ đỉnh phong.

Tất cả là nhờ vào năng lượng khổng lồ ở chỗ này, quả thật khiến Dương Bách Xuyên cảm thấy ngoài ý muốn.

Dưong nhien han bat ngo la boi vì vua roi nhieu nang lưong như vay lai bị hấp thụ toàn bộ, đây chính nguồn năng lượng khổng lồ.

Nhưng bây giờ không còn xót lại chút nào.

Diều khiến han phải sợ hai hơn là sau khi tu vi tăng cao, lần sau nếu muốn tăng nữa thì phải cần càng nhiều năng lượng hơn.

Việc tu luyện sau khi đạt cảnh giới Tiên Quân không chỉ đơn giản là cần năng lượng nữa mà còn cần thêm cảm ngộ về đại đạo, cũng chính là mức độ lĩnh hội.

Đây là con đường mà bất cứ người tu tiên nào cũng phải trả qua, chỉ là năng lượng mà hắn cần hấp thụ để thăng cấp sẽ nhiều hơn gấp mấy người so với người ngang cấp.

Cũng tức là, hắn tăng cấp gian nan hơn người khác rất nhiều.

Nhưng đây cũng là ưu thế của hắn, bởi vì căn cơ lớn hơn tương đương với việc thực lực mạnh hơn, đây cũng là lý do vì sao hắn có thể chiến đấu vượt cấp.

Lần này hắn đã kiếm hời, tu vi đạt tới Tiên Quân sơ kỳ đỉnh phong.

Cuối cùng cũng tiến vào ngưỡng cao thủ.

Từ nay về sau, hắn đã có tư cách xếp vào hàng ngũ cường giả.

Cảm nhận tu vi hiện tại của bản thân, quả thật khác xa với cảnh giới Hỗn Nguyên.

Mặc dù chỉ chênh nhau một cảnh giới, nhưng sức mạnh lại khác nhau một trời một vực.

Pháp lực tăng gấp mười lần, nguyên thần đương nhiên cũng sẽ như vậy.

Nếu như hiện tại hắn ngự kiếm sẽ có thể từ trăm mét vượt lên nghìn mét.

Sự thay đổi do lần tu luyện này mang lại quá rõ ràng.

Có thể nói là biến hóa rất lớn.

Lúc này, Dương Bách Xuyên cảm thấy khi vận may đến thì con người ta cũng trở nên linh hoạt hơn vậy, rất nhiều phương diện tu luyện đều có đầu mối.

Rõ ràng nhất chính là quy luật của lực lượng.

Từ trước tới nay hắn vẫn luôn mơ hồ, khi đó lão đầu cũng chỉ giảng giải sơ qua cho hắn, những thứ khác thì người cũng không nói rõ.

Nhưng hiện tại hắn đã hiểu, không phải người không nói rõ mà pháp tắc chân chính thì cần bản thân phải tự lĩnh hội.

Chỉ có thể ngầm hiểu nhưng không thể nói ra.

Quy luật của đất trời, pháp lực chính là sức mạnh nhưng cũng không phải sức mạnh, có tồn tại nhưng không thể sờ, không thể thấy.

Đây là cảm ngộ lúc này của Dương Bách Xuyên, nhưng chỉ là một suy nghĩ thoáng qua trong đầu, hoặc có thể nói là quan niệm.

Dù sao thì pháp tắc cao hơn pháp lực, nhưng lại cùng hỗ trợ lẫn nhau.

Chuyện này cần phải đi tìm hiểu, không thể cưỡng cầu.

May mà hiện tại hắn đã có phương hướng, đợi sau này từ từ lĩnh ngộ.

Lúc nào cũng sẽ có cách đương nhiên cũng có thể hỏi người khác để tham khảo.

Hắn nghĩ đợi sau khi ra khỏi nơi này sẽ đi tìm lão gia tử Đông Phương Hạo Thiên để hỏi.

Vị kia có phong hào Tiên Đế, chắc chắn có thể chỉ cho hắn.

Nghĩ xong những chuyện này, Dương Bách Xuyên nhìn xuống dưới.

Mục đích hắn vào đây đã được hoàn thành, không tìm được thần lực ngũ sắc có linh tính cũng không sao cả, hắn đang nghĩ có nên đi tiếp xuống phía dưới để xem thử hay không.

Đi thôi ~ Mục đích đột phá tu vi đã đạt được, nhưng nếu đi sâu vào trong thì có thể gặp nguy hiểm.

Không thì thì lại không cam lòng.

Dương Bách Xuyên nghĩ nhất định là từ ở dưới này lên, không còn nơi nào khác.

Cũng tức là ở trong cái giếng sâu này có thiên tài địa bảo gì đó.

Sẽ là gì đây?

Là thần lực ngũ sắc có linh tính trong truyền thuyết sao?
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4595: Nơi này chính là bên trong tháp


Cho dù là gì thì Dương Bách Xuyên cũng kết luận, dưới đáy giếng cái chắc chắn có đồ vật.

Nghĩ xong hắn lại tiếp tục đi xuống ...

Tới cũng tới rồi, hắn đã chiếm được món hời, tu vi đột phá, nếu cứ vậy mà đi ra thì chẳng phải sẽ tiếc nuối sao?

Mặc kệ có nguy hiểm hay không, hắn cũng phải xuống dưới xem thử rồi tính.

Bốn nghìn mét, năm nghìn mét, sáu nghìn mét ...

Đi thẳng xuống phía dưới.

Dương Bách Xuyên không ngờ lối vào lại sâu như vậy, đã đi hơn sáu nghìn bước rồi mà chưa thấy đáy, bên dưới vẫn tối đen như mực.

Quỷ dị như vậy khiến trong lòng hắn càng thêm tò mò, rốt cuộc cái giếng sâu này có cái gì, sẽ thông với nơi nào?

Hiện tại hắn đã không cảm nhận được năng lượng tồn tại trong cái giếng này, tất cả đều đã bị hắn hấp thụ cạn kiệt.

Cứ đi thẳng về phía dưới, khi đạt tới chín nghìn chín trăm mét, cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng thấy được sự thay đổi.

Hoặc nói đúng hơn là thấy tình cảnh ở phía dưới.

Không nhiều không ít, từ trên mặt đất xuống dưới này vừa đúng một vạn mét.

Sâu thật ~

Nhưng sau khi nhìn thay canh tượng phía dưới, ca người Dưong Bách Xuyên run lên.

Hắn còn tưởng sâu dưới này sẽ là nước giếng hay gì đó, nhưng không ngờ lại là một tế đàn.

Đứng cách xa 100 mét, tế đàn này khác với những tế đàn mà hắn từng thấy.

Day la mot te dan co hinh kim tu thap Ai Cap.

Phía trên che phủ đầy minh văn, trên đỉnh có một cánh cửa.

Tế đàn vô cùng lớn, đứng từ trên cao nhìn xuống, tế đàn nhô lên từ mặt đất chừng ba trăm mét, càng lên cao càng nhỏ dần, đỉnh chóp có một cánh cửa nhỏ.

Có lẽ là cánh cửa để tiến vào tế đàn.

Sở dĩ gọi là tế đàn bởi vì Dương Bách Xuyên nhìn thấy những minh văn kia, mặc dù không giống nhau như đúc nhưng cùng loại, hắn nhận định đây chính là tế đàn.

Nhưng đây chỉ là cảm giác.

Biết đâu đây lại là một ngôi mộ.

Bởi vì cực kỳ giống hình dáng của một kim tự tháp Ai Cập.

Sau khi xuống dưới, Dương Bách Xuyên đứng trên đỉnh tháp, hắn nhíu mày nhìn cánh cửa rộng ba mét, cao chín mét.

Vì cánh cửa này giống như một căn hầm, rơi vào đỉnh tháp tức là sẽ dẫn thẳng xuống dưới.

Vật liệu xây dựng có hơi đặc biệt, nhìn giống đá nhưng lại không phải, Dương Bách Xuyên chưa từng thấy.

Trên cánh cửa này có một dòng minh văn lớn, trông rất cổ quái, mang lại cho Dương Bách Xuyên một loại cảm giác vô cùng quỷ dị.

Hắn do dự, có nên mở cánh cửa này không?

Hay là, chạm vào thử xem?

Sau khi xuống dưới, nơi nay đen như muc va yen tĩnh, lửa trong lòng bàn tay Dương Bách Xuyên chiếu sáng nhưng hắn vẫn cảm thấy u ám.

Đối diện với cảnh cửa, cuối cùng Dương Bách Xuyên đánh lên một chưởng ~

“Ầm ~"

Sau tiếng vang nặng nề, ánh sáng chói rọi.

Cả tòa tháp như vừa mới được đốt đuốc, minh văn phát ra ánh sáng bạc lập lòe.

Chỉ trong nháy mắt, Dương Bách Xuyên nhìn thấy ngọn tháp vậy mà biến thành màu trắng ngà, mang theo vẻ thiêng liêng thần thánh.

Ngay khi hắn còn đang ngây người, cánh cửa nhẫn bóng ầm một tiếng rồi mở ra, chưa kịp phản ứng lại, hắn bị một lực hút mạnh hút vào bên trong.

Trời đất quay cuồng ...

Hắn chỉ cảm thấy không gian xung quanh đang xoay tròn, hơn nữa cơ thể cũng có cảm giác như đang rơi xuống.

Không thể sử dụng bất kỳ sức mạnh nào để ổn định thân thể.

Vô lực phản kháng.

Lực kéo này mạnh hơn những gì hắn tưởng tưởng.

Không làm được gì, chỉ có thể mặc cho cơ thể bị kéo vào.

May mà không xoay tròn bao lâu, hắn cảm giác cơ thể đột nhiên rơi xuống một v*t c*ng.

"Bịch ~"

“A ... hừ ~"

May mà hắn da dày thịt béo, lần này bị té không nhẹ, cảm giác cả người đều trở nên rã rời.

Hắn hít sâu một hơi.

Chờ phục hồi lại tinh thần, hoàn cảnh trước mắt khác hẳn với vừa rồi, vừa mở mắt đã sáng chói, không có chút đen tối nào.

Nhưng hắn phát hiện, bản thân mình như rơi vào trong một tòa đại điện bạch ngọc, chẳng trách đâu đâu cũng sáng như vậy.

Đương nhiên chất liệu chac chan không phải ngọc, trên đó có rất nhiều minh văn.

Nơi này chính là bên trong tháp.

Bởi vì nhìn lên, không gian càng đi lên càng nhỏ, dần dần thu hẹp lại theo từng tầng.

Khi Dương Bách Xuyên đang đánh giá, không gian trống trải vang lên một âm thanh vô cùng chói tai.

"Cạc cạc cạc ... Đã qua trăm vạn năm, cuối cùng cũng đợi được một tên tiểu tử tu thần, hahaha ... "

Nghe vậy, Dương Bách Xuyên sởn cả tóc gáy.

Hắn phát hiện giọng nói này hình như vang lên từ một trong hai tòa tháp nhỏ ở giữa.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4596: Cái quỷ gì vậy


Ngay sau đó, lại một giọng nói vang lên.

“A ... trăm vạn năm, cuối cùng cũng đợi được người tiến vào, ta đáng thương quá đi mà, hức hức .. "

Hoàn toàn trái ngược với cường giả.

Một người cười, một người khóc lớn.

Dương Bách Xuyên bị hai giọng nói này dọa sợ.

Cái quỷ gì vậy ~

Giọng nói vang lên bất thình lình, cho dù là hắn thì cũng hết hồn.

Nhìn về phía trước, giọng nói này phát tra từ cái tháp nhỏ kia, bởi vì cả không gian này trống rỗng, chỉ có duy nhất hai ngọn tháp này.

Quả thật có sinh linh nào đó tồn tại bên trong.

Nhìn qua thì không thấy gì, nhưng nghe giọng của đối phương, dường như bọn họ có thể nhìn thấy hắn, thế nên hắn mới bị dọa sợ.

"Ai ... ai đang nói chuyen?" Dương Bách Xuyên to gan gầm lên một tiếng.

Không phải do hắn nhát gan mà nhìn hoàn cảnh nơi này mà xem, xuất hiện được ở đây thì chắc chắn không phải ngọn đèn đã cạn dầu.

Đầu tiên là trong nội thành hỗn loạn, di tích của Thiên Giới trong truyền thuyết, cũng là thành trì thời đại hồng hoang, hơn nữa nơi hắn đang đứng còn thần bí và kỳ quái như vậy.

Ai mà tưởng tưởng được tại một góc sân nhỏ trong đống đổ nát ở nội thành lại có một cái giếng.

Đương nhiên giếng nước thì cũng không có gì lạ, lạ ở chỗ phía dưới giếng lại có thần lực ngũ sắc, đi sâu xuống phía dưới vạn mét lại có một cái tháp khổng lồ, hơn nữa trong tháp còn có tháp.

Bây giờ thì sao?

Trong tháp nhỏ này lại có hai người một nam một nữ, tiếng cười và tiếng khóc cùng vang lên.

Nhìn đâu cũng thấy cổ quái.

Dương Bách Xuyên có sởn gai ốc cũng là bình thường.

Nhưng điều khiến hắn hoảng sợ là những lời mà hai kẻ điên này đã nói.

Trăm vạn năm cuối cùng cũng có người tới.

Một câu cực kỳ đơn giản, nhưng thứ cần để ý tới chính là thời gian.

Trăm vạn năm ~

kh*ng b* như vậy.

Sinh linh có thể sống được trăm vạn năm, không phải yêu thì là ma, dù sao cũng không phải người.

Hơn nữa còn phải là kẻ mạnh.

Nghĩ lại vừa rồi ở phía trên, hắn vừa chạm vào cánh cửa đã bị hút vào trong mà không thể phản kháng, chuyện này chắc chắn có liên quan với hai giọng nói này.

Quan trọng là Dương Bách Xuyên không biết rõ bọn họ ~

Hắn không cảm nhận được bất kỳ hơi thở nào, chỉ nhìn thấy hai ngọn tháp cao chung hơn một mét.

Sau khi hắn lên tiếng hỏi.

Rất nhanh đã có câu trả lời.

Giọng nam tà ác kia vang lên: “Hahaha, tiểu tử, nhanh qua đây, thả chúng ta ra ngoài ~"

Giọng điệu đã gấp không chờ được.

Hơn nữa còn ngang ngược, không cho phép từ chối.

Nghe vậy Dương Bách Xuyên bực mình nói: "Các người ... ở bên trong tháp nhỏ?”

"Đúng thế, tiểu tử ngươi nhanh thả chúng ta ra ngoài, dưới hai cái tháp này có thần thạch, ngươi di dời tháp đi là có thể lấy được, nhanh lên, đáng thương cho chúng ta quá mà, huhuhu ... ”

Lần này lên tiếng là giọng nữ, vừa nói vừa khóc, nghe là thấy bực mình.

Nhưng lập tức Dương Bách Xuyên đã cảm giác được có chỗ nào đó không đúng ..

Nhưng chưa bao giờ gặp, đây là lần đầu hắn nghe nói.

Hắn tin có thần thạch, bởi vì hắn nghĩ tới thần lực ngũ sắc.

Lẽ nào sâu dưới giếng sâu ba nghìn mét lại có nguồn năng lượng dồi dào như ậy?

Cám dỗ to lớn đang bày ở trước mặt.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4597: Tính lừa nhầm đối tượng rồi


Nhưng Dương Bách Xuyên đâu phải gà mờ.

Càng mê hoặc thì lại càng nguy hiểm.

Hiện tại hắn có thể xác định được, hai người này bị trấn áp hoặc phong ấn ở bên trong tháp không thể ra ngoài.

Bảo hắn di dời thắp?

Đâu có dễ như vậy

Hơn nữa hắn cũng đâu phải kẻ ngốc.

Nghĩ lại những gì hai người họ vừa nói, hắn nhớ tới giọng nói mang theo tiếng cười lớn của nam nhân kia, cuối cùng cũng có một tiểu tử tu thần tới!

Câu nói này khiến Dương Bách Xuyên hoảng sợ.

Bởi vì toàn bộ Tiên Giới, bao gồm cả sư phụ Vân Thiên Tà cũng không biết hắn tu luyện công pháp thần đạo.

Sau khi lão đầu rời đi, Càn Khôn Chi Linh mới nói cho hắn biết.

Cũng tức là, hiện tại chỉ có hắn mới biết bản thân tu thần đạo.

Vậy mà người kia vừa mới lên tiếng đã vạch trần hắn.

Sao không cảnh giác cho được?

Vậy thì hắn càng không dám dời tháp nhỏ.

Hoặc là nói, trước khi hiểu rõ tình hình thì có đánh chết hắn cũng không đụng tới hai cái tháp kia.

Mặc dù trong lòng sợ hai nhưng may là hai kẻ cổ quai kia bị trấn áp bên trong, không ra ngoai được. Vay nen han tạm thời không có nguy hiểm.

Trong lòng cũng yên tâm hơn.

Nghĩ một lúc, hắn mới lên tiếng nói: "Muốn ta thả ra ngoài, trước tiên các người phải trả lời câu hỏi của ta cái đã."

Dứt lời, giọng nói vừa xấu hổ vừa tức giận vang lên: "Tiểu tử, ngươi đang tìm chết đúng không?"

Nam nhân lên tiếng.

“Này, ngươi tức giận cái gì, nói cho hắn ta biết cũng không sao, hắn vào đây rồi cũng không ra ngoài được, trừ khi thả chúng ta ra ngoài, nếu không hắn cũng sẽ bị nhốt trong tháp Phong Thần này, dựa vào chút tu vi đó của hắn, cả đời này cũng đừng mơ ra được, huhuhu .. sao số ta lại khổ thế này ... huhu."

Nữ nhân kia lại khóc.

Dương Bách Xuyên nghe xong thì chấn động, hắn không ra ngoài được?

Nơi này là cái gì mà tháp Phong Thần?

Trong lòng căng thẳng, hắn không quan tâm tới bọn họ nữa, lập tức nhảy vọt

lên.

“Ầm ầm ~"

"A ~ Phụt ~"

Không ngờ sau khi bay được một trăm mét, hắn bị luồng sức mạnh vô hình đánh úp, giống như ngọn núi đè lên cơ thể, khiến hắn rơi thẳng xuống.

Nện xuống nền đất, Dương Bách Xuyên hét thảm một tiếng rồi phun ra máu.

Một lúc sau, toàn thân như tê dại, không thể cử động.

Là lực lượng gì đã đánh trúng, Dương Bách Xuyên không hề cảm nhận được, nhưng hắn biết nếu bị đánh thêm lần nữa thì chắc chắn sẽ chết.

Nẵm trên đất k** r*n, bên tai vang lên tiếng chế giễu: “Hahaha, tiểu tử ngươi đừng có tìm chết nữa, nơi này là trận pháp Thần Văn, nếu không phải do năm tháng xói mòn thì sức mạnh thần văn tản ra cũng đủ nghiền ngươi thành tro bụi, thời kỳ lực lượng của thần trận mạnh nhất, ngay cả thần cũng có thể chém thành tro tàn, một tiểu tử như ngươi, haha, sau khi vào đây thì đừng phản kháng, muốn ra chỉ có một con đường, đó chính là giúp chúng ta ra ngoài, tới khi đó ngươi mới có thể ra.

Nói thật cho ngươi cũng chẳng sao, chúng ta chính là Thần Ma hồng hoang, Thánh Kiếm giả, ta là Phong Thánh, phu nhân của ta là Vân Thánh, Phong Vân kiếm đạo thánh nhân, chúng ta tu kiếm đạo, nhưng bởi vì giết nhầm người nên bị hủy diệt thần thể, thần hồn bị phong ấn rồi trấn áp ở nơi này, chịu đựng trận pháp thần văn dày vò, thời gian cũng đã trôi qua trăm vạn năm rồi ...

Đáng tiếc, thần hồn chúng ta đã như thánh kiếm đạo, lại sinh ra kiếm hồn, sao có thể dễ dàng hủy diệt như vậy? Trong năm tháng vô tận, đại kiếp hồng hoang phân chia trời đất thành tam giới, chúng ta vẫn luôn bị nhốt ở dưới này, rất lâu rồi không có ai tiến vào, chỉ đáng tiếng, trong giếng phủ đầy sức mạnh thần văn, hơn nữa còn có thần lực ngũ sắc, không phải người tu thần đạo thì sẽ không xuống được, tất cả sẽ bị thần lực cường đại kia siết chết ...

Tiểu tử ngươi có thể xuống đây chính là ý trời, năm tháng trôi qua thần lực đã không còn được như xưa, hơn nữa ngươi lại là người tu thần đạo nên mới có thể xuống tới tháp Phong Thần, à đúng rồi, sở dĩ ngươi kích hoạt thần văn ở cửa là bởi vì ta và phu nhân dùng thần lực kéo ngươi vào, nếu không ngươi cũng không xuống được.

Hiện tại trước mắt ngươi chỉ có một con đường, dùng máu tươi và thần lực để giúp chúng ta phá bỏ phong ấn, tới khi đó ngươi sẽ ra được khỏi tháp Phong Thần, nếu không ngươi sẽ mãi mãi bị nhốt ở nơi này, nếu ngươi không phối hợp, mặc dù hai chúng ta bị trấn áp ở đây, nhưng ... giết một tiểu tử như ngươi chỉ dễ như trở bàn tay, sao nào, ngươi hiểu ý ta chứ?

Tính lừa nhầm đối tượng rồi ~

Dương Bách Xuyên cười lạnh.

Hai kẻ chó má như ngọn đèn sắp cạn dầu mà thôi, đúng là không biết xấu hổ, còn xưng thánh nhân, ta nhổ vào ~

Mẹ nó, coi tiểu gia đây là kẻ ngu sao?
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4598: Ngươi câm miệng cho tiểu gia


Ngay khi Dương Bách Xuyên đang chửi thầm, nữ nhân kia khóc nức nở thúc giục.

"Tiểu tử, nhanh tới đây ~ Huhu, ta đáng thương quá ~"

Dương Bách Xuyên nghe chỉ thấy phiền, chỉ hận không thể một chưởng đập chết bà ta.

Hắn tức giận gầm lên: "Ngươi câm miệng cho tiểu gia."

Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí như đông cứng lại.

Hoặc là nói, hai kẻ Phong Vân Thánh Kiếm giả, chưa một ai dám quát bọn họ câm miệng?

Đôi phu thê không ngờ, một tiểu tử chẳng khác nao con kiến hôi trong mắt bọn họ lại gào lên như vậy.

Sau khoảng yên lặng ngắn ngủi ...

"A ... Tiểu tử ngươi dám láo xược ~"

“Huhu ... bản thánh sẽ khiến ngươi sống không bằng chết ... "

Hai người kia nổi giận, bắt đầu mắng chửi, đe dọa Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên đứng đối diện với hai cái tháp nhỏ, vừa cười vừa nghe ...

Mục đích của hắn là trêu tức hai đại thánh này.

Không phải hắn tự kiêu tự đại mà là ...

Vừa rồi hắn đã có tự tin.

Sự tự tin này tới từ hai hướng.

Thứ nhất, ngoài sự hoảng loạn ban đầu khi đến đây, hắn đã nhanh chóng ổn định tại tinh thần, nghĩ thông suốt một vấn đề, hai kẻ Phong Vân thánh kiếm giả chó má này đang hù dọa hắn.

Hai kẻ đã bị trấn áp dưới này trăm vạn năm ở trong trạng thái tàn hồn, sức cùng lực kiệt, nếu như có bản lĩnh thì đã ra ngoài từ lâu rồi, sao còn bị nhốt ở đây?

Hơn nữa, nếu bọn họ thật sự có thủ đoạn thì đã ra tay với hắn, chứ không phải mắng chửi hắn giống người đàn bà chanh chua như bây giờ ...

Thế nên Dương Bách Xuyên nghĩ hai kẻ này chỉ là hai con hổ giấy mà thôi.

Không có gì mà phải sợ.

Cho dù đúng như những gì bọn họ vừa nói, hai người bị trấn áp phong ấn trong tháp nhỏ cũng có thể đối phó được với hắn, Dương Bách Xuyên cũng không sợ.

Bởi vì vừa rồi cánh tay trái của hắn có dị thường.

Đây chính là lý do thứ hai khiến hắn tự tin.

Cánh tay trái của hắn có gì?

Đưong nhien la bình Can Khôn

Vừa rồi bình Càn Khôn nóng lên, cảm giác này quá quen thuộc.

Rất lâu rồi hắn chưa cảm nhận được loại cảm giác này, vậy mà vừa rồi lại tỏa nhiệt.

Chỉ có một nguyên nhân khiến bình Càn Khôn nóng lên, đó chính là nó gặp được lực lượng có ích với nó, muốn cắn nuốt cỗ lực lượng này.

Nơi phát ra lực lượng chắc chắn là đôi tháp Phong Thần ở trước mặt.

Nhưng là cái tháp hay là Phong Vân Thánh Kiếm bị phong ấn bên trong thì Dương Bách Xuyên không rõ.

Cũng không sao, đều như nhau cả, chỉ cần bình Càn Khôn cắn nuốt bọn họ thì mọi việc đều tốt lành.

Vậy nên Dương Bách Xuyên không hề sợ hãi, mặc cho hai người kia chửi mắng uy h**p.

Bởi vì hắn biết sự tham lam của bình Càn Khôn đối với lực lượng cao cấp và nỗi khiếp sợ khi bị nó cắn nuốt.

Hai tàn hồn mà thôi, làm điểm tâm cho bình Càn Khôn cũng không tệ.

Qua một lúc, Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng nghe đủ, hoặc đúng hơn là bình Càn Khôn đã không chờ được nữa, cánh tay phải hắn run lên, khát vọng đi về phía hai tòa tháp nhỏ.

Bình Càn Khôn cũng nên thăng cấp rồi !

Miệng Dương Bách Xuyên thì thầm.

Trong lòng hắn cũng không kiềm chế được kích động.

Hắn đã quen với việc quạ đen ngày ngày lải nhải bên tai, bây giờ chim Thần Ma vì cứu Tuyết Hương mà lâm vào hôn mê, hắn có hơi không quen.

Mặt khác, hắn đã bước chân vào cảnh giới Tiên Quân, kẻ địch gặp phải cũng sẽ càng ngày càng mạnh, bên cạnh cũng cần có một người cho hắn lời khuyên, học hỏi thêm gì đó ... Nếu chim Thần Ma có thể tỉnh lại thì tốt quá.

Nghĩ vậy, Dương Bách Xuyên đột nhiên quát lên: "Đừng có ầm ĩ nữa ~"

“Âm ầm ~"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4599: Ba nơi kia cũng đã lớn hơn


Dứt lời, hắn đánh một chưởng lên hai tháp nhỏ.

Sau tiếng nổ vang, Phong Vân Thánh Kiếm đều không lên tiếng.

Nhưng đòn đánh của han không hề để lại dấu vết nào trên tháp, như đánh vào không khí.

Dương Bách Xuyên cũng muốn thử xem hai tòa tháp nhỏ này có lực can trả hay không.

Kết quả đã chứng minh, không hề có bất kỳ lực lượng phản lại nào.

Nhưng đoi phu the kia bị doa so~

Quả thật bọn họ chỉ đang uy h**p lợi dụng Dương Bách Xuyên, nhưng bây giờ họ phát hiện hình như tên tiểu tử này không dễ mắc lừa.

Cả hai tức giận: "Tiểu tử, ngươi đang ép chúng ta giết ngươi ... "

"Cút, giết ta? Sợ là hai tàn hồn như các người không làm được, tiểu gia đây sẽ khiến phu thê ngươi mở mang tầm mắt, đợi đi, nhanh thôi tiểu gia sẽ thả các ngươi ra ngoài ~"

Dưong Bach Xuyen vừa mắng vừa đi toi hai toa thap nhỏ ~

Lúc này, Phong Vân Kiếm Thánh đã cảm giác được có gì đó không đúng.

Tên tiểu tử này ...

Rõ ràng đang mắng bọn họ, dường như phát hiện được điều gì nhưng lại chủ động lại gần, tình huống này là như thế nào?

Vốn dĩ, mục đích của hai người họ rất rõ ràng, lừa Dương Bách Xuyên tiến lại gần, dùng máu và thần lực của hắn ta rót vào tháp nhỏ, bọn họ đương nhiên có thể ra ngoài, khi đó Dương Bách Xuyên chỉ có con đường chết, đồng nghĩa với việc bị hiến tế mà thôi.

Nhưng vừa rồi nhìn tên tiểu tử này mắng bọn họ, dường như không dễ lừa như vậy, lúc này lại chủ động qua đây, điều này khiến hai phu thê Phong Vân Thánh Kiếm mù mờ, không biết tên tiểu tử Dương Bách Xuyên này có ý gì?

Chẳng lẽ hắn thật sự muốn giúp bọn họ?

Không giống vậy ~

Đoán không ra tâm tư của Dương Bách Xuyên, phu thê bọn họ cũng không quan tâm nữa, dù sao hắn ta cũng chỉ là một con kiến hôi nhỏ bé, chỉ cần hắn chạm vào tháp nhỏ là đủ, bọn họ sẽ có cách hút khô máu của hắn, tới khi đó chắc chắn có thể phá bỏ phong ấn.

Hai người chờ mong nhìn Dương Bách Xuyên đang bước từng bước tới ...

Dương Bách Xuyên cũng đang cười lạnh, hắn không cần lo lắng bất cứ vấn đề gì, dưới sức cắn nuốt của bình Càn Khôn, hắn tin âm mưu quỷ kế gì cũng chỉ là cọp giấy, hắn chỉ cần đưa cánh tay trái tới tháp nhỏ thì mọi chuyện sẽ thành công.

Tất cả giao cho bình Càn Khôn, hắn không cần phải quan tâm nữa!

Chớp mắt, Dương Bách Xuyên đã đi tới tháp nhỏ.

Đứng trước đôi tháp, Dương Bách Xuyên đưa tay trái ra.

Hai tháp nhỏ nối liền với nhau, chỉ cần đưa tay vào một cái là được.

"Ầm ~"

Dương Bách Xuyên không ngờ khi tay trái của hắn đưa về phía tháp nhỏ, hoa văn trên bình Càn Khôn đột nhiên sáng bừng lên, không hề rơi xuống mà dừng ở giữa hai cái tháp, sau đó bắt đầu phát ra ánh sáng, hình thành một màn sáng màu vàng kim, hai ngọn tháp bị bao phủ ở bên trong.

Dương Bách Xuyên cảm nhận được một cỗ sức mạnh cường đại đang tiến vào trong bình Càn Khôn ...

Tiếng kêu la hoảng sợ lần lượt kêu lên.

“Tiểu tử, ngươi đang làm cái gì ...?

“Huhuhu ... sao lại thế này, tiểu tử này đang làm gì, lực lượng bên trong tháp nhỏ đang cạn đi nhanh chóng, thần hồn của chúng ta cũng yếu đi ... "

"Tiểu tử này cắn nuốt sức mạnh của chúng ta ... "

"Ngươi mau dừng lại ... "

Đôi phu thê Phong Vân Kiếm Thánh hoảng sợ la lên ...

Bọn họ không hề có sức phản kháng.

Lúc này, Dương Bách Xuyên như một người ngoài cuộc, hắn thờ ơ đứng nhìn.

Dương Bách Xuyên nhếch mép cười lạnh: "Haha ~ Phu thê hai người không phải tự xưng là Thánh Kiếm giả hay sao, phản kháng đi chứ ~ Còn muốn lừa gạt tiểu gia huyết tế phong ấn, sợ là hiến tế xong thì tiểu gia đây cũng không còn mạng, đáng tiếc, các người tính kế nhầm đối tượng rồi, ta đây có cách để xử lý các ngươi, đợi hút khô hai tháp nhỏ này ta sẽ hút thần hồn của các ngươi, lúc đó cái gì mà trận pháp thần văn tất nhiên sẽ bị phá bỏ, tiểu gia cũng có thể ra ngoài, còn mấy người chuẩn bị tiêu tan đi, hahaha ... "

Lúc này, trong lòng Dương Bách Xuyên rất sảng khoái ...

Phu thê Phong Vân Kiếm Thánh hoảng sợ mắng chửi, nhưng bọn họ cũng chỉ có thể làm được như vậy, bị bình Càn Khôn cắn nuốt, cả hai đều không thể phản kháng, kết quả cuối cùng thần hồn sẽ tiêu tan.

Dương Bách Xuyên không để ý tới phu thê Phong Vân Kiếm Thánh nữa, khi bình Càn Khôn bắt đầu cắn nuốt, kết cục của bọn họ đã định.

Ý thức của Dương Bách Xuyên tiến vào trong không gian Càn Khôn, hắn muon xem sự thay đoi noi nay, neu bình Can Khon can nuot sức manh của thap nhỏ thì chắc chắn sẽ thăng cấp, chim Thần Ma và cây Ngũ Lôi cũng có thể khôi phục ~

Dương Bách Xuyên rất mong đợi bình Càn Khôn thăng cấp.

Ý thức tiến vào trong không gian, Dương Bách Xuyên phát hiện nơi này đã có sự thay đổi.

Đây là cảm giác.

Hắn phát hiện sương mù xung quanh không gian Càn Khôn như đang lan rộng ra.

Đây là một phát hiện vui sướng, chứng minh bình Càn Khôn đang thay đổi ...

Trong một khoảnh khắc, Dương Bách Xuyên nhắm mắt lại cảm nhận, không gian tăng lên gấp đôi, hiện tại đã đạt tới trăm dặm.

Ba nơi kia cũng đã lớn hơn.

Núi Ngũ Lôi cao toi ba tram met, nui Linh Đao va hồ Long Ngư cũng vậy.

Trong lòng khẽ động, hắn nhìn cây Ngũ Lôi, quả nhiên đã có sự thay đổi, vốn đã héo úa nhưng nay lại mọc ra lá mới, rất nhanh ngọn cây đã mọc ra năm cái lá ngũ sắc, cây Ngũ Lôi đã được khôi phục.

Điều này khiến Dương Bách Xuyên vô cùng kích động, hơn nữa hắn phát hiện lá cây dường như lớn hơn, vậy thì chắc chắn uy lực sẽ tăng, đây là chuyện tốt, đồng nghĩa với việc thực lực hắn cũng được nâng cao.

Kế tiếp là Linh Đào trên núi Linh Đào, Dương Bách Xuyên cảm nhận linh khí dường như đã thay đổi, trở nên tinh khiết và giống lực tiên nguyên hơn ...

Vừa tới nơi hắn đã sững người.

Bởi vì Dương Bách Xuyên phát hiện trên đá Sinh Mệnh đang lóe lên tia sáng màu xanh biếc, cả tảng đá được bao phủ trong màn sáng màu xanh, chim Thần Ma vẫn đang ngủ say trong góc.

Nhưng Dương Bách Xuyên phát hiện hoa văn trên đá Sinh Mệnh đang chuyển động, ánh sáng xanh lấp lánh đang tiến vào trong cơ thể chim Thần Ma.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Dương Bách Xuyên vui vẻ, hắn cảm thấy có hy vọng, rất nhanh thôi chim Thần Ma sẽ tỉnh lại.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4600: Không gian Càn Khôn thay đổi


Không gian Càn Khôn thay đổi rất lớn.

Dương Bách Xuyên cảm thấy mọi thứ đều thay đổi.

Hắn không quan tâm tới những nơi khác nữa mà chỉ đứng canh giữ trước tảng đá Sinh Mệnh, đợi chim Thần Ma tỉnh lại.

Nước Sinh Mệnh vẫn là ba giọt nhưng Dương Bách Xuyên cảm giác, sau lần này công hiệu của nó tăng mạnh hơn.

Khoảng chừng một phút sau, toàn bộ không gian Càn Khôn đột nhiên phát ra tiếng nổ.

Đám mây trên đỉnh thần điện Càn Khôn có một luồng sáng vàng như sao băng rơi xuống phía Tây Bắc.

Dương Bách Xuyên cảm nhận được rõ ràng, khi hắn nhìn thoáng qua, mây mù lại cuộn lên.

Cùng vào khoảnh khắc đó, một ngọn núi lớn xuất hiện.

Lại thêm một ngọn núi, đây là ngọn núi thứ ba sau núi Linh Đào và Ngũ Lôi.

Dương Bách Xuyên thấy vậy thì vô cùng kích động.

Hắn rất mong chờ, không biết trong ngọn núi này sẽ xuất hiện bảo vật gì?

Núi Linh Đào có cây Linh Đào, núi Ngũ Lôi có cây Ngũ Lôi nhưng không biết ngọn núi mới này sẽ có thứ gì?

Hắn định dùng ý thức qua nhìn nhưng lúc này đá Sinh Mệnh lại có thay đổi.

Nói đung hơn là quạ đen trên tảng đá đang động đậy ~

Hắn thấy chim Thần Ma đập cánh.

"Haha ~ Dương Bách Xuyên yếu gà, lão tử tỉnh lại rồi ~"

Câu đầu tiên sau khi tỉnh dậy của quạ đen là mắng hắn yếu gà, điều này khiến gương mặt lo lắng và vui vẻ của Dương Bách Xuyên đen như đít nồi.

Bệnh hèn hạ của con hàng này không sửa được.

“Tiểu gia đây sẽ đợi xem khi nào cái miệng của con chim nhà ngươi sẽ thối rữa. Hiện tại cảnh giới của ta đã là Tiên Quân, đừng phí lời, ra ngoài ta có việc tìm ngươi ~"

Một cỗ ý niệm ngưng tụ, dứt lời, hắn mang theo chim Thần Ma ra khỏi bình Càn Khôn.

So với việc quan sát sự thay đổi của không gian Càn Khôn, hắn càng quan tâm tới thế giới bên ngoài hơn, vấn đề liên quan tới phu thê Phong Vân Kiếm Thánh.

Hơn nữa năng lượng trên cánh tay trái của hắn vẫn tồn tại, chứng minh bình Càn Khôn còn đang cắn nuốt hai tháp nhỏ.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, đây không phải kết quả mà Dương Bách Xuyên mong muốn.

Hắn mở to hai mắt, chim Thần Ma xuất hiện trong lòng bàn tay Dương Bách Xuyên, hắn nói sơ qua tình huống nơi này, sau đó nghiêm túc truyền âm cho chim Thần Ma: “Quạ đen, ta vẫn luôn muốn chế tạo một loại giống như lục giáp đạo kiếm của sư phụ cho kiếm Đồ Long, nhưng ta vẫn luôn không có cơ hội, chủ yếu là chưa tìm được linh hồn của vỏ kiếm, cũng không có vật liệu phù hợp.

Ta thấy đôi phu thê Phong Vân Kiếm Thánh bị trấn áp trong tháp nhỏ Phong Hồn hình như rất thích hợp, ngươi nói xem ta có thể luyện hóa thành vỏ cho kiếm Đồ Long không? Dù sao thù hai bọn họ cũng bị người ta trấn áp dưới này trăm vạn năm, chắc chắn không phải thứ gì tốt đẹp, còn luôn miệng đe dọa ta, luyện hóa bọn họ thì lòng ta mới thoải mái, ngươi thấy thế nào? Đúng lúc bị bình Càn Khôn áp chế, bọn họ cũng không gây ra được sóng gió gì, mượn sức mạnh của bình Càn Khôn, luyện hóa họ thành vỏ kiếm cũng không khó lắm.

Dương Bách Xuyên nói ra suy nghĩ của bản thân, hắn đã nghĩ tới việc này từ rất lâu.

Chỉ là hắn không có kinh nghiệm về vỏ kiếm, may mà chim Thần Ma tỉnh lại, có người để hỏi, trong lòng hắn cũng tự tin hơn.

Dương Bách Xuyen hỏi xong, một luc lâu sau cũng không thấy chim Thần Ma trả lời.

Hắn không nhịn được mà lớn tiếng: "Quạ đen, ngươi có đang nghe ta nói không vậy? Có đề xuất gì nhanh nói, kéo dài thì bình Càn Khôn sẽ cắn nuốt hết phu thê kia."

Chim Thần Ma sao có thể không nghe, nhưng nó không phản ứng lại Dương Bách Xuyên.

Chim Thần Ma nói: "Không ngờ lão tử ngủ một thời gian ngắn, yếu gà như ngươi lại khôn ra như vậy ~ Thật ra chủ ý của ngươi ... "

Chim Thần Ma kéo dài giọng ...

Vậy mà lần này lại khen hắn?

"Ta ... Ta nói này, hôm nay mặt trời mọc từ hướng Tây à, ngươi đây là đang khen ta sao?" Dương Bách Xuyên trợn mắt nói.

“Haha, trong lòng lão tử, ngươi chính là một tên yếu gà, cho dù bây giờ tu vi của ngươi đã bước vào cảnh giới Tiên Quân, nhưng với ta mà nói ngươi vẫn yếu như vậy, có điều chủ ý vừa rồi ... đúng là thú vị ...

Tiểu tử ngươi xem như có mắt nhìn, đa phong ấn dưới hai tháp nhỏ này chỉ Thiên Giới mới có, hơn nữa còn là loại cao cấp chứa đựng thần lực ngũ sắc, trấn áp thần hồn không thành vấn đề.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4601: Vầng sáng nhanh chóng thu lại


Mặc dù hiện tại, uy lực không còn bao nhiêu nhưng dùng để làm vỏ kiếm là thích hợp nhất, hai người bị trấn áp bên trong còn là thần nhân, quả là thú vị, phu thê bọn họ là phôi kiếm trời sinh, nhưng không phải kiếm thánh gì cả, người tu kiếm đạo nhập thánh ở Thần Giới sao có thể bị cầm tù phong ấn ở nơi này?

Bọn nhọ nhiều nhất cũng chỉ là kiếm tu của Kiếm Đạo thánh nhân, nhưng cho dù hai con hàng này có phải thánh kiếm hay không thì cũng không hề đơn giản, thân là kiếm tu cua kiếm đạo thánh nhân Tiên Giới, bị trấn áp, chỉ có hai lý do, một là kiếm đạo thánh nhân của bọn họ chết, họ trở thành u hồn, lý do thứ hai có khả năng cao hơn, bọn họ bị chính thánh đạo kiếm nhân của mình phong ấn ở nơi này.

Nhưng đều không quan trọng nữa, hai kiếm sĩ này rất thích hợp làm vỏ kiếm cho ngươi, giống như đặc biệt chuẩn bị cho tiểu tử ngươi vậy, quá thần kỳ ~

Kiếm sĩ bên cạnh kiếm đạo thánh nhân của Thần Giới, chỉ còn tàn hồn, vừa khéo bị phong ấn trong thần thạch, lại còn là một đôi phu thê, thuộc tính một Phong một Vân, haha, phong vân nhất hợp, ngự kiếm giết địch, thật khó hình dung cảnh tượng đó sẽ như thế nào, lần này tiểu tử nhà ngươi kiếm hời rồi ~

Dứt lời, bản thân chim Thần Ma cũng vô cùng kích động.

Dương Bách Xuyên nghe vậy, mặc dù vẫn còn chỗ nghi ngờ, nhưng tóm lại thì vẫn nghe hiểu, chuyện này có thể thực hiện được.

Với hắn mà nói thì đây là chuyện tốt.

Kiếm Đồ Long vẫn chưa có vỏ, năm đó ở đảo Tán Tiên, sau khi nhìn thấy sự uy phong của lục giáp đạo kiếm, hắn rất thèm muốn, lúc lão đầu chết tiệt kia rời đi còn nói với hắn, kiếm Đồ Long của hắn không thể so cấp độ của lục giáp đạo kiếm, bảo hắn sau này tìm cho kiếm Đồ Long một vỏ kiếm phù hợp, đợi khi có vỏ, kiếm Đồ Long mới có thể hoàn chỉnh, phát huy ra uy lực mạnh nhất.

Dương Bách Xuyên luôn để ý tới chuyện này, nhưng hắn vẫn chưa tìm được.

Hôm nay cơ hội toi rồi.

Nghe chim Thần Ma nói như vậy, hắn không nhịn được kích động.

Dương Bách Xuyên hỏi: "Đãi kiếm sĩ là gì?"

"Người chuyên phục vụ cho kiếm của Kiếm Đạo Thánh Nhân, trên cơ bản thì giống như vỏ kiếm, đương nhiên một là người, một là vũ khí, dù sao thì đều phục vụ cho kiếm." Chim Thần Ma đáp.

“Vậy ta bắt đầu nhé, ngươi giúp ta nhìn một phút." Dương Bách Xuyên dặn dò.

Chim Thần Ma đáp: "Yên tâm đi, ngươi trực tiếp luyện hóa hai cái tháp nhỏ này thành vỏ kiếm là được, hai phu thê kia chỉ là tàn hồn, hơn nữa phong ấn ở bên trong, còn bị bình Càn Khôn của ngươi áp chế, bọn họ không làm gì được đâu, đúng lúc mượn sức mạnh của bình Càn Khôn để luyện hóa bọn họ, chuyện này với ngươi như cho không vậy."

Dương Bách Xuyên híp mắt, hai tay mắt đầu điều động Thanh Tiên tiên hỏa, hắn bỗng nhiên đánh lên hai tháp nhỏ.

“Âm ~"

Một tiếng nổ vang lên, hai ngọn tháp bị Thanh Liên tiên hỏa bao quanh, bắt đầu quá trình thiêu đốt.

Bên trong vang lên tiếng thét chói tai ...

"Tiểu tử ngươi ... ngươi muốn làm gì?"

"Ngươi ... ngươi ...? "

Phu thê Phong Vân thánh kiếm, hoặc nói đúng hơn bọn họ chỉ là kiếm tu mà thôi, cả hai đều vô cùng hoảng sợ.

Lúc này, Dương Bách Xuyên cũng không cần gì phải giấu bọn họ, hắn vừa dùng Thanh Liên tiên hỏa tiêu đốt tế luyện, tay không ngừng đánh ra pháp quyết: “Tính kế tiểu gia, các ngươi tìm nhầm đối tượng rồi, vốn dĩ để các ngươi hồn bay phách lạc, nhung tieu gia vẫn con thiếu vỏ kiếm, để các ngưoi trở thanh vỏ kiếm của ta coi như là đến từ đâu thì về chỗ đó, nếu không các ngươi chỉ có một con đường chết.

Đương nhiên bây giờ các ngươi có muốn chết cũng khó, rơi vào tay tiểu gia, các ngươi ngoan ngoãn phối hợp đi."

Dương Bách Xuyên vừa nói vừa đánh pháp quyết, khi lão đầu rời đi đã truyền cho hắn một bộ bí pháp luyện chế vỏ kiếm.

Mặc dù là luyện chế nhưng không giống với luyện khí thông thường.

Bởi vì đây là vỏ kiếm có hồn.

Rất nhiều bước phải làm, thủ pháp cũng có một không hai.

Mặc dù thứ phong ấn tháp nhỏ là thần thạch, nhưng có sức mạnh của bình Càn Khôn trấn áp, cộng thêm Thanh Liên tiên hỏa của hắn thì cũng không khó để luyện chế thành hình.

Bình Càn Khôn đã dừng cắn nuốt, Dương Bách Xuyên đã cố gắng kết thúc,

Trước kia bình Can Khôn có Can Khon Chi Linh nên hắn không có cách nào dừng loại hấp thu này lại, bởi vì khi đo han vẫn chưa hoàn toàn khống chế được bình Can Khôn, nhưng sau khi han diệt Can Khôn Chi Linh thì Dương Bách Xuyên đã có thể làm thứ mình muốn.

Mọi chuyện đều chỉ cần một ý nghĩ của hắn.

Dù sao thì không gian Càn Khôn cũng đã hoàn thành việc thăng cấp, hiện tại dừng hấp thụ cũng không sao, hắn cần để lại một chút thần lực phong ấn trong vỏ kiếm.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút ...

Dương Bách Xuyên cảm giác như đã rất lâu, cũng không rõ cụ thể, có lẽ là mấy tháng, hay mấy năm, cuối cùng cũng hòa tan được hai tháp nhỏ, hợp hai thành một, luyện hóa thành vỏ kiếm.

Tàn hồn của Phong Vân vẫn luôn bị sức mạnh bình Càn Khôn áp chế bên trong, căn bản không thể ra ngoài.

Bởi vì hắn luyện hóa, phu thê Phong Vân cũng không còn tiếng động gì nữa.

Sắp hoàn thành, Dương Bách Xuyên triệu hoán kiếm Đồ Long ra, hắn cắt lòng bàn tay nhỏ mau len vỏ kiem, sau đo luồn kiem Đồ Long vao, xong bước cuối cùng, tam linh tương đồng, nhỏ máu nhận chủ.

"Ong ~"

Ánh sáng bạc vô cùng chói mắt.

Vầng sáng nhanh chóng thu lại.

Vỏ kiếm tinh xảo xuất hiện, một mặt khắc hoa văn đám mây, mặt kia là gió!

Vỏ kiếm Phong Vân!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4602: Hơn nữa


"Hahaha ~"

Từng tiếng cười ngây ngốc vang lên trong tháp Phong Ấn ~

Dương Bách Xuyên vuốt nhẹ kiếm Đồ Long, sờ vỏ kiếm cười thành tiếng.

Vỏ cho kiếm Đồ Long đã hoàn thành, có vỏ kiếm Phong Vân, tác dụng vô cùng lớn.

Hắn nhớ lão đầu từng nói, đạo kiếm mới có vỏ kiếm, hoặc nói đúng hơn là mới có tư cách này ...

Nhưng có một chỗ tới tận hôm nay Dương Bách Xuyên vẫn chưa rõ, cái gọi là đạo kiếm rốt cuộc là cấp bậc như thế nào?

Kiếm Đồ Long của hắn có phải cấp bậc đạo kiếm không ...

Nhưng nghĩ lại, cho dù có phải hay không thì cũng sẽ không quá kém.

Hơn nữa, trong lòng Dương Bách Xuyên, hắn vẫn luôn cho rằng cấp bậc của kiếm Đồ Long không thấp, năm đó lão đầu không hề chê, chỉ khen nó.

Trước kia không có vỏ kiếm, bây giờ vỏ đã thành, đây mới được xem là kiếm Đồ Long hoàn chỉnh.

Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, kiếm Đồ Long đang ở trạng thái ba trong một.

Ba trong một là vỏ kiếm có phu thê Phong Van va linh hồn của kiếm đồ Long, kiếm và vỏ sau khi gặp nhau đã trở thành một thể.

Kiếm Đồ Long có một mối liên hệ vô hình với hắn, giống như một phần của cơ thể, cảm giác này rất kỳ diệu, tất nhiên là do nhỏ máu nhận chủ.

Từ nay ngự kiếm có thể tùy theo ý của hắn, chủ yếu là Dương Bách Xuyên biết sau khi có được vỏ kiếm Phong Vân, tốc độ và uy lực của hắn sẽ tăng lên gấp bội.

Phu thê Phong Vân trong vỏ kiếm vốn tu kiếm của Tiên Giới hoặc Thần Giới.

Như chim Thần Ma đã nói, hai người này là đãi kiếm tu của kiếm thánh, hiểu rõ nhất chính là kiếm đạo, thuộc tính một Phong một Vân.

Sức mạnh của mây và gió chính là tốc độ.

Như vậy thì uy lực ngự kiếm của hắn sẽ không thể nào lường được.

Cầm kiếm Đồ Long trong tay, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng nỗi oán niệm của phu thê Phong Vân trong vỏ kiếm.

Lúc này, khóe miệng Dương Bách Xuyên cong lên, hắn hừ lạnh một tiếng nói với vỏ kiếm: "Các ngươi nên cảm ơn ta mới phải, nếu không có ta, cho dù các ngươi ra ngoài cũng sẽ hồn bay phách lạc, bị trấn áp ở nơi này trăm vạn năm, sức cùng lực kiệt, thoát được thì thế nào? Ra bên ngoài cũng sẽ bị người ta bắt đi luyện hóa mà thôi.

Hiện tại là thời đại Tiên Giới, các ngươi là tàn hồn Thần Giới, lẽ nào các ngươi ngây thơ cho rằng mình sẽ cao hơn một bậc? Nực cười, cho dù là thần hồn thì cũng chỉ là hơi tàn, ra ngoài gặp phải một vị Tiên Đế thì các ngươi chỉ có con đường chết.

Còn định tính kế tiểu gia, tìm nhầm đối tượng rồi? Hôm nay các ngươi được trở thành vỏ kiếm của ta chính là phúc duyên, sau này cố mà dốc sức, tiểu gia ta đương nhiên sẽ tìm cho các ngươi một lối thoát, các ngươi tự cân nhắc mà làm, có tin chỉ cần một suy nghĩ của ta cũng có thể khiến hai phu thê ngươi hồn bay phách lạc?"

Vừa rồi phu thê Phong Vân đe dọa Dương Bách Xuyên, bây giờ ngược lại, đổi thành Dương Bách Xuyên uy h**p bọn họ.

Đây là điển hình của phong thủy luân chuyển, hôm nay đến lượt ta.

Mà phu thê Phong Vân nghe Dương Bách Xuyên nói chuyện, tuy rằng vô cùng chói tai, nhưng bọn họ cũng biết, Dương Bách Xuyên nói thật.

Lúc này bọn họ đã không có bất kỳ lợi thế nào, sống chết đều ở trong một ý niệm của Dương Bách Xuyên.

Bọn họ biết nếu không thức thời, tuyệt đối không có kết quả tốt.

Họ quả that là thần nhân, cũng là đai kiếm sĩ của kiếm đạo thánh nhân, vừa rồi chỉ hù dọa Dương Bách Xuyên nói mình là kiếm thánh nhân, không ngờ Dương Bách Xuyên lại không bị lừa.

Tất cả đều bị người ta nhìn thấu, bọn họ còn có thể oán giận sao?
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4603: Một nam một nữ


Kẻ tức thời là trang tuấn kiệt, đạo lý này phu thê bon họ vẫn hiểu rõ.

"Ong ong ~"

Ngay sau đó, bỏ kiếm Phong Vân phát ra tiếng kêu, rung hai lần trong tay Dương Bách Xuyên.

Nghe vậy, Dương Bách Xuyên cười lên, hắn biết bọn họ coi như đã nhìn rõ tình thế hiện tại.

Dương Bách Xuyên cười nói: "Được rồi, nếu các ngươi đã biết điều thì tốt, hôm nay ta hứa hẹn, Thiên Đạo làm chứng, hơn nữa làm vỏ cho kiếm Đồ Long, Dương Bách Xuyên ta sẽ không bạc đãi các ngươi."

"Ong ~"

Kiếm Đồ Long như đáp lại Dương Bách Xuyên, phát ra tiếng rung mạnh.

Lúc này, kiếm Đồ Long đầy vẻ kiêu ngạo.

Dương Bách Xuyên lắc đầu cười, hắn nhẹ nhàng v**t v* vỏ kiếm.

Mọi chuyện đã xong.

Trong lòng thoải mái hơn nhiều.

Thật ra hắn cũng không muốn dùng giọng điệu uy h**p vỏ kiếm Phong Vân, lẽ ra vỏ kiếm có linh, quan trọng nhất chính là trung thành, người kiếm một lòng mới là kiếm đạo.

Nhưng ngoài uy h**p phu thê Phong Vân thì cũng không còn cách nào khác, bởi vì bọn họ là kiếm đãi sĩ của kiếm đạo thánh nhân Thần Giới, có thể nói là một sự tồn tại cấp cao, sao có thể dễ thần phục như vậy được?

Chỉ còn cách cứng rắn uy h**p, đương nhiên cũng không tính là uy h**p, dù sao số mệnh của hai người họ đang nằm trong tay hắn.

Quan trọng là phải qua lại tốt với bọn họ, nếu không ngự kiếm sao có thể thuận lợi?

Sự giao tiếp mạnh mẽ này là cần thiết.

Hơn nữa kiếm Đồ Long cũng không bôi nhọ bọn họ.

Nghĩ đến kiếm Đồ Long Dương Bách Xuyên lấy lại tinh thần hỏi chim Thần Ma: “Quạ đen, ngươi nói kiếm Đồ Long của ta có tính là cấp bậc đạo kiếm không?"

Chim Thần Ma nói: "Tiểu tử ngươi có đôi khi lanh lợi như khi, có lúc lại ngu không tả nổi ... Ta nói cho ngươi biết vậy, cấp bậc đạo kiếm vượt xa cấp độ pháp bảo của tiên khí cực phẩm, cùng một cấp với tiên thiên linh bảo.

Ngươi biết đấy, cấp bậc tiên khí trong Tiên Giới chia làm bốn bậc, tất cả đều là vũ khí do tiên nhân luyện chế, mà trên tiên khí cực phẩm sẽ là tiên thiên linh bảo, vì sao được gọi là tiên thiên?

Tiên thiên là được hình thành trong tự nhiên, trong trời đất có một số thiên tài bảo vật, trời sinh đã có linh tính, thuộc tính, vô cùng quý giá, nếu như vào tay tu sĩ cộng thêm cải tạo luyện chế, đó được gọi là tiên thiên linh bảo

Loại cấp bậc này được xưng là đạo khí, đạo kiếm cũng là một trong số đó, chỉ là chuyên thuộc tính về kiếm nên được gọi là đạo kiếm, kiếm Đồ Long của ngươi được luyện chế từ chất liệu gì, lão tử cũng không biết, đương nhiên có một điều chắc chắn được, kiếm Đồ Long chắc chắn được luyện từ thiên tài bảo địa trong tự nhiên, nếu không thì lão khốn nạn Vân Thiên Tà sao có thể không nhìn thấu được?

Hơn nữa có thể nhẹ nhàng tiếp nhận phu thê vỏ kiếm được luyện từ phu thê Phong Vân, kiếm Đồ Long là cấp bậc gì ngươi còn không rõ sao?

Phu thê Phong Vân là ai? Là đãi kiếm sĩ của đạo kiếm thánh nhân, mặc dù là đãi kiếm sĩ nhưng cũng là cấp bậc thần nhân, vỏ kiếm được luyện chế từ bọn họ, kiếm thường sao có thể tiếp nhận được?

Lục Giáp Đạo Kiếm của Vân Thiên Tà lão tử biết, chính hắn rõ ràng hơn, đó là đạo kiếm tiêu chuẩn, nếu Vân Thiên Tà cũng nhìn không thấu kiếm Đồ Long, chỉ có thể nói thanh Đồ Long này cao hơn Đạo Kiếm chứ không kém hơn, vậy nên tiểu tử ngươi đừng xoắn xuýt vấn đề này, có thời gian này thử xem uy lực của kiếm Đồ Long hiện tại không phải tốt hơn sao?"

Dương Bách Xuyên nghe chim Thần Ma nói vậy cũng thấy có lý, nhưng trong lòng hắn vẫn rất vui vẻ, kiếm Đồ Long của hắn còn cao hơn Lục Giáp Đạo Kiếm, haha ~

Vô cùng vui sướng.

Dương Bách Xuyên cầm Đồ Long.

Hắn cũng muốn thử uy lực hiện tại.

Sau khi có vỏ kiếm Đồ Long sẽ phát huy được sức mạnh tới cỡ nào, trong lòng vô cùng chờ mong.

"Đồ Long xuất vỏ, Phong Vân tương phụ, mở, khai, phá ~"

Dương Bách Xuyên niệm pháp quyết, sức mạnh nguyên thần, pháp lực tương phụ, ngự kiếm xuất hành, kiếm Đồ Long bay lên.

Mục tiêu của hắn là phá tháp phong ấn khổng lồ.

Một tòa tháp đầy ký hiệu thần văn.

Không biết có lay chuyển được không

Mặc dù đã qua trăm vạn năm, sức mạnh của trận pháp thần văn đã không còn như xưa, nhưng đây là trận pháp lớn trấn áp thần linh, có động được hay không cũng rất khó nói.

"Ong ~"

Trôi lơ lửng hai bên kiếm Đồ Long.

Hai người này ở trạng thái hư ảnh, đương nhiên là phu thê Phong Vân, đây là lần đầu tiên Dương Bách Xuyên nhìn thấy mặt mũi bọn họ.

Sau khi xuất hiện, đôi phu thê gật đầu với Dương Bách Xuyên coi như là lạy chủ.

Cảnh tượng tiếp theo khiến Dương Bách Xuyên cảm thấy hưng phấn ...
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4604: Âm đùng


Dương Bách Xuyên nhìn thấy vợ chồng Phong Vân hóa thành hai luồng sáng, một thuần trứng một màu lòng trắng trứng quấn quanh kiếm Đồ Long giống như linh xà.

Kiếm Đồ Long phát ra tiếng ngâm vang.

Sau khi vợ chồng Phong Vân hóa thành hai luồng sáng trắng, toàn bộ tháp phong ấn xuất hiện lốc xoáy, tiếng gào thét như tiếng sấm, từng đóa mây mù hội tụ xung quanh kiếm Đồ Long.

Lúc này Dương Bách Xuyên nhìn thấy thiên địa biến sắc, gió mây cuồn cuộn.

Ngay sau đó ánh sáng bùng nổ, giống như mặt trời nhỏ bùng nổ ...

Dương Bách Xuyên đứng dưới nhìn thấy kiếm Đồ Long hóa thành một thành kiếm lớn mấy chục mét, tản ra kiếm khí vô tận, chém mạnh xuống tầng thứ nhất của tháp phong ấn.

“Âm đùng ... "

Tiếng nổ to như tiếng sấm vang lên trên đỉnh đầu hắn.

Dương Bách Xuyên thấy được uy lực của kiếm Đồ Long, một kiếm phá vỡ tháp phong ấn.

Răng rắc ...

Tiếng nứt vỡ liên tục vang lên.

Hắn nhìn thấy một vết rách không ngừng khuếch tán từ trên xuống dưới, càng ngày càng to rộng ...

Chỉ trong chớp mắt, tháp phong ấn sập hơn nửa.

Dương Bách Xuyên nhìn thấy hoàn cảnh bên ngoài, hắn vẫn đang đáy giếng sâu hoắm.

Chim Thần Ma ngồi xổm trên vai Dương Bách Xuyên: "Chậc chậc ~ xuất kiếm thiên địa biến sắc, một kiếm này của ngươi ... Còn có chút uy lực."

Dương Bách Xuyên nghe thấy chim Thần Ma nói vậy thì cười khổ: "Qụa Đen, ngươi khen người thường keo kiệt vậy hả?"

"Lão tử là chim Thần Ma đại nhân đứng đầu tam giới, có thể cho ngươi đánh giá này là cao lắm rồi. Dù vậy trong mắt ta ngươi vẫn là con gà rù." Chim Thân Ma nói.

Dương Bách Xuyên đã quen với việc này, tranh cãi với chim Thần Ma thì người bị thương chỉ có hắn, vẫy tay gọi kiếm Đồ Long đến cầm trong tay.

Kiếm vào vỏ, vẫn bình tĩnh như cũ.

Rất khó tưởng tượng một kiếm vừa rồi do thanh kiếm trong tay hắn chém ra.

Đưong nhiên nguoi ngu kiem vẫn la chính han, uy lực rat lớn nhưng thần hồn và pháp lực cũng bị hao tổn tương đường. Dương Bách Xuyên cảm thấy với uy lực xuất hiện này, nhiều nhất phát ra được 8-9 kiếm là mệt chết.

Đã thu kiếm xong, Dưong Bach Xuyen coi như bội thu trong hành trình lần này.

Tuy tiến vào để tìm kiếm thần lực ngũ sắc, đến nay vẫn chưa tìm thấy nhưng đã đạt được mục đích.

Hắn hấp thu năng lượng cường đại trong giếng sâu này, đột phá Tiên Quân sơ kỳ, tìm được vỏ kiếm cho kiếm Đồ Long, thăng cấp bình Càn Khôn, phục hồi lại cây Tử Vân Ngũ Lôi.

Chim Than Ma thom lay sinh co của bình Can Khon nen thức tỉnh, nước Sinh Mệnh và linh đào đều tăng lên.

Đến đây khốn cục đã được hóa giải.

Bây giờ thì nên nghĩ cách đi ra ngoài.

10 năm, Dương Bách Xuyên ở chỗ này quên mất thời gian, cũng không nghĩ đến mấy chuyện khác.

Nếu còn có thời gian, hắn đi ra ngoài nhìn xem nơi khác trong nội thành hỗn loạn.

Có thể tìm được giếng sâu này, tức là còn nơi khác nữa.

Không phải chỉ một chỗ mới có thần lực ngũ sắc.

Dương Bách Xuyên cảm thấy khả năng thần lực ngũ sắc trong giếng sâu này đã bị hắn vô ý hấp thu luyện hóa.

Bản thân tháp phong ấn chứa thần lực ngũ sắc, phong ấn tháp phong ấn vợ chồng Phong Vân chính là thần thạch.

Chẳng qua bị han luyện hóa thành vỏ kiếm.

Bây giờ đi ra ngoài ...

Đương nhiên trước khi đi ra ngoai han con muốn tiến vào bình Càn Khôn một chuyến. bình Càn Khôn cắn nuốt một lượng lớn lực lượng của tháp phong ấn, sau khi thăng cấp thì bên trong xuất hiện một ngọn núi hoàn toàn mới, trên ngọn núi đó có một thứ khiến Dương Bách Xuyên vô cùng chờ mong.

Núi Ngũ Lôi có cây Tử Vân Ngũ Lôi, núi Linh Đào có linh đào, hồ Long Ngư có nước Sinh Mệnh ...

Sau khi han bien mat, một lọ thuốc hít to bằng bình Can Khôn xuất hiện.

Trong không gian bình Can Khôn.

Dương Bách Xuyên xuất hiện ở chân núi của ngọn núi mới xuất hiện, ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện đây là một ngọn núi trụi lủi, rất khó coi.

Nhưng hắn phát hiện ngọn núi này cực kỳ cứng rắn, dậm một chân mà không thấy dấu vết này, ngược lại còn làm hắn đau chân.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4605: Ngồi bệt xuống mặt đất


Và nó cũng không cao lắm, chỉ khoảng trăm mét, nói là một ngọn núi không bằng nói là một gò đất lớn.

Dương Bách Xuyên đi lên núi, dọc đường đi hắn không phát hiện ra một gốc cây ngọn cỏ nào.

Nhưng hắn lại phát hiện vô số cái hố to nhỏ khác nhau.

Nhỏ thì đường kính khoảng nửa thước, chiều sâu một thước, lớn thì đường kính mấy chục mét, chiều sâu cũng mấy thước.

Chờ hắn bước l*n đ*nh núi thì nhìn thấy một cái hố to nhất, đường kính khoảng 90 mét, chiều sâu gần 10 mét.

Một ngọn núi vô cùng kỳ quái.

Dọc đường đi Dương Bách Xuyên không phát hiện ra một ngọn cỏ nào.

Điều này khiến hắn cảm thấy rất lạ, đáng lẽ không nên mới phải.

Mỗi lần bình Càn Khôn thăng cấp đều sẽ biến hóa, lần này xuất hiện một ngọn núi lớn, đây là biến hóa lớn nhất của hồ Càn Khôn.

Hắn còn tưởng sẽ xuất hiện chí bảo giống như cây Tử Vân Ngũ Lôi với mẫu thụ linh đào cơ, nhưng giờ thì hắn cảm thấy hơi thất vọng, ngoại trừ mấy cái hố thì chẳng có gì cả.

Lúc này Dương Bách Xuyên đang đứng trên một cái hố to trên đỉnh núi, thật ra cũng chưa đến độ cao nhất nhưng liếc mắt vẫn thấy được toàn cảnh của đỉnh núi.

Hắn không tin, bò lên khỏi hố to, đi đến chỗ cao nhất, bằng không hắn chưa từ bỏ ý định.

Hắn không tin lần thăng cấp này bình Càn Khôn chỉ có một ngọn núi đất vàng trụi lủi, còn vô cùng cứng rắn.

Đi lên nhưng vẫn chưa nhìn thấy gì, Dương Bách Xuyên tức dậm chân: "Bình Càn Khôn, CMN ngươi chơi ta hả ... "

Vừa mắng vừa dậm, hình như hắn dẫm phải thứ gì đó tròn tròn, suýt nữa té ngã.

“Hử?”

Đây là cái gì?

Dương Bách Xuyên nhìn kỹ, cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ bất đồng.

Dưới chân hắn vừa dẫm lên một thứ tròn tròn to bằng nắm tay giống như quả dưa hấu mini, mọc trên mạn đằng.

Nhìn kỹ lại, đây quả nhiên là một gốc cây thực vật, nhìn rất giống dây dưa hấu.

Khác ở chỗ dù là dây hay quả cầu mọc ra thì đều cùng một màu với đất, thảo nào hắn không phát hiện ra gì.

Nếu không phải đi lên, vô ý đạp phải thì không phát hiện ra thật.

Nhưng đây là cái thứ quỷ gì?

Một gốc cây nhìn giống dây dưa hấu?

Ngồi xổm xuống thì thấy có ba quả trái cây màu đất.

Dương Bách Xuyên duỗi tay hái, hắn cần nghiên cứu xem thứ này là cái quỷ



Hắn không cảm nhận được sự tồn tại của năng lượng, nếu không phải nó giống như thực vật thân leo, hắn thật sự cho rằng đây là đất đá.

Duỗi tay hái, Dương Bách Xuyên sửng sốt, vậy mà lại không hái được.

Lại dùng sức kéo, rắc, một tiếng nứt vỡ!

Cuối cùng cũng hái được, suýt nữa làm hắn ngã ngửa.

Ngồi bệt xuống mặt đất.

Dương Bách Xuyên cầm lên quan sát trái cây, mắt thường không nhìn ra gì cả, giống như một cục đá.

Dương Bách Xuyên vẫn không phát hiện ra chỗ hữu ích nào, cũng không biết thứ này có ích lợi gì.

Nghiên cứu cả ngày không tìm được manh mỗi gì khiến hắn có chút bực bội.

Dương Bách Xuyên dứt khoát truyền pháp lực vào, cuối cùng cũng thấy nó có biến hóa.

Hắn cảm nhận được một sức mạnh khiến tim hắn đập nhanh phát ra từ trái cây này, một hơi thở vô cùng nguy hiểm ập đến khiến Dương Bách Xuyên biến sắc.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4606: Âm đùng!


Tuy không biết tại sao nhưng Dương Bách Xuyên cảm thấy thứ này rất nguy hiểm, hắn vứt thẳng ra ngoài.

“Âm đùng!"

Như sét đánh xuống, tiếng nổ rất giống tiếng bom nổ.

Cả ngọn núi đều rung chuyển.

Dương Bách Xuyên trợn tròn mắt nhìn bụi đất mù mịt xông thẳng phía chân

trời

Hắn cảm thấy mình sắp điếc.

Một lúc sau, Dương Bách Xuyên ngồi bệt xuống đất, trợn mắt há mồm.

Đến khi chim Thần Ma vỗ cánh bay đến: "Này tên gà rù kia, ngươi làm cái gì vậy? Cả không gian đều chấn động, ngươi muốn hủy hoại thế giới Động Thiên này à ... ”

Lúc này lỗ tai của Dương Bách Xuyên vẫn còn lùng bùng nên không nghe thấy chim Thần Ma nói gì, hắn chỉ nhìn thấy nó bay đến thì mới giật mình bừng tỉnh.

"Ực ực ~"

Dương Bách Xuyên nuốt nước bọt.

Hắn đứng dậy nhìn lên đằng trước.

Mất vài phút tro bụi mới tan hết, lộ ra một cái hố sâu 8-90 mét cách hắn 30 mét.

Sau đó Dương Bách Xuyên cười to: "Ha ha ha ... "

"Ngươi bị ngu hả? Cái hố to kia do ngươi tạo ra à?" Chim Thần Ma thấy Dương Bách Xuyên đang cười hề hề thì lên tiếng hỏi.

Nhưng đáp lại nó là tiếng người ngờ nghệch của Dương Bách Xuyên.

Lúc này Dương Bách Xuyên bị ù tai nặng nên không nghe thấy chim Thần Ma nói gì, nhưng hắn biết rõ vừa rồi hắn cầm một trái cây giống như bom.

Hay nói cách khác nên gọi nó là quả Sét Đánh.

Sau khi han truyền pháp lực vao rồi nổ mạnh, trong đầu xuất hiện một nguồn thông tin về trái cây này.

Trong đầu hắn hiện lên ba chữ cây Sét Đánh.

Ngọn núi thứ ba của bình Càn Khôn tên là núi Sét Đánh.

Cây trên đỉnh núi tên là cây Sét Đánh, cây mọc ra ba quả, quả tên là quả Sét Đánh, hội tụ âm dương chi lôi của thiên địa, ẩn chứa sức nổ kh*ng b*.

Giai đoạn trưởng thành của nó rất chậm, sử dụng xong một quả, chu kỳ sinh trưởng của quả tiếp theo cần 3 năm.

Thứ này không thể hái xuống bảo tồn, nếu hái xuống thì phải sử dụng ngay, nếu không sẽ tự động nổ mạnh.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4607: Bọn họ đến rất đúng lúc


Cho nên loại trái cây này rất quý hiếm.

Dù chu kỳ sinh trưởng lâu nhưng đối với Dương Bách Xuyên thì chỉ trong chớp mắt. Mỗi lần tu luyện là nhiều năm trôi qua, thời gian bế quan trôi rất nhanh, một năm không là gì cả.

Ba quả Sét Đánh cũng đủ cho hắn dùng.

Đây là gốc cây kh*ng b* chỉ sau cây Tử Vân Ngũ Lôi, cùng là lực lôi đình nhưng cách dùng khác xa so với cây Tử Vân Ngũ Lôi.

Lá cây Tử Vân Ngũ Lôi có thể sử dụng từng mảnh, dẫn động uy lực lôi đình.

Nhưng bên trong quả Set Đánh lại chứa năng lượng set đánh khổng lồ, tỉnh hủy diệt cực lớn.

Đặc biệt áp dụng với những vụ phá hủy diện tích lớn.

Cười một lúc, Dương Bách Xuyên mới vung tay chuẩn bị đi ra ngoài.

Dùng hết 1 quả, còn 2 quả.

Sử dụng 1 quả thì năm sau mới mọc ra quả mới.

Nước Sinh Mệnh và cây linh đào cũng vậy.

Đi dạo một vòng không gian bình Càn Khôn, Dương Bách Xuyên dẫn theo chim Thần Ma ra ngoài chuẩn bị đi ngắm nhìn bên ngoài.

Nhưng hắn không ngờ vừa bước ra thì một trận quay cuồng truyền đến.

Ngay sau đó hắn xuất hiện ở bên ngoài tường thành nội thành.

Lúc này hắn mới kịp phản ứng đã trôi qua 10 năm.

Đông Phương Hạo Thiên từng nói chỉ có thể ở trong thành 10 năm, hết 10 năm thì hắn sẽ tự động bị lực lượng trong nội thành truyền tống ra ngoài.

Lấy lại tinh thần, Dương Bách Xuyên mỉm cười, dù sao cũng coi như đã mãn nguyện. Hắn đã có được những gì mình muốn, còn hơn cả dự kiến.

Bức tưởng nội thành cổ xưa vẫn đứng sừng sững, xung quanh có chút hoang vắng.

Nơi này nằm ở trung tâm Tiên Thành Hỗn Loạn, lại là nơi thần bí nhất, mấy dặm xung quanh không có kiến trúc gì cả, chỉ toàn là rừng rậm.

Dương Bách Xuyên chuẩn bị trở lại gia tộc Đông Phương, nhoáng cái đã qua 10 năm, cũng không biết đám người Lạc Dương và Tuyết Hương sao rồi.

Hắn vẫn lo Lạc Dương sẽ bị ý thức Ma Thần phản phệ.

Lúc trước hắn từng nói qua tình hình của Lạc Dương cho Đông Phương Hạo Thiên, nhờ lão chăm sóc Lạc Dương, có Đông Phương Hạo Thiên ở đấy nên chắc không sao.

Đúng lúc này han cảm nhận được mười mấy luồng hơi thở xuất hiện cách hắn khoảng trăm mét.

Hắn vừa mới đi ra khỏi thành thì đã bị theo dõi, đúng là âm hồn không tan.

Dương Bách Xuyên nheo mắt: "Đám người Tây Môn các người là mũi chó à? Tiểu gia vừa đi ra đã bám lấy ta, có phải đã sớm canh ở bên ngoài chờ tiểu gia ra hay không? Nếu đã đến sao không ra mặt đi?"

"Ha ha ha. Quả nhiên là Dương Bách Xuyên nổi tiếng Tiên Thành Hỗn Loạn, đủ nhạy bén. Nhưng có một điều ngươi nói sai rồi, chúng ta không phải người của gia tộc Tây Môn, người thông minh không làm chuyện mờ ám, nói thật cho ngươi biết, ta chính là thảo đầu của Tiên Vực Hỗn Loạn.

Có người treo giải thưởng cho cái đầu của ngươi, giá trị xa xỉ, chúng ta muốn kiếm chút tiền. Nếu đầu ngươi đáng giá đến vậy thì Thập Hình Ác Nhân chúng ta sẽ nhận lấy nó, tiểu đệ đệ đừng trách nhé ~"

Dương Bách Xuyên nhìn thấy một nữ tử mặc đồ đen che mặt xuất hiện trước mắt hắn, tiếp theo chín người khác cũng xuất hiện.

Vừa đủ 10 người.

Dương Bách Xuyên cảm thấy ở xa hơn còn có một vai hơi thở khác nhưng không xuất hiện, chắc không phải cùng một bọn.

Lúc trước nói chuyện với Đông Phương Hạo Thiên, lão cũng từng kể cho hắn một vài chuyện của Tiên Vực Hỗn Loạn.

Thảo đầu cũng giống như thổ phỉ, những người này thích mạo hiểm, đi cướp của người khác, không chuyện ác nào không làm.

Nu tu mac đo đen tu xung la Thap Hinh Ac Nhan, chac đay la to chức của bọn họ.

Dương Bách Xuyên cảm nhận được tu vi của nữ tử áo đen là Tiên Quân đại viên mãn đỉnh phong, chín người còn lại là Tiên Quân hậu kỳ, tập hợp lại một chỗ không thể khinh thường được.

Dương Bách Xuyên nheo mắt lại, không hề sợ hãi.

Tu vi đột phá, kiếm Đồ Long có vỏ kiếm, thực lực của hắn tăng lên, đang lo không có đối tượng để thử thực lực.

Thú vị.

Nghe thấy có người treo giải thưởng muốn giết chính mình, kẻ thù không nhiều lắm, ở Hỗn Loạn Tiên Vực han chỉ đắc tội với gia tộc Tây Môn và Vu Tôn.

Gia tộc Tây Môn có Đông Phương Hạo Thiên kiềm giữ nên không dám ra tay, vậy chỉ còn lại thế lực Vu Tôn.

Dương Bách Xuyên híp mắt nói: "Không biết ai treo thưởng cho cái đầu của ta? Giá bao nhiêu?”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4608: Nhưng ta nói cho ngươi


Tiếng rên quyến rũ phát ra từ miệng của nữ nhân kia: "Ha ha, tiểu đệ đệ không cần biết, dù sao cũng phát chết, biết cũng vô dụng. Nhưng tỷ tỷ có thể nói cho ngươi, mạng của ngươi đáng giá 3 vạn tiên thạch thượng phẩm.

Cũng có thể nói cho người, không chỉ chúng ta muốn mạng của người, cả Tiên Thành Hỗn Loạn, thậm chí cả Tiên Vực Hỗn Loạn đều có vô số người muốn mạng ngươi.”

“Ha ha, đúng là rất đáng giá, tận 3 vạn tiên thạch thượng phẩm, nhưng ngươi muốn có được số tiên thạch này thì sợ phải để lại mạng, còn kiếm không?" Dương Bách Xuyên cười tủm tỉm nói.

“Ha ha ha, chắc tiểu đệ đệ không biết thảo đầu chúng ta đi con đường l**m máu ăn đao, ta cũng nghe nói tiểu đệ đệ đã g**t ch*t Tiên Vương Tây Môn Thanh.

Nhưng ta nói cho ngươi, đối với chúng ta thì g**t ch*t đám Tiên Vương con ông cháu cha như Tây Môn Thanh dễ như trở bàn tay.

Cho nên tiểu đệ đệ đừng coi Thập Hình Ác Nhân chúng ta thành tên vô dụng Tây Môn Thanh kia, có di ngôn gì không? Nếu không thì cho chúng ta mượn đầu của ngươi đi. À đúng rồi, tỷ tỷ là Tiên Quân Lột Da, mấy tỷ tỷ đệ đệ khác là Chém Eo, Ngũ Mã Phanh Thây, Lăng Trì, Treo Cổ, Nấu, Cung Hình, Ngoạt Hình, Chôn Sống, Rửa Mặt Chải Đầu. Thập Hình Ác Nhân chúng ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường, coi như đây là phúc phận tu luyện từ kiếp trước của ngươi ... "

Nữ tử mặc đồ đen giới thiệu một lượt về các đồng bọn của nàng ta, Dương Bách Xuyên lại hơi tức giận khi nghe câu cuối cùng.

Đồng thời hắn cũng có thể cảm nhận được bọn họ rất tự tin.

Tuy Tây Môn Thanh là Tiên Vương sơ kỳ, nhưng ở trong miệng nàng ta lại biến thành vô dụng.

Một Tiên Quân khinh thường Tiên Vương, nếu không phải thực sự có thực lực thì đầu óc có bệnh.

Dương Bách Xuyên cảm thấy đầu óc của nữ tử tự xưng là Tiên Quân Lột Da không đến mức có bệnh, vậy tức là có thực lực.

Điều này khiến hắn thu lại sự coi thường.

Tuy thực lực của hắn đã tăng lên nhưng tuyệt đối không thể thiếu cảnh giác với kẻ địch.

Nếu đối phương dám xuất hiện như vậy, còn tự xưng là Thập Hình Ác Nhân, vậy chứng tỏ có chỗ hơn người.

Nghe nàng ta tự báo danh hào, Dương Bách Xuyên cảm thấy hơi kỳ quái.

Lột Da, Chém Eo, Ngũ Mã Phanh Thây, Lăng Trì, Treo Cổ, Nấu, Cung Hình, Ngoạt Hình, Chôn Sống, Sơ Tẩy, không nhiều không ít, vừa vặn 10 hình phạt tra tấn thời Man Thanh.

Liệu có phải may người nay từng đen Địa Cầu thời Man Thanh hay không?

Danh hào toàn là hình phạt tran tấn, thảo nào gọi là Thập Hình Ác Nhân.

Có thể làm thảo đầu cũng không phải dạng dễ chơi gì.

Dương Bách Xuyên nhìn chằm chẩm nữ tử tên là Tiên Quân Lột Da, hắn biết đối phương sắp ra tay.

Nhưng hắn cũng không đứng chịu trận.

Triệu hồi kiếm Đồ Long xuất hiện trước mặt.

“Ha ha, xem ra tiểu đệ đệ chuẩn bị liều mạng để chết tử tế nhỉ, việc gì phải vậy? Ngoan ngoãn để các tỷ tỷ thu đầu của ngươi, chẳng phải bớt việc hơn đúng hay không?"

Nói xong trong tay nàng ta xuất hiện một đoản đảo dài nửa thước, nheo mắt lại nhìn Dương Bách Xuyên.

Sắc mặt Dương Bách Xuyên tối lại, gắn giọng: "Đừng nói ta bắt nạt các ngươi, cho các ngươi một cơ hội, cút ngay, ta bảo đảm sẽ không đuổi theo các ngươi."

Dương Bách Xuyên nói rất nghiêm túc.

Nhưng ở trong mắt đối phương thì hắn đang đe dọa bọn họ.

"Đại đương gia việc gì phải tốn công nói với tiểu tử này, băm luôn đi ... "

Một tên đàn ông vạm vỡ đứng bên trái xông về phía Dương Bách Xuyên.

Tiên Quân Lột Da thở dài, lão tam vẫn hấp tấp như vậy. Dương Bách Xuyên này có thể giết được Tây Môn Thanh thì sao lại đơn giản được chứ?

Nàng ta nói vớ vẩn nhiều như vậy, đơn giản là muốn làm loạn đạo tâm của Dương Bách Xuyên mà thôi.

Nhưng bây gio lao tam đa xông len, cung khong can thiết phải keo dai, lap tức ra lệnh: "Cùng lên, đánh nhanh thắng nhanh."

Ngay lập tức cả 10 người cùng xông lên, mỗi người đều có pháp khí riêng.

Sau một tiếng chuông vang, chuông Đông Hoàng lo lửng trong người, phù văn màu vàng bắt đầu di chuyển.

Dương Bách Xuyên muốn thử xem năng lực phòng ngự của mình đã đạt đến mức nào.

Sau khi nhập Tiên Quân, thực lực tăng lên làm cho hắn có cảm giác tăng vụt, lần này là cơ hội để hắn thử thực lực của mình.

Chuông Đông Hoàng kết hợp với phòng ngự có thể sinh ra hiệu ứng giống như phản ứng hóa học.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4609: Lúc này bụi đất dần tan


Lúc này chuong Đông Hoang xuất hiện ngoai cơ thể, vô số nguồn pháp lực dung nhập vào trong chuông Đông Hoàng, chuông Đông Hoàng dẫn dần biến thành vật thực.

Hiển nhiên lực phòng ngự đã tăng lên một bậc.

Dương Bách Xuyen muốn thử xem Tiên Quân hậu kỳ, thậm chí là Tiên Nhân đại viên mãn có thể đánh vỡ được lực phòng ngự của chuông Đông Hoàng hay không.

Chỉ trong nháy mắt, Thập Hình Ác Nhân dùng đủ các loại chiêu thức tấn công Dương Bách Xuyên.

Thập Hình Ác Nhận xông lên tấn công thì thấy trên người Dương Bách Xuyên được một cái chuông to bao phủ lấy, có vẻ hắn chuẩn bị phòng ngự chứ không ra tay

Điều này khiến bọn họ cực kỳ tức giận.

Tiểu tử này khinh thường người khác đấy hả!

Bọn họ cảm thấy bản thân bị sỉ nhục.

Ngoài lão đại Tiên Quân Lột Da là Tiên Quân đại viên mãn ra, những người khác đều là Tiên Quân hậu kỳ, ai cũng có thần thông riêng của bản thân.

Ở trong mắt bọn họ thì Dương Bách Xuyên chỉ là Tiên Quân sơ kỳ mà thôi, cho dù tên tiểu tử này mạnh hơn Tiên Quân sơ kỳ bình thường thì có thể làm được gì?

Chẳng lẽ còn có thể đỡ được đòn tấn công của 10 người bọn họ?

Quá ngông cuồng.

"Giết hắn ~"

Tiên Quân Lột Da cũng tức giận, nàng ta chưa từng gặp kẻ kiêu ngạo như vậy.

“Âm ầm ầm ... "

Vô số tiếng nổ vang lên.

Dương Bách Xuyên bị vùi lấp trong các đòn tấn công pháp lực cường đại.

Đủ loại màu sắc hội tụ lại, ngũ quang thập sắc, thế như chẻ tre.

Không nhìn thấy Dương Bách Xuyên ...

Chỉ trong 10 giây ngắn ngủi, hiện trường quay về yên tĩnh.

Bụi đất bay mù mịt tận mấy chục mét.

Thập Hình Ác Nhận lạnh lùng nhìn cảnh này, bọn họ tin tưởng chỉ bằng này cũng đủ g**t ch*t Dương Bách Xuyên.

Nhưng ngay sau đó một tiếng quát lạnh lùng truyền đến từ trong bụi đất: "Đến lượt ta ... "

Dứt lời, Thập Hình Ác Nhân biến sắc.

Nghe âm thanh có vẻ không bị thương gì.

Bọn họ cảm thấy không thích hợp, tất cả bắt đâu cảnh giác.

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng bạc bùng nổ,

Kiếm khí tung hoành bùng nổ.

"Đồ Long ra khỏi vỏ, phong vân tru sát."

"Vèo vèo vèo ... "

Ánh sáng bạc lóe lên giữa Thập Hình Ác Nhân, trong sân như bị tia chớp xẹt

qua

“Phụt phụt phựt ... "

“Bùm bùm ... "

Thập Hình Ác Nhân ngã xuống, không ai thoát được, bao gồm cả lão đại Tiên Quân Lột Da.

Kiếm ra nghiền áp, tất cả bị g**t ch*t ngay lập tức.

Một kiếm nghiền nát Thập Hình Ác Nhân.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4610: Trong lúc lẩm bẩm


Dương Bách Xuyên nhìn thập hình ác nhân đang té trên mặt đất, hắn vung tay lên, một đóa Thanh Liên tiên hỏa rơi xuống người bọn họ, bắt đầu thiêu đốt.

"Cần gì chứ, ta đã cho bọn họ cơ hội rồi ~"

Trong lúc lẩm bẩm, Dương Bách Xuyên thu nhẫn không gian của bọn họ lại.

Vừa rồi, hắn vốn không định xuất kiếm, chỉ muốn dùng sức mạnh thuần túy của bản thân để đánh một trận, nhưng sau khi chuông Đông Hoàng phát động tấn công cá nhân thì xuất hiện vết nứt.

Thế nên Dương Bách Xuyên biết thủ đoạn sức mạnh của người này còn hơn cả cấp bậc Tiên Quân, nếu đã như vậy thì không cần phải lãng phí thời gian nữa.

Hắn trực tiếp dùng kiếm Đồ Long.

Có sự trợ giúp của vỏ kiếm Phong Vân, cộng thêm thực lực thăng cấp, sau khi xuất kiếm, hiệu quả tốt như trong dự liệu của hắn, uy lực vô cùng lớn.

Giống như một vệt sao băng xuyên qua bầu trời, lóe lên giữa thập hình ác nhân, trên cơ thể mỗi người ít nhất có ba vết máu, nhát kiếm cuối cùng là cắt yết hầu.

Không hề cho bọn họ cơ hội phản kích.

Có vỏ kiếm Phong Vân phụ trợ kiếm Đồ Long sắc bén, tốc độ nhanh như chớp, không thể nào tóm được.

Cộng thêm ngự kiếm chi đạo của Dương Bách Xuyên, quả thật là một thanh kiếm sát thần.

Đánh đâu thắng đó, uy thế không thể chống đỡ.

Chỉ trong nháy mắt đã g**t ch*t thập hình ác nhân.

Dương Bách Xuyên không hề khoan dung với mười người này, bởi vì bọn họ đều là những kẻ ác, giết họ chính là vì dân trừ hại.

Lúc này, trong lòng Dương Bách Xuyên đã bình tĩnh lại, hắn nhìn xung quanh ...

Xung quanh không có ai nhưng hắn biết bên trong rừng rậm có không ít người đang dòm ngó hắn.

Hoặc nói đúng hơn thập hình ác nhân chỉ là mở đường mà thôi.

Vì là người được treo giải ba vạn tiên thạch thượng phẩm, có lẽ lực hấp dẫn vẫn rất lớn.

Nếu không thì thập hình ác nhân cũng sẽ nhảy ra giết hắn để kiếm ba vạn tiên thạch thượng phẩm.

Hắn đã giết bọn họ nhưng hơi thở đang ẩn núp kia vẫn còn.

Dương Bách Xuyên cười lạnh nói: "Còn ai muốn kiếm ba vạn tiên thạch thượng phẩm từ ta thì cứ việc tới, trốn trong tối lén lén lút lút, kiếm trong tay ta sẽ không khách sáo, nội trong phòng mười hơi thở, không cút ra đây thì ta sẽ giết."

Dương Bách Xuyên cảnh cáo những người đang ẩn núp quan sát.

Sau mười hơi thở, nếu như còn có người thì đừng trách hắn.

Muốn kiếm hơn ba vạn tiên thạch thượng phẩm thì phải có giác ngộ, chuẩn bị tinh thần bị giết.

Hắn không giết, nhưng cũng không sợ mấy người này.

Bản thân hắn cũng không phải trái hồng mềm.

Dứt lời, hắn đứng tại chỗ đếm thầm.

Dương Bách Xuyên đợi người tới, cũng đợi bọn họ biết khó mà lui.

Hắn có thể giết được thập hình ác nhân thì cũng sẽ giết được bọn họ ...

Lần cảnh cáo này của Dương Bách Xuyên là đang nói với tất cả những người đang quan sát, đừng có chọc tới hắn.

Nếu trêu chọc hắn thì hắn sẽ không khách khí.

Hắn có thể phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ là nhờ có chim Thần Ma đã báo động trước.

Lúc này, chim Thần Ma nói: "Tiểu tử, ngươi nghĩ có kỹ, có hơn một trăm hơi thở, trong đó có cả Tiên Vương, Hỗn Nguyên Đạo Tiên chiếm đa số, sau đó tới Tiên Quân, một khi trêu chọc thì khó tránh khỏi tất cả bọn họ sẽ cùng xông lên."

"Có biết được bao nhiêu Tiên Vương không?" Dương Bách Xuyên hỏi chim Thần Ma.

"Ba Tiên Vương, trong đó một người là hậu kỳ, hai người còn lại là trung kỳ, có vẻ như không phải cùng một bọn." Chim Thần Ma đáp.
 
Back
Top Bottom