Cập nhật mới

Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4551: Hắn không khỏi khen ngợi


Dương Bách Xuyên lại mỉm cười rồi tiếp tục rót nước cho Đông Phương Thiết Nhân, tươi cười nói: "Đông Phương đạo hữu, đây là một loại linh vật hương vị quê nhà ta, gọi là trà, uống trà thì phải đánh giá, pha trà hay uống trà đều là đạo. Đối với trà đạo, uống trà có thể tĩnh tâm, tĩnh thần, có ích cho việc nuôi dưỡng, loại bỏ tạp niệm, mà cũng có lợi cho việc tu luyện tâm trí ... "

Dương mỗ cuối cùng cũng tìm được cảm giác ưu việt, giảng giải rõ ràng từng đạo lý, mở miệng là tán dóc.

Ngược lại, Đông Phương Thiết Nhân và ngay cả ba cô gái là Lạc Dương, Cảnh Xán và Tuyết Hương cũng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn gật đầu.

Tiêu Lục Tử thì có chút không yên lòng, bởi vì gia chủ Dương Bách Xuyên lại tự mình bắt đầu, nhưng sau khi nhìn thấy, nó mới phát hiện ra phương thức gia chủ pha trà và cách pha trà nó hiểu biết là hai việc hoàn toàn khác nhau. Hoàn toàn không cần phải thêm bất kỳ thành phần nào vào nó hay bất cứ thứ gì, chỉ đơn giản là cho trà nguyên chất vào nước sôi, nhưng rõ ràng lá trà đã được trải qua chế biến đặc biệt, mà gia chủ tốt bụng cũng đưa cho tên tiểu quỷ như nó một ly, làm cho Tiểu Lục Tử như được cưng chiều mà sợ hãi, nó đành miễn cưỡng uống một tách trà, thưởng thức từng hớp nhỏ một, ngược lại nhìn có vẻ như biết thưởng thức trà nhất trong đám người.

Bốn người kia đang nghe Dương mỗ giảng giải, cuối cùng cũng bắt đầu hứng khoi thưởng thức trà, hoac có lẽ chỉ là Đông Phương Thiết Nhân.

Trong chén thứ hai, Đông Phương Thiết Nhân cuối cùng cũng học được ngửi và nếm, sau một ngụm nhỏ, ban đầu nó hơi chát, nhưng sau đó miệng đầy mùi thơm ngát và dư vị vô tận.

Hắn không khỏi khen ngợi: "Cái này ...... Trà thực sự tuyệt vời nha, tên của trà đạo, đúng là đạo lý, quá trình của trà đạo từ pha trà đến uống trà này rất thú vị, trình tự làm việc từng bước nhỏ làm một, nước lạnh đến nước nóng, sau đó đến đun sôi và hoà tan lá trà, nhưng cũng có cách thay đổi khác ...... Tuyệt vời quá~"

Đông Phương Thiết Nhân tán thưởng liên tục và cuối cùng kết câu bằng ba chữ 'tuyệt vời quá'.

"Đến mà không đáp lại thì không phải lễ nghĩa, nếu Đông Phương đạo hữu đã tặng ta Trường Linh dị quả này, ta đây sẽ tặng lại Đông Phương đạo hữu bộ dụng cụ trà đạo này, mong Đông Phương đạo hữu không chê bai." Dương mỗ không phải là người thích chiếm lợi, nhưng Trường Linh dị quả mà Đông Phương Thiết Nhân đưa ra thì hắn thực sự không thể từ chối, đây là dị quả có thể phá vỡ rào cản tu luyện, nếu luyện chế thành đan sẽ có ích cho rất nhiều người.

Như vậy, bộ dụng cụ trà đạo này tặng lại cho Đông Phương Thiết Nhân cũng không tính là chiếm lợi.

Dù là vật phàm trần, nhưng với Dương Bách Xuyên mà nói, những dụng cụ pha trà này là đồ từ quê hương, mang ý nghĩa đặc biệt, cũng không tệ, dù sao trong không gian bình Càn Khôn của hắn có rất nhiều.

Lúc rời khỏi Địa Cầu, đại đệ tử Độc Cô Hối đã sắm cho hắn mười xe tải dụng cụ pha trà, đương nhiên bao gồm đủ loại lá trà, tất cả đều để trong không gian bình Càn Khôn, từ khi đến Tiên giới đến nay, hắn cũng chưa dùng tới, bây giờ lấy ra làm quà lấy lòng cũng tốt.

May mà không gian bình Càn Khôn đặc biệt, nếu không trà xanh đã hỏng từ lau, con về ca xe tra Pho Nhĩ, Duong Bach Xuyen nghĩ đen ma đa chay nước miếng, qua ba nghìn năm, mỗi bánh đều trở thành cực phẩm ..

Đông Phương Thiết Nhân đương nhiên biết những thứ này đều là vật phàm trần, nhưng có một điều hắn nhìn ra được, đó là đạo thưởng thức trà, thực sự có thể tĩnh tâm, rất có lợi cho việc tu luyện tâm cảnh.

Sau khi tu luyện đến Tiên Quân cảnh, trọng điểm chính là sự cảm ngộ về đại đạo, hắn là một tiên nhân Tiên Vương sơ phẩm, thực ra những điều Dương Bách Xuyên nói, hắn chỉ cần nghĩ một chút là thông suốt, trà đạo nho nhỏ thực sự hòa hợp với đại đạo thiên địa, quả thật không tầm thường.

Nghe Dương Bách Xuyên nói muốn tặng mình, Đông Phương Thiết Nhân có chút do dự, hắn tặng Dương Bách Xuyên một quả dị quả, nếu như nhận bộ dụng cụ pha trà này của Dương Bách Xuyên, dường như có hơi quá đáng, không thích hợp lắm ...

Nhưng thực sự han rất muốn những thứ này, bởi vì muốn tặng cho ông cụ ở nhà, theo hiểu biết của hắn về lão gia tử, những dụng cụ trà đạo của Dương Bách Xuyên chắc chắn lão gia tử sẽ thích.

"Cái này ...? " Phong cách tự nhiên của Đông Phương Thiết Nhân biến mất, có chút ngại ngùng.

Luc nay, Duong Bach Xuyen thuc su nhìn Dong Phuong Thiet Nhan bang con mắt khác, đối với người gầy yếu này, nhưng tu vi không nhìn thấu, mang theo một thanh kiếm cao gấp đôi mình, thực sự khiến Dương Bách Xuyên ấn tượng sâu sắc. Từ lúc đầu có chút phản cảm với người không mời mà đến, đến bây giờ lại thấy ngại ngùng, Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng thay đổi cách nhìn về Đông Phương Thiết Nhân.

Một người còn biết ngại ngùng, chứng tỏ hắn không tham cũng không xấu, nếu có xấu thì cũng không đến mức quá đáng.

Nghĩ vậy, Dương Bách Xuyên hiểu rõ sự ngại ngùng của Đông Phương Thiết Nhân là do đâu, hắn bèn mỉm cười nói: "Huynh đã coi ta là huynh đệ rồi, ta cũng không khách sáo mà nhận Trường Linh dị quả của huynh, vậy huynh cũng đừng khách sáo mà nhận bộ dụng cụ pha trà này chứ, nếu không ta cầm dị quả của huynh cũng không yên tâm."

"Khụ khụ ... Vậy thì ... Được thôi, đa tạ huynh đệ." Đông Phương Thiết Nhân cũng nhìn ra ánh mắt của Dương Bách Xuyên không có gì giả tạo, liền nói một tiếng cảm tạ.

Lúc này mối quan hệ giữa hai người đã gần gũi hơn một bước.

Bọn họ cười nói vui vẻ.

Dương Bách Xuyên rót thêm cho Đông Phương Thiết Nhân một ly trà, sau đó bất ngờ hỏi: "Đông Phương huynh đến tìm ta có việc gì?"

Nói xong, ánh mắt Dương Bách Xuyên nhìn chẵm chằm vào Đông Phương Thiết Nhân, tiếp tục nói: "Ta chỉ là một Hỗn Nguyên Đạo Tiên thôi, còn Đông Phương huynh là người xuất thân từ một trong tứ đại gia tộc của Tiên Thành Hỗn Loạn, địa vị gia tộc chắc không thấp nhỉ? Hơn nữa, nói thật ta không nhìn thấu được tu vi của huynh, ta nghĩ chắc ít nhất cũng là Tiên Vương cảnh rồi. Một Tiên Vương mà đến ngôi miếu nhỏ của ta, năm năm qua cứ cách bảy ngày lại đến thăm hỏi một lần, thậm chí còn ra tay giúp ta giải quyết những kẻ bất chính chuyên rình rập ở ngoài viện Đệ Nhất, chuyện tốt này ... "

"Nói thật, chuyện này khiến ta rất thắc mắc, huynh và ta chỉ vô tình gặp nhau, là vì nguyên do gì? Chắc không phải một Tiên Vương lại rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm chứ? Nếu đã ngồi xuống, hôm nay ta cũng đã xuất quan, chi bằng có mấy lời chúng ta nói cho rõ, có gì cần Dương Bách Xuyên ta làm thì huynh cứ nói thẳng, chỉ cần ta làm được, ta sẽ cố gắng làm, chúng ta kết giao thành bằng hữu, đạo hữu thấy thế nào?"

Về chuyện Đông Phương Thiết Nhân đến thăm hỏi, vừa rồi Cảnh Xán đã truyền âm nói cho hắn biết, một người có thể kiên trì năm năm đến thăm hỏi, hơn nữa còn giúp đỡ không công, vừa tặng quà lại là một viên dị quả, thực sự không hợp lý, nếu Dương Bách Xuyên không hỏi rõ thì trong lòng không yên.

Nghe xong lời Dương Bách Xuyên nói, Đông Phương Thiết Nhân cười khổ nói: "Biết ngay là huynh đệ không tin, trước đây ta nói những lời kia đều là lời thật lòng, thực sự ta luôn đến thăm hỏi chỉ vì muốn kết giao bằng hữu với ngươi thôi. Tất nhiên trong đó có yếu tố ta thấy ngươi có tiềm năng, nhưng quan trọng hơn là Đông Phương Thiết Nhân ta là đứa con duy nhất của gia tộc Đông Phương, gia đình ta ít người con trai nên từ nhỏ đã theo lão gia tử tu luyện, cũng không có nhiều bằng hữu. Ngày đó gặp ngươi, nói thật lòng, chỉ vừa nhìn vào ánh mắt ta đã thấy ngươi hợp tính cách của Đông Phương Thiết Nhân ta, thực sự ta chỉ muốn kết giao bằng hữu với ngươi chứ không có ý gì khác."

"Huynh đệ, cảm giác của ta với ngươi giống như nam nhân nhìn thấy nữ nhân, yêu từ cái nhìn đầu tiên, rất đơn thuần chỉ muốn kết thêm bằng hữu chứ không có ý gì khác. Dù ngươi có tin hay không, ta chỉ có ý đó, nếu ngươi coi trọng Đông Phương Thiết Nhân ta thì chúng ta làm bằng hữu, kết giao huynh đệ, nếu huynh đệ ngươi thật sự không thích Đông Phương Thiết Nhân ta thì ta sẽ rời đi ngay, từ nay về sau ta sẽ không tới làm phiền nữa."

"Còn về vấn đề tu vi, đúng là ta ở Tiên Vương cảnh sơ kỳ, nhưng điều này không liên quan đến việc kết giao bằng hữu, hy vọng ngươi không hiểu lầm, ta tìm ngươi không có bất kỳ yêu cầu gì khác, chỉ đơn giản như vậy, nhưng nếu ngươi không tin thì ta cũng hết cách."

Dương Bách Xuyên nhìn chằm chằm vào Đông Phương Thiết Nhân, ánh mắt của hắn trong sáng, không có dao động, thực sự không nói dối, mà hắn cũng nghe rất rõ. Cũng như Đông Phương Thiết Nhân đã dùng từ 'yêu từ cái nhìn đầu tiên' thì có thể chỉ thực sự thấy mình vừa mắt nên muốn kết giao bằng hữu, dĩ nhiên giữa nam nhân và nam nhân cũng có sự tương hợp này.

Nhưng không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà là như quen biết từ lâu!

"Dương Bách Xuyên ta nhất ngôn cửu đỉnh." Dương mỗ tỏ ra hào sảng.

Đông Phương Thiết Nhân cười lớn: "Ha ha ha, ta biết ngay huynh đệ ngươi không phải người cứng nhắc, tốt, hôm nay ngươi chính là huynh đệ của Đông Phương Thiết Nhân ta, từ nay về sau ở Tiên Thành Hỗn Loạn có ta bảo vệ ngươi. Yên tâm, nếu có người của Vu Thiên Tôn đến tìm ngươi gây phiền phức, ta sẽ là người đầu tiên giúp ngươi, chúng ta không sợ."

Dương Bách Xuyên nhíu mày: "Vu Thiên Tôn ...? "

Hôm đó trước khi rời đi, hắn đã nghe thấy cái tên này trong lời bàn tán của mọi người.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4552: Nói không lo lắng là nói dối


"Vu Thiên Tôn chính là một trong ba đại Thiên Tôn mạnh nhất của Tiên giới, được xưng là Vu Thiên Tôn. Trong toàn bộ Tiên giới, những cường giả ở cảnh giới Thiên Tôn tuy ít, nhưng không chỉ có ba người, ba người mà ta nói đến là những tồn tại đỉnh cao, được gọi là Thiên Tôn, Vu Thiên Tôn là một danh hiệu tôn kính, họ Vu danh Thiên Tôn."

"Ba đại Thiên Ton đều có Tiên vực Thiên Tôn tại Cửu Trọng Thiên của Tiên giới, được coi là thế lực siêu nhiên. Huynh đệ, người mà huynh đã giết ngày hôm đó là Vu Nhất Phổ và Tiên Vương Trịnh Đại Sơn, theo những tin tức ta biết được, rất có khả năng Vu Nhất Phổ chính là một trong những con cháu của Vu Thiên Tôn. Chỉ có điều, có thể hắn không được coi trọng, nhưng không biết vì lý do gì mà đến Tiên Thành Hỗn Loạn khoảng năm ngàn năm rồi, còn lập nên chợ đen Tinh Quang."

"Nghe đồn chợ đen Tinh Quang làm đủ thứ chuyện ác, chuyên lén lút tham gia cướp bóc và buôn bán các sinh linh, nhưng chưa từng gặp chuyện rắc rối, có lẽ là liên quan đến thế lực đứng sau hắn ta. Lần này hắn lại bị huynh giết, cũng khiến lòng người hả hê, nhưng cũng vì vậy mà huynh có thể sẽ gặp phiền phức lớn. Mặc dù Vu Nhất Phổ không được Vu Thiên Tôn coi trọng, nhưng hắn ta vẫn là con của Thiên Tôn, bây giờ lại bị huynh giết, e rằng Thiên Tôn sẽ không bỏ qua, để giữ thể diện cũng sẽ tìm huynh gây phiền phức, cho nên huynh phải chuẩn bị tâm lý ... "

Đông Phương Thiết Nhân nghiêm túc nói cho Dương Bách Xuyên nghe về thân phận của Trịnh Đại Sơn và Vu Nhất Phổ.

Mặc dù Dương Bách Xuyên nghe lời hắn nói có phần không chắc chắn, nhưng lời này từ miệng Đông Phương Thiết Nhân nói đúng là có thể tin được.

Nếu đúng như Đông Phương Thiết Nhân nói, hắn thực sự có chút lo lắng.

Cảnh giới Tiên Tôn ư, hơn nữa còn là tồn tại đỉnh cao trong các Tiên Tôn, thế lực của Vu Thiên Tôn không phải là người mà hiện tại hắn có thể tưởng tượng.

Nói không lo lắng là nói dối.

Đang lúc Dương Bách Xuyên rơi vào trầm ngâm, Đông Phương Thiết Nhân lại mở miệng nói: "Nhưng huynh đệ à, huynh cũng đừng lo lắng quá, Vu Thiên Tôn là một trong ba người đứng đầu Tiên giới, sẽ không tự mình ra tay đối phó với một tiểu tu sĩ như huynh đâu. Theo lời lão gia tử nhà ta nói, cùng lắm lão ta sẽ phái một người có cấp bậc Tiên Vương đến đây, Tiên Đế vào Tiên Vực Hỗn Loạn cũng phải kiêng dè, có Tiên Đế đặt chân vào Tiên Vực Hỗn Loạn, các thế lực bản địa không thể không quản."

"Mặc dù Tiên Vực Hỗn Loạn rất loạn nhưng lại không phải loạn thật sự, chẳng qua là các thế lực bản địa khiêm tốn mà thôi, nhìn có vẻ hỗn loạn nhưng thực ra trong hỗn loạn lại có trật tự, sẽ không để cho người có cấp bậc Tiên Đế làm xằng bậy. Đừng nói đâu xa, chỉ nói Tiên Thành Hỗn Loạn, nếu có kẻ ngoại lai cấp bậc Tiên Đế bước vào, bốn đại gia tộc chúng ta cũng sẽ không ngồi yên."

"Đối tượng hỗn loạn là những tu sĩ dưới cấp bậc Tiên Đế, nhưng đối với những người từ Tien Đe trở len thì Tiên Vực Hỗn Loạn không phải là nơi bọn họ có thể tùy ý quậy phá. Trong Tiên Vực Hỗn Loạn bao la có tồn tại không ít sinh linh cổ xưa, huynh cũng đừng lo lắng quá, còn về nữ tử Hắc Liên xuất hiện bên cạnh huynh hôm đó, theo lời gia gia của ta nói, đó là một cường giả thực sự. Vu Thiên Tôn e rằng còn chưa đến mức không biết xấu hổ mà phái một người có cấp bậc Tiên Đế đến tìm huynh gây phiền phức trước, lão ta cũng phải cân nhắc đến nữ tử Hắc Liên kia."

Lúc Đông Phương Thiết Nhân nhắc đến Hắc Liên, trong lòng Dương Bách Xuyên cảm thấy mất mát. Hắn thực sự tin tưởng lời cảnh cáo của Hắc Liên trước khi rời đi, điều đó giúp hắn an tâm hơn nhiều, hắn cũng biết Hắc Liên là một cường giả, nhưng cuối cùng nàng ấy đã rời đi, cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại.

Đối với những phân tích về mọi mặt của Đông Phương Thiết Nhân, Dương Bách Xuyên cũng hiểu, nhưng nghĩ nhiều cũng vô ích, hắn không mong đợi dựa vào ai khác, cuối cùng thực lực của bản thân mới là quan trọng nhất.

Tiên Vương sao?

Cũng không phải không thể chiến thắng.

Hoặc có thể nói là không phải không có khả năng đánh một trận, ít nhất nếu đánh không lại thì hắn có tự tin chạy thoát.

Đối với Đông Phương Thiết Nhân, Dương Bách Xuyên rất cảm kích, con người này tuy có hơi quá tự nhiên nhưng không tệ.

Dương Bách Xuyên tạm thời từ chối khéo chuyện này, hắn còn có việc khác cần làm.

Ví dụ như phái Quỷ Tiên đi tìm Mông Điềm.

Sau khi Đông Phương Thiết Nhân rời đi, chỉ còn lại người của mình, Dương Bách Xuyên vung tay để xuất hiện một trăm Quỷ Tiên.

Hắn không dám phái đi nhiều, chỉ phái một trăm Quỷ Tiên đi tìm Mông Điềm, giữa bọn chúng có phương thức liên lạc với nhau, càng có thể ẩn thân giấu mình, ngược lại khá thuận tiện. Nếu số lượng quá nhiều cũng không tốt, Quỷ Tiên là thể năng lượng thuần túy, nếu bị người ta theo dõi thì rất có khả năng bị bắt làm lò luyện.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4553: Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ


Phái một trăm Quỷ Tiên đi là đủ rồi.

Sau khi ra lệnh, một trăm Quỷ Tiên lần lượt biến mất trong tiểu viện.

Dương Bách Xuyên lật tay lấy ra ba viên Tiên đan Kim Nguyên Đại La, sau đó nhìn Cảnh Xán và nói: "Cảnh Xán, đây là ba viên Tiên Đan, nếu không có gì cản trở thì có thể giúp nàng đột phá đến cảnh giới Hỗn Nguyên Đạo Tiên, cầm lấy đi bể quan tu luyện đi."

Cảnh Xán vui mừng, từ lâu nàng ta đã nghe chim Thần Ma nói Dương Bách Xuyên có một loại Tiên Đan gọi là Kim Nguyên Đại La có thể nâng cao tu vi, lúc này thấy Dương Bách Xuyên đưa ra, nàng ta vui vẻ nhận lấy, nhẹ giọng cảm tạ rồi đi bế quan tu luyện. Hiện tại nàng ta là người có tu vi thấp nhất trong nhóm, nàng ta luôn cảm thấy mình đang ngáng chân mọi người, bây giờ có Tiên Đan trong tay nên cũng không từ chối.

Còn về Lạc Dương và Tuyết Hương.

Lạc Dương đã là Tiên Vương sơ kỳ, Tuyết Hương cũng đã bước vào Tiên Quân cảnh, Tiên đan Kim Nguyên Đại La không còn tác dụng với hai người họ nữa, nên bọn họ cũng không nói gì.

Tuy nhiên, trong tay han vừa luyện chế được ba viên đan Kim Nguyên Hỗn Nguyên, đến lúc đó có thể dùng, nhưng trong cơ thể Lạc Dương có ý thức Ma Thần, Dương Bách Xuyên không dám dễ dàng đưa Tiên Đan cho nàng ta, còn Tuyết Hương thì vừa bước vào Tiên Quân cảnh, lúc này dùng đan Kim Nguyên Hỗn Nguyên cũng không phải là chuyện tốt, hắn nghĩ nên để thêm một thời gian ngắn nữa mới cho các nàng.

Bế quan khoảng hơn năm năm, thời gian không dài cũng không ngắn.

Dương Bách Xuyên nghĩ muốn ra ngoài đi dạo một chút, hắn cũng cần một cơ hội để đột phá Tiên Quân cảnh.

Hắn bèn hỏi Tuyết Hương và Lạc Dương: "Ta muốn ra ngoài đi dạo, các ngươi muốn ở nhà tu luyện hay đi cùng ta?"

"Cùng đi đi."

Hai người nói đồng thanh.

"Vậy thì cùng đi, luôn bế quan tu luyện cũng không phải là chuyện tốt, ra ngoài đi dạo nhiều một chút còn có thể có ích cho tâm cảnh." Dương Bách Xuyên mỉm cười, dặn dò Tiểu Lục Tử ở lại trông nhà, sau đó triệu hồi một trăm Quỷ Tiên vừa xuất hiện bảo Tiểu Lục Tử dẫn theo để bảo vệ Cảnh Xán, còn hắn thì dẫn theo Tuyết Hương và Lạc Dương ra ngoài.

Hiện tại hắn có rất nhiều việc cần làm, không thể cứ ở lại tiểu viện Đệ Nhất bế quan tu luyện mãi được.

Đối với thế lực của Vu Thiên Tôn mà Đông Phương Thiết Nhân nói, hắn nói không lo lắng là nói dối, không biết một ngày nào đó sẽ có người đến gây phiền phức cho hắn.

Lúc này là đột phá đến cảnh giới Tiên Quân rồi nói sau, để vượt qua giai đoạn bình cảnh của Hỗn Nguyên Đạo Tiên đại viên mãn, không chỉ dựa vào hấp thu năng lượng là có thể đột phá, mà cảm ngộ về đại đạo rất quan trọng.

Nếu không, một bình cảnh có thể không biết bị mắc kẹt bao lâu.

Đôi khi những gì trong lòng nghĩ đến chính là tu đạo, đây là cảm giác của Dương Bách Xuyên.

Sau khi ra khỏi căn nhà Đệ Nhất, Dương Bách Xuyên cũng không định hướng cụ thể, hắn dẫn theo hai đại mỹ nhân là Lạc Dương và Tuyết Hương đi hai bên trái phải, trên đường thu hút không ít ánh mắt.

Tất nhiên không có ai dám trêu ghẹo hai đại mỹ nhân này, vì trận chiến tại chợ đen ngày đó, Dương mỗ đã nổi danh khắp Tiên Thành Hỗn Loạn, có không ít người đều nhận ra hắn.

Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ.

Luôn có những kẻ không tin vào vận xui.

Dương Bách Xuyên dẫn hai nữ đi dạo lung tung mà không có điểm đến, đi thẳng về phía tây rồi đi ra khỏi Tiên Thành Hỗn Loạn từ cửa tây lúc nào không hay

Sau khi ra khỏi thành mười dặm thì lại bị người khác chặn đường.

Một thanh niên rõ ràng là loại công tử bột, lại dẫn theo một đám tay chân chặn trước mặt Dương Bách Xuyên.

Chỉ nghe đối phương cười ha ha rồi nói: "Ta là Tây Môn Thanh của gia tộc Tây Môn ở Tiên Thành Hỗn Loạn, có một vị quý khách muốn gặp ngươi, dẫn theo hai tiểu mỹ nhân bên cạnh ngươi đi theo ta một chuyến."

Tây Môn Thanh?

Dương Bách Xuyên rất ngạc nhiên vì cái tên này, nhưng nhìn qua rất rõ ràng, người này chặn đường mình, hiển nhiên không phải ngẫu nhiên, cũng không có thiện ý gì, hắn lập tức nhíu mày: "Ta không hứng thú, cũng không có thời gian, tránh ra."

Đúng lúc này, Lạc Dương truyền âm nói: "Tiểu sư thúc, người này có cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ."
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4554: Đối với hắn


Lời nói của Lạc Dương nằm trong dự đoán của Dương Bách Xuyên, những người mà hiện tại hắn không thể nhìn thấu đều vượt qua cảnh giới Tiên Quân, người này là Tiên vương sơ kỳ thì cũng không có gì lạ.

Đối với hắn, Tiên vương thì sao? Chẳng lẽ bây giờ hắn còn sợ à?

Ben cạnh han có một Tiên Vưong cảnh là Lạc Dương, một cấp bac Tiên Quân là Tuyết Hương, còn bản thân hắn, tuy chỉ là Hỗn Nguyên Đạo Tiên nhưng đã đạt đến cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong, thực lực thật sự có thể phát huy ra cỡ nào thì bản thân Dương Bách Xuyên cũng không rõ, bởi vì hắn đã từng dùng hết thủ đoạn và đã g**t ch*t được Tiên Quân, huống hồ bây giờ tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới Hỗn Nguyên Đạo Tiên đại viên mãn?

Điều khiến han tức gian nhat la ten Tay Mon Thanh nay lại dam ngang nhiên nhìn Tuyết Hương và Lạc Dương với ánh mắt d*m đ*ng mà không chút kiêng nể gì, rõ ràng không xem hắn ra gì, không muốn gây sự không có nghĩa là hắn sợ phiền phức.

"Tiểu tử, thiếu gia ta là tam thiếu gia của gia tộc Tây Môn, là một trong bốn đại gia tộc của Tiên Thành Hỗn Loạn, nói chuyện với ngươi là đã xem trọng ngươi lắm rồi, đừng có không biết điều. Nghe nói năm năm trước ngươi đã giết một Tiên Vương nên tự cho mình là vô địch sao? Hơn nữa Tiên Vương đó cũng không phải do ngươi giết, mà là do nữ tử kia giết, cho dù như vậy thì có gì đáng nói? Nữ tử đó đã không còn ở đây rồi, ở Tiên Thành Hỗn Loạn này, ai mà không nể mặt tam thiếu gia nhà ta chứ? Tốt nhất là ngoan ngoãn đi theo bọn ta, đừng có mà không biết điều."

Người đang nói chuyện lúc này là một trong những tên tay chân của Tây Môn Thanh, trong số đó có sau người có tu vi Tiên Quân sơ kỳ.

Cũng xem như tự báo danh.

Gia tộc Tây Môn lại là một cấp bậc Tiên Nhị Đại giống như Đông Phương Thiết Nhân.

Nhưng trong mắt Dương Bách Xuyên, Tây Môn Thanh này kém xa Đông Phương Thiết Nhân vạn dặm.

Lúc này, hắn nhìn chằm chẳm vào Tây Môn Thanh và sáu tên tay chân của gã ta, ánh mắt nheo lại, sau đó chậm rãi nói: "Lạc Dương, đánh gãy chân chó của hắn đi.'

"Dạ, tiểu sư thúc."

"Vút~"

Lạc Dương lập tức lên tiếng trả lời, vừa dứt lời thì vút một cái, nàng ta đã biến mất tại chỗ.

"Rắc rắc~"

"A~"

Một tiếng xương gay và tiếng kêu tham thiết vang lên.

Giây tiếp theo, Lạc Dương đã trở về bên cạnh Dương Bách Xuyên, mặt không biến sắc.

Tên tay chân của Tây Môn Thanh vừa rồi buông lời nhục mạ Dương Bách Xuyên đã bị Lạc Dương đánh gãy cả hai chân, đang nam trên đất kêu la thảm hiết

"To gan~"

Một lúc sau, Tây Môn Thanh mới phản ứng kịp, gã ta trừng mắt nhìn Dương Bách Xuyên và gào lên giận dữ.

"Ta không có gì lớn, chỉ có gan lớn thôi. Ta nói lần cuối cùng, chó ngoan không cản đường, mẹ nó, đừng có chọc ta, nếu không, cho dù là Tây Môn gia hay Đông Môn gia, ta cũng giết hết không chớp mắt. Tiên vương thì ghê gớm lắm sao?" Dương Bách Xuyên lạnh lùng nói, giọng đầy đe dọa.

Kể từ khi Hắc Liên roi đi, chim Thần Ma thì ng say, cộng thêm sau trận chiến với cốt yêu Hoa Nương, hắn đã hiểu ra một đạo lý: đối xử với kẻ thù thì phải tàn nhẫn hơn, đừng để trong lòng chịu đựng bất kỳ ức chế nào, nếu có kẻ đến gây phiền phức thì cứ diệt trừ phiền phức đó.

Đoi mat với Tay Mon Thanh, hien tại han đa co đủ thuc luc để nói những lời này, bởi vì Lạc Dương cũng là Tiên Vương, còn là một Tiên Vương không tầm thường.

Mọi thứ cứ dựa vào thực lực mà nói thôi.

Huống hồ cũng không phải là hắn gây sự trước.

Tây Môn Thanh bị lời nói của Dương Bách Xuyên làm tức đến mức suýt nữa nghẹn chết, từ nhỏ đến lớn Tây Môn Thanh gã chưa từng chịu uất ức như vậy. Gã ta cũng đã điều tra về xuất thân của tiểu tử này, chỉ là một người từ ngoài đến, ở Tiên Thành Hỗn Loạn còn chưa đến mười năm, năm năm trước thì có đánh một trận ở chợ đen, quả thật đã nổi danh khắp Tiên Thành Hỗn Loạn. Nhưng hôm đó người giết Tiên Vương Trịnh Đại Sơn và Tiên Quân Vu Nhất Phổ không phải là Dương Bách Xuyên hắn, mà là một nữ tử đột nhiên xuất hiện, hơn nữa, dù nữ tử đó có mạnh mẽ đến đâu thì cũng đã rời đi rồi.

Ngoài ra hắn cũng chẳng có bối cảnh gì lớn, mà cho dù có bối cảnh thì sao chứ?

Mẹ nó, đây là Tiên Thành Hỗn Loạn, hơn nữa là ở thành Tây của Tiên Thành Hỗn Loạn, là địa bàn của gia tộc Tây Môn gã, dù có bối cảnh cũng chẳng có gì đáng sợ!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4555: Một pháp quyết


Tiểu tử Dương Bách Xuyên đã g**t ch*t Trịnh Đại Sơn và Vu Nhất Phổ thì đưong nhiên không phải là Tiên nhân bình thường. Vu Nhất Phổ là con trai thứ mười một của một trong ba đại Thiên Tôn của Tiên Giới là Vu Thiên Tôn, dù Vu Nhất Phổ là kẻ bên lề trong gia tộc nhưng vẫn là con trai của Thiên Tôn. Hôm nay, Tây Môn gia bọn họ tiếp đón một vị khách quý từ Tiên vực Vu Tôn đến, là một Tiên Vương cường đại do mẫu thân của Vu Nhất Phổ phái đến. Mặc dù là ngươi do mẫu thân của Vu Nhất Phổ phái đến, nhưng trên một phương diện nào đó, người này đại diện cho Vu Thiên Tôn.

Gia tộc Tây Môn bọn họ có một vị tiền bối từng thân thiết với Vu Thiên Tôn, lần này Tiên vực Vu Tôn lại phái người đến thì đương nhiên là tìm đến gia tộc Tây Môn để tìm hiểu tình hình. Đối với gia tộc Tây Môn, nếu có thể xây dựng mối quan hệ với Tiên vực Vu Tôn là chuyện cầu cũng không được, cho nên lần này việc tìm đến Dương Bách Xuyên là do gã ta chủ động xin đi giết giặc nên mới đến đây.

Theo ý gã ta thì cứ thẳng tay g**t ch*t Dương Bách Xuyên luôn cho xong việc, sau đó mang đầu Dương Bách Xuyên đi giao vị khách quý kia để hắn trở về báo cáo kết quả công việc cho mẫu thân của Vu Nhất Phổ là xong rồi. Nhưng theo ý của vị Tiên Vương kia thì vẫn muốn gặp mặt Dương Bách Xuyên, bây giờ nghĩ lại, có lẽ liên quan đến nữ tử tự xưng là Hắc Liên hôm đó.

Trận chiến ở chợ đen năm năm trước, tuy là Tây Môn Thanh gã không có mặt tại hiện trường, nhưng người của Tây Môn gia muốn biết chi tiết cũng không khó.

Cho nên hôm nay gã ta đến bắt Dương Bách Xuyên đi gặp vị khách quý Tiên Vương đến từ Tiên vực Vu Tôn trước, vả lại, vị Tiên Vương đó cũng là huynh trưởng của Trịnh Đại Sơn, là một cường giả Tiên Vương hậu kỳ.

Ban đầu, gã ta nghĩ chỉ cần nói ra tên của gia tộc Tây Môn thì tiểu tử Dương Bách Xuyên này sẽ ngoan ngoãn đi theo gã ta, ai ngờ tiểu tử này lại không biết điều, không chỉ uy h**p ngược lại gã ta mà còn giết người của gã ta.

Càng không ngờ nữ tử bên cạnh Dương Bách Xuyên cũng là một Tiên Vương, cùng cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ với gã ta.

Đến lúc này, Tây Môn Thanh mới cảm thấy tình hình có chút khó giải quyết, nhưng hôm nay gã ta nhất định phải mang được Dương Bách Xuyên này về giao cho vị khách quý Tiên Vương kia, nếu không gã ta sẽ bị người trong gia tộc cười nhạo.

Nhưng gã ta đã nói khoác là sẽ chắc chắn bắt được Dương Bách Xuyên rồi, nếu không làm được sẽ trở thành trò cười, thậm chí vị Tiên vương kia đã hứa với gã ta, sau khi xong việc sẽ dẫn gã ta vào Tiên vực Vu Tôn tu luyện. Tiên vực Vu Tôn là Tiên vực đứng đầu trong toàn bộ Tiên Giới, mạnh mẽ siêu phàm, có vô số cường giả, hơn nữa còn có nhiều thần thông bí pháp để học tập, ai mà không muốn vào Tiên vực Vu Tôn chứ?

Nghĩ đến đây, mắt Tây Môn Thanh nheo lại, trong tay xuất hiện một món Tiên khí thượng phẩm tiên khí tên là Huyết Hồn Lư, cái này chính là một trong những bảo vật trấn tộc của Tây Môn gia, nếu không phải là cháu trai bảo bối của lão gia tử trong nhà thì món tiên khí này sẽ không đến được tay gã ta, hiếm khi được sử dụng, nhưng bây giờ không thể không mang ra.

Bởi vì bên cạnh Dương Bách Xuyên có một Tiên Vương.

Về phần Dương Bách Xuyên và một nữ tử khác, gã ta thật sự không để vào mắt, chẳng qua là một Hỗn Nguyên đại viên mãn và một yêu tu Tiên Quân sơ kỳ mà thôi. Bên cạnh gã ta còn có năm đại Tiên Quân, hai người có tu vi Tiên Quân đại viên mãn, ba người còn lại là tu vi Tiên Quân hậu kỳ, như vậy đủ để đối phó với bọn họ rồi.

"Bắt lấy hắn cho bổn thiếu~"

Tây Môn Thanh gào lên ra lệnh, đồng thời gã ta cũng xuất chiêu, mục tiêu là Lạc Dương.

Năm Tiên Quân còn lại thì xông về phía Dương Bách Xuyên và Tuyết Hương.

"Lạc Dương, có chắc chắn giết được gã không?" Dương Bách Xuyên nheo mắt

hỏi.

Lạc Duong hiểu y Duong Bach Xuyen là bảo nang ta đối phó với Tây Môn Thanh, nàng ta bèn khe nói: "Tiểu sư thuc yên tâm."

Vừa dứt lời, Lạc Dương lách mình lao thẳng về phía Tây Môn Thanh.

Lúc này, Tuyết Hương định ra tay đối phó với năm đại Tiên Quân, nhưng đã bị Dương Bách Xuyên ngăn lại: "Tuyết Hương, đợi chút, năm người này để ta đối phó."

Tuyết Hương hơi ngạc nhiên, nhìn Dương Bách Xuyên một lát, nàng ấy thấy hắn không phải đang nói đùa mà rất nghiêm túc. Trong mắt nàng ấy, dù tu vi của Dương Bách Xuyên có tăng lên, nhưng vẫn chỉ là Hỗn Nguyên Đạo Tiên, đối phó với năm đại Tiên Quân không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng nàng ấy cũng biết Dương Bách Xuyên không phải là người bồng bột, cũng không làm mất mặt hắn, chỉ nói: "Cẩn thận~"

Trong lòng nàng ấy thì nghĩ là mình sẽ sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Dương Bách Xuyên gật đầu, vô cùng tự tin. Hôm đó tại chợ đen hắn đã giết được Tiên Quân, bây giờ tu vi đã đạt đến Hỗn Nguyên Đạo Tiên đại viên mãn, lại tu luyện thêm Đạo Kiếm do Hắc Liên truyền thụ, bây giờ hắn rất có tự tin đối phó với năm đại Tiên Quân, hắn cũng muốn thử ngự kiếm mới thành của mình.

Chỉ trong chớp mắt, năm đại Tiên Quân đã tiếp cận trong vòng mười mét, trong lòng Dương Bách Xuyên khẽ động, kiếm Đồ Long trong tay vụt ra, từ trong cơ thể bay ra và lơ lửng giữa không trung. Dương Bách Xuyên cất tiếng: "Ngự Kiếm Đoạn Thủy, chém~"

Vừa dứt lời, một pháp quyết từ tay hắn xuất ra, một ngón tay chỉ về phía trước.

Tâm niệm điều khiển, kiếm Đồ Long chém ra, tốc độ vụt ra nhanh như tia chớp, kiếm Đồ Long hóa thành một đạo ngân quang và biến mất trong chớp mắt.

Ngự kiếm trong phạm vi trăm mét, đây đều là phạm vi mà kiếm khí của kiếm Đồ Long có thể bao phủ được.

Một pháp quyết, một chữ "chém" được thốt ra.

Giây tiếp theo, những tiếng kêu thảm thiết vang lên: "A a a a a~"

Kiếm Đồ Long quay về, lơ lửng trước mặt hắn, phát ra một tiếng kiếm ngân, trên thân kiếm còn có vết máu nhưng lập tức đã bị ngân quang hấp thu.

Kiếm Đồ Long rõ ràng rất thích máu người, lúc này tiếng kiếm ngân như đang vui mừng.

Ngự một kiếm mà chém chế năm Tiên Quân.

Kiếm Đồ Long uống máu, mạnh mẽ vượt ngoài tưởng tượng của hắn, có lẽ đây chính là Đạo Kiếm do Hắc Liên truyền thụ, quá mức b**n th**.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4556: Đúng là quá mạnh mẽ


Hắn đã tu luyện đạo ngự kiếm mà Hắc Liên truyền dạy trong không gian bình Càn Khôn, nhưng trước giờ hắn chưa từng thi triển, bây giờ xem ra ngự kiếm có thể g**t ch*t Tiên Quân như chặt cải trắng.

Đúng là quá mạnh mẽ.

Lúc này, đối diện với Tiên Vương, Dương Bách Xuyên vẫn tự tin có thể đánh một trận, có lẽ không cần phải bỏ chạy nữa.

Quả nhiên, khi Nguyên Thần không còn bị ảnh hưởng bởi Hắc Liên, tài năng thiên phú của hắn bắt đầu bộc lộ rõ ràng.

Bản thân vốn có căn cơ vững chắc hơn nhiều so với người khác, bây giờ việc chiến đấu vượt cấp cũng quá bình thường.

Điều này mới đúng với căn cơ thập toàn thập mỹ của hắn.

Có được đạo ngự kiếm, han có thể vô địch trong cùng cảnh giới, thậm chí đối mặt với Tiên Quân cũng có thể giết ngay lập tức.

Còn gì thú vị hơn điều này chứ?

Không hề có~

Ha ha~

Ngay sau đó, Dương Bách Xuyên quay đầu nhìn về phía bên kia, nhưng lại có chút ngạc nhiên.

Hắn thấy rằng Lạc Dương vẫn chưa hạ gục được Tây Môn Thanh, không chỉ không bắt được mà thậm chí còn bị Tây Môn Thanh áp đảo, trông rất bị động.

Lẽ ra với thực lực của Lạc Dương thì việc hạ gục Tây Môn Thanh không phải là vấn đề, nhưng hiện tại xem ra không như hắn tưởng tượng.

Dương Bách Xuyên không vội ra tay mà đứng quan sát một hồi, phát hiện ra món tiên khí Huyet Hồ Lô trong tay Tay Mon Thanh thực sự có van đề lớn. Lạc Dương bị áp đảo khi chiến đấu với Tây Môn Thanh chủ yếu là do món tiên khí Huyết Hồ Lô này trong tay Tây Môn Thanh.

Trong mắt Dương Bách Xuyên, hắn thấy rõ mỗi khi Lạc Dương dồn ép Tây Môn Thanh bằng pháp lực, tiên khí Huyết Hồ Lô trong tay Tây Môn Thanh lại bộc phát ra huyết quang và phản phệ lại Lạc Dương, mà Lạc Dương dường như không nhìn lại đụng vào huyết quang từ Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh khiến nàng ta phải tránh né ngay lập tức.

Thậm chí, mỗi một lần Lạc Dương tấn công, thế mà lại bị huyết quang bao phủ và hóa giải được.

Tiên khí Huyết Hồ Lô tà môn.

Điều này khiến Dương Bách Xuyên nhớ lại một số ghi chép về thuộc tính của tiên khí, có những tiên khí có thuộc tính tự nhiên rất mạnh mẽ, tiên khí bậc này là những tiên khí thượng thừa, những người cùng cấp bậc đụng phải thì chắc chắn sẽ chịu thiệt.

Sau khi quan sát một lúc, Dương Bách Xuyên không còn hứng thú nữa, thế nhưng hắn muốn thử xem, liệu Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh có thể chống lại kiếm khí của kiếm Đồ Long trong tay hắn không.

Thủ đoạn này không phải một kẻ Hỗn Nguyên Đạo Tiên có thể làm được, ngay cả Tiên Vương như gã ta cũng không thể làm được.

Điều này khiến Tây Môn Thanh nhớ lại những lời đồn về tiểu tử Dương Bách Xuyên năm năm trước tại chợ đen, nghe nói có một nữ tử áo đen ngự kiếm g**t ch*t Tiên Vương Trịnh Đại Sơn, khí thế như cầu vồng, uy lực vô song.

Rõ ràng đây là một đạo ngự kiếm thượng thừa, thủ đoạn ngự kiếm của Dương Bách Xuyên chắc chắn do nữ tử áo đen kia truyền dạy.

Thật đáng sợ !!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4557: Tâm niệm thành kiếm


Lúc này, trong lòng Tây Môn Thanh cảm thấy sợ hãi.

Gã ta cũng đột nhiên hiểu ra, tại sao vị khách quý Tiên Vương tới nhà mình kia lại nói khoan hẳng g**t ch*t Dương Bách Xuyên mà bảo gã ta đưa Dương Bách Xuyên về gặp mặt hắn ta. Khả năng là có hai nguyên nhân, một là mối lo về nữ tử áo đen kia, một là muốn lấy được đạo ngự kiếm từ tay Dương Bách Xuyên?

Bất kể là nguyên nhân gì, giờ khắc này Tây Môn Thanh đã biết sợ, sau khi thấy Dương Bách Xuyên g**t ch*t năm đại Tiên Quân, gã ta lập tức quyết định bóp nát bùa truyền tin của gia tộc. Hôm nay gã ta cảm thấy không thể ngăn cản được Dương Bách Xuyên rồi, nên truyền tin về để cầu viện binh, cũng như để vị khách quý Tiên Vương của gia tộc tự đến giải quyết!

Mà giờ khắc này, gã ta cảm nhận được Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng ra tay ngự kiếm tấn công gã ta.

Tây Môn Thanh không tự chủ được mà trán đổ mồ hôi lạnh, gã ta không biết liệu có thể chống lại ngự kiếm của Dương Bách Xuyên hay không?

Gã ta đột nhiên thúc giục Huyết Hồ Lô trong tay, bộc phát ra lượng lớn sương mù máu bao phủ toàn thân, miệng hồ lô hướng về phía kiếm của Dương Bách Xuyên đang bay tới. Dù sao gã ta cũng là Tiên Vương cảnh, cấp độ cảnh giới vẫn cao hơn Tiên Quân một cấp bậc, tuy là kiếm của Dương Bách Xuyên nhanh như chớp nhưng vẫn bị gã ta bắt kịp.

"Ầm ầm~"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên!

Ánh mắt Dương Bách Xuyên hơi nheo lại, hắn nhìn thấy rõ ràng, Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh phun ra lượng lớn sương mù máu và chặn thanh kiếm của hắn.

Điều này khiến Dương Bách Xuyên thực sự ngạc nhiên, chẳng lẽ Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh còn cao cấp hơn kiếm Đồ Long của mình?

Suy nghĩ kỹ điều này cũng không có khả năng lắm~

Nhưng ngay sau đó, hắn đã hiểu ra điều mấu chốt.

Không phải tiên khí Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh cao cấp hơn kiếm Đồ Long của mình, mà là giữa bọn họ có sự chênh lệch về tu vi và cảnh giới.

Mặc dù tiên khí có mạnh đến đâu nhưng nó cũng cần có chủ nhân có tu vi và thực lực đủ mạnh mới có thể phát huy ra hết uy lực. Về thuộc tính của đồ vật, bản thân Dương Bách Xuyên đã từng trải nghiệm khi sử dụng thanh kiếm Đồ Long, dù biết kiem Đồ Long có uy lực mạnh me, nhưng nếu thực lực tu vi bản thân không đủ thì vẫn không thể phát huy hết sức mạnh của nó.

Mặc dù Tây Môn Thanh có thể chặn được kiếm Đồ Long của mình là bởi vì trong tay gã ta có tiên khí Huyết Hồ Lô có thể phát huy hết sức mạnh trong đó.

Trong tình huống này, có thể chặn được kiếm của hắn là điều bình thường.

Hơn nữa, xung quanh Tây Môn Thanh có sự hội tụ của lực lượng thiên địa gần như thực thể hóa, đây chính là sức mạnh của Tiên Vương, chỉ cần nhấc tay là có thể điều động lực lượng thiên địa từ bốn phương tám hướng, hóa thành thực thể để tăng cường sức mạnh, vũ khí đang sử dụng và khả năng chiến đấu của bản thân, việc điều động được lực lượng thiên địa rất kh*ng b*.

Hơn nữa, còn có thiên địa đại thế tồn tại, những thủ đoạn như thế này không phải là thứ mà hắn có thể thể hiện ra, đây là những thủ đoạn riêng của các tu sĩ cao cấp.

Trên người Lạc Dương cũng có khí thế và sức mạnh cỡ này, nhưng trong tay Lạc Dương không có tiên khí thượng thừa như Huyết Hồ Lô của Tây Môn Thanh, vì vậy Lạc Dương mới bị Tây Môn Thanh áp đảo.

Dương Bách Xuyên có thể tấn công Tây Môn Thanh, làm tâm trạng gã ta hỗn loạn, hoàn toàn là nhờ vào đạo ngự kiếm thượng thừa. Cũng giống như thần thông, uy lực mạnh me cung với uy lực của bản thân kiếm Đồ Long, hắn có thể g**t ch*t Tiên Quân cảnh dù chỉ là một Hỗn Nguyên Đạo Tiên đại viên mãn, bây giờ hắn thậm chí còn có thể đối chiến với cường giả cấp bậc Tiên Vương.

Tất nhiên, lợi thế lớn nhất của hắn là có thể ngự kiếm từ xa, giảm thiểu rủi ro và có thể tùy ý ngự kiếm để giết địch.

Lạc Dương cũng tu luyện kiếm đạo, có thể khống chế phi kiếm, nhưng sáu thanh phi kiếm của nàng ta đã bị phá hủy lần trước rồi, bây giờ nàng ta lại chiến đấu với Tây Môn Thanh là người cùng cảnh giới, trong tay Tây Môn Thanh lại cầm Huyết Hồ Lô nên nàng ta bị áp chế cũng không có gì lạ.

Mặc dù Tây Môn Thanh đã chặn được ngự kiếm tấn công của Dương Bách Xuyên, nhưng hắn vẫn chiếm phần thắng rất lớn. Sau khi lấy lại tinh thần, trong lòng Dương Bách Xuyên khẽ động, một thanh kiếm Đồ Long lại bay ra lần nữa, như những tia chớp ập đến, vô cùng linh tính, có thể tấn công Tây Môn Thanh từ nhiều góc độ và nhiều phương hướng khác nhau, tạo ra sự phân tâm cho gã ta.

Chỉ cần có thể khiến Tây Môn Thanh phân tâm thì mục đích của hắn đã đạt được rồi.

Hắn tạo cơ hội cho Lạc Dương, hắn tin Lạc Dương có thể hạ gục được Tây Môn Thanh.

Hai người phối hợp nhịp nhàng, một người tấn công từ xa, một người cận chiến, khiến cao thủ Tiên Vương sơ kỳ như Tây Môn Thanh cũng phải đau đầu, mặt mày biến sắc.

Dưới sự khống chế của ý niệm, kiếm Đồ Long bạo phát, phát ra tiếng vù vù, lại lao tới tấn công.

“Âm ầm ầm ... "

Chỉ trong một hơi thở, Dương Bách Xuyên đã xuất ra mười kiếm liên tiếp từ nhiều góc độ khác nhau rồi mới dừng lại.

Không thể không dừng lại, cơ thể hắn cũng bắt đầu loạng choạng, tuy là đạo ngự kiếm mà Hắc Liên truyền thụ rất cường đại, nhưng lại tiêu hao thần hồn quá lớn, khiến đầu óc hắn quay cuồng, pháp lực trong cơ thể cũng tiêu hao hơn phân nửa.

Sau khi thu hồi kiếm Đồ Long, Dương Bách Xuyên có chút bực mình, chỉ trong một hơi thở đã xuất ra mười kiếm liên tiếp, thế mà vẫn không thể thương tổn Tây Môn Thanh.

Toàn thân Tây Môn Thanh được bao phủ bởi sương mù máu do Huyết Hồ Lô phát ra, Huyết Hồ Lô trong tay gã ta bạo phát huyết quang, mơ hồ có thể nhìn thấy các minh văn lưu chuyển, rõ ràng đã được thúc động đến cực điểm.

Chỉ thấy Lạc Dương hét lên, hai tay nàng ta vung lên rồi giang rộng ra, sau khi pháp lực hội tụ thì xuất hiện ba ngàn thanh phi kiếm pháp lực, trong quang mang sáng chói, chúng ngưng tụ thành hình, sau đó ba nghìn kiếm lập tức chém xuống Tây Môn Thanh.

Đây là kiếm do ý niệm ngưng tụ, là đạo kiếm cao cấp.

Dương Bách Xuyên nhìn thấy và nhận ra, kiến thức của hắn được mở mang, không ngờ kiếm đạo còn có thể sử dụng như vậy, nghĩ lại thì hắn không thể thi triển được như thế, đây là sự lĩnh ngộ kiếm đạo, cũng không giống với thần thông.

Uy lực cung không nhỏ, trước đó đã thấy Lạc Dương dường như chuẩn bị chiêu này, chuẩn bị rất lâu rồi. Cũng vì thấy vậy, hắn đã không tiếc giá mà một phát ngự kiếm tấn công Tây Môn Thanh mười lần để tạo cơ hội cho Lạc Dương tung đòn sát chiêu cuối cùng, bây giờ xem ra đúng là đại chiêu.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4558: Nhưng vào lúc này


“Ầm ầm ầm ... "

Kiếm khí được ngưng tụ từ pháp lực của ba nghìn ý niệm nổ tung trên người Tây Môn Thanh, trong tiếng nổ vang dội, sương máu b*n r*, cơ thể bị chém đứt.

"A ... Phụt ~"

Tây Môn Thanh kêu thảm thiết phun ra máu, tiên khí hồ lô trong tay lập tức tối màu không còn ánh sáng, hắn bay ngược ra rồi rơi xuống đất.

Dương Bách Xuyên híp mắt, vẫn chưa chết?

Chưa chết thì ta tiễn ngươi một đoạn đường, miệng lẩm bẩm vài tiếng, ngay sau đó kiếm Đồ Long chém thẳng về phía Tây Môn Thanh đang ngã trên mặt đất.

Nhưng vào lúc này, một tiếng gầm dài vang vọng khắp bầu trời.

"Chiếp ~"

“Ầm ~"

Dương Bách Xuyên nhìn thấy một loài chim có toàn thân trắng muốt, giống như một con chim ưng hói đầu, bỗng nhiên mổ tới kiếm Đồ Long của hắn.

Sau một tiếng nổ, kiếm Đồ Long lệch khỏi quỹ đạo.

Tây Môn Thanh tránh được một đòn.

Dương Bách Xuyên rên lên, khóe miệng rỉ máu, kiếm Đồ Long tương liên với thần hồn của hắn, cú mổ này khiến cơ thể hắn bị cắn trả.

Lúc này, hắn nghe thấy Tây Môn Thanh mừng rỡ hô lớn: "Trịnh Tiên Vương, cứu ta ~"

Con phim cầm này chính là tiên cầm của Trịnh Đại Thủy - khách quý tới Vu Tôn, Tây Môn Thanh đương nhiên nhận ra được.

Cuối cùng cũng có người tới, hẳn là đã nhận được truyền tin.

Tinh thần Tây Môn Thanh lập tức tỉnh táo, Trịnh Đại Thủy cũng là huynh đệ với Trịnh Đại Sơn, người bị Dương Bách Xuyên g**t ch*t, nhưng cho dù là thực lực hay địa vị của họ ở tiên vực Vu Tôn đều không giống nhau.

Trịnh Đại Thủy là cường giả cảnh giới Tiên Vương hậu kỳ, chính là tiên vương bên cạnh mẫu thân của Vu Nhất Phổ, lần này nhận lệnh mẫu thân Vu Nhất Phổ tới Tiên Vực Hỗn Loạn, Trịnh Đại Sơn là Tiên Vương sơ kỳ, bị phái đi theo tên nhị tế tổ Vu Nhất Phổ kia.

Lần này, Trịnh Đại Sơn chết, huynh đệ của lão là Trịnh Đại Thủy tới đây cũng là điều hợp lý.

Đương nhiên, đối với Tây Môn bọn họ mà nói, cũng không cần phải khách sáo với một Tiên Vương như vậy, chẳng qua là không chống lại được xuất thân từ tiên vực Vu Tôn của Trịnh Đại Thủy, sau lưng lão ta đại biểu cho cả tiên vực.

Thế nên gia tộc Tây Môn mới xem trọng vị khách quý này.

Người phụ trách tiếp đón là cha của hắn - Tây Môn Thiên Tinh, mặc dù lão gia tử không ra mặt nhưng cũng biểu đạt để gia tộc Tây Môn phối hợp với Trịnh Đại Thủy.

Rõ ràng, Trịnh Đại Thủy thay mặt cho tiên vực Vu Tôn đã có giao dịch gì đó với Tây Môn, mặc dù han không biết rõ nhưng cha hắn Tây Môn Thiên Tinh đã nói cho hắn biết, chỉ cần lần này phối hợp Trịnh Đại Thủy hoàn thành hành động, Tây Môn Thanh hắn sẽ có thể tiến vào tiên vực Vu Tôn, quan hệ giữa gia tộc Tây Môn và tiên vực Vu Tôn sẽ gần thêm một bước.

Ở Tiên Vực Hỗn Loạn, gia tộc Tây Môn nhà hắn cũng xem như gia tộc yếu nhất trong tứ đại gia tộc, có thể bám víu được quan hệ với tiên vực Vu Tôn thì chắc chắn sẽ mang lại lợi ích to lớn.

Nhìn tiên cầm của Trịnh Đại Thủy xuất hiện, Tây Môn Thanh biết Trịnh Đại Thủy và cha hắn Tây Môn Thiên Tinh nhất định cũng tới rồi.

Nguy hiểm thật, tên tiểu tử Dương Bách Xuyên này quả thật là tà môn, một tên Hon Nguyen Dạo Tien đại vien man con con lại co thể thi triển ra thuat ngự kiếm thượng thừa như vậy, mặc dù không làm gì được hắn nhưng cộng thêm nữ nhân bên cạnh kia thì sức chiến đấu lại mạnh hơn rất nhiều.

Kết quả rõ ràng, hắn bị Dương Bách Xuyên liên hợp với nữ tử kia đánh bại, tiên khí Huyết Hồ Lô trong tay tổn hại nặng nề, hăn còn suýt nữa bị Dương Bách Xuyên chém trúng.

Suýt chút nữa đã bị hắn ta chém một kiếm ...

Nghĩ mà sợ, sau khi Tây Môn Thanh được tiên cầm Huyết Linh Ưng của Trịnh Đại Thủy cứu, hắn quát lớn một tiếng, trong lòng vô cùng tức giận, hắn đường đường là tam thiếu gia tộc Tây Môn, Tiên Vương, lại suýt bị một hạng vô danh tiểu tốt chém chết, đến nỗi chật vật như thế này.

Lúc này hắn chỉ muốn băm Dương Bách Xuyên thành trăm mảnh.

...
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4559: Nhưng tóm lại là không mạnh


Lúc này, trong lòng Dương Bách Xuyên cũng căng thẳng, hắn thấy tiên cầm mổ kiếm Đồ Long kia của hắn rất mạnh, nhưng sợ hơn là người xuất hiện ở phía sau.

Hắn biết cao củ gia tộc Tây Môn đã tới.

Sau khi bị tiên cầm mổ, hai người trung niên lặng lẽ xuất hiện.

Một người đứng cạnh Tây Môn Thanh, người kia xuất hiện cách sau lưng hắn không xa, tiên cầm kia đập cánh đáp xuống cạnh ông ta, kích thước bằng với con người.

Khí tức cường đại, tất cả đều là cao thủ.

Lạc Dương nghiêng mình tới cạnh hắn, nàng căng thẳng nói: "Tiểu sư thúc, chúng ta sợ là gặp phải phiền phức lớn rồi, tu vi của hai người kia đều là Tiên Vương, bên cạnh Tây Môn Thanh là Tiên Vương hậu kỳ, hơi thở của người cạnh tiên cầm kia còn mạnh hơn, hình như con tiên cầm đó ngang với Tiên Vương đại viên mãn, tiểu sư thúc, đợi lát nữa ta ngăn cản bọn họ, thúc mang theo Tuyết Hương bỏ chạy, chúng ta không phải đối thủ của họ."

Dương Bách Xuyên nghe Lạc Dương nói vậy thì rất cảm động, hắn cười khổ nói: "Trước sau đều bị bao vây rồi, chạy đi đâu được bây giờ? Nói như thế thì coi như đối phương có bốn cao thủ Tiên Vương, cho dù ngươi có thể ngăn họ để chúng ta chạy thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Tạm thời xem cái đã, ngay từ đầu mấy người kia đã không chạy tới gây phiền phức, chỉ phái một tên ăn hại tới thăm dò, rõ ràng bọn họ đang kiêng dè gì đó, cũng không chắc thật sự dám ra ta ... " Dương Bách Xuyên híp mắt nói.

“Chuyện này ...? " Lạc Dương nghi ngờ, nhưng cũng không nói thêm gì, nàng cảm thấy tiểu sư thúc nói cũng đúng.

Tuyết Hương đi tới cạnh Dương Bách Xuyên, mặc dù không nói gì nhưng vẻ mặt lại rất kiên định.

Trong lúc khó khăn, nàng quyết định sát cánh cùng Dương Bách Xuyên.

Lúc này, Dương Bách Xuyên đang đánh giá hai người đột nhiên xuất hiện, đồng thời đối phương cũng đang đánh giá hắn.

Người đàn ông đứng cạnh Tây Môn Thanh bước lên nhìn chẳm chẳm Dương Bách Xuyên nói: “Tiểu tử, ngươi thật to gan, ở địa bàn Tây Thành mà dám ra tay giết con trai ta ~"

Dương Bách Xuyên hiểu, quả nhiên là người của gia tộc Tây Môn, người này là cha của Tây Môn Thanh.

Hắn cười lạnh nói: "Nói đùa, có người muốn ra tay giết tiểu gia, nếu ta không đánh lại, lẽ nào đợi các ngươi đến giết? Não ngươi có bệnh à?"

"Muốn chết ~"

Tây Môn Thiên Tinh giận tím mặt, ông ta chính là người của gia tộc Tây Môn, cao thủ Tiên Vương hậu kỳ, gia chủ của một trong tứ đại gia tộc ở Tiên Vực Hỗn Loạn, ngày thường đi tới đâu cũng được kính trọng, chưa bao giờ bị một tên tiểu tốt vô danh mắng như vậy.

Ngay sau đó, ông ta vung tay về phía Dương Bách Xuyên.

Mặc dù đứng cách bảy - tám mét, nhưng vẻ mặt của ba người Dương Bách Xuyên đều thay đổi.

Chênh lệch thực lực giữa cao thủ Tiên Vương hậu kỳ và sơ kỳ như trời với đất, khoảng cách tu vi này khó mà nói nên lời.

Sau khi đối phương ra tay không báo trước, Dương Bách Xuyên cảm nhận được sức mạnh của trời đất trong bán kính một nghìn mét được huy động, đồng thời một lực cưỡng chế cực mạnh khóa chặt ba người họ.

Hắn thấy cha của Tây Môn Tinh khi vung tay lên đã bộc phát ra tia sáng chói mắt, sau đó tạo thành một thể năng lượng chừng mười thước, hơn nữa từng đạo pháp tắc bên trong dường như biến thành những con dao găm, giống như một đám ánh chớp đang lượn lờ xung quanh.

Đột nhiên đánh tới ba người bọn họ ...

"Phòng ngự ~"

Dương Bách Xuyên hô lớn.

Thật ra không cần hắn nhắc nhở thì Tuyết Hương và Lạc Dương đã mở ra lớp phòng ngự.

Chỉ là hai bọn họ đều mở phòng ngự cho cả ba người mà không phải cho bản thân mình, dùng toàn bộ pháp lực để bao phủ tất cả.

Trong nháy mắt, hai tầng phòng ngự hình thành.

Trong lòng Dương Bách Xuyên như chảy một dòng nước ấm, hắn biết đòn tấn công của cha Tây Môn Thanh không thể xem thường, Dương Bách Xuyên lắc mình xuất hiện trước mặt Lạc Dương và Tuyết Hương, hắn vung tay gọi U Minh Cốt ra, trong lòng khẽ niệm, heo U Minh to béo bị Dương Bách Xuyên ném ra ngoài.

Sau khi U Minh Cốt hóa thành heo U Minh thì khả năng kháng đòn rất mạnh, lúc này ném nó ra ngoài là thích hợp nhất.

Đương nhiên Dương Bách Xuyên biết rất rõ khả năng của heo U Minh, hắn tin bởi vì lần trước đã thử ở chợ đen, sau khi tu vi tăng lên một cảnh giới lớn, hắn đã không chống đỡ được heo U Minh bắn ngược đòn trở lại.

"Ầm rắc ~"

Lúc này, đòn tấn công đã tới.

Trong tiếng nổ vang, heo U Minh éc lên một tiếng rồi trực tiếp biến mất, hóa thành U Minh Cốt Khí bay ngược a ngoài, Dương Bách Xuyên nhìn thấy U Minh Cốt của mình bị chủ nhân của tiên cầm đưa tay bắt lấy.

Không kịp suy nghĩ nhiều, uy lực của đòn tấn công kia không hề suy giảm đánh lên tầng kết giới thứ nhất.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4560: Tiểu Vân Tử tới Tiên Vực Hỗn Loạn rồi?


“Ầm ầm ~"

"Rầm rầm ... " Liên tiếp ba tiếng, phòng ngự của Lạc Dương, Tuyết Hương và hắn đã bị phá vỡ.

“Phụt ... "

Trong phút chốc, Dương Bách Xuyên cảm giác như cơ thể bị một lưỡi dao đâm vào, từ đầu tới đuôi đều tỏa sáng.

Ba người họ không biết đây là bản lĩnh gia truyền - Hóa Phong Đao của Tây Môn Thiên Tinh, pháp lực ngưng tụ thành đao thành gió.

Lực lượng phòng ngự của ba người lập tức bị công phá, uy lực đòn tấn công hóa thành lưỡi đao chém lên người bọn họ.

Nhưng lại không một ai phát hiện, phía sau đầu Dương Bách Xuyên bị gió lướt qua, một sợi tóc vàng khác biệt hẳn với cái đầu trắng như cước của hắn bị chém đứt, ánh sáng vàng lóe lên rồi tan đi ...

Cùng luc này, sau trong một ngọn nui nao đo ở Tiên Vực Hỗn Loạn, một con khỉ toàn thân đầy lông vàng bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, đôi con ngươi lóe lên những phù văn rực rỡ, hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời rồi gầm lên một tiếng thét dài.

Tiếng thét này vang vọng cả đất trời, yêu muông khắp nơi gầm rú đầy sợ hãi, chúng ba chân bốn cẳng bỏ chạy, rời khỏi ngọn núi này.

"Tiểu Vân Tử tới Tiên Vực Hỗn Loạn rồi? Ai dám bắt nạt hắn? Dám hại tới huynh đệ của Lục Nhũ ta, muốn chết."

Con khỉ toàn thân đầy lông vàng lẩm bẩm, nó dậm chân nhảy vọt vào mây xanh, chớp mắt đã biến mất không thấy, bay về hướng Tiên Vực Hỗn Loạn.

Bên ngoài Tây Thành, bên trong trận chiến, ba người Dương Bách Xuyên lần lượt k** r*n.

Lúc này, Dương Bách Xuyên không kịp thi triển ra phòng ngự của chuông Đông Hoàng, ba người họ bị một sức mạnh vô cùng lớn đánh bay ra ngoài.

May mà lớp phòng ngự cũng không phải vô dụng, nhưng khi đòn tấn công của đối phương rơi trên người bọn họ, lực lượng đã yếu đi một nửa, mặc dù vẫn bị đánh bay ra nhưng vẫn trong phạm vi chịu được.

Ngoài khí huyết trong cơ thể và vết máu ở khóe miệng, không có gì nghiêm trọng cả.

Tới lúc này, Dương Bách Xuyên mới thật sự hiểu được thế nào là uy lực Tiên Vương, sức mạnh của Tiên Vương hậu kỳ!

Hắn biết mình không phải là đối thủ.

Dương Bách Xuyên ho khan rồi đứng dậy, hắn đỡ Lạc Dương và Tuyết Hương lên: "Hai người không sao chứ?"

"Không sao ~"

"Đừng lo."

Cả hai người đáp.

"Tiểu sư thúc, người ... Tóc của người?"

Ngẫm lại vừa rồi, pháp lực cường đại dao động như dao chém lên người, vô cùng sắc bén, máy tóc trắng của hắn bị đứt cũng là điều dễ hiểu, hắn không nghĩ nhiều, nhưng mái tóc dài bị cắt hơn phân nửa, không hiểu sao hắn lại bực tức.

Nhìn Tiên Vương ra tay, trong lòng Dương Bách Xuyên đầy sát ý.

Quả thật tu vi bọn họ chênh lệch khá xa, nhưng thật sự bị ép thì hắn cũng không phải người dễ chọc.

Kinh nghiệm liều mạng vốn đã có, đừng quên hắn còn lực lượng của thần điện Càn Khôn, cùng lắm thì chết chung cả lũ.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4561: Bây giờ là sáu người đang giảng co


Lúc này, hắn thấy ba người Tây Môn Thanh đi tới.

"Haha, tiểu tử ngươi ngông cuồng lắm mà, sao đứng trước mặt cha ta lại không bằng lũ kiến hôi thế này, quỳ xuống dập đầu với bổn thiếu, nói không chừng ta có thể cho ngươi được chết toàn thây."

Tây Môn Thanh đắc chí, hắn cười lớn nói.

Ánh mắt hắn ta đảo đi đảo lại về phía Lạc Dương và Tuyết Hương.

Hắn ta vậy mà nói nhỏ với cha mình: “Cha, đừng giết hai nữ nhân kia, con muốn họ ~"

"Bớt nói nhảm đi, ba người này đương nhiên phải giao cho Trịnh đại nhân xử lý." Tây Môn Thiên Tinh trợn mắt nói.

Lúc này, Dương Bách Xuyên thấy Tiên Vương dẫn theo tiên cầm cũng đi tới.

Người này đã cướp U Minh Khí Cốt của hắn, Dương Bách Xuyên vẫn luôn nhìn chẳm chẳm ông ta.

Bây giờ là sáu người đang giảng co, hoặc nói đúng hơn này ba người Tây Môn Thanh đang đứng từ trên cao nhìn họ.

Hắn nghe cha Tây Môn Tinh trầm giọng nói: "Tiểu tử, lão phu xưng Tây Môn Tinh Thần - gia chủ của một trong tứ đại gia tộc ở Tiên Vực Hỗn Loạn, ta nghe nói ngươi mới tới không lâu đã hủy đi chợ đen Tinh Quang, lá gan không nhỏ, có biết Tiên Vương và Tiên Quân bị ngươi giết hôm đó là ai? Chợ đen Tinh Quang là sản nghiệp của người nào ngươi có biết không?"

L nào trưởng bối nhà ngươi không dạy đạo lý nui cao còn có núi cao hơn sao? Có biết trên đời này nhiều người không thể trêu vào, không thực lực không bản lĩnh thì càng không nên khiêu khích tới người ngươi không thể chọc? Hôm nay là bài học mà lão phu dành cho ngươi, thay trưởng bối dạy dỗ ngươi, chuyện còn lại đương nhiên sẽ có người tìm tới, ngoan ngoãn trả lời cho thành thật, nếu không ngươi có muốn sống cũng không được, chết cũng chẳng xong."

Tây Môn Thiên Tinh xưng tên, cũng là đang uy h**p Dương Bách Xuyên.

Sau đó ông ta xoay người nịnh nọt Tiên Vương đang dẫn theo tiên cầm: "Trịnh đạo hữu, ông xem tiểu tử này nên xử lý thế nào?"

Từ đầu tới cuối, vẻ mat Trịnh Đại Thủy vẫn luôn âm trầm, nghe Tây Môn Thiên Tinh nói vậy, ông ta gật đầu rồi nhìn Dương Bách Xuyên: "Tiểu tử, bản vương Trịnh Đại Thủy, Trịnh Đại Sơn là huynh trưởng của ta, Vu Nhất Phổ là thiếu gia nhà ta, bản vương tới từ tiên vực Vu Tôn, bây giờ ta hỏi ngươi, tốt nhất là nên thành thật trả lời, nếu không ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong ...

Nếu chủ nhân không dặn phải bắt sống mang về thì bây giờ ngươi đã chết cả trăm lần rồi, nói cho ta biết nữ nhân đã giết huynh trưởng và thiếu gia nhà ta là ai? Hiện tại đang ở đâu? Hôm nay bản vương sẽ cho ngươi một cơ hội, bảo nàng ta ngoan ngoãn về tiên vực Vu Tôn nhận tội, nếu không ... "

"Haha ~" Dương Bách Xuyên cười lạnh, hắn ngắt lời Trịnh Đại Thủy: "Không thì làm sao?"

Bây giờ hắn đã hiểu vì sao tên Trịnh Đại Thủy và Tây Môn Thiên Tinh không trực tiếp ra tay, bọn họ đang kiêng dè Hắc Liên.

Đến luc này rồi vẫn sợ, vẫn hỏi dò xem Hắc Liên có ở Tiên Vực Hỗn Loạn hay không.

Hơn nữa cho dù là tin tức ma Dong Phương Thiet Nhan hay Trịnh Dại Thủy vừa nói thì Vu Nhất Phổ quả nhiên là người của tiên vực Vu Tôn, có lẽ là con của Vu Thiên Tôn, nếu không thì cao thủ Tiên Vương hậu kỳ cũng chẳng tới.

Tây Môn Thiên Tinh và Trịnh Đại Thủy vừa bước tới đã uy h**p hắn, nhưng lại không hề ra tay, Dương Bách Xuyên đoán bọn họ đang kiêng dè Hắc Liên, có thể là sợ Hắc Liên tới trả thù nên mới chậm chạp như vậy, nói mấy lời này vì muốn biết Hắc Liên đang ở đâu, bọn họ chỉ muốn biết rõ người chống lưng cho hắn mà thôi.

Hoặc là bọn họ muốn tìm Hắc Liên để giết nàng.

Trịnh Đại Thủy này không có bản lĩnh giết Hắc Liên, nhưng sau lưng ông ta là tiên vực Vu Tôn, thứ nhiều nhất chính là cao thủ.

Ở tiên vực Vu Tôn sợ là có không ít Tiên Đế.

Đừng nói tới việc hắn không biết Hắc Liên đi đâu, cho dù biết thì sao có thể bán đứng nàng được?

Hắn cười lạnh, ngắt lời Trịnh Đại Thủy, Dương Bách Xuyên biết càng không nói cho họ biết tin tức của Hắc Liên thì bọn họ càng kiêng dè.

"Tiểu tử, bản vương nhắc nhở ngươi, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, nói cho thật, nữ nhân giết huynh đệ và thiếu chủ của ta ở đâu? Sự nhẫn nại của ta có giới hạn, gia chủ nói muốn bắt sống, bản vương sẽ không giết ngươi nhưng sẽ khiến ngươi muốn chết cũng không được."

Trịnh Đại Thủy đang uy h**p hắn, đương nhiên lời của ông ta thật thật giả giả, lần này ông ta tới đây chính là để báo thù cho huynh trưởng Trịnh Đại Sơn và thiếu gia Vu Nhất Phổ, nhưng chủ của ông ta cũng muốn biết rõ nữ tử áo đen này, sau khi tới Tiên Vực Hỗn Loạn, ông ta tới gia tộc Tây Môn để tìm hiểu tình hình, đoán đối phương chắc chẳn không phải người thường, đây chính là lý do ông ta không vội ra tay mà để Tây Môn Thanh tới thăm dò, xem rốt cuộc nữ tử áo đen kia có đây không. Nếu có thì đó lại là một vấn đề khác, Trịnh Đại Thủy không nắm chắc phần thắng.

Ông ta muốn bắt đầu từ tên tiểu tử Dương Bách Xuyên này trước, ai biết miệng lưỡi hắn ta lại cứng rắn như vậy.

"Hahaha, xem tiểu gia đây là trái hồng mềm sao? Tiên Vương hậu kỳ thôi mà, có gì ghê gớm đâu, có gan thì qua đây, tiểu gia chém chết ngươi."

Dương Bách Xuyên liều mạng, biết hôm nay đối phương tới đây không có gì tốt lành, sao phải sợ bọn họ?

Cùng lắm thì lại dùng lực lượng của thần điện Càn Khôn, tới khi đó cho dù hắn không g**t ch*t Trịnh Đại Thủy và cha con Tây Môn thì cũng chạy trốn được.

Nghĩ vậy, Trịnh Đại Thủy cười lạnh: "Nếu đã muốn chết như vậy, bản vương ta sẽ thành toàn cho ngươi."

Dứt lời, toàn thân ông ta đầy khí thế, chuẩn bị ra tay.

Dương Bách Xuyên cũng sẵn sàng dùng tới sức mạnh của thần điện Càn Khôn.

Đúng lúc này, một giọng nói lười biếng nhưng lại đầy kiêu ngạo vang lên: "Ngươi đụng tới huynh đệ ta thử xem."
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4562: Lục Nhĩ đại ca


"Kẻ nào?"

Vẻ mặt Tây Môn Thiên Tinh thay đổi rồi rống lên.

Trịnh Đại Thủy cũng dừng ý định muốn ra tay với Dương Bách Xuyên, lão ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Ông ta và Tây Môn Thiên Tinh quay sang nhìn nhau, cả hai lập tức trở nên dè chừng, bọn họ lo sợ nhất là sau lưng Dương Bách Xuyên có cao thủ, giống như nữ tử ngự kiem ở chợ đen vao nam năm trước, thế nên hai người họ vẫn luôn cẩn thận, bây giờ quả thật đã có người xuất hiện.

Dương Bách Xuyên nghe thấy giọng nói đầu kiêu ngạo này thì vành mắt đỏ oe ...

Hắn không ở lúc này hắn ta sẽ xuất hiện ~

Giọng nói này quá quen thuộc, không thể quên được.

Người huynh đệ kết nghĩa - Lục Nhĩ Mi Hầu.

Trong lòng hắn bỗng nhiên nhẹ nhõm.

"Lục Nhĩ đại ca ~"

Dương Bách Xuyên đè nén xúc động.

Ngay sau đó, một tia sáng vàng từ trên trời đáp xuống.

“Ầm ~"

Sau tiếng nổ vang dội, mặt đất rung chuyển.

Bụi mù tan đi, bóng dáng Lục Nhĩ Mi Hầu xuất hiện trước mặt hắn.

"Lục Nhĩ đại ca ~" Dương Bách Xuyên không nhịn được kích động mà gọi lớn.

So với năm đó, vóc dáng Lục Nhĩ Mi Hầu đã lớn hơn rất nhiều, trên người khoác một bộ giáp cổ xưa, nhưng lại khắc đầy minh văn, rõ ràng đây không phải là vật tầm thường, cơ thể cao hơn ba mét, bả vai vẫn vác cây trường côn đen như mực.

Nghe tiếng Dương Bách Xuyên gọi, Lục Nhĩ Mi Hầu cười nói: "Ta còn tưởng phải mấy nghìn năm nữa tiểu tử ngươi mới phi thăng, không ngờ lại nhanh như vậy, không tệ, đã đạt tới cảnh giới Tiên Quân rồi, khá lắm."

Vừa gặp, Lục Nhĩ Mi Hầu đã khen Dương Bách Xuyên không ngớt.

"Tiểu đệ bái kiến đại ca ~" Dương Bách Xuyên nhìn ra vị đại ca này đã khác xưa rất nhiều, yêu khí ngút trời, hắn trở nên kiêu ngạo hơn, không rõ được là tu vi gì, nhưng tóm lại là rất mạnh.

Không ngờ lại gặp ở Tiên Vực Hỗn Loạn.

Nam đo Dưong Bach Xuyen nhan Luc Nhĩ Mi Hau lam đại ca la thanh tam thành ý, vốn dĩ hắn còn có Bạch Khởi là đại ca, nhưng đáng tiếc Bạch Khởi đã chết rồi, hiện tại chỉ còn lại Lục Nhĩ Mi Hầu nên Dương Bách Xuyên rất quý trọng.

Cảm giác từ khí thế, sau khi Lục Nhĩ tới Tiên Giới hẳn là không tệ, Dương Bách Xuyên cũng vui mừng.

"Đứng dậy đi, tiểu tử ngươi tới Tiên Giới cũng không biết tìm tới vi huynh, nếu không phải sợi lông lúc trước tặng ngươi bị đứt thì ta cũng không biết ngươi đã tới Tiên Vực Hỗn Loạn." Lục Nhĩ nhìn thấy mái tóc ngắn của Dương Bách Xuyên liền biết đã xảy ra chuyện gì.

Dương Bách Xuyên cười khổ, hắn quả thực đã từng nghĩ sẽ đi tìm vị đại ca kết bái này, nhưng không ngờ tới Tiên Giới sẽ xảy ra chuyện như vậy, hiện tại đã hiểu vì sao Lục Nhĩ lại sớm ở Tiên Vực Hỗn Loạn, hôm nay xuất hiện được ở đây là do sợi lông sau gáy của hắn bị Tây Môn Thiên Tinh chém đứt nên Lục Nhĩ mới cảm ứng được.

Nói như vậy thì lúc này hắn nên cả kích Tây Môn Thiên Tinh giúp huynh đệ bọn hắn đoàn tụ rồi.

“Được rồi, đợi lát nữa nói sau, ta xem ai dám bắt nạt ngươi, chờ đó, ta đi giết bọn họ rồi chúng ta ôn chuyện xưa."

Lục Nhĩ vẫn bá đạo như khi ở đảo Tán Tiên năm đó.

Dứt lời, hắn xoay người nhìn chằm chẳm vào Trịnh Đại Thủy và cha con Tây Môn, Lục Nhĩ híp mắt nói: "Là các ngươi bắt nạt huynh đệ ta?"

Trường côn đen nhánh chỉ qua một lượt, cuối cùng dừng ở Trịnh Đại Thủy, hắn lười biếng nói: "Vừa rồi ta nghe thấy ngươi muốn giết huynh đệ ta?"

Ngay khi Lục Nhĩ xuất hiện, Trịnh Đại Thủy và cha con Tây Môn đã giật mình, bởi vì bọn họ không bao giờ ngờ tới, người đến giúp Dương Bách Xuyên không phải là nữ tử áo đen 5 năm trước mà là một yêu tu.

Một con khỉ tu vô cùng cường đại.

Nhưng cảnh gioi nhỏ nay ở Yeu toc lại không hề tam thường, mạnh hơn Nhân tộc rất nhiều.

Bọn họ cảm giác con khỉ này không phải yêu tu thông thường.

Khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Quả nhiên đã dọa sợ bọn họ.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4563: Thiên phú thần thông


Nhưng đối với Trịnh Đại Thủy mà nói, đại yêu cấp bậc Tiên Đế thì cũng không phải chưa từng gặp, ngẫm lại ông ta xuất thân từ tiên vực Vu Tôn nên cũng không sợ, cho dù vương giả yêu tộc cường đại khi đối mặt với thế lực Vu Thiên Tôn - đường đường là một trong tam đại tiên tôn của Tam Giới thì cũng phải nhường ba phần.

Tây Môn Thiên Tinh cho rằng, mặc dù nơi này là ngoại Tây Thành của Tiên Vực Hỗn Loạn, nhưng lại là địa bàn của gia tộc Tây Môn, thân là người đứng đầu, chẳng lý nào lại đi sợ một con khỉ, nhưng trái tim vẫn đang đập loạn, lão có một dự cảm không lành, lặng lẽ truyền tin cho lão tổ và những cao thủ khác trong tộc, nếu không sợ là hôm nay sẽ chịu thiệt.

Điều mà lão lo lắng nhất là, lão tổ của gia tộc Tây Môn bọn họ đang bế quan, không biết có ra ngoài được không.

Mặc kệ, vẫn nên truyền tin thông báo cho những tộc lão kia tới, lát nữa có không địch lại thì cũng dễ đối phó.

...

Sau khi Trịnh Đại Thủy nghĩ tới thế lực sau lưng mình, trong lòng đã tự tin hơn, ông ta híp mắt nhìn Lục Nhĩ Mi Hầu: "Vị đạo hữu này, đây là chuyện của Nhân tộc ta, Yêu tộc như ngươi tốt nhất không nên nhúng tay vào thì hơn, huống chi tiên tiểu tử Dương Bách Xuyên này đã giết thiếu chủ nhà ta, bản cương tới bắt hắn là điều hiển nhiên."

Lục Nhĩ Mi Hầu cười lớn: "Nghe có vẻ như gia chủ nhà ngươi rất trâu bò, xưng tên cho ta nghe thử xem?"

"Mạnh quá ~"

Dương Bách Xuyên không nhịn được mà nói thầm.

Ngẫm nghĩ lại, hắn và Lục Nhĩ mới chỉ tách ra hơn hai nghìn năm, khi đó Lục Nhĩ mới bước chan vao cảnh giới Tiên Vương, không ngờ hiện tại đã oai phong như vậy.

Khi trường côn vung lên, Trịnh Đại Thủy liên lục tránh né nhưng không thoát được, toàn thân bị đánh đập, Dương Bách Xuyên trông thấy tiên cầm của Trịnh Đại Thủy chắn gậy thay cho lão, kết quả tiên cầm kêu gào bị Lục Nhĩ đánh bay, lông chim rơi đầy đất.

Lúc này, Trịnh Đại Thủy hét lên, lão bắt đầu liều mạng, hơn nữa hai cha con Tây Môn cũng tham gia vào trận chiến, cộng cả con chim kia của Trịnh Đại Thủy là có tam đại Tiên Vương hậu kỳ đấu với Lục Nhĩ.

Dương Bách Xuyên lo lắng muốn tiến lên giúp đỡ nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến hắn phải mở to hai mắt mà nhìn.

Lục Nhĩ gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra ánh sáng, trong tiếng rống dài, cơ thể hóa thành ba đầu sáu tay.

Thiên phú thần thông ~

Dương Bách Xuyên nhìn qua, ba đầu sáu tay của Lục Nhĩ uy phong lẫm liệt, mỗi tay đều có một cây trường côn vung lên, khí thế áp đảo tất cả, chỉ trong nháy mắt, tiên cầm của Trịnh Đại Thủy lại rống lên, máu nhuộm cả bầu trời, lần này nó bị Lục Nhĩ đập một gậy vào đầu ...

Dương Bách Xuyên biết mình không cần đi giúp nữa, người huynh đệ kết nghĩa này của hắn siêu cấp hung mãnh.

Ánh mắt Dương Bách Xuyên nhìn về phía Tây Môn Thanh đang ở phía xa, già thì hắn không đánh được, nhưng trẻ thì thừa sức.

Hắn không có ý định tha cho Tây Môn Thanh, chỉ dựa vào ánh mắt háo sắc của hắn ta khi nhìn Lạc Dương và Tuyết Hương là đã không được tha thứ rồi.

Hắn sẽ không thương xót kẻ địch.

Ở Tiên Giới, nương tay thì sẽ sống không nổi.

Hơn nữa, một mình Lục Nhĩ đấu ba, cao thủ cấp bậc đại tiên, lẽ nào kẻ làm huynh đệ như hắn không xử lý được một Tiên Vương sơ kỳ?

Trịnh Đại Thủy cho là Lục Nhĩ Mi Hầu sợ, lão kiêu ngạo nói: "Khỉ kia nghe cho rõ đây, gia chủ ta chính là một trong tam đại tiên tôn của Tam Giới - Vu Thiên Tôn, cũng chính là chúa tể của Tiên Giới, ta khuyên ngươi đừng có lo chuyện bao đồng, nhanh chóng rời khỏi đây, bản vương sẽ xem như ngươi chưa từng tới, đợi Thiên Tôn tức giận, e là cả yêu tộc của ngươi đều không chống đỡ được ... "

“Hahaha ... "

Trịnh Đại Thủy còn chưa nói xong thì đã bị Lục Nhĩ Mi Hầu cười điên cuồng ngắt lời.

Sau khi cười xong, Lục Nhĩ Mi Hầu híp mắt nói: "Trong mắt Lục Nhĩ ta, Thiên Tôn thì có là cai ram gì, lại con chua te Tiên Gioi? Ai sắc phong vậy, Vu Thiên Tôn haha, ta nhớ cái tên này rồi, sẽ có ngày ta sẽ đánh ông ta một trận, còn ngươi ấy à ... Uy h**p ta? Một Tiên Vương chân chó mà thôi, một gậy của gia đây cũng đập chết được, ta ở đây chờ chủ tử sau lưng ngươi tới tìm, dám bắt nạt huynh đệ Lục Nhĩ này, hôm nay ta phải g**t ch*t ngươi."

Dứt lời, Lục Nhĩ vung trường côn, ánh sáng tỏa ra, sức mạnh của đất trời bắt đầu từ khắp nơi quy tụ lại.

Trong mắt Dương Bách Xuyên, không gian này đang dần bị bóp méo, yêu khí cường đại tản ra từ trên người Lục Nhĩ khiến mặt đất nổi gió, khí thế không hề nhỏ.

"Mạnh quá ~"

Dương Bách Xuyên không nhịn được mà nói thầm.

Ngẫm nghĩ lại, han và Lục Nhĩ mới chỉ tách ra hơn hai nghìn năm, khi đó Lục Nhĩ mới bưoc chan vao cảnh gioi Tien Vương, không ngờ hiện tại đã oai phong như vậy.

Khi trường côn vung lên, Trịnh Đại Thủy liên lục tránh né nhưng không thoát được, toàn thân bị đánh đập, Dương Bách Xuyên trông thấy tiên cầm của Trịnh Đại Thủy chắn gậy thay cho lão, kết quả tiên cầm kêu gào bị Lục Nhĩ đánh bay, lông chim rơi đầy đất.

Lúc này, Trịnh Đại Thủy hét lên, lão bắt đầu liều mạng, hơn nữa hai cha con Tây Môn cũng tham gia vào trận chiến, cộng cả con chim kia của Trịnh Đại Thủy là có tam đại Tiên Vương hậu kỳ đấu với Lục Nhĩ.

Dương Bách Xuyên lo lắng muốn tiến lên giúp đỡ nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến hắn phải mở to hai mắt mà nhìn.

Lục Nhĩ gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra ánh sáng, trong tiếng rống dài, cơ thể hóa thành ba đầu sáu tay.

Thiên phú thần thông ~

Hắn sẽ không thương xót kẻ địch.

Ở Tiên Giới, nương tay thì sẽ sống không nổi.

Hơn nữa, một mình Lục Nhĩ đấu ba, cao thủ cấp bậc đại tiên, lẽ nào kẻ làm huynh đệ như hắn không xử lý được một Tiên Vương sơ kỳ?

Cơ thể lóe lên, Dương Bách Xuyên vọt về phía Tây Môn Thanh, chuông Đông Hoàng xuất hiện phát ra từng tiếng tùng tùng, hắn xách kiếm Đồ Long chém thẳng tới Tây Môn Thanh.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4564: Nghe vậy


Hắn rất khó chịu với tên tiểu tử Tây Môn Thanh này, ngứa mắt thì phải xử thôi. Đây chính là điều mà Dương Bách Xuyên đang suy nghĩ.

Mặc dù hắn không thể giống như Lục Nhĩ Mi Hầu, một mình đấu với ba cao thủ cấp bậc Tiên Vương, nhưng xử lý Tây Môn Thanh thì hắn vẫn đủ tự tin.

Boi vì luc trước han và Lạc Dưong đã khiến tiên khí Huyết Hồ Lô của hắn bị tổn hại, bây giờ trong tay con hàng này đã không còn tiên khí, hắn sẽ mất đi cơ hội. Tẩn hắn ta một trận hẳn là không thành vấn đề.

Sau khi Càn Khôn Đạo Nguyên khôi phục, chuông Đông Hoàng, cánh cửa U Đô và Tượng Thần Bản Mệnh đương nhiên cũng có thể thi triển.

Trong giây lát, hắn triệu hoán chuông Đông Hoàng để gia tăng lớp phòng ngự cho bản thân, sau đó xách kiếm Đồ Long, đứng cách xa mấy chục mét cũng có thể dùng kiếm giết địch chính là ưu điểm của đạo ngự kiếm.

Một kiếm chém qua, Tây Môn Thanh nhìn thấy thì vẻ mặt lập tức thay đổi.

Một mình Dương Bách Xuyên thì hắn không sợ, nhưng lại sợ Dương Bách Xuyên và Lạc Dương hợp sức.

Quả thật, Lạc Dương nhìn thấy Dương Bách Xuyên xông lên thì cũng định ra tay, nhưng Dương Bách Xuyên lại nói: "Lạc Dương, hai người đừng động, cứ giao con hàng này lại cho ta."

Nghe vậy Lạc Dương mới dừng lại rồi nhìn Dương Bách Xuyên bằng ánh mắt nghi ngờ, nàng không hiểu tiểu sư thúc đang định làm gì?

Tây Môn Thanh lại vui vẻ, nếu Dương Bách Xuyên đã như vậy thì đứng trách hắn.

Hắn đúng là sợ Lạc Dương và Dương Bách Xuyên sẽ cùng lên, tới khi đó quả thật không biết đối phó thế nào.

Lạc Dương không hiểu còn Tây Môn Thanh cho rằng Dương Bách Xuyên chỉ đang kiêu căng ngạo mạn mà thôi!

Trong lòng Dương Bách Xuyên lại không nghĩ vậy, một đại nam nhân như hắn, từ trong xương cốt đã có máu anh hùng, nếu như Lục Nhĩ đại ca có thể lấy một địch ba, người huynh đệ như hắn cũng không thể kém được?

Thật ra là cậy mạnh.

Giống như lấy một chọi một g**t ch*t Tây Môn Thanh.

Dù nói thế nào thì hắn cũng không ngại mất mặt, Dương Bách Xuyên muốn kiếm chút thể diện.

Thế nên hắn từ chối sự giúp đỡ của Lạc Dương.

Dương Bách Xuyên đấu một mình với Tây Môn Thanh là bởi vì nắm chắc phần thắng.

Cuộc chiến hết sức căng thẳng, Dương Bách Xuyên ngự kiếm chém tới.

Tây Mon Thanh cười lạnh: "Ngươi cho rang tiên khí của lão tử bị tổn hại nên không thể chiến đấu sao? Nực cười."

Đối mặt với Dương Bách Xuyên đang phi kiếm tới, Tây Môn Thanh không hề tỏ ra sợ hãi, dù sao tu vi của hắn ta cũng là Tiên Vương sơ kỳ, hơn hắn Dương Bách Xuyên hai đại cảnh giới, không chỉ đơn giản khác nhau về pháp lực mà chênh lệch sức mạnh nguyên thần cũng không xem thường được.

Trong tay Tây Môn Thanh sáng lên, một ngọc giản khắc đầy phù văn xuất hiện, hắn ta nhếch mép cười lạnh, sau đó bắt đầu khởi động ngọc giản ...

“Ầm ầm ~"

Sau tiếng nổ vang, tia sáng b*n r* bốn phía, chỉ trong chớp mắt trên người Tây Môn Thanh xuất hiện bộ khôi giáp màu trắng bạc có phù văn đang chuyển động.

Dương Bách Xuyên mở to mắt, hắn không ngờ trên người con hàng này vẫn còn phù chú cap cấp, cảm nhận từ khí tức thì bộ giáp kia không hề đơn giản.

Không được, phải nghĩ cách.

Dương Bách Xuyên vắt óc suy nghĩ, hôm nay hắn bắt buộc phải giết Tây Môn Thanh, không thể mất mặt trước Lục Nhĩ đại ca.

Trong đầu suy tính nhưng ngự kiếm vẫn tấn công đối phương, mặc dù kiếm Đồ Long không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Tây Môn Thanh, nhưng lại chiếm ưu thế về tốc độ. Ý niệm khống chế dưới tốc độ nhanh hơn tia chớp, hơn nữa muốn tấn công từ góc độ nào cũng chỉ cần dựa vào suy nghĩ của hắn, tình huống như vậy cũng làm cho Tây Môn Thanh không dám khinh thường.

Như vậy sẽ ngăn chặn được tốc độ của Tây Môn Thanh, phân tán tinh lực của hắn, Dương Bách Xuyên coi như chiếm lợi thế.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4565: Khí thế vô cùng cường đại.


Dương Bách Xuyên biết thực lực của mình và Tinh Môn Thanh có chênh lệch, nhưng muốn g**t ch*t hắn ta cũng không phải không thể, hắn có không ít mánh khóe.

Chỉ là đôi khi muốn giết địch cũng phải có trình tự quy tắc.

Dùng cái đầu suy nghĩ vĩnh viễn chiếm ưu thế hơn vũ lực.

Vừa suy tính Dương Bách Xuyên vừa tiến gần Tây ôn Thanh.

Hắn nghĩ tới pháp lực thần thông mà mình có thể sử dụng.

Thực tế, những thứ hắn học được rất phức tạp, đoạt được không ít thần thông nhưng sau khi tới Tiên Giới thì rất ít dùng.

Có điều pháp lực thần thông đôi khi cũng sẽ thay đổi theo tu vi tăng dần, giống như những thay đổi về lượng sẽ dẫn đến những thay đổi về chất.

Trước kia tu vi của hắn không đủ, lực thi triển ra dường như cũng không mạnh, nhưng khi tu vi hắn đã tăng lên, tình huống hiện tại đã không còn như trước.

Có một số than thông, tu vi han tang lên thì uy lực thi triển ra cũng se thay đổi.

Ví dụ như Định Thân Chi Pháp.

Hay là Thập Nhị Chí Tôn Thần Thông của lão đầu.

Con co cả Phuong Thon Can Khon ma han đoat đưoc o hoa vien Lam Tâm của Lam Tâm tiên vương ...

Dương Bách Xuyên cảm thấy mình có một món ám khí rất thích hợp dùng để đối phó với lớp phòng ngự cường đại của Tây Môn Thanh.

Thật ra thì không được tính là ám khí nhưng Dương Bách Xuyên lại coi là như vậy, đó chính là một cây bản thể Vĩ Hậu Châm mà Phong Tiên đã tặng hắn.

Vĩ Hậu Châm của Phong Tiên là vật bản thể của nàng, năm đó mặc dù Phong Tiên và Lục Nhĩ được hắn thả ra thì không còn chút pháp lực tu vi nào, nhưng bọn họ vẫn là đại cao thủ cảnh giới Tiên Vương, ở Tu Chân Giới khôi phục tới Thiên Thiên thì cả hai lần lượt trở về Tiên Giới.

Đường đường là Vĩ Hậu Châm bản thể của tiên vương, sao có thể coi thường?

Phần lớn thời gian, Dương Bách Xuyên đều xem Vĩ Hậu Châm của Phong Tiên như một niệm tưởng, hắn ít khi sử dụng, đối với một người trọng tình trọng nghĩa mà nói, sau khi Phong Tiên rời đi, hắn không biết khi nào mới có thể gặp lại, giữ làm kỷ niệm thì thích hợp hơn.

Dù sao thì năm đó hắn và Phong Tiên cũng là huynh muội.

Hắn không nỡ dùng.

Nhưng bây giờ vì để đối phó với Tây Môn Thanh, Dương Bách Xuyên quyết định thử.

Vĩ Châm Hầu bản mệnh của Tiên Vương, nếu đâm Tây Môn Thanh một cái chắc là sảng khoái lắm.

Quan trọng là han biết Vĩ Châm của Phong Tiên còn có độc, nghĩ vậy Dương Bách Xuyên nóng lòng muốn thử.

Nhưng hắn biết không dễ mà thành công được, dù sao thì con hàng này cũng là Tiên Vương sơ kỳ, muốn xử lý hắn ta thì phải nghĩ cách để bách phát bách trúng.

Chỉ trong nháy mắt, Dương Bách Xuyên đã nghĩ ra cách đối phó.

Đầu tiên là ngự kiếm kiềm chế Tây Môn Thanh, sau đó hắn dùng Thập Nhị Chí Tôn Thần Thông để tấn công mãnh liệt, khiến hắn ta lơ là, cuối cùng là Định Thân Chi Pháp, lấy Vĩ Châm Hầu đâm hắm, vậy là thành công.

Tuy làm vậy có hơi âm hiểm nhưng cũng không còn cách nào khác, ai bảo tu vi của hắn và Tây Môn Thanh chênh lệch nhiều như vậy?

Hỗn Nguyên Đạo Tiên đại viên mãn so với Tiên Vương sơ kỳ, dù có dùng bản lĩnh gì thì cũng không đấu lại được, g**t ch*t hắn ta chính là mục tiêu cuối cùng, với Dương Bách Xuyên mà nói, không cần thiết phải đạo đức với con hàng này.

Hắn ta là Tiên Vương lại ra tay với một Hỗn Nguyên Đạo Tiên như hắn, đã định rằng giữa hai người không cần phải nói tới đạo đức.

Nếu Tây Môn Thanh đã không biết xấu hổ như vậy, Dương Bách Xuyên sẽ dùng thủ đoạn âm hiểm để đối phó với hắn.

Hít sâu một hơi, ngự kiếm Đồ Long đã tấn công tới mức cực hạn, không cho Tây Môn Thanh bất cứ cơ hội nào để th* d*c.

Ở phía xa, Lạc Dưong và Tuyết Hương chỉ nhìn thay kiếm Đồ Long như hóa thành những tia chớp tấn công Tây Môn Thanh từ khắp vía, sau khi Dương Bách Xuyên lại gần Tây Môn Thanh, cơ thể hắn sáng lên biến ra Pháp Tướng khổng lồ, chuông Đông Hoàng và cánh cửa U Đô xoay xung quanh hắn, rực rỡ vô cùng

Dương Bách Xuyên gầm lớn: "Kim Cang, Trường Sinh, Đấu Chuyển, Phần Thiên, Lôi Đình ... "

Trong trận đấu, Tây Môn Thanh nhìn Dương Bách Xuyên dùng đủ các bản lĩnh để tấn công mình, hắn ta không hề tỏ ra sợ hãi, Tây Môn Thanh cười lạnh nói: “Phù chú phòng ngự này là do đích thân lão tổ ta luyện chế, tiểu tử ngươi không phá nổi đâu, có bản lĩnh gì thì cứ lôi hết ra, tiểu gia cho ngươi thấy thế nào là chênh lệch của hai chúng ta, một Hỗn Nguyên cỏn con cũng muốn đụng tới bản thiếu, nực cười, không biết tự lượng sức mình."

Tây Môn Thanh căn bản không xem những chiêu tấn công của Dương Bách Xuyên ra gì, hắn mặc cho đối phương tiến đánh nhưng không thể phá được khôi giáp trên người mình.

Hơn nữa Tây Môn Thanh cũng bắt đầu đánh trả.

Khi Dương Bách Xuyên thi triển ra nhiều bản lĩnh cùng một lúc, Tây Môn Thanh hừ lạnh, hắn giơ hai tay rồi đè xuống cơ thể Pháp Tướng khổng lồ, hai bàn tay lớn hình thành giữa không trung, rộng tới cả trăm mét, hắn bắt ngờ tấn công từ cả hai phía, giống như muốn xé toạc Dương Bách Xuyên.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4566: Đáng tiếc khoảng cách chính là khoảng cách


Đòn phản công của Tây Môn Thanh đã nằm trong dự liệu của Dương Bách Xuyên, thế nên mới thi triển ngũ đại chí tôn thần thông ra cùng lúc, hắn muốn xem Tây Môn Thanh sẽ tiếp chiêu như thế nào.

Không ngờ thủ đoạn của con hàng này lại đơn giản mà thô bạo như vậy, trên người có phù chú phòng ngự cường đại, pháp lực ngưng tụ thành hai bàn tay khổng lồ mà chụp thẳng về phía hắn.

“Âm ầm ầm ... "

Tiếng ầm ầm chấn động vang vọng khắp bầu trời.

Bàn tay được ngưng tụ từ pháp lực va chạm với năm chiêu thần thông của hắn, pháp lực trong trận chiến đang không ngừng dao động, không gian như bị bóp méo.

Tuy nhiên, Dương Bách Xuyên lại không hề bị ảnh hưởng.

Thủ đoạn của Tây Môn Thanh, hoặc là nói pháp lực của Tiên Vương quả thật hùng hậu, cứng rắn chống được ngũ đại chí tôn thần thông của hắn.

Lần va chạm này của hai người ngang tài ngang sức.

Dương Bách Xuyên cũng đã tính trước được, chậm chí còn phát hiện ra Pháp Tướng của hắn vẫn đang duy trì, phòng ngự của chuông Đông Hoàng còn đã xem như là chiếm lợi thế.

Nếu như hắn cũng ở cảnh giới Tiên Vương, hoặc là đột phá cảnh giới Tiên Quân thì Tây Môn Thanh sẽ không dám tiếp chiêu này một cách thô bạo như vậy.

Đáng tiếc khoảng cách chính là khoảng cách.

Lúc này hắn chỉ có thể dùng hết thủ đoạn để g**t ch*t Tây Môn Thanh.

Đương nhiên phải chú ý tới quy tắc, hắn cũng đã có phương án suy tính.

Ngay khi pháp lực ngưng tụ của Tây Môn Thanh mạnh mẽ đỡ lấy năm chiêu thần thông của hắn, pháp lực ở hai lòng bàn tay cũng lập tức tiêu tán.

Dương Bách Xuyên sao có thể bỏ qua một cơ hội tốt để ra tay thế này?

Hắn nhanh chóng đánh một chưởng về phía Tây Môn Thanh.

Lúc này hắn đang là cơ thể Pháp Tướng, còn Tây Môn Thanh thì không.

Đây là đòn tấn công mà hắn đã tính trước từ sớm.

Bàn tay khổng lồ của Pháp Tướng che lấp bầu trời vỗ thẳng xuống Tây Môn Thanh.

"Vụt ~"

“Ầm ầm ầm ~"

Dương Bách Xuyên ra tay, trong không khí phát ra âm thanh nặng nề.

Cho thấy uy lực của đòn tấn công này.

Pháp lực phát huy tới mức tối đa, hắn không mong tới việc một chưởng đập chết được Tây Môn Thanh, chỉ cần phá hủy được khôi giáp phù chú phòng ngự của hắn ta thì lần này coi như thắng lợi.

Đương nhiên Dương Bách Xuyên biết mọi chuyện đâu có dễ như vậy, Tây Môn Thanh không yếu như hắn nghĩ.

Hắn ta sẽ không bị chưởng này đập chết.

Nhất định sẽ phản kháng.

Quả nhiên, khi nhìn thấy cự chưởng của hắn ập tới, vẻ mặt Tây Môn Thanh thay đổi rồi bắt đầu phản kích, trong tay hắn ta lại xuất hiện thêm một tấm ngọc phù rồi hô lớn: “Phá Thiên Phù, phá cho ta ~"

"Phụt ~"

Dứt lời, Tây Môn Thanh phun một ngụm máu tươi lên ngọc phù.

Sắc mặt hắn trở nên tái nhợt.

Ngay sau đó, ngọc phù trong tay hắn ta nổ tung.

“Vù ... ầm ... "

Ánh sáng trắng chói mắt, một bức đồ án xuất hiện trên đỉnh đầu Tây Môn Thanh.

Ngay sau đó, đồ án hóa thành hình như một tấm lưới lớn hình tròn, minh văn phía trên đang chuyện động ...

Đường kính khoảng chừng sáu - bảy mươi mét.

Vừa thành hình, đòn cự chưởng của Dương Bách Xuyên cũng vừa vặn đánh lên trên tấm lưới/

“Ầm ầm ~"

Cự chưởng của hắn va chạm với trận pháp phù chú của Tây Môn Thanh, khí tức cường đại vô song bộc phát, một cỗ lực lượng khủng khiếp tràn ra giống như lưỡi đao búa tạ bắn ngược lên cơ thể hắn.

"Rắc rắc ... "

Tiếng kêu thanh thúy vang bên tai.

Trong lòng Dương Bách Xuyên căng thẳng, hắn biết lớp phòng ngự của chuông Đông Hoàng đã bị phá.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4567: Có thể nói là rất ngắn


Theo sát phía sau là Pháp Tướng cũng bị vỡ thành từng mảnh.

Dưới đòn phản kích của đối phương, Pháp Tướng của hắn đã xong đời, nhưng ngay sau đó Dương Bách Xuyên lại cười lớn, bởi vì hắn phát hiện phù chú của Tây Môn Thanh cũng đã bị phá, không chỉ như vậy, khôi giáp trên người cũng xuất hiện vết nứt.

Cuối cùng hắn cũng thấy cân bằng.

Hắn gần như tung ra toàn bộ bản lĩnh, nếu không có chút hiệu quả nào thì mới oan uống.

Lần này thì hay rồi, tốn bao nhiêu công sức như vậy cuối cùng cũng khiến cái mai rùa trên người Tây Môn Thanh có vết vứt, chỉ cần vậy là đủ.

Mặc dù choáng váng nhưng cũng nắm trong tính toán của hắn, dù sao thì phú chú của Tây Môn Thanh không có tính năng vĩnh viễn, phù chú là ngoại lực, sẽ bị hạn chế về thời gian và sức mạnh.

Nhìn Tây Môn Thanh vẫn còn kiên quyết như trước, nhưng Dương Bách Xuyên biết cơ hội của mình đã tới.

Hắn phải nắm thật chắc cơ hội này, con át chủ bài mà hắn để lại cho Tây Môn Thanh có thể dùng được rồi.

Cơ thể Pháp Tướng tan đi chỉ trong nháy mắt, Dương Bách Xuyên hô lớn: "Ngự Kiếm Đoạn Thủy, chém chém chém ~"

Hắn chém ra ba kiếm liên tiếp.

“Ầm ầm ầm ~"

Ngự kiếm vừa rồi chỉ là quấy rối nhưng lần này không giống vậy, uy lực của nó đã mạnh len rat nhiều, muc đích la khien Tay Mon Thanh hoang loạn, kho mà chống đỡ.

Chém một lúc ba kiếm, sức mạnh nguyên thần của Dương Bách Xuyên đã tiêu hao hơn phân nửa.

Nhưng hiệu quả đã thấy rõ, sau khi ngăn cản ba nhát chém, vẻ mặt Tây Môn Thanh trở nên khó coi, hắn phát hiện phù chú khôi giáp sắp sụp đổ, vết rách càng lúc càng lớn.

Chưa kịp phản ứng thì đã phát hiện Dương Bách Xuyên cười đểu, lúc này Tây Môn Thanh đã phát hiện ra chỗ không thích hợp.

Hắn nghe Dương Bách Xuyên hô: "Xác định ~"

Sau đó chỉ ngón tay về phía hắn ta, Tây Môn Thanh đột nhiên cảm thấy thế giới xung quanh dường như trở nên nặng nề hơn, hoặc là nói trên người hắn như bị ngọn núi lớn đè lên, không thể nào nhúc nhích được.

Tây Môn Thanh biết chắc chắn Dương Bách Xuyên đã thi triển ra một loại thần thông nào đó, hắn ta có dự cảm xấu.

Nhưng với hắn ta mà nói, chút trọng lực này không khiến hắn ngã được, trong lòng khẽ niệm, hắn dùng tới nguyên thần: "Tiên Vương chi hồn, mở cho ta ~"

Cùng lúc, Dương Bách Xuyên cười lạnh, đương nhiên định thân thuật của hắn không mạnh như vậy, không khống chế được Tây Môn Thanh lâu.

Nhưng hắn chỉ cần chút thời gian đó là đủ,

Chỉ cần có hiệu quả thì được coi như thành công.

Lúc mới thi triển, hắn cũng không biết có tác dụng hay không, nhưng sau khi dùng xong, hắn biết định thân thuật mà chim Thần Ma truyền lại cho hắn vẫn có tác dụng với Tiên Vương.

Chỉ trong chớp mắt, Dương Bách Xuyên triệu hoán Phong Vĩ Châm, hắn dồn toàn bộ pháp lực và sức mạnh nguyên thần để đâm về phía Tây Môn Thanh.

Phong Vĩ Châm mang theo ánh sáng tử kim nhàn nhạt, lóe lên rồi biến mất trong ngực Tây Môn Thanh.

May mà định thân thuật vẫn chưa mất đi hiệu lực hay bị Tây Môn Thanh phá bỏ, nhưng ... đã không quan trọng nữa rồi, Phong Vĩ Châm thành công xuyên qua vết nứt trên khôi giáp để tiến vào lồng ngực Tây Môn Thanh.

Phong Vĩ Châm có thể điều chỉnh lớn nhỏ, hóa thành như chiếc kim may vá rồi biến mất.

Thời gian thi triển định thân thuật chỉ trong chốc lát, chưa tới hai hơi thở mà thôi.

Có thể nói là rất ngắn, nhưng vậy là đủ.

Lúc này Dương Bách Xuyên mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, hắn đặt mông ngồi xuống dấy, thần kinh căng thẳng, pháp lực toàn thân cạn kiệt, hắn đã không còn khí lực gì.

Tây Môn Thanh cũng đã dẫn động Tiên Vương chi hồn, trọng lực như núi lớn đè trên người cũng được phá bỏ.

"Khụ khụ ~ Lạc Dương, dừng lại."

Dương Bách Xuyên ho khan.

Lạc Dương ngạc nhiên nhìn Dương Bách Xuyên, trong lòng nàng nghĩ, đã tới bước này rồi mà tiểu sư thúc còn cậy mạnh?

Dương Bách Xuyên nhìn vẻ mặt của Lạc Dương thì biết nàng đang nghĩ cái gì, Dương Bách Xuyên được Tuyết Hương đỡ dậy, hắn ra hiệu Lạc Dương từng vội, sau đó nhìn về phía Tây Môn Thanh đang đứng cách đó mấy chục mét, Dương Bách Xuyên cười lớn: "Tiên Vương mà thôi, trong mắt ta ngươi cũng chỉ có vậy, haha, Tây Môn Thanh, ngươi thật sự cho rằng vừa rồi tiểu gia ta tốn công như vậy là để chơi với ngươi sao?"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4568: Trái tim bị đâm thủng


Tây Môn Thanh nghe thấy Dương Bách Xuyên nói vậy thì cảm thấy không đúng: "Ngươi có ý gì? Chết đến nơi rồi còn giả thần giả quỷ."

Dương Bách Xuyên mỉm cười, sau đó nâng tay lên giống như muốn túm Tây Môn Thanh ở cách 2-30 mét lại đây, rồi nói: "Cẩn thận cảm nhận xem trong cơ thể ngươi có cây châm nào hay không? Ha hả, ta đã đâm thủng Tiên Nguyên của ngươi, đánh vỡ trái tim của ngươi, giờ thì cái chết của ngươi phụ thuộc vào ý muốn của ta.

Không phải ngươi là Tiên Vương hay sao? Ta nói cho ngươi một bí mật, cây châm ở trong cơ thể ngươi cũng là đồ của Tiên Vương, là châm của Cửu Sí Phong Hậu biến dị. Nàng ta cũng là Tiên Vương nhưng mạnh hơn ngươi nhiều."

Sắc mặt của Tây Môn Thanh liên tục thay đổi, từ trắng đến xanh, cuối cùng mồ hôi thi nhau chảy, lúc này gã ta mới phát hiện trong cơ thể mình có một cây châm ...

Trái tim bị đâm thủng, Tiên Nguyên đen tuyền, có kịch động.

Ngay cả Tiên Hồn cũng cảm thấy dần chết lặng, pháp lực nhanh chóng xói mòn ...

Tây Môn Thanh biết chính mình xong đời rồi.

"Ngươi ... Ta liều mạng với ngươi ... "

Tây Môn Thanh lao về phía Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên lạnh lùng nói: "Muốn liều mạng, đã chậm, thu."

Dương Bách Xuyen triệu hồi châm của Phong Hậu.

"A~"

Tay Mon Thanh la het tham thiet, nga nhoai tren mat đat, ca nguoi bị ngọn lửa màu xanh lục đốt cháy.

Tất nhiên Dương Bách Xuyên sẽ không quên uy lực của Thanh Liên Tiên Hỏa. Lúc sử dụng châm đuôi thì hắn đã truyền vào một luồng Tiên Hỏa, lúc này ngọn lửa đốt từ trong ra ngoài.

Cuối cùng Tây Môn Thanh đã bị hắn xử lý.

Hóa thành tro tàn trong nháy mắt.

Khoảnh khắc hắn triệu hồi châm đuôi ong, kịch độc trong vết thương và Thanh Liên Tiên Hỏa cùng bùng nổ, thần ma cũng không cứu được gã ta.

“Phù ~"

Thấy Tây Môn Thanh hóa thành tro tàn, Dương Bách Xuyên thở hắt ra một hơi, nhìn cham chằm tro tàn: "Nếu ngươi là Tây Môn Khánh chứ không phải Tây Môn Thanh, có lẽ ta sẽ giữ lại mạng của ngươi."

Dứt lời, hắn duỗi tay lấy ra một pháp khí trữ vật từ trong đống tro tàn, hiển nhiên hắn sẽ không quên dọn dẹp chiến trường.

“Âm đùng ... A!"

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên.

Dương Bách Xuyên ngẩng đầu lên thì thấy một gậy của Lục Nhĩ đập mạnh lên người Trịnh Đại Thủy. Máu trên người Trịnh Đại Thủy bắn tung tóe, rải khắp không trung.

Cảm nhận được Trịnh Đại Thủy đã sắp chết, hắn ngự kiếm bay lên chém lão thành hai nửa, chết không chớp mắt.

Tuy thủ đoạn không sáng rọi nhưng không cần thiết nhân từ với kẻ địch.

Bây giờ chỉ còn lại Tây Môn Thiên Tinh.

Hắn thấy được Lục Nhĩ chưa dùng toàn lực, vẫn luôn áp chế Tây Môn Thiên Tinh, xử lý Tây Môn Thiên Tinh chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Lục Nhĩ cường hãn hung ác, là một trong ba Tiên Vương.

Hắn cũng không định đi lên hỗ trợ vì không cần thiết.

Thấy Tây Môn Thiên Tinh vẫn luôn tránh né đòn tấn công của Lục Nhĩ, từ lúc bắt đầu thì lão cáo già này đã không đánh trực diện, mà để Trịnh Đại Thủy đánh trước.

Thời gian chiến đấu không dài, đến bây giờ mới chỉ mất 5-6 phút. Hắn gắng sức xử lý Tiên Vương sơ cảnh Tây Môn Thanh, Lục Nhỉ xử lý Trịnh Đại Thủy và Tiên Cầm, bọn họ đều là cao thủ Tiên Vương hậu kỳ.

Ông ta không ngờ con khỉ này lại mạnh như vậy, chỉ là một con khí Tiên Vương đại viên mãn mà thôi. Ông ta và Trịnh Đại Thủy cộng thêm Tiên Cầm của Trịnh Đại Thủy đều là cao thủ Tiên Vương hậy kỳ, thậm chí Trịnh Đại Thủy đã gần đột phá đại viên mãn. Lẽ ra trong tình huống bình thường thì rất dễ để g**t ch*t một Tiên Vương đại viên mãn, nhưng ai biết lại xảy ra tình huống này.

Tây Môn Thiên Tinh cảm nhận được uy h**p, đã gửi tin cho cao thủ trong tộc và tộc lão, nhưng đến giờ vẫn chưa ai đến. Nếu còn kéo nữa, Tây Môn Thiên Tinh biết kết cục của mình là bị con khỉ này đánh chết.

Ông ta gầm lên triệu hoán lão tổ đến, nếu không ông ta chết chắc.

Nghe thấy Tây Môn Thiên Tinh gọi lão tổ, Dương Bách Xuyên hơi căng thẳng. Bởi vì hắn nhớ lúc nói chuyện với Đông Phương Thiết Nhân, Đông Phương Thiết Nhân từng noi bốn gia tộc lớn trong Tien Thành Hỗn Loạn đều có cao thủ trấn giữ. Tuy không nói kỹ cang tỉ mỉ nhưng ý của Đông Phương Thiết Nhân là các gia tộc lớn đều có cao thủ cấp Tiên Đế trấn giữ, khác ở chỗ ai mạnh ai yếu mà thôi.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4569: Không sao


Tuy Dương Bách Xuyên không biết Lục Nhĩ Mi Hầu mạnh đến mức nào, nhưng nếu gặp phải cao thủ cấp Tiên Đế cũng không dễ đối phó.

Nghĩ đến đây, Dương Bách Xuyên hét lên: "Lục Nhĩ đại ca, đánh nhanh thắng nhanh đi."

Hắn không muốn kéo dài thêm nữa, nếu không thực sự có cao thủ cấp Tiên Đế đến thì tiêu đời.

Hắn vừa mới gặp lại Lục Nhĩ nên không muốn bị Tiên Đế đuổi giết chạy trốn đâu.

Dù thế nào vẫn phải xử lý Tây Môn Thiên Tinh đã, còn việc gia tộc Tây Môn có lão tổ cấp Tiên Đế hay không thì tính sau. Xử lý xong ông ta thì hắn và Lục Nhĩ sẽ rời khỏi Tiên Thành Hỗn Loạn.

Tiên Vương Tiên Đế, sẽ có ngày hắn bước l*n đ*nh.

“Ầm ~"

"A ~ Phụt!"

Dương Bách Xuyên vừa nói xong, Lục Nhĩ đã đập Tây Môn Thiên Tinh một trận.

Ông ta hét lên thảm thiết rồi hộc máu, bay ngược ra ngoài.

Dương Bách Xuyên mỉm cười, hắn biết Lục Nhĩ đã dùng sức mạnh.

Một gậy này cho dù Tây Môn Thiên Tinh không chết cũng tàn.

Tây Môn Thiên Tinh bị đành bay không rơi xuống mà là bay ngược ra ngoài.

Sau đó Lục Nhĩ đuổi theo, giơ trường côn định g**t ch*t ông ta.

Chỉ trong nháy mắt mà Lục Nhĩ đã xuất hiện trước mặt Tây Môn Thiên Tinh, giơ trường cồn lên cao rồi hạ xuống.

Dương Bách Xuyên biết lần này nện xuống thì Tây Môn Thiên Tinh sẽ tàn phế.

Hắn tưởng chuyện này đã kết thúc.

Ai ngờ dị biến xuất hiện.

“Hừ~"

Một tiếng hừ như tiếng sấm, bốn phương tám hướng đều vang vọng tiếng hừ này.

Chỉ thấy gậy của Lục Nhĩ sắp giáng xuống người Tây Môn Thiên Tinh thì trước người ông ta bùng nổ ánh sáng chói mắt.

“Âm ~"

Một tiếng nổ chấn động trời đất vang vọng phía chân trời.

Kèm theo là hơi thở vô cùng áp lực.

Gần như bao phủ toàn bộ không trung.

Cao thú ...

Là hơi thở của cao thủ.

Dương Bách Xuyên chấn động, chuyện mà hắn lo lắng đã xảy ra.

"Bịch ~"

Tiếng chấn động tiếp theo là tiếng gậy đập xuống đất của Lục Nhĩ.

Bụi đất mịt mù.

Dương Bách Xuyên vội vàng tiến đến.

"Lục Nhĩ đại ca." Dương Bách Xuyên hét lên.

Lục Nhĩ ho khụ khụ: "Không sao."

Dương Bách Xuyên lẩm bẩm.

Đúng lúc này hắn nghe thấy Lục Nhĩ nói: "Đúng là Tiên Đế. Tiểu Xuyên Tử đừng sợ, từ lúc ta đi vào Tiên giới, ta vẫn luôn bế quan tu luyện, lâu lắm rồi chưa đánh nhau. Đúng lúc có hai Tiên Vương đến để ta làm nóng người, giờ thêm Tiên Đế mới đủ vị, ngươi cứ đứng nhìn đi, lát nữa ta đánh ngã hắn cho ngươi xem."

Dương Bách Xuyên nghe vậy không biết nên khóc hay cười, không biết có phải hắn ta đang an ủi mình hay không đây?

“Đại ca, hiện tại tu vi của ngươi là gì thế?"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 4570: Ta biết ngươi đang lo cái gì


Lục Nhĩ nghe thấy Dương Bách Xuyên hỏi tu vi của mình thì biết được nỗi lo của hắn, nhếch miệng cười: "Tương đương Tiên Vương đại viên mãn đỉnh phong của Nhân tộc các ngươi."

Quả nhiên suy đoán của Dương Bách Xuyên là đúng.

"Đại ca, hay là chúng ta tạm thời tránh mặt đi?" Tuy Lục Nhĩ là Tiên Vương đại viên mãn nhưng vẫn chênh lệch rất lớn với Tiên Đế.

Ai ngờ Lục Nhĩ lại bĩu môi: "Ta biết ngươi đang lo cái gì, yên tâm đi, một Tiên Đế mà thôi, không đáng sợ đến vậy. Trong Tiên Đế còn chia thành sơ trung hậu đại viên mãn nữa kìa. Tiên Đế sơ kỳ cũng chỉ tương đương như Tiên Vương thôi, ta chưa từng sợ Tiên, đánh nhau chém giết với người mạnh hơn mình mới thích.

Ngươi chờ ta đánh một trận với Tiên Đế kia đã, ngươi dẫn theo hai nữ nhân của ngươi đi trước đi, xong việc ta đến tìm ngươi."

Dương Bách Xuyên nghe con khỉ nói vậy thì trừng mắt: "Đại ca nói gì vậy, chẳng nhẽ ta lại bỏ lại để mình ngươi chiến đấu? Nếu vậy thì cùng chiến, ta cũng không phải không có thủ đoạn. Nếu ép ta vào đường cùng thì Tiên Đế cũng bị xử, còn có ta còn có một sư điệt nữa, đừng nói lung tung."

“Ha ha ha ... "

Lục Nhĩ cười to.

Dương Bách Xuyên không biết Lục Nhĩ đang chê cười hắn mạnh miệng nói có thể xử lý Tiên Đế hay đang chê cười người phụ nữ đứng sau.

Hai huynh đệ thản nhiên đối mặt với Tiên Đế.

Lão tổ Tây Môn gia đứng trên cao nhìn xuống bọn họ, lửa giận ngập trời.

Suýt chút nữa Tây Môn Thiên Tinh, gia chủ gia tộc Tây Môn đã bị con khỉ kia đánh chết.

Nhìn tình hình hiện tại, Tây Môn Trường Giác cũng hiểu hết mọi chuyện.

Tây Môn Thanh đã chết.

Lửa ngập ngập trời.

Tức hon là hai kẻ giết người đang ung dung nói chuyen với nhau ngay trước mặt Tiên Đế

Thật sự tìm chết.

Tây Môn Thiên Tinh được lão tổ cứu mạng, vội vang nói: "Cảm ơn lão tổ cứu giúp, xin lão tổ ra mặt.”

Tây Môn Trường Giác mắng: “Đồ vô dụng, rốt cuộc là sao đây?"

Tây Môn Thiên Tinh nơm nớp lo sợ báo cáo đầu đuôi mọi chuyện, ông ta biết lão tổ bế quan tu luyện hàng năm. Nếu không phải lần này ông ta gửi tin, sợ rằng sẽ không xuất quan nên lão tổ không biết chuyện gì cả, ông ta cũng không dám giấu giếm, kể lại toàn bộ mọi chuyện từ Trịnh Đại Thủy đến gia tộc Tây Môn, cũng kể nguyên nhân chính của chuyện này là Dương Bách Xuyên.

Chờ ông ta nói xong, Tây Môn Trường Giác giận dữ gầm lên: "Đồ khốn, không phải ta đã báo cho ngươi, gia tộc ở Tiên Thành Hỗn Loạn không được phép nhúng tay vào chuyện thế tục hay sao? Ai cho phép ngươi tiếp xúc với người Vu Tôn?”

Tây Môn Thiên Tinh cẩn thận đáp: "Lão tổ, do ta nghĩ gia tộc Tây Môn chúng ta có một vị tiền bối ở Tiên Vực Vu Tôn, hơn nữa Trịnh Đại Thủy cũng mang theo lá thư của vị kia, làm gia tộc Tây Môn chúng ta phối hợp với Trịnh Đại Thủy, như vậy chúng ta có thể móc nối quan hệ với Vu Tôn, có lợi cho sự phát triển của gia tộc chúng ta ... Hơn nữa, trong Tiên Thành Hỗn Loạn thì gia tộc Tây Môn của chúng ta yếu nhất, lần nào cũng bị ba nhà khác xa lánh, nếu có thể móc nói quan hệ với Vu Tôn, cũng coi như là chuyện tốt. Có khi chúng ta có thể trở thành gia tộc đứng đầu Tiên Thành Hỗn Loạn."

“Đồ khốn ~ ầm ~"

Tây Môn Thiên Tinh còn chưa nói xong đã bị Tây Môn Trường Giác tát một

"Thoi thôi ... Đung len đi." Tay Mon Trường Giac thở dài bảo Tây Mon Thiên Tinh đứng dậy, sau đó nói: "Ngươi phải nhớ kỹ, vị kia đã không còn liên quan gì đến gia tộc Tây Môn nữa, hắn không hề là người của gia tộc Tây Môn của Tiên Thành Hỗn Loạn, không liên quan gì đến chúng ta."

Tây Môn Trường Giác thở dài.

"Nhưng lão tổ, ta không hiểu tại sao chúng ta không thể tiếp xúc với thế lực Vu Tôn? Một trong ba thế lực Thiên Tôn của Tiên giới, là thế lực chúa tể chân chính của Tiên giới, nếu chúng ta có thể tiếp xúc được với bọn họ, chẳng phải rất có lợi cho gia tộc chúng ta hay sao?" Tây Môn Thiên Tinh hỏi.

Tây Môn Trường Giác: “Haizz, đây là tổ huấn, cũng do ta chưa nói với ngươi. Được rồi, vậy hôm nay ta sẽ nói cho ngươi, có tổ huấn là bởi ba thế lực Thiên Tôn Tiên giới hiện tại từng có mâu thuẫn với thế lực Cổ Lão, lý niệm khác nhau, từng có vô số trận chiến thảm khốc ...
 
Back
Top Bottom