Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 260: C260: Các người tự đi hỏi ông ta đi


“Chu Đại Hưởng à?”, Trương Trần khẽ cười, anh cũng đến từ thủ đô nên cũng có nghe nói đến người này!

“Đừng lo, tự tôi có cách ứng phó, bình tĩnh không được hoảng!", Trương Trần trấn an một câu rồi mọi người lái xe về Hoài Bắc.

Có lời nói của Trương Trần, bất kể là Triệu Chí Hào hay Cao Hưng Tùng đều cảm thấy như có chỗ dựa vững chắc.

Đêm đó, mấy người Cao Hưng Tùng gần như cả đêm không ngủ mà sắp xếp lại từ đầu đến cuối một số chứng cứ quan trọng. Đến khi mặt trời mọc, Triệu Chí Hào đích thân lái xe chở Trương Trần và Cao. Hưng Tùng đến Tòa án nhân dân tối cao Hoài Bắc.

Có thể nói Tòa án nhân dân tối cao Hoài Bắc rất náo nhiệt, vụ kiện lần này khác với lần trước. Nhưng mấy paparazzi linh hoạt về tin tức ít nhiều gì cũng biết thực lực của đôi bên.

Là nguyên đơn, dĩ nhiên Chu Nhân Kiệt sẽ có mặt, đăng sau ông ta là Ngô Thanh Nguyên - chủ tịch tập đoàn Xương Thịnh, lúc này không biết bao nhiêu phóng viên đang vây quanh hai người.

“Xin hỏi ông Chu, đội luật sư của ông thật sự là ông Chu Đại Hưởng đến từ thủ đô sao? Như vậy có phải có thể nói chäc chắn các ông sẽ thắng đúng không?”

“Xin hỏi chủ tịch Ngô Thanh Nguyên tập đoàn Xương Thịnh, ông cũng đã đạt được mối quan hệ chiến lược với ông Chu rồi sao?”

Đối mặt với các câu hỏi của đám paparazzi, Ngô Thanh Nguyên tỏ ra rất nhã nhặn, khẽ cười nói: “Thật ra, anh Chu đã định hợp tác với chúng tôi ngay từ đầu nhưng sau đó phương thuốc bị đánh cắp, chuyện này cũng bị hoãn lại. Đến hôm nay chúng tôi đã thu thập đầy đủ chứng cứ, những gì chúng tôi làm sẽ khiến mọi người kinh ngạc!”

“Vậy xin hỏi, bản thân tập đoàn Xương Thịnh là doanh nghiệp đa quốc gia, sau lần này có phải ông có kế hoạch mở rộng thị trường, góp mặt vào ngành dược phẩm không?”

“Chuyện này thì không thể nói!", Ngô Thanh Nguyên läc đầu, quả thật ông ta có dự định này nhưng họ cũng chưa đàm phán được lợi ích với Nhiễm Minh Nhật.

Là một công ty đa quốc gia, tập đoàn Xương Thịnh không thiếu tiền nhưng chẳng có ai chê tiền. Nếu có thể, ai mà chẳng muốn gia nhập vào tập đoàn Mạt Lâm.

Lúc này, mấy người Trương Trần cũng đã đến, phóng viên như đám cào cào, hỏi bên Chu Nhân Kiệt gần xong lại ào sang phía Trương Trần.

Thấy vậy, Chu Nhân Kiệt cũng híp mắt đi đến, mấy phóng viên này thấy vậy cũng tự giác nhường đường. Bị đơn và nguyên đơn giáp mặt nhau là chuyện khiến mọi người rất mong đợi, hơn nữa nghe nói hai người này đều là những người có tiếng trong ngành Đông y. Nếu có thể tạo nên một điểm nóng gì đó cũng đủ cho bọn họ ăn cả một năm!

“Cho hỏi, anh Cổ, anh có suy nghĩ gì về việc trong vòng hai tháng mà tập đoàn Mạt Lâm liên tục bị khởi tố hai lần?”, một phóng viên hỏi trúng vào. vấn đề, cũng không sợ sẽ làm lớn chuyện.

“Ha ha, con người sợ nổi tiếng cũng giống như heo sợ bị giết vậy, tôi nghĩ có lế là do tập đoàn Mạt Lâm quá mạnh”.

Trương Trần thản nhiên nói, đôi mắt híp lại nhìn Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên nói: “Xem ra nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi, như vậy có phải tập đoàn Xương Thịnh định sẽ lập tức thu mua sau khi thẳng kiện sao?”

“Nhóc con, tôi đã khuyên cậu đừng có mà không biết sống chết đi đến bước này rồi mà”, Chu Nhân Kiệt híp mắt nói.

“Trò rác rưởi, cháu gái của mình bị ngược đãi thành như vậy mà vẫn còn muốn ra mặt cho người khác, ông còn mặt mũi nào không vậy”, Triệu Chí Hào cười khinh bỉ, sau đó lớn tiếng nói: “Có thể các người không biết, Chu Nhân Kiệt là một tên đạo đức giả, hy sinh luôn cả cháu gái của mình”.

Nghe vậy, sắc mặt Chu Nhân Kiệt càng u ám hơn, ông ta cũng từng tự hỏi bản thân nhưng vừa nghĩ lại tất cả đều là vì để nhà họ Chu có thể bước thêm lên một bậc nữa, mọi chuyện đều đáng giá. Hơn nữa cháu gái của ông ta gả cho Nhiễm Minh Nhật vốn là trèo cao rồi.

Vừa nghe đến tin tức mới, đám phóng viên đó lập tức vây lấy ông ta, Triệu Chí Hào không để ý đến sắc mặt xám xịt của Chu Nhân Kiệt mà nhún vai nói: “Các người tự đi hỏi ông ta đi”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 261: C261: Chó vẫn chính là chó


Lúc này, Chu Nhân Kiệt đã lúng túng vì bị mọi người truy hỏi, lời nói mập mờ khiến những phóng viên đã quen nghe ngóng tin tức càng thêm phần chắc chắn về lời nói của Triệu Chí Hào. Lần này, họ đúng là không đến vô ích, tin tức thương mại, tin tức vỉa hè, đúng là muốn gì cũng có!

Ngô Thanh Nguyên cũng không giúp ông ta giải vây, tập đoàn Xương Thịnh vẫn xem thường Chu Nhân Kiệt nên dĩ nhiên không cần nịnh bợ. Ông ta đẩy gọng kính lên, khế cười nói: “Thủ đoạn này đúng là thấp kém nhưng không quan trọng nữa rồi. Sau ngày hôm nay đã không còn tập đoàn Mạt Lâm nữa".

“Ông nghĩ các ông sẽ thắng sao?”, Trương Trần cười nói.

Ngô Thanh Nguyên nhìn Trương Trần như nhìn một thằng ngốc nói: “Cậu Cổ, về chuyện phương thuốc, cậu quả thật rất giỏi nhưng đầu óc quá ngu ngốc, chỉ vì một người phụ nữ mà đắc tội với nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn, tôi cảm thấy tiếc thay cậu đấy”.

“Có đoàn luật sư của Chu Đại Hưởng, sự hỗ trợ tài chính khổng lồ của tập đoàn Xương Thịnh, phía sau còn có nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn chống lưng, tôi thật sự rất tò mò có lý do gì mà tập đoàn Mạt Lâm không bị diệt vong đây”.

“Vậy thì mở to mắt mà đợi đi!", Trương Trần bình thản nói.

“Tôi muốn nói một câu!”, Ngô Thanh Nguyên nói: “Cậu vẫn còn một cơ hội, cậu Nhiễm nói rồi chỉ cần cậu đồng ý quỳ xuống dập đầu chịu tội với cậu †a trước mặt mọi người, đồng thời đích thân trói Chu Viên Viên đưa đến cho cậu ta thì cậu ta sẽ đồng ý tha cho cậu, hơn nữa sẽ để cậu đi theo cậu ta và thay thế vào vị trí của Chu Nhân Kiệt”.

“Chó vẫn chính là chó!”, Trương Trần buồn cười lắc đầu.

“Không biết sống chết, tự triệt đường lui của mình", Ngô Thanh Nguyên không tức giận, chỉ muốn nói một câu.

Ông ta quả thật không hiểu ông chủ Cổ xưa nay chưa từng gặp lấy đâu ra tự tin!

Đám phóng viên cũng vểnh tai lên nghe ngóng, dù sao lần trước mọi người đều nghĩ kết cục của Mạt Lâm là chết chäc nhưng cuối cùng tập đoàn Mạt Lâm vẫn thẳng!

Nhưng từ tình hình hiện tại, xem ra tập đoàn Mạt Lâm cũng không phải là dễ bắt nạt, không ai có thể nói trước về kết quả cuối cùng.

Tại tư gia của Nhiễm Minh Nhật, hẳn ném một phần tư liệu cho Vu Ấu Hoa nói: “Đủ rồi chứ!”

Vu Ấu Hoa xem qua một chút rồi gật đầu nói: “Đủ rồi, chín giờ Tòa án sẽ mở phiên xử. Bây giờ qua đó vừa lúc bät được Trương Trần".

“Bên Chu Đại Hưởng thì sao?”

“Theo như lời Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên nói, bây giờ có lẽ Chu Đại Hưởng đang trên đường đến!”

“Rất tốt, tôi ở đây chuẩn bị một bữa cơm, đợi đến tối sau khi Mạt Lâm hoàn toàn sụp đổ, Trương Trần cút vào đó, tôi sẽ mở một bữa tiệc lớn tiếp đãi mọi người, sau đó hoàn toàn khống chế được khu vực xung quanh Trường Minhl”

“Vậy được, cậu Nhiễm, tôi dẫn người qua đói”, Vu Ấu Hoa cầm lệnh bắt giữ, lên xe chạy đến Tòa án!

Tâm trạng của ông ta vô cùng phức tạp, ông ta dính vào chuyện này không biết là phúc hay họa, nhưng tóm lại khó tránh khỏi nên chỉ đành mưu cầu lợi ích lớn nhất.

Không bao lâu, Vu Ấu Hoa cũng đến trước cổng Tòa án, mọi người đều nhìn về phía ông ta. Còn mấy người Triệu Chí Hào sắc mặt lại trở nên âm trầm, họ không nghĩ Vu Ấu Hoa đến là để giúp họ.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 262: C262: Tôi không tin điếu thuốc ấy có thể gây ra họa gì


Theo ánh mắt nhìn sang, người dẫn đầu chính là Vu Ấu Hoa, đằng sau ông ta còn có bảy người đang sải bước đi về phía Trương Trần.

Hiện giờ, Vu Ấu Hoa đã trở thành tiêu điểm ở cửa tòa án vì thân phận của ông ta, bình thường người như ông ta không thể xuất hiện ở đây được, cũng vì cái gọi là tránh hiềm nghi.

Chẳng lẽ, Vụ Ấu Hoa muốn tự mình can thiệp vào vụ này sao? Thêm cả đội ngũ của Chu Đại Hưởng, bọn họ muốn đánh bại tập đoàn Mạt Lâm hoàn toàn, không cho bọn họ một cơ hội sống sót nào sao?

Ánh mắt của Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên cũng sáng lên, bọn họ cùng đám phóng viên đồng thời xông lên.

“Đứng lại!", Vu Ấu Hoa nhìn đám phóng viên rồi lạnh lùng nói: “Tôi đến đây để thi hành công vụ, còn với vụ kiện này, tôi không hề hứng thú, nếu như các người cản trở quá trình hoàn thành nhiệm vụ, tôi sẽ giam các người nửa tháng vì tội cản trở người thi hành công vụi”

Nghe vậy, đám phóng viên cũng không dám làm gì quá đáng, chỉ cầm máy quay theo dõi từng cử chỉ của Vu Ấu Hoa.

Vu Ấu Hoa nhìn Trương Trần, cười rồi nói: “Cậu ngoan ngoãn đi theo tôi hay tôi phải bắt cậu đi?” “Lý do là gì?”, Trương Trần cười nói!

“Xúi giục tập đoàn Mạt Lâm sản xuất thuốc giả, kiếm tiền bất chính, gây nguy hiểm cho xã hội!”

“Chứng cứ đâu?”

“Nếu không đủ chứng cứ, cậu nghĩ tôi sẽ tự mình đến đây sao?”, Vu Ấu Hoa híp mắt cười nhìn về phía Trương Trần. Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của ông †a, ánh mắt giống như muốn ăn thịt Trương Trần vậy.

“Ha ha, vậy thì phải chúc mừng ông thật rồi, chắc chắn ông tìm được không ít thứ tốt nhỉ?”, Trương Trần cười lớn, rồi khuyên nhủ: “Tôi thấy, ông từ đâu đến thì quay về đó đi, trong tình huống như thế này, ông chắc chắn mình còn có thể tham gia sao?”

“Ngu ngốc!”, Ngô Thanh Nguyên hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Ông chủ Cổ à ông chủ Cổ, chắc cậu vẫn chưa tỉnh ngủ đúng không!”

Đám phóng viên cũng hứng thú nhìn Trương Trần, thân phận của Vu Ấu Hoa như thế nào, đám paparazzi bọn họ là người rõ ràng nhất, còn ông chủ bí ẩn của Mạt Lâm lại dám nói như vậy, là vì có sức mạnh thật sự, hay là do có chống lưng ghê gớm?

Bọn họ cực kỳ muốn phỏng vấn vài câu, nhưng chỉ cần nghĩ đến tội danh cản trở công vụ mà Vu Ấu Hoa vừa nói thì họ lại ngoan ngoãấn ngậm miệng, nhìn hướng phát triển của sự việc!

“Anh Trương...", đám người Triệu Chí Hào và Cao Hưng Tùng cũng lo lăng, Trương Trần chính là nhân vật chủ chốt, không thể để bị bắt được!

Trương Trần làm động tác im lặng, nghiêm túc nhìn Vu Ấu Hoa rồi đột nhiên anh cười khế một tiếng, cầm điện thoại ra, nhìn tin nhắn nhận được tối qua, sau đó nhẹ nhàng nói: “Cục trưởng Vu Ấu Hoa, nếu ông đã đến, thì có thể đợi thêm năm phút, hút một điếu thuốc trước khi đi không?”

“Được thôi!”, Vu Ấu Hoa cũng cười một tiếng, nhận lấy điếu thuốc Trương Trần đưa cho, dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, hai người thật sự lặng lẽ hút thuốc.

“Chẳng lẽ ông chủ Cổ muốn trì hoãn thời gian sao, chỉ là thời gian hút một điếu thuốc, thì có tác dụng gì chứ?”

“Tôi thấy không đơn giản như vậy đâu, người ta còn trẻ thế mà đã có thể lập ra tập đoàn Mạt Lâm rồi, sau điếu thuốc này chắc chẵn có thứ mà chúng ta không hiểu!”

“Tôi nhổ vào, cái đồ nịnh bợ, tôi không tin điếu thuốc ấy có thể gây ra họa gì đâu!”

Tất cả các phóng viên và một số người đứng xem tò mò nhìn về hai người Trương Trần và Vu Ấu Hoa, Triệu Chí Hào cũng khó hiểu nhìn Trương Trần, dường như đang hỏi, cậu muốn làm gì, cậu nói đi, đừng khiến chúng tôi lo lắng chứ!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 263: C263: Không thể thay đổi được điều gì đâu


Thời gian hút một điếu thuốc, nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, thời gian vài phút trôi qua dưới sự bàn tán của mọi người.

Bây giờ, Vu Ấu Hoa mới dập tàn thuốc, bưồn cười nhìn Trương Trần, nói: “Tôi vốn tưởng trong khoảng thời gian này cậu có thể có đường lui, xem ra là do tôi nghĩ nhiều rồi!”

Trương Trần cười một cái cũng không nói gì cả, đi theo Vu Ấu Hoa xuống bậc thang.

Đúng lúc đó, đột nhiên một âm thanh phanh gấp vang lên, mọi người nhìn qua, bốn chiếc xe jeep đỗ dưới bậc thang, những người bước xuống đều là những người mặc quân phục.

Người đi đầu lại chính là Diêm Thiết Sinh, ông ta sải bước về phía Vu Ấu Hoa. Nhìn thấy vậy thì Vu Ấu Hoa cũng không hề ngạc nhiên, dù sao hôm qua lúc Diêm Thiết Sinh đến bắt người thì ông ta cũng đã biết rồi.

“Sao thế, thủ trưởng Diêm tự mình đến can ngăn sao, nếu ông muốn, tôi sẽ giao cho ông!”, Vụ Ấu Hoa khinh thường cười nói. Xét về địa vị thì ông ta không bằng Diêm Thiết Sinh, nhưng hai người không thuộc cùng một hệ thống, vì vậy cũng không có gì phải so sánh.

Thậm chí ông ta cũng không sợ đối phương!

“Không, tôi đến đưa người đi!”, Diêm Thiết Sinh lạnh lùng lắc đầu.

Vừa dứt lời, ông ta lấy ra một văn kiện, ném về phía Vu Ấu Hoa, lạnh lùng nói: “Tập đoàn Mạt Lâm chịu sự quản lý của bộ sản xuất chế tạo quân y chúng tôi, ai cho ông lá gan chụp mũ chúng tôi, ai cho ông cái gan đến đây bắt người hả?”

“Có phải ông coi tòa án quân sự độc lập của chúng tôi là bù nhìn không, từ khi nào đến lượt ông can thiệp thế?”

Đối diện với câu hỏi châm chọc của Diêm Thiết Sinh, không chỉ Vu Ấu Hoa, kể cả Ngô Thanh Nguyên, Chu Nhân Kiệt và cả đám phóng viên cũng ngây ngẩn cả người.

Tập đoàn Mạt Lâm, từ khi nào thuộc bộ phận chế tạo quân y vậy?

Trái tim của Vu Ấu Hoa giống như chìm xuống đáy, ông ta mở văn kiện kia ra, khi nhìn thấy con dấu màu đỏ như máu trên đó, cả người thiếu chút nữa loạng choạng ngã xuống.

Dựa vào văn kiện này, đừng nói là ông ta, dù những người phía trên ông ta cũng không thể động vào tập đoàn Mạt Lâm, dù có đầy đủ chứng cứ thì cũng phải nói chuyện với phía quân sự, người ta có hệ thống tòa án độc lập, hoàn toàn không đến lượt bọn họ can thiệp!

“Đưa đi!”, Diêm Thiết Sinh hừ lạnh một tiếng, người ở phía sau ông ta lập tức tiến lên trấn áp Vu Ấu Hoa.

Ngô Thanh Nguyên và Chu Nhân Kiệt hoàn toàn chết lặng, hai người vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Trương Trần, bọn họ là những người hiểu rõ nhất nội tình của tập đoàn Mạt Lâm, đến nay mới thành lập chưa được hai tháng.

“Đây, đây chính là thủ đoạn của cậu sao?”, Chu Nhân Kiệt không dám tin nhìn về phía Trương Trần.

Ngô Thanh Nguyên cũng nhìn Trương Trần với ánh mắt dò hỏi, kể cả đám người Triệu Chí Hào cũng ngơ ngác, kiểu đảo ngược, này, hơi bất ngờ quá đúng không?

“Ông nghĩ sao?”, Trương Trần lạnh lùng cười, từ chối cho ý kiến, nhún nhún vai.

Đêm qua anh nhận được tin nhän của Tiểu Vương, anh ta nói với anh rằng vài người phía Trần Bắc Vọng đã liên kết tập đoàn Mạt Lâm với hệ thống của họ rồi!

Có thể động vào tập đoàn Mạt Lâm, nhưng đã không phải là tập đoàn đám người như cấp bậc của Vu Ấu Hoa có thể động vào, dù ông ta có đầy đủ chứng cứ, cũng phải được hệ thống của Trần Bắc Vọng phê chuẩn.

Đầu của Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên sắp đóng băng rồi, bọn họ không ngờ rằng, Trương Trần còn có át chủ bài, hơn nữa chỉ ra ngửa bài là có thể đưa Vu Ấu Hoa đi.

“Ha ha ha, sao, sao có thể như vậy...", Chu Nhân Kiệt bất đắc dĩ cười, sắc mặt dữ tợn nói: “Dù Vu Ấu Hoa không ở đây, tập đoàn Mạt Lâm vẫn bị đạp đổ, chỉ cần thăng kiện, không phải cậu cũng xong rồi sao?”

“Chẳng qua chỉ là thăng được một ván mà thôi, không thể thay đổi được điều gì đâu!”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 264: C264: Các người cứ đầu hàng như vậy sao


“Vậy sao?”, Trương Trần bình tĩnh nói.

Đúng lúc này, một chiếc xe từ đẳng xa nhanh chóng chạy đến, đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, người đến chính là luật sư của Chu Nhân Kiệt - Chu Đại Hưởng!

“Cậu cứ chờ chết đi!”, nhìn thấy Chu Đại Hưởng đến, Chu Nhân Kiệt tức giận hét lên, ông ta không chấp nhận được việc Trương Trần liên tục phá đám.

Ban đầu, ông ta cũng nghĩ đến việc lôi kéo Trương Trần, sau đó nhớ đến Trương Trần chẳng qua chỉ là kẻ quê mùa, lại còn có danh tiếng xấu, ông ta từ bỏ không do dự chút nào, bây giờ xem ra, ông ta đã có thể so chiêu với nhà Nam Sơn Nhiễm rồi, sự chênh lệch này, khiến ông ta khó có thể chấp nhận.

Ngô Thanh Nguyên cũng không đoán ra được tại sao Trương Trần có thể có quan hệ với bên đó, nhưng trước mắt, đây không phải là chuyện ông ta phải suy nghĩ, chỉ cần thắng vụ kiện này, tập đoàn Xương Thịnh bọn họ lại có thể kiếm được nhiều tiền, về phía Vu Ấu Hoa, không có quan hệ gì nhiều với bọn họ.

Chu Đại Hưởng sải bước về phía trước, đối phó dăm ba câu với đám phóng viên, trong khi nói Chu Nhân Kiệt không cần lo läng.

Ông ta đi thẳng đến trước mặt Trương Trần, nói: “Còn mười phút nữa, bảo cả luật sư của cậu đến đi, để bọn họ thấy luật sư thật sự là như thế nào?”

“Tôi nghĩ là, không cần đâu!", Trương Trần liếc Chu Đại Hưởng rồi cười nói.

“Cái gì, các người cứ đầu hàng như vậy sao?”

“Chu Đại Hưởng, ông quá kiêu ngạo rồi, bằng chứng của ông đều là bịa đặt, dựa vào cái gì mà ông có thể thắng hả?”, Cao Hưng Tùng đỏ mặt, lớn tiếng phản bác, dù sao tuổi cậu ấy vẫn còn rất trẻ, không thể chịu đựng được sự chế nhạo đầy khinh thường này.

Thế nhưng, Cao Hưng Tùng vẫn nhận lại sự khinh thường, Chu Đại Hưởng còn không thèm nhìn cậu ấy một cái, như thể cậu ấy còn không tồn tại.

“Chu Đại Hưởng, tôi có nghe nói về ông!”, lúc này, Trương Trần nhẹ giọng nói, anh giả vờ nghiêm trọng nói: “Ông có thể thắng hay không, vì tôi không hiểu rõ nghề đó lắm, nên không thể nói nhiều, nhưng tôi biết, nếu như đến cái cửa đó ông còn không vào được, thì cũng không thể thắng được đâu!”

Nghe vậy, Ngô Thanh Nguyên và Chu Nhân Kiệt lập tức điều động người của mình đến, bao vây Chu Đại Hưởng.

Chu Đại Hưởng khinh thường, chế giễu nói: “Chẳng lẽ anh Cổ muốn tôi không vào được cánh cổng này, ở ngay trước cửa tòa án, trước mặt mọi người như thế này sao?”

“Không sail”, Trương Trần gật đầu.

Kiêu ngạo, thật sự quá kiêu ngạo rồi! Ngay cả đám phóng viên cũng không nhịn được bĩu môi, chỉ cần Trương Trần dám ra tay ở đây, đừng có nói thành công hay không, nhưng chắc chẳn danh tiếng của anh sẽ hoàn toàn bị hủy hoại, anh muốn tự tay mình đưa tập đoàn Mạt Lâm ra hứng chịu mũi sào sao?

Đám người Triệu Chí Hào cũng lo lắng nhìn Trương Trần, sợ Trương Trần không nghĩ thông!

“Tôi nghĩ ông hiểu nhầm rồi, tôi sẽ không ngăn cản ông, cũng không cần tôi ngăn cản!”

Trương Trần nói: “Như thế này đi, nếu ông có thể vào được cánh cửa này, thì không cần kiện cáo nữa, vụ kiện này tôi nhận thua, thế nào?”

Mọi người nhìn Trương Trần như kẻ ngốc, theo quan điểm của bọn họ, đây chính là do Trương Trần thấy mình không thể thẳng, cho nên tự cho mình một đường lui.

Còn cái gì mà bước vào cánh cửa đó chứ, đến đứa trẻ con ba tuổi cũng có thể vào được kìa!

Chỉ có Ngô Thanh Nguyên vẫn duy trì tỉnh táo nhíu mày lại, sau khi thấy Vu Ấu Hoa bị bắt đi ngay dưới mắt mình, khó có thể bảo đảm Trương Trần vẫn còn có những đường lui khác!

Tránh để xảy ra thêm chuyện gì nữa, Ngô Thanh Nguyên vội vàng nói: “Anh Chu, không cần phí lời với cậu ta, chúng ta mau đi vào thôi, thắng được vụ kiện này, mới là điều quan trọng nhất...”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 265: C265: Ông ta có tác dụng không


“Được”, Chu Đại Hưởng gật đầu, không nói gì với Trương Trần nữa. Ông ta nhìn đồng hồ, còn sáu phút là tới lúc bắt đầu phiên tòa, thế là ông ta sải bước tới cổng tòa án.

“Thằng ranh, để tôi xem lát nữa cậu sẽ khóc thế nào!”, Chu Nhân Kiệt hừ lạnh rồi nói.

“Chu Viên Viên vẫn đang cố gắng chữa bệnh cứu người ở phòng khám, ông thì lại ở đây làm chó cho người ta, đúng là khác nhau thật!”, Trương Trần thản nhiên nói ra câu này, khiến Chu Nhân Kiệt suýt thì nổi khùng lên.

“Lát nữa tốt nhất là cậu đừng khóc”, Chu Nhân Kiệt bỏ lại một câu rồi vội vàng đuổi theo Chu Đại Hưởng.

“Anh Trương, chúng ta cũng vào đi”, Cao Hưng Tùng tới gần và nói nhỏ.

“Vào làm gì? Các cậu không tin lời tôi à?”, Trương Trần nhíu mày hỏi, chẳng lẽ uy vọng của anh ở đây thấp đến thế sao?

“., mấy người Cao Hưng Tùng hơi nghẹn lời, bọn họ không biết phải đáp lại câu này thế nào nữa.

Lúc này, một tiếng quát khàn khàn xen lẫn sự phẫn nộ vọng tới: “Chu Đại Hưởng, anh đứng lại đó cho tôi!"

Giọng nói ấy rất lớn nên mọi người đều nghe thấy cả. Chu Đại Hưởng nghe thấy giọng nói này là lập tức phát run. Ông ta chậm rãi xoay người lại, nhìn xuống dưới bậc thang. Ở đó có một ông lão mặc vest Tôn Trung Sơn, đang nghiến răng chỉ vào ông ta.

“Thầy, sao thầy lại ở đây?”, Chu Đại Hưởng loáng thoáng cảm thấy bất ổn, thế nhưng vẫn hỏi một cách thân thiết.

“Anh xuống đây cho tôi!", ông lão kia nói giận dữ.

Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên run lên. Hai người liếc nhìn nhau và đều nhận ra nét khó tin trong mắt người đối diện, chẳng lẽ đây chính là kế hoạch của Trương Trần?

Bọn họ đang định hỏi Chu Đại Hưởng xem chuyện này là thế nào thì Chu Đại Hưởng đã chậm rãi bước xuống bậc thang, đi về phía ông lão.

“Thầy”, tới trước mặt ông lão, Chu Đại Hưởng lại cất tiếng gọi.

“Bốp!", ông lão giáng cho Chu Đại Hưởng một cái bạt tai, nói bằng giọng lạnh lùng: “Tôi không cần biết anh tới đây với mục đích gì và ai đã ủy thác cho. anh vụ này, hiện tại anh đi về với tôi ngay!”

“Vì sao? Bọn con đã ký hợp đồng rồi, chỉ cần thắng là sau này lợi nhuận sẽ đổ về như nước”, Chu Đại Hưởng hỏi trong sự khó hiểu.

Phía bên này, Triệu Chí Hào và Cao Hưng Tùng há hốc miệng không nói lên lời, giờ khắc này bọn họ phục Trương Trần sát đất luôn rồi.

Trong đám người gióng trống khua chiêng đòi kiện tập đoàn Mạt Lâm, một người bị bắt đi, người còn lại chẳng thể qua cổng được. Uổng công bọn họ thức trắng đêm chuẩn bị ngôn từ phản bác, hình như hiện tại không cần dùng đến thì phải?

“Cậu, cậu Trương, cậu đã gọi ông lão này tới à? Ông ta có tác dụng không?”, Triệu Chí Hào thu ánh mắt về, hỏi mà hơi ngơ ngác.

“Có tác dụng!”, Trương Trần khẳng định.

Từ nhỏ gia đình Chu Đại Hưởng đã rất nghèo, cho dù ông ta có tài đến đâu đi chăng nữa thì cũng không có chuyện còn trẻ đã được như ngày hôm nay, trừ khi có quý nhân trợ giúp.

Quý nhân đó là Quách Cương Anh, ông ta biết nhìn người tài, chẳng những là quý nhân của Chu Đại Hưởng, mà còn là thầy và người soi đường chỉ lối cho Chu Đại Hưởng.

Có thể nói không có Quách Cương Anh thì sẽ không có Chu Đại Hưởng của ngày hôm nay, dù ông ta có tài đến đâu thì cũng chẳng có người tán thưởng.

Ở bên kia, Ngô Thanh Nguyên và Chu Nhân Kiệt đều hồi hộp nhìn Chu Đại Hưởng. Đây là con bài chưa lật cuối cùng của bọn họ, nếu Chu Đại Hưởng cũng khoanh tay đứng nhìn thì bọn họ sẽ thảm bại mất.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 266: C266: Ông định bỏ đi trước phiên tòa sao


“Thầy à, vì sao vậy? Con làm xong vụ kiện này rồi về với thầy có được không?”, Chu Đại Hưởng nhỏ giọng hỏi dò. Ông ta cực kỳ kính trọng Quách Cương Anh, đã coi Quách Cương Anh như bố mình rồi.

“Tôi nói là đi ngay, anh không không hiểu tôi đang nói gì à?”, Quách Cương Anh nói lạnh lùng.

“Nhưng, nhưng thưa thầy, con..”, Chu Đại Hưởng tái mặt đi, ông ta nhìn chằm chằm vào. Quách Cương Anh và nói kiên quyết: “Nếu con nhất định phải hoàn thành vụ kiện này thì sao?”

Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Trương Trần và những lợi ích đằng sau vụ kiện này, ông ta quyết tâm hỏi.

“Vậy anh đợi nhặt xác cho lão già này đi!”, Quách Cương Anh cũng nói dứt khoát.

Chu Đại Hưởng cảm thấy lòng đau như cắt.

Người mà ông ta biết ơn nhất trên thế giới này không phải là bố mẹ ông ta, mà là ông lão trước mặt, bố mẹ ông ta cùng lắm chỉ có ơn sinh thành dưỡng dục mà thôi.

Nhưng ông lão trước mặt lại là ngọn đèn soi đường chỉ lối cho ông ta, là chỗ dựa vững chắc đăng sau. Ông ta coi Quách Cương Anh là người mà mình tôn kính nhất, Quách Cương Anh cũng dốc lòng đào tạo và dạy bảo Chu Đại Hưởng.

Lúc trước trong những lúc rảnh rỗi, mọi người còn trêu đùa rằng kiếp trước bọn họ là bố con, chỉ có điều kiếp này Chu Đại Hưởng đã đầu thai nhầm, may mà sau này vẫn tìm lại được gia đình thực sự.

“Thầy à, từ trước tới nay con luôn nghe lời thầy, nhưng nếu lần này con đi thì thầy có biết hậu quả là gì không? Thầy có biết nó sẽ đả kích con mạnh như thế nào không?”

Chu Đại Hưởng quỳ bịch xuống trước mặt Quách Cương Anh. Quách Cương Anh hiền từ đỡ lấy ông ta, nói với đôi mắt đỏ hoe: “Đại Hưởng, thầy coi con như con ruột, thế nhưng có một số chuyện thầy chỉ có thể dẫn dắt con được thôi, con vẫn phải tự bước đi trong cuộc đời, thầy không can thiệp vào. nhiều. Nhưng lần này con không thể tiếp tục được, thầy cũng muốn tốt cho con thôi!”

“Nghe lời thầy, về đi có được không?”

“Vâng..”, Chu Đại Hưởng nói run rẩy. Ông ta không thể nào từ chối lời năn nỉ của ông lão trước mặt được, hơn nữa còn là lấy tính mạng ra uy h**p.

Ông ta chỉ không cam lòng thôi.

“Chu Đại Hưởng, dựa vào đâu mà ông lại đi về, đã thỏa thuận trước với nhau rồi cơ mài Tôi sẽ lấy mạng chó của ông, tên lật lọng!”, Chu Nhân Kiệt ngây ra một lát, sau đó giận tím mặt. Chu Đại Hưởng mà đi thì ông ta chơi với Trương Trần thế nào?

Những phóng viên kia cũng nhao nhao vây tới nói dồn dập: “Ông Chu, ông định bỏ đi trước phiên tòa thật sao? Có thể chuyện này sẽ trở thành vết nhơ không thể xóa sạch trong cuộc đời luật sư của ông, ông không để ý thật sao?”

“Ông Chu, nếu ông đi thì chẳng khác nào. nhường phần thẳng cho tập đoàn Mạt Lâm. Có phải thầy ông bị tập đoàn Mạt Lâm uy h**p nên ông mới bất đắc dĩ phải đưa ra quyết định này không?”

Những phóng viên này toàn hỏi đúng trọng tâm, Chu Đại Hưởng trầm mặc không nói gì. Ông ta là một luật sư, thừa biết hậu quả nếu hiện tại ông ta bỏ đi, nhưng với tình hình này thì ông ta làm gì còn tâm trạng đâu tiếp tục nữa.

Nếu nói tới chuyện tập đoàn Mạt Lâm uy h**p thầy ông ta thì ông ta cảm thấy không thể nào. Vậy thì chỉ còn một khả năng, đó là ông chủ của Mạt Lâm không đơn giản, nếu ông ta mà làm thì rất có thể sau này sẽ gặp sự đả kích mang tính hủy diệt.

“Ông Ngô, ông Chu, lấy tiền thì phải làm việc cho người ta, đây là điều không phải bàn cãi gì nữa. Nhưng số tiền đó tôi không lấy được rồi, tôi sẽ gửi hai mươi triệu phí bồi thường vi phạm hợp đồng vào. tài khoản của các ông đúng theo quy định”, Chu Đại Hưởng nói.

“Chó chết, đây là chuyện của hai mươi triệu à?”, Chu Nhân Kiệt và Ngô Thanh Nguyên nổi giận. Chỉ là hai mươi triệu thì bọn họ ai chẳng có, điều bọn họ quan tâm là lợi ích sau khi thắng kiện.

Chu Nhân Kiệt sẽ được chiếm dụng một phương thuốc của Mạt Lâm, nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn chia phần trăm, thành phẩm sẽ do tập đoàn Xương Thịnh phụ trách. Đây là một chiếc bánh kem lớn, bọn họ đã phân chia hết rồi, lại còn có máu mặt của nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn, thế nên bọn họ mới bắt tay với nhau.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 267: C267: Tiếp theo hắn phải làm gì


Nhưng hiện tại Chu Đại Hưởng đi thì tất cả sẽ sụp đổ.

“Thật sự rất xin lỗi”, Chu Đại Hưởng lại xoay người, ông ta nhìn Trương Trần và nói bằng giọng phức tạp: “Cậu, thắng rồi!”

Dứt lời, ông ta không chờ Trương Trần đáp lời, cứ thế cầm tay Quách Cương Anh bước xuống bậc thang, lên xe rời khỏi nơi này.

“Ha ha ha..”, Chu Đại Hưởng vừa đi là Triệu Chí Hào lập tức bày ra dáng vẻ đắc chí. Ông ta không nhịn được bật cười, sau đó tiếng cười càng lúc càng †o, ngay cả những người tới dự cũng thấy hơi cạn lời.

“Giám đốc Ngô, Chu Nhân Kiệt, chúng ta vào. trong đi một vòng cho có lệ nhỉ?”, Triệu Chí Hào cười híp mắt nói.

Hai người Ngô Thanh Nguyên tức ngứa răng. Đúng như lời Triệu Chí Hào nói, bây giờ đi vào chỉ là cho có lệ thôi, Chu Đại Hưởng đi là bọn họ thua chắc, huống chi chứng cứ chỉ là ngụy tạo, vụ kiện này phải tiến hành thế nào đây?

“Được, được lắm!”, Ngô Thanh Nguyên nghiến răng gật đầu nói: “Ông chủ Cổ có thủ đoạn được lắm, người nhà họ Nhiễm lần lượt bị cậu đẩy đi. Nhưng cậu tưởng như vậy là không phải lo nghĩ gì nữa sao? Cậu đã nghĩ tới tập đoàn Xương Thịnh chúng tôi chưa?”

“Xương Thịnh ghê gớm lắm hả? Cũng thường thôi”, Trương Trần lắc đầu cười. Cho dù Xương Thịnh không làm gì thì anh cũng không bỏ qua cho nó, có lý nào lại tới đây huênh hoang rồi cứ thế xách mông đi được?

Ngô Thanh Nguyên giận quá hóa cười, nhưng lúc này Trương Trần lại nói thản nhiên: “Không biết lấy năm tỷ ra đập vào thì tập đoàn Xương Thịnh có chịu được không”.

“Được rồi, đến giờ rồi, chúng ta vào thôi, bị cáo Chu Nhân Kiệt!"

Cả đám mang bộ mặt đen kịt đi theo Trương Trần vào trong. Cho dù là thua chắc thì bọn họ cũng phải tiến hành quy trình mang tính tượng trưng. Kết quả của phiên tòa này quá rõ ràng rồi, đám phóng viên lấy được thứ họ cần là kéo nhau rời khỏi đây.

Hai tiếng sau có kết quả phiên tòa, tập đoàn Mạt Lâm được phán thắng kiện.

Sau khi có kết quả, những người đứng sau Trương Trần hớn hở như nhặt được vàng, phe của Ngô Thanh Nguyên thì nghiến răng ken két.

“Ngô Thanh Nguyên, về nói với chủ nhân của ông là hẳn vẫn còn non lảm, nhà họ Nhiễm cũng chỉ thế mà thôi!", Trương Trần mỉm cười nói một câu rồi lên xe đi.

Trong khách sạn Thái Hoa, rượu thị ập tanh bành. Nhiễm Minh Nhật vẫn chưa nguôi giận, hắn đập vào không khí, nhìn Ngô Thanh Nguyên và nói khàn khàn: “Thằng con hoang đó nói thế thật hả?”

“Đúng thế”, Ngô Thanh Nguyên gật đầu: “Cậu chủ Nhiễm, Vu Ấu Hoa cũng mới bị bắt, cậu xem tiếp theo phải làm gì đây?”

Câu nói ấy như giáng thẳng vào điểm yếu của Nhiễm Minh Nhật, khiến sức lực trên người hắn như bị hút sạch.

Đúng là nhà họ Nhiễm có thế lực không nhỏ, nhưng những thế lực mà hắn có thể sử dụng ở Hoài Bắc thì đều đã dùng cả rồi, không còn ẩn giấu gì nữa. Nhưng dù là thế thì hắn vãn không làm gì được Trương Trần, ngược lại còn tự làm tổn hại phe mình.

Tiếp theo hắn phải làm gì? Chính hắn cũng không biết!

“Các ông tự xử lý đi, tôi về nhà một chuyến đã”, Nhiễm Minh Nhật ngẫm nghĩ rồi nói trong sự bất đắc dĩ, hiện tại hắn ở lại đây nữa thì cũng chẳng còn nước đi nào hay ho.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 268: C268: Bất chấp tất cả công kích tập đoàn xương thịnh


Trong phòng làm việc cao nhất của tập đoàn Mạt Lâm, Trương Trần, Triệu Chí Hào, Tôn Khuê Sơn và đám Cao Hưng Tùng đều ở đây.

Bọn họ mới từ tòa án về, đến giờ Triệu Chí Hào và Cao Hưng Tùng vẫn chưa hoàn hồn lại hẳn, ngay cả Tôn Khuê Sơn chạy tới sau cũng đờ mặt ra khi nghe kể lại tình hình lúc đó.

Đây là cục diện bế tắc bị tấn công từ ba phía cơ mài

Bạch Thu Nghiệp tố cáo, Vu Ấu Hoa xuất hiện bắt người, còn Chu Nhân Kiệt và Chu Đại Hưởng thì chịu trách nhiệm về mặt pháp luật, có thể nói mỗi người đều có thể ép Trương Trần và tập đoàn Mạt Lâm đến mức ngạt thở.

Thế nhưng ở cổng tòa án, chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, mọi thủ đoạn của Nhiễm Minh Nhật đều bị Trương Trần giải quyết.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều nhìn Trương Trần bằng ánh mắt kính sợ, không ai biết rốt cuộc chàng trai này còn bao nhiêu con bài chưa lật nữa.

Mỗi khi xuất hiện nguy cơ, bọn họ đều thấp thỏm sợ sệt, nhưng Trương Trần chưa bao giờ làm bọn họ thất vọng. Lúc này Trương Trần gần như đã trở thành tín ngưỡng của bọn họ, như thể chỉ cần có chàng trai này thì chuyện khó nhai đến đâu cũng có thể giải quyết được.

"Mọi người cứ ngây ra đó làm gì vậy?", Trương Trần buồn cười nhìn mọi người.

"Hơ, cậu Trương, chuyện này kết thúc rồi, Mạt Lâm cũng có thể vận hành bình thường, chuyện đối phó với tập đoàn Xương Thịnh thì cậu cứ yên tâm để chúng tôi lo liệu", Triệu Chí Hào nói với vẻ hơi lúng túng.

Ông ta phát hiện ra mình chỉ có thể làm chân chạy mấy việc vặt, ngoài ra thì chẳng giúp được gì hữu dụng cho Trương Trần.

"Đối phó? Vì sao phải đối phó với bọn họ? Ông không nghe thấy những gì tôi nói trước cổng tòa án à? Xử bọn họ cho tôi!", Trương Trần không hài lòng.

Triệu Chí Hào hơi cạn lời, ông ta hỏi dè dặt: "Quỹ tài chính của tập đoàn Xương Thịnh rất lớn, là doanh nghiệp xuyên quốc gia, xử thế nào bây giờ?"

"Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, tôi có tiền!", Trương Trần ném ra một tấm thẻ và nói: "Hình như trong đó có gần mười tỷ thì phải, để lại một phần làm tiền vốn, còn lại lấy ra đè chết người cho tôi!"

"Tôi không biết tập đoàn Xương Thịnh nghĩ thế nào, nhưng bọn họ cũng đừng mong được yên ổn, đứng nhầm phe là phải trả giá!"

Những người ở đây đều giật giật khóe môi, Triệu Chí Hào bất đắc dĩ cười gượng nói: "Cậu Trương, cậu có biết mười tỷ là bao nhiêu tiền không? Cậu đừng nói đùa, chúng ta cứ bình tĩnh, cậu độ lượng tha cho tập đoàn Xương Thịnh một lần đi!"

Tôn Khuê Sơn cũng nhìn Trương Trần bằng ánh mắt phức tạp. Tài sản theo giá thị trường của bọn họ cũng vào khoảng mười tỷ, nhưng đây chỉ là giá thị trường, có phải tiền mặt đâu.

"Ai đùa với ông, những gì tôi nói đều là thật, ông mang đi mà tra số dư", Trương Trần hơi cạn lời.

Số tiền này là của ông Lăng đưa anh, một phần là tiền mua phương thuốc, phần còn lại là tiền vốn.

Rốt cuộc, trước sự khẳng định của Trương Trần, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn nhìn nhau. Triệu Chí Hào run run cầm lấy tấm thẻ ấy, đi ra ngoài kiểm tra số dư.

Khi ông ta gọi đến ngân hàng và đọc số thẻ, tiếng nói từ đầu bên kia khiến trái tim ông ta suýt thì ngừng đập.

“Cậu, cậu... Cậu Trương", khuôn mặt Triệu Chí Hào hiện lên hết biểu cảm này đến biểu cảm khác, cuối cùng còn chẳng nói được một câu đầy đủ.

Tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay k*ch th*ch quá mạnh đến ông ta, hơn nữa trong tấm thẻ này có mười tỷ thật, ông ta cũng hoài nghỉ rằng Trương Trần làm gì đó phi pháp.

Trước những ánh mắt dò hỏi của mọi người, Triệu Chí Hào chỉ có thể gật đầu nói: "Nếu không có trục trặc gì bên phía ngân hàng thì trong này có mười tỷ thật...

"Shhh!", nghe vậy, ai nấy đều phải hít sâu một hơi, nhìn Trương Trần mà như đang nhìn một vị thần.

"Bất chấp tất cả công kích tập đoàn Xương Thịnh, không có vấn đề gì chứ?", Trương Trần nhấp một ngụm trà rồi nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 269: C269: Tập đoàn mạt lâm lại thắng


"Đừng", Triệu Chí Hào năm chặt tấm thẻ ngân hàng. Ông ta rất xót ruột, số tiền này đủ để công kích tập đoàn Xương Thịnh, nhưng như vậy rõ ràng là đang đốt tiền, nếu có số tiền này thì bọn họ có thể phát triển vượt bậc.

Triệu Chí Hào vội vàng khuyên bảo, phân tích mặt lợi mặt hại cho Trương Trần nghe.

"Nói xong rồi hả?", Trương Trần thản nhiên hỏi.

"..", Triệu Chí Hào chỉ cảm thấy bất lực.

"Tôi biết ông đang nghĩ gì, tôi hỏi ông, Mạt Lâm thành lập được bao lâu rồi?", Trương Trần nói.

"Khoảng hai tháng!"

“Tập đoàn Xương Thịnh thì sao?"

"Ít nhất cũng phải chục năm".

"Tôi có thể thành lập Mạt Lâm trong vòng hai tháng, vậy Xương Thịnh có thể thành lập lại trong hai tháng không?”

".., Triệu Chí Hào bó tay hoàn toàn. Quả thực là Trương Trần nói không sai, nếu xét nghiêm ngặt thì Mạt Lâm chỉ là một công ty nhỏ mới khởi nghiệp thôi.

"Được rồi, tôi nghe lời cậu, ném ra năm tỷ trước, liều mạng với bọn chúng", Triệu Chí Hào nói.

"Ok, giải quyết xong hết mọi chuyện rồi thì tôi đi trước đây", Trương Trần nói. Tôn Khuê Sơn nghe vậy vội vàng đứng lên.

"Cậu Trương...

"Vì Tôn Mỹ Hân?"

"Con nhóc chết tiệt đó không nghe lời khuyên, chịu phạt là đúng, mong cậu Trương nể mặt tôi giúp đỡ một tay", Tôn Khuê Sơn gật đầu. Dù sao Tôn Mỹ Hân cũng là con gái của ông ta, kể cả ông ta không thích thì cũng là máu mủ của ông ta.

Ông ta đã tìm khá nhiều bác sĩ, không ai có phương pháp thực tế nào, vậy nên ông ta chỉ có thể tới tìm Trương Trần.

"Ông đã lên tiếng rồi thì có lý nào tôi lại không giúp, ông cứ về trước đi!"

"Cảm ơn cậu Trương!", Tôn Khuê Sơn gật đầu, chỉ cần Trương Trần đồng ý là ông ta yên tâm rồi.

Ông ta cũng rất bất đắc dĩ với đứa con gái ấy. Bởi vì lúc còn nhỏ ông ta chủ yếu quan tâm tới Tôn Mỹ Lâm, và sự thật cũng chứng minh rằng Tôn Mỹ Lâm rất hợp ý ông ta, chuyện gì cũng hoàn thành thuận lợi.

Sau khi rời khỏi đó, Trương Trần tới phòng khám của Chu Viên Viên. Kể từ khi dùng thuốc của Trương Trần, Chu Viên Viên đã khỏi hẳn rồi.

Trong phòng khám, Chu Viên Viên đang nhàm chán nghịch móng tay. Thấy Trương Trần đến, cô ta vội vàng chạy tới cười nói: "Tôi nghe nói rồi, tập đoàn Mạt Lâm lại thắng, anh được đấy nhỉ".

"Đương nhiên", Trương Trần cười đắc ý. Những lúc trò chuyện với Chu Viên Viên, anh cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều so với lúc ở cùng với Phương Thủy M

Chỉ cần bọn họ trò chuyện là cả hai bên đầu chất đầy tâm sự, không bao giờ chịu thẳng thắn với nhau, mà thân phận thực sự của Trương Trần đã định trước rằng anh không được rêu rao.

Tại nhà họ Trương ở tỉnh An Hoa, trong khu vườn phía sau của riêng ông cụ Trương, ông ta đang nhíu mày đọc tài liệu.

Sau khi xảy ra sự việc lần trước, ông ta đã thu hồi lại quyền lực của nhà họ Trương, bà cụ Trương thì vẫn làm ầm lên, vậy nên ông ta cứ trốn mãi ở đây cho yên tĩnh, dù sao cũng là vợ chồng với nhau mấy chục năm rồi, ông ta cũng chẳng thể bỏ được thật.

Lúc này chuông điện thoại bỗng vang lên. Ông †a uống một ngụm trà rồi lấy điện thoại ra nhìn, ngay sau đó đôi mắt lập tức sáng rực lên.

"Trương Trần ơi là Trương Trần, rốt cuộc cậu là ai và đang nghĩ gì đây?"
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 270: C270: Sao anh không nói thân phận thật sự cho thủy y


Tin nhắn trong đó báo là nhà họ Hàn định đánh trả lần nữa, không có nhà họ Mạc ở thủ đô nhúng tay vào, bọn họ chẳng có gì để phải cố ky.

Với năng lực của Trương Trần, ông cụ Trương tin rằng Trương Trần có thể ứng phó được, dù sao ông ta cũng đã thăm dò chuyện về tập đoàn Mạt Lâm, nhưng điều mấu chốt là ông ta nhìn ra được rằng Trương Trần có chuyện gì đó không thể nói ra được, có thể sẽ không can thiệp vào.

"Thôi thôi, phận của lão già này là phải lo nghĩ rồi"

Ông cụ Trương thở dài lấy điện thoại ra gọi tới số của Trương Quốc Hồng.

"Quốc Hồng, con dẫn Thiên Bàng và Thủy Y tới đây trốn đi, lần này nhà họ Hàn sắp ra tay rồi, các con sẽ gặp nguy hiểm!"

"Trương Trần á? Tự các con lo liệu đi, tới mau lên đấy".

Trong biệt thự, Trương Quốc Hồng cầm điện thoại gật đầu lia lịa, hoảng loạn đến mức chẳng nghĩ được gì.

Đến lúc tắt máy, bà ta bắt đầu bùng nổ.

"Thủy Y, nhà họ Hàn lại chuẩn bị đánh trả rồi, phải xử lý mối họa do tên phế vật Trương Trần gây ra như thế nào đây?"

"Thăng điên đó còn đánh con cháu của bảy, tám gia tộc thành tàn phế, mối thù này không thể hóa giải được, con còn chờ gì nữa mà không ly hôn đi?"

Trương Quốc Hồng đặt điện thoại xuống rồi gào lên với Phương Thủy Y. Theo bà ta, nếu Trương Trần không nhất quyết đòi đua ngựa với Hàn Đông Vũ thì đã chẳng xảy ra những chuyện đẳng sau đó.

Với Trương Quốc Hồng thì Trương Trần đã sai vì đi chọc tới người ta, ai bảo Trương Trần là một tên phế vật trong mắt bà ta cơ chứ!

"Nhanh, nhanh như thế sao?", Phương Thủy Y cứng đờ người lại.

"Thủy Y, không có nhiều thời gian đâu. Ông ngoại con gọi tới, ông đồng ý bảo vệ chúng ta. Mặc xác thăng phế vật ấy đi, con ly hôn với nó là chúng ta tới tỉnh An Hoa ngay", Trương Quốc Hồng vội vàng nói.

Phương Thủy Y ngây ra đó không nói được câu gì, nước mắt tuôn ra không dứt. Nếu bọn họ ly hôn thật thì Trương Trần phải làm sao? Anh sẽ chống lại nhà họ Hàn thế nào?

Trước kia cô còn ảo tượng tới chuyện mượn sức tập đoàn Mạt Lâm, nhưng trong cuộc họp lần trước, nhà họ Phương đã đắc tội với ông chủ Cổ rồi, cô còn mặt mũi đâu mà nhờ người ta giúp đỡ?

Phương Thủy Y cắn môi nói một cách khó khăn: "Mẹ, con biết rồi, con sẽ nói rõ ràng với Trương Trần. Bây giờ con sẽ gọi điện cho anh tai"

Trong phòng khám, Trương Trần và Chu Viên Viên đang trò chuyện với nhau. Nhìn thấy cuộc gọi đến, khuôn mặt anh trầm xuống, Chu Viên Viên liếc qua rồi cũng ngừng nói.

"A lôi"

"Em đang đưa ra thông điệp cuối cùng à?"

"Được, anh sẽ tới ngay!"

Sau khi tắt máy, Chu Viên Viên không nhịn được

nói: "Chuyện ly hôn hả? Vì sao anh không nói thân phận thật sự cho Thủy Y?"

"Biết càng nhiều thì càng nguy hiểm, nhất là người thân với tôi", Trương Trần bình tĩnh lắc đầu: "Ở Hoài Bắc tôi còn bảo vệ cô ấy được, nhưng Hoài Bắc chỉ lớn bằng bàn tay, rồi sẽ có một ngày tôi còn chẳng lo nổi cho mình, lấy cái gì bảo vệ cô ấy?"

"Có lẽ đây sẽ là lựa chọn tốt cho cả tôi và cô ấy. Cô ấy muốn kết thúc thì tôi cũng chẳng có lập trường và tư cách để nói gì cả".

Chu Viên Viên mấp máy môi nhưng chẳng nói được điều gì, cô ta cảm thấy Trương Trần có rất nhiều bí mật.

Mặc dù cô ta không biết hoàn chỉnh cả sự việc Trương Trần đối đầu với nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn, nhưng vẫn biết sơ qua trên mạng. Chuyện xảy ra ở cổng tòa án đã bị các phóng viên tung lên mạng hết rồi.

Nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn mà Trương Trần còn nói là chỉ thường thôi, vậy thì nhân vật đáng gờm mà anh nói tới rốt cuộc là ai?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 271: C271: Tại sao anh phải rời đi


Trong biệt thự của Phương Thủy Y, ba người nhà cô sắc mặt âm trầm ngồi trong nhà.

Phương Thủy Y cúi đầu chau mày, Trương Quốc Hồng với vẻ mặt phẫn nộ, còn Phương Thiên Bàng cứ thở dài liên tục. Địa vị của ông ta trong nhà cũng không cao lắm, mặc dù có lúc ông ta cũng có ý kiến của mình nhưng đều bị phớt lờ.

Đang trong lúc đợi như này, chuông cửa cuối cùng cũng vang lên.

Từ sau lần Trương Trần bị đuổi ra khỏi nhà thì anh cũng giao lại chìa khóa biệt thự luôn.

Cửa vừa mở, Trương Trần vừa bước vào thì Trương Quốc Hồng định lên tiếng, nhưng Phương Thủy Y vội nói: “Mẹ à, con muốn nói chuyện riêng với anh ấy".

Trương Quốc Hồng lườm Trương Trần một cái, gật đầu với Phương Thủy Y rồi không nói gì nữa.

“Trương Trần, anh lại đây”, Phương Thủy Y vẫy tay bảo Trương Trần vào phòng mình.

“Anh có biết tôi gọi anh đến làm gì không?”, Phương Thủy Y hỏi có chút mệt mỏi.

“Anh có thể đoán được phần nào. Hôm nay là thứ sáu, cục dân chính vẫn chưa tan làm, giờ chúng mình có thể đến đó”, Trương Trần cũng không níu

kéo hay kéo dài thời gian mà nói vào chủ đề luôn.

“Thôi bỏ đi, tạm thời không ly hôn nữa”, Phương Thủy Y hai tay nắm chặt, ánh mắt nhìn xuống đất, không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, cô mới thở dài một tiếng.

“Vậy cũng được”, Trương Trần cũng không hỏi nhiều.

“Nhưng, không ly hôn thì anh vẫn phải rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt, anh hiểu không?”, Phương Thủy Y ngẩng đầu nhìn Trương Trần nói.

Hiện giờ cô vẫn chưa trả xong nợ của tập đoàn Mạt Lâm, những gia tộc do nhà họ Hàn đứng đầu cũng sắp có hành động rồi nên giờ cô cũng không biết nên làm thế nào.

Giờ đây chỉ có thể đuổi Trương Trần đi, để anh rời khỏi Hoài Bắc. Cứ coi như nhà họ Hàn có muốn hại chết anh cũng không được. Dù sao thì Long Quốc rộng lớn như vậy nên cũng không dễ tìm.

Trương Trần không biết chuyện xảy ra ở tỉnh An Hoa, cũng không biết trong đầu Phương Thủy Y đang nghĩ gì.

Sau này anh vẫn sẽ rời khỏi Hoài Bắc nhưng không phải bây giờ.

Trương Trần lắc đầu, hỏi: “Không, tại sao anh phải rời đi?”

“Bởi vì anh ở lại Hoài Bắc khiến tôi thấy ghê tởm, ngoài việc gây thị phi thì anh còn làm được gì nữa. Anh cút đi càng xa thì tâm trạng tôi càng dễ chịu”.

Ánh mắt Phương Thủy Y nhìn vào Trương Trần không chớp mắt, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.

Thật ra cô thật sự có chút chán ghét anh. Một người đàn ông mà không dám cáng đáng việc gì, là kẻ vô dụng thật sự. Mặc dù sau này cũng phát hiện ra chút ưu điểm nhưng nếu so sánh thì khuyết điểm vẫn nhiều hơn.

Chỉ có điều, cô niệm tình mấy năm và nhớ lời ông cụ Phương dặn dò nên cô mới không ly hôn.

Trương Trần chau mày, nói thật thì những lời này anh nghe mà cũng cảm thấy không được thoải mái cho lắm.

“Thật ra, có gì thì em có thể từ từ nói với anh, không nhất thiết phải như vậy đâu”, Trương Trần do dự một lát rồi khẽ nói.

Nào ngờ, câu nói này khiến Phương Thủy Y hoàn toàn muốn nổ tung. Cô hét về phía anh: “Nói cho anh... Nói cho anh thì có tác dụng gì, anh giải quyết được gì nào, hay chỉ gây rối thêm”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 272: C272: Chúng ta mau đến nhà ông ngoại


“Hết chuyện này đến chuyện khác còn chưa đủ hay sao, tôi còn có thể nói được gì nữa. Hiện giờ anh hãy cút ra khỏi Hoài Bắc, cút đi càng xa càng tốt, đó mới chính là điều tốt nhất với tôi”.

“Anh sẽ không rời đi đâu, em cũng chưa từng chịu hiểu anh”, Trương Trần thản nhiên nói.

Câu tiếp theo như bị chắn ngang ở cổ họng không nói ra được. Tâm trạng hiện giờ của anh vô cùng phức tạp. Nếu như anh nói tất cả cho Phương Thủy Y biết thì chỉ hại cô mà thôi.

Thời gian trước quản gia nhà họ Trương đến tìm anh. Anh không chắc chắn là nhà họ Trương chú ý đến anh từ lúc nào. Kể cả anh có tự đắc đến mấy thì cũng không nghĩ rằng năng lực hiện giờ của mình có thể đối kháng được với nhà họ Trương được xếp. top đầu của Long Quốc.

Nếu như anh nói ra sự thật thì Phương Thủy Y biết càng nhiều thì cô càng nguy hiểm.

“Thôi đành vậy”, Trương Trần kìm nén khổ tâm của mình mà không nói gì thêm.

Anh không quan tâm đến Phương Thủy Y phẫn nộ đến nỗi nào, mà chỉ khế giọng nói: “Ly hôn hay không là do em quyết định. Nhưng anh vẫn muốn nói một câu, đừng có chuyện gì cũng giấu trong lòng, em chưa từng hiểu anh, em cũng chưa từng nói rõ cho anh về chuyện gì em gặp phải”, nói xong anh xoay người rời đi. Phương Thủy Y đờ đẫn nhìn bóng lưng anh, sắc mặt hung hãn quát lên: “Trương Trần...

Hét xong, Phương Thủy Y bất lực ngã quy xuống giường.

Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng vội chạy vào trong phòng. Trương Quốc Hồng nói: “Thủy Y! Thế nào rồi, ý của thằng vô dụng đó là gì?”

Phương Thủy Y nhắm mắt lại, nước mắt chầm chậm rơi xuống. Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Những gì nên nói con đều nói với anh ta cả rồi, không phải bận tâm đến anh ta nữa đâu”.

“Vậy chúng ta mau đến nhà ông ngoại con đi”.

“Không, mọi người đi trước đi, việc của công ty vẫn cần giải quyết, chuyện của tập đoàn Mạt Lâm cũng chưa xong, con nhất định phải tự mình đến đó”, Phương Thủy Y lắc đầu, nói.

Thật ra, công ty cũ nát của cô còn việc gì làm nữa đâu. Từ sau khi nhà họ Phương đắc tội với tập đoàn Mạt Lâm thì gần như không có ai muốn hợp tác với cô. Còn về nhà họ Phương, giờ đây bám được chân của tập đoàn Xương Thịnh nên căn bản không để ý gì đến nhà cô nữa rồi.

“Con gái à, con...”.

“Mẹ đừng nói gì nữa, hai người đi trước đi, mấy ngày nữa con sẽ tới, bố mẹ cứ yên tâm”, Phương Thủy Y khoát tay nói.

Trương Trần lái xe mà lòng phiền não. Anh mở cửa sổ xe, gió ù ù thổi vào mặt và tóc anh.

Anh nhìn thời gian rồi nhớ ra việc phía Tôn Mỹ Hân nên lái xe đi về phía thành phố Trường Minh.

Tỉnh lộ này có tám đường xe đi, coi như đây là đường thông thoáng nhất để đến thành phố Trường Minh rồi.

Hai bên tỉnh lộ có hơn chục chiếc ô tô hàng triệu tệ đậu thành hàng dài, nhìn hình dáng, có cánh gió phía sau, rõ ràng là đã qua sửa chữa!

Không cần đoán, chỉ cần là người sống ở Hoài Bắc và có chút hiểu biết thì chắc chắn biết được, có người đua xe ở đây.

Trương Trần vừa mới lái xe vào tỉnh lộ thì những chiếc xe đó xếp thành hàng dài chắn ở trước xe Trương Trần.

Có một nhóm người từ trên xe xuống, đầu nhuộm tóc các loại màu, trên tay còn kéo theo các cô em trang điểm đậm, ai nấy mặt mày đều ra vẻ đại ca hống hách.

“Kẻ nào vậy, sao lái chiếc xe BMW ghẻ mà cũng vào được đây thế?”

“Ai mà biết được, chắc là tay sai của đại ca nào chăng?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 273: C273: Chuột đông thì cũng cắn chết được mèo


“Quan tâm gì đến hắn là kẻ nào, người thấp nhất trong chúng ta ở đây cũng phải là xe Maserati, chứ xe BMW cùi thế kia thì làm gì có tư cách vào đây”.

Một nhóm người nhìn xe của Trương Trần, sau đó một tên tóc vàng ngậm điếu thuốc đi lên, gõ cửa sổ xe của Trương Trần, lạnh lùng hỏi: “Anh đến đây với ai?”

Trương Trần cười lạnh nói: “Sao thế, không đi cùng với ai thì tôi không thể đến đây sao?”

Tên tóc vàng chau mày, tiếp tục nói: “Anh không đến đây để đua xe?”

“Không”.

“Nếu đã vậy, lúc anh đến anh có nhìn thấy bên đường có một cái biển, trên đó có viết Cấm vào, anh có mù không?”, tóc vàng lạnh lùng nói, còn những người khác cũng lên trước một bước, nhìn chäm chằm vào Trương Trần.

Xem ra, cái tên nghèo rớt lái con xe cùi BMW này đến để gây chuyện rồi, bọn họ không thể để như vậy được.

Lúc Trương Trần đến thật sự đã nhìn thấy một cái biển ghi chữ cấm vào rồi. Anh còn tưởng rằng phía trước đang sửa đường hoặc xảy ra sự cố gì đó.

Vốn dĩ tâm trạng của Trương Trần đã không được tốt, căn bản không muốn phí lời với bọn họ. nên anh trầm giọng xuống, lạnh lùng nói: “Cút ra, tôi còn có việc”.

“Thằng nhóc, mày đang nói tao sao?”, tên tóc vàng sững người ra, không ngờ một tên lái xe BMW một mình đến đây mà còn dám ăn nói với gã ta như vậy.

“Hoàng Khải! Phí lời với hắn làm gì, đập nát xe của nó, đánh phế nó rồi vứt ra khỏi đây đi. Đúng là không biết trời cao đất dày là gì”, có người ở phía sau hống hách nói.

Đám cô em đi cùng cũng với vẻ mặt hưng phấn, còn luôn miệng nói với giọng chế giễu. Cả nhóm người cứ thì thầm to nhỏ, căn bản không coi Trương Trần ra gì.

“Đồ ngốc, nghe thấy mọi người nói gì chưa?”, tên tóc vàng có tên là Hoàng Khải lấy gậy bóng chày từ cốp xe, lúc này giơ lên đập cửa xe của Trương Trần.

Sắc mặt Trương Trần sầm lại, trong lòng vốn thấy buồn bực, lúc này giật lấy gậy bóng chày của Hoàng Khải, không nhìn gậy mà đập lên đầu gã ta.

Lúc này máu me bắn tứ túng, Hoàng Khải ôm đầu nằm quẳn quại trên đất. Những người còn lại sợ đến mức lùi về sau, nhưng rất nhanh, kẻ nào cũng đều vô cùng phẫn nộ.

“Thằng rác rưởi này còn dám ra tay nữa, hôm nay mọi người cùng đánh phế nó đi. Các người lên trước đi, tôi sẽ đi gọi điện cho anh Mã”, một người trong đó lớn tiếng nói.

Nhóm người đều xông lên, mặc dù Trương Trần đánh một gậy lên người Hoàng Khải nhưng bọn chúng cậy thế đông người nên không sợ lắm.

“Chuột đông thì cũng cắn chết được mèo”, huống hồ bọn chúng quen với mấy trò đánh đấm này rồi.

“Đám phế vật này”, Trương Trần cười lạnh một tiếng, giãm chân một cái rồi xông vào đám người, năm chặt lấy cây gậy bóng chày của kẻ cầm đầu rồi bẻ gãy trước mặt mọi người.

Không cho bọn chúng thời gian phản ứng lại, Trương Trần trực tiếp đập một cái rồi đập lên kẻ thứ nhất, lực mạnh nên hất tung hẳn ra ngoài.

Người vẫn còn trên không trung, miệng hẳn phun ra đống máu tươi, sau đó hẳn rơi xuống đập vào bốn năm người nữa.

Lần này, mọi người đều lác mắt ra, một cú đấm mà đánh bay người ta lên. Đây có còn là người nữa không?

Bọn chúng nhìn cái tên nằm lăn trên đất không nói nên lời, lúc này không ai dám nhúc nhích nữa.

Trương Trần mặt không biểu cảm từng bước tiến về phía đó, Trương Trần tiến một bước thì bọn chúng lùi một bước. Cuối cùng, bọn chúng cũng không có đường nào để lùi nữa.

“Mày... Mày đừng có làm bừa, chúng tao là em của anh Mã đấy, mày có biết anh Mã không, anh ấy...

“Bốp”, Trương Trần tát một cái, lạnh lùng nói: “Hắn làm sao?”

“Hu hu, thằng ranh, mày sẽ phải hối hận, mày dám đánh tao à?”, tên đó đau đến phát khóc, nói.

Lúc này, có một luồng ánh sáng lóa mắt ở phía xa chiếu lại, chỉ thấy một chiếc xe Ferrari lái đến, tiếp đó là một người với sắc mặt âm trầm bước xuống.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 274: C274: Có cả nhân vật như này sao


“Thăng nhóc, mày có biết anh Mã của chúng tao là ai không? Nói ra thì chắc mày sẽ sợ chết khiếp thôi, biết điều thì tốt nhất hãy quỳ xuống cầu xin đi”.

“Đúng vậy! Nhà họ Mã ở Hoài Bắc mày có biết không? Anh Mã Tại Long chính là người của nhà họ Mã, tao thấy mày đúng là chán sống rồi”.

Có Mã Tại Long chống lưng ở đây nên đám người này cũng hống hách hơn. Bọn chúng khinh bỉ nhìn Trương Trần rồi mảng nhiếc.

“Tao cũng không làm khó mày nữa. Nhưng mày đã đánh người của tao, tiền viện phí này mày nhất định phải tính đầy đủ. Lấy ra mười triệu tệ rồi mày có thể cút được rồi. Nếu không thì đừng trách tao ra tay độc ác”, Mã Tại Long lớn tiếng nói.

Trương Trần nheo hai mắt, đột nhiên bật cười. Thật sự anh không qua lại với nhà họ Mã một thời gian rồi.

Từ lần trước thăng được nhà họ Mã ở tòa án, Mã Tam Phong cũng mất tăm mất tích sau đó luôn.

“Mày chắc chản là đòi mười triệu không?”, Trương Trần cười hỏi.

“Tao không muốn nói lần hai, mày nghe không hiểu sao?”, Mã Tại Long sầm mặt lại, chau mày hỏi.

“Vậy thì được”, Trương Trần lấy điện thoại ra, gọi trực tiếp cho Mã Tam Phong, nói: “Mã Tam Phong! Ở đây có người của nhà họ Mã các ông, họ đòi tôi mười triệu tệ tiền bồi thường”.

“Tôi chỉ cho ông mười phút, ông hiểu không?”

“Anh Mã! Ông Mã chẳng phải là chú Ba của anh sao? Sao thằng ranh này lại quen được, lại còn dám cho ông Mã thời gian mười phút nữa?”, một tên đàn em không hiểu hỏi.

“Thằng ngu! Mày không nhìn ra thằng rác rưởi kia đang giả bộ sao? Nếu nó thật sự dám nói với ông Mã như thế thì liệu nó có phải lái con xe BMW đểu kia không?”, có một tên đàn em khác nói với vẻ khinh bỉ.

Mã Tại Long cũng cười lạnh nhìn Trương Trần. Gã không dám nói là quen hết tất cả các phú nhị đại nổi tiếng ở Hoài Bắc nhưng ít nhiều cũng nghe nói cả rồi. Nhưng kiểu người như Trương Trần thì gã chưa từng gặp.

Gã cười lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực nhìn Trương Trần, nói: “Thằng ranh! Mày cũng to gan đấy, dám gọi điện cho chú Ba ở trước mặt tao. Không cần biết đúng sai thế nào nhưng tao khâm phục dũng khí của mày. Nếu mười phút sau mà tao không nhìn thấy mười triệu tệ thì nửa đời còn lại của mày sẽ phải nằm trong viện đấy”.

Lúc này, lại tiếng phanh xe gấp vang lên. Mọi người cùng nhìn lại thì chỉ thấy trên xe có một nhóm người bước xuống rồi nhanh chóng đi về phía này.

Người đàn ông cầm đầu nói có chút sốt sắng: “Mã Tại Long, cậu làm cái gì vậy? Có chuyện gấp gì mà không để đua nốt vòng cuối rồi hãy nói?”

“Ha ha! Gặp phải một nhân vật dám bắt chú Ba của em trong mười phút phải đến đây ngay. Em muốn xem thử xem đây là vị thần thông quảng đại như nào?”, Mã Tại Long khế nói. Gã nói năng với tên cầm đầu kia có chút khách khí, hiển nhiên là thân phận của đối phương không hề tầm thường.

“Ố? Có cả nhân vật như này sao?”, người đàn ông đó tò mò đi lên trước, quan sát Trương Trần một cái rồi hỏi: “Là hắn ta sao?”

“Anh Mãnh! Hắn ta chỉ là tên lang băm thôi, làm gì có quen được nhân vật lớn nào?”, lúc này tiếng cười lớn truyền lại.

Trương Trần cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc nên anh cũng đưa mắt lại nhìn. Không ngờ người đó là Đoàn Tân Nguyên và đám bạn học của Tôn Mỹ Hân.

Cái tên được gọi là anh Mãnh kia giật mình, sau đó bật cười nhìn Trương Trần và Mã Tại Long. Lúc này Mã Tại Long cũng khẽ cười mà không để ý gì. Gã căn bản không nghĩ rằng Trương Trần quen chú Ba của mình và coi những lời anh nói trước đó là gió thoảng bên tai.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 275: C275: Kiếp nạn của nhà họ mã sắp đến


“Anh Mãi Khẩu khí của thằng ranh kia không nhỏ đâu, chỉ bằng chúng ta cứ phế nó trước?”, người của Mã Tại Long nghĩ một chút, nói.

“Ha ha, anh Mãnh thấy thế nào?”, Mã Tại Long nghe thấy vậy thì nhìn anh Mãnh một cái, hỏi.

“Cậu giải quyết đi, ở đây là Hoài Bắc của cậu, nếu đây là ở Trường Minh của tôi thì tôi sớm đã ném thứ rác rưởi kia ra sông cho cá ăn rồi”, anh Mãnh lắc đầu cười, nói.

Mã Tại Long khẽ chau mày. Tất nhiên gã hiểu được Vương Mãnh đang khích gã. Dù sao thì thành phần đến hóng chuyện thì không sợ gì cả.

Gã nhìn hai người đã chết ngất trên đất, đột nhiên cười nói: “Hay là thôi đi, dù sao thì người anh em này cũng gọi điện cho chú Ba rồi, vậy thì để chú Ba lấy tiền ra đền bù giúp hắn vậy, tôi phải kính trọng người ta mới phải”.

Gã không hề ngu, nếu như gã muốn đánh gục Trương Trần thì gã đã làm trước đó rồi. Nhưng nhìn hai tên đã chết ngất trên đất thì hiển nhiên Trương Trần là người luyện võ, gã không muốn mình rơi vào nguy hiểm.

Vương Mãnh nghe thấy thế thì nhún vai một cái rồi không nói thêm gì nữa.

Thời gian gần đây nhà họ Mã ở Hoài Bắc ở trong hoàn cảnh không được tốt cho lắm, thậm chí có thể nói là... Lo lắng không ngớt.

Trên đời này không có cái gọi là bí mật mãi mãi, huống hồ sau chuyện này họ còn cố ý đi điều tra về Trương Trần. Nhưng điều khiến họ khủng hoảng nhất chính là ông chủ thật sự phía sau Mạt Lâm lại là Trương Trần, người mà họ không hề coi trọng.

Vốn là không có gì, nhà họ Mã tự bảo vệ mình cũng đủ lắm rồi. Cũng từ sau chuyện đó, Mã Tam Phong “ngoan ngoãn ở trong nhà, cũng không chọc vào Trương Trần nữa, coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Mãi về sau, khi cục diện ở thành phố Trường Minh thay đổi, khi ông ta nghe nói người thao túng mọi việc là ông chủ của Mạt Lâm thì Mã Tam Phong chết sững người. Lúc này ông ta mới phát hiện mình đã hoàn toàn đánh giá thấp Trương Trần rồi. Vì vậy, ông ta mới làm việc vô cùng cẩn thận, chỉ sợ Trương Trần sẽ chú ý đến ông ta. Cứ tưởng rằng chuyện này đã qua rồi, ông ta vừa mới thở phào một cái nhưng cuộc điện thoại ban nấy lại như đẩy ông ta xuống vực thẳm.

“Người đâu, chuẩn bị xe cho tôi, ngay lập tức. Sau đó điều tra cho tôi, kẻ nào trong nhà họ Mã lại gây sự ở bên ngoài vậy. Bất kể là ai thì đánh gãy hai chân trước cho tôi”.

Mã Tam Phong cúp điện thoại rồi lập tức quát lớn với quản gia. Quản gia cũng không dám hỏi nhiều, lập tức gật đầu đi giải quyết.

“Chú Ba, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”, anh cả của nhà họ Mã hỏi.

“Anh cả, kiếp nạn của nhà họ Mã chúng ta sắp ập đến rồi”, Mã Tam Phong nói với vẻ mặt u ám rồi nói ra sự việc với anh cả của mình.

“Vậy thì phải làm sao, hai chúng ta cùng đến đó xem sao”, anh cả nhà họ Mã thở dài một hơi, cũng với vẻ mặt u sầu, rõ ràng ông ta cũng biết tầm nghiêm trọng của sự việc.

Dám đòi ông chủ Mạt Lâm mười triệu tệ tiền viện phí, chuyện này còn nguy hiểm hơn cả vuốt mông hổ, đặc biệt là lúc này tập đoàn Mạt Lâm đang lên như diều gặp gió.

Mã Tam Phong lắc đầu, nói: “Anh cả! Anh đừng đi, đây cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Thăng nhóc đó cho em mười phút thôi, không thể chậm trễ nữa, anh đi bắt cái tên gây chuyện của nhà họ Mã về đã”, nói xong câu này Mã Tam Phong vội lái xe về hướng tỉnh lộ thông với thành phố Trường Minh.

“Thằng ranh, đã tám phút trôi qua rồi đấy”, Mã Tại Long nhìn Trương Trần với thần sắc thản nhiên chứ không có gì sợ hãi, gã liền hỏi với vẻ kỳ quái.

Lúc này gã thật sự có chút khâm phục Trương Trần. Bất luận là thật hay giả nhưng nếu đổi lại là gã, khi gặp phải chuyện gì mà biết được thế lực của người ta lớn thì gã không thể đạt được đến cảnh giới mặt không biến sắc như này.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 276: C276: Hằng mất dạy quỳ xuống cho tao


“Ha ha! Hiện giờ không phải tao sốt ruột mà là Mã Tam Phong đấy”, Trương Trần lắc đầu, cười. Anh đã cho Mã Tam Phong cơ hội, nếu như ông ta biết trân trọng thì trong mười phút sẽ phải đến kịp. Nếu không, anh sẽ không để ý gì mà xóa bỏ nhà họ Mã rồi tiến thêm một bước nắm trọn tỉnh Hoài Bắc.

Vương Mãnh đến từ Trường Minh, hắn ta cũng với sắc mặt kinh ngạc. Hắn ta xoay người nhìn đám người Đoàn Tân Nguyên, hỏi: “Các người chắc chắn thằng ranh này là tên lang băm?”

“Tuyệt đối không sai đâu ạ”, đám người Đoàn Tân Nguyên gật đầu rồi nói ra sự việc xảy ra hôm đó, sau đó còn bổ sung: “Đây là do chính miệng hắn nói ạ”.

Vương Mãnh với thần sắc cổ quái, một tên lang băm mà lại có thể điềm tĩnh như này?

Trong lúc mọi người đang nhìn với vẻ khinh bỉ, không biết có ai trong đám đông đột nhiên hét lên một tiếng: “Đã hết mười phút rồi..”.

Câu nói này như mồi lửa khiến không khí ở đây căng thẳng vô cùng.

Bụp, bụp, bụp... Không cần Mã Tại Long nói nhiều, đám người của Vương Mãnh cũng lấy gậy bóng chày, dao chém và hung khí đánh người ở trong cốp xe ra.

Bọn họ quen biết nhau khi đua xe nên cũng không để ý nhóm anh nhóm tôi, cùng đến góp vui luôn.

Mã Tại Long nhếch mép, đợi mọi người bao vây Trương Trần lại thì gã lạnh lùng nói: “Tao đã cho mày cơ hội rồi, bắt tao đợi mười phút này thì mày cũng phải trả giá đấy”.

“Lân cho tao”, Mã Tại Long lớn tiếng quát.

Nếu như Trương Trần lấy ra mười triệu tệ làm tiền bồi thường thì gã thật sự không muốn để Trương Trần phải bò lê bò quàng ra khỏi tỉnh này. Bởi vì theo như gã thấy Trương Trần cũng từng luyện võ nên làm thế để tránh những thương tật không cần thiết. Dù sao thì trên đời này chỉ cần không phải chuyện gì thù hận lớn thì chỉ cần có tiền là giải quyết được hết.

Nhưng mười phút đợi chờ, cộng với dáng vẻ không mảy may lo sợ của Trương Trần, nếu như gã không thể hiện thái độ một chút thì cái danh anh Mã giang hồ của gã sẽ không còn danh tiếng gì rồi.

Trong lúc mọi người chuẩn bị vung vũ khí lên đập về phía Trương Trần thì phía xa đột nhiên có ánh sáng chói mắt. Đồng thời lúc này điện thoại của Mã Tại Long cũng vang lên.

Mã Tại Long khoát tay, ra hiệu cho mọi người dừng lại trước. Vừa mới nhận điện thoại thì xe ở phía xa cũng đến trước mặt, còn Mã Tại Long gọi mấy tiếng chú Ba trong điện thoại nhưng không có ai lên tiếng.

Lúc này, cửa xe mở ra, mọi người nhìn người đàn ông trung niên từ bên trong bước ra, lúc này. mọi người đều sững người ra.

Còn Mã Tại Long hai tay run rẩy, điện thoại cũng rơi xuống đất.

“Chú... Chú Ba!”, Mã Tại Long gọi lên với vẻ không tin. Gã không hề gọi điện cho Mã Tam Phong, sao ông ta lại đến được? Trừ phi thật sự là thằng nhóc kia gọi?

Chỉ thấy Mã Tam Phong không thèm để ý đến Mã Tại Long mà đi thẳng đến trước mặt Trương Trần, sau đó khom người cung kính nói: “Cậu Trương....

Mọi người chỉ cảm thấy đầu óc hoảng loạn, ông Mã nổi danh khắp Hoài Bắc lại đi gọi tên lang băm kia là cậu Trương, lại còn khom người nữa?

Trương Trần sắc mặt lạnh lùng, căn bản không đáp lại Mã Tam Phong. Còn ông ta thì toát hết mồ hôi lạnh, ông ta hiểu rằng, chuyện này không thể giải quyết dễ dàng như vậy.

Nhưng hiện giờ nhà họ Mã thật sự không có cách đối kháng với Trương Trần. Phải biết rằng, thành phố Trường Minh còn kinh khủng hơn Hoài Bắc nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có nhiều biến cố xảy ra, vậy thì nhà họ Mã có là gì đâu.

Mã Tam Phong cần răng, sau đó xoay người tát lên mặt Mã Tại Long một cái, quát lớn nói: “Thằng mất dạy, quỳ xuống cho tao”.

“Chú Ba, cháu...", Mã Tại Long muốn phản bác lại, dù sao thì gã từ nhỏ cũng được ăn sung mặc sướng, có quỳ thì cũng là người khác quỳ trước gã chứ làm gì có trường hợp như này?

Nhưng đáp lại gã chỉ là cái tát vang giòn.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 277: C277: Tên đó nào dám chống lại ý của ông mã


“Mày quỳ xuống cho tao”, Mã Tam Phong ánh mắt lạnh băng nhìn thằng cháu của mình.

Đến trời cũng biết rằng ông ta rất muốn tát chết Mã Tại Long ở đây nhưng dù sao đây cũng là con trai của anh cả nên ông ta chỉ có thể thăm dò xem thái độ của Trương Trần như nào.

Mã Tại Long run rẩy, gã có ngốc đến thế nào thì cũng nhìn ra Trương Trần không phải là người dễ đối phó. Chỉ có điều khiến gã không hiểu nổi, kể cả là những ông trùm Hoài Bäc khác cũng không thể khiến chú Ba mình phải khúm núm đến thế, vậy Trương Trần rốt cuộc là kẻ nào?

Cuối cùng Mã Tại Long hai chân mềm nhữn rồi quỳ sụp xuống đất.

Mã Tam Phong cười trừ với Trương Trần, cẩn thận nói: “Cậu Trương! Đều do thăng ranh kia không hiểu chuyện dám gây gổ với cậu, chuyện này cậu xem phải xử lý thế nào?”

Trương Trần nghe thấy thế thì cười một cái, làm sao mà anh không nhìn ra tâm tư này của Mã Tam Phong.

“Ông muốn tôi xử lý ư? Vậy thì được, ông đưa người đi đi”, Trương Trần lạnh lùng nói.

Mã Tam Phong thấy trong lòng run rẩy, ông ta không sợ Trương Trần lên tiếng nhưng sợ nhất là bộ dạng với thái độ nói nước đôi này.

“Còn không mau xin lỗi cậu Trương đi”, Mã Tam Phong thấy sốt sắng rồi lại tát Mã Tại Long hai cái, trong lòng thầm kêu khổ. Đúng là oán cũ cộng thù mới khiến lòng ông ta như lửa đốt.

Mã Tại Long cắn răng, cúi đầu, thấp giọng nói: “Cậu Trương, xin lỗi, là lỗi của tôi, là tôi đã gây chuyện với cậu”.

Nhưng Trương Trần vẫn yên lặng đứng đó không nói một lời.

Nếu như Mã Tam Phong giả bộ ở đây thì anh sẽ không để ý gì mà diệt nhà họ Mã luôn.

Mã Tam Phong chau mày, rõ ràng là đang mâu thuẫn về tâm lý. Ông ta cũng chỉ là nghe chuyện mới chạy vội đến đây, thái độ này của Trương Trần đã quá rõ ràng rồi.

Ông ta nhất định phải đưa ra lựa chọn giữa nhà họ Mã và đứa cháu này của mình. Ông ta cân nhắc một chút thực lực của nhà họ Mã và thực lực của Trương Trần trong thời gian gần đây, cuối cùng ông †a thở dài một tiếng, đành phải có lỗi với con trai của đại ca mình rồi.

“Cầm gậy đến đây”, Mã Tam Phong cắn răng rồi hét về phía tên tóc vàng.

Tên đó nào dám chống lại ý của ông Mã, lập tức cầm một cây gậy trên mặt đất đưa cho Mã Tam Phong, run rẩy nói: “Ông Mã..”.

Mã Tam Phong cầm lấy gậy, hai tay nắm chặt rồi giơ lên đập về phía cánh tay Mã Tại Long.

Bụp, bụp... Gậy đập xuống thì mọi người đều có thể nghe thấy tiếng xương gãy lạnh người, tiếp đó là tiếng kêu thê thảm của Mã Tại Long.

“Chú Ba, chú Ba đừng đánh cháu nữa, cháu thật sự sai rồi..”, Mã Tại Long nước mắt nước mũi hòa lẫn nhau, ánh mắt cầu xin nhìn về phía Mã Tam Phong.

Trong lòng Mã Tam Phong đau đớn, đây là cháu ruột của ông ta nhưng không còn cách nào khác. Nếu không thì sẽ phải đền cả nhà họ Mã mất. Tin rằng nếu anh cả của ông ta ở đây thì cũng chọn làm như vậy.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 278: C278: Ai cho cậu lá gan đứng đó


Ông ta lại nhìn Trương Trần rồi lại cầm gậy lên, nói: “Đây cũng là dạy dỗ lại mày, nếu không thì ngày nào đó mày chết thế nào mày cũng không biết đâu”, lời nói vừa dứt thì gậy lại đánh xuống.

Không nằm ngoài dự liệu, Mã Tại Long lại bị gãy một cánh tay.

Trương Trần vẫn ngồi bất động không nói lời nào, còn Mã Tam Phong lại giơ gậy lên đánh gấy tứ chi của Mã Tại Long khiến gã như biến dạng luôn.

Lúc này, trong lòng Mã Tam Phong như lạnh băng, lế nào thật sự muốn ông ta phải tự tay g**t ch*t cháu mình sao?

Hai mắt ông ta đỏ ửng, tay nắm chặt cây gậy nhưng cũng không ngừng run rẩy.

“Tại Long, đừng trách chú Ba”, Mã Tam Phong trầm giọng hét lên, ánh mắt cương quyết giơ gậy lên lần nữa, nói tiếp: “Hãy coi như vì nhà họ Mã đi..".

“A..", Mã Tam Phong hét lên một tiếng rồi đập về phía đầu của Mã Tại Long.

“Thôi”, lúc này cuối cùng Trương Trần cũng lên tiếng nhưng Mã Tam Phong không kịp thu toàn bộ lực tay lại. Cây gậy đập lên đầu Mã Tại Long, lập tức khiến gã phun ra ngụm máu tươi. Nhưng vẫn may là giữ lại được tính mạng.

Mã Tam Phong chỉ cảm thấy như ai rút hết lực trên người mình. Ông ta lại khom người, khách khí nói: “Cảm ơn cậu Trương”.

“Không có gì”, Trương Trần bình tĩnh khoát tay, nói: “Hoài Bäc không thể có nhà họ Mã nữa rồi”.

Mã Tam Phong ngây người tại chỗ, một lúc lâu sau ông ta giống như người già tuổi xế chiều, thân người khúm núm, khẽ nói: “Xin cậu Trương cứ yên tâm, tôi sẽ hoàn thành giao nộp đồ của nhà họ Mã trong ngày mai, muộn nhất là tối mai, nhà họ Mã sẽ không xuất hiện ở Hoài Bắc nữa”.

“Sản nghiệp và tiền của nhà họ Mã ông có thể mang đi một nửa”, Trương Trần thản nhiên nói.

“Cảm ơn cậu Trương”, trong lòng Mã Tam Phong như được thả lỏng, ông ta thở một hơi dài, có chút cảm kích.

Lế đời là khi mình yếu thế hơn người khác thì đều phải chấp nhận nhượng bộ, nếu như Trương Trần không nhân nhượng thì nhà họ Mã ra khỏi Hoài Bắc sẽ không mang đi được một hào nữa. Nhưng giờ đây nhà họ Mã có thể cầm đi một nửa gia sản, vậy bất luận họ đi đâu thì cũng đều sống được cả.

“Đám các người còn không mau quỳ xuống xin lỗi với cậu Trương đi, còn đợi tôi nhắc nữa sao?”, Mã Tam Phong lập tức quét nhìn ánh mắt về phía mọi người.

Đứng trước Trương Trần thì ông ta khúm núm nhưng đối với đám người kia thì ông ta vẫn là ông Mã của Hoài Bắc. Ông ta vẫn vô cùng uy nghiêm khiến bọn họ phải kính nể.

Đám đàn em và đám người có thân phận thấp khi thấy Mã Tam Phong nhìn đến thì lập tức quỳ xuống. Đến cháu ruột của Mã Tam Phong còn bị thế, vậy thì đám người này có chạy được không?

Cuối cùng chỉ có hai người là không biểu cảm. Một trong số đó chính là Vương Mãnh được Mã Tại Long gọi là anh Mãnh, một tên khác là Đoàn Tân Nguyên luôn đi theo sát Vương Mãnh. Hai tên này không cam tâm quỳ gối trước người mà chúng không coi ra gì, vì vậy chúng vẫn đững sờ sờ ở đó.

“Bối cảnh của Vương Mãnh thì tôi cũng biết được ít nhiều nhưng còn cậu là ai, ai cho cậu lá gan đứng đó?”, Mã Tam Phong chau mày hỏi Đoàn Tân Nguyên.

“Anh Mãnh, em..., trong lòng Đoàn Tân Nguyên thấy run rẩy, vội nhìn về phía Vương Mãnh. Nếu Vương Mãnh cũng bỏ mặc cậu ta thì cậu ta thật sự toi đời rồi.

Vương Mãnh khoát tay, nói: “Ông Mã! Chuyện của Hoài Bắc thì tôi không biết nhưng tôi ở thành phố Trường Minh, chắc tay của ông không dài đến tận đó chứ?”, trong lòng Vương Mãnh có chút phãn nộ. Núi dựa vững chắc của hắn ta chính là ông trùm ở thành phố Trường Minh- Bạch Thu Nghiệp. Luận về thực lực thì Mã Tam Phong vẫn kém hơn một chút. Nhưng hắn ta là bề dưới nên tôn trọng ông ta thôi. Nhưng điều đó không có nghĩa là Mã Tam Phong có thể yêu cầu hản ta làm gì cả.

“Vương Mãnh! Tôi biết trong lòng cậu nghĩ cái gì. Nếu như ngoài Bạch Thu Nghiệp chống lưng cho, cậu còn người khác nữa thì tôi không nói thêm gì. Nhưng nếu chỉ có Bạch Thu Nghiệp thì cậu thử liên hệ với ông ta xem, nếu không hôm nay cậu không quỳ gối xin lỗi cậu Trương thì tôi sẽ không để cậu ra khỏi Hoài Bắc đâu”, Mã Tam Phong cười lạnh nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 279: C279: Các người đưa cậu chủ đến bệnh viện đi


“Ông nói vậy là có ý gì?”, Vương Mãnh sầm mặt lại hỏi. Lế nào vì một kẻ như Trương Trần mà Mã Tam Phong thật sự muốn đối đầu với chỗ dựa của hắn ta? Hơn nữa, Mã Tam Phong cũng lo việc bao. đồng quá chăng?

Mã Tam Phong cười lắc đầu. Đám nhóc con đúng là chưa trưởng thành được, không mấy khi hiểu được chuyện của bề trên. Nếu như Bạch Thu Nghiệp không rớt đài thì ông ta có phải khúm núm trước người ta, thậm chí phải cầm gậy đánh cháu mình như này không?

Sắc mặt Vương Mãnh biến đổi. Cũng chỉ có dịp năm mới hay có cô em nào ngon nghẻ tặng cho. Bạch Thu Nghiệp thì hẳn ta mới liên hệ với ông ta. Chứ đến giờ cũng hơn một tháng rồi hän ta không gọi điện cho ông ta. Lúc này nhấc máy gọi điện đi nhưng vọng lại chỉ là những tiếc tút tút. Vương Mãnh vẫn kiên trì gọi tiếp. Cuối cùng hẳn ta cũng ý thức được đã có chuyện xảy ra rồi.

Vương Mãnh có chút hoảng loạn, Mã Tam Phong cười lạnh nói: “Sao, cậu có liên lạc được không?”

“Tôi nói cho cậu biết nha, thành phố Trường Minh đã thay vua rồi. Hiện giờ thành phố Trường Minh chỉ có một Lam Hiên thôi, anh ta cũng là người của cậu Trương đấy. Đồ ngu ạ”.

“Không, không thể nào”, Vương Mãnh läc đầu không tin. Bạch Thu Nghiệp là ông trùm của thành phố Trường Minh, cái tên Trương Trần kia chỉ trạc tuổi hẳn ta thì dựa vào đâu có thể khiến Bạch Thu Nghiệp mất tích khỏi thành phố Trường Minh được? Nhưng hắn ta không liên lạc được Bạch Thu Nghiệp, hẳn ta lại vội gọi cho mấy thân tín của ông ta nhưng kết quả vẫn thế.

“Cậu quỳ hay không đây?”, Mã Tam Phong không kiên nhãn được nữa mà quát lên.

Vương Mãnh có chút hoảng loạn, Mã Tam Phong trực tiếp chỉ vào tên tóc vàng, nói: “Đánh gấy. hai chân của hắn cho tôi, còn tên phía sau thì đánh gãy tứ chỉ”.

“Vâng thưa ông Mã”, tên tóc vàng kia vốn dựa vào uy phong của Mã Tại Long nên tất nhiên không dám trái lời Mã Tam Phong. Hơn nữa giờ đây nhìn Vương Mãnh thất thế như này nên bọn họ còn gì phải sợ nữa.

Rất nhanh, Vương Mãnh đã bị đánh gãy chân rồi bị ép quỳ xuống, còn Đoàn Tân Nguyên thì ngất đi.

“Cậu Trương! Không biết cậu có hài lòng không?”, Mã Tam Phong lại cung kính nói với Trương Trần.

Trương Trần gật đầu, anh hiểu được đạo lý chó cùng rứt giậu. Không có mối thù sinh tử thì cũng không đến mức phải đuổi cùng giết tận.

Mã Tam Phong thở phào một hơi dài, nhìn con xe BMW của Trương Trần. Cản trước của xe đã bị đám tóc vàng làm nứt ra một mảng nên ông ta đã đưa chìa khóa xe mình cho anh.

“Cậu Trương, nếu cậu có việc gấp thì cứ lái xe này trước đi”.

“Ở đây ông xử lý nốt đi”, Trương Trần nhận lấy chìa khóa rồi nói một câu, sau đó anh lên xe của Mã Tam Phong rời đi. Lúc này Mã Tam Phong mới coi như thở phào nhẹ nhõm.

“Tại... Tại sao vậy? Ông Mã, ông Bạch thật sự xảy ra chuyện rồi sao?”, Vương Mãnh thất thần nói với Mã Tam Phong.

“Ông ta bị người của quân đội bắt đi với tội danh phản quốc rồi, tất cả những việc này đều tại Trương Trần. Hiện giờ cả Hoài Bắc và thành phố Trường Minh chỉ có một người có tiếng nói, đó là Trương Trần thôi”.

Mã Tam Phong do dự một lát, niệm tình xưa nên ông ta mới nhẫn nại giải thích như thế. Đừng nói là Vương Mãnh không tin, đến ngay cả ông ta ban đầu cũng không tin, sau đó phải đích thân đến thành phố Trường Minh để xác nhận.

Những ngày tới phải xem có biến cố gì không, nếu như không, chỉ dựa vào quyền thế chứ chưa nói đến tiền bạc thì cũng không có ai đấu lại được Trương Trần.

“Các người đưa cậu chủ đến bệnh viện đi, đốc thúc thời gian chữa trị”, Mã Tam Phong dặn dò một câu rồi lấy điện thoại gọi cho anh cả mình.

Cái thành phố Hoài Bắc này bọn họ thật sự không ở lại lâu được.
 
Back
Top Dưới