Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 180: C180: Tới càng nhiều thì chỉ bị tiêu diệt càng nhiều mà thôi


Bây giờ là thời đại pháp luật, cho dù gia đình Trương Quốc Hồng không mất mạng, nhưng kiểu gì cũng phải ngồi tù rũ xương.

Ông cụ Trương trầm mặc một lát, trong mắt lóe lên sự giãy dụa, không biết là vì Trương Quốc Hồng

hay là vì đề tài mà Phiền Đại Phương nhắc mãi bao năm qua, ông ta nói bình thản: “Năm đó đúng là nhờ có trợ giúp của bà.”.

“Nhưng nhà họ Trương chính là nhà họ Trương, chưa đến lượt đàn bà lên tiếng. E rằng bà còn biết rõ số tài sản của nhà họ Trương hơn cả tôi, bà thích cái gì thì cứ việc lấy, kể cả chia cho bà một nửa cũng được, coi như thanh toán hết những chuyện trước kia".

“Ông được lắm, ông định qua cầu rút ván, định ly hôn có đúng không?”

Bà cụ tức đến mức phát run, đám Trương Thông thấy vậy vội vàng bước tới đỡ.

“Trương Quốc Hồng, bố mẹ cãi nhau kịch liệt vì các người, các người muốn nhà họ Trương không được yên bình có phải không?”, Trương Lập nghiêm giọng chất vấn.

“Trương Quốc Hồng, gia đình các người cút về Hoài Bắc mau lên, bố không cần các người chúc thọ nữa, chỉ cần các người không làm liên lụy đến nhà họ Trương là chúng tôi cám ơn Phật tổ rồi!”

“Đúng thế, các người cút đi mau lên!”

Tất cả mọi người trong nhà họ Trương đều nhìn bốn người Trương Quốc Hồng và Trương Trần bằng ánh mắt chán ghét, như thể đang nhìn sao chổi.

Đôi mắt Trương Quốc Hồng đỏ hoe, nước mắt giàn dụa, Phương Thủy Y cũng lau nước mắt liên tục, hai mẹ con ôm chặt lấy nhau.

Trương Trần nhíu chặt lông mày, anh không ngờ chuyện này lại xảy ra đột ngột như thế, mặc dù anh đã có phương án dự phòng từ trước rồi.

Ở một bên khác, ông cụ Trương và bà vợ của mình vẫn đang cãi nhau không ngừng nghỉ.

Rốt cuộc Trương Quốc Hồng cũng cắn răng gật đầu, nghẹn ngào nói: “Được, được, bây giờ chúng con sẽ đi, bố mẹ đừng cãi nhau nữa, chúng con đi là được!"

Trương Quốc Hồng lau nước mắt rồi kéo con gái mình rời khỏi phòng khách.

Phương Thiên Bàng cũng thở dài một hơi, lẳng lặng đi theo sau.

Trương Thiên Lỗi cảm thấy căng thẳng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Trương Quốc Hồng. Nếu bốn người Trương Quốc Hồng cứ thế về Hoài Bắc, vậy thì Hàn Đông Vũ sẽ không thể chặn đánh Trương Trần được, đến Hoài Bắc rồi thì chắc chắn bọn họ sẽ rơi vào thế bị động.

Đang lúc Trương Thiên Lỗi cảm thấy sốt ruột, muốn nghĩ cách để cầm chân mấy người Trương Trần, quản gia bỗng chạy từ ngoài vào.

“Gia chủ, gia chủ, người ở Hoài Bắc đến!”, quản gia vào trong rồi vội vàng thông báo.

“Hừ, bà già, chúng ta sẽ nói chuyện saul”, ông cụ Trương hừ lạnh một tiếng, nhìn quản gia hỏi: “Ai tới đây?”

“Rất nhiều người, ai cũng mang theo quà”.

“Ồ? Đi theo tôi ra đón tiếp”, ông cụ Trương vội vàng ra ngoài.

“Hoài Bắc? Sao lại có người ở Hoài Bắc tới? Bố lại còn đích thân ra đón tiếp”, Trương Thông tò mò hỏi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
3. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!
4. Đêm Nay Có Mưa
=====================================

“Không biết nữa, chúng ta gần như không dính dáng gì đến người Hoài Bắc”, Trương Lập liếc nhìn Trương Quốc Hồng, hiển nhiên nếu nói đến dính dáng thì chỉ có gia đình Trương Quốc Hồng thôi.

Nhưng chẳng ai nghĩ người đến từ Hoài Bắc có liên quan gì tới gia đình Trương Quốc Hồng, dù sao ai cũng biết gia đình Trương Quốc Hồng đã bị nhà họ Phương đuổi cổ rồi, bọn họ căn bản không có những mối quan hệ khác, nếu không thì đã chẳng rơi vào kết cục như bây giờ.

Chỉ có Trương Thiên Lỗi là khế mỉm cười, anh ta đã biết thân phận của Trương Trần, hiển nhiên đây chính là phương án dự phòng của Trương Trần.

Thế nhưng anh ta không những không cảm thấy thất vọng vì phương án dự phòng của Trương Trần, ngược lại còn rất hưng phấn.

Trương Trần chuẩn bị càng nhiều thì càng náo nhiệt.

Chỉ với lực lượng của một thành phố Hoài Bắc thì lấy cái gì để chống lại mười mấy gia tộc do nhà họ Hàn đứng đầu?

Tới càng nhiều thì chỉ bị tiêu diệt càng nhiều mà thôi!

Tất nhiên là Trương Trần không biết Trương Thiên Lỗi đã báo tin cho Hàn Đông Vũ, lúc này anh đang lẳng lặng ngồi một góc, đợi những người Hoài Bắc vào trong.

Bên ngoài, trước cửa nhà họ Trương đỗ mười mấy chiếc xế hộp cao cấp như Rolls Royce, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt bóng lưỡng, tên ông ta là Thành Quang, là người mà Triệu Chí Hào cử tới đánh trận đầu.

“Ha ha, ngày đại thọ của ông cụ Trương, chúng tôi cũng tới góp vui, ông cụ không chê chứ?”, Thành Quang cười to, dẫn mười mấy người bước lên trước, đằng sau là mười người ôm quà.

Ông cụ Trương cảm thấy khó hiểu, không biết vì sao tự nhiên lại có người từ Hoài Bắc tới đây, người đang đứng trước mặt thì ông ta càng không biết là ai, nhưng từ những chiếc xe đằng sau bọn họ cho. đến cách ăn mặc và cả khí chất trên người họ đều chứng tỏ những người này không phải người thường.

Ông ta cũng cười một tiếng rồ vàng nói: “Nào có, đây là vinh hạnh của ông già này, mời vào, mời vào...".
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 181: C181: Cháu không biết bà ạ


Ông cụ Trương mời mọi người vào phòng khách, đám người nhà họ Trương nhìn đội hình mười mấy người như vậy, ai cũng cảm thấy khó hiểu không thôi.

“Thưa ông, đây là Ngựa Đạp Én Bay”, chút quà mọn để tỏ lòng thành...”.

“Thưa ông, đây là “Thiết Quan Âm cao cấp mà tôi mang từ Nam Hải tới...

“Xem ra tôi cũng không thể thua kém được, ông mau tới xem Ếch Phi Thúy này của tôi thế nào?”

Sau khi vào phòng khách, nhóm người Hoài Bắc lần lượt lấy quà từ chỗ cấp dưới của mình bày lên bàn, thứ nào thứ nấy đều trị giá hàng triệu.

Đến lúc này Trương Thông mới đột nhiên vỗ đầu một cái, nhận ra mấy người trong số mười mấy người này.

Mặc dù bọn họ không dính dáng gì nhiều đến Hoài Bắc, nhưng mấy nhân vật trên thương trường thì ông ta vẫn được nghe nói tới, thế là ông ta vội vàng đi pha trà, cùng ông cụ Trương tiếp đón bọn họ.

“Ngây ra đó là gì, dọn chỗ cho khách quý đi chứ!”, Trương Thông quát lên một tiếng, cố tình tiết lộ thân phận của Thành Quang: “Ông là Thành Quang, tổng giám đốc công ty Quang Lực đúng không? Tôi thật sự rất ngưỡng mộ danh tiếng của ông!”

Lúc này người nhà họ Trương mới sực hiểu, mới đầu bọn họ không biết thân phận của những người này, vậy nên cũng không biết phải sắp xếp chỗ ngồi thế nào. Phải biết rằng những người có thân phận đều rất coi trọng vị trí, nếu vị trí thấp thì rất có thể sẽ khiến người ta không vui.

“Ha ha, không cần, không cần, ông cụ có hài lòng với những món quà này không?”, mấy người Thành Quang cười hỏi.

Ông cụ Trương gật đầu, thật sự là ông ta chẳng quen biết ai cả, vậy nên ông ta muốn hỏi mục đích của những người này mấy lần rồi, sau khi con trai cả của mình giới thiệu, ông ta mới loáng thoáng nhớ ra thân phận của bọn họ.

Ngoài ra những người này còn nhiệt tình đến mức ông ta không chịu nổi.

“Vậy là được rồi, ông cụ thích là coi như không uổng công chúng tôi chuẩn bị. Không cần dọn chỗ riêng đâu, chúng tôi ngồi chung với cô Phương là được”.

Thành Quang cười lớn tiếng, mang đến cảm giác phóng khoáng, không giống thương nhân chút nào. Ông ta tùy tiện cầm một chiếc ghế tới ngồi bên cạnh Phương Thủy Y.

“Ha ha, chúng ta cũng ngồi bên cạnh cô Thủy Y đi!", những người Hoài Bắc khác cũng ngồi vây quanh Phương Thủy Y như Thành Quang.

Lần này, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều có thể nhận ra những người này tới đây không phải vì nhà họ Trương bọn họ, mà là để tạo thế cho Phương Thủy Y.

Điều khiến bọn họ cảm thấy khó hiểu là vì sao Phương Thủy Y lại quen biết nhiều người như thế, những người này còn cùng nhau tới đây, mang theo quà cáp có giá trị?

Trương Thiên Lỗi ngồi ở một góc khuất đằng sau, anh ta bảo một vệ sĩ đẩy mình tới một khu đất trống bên ngoài, đeo tai nghe bluetooth rồi vào thẳng vấn đề: “Tới chưa?”

“Trương Trần gọi cứu viện tới rồi, nếu các cậu không chuẩn bị chu đáo thì đừng tới nữa!”

Trương Thiên Lỗi tắt máy, khóe môi anh ta nhếch lên, bảo vệ sĩ đẩy mình về phòng khách. Màn kịch đặc sắc như thế, anh ta phải chứng kiến tận mắt thì mới hả giận được.

Trong phòng khách, ông cụ Trương vẫn đang trò chuyện với nhóm Thành Quang, chủ yếu là về chủ đề làm ăn buôn bán.

Bà cụ nhà họ Trương đứng ngơ ngác ở đó, nhìn mọi người vây quanh Phương Thủy Y. Thế này thì còn đuổi thế nào được? Đuổi cả những người Hoài Bắc ra à?

Mặc dù nhà họ Trương không quan tâm tới những người này, nhưng đã tới đây thì đều là khách, nếu đồn ra ngoài thì e rằng mọi người đều sẽ cho rằng nhà họ Trương hống hách.

“Thằng Hai, tới đây!”

“Những người này là thế nào? Có phải Phương Thủy Y gọi tới không?”

“Mẹ, làm sao con biết được, nếu vừa rồi anh cả không nói ra thân phận của người ta thì con cũng không biết!”, Trương Lập nói bằng giọng đố ky.

Đúng lúc này, quản gia lại chạy vào và nói lớn tiếng: “Gia chủ, lại có người từ Hoài Bắc tới!”

“Ha ha, nhất định là ông anh Triệu Chí Hào tới rồi!", Thành Quang cười ha ha rồi vội vàng đứng lên, ông cụ Trương cũng không dám chậm trễ, đứng lên đi theo đám Thành Quang ra ngoài.

“Rốt cuộc chuyện này là sao? Ngay cả Triệu Chí Hào cũng tới?”, Trương Lập nhíu mày nói, ông ta cảm thấy chuyện này không đơn giản, chẳng lẽ những người này tới đây vì Phương Thủy Y thật?

“Anh, Triệu Chí Hào là ai vậy?”, Trương Yến hỏi Trương Hạo.

“Trước kia ông ta là gia chủ của nhà họ Triệu - một trong bốn gia tộc lớn ở Hoài Bắc, sau đó có xu thế trở thành gia tộc số một nhờ vào tập đoàn Mạt Lâm!”, Trương Hạo nhíu mày nói, hiển nhiên hắn cũng không ngờ là sẽ xảy ra biến cố này.

“Vậy lần này đám Phương Thủy Y sẽ bình yên vô sự à?”, Trương Yến hỏi.

“Khó nói lắm, nếu ông nội có ý định che chở, cộng thêm những ông trùm ở Hoài Bắc này, e là nhà họ Hàn có tới thì cũng phải rút về, chỉ có thể xem nhà họ Hàn quyết tâm đến mức nào thôi!", Trương Hạo nói.

Ở một bên khác, đôi mắt của bà cụ nhà họ Trương lấp lóe, sau đó bà ta đi tới trước mặt Phương Thủy Y, nói một cách hiền từ: “Thủy Y, những người đó và Triệu Chí Hào tới đây vì cháu hả?”

“Cháu không biết bà ạ!", Phương Thủy Y lắc đầu trong sự nghỉ hoặc, cô cũng cảm thấy khó hiểu, những người vào đây lúc nãy toàn là những nhân vật mà cô mới chỉ nghe danh chứ chưa gặp mặt bao giờ.

“Ồ? Không biết?”, bà cụ nhíu mày lại, sau đó gật đầu không nói thêm gì nữa.

Trong lòng bà ta hơi đắn đo, định xem tình hình thế nào rồi tính. Nếu những người này đều tới đây vì Phương Thủy Y, đồng thời nhà họ Hàn không quá hung hăng, vậy thì bà ta cũng sẽ nương đó để bảo vệ Phương Thủy Y.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 182: C182: Tôi xin mời ông anh một chén


Bà ta thừa biết tiềm lực của tập đoàn Mạt Lâm dưới danh nghĩa của Triệu Chí Hào lớn đến mức nào, ngay cả chuyện Trương Thiên Lỗi tới Hoài Bắc cũng là do bà ta sai sử.

Đến lúc đó nếu đứng ra bảo vệ Phương Thủy Y, mượn chuyện này để tạo mối quan hệ với Triệu Chí Hào, vậy thì nhà họ Trương sẽ có thêm một mỗi làm ăn.

Nghĩ vậy, bà cụ Trương cũng vội vàng ra phòng khách.

Trong phòng khách chỉ còn lại đám con cháu, Trương Thiên Lỗi ngồi trong góc khuất không nói lời nào, Trương Hạo và Trương Yến cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì, những người khác cũng lần lượt ngồi vào chỗ mình, thì thầm to nhỏ thảo luận chuyện gì đó.

“Trương Trần, anh có biết chuyện này là sao. không?”, Phương Thủy Y đi tới bên cạnh Trương Trần và hỏi.

Trương Trần xoa đôi mắt đỏ hoe của Phương Thủy Y, nói nhẹ giọng: “Người ta vừa đến là đã tới chỗ em, vậy mà em lại hỏi anh”.

“Anh không biết thật hả?”

“Chắc là do Triệu Chí Hào sắp xếp chăng”, Trương Trần kiếm bừa một cái cớ.

Lúc này ông cụ Trương và nhóm Triệu Chí Hào đã vào phòng khách. Trương Thiên Lỗi nghiến răng nghiến lợi, hôm đó chính Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đã dẫn người chặn đánh anh ta, bây giờ cả hai đều tới đây.

“Ông chủ Triệu, ông chủ Tôn, mời ngồi!”, vừa vào phòng là ông cụ Trương đã chỉ lên vị trí trên cùng nói.

“Ha ha, không cần”, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn lắc đầu.

“Chắc không phải bọn họ cũng muốn ngồi cạnh Phương Thủy Y đấy chứ?”, người nhà họ Trương đoán thầm trong lòng.

Quả nhiên, trước những ánh nhìn chăm chú của bọn họ, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn ngồi luôn xuống hai bên Phương Thủy Y, trông chẳng khác nào hai vệ sĩ.

Cảnh tượng này khiến mọi người ghen ty gần chết, nếu chỉ với thân phận là gia chủ nhà họ Triệu thì nói thật là chẳng là gì với nhà họ Trương, nhưng sự trỗi dậy của tập đoàn Mạt Lâm lại khiến người ta nhìn thấy tiền đồ của nhà họ Triệu.

Thuốc chữa bệnh nhồi máu cơ tim đã được sản xuất hàng loạt, hôm qua bọn họ còn thấy Triệu Chí Hào xuất hiện trên bản tin thời sự, đề cập đến sản phẩm mới của tập đoàn Mạt Lâm trong buổi hội nghị.

Mặc dù sản phẩm mới chưa được công bố, nhưng Triệu Chí Hào đã nói thẳng ra rằng sản phẩm mới mà bọn họ sắp đưa ra sẽ có hiệu quả không thua kém gì loại thuốc chữa trị bệnh tim khác.

Tin tức này được tung ra là khắp nơi trên cả nước đều phải thèm thuồng, nếu có thể có một chút cổ phần thì đồng nghĩa với việc sở hữu một khối tài sản khổng lồ, có ai mà không thèm thuồng?

“Cô Phương, sao mắt cô lại đỏ vậy, có phải cô vừa khóc không?”, sau khi ngồi xuống, Triệu Chí Hào hỏi rồi nhìn về phía ông cụ Trương, giọng nói không mấy vui vẻ: “Ông à, chúng tôi nể mặt cô Phương nên mới tới chúc thọ ông, chuyện này là sao? Các ông còn bắt nạt cả người nhà mình à?”

Người nhà họ Trương đều giật mình, Triệu Chí Hào nói như vậy là sao? Còn cả cách xưng hô của ông ta nữa, cô Phương?

E rằng ngay cả thế hệ trẻ nhà họ Trương cũng không xứng được Triệu Chí Hào xưng là cô.

Rốt cuộc giữa Triệu Chí Hào và Phương Thủy Y có mối quan hệ như thế nào? Trong lòng vô số người cảm thấy nghi hoặc, còn sắc mặt của đám j_ Trương Hạo, Trương Yến và Trương Thiên Lỗi thì j_ đen như đáy nồi.

Trong cái nhìn của mọi người, gia đình Trương Quốc Hồng lại sắp lật ngược tình thế rồi, mặc dù vẫn chưa rõ là chuyện gì đang xảy ra, nhưng chỉ với thái độ của Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn là đã f1 chẳng có ai dám làm khó gia đình họ nữa.

Trương Quốc Hồng vui như mở cờ, nét tuyệt vọng vừa rồi biến mất hết. Bà ta ra sức nháy mắt với con gái mình, ý bảo đây chính là lúc thể hiện, mượn danh vọng của Triệu Chí Hào để nâng cao địa vị của bọn họ.

Phương Thủy Y vội vàng nói: “Ông chủ Triệu, tôi không khóc, vừa rồi kích động quá thôi....

Nhưng câu nói tiếp theo của Triệu Chí Hào lại khiến mọi người trợn mắt há mồm.

“Gọi ông chủ Triệu gì chứ, cứ gọi tôi là Tiểu Triệu là được rồi!", Triệu Chí Hào xua tay, nói ra một câu khiến người ta hết hồn, ngay cả Phương Thủy Y cũng cảm thấy kinh khủng, cho cô mười lá gan cô cũng không dám gọi ông trùm của Hoài Bắc bằng chữ “Tiểu”!

Khóe mắt Tôn Khuê Sơn hơi giật giật, ông ta cũng thấy ngạc nhiên rồi. Mặc dù Trương Trần gọi bọn họ tới để tạo thế, nhưng Triệu Chí Hào lại có thể hạ mình như vậy, thảo nào người ta được quản lý tập đoàn Mạt Lâm, lúc cần bỏ qua thân phận là không hề do dự một chút nào.

“Ừm..”, ông cụ Trương cũng không nhịn được nữa, thật sự là những người này quá kỳ lạ, ông ta nhất định phải hỏi cho ra lẽ.

“Chú Triệu này, các chú tới đây là vì Thủy Y nhà chúng tôi à?”

Trương Quốc Hồng và những người còn lại trong nhà họ Trương đểu vểnh tai lên nghe, đây cũng là vấn đề mà bọn họ cực kỳ quan tâm.

“Đương nhiên!”, Triệu Chí Hào mỉm cười gật đầu, ông cụ Trương lập tức nói: “Chú em cứ yên tâm, sao tôi lại để người khác bắt nạt cháu gái của tôi được, chúng ta uống rượu nào!”

“Ha ha, ông anh đúng là thẳng thắn, tôi xin mời ông anh một chén...”.

“Tiêu rồi, lần này gia đình Trương Quốc Hồng sắp phất lên thật rồi!”, Trương Lập nhìn vẻ mặt hớn hở của Trương Quốc Hồng rồi nói.

Nếu những ông trùm do Triệu Chí Hào dẫn đầu này mà muốn cất nhắc ai đó, cho dù là một con heo thì bọn họ cũng đưa lên mây xanh được.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 183: C183: Chẳng lẽ tôi lấy dao kề cổ bắt bọn họ viết giấy nợ và hợp đồng à


Lúc này, tất cả mọi người trong nhà họ Trương đều hiểu các ông trùm từ Hoài Bắc tới đây không phải là để chúc thọ, mà là tới để bảo vệ gia đình Phương Thủy Y.

Chỉ có điều mọi người không hiểu, rốt cuộc Phương Thủy Y có tài năng gì mà có thể làm nhiều người Hoài Bắc tới đây như thế, chẳng lẽ bọn họ thích cô ta.

Sao có thể như thế được?

Cả đám lắc đầu cười, bất cứ ai trong số những người này đều đáng tuổi bố Phương Thủy Y, hơn nữa tuy rẵng Phương Thủy Y cũng xinh đẹp, nhưng những ông trùm này có ai là chưa nếm thử của ngon vật lạ, có kiểu phụ nữ nào chưa từng chơi?

Nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra, cả đám dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao bọn họ chỉ cần kết quả là đủ rồi.

Ngay cả bà cụ nhà họ Trương cũng bắt đầu có ý định bảo vệ gia đình con gái mình. Có nhà họ Trương và những ông trùm đang có mặt ở đây, chỉ cần Trương Trần chịu cúi đầu thì chắc chắn nhà họ Hàn sẽ không làm khó quá mức. Một là sẽ thể hiện khí khái của nhà họ Trương bọn họ, hai là có thể trở thành bạn với Triệu Chí Hào.

Suy cho cùng thì lợi ích vẫn là trên hết.

Ngược lại, sắc mặt của những người nhà họ Trương như Trương Thông, Trương Lập đều khá khó coi.

Nếu gia đình Trương Quốc Hồng phất lên, bọn họ có được sống yên không?

Là anh chị em ruột thịt, bọn họ cũng xem như hiểu biết con người Trương Quốc Hồng, người phụ nữ này mà phất lên, chắc chắn bà ta sẽ chèn ép và trả thù bọn họ.

Thế là mỗi người một suy nghĩ riêng, chỉ có Trương Thiên Lỗi là mang vẻ mặt phức tạp, anh ta cũng không thể ngờ trước được kết quả này!

"Ha ha, chú Triệu, chú em từ xa tới đây làm khách, đừng khách sáo đấy nhé, cả ông chủ Tôn nữa, chúng ta cạn một ly nào!"

Ông cụ Trương cười ha ha, tâm trạng rất khoan khoái. Sau khi những người này đến, bà cụ nhà họ Trương cũng ngậm miệng lại, sao ông ta lại không vui cho được? Hơn nữa chắc hẳn mục đích của những người này cũng giống ông ta.

Nhìn Phương Thủy Y được tung hô như thế, lòng ghen ghét như ăn mòn trí óc cả đám, nhất là

Trương Hạo và Trương Yến.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng hô †o, còn chưa thấy bóng quản gia đâu thì đã nghe thấy tiếng rồi.

"Gia chủ, Hàn Minh Hà dẫn những người khác trong gia tộc tới!"

"Mời bọn họ vào!", lúc này trông ông cụ Trương rất bình tĩnh.

"Vâng", quản gia đáp lời rồi vội vàng ra ngoài. Đám người nhà họ Trương lấp lóe đôi mắt. Chỉ cần chờ xem trong vụ tranh chấp này bên nào sẽ thẳng thế, nếu bên Phương Thủy Y thắng thế, bọn họ cũng chỉ có thể chấp nhận.

Chẳng bao lâu sau, một tiếng cười to vọng tới, một người đàn ông trung niên sải bước vào nhà, ông ta cầm theo một chiếc hộp gấm, nói bằng giọng to rõ: "Ông cụ, Hàn Minh Hà đến đây chúc thọ ông!"

Sau đó, Nam Kim Cương của nhà họ Nam và những gia chủ khác cũng lên tiếng chúc mừng.

"Ha ha, Minh Hà, Kim Cương, cả đám Đại Hoàng nữa, tới đây ngồi mau lên!", ông cụ Trương cười ha ha chào hỏi cả đám, bà cụ nhà họ Trương thì chẳng nói câu gì, thờ ơ quan sát tình thế.

"Ha ha, ông khách khí quá, cứ để chúng tôi tự nhiên là được!", đám Hàn Minh Hà cười rồi liếc nhìn những người trong phòng khách, sau đó đôi mắt hơi thay đổi, nhưng rồi nhanh chóng bình thường trở lại.

"Ha ha, ông này, mối quan hệ giữa hai gia đình chúng ta khá thân thiết, tôi cũng không che che giấu giấu nữa, lần này ngoài việc tới chúc thọ ra chúng tôi còn tới để xin một lời giải thích!"

Hàn Minh Hà nói tiếp: "Tôi nghe thăng con tôi nói rằng Phương Thủy Y và Trương Trần nhà các ông lừa bọn họ hơn một tỷ, không biết chuyện này có phải sự thật không?"

"Ồ? Có chuyện ấy sao? Để tôi hỏi xem, nếu là sự thật thì chắc chẳn tôi sẽ không tha cho chúng nó, bắt chúng nó phải trả đủ số tiền ấy!"

Ông cụ Trương nói với vẻ mặt hơi ngạc nhiên, sau đó nhìn sang Trương Trần, còn Phương Thủy Y thì bị ông ta phớt lờ.

Mặc dù ông ta mới gặp Trương Trần một lần, chưa nói chuyện nhiều với nhau, nhưng ông ta có thể nhìn ra được tài ăn nói của Trương Trần hơn đứt Phương Thủy Y.

Trương Trần nói một cách thản nhiên: "Hợp đồng giấy trẳng mực đen, có hiệu lực pháp luật, sao lại nói là lừa được? Chẳng lẽ tôi lấy dao kề cổ bắt bọn họ viết giấy nợ và hợp đồng à?”

Sắc mặt của Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương

đều rất khó coi, nói u giải thích thế nào về chuyện cậu thắng liên tiếp năm ván, hơn nữa ngựa đã hộc máu mà vẫn có thể chạy được, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn?"

"Thứ nhất, ngựa hộc máu là do các người chơi xấu, chuyện này tôi không nói nhiều nữa. Thứ hai, sở dĩ tôi thắng là bởi vì các người bất tài, dám chơi dám chịu, chuyện này có gì để nói?", Trương Trần chậm rãi giải thích.

"Vớ vẩn, Trương Trần, chỉ cần là người thì đều biết đó là chuyện không thể!", Hàn Đông Vũ đứng sau lên tiếng chửi mắng.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 184: C184: Đúng là không có nghĩa khí chút nào


"Minh Hà, ông xem có phải trong chuyện này có hiểu lầm gì hay không? Cùng lảm thì tôi sẽ bảo bọn họ trả tiền lại, đừng ảnh hưởng đến tình cảm giữa chúng ta", ông cụ Trương cũng mỉm cười nói.

Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương hừ lạnh một tiếng, bọn họ thừa biết ông cụ Trương đã biết chuyện rồi, bây giờ vờ vịt như vậy thì khác gì coi bọn họ là một lũ ngốc.

"Ông cụ, người khôn không nói chuyện mập mờ, nếu đám Hàn Đông Vũ thua thì bọn tôi sẽ chẳng có gì để nói, nếu Trương Trần và Phương Thủy Y dùng thủ đoạn nào đó để bịp bợm thì bọn tôi sẽ phải điều tra rõ ràng!"

"Để không làm ảnh hưởng tới thể diện của chúng ta, tạm thời cứ để tiền ở chỗ các ông, còn người thì tôi phải đưa đi điều tra!", Hàn Minh Hà nói.

"Ha ha, ông đây là ông Hà đúng không? Ông luôn miệng nói Trương Trần bịp bợm, bây giờ còn muốn bắt người đi, vậy chứng cứ đâu? Chắc không phải ỷ vào thế lực của nhà họ Hàn các ông rồi tùy tiện phán tội, sau đó coi trời bằng vung đấy chứ?", Tôn Khuê Sơn cười ha ha nói.

Ngay sau đó Triệu Chí Hào cũng gật đầu, nói: "Các ông vẫn nên điều tra kĩ càng, đưa ra chứng cứ xác thực rồi hãy nói, nếu không, chúng tôi cũng không phải kẻ dễ bắt nạt đâu!"

"Đúng thế, xin hãy đưa ra chứng cứ..., những người theo Tôn Khuê Sơn và Triệu Chí Hào tới cũng đồng loạt lên tiếng hùa theo.

Ngay lập tức, một nửa Hoài Bắc cùng đứng ra nói thay cho Trương Trần và Phương Thủy Y, khiến Hàn Minh Hà nhíu chặt lông mày.

Hàn Đông Vũ đã nói với ông ta rằng cứu viện của Trương Trần tới rồi, nhưng ông ta không ngờ lại là một nửa Hoài Bắc, trong số đó còn có cả Triệu Chí Hào - người đang nổi như cồn hiện nay.

"Ông đây là ông Triệu Chí Hào, quản lý tập đoàn Triệu Thị và tập đoàn Mạt Lâm ở Hoài Bắc đúng không?"

"Chẳng lẽ các ông cũng muốn nhúng tay vào?", Hàn Minh Hà trầm giọng hỏi.

Đám người Nam Kim Cương đồng loạt nhìn về phía Triệu Chí Hào. Mặc dù tập đoàn Mạt Lâm có tiềm lực rất lớn, bọn họ mà tách lẻ ra thì cũng không dám đắc tội, nhưng có nhà họ Hàn dẫn đầu, bọn họ chẳng e sợ Triệu Chí Hào.

Người nhà họ Trương cũng đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Chí Hào, mặc dù ngay từ đầu bọn họ đã biết đám Triệu Chí Hào tới là để chống lưng cho Trương Trần và Phương Thủy Y, nhưng bây giờ chuyện này thật sự xảy ra, đối mặt với những gia tộc tỉnh An Hoa, muốn chống lại bọn họ cũng cần dũng khí khá lớn.

"Ha ha", Triệu Chí Hào bỗng nở nụ cười, ông ta nói: "Không hẳn là nhúng tay vào, chỉ có điều tôi đã nhận sự ủy thác của người khác, nếu không đưa ra chứng cứ xác thực thì các ông không đưa người đi được đâu".

"Cái gì? Triệu Chí Hào nhận ủy thác của người khác nên mới tới đây? Ở Hoài Bắc còn có ai có thể sai sử được ông ta?", một người trong nhà họ Trương lập tức nói một cách ngạc nhiên.

"Còn là ai được nữa, dùng mông nghĩ cũng biết.

Mặc dù Triệu Chí Hào đang quản lý tập đoàn Mạt Lâm, nhưng chỉ cần điều tra sơ qua là sẽ biết đằng sau Triệu Chí Hào vẫn còn người khác, người đó mới là ông chủ thật sự của Mạt Lâm!", có người đáp lời.

"Trời ạ, gia đình Phương Thủy Y gặp vận may gì thế này...".

Sắc mặt của đám Hàn Minh Hà cũng rất khó coi, ngay trên địa bàn của bọn họ mà một người từ Hoài Bắc tới lại nói răng bọn họ không thể đưa người đi được?

"Anh Hàn này, vụ này phải xử thế nào đây?", nhìn thấy tình huống này, mấy người Nam Kim Cương cũng không đưa ra quyết định được.

Hàn Minh Hà lắc đầu, bọn họ không ngờ Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn lại tới đây, hiện tại ai chẳng biết tiềm lực của tập đoàn Mạt Lâm, nhà họ Hàn bọn họ cũng không muốn đắc tội.

"Đợi một lát sao xem, bây giờ tôi cũng không quyết định được", Hàn Minh Hà nói.

"Chờ ai?", mấy người Nam Kim Cương hỏi.

"Bố vợ của anh Cả tôi", Hàn Minh Hà nói chậm rãi.

Trương Thiên Lỗi đã báo trước với Hàn Đông Vũ, Hàn Đông Vũ đã nói với ông ta là cứu viện của Trương Trần tới, vậy nên để chắc chắn, ông ta đã kể lại cho anh Cả của mình biết, đây không phải là chuyện tiền nong nữa rồi.

Con cháu nhà bọn họ bị một thằng nhóc tới từ vùng khác thắng mất nhiều tiền như thế, còn thắng kỳ lạ như vậy, nếu cho qua chuyện này thì bọn họ biết giấu mặt vào đâu?

Đương nhiên, tất cả còn phải xem bên nào có thế hơn. Nếu Triệu Chí Hào không tới, dựa vào nhà họ Hàn, nhà họ Nam, nhà họ Hoàng và mười mấy gia tộc lớn nhỏ khác, kiểu gì nhà họ Trương cũng phải cúi đầu, nhưng tình huống hiện tại lại khác.

Vẻ mặt của đám Nam Kim Cương trở nên ngưng trọng, họ ngạc nhiên nói: "Là người đó hả?"

Hàn Minh Hà gật đầu, nhà họ Hàn bọn họ có thể vượt mặt những gia tộc khác, không thể không kể đến công lao của bố vợ anh Cả ông ta, bao nhiêu con đường đều do bố vợ của anh Cả khơi thông, ngay cả ở thủ đô, bố vợ ông ấy cũng có quyền lên tiếng nhất định.

Có ông ấy chống lưng, những người này chỉ là con kiến mà thôi.

Ở đãng sau, Trương Thiên Lỗi nhìn Hàn Đông Vũ một cái, Hàn Đông Vũ gật đầu nhẹ, chỉ trao đổi bằng mắt rồi lại tỏ ra như không quen biết nhau.

Vốn dĩ bọn họ chẳng phải bạn thân, nói rằng mối quan hệ của các gia tộc này khá tốt thì cũng chỉ là trong tình huống không có xung đột về lợi ích, mà người thôi thúc anh ta bắt tay với Hàn Đông Vũ chính là Trương Trần - cái gai trong mắt của cả hai người họ.

Lúc này, bên ngoài bỗng vọng tới tiếng cười to, nghe có vẻ khá già dặn. Đám Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương mừng như mở cờ, người nhà họ Trương cũng nhìn về phía cửa.

Một ông lão khá đứng tuổi sải bước vào trong. Ông ta mặc sườn xám nam, bện tóc đằng sau gáy, có dáng vẻ khá phóng khoáng. Trên khuôn mặt già cả nhăn nheo là một đôi mắt sắc bén, khiến mọi người không dám coi thường.

"Chú!", Hàn Minh Hà cất tiếng gọi, đám Nam Kim Cương cũng vội vàng chào hỏi một cách cung kính.

Ông cụ thản nhiên gật đầu rồi đi vào phòng khách, nhìn ông cụ Trương rồi cười nói: “Trương Khánh Long, ông tổ chức việc vui mà không nói với tôi gì cả, đúng là không có nghĩa khí chút nào!”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 185: C185: Minh ninh đang trên đường đến đây rồi ạ


“Ông Mạc, ông nói đùa rồi, mời vào”, ông cụ Trương sắc mặt biến đổi, nói.

“Bố ơi, người này là ai vậy?”

“Mẹ, cái lão già này là ai thế, sao bố phải khách khí vậy?”

Mọi người trong nhà họ Trương, có người thì nhìn về phía bà cụ Trương, có người thì nhìn về phía đám Trương Thông, Trương Lập.

Sắc mặt bà cụ Trương biến đổi, vì người đó tên là Mạc Khai Sam. Bà hắng giọng giải thích: “Năm đó, khi mà Mạc Khai Sam còn làm mưa làm gió thì đám con cháu nhà họ Trương vẫn chưa ra đời, thế nên các con không biết là phải rồi. Năm đó ông ta có sức mạnh đến nỗi khiến cả tỉnh An Hoa phải run rẩy. Nhà họ Hàn có được quy mô như ngày nay là có liên quan đến ông ta đó”.

“Sau này, ông ta đến thủ đô. Trải qua một thời gian vật lộn, cuối cùng ông ta cũng có chút danh tiếng ở đó. Nếu như ông ta cố tình muốn tìm lại uy phong năm xưa thì nhà họ Trương không xong đâu, thậm chí cả Hoài Bắc cũng thế...

“Gì cơ? Người này ghê gớm vậy sao ạ?”, đám Trương Hạo thấy kinh ngạc vô cùng, trong ánh mắt không che giấu nổi niềm vui. Trương Thiên Lỗi ở phía sau nghe thấy thì lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.

Hàn Đông Vũ của nhà họ Hàn cũng không khiến anh ta thất vọng. Anh ta muốn xem, lần này Trương Trần sẽ đảo ngược tình thế kiểu gì. Tập đoàn Mạt Lâm thì đã làm sao, trong mắt Mạc Khai Sam thì vẫn còn kém lắm.

“Ha ha! Ông Mạc, mời ông ngồi, tại tôi thấy ông bận quá nên đâu dám quấy rầy ông”, ông cụ Trương với nụ cười khổ, hiển nhiên ông ta cũng hiểu lần này chắc khó đỡ lắm đây.

“Được rồi! Đừng nói nhiều lời nữa, tôi mang đến bình rượu ngon, chúng ta uống một chén đi”, Mạc Khai Sam cười rồi cầm chén lên, bắt đầu rót rượu.

“Ây, cậu Hàn, các cậu đều đến chúc thọ mà, đứng làm gì, ngồi xuống cả đi chứ? Phải chăng lão Trương có ý làm khó các cậu bắt các cậu phải đứng hả?”, Mạc Khai Sam dường như phát hiện ra gì đó, sau đó hỏi có chút không vui.

“Hay lắm... Kịch hay bắt đầu rồi đây”, mọi người trong nhà họ Trương đã hiểu được lão già búi tóc trước mặt mình là ai và cũng hiểu được mục đích người ta đến đây làm gì rồi.

Vừa nhắc đến Hàn Minh Hà, ông ta cũng không phải kẻ ngốc, lúc này nói với vẻ mặt khóc mếu: “Chú ơi, Phương Thủy Y và Trương Trần lừa của con cháu hơn một tỷ, chúng cháu đến để điều tra nhưng bị ngăn lại...”

Hàn Minh Hà thêu dệt thêm rồi nói lại mọi chuyện, cuối cùng nhăm đến Triệu Chí Hào: “Nhưng ông chủ Triệu nói chúng cháu không đủ chứng cứ nên không bắt người này đi được”.

“Ố? Còn có chuyện như vậy sao?”, Mạc Khai Sam nói với vẻ không vui: “Ông Trương! Chuyện này ông không giải thích gì với tôi sao?”

“Ông Mạc! Tôi tin rằng trong chuyện này có gì đó hiểu nhầm. Tôi đã trách mắng chúng nó rồi, chỗ tiền đó nên trả lại kiểu gì thì trả lại thôi. Trẻ con đùa giốn chút ý mà, chúng ta quan tâm làm gì. Sau chuyện này tôi nhất định sẽ bảo chúng nó đến tận nhà họ Hàn để chuộc lỗi”, Trương Khánh Long cười, nói.

Đám người Hàn Minh Hà nghe thấy vậy thì cười lạnh không ngừng. Lời này đúng là khác hoàn toàn với ban nãy. Xem ra đứng trước mặt bố vợ của anh trai mình, lão già nhà họ Trương không là cái gì sất.

Đám người Hàn Đông Vũ thì thần sắc phấn chấn. Ban đầu thì họ mất mặt vô cùng nhưng lần này thì phải đòi về gấp mười, gấp trăm lần.

Mạc Khai Sam đến đây vì việc này, làm sao có thể vì mấy lời của Trương Khánh Long mà bỏ qua được. Ông ta cười, nói: “Lão Trương! Chúng lớn cả rồi, sao lại coi là trẻ con được. Hơn nữa, đây rõ ràng là trò lừa bịp”.

“Hàn Minh Hài Gọi điện thoại cho em trai cậu đi, bảo nó dẫn người đến bắt người đi điều tra xem”, Mạc Khai Sam quay đầu lại dặn dò.

“Chú ơi, cháu gọi rồi ạ, Minh Ninh đang trên đường đến đây rồi ạ”, Hàn Minh Hà nói.

“Minh Ninh”, mọi người nghe thấy thì sắc mặt co rúm lại. Trong ba anh em nhà họ Hàn thì con thứ hai cũng chính là Hàn Minh Hà là người bất tài nhất nhưng vẫn có thể quản được nhà họ Hàn. Còn con cả là con rể của Mạc Khai Sam, hiện giờ đang làm ở bên ngoài để giúp nhà họ Hàn mở ra cục diện. Còn con thứ ba chính là Hàn Minh Ninh đang nắm trong tay lực lượng của cục cảnh sát.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 186: C186: Không sao đâu ạ


Điều đó có nghĩa là, chỉ cần bị bọn họ bắt đi thì bất luận là chân tướng sự thật có như nào thì vì thể diện, cứ coi như Trương Trần và Phương Thủy Y. nhận tội danh lừa gạt rồi thì cũng khác nào bị rơi xuống tầng địa ngục, những tháng ngày sau này cũng khó sống. Mà không nhận tội thì với thủ đoạn của nhà họ Hàn, hai người trẻ tuổi đó có chịu được không?

Cảnh tượng trước mắt có thể nói là không cứu vãn được rồi. Theo như lời Mạc Khai Sam nói thì mọi thứ dường như có kết cục đã định, đến cả ông cụ Trương lúc này cũng ngán ngẩm thở dài.

Ông ta đâu có biết, Mạc Khai Sam nói đến chúc mừng nhưng thực chất là đến bắt người.

Bà cụ Trương giờ đây cũng không còn do dự gì nữa. Nếu như cục diện đã rõ như vậy, nhà họ Hàn cũng không chịu nể mặt thì nhà họ Trương cũng không còn cách nào khác nữa. Bà ta ngay lập tức lên tiếng: “Ông lão à! Còn không mau nghe lời ông Mạc đi, tôi khuyên ông từ lâu rồi mà”.

“Cút đi cho tôi”, sắc mặt Trương Khánh Long khó coi, lớn tiếng trách mắng. Đến lúc này rồi mà bà già chết tiệt này còn gây rối thêm nữa. Ngoài việc khiến ông ta thấy ghê tởm thì không còn được tác dụng gì nữa.

“Ông Mạc đúng là oai thật đó. Cục cảnh sát là nhà ông mở ra sao, ông nói bắt người là bắt được luôn chắc, chứng cứ đâu?”, lúc này Triệu Chí Hào cũng bất chấp lên tiếng nói.

Ông ta và Trương Trần sớm đã cùng buộc chung một sợi dây rồi, có vinh thì cùng vinh, có bại thì cùng bại, ông ta không còn lựa chọn nào nữa, chỉ có thể tiến về trước thôi. Kể cả tiến về trước, biết Mạc Khai Sam là người như nào thì đã làm sao?

Tôn Khuê Sơn do dự một hồi lâu, bàn tay ông ta hơi có chút run rẩy. Khi Triệu Chí Hào lên tiếng thì ông ta cuối cùng cũng quyết tâm nói thẳng luôn: “Nếu nói như vậy thì nhà họ Tôn chúng tôi cũng muốn bắt người. Chúng tôi nghi ngờ người nhà họ Hàn ăn cắp của tôi mười tỷ”.

Điên rồi, điên cả rồi, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn ban nãy không nghe thấy có người giới thiệu thân phận của Mạc Khai Sam sao? Rốt cuộc họ lấy đâu ra dũng khí dám đối đầu như vậy?

Người nhà họ Trương nhìn về hai ông trùm của Hoài Bắc rồi lại nhìn về phía Trương Trần, hoàn toàn là dáng vẻ thương hại. Trước mặt Mạc Khai Sam, đám người này căn bản không có tác dụng gì. Thậm chí, người ta còn không biết họ là ai nữa.

“Hỗn láo! Triệu Chí Hào! Ban nấy ông ăn nói với tôi như vậy thì đã đành nhưng ông phải biết chú Mạc là ai chứ? Lại còn dám vu khống chúng tôi nữa?”, Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương tức đến nỗi mặt trắng bệch rồi lớn tiếng quát mắng.

Hàn Đông Vũ có Mạc Khai Sam chống lưng nên rất muốn nhảy lên đánh cho Tôn Khuê Sơn một trận về tội vu oan cho ông ta.

Sắc mặt Mạc Khai Sam cũng không dễ coi cho lắm, đến Trương Khánh Long của nhà họ Trương cũng không dám nói năng với mình như vậy. Nhưng hiện giờ, hai tên bề bậc dưới này lại dám làm như vậy với mình?

“Tôi chỉ có nào nói vậy thôi, cũng không phải là làm gì họ mà chỉ là dẫn về điều tra thôi, từ lúc nào lại trở thành việc riêng của tôi vậy? Hơn nữa, anh nói nhà họ Hàn lấy cắp của anh mười tỷ, ăn nói ba hoa quá chăng?”, Mạc Khai Sam quát lớn, hỏi.

“Ít nhất là chúng tôi cũng không trực tiếp bắt người. Nếu như ông Mạc không có chứng cứ mà vẫn cố dẫn người đi, kể cả chúng tôi không có đủ sức thì vẫn sẽ không để các người muốn làm gì thì làm đâu”, Triệu Chí Hào bất chấp hết, lúc này lao ra nói.

“Hừm! Tôi muốn xem các anh sẽ làm thế nào?”, Mạc Khai Sam hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là lửa giận bừng bừng rồi. Ông ta cũng không muốn giải thích gì nhiều, sức mạnh chính là tất cả.

Triệu Chí Hào thở dài một tiếng, sau đó ánh mắt nhìn về phía Trương Trần. Dựa vào ông ta và Tôn Khuê Sơn thì khuấy động cả Hoài Bắc lên cũng được. Nhưng ở đây, ở trước mặt Mạc Khai Sam thì đúng là chưa đủ sức.

“Ha haiI Ông Mạc, chén rượu này của ông đúng là tôi uống không nổi rồi. Nếu đã muốn bắt người thì hãy đợi phía cục cảnh sát đến rồi tính tiếp. Trước lúc đó, nhà họ Trương chúng tôi không muốn nhìn thấy các vị, các vị hãy nghĩ kỹ đến tội danh tự ý đột nhập vào nhà dân nhé”.

Sắc mặt của ông cụ Trương giờ đây cũng trầm xuống, đã đến nước này thì thật sự không còn là vấn đề tiền nữa rồi, mà nó liên quan đến thể diện nửa đời của họ. Nếu ông ta đã không có thực lực như người khác thì ông ta nhận nhưng không đến mức cứ phải cười trừ với họ.

“Cái lão già chết tiệt này nói cái gì vậy, ông Mạc đã nói thế rồi. Chỉ là điều tra chút thôi, ông mau câm miệng lại đi”, bà cụ Trương vội can ngăn Trương Khánh Long.

Đám người Trương Thông, Trương Lập cũng vội phụ họa vào. Ai cũng có thể nhìn ra, bên nhà họ Hàn quá mạnh, nếu thế cục đã định thì nhà họ Trương không nhất thiết phải gây chuyện với họ.

“Ha ha! Ông Mạc! Ông đừng trách nha, ông lão nhà tôi hồ đồ quá. Ông ngồi đây đi ạ", bà cụ Trương khách khí nói.

“Không sao”, Mạc Khai Sam khoát tay, nói: “Lão Trương kia, hà tất phải thế. Trương Trần đâu phải người nhà họ Trương, hà tất phải làm mất thể diện của hai chúng ta”.

“Nói nhiều cũng vô ích, ông Mạc cũng nên bớt lên tiếng đi, tuổi cao rồi ít nói đi thì hơn, nếu không một ngày nào đó không nói được nữa đâu”, Trương Khánh Long cười lạnh nói.

Lần này, người nhà họ Trương đúng là sốt ruột quá rồi. Thấy bà cụ Trương ra hiệu, đám Trương Thông Trương Lập vội lên trước. Xem chừng muốn khiêng Trương Khánh Long vào nhà sau để tránh lát nữa sẽ xảy ra kết cục không hay.

“Đám súc sinh, tao xem chúng mày muốn tạo phản sao?”, Trương Khánh Long giơ tay tát mạnh lên rồi quát: “Một đám chỉ biết tranh đấu trong nhà, chẳng trách nhà họ Trương rơi vào tay các người không có phát triển gì”.

Một câu nói thôi mà ông cụ Trương mắng cho đám Trương Thông Trương Lập đỏ mặt tía tai, còn ông ta thì tức đến nỗi ôm ngực th* d*c.

Chuyện có kết cục đã định, ông ta có tức giận thế nào cũng không cứu vãn được, trừ khi cả nhà họ Trương đều đứnglên.

Ông ta nhìn về phía Phương Thủy Y với vẻ áy náy, nói: “Cháu gái! Đây là lần đầu tiên ông ngoại ra mặt giúp cháu, nhưng xem ra hiệu quả không lý tưởng cho lắm, hơn nữa đám người này của Hoài Bắc cũng không có tác dụng gì rồi....”.

“Ông ngoại”, Phương Thủy Y nước mắt lưng tròng gọi ông của mình.

“Haiz”, Trương Khánh Long đáp lại một tiếng, sau đó nhìn về phía Trương Trần, nói với vẻ áy náy và xấu hổ: “Cậu nhóc! Thật ra tôi vẫn rất ưng cậu.

Nhưng có một việc tôi muốn nhờ cậu, lát nữa cậu cố gắng chống chọi lại, chứ tôi đã thật sự bất lực rồi”.

“Không sao đâu ạ”, Trương Trần cười một tiếng, ánh mắt nhìn về Mạc Khai Sam, sau đó lướt qua đám nhà họ Hàn và nhà họ Nam. Anh tùy ý nói một câu: “Hôm nay Trương Trần tôi sẽ ngồi ở đây, tôi muốn xem, ai có thể bắt tôi và ai dám bắt tôi?

Lời nói vừa dứt thì cả gian phòng đều thốt lên tiếng kinh ngạc.

Tên Trương Trần này điên cuồng quá rồi, hắn dựa vào đâu mà nói câu này, hắn có tư cách gì?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 187: C187: Họa chẳng phải do mày gây ra sao


Mọi người đều nhìn Trương Trần với ánh mắt khó tin, sao hắn lại dám nói là không có ai dám đưa hắn đi?

Hàn Đông Vũ không kìm nổi mà bật cười thành tiếng, nói: “Tên vô dụng này, không biết anh lấy đâu ra dũng khí đó? Hay là nhà họ Trương cho anh?”

“Chuyện này không liên quan gì đến nhà họ. Trương chúng tôi”, ông cụ Trương vội nói.

“Đúng thế, chuyện này là Trương Trần tự gây nên”, đám Trương Thông lập tức phụ họa vào.

Ông cụ Trương với sắc mặt phức tạp nhìn Trương Trần. Ông ta cũng rất muốn hỏi “Chàng trai trẻ, cậu lấy đâu ra dũng khí lớn đến thế?”

Chỉ có ánh mắt Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn là sáng quäc lên. Lần trước ở Hoài Bắc, sở dĩ Triệu Chí Hào nhận thua là vì có người từ thủ đô đến chăng. Nếu như mối quan hệ giữa Trương Trần và nhà họ Mạc ở thủ đô không tồi, vậy thì ai thăng ai thua thật sự khó nói.

Nghĩ đến đây, trong lòng hai người bỗng thấy nhẹ nhõm hơn, dù sao thì Trương Trần cũng không thể hoàn toàn mong đợi vào họ.

“Thăng vô dụng này, bị nó hại chết rồi, đến lúc này rồi mà nó vẫn còn ở đây nói linh tinh thì có tác dụng gì?”, Trương Quốc Hồng không kìm nổi, nói.

Những người khác cười như không cười nhìn về phía Trương Trần. Bọn họ muốn nhìn xem Trương Trần có tài cán gì khi mà ông cụ Trương đã nói thẳng là bất lực rồi. Đặc biệt là Trương Thiên Lỗi, anh ta nheo mắt lại dường như không rời mắt khỏi Trương Trần. Nếu như nói đến việc quan tâm đến thân phận của Trương Trần thì có lẽ anh ta là người quan tâm nhất.

Nhưng chỉ dựa vào thân phận ông chủ của tập đoàn Mạt Lâm thì không đủ để Mạc Khai Sam phải kiêng kị.

“Gia... Gia chủ.... Bên ngoài có xe cảnh sát đến..”, quản gia hoảng loạn chạy vào, trong lời nói chứa đầy sự sợ hãi. Ông ta không nghĩ là hàng xe dài với ánh đèn lấp lánh kia đến đây để chúc thọ.

“Hừm! Nhất định là chú Ba đến rồi. Này nhóc, tôi muốn xem anh làm thế nào để không bị đưa đi?”, Hàn Đông Vũ lúc này hừ lạnh một tiếng rồi nói.

Lời của gã vừa dứt thì chỉ thấy một người đàn ông trung niên hơi béo lớn bước đi vào. Lúc nhìn thấy Mạc Khai Sam thì thấp giọng nói: “Chú Mạc...

“Ừm! Bắt người đi”, Mạc Khai Sam thản nhiên nói.

“Cháu hiểu rồi”, người này chính là con thứ ba của nhà họ Hàn, tên là Hàn Minh Ninh. Ông ta quát lên: “Người đâu, dẫn đi cho tôi”.

“Rõ!”, người đi theo sau lưng ông ta lập tức lên trước bắt người.

Lúc này, bên ngoài lại có một đám người áo đen bước vào, vây chặt Trương Trần ở giữa, ai cũng không chen vào được, trừ khi đuổi bọn họ ra.

Người nhà họ Hàn và người nhà họ Trương đều nhìn nhau, rõ ràng đây không phải là người của bọn họ. Chỉ thấy Tôn Khuê Sơn cười khổ đứng ra, đám người này là ông ta gọi từ chỗ Tôn Khuê Minh đến.

Ban nãy ông ta còn do dự có nên ra tay không nhưng Triệu Chí Hào như ở phía sau tăng sức mạnh cho ông ta. Hơn nữa ông ta cũng biết Trương Trần và nhà họ Mạc ở thủ đô có chút quan hệ nên mới cần răng thông báo cho người ở bên ngoài.

“Ha ha! Người của cục cảnh sát đến bắt người thì tôi không có gì để nói. Tôi chỉ muốn hỏi, thứ nhất là lệnh bắt người đâu, thứ hai là tội danh đã đủ chứng cứ chưa?”, Tôn Khuê Sơn bất chấp nói.

“Ông làm như này là muốn ngăn cản tôi thi hành công vụ?”, Hàn Minh Ninh sắc mặt trầm xuống, lớn tiếng hỏi. Đây là tỉnh An Hoa, là địa bàn của bọn họ. Đừng nói là điều người ở chỗ Tôn Khuê Sơn đến mà ngay cả Tôn Khuê Minh đến thì cũng không giải quyết được.

“Không dám”, Tôn Khuê Sơn tất nhiên không dám thừa nhận tội danh này. Ông ta nói lại một lần nữa câu nói ban nãy, ý tứ rất đơn giản, bắt người thì được nhưng phải lôi các thủ tục ra cho mọi người xem.

Nhất thời, hai bên cứ giăng co như vậy. Hàn Minh Ninh đến vội nên không mang theo nhiều người lắm, nếu đếm số người thì không thể so với số lượng Tôn Khuê Sơn đã chuẩn bị sẵn.

“Không phải, tôi chỉ thấy buồn bực, Trương Trần và Phương Thủy Y rốt cuộc là ai mà không để lại cho họ đường lui nào vậy?”

“Đúng là lợi hại thật. Đây đâu phải là không để lại đường lui, đây hoàn toàn là cứng đầu ý chứ. Dẫn người đến ngăn người của cục cảnh sát thi hành công vụ, đúng là ăn gan hùm mật gấu mà”.

Người của nhà họ Trương nhìn thấy cảnh này thì có chút sợ hãi. Đám người này thì nhà họ Trương có thể điều đến được nhưng không có ai dám làm thế này cả, hơn nữa Tôn Khuê Sơn là người ở nơi khác mà lại dám trực tiếp làm thế. Không nói chuyện khác, chỉ nói riêng về độ to gan đã đủ khiến họ khâm phục rồi.

“Tránh ra đi”, Trương Trần lúc này mới lên tiếng, khoát khoát tay, đám người mặc áo đen mới tránh ra.

“Cảnh sát Hàn! Ông chắc chắn muốn mời tôi vào đồn sao? Mời thần dễ nhưng tiễn thần khớ nha. Ông phải nghĩ cho kỹ đấy”, Trương Trần nhìn Hàn Minh Ninh rồi thản nhiên nói.

“Chú Ba, đừng nghe hắn nói nhiều”, Hàn Đông Vũ ở phía sau lớn tiếng hô lên.

“Câm miệng”, Hàn Minh Ninh lạnh lùng quát: “Họa chẳng phải do mày gây ra sao, quay về tao sẽ đánh gãy chân mày cho mày ngoan ngoãn năm ở nhà một năm”.

Câu này như khiến Hàn Đông Vũ cứng họng, giờ đây gã mới chau mày nhìn về phía Trương Trần. Ông †a cũng vừa mới đến, trong lúc bọn họ đối kháng với Tôn Khuê Sơn thì mới hiểu được một chút nguyên do và hiểu được chút về người trẻ tuổi tên Trương Trần này.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 188: C188: Có dám đánh cược không


Đám người này ra mặt cho cậu ta, còn bản thân cậu ta lại điềm tĩnh như vậy. Nếu như không phải kẻ điên thì chắc chăn người này có chỗ dựa. Hiển nhiên, ông ta không nghĩ răng một kẻ điên lại khiến Tôn Khuê Sơn bất chấp tất cả như vậy.

“Đừng nói nhiều nữa, cậu có bản lĩnh hay bối cảnh gì thì nói trực tiếp ra là được”, Hàn Minh Ninh hừ lạnh, nói.

“Ha ha! Nói ở đây không tiện, chúng ta ra ngoài nói được không?”, Trương Trần cười nói.

Hàn Minh Ninh chau mày trầm tư suy nghĩ, sau đó gật đầu. Nếu như Trương Trần có bối cảnh thật sự, vậy thì chuyện này sẽ chuyện lớn hóa nhỏ, hai bên giảng hòa là xong. Nếu như Trương Trần chỉ khoa trương thanh thế, vậy thì ông ta sẽ không khách khí nữa!

Sau khi Trương Trần đi ra ngoài, trong phòng lớn rơi vào trạng thái yên tĩnh. Lúc này những người bề bậc con cháu không có tư cách lên tiếng nữa, còn những người lớn thì suy nghĩ xem chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả gì.

Lúc này, bà cụ Trương đột nhiên đi lên trước khiến mí mắt ông cụ Trương giật giật không ngừng. Chỉ nghe thấy bà ta nói: “Ông Mạc! Nhà họ Trương và nhà họ Hàn cũng quen biết đã lâu, tất nhiên không thể vì mấy người ngoài mà phá hỏng tình nghĩa này. Bọn họ không có bất cứ mối quan hệ gì với nhà họ Trương chúng tôi, các người cứ bắt đi...”.

Bà cụ Trương nói rất thản nhiên, trong lời nói không có chút tình cảm gì, dường như không phải đang nói về người mà là hàng hóa vậy.

Nghe thấy lời này, Mạc Khai Sam mới nở nụ cười, cuối cùng một kẻ biết điều cũng đứng ra rồi. Ông ta cười nói: “Bà Phiền, bà cứ yên tâm, tôi có tính toán cả rồi, chỉ là mấy đứa nhỏ kia quá đáng quá nên tôi nhất định phải điều tra”.

“Vậy mời ông Mạc cứ tự nhiên”, bà cụ Trương gật đầu nói.

Ngay lập tức, ánh mắt bà ta quét nhìn hết người nhà họ Trương, nói dõng dạc: “Bắt đầu từ bây giờ Phương Thủy Y không có quan hệ gì với nhà họ Trương chúng ta, Trương Trần thì càng không nói, họ là người của nhà họ Phương ở Hoài Bắc”.

“Mẹ ơi, đừng...Mẹ..”, người suy sụp đầu tiên là Trương Quốc Hồng. Bà ta vội quỳ xuống đất ôm lấy chân bà cụ Trương. Nếu như nhà họ Trương là nơi bảo vệ cuối cùng mà cũng không được thì con gái Phương Thủy Y của bà ta sẽ phải làm sao.

Còn Phương Thủy Y thì thần sắc vẫn thản nhiên, căn bản không có cảm nhận gì lớn lắm. Cô đã quen với việc bị người khác phớt lờ, bị người ta đá ra khỏi gia tộc rồi.

Còn ông cụ Trương thì chau mày lại. Mặc dù đây là cách giải quyết tốt nhất nhưng khiến ông ta rất phản cảm. Trên thế gian quý nhất là chữ Tình, chứ đâu phải là thứ mà tiền bạc và lợi ích có thể so được.

“Phiền Đại Phương, cái nhà này từ lúc nào đến lượt bà làm chủ vậy. Nếu đây là thời cổ đại thì tôi đã viết thư bỏ vợ rồi đá bà ra ngoài rồi”, Trương Khánh Long sầm mặt, quát lớn.

“Trương Khánh Long, ông đừng có giả bộ người tốt ở đây nữa. Ông thử hỏi xem đám con cháu của ông có ủng hộ không, hôm nay tôi phải đưa ra quyết định này”.

Bà cụ Trương cũng rống lên, bà ta làm đều vì nhà họ Trương, bà ta không nghĩ răng mình sai. Chẳng qua cũng chỉ là người của nhà họ Phương thôi, đá thì đá đi, bà ta vốn không thích cả nhà đó rồi.

“Thôi, ông bà đừng cãi nhau nữa, không sao đâu ạ”, Phương Thủy Y nói với đôi mắt vô thần. Cô đi về phía trước mặt người nhà họ Hàn rồi nhìn Hàn Đông Vũ nói: “Rốt cuộc anh muốn thế nào? Ban đầu anh cố kéo Trương Trần vào cuộc chơi mà”.

“Tôi để các người chơi chứ không phải để các người lừa”, Hàn Đông Vũ lạnh lùng nói, ánh mắt càng lạnh lùng hơn. Nếu không phải ban đầu vì muốn coi Phương Thủy Y làm “đồ chơi thì gã đã không bảo Trương Hạo đưa Phương Thủy Y đến.

“Chúng tôi trả hết tiền lại cho các anh, anh muốn chúng tôi làm thế nào anh mới chịu tha?”, Phương Thủy Y hỏi với giọng cầu xin, dáng vẻ mít ướt đó thật khiến người ta thương xót.

Hàn Đông Vũ cũng thấy động lòng. Nếu như trước đây thì nhất định gã sẽ trực tiếp đưa ra yêu cầu là vui đùa với Phương Thủy Y một tháng. Nhưng hiện giờ đã không còn là chuyện của gã nữa, bố vợ của bác Cả đến rồi, nếu vì một món đồ chơi mà tha cho họ thì chắc gã sẽ bị người nhà đánh chết mất.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hàn Đông Vũ đột nhiên cay độc, quát lớn: “Cút đi, đồ đê tiện...”.

Trong lúc mắng, Hàn Đông Vũ còn giơ tay tát cô một cái. “Bốp”, tiếng tát vang giòn, Phương Thủy Y ngã sấp xuống đất.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
3. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!
4. Đêm Nay Có Mưa
=====================================

“Đồ khốn, mày dám..”, cả ông cụ Trương, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đều hét lên cùng lúc.

“Người đâu, đánh phế Hàn Đông Vũ..”, ông cụ Trương và Tôn Khuê Sơn cùng gọi người lên.

Ông cụ Trương làm thế vì thương xót cháu gái, còn Tôn Khuê Sơn là vì hiểu được tính khí của Trương Trần. Sở dĩ ban đầu Trương Thiên Lỗi bị đánh phế là vì đánh Phương Thủy Y mà.

Lần này, sự việc lớn rồi đây, chäc chản sẽ không dễ dàng bỏ qua như này, kể cả Mạc Khai Sam có thể lực lớn đến mấy.

“Tôi xem ai dám?”, khi mọi người định xông lên, Mạc Khai Sam quát một tiếng, còn người mà Hàn Minh Ninh dẫn đến cũng lấy súng ra.

Một trận chiến dường như diễn ra đột ngột.

“Ông Mạc, có dám đánh cược không?”, Triệu Chí Hào lên trước nói.

“Cược cái gì?”, Mạc Khai Sam lạnh lùng nói, hai người đến từ Hoài Bắc này khiến ông ta không được dễ chịu cho lắm.

“Nếu Hàn Đông Vũ của nhà họ Hàn tát Phương Thủy Y một cái, tứ chỉ của gã nhất định phải phế, đánh cược nhà của tôi luôn. Nếu ông thẳng thì tôi sẽ dâng hai tay lên, còn nếu ông thua thì chuyện nhà họ Hàn ông đừng hỏi đến nữa, được không?”

Những người khác đều bật cười, căn bản không để ý đến. Chỉ có duy nhất Trương Thiên Lỗi đang ở trong góc suýt nữa căn nát răng mình, ban đầu anh ta bị đánh phế thế nào, suốt đời này anh ta cũng không quên được.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 189: C189: Sao mà hốt hoảng thế


"Ha ha, vì sao tôi phải cược với anh?"

Mạc Khai Sam cười khinh thường, nói: "Một con kiến hôi, tôi có thể nghiền chết bất cứ lúc nào!"

"Ồ", Triệu Chí Hào thản nhiên gật đầu, gọi bừa một người tới, nói: "Ra ngoài tìm anh Trương, bảo anh ấy tới đây".

"Vâng", người kia lập tức đáp lời rồi đi ra ngoài.

"Ông chủ Triệu, đây là chuyện riêng của nhà họ Trương chúng tôi, chưa đến lượt ông can thiệp vào đâu nhỉ?", lúc này, bà cụ Trương nói với vẻ mặt đen kịt.

Mấy người Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương cũng nhíu mày nhìn về phía Triệu Chí Hào, nhưng hôm nay bọn họ và Triệu Chí Hào đều phải giải quyết chuyện này cho ra lẽ.

Đòi đánh gãy chân tay Hàn Đông Vũ ngay trước mặt bọn họ, đồng thời còn ngông cuồng đánh cược với ông Mạc.

Chuyện đã đến nước này, Triệu Chí Hào cũng không định nể mặt những người này. Mặc dù ông ta chỉ là ông trùm ở Hoài Bắc, nhưng những năm qua đã trải qua không ít sóng gió, ông ta lập tức nhìn về Phiền Đại Phương với ánh mắt trào phúng, nói: "Nể mặt bà thì bà biết điều đi, bà tưởng chúng tôi nể mặt nhà họ Trương mới tới đây thật hả?"

"Ông..", Phiền Đại Phương tức đến mức run rẩy cả người, tục ngữ nói đánh người không đánh vào mặt, Triệu Chí Hào lại vả đôm đốp vào mặt bà ta.

Thế nhưng Triệu Chí Hào vẫn chưa nói hết, ông ta tiếp tục nói: "Chẳng phải bà nói Phương Thủy Y không liên quan gì tới các người sao? Vậy bà không tranh thủ đi chuẩn bị quan tài cho cái thân già của bà đi, ở đây góp vui làm gì?"

Chỉ hai câu nói ngắn gọn của Triệu Chí Hào đã khiến đám người nhà họ Trương tức đến mức muốn nhao lên liều mạng, nhưng nhìn những người mà Tôn Khuê Sơn đưa tới, bọn họ chỉ có thể tạm thời dẫn suy nghĩ này xuống.

"Tôi không nói nhiều nữa. trước khi Trương Trần trở về, tôi cũng muốn xem thử ai dám động vào cô Phương!", Triệu Chí Hào cười lạnh một tiếng, sau đó lại ngồi xuống cạnh Tôn Khuê Sơn.

Bên ngoài, ở phía đông vườn hoa, một chàng trai trẻ tuổi và một người đàn ông trung niên đang trò chuyện với nhau, chàng trai trẻ lấy một cuốn sổ đỏ ra khỏi túi trong của chiếc áo.

"Cảnh sát Hàn, xem đi", Trương Trần cười nói.

Hàn Minh Ninh nhíu mày, ông ta ăn cơm nhà nước, đương nhiên biết cuốn sổ đỏ này có ý nghĩa gì, thế là ông ta không nói gì thêm, lập tức mở cuốn SỔ ra.

"Người bí ẩn đã thắng Hàn y và làm sôi trào mạng internet một thời gian trước chính là cậu?", nhìn dòng chữ mạ vàng trên cuốn sổ, Hàn Minh Ninh trầm giọng hỏi.

"Đúng thế", Trương Trần gật đầu một cách thản nhiên.

Nhận được câu trả lời, Hàn Minh Ninh bỗng trở nên trầm mặc. Bọn họ phải suy xét đến thân phận này của Trương Trần. Nếu để người ta biết bọn họ đã bắt đi anh hùng chiến thắng Hàn y, e rằng không quá nửa ngày là trên mạng sẽ lôi cổ ông ta ra, giới Trung y cũng sẽ nổi cơn thịnh nộ.

Nghĩ đến các loại hậu quả có thể xảy ra, Hàn Minh Ninh trầm mặc mất mấy giây, không phải nhà họ Hàn bọn họ không thừa nhận được, mà là có đáng hay không.

Chỉ vì để hả giận mà sẽ mang đến bao nguy cơ: tiềm ẩn cho tương lai.

Sau một hồi do dự, cuối cùng Hàn Minh Ninh cũng gật đầu nói: "Tôi có thể đồng ý với cậu, nhưng bố vợ của anh Cả tôi - ông Mạc Khai Sam, thì khó nói lắm".

Hàn Minh Ninh nói: "Ông ta cực kỳ sĩ diện, nếu vừa rồi các cậu nịnh nọt ông ta, cho dù tôi đưa các cậu đi thì cũng sẽ không đụng tới tính mạng các cậu, cùng lắm chỉ chịu khổ một chút mà thôi, nhưng...".

Hàn Minh Ninh nhìn Trương Trần, Trương Trần cũng hiểu ý ông ta.

"Nếu ông ta không biết điều thì dạy ông ta là được", Trương Trần thản nhiên nói, đôi mắt Hàn Minh Ninh thì hiện lên sự bất mãn.

"Ha ha, thân phận ông chủ của tập đoàn Mạt Lâm đã đủ chưa?", có vẻ như Trương Trần đã đoán ra suy nghĩ của Hàn Minh Ninh, anh lập tức nói ngay.

"Cậu nói cái gì?", nghe vậy, Hàn Minh Ninh suýt thì nhảy bật lên. Ông ta nhìn Trương Trần với vẻ mặt khiếp sợ, lẩm bẩm nói: "Thảo nào, thảo nào! Vừa rồi tôi còn thấy lạ, không biết đám Triệu Chí Hào lấy cái gan đó ở đâu ra, thì ra là cậu đứng sau chống lưng!”

"Ha ha, thân phận này đã đủ chưa?", Trương Trần cười nói.

Hàn Minh Ninh läc đầu nói: "Đối với nhà họ Hàn tôi thì đủ rồi, nhưng Mạc Khai Sam thì vẫn chưa chắc, ông ta quen biết rộng hơn cậu tưởng tượng nhiều, tôi cũng sẽ khuyên thêm vài câu".

"Nhưng rất khó, đã mời ông ấy tới mà các ông còn làm mất mặt ông ta, trừ khi áp chế một cách tuyệt đối, nếu không thì ông ta sẽ không dừng lại".

"Không sao", Trương Trần lắc đầu, vốn anh chẳng mong là sẽ ỷ vào thân phận ông chủ của Mạt Lâm để hống hách lộng hành, chỉ có điều đối với những người khác nhau thì phải áp dụng những thủ đoạn khác nhau, nếu không được thì lại dùng một thủ đoạn khác.

Lúc này, một người đi từ phía xa tới. Trương Trần nhận ra người này, là cấp dưới A Thành của Tôn Khuê Minh, từng làm việc cho ông ta mấy lần rồi.

"Sao mà hốt hoảng thế?" "Ông chủ Triệu bảo anh về nhanh lên", A Thành vội vàng nói.

Trương Trần không nói nhiều nữa, nếu không xảy ra chuyện gì thì Triệu Chí Hào đã chẳng sai người tới thúc giục anh.

Nhìn thấy tình hình này, Hàn Minh Ninh cũng vội vàng đi theo.

Trong phòng khách, gia đình Phương Thủy Y trông rất buồn bã, đám người nhà họ Trương khoanh tay đứng nhìn, người do nhà họ Hàn cầm đầu thì tỏ vẻ đắc ý.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 190: C190: Trương trần tôi sẽ đứng ở đây ai có chiêu trò gì thì cứ việc bày ra


"Trương Khánh Long, ông định cố chấp mất khôn thật hả? Nếu chính nhà họ Trương muốn chết thì ông có thể nói một tiếng!", Mạc Khai Sam nhìn Trương Khánh Long với vẻ mặt lạnh lùng.

Triệu Chí Hào thì ông ta chẳng ngó ngàng gì tới nữa, nói với họ thì chẳng khác gì nước đổ lá khoai, vậy nên ông ta cũng chẳng thèm nói những lời uy h**p Triệu Chí Hào nữa.

Đám người nhà họ Trương thì cuống lên, bọn họ không muốn mất cả chì lẫn chài.

Phiền Đại Phương vội vàng nói: "Ông Mạc, xin ông hãy bớt giận, để tôi khuyên ông ấy".

"Lão già, ông muốn vì bọn họ mà hi sinh nhà họ Trương à, ông có thấy thẹn với tổ tông không?", Phiền Đại Phương quay đầu lại quát to với Trương Khánh Long.

"Ông Mạc, tôi đã tuyên bố rồi, Phương Thủy Y không còn là người của nhà họ Trương chúng tôi nữa. Ông yên tâm, chúng tôi nhất định cho ông một lời giải thích về chuyện này".

Mạc Khai Sam lạnh lùng gật đầu.

"Cái nhà họ Trương này là nhà họ Trương của bà hay là nhà họ Trương của tôi?", Trương Khánh Long lạnh lùng hỏi, sự nhãn tâm của vợ mình khiến ông ngỡ ngàng.

Hơn nữa nhà họ Trương đã chẳng còn mặt mũi gì để bàn nữa rồi, ngay trước mặt mười mấy gia tộc tỉnh An Hoa và người của một nửa Hoài Bắc, nhà họ Trương ông cúi đầu đẩy người nhà ra, e rằng sau này bọn họ sẽ phải khom lưng suốt.

"Bố, mẹ cũng có cái lý của mẹ, bố nghe mẹ một lần đi!", Trương Thông do dự một lát rồi chậm rãi lên tiếng.

Đám con trai con gái của Trương Khánh Long cũng nhao nhao hùa theo.

Cảnh tượng này khiến Trương Khánh Long không nói ra được một chữ nào nữa, không ai nghe lời ông nữa rồi.

"Cô Phương, đây là cơ hội cuối cùng của cô, ông Mạc có lòng khoan dung, cô quỳ xuống nhận lỗi, chắc chăn ông Mạc sẽ không làm khó cô quá mức", bà cụ Trương nói lạnh lùng.

Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng đều trợn tròn mắt, bọn họ nhìn Phiền Đại Phương với vẻ mặt không thể tin được. Phương Thủy Y quỳ trước mặt bọn họ là rất bình thường, nhưng quỳ trước mặt đám người nhà họ Hàn, đây gọi là cái gì? Sỉ nhục người ta sao?

Nhưng lúc này ngay cả ông cụ Trương còn chẳng làm gì được, bọn họ có thể làm gì được đây?

"Sao Trương Trần vẫn chưa về?", Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn cũng sốt ruột lắm rồi, nếu bọn họ còn chen ngang nữa thì sẽ chuốc thêm bao nhiêu thù oán mất.

"Cô còn đứng ngây ra đó làm gì? Quỳ xuống!", Phiền Đại Phương lại thúc giục một lần nữa.

"Quỳ xuống, quỳ mau lên!", những người khác trong nhà họ Trương cũng rối rít thúc giục, gây sức ép cho Phương Thủy Y. Hiển nhiên, để nhà họ Trương không phải chịu tổn thất, ai nấy đều quăng hết lương tâm đi rồi.

Cảnh tượng này khiến Triệu Chí Hào nổi giậ ông ta nghiến răng nói: "Bà già, bà sẽ phải hối hận!"

"Hối hận? Điều tôi hối hận nhất là đã để đám vong ân phụ nghĩa này vào nhà họ Trương!", bà cụ hừ một tiếng, không dao động chút nào.

Lúc đầu khi Mạc Khai Sam chưa xuất hiện, bà †a còn có thể giả vờ câm điếc, nhưng tình huống lúc này đã khác rồi.

Phương Thủy Y tuôn trào nước mắt, hiện tại cô chỉ cảm thấy bất lực, không có một ai để dựa vào, ngay cả bà ngoại ruột của cô còn như thế, cô có phản kháng thì cũng làm được gì?

Những người làm đại diện như nhà họ Hàn, nhà họ Hoàng và nhà họ Nam đều sầm mặt không nói câu gì, Mạc Khai Sam cũng đứng thẳng ở đó. Ông ta nhất định phải lấy lại thể diện, chứ không phải là đang làm khó một con nhóc.

"Nếu tôi quỳ, các ông có tha cho gia đình chúng tôi không?", lúc này Phương Thủy Y ngẩng đầu nhìn Mạc Khai Sam, nói từng chữ từng chữ một.

Ý của cô đã rõ lắm rồi, chỉ cần Mạc Khai Sam gật đầu, cô sẽ quỳ xuống ngay.

Thế nhưng Mạc Khai Sam lại lắc đầu, nói một cách lạnh lùng: "Chỉ có thể hứa giữ mạng cho các người, sau đó phải xem biểu hiện của các người".

"Các người thật to gan, tôi chỉ ra ngoài một lát mà dám đụng vào vợ tôi!"

Lúc này, một giọng nói lạnh lão vọng tới. Trương Trần sải bước vào trong, sắc mặt âm u như mực, sát khí ngập tràn trong đôi mắt.

Rồng có vảy ngược, chạm vào sẽ phải chết. Bọn họ có gây hấn với Trương Trần thế nào thì anh cũng sẵn sàng đón nhận, nhưng lấy một cô gái ra để ra oai phủ đầu thì đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân.

Trương Trần bước vào trong, anh nhìn chăm chằm Phiền Đại Phương và nói tiếp: "Nhất là bà! Bà già, bà to gan lắm, hôm nay nể mặt bà có quan hệ máu mủ với vợ tôi nên tôi không đánh bà, nhưng bà phải nhớ lấy, lần này không đánh bà, không có nghĩa là lần sau tôi sẽ tha cho bài"

"Trương Trần tôi sẽ đứng ở đây, ai có chiêu trò gì thì cứ việc bày ral"

Trương Trần nói gãn từng chữ một, tay phải của anh ôm lấy Phương Thủy Y, nhìn mấy chục người ở đây mà không sợ hãi chút nào.

Giờ khắc này, ngay cả những người đối đầu với Trương Trần như Hàn Đông Vũ và Trương Thiên Lỗi đều phải thừa nhận rằng Trương Trần rất đàn ông, nhưng như vậy thì có tác dụng gì, sẽ chỉ chết nhanh hơn thôi.

Còn Phương Thủy Y thì chẳng nghĩ gì nữa, cô nép vào lòng Trương Trần, chỉ cảm thấy vô cùng yên tâm.

"Hỗn xược, thằng con hoang, dám láo với mẹ, tao phải chém mày!", bốn anh em Trương Thông, Trương Lập quát lớn, định xông lên quần ẩu Trương Trần.

Bà cụ thì hô hào gọi người tới đánh chết Trương Trần, bà ta ngần này tuổi rồi, chưa từng bị một thằng oắt chỉ thẳng vào mũi mắng như thế.

"Dừng tay lại ngay!", Hàn Minh Ninh đang vội vàng chạy tới, nhìn thấy cảnh này, ông ta cũng đoán ra được rằng đã xảy ra chuyện gì đó trong lúc bọn họ ra ngoài, cảm thấy vô cùng đau đầu.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 191: C191: Chuyện ngày hôm nay không thể bỏ qua được


Trong phòng khách, Trương Trần dùng tay phải ôm Phương Thủy Y, đôi mắt như sắp phun ra lửa.

Còn người nhà họ Trương, nhất là bà cụ Trương thì bị Trương Trần mắng cho một tràng như măng cháu trai, nếu Hàn Minh Ninh không kịp chạy tới và hét lên như thế thì Trương Trần sẽ bị người nhà họ Trương đánh chết ở đây mất.

“Trương Trần, tao nói cho mày biết, hôm nay không chỉ là Phương Thủy Y mà ngay cả mày cũng phải quỳ xuống nhận tội, nếu không, chưa tính đến nhà họ Hàn sẽ làm thế nào, mà chính nhà họ Trương sẽ không để mày bước qua cánh cửa này!”

Trương Lập do dự một lát rồi chỉ vào Trương Trần, nói bằng giọng sắc bén.

Đám gia chủ như Hàn Minh Hà và Nam Kim Cương đồng loạt gật đầu. Trương Trần thật sự là quá ngông cuồng, những người ở đây đều là các ông trùm, anh chỉ là một thằng ở rể mà thôi, muốn chơi trội thì phải sẵn sàng để trả giá.

Trương Trần chẳng thèm để ý tới Trương Lập, nói thật ra người duy nhất mà anh dè chừng chỉ có Mạc Khai Sam, bởi vì ông ta quen biết ở thủ đô, còn những người khác chỉ là người bình thường đối với anh mà thôi.

Nhìn dấu tay màu đỏ trên má Phương Thủy Y, anh dịu dàng xoa má cô, sau đó xoay người nhìn những người xung quanh bằng ánh mắt phẫn nộ, trầm giọng hỏi: “Kẻ, nào, làm?”

Hàn Đông Vũ cười khẩy một tiếng, vốn gã đã coi thường Trương Trần rồi, bây giờ người nhà họ Hàn đều ở đây, gã lại càng không nể nang gì: “Cậu đây làm, mày làm gì được tao? Biết điều thì quỳ xuống mau lên!”

“Để tao kể cho mày một câu chuyện”, Trương Trần liếc nhìn Hàn Đông Vũ.

“Ö?”, Hàn Đông Vũ, người nhà họ Hàn và người nhà họ Trương đều nhìn Trương Trần bằng ánh mắt cợt nhả, đến lúc này rồi mà anh còn có tâm trạng kể chuyện?

Trương Trần vẫn nói: “Cũng từng có một người đánh vợ tao, bây giờ nó vẫn đang ngồi trên xe lăn, chúng mày hiểu không?”

“XI, ý mày là sao? Mày còn muốn đụng đến cậu chủ Hàn à?”

“Đừng ra vẻ ta đây nữa, Trương Trần, mày quỳ xuống nhận lỗi mau lên, nếu không thì không ai cứu nổi mày đâu!”

Hàn Đông Vũ cũng cười lạnh nhìn Trương Trần, nói với vẻ khinh khỉnh: “Hôm nay cậu đây cũng. muốn xem thửi”

Tất cả mọi người ở đây đều tỏ thái độ cợt nhả, chỉ có Trương Thiên Lỗi ở trong góc là muốn cắn nát hàm răng. Người khác không biết Trương Trần đang nói gì, nhưng sao anh ta lại không biết ví dụ ấy là đang nói đến anh ta cho được.

Sau khi cơn phẫn nộ qua đi, Trương Thiên Lỗi lại nở nụ cười. Anh ta cũng muốn xem thử Trương Trần có gan đánh Hàn Đông Vũ thành bộ dạng như anh ta không. Nếu anh dám làm, vậy thì thứ đang đón chờ anh chính là sự trả thù tận gốc của nhà họ Hàn.

Nhưng Trương Trần chưa kịp ra tay thì Hàn Minh Ninh đã giáng cho Hàn Đông Vũ một cái bạt tai.

Tiếng vang giòn giã ấy khiến mọi người nghệt mặt ra, thế này là sao?

Người nhà họ Hàn tự đánh người nhà mình?

Hàn Minh Hà cũng tỏ vẻ kinh ngạc, ông ta lập tức nói trong sự khó hiểu: “Chú Ba, chú làm gì vậy?”

“Chú Ba?”, Hàn Đông Vũ ôm mặt, hỏi mà không thể tin được.

“Lần này sau khi trở về, trong vòng một năm mà mày dám bước ra khỏi nhà một bước, chính tay tao sẽ đánh gấy hai chân mày!", Hàn Minh Ninh phớt lờ anh Hai mình, nhíu mày quát một cách nghiêm nghị.

Hàn Đông Vũ làm gì dám nói tiếp, trong nhà họ Hàn, người mà gã sợ nhất chính là chú Ba Hàn Minh Ninh.

“Anh Hai, chuyện này cho qua đi”, Hàn Minh Ninh thở dài một hơi, sau đó nhìn đám người nhà họ Hàn và quát lớn: “Về hết cho tôi!”

“Thế này thì..", người nhà họ Hàn nhìn nhau, dù sao bọn họ cũng là người mà ông Hai nhà họ Hàn dẫn tới.

“Cút về! Không nghe thấy lời tôi nói hả?”, Hàn Minh Ninh lại nhíu mày quát lớn tiếng, sau đó ông ta vẫy tay một cái, người mà ông ta dẫn tới lập tức bắt lấy người nhà họ Hàn.

“Đưa hết đi cho tôi, sau đó để lại hai người, nếu nhà họ Trương có hành động gì thì cũng không cần báo với tôi”.

“Vâng!”, người của sở cảnh sát gật đầu.

Lúc này Hàn Minh Ninh mới nhìn về phía Mạc Khai Sam - nhân vật vô cùng có sức ảnh hưởng ở đây, nhỏ giọng nói: “Chú Mạc, Trương Trần không đơn giản đâu, theo cháu thì nên cho qua đi”.

“Cho qua? Cho qua thì chú biết giấu mặt vào đâu?”, Mạc Khai Sam đã phát hiện ra có gì đó không đúng rồi, Trương Trần và Hàn Minh Ninh chỉ đi ra ngoài một chuyến mà Hàn Minh Ninh lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế.

Nếu là lúc đầu thì cũng thôi, nhưng bây giờ đã đến nước này rồi, Trương Trần gần như ngồi lên đầu ông ta. Ông ta lớn tuổi thế này, đã chứng kiến bao cảnh đời, sao có thể tha thứ cho một thằng nhóc đáng tuổi cháu trai mình ăn nói với ông ta như vậy? Đã thế đám người đến từ Hoài Bắc này lại còn tuyên bố muốn chống lại ông ta đến cùng, không biết trời cao đất dày.

Nhìn vẻ mặt của Mạc Khai Sam, Hàn Minh Ninh lại thở dài một hơi. Chuyện ông ta lo lắng nhất vẫn xảy ra, Mạc Khai Sam là kiểu người sĩ diện nhất, ông †a không thể khuyên được, e rằng con gái Mạc Khai Sam tới thì cũng chẳng thay đổi được kết cục này.

“Ông ta nói không sai, chuyện ngày hôm nay không thể bỏ qua được!”, lúc này Trương Trần cũng nói lạnh lùng.

Động vào người của anh, không trả lại gấp mười mà đòi yên thân rời khỏi đây?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 192: C192: Chỉ là để xả giận cho trương trần


Cho dù Mạc Khai Sam đồng ý thì anh cũng không đồng ý

“Trương Trần, mày ngông cuồng quá rồi đấy!”, nghe thấy lời nói của Trương Trần, mọi người nhao nhao trách cứ. Bọn họ không hiểu Trương Trần lấy dũng khí ở đâu ra, dựa vào đâu mà nói ra câu không bỏ qua được?

Tình thế đã đến mức không thể vớt vát được, Hàn Minh Ninh nhíu chặt lông mày, lúc này ông ta cũng chẳng làm gì được nữa.

Ông ta có thể bảo Hàn Minh Hà về, nhưng lại không có tài thuyết phục bố vợ của anh Cả ông ta, nếu không lúc trước nhà họ Hàn đã chẳng cần Mạc Khai Sam giúp đỡ.

Nhưng dù thế nào thì ông ta cũng không muốn tham gia vào.

“Anh Trương, tôi về trước đây!”, Hàn Minh Ninh chào rồi vẫy tay, người của ông ta lôi người nhà họ Hàn ra khỏi phòng khách, về thẳng sở cảnh sát.

Cảnh tượng này khiến mọi người không nói lên lời, vì sao Hàn Minh Ninh lại gọi Trương Trần là anh Trương?

Rốt cuộc vừa rồi ra ngoài bọn họ đã nói gì với nhau?

“Ai dám làm bừa thì cứ việc đánh thẳng tay!”, Trương Trần nói.

Không cần Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn lên tiếng, nhóm đàn em từ Hoài Bắc tới đã chia ra hai người một tổ, coi chừng đám người do nhà họ Hàn cầm đầu.

Trương Trần thì bước thẳng lên trước, đi tới trước mặt Hàn Đông Vũ.

“Mày... mày định làm gì?”, Hàn Minh Ninh cứ thế bỏ đi, đưa cả đám tay sai nhà họ Hàn đi cùng, lúc này gã không còn tự tin như vừa rồi nữa.

“Đừng sợi”, Mạc Khai Sam bình tĩnh nhìn Trương Trần, nói với Hàn Đông Vũ: “Lão đây cũng muốn xem thử nó có dám không!”

“Ông nhìn cho kỹ đây”, Trương Trần nhếch môi, quăng ra một cái tát.

Cái tát này của anh khác với cái tát nương tay của Hàn Minh Ninh, sức lực lớn đến mức Hàn Đông Vũ bị tát quay một vòng, sau đó mới ngã lăn xuống đất.

“Thẳng ranh, mày dám..", Mạc Khai Sam quát lớn tiếng, cái tát này của Trương Trần nào phải là đánh Hàn Đông Vũ, rõ ràng là đánh vào mặt ông ta.

“Đánh thăng ranh này tàn phế cho tôi!", Mạc Khai Sam quát to một tiếng, nhưng người nhà họ Hàn đều bị lôi đi rồi, người mà đám Nam Kim Cương dẫn tới không nhiều, không thể sánh với người của Tôn Khuê Sơn được.

Bà cụ Trương và người nhà họ Trương cũng sợ đến mức trái tim muốn nhảy ra ngoài, đây rõ ràng là tình cảnh đến chết mới thôi đây mà. Sao... sao Trương Trần dám làm thế?

“Người đâu, đuổi thằng bất hiếu này đi, nhà họ Trương không có loại người như thế!”, bà cụ Trương vội vàng quát lên, hiện tại bà ta phải tỏ thái độ tuyệt đối trước mặt Mạc Khai Sam, nhà họ Trương bọn họ thật sự không còn quan hệ gì với Trương Trần.

Nơi này là trụ sở chính của nhà họ Trương, sau khi bà cụ quát lên, bảy mươi, tám mươi người lập tức xông từ bên ngoài vào, lấp đầy phòng khách nhà họ Trương.

Người của Tôn Khuê Sơn thấy vậy lập tức rút dao gậy ra, hai phe chuẩn bị xông vào sống mái mới nhau.

Lúc này một chén trà bỗng bay ra, đập vào mặt một tên tay sai của nhà họ Trương rồi vỡ vụn.

Trương Khánh Long chậm rãi hạ tay xuống, ông ta ngồi trên ghế thái sư, hỏi gãn từng chữ một: “Ai là người có quyền quyết định trong nhà họ Trương?”

“Là ông..”, tên tay sai vô tội bị đánh trúng nhỏ giọng trả lời.

“Cút ra ngoài!” “Vâng”, tay sai vội vàng gật đầu.

“Ông già, ông muốn làm gì?”, bà cụ Trương phẫn nộ đến mức khuôn mặt trở nên dữ tợn. Mấy lần bà ta đưa ra quyết định đều bị Trương Khánh Long ngăn cản, ông ta muốn chôn vùi nhà họ Trương sao?

“Trương Lập, Trương Thông, mấy đứa đưa lão già chết tiệt này tới sân sau cho mẹt!”, bà cụ Trương nói.

“Vâng!”, Trương Lập không hề do dự, với tình thế hiện tại, ông ta vô cùng ủng hộ mẹ mình, chỉ cần đuổi cái gia đình sao chổi của Trương Quốc Hồng ra ngoài thì nhà họ Trương vẫn sẽ là nhà họ Trương.

“Bốp!”, Trương Khánh Long tức phát điên, ông ta lập tức giáng cho Trương Lập một cái tát.

Ông ta nói bằng giọng thất vọng: “Thằng Hai, vốn dĩ bố còn thấy con xử lý mọi chuyện khá ổn thỏa, vì thế mới giao hết quyền hành cho con, trong nhà họ Trương con cũng là người năm giữ nhiều tài sản nhất”.

“Nhưng con thật sự đã làm bố phải thất vọng!”

“€ó đôi khi lùi một bước sẽ là một lựa chọn chính xác, nhưng đã đến nước này rồi, người ta cưỡi lên đầu, đòi bắt người ngay trên địa bàn nhà họ Trương chúng ta, các người chỉ nghĩ đến chuyện giao người cho họ, lần này giao rồi, đến lần sau thì sao?”

“Nhà họ Hàn cần thể diện, Mạc Khai Sam cần thể diện, nhà họ Trương ta không cần thể diện hả?”

Trương Khánh Long nghiêm giọng chất vấn, những lời nói của ông khiến tất cả mọi người trong nhà họ Trương không ngẩng đầu lên được.

Trương Khánh Long hừ lạnh một tiếng, nhìn Mạc Khai Sam rồi cười lạnh nói: “Ông Mạc, lúc trước tôi gọi ông là anh, nhưng từ giờ trở đi, mọi ân oán trước kia đều coi như xóa bỏ. Hôm nay ông muốn bắt người ở nhà họ Trương tôi, chỉ dựa vào một câu nói của ông và đám phế vật sau lưng ông thì khó đấy!”

“Được lắm, Trương Khánh Long, ông quyết tâm chôn vùi nhà họ Trương thì tôi cũng không ngăn cản ông. Hôm nay ông đứng ra, đúng là tôi không thể bắt người đi được, nhưng ngày mai sẽ không còn như thế nữa!", Mạc Khai Sam cũng nói với vẻ mặt tái xanh.

“Ngày mai? Vậy để ngày mai rồi nói”, Trương Khánh Long đáp lại.

Sắc mặt của đám người nhà họ Trương vô cùng phức tạp, đúng là Trương Khánh Long nói không sai, nhưng chỉ vì gia đình Trương Quốc Hồng mà trở mặt với Mạc Khai Sam thì có đáng không?

Trương Thiên Lỗi đứng sau đám đông thì sầm mặt xuống, anh ta cản chặt hàm răng, hiển nhiên cũng không ngờ rằng ông cụ Trương lại đưa ra quyết định này, như vậy thì ông ta được lợi gì đây?

Chỉ là để xả giận cho Trương Trần thôi sao?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 193: C193: Cô giữ chân được tôi sao


“Ha ha, nơi này thật náo nhiệt!”

Bỗng, một giọng nói lanh lảnh vang lên, một cô gái cột tóc đuôi ngựa chậm rãi bước vào sảnh.

Cô ấy mặc bộ đồ bó sát vào cơ thể, để lộ gương mặt láng mịn nhỏ nhắn, mang theo nụ cười thản nhiên, tay phải cầm một cây quạt cổ, tạo cho người †a cảm giác oai hùng hào sảng.

Không thèm để ý tới mọi người, cô ấy chậm rãi tiến vào, coi nơi này như sân sau nhà mình vậy.

“Cô là ai?”, bà cụ Trương bực bội hỏi, bà ta cũng đã nhận ra, người ở chỗ này hôm nay đều là loại ngông cuồng, người sau ngông hơn người trước, cô gái trẻ tới sau này hiện rõ chữ “ngông” trên mặt.

“Tôi, tên Mạc Phi Nhị, tới từ thủ đô, hôm nay tôi có lòng chạy tới đây để chúc mừng ông cụ!”, Mạc Phi Nhi mỉm cười rồi lấy ra một cái hộp nhỏ, bên trong đặt một cái vòng tay màu trắng như tuyết, cô hào phóng nói: “Ông cụ Trương, tôi tới vội vàng nên cầm đại một món đồ trong nhà tới, ông thích không?”

“Vòng tay Tuyết Liên..." Nhìn cái vòng tay trắng như tuyết, Trương

Khánh Long thở phào nhẹ nhõm, giá trị của vòng tay này không thể tính toán nổi, giá trị hiện giờ ít nhất cũng hơn năm triệu rồi, mà quan trọng nhất là dù có tiền cũng chưa chắc mua được nó.

Còn cô gái trước mắt lại nói là tùy tiện lấy từ nhà tới, không những vậy còn mang họ Mạc và tới từ thủ đô. T𝘳a𝓷g‎ gì‎ mà‎ ha𝗒‎ ha𝗒‎ thế‎ ⩵‎ T𝘳‎ Umt𝘳u𝗒ệ𝓷.𝑣𝓷‎ ⩵

Nghĩ tới đây, Trương Khánh Long hít sâu một hơi, nở một nụ cười gượng gạo. Thân phận của người trước mắt đã rõ đến 90% rồi, nhà họ Mạc này không phải là kiểu nửa vời như Mạc Khai Sam, đó là gia tộc lớn thật sự!

“Quá, quá quý giá!", Trương Khánh Long cười trừ.

“Không có gì, ông cụ thích thì cứ nhận đi!” Mạc Phi Nhi cười rồi liếc nhìn Trương Trần, khi

thấy Phương Thủy Y thì cô ấy tiến lên: “Đây là Trương... A, cô Phương, ai bắt nạt cô thế?”

Cô ấy vốn định nói là bà Trương nhưng vừa nhớ tới việc Trương Trần là người khiêm tốn, thân phận lại thần bí thì vội sửa lại.

“Không có, không có gì!", Phương Thủy Y nhìn cô gái có khí chất phi phàm trước mặt thì tự ti đáp.

Với khí chất cao quý do gia tộc lớn bồi dưỡng ra này, dù Mạc Phi Nhi không cần cố tình phô ra, cô ấy vẫn có thể tạo cho người ta một áp lực vô hình, chỉ có một người sõi đời mới có thể thản nhiên đối mặt.

Mạc Phi Nhi liếc mắt một cai, nhìn Trương Trần rồi tiếp tục nói: “Chị Phương đừng ngại, cứ nói ra đi, dù là ai, Mạc Phi Nhi này sẽ bắt kẻ đó phải trả giá đắt!”

“Cô là ai? Sao dám nói thế?”, Hàn Đông Vũ cảm thấy bứt rứt, mình Trương Trần thôi cũng đã đủ rồi, giờ thêm một người càng quá đáng hơn, điều này khiến kẻ được tôn sùng từ nhỏ như gã cảm thấy cực kỳ khó chịu.

“Câm miệng!”, Mạc Khai Sam tát cho gã một cái rồi nhìn Mạc Phi Nhi hỏi: “Đây là ý của cô hay của nhà họ Mạc?”

Sắc mặt của Mạc Khai Sam lúc này khó coi tới cùng cực, người nhà họ Mạc ở thủ đô cũng tới, xem ra cô gái này tới là để làm chỗ dựa cho Trương Trần và Phương Thủy Y, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Mà quan trọng hơn là, Mạc Phi Nhi và Phương Thủy Y có quan hệ cá nhân với nhau, đây là ý của nhà họ Mạc sao?

“Tôi chính là nhà họ Mạc, nhà họ Mạc là tôi, điều này có quan trọng không?”, Mạc Phi Nhi nhìn Mạc Khai Sam hỏi.

Mạc Khai Sam im lặng, Mạc Phi Nhi nói không sai, dù là ý của ai, việc Mạc Phi Nhi tới đây hôm nay, bọn họ không thể vớt vát được gì rồi!

“Cô ta là ai? Sao cô ta lại nói với ông Mạc như vậy?”, có người nhỏ giọng hỏi.

“Cô ta họ Mạc, đến từ thủ đô! Anh đoán xem, ngu tới mức đó à?”

“Cái gì? Là nhà đó sao, chuyện này sao có thể chứ?”

Mấy người con cháu của nhà họ Nam, họ Hàn và họ Trương đều thốt lên với vẻ khó tin nổi.

Từ lúc cô gái tên Mạc Phi Nhi này tiến vào, thái độ luôn ngạo mạn, ánh mắt kiểu từ trên cao nhìn xuống, dù là đối diện với Mạc Khai Sam, thái độ vẫn không thay đổi.

Gia tộc ở thủ đô đã lớn mạnh tới mức bất kỳ ai trong lớp con cháu cũng có thể khiến Mạc Khai Sam sợ hãi à?

Lúc này, mọi người có cảm giác như mình đang ngồi cáp treo, khi họ cho rằng mọi việc sắp xong rồi thì nhà họ Mạc lại đột nhiên nhảy ra.

Mạc Khai Sam cắn môi, chắp tay nói: “Nếu cô Mạc đã tới thì Mạc Khai Sam tôi xin thua!”

“Về đi!", Mạc Khai Sam khoát tay, người nhà họ Hàn gật đầu, mấy người Nam Kim Cương cũng theo sát phía sau.

“Ai bảo các người đi?”, lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên.

Mạc Khai Sam dừng bước, ông ta không hề nhìn Trương Trần, trong mắt ông ta, anh chỉ là một đống rác thôi, điều ông ta để ý là Mạc Phi Nhi nên lập tức nhìn sang cô ấy.

“Nghe theo anh ấy!”, Mạc Phi Nhi cũng nói.

“Nhóc con, tôi dẫn người đi thì đã coi như nể mặt cô rồi, với năng lực hiện tại, cô giữ chân được tôi sao!", Mạc Khai Sam trầm mặt nói.

“Ông cụ Mạc, Mạc Phi Nhi tôi chỉ là lớp con cháu, ông cũng có chút quan hệ với bên thủ đô. Phi Nhi gặp ông thì nên tôn trọng, nhưng đó chỉ là với Phi Nhi thôi!”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 194: C194: Lần này đúng là chơi lớn rồi


Mạc Phi Nhi tiếp tục nói: “Tôi không quen biết người của nhà họ Trương, cũng không có quan hệ gì với họ. Tôi tới đây cũng có thể coi như là ý của tôi, nhưng cũng không chỉ là ý của tôi, ông có hiểu không?”

Mạc Khai Sam nghe thế thì trong lòng lạnh lẽo, Mạc Phi Nhi nói không sai, cô ấy chỉ là lớp con cháu, giống mấy đứa con cháu nhà họ Hàn và họ Trương thôi, cũng không thể đại diện cho cả gia tộc sau lưng, khả năng điều động nguồn lực cũng có hạn.

Mạc Khai Sam cũng chỉ cần nể mặt Mạc Phi Nhi là được, không hơn, nhưng nếu là ý của nhà họ Mạc thì chuyện này khác rồi.

Mạc Khai Sam nghĩ hoài mà cũng không hiểu tại sao họ lại phải tới tận đây để ra mặt nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ cái này.

Ông ta cắn môi, dẫn đầu dừng chân, xoay người lại.

Lúc này, hầu hết mọi như đều đã há hốc mồm, kinh ngạc tới mức không nói ra lời.

Ai ngờ được Mạc Phi Nhi lại mang theo ý của nhà họ Mạc, lúc này, dù mấy người Mạc Khai Sam muốn đi, họ cũng không đi được nữa rồi.

“Sao có thể, sao được chứ? Át chủ bài của hắn không chỉ là tập đoàn Mạt Lâm mà nhà họ Mạc. cũng đứng về phe hắn sao!”, Trương Thiên Lỗi sợ hãi läc đầu.

Anh ta cứ nghĩ là mình đã moi được hết tất cả át chủ bài của Trương Trần ra rồi, hôm nay Mạc Khai Sam cũng tới, át chủ bài của Trương Trần chẳng là gì, nhưng giờ lại thêm một nhà họ Mạc.

Người khác không biết nhưng Trương Thiên Lỗi lại rất rõ, tuy vẻ ngoài Phương Thủy Y không tệ, có thể nổi tiếng ở Hoài Bắc nhưng làm gì có cơ hội quen biết người nhà họ Mạc, đây chắc chắn là do Trương Trần gọi tới.

Giờ phút này, tất cả trợn tròn mắt nhìn nhưng chuyện khiến họ ngu người còn ở phía sau.

Họ nghe thấy Trương Trần thản nhiên nói: “Người thì tôi muốn phế!”

“Tùy anh!”, Mạc Phi Nhi gật đầu.

“Người đâu!”, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn thấy Mạc Phi Nhi gật đầu thì biết ngay người Trương Trần muốn phế là ai.

Mà giờ có thêm nhà họ Mạc, lo ngại trong lòng họ đã không còn, trực tiếp ra lệnh cho người bên mình tiến lên xử Hàn Đông Vũ.

“Không, đừng mà...”, Hàn Đông Vũ thật sự sợ hãi, gã la hét ầm ï, nước mắt nước mũi tuôn ra ào ạt.

“Bố, cứu con! Cứu con đi mà, con là con trai bố mà, ông Mạc, bác cả rất thương cháu, ông giúp cháu..”, Hàn Đông Vũ lớn tiếng cầu cứu, Hàn Minh Hà không nỡ, nhìn sang Mạc Khai Sam.

“Dù đối phương chỉ là gia tộc hạng hai ở thủ đô nhưng nếu muốn tiêu diệt nhà họ Hàn thì rất dễ dàng, Hàn Đông Vũ không chết không được!”, Mạc Khai Sam cần răng nói, sao ông ta không muốn ngăn lại cơ chứ, người ta đang vả vào mặt ông ta, làm ông ta mất mặt mà.

Nhưng một Mạc Phi Nhi thôi thì Mạc Khai Sam không cần lo, cả nhà họ Mạc thì?

“Aaa.."

Một tiếng hét thảm truyền tới, ngay trước mặt mọi người, hai tay Hàn Đông Vũ bị đánh gãy, tiếng hét thê lương làm trong lòng mọi người run lên.

Người từ thủ đô tới, muốn đánh tàn phế một người mà nhà họ Hàn không ai dám hó hé.

Rất nhanh, theo tiếng thét thảm của Hàn Đông Vũ, tứ chỉ của gã đã hoàn toàn bị đánh gấy.

Còn mắt hai người Hàn Minh Hà và Mạc Khai Sam gần như có thể phóng ra lửa, họ không nỡ nhìn tình trạng thê thảm của Hàn Đông Vũ.

Mọi người ở đây đều sợ hãi, khi người nhà họ Hàn phẫn nộ, tay Trương Trần vung lên lần nữa, lần này là cậu chủ nhà họ Nam.

Cậu chủ nhà họ Nam thấy Trương Trần chỉ tay vào mình thì hai chân mềm oặt, quỳ bộp xuống đất, ôm đùi Nam Kim Cương năn nỉ: “Bố, bố ơi, con không muốn, cậu ta và con không có liên quan gì, đều do Hàn Đông Vũ muốn nuôi nhốt Phương Thủy Y, coi người ta như món đồ chơi, chứ không liên quan gì tới con cả...”

Lời này vừa được nói ra, sắc mặt mọi người u ám hẳn, đặc biệt là người nhà họ Hàn và người nhà họ Trương.

Trương Khánh Long và Trương Quốc Hồng siết chặt nắm đấm, Trương Quốc Hồng vô dụng nên chỉ có thể ôm cục tức nhưng Trương Khánh Long thì khác, ông lạnh lùng nói: “Ông Mạc, dù kết quả lần này ra sao, dù nhà họ Trương không đấu nổi các ông, nhưng nhà họ Hàn cũng đừng hòng yên ổn!”

“Cái thằng bất hiếu này!”, Nam Kim Cương càng thêm nhức đầu, khai tội Hàn Đông Vũ ra lúc này mà có nghĩ tới thái độ của nhà họ Hàn không, nhất là Hàn Đông Vũ đã tàn phế nữa.

Ánh mắt Trương Trần trầm xuống: “Tiếp tục đánh, Hàn Đông Vũ chưa đủ thì cứ đánh lần nữa!” “Vâng!”, mấy thanh niên vạm vỡ của Hoài Bắc chia làm hai tốp, một đám tiếp tục đánh gấy xương Hàn Đông Vũ, tốp khác chăm sóc cậu chủ nhà họ Nam.

“Người kế tiếp!” “Tiếp tục...”

Theo lời Trương Trần, đám con cháu nhà họ Hàn đi đầu, không ai thoát được, cả đám đều bị đánh gãy tứ chỉ, xụi lơ ra đất, máu tươi đỏ thẫm chảy dài ra sàn.

Hình ảnh k*ch th*ch thị giác thế này khiến nhà họ Hàn và Mạc Khai Sam im lặng, làm người nhà họ Trương phải dè dặt, không dám thở mạnh.

Lần này đúng là chơi lớn rồi.

Bà cụ Trương cố kiềm cơ thể đang run rẩy, nhà họ Hàn như thế, Mạc Khai Sam cũng vậy, họ lại làm gì được?

Vừa rồi bà ta gây sự, đối xử với gia đình Trương Quốc Hồng như vậy, thậm chí còn đuổi nhà này ra ngoài, vậy thì thằng điên Trương Trần có tính sổ với mình không?

Trương Trần đứng trong đại sảnh, lúc này, trừ ánh mắt tức giận của Mạc Khai Sam, không ai dám nhìn anh, sợ tên điên này sẽ chỉ tay về phía mình.

Không ai nhớ tới trước đó Trương Trần vô dụng cỡ nào, mà họ chỉ nghĩ Trương Trần đang nhếch môi cười, chỉ huy người đánh tàn phế từng kẻ khác mới chân chính là anh.

“Không có, không sao đâu!”, bà cụ Trương nhìn đám con mình rồi run rẩy nói, mà chính bản thân bà †a cũng vô thức nhích lại gần Trương Khánh Long, hi vọng ông ta có thể bù đắp cho lỗi lầm mà bà ta đã phạm phải trước đó.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 195: C195: Xem ra không thể trông chờ bên thằng ba nữa rồii


Nhìn một đám người lộn xộn, nằm gào khóc trên mặt đất, Mạc Khai Sam mới quay sang Trương Trần, lạnh lùng nói: “Bây giờ có thể đi rồi chứ?”

“Họ đã thanh toán xong xuôi cả rồi còn mỗi ông thôi đấy!", Trương Trần thản nhiên nói, sau đó bước lên trước cầm lấy cây gậy, xoay xoay trong tay.

Cảm giác một cơn gió mạnh ập vào mặt, Mạc Khải Sam khế giật mí mắt. Tên khốn này lại dám đụng cả vào ông ta à?

“Cậu nhóc, cậu tưởng có nhà họ Mạc che chở cho mình thì tôi không dám làm gì cậu sao?”, Mạc Khai Sam lớn tiếng nói.

Mạc Phi Nhi nắm chặt tay, lúc đầu cô ấy đã nói Mạc Khai Sam có chút quan hệ ở thủ đô. Nếu có thể, cô ấy cũng không muốn Trương Trần ra tay với Mạc Khai Saml

Mặc dù nhà họ Mạc cô không sợ nhưng nhà họ Mạc cũng không phải là miếng sắt. Từ vụ đuổi giết lần trước cũng có thể thấy trong nhà họ Mạc chắc chăn có nội gián chỉ là bây giờ họ vẫn chưa điều tra ra.

Trương Trần bỗng nhiên nở một nụ cười, chậm rãi xoay cây gậy nói: “Ông sợ cái gì? Ông đã lớn tuổi như vậy rồi, ngộ nhỡ phải vào quan tài thì cũng không tốt, nhưng, tội chết có thể miễn, tội sống lại không thể tha...”

“Cậu có ý gì?” Mạc Khai Sam nói.

“Còn cần tôi nhắc sao?”, Trương Trần ước chừng cây gậy.

“Nếu tôi không xin lỗi thì sao?”, Mạc Khai Sam trầm giọng hỏi.

“Ha haI”, Trương Trần lắc đầu cười: “Tôi nghe Mạc Phi Nhi nói rồi, ông cũng có chút quan hệ ở thủ đô nhưng tôi không có hứng thú với những thứ đó”.

“Như vậy nhé, lùi một bước để nói cho rõ, dù ông có thế lực không kém nhà họ Mạc nhưng hôm nay ông cũng không thể thoát khỏi đây đâu. Tôi không có gì để mất, tôi dám chơi, ông... có dám không?”

Khuôn mặt già nua của Mạc Khai Sam tối sầm đi, tên khốn này đúng là một tên lưu manh!

Ông ta không dám đánh cược, giống những gì Trương Trần nói, ông ta không dám chơi! Ít nhất hiện tại không biết nhìn xa trông rộng!

“Được được được..”, Mạc Khai Sam tức đến bật cười, liên tục nói ba chữ “được”.

“Trương Khánh Long ơi là Trương Khánh Long, lần này tôi thật sự mở mang tầm mắt, không ngờ ngay cả người nhà họ Mạc mà các người cũng mời được. Lần này Mạc Khai Sam tôi thừa nhận mình xui xẻo, tương lai của chúng ta còn dài, tại đây, tôi muốn nói với các người một tiếng xin lỗi!"

Mạc Khai Sam nghiến răng nói từng chữ một, hôm nay quả thật ông ta rất xui xẻo, nhưng như những gì ông ta nói, tương lai còn dài, hôm nay xong rồi nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc!

Mấy năm nay, Mạc Khai Sam cũng không phải lăn lộn vô ích, đến thủ đô cũng không vô ích. Mặc dù ông ta vạch rõ với nhà họ Mạc nhưng nhà họ Mạc cũng không hề nể nang sao?

Nói xin lỗi rồi, Mạc Khai Sam dẫn người ra khỏi nhà họ Trương!

Mấy chiếc xe bên ngoài lập tức nổ máy, những người Nam Kim Cương dẫn đến lập tức đưa các cậu chủ đến bệnh viện!

Lúc nấy có Mạc Phi Nhi ở đó trấn giữ, họ không dám đưa đến bệnh viện!

“Chú Mạc, chuyện này cứ bỏ qua vậy sao?”, trên xe, Hàn Minh Hà nghiến răng nói.

“Cứ thế mà xong? Hôm nay thể diện của tôi đã bị quăng xuống đất mặc người ta giãm đạp rồi mà còn có thể xong chuyện à?”, Mạc Khai Sam đanh giọng rít lên.

“Vậy..", Hàn Minh Hà khó hiểu nói, có nhà họ Mạc ra mặt, dù ông ta không muốn cho xong chuyện cũng không được.

“Hừ, đưa điện thoại đây, nhà họ Mạc bị tôi khống chế nhưng cũng chỉ có một mình nhà họ Mạc, còn lại chỉ đành để nhà họ Hàn các cậu tự mình xử lý. Tôi ngược lại muốn xem thử nhà họ Mạc có thể một tay che trời ở thủ đô không”.

Mạc Khai Sam lấy điện thoại ra bấm số, một lát sau, nụ cười lạnh lùng của ông ta bỗng biến mất, thay vào đó là sắc mặt nịnh nọt.

“Anh Điền, bên này của em gặp một chút chuyện!”

“Là nhà họ Mạc ở thủ đô...”

Một lát sau, đầu dây bên kia vang lên giọng nói già nua: “Cậu Mạc, ba năm trước cậu giúp tôi một lần, lần này nhà họ Điền trả lại cho cậu, cậu không

cần lo lắng chuyện nhà họ Mạc nữal”

“Vậy tốt quá, cảm ơn anh!”, Mạc Khai Sam cúp máy, ánh mắt hiện lên vẻ tàn độc.

“Chú hai, chú báo cho bên đại ca của chú, xem ra không thể trông chờ bên thằng ba nữa rồi!", Mạc Khai Sam cúp máy, hừ một tiếng nói.

Hiển nhiên ông ta hơi bất mãn chuyện lúc nấy Hàn Minh Ninh dẫn người đi!

Trong đại sảnh nhà họ Trương, vết máu trên sàn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ. Lúc này hầu hết người nhà họ Trương vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Có thể nói cả đời này họ sẽ không bao giờ quên mọi chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Một kẻ vô dụng bước vào nhà họ Phương chỉ biết ngây ngốc trong nhà, thế mà hôm nay lại bộc lộ ra khía cạnh hiểm ác như vậy. Nếu không phải người nhà họ Trương biết trước đây Trương Trần là dạng người gì thì cũng xem anh thành con cháu của gia tộc lớn nào đó rồi!

“Ha ha, xem như đã giải quyết xong các vấn đề bên ngoài, bây giờ chúng ta nói về chuyện nội bộ đi”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 196: C196: Ậu còn ở đây khoác lác cái gì


Trương Trần khẽ cười nhìn bà cụ Trương và đám người Trương Lập.

“Quả nhiên là cái thứ ăn cây táo rào cây sung này chỉ đợi thời cơ để báo thù!”, bà cụ Trương rùng mình.

“Sao vậy, có muốn tôi mời từng người ra ngoài không?”, Trương Trần lướt nhìn mọi người hỏi.

Lúc này, dù là bà cụ Trương, Trương Lập hay đám người Trương Hạo, Trương Yến, cũng không một ai dám ngẩng đầu lên.

“Trương Trần, cậu đủ rồi đấy. Cậu chẳng qua chỉ dựa vào nhà họ Mạc mà thôi, ngay cả bà ngoại của cậu mà cậu cũng tính toán nữa sao?”, Trương Lập biết ông ta không trốn được nên lạnh giọng hét lên.

“Bốp!", Trương Trần tát một cái.

“Thứ nhất, bà ta đã đuổi chúng tôi ra khỏi nhà họ Trương, dựa vào đâu mà tôi phải gọi là bà ngoại?”

“Thứ hai, bây giờ dao đã kề cổ, ông cũng biết sợ rồi à?”

“Thứ ba, ông nghe ai nói nhà họ Mạc chống lưng cho tôi vậy?”

“Ha ha ha..”, Trương Lập nổi giận đùng đùng, ông ta thế mà lại bị Trương Trần tát một bạt tai. Giờ đây ông ta nào còn có thể nghe lọt những gì Trương Trần nói nữa, lúc này ông ta liều mạng lao đến chỗ Trương Trần muốn trút cơn tức này.

Mạc Phi Nhi đứng một bên không lên tiếng nấy giờ bỗng nhíu mày nhìn Triệu Chí Hào nói: “Phế ông tai"

"Ơ được!”, Triệu Chí Hào nào dám không nghe, ông ta đã từng thấy thủ đoạn của Mạc Phi Nhi, hiện tại chỉ biết nghe theo lệnh của cô.

“Cô Mạc, đừng, đừng!”, Phương Thủy Y bỗng kéo tay Mạc Phi Nhi nói.

Trương Lập cũng ngây người, ông ta không ngờ Mạc Phi Nhi lại dứt khoát như vậy.

Mạc Phi Nhi liếc nhìn Trương Trần, lúc này mới tỏ ra không vui: “Một lần này thôi”.

Lúc này, mọi người đều nhìn về phía Phương Thủy Y, quả nhiên Mạc Phi Nhi đến đây vì Phương Thủy Y, không hề liên quan gì đến nhà họ Trương, cô ấy không hề để người nhà họ Trương vào mắt!

“Trương Trần, anh thấy thế nào?”, Mạc Phi Nhi hỏi.

“Trương Trần, bỏ đi, chúng ta quay về Hoài Bắc được không?”, Phương Thủy Y ôm cánh tay Trương Trần nói.

“Được!”, Trương Trần gật đầu, nhìn bà cụ Trương nói: “Nể mặt ông cụ Trương và Thủy Y nên chuyện hôm nay đến đây thôi, nhưng vẫn chưa xong đâu!”

Mọi người đều rất tức giận, Trương Trần chỉ mượn sức Mạc Phi Nhi ở đây để cáo mượn oai hùm thôi nhưng ai cũng không dám lên tiếng!

Trương Thiên Lỗi ở trong góc thì đã chết lặng, anh ta biết Mạc Phi Nhi không phải đến đây vì Phương Thủy Y. Dù anh ta có toan tính đến đâu hay liên lạc với bất kỳ ai cũng không còn tác dụng nữa, anh ta chỉ đành thừa nhận.

“Được rồi, được rồi!”, ông cụ Trương bỗng nói chen vào: “Hôm nay là tiệc mừng thọ của tôi, các người đang làm gì vậy, đều là người nhà với nhau cả, nhanh ngồi đi”.

“Ha ha, được rồi! Ông ngoại, cháu kính ông!”, Phương Thủy Y vội nói theo, Trương Quốc Hồng cũng vội vàng rót rượu.

Bữa tiệc mừng thọ này đã trở thành như vậy, không ai có tâm trạng tiếp tục ăn uống nữa. Nhưng mọi người đều biết đây chỉ là lời nói để xoa dịu tình hình gượng gạo của ông cụ Trương mà thôi!

Cũng không ai vạch trần, đều miễn cưỡng tươi cười cùng ăn cơm uống rượu, còn Trương Thiên Lỗi cũng bảo vệ sĩ đưa mình về phòng.

Anh ta đã không còn tự tin để ở lại đây nữa, ngay cả can đảm nhìn thẳng vào Trương Trần cũng không còn.

“Cháu gái, cháu ăn nhiều một chút”, ông cụ Trương gắp thêm thức ăn cho Mạc Phi Nhi, cô ấy gật đầu.

Trên bàn toàn là những lời ấm áp của ông cụ Trương, Phương Thủy Y cũng phụ họa theo. Mặc dù khá gượng gạo nhưng cũng may chẳng bao lâu đã

kết thúc.

Mạc Phi Nhi nói tạm biệt, ở đây cũng không còn chuyện của cô ấy nữa.

Ngay lúc này, một hồi chuông vang lên!

Mạc Phi Nhi hoài nghỉ cầm điện thoại lên, điện thoại vừa kết nối, bên kia vang lên một giọng nói.

“Cô đừng nhúng tay vào chuyện của tỉnh An Hoa nữa”.

“Tại sao?”, Mạc Phi Nhi khó hiểu nói.

“Chẳng phải bên đấy có một người tên là Mạc Khai Sam sao?”

“Phải”.

“Được, tôi biết rồi!", Mạc Phi Nhi gật đầu, nhíu mày nhìn Trương Trần.

“Sao vậy?”, Trương Trần hỏi.

“Còn nhớ tôi nói Mạc Khai Sam cũng có vài mối quan hệ ở thủ đô không?” Mạc Phi Nhi hỏi.

“Ông ta đã dùng đến các mối quan hệ của mình để làm khó nhà họ Mạc cô à?”, Trương Trần hỏi.

“Đúng vậy”, Hàn Phi Nhi gật đầu: “Nói cách khác, chúng tôi không thể nào nhúng tay vào chuyện bên này, tất nhiên cũng không thể động đến bên Mạc Khai Saml”

“Không sao”, Trương Trần không để ý lắm cười nói: “Tôi chưa từng để tâm đến họ, chỉ là nhà họ Hàn mà thôi!"

“Trương Trần, cậu còn ở đây khoác lác cái gì? Ban đầu có cô Mạc Phi Nhi chống lưng cho cậu,

âu giỏi nhưng bây giờ cô Mạc đã không thể ra tay rồi, cậu lấy đâu ra can đảm để nói người ta không là cái gì thế?”

Nghe Mạc Phi Nhi nói như vậy, Trương Hạo lên tiếng nói. Nếu Mạc Phi Nhi không thể che chở được cho Trương Trần, họ cũng không còn gì đáng sợ nữa.

Không ít người có suy nghĩ giống Trương Hạo, bà cụ Trương cũng là một trong số đó. Bà ta thở phào, cười mỉa nói: “Nếu cậu đã xem thường nhà họ. Trương chúng tôi thì tự mình giải quyết đi!”

Hiển nhiên, vì trút cơn giận lúc nấy Trương Trần đã trách cứ bà ta, bà ta thật sự không muốn quan tâm đến Trương Trần. Nhà họ Mạc cũng bị khống chế, bà ta ngược lại muốn xem xem Trương Trần còn để lại đường lui gì.

Nghe vậy, sắc mặt Trương Quốc Hồng và Phương Thủy Y thay đổi. Hôm nay có thể vượt qua đại nạn đều là nhờ nhà họ Mạc, Mạc Phi Nhi. Nhưng bây giờ mạng lưới bảo vệ này cũng không còn nữa.

Trương Khánh Long không vui hừ một tiếng, dĩ nhiên ông ta biết vì sao vợ và cháu của mình lại nói như vậy. Nhưng nếu không phải những gì họ làm khiến người khác lạnh lòng trước thì Trương Trần cũng không đối đãi với họ như vậy!

Nhưng ông cụ Trương cũng hơi bất mãn với lời nói của Trương Trần, không có nhà họ Mạc chống lưng nữa, nếu nhà họ Trương không cũng không can thiệp vào thì Trương Trần dựa vào cái gì để đối phó với nhà họ Hàn?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 197: C197: Không cần vòng vo nữa nói luôn dụng ý của ông đi


Trương Khánh Long trầm mặc một hồi rồi nói: “Mạc tiểu thư, không biết đối phương lai lịch thế nào?”

Mạc Phi Nhi giúp Trương Khánh Long tìm hiểu tình hình trước mắt, cô cũng không nghĩ nhiều trực tiếp nói: “Ở tỉnh An Hoa có lẽ nhà họ Trương cũng được coi như một dòng họ có danh tiếng!”

“Đúng vậy!",Trương Khánh Long gật đầu, chuyện hôm nay là một trường hợp đặc biệt, nếu không phải Mạc Khai Sam đột nhiên xuất hiện thì chỉ cần Trương Khánh Long muốn bảo vệ gia đình Trương Quốc Hồng, cho dù mấy người đứng đầu nhà họ Hàn ra mặt thì cũng không đưa người đi được!

“Có lẽ ông cũng biết, nói đến nhà họ Trương, người tôn quý nhất không phải nằm ở tỉnh An Hoa, nói khó nghe thì trong mắt người nhà họ Trương kia, tiêu diệt nhà họ Trương các vị cũng chỉ đơn giản như g**t ch*t một con kiến!”, Mạc Phi Nhi thong thả nói.

Câu nói này của cô khiến mọi người biến sắc, chẳng lẽ quan hệ của Mạc Khai Sam tồn tại như vậy sao?

Mà trong đó sắc mặt khó coi nhất đương nhiên là Trương Trần!

Anh bắt lấy cổ tay Mạc Phi Nhi, trầm giọng nói: “Nhà họ Trương đã vươn tay tới Thủ đô rồi sao?”

“Bọn họ không trực tiếp nhúng tay vào, mấy chuyện vặt vãnh này bọn họ không để vào mắt”!

“Tôi đã nói mà, đây không phải tính cách của nhà họ Trương!”, Trương Trần cười lạnh lùng nói!

“Ö?”, Trương Phi Nhi nhìn Trương Trần, nghỉ ngờ nói: “Anh hiểu rõ nhà họ Trương quá nhỉ?”

Trương Trần chỉ cười trừ, đâu chỉ đơn giản là hiểu rõ, lúc đầu anh tới nhà họ Phương làm con rể là vì muốn tránh mặt nhà họ Trương!

Mọi chuyện anh làm đều là vì có thể sớm quay về nhà họ Trương, khiến họ phải run sợi

Khung cảnh ba năm trước lần lượt tái hiện lại trong đầu như những thước phim, quanh quẩn trong tâm trí anh hơn một nghìn ngày đêm!

Nhà họ Trương, một gia tộc thế lực lớn ở Thủ đô.

Nếu để nhà họ Trương tham gia và để mắt tới, vậy thì Trương Trần anh chỉ có nước chạy thục. mạng!

Siết chặt năm đấm, Trương Trần thở dài một hơi, lại phải gián tiếp tiếp xúc với nhà họ Trương rồi, anh tin rằng, không bao lâu nữa, anh có thể đứng trước mặt nhà họ Trương với phong thái của một kẻ mạnh, tới lúc đó, anh cũng sẽ không còn là một tên lính đào ngũ, chuyện của bố mẹ anh cũng sẽ có được một lời giải thích!

“Không, tôi cũng chỉ nghe ngóng được chút ít, cô nói tiếp đi!”, Trương Trần dần thả lỏng bàn tay, hạ giọng nói!

Mạc Phi Nhi cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục nói: “Mạc Khai Sam đương nhiên không thể liên hệ được với nhà họ Trương, nhưng gia tộc mà ông ta liên hệ lại có liên quan gì đó với ai đấy bên nhà họ Trương, cũng vì vậy mà nhà họ Mạc tôi mới e dè chưa dám ra tay!”

Trương Trần gật đầu: “Vậy tạm thời cứ như vậy đãi"

“Được!”, Mạc Phi Nhi cũng không khách sáo nữa, lần này, nhà họ Mạc cô thật sự không có cách nào nhúng tay vào rồi!. Google‎ 𝑡𝗋ang‎ nà𝐲,‎ đọc‎ nga𝐲‎ không‎ quảng‎ cáo‎ ==‎ 𝑻𝖱uM𝑻𝖱U𝑌e𝑁.𝑉n‎ ‎ ==

Lòng Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn ngồi ở chiếc bàn khác cũng trầm xuống, nếu nhà họ Mạc bị hạn chế bọn họ đương nhiên cũng sẽ có chút khó chịu, nhưng chỉ cần về tới Hoài Bắc, về tới địa bàn của mình, họ cũng không đến nỗi phải sợ nhà họ Hàn.

Mạc Phi Nhi nói xong cũng không nán lại nữa, cô tin trong lòng Trương Trần tự có tính toán!

Mạc Phi Nhi vừa rời đi, bà cụ Trương liền thúc giục đám người Trương Trần cũng mau chóng trở về Hoài Bắc.

Cục diện hiện giờ càng ngày càng phức tạp, lúc đầu, nhà họ Hàn chèn ép bọn họ, sau đó lại tới người của Hoài Bắc, tiếp đến là Mạc Khai Sam, rồi tới Mạc Phi Nhi, chưa tới phút cuối e là cũng không ai biết được mọi chuyện phát triển thế nào nữa rồi!

Bà cụ Trương cũng nghĩ kĩ rồi, cho dù Phương Thủy Y còn quen biết bao nhiêu người ở đây hay là có ứng phó được hay không thì bà ta cũng không muốn nhúng tay vào nữa, nhà họ Trương vẫn nên tự mình từ từ phát triển thì tốt hơn!

Phương Thủy Y không muốn níu lại nữa vì vậy Trương Quốc Hồng cũng không dám ở lại, bà ta sợ người nhà họ Hàn sẽ trở lại phục thù, bởi vì suy cho cùng Trương Trần cũng đã phế đi một nửa con cháu quyền quý của tỉnh An Hoal

Nháy mắt ở bên ngoài xe đã chuẩn bị xong xuôi! “Bố, chúng con đi đây!”, Trương Quốc Hồng nói: “Buổi tiệc này, con gái đã gây thêm phiền phức cho bố rồi!"

“Không sao, có chuyện gì cứ gọi cho bố, Mạc Khai Sam không lộ diện thì ta vẫn có thể ứng phó được nhà họ Hàn!”, Trương Khánh Long nói.

Trương Quốc Hồng gật đầu đi ra ngoài, Phiền Đại Phương cũng chỉ gật đầu, cho dù đó là mẹ của bà ta nhưng rõ ràng tất cả mọi chuyện mà đối phương làm hôm nay, Trương Quốc Hồng cũng có phần không xem nổi nữa.

“Trương Trần, cậu theo tôi một lát!”, ông cụ Trương đột nhiên nói!

Mọi người ngơ ngác, Trương Trần cũng hơi buồn bực, nhưng vẫn đi theo ông cụ Trương ra sân saul

Vẫn là căn phòng đó, nhưng lần này Trương Trần lại ngồi trên ghết

“Ông?”, Trương Trần khó hiểu hỏi!

“Trương Trần tôi rất tán thưởng cậu, ai cũng nói cậu là một tên vô dụng, nhưng tôi cảm thấy cậu còn giỏi hơn cả mấy đám nhóc nhà họ Trương, chưa nói tới những cái khác, chỉ riêng việc quyết đoán bọn họ. không có cửa so với cậu!”, Trương Khánh Long nói.

Trương Trần thản nhiên cười: “Ông cụ, không cần vòng vo nữa, nói luôn dụng ý của ông đi!”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 198: C198: Công văn trên tay con nhiều quá rồi chia bớt một nửa đi


“Cậu là một người thông minh!” Trương Khánh Long gật đầu, trầm ngâm một lát rồi nói: “Cậu biết tình thế trước mắt chứ?”

“Nhà họ Mạc lúc này không thể che chở nữa, cậu lại phế bỏ con cháu của mười mấy gia tộc như nhà họ Hàn, mối ân oán này e là không chết không kết thúc, cậu có từng nghĩ tới tương lai, nghĩ tới Phương Thủy Y chưa?”

Trương Trần chau mày hỏi: “Ý ông là sao?”

“Tôi nói rồi, cậu là một người thông minh, chuyện của nhà họ Phương tôi cũng nghe ngóng được một chút, bà Phương muốn hai người li hôn, nhưng Thủy Y lại là người trọng tình trọng nghĩa, vì vậy vẫn không đồng ý, thế nhưng mọi chuyện đã không còn như trước nữa rồi!”

Trương Khánh Long thở dài nói: “Đừng trách tôi nói thẳng, cậu đề nghị li hôn với Thủy Y đi, nếu nhà họ Hàn ở đẳng sau có gây rắc rối, tôi cũng có thể giúp cậu đối phó được, lần này, cậu đắc tội quá nhiều người rồi, những lời vừa nãy tôi nói bên ngoài đều là lời xã giao thôi!”

“Cả nửa thế lực quyền quý của tỉnh An Hoa đấy, trừ phi các người mãi mãi sống trong nhà họ Trương nếu không, tôi thật sự không còn cách nào đảm bảo sự an toàn cho mấy người, mà hai người li hôn là kết cục tốt nhất rồi!”

“Tất cả mâu thuẫn bây giờ chủ yếu đều nằm trên người cậu, nếu cậu đồng ý, tôi sẽ lập tức làm thủ tục, tới lúc đó nhà họ Hàn có muốn cũng không thể làm gì!”

“Hahal” Trương Trần cười khẩy, anh biết ông cụ Trương nói đúng, người là do anh phế, nhưng chuyện trước mắt đã không còn quan trọng rồi, bây giờ người nhà họ Hàn đều biết anh!

“Trương Trần, cậu cứ suy nghĩ cho kĩ đi, hiện giờ đây là cục diện tốt nhất rồi, cậu ra nước ngoài, nếu muốn làm gì tôi sẽ dốc sức giúp đỡ, chắc chẳn cậu có thể làm được gì đó!”

Trương Khánh Long lại nói, ông ta không phải xem thường Trương Trần, ngược lại ông ta còn rất tán thưởng anh, vừa nấy ở bên ngoài lúc đối mặt với đám người Mạc Khai Sam anh còn có thể gặp nguy không loạn, vô cùng bình tĩnh, chỉ tiếc cái khí chất này không ai trong số con cháu của nhà họ Trương có được!

Nhưng lúc này thật sự không còn cách nào tốt hơn nữa rồi!

“Ông cụ, ông nói những lời này, chẳng qua chỉ là sợ nhà họ Hàn sẽ quay lại phản pháo đúng không?”,

Trương Trần hỏi!

“Đúng vậy!”, Trương Khánh Long cũng không vòng vo nữa, điều ông ta lo lắng không chỉ có nhà họ Hàn!

Trương Trần lắc đầu cười: “Vậy ông đã từng nghĩ, đám người của Trương Chí Hào tại sao lại tới trước, sau khi tôi và Hàn Minh Ninh nói chuyện cùng nhau, tại sao ông ta lại rút lui? Dựa vào đâu mà tôi lại dám nói những lời này?”

“Ừm?”, Trương Khánh Long trầm mặc một lúc, lướt qua mọi chuyện trong đầu một lần sau đó ánh mắt đột nhiên dừng lại, cực kì sợ hãi nói: “Cậu...Cậu...”

Trương Trần cười haha nói: “Ông cụ, ông cũng là một người thông minh đấy, còn về phía Thủy Y, tôi nói rồi, chỉ cần cô ấy muốn li hôn, chỉ cần cô ấy gật đầu, tôi không có bất kì ý kiến nào!”

Trương Khánh Long khốn khổ nuốt một ngụm nước bọt, sau đó cứng nhắc gật đầu, nếu những người kia đều là vì Trương Trần mà tới, vậy thân phận của Trương Trần rốt cuộc là thế nào?

Ông ta đã nói mà, nếu Phương Thủy Y có loại thủ đoạn này vậy Trương Quốc Hồng cũng sẽ không bị nhà họ Phương đá ra, đám con cháu nhà họ Trương cũng sẽ không dám làm khó bọn họ!

Cách hiểu này, có lẽ mới hợp lô gíc.

Nhưng, Trương Trần làm tất cả những chuyện này thế nào, chẳng phải Trương Trần chỉ là một tên phế vật qua ở rể, cả ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn sao?

Nhưng cho dù là thế nào, Trương Khánh Long cũng sẽ tình nguyện tin là Trương Trần gọi mấy trợ thủ này tới, dựa theo sự hiểu biết của ông ta về Phương Thủy Y, chuyện này là không thể.

Sau cơn khiếp sợ, Trương Khánh Long liền hiểu ra, ông ta cười khẩy: “Về đi, tôi tiễn các người!”

“Được, làm phiền ông rồi!", Trương Trần cười sau đó theo Trương Khánh Long ra ngoài, ở phía trước đám người Phương Thủy Y vẫn đợi ở đó!

“Ông chủ Triệu, ông chủ Tôn, hai người đi đường cẩn thận!", Trương Khánh Long cười nói!

Sau khi chào hỏi, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đưa gia đình Trương Trần rời đi.

Bọn họ vốn định ai về đường nấy, nhưng lo rằng nhà họ Hàn sẽ cản đường, vì vậy bọn họ đi cùng nhau.

Nhìn đoàn xe rời đi, mắt Trương Khánh Long híp lại, sau đó ông ta trầm giọng nói: “Theo tình hình trước mắt, bây giờ, mọi quyết định của nhà họ Trương đều phải thông qua tôi, còn nữa, con trai, công văn trên tay con nhiều quá rồi, chia bớt một nửa đi!"

Nghe vậy, người nhà họ Trương lại biến sắc, Trương Khánh Long rõ ràng là đang muốn thu hồi quyền lực, mặc dù bọn họ vẫn phụ trách việc quản lý kinh doanh, nhưng lại không có quyền quyết định cuối cùng!

“Bố!”, mấy người Trương Thông, Trương Lập vội vàng nói.

“Không cần nói nhiều nữa, chờ tới khi họp gia đình rồi nói tiếp, các con về trước đỉi!", Trương Khánh Long vẫy.

“Lão Bình, sắp xếp người ngầm đi theo, dù sao đây cũng là tỉnh An Hoal”, Trương Khánh Long ra lệnh.

Quản gia gật đầu, sau đó do dự nói: “Ông chủ, có một chuyện tôi không biết có nên nói hay. không!”

“Không sao!”, Trương Khánh Long nói.

Lúc này quản gia Lão Bình mới gật đầu nói: “Ông chủ, ông thật sự cảm thấy đám người Hoài Bắc và nhà họ Mạc ở thủ đô, thật sự là đến vì Phương Thủy Y sao?”

“Nói thật lòng, lão Bình theo ông chủ nhiều năm như vậy rồi, cân nhắc kĩ một chút, sẽ dễ dàng nhận ra Phương Thủy Y không thể có bản lĩnh đó, ngược lại, ngay từ lúc bắt đầu không hề sợ hãi khi rơi vào nguy hiểm, lại còn bình tĩnh như vậy, giống như là người đã từng trải qua rất nhiều sóng gió...

“Hơn nữa ông chủ có để ý không, mấy người của Triệu Chí Hào sau khi đưa ra quyết định đều theo bản năng nhìn cậu ta một cái, chuyện này e là...?”

Trương Khánh Long nghe xong cũng giật mí mắt, nếu không phải Trương Trầng hội ý với bọn họ, đúng là ông ta cũng không dám nghĩ tới!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 199: C199: Ý em là sao


Nhưng quả thực là lão Bình nói câu nào cũng rất có lý, nếu suy xét kỹ càng ra thì có rất nhiều điểm khó giải thích.

Càng là người có địa vị như ông ta thì càng biết sắc đẹp không thực tế. Người như bọn họ mà muốn có gái đẹp thì chỉ cần hô một tiếng là sẽ có cả đống xe tải chở tới, nếu bọn họ muốn thì có thể chết trên giường luôn.

Không thể có chuyện có một thiếu gia ăn chơi nào đó bỏ ra một số tiền lớn như thế, trừ khi là mấy gia tộc ở thủ đô, nhưng nơi xa nhất mà Phương Thủy Y từng tới chỉ là chỗ này của ông ta mà thôi.

Nghĩ tới đây, Trương Khánh Long bỗng hiểu ra câu nói kia của Trương Trần. Ông ta lắc đầu cười khổ, thằng nhóc này nói ông ta là người thông minh, mà giờ ông ta cũng bị gài bãy rồi đây.

E rằng Trương Trần cũng đã tính đến chuyện có người tìm ra dấu vết sau khi suy nghĩ cẩn thận, anh để lộ ra với ông ta, một là để ông ta yên tâm, hai là để ông ta giúp anh che giấu.

Dù sao, nếu Trương Trần cứ trực tiếp phơi bày. thân phận ra thì sẽ chẳng có những chuyện này.

Rồng bị mắc cạn! Không hiểu sao Trương Khánh Long bỗng nghĩ tới cụm từ này, ông ta càng ngày càng cảm thấy hứng thú với Trương Trần, thế nhưng ông ta nhất định phải vờ như không hay biết gì cả.

Nghĩ tới đây, Trương Khánh Long cười ha ha, nói: “Lão Bình à lão Bình, sao ông lại nghĩ ra được vậy!"

“Trương Trần chỉ là một đứa ở rể mà thôi, nghe nói cậu ta chỉ biết chơi bời lêu lổng, lại nói, nếu cậu †a có bản lĩnh ấy thì đã chẳng chịu nhục ở nhà họ Phong suốt ba năm. Thế chẳng phải là tự chuốc lấy sự khó chịu sao? Trừ khi cậu ta ấm đầu”.

Lão Bình ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu: “Cũng đúng, nhưng mà khí chất của cậu ấy đúng là chẳng có gì để nói. Lão Bình nghĩ nhiều rồi, chưa biết chừng có quý nhân để mắt đến cô Phương Thủy Y thật ấy chứ”.

“Vậy thì lão Bình không nói nhiều nữa, tôi đi sắp xếp người đây!”

“Ừm, đi đi", Trương Khánh Long gật đầu, xem ra khoảng thời gian này ông ta phải sắp xếp xử lý dấu vết Trương Trần để lại, nếu không thì thật sự không dễ đối phó với những người có ý định tìm hiểu.

Trên đường trở về, ánh mắt của mọi người đều rất phức tạp, mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay cứ như phim.

Hai vợ chồng Trương Quốc Hồng ngồi đằng sau, nếu là trước kia chắc chắn bọn họ sẽ trách cứ Trương Trần, nhưng bây giờ bọn họ không còn tâm trí đâu nữa, trong đầu bọn họ đã rất rối loạn.

Phương Thủy Y và Trương Trần ngồi đằng trước, Trương Trần lái xe, Phương Thủy Y thì cứ quan sát Trương Trần mãi, muốn nói rồi lại thôi.

Đối với Phương Thủy Y thì chuyện ngày hôm nay có lực tác động quá lớn, hai mươi mấy năm cuộc đời cô đều không chấn động bằng ngày hôm nay.

Nhà họ Hàn dẫn mười mấy gia tộc tới hỏi tội bọn họ, cuối cùng người của thủ đô cũng tới, nhưng cô vẫn không hiểu vì sao bọn họ lại tới, vì sao Mạc Phi Nhi lại gọi cô là cô Phương, nhưng có một điều cô hiểu, đó là chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Trở lại Hoài Bắc thì đã tối rồi, nhóm người Trương Quốc Hồng cảm ơn Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn, bọn họ nói không có gì, sau đó mới về nhà mình.

Trong biệt thự, Trương Trần và Phương Thủy Y ngồi ngay ngắn, Trương Quốc Hồng đứng đó nhìn Trương Trần bằng ánh mắt thăm dò, nói: “Có phải cậu đã gọi Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn tới không.

Hiển nhiên là Trương Quốc Hồng cũng hơi hoài nghỉ. Bà ta biết lúc trước Trương Trần mèo mù vớ cá rán, chữa khỏi bệnh cho người của nhà họ Tôn, nhưng cho dù loại trừ mối quan hệ này thì vì sao nhà họ Mạc ở thủ đô mà ông cụ Trương cũng phải e sợ lại tới đây?

Trương Trần lắc đầu cười nói: “Con không biết mẹ đang nói gì cải”

Trương Quốc Hồng nhíu mày, bà ta không tin Trương Trần quen biết với nhà họ Mạc ở thủ đô. Còn Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn, cho dù lúc trước bọn họ mang ơn Trương Trần thì cũng đâu đến mức vì anh mà liều mạng với nhà họ Hàn một cách lộ liễu như thế.

Lễ nào?

Trương Quốc Hồng nhíu mày ngẫm nghĩ một lát, nếu kể đến người có máu mặt như thế thì có thể chính là ông chủ thực sự của tập đoàn Mạt Lâm đang phất như diều gần đây - ông chủ Gổ bí ẩn.

Chẳng lẽ thật sự là ông chủ Cổ đó ra tay? Ông ta thích Phương Thủy Y, còn Trương Trần thì mượn oai của người ta?

Càng nghĩ, Trương Quốc Hồng càng cảm thấy không thể tìm ra một lời giải thích nào hợp lý hơn được nữa.

Không phải bà ta chưa từng nghĩ đến Trương Trần, nhưng kết quả ấy thật sự khiến người ta không dám tin, như thể nhìn thấy một con sâu róm biến thành rồng, nói ra thì ai có thể tin được?

Trương Quốc Hồng gật đầu rồi gọi Phương Thủy Y lên lầu. Không bao lâu sau, Trương Quốc Hồng đi xuống, bà ta chẳng thèm nhìn Trương Trần một cái nào, dẫn Phương Thiên Bàng rời khỏi đó.

Trương Trần chỉ cười nhẹ trước hành động bí ẩn của Trương Quốc Hồng, sau đó tới phòng bếp bắt đầu nấu cơm.

Không bao lâu sau, Trương Trần làm ra ba món mặn một món canh. Lúc này Phương Thủy Y cũng xuống lầu, sắc mặt của cô rất khó coi, có vẻ tâm trạng đang rất ngổn ngang.

“Trương Trần!", Phương Thủy Y gọi. “Hứ?”

“Có phải tôi yêu cầu ly hôn thì anh sẽ đồng ý không?”, Phương Thủy Y nói.

“Ý em là sao?”, Trương Trần đặt đũa xuống, bỗng cảm thấy có dự cảm chẳng lành.
 
Back
Top Dưới