Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 360


“Haha, cô ấy vốn là người phụ nữ của tôi.”

“Này, là người cạnh tranh, tôi và cậu có quan hệ bình đẳng, cạnh tranh đó!”

“Cậu căn bản không có tư cách cạnh tranh với tôi, cậu bớt bớt đi.”

“Nói vớ vẩn! Trong tình yêu, mọi người đều bình đẳng, Kim Lân tôi cũng chả kém cậu đâu! Cậu đẹp trai, lẽ nào tôi không đẹp trai sao? Cậu giàu có, lẽ nào tôi không giàu có sao? Cậu thông minh, lẽ nào tôi rất ngốc sao?”

Hai người đàn ông cứ cười đùa nửa thật nửa giả, dần dần, hóa giải hiềm khích.

Đối mặt với nguy cơ mà Anna mang tới, hai người bất giác tụ lại với nhau, liên thủ cùng bảo vệ Tiêu Mộng.

Thế nhưng, hai người bọn họ đều biết, vẫn có thể là anh em, thế nhưng phụ nữ… hai người họ đều không buông lỏng.

Cạnh tranh, vẫn còn.

Khi Khang Tử vào phòng khách đã là nửa đêm, liền phát hiện trên sofa trong phòng khách có hai người đàn ông đang ngủ.

Một người, đang nghiêng về bên này, một người, đang nằm ở đầu bên kia.

Khang Tử ngáo một cái, cũng tìm một góc sofa, nằm xuống ngủ.

Khi Tiêu Mộng tỉnh lại, quả thật là giật bắn mình.

“Trời ơi, đây là đâu?…. A a a, vì sao tôi lại tr*n tr** thế này? Là ai l*t s*ch đồ của mình? Trời ơi, không phải chứ, không phải mình bị c**ng b** chứ?” Tiêu Mộng túm lấy chăn, ánh mắt sợ hãi mở tròn xoe.

*** Căn phòng xa lạ, bài trí xa lạ… Đây rõ ràng là một nơi cô chưa từng tới!

“Trời ơi… mình chết chắc rồi…” Tiêu Mộng nói, mặt nhăn nhó.

Tiêu Mộng lại kéo chăn ra, nhìn cơ thể mình.

Ô… Lại nhìn, vẫn tr*n tr**, lõa lồ, không một mảnh vải.

Huhuhu… Cô hận bản thân mình! Vì sao lại đi uống rượu chứ?

Cô ra sức đập vào đầu mình, chỉ có thể nhớ lại hình ảnh cuối cùng, đó chính là cô và Lam Nhạn cụng chai tượu, hét cái gì đó.

Đám đàn ông chết hết đi… Đúng, đúng, hình như là hét như thế… Chết mất… Sau đó, chuyện sau đó… cô không nhớ ra nữa.

“Chết mất, mình lại trở thành ma men, nếu để Trần gấu xấu xa biết, chắc chắn anh ta sẽ đùng đùng nổi giận.”

Trần gấu xấu xa từng nói, nếu không có anh ta ở đó mà cô còn uống rượu thì sẽ đánh nát mông cô.

Nhưng nghĩ lại, Tiêu Mộng liền xụ mặt:”Ôi… Mình nhớ anh ta làm gì… Bây giờ người ta đã không có thời gian để ý tới mày nữa, người ta phải đi quan tâm cái cô Anna kia.”

Trong lòng lập tức trở nên lạnh lẽo, đôi mắt to tròn của Tiêu Mộng nhanh chóng xẹt qua tia buồn bã.

Không nghĩ nữa!

Cô là Tiêu Mộng vô địch, bây giờ cô phải ném hết những chuyện không vui này đi, cô sẽ không nghĩ tới những chuyện khiến người ta bực mình kia nữa.

Thật ra, Tiêu Mộng đơn thuần vẫn còn chưa hiểu rõ tâm trạng của mình lúc này.

Bây giờ, cô không chỉ đơn thuần là buồn bực, mà có lẽ là càng đau lòng nhiều hơn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 361


Tiêu Mộng muốn xuống giường, lại cảm thấy tr*n tr** đi xuống quá mất mặt, thế nên kéo ga giường, dùng ga giường quấn quanh người, quấn chặt cảnh xuân vào trong chăn, kéo theo cái đuôi dài xuống giường như trong phim truyền hình.

Chết mất, cái ga này quá to, quá dài, kéo theo thật là nặng.

“Xem ra người diễn trong phim truyền hình đều là kẻ cướp, vậy mà có thể quấn ga giường chạy như bay, không thể tưởng tượng nổi.” Tiêu Mộng tự nói một mình, cố gắng đi tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

“Ô… Vườn hoa lớn quá! Cảnh đẹp quá.” Miệng nhỏ chu ra, đôi mắt trắng đen rõ ràng mở to.

*** Đập vào tầm mắt toàn là màu xanh biếc, đó là màu xanh xinh đẹp khỏe mạnh, có thể mang đi tất cả buồn phiền.

Đặc biệt là những cây cao điểm xuyết, khiến người ta muốn dừng lại, tựa vào.

“Chiếc ghế dài trắng bên kia, nếu ngồi lên đó nằm mơ, hoặc là vẽ tranh, chắc là rất thích, hihi.” Tiêu Mộng lại nhìn về bên còn lại, ô, cô thấy gì kia?

Vậy mà lại là biển!

Căn nhà này cách biển gần quá!

Chắc là xây căn nhà này trên mỏm đá nhô ra biển, đứng trước cửa sổ, cô có thể thấy được biển lớn xanh vô bờ.

“Nơi này thật đẹp.”

Cửa phòng nhẹ nhàng bị hé mở ra… Sinh vật giống đực cao lớn khỏe mạnh nào đó híp đôi mắt hẹp dài liếc nhìn về phía tường.

Nhìn bờ vai trắng nõn, bóng người xinh đẹp của cô gái, anh ta không nhịn được mà hít sâu một hơi.

“Em thật sự là lạc quan vô cùng nha, trong tình huống này mà em còn có thể giữ được thú vui trẻ con của mình.” Giọng đàn ông trầm khàn vang lên bên tai Tiêu Mộng, khiến cô giật mình nhảy lên.

“Ai đó?” Tiêu Mộng quay phắt người lại, không cẩn thận giẫm vào ga giường, rầm một tiếng, cô ngã nhào xuống đất, rất mất mặt.

“Trời ơi…” Tiêu Mộng nhăn mày, hít vào một hơi.

Vẫn may là dưới đất trải thảm rất dày, bằng không đầu gối cô sẽ đi đời mất.

“Trời ơi, cái người này, sao anh xuất quỷ nhập thần thế, anh có hiểu không, người so với người dọa chết người đó! Đáng ghét! Trước khi vào không biết phải gõ cửa trước sao? Tôi bị anh dọa sợ vỡ mật rồi, đáng ghét.”

Vừa rồi cô liếc nhanh liền thấy rõ, người đàn ông ở cửa không phải là ai khác mà chính là Trần gấu xấu xa.

Thế nên, lòng cô lập tức thả lỏng.

Là Trần gấu xấu xa, cô liền không sợ nữa.

Hahaha, vì sao lại thả lòng cảnh giác với Trần Tư Khải như này chứ?

Dù sao, đã từng ngủ cùng anh ta, dù sao, đã từng ở bên anh ta, cô cũng không còn gì để mất nữa.

Có lẽ… Tiêu Mộng không nghĩ sâu hơn, thật ra, trong thế giới nội tâm của cô, bây giờ đã coi Trần Tư Khải là điểm tựa.

Thế nên mới tin tưởng, mới thả lỏng, mới không chút che đậy.

Rất nhiều người, rất nhiều lúc đều có thể giữ lý trí mạnh mẽ.

Nhưng chỉ khi đối diện với tình cảm, đều sẽ mơ hồ.

Cho dù là người tài giỏi tới cỡ nào, cho dù là người thành công nhìn xa trông rộng tới bao nhiêu, thông thường khi yêu đương đều sẽ đầu óc mơ hồ, sẽ làm ra rất nhiều chuyện ngu ngốc.

Thiết nghĩ, đến Trần Tư Khải cũng như vậy, tới giờ, vậy mà anh ta vẫn còn không nhìn thấu sinh vật đơn giản như Tiêu Mộng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 362


Tiêu Mộng nằm bò trên thảm, vì đột nhiên ngã nên ga quấn quanh người liền bị nới lỏng.

Tầm mắt Trần Tư Khải vừa khéo có thể thấy được b** ng*c đầy đặn mà tuyệt đẹp của cô… Trắng mềm, cong vút… Ừng ực!

Trần Tư Khải không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Anh ta híp mắt lại, tức giận quát cô:”Em ngốc đến thế sao? Ở một nơi xa lạ, tỉnh lại thấy người tr*n tr** mà không biết tìm quần áo mặc lên người sao?”

May là anh ta đi vào, nếu là Kim Lân đi vào… Chết mất… Vậy thì không phải là Kim Lân sẽ thấy dáng người xinh đẹp lúc này của cô sao?

Vừa nghĩ tới đây, Trần Tư Khải lại càng thêm giận Tiêu Mộng, sải bước đi tới, hai tay kìm chặt cánh tay cô, nhấc cô lên khỏi sàn nhà.

“Tôi còn chưa kịp tìm quần áo mà… Trời ơi, anh làm gì thế?”

Khi Tiêu Mộng ngạc nhiên kêu lên… chiếc ga giường nửa che nửa hở trên người cô hoàn toàn rơi xuống.

Cô hoàn toàn tr*n tr**… Ga giường rơi trên mặt đất.

“A…”

Tiêu Mộng lắc hai chân trắng nõn, nghẹn họng trân trối.

(⊙_⊙) Trần Tư Khải cũng sững sờ.

Ôm cô gái trơn mềm… Trái tim anh ta hoàn toàn loạn nhịp.

Nhớ cô… rất nhớ, rất nhớ mùi hương của cô… Thật ra anh ta là người có nhu cầu rất lớn, gần đây lại vì cô nhóc này mà hoàn toàn đảo loạn tần suất kiếm ăn tự do vốn có của anh ta.

*** Vốn dĩ anh ta nào có đè nén d*c v*ng của mình bao giờ!

Lúc nào muốn thì kéo tới một người phụ nữ, trực tiếp hưởng thụ.

Nhưng bây giờ thì hay rồi… từ khi có Tiêu Mộng, vậy mà anh ta bắt đầu tự giác cấm dục?

Khí lực, sức lực, d*c v*ng đáng chết…”Nhóc, em cố ý làm rơi ga giường sao?” Trần Tư Khải cười xấu ra, bàn tay lớn v**t v* bờ lưng trơn bóng của cô.

“Cái gì?” Tiêu Mộng xụ mặt, ngây người, lập tức hiểu ý của Trần Tư Khải, tức giận vặn vẹo người:”Không phải! Anh tưởng tôi nham hiểm như anh sao, anh xấu lắm, rõ ràng là anh cố ý không cho tôi giữ ga giường!”

Mất mặt quá, nơi đẫy đà của cô vừa đẹp dán lên ngực anh ta, bên dưới cũng lộ ra, chắc là nơi riêng tư bí mật của cô cũng bị anh ta nhìn thấy.

Không mặc quần áo… thật sự là không có tôn nghiêm! . Truyện Trọng Sinh

Trong mắt Trần Tư Khải đột nhiên bùng lên lửa nóng rực, đôi môi cũng quyến rũ tới chết người, đỏ hồng, mê người như áng mây chiều.

Anh ta khẽ thở ra một hơi, phả hết hơi nóng lên bên tai cô, dán sát lại:”Tôi thấy em chính là cố ý, em còn giả vờ vô tội… Nhóc, em xấu tính rồi nha… Em biết cách quyến rũ đàn ông rồi… Có phải bị tôi mở đường, bắt đầu biết cách đòi hỏi đàn ông rồi không? Nhớ tôi rồi sao?

Nhớ rồi sao?”

Hỏi một câu, anh ta liền nhẹ nhàng hôn về vành tai cô, từng cái nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại ngưa ngứa, khiến cả người Tiêu Mộng nóng lên, làn da trắng nõn phủ lên một tầng sắc hồng đáng ngờ.

“Không phải, thật sự là không phải! Anh đổ oan cho người tốt! Không phải như lời anh nói!”

Trần Tư Khải đã thuận thế đè Tiêu Mộng xuống giường, chiếc giường mềm mại lún xuống vì trọng lượng của hai người.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 363


Khuôn mặt đẹp trai của Trần Tư Khải sát gần bên, khiến trái tim Tiêu Mộng loạn nhịp, ánh mắt hơi mơ màng.

Còn bàn tay anh ta, một tay giữ lấy tay cô, một tay chạy loạn ve vuốt cơ thể cô.

*** Cô thật sự muốn g**t ch*t chính mình!

Quá mất mặt!

Vậy mà… Vậy mà bị cái tên xấu xa này cưỡng ép, cô lại… lại cảm thấy hơi sung sướng?

Gần như sự vui sướng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô, giống như ngọn sóng cuốn lấy cô, xông l*n đ*nh điểm.

Khi Kim Lân tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu nặng trịch, mẹ ơi, tối qua không nên uống rượu có nồng độ cồn cao như thế, đau đầu.

***”Ô… Sáng quá…” Ánh sáng bên ngoài khiến hai mắt Kim Lân chói tới phát đau, một tay anh ta che lấy mặt, r*n r*.

Vậy mà bản thân lại ngủ trên sofa?

Trời ơi, bảo sao eo anh ta đau như sắp gãy vậy.

Sofa, còn xa mới thoải mái như giường.

Lộp bộp!

Nghĩ tới giường, lập tức Kim Lân nghĩ tới người nào đó trên giường.

“Tiêu Mộng!”

Vụt! Kim Lân lập tức đứng bật dậy như lò xo.

Bật dậy quá mạnh, vậy mà còn hơi choáng váng, anh ta không thể không ôm đầu, lại ngồi xuống sofa.

Ánh mắt vẫn chưa bình thường lại, đã nghe thấy một người cười nói:”Cậu Kim, tỉnh rồi à, anh ngủ ngon quá.”

Hử?(⊙_⊙) Đây là tiếng của ai?

Kim Lân nhíu mày, nhìn theo hướng âm thanh phát ra, lập tức nhìn thấy Khang Tử trên cầu thang xoắn ốc, đang uống cà phê, cười mỉm.

“Khang Tử? Sao cậu lại ở nhà tôi?” Kim Lân lắc đầu, nghĩ rằng mình nhìn nhầm người.

Khang Tử nhún vai:”Tối qua cậu uống nhiều rồi sao? Quên rồi sao? Không phải là tôi tới cùng cậu chủ nhà tôi sao?”

“Tư Khải!” Kim Lân trợn to đôi mắt xinh đẹp, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

Nghĩ, cố gắng suy nghĩ, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng Kim Lân cũng nhớ qua, tối qua đột nhiên Trần Tư Khải tới, nói chuyện, uống rượu cùng anh ta, đã nhớ ra rồi.

“Đúng thế, tôi nhớ ra rồi, tối qua Tư Khải tới, hai anh em bọn tôi coi như làm hòa rồi. Ế? Cậu ấy đâu?”

Khang Tử mỉm cười, ngón cái chỉ lên trên tầng:”Bên trên.”

“Hử? Bên trên?” Kim Lân ngây người, lập tức hiểu ra, thoáng cái liền đứng lên, hoảng hốt:”Cậu ta tới phòng ngủ của tôi?”

Trong đó là nhóc Mộng không mảnh vải che thân mà ngủ!

Khang Tử gật đầu, tiếp tục thư thái thưởng thức cà phê của nhà họ Kim.

Kim Lân dựng hết lông tóc, nhanh chóng chạy lên tầng.

Vừa đâm đầu vào phòng ngủ liền gọi:”Mộng! Mộng!…”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 364


(⊙_⊙)Kim Lân sững sờ.

Chiếc giường lớn, trống không.

Chăn ga loạn lung tung, cả giường bừa bộn, nhưng lại không hề thấy cái người kia đâu.

***”Mộng, Mộng…” Kim Lân hiểu ra, chạy tới gõ cửa nhà tắm, vặn chốt cửa, vậy mà bên trong lại chốt chặt.

Còn Tiêu Mộng lại sung sướng như tiên, khuôn mặt k*ch t*nh ửng đỏ, hoàn toàn mềm mại dựa lên vai Trần Tư Khải, hơi thở nhanh hỗn loạn.

Cô cảm thấy, cô sắp chết rồi, hơn nữa còn chết tới vài lần.

Sung sướng, quá mãnh kiệt, quá nhanh chóng, gần như như muốn cướp cái mạng nhỏ của cô.

Trần Tư Khải còn xấu xa cắn vành tai cô, hỏi:”Có được không? Thoải mái không? Tôi thế nào?”

Lời tà ác, xấu xa như thế càng thêm khiến cô lên cao trào.

Thế nhưng!

Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa!

Tiêu Mộng giật mình run lên, hoảng sợ mở to mắt, không biết làm sao nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải cười xấu xa, nói nhỏ:”Lân tới rồi, haha.”

Trời ơi, Kim Lân nhà người ta đã tìm tới cửa rồi, cái tên Trần gấu xấu xa này vẫn còn có thể cười đường hoàng như này sao?

“Vậy… làm sao giờ?”

“Em phải làm cho tôi thoải mái mới được.”

Ngất mất, lúc này mà anh ta còn yêu cầu những thứ này… Kim Lân còn đang ở ngoài cửa đó!

“Anh thật là… Kim Lân đang gõ cửa…”

… Tiêu Mộng cắn chặt môi, không để mình kêu thành tiếng.

Trần Tư Khải đỡ Tiêu Mộng dậy, nói nhỏ:”Tôi nói là em đang đánh răng, rửa mặt, lát nữa tôi đưa quần áo tới cho em.”

Trần Tư Khải đứng dậy, nhanh chóng chỉnh trang lại quần của mình.

Quay lại, cúi người, nhanh chóng hôn Tiêu Mộng đang ngây ngốc một cái, kéo ra một khe hở nhỏ, Kim Lân vừa định xông vào liền bị thân người cao lớn của Trần Tư Khải chặn đứng tầm mắt, sau đó Trần Tư Khải đẩy một cái, đẩy Kim Lân ra xa vài mét.

“Mộng đâu? Cô ấy đâu?” Kim Lân đỏ hồng mắt, th* d*c, giống như thú nhỏ bị giẫm phải đuôi.

Trần Tư Khải vẻ mặt tươi phơi phới, khẽ cười:”Cô ấy đang đánh răng, nói là muốn tắm, đuổi tôi ra ngoài.”

“Cậu… Cậu và cô ấy là gì ở trong đó?” Khi hỏi câu này, trong lòng Kim Lân chua sót.

“Không làm gì cả, chẳng qua nói chuyện mà thôi. Dù sao, một đêm chưa gặp.” Trần Tư Khải khoanh tay, chắn trước cửa nhà tắm, không cho Kim Lân lại gần.

Người phụ nữ của anh ta đang tắm ở bên trong, anh ta có thể cho ai vào chứ?

“Vậy vì sao tôi vừa gõ cửa, hai người đều không nói gì?”

“Cậu gõ cửa sao, không nghe thấy.”

“Vì sao lâu như thế mới mở cửa?” Kim Lân sắp tức điên lên rồi.

“Cũng không tính là quá lâu, không lâu lắm mà.” Trần Tư Khải nhếch môi cười, hỏi một chối ba.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 365


Kim Lân trợn mắt coi thường, đương nhiên là biết muốn moi được lời gì từ cái tên cứng miệng như Trần Tư Khải là rất khó khăn, thế nên tiến đến:”Vậy tôi vào xem Mộng…”

Một cánh tay của Trần Tư Khải chống lên, chắn cửa nhà tắm:”Ô, cậu đùa gì thế, con gái nhà người ta đang tắm, cậu vào làm gì? Chờ ở đây đi, mặc dù nói phụ nữ tắm rất lâu, nhưng dù gì cũng sẽ tắm xong.”

***

Kim Lân tức tới mức khuôn mặt trắng nõn lúc trắng lúc đỏ, bất đắc dĩ, không nói lại Trần Tư Khải, chịu thiệt cũng phải câm miệng, chỉ có thể tức giận ngồi lên giường nghịch ngón tay.

Đang định chất vấn vì sao Trần Tư Khải lén lút tới căn phòng này, anh ta đã cướp lời nói trước:”Lân, chuyện tôi qua quýt với Anna, cậu đừng nói với Tiêu Mộng vội, cô ấy là người thẳng tính, không giấu được chuyện gì, cũng không biết diễn trò, tôi sợ sau khi cô ấy biết sẽ bị Anna phát hiện. Như thế quá nguy hiểm cho Mộng. Thế nhưng, tôi đoán vì tư lợi cá nhân, nhóc con nhà cậu cũng không ngốc mà đi nói sự thật cho cô ấy. Khoảng thời gian này cứ thoải mái phát huy mị lực của cậu đi, xem xem có thể chiếm được trái tim cô ấy hay không. Thế nhưng tôi nhắc nhở cậu, trong lòng Tiêu Mộng có người yêu thầm rồi.”

Kim Lân nghe mà sững sờ, ngạc nhiên hỏi:”Có người yêu thầm rồi? Là ai?”

Còn tưởng là Trần Tư Khải cơ…”Một tên đàn anh của cô ấy, tên là Mạc Sùng Dương gì đó, giờ đang học ở đại học Nhân Văn, Mộng yêu thầm anh ta 3 năm rồi.”

“Cái gì? 3 năm? Tức chết tôi mất!” Kim Lân nắm nắm đấm, dáng vẻ nóng lòng muốn thử.

Trần Tư Khải cười thầm.

Để Kim Lân đối phó Mạc Sùng Dương trước đi, chờ tới lúc anh ta xử lý Anna xong, anh ta liền ngư ông đắc lợi.

Kim Lân bắt đầu đi vòng vòng trong phòng.

“Cái tên đàn anh kia của cô ấy đẹp trai không? Mộng thích gì ở anh ta chứ? Thật là, vậy mà còn yêu thầm 3 năm! Chẹp chẹp, 3 năm đó, lâu lắm đó. Ừ, tôi còn tưởng người cô ấy thích là cậu! Xem ra chúng ta thật sự là cạnh tranh công bằng. Tôi phải điều tra cái tên đàn anh chó má kia rốt cuộc tốt như nào, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Ở đại học Nhân Văn? Xem ra tên nhóc kia học hành cũng không tồi… Nếu là yêu thầm, nói như vậy, Mộng và cái tên Mạc Sùng Dương kia còn chưa chính thức yêu nhau? Tốt lắm, tốt lắm…” Kim Lân cứ như trúng tà, đi đi lại lại lẩm bẩm trong phòng, hoàn toàn đắm chìm vào suy nghĩ nên đối phó với Mạc Sùng Dương như nào.

*** Trần Tư Khải thấy anh ta như thế, không nói năng gì, vẫn canh giữ ngoài cửa nhà tắm như thần trông cửa.

Ai da… một tiếng, âm thanh rất nhỏ, lập tức khiến Trần Tư Khải tỉnh lại, anh ta nhanh chóng xoay người, hé mở cửa nhà tắm ngó vào xem.

Thấy Tiêu Mộng quấn khăn tắm màu trắng, đôi mắt to tròn lấp lánh như tiên nữ hạ phàm.

Tiêu Mộng nói nhỏ:”Quần áo… Mau lấy quần áo cho tôi…”

“Ừ, được, em chờ một lát.” Trần Tư Khải đóng cửa lại, tránh cho cảnh xuân lộ ra, rồi gọi:”Lân, Mộng tắm xong rồi, quần áo của cô ấy đâu?”

“Á? Quần áo?” Kim Lân chớp mắt, lập tức nói:”Ờ, ờ, tôi bảo giặt khô rồi, giờ tôi bảo nữ giúp việc mang lên.”

Nữ giúp việc đưa quần áo đã giặt sạch sẽ tới, Kim Lân muốn đưa vào nhưng lại bị Trần Tư Khải ngăn lại, anh ta nhìn khuôn mặt âm trầm và kiên quyết của Trần Tư Khải, chỉ đành thở dài, đưa quần áo cho Trần Tư Khải, rồi Trần Tư Khải lại đưa qua khe cửa cho Tiêu Mộng.

Kim Lân lắc đầu, thở dài:”Tư Khải… lần này… cậu cũng thật lòng sao? Trước giờ chưa từng thấy cậu căng thẳng như này.”

Trần Tư Khải nhe răng cười, không nói gì.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 366


Thật lòng hay không, không cần phải nói thành lời, mà phải nhìn hành động.

Tiêu Mộng mặc xong, cúi đầu, ngại ngùng đi ra.

Kim Lân lập tức cười hihi đi tới, rất chu đáo, dịu dàng hỏi:”Mộng, tối qua ngủ ngon không?”

Tiêu Mộng cắn môi, mặt đỏ bừng.

Trần Tư Khải quá hiểu Tiêu Mộng, biết cô đang rối rắm cái gì, liền gỡ rối cho cô, nói:”Em yên tâm, tối qua là nữ giúp việc nhà Lân c** đ* cho em. Nhân phẩm của Lân rất tốt, sẽ không nhân lúc lỡ làng mà lợi dụng em, đúng không Lân?”

Gắn cho Kim Lân một cái mác thật tốt trước, để sau này khi tên nhóc này muốn xâm phậm Mộng sẽ cảm thấy áy náy.

Kim Lân cười, gật đầu:”Đúng thế, đúng thế, Mộng, em yên tâm, em là bảo bối của tôi, là người mà tôi thật lòng yêu thương nhất, tôi sẽ không không tôn trọng em. Tối qua, tôi thấy em say rồi, sợ đưa em về nhà sẽ bị người lớn mắng nên đưa em về nhà tôi, rồi bảo nữ giúp việc tắm rửa cho em.”

*** Lúc này Tiêu mộng mới thở phào, chẳng qua vẫn cảm thấy xấu hổ, đỏ mặt, nói nhỏ:”Ngại quá, tối qua tôi uống say… Sau này tôi sẽ chú ý, quá mất mặt.”

Kim Lân cười càng thêm xán lạn:”Không sao, không sao, không mất mặt, không hề mất mặt chút nào. Con người mà, khi không vui mọi người đều đi uống rượu, có thể hiểu được. Mấy người bạn của em, tôi cũng sắp xếp người đưa họ về rồi. Em yên tâm.”

Trần Tư Khải liếc nhìn Tiêu Mộng vài cái, nói:”Lân, cậu tránh đi trước, tôi có vài lời muốn nói với Mộng.”

Khóe môi Kim Lân bắt đầu co giật.

Đương nhiên là anh ta không muốn tránh đi!

ĐM, ở nhà anh ta, vậy mà anh ta còn phải tránh?

Tiêu Mộng ngạc nhiên, ngước mắt nhìn Trần Tư Khải, hiển nhiên, cô rất tò mò Trần Tư Khải muốn nói gì với cô.

Kim Lân không muốn Tiêu Mộng thất vọng, liền gật đầu:”Được rồi… Thế nhưng, cậu không được làm chuyện gì không đứng đắn với mộng!”

Sắc mặt Tiêu Mộng lại càng đỏ thêm.

Chết mất, chuyện không đứng đắn vừa làm xong rồi!

Trần Tư Khải khẽ cười:”Được, được, tôi sẽ nhớ kỹ lời dạy dỗ của cậu Kim, được chưa? Yên tâm, tôi chỉ nói vài câu mà thôi.”

Lúc này Kim Lân mới nhìn Tiêu Mộng, rất không tình nguyện đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn laị Tiêu Mộng và Trần Tư Khải.

Đột nhiên Tiêu Mộng cảm thấy đau lòng, nước mắt rưng rưng.

Vừa rồi khi đ*ng t*nh, trong hoảng hốt, vậy mà cô đã quên mất thái độ của Trần Tư Khải đối với mình.

Rõ ràng anh ta không để ý tới cô, rõ ràng anh ta không coi cô ra gì, nhưng hôm nay… lại bắt nạt cô như thế!

Xem ra, trong lòng anh ta, chẳng qua cô chỉ là công cụ phát tiết d*c v*ng mà thôi!

Quả nhiên là đồ chơi của anh ta… Cho dù anh ta từng phủ nhận, thế nhưng hành động đã chứng minh tất cả.

Bây giờ, bình tĩnh lại, cô mới nhớ ra thân phận hiện giờ của mình khó xử tới nhường nào, nực cười tới nhường nào!

Lại nghĩ tới k*ch t*nh vừa rồi, liền cảm thấy nó như một cú tát đập mạnh lên mặt cô.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 367


Càng nhục nhã hơn là, vậy mà cô lại đắm chìm trong đó, nếm trải sự vui vẻ thuộc về phụ nữ.

Thế nên, giây phút này, Tiêu Mộng bắt đầu căm hận Trần Tư Khải, càng thêm căm hận bản thân kém cỏi.

“Anh… Rốt cuộc anh coi tôi là gì? Là đồ chơi bị anh tùy tiện bắt nạt sao? Anh đã có Anna rồi, sao anh còn tiếp tục bắt nạt tôi? Sau này anh đừng chạm vào rôi nữa, anh đói khát thì đi tìm Anna của anh đi, dù sao anh và tôi cũng là hai người không liên quan. Hôm nay tôi nói thẳng, nói rõ ràng luôn, sau này anh đừng có tới trêu chọc tôi nữa.”

Trái tim của Trần Tư Khải như bị bóp nát.

Đây là điều anh ta chưa từng gặp qua.

Trước kia anh ta từng có rất nhiều phụ nữ, cho dù họ khóc thế nào, nháo sự thế nào, quyến rũ thế nào đều không thể khiến lòng anh ta có chút xao động!

Nhưng những lời này của Tiêu Mộng lại khiến trái tim anh ta thắt chặt lại.

Trần Tư Khải điều chỉnh lại, nói:”Bây giờ tôi chính thức nói với em, em không phải là đồ chơi của tôi, em là người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi!”

“Hừ, tôi mới không thèm làm người phụ nữ của anh, tôi không có cảnh giới cao thượng đó, anh đừng có để ý tới tôi, coi như tôi xin anh đó.”

“Không được. Trên người em có dấu ấn của tôi, tôi không thể nhường em cho người khác. Không phải đã nói có thời hạn 3 tháng sao? Em không thể nói lời không giữ lấy lời.”

“Anh đã có Anna rồi…”

“Tôi và cô ta, chẳng qua là diễn kịch…”

“Bớt nói những từ làm trò diễn kịch, đám đàn ông đều thích dùng từ này để lừa phụ nữ! Anna người ta đã nói rồi, hai người sắp truyền ra tin tốt rồi, sắp kết hôn rồi hả? Nếu anh đã sắp kết hôn, ba tháng kia của chúng ta liền trực tiếp vô hiệu.”

“Cô ta nói kết hôn liền kết hôn? Nếu cô ta kết hôn với lợn, vậy thì coi như cô ta nói là được. Nhưng muốn kết hôn với tôi, vậy thì không phải một mình cô ta nói là được! Tôi và cô ta chỉ là quan hệ hợp tác.”

“Hừ, ai tin chứ? Dù sao sau này anh cũng đừng tới trêu chọc tôi nữa là được.”

“Điều này tôi không làm được…” Trần Tư Khải khẽ cười, mặt dày ôm chặt lấy Tiêu Mộng, bàn tay v**t v* nơi đầy đặn của cô, nói:”Bây giờ tôi chỉ có một người phụ nữ là em, không trêu chọc em, tôi tìm ai âu yếm đây? Em cũng không thể trơ mắt nhìn tôi đói khát chứ? Được rồi, em kiên định một chút là được, tôi vãn đang theo đuổi Tiêu Mộng.”

Tiêu Mộng bị những hành động trêu chọc quen thuộc của Trần Tư Khải làm cho cả người nóng lên, mặt đỏ bừng sắp nhỏ ra máu, từ chối người đàn ông cao lớn, nói:”Anh đừng như này… Anh đừng có dây dưa với tôi nữa…”

“Không thể! Còn nữa, tôi nói cho em biết, em đừng có ngây ngốc uống rượu linh tinh nữa, em có biết tối qua vì sao tôi xông vào nhà Kim Lân không? Cái đồ ngốc nhà em, nếu tôi đến muộn một chút, em liền bị Kim Lân thịt mất rồi! Kim Lân là người đàn ông bình thường, sau này em có ý thức đề phòng cậu ta đi.”

Tiêu Mộng giật mình, hơi nghĩ lại, nếu cô uống say, lại bị Kim Lân mơ mơ hồ hồ thịt mất… Vậy cuộc đời cô quá bi thảm rồi.

Thế nên, Tiêu Mộng đổ mồ hôi lạnh, ngoan ngoãn gật đầu:”Ừ, ừ, tôi biết rồi.”

Sau khi đồng ý như đứa học sinh ngoan, cô mới phản ứng lại, đôi mắt tròn xoe buồn bực oán trách:”Tôi có thế nào không cần anh quản! Cần anh phải dạy sao? Tôi thích như nào thì làm như thế!”

Trần Tư Khải véo má cô, híp mắt lại, nói:”Nếu em dám liếc mắt đưa tình với tên đàn ông khác, tôi sẽ phạt em thật nặng!”

Cả người Tiêu Mộng lạnh run.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 368


Đột nhiên nghĩ ra, tối đó, sau khi nổi nóng, anh ta tàn bạo dằn vặt cô cả đêm… sợ quá… Cô chu môi, bất lực với cái tên đàn ông mặt dày lại còn xấu tính, hung dữ này, lẩm bẩm:”Dựa vào đâu mà anh đòi phạt tôi… Tôi cũng không phải là gì của anh… Muốn phạt thì anh đi phạt Anna của anh ý.”

“Haha, tôi chỉ phạt em, tôi chỉ để ý tới em, ai bảo em là người phụ nữ của tôi chứ… Tiêu Mộng, em cứ luôn miệng Anna, tôi sẽ tưởng rằng em đang ghen với cô ta đó.”

Tiêu Mộng sững người.

Vậy sao? Trong lòng cô đang ghen với Anna sao?

Không phải chứ… cô đừng có mất mặt như thế mà!

“Không… Không phải!”

*** Tiêu Mộng phồng má, đôi gò má vẫn còn nét trẻ con của cô, nhìn thế nào cũng thấy tinh nghịch đáng yêu khiến Trần Tư Khải trở nên cực kỳ dịu dàng, anh ta cúi đầu, nâng cằm cô lên, trầm mê nói:”Nhớ lấy, tôi vẫn đang theo đuổi em… Nhớ kỹ…”

Tiếp đó, đôi môi mỏng dán lên đôi môi hồng của cô, dây dưa nồng nhiệt.

Vậy mà Tiêu Mộng lại không cẩn thận đắm chìm trong sự dịu dàng của Trần Tư Khải.

Mê đắm nụ hôn của anh ta.

Đột nhiên, Trần Tư Khải nhanh chóng rời khỏi môi cô, ấn cô dán lên lồng ngực anh ta, anh ta nhanh chóng lấy điện thoại ra, ấn nút nghe:”Ừ, vậy sao? Anna tới công ty sao? Vậy được, Diệc Hàn, cậu tiếp đón cô ta trước, nói là không biết tôi đi đâu. Tôi lập tức về công ty.”

Tiêu Mộng nhăn mặt lại.

Nghe lời này, rõ ràng là Anna lại tới công ty.

Vì cô ta tới công ty, thế nên Trần gấu xấu xa phải lập tức về công ty.

Trần Tư Khải giữ lấy vai cô, dỗ dành như dỗ trẻ con:”Nhóc, tôi phải về công ty rồi, có việc gấp cần xử lý. Hôm nay em phải tới lớp bồi dưỡng quản lý cấp cao, tôi bảo Khang Tử đưa em đi.”

“Tôi… Tôi không thèm tham gia cái lớp vớ vẩn kia!”

“Nhất định phải đi! Không đi thì không trả lương cho em nữa!”

“Ồ? Tôi đã từ chức rồi, còn trả lương cho tôi?”

Suy nghĩ của Tiêu Mộng nhanh chóng đã bị hai chữ “Tiền lương” mang chạy.

“Đương nhiên, không phát tiền lương cho em thì học phí đại học của em ở đâu ra hả. Yên tâm, em đi tham gia lớp đào tạo cũng được coi là đi làm, vẫn phát tiền lương như thường. Ngoan nha, tôi đi trước.”

Vỗ vỗ khuôn mặt của Tiêu Mộng, Trần Tư Khải cũng vội vàng đi ra ngoài.

Kim Lân đứng ngoài cửa, như một cái lò xo bắn lên, mở to mắt nhìn Trần Tư Khải và Tiêu Mộng.

Dường như muốn từ vẻ mặt của hai người, tìm xem vừa rồi họ đã làm cái gì đã nói cái gì.

*** Trần Tư Khải vỗ vai Kim Lân, nhanh chóng nói: “Công ty có việc gấp, tôi phải đi. Mấy ngày này, cô nhóc kia muốn đi tham gia khóa đào tạo điều hành, cậu giám sát tiến trình học tập của cô ấy, đừng để cô ấy rớt môn. Tôi đi trước.”

Kim Lân đáp lại: “Được rồi, yên tâm đi, có tôi ở đây, Mộng nhất định sẽ tốt.”

Chỉ cần để anh ta đi cùng với Tiêu Mộng thì làm gì cũng được, lên núi đao xuống biển lửa anh ta đều vui!

Trần Tư Khải nhìn Tiêu Mộng một cái thật sâu, vội vàng xuống lầu.

Tiêu Mộng nhìn chằm chằm bóng dáng cao lớn dần dần biến mất, có chút thất thần.

Kim Lân và Tiêu Mộng ăn xong bữa sáng, sau đó đuổi Khang Tử đi, đưa Tiêu Mộng đến lớp đào tạo kia.

“Tôi thật sự không muốn đi tham gia lớp đào tạo!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 369


“Đi thôi đi thôi, loại đào tạo này đối với việc tìm kiếm việc làm rất tốt, hơn nữa cũng không phải người bình thường nào đều có thể đi, Tư Khải để em đi tham gia lớp này, đối với em không có hại, tôi cũng tán thành em đi tham gia.”

Trần Tư Khải tán thành, Kim Lân anh ta cũng tán thành, trời ạ, chẳng lẽ cuộc sống của Tiêu Mộng cô là muốn bị người khác khống chế sao?

Ở dưới lầu lớp đào tạo, vậy mà Tiêu Mộng thấy được người quen.

“Ơ? Kia không phải là Nhạn sao? Tôi nhìn nhằm sao?”

Tiêu Mộng dụi mắt, vẫn xác định, người phụ nữ nhỏ đang tay đấm chân đá một người đàn ông cao lớn bên kia, chính là bạn của cô Lam Nhạn.

“Ơ, Vì sao Nhạn cũng ở đây?”

Kim Lân híp mắt nhìn, vui vẻ: “Ha ha, Đó không phải là Bạc sao? Hóa ra là hai người bọn họ ở cùng một chỗ!”

Trời ạ, Nhạn vậy mà cùng Lôi gì kia ở cùng một chỗ?

Không phải sau lưng cô ấy đều gọi Lôi Bạc người ta là Lôi khốn nạn sao?

Vậy vì sao sáng sớm lại còn ở cùng một chỗ với anh ta… Liếc mắt đưa tình?

Trong mắt Tiêu Mộng và Kim Lân, hành vi múa máy tay chân của Lam Nhạn trong lòng Lôi Bạc, trực tiếp định nghĩa là: Liếc mắt đưa tình.

“Nhạn! Nhạn!”

Tiêu Mộng chạy qua, vẩy tay, hô.

“Hả?” Lam Nhạn hoảng sợ, quay đầu, nhìn thấy Tiêu Mộng, mặt của cô ta dẫn đầu đỏ đáng ngờ.

“Ôi, Mộng? Sao cậu lại tới đây?”

Vẻ mặt Lam Nhạn hoảng hốt.

Lôi Bạc cũng xoay mặt, thấy được Kim Lân, liền cười một cái, “Chào Lân, các cậu cũng đến đây hả.”

*** Kim Lân gật đầu cười: “Đúng vậy, theo Mộng đến tham gia lớp đào tạo.”

Tiêu Mộng đi đến bên cạnh Lam Nhạn, kéo Lam Nhạn qua, buồn bực lén lút hỏi: “Sao cậu lại ở cùng một chỗ với anh ta? Quan hệ của hai người hài hòa như vậy?”

“Hài hòa? Cái quỷ gì vậy, con mắt nào của cậu nhìn thấy tớ và anh ta… Tên khốn nạn kia hài hòa?”

Một nữa khuôn mặt của Lam Nhạn đỏ lên, một nửa mặt trắng bệch.

Hung dữ trừng mắt liếc nhìn Lôi Bạc một cái.

“Không phải sao? Vừa nãy ở xa nhìn thấy hai người, như vậy… Bộ dáng rất thân mật.”

Lam Nhạn cắn chặt răng, phát ra lời hung ác: “Thân mật chó má! Tớ thật muốn… Thật muốn thiến anh ta! Chó chết!”

Tiêu Mộng bị bộ dạng hung dữ kia của Lam Nhạn làm hoảng sợ.

Thật là, đến mức vậy sao? Vậy mà đến tình trạng muốn thiến rớt người ta?

“Anh ta lại làm gì cậu hả, nhìn cậu hận anh ta…”

Lam Nhạn nghe thấy Tiêu Mộng thuận miệng hỏi, đột nhiên, mặt liền đỏ bừng.

Nhịn mấy lần, cô ta vẫn căm hận mà mơ hồ nói, “Tóm lại, anh ta chính là tên khốn đáng bị thiên đao vạn quả! Được rồi, không nói đến anh ta nữa, cậu tới đây làm gì?”

Tiêu mộng đau nhức da đầu, buồn rầu nói: “Thật ra tớ vốn dĩ không muốn tới, học lớp đào tạo cứt chó gì đó, bớt lấy tớ làm trò đùa.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 370


“A a a a!” Lam Nhạn lập tức lớn tiếng kêu la, ngón tay chỉ vào đầu mũi của Tiêu Mộng: “Làm sao, cậu cũng đến học lớp đào tạo điều hành?”
Tiêu Mộng mở to mắt, có chút nói lắp: “Cậu có ý gì? Cậu, không phải cậu cũng đến học cái này chứ?”
Lam Nhạn nhíu mày, ngón tay mảnh khảnh, đột nhiên chỉ về phía Lôi Bạc bên kia, tố cáo: Nhập từ khóa tìm kiếm…
“Là anh ta! Sáng nay anh ta không phải để tớ đến học lớp đào tạo rách nát này sao! Tớ không muốn tới, anh ta lại mạnh mẽ kéo tớ tới…”
(⊙_⊙) Tiêu Mộng nghiêng nghiêng đầu nhỏ, có chút mơ hồ.

Lớp đào tạo điều hành này chẳng lẽ như là cải trắng thối rữa, ai muốn mua cũng được?
Lôi Bạc vuốt mũi thanh nhã cười rộ lên: “Lại nói tiếp, Nhạn em nên cảm ơn Mộng người ta, nếu không phải Mộng đến, em làm sao có cơ hội đến tham gia lớp đào tạo cao cấp này chứ?
Mộng à, sáng nay Tư Khải gọi điện thoại cho tôi, nói để Nhạn cùng học tập với cô, đễ cho cô đỡ phải cô đơn.

Tư Khải không có phương thức liên hệ của Nhạn, cử tôi tìm Nhạn, kết quả hai chúng tôi vừa lúc ở…”
Lam Nhạn vừa nghe lời này, lập tức cắt đứt lời nói của Lôi Bạc, hét lên: “Mộng à! Hai chúng ta cùng đi học đi! Nếu không phải là chuyện gì xấu, lại có hai chúng ta cùng nhau làm bạn, vậy đi thôi! Đi đây đi đây!”
Tiêu Mộng còn chưa nghe quá hiểu lời nói phía sau của Lôi Bạc, đã mơ hồ bị Lam Nhạn lôi kéo lên lầu.

Hóa ra, Trần Tư Khải sợ Tiêu Mộng tới tham gia lớp đào tạo này cô đơn, liền chuẩn bị nhiều thêm một suất, để Lam Nhạn cùng tới tham gia, như vậy hai cô nhóc có thể làm bạn với nhau, còn có thể để Lam Nhạn giám sát Tiêu Mộng, ít nhất, có Lam Nhạn ở chỗ này làm bóng đèn, Kim Lân không có cách nào trắng trợn làm bậy.

Cho nên nói, đi tới đi lui, người giỏi mưu tính nhất chính là Trần Tư Khải.

Kim Lân và Lôi Bạc đưa hai cô gái nhỏ đi, đứng ở bên ngoài hội trường hút thuốc, tản mạn nói chuyện phiếm.

Lôi Bạc quan sát Kim Lân một chút, hỏi: “Tối hôm qua… Cô ấy ở chỗ cậu qua đêm?”
“Ừm.” Kim Lân gật đầu, hút thuốc, bộ dạng quyến rũ mà phóng khoáng.

“Cậu được đấy, Lân, đây không phải là đã đem Tiêu Mộng bắt tới tay sao?”
“Thúi lắm!” Kim Lân trợn trắng mắt.

Lôi Bạc kinh ngạc: “Làm sao? Không phải cũng đã ở nhà cậu qua đêm sao? Cậu đừng nói với tôi, tối hôm qua vừa lúc cô ấy đến ngày.”
“Đó cũng không phải… Mà là, thời khắc mấu chốt, Tư Khải xông vào.

Sáng nay tôi mới biết được, bảo vệ cửa nhà tôi đều bị cậu ta đánh bất tỉnh.

Mẹ kiếp, ngay cả sờ tôi còn chưa sờ được, liền như vậy bị cắt ngang, cực kỳ chán nản.”

Kim Lân phun khói thuốc ra, từ trong lỗ mũi phun ra vài vòng khói.

Ngay cả hút thuốc người đàn ông cũng rất đẹp trai, ở chỗ người đến người đi này, môi hồng răng trắng, thật là thu hút sự chú ý của người khác.

Kim Lân yêu mị và Lôi Bạc đẹp trai tụ tập ở đây, thu hút rất nhiều phụ nữ dừng lại để nhìn lén.

*** “Ha, cậu nói cái gì? Tư Khải đến? Ha ha…”
Lôi Bạc như là nghe được chuyện lạ trên đời, nhịn không được cười rộ lên: “Ha ha, cậu thật sự là xấu hổ về đến nhà, không ăn được thịt, còn bị Tư Khải coi như kẻ trộm muốn trừng phạt nữa?”
Trong đầu Lôi Bạc đang lén lút tưởng tượng đến cảnh tượng ngay lúc đó, liền nhịn không được muốn cười..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 371


Đáng thương Lân, Tư Khải mạnh mẽ… “Còn may, cậu ta tức giận, tôi sẽ không tức giận sao? Hai chúng tôi buổi tối khi uống rượu, đã nói chuyện rõ ràng, vẫn là anh em, nhưng mà, vẫn cạnh tranh công bằng Tiêu Mộng như cũ.”
Lôi Bạc hơi giật mình mở to hai mắt: “Ôi chao, Tư Khải thật thấu tình đạt lý nha, cậu ta vậy mà bằng lòng quay lại làm anh em với cậu?”
“Mẹ kiếp, tôi sẽ không thấu tình đạt lý sao?”
Lôi Bạc lắc đầu: “Thật không biết hai người các cậu xảy ra vấn đề gì, Tiêu Mộng kia tốt chỗ nào, không phải là bộ dạng non nớt một chút, đôi mắt to một chút, dáng người dễ thương một chút…”
“Được rồi được rồi được rồi, từng chút một, tôi sợ cậu cũng nhìn trúng Mộng, tôi cũng không thể lại thêm một tình địch anh em nữa!”

Lôi Bạc khinh thường bĩu môi: “Tôi còn là tôi không? Tôi còn cùng hai người các cậu giành thức ăn? Tôi rất không có triển vọng sao? Nói cho các cậu biết, tôi mới chướng mắt Tiêu Mộng loại nhóc con ngây thơ đơn thuần này, không tốt chơi.”
Kim Lân liếc mắt nhìn Lôi Bạc: “Xì, cậu là điển hình của loại người ăn không được nho nói nho chua đi.”
“Xì, thật là, không phải ánh mắt mỗi người đều giống như các cậu.

Tôi cảm thấy phụ nữ dũng mãnh như Lam Nhạn vậy mới gọi là thú vị…”
Lôi Bạc không tự chủ được nói ra, nói xong anh ta cũng hoảng sợ.

Kim Lân mở to mắt, nhìn kỹ Lôi Bạc: “Lam Nhạn? Cậu thích Lam Nhạn?”
Không mặt Lôi Bạc tối sầm lại, hận không thể tát mình vài tát, lẩm bẩm: “Tôi chưa nói cái gì.”
Kim Lân rất ít khi quan tâm đến những chuyện bên ngoài mình, ví dụ như bây giờ, trong lòng anh ta nghĩ, đều là tương lai của anh ta và Tiêu Mộng như thế nào.

*** Ngược lại Lôi Bạc nhắc tới trước tiên, “À? Tối hôm qua… Diệc Hàn có đưa cô gái nhỏ Bạch gì kia về nhà không?”
Kim Lân trực tiếp nói: “Cậu ta không đưa cô ta về nhà cậu ta thì còn có thể đưa cô ta đi đâu? Đúng vậy, chắc chắn đưa trở về.

Cậu yên tâm, Diệc Hàn là người miệng dao găm tâm đậu hủ, cậu ta rất mềm lòng, dù sao cậu ta cũng không thể đem một cô gái như hoa như ngọc để ở trên đường đi, ha ha.”
Có mấy người phụ nữ thử thăm dò đi đến bên cạnh của hai người, trong đó có hai người phụ nữ mang vẻ mặt si mê mà nhìn Kim Lân diện mạo như Phan An, sợ hãi nói: “Anh đẹp trai này… Có thể làm quen một chút không…”
Người ta còn chưa nói xong, liền đổi lấy Kim Lân dựng mày trợn mắt, hầm hầm nói: “Tránh ra đi! Để cho bà xã của tôi thấy được, tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch! Đi mau tránh ra đi!”
Vẫy hai tay, giống như là xua đuổi ruồi nhặng.

Oa oa oa… Mấy người phụ nữ khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí đi lên, tất cả đều ôm mặt khóc chạy ra.

Lôi Bạc “Phụt!” một cái liền nở nụ cười: “Bà xã của cậu? Tên nhóc, cậu có bà xã từ khi nào vậy hả?”
“Đây không phải… Đang trong giai đoạn học tập sao.”
Lôi Bạc giật giật khóe miệng, một đầu hắc tuyến: “Tiêu Mộng kia là bà xã của cậu? Cậu cũng không sợ Tư Khải nghe được cho cậu mấy quyền?”
Kim Lân nhe răng cười: “Bạn gái thôi, không phải đều gọi là bà xã? Ôi chao, thượng đế à, cầu xin ngài, ngài khiến cho tôi có được Mộng đi, tôi cầu xin ngài.”
“Được rồi, được rồi, xấu hổ chết tôi, tôi đây đều bị cậu làm nổi hết da gà.

Thượng đế của chúng ta không nghe lời làm nũng.”
Lôi Bạc lấy điện thoại ra, lo lắng gọi điện thoại qua cho Lưu Diệc Hàn, nói thầm: “Tôi chỉ sợ Diệc Hàn nửa đường đánh mất người ta cô Bạch gì đó, Diệc Hàn xưa nay chán ghét người khác phái, nhất là người uống say dơ bẩn, ngộ nhỡ cậu ta đánh mất người ta, xảy ra chuyện gì, chúng ta làm sao ăn nói với hai cô nhóc bên trong… Alo? Diệc Hàn hả… Ừm, là tôi, Bạc.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 372


Bên kia rõ ràng đã kết nối được, Lôi Bạc đứng thẳng nói chuyện điện thoại.

*** “Ừm, tối hôm qua… Cô gái Bạch gì kia cậu đưa cô ta về nhà chưa… Cái gì! Cậu nói cái gì!…”
Lôi Bạc liên tiếp cất cao giọng nói “Cái gì” hai lần quả thực khiến cho Kim Lân chú ý, Kim Lân cũng đứng thẳng, mở to mắt giống như viên ngọc lưu ly, không chớp mắt nhìn Lôi Bạc: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Diệc Hàn thật sự đem người ta ném trên đường cái lúc nửa đêm? Không phải chứ? Diệc Hàn nhẫn tâm như vậy? Mẹ ơi, nếu thật sự là như vậy, Mộng có thể giết tôi hay không?”
Lôi Bạc cúp điện thoại, mở tròn mắt, hít một hơi thật mạnh, hoảng sợ kêu lên: “Mặt trời mọc ở hướng tây hả!”
“Sao vậy?”

“Diệc Hàn… Vậy mà… Cũng giống như hai người chúng ta, đem phụ nữ mang về nhà mình!”
“Hả!” (⊙_⊙) Kim Lân vô cùng giật mình, chớp mắt vài cái, anh ta lại nhăn mặt, vỗ cánh tay của Lôi Bạc, trầm ngâm: “Không đúng, không đúng… Vừa nãy cậu nói cái gì? Giống như hai người chúng ta… Đem phụ nữ mang về trong nhà của mình? Nói như vậy… Tối hôm qua cậu mang Lam Nhạn về nhà cậu?”
Éc.

(⊙_⊙) Lôi Bạc lập tức giật mình tại chỗ.

Cắn mạnh vào môi của mình.

Trời ạ, anh ta sao không cẩn thận mà nói ra như vậy chứ?
Kim Lân nhìn chằm chằm Lôi Bạc, Lôi Bạc chăm chú nhìn Kim Lân, giữa hai anh em, chảy xuôi không khí trầm lặng quỷ dị.

*** Lam Nhạn và Tiêu Mộng ngồi cùng nhau, xoay trái xoay phải.

Tiêu Mộng là một đứa trẻ rất ngoan, khi nghe giảng bài đều rất nghiêm túc, nhưng mà Lam Nhạn bên cạnh giống như là sâu lông không ngừng nghỉ, cuối cùng cô cũng chịu không nổi.

“Nhạn à, rốt cuộc cậu làm sao vậy hả, có phải trên mông cậu bị mọc trĩ không hả, cậu lộn xộn tới lui cái gì vậy?”
“Cậu mới mọc trĩ đấy! Cậu không thể nói chút lời hay sao? Cậu còn trù ẻo tớ nữa?”
Lam Nhạn hung hăng trừng mắt liếc nhìn Tiêu Mộng một cái.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hai người ghé vào cùng một chỗ, kề sát tai nói thầm, sợ bị giáo sư gì kia trên bục phát hiện.

“Vậy cậu… Vì sao luôn nhích tới nhích lui, giống như chỗ nào rất ngứa vậy.”
*** Lam Nhạn bẹp miệng, nhẫn nhịn, cuối cùng, thở dài một tiếng, cắn răng nói: “Tớ… Tối hôm qua tớ… Sau khi uống xong… Bị tên Lôi khốn nạn… Dụ dỗ… Gian dâm…”
Ầm… Lam Nhạn nói như vậy, hai má đã đỏ bừng.

“Chiên dầu? Anh ta dám ném cậu vào trong chảo dầu?”
Giọng nói của hai người vốn nhỏ, khi Lam Nhạn nói đến cái từ kia thì, nhỏ giọng một chút, Tiêu Mộng liền nghe lầm thành “Chiên dầu”.

Vẻ mặt của Lam Nhạn vốn như đưa đám lập tức nhịn không được: “Hì hì…” Lại cười lên.

“Cô nhóc chết tiệt cậu, anh ta dám chiên dầu tớ? Là dụ, gian! Dụ trong dụ dỗ, gian trong gian dâm! Dụ, gian!”
(⊙_⊙) Tiêu Mộng sững sờ hai giây, đột nhiên mở rộng miệng, trừng to mắt, hét chói tai một tiếng sắc nhọn: “Anh ta vậy mà dụ dỗ gian dâm cậu!”
Xoạt!
Toàn bộ những người ưu tú trong phòng học, đến cả giáo sư trên bục, tất cả đều soàn soạt mà nhìn Tiêu Mộng.

Khóe miệng Tiêu Mộng co rút, từ từ rũ đầu xuống.

Lam Nhạn trực tiếp đem mặt úp vào đùi của mình..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 373


Mẹ kiếp, không nên vội vàng đem chuyện này chọc ra nói cho Tiêu Mộng như vậy, cô ấy vốn là một tên nhóc hay kinh sợ, nhìn xem thế nào, mất mặt đi.

Sau đó, Tiêu Mộng càng nghĩ càng khổ sở, chính mình bị Trần gấu xấu xa c**ng b*c thì thôi, vì sao bạn tốt của cô cũng cùng vận mệnh bi thương giống như cô? Bạn của Trần gấu xấu xa không có cái nào tốt! Đều là tên khốn kiếp vô liêm sỉ!
Tiêu Mộng hàm chứa một bọc nước mắt, bĩu môi, khổ sở thay cho Lam Nhạn.

Khi nghỉ ngơi, Tiêu Mộng rũ đầu, giống như là bị người ta đánh cắp hồn phách vậy, ỉu xìu mà cùng Lam Nhạn đi ra khỏi phòng học hít thở không khí.

“Hey, bé con, có mệt không? Này, cho em nước sô-đa.”
Kim Lân và Lôi đều chưa đi, Kim Lân vẫy tay với Tiêu Mộng, đi qua.

Những người ưu tú của các công ty trong phòng học, vốn đã xem thường Tiêu Mộng và Lam Nhạn, cảm thấy hai người bọn họ còn nhỏ tuổi, chó má không hiểu.

Khi bọn họ đi tới, nhìn thấy Kim Lân và Lôi Bạc hường về hai cô gái nhỏ này chào đón, tất cả bọn họ đều sợ hãi biến sắc!
Hóa ra là vậy à… Đây không phải người cầm quyền của hai gia tộc lớn từng xuất hiện trên báo tài chính và kinh tế sao?
*** Cậu Kim! Cậu Lôi!
Tiêu Mộng ngẩng đầu lên, lướt qua Kim Lân, lập tức nhìn thấy được Lôi Bạc đang cười nhạt.

Lôi Bạc đang hướng về phía Lam Nhạn lấy lòng cười nhạt, thuận tiện lắc lắc ly nước cam trong tay.

Trong lòng Tiêu Mộng đột nhiên nổi giận, trợn tròn mắt, sải bước đi về phía Lôi Bạc, Kim Lân cũng sửng sốt.

Tiêu Mộng không biết vì sao lại đi đến bên cạnh Lôi Bạc, nắm tay nhỏ bỗng chóc đấm một cái vào ngực Lôi Bạc, gào lên: “Vì sao anh lại xấu xa như vậy! Vì sao anh lại ăn h**p Nhạn của chúng tôi! Anh là tên háo sắc, tội phạm cưỡng h**p! Một đám các người đều là đồ khốn nạn! Cưỡng h**p cô gái nhỏ anh không cảm thấy xấu hổ sao? Đê tiện! Không biết xấu hổ! Vô sỉ!”
(⊙_⊙) Kim Lân, Lam Nhạn, Lôi Bạc… Còn có một đám học viên lớp điều hành liên quan… Tất cả đều bị Tiêu Mộng điên cuồng làm cho sợ ngớ người.

Quá kinh bạo!
Đường đường là cậu Lôi, vậy mà bị chụp cái mũ kinh dị kia!
Vẻ mặt Lam Nhạn đỏ bừng, trong đỏ còn lộ ra tím, vội vội vàng vàng đem Tiêu mộng đang hùng hổ kéo tới góc tường.

Lam Nhạn dậm chân, gấp gáp gần như muốn khóc: “Ây da, tiểu tổ tông của tớ, cầu xin cậu, cầu xin cậu đừng làm rối loạn thêm nữa! Tớ, tớ, chuyện của tớ và Lôi khốn nạn, cậu không cần xen vào!”

“Vì Sao! Anh ta bắt nạt cậu như vậy, vì sao tớ lại mặc kệ? Tớ bị bắt nạt thì cũng thôi, vì sao bạn tốt của tớ cũng phải bị bắt nạt theo, bọn họ cho rằng bọn họ có tiền thì giỏi cỡ nào hả! Tức chết tớ!”
Mặt của Lam Nhạn đỏ đến đáng ngờ, cô ta rối rắm sau một lúc lâu, cuối cùng cũng lắp bắp nói: “Không, không trách anh ta…”
“Hử? Cậu nói cái gì?”
Tiêu Mộng nghiêng đầu, hoàn toàn mơ hồ.

Há, đàn ông c**ng b*c phụ nữ, còn không trách đàn ông? Đây là thói đời gì?
“Ây da… Tối hôm qua… Tối hôm qua… Là… Là tớ đã áp đảo anh ta…”
“À…” Tiêu Mộng có chút đăm chiêu gật đầu, lập tức, cô liền mở to mắt, đột nhiên thét chói tai một tiếng: “Cậu nói cái gì! Cậu áp đảo anh ta? Có ý gì?”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 374


Lam Nhạn đưa tay che miệng Tiêu Mộng, ghé sát lỗ tai cô nhanh chóng nói: “Tớ đều để cho cậu trêu chọc, được rồi chứ, tiểu tổ tông, cậu giày vò tớ muốn sụp đổ! Tớ nói tối hôm qua anh ta dụ gian tớ, đó có nghĩa là… Tối hôm qua anh ta tắm rửa xong mặc một cái quần ở nhà, rất quyến rũ, tớ lại uống nhiều rượu, có chút dễ dàng, dễ dàng bị bốc hỏa, tớ không thể nhịn được, phát gục anh ta…”

Tiêu Mộng dùng sức chớp ánh mắt, vẫn không thể hiểu được.

Lam Nhạn tan vỡ thở dài, dùng lời nói thẳng nhất để giải thích: “Ý nói là, tối hôm qua, là tớ ép buộc anh ta, chẳng qua điều kiện tiền đề là, ai bảo anh ta làm mình gợi cảm như vậy, cố ý dụ dỗ tớ đi. Khụ khụ, tớ thừa nhận, tối hôm qua, là tớ chủ động kéo xuống quần ở nhà của anh ta, cũng là tớ tự mình c** s*ch quần áo của tớ, cũng là tớ chủ động âm dương hợp nhất, chẳng qua, cha nó, tớ thật không ngờ làm về sau lại thành anh ta chủ động dũng mãnh, thiếu chút nữa làm tớ mệt chết…”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn hóa thành con tò te bằng đất sét.

Trời ạ, cho cô một cái hố siêu lớn đi, cô muốn tự chôn mình!

Sao cô lại có một người bạn háo sắc như vậy hả!

Hại cô đi theo thật mất mặt!

Lam Nhạn này, vậy mà lại háo sắc đến trình độ này… Lá gan không nhỏ, ngay cả cậu Lôi cũng ăn sống nuốt tươi.

Thật lâu sau… Tiêu Mộng mới tìm được giọng nói của mình: “Cái kia… Anh ta… Chỗ đó… Kích thước thế nào?”

“Hử?” Lam Nhạn sửng sốt, lập tức liền bộc phát cười ha ha.

“Ha ha ha… cậu cũng là cái đ* h** s*c. Được, muốn biết kích thước của anh ta đúng không? Vậy cậu nói kích thước của Trần Tư Khải nhà cậu ra đi, chúng ta trao đổi!”

Tiêu Mộng đỏ hết cả mặt, ấp úng nói: “Bỏ… bỏ đi, tớ chẳng muốn biết đâu!”

Muốn cô nói ra kích thước của Trần Tư Khải nhà cô… không có cửa đâu! Hừ.

Hai cô gái trò chuyện riêng một lúc, sau đó lúc quay lại chỗ Kim Lân và Lôi Bạc, người ngượng nhất không phải Lôi Bạc với Lam Nhạn mà là Tiêu Mộng.

*** Tiêu Mộng hệt như đứa trẻ phạm sai lầm lớn, lúng túng cạy đầu ngón tay, nhỏ giọng nói: “À thì… anh Lôi này, xin lỗi nhé, vừa rồi tôi… kích động quá.”

Lôi Bạc xấu xa liếc nhìn Lam Nhạn, ánh mắt đó như đang nói: Lam Nhạn, món nợ này tôi sẽ tính với em! Đợi đó, xem tôi giày vò em thế nào.

Lam Nhạn rụt vai, vẻ mặt như cười như không.

Tới đi, thằng nhóc thối, dù sao bà đây cũng chẳng thiệt thòi gì.

“Ha ha, không sao, Tiêu Mộng này, cô hung hăng như vậy khiến Kim Lân sợ đấy, anh ta chưa từng thấy cô thị uy mà, ha ha ha.”

Tiêu Mộng nhìn Kim Lân rồi lại nhìn Lôi Bạc, vô cùng bất ngờ hỏi: “Vậy sao? Tôi rất dữ à?”

Kim Lân khẽ cười: “Em đừng nghe anh ta nói bậy, dữ gì chứ, vẫn đáng yêu như hoa xuân rực rỡ, tôi rất thích.”

Ọe… Lam Nhạn và Lôi Bạc cùng làm ra vẻ buồn nôn.

** Lúc Trần Tư Khải đến công ty, chị Tố Trân ở phòng thư ký nháy mắt ra hiệu với anh rồi chỉ vào phòng làm việc của Trần Tư Khải, nhỏ giọng nói: “Người phụ nữ nước ngoài đó đang ở trong phòng của anh!”

“Ừ tôi biết rồi, mọi người làm việc tiếp đi.” Mặc dù Trần Tư Khải thấy phát phiền nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh, không khác gì bình thường. Anh gật đầu với các thư ký, thoải mái đi vào phòng làm việc của mình.

Anh vừa vào đã nhìn thấy chiếc túi da hiệu quốc tế của Anna trên sofa, còn cô ta thì không thấy đâu.

Trần Tư Khải nhẹ nhàng đóng cửa lại, không khỏi cau mày.

Ban nãy Lưu Diệc Hàn gọi cho anh, nói Anna vào phòng làm việc của anh, còn ra lệnh không ai được phép tùy tiện đi vào. Lưu Diệc Hàn bảo Trần Tư Khải chú ý, không biết Anna đang làm trò gì.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 375


Hiện tại… Anna đang định làm gì?

Trần Tư Khải nới lỏng cà vạt, đi vào gian phòng trong hệt như một con báo.

Quả nhiên, Anna đang tắm trong phòng tắm của anh.

“Shit!” Trần Tư Khải chán ghét mắng.

Kẹt… Cửa thủy tinh của phòng tắm bỗng mở ra, Anna như đã tính chuẩn thời gian của Trần Tư Khải, cơ thể cô ta trắng nõn, tr*n tr**ng bước ra, ngay cả khăn tắm cũng chẳng quấn. Cô ta nở một nụ cười d*m đ*ng, đi về phía Trần Tư Khải.

*** Mỗi một bước đi, đ** g* b*ng no đủ lại lắc lư lên xuống, hệt như quả đào mọng nước, cơ thể tràn đầy mê hoặc.

“Ô, Tư Khải, anh đến rồi à. Ngại quá, chưa nói với anh mà đã dùng phòng tắm của anh, có khăn tắm không? Phiền anh tìm cho em một chiếc khăn tắm, em không quen chỗ của anh nên không tìm thấy.”

Anna cố ý nói vậy, sau đó giơ hai cánh tay ngọc ngà lên quấn lấy cổ của Trần Tư Khải, kề ngực cô ta đến, cong môi cười.

Khuôn mặt anh tuấn của Trần Tư Khải lạnh tanh, anh nhẹ nhàng đẩy người phụ nữ ra rồi xoay người đi tìm khăn tắm, sau đó ném thẳng lên mặt cô ta.

“Anna, đây là công ty, cô không nên thế này.”

Trần Tư Khải nói xong, đang chuẩn bị ra ngoài thì bị Anna ở phía sau kéo lấy cánh tay.

“Đợi đã Tư Khải…”

Nói xong, Anna như một cây tử đằng, cả người quấn chặt, bàn tay mềm mại v**t v* lồng ngực của Trần Tư Khải, quyến rũ nỉ non: “Đừng đi mà, Tư Khải… người ta đã thế này rồi, anh không nhìn em thử à? Hửm? Tư Khải, hay là để em hầu hạ anh, nhé?”

“Tôi không có hứng thú.”

“Em hôn anh, hôn cho anh có hứng thú, kỹ năng miệng của em rất giỏi, hay là thử xem nhé?”

Anna không từ bỏ, khuyên Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải cau mày, sức kiềm chế đã đến bên bờ vực, anh trầm giọng nói: “Tôi nói rồi, tôi không có hứng thú, tôi bị lãnh cảm.”

“Lãnh cảm? Hà, vậy em cũng phải thử anh!”

Anna đột nhiên dùng sức đẩy Trần Tư Khải, hai người ngã lên chiếc giường phía sau.

Anna như một con cá chép giãy nảy, lật người ngồi lên eo Trần Tư Khải.

Cô ta tr*n tr**ng hệt như một con cá vừa ra khỏi nước, vô cùng quyến rũ.

Tiếc là… ánh mắt Trần Tư Khải nhìn cô ta như nhìn một tảng đá.

“Tư Khải, anh luôn biết em muốn gì, bây giờ cho em đi.”

*** Trần Tư Khải đột nhiên cười khẩy: “Phụ nữ đáng thương nhất chính là không khơi nổi h*m m**n của đàn ông. Anna, tôi từng trải với nhiều phụ nữ lắm rồi, ở trên giường thì cô không có nhiều ưu thế cho lắm, tất nhiên trong công việc cô rất lôi cuốn. Mau mặc quần áo của cô vào, tôi sắp gọi mấy quản lý cấp cao đang hợp tác vào họp.”

Trần Tư Khải nhẹn nhàng đẩy Anna sang một bên, anh phủi quần áo rồi ra ngoài.

“A! Tức chết đi được! Mình không tin, người mà Anna này muốn lẽ nào lại không có được! Mình không tin!”

Anna tức đến nỗi lăn lộn trên giường.

Trần Tư Khải đi ra ngoài, khinh thường cười khẩy mấy tiếng.

Nghĩ Trần Tư Khải anh là ai? Người đàn ông thấy đồ ăn mặn là không rút chân ra được sao?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 376


Xùy…

Cô ta tưởng cô ta l*t s*ch quần áo là có thể quyến rũ được đàn ông phạm tội sao?

Không biết tự lượng sức mình!

Tự rước lấy nhục!

Trái tim Trần Tư Khải thậm chí còn chẳng hề gợn sóng, sao có thể làm chuyện kia với Anna được?

Anh ấn nút nối máy, gọi thư ký vào, thực hiện từng công việc theo đúng tiến độ đã vạch.

Đợi đến khi Anna sửa soạn xong đi ra khỏi gian phòng trong, Trần Tư Khải đã xử lý xong mấy việc quan trọng.

Lưu Diệc Hàn đứng trước bàn Trần Tư Khải, nhìn một đống bảng biểu báo cáo, dự án thu mua, tình hình tổng hợp quỹ gì đó.

Cạch, Anna ngồi tước tủ rượu, châm cho mình một điếu thuốc, kẹp ở đầu ngón tay, rít từng hơi.

Đôi mắt xanh lam của cô ta hờ hững quan sát Trần Tư Khải.

Đúng là rất anh tuấn! Tên Trần Tư Khải này, khôi ngô đến độ không thể nào tả được!

Đúng là không ngờ, châu Á cũng có thể có người đàn ông mạnh mẽ, anh tuấn và nam tính như vậy.

Cô ta đường đường là công chúa mafia, quý cô kiêu ngạo của thế giới ngầm mà lại bị anh làm khuất phục thế này.

Anna phả một hơi khói, bắt chéo chân, từ đùi cho đến xương mắt cá đều trắng nõn, lộ ra trong không khí.

Lưu Diệc Hàn méo mặt quan sát Anna, dựng lông khắp người, nhỏ giọng nói: “Tổng giám đốc Trần… Có phải tôi nên tránh đi không?”

*** Nhìn bộ dạng đó của Anna, giống hệt như nữ chủ nhân ở đây.

Mặc hở hang như vậy, lại còn phóng túng mà hút thuốc lá thế kia.

Lưu Diệc Hàn có hơi không chịu nổi.

Trần Tư Khải nhe răng cười nói: “Diệc Hàn này, như vậy không được, cô Anna bận trăm công nghìn việc mà còn đặc biệt đến công ty chúng ta, chẳng phải lúc đầu đã bàn xong hợp đồng hợp tác về vũ khí hạng nặng rồi sao? Cậu mau đem đến đây, để cô Anna xem qua.”

Lưu Diệc Hàn sững người rồi lập tức gật đầu, nói: “Tôi hiểu rồi.”

Lưu Diệc Hàn vừa ra ngoài, Anna đã quay sang nói: “Anh thật sự muốn bàn chuyện công việc với em?”

Trần Tư Khải hờ hững nhìn cô ta, khẽ cười: “Không bàn công việc thì chúng ta nói cái gì?”

“Nói chuyện anh với em.”

“Hai chúng ta? Hai chúng nào có chuyện gì để nói.”

“Trai chưa vợ gái chưa chồng, sao lại không có gì để nói?”

“Thứ cô muốn, tôi không cho cô được.”

“Tại sao không cho được? Lẽ nào trong lòng anh có người phụ nữ khác? Là ai? Nói cho em!”

Vì tức mà khuôn mặt Anna tái mét.

Nói cho tôi biết là ai, tôi sẽ giết hết tất cả tình địch!

Trần Tư Khải cười gian, mười ngón tay đan vào nhau, dáng vẻ biếng nhác: “Tôi nói này cô Anna, cô vội kết hôn thế này làm gì? Thiếu đàn ông đến thế sao? Trong lòng tôi có ai hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến quan hệ giữa tôi với cô hết, muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa? Tôi với cô chỉ hợp làm đối tác thôi.”

Bụp! Anna đấm vào tủ rượu, gào lên: “Đối tác? Vậy cũng có thể là đối tác trên giường mà! Trần Tư Khải, anh nói đi, Anna em kết hôn với anh khiến anh rất thiệt thòi à? Anh không hề thiệt thòi đúng chứ?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 377


Trần Tư Khải gật đầu làm như thế thật: “Đúng, không hề thiệt thòi.

Hơn nữa còn lời to nữa là.

Nhưng… tôi không muốn kiếm món lời dễ như trở bàn tay mà thôi.”
Anna nghiến răng ken két: “Anh… Tại sao anh không thích em? Em có chỗ nào không tốt?”
“Chỗ nào của cô cũng tốt hết.”
“Vậy anh còn…”

“Chỉ là tôi không thích thôi.”
“Trần Tư Khải!”
“Sự thật là thế.”
*** Lưu Diệc Hàn gõ cửa đi vào, Anna đang lớn giọng gào lên, lập tức nén cơn giận trong ngực, tức đến nỗi mặt mày tím tái, chỉ có thể mở lớn đôi mắt xanh mà trừng Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải cười với Lưu Diệc Hàn: “Đưa cho cô Anna xem đi, nếu không có ý kiến gì khác thì ký thôi.”
Lưu Diệc Hàn ngoan ngoãn đi tới bên cạnh Anna, đưa hợp đồng cho cô ta.

Anna nhìn Lưu Diệc Hàn, sau đó giận dữ giật lấy hợp đồng, dùng ánh ánh mắt mất kiên nhẫn lướt nhanh qua các điều khoản hợp đồng rồi cầm bút ký tên mình lên.

Cô ta tức điên bởi những lời vừa rồi của Trần Tư Khải.

Hai mắt Lưu Diệc Hàn phát sáng, nhận lại hợp đồng rồi ra ngoài trước.

Tất nhiên trước khi ra ngoài, anh ta nhanh chóng nháy mắt với Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải nhắm mắt lại, xem như trả lời.

Anna vẫn không biết, trong lúc cô ta tức đến choáng váng vừa rồi, cô ta hoàn toàn không hề phát hiện ra những tỉ lệ và số liệu quan trọng trong hợp đồng bị sai.

“Trần Tư Khải, cho dù thế nào thì em nhất định sẽ có được người đàn ông mà em muốn có!” Anna hét lên.

Trần Tư Khải chậm rãi đứng lên: “Vậy sao? Mỏi mắt chờ mong.

Tôi chuẩn bị phải ra ngoài, cô vẫn ở lại đây à?”
Anna sa sầm mặt mày: “Hừ, ai thèm ở lại chỗ này của anh chứ!”
Anna xuống khỏi ghế, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, đi được vài bước thì quay lại, cầm lấy túi xách rồi đi nhanh ra ngoài.

Trần Tư Khải cười khẩy, đến phòng thay quần áo.

Vừa rồi anh bị Anna nhào tới đè lên người, anh cảm thấy bẩn chết đi được, phải thay đồ!
Trần Tư Khải thay mới toàn bộ, đeo kính đen bản to rồi ngồi vào chiếc xe sang đang đợi.

Khang Tử ngồi ở ghế phụ lái phía trước quay lại nói: “Cậu chủ, sáng sớm cậu Kim đã đưa cô Tiêu đi tham gia lớp đào tạo, còn tôi quay lại đây.”
“Ừ, biết rồi.” Trần Tư Khải không tỏ vẻ gì.

“Cậu chủ, ngoài ra vừa rồi nhận được điện thoại, bảo là cô Anna kia đến chỗ ở của ông chủ rồi.”
“Gì cơ? Shit, người phụ nữ chết tiệt này!”
Trần Tư Khải nghe thế thì lập tức nổi cơn tam bành, anh tháo kính xuống, lộ ra khuôn mặt quyến rũ.

Chỉ có điều, mặt anh nhăn lại, đầy vẻ tức giận.

*** “Không ngờ người phụ nữ này lại muốn lấy ông già ra để trấn áp tôi? Lẽ nào cô ta tưởng ông già có thể dùng súng chĩa vào đầu tôi, ép tôi động phòng hay sao?”
Khang Tử khuyên: “Tóm lại hôn nhân lợi ích luôn là cách mà ông chủ thích.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 378


“Ông ấy thích? Là ông ấy kết hôn à? Đúng là, càng ngày càng ngu muội!”
Trần Tư Khải dựa vào lưng ghế, vô cùng buồn phiền.

Anh nheo đôi mắt đại bàng lại, nhìn ra cửa sổ, bắt đầu suy nghĩ.

Quả nhiên, Trần Tư Khải đang ở bên ngoài kiểm tra tiến độ, nửa tiếng sau thì nhận được điện thoại của ông Trần.

Anh cúi đầu nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, lập tức nhăn mặt.

Anh giơ tay, tỏ ý bảo thuộc hạ ở phía sau đợi một chút rồi bước nhanh sang một bên.

Cuộc gọi kết nối: “Ba? Con đang ở ngoài quan sát hiện trường, ba có chuyện gì thì nói nhanh đi.”
“Tư Khải này, cô Anna đến đây thăm ba, trưa con cũng đến đi, cùng ăn trưa.”
“Con…”
“Cứ thế nhé, con làm việc trước đi.”
Cạch!
Ông Trần dứt khoát không nói nhiều, quyết định chuyện này một cách độc đoán như thế.

“Người phụ nữ chết tiệt, quả nhiên lại là cô!”
Trần Tư Khải nghiến răng, tức giận chửi mấy câu, giậm chân vài cái rồi mới điều chỉnh lại tâm trạng, cất điện thoại, vờ như không có gì xảy ra, sau đó quay lại tiếp tục quan sát hiện trường.

Đến trưa, Trần Tư Khải chỉ đành nói với Khang Tử: “Bỏ đi, hủy chỗ nhà hàng tôi đặt, về chỗ ở của ông cụ.”
“Hả?” Khang Tử hơi ngạc nhiên, nhưng trước giờ không nói gì nhiều, chỉ gật đầu đáp: “Vâng, tôi hiểu rồi.”

Trên đường đến, cậu chủ còn nói trưa nay nên gọi Tiêu Mộng với Lam Nhạn cùng ăn bữa cơm, hơn nữa còn đặt chỗ ở nhà hàng Tô Gia, ai mà ngờ… Quả nhiên lại bị Anna làm rối lên rồi.

Đúng là không thể xem thường Anna, không ngờ lại mua chuộc cả ông cụ rồi.

Khang Tử lặng lẽ quan sát sắc mặt u ám của cậu chủ cả quãng đường.

Tiêu Mộng và Lam Nhạn cùng học xong thì Kim Lân và Lôi Bạc đều đã đi.

*** Ở cùng hai cô hai tiếng đồng hồ, với nhân vật đứng đầu của hai công ty lớn mà nói đã rất là quý hóa rồi.

Đúng lúc hôm nay Lôi Bạc có một công trình khởi công, anh ta phải đến đó.

Hội đồng quản trị của Kim Lân lại thúc giục anh ta, bảo anh ta mau về tham gia.

Hai người đàn ông muốn lười không đi cũng bất đắc dĩ bị công việc của mỗi người buộc phải đi.

“Ai da, tên khốn Lôi đúng là chẳng ra làm sao, nói thế nào thì trưa nay cũng nên mời tớ ăn cơm chứ nhỉ?”
Lam Nhạn hơi thất vọng nhìn bên ngoài hội trường.

Tiêu Mộng thì không vấn đề gì, bĩu môi nói: “Sao người ta phải mời cậu ăn cơm chứ? Chẳng phải tối qua cậu chủ động ép buộc người ta à?”
Lam Nhạn đắc ý khẽ cười: “Cậu thì hiểu quái gì! Đàn ông đàn ang như anh ta, chuyện này không hề lỗ, anh ta còn sướng nữa là!”
“Vậy cậu thì sao?”
“Tớ? Tất nhiên là tớ sướng hơn rồi, ha ha ha, nói thế nào thì cũng là tớ bắt nạt anh ta mà.”
Tiêu Mộng trề môi, không còn gì để nói.

Không thể nào nói chuyện với cô nàng háo sắc này được.

Hai cô bạn thân đi với nhau, đang bàn bạc xem đi đâu ăn thì điện thoại Tiêu Mộng đổ chuông..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 379


Tiêu Mộng lấy điện thoại ra, ấn trả lời thì nghe thấy giọng nói dịu dàng như nước của ai đó.

“Tiêu Mộng à, em đang ở đâu đấy?”

“Hả? Em…”

Tiêu Mộng mở lớn hai mắt, miệng há to, đứng sững người.

Lam Nhạn cau mày, nhỏ giọng hỏi: “Ai thế?”

Tiêu Mộng lập tức che điện thoại lại, kích động run cả người, nhỏ giọng đáp: “Là… là đàn anh! Đàn anh Mạc Sùng Dương!”

Cô vừa nghe thấy giọng của Mạc Sùng Dương thì tất cả tế bào trên cả người đều ngừng hoạt động.

Lam Nhạn trợn tròn mắt, đến mức này sao? Nhận được điện thoại của Mạc Sùng Dương mà Tiêu Mộng kích động đến nỗi run như cầy sấy.

“Vậy cậu nghe máy đàng hoàng đi, sợ thành thế này, mất cả mặt mũi.”

Tiêu Mộng lập tức hít sâu, sau đó lại cầm điện thọai, cười hì hì vài tiếng: “Đàn anh, là anh à?”

“Ừm, Tiêu Mộng, giờ em đang ở đâu? Nếu rảnh thì chúng ta cùng đi ăn trưa nhé? Có thời gian không?”

*** Tiêu Mộng sắp ngất rồi.

Cô nghe thấy cái gì thế này!

Ôi ông trời ơi! Đàn anh Mạc Sùng Dương lại chủ động mời cô ăn cơm!

Đây có phải là điềm tốt không?

“Vâng, được ạ. Đàn anh, hay là em mời anh nhé?”

“Ha ha, vẫn là anh mời em đi, giờ anh đang ở quán thịt nướng Hàn Quốc đường **, em bắt xe đến nhé?”

“Vâng vâng, giờ em đến ngay!”

Tiêu Mộng gật mạnh đầu, làm như người ta có thể nhìn thấy vậy.

Từ tận đáy lòng, Lam Nhạn nghĩ về Tiêu Mộng: Con nhóc này chẳng được tích sự gì! Không khá lên được!

“Ừm, đừng vội, em chú ý an toàn đấy, đừng lật đật quá.”

“Hì hì, vâng ạ, cảm ơn đàn anh.”

“Ừm, vậy lát gặp.”

“Lát… lát gặp…”

Tiêu Mộng gần như cắn đứt cả đầu lưỡi của cô, tình ý triền miên để điện thoại xuống, tầm nhìn của hai mắt vẫn đang xoay tròn.

Trời ơi, cô xúc động quá!

Đàn anh chủ động mời cô, khiến người ta kích động quá!

“Này!” Lam Nhạn huých mạnh vào Tiêu Mộng để cô tỉnh lại, nói: “Ăn bữa cơm thôi mà, xem cậu kích động kìa! Đi đâu ăn? Mau đi thôi!”

“Hả?” Tiêu Mộng nhìn Lam Nhạn đi bên đường, ôm lấy mình rồi gào lên: “Sao… sao, cậu cũng muốn đi à?”

“Vớ vẩn! Chẳng lẽ cậu đành lòng bỏ tớ một mình đi ăn? Thêm tớ thì có làm sao? Có thể ăn được mấy đồng tiền đàn anh của cậu hả? Đúng thật là! Nhanh lên xe thôi!” Lam Nhạn đã chặn một chiếc taxi trước, ngồi vào xe rồi chậm rãi vẫy tay với Tiêu Mộng.

“Nhưng… Khó khăn lắm tớ mới hẹn hò với đàn anh một lần mà… Cậu không thể tàn nhẫn vậy được… Bóng đèn lớn quá…”

“Cậu bớt nói nhảm đi, mau nói địa chỉ chúng ta đến cho bác tài đi!”
 
Back
Top Bottom