Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 320


“Trần Tư Khải! Anh dám từ chối tôi!” Anna lập tức nhảy dựng lên.

***

Hai mắt Anna bừng bừng lửa giận, nhưng vẻ mặt Trần Tư Khải vẫn lãnh đạm như cũ.

“Sai, cô nói sai rồi, không phải là tôi từ chối cô, mà là tôi không xứng với cô.”

“Tôi nói anh được thì là được! Anh nhất định phải kết hôn với tôi! Tôi muốn anh làm chồng tôi!” Anna hét lên, đôi mắt màu lam vô cùng tàn nhẫn

“Trần Tư Khải, anh mau chóng dẹp sạch tất cả đám phụ nữ trước kia của anh cho tôi! Tôi không muốn đi dọn giúp anh! Tôi đã sớm nói rõ với anh, người đàn ông mà tôi muốn, nhất định phải là của tôi, hơn nữa, chỉ có thể là của riêng một mình tôi! Hai chúng ta cứ chờ xem!”

Anna giận dữ gầm lên, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Trần Tư Khải liếc mắt, sát ý vốn luôn ẩn nhẫn lập tức bộc phát, lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Anna.

Anna đóng sập cửa phòng của Trần Tư Khải, hùng hổ bước ra ngoài, lập tức va vào người Tiêu Mộng.

“A…” Tiêu Mộng nào có khỏe mạnh như Anna, đột nhiên bị Anna đụng vào góc tường, ngã rất đau.

Anna dừng bước, hung dữ nhìn chằm chằm Tiêu Mộng, hét lên: “Trần Tư Khải là chồng của tôi, ai dám quyến rũ anh ấy, tôi sẽ giết người đấy! Hừ!”

Á。(⊙_⊙) Chị Tố Chân đỡ Tiêu Mộng, cùng ngây ngốc.

Anna kiêu ngạo rời khỏi công ty.

“Người này là ai vậy? Kiêu ngạo thế!” Chị Tố Chân tức giận đỡ Tiêu Mộng dậy, phủi quần áo cho cô.

“Hừ, chị không nghe thấy sao, người ta đã nói, Trần Tư Khải là chồng của cô ta…” Tiêu Mộng ghen tuông nói, vành mắt không khỏi đỏ lên.

Chị Tố Chân xanh mặt: “Không phải chứ? Chưa từng nghe nói tổng giám đốc Trần có vợ người nước ngoài nha! Hơn nữa, không phải cô ta vừa mới xuất hiện thôi sao? Mộng à, em không thể thua một người nước ngoài được! Chị ủng hộ em!”

Tiêu Mộng cau mày, trở về chỗ ngồi của mình.

Tâm tình rất tệ.

Sự xuất hiện của Anna khiến trái tim của Tiêu Mộng cứ cảm thấy khó chịu, tủi thân, tức giận.

Cô Anna đó sao thế, sao lại mặt dày thế chứ, vậy mà lại nói cái gì mà Trần Tư khải là chồng cô ta ngay trong phòng làm việc của anh ta.

Những lời này, sao có thể nói bừa được chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng khó chịu, Tiêu Mộng còn không buồn chơi game nữa,

Cuối cùng, cô bưng một cốc cà phê, mở cửa phòng của Trần Tư Khải.

Wow, Anna đã tìm tới tận công ty rồi, cái đồ Trần gấu xấu xa này, vậy mà anh ta vẫn có thể bình thản làm việc?

***

Cạch!

Tiêu Mộng đặt mạnh ly cà phê lên bàn, bĩu môi.

“Hử?” Trần Tư Khải liếc nhìn ly cà phê, sau đó ngẩng mặt lên, khó hiểu nhìn Tiêu Mộng.

“Có chuyện gì vậy?:

“Mang cà phê cho anh.”

“Ồ, được rồi, cứ để đấy là được.”

“Này!” Tiêu Mộng không nhịn được, hai tay đập lên bàn, trừng to mắt, gầm lên:

“Sao cái người phụ nữ nước ngoài kia lại tới nước V? Anh có biết vừa rồi cô ta ra ngoài đã nói cái gì không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 321


Trần Tư Khải vẻ mặt hờ hững, người phụ nữ cá tính như Anna, cái gì cô ta cũng dám nói.

“Ồ, thế cô ta nói cái gì?”

“Cô ta… cô ta nói! Cô ta nói… anh là chồng của cô ta…”

Nói đến phía cuối câu, giọng của Tiêu Mộng nhỏ như muỗi kêu.

Trần Tư Khải cau mày, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng thở dài, nói:

“Mộng, em có muốn đi học một khóa đào tạo không?”

“Cái gì?” Tiêu Mộng ngớ người. Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Tên này nhảy số nhanh thế?

Khóa đào tạo cái gì, sao lại nhảy sang chủ đề này?

“Sao để tôi đăng kí khóa đào tạo?”

“Các khóa đào tạo ngắn hạn dành cho quản lí cấp cao, hay là em tham gia một khóa, sau này tốt nghiệp xong có thể vào thẳng công ty, cũng khá tiện, như thế nào?”

Tiêu Mộng trợn tròn hai mắt: “Vậy, vậy chức trợ lý hiện tại của tôi…”

“Từ chức trước đi. Dù sao tạm thời tôi cũng không cần trợ lý gì đó, đây là vị trí thừa thãi. Em bỏ chức trợ lý, tham gia khóa đào tạo dành cho quản lý cấp cao đi.”

Trần Tư Khải nghĩ đi nghĩ lại, cứ cảm thấy không yên tâm.

Những ngày Anna ở nước V, nếu như Tiêu Mộng cứ lượn lờ quanh anh ta, anh ta sợ sẽ khiến Anna chú ý, như thế quá nguy hiểm cho Tiêu Mộng.

Chỉ cần tạm thời rời xa Tiêu Mộng, khiến cô biến mất khỏi tầm mắt Anna, như thế nhóc Mộng mới được an toàn.

Để Tiêu Mộng từ chức, đi tham gia khóa đào tạo ngắn hạn, cũng là cách anh ta vừa mới nghĩ ra.

Tuy rằng làm như thế, Tiêu Mộng không còn ở trong tầm mắt anh ta nữa, người khó chịu nhất chính là anh ta, nhưng trong thời kỳ đặc biệt… cũng chỉ có thể giải quyết như này trước.

Tiêu Mọng sững sờ một lúc rồi mới tiếp nhận được quyết định đột ngột này.

Hai mắt cô đỏ hoe, khẽ nhăn mũi, nói lời ghen tuông: “Ờ. Hóa ra là như vậy, vợ anh vừa tới, anh lập tức đẩy tôi đi ngay.”

***

Tiêu Mộng bĩu môi, suýt nữa thì khóc, quay lưng bỏ đi.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Nhưng lại bị Trần Tư Khải túm lấy tay, kéo một cái giữ lấy vai cô, kéo cả người Tiêu Mộng vòng qua phía bàn.

“A…” Tiêu Mông giật mình kêu lên, khi cô mở mắt ra thì đã ngồi trong lòng Trần Tư Khải.

Sợ chết mất, cái tên này, ra tay quá nhanh, hơn nữa còn rất khỏe, thoáng cái liền có thể bùng nổ năng lượng lớn như vậy, thật đáng sợ nha.

Trần Tư Khải nở nụ cười, ôm Tiêu Mộng trong lòng, nâng cằm cô lên, khẽ cười, nói: “Chà, để tôi đoán xem, có phải Mộng nhà chúng ta ghen rồi không?”

Phát hiện này khiến Trần Tư Khải cực kỳ kích động!

Những lời ghen tuông Tiêu Mộng vừa nói, có phải có thể hiểu rằng, cô đã bắt đầu thích anh ta rồi không?

Tiêu Mộng phồng má, chu môi: “Hừ! Tôi mới không thèm ghen! Tại sai tôi phải ghen?”

Thật ra trong lòng, ghen gần chết.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 322


Vừa nghĩ đến điệu bộ hiên ngang như nữ tướng của cái cô Anna kia, cô liền cảm thấy mặc cảm.

Cái cô gái nước ngoài Anna kia, thật là phong độ.

Thật là gợi cảm!

Thật là quyến rũ!

“Không ghen? Haha, không ghen, vậy tại sao cái miệng nhỏ lại dẩu ra như kia?”

Trần Tư Khải trêu chọc Tiêu Mộng, ngón tay mềm mại, nhẹ nhàng xoa nhẹ lên môi cô.

Đôi môi của cô thật quyến rũ! Cô có bờ môi căng mọng khiến người ta vừa nhìn liền muốn hôn. Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

“Bĩu môi thì sao chứ? Miệng lừa cao hơn, sao anh không nói súc vật cũng biết ghen đi? Thả tôi xuống!’ “Không thả. Tôi ôm đang thích, người em thật đẫy đà, ôm rất sướng tay.”

“Thả tôi xuống! Tôi còn phải đến phòng nhân sự từ chức nữa!”

“Ừ, không vội, không vội, việc này không nhất thiết em phải tự đi, tôi sắp xếp cho em là được. Em ở lớp đào tạo học cho tốt, đừng để tôi mất mặt.”

Trần Tư Khải nói chậm, tay của anh ta lại sờ loạn khắp người Tiêu Mộng.

Hô hấp của Tiêu Mộng bắt đầu trở nên hỗn loạn… ở trong lòng Trần Tư Khải, không chịu được rên nhẹ vài tiếng.

“Tôi không đi học lớp đào tạo gì đó, không đi…”

Lời của cô, bị nụ hôn của Trần Tư Khải cắt ngang.

Ôm cô vào lòng, anh ta cúi đầu, mãnh liệt hôn lên môi cô.

“Có đi hay không đi, hử?” Mũi của anh chạm vào mũi của cô, th* d*c, hỏi.

“Không, không đi… ưm ưm ưm…”

Nụ hôn của anh ta lại ập tới.

Tiêu Mộng hoàn toàn không có lực phản kháng, chỉ bất lực đá mấy cái.

“Có đi hay không?”

“Không đi…”

“Thật là không ngoan… Tôi nghĩ, chắc phải l*t s*ch quần áo của em, dạy cho em một bài học thì em mới nghe lời.”

Nghe lời này, sắc mặt Tiêu Mộng tái nhợt, vội vàng nhận thua: “Được, được, được, được rồi, đến lớp đào tạo, được chưa?”

Trần Tư Khải lại hôn nhẹ lên môi Tiêu Mộng, ánh mắt sáng rực: “Nhóc, em phải tin tôi, tất cả những gì tôi làm đều là vì em. Nào, chúng ta nếm thử mùi vị cà phê em pha xem thế nào.”

Trần Tư Khải cầm ly cà phê lên, uống một ngụm, nói nửa thật nửa đùa: “Chà, cà phê này, sao lại có vị chua chua. Nào, em cũng thử xem.”

Cúi người, chặn lấy môi cô, mớm cho cô một ngụm cà phê.

Tiêu Mộng hoàn toàn ngây ngốc.

Cô thực sự không thể ngờ, vậy mà Trần Tư Khải là một người ám muội như này.

Đến giờ tan làm, Tiêu Mộng thu dọn đồ đạc xong, chuẩn bị rời khỏi công ty.

Ôi, đây là ngày cuối cùng cô đi làm rồi.

Nước mắt tuôn rơi, thật ra, tổng cộng cô đi làm cũng chưa được mấy ngày.

“Tối nay tôi có tiệc, tôi bảo Khang Tử đưa em về.” Trần Tư Khải bước tới, xoa đầu Tiêu Mộng, nói.

Tiêu Mộng lắc đầu: “Không cần đâu, tôi tự đi xe buýt về là được.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 323


“Ừ, tùy em vậy. Chú ý an toàn. Sáng sớm mai tôi đón em, đưa em đến lớp đào tạo.”

Tiêu Mộng nghe thấy lớp đào tạo gì đó, khóe môi liền giật giật.

Ôi, cô là một học sinh cấp 3, vậy mà phải tham gia lớp đào tạo quản lý cấp cấp gì đó, có nực cười không?

Tiêu Mông bơ phờ đi xuống tầng, gặp chị Tố Chân.

“Chị Tố Chân, sau này em sẽ không đi làm nữa, cảm ơn chị đã chăm sóc em trong thời gian qua.”

“Cái gì?” Chị Tố Chân trợn tròn mắt: “Trời ơi, chuyện em đi học lớp đào tạo là thật sao?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Điều này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên: “Chị cũng biết chuyện lớp đào tạo?”

“Ừ, tất nhiên rồi! Công ty chính ta tài trợ cho lớp đào tạo quản lý cấp cao này, không phải người bình thường có thể đi học được đâu, tất cả đều là nhân tài ưu tú của các công ty, em có thể đi học, đây chính là điểm nổi bật trong hồ sơ của em! Quá tốt rồi, loại cơ hội này, nếu chị có thể vớ được thì tốt quá. Chao ôi!”

Tiêu Mộng cười cứng ngắc: “Thật sao? Vậy em sẽ học hành chăm chỉ. Em về đây, chị Tố Chân, tạm biệt.”

Trần Tư Khải đợi Lưu Diệc Hàn trong phòng làm việc.

“Tư Khải, tối nay là tiệc gì vậy, còn bắt tôi nhất định phải tham gia, người vừa mới về nước như tôi, bay giờ cần nhất là phải nghỉ ngơi.”

Từ lúc trở về nước, Lưu Diệc Hàn vẫn chưa được nghỉ ngơi, công ty có rất nhiều việc cần anh ta giải quyết.

Từ lúc bước vào cửa, anh ta ngáp không ngừng.

Không chỉ làm việc mệt mỏi, tâm trạng cũng rất nặng nề.

Hôm nay nói chuyện điện thoại với Lôi Bạc, biết được Kim Lân và Trần Tư Khải trở mặt vì Tiêu Mộng, thậm chí còn trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau, anh ta và Lôi Bạc đều vô cùng khó chịu.

Anh em tốt bao nhiêu năm nay, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió… không ngờ… Hừ, vậy nên nói, phụ nữ chính là tai họa.

“Ừ, tối nay cậu nhất định phải tham gia.”

Vẻ mặt Trần Tư Khải nghiêm trọng, đứng trước cửa sổ, dáng người cao lớn tỏa ra vẻ dũng mãnh và đầy sát khí như sư tử oai hùng.

“Ồ? Tại sao?”

Lưu Diệc Hàn hơi giật mình.

Tư Khải là người làm việc có chừng mực, biết co biết duỗi, trước giờ chưa từng làm việc vô nghĩa, cũng không lãng phí thời gian vào những việc vô ích.

Hôm nay là vì ai… Trần Tư Khải khẽ quay đầu, nhìn Lưu Diệc Hàn, nhẹ giọng nói: “Diệc Hàn, gấp rút gọi cậu từ Sahara trở về, chính là để ứng phó tình trạng bất lợi trước mắt. Cậu có biết băng đảng không?”

“Á? Băng đảng?” Lưu Diệc Hàn cau mày.

“Ừ, lần này tôi đến Ý, thực ra có một hạng mục hợp tác với họ, ai ngờ… Con gái duy nhất của trùm băng đảng, nhìn trúng tôi, nhất quyết đòi gả cho tôi, giờ bám theo tôi về nước rồi. Bối cảnh và gia thế của cô ta, ba tôi cực kỳ thích, haha, điều này là chắc chắn rồi, trong lòng ba tôi, hôn nhân vốn là một cuộc giao dịch mang lại lợi ích lớn nhất.”

Lưu Diệc Hàn đảo mắt, trong lòng dần hiểu ra.

“Ờ, tôi hiểu rồi. Có phải là, cậu gọi tôi về, là để giúp cậu ngăn chặn sự tấn công của cô gái này không?”

Trần Tư Khải nhe răng cười: “Không hổ là Diệc Hàn của tôi, người hiểu tôi, chính là Diệc Hàn.”

Lưu Diệc Hàn lau mồ hôi lạnh: “Cậu đừng đùa tôi thế.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 324


Đều biết, Trần Tư Khải là một người che giấu bản thân rất tốt, thực ra trong lòng anh ta nghĩ cái gì, không ai hay biết.

*** Lưu Diệc Hàn ngẫm nghĩ rồi nói: “Hả? Không phải trước kia cậu nói, tương lai cậu cưới ai cũng không quan trọng sao? Nếu ba cậu đã nhắm trúng công chúa băng đảng, vậy tại sao cậu không nghe lời ông ấy, lập tức lấy cô ta? Băng đảng… Bối cảnh của cô gái này quả thực lớn mạnh. Nếu như lấy cô ta, ước chừng công ty chúng ta sẽ sẽ thành công ty tích hợp đa quốc gia lớn nhất thế giới.”

Trần Tư Khải híp mắt lại, trong ánh mắt xẹt qua chút sầu muộn: “

“Nếu như là trước đây… tôi không quá quan tâm sẽ lấy ai …”

“Hử?” Lưu Diệc Hàn ngạc nhiên nhìn Trần Tư Khải.

Những lời này của Tư Khải là có ý gì?

Trước đây? Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Trước đây không quan tâm, vậy bây giờ quan tâm rồi ư?

Tại sao lại quan tâm?

Lẽ nào là vì… Trần Tư Khải khẽ thở dài, cầm một khẩu súng lục tinh xảo trên bàn lên, nhanh chóng chơi đùa trong lòng bàn tay, cuối cùng nhắm vào một nơi xa xăm ngoài cửa sổ, khẽ nói: “Bây giờ… tôi không muốn cưới một người phụ nữ vừa nhìn đã thấy chán ghét.”

Lưu Diệc Hàn cố nhịn, nhưng cuối cũng không chịu được, nhìn vào bóng lưng cường tráng của Trần Tư Khải, hỏi dò: “Là vì Tiêu Mộng sao?”

Xoạt! Trần Tư Khải lập tức quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lưu Diệc Hàn, đầu súng cũng tự nhiên nhắm vào Lưu Diệc Hàn.

Ô… Lưu Diệc Hàn vô thức giơ hai tay lên, mắt trợn tròn.

Mẹ ơi, khẩu súng này rất dễ ra đạn đó!

“Diệc Hàn, lời này, cậu giữ trong lòng, kệ nó ở đó!” Trần Tư Khải lạnh lùng nói, vẻ mặt âm trầm: “Truyền ra ngoài, nếu như đến tai người phụ nữ Anna kia, cậu chắn đầu súng cho tôi trước!”

Vẻ mặt Lưu Diệc Hàn tái nhợt, gật mạnh đầu: “Tư Khải, cậu yên tâm! Những lời này, cũng chỉ nói lúc có có hai ta thôi, chắc chắn sẽ giữ chặt trong lòng!”

“Ừ, vậy thì tốt.”

Trần Tư Khải khịt mũi, quay người lại, đặt khẩu súng xuống.

Lưu Diệc Hàn thầm vỗ ngực, thở phào.

Chết tiệt, Tiêu Mộng, đã nói cô là đồ phiền phức mà, chỉ cần là việc liên quan đến cô, tôi liền gặp đen rủi.

Vừa mới nhắc đến cô, tôi suýt chút nữa bị Tư Khải bắn một phát!

Thế nhưng, nhìn phản ứng thái quá của tư Khải, Tư Khải thật sự là vì Tiêu Mộng mà bài xích chuyện kết hôn này.

*** Khi nhận được cuộc gọi của Trần Tư Khải, Anna vui mừng khôn xiết.

Biết ngay tên này không trái lời cô ta, cô ta là ai? Trên đời này, có mấy người lên mặt với cô ta chứ?

“Tư Khải, haha, tiệc tối sao? Được, tôi muốn anh đích thân tới đón tôi.” Anna cười đắc ý.

“Được.” Trần Tư Khải mặt không biểu cảm ngắt điện thoại.

Bên dưới khách sạn 5 sao đỗ rất nhiều xe sang, nhìn rất bắt mắt.

Trần Tư Khải ngồi trong một chiếc xe dáng dài, cau mày hút thuốc.

Nếu Tiêu Mộng ở bên cạnh, anh ta hút thuốc sẽ rất cẩn thận, thế nhưng người anh ta đang đợi là Anna, anh ta không quan tâm trên người có mùi khói thuốc hay không.

200m xung quanh khách sạn đã bị cách ly hoàn toàn.

Có thể thấy được rất nhiều người của Chính Hổ Đường đang cầm súng đứng ở bên ngoài.

Khang Tử cầm bộ đàm, thỉnh thoảng lại hỏi người phụ trách các vị trí.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 325


Anna thướt tha đi từ trong ra.

Xoạt! Đám đàn ông mặc vest đen đứng hai bên thảm đỏ đồng loạt cúi chào.

Động tác đều tăm tắm, nhanh gọn dứt khoát.

Những người này đều là người mà Anna đưa tới, thường xuyên ở bên bảo vệ an toàn cho cô chủ nhà bọn họ.

“Cậu chủ, cô ta ra rồi.”

Khang Tử đi tới trước cửa xe hơi, mở cửa xe ra. Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Trần Tư Khải từ từ xuống xe, đi về phía Anna.

Anna cười xán lạn mà xinh đẹp, duỗi hai cánh tay như ngọc về phía Trần Tư Khải: “Tư Khải, haha.”

Anna dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Trần Tư Khải, trái tim đập nhanh hơn vài phần.

Người đàn ông này thật đẹp trai!

Chiếc áo đuôi tôm màu đen, cực kỳ nghiêm chỉnh trên người anh ta tối nay, trông như phim điện ảnh, anh ta giống như một vị hoàng tử, phóng khoáng mà vẫn đúng mực, quý phái mà vẫn ngạo nghễ, giống như là tất cả những gì tốt đẹp trên thế gian này đều không thể cướp đi ánh hào quang của người đàn ông trước mặt.

Anh chàng đẹp trai yêu nghiệt! Nhưng lại là một anh chàng đẹp trai ẩn giấu sự cường thế mạnh mẽ.

Anna say đắm mất hồn, suýt chút nữa thì kéo Trần Tư Khải rời đi rồi nhảy lên giường.

Anna bị k*ch th*ch, hai mắt càng sáng ngời, gò má càng thêm ửng đỏ, đôi môi càng thêm diễm lệ.

Không thể phủ nhận, Anna cũng là một người xinh đẹp hiếm thấy.

Làn xa màu mật, vì thường xuyên luyện tập thể thao nên cả người thướt tha vừa chuẩn, b** ng*c căng đầy mà cao vút, vòng eo thon nhỏ mềm mại, b* m*ng cong căng tròn.

*** Có một lần Anna múa cột trong quán bar, lúc đó có rất nhiều đàn ông trực tiếp cương lên.

Tối nay, cô ta cố tình mặc một bộ lễ phục cúp ngực cực kỳ gợi cảm, chất lụa màu bạc, sáng lấp lánh, cô ta lắc mạnh vòng eo giống như mỹ nhân ngư xinh đẹp quyến rũ mê hồn người.

Anna trực tiếp nhào vào trong lòng Trần Tư Khải, ôm hôn anh ta.

Ai ngờ, Trần Tư Khải đi tới trước mặt cô ta, không có ôm lấy eo cô ta mà lại kéo cánh tay cô ta, anh ta cười lịch sự: “Cô Anna, tối nay cô rất đẹp.”

Anna hơi sững sờ, trong lòng hơi mất mát, cả người hơi cứng lại.

Đáng chết, cái tên Trần Tư Khải này thật sự là tên rất có định lực!

Mặc dù anh ta khen cô ta đẹp, nhưng giọng điệu bình thản lạnh lùng lại thể hiện rõ anh ta nói như thế chẳng qua là lời khách sáo, không phải thật lòng.

Anna cười miễn cưỡng: “Tư Khải, anh cũng rất tiêu sái.”

“Vậy sao, cảm ơn. Tôi như này cũng là vì cô Anna, vì thể hiện sự coi trọng của tập đoàn chúng tôi đối với cô, đương nhiên là phải long trọng và nghiêm chỉnh.”

“Vậy thì cảm ơn.” Anna thầm than thở, chỉ có thể nói chuyện công việc với Trần Tư Khải.

“Nào, cô Anna, mời lên xe.”

Trần Tư Khải đưa Anna lên xe, Anna còn ngồi vào phía trong, chờ Trần Tư Khải ngồi cùng cô ta.

Ai ngờ, Trần Tư Khải buông tay Anna ra, đứng bên ngoài xe, cười lạnh lùng: “Tôi ngồi một chiếc xe khác.”

Anna nhíu chặt mày, lúc này không thể nhịn nổi sự tức giận trong lòng, nhỏ giọng mắng: “Không cho phép anh đi đâu hết! Anh ngồi vào đây! Ngồi cùng với tôi!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 326


Dáng vẻ sắc bén và hung ác như cọp cái khiến Khang Tử đứng bên cạnh Trần Tư Khải giật mình.

Công chúa hắc ám của băng đảng, tuyệt đối không phải là người phụ nữ tầm thường!

Vừa rồi còn mỉm cười, thoáng cái liền có thể nổi trận lôi đình.

Khang Tử hơi lo lắng thay cậu chủ nhà anh ta.

Trần Tư Khải lập tức nghiêm mặt, vẻ mặt lạnh lùng không vui: “Cô Anna, chẳng qua chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác làm ăn, đừng có ép tôi trở mặt. Trước giờ Trần Tư Khải tôi chưa từng bị người ta hô to gọi nhỏ!”

*** Lời nói lạnh tới thấy xương, khiến người khác rùng mình. Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Đến kẻ giết người vô số như Anna cũng không khỏi hơi run lên.

Quả nhiên, người đàn ông cô ta nhìn trúng không phải loại đàn ông hoang dại tầm thường, anh ta là một con cá mập đang giấu mình!

Trần Tư Khải không cho Anna cơ hội nói chuyện, rầm một tiếng đóng cửa xe lại.

Trần Tư Khải đi tới một chiếc xe chuyên dùng khác, chui vào, cười lạnh khinh thường.

Muốn khống chế Trần Tư Khải anh ta? Hừ, cô ta mơ quá đẹp!

Anna, chẳng qua bây giờ tôi tạm thời nhẫn nhịn cô một thời gian… Một hàng xe hơi từ từ lăn bánh.

*** Tiêu Mộng nhận được điện thoại của Lam Nhạn liền chạy đi tìm cô ta.

Đến quán đồ ăn nhẹ kia mới phát hiện, thì ra Bạch Mị cũng ở đây, Tiêu Mộng lập tức cười tới mức không thấy mắt đâu, khua tay: “Hi, chị Mị, thì ra chị cũng ở đây à? Tối nay chị không tới Dạ Mị sao?”

Tiêu Mộng ngồi xuống bên cạnh Lam Nhạn, vì khát nước, cô cướp lấy coca của Lam Nhạn, nốc một hơi.

Bạch Mị ăn rau cuộn, mập mờ nói: “Nhóc, chị nhờ phước của em, vì chị là bạn của em nên Ngũ Ca rất để ý giúp đỡ chị, cho phép chị chỉ cần làm từ 8 giờ tới 9 rưỡi, còn có lương cơ bản nữa. Thật sự là tốt quá, Mộng, em thật sự là phúc tinh mà.”

Tiêu Mộng trợn trắng mắt: “Không liên quan tới em, dù sao em cũng không làm ở Dạ Mị nữa.”

“Đúng thế, nhưng uy lực của cậu Kim vẫn còn mà! Em bị đồn là bạn gái của cậu Kim, Ngũ Ca dám đắc tội với bạn của bạn gái cậu Kim sao? Hahaha…”

Lam Nhạn cũng cười theo.

Chỉ có Tiêu Mộng tay chống chằm, than thở: “Ôi, đừng nhắc cậu Kim nữa, vừa nhắc tới anh ta, em liền buồn bực chết mất. Anh ta cứ nói thích em mãi, người ta lại vì em mà bị thương, thế nhưng, em lại không có chút cảm giác nào với người ta, mỗi lần đối diện với ánh mắt thâm tình của anh ta, em liền cấu xé ruột gan. Tổn thương ân nhân cứu mạng, đó không phải là rất không có lương tâm sao?”

Lam Nhạn và Bạch Mị nhìn nhau, cùng gật mạnh đầu: “Ừ, cực kỳ không có lương tâm!”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Tiêu Mộng tức giận đánh hai người bạn của mình: “Trời ơi, chờ hai người giải sầu giúp em, kết quả hai người cùng bỏ đá xuống giếng, đáng ghét chết đi được.”

*** Lam Nhạn cười haha: “Tớ nói thật lòng mà, tớ cảm thấy cậu Kim kia khá tốt, mặc dù mồm mép lanh lợi, thế nhưng lại đối xử với cậu cực kỳ chân thành, Tớ thấy, anh ta còn tốt hơn cái tên Trần Tư Khải kia.”

Vừa nhắc tới Trần Tư Khải, hai mắt Tiêu Mộng lập tức sáng lên: “Vì sao lại tốt hơn Trần Tư Khải?”

Lam Nhạn đang ăn, nghiêng đầu ngẫm nghĩ xem nên dùng từ như nào: “À, Trần Tư Khải á, khiến tớ cảm thấy không thể nhìn thấu, cứ cảm thấy người như anh ta không đơn giản.”

Tiêu Mộng bất giác nói đỡ Trần Tư Khải: “Hừ, tính cách mỗi người mỗi khác, Kim Lân là người hướng ngoại, cái gì cũng thích nói thành lời. Còn Trần Tư Khải là người hướng nội, đám nhân viên đều lén lút gọi anh ta là núi băng, anh ta không thích nói ra mà thôi.”

Lam Nhạn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Tiêu Mộng, nói với Bạch Mị: “Ế? Mị à, chị nhìn giúp em xem, có phải cô nhóc này thích Trần Tư Khải rồi không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 327


Bạch Mị cười xấu xa: “Nếu như nhìn vào số lần nhắc tới người nào nhiều hơn mà nói, ừ, đại khái là Mộng thích Trần Tư Khải rồi, thế nhưng, Nhạn à, tối nay số lần em nhắc tới Lôi khốn nạn cũng cực kỳ nhiều, có phải em cũng thích cái tên Lôi khốn nạn kia rồi không?”

Lúc này, đến lượt hai người Tiêu Mộng và Lam Nhạn cùng điên cuồng đánh Bạch Mị.

Đang cười nói, điện thoại của Lam Nhạn reo lên, cô ta trợn mắt lườm Bạch Mị rồi mới lấy điện thoại ra, vừa thấy tên hiển thị, mặt liền đỏ lên.

Bạch Mị rất tinh ranh, nhanh chóng sán tới nhìn, lập tức vỗ tay hoan hô: “Haha, thế nào, chị nói không sai chứ, Lôi khốn nạn mà em thích gọi điện tới này!”

Tiêu Mộng trợn tròn mắt, ngây người vài giây mới phản ứng lại: “Không phải chứ? Cái tên Lôi Bạc kia?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Trời ơi, không phải chứ? Không phải mấy người các cô có thù với đám người Trần Tư Khải xấu xa sao? Vì sao quan hệ lại phức tạp thế này chứ?

Lam Nhạn đổi giọng lạnh lùng rồi nhận điện thoại.

“Cái gì?” Giọng nói hung dữ giống như lái buôn chuyên cãi nhau.

Lôi Bạc nhíu mày, sau đó vừa nhìn đường lái xe, vừa không nhịn được mà khẽ cười: “Ôi, nhóc chanh chua, cô đang ở đâu thế?”

Nhóc chanh chua? (⊙_⊙) Lam Nhạn bị cách gọi này chọc cho tức nổ phổi, cô ta cũng không thèm để ý đây là nơi công cộng, giọng nói vút cao gầm vào điện thoại: “ĐM, cái đồ xấu xí đen đủi nhà anh, anh gọi cho tôi làm gì? Tìm đòn sao? Muốn đánh nhau sao?”

Tiêu Mộng và Bạch Mị cùng bĩu môi, rụt cổ lại.

Trời ơi, nghe tiếng gầm đanh đá của Lam Nhạn, khách khứa xung quanh đều nhìn về bàn bọn họ.

Xấu hổ quá… “Hahaha…” Lôi Bạc bị tính cánh nóng nảy của Lam Nhạn chọc cho cười không dứt, cứ cảm thấy người phụ nữ này quá thú vị.

Vậy mà còn có người phụ nữ vô sỉ như này, có thể mặt dày đanh đá như này.

Đám phụ nữ xung quanh anh ta đều một màu, hoặc là lẳng lơ, hoặc là quyến rũ, hoặc là yêu kiều, chưa từng thấy ai giống như Lam Nhạn.

“Phản ứng kịch liệt thế, xem ra cô nhớ nhung tôi quá rồi nhỉ? Thế nào, không có đàn ông bầu bạn, có phải là cực kỳ cô đơn không?”

Lam Nhạn tức tới nghiến răng ken két, gầm lên to nhất có thể: “ĐM ba đời nhà anh! Tôi không có cô đơn! Anh mới không có người bầu bạn ý! Bà đây không thiếu đàn ông, đàn ông ba đồng một mớ, đêm đêm nhộn nhịp, ngày ngày NP! Tên nhóc nhà anh cút xa chút cho tôi!”

Rầm… Ánh mắt xung quanh càng thêm sôi nổi.

NP? Còn ngày nào cũng thế?

Tiêu Mộng và Bạch Mị luôn mồm than khổ, hận không thể đục cái lỗ mà chui vào.

Lôi Bạc sững người, sau đó bật cười điên cuồng không thể ngừng được.

Người phụ nữ Lam Nhạn này… buồn cười chết mất.

Quá là buồn cười, suýt chút nữa thì anh ta đâm vào vành đai xanh.

Lôi Bạc dừng xe lại, lúc này mới cười đủ, nói: “Được, được, được, cô không thiếu đàn ông, cô ngày nào cũng NP, được chưa? Này, tôi nói nghiêm chỉnh với cô này, tối nay bạn tôi có buổi tiệc tối, mời các nhân vật cao tầng của thành phố tới, chỗ tôi có mấy người không đi được, ra nước ngoài mất rồi, tôi cho cô vé nhá, cô và bạn cùng tới ăn buffet. Buffet ở đó chắc chắn là cực ngon.”

“Cái gì?” (⊙_⊙) Lam Nhạn không ngờ cái tên Lôi Bạc hèn nhát này lại không trả đũa, có chút không theo kịp.

*** “Buffet ở nơi đó thật sự là rất ngon, đẳng cấp lần này rất cao, rất nhiều đồ ngon. Nếu cô không đi, chỗ vé này đành lãng phí. Đương nhiên, cũng phải xem xem cô Lam nhà chúng ta có thời gian hay không, hay là cô tạm bỏ đám đàn ông chơi NP kia lại, nể mặt tôi, tới dùng bữa buffet nhỏ này?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 328


Hiếm khí Lôi Bạc tâm tình tốt, hạ thấp thân phận để dỗ dành phụ nữ như này.

Lam Nhạn là người biết điều, lập tức mặt mày tươi tắn: “Được, nể mặt anh thành khẩn như thế, tôi bớt thời gian đi vậy.”

Không biết vì sao, nghe thấy Lam Nhạn đồng ý, trái tim Lôi Bạc đột nhiên bắt đầu đập thình thịch, dường như máu trong cơ thể cũng bắt đầu chảy nhanh hơn.

“Vậy được, nửa tiếng nữa cô chờ tôi ở cửa khách sạn**.”

“Ừ, đã biết.”

Lam Nhạn ngắt máy, cảm thấy rất hả giận, một lần rung động tới tâm can. Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

“Ế? Vì sao hai người lại che mặt?”

Tiêu Mộng lấy túi che mặt, Bạch Mị lấy đĩa chắn trước mặt.

“Đều tại em, mất mặt quá! Vừa gào to cái gì đấy? Hai người bọn chị không còn mặt mũi nhìn người khác nữa rồi!” Bạch Mị ấp úng oán trách.

Lúc này Lam Nhạn mới nhớ ra vừa rồi tức giận cô ta đã nói những gì… lập tức đỏ mặt tía tai, kéo hai người bạn tốt hoảng loạn chạy trốn.

Ánh chiều tà phủ tới tận chân trời, người đi đường cũng vội vàng rảo bước.

“Được rồi, là em không tốt, hại hai người mất mặt, như này đi, tối nay em đền hai người một bữa buffet cao cấp ở khách sạn 5 sao, thế nào?” Lam Nhạn tay chống eo, vẻ mặt hứng khởi.

“Thật sao? Em nghèo kiết xác, đừng có hố tụi này nha.” Bạch Mị bĩu môi, không quá tin tưởng.

“Đi thôi, đi thôi, tối nay tiểu thư đây chơi lớn một bữa!”

Lam Nhạn không đè nén nổi sự hưng phấn, vẫy tay bắt một chiếc taxi, cứng rắn nhét hai người bạn cùng lên xe.

Ba người đứng trước cửa khách sạn lớn sang trọng xa xỉ, hơi ngây người.

Bày trí ở đây quá xa xỉ, thảm đỏ dày dặn trải rất dài, mấy anh chàng đẹp trai mặc đồng phục cùng màu đứng ở cửa, từng chiếc xe sang trọng dừng lại, nườm nượp bước xuống những người nổi tiếng ở địa phương mà thường chỉ thấy trên tin tức tivi.

*** “Trời ơi, đây là hội nhà giàu tụ họp sao? Chúng ta không đi nhầm đó chứ?” Bạch Mị đảo mắt nhìn, nhỏ tiếng hỏi Lam Nhạn.

Lam Nhạn cũng không biết làm sao, hơi lo sợ bất an: “Trời ơi, em cũng không biết, em cũng không chắc nữa. Nếu cái tên chết tiệt kia dám lừa em, em chắc chắn sẽ xé xác anh ta!”

“Hihi, chị thấy vẫn nên thiến anh ta thì thực dụng hơn.” Bạch Mị trêu chọc.

Lúc này, Lôi Bạc bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, cùng đi vào trong cùng vài người, thế nhưng, Lôi Bạc cố ý dừng lại, quay mặt tìm kiếm xung quanh.

Khi anh ta nhìn thấy ba cô gái bên này, ánh mắt lập tức sáng lên, rảo bước đi về phía Lam Nhạn “Tôi còn tưởng rằng mấy cô không tới cô, tới rồi à?” Lôi Bạc cười với Lam Nhạn, vừa quay mặt sang liền thấy Tiêu Mộng, hơi ngạc nhiên, sau đó lập tức cười: “À, Mộng cũng tới à?”

Tiêu Mộng thấy Lôi Bạc, không khỏi hơi lúng túng, cúi thấp đầu, gật gật: “Ừ, chào anh.”

Lam Nhạn xòe tay ra: “Vé anh cho tôi đâu? Dám lừa tôi, bà đây liền xé nát mặt anh!”

Lôi Bạc không nhịn được mà khẽ cười: “Tôi cũng không phải sống nhờ khuôn mặt này, cô muốn xé nát thì xé thôi, hahaha.”

Nói rồi, anh ta lấy ba tấm vé từ trong túi, đưa cho Lam Nhạn.

Bạch Mị đứng sau Lam Nhạn nhìn, hai mắt sáng lên, nắm chặt tay, yeah.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 329


“Tôi vào trước đây, có mấy người bạn đang đợi tôi, mấy cô chỉ cần vào ăn là được, dù sao các cô cũng không quen ai, ăn uống no nê rồi đi là được.”

Lam Nhạn vẩy vé trong tay, nhe răng cười, vẫy tay chào Lôi Bạc: “Được, được, được, chào anh.”

Ba cô gái cùng yeah một tiếng, hoan hô, rồi sóng vai nhau đi vào khách sạn sang trọng.

Lôi Bạc lại đứng ở cửa khách sạn, chào đón từng đám doanh nhân giàu có, nói với người này vài câu, người kia vài câu, một lúc sau, vài chiếc xe sang đi tới.

Trần Tư Khải xuống xe, đón Anna, cô ta khoác tay Trần Tư Khải cùng đi vào trong.

Lập tức Lôi Bạc liền sững người!

Trời ơi! Tối nay anh ta chết chắc rồi!

*** Thật sự anh ta không ngờ Trần Tư Khải sẽ dẫn theo một người phụ nữ quý phái như này xuất hiện!

Vậy mà anh ta lại dẫn Tiêu Mộng tới nơi này!

Nếu Tư Khải bị phát hiện, có khi nào Lôi Bạc anh ta sẽ bị phạt ăn đạn không?

Sau khi Trần Tư Khải dẫn theo Anna ăn mặc nổi bật đi vào, cả người Lôi Bạc liền chết cứng ở cửa.

Tiếp đó, lại là một quả đạn cỡ lớn xông tới, trực tiếp nổ bay Lôi Bạc lên chín tầng mây.

“Cậu Kim tới rồi!” Tiếng một đám người chào đón khiến Lôi Bạc giật mình tỉnh táo lại.

Lôi Bạc cứng ngắc quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Kim Lân mặc vest màu trắng, ngọc thụ lâm phong, mỉm cười rạng rỡ đi về phía anh ta.

“Hi, Bạc, cậu cũng ở đây à. Tiệc tối nay là vì ai thế?”

Kim Lân đẹp rạng rỡ như một đóa hoa, mặt trắng nõn, môi đỏ răng trắng, xem ra cánh tay đã đỡ hơn một chút, đã cởi dây treo, chẳng qua anh ta vẫn hơi bảo vệ cánh tay trái hơn một chút.

“Cậu… Cậu cũng tới à?” Lôi Bạc không thể thở nổi.

Trời ơi, tình huống gì đây?

Tư Khải, Anna, Tiêu Mộng, Kim Lân… Kim Lân cười xinh đẹp: “Thế nào, tôi không thể tới sao? Đây không phải là tiệc xã giao làm ăn sao? Nghe nói là vì chào đón nhân vật quan trọng nào đó mà đặc biệt tổ chức buổi nhà giàu tụ họp này, nghe nói là những người có máu mặt ở thành phố này đều tới. Tôi có thể không tới sao? Thế nhưng nói thật, tôi cũng không muốn tới, tôi còn định tói nay đi tìm Mộng nhà tôi nói chuyện cơ.”

Lộp độp! Suýt chút nữa Lôi Bạc ngã nhào.

Môi anh ta giật giật, thật sự không thể nói thành lời là anh ta không cẩn thận dẫn quả bom hẹn giờ Tiêu Mộng tới rồi… Trời ạ, anh ta tưởng rằng lần tiệc tùng này chẳng qua chỉ là tụ hội rất bình thường, anh ta còn không hề nghe thư ký báo cáo.

Kết quả… vậy mà lại là như này!

“Lần này tôi chết chắc rồi!” Lôi Bạc cắn môi, lẩm bẩm.

“Cái gì cơ?”

“Không có gì, không có gì, cậu vào trước đi, tôi đi gọi điện thoại đã.”

Lôi Bạc trốn sang một bên, hoảng hốt gọi điện cho Lam Nhạn.

Cho dù thế nào, anh ta cũng phải nhanh chóng khiến Tiêu Mộng rời đi!

Cho dù là quỳ xuống dập đầu với Lam Nhạn, anh ta cũng đồng ý!

Tiếc là… khiến Lôi Bạc muốn đập đầu tự sát là, bên trong quá hỗn loạn, Lam Nhạn căn bản không nghe thấy tiếng điện thoại của anh ta, không ai nghe máy!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 330


*** Có biết từ xưa tới nay, người anh hùng chết như thế nào không?

Gấp chết đó!

“ĐM! Vì sao không nghe máy chứ, lúc quan trọng lại không nghe máy, như này không phải muốn giết người ta sao? Ôi trời ơi, sốt ruột chết mất, làm thế nào đây?”

Lôi Bạc nhăn mặt, đi đi lại lại ngoài khách sạn như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể trực tiếp đập nát chiếc điện thoại trong tay!

“Tổng giám đốc Lôi, còn không vào sao? Buổi tiệc sắp bắt đầu rồi! Vào thôi chứ?” Một người quen gọi Lôi Bạc, vẫy tay với anh ta.

Lôi Bạc giậm mạnh chân, đáp: “Tới đây, tới đây.”

Lòng lại thầm mắng: “Trời ơi, mình làm cái gì thế này, không phải là tự đào hố chôn mình sao? Ôi trời ơi, nói không chừng người phụ nữ Lam Nhạn này cố ý không nghe điện thoại của mình!”

Lôi Bạc lo lắng bất an đi vào sảnh lớn, hai mắt mở to tìm kiếm xung quanh giống như chuột con hoảng hốt.

Càng sốt ruột muốn tìm ai đó, từng đám người quen biết lại càng ùa tới, cười hihi chào hỏi Lôi Bạc, khiến anh ta thật sự muốn khóc.

Luống ca luống cuống tiễn được hết đám người kia, Lôi Bạc nghển cổ tìm kiếm trong sảnh.

“Trời ơi! Đây là ai thế, đi đường mà không thèm nhìn, cố tình va vào người ta hả?” Lưu Diệc Hàn quay mặt lại, tức giận lẩm bẩm, nhìn thấy người va vào mình, không phải ai khác, chính là Lôi Bạc.

“Xin lỗi, xin lỗi…” Lôi Bạc không thèm nhìn xem va phải ai, xin lỗi như một cái máy, vẫn nhìn ngó khắp nơi như trước.

Ôi trời ơi, Lam Nhạn à, các cô ở đâu chứ?

Lưu Diệc Hàn cười, ôm lấy cánh tay Lôi Bạc, đấm lên ngực anh ta, cười mắng: “Cái tên xấu xa này, va vào tôi mà còn giả vờ như xử nữ vậy, cậu làm gì mà như kiểu đang tìm người thế, cậu tìm ai hả?”

Lôi Bạc cực kỳ sốt ruột hạ tầm mắt, nhìn thấy Lưu Diệc Hàn, lập tức nước mắt rưng rưng túm lấy anh ta, gào khóc: “Diệc Hàn, tôi xong rồi, lần này tôi chết không có chỗ chôn rồi, tôi chết chắc rồi!”

Lưu Diệc Hàn sững sờ: “Nói cái gì đó, thần kinh à? Điên à?”

Lôi Bạc giậm chân, trán đầy mồ hôi lạnh: “Tiệc tối nay, có phải là Tư Khải cũng tới không? Hơn nữa còn dẫn theo một người phụ nữ?”

Lưu Diệc Hàn không hiểu ra sao, gật đầu: “Đúng thế, không phải khi thông báo đã nói rồi sao? Tổ chức để chào đón một vị khách quý.”

Lưu Diệc Hàn không hiểu ra sao, gật đầu: “Đúng thế, không phải khi thông báo đã nói rồi sao? Tổ chức để chào đón một vị khách quý.”

Lôi Bạc nhăn mặt, tiếp tục giậm chân: “Ôi trời ơi, phiền phức rồi! Tôi không biết là Tư Khải tổ chức, tôi kéo Tiêu Mộng tới rồi!”

“Hả? Không phải chứ? Trời ơi!”

Lôi Bạc nói: “Tôi thấy Lân cũng tới, cậu nói xem, nếu ba người bọn họ lại gặp ở đây, có khi nào sẽ xảy ra chiến tranh thế giới thứ ba không?”

Lưu Diệc Hàn cũng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, nói ra chuyện khiến Lôi Bạc càng sợ hãi hơn: “Nào chỉ có chiến tranh thế giới thứ ba, tôi thấy là ngày tận thế ý! Chuyện khiến người ta càng sợ hãi hơn là, người phụ nữ mà Tư Khải dẫn theo kia là người thừa kế của băng đảng, cô ta nhìn trúng Tư Khải nhà chúng ta, quan trọng là, cô ta còn là một người cực kỳ ghen tuông!”

Ù ù… Lôi Bạc muốn ngất đi cho xong.

Cực kỳ ghen tuông?

Cũng có nghĩa là, nếu người phụ nữ này thấy Tiêu Mộng… Vậy thì… “Xong rồi, xong rồi, xong rồi! Chúng ta mau chóng tìm Tiêu Mộng đi, cho dù thế nào cũng phải mời cô ta rời đi mới được!”

“Ừ! Được! Chia nhau hành động!”

Lưu Diệc Hàn gật mạnh đầu, đặt ly rượu trong tay xuống, anh ta và Lôi Bạc chia nhau tìm kiếm.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 331


Lại nói về ba cô gái Lam Nhạn, Tiêu Mộng và Bạch Mị, ba người cùng nhau đi vào, cùng nhau cảm thán “Wow!” một tiếng khiến rất nhiều người chú ý.

Ế? Ba cô gái này làm gì đây? Ăn mặc sơ sài, quần áo giống như loại giá rẻ. Một người trong đó mặc hàng hiệu, chế tác cũng rất tốt, thế nhưng, cô để mái bằng, khuôn mặt ngốc nghếch mà non nớt, vừa nhìn liền thấy không giống con nhà danh giá. Con nhà danh giá đều rất khuôn mẫu, đều là vẻ mặt cao ngạo, cười rất nhẹ, thấy người ngoài hành tinh tấn công trái đất cũng không có biểu cảm ngạc nhiên, đều sẽ thể hiện dáng vẻ có hiểu biết. Thế nên, ba cô gái vừa vào đã xuýt xoa như này, chắc chắn không phải là cô chủ gia đình cao quý.

Thật ra bảo vệ ở cửa cũng nghi ngờ ba cô gái ăn mặc giản dị này, thế nhưng vé lù lù trong tay người ta, cũng không có lý do gì để đuổi người ta ra ngoài.

“Trời ơi, đèn treo trần này thật nhiều lớp giống như bánh gato nhiều tầng vậy, hai người nói xem, nhỡ nào chiếc đèn này không chắc chắn, đột nhiên rơi xuống thì làm thế nào?” Bạch Mị ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, chẹp miệng lắc đầu.

*** Lam Nhạn lại ngây ngốc nhìn đồ trang trí trên tường, cảm thán trang phục của đám người nhà giàu: “Sau này bà đây có tiền cũng sẽ làm party khoe khoang như này!”

Tiêu Mộng là người dễ đói nhất, cô chỉ nhìn chằm chằm các loại đồ ăn phong phú đa dạng trên bàn, nuốt ngụm nước bọt: “Vì sao bọn họ không ăn mấy nhỉ, tớ có thể ăn không?”

Lam Nhạn nhìn trái rồi lại nhìn phải, ho một tiếng, sau đó nhe răng cười xấu xa: “Chị em, dù sao ở đây cũng không có ai biết chúng ta, tới thì cũng đã tới rồi, chúng ta còn ngây ra đó làm gì, đương nhiên là càn quét hết đống đồ ăn thôi! Đi!”

Một lời kêu gọi, trăm lời hưởng ứng.

Ba cô gái ý chí sục sôi giống như gà chọi, mỗi người cầm một chiếc khay, tấn công về phía đồ ăn.

Cái này ngon, gắp một chút… Ế, cái này nhìn cũng ổn, lấy nhiều một chút… Ôi, miếng bánh ngọt này nhìn có vẻ khiến người ta rất muốn ăn, lấy, lấy… Cứ như thế, không bao lâu, Tiêu Mộng đã gắp đầy một khay đồ ăn, chất thành một ngọn núi nhỏ.

Bơ tươi ở đây nhìn có vẻ ngon, màu cũng rất đẹp, không biết ăn thì có vị gì.

Tiêu Mộng xiên một miếng bánh kem bơ, há to miệng, nhét vào.

“Ôi, thật là ngon quá, ngon, ngon…”

Tiêu Mộng ăn bánh ngọt đầy mồm, nếm được vị bơ tươi ngon, lại còn gật gật đầu.

Còn hai người Lam Nhạn và Bạch Mị vẫn còn lấy đồ ăn vào khay, người nào cũng đã đầy một khay rồi nhưng vẫn chưa thỏa mãi, lại đi lấy khay thứ hai.

Tiêu Mộng đang ăn vui vẻ, bỗng thấy sảnh lớn ồn ào đột nhiên im bặt, dường như vị tổng thống nào đó đột nhiên tới, sảnh tiệc đông đúc đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Tiếng nhạc vang lên, lập tức bầu không khí trở nên sôi nổi.

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc lễ phục màu đen đứng trên sân khấu đã được sắp sẵn, nhờ micro, giọng nói trầm mạnh của anh ta vang tới từng góc sảnh.

“Nhiệt liệt chào mừng người phụ trách của tập đoàn Hắc Ảnh, người đẹp thông minh trẻ trung nhất, cô Anna đã tới nước V! Nhiệt liệt chào mừng!”

Bồm bộp… Trong sảnh đầy tiếng vỗ tay.

*** Anna? (⊙_⊙)Tiêu Mộng đầy miệng đồ ăn, sững sờ.

Cô không nghe nhầm chứ? MC vừa nói là Anna sao?

Lẽ nào, Anna này không phải là Anna?

Hay là cô nghe nhầm?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 332


Tiêu Mộng ngơ ngác nhìn lên sân khấu theo tầm mắt của mọi người, lập tức liền thấy người phụ nữ xinh đẹp mê người và một người đàn ông cùng đi lên sân khấu, sáng chói như vì sao trên bầu trời.

Mà người đàn ông kia, không phải ai khác, chính là… Trần Tư Khải!

Ợ! (⊙_⊙) Tiêu Mộng kinh ngạc vô cùng!

Hai tròng mắt muốn rớt ra ngoài!

Trong miệng toàn là đồ ăn, cô cũng không biết nuốt xuống.

Cô chỉ biết trợn tròn mắt, quên cả hô hấp, ngây ngốc nhìn lên sân khấu.

Thật sự là trai tài gái sắc, phối hợp tuyệt vời!

Trần Tư Khải mặc áo đuôi tôm màu đen, trông giống như vị thần oai phong từ trên trời hạ phàm, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Mà người phụ nữ khoác lấy tay anh ta, quả nhiên chính là cái cô Anna ở Ý kia!

Hai người họ, đứng sát bên nhau.

Anna khoác cánh tay Trần Tư Khải, hai người thân mật đi lên sân khấu giống như một đôi tình nhân.

Anna híp mắt lại, khẽ cười đầy phong độ, hơi gật đầu với mọi người xung quanh.

Còn Trần Tư Khải lại luôn giữ biểu cảm như cười mà như không cười, rất thản nhiên.

Cả người Tiêu Mộng run lên.

Đĩa trong tay cũng đang hơi rung rung.

Không biết vì sao, lúc này, dường như trái tim cô bị ai đó hung hăng bóp lấy!

Đau quá, đau quá!

Đau đớn vô cùng!

Đau tới mức gần như không thở nổi.

A, thì ra cái buổi tiệc mà Trần Tư Khải nói, cái buổi tiệc tối nay chính là tới đây ăn tối cùng Anna!

Thì ra, thì ra… Anna đứng trước micro, nhoẻn miệng cười thanh thoát, sau đó mới nói tiếng phổ thông thành thục: “Cảm ơn mọi người có thể tới tham dự buổi tụ họp này, có thể gặp mọi người ở đây, tôi rất vinh hạnh, tới nước V là một loại duyên phận, là duyên phận hợp tác giữa công ty tôi và tập đoàn Thiên Nhất. Đương nhiên, trong đó cũng có lý do của cá nhân tôi, tôi nghĩ, tôi cũng có thể tìm được duyên phận thuộc về mình ở đất nước chữ V thần kỳ này.”

Nói tới đây, Anna hơi ngừng lại, cố ý mang theo nụ cười mỉm mê người, quay mặt sang, dùng ánh mắt thâm tình nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải khẽ liếc Anna, không thể hiện bất cứ điều gì.

*** Người ở bên dưới liền sục sôi!

Anna ám thị quá rõ ràng!

Anna thích Trần Tư Khải, thích cậu chủ của tập đoàn Thiên Nhất!

Đây là cảnh tượng lãng mạn nhường nào chứ?

Kẻ ngốc cũng có thể thấy được!

Anna cười ngọt ngào, tỏ vẻ xấu hổ, tiếp tục nói: “Tôi nghĩ, không lâu về sau, mọi người có thể nghe được tin tốt của tôi, lúc đó, còn hy vọng mọi người có thể tới góp vui.”

Bồm bộp… Tiếng vỗ tay nhiệt liệt dưới sân khấu.

Đám nhà giàu này đều thầm hiểu rõ, công ty Hắc Ảnh này có bối cảnh không hề tầm thường!

Anna là lại là người thừa kế của Hắc Ảnh!

Ai dám không nể mặt?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 333


Tiếng vỗ tay, nhất thời kéo dài không dứt.

Anna tiếp tục khoác tay Trần Tư Khải, đi xuống sân khấu.

Anna dựa khuôn mặt trang điểm tinh tế của mình lên vai Trần Tư Khải, cười cực kỳ xinh đẹp, nói nhỏ: “Tư Khải, anh thấy những lời tôi phát biểu vừa rồi thế nào? Vì sao anh không thể hiện chút gì chứ?”

Trần Tư Khải nhếch khóe môi lạnh lùng, khuôn mặt vẫn tuyệt đẹp, nhưng giọng nói lại cực kỳ bình tĩnh và lạnh lùng: “Tôi sẽ không can thiệp hay đánh giá lời phát biểu của cô, dù sao cũng không liên quan tới tôi.”

“Ồ? Vậy sao? Vậy Tư Khải, anh đoán xem, duyên phận và tin tốt mà tôi nói là chỉ điều gì? Những thứ kia sẽ không liên quan tới anh sao?”

Ánh mắt Trần Tư Khải nhìn về phía trước, mỉm cười gật đầu chào hỏi xã giao một người quen, lạnh lùng nói: “Đương nhiên là tôi không hy vọng có liên quan tới tôi.”

“Vậy… Nhỡ nào khiến anh nuối tiếc, nhất định phải có quan hệ tới anh thì sao?”

Trần Tư Khải lạnh lùng hạ tầm mắt, nhìn Anna đang khẽ cười, kiên quyết nói: “Vậy tôi sẽ biến nó trở thành không liên quan!”

Anna thầm mắng Trần Tư Khải độc ác vô tình, nhưng cũng không tiện phát tác tại nơi đông người, cô ta còn phải giữ hình thượng nữ nhân vật chính của buổi tiệc ngày hôm nay. . truyện tiên hiệp hay

Trong mắt người ngoài, Trần Tư Khải và Anna dính sát lấy nhau, trong đám người, chiều cao của hai người rất nổi bật, lại còn có vẻ ngoài xuất sắc, đi cùng nhau liền cực kỳ vui mắt.

Ai cũng không ngờ rằng, hai người này đi cùng nhau, cuộc nói chuyện lại cứng nhắc như thế.

“Haha, xem ra, không lâu sau có khả năng sẽ truyền ra tin tốt của hai người này.”

*** “Nhìn hai người này thật sự là xứng đôi, người yêu mà.”

“Nếu Trần Tư Khải lấy người phụ nữ này, đúng là hổ thêm cánh.”

“Chắc là chỉ số của tập đoàn Thiên Nhất lại tăng lên rồi.”

“Người phụ nữ như này tìm ở đâu thế? Nếu tôi có thể lấy được người vợ có tiền có thế như này, tôi quá là may mắn.”

Đám doanh nhân giàu đó đều dồn ánh mắt về phía Anna và Trần Tư Khải, nhẹ nhàng thảo luận.

Trong đầu Tiêu Mộng ong ong rối loạn.

Dường như cả thế giới bỏ rơi cô, chỉ còn một mình cô ở trên hoang đảo!

Cô thất thần nhìn đôi tình nhân kia, thong dong mà hài hòa đi xuyên qua đám người, quả nhiên bọn họ trông giống vợ chồng, cùng nhau chào mọi người, mỉm cười, Trần Tư Khải cũng kiên nhẫn giới thiệu từng vị khách cho Anna.

Tin tốt… Tin tốt cái gì chứ?

Tin tốt lành của hai người bọn họ sao?

Haha, haha… Cô coi như hiểu rồi, cái đồ ngốc đầu đất này, bây giờ cô đã hiểu rồi.

Vì sao không hề có chút dấu hiệu nào, đột nhiên Trần Tư Khải khuyên cô từ chức.

Còn nói cái gì mà tham gia lớp tập huấn cán bộ cấp cao, thì ra, chẳng qua anh ta muốn điều cô đi chỗ khác để anh ta có thể thuận tiện tình tứ với Anna!

Thì ra là thế!

Bản thân là cái đồ ngốc nhất trên đời, vậy mà còn tin lời Trần gấu xấu xa, vậy mà… tại nơi sâu thẳm trong lòng, lại thầm tin những lời nói thích cô của anh ta.

Nói cái gì mà anh ta thích cô, yêu cô, không thể thấy cô thích người khác.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 334


Nói cái gì mà xin cô cho anh ta ba tháng để khiến cô yêu anh ta… Hahaha, thật nực cười!

Giờ nghĩ lại, những lời mà Trần Tư Khải nói nực cười tới nhường nào!

Tiêu Mộng nắm chặt dĩa trong tay, chiếc khay hơi rung, cả người run bần bật như bị trúng gió.

Mãi cho tới khi… Lam Nhạn nắm lấy vai cô, bóp mạnh khiến cô đau đớn, Tiêu Mộng mới tỉnh táo lại, ngây ngốc quay mặt nhìn Lam Nhạn.

Lam Nhạn nhìn Trần Tư Khải và Anna ở bên kia, cũng cực kỳ ngạc nhiên, hít một hơi: “Trời ơi, không phải chứ? Sao lại làm như hôm nay là tiệc đính hôn của hai người bọn họ không bằng? Nhóc, cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu rất không tốt, trắng bệch rồi.”

“Tớ… Tớ không sao…”

*** “Cậu đang run.” Lam Nhạn đỡ cánh tay Tiêu Mộng, vẻ mặt lo lắng.

Sắc mặt Tiêu Mộng trắng bệch như giấy, cố sức hít thở vài hơi, lẩm bẩm: “Tớ… Tớ… Tớ hơi không thoải mái… hơi đau đầu…”

Bạch Mị sợ hãi: “Vậy… Vậy chị dìu em tìm nơi nào đó ngồi một lát nhé, hay là rời đi?”

Tiêu Mộng liếc nhanh về phía Trần Tư Khải, trái tim lại không nhịn được mà đau đớn, cô vội vàng nói: “Đi… Đi đi… Rời khỏi đây…”

Cô không thể ở lại đây thêm nữa, một phút cũng không thể!

Cô cảm thấy, bây giờ nhất định cô phải tới nơi thoáng đãng, thỏa sức mà hét to vài tiếng, hét ra hết những ấm ức khó chịu và chua sót trong lòng.

“Được… Được… Giờ chúng ta đi, không thèm ăn nữa.” Lam Nhạn gật đầu, cô ta và Bạch Mị mỗi người một bên, đỡ Tiêu Mộng đi ra ngoài.

Trần Tư Khải vừa nói vài câu với đám doanh nhân, hơi ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Mộng cách đó 6-7m!

Á… (⊙_⊙) Sao Tiêu Mộng lại ở đây?

Trần Tư Khải thầm hít vào một hơi, vô thức cả người căng cứng.

Sự thay đổi nho nhỏ của anh ta lại bị Anna bên người lập tức nhận ra.

Anna nhạy bén liếc nhìn Trần Tư Khải, sau đó thuận theo đôi mắt sâu thẳm của anh ta nhìn ra ngoài… Ô? Cô ta thấy ai đây?

Đó không phải là… cô thư ký đơn thuần của Trần Tư Khải sao?

Hahaha… Bảo sao đột nhiên Trần Tư Khải trở nên khác thường, thì ra là thấy cô nhóc kia.

Sao chứ? Lúc đầu cô ta tính không sai chứ?

Quả nhiên… Trần Tư Khải rất để ý tới cô nhóc kia!

Ánh mắt Anna xẹt qua tia sắc bén.

Đột nhiên Anna tiến về phía trước, một cánh tay duỗi ra, chỉ về phía Tiêu Mộng, lớn tiếng nói: “Cô có thể dừng lại một chút không?”

Tiếng gọi này của cô ta, hiển nhiên là loại âm điệu vút cao, giữa buổi tiệc cao cấp đã coi như là biểu hiện rất thiếu lịch sự rồi.

Nhưng âm thanh đột ngột này lại khiến cả sảnh tiệc trở nên im lặng, mọi người đều ngừng lại, kìm lòng không được mà nhìn theo hướng Anna chỉ.

*** Cô Anna đang gọi ai?

Trần Tư Khải nhận ra Anna muốn làm gì, lập tức duỗi tay, ôm chặt lấy eo cô ta, người ngoài nhìn vào động tác này liền tưởng rằng hai người họ tình ý triền miên.

Anna trực tiếp bỏ qua đau đớn ở eo, cố chấp tiếp tục mỉm cười, nhìn chằm chằm Tiêu Mộng, gọi lần nữa: “Chính là cô, cảm phiền cô có thể dừng lại một lát không?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 335


Lần này, Lam Nhạn và Tiêu Mộng đều không khỏi dừng bước, dưới ánh nhìn nóng rực của mọi người, bị ép phải từ từ xoay người lại.

Rầm!

Ánh mắt của Tiêu Mộng và Anna cách 6-7m, vượt qua từng vị khách mà giao nhau.

Anna híp mắt lại, khóe môi hơi giương lên, vẽ ra nụ cười sắc bén mà mạnh mẽ.

Dường như thời gian dừng lại ở một giây này.

Anna nở nụ cười nắm chắc thắng lợi như một con cọp cái… Tiêu Mộng sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hoảng sợ… Trần Tư Khải nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tiêu Mộng, trái tim co rút từng cơn! . Hãy tìm đọc trang chính ở ~ tru mtruyen. мE ~

Cô làm sao thế?

Vì sao sắc mặt lại khó coi như thế?

Có phải là trong người không thoải mái không?

Hay là… Ý nghĩ kia, Trần Tư Khải không dám nghĩ tới… Hay là, cô thấy anh ta và Anna ở cùng nhau, cảm thấy buồn?

Có thể sao? Cô sẽ buồn vì anh ta sao?

Cô sẽ để ý tới anh ta sao?

Giây phút này, Trần Tư Khải cũng chăm chú nhìn Tiêu Mộng, đầu óc hỗn loạn.

“Chính là cô, cô Tiêu, nếu tôi nhớ không lầm, cô là trợ lý của Tư Khải, cô Tiêu, có đúng không?”

Anna đã phái người điều tra tư liệu cơ bản về Tiêu Mộng, biết được họ tên của cô, biết được tuổi tác và trình độ học vấn của cô.

Những tư liệu khác, có tìm cũng không tìm được, dường như, bị ai đó cố tình giấu đi.

Bây giờ, giây phút này, Anna bắt đầu nghi ngờ, người của cô ta không thể tìm được nhiều tư liệu về Tiêu Mộng hơn, có lẽ là có liên quan tới Trần Tư Khải.

Suy đoán này khiến Anna cực kỳ không vui!

Trần Tư Khải là người đàn ông của cô ta, là người đàn ông mà cô ta nhìn trúng!

Trần Tư Khải chỉ có thể nhìn một người phụ nữ duy nhất là cô ta, chỉ có thể hoàn toàn thuộc về cô ta!

Trần Tư Khải muốn bảo vệ ai, vậy cô ta liền dốc sức hủy hoại người đó!

Tất cả mọi người trong buổi tiệc đều chăm chú nhìn Tiêu Mộng, đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Sao nghe giọng điệu của cô Anna… có vẻ không thích cô Tiêu này lắm.

Tiêu Mộng nhìn Trần Tư Khải, cắn môi, khẽ nói: “Tôi từ chức rồi. Tôi không còn là trợ lý của anh ta nữa. Xin lỗi, tôi đi trước đây.”

*** Nói như thế, nhưng thật ra cả người Tiêu Mộng đã run lên bần bật.

Nhất thời cô không thể chấp nhận được Anna đứng bên cạnh Trần Tư Khải.

Không thể chấp nhận được!

“Cô Tiêu!” Anna lại cao giọng, ngăn lại hành động của Tiêu Mộng.

Anna muốn đi về phía Tiêu Mộng, nhưng lại bị Trần Tư Khải ở phía sau nắm lấy cổ tay, anh ta kéo Anna lùi về sao, rơi vào vòng tay anh ta, để tránh Anna đi tới, Trần Tư Khải ôm chặt lấy eo cô ta, cúi đầu, bờ môi mỏng dán bên tai Anna, nói nhỏ: “Cô ấy đã bị tôi đuổi việc rồi… Nào, tôi giới thiệu tổng giám đốc Mã cho cô…”

Tiêu Mộng càng run mạnh hơn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 336


Trần gấu xấu xa ơi là Trần gấu xấu xa… Ban ngày anh còn hôn tôi, vừa hôn vừa sờ mó, không ngờ… mấy tiếng sau, anh lại ôm một người phụ nữ khác, hoàn toàn coi tôi là không khí!

Tiêu Mộng tự cắn môi mình, cắn tới phát đau.

Cô biết, còn có một nơi, còn đau hơn môi hàng ngàn lần!

Anna bị Trần Tư Khải ngăn lại, cô ta càng thêm không vui, chẳng qua tạm thời còn chưa xác định rốt cuộc Trần Tư Khải có tâm tư gì với Tiêu Mộng, thế nên, Anna xoay người lại, không hề khách khí mà lớn tiếng nói với Tiêu Mộng: “Cô Tiêu, tôi khuyên cô một câu, cô còn trẻ, đừng có nghĩ dựa vào thân thể và thanh xuân để bám lấy ông chủ, như thế quá thấp kém.”

Ồ… Tất cả ồ lên!

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn Tiêu Mộng.

Từ lời Anna nói, mọi người đều hiểu, chắc chắn cô gái họ Tiêu này từng chủ động quyến rũ Trần Tư Khải, bị chính chủ phát hiện, không phải giờ bị làm cho bẽ mặt đây sao?

Trời ơi, con gái bây giờ đều không thể nói nổi tới thế này sao?

Lam Nhạn tức tới mức nhảy lên, quát: “ĐM cụ tổ nhà cô! Cái loại quỷ phương Tây xấu xí tóc vàng mắt xanh nhà cô, cô nói linh tinh cái gì đấy? Con mắt chó nào của cô nhìn thấy Mộng nhà chúng tôi bám lấy ông chủ hả? Chúng tôi mới không thèm? Khoác lác nó vừa thôi!”

Tất cả mọi người đều sợ hãi!

Còn có người dám mắng chủ công ty Hắc Ảnh?

Anna sát khí dâng cao chính là minh chứng rõ nhất!

Shit! Vậy mà lại có người mắng cô ta như thế! Coi trời bằng vung!

Miệng Lam Nhạn bị một bàn tay to bịt kín, một tay Lôi Bạc ôm lấy eo Lam Nhạn, một tay che miệng cô ta lại, cười áy náy với Anna, nói: “Gần đây tâm tình bạn gái tôi không tốt, đừng để ý nha.”

Ôi… Cả đám người lại hít vào một hơi.

Cô gái mắng người th* t*c này lại là… bạn gái cậu Lôi?

Vậy mà cậu Lôi cũng có bạn gái rồi?

Vậy mà cậu Lôi cũng công khai bạn gái rồi?

Chuyện tối nay, thật là quái lạ!

Cả người Tiêu Mộng run bần bật, trong đôi mắt to của cô long lanh nước mắt, cô cố hết sức khống chế bản thân không cho rơi nước mắt.

Mũi cũng nghẹn lại, nói hơi ồm òm, cực kỳ tủi thân: “Tôi… Tôi không có…”

Trần Tư Khải nhìn thấy dáng vẻ tủi thân của Tiêu Mộng, trái tim anh ta vỡ vụn!

Anh ta cắn chặt răng, nắm đấm đặt bên đùi, nắm rất chặt.

Thế nhưng, bây giờ anh ta nhất định phải khống chế d*c v*ng đi tới ôm cô vào lòng!

Phải tỏ ra thờ ơ, phải tỏ ra như bình thường, phải tỏ ra không để ý, phải tỏ ra điềm nhiên như không… Trước giờ, Trần Tư Khải luôn khống chế cảm xúc rất tốt, đột nhiên anh ta phát hiện, bây giờ anh ta rất khó kìm nén được cảm xúc lúc này!

Anna cười châm chọc, khinh thường nói: “Có hay không, tự cô biết là được. Nghèo, nhưng đừng hèn.”

Rầm!

Sắc mặt Tiêu Mộng lại càng trắng hơn.

Bạch Mị túm lấy Tiêu Mộng, nói: “Đi thôi, không so đo với loại người này, cái đồ điên.”

Nhưng ngay lúc này, khi Tiêu Mộng khó xử, khi cô bị người ta coi khinh nhất, một bóng người màu trắng đi tới bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, sau đó khẽ kéo Tiêu Mộng vào lòng, ngón tay thon dài trắng nõn thương yêu đỡ lấy mặt cô, đau lòng nói: “Bé con của tôi, tôi tìm cả nửa ngày, em ở đây à. Sao thế, ai khiến em tủi thân thế?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 337


Sự xuất hiện của Kim Lân khiến tất cả mọi người cực kỳ ngạc nhiên!

Bao gồm cả Anna!

Cô ta thật sự không ngờ, vậy mà lại có người đàn ông cũng tiêu sái xuất sắc như Trần Tư Khải xuất hiện, coi Tiêu Mộng như bảo bối!

“Cậu Kim… Là cậu Kim…”

Cậu Kim của tập đoàn tài chính Vàng Bạc, đó là người có thể coi nhẹ được sao?

Nhà người ta chả có gì khác, chỉ có rất nhiều tiền.

Tiền nhiều tới mức mấy đời cũng không tiêu hết!

Cuối cùng, khi mặt Tiêu Mộng dán lên lồng ngực Kim Lân, nước mắt không thể kìm được nữa, lã chã rơi xuống.

Trần Tư Khải híp mắt lại, nhìn hai người bên kia, cơ thịt cả người anh ta không khỏi căng cứng.

*** Tối nay thật là nhiều chuyện kịch tính.

Không thể không nói, sự xuất hiện của Kim Lân khiến màn kịch tối nay trở nên càng thêm kịch tính.

Cả hội trường ồn ào!

Cô… Cô gái họ Tiêu này không phải là người bị cô Anna tố cáo là tiện nhân quyến rũ Trần Tư Khải sao?

Vì sao… Cậu Kim xuất hiện, rồi lại nói những lời mập mờ như thế?

Còn gọi cô là bé con… Tiêu Mộng nhịn xuống sự ấm ức, buồn bực, đau lòng rất lâu, giờ phút này hoàn toàn sụp đổ.

Cô rúc vào trong lòng Kim Lân, không nhịn được mà nước mắt lã chã. . Đam Mỹ Hài

Kim Lân cúi đầu, nhìn dáng vẻ Tiêu Mộng đáng thương như này, lập tức lòng đau như cắt.

Tay của anh ta khẽ xoa đầu Tiêu Mộng, đôi mắt sáng như sao băng chăm chú nhìn cô.

Dường như ngay cả nhìn vào bờ mi dày của anh ta cũng có thể phát hiện sự trân trọng và yêu chiều mà anh ta dành cho cô.

Sau đó, Kim Lân từ từ ngước mắt lên, ánh mắt lập tức trở bên buốt lạnh!

Tà khí lan tràn!

“Nói đi, là ai khiến bé con của tôi tủi thân như này? Ai hả?” Kim Lân lớn tiếng hỏi, mắt híp lại, lạnh lùng nhìn xung quanh, đương nhiên, cuối cùng ánh mắt của anh ta dừng trên người Anna.

Lòng Anna hơi căng thẳng.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Nhìn cách ăn mặc của người đàn ông này liền biết anh ta không phải dạng vừa.

Từ đầu tới chân là cúc cài bằng vàng, có thể thấy được trên người anh ta là nhãn hiệu đắt đỏ. Lại thêm khí chất thanh cao như kia… nhất định là con cưng của gia đình giàu có.

Anna khẽ cười, hất cằm lên, kiêu ngạo nói: “Xin lỗi, nếu tôi hiểu nhầm, vậy thì tôi xin lỗi. Chỉ là… sợ là tôi thật sự không đổ oan cho cô ta.”

Kim Lân cười lạnh: “Cô Anna, xem ra cô thật sự cần phải xin lỗi bạn gái tôi rồi. Người đàn ông tốt nhất đối với cô chưa chắc đã có giá trị tương đương đối với người khác. Cô ấy là bé con của tôi, là bạn gái của tôi, là người con dâu tương lai sẽ chưởng quản nhà họ Kim chúng tôi. Thế nào, lẽ nào cô Anna cho rằng bạn gái của tôi sẽ đi quyến rũ Trần Tư Khải sao? Hơn nữa, tôi và Tư Khải là bạn thân 20 năm rồi, sao cậu ấy có thể nhòm ngó bạn gái của tôi chứ?”

Kim Lân không thèm để ý lời của anh ta khiến mọi người ngạc nhiên tới cỡ nào, cứ thế cười thanh cao, liếc nhìn Trần Tư Khải, nói: “Tôi nói có đúng không, Tư Khải? Thấy cô Anna căng thẳng như thế, xem ra tình cảm của hai người rất tốt, chỉ là không biết, hai nhà chúng ta gia đình nào có chuyện vui sớm hơn nhỉ? Tư Khải, nếu cô Anna là người phụ nữ của cậu, mong cậu giải thích hẳn hoi với cô ta, làm ơn đừng có nhục nhã bé con của tôi như này nữa.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 338


Tiếng bàn luận ầm ầm dậy sóng.

Trời ơi, tin sốt dẻo, tin sốt dẻo!

Vậy mà cậu Kim lại thừa nhận cô gái họ Kim này sẽ là con dâu tương lai của nhà họ Kim!

Điều này có nghĩa là cậu Kim định kết hôn với cô gái họ Tiêu này!

Quá chấn động!

Đám người tham gia buổi tiệc đều dùng ánh mắt nóng rực nhìn sang Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải vẫn biểu cảm thờ ơ như thường, dường như không nghe thấy bất kỳ tin tức chấn động nào, còn không hề nhíu mày tới một cái.

Dáng vẻ này của anh ta, Anna đã sớm để ý thấy.

“Ha…” Bờ môi mỏng của Trần Tư Khải khẽ cười một tiếng.

Khi Lôi Bạc tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ nổi giận đùng đùng, không ngờ Trần Tư Khỉa lại khẽ cười với Kim Lân.

Đó là nụ cười cực kỳ thân thiệt, cực kỳ yêu chiều, giống như… giống như vốn dĩ hai người bọn họ chưa từng gây sự, trở mặt với nhau!

Lòng Lôi Bạc cực kỳ lo lắng, cứ cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Đúng, cực kỳ không thích hợp!

Biểu cảm của Tư Khải không thích hợp!

Tên nhóc Kim Lân kia ôm ấp Tiêu Mộng ngay trước mặt mọi người, vậy mà Tư Khải còn có thể có ánh mắt và biểu cảm thờ ơ như này sao?

Không thích hợp… Trần Tư Khải nhìn Kim Lân chằm chằm, dịu dàng nói: “Lân, sao lúc nãy cậu không ở bên cạnh bạn gái cậu chứ? Có phải cậu chỉ mải đi bàn chuyện làm ăn, đến người phụ nữ của mình cũng không để ý không? Bên này tôi bận lắm, không có thời gian chăm sóc người phụ nữ này hộ cậu, cô Anna hiểu nhầm cô ấy, tôi cũng không tiện nói đỡ. Dù sao… cô Anna cũng là khách. Còn nữa, đừng có nói những lời kiểu cô Anna là người phụ nữ của tôi, thường ngày chúng ta đùa giỡn riêng với nhau thì thôi, cô Anna nhà người ta còn là người đẹp chưa có hôn phối đấy, loại chuyện này không thể nói linh tinh.”

*** Tất cả mọi người bị dáng vẻ bạn thân ân cần của Trần Tư Khải dọa cho ngây người.

Nghe nói, cậu Lôi, cậu Kim, cậu Trần, và cả cậu Lưu, bốn người chơi rất thân từ nhỏ tới lớn, hôm nay xem ra, quả nhiên không phải là giả.

Kim Lân hỏi nhíu mày, có chút không hiểu nổi Trần Tư Khải.

Vì sao Tư Khải lại phủi sạch quan hệ với Tiêu Mộng như này?

Sự khác biệt thái độ trước sau quá lớn, khiến người ta không chịu nổi.

Không để ý nữa, anh ta cũng không thèm suy nghĩ mấy chuyện linh tinh này, giờ anh ta chỉ muốn nghĩ xem nên an ủi, dỗ dành cô bé trong lòng như nào.

“Tư Khải, tôi thương yêu bé con của tôi như thế, nhưng khách của cậu lại khiến cô ấy khóc, tôi không cam tâm! Cô Anna nhất định phải trịnh trọng xin lỗi Mộng, nhất định!”

Anna hết nhìn Kim Lân rồi lại nhìn Trần Tư Khải, cô ta thật sự không chắc chắn rốt cuộc hai người bọn họ có đang nói thật hay không.

Lẽ nào… cô ta thật sự hiểu nhầm rồi?

Cô thư ký này… là người phụ nữ của Kim Lân chứ không phải người mà Trần Tư Khải để ý?

Một ngón tay cứng rắn của Trần Tư Khải khẽ chọc sau lưng Anna!

Ô… Anna lập tức cảm thấy cả người đau đớn!

Đáng chết, vì sao ngón tay Trần Tư Khải chọc vào lại đau thế này?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 339


Trần Tư Khải mỉm cười, cúi đầu, lại gần Anna, vẫn cứ mỉm cười, nói nhỏ bên tai: “Cô còn không mau xin lỗi! Cái tên Kim Lân này cực kỳ cứng đầu, tôi cũng phải nhường cậu ta ba phần!”

Anna cắn môi, nhìn cô gái khóc lóc yếu ớt trong lòng Kim Lân, cô ta ngẩng đầu, híp mắt cười, lần này, Anna cố ý duỗi tay ôm lấy cổ Trần Tư Khải, chu đôi môi đỏ, hôn mạnh lên cằm Trần Tư Khải, cả người anh ta rét run, đôi mắt thâm sâu lại nổi lên phong ba bão táp, suýt chút nữa nổi điên ném Anna ra ngoài. Thế nhưng, anh ta nhịn được.

A… Mọi người lại ngạc nhiên cảm thán.

Anna chủ động hôn Trần Tư Khải!

Đương nhiên, không có hôn vào nơi quan trọng, chỉ là khẽ chạm vào cằm Trần Tư Khải thôi.

Thế nhưng… Điều này đủ để chứng tỏ tình cảm mà Anna dành cho Trần Tư Khải!

Nhìn xem, trên cằm Trần Tư Khải lưu lại một dấu môi nhàn nhạt.

“Haha, vậy, vì sao cô ta lại ở công ty của anh, trở thành trợ lý của anh?”

*** Trần Tư Khỉa không hề che giấu sự chán ghét, thấp giọng nói: “Kim Lân thương bạn gái cậu ta, muốn để cô ấy trải nghiệm sự thành công và vui vẻ khi trúng tuyển đi làm, bọn tôi đã nói trước hết rồi.”

“Haha, vậy được, tôi tạm thời tin lời anh nói.” Anna nhướn mày, trên mặt đã là biểu cảm thả lỏng thoải mái.

Trần Tư Khải kéo cánh tay Anna xuống, khẽ dùng sức kẹp chặt khiến Anna đau tới mức gần như gãy xương, Trần Tư Khải chán ghét tránh sang bên 1m, khi nhìn thấy Mộng trong lòng Kim Lân, ánh mắt của anh ta khiến người ta có thể trầm luân!

“Lân, cô Anna sẽ xin lỗi bạn gái của cậu.”

Kim Lân không hề nhún người, hất cằm: “Đó là chắc chắn! Xem xem dọa bé con của tôi này!”

Anna khẽ cười, cười rất xinh đẹp, nói với Kim Lân: “Xin lỗi, tôi hiểu nhầm bạn gái của anh, là tôi không đúng, mong hai người tha thứ cho sự hấp tấp của tôi. Tôi chỉ là… Haha, chỉ là tôi quá để ý tới người đàn ông nào đó mà thôi.”

Kim Lân ôm Tiêu Mộng, cười khinh thường: “Hy vọng sau này cô đừng có cắn loạn như này nữa!”

Kim Lân cúi đầu, dịu dàng nói với Tiêu Mộng: “Đừng khóc nữa, chúng ta rời khỏi đây, cái nơi rách nát này!”

“Chờ đã!” Đột nhiên Anna ngăn lại.

Lại làm sao nữa?

Tất cả mọi người đều cảm thấy Anna bám quá dai, thật sự là cực kỳ không dễ đối phó.

Nụ cười của cô ta cũng thuộc loại nham hiểm không thể coi thường.

“Cô còn có việc gì sao? Tôi có thể nói rõ ràng với cô, tối nay cô đã đắc tội tôi rồi, cô đừng có hòng hợp tác với nhà họ Kim nước V, cô là khách quý của Tư Khải, nhưng cô không phải khách quý của nhà họ Kim chúng tôi, không muốn nghe cô lằng nhằng nữa, đáng ghét chết đi được!” Kim Lân mất kiên nhẫn nhíu mày, liếc nhìn Anna.

Nhìn Kim Lân dịu dàng che chở Tiêu Mộng, Anna có thể khẳng định chắc chắn, Kim Lân thật sự thích Tiêu Mộng.

Cô ta hơi yên lòng.

Anna bưng một ly rượu tới, giơ cao, cười nói: “Haha, xem ra tối nay tôi đã làm chuyện ngu ngốc rồi, thế nên, tôi muốn cứu vãn chuyện tôi đã làm.”

“Nếu anh cũng là bạn thân của Tư Khải, bốn chúng ta đến uống một ly, đem chuyện tối nay bỏ qua đi, ok?”

Đôi mắt Trần Tư Khải hơi cụp xuống, nhắm chặt!

Anna! Cô thích giày vò tôi vậy sao?
 
Back
Top Bottom