Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 340


Giai Giai thổi một hơi, các ngọn nết tắt hết, đột nhiên giữa bánh kem có một sợi dây chuyển trắng tinh hình giọt nước hiện ra.

Cô nhìn vào mắt Cố Thần ý hỏi anh.

Cố Thần mỉm cười lấy sợi dây chuyền ra, đặt bánh kem sang một bên, anh định nói hết tâm ý của anh thì…
Liền ở ngay lúc này, một âm thanh phá tan không khí lãng mạn.

“Cứu…Cứu mạng! Ai đó hãy giúp tôi! Đừng có lại đây, cứu tôi với.” Một bóng người sợ hãi lảo đảo vọt tiến vào, mọi người bất ngờ với tình huống này, Cố Thần vội bật đèn lên.

Một kế hoạch được sắp xếp rất hoàn hảo, cứ tưởng sẽ thuận lợi mà qua, anh với Giai Giai sẽ trở thành một đôi ấy vậy mà lại sắp thành công rồi thì lại có người nhảy ra phá hỏng.

Điện vừa bật lên, mới thấy đó lại là Thẩm Nhược Tâm, chuyện này là thế nào đây.

Sao Thẩm Nhược Tâm lại xuất hiện ở đây.

“Cô ta ở kia, bắt lấy cô ta, xem còn trốn ở đâu được nữa.

Muốn chạy ư, không có cửa đâu.” Đi theo sau là một đám đàn ông tai to mặt lớn, da ngăm đen, dữ tợn, giọng nói tràn đầy sát khí, nhìn có chút dọa người.

Tên đứng đầu ra lệnh cho mấy tên còn lại đằng sau nhanh chóng tiến lên bắt Thẩm Nhược Tâm lại.

Thẩm Nhược Tâm khóc lóc, run lẩy bẩy lùi lại, quay đầu nhìn đằng sau thì thấy một bóng hình quen thuộc đó là Cố Thần.

Cô mừng rỡ như điên, chắc chắn Cố Thần sẽ giúp cô thoát khỏi mấy tên này.

“Cố Thần, giúp em với.

Làm ơn, hãy giúp em.” Thẩm Nhược Tâm nhanh chóng chạy tới ôm lấy Cố Thần, gào khóc kêu to.

Tên cầm đầu lục soát trong trí nhớ mới nhớ ra được đây là Cố thiếu, người này có thân phận tai to mặt lớn ở thành phố Y.

Xử lý không khéo lại tự chuốc thêm phiền phức.

“Cô ta là người gán ghép trả nợ cờ bạc, mong Cố thiếu trả người lại cho tôi.

Có thiếu cũng hiểu quy tắc của người trong giới chúng tôi, cho nên xin đừng làm khó anh em của tôi.”
“Nợ cờ bạc?” Mọi người vừa nghe, càng cảm thấy kỳ quái, Thẩm Nhược Tâm không phải là đã được gả cho Lưu Huân hay sao? Sao bây giờ lại được gán cho đi cầm nợ.

Vân Thiên Lâm nhìn Cố Thần, vẫn là mở miệng: “Tôi mặc kệ cái gì là nợ nần, hôm nay nếu các người mang người đi, sau này đừng trách tôi không nương tay.”
Tên cầm đầu A Bưu nhận ra Vân Thiên Lâm, người này còn đáng sợ hơn Cố thiếu gấp trăm lần, tốt nhất không nên động vào thì hơn.

A Bưu do dự nửa ngày, lúc này mới nói: “Coi như vận khí hôm nay chúng ta xui, đi thôi.”
Vân Thiên Lâm mà đã ra mặt, thì mọi chuyện liền được giải quyết nhanh tức khắc.

Thẩm Nhược Tâm dựa vào ngực Cố Thần, lúc này hơi thở đã mong manh: “Cảm ơn anh, A Thần đã cứu em…”
Lời còn chưa nói xong, đôi mắt Thẩm Nhược Tâm đã nhắm chặt, rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.

Giai Giai đứng ở cạnh cây đàn piano, đôi mắt dõi theo hình bóng lo lắng của Cố Thần bế Thẩm Nhược Tâm đi bệnh viện.

Ở hốc mặt đột nhiên chảy ra nước mắt.

Giai Giai không muốn khóc, cô cũng không biết tại sao mình lại rơi nước mắt.

Cô ngẩng đầu lên cố kìm nén nước mắt, nuốt nước mắt vào trong.

Lúc nãy cô cũng đâu có hy vọng gì nhiều, cho nên cũng chẳng có gì là thất vọng..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 341


Nhìn Cố Thần như thế chắc hẳn là anh còn yêu Thẩm Nhược Tâm nhiều lắm, còn cô có thể chỉ là trong lúc anh cô đơn, thiếu thốn tình cảm mới tìm cô làm người thay thế.

Cô thấy mình thật sự giống như là một người ngốc, chỉ cần anh ban cho cô một quả dâu tây, cô cứ nghĩ trái tim anh đã thuần hóa đỏ như dâu tây, trao trọn trái tim anh cho cô, nhưng thực chất không phải là thế, dâu tây thì là dâu tây, nào có thể là trái tim được.

Buổi tiệc sinh nhật trong trí tưởng tượng của mọi người sẽ là vô cùng lãng mạn, nhưng hết thảy nhìn lại không khác gì một buổi tàn cuộc đã bị người khác đi qua.

Bánh kem nằm chõng chơ trên mặt đất, người thất thần thức ăn cũng đã nguội.

Giai Giai đi đến chỗ đàn, ngồi xuống chỗ mà Cố Thần vừa ngồi, cô đánh lên bản nhạc vừa rồi Cố Thần đánh.

Giai Giai đi đến bàn ăn, cô ngồi xuống thử qua các món ăn rồi tự mình cắt bánh kem ăn một mình.

Hết cả mọi chuyện được Vân Thiên Lâm và Bạch Hiểu Nguyệt chứng kiến, hai người nhìn Giai Giai mà đau lòng thay cho cô.

trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh về Giai Giai.

“Em có thể kể tại sao em lại bị gán trả nợ!”
Thẩm Nhược Tâm nước mắt ngắn nước mắt dài, tay quệt quệt nước mắt kể ngắn gọn mấy câu là vì Lưu Huân đánh bài trên vùng biển quốc tế, bị thua bài bạc liền đi vay của bọn người cho vay nặng lãi hòng gỡ gạc lại chút đỉnh, ai ngờ thua thảm bại đến khả năng trả nợ cũng không thể, hắn bị bọn người đó bức đến thảm hại.

Lưu Huân không còn cách nào khác đành bán cô cho bọn cho vay.

Cho nên cô mới xảy tình trạng hiện tại.

“Những người đó còn nói là đem em đi làm gái m** d*m, chừng nào kiếm đủ tiền rồi thì mới được thả ra.

Em thật sự rất sợ…”
Thẩm Nhược Tâm nói xong liền khóc òa lên, một bộ dáng nhu nhược đến đáng thương, thật sự làm người ta nhìn qua sẽ không đành lòng.

Tình cảnh này làm cho Cố Thần có chút rối rắm, chuyện xảy ra như thế này là không ai muốn, nhưng anh cũng không biết giúp đỡ cô thế nào.

Bởi vì lúc cô ra đi rất tuyệt tình dứt khoát, bây giờ thì đối với anh khóc lóc thương tình.

Đây là kết quả mà cô phải tự chịu khi quyết định phản bội anh.

“Kế tiếp em định tính thế nào?” Cố Thần hỏi một câu, anh nghĩ là mình nên giải quyết dứt điểm chuyện này.

Trong lúc nhất thời, phòng bệnh tĩnh mặc, chỉ có tiếng nức nở của Thẩm Nhược Tâm.

Thẩm Nhược Tâm không nói gì, chỉ một mặt lắc đầu, cô không biết nên làm gì cả.

Cô chỉ có thể trông chờ vào sự giúp đỡ của Cố Thần thôi.

Cô không muốn trở về Lưu gia nữa..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 342


“Ừ, nơi này cô ứng phó một lát.” Trần Tư Khải hừ một tiếng, trừng mắt nhìn Lưu Diệc Hàn, lại gầm lên: “Cậu biểu hiện thật tốt cho tôi! Dẫn cô Anna đi giới thiệu từng người một!”
Lưu Diệc Hàn cúi đầu, nói: “Ừ, tôi biết rồi.”
Trần Tư Khải bỏ lại đám người này, thản nhiên, nhàn nhã đi ra ngoài.

Vừa mới đi ra ngoài buổi tiệc, bước chân của anh ta liền thay đổi, nhanh như một cơn gió.

“ĐM!”
Trần Tư Khải sải bước vào căn phòng đã chuẩn bị, đóng sầm cửa lại, sau đó khóa trái cửa.

Bên ngoài có người của Chính Hổ Đường đang canh gác.

“ĐM! Điên mất! Tôi thật sự điên mất!” Trần Tư Khải vào phòng, hoàn toàn biến thành người khác, hoàn toàn không giống người trong tiệc rượu.

Anh ta bước nhanh đến phòng tắm, nghiêng đầu nhìn cằm mình trong gương, ĐM, phía trên quả nhiên lưu lại một vết son nhàn nhạt, buồn nôn chết mất!
Ào ào ào… Trần Tư Khải vặn vòi nước, dùng một vốc nước lạnh rửa mặt, sau đó cầm khăn mặt lau mạnh cằm, lau mãi lau ãmi, sát khí trong mắt không ngừng được, đột nhiên ném mạnh khăn mặt xuống đất, anh ta đấm mạnh lên vách tường.

Nén giận!
Hôm nay, khiến anh ta nén giận đến mức muốn giết người!
Trần Tư Khải mặt mày hung ác, bắt đầu lột quần áo, đem chiếc áo đuôi tôm đắt tiền ném vào góc tường như rác rưởi, cởi áo sơ mi ra, quần cũng cởi, chỉ còn lại chiếc q**n l*t trên người anh ta, anh ta giống như dã thú bị nhốt, thở hổn hển trong phòng, đi tới đi lui.

Tiêu Mộng, Tiêu Mộng, Tiêu Mộng… Vì sao tối nay em lại xuất hiện… Em có biết, bởi vì sự xuất hiện của em, trái tim tôi gần như chết lặng! Bởi vì nước mắt của em, trái tim tôi rỉ máu!
“Vì sao em lại khóc, vì sao lại khóc, vì sao?” Trần Tư Khải liên tục lẩm bẩm như thằng điên, điên cuồng đi lại trong phòng.

*** Cuối cùng, anh ta dừng lại trước cửa sổ, yếu ớt tựa trên tấm kính, tựa đầu vào, cả người mệt mỏi và thương cảm.

Đôi mắt hẹp dài mang theo một tầng hơi nước.

Đúng vậy, anh ta có trăm ngàn khó chịu không thể nói thành lời!
Anh ta vì sự “không làm gì” bất đắc dĩ đêm nay mà vô cùng áy náy và tự trách!
“Người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi, vậy mà lại cần Kim Lân đến bảo vệ giúp sao?”
Thình thịch, thình thịch!
Nghĩ đến đây, Trần Tư Khải lại muốn phát điên, đấm vào mặt kính thủy tinh.

Nhìn cảnh đêm lấp lánh ánh đèn phía dưới, nhìn xe hơi kia qua lại không ngớt, Trần Tư Khải cười khổ một tiếng, lẩm bẩm một mình: “Người trên đời này hàng ngàn hàng vạn người, nhưng chỉ có một Tiêu Mộng… Nói em biết, khi em chịu ấm ức, khi em khóc, tôi không hề dễ chịu hơn em… Tiêu Mộng, em thật giỏi, em nắm giữ trái tim tôi…”
Nửa tiếng sau, Trần Tư Khải thay sang bộ vest trắng, trở lại buổi tiệc.

Vẫn tiêu sái khôi ngô, vẫn thờ ơ lãnh đạm, vẫn là tài ngoại giao chu đáo mà lại khéo léo như thường.

Không ai biết, nửa tiếng vừa rồi, con quỷ này suýt chút nữa phát điên rồi.

Buổi tiệc kết thúc, mọi người vô cùng vui vẻ.

Lưu Diệc Hàn chờ Trần Tư Khải, Trần Tư khải lộ ra chút mệt mỏi, một tay vỗ nhẹ đầu đi ra ngoài..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 343


Anna đã thay sang một bộ đồ mềm mại thoải mái trong phòng thay đồ, áo khoác vải lanh màu trắng sữa, quần vải lanh màu hồng nhạt.

b* ng*c đầy đặn của cô ta, lộ ra một nửa.

Thậm chí có thể nhìn thấy lót ngực bên trong.

Anna lắc hông, bước nhỏ đuổi theo Trần Tư Khải, từ phía sau ôm lấy cánh tay anh ta, ai ngờ, Trần Tư Khải giống như có mắt sau lưng, đột nhiên cơ thể dịch sang phải, khiến Anna ôm hớ, suýt chút nữa ngã nhào.

“Ôi trời, đáng ghét, sao lại cố ý tránh người ta?”
Anna làm nũng như một đứa bé, lại ngang ngược mà dán sát lại, ôm lấy cánh tay Trần Tư Khải.

*** “Tư Khải, anh nhìn xem tôi như này có phải rất giống người thường không? Anh nhìn xem này.”
Anna lôi kéo, lắc lắc cánh tay Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải bị ồn ào đến khó chịu, không kiễn nhẫn cúi đầu, liếc nhìn Anna một cái, cái nhìn kia, tuyệt đối không quá một giây, đại khái là 0,01 giây.

“Ừ.”
Giờ phút này, anh ta không tự chủ được mà nhớ đến cảnh tượng anh ta đưa Tiêu Mộng đến công viên Tĩnh An trước kia.

Ánh đèn mờ ảo, con đường hẹp dài, hai người họ nắm tay nhau… Cuối cùng nhóc con ngủ thiếp đi trên lưng anh ta, giống như một con heo nhỏ an tâm… Khóe môi Trần Tư Khải không nhịn được hơi nhếch lên, đột nhiên tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn Anna, anh ta lập tức buồn bực, vung cánh tay, hất mạnh Anna ra, lạnh lùng nói: “Tôi mệt rồi, về nghỉ ngơi.”
Sau đó sải bước về phía trước.

Anna dậm chân, lập tức đuổi theo, nói: “Tư Khải, tối nay anh cùng tôi đến khách sạn được không? Tôi ở một mình rất sợ.

Hay là, anh đưa tôi dến chỗ ở của anh cũng được… Tư Khải, kĩ năng mát-xa của tôi rất tốt nha, hay là tối nay tôi đấm bóp cho anh, xóa tan mệt mỏi.”
*** Cuộc đối thoại giữa nam nữ trưởng thành này có ẩn ý gì, ai cũng hiểu.

Anh đến chỗ tôi, hoặc là tôi đến chỗ anh, cái mát-xa gì đó có thể ném đi, thật ra chính là một lời l*m t*nh tr*n tr**.

Trần Tư Khải lạnh mặt: “Cảm ơn cô, tôi không có phước hưởng.”
Sau đó kêu Lưu Diệc Hàn: “Diệc Hàn! Cậu đưa cô Anna về khách sạn! Cậu cũng lanh lợi chút, nếu như cô Anna thấy cô đơn, vậy cậu liền liên hệ mấy tên trai bao có kĩ thuật cao chút cho cô ấy.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 344


Mặt Anna, lập tức đen lại.

Trai bao?
Anna cô ta còn cần đến trai bao ư?
ĐM, ở Ý, cô ta hơi động ngón tay, đám đàn ông ưu tú còn không phải lao tới từng đống sao?
Được lắm, Trần Tư Khải, anh coi thường tôi như vậy!

“Không cần tiễn, tôi tự có xe!” Anna tức giận, hất tóc rời đi.

Lưu Diệc Hàn nhìn Anna giận dữ rời đi, rụt cổ lại, nói: “Này, cậu đừng nói, cô Anna này, thật là một diễn viên giỏi.

Nói xinh đẹp liền xinh đẹp, nói hung hãn liền hung hãn, thật là kinh người nha.”
Trần Tư Khải đứng trong bóng đêm át lạnh, xung quanh có mấy chục anh em của Chính Hổ Đường, anh ta như bông hoa sen trong bóng đêm, đẹp đến mức khiến người ta động lòng.

“Tối nay, sao cô ấy lại đến?” Trần Tư Khải lạnh lùng hỏi.

Người Lưu Diệc Hàn run lên, biết ngay Tư Khải sẽ hỏi vấn đề này, a-men, cảm tạ trời đất, Tiêu Mộng không phải là anh ta gọi tới.

“Vì sao cô ấy tới, tôi cũng không rõ lắm.”
“Để tôi biết được ai cố ý phá tôi, tôi sẽ không tha cho hắn!” Trần Tư Khải hung hãn đi lên xe, Lưu Diệc Hàn sợ hãi hít vào một hơi.

Bạc ơi là Bạc, khuyên cậu sắp tới nên ra nước ngoài trốn một thời gian đi.

Sau khi Lưu Diệc Hàn nhìn đội xe của Trần Tư Khải rời đi, sau đó anh ta mới thở phào, cũng vô cùng mệt mỏi đi về phía xe của mình.

“Tôi đây là bị nghiệp gì thế, kẹt ở giữa mấy người như vậy, khó chịu chết mất!” Anh ta lẩm bẩm, trèo lên xe, còn chưa lái đi, liền nhận được cuộc gọi của Lôi Bạc.

Nhìn thấy cuộc gọi của Lôi Bạc, Lưu Diệc Hàn lập tức phấn chấn trở lại: “Alo, Bạc à, tôi nói với cậu này, cậu nghe tôi khuyên một câu, ngày mai cậu lập tức ra nước ngoài nghỉ ngơi một thời gian đi, Tư Khải giận rồi, rất tức giận! Cậu không thấy khuôn mặt của cậu ấy, âm trầm gần chết!”
*** Lôi Bạc sững sờ, nói: “Ôi, đừng nhắc nữa, tôi cũng biết tối nay bản thân đã làm chuyện ngu ngốc, sao Tiêu Mộng cũng tới chứ?”
Lưu Diệc Hàn vừa nghe, bên kia Lôi Bạc ồn ào, giống như còn có tiếng nhạc của chỗ chơi bời mới có, anh ta tò mò hỏi: “Cậu đang ở dâu?”
Lôi Bạc nhìn mấy người phụ nữ đang uống rượu bên kia, thở dài, nói: “Dạ Mị phòng 8808, ĐM, không ngờ, ba người phụ nữ này có thể uống rượu như thế, đều uống điên cuồng như trâu, tôi cũng mệt rồi.”
“Á? Phụ nữ? Ba người phụ nữ nào? Là ai?”
Lôi Bạc lại quay mặt nhìn thóang qua Lam Nhạn đang cười ngây ngốc, không nhịn được mà cười vì biểu cảm ngây thơ của cô ta, nói: “À, còn không phải đám ba người Tiêu Mộng sao, Lân cũng đang ở đây, hay là cậu cũng tới đây đi.”

“Tôi không tới, tôi tới làm cái gì, bạn gái của các cậu đều ở đó, các cậu tự chăm sóc đi, tôi mệt rồi, muốn về nhà tắm rửa đi ngủ.”
“Tới đi, kể cho tôi nghe chuyện xảy ra sau đó.”
Không chịu được sự nài nỉ cuả Lôi Bạc, Lưu Diệc Hàn đành đồng ý, cũng lái xe đến Dạ Mị.

Vừa bước vào phòng 8808, Lưu Diệc Hàn liền chết lặng.

Mẹ nó, lần đầu 8808 nghênh đón ba người phụ nữ vui vẻ hết mình phải không?
Hai người đàn ông đẹp trai đều tỉnh táo, ghé vào nhau nói nhỏ gì đó, trên bàn thấp kia, ba người phụ nữ đều đã say khướt rồi, mỗi người cầm một chai rượu, ngây ngốc cười haha.

Lưu Diệc Hàn lau mồ hôi lạnh, hít hà một hơi, nói: “Tôi tưởng mắt của tôi đui rồi, chưa từng thấy hai người ngoan ngoãn như vậy.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 345


Kim Lân thở dài, nói: “Hai chúng tôi không ngoan có được không? Họ đều say khướt rồi, chúng tôi còn say nữa, họ bị người khác lừa mất thì sao? Ai tới bảo vệ người phụ nữ của chúng ta?”
Lôi Bạc vuốt trán, thở dài: “Thực ra tôi chính là người oan nhất, chả liên quan gì đến tôi, bản thân tôi tự đâm đầu vào hố, đáng đời!”
*** Lưu Diệc Hàn liền bĩu môi, lấy một ly soda, uống một ngụm, nói: “Chẹp chẹp, lần này, cái hố của cậu lớn đấy, cậu không thấy sau khi hai người rời đi, khuôn mặt của Tư Khải tái như nước ớt.”
Kim Lân nhíu mày, quay người nhìn Tiêu Mộng, cũng may, lần say khướt này, cô cũng không khóc, cũng không buồn, thỉnh thoảng cười ngây ngốc một hồi: “Tôi cảm thấy đêm nay Tư Khải rất lạ, thật ra tôi cũng đã chuẩn bị đọ sức với cậu ấy, ai ngờ…”
Lưu Diệc Hàn suýt chút nữa cười bò: “Cậu sao? Còn đọ sức với Tư Khải? Quên đi! Ba người chúng ta cộng lại, đỡ được ba chiêu của Tư Khải không? Đùa tôi đấy à!”

Kim Lân liền phồng má, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh: “Cho dù đánh không lại cậu ấy, đối diện với tình địch, tôi cũng muốn liều chết chiến đấu!”
Lưu Diệc Hàn thở dài, nói: “Thực ra… Tối nay Tư Khải là người khó chịu nhất.

Các cậu biết vì sao Tư Khải giả vờ như không có quan hệ gì với Tiêu Mộng không?”
“Vì sao?” Lôi Bạc không nhịn được, tò mò hỏi.

Kim Lân nhíu mày, sắc mặt khó coi.

Suy cho cùng, người được nói đến, là tình địch của anh ta! Tình địch lớn!
“Có biết Anna đó là người thế nào không?”

Lôi Bạc chớp chớp mắt: “Không phải nói, là giám đốc điều hành của công ty Hắc Ảnh châu Âu sao?”
“Haha, đúng vậy, công ty Hắc Ảnh, thực ra chính là công ty rửa tiền của băng đảng!”
“Á! Băng đảng!” Lôi Bạc bàng hoàng.

May mà lúc đó anh bịt miệng nhóc Lam Nhạn kia, nếu không sau này cả nhà bị giết cô ta cũng không biết nguyên nhân vì sao.

Lưu Diệc Hàn nói tiếp: “Lần này Tư Khải đến Ý, Anna nhìn trúng Tư Khải, sau đó nhất quyết đòi gả cho Tư Khải, giờ đây, liền bám theo về nước, ba Tư Khải là vô cùng tán thành hai người họ kết hôn, suy cho cùng ba cậu ấy chính là người máu lạnh, ông ta cũng chỉ xem hôn nhân là một cuộc giao dịch, mà Anna này không phải người phụ nữ bình thường, cô ta biết võ công, hơn nữa từ nhỏ đã tham gia rất nhiều hành động của băng đảng, cô ta độc ác lắm.

Nếu như để Anna biết Tư Khải thích Tiêu Mộng, không chừng bây giờ đầu của Tiêu Mộng cũng không biết bị ném ở nơi nào.”
Lôi Bạc hiểu ra: “Tôi nói mà! Tối nay, trước mặt Anna kia, Tư Khải làm như thể Tiêu Mộng là người xa lạ.”
*** Lưu Diệc Hàn cười khổ: “Cậu ấy cũng nín nhịn đến khổ, các cậu vừa đi, cậu ấy liền bảo tôi cố ý hắt rượu lên người, sau đó trốn vào một căn phòng phát tiết.

Hừ, tôi chỉ tội nghiệp căn phòng kia, không biết đập nát mất bao nhiêu đồ.”
Kim Lân vẫn luôn nhíu mày nghe, lúc này, anh ta bỗng nắm chặt lấy tay Lưu Diệc Hàn, hai mắt sáng lên, thấp giọng, hung hăng nói: “Lời hôm nay, hai cậu thề cho tôi, tuyệt đối không được tiết lộ cho bé con nhà tôi! Nghe rõ chưa?”
Lưu Diệc Hàn nheo mắt: “Không phải chứ, Lân, cậu lại trở nên nhỏ mọn như vậy? Đây gọi là cạnh tranh không lành mạnh!”
“Không lành mạnh cái rắm! Liên quan đến tương lai của tôi và Mộng, tôi còn quản được nhiều như thế?”
Lôi Bạc bĩu môi: “Cậu thật sự bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc rồi.”
“Tôi tự nguyện bị choáng váng! Cậu muốn bị choáng váng còn không có cơ hội đâu.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 346


Lôi Bạc nhỏ giọng thì thầm: “Cậu khẳng định tôi không có cơ hội như thế? Phải biết, tình yêu giống như là làn gió mùa xuân, không chừng lúc nào đó liền thổi bay chỗ tôi.”
Lam Nhạn ở bên kia giơ cao chai rượu, hét to: “Hết rượu rồi! Hết rượu rồi! Lấy thêm! Lấy thêm!”
Lôi Bạc nhíu mày, xoạt đứng lên, đi tới, giằng lấy chai rượu rỗng từ tay Lam Nhạn, nói: “Tất cả rượu ở đây đều bán hết rồi, bán hết rồi, không thể uống nữa.

Được rồi, hôm nay uống nhiều rồi, nên đi nghỉ ngơi.

Chúng ta không uống nữa nha.”
Lôi Bạc ôm lấy Lam Nhạn, dỗ dành ba người phụ nữ say rượu như là dỗ trẻ con,.

Lưu Diệc Hàn suýt chút nữa rớt mắt ra ngoài, chỉ vào Lam Nhạn, anh ta ngạc nhiên hỏi Kim Lân: “Này, Bạc… và cô gái kia… có chuyện gì thế?”
Từ khi nào Bạc trở nên dịu dàng thắm thiết như vậy? Đã biết dỗ dành người khác ư?
Thật kiên nhẫn! Hiếm thấy nha… Kim Lân bĩu môi: “Tôi nào có thời gian quản cậu ấy, người phụ nữ của tôi tôi còn chưa lo liệu xong.”
Nói xong, Kim Lân liền đi tới, đến bên cạnh Tiêu Mộng, vuốt tóc cô, cũng khuyên không nên uống nữa.

Cuối cùng, Lôi Bạc nâng Lam Nhạn mơ mơ màng màng lên, Kim Lân đương nhiên là ôm bé con Tiêu Mộng của anh ta, chỉ còn lại Bạch Mị không ai quan tâm.

*** Lôi Bạc hét: “Lưu Diệc Hàn! Mắt cậu mù à? Cậu còn tính là đàn ông không? Phát huy chút phong độ quý ông được không? Cậu phụ trách đưa Bạch gì đó về nhà!”
Cơ mặt Lưu Diệc Hàn giật giật, kêu lên: “Nhóc con chết tiệt! Tôi biết ngay các cậu bảo tôi tới đây không có chuyện tốt! Vậy mà hãm hại tôi! Biết rõ tôi rất ghét phụ nữ mà!”
Lôi Bạc và Kim Lân đều đã rời đi, phòng 8808 chỉ còn lại Bạch Mị say đến mức không thể mở nổi mắt, cùng Lưu Diệc Hàn đang ngẩn người mở to mắt.

Vừa khéo Ngũ Ca bước vào, thấy tình hình trong phòng, cười nói: “Diệc Hàn à, hóa ra cô ta là ấy của cậu à, không nói sớm, nói sớm thì tôi cho cô ta chức quản lý nho nhỏ.”
Lưu Diệc Hàn đổ mồ hôi lạnh: “Ngũ Ca, anh cố ý bôi nhọ tôi đúng không? Tôi làm gì có.”
Ngũ Ca cười haha đi ra ngoài.

Lưu Diệc Hàn khóc không ra nước mắt đi về phía Bạch Mị, vẻ mặt đau khổ chọc chọc vào vai cô ta: “Này, cái cô này, cho hỏi nhà cô ở đâu?”
A a a… Phiền chết mất!
Ngày đầu trở về nước, chưa quen với chênh lệch múi giờ, chưa được nghỉ ngơi tử tế, không những phải nhanh chóng tham gia tiệc rượu cùng tổng giám đốc, còn phải đưa một người phụ nữ như sâu rượu về nhà lúc nửa đêm?
Vì sao anh ta đáng thương như vậy? Vì sao!
Trần Tư Khải ngồi trên xe, Khang Tử nhẹ nhàng hỏi: “Cậu chủ đi đâu?”
Trần Tư Khải mệt mỏi dựa vào ghế sau, nhắm mắt lại, chậm rãi thở ra.

“Về biệt thự.”
“Vâng.”
Khang Tử tưởng rằng cậu chủ dặn dò xong rồi, ai ngờ, Trần Tư Khải lại liền bổ sung một câu: “Đến nhà, cậu lặng lẽ đổi sang một chiếc xe không bắt mắt, đợi tôi ở cửa sau.”

“Á?” (⊙_⊙) Khang Tử giật mình.

Về đến nhà…sau đó lại lặng lẽ ra ngoài?
Đây là tình huống gì chứ?
Khang Tử không hỏi, đáp: “Vâng!”
Trần Tư Khải về đến biệt thự, lên tầng trước, nhanh chóng tắm rửa, thay bộ quần áo thoải mái, sau đó đi ra cửa sau.

Khang Tử đã chờ sẵn trong bóng tối, giống như là con hổ nhỏ.

*** “Đi thôi.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 347


Khang Tử gật đầu, mở cửa xe cho Trần Tư Khải, sau đó anh ta lái xe.

“Cậu chủ đi đâu?”
Trần Tư Khải nhìn chằm chằm màn đêm, khẽ nói: “Đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không có người theo dõi, cuối cùng đến nhà Tiêu Mộng.”
“A!” Khang Tử cực kỳ ngạc nhiên.

Đến mức đó sao?

Phiền toái như vậy, chỉ vì đến nhà Tiêu Mộng một chuyến?
Trần Tư Khải mới không giải thích cái gì.

Lẽ nào muốn anh ta nói với Khang Tử, bây giờ, người nhìn chằm chằm anh ta, không chỉ có ba anh ta mà còn có Anna?
Khang Tử thuần thục lái xe, đi vòng quanh thành phố, sau khi xác định không bị theo dõi, anh ta mới quen thuộc lái xe đến con hẻm nhà Tiêu Mộng.

“Cậu chờ ở đây, tôi vào xem một lát.” Trần Tư Khải nói xong, xuống xe, đi về phía nhà Tiêu Mộng.

Vẫn là dùng thủ đoạn đặc biệt, mở cửa nhà họ Tiêu, Trần Tư Khải nhón chân đi vào, bất ngờ phát hiện, vậy mà Tiêu Mộng vẫn chưa về nhà!
Trần Tư Khải nhíu chặt mày.

Nâng đồng hồ đeo tay lên nhìn, đã là 11 giờ đêm rồi, vậy mà còn chưa về nhà?
Nhóc con này, đi đâu rồi?
Trong lòng Trần Tư Khải có chút bất an.

Anh ta vội đi ra ngoài, vừa tìm điện thoại gọi cho Tiêu Mộng.

Tắt máy!
Nhóc con, vậy mà lại tắt máy!
“ĐM! Rốt cuộc đi đâu rồi?” Trần Tư Khải vịn vào xe, tức giận thở ra.

Khang Tử đứng trước xe, nhìn cậu chủ hùng hổ, không nói một từ.

Trần Tư Khải híp mắt, nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên, đôi mắt anh ta lóe lên, lẩm bẩm: “Lẽ nào là… bị Kim Lân mang đi rồi?”
Ý nghĩ này, giống như tia chớp, đột nhiên xẹt qua trong đầu Trần Tư Khải.

Anh ta đấm mạnh vào xe.

“Shit! Thật là điên mất thôi!”
Trần Tư Khải khẽ mắng, nhanh chóng lên xe, hét lên với Khang Tử: “Đến biệt thự của Kim Lân!”

*** Khang Tử cũng không tiện hỏi cậu chủ cái gì, chỉ nhanh chóng lái xe.

Anh ta lặng lẽ nhìn gương mặt của Trần Tư Khải qua gương chiếu hậu.

Ôi… Thật đáng sợ!
Sắc mặt kia, âm trầm, cực kỳ rét lạnh, môi mỏng mím chặt, giống như muốn ăn thịt ai vậy.

“Tên nhóc thối, nếu như cậu dám làm gì cô ấy, cậu chờ xem… Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu… ĐM!”
Trần Tư Khải nắm chặt nắm đấm, đặt bên miệng, vừa tức giận vừa lo lắng.

Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, lẽ nào em không có chút phòng bị sao?.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 348


Em và loại sinh vật đực có khả năng t*nh d*c mạnh mẽ Kim Lân này ở với nhau, lẽ nào em không thể thông minh hơn sao?
Trần Tư Khải bỗng không tự chủ được liền liên tưởng đến… Tiêu Mộng xinh đẹp bị Kim Lân thô bạo ném lên giường, đè dưới thân anh ta, anh ta d*m d*c cười, xé rách quần áo của cô… Nơi bụng dưới anh ta, mạnh bạo đâm vào!
Hừ!
Trần Tư Khải lập tức ngồi thẳng người, dáng vẻ như lập tức lao ra bên ngoài.

Không thể!
Kim Lân, cậu tuyệt đổi không thể làm như thế với Tiêu Mộng!
Không thể!
“Lái nhanh lên, tăng tốc, ra sức tăng tốc!” Trần Tư Khải vô cùng sốt ruột ra lệnh cho Khang Tử.

Khanh Tử thầm đổ mồ hôi lạnh, còn muốn tăng tốc sao, tốc độ hiện tại đã rất nhanh rồi, may mà ban đêm ít xe cộ, bằng không tốc độ này… thật dễ bị tai nạn.

Hết cách, Khang Tử lại cắn chặt răng, đạp mạnh chân ga.

Kim Lân ôm Tiêu Mộng say khướt đi ra khỏi Dạ Mị, nhẹ nhàng đặt cô lên ghế phụ lái.

Điều chỉnh ghế phụ lái về phía sau, nghiêng một chút, như vậy Tiêu Mộng nằm sẽ thoải mái hơn.

“Ế, thật vui nha… Uống tiếp… Ai thua phải uống hết…”
Tiêu Mộng cúi đầu, lẩm bẩm.

Lông mi dài buông xuống, dày rậm, cong vút.

Kim Lân không nhịn được khẽ cười, nhéo má Tiêu Mộng, nói: “Còn uống nữa? Giờ em còn không biết mình họ gì mà còn uống.

Ngồi yên đi, tôi thắt dây an toàn cho em.”
Kim Lân đặt thẳng đầu Tiêu Mộng, sau đó khom lưng lại, thắt dây an toàn cho cô.

Một sợi tóc của Tiêu Mộng, chui vào lỗ mũi của Kim Lân, khiến anh ta hơi ngứa.

*** Ầm… Kim Lân đột nhiên cứng người, giữ nguyên động tác khom lưng trước người Tiêu Mộng, hô hấp biến mất.

Sợi tóc tinh nghịch của cô, giống như một bàn tay nhỏ bé linh động, cào lên mặt của Kim Lân, mang theo một mùi thơm mát, khiến Kim Lân cảm thấy đầu óc mơ hồ.

Anh ta và cô, gần nhau như vậy.

Thân thể nhỏ nhắn mềm mại, ngay dưới cơ thể anh ta.

Mà hương thơm của cô, đã tràn ngập quanh người anh ta.

“Mộng… Mộng… Em… Em dùng dầu gội của thương hiệu nào vậy? Haha, mùi… thật thơm…” Kim Lân cười cứng ngắc, cố gợi chuyện.

Đương nhiên, trả lời anh ta, là tiếng hít thở sâu của Tiêu Mộng, cô đã ngủ thiếp đi.

Kim Lân dần quay đầu lại, khẽ đảo mắt, nhìn cô gái gần trong gang tấc.

Môi cô đỏ hồng, hơi nhếch lên, khuôn mặt ửng hồng.

“Mộng… Mộng…” Kim Lân nhìn ngây gốc, nhất thời nhìn dáng ngủ của Tiêu Mộng mà rung động.

Thật đẹp… Kim Lận không kìm được mà nuốt nước bọt.

Nhiều ngày rồi, Kim Lân không quan hệ, đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, d*c v*ng bùng lên!
Từ bụng dưới, từng đợt dung nham trào lên.

Thiêu dốt… “Mộng…em thật đẹp…thật đẹp…”
Kim Lân ngây ngốc nỉ non, không khống chế được tiến dần về phía đôi môi của Tiêu Mộng.

Giống như bắt được giọt sương mai quý giá, đôi môi của anh ta, run raary nhẹ nhàng chạm vào môi cô.

Đôi môi ẩm ướt, đầy đặn, mềm mại, thơm tho… Ôi! Sắp sụp đổ rồi!
Ngọn lửa d*c v*ng anh ta kìm nén mấy ngày nay, sắp nuốt chửng anh ta!
Muốn nhiều hơn nữa… nhiều hơn nữa… Muốn càng thêm kịch liệt… Kim Lân r*n r* một tiếng, không nhịn được, lại ra sức mà dán tới, hôn cô thật sâu..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 349


Cơ thể anh ta nóng rực, dựa sát vào, ép cô gái vào giữa anh ta và lưng ghế, Kim Lân hôn quá nhập tâm, từ từ nhắm mắt lại.

Càng hôn, ngọn lửa trong lòng anh ta cháy càng mạnh!
Cứ hôn mãi, đ*ng q**n anh ta cũng cảm thấy chật cứng.

Thật là mất mặt, vậy mà anh ta lại có phản ứng.

*** Đường đường công tử đào hoa như anh ta, vậy mà lại có phản ứng với… một cô gái say rượu, đầu óc không tỉnh táo!
Quan trọng là, cô gái nhà người ta hoàn toàn bị động, là anh ta tự mình châm lửa!
“Bé con, em giày vò tôi gần chết!” Kim Lân than thở, ánh mắt không còn sáng ngời mà trở nên mơ hồ.

Quá yêu cô!
Giây phút này, khẽ ôm lấy cô, vậy mà lại cảm giác như cả thế giới đều thuộc về anh ta.

Kim Lân khẽ phả một hơi nóng lên má Tiêu Mộng, khẽ nỉ non: “Nhóc… Để tôi bảo vệ em, có được không?”
Lúc này, Lưu Diệc Hàn kéo Bạch Mị đi ra, đang không biết phải làm thế nào với người phụ nữ này, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Kim Lân dựa bên ghế phụ lái, thế nên Lưu Diệc Hàn ra sức gọi: “Lân! Lân! Cậu đưa cô ta đi đi! Tôi không quan tâm cô ta nữa! Bẩn chết mất!”
Kim Lân nghe thấy tiếng Lưu Diệc Hàn, lập tức chui ra khỏi xe, đóng cửa ghế phụ lái lại.

Quay người lại nhìn, Lưu Diệc Hàn đang đứng ở cửa Dạ Mị, mày nhíu chặt lại.

Kim Lân liền nhe răng cười, cười cực kỳ xinh đẹp và phóng khoáng: “Haha, một đêm tôi cũng không thể hưởng thụ hai người phụ nữ được, Diệc Hàn, cậu tự xử đi, cậu ném cô ta xuống cống cũng đừng nói với tôi, tôi chỉ quan tâm tới nhóc nhà tôi.

Ngủ ngon.

À, đúng rồi, Diệc Hàn, quên chưa nói với cậu một câu, chào mừng cậu trở về.

Tạm biệt.”
Kim Lân khẽ cười, vòng qua bên ghế lái, kéo cửa nhảy vào trong xe.

Tiếp đó, đèn xe sáng lên, chiếc xe sang của anh ta lập tức phóng đi.

Lưu Diệc Hàn gấp tới giậm chân, tức mà chỉ có thể mắng: “Tên nhóc chết tiệt! Các người chỉ biết hại tôi thôi! Sau này tôi không quen mấy người nữa! Đồ thối tha! Ghét chết đi được!”
Mắng xong, Bạch Mị trong lòng đang vặn vẹo thân người, duỗi cánh tay gãi gãi, Lưu Diệc Hàn nhìn Bạch Mị thở dài, tức tới sắp điên mất rồi.

Kim Lân lái xe, nhất thời có chút mù mờ.

Đi đâu?
Nửa đêm nửa hôm rồi?
Anh ta quay mặt sang, liếc nhìn cô gái trắng hồng, trong lòng bắt đầu do dự và băn khoăn.

Đưa cô về nhà cô sao?
Muộn như này, cô lại còn say nữa, đưa về nhà, có khi nào người nhà cô sẽ tức giận không?
Không đưa cô về nhà… Vậy đưa cô đi đâu đây?
*** Kim Lân hít sâu một hơi, đột nhiên, hai mắt anh ta sáng lên.

Vậy… có thể đưa cô về nhà anh ta không?
Phù phù… Hơi thở của Kim Lân trở nên thô mạnh mà gấp gáp.

Trong mắt anh ta bừng lên ngọn lửa, anh ta nhanh chóng liếc nhìn Tiêu Mộng, ánh mắt nóng rực mà trực tiếp.

“Có thể không? Mình có thể không? Có thể, có đúng không?”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 350


Anh ta thấp giọng lẩm bẩm một hồi, hơi thẫn thờ, duỗi tay ra, khẽ v**t v* khuôn mặt cô gái.

Làn da trơn bóng của cô khiến anh ta cả thấy như bị điện giật, dường như có một dòng điện truyền từ đầu ngón tay tới khắp cả cơ thể anh ta. . Chuyên trang đọc truyện == ТRUМTRUYEN .м E ==

Tê dại… khiến tim đập nhanh hơn, khiến máu huyết cả người dâng trào.

Kim Lân hạ quyết tâm!

“Đúng! Tôi phải đưa em về chỗ tôi, như thế em sẽ không bị người nhà em mắng. Em sẽ hiểu cho tôi, có đúng không?”

Ngón tay của Kim Lân rời đến trên môi Tiêu Mộng, ve vuốt cực kỳ thương yêu.

Trong lòng anh ta, có một con mãnh thú điên cuồng nhảy nhót, gào thét.

Đã quá lâu rồi không chạm vào phụ nữ, cũng không phải là anh ta cố ý kiềm chế d*c v*ng gì đó, mà là anh ta nhìn thấy đám phụ nữ kia không thể nổi lên chút hứng thú nào, không có một chút d*c v*ng k*ch th*ch nào cả.

Nhưng lúc này, khi ở trong cùng một chiếc xe, khi cùng ở trong một không gian nhỏ như này với cô….

Vậy mà anh ta lại khí huyết dâng trào… đơn giản như thế!

Vì ý nghĩ nồng nhiệt này, hơi thở của Kim Lân trở nên nặng nề, thậm chí bàn tay lái xe còn hơi run lên.

Anh ta cứ nỉ non như có như không: “Tôi có thể không? Có thể không?”

Trên đường lớn buổi đêm, anh ta phóng nhanh như một con mãnh thú vụt qua.

Từ tốc độ lái xe có thể thấy được tâm trạng gấp gáp của anh ta lúc này.

Kim Lân trực tiếp lái xe tới căn biệt thự bên bờ biển của anh ta.

“Cậu chủ, cậu về rồi à?” Quản gia cười hihi đi ra, khẽ dụi mắt.

Muộn như này rồi, ông ta còn tưởng là cậu chủ không về, vốn dĩ cậu chủ tính ham chơi, lại còn có nhiều bất động sản, anh ta thường tiện đâu ngủ đó, không cố định.

Vừa rồi ông ta đọc báo rồi ngủ quên trên sofa, ai ngờ, bên kia có bảo vệ gọi điện tới báo, cậu chủ đã về.

Quản gia đang định duỗi tay cầm túi cho cậu chủ, nhưng lại phát hiện cậu chủ mở cửa ghế phụ lái, bên trong còn có một cô gái!

*** Á… (⊙_⊙) Ông quả gia giật cả mình!

Đây là lần đầu tiên cậu chủ dẫn phụ nữ về đây!

Vốn dĩ đã từng nghe nói cậu chủ ăn chơi đàng đ**m ở bên ngoài như nào, thế nhưng, chưa từng đưa tới đây.

“Cậu chủ…”

“Bác Thái, đừng hỏi gì vội, mở cửa giúp tôi, cô ấy ngủ mất rồi, mau…”

Kim Lân cẩn thận ôm Tiêu Mộng lên, cúi đầu, nhìn nhóc trong lòng, không nhịn được mà lòng đầy ngọt ngào.

“À, vâng…”

Quản gia ngây người, nhanh chóng mở cửa, thuận tiện liếc nhìn người trong lòng cậu chủ.

Là một cô gái cực kỳ nhỏ tuổi.

Khuôn mặt nhỏ như lòng bàn tay, mái bằng, hàng mi rất dày rất dài.

Chỉ liếc nhìn một cái đã có thể chắc chắn, đây là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 351


“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi…” Kim Lân khẽ cười haha, trực tiếp bước lên cầu thang xoắn ốc đi lên tầng.

(⊙_⊙) Bác Thái quản gia chớp chớp mắt, lúc này mới giật mình hiểu ra, nhanh chóng đi lên theo, đang không biết nên mở cửa phòng nào, Kim Lân đã hơi sốt ruột gọi: “Mau mở cửa phòng ngủ! Mau lên! Tôi sợ cô ấy tỉnh mất.”

Kim Lân dừng trước cửa phòng anh ta!

Quản gia không dám chậm trễ, mở cửa phòng của anh ta, còn mình thì đứng ở ngoài, hơi ngây ngốc.

Ông ta còn chưa thể thích ứng với việc trong nhà có thêm một người phụ nữ xa lạ.

Rầm!

Kim Lân trực tiếp đá một cái, dùng chân đóng cửa lại.

Nhốt quản gia còn đang ngây ngốc ở bên ngoài.

“Bé con, tới nhà rồi, tới nhà chúng ta rồi, giờ tới giường rồi, haha…” Có lẽ là vì căng thẳng, hưng phấn, khi đặt Tiêu Mộng lên giường, trán Kim Lân đổ đầy mồ hồi.

Thân người mềm mại của Tiêu Mộng nằm trên chiếc giường siêu lớn của Kim Lân, ga giường màu lam càng làm nổi bật sự non nớt, nhỏ xinh của Tiêu Mộng trắng nõn nà.

Kim Lân hơi ngây ngốc, th* d*c, không nhịn được mà duỗi tay ra, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt cô.

“Em thật đẹp… Thật sự, thật sự rất đẹp…”

Mồm miệng khô khốc, cực kỳ sốt ruột, tim đập loạn nhịp, bụng dưới căng cứng… *** Một loạt phản ứng xảy ra.

Kim Lân cứ thế hạ người xuống, chống tay bên người Tiêu Mộng, đè lên thân người cô gái.

th* d*c nóng rực.

Cúi đầu, đang định bắt lấy đôi môi đỏ mọng kia, lúc này, Tiêu Mộng nhăn mặt lại, hơi nghiêng đầu sang một bên, môi khẽ động, lẩm bẩm: “Trần gấu xấu xa… tôi hận anh muốn chết… chán ghét anh…”

(⊙_⊙) Cả người Kim Lân sững lại ở đó!

Vừa rồi… cô nói cái gì?

Trần gấu xấu xa?

Là Tư Khải sao?

Kim Lân híp mắt lại.

Một suy nghĩ chẳng lành nhanh chóng xuất hiện trong đầu anh ta!

Cô gái mà tôi yêu mến… lẽ nào… trong lòng em đã có một người đàn ông khác? Lẽ nào… em thật sự thích… Tư Khải? Không! Không thể! Tôi không cho phép em đối xử tàn nhẫn với tôi như này! Tôi làm sao đây? Em lựa chọn như này, khiến người đáng thương như tôi phỉa xử lý như nào đây?

Kim Lân lập tức thẳng người dậy, ôm ngực, khó chịu đi đi lại lại trong phòng.

Trong đôi mắt xinh đẹp là sự đau đớn và khổ sở… Cốc cốc cốc… Có người gõ cửa.

Kim Lân phản ứng cực mạnh, quay phắt người lại, giọng nói không nhịn được mà vút cao: “Ai?”

Cửa hơi hé ra một khe hở, quản gia sợ hãi nói: “Cậu chủ, có cần nữ giúp việc giúp đỡ không?”

Lập tức Kim Lân nổi giận.

Nữ giúp việc?

Bây giờ là chuyện giữa một người đàn ông đói khát và một người phụ nữ khỏe mạnh, cần nữ giúp việc làm gì?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 352


“Đi đi! Đừng có tới phiền tôi! Đi đi!”

“Vâng, vâng…”

Bác Thái sợ tới nhe răng, nhanh chóng đóng cửa lại.

Kim Lân lại quay sang nhìn Tiêu Mộng lần nữa, không nhịn được mà nhíu chặt mày.

“Bé con, xin em đó, xin em nhất định đừng bỏ rơi tôi… Tư Khải không cần em, nhưng tôi cần! Tư Khải không có em, cậu ấy vẫn có thể sống như thường, nhưng tôi không thể, không có em tôi không thể sống được, xin em đó…”

Kim Lân nhăn mặt lại, khuôn mặt đẹp trai nhíu chặt, anh ta chầm chậm ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt.

*** Hồi lâu, tận 5 phút, anh ta mới từ từ tìm lại lý trí.

Kim Lân mệt mỏi đi ra khỏi phòng ngủ, bác Thái ở phòng khách giật mình, ông ta đã tắt đèn chính ở phòng khách rồi.

“Cậu chủ?”

“Ừ, bác Thái, vừa rồi… xin lỗi… Bác bảo thím Lưu dẫn vài nữ giúp việc vào tắm rửa giúp Mộng đi.”

“Á? Haha, cậu chủ, không sao, giờ tôi bảo thím Lưu qua đó.”

Mộng? Đây là tên của cô gái mà cậu chủ dẫn về sao?

Mấy nữ giúp việc lần lượt đi vào trong phòng ngủ của Kim Lân.

Còn Kim Lân thì lại ngồi dưới ánh đèn ấm áp trong phòng khách, ngây người.

Phải làm sao với người phụ nữ trên tầng đây?

Kim Lân không ngừng tự hỏi.

Khi cô không còn tỉnh táo, ăn sạch cô sao?

Có phải… như thế có chút không có tính người không?

Sau đó, có khi nào Mộng sẽ căm hận anh ta không?

Kim Lân không khỏi lắc đầu.

Vậy… Anh ta cứ ngoan ngoãn ôm cô, làm Liễu Hạ Huệ sao?

Trời ạ, suy nghĩ này… hơi buồn cười, anh ta là một người đàn ông bình thường thành thục chuyện tình cảm, kỹ thuật về mặt này còn siêu như thế, anh ta nào có thể làm Liễu Hạ Huệ chứ? Đùa sao?

Vậy thì… Hai người bọn họ mỗi người một phòng?

Kim Lân lại méo mặt… Như thế, không phải quá ác với chính bản thân mình sao?

“Ôi, phiền chết đi được, rốt cuộc là phải làm thế nào?” Kim Lân tay chống cằm, thở dài thườn thượt.

Quản gia im lặng nhìn cậu chủ như này, cũng không nhịn được mà thở dài theo.

Nửa đêm nửa hôm, vậy mà còn thấy cậu chủ buồn bực ở đây.

“Cậu chủ, cô gái kia đã tắm xong rồi.” Thím Lưu cười hihi lau tay, đứng ở cầu thang báo cáo.

“Á? À! Tắm xong rồi à, vậy được, mọi người đều nghỉ đi, đi ngủ đi.”

“Vâng, cậu chủ.”

Thím Lưu dẫn mẫy nữ giúp việc đi ra khỏi căn nhà này, đi tới một tòa nhà khác.

Ánh mắt Kim Lân mang theo vẻ hoảng hốt không biết làm sao.

Anh ta thật sự muốn tát cho mình vài cái!

Quá kém cỏi!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 353


Cũng không phải là xử nam chưa từng chạm vào phụ nữ, cho dù có muốn Mộng hay không, anh ta cũng không thể hoảng hốt như này chứ?

Kim Lân vừa quay mặt sang liền nhìn thấy bác Thái đứng chờ ở phòng khách, liền nói: “Bác Thái, bác cũng đi nghỉ đi.”

*** Bác Thái chớp mắt: “Vâng, cậu chủ, tôi chờ cậu ngủ rồi tôi ngủ.”

Ngón tay Kim Lân gõ mặt bàn, cắn răng, đè xuống tất cả tự trách và áy náy, đứng bật dậy: “Giờ tôi đi ngủ đây, bác Thái, ngủ ngon.”

Bác Thái gật đầu: “Vâng, cậu chủ ngủ ngon.”

Kim Lân vừa hạ quyết định, bước chân đi lên tầng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Đúng, chính là như thế!

Nếu như lát nữa lên tới phòng, anh ta hôn lên môi Tiêu Mộng, nếu cô không phải đối, vậy thì anh ta sẽ cho phép mình chạm vào cô!

“Mộng, xin em, đừng từ chối tôi.” Kim Lân cứ cầu khấn như thế, đẩy cửa phòng ra.

Vừa bước vào, sau khi quen với ánh đèn ấm vàng trên tường, Kim Lân liền đứng im tại chỗ, hít sâu một hơi.

“Ôi…”

Đôi mắt như thủy tinh của Kim Lân mở tròn xoe.

Mẹ ơi!

Quá ngạc nhiên!

Trái tim của anh ta… sắp kiệt sức rồi.

Đẹp quá, xinh quá, quyến rũ quá!

Thím Lưu… thật là… xấu quá… Anh ta chỉ thấy Tiêu Mộng đang nằm trên giường lớn, cô cuộn tròn thân người, nhưng vừa rồi đạp chăn, lộ ra cả bờ lưng trắng như tuyết!

Trời ơi! Vậy mà thím Lưu không mặc đồ ngủ cho cô sao?

Cho dù ở đây không có đồ ngủ dành cho nữ, vậy cũng có thể mặc đại một bộ của anh ta cho cô mà!

Bây giờ… cô gái mà anh ta yêu sâu sắc cứ thế nằm trước mặt anh ta, không mảnh vải trên thân, anh ta nào có chịu được chứ?

May là chỉ lộ ra mặt lưng, chăn còn đang che lấy phía trước người cô, nếu như… để anh ta nhìn thấy cảnh xuân phía trước… chắc là bây giờ anh ta đã sớm hú lên, nhào tới như hổ đói rồi.

Nhất thời, lòng bàn tay Kim Lân đổ mồ hôi.

Trên sống mũi cũng toàn là mồ hôi.

Kim Lân nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập điên cuồng.

Anh ta cứ bước từng bước về phía giường, không hề gây ra tiếng động giống như một kẻ trộm.

Cứ nhìn chằm chằm vào bờ lưng trắng như tuyết kia, hô hấp của anh ta dần trở nên nặng nề và gấp gáp.

*** “Mộng… Mộng… Chắc là tôi sắp phạm lỗi rồi… Tôi… Bây giờ tôi nóng quá…” Kim Lân tự nói một mình, th* d*c từng hơi.

Anh ta quỳ gối xuống giường, chiếc giường kia rất mềm, lập tức rung nhẹ lên, trái tim của Kim Lân cũng căng thẳng tới mức suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

Anh ta duỗi tay qua, nhẹ nhàng ve vuốt bờ lưng trắng nõn kia, hít vào thật sâu.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 354


Cảm giác quá là tuyệt vời!

Trơn mượt, mềm mại như dải lụa, k*ch th*ch khiến anh ta tê dại.

Đôi mắt Kim Lân bừng lên một ngọn lửa, dựa tới, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên lưng cô.

Đầu lưỡi bay lượn, l**m múi bờ lưng trắng nõn của cô.

Cả người anh ta cứ thế run lên.

Ngửi lấy mùi thơm mát nhè nhẹ trên người cô, chạm vào da thịt mềm mại của cô, d*c v*ng trong người anh ta càng ngày càng rõ ràng và mãnh liệt!

Anh ta duỗi tay qua!

Nhanh chóng thò tay vào trong chăn, ôm lấy phía trước người cô!

Khi Kim Lân đang do dự có nên làm cái hành động châm lửa này hay không, Tiêu Mộng lại khẽ động, nỉ non: “Khát quá… Tiêu Đình Nhiên, có nước không? Uống nước…”

(⊙o⊙) Á!

Kim Lân sững sờ.

Sau đó cuống quýt nói: “À, em muốn uống nước sao? Chờ chút, tôi đi lấy cho em.”

Nếu là trước kia, nếu đám phụ nữ trước kia của Kim Lân mà sai anh ta đi làm cái gì ngay lúc quan trọng như này, thì đám đó đã sớm chết cả trăm lần rồi.

Kim Lân nhanh nhẹn bước xuống giường, đi tới phòng khách, bưng một cốc nước lên: “Nào, nước đây, uống nước nào.”

Anh ta không nỡ để bé con của anh ta khát!

Kim Lân bưng nước, cực kỳ căng thẳng đi về phía Tiêu Mộng.

Nếu đỡ cô ngồi dậy uống nước… Vậy cảnh xuân phía trước của cô nhất định sẽ lộ hết ra… Trời ơi, anh ta rất nghi ngờ, có khi nào anh ta sẽ lập tức ném cốc nước đi mà đè lên người cô… *** Trần Tư Khải bảo Khang Tử lái xe tới bên ngoài cổng biệt thự bên bờ biển của Kim Lân.

Không đợi Khang Tử xuống xe, Trần Tư Khải đã nhảy xuống trước.

*** Khang Tử trợn tròn mắt, ngây người.

Ế? Cậu chủ sao thế?

Không phải cái việc hỏi han này đều là do cấp dưới làm sao?

Cậu chủ sốt ruột như thế, lại còn tự mình đi làm.

“Cậu chủ Kim nhà các người về chưa?” Trần Tư Khải đi tới chỗ bảo vệ, gõ cửa sổ.

Bảo vệ ở bên trong vốn đã ngủ, giật mình, ngồi dậy, vô thức đáp: “Ừ, về rồi.”

“Vậy, mở cửa cho tôi, tôi vào tìm cậu ấy.” Trần Tư Khải hơi nhíu mày, giống như màn đêm quỷ dị.

“Á? Vậy phải gọi điện hỏi có cho anh vào hay không…”

Trần Tư Khải lập tức thò một tay vào trong cửa sổ, giữ lấy cổ bảo vệ, kéo mạnh ra ngoài.

Tên bảo vệ kia còn chưa cầm tới điện thoại đã ngất mất rồi.

Khang Tử càng thêm ngạc nhiên.

Không phải chứ?

Vậy mà cậu chủ… lại trực tiếp động tay động chân?

Trần Tư Khải tìm được nút mở cửa, trực tiếp mở cổng ra.

Xoay người, lạnh lùng liếc nhìn Khang Tử: “Cậu còn ngây ra đó? Chê tôi có quá nhiều thời gian sao? Mau lái xe vào!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 355


“Á? Vâng!” Khang Tử không dám chậm trễ, nhanh chóng lên xe, chở Trần Tư Khái vào trong.

Căn biệt thự bên bờ biển này của Kim Lân xây cực kỳ đẳng cấp, Kim Lân giỏi hưởng thụ, trồng xung quanh hai bên đường đủ các loại cỏ đắt đỏ từ nước ngoài, còn mềm mại hơn cỏ trên sân đá bóng đẳng cấp cao, xanh mơn mởn, rất đẹp.

Còn trồng rất nhiều cây, dưới gốc cây đặt ghế dài màu trắng.

Dưới ánh đèn trang trí, cảnh vật bên ngoài của tòa biệt thự này đẹp không tả nổi.

Nhưng Trần Tư Khải không hề có chút tâm trạng ngắm nhìn.

Xe dừng ở trước cửa căn nhà, Trần Tư Khải trực tiếp nhảy xuống, bước chân nhanh nhẹn của người tập võ xông tới trước cửa.

Bên trong khóa, shit! Muốn ngăn anh ta sao? Hừ!

Trần Tư Khải dùng hết sức giơ chân, đạp rầm một cái, cánh cửa kia rung vài cái rồi mở ra.

Trần Tư Khải lạnh mặt, thoắt cái đã vào tới trong nhà.

“Kim Lân! Cậu ra đây cho tôi!”

*** Trần Tư Khải đi tới phòng khách, lớn tiếng gọi.

Đầu tiên là khiến bác Thái đang ở tầng 1 giật mình, ông ta dụi mắt, nhăn mặt, không dám tin mà mở đen, thấy đột nhiên trong phòng có hai người đàn ông cao lớn, ngạc nhiên hỏi: “Các người… là sao? Vào đây kiểu gì?” . Google ngay trang || Т R U M t r u y e n . м E ||

Trần Tư Khải không hề nhìn bác Thái, trực tiếp chạy lên tầng.

Bác Thái định ngăn cản, nhưng lại bị Khang Tử chặn lại, Khang Tử cười hihi nói: “Trời ơi, bác già, không có chuyện của bác, bác đi ngủ đi. Cậu Trần nhà chúng tôi và cậu Kim nhà bác là bạn thân, để hai người họ nói chuyện. Bác đi ngủ đi, nha, ngủ đi.”

Khang Tử liên tục dỗ dành, đưa bác Thái quay về phòng của ông ta.

Trần Tư Khải đạp cửa phòng Kim Lân!

Rầm!

Âm thanh kia, lưu loát dứt khoát, lại đột ngột đáng sợ.

A!

Kim Lân ở bên trong phòng giật mình, suýt chút nữa đánh rơi cốc nước trong tay.

Anh ta ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn Trần Tư Khải vừa xông vào phòng, còn tưởng là đang nằm mơ, nhất thời ngạc nhiên ngây người.

“Tư… Tư Khải?…”

Không thể nào!

Lúc này, ở nhà anh ta, sao Tư Khải lại xuất hiện chứ?

Trần Tư Khải híp mắt lại, nhanh chóng kiểm tra căn phòng, lập tức, khuôn mặt âm trầm đông cứng lại!

Anh ta thấy cái gì kia?

Tiêu Mộng lộ ra cả bờ lưng, nằm ngủ trong chăn!

“Mẹ nó! Kim Lân, cậu như này là ép tôi giết cậu có đúng không?”

Trần Tư Khải lập tức đùng đùng tức giận, đi mấy bước tới, túm lấy quần áo của Kim Lân, nhe răng, hung ác gầm lên: “Cậu muốn làm gì cô ấy? Hử? Cậu muốn lợi dụng cô ấy? Cái tên bỉ ổi nhà cậu! Vậy mà cậu lại dám lén lút chiếm lấy người phụ nữ của tôi!”

Kim Lân tỉnh táo lại, anh ta cũng tức giận, còn chưa nói Trần Tư Khải xông vào làm hỏng chuyện tốt của anh ta, chỉ nói tới lập trường của Trần Tư Khải bây giờ, dựa vào đâu mà quản lý những điều này?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 356


Kim Lân không hề tỏ ra yếu thế, cánh tay đánh mạnh lên người Trần Tư Khải, ngón tay chỉ vào ngực anh ta, nói: “Cậu có tư cách gì mà quản lý chuyện giữa tôi và Mộng? Dựa vào đâu mà lúc này cậu chạy tới nhà tôi chỉ trỏ tôi? Mộng là gì của cậu? Là bạn gái cậu sao? Là vợ cậu sao? Không phải bây giờ cậu có Anna rồi sao? Trước mặt bao nhiêu người, cậu đã không dám bảo vệ Mộng, mặc cho cái tên ngoại quốc kia bắt nạt Mộng, cậu còn có tư cách gì đứng ở đây nói tôi và Mộng thế này thế kia? Trần Tư Khải, chuyện cậu nên làm nhất bây giờ chính là lập tức xoay người cút ra khỏi đây!”

Trần Tư Khải liền sững sờ.

Anh ta bị Kim Lân hỏi mà ngây người.

Đúng thế, giờ anh ta tính là gì của Mộng chứ?

Nhiều nhất cô cũng chỉ là người tình làm ấm giường không được công khai của anh ta mà thôi.

Hơn nữa, tối nay… cho dù là có lý do gì, đúng chính xác là anh ta không hề bảo vệ Tiêu Mộng.

Trần Tư Khải rối rắm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, rồi khó khăn mở mắt ra, nhìn thẳng vào Kim Lân, cố hết sức để giọng điệu không quá xung động, nói: “Mọi chuyện không thể chỉ nhìn vẻ bên ngoài, tối nay tôi… làm như thế là có lý do. Trong lòng tôi có cô ấy!”

Kim Lân chặn lại: “Cho dù là có lý do gì, dù sao tối nay cậu cũng để cái cô Anna kia khiến Mộng mất mặt, khiến cô ấy đau lòng, khi Mộng đau lòng khóc lóc khổ sở, là tôi ở bên cô ấy, cậu không hề ở cạnh cô ấy! Tư Khải, đừng có giữ hết mọi phụ nữ cho mình có được không?

Cậu không thích cô ấy, cậu không cần cô ấy, cậu không thể khiến cô ấy hạnh phúc, lẽ nào cậu vẫn cứ phải bá đạo chiếm lấy hay sao?”

Trần Tư Khải nghẹn lời.

Lúc này, đấu khẩu với Kim Lân, anh ta căn bản không chiếm được ưu thế.

Dù sao, có Anna kẹt ở giữa, lại còn chuyện tối nay, Trần Tư Khải anh ta có nói gì cũng không có lý.

Thế nên… Lúc này, muốn lập tức đánh bại Kim Lân, chỉ có cách đánh liều.

Trần Tư Khải cười gằn, nói: “Cho dù tôi không thể hứa hẹn và cho cô ấy danh phận, thế nhưng, cô ấy vẫn chưa nói với cậu, cô ấy vẫn rất yêu tôi sao?”

“Cái gì?” (⊙_⊙) Cả người Kim Lân căng cứng, tay cầm ly nước cứng nhắc.

Trần Tư Khải cười càng thêm hào hùng: “Lẽ nào Mộng thật sự chưa nói với cậu sao? Cô ấy đã bày tỏ với tôi rồi, cô ấy nói cô ấy rất yêu tôi, rất mê đắm tôi, muốn cùng tôi… l*m t*nh, rất hưởng thụ, rất thoải mái, lên cao trào rất nhiều lần…”

*** Rầm!

Sắc mặt Kim Lân đột nhiên trắng bệch, cả người run lên.

“Cậu nói bậy! Mộng sẽ không thích cậu!”

Thế nhưng, giọng nói đã hơi run run, Kim Lân đau đớn, không còn hùng hồn nữa.

Trần Tư Khải giỏi quan sát thay đổi cảm xúc của người khác, xem ra chiêu này của anh ta đã đánh trúng đối phương, thế nên, anh ta cười càng thêm rạng rỡ: “Haha, có cần tôi thề độc với cậu không? Đúng là Tiêu Mộng đã nói với tôi như thế. Nói thế nào thì tôi cũng là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, phụ nữ mê đắm người đàn ông đầu tiên cũng là lẽ thường tình. Lân, cậu muốn cô ấy, cậu thích cô ấy, chúng ta có thể cạnh tranh công bằng, thế nhưng… Bây giờ cô ấy đã thích tôi, cậu cạnh tranh với tôi còn có ý nghĩa gì sao?”

Đôi mày kiếm của Kim Lân cũng đang run lên.

Mặc dù Kim Lân đã từng có rất nhiều phụ nữ, mặc dù anh ta không quan tâm những chuyện trước kia của Tiêu Mộng với những người đàn ông khác, thế nhưng… chính tai nghe thấy tình địch nói những lời thẳng thắn và chói tai như thế, anh ta vẫn rất khó chịu.

Trần Tư Khải nhìn cốc nước trong tay Kim Lân đang không ngừng run run.

“Lân, tôi…” Lúc này, Trần Tư Khải lại hơi đau lòng vì Kim Lân.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 357


Một người là người phụ nữ của mình, một người là người anh em tốt của mình, anh ta kẹt ở giữa như này, thật sự là rất khó xử.

Thế nhưng anh ta không thể mềm lòng dù chỉ là một chút!

Đối mặt với tình địch mạnh mẽ như Kim Lân, hễ anh ta mềm lòng dù chỉ một chút, người phụ nữ này sẽ không còn là của anh ta nữa.

“Được rồi, cậu đừng có nói gì nữa, giờ tôi đang rất phiền, rất phiền, phiền chết đi được!” Kim Lân lạnh lùng ngắt lời Trần Tư Khải, nhét cốc nước trong tay cho Trần Tư Khải, buồn bã nói: “Cô ấy khát, vừa rồi đòi uống nước, cậu mớm cho cô ấy đi.”

Trần Tư Khải hơi ngạc nhiên.

Kim Lân cắn chặt môi, lướt qua người Trần Tư Khải, đi ra ngoài.

Trần Tư Khải cũng quay mặt theo, dường như có thể thấy được khi đi tới cửa, Kim Lân dùng mu bàn tay khẽ lau khóe mắt.

“Xin lỗi… Lân…” Trần Tư Khải nhìn về phía cánh cửa, trầm giọng nói.

“Những thứ khác đều có thể cho cậu… chỉ có cô ấy, tôi không thể…”

Trần Tư Khải thở dài, đi tới bên giường, kiểm tra Tiêu Mộng trước.

Lập tức, sắc mặt anh ta đen như đáy nồi.

Vì sao Tiêu Mộng lại uống nhiều như này?

Lẽ nào cô không biết khi uống say thì cô không biết trời đất gì nữa sao?

*** Nếu không uống say, anh ta và cô đã không xảy ra gặp gỡ đầu tiên hoang đường như kia.

“Em dám uống nhiều rượu như này, thật sự tôi nên đánh sưng mông em lên!”

Mặc dù Trần Tư Khải nói mạnh miệng như thế, nhưng động tác tay lại rất nhẹ nhàng, khẽ ôm Tiêu Mộng vào lòng như ôm đứa trẻ sơ sinh, trước tiên sờ khuôn mặt đỏ hồng của cô, xác định cô không sốt, lúc này mới cúi đầu nhìn cô.

“ĐM! Kim Lân! Tôi thật sự nên thiến cậu! Vậy mà cậu dám… dám l*t s*ch quần áo của Mộng!”

Chăn lụa trượt xuống, lộ ra b** ng*c đầy đặn mềm mại của Tiêu Mộng, đỏ hồng mềm mại, khiến người khác cực kỳ động lòng.

Trần Tư Khải tức tới mức mặt mày sa sầm, nghiến chặt răng, thầm mắng Kim Lân hạ lưu, tức đến tóc cũng dựng đứng lên.

“Khát… Uống nước… Nước đâu? Lấy nước…” Tiêu Mộng khẽ động đôi môi căng tròn, vô thức nỉ non.

Trần Tư Khải lập tức mềm giọng đi, nói: Ừ, nước đây, ngoan, em há miệng ra, tôi cho em uống nước.”

Giọng điệu kia ngập tràn sự cưng chiều.

Một bàn tay giữ lấy gáy cô, một bàn tay bưng cốc nước, rất cẩn thận cho cô uống nước.

“Chậm chút, đừng để bị sặc… Chậm chút…” Trần Tư Khải cứ chăm chú nhìn Tiêu Mộng uống hết cốc nước rồi mới nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống.

Nhấc chăn lên đắp cho cô, nhưng lại nhìn b* ng*c m*m m** kia, ngây người.

“Nhóc, em cứ luôn khiến tôi phải lo lắng, cứ luôn khiến tôi mất kiểm soát, cứ luôn khiến tôi phải đứng ở biên giới của sự điên cuồng… Tôi nên làm thế nào với em đây…” Trần Tư Khải khẽ nói, thở dài, cúi đầu, hôn lên môi Tiêu Mộng, sau đó duỗi tay chạm vào nơi đầy đặn mềm mại kia, khẽ n*n b*p vài cái.

Sợ lửa d*c v*ng trong người bùng lên, Trần Tư Khải nhanh chóng kéo chăn đắp kín người cô.

Cho dù chỉ là nụ hôn và cái v**t v* ngắn ngủi như thế, trong mắt anh ta cũng bừng lên ngọn lửa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 358


Cô ngủ rất say, có khả năng là vì đã uống quá nhiều rượu, không thoải mái nên thỉnh thoảng lại nhăn mày, hoặc là chẹp miệng, thanh thuần mà đáng yêu như một đứa trẻ.

Trần Tư Khải cứ ngồi bên giường, lặng yên nhìn cô như thế.

Anh ta duỗi tay, vén tóc cho cô, khẽ v**t v* khuôn mặt non mềm của cô vài cái, sau đó, không tự chủ mà ngón tay dừng bên môi cô, miết theo bờ môi cô.

***

Giọng nói rất thấp, hơi khàn mà trầm ấm, rủ rỉ như mưa bụi mùa xuân: “Em tức giận sao? Tối nay, ở buổi tiệc, tôi vờ như không có chút quan hệ nào với em… Anna rất nguy hiểm, có biết không? Bây giờ tôi còn chưa thể động tới cô ta, em cho tôi thêm một chút thời gian, tôi sẽ nói thật, sẽ giải thích tất cả với em… Cô ta bắt nạt em, tôi còn cáu giận, còn bực mình hơn cả em, thật đấy. Khi em khóc, lòng tôi thắt lại, trái tim tôi vụn vỡ… Tôi thừa nhận, đột nhiên tôi đứng cùng Anna quả thật rất nhẫn tâm, nhưng nhóc à, nếu đến em, đến mọi người mà tôi còn không lừa được thì làm sao có thể lừa được Anna chứ? Diễn trò, là cách làm thỏa đáng nhất, an toàn nhất hiện giờ, có lẽ em sẽ không hiểu, hoặc là sẽ hiểu nhầm tôi, nhưng cũng còn hơn là bị người ta âm thầm ám sát cả trăm ngàn lần, không phải sao? Diễn viên chính của vở kịch là tôi, tôi mới là cái người khó chịu nhất, đau khổ nhất, em hiểu không? Nhóc, em yên tâm, tôi sẽ không cần cái cô Anna kia, tôi nhìn thấy cô ta là thấy buồn nôn.”

… Trần Tư Khải thấp giọng nói dông nói dài rất lâu, cuối cùng anh ta hôn lên tay Tiêu Mộng, sau đó nhẹ nhàng đi ra.

Đi tới dưới tầng liền nhìn thấy Kim Lân đang uống rượu bên quầy bar bình đàn ghi ta của anh ta.

Trong căn phòng trống vắng, chỉ có một ngọn đèn nhỏ lờ mờ, cũng chỉ có một mình Kim Lân cô đơn uống rượu.

Trần Tư Khải đút một tay vào túi quần, đôi chân thon dài sải bước đi tới, giành lấy điếu thuốc kẹp trên tay Kim Lân, lập tức, Kim Lân ngước lên trừng mắt nhìn anh ta.

“Cậu làm gì thế? Tôi hút điếu thuốc mà cậu cũng muốn nhúng tay vào sao? Cậu cảm thấy cậu là cậu chủ của Chính Hổ Đường thì có thể quản lý việc ăn uống sinh sống của tất cả mọi người trên thế giới này sao?”

Trần Tư Khải ngồi xuống, cầm lấy bình rượu, cũng tự rót cho mình một ly, khẽ nói: “Vết thương ở cánh tay cậu còn chưa khỏi hẳn, bớt hút thuốc đi, ảnh hưởng tới việc hồi phục.”

Oành… Lời quan tâm của Trần Tư Khải giống như một quả bom, trực tiếp nổ ngay nơi trái tim Kim Lân.

*** Mấy ngày nay, hai người bọn họ như là kẻ thù, tổn thương lẫn nhau, tàn sát lẫn nhau, căm thù lẫn nhau… Từng đợt sóng lớn, từng đợt lửa giận… Tất cả đều vì những lời đơn giản của Trần Tư Khải mà sụp đổ tan tành.

Kim Lân lập tức rưng rưng nước mắt, anh ta nghẹn ngào, lại không muốn bản thân kém cỏi mà rơi nước mắt, thế nên cắn chặt môi mình, hít sâu vài lần mới nói: “Tư Khải… Ở đây, rất đau…”

Kim Lân vỗ ngực trái của mình.

Trần Tư Khải sợ hãi nhìn Kim Lân, cuối cùng thở dài, hơi gật đầu, nói: “Tôi cũng thế…”

Kim Lân lại không nhịn nổi nữa, gục đầu lên cánh tay, bờ vai run run, sụt sịt.

Trần Tư Khải nhìn Kim Lân, uống một hơi cạn ly rượu trong tay, duỗi tay khẽ vỗ vai Kim Lân.

“Được rồi, khóc cái gì hả Lân, từ nhỏ cậu đã thế này, nghe thấy gió liền tưởng mưa, tính tình cả thèm chóng chán, lần nào mà không phải là cậu kêu gào đánh nhau với người này người kia, cuối cùng tôi phải đi chống lưng cho cậu, dạy dỗ người ta, còn cậu lập tức chạy đi chỗ khác chơi rồi. Lâm, từ nhỏ cậu đã mềm lòng, lần nào thấy ăn mày cậu cũng cho tiền. Cậu là một người tùy hứng, cũng là người anh em mà tôi muốn chăm sóc. Cậu nói xem, từ nhỏ tới lớn, cậu đã đòi bao nhiêu thứ của tôi, không phải tôi đều cho cậu, lần nào cũng thỏa mãn cậu sao?”

“Đừng nói nữa, huhu, Tư Khải, cậu đừng nói nữa…” Hai vai Kim lân run lên bần bật, giọng nói nghẹn ngào.

“Được rồi, đàn ông khóc cái gì. Học theo tôi, cậu thấy tôi nhẫn tâm thế nào chứ. Tôi sẽ không bao giờ khóc trước mặt tình địch.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 359


Kim Lân ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt, nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp trai trắng nõn của Trần Tư Khải, khịt mũi, nói:”Tư Khải, cậu thật lòng thích Mộng sao?”

Biết ngay, tình cảm anh em có tốt hơn nữa, cuối cùng cũng có ngày trở mặt, vì người phụ nữ khiến người ta đau đầu – Tiêu Mộng.

“Haizz…” Trần Tư Khải thở dài, gật đầu:”Ừ, thích. Bằng không tôi sẽ không xông tới chỗ cậu vào lúc này.”

Kim Lân cũng bưng ly rượu lên, một hơi nốc cạn, căm hận nói:”Vì sao anh em chúng ta lại thích cùng một người? Là ai thất đức thế, không phải là đùa giỡn hai chúng ta sao?”

***”Haha… trẻ con.” Trần Tư Khải cười khổ, chỉ lên trời:”Là ông trời sắp đặt. Đây là số phận của chúng ta.”

Kim Lân nghịch ngón tay, rất rối rắm:”Vậy… Tư Khải, Mộng thật sự từng bày tỏ với cậu sao, nói là cô ấy rất yêu cậu?”

l*m t*nh gì đó, Kim Lân không nói được thành lời, vì khi nói ra, người tổn thương đầu tiên chính là Kim Lân anh ta.

Trần Tư Khải chăm chú nhìn Kim Lân, cuối cùng vẫn không nỡ khiến Kim Lân quá đau lòng, nói:”Giả đó. Cô nhóc kia, ngu ngơ ngốc nghếch, sẽ không nói ra những lời như thế.”

Trần Tư Khải nói như thế, lại vừa tự phê phán với chính bản thân mình: Trần Tư Khải ơi là Trần Tư Khải, cái đồ đầu heo nhà mày! Nào có ai mềm lòng với tình địch của mình chứ? Sao đột nhiên mày hồ đồ thế?

Thế nhưng… đối diện với anh ta, có nói thế nào cũng là Lân…”Hả, thật sao? Tôi nói mà…” Kim Lân lập tức hai mắt sáng lên, thở phào một hơi.

“Thế nhưng, cậu muốn thắng tôi, khả năng bằng 0.”

“Cũng chưa chắc, tình yêu nào có thể nói chắc chắn. Hơn nữa, bên người cậu còn có một quả bom, cái cô Anna kia, vẫn còn cô ta, cậu liền không thể theo đuổi Mộng, haha, tôi có thể nhân cơ hội này mãnh liệt tấn công.”

Trần Tư Khải trợn trắng mắt:”Cậu biết rõ ở buổi tiệc tối nay tôi diễn trò…”

Kim Lân nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc của Trần Tư Khải, tự mình giải thích trước:”Tư Khải, quần áo của Mộng là do nữ giúp việc nhà tôi cởi, không phải tôi…”

Trần Tư Khải nhướn mày, ánh mắt anh ta đột nhiên trở nên ác độc, nói:”Lân, cậu nhớ kỹ cho tôi, nếu cậu dám động vào một sợi tóc của Tiêu Mộng, nhất định tôi sẽ giết cậu!”

Bạn bè là bạn bè, tình cảm lại khác, phụ nữ không thể lẫn lộn gộp chung.

Kim Lân rụt cổ lại, cúi đầu:”Biết rồi… Tư Khải, đúng là tối nay tôi có ý nghĩ sai lệch với cô ấy… Tôi thừa nhận… Tối nay tôi có chút bỉ ổi…”

“Là cực kỳ bỉ ổi!”

“Tư Khải!”

***”Lân, trong những ngày Anna ở nước V, tôi không thể để ý tới Mộng quá nhiều, không thể để Anna biết tôi và Tiêu Mộng có quá nhiều liên hệ, bằng không Mộng sẽ có nguy hiểm tính mạng. Mấy ngày này, coi như nhóc con nhà cậu hời lớn, giao cho cậu chịu trách nhiệm về Mộng.”

“A? Sẽ có nguy hiểm tính mạng? Lẽ nào cái cô Anna đó còn tài giỏi hơn cả Chính Hổ Đường cậu sao?”

“Cô ta cũng chẳng có gì, chẳng qua tổ chức phía sau cô ta quá lớn mạnh, nhất định tôi phải cho cô ta quay mòng mòng vài vòng. Nhóc con nhà cậu nhớ kỹ cho tôi, tạm thời tôi để cậu bảo vệ cho Mộng, không phải là tôi không cần cô ấy nữa, tôi sẽ không buông tay cô ấy! Cậu không thể vượt giới hạn nửa bước! Nếu cậu dám chơi xấu lợi dụng Mộng, lời không hay tôi sẽ nói trước, bạn bè không cần làm nữa, tôi còn muốn mạng của cậu!”

“Được rồi, cậu yên tâm đi, tôi sẽ cố hết sức bảo vệ Mộng. Ế? Sao nói mãi nói mãi lại bị cậu quay mòng mòng rồi, cảm giác như tôi đang chăm sóc bạn gái hộ cậu vậy?”
 
Back
Top Bottom