Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 300


Chỉ nghe tiếng chuông được cài riêng này, Trần Tư Khải đã biết, người gọi điện tới là ông cụ nhà anh ta.

Trần Tư Khải thở dài, nghe máy.

“Alo?”

“Tư Khải…”

“Vâng, ba.”

“Biết vì sao ta gọi điện cho con không?”

“… Ba nói đi.”

“Bây giờ cô cả nhà họ Phương vẫn đang ở trong bệnh viện thẩm mỹ, cánh tay cần cấy da…”

“…” Trần Tư Khải cắn môi, đôi mắt ưng híp lại, đứng lên, hơi hé cửa sổ, đánh giá chúng sinh bên dưới.

“Tư Khải à, nhà họ Phương thế nào, cô chủ nhà họ Phương thế nào, ta cũng không quan tâm, nhà họ Phương có chết sạch cũng không tính là chuyện gì lớn lao, ta chỉ là nghe nói, con đối xử với Phương Ý Hàm như kia, chẳng qua là vì một cô gái bình thường, chỉ vì một cái tát mà trừng phạt Phương Ý Hàm như thế… Tư Khải, thế nào, bây giờ trong lòng con đã có một người phụ nữ rất quan trọng sao?”

“Ba…”

“Ừ, Tư Khải, nếu con thật lòng thích cô gái kia, đây cũng không phải chuyện gì lớn, ta không phản đối. Thế nhưng… Tư Khải, người phụ nữ con thích, và người phụ nữ con cưới, đây là hai khái niệm khác nhau. Anna của Ý tới rồi, cô ta tới vì cái gì, chắc là con biết, cái khác ta không nói thêm nữa, ta chỉ muốn nói, cái cô Anna này, so với Phương Ý Hàm lại càng thích hợp làm vợ của con, có cô ta, con giống như hổ thêm cánh!

Còn về cô gái mà con thích, ta cảm thấy, nếu con thật sự muốn bảo vệ cô ta, muốn cô ta hạnh phúc, nên làm thế nào chắc trong lòng con đã biết. Không phải cứ chiều cô ta thì là tốt cho cô ta. Nếu con để Anna biết địa vị của cô gái này trong lòng con, ta cảm thấy, ngược lại lại làm hại cô nhóc kia. Lời của ta, con có thể không nghe, thế nhưng, cũng có giá trị tham khảo. Được rồi, không nói nhiều nữa, mấy ngày tới mà có thời gian, con đưa Anna tới chỗ ta ăn bữa cơm, chính thức gặp mặt.”

Điện thoại ngắt máy rất dứt khoát.

Hồi lâu Trần Tư Khải vẫn cầm điện thoại, đầu óc vẫn mông lung.

Trước giờ ba anh ta luôn như thế, giọng điệu nghe có vẻ khá dịu dàng, cũng chưa từng nói lời cứng rắn quá đáng, nhưng trên thực tế, lời của ông ta đều sắc bén như lưỡi dao!

Quả nhiên, đúng như Trần Tư Khải nghĩ, ba anh ta cực kỳ coi trọng bối cảnh của Anna!

“Kết hôn… Kết hôn… Hôn nhân của mình là một cuộc giao dịch sao?”

Trần Tư Khải cười khổ, buồn bực ném điện thoại đi, đi tới bên quầy rượu rót ly rượu, ngẩng đầu lên, một hơi hết sạch.

Ngón tay anh ta day sống mũi, thở dài thườn thượt.

Thật ra, nên làm thế nào, anh ta cũng hiểu, thế nhưng… Vì sao trái tim anh ta, lại không tình nguyện thế chứ?

Người mình thích… và người kết hôn… là hai khái niệm khác nhau.

Khi Tiêu Mộng bưng một ly trà vào trong phòng làm việc của Trần Tư Khải thì phát hiện anh ta đang ngồi trước quầy rượu uống rượu.

Khuôn mặt của Trần Tư Khải quá đẹp trai, cho dù là khi đang uống rượu cũng cực kỳ mê người.

Tà mị, như yêu nghiệt!

“Trời ơi, mới sáng ra anh uống rượu làm gì? Sao anh không làm gương cho cấp dưới hả, không thể uống nữa!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 301


Tiêu Mộng đặt trà xuống, lật đật chạy tới trước mặt Trần Tư Khải, giằng lấy ly rượu vừa đưa tới miệng anh ta, khiến Trần Tư Khải uống hụt.

Tiêu Mộng trợn mắt: “Mấy quản lý cấp cao còn đang đợi ở bên ngoài, không dám đi vào, anh thì lại ở trong này uống rượu.”

Trần Tư Khải cười, khẽ cười nhìn cô gái nhỏ xinh này.

Duỗi tay, v**t v* khuôn mặt Tiêu Mộng.

Trắng mịn mềm mại… cảm giác khiến trái tim loạn nhịp.

“Hơi buồn phiền…” Trần Tư Khải nhỏ giọng nỉ non như đang làm nũng.

“Ai mà không buồn phiền chứ, là con người thì sẽ có buồn phiền, ai mà không có chứ? À, lẽ nào cứ buồn phiền thì sẽ uống rượu sao? Vậy người bán rượu mừng chết mất, phát tài rồi.”

Tiêu Mộng cất gọn bình rượu ly rượu, kéo cánh tay Trần Tư Khải, lôi anh ta đứng lên, đi về phía bàn làm việc, cô còn lải nhải: “Nào, nào, nào, mau nhập vai tổng giám đốc của anh đi, tôi ngửi xem mùi trên người anh… Trời ơi, có hơi rượu rồi! Mới sáng sớm duỗi tay ta liền có hơi rượu, ảnh hưởng rất không tốt! Anh chờ đó, chờ tôi lấy ly nước cho anh xúc miệng…”

Trần Tư Khải nhìn bóng người bận rộn của Tiêu Mộng, trong lòng anh ta không khỏi ấm áp.

Bất luận thế nào Tiêu Mộng cũng bắt Trần Tư Khải làm theo lời cô nói, xúc miệng, xịt nước hoa, sau đó uống ngụm trà: “Tôi đi gọi các quản lý cấp cao đi vào theo thứ tự nha…”

Tiêu Mộng vừa xoay người, cổ tay liền bị Trần Tư Khải tím lấy, kéo cô vào lòng anh ta.

“Trời ơi, anh làm gì thế?”

“Bây giờ tôi cạn năng lượng rồi…” Trần Tư Khải như cười mà như không cười, thổi cái mùi Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng ngơ ngác.

Chó má! Anh ta điên như này mà kêu cạn năng lượng?

Cả đêm mấy tiếng liền anh ta không hề ngơi nghỉ, cũng không thấy anh ta nói mệt, nói làm không nổi nữa.

Sức bền mà dai dẳng… quả thật như một chiếc máy móc hình người.

Anh ta còn mặt mũi nói cạn năng lượng sao?

Hừ, đừng có lừa người ta.

“Được rồi, anh đủ rồi đó, đừng lộn xộn nữa, một đám người đang chờ gặp tổng giám đốc Trần ở bên ngoài đó.”

Tiêu Mộng muốn rời đi, nhưng vẫn bị Trần Tư Khải giữ chặt trong lòng, anh ta chơi xấu: “Hôn một cái, em hôn thật sâu vào đây là tôi liền đầy năng lượng.”

Trần Tư Khải chu đôi môi mỏng.

Vành tai Tiêu Mộng đỏ lên, hung dữ lườm Trần Tư Khải: “Con người anh thật là… Không phải vừa hôn rồi sao? Không để ý tới anh nữa! Đồ xấu xa!”

Tiêu Mộng trốn khỏi vòng tay của Trần Tư Khải, hoảng sợ chạy ra ngoài.

Trần Tư Khái thấy dáng vẻ này của Tiêu Mộng, khẽ cười haha.

Mộng à, nhóc của tôi, ai tới nói cho tôi biết, tôi nên đối xử với em thế nào đây?

Trần Tư Khải bắt đầu bận rộn căng thẳng làm việc, thỉnh thoảng, giữa lúc bộn bề, anh ta sẽ nhìn Tiêu Mộng ngoài cánh cửa.

Trái tim anh ta từ từ ấm lên vì cái liếc mắt này.

“Trợ lý Tiêu, em vào đây một lát.”

Máy truyền tin vang lên tiếng của Trần Tư Khải, Tiêu Mộng lập tức tắt trang trò chơi, vội vàng đi vào phòng làm việc của anh ta.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 302


Bên trong còn có người của bộ phận bán hàng ngồi trên sofa, Tiêu Mộng đứng ở cửa khẽ hỏi: “Tổng giám đốc Trần, anh gọi tôi?”

“Ừ, buổi trưa đặt đồ ăn ngoài, đặt cho tất cả thư ký, hôm nay nhất định phải tăng ca.”

Khi đôi mắt lạnh lùng quyết đoán nhìn về phía Tiêu Mộng thì đồng tử hơi co lại.

Đôi môi mỏng của Trần Tư Khải còn bất giác khẽ nở nụ cười.

“À, vâng.” Tiêu Mộng gật đầu, đi ra ngoài.

Đặt đồ ăn ngoài… Trời ơi, công ty bận thế, đến thời gian ra ngoài ăn trưa cũng không có.

“Này, mọi người, tổng giám đốc Trần nói, trưa nay cùng nhau đặt đồ ăn ngoài, mọi người muốn ăn gì?” Tiêu Mộng đứng giữa phòng thư ký, lớn tiếng hỏi.

Tất cả thư ký đều nhảy cẫng lên: “A, hôm nay nhất định phải đặt đồ ăn.”

“Đúng thế, gần đây quá nhiều việc, chỉ có thể chạy tiến độ thôi.”

“Tôi thích ăn đồ Quảng Đông ở quán bên cạnh.”

“Tôi thích ăn đồ Pháp!”

“Đồ ăn nhanh Thiên Thiên ở hướng Đông cũng khá ngon.”

Đám thư ký bắt đầu hứng thú bàn luận.

Tiêu Mộng rất nghiêm túc ghi lại loại đồ ăn và số lượng.

Dù sao cô cũng rất rảnh rỗi, đằng nào cũng rảnh, thế nên cô rất vui vẻ nhận chuyện đặt đồ ăn.

Gọi điện cho mấy quán đồ ăn nhanh, đã chuẩn bị xong bữa trưa, lúc này, điện thoại mới của cô reo lên.

“Trời ơi, nhạc chuông của chiếc điện thoại này thật hay, hay tới mức mình còn chưa quen nữa.” Tiêu Mộng lẩm bẩm, nhấn nghe máy.

“Alo, ai đó?”

“Tôi…”

Bên kia truyền tới giọng nói như tơ lụa của người nào đó.

Ngọt ngào, nhẹ nhàng, mang theo chút vui mừng nhảy nhót.

Á (⊙o⊙)… “Cậu Kim!”

Tiêu Mộng nhỏ giọng, trước tiên nhìn về phía sau, chỉ sợ lúc này Trần Tư Khải đi ra, bắt ngay tại trận.

Thật là, Trần Tư Khải quản cô cực ngoan ngoãn phục tùng, dường như nghe điện thoại của Kim Lân là tội chết vậy.

“Haha, là tôi đây, cậu Kim, tay anh sao rồi?”

Tiêu Mộng vừa che điện thoại, vừa đi về phía cửa thông gió, ngoài ban công không có ai, cũng không sợ Trần Tư Khải đột nhiên ra ngoài sẽ nghe thấy.

“Trời ơi, Mộng, coi như tôi xin em có được không? Em có thể đừng gọi tôi là cậu Kim nữa không?”

“Vậy tôi gọi anh là gì?”

“Anh Lân.”

“… Á, thôi đừng…”

Anh Lân… Cái kiểu này, nghe thế nào cũng thấy nổi hết da gà.

“Vậy được, vậy em gọi tôi giống như Lôi Bạc vậy, gọi tôi Lân là được, như thế thì được rồi chứ?”

Tiêu Mộng gãi đầu, hơi do dự: “Cái này… Cái này…”

“Xin em đó, xin em đó, xin em đó…” Kim Lân ở bên kia ngọt ngào cầu xin.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 303


“Vậy… Được rồi, Lân.”
Tiêu Mộng bất lực, cô thật sự sợ Kim Lân tiếp tục cầu xin nữa, tai của cô sẽ nổ mất.

“Haha, haha, thật hay, thật dễ nghe, Mộng, sao em gọi tôi là Lân thì không giống với bọn họ chứ? Thật dễ nghe nha.”
Tiêu Mộng bị sự trẻ con của Kim Lân chọc cười: “Vậy sao? Là do anh thần kinh thì có, có gì khác chứ tôi gọi kiểu cách hơn sao?”
“Nghe em gọi, tôi cả thấy… trái tim rung động.” Lời Kim Lân nói lập tức đổi thành lời tình cảm ngọt ngào.

“Mộng… Tôi muốn gặp em..

có được không?” Kim Lân mềm giọng đi, cực kỳ đáng thương.

Tiêu Mộng nghe giọng của Kim Lân, dường như có thể thấy được dáng vẻ anh ta nài nỉ trước mặt cô.

Ôi, thật sự không có cách nào nhẫn tâm với cái người như này.

“Nhưng hôm nay hình như tôi không rảnh, buổi trưa phải ăn đồ ăn gọi ship về công ty…”
Ngoài ban công gió rất to, thổi tóc Tiêu Mộng tung bay, váy cũng bị tốc lên.

Kim Lân ngừng một lát rồi mới chần chừ nói: “Mộng… có phải… em luôn ở công ty của Tư Khải không…”
“Ừ, đúng thế, còn chưa thi đại học xong đã vào làm rồi, thật ra là muốn kiếm chút tiền học phí…”
Ai ngờ, cô và Trần Tư Khải lại xảy ra nhiều chuyện như thế, vậy mà lại còn lên cả giường.

“Vậy, Mộng, tôi trả lương gâp đôi cho em, em tới công ty tôi làm có được không?”

“Á?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng cười: “Lân, tôi đi làm thật ra cũng không có ý nghĩa thực tế gì, hết kỳ nghỉ hề tôi phải đến trường rồi, tôi chỉ làm tạm, còn lại mấy ngày thôi, tôi còn đáng để nhảy việc không?”
Hơn nữa, cô cũng không ngốc, cũng không phải không hiểu, Kim Lân dùng lương cao để kéo cô sang, căn bản không phải vì cô có tài cán gì.

Kim Lân dựa vào tường, hít sâu một hơi: “Mộng, trưa nay tôi muốn tới bệnh viện thay thuốc, em có thể đi cùng tôi không?”
Tiêu Mộng nhíu mày.

Cánh tay của Kim Lân bị thương vì cô, thật ra, cô cũng nên đi thăm cái người ân nhân cứu mạnh này.

“Tôi rất muốn đi cùng anh! Thật đấy! Cánh tay anh bị thương nặng như thế đều là vì tôi…”
“Vậy trưa nay tôi tới công ty đón em được không?”
“Anh còn có thể lái xe sao?”
“Haha, không phải là còn có tài xế sao?”
Tiêu Mộng nghĩ một lát, hạ quyết tâm: “Được rồi! Trưa nay tôi đi với anh.”
“Yeah!” Đầu dây bên kia truyền tới tiếng hoan hô vui sướng của Kim Lân.

Ngắt máy, Tiêu Mộng tay chống má, bắt đầu buồn phiền.

“Trời ơi, trưa nay mình có thể ra ngoài sao? Người ta đều ăn đồ ăn nhanh tăng ca, chỉ một mình mình trốn mất sao?”
Hơn nữa… Hơn nữa, sáng nay Trần Tư Khải còn nói với cô, trưa nay phải dập lửa gì đó.

Chết mất, Tiêu Mộng dậm mạnh chân.

“Tiêu Mộng! Mày thật sự trở nên háo sắc rồi! Vậy mà mày còn đầy mong đợi dập lửa gì đó sao? Mày đó, sao có thể mất mặt thế chứ?”
Tiêu Mộng cực kỳ rối rắm quay về chỗ ngồi của mình.

11 rưỡi trưa, công ty ship đồ ăn đã dồn dập đưa bữa trưa tới.

Mở cửa phòng thư ký ra, mùi thơm ngập tràn..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 304


Tiêu Mộng lén lút liếc vài cái đánh giá phòng làm việc của Trần Tư Khải, kéo lấy chị Tố Chân, thì thầm: “Chị Tố Chân, trưa em có chút việc, em không ăn ở công ty nữa, lát nữa, chị đưa đồ ăn của tổng giám đốc Trần vào nhé.”
“Á? Em không ăn ở công ty á? Em đi đâu hả?” Chị Tố Chân đánh giá cô nhóc này một lượt.

Càng nhìn càng xinh, lúc đầu nhìn cô nhóc này còn cảm thấy cô rất quê mùa, nhưng bây giờ nhìn lại thấy đẹp tới kinh người.

“À, à, em có chút việc.

Chuyện nhỏ, hihi.

Chị Tố Chân, chị giúp em đi mà.”
Chị Tố Chân rất láu cá, liên quan tới vấn đề người phụ nữ của tổng giám đốc Trần… thật sự phải cẩn thận một chút.

“Tổng giám đốc Trần biết em phải ra ngoài không?”
Tiêu Mộng sững sờ.

Trần gấu xấu xa biết? Nếu anh ta biết cô đi thay thuốc cùng Kim Lân, chắc là anh ta lại nổi nóng.

Tiêu Mộng rụt cổ lại, cười không thấy mắt đâu: “Hihi, đương nhiên là anh ấy biết.

Em có chút chuyện nhỏ mà, nhà ai mà không có chút chuyện đột xuất chứ? Chị nói đúng không? Giúp em đi mà, chị Tố Chân!”
Lúc này chị Tố Chân mới gật đầu: “Tổng giám đốc Trần biết thì tốt, em khác với người thường, chị không dám hứa bừa với em.”
Tiêu Mộng nhón chân đi ra ngoài như một tên trộm, bước vào thang máy, cô vẫn chột dạ vỗ mạnh ngực vài cái giống như sắp chết vậy.

Ting!
Thang máy dừng ở tầng 1.

Tiêu Mộng cúi đầu đi ra ngoài, liền nghe thấy một giọng nói bổ tới: “Tiêu Mộng, em đi làm gì đấy?”
Tiêu Mộng cúi đầu đi ra ngoài, liền nghe thấy tiếng gọi này.

“Tiêu Mộng! Cô đi làm gì đấy?”
“A a a a…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên giống như con bọ chét.

Phản ứng thái quá của cô khiến Lưu Diệc Hàn chả hiểu ra sao.

“Tôi cũng không phải là ma, gọi cô một tiếng mà cô sợ tới thế sao?”
“A, là anh à, trời ơi, là phó tổng giám đốc Lưu à, anh về rồi à, anh từ Sahara về rồi sao?” Tiêu Mộng nhìn kỹ lại, lúc này mới thở phào một hơi.

Thì ra là Lưu Diệc Hàn gió bụi dặm trường.

Cái tên Lưu người âm này giống hệt với ông chủ Trần gấu xấu xa của anh ta, đều ưa sĩ diện, cho dù là tình cảnh nào, cho dù là làm cái gì cũng phải cầu kỳ, tao nhã.

Chẹp chẹp, nhìn anh ta xem, mấy ngày nay phơi nắng ở Sahara, vậy mà vẫn có thể cực kỳ phong độ đứng ở đây.

Còn tưởng anh ta bị cháy đen thành người Công-gô rồi cơ.

“Ừ, tổng giám đốc Trần gọi điện bảo tôi về gấp thì tôi về thôi.

Cô đi đâu thế?” Lưu Diệc Hàn không dám lại gần Tiêu Mộng, duy trì khoảng cách 3m an toàn.

“À, tôi… tôi ra ngoài ăn trưa, giờ là giờ ăn trưa mà.”
Lưu Diệc Hàn gật đầu: “Vậy được rồi, tôi phải lên báo cáo công việc với tổng giám đốc Trần đây, gặp sau nha.”
Lưu Diệc Hàn vẫy tay, sải bước đi vào thang máy VIP.

Tiêu Mộng vuốt ngực mình, thở phào một hơi..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 305


Lưu Diệc Hàn nhìn con số trên thang máy, vẫn còn buồn bực.

“Ế? Vừa rồi mình không nhìn nhầm chứ, vì sao hình như lại thấy xe ô tô của Lân nhỉ? Không đúng, vì sao Lân lại tới công ty mình chứ?”
Mấy lãnh đạo cấp cao này, nào có thời gian rảnh mà buổi trưa tới tìm bạn chứ, không phải là ăn uống bàn chuyện làm ăn thì là các thể loại tiệc rượu, hoặc là đặt đồ ăn ngoài để tiết kiệm thời gian làm việc.

Tiêu Mộng chạy ra khỏi công ty liền nhìn thấy Kim Lân đứng bên cạnh xe, cười xán lạn.

Ánh mắt như sao trời, bờ môi như áng mây.

“Mộng…” Kim Lân đi tới đón, nắm lấy tay Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng hơi để ý hành động thân mật này, muốn hất tay Kim Lân ra, nhưng vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy cánh tay trái còn đang bị trẹo của người ta, lập tức cực kỳ áy náy, ngại không hất tay ra nữa.

Nắm tay cũng chả có gì, nắm thì nắm đi.

“Lân, cánh tay vẫn đau sao?”
Kim Lân nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: “Đau! Mỗi khi tôi nhớ em thì đều cực kỳ đau.”
Tiêu Mộng sững sờ, biết được vừa rồi Kim Lân làm nũng, cô liền cười gượng gạo.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
“Đi thôi, chúng ta đi ăn trước.” Kim Lân vui vẻ cười híp mắt nhìn Tiêu Mộng, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.

“Á? Đi ăn trước sao? Không đi thay thuốc trước sao?”
Tiêu Mộng rất lo lắng, nhìn cánh tay trái của Kim Lân: “Thay thuốc muộn có khi nào ảnh hưởng tới quá trình hồi phục không?”

“Không đâu, tôi đảm bảo là không sao.

Tôi cũng không thể biến Kim Lân đang theo đuổi Tiêu Mộng trở thành người tàn tật được, haha.”
Ngón tay Kim Lân khẽ gõ mũi Tiêu Mộng, cười ấm áp mà mê người.

Chết mất, chết mất.

Tiêu Mộng thầm bĩu môi.

Trời ơi, trái tim của cô, cô đã tưởng tượng ra cảnh trái tim không chịu nổi giày vò kia của mình sẽ nhanh chóng đi đời dưới sự tấn công liên hồi của hai tên Kim Lân và Trần Tư Khải.

Làm ơn, Kim Lân đừng có hở tý là nói mấy lời… khiến người ta đỏ mặt tim loạn nhịp có được không?
Tiêu Mộng nhìn Kim Lân, nhe răng cười lúng túng.

Kim Lân vẫn dùng ánh mắt dịu dàng như gió xuân nhìn Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng liền cảm thấy cô giống như củ khoai trên ngọn lửa, lập tức sẽ bị nướng chín.

Xe đi tới một nơi thoáng đãng rộng rãi, cỏ xanh mơn mởn, từng hàng cây xinh đẹp cao vút.

“Ôi, nơi này đẹp quá, thật là đẹp quá! Đây là nơi nào thế?”
“Nơi ăn cơm, Bích Thủy Lam Thiên.”
“Nơi này tên là Bích Thủy Lam Thiên?”
“Ừ, đúng thế.”
“Hihi, đúng là danh xứng với thực, nơi này thật sự là rất xứng với bốn chữ này.

Bích Thủy Lam Thiên… một nơi thật đẹp.”
Kim Lân mở cửa xe cho Tiêu Mộng, Tiêu Mộng nhảy xuống xe, tò mò nhìn xung quanh.

Một mảnh đất rất rộng, vậy mà không hề thấy một người đi bộ hay một chiếc xe hơi nào, dường như nơi đây là vườn hoa tư nhân của nhà nào đó vậy.

“Bên kia có con suối! Chúng ta qua đó xem nhé?”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 306


Tiêu Mộng vừa chỉ vừa hưng phấn kêu lên, Kim Lân chỉ khẽ cười, gật đầu: “Đi.”
“Trời ơi, nước ở đây trong quá, bên dưới còn có đá, còn có cá… Hòn đá này có thể giẫm lên không?”
Hai mắt Tiêu Mộng sáng lên, vui vẻ giống như một đứa trẻ, quay mặt lại nhìn Kim Lân.

Cứ thế, nụ cười hoàn toàn chân chất khiến cả người Kim Lân ngây ngốc ở đó!
Trái tim anh ta, vì nụ cười của cô gái này mà đập thình thịch loạn nhịp.

“Có… Có thể… Đương nhiên là có thể.”

Tiêu Mộng lập tức nhấc váy lên, cởi giày ra, duỗi đôi chân trắng nõn, thả vào trong làn nước trong veo.

“Ôi..

thoải mái quá! Mát lạnh, thoải mái quá! Lân, Lân! Anh cũng qua đây thử xem, thích lắm! Vui cực luôn!”
Tiêu Mộng đứng trên một hòn đá trong nước, dòng nước trong veo chảy qua cổ chân cô, cô giống như một đóa hoa súng trong nước, đẹp không gì sánh nổi.

Cả người Kim Lân ngây ngốc, cứ ngơ ngác nhìn Tiêu Mộng, trái tim tan chảy thành dòng nước ngày xuân.

Ông trời ơi, tôi xin ông, hãy để thời gian dừng lại ngay giây phút này đi.

Mãi mãi, mãi mãi… Kim Lân nghĩ như thế, cười khổ một tiếng rồi đi về phía con suối.

Anh ta cúi người, vốc nước lên, hắt về phía Tiêu Mộng.

“A… Đừng hắt nước mà, đừng mà… Hahaha…”
Tiêu Mộng nhắm mắt kêu lên, một bên chân cũng hắt nước về phía Kim Lân.

Kim Lân chỉ chọc cô cười, sẽ không thật sự hắt nước lên người cô, nhưng Tiêu Mộng lại tưởng thật, dùng chân hắt nước lên, có vài lần hắt lên mặt Kim Lân, Tiêu Mộng cười rất đắc ý.

“Hahaha… Mặt anh ướt sũng, hahaha…”
Kim Lân giả vờ tỏ vẻ tủi thân, nói: “Mộng, em xấu quá, em cứ khiến người khác uống nước rửa chân của em, xấu.”
“Hahaha…” Tiêu Mộng đạp nước, cực kỳ vui vẻ.

Nghịch nước một lúc, Tiêu Mộng mới lưu luyến không nỡ mà lên bờ.

Không xỏ giày nữa, dù sao cũng toàn là thảm cỏ mềm mại, giẫm lên rất thoải mái.

Kim Lân xách giày cho Tiêu Mộng, hai người đi vào trong.

Dưới mấy gốc cây to, dưới bóng cây râm mát, có trải một chiếc thảm lớn.

Trên thảm có một chiếc bàn thấp, trên bàn có bày rất nhiều thứ.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng nhìn mà ngây người.

Trời xanh, mây trắng, cỏ xanh, cây cối… Những thứ nên có trong câu chuyện cổ tích, nơi đây đều có.

Đến… tư thái ăn dã ngoại cũng đã bày ra.

“Đó… Đó là…”
“Đó là bữa trưa của hai chúng ta, thế nào, thích tiệc ngồi không?”
Tiêu Mộng liền cười, nhìn Kim Lân, lập tức nhảy tại chỗ.

“Yeah! Thích quá! Là ăn dã ngoại sao?” Sau khi hoan hô, cô vỗ tay bôm bốp rồi chạy về phía gốc cây.

Hưng phấn chạy vài vòng quanh tấm thảm, sau đó khoanh chân ngồi trên thảm..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 307


Tiêu Mộng quay mặt lại, cười hihi nhìn Kim Lân cách đó mười mấy mét, vẫy tay: “Lân, anh mau qua đây, ngồi lên đây thích lắm! Mau tới đây!”
Kim Lân đi từng bước về phía cô gái trắng nõn không chút tỳ vết kia, đáy lòng tràn ngập ngọt ngào.

Giày của hai người sóng vai nhau, đặt ngoài tấm thảm.

Hai người ngồi đối điện, đều khoanh chân ngồi trên thảm, dưới bóng râm, ăn bữa trưa thịnh soạn.

Thật ra Kim Lân không nói với Tiêu Mộng, Bích Thủy Lam Thiên là một khu biệt thự thuộc tập đoàn tài chính Vàng Bạc nhà bọn họ, thường ngày không có ai có thể tới, nhân viên chính phủ gì đó cũng phải xin phép nhà họ Kim, thỉnh thoảng mới có thể tới một lần.

Nơi đây, căn bản là vườn hoa của những nhân vật quan trọng trong nhà họ Kim.

Để Tiêu Mộng có thể vui chơi thỏa thích ở đây, Kim Lân đã ra lệnh, không cho phép bất kỳ đứa con cháu nhà họ Kim nào bước vào đây.

“Cảm thấy môi trường ở đây tốt không? Có thích chỗ này không?” Kim Lân gắp thức ăn cho Tiêu Mộng, anh ta ăn rất ít.

“Ừ, nơi đây á, rất tốt, rất tốt… giống như thế giới cổ tích vậy… Đúng rồi, nếu bên kia có vài con ngựa, bên kia nuôi thêm vào con cừu lông trắng như tuyết, vậy thì càng thích hơn.”
Tiêu Mộng ăn căng phồng má, tay cầm dĩa chỉ khắp nơi, nói: “Đương nhiên, những con ngựa, cừu kia đừng có đi ngoài là được, bằng không thì thối quá cũng ảnh hưởng tới môi trường tuyệt đẹp ở đây, hahaha…”
Kim Lân cũng bị những lời trẻ con của Tiêu Mộng chọc cho bật cười.

Cô gái như này, không trang điểm, không làm màu, cô giản đơn, nhẹ nhàng thoải mái.

Nhưng cô như này lại khiến cho người ta có cảm giác không hề khó chịu, cực kỳ xinh đẹp!
Khiến người ta thấy nụ cười của cô mà thất thần.

Khiến người ta nhìn vào đôi mắt trong suốt sáng ngời của cô mà muốn chiếm lấy.

… Lưu Diệc Hàn vừa về tới công ty, lập tức nhận được sự chào đón nồng nhiệt của rất nhiều đồng nghiệp.

Phó tổng giám đốc đẹp trai dễ nói chuyện quay về, ai mà không vui chứ?
“Tư Khải, tôi về rồi.

Ô, gọi sai rồi, nên gọi là tổng giám đốc Trần.

Tổng giám đốc Trần, bữa trưa của cậu, Tố Chân bảo tôi đưa cho cậu.”
Lưu Diệc Hàn khẽ cười, đi vào trong phòng làm việc của tổng giám đốc, đặt đồ ăn gọi ngoài lên bàn của Trần Tư Khải.

“Hử? Tố Chân?” Trần Tư Khải hơi ngạc nhiên.

Vì sao Diệc Hàn lại nói là chị Tố Chân đưa vào? Vì sao không phải là Tiêu Mộng?
Vấn đề này tạm thời bỏ qua, Trần Tư Khải cười, đứng dậy, đi tới ôm lấy Lưu Diệc Hàn.

“Diệc Hàn, cậu vất vả rồi, về là tốt rồi.”

Hai mắt Lưu Diệc Hàn sáng lên: “Không vất cả, không sao! Tôi thật sự đào ra được một vụ to ở bên đó!”
Trần Tư Khải gật đầu, bảo Lưu Diệc Hàn ngồi xuống: “Diệc Hàn, hôm nay cậu về, vốn là nên làm tiệc mừng đón cậu, nhưng hôm nay nhiều việc, tất cả mọi người đều gọi đồ ăn ngoài, để tôi bảo Tiêu Mộng mang một phần vào cho cậu…”
“Tiêu Mộng tan làm rồi, cậu đừng làm phiền nữa.”
“Cái gì?” Trần Tư Khải nhíu chặt mày lại.

“À, vừa rồi khi lên tầng, tôi gặp Tiêu Mộng ở tầng 1, cô ấy nói là cô ấy có việc, tan làm rồi.”
Sắc mặt Trần Tư Khải bỗng trở nên u ám.

Lập tức rút điện thoại ra, gọi cho Tiêu Mộng.

Hồi lâu, bên kia vẫn không nghe máy.

“Chết tiệt! Nhóc con ra ngoài cũng không xin phép tôi!”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 308


Trần Tư Khải thầm mắng một tiếng, nhưng trước mặt Lưu Diệc Hàn lại không tiện trút giận, chỉ có thể tạm thời bỏ qua chuyện này, rồi nói chuyện về dự án ở sa mạc Sahara cùng Lưu Diệc Hàn.

Nói được mấy câu, Lưu Diệc Hàn nhớ ra gì đó, cười nói: “Vừa rồi, hình như tôi nhìn thấy xe của Lân ở dưới tầng, cậu ta không lên sao?”

“Ai?”

Rầm! Trần Tư Khải lập tức liền ngước mắt lên, nghiêm nghị nhìn chằm chằm Lưu Diệc Hàn.

Ánh mắt ấy, phần lớn là nghi ngờ và buốt lạnh.

Khiến Lưu Diệc Hàn nhìn mà không khỏi cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Mẹ ơi, anh vừa mới trở về, không phải là nói sai gì rồi chứ.

“Xe của Lân, trông giống như xe của Lân.”

“Lân ở dưới tầng?” Trần Tư Khải gõ tay lên mặt bàn, liên tưởng chuyện Kim Lân tới công ty cùng với việc Tiêu Mộng đột nhiên chạy mất với nhau… “Chết tiệt!” Trần Tư Khải ném cây bút ký xuống bàn, tức giận mắng một câu.

Lưu Diệc Hàn cũng không biết Trần Tư Khải đang tức giận cái gì.

Anh ta đâu biết, trong lòng tổng giám đốc Trần lúc này đang ngập tràn ghen tuông. . Truyện Điền Văn

Lưu Diệc Hàn đi ra khỏi phòng làm việc của Trần Tư Khải, cứ luôn cảm thấy có chỗ không ổn.

Anh ta trở về phòng làm việc của mình, thu dọn qua loa, rồi gọi điện cho Lôi Bạc.

“Bạc à…”

“Diệc Hàn, cậu ở bên đó như thế nào rồi?”

“Tôi về rồi, đang ở công ty.”

“A? Sớm như vậy đã về rồi, tối nay tôi đón cậu đi ăn mừng!”

“Bỏ đi, công ty có nhiều việc, không phải là vẫn tăng ca đây sao.”

“Trời ơi, cậu vừa trở về, tôi nói cậu nghe, mấy hôm nay, ôi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Chuyện lớn gì?”

“Lân và Tư Khải… trở mặt rồi!”

“A!”

Tới khi Lôi Bạc lôi thôi dài dòng kể xong chuyện tối đó, Lưu Diệc Hàn đã ngây ngốc.

Chết mất, từng giọt mồ hôi lạnh rơi xuống.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Hình như… vừa rồi anh ta nói sai thật rồi: “Bạc, tôi chết chắc rồi, vừa rồi tôi nhắc tới Lân, tôi chết chắc rồi.” Lưu Diệc Hàn lẩm bẩm.

Bên kia Lôi Bạc ôm trán, cực kỳ cảm thán: “Không sao, mấy người chúng tôi đều chết hết một lượt rồi, thêm cậu cũng không sao. Hiện giờ, tôi còn chưa nghĩ ra chuyện của Tư Khải và Lân nên giải quyết thế nào, trừ khi hai người họ có một người buông tay trước.”

Lưu Diệc Hàn nói chắc nịch: “Vậy tôi báo trước với cậu một câu, Tư Khải tuyệt đối sẽ không buông tay. Tư Khải căn bản không phải loại người sẽ thay đổi ý định vì người khác.”

Lôi Bạc thở dài: “Đây cũng là lý do tôi lo lắng. Lần này, Lân cũng hăng máu, nhất định phải giành lại Tiêu Mộng.”

Hai người bạn thân trợn mắt há miệng nói chuyện điện thoại, nhất thời mơ màng không biết bắt đầu từ đâu.

Ăn xong, Tiêu Mộng đến bệnh viện thay thuốc cho Kim Lân.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 309


Vừa nhìn thấy vết thương kinh người kia, Tiêu Mộng lập tức sợ tới hít sâu một hơi.

Nước mắt bất giác rơi xuống.

Vết thương dài như thế, sâu như thế, khâu tận mấy mũi, vẫn còn có thể nhìn thấy máu thịt tím xanh.

Thật là đáng sợ!

Kim Lân ngẩng đầu lên, thấy Tiêu Mộng ở bên cạnh nước mắt lã chã, anh ta liền cười với cô: “Không sao, hết đau lâu rồi, em đừng lo.”

Tiêu Mộng cắn môi, giọng hơi run: “Anh phải đau thế nào chứ…”

Kim Lân kìm lòng không được mà nắm lấy tay Tiêu Mộng, đặt trước ngực mình để cô cảm nhận trái tim đập thình thịch của anh ta, nói: “Có em ở bên cạnh tôi, tôi không đau chút nào.”

Tiêu Mộng sững sờ.

Bị một chàng trai đẹp trai tỏ tình nhiều lần, nói thẳng, nói khéo rằng thích cô, sao cô lại không rung động chứ?

Chỉ là… cô không có chút tình cảm nam nữ nào với anh ta mà thôi…

“Lân… Tôi… Xin lỗi… Tôi với anh…”

Dường như Kim Lân biết Tiêu Mộng muốn nói gì, lập tức chặn lời cô, nói: “Đừng nói nữa, Mộng, rất nhiều chuyện, không phải khuyên can là tác dụng. Được rồi, không phải công ty em còn có việc sao, tôi đưa em về.”

Kim Lân đưa Tiêu Mộng về công ty, duỗi tay, đỡ Tiêu Mộng nhảy xuống khỏi xe, Tiêu Mộng vừa ngẩng đầu liền sững sờ.

Chỉ thấy, Trần Tư Khải cao lớn đang đứng ở cửa công ty.

Anh ta đang hai tay chống hông, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Mày kiếm giương cao, hai mắt tràn đầy lửa giận.

Vẻ mặt hằm hằm sát khí không thể lại gần!

Rất nhiều nhân viên đều trốn ở góc khuất, không biết vì sao ông chủ của bọn họ đột nhiên lại đứng ở cửa.

Tiêu Mộng há miệng, bắt gặp ánh mắt của Trần Tư Khải, lập tức cô sợ tới chết cứng người.

Kim Lân thấy Trần Tư Khải, cũng hơi ngây người, sau đó, anh ta cười lạnh một tiếng.

Trần Tư Khải mím đôi môi mỏng, hơi xắn ống tay áo lên, sải bước đi về phía bọn họ.

Thình thịch… Trái tim của Tiêu Mộng lập tức sợ hãi đập loạn, thấy Trần Tư Khải lại gần, cô có loại dự cảm sắp chết tới nơi.

Trần Tư Khải hơi híp mắt lại, ánh mắt tỏa ra vẻ lạnh lùng khiến người khác sợ mất hồn.

Tiêu Mộng chỉ nhìn vào ánh mắt của anh ta đã sợ tới mức không chịu được mà hai chân run run.

Trần Tư Khải dịu dàng lại biến mất rồi sao?

Kim Lân chắn trước người Tiêu Mộng, cánh tay trái vẫn đang treo trên cổ, anh ta tiến lên một bước.

Hành động này của anh ta khiến Tiêu Mộng lập tức tỉnh táo lại.

Trời ơi, Kim Lân là người bệnh đó!

Vết thương ở cánh tay anh ta nghiêm trọng như thế, sao cô có thể để anh ta tiếp tục ngăn đòn cho cô chứ?

Thế nên, Tiêu Mộng chen lên, giang rộng cánh tay, chắn trước mặt Kim Lân, phồng má, lòng thầm nghĩ chết thì chết thôi.

Cô gào lên với Trần Tư Khải đang xông tới trước mặt: “Trần… Trần Tư Khải! Anh mà muốn đánh thì đánh tôi đi! Đừng đánh anh ấy!”

Khi nói, rõ ràng cô cực kỳ sợ hãi, giọng nói còn hơi run.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 310


Kim Lân càng sốt ruột, túm lấy cánh tay Tiêu Mộng, nói: “Mộng, em ra phía sau tôi, em đang làm gì đây?”

Hừ, anh ta đường đường là cậu Kim, có nói thế nào thì cũng là đàn ông, sao lại cần một cô gái chắn mưa chắn gió cho mình chứ?

“Có tức giận muốn đánh người thì đánh tôi được rồi! Cánh tay anh còn đang bị thương, anh lùi ra phía sau!”

Tiêu Mộng hơi hất cằm lên, ưỡn ngực, dáng vẻ hiên ngang anh dũng.

Trần Tư Khải đứng cách cô 1m, híp mắt lại, vẻ mặt cực kỳ tức giận, cười lạnh: “Ồ, Tiêu Mộng, vì người tình của mình, đến mạng nhỏ em cũng không cần nữa? Em thật sự là người nặng tình nặng nghĩa nha!”

Giọng điệu lạnh băng giống như một lưỡi kiếm sắc bén đâm về phía Tiêu Mộng.

Mà trong sự lạnh lùng tới cùng cực này, còn cất giấu sự chua sót!

Tiêu Mộng! Em rất giỏi, vậy mà em lại còn biết bảo vệ Kim Lân nữa!

Thế nào, ở cùng nhau một buổi trưa mà em đã thích Kim Lân rồi sao?

Em coi Kim Lân như bảo bối rồi sao?

“Không, cho dù có nói thế nào thì Lân cũng là người bệnh, anh không thể cậy mình giỏi võ mà bắt nạt người ta. Có giỏi thì nói chuyện, đừng có hở tý là động tay động chân!”

“Lân?” Trần Tư Khải nghiến răng nghiến lợi, cảm nhận cái cách xưng hô này: “Em gọi cậu ta là Lân sao?”

Trần Tư Khải là người mẫn cảm sắc bén như thế, lập tức liền bắt được sơ hở của Tiêu Mộng.

Trước ngày hôm nay, trước mặt Trần Tư Khải, Tiêu Mộng còn gọi Kim Lân là cậu Kim, vậy mà bây giờ… Vậy mà lại gọi thân mật là Lân rồi sao?

Trần Tư Khải giận tới mức bàn tay nắm chặt không khỏi hơi run lên.

“Gọi… Gọi Lân thì làm sao?”

Tiêu Mộng mở to mắt, cố gắng không để bản thân lộ ra quá vô dụng, quá nhát gan.

Lân thở dài, nói: “Tư Khải… cậu cần tính toán chi ly từng tý thế này sao? Là tôi bảo cô ấy gọi tôi là Lân, nếu chúng ta đã bắt đầu cạnh tranh, những thứ này không phải là trong dự liệu rồi sao?”

“Cậu im miệng!” Trần Tư Khải hung dữ trừng mắt nhìn Kim Lân, hít sâu vài lần: “Tôi mong cậu đừng có tham gia vào tình yêu của người khác, giữa tôi và Tiêu Mộng không cần cậu chen chân vào…”

“Tôi không làm được! Cậu có giỏi thì ngày mai liền kết hôn với cô ấy đi, cậu mà kết hôn thì tôi không bám lấy cô ấy nữa. Cậu có thể làm được sao? Không thể, đúng không? Vậy thì cậu đừng có tức giận linh tinh ở đây nữa, hai người chúng ta bình đẳng, đều là người theo đuổi Mộng.”

Trần Tư Khải nhìn về xa xăm, thở ra vài hơi, cố gắng để giọng điệu của mình bình thường trở lại: “Lân, chúng ta chơi thân nhiều năm như thế, tôi không muốn vì những chuyện này mà ảnh hưởng tới tình cảm của chúng ta. Trong lòng tôi, cậu luôn là một người em trai thân thiết. Tôi đã nhường cậu bao nhiêu lần rồi, lần này, cậu không thể lùi một bước được sao?”

Kim Lân hơi loạng choạng, lời của Trần Tư Khải khiến anh ta cực kỳ chấn động, anh ta nghẹn ngào: “Tôi đã thử rồi, tôi thật sự đã thử rồi, tôi không làm được… Tôi cũng muốn cân nhắc tới tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta, nhưng lần này… tôi thật sự không thể tự mình buông tay…”

Trần Tư Khải cười lạnh: “Vậy thì… đừng trách tôi không khách khí với cậu…”

Tiêu Mộng nghe câu đe dọa này, sợ tới mức trợn tròn mắt.

Không khách khí thế nào?

Trời ơi, Trần Tư Khải muốn làm gì Kim Lân?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 311


Kim Lân khẽ gật đầu: “Tới đi, tôi chờ. Tư Khải, cậu đừng quên, tập đoàn tài chính Vàng Bạc chúng tôi cũng không phải là thứ đồ chơi không chịu nổi một kích, hơn nữa, muốn có được trái tim của phụ nữ không phải là dựa vào tiền bạc.”

Trần Tư Khải và Kim Lân, cách nhau 1m, bốn mắt nhìn nhau.

“Tiêu Mộng, em còn không qua đây!” Tiêu Khải duỗi tay về phía Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng vừa sải bước đi tới, lại nhớ ra gì đó, quay mặt lại nói với Kim Lân: “Anh mau đi đi, chú ý vết thương ở cánh tay.”

Trần Tư Khải nghe lời Tiêu Mộng nói, híp mắt lại.

Kim Lân gật đầu: “Ừ, có việc gì thì gọi điện thoại.”

Trần Tư Khải nào có thể tiếp tục nghe nữa, anh ta ghen tới phát điên rồi, nắm ngay lấy Tiêu Mộng, lôi cô vào lòng ôm chặt, không nói thêm gì nữa, ôm lấy Tiêu Mộng xoay người đi vào trong công ty.

Kim Lân nhíu mày, lớn tiếng gọi: “Mộng! Tối nay tôi gọi điện thoại cho em!”

Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng càng chặt hơn.

ĐM, sắp bị Kim Lân chọc tức điên rồi!

Tiêu Mộng cảm thấy bị Trần Tư Khải kẹp quá đau, vặn vẹo người, rất bất mãn nói: “Anh nhẹ chút, tự tôi có thể đi mà, anh kẹp tôi đau quá, anh buông tay ra có được không?”

“Sẽ không buông em ra!” Cuối cùng, Trần Tư Khải dừng bước, hung dữ cúi đầu nhìn Tiêu Mộng.

Sẽ không buông em ra… Chỉ vài chữ đơn giản đã bảy tỏ thái độ kiên định của Trần Tư Khải.

Tiêu Mộng ngơ ngác, ấp úng nói: “Xương tôi sắp gãy rồi, đau quá…”

Trần Tư Khải hơi buông lỏng ra, híp mắt chất vấn cô: “Trưa nay hai người làm những gì?”

“Không… Không có gì, chỉ là đi ăn trưa, đến bệnh viện thay thuốc cùng anh ấy…”

“Vậy cậu ta có ôm em, sờ em, hôn em không?”

Á. (⊙_⊙) Vậy mà Trần gấu xấu xa… lại b**n th** như này!

Vấn đề như này… anh ta cũng không biết ngượng hỏi?

Tiêu Mộng xấu hổ tới đỏ bừng mặt, nhưng việc cô đỏ mặt lại khiến Trần Tư Khải hiểu lầm, tưởng rằng cô như này là vì bị anh ta nói trúng rồi.

Trần Tư Khải lập tức lửa giận ngập trời, suy nghĩ đầu tiên trong đầu chính là tìm người chém Kim Lân!

Suy nghĩ thứ hai chính là, bây giờ nhất định anh ta phải giết vài người cho hả giận.

Tức gần chết, anh ta cười lạnh.

“Tiêu Mộng, em rất hưởng thụ nhỉ?”

“Á? Anh nói cái gì cơ? Hưởng thụ cái gì?” Mạch suy nghĩ của Tiêu Mộng nào có nhanh như Trần Tư Khải, cô chớp mắt không hiểu, nhìn người đàn ông tuấn tú kia.

“Kim Lân yêu thương, hôn hít em, em rất hưởng thụ nhỉ? Cậu ta là cao thủ ở mặt này rồi, chuyên gia về phụ nữ.” Anh ta ghen lồng ghen lộn.

Tiêu Mộng ngây người một lát, sau đó xị mặt ra, véo Trần Tư Khải thật mạnh, khiến anh ta bất giờ, hít vào một hơi, buông Tiêu Mộng ra, cô thoát được liền lạch bạch chạy vào trong.

Vừa chạy, vừa giận quát: “Tôi không thèm để ý tới anh! Con người anh, cái gì cũng tưởng tượng thành chuyện xấu xa!”

Trần Tư Khải nghiến chặt răng đứng im tại chỗ.

Tưởng tượng? Nói như thế… Kim Lân không có làm như thế với cô?

Tất cả nhân viên tầng 1 thấy tổng giám đốc Trần và Tiêu Mộng lôi lôi kéo kéo, chuyện này còn chấn động hơn cả tin trong giới giải trí, bọn họ đều lén lút xem trộm, thấy Tiêu Mộng chạy vào trong công ty liền mau chóng trốn đi.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 312


Trần Tư Khải thở dài, tay cầm điện thoại nghịch, trầm tư suy nghĩ xem nên đối xử với Tiêu Mộng như nào, đi vào trong công ty.

Tiêu Mộng đang chờ thang máy, vốn dĩ thang máy của nhân viên đã chậm, còn đông người, khi cô còn đang cực kỳ sốt ruột, thang máy còn chưa tới thì đã đợi được Trần Tư Khải đầy nguy hiểm.

Lập tức, Tiêu Mộng sợ tới mức hồn vía lên mây, tóc cũng dựng đứng cả lên.

Cô xoay người, không hề suy nghĩ mà chạy lên thang bộ.

Cùng lắm thì cô luyện tập thể thao, leo thang bộ lên cũng được.

Trần Tư Khải tiến lên vài bước, lập tức túm lấy cổ tay Tiêu Mộng, cũng không nói gì mà chỉ kéo cô vào thang máy VIP.

Sảnh lớn vắng vẻ, tất cả nhân viên đang trốn đều nhìn thấy cảnh tượng bùng nổ này.

Ôi trời ơi, tổng giám đốc Trần cưỡng ép Tiêu Mộng!

Thật khiến người ta nhiệt huyết dâng trào!

Cửa thang máy VIP vừa đóng lại, Trần Tư Khải liền ép Tiêu Mộng vào góc, một tay kìm chặt hai tay cô, đặt lên trên đỉnh đầu, một đầu gối giơ lên, chặn g*** h** ch*n cô, một bàn tay nâng cằm cô lên, anh ta cúi người, hôn cô thật sâu.

“Ưm…” Tiêu Mộng thử vặn vẹo người, muốn vùng ra, nhưng tư thế này… cô hoàn toàn không có chút cơ hội phản kháng nào.

Thân người khỏe mạnh của anh ta dán chặt, mang tới cho cô từng dòng điện nóng bỏng.

Lồng ngực cứng rắn, bụng dưới mạnh mẽ, bắp đùi cường tráng… Bàn tay dưới cằm cô dần trượt xuống, dừng ở nơi đẫy đà của cô, nhẹ nhàng x** n*n.

Không gian nhỏ hẹp lập tức nóng lên.

Nụ hôn của anh ta dần dần chiếm lấy cả khoang miệng cô, không phải loại mãnh liệt thường ngày mà là từ từ chiếm lấy từng chút một.

Dần dần, ý thức của Tiêu Mộng bắt đầu mơ hồ, cô thuận theo tiết tấu của anh ta, không tự chủ mà rên vài tiếng giống như tiếng hoàng anh thánh thót.

Lúc này, Trần Tư Khải rời khỏi cô, th* d*c, khàn giọng nói: “Cậu ta, hôm nay hôn em chưa?”

Tiêu Mộng thiếu dưỡng khí, tầm mắt vẫn còn mơ hồ, mơ mơ màng màng đáp: “Chưa… Chưa…”

“Cho dù hôn rồi, tôi cũng có thể hôn sạch mùi vị của cậu ta.”

“Thật… thật sự không có…”

Ting… Cửa thang máy mở ra, đã đi tới tầng làm việc của bọn họ.

Trần Tư Khải vẫn giữ nguyên tư thế kia, giữ lấy Tiêu Mộng, ép cô vào góc thang máy.

Vừa khéo tất cả thư ký trong phòng thư ký quay mặt sang bên này, nhìn thấy cảnh tượng sắc dục này!

Ôi, tổng giám đốc Trần giữ lấy hai tay Tiêu Mộng!

Một bàn tay của tổng giám đốc Trần xoa ngực người ta… Lộp độp… Âm thanh một đám tròng mắt rớt ra ngoài.

Trần Tư Khải khua tay đóng cửa thang máy lại, ánh mắt nóng rực chăm chú nhìn Tiêu Mộng, nói: “Em thích cậu ta, hay là thích tôi? Nhiều hơn?”

Nói ra câu này, Trần Tư Khải cũng muốn đập mạnh vào đầu mình.

Câu hỏi trẻ con buồn cười như này, có thế nào cũng không nên là lời mà cậu chủ Chính Hổ Đường như anh ta nói ra!

Lời không có não như này, nên do đám thiếu niên 17-18 tuổi nói mới đúng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 313


Tiêu Mộng xị mặt: “Có thể không chọn cả hai không?”

“Không thể!”

Á (⊙o⊙)… Hai người bọn họ… rốt cuộc là thích ai hơn? Đây thật sự là vấn đề đau đầu.

Tiêu Mộng nhìn bờ môi mỏng gần trong gang tấc của Trần Tư Khải, không nhịn được mà nuốt nước bọt, lẩm bẩm: “Được rồi, vậy thì là anh.”

Trần Tư Khải híp mắt cười: “Thích tôi hơn?”

“Ừ.”

Trần Tư Khải mở cửa thang máy, thản nhiên như không mà đi ra.

Tiêu Mộng vẫn còn trợn tròn mắt, ngây ngốc trong thang máy.

Như này là… xong rồi?

Cô còn tưởng rằng Trần Tư Khải sẽ điên cuồng cáu giận như vũ bão giống như tối hôm đó!

Cô sợ gần chết, sợ gần chết.

Chị Tố Chân khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng, lập tức cười híp mắt chào Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần!”

“Ừ…” Trần Tư Khải lâng lâng ừ một tiếng, lưu loát đi vào trong phòng làm việc.

Lúc này Tiêu Mộng mới bám vào tường, đi ra khỏi thang máy.

Môi vẫn tê tê nóng rực.

b** ng*c bị anh ta đánh lén hơi căng cứng.

Còn bị các đồng nghiệp phát hiện hai người bọn họ… Mất mặt!

Tiêu Mộng cúi đầu giống như đứa nhỏ làm sai, gần như đã rúc đầu vào ngực, lề mề chậm chạp đi về phía trước.

Đám người chị Tố Chân là đám rành đời trong phòng thư ký, ai nấy đều cực kỳ tinh ranh, tất cả đều coi Tiêu Mộng như không khí, mặc cô nhóc xấu hổ đỏ mặt này tự mình trở về bàn làm việc.

Mộng còn chưa chạm vào ghế, Trần Tư Khải đã gọi bằng máy nội bộ: “Em vào đây cho tôi!”

Giọng điệu kia, hình như muốn tìm cô tính sổ.

Tiêu Mộng rụt cổ lại, bấu đầu ngón tay, đẩy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra: “Tổng giám đốc Trần, tôi…”

Tiêu Mộng từ từ ngẩng đẩu lên, lập tức phát hiện một tay Trần Tư Khải đỡ trán, che đi nửa khuôn mặt, cả người nghiêng ngả trên ghế, đôi chân thon dài gác lên bàn làm việc.

Vậy mà lại mang vẻ lạnh lẽo và buồn bã!

(⊙_⊙) Cảnh này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên.

Trần gấu xấu xa cũng có thể đa cảm sao?

Quá không hợp… “Tổng giám đốc Trần …”

“Em ăn trưa chưa?” Trần Tư Khải ngắt lời cô, khẽ hỏi.

“Ừ, ăn rồi.”

Không những ăn rồi, mà còn ăn cực kỳ ngon miệng!

Cái nơi như Bích Thủy Lam Thiên, thật sự là cực kỳ thích, cảnh vật đẹp tới mức không thể hình dung nổi.

Hơn nữa còn có bữa ăn dã ngoại thú vị, cảm giác cực kỳ thích.

Trần Tư Khải liền không nói gì nữa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 314


Tiêu Mộng cảm thấy cực kỳ kỳ lạ, ế, cái người này, gọi cô vào, bây giờ lại chả nói một chữ nào? Làm gì thế?

Tiêu Mộng chuyển động đôi mắt to đen nhánh của mình, bắt đầu nhìn xung quanh Trần Tư Khải.

Lúc này, cuối cùng cô cũng thấy hộp đồ ăn đặt ngoài chưa bị chạm vào ở trên bàn làm việc!

Tiêu Mộng không nhịn được mà đi tới trước bàn, mở hộp đồ ăn đặt ngoài ra.

Ô!

Cô hít vào một hơi.

“Tổng giám đốc Trần, vì sao anh lại chưa ăn gì? Không phải trưa nay anh chưa ăn gì đấy chứ?”

Trần Tư Khải khẽ thở dài, vẫn nhắm mắt, duy trì dáng vẻ vừa rồi, khẽ nói: “Tôi… Tôi có thể nuốt trôi sao?”

Á?

Không phải chứ?

Tiêu Mộng nhìn hộp đồ ăn trong tay, nhìn thức ăn đã lạnh ngắt bên trong, hơi tự trách.

Trần gấu xấu xa không ăn trưa, không phải là vì cô chứ?

Nếu thật sự là như thế, tội của cô quá lớn rồi.

“Vì sao anh không ăn chứ?”

Trần Tư Khải mở mắt, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Tiêu Mộng, nói: “Em nói xem?”

Anh ta lại ném vấn đề cho cô… “Là vì tôi ra ngoài sao?”

“Còn có lý do khác nữa sao? Tâm tình của Trần Tư Khải tôi sẽ bị ảnh hưởng bởi người khác sao? Cũng chỉ có em thôi! Em là người duy nhất có thể trực tiếp ảnh hưởng tới cảm xúc của tôi!”

Tiêu Mộng cắn môi.

Không biết rằng như này là vinh hạnh của cô, hay là bất hạnh nữa.

“Vậy bây giờ anh có đói không?”

“Không đói mới lạ!”

“Vậy làm thế nào? Đồ ăn nguội mất rồi, hay là tôi lại gọi một phần cơm cho anh?”

Trần Tư Khải trợn mắt coi thường, đứng lên, vòng qua Tiêu Mộng, đi tới sofa, nằm xuống, gối lên cánh tay mình, híp mắt nói: “Nào có tâm tình ăn uống? Không nuốt nổi!”

Tiêu Mộng bĩu môi, đi quanh Trần Tư Khải như chú ong: “Có giận hơn nữa cũng không thể lấy sức khỏe ra làm trò đùa, không ăn làm sao mà được? Bữa trưa rất quan trọng, không ăn trưa, cực kỳ không tốt cho túi mật. Tổng giám đốc Trần, tôi biết sai rồi, anh ăn chút đi mà.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 315


“Tôi cho vào lò vi sóng hâm nóng lên cho anh có được không? Trời ơi, xin anh đó, ăn chút gì đi mà, có được không?”

Khóe miệng Trần Tư Khải khẽ giương lên, hừ một tiếng.

Tiêu Mộng lật đật chạy tới trước lò vi sóng, đặt hộp thức ăn vào.

Lúc này Trần Tư Khải mới lộ ra nụ cười gian xảo như hồ ly.

Hừ, Kim Lân, chỉ có cậu biết làm nũng với phụ nữ hay sao? Tôi cũng biết! Chiêu giành lấy sự đồng tình của phụ nữ, mặc dù rất mất mặt, thế nhưng, để thắng cậu, thỉnh thoảng dùng một chút cũng không tính là gì.

Lò vi sóng đã hâm nóng xong, Tiêu Mộng lấy ra, cẩn thận bưng tới trước mặt Trần Tư Khải.

“Tổng giám đốc Trần, anh mau ăn đi, nóng hổi vừa ngon. Nào, thìa này.”

Tiêu Mộng đặt hộp cơm lên bàn, sau đó rửa sạch thìa đưa cho Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải ngước mắt, rồi lại nhắm mắt lại, không nhận lấy chiếc thìa. Không nói là không ăn, cũng không cầm thìa.

Tiêu Mộng chu môi nhìn Trần Tư Khải, rồi lại nhìn hộp cơm nóng hổi, hơi buồn phiền.

“Tổng giám đốc Trần…”

“Trừ khi em đút cho tôi.” Trần Tư Khải nói rất nhẹ nhàng.

“Á? Đút cho anh?” Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh.

Anh ta cũng không phải là trẻ con, vì sao lại phải đút?

Hơn nữa, thường ngày người đàn ông này cao lớn mạnh mẽ như thế, đột nhiên lại giống như đứa trẻ con… khiến người khác không chịu nổi.

“Tổng giám đốc Trần, anh dậy đi, nhân lúc còn nóng mau ăn đi.”

“Tôi nói rồi, trừ khi em đút cho tôi.”

“Anh cũng không phải là không có tay, vì sao phải để tôi đút chứ?”

Tiêu Mộng muốn nói, người muốn tôi đút cho ăn nhất định phải gọi tôi là cô, nhưng cô không dám nói.

“Tiêu Mộng, em có chút giác ngộ có được không?” Trần Tư Khải ngồi dậy, tà ác liếc nhìn Tiêu Mộng.

“Em là trợ lý của tôi, trưa nay em phải ở công ty ăn trưa, đồng cam cộng khổ cùng ông chủ. Kết quả em đã làm thế nào? Vì một bữa trưa ngon miệng mà em bán đứng ông chủ tự mình ra ngoài ăn dã ngoại. Hơn nữa, em là người phụ nữ của tôi, em không những lén lút trốn ra

ngoài mà lại còn hẹn hò với người đàn ông khác, hại tôi không màng ăn uống, tâm tình cực kém, lẽ nào em không nên làm gì đó để bù đắp cho sai sót của mình hay sao?”

Tiêu Mộng cúi đầu, tay đang cầm thìa, bị Trần Tư Khải nói cho không ngẩng đầu lên được.

Trần Tư Khải biết đã thuần phục được cô liền hạ giọng, nói: “Xem ra em không hề thật lòng để ý tới sức khỏe của tôi, tôi có ăn bữa này hay không thì có quan trọng gì chứ? Em ra ngoài đi.”

Tiêu Mộng rất muốn đứng lên đi ra ngoài, nhưng cô chần chừ một lát, bưng bữa trưa lên, múc một thìa, đưa tới bên miệng Trần Tư Khải, nói: “Được rồi, được rồi, là tôi không đúng, anh ăn đi.”

Trần Tư Khải nhướn mày, muốn cười nhưng lại nhịn, từ từ há miệng ra.

Hai người ngồi trên sofa, Trần Tư Khải thoải mái dựa về sau, sau đó lặng lẽ duỗi tay qua, ôm lấy eo Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng thật sự giống như đang đút cho trẻ con, nghiêm túc đút từng thìa cơm cho Trần Tư Khải.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 316


“Trời ơi…” Đột nhiên Trần Tư Khải nhăn mày lại, khuôn mặt đẹp trai xị ra.

Khiến Tiêu Mộng giật mình, nhanh chóng hỏi: “Anh sao thế?”

Trần Tư Khải nhăn mặt, một tay ôm bụng, nói: “Đau dạ dày…”

“Á? Đau dạ dày?”

Tiêu Mộng đặt hộp cơm xuống, hoảng hốt không biết làm sao: “Vậy phải làm thế nào? Anh có mang theo thuốc dạ dày không? Có phải anh vốn bị bệnh đau dạ dày không?”

Một tay Trần Tư Khải vuốt tóc Tiêu Mộng, khẽ nói: “Vốn dĩ tôi nào có bị đau dạ dày bao giờ! Còn không phải là vì em… Đại khái là hôm nay quá tức giận, nên mới…”

***

Trần Tư Khải không nói thêm gì nữa, chỉ là đôi mắt thâm sâu kia nhìn chằm chằm Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng lập tức đầu hàng, nước mắt rưng rưng, chu môi: “Xin lỗi, tôi không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như này, sau này tôi đi đâu cũng sẽ xin phép anh. Giờ phải làm thế nào? Có cần gọi 115 không?”

Khóe miệng Trần Tư Khải giật giật.

Bệnh đau dạ dày cỏn con mà phải gọi 115, vậy lái xe cứu thương còn không bận chết sao?

“Không cần, em xoa tay cho ấm rồi đặt lên ủ ấm bụng tôi, chắc là sẽ đỡ hơn một chút.”

“Ừ, được rồi, tôi xoa tay ngay đây.”

Tiêu Mộng lập tức hà vài hơi ấm lên lòng bàn tay, bắt đầu ra sức xoa hai tay với nhau.

Dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc kia khiến Trần Tư Khải suýt nữa bật cười mấy lần.

Ông trời ơi, cô nhóc này đáng yêu chết mất, cái gì cô cũng tưởng thật, anh ta sắp không giả vờ được nữa rồi.

Tiêu Mộng xoa hai tay ấm lên, kéo áo của Trần Tư Khải lên, áp tay mình lên bụng anh ta.

Cả người Trần Tư Khải đột nhiên run lên!

Đôi tay mũm mĩm mang theo hơi ấm đặt lên bụng dưới anh ta.

Thật ra Trần Tư Khải muốn nhắc nhở Tiêu Mộng chỗ cô ủ ấm căn bản không phải là vị trí của dạ dày.

Tiêu Mộng lại gần, thân người mềm mại dựa vào Trần Tư Khải, đôi mắt sáng long lanh nghiêm túc nhìn Trần Tư Khải, hỏi: “Thế nào?”

“Hử?” Vậy mà Trần Tư Khải lại thất thần!

Anh ta chấn động ngây người vì sự ấm áp của cô dành cho anh ta.

“Tôi hỏi anh, bụng đã đỡ hơn chút nào chưa? Có hiệu quả không? Dạ dày còn đau không?”

“Ừ, đỡ hơn một chút, thế nhưng vẫn hơi đau.” Trần Tư Khải mỉm cười.

“Không sao, tôi xoa tay thêm lần nữa!”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Tiêu Mộng rút tay ra, lại bắt đầu nhanh chóng xoa hai tay với nhau.

Trần Tư Khải thấy Tiêu Mộng nghiêm túc như này, không khỏi ngây người.

Cô nhóc như này, sao anh ta có thể tổn thương cô chứ?

Tiêu Mộng lại đặt tay ủ ấm bụng Trần Tư Khải lần nữa.

Trần Tư Khải thật sự kìm lòng không được, ngay lúc này, cánh tay ôm lấy eo Tiêu Mộng, anh ta hơi nghiêng mặt, khẽ hôn lên môi cô.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng ngơ ngác.

Ế? Vì sao lại hôn rồi?

Không phải anh ta vẫn đang đau bụng sao?

Đang chữa trị mà… Sao anh ta lại bắt đầu hôn cô rồi?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 317


Nụ hôn này, rất nhẹ nhàng, rất mềm mại, rất thâm tình.

Rất nhanh, anh ta rời khỏi môi cô, đôi mắt mang theo một tầng sương dày, say đắm nhìn cô.

Tiêu Mộng nhìn lại anh ta, bị làn sóng tĩnh mịch trong đôi mắt anh ta thu hút.

***

Đôi mắt của anh ta thật đẹp, dường như đang nói với cô điều gì đó…

Đôi tay cô đặt trên bụng người ta, hai người cứ thế ngây dại nhìn nhau.

Giây phút này đẹp đẽ nhường nào…

Rầm!

Cửa phòng làm việc của Trần Tư Khải bị đẩy ra.

“A!” Tiêu Mộng giật mình, cả người run lên.

Trần Tư Khải nhíu chặt mày, không vui nhìn qua cửa.

Cái lúc mấu chốt như này, là tên đáng chết nào tới?

Khi Trần Tư Khải thấy người đi tới, mày càng nhíu chặt hơn.

Vậy mà lại là… Anna!

Vậy mà cô ta lại chạy tới công ty?

Thật sự không biết người không có thẻ nhân viên như cô ta yên ổn đi vào công ty như thế nào.

Con gái của trùm băng đảng, quả nhiên rất không tầm thường.

Trần Tư Khải nào biết, để lên tới tầng này, Anna đã đánh đám bảo vệ dưới tầng một ngã lăn ngã lóc, thất bại thảm hại.

Thậm chí còn kinh động tới tổng bộ bảo vệ tập đoàn, đến Khang Tử cũng chạy tới.

Khang Tử cũng xông vào theo, thở hồng hộc hỏi: “Tầng một xảy ra đánh nhau, bảo vệ chúng ta đều bị đánh ngã, trong công ty có người ngoài…”

Vội vàng nói, giờ Khang Tử mới phát hiện Anna cũng đang ở trong phòng làm việc của cậu chủ!

“Là tôi làm, không cần điều tra nữa. Là tôi.”

Anna khẽ cười, vẫn luôn nhìn chằm chằm Trần Tư Khải.

Nơi sâu thẳm trong đôi mắt màu lam hơi co lại!

Quả nhiên, quan hệ giữa Trần Tư Khải và cô trợ lý này, tuyệt đối không bình thường!

Hai người bọn họ… vậy mà lại làm trong phòng làm việc!

Hừ, cô trợ lý này nhìn có vẻ ngốc nghếch đơn thuần, không ngờ lại còn có trò lẳng lơ quyến rũ đàn ông như này.

Cô đang làm gì kia? Dùng tay giúp Trần Tư Khải vui vẻ sao?

Trần Tư Khải nhắm mắt lại, hơi khua tay về phía Khang Tử: “Khang Tử, ở đây không có việc của cậu nữa, dẹp chuyện này xuống, ra ngoài đi.”

Khang Tử ngây người, liếc nhìn Anna khí thế mạnh mẽ, gật đầu, đáp: “Vâng.”

Trong phòng, chỉ còn lại ba người.

Trần Tư Khải cười trào phúng: “Thế nào, cô Anna ở khách sạn buồn bực sao? Vậy mà không mời đã tới, quá bộ tới công ty nhỏ của tôi? Mời ngồi.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 318


Anna hít sâu một hơi, híp mắt lại, nham hiểm trừng mắt nhìn Tiêu Mộng, nói: “Có phải tôi tới không đúng lúc không? Tôi làm phiền hai người rồi hả? Nếu tôi không tới, chắc là bây giờ hai người lăn lộn lên giường rồi nhỉ?”

***

Lúc này Tiêu Mộng trợn tròn mắt, ý thức được tay cô vẫn còn đặt trên bụng Trần Tư Khải, sợ tới mức nhanh chóng rút tay về, lập tức đỏ bừng mặt, ngồi không yên.

So sánh với nhau, Trần Tư Khải lại thản nhiên như không.

Anh ta không hề động đậy, giữ nguyên tư thế thoải mái vừa rồi, như cười mà như không cười nhìn Anna, nói: “Cô Anna thật giỏi liên tưởng, trợ ký của tôi không có nhiều kinh nghiệm và hiểu biết như cô Anna, trợ lý của tôi ngốc lắm. Vừa rồi tôi đau dạ dày, bảo cô ấy ủ ấm bụng

cho tôi mà thôi.”

Sau đó Trần Tư Khải cụp mắt, khẽ nói với Tiêu Mộng: “Em ra ngoài trước đi.”

“Ừ.”

Tiêu Mộng đáp, hơi hoảng hốt liếc nhìn Anna, sau đó cúi đầu đi ra ngoài.

Khi về lại chỗ của mình, Tiêu Mộng mới ôm má suy ngẫm.

Ế? Vì sao cái tên Trần Tư Khải này thấy Anna liền nói nhiều như thế?

Trần gấu xấu xa là cái tên cực kỳ không quen phải giải thích cơ mà, vì sao vừa rồi anh ta giải thích chi tiết với cô Anna như thế?

Giải thích đi giải thích lại, còn không phải là để phủi sạch quan hệ giữa Tiêu Mộng cô và Trần Tư Khải anh ta!

Nghĩ tới đây, Tiêu Mộng không vui bĩu môi.

Hừ! Trần gấu xấu xa! Vì sao trước mặt Anna anh không dám nói chuyện hai người bọn họ từng lên giường chứ? Vốn dĩ anh định giữ hình tượng người đàn ông tốt trước mặt Anna, có phải anh nhìn trúng cô Anna rồi không? Anh muốn theo đuổi cô ta?

Nghĩ linh tinh, tâm tình Tiêu Mộng cực kỳ rối loạn.

Còn Trần Tư Khải nhìn Anna xinh đẹp trong phòng, cực kỳ đau đầu.

Cái cô Anna này nhìn có vẻ là một người phụ nữ cực kỳ ngang ngược, hơn nữa vì sự giáo dục và tôn sùng mà cô ta nhận được từ nhỏ đã tạo nên tính cách vừa cố chấp vừa cực đoan.

Chỉ nhìn vào tình cảm mà cô ta dành cho anh ta thôi… cô ta thích anh ta, không chút giấu diếm, lập tức theo tới nước V.

Dường như, chỉ cần là người mà Anna thích, nhất định cũng phải vô điều kiện thích cô ta mới được.

Người phụ nữ chủ động như vậy, anh ta không hề sợ hãi, chẳng qua… lúc này anh ta thực sự lo lắng cho Tiêu Mộng. . truyện kiếm hiệp hay

***

Loại phụ nữ như Anna, có bối cảnh và năng lực, có thể lặng lẽ khiến Tiêu Mộng biến mất khỏi thế giới này.

Hiện tại, động vào Anna thật sự không ổn, cũng chưa phải lúc.

Bây giờ chỉ có thể nhẫn nhịn người phụ nữ kiêu ngạo này trước đã.

Trần Tư Khải cũng không đứng dậy, vẫn ngồi yên, thờ ơ nhìn Anna, nói: “Cô đã quen với việc chênh lệch múi giờ rồi ư? Sao không nghỉ ngơi thêm?”

Anna cười, đi tới ghế sofa, ngồi xuống bên cạnh Trần Tư Khải.

Mái tóc xoăn vàng buông xõa sau lưng, cực kỳ quyến rũ.

Cô ta chống tay bên người Trần Tư Khải, làm nũng: “Tôi đợi anh đến đón tôi đi ăn, kết quả anh không đến. Này, Tư Khải, anh quên tôi rồi à?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 319


Trần Tư Khải đẩy Anna ra, đứng dậy, không muốn dính vào cô ta: “Cô Anna, làm sao tôi dám quên cô? Cô là khách VIP, phía sau có trùm băng đảng lớn mạnh, sao tôi dám xem nhẹ cô? Chỉ là tôi cảm thấy cô còn mệt nên không tới gọi cô.”

Anna xụ mặt xuống, à, vừa rồi anh với cô trợ lý kia còn thân mật, dính sát vào nhau, da thịt liền kề, sao tôi vừa tới, anh liền chạy ngay rồi? Anh chê tôi sao?

“Cô trợ lý kia, là người tình của anh sao?”

Trần Tư Khải thầm nhíu mày: “Không phải. Sao lại nói như vậy?”

“Tôi thấy quan hệ giữa hai người không bình thường, cảm thấy hai người nhất định có gì đó.”

Trần Tư Khải cười nhạt: “Đùa thôi mà, tôi sẽ nhìn trúng loại phụ nữ đấy sao? Cô ta chỉ là một đứa nhóc!”

“Ồ? Thật sao? Tôi thấy, có lẽ trong lòng anh… địa vi của cô ta không tầm thường?

Anna nói thế rồi nhìn chằm chằm biểu cảm của Trần Tư Khải.

Hễ biểu cảm của Trần Tư Khải mà thay đổi chút nào, cô ta sẽ nhận ra ngay.

Đáng tiếc, Trần Tư Khải là người che giấu cảm xúc rất tốt, khuôn mặt anh ta vẫn lạnh đạm như thường, khóe miệng khẽ giương lên: “Cô Anna giỏi tưởng tượng quá rồi, cô có thể đi làm biên kịch được đấy. Trần Tư Khải tôi không thiếu phụ nữ, còn chưa đến nỗi bụng đói vơ

quàng. Hơn nữa, cô Anna, tôi có quan hệ với cô gái kia hay không, hình như cũng chả liên quan gì đến cô.”

Anna bị đôi mắt phượng mê người của Trần Tư Khải liếc qua, lòng cô ta lập tức lay động, không kìm được mà bước tới, ôm lấy cánh tay của Trần Tư Khải, làm nũng: “Tư Khải… anh biết rõ vì sao tôi lại đến nước V… Anh hiểu tấm lòng của tôi, đúng không?”

Trần Tư Khải hơi chán ghét, khẽ cau mày, đẩy Anna ra, anh ta đi tới bên ghế của mình, hời hợt nói: “Tôi không thông minh như cô nghĩ, xin lỗi, tôi thực sự không biết vì sao cô lại tới nước V.”

Trần Tư Khải bình thản ngồi trên ghế, dùng ánh mắt trong veo thờ ơ nhìn Anna.

Anna tức đến ngứa răng.

Trần Tư Khải giả ngu với cô ta, cô ta cũng chẳng có cách nào khác.

Anh ta không giống những người đàn ông khác, nhìn thấy cô ta, đôi mắt liền lộ rõ mê gái giống như ong thấy mật hoa.

Nhưng Trần Tư Khải lại khác hoàn toàn, khi anh ta nhìn cô ta, ánh mắt không chút cảm xúc như là nhìn một đồ vật, dường như vẻ ngoài, vóc người, phong thái của cô ta đều không lọt vào mắt anh ta.

Anna tiến lên mấy bước, đi đến trước bàn làm việc của Trần Tư Khải, đứng đối diện với Trần Tư Khải, nói thẳng: “Vậy được, tôi sẽ nói rõ ràng với anh, để anh hiểu rõ tấm lòng của tôi. Trần Tư Khải, Anna tôi nhìn trúng anh rồi, tôi thích anh. Tôi muốn anh làm chồng tôi, cùng tôi

quản lý băng đảng.”

Anna nhướng mày, rất kiêu ngạo, nói xong liền yên lặng chờ đợi biểu cảm ngạc nhiên của Trần Tư Khải.

Đáng tiếc, đợi một lúc lâu, trên mặt Trần Tư Khải vẫn là vẻ thờ ơ lãnh đạm.

“Thế nào? Anh không vui sao? Không ngạc nhiên sao? Anh có biết, lấy tôi tương đương với lấy được thứ gì không?” Anna nằm bò lên bàn, hai mắt nhìn chằm chằm Trần Tư Khải như một con cọp cái.

Trần Tư Khải cười haha, vẻ mặt ung dung, nhẹ nhàng ngước đôi mắt mê người, lạnh lùng nhìn Anna, nói:

“Miếng thịt này quá béo, tôi không muốn. Chính Hổ Đường cũng không tệ, đã đủ cho tôi ăn.”

“Cái gì! Anh có ý gì!” Anna bất ngờ lên giọng.

Trần Tư Khải nói: “Ý của tôi chính là… cô Anna, Trần Tư Khải tôi không với nổi. Tôi cảm ơn sự coi trọng của cô, mong cô tìm người khác đi.”
 
Back
Top Bottom