Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 280


Lúc này, cô nghe thấy tiếng gõ cửa, không thể gọi là gõ của mà là đạp cửa.

“Tiêu Mộng! Mộng! Cậu có nhà không? Có nhà không?”

Tiếng của Lam Nhạn kiêu ngạo ở bên ngoài.

Tiêu Mộng không kịp lau tay đã chạy bước nhỏ ra mở cửa: “Ở nhà! Tớ ở nhà! Tớ đây, mở cửa đây!”

Mở cửa ra, Lam Nhạn đã cốc cho Tiêu Mộng một cái, khiến đầu cô đau đớn.

“Nhóc con chết tiệt nhà cậu, cậu điếc rồi sao? Tớ gõ cửa đã gần 10 phút rồi mà cậu không nghe thấy sao?”

Tiêu Mộng xoa đầu, bĩu môi nói: “Tớ giặt quần áo ngoài ban công, không nghe thấy. Cậu uống gì? Nước hoa quả? Hay là nước lọc?”

“Lấy cốc nước lọc đi, tớ khát chết mất.” Lam Nhạn thoải mái ngồi xuống, nhận lấy ly nước Tiêu Mộng đưa, một hơi uống cạn.

“Nhóc, có kết quả thi đại học rồi.”

“Á! Thật sao? Hahaha…” Tiêu Mộng ngạc nhiên, lập tức hoan hô.

Hoan hô xong mới nhớ ra vấn đề quan trọng: “Bà chị, tớ thi được bao điểm thế?”

Lam Nhạn cười ngặt nghẽo: “Giờ cậu mới nghĩ tới kết quả à? Tớ được 27, cậu được 26.”

Tiêu Mộng mở to mắt, ngây người một lúc rồi mới hậm hực bất bình nói: “Trời ơi, dựa vào đâu mà cậu thi được cao hơn tớ nhiều thế chứ?”

Lam Nhạn vắt chân chéo ngũ, cười hihi nói: “Chịu thôi, người vừa xinh đẹp lại còn thông minh, không ngăn được.”

Mặc dù thành tích của hai người không quá tốt, thế nhưng cũng không coi là kém nhất trong lớp.

Thành tích của Lam Nhạn không thành vấn đề, nộp vào Đại học Nhân Văn không thành vấn đề.

Nhưng thành tích của Tiêu Mộng nằm trên điểm sàn một chút xíu, hơi nguy hiểm.

Hai người đã sớm tính xong xuôi, nộp vào trường Đại học Nhân Văn, Lam nhạn người ta đơn giản, trực tiếp báo danh Đại học Nhân Văn.

Nhưng Tiêu Mộng lại lo lắng.

“Rốt cuộc là tớ có nên nộp Đại học Nhân Văn không? Thành tích của tớ… có khi nào bị trượt không?”

Lam Nhạn cũng lo: “Tốt nhất là cậu có thể đỗ Đại học Nhân Văn, bằng không không có cậu, một mình tớ ở Đại học Nhân Văn thì chán lắm. Hơn nữa, đàn anh Mạc Sùng Dương của cậu cũng ở Đại học Nhân Văn, cậu không học Đại học Nhân Văn, có khi cậu không gặp được đàn anh Mạc đâu.”

Câu nói cuối cùng coi như đã thật sự k*ch th*ch được Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng không biết tình yêu thật sự là gì, nhưng cô hướng về Mạc Sùng Dương đã trở thành một thói quen của cô, Mạc Sùng Dương là trung tâm, là phương hướng cô hướng tới, cũng trở thành một động lực của Tiêu Mộng.

“Cứ thế đi! Tớ chỉ báo một nguyện vọng! Không phải Đại học Nhân Văn thì không học! Hừ! Đàn anh Mạc, em tới đây!”

Tiêu Mộng nắm nắm đấm, nhấn vào Đại học Nhân Văn trên máy tính.

Báo danh đại học xong, Lam Nhạn mới nhớ ra, hỏi: “Đúng rồi, Mộng, tối qua cậu thế nào hả? Sau khi cậu bị Trần Tư Khải vác đi, về sau thế nào?”

Tiêu Mộng thở dài, bi đát nói: “Tớ còn có thể thế nào? Tớ cũng không biết võ, tới cũng không đánh chết Trần Tư Khải được. Tớ chỉ đành bị bắt nạt thôi.”

Chuyện về sau, Tiêu Mộng nói đơn giản một lượt, đương nhiên, nói tới chuyện Trần Tư Khải và cô ở trên giường, đương nhiên Tiêu Mộng ra sức cắt giảm.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 281


Lam Nhạn nghe mà trợn tròn mắt, nghe xong Tiêu Mộng kể, vậy mà cô ta lại cảm thán thiếu nghĩa khí: “Wow, tế bào vận động của Trần Tư Khải thật tốt nha! Nếu có thể để tớ hưởng thụ một lần, vậy đời này tớ không còn gì hối hận.”

Bốp! Tiêu Mộng tức giận đánh Lam Nhạn.

“Cái đồ vô lương tâm, bạn thân của cậu bị anh ta tàn phá gần chết, vậy mà cậu còn có mặt mũi lên cơn thèm trai với tên kia? Thật kém cỏi!”

Lam Nhạn nuốt nước bọt, nói: “Nói thật đấy, loại đàn ông như Trần Tư Khải, thật sự là quá hoàn hảo. Vừa đẹp trai vừa cao lớn, lại còn biết võ, tính cách lại cường thế…”

“Này này này, bảo cậu khen anh ta sao?”

“Ừ ừ, đúng mà, quá bạo ngược! Quả thật là bạo quân tái thế mà! Tối qua dọa tớ và Mị sợ gần chết, cậu không biết hai người bọn tớ đứng ngoài cửa nhìn mà còn run cả chân. Về sau xe cứu thương tới, tớ còn giúp đưa cậu Kim lên xe, còn đỡ cái tên Lôi khốn nạn kia. Cú đạp kia của Trần Tư Khải thật ác, Lôi xấu xa to cao như thế mà còn bị đá tới mức đi tập tễnh.”

Tiêu Mộng nghe mà không hiểu: “Từ từ đã, Lôi khốn nạn… đó là ai?”

“À, không phải là cái tên bạn thân kia của Kim Lân sao, cái tên họ Lôi đó!”

“Cậu gọi người ta là Lôi khốn nạn? Cậu thật sự kết thù với anh ta rồi sao?

“Đương nhiên rồi! Mặc dù hôm qua có chút thương hại anh ta, nhưng tớ và anh ta tuyệt đối là kẻ thù!”

“Không phải cậu thấy trai đẹp liền mắt sáng như sao sao? Tớ thấy cái tên họ Lôi kia cũng rất đẹp trai mà!”

“Đẹp trai cái quái gì, tớ thấy anh ta không thuận mắt! Dáng vẻ vểnh đuôi lên tận trời, buồn nôn gần chết! Hừ, trước mặt tớ thì ghế gớm lắm, kết quả thế nào, bị đồng chí Tư Khải nhà cậu đạp cho một cước liền tàn phế luôn, haha.”

Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh.

Người phụ nữ này, thật sự là độc ác.

“Này, cái gì mà Tư Khải nhà tớ chứ, Trần Tư Khải không phải của tớ! Tớ ghét anh ta chết đi được, chỉ biết bắt nạt tớ. Hôm nay còn phát điên cái gì, bắt đầu tặng hoa rồi dịu dàng này nọ, không thể hiểu nổi.”

Đột nhiên Lam Nhạn vỗ đầu, nói: “Đúng rồi! Khi cậu đi công tác, không phải Mạc Sùng Dương tổ chức tiệc sinh nhật sao? Hôm đó anh ta thấy tớ, còn đặc biệt nới với tớ là chờ cậu về thì bảo cậu liên lạc với anh ta. Đúng rồi, đàn anh Mạc còn hỏi tớ rất nhiều chuyện về cậu.”

Hai mắt Tiêu Mộng lập tức sáng lên: “Thật sao? Đàn anh Mạc hỏi tớ?”

“Ừ, thật, tớ thấy dáng vẻ quan tâm cậu của anh ta, tớ cũng cảm thấy anh ta thích cậu!”

Thật sự nhắc tới Tào Tháo là Tào Tháo tới. Lúc này, điện thoại của Tiêu Mộng reo lên, cô cầm điện thoại nhìn, vậy mà lại là Mạc Sùng Dương!

Tiêu Mộng vừa thấy cái tên này thì ngây ngốc.

Lam Nhạn ghé tới nhìn, giục cô: “Mèo ngốc, cậu còn không nghe máy mau! Người ta không thấy cậu nghe liền tắt máy thì sao?”

Tiêu Mộng nhanh chóng nhấn nút nghe: “Alo?”

“Mộng, về rồi à?” Giọng nói dịu dàng của Mạc Sùng Dương truyền tới, Tiêu Mộng gần như đã có thể liên tưởng tới nụ cười thanh tú của Mạc Sùng Dương.

“Vâng, vâng, em về rồi!” Tiêu Mộng ngốc nghếch ra sức gật đầu với không khí như thể người ta có thể nhìn thấy vậy.

“Cùng đi uống ly cà phê đi?”

“Á?” Tiêu Mộng rất ngạc nhiên.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 282


Trời ơi, vận may gì thế này, vậy mà đàn anh Mạc Sùng Dương đã bắt đầu mời cô đi uống cà phê rồi?

“Không rảnh sao?”

“Không, không phải, rảnh, rảnh, em rất rảnh!”

Thế nên Mạc Sùng Dương hẹn Tiêu Mộng gặp mặt ở một quán cà phê nhỏ ở góc đường.

Ngắt máy, Tiêu Mộng vẫn còn ở trong trạng thái tâm hồn bay bổng.

“Vậy mà đàn anh Mạc lại hẹn mình đi uống cà phê…” Tiêu Mộng ngây ngốc nói.

Lam Nhạn thích ăn củ cải, đã tìm thấy củ cải của nhà họ Tiêu, rửa sạch sẽ rồi bắt đầu gặm ăn: “Này, còn tớ nữa, đàn anh Mạc cũng mời tớ đi, cậu đừng có tự mình đa tình.”

Tiêu Mộng hung dữ trừng mắt nhìn Lam Nhạn: “Thật là, cậu không đả kích tớ thì rất khó chịu sao? Tớ đã là nữ thanh niên thất thân rồi, cậu không thể cho tớ mơ mộng một chút sao?”

Lam Nhạn nhe răng cười.

Hai cô gái nắm tay nhau đi tới quán cà phê ở góc đường, nhưng không ngờ, phía sau bọn họ có vài người lén lút đi theo.

Sau khi rời khỏi Tiêu Mộng, Kim Lân vào thang máy đi lên tầng.

Cảm xúc của anh ta rất kích động, không thể tự kiềm chế, cố gắng hít thở, nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trong thang máy.

Dáng vẻ này của anh ta dọa cho mấy tên thư ký không biết làm sao.

Buổi họp này, trạng thái của Kim Lân cực kỳ kém.

Anh ta luôn thất thần, căn bản không nghe thấy bất kỳ ai trong buổi họp phát biểu.

Mãi cho tới khi thư ký huých anh ta, anh ta mới giật mình, quay mặt nhìn thư ký, lúc này anh ta mới phát hiện, chiếc bút Parker trong tay anh ta đã bị bẻ thành 2 nửa.

“Đến lượt cậu phát biểu rồi…” Thư ký nói nhỏ.

Ù ù… (⊙_⊙) Trong đầu Kim Lân hoàn toàn trống rỗng.

Trong đầu chỉ có dáng vẻ vừa rồi Tiêu Mộng cười tươi xinh đẹp trong lòng Trần Tư Khải, và cả bàn tay Trần Tư Khải đặt ở bên eo Tiêu Mộng!

“Rầm!” Kim Lân đột nhiên đứng lên, tạo ra một tiếng vang thật lớn, khiến tất cả đám người đang họp giật mình, liên tục đưa mắt nhìn vị phó chủ tịch Kim trẻ tuổi tiêu sái này.

“Xin lỗi, tôi rời đi trước một chút, mọi người cứ tiếp tục.” Kim Lân vội vàng nói rồi nhanh chóng xông ra ngoài.

Hồng hộc… anh ta chạy tới cửa thông gió, hít thở đầy khó chịu.

Tâm trạng cực kỳ rối rắm, nặng nề, buồn bực, không biết phải làm sao.

Anh ta muốn khóc.

Một công tử nhà giàu quen thói trêu hoa ghẹo bướm, vậy mà lại bị chuyện của Tiêu Mộng giày vò tới muốn khóc.

Thật ra… thật lòng thích một cô gái, thì ra lại đau như này!

*** Tiêu Mộng và Lam Nhạn nắm tay nhau đi tới quán cà phê không hút mắt kia.

“Nhạn, tớ có chút không dám đi vào, sao tim tớ lại đập nhanh thế này, tớ sợ tớ còn chưa gặp được đàn anh thì tớ đá ngất mất rồi, hồi hộp chết mất!” Tiêu Mộng nhăn mặt, nắm chặt tay Lam Nhạn, chần chừ ở cửa quán cà phê.

“Thật vô dụng! Cậu nhát gan như này thì theo đuổi đàn anh kiểu gì?”

Lam Nhạn không để bụng, khẽ hất tóc, dọa Tiêu Mộng: “Này, nếu cậu không vào, vậy thì sau này tớ theo đuổi đàn anh Mạc thành công, cậu đừng có khóc nháo nha.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 283


“Người yêu của bạn không thể trêu chọc! Đến đàn anh nhà tớ mà cậu cũng không bỏ qua à? Nhóc con chết tiệt!”

Tiêu Mộng ưỡn cao ngực, kéo Lam Nhạn đi vào.

Vì Tiêu Mộng giận dỗi đi vào, đi rất nhanh, đầu cũng không ngẩng lên, kết quả là vừa đi vào liền đụng phải một người.

May là Lam Nhạn kịp thời kéo cô lại, thế nên cô mới không đâm sầm vào lòng người ta.

“Haha, vừa định ra ngoài đón các em, khéo thế, các em đã vào rồi.”

Trên đỉnh đầu Tiêu Mộng vang lên một giọng nam dịu dàng.

Á. (⊙_⊙) Tiêu Mộng liền cứng đờ người.

Cô còn chưa ngẩng đầu lên đã nghe thấy tiếng nói thanh nhã này, cô liền tê dại cả nửa người.

Là đàn anh của cô!

“Đàn anh, có phải anh cực kỳ nhớ hai đứa bọn em nên mới ra đón bọn em không?” Lam Nhạn hay nói đùa, cười hihi trêu chọc Mạc Sùng Dương.

Mặt Mạc Sùng Dương đỏ lên, hơi ngại, nhanh chóng liếc nhìn Tiêu Mộng, lúng túng đưa tay hướng vào bên trong: “Nào, qua bên này.”

Lúc này Tiêu Mộng mới ngẩng đầu lên, cắn môi, lén lún nhìn bóng lưng Mạc Sùng Dương đầy ngọt ngào.

“Này, nhóc, vừa rồi đàn anh nhìn cậu đó.” Lam Nhạn nói nhỏ bên tai Tiêu Mộng.

Cô lập tức trợn tròn mắt nhìn Lam Nhạn, cũng nói nhỏ: “Cậu nói nhỏ chút, để người ta nghe thấy, mất mặt lắm.”

Ba người ngồi xuống, Tiêu Mộng tâm trạng phức tạp nhìn Mạc Sùng Dương, cô còn có cảm giác đang nằm mơ.

Trời ơi, ba năm cấp ba cô luôn yêu thầm đàn anh, vậy mà lần đầu tiên đàn anh mời cô đi uống cà phê!

Vốn dĩ lúc trước hai người bọn họ còn chả nói với nhau được mấy câu.

Những gì bọn họ từng nói với nhau có thể tổng kết làm mấy loại sau: “Đàn anh, đây là đồ anh làm rơi sao?”

“Ừ, cảm ơn em.”

“Không có gì.”

“Tạm biệt.”



Tiêu Mộng véo lòng bàn tay, dùng sự đau đớn rõ ràng kia để chứng tỏ với bản thân, tất cả những điều này đều không phải là nằm mơ mà là sự thật!

Vừa định nói chuyện, điện thoại liền reo lên, nhạc chuông là bài hát hiện giờ rất thịnh hành, là nhạc Hàn.

Lúc đầu, Tiêu Mộng không nhận ra là điện thoại của mình đang reo, cô còn tưởng rằng là quán cà phê này mở nhạc.

Mãi cho tới khi Lam Nhạn và Mạc Sùng Dương đều nhìn cô, Lam Nhạn chọc cô một cái, nhắc nhở: “Nhóc, điện thoại của cậu đang reo kìa, mau nghe máy!”

“Á? Điện thoại của tớ? Của tớ sao?” Tiêu Mộng mặt mày ngơ ngác, mở túi lục một lượt mới thấy chiếc điện thoại mới đang rung.

Chết mất.

Quả nhiên là điện thoại của cô, món đồ mới này, cô còn chưa quen nhạc chuông của nó.

Tiêu Mộng lấy điện thoại ra, ấn nút nghe.

“Alo? Ai đó?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 284


“Em nói xem?” Giọng nói trầm ổn của Trần Tư Khải vang lên.

“À, à, là anh à, tổng giám đốc Trần.” Tiêu Mộng hơi căng thẳng.

Cụ thể vì sao nghe thấy giọng nói của Trần Tư Khải liền căng thẳng như thế, cô cũng không biết được.

Đó là một loại căng thẳng… lén lút gặp tình nhân sau lưng chồng…

Trần Tư Khải vừa ra hoàn thành vài cuộc họp, nhận lấy ly trà đặc mà thư ký tùy thân Tố Chân đưa tới, Trần Tư Khải hơi gật đầu với chị Tố Chân, đương nhiên cô ta hiểu là có ý gì, lập tức nhẹ nhàng rời khỏi phòng trà nước, đóng cửa lại.

Lúc này Trần Tư Khải mới hít vào một hơi, hỏi: “Nhóc Mộng, em đang ở đâu đó?”

Mắt Tiêu Mộng khẽ đảo, hơi lắp bắp: “Tôi… Tôi à… Tôi và Nhạn đang đi chơi. Có chuyện gì sao?”

Trần Tư Khải hơi nhíu mày.

Cô nhóc này, ngốc như thế mà còn muốn nói dối?

Anh ta đã nhận được tin tức của cấp dưới, lúc này cô đang gặp mặt tên đàn anh gì đó ở quán cà phê chỗ góc đường nhà cô.

Vậy mà cô không dám thừa nhận!

Không tức giận, vậy mà Trần Tư Khải lại thấy hơi vui.

Cô nhóc này, có phải đã hiểu phải kiêng kỵ anh ta rồi không?

Điều này chứng tỏ cô đã bắt đầu có chút giác ngộ khi làm người phụ nữ của anh ta rồi.

“Không sao, chỉ là muốn nghe thấy giọng em, xóa bớt sự mệt mỏi khi họp quá lâu.” Trần Tư Khải khẽ nói, hớp một ngụm trà.

Tiêu Mộng méo mặt.

Không phải chứ? Cái tên Trần gấu xấu xa này làm việc bận rộn hơn cả máy móc, vậy mà còn có thời gian để ý tới cô?

Thế nhưng… cái câu “muốn nghe thấy giọng em” này, khiến người ta thật cảm động.

“Ừ, để ý nghỉ ngơi, đừng mệt quá.” Tiêu Mộng mềm lòng, nói một câu.

Trần Tư Khải không nhịn được mà bật cười, cười như đóa hoa mùa xuân rực rỡ, cực kỳ đẹp trai: “Hahaha, được, nghe lời em. Nếu tối mà rảnh, tôi tới ngõ nhà em thăm em.”

“Á? Cái gì?” Tiêu Mộng giật mình, mở to mắt, hít vào một hơi.

“Ừ, cứ thế nhá, tới lúc đó nghe máy tôi gọi là được.”

Trần Tư Khải ngắt máy, uống ngụm trà, chị Tố Chân bên kia đã gõ cửa, nghiêng người ngó vào, nhỏ tiếng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Trần, buổi họp sắp tiếp tục rồi…”

“Ừ, đi.” Trần Tư Khải cất điện thoại đi, đứng lên, đi ra ngoài.

Thật ra, anh ta thật sự rất bận, rất mệt, hôm nay cực kỳ nhiều việc, lại vì buổi sáng không tới công ty nên chậm trễ mất nửa ngày, bây giờ công việc đã chồng chất tới tận giờ ăn tối.

Gọi điện thoại cho Tiêu Mộng, thật sự là hành động vô thức, không có lý do, chỉ là muốn nghe giọng của cô.

Cô và cái tên đàn anh Mạc gì đó… Trần Tư Khải ngồi vào vị trí trong phòng họp, vẫn không khỏi hơi phân tâm.

Không nhịn được mà nhíu mày.

Cái tên đàn anh gì đó của cô chắc là không đáng để ý.

Tiêu Mộng ngắt máy, phát hiện Mạc Sùng Dương và Lam Nhạn đều đang ngạc nhiên nhìn mình.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 285


“Vì… Vì sao hai người lại nhìn em như thế? Trên mặt em có gì sao?” Tiêu Mộng cảm thấy hơi nổi da gà.

Đôi mắt to trong suốt như thủy tinh của cô hơi lóe lên, cực kỳ đáng yêu.

Mạc Sùng Dương cười: “Không có gì, haha, chỉ là… Mộng, em có bạn trai rồi sao?”

“Á? Cái gì?” Tiêu Mộng giật mình, há to miệng: “Bạn trai cái gì cơ?”

Mạc Sùng Dương cắn môi: “À, chính là cái người vừa nói chuyện điện thoại với em, có phải là bạn trai em không?”

“Anh ta? Hahaha, không phải, là ông chủ chỗ em làm, không phải!” Tiêu Mộng cười khoa trương, khua khua tay, nhưng lại thầm đổ mồ hôi lạnh.

Trời ạ, đàn anh đừng có nghi ngờ cô!

Quan hệ giữa Trần Tư Khải… và cô… thật sự là quan hệ lộ ra là chết!

Không phải là quan hệ quang minh chính đại gì, cũng không thể nói ra, càng không thể công khai.

Thư ký và ông chủ… Ôi, cô thật sự thuộc loại người bị ông chủ dùng quy tắc ngầm.

Lam Nhạn cũng thấy căng thẳng thay Tiêu Mộng, cô ta liền cười haha giúp cô: “Đúng thế, em cũng từng gặp, là ông chủ chỗ Mộng làm, người cũng được.”

“Mộng, điện thoại của em mới mua hả, rất đắt.”

Mạc Sùng Dương vẫn luôn là một người tỉ mỉ cẩn thận, anh ta vừa nhìn liền phát hiện điện thoại của Tiêu Mộng là hàng giới hạn, hơn nữa nếu không giảm giá thì sẽ hơn 35 triệu.

Anh ta cũng biết tình hình kinh tế của gia đình Tiêu Mộng, ba lái xe buýt, nuôi hai con gái đi học, chắc là trong nhà cũng không có dành dụm gì nhiều.

Câu hỏi của Mạc Sùng Hương cũng là điều Lam Nhạn muốn hỏi, thế nên Lam Nhạn lập tức nói: “Đúng thế, cái điện thoại của cậu quá đẳng cấp, ai mua cho cậu đó?”

Hỏi ra miệng rồi Lam Nhạn mới nhận ra quá không thích hợp, nhanh chóng lấy tay che miệng mình.

Tiêu Mộng trợn mắt há miệng.

Cô nhìn cái điện thoại tốt của mình, đầu óc mờ mịt, vốn không giỏi nói dối, lại thêm luôn thầm mến đàn anh đang ngồi đối diện, cô lại càng lắp bắp: “Em… Em… Em… Cái điện thoại này… Điện thoại của em bị ông chủ… không cẩn thận làm vỡ… Cái này… Cái này là anh ta đền cho em… Em… Em cũng không biết cái điện thoại này có đắt hay không…”

Sau gáy, đổ mồ hôi lạnh!

Mạc Sùng Dương hơi hiểu ra, dù sao anh ta cũng hiểu rất rõ nhân phẩm của Tiêu Mộng, cực kỳ đơn thuần, anh ta gật đầu, mỉm cười: “Ừ, là thế à, ông chủ em cũng thật là rộng rãi.”

Lam Nhạn lập tức cứu vãn: “Đúng thế, đúng thế, ông chủ của cậu ấy cực kỳ, cực kỳ rộng rãi, còn thích thể hiện, haha, hiểu được, hiểu được, người có tiền mà, không quá để ý những thứ này.”

Tiêu Mộng thầm bĩu môi, xem Lam Nhạn nói về Trần Tư Khải kia, anh ta là tên ngốc hào phóng sao?

Chủ đề này, tốt xấu gì cũng đã cho qua.

“Đàn anh, em không thể tới tham dự sinh nhật của anh, thật là tiếc quá, em có mua một món quà nhỏ cho anh, tặng anh, mong là anh thích.”

Tiêu Mộng nghĩ tới đây, nhanh chóng lấy một món quà được gói bọc tinh tế từ trong túi ra, đẩy tới trước mặt Mạc Sùng Dương.

Mắt Mạc Sùng Dương sáng lên, nhận lấy món quà: “Mộng, haha, cảm ơn em, em đi công tác bên ngoài mà còn nhớ tới anh…”

“Đương nhiên, ngày nào cũng nhớ!” Tiêu Mộng ngốc nghếch buột miệng nói.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 286


(⊙_⊙) Nói xong, bản thân cô cũng sững sờ.

ĐM, cái miệng chết tiệt này, sao lời nên nói, lời không nên nói đều nói ra cả chứ?

Hahaha, cô mất mặt quá! Cô mất mặt quá!

Lam Nhạn lập tức phụt cười thành tiếng, mau chóng cúi đầu uống cà phê.

Còn Mạc Sùng Dương thì hơi đỏ mắt, ánh mắt còn mang chút vui mừng.

Nói chuyện tầm nửa tiếng, ba người cùng rời khỏi quán cà phê.

Tiêu Mộng là loại người vô tâm vô phế không tính toán, cô giẫm lên một hòn đá nhỏ.

“Ôi!” Người cô nghiêng đi, kêu lên một tiếng.

“Cẩn thận.” Mạc Sùng Dương giật mình. đỡ lấy cánh tay cô.

“Mộng, không sao chứ? Có bị trẹo chân không?”

Tiêu Mộng thở hắt ra, lắc chân, nhe răng cười: “Hihi, không sao, không sao, không bị trẹo chân, cảm ơn anh nha, đàn anh.”

Lúc này Mạc Sùng Dương mới khẽ cười: “Không sao thì tốt, sau này đi đường cẩn thận chút.”

Lam Nhạn bất lực nhìn Tiêu Mộng: “Mộng đúng là cái đồ ngốc nghếch không biết nhìn đường.”

Tiêu Mộng trợn mắt coi thường, muốn cãi lại, nhưng trước mặt Mạc Sùng Dương, cô không tiện quá hung dữ. . Truyện Teen Hay

Mạc Sùng Dương chần chừ một lát, cứ thể buông Tiêu Mộng ra, hay là không buông đây?

Cuối cùng, Mạc Sùng Dương ngập ngừng một lát, thuận thế nắm lấy tay Tiêu Mộng, anh ta quay mặt đi, ngại ngùng không nhìn Tiêu Mộng, đi về phía trước.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng chớp mắt liên hồi, nhìn lên nhìn xuống.

Là thật sao?

Đàn anh Mạc nắm tay cô sao?

Ôi, thật rung động!

Tiêu Mộng không dám tin mà nhìn Lam Nhạn, Lam Nhạn liền nhìn cô cười tinh nghịch, gật đầu.

Mạc Sùng Dương nắm tay Tiêu Mộng, căng thẳng tới mức cả đường đi không nói câu nào, quãng đường có mấy trăm mét, vậy mà đi tới 10 phút.

Cuối cùng, có chút không nỡ buông tay Tiêu Mộng ra, Mạc Sùng Dương nói: “Mộng, Nhạn, anh đợi hai em ở Đại học Nhân Văn.”

Lam Nhạn gật đầu, nhoẻn miệng cười: “Được, được, đến khi tới Đại học Nhân Văn, đàn anh cần phải mời khách nha.”

“Ừ, nhất định.” Mạc Sùng Dương gật đầu chắc chắn, còn không nhịn được mà nhìn Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng cúi đầu, mặt đỏ tới mức nhỏ máu, vì bị Mạc Sùng Dương nắm tay đi suốt cả quãng đường, cô đã kích động gần chết rồi.

Sau khi Mạc Sùng Dương đi, Lam Nhạn còn chưa nói chuyện với Tiêu Mộng, cô đã điên cuồng gào thét xông vào nhà.

“Trời ơi, đến mức đó sao, cô nhóc này bị người ta nắm tay mà đã kích động thành cái dạng này? Thật là, đáng sợ.”

Lam Nhạn lắc đầu đi vào, càng nghĩ càng cảm thấy buồn cười.

Nhìn trạng thái của Mạc Sùng Dương hôm nay… rõ ràng là anh ta cũng rất thích Tiêu Mộng.

Cô nhóc ngốc Mộng này, yêu thầm Mạc Sùng Dương người ta, đến gan đi tỏ tình cũng không có.

Lam Nhạn đi vào theo, liền thấy Tiêu Mộng xoay vòng tròn trong phòng giống như con chuột.

“Đàn anh và tớ nắm tay rồi! Đàn anh và tớ nắm tay rồi! Đàn anh và tớ nắm tay rồi!”

Tiêu Mộng cười như bị thần kinh, nắm lấy bàn tay bị Mạc Sùng Dương nắm, giơ cao lên nhìn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 287


Lam Nhạn lắc đầu cảm thán: “Nhìn cậu điên kìa! Xem ra cậu yêu thầm Mạc Sùng Dương đã tới mức tẩu hỏa nhập ma rồi, nhóc con đáng thương.”

Tiêu Mộng lập tức quay mặt lại, đôi mắt sáng lên: “Nhạn, cậu nói xem, có phải đàn anh Mạc cũng hơi thích mình không?”

“Cái gì mà hơi thích, tớ nhìn ánh mắt Mạc Sùng Dương nhìn cậu đã mang theo cái loại d*c v*ng kia… Tớ đoán, chắc là anh ta cũng thích cậu rất lâu rồi, rất thích cậu!”

Tiêu Mộng nhoẻn miệng cười ngốc ngếch, ôm đầu lắc lắc.

Niềm vui quá lớn, tới quá mãnh liệt, cô sắp không xong rồi.

Thế nhưng… Cuối cùng Tiêu Mộng cũng coi như tìm lại chút lý trí, xụ mặt xuống: “Không đúng, Nhạn. Mấy hôm trước tớ còn thấy anh ấy cầm túi xách cho bạn gái, khi tớ đi ăn malatang thì nhìn thấy. Cô gái kia rất đẹp, nhìn rất tri thức, nói tóm lại, tốt hơn tớ nhiều. Mới mấy ngày, sao đàn anh Mạc lại đột nhiên thích tớ chứ?”

Lam Nhạn cũng lắc đầu: “Cũng không biết, dù sao nhìn dáng vẻ Mạc Sùng Dương đối xử với cậu ngày hôm nay, hình như là rất thích cậu.”

Tiêu Mộng lâm bẩm: “Tớ không hy vọng đàn anh Mạc mà tớ thích là cái loại sáng nắng chiều mưa.”

“Vậy nếu Mạc Sùng Dương không phải loại sáng nắng chiều mưa, hơn nữa còn thật lòng thích cậu, cậu định làm thế nào?”

“Tớ…” Tiêu Mộng ngừng lại.

Đúng thế, cô nên làm thế nào đây?

Bây giờ cô và Trần Tư Khải có quan hệ mơ mơ hồ hồ như thế, tạm thời chưa nói đến chuyện thất thân, chỉ riêng chuyện Trần Tư Khải không chịu buông tay cô thì đã rất đau đầu rồi.

Anh ta nói là anh ta rất thích cô, yêu cô, muốn cố gắng giành lấy trái tim cô.

Anh ta nói cho anh ta ba tháng, anh ta sẽ cố gắng để cô yêu anh ta.

Qua ba tháng, nếu cô còn chưa yêu anh ta, vậy thì anh ta sẽ buông tay.

Tiêu Mộng nghĩ tới đây, chu môi, nói: “Ba tháng sau… Tớ lại theo đuổi đàn anh Mạc thì cũng được chứ? Ôi, tớ cảm thấy, tớ không có mặt mũi thích đàn anh Mạc, cậu nhìn xem, bây giờ tớ không còn là xử nữ, tớ coi thường bản thân mình…”

Không phải là xử nữ đã đành, khi bị Trần Tư Khải tấn công, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được cao trào… si mê say đắm.

Chuyện này… quá mất mặt.

Có phải là trong trái tim của mỗi một người phụ nữ đều cất giấu một ác ma không?

Trước d*c v*ng nguyên thủy nhất, con ác ma này sẽ nhảy ra, khống chế tất cả lý trí?

Lam Nhạn hoàn toàn không để ý: “Cái loại tư tưởng này của cậu là loại tớ coi thường nhất, cái gì mà xử nữ với không xử nữ, trong xã hội bây giờ, xử nữ đáng mấy đồng chứ, chưa từng nghe nói sao, muốn tìm xử nữ, chắc là tới trường mầm non mới tìm được. Bây giờ, ai còn để ý tới cái màng đó nữa, cũng chỉ còn cậu thôi, ngốc nghếch, cảm thấy chuyện này quan trọng đến như thế. Cậu đi xem xem lớp người ta đi, yêu đương lung tung, nào còn có xử nữ chứ. Ngốc như cậu ý!

Được rồi, đừng có rối rắm vì cái chuyện này nữa. Ngược lại tớ cảm thấy, nếu một người đàn ông thật lòng thích cậu, thật lòng yêu cậu, anh ta sẽ không để ý quá khứ của cậu như thế nào, tên đàn ông cứ bám chặt lấy cái màng xử nữ kia không phải thật lòng thích cậu, chẳng qua anh ta chỉ là tên ích kỷ ám ảnh xử nữ mà thôi.

Đám đàn ông cả ngày trái ôm phải ấp ở bên ngoài, ngủ với hết người này tới người khác, dựa vào đâu mà yêu cầu phụ nữ cả đời chỉ có thể có một người đàn ông chứ, điều này quá không công bằng. Còn nữa, không phải tớ đã từng nói với cậu rồi sao, rất nhiều phụ nữ đều như này, trước khi gả ra ngoài, làm một cuộc phẫu thuật vá màng trinh, tới lúc đó, nếu cậu thật sự theo đuổi đàn anh Mạc thành công, cậu cũng làm phẫu thuật và màng trinh thôi, có gì đâu chứ?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 288


Cả một bài luận văn của Lam Nhạn khiến Tiêu Mộng đổ mồ hôi lạnh đầy trán.

“Tớ… Tớ cứ cảm thấy… lừa người ta… không hay lắm…”

“Ngốc! Tiêu Mộng cậu là đồ cực kỳ ngốc nghếch! Đừng nói với người khác. Cậu là bạn thân của tớ làm tớ quá mất mặt!”

Hai người lại tám chuyện lung tung một lúc rồi Lam Nhạn về nhà.

Sau khi tan học, Tiêu Đình Nhiên thấy chị gái Tiêu Mộng đã về, vui mừng nhào tới: “Tiêu Mộng, chị về vừa đẹp, mấy ngày nay em đã đói mốc rồi, không có tiền, đã không còn tiền ăn nữa rồi, chị cho em mượn một ít đi.”

Nói là mượn, nhưng trước giờ chưa từng trả.

“Tiền tiêu vặt ba chúng ta cho, không phải chị đã cho em một nửa rồi sao, em lại tiêu hết rồi?”

“Ừ, mấy hôm trước mua một thỏi son, đã tiêu hết rồi, chị cho em mượn một ít đi mà, sau này nhất định sẽ trả cả gốc lẫn lãi cho chị.”

Tiêu Mộng thở dài, lấy hai tờ tiền trong ví ra đưa cho Tiêu Đình Nhiên.

Đưa tiền xong, Tiêu Mộng mới thấy hận tới ngứa răng: “ĐM, nhóc con chết tiệt, đòi tiền chị mà còn không biết gọi chị một câu!”

Tiêu Đình Nhiên đạt được ý đồ, nắm chặt tiền trốn vào trong phòng, cười hihi: “Ai bảo chị không lớn chứ, chị mà cao hơn em, em nhất định sẽ gọi chị là chị.”

Đạo lý gì đây, gọi chị còn nhất định phải theo chiều cao sao?

Khi ba Tiêu về đã là hơn 9 giờ tối, ông ta tan làm, đi uống chút rượu ở quán lề đường với đồng nghiệp, khi về đã loạng choạng, đi thẳng về phòng mình.

“Ba, ba uống chút nước đi, uống nước rồi hẵng ngủ.” Tiêu Mộng bưng một cốc nước ấm, đưa tới bên miệng ba mình.

Ba Tiêu mơ hồ “ừ” một tiếng, chống người dậy, uống nước, sau đó nằm xuống ngủ mất.

Gáy o o.

Tiêu Mộng đắp chăn cho ba, rồi lại nhặt quần áo dưới đất lên, ra ban công giặt quần áo.

Giặt xong quần áo lại lau nhà, lau bàn, dọn dẹp nhà cửa chỉnh tề hơn, lúc này Tiêu Mộng mới đi rửa táo, cắn ăn.

Trời ơi, mệt chết mất, làm việc nhà rất thử thách thể lực.

Đột nhiên nghĩ tới Trần gấu xấu xa, cái tên kia khỏe như thế, hơn nữa thể lực còn cực kỳ bền dai, nếu để anh ta giặt quần áo, chắc là anh ta sẽ không thấy mệt, hơn nữa còn thuần thục làm xong.

Ô, vì sao bản thân lại nghĩ tới Trần gấu xấu xa chứ? Vì sao lại nghĩ tới anh ta chứ?

Tiêu Mộng than thở. Dù sao, cô cũng không thể căm hận Trần Tư Khải được.

Tiếng nhạc Hàn lại vang lên, cả người Tiêu Mộng run lên, nhanh chóng tìm chiếc điện thoại mới, nhỏ tiếng nói: “Alo, ai đấy?”

“Tôi.” Giọng nói mệt mỏi của Trần Tư Khải vang lên.

“À, tổng giám đốc Trần à, muộn như này còn gọi tới làm gì?”

“Haha, lợn ngốc nhà em, lại quên rồi? Không phải tôi đã nói rồi sao, tối mà rảnh sẽ tới thăm em.”

“Á?” Tiêu Mộng tưởng là Trần Tư Khải chỉ tiện miệng nói thế thôi.

“Em ra ngoài đi, tôi ở ngay đầu ngõ nhà em. Xe không vào được.”

“Cái gì, cái gì? Đầu ngõ?” Trời ơi, Tiêu Mộng hoảng hốt, nhanh chóng tìm chìa khóa, gặm miếng táo rồi chạy ra ngoài.

Lạch cạch, lạch cạch… Tiêu Mộng chạy thẳng ra đầu ngõ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 289


Thở hồng hộc không ra hơi.

Ngọn đèn đường cao cao ở đầu ngõ không tính là rất sáng, vì đã lâu rồi, bóng đèn đã cũ, tỏa ra ánh sáng hơi ám vàng.

Dưới vòm sáng là một chiếc xe việt dã uy vũ.

Mà bên cạnh xe, Trần Tư Khải đứng đó, anh ta đút một tay vào túi quần, duỗi đôi chân dài về phía trước, một tay kẹp điếu thuốc, từ từ hít một hơi.

Hôm nay làm việc quá mệt, hút thuốc giải tỏa.

“Tổng… Tổng giám đốc Trần, anh đến thật à?”

Tiêu Mộng vỗ ngực, th* d*c.

ĐM! Cái tên Trần Tư Khải này thật sự đẹp trai quá thể quá đáng, khuôn mặt đẹp trai kia khiến người ta chỉ muốn ch** n**c miếng.

Thật sự không dám tin, Tiêu Mộng cô lại có thể vớ được tên đàn ông đẹp trai tới như này… có chút giống truyện cổ tích.

Trần Tư Khải hơi xoay người lại, lập tức vứt điếu thuốc đi, mặc dù mới chỉ hút được có một nửa.

“Tới rồi à, không phải đã nói sẽ tới thăm em rồi sao, đương nhiên là phải tới.” Trần Tư Khải tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Tiêu Mộng, duỗi tay, xoa tóc cô.

Tiêu Mộng sợ hãi cúi đầu, rụt cổ lại.

Cô nhăn mũi, một mùi thơm nhàn nhạt từ trên người Trần Tư Khải bay tới, mùi hương thanh mát chuyên thuộc về anh ta bao quanh người cô.

Trần Tư Khải híp mắt lại, nhìn cô gái trước mặt, buồn cười.

Cô mặc cái gì đây? Cô mặc quần áo ở nhà sao?

Áo hai dây màu lam nhạt, chiếc quần đùi viền hoa có cùng hoa văn, để lộ ra bờ vai trắng như tuyết, lộ ra chiếc đùi trắng nõn.

Cô trắng trẻo như một chú lợn con sạch sẽ.

Anh ta biết, da của cô cực kỳ trắng, đặc biệt là… khi l*t s*ch, nằm trên giường, lại càng rõ hơn vẻ ửng hồng nõn nà, cực kỳ xinh đẹp.

Hơi nghĩ như thế, Trần Tư Khải đã hơi nóng lên, bụng dưới cũng trướng hơn một chút, một ngọn lửa từ từ cháy lên.

Trần Tư Khải đột nhiên cúi người xuống, vóc người gần 1m9 của anh ta, cúi người xuống, hạ ngang tầm mắt với Tiêu Mộng.

Khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần mặt cô, khiến Tiêu Mộng nhất thời không biết hít thở ra sao.

Ôi trời, đôi mắt của anh ta thật mê người.

Còn đôi môi của anh ta nữa, môi mỏng, đỏ hồng, rất gợi cảm.

“Anh… Anh làm gì thế?”

Trần Tư Khải cười gian manh: “Cho tôi ăn mấy miếng táo của em, có được không?”

“Cái gì? Anh nói cái gì?” Tiêu Mộng tưởng là mình nghe nhầm, Trần Tư Khải nói táo gì cơ?

Trần Tư Khải hơi há miệng, khi Tiêu Mộng đang trợn mắt há miệng, rộp một tiếng, anh ta cắn một miếng lên quả táo trong tay Tiêu Mộng.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng nhìn quả táo trong tay mình, rồi lại nhìn Tràn Tư Khải thưởng thức hương vị, suýt chút nữa ngất đi!

Trời ơi, đất ơi, giết cô đi!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 290


Quả… quả táo này… đã bị cô gặm nham nhở, chỗ này một miếng, chỗ kia một miếng, cực kỳ khó coi!

Tổng giám đốc Trần… vậy mà không chê cô bẩn, cũng cắn một miếng.

“Ừ, cũng ngọt, tôi đang khát, phần còn lại cho tôi ăn đi.”

Trần Tư Khải không để ý Tiêu Mộng ngạc nhiên thành dáng vẻ gì, giành lấy quả táo bị cắn nham nhở trong tay cô, anh ta vui vẻ cắn ăn.

Tiêu Mộng khẽ động bàn tay trống không, cô ngẩng mặt lên, ngẩn ngơ nhìn anh chàng đẹp trai rạng rỡ chói mắt như trăng sao đang tao nhã ăn táo.

Bản thân Trần Tư Khải cũng cảm thấy kỳ lạ gần chết.

Từ nhỏ anh ta đã ưa sạch sẽ, cho dù là bất kỳ thứ gì, chỉ cần người khác động vào, anh ta sẽ buồn nôn, sẽ chê bẩn.

Trước giờ anh ta chưa từng dùng chung thìa, đũa với bất kỳ ai.

Thứ người khác động vào, anh ta chưa từng ăn một miếng.

Khi học tiểu học, Kim Lân ôm nửa quả dưa hấu tới, Kim Lân và Lưu Diệc Hàn, Lôi Bạc ba người cùng dùng thìa xúc dưa hấu ăn.

Chỉ có Trần Tư Khải, anh ta chỉ cầm thìa của mình, không ăn một miếng nào.

Ưa sạch sẽ, không nói rõ là tốt hay xấu, chẳng qua là một loại thói quen của con người mà thôi.

Nhưng không ngờ… Anh ta đã 26 tuổi rồi, vậy mà đột nhiên lại không chê người khác nữa.

Ở bên cạnh Tiêu Mộng, anh ta đã có rất nhiều lần đầu tiên.

Lần đầu tiên hôn phụ nữ, lần đầu tiên nhân nhượng phụ nữ, lần đầu tiên ghen tuông, lần đầu tiên làm đủ các bước dạo đầu cẩn thận… Chẳng qua… Cô nhóc này gặm táo, thật sự là không có đạo đức.

Cô cắn chỗ này một miếng, chỗ kia một miếng, khiến cả quả táo đẹp đẽ bị cắn cho hoàn toàn thay đổi.

Trần Tư Khải ăn táo xong, lấy giấy ướt ra lau tay.

Anh ta cười, cúi người xuống: “Này, lau miệng giúp tôi.”

Đưa giấy ướt tới, đôi mắt thâm sâu nhìn Tiêu Mộng chăm chú.

Tiêu Mộng đỏ mặt, quay mặt đi, ngại ngùng nói: “Không phải anh cũng có tay sao?”

“Tôi muốn em lau cho tôi.”

“Bỏ đi, cái khăn ướt này lau tay rồi, không thể lau miệng. Đừng lau nữa…”

Trần Tư Khải không nói năng gì, xoay mặt cô lại, cúi người xuống, hôn Tiêu Mộng.

Anh ta bá đạo ôm cô vào lòng, v**t v* theo thói quen.

Nụ hôn, vẫn nồng nhiệt, vẫn điên cuồng như thế.

Lúc đầu Tiêu Mộng còn hơi ngơ ngác, dần dần, cô cũng hiểu cách đáp lại nụ hôn của anh ta.

Cô không đáp lại, anh ta liền hôn tới mức lưỡi cô tê dại, hôn rất sâu.

Nếu cô hơi đáp lại anh ta, anh ta sẽ đột nhiên trở nên dịu dàng, quá trình sẽ chậm lại, dường như đang hưởng thụ sự đáp lại của cô.

Vốn Trần Tư Khải chỉ định khẽ hôn cô một cái rồi rời đi, thế nhưng… Khi ôm lấy thân người mềm mại của Tiêu Mộng… anh ta liền không thể tự khống chế nữa.

Mệt mỏi gì đó, vất vả gì đó, buồn ngủ gì đó, thoáng cái liền tiêu tan hết, thay vào đó là từng đợt sóng nóng bỏng cuồn cuộn nơi bụng dưới, từng đợt từng đợt ập tới.

Hôn cô như này, không đủ.

Hôn cô như kia, vẫn không đủ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 291


Cuối cùng, mãi cho tới khi Tiêu Mộng bị hôn tới mức hơi thở hỗn loạn, yêu kiều rên lên, bàn tay nắm chặt lấy quần áo của anh ta, nghiêng nghiêng ngả ngả.

Trần Tư Khải rời khỏi môi cô, cúi đầu xuống, ôm cô vào lòng, anh ta tựa vào vai cô, th* d*c.

Đáng chết, bên dưới… cứng rồi.

“Họ Tiêu kia… Em… Sau này chuyên dùng làm khăn lau miệng cho tôi là được… Cứ lau cho tôi như này, rất tốt.”

Tốt cái đầu anh ý! Tiêu Mộng trợn mắt coi thường.

Anh tốt, tôi không tốt!

Tôi sắp ngạt thở chết rồi! Hôn tới mức lưỡi người ta tê dại, môi còn đau.

Đây là loại ngựa giống hàng giới hạn! Nơi bụng dưới anh ta căng cứng, cộm khiến người cô cũng đau, bây giờ cô thuộc về loại phụ nữ thành thục đã có kinh nghiệm, đương nhiên cô hiểu, chỗ đó của đàn ông cứng lên có nghĩa là gì.

“Tổng… Tổng giám đốc Trần, muộn lắm rồi, anh về đi.”

Trần Tư Khải x** n*n mông Tiêu Mộng, giọng nói trở nên khàn khàn mà nóng rực: “Nhóc, gọi tôi là Tư Khải… Ngoan…”

Ôm chặt lấy cô, dịu dàng, khẽ x** n*n, căn bản không định rời đi.

Tiêu Mộng vặn vẹo thân người: “Muộn lắm rồi, ngày mai còn phải đi làm, về nghỉ ngơi sớm đi.”

Á… Tiêu Mộng liền nghe thấy tiếng gầm nặng nề phát ra từ cổ họng Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải càng ôm cô chặt hơn, hơi thở nóng rực: “Nhóc, em cố ý quyến rũ tôi hả?”

(⊙_⊙) “Tôi… Tôi nào có!”

Trời đất thiên địa ơi, cô không có nói gì cả, cũng chẳng làm chuyện ám muội gì cả!

Trần Tư Khải th* d*c, bàn tay ôm lấy mông Tiêu Mộng, ôm lấy người cô lên, dán chặt vào anh ta.

“Em… Em đang cọ vào chỗ đó của tôi…” Trần Tư Khải cười xấu xa, nói.

“Chỗ nào?” Tiêu Mộng hỏi, lập tức cô liền hiểu, mặt lập tức đỏ bừng lên.

Cô không có mà! Cô không có!

“Em biết rõ là chỗ nào.”

Tiêu Mộng rối tung rối mù, lắp bắp nói: “Không, không phải… Tôi không cố ý… Anh về đi, nha.”

Trần Tư Khải ngửi tóc Tiêu mộng, tham lam hít lấy, nỉ non: “Em thật thơm… nhóc Mộng, tôi muốn em…”

Cả người Tiêu Mộng ngây ngốc.

Không phải chứ, suốt cả đêm qua… bây giờ anh ta vẫn còn nhu cầu về cái kia?

Có phải… quá dũng mãnh rồi không?

Tiêu Mộng sợ tới mức cả người bắt đầu co quắp, giọng hơi run run: “Không, không được… Ở đây không được… Tuyệt đối không được…”

“Haha…” Trần Tư Khải khẽ cười, rời khỏi người Tiêu Mộng, khẽ chạm lên mũi cô, nói: “Tôi biết là em vẫn mệt, tôi nhịn vậy. Sáng mai tôi tới đón em đi làm, tối nay em ngủ ngon nha.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 292


Tiêu Mộng hơi ngơ ngác, cô thật sự không ngờ được là Trần Tư Khải lại dễ nói chuyện như này.

Trần Tư Khải hôn lên mặt Tiêu Mộng, hơi nóng phả vào mặt: “Nhóc thối, tối đến nhớ mơ về tôi nha.”

Trần Tư Khải cười với Tiêu Mộng, rồi lại xoa đầu cô, xoay người lên xe.

Tiêu Mộng có một loại vui mừng điên cuồng khi được thần chết tha cho.

Trời ơi, tài quá, cô còn tưởng là Trần Tư Khải trực tiếp kẹp cô lên xe rồi điên cuồng một lần chứ.

Chết mất, bản thân quá hư hỏng rồi, vậy mà lại có thể liên tưởng tới chuyện này. Mất mặt quá.

Cửa xe hạ xuống, Trần Tư Khải hôn gió với Tiêu Mộng, cực kỳ tiêu sái, cực kỳ mê người, khiến cả người Tiêu Mộng đều tê dại.

Chiếc xe rời đi.

Tiêu Mộng đứng dưới ngọn đèn ám vàng, hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Cô ôm lấy ngực mình, cảm thấy trái tim thình thịch loạn nhịp.

Vậy mà… lại bị tên xấu xa kia làm cho trái tim loạn nhịp.

“Mình không phải thích anh ta rồi chứ? Trời ơi, mình thích tự hành hạ hay sao?”

Tiêu Mộng lẩm bẩm một mình, ra sức lắc đầu.

Thích người đàn ông đẹp trai tài giỏi lại cường thế như Trần gấu xấu xa, chưa nói tối đến có thể đối phó với sự đòi hỏi mãnh liệt vô độ của anh ta hay không, chỉ đề phòng bồ nhí cũng là một công trình cực kỳ hao tốn tâm tư sức lực.

Loại đàn ông hoàn hảo như này, bây giờ chắc chắn phái nữ thấy là sẽ dính lấy.

Xã hội bây giờ, không sợ đàn ông đa tình, chỉ sợ phụ nữ da mặt dày ra sức bám dính.

Bồ nhí bây giờ đều rất ghê gớm.

su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma-292-0.jpg


Giật cả mình!

“Hử?” Trần Tư Khải đứng vững, nhíu mày lại.

Anna đặt hành lý xuống, nghiêng đầu nhìn Trần Tư Khải, cười xán lạn: “Anh Trần, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Trần Tư Khải rất ngạc nhiên, nhưng trên mặt vẫn bình thản như cũ, khẽ gật đầu: “Ồ, là cô Anna. Cô tới nước V, vậy mà lại có thể tìm tới chỗ tôi ở, không hổ là công chúa băng đảng, quả thật là rất có năng lực.”

Anna cười thỏa mãi, đi về phía Trần Tư Khải, chủ động dựa lại gần, khẽ ôm lấy Trần Tư Khải, sau đó buông ra, ánh mắt nóng bỏng nhìn thẳng vào Trần Tư Khải, khẽ nói: “Anh hiểu nhầm rồi. Là ba anh bảo tôi tới tìm anh. Đối diện với anh, tôi thà không làm cô công chúa kiêu căng của băng đảng, tôi thà làm một người phụ nữ bình thường.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 293


Trần Tư Khải híp mắt lại, ngẫm lại lời Anna nói.

Ba anh ta bảo cô ta tới?

Haha, quả nhiên, Anna rất biết cách, cô ta tới tìm ba anh ta trước.

Quả nhiên ông cụ nhìn trúng bối cảnh của Anna, quả nhiên là ngầm cho phép cô ta.

“Sao? Anh Trần không chào đón tôi sao?”

Trần Tư Khải khẽ gật đầu: “Đương nhiên là chào đón.”

“Vậy anh còn không giúp tôi mang hành lý vào?” Anna cười tinh nghịch.

Trần Tư Khải do dự một lúc: “Tôi chào đón cô Anna tới nước V khảo sát, thế nhưng, nhà tôi không tiện để cô ở, điều kiện không quá tốt. Không bằng như này, tôi sắp xếp khách sạn tốt nhất cho cô. Khang Tử, điều xe tới! Tôi tự mình đưa cô Anna tới khách sạn 5 sao.”

Trần Tư Khải nhanh chóng nói, căn bản không cho Anna thời gian để phản đối, kéo hành lý của cô ta đi về phía xe.

Anna rất thông minh, híp mắt lại, nhìn bóng lưng Trần Tư Khải, cười lạnh một tiếng.

Ồ, không chào đón tôi tới, không muốn tôi vào nhà anh ở? Trần Tư Khải, anh tưởng người đàn ông mà công chúa băng đảng như tôi nhìn trúng lại có thể từ chối tôi sao? Chúng ta, có thể thử xem.

Trần Tư Khải túm lấy Khang Tử, nói nhỏ bên tai anh ta: “Cậu đi đón Tiêu Mộng đi làm, hôm qua tôi nói với cô ấy là tới đón cô ấy. Bây giờ, nhìn tình trạng này, tôi phải đối phó với cô chủ băng đảng trước, cậu đi đón Mộng. Đúng rồi, nhóc kia thường ngủ vùi, nếu cô ấy không ra khỏi nhà thì cậu gọi điện cho cô ấy. Chú ý an toàn.”

Nói xong, Trần Tư Khải nhanh chóng lên xe.

Chiếc xe chở Anna đi xa, Khang Tử mới phản ứng lại.

“ĐM, lại bảo tôi đi phục vụ người phụ nữ kia! Số tôi làm sao thế này, tôi nên đi xuyên mưa bom bão đạn cùng cậu chủ chứ, dựa vào đâu mà đường đường là anh Khang như tôi mà phải đi đón người phụ nữ Tiêu Mộng kia? Đây không phải là dùng dao mổ trâu giết gà sao? Quá không biết trọng người tài!”

Khang Tử bất lực, khua tay với mấy tên đàn em: “Mấy người đừng ngơ ngác nữa, mau đi theo cậu chủ! Chú ý bảo vệ an toàn cho cậu chủ! Mấy ngày tới tăng cường cảnh giác!”

Công chúa băng đảng tới nước V, nhất định phải tăng thêm biện pháp bảo vệ, nhỡ nào cô Anna xảy ra chuyện gì ở nước V, Chính Hổ Đường bọn họ phải chịu trách nhiệm.

Khang Tử lái xe tới đầu ngõ nhà Tiêu Mộng.

Cậu chủ cũng thật là, bao nhiêu việc quan trọng cần làm, vậy mà anh ta còn phải đi đón cô nhóc này.

“Cậu chủ sẽ không thật lòng yêu cô nhóc này chứ? Nếu thật là như thế, chuyện về sau thật sự khó làm.”

Tiêu Mộng có gia cảnh bình thường, làm sao có thể bước vào cửa của gia tộc tổ chức xã hội đen chứ? Làm sao có thể giành được sự đồng ý của ông cụ Trần chứ? Làm sao có thể chống lại được kẻ địch lớn mạnh như Anna chứ?

*** Quả nhiên như Trần Tư Khải tính toán, cô nhóc Tiêu Mộng này lại ngủ quên.

Khang Tử nhìn đồng hồ, đã 8 giờ 50 phút rồi, vậy mà còn chưa thấy bóng dáng Tiêu Mông đâu.

Khang Tử bắt đầu gọi điện cho Tiêu Mộng, vậy mà cô nhóc kia còn đang đánh răng.

10 phút sau, Tiêu Mộng mới hoảng hốt kẹp tóc lên, chạy về phía bên này.

“Cô thật là lười, cô xem xem mấy giờ rồi? Quá chậm trễ!” Khang Tử tức giận oán trách.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 294


Tiêu Mộng liên tục nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tối qua tôi ngủ hơi muộn… Ế? Trần gấu xấu xa đâu? Sao anh ta không tới?”

Khang Tử day trán, nhăn mày lại, cố nền tính lại, nói: “Làm ơn, bà cô của tôi, cô đừng có mở miệng là Trần gấu xấu xa nữa! Tôi là thân tín của cậu Trần, cô nói xấu cậu chủ nhà tôi trước mặt tôi, tôi kẹt ở giữa rất khó xử.”

Thật là, cậu chủ nhà bọn họ bị Tiêu Mộng chụp cho cái biệt danh xấu như kia từ lúc nào chứ?

Chắc là… Trên đời này, có thể gọi cậu chủ nhà họ như thế, chỉ có một mình Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng nhanh chóng lè lưỡi ra, cười ngây ngốc: “Xin lỗi, tôi nói sau lưng quen rồi, không để ý lại lỡ lời. Anh yên tâm đi, tôi rất ít khi lỡ lời trước mặt tổng giám đốc Trần. Sao anh ta không tới thế?”

Khang Tử mở cửa xe cho Tiêu Mộng: “Ừ, cái cô Anna ở Ý kia tìm tới, chắc là lại muốn điên cuồng theo đuổi cậu chủ, cậu chủ không có cách nào khác, sắp xếp cho cô ta ở khách sạn rồi. Cậu chủ không thoát thân được, đặc biệt phái tôi tới đón cô đi làm, cô xem, cậu chủ tốt với cô bao nhiêu, cô lại còn không biết ngượng mà gọi anh ấy là Trần gấu xấu xa sao?”

Mặt Tiêu Mộng lập tức xị xuống, trong lòng trào lên một cỗ chua sót.

“Anna… Anna tới rồi? Cô ta đặc biệt tới theo đuổi tổng giám đốc Trần?” Tiêu Mộng cắn môi.

Lúc này Khang Tử mới chú ý thấy, có lẽ Tiêu Mộng bắt đầu ghen tuông, liền khuyên nhủ: “Cô yên tâm đi, cậu chủ nhà tôi không phải người bình thường, anh ấy không phải loại phụ nữ nào cũng có thể bám lấy. Vốn dĩ, khi ở nước ngoài, đám phụ nữ muốn trèo lên giường cậu chủ nhà tôi, nối đuôi nhau chắc cũng có thể vòng quanh trái đất n vòng, cậu chủ nhà chúng tôi chưa từng để ý tới. Cô nhìn cô Anna này xem… Cậu chủ nhà chúng tôi không có ý gì với cô ta, cô yên tâm đi, hiện giờ trái tim của cậu chủ nhà tôi đang ở chỗ cô rồi. Yên tâm nha.”

Tiêu Mộng lập tức đỏ mặt, hung dữ trừng mắt lườm Khang Tử đang lái xe trước mặt, lẩm bẩm: “Nghe anh nói xem, tôi yên tâm cái gì, có quan hệ gì với tôi chứ. Ai muốn theo đuổi tổng giám đốc Trần thì theo đuổi đi, không liên quan tới tôi.”

Thế nhưng, nghe thấy những lời khuyên nhủ chẳng đâu vào đâu của Khang Tử, tận đáy lòng cô quả thật không nhịn được mà hơi vui vẻ.

Thật sao, Trần gấu xấu xa rất kén chọn phụ nữ sao? Bây giờ toàn bộ tâm tư của anh ta đều đặt trên người cô sao?

Nghĩ tới đây, Tiêu Mộng bắt đầu khinh bỉ chính mình.

Cái gì chứ, vì sao lại có những cảm xúc hỗn loạn này?

Không phải thích đàn anh Mạc sao? Vì sao lại kìm lòng không được mà nhớ tới cái tên Trần gấu xấu xa kia?

Khang Tử liếc nhìn Tiêu Mộng qua gương chiếu hậu.

Hừ, phụ nữ đều bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo.

Rõ ràng cực kỳ để ý, nhưng lại còn nói như thế.

Thật ra Khang Tử không hiểu, Tiêu Mộng không phải là bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo, đứa nhỏ ngoan như cô, đứa trẻ ngốc nghếch như cô, đến bây giờ vẫn chưa hiểu rõ trái tim mình, cô càng không hiểu cái gì là yêu.

*** Trần Tư Khải sắp xếp Anna ở trong phòng tổng thống của khách sạn 5 sao, đặt hành lý của cô ta xuống, Trần Tư Khải nói: “Cô cũng mệt rồi, cả đường vất vả, cô tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, tối đến tôi mời cô đi ăn, đón tiếp cô, chào mừng cô.”

Trần Tư Khải định xoay người, Anna lại chắn lấy anh ta: “Chờ đã, Tư Khải.”

Anna ưỡn ngực, cô ta mặc một chiếc váy cúp ngực, nhìn từ góc độ của Trần Tư Khải nhìn xuống, vừa khéo cô thế thấy rãnh sâu của cô ta.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 295


Ngực của phụ nữ Âu Mỹ luôn rất đáng kiêu ngạo, căng đầy, lại thêm Anna rèn luyện từ nhỏ, cả người tỏa ra vẻ khỏe đẹp, đương nhiên khác với những người phụ nữ bình thường, càng thêm mãnh liệt thu hút người khác giới.

Ở Ý, Anna từng mặc bikini bên bờ biển, dáng người tuyệt đẹp lồi lõm tinh tế của cô ta không biết đã khiến bao nhiêu đàn ông ch** n**c miếng.

Trần Tư Khải híp mắt lại, như cười mà như không cười: “Cô Anna, cách gọi Tư Khải này, chỉ có bạn bè và người nhà của tôi mới gọi tôi như thế, cô…”

Anna mới gặp có mấy lần đã muốn kéo gần khoảng cách như thế, không khỏi quá l* m*ng.

Cánh tay Anna ôm lấy eo Trần Tư Khải, ngẩng mặt lên, đôi mắt màu lam như đá Sapphire: “Ồ, vậy sao? Cái này tôi không hiểu, là ba anh bảo tôi gọi anh như thế, ông ấy nói không phải là người ngoài, cần gì phải khách sáo. Vậy thì, Tư Khải, anh giải thích với tôi xem ba anh làm như thế là có ý gì?”

b** ng*c căng tròn của cô ta cọ lên người Trần Tư Khải, cô ta giống như múa cột, nhẹ nhàng cong eo như một con rắn, dùng hai b** ng*c cọ vào Trần Tư Khải.

Quyến rũ một cách tr*n tr**… Lúc này, còn cần dùng ngôn ngữ gì đó nữa sao?

Đôi nam nữ hiểu quá rõ tình hình này, lại không quá hiểu tình hình trước mặt.

Ánh mắt Trần Tư Khải cúi nhìn Anna, thâm trầm.

Tay của Anna, vậy mà lại thuận theo bụng dưới anh ta trượt xuống!

Vậy mà lại muốn cởi chiếc khóa kéo kia!

Trong lòng Trần Tư Khải xẹt qua ý muốn giết người!

Nhưng lại bị anh ta cứng rắn nhịn xuống!

Anna không phải người thường, cô ta là công chúa của băng đảng, cũng là người thừa kế của băng đảng!

Hai tay Trần Tư Khải đẩy mạnh, không hề đề phòng, Anna bị đẩy ra xa 1m, lưng đập vào bức tường phía sau.

Vẻ mặt Anna vừa tức giận vừa ngạc nhiên, đôi mắt màu lam bừng lên ngọn lửa, cắn chặt đôi môi xinh đẹp.

“Haha, cô Anna, ba tôi là người già thân thiện với mọi người, người nước V đều coi trọng đạo đãi khách, ông nói với cô như thế, thật ra không có ý gì đặc biệt, cô Anna nguyện ý gọi tôi là Tư Khải, vậy thì tùy.”

Trần Tư Khải giơ cổ tay lên, làm ra vẻ nhìn đồng hồ, mặt không biểu cảm, nói: “A, hôm nay tôi có rất nhiều việc, tạm thời không lùi lại được, như này đi, cô ở đây nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi sẽ đưa nhân viên cấp cao của công ty tới chiêu đãi cô, từ đó thể hiện sự coi trọng và chào đón của tập đoàn chúng tôi dành cho cô Anna. Tạm biệt.”

Trần Tư Khải nói rất kín kẽ, dường như đang cười, nhưng Anna lại thấy được vẻ chán ghét trên khuôn mặt đẹp trai không thể bắt bẻ của anh ta.

Anna khẽ nói: “Vậy được, liên lạc sau.”

Trần Tư Khải kéo cửa rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Rầm! Anna đóng cửa lại, lập tức túm tóc mình, bắt đầu điên cuồng gào thét.

A a a a… Vậy mà Trần Tư Khải lại đẩy cô ta ra!

Shit! Anh ta là người đàn ông đầu tiên từ chối cô ta! Người đầu tiên!

Còn muốn cô ta làm thế nào nữa? Cô ta đã buông xuống sự kiêu kỳ và ngạo mạn của công chúa băng đảng, chủ động chào mời anh ta, lấy lòng anh ta, vậy mà anh ta lại không cảm kích!

Lẽ nào cô ta không đủ đẹp sao? Không đủ lẳng lơ sao? Không đủ quyến rũ sao?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 296


Anna cực kỳ tức giận, c** q**n áo của mình ra, thân người tr*n tr**, đứng trước gương lớn, ưỡn cằm nhìn dáng người tuyệt đẹp bên trong gương.

Tay của cô ta, từ từ đỡ lấy ngực mình, vểnh cao, đẹp đẽ như thế.

“Tôi… không đủ đẹp sao? Trần Tư Khải, anh thật sự có thể chống lại sự cám rỗ của tôi sao? Tôi không tin!”

Cô ta không tin, cô ta tuyệt đối không nhận thua!

Cô ta sẽ không từ bỏ như thế.

Được, được, cô ta sẽ bám lấy Trần Tư Khải.

Cô ta l*t s*ch, nằm trên giường lả lơi đưa tình, cô ta không tin Trần Tư Khải còn có thể từ chối!

Sau khi bình tĩnh lại, Anna ngâm mình trong nước ấm, đột nhiên nguy hiểm híp mắt lại, nghĩ tới một người!

Một cô gái! . Truyện Võng Du

“Có phải Trần Tư Khải thích cô ta không? Thế nên mới từ chối mình?”

Trong đầu Anna xẹt qua bóng dáng xinh đẹp kia.

Cái cô thư ký kia của Trần Tư Khải… cực kỳ đáng nghi!

“Hừ, người dám ngăn cản tôi, tất cả đều đáng chết!”

Anna cầm ly sâm panh trên bục lên, uống một ngụm, ánh mắt đầy khát máu: “Một đứa nhóc con mà dám gây trở ngại cho ta đây? Cô chờ đó!”

“Hắt xì! Hắt xì!” Tiêu Mộng ngồi tại chỗ, liên tục hắt hơi hai cái.

Cô lấy tay dụi mũi, lẩm bẩm: “Không biết là ai nhớ mình nữa, chắc chắn là nhóc con Lam Nhạn chết tiệt kia.”

Lúc này, chị Tố Chân liền dẫn vài thư ký chạy tới, ôm lấy Tiêu Mộng làm nũng: “Ôi trời ơi, Mộng, mấy ngày em đi công tác, chị nhớ em chết mất, cảm ơn em nha, cảm ơn quà mà em mang từ nước ngoài về cho mọi người. Tổng giám đốc Trần đã chia quà thay em rồi, mọi người đều rất cảm động.”

Tiêu Mộng trợn mắt há miệng.

Ông trời ơi, cô không có nhớ là đã mua quà cho đám người chị Tố Chân.

Sao đột nhiên lại nói Trần gấu xấu xa đã chia quà thay cô rồi chứ?

Trên mặt Tiêu Mộng là nụ cười như bị chuột rút: “Haha, quà… quà gì chứ?”

“Còn giả vờ! Đừng giả vờ nữa, có phải muốn cho mọi người bất ngờ không? Hahaha, hôm qua tổng giám đốc Trần đã nói rồi, ở nước ngoài, em còn đặc biệt đi mua quà cho mọi người.”

Chị Tố Chân lấy một hộp quà nhỏ ra, đưa tới trước mũi Tiêu Mộng, lắc lắc: “Này, quà rất tinh tế, mọi người đều rất vui, cực kỳ thích, cảm ơn em! Không phải sao, giờ mọi người đặc biệt chạy tới để nói với em đó, muốn mời em đi ăn.”

“Đúng thế, đúng thế, Mộng, cho chúng tôi một cơ hội mời cô đi ăn đi, coi như chào đón cô trở về.”

Đám thư ký đều gật đầu phụ họa.

Tiêu Mộng lau mồ hôi lạnh.

Cô mua quà cho bọn họ lúc nào chứ?

Trời ơi, nhìn có vẻ món quà “cô” mua cho bọn họ đắt lắm! Cái tên Trần gấu xấu xa đáng chết kia, tiêu tiền như nước, mua quà cho đồng nghiệp thì mua cho có lòng là được, anh ta cần phải mua đắt thế sao? Tức quá đi!

“Haha, không cần đâu, đừng khách sáo, đều là đồng nghiệp cả, nên làm, nên làm, haha.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 297


Tiêu Mộng vừa híp mắt cười, vừa nghiến răng mắng thầm Trần Tư Khải.

Một tuần không đi làm, bàn làm việc rất sạch sẽ, xem ra ngày nào cũng có người lau cho cô.

Công ty lớn thật tốt, điều kiện vệ sinh… chẹp chẹp.

Tiêu Mộng mở máy tính, vui sướng ngồi trước máy tính, sau đó cầm chiếc cốc của cô ra.

Chính xác mà nói, chiếc cốc này không phải của cô.

Đây là chiếc cốc mà Trần Tư Khải mang ra nước ngoài cho cô dùng, giống chiếc cốc kia của cô tới 80%, nhưng nhìn kỹ sẽ nhận ra không phải cùng một chiếc.

“Chiếc cốc kia của mình đâu rồi? Lát nữa phải đi hỏi Trần gấu xấu xa.”

Tiêu Mộng đăng nhập zalo, ấn vào nhóm bạn học.

Wow, gần đây các bạn học đều cực kỳ sôi nổi, vì đã có kết quả thi đại học, mọi người đều đang nhiệt tình bàn luận bản thân nộp vào trường nào.

“Nghe nói điểm sàn của trường Đại học Nhân Văn năm nay rất cao!”

“Vậy sao? May là tớ không nộp trường đấy, tớ nộp một trường ở rất xa.”

“Đúng thế, chỉ sợ trượt thôi, lớp phó học tập lớp mình còn không dám nộp Đại học Nhân Văn nữa là.”

“A! Không phải cậu ấy thi rất tốt sao, hơn những năm qua đó.”



(⊙_⊙) Tiêu Mộng nghĩ tới nội dung các bạn học bàn luận, đầu đổ đầy mồ hôi lạnh.

Trời ơi, lớp phó học tập còn không dám nộp vào trường Đại học Nhân Văn, vậy cô thi vó hơn 25 điểm không phải là chết chắc rồi sao?”

“A a a, phiền chết mất, phiền chết mất! Nếu mình không đỗ Đại học Nhân Văn, mình chết cho xong!”

Tiêu Mộng túm tóc mình, phát điên với máy tính.

“Hử? Vì sao lại chết? Có phải lén lút lăng nhăng sau lưng tôi, em áy náy tới mức muốn chết không?”

Vừa khéo Trần Tư Khải đi tới, dáng người cao lớn chắn trước bàn Tiêu Mộng, cúi người nhìn cô.

Tiêu Mộng giật mình, rụt cổ lại, trợn mắt coi thường.

“Lăng nhăng gì chứ, anh đừng có nói linh tinh. Không liên quan tới anh, đi đi.” Tiêu Mộng khua tay, rồi lại đọc nội dung trò chuyện.

“Ồ? Chuyện của em không phải là chuyện của tôi sao, sao lại không liên quan tới tôi? Có phải em mắt qua mày lại với tên thanh niên nào không?”

Trần Tư Khải lách người tới, một cánh tay đặt lên vai Tiêu Mộng, ôm lấy cô, khuôn mặt đẹp trai tiến lại gần, dán lại gần mặt Tiêu Mộng, cùng nhìn máy tính.

Tiêu Mộng không nhịn được mà cả người hơi run lên.

Trời ơi, gần đây bản thân làm sao thế, từ sau khi thật sự xảy ra quan hệ thể xác với Trần gấu xấu xa… cô liền cực kỳ mẫn cảm với cái tên xấu xa này.

Ánh mắt quyến rũ của anh ta..

Dáng vẻ cười xấu xa như cười mà như không cười của anh ta… Mùi hương tỏa ra từ đôi môi gợi cảm của anh ta… Hơi nóng ấm trên cơ thể anh ta… Đều rất mẫn cảm!

Tiêu Mộng cực kỳ xấu hổ vì sự mẫn cảm này.

Không phải cô trở nên háo sắc rồi chứ? Vì sao cứ lại gần Trần gấu xấu xa cô liền không tự chủ mà nghĩ đến chuyện kia chứ?

Bây giờ… bàn tay của Trần Tư Khải đặt trên vai cô, cô cảm thấy một luồng nhiệt nóng truyền tới từ bàn tay anh ta, dọc theo vai cô, truyền tới khắp cơ thể cô, khiến người cô khô nóng, hít thở cũng hơi khó khăn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 298


Bên má cô, chính là khuôn mặt của Trần gấu xấu xa!

Trời ơi! Bọn họ sát gần nhau quá!

Tư thế này… khiến người ta không chịu nổi!

Làn da của cái tên này cũng rất đẹp, trắng nõn mượt mà, màu da rất khỏe mạnh.

“Ồ, em đang xem bạn học nói chuyện à, nick nào là của em, sao em không nói gì?”

Trần Tư Khải híp mắt lại, đọc nội dung nói chuyện, anh ta đã đọc được 80-90%.

Thì ra, cô nhóc này đang lo lắng chuyện nộp nguyện vọng đại học Tiêu Mộng nuốt khan, nói: “Tôi không muốn nhắn… Này, tổng giám đốc Trần, anh có thể cách xa tôi một chút không?”

“Hử?” (⊙_⊙) Trần Tư Khải thấp giọng hừ một tiếng, hơi quay mặt sang… Vì hai người vốn dĩ đã áp rất gần, rất sát… thế nên… môi của anh, rất tự nhiên sượt qua mặt Tiêu Mộng.

Mặt Tiêu Mộng lập tức đỏ bừng, mắt trợn to, không dám thở mạnh.

Trần Tư Khải hơi lùi mặt về sau một chút, môi anh ta cách mặt Tiêu Mộng chỉ có vài centimet, anh ta hơi thở ra: “Vì sao phải cách em xa một chút?”

Có lẽ vì tối qua ngủ quá ngon, hoặc là vì hôm nay vốn là ngày đào hoa nở rộ, hoặc là vì hôm nay đầu óc cô có vấn đề gì, nói túm lại, lúc này, Tiêu Mộng nhìn khuôn mặt đẹp trai gần trong gang tấc, đột nhiên có một suy nghĩ cực kỳ mãnh liệt ập tới!

Đôi mắt đẹp như này, sống mũi đẹp như này, đôi môi đẹp như này… không khinh nhờn một lát thì không bình thường!

Tiêu Mộng chập mạch, cô cũng không biết vì sao, cô đột nhiên tiến tới… Chụt!

Cô chủ động hôn lên môi Trần Tư Khải.

(⊙_⊙) Trần Tư Khải lập tức sững người.

Lần nào… cũng là anh ta cưỡng ép cô, lần nào cũng là anh ta đóng vai cậy mạnh cưỡng ép cô, anh ta thật sự không ngờ được, anh ta còn có thể hưởng thụ cô nhóc Tiêu Mộng này chủ động trêu chọc… Bất ngờ… giống như nước lũ, lập tức cuốn lấy Trần Tư Khải.

Vui mừng, từ trên trời rơi xuống, đổ ập lên Trần Tư Khải khiến anh ta sững sờ.

Anh ta không hề động đậy, hơi híp mắt lại, hơi ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt ngay gần trước mắt.

Tiêu Mộng nhăn mũi lại, thưởng thức đôi môi trai đẹp, hương vị kia… còn hơn cả ăn thạch.

Vậy thì… hay là tới lần nữa?

Thế nên, nhân lúc Trần Tư Khải còn đang trong trạng thái cá sấu ngủ say, Tiêu Mộng lại dán tới, chu đôi môi đỏ hồng, chạm lên môi của Trần Tư Khải.

Lần này… khi cô muốn rời môi đi, Trần Tư Khải đã không cho phép cô muốn tới thì tới muốn đi thì đi nữa, bàn tay giữ lấy gáy cô, nụ hôn ngọt ngào càng thêm sâu hơn.

Tiêu Mộng ừ hứ hai tiếng, bàn tay đặt lên ngực Trần Tư Khải, từ từ nhắm mắt lại.

Chị Tố Chân ôm một đống báo cáo, đang định đi vào, đột nhiên chết cứng ở góc tường!

Trời ơi!

Giữa ban ngày ban mặt mà lại diễn phim k*ch t*nh?

Tổng giám đốc Trần thật sự… không để ý tới mọi người bàn luận nữa?

Chị Tố Chân nhìn mà đỏ mặt tía tai, sau đó nhẹ nhàng lùi về sau.

Trần Tư Khải đang nồng nhiệt hôn Tiêu Mộng lại càng thêm buồn phiền vì hành động lúc này của mình.

Sao thế này, tại sao vừa đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta liền không thể ngừng được chứ?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 299


Hôm nay còn rất nhiều việc, có một đống công việc còn chưa làm xong, ăn cơm cũng còn phải đặt đồ ship tới phòng làm việc để tiết kiệm thời gian, vậy mà vừa tới công ty, anh ta đã dính lấy Tiêu Mộng trước.

Đều tại cô nhóc này!

Đều là do cô gây họa!

Đều là do cô châm lửa!

Biết rõ là anh ta không thể kháng cự lại cô, cô còn chủ động trêu chọc anh ta.

Khó khăn lắm Trần Tư Khải mới rời được môi Tiêu Mộng, cô còn đang mơ màng trong giấc mộng, hơi mù mờ run run hàng mi, từ từ mở mắt ra.

Dáng vẻ yêu kiều kia khiến Trần Tư Khải khẽ gầm lên.

Thật muốn… thật muốn làm một trận kịch liệt!

“Nhóc, giờ ăn trưa nay, em đi vào cho tôi!”

Trần Tư Khải nghiến răng nói, lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt, hơi thở nóng rực.

“Giờ ăn trưa? Vào làm gì?”

“Em nói xem làm gì? Ai châm lửa thổi gió thì người đó dập lửa cho tôi!”

Tiêu Mộng không hiểu ra sao: “Lửa ở đâu?”

“Ở đây!”

Trần Tư Khải kéo tay Tiêu Mộng, đặt lên khóa kéo nơi bụng dưới anh ta.

Nơi căng cứng nhô ra khiến Tiêu Mộng giật mình, lập tức cô liền hiểu ra, mặt càng thêm đỏ: “Tôi… Tôi không có châm lửa gì hết… không làm gì cả…”

Cô nói rất nhỏ, rất chột dạ.

Ôi trời ơi, vừa rồi cô làm sao thế, ma sai quỷ khiến thế nào lại đi hôn Trần gấu xấu xa chứ?

Giờ phải làm sao, không dứt ra được, là thuơng nhân bụng dạ đen tối nhất, Trần gấu xấu xa rất biết cách cò kè mặc cả!

Tiêu Mộng cúi đầu, nghịch ngón tay mình.

Trần Tư Khải nhìn dáng vẻ không biết làm sao giống như trẻ con của Tiêu Mộng, cô vừa như này, d*c v*ng điên cuồng bị đè nén trong người anh ta liền bắt đầu điên cuồng trào dâng.

Anh ta cúi người, nhanh chóng đặt một nụ hôn nồng cháy lên chiếc trán trơn bóng của Tiêu Mộng, nói: “Em còn dám nói em không châm lửa, vừa rồi là em cố ý quyến rũ tôi, nhóc, hôm nay tôi chắc chắn muốn em!”

Mấy chữ cuối cùng đã là loại lời thì thầm nóng bỏng bên tay, hơi nóng trong khoang miệng anh ta chui vào trong tai Tiêu Mộng, khiến cả người cô nóng bừng.

Trần Tư Khải khẽ cười, xoa đầu Tiêu Mộng, sau đó nhanh chân đi vào trong phòng làm việc.

Bỏ lại Tiêu Mộng ngơ ngác, không ngừng sờ tóc mình.

Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, nếu mà phải nói, mày chính là chuyên gia chuyên làm chuyện ngốc nghếch! Mày nói xem, làm cái gì không làm, vì sao lại cứ đi trêu chọc con sư tử này chứ? Mày nói xem, sợi dây thần kinh nào của mày bị chập rồi, vậy mà… vậy mà… nhìn thấy đôi môi người ta non mềm xinh đẹp, vậy mà liền nhào tới hôn người ta… Ôi… Háo sắc cuối cùng cũng sẽ bị trừng phạt!

Tiêu Mộng cũng không có tâm tư đi xem nội dung trò chuyện của bạn học nữa, buồn bực tắt thông báo tin nhắn đi.

Trần Tư Khải vào trong phòng làm việc, cởi áo khoác ra, treo lên giá, vừa ngồi xuống ghế, điện thoại liền reo lên.
 
Back
Top Bottom